Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 2: CHƯƠNG 2: LÁNG GIỀNG

- Tiểu Vũ... Cháu tới rồi à...

Đúng lúc Giang Nguyên đang tò mò nhìn cô gái xinh xắn trước mặt, mà cô gái cũng trợn mắt há mồm nhìn Giang Nguyên, một giọng nói già cả truyền tới từ bên cạnh.

Hai người đồng thời quay đầu nhìn lại, thấy một ông lão đang cầm một chiếc khăn lông từ trong phòng đi ra, cười ha hả nói:

- Tiểu Vũ... Không nhận ra à? Đây là anh Tiểu Nguyên của cháu, hôm qua mới vừa trở về đấy...

- Á... Ối... Anh ... Anh là anh Tiểu Nguyên à....

Nghe thấy lời này của Phách Lôi chí tôn, cô gái xinh xắn sửng sốt, sau đó lại ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên một hồi, vừa mới bình tĩnh lại, khuôn mặt đỏ bừng trong nháy mắt, nhíu nhíu mày vô cùng đáng yêu, gọi Giang Nguyên một tiếng xong liền nhìn xuống, giống như có vẻ hơi xấu hổ.

Phách Lôi chí tôn đi tới mỉm cười nhìn Giang Nguyên, trong mắt đầy vẻ yêu thương, đưa chiếc khăn lông cho hắn, nói:

- Tiểu Nguyên... Mau lau đi, đừng để bị cảm...

Nhìn thấy chiếc khăn lông nọ, lại nghe giọng nói quen thuộc này, toàn thân Giang Nguyên chấn động một chút, sau đó nhìn ông lão đang mỉm cười này, hai mắt cay cay, cất giọng nói:

- Ông nội....

Nghe thấy tiếng gọi quen thuộc này, tay ông lão rơi run lên, sau đó cất tiếng nói:

- Ngoan... May lau nước đi... Đừng để ốm...

- Vâng..

Giang Nguyên gật mạnh đầu, sau đó nhận chiếc khăn lông ông nội đưa cho, úp mặt vào lau mạnh...

- Tiểu Vũ à... Cháu lại mang há cảo cho ông đấy à...

Ông lão nhìn hộp cơm giữ ấm trong tay cô gái xinh xắn, cười ha hả nói:

- Cả nhà cháu luôn quan tâm tới ông lão này... Lần sau cứ giữ ăn nhé, chẳng lẽ ông lão tôi đã già tới mức không thể tự nấu ăn cho mình hay sao?

- Ông ơi... Ông đừng nói thế...

Tiểu Vũ hơi ngẩn ra, trên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần lộ một tia không tức giận, sau đó cẩn thận nhìn thoáng qua Giang Nguyên đang lau mặt, mặt vẫn hơi hồng, tiếng nói giòn giã:

- Ông ơi, rốt cục anh Tiểu Nguyên đã về rồi... Cuối cùng ông không phải lo lắng thêm nữa...

Nói xong Tiểu Vũ đưa hộp cơm vào trong tay ông lão, cười khẽ nói:

- Cháu không biết anh Tiểu Nguyên đã về, hiện giờ cháu lại mang một chén há cảo nữa cho anh Tiểu Nguyên, thuận tiện nói cho cha mẹ cháu biết. Nhất định hai người sẽ rất vui mừng!

- Ối... Không cần không cần...

Lúc này Giang Nguyên vội nói không cần, lại thấy Tiểu Nguyên đã nhanh chóng chạy ra khỏi cửa.

- Con bé này...

Ông lão họ Giang cười lắc đầu, sau đó nhìn Giang Nguyên nói:

- Tiểu Nguyên... Cháu mau vào thay đồ đi rồi ăn há cảo. Mẹ cô bé Tiểu Vũ này nấu ăn rất ngon đấy...

- Không cần... Không cần... Ông nội ăn đi...

Giang Nguyên lại lắc đầu, sau đó nhanh chóng đi vào phòng thay quần áo.

Đi vào phòng, mở chiếc tủ quần áo đã hơi cũ như không hề có chút bụi bặm, nhìn quần áo được xếp ngăn nắp bên trong, lại thấy mùi quần áo còn mới mẻ, rõ ràng là có người thường xuyên lấy ra giặt giũ phơi nắng. Thấy vậy, hai mắt Giang Nguyên lại hồng lên.

Nhìn Giang Nguyên thay một bộ quần áo mới đi ra, ông lão ngắm nghía hắn một hồi, cảm thán gật gật đầu nói:

- Tiểu Nguyên, cháu cao lớn rồi đấy...

Chỉ hơi giơ tay là đã khiến tay áo bó lại, ngẩng đầu nhìn mái tóc hoa râm chói mắt của ông nội, trong lòng Giang Nguyên vẫn cảm thấy chua xót. Ngẫm lại nếu như mình không thể trở về, vậy thì ông nội không biết...

Nhìn cháu nội bảo bối đang ngồi đối diện mình, mái tóc đen gọn gàng, khuôn mặt vốn thư sinh mang chút nhu nhược giờ đã trở nên khỏe khoắn kiên cường hơn rất nhiều, ông lão cũng cảm thấy thật sự vui mừng. Chẳng qua ông vẫn không hỏi những chuyện cháu mình trải qua ba năm nay, không hỏi tại sao đột nhiên hắn lại xuất hiện trong nhà. Bởi chuyện này thật sự cũng hơi quái dị. Ông sợ một khi hỏi không ổn thì lại phản tác dụng. Hơn nữa nếu cháu trai ông muốn nói thì hiển nhiên hắn sẽ nói ra.

Ông lão cười đưa một đôi đũa cho Giang Nguyên rồi chỉ vào hộp giữ nhiệt trên bàn:

- Tiểu Nguyên, đói rồi phải không. Mau tới ăn thử đi... Mẹ cô bé Tiểu Vũ làm há cảo ăn ngon lắm đấy...

- Thôi thôi... Ông nội ăn đi...

Lúc này làm sao Giang Nguyên lại ăn trước, lập tức lắc đầu liên tục.

Thấy Giang Nguyên không gắp, ông lão cũng cười, buông đũa, sau đó cười nói:

- Vừa rồi là cô bé Tiểu Vũ nhà bên. Hai năm trước bọn họ mới chuyển từ bên ngoài tới đây... Người nhà này không tồi. Sau khi ông chữa bệnh cho bố cô bé, bọn họ lại càng gần gũi hơn, thường thường trong nhà có gì ngon cũng đều bưng sang đây một chút!

Nói tới đây, ông lão cảm thán:

- Hai năm nay cháu không có nhà... Cũng còn may mắn là có đứa bé này thường tới thăm ông...

Giang Nguyên áy náy gật đầu, nói nhỏ:

- Vâng... Ông nội, cháu không nên đi du lịch mới đúng..

- Cháu à... Trở về là tốt rồi. Những năm nay... Cháu ở bên ngoài... Cũng coi như không phí công rồi. Ít nhất... Giờ trông cao lớn hẳn, cũng trầm ổn hơn nhiều rồi. Ông nội rất vui...

Hai ông cháu đang ngồi nói chuyện trong nhà, ở cửa sân lại truyền tới một giọng nói sang sảng trầm trầm:

- Ông Giang... Chúc mừng nhé. Nghe nói là Tiểu Nguyên trở về rồi...

Nghe thấy những lời này, ông lão Giang quay đầu nhìn ra cửa, thấy một người trung niên cao cao gầy gầy, cười nói:

- Nhờ phúc nhờ phúc...

- Tiểu Nguyên à.... Đây là chú Lý... Hai năm nay ông nội cháu may mắn được cả nhà chú Lý chăm lo cho đấy!

Nhìn người đàn ông trung niên mặt hơi vàng vọt nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy gần gũi, Tiểu Nguyên cười đứng lên, sau đó gật đầu chào hỏi:

- Chú Lý... Cám ơn chú đã chăm sóc cho ông nội cháu. Nào... Mời tới ngồi đây!

- Ôi ôi... Không cần đâu... Nói những lời này thì thành người ngoài rồi. Chúng ta là hàng xóm, láng giềng, không cần khách sáo... Khụ khụ...

Chú Lý cười nhìn Giang Nguyên, lại sang sảng nói:

- Quả nhiên là mặt mũi khôi ngô, tuấn tú lịch sự... Thảo nào hai năm nay ông Giang mỗi khi nhắc tới cậu đều nói từ nhỏ cậu đã thông minh hiểu biết. Hôm nay gặp mặt, xem ra những lời ông Giang nói vẫn chưa hết được... Khụ khụ...

Nghe thấy thỉnh thoảng người trung niên lại ho khan nặng nề, sắc mặt ông lão Giang hơi thay đổi, nói:

- Lão Lý... Hai ngày vừa rồi lại làm gì nặng à? Tôi đã dặn cậu phải chú ý rồi. Vết thương cũ của cậu phải điều dưỡng từ từ một năm, nếu không để nặng thêm là khó chữa đấy!

- À... Không sao đâu, không sao đâu...

Lão Lý cười khan:

- Tôi chỉ vác mấy cái hòm lên lầu thôi, cũng dùng sức một chút... Nghỉ ngơi hai ngày là không sao rồi, khụ khụ...

Nhìn lão Lý ho liên hồi như vậy, sắc mặt cũng hơi hồng lên, ông lão họ Giang thở dài một hơi, sau đó quay đầu nói với Giang Nguyên:

- Tiểu Nguyên... Sau này cháu lên núi xem một chút xem có nhân sâm hay tam thất không... Ông kê một đơn thuốc bổ cho chú Lý uống. Hiện tại thuốc mua trong quầy thuốc không tốt lắm, khó đạt được hiệu quả!

- Ôi... Tốt quá, ông nội... Để cháu lên núi xem một chút...

Giang Nguyên gật đầu đồng ý. Hắn cũng nhận ra chú Lý trước mặt này sợ rằng trước đó bị thương không nhẹ, hại đến phế phủ, còn chưa khỏi hẳn, cần những loại thuốc đại bổ như nhân sâm hay tam thất hoạt huyết hóa ứ, vội vàng gật đầu nghe lời.

Thấy Giang Nguyên gật đầu, ông lão Giang cũng vui mừng cười với lão Lý:

- Lão Lý, tuổi tôi lớn rồi, không thể lên núi tìm thuốc tốt cho cậu được. Hiện giờ Tiểu Nguyên trở về rồi. Từ nhỏ nó đã leo núi cùng tôi, rất quen thuộc hoàn cảnh nơi này. Chỉ cần tìm được hai cây nhân sâm lâu năm và tam thất hoang, vết thương của cậu chỉ cần điều dưỡng ba năm tháng là khỏi hẳn rồi...

- Ôi... Ông Giang, thế thì phiền quá. Lên núi hái thuốc cũng không dễ dàng gì... Tôi đến hiệu thuốc mua thuộc cũng được... Dù dược tính hơi kém một chút nhưng uống nhiều là được!

Nghe thấy những lời này của ông lão Giang, đầu tiên lão Lý vui vẻ, nhưng lập tức nghĩ tới điều gì, vội vã nói.

Thấy dáng vẻ của chú Lý, Giang Nguyên liền hiểu ra chỗ nghi ngại của ông, là lo lắng cho sự an toàn của mình, lập tức cười nói:

- Chú Lý yên tâm. Từ nhỏ cháu đã đi hái thuốc với ông nội rồi, không có vấn đề gì đâu...

Lão Lý đang định nói thêm nhưng Tiểu Vũ đã bưng một cái bát lớn từ bên ngoài vào, bên trong đúng là há cảo còn đang nóng bốc khói.

Thấy con gái mang một phần há cảo tới rồi, lão Lý vội cười ha hả nói:

- Ông Giang... Tiểu Nguyên... Nào nào... Hai người tới ăn đi... Để nguội ăn mất ngon...

Lúc này hai ông cháu còn chưa ăn uống gì, ngửi mùi há cảo thơm phức, đều cảm thấy hơi đói, cũng không khách sáo nữa. Ông lão bảo Giang Nguyên một tiếng, bắt đầu ngồi xuống ăn.

Giang Nguyên gắp một miếng há cảo, cắn khẽ một miếng, chỉ cảm thấy một mùi hương thơm khiến người khác thèm thuồng tràn vào miệng, ngon tới khiến người ta khó hình dung nổi.

Giang Nguyên đáng thương mấy năm nay toàn chạy khắp nước ngoài, ăn đủ các loại lương khô các nước, làm gì có dịp ăn thức ăn Hoa Hạ chính tông thế này. Đặc biệt là tay nghề làm há cảo của mẹ Tiểu Vũ đúng là vượt bậc, càng khiến Giang Nguyên ăn ngon tới muốn nuốt luôn đầu lưỡi.

Hai cha con nhà họ Lý ngồi nhìn Giang Nguyên ăn ngon lành, cũng không nén nổi khẽ cười. Đặc biệt là Tiểu Vũ, thấy Giang Nguyên ăn từng miếng há cảo như vậy, đôi mắt xinh đẹp thỉnh thoảng lại toát lên ý cười như tơ.

Nghe nói Giang Nguyên nhà thầy thuốc họ Giang mất tích ba năm trở về, những nhà hàng xóm xung quanh đều rối rít tới chúc mừng. Ông lão những năm nay đều cứu chữa người bệnh xung quanh, được bà con quý mến. Đặc biệt Giang Nguyên mất tích ba năm, ông lại càng không thu một chút tiền chữa bệnh, danh tiếng ở địa phương cực cao, rất được mọi người tôn kính.

Hai ông cháu nhà này vẫn luôn sống gắn bó, giờ tìm lại được cháu trai, tất nhiên là chuyện vui nhất đời. Những người nhận ơn của ông lão xung quanh, thỉnh thoảng lại có người tới tặng một con gà mái, tặng một túi trứng gà, lại tặng nấm khô...

Những người sống ở thôn quê dưới núi này rất chất phác. Anh khiến họ mang ơn một chút, bọn họ sẽ luôn nhớ kỹ...

Chẳng qua cũng có một đám nhóc con trong thôn thấy đông vui lại chạy tới cửa nhà họ Giang, tò mò nhìn quanh nhà.

- Hổ Tử... Giang Nguyên kia ở bên ngoài mấy năm, thật sự bị biến thành mặt trắng rồi...

Một tên nhãi mặt hơi tròn, nhìn chăm chú Giang Nguyên trong nhà, hừ lạnh một tiếng.

Người tên Hổ Tử kia nhìn hai lần, cũng cười lạnh một tiếng nói:

- Mặt trắng đúng là mặt trắng, có thể thay cơm ăn sao? Cậu nhìn hắn mặc quần áo kìa, rõ là quần áo trước kia. Ở bên ngoài không mua nổi chút quần áo, xem ra chẳng làm nên trò trống gì, không biết bò về từ nơi nào!

- Ấy... Đúng là Hổ Tử lợi hại, vừa nhìn là biết. Hừ... Tôi còn cho tưởng hắn có gì hay ho mới về cơ...

Tên nhãi mặt tròn hừ khẽ một tiếng, sau đó cười hắc hắc nói:

- Đi thôi... Chúng ta tới nhà bên nhìn một chút. Vài này trước Tiểu Vũ đã về rồi đấy. Chúng ta tới nói chuyện với cô ấy đi!

- Hừ... Bảo Tử, tầm mắt Tiểu Vũ cao lắm, không ngó tới cậu đâu.

Hổ Tử nghiêng mặt nhìn thằng nhóc mặt tròn, cười nhạo.

Bảo Tử chạy nước miếng, cười nói:

- Đi thôi... Kệ cô ấy đi. Chúng ta tới ngó một chút là được rồi...

- Được rồi... Đi, đi nhìn một chút... Xem cô bé kia càng lớn càng xinh...

Chương 3: Cấp cứu, cứu mạng (1)

Náo nhiệt mãi đến trưa, nhà họ Giang mới yên tĩnh lại được. Ông lão đun một nồi nước nóng, làm thịt con gà mái ghẹ kia, thêm chút sơn dược, hoàng kỳ, rễ sâm, hầm một nồi canh bồi bổ cho Giang Nguyên.

Chẳng qua khi vừa mang gà tới bên cạnh giếng liền bị Giang Nguyên tới giành lấy, cười nói:

- Ông nội... Ông nghỉ ngơi đi, để cháu...

Thấy cháu trai chưa từng giết gà giờ lại nhanh nhẹn dùng một dao cắt nửa cái cổ gà, sau đó nghiêng cổ gà vào bát hứng tiết, tiết gà chảy vào bát không rơi một giọt nào, lông mày ông lão nhướn hẳn lên...

Giang Nguyên ba năm trước đây chẳng dám giết cả cá, nhưng hiện giờ... Lúc vung tay lại vô cùng bình tĩnh dứt khoát. Mà tiết từ cổ gà rơi ra lại chẳng hề lãng phí một giọt nào.

- Sợ là cháu trai bảo bối nhà mình mấy năm nay ở ngoài phải chịu khổ rồi... Kể cả giết gà cũng có vẻ như giết không ít rồi...

Ông lão đau lòng thở dài, sau đó lắc lắc đầu tiến vào nhà bếp.

Giang Nguyên lại không chú ý nhiều, thuận tay cho con gà vào trong chậu nước, sau đó thảnh thơi đợi một hồi. Một lúc sau, hắn mới lôi ra, đưa tay chà xát. Lông gà ngâm nước nóng còn bốc hơi liền rơi ra sạch.

Lại vung dao lên mổ gà, rửa sạch nội tạng bên trong, để những món có thể ăn được vào một cái chén khác, những món không ăn được vứt vào thùng rác, sau đó hắn lại vung dao cắt con gà mái ghẹ thành từng miếng nhỏ, chẳng rơi ra đất một chút nào, rửa sạch để ráo cả con gà.

Đối với những việc này, Giang Nguyên vẫn quen thuộc cực kỳ. Những năm theo đội trưởng bôn ba tứ xứ, tìm kiếm vị trí của cái hộp kia, rất nhiều khi đều ăn uống nghỉ ngơi ngoài trời, săn bắn chút thú hoang nhỏ cho no bụng. Mà trong đội hắn nhỏ tuổi nhất, sẽ chỉ phải làm những việc không vất vả như canh phòng, nấu nướng. Cho nên việc làm thịt mấy con vật này Giang Nguyên lại tương đối thành thạo.

Đợi tới khi Giang Nguyên xử lý xong con gà mái ghẹ, mang vào trong bếp, ông lão vẫn đang rửa nồi. Thấy Giang Nguyên bưng hai cái bát vào, trong mắt ông không nén nổi một tia kinh ngạc, nói:

- Đã thịt xong rồi à...

- Vâng vâng... Chuẩn bị xong rồi ông...

Giang Nguyên tiện tay đặt bát lên cạnh bếp, cười cười đi tới nói:

- Ông nội... Tiếp đây ông làm thôi. Mấy năm nay cháu chẳng nấu canh bao giờ, sợ là tay nghề không ổn...

- Ôi chao... Được rồi, cháu để đó, nghỉ ngơi một chút, chờ đến giờ ăn là được...

Ông lão cười cười nhận thùng nước trong tay Giang Nguyên, nhìn con gà mái đã làm thịt ngon lành bên cạnh, cười gật đầu nói.

Rất lâu chưa ăn đồ ông nội nấu rồi, giữa trưa Giang Nguyên ăn mấy bát cơm lớn, còn uống non nửa nồi canh gà. Thấy vậy ông lão cười tới không khép nổi miệng. Thằng nhóc này trước kia ở nhà mỗi ngày chỉ ăn một chén cơm nhỏ, bụng quá nhỏ, khiến ông lão cực kỳ đau đầu, nghĩ muốn hắn ăn thêm một chén cũng không xong. Hiện giờ hắn có thể ăn mấy bát to, cơ thể rõ ràng đã tốt hơn nhiều rồi.

Ăn cơm trưa xong, Giang Nguyên liền định lên núi hái thuốc cho chú Lý. Ông lão vô cùng cản thận lấy từ trong tủ ra một gói nilon được gói rất cẩn thận, có vẻ hơi yêu thương mở ra, bên trong lộ ra một thứ trông như khẩu súng cũ.

Nhìn khẩu súng cổ được lau chùi thường xuyên này, Giang Nguyên không nén nổi cười khổ. Tất nhiên là hắn nhận ra thứ này. Trước kia hắn vẫn theo ông nội lên núi hái thuốc, ông nội đều đeo khẩu súng này theo. Mà hắn thì cõng gùi thuốc trên lưng, hí ha hí hửng đi sát phía sau. Năm đó khẩu súng này đã lập không ít công lao rồi. Ít nhất phần lớn thịt Giang Nguyên ăn lúc đó đều dựa vào khẩu súng này cả.

Ông lão vuốt ve khẩu súng này một hồi, sau đó lại lấy một chai thuốc súng chống nước trên nóc tủ xuống, cẩn thận đưa cho Giang Nguyên, nói:

- Tiểu Nguyên... Hiện giờ ông nội không leo núi nổi nữa rồi. Nếu cháu lên núi thì mang theo nó đi... Mặc dù hiện giờ thú hoang trên núi không nhiều lắm, nhưng nếu chẳng may gặp thú lớn, đeo thứ này vẫn an toàn hơn một chút!

Nhìn ông lão thận trọng đưa khẩu súng cổ kia lại, đáy lòng Giang Nguyên âm thầm cười khổ nhưng vẫn cẩn thận nhận lấy, đeo khẩu súng này lên lưng, cười nói:

- Ông nội yên tâm... Chỉ lên núi hái thuốc, sẽ không có vấn đề gì đâu!

- Ừ ừ...

Ông lão vừa gật đầu, vừa lo lắng dặn:

- Còn nhớ rõ lên núi thế nào không? Chẳng may gặp lợn rừng lớn thì chạy trốn là được. Loại đó bắn không chết, rất phiền hà đấy...

- Cháu biết rồi, ông nội đừng lo lắng, yên tâm ở nhà đợi. Không chừng hôm nay lại còn được đổi món đấy...

Giang Nguyên cười hì hì đeo chai thuốc súng vào thắt lưng, lưng vác súng định đi ra cửa.

Nhìn cháu trai lưng đeo súng, dáng vẻ anh dũng, ông lão Giang lại vui mừng. Rốt cục cháu trai của mình đã trưởng thành rồi.

Lúc này Giang Nguyên đeo súng đi hai bước, bên ngoài sân đột nhiên có một đám người kêu gào tiến vào. Trong đó có nam có nữ, khênh một chiếc cáng vọt vào trong sân.

- Thầy thuốc Giang... Thầy thuốc Giang... Ngài mau tới xem một chút... Mau cứu vợ tôi. Rốt cục cô ấy bị sao vậy...

Chạy phía trước là một người đàn ông đầy đầu tóc trắng, mặt đầy mồ hôi, nhìn thấy ông lão Giang đứng dưới mái hiên, hoảng sợ kêu to.

Ông lão bình tĩnh nhìn lại, nhận ra người đàn ông này là Trương Đại Pháo ở cuối thôn, lập tức cảm thấy trái tim hơi thắt lại. vợ của Trương Đại Pháo này đã có mang lâu rồi, nghe nói mấy hôm nữa sẽ sinh. Chẳng lẽ là tai biến sản khoa?

Lập tức tới khám, quả nhiên không có gì bất ngờ. Chỉ thấy bà đỡ trong thôn đi theo một bên, tay chân luýnh quýnh nhìn bà bầu nằm trên cáng, sắc mặt kinh hoảng sợ hãi.

Thấy quả nhiên là vậy, sắc mặt ông lão cũng thay đổi, chỉ kém mắng thầm một câu:

- Má nó... Lão phu là thầy thuốc ngoại khoa tổ truyền, còn kiêm chữa nội khoa thương hàn, có học sản khoa phụ khoa bao giờ đâu. Phụ khoa thì tổ sư có truyền lại ít nhiều, nhưng sản khoa thì chẳng truyền, giờ biết phải làm sao?

Nhưng người nhà đã đưa tới cửa, trái tim thầy thuốc như cha mẹ, dù ông lão không nắm chắc nhưng vẫn vội vã tiến tới, một bên bắt mạch, một bên hỏi nguyên nhân.

Có ông lão họ Giang tiến tới, bà đỡ cũng thở phào một hơi, vội vã nói to nguyên do cho ông lão nghe.

Giang Nguyên đứng một bên thấy tình huống như vậy cũng hơi nhíu mày. Từ nhỏ hắn lớn lên với ông nội, hiển nhiên hiểu rõ ông nội ít tiếp xúc với sản khoa, sợ là lần này khó chữa được.

Lúc này hắn cũng vội buông khẩu súng trên lưng xuống, đi tới nhìn xem.

Giang Nguyên đưa mắt nhìn lại, thấy trên cáng có chăn bông dầy, trong chăn là một người phụ nữ. Bụng người phụ nữ này đã vồng to, sắc mặt tái xanh, thân thể run rẩy, hai mắt trợn trắng, hô hập cực kỳ dồn dập, tứ chi đã co quắp, trông như sắp tắt thở tới nơi.

Thấy cảnh này, trái tim Giang Nguyên cũng trầm xuống. Nhìn bề ngoài, việc này cực kỳ nghiêm trọng rồi.

Lúc này ông lão đang bắt mạch, vừa nghe bà đỡ kinh hoàng thuật lại tình hình, lông mày càng nhíu chặt.

Vốn hai ngày tới vợ Trương Đại Pháo tới kỳ sinh nở, trước đó cũng lên bệnh viện trên trấn kiểm tra qua rồi, mọi thứ đều bình thường, cho nên định sinh ở nhà. Hôm nay từ sáng sớm đã thấy bụng đau, Trương Đại Pháo thầm nghĩ sợ là tới ngày vỡ đê rồi, vội vã mời bà đỡ tới.

Khi bà đỡ tới, mọi việc hoàn toàn bình thường. Nhưng khi bắt đầu vỡ ối, bỗng bà bầu đau quá thể, giống như có vấn đề. Vợ nhà Trương Đại Pháo đột nhiên kêu to nói không thở nổi, hơn nữa càng ngày càng nghiêm trọng, tim đập càng lúc càng nhanh, có vẻ thiếu dưỡng khí hít thở không thông.

Bà đỡ này trước giờ cũng chưa gặp tình huống như vậy, nhận định rằng sợ nhất là sản phụ gặp Tiền sản giật rồi, lập tức bảo Trương Đại Pháo chuẩn bị đưa tới bệnh viện trên trấn. Nhưng gọi điện cho bệnh viện, cả hai xe cấp cứu đều đã đi ra ngoài rồi, bảo bọn họ tìm cách khác chuyển người tới viện.

Lúc này Trương Đại Pháo chỉ còn biết hoảng loạn chạy ra ngoài tìm xe, nhưng mà hai chiếc xe trong thôn lại cũng không có mặt. Từ đây tới bệnh viện những ba bốn mươi cây số, khiêng người bệnh đi không kịp nổi. Thấy sắp không cứu nổi người nữa, lúc này Trương Đại Pháo đành phải cho khiêng tới phòng khám gần đó, nhưng vị thầy thuốc vừa liếc cái đã vội vã lắc đầu bảo ông đi đi, nói rằng không cứu nổi.

Vừa không có xe, lại chẳng còn cách nào, Trương Đại Pháo đành ôm tia hy vọng cuối cùng, dẫn người chạy một cây số đường núi, vào cầu xin thầy lang già đức cao vọng trọng họ Giang, xem có còn hy vọng gì không.

Bắt mạch một hồi, lại nghe bà đỡ kể xong, sắc mặt ông lão giờ càng khó coi cực kỳ. Hiện giờ mạch của sản phụ rất nhanh lại yếu, giống như sắp đứt hơi tới nơi rồi. Hơn nữa đó là với kinh nghiệm trị bệnh lâu dài của ông, nếu là người khác thì đã không bắt nổi mạch nữa.

Nhìn thấy tình hình này, ông lão chầm chậm lắc đầu. Ông hành nghề Trung Y, giỏi nhất là ngoại khoa và nội khoa. "Tiền sản giật" như bà đỡ nói ông cũng thoáng hiểu, nhưng nó lại liên quan tới phạm trù tây y, ông cũng không rõ ràng lắm. Cho nên hiện giờ nhìn tình huống thì chỉ đoán tám chín phần mười mà thôi, cũng không dám khẳng định.

Nếu quả thật là động thai thế này thì sợ là mang lên bệnh viên cũng khó cứu, đừng nói là Trung Y.

Vừa thấy thầy thuốc già họ Giang cũng lắc đầu, Trương Đại Pháo đã hoàn toàn bủn rủn tay chân. Thầy thuốc Giang là cây cỏ cứu mạng cuối cùng của ông. Ông ấy lắc đầu, Trương Đại Pháo đỏ bừng cả hai mắt, quỳ phịch xuống trước mặt ông lão Giang, ôm chân ông lão khóc ròng nói:

- Ông Giang... Nhất định ngài phải nghĩ cách cứu vợ tôi... Nếu chẳng may có chuyện gì thì một xác hai mạng rồi... Ngài phát lòng từ bi....

- Ôi chao... Đại Pháo ông đứng lên đi. Mau đứng lên đi... Không phải tôi không giúp, chẳng qua bệnh sản khoa tôi cũng chưa từng gặp phải bao giờ!

Nhìn người trung niên khóc thành thế này, trong lòng ông lão họ Giang cũng thấy chua xót. Chẳng qua đúng là ông cũng mới gặp bệnh sản khoa thế này, chưa biết phải chữa thế nào.

Cả đám người đứng bên thấy dáng vẻ Trương Đại Pháo như vậy đều âm thầm than thở. Vốn ba mươi tuổi mới lấy vợ, thấy vợ mang thai mười tháng, sắp sửa được ôm vợ con, sống cuộc sống gia đình, giờ lại xảy ra chuyện thế này.

Mọi người ở bên vừa thương tiếc vừa đồng tình, Giang Nguyên lại nhìn kỹ sản phụ trước mặt, hơi ngạc nhiên kêu lên, sau đó vội vã về phòng, lục lọi trong phòng thuốc một hồi, lấy đo huyết áp và tai nghe ra, sau đó chạy ra ngoài.

Ông lão họ Giang thấy hành động của Giang Nguyên thì sửng sốt. Đo huyết áp và tai nghe này ông vẫn để đó nhưng tác dụng chẳng qua cũng chỉ để kiểm tra huyết áp thôi, trên cơ bản ông khám bệnh chẳng dùng đến thứ này.

Mà tuy giờ Giang Nguyên khi theo mình chữa bệnh cũng có không ít kinh nghiệm nhưng giờ hắn cầm đo huyết áp làm gì? Chẳng lẽ hắn cũng học tây y?

Chương 4: Cấp cứu, cứu mạng (2)

Thấy vẻ ngạc nhiên trên mặt ông lão họ Giang, người ngoài cũng chú ý tới động tác của Giang Nguyên. Khi thấy khuôn mặt hắn nghiêm túc vén ống tay sản phụ lên, bắt đầu đo huyết áp, mọi người đều lộ vẻ tò mò.

Phần lớn mọi người ở đây cũng đều đã nghe tin cháu trai bảo bối mất tích đã lâu của ông lão họ Giang trở về rồi. Hơn nữa Giang Nguyên dù hơi khác so với ba năm trước, nhưng người trong thôn này vừa nhìn đều nhận ra hắn là ai.

Thấy ông lão họ Giang không nói gì, bọn họ cũng nhìn theo, thầm nghĩ chẳng lẽ Giang Nguyên mất tích ba năm là ra bên ngoài học được một thân y thuật giỏi về sao?

Trương Đại Pháo cũng phát hiện ra động tác của Giang Nguyên, vốn đã tuyệt vọng, giờ cũng ngừng gào khóc, đôi mắt trông mong nhìn lại. Mặc dù thật ra ông cũng không ôm hy vọng gì với một thanh niên trẻ tuổi như vậy nhưng cuối cùng cũng coi như bắt được một cây cỏ cứu mạng.

Giang Nguyên đo huyết áp xong, lại nghe tim một hồi, hai mắt sáng ngời lên. Chứng thực được suy đoán của hắn, mặc dù những năm nay hắn không gặp người bệnh như vậy chính thức nhưng vẫn nhớ kỹ chuẩn đoán với chứng bệnh này trong sách y. Trước kiểm tra sản phụ bình thường, hơn nữa huyết áp cũng không cao, chỉ 75/59 mmHg. Nhưng đến lúc sắp sinh lại như nghẹn thở, có vẻ như không giống tiêu chuẩn chuẩn đoán tiền sản giật.

Hơn nữa dường như tiền sản giật cũng không có biểu hiện hô hấp dồn dập. Căn cứ vào tình hình bà đỡ vừa nói, đầu tiên sản phụ lo lắng và thấy hô hấp khó khăn, như vậy có khả năng là...

Nghe thấy trống ngực sản phụ càng ngày càng yếu ớt, Giang Nguyên cũng không nghĩ nhiều nữa, vứt tai nghe sang một bên, bắt đầu nhìn tứ phía.

Lúc này ông lão họ Giang đã bình tĩnh lại, vội vàng đi tới cạnh Giang Nguyên nói nhỏ:

- Giang Nguyên... Mạng người to như trời, nhưng... Không thể làm loạn đâu...

Lúc này Giang Nguyên mới thấy ở trong nhà chai đựng thuốc súng, mắt liền sáng ngời, cũng không trả lời ông nội mà vội vàng lấy chai thuốc súng tới, mở ra, đổ thuốc súng ra rồi nói với ông nội:

- Ông nội... Ông mau châm vào huyệt Nội Quan, Tam Âm Giao. Cháu thử một biện pháp, xem còn có thể cứu hay không!

- Ối... Chuyện liên quan tới mạng người, không thể coi thường. Tiểu Nguyên... Rốt cục cháu có chắc không?

Nghe thấy lời của Giang Nguyên, hai mắt ông lão họ Giang cũng sáng ngời. Nhưng người hành nghề y vốn cẩn thận, ông vẫn lo lắng hỏi.

Giang Nguyên còn chưa trả lời, Trương Đại Pháo đã như túm được cây cỏ cứu mạng, sớm đã tới mức có bệnh vái tứ phương rồi:

- Thầy thuốc Tiểu Giang... Nhất định ngài phải thử đi. Vợ tôi cũng đã tới nước này rồi, cho dù... Coi như không cứu nổi thì cũng tuyệt đối không trách ngài...

Ông lão họ Giang đứng cạnh nghe thấy, nhìn Giang Nguyên cũng không định chần chừ, bất đắc dĩ đành vội vã về phòng lấy châm bạc.

Giang Nguyên cầm chai chứa thuốc súng kia, đổ thuốc súng ra rồi liền chạy ra giếng nước, thuận tay cầm dao chặt củi một bên, đặt chai nước kia lên cọc gỗ, vung đao chặt mạnh.

Dao chặt gỗ chặt chuẩn lên đầu chai, để lại một vết cắt rất sắc.

Giang Nguyên nhìn vết cắt sắc bén kia, thấy cái chai còn lại chừng mười bảy, mười tám cm, hài lòng gật gật đầu, vội vàng cho chai vào thùng nước rửa sạch, sau đó vội vàng chạy về.

Trong ánh mắt nghi hoặc của mọi người, hắn lại áp cái đoạn chai kín kia lên miệng mũi sản phụ, bao phủ toàn bộ miệng mũi.

Người bên ngoài nhìn thấy động tác của Giang Nguyên thì đều sửng sốt, ngạc nhiên thầm nghĩ:

- Làm gì vậy? Bịt cả miệng mũi lại như vậy, vốn bà bầu này đã sắp thở không ra hơi, hiện giờ không phải sẽ ngạt chết sao?

Nhưng lúc này sản phụ sắp không cứu nổi rồi, Trương Đại Pháo cũng hoàn toàn đặt hy vọng vào Giang Nguyên, đúng là lấy ngựa chết làm người sống, hiển nhiên không ai dám nói gì.

Ông lão họ Giang bước nhanh vào phòng cầm châm bạc ra, thấy động tác của Giang Nguyên, sắc mặt cũng cứng đờ. Chẳng qua ông hiểu cháu nội mình không phải loại người làm liều, lập tức nhẫn nại không nói, chỉ làm theo yêu cầu của Giang Nguyên, tới cạnh sản phụ, kéo ống tay áo vào cẳng chân lên, bắt đầu châm cứu vào hai huyệt Tam Âm Giao và Nội Quan.

Hai huyệt vị này đều có tác dụng trấn an tinh thần, vẫn có hiệu quả nhất định đối với biểu hiện co quắp của sản phụ. Cho nên ông lão họ Giang cũng cảm thấy không phải cháu mình không biết làm bừa.

Mọi người đều nhìn chằm chằm vào Giang Nguyên, xem tiếp theo hắn làm gì. Ai ngờ Giang Nguyên đợi ông lão họ Giang châm cứu xong, chỉ cầm đoạn bình nước kia đặt lên mũi miệng sản phụ, trừ thỉnh thoảng nhấc lên cho hít vào một hơi thì cũng không làm gì khác.

Nhìn tình huống này, mọi người đều quay ra nhìn nhau, nhưng không ai nói gì cả. Dù sao chuyện cứu người như vậy, trừ ông lão họ Giang ở đây thì ai nấy đều là dân thường. Ông lão họ Giang đã không nói gì, mọi người cũng đều chỉ nhìn.

Ông lão họ Giang cũng hơi lo lắng. Ông không hiểu Giang Nguyên rốt cục làm gì, nhưng ông hành nghề y đã nhiều năm, cho tới bây giờ chưa thấy chuyện bịt mũi miệng người ta mà có thể trị được bệnh.

Cho nên ông cũng lo lắng định hỏi Giang Nguyên một câu, chẳng qua giờ nhiều người vây quanh, đột nhiên lại nghe thấy tiếng xôn xao.

- Ô... Hình như vợ Đại Pháo có chuyển biến rồi... Nhìn đi, sắc mặt cũng đỡ hơn, hai mắt không trợn trừng nữa...

- Ồ... Hình như cũng không thở gấp nữa, ông nhìn kìa....

- Đúng đúng....

Mọi người kinh ngạc mừng rỡ, tiếng nói càng to. Trương Đại Pháo ngồi cạnh lo lắng giờ vốn không dám tin, nhìn chằm chằm vợ mình một hồi, quả nhiên phát hiện đúng như mọi người nói, đúng là chuyển biến tốt thật, lập tức mặt lộ vẻ mừng như điên, nhìn Giang Nguyên muốn nói một câu cảm tạ nhưng lại thấy Giang Nguyên vẫn đang chăm chú quan sát tình hình sản phụ, đành muốn nói lại thôi.

Thấy thình hình người bệnh bắt đầu chuyển biến tốt, Giang Nguyên cũng thở phào một hơi. Hắn cũng không nắm chắc một trăm phần trăm với sản phụ, chỉ là phân tích theo tình hình, cùng với kinh nghiệm một bệnh nhân bị thương dọa phát khiếp trước kia hắn gặp. Tình hình sản phụ lần này cực giống, cho nên hắn mới suy tính đến việc lo lắng quá độ mà hô hấp dồn dập.

Tình trạng này chủ yếu do người bệnh lo lắng quá độ, hô hấp quá dồn dập, hơn nữa có mang nên khả năng hô hấp cũng kém hơn, khiến lượng dưỡng khí hít vào quá ít, quá mức còn dẫn tới cặn khí, từ từ làm giảm ô xi, khiến biểu hiện ra là người bệnh hít thở không thông, trống ngực tăng, hạ huyết áp, sau đó la co quắp như động kinh.

Cho nên Giang Nguyên chỉ có thể thử một lần, hiện tại xem ra quả nhiên sản phụ này đúng như hắn đoán. Nhờ giảm nhịp thở, tăng hô hấp tuần hoàn tự thân sản phụ vào than nhi, hơn nữa châm cứu vào hai huyệt Tam Âm Giao và Nội Quan có tác dụng trấn tĩnh, cuối cùng giảm triệu chứng bệnh thuận lợi.

Chẳng qua Giang Nguyên cũng không buông lỏng hoàn toàn, lấy giấy bút trong túi ra, viết nhanh một hàng chữ, sau đó đưa Trương Đại Pháo đang đầy vẻ hân hoan hưng phấn bên cạnh, trầm giọng nói:

- Đừng vui mừng vội. Còn chưa hết nguy hiểm. Mau đi mua những loại thuốc này về đây, còn cả dịch truyền nữa...

Lúc này Trương Đại Pháo cũng không dám chậm trễ, nghe thấy Giang Nguyên nói vợ mình còn chưa hết nguy hiểm, vội vàng nhận giấy trong tay Giang Nguyên, sao đó mượn chiếc xe máy của bà con, phóng vù vù ra ngoài.

Nếu so với bà đỡ và ông lão họ Giang vừa thở phào một hơi, lúc này sắc mặt Giang Nguyên vẫn nghiêm túc như cũ. Tuy nói hiện giờ tình hình sản phụ đã được cải thiện rõ ràng nhưng lại có một vấn đề càng nghiêm trọng hơn...

Đứa trẻ đáng lẽ đã phải sinh rồi lại ở trong bụng mẹ hơn một giờ, đồng thời mẹ gặp sợ hãi quá lớn, hít thở không thông, thiếu khí, tình trang co quắp nghiêm trọng, tạo thành uy hiếp cực lớn với thai nghi.

Mà đồng thời đứa bé đáng lý đã được sinh ra lúc này dù ra sao, nếu không mau chóng sinh ra, cũng sẽ gây nguy hiểm cực lớn cho cả mẹ và con. Phải nhanh chóng đưa đứa bé ra ngoài, nếu không hậu quả vẫn nghiêm trọng như cũ.

Ông lão họ Giang vốn thở phào một hơi, nhìn khuôn mặt nghiêm túc của cháu mình, trong lòng lại lo lắng. Chẳng lẽ sản phụ chưa hết nguy hiểm?

- Bà mau thúc sản phụ sinh thôi...

Đột nhiên Giang Nguyên nói với bà đỡ.

Bà đỡ này đang vui vẻ nhìn sản phụ, đột nhiên thấy Giang Nguyên yêu cầu, lập tức bị dọa giật mình.

Chẳng qua lập tức bà hiểu ra ý trong lời Giang Nguyên, sắc mặt cũng trắng bệch. Lúc này bà đỡ mới nghĩ ra vấn đề.

- Đúng... Đúng rồi...

Bà đỡ sờ sờ hòm thuốc bên người, môi run rẩy nhìn Giang Nguyên, e dè nói:

- Hay... Hay mau đưa tới bệnh viện đi...

Thấy dáng vẻ lo lắng sợ hãi của bà đỡ, lông mày Giang Nguyên nhíu lại, lạnh giọng nói:

- Đưa tới viện?! Tới kịp không... Hiện tại không sinh, nhất định đứa bé sẽ chết. Hơn nữa nói không chừng ... Còn là một người hai mạng đấy...

Bị Giang Nguyên tức giận nói, mọi người bên cạnh mới nhớ ra trong bụng sản phụ còn đứa bé. Sản phụ bị như vậy, không biết đứa bé có cứu nổi không? Lúc này, mọi người vừa thở phào một hơi, lại lập tức lo lắng. Dù sao nếu không sinh được đứa bé ra thì đúng như thầy thuốc Tiểu Giang nói, một người hai mạng rồi.

Giang Nguyên lại cầm ống nghe, sau đó cởi bớt quần áo sản phụ, đặt ống nghe vào bụng dưới, nghe thấy tiếng đập thình thịch rất nhẹ, lại như không đủ nhanh. Lúc này lông mày hắn lại nhíu chặt.

- Tim thai rất yếu, có thể cứu đứa bé nhưng phải nhanh....

Chuyện liên quan tới hai mạng người nhà, Trương Đại Pháo rất nhanh, mới mấy phút đã mang thuốc và dụng cụ Giang Nguyên cần tới.

- Đi... Khiêng vào trong phòng... Chuẩn bị sinh...

Thấy Trương Đại Pháo về kịp, Giang Nguyên nhanh chóng đút cho sản phụ mấy miếng đường nho để đề phòng hạ huyết áp, sau đó trầm giọng nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!