2h chiều, cuộc thi chính thức bắt đầu.
Dựa theo quy tắc trước đó, buổi chiều sẽ thi viết trước. Ai lọt vào top 10 mới có cơ hội tiến vào vòng thi thứ hai.
Nơi diễn ra cuộc thi viết là phòng hội nghị bệnh viện số 1 trực thuộc đại học Y Dược. Ngoại trừ thành viên ban giám khảo, các lão y sư khác thì ngồi ở một gian phòng nhỏ bên cạnh.
Đãi ngộ của các lão y sư cũng không tệ. Bệnh viện cố ý điều những y tá có phong cách đứng đắn đến bê trà rót nước, để các lão y sư ngồi phòng máy lạnh, uống Bích Loa Xuân tốt nhất, sảng khoái thả rắm, thoải mái vô cùng.
Đương nhiên, tuy nói hoàn cảnh không tệ, y tá không tệ, nhưng trong số các lão y sư cũng không phải ai cũng thoải mái. Ví dụ như Trương Nguyệt Chánh Trương lão sư. Sắc mặt của ông đã không tốt từ cuộc họp buổi sáng rồi.
Đặc biệt là khi ngồi trong phòng nghỉ ngơi, nghe những người khác khoác lác, sắc mặt của ông lại càng thêm trầm xuống.
Nhưng Trương Nguyệt Chánh lại không có thể diện để khoe khoang vào lúc này. Dù sao, trong cái vòng tròn này, chuyện ông và đồ đệ bị mất hết mặt mũi đều đã bị lan truyền trong khắp giới. Một truyền mười, mười truyền trăm, những người ngồi ở đây không ai không biết.
Cho nên, sắc mặt lão đồng chí Trương Nguyệt Chánh mới âm trầm, ngồi một góc uống nước, không nói chuyện nhiều với ai, tùy ý cho đám bạn già kia khoác lác lên tận trời.
Những lão đồng chí bên cạnh thấy biểu hiện của Trương Nguyệt Chánh, hiển nhiên cũng biết lão gia hỏa này không còn thể diện, cũng không có hứng thú nói chuyện phiếm với ông, khiến cho Trương lão đồng chí cảm thấy thư thả hơn vài phần.
Chỉ là nghe được tiếng bàn tán xung quanh, mặc dù biết rằng không phải nói đến sự việc kia, nhưng Trương Nguyệt Chánh vẫn nghe ra được một cái tên rất chói tai, trong lòng vô cùng căm tức. Sống mấy chục năm trên đời, hôm nay mới hiểu được cái cảm giác ngồi trên bàn chông là gì.
- Đám lão già kia, hôm nay đồ đệ của tôi sẽ cho các người thấy. Đến lúc đó các người sẽ biết năng lực của Trương Nguyệt Chánh tôi.
Trương lão tức giận nghĩ thầm.
Tại phòng hội nghị bên cạnh, những tinh hoa ưu tú nhất của thế hệ trung y trẻ đều đang cầm bút, khẩn trương viết xuống.
Cuộc thi này không chỉ được các lão y sư cực kỳ coi trọng, mà nhóm các bác sĩ trẻ cũng rất coi trọng. Dù sao, phần thưởng mà sở Y tế đưa ra cũng không nhỏ.
Sáu người đạt được vị trí cao nhất đều có tiền thưởng và giấy chứng nhận, trong đó ba vị trí đầu tiên, ngoại trừ tiền thưởng và giấy chứng nhận thì cả ba đều có tư cách làm việc tại một bệnh viện có khoa trung y trực thuộc tỉnh.
Ba người này sẽ vào làm việc tại bệnh viện số 1, bệnh viện số 2 trực thuộc đại học Y dược và viện Trung y tỉnh Sở Nam.
Tiền thưởng thì không cần bàn cãi, nhưng ba danh ngạch này thì cực kỳ mê người. Nên biết rằng, sinh viên tốt nghiệp khoa trung y tìm việc rất khó. Muốn làm tại các bệnh viện lại càng không dễ.
Mà các bác sĩ trẻ hoặc người vẫn còn đang học nghề, muốn tìm việc tại các bệnh viện lại càng thêm khó khăn. Nếu có cũng chỉ là các bệnh viện bình thường cấp huyện mà thôi.
Nhưng lần này sở Y tế đưa ra ba danh ngạch, lại là bệnh viện cấp tỉnh, người bình thường nếu không có quan hệ với lãnh đạo, muốn vào cũng đừng nghĩ.
Một khi được nhận vào làm, cả đời sẽ được bảo đảm. Một năm cũng kiếm được mấy chục vạn. Theo thời gian kinh nghiệm tăng lên, được thăng lên một chức vụ nho nhỏ nào đó, một năm bảy tám chục vạn tiền lương cũng không phải nói chơi.
Đây quả thật là một sự khác biệt một trời một vực với những phòng khám hoặc bệnh viện nhỏ.
Cho nên, khi nhận được tin tức này, tất cả đều liều chết mà thể hiện. Hơn năm chục người đoạt lấy ba danh ngạch, nói nhiều không nhiều, nói ít không ít, nhưng chung quy vẫn còn tốt hơn những kỳ thi công chức, hơn một ngàn người mà chỉ có mấy danh ngạch.
Đối với phần thưởng như vậy, Giang Nguyên lại không để tâm. Vốn sau khi Hồ lão nhận được thông báo của sở Y tế, liền vui đến cười suốt cả ngày. Với bản lãnh của đồ đệ của mình, muốn lấy được một trong ba danh ngạch đó, hẳn là dễ như trở bàn tay.
Tuy nói có chút không nỡ, nhưng Giang Nguyên có thể làm việc tại bệnh viện tỉnh, tiền đồ sẽ vô cùng tốt, chung quy vẫn còn hơn đi theo ông làm ở phòng khám.
Nhưng Giang Nguyên lại không quá nhiệt tình, ngược lại nghe nói giải nhất sẽ có ba vạn tiền thưởng, hai mắt lại sáng lên.
Hồ lão nhìn biểu hiện của tiểu đồ đệ, ban đầu cho rằng là vì danh ngạch mà hưng phấn. Ai ngờ câu nói tiếp theo của hắn thiếu chút nữa làm cho ông tức đến hộc máu.
- Sư phụ, giải nhất thật có ba vạn tiền thưởng sao?
Nhìn ánh mắt tham tiền của tiểu đồ đệ, gương mặt già nua của Hồ lão liền co quắp, hồi lâu vẫn không nói nên lời, giận rèn sắt không thành thép:
- Danh ngạch bệnh viện trung y số 1 tỉnh chẳng lẽ không tốt hơn ba vạn sao?
- Chẳng lẽ không thể so được?
Giang Nguyên thấp giọng nói.
Lời vừa nói ra, đừng nói là Hồ lão, ngay cả Trương Nhạc bên cạnh cũng hận không lấy cái ghế gõ vào đầu tên tiểu tử này một cái, sau đó chà đạp hắn nghìn vạn lần, đánh cho hắn khóc cha gọi mẹ mới được.
- Con...con...con...
Hồ lão tức giận đến tay phát run, sau đó hít một hơi thật sâu, tức giận nói:
- Nếu trình độ trung y của Trương Nhạc cao hơn con, ta như thế nào cũng sẽ để cho Trương Nhạc đi.
Trương Nhạc bên cạnh cũng tức giận chỉ vào Giang Nguyên:
- Danh ngạch của bệnh viện số 1, biết bao nhiêu người cầu mà không được. Đừng nói ba vạn, ba mươi vạn cũng không đổi được.
Nói đến đây, Trương Nhạc nhìn Hồ lão nói:
- Sư phụ, khi nào thì cuộc thi diễn ra? Có thể mang hai người đi không? Con sẽ về nhà đọc sách, cho dù không ăn không ngủ cũng phải học.
Nhìn hai đồ đệ, một người năng lực không đủ nhưng trong lòng lại rất chờ mong. Còn một người thì có năng lực, nhưng lại không quan tâm đến tiền đồ. Hồ lão không thể không thở dài, quay sang nói với Trương Nhạc:
- Con đừng suy nghĩ nữa. Ba ngày nữa sẽ bắt đầu rồi. Bây giờ con hãy cố gắng mà học đi. Ba năm sau, con sẽ có cơ hội tranh tài.
- Ba ngày nữa?
Trương Nhạc cảm thấy choáng váng. Nếu là ba tháng, y sẽ liều chết mà học, sau đó đi thi thử vận may. Nhưng chỉ có ba ngày, muốn nghĩ cũng đừng hòng nghĩ. Muốn tranh tài với đám người học chuyên nghiệp, tỷ lệ rớt sợ là cao nhất.
Rốt cuộc, Hồ lão phải hung hăng giải thích cho Giang Nguyên những lợi ích của việc làm trong bệnh viện tỉnh, lúc này Giang Nguyên mới gật đầu:
- Dạ.
Nhưng nhìn bộ dạng không cho là đúng của Giang Nguyên, Hồ lão chỉ đành thở dài, âm thầm cầu may:
- Thôi kệ, dù sao cũng còn có ba vạn hấp dẫn nó. Nếu không, đối với tên đồ đệ không đáng tin cậy này, thật khiến người ta phải lo lắng.
Lúc này, Giang Nguyên đang ngồi trong phòng thi, một chút khẩn trương cũng không có, hoàn toàn không nhớ đến lời sư phụ dặn dò, nhất định phải làm bài cho tốt, ngàn vạn lần không được rớt.
Cầm bài thi, ngửi được mùi mực quen thuộc, quay đầu nhìn những người đang cúi đầu vung bút xung quanh, hắn liền ngẩn cả người.
Hắn vẫn nhớ rất kỹ cảnh tượng này. Nó đã diễn ra từ rất lâu, trong lòng âm thầm cười khổ. Nghĩ không ra, sau mấy năm, hắn lại giống như những sinh viên trước kia, ngồi đây cầm bút đi thi.
Một lát sau mới khôi phục tinh thần, khẽ thở dài, nhìn những bác sĩ trẻ xung quanh đang cặm cụi làm bài thi, chỉ có hắn là ngồi một chỗ, hết nhìn đông rồi đến nhìn tây, ngay cả hai vị giám khảo cũng phải chú ý đến hắn, lúc này hắn mới vội vàng cầm bút làm bài.
Rất nhanh đánh giá bài thi một lần từ đầu đến cuối, đọc nội dung trong đó, Giang Nguyên không khỏi cau mày.
Nội dung trên đề thi không tính là nhiều nhưng tuyệt đối cũng không ít. Liếc mắt một cái, Giang Nguyên đã âm thầm cảm thấy sợ hãi. Đề tài hoàn toàn không phải là trung y cơ sở, phần lớn đều là biện chứng về những căn bệnh đặc biệt hoặc hiếm thấy.
Những nội dung được tính là cơ sở cũng chỉ là Linh Xu, Tố Vấn, thậm chí là Thiên Kim Dực Phương, Ngoại Thai Bí Yếu...
Mấy nội dung này, nói khó thì cũng không khó, nhưng nếu nền tảng trung y không chắc, tri thức không rộng, chưa chắc có thể biện chứng được. Mặc dù có rất nhiều người lý luận trung y tương đối rõ ràng, nhưng không có mấy ai nghiên cứu trung y cổ đại.
Sau khi xem qua, Giang Nguyên không khỏi có chút choáng váng. Biện chứng những căn bệnh trung y đặc biệt, đối với hắn mà nói, hiển nhiên không phải là chuyện khó. Dù sao, gần đây hắn đi theo tổ sư gia học được khá nhiều, xem như cũng am hiểu. Nếu như những thứ này cũng không biết, vậy thì về nhà nằm ngủ thì tốt hơn.
Hơn nữa, trải qua hai tháng thực hành, khi ra đơn thuốc, mặc dù có chút chênh lệch với các lão y sư, nhưng hẳn là không quá lớn.
Nhưng đọc đến Linh Xu, Tố Vấn, hắn lại có chút hoa mắt. Đối với Hoàng Đế Nội Kinh, không phải là hắn chưa từng đọc qua khi còn bé, nhưng chỉ xem được vài trang đầu rồi quăng đi.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 186: Huyết mạch thiên phú
Linh Xu, Tố Vấn, mấy thứ này thật sự khá khó hiểu.
Nên biết rằng, khi Giang Nguyên bị lão gia tử bắt đọc sách cũng chỉ mới hơn mười tuổi, nào có thể hiểu được mấy thứ cổ văn như thế. Cho dù là tổ sư gia cũng không dạy một cách có hệ thống, nhiều nhất cũng chỉ ngẫu nhiên nhắc đến hai ba câu.
Thật ra, Thiên Kim Dực Phương và Ngoại Thai Bí Yếu thì hắn cũng có tiếp xúc qua, nhưng cũng không tính là quá chuyên sâu.
Giang Nguyên tiện tay làm qua những nội dung đơn giản, chỉ còn lại những đề tài về phân tích. Đọc qua đề bài, Giang Nguyên khẽ thở dài. Đề bài như vậy, chỉ sợ cho dù là giáo sư đại học trung y cũng chưa chắc đã làm được.
Nhưng cũng may, tuy nói ngày thường Giang Nguyên không đọc sách nhiều lắm, nhìn thấy cũng ít, nhưng dù sao cũng có ấn tượng. Tuy tổ sư gia không dạy một cách có hệ thống, nhưng những cái tổ sư gia dạy cho Giang Nguyên, đều lấy lý luận y học cổ đại làm cơ sở. Hơn nữa, trung y hiện đại của hắn trên cơ bản cũng rất chắc chắn. Hai cái kết hợp lại, cẩn thận cân nhắc, vẫn có thể giải được bài.
“Bát Chính Thần Minh Luận” của Tố Vấn có viết: cố dưỡng thần giả, tất tri kỳ phì sấu, doanh vệ huyết khí chi thịnh suy. Huyết khí giả, nhân chi thần, bất khả bất cẩn dưỡng...(Khí huyết là thần của con người không thể không nuôi dưỡng cẩn thận)
Nhìn đoạn văn tự này, Giang Nguyên muốn ngất đi. Trước kia hắn chưa từng xem qua đoạn này, nhưng dựa vào đầu óc linh hoạt, nhớ lại những lý luận có liên quan mà tổ sư gia đã dạy, đồng thời nhớ lại một số những lý luận tương tự của trung y hiện đại, miễn cưỡng cũng có thể làm được.
Dựa vào chút đầu mối này, Giang Nguyên cau mày, cố gắng phân tích.
Đối với lý luận trung y hiện đại, nền tảng của Giang Nguyên tương đối chắc. Hơn một tháng dạy không công ở trường đại học Đông Nguyên, hắn lại càng thuần thục những lý luận này.
Nhưng muốn đem những lý luận đó liên hệ với trung y cổ đại, quả thật không đơn giản. Chỉ cần có chút mâu thuẫn, chính là sai một ly đi một dặm.
Đối với những thứ không được học một cách đầy đủ, Giang Nguyên phân tích quả thật có chút khó khăn. Có lúc hắn cảm thấy đầu óc của mình sắp nổ tung, đủ loại ý niệm và suy nghĩ thỉnh thoảng xông vào, nhưng lại tìm không ra đầu mối. Tuy vậy, hắn lại không muốn buông tha.
Hắn không phát hiện hình xăm trên cánh tay trái lại chớp động lên.
Hình xăm lóe lên càng lúc càng nhanh, mày của Giang Nguyên càng lúc càng cau chặt, trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện một tin tức:
- Thông mẫn chi tâm của huyết mạch thiên phú khởi động.
- A, huyết mạch thiên phú? Thông mẫn chi tâm?
Khi đọc được tin tức này, Giang Nguyên sửng sốt. Trong lúc đang kinh ngạc, Giang Nguyên cảm thấy cảm giác đau đầu đột nhiên giảm bớt, sau đó các loại suy nghĩ và ý niệm đang rối tung tùy thời khai mở ra.
Giống như ánh mắt được mở, bắt được một chút linh cảm, bắt được sợi dây liên lạc giữa các khái niệm và lý luận.
Sau đó, Giang Nguyên mừng rỡ vô cùng, vừa dựa vào huyết mạch thiên phú, bắt đầu phân tích những ý niệm và suy nghĩ.
Lần này khác với lần trước, đầu óc linh hoạt hơn nhiều. Rất nhanh những tài liệu và tin tức có liên quan hiện ra trong đầu, đem những phân tích có tương quan liên hệ chung với nhau.
Giang Nguyên mừng như điên, chỉnh sửa lại một chút rồi bắt đầu mở rộng.
Chỉ thấy bút viết xuống rất nhanh.
Sau khi làm xong một bài, Giang Nguyên thở phào một hơi, xem lại bài viết của mình, chỉnh lại hai ba câu, bổ sung thêm hai ba câu, lúc này mới hài lòng gật đầu.
Cho dù không đạt được một trăm điểm, nhưng bảy tám chục điểm là phải có. Trừ phi gặp phải lão đồng chí chấm bài cứng nhắc, cứ phải dựa theo từng câu từng chữ trong đáp án mà chấm bài.
Tuy nhiên, điều này cũng không có khả năng. Lý luận trung y, ngoại trừ một số số liệu cơ bản, căn bản không có khả năng có đáp án tiêu chuẩn. Chỉ cần ý của anh đúng, miêu tả rõ ràng, thì có thể thuận lợi kiếm điểm.
Đề bài cuối cùng chính là thủ thuật châm cứu Tý Ngọ Lưu Chú.
Nhìn thấy đề bài này, Giang Nguyên có chút cười khổ. Thủ pháp ít thấy này lại đem ra làm đề bài. Những lão đồng chí ra đề thật biến thái. Nên biết rằng, ngoại trừ những người học trung y mới nhìn ra được đề bài nói đến thủ pháp châm cứu, còn lại thì chẳng ai biết nó là thứ gì.
Còn những người đã từng đọc qua thủ pháp này, sợ rằng cũng rất ít. Có thể là có ấn tượng đối với tên gọi, nhưng mấy ai có thể thi triển được?
Nhưng đối với Giang Nguyên mà nói, mặc kệ là nhớ hay không nhớ rõ, rốt cuộc thì hắn vẫn đã nhìn qua.
Dựa vào năng lực ghi nhớ cực kỳ khủng bố, những tư liệu về thủ pháp này nhanh chóng xuất hiện trong đầu của hắn.
Giang Nguyên cười khổ, lắc đầu viết xuống:
- Tý Ngọ Lưu Chú có hàm nghĩa là khí huyết trong cơ thể con người thịnh suy lưu động tưới rót trong toàn thân theo sự dịch chuyển của thời gian (từng giờ theo ngày, từng tháng, từng mùa theo năm…) và phép Tý Ngọ Lưu Chú là phép châm cứu chọn Huyệt theo giờ thịnh suy (mở, đóng) của khí huyết trong các đường chính kinh (Sử dụng 66 huyệt Ngũ Du của 12 chính kinh)
Viết xong, Giang Nguyên thở ra một hơi. Mặc dù phần lớn đề bài hắn chỉ có ấn tượng một chút, nhưng đáp án đưa ra hẳn không quá bất hợp lý. Cẩn thận kiểm tra lại một lần bài thi của mình, xác định không có vấn đề gì, lúc này mới nhìn chung quanh một lần.
Vốn Giang Nguyên cho rằng bởi vì phải suy nghĩ quá lâu để tìm ra đáp án, thời gian sẽ chậm trễ, nhưng bây giờ nhìn chung quanh, thấy vẫn còn rất nhiều người còn đang múa bút. Có người cau mày dựa bàn suy nghĩ, có người thì cắn đầu bút, không ai nhẹ nhõm mà nhìn xung quanh như hắn.
Khi Giang Nguyên nhìn chung quanh, phía trước cách hắn không xa, một người đàn ông cao gầy cũng mới ngừng bút.
Người này nhìn qua đề bài cuối cùng, vốn đang biểu hiện nhẹ nhõm, rốt cuộc bắt đầu ngưng trọng lên.
- Tại sao cái này cũng lấy ra thi? Đề bài này quá đáng quá đi. Tại sao một thủ pháp ít thấy như vậy lại lấy ra làm đề bài?
Ánh mắt người đàn ông cao gầy hiện lên sự nghi hoặc. Y xuất thân trung y thế gia, từ nhỏ đã đọc qua các loại y thư, các loại trung y danh trứ đều đã kiểm nghiệm qua.
Những tư liệu mà ít gặp, chỉ cần y tiếp xúc, nhất định đều nghiêm túc mà phân tích. Nếu không phải tổ phụ đột nhiên qua đời hai năm trước, chưa kịp giúp cho y dùng danh nghĩa lão trung y của tổ phụ tham gia cuộc thi lấy giấy phép hành nghề, y căn bản không đến làm đệ tử của Trương Nguyệt Chánh.
Nhưng hai năm là đệ tử của Trương Nguyệt Chánh, kinh nghiệm trung y lâm sàng của y càng thêm phong phú không ít. Đồng thời có thể dùng danh nghĩa đệ tử Trương Nguyệt Chánh tham gia cuộc thi lấy giấy phép hành nghề, thuận lợi cầm được tờ giấy phép, rất được Trương Nguyệt Chánh coi trọng.
Đây cũng là lý do khi Trương Nguyệt Chánh đến tham gia đại hội trung y Vân Giang, vẫn yên tâm để y ở lại phòng khám một mình.
Ngay sau đó, người đàn ông cao gầy này xoa xoa huyệt thái dương, sau đó cẩn thận nhớ lại.
Y đã từng nhìn qua thủ pháp châm cứu Tý Ngọ Lưu Chú, nhưng nội dung trên sách thì không nhớ rõ, làm sao có thể nhớ được khái niệm cụ thể và huyệt vị kỹ càng.
Lúc này, động tác nhìn chung quanh của Giang Nguyên lại khiến cho hai vị giám khảo trên đài chú ý.
Hai vị giám khảo này đều do sở Y tế và trường đại học Trung y cắt cử đến làm giám khảo và chấm thi, đều là những người chỉ thuần nghiên cứu học thuật.
Hai vị lão đồng chí đọc qua đề thi, liền mỉm cười nhìn nhau. Mấy chục năm kinh nghiệm làm giám khảo, bọn họ liếc mắt một cái là có thể nhìn ra được đề thi này được lấy ra từ đề khảo hạch thăng cấp Phó chủ nhiệm y sư.
Độ khó của đề thi loại này rất cao. Những người tham gia khảo hạch đều là những người trẻ tuổi, trên cơ bản mới hành nghề y. Mà thăng cấp làm Phó chủ nhiệm y sư thì với những người bây giờ, phải mất mười năm nữa mới có tư cách khảo thí. Độ khó của bài thi là có thể nghĩ.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 187: Yêu nghiệt
- Tiểu tử này rốt cuộc muốn cái gì vậy?
Giáo sư Lý Ngọc Tường kéo cặp mắt kính lão của mình, nhìn tên tiểu tử ngồi chính giữa đang quay đầu nhìn chung quanh, cau mày nói với giáo sư Tần Dương Hiên bên cạnh:
- Lão Tần, tên tiểu tử này không phải muốn làm loạn chứ? Đầu tiên hết nhìn đông rồi nhìn tây, bây giờ lại tiếp tục.
- Cũng có thể. Anh xem, cậu ta nhiều nhất cũng chỉ mới hai hai hai ba tuổi, chỉ sợ ngay cả bằng cấp cũng không có, làm sao có thể làm ra được cái gì chứ? Lão đồng chí bốn năm chục tuổi cũng chưa chắc đã làm được nửa đề thi huống chi là cậu ta.
Giáo sư Tần cười ha hả:
- Không biết là đồ đệ của ai. Nhìn qua có chút tuấn tú, hoạt bát, sợ là được yêu quý quá nên mới mang đến đây thôi.
Nghe giáo sư Tần nói, giáo sư Lý liên tiếp gật đầu:
- Lão Tần nói mới để ý, đa phần sợ là đến để tiếp cận thôi. Anh xem, cậu ta cứ ngồi không yên, e rằng muốn nộp bài rồi đấy.
Quả nhiên, khi giáo sư Lý vừa dứt lời, Giang Nguyên đã đứng lên cầm bài thi bước đến.
Giáo sư Lý tùy ý tiếp nhận bài làm của Giang Nguyên, có chút gật đầu, ý bảo Giang Nguyên có thể ra ngoài.
Ngoại trừ hai vị giáo sư là còn giữ được bình tĩnh, việc Giang Nguyên là người đầu tiên nộp bài đã khiến cho rất nhiều người chú ý.
Ít nhất là người đàn ông tên Trương Dương, vốn đang cau mày suy nghĩ, nhưng khi ngẩng đầu lên, liền chạm phải ánh mắt của Giang Nguyên, sắc mặt liền biến đổi. Đợi đến khi Giang Nguyên nộp bài, nhìn gương mặt tùy ý và lạnh nhạt của hắn, Trương Dương có chút giật mình, sắc mặt âm trầm thêm vài phần.
Những người khác, sau khi liếc mắt nhìn Giang Nguyên, phần lớn đều nhận ra hắn. Những người biết Giang Nguyên thì đều cảm thấy chẳng có gì kỳ quái, còn người không biết, khi nhìn thấy Giang Nguyên còn quá trẻ, cũng không có gì đặc biệt, sắc mặt có chút biến đổi.
Mọi người đều biết, đề thi lần này rất khó. Nếu người khác là người đầu tiên nộp bài, có lẽ bọn họ không lấy gì làm lạ. Nhưng nếu là Giang Nguyên, chẳng lẽ hắn còn trẻ như vậy mà lợi hại hơn cả bọn họ sao?
Nghĩ đến đây, mọi người không dám suy nghĩ nhiều, vội vàng tiếp tục làm bài.
Thấy Giang Nguyên thảnh thơi bước ra ngoài, giáo sư Lý nhìn thời gian, thấy còn cách giờ nộp bài đến bốn mươi phút, lập tức mỉm cười lắc đầu. Ông không phải lần đầu tiên làm giám khảo. Những người nộp bài trước ba bốn chục phút trong các cuộc thi, trên cơ bản đều biết mình không thể thông qua.
Nhưng giáo sư Tần đang nhàn rỗi, tùy ý cầm bài thi của Giang Nguyên lên xem, muốn xem thành tích của tên tiểu tử này rốt cuộc như thế nào. Có thể đến được đây, hẳn là không quá kém.
Tuy nhiên, khi ông liếc nhìn qua vài lần, sắc mặt liền thay đổi. Bởi vì ông phát hiện, tất cả các câu hỏi của đề thi đều đã được làm hết. Nói cách khác, không có câu hỏi nào là không làm.
Lập tức, giáo sư Tần liền cẩn thận đọc lại.
Giáo sư Lý cũng nhìn thấy biểu hiện của giáo sư Tần, nhưng cũng không quá để ý.
Nhưng ông dần dần phát hiện, vẻ kỳ quái trên gương mặt giáo sư Tần càng lúc càng nhiều.
- Lão Tần, làm sao vậy?
Giáo sư Lý tò mò hỏi.
Nghe giáo sư Lý hỏi, giáo sư Tần ngẩng đầu, vẻ mặt cảm thán nhìn giáo sư Lý, sau đó đưa bài thi của Giang Nguyên qua, nói:
- Anh xem đi.
- Ồ?
Nhìn vẻ mặt cảm thán của giáo sư Tần, giáo sư Lý cũng có chút sửng sốt, sau đó tiếp nhận bài thi, bắt đầu xem qua. Sau khi xem, sắc mặt cũng dần dần ngưng trọng.
Xem đi xem lại vài lần, lúc này mới kinh nghi nhìn giáo sư Tần ở bên cạnh, do dự một chút rồi nói:
- Lão Tần, anh xác định đây là bài làm của cậu ta?
Giáo sư Tần cười khổ, gật đầu nói:
- Không sai.
Giáo sư Lý im lặng một hồi, sau đó lắc đầu nói:
- Lão Tần, mấy năm qua anh đã từng gặp một tên yêu nghiệt như thế này chưa?
- Chưa.
Giáo sư Tần nhìn lại tên thí sinh ghi trên bài thi, thở dài một hơi rồi lắc đầu.
Giang Nguyên bước vào căn phòng nhỏ bên cạnh. Lúc này các lão y sư đang trò chuyện rất hứng khởi, thấy có người bước vào, tất cả đều ngẩng đầu lên nhìn.
Nhìn thấy là Giang Nguyên, ai nấy đều sững sờ, sau đó quay sang nhìn đồng hồ.
- Còn những bốn mươi phút nữa mà.
Tất cả đều biến sắc. Mặc dù bọn họ không rõ ràng lắm đề thi là gì, nhưng bên ngoài rất im ắng, khi chỉ có một mình Giang Nguyên bước vào, bọn họ có thể nhận thấy độ khó của đề thi.
- Giang Nguyên, làm xong hết rồi sao? Thế nào, có khó không?
Hồ lão vốn đang có chút lo lắng cho Giang Nguyên, nhưng thấy Giang Nguyên là người đầu tiên đi ra, ngược lại lại thở phào một hơi. Giang Nguyên làm việc luôn có chừng mực. Nếu hắn không làm được, tuyệt đối không ra ngoài sớm như vậy.
Hắn có thể ra sớm, chứng tỏ hắn đã có nắm chắc về bài làm của mình.
Nhìn Hồ lão cười tươi như hoa, những người bên cạnh lại căng thẳng. Chẳng lẽ thực lực của Giang Nguyên mạnh như vậy sao? Chuyện lần trước không phải là do vận khí?
Nghĩ đến đây, tất cả đều nhìn Trương Nguyệt Chánh đang ngồi một góc.
Thấy mọi người nhìn mình, sắc mặt Trương Nguyệt Chánh vốn đang âm trầm, lúc này có thể chọc ra nước được rồi.
Nhìn sắc mặt của Trương Nguyệt Chánh, mọi người cũng không hoài nghi nữa, vẻ mặt hâm mộ nhìn Hồ lão.
- Hơi khó.
Giang Nguyên thành thật nói.
- Con đã làm hết bài, nhưng đúng được bao nhiêu cũng không biết chắc.
Nghe Giang Nguyên nói xong, vẻ mặt không giống như giả bộ, những người còn lại đều thở phào nhẹ nhõm. Như vậy cũng đúng, còn không thì hắn quá yêu nghiệt đi.
Nhưng vẫn có người tò mò hỏi:
- Tiểu Giang, cậu cảm thấy câu hỏi nào là khó nhất?
Giang Nguyên tiếp nhận tách trà một y tá đưa đến, sau khi nói câu cảm ơn liền trả lời;
- Cháu cảm thấy khó nhất chính là câu hỏi Bát Chính Thần Minh Luận của Tố Vấn và Tý Ngọ Lưu Chú châm pháp.
Nghe xong, sắc mặt mọi người đều cứng đờ, lộ vẻ kinh ngạc.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 188: Làm sao có thể?
Bát Chính Thần Minh Luận của Tố Vấn?
Tý Ngọ Lưu Chú châm pháp?
Một số lão y sư nghe được hai câu hỏi này, nhất thời kinh hô lên.
Những người ngồi đây đều là những lão y sư hành nghề mấy chục năm, đối với hai đề mục này, hiển nhiên là biết rõ. Nhưng nội dung cụ thể thì ngay cả bọn họ cũng chưa chắc rõ ràng.
Nhưng đề mục này được lấy ra làm câu hỏi, độ khó của cuộc thi là có thể nghĩ. Nhưng Giang Nguyên chỉ nói là hơi khó, vả lại cũng đã làm hết bài.
Nghĩ đến đây, ánh mắt mọi người nhìn Giang Nguyên lại kinh ngạc hơn vài phần.
Chỉ có Hồ lão là vui vẻ ra mặt, dùng tay vuốt râu, gật đầu tự đắc:
- Ừm, không tệ lắm.
Nhìn biểu hiện của Hồ lão, những lão y sư bên cạnh đều đố kỵ không thôi. Lão gia hỏa này ngày thường đã chiếm tiện nghi ở tỉnh, quan hệ với các lãnh đạo cũng rất tốt. Khác thì không tính, nhưng ngay cả đệ tử cũng ông cũng xuất sắc đến như vậy.
Rất nhanh, người thứ hai liền bước vào. Sau khi nhìn thấy người vào là ai, sắc mặt đang âm trầm của Trương Nguyệt Chánh rốt cuộc cũng thả lỏng ra vài phần. Nhưng bởi vì Giang Nguyên vào trước, ông tất nhiên là không thể lên tiếng hỏi đệ tử của mình.
Tuy nhiên, vẫn có người quen lên tiếng hỏi:
- Tiểu Trương, cậu cảm thấy đề thi có khó không?
Nghe có người lên tiếng hỏi, những lão y sư còn lại cũng tò mò nhìn sang, muốn Tiểu Trương nói như thế nào, có phải là rất khó hay không.
Thấy tất cả mọi người đều nhìn mình, còn có vẻ mặt khẩn trương của sư phụ, Trương Dương mấp máy môi, sau đó nhìn sang Giang Nguyên đang lạnh nhạt bên cạnh, chần chừ một chút rồi mỉm cười nói:
- Không khó lắm.
- Không khó lắm?
Mọi người sửng sốt nhìn Trương Dương rồi lại nhìn Giang Nguyên. Chẳng lẽ Trương Dương lợi hại như vậy sao?
Thấy ánh mắt quái lạ của mọi người, Trương Dương cũng lấy làm lạ. Bọn họ có ý gì vậy? Chẳng lẽ tên tiểu tử kia chỉ là tùy ý nộp bài?
Trương Dương đến bên cạnh Trương Nguyệt Chánh, Trương Nguyệt Chánh liền cẩn thận hỏi vài câu. Nghe Trương Dương nói trên cơ bản cũng đã làm xong bài, tâm lý mới thoáng kiên định được một chút. Giang Nguyên ra sớm, nhưng đệ tử của ông cũng không thua kém.
Càng lúc càng có nhiều người ra ngoài. Có người ủ rũ, có người hớn hở. Nhưng tóm lại, ủ rũ nhiều hơn hớn hở.
Sau khi thi viết xong, ngày thi thứ nhất xem như chấm dứt. Buổi tối, các giáo sư của đại học Y Dược sẽ chấm bài. Sáng mai sẽ có danh sách kết quả.
Vốn định ăn xong bữa tối rồi mới ra vể, nhưng Hồ lão và Giang Nguyên đã đi cả ngày, tất nhiên là không thể ở lại, liền trực tiếp quay lại phòng khám.
Đối với ngày thi thứ hai, Giang Nguyên một chút cũng không lo lắng. Chỉ là hắn nhớ đến cái gì là Thông mẫn chi tâm của huyết mạch thiên phú.
Lần trước hắn đạt được thiên phú thứ nhất, Mê hoặc cũng là khi Cửu Vĩ tầng một viên mãn, tại sao hắn lại có được một Huyết mạch thiên phú thông mẫn chi tâm này? Chẳng lẽ là Cửu Vĩ tầng hai của hắn đã viên mãn? Không thể nào.
Hắn nhớ rất rõ, sau khi hắn luyện Ngũ Cầm Hí vào sáng nay xong, năng lượng cũng chỉ mới đạt được 83%, làm sao có thể viên mãn được?
- Thiên phú mê hoặc, Huyết mạch thiên phú thông mẫn chi tâm. Thiên phú Mê hoặc, thiên phú Huyết mạch.
Giang Nguyên ghi nhớ trong lòng, đột nhiên sửng sốt. Đúng rồi, có cái gì khác khác trong đó.
- Huyết mạch...Thiên phú huyết mạch.
Lẩm bẩm vài chữ, Giang Nguyên dường như nhớ đến điều gì đó. Khi Cửu Vĩ tầng một viên mãn, hắn đã đạt được một thiên phú, có thể là Thiên phú huyết mạch. Nói cách khác, thiên phú này vẫn tồn tại nhưng chưa từng sử dụng qua. Chỉ khi nào não bộ hoạt động quá mức thì mới xông ra ngoài.
Nghĩ đến đây, trong lòng Giang Nguyên cảm thấy buồn bực. Thiên phú này rất hữu dụng, nhưng lại hao mất năng lượng. Hắn nghe được năng lượng chỉ còn 54%, hơn nữa còn là một kỹ năng bị động. Không đến thời điểm mấu chốt thì sẽ không xuất hiện.
Nhưng hắn lại thích năng lực này. Mặc dù năng lượng tiêu hao khá lớn, nhưng ít nhất trong thời điểm mấu chốt có thể đem ra dùng. Nếu không có thứ này, bài thi vừa rồi của hắn chỉ sợ hết giờ cũng chưa chắc làm xong.
Buổi tối, tắm xong, Giang Nguyên mở tủ đầu giường, lấy ra một cái hộp, bên trong là một ít Sơn Tham lâu năm. Sau khi cắn một miếng, hắn cất miếng Sơn Tham còn lại vào trong hộp.
Nhìn thấy bên trong chỉ còn lại hai miếng Sơn Tham, hắn nhẹ nhàng thở dài. Ở quê hắn có khá nhiều Sơn Tham, hơn nữa nội khí cũng ngày càng thâm hậu, tiến bộ rất nhanh. Nhưng bây giờ chỉ còn lại hai miếng, khó trách Tuyên Tử Nguyệt nói thứ này người bình thường dùng không nổi.
Cũng may mà hắn được tặng. Nếu dùng tiền mua, chắc phải đau lòng đến cỡ nào.
Nhưng bây giờ hắn cũng đã rất đau lòng. Mới trải qua thời gian bao lâu, hắn đã ăn hết mấy vạn đồng rồi.
Đương nhiên, mặc dù rất đau lòng, nhưng Giang Nguyên vẫn tiếp tục ăn. Chờ thêm vài ngày nữa, thế nào cũng phải xin phép sư phụ nghỉ phép về quê một chuyến, thế nào cũng đào được vài củ. Nếu không có Sơn Tham lâu năm hiệp trợ, tốc độ tu luyện sợ rằng còn lâu lắm mới đạt được viên mãn.
Vừa nhai Sơn Tham, Giang Nguyên vừa nằm lên giường, chậm rãi nhắm mắt lại. Hắn thậm chí cảm nhận được một mùi thơm tràn ngập trong miệng, chảy xuống bụng, sau đó chậm rãi chuyển thành một dòng nước ấm chảy tràn toàn thân.
Mặc dù lúc này cách thời gian trước không lâu lắm, nhưng Giang Nguyên biết rõ hắn tiến bộ được bao nhiêu. Khi hắn đối mặt với Tề Nhạc Minh, cơ hội công kích hoặc hoàn thủ đều không có. Thậm chí muốn ngăn cản công kích của đối phương cũng hết sức khó khăn.
Nhưng bây giờ, Giang Nguyên tin rằng, một khi đối mặt với Tề Nhạc Minh, hắn có thể ngăn cản được đối phương đến ba phút trở lên.
Đương nhiên, sau ba phút, vẫn sẽ bị đối phương đánh ngược lại.
Nhưng nhiêu đây cũng đủ khiến cho Giang Nguyên tin tưởng, chỉ cần tiếp tục, nội khí tăng cao, muốn đuổi kịp đối phương cũng không phải chuyện khó.
Một đêm trôi qua, cảm giác toàn thân thoải mái, Giang Nguyên rời khỏi giường, rửa mặt rồi chạy sang trường Đông Nguyên.
Cảm thấy động tác giơ chân nhấc tay lưu loát và sức mạnh tràn đầy, ý cười trên gương mặt Giang Nguyên càng nhiều hơn.
- Cô đến rồi sao?
Giang Nguyên chậm rãi thu hai cánh tay đang giang ra như con chim đại bàng, thở phù một hơi, sau đó cúi người cầm lấy chiếc áo thun và chiếc áo khoác trên ghế đá bên cạnh, rồi mỉm cười nói với Tuyên Tử Nguyệt.
- Chậc chậc, dáng người không tệ, làn da lại rất trắng.
Thấy Giang Nguyên lộ ra thắt lưng, ánh mắt Tuyên Tử Nguyệt sáng lên, khẽ cười nói.
Giang Nguyên nhún vai, khóe miệng vểnh lên, nhìn Tuyên Tử Nguyệt một thân áo khoác quần jean, cười nói:
- Dáng người của cô cũng không tệ mà.
- Lưu manh.
Nhìn vẻ mặt mê gái của Giang Nguyên, Tuyên Tử Nguyệt nhịn không được mà che miệng, khẽ gắt một câu.
Tiểu tử này, khi nghiêm chỉnh thì nghiêm chỉnh đến đáng sợ. Nhưng khi miệng lưỡi trơn tru thì cũng giống như được bôi mỡ.
- Tại sao hôm nay lại dậy sớm như vậy?
Giang Nguyên khoác áo khoác, nhìn gương mặt xinh đẹp của Tuyên Tử Nguyệt, tò mò hỏi.
- Cố ý đến xem anh tiến bộ như thế nào.
Tuyên Tử Nguyệt mỉm cười, chỉ là nhìn thấy ánh mắt Giang Nguyên lợi hại hơn, liền hỏi:
- Gần đây anh tiến bộ rất nhanh?
Giang Nguyên cúi thấp đầu, sau đó mới ngẩng đầu nhìn Tuyên Tử Nguyệt, cười nói:
- Ừm.
- Rốt cuộc là tiến bộ bao nhiêu?
Thấy Giang Nguyên gật đầu, Tuyên Tử Nguyệt cắn môi, tiếp tục nói:
- Tôi có thể cảm nhận được động tác của anh khác biệt so với lúc trước một trời một vực.
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Tuyên Tử Nguyệt, Giang Nguyên chần chừ một chút, sau đó cười nói:
- Nếu muốn biết chính xác, chúng ta có thể thử xem.
Tuyên Tử Nguyệt gật đầu:
- Được.
Sau năm phút, nhìn Giang Nguyên bị mình đẩy lui bốn năm bước, sự kinh ngạc trong ánh mắt của Tuyên Tử Nguyệt càng lúc càng đậm.
- Anh...Điều này sao có thể?
Mặc dù cô nhớ rất kỹ lần trước Giang Nguyên giết chết Tiền Lập Nguyên như thế nào, nhưng cô cũng biết khi đó Tiền Lập Nguyên đã bị thương không nhẹ, mà Giang Nguyên cũng không ngăn cản được bao nhiêu công kích của Tiền Lập Nguyên. Đến cuối cùng, Giang Nguyên lợi dụng sự khinh thường của đối phương mới có thể giết chết được y.
Còn bây giờ, Giang Nguyên có thể chống đỡ được đến năm phút. Mặc dù cô còn chưa dốc hết toàn lực, nhưng điều này cũng khá đáng sợ. Hiện tại chỉ mới qua bao lâu? Chỉ chưa được hai tháng. Một người bình thường như Giang Nguyên, có thể tiến bộ như vậy là không thể tin nổi.
Giang Nguyên mỉm cười nói:
- Cô bảo tôi ăn Sơn Tham lâu năm, bây giờ ăn gần hết rồi.
- Nhưng cũng không có khả năng...
Tuyên Tử Nguyệt kinh nghi nhìn Giang Nguyên.
- Tuyệt đối không có khả năng. Nếu chỉ dựa vào chút Sơn Tham đó mà mang đến tác dụng như vậy, chúng tôi còn cực khổ tu luyện để làm gì?
Nhìn vẻ mặt của Tuyên Tử Nguyệt, Giang Nguyên bất đắc dĩ nói:
- Tôi cũng không còn giải thích nào khác.
Nhìn vẻ mặt thành thật của Giang Nguyên, còn có nụ cười bất đắc dĩ, Tuyên Tử Nguyệt im lặng một hồi, cuối cùng lắc đầu cười.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 189: Gặp nhau tại căng tin
- Tôi hy vọng chỉ có một mình cô biết chuyện này.
Giang Nguyên nói.
Nhìn ánh mắt của Giang Nguyên, Tuyên Tử Nguyệt khẽ thở dài. Cô tất nhiên hiểu được tại sao Giang Nguyên lại nói như vậy, liền gật đầu:
- Ngoại trừ tôi thì sẽ không có ai biết.
Thấy Tuyên Tử Nguyệt gật đầu, Giang Nguyên mỉm cười, nhìn đồng hồ rồi nói:
- Được, để cảm ơn cô, tôi mời cô ăn sáng.
- Keo kiệt.
Tuyên Tử Nguyệt bĩu môi, hừ một tiếng nhưng vẫn đi theo Giang Nguyên đến căng tin.
Không lần nào Giang Nguyên thấy Tuyên Tử Nguyệt đi giày cao gót, lần này, nhìn Tuyên Tử Nguyệt không mang giày cao gót đi bên cạnh hắn, thế mà chỉ thấp hơn hắn có bốn, năm cm.
- Hôm nay mới phát hiện thật ra cô khá cao đấy.
Nhìn Tuyên Tử Nguyệt đứng đến tai của mình, nếu cô mang giày cao gót, hẳn còn cao hơn cả hắn.
Tuyên Tử Nguyệt liếc nhìn gương mặt tràn đầy cảm thán của Giang Nguyên, khẽ cười một tiếng:
- Cho nên tôi ít khi đi giày cao gót, tránh cho người nào đó tự ti.
- Ơ?
Nhìn gương mặt trêu chọc của Tuyên Tử Nguyệt, Giang Nguyên không khỏi mỉm cười lắc đầu nói:
- Đàn ông chưa bao giờ chỉ vì chiều cao mà cảm thấy tự ti.
Hừ! Tuyên Tử Nguyệt khẽ hừ một tiếng, tỏ vẻ khinh thường.
Tuy nói đã là 7h30 sáng, nhưng quả thật vẫn còn chút sớm. Tuy nhiên, vì đã gần đến cuối học kỳ, cho nên người thức dậy sớm cũng không ít.
Ở cửa căng tin, Giang Nguyên rửa tay, còn Tuyên Tử Nguyệt thì đứng bên cạnh.
Mặc kệ Phó hội trưởng Tuyên đứng ở đâu thì đều là tiêu điểm ở đó. Hơn nữa, đại đa số thời gian cô đều đi một mình, rất ít khi xảy ra tình huống đi cùng với ai.
Rất nhiều người theo ánh mắt lơ đãng của cô mà nhìn về phía người thanh niên đang rửa tay.
- Là nam?
Tất cả mọi người đều cả kinh. Tuyên Tử Nguyệt đang chờ một người nam?
Sau khi vốc nước rửa mặt xong, Giang Nguyên lắc đầu cho nước khô bớt, lúc này mới quay sang nói với Tuyên Tử Nguyệt:
- Đi thôi.
Sau khi hắn nói xong, mới phát hiện mình vì người nào đó mà trở thành tiêu điểm của rất nhiều người.
Lập tức cười nói:
- Khí chất của Hội trưởng Tuyên quả thật không đùa được. Người bình thường đi cùng với cô, quả thật áp lực rất lớn.
Nghe được câu nói có tính châm biếm này, Tuyên Tử Nguyệt lại không tức giận, khóe miệng có chút vểnh lên:
- Anh là người bình thường?
- Không phải.
Giang Nguyên im lặng một chút rồi lắc đầu. Đúng vậy, Tuyên Tử Nguyệt không phải người bình thường, mà hắn cũng không tính là người bình thường.
Bữa sáng của căng tin cũng khá phong phú. Nhưng Hội trưởng Tuyên ăn không nhiều lắm, chỉ có một phần đậu tương.
Còn Giang Nguyên chính là điển hình của một tên tham ăn.
Hắn ăn bốn cái bánh bao hấp, bốn cục xíu mại, một chén cháo và một phần đậu tương.
Thấy Giang Nguyên ăn, Tuyên Tử Nguyệt có chút sửng sốt, nhưng cũng không cảm thấy kỳ quái. Người luyện võ bình thường ăn rất nhiều. Mặc dù Giang Nguyên ăn nhiều lắm, nhưng dường như cũng chưa là gì.
Lúc này, có hai người vừa cười vừa nói bước vào, ánh mắt bắt đầu tìm kiếm chung quanh.
- Kìa, ở đó còn chỗ.
Ánh mắt Tiểu Linh sáng lên, thấy phía trước có một cái bàn trống, lập tức kéo tay Lý Tiểu Vũ bước nhanh đi.
Giang Nguyên cầm đũa lua vài cọng bún cuối cùng trong bát bún gạo vào miệng, sau đó ngẩng đầu định lấy xíu mại, đột nhiên nhìn thấy hai người đang vui vẻ bước về phía này, vừa lúc chạm phải ánh mắt của hai người này, liền sửng sốt một chút.
Tiểu Linh thật ra không quan tâm, đặt dĩa thức ăn lên bàn, sau đó kéo Lý Tiểu Vũ ngồi xuống.
- Tiểu Vũ, chào buổi sáng.
- Chào Nguyên ca ca.
Lý Tiểu Vũ khôi phục lại tinh thần, ánh mắt hiện lên sự sợ hãi lẫn vui mừng, nhưng rất nhanh nhìn thấy gương mặt lạnh lùng bên cạnh, đỏ mặt lắp bắp:
- Xin chào Hội trưởng Tuyên.
- Ồ, là Tiểu Vũ à? Đã lâu không gặp.
Tuyên Tử Nguyệt mỉm cười gật đầu.
Tiểu Linh bên cạnh cũng sững người. Bây giờ cô mới hiểu được tại sao nhiều người như vậy, nhưng cái bàn này vẫn để không. Người bình thường, ai dám ngồi chung bàn với Hội trưởng Tuyên chứ?
Lý Tiểu Vũ nhìn Giang Nguyên và Tuyên Tử Nguyệt, ánh mắt hiện lên sự ảm đạm, nhưng rất nhanh đã nở nụ cười, ngồi xuống đối diện với Tiểu Linh, nói với Tuyên Tử Nguyệt:
- Hội trưởng Tuyên, chúng tôi sẽ không quấy rầy hai người.
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn kia, còn có chút ảm đạm chợt lóe lên trong ánh mắt rồi biến mất, sau đó nhìn Giang Nguyên vẫn không có biểu hiện gì, Tuyên Tử Nguyệt lắc đầu cười nói:
- Không sao đâu. Tôi cũng vừa mới gặp Giang Nguyên, chỉ cùng nhau ăn một bữa sáng mà thôi, em không nên hiểu lầm.
- Vậy à?
Nghe Tuyên Tử Nguyệt nói, nụ cười trên gương mặt Lý Tiểu Vũ cũng tươi hơn vài phần, khiến cho Tuyên Tử Nguyệt không khỏi mỉm cười, sau đó quay sang nhìn gương mặt đẹp trai phía đối diện, liền mỉm cười cầm nửa cái bánh bao lên cắn nhẹ, rồi nhìn lại nhìn Lý Tiểu Vũ bên cạnh, không thèm quan tâm đến người nào đó.
Giang Nguyên ngồi đối diện với Tuyên Tử Nguyệt, lúc này có chút không được tự nhiên, đột nhiên đưa dĩa xíu mại của mình cho Tiểu Linh đang mải ăn bún gạo:
- Tiểu Linh, có muốn ăn xíu mại hay không?
- Hả, không cần, không cần. Em ăn một tô bún gạo như vầy là đủ rồi.
Tiểu Linh sửng sốt, vội vàng nói. Nhưng nhìn ánh mắt ôn nhuận của Giang Nguyên, gương mặt cũng tự nhiên hơn vài phần.
- Tiểu Vũ, ở đây vẫn còn bánh bao này.
- Không cần đâu, Nguyên ca ca, anh ăn đi. Em cũng ăn một bát bún gạo là được.
Nhìn bữa sáng phong phú trước mặt Giang Nguyên, Lý Tiểu Vũ cũng có chút giật mình, vội vàng lắc đầu.
Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, bên cạnh có không ít người len lén nhìn sang, thấp giọng nghị luận.
- Giang Nguyên này thật đúng là có bản lĩnh. Không những Hội trưởng Tuyên bị anh ta thu hút, ngay cả quan hệ với bạn gái cũ cũng vẫn có thể duy trì tốt.
- Đúng vậy, thật hâm mộ quá đi. Tại sao người ta lại có bản lãnh như vậy? Phải biết rằng Tuyên Tử Nguyệt chưa bao giờ nể mặt ai cả. Tại sao ông trời lại bất công như thế?
Ăn xong bữa sáng, nhìn thời gian, thấy chỉ còn mười phút nữa là đến 8h, Giang Nguyên liền nói lời tạm biệt mọi người rồi trở về phòng khám.
Lúc này Tuyên Tử Nguyệt cũng đã ăn xong, trực tiếp chào tạm biệt Lý Tiểu Vũ và Tiểu Linh rồi rời đi.
Nhìn theo bóng lưng của hai người, Tiểu Linh mới nhỏ giọng nói:
- Tiểu Vũ, anh Giang Nguyên dường như rất thân với Tuyên Tử Nguyệt đấy.
- Ừm.
Lý Tiểu Vũ gật đầu, cặp mày xinh đẹp cau lại, sau đó nói:
- Tiểu Linh, cậu suy nghĩ nhiều rồi đấy. Bọn họ chỉ là bạn bình thường.
- Ừ.
Tiểu Linh gật đầu, nhưng vẫn có chút lo lắng:
- Nhưng chung quy tớ vẫn cảm thấy có chút kỳ quái. Trước giờ Tuyên Tử Nguyệt chưa từng để ý người nào, chứ đừng nói chi đến nam sinh. Nhưng tại sao lại đi theo anh Giang Nguyên?
- Hơ?
Bị Tiểu Linh hỏi như vậy, sắc mặt Lý Tiểu Vũ cũng tối sầm lại một chút.
Giang Nguyên tắm rửa, sau đó lại cùng với Hồ lão đến trường đại học Y Dược.
Nhìn vẻ mặt tùy ý của Giang Nguyên, Hồ lão cảm thấy vui mừng, nhưng vẫn hỏi:
- Như thế nào? Xem ra rất tự tin với bài làm hôm qua nhỉ?
Giang Nguyên nhún vai, sau đó nói:
- Có gì phải sợ đâu sư phụ. Dù sao tiến vào top 10 là không thành vấn đề. Hơn nữa, vị trí thứ nhất cũng không phải chỉ dựa vào cuộc thi ngày hôm qua, chủ yếu là dựa vào cuộc thi ngày hôm nay.
- Cái gì?
Nghe Giang Nguyên nói, Hồ lão cũng có chút kinh ngạc. Hắn đang nói gì vậy? Chẳng lẽ hôm qua hắn ghi bừa? Lập tức hỏi:
- Không phải chứ? Mặc dù cuộc thi viết không quyết định tất cả, nhưng khi đưa ra kết quả cuối cùng, nó cũng góp một phần quan trọng. Nếu thành tích thi viết của con kém, con sẽ không lấy được vị trí thứ nhất.
- Không phải chứ?
Giang Nguyên giật mình, không nghĩ đến bài thi viết lại quan trọng như vậy.
- Đương nhiên. Mặc dù thông qua thi lý thuyết này chỉ để xét tư cách vào vòng trong. Nhưng nếu thành tích thi viết không cao, cho dù thành tích hôm nay của con đứng nhất, tổng hợp lại cũng không được.
Hồ lão nhìn chằm chằm Giang Nguyên.
- Dạ.
Lúc này Giang Nguyên mới bừng tỉnh gật đầu, nhưng một chút cũng không để ý.
- Rốt cuộc thì thế nào?
Hồ lão lại không được bình tĩnh như Giang Nguyên. Danh tiếng của đồ đệ ông không nhỏ. Nếu hôm nay Giang Nguyên không lấy được thành tích đứng đầu, vậy mặt mũi của ông để đâu chứ?
Giang Nguyên gãi đầu, nói thật mặc dù hắn không có bao nhiêu chắc chắn về hai câu hỏi kia, nhưng cho dù không được mười thì cũng được bảy tám.
Nhìn biểu hiện của Giang Nguyên, Hồ lão cũng cảm thấy rối bời. Cho đến khi thi đấu, gương mặt mới miễn cưỡng nở nụ cười.
- Haha, lão Hồ, xem ra hôm nay Tiểu Giang nhất định phải lấy vị trí thứ nhất rồi.
- Đúng vậy, lão Hồ, nghĩ không ra ông lại nhận được một đồ đệ giỏi như vậy.
- Haha, nào có, nào có. Chỉ cần có thể lọt vào top 3 là không mất mặt rồi.
Nghe mọi người nói, Hồ lão mỉm cười đáp lời. Mặc dù có thể Giang Nguyên không lọt vào top 5 cuộc thi viết, nhưng nếu hôm nay đạt được giải nhất, tổng hợp lại, lọt vào top 3 hẳn là không thành vấn đề.
- Haha, lão Hồ, ông khiêm tốn quá rồi đấy.
Ngoài mặt thì cười, nhưng trong lòng Hồ lão thì rối bời.
Cách ông không xa, Trương Nguyệt Chánh nhìn Trương Dương bên cạnh, trầm giọng nói:
- Hôm nay, con nhất định phải lấy cho được giải nhất.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 190: Top 10
Giám đốc sở Y tế Bạch đứng trên đài đọc bài phát biểu, sau đó đến lượt hiệu trưởng Đào của trường đại học Y Dược công bố danh sách phần thi lý thuyết ngày hôm qua.
- Vị trí thứ mười: Dương Nhất Nhạc; vị trí thứ chí: Từ Ngang; thứ tám.....
Mỗi khi hiệu trưởng Đào đọc đến tên người nào, bên dưới liền phát ra những tiếng xôn xao nho nhỏ. Dù sao cuộc thi này đều tập trung những nhân tài trung y ưu tú nhất trong toàn bộ tỉnh. Trong cái vòng tròn này, anh không phục tôi, tôi cũng không phục anh. Ngoài ra, năm mươi người trẻ tuổi này đều đại diện cho mặt mũi của các lão đồng chí.
Nhiều người tham gia như vậy, muốn lọt vào mười vị trí đầu tiên cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Hơn nữa, đệ tử của mình có thể lọt vào top 10, các lão y sư cũng cảm thấy yên tâm hơn. Mặc kệ cuối cùng có được lọt vào ba vị trí đầu tiên hay không, nhưng ít ra vẫn còn có thể diện.
Có một số lão đồng chí quan hệ với nhau cũng không tệ. Cho nên, mặc dù trong lòng không vui nhưng vẫn chúc mừng cho nhau.
Hiệu trưởng Đào bắt đầu đọc đến những cái tên đầu tiên.
Lúc này, tất cả mọi người đều dựng lỗ tai lên mà nghe. Mặc dù đây không phải là kết quả thi đấu cuối cùng, nhưng nếu đạt được những thứ hạng cao trong phần thi lý thuyết, phần thưởng cũng khá cao. Các lão đồng chí đến cái tuổi này rồi, nếu đệ tử có thể có được vị trí trong top 10, xem như cũng được vẻ vang.
Đặc biệt là những lão y sư còn chưa nghe thấy tên đệ tử mình được đọc lên, lại càng có chút khẩn trương.
- Vị trí thứ ba: Cổ Linh Ích.
Nghe được cái tên này, một lão y sư vốn đang cau chặt mày ngồi ở hàng ghế đầu tiên trong nháy mắt thả lỏng xuống, gương mặt hiện lên nụ cười, tay vỗ lên vai người đệ tử cũng đang căng thẳng bên cạnh.
Một lão y sư hâm mộ, chúc mừng:
- Lão Hà, chúc mừng anh, chúc mừng anh.
- Haha, lão Khổng, lúc này chỉ là trải qua phần thi lý thuyết thôi mà, cũng chưa được tính là gì.
Lão Hà đắc ý cười. Mặc dù đã cố khiêm tốn, nhưng vì cao hứng quá nên không khống chế được.
Hồ lão ngồi bên cạnh, mặc dù gương mặt mỉm cười, nhưng ai cũng thấy được nụ cười của ông vô cùng khẩn trương.
Trương Nguyệt Chánh được xếp ngồi ở hàng trước ông cũng như vậy. Nụ cười so với Hồ lão còn muốn cứng hơn vài phần.
Tuy nói hai người này đều tin tưởng đồ đệ của mình sẽ nằm trong top 10, nhưng vẫn không nhịn được mà cảm thấy căng thẳng. Còn lại hai vị trí đầu, vạn nhất không lấy được, vậy thì mặt mũi chẳng biết để đâu.
Đương nhiên, trong lòng hai người đang lẩm bẩm nhẩm tên hai vị đệ tử của mình. Ai thứ nhất, ai thứ nhì, thật khiến người ta phải lo lắng mà.
- Vị trí thứ hai: Trương Dương.
Hiệu trưởng Đào vừa thốt lên, Trương Nguyệt Chánh thở phào một hơi, nhưng rồi lại căng thẳng. Đệ tử của ông đứng thứ hai, vậy thứ nhất chẳng lẽ là tên tiểu tử kia?
Gương mặt Hồ lão lại càng thêm cứng ngắc. Kết quả kế tiếp, có thể là thiên đường, cũng có thể là địa ngục. Tuy nói tám phần là thiên đường, nhưng với tâm lý suy tính hơn thiệt, vẫn phải tính đến chuyện không may.
- Sư phụ, đừng khẩn trương. Mọi người nhìn vào kìa.
Giang Nguyên lại không để ý đến, nhẹ nhàng đẩy đẩy sư phụ, thấp giọng nói.
- Khẩn trương? Ai khẩn trương?
Hồ lão nổi giận mắng đồ đệ của mình.
Lúc này, bởi vì đang tức giận nên không nghe rõ cái tên cuối cùng. Chờ ông lấy lại tinh thần, Hiệu trưởng Đào đã mỉm cười nói:
- Bây giờ chúng ta hãy nhiệt liệt vỗ tay hoan hô, chúc mừng cho những thanh niên ưu tú nhất.
- Là ai? Là con sao?
Hồ lão kinh nghi nhìn Giang Nguyên.
Vẻ mặt Giang Nguyên cũng đang mơ hồ. Hắn đang nói chuyện với Hồ lão, cũng không chú ý đến.
Hai thầy trò nghi hoặc nhìn nhau.
Cũng may có mấy vị bên cạnh bước đến, vừa vỗ tay vừa hâm mộ nói:
- Lão Hồ, chúc mừng, chúc mừng. Tiểu Giang quả nhiên danh bất hư truyền.
- Haha, Tiểu Giang đúng là không tệ, không tệ.
Nghe xong, hai thầy trò đang mơ hồ liền chuyển sang kinh hỉ, tảng đá treo trong lòng đột nhiên rớt xuống.
Sắc mặt Trương Nguyệt Chánh và Trương Dương không tốt lắm. Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng người của Hồ lão chiếm vị trí thứ nhất, quả thật khiến cho Trương Nguyệt Chánh cảm thấy nghẹn khuất.
Đọc xong hết thảy, Hiệu trưởng Đào liền tuyên bố bắt đầu vòng thi thứ hai.
Trường đại học Y Dược chuẩn bị rất đầy đủ. Khi danh sách được công bố, rất nhanh trên đài đã có người khiêng bàn khám bệnh ra.
Bình phong, dụng cụ cũng được chuẩn bị đầy đủ.
Mấy người mặc quần áo bệnh nhân được người bên ngoài dìu đến ngồi trước bàn khám bệnh.
Giang Nguyên nhìn thoáng qua, thấy có bốn cái bàn được dùng bình phong tách ra. Xem ra là đã bắt đầu chuẩn bị cuộc thi.
- Được rồi, bây giờ xin mười mười người tham gia thi đấu lên đài bốc thăm.
Hiệu trưởng Đào tuyên bố bắt đầu, mười bác sĩ trẻ tuổi đều đứng dậy bước lên đài.
Giang Nguyên nhìn bốn người bệnh, rất nhanh đoán ra được đại khái tình huống. Hai trong bốn người, sắc mặt hơi vàng, hẳn là bệnh nội khoa. Hai người kia, vẻ mặt tái nhợt và đau đớn, hơn nữa cánh tay của một người có chút dị dạng, người còn lại thì được nâng lên, dứt khoát là bị bệnh về xương cốt.
Đối với cách an bài như vậy, Giang Nguyên thật ra một chút cũng không ngoài ý muốn. Trung y không chỉ bao gồm nội khoa mà chỉnh hình cũng nằm trong những danh mục rất có tiền đồ của trung y. Bác sĩ Trung y am hiểu nội khoa hoặc cốt khoa cũng là chuyện bình thường.
Nội khoa và Cốt khoa của Trung y cũng chính là hai môn có thể thể hiện được sự công bằng.
Nhưng rút thăm không phải là để xem người bệnh nào như Giang Nguyên đã nghĩ mà là rút thăm thứ tự thi đấu trước sau.
Mười người thi đấu chia thành bốn tổ. Mỗi tổ khám cho bốn bệnh nhân, viết ra tên căn bệnh, chẩn đoán và những loại thuốc có liên quan.
Mọi người xếp hàng rút thăm. Giang Nguyên thi lượt thứ hai. Nhưng khi nhìn thấy con số trong tờ giấy, không khỏi choáng váng. 2B?
Giang Nguyên mở to mắt nhìn, vẫn là 2B, không khỏi mắng thầm:
- Mẹ kiếp, rốt cuộc là ai đã sắp xếp mã số. Tại sao lại có mã số này? Muốn đùa người ta à?
Từ Ngang, đồ đệ của La y sư cũng lọt vào top 10, đang đứng bên cạnh Giang Nguyên, cầm tờ giấy của mình, rồi lại nhìn tờ giấy trong tay Giang Nguyên, hỏi:
- Cậu số mấy?
Sau khi nhìn thấy số 2B trong tờ giấy trong tay Giang Nguyên, y sửng sốt một hồi mới hiểu được tại sao vẻ mặt của Giang Nguyên lại tối tăm như thế, vội vàng che miệng đi sang một bên.
Nhìn thấy vẻ mặt cổ quái, che miệng đi sang một bên của Từ Ngang, Giang Nguyên cúi đầu nhìn tờ giấy của mình, thở dài bất đắc dĩ.
Sau khi rút thăm bốc số xong, mọi người đứng chờ người chủ trì an bài.
- 1A: bàn số 1.
Người chủ trì kêu lên, một bác sĩ bước nhanh đến bàn số 1.
- 1B.....2A...
Những bác sĩ nghe tiếng người chủ trì gọi, sắc mặt Giang Nguyên càng lúc càng tối.
- 2B, bàn bốn.
Nghe tiếng người chủ trì gọi, sắc mặt mọi người cứng đờ, sau đó nhìn lên đài, xem ai là người có vận khí tốt như vậy.
Cho đến khi nhìn thấy gương mặt tăm tối của Giang Nguyên bước đến, một số bác sĩ trẻ rốt cuộc nhịn không được liền che miệng cười trộm.
Ai cũng không ngờ người cầm số này lại là Giang Nguyên, ai cũng không nhịn được cười.
Nghe tiếng cười dưới đài, Giang Nguyên tỏ ra bình tĩnh, coi như không nghe thấy, bước đến bàn khám bệnh.
Một bác sĩ trung niên đứng bên cạnh bàn khám số 4 nhìn Giang Nguyên bước lại, nghe thấy tiếng cười dưới đài, có chút gật đầu, thầm nghĩ:
- Chàng thanh niên này xem như không tệ.
- Cậu có mười phút kiểm tra và chẩn bệnh. Sau đó có năm phút viết lại chứng bệnh của người đó cùng với phương pháp trị liệu có liên quan. Tổng cộng là mười lăm phút. Đã chuẩn bị xong chưa?
Người đàn ông trung niên nhìn Giang Nguyên.
Giang Nguyên gật đầu, cười nói:
- Tôi có thể bắt đầu rồi.
- Được, vậy thì bắt đầu thôi.
Người đàn ông trung niên bấm đồng hồ tính giờ.
Giang Nguyên đã sớm chú ý đến tình huống của người này. Tay phải người bệnh mềm nhũn, buông thỏng bên cạnh người, không hề có sức.
Sau khi tùy ý hỏi vài câu, lại nhìn tình huống cánh tay phải của người bệnh, trong lòng liền có chủ ý, sau đó quay sang nhìn người đàn ông trung niên:
- Có cần kê đơn thuốc không?
Người đàn ông trung niên giật mình, sau đó lắc đầu:
- Không cần, cậu cứ đem phương pháp xử lý viết ra là được.
Giang Nguyên gật đầu, sau đó cầm lấy giấy ghi bệnh, dưới ánh mắt kinh ngạc của người đàn ông trung niên, bắt đầu huy bút.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 191: Địch ý
Ngoại khoa chính là sở trường của Giang Nguyên, ngay cả Hồ lão cũng không biết rõ.
Hồ lão nhìn bệnh nhân của Giang Nguyên, dường như là bị vấn đề về xương cốt, nhưng cũng không lo lắng lắm. Dù sao ông cũng đã từng nhìn thấy Giang Nguyên xử lý vết thương cho người bệnh, hẳn sẽ không xảy ra vấn đề gì nhiều. Ít nhất ông cho rằng sẽ không xui xẻo hơn so với người khác.
Vị y sư trung niên nhịn không được tiến đến gần để nhìn:
- Sai khớp tái phát, cần cố định lại vị trí cũ.
Chữ viết không nhiều, cũng không giống một đáp án, nhưng là một bác sĩ xương khớp lâu năm, vị y sư trung niên nhìn qua là hiểu ngay.
Lập tức quay sang nhìn Giang Nguyên, mỉm cười:
- Được rồi, cậu tạm thời tránh sang một bên, chuẩn bị lượt tiếp theo.
Nghe xong, Giang Nguyên gật đầu rồi bước đến khu chờ bên cạnh.
Còn vị y sư trung niên cũng bắt đầu gọi:
- Tiếp theo, 3A.
Thấy vị y sư trung niên chỉ trong mấy phút ngắn ngủi đã gọi người tiếp theo, mọi người liền tập trung ánh mắt lại.
- Lúc này mới được mấy phút thôi mà? Chẳng lẽ đã khám xong cho một người?
Nhìn Giang Nguyên bước đến khu vực nghỉ ngơi, người dưới đài khiếp sợ không thôi.
Trương Dương vốn lạnh như băng, ánh mắt toát lên sự kiêu ngạo, lúc này nhìn Giang Nguyên đi sang một bên, trong lòng đang tự tin rốt cuộc xuất hiện một chút bất an.
- Giang Nguyên, tại sao cậu lại khám nhanh như vậy? Còn chưa đến năm phút đồng hồ.
Từ Ngang kinh nghi hỏi. Tuy y tin tưởng thực lực của Giang Nguyên, nhưng Giang Nguyên cũng không thể nhanh như vậy chứ?
Nghe Từ Ngang hỏi, những người bên cạnh cũng cảm thấy tò mò. Ngay cả Trương Dương cũng dựng lỗ tai lên mà nghe.
Giang Nguyên cười nói:
- Không có gì, chỉ là đã khám xong mà thôi.
- Chỉ là khám xong mà thôi?
Mọi người nhìn nhau. Có thật đơn giản như vậy không?
Mang theo nghi hoặc, tất cả đều bắt đầu không yên.
Qua vài phút, rốt cuộc ba bàn kia cũng đã thay đổi người.
- 3C.
Nghe tiếng kêu, Trương Dương hít một hơi thật sâu, liếc sang nhìn Giang Nguyên, ánh mắt hiện lên lãnh ý, sau đó chậm rãi bước đến bàn khám bệnh, thầm nghĩ:
- Mình từ nhỏ đã học y, kiến thức uyên bác, kinh nghiệm lâm sàng cũng cực kỳ phong phú, nhất định sẽ không bị đánh bại bởi Giang Nguyên.
Với cảm giác nhạy cảm của mình, mặc dù không nhìn sang, nhưng Giang Nguyên vẫn cảm nhận được địch ý trong mắt đối phương.
Nhìn lưng Trương Nhạc, Giang Nguyên cau mày hỏi Từ Ngang:
- Người kia là ai?
Từ Ngang theo ánh mắt của Giang Nguyên nhìn lại, sau đó hừ lạnh một tiếng:
- Là Trương Dương, là người rất kiêu ngạo, ai cũng không để vào mắt.
- Trương Dương?
Giang Nguyên cau mày suy nghĩ, nhớ xem mình đã kết oán với y từ lúc nào.
Thấy Giang Nguyên cau mày nghi hoặc, Từ Ngang cười nói:
- Có biết sư phụ anh ta là ai không?
- Là ai?
Giang Nguyên sửng sốt, trong đầu xuất hiện một cái tên, nhưng vẫn hỏi lại một câu.
- Là Trương Nguyệt Chánh.
- Khó trách.
Giang Nguyên cười khổ lắc đầu.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 192: Tôi không phục
Khi nhóm thứ hai bắt đầu được mấy phút, bên dưới lại truyền đến tiếng kêu kinh hãi. Một lần nữa đã có người khám xong, thu hút không ít ánh mắt của mọi người.
Giang Nguyên ngẩng đầu, sau đó nhìn thấy Trương Dương đang bước đến.
Thấy Giang Nguyên nhìn mình, Trương Dương cười lạnh, đầu lại càng ngẩng cao vài phần.
- Người này cũng thật bưu hãn.
Giang Nguyên cười thầm. Hai thầy trò này quả nhiên rất giống nhau. Người nào cũng kiêu ngạo. Xem ra là muốn rửa mối nhục lần trước.
Nhưng Giang Nguyên không thèm để ý, chỉ mỉm cười, sau đó nhắm mắt dưỡng thần.
Gương mặt Trương Nguyệt Chánh rốt cuộc cũng đã sáng hơn. Đồ đệ của ông ta chỉ tốn vài phút đã khám xong, so với Giang Nguyên không thua kém bao nhiêu.
- Lão Trương, đồ đệ của ông không tệ. Xem ra có thể cạnh tranh với Giang Nguyên rồi.
Có lão y sư nhìn gương mặt sáng láng của Trương Nguyệt Chánh, liền nói.
- Haha, lão Dương, quá khen, quá khen.
Trương Nguyệt Chánh vui vẻ nói.
Đợi thêm vài phút nữa, nhóm thứ hai cũng đã thi xong. Giang Nguyên bắt đầu vòng thi thứ hai.
Vòng thi thứ hai, Giang Nguyên ngồi bàn đầu tiên, bệnh nhân bị nội khoa, khó thở mãn tính.
Vị y sư bên cạnh đưa cho Giang Nguyên tờ giấy ghi câu hỏi. Giang Nguyên nhìn một chút, thấy trên đề bài yêu cầu đưa ra chẩn đoán về trung y lẫn tây y, còn có loại thuốc có liên quan.
- Chẩn đoán và dùng thuốc tây y?
Giang Nguyên sửng sốt, nhưng cũng không cảm thấy điều gì ngoài ý muốn. Dù sao bác sĩ Trung y cũng phải học Tây y. Chỉ cần không gặp phải bệnh quá phức tạp là được.
Nội khoa đối với Giang Nguyên cũng không phải là môn khó. Có tổ sư gia chỉ dạy lâu như vậy, hơn nữa đi theo Hồ lão mấy tháng, một chút vấn đề cũng không có.
Hắn hỏi người bệnh vài câu, sau đó dùng tay bắt mạch, cảm giác mạch đập rồi ngưng, rất nhanh trong đầu xuất hiện một tin tức:
- Mạch Kết.
Giang Nguyên mỉm cười, nhìn sắc mặt tái xanh của người bệnh, sau đó đã có phán đoán đại khái về tình huống của người bệnh.
Tiếp theo, hắn cầm ống nghe nghe nhịp tim và phổi của bệnh nhân, rồi dùng máy đo huyết áp, cuối cùng cầm bút bắt đầu viết.
- Chẩn đoán Trung y: tức ngực do huyết khí ứ trệ. Chẩn đoán Tây y: đau thắt ngực do thiếu máu cơ tim. Có thể dùng ba thang Huyết Phủ Trục Ứ thang để chữa.
Lần này Giang Nguyên theo đúng quy củ mà viết rất rõ ràng, chi tiết. Tuy là hơi phức tạp một chút, nhưng với tốc độ bình thường của hắn, bất quá cũng chỉ tốn có bảy tám phút là đã nộp bài.
Mặc dù đã sớm biết năng lực của Giang Nguyên không kém, nhưng vị y sư phụ trách bàn khám bệnh này cũng không khỏi kinh ngạc nhìn tờ giấy đáp án của Giang Nguyên.
Đọc qua một lần, ánh mắt lại càng ngạc nhiên hơn , sau đó ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên:
- Được rồi, nghỉ ngơi một chút đi.
Thấy Giang Nguyên lại tiếp tục xong sớm, Hồ lão mỉm cười, còn sắc mặt Trương Nguyệt Chánh thì âm trầm.
Trương Dương đang nghỉ ngơi trên đài cũng nhìn thấy Giang Nguyên bước về khu chờ, nét mặt cũng có chút biến đổi, nghiến chặt hàm răng.
Thời gian từng phút một trôi qua. Sau hai tiếng, mười người tham gia thi đấu đã thi xong.
Tất cả mọi người quay trở lại hàng ghế dưới đài, chuẩn bị nghe tuyên bố thành tích cuối cùng.
Nhưng tình hình lần này tương đối rõ ràng. Mọi người đều biết ai là người nộp bài sớm nhất, và cũng chỉ có hai người. Hơn nữa còn là người chiếm hai vị trí đầu tiên trong phần thi lý thuyết.
Rất nhanh, tất cả đáp án đều được chuyển cho các giáo sư của bệnh viện Y Dược số 1 trực thuộc đại học Y Dược chấm.
Nhìn các vị lão giáo sư trên đài, vẻ mặt Trương Dương vô cùng tự đắc. Y đối với cuộc thi vừa rồi tự tin mười phần. Y tin vào đáp án của mình, cho dù không chính xác 100%, nhưng tám chín chục phần trăm là phải có.
- Haha, Tiểu Trương, thế nào? Có tự tin không?
Những lão y sư ngồi bên cạnh Trương Nguyệt Chánh nhìn Trương Dương, ánh mắt tràn đầy tán thưởng.
Trương Dương mỉm cười, gật đầu nói:
- Vấn đề xảy ra không lớn.
- Vậy có lấy được vị trí thứ nhất không?
Một lão y sư hưng phấn hỏi.
Trương Dương mỉm cười, cũng không đáp lại.
Nhìn biểu hiện tự tin của đồ đệ, Trương Nguyệt Chánh cũng thở phào nhẹ nhõm, gương mặt bắt đầu hưng phấn hơn. Ông vô cùng tin tưởng đồ đệ này của mình. Nếu y đã có biểu hiện như vậy, hẳn là sẽ không sai.
- Haha, lão Trương, chúc mừng, chúc mừng.
Một số lão y sư bên cạnh đều đứng dậy chúc mừng Trương Nguyệt Chánh.
- Haha, khách khí rồi, khách khí rồi. Kết quả cuối cùng còn chưa có mà.
Trương Nguyệt Chánh vội vàng lắc đầu cười, nhưng sự đắc ý thì ai cũng nhìn thấy được.
Hồ lão đằng sau thì khẩn trương nhìn Giang Nguyên:
- Thế nào? Có tự tin không?
Giang Nguyên nhún vai, sau đó cười nói:
- Hẳn là không tệ lắm.
- Vậy là tốt rồi.
Hồ lão nghe xong, cũng thở phào một hơi.
Chấm bài cũng không phải là chuyện hao tốn sức lực nhiều. Hơn mười phút sau, các lão giáo sư đều ký tên lên đáp án, xác định sáu vị trí đầu tiên, đồng thời cũng xác định ba vị trí tóp đầu.
Rất nhanh, Hiệu trưởng Đào cầm kết quả, dưới ánh mắt của mọi người, bước lên trên đài.
Hiệu trưởng Đào nhẹ nhàng vỗ vào micro, sau đó cười nói:
- Được rồi, bây giờ thì kết quả cuối cùng cũng đã có. Nhìn thành tích của các bác sĩ trẻ, tôi cảm thấy rất vui. Đặc biệt có hai vị trong đó, thành tích tương đối ưu tú, thậm chí có thể nói là hoàn hảo.
- Bây giờ tôi xin tuyên bố sáu người nằm trong sáu vị trí đầu tiên của đại hội thi đấu Trung y truyền thừa.
- Vị trí thứ sáu: Từ Ngang.
Nghe tên của mình, Từ Ngang ngồi cách Giang Nguyên không xa liền cảm thấy vui mừng. Còn La lão sư cũng hài lòng không kém.
Những lão y sư ngồi bên cạnh đều mỉm cười chúc mừng La y sư.
- Vị trí thứ năm:...
- Vị trí thứ ba: Cổ Linh Ích.
Sau khi đọc xong vị trí thứ ba, Hiệu trưởng Đào ngừng một chút rồi nói tiếp:
- Về vị trí thứ nhất và thứ hai, kỳ thật thì thành tích của hai người này có thể nói là khó phân cao thấp. Cuối cùng, trải qua thảo luận, chúng tôi cũng đã đưa ra được kết quả cho hai vị trí này.
- Nhưng cho dù là thế nào, bất luận ai nhất ai nhì, tất cả cũng đều là nhân tài về trung y của Sở Nam chúng ta.
Nghe Hiệu trưởng Đào nói xong, ánh mắt của mọi người đều hiện lên sự hưng phấn. Tất cả mọi người đều nhìn ra được biểu hiện của Trương Dương và Giang Nguyên vừa rồi, có thể nói là rất kịch liệt.
Giang Nguyên chỉ mất vài phút đã xem xong cho một người bệnh, nhưng Trương Dương cũng không thua kém.
- Bây giờ tôi tuyên bố, vị trí thứ hai là Trương Dương. Còn vị trí đầu tiên, chính là Giang Nguyên.
Nghe Hiệu trưởng Đào tuyên bố, Giang Nguyên và Hồ lão thở phào một hơi, còn hai thầy trò Trương Nguyệt Chánh thì sắc mặt xanh mét.
Những lão y sư khác nhìn hai thầy trò Trương Nguyệt Chánh bằng ánh mắt cổ quái. Ánh mắt này khiến cho sắc mặt Trương Nguyệt Chánh trở nên đỏ bừng, sau đó chuyển sang tái xanh, rốt cuộc nhịn không được mà trừng mắt nhìn Trương Dương.
- Bây giờ chúng ta hãy nhiệt liệt vỗ tay hoan hô bọn họ.
Hiệu trưởng Đào tất nhiên là không chú ý đến cảnh tượng này, đang muốn vỗ tay, nhưng một người từ dưới đài bất ngờ xông lên, tức giận nói:
- Tôi không phục.
Mọi người đang chuẩn bị vỗ tay, đột nhiên bị tiếng kêu này thu hút.
- Tôi không phục. Rõ ràng tôi làm tốt hơn Giang Nguyên, tại sao cậu ta lại được giải nhất?
Trương Dương đứng dưới đài, không cam lòng mà nói lên trên đài.
- Ơ!
Không chỉ Hiệu trưởng Dương trên đài cứng đờ mà ngay cả những người bên dưới cùng với những lão y sư chấm bài cũng biến sắc.
- Trương Dương, ngồi xuống, không được xằng bậy.
Trương Nguyệt Chánh cũng không ngờ Trương Dương lại tự tin vào bản thân mình như vậy, dám làm khó Hiệu trưởng Dương và các lão giáo sư chấm bài.
Nhưng thật sự thì ông cũng cảm thấy hoài nghi. Vừa rồi Trương Nhạc đã nói, y dễ dàng hoàn thành đáp án cho bốn người bệnh, không hề để xảy ra vấn đề.
Hơn nữa, Hiệu trưởng Đào cũng nói thành tích của hai người khó phân cao thấp. Đột nhiên xuất hiện biến cố như vậy, ông hiển nhiên là có sự nghi ngờ. Dù sao quan hệ giữa Giám đốc sở Bạch và Giang Nguyên khá thân. Đám người Hiệu trưởng Đào không phải là không có khả năng thiên vị.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 193: Anh có thể làm được không?
Nghĩ như vậy, Trương Nguyệt Chánh vốn đang muốn kéo tay Trương Dương đột nhiên rụt trở về.
Trương Nguyệt Chánh ông lần trước đã mất mặt rất nhiều, lần này lại thua nữa, đúng là không còn mặt mũi gặp người.
Trương Dương cũng đã đứng dậy, như vậy cứ để nó làm loạn, có khi lấy lại được thể diện.
- Trương Dương, ngồi xuống đi.
Trương Nguyệt Chánh làm bộ quát mắng Trương Dương.
Nhưng Trương Dương đang giận dữ, Trương Nguyệt Chánh có gọi cũng chỉ gọi cho có, hoàn toàn không lôi kéo y trở về. Trương Dương tất nhiên là hiểu được dụng ý của sư phụ, lại càng ngẩng đầu cao hơn.
Sắc mặt Hiệu trưởng Đào trên đài cũng có chút khó coi, nhìn xuống Trương Nguyệt Chánh. Ông thấy Trương Nguyệt Chánh có gọi đồ đệ của mình, nhưng không hề có động tác kéo y trở về, trong lòng thầm hận, nhưng cũng không còn cách nào khác.
Nếu Trương Dương trước mặt bao nhiêu người nói y không phục, như vậy không thể không để ý đến, đành miễn cưỡng cười:
- Bác sĩ Trương Dương, đây là kết quả do các bác sĩ ban đầu chấm qua, rồi lại được các lão giáo sư chấm lại, hoàn toàn không có vấn đề.
- Hiệu trưởng Đào, vừa nãy ngài cũng có nói, thành tích của tôi và Giang Nguyên khó phân cao thấp. Vậy dựa vào cái gì mà quyết Giang Nguyên hạng nhất mà không phải là tôi? Rốt cuộc tôi thua kém Giang Nguyên chỗ nào? Trong lòng tôi không phục, nhất định phải hỏi cho rõ.
Nếu Trương Dương đã đứng ra, sư phụ cũng không ngăn cản, vậy thì phải hỏi cho rõ ràng. Y tin rằng cuộc thi vừa rồi của mình hoàn toàn không xảy ra bất cứ vấn đề gì. Vì thế không có khả năng thua bởi Giang Nguyên.
Y đã nhìn ra được Giang Nguyên có mối quan hệ thân thiết với Giám đốc sở Bạch. Hơn nữa y cũng đã mạnh miệng nói ra ngoài. Nếu không đánh thắng, y và sư phụ sẽ không còn cơ hội lấy lại thể diện. Sự sỉ nhục lần trước của sư phụ cũng không rửa được.
Nhìn Trương Dương ngẩng cao đầu, bộ dạng chất vấn, Hiệu trưởng Đào cũng tức giận, nhìn các lão y sư dưới đài. Xem ra, nếu không nói cho rõ ràng, sau này sẽ rất khó mà ăn nói.
Lập tức quay sang nhìn các lão giáo sư sắc mặt cũng có chút khó coi:
- Các vị giáo sư, nếu bác sĩ Trương đã đưa ra câu hỏi, như vậy cũng đành làm phiền các vị đưa ra hai đáp án, một lần nữa tiến hành đối chiếu.
Các vị lão giáo sư đều là nhân vật đức cao vọng trọng ngày xưa, nào có chuyện bị người ta nghi ngờ, liền liếc mắt nhìn nhau, sau đó nhất tề gật đầu. Một giáo sư tóc hoa râm lên tiếng:
- Được, đã có người không phục quyết định của chúng tôi, vậy thì, vì danh dự của những lão già này, cũng chỉ có thể lấy ra đối chiếu lần nữa.
Sau đó đứng dậy, trầm giọng nói với Trương Dương bên dưới:
- Thành tích của hai người quả thật không tệ, đặc biệt trong cuộc thi thực tế như thế này lại càng khó phân cao thấp. Nhưng vì Giang Nguyên đã thắng trong cuộc thi lý luận, cho nên chúng tôi mới chọn cậu ấy cho vị trí thứ nhất lần này.
- Thưa giáo sư, tôi cho rằng thành tích thực tế của tôi cao hơn Giang Nguyên rất nhiều. Tôi yêu cầu tiến hành đối chiếu. Nếu thành tích của cậu ấy cao hơn tôi, tôi xin phục.
Trương Dương vẫn tự tin như cũ, ngẩng cao đầu yêu cầu vị lão giáo sư tiến hành so sánh lại.
Thấy Trương Dương vẫn kiên trì như cũ, sắc mặt vị lão giáo sư trầm xuống, sau đó nhìn Hiệu trưởng Đào, gật đầu.
- Được.
Thấy vị lão giáo sư đã đồng ý, sắc mặt Hiệu trưởng Đào hơi chút hòa hoãn, quay đầu nhìn một nhân viên kỹ thuật, nói:
- Mau mang đáp án của hai người ra đây. Sau đó dùng máy chiếu chiếu lên, để mọi người tiến hành so sánh.
Rất nhanh, nhân viên kỹ thuật tiến lên lấy hai đáp án của hai người, đặt vào máy chiếu. Lúc này Trương Dương cũng đã ngồi xuống.
Sắc mặt hai thầy trò đều rất căng thẳng, không ai lên tiếng. Nhưng Trương Dương vẫn rất tự tin như cũ.
Những lão y sư xung quanh đều biết, hai thầy trò này như nỏ đã lên dây, chuẩn bị bắn một phát cuối cùng. Nếu thắng, mặt mũi xem như lấy lại được, lại còn hung hăng đánh vào mặt Hồ lão một cái.
Nhưng nếu thua…
Nghĩ đến đây, trong lòng mọi người đều có chút lo lắng cho hai thầy trò Trương lão. Nếu thua, thể diện chẳng những không còn mà còn đắc tội với Hiệu trưởng Đào và những lão giáo sư.
Không nhịn được mà quay sang nhìn hai thầy trò Hồ lão.
Bọn họ thấy, biểu hiện của hai thầy trò Hồ lão thoải mái hơn hai thầy trò Trương lão rất nhiều.
Đặc biệt là Giang Nguyên, sắc mặt vẫn lạnh nhạt, khóe miệng vểnh lên, nụ cười như có như không, hoàn toàn không thèm để ý.
Lão Hồ bên cạnh hắn, mặc dù có chút khó coi, nhưng vẫn bình tĩnh hơn Trương lão.
So sánh với nhau, mọi người không khỏi thở dài. So khí thế, hai thầy trò lão Trương đã thua vài phần.
Rất nhanh, nhân viên kỹ thuật đã chiếu hai đáp án lên màn hình lớn trên đài.
Lúc này, vị lão giáo sư cũng đứng dậy lần nữa, tiếp nhận bút laser trong tay nhân viên kỹ thuật, bắt đầu giảng giải sự đối lập giữa hai đáp án.
Càng nghe, mọi người lại càng cảm thán. Tuy nói cách sử dụng thuốc của hai người có chút khác nhau, nhưng đều có điểm đặc biệt trong đó. Quả thật rất tương xứng.
Khi đến chứng bệnh cuối cùng, hai đáp án mới có chút khác biệt.
Khác biệt chính là, một tờ thì viết rất ít, còn tờ kia thì đến mấy trăm chữ.
- Mặc dù đáp án câu hỏi này của Giang Nguyên đơn giản, nhưng lại chỉ đúng hướng, thủ pháp trị liệu cũng chân thực. Còn đáp án của Trương Dương, viết rất chi tiết. Cho nên, chúng tôi cũng cho rằng cả hai không sai biệt lắm.
Khi vị lão giáo sư nói đến đây, những lão y sư dưới đài đều hoài nghi. Giang Nguyên chỉ viết ra phương pháp trị liệu rất đơn giản, chí ít thì không sai trong điều trị nội khoa Trung y, nhưng cụ thể trị liệu như thế nào thì lại không rõ ràng.
Còn đáp án của Trương Dương lại cực kỳ chi tiết, khiến cho người ta vừa đọc là hiểu ngay. Sự chênh lệch này, khi Trương Nguyệt Chánh nhìn thấy, hai mắt liền sáng lên.
Trương Dương đứng dậy, trầm giọng nói:
- Đối với chứng bệnh này, rõ ràng thì đáp án của tôi chi tiết hơn Giang Nguyên. Giang Nguyên chỉ nói đến thủ pháp đơn giản, nhưng ai biết được có thể áp dụng vào thực tế hay không. Như vậy, thành tích của tôi là cao hơn cậu ta.
Nghe Trương Dương nói, các lão y sư nội khoa Trung y đều âm thầm gật đầu. Lúc này, hai mắt của Trương Nguyệt Chánh lại càng sáng hơn. Đồ đệ của ông nói không sai. Chính vì điểm này, ai cũng sẽ cho rằng đối phương đã thiên vị cho người nào đó.
Quả nhiên, vị lão giáo sư trên đài liền sững người, sau đó lên tiếng:
- Đáp án của bác sĩ Giang Nguyên, mặc dù hơi đơn giản, nhưng đối với các bác sĩ khoa xương cốt, người nào cũng có thể hiểu được ý tứ và thủ pháp biểu đạt của cậu ấy.
- Có thể đạt đến tình trạng đó đều là những bác sĩ đã tương đối quen thuộc với xương cốt. Cho nên, đây cũng chính là nguyên nhân chúng tôi chọn cậu ấy.
- Nhưng cậu ấy rõ ràng không có viết ra, mà chỉ viết đơn giản, ai biết được cậu ấy có thể hay không muốn lừa gạt mà qua được bài kiểm tra. Còn tôi thì lại viết rất rõ ràng, như vậy thành tích của tôi tốt hơn cậu ta. Dựa vào cái gì mà cậu ta có thể đạt được giải nhất?
Trương Dương bắt được điểm này, một chút cũng không buông.
Nghe Trương Dương nói năng hùng hồn, không ít lão y sư dưới đài đều gật đầu liên tục. Trương Dương nói thật ra không sai.
Nhìn Trương Dương không phục, còn nói năng rất hợp lý, sắc mặt vị lão giáo sư rốt cuộc cũng cứng lại. Những bác sĩ khoa xương cốt đều có thể nhìn ra trong đó không có gì khác biệt quá lớn, nhưng hết lần này đến lần khác lại bị người ta lấy ra làm đề tài bắt bẻ.
Nhìn bác sĩ Trương trẻ tuổi dưới đài, vẻ mặt tự đắc, lúc này vị lão giáo sư thiếu điều muốn giận sôi lên. Nếu để cho tên này chiếm lý, danh dự mấy chục năm của mấy lão già này thật sự đã bị y làm hỏng.
Nhưng ông lại không thể phản bác lại đối phương. Nhìn vẻ mặt ngày càng đắc ý của Trương Dương, vị lão giáo sư trên đài thiếu chút nữa tức đến hộc máu.
Trong lúc ông đang tức giận đến mắt mở to, bên dưới vang lên một giọng nói.
- Anh cho rằng tôi định lừa gạt mọi người nên mới ghi đơn giản như vậy, còn anh thì viết rất chi tiết? Như vậy, tôi muốn hỏi anh một chút, đây là cuộc thi thực tế, mặc dù anh viết rất chi tiết, nhưng anh có thể tiến hành định vị lại như cũ cho bệnh nhân không? Nếu anh có thể làm được, tôi nhất định sẽ không tranh giành giải nhất với anh.
Nghe xong, tất cả đều sửng sốt, sau đó nhất tề quay sang chàng thanh niên đang mỉm cười.
Nhìn bác sĩ Tiểu Giang vẫn rất bình tĩnh khi bị người ta chỉ trích, vị lão giáo sư liền gật đầu tỏ vẻ cảm ơn, sau đó lạnh lùng quay sang nhìn người nào đó, ánh mắt mang theo sự trào phúng.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 194: Quần ẩu
Quay đầu nhìn tên tiểu tử vẻ mặt lạnh nhạt, ánh mắt tràn ngập trào phúng khiến người ta phải oán hận kia, Trương Dương giận đến nghiến răng nghiến lợi.
Nghe hắn xảo ngôn, Trương Dương hừ lạnh trong lòng, ngẩng đầu nhìn người bệnh trên đài, do dự một chút rồi nói:
- Người nào cũng biết sư phụ tôi chuyên về Nội khoa, tôi không thể hiểu biết nhiều về Cốt khoa, chẳng lẽ cậu có thể?
- Đúng, chẳng lẽ cậu có thể?
Nhìn biểu hiện ghê tởm đến cực kỳ của tên tiểu tử đó, Trương Nguyệt Chánh rốt cuộc nhịn không được quát to lên. Ông kiên quyết sẽ không để Giang Nguyên có đường lui. Ông không tin Hồ Khánh Nguyên cả đời không học qua Cốt khoa, đồ đệ của ông ta có thể vô sự tự thông.
Thấy Trương Nguyệt Chánh cũng đứng lên, tất cả đều biết lúc này Trương Nguyệt Chánh đã không nhịn được nữa. Nhưng mọi người cũng biết, nếu đổi lại là mình đứng ở vị trí của Trương Nguyệt Chánh, sợ rằng cũng không nhịn được. Nếu lúc này không lấy lại được thể diện, sau này chỉ sợ không còn mặt mũi gặp người ta.
Thấy mọi người nhìn mình, gương mặt già nua của Trương Nguyệt Chánh có chút nóng lên. Đồ đệ của mình đối kháng với người cùng thế hệ, là sư phụ mà lại nhảy ra, đúng thật là có chút cảm giác lớn ăn hiếp nhỏ.
Nhưng Trương lão cũng bất chấp. Hai thầy trò cùng đánh, nếu đánh không lại, sau này không cần lăn lộn nữa, lập tức nhìn chằm chằm Giang Nguyên, muốn dùng khí thế áp đảo hắn.
Cảm nhận được khí thế của hai thầy trò, Giang Nguyên vẫn mỉm cười, chậm rãi đứng dậy, nhìn Trương Nguyệt Chánh rồi lại nhìn Trương Dương, thở dài:
- Trương Dương, tôi nói nếu anh có thể làm cho các đốt xương trở lại vị trí cũ, tôi sẽ không giành vị trí thứ nhất với anh nữa, như thế nào?
- Tôi chỉ có thể nói một câu, nếu anh làm được, anh thắng.
Giang Nguyên bước đến trước đài, nhìn hai thầy trò đang trừng mắt với hắn, lãnh đạm nói.
- Cậu…cậu đang làm bộ.
Trương Dương ngẩng đầu nhìn người bệnh trên đài, trong lòng trầm xuống, sau đó nói.
- Anh không thể làm được, đúng không?
Giang Nguyên bước lên đài, vừa đi vừa nói:
- Mặc dù anh viết thủ pháp rất rõ ràng, nhưng anh vẫn không thể áp dụng nó vào thực tế.
- Là một bác sĩ, anh chỉ có thể nói mà không thể làm, cũng chỉ là lý thuyết suông mà thôi.
Nói đến đây, Giang Nguyên quay đầu lại, nhìn Trương Dương đang nổi giận, sau đó nhìn tất cả những người còn lại:
- Bác sĩ kiêng kỵ nhất chính là cái gì? Bác sĩ chỉ biết lý thuyết suông chỉ sợ còn đáng sợ hơn một số lang băm rất nhiều.
- Cậu…
Trương Dương đỏ mặt, còn chưa nói hết câu thì đã bị Giang Nguyên cắt ngang:
- Nếu lang băm không trị hết bệnh, không người nào dám tin tưởng họ. Ít nhất người mà họ làm hại cũng không nhiều. Nhưng anh chỉ biết nói, hơn nữa nói rất hay, khiến cho người bệnh cực kỳ tin tưởng anh. Tuy nhiên anh lại không có năng lực trị liệu thật sự, ngược lại càng khiến cho người bệnh phải chịu thương tổn hơn nữa.
- Cậu…cậu cũng chuyên về Nội khoa, chẳng lẽ cậu có thể?
Bị Giang Nguyên đả kích, Trương Dương phẫn nộ kêu lên.
Nghe xong, Giang Nguyên liền quay sang nhìn người bệnh, rồi lại quay đầu nhìn Trương Dương đang đỏ mặt dưới đài, còn có vẻ mặt âm trầm của Trương Nguyệt Chánh, cũng không lên tiếng, chỉ mỉm cười nhìn người bệnh.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tay Giang Nguyên nâng cánh tay vẫn buông thỏng của người bệnh lên.
Nhìn thấy động tác của Giang Nguyên, vị y sư bên cạnh biết Giang Nguyên định làm gì, ánh mắt hiện lên sự lo lắng:
- Bác sĩ Giang, chỉnh hình cho người bệnh này khá phức tạp.
Giang Nguyên mỉm cười, ra hiệu vị y sư cứ yên tâm, sau đó tay trái của hắn khẽ nắm lấy bàn tay phải của người bệnh, tay phải nhẹ nhàng nắm lấy cái đốt ngón tay, nhẹ nhàng đẩy, sau đó lại kéo.
Vị y sư bên cạnh chỉ nghe cạch cạch hai tiếng, gương mặt cực kỳ kinh hãi, thất thanh:
- Điều này sao có thể?
- Tiểu La, như thế nào?
Cách đó không xa, vị lão giáo sư nghe được giọng nói kinh ngạc của vị y sư kia, không khỏi nhướng mày, bước đến trầm giọng hỏi:
- Chuyện gì vậy?
- Giáo sư Phùng, cậu ấy chỉ dùng sức một chút đã khiến cho hai vị trí trật xương của người này trở lại như cũ.
La y sư kinh hãi nói với giáo sư Phùng.
- Cái gì? Chỉnh hình thành công? Chỉ dùng một chút sức?
Nghe xong, sắc mặt giáo sư Phùng cũng không khỏi biến đổi, ánh mắt nhìn Giang Nguyên tràn đầy vẻ khó tin.
- Thành công? Chỉ dùng một chút sức?
Tất cả mọi người dưới đài đều nghe được tiếng kêu của giáo sư Phùng, không khỏi sửng sốt, đặc biệt là các lão y sư Cốt khoa.
Bọn họ đều biết được tình huống của người bệnh như thế nào, chính là bị trật khớp vai kéo xuống dưới, ảnh hưởng đến các đốt ngón tay. Khi tiến hành chỉnh hình, vừa phải tiến hành chỉnh các đốt ngón tay, lại phải chỉnh lại khớp vai. Ngoại trừ Dương lão gia ở Đông Bắc và Lạt Ma ở Tây Nam thì chưa từng nghe qua có người nào có được thủ pháp kỳ diệu như vậy.
Nhưng vừa rồi mọi người đều đã được chứng kiến.
Lập tức có một lão y sư đức cao vọng trọng run rẩy kêu lên:
- Lão Phùng, thật hay giả vậy? Hai loại trật khớp đó đều đã được chỉnh hình lại?
- Đúng vậy, lão Phùng, không thể nào? Anh xem xem, làm sao có thể?
Một vị lão y sư cao giọng kinh nghi.
- Không thể nào, tuyệt đối không thể nào? Làm sao có thể chỉnh hình được hai loại trật khớp đó chứ? Tiểu La, cậu nhất định nhìn lầm rồi. Cậu bảo người bệnh nhấc tay lên đi.
Có người không tin, nói.
Những lão y sư thuộc Cốt khoa đều cùng nghi vấn, còn lão y sư thuộc Nội khoa thì vẻ mặt mơ hồ. Cái gì mà trật khớp vai đi xuống, ảnh hưởng đến các đốt ngón tay? Bọn họ chỉ biết là, dường như không chuyện gì có thể làm khó được bác sĩ Tiểu Giang trên đài.
Hồ lão đã đứng lên, hai mắt sáng bừng nhìn lên đài. Ông tin tưởng Giang Nguyên, nhưng sự việc trước mặt tựa hồ có chút vượt qua sự tưởng tượng của ông.
Về phần thầy trò Trương Nguyệt Chánh, lúc này không ai chú ý đến, chỉ thấy sắc mặt Trương Dương trắng bệch, đứng tại chỗ lung lay như sắp ngã. Còn Trương Nguyệt Chánh thì mặt xám như tro.
Vừa rồi bọn họ còn có chút tự tin, nhưng lần này, niềm tin của bọn họ đã hoàn toàn tiêu tan, hơn nữa còn bị đả kích hoàn toàn.
Tình huống bây giờ không phải Giang Nguyên đã chỉnh hình lại được khớp xương cho người bệnh mà là tiểu tử này đã làm ra chuyện khiến cho tất cả các bác sĩ phải giật mình. Bây giờ hai thầy trò bọn họ lấy cái gì để tranh vị trí đầu tiên? Còn mặt mũi nữa chứ? Mất hết rồi.
- Nào, anh giơ tay lên, giơ tay lên đi.
Lúc này giáo sư Phùng cũng có chút kích động. Ông rất coi trọng La y sư, biết Tiểu La bình thường làm việc rất cẩn thận, không phải là người kêu loạn. Nhưng việc này vẫn khiến cho ông khó có thể tin.
Nghe giáo sư Phùng nói, người bệnh vội vàng giơ cánh tay phải của mình lên, sau đó khom người, động tác vô cùng lưu loát.
Theo động tác của người bệnh, không khí đột nhiên yên tĩnh. Mấy vị lão y sư Cốt khoa tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, vẻ mặt khó tin. Còn các lão y sư Nội khoa cũng tương tự.
- Ai cha, lão Ngô, tại sao anh lại đánh tôi vậy?
- Hồ Khánh Nguyên, lão gia hỏa này, ông học Cốt khoa từ lúc nào vậy? Chẳng lẽ anh định đoạt chén cơm của chúng tôi sao?
Ngô lão y sư vểnh râu, trừng mắt đấm vào Hồ lão một cái.
- Khốn kiếp, lão già kia, ông dám đánh tôi? Tôi cũng đâu dạy nó môn này đâu. Nó là cháu của Thanh Nguyên huynh huyện Lưu Hà, Cốt khoa là chẳng liên quan đến tôi.
Hồ lão bị đánh một quyền, mặc dù trong lòng vô cùng thoải mái, nhưng nhìn ông bạn già mấy chục năm đang trừng râu mép với mình, vội vàng đứng tấn, biểu hiện muốn chống lại.
- Lão già này, mặc kệ thế nào, bây giờ thì ông đắc ý rồi. Một người chuyên về Nội khoa như ông lại dạy được một đệ tử Cốt khoa, tôi đánh ông còn chưa hả giận, ông còn muốn phản kháng?
Ngô lão y sư trừng mắt, kêu lên một tiếng, chuẩn bị đánh nữa.
Nhưng Ngô lão còn chưa ra tay, mấy lão y sư bên cạnh đã huy quyền, vẻ mặt vừa ghen ghét vừa hâm mộ. Một lão y sư dáng người cao lớn kêu to:
- Đúng vậy, họ Hồ ông còn muốn phản kháng? Nếu không, ông đem đồ đệ của mình tặng cho tôi đi, ông đánh tôi, tôi tuyệt đối không hoàn thủ.
Bạn học Giang Nguyên đứng trên đài trợn mắt há mồm nhìn mọi người quần ẩu sư phụ bên dưới, miệng mở to không khép lại được, trong lòng có một nghi vấn. Những lão y sư này người nào cũng già, đi còn run rẩy, tại sao lại còn có tinh thần đánh nhau như thế?
Nhìn sư phụ miễn cưỡng đánh lại được vài cái rồi ôm đầu trốn như chuột, Giang Nguyên bó tay, không biết hắn có nên lao xuống hỗ trợ hay không?
Giáo sư Phùng nhìn Giang Nguyên đang trợn mắt há mồm, liền nắm lấy tay của hắn, cười nói:
- Đừng quan tâm nữa. Lúc này nếu lão Hồ không bị đánh một trận, sợ là không qua được đâu. Bây giờ mà cậu xuống, sẽ bị ăn vạ ngay.
- Vâng.
Sắc mặt Giang Nguyên cứng đờ, thầm nghĩ:
- Gia sợ sao? Sợ những lão già này sao? Một tay của gia có thể hạ hết toàn bộ đấy.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y