Giang Nguyên biết Hồ lão nói đến thi đấu là nói đến chuyện gì, biết lúc này Hồ lão đã chuẩn bị tinh thần đưa hắn đến trước mặt những lão đồng nghiệp của ông ở Sở Nam, tiến hành tranh tài lấy về thể diện cho ông.
Đối với điều này, Giang Nguyên một chút cũng không lo lắng. Đến lúc đó đừng làm mất mặt sư phụ là được.
Hắn nhất định sẽ làm cho những người khác phải mở to mắt nhìn hai thầy trò hắn, để cho trán của bọn họ phải đổ mồ hôi hột.
Giang Nguyên nhìn Hồ lão, cười tủm tỉm.
Nhìn nụ cười của đồ đệ nhà mình, Hồ lão cũng mỉm cười, tay vuốt nhẹ chòm râu, đầu óc bắt đầu lan man suy nghĩ, giống như thấy được cảnh tượng chân của mình giẫm lên mặt toàn bộ đám gia hỏa kia.
Xế chiều, Giang Nguyên sang trường đại học Đông Nguyên để dạy học cho năm tư.
Đang đứng trên bục giảng, nhìn gương mặt xinh đẹp đối diện lẳng lặng mỉm cười nhìn hắn, Giang Nguyên có chút không biết làm thế nào.
- Ho khan, phong hàn, phong nhiệt, cách dùng thuốc hoàn toàn khác nhau...
Giang Nguyên lấy lại bình tĩnh, dạy xong một tiết này, sau đó bước ra khỏi phòng học, thoáng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng không ngờ sau lưng lại truyền đến giọng nói quen thuộc.
- Giang Nguyên.
Giang Nguyên cười khổ quay đầu nhìn Từ Thanh Linh, mỉm cười chờ Từ Thanh Linh bước đến.
- Ngày mốt là ngày kỷ niệm thành lập trường. Khoa Y tụi em cũng có tiết mục tham gia. Anh nhớ đến tham gia bữa tiệc tối nhé.
Từ Thanh Linh nói. Ánh mắt trong suốt như làn thu thủy lóe lên ánh sáng, giống như tùy thời có thể hút người ta vào bên trong.
- Ngày mốt sao?
Giang Nguyên gãi đầu. Hắn đã nghe đám sinh viên năm 2 nói qua, nhưng không nghĩ đến lại nhanh như vậy.
Sau khi suy nghĩ một chút, hắn liền gật đầu, nói:
- Được, đến lúc đó tôi sẽ tham gia.
- Hôm nay anh rảnh không? Có thể đi ăn cơm với em không?
Từ Thanh Linh mỉm cười nhìn Giang Nguyên, lơ đễnh hỏi một câu.
Nhìn ánh mắt trông mong của Từ Thanh Linh, Giang Nguyên thở dài trong lòng. Như vậy làm sao hắn có thể từ chối được chứ?
- Có, vậy em muốn ăn ở đâu?
Giang lão sư lúc này dường như nhớ đến “lời dạy” ban đầu của Hồ lão, mỉm cười nhìn Từ Thanh Linh, hỏi.
- Chỗ nào cũng được. Nếu không, chúng ta đến căn tin đi. Cơm ở đó cũng khá ngon.
Từ Thanh Linh vui mừng nói.
- Căn tin?
Giang Nguyên nhún vai. Hắn như thế nào không biết suy nghĩ của Từ Thanh Linh, chính là không muốn để hắn tốn tiền.
Liền cười nói:
- Được, tôi cũng chưa thử thức ăn của trường Đông Nguyên thế nào. Để hôm nay thử xem.
Nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, gương mặt Trương Du Chánh ở phía sau trầm xuống.
Bước vào căn tin trường đại học, nhìn khoảng không gian rộng lớn bên trong, còn có không khí huyên náo, ánh mắt Giang Nguyên hiện lên sự tiếc nuối.
Kỳ thật hắn rất thích không khí như vậy. Nó có thể giúp cho hắn bình tĩnh, mọi chuyện phiền muộn cũng có thể tạm gác qua. Mà sự thật, tuổi tác của hắn cũng ngang tầm với những sinh viên ở đây.
- Muốn ăn gì? Nơi này có rất nhiều món ăn vặt rất ngon.
Nhìn Giang Nguyên đột nhiên dừng bước, Từ Thanh Linh dường như cũng cảm nhận được sự lạ thường của Giang Nguyên, liền mỉm cười hỏi.
- Ăn cơm đi.
Hai mắt Giang Nguyên rất lợi hại. Mặc dù cách rất xa, nhưng nhìn thấy tấm bảng bán cơm, hắn liền cười nói:
- Tôi muốn một phần cơm khoai tây thịt bò.
- Được.
Từ Thanh Linh nhìn xung quanh, sau đó chỉ về phía cửa sổ, nói:
- Anh sang đó ngồi đi, em đi mang cơm lại.
- Được.
Giang Nguyên gật đầu, sau đó bước đến chiếc bàn bên cạnh cửa sổ ngồi xuống, nhìn Từ Thanh Linh đi lấy cơm, sau đó tùy ý nhìn quanh.
Cuộc sống như vậy, sau khi hắn tốt nghiệp trung học đã không còn cảm nhận qua được nữa. Nhìn mọi người nhộn nhịp ra vào, còn có mùi thức ăn tràn ngập cả phòng, Giang Nguyên đột nhiên cảm thấy mình rất là đói bụng.
- Như thế nào? Đang đợi người sao?
Trong lúc Giang Nguyên đang thất thần, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai Giang Nguyên.
- Sao?
Giang Nguyên quay đầu lại nhìn, liền nhìn thấy một ống quần màu trắng xuất hiện ngay trước mắt của mình.
- Đúng là trùng hợp. Lần đầu tiên tôi đến đây liền gặp được cô.
Ngẩng đầu nhìn người đến, Giang Nguyên cười nói.
- Đúng vậy, tôi cũng nghĩ là trùng hợp, không nghĩ đến lại gặp được anh ở đây.
Mấy ngày không gặp, Tuyên Tử Nguyệt vẫn rất xinh đẹp, chỉ là ánh mắt mang hàm ý khác nhìn Giang Nguyên:
- Đang đợi người nào sao? Lý Tiểu Vũ à?
- Không, không phải.
Giang Nguyên lắc đầu:
- Người khác.
- Người khác?
Tuyên Tử Nguyệt cau mày, ánh mắt nhìn Giang Nguyên có chút ngoài ý muốn:
- Đúng là nhìn không ra anh là loại người háo sắc, lại lừa thêm được một cô gái nữa.
- Tầm bậy! Cô có thể không nói bậy được không?
Nghe Tuyên Tử Nguyệt nói xong, Giang Nguyên không nhịn được bật cười.
Lúc này, Từ Thanh Linh mang cơm đến, nhìn thấy một thân ảnh cao gầy đang đứng trước bàn của mình, có chút sửng sốt, sau đó bước đến, cẩn thận đặt hai đĩa cơm lên bàn, cười nói:
- Xin chào Hội trưởng Tuyên.
Tuyên Tử Nguyệt nhìn Từ Thanh Linh, có chút ngoài ý muốn:
- Là cô à, Chủ tịch Từ?
Lúc này, không ít người chung quanh bị thu hút nhìn về phía hai mỹ nữ đang đứng cùng, đặc biệt là trong đó có Tuyên Tử Nguyệt. Trong mắt mọi người, Tuyên Tử Nguyệt là người rất khó thân cận, không dễ dàng nói chuyện được với cô.
Tất cả đều tập trung nhìn chằm chằm Giang Nguyên vẫn không nhúc nhích.
- Ăn cơm chưa? Có muốn ăn cùng không?
Từ Thanh Linh mỉm cười, gật đầu nói với Tuyên Tử Nguyệt.
- Không cần đâu. Tôi thấy Giang Nguyên nên đến chào hỏi thôi.
Tuyên Tử Nguyệt tất nhiên là không muốn làm bóng đèn, sau khi gật đầu chào Từ Thanh Linh, liền quay sang nói với Giang Nguyên:
- Tôi xin phép đi trước.
Dứt lời, liền xoay người rời đi.
Nhìn theo bóng lưng của Tuyên Tử Nguyệt, lúc này Từ Thanh Linh mới đẩy đĩa cơm đến trước mắt Giang Nguyên, lại thêm một lon nước, nói:
- Nào, ăn thôi.
Nhìn lon Pepsi được đưa tới, ánh mắt Giang Nguyên hiện lên chút bất đắc dĩ, nhưng rất nhanh liền nở nụ cười. Cô ấy vẫn cho rằng hắn vẫn còn thích loại nước uống này.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 165: Chiêng trống ầm vang, cờ bay phấp phới
Đông Nguyên là một trường đại học rất có danh tiếng. Sinh viên rất nhiều, hiển nhiên là không thiếu mỹ nữ.
Mỹ nữ nổi danh trong các khoa cũng không ít. Hàng năm đều có một bảng đề danh các hoa hậu giảng đường mới, nhưng người thật sự nổi danh lại không nhiều. Dù sao thì cũng vẫn là do sinh viên quá đông.
Trong các nữ sinh, nếu bàn về vị trí số 1, nhất định phải kể đến Hội phó hội sinh viên, Tuyên Tử Nguyệt.
Mà nữ sinh Từ Thanh Linh dĩ nhiên là không thiếu trong bảng danh sách này. Hơn nữa trong bốn năm qua vẫn không hề có bạn trai, càng khiến cho cô nổi tiếng hơn.
Cho nên, mặc dù ba người chỉ mới đứng với nhau chưa được năm phút, nhưng nữ thần băng giá Tuyên Tử Nguyệt lại đột nhiên nở nụ cười sáng lạng, còn Từ Thanh Linh lại mỉm cười nhu thuận, khiến cho ánh mắt của tất cả đám nam sinh trong căn tin đều phải tập trung lại.
- Giang Nguyên, trợ giảng môn Trung y lâm sàng.
- Ừm, chính là anh ta. Bạn gái của anh ta không phải Lý Tiểu Vũ sao ?
- Chuyện gì xảy ra vậy? Ban đầu tôi tận mắt nhìn thấy anh ta vì cứu Lý Tiểu Vũ mà đâm mình một dao.
- Cũng chẳng có gì kỳ quái. Nếu cho tôi chọn, tôi cũng chọn Tuyên Tử Nguyệt.
- Phì, cậu mà biết cái gì? Lý Tiểu Vũ đáng yêu hơn so với nữ thần băng giá Tuyên Tử Nguyệt nhiều.
- Tôi thì thấy Từ Thanh Linh tốt hơn, vừa xinh đẹp lại ôn nhu, vừa có sự thuần thục như Tuyên Tử Nguyệt, lại có sự thanh thuần của Lý Tiểu Vũ.
Trong lúc các nam sinh đang bàn luận với nhau, ánh mắt của các nữ sinh bên cạnh đều nhìn chằm chằm Giang Nguyên. Lần đó hắn đâm mình một dao, máu tươi vẩy ra, khiến cho các cô hâm mộ Lý Tiểu Vũ không thôi. Nhưng trước mắt...Chẳng lẽ sắp tới cặp đôi vốn đang được lưu truyền ở trường Đông Nguyên sẽ tan biến sao?
- Ngay cả Giang Nguyên cũng thay đổi. Trên đời này còn có đàn ông nào có thể dựa vào chứ?
Một nữ sinh tức giận trừng mắt nhìn đám nam sinh xung quanh, giống như những người này đã làm hư Giang Nguyên vậy.
Đám nam sinh đột nhiên cảm nhận được ánh mắt hung ác của những nữ sinh xung quanh, tóc gáy dựng thẳng lên, trong lòng không rõ mấy cô gái này bị chạm dây thần kinh nào rồi, tại sao nhìn bọn họ bằng ánh mắt hung ác như vậy?
Giang Nguyên ngược lại vẫn rất bình tĩnh, dùng muỗng múc cơm, không nhanh không chậm thưởng thức.
- Mùi vị không tệ.
Giang Nguyên ngẩng đầu nhìn Từ Thanh Linh phía đối diện, mỉm cười nói.
Nghe Giang Nguyên nói, Từ Thanh Linh cũng ngừng ăn, thấy Giang Nguyên đã ăn hết nửa dĩa, liền gật đầu cười nói:
- Bây giờ anh ăn có vẻ nhiều hơn trước kia.
Khóe miệng Giang Nguyên có chút nhếch lên, cầm lấy lon Pepsi nhấp một ngụm. Mùi vị quen thuộc, rồi lại nhìn cô gái quen thuộc trước mắt, dường như nhớ lại cảm giác mấy năm trước.
Rất nhanh kỷ niệm chín mươi lăm năm ngày thành lập trường Đông Nguyên đã đến. Không khí hôm nay vô cùng náo nhiệt.
Chiêng trống vang trời, cờ bay phấp phới, người người tấp nập.
Mặc dù đã gần bắt đầu mùa đông, nhưng không khí của ngày hôm đó rất thoáng đãng, mát mẻ. Hơn nữa ngoài sân vận động cũng tránh gió, cho nên mọi người cũng cảm thấy không lạnh chút nào.
Hồ lão là giáo sư thâm niên của trường, cũng nhận được lời mời tham gia nghi thức chúc mừng, còn Giang Nguyên thì lại bị Hồ lão kéo đi xem náo nhiệt.
Nghi thức chúc mừng rất hoành tráng. Là trường đại học trọng điểm trong cả nước, không chỉ Bộ giáo dục phái một Phó bộ trưởng đến tham gia, mà một vị lãnh đạo nào đó cũng đích thân trở về chúc mừng trường cũ của mình.
Bởi vì có vị lãnh đạo này đến, tỉnh Sở Nam cũng an bài Phó tỉnh trưởng thường vụ và Phó tỉnh trưởng được phân công quản lý mảng giáo dục tỉnh cùng đến tham gia. Kết quả, đến cuối cùng, Tỉnh trưởng Bạch Nghi Tân lại thay Phó tỉnh trưởng thường vụ đến tham gia ngày thành lập trường.
Các lãnh đạo an vị trên đài lãnh đạo, sau đó là đến các giáo sư cũ và mới. Giang Nguyên tất nhiên là không có tư cách ngồi ở đây, bất đắc dĩ đưa mắt nhìn Hồ lão đang ngồi thảnh thơi ở chính giữa, sau đó tự mình tìm một cái ghế nhỏ ngồi xuống, không hứng thú nhìn các lãnh đạo đang đọc bài phát biểu trên đài, rồi lại cùng mọi người vỗ tay hoan hô.
Cũng may, mặt trời hôm nay không quá chói chang, ngồi phơi nắng ngoài sân vận động cũng không đến nỗi tệ cho lắm.
Đương nhiên, mặc dù Giang Nguyên không phải ngồi ở hàng ghế chính giữa, mà ngồi giữa một đám giáo viên của trường, nhưng thoạt nhìn hắn vẫn giống như một sinh viên hơn. Những giáo viên bên cạnh không khỏi nhìn hắn bằng ánh mắt hoài nghi, không biết tại sao một sinh viên như hắn lại ngồi ở chỗ này?
Nhìn thấy ánh mắt quái lạ của các giáo viên khác, Giang Nguyên vẫn tỏ ra bình tĩnh, nheo mắt miễn cưỡng phơi mặt dưới ánh nắng mặt trời. Khó có được nửa ngày nhàn nhã, không hưởng thụ thì còn làm cái gì nữa.
Trong lúc Giang Nguyên đang mơ màng phơi nắng, hắn bị một thanh âm huyên náo đánh thức. Thì ra là bài phát biểu của các lãnh đạo trên đài đã xong, tiết mục văn nghệ của các sinh viên đã bắt đầu.
Mặc dù tiết mục văn nghệ đặc sắc sẽ dành cho buổi tiệc tối, nhưng các vị lãnh đạo trên đài vẫn tỏ ra rất hứng thú. Giang Nguyên thở dài, sau đó nhắm mắt lại, tiếp tục mơ màng.
- Vị tiểu đồng chí này.
Nghe tiếng gọi, Giang Nguyên liền mở mắt, nhìn sang phía một người mặc tây trang, nhìn qua cũng giống như một văn sĩ thành công, hỏi:
- Có việc gì sao?
- Xin hỏi cậu là giáo viên trường chúng tôi sao?
Vị nhân sĩ thành công này hoài nghi hỏi Giang Nguyên, đánh giá hắn từ trên xuống dưới, trầm giọng hỏi.
- Cũng được xem là như vậy.
Giang Nguyên suy nghĩ một chút rồi trả lời. Bây giờ hắn đang giảng dạy tại trường, cũng được xem là giáo viên của trường, lập tức gật đầu nói.
- Cũng được xem? Cậu thuộc cấp nào? Tại sao lại ngồi ở chỗ này?
Sắc mặt của vị nhân sĩ thành công trầm xuống. Tài sản phải hơn trăm triệu thì mới có tư cách ngồi ở chỗ này. Một thằng ranh nghèo kiết xác có tư cách gì mà ngồi đây chứ? Hơn nữa còn ngủ gà ngủ gật. Có chuyện tốt như vậy sao?
Giang Nguyên chớp chớp mắt, nhìn vị nhân sĩ thành công trước mắt, không rõ là hắn trêu chọc người này lúc nào.
- Tôi hỏi cậu thuộc tầng lớp nào?
Vị nhân sĩ thành công thấy Giang Nguyên giả bộ ngu, lập tức lạnh lùng nói:
- Mau quay về ký túc xá của mình đi. Nơi này không phải là nơi mà cậu có thể ngồi.
Giang Nguyên mở to mắt. Tôi thuộc tầng lớp nào? Tôi thuộc tầng lớp nào có liên quan đến anh sao?
Giang Nguyên đang định lên tiếng, bên cạnh liền có một vị giáo viên mái tóc hoa râm, nói với vị nhân sĩ thành công:
- Anh bạn này, sinh viên chúng tôi muốn ngồi ở đây thì có sao không?
Nhìn gương mặt mỉm cười của vị giáo viên, gương mặt Giang Nguyên hiện lên vẻ cảm kích. Vẫn là người nhà tốt.
Nhưng vị nhân sĩ thành công dường như không quan tâm đến lời nói của vị giáo viên trung niên, lạnh giọng nói:
- Những người đang ngồi đây đều là những người thành công trong lĩnh vực giáo dục. Tại sao lại xuất hiện một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa ngồi ở chỗ này? Có còn quy củ gì nữa hay không?
Sắc mặt Giang Nguyên rốt cuộc trầm xuống, cảm thấy có chút tức giận. Tôi ngủ thì chạm đến lông mao của anh sao? Tại sao lại lớn giọng mà la lối?
- Xin lỗi, anh bạn này, tôi là giáo viên khoa Y ở đây, không phải là thằng ranh. Cho nên tôi ngồi ở đây cũng không đến phiên anh bình luận. Tôi khó có được lúc rảnh rỗi, vì thế đừng làm phiền tôi phơi nắng và nghỉ ngơi.
Dứt lời, Giang Nguyên liền mặc kệ gã nhân sĩ tự cho mình là cao bên cạnh.
- Cậu...
Thấy Giang Nguyên nói như vậy, cũng không để ý đến mình nữa, tiếp tục nhắm mắt ngủ, gã nhân sĩ thành công liền trừng mắt. Tên tiểu tử này bao nhiêu tuổi rồi mà lại là giáo viên?
Có mấy lão sư nghe được động tĩnh, liền nhìn sang. Gã nhân sĩ thành công vội im lặng, nhưng vẫn khinh thường nhìn Giang Nguyên đang nhắm mắt bên cạnh. Nếu không phải hiện tại đang có rất nhiều lãnh đạo ở đây, bằng không y sẽ dạy cho tên tiểu tử này một bài học.
Tiết mục văn nghệ diễn ra hơn một tiếng rồi kết thúc. Các lãnh đạo đưng dậy, sau đó bước sang một bên, bắt tay thăm hỏi các giáo viên của trường. Các giáo viên có được cơ hội tốt như vậy, liền vội vàng nhảy lên trước, tranh thủ cơ hội bắt tay cùng với các lãnh đạo.
Gã nhân sĩ thành công kia hưng phấn bước lên. Mấy vị lãnh đạo này, cho dù y có bắn đại bác ba ngày ba đêm cũng chưa chắc tạo được quan hệ với họ, nhưng Bạch tỉnh trưởng đang đi đằng trước, liền vội vàng bước đến bắt tay. Đây được xem là cơ hội khó có được. Nếu có thể làm quen được với Tỉnh trưởng, có ngàn vàng cũng chưa chắc đổi được.
Giang Nguyên rốt cuộc bị thanh âm huyên náo bên cạnh làm cho tỉnh lại. Nhìn chung quanh không một bóng người, liền đứng lên, mới biết được buổi lễ đã xong rồi, lập tức duỗi thắt lưng, tìm kiếm Hồ lão rồi quay về phòng khám.
Nhưng nhìn mãi vẫn không thấy bóng dáng của Hồ lão đâu. Chắc là bị cuốn vào trong đám người nào rồi. Giang Nguyên nhìn kỹ lại, quả nhiên nhìn thấy sư phụ của mình trong đám người. Lúc này, lão nhân gia đang nắm tay một đồng chí lãnh đạo, có vẻ kích động vô cùng.
Tay Giang Nguyên sờ trán, thở dài, đứng tại chỗ chờ sư phụ chào hỏi xong sẽ quay về phòng khám.
Tỉnh trưởng Bạch và Tỉnh trưởng La đang đi cùng nhau, thỉnh thoảng lại mỉm cười bắt tay những người tiến đến.
Lúc này, Giang Nguyên cũng nhìn thấy được đầu của gã nhân sĩ thành công kia.
Gã đang đứng lẫn trong đám người, vẻ mặt tươi cười duỗi tay, muốn bắt tay với một vị lãnh đạo.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 166: Đừng nên xem thường thanh niên nghèo
Nhìn cảnh tượng náo nhiệt, nhìn gã nhân sĩ thành công ưỡn cao bụng, nhễ nhại mồ hôi đứng lẫn trong đám người, Giang Nguyên không khỏi thở dài. Muốn chen vào đám người này thật không dễ dàng, nhưng nhìn bộ dạng của y, khẳng định là phải chen cho bằng được.
Giang Nguyên tùy ý nhìn chung quanh, rồi lại nhìn sư phụ của mình, chỉ thấy một vị lão đồng chí đang nắm tay ông, dường như trò chuyện rất thân mật, khiến cho Giang Nguyên không khỏi sửng sốt. Hắn thật không nghĩ đến sư phụ hắn lại có quan hệ với vị lão đồng chí đó.
Lúc này, Tỉnh trưởng Bạch và Tỉnh trưởng La dưới sự bảo hộ của cảnh vệ, thuận lợi băng qua đám đông, mỉm cười chào tạm biệt các lão sư và lãnh đạo trường, chuẩn bị bước lên xe trở về.
Ánh mắt của Tỉnh trưởng Bạch xẹt qua sân vận động, liền nhìn thấy Giang Nguyên đang đứng ngẩn người trong hàng ghế.
Hai mắt liền sáng lên, nhìn thoáng qua thư ký bên cạnh.
Chủ nhiệm Triệu lĩnh hội được tinh thần, vội vàng phất tay kêu lên:
- Bác sĩ Giang.
- Ồ?
Giang Nguyên đang nhìn trời, nghe được tiếng gọi, lập tức sửng sốt, bắt đầu nhìn chung quanh. Là ai gọi hắn vậy?
Nhìn quanh, phát hiện hắn đang bị vô số ánh mắt nhìn chằm chằm, liền ngây người. Vừa lúc nhìn thấy Tỉnh trưởng Bạch đang đứng bên cạnh xe mỉm cười với hắn. Còn phía sau là Tỉnh trưởng La đang kinh ngạc. Bên cạnh là Chủ nhiệm Triệu đang vẫy tay với hắn.
- Xem ra là gọi mình.
Giang Nguyên bất đắc dĩ gãi đầu, sau đó nở một nụ cười thật tươi, bước về phía Tỉnh trưởng Bạch.
Thấy Giang Nguyên bất đắc dĩ bước tới, những người bên cạnh liền hận không thể dùng ánh mắt giết chết hắn, sau đó thay thế vào vị trí của hắn.
Đặc biệt là gã nhân sĩ thành công. Vươn tay rất lâu, nhưng lại không bắt được tay hai vị Tỉnh trưởng, trong lòng đang buồn bực. Kết quả vừa nhìn thấy tên tiểu tử kia được Tỉnh trưởng trực tiếp gọi tên, hơn nữa Tỉnh trưởng còn đích thân đứng chờ, chỉ thiếu dùng hai tay bóp chết mình.
- Ai ui!
Gã nhân sĩ thành công hung hăng dùng tay tát mình một cái. Sớm biết hắn có quan hệ thân thiết với Tỉnh trưởng như vậy, thế nào cũng phải khách khí và làm thân với hắn, xin số điện thoại, mời đi ăn, kết bái huynh đệ mới đúng chứ.
Bây giờ thì tốt rồi, đã đắc tội với người ta. Nghĩ đến đây, gã nhân sĩ thành công dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, lại tát mình thêm hai cái nữa.
- Xin chào Tỉnh trưởng Bạch, xin chào Tỉnh trưởng La.
Giang Nguyên mỉm cười, bước qua hàng ngàn ánh mắt đang nhìn hắn chằm chằm, có chút khom người, nói.
- Bác sĩ Giang, tôi đang định tìm cậu, nhưng không nghĩ đến lại gặp cậu ở đây.
Tỉnh trưởng Bạch mỉm cười nhìn chàng thanh niên trước mặt, trong lòng tràn đầy cảm khái. Nghĩ không ra chàng bác sĩ trẻ tuổi này chẳng những cứu được tính mạng của mẹ ông mà còn giải quyết được chứng đau đầu kinh niên của vợ ông.
Giang Nguyên mỉm cười nói:
- Tỉnh trưởng khách sáo quá rồi. Có chuyện gì ngài cứ gọi một tiếng là được.
- Bác sĩ Giang, bây giờ cậu có bận việc gì không?
Tỉnh trưởng Bạch hỏi.
- Không có việc gì, không có việc gì.
Giang Nguyên lắc đầu đáp, nhưng trong lòng vô cùng buồn bực:
- Lão đại ngài đã hỏi, tôi đương nhiên là có việc cũng phải nói là không có.
- Được, không có việc gì là tốt rồi. Tôi đang định đến bệnh viện một chuyến, cậu đi cùng với tôi.
Tỉnh trưởng Bạch gật đầu nói, sau dó quay sang nói với Tỉnh trưởng La bên cạnh:
- Lão La, nào, để tôi giới thiệu một nhân tài cho anh.
Trong lòng đã sớm tràn đầy kinh ngạc, Tỉnh trưởng La liền bước lên, nói:
- Tỉnh trưởng, không cần giới thiệu đâu. Tôi và bác sĩ Giang cũng là người quen với nhau.
Nghe xong, Tỉnh trưởng Bạch có chút ngẩn người, sau đó hỏi:
- Lão La, anh cũng quen với bác sĩ Giang sao?
- Vâng, tôi quen biết với bác sĩ Giang cũng lâu rồi. Anh thấy tôi bị chứng đau thắt lưng cũng mấy chục năm, cũng là nhờ bác sĩ Giang chữa khỏi giùm tôi.
Tỉnh trưởng La gật đầu nói.
- Ồ, lão La, chứng đau thắt lưng của anh cũng là do bác sĩ Giang chữa khỏi?
Tỉnh trưởng Bạch nghe xong, gương mặt hiện lên sự vui mừng lẫn sợ hãi, nhìn Giang Nguyên, than thở:
- Bác sĩ Giang, thật nhìn không ra, tuổi của cậu còn trẻ nhưng lại có bản lãnh đến như vậy. Ngay cả chứng bệnh lâu năm của lão La cũng có thể chữa khỏi, quả thật không đơn giản.
- Giang Nguyên, cậu đúng là giấu giỏi thật. Ngay cả tin tức mẹ Tỉnh trưởng nằm viện tôi cũng vừa mới biết. Thế mà cậu lại chẳng thèm nói tôi tiếng nào.
Tỉnh trưởng La cũng cười nói.
Giang Nguyên bất đắc dĩ giang hai tay nói :
- Tỉnh trưởng La, ngài cũng đừng ghẹo tôi. Tôi làm sao mà dám nói chứ ?
- Haha, tiểu tử này đúng là thành thật.
Nhìn bộ dạng ủy khuất của Giang Nguyên, Tỉnh trưởng Bạch phá lên cười.
- Đi thôi, bác sĩ Giang, mời lên xe.
Nghe Tỉnh trưởng Bạch nói, Chủ nhiệm Triệu vội vàng mở cửa xe, mời hai người lên xe.
Giang Nguyên quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy sư phụ nhà mình đang đứng nói chuyện với lão đồng chí kia, dường như chưa thể đi được, lập tức lên xe, ý định sẽ gọi cho sư phụ sau.
Mọi người thấy Giang Nguyên bước lên xe của Tỉnh trưởng, hai mắt đỏ lên, hận không thể dùng thân thay mặt. Lúc này, vị lão sư mái tóc hoa râm nhìn thấy gã nhân sĩ thành công sắc mặt rối rắm, hận không thể đánh cho mình hai bạt tai, lãnh đạm cười, thở dài nói :
- Trữ khi bạch tu công, mạc khi thiếu niên cùng (Thà coi thường ông già tóc bạc chứ không nên xem thường người trẻ tuổi lúc khốn khó bởi vì người thiến niên có tiền đồ không thể lường trước được)
Giang Nguyên vừa mới lên xe, điện thoại di động liền vang lên. Hắn vội vàng móc điện thoại ra, nhìn qua một chút, là sư phụ gọi đến, lập tức có chút do dự.
Tỉnh trưởng Bạch bên cạnh nhìn thấy liền cười nói:
- Nghe đi.
Giang Nguyên mỉm cười gật đầu, sau đó nhấn nút nghe.
- Giang Nguyên, con về trước đi, ta ở lại bồi Chủ nhiệm Ngô Nguyên, cùng nhau ăn bữa cơm ở trường.
Hồ lão cười ha hả trong điện thoại, giọng nói hưng phấn lẫn tự đắc.
Nghe được giọng nói cao chứng của sư phụ, Giang Nguyên liền cười nói:
- Vâng, sư phụ. Bây giờ con đang đi theo Tỉnh trưởng Bạch đến bệnh viện một chuyến. Có gì thì người cứ gọi cho con.
- Ồ, con đang đi cùng Tỉnh trưởng Bạch sao?
Nghe Giang Nguyên nói, Hồ lão cũng có chút sửng sốt, sau đó nói:
- Được rồi, con cứ đi đi, có việc gì thì cứ gọi cho ta.
Cúp điện thoại, Giang Nguyên quay sang nói với Tỉnh trưởng Bạch:
- Là sư phụ của tôi gọi đến.
- Ồ, vừa nãy cũng có mặt Hồ lão sao?
Nghe Giang Nguyên nói, Tỉnh trưởng Bạch liền có chút áy náy:
- Thật là sơ suất khi không gọi ông ấy đi cùng.
- Tỉnh trưởng khách sáo rồi. Sư phụ của tôi đang đi cùng với Chủ nhiệm Ngô, dường như còn định ăn cơm cùng nhau. Cho nên mới gọi điện thoại cho tôi.
Giang Nguyên nói.
- Hồ y sư và Chủ nhiệm Ngô có quen biết nhau sao?
Nghe Giang Nguyên nói xong, Tỉnh trưởng Bạch hơi ngạc nhiên, cười hỏi.
Giang Nguyên lắc đầu đáp:
- Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, cũng không nghe sư phụ đề cập qua.
- À!
Chiếc xe rất nhanh đến cổng sau bệnh viện. Viện trưởng Chu và các lãnh đạo đã sớm chờ sẵn.
Nhìn thấy đám người Tỉnh trưởng Bạch xuống xe, tất cả đều vội vàng đến đón.
- Xin chào Tỉnh trưởng Bạch, xin chào Tỉnh trưởng La.
Nhìn thấy hai vị đại lãnh đạo, đám người Viện trưởng Chu rất khách khí. Một người là nhân vật số 1 tỉnh Sở Nam, một người là lãnh đạo chủ quản, làm sao mà dám chậm trễ chứ?
Nhìn thấy Giang Nguyên bước ra từ xe của Tỉnh trưởng Bạch, viện trưởng Chu có chút sửng sốt, sau đó nắm tay Giang Nguyên:
- Xin chào bác sĩ Giang.
- Xin chào viện trưởng Chu.
Giang Nguyên cũng gật đầu đáp lễ.
Mọi người cũng không tốn quá nhiều thời gian chào hỏi, trực tiếp đến khu phòng bệnh cao cấp. Chủ nhiệm Lý, thư ký của Tỉnh trưởng La đã sớm chuẩn bị một bó hoa.
Chủ nhiệm Lý nhìn thấy Giang Nguyên đi bên cạnh Tỉnh trưởng La và Tỉnh trưởng Bạch, trong lòng cảm khái vạn phần. Y như thế nào cũng không nghĩ đến quan hệ giữa Tỉnh trưởng Bạch và Giang Nguyên lại tốt như vậy, thậm chí bây giờ còn có thể tiến trước cả y.
Nghĩ đến đây, trong lòng Chủ nhiệm Lý cảm thấy may mắn. Cũng may mà y đã sớm kết không ít thiện duyên với Giang Nguyên. Xem ra vị bác sĩ Giang này tiền đồ nhất định là vô hạn.
Chủ nhiệm Lý nhớ đến lời Tỉnh trưởng Bạch đã nói, Giang Nguyên đã cứu được mạng sống cho mẹ của ông. Mẹ của Tỉnh trưởng Bạch làm phẫu thuật tại bệnh viện số 1, Giang Nguyên phải có được bao nhiêu bản lãnh mới có thể nhúng tay vào ca phẫu thuật này.
- Xem ra phải thúc giục Tỉnh trưởng La việc kia. Tốt nhất là bảo ông ấy đích thân đến Yên Kinh một chuyến, đến nhà bái phỏng vị kia mới được. Lần này Giang Nguyên có thể cứu được mẹ của Tỉnh trưởng Bạch, đây chính là chứng cứ đảm bảo cho tài năng của cậu ta.
Chủ nhiệm Lý vừa đi vừa nghĩ thầm.
Tỉnh trưởng La cũng không ở phòng bệnh quá lâu, sau khi ân cần hỏi thăm lão thái thái vài câu, tặng lẵng hoa, tùy ý trò chuyện với vợ chồng Tỉnh trưởng Bạch và Giang Nguyên thì tạm biệt.
Thư ký Lý đi theo đằng sau Tỉnh trưởng La. Sau khi bước ra khỏi phòng bệnh, liền đi sát vào người Tỉnh trưởng La, thấp giọng nói:
- Tỉnh trưởng, chuyện ở Yên Kinh, có lẽ ngài phải đích thân đi một chuyến mới được.
Nghe thư ký Lý nói, bước chân Tỉnh trưởng La có chút dừng lại, sau đó do dự nói:
- Như vậy thì liều lĩnh quá.
- Ngài cũng vừa mới nghe, trong ca phẫu thuật mà các bác sĩ của bệnh viện số 1 phải bó tay thì Giang Nguyên lại làm được, ra tay cứu được mẹ của Tỉnh trưởng Bạch. Hơn nữa, ngay cả chứng bệnh đau nửa đầu nhiều năm của Tỉnh trưởng phu nhân cũng được Giang Nguyên chữa khỏi. Nếu ngài đi, ngài có thể tự mình thuyết phục vị kia.
Thấy Tỉnh trưởng La do dự, thư ký Lý trầm giọng nói.
Nghe xong, Tỉnh trưởng La tiếp tục bước đi, ánh mắt sáng lên. Đúng vậy!
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 167: Nhóm mỹ nữ
Sau khi Tỉnh trưởng La rời đi, Tỉnh trưởng Bạch liền nhờ Giang Nguyên khám lại cho lão thái thái và vợ của mình một lần. Đợi sau khi Giang Nguyên kiểm tra xong, lúc này mới mời Giang Nguyên ra ngoài phòng khách ngồi, cẩn thận hỏi:
- Bác sĩ Giang, cậu cảm thấy tình huống của mẹ tôi bây giờ thế nào rồi?
Giang Nguyên cười nói:
- Bà phẫu thuật cũng đã được năm ngày, tình huống khôi phục xem như rất tốt. Chỉ cần điều dưỡng thật kỹ, khoảng chừng nửa tháng là có thể xuất viện. Chú ý dinh dưỡng cho bà, đồng thời kiên trì dùng thuốc trung y. Nhiều nhất là nửa năm là khôi phục như bình thường.
- Nửa năm? Sẽ hồi phục như bình thường sao?
Nghe Giang Nguyên nói, Tỉnh trưởng Bạch hưng phấn hẳn lên. Phải biết rằng mẹ của ông đã hơn tám mươi. Một người tuổi lớn như vậy mà làm phẫu thuật, lại còn mất máu trầm trọng, nửa năm là có thể khôi phục như bình thường, thật sự khiến cho ông hài lòng vô cùng.
Giang Nguyên gật đầu nói:
- Chỉ cần không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hẳn sức khỏe của bà còn tốt hơn so với trước khi phẫu thuật vài phần.
Đây không phải là nói đùa. Có Sơn Tham lâu năm dùng để bồi bổ huyết khí, dù thế nào cũng sẽ hồi phục được sức khỏe.
Nghe giọng điệu tự tin của Giang Nguyên, Tỉnh trưởng Bạch cũng thoáng thả lỏng tinh thần, sau đó lại hỏi:
- Còn chứng đau nửa đầu của vợ tôi, cậu cảm thấy như thế nào?
Đối với chuyện này, Giang Nguyên chần chừ một chút, sau đó nói:
- Để tôi cố hết sức. Sau một tháng, cho dù không thể trị hết, nhưng tỷ lệ phát tác của Bạch phu nhân sẽ giảm, hơn nữa sự đau đớn khi phát tác cũng không còn nhiều như lúc trước.
- Ừm, không tệ, không tệ.
Mặc dù Giang Nguyên không nói là nhất định có thể trị hết, nhưng tỷ lệ tái phát cộng cơn đau sẽ giảm bớt, vậy là đã tốt lắm rồi. Dù sao, bây giờ ngoại trừ loại thuốc của Mỹ kia có thể miễn cưỡng khống chế thì không còn loại thuốc nào khác.
Tỉnh trưởng Bạch mỉm cười nhìn Giang Nguyên, gương mặt hiện lên sự hài lòng, nắm tay Giang Nguyên thật chặt:
- Bác sĩ Giang, một tháng kế tiếp làm phiền cậu rồi.
- Tỉnh trưởng quá khách khí rồi. Giúp người bệnh giảm bớt cơn đau là chức trách của thầy thuốc chúng tôi.
Giang Nguyên mỉm cười.
- Không sai, không sai. Bác sĩ Giang, cậu đúng là không tệ.
Tỉnh trưởng Bạch nhìn Giang Nguyên, có chút thưởng thức.
Sau bữa cơm trưa, Hồ lão đã trở về. Nhìn vẻ mặt tràn đầy ánh sáng của Hồ lão, người trong phòng khám cũng tràn đầy nghi hoặc, không biết Hồ lão đã gặp được chuyện tốt gì.
Chỉ có Giang Nguyên là biết, được dùng cơm chung với Chủ nhiệm Ngô chính là một vinh hạnh khó lường.
Nhìn Hồ lão ngồi trên ghế, vẫn không ức chế được sự hưng phấn trong lòng, Trương Nhạc nhịn không được hỏi:
- Hôm nay sư phụ có chuyện gì vui à?
Hồ lão đắc ý vuốt râu cười:
- Không có gì, chỉ là gặp lại người bạn cũ, uống hai chén rượu mà thôi.
- Bạn cũ? Uống hai chén?
Giang Nguyên cũng lên tiếng hỏi :
- Sư phụ, người quen biết Chủ nhiệm Ngô, sao trước kia không nghe người nhắc đến ?
- Chủ nhiệm Ngô? Chính là Chủ nhiệm Ngô Nguyên đến tham gia buổi lễ kỷ niệm ngày thành lập trường của đại học Đông Nguyên?
Nghe Giang Nguyên hỏi, Trương Nhạc chấn động, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Hồ lão.
Hồ lão vuốt râu mỉm cười gật đầu.
- Sư phụ, không phải trước kia người từng cứu mạng Chủ nhiệm Ngô đấy chứ?
Giang Nguyên đột nhiên hỏi.
- Đúng vậy.
Hồ lão lại vuốt chòm râu, sau đó cười nói:
- Năm mươi năm trước, ông ấy đã từng làm việc ở đây, đồng thời cũng từng ở nhà chúng ta. Lần gặp cuối cùng đã là mười năm trước. Nhưng khi nghe ta nhắc tới, ông ấy liền nhận ra ta ngay.
Nói đến đây, Hồ lão cảm thán nói:
- Mặc dù rất nhiều năm không gặp, nhưng cũng không có gì là xa lánh cả. Ông ấy còn cố tình để lại phương thức liên lạc, bảo khi nào rảnh rỗi sẽ tìm ta tụ họp.
- Ồ, thì ra là như vậy.
Nghe Hồ lão nói, Giang Nguyên âm thầm gật đầu. Nếu không có thân phận người giúp đỡ lãnh đạo, cho dù là lãnh đạo đã về hưu cũng không có khả năng đến gần.
- Sư phụ, cũng là người lợi hại. Ngay cả Chủ nhiệm Ngô cũng quen biết.
Trương Nhạc ở bên cạnh cảm thán. Đối với y mà nói, nhân vật như vậy cũng chỉ có thể nhìn thấy trên tivi. Không có mấy ai có đủ sức nặng để tạo được mối quan hệ với họ.
Giang Nguyên thật ra lại không quan tâm. Đây đơn thuần chỉ là cảnh giới của mỗi người khác nhau mà thôi.
Sau khi ăn tối xong, Giang Nguyên nói với Hồ lão:
- Sư phụ, hôm nay trường Đông Nguyên có bữa tiệc tối, con cũng muốn đi xem.
- Đi đi, đi đi. Hôm nay sẽ rất náo nhiệt, lại còn có rất nhiều tiểu cô nương xinh đẹp.
Hồ lão cười ha hả, sau đó quay sang Trương Nhạc:
- Trương Nhạc, con cũng đi luôn đi.
- Dạ? Vâng, cảm ơn sư phụ.
Trương Nhạc vốn phải ở lại trực tối nay, nghe được lời này, gương mặt không khỏi hiện lên chút hưng phấn.
Thấy đã đến 7h30, hai người liền bước qua trường đại học.
Hôm nay trường Đông Nguyên đặc biệt náo nhiệt. Hơn nữa, đèn màu giăng khắp nơi, đặc biệt là ở sân vận động, chiếu sáng khu vực như ban ngày.
Xung quanh mở nhạc ầm ĩ. Mặc dù còn chưa đến giờ tiệc tối bắt đầu, nhưng sân vận động đã tràn ngập con người. Đám nam sinh chạy tán loạn chung quanh, tìm kiếm cơ hội đến gần các học muội.
- Gái đẹp thật là nhiều.
Trương Nhạc nhìn mỹ nữ trong sân, sau đó nhìn Giang Nguyên, hâm mộ nói :
- Giang Nguyên, cứ cách ngày cậu lại được đến đây gặp mặt nhiều mỹ nữ xinh đẹp như thế, rốt cuộc đã cua được mấy em rồi ?
Nhìn gương mặt vừa hâm mộ vừa ganh tỵ của Trương Nhạc, Giang Nguyên không nói gì, chỉ nhún vai:
- Chẳng lẽ anh không biết tôi là giáo viên sao? Giáo viên thì làm sao mà xuống tay với học sinh được?
Thấy biểu hiện của Giang Nguyên, Trương Nhạc nắm lấy cánh tay của hắn, nói:
- Đừng có mà làm bộ, tôi không tin cậu gặp nhiều mỹ nữ như vậy lại chẳng động lòng với em nào.
- Thật mà.
Nhìn vẻ mặt đố hận của Trương Nhạc, Giang Nguyên cười khổ:
- Tôi lừa anh làm gì? Thật sự là không có mà.
Thấy vẻ mặt Giang Nguyên không giống như giả bộ, Trương Nhạc liền nói:
- Thật không? Lần trước tôi thấy có một cô bé vòng 1 cỡ lớn đến tìm cậu mà?
- Lần trước đó à? Chỉ là bạn bình thường thôi, anh cũng đã gặp qua rồi mà. Là cô bé trong ngày đầu tiên tôi đến phòng khám đấy.
Giang Nguyên cười nói:
- Chúng tôi chỉ quen biết bình thường thôi.
Nghe Giang Nguyên nói như vậy, Trương Nhạc cũng nhớ đến sự việc ngày hôm đó. Quả thật là cô gái đó có đến một lần, nhưng do y quá bận nên không nhìn kỹ.
Nghĩ đến đây, Trương Nhạc liền buông tay ra. Giang Nguyên bình thường rất ít nói, hẳn sẽ không lừa y.
Nhưng y vừa mới buông tay, liền nhìn thấy một đám mỹ đi tới. Dẫn đầu là một mỹ nữ, nhìn Giang Nguyên cười nói:
- Giang Nguyên, em đang tự hỏi tại sao không thấy anh? Thì ra là anh đang trốn ở đây.
- Người bên kia nhiều quá, nên tôi đứng đây xem một chút.
Nhìn Từ Thanh Linh bước tới, Giang Nguyên cười nói.
- Vâng, tiết mục của tụi em là thứ tám. Anh không được về trước đâu đấy.
Từ Thanh Linh nói.
- Biết rồi, mọi người đi chuẩn bị đi, có gì cứ gọi cho tôi.
Giang Nguyên nói.
- Ừm, chúng ta đi.
Từ Thanh Linh dẫn theo các nữ sinh viên khác, vui vẻ rời đi. Xem ra là mỹ nữ của khoa Y.
Ánh mắt Trương Nhạc nhìn chằm chằm vào bóng lưng của các mỹ nữ, lúc này mới oán hện nhìn Giang Nguyên:
- Còn nói là không có? Nếu cậu nói cậu không có gì với mấy cô này, tôi móc hai mắt của mình ra cho cậu xem.
Sau đó nói:
- Tiểu tử cậu nhất định phải giới thiệu cho tôi vài em đấy nhé.
- Khi nào quen thân rồi, nhất định sẽ giới thiệu cho anh.
Nhìn ánh mắt u oán của Trương Nhạc, Giang Nguyên có chút bất đắc dĩ, đành phải gật đầu.
Vừa dứt lời, điện thoại di động của Giang Nguyên vang lên.
Là Lý Tiểu Vũ gọi đến.
- Nguyên ca ca, anh đang ở đâu vậy ?
Nghe giọng nói nhẹ nhàng của Lý Tiểu Vũ, trong lòng Giang Nguyên cảm thấy có chút ấm áp:
- Bây giờ tôi đang ở bên phải của sân vận động.
- Được, tôi ở chỗ này chờ mọi người.
Sau khi Giang Nguyên cúp điện thoại, bên kia lại có mấy tiểu mỹ nhân bước đến. Hai mắt Trương Nhạc mở to, nắm lấy cánh tay của Giang Nguyên:
- Không được, lúc này cậu phải giới thiệu tôi mới được.
Cũng may đi với Lý Tiểu Vũ cũng có đến bốn năm nữ sinh, đều đã gặp qua Giang Nguyên. Hắn liền thuận tiện giới thiệu Trương Nhạc. Nhìn mấy cô bé có chút ngượng ngùng, Trương Nhạc rốt cuộc cũng thỏa mãn được tâm nguyện của mình.
- Tên cầm thú này, cô bé đó phỏng chừng chỉ mới mười tám mười chín, không ngờ lại bị cậu mê hoặc thành như vậy.
Nhìn Lý Tiểu Vũ thanh thuần đến cực điểm, Trương Nhạc không nhịn được thì thầm bên tai Giang Nguyên.
- Anh đừng có nói như vậy. Cô ấy là hàng xóm của tôi đấy.
Giang Nguyên khinh thường nói một câu.
- Thế cô kia chắc cũng là hàng xóm của cậu chứ?
Nhìn một tuyệt sắc giai nhân trong bộ quần áo màu trắng bước đến, Trương Nhạc buồn bực nói.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 168: Lời nói bất hạnh
- Tôi đang tìm anh khắp nơi, nghĩ không ra anh lại trốn chỗ này cua mấy tiểu học muội của trường chúng tôi.
Nếu Hội trưởng Tuyên có thể trêu chọc được Giang Nguyên, cho đến bây giờ cũng chưa từng bỏ qua, cũng không thèm để ý đến hình tượng của mình, vừa cười vừa nhìn đám người Lý Tiểu Vũ bên cạnh Giang Nguyên.
Nhìn cô gái giống với Hội trưởng Tuyên trong truyền thuyết, đám người Lý Tiểu Vũ đều cứng đờ.
Giang Nguyên cười nói:
- Bạn học Tuyên Tử Nguyệt, cái gì mà cua tiểu học muội của các người chứ?
Dứt lời, liền nói với Lý Tiểu Vũ:
- Đây là Tiểu Vũ và bạn học của cô ấy.
- Tiểu Vũ? Lý Tiểu Vũ?
Nghe Giang Nguyên nói, ánh mắt Tuyên Tử Nguyệt hiện lên sự kinh ngạc, sau đó nhìn mấy cô nữ sinh đang ngượng ngùng bên cạnh:
- Em là Lý Tiểu Vũ hả? Chị có nghe Giang Nguyên nhắc đến em mấy lần.
Lúc này, Lý Tiểu Vũ đã biết cô gái xinh đẹp trước mắt chính là vị học tỷ trong truyền thuyết, nhưng không hề lạnh lùng như mọi người đã nói, ngược lại khiến cho người ta cảm thấy rất gần gũi.
- Xin chào Hội trưởng Tuyên.
Lý Tiểu Vũ có chút ngượng ngùng gật đầu cười nói.
- Gọi chị là Tử Nguyệt được rồi. Gọi Hội trưởng Tuyên nghe xa cách quá.
Nhìn cô gái thấp hơn mình một cái đầu, nhưng cực kỳ xinh đẹp, Tuyên Tử Nguyệt đột nhiên hiểu ra được lý do tại sao người kia lại chịu đâm mình một dao như vậy.
Gương mặt vẫn xấu hổ như cũ, Lý Tiểu Vũ gật đầu đồng ý. Lúc này, Tuyên Tử Nguyệt nhìn Giang Nguyên, cười nói:
- Được rồi, hôm nay nhân viên y tế của trường không đủ. Dù sao anh cũng nhàn rỗi không có việc gì, tạm thời giúp tôi một chút, làm thầy thuốc tại hiện trường. Nếu có việc gì thì ra tay hỗ trợ giùm.
- Sao?
Giang Nguyên mở to mắt, sau đó cười khổ:
- Tôi biết là cô tìm tôi cũng chẳng có chuyện gì tốt. Vất vả lắm mới có lúc rảnh rỗi, lại còn bị cô bắt làm việc.
- Tôi cũng không miễn cưỡng, tùy anh thôi. Anh không đồng ý cũng không sao.
Tuyên Tử Nguyệt cười nói.
Nhìn biểu hiện của Tuyên Tử Nguyệt, Giang Nguyên cau mày, đang định lên tiếng, Trương Nhạc bên cạnh không nhịn được liền nói:
- Này này, Giang Nguyên, chúng ta giúp một tay cũng không sao mà.
Nghe Trương Nhạc nói, Tuyên Tử Nguyệt mới chú ý đến y:
- Là bác sĩ Trương sao? Thật ngại quá, ánh sáng không tốt nên không nhìn thấy anh.
- Haha, không sao, tôi và Giang Nguyên không có việc gì nên cố ý đến xem náo nhiệt. Nếu Hội trưởng Tuyên muốn hỗ trợ, vậy chúng tôi không dám từ chối.
Nhìn nụ cười của Tuyên Tử Nguyệt, Trương Nhạc liền lên tiếng đồng ý, khiến cho Giang Nguyên ở bên cạnh buồn bực không thôi.
Nhưng dù sao cũng rảnh rỗi, hơn nữa Hội trưởng Tuyên nói bên kia nhìn rõ, lại có ghế ngồi và nước uống, còn có thể mang theo những cô gái sang đó chơi, Giang Nguyên hiển nhiên là không từ chối.
Đi theo Tuyên Tử Nguyệt, quả nhiên trước sân khấu có mấy cái ô, còn có bàn ghế, nước uống và hòm thuốc.
Tuyên Tử Nguyệt bước vào, nói với một vị bác sĩ. Vị bác sĩ kia liền cười ha hả rời đi, vẻ mặt như trút được gánh nặng.
Nhìn khu vực thoáng chốc không còn ai, Giang Nguyên thở hắt ra, sau đó quay sang nhìn Trương Nhạc, bất đắc dĩ nói:
- Nếu có việc gì thì anh ra tay đấy, đừng gọi tôi.
- Phì, nội khoa để tôi, ngoại khoa dành cho câu.
Trương Nhạc cười sung sướng.
- Ờ, nội khoa để cho anh.
Tay Giang Nguyên sờ trán, đột nhiên cảm thấy dạo gần đây hắn cứ gặp chuyện ngoài ý muốn. Trong hoạt động tiệc tối này làm gì có sự cố nội khoa chứ, muốn xuất hiện vấn đề cũng là vấn đề ngoại khoa.
Nhưng cũng may, đại khái cũng không có vấn đề gì. Dù sao nơi này cũng có chỗ ngồi, có nước uống. Hơn nữa tầm mắt cũng không tệ lắm. Ở đây xem văn nghệ cũng lý thú. Chung quy vẫn còn tốt hơn đám nam sinh chạy loạn kia.
Bàn ghế bên trong cũng không ít, cho nên đám người Lý Tiểu Vũ cũng theo vào trong ngồi. Hơn nữa còn mang theo không ít đồ ăn vặt và đồ uống.
Điều này làm cho không ít ánh mắt của các nam sinh trông mong nhìn sang bên này. Bọn họ đều phải chen lấn trong đám người nên biết được tư vị như thế nào.
Bữa tiệc rất nhanh bắt đầu. Tiếng nhạc tràn ngập cả khu vực. Lắng nghe tiếng nhạc từ bốn phía truyền đến, vẻ mặt Giang Nguyên tràn đầy cảm thán. Đại học trọng điểm đúng là tốt, có tiền để tổ chức nhiều sự kiện. Nhìn hiệu ứng của dàn âm thanh thì biết.
Không thể không nói, số tiền này tiêu rất đáng. Khu vực sân vận động rất lớn, nhưng cũng nhờ dàn loa lớn hai bên, nên toàn bộ khu vực đều có thể nghe rõ.
Hơn nữa, nhân tài của trường đại học Đông Nguyên cũng không ít. Ít nhất Giang Nguyên nhìn thấy MC giới thiệu chương trình hoặc những người tham gia văn nghệ đều rất đạt chuẩn.
Mọi người vừa ăn uống vừa xem văn nghệ, không khí có thể nói là nhàn nhã.
- Tiểu Vũ, xem ra sang năm có thể nhìn thấy em trên sân khấu rồi.
Giang Nguyên nhìn mấy cô gái xinh đẹp trên sân khấu, sau đó quay sang nói với Lý Tiểu Vũ.
- Không có đâu. Em không tham gia đâu. Chị Thanh Linh có đến tìm em, nhưng em không muốn đi. Vì thế đã từ chối.
Lý Tiểu Vũ mỉm cười lắc đầu nói:
- Em không thích náo nhiệt.
Khóe miệng Giang Nguyên có chút vểnh lên:
- Ừm, không thích thì không đi.
Tuyên Tử Nguyệt không biết đến từ lúc nào, tùy ý ngồi xuống bên cạnh Giang Nguyên, bỏ hai hột đậu phộng vào miệng, thở dài nói:
- Thế nào? Tôi không tệ với anh chứ?
- Tại sao lại nói như vậy? Tôi là bị cô kéo đến đây làm cu li mà.
Giang Nguyên cầm một miếng thịt bò khô bỏ vào miệng. Kỳ thật hắn không thích mấy loại nặng mùi này, nhưng không có việc gì thì nhai cho đỡ buồn.
- Cu li?
Tuyên Tử Nguyệt nhìn đám người chen chúc đằng sau, nói:
- Anh xem đám người kia kìa, xem tôi đối xử với anh tốt hay là xấu?
Giang Nguyên nhún vai, cười nói:
- Nhiều em xinh đẹp như vậy, kỳ thật tôi cũng rất muốn chen vào đấy.
Tuyên Tử Nguyệt nghiêng đầu nhìn Giang Nguyên, gương mặt xinh đẹp hiện lên nụ cười nhạo, sau đó quay đầu đi, bỏ thêm hai hột đậu phộng vào miệng:
- Ok, anh thắng.
- Haha, có thể khiến cho cô chịu thua, thật đúng là không dễ.
Giang Nguyên lại bỏ miếng bò khô vào miệng, sau đó nói:
- Như thế nào? Cô là Hội phó, tại sao lại nhàn nhã như vậy?
- Anh cũng biết mà.
Tuyên Tử Nguyệt cười nói.
- Ừm, cũng đúng.
Giang Nguyên gật đầu. Hội phó cũng là cái danh thôi. Có ai rảnh mà đi bắt cô làm việc chứ.
Giang Nguyên ở bên này tán gẫu với Tuyên Tử Nguyệt, không biết sau lưng đang có rất nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm vào, nhìn Hội trưởng Tuyên lúc nào cũng lạnh lùng giờ này đang cười thật tươi.
Lúc này, rốt cuộc cũng đến tiết mục của khoa Y. Nghe tiếng MC giới thiệu, mọi người cũng bắt đầu chú ý.
Tuyên Tử Nguyệt liếc mắt nhìn Giang Nguyên, nói:
- Hình như là Từ Thanh Linh lên sân khấu.
- Nghe nói còn có rất nhiều học muội xinh đẹp nữa.
Giang Nguyên mỉm cười nói.
- Còn có Mộc Lâm, soái ca đẹp trai nhất khoa Y lâm sàng tụi em nữa.
Lý Tiểu Vũ tiếp lời.
- Chương Mộc Lâm? Là ai vậy?
Giang Nguyên tò mò hỏi.
- Chương Mộc Lâm?
Tuyên Tử Nguyệt cũng có chút kinh ngạc, sau đó nói:
- Khó trách. Hot boy, hot girl của khoa Y đều lên sân khấu. Nếu không thì muốn trở thành tiết mục nổi bật trong số nhiều tiết mục như vậy cũng không đơn giản.
- Hot boy?
Giang Nguyên lại hỏi:
- Đẹp trai không? Tại sao tôi chưa từng gặp.
- Chương Mộc Lâm học năm ba, Nguyên ca ca không gặp là đúng rồi.
Lý Tiểu Vũ nhìn gương mặt ganh tỵ của Giang Nguyên, che miệng cười nói:
- Đẹp trai, nhưng không bằng Nguyên ca ca.
- Xem ra là có chút đẹp trai.
Nghe Lý Tiểu Vũ nói, Giang Nguyên hài lòng gật đầu.
Giang Nguyên vừa dứt lời, liền nhìn thấy một nam sinh bước ra, đầu tóc gọn gàng, lỗ tai còn đeo bông tai, mặc chiếc quần jean bó sát người, một chiếc áo jacket, ôm cây đàn ghita, thật ra có vài phần đẹp mắt.
Sau đó xuất hiện mấy cô gái và chàng trai. Từ Thanh Linh mặc một chiếc váy màu trắng. Một đoạn nhạc quen thuộc vang lên, Từ Thanh Linh bắt đầu điệu múa, dẫn dắt những người phía sau.
Chương Mộc Lâm cũng ra sức mà đánh đàn ghita.
- Tinh Không?
Nghe được đoạn nhạc này, Giang Nguyên có chút sửng sốt, thật không nghĩ đến khoa Y lại có tiết mục này.
- Đúng, Tinh Không. Đây chính là đoạn nhạc và vũ đạo của khoa tụi em, dùng hai loại phong cách để làm ra tiết mục này.
Lý Tiểu Vũ nhỏ giọng giải thích.
- Giang lão sư hát Tinh Không cũng hay lắm đấy.
Hiểu Linh bên cạnh đột nhiên nhớ đến ngày Giang Nguyên hát bài Tinh Không ở KTV:
- Em nghĩ Chương Mộc Lâm hát không hay bằng Giang lão sư.
Nghe Hiểu Linh nói, Tuyên Tử Nguyệt liền nhìn Giang Nguyên:
- Không nghĩ ra anh cũng còn biết hát.
Giang Nguyên nhún vai, cười khổ:
- Hắc hắc, không phải như vậy đâu.
- Giang lão sư, thầy đừng khiêm tốn nữa. Em đã xem bọn họ tập luyện rồi. Mặc dù Chương Mộc Lâm có thể hát bài này, nhưng so ra vẫn còn kém Giang lão sư một điểm. Tuy nhiên anh ấy lại đàn ghita rất hay.
Tiểu Linh tò mò nhìn Giang Nguyên:
- Giang lão sư, thầy có biết đàn không?
Nghe Tiểu Linh hỏi, tất cả mọi người đều quay sang nhìn Giang Nguyên. Bọn họ đều cảm thấy hiếu kỳ, nếu Giang lão sư có thể đàn được ghi ta, như vậy thì quá đẹp trai rồi. Ngay cả Trương Nhạc cũng tò mò nhìn Giang Nguyên. Y thuật của Giang Nguyên thì không có gì bàn cãi. Nếu còn có thể đàn được ghita, vậy thì kinh khủng quá. Tại sao tên này lại có tinh lực học được nhiều thứ như vậy?
Thấy tất cả mọi người đều nhìn mình, Giang Nguyên cười nói:
- Biết một chút.
- Giang lão sư, thầy đúng là biết đàn ghita sao? Hay quá rồi.
Một cô hưng phấn kêu lên.
- Không phải chứ? Nhìn không ra anh lại là một thanh niên văn nghệ đấy.
Tuyên Tử Nguyệt tò mò nhìn Giang Nguyên, nói.
Giang Nguyên nhún vai, sau đó nhìn Chương Mộc Lâm trên sân khấu, vừa ôm đàn vừa hát, liền cười nói:
- Tôi biết hát, hơn nữa còn đàn hay hơn tiểu tử kia, cô có tin hay không?
- Thật hay giả vậy? Anh chữa bệnh cứu người đã lợi hại như vậy, bây giờ còn biết đàn hát, anh không phải quá yêu nghiệt sao?
Nếu không phải đã biết Giang Nguyên không phải là loại người thích khoác lác, Tuyên Tử Nguyệt chỉ sợ đã hừ mũi rồi.
- Cô không tin cũng không sao. Mặc dù tôi đàn không hay, nhưng vẫn hay hơn so với tiểu tử kia.
Giang Nguyên lắc đầu, ánh mắt hiện lên một thân ảnh cao gầy đang ôm đàn.
- Anh Tích Nghiêm, bây giờ tôi mới phát hiện anh là người rất hoàn hảo.
Giang Nguyên hơi nhắm mắt lại rồi lắc đầu, rất nhanh xóa đi hình ảnh kia. Trong đầu hắn bây giờ đều là những gì Tích Nghiêm dạy năm đó như máy tính, tiếng Anh, đàn hát....
Nhưng Giang Nguyên cũng không nhớ mấy thứ này quá nhiều. Chúng tồn tại sâu trong nội tâm của hắn, không cần phải lấy ra, dễ làm nhiễu loạn tâm trạng của hắn.
- Làm sao vậy? Nhìn anh như vậy, có cảm giác Chương Mộc Lâm thật là kém cỏi.
Nhìn vẻ mặt của Giang Nguyên, Tuyên Tử Nguyệt tò mò nói.
Giang Nguyên mỉm cười, khinh thường nói:
- Cô không tin à? Bây giờ mà tôi lên sân khấu, tuyệt đối còn chơi hay hơn cả cậu ta.
- Đừng có mà ba hoa. Bây giờ mà anh có thể lên sân khấu biểu diễn? Trừ phi Chương Mộc Lâm té xuống, tôi sẽ cho anh lên sâu khấu.
Tuyên Tử Nguyệt cười nhạo lắc đầu.
Đối với lời nói của Tuyên Tử Nguyệt, tất cả mọi người đều gật đầu, ngoại trừ Lý Tiểu Vũ.
- A!
Trong lúc mọi người đang cười, đột nhiên nghe được tiếng thét kinh hãi truyền đến.
Tất cả kinh ngạc ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Chương Mộc Lâm đang đàn hát bình thường đột nhiên đạp vào khoảng không rồi rơi xuống đất.
- Mẹ nó, không phải chứ?
Tất cả đều nhất tề quay đầu, vẻ mặt cổ quái nhìn Giang Nguyên.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 169: Tinh Không (Thượng)
- Sững sờ cái gì? Lên đi.
Tuyên Tử Nguyệt nhìn Giang Nguyên đang trợn mắt há mồm, mặt ngu ra, trầm giọng nói.
- Cái gì? Cô thật sự bảo tôi lên sân khấu biểu diễn? Không phải chứ?
Giang Nguyên quay đầu nhìn Tuyên Tử Nguyệt, nói.
- Dẹp đi, tôi bảo anh đi cứu người, anh còn cho rằng mình ngồi ở đây làm đại gia à?
Hội trưởng Tuyên thẹn quá hóa giận, đứng dậy lườm Giang Nguyên rồi bỏ đi.
- Này, chờ tôi một chút, chờ tôi cầm theo rương đã.
Dưới ánh mắt của mọi người, Giang lão sư luống cuống tay chân cầm lấy hòm thuốc Trương Nhạc đưa cho, chạy theo đằng sau Tuyên Tử Nguyệt.
Bạn học Chương Mộc Lâm không tính là xui xẻo, chỉ tính là không được tốt lắm mà thôi.
Trước sân khấu là một khoảng sân trống. Ngoại trừ những thành viên giữ gìn trật tự, những khán giả khác đều bị chặn lại ngoài năm thước. Khi Chương Mộc Lâm té xuống, trực tiếp rơi xuống những chiếc bàn bên dưới, cũng không có người.
Cho nên, khi rớt xuống, cậu ta liền bối rối dùng tay phải chống đỡ.
Thấy Chương Mộc Lâm rơi xuống bàn, đám người Từ Thanh Linh cũng vội vàng từ trên đài chạy xuống, buổi văn nghệ cũng vì vậy mà ngừng lại.
Đối với việc Giang Nguyên đột nhiên trở thành bác sĩ tại hiện trường, Từ Thanh Linh thật ra cũng không cảm thấy ngoài ý muốn. Cho dù Giang Nguyên có biến thành lãnh đạo trường, cô cũng cảm thấy chẳng có gì kinh ngạc quá mức.
- Từ Trạch, cậu ấy sẽ không có việc gì chứ?
Nhìn vẻ mặt đau đớn của Chương Mộc Lâm, Từ Thanh Linh khẩn trương hỏi.
- Hẳn không có vấn đề gì lớn.
Giang Nguyên nhìn thoáng qua hai mắt, khẳng định:
- Người thì không có vấn đề gì lớn, nhưng tay phải đã bị gãy rồi.
Nghe Giang Nguyên nói xong, Từ Thanh Linh thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi sắc mặt có chút trắng bệch. Mặc dù Chương Mộc Lâm không bị chấn thương nghiêm trọng, nhưng tiết mục sẽ bị hoãn lại.
Giang Nguyên kiểm tra ba phút, sau đó lại dùng bản kẹp kẹp cánh tay Chương Mộc Lâm lại. Nhưng đối với trường Đông Nguyên mà nói, chuyện này không thể đơn giản như vậy được, cho nên có người vội vàng đưa Chương Mộc Lâm đến bệnh viện kiểm tra.
Xử lý xong hết thảy chuyện này, nhưng khoa Y lại xuất hiện vấn đề. Sau khi thấy Chương Mộc Lâm không có vấn đề gì, Từ Thanh Linh nhìn các bạn bên cạnh, thấy mắt họ ửng đỏ. Bọn họ đã vì tiết mục này mà tập cả nửa tháng trời. Bây giờ chỉ mới biểu diễn chưa đầy hai phút trên sân khấu.
Nhìn hai mắt có chút đỏ của Từ Thanh Linh, còn có những nữ sinh buồn bã bên cạnh, vừa giúp đỡ Giang Nguyên thu dọn đồ đạc, Tuyên Tử Nguyệt cười hỏi:
- Thế nào? Lên không?
- Lên? Lên đâu?
Giang Nguyên có chút nghi hoặc hỏi.
- Đương nhiên là lên đài rồi.
Tuyên Tử Nguyệt chỉ vào Từ Thanh Linh, nhún vai nói:
- Không định giúp cô ấy sao? Hay là anh không được?
Nhìn biểu hiện của Từ Thanh Linh, Giang Nguyên không khỏi gãi đầu.
- Nguyên ca ca, anh lên đi. Dù sao anh cũng chỉ đàn và hát thôi mà. Anh hát xong thì xuống.
Lý Tiểu Vũ không giấu được sự hưng phấn và mong muốn. Cô có suy nghĩ khác với Tuyên Tử Nguyệt. Cô thật sự muốn nhìn thấy người nào đó vừa ôm đàn vừa hát.
Từ Thanh Linh mang theo chút nghi hoặc quay sang nhìn mọi người. Cô vừa nghe mọi người nhắc đến tiết mục của cô.
Thấy ánh mắt nghi hoặc của Từ Thanh Linh, Tuyên Tử Nguyệt nhìn MC đang ngồi xổm bên cạnh, vẻ mặt sốt ruột, liền nói với Từ Thanh Linh:
- Nếu Giang Nguyên đồng ý lên sân khấu tiếp nhận vị trí của Chương Mộc Lâm, vậy thì mọi người có cơ hội trở lại sân khấu biểu diễn rồi.
- Cái gì? Có thể biểu diễn được sao?
Nghe Tuyên Tử Nguyệt nói, Từ Thanh Linh sửng sốt, sau đó kinh ngạc quay sang nhìn Giang Nguyên, ánh mắt không biết là hưng phấn hay là kinh nghi.
Thấy Từ Thanh Linh nhìn mình, biểu hiện có vẻ mong muốn, Giang Nguyên nhẹ nhàng thở dài, sau đó nhìn cô, nói:
- Sau khi đàn hát xong thì có thể xuống?
- Vâng.
Nghe Giang Nguyên hỏi, Từ Thanh Linh vội vàng gật đầu. Bây giờ cô có chút còn chưa bắt kịp được. Giang Nguyên lên sân khấu, các cô có thể tiếp tục biểu diễn được sao?
- Vậy thì được.
Giang Nguyên nhún vai nói.
- Được.
Tuyên Tử Nguyệt nhìn thoáng qua MC đang chờ cô quyết định, nói:
- Sau hai phút, tiếp tục bài Tinh Không.
- Cái gì?
Vị MC nghe Tuyên Tử Nguyệt nói, lập tức sửng sốt, nhưng rất nhanh đứng dậy bước về phía cánh gà.
- Được rồi, lên đi.
Tuyên Tử Nguyệt đưa tay lột áo khoác của Giang Nguyên xuống, nheo mắt lại, thuận tay tháo luôn cặp mắt kính đen của Giang Nguyên.
- Này, này, cô làm gì thế ? Hội trưởng Tuyên định phi lễ người khác à ?
Người nào đó còn đang kinh hoàng, liền bị Hội trưởng Tuyên đạp cho một cước, rồi nhặt lên cây đàn mà Chương Mộc Lâm làm rơi, dúi vào tay hắn, rồi chỉ vào sân khấu cao thước tám, nói :
- Nhảy lên cho tôi xem đi. Nhớ nhảy cho đẹp đấy.
Dứt lời, liền bỏ lại Giang Nguyên đang sững sờ, quay sang nói với đám người Từ Thanh Linh đang hưng phấn lẫn khẩn trương:
- Còn đứng đó lo lắng làm gì? Các người còn có một phút thôi đấy.
- Hả? Mau nhanh lên, nhanh lên.
Từ Thanh Linh rốt cuộc cũng phản ứng kịp, liếc mắt nhìn Giang Nguyên, sau đó thúc giục mọi người;
- Mau ra sau cánh gà.
- Kính thưa các bạn, chúng ta hãy nhiệt liệt vỗ tay hoan hô, một lần nữa hoan nghênh các bạn khoa Y không bỏ cuộc.
Trong tiếng vỗ tay, đám người Từ Thanh Linh một lần nữa xuất hiện trên sân khấu, nhưng lần này không có ai hát chính, khiến cho mọi người có chút nghi hoặc.
Ra hiệu với MC chương trình trên sân khấu, Tuyên Tử Nguyệt quay sang nhìn Giang Nguyên đang mặc một chiếc áo sơ mi, quần jean và giày thể thao, cuối cùng từ chối yêu cầu muốn đeo mắt kính của hắn, dùng tay giúp hắn chỉnh lại tai nghe và đàn ghita, sau đó lui về sau hai bước, đánh giá lại hình tượng của người nào đó, rồi gật đầu nói:
- Được rồi, nhớ biểu diễn cho hay lên nhé. Bữa tiệc văn nghệ này sẽ được đài truyền hình Vân Giang quay lại. Đừng làm tôi mất mặt.
Nói xong liền xoay người rời đi. Giang Nguyên mỉm cười, thấp giọng nói:
- Cảm ơn.
Thấy âm nhạc đã vang lên, nhưng lại không thấy Giang Nguyên xuất hiện, đám người Từ Thanh Linh có chút khẩn trương, hai mắt nhìn nhau. Từ Thanh Linh cắn môi, bắt đầu điệu múa.
Trong lúc động tác của các cô vừa mới bắt đầu, đột nhiên tiếng đàn ghita vang lên.
Ngón tay Giang Nguyên nhẹ nhàng khảy đàn, đồng thời mỉm cười nhìn sân khấu, nhẹ nhàng lui từng bước một về phía sau.
Trên sân khấu, Từ Thanh Linh vừa múa vừa nhìn sân khấu trống rỗng đằng trước. Khi nghe tiếng đàn ghi ta vang lên, trong lòng cô hơi bình tĩnh lại, cẩn thận nhìn chung quanh, muốn tìm Giang Nguyên đang ở chỗ nào.
Dưới sân khấu, bên cạnh Lý Tiểu Vũ, Trương Nhạc, còn có rất nhiều người nhìn thấy động tác của Giang Nguyên. Mọi người nhìn thấy hắn vừa đàn vừa chậm rãi lui về phía sau, không biết hắn đang định làm gì.
Trong lúc mọi người đang bàn tán, những người ở hàng trước đột nhiên yên tĩnh, dường như phát hiện chuyện gì đó đang xảy ra, sau đó duỗi dài cổ nhìn chung quanh, muốn nhìn thấy rốt cuộc là chuyện gì.
Trên sân khấu, Từ Thanh Linh cũng nhìn thấy Giang Nguyên đang dần lui về phía sau xuất hiện trong tầm mắt của mình. Nhìn gương mặt mỉm cười của hắn, còn có cây đàn ghita, cô liền nở nụ cười.
Mặc kệ anh ấy có đàn hay hát hay hay không, nhưng nhờ có anh ấy, bọn cô mới được lên sân khấu lần nữa.
Từ Thanh Linh mỉm cười, nhẹ nhàng khiêu vũ, giống như một tinh linh, theo tiếng nhạc mà vũ động.
Giang Nguyên nhẹ nhàng khảy đàn ghita, vừa nhìn lên trên sân khấu, vừa tiếp tục lui về phía sau, rốt cuộc dừng bước.
Tiếng đàn ghita của hắn đột nhiên nhanh lên. Hắn hít sâu một hơi, rất nhanh kích thích dây đàn, sau đó vọt lên phía trước.
Trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, trong khoảnh khắc tiếng đàn dừng lại, hắn mạnh mẽ bắn lên.
Đám sinh viên đang đứng đằng sau đột nhiên nhìn thấy giữa không trung xuất hiện một người, tất cả đều sửng sốt, chỉ nhìn thấy trong tay người đó đang cầm một vật gì, một lần nữa bắn lên giữa không trung, sau đó thuận lợi xuất hiện trên sân khấu.
Dưới sân khấu liền vang lên tiếng thét chói tai và tiếng vỗ tay hoan hô. Giang Nguyên vừa nhẹ nhàng đánh đàn ghita, vừa mỉm cười nhìn đám người Từ Thanh Linh, sau đó chậm rãi xoay người sang chỗ khác, nhẹ nhàng khom lưng, tỏ vẻ cảm ơn rồi đưa tay ra ấn nút nghe đằng sau lưng.
- Màu sờ không thấy phải chăng là ánh hồng; vật ôm không tới phải chăng chính là gió. Nhớ một người, mơ một người có được xem là tịch mịch hay không.
Giang Nguyên vừa đánh đàn vừa cất giọng trầm thấp của mình, được loa truyền về bốn phía.
Từ lúc giọng hát của Giang Nguyên vang lên, dưới sân khấu lại vang lên tiếng thét chói tai.
Lý Tiểu Vũ ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên trên sân khấu, xung quanh tràn ngập tiếng ca, gương mặt xinh đẹp liền tràn đầy ánh sáng.
Bị tiếng hát của Giang Nguyên rung động còn có rất nhiều người, không ngừng truyền đến tiếng thét chói tai.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 170: Tinh Không (Hạ)
Lúc này Trương Nhạc cũng mở to mắt nhìn Giang Nguyên. Y còn chưa hồi phục lại tinh thần. Y thấy rõ ràng, sân khấu cao một thước tám, Giang Nguyên chỉ mượn lực thanh ngang nằm giữa rìa sân khấu để nhảy lên mà thôi.
Tuyên Tử Nguyệt đứng bên cạnh một cây cột đèn, nhìn Giang Nguyên đứng trên sân khấu, nhìn nụ cười sáng lạn của hắn, còn có ngón tay nhẹ nhàng khảy trên dây đàn, cùng với giọng hát được cất lên, gương mặt liền hiện lên một nụ cười.
Mặc dù trong mắt cô, đàn ông chưa bao giờ là người để cô có thể dựa vào, nhưng bây giờ cô không thể phủ nhận, người thanh niên trước mắt này quả thật là có chút năng lực. Hơn nữa còn rất đẹp trai.
- Nếu trộm đi vận mệnh, kết quả sẽ còn ở lại. Nếu trộm đi thời gian, khổ đau sẽ còn ở lại. Người đến người đi, chỉ còn sao trời ở lại.
Giang Nguyên nhẹ nhàng đánh đàn ghita, cất giọng hát trầm thấp của mình, nhìn đám người ở dưới sân khấu, dường như nhớ lại tình cảnh tha hương năm đó của mình.
Vừa hát vừa suy nghĩ về những chuyện xa xưa.
Trong tiếng súng, hắn kéo Tích Nghiêm chạy về phía một tảng đá lớn. Trong tích tắc quay đầu lại, liền nhìn thấy đồng đội của mình đã nằm trên mặt đất.
Từ đó về sau, không còn gặp lại. Có chăng lâu lâu hắn thường lôi tấm hình Tích Nghiêm chuẩn bị tốt nghiệp trung học ra xem, lẳng lặng tưởng niệm.
- Ngưu Lang, Chức Nữ nghìn năm ánh sáng, giấc mộng thanh xuân cứ len lỏi. Tôi yêu, tôi phiêu lưu trong biển người trầm mặc.
- Hàng năm chúng ta đều nhìn sao trời, tương lai chưa từng nghĩ đến. Vì sự cố mà mất đi mộng đẹp. Mộng đẹp cũng mất đi cầu nối, còn chúng ta thì mất đi liên lạc.
Khi hát, hắn cảm thấy hốc mắt của mình bắt đầu có chút mờ dần. Bản thân hắn cũng không muốn tỉnh dậy trong không khí này.
Nỗi nhớ nhiều năm như vậy, vốn tưởng rằng đã trôi qua. Cho dù gặp lại cũng chỉ thế mà thôi.
Nhưng lúc này, sợ hãi, cô đơn, ủy khuất, tưởng niệm toàn bộ đều được lôi ra ngoài.
Hình xăm trên vai trái Giang Nguyên cũng bởi vì một phút tâm trạng bất thường của hắn mà lóe lên, sau đó càng lúc càng nhanh.
Dường như trong đầu Giang Nguyên đang có cái gì đó hiện lên, sau đó một luồng khí tức như có như không chậm rãi tản ra trên người Giang Nguyên.
Tiếng hát Giang Nguyên càng lúc càng vui. Hơn nữa còn có khí thế, tất cả mọi người dường như cũng bị tiếng hát này lay động.
Dần dần có người hát cùng với Giang Nguyên.
Từ Thanh Linh vừa múa, vừa nhìn chàng thanh niên đằng trước. Nghe tiếng hát bên tai, hai mắt bắt đầu mê ly. Lúc này cô chỉ cảm thấy trong tiếng hát của Giang Nguyên có sự bất đắc dĩ, khổ sở và tưởng niệm.
Từ tiếng hát của hắn, cô cảm nhận được điều gì đó. Nương theo tiếng hát này, vũ đạo của cô cũng càng lúc càng lưu loát.
- Sao trời không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn tôi rơi lệ. Nếu có em ở đó, có thể ôm tôi hay không.
Giọng hát của hắn dường như có lực xuyên thấu. Một luồng khí tức như có như không không ngừng lan tràn bốn phía.
Giang Nguyên dường như lâm vào một trạng thái kỳ lạ. Từng cơn gió nhẹ thổi lên, bắt đầu lay động, sau đó tích tụ xung quanh hắn.
- Sao trời tan vỡ, làm tan biến luôn cuộc đời bôn ba này. Thì ra tất cả những gì mà ta có không bằng sao trời một đêm. Trong không khí ôn nhu, nhớ lại nụ cười của em, giống như chỉ cần vươn tay là có thể chạm đến.
Không biết từ lúc nào, Giang Nguyên đã hát xong bài hát, lúc này mới nhìn xuống dưới sân khấu, mới phát hiện ra, gương mặt của mình đã tràn ngập nước mắt.
Giang Nguyên cười khổ một tiếng, khẽ thở dài, nhẹ nhàng dùng tay áo lau qua khuôn mặt, giấu đi nước mắt, rồi nhìn thoáng qua Từ Thanh Linh đằng sau, mỉm cười. Khi bài hát thứ hai vang lên, hắn nhảy lên rồi nhẹ nhàng biến mất trong bóng tối.
Khi Giang Nguyên biến mất trên sân khấu, khán giả bên dưới mới hồi phục lại tinh thần. Tiếng vỗ tay cùng tiếng thét nhiệt liệt vang lên.
Từ Thanh Linh ngơ ngác nhìn Giang Nguyên biến mất, nhẹ hít vào một hơi, sau đó nhẹ nhàng kéo làn váy.
Chiếc váy được kéo nhẹ nhàng, vốn đang là một chiếc váy màu trắng, trong nháy mắt biến thành cái quần. Bên cạnh có người đưa đến cây đàn violin.
Sau khi tiếp nhận cây đàn, Từ Thanh Linh nhẹ nhàng gác nó qua đầu vai, bắt đầu kéo.
Khúc nhạc Lương Chúc chậm rãi vang lên. Điệu múa phía sau Từ Thanh Linh bắt đầu trở nên ưu nhã.
Mặc dù tiết mục biểu diễn của khoa Y ban đầu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nhưng càng về sau biểu diễn lại càng hay.
Ban đầu là vũ đạo hiện đại, về sau theo đuổi phong cách cổ điển. Phong cách hoàn toàn khác nhau, nhưng lại biểu đạt cùng một chủ đề tình yêu và tưởng niệm. Xem ra cách sắp xếp của người dàn dựng cũng khá là có sáng ý.
Đặc biệt, trong tiết mục đầu tiên có sự góp sức của Giang Nguyên, càng làm cho tiết mục hấp dẫn hơn.
Giang Nguyên mỉm cười cầm cây đàn ghita cùng với tai nghe đưa cho thành viên tổ chức bên dưới, sau đó mỉm cười bước đến chỗ đám người Lý Tiểu Vũ và Trương Nhạc.
Lý Tiểu Vũ và Trương Nhạc dường như cảm giác được Giang Nguyên có chút lạ thường. Cho nên không ai đếm làm phiền hắn, chỉ để hắn lẳng lặng ngồi một mình.
Giang Nguyên thở hắt ra, tay dùng sức vuốt mặt, cảm giác đầu óc cực kỳ thanh tỉnh.
Hắn đối với năng lực khống chế của mình vô cùng rõ ràng, nhưng vừa rồi hắn đã mất đi khống chế, hoàn toàn đầu nhập vào trong bài hát.
Thậm chí đến cuối cùng, cũng không phát hiện mình vừa hát vừa khóc. Thật sự là dọa người!
Cảm giác bây giờ rất lạ. Hắn nhận thấy sau khi hắn hát xong bài hát này, toàn thân trên dưới đều có cảm giác thoải mái nói không nên lời. Trải qua vài phút, áp lực trên người hoàn toàn biến mất.
- Hát không tệ.
Trong lúc Giang Nguyên đang tràn đầy kinh nghi, phía sau truyền đến tiếng cười khẽ của Tuyên Tử Nguyệt.
Giang Nguyên mỉm cười quay đầu, nói với Tuyên Tử Nguyệt:
- Chỉ cần cô cảm thấy tôi không làm khó cô là được.
- Không, thật sự không tệ.
Tuyên Tử Nguyệt mỉm cười nói:
- Ít nhất đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy dễ nghe nhất.
Nói đến đây, Tuyên Tử Nguyệt nhìn Giang Nguyên, nói:
- Tôi nghĩ nếu sau này anh không làm bác sĩ nữa thì có thể làm ca sĩ, cũng là một lựa chọn không tồi.
- Ca sĩ?
Giang Nguyên cười nói:
- Thôi, tôi cảm thấy tôi làm bác sĩ vẫn hay hơn.
Tuyên Tử Nguyệt gật đầu:
- Cũng đúng, tôi cũng hiểu anh làm bác sĩ thì sẽ rất có tiền đồ.
Buổi văn nghệ chào mừng ngày thành lập trường kết thúc vào lúc 10h, nhưng những tiếng bàn tán về buổi văn nghệ vẫn chưa chấm dứt. Nhất là đề tài ai là người đã thay thế tiết mục của Chương Mộc Lâm lại càng được thảo luận rất náo nhiệt.
Rất nhiều người cho rằng, tiết mục của khoa Y vốn là tiết mục đáng chú ý nhất của buổi văn nghệ, nhưng bây giờ, người tạm thời thay thế đó mới là tâm điểm.
Giọng hát đó còn hay hơn Chương Mộc Lâm không biết bao nhiêu lần. Thậm chí còn có vài phần cuốn hút hơn ca sĩ hát chính bài này là A Tín.
Nhưng thông qua những tấm ảnh chụp lại, không có mấy ai biết được người này là ai. Hơn nữa các sinh viên khoa Y cũng tỏ vẻ chưa từng gặp qua bạn học này.
Mọi người cho rằng đây là thành viên khoa Y tạm thời mượn ở bên ngoài. Nhưng rốt cuộc cũng có người nhận ra đây chính là trợ giảng cho Hồ lão.
Từ lúc tin tức này phát ra, có người đã tìm được tấm ảnh chụp của Giang lão sư trên diễn đàn trước kia. Kết quả mới phát hiện, quả nhiên là cùng một người.
Mặc dù người trong tấm ảnh trên diễn đàn đeo mắt kính, nhưng góc mặt và dáng người, còn có khuôn miệng thì hoàn toàn giống nhau như đúc.
Kết quả vừa ra, tất cả đều bị oanh động. Nghĩ ra không vị lão sư vốn đã nổi danh trong mắt các sinh viên nữa, được đánh giá là bạn trai tốt nhất trong năm, Giang Nguyên lão sư lại hát hay như vậy.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 171: Bí ẩn
Giang Nguyên là người bí ẩn.
Đúng vậy, lần này là bí ẩn.
Mặc kệ diễn đàn náo nhiệt đến cỡ nào, có bao nhiêu cô gái xinh đẹp nhìn tấm ảnh của hắn mà ôm ngực phập phồng, Giang Nguyên vẫn rất bí ẩn.
Tại sao lần này lại nói hắn bí ẩn? Bởi vì không có ai biết tên của hắn, cho nên chỉ có thể nói là hắn bí ẩn.
Xế chiều ngày hôm sau, đài truyền hình Vân Giang có phát lại buổi văn nghệ chào mừng chín mươi lăm năm ngày thành lập trường đại học Đông Nguyên.
Đại học Đông Nguyên là trường trọng điểm trong cả nước. Buổi văn nghệ của trường, đài truyền hình Vân Giang cũng không dám khinh thị. Mặc dù chỉ là phát lại, nhưng hiệu quả tuyên truyền cũng không nhỏ. Dù sao quy cách của trường khá cao, hơn nữa lại có tiếng mỹ nữ nhiều, đủ để cho mọi người coi trọng.
Tần suất xem đài của truyền hình Vân Giang đứng thứ ba trong cả nước. Đặc biệt mấy ngày qua, tần suất xem đài được xem là dẫn đầu. Cho nên, buổi văn nghệ được phát vào buổi chiều cũng có rất đông người xem.
Tâm điểm của buổi văn nghệ chính là người nào đó đã nhảy lên trên đài, vô cùng bí ẩn.
Không quan tâm đến việc có người tra google để tìm tin tức của hắn hay không, vẫn có người cách xa ngàn dặm nhận ra hắn.
Bạn học cũ.
Lúc này, Phan Hiểu Hiểu đang nhàm chán ngồi trên ghế sofa xem tivi, sau khi chuyển qua nhiều kênh, rốt cuộc bất đắc dĩ dừng lại ở đài truyền hình Vân Giang. Lúc này đang phát tiết mục văn nghệ của trường đại học, dường như cũng không tệ.
Nhìn người vừa nhảy lên trên đài, Phan Hiểu Hiểu mở to mắt, cuối cùng cũng xác định được người kia là nhảy lên đài.
- Có chút năng lực, có thể nhảy được cao như vậy.
- Buổi văn nghệ chín mươi lăm năm ngày thành lập trường Đông Nguyên?
Phạm Hiểu Hiểu cầm remote trong tay, sau đó nhìn tiêu đề, bắt đầu có chút hứng thú.
- Ừm, cũng không tệ lắm. Không nghĩ đến trường Đông Nguyên lại có được người như vậy. Đàn ghita không dở, lại còn hát khá hay.
Nghe trong tivi truyền đến tiếng đàn, Phan Hiểu Hiểu chậm rãi gật đầu, mỉm cười. Xem ra cũng có cái để xem.
Màn hình dần dần kéo gần lại. Ánh mắt Phan Hiểu Hiểu mở to, một gương mặt anh tuấn quen thuộc đập vào mặt, một lúc sau mới hồi phục lại tinh thần.
- Giang Nguyên? Tên đại lừa gạt này học ở trường đại học Đông Nguyên?
Phan Hiểu Hiểu nhìn chằm chằm màn hình tivi, theo bản năng mà sờ môi của mình, nhớ đến cảm giác ấm nóng và mềm mại khi đó.
- Chậc chậc, vừa đàn, vừa hát vừa khóc.
Phan Hiểu Hiểu tức giận lấy điện thoại di động ra, sau đó tìm được một dãy số.
Khi nhận được điện thoại, Giang Nguyên đang bắt mạch cho một người bệnh. Nghe tiếng chuông điện thoại vang lên, hắn liền bước ra khỏi phòng khám, móc điện thoại ra nhìn.
- Phan Hiểu Hiểu?
Giang Nguyên có chút sững sờ, nhớ lại gương mặt xinh đẹp lúc trước.
Nhìn số điện thoại gọi đến, Giang Nguyên có chút bối rối. Không biết cô ấy gọi cho hắn làm gì? Chẳng lẽ đòi nợ nụ hôn đầu của cô ấy?
- Này.
Giang Nguyên vừa mới bắt máy, liền nghe được giọng nói của Phan Hiểu Hiểu truyền đến:
- Tên đại lừa gạt.
- Cái gì?
Giang Nguyên ngạc nhiên hỏi.
- Tôi nói anh là một tên đại lừa gạt.
Phan Hiểu Hiểu nói.
Giang Nguyên vuốt tóc, cười khổ:
- Này cô gái, tôi lừa cô cái gì chứ?
- Anh nói anh là bác sĩ. Tên lừa gạt.
Phan Hiểu Hiểu hừ lạnh.
- Tôi đúng là bác sĩ mà, tại sao lại bảo là lừa gạt ?
Giang Nguyên gãi đầu, khó hiểu hỏi. Không biết hắn chọc giận cô gái này lúc nào, tại sao cách xa như vậy lại gọi cho hắn ?
Nghe Giang Nguyên cứ khăng khăng như vậy, Phan Hiểu Hiểu oán giận:
- Anh đúng là lừa gạt. Tôi vừa mới xem tiết mục văn nghệ của trường đại học Đông Nguyên, nhìn thấy anh biểu diễn trong đó. Anh chính là một tên đại lừa gạt.
- Phát lúc nào vậy?
Nhớ đến bộ dạng vừa hát vừa khóc của mình, Giang Nguyên thật sự cảm thấy quá mất mặt.
- Vừa rồi, như thế nào? Không phải là đã gạt tôi chứ?
Nghe Giang Nguyên thừa nhận, Phan Hiểu Hiểu hận đến nghiến răng nghiến lợi. Thằng nhãi này đã cướp đi nụ hôn đầu của cô, bây giờ lại còn giả bộ. Nếu không phải nể mặt hắn đã cứu cô, cô đã tính sổ với hắn rồi.
Giang Nguyên tràn đầy ủy khuất. Hắn có gạt người bao giờ đâu?
- Tôi không lừa cô. Tôi thật sự là bác sĩ, nhưng tôi còn hỗ trợ giảng dạy cho trường đại học Đông Nguyên. Hôm nay, khoa Y của trường xảy ra vấn đề, tôi tạm thời ra mặt giúp đỡ mà thôi.
Giang Nguyên giải thích, nhưng cảm thấy ngay cả bản thân hắn cũng không tin nổi lời giải thích của hắn.
Nghe giọng nói có chút chột dạ của Giang Nguyên, Phan Hiểu Hiểu hừ lạnh:
- Đại lừa gạt, đừng để tôi nhìn thấy anh ở Yên Kinh?
- Thế nhìn thấy tôi cô sẽ làm gì?
Nghe giọng nói uy hiếp của Phan Hiểu Hiểu, Giang Nguyên cảm thấy thú vị, có chút tò mò hỏi.
- Tôi...tôi...dù sao tôi cũng không muốn nhìn thấy tên lừa gạt như anh.
Dứt lời, Phan Hiểu Hiểu cúp mạnh điện thoại. Bởi vì đối mặt với vấn đề mà Giang Nguyên hỏi, cô dường như không chống đỡ được. Cô nổi giận gọi điện thoại chất vấn Giang Nguyên, chính bản thân cô cũng không hiểu vì sao.
Vì sao?
Giang Nguyên đứng im nghe tiếng tút tút trong điện thoại, trong lòng cũng tràn đầy nghi hoặc. Cô gái này rốt cuộc bị cái gì vậy nhỉ? Gọi điện thoại đến chất vấn hắn chỉ vì hắn đã tham gia một tiết mục văn nghệ của trường Đông Nguyên?
Giang Nguyên không nói gì, chỉ nhún vai, sau đó bỏ điện thoại vào lại túi quần, trở lại phòng khám, tiếp tục xem bệnh.
Đương nhiên, xem tiết mục văn nghệ của trường Đông Nguyên cũng không phải chỉ có một mình Phan Hiểu Hiểu.
Đối với rất nhiều người mà nói, mặc dù Giang Nguyên đàn hát không tệ, nhưng không hấp dẫn bằng mỹ nữ.
Vũ đạo của Từ Thanh Linh cộng thêm tài kéo đàn violin của cô, khiến cho mọi người đều bị thu hút.
Một người đàn ông đang dùng cơm trong một phòng bao, đột nhiên nhìn thấy Từ Thanh Linh trên màn hình tivi, ánh mắt sáng lên, buông ly rượu trong tay xuống, chỉ vào tivi, hỏi:
- Đây là tiết mục văn nghệ của Đông Nguyên?
Một người bên cạnh vội vàng ngẩng đầu nhìn thoáng qua tivi, sau đó gật đầu cười nói:
- Vâng, là tiết mục văn nghệ của trường Đông Nguyên.
- Cô bé kia đúng là không tệ. Có quen không?
Người đàn ông trẻ tuổi hỏi.
Người bên cạnh vội vàng nhìn kỹ vài lần, sau đó nói:
- Cát thiếu, đương nhiên là quen rồi. Đây là hoa khôi khoa Y của trường Đông Nguyên chúng ta, tên Từ Thanh Linh.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 172: Cát thiếu
Ngày thứ hai, theo yêu cầu của tỉnh trưởng Bạch, Giang Nguyên và Hồ lão đến bệnh viện số 1 khám lại cho lão thái thái và Bạch phu nhân.
Hai lần trước không có mặt, hôm nay Bạch tỉnh trưởng cố tình ở lại bệnh viện chờ Hồ lão và Giang Nguyên.
Nhưng ông lại không biết, buổi tối bên phòng khám vẫn phải có người trực.
Giang Nguyên tất nhiên là không có vấn đề. Dù sao ngày nào hắn cũng ở phòng khám. Hôm nay Trương Nhạc được nghỉ, nhưng vì cuộc điện thoại của Chủ nhiệm Triệu, Hồ lão không thể làm gì hơn là yêu cầu Trương Nhạc ở lại trực, còn ông và Giang Nguyên thì lên xe Chủ nhiệm Triệu đã chuẩn bị sẵn.
Đương nhiên, Tỉnh trưởng Bạch vì muốn thể hiện sự coi trọng của mình, xe phái đến đón hai thầy trò cũng là xe chuyên dụng của ông.
Đây là lần thứ hai Giang Nguyên ngồi chiếc xe này, nhưng Hồ lão thì là lần đầu tiên. Nên biết rằng, ban đầu Tỉnh trưởng La cho Chủ nhiệm Lý đến đón bọn họ cũng là xe công vụ. Nhưng so với xe số 1 này thì vẫn còn thua kém một chút.
Sau khi đến bệnh viện, thư ký của Tỉnh trưởng Bạch là Chủ nhiệm Triệu vô cùng thân thiết dẫn hai người đến phòng bệnh cao cấp.
Tỉnh trưởng Bạch thấy hai người tiến vào, vội vàng đứng dậy đón chào, bắt tay Hồ lão và Giang Nguyên, đồng thời tỏ vẻ xin lỗi khi làm phiền hai người vào buổi tối.
Hồ lão tất nhiên là không để ý. Sau khi hai bên khách sáo vài câu, Hồ lão và Giang Nguyên cùng đi với Tỉnh trưởng Bạch vào phòng trong khám lại cho lão thái thái.
Mấy ngày qua, nhờ có thuốc của Giang Nguyên và Hồ lão, tinh thần của lão thái thái rõ ràng khỏe hơn trước rất nhiều. Hơn nữa nghe Bạch phu nhân nói, sau khi uống thuốc được hai ngày, lão thái thái ăn cũng nhiều hơn trước.
Có công dụng như vậy, Tỉnh trưởng Bạch lại càng coi trọng hai thầy trò.
Sau khi Hồ lão bắt mạch xong, liền ra hiệu bảo Giang Nguyên lên bắt mạch lại. Bây giờ ông vô cùng bội phục đệ tử của mình, đã xem hắn ngang hàng với ông. Đơn thuốc mà lão thái thái dùng lần trước cũng chính là Giang Nguyên kê.
Hiệu quả không tệ, hiển nhiên đơn thuốc cũng không cần điều chỉnh quá nhiều. Giang Nguyên chỉ điều chỉnh lại hai vị thuốc, sau đó đưa đơn thuốc cho Hồ lão.
Hồ lão cẩn thận nhìn qua, phát hiện kinh nghiệm của Giang Nguyên càng lúc càng nhiều. Thuốc mà hắn kê trên cơ bản rất phù hợp với nguyên tắc dùng thuốc của ông.
Sau khi xem qua xong, ông mỉm cười nói với Tỉnh trưởng Bạch:
- Sức khỏe của lão thái thái vẫn còn yếu, bà uống thêm ba thang thuốc nữa, đến lúc đó chúng tôi sẽ xem tình huống mà điều chỉnh.
- Vậy thì tốt, chỉ mong Hồ y sư và bác sĩ Tiểu Giang quan tâm nhiều hơn.
Đối với sự tận tình của Hồ lão, Tỉnh trưởng Bạch tất nhiên là không chê trách được, cuống quýt cảm ơn.
Sau khi khám xong cho lão thái thái, tiếp theo chính là khám cho Bạch phu nhân.
Lúc này, tại một KTV sang trọng, Từ Thanh Linh cau mày nói với Trương Du Chánh:
- Du Chánh, chúng ta đi thôi.
Nhìn biểu hiện không thích của Từ Thanh Linh, Trương Du Chánh buông ly rượu trong tay, nhìn mọi người đang uống rượu bên cạnh, chần chừ một chút rồi cười nói:
- Cát thiếu, anh Ba, tụi em có việc xin phép đi trước.
- Chưa gì đã đi rồi sao? Bây giờ mới 9h thôi mà. Trương Du Chánh, cậu đây là xem thường anh Ba, hay là không nể mặt Cát thiếu vậy?
Một thanh niên đeo mắt kính nhìn Trương Du Chánh, trầm giọng nói.
- Anh Ba, đương nhiên là không phải rồi. Chỉ là Thanh Linh cô ấy có chút không khỏe, nên tụi em xin phép về trước.
Lời Trương Du Chánh còn chưa nói hết, liền bị đối phương ngắt lời:
- Trương Du Chánh, tôi gọi cậu và Thanh Linh đến uống rượu, chính là muốn giới thiệu các người làm quen với Cát thiếu, cũng là có ý tốt, cũng đừng không biết phân biệt tốt xấu chứ.
Thấy đối phương tức giận, trong lòng Trương Du Chánh có chút sợ hãi, không dám có bất cứ lời nói nào khác. Người thanh niên tóc ngắn đẹp trai bên cạnh vội lên tiếng:
- Du Chánh, không nên gấp. Lúc này cũng chỉ mới hơn 9h, cứ uống thêm vài ly nữa.
Nói đến đây, y quay sang nhìn Từ Thanh Linh, cười nói:
- Thanh Linh tiểu thư, thời gian còn sớm, hãy ngồi thêm một chút, hát vài bài, xem như nể mặt tôi đây.
Thấy người thanh niên này lên tiếng, Trương Du Chánh lại càng không dám nói, đành gật đầu:
- Cát thiếu khách sáo rồi. Vậy chúng tôi xin ngồi thêm một lát nữa.
Đối phương khách sáo như vậy, mặc dù Từ Thanh Linh có chút không muốn nhưng cũng không thể rời đi. Dù sao cô cũng không dám đắc tội với người thanh niên này. Chỉ là trong lòng cô có sự tức giận. Đều tại Trương Du Chánh, cái gì nói là ăn bữa cơm cùng với mấy người bạn học có năng lượng. Kết quả năng lượng thì quả thật có năng lượng, là con trai của Phó tỉnh trưởng thường vụ, nhưng tất cả đều khiến cho cô không thích nổi.
Rõ ràng là nói ăn bữa cơm, nhưng bị ép uống mấy ly rượu vang, lại còn bị kéo đến đây hát.
Những hoạt động như vậy, Từ Thanh Linh cũng đã tham gia vài lần khi còn ở tổ Ngoại giao. Nhưng vì không thích, cho nên cô mới rời khỏi tổ Ngoại giao. Lần này vì Trương Du Chánh hẹn với cô, thành ra mới đến đây. Ai ngờ lại bị biến thành như vậy, muốn đi cũng đi không được.
Từ Thanh Linh miễn cưỡng cười. Cô cũng không phải là mấy cô gái không có não. Cô biết rõ năng lượng của Cát thiếu bên cạnh. Nhị công tử của tỉnh Sở Nam, ai dám không nể mặt. Cho dù cô cảm thấy không thoải mái thì cũng phải nhịn.
Thấy hai người không phản đối nữa, người tên anh Ba mang mắt kính, cũng là cựu sinh viên trường bọn họ liền rất nhanh phá tan không khí không thoải mái, bưng ly rượu, cười ha hả nói:
- Nào, nào Du Chánh, Thanh Linh, lời anh Ba nói thì không tính, chỉ có Cát thiếu nói mới chịu nghe. Hai người phải xin lỗi tôi, nào phạt rượu, phạt rượu.
Nhìn anh Ba nở nụ cười, Trương Du Chánh cũng đành bưng ly rượu lên, tươi cười nói:
- Vâng, anh Ba, em tự phạt một ly.
- Không được, không được, chẳng lẽ anh Ba tôi có giá trị chỉ bằng một ly thôi sao? Cậu phải tự phạt ba ly.
Anh Ba cười hắc hắc nói.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 173: Thanh Linh xảy ra chuyện
Thấy biểu hiện của đối phương, gương mặt Trương Du Chánh hiện lên sự bất đắc dĩ. Mặc dù y có ý định kết giao với anh Ba, nhưng trong tình huống này, y như thế nào cũng không bắt buộc Từ Thanh Linh được.
Bây giờ cũng không còn cách nào khác, y chỉ có thể ngửa đầu uống hết ly rượu, sau đó tiếp nhận hai ly đối phương đưa sang, cuống quýt uống cho xong.
- Du Chánh thật là sảng khoái, đúng là anh em tốt.
Anh Ba nhìn về phía Từ Thanh Linh, cười nói:
- Thanh Linh, cái này là dành cho nam, còn em thì uống một ly thôi.
Từ Thanh Linh vốn đã chuẩn bị xong. Nếu đối phương phạt cô ba ly, cô quyết sẽ không uống. Nhưng anh Ba chỉ bắt cô uống một ly, bất đắc dĩ liền cau mày, cười nói:
- Anh Ba, tửu lượng của tôi không tốt. Tôi có thể chỉ uống một ly này được không?
- Được rồi, Thanh Linh, em cứ uống hết ly này đi, tôi tuyệt không bắt em uống nữa.
Anh Ba mỉm cười, nói.
Nghe đối phương đã đồng ý, Từ Thanh Linh thoáng thả lỏng tinh thần, tiếp nhận ly rượu, nhắm mắt uống xuống, cố nén cái vị khiến cho người ta buồn nôn kia.
- Học muội Thanh Linh quả nhiên cũng hào sảng.
Anh Ba mỉm cười vỗ tay.
- Anh Ba quá khen rồi.
Từ Thanh Linh mỉm cười nói.
Từ Thanh Linh cũng mỉm cười, nhưng đã sớm cảm thấy choáng váng đầu óc. Lúc này Cát thiếu bên cạnh lại bắt đầu nâng ly mời hai người uống rượu.
Cát thiếu kính rượu, mặc dù cảm thấy bất đắc dĩ nhưng Trương Du Chánh cũng đành phải uống. Lại bị uống thêm ba ly nữa.
Sau khi Trương Du Chánh uống cạn ba ly, Cát thiếu liền mỉm cười nói với Từ Thanh Linh:
- Thanh Linh tiểu thư?
Từ Thanh Linh vội vàng thoái thác:
- Cát thiếu, anh Ba vừa rồi đã đồng ý cho tôi không uống rượu nữa.
Anh Ba vội vàng cười nói:
- Thanh Linh, anh Ba không bắt em uống rượu, nhưng Cát thiếu mời em, em cũng nên cân nhắc lại chứ?
Nhìn ý cười trên gương mặt vị anh Ba này, Từ Thanh Linh cười khổ, hiểu ra vừa nãy cô bị người này hãm hại. Trong tình huống như thế này, cô không còn cách nào khác.
Quay sang nhìn Cát thiếu, nhìn nụ cười của y, Từ Thanh Linh biết nếu cô không uống, chỉ sợ vị Cát thiếu sẽ trở mặt. Cái khác không quan trọng, quan trọng chính là thể diện.
Đành tiếp nhận ly rượu, nói:
- Cát thiếu, tôi chỉ có thể uống được một ly này nữa thôi.
Thấy Từ Thanh Linh cầm ly rượu trong tay nhưng không uống, Cát thiếu cười nói:
- Được, Thanh Linh tiểu thử uống hết ly rượu này, tôi sẽ không mời nữa. Cô sẽ hát cho chúng tôi nghe chứ?
Thấy Cát thiếu đồng ý, Từ Thanh Linh nghiến răng uống ly rượu xuống bụng.
Sau khi Từ Thanh Linh uống xong ly rượu, Cát thiếu quả nhiên không mời cô uống nữa, bắt đầu mời cô hát.
Mặc dù cảm thấy có chút choáng váng, nhưng Từ Thanh Linh vẫn cố gắng chống đỡ, cho rằng hát xong bài này, cô có thể về nhà.
Sau khi hát xong một bài “Thần thoại”, Từ Thanh Linh ngồi xuống nhìn Trương Du Chánh một bên. Trương Du Chánh lúc này đã uống khá nhiều, người cũng không còn tỉnh táo. Từ Thanh Linh vội vàng đẩy Trương Du Chánh, muốn Trương Du Chánh đứng dậy ra về.
Cát thiếu thấy Từ Thanh Linh vẫn còn tỉnh táo, khẽ cau mày, quay sang liếc mắt nhìn anh Ba.
Ba thiếu nhìn ánh mắt này, liền lĩnh hội được ý tứ trong đó, sau đó cầm chai rượu rót cho mỗi người một ly. Khi nhìn sang Trương Du Chánh và Từ Thanh Linh, thấy hai người đã có chút mơ hồ, cũng không chú ý đến, bàn tay liền có chút giật giật.
Lúc này, Trương Du Chánh bị Từ Thanh Linh đẩy, biết mình không thể uống được nữa, liền vội vàng ngồi dậy:
- Cát...Cát thiếu, chúng tôi thật sự không thể uống được nữa.
- Này, Du Chánh, chúng ta cùng nhau uống thêm một ly nữa, uống xong ly rượu này, lại hát thêm một bài rồi ra về.
Cát thiếu cười nói:
- Thế ly rượu này của tôi, mọi người có muốn uống hay không?
Dựa theo quy củ của Sở Nam, khi sắp tan tiệc, tất cả mọi người đều uống một ly rượu cuối cùng. Trương Du Chánh bất đắc dĩ, đành phải cầm ly rượu lên.
Từ Thanh Linh hiển nhiên cũng biết quy củ này, chỉ là cô thật sự không muốn uống, đang định thoái thác, Cát thiếu liền cười nói:
- Thanh Linh học muội, hôm nay tôi cũng chỉ mời em hai ly rượu, cũng đừng phá hỏng quy củ chứ.
Thấy ánh mắt có chút không hài lòng của Cát thiếu, Từ Thanh Linh cũng đành cắn răng bưng ly rượu lên. Cô nghĩ uống thêm một ly rượu này hẳn cũng không có vấn đề gì, lập tức bưng ly rượu uống cạn.
- Thật sảng khoái.
Sau khi mọi người uống hết rượu, Cát thiếu lại cầm micro hát một bài. Mặc dù Từ Thanh Linh có chút buồn nôn, nhưng cũng đành kiên nhẫn chờ.
Nhưng cô cũng không chờ được Cát thiếu hát xong bài hát, chỉ cảm thấy ánh mắt hoa lên, sau đó cả người chậm rãi ngã xuống ghế salon.
Trương Du Chánh cũng không tỉnh táo lắm, cũng đang dựa vào ghế salon mơ mơ màng màng, không phát hiện ra Từ Thanh Linh có chút khác thường, chỉ có anh Ba bên cạnh nhìn thấy Từ Thanh Linh đột nhiên ngã xuống ghế salon, không khỏi đắc ý cười.
Đợi Cát thiếu hát xong bài hát, hai người liếc mắt nhìn nhau, cùng mỉm cười, rồi nhìn Trương Du Chánh đang dựa lưng vào ghế mơ màng. Hai người bước đến bên cạnh ghế salon, đem Từ Thanh Linh đang mê man xoay người rời đi.
Mơ màng, Trương Du Chánh nhìn đám người rời khỏi phòng bao, lúc này mới cảm giác không ổn, cố sức ngồi dậy, nhưng chỉ cảm thấy toàn thân không có lực, lại ngã xuống ghế salon lần nữa.
Y đổ mồ hôi toàn thân, biết Cát thiếu và anh Ba đã mang Từ Thanh Linh đi. Bình thường y rất ít khi qua lại với Ba ca, hôm nay đột nhiên mời y ăn cơm, lại còn cố ý mời Từ Thanh Linh đi cùng. Nghĩ đến đây, Trương Du Chánh hận không thể cho mình một bạt tai. Chỉ là lúc này ngay cả khí lực đứng lên y cũng không có.
Trương Du Chánh khóc không ra nước mắt, đột nhiên nhớ đến một người, vội vàng móc điện thoại ra, âm thầm cảm thấy may mắn, vì sau buổi văn nghệ y đã lưu lại số điện thoại của hắn. Lúc này chỉ có thể gọi cho hắn thử xem.
Giang Nguyên và Hồ lão đã khám lại cho lão thái thái và Bạch phu nhân xong. Bạch phu nhân được Giang Nguyên châm cứu, uống ba ngày thuốc, tần suất tái phát đã giảm hơn trước rất nhiều.
Đã tin tưởng, bà lại nhờ Giang Nguyên kê thêm thuốc, sau đó để cho Giang Nguyên châm cứu thêm một lần.
Khi Giang Nguyên đang châm cứu, Tỉnh trưởng Bạch nhìn cây ngân châm dài 10cm châm vào đầu vợ mình, trong lòng cũng cảm thấy sợ. Nhưng ông là một Tỉnh trưởng, cho dù có khẩn trương, nhưng biết Giang Nguyên lần trước đã châm cứu qua một lần cho vợ của mình, hơn nữa cũng đã nghe thư ký nói qua tình huống, lúc này xem như cũng bình tĩnh hơn.
Quả nhiên, sau khi được Giang Nguyên châm cứu xong, tinh thần của Bạch phu nhân vẫn tỉnh táo như cũ, không hề có bất kỳ điều gì dị thường, cũng thở phào nhẹ nhõm, lập tức tò mò hỏi thủ pháp thần kỳ này.
Nghe Tỉnh trưởng hỏi, tuy thời gian cũng đã muộn rồi, nhưng hai người vẫn ngồi lại giải thích cho Tỉnh trưởng nghe.
Tỉnh trưởng Bạch rất chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại ngắt lời hỏi vài câu. Đang đến đoạn đặc sắc, đột nhiên điện thoại di động của Giang Nguyên vang lên.
Lập tức Giang Nguyên mỉm cười xin lỗi Tỉnh trưởng, sau đó bước sang một bên nghe điện thoại. Chỉ là hắn nhận thấy đây là một dãy số lạ.
Giang Nguyên cau mày, nhưng vẫn nhấn nút nghe.
Khi hắn vừa mới nghe, bên kia truyền đến giọng nói lo lắng, có chút không rõ:
- Là Giang Nguyên phải không?
- Vâng, tôi là Giang Nguyên. Anh là... ?
Giang Nguyên thấp giọng hỏi.
- Tôi là Trương Du Chánh. Giang Nguyên, không ổn rồi, Thanh Linh bị người ta mang đi rồi.
Nghe xong, Giang Nguyên sửng sốt, kinh ngạc nói:
- Cậu nói cái gì? Thanh Linh bị làm sao?
Giang Nguyên lớn tiếng kêu lên khiến cho Hồ lão và Tỉnh trưởng Bạch cũng ngạc nhiên nhìn sang.
Lúc này Giang Nguyên cũng thấy mình thất thố, vội vàng thấp giọng hỏi:
- Cậu nói lại cho rõ, chuyện gì đã xảy ra?
Nghe Trương Du Chánh lắp bắp đem chuyện vừa xảy ra nói qua môt lần, sắc mặt Giang Nguyên trầm xuống, nói:
- Được, tôi lập tức đến đó ngay, cậu chờ ở đó.
Mặc dù Hồ lão và Tỉnh trưởng Bạch đang nói chuyện với nhau, nhưng hai người cũng chú ý đến sắc mặt của Giang Nguyên. Hồ lão lâu như vậy mới thấy được đồ đệ lúc nào cũng bình tĩnh của mình lại có biểu hiện như thế, sợ rằng đã có chuyện lớn xảy ra, lập tức hỏi:
- Giang Nguyên, có chuyện gì vậy?
Giang Nguyên hít một hơi thật sâu, nhìn Tỉnh trưởng Bạch một cái, rồi quay sang nói với Hồ lão:
- Sư phụ, một người bạn của con xảy ra chuyện, con có thể đi ngay được không?
- Chuyện nghiêm trọng lắm sao? Nếu vậy thì đi nhanh đi. Có việc gì thì cứ gọi cho ta.
Thấy Giang Nguyên lo âu như vậy, Hồ lão cũng không hỏi nhiều, vội vàng gật đầu.
- Tỉnh trưởng, xin lỗi, tôi có việc xin phép đi trước.
Giang Nguyên cũng vội vàng nói với Tỉnh trưởng Bạch.
Tỉnh trưởng Bạch mỉm cười gật đầu:
- Không sao, nếu bác sĩ Giang có việc thì cứ đi. Có cần Tiểu Triệu đưa cậu đi không?
- Không cần, không cần, tôi tự mình đi là được rồi.
Giang Nguyên mỉm cười, sau đó vội vàng xoay người bước ra khỏi phòng bệnh.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y