Người thanh niên của Cục bảo vệ đứng ở góc tường kia nhìn chằm chằm động tác của Giang Nguyên, thấy hai tay Giang Nguyên vẫn đặt ở eo Trưởng phòng Dương không nhúc nhích. Trong lòng anh ta vô cùng cảnh giác. Đột nhiên anh ta cảm thấy trán Giang Nguyên bắt đầu đổ mồ hôi liễu thì không khỏi sửng sốt.
Một thứ gì đó đột nhiên lóe lên trong trí nhớ anh ta. Tim anh ta khẽ siết lại, vội vàng nhìn Trưởng phòng Dương đang nằm sấp trên giường.
Tuy nhiên, anh ta nhìn thấy trên mặt Trưởng phòng Dương lộ vẻ thoải mái và hưng phấn. Lúc này anh ta xem như thoáng thở phào nhẹ nhỏm. Có điều anh ta càng thêm cảnh giác vị bác sĩ Giang này.
Lúc vừa mới gặp, nhờ cảm giác có được từ huấn luyện đặc biệt anh ta đã cảm nhận được vài khí tức nguy hiểm trên người đối phương. Mặc dù đối phương đã bày tỏ thiện ý rõ ràng nhưng vẫn khiến anh ta duy trì độ cảnh giá. Cho nên anh ta mới bước ra khỏi chỗ nấp, tiến hành bảo vệ Trưởng phòng Dương ở khoảng cách gần.
Tuy anh ta tin đối phương sẽ không làm chuyện gì bất lợi với Trưởng phòng Dương, nhưng thân là cảnh vệ, anh ta vẫn phải duy trì cảnh giác cao độ nhất. Anh ta tin nếu anh ta dùng toàn lực chú ý, đối phương không có khả năng gây ra uy hiếp quá lớn với Trưởng phòng Dương.
Nhưng hiện tại, anh ta lại cảm nhận được uy hiếp trầm trọng. Vì anh ta phát hiện, thực lực thật sự của đối phương có thể vượt xa dự tính của anh ta.
Nhưng vẫn may, nhìn tình hình hẳn đối phương sẽ không gây bất lợi gì cho Trưởng phòng Dương.
Trong lòng Trưởng phòng Dương tràn đầy kích động và hưng phấn. Năm đó, vị kia vừa vặn ở Bắc Kinh, vì được cha ông nhờ vả, vị đó mới kiểm tra cho ông. Lúc vị kia kiểm tra cho ông cũng có cảm giác rất giống bây giờ.
Giờ, tuy ngoài mặt Trưởng phòng Dương chỉ lộ ra một chút hưng phấn, nhưng sự kích động trong lòng ông thì không có từ ngữ nào có thể diễn tả được. Ông biết, lần này có lẽ mình thật sự có hy vọng rồi.
Mấy năm nay, vì để tìm được thứ vị kia cần để làm phí điều trị mà đối phương yêu cầu, ông đã tốt không biết bao nhiêu thời gian, dùng không biết bao nhiều lực lượng, nhưng vẫn không thể thành công. Ông thật không ngờ giờ thật sự có chút hy vọng.
Mồ hôi trên trán Giang Nguyên càng ngày càng nhiều, dường như ngay cả hơi thở cũng bắt đầu hơi nặng nề. Nhưng hiện tại Giang Nguyên vẫn chưa thể đi hết tất cả các kinh mạch, vân chưa tìm được nơi bất thường. Lông mày Giang Nguyên càng lúc càng nhíu chặt.
Lúc này Trưởng phòng Dương nằm trên giường cũng nghe thấy tiếng hít thở của Giang Nguyên càng lúc càng nặng nề. Ông cũng lập tức căng thẳng theo. Ông không biết bác sĩ Giang này kiếm đâu ra dòng khí lưu ấm áp, nhưng giờ ông cũng rõ, e là việc này cũng không dễ dàng đối với bác sĩ Giang này.
- Đây, là đây...
Đôi mắt Giang Nguyên đột nhiên sáng ngời, hít nhẹ một hơi.
Khi khí lưu đi đến kinh mạch bụng dưới bắt đầu cảm thấy hoàn toàn tắc nghẽn không thông... Giang Nguyên dốc hết sức đẩy nội khí tiến về phía trước cũng chỉ miễn cưỡng xuyên qua được một ít.
Giang Nguyên cảm nhận được tình hình của chỗ tắc nghẽn này xong mới chậm rãi thu nội khí lại, đưa tay lên lau mồ hôi. Hắn cảm thấy nội khí trong cơ thể mình đã bị tiêu hao sạch sẽ thì không khỏi cười khổ một tiếng, sau đó cố sức chống đỡ cơ thể gần như mềm nhũn, đi đến ngồi xuống chiếc ghế.
Sau khi ngồi một lúc, Giang Nguyên mới thở phào nhẹ nhỏm. Sau đó nói:
- Được rồi, Trưởng phòng Dương... ngài có thể đứng dậy rồi!
- Ờ... được được...
Trưởng phòng Dương ngồi dậy, sau khi đưa tay với quần áo mặc vào xong mới chú ý đến vẻ mặt trắng bệch của Giang Nguyên ngồi bên cạnh.
- Bác sĩ Giang... cậu không sao chứ?
Trưởng phòng Dương hơi căng thẳng hỏi.
Giang Nguyên cười khổ lắc đầu, nói:
- Hơi mệt thôi... Trưởng phòng Dương... Tôi muốn mượn chỗ này của ngài nghỉ ngơi nửa tiếng có được không...
- A... được được... cậu cứ ở đây nghỉ ngơi đi. Phòng này rất yên tĩnh, tôi cũng rất ít khi ở...
Trưởng phòng Dương vừa gật đầu, vừa căng thẳng hỏi:
- Bác sĩ Giang có cần uống chút nước không...
- Không cần, cám ơn... Mong ngài chờ nửa tiếng nửa sẽ ổn thôi...
Giang Nguyên hơi cố sức gật đầu, đợi sau khi Trưởng phòng Dương và người thanh niên kia ra khỏi phòng đóng cửa lại, hắn mới cố hết sức dứng dậy, chậm rãi tập Ngũ Cầm Hí.
Nửa tiếng sau, cuối cùng Giang Nguyên cũng xuất hiện ở đại sảnh lầu dưới.
Trưởng phòng Dương luôn giữ biểu hiện tương đối trầm ổn nhìn thấy sắc mặt Giang Nguyên đã hồng hào trở lại, không thể chờ đợi thêm được nữa, hỏi Giang Nguyên:
- Bác sĩ Giang không sao chứ?
Sau khi được Giang Nguyên xác nhận, ông lập tức hỏi tiếp:
- Bác sĩ Giang... bệnh của tôi...
Cùng với câu hỏi của Trưởng phòng Dương, Phó tỉnh trưởng La ngồi bên cạnh trong lòng cũng vô cùng căng thẳng nhìn chằm chằm Giang Nguyên. Mặc dù bộ dạng hưng phấn của Trưởng phòng Dương ban nãy đã làm ông thầm thở phào nhẹ nhỏm, nhưng ông vẫn muốn biết được đáp án chính xác từ miệng Giang Nguyên.
- Trên cơ bản tôi đã kiểm tra rõ nguyên nhân...
Giang Nguyên cười gật đầu nói.
Trưởng phòng Dương nghe thấy đã kiểm tra được nguyên nhân thì càng vui vẻ, hưng phấn nói:
- Vậy có thể chữa khỏi không?
- Tìm được nguyên nhân rồi thì sẽ có cách thôi... Có điều hiện tại năng lực của tôi có hạn nên thời gian chữa trị tương đối dài... Hơn nữa cụ thể có thể hồi phục đến mức độ nào cũng chưa thể khẳng định được...
Giang Nguyên hơi cân nhắc một chút rồi đáp.
Vẻ mặt Trưởng phòng Dương thoáng buồn bà, nhưng vẫn sốt sắng hỏi tiếp:
- Đại khái là bao lâu?
Lần này Giang Nguyên không hề chần chừ. Tuy đây là lần đầu tiên Giang Nguyên gặp bệnh nhân như thế này, nhưng hắn vẫn tính toán một chút rồi đáp:
- Nếu mỗi ngày trị liệu một lần thì khoảng mười ngày có thể thấy hiệu quả nhất định!
- Mười ngày? Mười ngày có thể thấy hiệu quả?
Trưởng phòng Dương tâm trạng vốn ảm đạm nghe thấy câu này liền vui vẻ. Ông đã chịu được mấy chục năm, sao không thể chịu đựng thêm mười ngày? Vốn ông còn tưởng là một hai tháng kìa...
- Đúng... Mười ngày sau chắc chắn sẽ có hiệu quả nhất định!
Giang Nguyên trả lời như đinh đóng cột.
- Được... được, vậy tôi nhờ cả vào bác sĩ Giang rồi... Nếu cần thuốc gì hoặc cần dụng cụ gì khác, hoặc cần bất cứ thứ gì... thì cậu đừng khách khí nhé.
Lúc này dĩ nhiên Trưởng phòng Dương không hề hẹp hòi, lập tức hưng phấn nói.
- Được.. Các loại thuốc cần thiết tôi sẽ kê thành đơn thuốc... Mỗi ngày chữa trị một lần, tốt nhất là vào buổi sáng.
Giang Nguyên mỉm cười nói.
Căn cứ bệnh tình, Giang Nguyên kê một đơn thuốc. Sau khi trầm ngâm một lúc, hắn lại lấy một tờ giấy khác viết một vị thuốc, sau đó đưa cho Trưởng phòng Dương, cười nói:
- Đơn thuốc đầu tiên của ngài, mỗi ngày một thang, tờ thứ hai là của tôi... Tôi cần một lượng sâm núi lớn, vì không có thứ này có lẽ tôi không thể nào duy trì mỗi ngày trị liệu một lần cho ngài...
- Sâm núi?
Trưởng phòng Dương hơi sửng sốt, sau đó nhớ ra vẻ mặt trắng bệch của Giang Nguyên ban nãy, lập tức sắc mặt có chútbiến đổi, nhìn Giang Nguyên, ánh mắt lộ tia cảm kích, nghiêm nghị gật đầu nói:
- Bác sĩ Giang... Cảm ơn. Còn cần gì cứ nói đừng khách khí!
Chương 207: Quen mắt quen mắt
- Giang Nguyên... lần này thật là khổ cho cậu rồi!
Trên đường quay về Văn phòng Sở Nam đóng tại Bắc Kinh, Phó tỉnh trưởng La nhìn Giang Nguyên với vẻ mặt cảm kích.
Đương nhiên ông nhìn bộ dạng của Trưởng phòng Dương đã biết lần này Trưởng phòng Dương tương đối hài lòng. Chỉ cần Trưởng phòng Dương gật đầu, vậy thì chuyện giúp đỡ mình lên vị trí Phó tỉnh trưởng thường vụ kia chắc hẳn không có vấn đề gì lớn. Còn Giang Nguyên phải tốn rất nhiều sức vì chuyện lần này.
Giang Nguyên mỉm cười, lãnh đạm lắc đầu nói:
- Tỉnh trưởng nói vậy xa cách quá...
- A... được được, vậy tôi không khách sáo với cậu nữa...
Phó tỉnh trưởng La nghe Giang Nguyên nói vậy thì vui vẻ gật đầu, sắc mặt hơi nghiêm túc thấp giọng nói với Giang Nguyên:
- Lần này cậu cũng có được kỳ ngộ cực kỳ lớn. Hiện tại Trưởng phòng Dương là người nối nghiệp của phái Dương lão. Chắc khoảng bốn năm năm sau là có thể vào các cục hành chính trung ương, sau này rất có khả năng được vào nhóm bảy người nòng cốt. Cho nên sau này cho dù cậu làm trong lĩnh vực này, phần nhân tình này cũng rất lớn!
- Bốn năm năm sau có thể vào cục chính trị trung ương?
Lúc này trong giòng Giang Nguyên hơi giật mình, hắn thật sự không ngờ, vị Trưởng phòng Dương này đã đi được đến bước này. Nên biết người vào được tới đây đã được coi là lãnh đạo cấp cao, cách nhóm bảy người trên đỉnh cao nhất chỉ một bước nhỏ.
Hắn lập tức cười gật đầu, thầm nghĩ không ngờ mình vô tình lại tiếp xúc được cây đại thụ lớn như vậy. Nếu thật sự kết được mối thiện duyên với vị này, như vậy có thể sau này mình không những có thể dễ dàng tra ra chuyện năm đó, mà còn có thể không cần phải quá mạo hiểm cũng có hy vọng báo thù rửa hận được cho đám đội trưởng.
Buổi chiều kế tiếp, tâm tình Giang Nguyên cũng tương đối khá. Đặc biệt là buổi chiều Trưởng phòng Dương cho người đến Văn phòng đại diện Sở Nam trú tại Bắc Kinh một cái hộp lớn khiến hắn càng thêm hưng phấn.
Cái hộp này dài một thước, rộng nửa thước, dày nửa thước, không lớn lắm, nhưng đối với Giang Nguyên mà nói, nó thật sự rất lớn. Bởi vì ký hiệu Đồng Nhân Đường bên trên vô cùng chói mắt. Cái hộp lớn chừng này thì có thể đựng được bao nhiêu chứ?
Sau khi Giang Nguyên mở ra, quả nhiên bên trong là những chiếc hộp nhỏ được xếp ngăn nắp. Lúc Giang Nguyên mở nắp hộp ra, khứu giác nhạy bén đã giúp hắn lập tức cảm nhận được mùi thơm quen thuộc nhẹ nhàng tỏa ra từ trong cái hộp lớn.
Giang Nguyên miễn cưỡng áp chế hưng phấn trong lòng, tiện tay mở một cái hộp ra, bên trong lập tức lộ ra một củ sâm núi khô tong teo nhưng lại có những sợi râu trắng dài nửa thước đang lẳng lặng nằm đó. Một mùi sâm nhàn nhạt không thể không ngửi thấy đập vào mặt khiến Giang Nguyên không kìm được hít sâu một hơi.
Hắn đưa một ngón tay ra nhẹ nhàng sờ lên thân củ sâm núi. Trong đầu hắn lập tức lóe lên dòng tin tức: “Phán đoán: Một củ sâm núi bảy mươi lăm năm, chủ thể hoàn chỉnh, rễ hoàn hảo. Hàng thượng phẩm...”
Giang Nguyên cảm nhận được dòng tin tức này lóe lên trong đầu. Mặc dù dựa vào kinh nghiệm hắn đã phán đoán được củ sâm núi này ít nhất phải hơn năm mươi năm. Nhưng hắn thật sự không ngờ, nó những bảy mươi lăm năm...
Hắn cố nén hưng phấn trong lòng, cẩn thận đóng nắp lại. Sau đó hắn lại lấy một cái hộp nhỏ khác...
- Một củ sâm núi tám mươi ba năm...
Giang Nguyên vừa cảm nhận được phán đoán truyền đến trong đầu liền đưa tay bưng kín mặt
- Móa... Vẫn là làm quan sướng hơn... Làm quan to càng sướng nữa... Mình cực khổ lên núi tìm kiếm mà cùng lắm cũng chỉ tìm được sâm bốn mươi năm. Người ta tùy tiện gửi đến một ít, đã bảy tám mươi năm, hơn nữa đều là hàng thượng phẩm... Ở đây tổng cộng bao nhiêu củ chứ?
- Một hai ba bốn năm... sáu bảy... mười... Khốn kiếp... Cả mười củ sâm núi bảy tám chục năm chứ không phải ba bốn chục năm đấy. Mà còn là hàng của Đồng Nhân Đường... Với giá thị trường hiện nay chắc ít nhất cũng ba bốn triệu tệ...
- Mẹ kiếp... Vốn mình chỉ muốn đòi mấy củ sâm ba bốn chục năm, giờ người ta tiện tay đã quẳng ra thứ gấp mấy lần...
Giang Nguyên cố nén cảm thán trong lòng, bắt đầu hưng phấn tính toán. Mười củ sâm núi này đủ cho mình dùng trong bao lâu.
Trước kia một củ sâm núi khoảng ba mươi năm mình có thể ăn trong bốn năm ngày. Đương nhiên là hắn phải dùng tương đối tiết kiệm. Giờ một chủ sâm núi tám mươi năm này có hiệu lực ít nhất phải bằng bốn năm củ sâm ba mươi năm. Cũng có thể nói, một củ sâm núi này nếu mình dùng với cách tiết kiệm trước kia thì ít nhất có thể ăn trong hơn nửa tháng.
Hơn mười củ sâm núi này, tính ra cũng đủ cho mình dùng trong hơn nữa năm.
Đương nhiên, trước kia vì không có hàng nên phải ăn tiết kiệm. Giờ trong tay hắn có hàng tốt như vậy, dĩ nhiên không cần phải tiết kiệm đến thế. Trước kia một củ ba mươi năm có thể ăn trong bốn năm ngày, giờ một củ tám mươi năm cứ ăn trong mười ngày là được rồi.
Tuy nhiên một củ ăn mười ngày này cũng đủ cho nhà người ta ăn trong ba tháng không sợ đói rồi. nghĩ tới đây, trong lòng Giang Nguyên mừng thầm, không tính những lợi ích khác, chỉ riêng hộp sâm núi lớn này đã vượt quá kỳ vọng của hắn rồi.
Hắn nhẹ nhàng cầm một củ sâm núi lên cẩn thận cắn một miếng nhỏ, nhấm nháp trong miệng, một chất dịch chảy ra, sau đó từ cổ họng đi xuống, hai mắt Giang Nguyên sáng ngời.
Vì một cỗ khí lưu ấm áp cực lớn nhanh chóng cuộn lên chậm rãi trong khí hải, hơn nữa cỗ khí lưu này có cảm giác vẫn tiếp tục lớn dần lên. Điều này làm Giang Nguyên vui sướng trong lòng. Hàng tốt, quả nhiên là hàng tốt.
Môi trường ở Văn phòng đại diện Sở Nam thực sự chẳng tốt chút nào. Ít nhất trong miệng Giang Nguyên nhai miếng sâm núi tám mươi năm, buổi sáng luyện tập hơn nửa tiếng, vậy mà vẫn còn thiếu 200 điểm nữa Năng lượng Cữu Vĩ đuôi 2 mới đầy. Điều này khiến Giang Nguyên trong lòng tràn đầy cảm thán.
Lúc này, bên Trưởng phòng Dương mới sáng sớm đã cho xe đến đón Giang Nguyên. Tuy lần này Phó tỉnh trưởng La không đi cùng, nhưng sau khi ông cùng Giang Nguyên ăn bữa sáng đã không hề để ý đến thân phận Phó tỉnh trưởng của mình tiễn Giang Nguyên lên xe.
Điều này khiến Chủ nhiệm Chánh văn phòng đại diện trú tại Bắc Kinh nhìn đến mức tròng mắt suýt rơi cả ra ngoài. Vốn ông cứ nghĩ vị Giang công tử này là con cháu của Phó tỉnh trưởng La. Nhưng con cháu sao có thể được Phó tỉnh trưởng La đích thân tiễn lên xe chứ? Hơn nữa chiếc xe đến đón vị Giang công tử này...
Không nói đến biển số kia, nhưng trong xe có đặt hai cái giấy thông hành... Một là Quốc A, có nghĩa chiếc xe này có thể tùy ý ra vào các phòng ban Quốc vụ viện.
Cáu này cũng chẳng là gì trong Tứ Cửu thành, ít nhất Chủ nhiệm Kỷ cũng đã từng thấy, nhưng cái còn lại khiến ông kinh ngạc hơn... Giấy thông hành có thể ra vào nơi ở của lãnh đạo cao nhất.
Chủ nhiệm Kỷ nhìn thấy tờ giấy thông thành này hai mắt đều đỏ lên. Ông ở Bắc Kinh bao nhiêu năm như vậy, luồn cúi khắp nơi, tuy ông khá thân với các bộ ủy, nhưng có thể trực tiếp liên hệ với tầng cao nhất như vậy hiếm vô cùng. Giờ ông đột nhiên nhìn thấy chiếc xe này tới Văn phòng trú tại Bắc Kinh đón người, dĩ nhiên hai mắt nóng lên. Chuyện này lần đầu tiên xảy ra trong mấy năm nay đấy.
Chương 208: Cha con Tề gia
Chủ nhiệm Kỷ mang theo tâm tình chấn động nhìn Giang công tử lên xe rời đi rồi mới thu hồi lại ánh mắt, bắt đầu âm thầm tính toán, nhớ lại xem hai ngày nay mình chăm sóc vị Giang công tử này có chu đáo không?
Còn may, ngay từ đầu ông đã nghe theo lời dặn của Phó tỉnh trưởng La, không hề có chút chậm trễ. Sau khi ông suy nghĩ một lúc mới cảm thấy yên lòng. Có điều khi ông nhìn thấy vẻ hưng phấn trên khuôn mặt Phó tỉnh trưởng La thì lại cảm thấy tò mò. Rốt cuộc Phó tỉnh trưởng La với Giang công tử có quan hệ gì? Sao càng lúc càng khiến người ta khó hiểu vậy?
Lần này Giang Nguyên không đến biệt thự hôm qua. Sau khi chiếc xe đi dọc theo phố Trường An thì chậm rãi lái vào sân một tòa đại viện không mấy bắt mắt.
Trước cổng có hai cảnh vệ, sau khi nhìn thấy chiếc xe này cũng chẳng thèm kiểm tra, trực tiếp cho xe chạy vào.
Sau đó người tái xế liền khách khí đưa Giang Nguyên vào trong tòa nhà. Giang Nguyên vừa đi vừa tùy tiện chú ý xung quanh. Cho dù tòa nhà này trông mộc mạc, hơn nữa cảnh vệ cũng không nghiêm lắm, nhưng hắn cảm nhận được, từ lúc mình bước vào đã có không ít ánh mắt bí ẩn đang cảnh giác nhìn mình chằm chằm.
- Đây rốt cuộc là nơi nào?
Giang Nguyên hơi nhíu mày, rõ ràng là mình đã vào một nơi rất khó lường.
Tài xế nhanh chóng đưa Giang Nguyên tiến vào một cái thang máy, nhẹ nhàng móc ra một cái thẻ quét lên máy đọc thẻ. Sau đó anh ta chẳng hề ấn số tầng mà chỉ trực tiếp bấm nút lên.
Anh tài xế bên cạnh tuy nhiệt tình nhưng sau khi tiến vào thang máy thì trở nên cẩn thận không còn tùy tiện cười nói nữa. Sau khi thang máy dừng lại, anh ta mới mỉm cười mời Giang Nguyên ra khỏi thang máy.
Sau khi hắn cùng tài xế đi qua một hành lang yên tĩnh, phía trước mới dần truyền đến tiếng người. Sau đó hai người đến trước một phòng làm việc có treo bảng Văn phòng Phó chủ nhiệm.
- Phó chủ nhiệm?
Giang Nguyên hơi nhíu mày, sao lại biến thành Phó chủ nhiệm.
Sau khi tài xế nhẹ nhàng gõ cửa rồi mới đẩy cửa văn phòng ra, dẫn Giang Nguyên bước vào. Ngoài phòng làm việc là phòng thư ký, một thanh niên khoảng ba mươi tuổi đeo kính gọng vàng ngẩng đầu lên nhìn tài xế và Giang Nguyên bước vào. Gã liền mỉm cười đứng dậy, rất khiêm nhường bắt tay Giang Nguyên nói:
- Chào bác sĩ Giang, tôi là Hồ Dương, thư ký của Chủ nhiệm Dương...
Chàng thanh niên này hàn huyên với Giang Nguyên vài câu rồi dẫn Giang Nguyên vào phòng trong, còn anh tài xế kia cũng tự mình lui ra.
- Bác sĩ Giang... cậu đến rồi à, đến đây... mời ngồi mời ngồi...
Trưởng phòng Dương ngồi trước bàn làm việc đang xem một bản văn kiện thấy Giang Nguyên tiến vào liền mỉm cười đứng lên, bước ra trước bàn làm việc bắt tay Giang Nguyên.
Còn Thư ký Hồ đứng bên cạnh nhìn thấy động tác của Trưởng phòng Dương thì đồng tử khẽ co giật. Lúc này ý cười trên gương mặt gã càng thêm thân thiết.
Trong phòng làm việc của mỗi lãnh đạo đều có một phòng nghỉ, có lớn cũng có nhỏ... cũng có xa hoa... nhưng đơn giản thì thật sự hiếm...
Phòng nghỉ của Trưởng phòng Dương tuy không xa hoa, nhưng cũng tương đối lớn, có đầy đủ các thiết bị, so với phòng nghỉ của Phó tỉnh trưởng La chỉ hơn chứ không kém.
- Phải châm cứu sao?
Trưởng phòng Dương nhìn thấy Giang Nguyên lấy ngân châm ra liền hiếu kỳ nói.
Giang Nguyên cười cười, nói:
- Đúng... phải dùng ngân châm đả thông kinh mạch... Nhưng Trưởng phòng Dương không cần lo đâu ạ, cái này không đau lắm đâu...
- Ồ... không sao, không sao...
Trưởng phòng Dương tò mò nhìn ngân châm bình thường đến mức không thể bình thường hơn trong tay Giang Nguyên, trông có vẻ rất tò mò.
- Dũng tuyền... hội âm... trung chú...
Giang Nguyên liên tiếp đâm năm sáu cây ngân châm từ dưới lòng bàn chân đến hạ âm, đến bụng dưới. Sau đó hắn nhìn Trưởng phòng Dương đang hơi căng thẳng rồi đưa tay sờ nhẹ những cây ngân châm này, chậm rãi rót nội khí của mình vào trong.
Đối với việc khơi thông kinh mạch không thể dựa vào bạo lực để miễn cưỡng khơi thông được. Đối với việc này phải dùng khí tức trong cơ thể ông ấy cộng thêm sự hỗ trợ của ngoại lực mới có thể kích thích tác dụng, giúp kinh mạch khơi thông, đưa chân dương chảy vào hạ âm mới có hiệu quả khôi phục.
Dũng tuyền, hội âm, trung chú...
Từ khoảnh khắc Giang Nguyên không ngừng chậm rãi rót nội lực vào, Trưởng phòng Dương đang nằm trên giường nhắm chặt mắt lại một lần nữa lộ ra tia kích động.
Bởi vì giờ ông không chỉ cảm thấy bụng dưới luôn lạnh lẽo mà đã bắt đầu cảm thấy có một luồng ấm áp đang chảy bên trong, hơn nữa còn cảm giác được cái chỗ trước nay không hề có chút cảm giác đặc biệt nào kia bắt đầu có chút khác thường.
Nó không còn không chút sinh cơ giống như trước đây nữa mà đã bắt đầu có chút cảm giác. Tuy dường như nó vẫn ỉu xìu, thậm chí có thể nói là thoi thóp như trước, nhưng thật sự là đã bắt đầu có chút cảm giác rồi.
Lúc này, rốt cuộc trong lòng ông cũng bắt đầu hoàn toàn tin tưởng Giang Nguyên. Trước kia có lẽ ông chỉ ôm chút hy vọng, nhưng bây giờ ông đã thật sự bắt đầu hoàn toàn tin tưởng vào Giang Nguyên, tin Giang Nguyên có thể chữa khỏi bệnh này của ông.
Cùng với việc không ngừng rót nội lực, hô hấp của Giang Nguyên đã bắt đầu trở nên nặng nề, nội khí trong khí hải cũng bắt đầu dần khô kiệt, có điều Giang Nguyên không có ý định từ bỏ. Sau khi hắn hít nhẹ một hơi lại bắt đầu cổ động nội khí còn lại trong cơ thể bắt đầu rót tiếp vào cơ thể Trưởng phòng Dương.
Ở đây Giang Nguyên đang dốc hết sức chữa trị cho Trưởng phòng Dương, còn bên ngoài cách đó ngàn mét, Tề Nhạc Minh đang nhíu mày gọi điện thoại:
- Ba... Hình như mấy ngày nay Giang Nguyên cùng Phó tỉnh trưởng La đi Bắc Kinh, thành ra con không thể nào tiến hành điều tra chi tiết được...
- Có điều con đã sắp xếp người về quê Giang Nguyên để điều tra rồi, căn cứ theo báo cáo của họ, hình như cha của nó cũng chẳng tu luyện nội khí gì.
Tề Lãng ở đầu bên kia điện thoại nghe thấy lời này không khỏi nhíu mày, thoáng trầm ngâm nói:
- Con có chắc chắn không phán đoán sai tình hình Giang Nguyên không?
- Không... Ba, con có thể chắc chắn, thằng đó thực sự có vấn đề... Nếu không không thể nào chống đỡ dưới tay con lâu như vậy!
Tề Nhạc Minh sốt ruột nói.
- Được... Nếu đã như vậy thì nhất định phải điều tra rõ. Nếu chúng không thể phán đoán rốt cuộc thằng nhãi đó có nội khí không, vậy thì cho người đi thử... Chuyện này thật sự rất quan trọng đối với chúng ta, phải bất chấp mọi giá!
Tề Lãng lạnh giọng nói:
- Nhưng phải nhớ kỹ, không được để lộ thân phận!
- Vâng... ba, con hiểu rồi...
Tề Nhạc Minh nghe thấy cha nói vậy ánh mắt liền lạnh lẽo, chậm rãi gật đầu nói:
- Con sẽ sắp xếp thật tốt, chắc chắn sẽ không xảy ra sai sót!
Nửa đêm yên tĩnh, bên ngoài đột nhiên một tiếng “bịch” vang lên, ông cụ Giang đang trong phòng ngủ khẽ nhíu mày, hai mắt mở to, nghiêng đầu lắng nghe, sau đó ông cẩn thận xốc chăn mền, im lặng đứng dậy.
Chương 209: Thiên phú thứ hai
Ông Giang nhẹ nhàng cầm cây côn gỗ đầu giường lên, im lặng bước đến bên cửa, nghe ngóng tiếng động bên ngoài, sau đó chậm rãi mở cửa phòng nhẹ nhàng bước ra ngoài.
Trong phương viên mười dặm nhà lão Giang này là nghèo nhất rồi, sao còn có tên trộm nào mắt mù để ý đến nhà lão Giang vậy?
Nghĩ tới đây, trong lòng lão Giang tức giận, thầm nghĩ: “Con mọe nó... Đây chẳng phải khinh người quá đáng sao? Chẳng lẽ thật sự coi ông lão tao đây là ông già để bắt nạt đấy hả? Xem tao một côn đánh chết mày đây này...”
Năm phút sau...
Lão Giang ngồi trên mặt đất, vừa đỡ thắt lưng vừa lầm bầm cố gắng bò dậy từ mặt đất, trên mặt đầy vẻ phẫn nộ, tức giận mắng ra ngoài cửa:
- Thứ đáng chết... Lần sau còn dám đến, xem ông đây có đánh chết mày không...
Còn đối tượng bị lão Giang tức giận mắng chửi lúc này đang trên một chiếc xe cách đó vài trăm mét, vừa lái xe rời đi vừa gọi điện thoại nói:
- Anh Lang... Cái lão già đó là người bình thường. Tuy cũng có biết chút võ vẽ, nhưng em có thể chắc chắn là không có chút nội khí gì...
- A La, có chắc chắn không?
Bên kia truyền đến một giọng âm trầm.
- Đúng... anh Lang, em có thể khẳng định...
A La vội vàng trả lời thêm lần nữa.
Bên kia thoáng trầm mặc một chút một chút, sau đó y lại đặt thêm câu hỏi:
- Vậy cậu không làm gì ông già đấy chứ?
- Không... anh Lang yên tâm, em ra tay có chừng mực...
- Ừ... tốt, không sao, tự cậu cẩn thận một chút, ngày mai tôi sẽ báo cáo tình hình lại với Minh thiếu...
Giang Nguyên yên lặng nằm trên giường, hình xăm hồ ly màu đỏ nhạt trên bắp tay trái đang chậm rãi lóe lên, cái đuôi thứ hai vẫn luôn hơi ảm đạm lúc này dường như gần bắt kịp màu sắc với đuôi thứ nhất rồi.
Trong đầu Giang Nguyên, lúc này Tổ sư gia vẫn chậm rãi khám bệnh. Mấy ngày nay, trong lúc Giang Nguyên ngủ mê luôn nhìn thấy tình huống Tổ sư gia khám bệnh cho bệnh nhân, thông qua đó có thể học hỏi được kinh nghiệm lâm sàng.
Còn Giang Nguyên giống như đang được bám lên người Tổ sư gia, nhìn dung nhan khí sắc, ngửi hơi thở và mùi của bệnh nhân, thông qua các câu hỏi khéo léo về bệnh tình của bệnh nhân, còn cả bắt mạch cảm nhận tình hình để tổng hợp lại những kinh nghiệm lâm sàng của Tổ sư gia.
Đồng thời, trong lúc trong đầu Giang Nguyên không ngừng hồi tưởng lại tình huống Tổ sư gia khám bệnh, khí hải của Giang Nguyên cũng không hề nhàn rỗi. khí lưu dần dày đặc trong khí hải của Giang Nguyên cũng vận hành, chạy khắp các cơ thịt toàn thân, rồi một lần nữa bắt đầu cuốn lên loại khí tức tràn ngập hơi ấm nhàn nhạt, sau đó tụ tập lại ở huyệt vị gần nhất, cuối cùng tụ lại thành một dòng khí lưu nho nhỏ đi vào trong kinh mạch.
Khí lưu kia từ trong khí hải bắt đầu thuận theo vận hành của hai mạch Nhâm Đốc. trong cơ thể, khí tức tươi mát kia cũng bắt đầu từ da dần dần đi vào các tế bào da, cơ thịt, xương cốt... Sau đó chúng dung nhập vào các khí tức ấm áp trong kinh mạch và huyệt vị toàn thân Giang Nguyên, dần dần hòa thành một thể, làm lớn những khí tức và khí lưu này, khiến tốc độ vận hành khí lưu trong hai mạch Nhâm Đốc của Giang Nguyên càng lúc càng nhanh hơn.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, vận hành khí lưu trong cơ thể Giang Nguyên càng lúc càng nhanh. Khí tức mát lạnh nhàn nhạt bên ngoài cơ thể Giang Nguyên cũng nhanh chóng bị Giang Nguyên hút vào cơ thể, giống như dòng khí lưu.
Không biết qua bao lâu, đột nhiên trong đầu Giang Nguyên lóe lên một dòng tin tức.
- Năng lượng Cửu Vĩ đuôi thứ 2 đã đầy, Cửu Vĩ hồi phục, hiện hình bắt đầu.
Cùng với dòng tin tức này lóe lên, hình xăm chỗ cánh tay trái Giang Nguyên cũng bộc phát một tia sáng, sau đó cái hình xăm im lặng cuộn mình như con mèo nhỏ đáng yêu kia bắt đầu chậm rãi giản ra, lần thứ hai hiển lộ toàn bộ diện mạo của nó.
Tiểu hồ ly màu đỏ này lại một lần nữa như vừa tỉnh ngủ, chậm rãi lười biếng duỗi lưng, sau đó ngẩng đầu ngáp một cái. Một cái đuôi chậm rãi dựng đứng lên, ngay sau đó cái đuôi thứ hai cũng từ từ dựng thẳng lên. Hai cái đuôi đáng yêu của nó lắc qua lắc lại, đôi mắt xinh đẹp như bảo thạch cũng chậm rãi mở ra.
Cặp mắt xinh đẹp như bảo thạch vừa mở ra, đột nhiên trong đôi mắt nó chậm rãi toát ra một luồng sáng đỏ nhàn nhạt, sau đó nó bao trùm toàn thân Giang Nguyên.
Luồng ánh sáng đỏ này từ cánh tay trái sau đó thuận theo thân bên trái đi xuống, chậm rãi đi xuống chân trái rồi ngay sau đó tiếp tục đi lên.
Cứ như vậy, luồng sáng đó chậm rãi bao phủ hết toàn thân Giang Nguyên. Cuối cùng, nó chậm rãi tràn lên cả đầu Giang Nguyên.
- Hiện hình hoàn thành trao tặng cơ thể thiên phú thứ hai Thanh chướng.
Sau khi dòng tin tức đó hiện lên, luồng sáng màu đỏ tràn ngập toàn thân Giang Nguyên bùng sáng rồi đột nhiên biến mất tăm.
Tiểu hồ ly màu đỏ máu ở vai trái của Giang Nguyên cũng bắt đầu chậm rãi cuộn mình lại, sau đó đôi mắt cũng từ từ nhắm lại. Lúc này, một đạo tin tức lại lóe lên.
- Cửu Vĩ đuôi thứ ba kích hoạt, điểm tích lũy năng lượng Cửu Vĩ đuôi thứ ba là 0.
Tin tức này lóe lên, gốc đuôi trên hình xăm lại hiện ra cái đuôi thứ ba nhàn nhạt,nhưng lại giống như chẳng có gì xuất hiện vậy. Tức là vừa nhìn thì giống như lại có thêm một cái đuôi lớn, có điều là rất không rõ ràng mà thôi.
Sáng sớm, Giang Nguyên tỉnh lại, vẫn không thể nhớ được tình hình buổi tối hôm qua, nhưng hắn vẫn vô thức nhìn sang vai trái của mình. Hắn rất mong đợi...
Vì ngày hôm qua lúc trước khi đi ngủ, hắn chỉ còn một chút xíu nữa là đầy năng lượng của đuôi thứ ba. Nếu không có gì ngoài ý muốn, vậy thì cả một tối hôm qua đã đủ để đầy đuôi thứ hai này, từ đó xuất hiện thêm đuôi thứ ba...
Đồng thời, theo lý thì hắn cũng nhận được thiên phú thứ hai.
Cho nên, hắn không nén được mong đợi bắt đầu xốc cổ áo chỗ vai trái của mình, sau đó nhìn xuống hình xăm kia của mình.
Mặc dù tia sáng buổi sớm vẫn chưa đủ sáng, nhưng sau khi hai đồng tử trong đôi mắt Giang Nguyên khẽ co rút đã nhìn thấy rõ hình xăm chỗ vai trái.
Giang Nguyên mang theo ánh mắt mong chờ cùng tâm tình hưng phấn nhìn hình xăm kia của mình. Bên cạnh hai cái đuôi to vốn có quả nhiên hình như lại có thêm một cái bóng, tuy không rõ ràng lắm, nhưng nó thực sự tồn tại...
- Cuối cùng... cuối cùng lại thăng cấp rồi... ba đuôi rồi, cuối cùng cũng ba đuôi rồi...
Sau khi Giang Nguyên hưng phấn một lúc lại đưa tay gãi gãi cằm, nhíu mày.
Lần trước lúc hình xăm mọc đuôi hắn có được thiên phú “đầu độc”, nhưng lần này năng lượng đuôi thứ hai tích đầy, chiếc đuôi thứ ba đã mọc, có lẽ cũng có thiên phú mới... Đó là thiên phú gì?
Nhớ lại thiên phú “đầu độc” thứ nhất mình đạt được, còn cả huyết mạch thiên phú “Thông mãn chi tâm” tương đối cường hãn kia, lần này rốt cuộc là gì? Điều này khiến Giang Nguyên tương đối mong chờ.
Chương 210: Chuyển nhà
Hiệu quả của nhân sâm tám mươi năm tương đối tốt. Mặc dù môi trường của Văn phòng Sở Nam trú tại Bắc Kinh cũng không tốt lành gì, nhưng sau khi Giang Nguyên ăn một phần tư củ sâm này lại vừa luyện nửa tiếng Ngũ Cầm Hí, thông tin truyền đến trong đầu khiến hắn tương đối hài lòng.
Hiện tại Giang Nguyên đã khá quen với tình hình tích lũy năng lượng Cửu Vĩ này. Lúc đuôi thứ nhất, tích lũy năng lượng không khó khăn lắm. Nhưng khi đến đuôi thứ hai, tích lũy năng lượng rõ ràng là tăng thêm nhiều hơn lúc ở đuôi thứ nhất.
Cho nên, hắn mới phải tốn nhiều thời gian như vậy, cho dù là ăn sâm núi lâu như vậy cũng chỉ mới vừa tích lũy đầy đuôi thứ hai.
Giờ hắn bắt đầu thích lũy năng lượng của đuôi thứ ba, như vậy thì năng lượng cần thiết so với khi ở đuôi thứ hai dĩ nhiên lại bắt đầu tăng thêm. Tức là sau này hắn muốn tích lũy năng lượng dĩ nhiên sẽ khó khăn hơn một chút.
Nhưng lần này cũng có thể tăng được bốn điểm, điều này khiến Giang Nguyên tương đối hài lòng. tác dụng của một phần tư củ nhân sâm này không thể coi thường được.
Sáng sớm, Phó tỉnh trưởng La vẫn cùng Giang Nguyên ăn bữa sáng. Mấy ngày nay, Phó tỉnh trưởng La cố gắng tranh thủ thời gian để ở cạnh Giang Nguyên. Ông cố gắng cùng đi ăn với Giang Nguyên, chậm chí còn đặc biệt dẫn Giang Nguyên đi ăn ở mấy nhà hàng nổi tiếng nhất Bắc Kinh.
Giang Nguyên hiểu suy nghĩ của Phó tỉnh trưởng La cho nên cũng không từ chối ý tốt của Phó tỉnh trưởng La. Phó tỉnh trưởng La không thể ở lại Bắc Kinh quá lâu, cùng lắm cũng chỉ hai ba ngày, hôm nay là ngày ông buộc phải quay về Vân Giang rồi.
- Giang Nguyên... Tôi bay chuyến chiều nay. Bên Trưởng phòng Dương tôi nhờ cả vào cậu...
Tuy Phó tỉnh trưởng La biết Giang Nguyên chắc chắn sẽ cố gắng hết sức nhưng ông vẫn không kìm được dặn dò thêm lần nữa. Giờ chỉ cách nhiệm kỳ mới hai tháng, mặc dù chắc cũng không có vấn đề gì lớn, nhưng bên Giang Nguyên không thể xảy ra sơ sót gì.
Giang Nguyên cười gật đầu nói:
- Phó tỉnh trưởng La cứ yên tâm, bên này cứ giao cho cháu...
Nói tới đây, Giang Nguyên thay đổi chủ đề:
- Tỉnh trưởng, cháu đã gọi điện cho thầy rồi, nhưng bên phòng khám, vẫn mong Tỉnh trưởng đánh tiếng với thầy cháu thêm lần nữa...
- Được được... Khi về tôi sẽ đến chỗ Hồ lão y sư một chuyến, cậu cứ yên tâm...
Chuyện này dĩ nhiên Phó tỉnh trưởng La sẽ nhanh chóng đồng ý. Đây là chuyện nên làm. Ông tự nhiên kéo đồ đệ của người ta đến Bắc Kinh, nói vài ngày sẽ quay về, kết quả chưa biết khi nào mới về được nên dĩ nhiên phải cho người ta một câu trả lời.
Sau khi nói xong, Phó tỉnh trưởng La lại trầm giọng nói với Chủ nhiệm Kỷ đứng bên:
- Lão Kỷ... Tôi không ở đây, anh nhất định phải chăm sóc tốt cho Giang công tử!
- Tỉnh trường yên tâm, tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Giang công tử!
Lúc này Chủ nhiệm Kỷ vỗ ngực bày tỏ thái độ. Hai ngày nay lão đã bắt đầu nắm rõ một vài thứ từ thần thái vui mừng của Phó tỉnh trưởng La. Vị lãnh đạo tỉnh này vào thời khắp sắp thay đổi nhiệm kỳ mới lại chạy đến Bắc Kinh vì chuyện gì ai cũng hiểu. Mà nhìn bộ dạng gần đây của Phó tỉnh trưởng La là có thể hiểu rõ lần này Phó tỉnh trưởng La rất có hy vọng thăng tiến.
Lúc này, dĩ nhiên Chủ nhiệm Kỷ phải vỗ ngực cam đoan, nếu không lão mà khiến Phó tỉnh trưởng La không vui, quay đầu lại lấy mất cái vị trí này của mình ở Văn phòng thường trú Bắc Kinh thì cũng chẳng ai nói được giúp mình cả.
Sau khi Phó tỉnh trưởng La dặn dò một lúc thì mới yên tâm rời đi. Còn xe của Trưởng phòng Dương cũng chạy đến đón Giang Nguyên.
- Bác sĩ Giang... Tôi cảm thấy hình như có chút phản ứng rồi...
Sau khi làm xong trị liệu lần này, Trưởng phòng Dương không thể chờ đợi được hưng phấn nói với Giang Nguyên:
- Sáng nay sau khi thức dậy tôi cảm thấy hình như hơi cương lên...
Giang Nguyên mỉm cười gật đầu. Hai ngày nay hắn đã tốn không ít sức, tiến hành khai thông kinh mạch bị bế tắc của Trưởng phòng Dương. Mặc dù chỉ mới khơi thông được một phần nhỏ, nhưng ít nhiều cũng có chút tác dụng. Mỗi sáng sớm khi dương khí trong cơ thể người thịnh nhất xuất hiện tình trạng cương cũng là điều dĩ nhiên.
Đương nhiên, điều này với người bình thường mà nói là chuyện rất bình thường, nhưng với Trưởng phòng Dương chưa cương bao giờ, nó giống như trời hạn gặp mưa vậy.
- Trưởng phòng Dương... không cần sốt ruột, từ từ tình hình sẽ ngày một tốt hơn.
Giang Nguyên lại cười nói.
- Thật sao? Bác sĩ Giang... Cậu nói có khả năng hồi phục hoàn toàn giống người bình thường không?
Trưởng phòng Dương vẫn khó át chế hưng phấn và mong đợi trong lòng. mấy chục năm nay ông đều sống như vậy, vốn cứ nghĩ sẽ chẳng còn hy vọng gì nữa. Nhưng lần này lại... dĩ nhiên là ông không kìm được muốn xác nhận lại lần nữa.
Giang Nguyên thoáng trầm ngâm, sau đó liền gật đầu nói:
- Có thể... Tôi sẽ cố hết sức. Cho dù không thể hoàn toàn đạt tới tình trạng bình thường, nhưng để làm chuyện đó có lẽ không thành vấn đề.
- Cảm ơn ... cảm ơn, thật sự rất cảm ơn
Trưởng phòng Dương nghe thấy có thể làm chuyện đó thì kích động đến mức ngay cả tay cũng bắt đầu run lên.
Đợi sau khi Giang Nguyên rửa mặt rửa tay xong, Trưởng phòng Dương liền mờ Giang Nguyên ra gian ngoài ngồi, sau đó nhìn Giang Nguyên cười nói:
- Bác sĩ Giang... anh Lợi Dân đã quay về Sở Nam rồi, giờ cậu vẫn ở Văn phòng Sở Nam trú tại Bắc Kinh à?
- Đúng... Giờ tôi vẫn ở đó...
Giang Nguyên cười cười, nói.
- Vậy chi bằng thế này đi... Hay là cậu đến ở biệt thự lần trước của tôi. Sau này tôi cũng chuyển về ở đó, tiện cho cậu trị liệu cho tôi vào buổi sáng. Như vậy không cần cậu ngày nào cũng phải chạy đến văn phòng của tôi nữa...
Trưởng phòng Dương thăm dò nhìn Giang Nguyên hỏi:
- Tôi còn có thể sắp xếp tài xế riêng cho cậu để cậu tiện đi đâu đó. Muốn đi đâu chơi hay thăm thú đều được. Bác sĩ Giang cảm thấy thế nào?
Giang Nguyên thoáng trầm ngâm, sau đó liền gật đầu cười nói:
- Như vậy cũng tốt... tôi cũng không thích không khí ở Văn phòng trú tại Bắc Kinh lắm, không khí ngoại ô tốt hơn...
- Được... Như vậy là tốt nhất...
Trưởng phòng Dương nghe thấy Giang Nguyên đồng ý liền hưng phấn vỗ tay một cái, sau đó nói:
- Vậy để tôi cho xe đưa cậu về lấy đồ, sau đó đến biệt thự kia sắp xếp một chút...
Chủ nhiệm Kỷ nghe thấy Giang Nguyên muốn chuyển đi thì tương đối không nỡ. Nên biết đây là cách tốt nhất để mình lấy lòng Tỉnh trưởng. Có điều khi lão nhìn thấy chiếc xe đi cùng Giang Nguyên thì chỉ đành cười híp mắt mang theo vẻ mặt không nỡ mà đồng ý.
Lão cười nói với Giang Nguyên:
- Giang công tử, sau này ngài có thời gian nhớ thường xuyên ghé đến văn phòng chúng tôi. Tôi sẽ nhớ ngài lắm đấy!
Giang Nguyên mỉm cười, gật đầu nói:
- Đương nhiên... Chủ nhiệm Kỷ, tôi cũng sẽ rất nhớ những món ăn Sở Nam chỗ ông, chắc hẳn ở nơi khác của Bắc Kinh không thể nào ăn quen miệng như vậy. Chắc sau này sẽ còn đếnlàm phiền ông, lúc đó ông đừng thấy tôi phiền phức nhé!
- Haha... Làm gì có. Có lời này của Giang công tử tôi yên tâm rồi... Ngài có chuyện gì chỉ cần gọi một cú điện thoại, lúc nào tôi cũng có thể hỗ trợ.
Chủ nhiệm Kỷ vội vã cười nói.
- Được... Bên Tỉnh trưởng La tôi sẽ gọi điện giải thích cho chú ấy. Chủ nhiệm Kỷ... Khoảng thời gian này đã làm phiền ông rồi...
Chương 211: Đặc vệ
- Cái gì? Ông già đó không có nội khí?
Tề Nhạc Minh nhìn người đàn ông trung niên trước mặt nói:
- Sao có thể? Vậy nội khí của thằng ranh kia là sao? A Lang, anh không nhầm đấy chứ?
- Minh thiếu... Chắc chắn không nhầm. Ông già đó thực sự không có nội khí.
Tề Nhạc Minh hiểu rất rõ A Lang làm việc rất đáng tin, trước nay không hề có sai sót gì cho nên cũng lập tức tin tưởng. Có điều gã vẫn nhíu chặt mày. Nếu lão già này không có nội khí, vậy nội khí của thằng ranh Giang Nguyên kia từ đâu đến?
Sau khi gã suy nghĩ một trận mới ngẩng đầu hỏi A Lang:
- Khi nào thằng ranh kia trở về? Nếu bên lão già đó không thể điều tra được gì, vậy thì chúng ta chỉ có thể bắt tay từ hắn.
- Minh thiếu... Tôi đã phái người đi thăm dò. Hôm qua Phó tỉnh trưởng La đã quay về Sở Nam, nhưng thằng ranh kia vẫn lưu lại Bắc Kinh, hình như nửa tháng sau mới quay về.
A Lang đáp.
- Ít nhất nửa tháng?
Vẻ mặt Tề Nhạc Minh trầm xuống. Bắc Kinh là cấm địa. Mặc dù người Tề gia gã có người ở Bắc Kinh, nhưng Bắc Kinh là nơi không tiện động thủ. Nếu không một khi bị phát hiện, như vậy sẽ phiền phức lớn. Lẽ nào chỉ còn cách đợi thằng ranh kia quay về?
Nghĩ tới đây, hai hàng lông mày của Tề Nhạc Minh nhíu chặt, sau khi suy nghĩ một lúc lâu mới nói:
- Hình như thằng ranh đó đã từng mất tích mấy năm. Nếu lão già kia không có nội khí, vậy thì A Lang anh hãy toàn lực đi thăm dò tình hình thằng ranh đó lúc mất tích. Chắc hẳn trong mấy năm mất tích này đã có vấn đề gì đó...
- Được... Minh thiếu yên tâm, tôi sẽ sắp xếp người đi thăm dò....
A Lang nghe Tề Nhạc Minh nói vậy trên mặt cũng lộ vẻ tán đồng. Phương diện này của Minh thiếu vẫn không tệ, nếu thằng nhãi này đi Bắc Kinh không cách nào thăm dò hắn, nhưng đây cũng là một cách.
Giang Nguyên đứng trong vườn của biệt thự, hít sâu một hơi. Hắn rất thích tòa biệt thự này của Trưởng phòng Dương, nó có ngoại hình rất khác biệt, còn có thêm một vườn đệm này. Biệt thự này lại nằm ở dưới một ngọn núi nhỏ xanh um, không khí của cả tiểu khu này tương đối tốt. Ít nhất so với Văn phòng Sở Nam trú ở Bắc Kinh không biết là tốt hơn bao nhiêu lần.
Hành lý Giang Nguyên đem theo rất đơn giản. Giang Nguyên sống ở đây, còn Trưởng phòng Dương cũng giống như những gì ông nói, mỗi tối đều quay về đây nghỉ ngơi.
Giang Nguyên cảm nhận được khí tức tươi mát được hút vào trong cơ thể, dung nhập vào khí lưu quanh cơ thể mình thì trong lòng sung sướng. Không khí nơi này rất tốt, so với Văn phòng Sở Nam trú ở Bắc Kinh tốt hơn rất nhiều.
Lúc này, trong một cửa sổ lầu ba, có một thanh niên đang đứng ở phía trước cửa sổ, xuyên qua rèm cửa sổ lẳng lặng quan sát những động tác vừa buồn cười vừa kỳ lạ của Giang Nguyên. Tuy nhiên trên mặt anh ta không hề nở nụ cười mà chỉ có ngưng trọng...
- Hôm nay cảm thấy như thế nào?
Giang Nguyên vừa khơi thông kinh mạch cho Trưởng phòng Dương vừa mỉm cười hỏi. Sau khi hắn tiến vào đuôi thứ ba liền cảm thấy việc khơi thông kinh mạch cho Trưởng phòng Dương dễ hơn lần đầu tiên rất nhiều. Đặc biệt là sau khi dần dần quen với việc điều khiển nội khí thì hắn cảng cảm thấy dễ dàng hơn rất nhiều.
Cho nên giờ sau khi hắn khơi thông cho Trưởng phòng Dương xong cũng không còn cảm thấy mệt mỏi như lần đầu tiên nữa.
Trưởng phòng Dương nghe thấy Giang Nguyên hỏi vậy liền hài lòng cười nói:
- Hôm nay cảm thấy không tệ, buổi sáng khi ngủ dậy rất có cảm giác...
- Ừm ừm... Có cảm giác là tốt rồi. Uống thuốc đúng giờ... Cộng thêm châm cứu khơi thông trị liệu... Chắc trong vài ngày tới hiệu quả sẽ rõ ràng thôi...
Giang Nguyên cười rút mấy cây ngân châm ra, sau đó dặn dò:
- Ngài nhớ phải uống thuốc đúng giờ... Hơn nữa cũng không được quá sốt ruột...
- Được được... không thành vấn đề. Sống thế lâu như vậy rồi, tôi cũng không vội gì thêm mười ngày nửa tháng... Chỉ cần có thể dần dần hồi phục, cho dù một hai năm tôi cũng chờ được...
Trưởng phòng Dương lòng đầy hưng phấn gật đầu đáp lời.
Sau khi Giang Nguyên trị liệu cho Trưởng phòng Dương xong, hai người cùng nhau dùng bữa sáng ở phòng ăn. Đầu bếp dựa vào thói quen sinh hoạt của hai người chuẩn bị không ít đồ, có quẩy, bánh bao, xíu mại, màn thầu, mì sợi...
Sức ăn của Giang Nguyên lại một lần nữa chấn động toàn trường... Đương nhiên toàn trường này cũng chỉ có vài người, hai người ngồi ăn cơm và một cảnh vệ đứng bảo vệ bên cạnh với một giúp việc.
Mấy người này ai cũng trợn to mắt nhìn Giang Nguyên. Nhìn Giang Nguyên ăn sạch bữa sáng đủ cho bốn người ăn trên bàn ngoại trừ một ly đậu nành, một màn thầu và một cây quẩy được Trưởng phòng Dương ăn.
Thanh niên trẻ tuổi của Cục bảo vệ đứng bên cạnh bất giác co rút đồng tử. Dĩ nhiên anh ta hiểu rõ, sức ăn của người luyện võ lớn. Người có thực lực càng mạnh thì sức ăn càng nhiều. Tên trước mặt ăn nhiều như vậy mà hình như chưa có ý định dừng lại.
- Chủ nhiệm... Vị bác sĩ Giang này rất mạnh.. Tuy chúng tôi đã điều tra rồi, nhưng có một khoảng thời gian của cậu ấy chúng ta không thể nào điều tra được bất kỳ tư liệu gì, ngài nên cẩn thận một chút...
Thanh niên trẻ tuổi vừa lái xe, vừa nhìn thoáng Trưởng phòng Dương qua gương chiếu hậu, như lơ đãng nói.
Trưởng phòng Dương hơi sửng sốt, ngẩng đầu lên nhìn thanh niên trẻ tuổi trước mặt... Trước nay người của Cục bảo vệ rất ít khi nói gì liên can đến chuyện của ông, trừ phi là những chuyện quan trọng liên quan đến vấn đề oan toàn. Nghĩ đến đây, trước măt Trưởng phòng Dương hiện ra gương mặt trẻ tuổi với nụ cười nhạt kia. Ông nghĩ thế nào cũng chẳng thể nghĩ ra hắn có chỗ nào có thể uy hiếp được mình. Có điều người của Cục bảo vệ nói vậy dĩ nhiên cũng có đạo lý.
Có điều, sau khi ông suy nghĩ một chút, cũng cười nói:
- Sao, Tiểu Thang... Cậu không tự tin bảo vệ được tôi à?
- Đối mặt với hắn, tôi không tự tin...
Thanh niên trẻ tuổi tên Tiểu Thang này sắc mặt ngưng trọng lắc đầu, sau đó lại trầm giọng nói:
- Chủ nhiệm, nếu cần, tôi sẽ báo cáo với cấp trên điều đặc vệ đến tạm thời thay công việc của tôi.
- Đặc vệ?
Vẻ mặt Trưởng phòng Dương nhẹ nhàng biến đổi, lúc này vẻ mặt ông trở nên nghiêm túc, nhìn Tiểu Thang nói:
- Bác sĩ Giang lợi hại đến thế sao?
- Đúng... Nếu bác sĩ Giang này thật sự có ý định gì, có lẽ tôi và Hồ Dương đều không phải đối thủ của hắn...
Tiểu Thang trầm giọng gật đầu nói:
- Cho nên, tôi cảm thấy tốt nhất nên xin điều đặc vệ đến.
Trưởng phòng Dương chậm rãi cúi đầu, Tiểu Thang này được Cục bảo vệ điều xuống ở bên cạnh ông được hai ba năm. Dĩ nhiên ông hiểu rõ năng lực của đối phương. Nhưng vì vị bác sĩ Giang này mà điều động đặc vệ đến thì động tĩnh cũng lớn quá.
Nên biết đặc vệ thường là một tổ nhỏ bảy người, và cũng chỉ phục vụ cho cấp bậc như cha ông. Bên cạnh những Ủy viên cục chính trị quan trọng có thể cũng có một người, nhưng nếu như xin phép điều động một đặc vệ đến chỗ ông, cho dù chỉ trong một thời gian ngắn cũng sẽ hấp dẫn sự chú ý của người khác. Hơn nữa thủ tục tương đối rắc rối. Mà hình như chẳng cần thiết phải thế. Vị bác sĩ Giang kia có lẽ sẽ không làm gì bất lợi cho mình.
Trưởng phòng Dương thoáng trầm ngâm một chút rồi ngẩng đầu nhẹ nhàng lắc đầu cười nói:
- Tiểu Thang, không cần... Tôi tin tưởng bác sĩ Tiểu Giang, cũng tin tưởng cậu...
Tiểu Thang thấy Trưởng phòng Dương kiên trì như vậy cũng gật đầu, không nói gì nữa. Anh ta đã làm hết nghĩa vụ của mình, đưa ra đề nghị. Với cấp bậc của Chủ nhiệm Dương, nếu cha ông ta không phải Dương lão, mình cũng không cần đề nghị. Giờ mình đã nhắc nhở như vậy là đã xong nhiệm vụ rồi.
Có điều lúc này Trưởng phòng Dương có chút tò mò nói:
- Tiểu Thang... Vị bác sĩ Tiểu Giang này lợi hại vậy sao?
- Đúng... Tuy tôi chưa thấy anh ta ra tay, nhưng sát khí trên người anh ta rất nặng, người như vậy tôi chỉ từng gặp trong bộ đội đặc chủng dã chiến, hơn nữa... Hôm qua tôi thấy anh ta luyện một loại công phu cổ quái trong hoa viên, có thể cảm nhận được thực lực của anh ta rất mạnh...
Nói tới đây, Tiểu Thang như nhớ ra gì đó nói:
- Hơn nữa, tôi đã cho người điều tra tư liệu của anh ta, phát hiện anh ta từng mất tích vài năm, mấy tháng trước mới đột nhiên quay về, cho nên... không thể không cẩn thận một chút...
- Ờ...
Trưởng phòng Dương nghe Tiểu Thang nói vậy cũng chậm rãi nhíu mày.
Cuộc sống của Giang Nguyên trong căn biệt thự nhỏ rất nhàn nhã. Sau khi ăn xong bữa sáng, hắn từ chối lời đề nghị cùng vào thành phố dạo chơi của lão Đào tài xế, ở trong thư phòng của Trưởng phòng Dương tùy tiện cầm hai quyển sách giở ra đọc.
Trưởng phòng Dương đã từng nói với hắn, nếu ngại trời lạnh không muốn ra ngoài, hắn có thể tới thư phòng của ông lấy vài quyển sách mà đọc. Giang Nguyên cũng từng nhìn thấy thư phòng của Trưởng phòng Dương, trong đó chứa hơn ngàn quyển sách. Dĩ nhiên có không ít những quyển cổ thư trước nay chưa từng nhìn thấy, khiến hắn tương đối hứng thú.
Chương 212: Phá chướng
- Giang Nguyên... Hôm nay anh rảnh không?
Giang Nguyên nghe thấy giọng Phan Hiểu Hiểu đầu bên kia thì nhíu mày, tiện tay đặt quyển sách trong tay xuống, sau đó cười nói:
- Không, sao vậy?
- Vậy tôi đến đón anh... đưa anh đi chơi Cố Cung...
Xem ra hôm nay tâm tình Phan đại tiểu thư khá tốt, cười khanh khách nói.
- Được...
Tuy từ chối lão Đào nhưng Giang Nguyên không hề có ý định từ chối lời mời của Phan đại tiểu thư.
Phan đại tiểu thư nghe thấy Giang Nguyên đồng ý tâm tình tương đối sung sướng, đang định cúp máy. Giang Nguyên lúc này đột nhiên nhớ ra mình đã đổi chỗ ở, chắc Phan đại tiểu thư vẫn chưa biết. Hắn lập tức vội vàng nói:
- Giờ tôi không ở Văn phòng thường trú tại Bắc Kinh nữa, giờ tôi đang ở ngoại ô Bắc Kinh...
Sau khi Phan Hiểu Hiểu biết địa chỉ của Giang Nguyên thì hơi kinh ngạc nói:
- Sao anh lại ở bên đó?
- Phó tỉnh trưởng La về Sở Nam rồi, tôi đến ở bên nhà bạn...
Chuyện Trưởng phòng Dương, Giang Nguyên cũng không có ý định tùy tiện nói với người khác nên liền tùy ý cười nói.
- Ồ...
Phan Hiểu Hiểu cũng không để ý lắm. Mặc dù chỗ Giang Nguyên đang ở bây giờ không phải chỗ bình thường, nhưng chẳng qua cũng chỉ tập trung vài nhà giàu thôi, rất nhiều người có tiền đều chuyển sang bên đó xây biệt thự gì đấy, cũng chẳng có gì kỳ lạ.
Nửa tiếng sau, di động của Giang Nguyên vang lên. Sau khi Giang Nguyên chào hỏi lão Đào một tiếng thì đi ra cửa.
Lão Đào đứng ở cửa, nhìn chiếc xe lao đi, trên mặt lộ ra ý cười. Hóa ra bác sĩ Tiểu Giang này có hẹn với người đẹp, cho nên mới không muốn đi cùng ông già như mình.
- Nói thật nhé, cô xinh quá...
Giang Nguyên nhìn Phan Hiểu Hiểu mặc bộ áo lông màu vàng không kìm được khen.
Phan Hiểu Hiểu nghe thấy lời này trên mặt thoáng vui vẻ. Cô liền quay sang tặng ai đó một cái trừng mắt:
- Còn cần anh khen sao?
Sự khinh bỉ và châm chọc trong lời nói khiến cho người nào đó không khỏi ngượng ngùng.
Trước cửa Cố Cung xếp một hàng rất dài rất dài. Ít nhất Giang Nguyên vừa nhìn sang đã chẳng thể nhìn thấy điểm cuối. Có điều hắn không hề lo lắng. Phan Đại tiểu thư có đặc quyền cấp bậc, nếu còn dắt hắn đi xếp hàng thì cũng mất mặt các đồng chí lãnh đạo quá.
Cho nên, sau khi hắn cùng Phan Đại tiểu thư đỗ xe xong liền quanh quẩn bên một cái hẻm nhỏ. Phan Đại tiểu thư lấy ra một cái chứng nhận gì đó rồi nói với hai cảnh vệ trực ban hai câu rồi trực tiếp dẫn Giang Nguyên bước vào cổng bên, rồi sau đó đi vào bên trong.
Phan Đại tiểu thư rất quen thuộc nơi này, dẫn Giang Nguyên vào trong cua hai ngõ cua rồi hòa vào dòng người tham quan.
- Đây chính là Ngọ Môn...
Phan Đại tiểu thư chỉ vào một cánh cổng lớn phía trước nhất lãnh đạm cười giới thiệu, trong mắt còn mang theo chút dè dặt.
Ngọ Môn... một nơi rất nổi tiếng, hầu hết những người này đều đã được thấy trên TV, Giờ khi họ nhìn thấy nơi này, trong đều đều sẽ xuất hiện câu:
- Đem ra Ngọ Môn chém đầu...
Lời này rất khí thế nên có rất nhiều người khi nhớ đến câu này đều rất hưng phấn. Họ nhìn cảnh cổng lớn trước mặt, đồng loạt cảm thán:
- Đây chính là Ngọ Môn à...
Có điều, lông mày Giang Nguyên khẽ giật giật, chẳng hứng thú gì lắm, chỉ nhìn nhiều thêm một chút. Từ nhỏ hắn đã đọc nhiều cổ tịch, đặc biệt là mấy năm nay ở bên ngoài nhàn rỗi chẳng có việc gì đều đọc sách. Cho nên hắn hiểu rất rõ Ngọ Môn này.
Cái chuyện đem ra Ngọ Môn chém đầu không hề có. Ngọ Môn là cổng lớn của Cố Cung. Chỗ cung cấm sâm nghiêm tất nhiên không thể làm những chuyện như chém đầu. Đây chỉ là nơi Hoàng đế hành trượng... Đương nhiên số người bị chết vì hành trượng cũng không ít.
Phan Hiểu Hiểu thấy hình như Giang Nguyên không hứng thú gì lắm thì trong mắt khẽ lóe lên tia kinh ngạc, sau đó cô lại mỉm cười cùng Giang Nguyên đi vào bên trong.
Cả đoạn đường đi sâu vào trong Thái Hòa Môn, Thái Hòa Điện, Trung Hòa Điện... Giang Nguyên khí thế bừng bừng, nhìn những kiến trúc uy nghiêm cổ xưa, rất bịn rịn không muốn rời.
Sau khi xem một lát, xem một nửa Cố Cung, Phan Hiểu Hiểu lại dắt Giang Nguyên đi vào Tây Lộ, quần thể cung điện Tây Lộ. Trong quần thể cung điện Tây Lộ, hầu hết đều được làm thành những phòng trưng bày. Chẳng hạn như Võ Anh điện Giang Nguyên đang xem, bên trong giờ đã là phòng trưng bày thư họa của Viện bảo tàng Cố Cung.
Với mấy thứ này Giang Nguyên không hiểu lắm, nhưng hắn cũng tương đối hứng thú. Điều này khiến Phan Đại tiểu thư rất mới lạ, đôi mắt to xinh đẹp tràn đầy hiếu kỳ.
- Ù... Anh thích cái này à? Chẳng lẽ anh cũng nghiên cứu thư họa?
Cả một đoạn đường cho dù là thư pháp hay cổ họa Giang Nguyên đều xem rất tỉ mỉ cẩn thận. Cuối cùng Phan Hiểu Hiểu không nhịn được nữa, tò mò hỏi.
- Uầy... Cũng không nghiên cứu gì lắm...
Giang Nguyên vừa nhìn chằm chằm vừa lắc đầu.
- Không nghiên cứu nhiều lắm, sao anh còn xem cẩn thận đến thế...
Phan Hiểu Hiểu ngạc nhiên nhìn tên này đang duỗi dài cổ, nhìn chằm chằm một bức tranh không đảo mắt. Nếu không phải cô biết rằng thằng ranh trước mặt không phải kiểu thích giả nai, cô thật sự cho rằng tên này đang làm bộ rồi.
Tuy nhiên Giang Nguyên không nói thêm gì, bên cạnh có một người cao giọng cười nói:
- Bức tranh này là “Thập chỉ Chung Quỳ đồ” của Họa thánh Ngô Đạo Tử. Là một tác phẩm tương đối nổi tiếng của Ngô Đạo Tử, đương nhiên phải xem cho kỹ rồi!
Phan Hiểu Hiểu nghe thấy lời này thì kinh ngạc quay đầu lại nhìn tên đàn ông bên cạnh. Cô lập tức nhìn thấy một nam thanh niên cao to tuấn lãng.
Gã trai kia thấy Phan Hiểu Hiểu nhìn sang liền cười nói:
- Người đẹp này có thể không hiểu lắm, trong cả viện bảo tàng này, bức tranh này cũng là một tác phẩm quý giá hiếm có... bút pháp họa phong này đều là tác phẩm của thời kỳ cường thịnh nhất của Ngô Đạo Tử... có ý nghĩa tương đối tượng trưng...
- Ồ?!
Nghe thấy lời này Phan Hiểu Hiểu mới nhẹ nhàng gật đầu, sau đó cô lại liếc mắt nhìn bức tranh nọ thêm một cái, trong lòng hơi hiểu ra, thầm nói: “Giang Nguyên nhìn bức tranh này lâu như vậy, chẳng lẽ tên này thật sự có nghiên cứu về phương diện này sao?”
Gã trai nọ thấy Phan Hiểu Hiểu gật đầu, bắt đầu chú ý đến bức tranh này liền cười tự đắc. Gã lại tiến lên vài bước, cười nói:
- Người đẹp, em xem chỗ này này, bức tranh này... bút pháp chủ yếu thể hiện ở...
Gã trai này ở bên thao thao bất tuyệt, Giang Nguyên cũng chẳng thèm chú ý đến gã. Giờ hắn đang tập trung quan sát bức tranh này... Vì cả đoạn đường hắn đã xem qua, hình như chỉ có bức tranh này hơi đặc biệt.
Đương nhiên, cái đặc biệt này không phải Giang Nguyên thật sự nhận ra được bức tranh này vẽ đẹp như thế nào, kỹ thuật vẽ có chỗ nào kinh người, bởi vì hắn thật sự chẳng hiểu gì những thứ này. Sở dĩ hắn nhìn chăm chú như vậy là vì những bức tranh ở đây, bức nào bức nấy đều có giá cực cao. Đối với một kẻ mê tiền như Giang Nguyên thì dĩ nhiên hai mắt lấp lóe ánh vàng, nhìn chằm chằm rồi...
Hắn vừa nhìn vừa lầm bầm... “Bức tranh này chắc phải sáu bảy triệu tệ. Nếu mình có một bức,vậy thì không cần phải cực khổ nữa, haha..”
Có điều, giờ Giang Nguyên nhìn chằm chằm bức tranh này, bởi vì hắn đột nhiên cảm thấy hình như có gì không đúng...
Bức tranh này khác với những bức khác mà hắn đã xem, dường như mọi thứ rất rõ ràng, rất thuận mắt. Tuy hắn không hiểu lắm, nhưng hắn vừa nhìn đến đã cảm thấy thoải mái. Nhưng tuy bức tranh này cũng không tệ, nhưng sau khi nhìn kỹ hơn, sao cứ có cảm giác có gì đó không đúng...
Cả một đoạn đường ngắm tất cả các bức tranh đều rất tự nhiên, nhưng chỉ có bức này là thoạt nhìn thì không tệ, nhưng sau khi nhìn kỹ, lại cảm thấy hơi kỳ quái, dường như không được tự nhiên trôi chảy như những bức tranh kia.
Trong lúc trong lòng Giang Nguyên đang tràn đầy nghi hoặc, đột nhiên một tin tức lóe lên trong đầu:
- Kích phát thiên phú cấp một phá chướng...
Cùng với dòng tin tức này lóe lên, hai mắt Giang Nguyên dường như hơi co rút, sau đó một tia dị quang rất nhỏ lóe lên.
Lúc này Giang Nguyên bị tia dị quang lóe lên trong đầu làm cho hơi sửng sốt, nhưng lúc này hắn phát hiện bức tranh trong tầm nhìn của hắn bắt đầu hơi vặn vẹo.
Dường như kết cấu của cả bức tranh đột nhiên chuyển động trong đầu hắn, thậm chí trong đầu hắn còn hình thành một kết cấu dạng lập thể, sau đó kết cấu bức tranh này bắt đầu tự động phân giải, giống như từng sợi từng sợi được phân giải hết ra, cuối cùng nó được vẽ lại từ nét bút thứ nhất bắt đầu vẽ lại rất nhanh. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, kết cấu cả bức tranh lại một lần nữa được phục hồi như cũ trong đầu Giang Nguyên.
Nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi này mà trong đầu Giang Nguyên đã hiện rõ toàn bộ lưu trình kết cấu và nét bút của cả bức tranh này...
- Á... Giả à?
Giang Nguyên ngơ ngác hồi tưởng lại hình ảnh trong đầu ban nãy, sau đó đột nhiên thốt lên từ này.
Bởi vì thông qua lưu trình của nét bút và kết cấu tranh đột nhiên hiện lên trong đầu hắn ban nãy hắn đã phát hiện, tuy bề ngoài trông bức tranh này không tệ, nhưng khi hạ nét bút lại không lưu loát. Hơn nữa có vài chỗ chuyển ngoặt nét bút tương đối trì trệ. Theo lý mà nói vị Họa thánh Ngô Đạo Tử này sao có thể để xảy ra tình trạng như vậy...
Chủ yếu nhất là, trong kết cấu bức tranh, rõ ràng đã nhiều hơn vài nét bút mà trong bức tranh này lại không có... Rõ ràng, hình như đã bị người ta xóa đi để chỉnh sửa...
Tình huống như vậy sao xuất hiện ở Ngô Đạo Tử được. Hơn nữa thời ấy cũng không thể có kỹ thuật như thế này. Chỗ xóa đi để sửa lại không thể nhìn ra được chút dấu vết nào.
Tổng hợp tất cả lại, ngoại trừ bức tranh này là giả, Giang Nguyên không thể nghĩ ra khả năng nào khác. Nhưng đây là bảo tàng Cố Cung, sao có thể xuất hiện hàng giả?
Cho nên Giang Nguyên mới chấn động thốt lên từ này.
Mặc dù giọng hắn không lớn nhưng Phan Hiểu Hiểu và gã trai cao to tuấn lãng đứng cạnh đều nghe được rõ ràng.
- Á?!
Phan Hiểu Hiểu ngạc nhiên nhìn Giang Nguyên, trong mắt tràn đầy kinh ngạc. Tên này nói mà không suy nghĩ à?
Phan Hiểu Hiểu nghĩ vậy. Gã thanh niên bên cạnh sau khi sửng ra cũng ngạc nhiên cười. Đây là lần đầu tiên gã nghe thấy có người dám nói hàng triển lãm trong bảo tàng Cố Cung như vậy.
Nghĩ tới đây, trong mắt gã không khỏi hiện lên một tia trào phúng. Gã nhìn Phan Hiểu Hiểu, sau đó lãnh đạm cười nói với Giang Nguyên:
- Anh bạn à... Bức tranh này chắc chắn không phải giả!
Chương 213: Sở thích xấu xa
- Đúng đúng... Tranh ở đây, sao có thể giả chứ? Nếu tranh trong Cố Cung còn giả, vậy tranh ở đâu mới thật đây?
Có vài vị du khách bên cạnh lúc này cũng đang ngắm mấy bức tranh ở đây nghe thấy Giang Nguyên nói vậy, còn nghe cả lời nói của gã trai kia, họ cũng lần lượt cười ồ lên, nhìn Giang Nguyên với vẻ cổ quái.
Nếu nói đồ nơi khác thì còn có thể có giả, nhưng nơi lưu giữ những thứ truyền lại từ các triều đại cũ sao có thể có giả chứ? Nếu đồ ở đây có giả, vậy chẳng phải danh hiệu Bảo tàng Cố cung nơi tập trung đội ngũ chuyên gia lớn mạnh nhất cả nước sẽ bị đập tan rồi sao?
Cho nên, mấy vị du khách cũng nhìn Giang Nguyên, không nhịn được nở nụ cười, thầm nghĩ: “Thằng nhãi này chẳng lẽ là tên nhà quê, toàn nói mấy câu tào lao!”
Giang Nguyên nghe thấy mọi người nói vậy thì khẽ cười không nói gì, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, thở dài. Giờ hắn thật sự vẫn còn hơi nghi hoặc. Đồ triển lãm của Bảo tàng Cố cung sao lại có giả, chuyện này là thế nào? Lẽ nào dám giáo sư chuyên gia kia ngay cả thứ này cũng không giám định được?
- Mỗi bức họa ở nơi này đều là thứ quý giá truyền từ các triều đại cũ. Hơn nữa cung đã các chuyên gia tiền bố như Hoàng Nguyên, La Bổn Lập, Thang Mặc Dương giám định, thế nên chúng chắc chắn sẽ không có giả...
Gã thanh niên kia thấy Giang Nguyên khẽ lắc đầu thở dài như không thèm để ý đến mình liền cười lạnh nói:
- Chẳng lẽ anh bạn này tự thấy mình còn lợi hại hơn các vị tiền bối?
Phan Hiểu Hiểu đứng bên nghe thấy những lời này, lúc này trên mặt lộ nụ cười tò mò nhìn Giang Nguyên. Cô muốn xem thử hắn sẽ nói như thế nào. Cô với Giang Nguyên đã quen được một thời gian, tuy không gặp mặt nhiều, nhưng cô rất tò mò về Giang Nguyên. Không biết cái tên nhà quê này vì sao luôn có vẻ tự tin như vậy, hơn nữa hắn làm việc gì hình như cũng rất kín kẽ. Mà hắn với mình còn lúc gần lúc xa, khiến người ta bực bội.
Lần này cô thật sự muốn xem thử, tên này có thể giải quyết được rắc rối này không.
Giang Nguyên hơi nghiêng đầu sang nhìn gã trai bên cạnh.
Gã cao to anh tuấn, sáng lạn như ánh mặt trời. Hơn nữa trên người hắn còn toát ra khí chất cao ngạo, đúng là kiểu đẹp trai điển hình. Đặc biệt là hắn còn có vẻ mặt đứng từ trên cao nhìn xuống, còn cả ánh mắt trào phúng, quả thật đủ khiến cho người ta ganh tỵ.
Giang Nguyên là người tương đối khiêm tốn, hơn nữa sống tương đối hiền lành, hiếm khi tranh giành với ai. Có điều sau khi lăn lộn bên ngoài vài năm, môi trường cá lớn nuốt cá bé đã khiến tính cách của hắn thay đổi rất nhiều. Hắn ghét nhất những người như vậy.
Hắn lập tức khẽ cau mày, chậm rãi xoay người lại, sau đó khóe miệng hơi nhếch lên, cười nói:
- Có những thứ luôn có lúc nằm ngoài ý muốn...
Gã trai này thấy Giang Nguyên xoay người lại mới nhìn rõ bộ dạng Giang Nguyên. Lúc này gã nhẹ nhàng nhíu mày. Bởi vì thằng nhãi xuất hiện trước mặt gã tuy mặc quần áo rất bình thường nhưng cho dù dáng dấp, khuôn mặt hay khí độ đều không thua kém gì cả. Trong lòng gã bắt đầu coi trọng Giang Nguyên thêm một chút.
Nhưng cũng đúng, người có thể được người đẹp tuyệt trần như vậy đi cạnh sao có thể quá kém được. Nhưng điều này chẳng hề ảnh hưởng gì đến sự tự tin của gã trai này. Bao nhiêu năm nay, gã đã gặp không ít người cùng lứa xuất sắc, nhưng ai có thể kiêu ngạo trước mặt gã được chứ?
- Ồ?
Gã lập tức nhìn thấy ý cười nhàn nhạt trên mặt Giang Nguyên. Gã cười khẽ, hừ giọng nói:
- Xem ra anh bạn đây đã nhận định bức họa này là giả?
Giang Nguyên không trả lời thẳng, chỉ nhìn gã trai kia, lãnh đạm cười nói:
- Anh cũng nghiên cứu về thư họa?
- Chỉ lướt sơ thôi...
Gã trai nghe thấy Giang Nguyên nói vậy hơi ngẩng đầu, cao ngạo cười nói.
Giang Nguyên mỉm cười, sau đó nói:
- Nếu anh chỉ lướt sơ, vậy sao anh có thể khẳng định bức tranh này là thật?
Phan Hiểu Hiểu nhìn thấy biểu cảm mang chút trêu chọc trên mặt Giang Nguyên thì rốt cục không nhịn được che miệng bật cười một tiếng.
Gã trai kia nghe thấy Phan Hiểu Hiểu cười liền đỏ mặt. Ai mà chẳng biết đồ ở đây không thể có giả, nhưng lời Giang Nguyên vừa nãy vẫn khiến gã cảm thấy bị châm chọc.
Có điều, với câu này, gã thật sự không tiện lấy cái đạo lý mà mọi người đều biết ra ứng đối. Nhưng vẫn may là gã thật sự có nghiên cứu một chút về thư họa. Gã lập tức liền lạnh giọng cười, ngẩng đầu nói:
- Được... Để tôi giải thích cho anh, vì sao bức tranh này là thật, rốt cuộc nó thật ở đâu!
Giang Nguyên cười nhún vai, sau đó thoáng tránh ra một chút cho gã trai này đến đứng trước bức tranh.
Người Trung Quốc ai cũng thích xem náo nhiệt. Lúc này mấy vị du khách vẫn vây xem đều thấy hứng thú. Hai chàng thanh niên đẹp trai còn có thêm một đại mỹ nhân đang gây chuyện, hơn nữa còn được nghe giải thích miễn phí nên dĩ nhiên họ đều vây đến xem náo nhiệt.
Gã trai kia thấy người vây xem càng lúc càng đông, vẻ mặt càng them kiêu ngạo. Người càng đông, gã càng có thể đả kích tên này, thể hiện tài năng trước mặt người đẹp.
- Ngô Đạo Tử, trong họa sử cổ đại được xưng là Ngô Sinh, lại có tên Đạo Huyền, người Dương Địch, cũng là Vũ Châu Hà Nam hiện này, là đệ nhất họa gia đời Đường Trung Quốc, được hậu thế xưng là “Họa thánh”, cũng được các họa sĩ dân gian tôn xưng là Tổ sư.
Gã trai đứng trước bức tranh, nhìn đám người vây xem xung quanh, mỉm cười, lãnh đạm nói:
- Hội họa của Ngô Đạo Tử có phong cách đặc biệt, là tổ sư của họa sơn thủy Trung Quốc. ông sáng tạo ra “sơ thể” sơn thủy bút giản ý xa. Phong cách sơ thể này được thể hiện trong bức tranh trước mặt trúng ta... bút họa đơn giản không lộn xộn... lưu loát tự nhiên, vừa nhìn thấy tươi mát trong lành nhưng lại cực kỳ có thần vận...
- Mời mọi người tới xem... xem ngũ quan và biểu cảm của nhân vật này, tuy chỉ vài nét bút nhưng có thể bộc lộ hoàn toàn thần vận... còn ở đây...
- Bức tranh như vậy, không thể nào ngụy tạo được, vì cho dù ngụy tạo, cho dù bắt chước... chắc chắn sẽ không thể thể hiện hoàn toàn thần vận này...
Nói tới đây, gã trai nhẹ nhàng chắp tay đứng đó, hơi ngẩng đầu, cười nhạt nói:
- Cho nên, từ đó có thể khẳng định, bức họa này chắc chắn là thật...
- Hay... nói hay lắm...
Những người vây xem nghe giải thích đặc sắc như vậy đều vỗ tay khen.
Chỉ có Giang Nguyên đứng ở một bên, nhìn mọi người mỉm cười, thậm chí khóe miệng cũng lộ ra một tia tán thưởng. Tuy hắn không hiểu nhiều về tranh, nhưng nghe gã trai này giải thích thì cũng sáng tỏ thông suốt. Nếu không phải hắn sớm đã xác định bức tranh này là giả, khi nghe gã trai trước mặt giải thích e rằng cũng sẽ cho là tranh thật.
Có điều giả là giả... Dù sao cũng đang nhàn rỗi, cùng gã chơi một chút nào...
Nghĩ tới đây, Giang Nguyên đột nhiên cảm thấy gần đây mình càng ngày càng có sở thích xấu xa rồi...
Chương 214: Ai thật ai giả?
- Đẹp trai... đẹp trai thật...
Giang Nguyên nhìn gã trai kia đang đứng trước bức tranh, chắp tay sau lưng, khuôn mặt tràn đầy tự tin hưởng thụ sự kính phục của những người vây xem không khỏi khen thầm. Quả nhiên người tự tin là đẹp trai nhất, nhìn da dẻ và dáng dấp của gã kia thật sự quá đẹp trai.
Chỉ có Phan Hiểu Hiểu đứng bên cạnh là mang vẻ mặt cổ quái nhìn Giang Nguyên. Cô hiểu rất rõ, nụ cười trên mặt Giang Nguyên chắc chắn không phải là bội phục gì cả, mà có lẽ khả năng trào phúng là lớn hơn. Có điều cô không hiểu, rốt cuộc thằng nhãi Giang Nguyên này lấy đâu ra tự tin? Nếu nói Giang Nguyên là cao thủ nghiên cứu thư họa cổ, cô chẳng thể nào tin được.
- Sao? Chẳng lẽ anh vẫn kiên trì nói bức họa này là giả?
Gã thanh niên kia nghe những du khách bên cạnh khen ngợi liền cười lạnh nói với Giang Nguyên đang đứng cạnh.
Giang Nguyên cười nhún vai, sau đó cười cười, nói:
- Ban nãy anh nói đều rất đúng, nhưng đó chỉ là lý thuyết thôi thôi.. vì cho dù anh có nói hay thế nào đi nữa, có khoa trương bức họa này thế nào đi nữa thì giả vẫn là giả thôi...
- Anh...
Gã thanh niên này thấy nụ cười mang tia trào phúng của Giang Nguyên thì trầm xuống. Gã thật sự không ngờ sau khi mình giải thích như vậy rồi, đối phương vẫn kiên trì khẳng định bức tranh này là giả. Gã lập tức cười nói:
- Tôi đã phân tích rõ ràng tình hình bức họa này. Hơn nữa mọi người đều biết, những vật được lưu giữ ở bảo tàng Cố Cung chắc chắn không thể là giả. Thật sự là lần đầu tiên tôi gặp một người mặt dày như anh!
- Mặt dày?
Giang Nguyên nhún vai, sau đó cười nói:
- Tôi nói thật, tuy anh nói rất hay, nhưng bức họa này giả thì chính là giả thôi... Tuy mô phỏng rất tốt, nhưng so với bức họa thật vẫn kém hơn rất nhiều. Thấy anh kiên trì như vậy, tôi cảm giác giống như anh đang bàn chuyện quân sự trên bàn giấy, chẳng qua chỉ dọa được người ngoài nghề thôi!
Phan Hiểu Hiểu nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của Giang Nguyên thì càng cảm thấy chuyện này thú vị. Rốt cuộc vì sao thằng nhãi này lại tự tin đến như vậy, sao có thể chắc chắn bức họa này là giả? Hay hắn có mục đích gì khác?
Mấy du khách vây xem lúc này cũng đều bắt đầu tò mò. Từ sau khi thiên phú Cổ Hoặc của Giang Nguyên thức tỉnh, khí độ của hắn cũng rất có sức ảnh hưởng. Những người đứng xem náo nhiệt bên cạnh dĩ nhiên cũng bị sự tự tin của hắn làm ảnh hưởng. Lúc này khuôn mặt ai nấy đều hưng phấn và hiếu kỳ, nhìn hai anh chàng đẹp trai như ánh mặt trời trước mặt. Thực sự họ đã chẳng còn quan tâm rốt cuộc bức họa này là thật hay giả, họ chỉ quan tâm đến cục diện hiện tại của hai vị trước mặt.
Gã thanh niên kia bị Giang Nguyên nói như vậy, lại nhìn thấy khuôn mặt tràn đầy ý cười của người đẹp kia, dường như lực chú ý căn bản không hề đặt trên người mình thì vô cùng tức giận.
Lúc này, đám người này tụ tập đã khiến cảnh vệ chú ý. Lúc này đã có người bước nhanh tới bắt đầu hỏi han và chuẩn bị giải tán đám đông. Có điều lúc này gã thanh niên kia không muốn bỏ qua chuyện này. Gã quẹt mũi, mình vẫn chưa thể hiện tài năng thành công trước mặt người đẹp tiện thể đã kích tên nhãi kia thì làm sao chịu bỏ quan chuyện này.
Đôi mắt gã lập tức giật giật nhìn xung quanh. Quả nhiên gã nhìn thấy một ông cụ đeo kích lão ở cách đó không xa dường như đang khẽ cau mày nhìn sang bên này.
- Thang sư phụ... Thang sư phụ...
Gã thanh niên này cười gật đầu nói với ông cụ bên kia.
Ông cụ nghe thấy có tiếng gọi thì rõ ràng hơi sửng sốt. Sau khi ông nhìn thấy gã thanh niên kia trong đám đông trên mặt liền nở nụ cười mỉm. Sau đó ông chậm rãi đi tới, phất phất tay với cảnh vệ.
Cảnh vệ thấy ông cụ phất tay mới dừng lại, sau đó lui sang một bên.
- Lệ Bạch đấy à... sao vậy? Sao nhiều người thế?
Ông cụ mỉm cười nói với gã thanh niên này.
Gã thanh niên hơi ngẩng đầu, cười nhạt nói:
- Thang sư phụ... Ở đây có người nói bức “Thập chỉ Chung Quỳ đồ” này là giả. Cháu nói mãi với anh ta mà không được... Ngài nói với anh ta, rốt cuộc bức họa này là thật hay giả?
Dứt lời, gã thanh niên tên Lệ Bạch quay đầu lại nhìn Giang Nguyên, hừ giọng nói:
- Vị này chính là Thang Mặc Dương Viện trưởng viện bảo tàng, cũng là Tổ trưởng Tổ giám định thư họa của Bảo tàng Cố Cung. Nếu anh không tin lời tôi, vậy tôi mời Thang sư phụ đến nói chuyện với anh!
Nhìn thấy ông cụ, nghe Lệ Bạch giới thiệu, đám người vây xem đều hít sâu một hơi. Lần này là chuyên gia thật rồi, xem ra trận chiến giữa hai soái ca e là sẽ chơi đến cùng.
Nghĩ tới đây, tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Giang Nguyên. Dù sao họ vẫn có chút thường thức, tranh ở Cố Cung có giả sao?
Giang Nguyên nhìn thấy ánh mắt mọi người nhưng vẫn vô cùng bình tĩnh.
- Haha... Lê Bạch... Cậu cũng thật là, tàng phẩm của Cố Cung chúng ta sao có thể có giả được?
Vị Viện trưởng viện bảo tàng Thang này vừa nghe thấy vậy liền sửng sốt, lập tức lắc đầu cười, nhìn Lệ Bạch với ánh mắt oán trách. Sau đó ông nói với mọi người:
- Xin mọi người giải tán đi, bức họa này năm đó đích thân tôi giám định, tuyệt đối không phải giả!
- Ờ...
Giờ có chuyên gia của Cố Cung ở đây, dĩ nhiên mọi người đều đồng loạt gật đầu, đều mỉm cười nhìn Giang Nguyên định tản đi. Lúc này ngay cả khuôn mặt Phan Hiểu Hiểu đứng cạnh cũng ửng hồng, oán trách liếc nhìn Giang Nguyên. Cái tên này rảnh việc nói lung tung, giờ thì hay rồi, bị người ta cười nhạo rồi đấy.
Lúc này trên mặt Lê Bạch càng thêm đắc ý, nhìn Giang Nguyên với vẻ châm chọc:
- Sao? Chẳng lẽ Thang sư phụ nói anh cũng không tin?
Giang Nguyên chẳng thèm để ý, dĩ nhiên hắn biết Viện trưởng viện bảo tàng Thang không phải người làm đồ giả. Bức họa này tuy phỏng chế tương đối tinh xảo, nhưng nếu thật sự muốn giám định dĩ nhiên cũng không thể nào thoát khỏi ánh mắt của Viện trưởng viện bảo tàng Thang này. Trong chuyện này chắc chắn có vấn đề.
Lập tức, trong đầu hắn lóe lên một suy nghĩ, nghĩ ra được nguyên nhân đại khái. Hắn chỉ mỉm cười, thoáng nhìn Viện trưởng viện bảo tàng Thang nói:
- Tôi tin lời Viện trưởng viện bảo tàng Thang nói. Nhưng không biết bức họa này Viện trưởng viện bảo tàng Thang giám định vào năm nào? Bức này có phải bức năm đó ông giám định không còn chưa chắc...
Giang Nguyên nói ra câu này, Viện trưởng viện bảo tàng Thang vốn đang lơ đễnh nhưng giờ nhìn thấy khuôn mặt như cười như không của Giang Nguyên thì đột nhiên trong lòng ông khá căng thẳng.
Xem bộ dạng của người thanh niên này hình như không phải loại nói năng tùy tiện, chẳng lẽ là thật... Tác phẩm ở đây không thể nào xảy ra vấn đề, nếu xảy ra vấn đề, đó là chuyện rất lớn.
Nghĩ tới đây, sắc mặt Viện trưởng viện bảo tàng Thang khẽ biến, nhưng ông chỉ im lặng bước đến trước hai bước, khom người nhìn bức họa đang được trưng bày trong khung kia.
Các du khách vốn định tản đi giờ nhìn thấy động tác của Viện trưởng viện bảo tàng Thang dĩ nhiên cũng tò mò vây lại.
Sau khi vị Viện trưởng viện bảo tàng Thang cẩn thận nhìn một lúc, sắc mặt đột nhiên trắng bệch...
Lê Bạch đứng bên cạnh vốn đang tươi cười, giờ nhìn thấy vẻ mặt này của Viện trưởng viện bảo tàng Thang thì trong lòng bất giác cũng căng thẳng.
Chương 215.1: Chàng trai khiêm tốn
Sắc mặt vị Viện trưởng viện bảo tàng Thang này trắng bệch, cẩn thận nhìn chằm chằm bức họa này mấy lần. Lúc đầu bức họa này do ông đích thân giám định. Mặc dù đã lâu, nhưng ông có ấn tượng khá sâu sắc với bức “Thập chỉ Chung Quỳ đồ” này.
Lúc này mặc dù cách một lớp kính bảo vệ, nhưng dưới sự quan sát cẩn thận của ông vẫn có thể cảm thấy được chỗ khác thường rất nhỏ của bức họa, trong đó ông đã chú ý đến vài nét bút, hình như hơi có gì khác thường. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến sắc mặt ông trắng nhợt. Nếu bức họa này thật sự là giả như chàng thanh niên kia nói, vậy thì chuyện này...
Tuy nhiên giờ ông vẫn chưa thể khẳng định, dù sao thời gian cũng đã trôi qua lâu rồi, hơn nữa còn cách lớp kính, lại không phải nhìn rất rõ ràng, cho nên sau khi ông nhìn chằm chằm từ trên xuống dưới vài lần vẫn không thể nào chắc chắn được. Nếu muốn chắc chắn, vậy thì phải lấy bức họa ra, sau khi tiến hành giám định mới có thể chắc chắn. Nhưng bây giờ đang trong thời gian triển lãm, theo quy định, không thể nào mở khung trưng bày ra được.
Nếu muốn xác nhận, chỉ có thể chờ sau khi bảo tàng đóng cửa. Nhưng giờ trong lòng ông nóng như lửa đốt, muốn xác định bức họa này có thật sự có vấn đề hay không. Ông là Phó Viện trưởng viện bảo tàng quản lý Tổ thư họa. Nếu xảy ra vấn đề, ông phải gánh hoàn toàn trách nhiệm. Nếu ông có thể xác định bức họa này thật sự có vấn đề, ông có thể tuyên bố đóng cửa bảo tàng. Nhưng trước khi xác định chắc chắn, ông không thể mạo hiểm làm như vậy.
Đám du khách vây xem thấy Viện trưởng viện bảo tàng Thang đứng trước bức họa, sắc mặt tương đối khó coi, đầy vẻ do dự thì vô cùng kinh ngạc. Họ bất giác nhìn sang ai đó đang nở nụ cười nhạt bên cạnh. Sắc mặt Lê Bạch kia đang dần trở nên khó coi.
Sau khi Viện trưởng viện bảo tàng Thang đứng trước bức họa chần chừ một chút, rốt cuộc cũng không kìm được nhìn chàng thanh niên vẫn bình tĩnh đứng khía sau kia. Đôi mắt vốn mang sự coi thường của ông dần trở nên ngưng trọng, cuối cùng thậm chí trong mắt lộ ra chút khiêm tốn và ý cười, gật đầu cười nói:
- Không biết cậu cảm thấy bức họa này có chỗ nào không đúng?
Giang Nguyên cười dửng dưng. Dĩ nhiên hắn biết rõ vì sao lúc này vị Viện trưởng viện bảo tàng Thang này đột nhiên hỏi mình như vậy. Có điều hắn cũng chẳng định dè dặt gì. Đối với một người rất có cảm tình với những thứ mang tính truyền thống mà nói, Giang Nguyên sẽ không giấu diếm gì chuyện đã xảy ra ở Cố Cung.
Hắn chậm rãi tiến lên, khom người nhìn bức họa, sau đó trực tiếp chỉ tay vào chỗ đó, nói:
- Ông nhìn chỗ này đi, nét bút hơi cứng. Còn chỗ này, chỗ này, tôi chỉ cảm thấy với bút phong của Ngô Đạo Tử không thể xảy ra chuyện này.
Giang Nguyên chỉ ra từng điểm một, còn với những chỗ bị chỉnh sửa hắn không nói, dù sao những cái đó có thể là phải dùng công cụ đặc biệt mới có thể nhận ra dược.
Sau khi Giang Nguyên chỉ ra những chỗ đó, Viện trưởng viện bảo tàng Thang liền ghé sát mắt lên tấm kính, trợn mắt nhìn thật kỹ. Nếu đổi lại là người khác, cho dù Giang Nguyên có chỉ rồi thì chắc chắn cũng khó nhận ra được vấn đề. Nhưng sau khi Giang Nguyên chỉ ra, Viện trưởng viện bảo tàng Thang cẩn thận nhìn một chút dĩ nhiên là phát hiện ra những chỗ không đúng nhỏ xíu đó.
Khuôn mặt của Viện trưởng viện bảo tàng Thang lập tức ảm đạm, thậm chí Giang Nguyên thấy tay ông bắt đầu run rẩy.
Có điều dù sao Viện trưởng viện bảo tàng Thang vẫn có chút kinh nghiệm, ông nhanh chóng bình tĩnh lại, vẫy tay với cảnh vệ. Sau khi cảnh vệ tới, ông nhỏ giọng nói vài câu, sau đó các cảnh vệ lập tức mời mọi người rời đi trong ánh mắt kinh ngạc của họ.
- Xin lỗi các du khách, vì chút sự cố nên phòng triển lãm tạm thời đóng cửa. Mong mọi người rời đi từ phía bên phải theo thứ tự.
Trong loa truyền đến một giọng nói. Rất nhiều du khách vừa bước vào đại sảnh đã rất bất mãn, không ít người rối rít kháng nghị:
- Chúng tôi vừa mới vào, còn chưa kịp xem gì cả.
Nhưng cũng chẳng còn cách nào cả, sau khi ồn ào vài câu, dưới sự sắp xếp của các cảnh vệ bắt đầu ra cửa rời đi. Chỉ có những du khách luôn vây bên cạnh đám Giang Nguyên mới biết, vật phẩm thật sự xảy ra vấn đề. Họ vừa bắt đầu chuẩn bị rời đi, vừa nhìn Giang Nguyên với ánh mắt kính nể. Chuyên gia người ta nhìn lâu như vậy, hơn nữa rõ ràng còn phải nhờ soái ca này chỉ điểm mới xác định được, chàng soái ca này giỏi quá đi mất.
Dĩ nhiên, sau khi đám người này sau khi nhìn Giang Nguyên xong đều không kìm được đồng loạt nhìn Lê Bạch một cái.
Lê Bạch bị họ nhìn với ánh mắt này thì mặt mũi lập tức đỏ bừng. Ban nãy gã vừa mới lớn tiếng tán thưởng, dùng đủ các phương pháp để chứng minh bức họa trước mặt là hàng thật. Nhưng giờ bị đủ các ánh mắt nhìn như vậy, đặc biệt là người đẹp chỉ cười không nói gì bên cạnh khiến cho gã hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống.
Có điều Lê Bạch cũng khá bình tĩnh. Sau khi gã đỏ mặt một lúc thì nhanh chóng ho khan hai tiếng, sau đó lại trấn định lại.
Các du khách nhanh chóng bị dọn dẹp sạch sẽ, chỉ còn lại đám Giang Nguyên, Phan Hiểu Hiểu và Lê Bạch. Một nhóm nhân viên công tác đem theo dụng cụ đi vào.
Viện trưởng viện bảo tàng Thang thấy những nhân viên công tác kia tiến vào mới nhìn Giang Nguyên, kìm nén vẻ kinh ngạc trên mặt, kính trọng ông quyền nói:
- Cảm ơn vị tiểu ca này đã chỉ diểm, không biết cao danh đại tính của tiểu ca là gì, kế nghiệp thầy nào?
Giang Nguyên bị một ông lão gọi là tiểu ca, còn ôm quyền thì hơi ngượng ngùng. Hắn cũng vội vàng ôm quyền đáp lễ nói:
- Viện trưởng viện bảo tàng Thang khách sáo rồi, cứ gọi tôi là Giang Nguyên. Phương diện này tôi chỉ nhìn thoáng qua rồi đoán mò chứ không kế nghiệp thầy nào cả.
- Á...
Khuôn mặt đầy nếp nhăn của lão đồng chí này nghe thấy câu này thì cứng đờ ra. Thứ mà mình nhìn không ra, còn cần hắn chỉ điểm mới có thể thấy rõ mà hắn chỉ nhìn thoáng đoán mò sao.
Phan Hiểu Hiểu nghe thấy câu này đột nhiên cảm thấy rất quen. Dường như ban nãy vị Lê Bạch kia cũng nói câu này. Cô lập tức không nhịn được cười chúm chím nhìn đối phương một cái.
Lê Bạch bên cạnh nhìn thấy ánh mắt mang ý cười của Phan Hiểu Hiểu thì sắc mặt lập tức cứng đờ. Gã không khỏi nhìn Giang Nguyên với ánh mắt tức giận và oán hận.
Viện trưởng viện bảo tàng Thang nhìn khuôn mặt trong sáng của Giang Nguyên, hình như không phải nói dối. Ông lập tức cười khan nói:
- Giang tiểu ca khiêm tốn quá, mời tới phòng làm việc của tôi dùng trà.
- A, không được, không được. Tôi tới thăm quan. Cố Cung còn rất nhiều chỗ chưa đi. Trà này không uống được, kẻo tí nữa lại không dạo hết được.
Giang Nguyên kẻ sợ nhất phiền phức vừa nghe thấy người ta muốn giữ mình lại dùng trà thì vội vàng cười từ chối.
- Không gấp không gấp. Có tôi ở đây, tôi bảo đảm Giang tiểu ca có thể ngắm hết toàn cảnh Cố Cung.
Lúc này vị Viện trưởng viện bảo tàng Thang cũng quyết không buông tay.
Giang Nguyên nhìn bộ dạng kiên trì của Viện trưởng viện bảo tàng Thang thì mắt hơi lóe lên, hắn biết ngay dụng ý của đối phương. Mặc dù trong lòng hắn hơi tức giận nhưng cũng không khỏi cười khổ một tiếng, sau đó thở dài, gật đầu nói:
- Nếu trưởng giả đã mời, tôi không dám từ chối. Vậy thì quấy rầy một ly trà vậy.