Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 1091: CHƯƠNG 1091: BẮT ĐẦU CẠNH TRANH

Sau khi xác nhận điểm thưởng của Giang Nguyên xong, đám người Từ Khải Liễu lại tuyên bố ngoại trừ phần thưởng điểm cống hiến cao nhất ra, Hội Đồng Viện cũng sẽ trao tặng huy chương danh dự Thiên y cho Giang Nguyên.

Huy chương danh dự Thiên y được trao cho Giang Nguyên cũng không nằm ngoài dự đoán của mọi người. Huy chương này căn bản chính là đại diện cho vinh dự cao nhất của Thiên Y Viện, nếu không lập được công lớn thì sẽ không được trao tặng. Có được cống hiến đặc biệt cũng sẽ đạt được huy chương như vậy. Trăm năm qua, người nhận được 70 ngàn điểm thưởng và huy chương cũng chỉ có được mấy người trong thời kỳ chống ngoại tộc xâm lược mà thôi.

Lúc này, Giang Nguyên lập được công lớn như vậy, được trao tặng huy chương danh dự, ngược lại cũng không kỳ quái. Mọi người cũng không quá để ý. Huy chương chỉ là danh tiếng, cũng không có ý nghĩa thực tế. Đối với một số người không phải thành viên Hội Đồng Viện mà nói, nhận được huy chương còn có được ít chỗ tốt, có thể có được đãi ngộ ngang hàng với các Ủy viên Hội Đồng Viện. Nhưng bây giờ Giang Nguyên đã là Ủy viên Hội Đồng Viện, nhận huy chương cũng chỉ đơn thuần là một danh dự mà thôi.

Một khi khen thưởng cho Giang Nguyên đã được xác định, tiếp theo mọi người thảo luận thưởng cho những người khác tất nhiên cũng dễ dàng hơn rất nhiều. Những người đang ngồi trên cơ bản đều có thu hoạch, vẫn là phần thưởng cống hiến cùng với điểm thưởng. Dù sao, đối với các vị Ủy viên Hội Đồng Viện đang ngồi ở đây mà nói, thân đã ở chức cao, ngoại trừ điểm và danh hiệu ra, cũng không biết thưởng thứ gì khác.

Ngược lại, mấy thành viên của ban Giám sát lại có được chỗ tốt không nhỏ. Ngoại trừ thu được điểm thưởng tương ứng, còn có được cơ hội một lần tiến vào Mật kho, có thể học hoặc nghiên cứu những tài liệu bí mật của Thiên Y Viện.

Đối với phần thưởng này, mọi người hài lòng nhất vẫn là điểm. Điểm đối với họ mà nói cũng không tính là ít. Có điểm, bọn họ có thể đến kho đan dược đổi lấy một số đan dược và dược liệu cao cấp. Nên biết rằng, những đan dược và dược liệu cao cấp này giá đổi rất đắt. Đặc biệt Giang Nguyên gần đây đã luyện chế được một số đan dược siêu phẩm. Bây giờ có điểm rồi, bọn họ có thể đi đổi lấy một hai viên.

Đan dược này, bất luận là dùng cho mình hay là cho con cháu đời sau đều rất tốt.

Nhìn nụ cười trên gương mặt mọi người, Từ Khải Liễu và Lưu Mộc Dương nhìn nhau, Từ Khải Liễu lên tiếng:

- Được rồi, bây giờ chúng ta bàn đến đề tài kế tiếp.

- Đề tài thảo luận kế tiếp?

Vẻ mặt mọi người liền nghiêm lại. Phần thưởng đã thảo luận xong, đề tài kế tiếp chỉ sợ sẽ là chuyện mấu chốt nhất.

- Căn cứ theo chương trình Hội Đồng Viện, Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện sẽ có từ ba đến năm người. Toàn bộ Ủy viên Hội Đồng Viện là từ mười hai đến mười lăm người.

- Trước mắt, toàn bộ Ủy viên Hội Đồng Viện có mười hai người, trong đó Ủy viên thường vụ có bốn người, nhưng bởi vì Thiên y sư Ninh Hán Dân đang hôn mê sâu, trước mắt công việc của viện lại rất nhiều, cũng nhiều năm rồi không bổ sung thành viên mới. Cho nên, tôi, Trưởng ban Lưu, Trưởng ban Liêu đã thương nghị với nhau, cân nhắc bổ sung thêm một vị Ủy viên thường vụ và hai vị Ủy viên bình thường.

Nghe Từ Khải Liễu nói, ánh mắt mọi người sáng lên. Quả nhiên là chuyện này.

Mặc dù đám người y sư Chu đã sớm nghĩ đến chuyện này, nhưng khi chân chính nghe được, tâm trạng không khỏi có chút ba động.

Từ Khải Liễu cũng không chú ý đến tâm trạng nôn nóng của mọi người, nói:

- Vốn dựa theo thông lệ, ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện phải là Thiên y sư, nhưng bởi vì tấn cấp Thiên y sư quá nghiêm khắc. Hơn nữa, trước mắt Hội Đồng Viện vẫn chưa có ủy viên tấn cấp Thiên y sư.

Cho nên, trải qua thảo luận của ba người Ủy viên thường vụ chúng tôi, quyết định các vị đang ngồi ở đây sẽ có tư cách tham gia tuyển chọn Ủy viên thường vụ.

Nghe Từ Khải Liễu nói xong, tám vị Ủy viên Hội Đồng Viện đều âm thầm đánh giá. Bổ nhiệm Ủy viên thường vụ và Ủy viên Hội Đồng Viện là một đại sự. Ít nhất Thiên Y Viện trước giờ vẫn không có biến động quá lớn về các thành viên. Nhưng lúc này lại tăng thêm một Ủy viên thường vụ và hai Ủy viên phổ thông, nội viện nhất định sẽ xuất hiện một trận ba động lớn.

Từ Khải Liễu nhìn mọi người có chút hưng phấn, cũng cảm thấy vui. Lúc này, Liêu Long Căn lên tiếng:

- Được rồi, chuyện liên quan đến việc tuyển cử Ủy viên thường vụ và Ủy viên bình thường của Hội Đồng Viện, bây giờ các vị có thể lựa chọn ra mấy người.

Lưu Mộc Dương tiếp lời:

- Mọi người cứ chọn ra danh sách những người có thể tham gia ứng tuyển, đến lúc đó chúng ta sẽ thương nghị với nhau.

Những người đang ngồi ở đây, ai mà không phải là y sư nhất phẩm. Hơn nữa, ở đây còn có hai vị trí Ủy viên Hội Đồng Viện, ai cũng muốn tranh cử cho nhà mình một chút.

Dĩ nhiên, những người đang ngồi đây cũng không phải người ngu. Nhất định phải chọn ra những người có hiểu biết một chút.

Thoáng cân nhắc, có mấy vị Ủy viên thận trọng đưa ra mấy cái tên.

Số người cũng không tính là quá nhiều, chỉ bốn năm người. Sau khi tên của bốn, năm người này được nói ra, mọi người cũng không cảm thấy bất ngờ. Bốn năm người này đều là những người có khả năng trúng cử vị trí Ủy viên Hội Đồng Viện nhất. Những người không có đủ tư cách cạnh tranh, tất nhiên sẽ không có ai đề cử.

- Được rồi, trước mắt các vị đề cử ra năm y sư nhị phẩm.

Từ Khải Liễu hài lòng nhìn những cái tên được đề cử. Đối với những y sư nhị phẩm này, bà ít nhiều cũng hiểu rõ. Mấy năm nữa có thể thông qua khảo hạch trở thành y sư nhất phẩm, đúng là có đủ tư cách để tham gia tuyển chọn Ủy viên Hội Đồng Viện lần này.

- Không biết mọi người có còn chọn lựa nào khác hay không? Nếu không có, chúng ta chính thức chốt danh sách.

Mọi người tất nhiên là lắc đầu, bày tỏ không còn lựa chọn nào khác.

Từ Khải Liễu gật đầu cười, sau đó nói:

- Bây giờ chúng ta bắt đầu chuyển sang danh sách Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện.

Từ Khải Liễu vừa nói xong, mọi người liền im lặng. Những người đang ngồi đây, không ai là không muốn ngồi vào vị trí này. Nhưng mặc dù có tư cách, cũng chỉ có một vị trí mà thôi. Với lại phải được mọi người ủng hộ mới được, ai tự đề cử mình chứ. Cho dù là tự đề cử, không ai ủng hộ ngược lại sẽ bị người ta cười nhạo.

Lúc này, sắc mặt La Thiên Minh trầm xuống, biết được gần đây ông đã làm nhiều chuyện như vậy, rốt cuộc thì cũng đã đến lúc nên chính thức ra mặt.

Chương 1092: Chuẩn bị ăn tết

Y sư La Thiên Minh nhìn Giang Nguyên bên cạnh, chậm rãi hít một hơi, rồi ngẩng đầu nhìn Từ Khải Liễu. Khi tất cả mọi người đề cử Ủy viên Hội Đồng Viện, ông cũng không lên tiếng, bây giờ rốt cuộc cũng đã đến phiên ông.

Y sư Chu cũng đã chú ý đến phản ứng của La Thiên Minh, tim hơi nhói lên, biết được rốt cuộc La Thiên Minh đã chuẩn bị phát lực.

- Viện trưởng Từ, Trưởng ban Lưu và Trưởng ban Liêu, tôi xin đề cử đỉnh chủ Tế Thế Đỉnh, ủy viên Giang Nguyên đảm nhiệm chức Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện.

Thanh âm của y sư La Thiên Minh vang lên trong phòng họp, khiến cho tất cả không nhịn được mà nhìn sang hướng của ông.

Nhìn gương mặt tràn đầy nghiêm nghị của La Thiên Minh, các vị Ủy viên không nhịn được bĩu môi, thầm nói:

- La lão này đúng là cử hiền bất tị thân.

Y sư Chu nhìn La Thiên Minh, không khỏi cau mày. Y sư Ngô nhìn thấy biểu hiện của y sư Chu, cắn răng một cái. Dù sao thì bản thân mình cũng không có hy vọng, xem như bán cho Chu Hạo Bình một ân tình, lập tức lên tiếng:

- Viện trưởng, tôi xin đề cử y sư Chu Hạo Bình đảm nhiệm chức Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện.

Y sư Ngô vừa nói xong, ánh mắt Chu Hạo Bình lóe lên sự hưng phấn.

Lúc này, Từ Khải Liễu cũng mỉm cười nói:

- Được rồi, bây giờ y sư La đề cử Ủy viên Giang Nguyên, y sư Ngô đề cử Ủy viên Chu Hạo Bình, còn người nào đề cử nữa hay không? Dĩ nhiên, chúng tôi cũng hoan nghênh các vị tự tiến cử mình. Chỉ cần có năng lực, đều có thể tham gia ứng tuyển.

Mặc dù Từ Khải Liễu khích lệ, thậm chí còn khích lệ tự đề cử, nhưng mọi người cũng không lên tiếng.

Bây giờ tổng cộng có tám vị Ủy viên Hội Đồng Viện, ngoại trừ hai người lên tiếng, cộng thêm hai người được đề cử, còn dư lại bốn người. Nói thật, không động tâm thì là giả, nhưng thấy hai người được đề cử, mọi người cũng không còn suy nghĩ muốn cạnh tranh nữa.

Trong số tám vị Ủy viên Hội Đồng Viện, Chu Hạo Bình cũng xem như xếp hàng thứ nhất. Hơn nữa, vừa rồi còn đảm nhiệm chức Phó chủ tịch Hội đồng xử lý nguy cơ, có thể được xem là chấp chưởng có kinh nghiệm nhất trong số cao tầng, hơn nữa còn rất có uy tín trong viện, quả thật có tư cách tham gia ứng tuyển.

Giang Nguyên thân là đỉnh chủ Tế Thế Đỉnh. Vốn hắn phải là Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện, chẳng qua vì tuổi tác và lý lịch quá cạn, cho nên mới không lên được vị trí này. Nhưng bây giờ, Giang Nguyên được xem là công thần của Thiên Y Viện, có công ngăn cơn sóng dữ, giúp cho Thiên Y Viện không bị sụp đổ, lại còn là ân nhân cứu mạng của mấy vị Ủy viên thường vụ. Quan trọng hơn, hắn còn giữ cái chức Chủ tịch Hội đồng xử lý nguy cơ, lý lịch có thể nói là quá đẹp.

Có hai người này, những người khác chỉ sợ không còn hy vọng nữa, cho nên cũng không có hứng thú đề cử hoặc tự đề cử.

Thấy mọi người im lặng, Từ Khải Liễu cười nói:

- Không ai đề cử nữa sao? Nếu không còn ai, chúng tôi sẽ xác nhận Ủy viên Giang Nguyên và Ủy viên Chu Hạo Bình sẽ tham gia ứng tuyển vị trí Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện.

Mọi người nhìn nhau, chậm rãi gật đầu, biểu hiện sự đồng ý. Nếu đã không còn hy vọng nữa, dĩ nhiên là không tham gia náo nhiệt rồi.

- Được rồi, vậy chốt danh sách hai người.

Từ Khải Liễu nhẹ gật đầu, quay sang nhìn Lưu Mộc Dương và Liêu Long Căn:

- Nếu danh sách Ủy viên thường vụ và Ủy viên bình thường đã chọn xong, chúng ta sẽ tuyên bố cho toàn viện.

- Nhưng thời gian tuyển chọn là định khi nào? Bây giờ cách ngày tết cũng chỉ còn hai ba ngày.

Từ Khải Liễu thoáng chần chừ một chút.

Lưu Mộc Dương thoáng trầm ngâm một chút, sau đó nói:

- Việc tuyển chọn ủy viên Hội Đồng Viện không phải chuyện nhỏ. Về thời gian tuyển chọn, chúng ta có thể cân nhắc vào năm sau.

Liêu Long Căn cũng chậm rãi gật đầu:

- Dựa theo thông lệ, danh sách công bố một khoảng thời gian, nếu không ai có dị nghị thì sẽ tiến hành tuyển chọn sau cùng. Năm sau là tương đối thích hợp.

- Được, vậy định năm sau.

Từ Khải Liễu cười nói:

- Cứ quyết định như vậy đi. Tối mai, chúng ta sẽ tổ chức đại hội cuối năm.

Nói đến đây, Từ Khải Liễu quay sang nhìn Lưu Mộc Dương:

- Nhắc đến, mặc dù thời gian có chút vội vã, nhưng chúng ta vẫn phải lộ mặt, để mọi người an tâm ăn tết.

Lưu Mộc Dương và Liêu Long Căn nhìn nhau, chậm rãi gật đầu:

- Vốn phải nên như vậy.

Thấy hai người đồng ý, Từ Khải Liễu quay sang nhìn Chu Hạo Bình, nói:

- Y sư Chu, công việc của các ban đều do ông chủ quản?

- Vâng, mấy ngày qua đều do tôi chủ quản.

Chu Hạo Bình gật đầu nói.

- Liên quan đến báo cáo công việc của các ban và phòng làm việc, an bài như thế nào?

Từ Khải Liễu trầm giọng hỏi.

Chu Hạo Bình đáp:

- Bởi vì mấy ngày trước trong viện xuất hiện vấn đề, cho nên báo cáo công việc bị chậm trễ. Nhưng xế chiều nay đã tập hợp, sáng ngày mai sẽ có thể hoàn thành.

- Vậy thì vừa lúc tiến hành đại hội vào buổi tối. Kết thúc đại hội thì hết năm. Mọi người yên tâm nghỉ ngơi mấy ngày.

Từ Khải Liễu nói.

Dứt lời, Từ Khải Liễu nhìn Giang Nguyên, nói:

- Giang Nguyên, liên quan đến Tuyệt Y Đường, trên căn bản cũng đã đến thời hạn cuối cùng. Con hãy câu thông với bên kia một chút, xem ý của bọn họ như thế nào. Nhưng bất kể ra sao, đầu năm ít nhất phải ổn định lại. Cho dù có ý kiến gì thì cũng gác sang năm sau.

- Xin Viện trưởng cứ yên tâm, con sẽ gắng hết sức làm xong chuyện này.

Giang Nguyên mỉm cười gật đầu:

- Con sẽ câu thông với bọn họ thật tốt.

- Vậy thì tốt rồi.

Từ Khải Liễu gật đầu, sau đó đứng dậy, nói:

- Vậy hôm nay hội nghị đến đây là chấm dứt. Mọi người tiếp tục công việc của mình, cẩn thận trong những ngày cuối năm. Vất vả cho mọi người rồi.

- Không vất vả, vì hết thảy cũng là vì Thiên Y Viện ta.

Mọi người nghiêm nghị đứng dậy kêu lên.

Mọi người nối đuôi nhau bước ra khỏi phòng họp.

Y sư La Thiên Minh cùng với Giang Nguyên chậm rãi bước ra. La Thiên Minh vừa đi vừa nhìn Giang Nguyên, thở dài nói:

- Tiểu tử con đúng là không tệ. Sư phụ không nghĩ đến chỉ trong mấy năm ngắn ngủi con đã đi được đến bước này. So với suy nghĩ ban đầu của sư phụ còn sớm hơn ít nhất hai mươi năm.

- Đều là nhờ sư phụ tài bồi.

Trước mặt La Thiên Minh, Giang Nguyên ngược lại không khách sáo. Mấy năm qua, hắn biết rõ một đạo lý, con người đi cũng giống như đi ngược dòng nước, không tiến thì tất thối. Tranh hay không tranh không phải là điều hắn cân nhắc bây giờ. Nếu có cơ hội, cứ anh dũng tiến về phía trước, đừng để cho mình phải tiếc nuối.

Gương mặt tuấn tú của Giang Nguyên hiện lên nụ cười nhàn nhạt, khom người trước La y sư:

- Nếu không nhờ sư phụ, con có cố gắng đến cỡ nào cũng không có cơ hội như vậy.

- Haha…

Nhìn biểu hiện không kiêu không ngạo của Giang Nguyên, La lão vuốt râu cười to.

Sau đó, gương mặt nghiêm lại, nhìn Giang Nguyên, nói:

- Không sai. Mặc dù chuyện này nắm chắc không ít, nhưng vẫn không thể khinh thường. Chu Hạo Bình cũng không phải là người dễ sống chung. Hơn nữa, bây giờ ông ấy còn là thủ lĩnh y sư nhất phẩm. Người ủng hộ ông ấy cũng sẽ không ít. Mấy ngày này làm việc nhất định phải cẩn thận một chút, đừng để ông ta nắm thóp con cái gì. Nếu không, tất cả sẽ trắng tay.

Giang Nguyên nhẹ nhàng gật đầu, nói:

- Xin sư phụ đừng lo lắng, trong lòng con hiểu rõ.

- Lần này, chúng ta cũng có thể giao phó được với Tuyệt Y Đường. Cho dù bên kia còn chưa hài lòng, nhưng đó cũng là chuyện của năm sau. Ta nghĩ, kết quả này bọn họ cũng đã hài lòng lắm rồi.

Nghe Giang Nguyên nói, y sư La Thiên Minh chậm rãi gật đầu, khẽ cau mày nói:

- Chu Hạo Bình sẽ không ở yên chờ đến năm sau cạnh tranh với con đâu. Dù sao ai cũng nhìn ra được nhóm người Viện trưởng hẳn sẽ ủng hộ con. Nếu là như vậy, Chu Hạo Bình chỉ sợ chỉ có thua mà không có thắng. Cho nên, hết thảy phải cẩn thận thì hơn.

- Vâng, sư phụ.

Giang Nguyên một lần nữa khom người, nói.

Y sư La Thiên Minh chậm rãi thở ra một hơi, ngẩng đầu nhìn bầu trời quang đãng, sau đó nói:

- Bất kể thế nào, lão Vu và lão Lý của ban Đan dược cũng sẽ ủng hộ con. Mấy ngày nữa, ta sẽ tìm cơ hội nói chuyện với bọn họ. Con cũng phải nhân dịp trao đổi lợi ích với bọn họ một chút. Tuy nói bọn họ đều đứng về phía con, nhưng con cũng không thể mặc kệ được, tất phải bày tỏ chút tôn trọng của con mới được.

- Những gì sư phụ giao phó, con sẽ ghi nhớ.

Thấy Giang Nguyên thành thật đáp lời, La Thiên Minh cũng cảm thấy yên tâm, đột nhiên nói:

- Chừng nào Tiểu Bảo và hai người Tử Nguyệt về? Đã lâu không gặp thằng bé, đúng là có chút nhớ.

Giang Nguyên nhìn đồng hồ, sau đó cười nói:

- Sư phụ, lúc này bọn họ hẳn đang ở Kim Lăng, rất nhanh sẽ về.

- Ừm, như vậy cũng tốt. Thằng nhóc ngoan đó, thật khiến ta nhớ muốn chết.

Trong lúc hai thầy trò vừa đi vừa nói chuyện, đám người Tuyên Tử Nguyệt cũng vừa mới xuống máy bay, ngồi xe nội viện an bài, chậm rãi chạy về Thiên Y Viện.

Người một nhà chia cách nhau mấy ngày, cuối cùng cùng về lại với nhau trong dịp cuối năm.

Chương 1093: Ngày mai đi gặp ông nội

Mọi người ai cũng muốn yên tâm ăn tết, nhưng dù sao cũng phải xử lý xong công việc thì mới yên tâm được.

Cho nên, để có thể yêu tâm qua được một năm, tất cả mọi người trong Thiên Y Viện đều khua chiêng gõ trống hoàn thành rất nhiều chuyện mà vì sự kiện phản loạn mà bị trì hoãn.

Phòng làm việc của Thiên Y Viện tại các tỉnh cũng đã cử người phụ trách trở về viện báo cáo tình hình công việc một năm qua. Nhưng mục đích chính của những người này là bởi vì sự kiện phản nghịch xảy ra, cho nên khi về viện báo cáo đồng thời xác nhận xem nội viện có xảy ra vấn đề gì lớn lao hay không.

Vốn sắp xếp công việc báo cáo là do thành viên Hội Đồng Viện phụ trách. Hội Đồng Viện sẽ điều một số người chia nhau tiếp nhận báo cáo từ người phụ trách các nơi. Nhưng bởi vì nhóm người Từ Khải Liễu bị bắt ba ngày, mọi công việc tất nhiên do Chu Hạo Bình an bài.

Khi nhóm người Từ Khải Liễu trở về, tiếp nhận lại Hội Đồng Viện, nhưng cũng không có tinh lực quản những việc cỏn con này. Cách thời gian ăn tết chỉ còn lại hai ngày, chuyện cần làm còn rất nhiều. Đặc biệt tối mai sẽ diễn ra đại hội cuối năm, trong lúc vội vàng, có nhiều chuyện quan trọng hơn cần phải làm.

Hội Đồng Viện đã phát ra thông báo. Mấy ngày nay, thông báo của Hội Đồng Viện luôn được người ta chú ý nhất. Đặc biệt mọi người đều nghe nói, Hội Đồng Viện đã tiến hành cuộc họp đầu tiên sau sự kiện phản loạn.

Thông báo sau đó liên quan đến những gì, mọi người đại khái cũng có thể đoán ra được. Cho nên, thông báo vừa ra, trước bản thông báo đã đứng đầy người.

- Ồ, Thứ tịch trưởng lão Hồ Quang Dương cũng tham gia vào việc này? Đã sợ tội tự sát ngay tại chỗ? Thiên y sư Chu Thế Dương xác định đã phản bội viện, bị phế đi nội khí, hủy bỏ chức Thiên y sư và tư cách Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện, bị nhốt trong Trọng ngục suốt đời.

- Hồ Hâm Nguyên, Dương Lợi Dân, hai vị Ủy viên Hội Đồng Viện, y sư nhất phẩm, tham gia sự kiện phản loạn, cũng bị phế bỏ nội khí, hủy bỏ chức vụ y sư nhất phẩm và tư cách Ủy viên Hội Đồng Viện, bị giam lỏng trong Tĩnh viên suốt đời.

Mọi người lắc đầu cảm thán:

- Chậc chậc, quả nhiên không ngoài sở liệu. Hai người này cũng tham gia vào chuyện này.

- Xét thấy công lao của Hội đồng xử lý nguy cơ, trước trao tặng phần thưởng cống hiến và huy chương Thiên y cho Chủ tịch Hội đồng xử lý nguy cơ, tưởng thưởng một trăm ngàn điểm.

- Ôi chao, một trăm ngàn điểm. Tôi nhiều năm như vậy cũng chỉ tích được có hai ba trăm điểm.

Nhìn bảng thông báo, không ít y sĩ rối rít cảm thán. Một trăm ngàn điểm, cho dù không cần làm nhiệm vụ cũng đủ nằm ăn cả đời.

Đọc xong phần khen thưởng, mọi người liền nhìn thấy thông tin thứ ba.

- Tuyển chọn một vị Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện và hai Ủy viên Hội Đồng Viện.

- Thông qua Hội Đồng Viện thảo luận và đề cử, trước đề cử Ủy viên Chu Hạo Bình, Ủy viên Giang Nguyên làm Ủy viên Thường vụ Hội Đồng Viện.

Sau khi đọc được tin tức này, ánh mắt của tất cả mọi người đều trợn tròn. Mặc dù trong lòng mọi người đã dự liệu được, một vị Ủy viên thường vụ và một vị Ủy viên Hội Đồng Viện bị rơi đài, tất sẽ được bổ sung vào. Nhưng không nghĩ đến động tác của Hội Đồng Viện lại nhanh như vậy. Hơn nữa người được đề cử còn có cái tên Giang Nguyên.

- Hai mươi bảy tuổi đã là Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện.

Mọi người thầm nghĩ trong lòng. Phần lớn chỉ nhẹ nhàng thở ra một hơi, cũng không cảm thấy kỳ quái. Hai mươi mấy tuổi đã là đỉnh chủ Tế Thế Đỉnh, luyện đan sư cao cấp, y sư nhất phẩm, Ủy viên Hội Đồng Viện, Chủ tịch Hội đồng xử lý nguy cơ.

Mặc dù Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện là cấp bậc tồn tại cao nhất trong Thiên Y Viện, nhưng đối với việc Giang Nguyên chỉ mới hai bảy hai tám tuổi mà nói thì cũng không cảm thấy quá mức kỳ quái. Dù sao, mọi người đều nhìn thấy rõ công lao của hắn. Nếu không nhờ có hắn đối kháng với đám người Chu Thế Dương, làm sao có thể dẹp yên được như ngày hôm nay.

Một cô gái trẻ sau khi xem xong những thông báo này, cũng chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, gương mặt hiện lên sự buông lỏng, chậm rãi rời đi. Mấy ngày qua, cô cũng rất lo lắng cho tình cảnh của Giang Nguyên, nhưng bởi vì cấp bậc của cô quá thấp, ngay cả sư phụ của cô cũng không biết cụ thể, chỉ mơ hồ nghe nói một số việc mà thôi.

Cho đến bây giờ, nhìn thấy bảng thông báo, cô mới thật sự yên tâm.

Chẳng qua trong lòng cô lại cảm thấy phiền muộn. Bởi vì Giang Nguyên đã càng lúc càng xa cô.

Lúc này Giang Nguyên cũng khá bận. Sau khi gặp mặt Tiểu Bảo và hai người Tuyên Tử Nguyệt, liền lo đi làm chuyện mà Từ Khải Liễu giao phó. Chuyện này phải được chấm dứt tạm thời vào ngày hôm nay, vì ngày mai sẽ là ngày tổng kết cuối năm. Nếu chuyện này còn chưa ổn, tổng kết sẽ không được diễn ra suôn sẻ.

Ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống bờ sông Tần Hoài. Bên cạnh bờ sông, những đôi tình nhân nắm tay nhau chậm rãi tản bộ, khiến cho mùa đông có chút lạnh tăng thêm mấy phần ấm áp.

Tại một quán trà cạnh sông Tần Hoài, Giang Nguyên đang ngồi đối diện Giang Nguyệt Minh.

Giang Nguyên cố ý mang đến Thanh Tâm Trà. Mùi trà nhẹ nhàng khiến cho gương mặt Giang Nguyệt Minh thoáng hưng phấn một chút.

Bưng ly trà để lên miệng, nhẹ nhàng ngửi một cái, lúc này mới hài lòng nhấp một ngụm.

Sau khi hớp một ngụm, nuốt nhẹ xuống, Giang Nguyệt Minh không khỏi tán thưởng:

- Quả nhiên là trà ngon.

Giang Nguyên cười nói:

- Thích thì mang về một chút. Anh đã cố ý chuẩn bị hai cân, cho Nguyên Bân tổ sư và…Bọn họ chia nhau mỗi người một ít.

Giang Nguyệt Minh nhìn thẳng Giang Nguyên, sau đó đặt ly trà xuống, cười nói:

- Hay là anh tự tay đưa cho bọn họ đi.

Ánh mắt Giang Nguyên chớp động, cũng không nói gì, im lặng một chút rồi mới nói:

- Liên quan đến sự kiện lần này, anh nghĩ hẳn em cũng đã biết rõ. Không biết mọi người có hài lòng với xử lý tình huống lần này không?

Giang Nguyệt Minh khẽ cười:

- Thật ra cũng chẳng chênh lệch gì nhiều. Những người nên truy cứu trách nhiệm năm đó cũng đã gánh tội. Vốn mục đích bên em ra mặt tạm thời cũng chính là cái này. Còn tình huống cụ thể, còn phải xem tổ sư gia nghĩ như thế nào.

Nói đến đây, Giang Nguyệt Minh nhìn Giang Nguyên, cười nói:

- Nhưng sẽ không có vấn đề gì quá lớn đâu. Về sau chẳng qua chỉ là nhìn xem tình huống phát triển quan hệ giữa Thiên Y Viện và Tuyệt Y Đường cùng với quyết định của tổ sư gia mà thôi.

- Dĩ nhiên, những thứ này tạm thời không quan trọng. Quan trọng nhất chính là, ngày mốt là hết năm, em sẽ đến chỗ ông nội một chuyến.

Nghe xong, ánh mắt Giang Nguyên hơi chớp động một chút.

Chương 1094: Phần thưởng phong phú cuối năm

Đối với các thành viên Thiên Y Viện mà nói, tết là một sự kiện trọng đại trong cuộc sống. Bởi vì trừ một số ít thế hệ thứ hai, thứ ba ra đời, đại đa số thành viên trong viện đều là cô nhi.

Đến dịp tết, mọi người sẽ tập trung cùng một chỗ. Bất luận có nhà hay không có nhà, độc thân hay đã có vợ, cũng sẽ tập trung lại với nhau, mở một bữa tiệc. Dĩ nhiên, bữa tiệc này sẽ diễn ra vào buổi trưa. Sau khi ăn xong, mọi người sẽ có những buổi tụ họp nhỏ. Ai muốn đoàn viên với gia đình thì về đoàn viên. Dù sao cũng có nhiều người, cũng sẽ không cảm thấy cô đơn.

Tết năm nay đến hơi trễ. Bởi vì đại hội tổng kết cuối năm đáng lý phải được diễn ra vào mấy hôm trước hôm nay mới được cử hành, nhưng bất kể thế nào cũng đã có.

Mang theo chút vui mừng nhìn mười một người ngồi thành một hàng dài trước đài, đều là những gương mặt quen thuộc, mọi người vốn còn chút khẩn trương và lo lắng đã hoàn toàn yên tâm. Viện trưởng, Trưởng ban Lưu, Trưởng ban Liêu đều ở đây. Xem ra nội viện đã chân chính ổn thỏa.

Đối với tuyệt đại đa số thành viên Thiên Y Viện mà nói, Thiên Y Viện chính là ngôi nhà duy nhất. Tồn vong và bình an mới là mục đích của mọi người. Hỗn loạn và bất an mấy ngày trước trong nháy mắt đã lặng lẽ biến mất.

Giang Nguyên lẳng lặng ngồi bên cạnh Lưu Mộc Dương, nhìn không khí náo nhiệt dưới đài, khóe miệng nhếch lên, chẳng qua ánh mắt bắt đầu có chút trống rỗng.

- Tiểu Nguyên, ông mơ thấy em trai con. Nó nói ngày mai ba mẹ con chờ chúng ta cùng nhau ăn Tết.

Thanh âm kích động và quen thuộc của ông lão trong đầu khiến cho ánh mắt của hắn mờ lại. Cho đến bây giờ, hắn vẫn chưa thể vượt qua được cảm giác bị cha mẹ bỏ rơi. Mấy năm qua, đều là do một tay ông nội nuôi hắn lớn. Khi hắn còn bé, ngày nào cũng lên núi đào nhân sâm tẩm bổ cho hắn, mới đem đứa bé yếu ớt như hắn mà nuôi lớn.

Hai ông cháu nương tựa nhau mà sống. Bây giờ đột nhiên cha mẹ xuất hiện. Tuy nói khi hắn biết, cũng có chút kích động, nhưng về sau cũng chỉ là tình cảm hời hợt. Cho dù biết được nguyên nhân, nhưng vẫn không cách nào buông xuống.

Không biết qua bao lâu, đột nhiên bị đẩy hai cái. Ánh mắt đang trống rỗng của Giang Nguyên liền khôi phục lại như bình thường. Cảm nhận được tiếng vỗ tay nhiệt liệt và ánh mắt hưng phấn của những người bên dưới, Giang Nguyên có chút nghi ngờ nhìn sang sư phụ của mình, chỉ thấy ông đang cười khổ nhìn hắn, thấp giọng nói:

- Gọi con lên lãnh thưởng kìa.

- Ơ!

Giang Nguyên ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn, quả nhiên thấy Viện trưởng đang mỉm cười đứng đó nhìn hắn, còn dưới đài là tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

Chậm rãi thở ra một hơi, gương mặt cố nặn ra một nụ cười rồi đứng dậy, khom người cảm ơn mọi người dưới đài, sau đó mới mỉm cười bước về phía Từ Khải Liễu.

Thấy Giang Nguyên đứng dậy cúi người, bầu không khí trong nháy mắt lại càng kích động hơn. Bắt đầu có người lớn tiếng gọi tên của Giang Nguyên.

- Giang Nguyên.

- Giang Nguyên! Giang Nguyên!

- Giang Nguyên! Giang Nguyên! Giang Nguyên!

Từ một hai người, dần dần càng lúc càng nhiều, thanh âm cũng càng lúc càng lớn. Trên căn bản cũng là từ mấy y sĩ thực tập hàng sau. Nhìn gương mặt có chút gầy gò, hơn nữa còn mệt mỏi, bọn họ vẫn cuồng nhiệt vẫy tay, hưng phấn kêu to cái tên này.

Cuồng nhiệt và hưng phấn đã bắt đầu lan tràn. Một số y sĩ còn trẻ cũng bắt đầu gia nhập hàng ngủ gào thét.

Một số y sư lớn tuổi ngồi hàng đằng trước cũng không nhịn được quay đầu nhìn những cánh tay đang giơ lên và gương mặt tràn đầy nhiệt huyết của đám thanh niên, đại đa số người lộ ra nụ cười hoài niệm, nhớ lại năm đó khi bọn họ còn trẻ cũng đã từng như vậy.

Nhưng cũng có một số lão y sư cau mày, cũng chỉ thấp giọng bất mãn nói một câu:

- Còn ra thể thống gì nữa?

Nghe tiếng kêu càng lúc càng lớn, Giang Nguyên ngược lại có chút bất ngờ. Hắn quay đầu nhìn những cánh tay đang quơ bên dưới, cùng với ánh mắt hưng phấn của mọi người, liền nhẹ nhàng phất tay, khiến bên dưới lại càng cuồng nhiệt hơn.

Lúc này, ánh mắt của Chu Hạo Bình trên đài hơi nheo lại.

Dĩ nhiên cũng không ai chú ý đến điều này. Tất cả mọi người đều nhìn Giang Nguyên bước đến trước mặt Từ Khải Liễu.

Nhìn gương mặt anh tuấn vương chút mệt mỏi, khóe miệng Từ Khải Liễu không khỏi nhếch lên, sau đó cẩn thận lấy huy chương màu vàng đeo trước ngực cho Giang Nguyên, cẩn thận chỉnh sửa, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên, mỉm cười nói:

- Huy chương này trăm năm qua cũng chỉ trao cho ba người. Hãy cố gắng lên.

- Cảm ơn Viện trưởng.

Giang Nguyên hơi khom người, nói lời cảm ơn:

- Con nhất định sẽ tiếp tục cố gắng.

Sau khi Giang Nguyên nhận thưởng xong, những người còn lại đều không bước lên nhận thưởng. Từ Khải Liễu chỉ tuyên bố quyết định trao thưởng cho tất cả.

Tuyên bố xong quyết định trao thưởng, dưới ánh mắt của tất cả mọi người, Từ Khải Liễu liền nói ra quà tặng cuối năm.

Quà tặng cuối năm sẽ do Hội Đồng Viện quyết định. Tuy không tính là quá nhiều nhưng tuyệt đối cũng không quá ít. Đặc biệt đối với các y sĩ thực tập mà nói, phần thưởng cuối năm là thứ mà bọn họ đặc biệt chờ mong. Có được quà tặng, đủ cho bọn họ ăn một cái tết thật vui.

Đối với các y sư thế hệ trước hoặc y sĩ cao cấp, quà tặng cuối năm đối với bọn họ cũng chỉ là chuyện thêm gấm thêm hoa, chỉ thêm mấy đồng tiêu vặt, nên không có mấy ai để ý đến chuyện này.

- Năm nay, Hội Đồng Viện quyết định thưởng cho các thành viên bổn viện hai triệu tiền mặt.

Từ Khải Liễu vừa dứt lời, các y sĩ thực tập đều đứng dậy hoan hô. Mấy năm trước cũng chỉ có tám trăm hoặc một triệu, còn lần này lại tăng gấp đôi, những hai triệu, không hoan hô thì cũng uổng.

Nhưng Từ Khải Liễu dường như cũng không có ý định dừng lại. Nghe tiếng mọi người hoan hô, khẽ cười một tiếng rồi nói tiếp:

- Một trăm điểm tích lũy.

Từ Khải Liễu vừa nói xong, tiếng hoan hô liền ngừng lại. Không chỉ các y sĩ thực tập mà ngay cả y sư và y sĩ cao cấp cũng ngẩn ra. Mấy năm trước đều phát tiền, hơn nữa đều không quá một triệu. Tuy năm nay xảy ra chút biến cố, để trấn an mọi người nên tiền thưởng gấp đôi cũng không phải là chuyện kỳ quái. Nhưng năm nay lại thưởng thêm một trăm điểm, gộp lại đúng là một con số khổng lồ.

Một trăm điểm đối với các y sĩ cao cấp hoặc y sư mà nói cũng không tính là quá nhiều, nhưng một trăm điểm lại thiết thực hơn tiền mặt rất nhiều. Đối với các y sĩ thực tập khó mà kiếm được điểm thì lại càng quý.

Dĩ nhiên, kinh ngạc thì kinh ngạc. Mọi người chỉ thoáng trầm ngâm một chút, lập tức bạo phát tiếng hoan hô mãnh liệt.

- Viện trưởng vạn tuế.

Nhìn đám thanh niên hoan hô, tất cả các y sĩ và y sư đều mỉm cười. Mặc dù trong lòng có chút nghi ngờ, nhưng tết mà, mọi người nên vui vẻ. Viện trưởng phát ra phúc lợi như vậy, dĩ nhiên là rất tốt.

Nhưng những người trên đài Chủ tịch lại không cảm thấy bất ngờ. Mấy năm qua, Thiên Y Viện phát triển không tệ. Sản lượng đan dược và dược vật đều tương đối ổn định, tích trữ không ít căn cơ. Cộng thêm một năm qua Giang Nguyên đã luyện chế được đan dược siêu phẩm, nội viện đã có đủ sức tặng những điểm này.

Mặc dù một người nắm trong tay một trăm điểm không coi là nhiều, nhưng đối với các y sĩ thực tập cấp thấp mà nói, một trăm điểm đó có tác dụng rất lớn đối với bọn họ, có thể đổi được một ít đan dược phụ trợ cho việc tu luyện nội khí.

Hơn nữa, cộng lại điểm tất cả mọi người vẫn không bằng một mình Giang Nguyên. Trong tình huống như vậy, có thể trấn an và tưởng thưởng các thành viên Thiên Y Viện, Hội Đồng Viện tất nhiên là sẽ không hẹp hòi.

Trong bầu không khí vui mừng như vậy, bữa tiệc cuối năm vào ngày hôm sau lại càng náo nhiệt hơn mấy phần. Mười một vị thành viên Hội Đồng Viện, phân biệt ngồi ở mười một bàn. Mà mười một bàn này đều là các y sư cấp bậc cao. Mấy chục bàn khác đều là y sĩ bình thường. Nhiều người như vậy, bầu không khí có thể nói là náo nhiệt.

- Các vị, hôm nay là ngày vui, tất cả các thành viên Hội Đồng Viện mời mọi người một ly, an ủi một năm vất vả vừa qua của mọi người.

Tinh thần của Từ Khải Liễu hôm nay rất tốt. Hơn mười vị ủy viên Hội Đồng Viện đều đứng dậy, dựa theo thông lệ bưng ly mời rượu.

- Cảm ơn Viện trưởng.

Lúc này, mọi người đồng loạt nâng ly hô.

Một ly rượu trôi xuống bụng, không khí lại càng náo nhiệt. Qua ba tuần rượu, có không ít các y sư bắt đầu đi mời rượu lẫn nhau. Dĩ nhiên đối tượng được mời đều là các Ủy viên Hội Đồng Viện. Nhưng rõ ràng, đối tượng được mời ít nhất là Giang Nguyên. Dù sao tuổi tác của hắn vẫn còn nhỏ, các y sư năm sáu chục tuổi nhất định không thể hạ mình mời hắn được.

Các y sĩ trẻ tuổi và y sĩ thực tập, sau mấy ly rượu cũng đã có dũng khí hơn, hướng vào bên trong. Người khác thì bọn họ không dám mời, nhưng lại tràn đến Giang Nguyên.

Những y sư ngồi cùng bàn với hắn, nhìn đám thanh niên vây quanh Giang Nguyên, sau đó cũng cười lên. Dõi mắt nhìn lại, người đến mời rượu bàn bọn họ nhiều hơn bàn khác gấp bốn năm lần.

- Trưởng ban Giang, chúng tôi mời anh một ly.

Nhìn đám thanh niên vây quanh lại, Giang Nguyên sắc mặt ửng đỏ do uống nhiều rượu, liền mỉm cười đứng dậy, bưng ly rượu lên, cười nói:

- Được, cảm ơn mọi người.

Chương 1095: Về nhà

Bữa tiệc cuối năm tuyệt đối là thời khắc vui nhất trong năm của Thiên Y Viện. Tất cả mọi người đều buông bỏ cấp bậc, cùng nhau ăn cơm uống rượu.

Mà thời khắc này cũng giúp cho các y sĩ thực tập bình thường hiếm có cơ hội dùng cơm hay uống rượu với các cao tầng trong viện được tiếp xúc với họ.

Không khí bữa tiệc càng lúc càng vui. Nhờ có rượu trợ hứng, không ít các y sĩ đã có can đảm đến mời rượu Từ Khải Liễu, Lưu Mộc Dương. Ngày thường bọn họ không có cơ hội tiếp xúc, bây giờ có cơ hội, sao không tranh thủ chứ?

Dần dần những cái bàn bên cạnh cũng có thêm nhiều người, nhưng bàn của Giang Nguyên vẫn là nhiều nhất.

Mà lần này nhiều hơn chính là bàn của Từ Khải Liễu, Liêu Long Căn và Lưu Mộc Dương.

Sau khi đợt sóng người tản đi, những cái bàn bên cạnh mới thoáng trống đi được một chút.

Lúc này, Chu Hạo Bình đang cười híp mắt uống rượu với một vị y sư đến mời rượu mình, đang định buông ly rượu xuống, liếc mắt nhìn chung quanh, liền phát hiện bàn Giang Nguyên cách đó không xa giống như nước chảy không lọt, còn bàn của mình thì thưa thớt có ba bốn người đến mời.

Mặc dù biết người đến mời rượu hắn đều là những người trẻ tuổi, nhưng thấy cảnh tượng này, ánh mắt Chu Hạo Bình vẫn không nhịn được mà nheo lại.

- Hừ,

Âm thầm hừ một tiếng, Chu Hạo Bình chậm rãi ngồi xuống. Người nhiều thì thế nào? Cũng chỉ là mấy tên nít ranh thôi mà.

Bữa tiệc kéo dài hơn hai tiếng. Lúc này, các vị thành viên Hội Đồng Viện vẫy tay chào mọi người, sau đó tạm biệt rời đi, chỉ còn lại đám y sĩ trẻ là tiếp tục điên cuồng.

Sắc mặt Giang Nguyên ửng đỏ, miễn cưỡng cưỡng ép vận chuyển nội khí tuần hoàn mới bức được hơn phân nửa cảm giác say ra khỏi cơ thể. Thấy Giang Nguyên trở lại, Tuyên Tử Nguyệt vội vàng múc đến một chén canh giải rượu.

- Tại sao lại uống nhiều như vậy?

Vừa dùng khăn nóng lau mặt cho Giang Nguyên, vừa oán giận nói:

- Lát nữa còn phải về quê nữa đấy. Trực thăng đang chờ bên ngoài.

Giang Nguyên mỉm cười, đưa tay tiếp nhận khăn lông trong tay Tuyên Tử Nguyệt, tùy tiện xoa mặt một cái, sau đó uống một hớp canh giải rượu, cười nói:

- Không sao, không cần gấp. Vẫn còn về kịp mà.

Từ Kim Lăng đến tỉnh Nam khá xa. Đặc biệt trong thời gian tết nhất, từ tỉnh Nam chạy về thôn nhỏ của Giang gia, người bình thường mất khoảng hai ba tiếng, nhưng Giang Nguyên lại không thành vấn đề.

Đợi một nhà Giang Nguyên từ trong nhà bước ra, một chiếc trực thăng từ Thiên Y Viện chậm rãi bay lên, chạy đến phi trường.

Lúc này, có không ít thành viên Hội Đồng Viện hoặc một số y sư cao cấp mơ hồ nghe được tiếng trực thăng truyền đến. Có mấy vị lơ đãng nhìn lên không trung, nhìn theo hướng chiếc trực thăng rời đi, ánh mắt tràn đầy cảm khái.

Trong thời điểm tết này, người có thể dùng trực thăng rời đi cũng chỉ có hắn.

Rất nhiều người cũng nhận được tin tức, hôm nay Giang gia sau mười mấy lăm ly tán sẽ đoàn viên. Hai ba năm đầu không ai chú ý, nhưng bây giờ thì thật sự quá giỏi.

- Sư phụ, Giang Nguyên trắng trợn đi gặp mặt ba người Giang Văn Ba, đây chính là cơ hội tốt.

Một vị y sĩ trẻ tuổi vẻ mặt lấy lòng nhìn Chu Hạo Bình:

- Người có quan hệ với Tuyệt Y Đường, làm sao có thể đảm nhiệm chức Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện?

- Im miệng.

Nghe được lời này, sắc mặt Chu Hạo Bình lại không vui, thấp giọng quát:

- Ngu xuẩn.

- Vâng.

Gã thanh niên bị Chu Hạo Bình gầm lên như vậy, toàn thân run rẩy, sắc mặt tái nhợt, không dám nói bất cứ điều gì. Chẳng qua gã không hiểu, tại sao đây rõ ràng là cơ hội tốt, sư phụ lại mắng mình ngu xuẩn.

Chu Hạo Bình chậm rãi hít hai lần, lúc này mới chú ý đến sắc mặt tái nhợt của đệ tử, nhẹ thở dài, nói:

- Từ Khải Liễu, Lưu Mộc Dương và Liêu Long Căn đều là cộng sự năm xưa với Nguyên Bân y sư, quan hệ không tệ. Chuyện mấy năm qua, bọn họ cũng cảm thấy hổ thẹn với Nguyên Bân y sư.

- Bây giờ Tuyệt Y Đường có thể giải hòa với Thiên Y Viện, làm sao Hội Đồng Viện có thể hoài nghi Giang Nguyên bất cứ thứ gì?

Nói đến đây, Chu Hạo Bình nhịn không được khẽ hừ:

- Những người đó bây giờ chỉ mong đẩy Giang Nguyên lên vị trí Ủy viên thường vụ. Đây cũng được xem là lấy lòng Giang Văn Ba, bày tỏ sự áy náy đối với Nguyên Bân y sư.

- Mặc dù Thiên Y Viện vừa mới thoát khỏi đại nạn, nhưng cũng tổn thất mất hai vị Thiên y sư, hai vị y sư nhất phẩm. Cộng thêm Cổ môn cường thế áp nào, Thiên Y Viện tuyệt đối không muốn có thêm một cường địch mạnh như Tuyệt Y Đường.

- Lúc này, nếu chúng ta gây phiền phức cho Giang Nguyên, chẳng khác nào tự mua dây buộc mình, hiểu chưa?

Chu Hạo Bình lạnh lùng nhìn đệ tử bên cạnh, nói.

- Vâng, vâng, đệ tử hiểu rồi.

Gã thanh niên bừng tỉnh, liên tục gật đầu.

Chiếc trực thăng chậm rãi đáp xuống sân bay Kim Lăng. Bên kia rất nhanh có xe chạy qua chở cả gia đình Giang Nguyên đến chỗ đậu máy bay. Có một chiếc máy bay đã sớm xin xong lệnh cất cánh.

4h chiều, chiếc máy bay bình yên đáp xuống sân bay tỉnh Nam. Giang Nguyên bước xuống máy bay, nhìn bầu trời quen thuộc, liền hít một hơi thật sâu. Nơi này cách phòng khách Khánh Nguyên chỉ có mười mấy cây, nhưng bây giờ không có thời gian đi thăm hỏi Lý lão sư rồi.

Lại lên một chiếc xe khác, chạy đến một chiếc trực thăng đã đậu sẵn. Có trực thăng, việc đến thôn vào lúc 5h cũng không thành vấn đề.

- Ba, chúng ta được ngồi trực thăng nữa rồi.

Nhìn chiếc trực thăng trước mắt, Tiểu Bảo rõ ràng vui vẻ hơn so với ngồi máy bay thương vụ, ôm cổ Giang Nguyên, cười nhe mấy cái răng nhỏ.

- Ừm, chúng ta ngồi trực thăng thôi.

Chiếc trực thăng lại chậm rãi bay lên không. Lúc này, trong một thôn nhỏ đã có tiếng pháo nổi lên.

Nghe tiếng pháo liên miên không dứt, một ông lão đứng trước cổng nhìn chung quanh, lẩm bẩm:

- Tại sao Tiểu Nguyên còn chưa về?

Lúc này, một người thanh niên vóc dáng tuấn tú, mang đến cho người ta cảm giác chói mắt cầm điện thoại đi đến, nghe bên ngoài truyền đến tiếng pháo, có chút không quen khì mũi một cái, mỉm cười an ủi:

- Ông nội, ông đừng gấp mà. Gia đình anh vừa mới lên trực thăng ở tỉnh.

- Lên trực thăng?

Ông lão ngẩn người, có chút không hiểu. Từ tỉnh về đây còn phải đi trực thăng, chẳng lẽ nó vừa mới về lại bị phái đi nữa sao?

- Đúng, đi trực thăng có thể tiết kiệm được gần một tiếng.

Chàng thanh niên mỉm cười giải thích:

- Nếu không, khi anh trở về, chắc cũng bảy tám giờ tối mất.

- Ừm, đúng vậy, đi trực thăng nhanh hơn, nhanh hơn.

Ông lão gật đầu, nhưng vẫn lo lắng:

- Nhưng đi trực thăng đắt lắm.

- Haha, ông nội, ông yên tâm đi. Anh con bây giờ rất lợi hại. Trực thăng mà anh ấy ngồi không cần trả tiền.

- Trực thăng đặc biệt? Không cần trả tiền? Không được. Cho dù nó được một số lãnh đạo quốc gia coi trọng nhưng cũng không được như vậy. Như vậy không tốt đâu. Haiz, đứa nhỏ này, tại sao lại không biết tiết kiệm. Cho dù chậm một chút cũng chẳng sao mà. Tại sao lại có thể phung phí tiền của quốc gia chứ? Nếu truyền ra ngoài…

Nhìn vẻ mặt lo lắng của ông cụ, Giang Nguyệt Minh chỉ có thể bất đắc dĩ cười khổ.

Chương 1096: Trở lại

Đùng đùng. Tiếng pháo bắt đầu vang lên trong các ngôi nhà. Mặc dù còn chưa đến 5h, nhưng mâm cơm tất niên đã có không ít gia đình ăn vào lúc ba bốn giờ chiều.

Mọi người trong thôn đều biết năm nay gia đình Giang lão y sư nghênh đón một chuyện vui lớn. Nghe nói đứa con trai và con dâu mất tích nhiều năm đã trở về, hơn nữa còn mang theo cả đứa cháu thứ hai.

Mấy năm qua, Giang lão y sư tích đức rất nhiều. Sau khi Giang Nguyên mất tích trở về, chỉ trong một hai năm ngắn ngủi đã một đường thẳng tiến, từ một thanh niên nông thôn bình thường trở thành anh hùng quốc dân. Nghe nói bây giờ làm chức gì lớn lắm ở thủ đô. Rất nhiều quan lớn phải nịnh hót tiểu tử Giang gia.

Chuyện này khiến cho hàng xóm vô cùng hâm mộ Giang lão gia tử, rối rít hỏi thăm. Mặc dù Giang lão y sư không còn con trai, con dâu, nhưng có đứa cháu trai như vậy cũng đủ để kiêu ngạo. Nhưng lại không nghĩ đến hết năm lại truyền đến tin tức con trai và con dâu của Giang lão trở về.

Tuy nói có không ít người khó tin. Năm đó Giang Nguyên mất tích hai ba năm rồi trở về, xem như tổ tiên phù hộ. Bây giờ con trai, con dâu mất tích hai mươi mấy năm đột nhiên trở về, hơn nữa còn mang theo một đứa con thứ hai, điều này thật sự không thể tin nổi.

Có nhiều người cố ý đến xem, thấy trước cửa Giang gia đậu hai chiếc xe sang trọng. Hơn nữa còn có một thanh niên diện mạo tương tự Giang Nguyên xuất hiện trong thôn, đồng thời trong sân nhà Giang gia mơ hồ có một người đàn ông trung niên và một quý phụ đoan trang hiện diện.

Cho nên, mặc dù mọi người không tin, nhưng nhìn thấy như vậy, cũng không nhịn được mà hít hà. Giang lão y sư chịu khổ mấy chục năm, rốt cuộc cũng đã đến lúc hưởng phúc.

Giang lão nhìn quanh ngoài cổng, chờ đứa cháu trai lớn trở về. Lý gia cách đó không xa cũng bắt đầu ăn bữa cơm đoàn viên.

Khí tức của Lý thúc hiện tại khá tốt, sắc mặt đỏ hồng, không còn vàng khè như trước, rõ ràng vết thương năm đó đã hoàn toàn khỏi hẳn.

- Nào, Tiểu Vũ, ăn sủi cảo đi. Mẹ con cố ý làm, chờ con về ăn đấy.

Lý thúc vui vẻ múc hai cục sủi cảo bỏ vào trong chén của Lý Tiểu Vũ.

- Vâng, mẹ làm sủi cảo là ngon nhất. Đã lâu rồi con chưa được ăn.

Khóe miệng Lý Tiểu Vũ nhếch lên, cẩn thận cắn một miếng sủi cảo, sau đó lộ ra thần sắc hài lòng.

Nhìn con gái mình ăn ngon như vậy, Lý thúc và Lý thẩm đều cười vui vẻ.

Hài lòng nuốt hai miếng sủi cảo xuống bụng, Lý Tiểu Vũ nháy mắt một cái, nhìn Lý thúc, nói:

- Ba, không biết anh Tiểu Nguyên về chưa? Giang gia gia không ăn tết một mình chứ?

- Nha đầu này, trở về cũng chỉ nhớ mỗi anh Tiểu Nguyên.

Lý thúc cười ha hả nói:

- Tiểu Nguyên còn chưa về. Nhưng con không cần lo lắng cho Giang gia gia. Giang gia gia bây giờ đúng thật là có phúc.

- Có phúc?

Lý Tiểu Vũ nghi ngờ hỏi lại.

- Con vừa về nên không biết.

Lý thúc nói:

- Ba mẹ Giang Nguyên đã về rồi. Bây giờ cả nhà họ đang chờ Giang Nguyên về đoàn tụ.

- Ba mẹ anh ấy đã trở lại? Giang Văn Ba?

Lý Tiểu Vũ ngạc nhiên nhìn cha mình.

- Ồ, tại sao con lại biết tên ông ấy là Giang Văn Ba?

Lần này đến phiên Lý thúc nghi ngờ, nhìn chằm chằm Lý Tiểu Vũ. Sáng nay ông thấy Giang gia có không ít khách, định đi giúp Giang lão. Kết quả sau khi đến mới biết khách là người của Giang gia. Hơn nữa còn là con trai, con dâu đã mất tích năm xưa.

Lúc đó ông có trò chuyện với cha Giang Nguyên một chút, mới biết tên của đối phương là Giang Văn Ba. Ông không hiểu tại sao con gái vừa về lại biết tên người cha mất tích mấy chục năm của Giang Nguyên?

Nhìn biểu hiện nghi ngờ của cha mình, Lý Tiểu Vũ vội vàng giải thích:

- Trước kia con có nghe anh Tiểu Nguyên đề cập đến.

- Thì ra là như vậy.

Lý thúc gật đầu, sau đó cười nói:

- Bất kể thế nào, lần này xem như rất tốt. Tâm nguyện mấy chục năm qua của Giang lão xem như đã thực hiện được, một nhà đoàn viên, còn gì tốt hơn chứ.

- Đúng, đúng.

Nói đến đây, Lý thẩm cũng cảm thấy xúc động, nhìn chồng của mình, ánh mắt tình ý sâu đậm. Lý thúc dường như cũng cảm nhận được, ánh mắt ôn nhu hơn nhiều.

Trong lúc hai vợ chồng đang thâm tình, Lý Tiểu Vũ bên cạnh có chút sững sờ, dường như cũng không chú ý đến điều này.

- Tôi thấy hình như Giang Văn Ba lăn lộn bên ngoài không tệ, đi xe rất đắt tiền. Nói năng cũng không giống bình thường. Khi về còn mang theo tài xế và cận vệ. Chẳng qua tôi không rõ, nếu lăn lộn bên ngoài tốt như vậy, tại sao hai mươi mấy năm không thấy bóng dáng?

Thấy Lý thúc nghi ngờ nói, Lý Tiểu Vũ bừng tỉnh, vội vàng trả lời:

- Làm sao mà biết được ba ơi. Nói không chừng người ta cũng có sự khó xử của mình.

- Ừm, cũng đúng.

Nghe con gái nói, Lý thúc không nhịn được liên tục gật đầu.

Trong lúc mọi người đang nói chuyện, đột nhiên Lý Tiểu Vũ nghiêng đầu, giống như đang nghe cái gì. Lý thúc bên cạnh cũng sững người, nghe được tiếng ầm ầm từ xa truyền đến. Hơn nữa càng lúc càng lớn, dường như đang hướng về bên này.

Mặt Lý thúc lộ vẻ kinh nghi:

- Đây là thanh âm gì vậy? Giống như truyền đến từ trên trời?

- Là tiếng trực thăng.

Lý Tiểu Vũ mỉm cười nói:

- Hẳn là anh Tiểu Nguyên đã về.

- A? Trực thăng? Giang Nguyên ngồi trực thăng trở về sao?

Mặc dù vẫn chưa đến 5h, trời đã có chút tối nhưng vẫn không ít người bị thanh âm của chiếc trực thăng trên trời thu hút. Dù sao thôn nhỏ như vậy, một chiếc trực thăng vẫn tương đối thu hút sự chú ý và tò mò của mọi người.

- Trực thăng, đúng là trực thăng rồi.

Nhìn chiếc trực thăng chậm rãi xoay vòng trên cao, sau đó đáp xuống ruộng lúa khô héo trước sân Giang gia, mọi người liền hiểu ra, thì ra là Giang Nguyên trở về.

Mấy đứa nhỏ trong thôn cũng không dè dặt như người lớn, đứa nào cũng hưng phấn chạy về phía trực thăng.

Chương 1097: Tiểu Bảo ngoan

Giang Nguyên đưa tay đỡ đầu Tiểu Bảo ngả vào vai mình, rồi cùng với Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu nhảy xuống trực thăng, sải bước vào nhà.

Nhìn thân ảnh gầy gò, già nua đứng ngoài cổng, ánh mắt Giang Nguyên nóng lên, đưa Tiểu Bảo cho Tuyên Tử Nguyệt, sải bước bước nhanh đến.

- Ông nội, con về rồi.

Lúc này, người một nhà ngồi ngay ngắn quanh một chiếc bàn tròn. Bầu không khí có chút yên lặng, chỉ có tiếng cười của Tiểu Bảo đang ngồi trong lòng ông lão tràn ngập ngôi nhà, khiến cho không khí vốn đang yên lặng thêm mấy phần vui vẻ.

- Được rồi, mọi người ăn cơm đi. Đây là món cuối cùng.

Một người phụ nữ trung niên mặt mũi đoan trang, trên người mặc chiếc tạp dề làm bếp, bưng một tô canh lớn đặt lên trên bàn, sau đó cởi chiếc tạp dề rồi ngồi xuống.

- Được rồi, mọi người ăn cơm, ăn cơm đi. Vất vả cho con rồi, Ngọc Bình. Hai mươi năm qua, cha thiếu chút nữa quên mất tài nấu ăn của con.

Nhìn một bàn đầy thức ăn, rồi nhìn một gia đình vừa xa lạ vừa quen thuộc bên cạnh mình, ông lão không nhịn được đưa tay chậm rãi lau nước mắt.

- Ba, mấy năm qua là con trai bất hiếu.

Ánh mắt Giang Văn Ba cũng có chút ửng đỏ, nhìn ông lão nói.

- Đừng nói như vậy. Các con đều có chỗ khó xử của mình mà. Có thể thấy các con bình an trở lại, ba cảm thấy vui lắm rồi.

Ông lão ôm Tiểu Bảo, vui mừng nói:

- Nào, chúng ta dùng bữa thôi.

- Ông nội, đưa Tiểu Bảo cho con ôm đi.

Tuyên Tử Nguyệt khéo léo nhận Tiểu Bảo từ trong tay ông lão, còn Giang phu nhân thì vội vàng đứng lên, cầm lấy chén của Giang lão gia tử múc cho ông một chén canh gà, nói:

- Ba, ba nếm thử tay nghề của con đi, xem có bị tụt lùi so với trước kia không.

- Ừm, để ba nếm thử.

Ông lão bưng chén, vui vẻ gật đầu.

Giang phu nhân nhìn đứa con trai cả đang ngồi bên cạnh ông lão, thấy con trai từ lúc gặp mặt vẫn im lặng, cảm thấy ánh mắt mình nóng lên, cẩn thận múc một chén canh gà đặt xuống, run giọng nói:

- Tiểu Nguyên, thử chút canh gà mẹ nấu đi. Xem có ngon hay không?

Giang Nguyên vẫn cúi đầu nhìn chén canh gà, ngửi mùi thơm từ chén bốc lên nhưng cũng không động đậy.

Nhìn phản ứng của Giang Nguyên, Giang Văn Ba cũng im lặng. Chẳng qua từ gương mặt của ông, cũng biết trong lòng ông ít nhiều cũng có cảm xúc áy náy.

Tuyên Tử Nguyệt nhìn Giang Nguyên, rồi lại nhìn Giang phu nhân đối diện, liền cố nặn ra nụ cười rồi nhìn Giang Nguyên lần nữa, đang định lên tiếng, đột nhiên nghe tiếng Giang Nguyệt Minh:

- Anh, anh uống canh đi. Mẹ nấu canh rất ngon, nhưng bây giờ mẹ rất ít khi nấu. Em ngày thường cũng không được uống đâu. Nào, anh mau uống đi.

Nghe giọng nói của Giang Nguyệt Minh, gương mặt Giang Nguyên dường như có chút động đậy, sau đó cúi thấp đầu, chậm rãi cầm muỗng múc một muỗng canh, đưa lên miệng thổi rồi mới nhấp một ngụm.

Sau khi nhấp ngụm canh gà, mọi người vẫn có thể nhìn thấy tay của hắn run lên.

Lúc này cũng không có ai lên tiếng. Ngay cả Giang lão gia tử cũng chỉ nhìn cháu trai bảo bối của mình, tay cũng bắt đầu run lên, sau đó cắn chặt môi, đưa tay cầm chén bắt đầu uống.

- Anh, như thế nào, canh ngon chứ?

Giọng nói vui vẻ của Giang Nguyệt Minh một lần nữa vang lên.

Nghe xong, tay Giang Nguyên cứng đờ, rốt cuộc ngẩng đầu lên, chậm rãi gật đầu, giọng khàn khàn nói:

- Ừm, uống rất ngon.

Giang Nguyên vừa nói ra một câu, không khí yên lặng trong nhà dường như sống lại trong nháy mắt.

Ông cụ cũng vui vẻ buông chén canh trong tay mình, giơ đũa lên, gật đầu cười nói:

- Nào, mọi người dùng bữa đi.

- Được, dùng bữa, dùng bữa đi. Con đã sớm đói bụng lắm rồi.

Đã sớm bị bầu không khí trong nhà đè nén, Phan Hiểu Hiểu vui vẻ kêu lên, cầm đũa gắp một miếng thịt gà thật lớn thả vào trong chén Giang Nguyên, nói:

- Giang Nguyên, anh đừng uống canh không, ăn thêm chút thịt nè.

- Ừ.

Giang Nguyên gật đầu.

Thấy phản ứng của Giang Nguyên như vậy, Giang Văn Ba và Giang phu nhân nhìn nhau một cái, ánh mắt đều hiện lên thần sắc vui mừng. Hôm nay, khi gia đình nhìn thấy hắn, mặc dù khi gặp, có thể cảm giác gương mặt của hắn lóe lên sự kích động, nhưng sau đó là im lặng.

Hai vợ chồng cũng biết, mấy năm qua bọn họ không tận trách nhiệm làm cha mẹ, chỉ dựa vào hai ông cháu sống qua ngày, con trai có thái độ như vậy, trong lòng hai ông bà chỉ có thể áy náy và đau khổ mà thôi.

Nhưng bây giờ tốt rồi. Mặc dù hắn không để ý đến ông bà, nhưng đối với đứa em trai lại rất gần gũi.

Nhìn đứa con út nhướng mày, bộ dạng đắc ý giống như lập được công lớn, hai vợ chồng vừa yên tâm lại vừa chua xót. Mấy năm qua, so với đứa con út ôm trong tay sợ rớt, đặt trong miệng sợ tan, đứa con trai lớn quả thật là vất vả. Sống cũng không dễ dàng gì. Hơn nữa, còn có thể đạt đến thành công như ngày hôm nay khi vừa mới hai bảy, hai tám tuổi. Thật cũng không biết nó vượt qua như thế nào.

Nghĩ đến đây, mắt hai người lại cay lên, chỉ cảm thấy tu dưỡng mười mấy năm biến mất, vội vàng bưng chén cơm lên ăn.

Nhìn người một nhà như vậy, nụ cười trên gương mặt Tuyên Tử Nguyệt cũng đậm hơn, vừa ôm Tiểu Bảo, vừa gắp thêm thức ăn cho Giang Nguyên, sau đó lại gắp một miếng thịt gà cho vào trong miệng Tiểu Bảo, vui vẻ nói:

- Nào, Tiểu Bảo ngoan, há to miệng, đừng để rơi nhé.

Chương 1098: Nhóm con dâu

Hỏa đường nông thôn phía nam là một nơi rất ấm áp, một gian phòng có chút mờ tối, vách tường chính giữa đặt một cái ống khói. Bên dưới ống khói đào một tiểu hỏa đường, bên trong dùng cỏ tranh hoặc cành khô dẫn hỏa, rất nhanh toàn bộ căn phòng liền ấm áp.

Nhìn hỏa đường hai mươi mấy năm trống rỗng, hôm nay rốt cuộc đã đầy người, Giang lão đưa tay nhẹ nhàng lau khóe mắt, sau đó cầm khều lừa nhẹ nhàng chọt đống lửa, để ngọn lửa thêm thịnh vượng mấy phần.

Một đại gia đình ngồi vây quanh hỏa đường, nhìn ngọn lửa bốc lên, chỉ cảm thấy tình người ấm áp.

Tiểu Bảo nháo một hồi trong lòng Giang phu nhân, sau đó dần dần ngủ mất.

- Dì, để Tiểu Bảo cho con.

Tuyên Tử Nguyệt nhẹ nhàng ôm lấy Tiểu Bảo đã ngủ trong lòng Giang phu nhân, nhìn nụ cười trong giấc mơ của cậu bé, gương mặt không khỏi nở nụ cười ấm áp.

Trong hỏa đường, ngọn lửa thỉnh thoảng chiếu một vệt ánh sáng màu đỏ lên mặt Giang Nguyên, khiến cho người nào cũng có thể nhìn thấy trên gương mặt tuấn dật của hắn đang mím chặt môi.

Giang phu nhân nhìn Giang Nguyên mím chặt môi, tất nhiên hiểu được coi trai của mình vẫn còn chưa khơi thông tư tưởng đối với vợ chồng bà.

Âm thầm thở dài, Giang phu nhân mỉm cười hỏi:

- Tiểu Nguyên, nghe nói bây giờ con đã là Ủy viên Hội Đồng Viện Thiên Y Viện, hơn nữa còn được đề cử làm Ủy viên Thường vụ Hội Đồng Viện?

- Vâng.

Trong bóng tối, mặc dù Giang Nguyên không còn vẻ lạnh lùng như ban đầu, nhưng vẫn duy trì vẻ lãnh đạm, nhàn nhạt đáp một câu.

Giang phu nhân đối với phản ứng của Giang Nguyên, ngược lại không chút phật lòng, chỉ mỉm cười nói:

- Rất tốt, hơn nữa nghe Nguyệt Minh nói, lần này tỷ lệ con được làm Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện rất cao. Hai mươi tám tuổi đã là Ủy viên thường vụ Thiên Y Viện, trăm năm qua chưa hề xuất hiện qua. Ba mẹ thật kiêu ngạo vì con.

Khóe miệng Giang Nguyên có chút giật giật, nhưng cũng không lên tiếng đáp lại.

Cảm thấy phản ứng của con trai vẫn lạnh nhạt, Giang phu nhân và Giang Văn Ba nhìn nhau, đều thấy được sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương.

Nhưng dù sao hai người cũng là vợ chồng nhiều năm, tất nhiên biết được suy nghĩ của đối phương. Lúc này, Giang Văn Ba lên tiếng, nói:

- Tiểu Nguyên, mấy năm qua thật vất vả cho con. Mặc dù ba mẹ không biết mấy năm qua con làm sao đi được đến bước này, nhưng ba mẹ biết con nhất định là đi không dễ dàng gì. Cho nên con trách ba mẹ, ba mẹ có thể hiểu.

- Đúng, là ba mẹ có lỗi với con thật nhiều. Ba mẹ cũng không mong con tha thứ, nhưng bất kể thế nào, bây giờ chúng ta có thể ngồi chung với nhau, hơn nữa còn là ba thế hệ. Đây chính là thời điểm mà ba mẹ cảm thấy vui nhất trong hai mươi mấy năm qua.

Nói đến đây, giọng của Giang phu nhân không nhịn được có chút nghẹn ngào. Thấy vợ mình thương tâm như vậy, Giang Văn Ba chậm rãi cầm tay vợ, nhẹ nhàng vỗ một cái trấn an.

Ngồi trong bóng tối, khóe miệng Giang Nguyên có chút giật giật.

Giang lão thở dài, nhìn cháu trai bên cạnh, làm sao mà không biết cháu trai của ông đang suy nghĩ chuyện gì, nhưng bất kể thế nào, người một nhà vất vả lắm mới có thể đoàn tụ, tổng không thể để xảy ra rắc rối.

Ông quay sang nhìn con trai, con dâu, chậm rãi lên tiếng:

- Văn Ba, Ngọc Bình, chuyện đều đã qua rồi. Các con cũng đừng áy náy nữa. Bây giờ sức khỏe của ba cũng không tệ. Tiểu Nguyên cũng không thua kém gì. Chuyện trước kia đừng nhắc lại nữa nhé.

- Bây giờ, quan trọng nhất chính là người một nhà chúng ta đều đã đoàn tụ. Sau này…sau này sẽ không tách ra nữa. Ba chỉ hy vọng có thể bình an mãi mãi.

- Vâng, ba, ba hãy yên tâm. Bây giờ hết thảy đã ổn định, sẽ không còn vấn đề gì nữa. Hàng năm, chúng ta nhất định sẽ ở cùng với nhau.

Giang Văn Ba vội vàng gật đầu nói.

Giang Nguyệt Minh bên cạnh không ngừng xen vào:

- Ông nội, ông yên tâm đi. Chuyện trong nhà cứ giao cho con và anh. Có con và anh ở đây, ông cứ yên tâm dưỡng lão. Hai anh em tụi con nhất định sẽ làm mọi thứ thật tốt, không thua kém lão nhân gia ông đâu.

- Được, được, vậy thì tốt, vậy thì tốt.

Giang lão vui mừng nhìn cháu trai của mình, liên tục gật đầu, nói:

- Sau này hai anh em các con nhất định phải làm cho gia đình của chúng ta thật tốt. Nếu một ngày ông ra đi, cũng có thể an tâm mà nhắm mắt.

- Ba, ba nói cái gì vậy? Ba tốt như vậy, nhất định sẽ không có vấn đề gì. Ít nhất sẽ sống được thêm hai ba chục năm nữa.

- Đúng, ông nội, sức khỏe của ông rất tốt, hơn nữa còn có Tiểu Nguyên và Nguyệt Minh ở đây, nhất định sẽ bồi bổ sức khỏe cho ông thật tốt, để ông có thể hưởng phúc.

Tuyên Tử Nguyệt mỉm cười xen vào.

- Ừ, ừ.

Nghe con trai, cháu trai, còn có cháu dâu lên tiếng, nụ cười trên gương mặt Giang lão còn nồng đậm thêm vài phần. Khi nghe tiếng pháo bên ngoài vang lên, sắc mặt của ông biến đổi, nhìn đồng hồ đeo tay, liền kêu lên:

- Ôi, 12h đêm rồi, mau đi đốt pháo đi.

- Vâng, vâng.

Nghe xong, Giang Văn Ba vội vàng đứng dậy, sau đó lao ra ngoài cửa. Không bao lâu sau, ngoài cửa vang lên tiếng đùng đùng của pháo.

Theo sát phía sau, chung quanh từng tiếng pháo nổ vang lên.

Một năm cứ như vậy mà qua đi.

Sáng mùng một, tiếng chim bắt đầu vang lên ngoài cửa. Giang Nguyên tỉnh lại, mắt nhìn trần nhà quen thuộc, lại nhìn tấm chăn vẫn còn mùi quen thuộc của mình, Giang Nguyên trợn tròn mắt, trong đầu nhớ lại thời điểm khi hắn tỉnh lại trong căn phòng này.

Hết thảy đều rất kỳ lạ. Năm đó, khi hắn vừa trở về nhà, không nghĩ đến cuộc sống của hắn lại đầy màu sắc đến như vậy, cũng càng không nghĩ đến, cha mẹ của hắn còn chưa chết, hơn nữa còn mang về cho hắn một đứa em trai.

Sáng mùng một, dường như tất cả mọi người đều không có ngủ nướng. Ngay cả Tiểu Bảo cũng dậy thật sớm, dưới sự dẫn dắt của Tuyên Tử Nguyệt, ở trong sân nhỏ chạy tới chạy lui.

Giang lão ngồi trong gian nhà, nhìn Phan Hiểu Hiểu đuổi theo sau lưng Tiểu Bảo, thần thái trong mắt vô cùng sáng láng.

- Hiểu Hiểu, Tiểu Bảo nhỏ như vậy, Giang Nguyên đã tạo căn cơ cho nó rồi sao?

Nhìn một hồi, Giang lão vuốt râu hỏi.

- Vâng, ông nội. Mấy tháng trước, Giang Nguyên đã dùng những dược liệu tốt nhất trong nội viện tẩy tủy gì đó cho Tiểu Bảo. Nghe nói dược tài đó không có mấy ai có thể dùng nổi. Sau đó, cơ thể Tiểu Bảo càng lúc càng rắn chắc. Có chạy như thế nào cũng không mệt. Con sắp không chạy lại nó rồi.

Phan Hiểu Hiểu vừa chạy vừa thở hồng hộc.

- Ồ.

Giang lão bừng tỉnh gật đầu. Sau cuộc trò chuyện ngày hôm qua, bây giờ ông đã biết cháu trai lớn của ông đã xảy ra chuyện gì bên ngoài.

Ông tất nhiên biết Thiên Y Viện là gì. Mặc dù mấy chục năm qua chưa từng tiếp xúc, nhưng hẳn biết được cái nơi mà con trai và con dâu của ông đã từng ở qua, chỉ là không nghĩ đến cháu trai bảo bối của ông lại ngồi ở vị trí cao tại cái nơi thần kỳ như vậy.

So với vị trí này, chỉ sợ danh tiếng mà Giang Nguyên lăn lộn được ngoài đời cũng không bằng.

Lúc này, vợ chồng Giang Văn Ba cũng từ trong nhà bước ra, đứng bên cạnh Giang lão, nhìn Phan Hiểu Hiểu đuổi theo Tiểu Bảo, ánh mắt tràn đầy vui sướng.

Hai người nhìn nhau, rồi lại nhìn Tuyên Tử Nguyệt đang thu dọn nhà bếp, Giang phu nhân liền tiến lên, đưa tay kéo Tuyên Tử Nguyệt đến bên cạnh, hỏi:

- Tử Nguyệt, con định khi nào sinh cho Giang Nguyên một đứa như vậy?

Nghe Giang phu nhân nói, sắc mặt Tuyên Tử Nguyệt hơi đỏ lên. Nếu là người khác, cô chắc chắn sẽ không để ý. Nhưng người hỏi lại là mẹ chồng, Tuyên Tử Nguyệt liền thấp giọng nói:

- Dì, bây giờ đang là thời điểm mấu chốt trong viện của Giang Nguyên. Con không thể để anh ấy phân tâm được.

Nhìn biểu hiện thẹn thùng của con dâu, rồi nhìn Phan Hiểu Hiểu đang thở hổn hển chạy theo Tiểu Bảo, bà cảm thấy đứa con này của mình ánh mắt không tệ. Hai cô gái này, một người hoạt bát đáng yêu, một người trầm ổn khí độ. Bất luận hình dáng hay là khí chất đều là ngàn dặm chọn một, cũng không biết con trai có phúc từ đâu nữa.

- Tuổi tác của hai đứa cũng không còn nhỏ. Chuyện gì nên làm thì làm đi. Đứa nhỏ đó không hiểu biết đâu. Yên tâm đi, dì và chú, còn có ông nội sẽ giúp các con làm chủ.

Nói đến đây, Giang phu nhân lại nhìn Phan Hiểu Hiểu, thở dài:

- Chẳng qua là ủy khuất cho hai đứa thôi.

Nghe xong, sắc mặt Tuyên Tử Nguyệt lại càng đỏ hơn, dậm chân nói:

- Dì.

Nhìn con dâu nhà mình ngượng ngùng như vậy, Giang phu nhân mỉm cười định nói tiếp, đột nhiên thấy cánh cổng đẩy ra, hai cô gái xinh đẹp bước vào.

Chương 1099: Con trai bảo bối

- Thanh Linh? Tiểu Vũ?

Giang mẫu nhìn hai cô gái xinh đẹp bước vào, chưa kịp phản ứng, chỉ biết kinh ngạc tại sao trong một thôn nhỏ lại xuất hiện hai cô gái xinh đẹp như thế, hơn nữa còn là hai người?

Lúc này, Phan Hiểu Hiểu còn đang chạy đuổi theo Tiểu Bảo ở trong sân đột nhiên ngừng lại, vui mừng nhìn hai người bước vào.

- Hiểu Hiểu.

Cô gái đi bên trái, tuổi tác xem ra lớn hơn một chút liền mỉm cười gọi Phan Hiểu Hiểu.

Cô gái trẻ hơn thì gật đầu chào Phan Hiểu Hiểu, sau đó giang hai tay gọi:

- Tiểu Bảo.

- Dì Tiểu Vũ.

Thấy cô gái giang hai tay với mình, Tiểu Bảo vui vẻ chạy đến, lao vào lòng đối phương.

Cô gái lớn tuổi hơn chào Phan Hiểu Hiểu xong, lại quay sang gật đầu với Tuyên Tử Nguyệt:

- Tử Nguyệt, đã lâu không gặp.

Nhìn cảnh tượng này, Giang mẫu đúng là ngẩn cả người. Thì ra hai cô bé này quen với Phan Hiểu Hiểu và Tuyên Tử Nguyệt, nhưng là gì với con trai của bà?

Trong lúc còn tò mò, liền thấy hai cô gái bước về phía Giang lão gia tử, cung kính thăm hỏi:

- Giang gia gia, năm mới tốt lành. Tụi con sang đây chúc tết ông.

- Tốt, tốt. Tiểu Vũ, Thanh Linh, năm mới vui vẻ.

Đối với hai cô gái xuất hiện, Giang lão cũng không ngoài ý liệu, vui mừng móc hai bao lì xì đưa cho mỗi người một bao.

- Đây có phải là dì Viên không?

Sau khi hai người cảm ơn Giang lão gia tử, mặt đầy tò mò nhìn Giang mẫu. Cô gái lớn tuổi hơn lên tiếng:

- Dì Viên năm mới tốt lành. Con là bạn học của Giang Nguyên, Từ Thanh Linh.

- Con chào dì Viên. Con là học muội của anh Tiểu Nguyên, Lý Tiểu Vũ. Nhà con ở bên cạnh.

Cô gái trẻ hơn cũng lên tiếng chào hỏi.

- A, chào các con. Năm mới vui vẻ. Thì ra đều là bạn của Tiểu Nguyên.

Giang mẫu chẳng qua chỉ sửng sốt một chút, sau đó khôi phục lại tinh thần. Nhìn biểu hiện của hai cô gái, chắc là vì con trai của bà mà đến. Nếu không, đầu năm đầu tháng, tại sao lại đến chúc tết sớm như vậy?

Chẳng qua Giang mẫu có chút nghi ngờ. Tại sao hai cô gái này lại biết bà họ Viên? Chẳng lẽ Giang Nguyên nhà bà nói cho họ biết?

Nhưng đây cũng chỉ là ý niệm thoáng qua, lập tức cười nói:

- Nào đến đây, dì lì xì cho các con.

Lập tức móc hai phong bao lì xì mới tinh đã được chuẩn bị từ trước. Mấy chục năm không về nhà, hơn nữa nghe nói uy vọng của cha chồng bà trong thôn rất cao, nói không chừng còn có người đến chúc tết. Cho nên đã chuẩn bị một ít phong bao lì xì. Ai đến sớm thì phát thôi.

Ánh mắt Tuyên Tử Nguyệt lóe lên chút khác thường nhưng rất nhanh đã nói:

- Thanh Linh, Tiểu Vũ, hai người đến sớm quá. Giang Nguyên vẫn còn lười biếng ngủ nướng.

- Đừng nói xấu sau lưng người khác chứ? Ai còn đang ngủ? Anh đã dậy từ sớm rồi.

Giang Nguyên mỉm cười bước ra. Nhìn Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ đã lâu không gặp, liền cười nói:

- Năm mới vui vẻ.

Theo sát Giang Nguyên là Giang Nguyệt Minh. Nhìn thấy trước mắt đột nhiên xuất hiện hai đại mỹ nữ, liền có chút sửng sốt. Y nhìn hai cô gái trước mặt, rồi nhìn Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu bên cạnh, chỉ cảm thấy bốn người đều là giai nhân tuyệt sắc, chỉ là không biết tại sao lại coi trọng ông anh của mình?

Nói về bổn đại thiếu, à không, Nhị thiếu, cũng đã từng thấy qua không ít gái đẹp, nhưng giai nhân tuyệt sắc trước mắt đều rất hiếm thấy. Ông anh Giang Nguyên của y hai tay bắt bốn con cá, thật khiến người ta hết sức bội phục.

Giang Văn Ba chậm rãi từ trong nhà bước ra, nhìn cảnh tượng trong sân, cũng trợn mắt há mồm, rồi nhìn con trai bảo bối của ông, cũng không biết nói gì.

Giang Nguyên ở nhà đến mùng 3 thì phải trở lại Kim Lăng. Là ủy viên Hội Đồng Viện, lại là ứng viên cho chức Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện, dĩ nhiên không thể nào rời Thiên Y Viện quá lâu. Hơn nữa, hắn ở nhà cũng không có chuyện để làm. Cộng thêm gia đình hắn cũng đã trở lại, Giang lão cũng có người bên cạnh, vì thế yên tâm trở lại Thiên Y Viện.

Dù sao, năm nay sẽ diễn ra tuyển cử Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện, hắn cũng không thể không quan tâm, phải sớm trở về Thiên Y Viện, tiến hành chuẩn bị có liên quan. Nếu lần này sơ ý, thất bại trước Chu Hạo Bình, đúng là không cam lòng.

- Chậc chậc, Giang lão y sư đúng là hưởng phúc lớn rồi. Nhìn bác sĩ Tiểu Nguyên thì biết, đúng là phát tài, đi về gì đều có trực thăng đưa đón, chỉ sợ Tỉnh trưởng cũng không có đãi ngộ như vậy.

Người trong thôn nhìn chiếc trực thăng ầm ầm bay đi, ánh mắt hâm mộ nhìn theo, khen không dứt lời.

Vợ chồng Giang Văn Ba và Giang Nguyệt Minh đứng trong sân ngẩng đầu nhìn chiếc trực thăng bay đi xa, ánh mắt lóe lên sự xúc động.

- Lần này Tiểu Nguyên vội vàng trở về, chỉ sợ là chuyện của Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện. Không biết nó nắm chắc được bao nhiêu?

Giang mẫu nhẹ nhàng thở dài.

Giang Văn Ba chậm rãi gật đầu:

- Cũng không nhỏ đâu. Có La Thiên Minh, Vu Phượng Minh và Lưu Thiên Phúc ở ban Đan dược, nhất định sẽ ủng hộ cho nó, cộng thêm đám người Từ Khải Liễu nữa. Chỉ cần đừng xảy ra bất ngờ gì quá lớn, Giang Nguyên được chọn cũng không có vấn đề gì lớn.

Nhe Giang Văn Ba nói, Giang mẫu thoáng yên tâm một chút, nói:

- Như vậy thì tốt. Chỉ sợ mấy năm qua Tiểu Nguyên lăn lộn không dễ dàng gì. Vất vả lắm mới có cơ hội, bỏ lỡ thì tiếc lắm.

Giang Văn Ba cũng gật đầu đồng ý. Bọn họ tất nhiên biết rõ về Thiên Y Viện. Mặc dù Tuyệt Y Đường và Thiên Y Viện đang có sự ganh đua thực lực cao thấp, nhưng nội tình chân chính tuyệt không thua kém Thiên Y Viện. Nếu Giang Nguyên thật có thể ngồi vào chức Ủy viên thường vụ, sau này tiền đồ sẽ sáng lạn.

Đột nhiên Giang mẫu cau mày, cười khổ:

- Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ, em điều tra được, là đệ tử của Tôn Diệu Nguyệt. Con trai bảo bối của chúng ta đúng là…Haiz.

Chương 1100: Y sư Nguyên Bân là giáo đồ

Ngồi trên trực thăng, trong đầu Giang Nguyên cứ suy nghĩ. Tuy nói hai ngày qua hắn không trao đổi quá nhiều với Giang Văn Ba, nhưng đối với chuyện năm đó cùng với tình huống của Tuyệt Y Đường, hắn cũng hiểu được đại khái. Nhưng đối với y sư Nguyên Bân, hắn ngược lại có chút tò mò.

Hắn cũng đã hỏi thăm qua tình huống của y sĩ Nguyên Bân, muốn biết xem suy nghĩ của y sư Nguyên Bân về Thiên Y Viện như thế nào, nhưng không nghĩ đến lúc này ông không có ở trong nước mà đang ở Vatican.

Đường đường là thành viên Hội Đồng Viện Thiên Y Viện khi xưa, bây giờ là người sáng lập và nắm quyền Tuyệt Y Đường, lại là một giáo đồ Cơ đốc giáo thành kính. Trong lúc Hoa Hạ đang đón một mùa xuân thì ông lại ở Vatican để cầu nguyện và sám hối.

Suy nghĩ về điều này, Giang Nguyên cảm thấy chuyện này đúng là khó tin. Mùa xuân và Cơ đốc giáo có liên quan gì chứ? Vị y sư Nguyên Bân này thật đúng là không phải bình thường, khiến cho người ta có chút khó mà tưởng tượng, cũng khó suy đoán xem trải qua đại biến Long Sơn, rốt cuộc y sư Nguyên Bân đang suy nghĩ như thế nào.

Trở lại Thiên Y Viện, Giang Nguyên ngược lại cũng không nhàn rỗi. Thân là Ủy viên Hội Đồng Viện, ứng cử viên cho chức Ủy viên thường vụ, chuyện cần làm đặc biệt nhiều. Hơn nữa, dựa theo kế hoạch, mùa xuân còn phải đi chúc tết gia đình các thành viên Cô Lang, nhưng tình huống trước mắt xem ra, muốn trước tết Nguyên Tiêu hoàn thành chuyện này, chỉ sợ có chút khó khăn.

Nghĩ đến điều này, Giang Nguyên thở dài. Sau khi gặp sư phụ xong, hắn đến tìm Mã Tiểu Duệ, xác nhận tình huống gửi tiền cuối năm ngoái như thế nào. Thấy không có chút sơ hở liền thoáng an tâm một chút, lúc này mới dành thời gian đến chúc tết Từ Khải Liễu, Lưu Mộc Dương và Liêu Long Căn.

Là thành viên trẻ nhất của Hội Đồng Viện, đi chúc Tết các vị Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện cũng là chuyện phải làm. Đặc biệt hắn còn là ứng cử viên cho chức vụ Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện, có được sự ủng hộ của ba người là rất quan trọng. Mặc dù Giang Nguyên có thể khẳng định, ba người kia sẽ ủng hộ cho hắn, nhưng hắn cũng không thể lạnh nhạt, muốn mượn cơ hội chúc tết lắng nghe ý kiến của ba người một chút cũng là chuyện tốt.

Việc Giang Nguyên đến nhà chúc Tết, ba người vẫn tương đối khách khí và vui mừng. Hơn nữa ba người cũng xem như thiếu Giang Nguyên một phần ân tình. Mặc dù bọn họ cố ý cho Giang Nguyên ba ngày, để hắn tranh thủ thêm được một chút, để hắn có tư cách tham gia ứng tuyển lần này, nhưng ba người vẫn nghiêng về phía hắn hơn so với Chu Hạo Bình.

Mặc dù ba người không có nói rõ, nhưng vẫn chỉ điểm Giang Nguyên không ít điều, để Giang Nguyên có thể chuẩn bị kỹ càng những thứ có liên quan, nghênh đón sự kiện đặc biệt lần này. Đặc biệt là Từ Khải Liễu, nói với hắn không hề ít.

- Giang Nguyên, lần tuyển chọn này không phải chuyện đùa. Lựa chọn Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện nhất định phải dựa theo thái độ công bình và công chính mà tiến hành. Cho nên con phải chuẩn bị sẵn sàng, ứng đối với rất nhiều tình huống. Bản thân con cũng phải đối mặt với nhiều bắt bẻ và khó khăn. Dù sao tuổi tác của con cũng còn quá trẻ, đối với những thứ này, con nên chuẩn bị tư tưởng trước.

Trong đầu nhớ lại những gì mà Từ Khải Liễu đã nói, sắc mặt Giang Nguyên có chút ngưng trọng. Tuy nói lần này có không ít người ủng hộ hắn, phần thắng không nhỏ, nhưng lời chỉ điểm của Từ Khải Liễu khiến cho hắn cảm nhận có một số nguy cơ tồn tại.

Mặc dù đối thủ của hắn cũng chỉ có một mình Chu Hạo Bình, nhưng đối mặt với cơ hội như vậy, đối phương tuyệt không tùy tiện bỏ qua, tất sẽ dốc hết thủ đoạn đánh một trận với hắn.

Cho nên, sau khi chúc Tết ba người xong, Giang Nguyên đến ban Đan dược một chuyến. Tuy bây giờ mọi người đang còn nghỉ tết, nhưng Giang Nguyên biết, Vu Phượng Minh và Lưu Thiên Phúc đã quay về nội viện từ hôm mùng Ba.

Sau khi Giang Nguyên bắt đầu luyện chế đan dược siêu phẩm, bầu không khí trên dưới ban Đan dược sống động thêm mấy phần. Tuy nói Giang Nguyên nhờ Tế Thế Đỉnh mới luyện thành đan dược siêu phẩm, nhưng mấy vị Trưởng ban và Phó trưởng ban trên căn bản cũng đã làm trợ thủ cho Giang Nguyên, đối với mấu chốt kỹ thuật có liên quan trong việc luyện chế đều tương đối quen thuộc.

Cho nên, một số luyện đan sư cao cấp bắt đầu cân nhắc một số cải tiến kỹ thuật, kéo theo toàn bộ ban Đan dược cải tiến theo.

Vì thế, đại đa số thời gian Vu Phượng Minh và La Thiên Minh đều ở ban Đan dược, tiến hành sửa đổi, thảo luận trên khắp mọi mặt.

Cho nên, Giang Nguyên dự định đến ban Đan dược gặp hai người trước giờ quan hệ không tệ này, trò chuyện, cùng nhau ăn một bữa cơm, thắt chặt tình cảm là xem như xong.

Khi Giang Nguyên đến phòng làm việc của ban Đan dược, quả nhiên thấy Lưu Thiên Phúc và Vu Phượng Minh đang ở trong phòng.

- Giang Nguyên, không phải cậu về nhà sao? Tại sao lại quay trở lại nội viện sớm như vậy?

Thấy Giang Nguyên bước vào, Lưu Thiên Phúc hơi sửng sốt, cười hỏi.

Giang Nguyên tìm một cái ghế ngồi xuống, sau đó cười nói:

- Trưởng ban Lý, Trưởng ban Vu, mấy ngày nữa sẽ diễn ra bình chọn Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện, tôi làm sao có thể yên tâm mà ở nhà.

- Cũng đúng.

Thấy Giang Nguyên nói thẳng, Lưu Thiên Phúc và Vu Phượng Minh nhìn nhau, cười ha hả.

- Giang Nguyên, cậu yên tâm về phía chúng tôi đi. Tôi và lão Lý nhất định là ủng hộ cậu.

Trước mặt Giang Nguyên, Vu Phượng Minh cũng không khách sáo, nhìn Lưu Thiên Phúc một cái, sau đó cười nói:

- Chỉ cần cậu có thể tiếp nhận được khảo nghiệm, tôi cảm thấy vấn đề sẽ không lớn.

- Đúng, Giang Nguyên, cậu không cần lo lắng chuyện này. Tôi nghĩ nhóm người Viện trưởng chắc chắn sẽ ủng hộ cậu.

Lưu Thiên Phúc chậm rãi gật đầu, sau đó nhìn Giang Nguyên, thoáng trầm ngâm một chút, sau đó nói:

- Điều duy nhất mà cậu phải chú ý là Chu Hạo Bình. Ông ta nhất định sẽ giành cho được cái chức Ủy viên thường vụ này. Cho nên cậu phải chú ý trên mọi phương diện.

Nghe Lưu Thiên Phúc nói, Giang Nguyên gật đầu. Lưu Thiên Phúc và Vu Phượng Minh đều là thành viên lâu năm của Thiên Y Viện, cộng sự với Chu Hạo Bình mấy chục năm, nói như vậy nhất định là có ám chỉ.

Từ ban Đan dược bước ra, Giang Nguyên thoáng thở phào nhẹ nhõm. Chào hỏi cũng đã chào hỏi xong, kế tiếp chính là chờ Hội Đồng Viện đi làm vào hai ngày tới.

Một khi chính thức làm việc, như vậy việc tuyển chọn ứng viên Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện sẽ chính thức bắt đầu.

Hôm nay đã là mùng 4, đến ngày mùng 7, Hội Đồng Viện sẽ bắt đầu làm lại.

Bây giờ hắn cũng chỉ còn có hai ngày. Hai ngày không đủ cho hắn đi chúc tết gia đình thành viên Cô Lang, chỉ có thể chờ sau khi cạnh tranh kết thúc thì mới đi được.

Thấy thời gian còn hai ngày, hơn nữa thời tiết cũng không tệ, suy nghĩ một chút, quyết định dẫn đại gia đình của hắn ra ngoài đi dạo. Khi Hội Đồng Viện bắt đầu làm việc, hắn sẽ không có thời gian dành cho Tuyên Tử Nguyệt và Tiểu Bảo.

Nghe Giang Nguyên nói muốn ra ngoài đi dạo, Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu tất nhiên là vui mừng.

Kim Lăng vào mùa xuân cực kỳ náo nhiệt, đặc biệt là miếu Phu Tử, hồ Huyền Vũ, lại càng náo nhiệt hơn. Giang Nguyên mượn xe của ban Hậu cần, lái xe chở gia đình ra ngoài dạo chơi.

Trên đường đi, nhìn đường phố giăng đèn kết hoa, phi thường náo nhiệt, Tiểu Bảo nhìn qua cửa sổ, vô cùng cao hứng.

Thấy Tiểu Bảo vui vẻ, Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu cũng vui vẻ theo. Tâm trạng Giang Nguyên vốn đang u ám cũng thoải mái hơn một chút.

Đại gia đình đi dạo miếu Phu Tử, sau đó đến hồ Huyền Vũ. Giang Nguyên hiếm khi có thời gian đi chơi, Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu thậm chí còn cao hứng đi dạo các cửa hàng, mua một đống túi lớn túi nhỏ.

Thấy Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu vui vẻ, suy nghĩ đến một năm vừa qua rất ít khi đi dạo phố với các cô, Giang Nguyên đành phải chịu khổ đi dạo cả ngày. Mãi cho đến 9h tối mới về. Khi chuẩn bị trở về nội viện, Phan Hiểu Hiểu bảo đói bụng, muốn đi ăn khuya.

Giang Nguyên đi dạo cả ngày, tuy nói đã ăn cơm tối, nhưng bây giờ đúng là có chút đói, ăn khuya dĩ nhiên là đơn giản rồi. Cách đó không xa có một quán bán thức ăn khuya. Mọi người đến đó, chuẩn bị tìm thứ gì để ăn.

Tuy nói thời tiết có chút lạnh, nhưng ngồi trong quán, bên cạnh đầy ắp người, ngược lại phong vị có chút khác biệt. Phan Hiểu Hiểu gọi đồ, nhìn Giang Nguyên, mỉm cười nói:

- Giang Nguyên, nhắc đến cũng lâu rồi chúng ta chưa ra ngoài ăn khuya.

- Đúng vậy. Cũng rất lâu rồi.

Nghe Phan Hiểu Hiểu nói, Giang Nguyên thở ra một tiếng, đang định nói, chợt nghe bên cạnh vang lên tiếng cãi vả.

- Cứu mạng,

Tranh cãi qua lại mấy câu, liền nghe thấy tiếng của một cô gái hét lên.

Nghe thấy tiếng ồn ào, tinh thần Phan Hiểu Hiểu rung lên. Từ nhỏ cô đã thích xem náo nhiệt, đặc biệt là gặp phải chuyện như vậy lại càng hứng thú hơn, lập tức đứng dậy sải bước bước ra ngoài.

Thấy bộ dạng hưng phấn của Phan Hiểu Hiểu, Giang Nguyên chỉ có thể thở dài, sau đó đưa tay ôm Tiểu Bảo, ra hiệu bảo Tuyên Tử Nguyệt đi theo. Phan Hiểu Hiểu là trời sinh thích gây họa, không có Tuyên Tử Nguyệt theo trông chừng, hắn cảm thấy không yên tâm.

Chương 1101: Sự kiện đấu súng

Ăn khuya gặp chuyện như vậy cũng không phải kỳ lạ. Thanh niên uống nhiều rượu rồi đánh nhau cũng là chuyện thường tình. Cho nên Giang Nguyên cũng không quá để ý. Phan Hiểu Hiểu muốn xem náo nhiệt thì cứ để cô ấy xem. Dù sao có Tuyên Tử Nguyệt bên cạnh, cũng không có khả năng xảy ra vấn đề.

Vừa ôm Tiểu Bảo vừa uống trà, mơ hồ nghe cách đó không xa truyền đến tiếng chửi mắng và tiếng ồn ào, Giang Nguyên một chút cũng không cảm thấy ngoài dự liệu, cũng không cảm thấy lo lắng. Gần đây thường xuyên xuất hiện chuyện như vậy, cảnh sát tuần tra cũng không ít, cũng không phải là chuyện đại sự gì.

Nhưng khi hắn còn đang cho Tiểu Bảo uống nước, chợt nghe bên ngoài vang lên tiếng súng, sau đó là tiếng hỗn loạn.

Nghe thanh âm này, Giang Nguyên sửng sốt một chút, sau đó lập tức ôm Tiểu Bảo chạy ra ngoài. Tuy nói Phan Hiểu Hiểu có Tuyên Tử Nguyệt bên cạnh, nhưng nếu đụng phải chuyện liên quan đến súng, cũng không nhất định sẽ không xảy ra vấn đề.

Giang Nguyên vừa mới chạy ra khỏi quán, liền thấy cách đó không xa có người thét lên rồi chạy tứ tán, nhưng lại không thấy Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu, không dám thờ ơ liền bước nhanh đến.

Khi Giang Nguyên tách dòng người bước vào, chỉ thấy Phan Hiểu Hiểu và Tuyên Tử Nguyệt đang đứng chính giữa, dường như đang bảo vệ người nào đó, còn đám người đối diện có mấy người té xuống, nhưng có một người cầm súng, chỉ thẳng vào đám người Tuyên Tử Nguyệt.

Sắc mặt Giang Nguyên thay đổi, sải bước bước lên, còn chưa đến gần đã nghe có người quát:

- Các người dám đánh bị thương Lâm thiếu và Dương thiếu. Nếu bọn họ xảy ra chuyện gì, một người cũng không chạy thoát đâu.

- Để súng xuống. Có chuyện gì thì từ từ nói. Nếu xảy ra chuyện gì, các người không gánh nổi đâu.

Tuyên Tử Nguyệt cũng xanh cả mặt, đang bảo vệ một người thanh niên đang nằm dưới đất, còn Phan Hiểu Hiểu thì luống cuống dùng thứ gì đó đè lên trên bụng chàng thanh niên, bên cạnh có một cô gái xa lạ đang hoảng sợ ôm chàng thanh niên khóc lớn.

- Hắc hắc, không gánh nổi? Các người có biết cái gì là không gánh nổi không?

Sắc mặt gã thanh niên dữ tợn, nhìn chằm chằm Tuyên Tử Nguyệt, cười lạnh:

- Cô gái, tôi nói cho các người biết, các người chết chắc rồi. Có biết chúng tôi là ai không? Cô có biết người các cô đánh là ai không? Mau đàng hoàng lại một chút, nếu không đừng trách lão tử không biết thương hoa tiếc ngọc.

Nghe bên kia nói chuyện, Giang Nguyên cau mày, bước lên phía trước.

Tuyên Tử Nguyệt cũng nhìn thấy Giang Nguyên bước đến, thấy sắc mặt Giang Nguyên trầm xuống, đang định lên tiếng, chợt nghe phía trước có tiếng bước chân dồn dập, bảy tám cảnh sát tuần tra vọt đến, lớn tiếng kêu lên:

- Tất cả mọi người giơ tay lên, buông vũ khí xuống.

Thấy cảnh sát đến, đám người kia cũng đứng lên. Gã thanh niên cầm súng liền bỏ súng xuống, ngược lại còn cười lạnh nhìn đám người Tuyên Tử Nguyệt.

Ánh mắt Giang Nguyên rét lại, tỏ ra không quan tâm đến đám cảnh sát, ôm Tiểu Bảo bước đến bên cạnh Tuyên Tử Nguyệt, nhìn người thanh niên nằm dưới đất, sắc mặt biến đổi, lạnh giọng nói:

- Chuyện gì xảy ra vậy?

- Chúng tôi không biết, nhưng anh ấy là người của nội viện. Em có quen mặt.

Thấy Giang Nguyên bước đến, Tuyên Tử Nguyệt thoáng thở phào nhẹ nhõm, đưa tay tiếp nhận Tiểu Bảo trong tay Giang Nguyên, trầm giọng nói.

Đối với đám cảnh sát, Tuyên Tử Nguyệt cũng không thèm để ý. Ở Kim Lăng, Thiên Y Viện không cần kiêng kỵ bất cứ điều gì. Nhưng nếu có cảnh sát đến, cô cũng thoáng yên tâm hơn, ít ra không cần động tay.

- Nội viện?

Ánh mắt Giang Nguyên chợt lóe, nhìn chàng thanh niên trước mặt bất quá cũng chỉ hai hai hai ba. Nếu là của nội viện, hẳn là y sĩ thực tập. Hắn không có ấn tượng gì cũng đúng.

Khụ, đang định lên tiếng, đột nhiên nhìn thấy chàng thanh niên ho ra máu.

Thấy vậy, Giang Nguyên không dám thờ ơ. Nếu là y sĩ thực tập, hắn không thể không quan tâm, liền ngồi xổm xuống, nhấc cái khăn Phan Hiểu Hiểu đang đè lên bụng người kia xem qua một chút.

Sau khi quan sát hai lần, sắc mặt một lần nữa biến đổi. Một phát súng này trúng ngay tỳ tạng, lập tức đưa tay vào trong túi.

Nhưng vừa mới cho tay vào, liền nghe người bên kia trầm giọng kêu lên:

- Không được lộn xộn, giơ tay lên.

Giang Nguyên cau mày, cũng lười để ý, đưa tay lấy ra Hồi Thiên Châm, đâm thẳng vào cổ chàng thanh niên. Sau khi tiêm hết nước thuốc liền rút ống chích ra, mò tiếp một ống ngân châm, rút ra một cây châm vào bụng chàng thanh niên. Khi cắm hết mấy cây, lúc này mới thoáng thở phào một hơi.

Mấy cảnh sát dường như cũng đã hiểu rõ tình huống, có người gọi xe cứu thương, có người thì gọi điện thoại báo cáo cấp trên, nhưng vẫn còn ba bốn người vây quanh Giang Nguyên, bị Tuyên Tử Nguyệt ngăn lại.

Giang Nguyên đứng dậy, nhìn cảnh tượng này, chân mày cau lại, sau đó nói với Tuyên Tử Nguyệt:

- Gọi điện thoại cho nội viện, bảo bọn họ điều trực thăng đến, chuẩn bị máu để truyền.

- Vâng.

Nghe Giang Nguyên nói, Tuyên Tử Nguyệt vội móc điện thoại gọi về nội viện. Mặc dù cô không biết vị y sĩ thực tập này bị thương như thế nào, nhưng nhìn sắc mặt Giang Nguyên, chỉ sợ là hết sức nghiêm trọng.

Cảnh sát bên cạnh nghe Giang Nguyên nói, nhìn biểu hiện rét lạnh của hắn, không hề tỏ ra lo lắng khi thấy cảnh sát đến, thậm chí còn có chút không giận mà uy. Hơn nữa còn nghe nói điều cả trực thăng ở nơi nào đó đến. Người cảnh sát liền ý thức được, chỉ sợ lai lịch của Giang Nguyên không nhỏ.

- Chuyện gì xảy ra vậy? Còn không mau bắt lại bọn họ?

Thấy Giang Nguyên vẫn rất bình tĩnh, đám cảnh sát liền la lên.

Nghe xong, cảnh sát phía bên này cũng nhìn sang, gật đầu báo đã hiểu.

Nhưng gã cảnh sát đứng cạnh Giang Nguyên cũng nhìn ra được có chỗ không ổn. Lai lịch bên kia không nhỏ là không sai, nếu không cũng không dám động súng như vậy, nhưng mấy người bên này, bất luận là cô gái xinh đẹp đang ngăn đằng trước hay là chàng thanh niên chưa đến ba mươi này đều không phải người bình thường.

Tuy nói mấy người bên kia không chọc nổi, nhưng bên này cũng phải cẩn thận ứng phó. Bất kể tình huống như thế nào, bên kia cũng đã động súng, lại càng phải cẩn thận hơn. Bọn họ đều chỉ là lâu la, vạn nhất gây ra rắc rối thì khó mà cứu vãn.

Lập tức ra hiệu cho hai cảnh sát bên cạnh, sau đó đi về phía tổ trưởng báo cáo một chút.

Tổ trưởng nghe cảnh sát báo cáo xong liền cau mày gật đầu. Tuy Kim Lăng không phải là thành phố đặc biệt lớn, nhưng đại nhân vật xuất hiện ở đây cũng chẳng phải chuyện lạ.

Hơn nữa lúc này đã xảy ra phiền phức lớn. Mấy người bị đả thương, ngoại trừ một vị đại thiếu từ Bắc Kinh đến, còn có hai vị đại thiếu của Kim Lăng. Người cầm súng là một sĩ quan quân khu, nhìn qua cũng là nhân vật có lai lịch.

Tuy chỉ bộc phát chút xung đột nhỏ, nhưng mấy vị đại thiếu này dường như bị thương không nhẹ, hơn nữa còn động súng. Không quản đối phương có lai lịch gì, khi xử lý đều sẽ rất phiền phức. Điều bây giờ cần làm là khống chế người lại, chờ xe cứu thương đến. Không nói đến người bị trúng đạn, chỉ mấy đại thiếu thôi thì không ai được xảy ra vấn đề.

Có tổ trưởng gật đầu, gã cảnh sát cũng yên tâm hơn. Bất kể thế nào, bây giờ cứ chờ lãnh đạo đến. Dù sao chuyện như vậy cũng không phải đám lâu la như bọn họ có thể quản được.

Lúc này, thấy cảnh sát đã chạy đến khống chế tình huống, những người xem náo nhiệt một lần nữa vây quanh. Vừa rồi có tiếng súng vang lên, là kịch hay hiếm có ở Kim Lăng, người xem náo nhiệt dĩ nhiên là đông rồi.

Thấy đám cảnh sát không nói tiếng nào đã khống chế đám người Giang Nguyên, ai nấy đều có chút tức giận.

Gã thanh niên cầm súng không lên tiếng, nhưng gã thanh niên bên cạnh lại nghiêm nghị quát lên:

- Các người còn không mau bắt lại đám người kia?

Nghe xong, gã tổ trưởng cảnh sát vội vàng bước đến, thấp giọng khuyên nhủ:

- Lương thiếu, người trúng đạn bên kia không nhẹ. Trước chúng ta chờ thêm một chút, chờ xe cứu thương đến rồi nói sau. Nếu để người chết ở đây, chỉ sợ không được tốt lắm.

Gã Lương thiếu khẽ hừ một tiếng:

- Hừ, chết thì sao? Trước mặt nhiều người như vậy dám đánh bị thương Ngô thiếu ở Bắc Kinh, còn có công tử Thị trưởng Lâm và Vương Quỳnh Ba, anh cho là bọn họ có thể chạy sao?

Mặc dù hai người nói chuyện với nhau không lớn, nhưng Giang Nguyên vẫn nghe được, mắt nhướng lên, chậm rãi bước về phía trước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!