Giang Nguyên bước đến trước bàn giải phẫu, nhìn qua người bệnh đang hôn mê nằm trên bàn, người cắm đầy dây nhợ, nhẹ nhàng thở hắt ra, sau vươn tay về phía y tá.
Hai cô y tá tất nhiên ghi nhớ Giang Nguyên là một trợ thủ rất quan trọng, cũng biết hắn cần gì, một người trong đó lập tức mang mấy cây ngân châm đã được khử trùng đến.
Giang Nguyên gật đầu, sau đó nói:
- Bông khử trùng.
Cô y tá liền duỗi tay cầm cái kẹp, kẹp một miếng bông khử trùng đưa tới.
Sau khi tiếp nhận, Giang Nguyên liền khử trùng thật sạch cổ của lão thái thái, hít một hơi thật sâu rồi cầm ngân châm, chuẩn bị cắm xuống. Ai ngờ bên cạnh truyền đến một giọng nói nghi ngờ:
- Lão Tôn, cổ có thể đâm loạn sao? Lão thái thái lớn tuổi như vậy, nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì làm sao bây giờ?
Nghe được lời này, Giang Nguyên khẽ cau mày, sau đó quay sang nhìn bác sĩ mổ chính, không đợi Chủ nhiệm Tôn lên tiếng, liền lãnh đạm nói:
- Với tình huống hiện tại, ngài có nắm chắc lão thái thái sẽ ngừng xuất huyết không? Nếu có, tôi sẽ không châm cho bà ấy nữa. Còn nếu ngài không có biện pháp, vậy hãy tin tưởng ở tôi.
- Cậu…
Bác sĩ mổ chính này là một trong những giáo sư khoa ngoại có địa vị nhất ở bệnh viện số 1. Bị mấy câu của Giang Nguyên làm cho cứng họng, trong lòng vô cùng tức giận, nhưng nhìn người bệnh đang nằm trên bàn mổ, liền hừ lạnh một tiếng, cũng không nói gì nữa.
Vị bác sĩ này biết rõ, đối phương không có nói sai. Nếu ông có đủ khả năng khiến cho bệnh nhân ngừng xuất huyết, sẽ không để cho Chủ nhiệm Tôn mời đối phương đến đây. Chỉ là ông không cam lòng khi để cho một tên miệng còn hôi sữa đến chữa trị cho bệnh nhân của ông. Điều này khiến cho mặt mũi đám giáo sư các ông mất hết, cho nên mới nói một câu như vậy.
Nhưng lúc này cũng không có cách nào khác. Sức khỏe của lão thái thái này quá yếu. Nếu còn chậm trễ, mặc kệ như thế nào ông cũng đều phải chịu trách nhiệm. Cho nên, ông cũng đành nén sự tức giận trong lòng, im lặng không nói câu nào. Bởi nếu nói nữa, ngược lại sẽ làm mất hết mặt mũi còn lại.
Lúc này Giang Nguyên cũng không chần chừ, tay nhanh chóng cắm xuống cổ lão thái thái hai châm, nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Vốn hắn định thông qua châm cứu đưa lão thái thái vào trạng thái chết giả. Nhưng tuổi của lão thái thái quá lớn, hơn nữa hôn mê quá sâu, hắn không dám nắm chắc lão thái thái có thể thừa nhận nổi. Cho nên, chỉ cần hai ngân châm là có thể làm cho tốc độ xuất huyết chậm lại một nửa.
Nếu tốc độ xuất huyết chậm lại, như vậy muốn tìm điểm xuất huyết cũng sẽ dễ hơn ít nhất một phần ba. Bây giờ cần phải xem tay nghề của các giáo sư ở đây rồi.
Sau khi đâm châm xong, Giang Nguyên trở lại vị trí phụ mổ thứ ba.
- Như thế nào? Được chưa?
Một giáo sư quay sang hỏi Giang Nguyên.
- Chờ thêm chút nữa.
Giang Nguyên không thèm để ý đến sự khinh thường trong lời nói của vị giáo sư. Cho đến bây giờ, hắn luôn tin rằng, đối mặt với sự khinh thường của bất cứ kẻ nào, xuất ra thực lực của mình mới là chánh đạo.
Nghe Giang Nguyên nói, vị giáo sư khẽ hừ một chút, sau đó nhìn mấy cây ngân châm. Ông cảm thấy lo lắng, không biết lão thái thái có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn không.
Nhưng cũng may, ông ta nhìn thấy nhịp tim đã trở lại bình thường, chỉ là huyết áp vẫn còn hơi thấp.
Vị giáo sư cau mày, sau đó quay sang nói với cô y tá:
- Huyết áp vừa nãy là bao nhiêu? Tại sao tôi vẫn thấy nó thấp như vậy?
Cô y tá đang định lên tiếng, Giang Nguyên đã chen vào:
- Tốc độ xuất huyết đã chậm lại, huyết áp thấp cũng là chuyện bình thường. Chỉ cần không xuống đến mức độ thấp nhất là không có vấn đề gì.
Nghe Giang Nguyên nói xong, sắc mặt vị giáo sư trầm xuống, vô cùng tức giận. Ông làm việc ở bệnh viện này nhiều năm như vậy, người nào gặp ông mà không cung kính hoặc khách khí. Chỉ có tiểu tử này, một chút kính ý đối với ông cũng không có. Nhưng ông lại không tiện phản bác lời nói của Giang Nguyên, lập tức nghiêm mặt không nói lời nào. Nếu ông không tìm được vị trí xuất huyết của lão thái thái, hẳn đã sớm cho người đuổi tên tiểu tử này ra ngoài.
Nhưng vị giáo sư này không nghĩ lại, vốn ông cậy già lên mặt, xem thường người khác, còn muốn người khác tôn kính ông, dưỡng thành thái độ cao cao tại thượng, người bình thường nhìn vào không ưa nổi, có ai tôn kính ông ta chứ?
Lúc này, sau khi Giang Nguyên nói không được bao lâu, máu trong khoang bụng dần dần rút đi, xem ra Giang Nguyên châm cứu là có công dụng.
Chủ nhiệm Tôn duỗi đầu nhìn sang, liền vui mừng lẫn sợ hãi kêu lên:
- Xuất huyết đã giảm, giảm thật rồi.
Hai mắt của vị bác sĩ mổ chính cũng mở to, nhìn máu dần dần rút đi trong khoang bụng, ánh mắt hiện ra sự khó tin.
Giang Nguyên ở một bên, vẫn vô cùng bình tĩnh. Xuất huyết đã giảm, như vậy sẽ có thể tìm được vị trí xuất huyết. Hy vọng vị giáo sư này có thể tìm được. Nếu không, không có máu đưa vào liên tục, lão thái thái sẽ không chống đỡ được bao lâu.
Mặc dù vị giáo sư cảm thấy kinh ngạc với hiệu quả thần kỳ trong châm cứu của Giang Nguyên, nhưng cũng không lên tiếng tán thưởng, cầm kềm cầm máu và dao mổ, bắt đầu tìm kiếm vị trí xuất huyết.
Mặc dù máu trong khoang bụng đã ít đi, nhưng vị bác sĩ này cũng không tìm được vị trí xuất huyết. Sau hai ba phút, tìm được một chỗ xuất huyết, vị giáo sư liền dùng kềm cầm máu nhanh chóng kẹp lại, sau đó dưới sự trợ giúp của một vị giáo sư khác, nhanh chóng khâu lại điểm xuất huyết này. Nhưng hai người phát hiện, máu vẫn không ngừng chảy ra trong khoang bụng.
Trán của vị bác sĩ mổ chính không ngừng chảy mồ hôi. Vất vả lắm máu mới giảm bớt, cũng đã tìm được một vị trí xuất huyết, nhưng vẫn còn một chỗ khác, không thể không khiến ông ta cảm thấy lo lắng.
Y tá bên cạnh nhanh chóng dùng khăn lau mồ hôi trên trán của vị giáo sư này. Nhưng dường như vẫn không có tác dụng. Vị giáo sư tìm mãi trong khoang bụng vẫn không tìm được chỗ xuất huyết mới. Máu vẫn không ngừng chảy ra, khiến cho trán của vị giáo sư lại tiếp tục rịn mồ hôi.
Giang Nguyên có chút cau mày nhìn hết thảy. Người bên ngoài không thể nhìn thấy, nhưng hắn thì có thể. Đồng tử của hắn rất nhanh co rít, khi thì to như hạt đậu, khi thì nhỏ lại như cây kim.
Hắn có thể nhìn rõ mọi thứ trong khoang bụng của bệnh nhân. Thậm chí khi lượng máu trong khoang bụng rút đi, hắn đã nhìn thấy hai đến ba điểm xuất huyết trong khoang bụng. Đương nhiên, chỉ có một mình hắn nhìn thấy, người bên cạnh không thể.
Giang Nguyên quay sang nhìn vị giáo sư đang lật qua lật lại, trán rịn mồ hôi tìm kiếm, nhưng không tìm được thêm vị trí xuất huyết nào, liền hít một hơi thật sâu, nhịn không được liền nói:
- Thưa giáo sư, ngài nghỉ ngơi một chút đi, để cho tôi thay ngài.
Giang Nguyên nói xong, những người trong phòng mổ đều sững sờ. Vị giáo sư mổ chính này là giáo sư Khâu có kinh nghiệm ngoại khoa phong phú nhất của bệnh viện số 1. Một khi ông ra tay, ai dám nhúng tay loạn chứ?
Nhưng chàng thanh niên phụ mổ này lại lên tiếng nói như vậy, mọi người vội vàng nhìn về phía giáo sư Khâu, sợ ông thẹn quá hóa giận.
Giáo sư Khâu nghe Giang Nguyên nói xong, đang định phát hỏa, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt của Giang Nguyên, thậm chí ẩn chứa sự tự tin, giáo sư Khâu có chút sửng sốt.
Người ta đã làm cho tốc độ xuất huyết giảm bớt, nhưng ông vẫn không tìm ra điểm xuất huyết. Nếu cứ tiếp tục như vậy, nói không chừng lão thái thái sẽ không chống cự được.
Hơn nữa, để cho hắn tiếp nhận, ông cũng giảm bớt được một chút áp lực. Ông là bác sĩ mổ chính của ca mổ này, nếu lão thái thái xảy ra chuyện không hay, trách nhiệm cũng sẽ thuộc về ông. Nếu thật sự Giang Nguyên có thể tìm ra được, cho dù ông ta có mất chút mặt mũi, dù sao cũng vẫn tốt hơn so với việc phẫu thuật xảy ra vấn đề.
Hơn nữa, ông còn một năm nữa sẽ về hưu, tuyệt đối không được để xảy ra bất cứ tình huống gì.
Nghĩ đến đây, sắc mặt giận dữ của giáo sư Khâu cũng tan đi, hít một hơi thật sâu, sau đó đưa dụng cụ cầm máu cho Giang Nguyên, tránh sang một bên nói:
- Được rồi, mắt của thanh niên thì tốt hơn một chút. Nếu cậu muốn thử, vậy thì cứ thử xem, hy vọng có thể tìm ra được điểm xuất huyết.
Nghe giáo sư Khâu nói như vậy, Giang Nguyên mỉm cười, cũng không nói gì thêm, tay tiếp nhận dụng cụ cầm máu, sau đó bước đến bên cạnh giáo sư Khâu.
Nhưng Giang Nguyên lại ngẩng đầu nhìn hai cô y tá.
Thấy Giang Nguyên nhìn mình, hai cô y tá có chút căng thẳng, liền nhớ đến chuyện lần trước, lập tức lĩnh ngộ được ý tứ của hắn. Hai người nuốt nước bọt, sau đó hít một hơi thật sâu, dựng thẳng thắt lưng, tỏ vẻ đã chuẩn bị xong.
Giang Nguyên gật đầu, sau đó quay đầu nhìn vào khoang bụng người bệnh.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 154: Thực lực đại diện cho hết thảy
Nhìn khoang bụng vẫn còn đầy máu của bệnh nhân, hai mắt Giang Nguyên có chút nheo lại, đồng tử co rụt, tất cả những gì trong khoang bụng lập tức hiện rõ trước mặt hắn.
Sau khi dùng máy hút hút máu trong khoang bụng, đồng thời dùng nước ấm rửa sạch, tốc độ co rút đồng tử Giang Nguyên càng lúc càng nhanh. Một điểm xuất huyết thật nhỏ xuất hiện trước mắt hắn.
Tay Giang Nguyên cầm dụng cụ cầm máu nhanh chóng kẹp lấy, sau đó đưa tay trái ra.
Y tá bên trái đã sớm có chuẩn bị, thấy Giang Nguyên nhanh chóng dùng kẹp cầm máu kẹp lấy điểm xuất huyết, lập tức nhận ra sự kinh khủng của chàng thanh niên này. Hắn tìm ra không những một điểm, mà có thể là hai ba điểm. Mặc dù nghi ngờ, nhưng căn cứ vào tình huống, liền đưa sang một dụng cụ cầm máu khác.
Tay phải Giang Nguyên vừa mới kẹp lại một điểm, tay trái rất nhanh cầm lấy kẹp cầm máu y tá đưa sang.
Giáo sư Khâu và một vị giáo sư khác đều mở to mắt nhìn động tác của Giang Nguyên, sau đó quay sang nhìn nhau.
Nhìn vào mắt đối phương, cả hai đều nhìn thấy vẻ nghi hoặc, sau đó sự nghi ngờ này còn lớn hơn nữa, mở to mắt nhìn vào khoang bụng, cũng không nhìn thấy chiếc kẹp có kẹp đúng điểm xuất huyết hay không. Tại sao hắn có thể nhìn rõ? Và tại sao hắn có thể làm được?
Nghĩ đến đây, cả hai nhìn chằm chằm vào tay của Giang Nguyên. Bọn họ không tin bọn họ lại thua trong tay một tên nít ranh miệng còn hôi sữa.
Lúc này, Giang Nguyên một lần nữa nhẹ nhàng kẹp một điểm trong khoang bụng.
Đám giáo sư nhìn thấy Giang Nguyên cho kẹp xuống kẹp một điểm đầy máu. Cho dù là đã phát hiện được một điểm xuất huyết, nhưng liệu hắn có kẹp chuẩn hay không?
Trong lúc giáo sư Khâu đang định lên tiếng hỏi, ai ngờ Giang Nguyên lại nói:
- Chỉ may.
Một cô y tá vội vàng đem chỉ may đến.
Giang Nguyên cầm chỉ may, sau đó ngón tay phải nhẹ nhàng kẹp lấy cái kẹp đang cầm máu.
Ba người bên cạnh nhìn động tác của Giang Nguyên, liền biết Giang Nguyên đang cần người cầm cái kẹp này, để hắn có thể tiến hành may lại.
Ba người liếc mắt nhìn nhau, sau đó bác sĩ phụ mổ thứ 2 liền đưa tay cầm giúp cái kẹp cho Giang Nguyên.
Đã có người giúp đỡ, Giang Nguyên cầm chỉ may, nhanh chóng may lại điểm xuất huyết, sau đó cầm kéo y tá đưa sang cắt đứt sợi chỉ. Thuận tay cầm lấy cái kẹp còn lại.
Mặc dù trong lòng đều rất nghi ngờ, nhưng hiện tại đang trong thời điểm căng thẳng, ai cũng không dám chậm trễ. Mặc kệ là đúng hay không đúng, tất cả đều phải hỗ trợ cho nhau. Không ai có thể từ chối được.
Bác sĩ phụ mổ thứ hai vừa mới gỡ cây kẹp cầm máu thứ nhất, liền vội vàng tiếp nhận kẹp cầm máu thứ hai.
Giang Nguyên lại tiếp tục may lại. Sau khi cắt chỉ, lại một lần nữa cầm lấy kẹp cầm máu thứ ba.
Lúc này, người phụ trách hút máu trong khoang bụng dường như cũng phát hiện máu trong khoang bụng đang giảm bớt.
- Chẳng lẽ những chỗ mà cậu ta may đều là chỗ xuất huyết?
Một bác sĩ phụ mổ liền quay sang nhìn giáo sư Khâu, ý bảo ông nhìn vào khoang bụng.
Giáo sư Khâu vốn đang tức giận nhìn Giang Nguyên, chờ hắn khâu hết sẽ chất vấn hắn. Sau khi nhìn thấy ánh mắt của vị bác sĩ phụ mổ kia, có chút sửng sốt, liền theo ánh mắt đối phương nhìn lại.
Cẩn thận quan sát, sau đó ngẩn cả người. Ông phát hiện, máu trong khoang bụng người bệnh đã giảm bớt đến một phần ba.
Tình huống như vậy đại diện cho điều gì? Chỉ trong hai phút, máu xuất huyết trong bụng đã giảm bớt, nói rõ những chỗ mà Giang Nguyên kẹp lại đều là điểm xuất huyết.
Nghĩ đến đây, ánh mắt vốn đang tức giận của giáo sư Khâu liền chuyển sang kinh ngạc. Ông quay sang nhìn Giang Nguyên, nhìn thấy sự chuyên chú trên gương mặt lạnh nhạt của hắn, còn có hành động dứt khoát, không hề có động tác dư thừa, liền cảm thấy phức tạp.
Ông không muốn thừa nhận chàng thanh niên này có kinh nghiệm hơn những lão đồng chí như ông. Nhưng sự thật chính là như vậy. Ông cũng không cách nào phủ nhận, càng không cách nào chối bỏ.
Nếu như không có Giang Nguyên, ông biết, cho đến cuối cùng, chỉ sợ cũng không còn cách nào khác tìm được điểm xuất huyết.
Lúc này Giang Nguyên cũng không còn tâm trạng bận tâm đến suy nghĩ của giáo sư Khâu. Hắn chỉ dùng tốc độ nhanh nhất, chuẩn xác nhất khâu lại những điểm xuất huyết, sau đó vươn tay với y tá bên cạnh.
Y tá đã sớm chuẩn bị xong, rất nhanh đưa đến hai dụng cụ cầm máu.
Giang Nguyên tiếp nhận dụng cụ, lẳng lặng nhìn khoang bụng một hồi, sau đó rất nhanh đưa dụng cụ xuống. Mấy giáo sư bên cạnh trợn tròn mắt nhìn kỹ, nhìn Giang Nguyên kẹp lấy một chỗ, rất nhanh đưa tay trái ra, cầm một dụng cụ cầm máu khác, lại tiếp tục đưa xuống kẹp lấy.
Lúc này, bởi vì lượng máu đã giảm bớt, đám giáo sư rốt cuộc cũng nhìn thấy rõ, khi máu đã được hút đi, một điểm xuất huyết liền xuất hiện. Giang Nguyên dùng kẹp, chuẩn xác kẹp lấy điểm xuất huyết này.
Nhìn tốc độ phản ứng cùng độ chuẩn xác của hắn, các giáo sư hoàn toàn bị chấn động. Tốc độ và phản ứng như vậy thật kinh người.
Mọi người cho rằng, nếu đổi lại là mình, cũng không làm nhanh và chuẩn xác như vậy.
Giáo sư Khâu nhìn gương mặt lạnh nhạt và chuyên chú của Giang Nguyên, không khỏi có chút thất thần. Rốt cuộc là chàng thanh niên này từ đâu ra? Tại sao lại có được trình độ như vậy? Ông chưa bao giờ nhìn thấy một thiên tài nào có cùng độ tuổi với hắn.
Lúc này, ông không thể không thừa nhận là mình đã già, hơn nữa còn phải thừa nhận chàng thanh niên trước mắt, ít nhất về phương diện này đã vượt xa bọn họ.
Giang Nguyên rất nhanh tiếp nhận một dụng cụ cầm máu từ tay y tá, sau đó kẹp xuống, rồi dùng chỉ may lại.
Sau khi may lại xong, Giang Nguyên thở hắt ra một hơi. Hắn đã tìm ra được hết điểm xuất huyết, cũng đã may lại an toàn.
Bác sĩ phụ mổ thứ hai thỉnh thoảng lại hút màu và dùng nước rửa sạch khoang bụng. Lúc này, Giang Nguyên liền cau mày. Bên trong vẫn còn một ít máu chảy ra, điều này nói rõ vẫn còn điểm xuất huyết chưa tìm ra được.
Đám giáo sư bên cạnh nhìn thấy tình huống này cũng kinh ngạc. Bởi vì vốn bọn họ đã không tìm được bất cứ điểm xuất huyết nào, mà Giang Nguyên dường như đang gặp khó khăn trong việc tìm kiếm.
Giang Nguyên hít một hơi thật sâu, sau khi nhìn ra đại khái được một vị trí, liền duỗi tay:
- Kẹp.
Y tá bên cạnh có chút sửng sốt, sau đó vội vàng đưa tới một cái kẹp lớn. Giang Nguyên dùng kẹp cẩn thận vạch các nội tạng bên trong khoang bụng để tìm kiếm.
Nhìn Giang Nguyên tìm kiếm, đám giáo sư cũng bắt đầu khẩn trương. Muốn từ đám cơ quan nội tạng dày đặc tìm lấy vị trí xuất huyết là một chuyện rất khó khăn.
Chủ nhiệm Tôn bên cạnh duỗi cổ sang hỏi:
- Giang Nguyên, có cần tìm phía bên trái không? Tôi thấy điểm xuất huyết dường như chảy ra từ bên đó.
Nghe được lời này, Giang Nguyên cũng không đáp lại, dùng kẹp tìm kiếm phía bên kia, nhưng vẫn tìm không được.
Thấy Giang Nguyên tìm kiếm một hai phút cũng không tìm được, tất cả đều có chút lo lắng. Nếu như điểm xuất huyết cuối cùng này không tìm ra, công sức vừa nãy xem như đổ sông đổ biển. Cuộc phẫu thuật này không có biện pháp thành công.
Nhưng đám giáo sư không lên tiếng. Dù sao mọi người cũng nhìn ra, phương diện này của Giang Nguyên mạnh hơn bọn họ rất nhiều. Nếu Giang Nguyên không tìm ra, bọn họ tất nhiên cũng không tìm ra.
Giang Nguyên cũng không nôn nóng, tiếp tục cẩn thận tìm kiếm.
Thời gian trôi qua một phút, Giang Nguyên vẫn không ngừng lại. Hắn có thể xác định vị trí xuất huyết có thể ở thành bụng, nhưng vẫn không tìm được vị trí cụ thể.
Những giáo sư bên cạnh, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, trong lòng tràn ngập lo âu. Mắt thấy ca phẫu thuật sắp thành công, nhưng lại vướng ở công đoạn cuối. Vạn nhất tìm không ra, thật sự khiến người ta căm tức, mà người bệnh cũng không duy trì nổi.
Nghĩ như vậy, mọi người không khỏi chuyển ánh mắt về phía Giang Nguyên vẫn đang cẩn thận tìm kiếm.
Nhìn gương mặt bình tĩnh, chuyên chú, không hề sốt ruột của Giang Nguyên, trong lòng các giáo sư nhất thời cảm thán. Người trẻ mà chững chạc như vậy thật sự quá ít.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 155: Keo trong bio-gelatin
- Trường giang sóng sau xô sóng trước. Bây giờ giới trẻ thật khó lường.
Trong lòng các giáo sư đều có chung một cảm giác này. Bọn họ trải qua một thời gian ngắn cộng tác với nhau, liền cảm thấy chàng thanh niên này vô cùng chuyên nghiệp.
Là một bác sĩ ngoại khoa, ngoại trừ kỹ thuật cùng sự tỉ mỉ thì bình tĩnh là điều rất cần thiết. Rất nhiều bác sĩ phẫu thuật cũng khó tránh khỏi có nhiều lúc bởi vì có chút khó khăn mà trở nên nôn nóng, từ đó mắc phải sai lầm.
Bọn họ vốn chỉ đứng bên cạnh quan sát nhưng cũng đã bắt đầu nôn nóng. Tuy nhiên, chàng thanh niên trước mặt vẫn duy trì sự bình tĩnh và chuyên chú, đủ để cho bọn họ phải cảm thấy xấu hổ.
Lúc này, Giang Nguyên cũng đã dừng việc tìm kiếm. Các giáo sư tưởng rằng hắn đã mất hết kiên nhẫn, yêu cầu đổi người tìm, nhưng lại nhìn thấy hắn quay sang nhìn Chủ nhiệm Tôn, nói:
- Chủ nhiệm Tôn, phiền ngài gọi điện thoại cho bác sĩ La, bảo anh ấy lấy cho tôi chút thuốc được không?
Nghe được những lời này, ngoại trừ Chủ nhiệm Tôn, tất cả đều sửng sốt:
- Thuốc? Thuốc gì? Lúc này thuốc còn có tác dụng sao? Nếu có thể dùng thuốc, mọi người đã sớm dùng rồi. Bây giờ bác sĩ Giang hỏi đến thuốc, chẳng lẽ còn có loại thuốc có thể dùng được à?
Trong lúc mọi người liên tiếp chất vấn, Chủ nhiệm Tôn gật đầu nói:
- Được, bây giờ tôi gọi điện thoại cho cậu ấy.
Chủ nhiệm Tôn bước lui ra sau, nói với một y tá:
- Tiểu Dư, cô đi gọi điện thoại cho bác sĩ La giùm tôi.
Cô y tá vội vàng gật đầu. Cô tất nhiên biết bác sĩ La đó là ai, liền lấy điện thoại gọi cho bác sĩ La bên ngoài phòng mổ, sau đó cẩn thận đưa điện thoại đến bên tai Chủ nhiệm Tôn.
- Tiểu La, bác sĩ Giang muốn lấy thuốc gì?
Sau khi điện thoại thông, Chủ nhiệm Tôn vội vàng hỏi.
Nghe được câu trả lời của bác sĩ La đầu dây bên kai, chủ nhiệm Tôn vội vàng thúc giục:
- Mau cầm đến đây đi, sẵn tiện khử trùng trước luôn.
Dứt lời, Chủ nhiệm Tôn liền quay sang nói với Giang Nguyên:
- Cậu ấy sẽ mang đến ngay.
Giang Nguyên gật đầu, sau đó đặt kẹp vào chiếc khăn đã được vô trùng, thở hắt ra:
- Được rồi, chúng ta nghỉ ngơi một chút.
Nghe được lời này, các giáo sư bên cạnh không khỏi ngẩn cả người.
- Nghỉ ngơi? Lúc này mà còn có thể nghỉ ngơi sao? Ca phẫu thuật đã tiến hành được mấy tiếng, nếu còn chậm trễ nữa, lão thái thái sẽ thêm một phần nguy hiểm. Nhất định phải tìm cho bằng được điểm xuất huyết.
Các bác sĩ, tôi nhìn anh, anh nhìn tôi. Lúc này, giáo sư Khâu rốt cuộc lên tiếng:
- Bác sĩ Giang, bây giờ chúng ta không thể nghỉ ngơi. Nếu kéo dài thêm thời gian, bệnh nhân sẽ càng nguy hiểm.
Giang Nguyên mỉm cười nói:
- Giáo sư Khâu, tôi đã tìm hết những chỗ cần tìm, nhưng vẫn tìm không được. Chờ bác sĩ La mang thuốc lên, sau khi sử dụng, chúng ta tìm kiếm lại. Trì hoãn thêm mười phút nữa, vấn đề hẳn không lớn.
Nghe Giang Nguyên nói, rồi lại nhìn vẻ mặt bình tĩnh của hắn, các giáo sư cũng đành im lặng. Nếu để bọn họ tìm, chỉ sợ cũng tìm không được.
Nghĩ đến đây, các giáo sư lại nhìn thoáng qua nhau, rốt cuộc nhẹ nhàng gật đầu, đồng ý nghỉ ngơi. Dù sao tuổi của bọn họ không nhỏ, đứng liên tục mấy tiếng đồng hồ cũng không phải là việc dễ dàng.
Mọi người chậm rãi lui về sau, giơ hai tay, ngồi xuống một cái ghế dài, thở ra một hơi, bắt đầu nghỉ ngơi.
Chủ nhiệm Tôn và hai bác sĩ trung niên vội vàng đi tới, quan sát tình huống bên trong.
Giáo sư Khâu xem như đã không còn sợ mất mặt, hơn nữa sự tò mò trong lòng thôi thúc, liền hỏi:
- Bác sĩ Giang, thuốc mà cậu dùng là thuốc gì? Có thể mang đến tác dụng ra sao?
Thấy vị giáo sư này đã không còn bày ra thái độ cao cao tại thượng, chỉ quan tâm hỏi mình vấn đề, hắn mỉm cười nói:
- Là một loại thuốc trung y, hẳn sẽ có tác dụng nhất định.
- Thuốc trung y?
Nghe Giang Nguyên trả lời, các giáo sư đều sửng sốt, nói không ra lời.
Nếu không phải vừa rồi được tận mắt nhìn thấy năng lực của Giang Nguyên, nhận được sự tán thành của bọn họ, bọn họ chắc chắn sẽ cho rằng Giang Nguyên ăn nói ba hoa. Nhưng ai cũng biết, thuốc trung y có tác dụng chậm hơn tây y rất nhiều. Nó sẽ có tác dụng trong một ca phẫu thuật sao? Làm gì có đủ thời gian cho nó phát huy tác dụng?
Hơn nữa, thuốc trung y cũng không thể dùng loạn. Bởi vì nó rất dễ gây ra phản ứng nếu dùng không đúng. Cho nên, bệnh viện số 1 trên cơ bản rất ít khi dùng thuốc trung y.
Nhưng mọi người cũng không tiện đưa ra nghi vấn, không thể làm gì khác là chờ xem, xem rốt cuộc thuốc mà bác sĩ Giang đưa tới là thuốc gì.
Bọn họ cũng không cần chờ quá lâu. Bác sĩ La rất nhanh cầm một cái chai nhỏ xuất hiện trước cửa phòng phẫu thuật.
Tất cả mọi người đều tò mò nhìn cái chai trong tay bác sĩ La. Nó chỉ bằng một chai nước muối sinh lý 100ml bình thường, chứa khoảng mấy ml dung dịch nhợt nhạt, tất cả đều ngẩn cả người.
- Đây là thuốc gì vậy? Nó được xem là thuốc sao? Dùng một cái chai nước muối sinh lý chỉ để chứa có chút thuốc đó thôi à? Rốt cuộc là dùng để tiêm hay là uống?
Vốn tưởng rằng bác sĩ La sẽ cầm đến là thuốc trung y đã được bào chế sẵn, tất cả đều kinh ngạc quay sang nhìn Giang Nguyên.
Giang Nguyên mỉm cười nói với bác sĩ La:
- Bác sĩ La, phiền anh dùng ống hút, hút ra một ít rồi chậm rãi nhỏ vào miệng lão thái thái.
Nghe Giang Nguyên nói xong, bác sĩ La liền gật đầu, cầm lấy một ống hút từ tay y tá, sau đó rút ra một chút, nhỏ từng giọt một vào trong miệng lão thái thái.
Mọi người lẳng lặng nhìn động tác của bác sĩ La, ai nấy đều cảm thấy kỳ quái vô cùng. Mọi người chưa bao giờ nhìn thấy tình huống này.
Lúc này, người bệnh đã hoàn toàn mất đi tri giác. Đầu lưỡi cũng rút vào, nếu đổ thuốc, bệnh nhân khẳng định sẽ không thể nuốt xuống, dễ dàng gây ra tình trạng tắc khí quản.
Nhưng Giang Nguyên đã yêu cầu, hơn nữa cũng chỉ đổ khoảng ba bốn ml, có ở lại trong miệng người bệnh cũng không thể gây ra tình trạng tắc khí hoặc hít thở không thông. Cho nên các bác sĩ cũng không có ý kiến phản đối.
Nhưng chút thuốc đó có thể mang lại tác dụng sao?
Tất cả mọi người đều nghi hoặc trong lòng nhìn động tác của bác sĩ La, chỉ có chủ nhiệm Tôn bên cạnh là mang theo sự hưng phấn và chờ mong. Ông đã từng nhìn thấy tác dụng thần kỳ của loại thuốc này. Nhưng nó sẽ có tác dụng trong tình huống này sao?
Rất nhanh, thuốc được nhỏ một cách chậm rãi vào miệng của lão thái thái, để lại trong miệng, đặc biệt là dưới lưỡi.
Thấy thuốc đã nhỏ hết, Giang Nguyên thở phào một hơi, nói với các giáo sư:
- Chúng ta nghỉ ngơi một chút. Sau mười phút nữa thì bắt đầu.
- Mười phút?
Các giáo sư nhìn nhau, sau đó cười khổ, rồi tiếp tục chờ đợi.
Mặc dù bọn họ không tin loại thuốc trung y này sẽ mang đến hiệu quả gì sau mười phút, nhưng trước mắt cũng không có biện pháp nào tốt hơn, đành lựa chọn tín nhiệm bác sĩ Giang, hy vọng kỳ tích xuất hiện.
Lúc này, tất cả mọi người đều tập trung lực chú ý lên đồng hồ nơi vách tường, nhìn từng giây phút một trôi qua.
Mười phút rất nhanh đã hết. Dưới ánh mắt trông mong của mọi người, Giang Nguyên ngẩng đầu nhìn đồng hồ, sau đó đứng dậy cười nói:
- Được rồi, chúng ta tiếp tục thôi.
Nghe Giang Nguyên nói, tất cả đều thở phào một hơi, các giáo sư đều đứng dậy, bước đến trước bàn phẫu thuật.
Giang Nguyên cũng bước đến vị trí mổ chính, hít một hơi thật sâu, tiếp tục cầm kẹp tìm kiếm vị trí xuất huyết.
Giang Nguyên tìm kiếm, còn có sự trợ giúp của bác sĩ phụ mổ thứ hai, dùng ống hút hút máu và dịch. Lúc này, vị bác sĩ cũng nhận ra tốc độ chảy máu cũng chậm hơn so với lúc trước rất nhiều.
Tầm nhìn của Giang Nguyên vì vậy mà trở nên rõ ràng hơn vài phần.
- Thật có hiệu quả.
Giáo sư Khâu rốt cuộc không nhịn được kinh hô lên.
Một vị giáo sư khác cũng kêu lên một tiếng:
- Đúng vậy, đúng là có công dụng, xuất huyết đã chậm lại rồi.
Nghe hai vị giáo sư nói chuyện với nhau, gương mặt của những người khác cũng lộ ra sự hưng phấn. Chỉ cần tốc độ xuất huyết chậm lại, như vậy việc tìm ra điểm xuất huyết cũng tăng thêm vài phần.
Ánh mắt Giang Nguyên có chút ngưng lại, thấy ở một nơi nào đó trong khoang bụng tồn tại một sự dị thường.
- Khó trách.
Giang Nguyên cười khổ. Đây cũng không phải là điểm xuất huyết lớn, mà là một điểm xuất huyết rất nhỏ bị máu che lại. Cho nên mới tìm không thấy. Bây giờ máu đã giảm bớt, tầm nhìn rõ ràng hơn rất nhiều, hắn mới phát hiện ra được.
Nhưng các giáo sư bên cạnh lại không có được nhãn lực như Giang Nguyên. Bọn họ nhìn Giang Nguyên ngừng tay, không khỏi ngẩn ra nhìn hắn, không biết tại sao Giang Nguyên lại ngẩn người mà không tìm kiếm nữa.
- Nơi này có keo bio-gelatin không?
Thấy mọi người ngẩn ra, Giang Nguyên trầm giọng nói.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 156: Để lại chút mặt mũi cho bệnh viện số 1
- Keo trong bio- gelatin?
Giang Nguyên vừa thốt lên, mọi người đều ngạc nhiên. Đại đa số người ở đây đều không nghe qua loại keo này nhưng có một số giáo sư sửng sốt nhìn nhau. Với kinh nghiệm của bọn họ, tất nhiên là biết keo trong bio- gelatin là gì. Hơn nữa trước kia cũng đã từng dùng qua.
Bởi vì loại keo này chỉ dùng cho những vết thương bên ngoài, căn bản không có tác dụng trong việc giải phẫu. Lúc này bác sĩ Tiểu Giang cần nó để làm gì?
Thấy mọi người nghi hoặc nhưng không ai trả lời câu hỏi của mình, Giang Nguyên cau mày, trầm giọng nói:
- Nơi này không có?
Nghe Giang Nguyên nghiêm túc hỏi, mọi người liền biết hắn thật sự cần thứ này, một giáo sư vội vàng nói:
- Khoa ngoại chúng tôi rất ít khi dùng thứ này. Trước kia thì có, không biết bây giờ còn hàng tồn hay không.
- Gọi ra ngoài hỏi thử. Nếu không thì gọi xuống kho.
Lúc này Giang Nguyên không có tâm tư nói nhiều với các giáo sư. Hắn đã tìm được nguyên nhân, nhất định phải nhanh chóng cầm máu lại. Nếu không có loại keo này thì phải nghĩ biện pháp khác thôi.
Chủ nhiệm Tôn thấy Giang Nguyên cau mày, vội vàng nói:
- Được, được, bác sĩ Giang, tôi lập tức gọi đến phòng thuốc ngay.
Gọi điện thoại xong, sắc mặt Chủ nhiệm Tôn có chút khó coi, sau đó lại gọi một cuộc điện thoại khác.
Nhìn sắc mặt của Chủ nhiệm Tôn, mọi người đều cả kinh. Chẳng lẽ bệnh viện không có loại keo này? Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Chủ nhiệm Tôn. Bọn họ biết rất rõ, Chủ nhiệm Tôn hẳn là đang liên lạc với kho. Nếu trong kho cũng không còn thì phiền phức rồi.
Cũng may, Chủ nhiệm Tôn nói vài câu với bên kia xong, cúp điện thoại liền cười tươi nói với Giang Nguyên:
- Bác sĩ Giang, dưới kho còn hai chai. Tôi đã bảo bọn họ nhanh chóng mang đến đây rồi.
- Có là tốt rồi.
Nghe nói có keo trong bio- gelatin, Giang Nguyên cũng thở phào nhẹ nhõm. Trước đây hắn sử dụng loại keo này rất nhiều. Đặc biệt về phương diện cầm máu khi trị liệu dã chiến, thứ keo này mang đến công dụng rất cao. Nhưng đối với các bệnh viện trong nước, bọn họ rất ít khi sử dụng loại keo này.
Cho nên Giang Nguyên sợ rằng không còn hàng tồn.
Keo trong bio-gelatin rất nhanh được mang vào. Cầm hai chai keo trong bio- gelatin, Chủ nhiệm Tôn cẩn thận nhìn Giang Nguyên, nói:
- Bác sĩ Giang, muốn một chai hay là hai chai?
- Một chai là đủ rồi.
Giang Nguyên cũng không muốn lãng phí.
Nghe Giang Nguyên nói chỉ cần một chai, Chủ nhiệm Tôn vội vàng cầm một chai mở ra, sau đó bỏ vào một cái chén, chờ Giang Nguyên xử lý.
- Keo trong, băng gạc.
Giang Nguyên vươn hai tay, tiếp nhận hai thứ y tá đưa sang, trước tiên dùng băng lau qua một chỗ nào đó trong khoang bụng, tay phải dùng keo quệt nhẹ một cái vào trong.
Làm xong hết thảy, Giang Nguyên thở hắt ra, nói:
- Được rồi, súc khoang bụng, chuẩn bị đóng vết mổ.
- Đóng vết mổ?
Mặc dù mọi người cảm thấy nghi ngờ, nhưng nghe Giang Nguyên nói xong, tất cả đều ngây ra như phỗng. Chẳng lẽ phẫu thuật đã hoàn thành?
Giang Nguyên cũng không quan tâm đến vẻ mặt của mọi người. Nói xong, hắn giơ hai tay, chậm rãi lui về phía sau, sau đó xoay người bước sang một bên, ý bảo y tá giúp hắn cởi áo phẫu thuật ra.
Các giáo sư nhìn Giang Nguyên, trong lòng tràn đầy nghi hoặc, vội vàng dùng nước ấm rửa sạch khoang bụng. Quả nhiên là không còn thấy xuất huyết nữa, liền thở phào nhẹ nhõm.
Đám bác sĩ tiền bối luôn hò hét trước mặt hậu bối, nay lại bị một tên hậu bối yêu nghiệt đánh thẳng vào mặt.
Hơn nữa bị đánh mà không cách nào phản kháng. Thậm chí ngay cả ý nghĩ nổi giận cũng không luôn.
Thật ra giới y học cũng giống như các ngành sản xuất khác, ngoại trừ tư lịch, cũng tồn tại một quy tắc khác, chính là thực lực đại diện cho hết thảy.
Chủ nhiệm Tôn nhìn vẻ mặt của các giáo sư, liền biết cuộc phẫu thuật này đã hoàn thành.
Nhẹ nhàng thở phào một hơi, vội vàng cởi áo phẫu thuật, chuẩn bị đến phòng làm việc báo cáo tin mừng cho các lãnh đạo.
- Giang Nguyên, lần này vất vả cho cậu rồi. Nếu không có cậu, ca giải phẫu nay chỉ sợ rất khó giải quyết.
Chủ nhiệm Tôn vừa rửa tay, vừa cảm kích nói với Giang Nguyên.
Giang Nguyên mỉm cười:
- Chủ nhiệm Tôn khách khí rồi, cứu người là chuyện phải làm mà.
Nhìn Giang Nguyên mỉm cười, không hề có chút kiêu ngạo, ánh mắt Chủ nhiệm Tôn hiện lên chút cảm thán.
Vẫy tay cho ráo nước, Chủ nhiệm Tôn nói:
- Đi thôi, bác sĩ Giang, chúng ta đến phòng làm việc nghỉ ngơi chút.
Nghe Chủ nhiệm Tôn yêu cầu, Giang Nguyên cũng không từ chối, đi theo phía sau Chủ nhiệm Tôn bước ra khỏi phòng phẫu thuật.
Sau khi bước vào phòng, nhìn trong phòng đang có năm sáu người, Giang Nguyên sửng sốt, mới biết Chủ nhiệm Tôn mời hắn đến phòng làm việc là có dụng ý khác.
- Tỉnh trưởng Bạch, viện trưởng Chu, ca phẫu thuật đã thành công.
Chủ nhiệm Tôn mỉm cười nói với các vị lãnh đạo.
- Thật sao? Chủ nhiệm Tôn, ca phẫu thuật đã thành công?
Tỉnh trưởng Bạch đứng bật dậy, kích động nhìn Chủ nhiệm Tôn, nói.
- Tỉnh trưởng, dưới sự trợ giúp của bác sĩ Giang, ca phẫu thuật đã thật sự thành công. Bây giờ đang tiến hành giai đoạn cuối cùng, lão thái thái sẽ được chuyển ra ngoài ngay.
Chủ nhiệm Tôn gật đầu thật mạnh, sau đó quay sang nhìn Giang Nguyên, cười nói.
Nghe Chủ nhiệm Tôn nói xong, Tỉnh trưởng Bạch mới nhìn Giang Nguyên bên cạnh, gương mặt hiện lên sự cảm kích, vươn tay ra:
- Bác sĩ Giang, cảm ơn.
Giang Nguyên cười, khom lưng một chút, cầm lấy tay đối phương:
- Không cần khách sáo, đây là chuyện mà tôi cần làm.
- Nào, chủ nhiệm Tôn, bác sĩ Giang, mời ngồi, mời ngồi. Phẫu thuật lâu như vậy, nhất định là rất mệt.
Nghe được ca phẫu thuật đã thành công, Tỉnh trưởng Bạch cũng yên tâm hơn, gương mặt càng tỏ vẻ thân cận.
Sau khi hỏi thăm tình huống kỹ càng hơn, Tỉnh trưởng Bạch một lần nữa nói lời cảm kích với Giang Nguyên:
- Bác sĩ Giang, lần này thật nhờ có cậu. Nếu không, mẹ của tôi sợ là….
- Tỉnh trưởng khách sáo rồi. Lão thái thái cát nhân thiên tướng, chủ yếu cũng là nhờ các giáo sư và Chủ nhiệm Tôn vất vả. Còn tôi chỉ là giúp được một chút thôi.
Giang Nguyên khiêm tốn nói.
Nhìn chàng thanh niên trước mắt, chẳng những y thuật cao thâm mà còn rất khiêm nhường, không hề tranh công, cảm tình trong mắt tỉnh trưởng Bạch nhiều hơn vài phần, rốt cuộc nhịn không được mà hỏi thăm:
- Bác sĩ Giang, năm nay cậu được hai lăm chưa? Cậu học y chỗ nào ?
Giang Nguyên cười nói:
- Bây giờ tôi đang theo lão y sư Hồ Khánh Nguyên học y.
- Y sư Hồ Khánh Nguyên ?
Tỉnh trưởng Bạch cau mày, ánh mắt hiện lên chút hoài nghi.
Viện trưởng Chu vội vàng lên tiếng:
- Tỉnh trưởng, Hồ lão y sư là một trong những danh lão trung y nổi tiếng nhất tỉnh ta. Ông ấy có một phòng khám Khánh Nguyên ở đường Văn Các. Kinh doanh cũng không tệ.
- Lão trung y?
Tỉnh trưởng Bạch sửng sốt, sau đó nhìn Giang Nguyên:
- Bác sĩ Giang, kỹ thuật giải phẫu của cậu rất tốt, chẳng lẽ còn học thêm trung y?
- Vâng, bây giờ tôi đang theo Hồ lão học trung y.
Giang Nguyên cười đáp:
- Lần này có thể thành công phẫu thuật cho lão thái thái, trung y đóng vai trò rất quan trọng trong đó.
- Ồ?
Tỉnh trưởng Bạch cũng cảm thấy tò mò.
Giang Nguyên vốn không muốn Tỉnh trưởng Bạch hỏi hắn về chuyện hắn có học y chính quy hay không, liền dẫn dắt Tỉnh trưởng Bạch sang chuyện trung y. Thấy Tỉnh trưởng Bạch cảm thấy hứng thú với lời nói của mình, liền cười nói:
- Đầu tiên tôi dùng ngân châm làm giảm tốc độ xuất huyết của lão thái thái, sau đó dùng thuốc trung y ức chế tình trạng xuất huyết lần nữa, khi đó mới xem như hoàn thành.
- Châm cứu? Trung dược?
Tỉnh trưởng Bạch kinh ngạc nói:
- Châm cứu và trung dược thật sự có hiệu quả thần kỳ như vậy sao?
Giang Nguyên cười nói:
- Điều này Chủ nhiệm Tôn có thể làm chứng. Nếu chỉ giải phẫu không, như vậy các chuyên gia của bệnh viện số 1 vẫn có thể làm được. Nhưng bọn họ vẫn còn thiếu một điểm chính là phương pháp cầm máu. Mà tôi thì lại có sở trường về phương diện này. Đây cũng chính là nguyên nhân Chủ nhiệm Tôn mời tôi đến đây.
- Chủ nhiệm Tôn, việc này là sao?
Tỉnh trưởng Bạch tò mò nhìn Chủ nhiệm Tôn.
Chủ nhiệm Tôn liếc mắt liền nhận ra Giang Nguyên đã để lại một thể diện rất lớn cho bệnh viện số 1. Nói về công lao, hắn cũng chỉ nói là hỗ trợ cầm máu mà thôi.
Lập tức gật đầu:
- Đúng vậy, đây cũng chính là nguyên nhân tôi cố ý mời bác sĩ Giang đến đây. Bởi vì thủ thuật châm cứu và trung dược của cậu ấy mang lại hiệu quả rất tốt.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 157: Bắt Tỉnh trưởng La chờ
Thấy Chủ nhiệm Tôn cũng nói như vậy, Tỉnh trưởng Bạch liền quay sang nhìn Giang Nguyên, gật đầu cảm khái:
- Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên. Nghĩ không ra, bác sĩ Giang còn trẻ như vậy lại có thể thông thạo cả Trung Tây y, hơn nữa còn lợi hại như vậy. Hậu sinh khả úy, hậu sinh khả úy.
Nói đến đây, Tỉnh trưởng Bạch quay sang nhìn những người khác, nói:
- Nhớ năm đó tôi bằng tuổi bác sĩ Giang, cũng vừa mới tham gia công việc, cái gì cũng không hiểu. Còn lớp trẻ bây giờ thì không đơn giản.
- Đúng vậy, Tỉnh trưởng, bây giờ nhìn thấy bác sĩ Giang, đột nhiên tôi cảm thấy mình đã già. Haha.
Viện trưởng Chu cũng lên tiếng.
- Trước kia tôi cũng có uống thuốc trung y, nhưng cảm giác không hiệu quả nhanh bằng tây y, chỉ thích hợp cho việc điều dưỡng. Nhưng bây giờ, trung y có thể dùng trong cả giải phẫu.
Tỉnh trưởng Bạch cảm thán nhìn Giang Nguyên, sau đó hỏi:
- Bác sĩ Giang, lần này cậu đã giúp tôi. Mẹ tôi làm phẫu thuật lớn như vậy, hơn nữa cũng mất khá nhiều máu, cậu cảm thấy có thể dùng trung y để điều dưỡng hay không?
- Đương nhiên. Tác dụng điều dưỡng của trung y, tây y hoàn toàn không thể sánh bằng.
Giang Nguyên thản nhiên nói:
- Mặc dù giải phẫu lần này có truyền máu, nhưng thể chất của lão thái thái vẫn bị suy yếu không ít. Cho nên phải cần một thời gian dài điều dưỡng mới có thể làm cho lão thái thái chậm rãi khôi phục. Chất lượng sinh hoạt cộng với tuổi tác quyết định tình huống khôi phục của bà.
- Là như vậy sao? Vừa lúc tôi cũng không quen bác sĩ Trung y nào. Mấy ngày nữa, phiền bác sĩ Giang và Hồ lão y sư đến khám và kê đơn giùm cho mẹ của tôi.
Lúc này, Tỉnh trưởng Bạch đã hoàn toàn tin tưởng kỹ thuật của Giang Nguyên, lập tức đưa ra lời yêu cầu.
- Đây là vinh hạnh của chúng tôi.
Đối với yêu cầu của Tỉnh trưởng Bạch, Giang Nguyên tất nhiên là không từ chối, lập tức gật đầu đồng ý.
Sau đó Tỉnh trưởng Bạch lưu lại số điện thoại của Giang Nguyên, tỏ vẻ mấy ngày nữa sẽ mời Giang Nguyên và Hồ lão đến hỗ trợ điều dưỡng.
Sau khi Tỉnh trưởng Bạch lưu lại số điện thoại xong, Giang Nguyên cũng không ở lại phòng làm việc quá lâu, liền đứng dậy cười nói”
- Tỉnh trưởng Bạch, Viện trưởng Chu, Chủ nhiệm Tôn, phòng khám còn có việc, tôi xin phép về trước. Nếu có việc gì thì cứ gọi điện thoại cho tôi.
- Được, bác sĩ Giang vất vả rồi.
Tỉnh trưởng Bạch cũng khách sáo đứng lên, nắm tay Giang Nguyên cười nói:
- Phí hỗ trợ phẫu thuật của bác sĩ Giang, tôi sẽ bảo thư ký mang đến.
- Haha, Tỉnh trưởng khách sáo quá rồi. Tôi chỉ đến góp vui mà thôi, ngài nói như vậy, khiến tôi áy náy quá.
Giang Nguyên vội vàng cười nói, thầm nghĩ trong bụng:
- Ai mà dám nhận tiền của ngài chứ? Ngay cả tiền thuốc tôi cũng miễn phí cho ngài luôn.
Mặc dù không lấy tiền, trong lòng Giang Nguyên có chút tiếc nuối. Tuy nói lần này chỉ dùng có nửa phần Sơn Tham, nhưng cũng là nửa phần Sơn Tham ba chục năm. Sư phụ còn chưa cầm nóng tay đã bị hắn lấy ra ngoài dùng.
Nhưng trí nhớ của Tỉnh trưởng Bạch không tệ, còn nhớ Giang Nguyên mang theo thuốc trung y đến. Hơn nữa nhìn bộ dạng của Chủ nhiệm Tôn, thuốc đó không thể miễn phí được, tất nhiên là không thể tham chút đồ đó của Giang Nguyên:
- Bác sĩ Giang, cậu dùng thuốc gì vậy? Nếu không có việc gì, xế chiều tôi bảo thư ký đến phòng khám của cậu tính tiền. Lúc đó cậu cũng đừng cố ý không lấy đấy nhé.
Tỉnh trưởng Bạch lắc đầu nói.
Thấy Tỉnh trưởng Bạch kiên trì như vậy, Giang Nguyên cũng không tiện cự tuyệt. làm đến chức này rồi, danh tiếng là rất quan trọng, cũng không để ý đến chút tiền nhỏ nhoi. Như vậy không nhận là không được, lập tức mỉm cười gật đầu:
- Cảm ơn Tỉnh trưởng, tôi xin được phép nhận.
Thấy Giang Nguyên thẳng thắn như vậy, cũng không tỏ vẻ, Tỉnh trưởng Bạch âm thầm gật đầu.
Sau khi bước ra khỏi phòng làm việc, Giang Nguyên mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn tất nhiên biết được vị Tỉnh trưởng Bạch này là lão đại của tỉnh Sở Nam, không phải là Phó như Tỉnh trưởng La, là một trong bốn mươi vị lãnh đạo trong cả nước.
Đương nhiên, có thể tạo được mối quan hệ với vị lãnh đạo này, Giang Nguyên thật sự rất mong muốn. Chỉ có thể tạo nên những mối quan hệ với cán bộ lãnh đạo cấp cao, hắn mới có cơ hội từng bước một truy tìm chân tướng.
Mặc dù giới quân sự và chính trị không liên quan với nhau, nhưng Tỉnh trưởng Bạch đã đến địa vị như ngày hôm nay, cơ hội tiếp xúc với giới quân sự cũng rất nhiều. Có lẽ Giang Nguyên sẽ thông qua khả năng này sẽ điều tra dấu vết.
Giang Nguyên ngẩng đầu hít nhẹ một hơi, sau đó nhìn lên bầu trời, cắn chặt môi dưới, thầm nói:
- Đội trưởng, tôi nhất định sẽ cố gắng, tuyệt đối sẽ không để cho mọi người phải thất vọng, sẽ không để mọi người phải hy sinh vô ích.
Trở lại phòng khám thì đã hơn 1h chiều. Thấy Giang Nguyên đã trở về, Hồ lão liền hỏi:
- Ăn cơm chưa? Ta có bảo nhà bếp để lại thức ăn cho con.
- Cảm ơn sư phụ.
Nhìn Hồ lão quan tâm đến mình, Giang Nguyên vô cùng cảm động, sau đó bước vào nhà bếp.
Cũng may Hồ lão để lại thức ăn cho hắn cũng khá nhiều, bụng đã sớm kêu vang, Giang Nguyên ăn liên tiếp ba bốn chén cơm mới xem như đã ổn.
Lúc này không còn người bệnh, Hồ lão nhìn Giang Nguyên, tò mò hỏi:
- Giang Nguyên, là người bệnh nào vậy? Tại sao lại nhờ con đến hỗ trợ?
Giang Nguyên cười nói:
- Sư phụ, bệnh nhân bị xuất huyết nhiều điểm trong khoang bụng. Bởi vì tốc độ xuất huyết quá nhiều, bọn họ lại tìm không được điểm xuất huyết, nên con đến giúp bọn họ. Hôm nay lại còn lấy đi của sư phụ ít Sơn Tham.
- Có gì đáng tiếc đâu chứ? Thuốc có thể cứu người mới là thuốc tốt. Cất mà không dùng cũng chẳng có tác dụng.
Hồ lão về phương diện này cũng khá hào phóng, cười nói:
- Được rồi, Tỉnh trưởng La nói chiều nay muốn con và ta đến đó. Bảo khi nào con về thì gọi cho Chủ nhiệm Lý, để anh ta chuẩn bị xe đến đón. Để ta chờ đến 2h rồi hãy gọi.
- Tỉnh trưởng La sao?
Giang Nguyên có chút chần chừ, sau đó hỏi:
- Sư phụ, người đã gọi điện thoại cho bọn họ chưa?
- Đương nhiên là chưa rồi. Làm sao vậy?
Hồ lão tò mò nhìn Giang Nguyên, nói:
- Có chuyện gì à?
Giang Nguyên cười khổ, nói:
- Sư phụ, chiều nay sẽ có người đến tìm chúng ta, sư phụ hãy để đến tối rồi gọi cho Chủ nhiệm Lý.
- Chiều nay có người đến tìm chúng ta?
Hồ lão có chút tò mò nhìn Giang Nguyên.
Giang Nguyên gãi đầu:
- Sáng nay con giúp phẫu thuật cho một bệnh nhân, con của bà ấy nói sẽ phái người đến đưa tiền thuốc và phí phẫu thuật cho chúng ta.
- Vậy à?
Hồ lão thật ra lại không để ý lắm, thoáng trầm ngâm rồi nói:
- Không sao đâu. Để ta nói lão Hoàng bảo cậu ấy ở lại nhận giùm cũng được.
- Sư phụ, lần này không được đâu. Ông ấy đã dặn con không được đi đâu. Nếu mà đi thì sẽ không tốt lắm.
Giang Nguyên cười khổ lắc đầu.
Nhìn biểu hiện kỳ lạ của Giang Nguyên, Hồ lão có chút ngạc nhiên. Có thể làm cho Giang Nguyên phải sợ như vậy, chỉ sợ đối phương không phải người bình thường. Nếu không, Giang Nguyên sẽ không khăng khăng đòi ở nhà chờ.
Lập tức Hồ lão dường như ý thức được điều gì, mỉm cười nói với Giang Nguyên:
- Người nhà của bệnh nhân không phải là lãnh đạo nào chứ? Chẳng lẽ còn quan trọng hơn cả Tỉnh trưởng La?
- Vâng.
Nhìn gương mặt tò mò của sư phụ, Giang Nguyên bất đắc dĩ nói:
- Là Tỉnh trưởng Bạch.
- Cái gì? Tỉnh trưởng Bạch?
Hồ lão sững sờ, còn Trương Nhạc bên cạnh thì kinh hô lên. Y nhìn Giang Nguyên, tròng mắt đỏ lên. Giang Nguyên rốt cuộc là vận khí gì vậy? Chẳng những được Tỉnh trưởng La yêu quý, lần này còn tạo được quan hệ với Tỉnh trưởng Bạch.
Hồ lão kinh nghi nhìn Giang Nguyên:
- Thật là tỉnh trưởng Bạch Nghi Tân sao?
- Vâng, là Tỉnh trưởng Bạch.
Giang Nguyên gật đầu, sau đó cười khổ giải thích cho Hồ lão:
- Bởi vì mẹ của ông ấy phải phẫu thuật, mà các chuyên gia được triệu tập lại không có biện pháp cầm máu. Cho nên mới mời con đến giúp. Nếu không, vì sao họ dám để cho một đứa không có nổi cái chứng chỉ hành nghề như con giúp bọn họ phẫu thuật chứ?
- Tỉnh trưởng Bạch còn nói, chờ mấy ngày nữa bệnh tình của lão thái thái ổn định một chút sẽ mời người đến khai thuốc điều dưỡng cho bà ấy.
Giang Nguyên cười nói.
Nghe Giang Nguyên giải thích, Hồ lão ngẩn ra một lúc lâu, mới nhìn Giang Nguyên cười nói:
- Tiểu tử này, vận khí của con đúng là không tệ. Người bình thường cả đời cũng chưa chắc gặp được hai đại nhân vật, còn con thì gặp cả hai, lại còn khiến cho hai người bọn họ phải nhận ân tình của con. Ta cũng khó mà nói cái gì.
- Giang Nguyên, cậu đúng là quá lợi hại.
Trương Nhạc bên cạnh cũng cảm thán nhìn Giang Nguyên, hâm mộ nói.
- Đúng rồi, cũng là do con có năng lực. Nếu không, cho dù có cơ hội cũng không có biện pháp làm quen với hai người này.
Hồ lão cũng than thở, sau đó nói:
- Vậy chúng ta sẽ chờ. Con đã đồng ý với người ta sẽ chờ ở phòng khám. Như vậy thì chờ thôi. Chỉ cần Chủ nhiệm Lý không gọi điện thoại đến, tối nay chúng ta gọi lại cũng không thành vấn đề.
Hồ lão hiển nhiên là biết phân biệt nặng nhẹ. Tỉnh trưởng Bạch còn nói muốn mời ông và Giang Nguyên đến kê thuốc điều dưỡng cho lão thái thái, việc này có thể tạo nên cơ hội kết quan hệ với Tỉnh trưởng Bạch, Hồ lão đương nhiên là cũng không muốn buông tha.
Dù sao ông không phải là người cổ hủ. biết rõ trong xã hội bây giờ, quan hệ là rất quan trọng. Có thể tạo được mối quan hệ với Tỉnh trưởng Bạch, để Tỉnh trưởng La chờ một chút cũng không thành vấn đề. Nếu Tỉnh trưởng La biết Tỉnh trưởng Bạch muốn Giang Nguyên chờ, hẳn cũng không có ý kiến.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 158: Cơ hội mới
4h chiều, thư ký Triệu Thụ Cường của Tỉnh trưởng Bạch đến phòng khám.
Nhìn nụ cười của thư ký Triệu của Tỉnh trưởng Bạch giống y như đúc với nụ cười của thư ký Lý của Tỉnh trưởng La, Giang Nguyên cảm thán trong lòng. Là người của lãnh đạo, quả nhiên đều có phong thái làm việc giống nhau.
- Bác sĩ Giang, hôm nay cảm ơn cậu rất nhiều. Tình huống của lão thái thái đã ổn định, Tỉnh trưởng muốn tôi thay mặt ông ấy cảm ơn cậu một lần nữa.
Chủ nhiệm Triệu mỉm cười bắt tay Giang Nguyên.
Giang Nguyên mỉm cười đáp lại:
- Tình huống lão thái thái ổn định là tốt rồi. Tỉnh trưởng Bạch khách sáo quá.
- Chủ nhiệm Triệu, vị này là sư phụ của tôi, giáo sư Hồ Khánh Nguyên.
Giang Nguyên giới thiệu Hồ lão với Chủ nhiệm Triệu.
- Ồ, xin chào, xin chào giáo sư Hồ.
Đối với bậc tiền bối như Hồ lão, Chủ nhiệm Triệu lại càng khách sáo hơn, nhiệt tình bắt tay với Hồ lão:
- Giáo sư Hồ, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.
- Nào dám, nào dám. Chủ nhiệm Triệu khách sáo quá rồi.
Hồ lão mỉm cười nói.
- Tỉnh trưởng đã dặn dò, chờ tình huống của lão thái thái tốt hơn, sẽ mời giáo sư Hồ và bác sĩ Giang đến kê đơn thuốc trung y điều dưỡng cho bà. Mong giáo sư Hồ sẽ không từ chối.
Chủ nhiệm Triệu nói tiếp.
Hồ lão đã sớm biết việc này, tất nhiên là không từ chối, gật đầu đáp lời. Chuyện như vậy, ai mà dám từ chối chứ?
- Đây là bác sĩ Trương Nhạc.
Giang Nguyên cũng giới thiệu Trương Nhạc một chút. Nhưng Trương Nhạc nào có đãi ngộ tốt như Hồ lão. Chủ nhiệm Triệu chỉ bắt tay một chút, cũng không quá khách sáo.
Chủ nhiệm Triệu cũng không nói nhiều, sau vài câu chào hỏi, liền hỏi Giang Nguyên tiền thuốc. Nghe Giang Nguyên đề xuất ba ngàn đồng phí hỗ trợ phẫu thuật và tiền thuốc, liền trực tiếp để lại một vạn đồng. Giang Nguyên cũng không tiện từ chối, cho rằng chắc chắn Chủ nhiệm Triệu đã hỏi thăm Chủ nhiệm Tôn. Bình thuốc Giang Nguyên mang đến lần trước có giá một vạn đồng, cho nên lần này đã chuẩn bị số tiền nhiêu đó.
Giang Nguyên tất nhiên là không lấy số tiền này làm của riêng, mà bỏ vào ngân sách của phòng khám. Dù sao số Sơn Tham lâu năm đó cũng thuộc về phòng khám.
Hồ lão cũng không có ý kiến. Dù sao đến khi phát lương, không bạc đãi Giang Nguyên là được.
Tiễn xong Chủ nhiệm Triệu, Hồ lão mới gọi điện thoại cho Chủ nhiệm Lý, nói Giang Nguyên đã về.
Sớm đã chờ đến mức sốt ruột, Chủ nhiệm Lý liền sắp xếp xe đến đón Hồ lão và Giang Nguyên.
Hồ lão ý thức được lần này khác với những lần trước. Chủ nhiệm Lý và Tỉnh trưởng La dường như có chút sốt ruột.
Chiếc xe không chở Hồ lão và Giang Nguyên đến phòng làm việc của Tỉnh ủy, mà trực tiếp đến nhà riêng của Tỉnh trưởng La.
Tỉnh trưởng La còn chưa về nhà, nhưng Chủ nhiệm Lý đã an bài hết thảy. Sau khi mời Hồ lão và Giang Nguyên ngồi ở phòng khách, bảo mẫu đưa trà lên, liền sắp xếp người làm chuẩn bị cơm tối, mời Hồ lão và Giang Nguyên ở lại dùng cơm.
4h30 mới xuất phát, hai người cũng đoán được Tỉnh trưởng La sẽ mời hai người dùng cơm tối, nhưng thật không ngờ lại dùng cơm ở nhà riêng của Tỉnh trưởng La.
Mời ăn cơm tại nhà riêng, tất nhiên là có chuyện cần nói riêng. Đặc biệt đến cấp bậc như Tỉnh trưởng La, dưới tình hình chung đều là mời ăn cơm bên ngoài. Còn nếu an bài ở nhà, như vậy lại là chuyện khác. Nếu không phải là người cực kỳ thân thiết thì sẽ không có khả năng ăn ở nhà.
Nghĩ đến đây, trong lòng Hồ lão cảm thấy có chút vui mừng. Ông khám bệnh cho Tỉnh trưởng La cũng đã mấy năm, Tỉnh trưởng La mời ông đến nhà cũng hơn mười lần nhưng chưa từng có lần nào ở lại dùng cơm. Lần này xem ra bệnh tình Tỉnh trưởng La đã có chuyển biến tốt đẹp, nên mới sắp xếp mời ông và Giang Nguyên đến nhà dùng cơm.
Hai người ngồi được một lúc, Tỉnh trưởng La đã về đến nhà. Thấy bảo mẫu đã chuẩn bị xong bữa cơm chiều, ông rất nhiệt tình mời hai người, khi nói chuyện cũng vô cùng thân mật.
Cảm nhận được thái độ này của Tỉnh trưởng La, Hồ lão có chút cao hứng. Dù sao, tuy trước kia Tỉnh trưởng La vẫn rất khách khí, nhưng bên trong vẫn còn biểu lộ chút kiêu ngạo. Tuy nhiên lần này lại khác.
- Bác sĩ Giang, nghĩ không ra bệnh viện số 1 lại mời cậu đến hỗ trợ phẫu thuật. Xem ra y thuật của bác sĩ Giang càng ngày càng tinh tiến.
Tùy ý hàn huyên vài câu, gương mặt Tỉnh trưởng La lộ ra vẻ tò mò, cười hỏi Giang Nguyên.
Giang Nguyên đáp:
- Tỉnh trưởng quá khen rồi, chỉ là bệnh nhân có chút rắc rối, tây y không thể giải quyết, mà lúc trước tôi đã từng giúp bọn họ một lần, cho nên mới mời tôi sang đó..
- Haha, bác sĩ Giang quả nhiên là khiêm nhường.
Nghe Giang Nguyên nói, Tỉnh trưởng La phá lên cười:
- Tôi làm sao mà không biết lý do bọn họ mời bác sĩ Giang sang đó hỗ trợ chứ? Nhưng thanh niên mà khiêm tốn như bác sĩ Giang thì không nhiều lắm.
Nói đến đây, Tỉnh trưởng La lại nhìn Hồ lão, nói:
- Hồ lão, ngài dạy rất tốt. Nếu đổi lại là thanh niên khác, gặp chuyện như vậy sớm đã vểnh đuôi lên rồi, nào khiêm tốn được như bác sĩ Giang chứ?
- Haha, Tỉnh trưởng quá khen rồi.
Nghe Tỉnh trưởng La khen ngợi đồ đệ của mình, Hồ lão cũng có chút cao hứng, cười nói:
- Đương nhiên, tôi thích nhất cũng là điểm này của Giang Nguyên. Đây cũng là điểm mà người khác khó có được.
- Đúng, đúng.
Sau khi ăn cơm xong, mọi người nghỉ ngơi uống trà tầm nửa tiếng, Tỉnh trưởng La lại nhờ Hồ lão bắt mạch giùm.
Thắt lưng của Tỉnh trưởng La đã khôi phục rất nhiều, nhưng để cho chứng bệnh hoàn toàn khỏi hẳn, hiển nhiên là phải tiếp tục uống thuốc.
Sau khi Hồ lão bắt mạch giùm cho Tỉnh trưởng La, trong lúc đang kê đơn thuốc, Tỉnh trưởng La quay sang nói với Giang Nguyên:
- Bác sĩ Giang, hôm nay phiền cậu mát xa giùm tôi. Xem ra, sau lần này, hẳn là có thể khôi phục hoàn toàn.
Giang Nguyên mỉm cười gật đầu, nhân tiện nói:
- Vâng, sau lần này, chứng bệnh hẳn sẽ khỏi hoàn toàn.
Sau khi mát xa xong, Giang Nguyên cũng cảm thấy phần eo đã không còn cứng ngắc như xưa. Xem ra quá trình mát xa của hắn đã giúp cho vết thương cũ của Tỉnh trưởng La khôi phục hoàn toàn.
Nhẹ nhàng thở ra, Giang Nguyên thu tay lại, cười nói:
- Được rồi, Tỉnh trưởng, quả thật đã không còn vấn đề gì nữa. Sau này chú ý đừng để cơ thể quá lạnh, thỉnh thoảng dùng thuốc trung y để điều dưỡng, hẳn sẽ không còn tái phát.
Mặc dù Tỉnh trưởng La đã sớm đoán được chứng bệnh của ông đã khôi phục rất tốt, nhưng nghe Giang Nguyên nói xong, vẫn không nhịn được mà cảm thấy cao hứng:
- Bác sĩ Giang, thời gian vừa qua đã vất vả cho cậu rồi.
- Tỉnh trưởng khách sáo quá rồi.
Giang Nguyên cười nói:
- Nếu sau này Tỉnh trưởng cần, cứ mỗi tháng tôi sẽ đến mát xa cho ngài một lần, phòng tránh thắt lưng xuất hiện vấn đề khác.
- Được, được, như vậy còn có gì tốt bằng chứ? Vậy thì sau này phải làm phiền cậu nữa rồi.
Nghe Giang Nguyên nói xomg, Tỉnh trưởng La vô cùng vui mừng nói.
- Không sao đâu ạ. Sau này nếu Tỉnh trưởng cần, có thể gọi cho tôi bất cứ khi nào.
Giang Nguyên nói.
Tỉnh trưởng La đã mặc xong quần áo, chần chừ một chút liền nói với Giang Nguyên:
- Bác sĩ Giang, lần này mời cậu đến đây chính là có việc muốn nhờ cậu hỗ trợ.
- Ồ?
Giang Nguyên có chút sửng sốt, sau đó trong đầu hiện ra một suy nghĩ, liền mỉm cười, theo Tỉnh trưởng La ngồi xuống ghế.
Sau khi ngồi xuống, Tỉnh trưởng La hơi im lặng, rồi ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên, trầm giọng nói:
- Bác sĩ Giang, cậu có còn nhớ chuyện lần trước tôi đề cập với cậu không?
Giang Nguyên gật đầu đáp:
- Còn nhớ, là chuyện của một người bạn của Tỉnh trưởng, đúng không?
- Đúng, tôi muốn làm phiền bác sĩ Giang một chút. Nếu như có thể, tôi muốn nghe ý kiến của bác sĩ Giang, không biết đối với chứng bệnh này, bác sĩ Giang có bao nhiêu phần nắm chắc?
Tỉnh trưởng La hỏi.
Thấy Chủ nhiệm Lý bên cạnh cũng nhìn mình, Giang Nguyên mỉm cười nói:
- Nhất định nắm chắc. Trừ phi thể chất của người đó xảy ra vấn đề nghiêm trọng, nếu không, hẳn là sẽ có hiệu quả nhất định.
Nghe Giang Nguyên nói xong, Tỉnh trưởng La và Chủ nhiệm Lý liếc mắt nhìn nhau, sau đó Tỉnh trưởng La nhìn Giang Nguyên, ánh mắt hiện lên sự cương quyết, nói:
- Như vậy tôi xin nhờ bác sĩ Giang chữa trị giúp. Nếu cậu cần chuẩn bị những thứ gì, xin cứ nói với tôi. Nếu người bạn của tôi đồng ý, tôi xin mời bác sĩ Giang ra tay giùm.
Giang Nguyên gật đầu:
- Tỉnh trưởng yên tâm, chỉ cần thông báo trước một ngày là được.
- Tốt, hết thảy đều nhờ vào cậu.
Tỉnh trưởng La dùng sức nắm tay Giang Nguyên, sau đó nói:
- Việc này rất quan trọng đối với tôi, xin bác sĩ Giang dốc hết toàn lực. Còn nữa, nhất định phải giữ bí mật. Ngay cả Hồ lão cũng đừng tiết lộ.
Nhìn thấy gương mặt nghiêm túc của Tỉnh trưởng La, Giang Nguyên liền thu lại nụ cười, chậm rãi gật đầu.
Ngồi trên xe trở về, trong lòng Giang Nguyên có chút hưng phấn. Thu hoạch hôm nay không hề nhỏ, không chỉ quen biết được với Tỉnh trưởng Bạch, mà còn có cơ hội kết giao với nhân vật tầng cao hơn.
Tuy nói cơ hội này vô cùng mạo hiểm, nhưng chỉ cần có, Giang Nguyên cũng muốn thử một lần.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 159: Thiên phú đầu tiên
Tuy nói Tỉnh trưởng La bài danh thứ ba ở Sở Nam, Phó tỉnh trưởng thứ tư, nhưng người có thể khiến cho ông ta phải nịnh nọt tuyệt đối là nhân vật có thể quyết định tiền đồ của ông ta.
Giang Nguyên không cần đoán cũng biết nhân vật như vậy là tồn tại ở đâu, và có năng lượng như thế nào.
Nghĩ đến đây, Giang Nguyên nhẹ nhàng thở hắt ra. Hắn nhất định phải nắm chắc cơ hội lần này. Có lẽ đây chính là bước đầu tiên trên con đường báo thù của hắn.
Buổi tối, sau khi tắm xong, Giang Nguyên cầm một miếng Sơn Tham lâu năm, thuận miệng cắn một miếng, sau đó nhẹ nhàng hớp một hớp nước rồi nằm lên giường.
- Phát hiện năng lực sinh vật đặc biệt, bắt đầu hấp thu.
Không bao lâu sau, một tin tức hiện lên.
- Chủ thể tiến vào hôn mê, phân tích năng lượng dị chủng tinh thần bắt đầu. Bộ phân tích kinh nghiệm khởi động.
Sau khi tin tức này hiện lên, trước mắt Giang Nguyên tối sầm lại, sau đó tiến vào giấc ngủ sâu.
Mơ mơ màng màng, tầm mắt liền sáng lên. Căn phòng khám quen thuộc đã xuất hiện. Tổ sư gia rốt cuộc đã ngưng luyện Ngũ Cầm Hí, bắt đầu ngồi trước mặt xem bệnh cho một người.
Đối với cảnh tượng như vậy, Giang Nguyên đã có kinh nghiệm. Chỉ là khi đó hắn chỉ có thể nhìn tổ sư gia xem bệnh cho người ta, cảm nhận được tất cả nhưng vẫn không rõ hàm nghĩa và thuốc mà tổ sư gia sử dụng.
Lúc này, hắn có thể cảm nhận được, khi tổ sư gia chẩn bệnh, bất cứ có phát hiện gì, đều có lời giải thích tại sao lại sử dụng loại thuốc đó.
Giang Nguyên nhìn hết thảy, sau đó bị động tiếp nhận kinh nghiệm và tri thức chữa bệnh của tổ sư gia.
Lúc này, hình xăm trên vai trái hắn vẫn lóe lên. Khí lưu trong cơ thể cũng không vì Tổ sư gia ngừng luyện Ngũ Cầm Hí mà dừng lại.
Khí lưu nồng nặc vẫn vận hành trong huyệt Khí Hải. Khắp nơi trong cơ thể tràn ngập hơi thở ấm áp. Sau đó tập trung tại một huyệt vị gần nhất, cuối cùng tạo thành một luồng khí lưu nho nhỏ chảy vào trong kinh mạch.
Khi đoàn khí lưu từ huyệt Khí Hải bắt đầu vận hành theo hai mạch Nhâm Đốc, bên ngoài cơ thể Giang Nguyên bắt đầu tản ra khí tức màu xanh nhạt, chậm rãi rót vào từng tế bào, xương cốt, da thịt, sau đó dung nhập vào trong huyệt vị Giang Nguyên, dần dần hòa hợp với khí tức ấm áp bên trong kinh mạch, khiến cho tốc độ vận hành khí lưu trong hai mạch Nhâm Đốc càng lúc càng nhanh.
Thời gian từng phút một trôi qua, khí lưu vận hành trong cơ thể Giang Nguyên càng lúc càng nhanh hơn. Khí tức màu xanh bên ngoài cơ thể phát ra cũng không kém, nhưng lại bị cơ thể Giang Nguyên hút hết vào.
Không biết trải qua bao lâu, một tin tức hiện ra trong đầu Giang Nguyên.
- Năng lượng Cửu Vĩ tầng một đã đầy đủ. Cửu Vĩ hồi phục, bắt đầu hiện hình.
Từ lúc tin tức này phát ra, hình xăm trên cánh tay Giang Nguyên phát ra một đạo quang mang. Con mèo nhỏ đáng yêu lẳng lặng cuộn mình, sau đó duỗi người ra.
Đó là một con tiểu hồ ly màu đỏ. Nó chậm rãi duỗi thắt lưng, sau đó ngửa đầu ngáp một cái, cái đuôi chậm rãi dựng thẳng lên. Hai mắt sáng như bảo thạch dần dần mở ra.
Khi cặp mắt được mở ra, từ trong ánh mắt toát ra một luồng ánh sáng màu hồng lờ mờ, sau đó tản ra toàn thân.
Luồng ánh sáng này chậm rãi từ cánh tay trái tràn xuống chân trái, sau đó lại hướng lên trên.
Cứ như vậy mà lan tràn hết toàn thân Giang Nguyên, cuối cùng là đến đầu.
- Hiện hình hoàn thành. Giao cho chủ thể thiên phú đầu tiên. Đầu độc.
Sau khi tin tức này hiện lên, ánh sáng màu hồng đang tràn ngập toàn thân Giang Nguyên đột nhiên biến mất.
Con tiểu hồ ly màu đỏ như máu trên vai trái Giang Nguyên bắt đầu cuộn mình lại, hai mắt nhắm chặt. Lúc này một tin tức hiện lên.
- Cửu vĩ tầng hai kích hoạt. Năng lượng tích trữ của Cửu Vĩ tầng hai bằng 0.
Phía đuôi hình xăm con hồ ly dường như có cái gì đó hiện lên, giống như đầu đuôi xòe to, chỉ là nhìn không rõ mà thôi.
6h sáng, Giang Nguyên nhẹ nhàng mở mắt, quay đầu nhìn chung quanh, cố gắng nhớ lại chuyện gì đã xảy ra, nhưng cái gì cũng không nhớ được.
Mang theo chút nghi hoặc, Giang Nguyên thở hắt ra, sau đó rời giường đi đánh răng rửa mặt.
Phù phù. Giang Nguyên vừa luyện Ngũ Cầm Hí, vừa cảm nhận được sự sảng khoái trong cơ thể, lúc này cũng dần dần sáng tỏ một việc.
Xem ra, Ngũ Cầm Hí mà tổ thượng lưu truyền cho đến nay mà không truyền Ngũ Cầm Vận Khí Pháp không phải là không có nguyên nhân.
Bởi vì nếu người nào chưa được hỗ trợ tiến hành dẫn đạo, cấu thành một trụ cột năng lượng tuần hoàn, căn bản không có biện pháp tu luyện.
Bởi vì nó không nói cho anh biết luyện khí như thế nào mà chỉ giúp anh hình thành một năng lượng tuần hoàn đặc biệt trong cơ thể của anh, sau đó thông qua hoàn cảnh chung quanh, hấp thu các loại năng lượng, từ đó giúp cho chủ thể cường hóa.
Nếu không có ai giúp anh hoàn thành lần dẫn đạo đầu tiên này, chỉ để anh tùy ý cảm thụ luồng khí lưu thì trên cơ bản sẽ rất khó khăn.
Cho nên, tổ thượng không có khả năng thông qua sách vở để tiến hành truyền thừa.
Đương nhiên, cũng có thể xảy ra một biến cố lớn nào đó, khiến cho Ngũ Hành Vận Khí Pháp không thể truyền thừa xuống, sau đó chỉ có thể thông qua sách vở truyền thừa lại y thuật và Ngũ Cầm Hí.
Sau khi luyện Ngũ Cầm Hí xong, lúc này Giang Nguyên mới chậm rãi dừng lại, cảm nhận được luồng khí ấm áp trong cơ thể, trong lòng cảm thấy vui sướng. Rốt cuộc hắn đã có được sự tuần hoàn đầy đủ. Chỉ cần hắn tiếp tục cố gắng, củng cố năng lượng tuần hoàn, đạt đến một trình độ nhất định, sau đó trở về giúp lão gia tử học lấy công pháp này.
Nếu lão gia tử có thể học được môn công pháp này, chỉ cần kiên trì luyện tập, cho dù không đạt được chỗ tốt nào, nhưng có thể kéo dài tuổi thọ mấy chục năm hẳn là không thành vấn đề.
Nghĩ đến đây, Giang Nguyên cảm thấy trong lòng vô cùng hạnh phúc, sau đó chậm rãi trở về phòng khám.
Ăn vài cái bánh bao xong, Giang Nguyên trở về phòng khám tắm rửa một cái, rồi xuống dưới mở cửa.
- Xin chào bác sĩ Giang.
- Chào buổi sáng, bác sĩ Giang.
Như thường lệ, đến sớm nhất lúc nào cũng là mấy cô y tá. Giang Nguyên mỉm cười chào hỏi, sau đó mặc áo khoác vào, chuẩn bị cho Hồ lão một bình trà, chờ tất cả mọi người đến, bắt đầu một ngày làm việc như bình thường.
Dường như người bệnh đến phòng khám Khánh Nguyên cũng đông hơn trước. Ba thầy trò vừa mới ngồi xuống chỗ của mình, người bệnh xếp hàng bên ngoài đã có hơn mười người, hơn nữa còn không ngừng có người tiến vào.
- Bắt đầu thôi.
Sau khi Hồ lão nhấp một ngụm trà, Giang Nguyên và Trương Nhạc bắt đầu gọi người bệnh vào.
Những người bệnh đầu tiên đa phần là đến tái khám. Cũng chỉ có những người bệnh đến tái khám mới biết phòng khám Khánh Nguyên rất đông bệnh nhân, vì vậy mới đến sớm xếp hàng, tránh phải đợi lâu.
Sau khi khám xong cho hai người bệnh, lúc này mới có người bệnh mới đến.
Tốc độ khám bệnh của Giang Nguyên vẫn cực nhanh, đương nhiên hắn đã cố ý hạn chế tốc độ của mình, không để quá nhanh, mỗi người khoảng ba bốn phút, không quá nhanh cũng không quá chậm, để người bệnh không cảm thấy quá mức quái dị.
Nhưng tốc độ này của hắn vẫn nhanh hơn Trương Nhạc.
Giang Nguyên khám ba bốn người, Trương Nhạc bên kia mới đến người bệnh thứ hai.
- Thật mà! Anh phải tin tưởng tôi. Ruột của anh có vấn đề, lại còn phải đo điện tim một lần. Nếu cứ để như vậy, tình hình sẽ càng ngày càng xấu hơn. Dạ dày của anh vì thế mà mới bị đau.
Giang Nguyên đang cầm trong tay đơn thuốc đưa đến chỗ Hồ lão ký tên, chợt nghe được giọng nói có chút bất đắc dĩ của Trương Nhạc vang lên.
- Tôi bị đau dạ dày, tại sao lại liên quan đến tim? Anh có biết khám bệnh hay không?
Một giọng nói tức giận vang lên:
- Tôi đã bị đau dạ dày từ lâu, uống thuốc dạ dày sẽ khỏi. Như vậy không bị đau dạ dày thì là cái gì? Hơn nữa tôi mới ba mươi, sức khỏe còn tốt. Anh không biết xem bệnh thì đừng nói lung tung.
Giang Nguyên đưa mắt nhìn sang, liền nhìn thấy một người đàn ông đang trừng mắt với Trương Nhạc, gương mặt tràn đầy tức giận:
- Người khác nói phòng khám Khánh Nguyên khám bệnh rất giỏi, nên tôi mới đến đây. Sớm biết như vậy, tôi đến bệnh viện thì tốt hơn.
- Này này, Vương lão đệ, những lời tôi nói đều là sự thật. Anh tin tưởng tôi được không? Anh phải đo điện tim chỉ mới biết là có vấn đề hay không.
Trương Nhạc bị mắng, sắc mặt đỏ lên, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích cho bệnh nhân:
- Tình huống này của anh rất dễ bị nhầm với đau dạ dày, nhưng nó rất có khả năng là do tim có vấn đề.
- Mẹ kiếp, đồ thầy thuốc chó má.
Trương Nhạc còn chưa nói xong, người đàn ông đã ném một xấp giấy vào mặt Trương Nhạc.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 160: Năng lực thiên phú kích hoạt
- - Anh...anh, tại sao anh lại không biết nói lý như vậy? Tôi đây chỉ là muốn tốt cho anh thôi.
Bị người ta làm nhục như vậy, cho dù Trương Nhạc rất biết kềm chế, nhưng gương mặt vẫn đỏ bừng.
- Dẹp! Không phải các người muốn làm kiểm tra càng nhiều kiếm được càng nhiều sao? Chỉ có người ngu mới bị các người lừa gạt.
Người đàn ông kia khinh thường nói:
- Tôi mới 29 tuổi, sức khỏe rất tốt, làm sao có chuyện tim có vấn đề? Phì. Đồ lang băm.
Dứt lời, người đàn ông xoay người rời đi.
Sắc mặt Hồ lão cũng vô cùng khó coi. Người bệnh không làm kiểm tra cũng không sao, nhưng nếu để y chạy ra ngoài nói lung tung, nói phòng khám kiểm tra loạn, như vậy sẽ phá hỏng danh tiếng của phòng khám.
- Anh bạn này, anh đừng nóng, để tôi khám cho anh được không? Nếu không có vấn đề gì, tôi sẽ bảo bác sĩ Trương xin lỗi anh. Còn nếu có vấn đề, vậy hãy làm kiểm tra. Như vậy mọi chuyện sẽ ổn thỏa thôi.
Hồ lão mỉm cười đứng dậy nói với người đàn ông.
Ai ngờ Hồ lão đã ra mặt, nhưng người đàn ông vẫn không nể mặt ông, lạnh lùng nói:
- Xem lại cái rắm! Một chút bệnh vặt của tôi lại bị các người nói thành bệnh nặng. Tôi mà khám lại thì tôi chính là kẻ ngu.
Lời vừa nói ra, sắc mặt Hồ lão liền cứng đờ. Không sợ nói đạo lý, chỉ sợ đối phương là người không biết nói đạo lý. Đụng phải loại người như vậy, anh sẽ nói như thế nào với y? Chung quy cũng không thể cưỡng ép kéo y đi kiểm tra.
- Haiz.
Hồ lão bất đắc dĩ thở dài. Đối mặt với người như vậy, thật sự không còn cách nào khác, cũng chỉ có thể quên đi.
Nhưng Giang Nguyên lại cau mày đứng lên:
- Ông anh này, điện tâm đồ cũng chỉ có mười đồng. Nếu bác sĩ Trương cho rằng anh có vấn đề ở tim, kiểm tra một chút cũng có sao đâu. Bác sĩ Trương cũng không thể vì mười đồng mà cố ý dựng chuyện này cho anh.
- Hừ, tiền không phải là vấn đề. Vấn đề là tôi chỉ mới 29, cũng không phải 92, tại sao lại có vấn đề ở tim? Cậu cũng chẳng phải ba của tôi.
Người đàn ông hừ lạnh, nói:
- Phòng khám các người không đáng tin cậy. Lão tử không thèm ở lại đây nữa.
Thấy người đàn ông không biết nói lý, Giang Nguyên cũng cảm thấy đau đầu. Người như vậy, khẳng định sẽ ra ngoài ăn nói lung tung. Người hiểu chuyện thì không sao, người không rõ nhất định sẽ loan truyền lời nói của y.
Nhưng Giang Nguyên vẫn không có ý định từ bỏ. Bởi vì hắn nhìn ra được khí sắc của người này quả thật không tốt, sắc mặt hơi tái. Dựa theo kinh nghiệm trung y mà hắn học được từ tổ sư gia, đây chính là triệu chứng của huyết hàn (huyết mạch bị ngưng trệ), hơn nữa ấn đường có màu xanh đen, chính là tâm hàn ngưng trệ.
Nếu người bệnh này rời đi, vạn nhất xảy ra vấn đề, đối với danh tiếng của phòng khám cũng không tốt.
Lập tức có chút cau mày, liền hạ quyết tâm, nhất định phải nghĩ biện pháp thuyết phục người này. Mặc kệ người này có tin hay không, nhưng từ triệu chứng trước mắt của người này, cộng thêm Trương Nhạc đã kiểm tra qua cũng nói tim có vấn đề, như vậy là chính xác rồi.
- Ông anh đừng nóng vội.
Lúc này, Giang Nguyên mỉm cười, gọi lại người đàn ông đang định xoay người bỏ đi, đột nhiên trong đầu hiện ra một tin tức.
- Thiên phú thứ nhất, đầu độc kích hoạt.
Giang Nguyên sửng sốt. Người đàn ông bị hắn gọi lại, nhịn không được liền quay đầu lại nhìn người đã gọi y. Đột nhiên, ánh mắt vốn đang tức giận không khỏi có chút hòa hoãn lại.
- Cậu muốn nói cái gì?
Người đàn ông cau mày nhìn Giang Nguyên, sự không kiên nhẫn trong mắt cũng biến mất.
Giang Nguyên còn đang sững sờ vì tin tức hiện lên trong đầu, lúc này nghe người đàn ông nói, mới bừng tỉnh trở lại.
Ức chế sự nghi hoặc trong lòng, cười nói:
- Ông anh này, tôi tin tưởng năng lực của bác sĩ Trương. Nếu anh ấy nói tim của anh có vấn đề, như vậy tất sẽ có vấn đề. Nếu không, để tôi làm điện tâm đồ cho anh. Không có vấn đề gì, phòng khám của tôi sẽ không thu phí của anh. Còn có vấn đề, như vậy anh phải nghe theo ý kiến của phòng khám chúng tôi, như thế nào?
Giang Nguyên nói xong, người đàn ông vốn đã không còn kiên nhẫn, hơn nữa còn cố chấp đến cực điểm đột nhiên thay đổi tính tình, bắt đầu chần chừ.
Thấy thế, Giang Nguyên mỉm cười. Mặc dù hắn vẫn còn đang rất nghi hoặc, nhưng hắn cũng rõ, khi tin tức kia hiện ra trong đầu hắn, chỉ sợ tình huống trước mắt chính là tác dụng của thiên phú này.
- Nào, để tôi kiểm tra cho anh.
Giang Nguyên đứng dậy, không đợi người đàn ông đưa ra lựa chọn, liền đi thẳng đến phòng khám ngoại.
Lời nói của Giang Nguyên giống như có một ma lực. Thấy Giang Nguyên đi ra ngoài, người đàn ông cũng không chần chừ nữa, mà theo sát Giang Nguyên bước ra ngoài luôn.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Trương Nhạc và Hồ lão đều há hốc mồm. Hai người bọn họ không hiểu rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra. Người đàn ông này lật lọng cũng quá nhanh đi.
Hơn nữa, lời nói của Giang Nguyên cũng chẳng có gì đặc biệt. Tuy nói rất có đạo lý, nhưng người này lại không chịu hiểu đạo lý, tại sao Giang Nguyên vừa mới nói thì lại thông?
Không chỉ có Hồ lão và Trương Nhạc nghi hoặc, ngay cả những người bệnh bên cạnh vẻ mặt cũng tràn đầy mơ hồ. Cuối cùng có người cảm thán nói:
- Khí thế của bác sĩ Giang thật là mạnh. Anh ta vừa rồi còn hò hét bức người, ai nói cũng không chịu nghe, vậy mà lại bị hai câu nói của bác sĩ Giang thuyết phục.
Máy đo điện tim của phòng khám Khánh Nguyên rất hiện đại. Ít nhất Hồ lão rất chịu bỏ tiền đầu tư cho phương diện này. Rất nhanh, điện tâm đồ đã được thực hiện xong, cho ra kết quả.
Giang Nguyên tùy ý liếc nhìn kết quả của điện tâm đồ, mày liền nhướng lên, sau đó nhìn vào biểu đồ gợn sóng.
Tuy nói máy tính có thể tự động đưa ra kết quả, nhưng đôi khi cũng có thể đưa ra kết quả sai lầm. Cho nên, các bác sĩ đều phải phân tích lại biểu đồ điện tim một lần nữa rồi mới đưa ra kết quả cuối cùng.
Giang Nguyên cũng giống như vậy. Hắn cẩn thận xem qua vài lần, khe khẽ thở dài. Quả nhiên là không sai.
Người đàn ông họ Trương cũng đã mặc lại áo, ngồi xuống, có chút khẩn trương nhìn Giang Nguyên. Dù sao Giang Nguyên cũng đã nói nếu không có vấn đề gì, sẽ không thu tiền khám của y. Nhưng trong lòng y vẫn có chút không yên.
- Bác sĩ...bác sĩ Giang...như thế nào rồi?
Giang Nguyên cười khổ, sau đó đưa tờ giấy điện tim cho y, nói:
- Anh xem đi.
Nhìn sắc mặt không tốt lắm của Giang Nguyên, người đàn ông họ Trương cũng cảm thấy căng thẳng, vội vàng tiếp nhận tờ giấy điện tim.
Mặc dù y xem không hiểu mấy cái gợn sóng này, nhưng phía sau có kết quả chẩn đoán.
Bên trên có viết: Tắc nghẽn cơ tim tâm thất trái.
Mặc dù người đàn ông họ Trương không hiểu nó có ý gì, nhưng y cũng phát hiện được sự không ổn, sắc mặt trắng bệch nhìn Giang Nguyên.
- Cơ tim của anh bị nghẽn.
Giang Nguyên thở hắt ra:
- Anh ngồi ở đây đừng đi đâu. Tôi xe gọi xe cứu thương đưa anh đến bệnh viện. Anh hãy kiểm tra lại một lần ở đó. Nếu như chính xác, vậy hãy mau dùng thuốc. Nếu may mắn, hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
- Cái gì?
Nghe Giang Nguyên nói muốn gọi xe cứu thương, sắc mặt người đàn ông hoàn toàn tái xanh:
- Bác sĩ Giang, cậu đừng hù tôi chứ?
Giang Nguyên bất đắc dĩ, cười khổ nói:
- Tôi hù anh làm gì. Anh ở đây đừng nhúc nhích. Nếu hoạt động quá nhiều, lại càng khiến cơ tim tắc nghẽn thêm. Anh hãy mau gọi điện thoại cho người nhà, bảo bọn họ chuẩn bị đến bệnh viện với anh.
- Được được, để tôi gọi, để tôi gọi.
Nếu không phải người đàn ông họ Trương nghe Giang Nguyên nói, chỉ cần vận khí không kém, sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chỉ sợ lúc này đã bị dọa đến hôn mê rồi, lập tức hai tay run run lấy điện thoại từ trong túi ra, gọi điện thoại về nhà.
Giang Nguyên bước ra ngoài, nói với anh Hoàng ở phòng thuốc:
- Anh Hoàng, nhờ anh gọi giùm một cuộc điện thoại đến bệnh viện số 1, nói có người bị tắc nghẽn cơ tim, muốn bọn họ đến tiếp nhận.
Nghe xong, anh Hoàng vội vàng gật đầu. Đối với những chuyện như vậy, y xử lý rất thuần thục, vội vàng gọi một cuộc điện thoại.
Lúc này, người bên trong phòng khám cũng nghe được lời nói của Giang Nguyên, đợi sau khi Giang Nguyên bước vào phòng khám bệnh, Trương Nhạc nhảy ra, khẩn trương hỏi:
- Giang Nguyên, là tim có vấn đề phải không?
- Vâng, là tắc nghẽn cơ tim.
Giang Nguyên gật đầu nói :
- Tôi đã bảo anh ta thông báo cho người nhà, rồi gọi điện thoại cho bệnh viện số 1 đến đưa người đi cấp cứu.
Nghe Giang Nguyên nói xong, Trương Nhạc cũng thở phào nhẹ nhõm. Nếu không phải tim có vấn đề, thể diện của y sẽ mất hết. Dù sao cũng là y khẳng định tim của người đàn ông họ Trương có vấn đề.
- Cũng may là chúng ta không để cho anh ta đi. Nếu không, lỡ trên đường xảy ra chuyện gì thì...
Hồ lão vui mừng nhìn Giang Nguyên, gật đầu nói:
- Giang Nguyên, bây giờ con hãy theo dõi anh ta một chút, tránh cho sự việc không hay phát sinh.
- Vâng, sư phụ, để con sang bên phòng theo dõi anh ấy chút.
Nhìn Giang Nguyên xoay người bước ra ngoài, một bệnh nhân đến tái khám cảm thán nói:
- Hồ y sư, bác sĩ Tiểu Giang thật sự càng lúc càng lợi hại. Kỹ thuật khám bệnh của phòng khám ông cũng càng lúc càng cao. Hơn nữa còn rất có trách nhiệm với người bệnh. Sau này việc kinh doanh sẽ càng lúc càng tốt.
Hồ lão gật đầu nói:
- Đúng vậy, Trương Nhạc và Giang Nguyên đều là những bác sĩ trẻ tuổi, nhưng thực lực không tệ. Có được đồ đệ như vậy, tôi coi như cảm thấy mỹ mãn rồi.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 161: Chứng đau nửa đầu của Tỉnh trưởng phu nhân
Xe cấp cứu rất nhanh đến đưa người bệnh đi.
Đương nhiên, trước khi người bệnh đi, liền bảo người nhà trả tiền đo điện tâm đồ, nói nhiều lần lời cảm ơn rồi mới chịu lên xe.
Sau khi đưa người bệnh đi, lúc này Giang Nguyên mới nhớ lại tin tức vừa nãy hiện lên trong đầu.
- Thiên phú thứ nhất, Cổ hoặc.
Giang Nguyên lẩm bẩm lại những chữ này. Ý tứ của nó rất đơn giản, nhưng quan trọng nhất chính là hai chữ đằng sau, Cổ hoặc.
- Cổ hoặc.
Nhớ đến tình huống vừa nãy, Giang Nguyên rất nhanh nắm bắt được ý tứ này. Xem ra hắn đã có được năng lực đặc biệt rất lớn.
Trong lúc đang hưng phấn, đột nhiên trong đầu lại hiện lên một tin tức:
- Thiên phú thứ nhất Cổ hoặc dừng lại. Tiêu hao năng lượng 3%. Năng lượng tích trữ Cửu Vĩ tầng hai còn 5%.
- Ặc.
Nhận được tin tức này, Giang Nguyên cảm thấy buồn bực. Thì ra cũng phải tiêu hao năng lượng.
Nhưng hắn cũng nắm bắt được một từ mấu chốt, Cửu Vĩ tầng hai. Đã không còn là Cửu Vĩ tầng một nữa, bây giờ đã tiến lên tầng hai rồi.
Nghĩ đến đây, trong lòng Giang Nguyên có chút vui vẻ, thầm nghĩ:
- Đúng rồi. Lần trước năng lượng của mình đã đủ. Xem ra là thu hoạch không hề nhỏ.
Cuộc sống sau đó, Giang Nguyên ngoại trừ đi làm, đi dạy thì là tu luyện Ngũ Cầm Hí để tích trữ năng lượng. Năng lượng cũng được tích trữ vào buổi tối khi đang ngủ hoặc vào sáng sớm. Nhưng một điều rất rõ ràng, năng lượng tích trữ vào buổi tối của Giang Nguyên mạnh hơn không ít.
Buổi sáng, hắn ăn một miếng Sơn Tham, sau đó luyện tập Ngũ Cầm Hí một tiếng, nhưng cũng chỉ tích trữ được hai đến ba phần trăm năng lượng mà thôi.
Mấy ngày qua, Giang Nguyên cũng không nhận được tin tức của Tỉnh trưởng La. Dần dần hắn có chút thất vọng. Kỳ thật hắn rất hy vọng vào chuyện này, nhưng hắn cũng biết, Tỉnh trưởng La nguyện ý, nhưng nhà người ta có đồng ý hay không lại là chuyện khác.
Hơn nữa, với tuổi còn quá trẻ của hắn, đối phương cũng chưa chắc đã tin tưởng.
Mặc dù có chút thất vọng, nhưng Giang Nguyên cũng không để trong lòng. Dù sao chuyện như vậy cũng không thể cưỡng cầu, chỉ có thể tùy duyên mà thôi.
Tuy nhiên, hắn lại nhận được tin tức của Tỉnh trưởng Bạch. Chủ nhiệm Triệu gọi điện thoại đến mời Hồ lão và Giang Nguyên đến bệnh viện một chuyến, khai thuốc cho lão thái thái.
Đối với chuyện này, Giang Nguyên vẫn rất để tâm. Bây giờ cơ hội để hắn tiếp xúc với cao tầng không nhiều. Bây giờ cũng có, nhưng muốn đi sâu vào thì hoàn toàn không dễ. Nếu như có thể nhân cơ hội này làm quen với các nhân vật cao tầng, tạo được mối quan hệ tốt đẹp với bọn họ, như vậy hắn sẽ có được sự trợ giúp rất lớn.
Tỉnh trưởng Bạch cũng rất khách khí, phái Chủ nhiệm Triệu đến đón hai thầy trò.
Cấp bậc của Chủ nhiệm Triệu còn muốn cao hơn Chủ nhiệm Lý, thư ký của Tỉnh trưởng La một chút. Căn cứ vào giọng điệu của Hồ lão, nửa năm nữa Chủ nhiệm Triệu sẽ được cử xuống dưới làm lãnh đạo một phương, không thể so sánh với Chủ nhiệm Lý không biết có tiền đồ hay không.
Mẹ của Tỉnh trưởng Bạch được bố trí một phòng bệnh cao cấp nhất trong bệnh viện số 1, có một phòng khách, hai phòng ngủ, trang thiết bị hiện đại, chẳng khác nào một căn hộ xa hoa.
Khi đến, Tỉnh trưởng Bạch không có mặt, nhưng có vợ của ông.
Tuổi của Tỉnh trưởng phu nhân khoảng sáu mươi, nhưng nhờ bảo dưỡng tốt, ngoại trừ khóe mắt có chút nếp nhăn, quả thật nhìn không ra bà đã sáu mươi.
Chủ nhiệm Triệu nhiệt tình giới thiệu Tỉnh trưởng phu nhân cho hai thầy trò. Nghe nói chàng thanh niên chính là người đã cứu lão thái thái một mạng, Tỉnh trưởng phu nhân cũng cực kỳ nhiệt tình, không chút làm cao, khiến cho hai thầy trò cảm thấy thân thiết không ít.
Hàn huyên vài câu, Tỉnh trưởng phu nhân và hai thầy trò bước vào phòng bệnh của lão thái thái.
Mấy ngày qua, lão thái thái hồi phục rất tốt. Mặc dù tinh thần vẫn còn chưa tỉnh táo, nhưng không còn trong trạng thái hôn mê sâu như ngày trước.
- Mẹ, đây là bác sĩ Giang đã phẫu thuật cho mẹ trước đó. Hôm nay Nghi Tân cố tình mời cậu ấy và sư phụ của cậu ấy đến để khai thuốc trung y điều dưỡng cho mẹ.
Tỉnh trưởng phu nhân cẩn thận giới thiệu hai thầy trò với lão thái thái.
- Ồ, vị này là bác sĩ Tiểu Giang sao? Thật là cảm ơn cậu. Nếu không có cậu, cái mạng già này của tôi sợ là sẽ không còn nữa.
Lão thái thái thoạt nhìn rất hiền từ. Mặc dù tinh thần vẫn còn chưa tốt lắm, nhưng đã có thể mỉm cười cảm ơn Giang Nguyên.
Cả đời này của Giang Nguyên chỉ có một mình lão gia tử là người thân, khó thấy được một người già hiền từ như vậy, trong lòng cũng cảm thấy thân thiết hơn, mỉm cười nói:
- Lão thái thái, người tất cát nhân thiên tướng, tất nhiên là không có vấn đề gì. Hôm nay cháu và sư phụ của cháu đến khám lại cho bà, sau đó sẽ kê cho bà ít thuốc trung y để điều trị. Mấy ngày nữa là bà có thể rời khỏi giường, trở lại như bình thường.
- Như vậy thì cảm ơn hai thầy trò rất nhiều.
Nghe mình có thể rời khỏi giường, tinh thần lão thái thái có chút chấn động, vui mừng gật đầu nói.
Hồ lão cũng mỉm cười tiến lên bắt mạch cho lão thái thái, tùy ý hỏi thăm tình huống.
Đối với những người già như lão thái thái, cũng không cần loại thuốc gì đặc biệt, quan trọng là chậm rãi điều trị. Nhưng rốt cuộc có thể khôi phục đến tình trạng nào thì còn phải xem năng lực hồi phục của bà.
Nhưng đối với người quan trọng như lão thái thái, Hồ lão tất nhiên là không dám chậm trễ, dụng tâm bắt mạch thật kỹ, sau đó quay sang bảo Giang Nguyên bắt mạch lại lần nữa.
Đối với bà cụ hiền lành này, Giang Nguyên rất có cảm tình. Cho nên hắn cũng hết sức dụng tâm. Thương lượng cả một lúc lâu, cả hai thầy trò mới đưa ra được một đơn thuốc. Ngay cả thuốc đại bổ như Sơn Tham lâu năm cũng dùng đến. Đương nhiên mỗi lần dùng liều lượng rất ít. Dược tính của loại thuốc này rất mạnh, lão thái thái sẽ không chịu nổi.
Trong phòng khám của Hồ lão cũng có sẵn loại Sơn Tham lâu năm, cho nên Hồ lão cho uống trước ba thang. Ba ngày nữa sẽ đến tái khám.
Sau khi kê xong đơn thuốc, hai thầy trò định rời khỏi, ai ngờ sắc mặt của Tỉnh trưởng phu nhân đột nhiên thay đổi, hơi tái lại, một tay giữ đầu, mày cau chặt, nói với Chủ nhiệm Triệu:
- Tiểu Triệu, cậu đi xem thuốc tôi có mang đến đây không?
- Sao, cô Tần, chứng đau nửa đầu của cô lại tái phát à?
Vẻ mặt của Chủ nhiệm Triệu khẩn trương nhìn trên bàn, rồi sốt ruột nói:
- Thuốc của cô phỏng chừng để ở nhà rồi. Bây giờ tôi gọi người làm mang đến đây ngay.
- Được rồi, bảo bọn họ nhanh một chút.
Lúc này, sắc mặt của Tỉnh trưởng phu nhân lại càng tái xanh hơn, chậm rãi bước đến một cái ghế ngồi xuống, dường như đau đầu vô cùng.
Hồ lão thấy vậy vội vàng hỏi:
- Bạch phu nhân, nơi này không có thuốc sao?
- Không có. Chứng đau nửa đầu này của tôi đã bị rất nhiều năm rồi. Bây giờ tôi chỉ dùng được một loại của Mỹ, thuốc khác cũng không có tác dụng.
Bạch phu nhân đau đớn nói.
- Ồ, vậy thì bà có dùng thử thuốc trung y lần nào chưa?
Nhìn bộ dạng đau đớn của Bạch phu nhân, Hồ lão cau mày hỏi.
Bạch phu nhân lắc đầu, thở dài nói:
- Đã uống rất nhiều rồi. Lão y sư Triệu Ngọc Tương, lão y sư Tề Lạc Dương ở Yên Kinh, thậm chí cả lão y sư Ngô Tử Giang ở Sở Nam tôi cũng đã khám qua, nhưng cũng không có tác dụng gì.
Nói đến đây, chứng đau nửa đầu của Bạch phu nhân càng lúc càng tăng, tựa lưng vào ghế salon, bắt đầu rên rỉ.
Chủ nhiệm Triệu vừa mới nói chuyện xong, thấy vậy liền gấp như kiến bò trên chảo nóng, đi qua đi lại trong phòng khách, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Hồ lão nói:
- Hồ lão, ngài có biện pháp nào giải quyết liền chứng đau đầu này hay không?
Hồ lão lắc đầu cười khổ. Đối với chứng đau nửa đầu nghiêm trọng như vậy, ông nào có phương pháp xử lý nào chứ. Trừ phi trực tiếp châm cứu, nhưng lúc này lại hoàn toàn không cần. Châm cứu giống như loại thuốc mê tạm thời, hoàn toàn không có lợi.
Nhưng Hồ lão cũng chú ý đến thần sắc của Giang Nguyên bên cạnh, thấy hắn dường như đang nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt đột nhiên sáng lên, sau đó hỏi:
- Giang Nguyên, con có biện pháp nào không?
Giang Nguyên mỉm cười, sau đó nói:
- Sư phụ, con có thể thử châm cứu cho Bạch phu nhân, hẳn là có công dụng.
- Ồ, châm cứu sẽ có tác dụng sao?
Nghe Giang Nguyên nói, Hồ lão còn chưa lên tiếng, Chủ nhiệm Triệu bên cạnh đã hưng phấn hỏi.
Bây giờ y đang rất gấp. Nên biết rằng từ đại viện của Tỉnh ủy đến đây cũng phải mất nửa tiếng. Bây giờ Bạch phu nhân đang phát bệnh, đợi nửa tiếng nữa cũng không phải là chuyện dễ dàng. Nếu như có biện pháp ngay tức khắc thì tốt quá rồi.
Giang Nguyên gật đầu nói:
- Hẳn là có tác dụng.
Chủ nhiệm Triệu rất tin tưởng Giang Nguyên. Dù sao y cũng đã chứng kiến qua sự lợi hại của hắn. Hơn nữa nghe đám người Chủ nhiệm Tôn nói qua chuyện của Giang Nguyên, lúc này vội vàng nói:
- Bác sĩ Giang, có mạo hiểm gì hay không?
Giang Nguyên tất nhiên là hiểu ý tứ của Chủ nhiệm Triệu, lập tức cười nói:
- Xin Chủ nhiệm Triệu cứ yên tâm, sẽ không có mạo hiểm gì đâu.
Thấy biểu hiện tự tin của Giang Nguyên như vậy, Chủ nhiệm Triệu cũng thả lỏng tinh thần, sau đó đến bên cạnh Bạch phu nhân, nhỏ giọng nói:
- Cô Tần, bác sĩ Giang nói cậu ấy có thể châm cứu giúp cho cô bớt đau đầu. Nếu không, cô để cho cậu ấy thử xem. Thuốc mang từ nhà đến phỏng chừng cũng phải mất nửa tiếng nữa.
Nghe Chủ nhiệm Triệu nói, Bạch phu nhân vốn đang nhắm chặt hai mắt liền mở hé ra, có chút chần chừ nhìn Giang Nguyên. Chứng đau đầu này của bà đã bị rất lâu, cũng đã uống rất nhiều thuốc nhưng không có tác dụng. Thế thì bác sĩ Tiểu Giang châm cứu có được không?
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 162: Thằng hề nhảy nhót
Thấy Bạch phu nhân nhìn mình, Giang Nguyên mỉm cười, biểu hiện vô cùng tự tin.
Nhìn thái độ tự tin của Giang Nguyên, Bạch phu nhân cũng có chút dao động. Bây giờ bà quả thật rất đau đầu, đợi thuốc mang đến cũng phải mất nửa tiếng. Nếu không có thuốc, nửa phút thôi cũng không chịu nổi rồi.
Tuy vẫn không hoàn toàn tin tưởng Giang Nguyên, nhưng bà vẫn gật đầu:
- Bác sĩ Giang, làm phiền cậu rồi.
Thấy Bạch phu nhân gật đầu, Giang Nguyên mỉm cười, nhưng trong lòng thật sự bất đắc dĩ. Hành y, tuổi tác chính là một trở ngại rất lớn. Mặc kệ anh giỏi bao nhiêu, khi khám bệnh chung quy người bệnh phải tìm những bác sĩ lớn tuổi. Với lứa tuổi của hắn, muốn nhận được sự tín nhiệm của người bệnh là hoàn toàn không dễ dàng.
Nhưng chỉ cần có cơ hội, hắn sẽ chứng minh bản thân mình.
Giang Nguyên quyết định sẽ không bỏ qua cơ hội kéo gần quan hệ với Tỉnh trưởng Bạch. Bây giờ hắn giống như một con chuột tham lam, toàn lực nắm chắc những cơ hội gặp được. Chỉ có như vậy, hắn mới có cơ hội tìm được người hắn muốn tìm, biết được rõ ràng chuyện hắn muốn biết.
Trong hòm khám bệnh của Hồ lão luôn có sẵn dụng cụ châm cứu. Mặc dù ông rất ít khi dùng, nhưng là một bác sĩ trung y, nếu như trong hòm khám bệnh không có ngân châm thì quả thật rất kỳ cục.
Cho nên, bên trong hòm khám bệnh của Hồ lão luôn có mặt thứ này.
Giang Nguyên rút ngân châm ra, dùng rượu cồn khử trùng, bước đến bên cạnh Bạch phu nhân, cười nói:
- Bạch phu nhân, bà đau ở đâu? Có thể chỉ cho tôi xem được không?
Mặc dù nhìn cây ngân châm thật dài trong tay Giang Nguyên, Bạch phu nhân cảm thấy có chút căng thẳng, nhưng nhìn nụ cười có thể khiến người ta yên tâm của Giang Nguyên, Bạch phu nhân cũng thoáng thả lỏng lại.
Giang Nguyên nhìn ra được sự khẩn trương của Bạch phu nhân, cười nói:
- Bạch phu nhân, bà nhắm mắt lại đi. Không đau đâu.
Nghe Giang Nguyên nói, Bạch phu nhân liền nhắm mắt lại, lúc này bên ngoài có người vội vã bước vào, nhìn ngân châm trong tay Giang Nguyên, liền kêu to lên:
- Cậu là ai? Đang định làm gì đấy?
Những người đang có mặt bị thanh âm này làm cho sửng sốt.
Giang Nguyên quay đầu lại nhìn người vừa mới bước vào, ánh mắt hiện lên sự tức giận.
- Ồ, là bác sĩ Chu sao ? Tại sao anh lại đến đây ?
Chủ nhiệm Triệu nhìn thấy người bước vào, có chút sửng sốt, liền cười nói. Gã bác sĩ này dường như hôm nay có ca trực, nhưng thật không ngờ lại nhận được tin tức nhanh như vậy.
Gã bác sĩ Chu mặc áo blouse trắng, vẻ mặt nhã nhặn, đeo cặp mắt kính màu vàng, có thể nói là hào hoa phong nhã, nhưng gương mặt lúc này lại chẳng đẹp chút nào, trừng mắt nhìn Giang Nguyên, sau đó quay sang nhìn Chủ nhiệm Triệu, cười nói:
- Chủ nhiệm Triệu, tôi nghe nói Bạch phu nhân bị chứng đau nửa đầu tái phát, nên cố ý đến đây khám cho Bạch phu nhân.
- Là như vậy sao? Thật là cảm ơn bác sĩ Chu.
Nghe bác sĩ Chu này nói, Chủ nhiệm Triệu cũng không cảm thấy ngoài ý muốn. Bác sĩ trong bệnh viện luôn nhìn chằm chằm vào phòng bệnh này. Khi có chuyện, liền có bác sĩ chạy đến đây ngay. Vị bác sĩ Chu này muốn nhân cơ hội kéo quan hệ với Tỉnh trưởng Bạch cũng là chuyện bình thường.
- Bạch phu nhân, bây giờ để tôi khám cho bà một chút nhé.
Bác sĩ Chu nhìn Bạch phu nhân đang ôm đầu ngồi một bên.
Bạch phu nhân miễn cưỡng cười nói:
- Cảm ơn bác sĩ Chu, tôi đang định mời bác sĩ Giang châm cứu giùm tôi.
- Châm cứu? Châm cứu thì có ích lợi gì chứ? Hơn nữa, nếu không khử trùng cẩn thận, rất dễ bị nhiễm trùng.
Gã bác sĩ Chu nhìn cây ngân châm trong tay Giang Nguyên, hừ lạnh một tiếng:
- Bạch phu nhân, bà cũng đừng nên quá tin tưởng người khác. Như vậy rất dễ dàng gây ra tác dụng phụ. Hay là để tôi kê chút thuốc cho bà?
- Ồ, không cần đâu, cảm ơn bác sĩ Chu. Thuốc ở đây dường như không có tác dụng với tôi. Thôi thì cứ để bác sĩ Giang châm cứu cho tôi.
Nghe giọng điệu của bác sĩ Chu, Bạch phu nhân lắc đầu nói.
Nghe Bạch phu nhân nói, bác sĩ Chu vội vàng đáp:
- Không sao. Tôi sẽ kê cho bà một loại thuốc mới, rất có công dụng đối với chứng đau nửa đầu, tên là Ba Nang Ninh. Nếu không, bà cứ thử xem.
- Ba Nang Ninh?
Bạch phu nhân cau mày, sau đó nói:
- Tôi đã uống qua rồi, cũng không có tác dụng.
Nghe xong, sắc mặt bác sĩ Chu liền cứng đờ, sau đó vội vàng nói:
- Vậy thì thử loại Đái Phân thử. Loại này rất có công dụng với những người bị chứng đau nửa đầu.
- Đái Phân cũng đã uống rồi, cũng không có hiệu quả. Cảm ơn cậu, bác sĩ Chu.
Lúc này Bạch phu nhân đã có chút không chịu được, lãnh đạm nói.
- Bạch phu nhân, bà đừng tin vào thủ thuật châm cứu của đám lang băm giang hồ. Bọn họ không được học y đàng hoàng, rất dễ dàng để xảy ra vấn đề. Hay là cứ để tôi kê đơn thuốc cho bà.
Gã bác sĩ Chu này căn bản không chú ý đến lời nói của đối phương đã mất kiên nhẫn, vẫn cứ đứng ở đó nói nhảm, muốn đánh động Bạch phu nhân.
Hồ lão và Giang Nguyên nghe gã bác sĩ Chu càng nói càng thấy kỳ cục, sắc mặt có chút giận dữ. Như thế nào lại có chuyện chỉ trích lung tung, nói xấu người khác như vậy chứ?
- Vị bác sĩ này, xin anh chú ý lời nói của mình. Cái gì gọi là lang băm giang hồ chứ?
Ánh mắt Giang Nguyên lạnh lại. Hắn biết rất nhiều bác sĩ ở các bệnh viện lớn đều xem thường bác sĩ tầng dưới, lại càng xem thường bác sĩ trung y. Nhưng không nghĩ đến lại đạt tới tình trạng như gã bác sĩ trước mặt.
- Cậu, tôi nói cho cậu biết, có tôi ở đây, cậu đừng hòng dùng vật này lừa gạt Bạch phu nhân. Cho đến bây giờ, tôi chưa từng nghe nói châm cứu có thể chữa bệnh. Tôi nói cho cậu biết, nơi này là bệnh viện trực thuộc đại học Đông Nguyên, không phải là nơi để cho đám tà đạo các người xằng bậy.
Gã bác sĩ Chu này nói năng vô cùng nghĩa khí. Trước kia y học thạc sĩ y khoa, cũng là Phó chủ nhiệm trẻ tuổi nhất của bệnh viện số 1, tự cho mình là rất cao. Hơn nữa, y luôn khinh thường trung y. Giang Nguyên tuổi còn trẻ, vừa nhìn là biết nhiều nhất cũng chỉ hai ba hai bốn tuổi. Cho nên, vừa thấy Giang Nguyên là không ngừng đả kích.
- Cậu nói cái gì ? Cái gì gọi là tà đạo ?
Hồ lão cũng vô cùng tức giận. Ông hành y mấy chục năm nay, cứu sống người vô số, đây là lần đầu tiên có người dám trước mặt ông nói trung y là tà môn.
Lúc này, gã bác sĩ Chu mới chú ý đến một lão đồng chí ngồi bên cạnh, nhìn có chút quen mắt, lập tức sửng sốt.
Nhưng y như thế nào lại không nhớ nổi là đã gặp qua ở chỗ nào, thấy vậy cũng không thèm quan tâm. Bệnh viện số 1 làm sao giống với những nơi khác được ? Nơi này có quy cũ nghiêm khắc, tuyệt đối không cho phép người khác hành nghề ở đây.
Lạnh giọng nói :
- Tôi mặc kệ các người là ai, nhưng nơi này là bệnh viện số 1, không phải là nơi các người có thể lộng hành. Các người đừng hòng lừa gạt Bạch phu nhân.
Nghe được lời này, Hồ lão càng thêm tức giận, nhìn gã bác sĩ Chu bất quá chỉ mới hơn ba mươi, lạnh giọng nói :
- Được, Hồ Khánh Nguyên tôi hành y mấy chục năm nay, đây là lần đầu tiên có người nói tôi gạt người.
- Hồ Khánh Nguyên ?
Nghe xong tên của Hồ lão, gã bác sĩ Chu liền sửng sốt, lúc này mới nhớ đến vị lão đồng chí này là ai. Hơn nữa y cũng biết vị lão đồng chí này có mối quan hệ khá mật thiết với các lãnh đạo bệnh viện. Vừa rồi chỉ lo kéo quan hệ với Bạch phu nhân, quên mất vị lão đồng chí này là ai.
Trong lòng liền căng thẳng, chỉ thiếu chút nữa cho mình một cái tát. Y quả thật không nghĩ đến, Bạch phu nhân để cho người ta trị liệu chính là vì có Hồ lão y sư ở đây. Nói lung tung như vậy chính là đắc tội với ông.
Mặc dù y luôn khinh thường trung y, nhưng ngẫm lại thân phận của đối phương, vội vàng cười nịnh :
- Xin lỗi, xin lỗi, Hồ y sư, tôi không biết có ngài ở đây. Đây hẳn là đệ tử của ngài ? Tôi thấy cậu ta còn trẻ như vậy, tưởng là loại người lừa gạt.
- Hừ, tuổi còn trẻ thì không thể chữa bệnh sao ? Bác sĩ Chu bất quá cũng chỉ mới ba mươi, mặc dù đệ tử của tôi nhỏ hơn cậu mộit chút, nhưng làm sao cậu biết nó không thể chữa bệnh ?
Lúc này, Hồ lão đã cực kỳ tức giận. Đây là lần đầu tiên ông nghe nói trung y là tà môn ngoại đạo :
- Đừng tưởng rằng cậu học tây y mấy năm là có thể hếch mặt lên trời. Mặc dù đệ tử tôi còn trẻ tuổi, nhưng Chủ nhiệm Tôn, giáo sư Khâu của các người còn phải nhờ đệ tử tôi đến hỗ trợ đấy.
- Nếu không có đệ tử tôi, phẫu thuật của lão thái thái làm sao mà thành công ? Lúc đó cậu làm gì ?
Hồ lão đau lòng cho Giang Nguyên, trong lòng vừa tức vừa giận, mắng gã bác sĩ Chu không nói được gì.
- Ngài...ngài...
Gã bác sĩ Chu bị Hồ lão mắng đến mặt đỏ lên, nhưng vì thân phận của Hồ lão, y không dám lên tiếng nói lại, cứ đứng đó, tức giận đến mức run lên.
Y cũng có nghe qua cuộc phẫu thuật của lão thái thái, cũng có nghe đến chuyện bệnh viện mời một người bên ngoài đến hỗ trợ. Nhưng gã bác sĩ Chu không biết, cũng không tin lời nói của Hồ lão. Làm sao mà có chuyện đám người giáo sư Khâu phải nhờ đến một gã thanh niên còn quá trẻ đến hỗ trợ ? Phẫu thuật, nếu không có mấy chục năm kinh nghiệm và kỹ thuật, ai có thể làm được chứ ?
Trong lúc y đang nổi giận, trong lòng tràn đầy khinh thường, Chủ nhiệm Triệu bên cạnh vội vàng nói:
- Hồ lão, ngài đừng nóng giận, đừng nóng giận.
Dứt lời, Chủ nhiệm Triệu lạnh lùng quay sang gã bác sĩ Chu, tức giận nói:
- Bác sĩ Chu, anh còn không xin lỗi Hồ lão và bác sĩ Giang? Nói cho anh biết, nếu không có bác sĩ Giang, bệnh viện các anh không thoát khỏi trách nhiệm đâu. Anh còn ở chỗ này phỉ báng bác sĩ Giang?
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 163: Tìm được đường khác
Thấy Chủ nhiệm Triệu vẫn luôn khách khí với chàng thanh niên này, hơn nữa còn nói rất rõ ràng, lão thái thái thật sự là được hắn cứu sống, lúc này bác sĩ Chu mới biết được y đã tìm sai đối thủ.
Nhìn sắc mặt giận dữ của Chủ nhiệm Triệu, gã bác sĩ Chu lúc nào cũng cho rằng mình cao cao tại thượng liền bắt đầu nói tiếng xin lỗi Hồ lão và Giang Nguyên.
Hồ lão tất nhiên là khinh thường so đo với đối phương, còn Giang Nguyên thì bắt đầu châm cứu cho Bạch phu nhân đang đau đầu.
Thấy không ai để ý đến mình nữa, sắc mặt gã bác sĩ Chu đỏ bừng, nhưng rồi cảm thấy khó mà nói gì, liền xoay người chuẩn bị rời đi. Nhưng khi nhìn thấy cây ngân châm dài mười ly sáng loáng trong tay Giang Nguyên, bắt đầu ghim vào đầu Bạch phu nhân, hai mắt bác sĩ Chu liền mở lớn.
Làm sao có thể châm cây kim dài như thế này vào đầu người chứ? Chẳng lẽ không xảy ra vấn đề gì sao?
Mang theo thần sắc kinh nghi lẫn cổ quái, gã bác sĩ Chu nhìn chằm chằm vào động tác của Giang Nguyên. Y không tin, cây ngân châm dài như vậy khi đâm vào sẽ không gặp phải chuyện gì.
Y tin rất nhanh Chủ nhiệm Triệu và Bạch phu nhân sẽ hiểu vừa rồi lời y nói là sự thật, hiểu được dụng tâm lương khổ của y.
Mang theo chút chờ mong, gã bác sĩ Chu vừa nhìn vừa chuẩn bị, chỉ chờ khi xảy ra vấn đề, sẽ lao đến lập công ngay.
Kết quả, khi y nhìn Giang Nguyên cắm một cây rồi lại một cây vào đầu.
Rốt cuộc cũng phát hiện, Bạch phu nhân không còn vẻ mặt thống khổ hay biểu hiện dị thường nào khác, ngược lại gương mặt còn dần dần giãn ra, thậm chí sau khi Giang Nguyên xuyên qua cây châm cuối cùng, còn thở nhẹ ra một hơi, gương mặt không còn biểu hiện nào khác.
- Chẳng lẽ không đau sao?
Nhìn mấy cây ngân châm cắm vào đầu Bạch phu nhân như lông nhím, gã bác sĩ Chu cảm thấy choáng váng.
Để chừng vài phút, Giang Nguyên bắt đầu tháo ngân châm xuống, nhìn Bạch phu nhân, nói:
- Được rồi, Bạch phu nhân, bà có thể mở mắt rồi.
Bạch phu nhân mở mắt nhìn Giang Nguyên, ánh mắt hiện lên sự vui mừng lẫn sợ hãi, nói một câu khiến cho gã bác sĩ Chu bên cạnh phải trợn mắt há mồm:
- Bác sĩ Giang, tôi cảm thấy không còn đau đầu nữa.
- Không đau là tốt rồi.
Giang Nguyên mỉm cười, một chút cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Đối mặt với sự bình tĩnh của Giang Nguyên, Bạch phu nhân lại không bình tĩnh. Bà do dự một chút rồi nhìn Giang Nguyên, nói :
- Bác sĩ Giang, trước kia tôi cũng đã từng châm cứu qua, nhưng cũng không có hiệu quả. Tại sao lần này lại có hiệu quả như vậy ? Quả thật còn hiệu quả hơn cả uống thuốc.
Giang Nguyên cười đáp :
- Đây là vấn đề về cách châm cứu thôi. Cách châm cứu của mỗi người đều không giống nhau.
- Ồ, là như vậy sao?
Nghe Giang Nguyên nói, Bạch phu nhân cái hiểu cái không, nhưng trong đầu xuất hiện một suy nghĩ, sau đó nói :
- Bác sĩ Giang, tôi bị chứng đau nửa đầu này cũng rất nhiều năm rồi, thuốc trung tây y đều đã uống qua. Bây giờ chỉ có một loại thuốc của Mỹ mới miễn cưỡng khống chế được. Châm cứu của cậu hữu hiệu như vậy, không biết có thể chữa được chứng bệnh này cho tôi không ?
Chủ nhiệm Triệu bên cạnh cũng hưng phấn nói với Giang Nguyên:
- Bác sĩ Giang, cậu có biện pháp nào chữa chứng bệnh này cho cô Tần hay không? Nếu có biện pháp, xin hãy giúp đỡ.
Nghe hai người nói, Giang Nguyên liền mỉm cười gật đầu:
- Khẳng định là có, tuy nhiên không thể đảm bảo được 100% vào lúc này.
- Thật sao? Thật có hy vọng sao?
Mặc dù Giang Nguyên nói không thể đảm bảo 100% nhưng cũng đủ làm cho Tỉnh trưởng phu nhân hưng phấn hẳn lên. Mấy năm qua, bà bị chứng bệnh này hành hạ mệt mỏi vô cùng. Tuy đã có thuốc khống chế, nhưng bà cảm nhận được chứng bệnh này dạo gần đây càng lúc càng nặng. Nói không chừng loại thuốc kia cũng sẽ mất hết tác dụng.
Giang Nguyên gật đầu. Hắn không thích nói dối, cho nên lần này hoàn toàn không có nói sai. Thật là có hy vọng, nhưng không thể cam đoan 100%.
- Thật sao?
Thấy Giang Nguyên gật đầu, gương mặt Bạch phu nhân hiện lên sự vui mừng:
- Vậy bác sĩ Gang có thể điều trị cho tôi hay không?
Giang Nguyên mỉm cười. Hắn đương nhiên là nguyện ý, nhưng hắn không quên Hồ lão bên cạnh.
- Bạch phu nhân, căn bệnh này của bà không những phải dựa vào châm cứu để chữa trị mà còn cần phối hợp với thuốc của sư phụ tôi. Phỏng chừng một tháng nữa sẽ có chuyển biến tốt đẹp, nhưng có thể khỏi hẳn hay không, tạm thời phải xem hiệu quả của một tháng trị liệu đã.
- Không thành vấn đề, không thành vấn đề. Chỉ cần có chuyển biến tốt đẹp là tốt rồi. Tôi bị căn bệnh này hai chục năm rồi, cũng không hy vọng hoàn toàn trị hết. Chỉ cần có chuyển biến tốt đẹp, không bị đau đầu nữa, không phát tác một cách dày đặc nữa là được rồi.
Bạch phu nhân nghe Giang Nguyên nói một tháng là có chuyển biến tốt đẹp, trong lòng vô cùng cao hứng. Vốn bà đã buông tha cho hy vọng, thầm nghĩ có thể khống chế nó là được rồi. Hỏi Giang Nguyên có trị hết hay không cũng chỉ là ôm chút hy vọng mà thôi. Ai ngờ Giang Nguyên lại khẳng định có khả năng chữa hết, hơn nữa còn trong một tháng là có thể thấy được kết quả.
Lập tức nhìn Hồ lão bên cạnh, nói:
- Hồ y sư, xem ra phải phiền ngài và bác sĩ Giang rồi.
Hồ lão vuốt râu mỉm cười, gật đầu nói:
- Bạch phu nhân khách sáo quá rồi. Có thể được phu nhân tín nhiệm, tôi và Giang Nguyên tất nhiên sẽ toàn lực chữa trị cho bà.
Thấy Tỉnh trưởng phu nhân khách khí với hai thầy trò Hồ lão, gã bác sĩ Chu tái xanh cả mặt. Nhìn tình huống hiện tại, y nhất định sẽ gặp họa lớn, lập tức không dám nói gì cả, lén lút rời đi.
Hồ lão tiến hành bắt mạch cho Bạch phu nhân, hỏi thăm tình huống vài câu, sau đó ra hiệu bảo Giang Nguyên bắt mạch cho Bạch phu nhân.
Giang Nguyên tất nhiên là không khách sáo. Sau khi bắt mạch một lúc, liền quay sang nhìn Hồ lão, nói:
- Sư phụ, con sẽ kê một đơn thuốc trước, người xem có được hay không nhé.
Hồ lão cười nói:
- Tiểu tử con cũng đừng lề mề nữa, đừng để Bạch phu nhân đợi lâu.
- Không vội, không vội. Tôi bị căn bệnh này nhiều năm rồi, cũng không vội được.
Bạch phu nhân mỉm cười. Bà cảm nhận được quan hệ giữa hai thầy trò này rất khắng khít. Sư phụ trước mặt đồ đệ, một chút cũng không làm giá. Mặc dù đồ đệ rất tôn trọng sư phụ, nhưng đôi lúc cũng có thể tùy ý.
Giang Nguyên cầm tờ giấy viết xuống một đơn thuốc, sau đó cẩn thận đưa cho Hồ lão.
Thấy đồ đệ đưa đơn thuốc đến, gương mặt Hồ lão hiện lên sự ngưng trọng, bắt đầu dụng tâm xem xét.
Vừa rồi Giang Nguyên nói để hắn kê đơn thuốc đầu tiên, chứng tỏ hắn có cái nhìn khác về căn bệnh này. Chỉ là trước mặt người bệnh, hắn không tiện nói thẳng, cho nên mới nói là để hắn kê đơn trước.
Vì thế, khi Hồ lão tiếp nhận đơn thuốc, liền cẩn thận xem xét, muốn xem đồ đệ của mình kê đơn thuốc gì.
Sau khi nhìn xem, Hồ lão có chút cau mày. Khó trách Giang Nguyên lại nói muốn để hắn kê đơn trước. Đơn thuốc dùng dược vật an thần làm chủ, sau đó là khơi thông huyết quản.
Nếu dựa theo suy nghĩ của Hồ lão, nhất định sẽ dùng phương thuốc khư phong thông lạc, tuyệt đối không dùng phương thuốc của Giang Nguyên.
Nhưng Hồ lão rất hiểu Giang Nguyên. Nếu không có nắm chắc, hắn tuyệt đối sẽ không làm như vậy. Cho nên ông thoáng trầm ngâm một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn Bạch phu nhân, cười nói:
- Bạch phu nhân, trước bà uống ba thang. Ba ngày sau, chúng tôi sẽ đến khám cho bà luôn. Có gì sẽ điều chỉnh lại thuốc sau.
- Được, được, vậy làm phiền Hồ lão và bác sĩ Giang rồi.
Bạch phu nhân vui mừng gật đầu.
Ngồi xe trở lại phòng khám, đem hai đơn thuốc đưa cho phòng thuốc, rồi đưa lại cho Chủ nhiệm Triệu mang về, lúc này Hồ lão mới lén nói với Giang Nguyên:
- Tiểu tử, đơn thuốc của con có ý gì vậy?
Giang Nguyên mỉm cười nói:
- Sư phụ, chứng đau nửa đầu của Bạch phu nhân khác với chứng đau nửa đầu thông thường. Mặc dù thoạt nhìn thì là ứ đọng ở kinh mạch, nhưng sư phụ khẳng định là không nghĩ qua, tại sao Bạch phu nhân khám nhiều trung y sư như vậy lại không có hiệu quả?
Nghe Giang Nguyên nói, Hồ lão có chút sửng sốt, hơi trầm ngâm một chút rồi hiểu ra:
- Cũng là con linh hoạt. Đám người Ngô Tử Gian tất nhiên là dựa vào loại mạch tượng này để điều trị. Vì thế mới dẫn đến tình trạng dùng thuốc không có hiệu quả. Nhưng con lại từ chỗ đó tìm ra được một con đường khác, thông qua an thần phối hợp với thông kinh hoạt lạc để kê đơn thuốc.
- Đúng vậy, con thấy sư phụ hàng ngày khám bệnh cho nhiều người, đương nhiên cũng đã từng dùng qua loại thuốc này. Cho nên con mới nói để con kê đơn trước.
Giang Nguyên khẽ mỉm cười. Nếu không phải trong đầu hắn nhảy ra một bệnh nhân có cùng căn bệnh và tổ sư gia cũng đã chữa khỏi căn bệnh cho bệnh nhân đó, hắn sẽ không thể kê được đơn thuốc này.
Lập tức cười nói:
- Hơn nữa, căn cứ vào tình huống của Bạch phu nhân, con nghĩ bà dùng loại thuốc này chắc chắn sẽ có tác dụng. Trong vòng một tháng, chỉ cần không có bất cứ điều gì bất ngờ, tần suất phát tác sẽ giảm, đồng thời đau đầu cũng giảm rõ rệt.
- Ừm, không sai, không sai.
Hồ lão cẩn thận phân tích tình huống của Bạch phu nhân, sau đó ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên, cảm thán:
- Tiểu tử con càng lúc càng lợi hại. Xem ra, không cần bao lâu nữa sẽ còn siêu việt hơn cả thầy.
Giang Nguyên cười nói:
- Sư phụ, cũng không phải nhờ có người dạy sao? Người phải nên cao hứng mới đúng chứ?
Nghe Giang Nguyên nói, Hồ lão nhịn không được phá lên cười:
- Ừm, có lý. Chờ đến lúc thi đấu, tiểu tử con nhất định phải làm cho thầy vẻ vang mới được.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y