Giang Nguyên ghét nhất là qua lại với các đồng chí già như yêu tinh ngàn năm như thế này.
Giống như bây giờ, đồng chí Viện trưởng viện bảo tàng Thang này vẻ mặt nhiệt tình, lấy trà Vũ Tiền Long Tỉnh thượng hạng ra, đích thân ngồi bên trò chuyện, nói những lời cảm ơn thiếu muối, đồng thời thỉnh thoảng còn dùng vài câu để dò xét mình, muốn thăm dò rõ lai lịch của mình.
Điều càng khiến Giang Nguyên không thoải mái hơn là bên cạnh còn có một tiểu hồ ly, hàm răng sắc bén trong miệng không ngừng lóe lên tia sáng lạnh, luôn muốn nhân lúc mình không để ý để cắn lén mình.
Giang Nguyên thật sự không hiểu rõ lai lịch của đồng chí Lê Bạch này. Với thân phận và tư lịch của Viện trưởng viện bảo tàng Thang mà lại khách khí với Lê Bạch như vậy, thậm chí trong sự khách khí còn lờ mờ có chút kính sợ, điều này làm cho Giang Nguyên có chút mơ hồ.
Cho nên, hắn nhẹ nhàng liếc mắt với Phan Hiểu Hiểu bên cạnh.
Phan Đại tiểu thư cũng không phải kẻ ngốc, vừa nhìn thấy ánh mắt của Giang Nguyên liền khẽ lắc đầu, ý nói trước đây hình như mình chưa từng gặp người này ở Bắc Kinh.
Nhìn bộ dạng Phan Đại tiểu thư, Giang Nguyên hoàn toàn mù mờ. Vị này nếu không phải Thiên hoàng quý vị gì, cũng không phải Thái tử đảng của Trung Quốc mới, vậy vì sao Viện trưởng viện bảo tàng Thang lại khách khí với gã như vậy, không giống như kiểu đối xử với hậu bối.
Giang Nguyên thì đang mù mờ, Viện trưởng viện bảo tàng Thang cũng đang rối rắm. Bên kia các cảnh vệ đang tiến hành kiểm tra hiện trường, mấy người của Tổ thư họa cũng tiến hành kiểm tra cuối cùng và thẩm tra xuất nhập kho để xác định xem rốt cuộc bức họa này bị đổi như thế nào?
Rốt cuộc là đã dùng cách nào...
Còn chàng thanh niên lai lịch thần bí trước mắt có thể chỉ ra những chỗ khác biệt rất nhỏ kia có liên quan gì đến chuyện này không? Chuyện này chưa thể nói chắc được. Viện trưởng viện bảo tàng Thang thật sự không thể tin thằng nhãi trẻ như vậy lại lợi hại hơn mình. Giám định thư họa không phải có được chân truyền của ai đó là một bước lên trời, nếu không trải qua vài chục năm tôi luyện sao có được năng lực như vậy?
Vậy mà tên thanh niên này lại có năng lực nghịch liên đến thế, với kinh nghiệm của Viện trưởng viện bảo tàng Thang, trừ phi hắn biết rõ tình hình chuyện bức họa bị làm giả, nếu không chắc chắn không thể cách một lớp kính bảo vệ mà vẫn có thể phán đoán được chỗ khác thường.
Cho nên Viện trưởng viện bảo tàng Thang đang cố hết sức kéo dài thời gian với tên thanh niên này, chờ kết quả sơ bộ bên kia, ít nhất là cũng phải chờ đến khi làm rõ được thân phận tên thanh niên này rồi tính tiếp.
Giang Nguyên hiểu rõ suy nghĩ của vị Viện trưởng viện bảo tàng Thang này, cho nên lúc đó mới hơi tức giận. Có điều Giang Nguyên hiểu suy nghĩ của đối phương cho nên mới tuyệt đối phối hợp với hành động của đối phương. Hắn cũng không muốn tự nhiên gây chuyện. Nên biết chuyện vật phẩm ở Cố Cung này nói nhỏ không nhỏ nói lớn không lớn, nếu lỡ mình thật sự bị dính vào thì cũng là phiền phức không nhỏ.
Sau khi trò chuyện mấy chủ đề thiếu muối, trà cũng châm hai lần, Giang Nguyên dần mất hết kiên nhẫn. Đám cảnh vệ này điều tra cũng chậm quá đi. Cứ thế này hôm nay đừng nói đi dạo một lượt Cố Cung, ngay cả cơm trưa chắc cũng phải ở đây ăn cơm hộp mất.
Lúc này rõ ràng Phan Đại tiểu thư đã không còn kiên nhẫn được nữa. Cha cô là Tham mưu trưởng quân khu Bắc Kinh, nếu không phải do thấy Giang Nguyên đồng ý, sao cô thèm đến đây ngồi uống trà chứ.
- Trà uống xong rồi... Giang Nguyên... chúng ta nên đi thôi...
Mặc dù người nào đó cảm nhận được sự không vui trong lời nói của Phan Đại tiểu thư, nhưng dù nói thế nào, giọng của Phan Đại tiểu thư vẫn tương đối dễ nghe.
Sắc mặt Viện trưởng viện bảo tàng Thang khẽ kinh ngạc, vội vàng cười khan nói:
- Vị tiểu thư này... đừng vội, đừng vội. Xin hãy ngồi thêm lát nữa. Tôi và Giang tiểu ca vừa gặp như đã quen, trò chuyện thêm vài câu nữa đã, trò chuyện thêm vài câu nữa đã...
- Còn trò chuyện gì nữa. Trò chuyện lâu như vậy rồi... Chúng tôi còn phải đi ăn...
Phan Đại tiểu thư này không kiên nhẫn nữa thì sẽ chẳng thèm nể mặt ai. Cô đứng dậy hừ giọng nói.
Giang Nguyên cũng mỉm cười gật đầu với Viện trưởng viện bảo tàng Thang rồi dứng dậy.
Viện trưởng viện bảo tàng Thang thấy thế trong lòng tức giận, thầm mắng đám cảnh vệ làm ăn kiểu gì vậy, lâu như vậy mà vẫn chưa điều tra được lý lịch của tên này? Tí nữa chắc chắn mình sẽ bị cấp trên mắng rồi.
Trong lúc ông đang tức giận, điện thoại trên bàn vang lên. Viện trưởng viện bảo tàng Thang chấn động tinh thần, sau khi hưng phấn mời Giang Nguyên chờ một lát liền nhấc điện thoại lên.
- Viện trưởng viện bảo tàng Thang... Điều tra ra rồi, đối phương vào không phải bằng cách mua vé bình thường...
- Quả nhiên...
Nghe đến đây, tinh thần Viện trưởng viện bảo tàng Thang chấn động, có điều trong mắt còn chưa kịp lóe lên tia tàn nhẫn thì câu tiếp theo đã hoàn toàn đập tan hưng phấn và tàn nhẫn trong lòng ông.
- Đối phương dùng giấy chứng nhận của Phòng bảo vệ quân khu Bắc Kinh... Qua kiểm tra, giấy chứng nhận đó được đặc biệt cấp cho con gái Tham mưu trưởng Phan...
- Tham mưu trưởng Phan...
Trong lòng Viện trưởng viện bảo tàng Thang giật mình, bất giác nhìn cô gái xinh đẹp đang lộ vẻ mất kiên nhẫn kia. Sau đó ông nở nụ cười khổ. Ông không quen vị Tham mưu trưởng Phan này, nhưng ông cũng hiểu rõ một số tình hình nếu như dính líu đến vị Tham mưu trưởng Phan này thì mình không thể chọc vào lung tung. Trừ phi bây giờ ông thật sự tìm được chứng cứ chứng minh Giang Nguyên có liên quan đến chuyện này mới có thể chọc vào đối phương.
Lúc này trên mặt Giang Nguyên thoáng nở nụ cười. Với thính lực của hắn cách xa chưa tới hai mét thì vẫn có thể mơ hồ nghe thấy những gì đang nói trong điện thoại. Hắn biết đối phương sẽ không giữ mình lại nữa.
Quả nhiên, sau khi cúp máy, ý cười trên mặt Viện trưởng viện bảo tàng Thang càng đậm thêm, sau đó khách khí cười nói với hai người:
- Được rồi, đã trì hoãn thời gian của Giang tiểu ca và vị tiểu thư này. Trong bảo tàng chúng tôi cũng có cơm trưa, nếu hai vị không chê... có thể dùng bữa trong bảo tàng chúng tôi, dùng bữa xong có thể tiếp tục tham quan...
- Đi thôi, đi thôi...
Phan Đại tiểu thư không có kiên nhẫn lằng nhằng với đối phương, sau khi nói với Giang Nguyên một câu liền bước ra ngoài.
- Viện trưởng viện bảo tàng Thang khách sáo rồi...
Giang Nguyên vẫn bình tĩnh cười nhạt nói một câu rồi cũng bước ra ngoài.
Có điều, Giang Nguyên vừa mới đi được hai bước thì bị Lê Bạch ở bên đưa tay ra cản lại.
- Anh vẫn chưa thể đi... Anh còn phải phối hợp điều tra với Phòng cảnh vệ...
Vẻ mặt Lê Bạch cười lạnh, đưa tay chắn trước mặt Giang Nguyên, hừ giọng nói.
Lê Bạch vừa đưa tay ra, tất cả mọi người đều sửng sốt, Giang Nguyên hơi nhíu mày, đang định nói thì sắc mặt Viện trưởng viện bảo tàng Thang bên cạnh khẽ biến, ông vội vàng cười nói:
- Lê Bạch, tình hình đại khái đã rõ, tạm thời không cần...
- Không được, Viện trưởng viện bảo tàng Thang... chú còn không phân biệt được bức họa là thật hay giả mà hắn có thể nhận ra được. Trong chuyện này chắc chắn có vấn đề. Hắn nhất định phải phối hợp điều tra với Phòng cảnh vệ!
Lê Bạch không hề nể mặt Viện trưởng viện bảo tàng Thang, trầm giọng nói.
Viện trưởng viện bảo tàng Thang thấy Lê Bạch kiên trì như vậy sắc mặt cuối cùng cũng không dễ coi nữa, trầm giọng nói:
- Lê Bạch... vị này là Phan tiểu thư của nhà Tham mưu trưởng Phan quân khu Bắc Kinh... Có chuyện gì chúng ta có thể liên lạc với họ... Giờ không có lý do gì...
- Tham mưu trưởng Phan?
Lê Bạch nhìn Phan Hiểu Hiểu đang bực bội trước mặt, khuôn mặt trắng nõn nở nụ cười rụt rè:
- Phan tiểu thư có thể đi, nhưng anh ta thì không?
- Anh...
Tia tức giận lóe lên trong mắt Phan Hiểu Hiểu, cô đang định nói nhưng lại ngừng lại vì Giang Nguyên khẽ phất tay.
- Viện trưởng viện bảo tàng Thang... anh ta là ai?
Giang Nguyên lạnh nhạt quay đầu nhìn về phía Viện trưởng viện bảo tàng Thang ở sau, chậm rãi nói.
Nhìn đôi mắt trong suốt như hồ sâu cua Giang Nguyên đang toát ra hàn ý, trong lòng Viện trưởng viện bảo tàng Thang lạnh đi. Ông vội vàng nhìn về phía Lê Bạch nói:
- Lê Bạch... Đây là chuyện của Phòng cảnh vệ, để Phòng cảnh vệ tự xử lý.
Đối mặt với lời nói của Viện trưởng viện bảo tàng Thang, Lê Bạch khẽ cười, đưa tay lấy từ trong túi ra một tờ chứng nhận, đôi mắt sáng lên nhìn Viện trưởng viện bảo tàng Thang, sau đó nói:
- Viện trưởng viện bảo tàng Thang... Tôi là thành viên Ủy ban giám sát và bảo vệ văn hóa cổ quốc gia... Tôi có quyền yêu cầu Phòng cảnh vệ điều tra xử lý việc này!
Viện trưởng viện bảo tàng Thang nhìn thấy quyển sổ nhỏ màu đen bên trên có hình tứ giác lồi màu vàng liền biến sắc, nhìn Lê Bạch nói:
- Không phải cậu là giám sát viên bên dưới Ủy ban sao? Tại sao lại...
- Viện trưởng viện bảo tàng Thang, văn vật Cố Cung bị mất vô cớ không phải chuyện nhỏ, giờ tôi tiếp quản điều tra việc này, chú có ý kiến gì không?
Nghe Lê Bạch nói vậy, sự kính sợ trên mặt Viện trưởng viện bảo tàng Thang càng đậm, bất đắc dĩ nhìn Giang Nguyên, sau đó gật đầu nói:
- Được, tất cả do Ủy viên Lê quyết định!
Lê Bạch thấy Viện trưởng viện bảo tàng Thang gật đầu trên mặt. Theo quy định của Ủy ban, với thân phận giám sát viên của gã có thể đi các nơi tuần du, uy nói giám sát viên có quyền giám sát, nhưng gặp các lão đồng chí như thế này, vẫn thân thiết gọi sư phụ.
Vì với cấp bậc của mấy lão đồng chí như Viện trưởng viện bảo tàng Thang, tuy gã là Ủy viên của Ủy ban nhưng cũng không có quyền giám sát. Chỉ khi xảy ra vấn đề, gã mới có quyền nhúng tay vào.
Vốn chút phiền phức như thế này, gã không cần thiết phải chủ động nhúng tay vào, chỉ cần đứng bên giám sát là được. Nhưng vì gặp phải thằng nhãi này nên gã chỉ đành miễn cưỡng ra tay khó dễ. Dù sao quyền hạn của mình ở đây, cho dù có báo lên Ủy ban thì mình cũng theo lý mà làm thôi.
Lúc này Lê Bạch lập tức nhìn về phía Giang Nguyên, cười lạnh một tiếng, nói:
- Được rồi, giờ mời anh phối hợp điều tra với Phòng cảnh vệ...
- Các anh là Ủy ban gì? Các anh có tư cách gì bắt chúng tôi phối hợp...
Vẻ mặt Phan Hiểu Hiểu đứng cạnh đỏ bừng lên. Dĩ nhiên cô hiểu rất rõ, cái tên Lê Bạch này đang cố ý làm khó Giang Nguyên.
- Phan tiểu thư không cần biết chúng tôi là Ủy ban gì. Cô chỉ cần biết là để đảm bảo văn vật Cố Cung không thất thoát ra ngoài, tôi có quyền yêu cầu đối tượng khả nghi phối hợp điều tra...
Lúc này rốt cuộc trên mặt Lê Bạch đã lộ vẻ cao ngạo, nhìn Phan Hiểu Hiểu, mỉm cười nói.
- Anh... Tôi mặc kệ các anh là Ủy ban gì, nhưng bạn của tôi chỉ giúp các anh, giờ các anh không có quyền...
- Không... Tôi có quyền này, cho dù cha cô, Tham mưu trưởng Phan cũng không thể ngăn cản...
Lúc này Lê Bạch cười rất đắc ý,gã rất thích nhìn thấy vẻ tức giận trên gương mặt người đẹp này.
- Anh...
Phan Hiểu Hiểu đỏ mặt, đang định nói tiếp.
Lúc này Giang Nguyên đã một lần nữa phất tay cản cô, trên mặt thoáng nở nụ cười lạnh...
Chương 216: Thật chứ không giả
- Lần đầu tiên tôi nghe thấy một Ủy ban bảo vệ văn hóa cổ lại có quyền lực lớn đến như vậy.
Giang Nguyên nhìn vẻ mặt đắc ý của Lê Bạch chậm rãi cười lạnh nói:
- Xem ra cấp bậc của cái Ủy ban này khá cao đấy nhỉ!
- Đương nhiên... Ủy ban trực thuộc trung ương, có quyền giám sát tất cả các di sản văn hóa cổ. Cho dù là Quốc vụ viện, ngoại trừ mấy vị đứng đầu, chẳng ai có tư cách nhúng tay vào chuyện của Ủy ban chúng tôi...
Lê Bạch vừa tự đắc nói, vừa liếc nhìn Phan Hiểu Hiểu bên cạnh, ý tứ rất rõ ràng. Cha cô là Tham mưu trưởng quân khu, nhưng Ủy ban chúng tôi cũng không nhỏ, tôi là ủy viên đấy, hờ hờ, cấp bậc này... vẻ vang này...
Nghe thấy câu này, Giang Nguyên nhíu chặt mày. Hắn vốn đi Cố Cung dạo chơi, lại có thêm người đẹp bầu bạn, sung sướng đến mức không thể sướng hơn được nữa, thế mà lại đụng phải chuyện này. Có điều dĩ nhiên hắn cũng không có thói quen để người ta bắt nạt. Mình có vốn không lấy ra xài còn để cho người ta bắt nạt, thế chẳng phải ngốc sao?
Giang Nguyên sờ sờ mũi, đưa tay móc điện thoại trong cái cười lạnh đắc ý của Lê Bạch. Hắn bấm số Trưởng phòng Dương.
- Hì hì...
Lê Bạch thấy Giang Nguyên lấy điện thoại ra bắt đầu gọi điện thoại thì càng cười đắc ý. Cái tên trước mặt này nghe khẩu âm đã biết không phải người Bắc Kinh, hơn nữa trang phục trông cũng chẳng giống người có tiền, vậy mà giờ còn lấy điện thoại ra giả vờ ghê gớm... Thế thì mình cũng muốn xem thử, hắn ghê gớm thế nào.
- Trưởng phòng Dương... Tôi đang ở Cố Cung, giờ đang có một người của Ủy viên giám sát và bảo vệ văn vật cổ gì đó muốn giữ tôi lại phối hợp điều tra...
Giang Nguyên trực tiếp nói.
Đầu bên kia Trưởng phòng Dương thoáng sửng sốt, rõ ràng trong lời nói mang theo chút kinh ngạc, nói:
- Sao cậu lại đụng phải người của bọn họ?
Giang Nguyên nghe thấy cũng là cả kinh. Ủy ban gì đó này quả thật ghê gớm, ngay cả Trưởng phòng Dương hình như cũng biết cái Ủy ban này. Hắn lập tức cười cười nói:
- Cố Cung có một tác phẩm có vấn đề, tôi thấy vậy liền nhắc nhở họ... sau đó...
- Ồ... Vậy được, không sao. Để tôi gọi điện cho họ...
Trưởng phòng Dương nghe thấy Giang Nguyên nói vậy dường như thở phào nhẹ nhỏm. Sau đó ông cười nói.
Nghe thấy bên kia cắt điện thoại, Giang Nguyên cũng thở phào nhẹ nhỏm theo. Trưởng phòng Dương này là con trai Dương lão, quả nhiên tiếp xúc với khá nhiều thứ, quyền lực cũng tương đối lớn. Nếu không với ngữ khí của đối phương, nếu Trưởng phòng Dương không xử lý được thì mình rắc rối rồi.
- Sao? Gọi điện thoại xong rồi à? Đi với tôi được rồi chứ!
Lê Bạch như cười như không nhìn Giang Nguyên, trong mắt còn có ý trào phúng.
Giang Nguyên cười nhún vai, sau đó gật đầu với Phan Hiểu Hiểu nói:
- Hiểu Hiểu... Đừng nóng, chúng ta ngồi thêm một lát...
Phan Hiểu Hiểu sau khi nghe thấy Giang Nguyên nói vậy, nhìn thấy ý cười thoải mái tren gương mặt hắn thì hơi sửng ra, sau đó cũng thở phào nhẹ nhỏm, mìm cười quay trở lại, cùng Giang Nguyên ngồi xuống ghế.
- Viện trưởng viện bảo tàng Thang... ông không tiếc nước trà chứ?
Giang Nguyên mỉm cười nhìn Viện trưởng viện bảo tàng Thang ngồi một bên nói.
- A... Làm gì có, làm gì có...
Viện trưởng viện bảo tàng Thang thấy Giang Nguyên đột nhiên bình tĩnh trở lại thì hơi sửng ra, sau đó vội vàng châm nước cho hai người.
Còn Lê Bạch thì lúc này cũng sửng sở nhìn vẻ mặt mỉm cười thoải mái của Giang Nguyên, trong mắt gã hiện lên tia kinh ngạc, có điều ngay lập tức gã lại cười lạnh nói:
- Được... Anh cứ giả vờ đi, tôi xem thử ban nãy anh gọi điện nhờ vả ai? Nếu anh tìm được mấy ông lớn của Quốc vụ viện, vậy thì tôi cũng phục anh!
Phan Hiểu Hiểu ngồi bên cũng khá tò mò. Cô tương đối hiểu hoàn cảnh Giang Nguyên. Lần đầu tiên gặp Giang Nguyên cô đã biết hắn có qua lại với vị Phó tỉnh trưởng kia. Có điều ở Bắc Kinh chắc cũng không quá mối quan hệ nào đặc biệt, có điều... Cô nhợt nhớ ra hôm nay đã đón Giang Nguyên ở bên đó, lúc này trong lòng không cũng không khỏi bắt đầu suy đoán. Giang Nguyên bình tĩnh như vậy, rốt cuộc giờ Giang Nguyên đang làm gì ở Bắc Kinh, chủ nhân căn biệt thự kia rốt cuộc là ai?
Có điều dường như Lê Bạch hình như không định cho Giang Nguyên quá nhiều thời gian. Gã đi đến cạnh bàn, cầm điện thoại trên bàn lên, ấn hai phím, sau đó nói:
- Phòng cảnh vệ cử hai người đến đây...
Sau khi dứt lời, gã cười lạnh nhìn Giang Nguyên. Chỉ cần đợi người của Phòng cảnh vệ đến, sau đó đem thằng nhãi này đi, xem hắn còn giả vờ được nữa không!
Hiệu suất làm việc của Phòng cảnh vệ Cố Cung khá cao. Hai người mặc đồng phục cảnh vệ nhanh chóng xuất hiện trước cửa văn phòng. Lê Bạch khẽ cười nhìn Giang Nguyên nói:
- Được rồi... Đi thôi. Ngoan ngoãn đi cùng chúng tôi một chuyến, chỉ cần điều tra xong anh không có vấn đề gì thì anh có thể đi.
Giang Nguyên bưng ly trà trong tay lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, sau đó quay đầu nhìn về phía Lê Bạch, cười nhạt nói:
- Anh vội cái gì?
- Thế nào, anh còn làm bộ à?
Lê Bạch nghe Giang Nguyên nói vậy liền lạnh giọng cười nói:
- Ủy ban chúng tôi muốn điều tra ai, thật sự chẳng mấy người có thể ngăn cản được... Anh ngoan ngoãn đi theo đi, nếu không đừng trách chúng tôi không khách khí!
Phan Hiểu Hiểu thấy Lê Bạch bắt đầu lớn tiếng thì hơi lo lắng. Cố Cung này, người bình thường không dám làm loạn ở đây. Hơn nữa cái tên đáng ghét trước mặt rõ ràng lai lịch không nhỏ. Nếu Giang Nguyên thật sự căng với đối phương, e là phải chịu thiệt mất.
Nghĩ vậy, Phan Hiểu Hiểu đang định nói Giang Nguyên phối hợp một chút với đối phương trong khi mình đi nghĩ cách, nhưng cô lại thấy Giang Nguyên cười nhạt nói:
- Anh gấp cái gì? Đừng tưởng con bài Uy ban này của anh lớn là có thể làm gì tôi thì làm!
Nói xong, giọng Giang Nguyên lại lạnh lẽo cất lên:
- Có điều, tôi cũng nói anh biết, nếu tôi không muốn, trên đời này người thật sự có thể miễn cưỡng được tôi không nhiều đâu!
- A... Tên nhà quê anh cũng ngang ngạnh lắm... Hôm nay tôi cứ muốn miễn cưỡng anh đấy, anh làm được gì nào?
Sau khi Lê Bạch sửng sốt một lúc, không nhịn được giễu cợt cười lạnh, sau đó gã định lên tiếng nói với cảnh vệ bên cạnh thì đột nhiên điện thoại di động của gã vang lên.
Lê Bạch hơi cau mày, đang định bảo cảnh vệ đưa Giang Nguyên đi trước rồi tính sau.
Có điều lúc này Giang Nguyên cười cười nói:
- Nếu tôi là anh, tôi sẽ nghe điện thoại trước!
Lê Bạch thấy Giang Nguyên khẽ cười nói vậy thì mặt trắng bệch giận dữ. Nhưng khi gã nhìn thấy nụ cười trào phúng trên mặt Giang Nguyên, trong lòng khẽ giật mình, thầm nghĩ:
- Chẳng lẽ?
Gã lập tức hung hăng trừng mắt với Giang Nguyên, sau đó liền đưa tay ra cầm điện thoại, sau khi nhìn dãy số một chút thì sắc mặt lập tức trầm xuống.
Mấy người này đều đang nhìn Lê Bạch. Họ vừa thấy sắc mặt Lê Bạch lập tức trầm xuống thì tim đều đập mạnh, chẳng lẽ...
Lê Bạch xoay người đi ra ngoài cửa, sau khi nói vài câu qua điện thoại, gã liền xanh mặt, hung hăng trừng mắt nhìn Giang Nguyên, nhưng không nói lời nào chỉ vẫy tay với hai cảnh vệ. Sau khi gã đỏ mặt hừ lạnh một tiếng trong ánh mắt như cười như không của Giang Nguyên thì bước nhanh ra ngoài.
Chương 217: Sự kinh khủng của Ủy ban
- Chưa từng thấy ai côn đồ như vậy...
Giang Nguyên thấy tên này vừa thấy sự việc không thành liền lập tức xoay người đi vậy thì cũng âm thầm bái phục, nhân vật này không dễ đối phó đây.
Hắn vừa mới nghĩ vậy, ai ngờ Lê Bạch ở ngoài cửa đột nhiên xoay người vào trong, mặt lạnh lẽo, chỉ thẳng Giang Nguyên lạnh giọng nói:
- Đừng để tôi điều tra được chuyện này có liên quan tới anh. Nếu có liên quan, cho dù Dương Vân Dương có che chở cho anh, anh cũng không chạy thoát được đâu...
Sau khi bỏ lại câu này, Lê Bạch mới liếc mắt nhìn Phan Hiểu Hiểu một cái rồi xoay người rời đi.
- Dương Vân Dương?
Nghe thấy cái tên này, vẻ mặt của Phan Hiểu Hiểu và Viện trưởng viện bảo tàng Thang ở bên cạnh đều khẽ biến, đặc biệt là Viện trưởng viện bảo tàng Thang. Ánh mắt ông nhìn Giang Nguyên dần có chút kính sợ.
Cái tên Dương Vân Dương này rất bình thường, có lẽ trong khắp thành phố Bắc Kinh này có không ít người mang cái tên này. Nhưng, nổi tiếng ở Bắc Kinh, lại có thể trấn trụ được chuyện này thì chỉ có vị đó, hơn nữa vị này có thể coi là nhân vật thông thiên thật sự.
Ban nãy Giang Nguyên gọi điện gọi người ta là Trưởng phòng Dương, nên biết bây giờ người thường đều gọi vị đó là Chủ nhiệm Dương. Người gọi chức cũ của đối phương đa số là những người tương đối thân cận, hơn nữa ngữ khí dường như còn rất tùy tiện. Một cú điện thoại gọi đi, đối phương lập tức giải quyết chuyện này cho hắn...
Suy nghĩ trong đầu Phan Hiểu Hiểu và Viện trưởng viện bảo tàng Thang lập tức xoay chuyển. Đặc biệt là Viện trưởng viện bảo tàng Thang vội vàng châm thêm nước cho Giang Nguyên, nói:
- Giang tiểu ca, không sao, uống thêm chút trà nhé...
- Không uống nữa, không uống nữa... bị cái tên bại hoại kia làm mất cả hứng rồi, đi...
Rõ ràng Phan Hiểu Hiểu không có chút cảm tình nào với vị Viện trưởng viện bảo tàng Thang này. Rõ ràng ban nãy Giang Nguyên gúp ông ta, kết quả ông ta lại đối với Giang Nguyên như vậy. Thật sự là hơi quá đáng.
Dĩ nhiên Giang Nguyên cũng không muốn ở lại, sau khi hắn gật đầu với Viện trưởng viện bảo tàng Thang liền theo Phan Hiểu Hiểu bước ra ngoài cửa, để lại mình Viện trưởng viện bảo tàng Thang ở trong lau mồ hôi trên trán.
Lúc này dĩ nhiên Viện trưởng viện bảo tàng Thang biết chắc chắn đối phương không liên quan gì đến chuyện tác phẩm kia. Một người có quan hệ tốt với Chủ nhiệm Dương như vậy, hoàn toàn chẳng có lý do gì để có ý định với tác phẩm kia. Có điều ban nãy mình đã khiến đối phương chịu oan ức, lúc này trong lòng Viện trưởng viện bảo tàng Thang khá căm tức. Cái tên Lê Bạch chết tiệt kia, vốn cứ tưởng gã chỉ là Giám sát viên cấp dưới của Ủy ban, nào giờ lại là Ủy viên Ủy ban.
Cái Ủy ban chết tiệt này trước giờ việc chính sự không làm, bình thường không nhúng tay vào chuyện của các bảo tàng, nhưng một khi nhúng tay đều rất kinh người, quyền hạn cực lớn. Lớn đến mức có thể dễ dàng thay đổi một Viện trưởng viện bảo tàng như ông ta.
Sự tồn tại của Ủy ban này người bình thường không biết, cho dù biết, cũng chỉ tưởng là một phòng ban bình thường. Nhưng chỉ có người đến một cấp bậc nào đó mới biết được vài quyền hạn của Ủy ban này. Còn Viện trưởng viện bảo tàng Thang đã từng trải qua một vài việc, cho nên ông mới thật sự hiểu được cái Ủy ban nghe chỉ giống như một Tổ chức công kích bình thường này là một tồn tại đáng sợ nhường nào.
Năm đó, ở Sơn Tây, có một khu mộ không lớn lắm, Ban văn vật liên quan của địa phương đến hiện trường, hình như phát hiện được vài thứ tương đối đặc biệt. Khi họ chụp những tư liệu liên quan báo cáo lên trên đã hấp dẫn được sự chú ý của Ủy ban này. Ủy ban này nhanh chóng tiếp nhận việc khai quật và thanh lý ngôi mộ này từ Ban văn vật tỉnh của địa phương, khiến cho mấy chuyên gia già của Ban văn vật lúc đó tức đến sôi người nhưng cũng chẳng có cách nào khác.
Lúc đó sau khi khai quật, Ủy ban phát hiện khu mộ này đã bị người ta lấy đi một vật quan trọng nào đó, còn về việc vì sao nói vật kia đó là vì không ai biết đã mất gì. Cho dù là đến bây giờ cũng không có ai từng thấy văn vật trong mộ đó mấy năm nay có từng lộ diện ở đâu không.
Lúc đó Ủy ban này đã điều động lực lượng cảnh sát của sáu tỉnh xung quanh để tiến hành âm thầm điều tra tìm vật kia. Đồng thời còn trực tiếp điều động gần ba vạn người của bộ đội vũ tranh, đi điều tra mấy tỉnh xung quanh. Hơn nữa còn hạ lệnh cho các sân bay, cửa khẩu cả nước phải kiểm tra nghiêm ngặt, đề phòng vật phẩm bị đưa ra nước ngoài, gây nên một trận phong ba lớn.
Lúc ấy, hầu hết mọi người đều không biết lúc đó đã xảy ra chuyện gì. Nhưng Viện trưởng viện bảo tàng Thang thì biết rõ. Cuộc tổng điều động lớn như vậy chính là để tìm thứ kia cho Ủy ban này.
Hơn nữa về sau tìm được hay không, Viện trưởng viện bảo tàng Thang cũng không rõ lắm, dù sao cả hành động đó cũng được tiến hành trong nửa năm.
Hành động như vậy, đừng nói là ban ngành Văn vật, cho dù là toàn bộ công an đều không có năng lực như vậy. Ít nhất người bình thường đều biết, hành động như vậy, nếu không được bảy người trong Ủy viên ban chấp hành Trung ương Đảng thì chắc chắn không thể tiến hành.
Vì một văn vật không biết bị mất trong một ngôi mộ nhỏ mà có hành động lớn như vậy, đó vẫn là một vụ án lớn nhất của phòng ban Văn vật những năm gần đây. Nhưng điều này khiến những người biết chuyện hiểu rõ và bắt đầu có cái nhìn khác về Ủy ban này.
Nhưng, trừ một vài Giám sát viên do Ủy ban này phá đi khắp nơi giám sát tuần du xung quanh ra, rất hiếm có Ủy viên thật sự lộ diện. Còn Viện trưởng viện bảo tàng Thang đã từng tham dự Hội nghị công tác bảo vệ văn vật cổ năm năm tổ chức một lần của Ủy ban này nên cũng có từng gặp vài vị Ủy viên. Ông không ngờ, tên Lê Bạch trẻ tuổi này cũng là một trong số những Ủy viên.
Nghĩ tới đây, Viện trưởng viện bảo tàng Thang không khỏi đau đầu. Việc mất vật phẩm lần này chắc là không nhỏ. Nếu đối phương có thể đổi “Thập chỉ Chung Quỳ đồ” một cách thần không biết qỷ không hay như vậy, thế thì những vật phẩm khác e cũng bị như vậy.
Nếu muốn làm được hành động lớn như vậy, rất có khả năng có nội tặc. Giờ có Lê Bạch có đặc quyền lớn như vậy tham gia, chuyện này cho dù có muốn đè xuống cũng chẳng đè được.
Viện trưởng viện bảo tàng Thang thì tương đối đau đầu, còn Phan Hiểu Hiểu lúc này tương đối hiếu kỳ, đang lôi kéo Giang Nguyên hỏi líu ríu không ngừng.
- Được rồi, được rồi... Cô đừng hỏi nữa, tôi nói là được chứ gì?
Giang Nguyên nhìn đôi mắt to ngân ngấn nước đang nhìn mình chằm chằm, giữ bộ dạng quyết tâm mình chưa nói thì còn chưa thôi, sau khi hắn kiên trì được vài phút cuối cùng đã quyết định đầu hàng, nói:
- Không phải cô biết lần này tôi đến Bắc Kinh là để chữa bệnh cho người ta sao?
- Á?
Phan Hiểu Hiểu trợn mắt, trong mắt lóe lên tia nhiều chuyện, cô đè thấp giọng nói:
- Anh lợi hại vậy sao?
- Đương nhiên... Nếu không sao Trưởng phòng Dương lại tốt với tôi như vyaaj?
Giang Nguyên nhún vai, nói.
- Vậy... lẽ nào lão Dương... gần đây sức khỏe không tốt? Chẳng lẽ lời đồn là thật?
Lúc nói câu này, Phan Hiểu Hiểu không kìm được nhìn quanh. Dù sao cũng là chuyện liên quan đến nhóm bảy người, không ai dám coi thường. Trong này chỉ cần có chút dị động gì đó cũng đủ liên lụy rất lớn, thậm chí còn gây ra một vài chấn động không nhỏ...
- Á...
Giang Nguyên nhìn thấy tia nhiều chuyện lóe lên trong mắt Giang Nguyên thì liền cười khổ. Đám con cái nhà quan ở Tứ cửu thành này đúng là mẫn cảm khác thường. Chỉ cần nhìn cô nàng trước mặt là đủ biết rồi.
Chương 218: Tin tức
Sau khi Giang Nguyên tiêu tốn chút tinh thần bác bỏ mấy tin đồn bát quái Phan Hiểu Hiểu nghe thấy kia đi, để cô khỏi suy đoán về vị nào đó của Tổ bảy người, để tránh cô nghe nhầm tin, sau đó làm một vài đồng chí nào đó hiểu nhầm...
Ăn cơm xong, lúc tính tiền, tiền hắn đưa cho nhân viên phục vụ bị Phan Hiểu Hiểu đánh cho rơi xuống, sau đó cô đưa một tấm thẻ ra...
Điều này khiến lòng tự tôn của ai đó bị tổn thương nghiêm trọng. Đây không phải là chuyện bao nhiêu tiền, là chuyện lòng tự tôn của đàn ông bị đả kích. Năm đó ở nước ngoài, bạn học Giang Nguyên có bao giờ để phụ nữ tính tiền chứ? Nhưng lần này sau khi quay về, hình như phần lớn đều để phụ nữ tính tiền, điều này khiến bạn học Giang Nguyên tương đối tức giận.
Có điều, không còn cách nào khác, trong thẻ không có tiền thì chẳng thể nào ngóc đầu lên được. Đương nhiên... trong thẻ của bạn học Giang Nguyên vẫn còn mấy vạn, nhưng trong mắt Phan Đại tiểu thư dĩ nhiên chẳng đáng là gì.
Bạn học Giang Nguyên tinh thần hơi uể oải trở về nơi ở. Hắn phát hiện hình như hôm nay Trưởng phòng Dương về hơi sớm, đang ngồi trong phòng khách xem tin tức.
- Về rồi sao? Ăn chưa?
Trưởng phòng Dương rời mắt khỏi tivi, nhìn Giang Nguyên cười nhạt nói.
- Cảm ơn Trưởng phòng... Tôi ăn rồi!
Giang Nguyên cười gật đầu, sau đó cũng ngồi xuống một bên. Người giúp việc nhanh chóng đưa một ly trà đến.
Sau khi Giang Nguyên nói cảm ơn liền bưng trà, chậm rãi nhấp hai ngụm. Sau khi hắn để hương trà thanh mát đánh tan dư vị còn tích lại của bữa tối trong miệng thì mới nhẹ nhàng thở hắt ra.
Trưởng phòng Dương bưng ly trà, cũng nhấp hai ngụm. Sau đó ông ngoảnh đầu sang nhìn Giang Nguyên, tò mò nói:
- Sao cậu lại trêu chọc mấy người đó?
- ...
Giang Nguyên nghe Trưởng phòng Dương nói vậy thì khá bực, bất đắc dĩ cười khổ nói:
- Tôi không trêu chọc, chẳng qua tôi chỉ thấy có một bức họa trưng bày là hàng giả nên tùy tiện nói vài câu, sau đó đối phương nghi ngờ tôi có liên quan đến việc tác phẩm bị mất...
Trưởng phòng Dương hơi sửng sốt, có chút tò mò. Ông cũng tương đối thích thư họa, trong phòng cũng có treo vài tác phẩm thư pháp người khác tặng, dĩ nhiên cũng biết chuyện giám định cổ họa cần phải có kinh nghiệm như thế nào. Giang Nguyên trước mặt cùng lắm chỉ hai mốt hai hai tuổi, hơn nữa còn học y, y học lại... tinh thông như vậy. Sao có thể còn hiểu về việc giám định thư họa?
Hơn nữa bức họa đó còn được trưng bày ở Viện bảo tàng Cố Cung, cách một tầng bảo vệ mà vẫn có thể nhận ra, năng lực này...
- Cậu có nghiên cứu về việc giám định thư họa sao?
Sau khi sửng sốt một lúc, cuối cùng Trưởng phòng Dương không kìm được hỏi.
- Á... a... haha... Cũng có lướt sơ qua, lướt sơ qua...
Giang Nguyên âm thầm lau mồ hôi, sau đó vội vàng nói sang chuyện khác:
- Trưởng phòng Dương... Cái Ủy ban giám sát và bảo vệ văn vật cổ này rốt cuộc có lai lịch gì? Sao thằng nhãi kia nói dù là Quốc vụ viện cũng chỉ có vài vị Phó chủ tịch có thể quản được họ.
- Thằng ranh?
Trưởng phòng Dương thấy bộ dạng nghiến răng nghiến lợi của Giang Nguyên khi nhắc đến hai chữ này thì thoáng sửng sốt. Trong mắt ông lóe lên ý cười thú vị, chợt hiểu nói:
- Hôm nay cậu cùng cô bé nhà Phan Thiên Mục đi Cố Cung à?
- Haha... Cô bé đó là người được đám nhóc trong Tứ Cửu thành thích nhất đấy, nếu cô bé đó cùng cậu đi dạo Cố Cung thì gặp phải mấy chuyện rắc rối như vậy là đúng rồi. Có điều số cậu hơi xui. Đụng phải Ủy ban này cũng chẳng có gì lạ...
Trưởng phòng Dương thấy vẻ hiếu kỳ của Giang Nguyên liền giải thích:
- Ủy viên này mới ra đời mấy năm nay, tôi được biết là Ủy viên này có từ thời Dân Quốc. Nhưng nguồn gốc sâu xa thực sự có thể đi ngược dòng lại mấy năm trước...
- Ủy ban này từ thời đầu dựng nước là một tổ chức đặc biệt trực thuộc Quốc vụ viện nhưng không bị Quốc vụ viện khống chế. Bình thường đều sẽ thông qua Quốc vụ viện tiến hành phối hợp. Sức ảnh hưởng của Ủy ban này có thể lên thẳng đến tổ bảy người... Nếu không phải cha tôi đang ở trong Tổ bảy người, tôi cũng không có năng lực ảnh hưởng đến bọn họ...
Nói tới đây, ánh mắt của Trưởng phòng Dương càng thêm nghiêm túc, nhìn về phía Giang Nguyên nói:
- Dù thế nào, tốt nhất là đừng chọc vào Ủy ban này. Chuyện nhỏ thế này thì không sao, nhưng nếu thật sự chọc vào họ, Ủy ban này mà thật sự khó dễ cậu, tôi cũng chẳng cách nào nhúng tay vào... Cậu có hiểu không?
- Cảm ơn Trưởng phòng... Tôi hiểu...
Giang Nguyên nghe thấy Trưởng phòng Dương dặn dò như vậy liền chậm rãi gật đầu. Hắn thật sự không ngờ một Ủy ban mà có lai lịch lớn như vậy, chẳng trách ở Bảo tàng Cố Cung, thằng nhãi kia ghê gớm đến như vậy.
- Đúng rồi, nhân sâm của cậu dùng hết chưa? Có cần tôi đưa thêm cậu ít nữa không?
Sau khi dặn dò xong chuyện này, Trưởng phòng Dương quan tâm nhìn Giang Nguyên nói. Nên biết rằng khi lần đầu tiên Giang Nguyên kiểm tra cho hắn, sau khi làm xong, sắc mặt hắn đã trắng bệch. Có điều sau khi ông gửi lô sâm núi kia đến cho Giang Nguyên, ông thường thấy sau khi hắn trị liệu cho mình xong, tuy sắc mặt hơi tái, nhưng Giang Nguyên cứ sâm trong túi ra cắn một miếng sắc mặt liền tốt hơn nhiều.
Cho nên, vì để bệnh của mình mau khỏi, Trưởng phòng Dương rất quan tâm đến Giang Nguyên, sợ Giang Nguyên cứ tiếp tục như vậy sức khỏe sẽ bị suy giảm.
- A... không cần, không cần... Vẫn còn, vẫn còn...
Mặc dù động lòng, nhưng Giang Nguyên vẫn từ chối. Làm người không thể quá tham lam. Mình mới lấy hộp sâm núi kia ăn chưa được bao lâu, ít nhất vẫn còn đủ hai tháng. Nên biết sâm núi này không phải dễ kiếm, nếu giờ mình gật đầu, chắc lão tổng của Đồng Nhân Đường muốn đập đầu vào tường mất.
Dĩ nhiên Trưởng phòng Dương nhìn thấy tia hưng phấn lóe lên trong mắt Giang Nguyên. Ông biết Giang Nguyên tương đối muốn số sâm núi này, nhưng trong nháy mắt hắn đã áp chế ham muốn trong lòng, từ chối không chút do dự. Điều này đối với một thanh niên hai mươi mấy tuổi mà nói tương đối không dễ dàng.
Ông lập tức mỉm cười nhưng cũng không nói gì.
Cách đó mấy ngàn mét, trong một căn biệt thự dưới chân Tây Sơn, Phan Hiểu Hiểu co hai chân ngồi trên sofa, ôm một con gấu bông lớn, sau đó nũng nịu nói với ông cụ bên cạnh:
- Ông nội... Con nghe nói gần đây sức khỏe Dương lão không được tốt ạ?
- Dương lão?
Ông cụ bên cạnh khẽ giật giật hàng lông mày hoa râm, hơi bất ngờ nhìn Phan Hiểu Hiểu, mỉm cười nói:
- Con nhóc con, sức khỏe Dương lão hình như vẫn khá tốt, con nghe ai nói vậy?
Phan Hiểu Hiểu nghe thấy giọng nói không chắc chắn của ông nội thì ánh mắt hơi hưng phấn, sau đó ngồi dậy, nhìn chằm chằm ông cụ, nghiêm túc nói:
- Ông nội, con có một người bạn là bác sĩ, mới được Dương gia mời đến Bắc Kinh từ vùng khác, Chủ nhiệm Dương Vân Dương cực kỳ coi trọng anh ấy... Nhưng con hỏi bạn con rồi, anh ấy lại nói không phải chữa bệnh cho Dương lão, nhưng con không biết anh ấy có lừa con không!
Chương 219: Giúp đỡ
- Ờ? Bạn cháu? Bạn gì?
Ông cụ Phan khẽ nhướn mày, nhìn cháu gái bảo bối của mình, cười ha ha nói:
- Cháu gái ngoan của ông, cháu đừng chọc ông nữa... Đừng nói với ông bạn của cháu bốn năm chục tuổi nhé!
Phan Hiểu Hiểu nhìn thấy vẻ trêu chọc của cụ Phan thì mặt hơi đỏ lên, gắt giọng:
- Ông nội... Ông nói lung tung gì vậy? Anh ấy mới hơn hai mươi tuổi!
Ý cười trên mặt Phan lão càng đậm hơn, nhẹ nhàng đưa tay vỗ vỗ đầu Phan Hiểu Hiểu, cười nói:
- Dương Vân Dương sẽ mời một thanh niên hơn hai mươi tuổi đến chữa bệnh cho cha cậu ta sao? Hiểu Hiểu, cháu dùng cái đầu nhỏ của mình để suy nghĩ một chút có được không hả?
Phan Hiểu Hiểu thấy ông không tin mình thì hơi mất hứng, ôm cánh tay ông cụ lắc mạnh nói:
- Ông nội... Cháu không lừa ông đâu. Dù anh ấy trẻ tuổi, nhưng anh ấy thật sự rất thân với Chủ nhiệm Dương. Hôm nay cháu đưa anh ấy đi dạo Cố Cung, anh ấy còn chỉ ra một tác phẩm của Cố Cung là giả. Kết quả là khiến cho tên nhãi của Ủy ban gì đó nghi ngờ anh ấy có liên quan đến việc tráo đổi vật phẩm, không cho anh ấy đi. Cuối cùng cho Chủ nhiệm Dương gọi điện, anh ấy mới được tên nhãi của Ủy ban kia thả đi đấy!
- Á? Chị... không phải chị đang nói Giang Nguyên kia đấy chứ...
Phan Nghị đang ôm PSP chơi, lúc này hơi ngạc nhiên quay đầu hỏi Phan Hiểu Hiểu.
- Đúng vậy... Chính là anh ấy!
Phan Hiểu Hiểu hưng phấn nhìn về phía cụ Phan nói:
- Ông nội, Phan Nghị cũng từng gặp anh ấy, anh ấy thật sự rất lợi hại...
Nói tới đây, Phan Hiểu Hiểu lại quay đầu về phía Phan Nghị, nói:
- Phan Nghị, cậu nói có đúng không?
- Chị, sao em biết được, em mới gặp anh ta có một lần... Thân thủ của tên đó đúng là rất khá...
Phan Nghị vừa chơi PSP trong tay, vừa lén ngẩng đầu nhìn Phan Hiểu Hiểu, sau đó nói:
- Có điều hình như tên đó cũng khá đáng tin, nếu không em sớm đã dẫn người đi đánh anh ta rồi!
- Haha...
Nghe Phan Nghị nói vậy, cuối cùng cụ Phan không nhịn được ngửa đầu cười phá lên. Sau đó ông nói:
- Nghe Tiểu Nghị nói vậy, xem ra thằng nhóc tên Giang Nguyên thật sự không tệ!
Cụ Phan vừa dứt lời, Phan Hiểu Hiểu liền xấu hổ đỏ mặt, không ngừng lắc tay ông cụ, dẩu môi nói:
- Ông nội... người ta nói thật mà!
- Được, được... nói thật, nói thật...
Tiếng cười của ông cụ dần dừng lại. Sau đó ông nhẹ nhàng vuốt râu, khẽ híp mắt, nhìn Phan Hiểu Hiểu, nghiêm nghị nói:
- Hiểu Hiểu, chàng thanh niên thật sự được Dương gia mời từ nơi khác tới à?
- Đúng... anh ấy là người Sở Nam, hơn nữa lần này cháu nghe chính miệng của người Ủy ban gì đó nói, khi đó sau khi gã đi nghe điện thoại không, liền bỏ qua cho bọn cháu. Có điều cuối cùng gã còn nói nếu như việc này thật sự có liên quan đến anh ấy, cho dù là Dương Vân Dương cũng không bảo vệ được anh ấy!
Phan Hiểu Hiểu thấy ông cụ bắt đầu nghiêm túc liền biết ông nội đang thật sự nghe lời mình nói. Cô lập tức thu lại bộ dạng nũng nịu, trầm giọng nói.
- Ủy ban? Ủy ban gì? Sao lại liên quan đến Cố Cung?
Hai mắt cụ Phan lại híp lại, dường như đang tùy tiện hỏi.
- Hình như là Ủy ban giám sát và bảo vệ văn hóa cổ gì đó...
Phan Hiểu Hiểu nhớ lại nói:
- Hình như Ủy ban này rất lợi hại, ngay cả cái vị Viện trưởng viện bảo tàng Thang gì đó cũng phải nghe lời gã kia!
- Bảo vệ văn hóa cổ...
Cụ Phan nghe thấy lời này, hai hàng lông mày liền nhíu chặt lại, lầm bầm. Có điều vừa nhắc lại được nửa câu, ông đột nhiên ngồi thẳng lại, nhìn Phan Hiểu Hiểu trầm giọng nói:
- Cháu chắc chắn là Ủy ban này chứ?
Phan Hiểu Hiểu thấy vẻ mặt ông nội đột nhiên ngưng trọng biết lần này mình đã nói đúng, lập tức vội vã gật đầu nói:
- Đúng... ông nội, đúng là Ủy ban này. Cháu nghe rõ ràng mà, nó là Ủy ban giám sát và bảo vệ văn hóa cổ!
Cụ Phan thấy Phan Hiểu Hiểu chắc chắn như vậy liền híp mắt, trầm giọng nói:
- Đối phương thật sự nói tên của Dương Vân Dương?
Phan Hiểu Hiểu thấy hai mắt ông nội lại híp lại lần nữa, dĩ nhiên cô hiểu thói quen ông nội mình. Mỗi lần ông cụ Bắc Kinh này bắt đầu híp mắt lại chứng tỏ ông đang suy nghĩ rất nghiêm túc về việc này. Cô lập tức đáp:
- Đúng đó ông nội...
Cụ Phan trầm mặc một lúc, sau đó chậm rãi nhìn về phíaPhan Hiểu Hiểu nói:
- Cháu với cậu ấy quan hệ rất tốt?
- A...
Phan Hiểu Hiểu không ngờ cụ Phan đột nhiên hỏi câu này. Sắc mặt cô lập tức đỏ bừng, một lúc sau mới gật đầu nói:
- Khá tốt ạ...
Cụ Phan yên lặng nhìn Phan Hiểu Hiểu một lúc, đột nhiên chậm rãi nói:
- Hiểu Hiểu... Cháu nói hoàn cảnh của Giang Nguyên này cho ông nghe thử xem?
- Cái này... ông nội, cháu cũng... không rõ lắm, chỉ biết anh ấy là bác sĩ ở Sở Nam...
Phan Hiểu Hiểu vừa nói vừa âm thầm tức giận, sao lại kéo mình vào việc này. Giờ thì hay rồi, ông nội hỏi thế này, mình không dám giấu diếm, lần này thì hay rồi. Phan Hiểu Hiểu vừa nhìn cụ Phan, trong lòng vừa vô cùng buồn bực. Vốn cô còn muốn dệt ra một câu chuyện, nhưng thấy ánh mắt như lơ đãng của cụ Phan, Phan Hiểu Hiểu liền thở dài, bỏ ý định dệt chuyện.
Ông cụ nhà mình không phải như người khác, trước đây mình bịa chuyện, trước mặt ba mẹ còn hiệu quả, nhưng trước mặt ông nội chưa khi nào trốn được, lần nào cũng bị lộ, cho nên Phan Hiểu Hiểu chỉ đành ngoan ngoãn khai thật.
Phan Hiểu Hiểu kể lại không rõ ràng, giấu đi chút chuyện đặc biệt, nói cho ông nội biết tình hình mình và Giang Nguyên quen nhau ở Sở Nam. Càng kể cô càng cúi đầu thật thấp. Cô tự biết chuyện mình đi Sở Nam hơi không đúng. Nhưng ông nội thương mình nhất, ông sẽ không làm gì mình đâu.
Nhưng nếu để ba mẹ biết, chắc chắn mình sẽ ăn đủ.
Nghe thấy Phan Hiểu Hiểu kể lại, Phan Nghị ngồi bên cũng bắt đầu kinh ngạc nhìn bà chị gái mình. Cậu ta thật không ngờ bà chị gái nhà mình còn điên cuồng hơn cả mình, hơn nữa còn gặp phải chuyện cẩu huyết anh hùng cứu mỹ nhân, chuyện này thật sự quá ghê.
Ông cụ lúc này cũng yên lặng nhìn cháu gái bảo bối của mình, cuối cùng đành bất đắc dĩ lắc đầu thở dài. Đúng là cháu gái lớn không thể giữ trong nhà. Ông nhìn đôi mắt tròn đang xoay chuyển của cô cũng biết còn đang giấu diếm vài thứ, nhưng ông cũng không định hỏi.
Có điều một vài chuyện không thể đơn giản như vậy. Ông thở dài, sau đó lại nhìn cháu gái bảo bối của mình lắc đầu, sau đó nói:
- Hiểu Hiểu, cháu biết ông nội từ nhỏ đã thương cháu, nhưng lần này, ông nội không thể đứng về phía cháu. Sau này cháu không thể gặp thằng nhóc kia nữa!
- Tại sao ạ... ông nội, sao ông cũng giống với ba mẹ, cháu với anh ấy có sao đâu? Cháu kể cho ông chuyện của Dương lão... Chuyện này liên quan gì đến anh ấy chứ?
Phan Hiểu Hiểu sốt ruột, cô không ngờ ông nội không để ý đến chuyện ban nãy mình nói, mà lại bắt đầu nhắm vào mình.
Ông cụ nhìn vẻ căng thẳng của cháu gái, trong lòng có chút thở dài, sau đó lại nói:
- Tại sao, chính cháu cũng biết. Ông nội chỉ muốn tốt cho cháu. Nếu để ba cháu biết, việc này sẽ không đơn giản vậy đâu!
Nói tới đây, ông cụ dừng một lát, sau đó lại nói:
- Về chuyện của Dương gia, việc này vẫn còn khó nói. Vị đó đợt trước ông có gặp, sức khỏe hình như không tệ, có lẽ không phải ông ấy... Hơn nữa Dương gia cũng không thể nào mời một bác sĩ trẻ như vậy đến chữa cho ông ấy. Chàng thanh niên này, ông sẽ cho người chú ý, nhưng cháu không thể đi gặp cậu ta nữa, có nghe rõ chưa?
- Ông nội...
Nghe thấy vậy, Phan Hiểu Hiểu biến sắc, ôm tay ông vụ, lại bắt đầu nũng nịu nói:
- Ông nội, lúc đầu cháu hỏi anh ấy, anh ấy cũng nói không phải, nếu cháu hỏi tiếp, chắc chắn anh ấy sẽ nói nguyên nhân. Ông phái người đi điều tra cũng không điều tra được gì đâu, ông đừng nghĩ nhều quá!
- Cháu làm nũng cũng vô ích. Việc này ông cũng muốn tốt cho cháu thôi... Nếu ba mẹ cháu mà biết, không đơn giản vậy đâu!
Ông cụ hơi cười, sau đó đưa tay sờ đầu cháu gái bảo bối, nhưng trong mắt lóe lên tia sáng nhạt.
Sáng sớm, Giang Nguyên đứng trên bãi cỏ nhỏ trước biệt thự chậm rãi kéo giãn lưng. Sau khi nghe thấy cột sống phát ra vài tiếng “rắc rắc”, nhịp thở cũng trở nên nặng nề hơn khiến cho không khí xung quanh cơ thể hắn có những chấn động không thể nhìn thấy được.
Ở cửa sổ trên lầu, lúc này cũng giống như mấy ngày trước, có người đứng sau rèm cửa sổ lẳng lặng xuyên qua khe hở của rèm của sổ nhìn người nào đó đang làm những động tác cổ quái trên bãi cỏ.
- Học giống lắm, nhưng khí thế chưa đủ...
Trưởng phòng Dương lẳng lặng thấp giọng nói:
- Công phu rất kỳ quái...
- Rất kỳ quái... Nhưng hắn rất mạnh, thật sự rất mạnh... Xem bộ dạng hiện giờ của hắn, tôi nghĩ đối mặt với hắn nếu hắn thật sự bạo phát, tôi thật sự không có chút tự tin nào...
Tiểu Thang đứng sau Trưởng phòng Dương, chậm rãi nói.
- Cậu không nhận ra cậu ta đang luyện công phu gì à?
Trưởng phòng Dương đột nhiên nói.
Tiểu Thang lắc đầu, sau đó nói:
- Tôi đã điều tra, thậm chí còn thỉnh giáo các giáo quan, nhưng chưa có ai biết đây là công phu gì... Hơn nữa hắn tiến bộ rất thanh, tôi nghĩ liên quan rất lớn với số sâm núi ngài cho...
- Không sao... Cậu ta càng mạnh càng có lợi với tôi. Cậu không cần lo lắng. Nếu cậu ta muốn gây bất lợi cho tôi thì đã động thủ từ lâu rồi, không cần chờ đến bây giờ... Cậu ta rất khá, tôi rất yên tâm về cậu ta...
Nhớ đến cảm giác của mình sáng này, trong lòng Trưởng phòng Dương hơi hưng phấn. Với tình hình bây giờ, dù có phải mạo hiểm một chút, ông cũng bằng lòng.
Sau đó ông lập tức cười nhạt, xoay người sang chỗ khác, chậm rãi rời đi.
Trong một căn phòng đã hoàn toàn được dùng làm phòng trị liệu, Giang Nguyên nhẹ nhàng thở hắt ra, nhổ chỗ ngân châm trên người Trưởng phòng Dương, sau đó nhận khăn bông Tiểu Thang đưa để lau mặt, lúc này mới cười hỏi:
- Trưởng phòng Dương, mười ngày rồi, cảm giác như thế nào?
Chương 220: Phan Nghị
- Cảm thấy rất tốt...
Trước câu hỏi cứ cách mấy ngày Giang Nguyên lại hỏi một lần này, sắc mặt Trưởng phòng Dương hồng nhuận hiếm thấy, hơi hưng phấn nhìn Giang Nguyên, thoáng có chút rụt rè gật đầu nói:
- Sáng nay buổi sáng còn cương lên nữa, so với mấy ngày trước hình như đã tốt hơn nhiều...
Mặc dù Trưởng phòng Dương rụt rè nhưng vẻ mặt lại hưng phấn. Trong lòng Giang Nguyên cũng bình tĩnh lại. Mình đã hao phí nhiều nội khí như vậy, đến kỳ hạn mười ngày, nếu như vẫn không có hiệu quá tốt, vậy thì mình thật sự rối rắm. Có điều lần này coi như hoàn toàn yên tâm rồi.
Dĩ nhiên hắn không có khẩu vị nặng, muốn xem thứ đồ chơi kia của người ta cương lên như thế nào. Nhưng Trưởng phòng Dương đã nói thế, dĩ nhiên là khiến người ta yên lòng. Hắn lập tức thở phào nhẹ nhỏm, nói:
- Tốt hơn nhiều là tốt, cứ kiên trì như thế này, hiệu quả sẽ càng ngày càng tốt!
Nhìn Trưởng phòng Dương tinh thần phấn chấn lên xe đi làm, Giang Nguyên đứng ở cửa, nhìn hoa viên nhỏ trống rỗng, bất giác thở dài. Mỗi ngày mình chỉ có mỗi việc này, sau khi làm xong lại bắt đầu rảnh rỗi. Lúc này hắn bắt đầu nhớ Vân Giang, bắt đầu nhớ đến cuộc sống ở Vân Giang.
Hắn lấy di động ra gọi cho Hồ lão y sư, nghe thấy giọng nói quen thuộc trong điện thoại, Giang Nguyên đột nhiên cảm thấy mình như trống rỗng.
- Ở Bắc Kinh phải tự mình cẩn thận, cố mà làm việc...
Giọng Hồ lão y sư vẫn sang sảng như trước, không hề tức giận vì Giang Nguyên đột nhiên bỏ đi Bắc Kinh lâu như vậy. Ông vẫn như trước cẩn thận dặn dò tiểu đồ đệ của mình, hơn nữa trong lời nói cũng có chút tự hào.
- Còn nữa... Sở trưởng Bạch của Sở y tế cũng đã ký Giấy chứng nhận hành nghề bác sĩ của con rồi, thầy đã đi đăng ký giúp con... Sau này con thật sự là một bác sĩ có tư cách hành nghề rồi...
Lời của Hồ lão y sư một lần nữa khiến Giang Nguyên chấn động. Hắn làm nghề y trái phép lâu như vậy, giờ cuối cùng cũng có thể thoát ra khỏi đôi cánh của thầy, có thể quang minh chính dại hành nghề y rồi.
Sau khi Giang Nguyên gọi điện cho thầy xong thì lại gọi một cú điện thoại về nhà. Mấy ngày trước khi vừa đến Bắc Kinh, hắn có gọi điện về nhưng ông nội không có nhà, không ai nghe máy. May là lần này chuông điện thoại đổ một lúc thì đầu kia đã truyền đến giọng nói của ông nội.
- Tiểu Nguyên à... Nghe nói con đang ở Bắc Kinh à...
Trong giọng nói của ông nội đầy sự quan tâm. Giang Nguyên nghe thấy lời này thì sống mũi cay cay. Dĩ nhiên hắn biết ông nội biết tin tức của mình. Nguyên nhân ông không gọi cho mình là sợ quấy rầy mình.
- Ông nội... Con muốn về nhà...
Nghe thấy giọng ông nội, Giang Nguyên cảm thấy mình đột nhiên muốn về nhà. Dù năm đó hắn ở nước ngoài dường như cũng không có cảm giác mãnh liệt như bây giờ.
Nghe cháu nói vậy, trong lòng ông cụ cũng chua xót. Cháu mình dù kiên cường hơn những đứa trẻ khác, nhưng dù sao nó cũng mới hơn hai mươi tuổi. Trong khi những đứa trẻ khác vô ưu vô lo đến trường, hắn đã có bao nhiêu là kinh nghiệm. Mấy năm nay ở ngoài, không biết hắn sống như thế nào.
- Đứa trẻ ngốc... Lão Hồ nói giờ con đang chữa bệnh cho lãnh đạo ở Bắc Kinh... Sao con về nhà được chứ? Cố làm cho tốt, chữa khỏi bệnh cho lãnh đạo, con mà về, lỡ như có gì sơ suất...
Ông cụ cười mạnh mẽ, nói:
- Cả đời này ông nội chữa bệnh cho người ta cũng chỉ trăm dặm trong Sở Nam. Con còn giỏi hơn ông nội, còn chữa bệnh cho lãnh đạo cấp trung ương. Con cố chữa khỏi cho lãnh đạo, để ông nội được vẻ vang. Khi con chữa khỏi bệnh cho lãnh đạo rồi, về ông nội hầm canh gà cho con uống...
- Vâng... ông nội, con biết rồi...
Sau khi ngắt máy, Giang Nguyên cầm điện thoại, nhìn hai số điện thoại khác lưu trong máy, trước mắt hiện lên hai bóng dáng xinh đẹp, chần chờ một lúc lâu, cuối cùng hắn cũng không gọi.
Lúc này, Tuyên Tử Nguyệt cách đó hơn ngàn dặm cũng đang bực bội. Cô nhìn Tề Nhạc Minh ngồi đối diện, hai hàng mi dài nhướn cao:
- Tề Nhạc Minh, không phải tôi đã nói không có chuyện gì thì anh đừng chạy đến đây à?
- Ai nói không có việc gì, Tử Nguyệt... Không phải vì anh nhớ em sao?
Khuôn mặt tuấn lãng của Tề Nhạc Minh nở nụ cười mang theo chút dịu dàng, y nói:
- Anh đến thăm vị hôn thê của mình thì có gì sao?
- Tôi không cần anh đến thăm...
Tuyên Tử Nguyệt nghe thấy ba chữ này thì lập tức có suy nghĩ muốn bóp chết Tề Nhạc Minh. Có điều cô biết không thể được. Nhưng chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt khiến cô cảm thấy chán ghét cực điểm này là trong lòng lại nổi lên lửa giận. Cho nên cô đứng lên xoay người bỏ đi, để lại Tề Nhạc Minh với khuôn mặt xanh mét ở đó.
- Tuyên Tử Nguyệt... Em đừng có đắc ý, đợi em tốt nghiệp, đến lúc đó em phải gả vào Tề gia thôi. Đến lúc đó xem xem em còn dám đối xử với ông đây như vậy không... Đến lúc đó xem xem ông đây chơi em như thế nào!
Tề Nhạc Minh thấy bóng lưng xinh đẹp của Tuyên Tử Nguyệt đang rời đi thì đôi mắt nhỏ dài của y liền lóe lên một tia âm lệ.
Sa khi Tuyên Tử Nguyệt đi xa, Tề Nhạc Minh cầm di động lên, bấm một dãy số:
- Chú Lang... tình hình bên đó như thế nào rồi?
- Minh thiếu, tôi đang định gọi điện cho cậu. Bên Bắc Kinh đưa tin đến...
Nói đến đây, trong giọng A Lang có chút bất đắc dĩ nói:
- Hình như Ủy ban đang điều tra... Cho nên người của chúng ta, sau khi phát hiện người bên đó chỉ có thể dừng hành động lại!
- ủy ban? Ủy ban gì?
Tề Nhạc Minh sửng sốt, ngạc nhiên hỏi ngược lại.
- Chính là... cái Ủy ban đó...
Dường như A Lang rất kiêng kỵ Ủy ban kia, ngay cả nhắc tên cũng không dám.
Được A Lang nhắc nhở như vậy, sắc mặt Tề Nhạc Minh khẽ biến, kinh ngạc nói:
- Xảy ra chuyện gì? Sao Ủy ban đó lại chú ý đến Giang Nguyên? Chuyện này liên quan gì đến họ?
- Minh thiếu, đừng lo lắng... Tôi đã hỏi rồi, hình như Giang Nguyên có dính líu đến chuyện mất vật phẩm ở Cố Cung... Bên Ủy ban đó không chú ý đến tên này!
A Lang trầm giọng nói.
- Vật phẩm ở Cố Cung bị mất? Chuyện này liên quan quái gì đến Ủy ban đó? Mấy người của Ủy ban đó rảnh rỗi đến mức độ này à? Rảnh quá ĐM sao không đi đào mộ Tần Thủy Hoàng đi?
Tề Nhạc Minh nghe thấy lý do này rốt cuộc không nhịn được, bật dậy khỏi ghế, tức giận giẫm chân mắng.
Sau khi mắng một trận, y nhìn xung quanh thấy mọi người đều bị sự tức giận của y làm cho sửng sờ, gã bồi bàn muốn nói lại thôi, còn cả ánh mắt kinh ngạc của mọi người. Lúc này Tề Nhạc Minh mới bực bội ngồi xuống lại, sau đó trầm giọng nói:
- Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Sao người của Ủy ban lại rảnh việc đi quản mấy chuyện này được?
- Theo tin tức nhận được, hình như có liên quan đến Ủy viên vừa nhận chức Lê Bạch... Hắn đã nhúng tay vào chuyện này!
Trong giọng A Lang mang theo chút bất đắc dĩ, đáp.
- Lê Bạch? Là thằng ranh phế vật của Lê gia kia à?
Tề Nhạc Minh lại một lần nửa ngẩn ra, đang định mắng tiếp, nhưng y nhìn xung quanh, cuối cùng đè thấp giọng nói:
- Tên phế vật Lê gia lăn lộn vào Ủy ban đó từ bao giờ?
- Mặc dù thực lực Lê Bạch không giỏi, nhưng dù sao cũng là con trưởng của Lê gia, được cử đến Ủy ban này cũng chẳng có gì là lạ!
A Lang bất đắc dĩ cười nói:
- Nhưng thằng nhãi này giờ là Ủy viên, sử dụng cái danh người của Ủy ban để nhúng vào việc này. Thế thì chúng ta không thể nhúng tay vào, nếu để bị hắn phát hiện chúng ta cũng điều tra Giang Nguyên, chắc hắn sẽ lập tức nghi ngờ!
Hai mắt Tề Nhạc Minh lóe lên, cuối cùng đành bất đắc dĩ thở dài, nói:
- Được rồi, tạm thời dừng chuyện điều tra lại, nhưng người của chúng ta phải theo dõi sát Lê Bạch này. Nếu hắn tra ra gì, chúng ta cũng phải chuẩn bị, tuyệt đối không thể để hắn hốt mất miếng ngon!
- Có điều sao thằng ranh Giang Nguyên này lại dính đến Lê Bạch? Tôi không tin tên Lê Bạch kia không có chuyện gì lại nhúng tay vào chút chuyện nhỏ như vậy. Với thân phận của Ủy ban tên Lê Bạch sao lại phải điều tra thằng ranh này?
Tề Nhạc Minh đột nhiên hiếu kỳ nói.
- Tên Giang Nguyên này có quan hệ rất tốt với Dương Vân Dương Bắc Kinh, thậm chí hiện tại đang ở biệt thự của Dương Vân Dương... Cho nên dù tên Lê Bạch lấy thân phận Ủy viên cũng phải thận trọng. Cho nên khi chúng ta điều tra Giang Nguyên cũng rất cẩn thận!
A Lang một lần nữa giải thích.
- Mẹ kiếp... rốt cuộc thằng nhãi này có lai lịch gì, sao có thể có mối quan hệ với Dương Vân Dương...
Tề Nhạc Minh căm tức gầm nhẹ một tiếng. Y không thể nào nghĩ ra được, một kẻ nhỏ như con kiến, sao giờ lại biến thành một con nhím xù lông, khiến người ta xuống tay khó khăn. Sắc mặt y lập tức âm trầm, nhớ lại thái độ của Tuyên Tử Nguyệt ban nãy, y hận không thể băm Giang Nguyên ra thành vạn mảnh.
Từ ngày gây ra chuyện Cố Cung Giang Nguyên cũng chẳng có tâm tình ra ngoài đi chơi nữa. Ngày nào hắn cũng ở trong biệt thự, tiếp tục vào thư phòng Trưởng phòng Dương lấy cổ tịch ra đọc.
Sau khi ăn cơm tối xong, Trưởng phòng Dương vẫn chưa trở về, Giang Nguyên liền mang theo hai quyển sách ngồi ở phòng khách. Hắn vừa đọc sách, vừa uống trà.
Trà của Trưởng phòng Dương chuẩn bị dĩ nhiên không thể là trà dở, còn có rất nhiều loại. Mỗi ngày trước khi pha quản gia đều hỏi trước Giang Nguyên muốn uống trà gì. Giờ Giang Nguyên đang uống Tín Dương Mao Tiêm thượng hạng.
Hắn nhẹ nhàng đưa ly lên nhấp một ngụm trà, sau đó lại lật hai trang sách, trông vô cùng thoải mái.
Có điều, ly trà của Giang Nguyên vừa mới uống được vài ngụm, di động đã vang lên. Hắn lấy ra nhìn, là một dãy số lạ. Giang Nguyên nhìn dãy số này khẽ nhíu mày. Người biết số điện thoại của hắn cũng không nhiều. Dãy số lạ này rốt cuộc của ai gọi tới?
Sau khi chần chờ một lát, Giang Nguyên nghe máy nói:
- A lô, xin chào... Ai đấy?
Bên kia truyền đến một giọng nói hơi ngây ngô lại có chút quen thuộc:
- Giang Nguyên à, tôi là Phan Nghị... Anh đang ở đâu?
- Phan Nghị?
Giang Nguyên sửng sốt, sau đó mới phản ứng lại rồi cười nói:
- Phan Nghị à, tìm tôi có chuyện gì?
- Chị tôi bảo tôi đến tìm anh... Anh đang ở đâu? Tôi tới đón anh!
Giang Nguyên ngồi trên xe Phan Nghị cảm thấy hơi nghi ngờ nhìn Phan Nghị ngồi cạnh, tò mò hỏi:
- Sao chị cậu không tự tới?
Chương 221: Đây không phải khoa học
Phan Nghị nghe thấy câu hỏi tò mò của Giang Nguyên thì không trả lời, chỉ quay đầu nhìn Giang Nguyên.
- Chị tôi bị ông nội cảnh cáo rồi, không cho phép gặp anh nữa...
Lúc này Phan Nghị quay đầu lại, nhìn Giang Nguyên từ trên xuống dưới, cuối cùng thở dài nói:
- Tôi rốt biết rốt cuộc chị tôi bị làm sao nữa. Trai theo chị ấy ở Tứ Cửu thành này có thể xếp thành một hàng, nhưng trước giờ chị ấy đâu có thèm để ý. Tuy anh cũng đẹp trai đấy, nhưng đâu phải không có ai đẹp trai hơn anh, sao lại coi trọng anh đến thế chứ?
Nói tới đây, cậu ta lại lắc đầu thở dài, trông bộ dạng rất không khoa học.
Giang Nguyên ngồi bên vừa nghe thấy thế đầu đầy hắc tuyến... Thế này rốt cuộc là sao? Có điều Giang Nguyên hơi rối rắm. Ông nội nhà họ Phan Nghị nói dĩ nhiên Giang Nguyên biết là vị nào.
Nghĩ đến việc vị này chú ý đến mình, Giang Nguyên hơi rối rắm. Hắn biết sức ảnh hưởng của vị lão đồng chí này. Ông cảnh cáo Phan Hiểu Hiểu không được gặp mình nữa, nhưng Phan Hiểu Hiểu lại giấu vị lão đồng chí này, như thế không được hay cho lắm?
Phan Nghị dường như hiểu được suy nghĩ trong lòng Giang Nguyên, hàng lông mày đẹp nhướn lên, nói:
- Chị tôi đối với anh thật sự không tệ, nếu không cũng không bảo tôi đi tìm anh... Anh thì chẳng giống đàn ông chút nào!
Nhìn bộ dạng ra vẻ ông cụ non của Phan Nghị, Giang Nguyên đành phải sờ mũi, không nói gì. Giữa mình và cô bé này có gì sao? Rõ ràng là không có gì được không hả? Mẹ nó...
Chiếc xe dừng trước một nơi sáng rực ánh đèn. Xuống xe Giang Nguyên mới nhìn rõ tấm biển không mấy bắt mắt phía trước, Hội sở Kim Hoa...
Giang Nguyên không hiểu nhiều về mấy Hội sở ở thủ đô, nhưng sau khi hắn đi vào thì mới phát hiện đây là một quán bar hay KTV gì đó. Hắn cùng với Phan Nghị đi xuyên qua hành lang, nhanh chóng được nhân viên dẫn vào một phòng bao.
Trong phòng bao không nhiều người lắm, cũng chỉ có ba bốn người, nhưng phòng rất rộng, hơn nữa ngồi trên sofa đều là con gái. Giang Nguyên vừa liếc mắt đã thấy Phan Hiểu Hiểu ngồi chính giữa.
Phan Hiểu Hiểu này đúng là yêu nghiệt. Ở trong phòng bao cô không mặc áo khoác, chỉ mặc một áo lông mỏng cao cổ, bộ ngực căng tròn kia vô cùng trêu ngươi. Từ trên xuống dưới, từ lớn đến nhỏ càng khiến cho vùng eo trở nên tinh tế, cộng thêm ánh đèn mờ mờ làm tôn thêm nhan sắc xinh đẹp kia khiến Giang Nguyên đột nhiên khô cả lưỡi.
Có điều Giang Nguyên cũng chỉ hơi thất thần rồi lập tức phản ứng lại, theo Phan Nghị vào trong.
Mấy cô gái bên trong thấy hai người bước vào cũng thuận mắt nhìn sang. Cô gái đang hát cũng dừng lại, nhìn chằm chằm Giang Nguyên đi sau Phan Nghị, trong mắt tràn đầy tò mò cùng hưng phấn.
- Anh ta là Giang Nguyên ấy hả... Trông cũng được đấy...
Một cô gái tóc ngắn xinh đẹp hai mắt sáng lên, ghé sát tai Phan Hiểu Hiểu cười nói:
- Trông thư sinh quá, không thể nhìn ra được anh ta thật sự đã cứu cậu đấy!
Phan Hiểu Hiểu không nói gì, cô gái tóc dài khác bên cạnh liền đánh giá Giang Nguyên từ trên xuống dưới rồi nhẹ giọng cười nói:
- Hiểu Hiểu... Không phải đấy chứ? Đào Nhất Lỗi còn đẹp trai hơn anh ta nhiều, vậy mà theo đuổi cậu cậu lại không thích, sao cậu lại thích cái loại này...
- Ai nói tôi thích anh ấy... Tôi và anh ấy là bạn có được không hả...
Phan Hiểu Hiểu bị hai người nói mặt đỏ lên, vội vàng nói.
- Chậc chậc... lại nói dối. Từ lúc nào mà Phan Hiểu Hiểu có qua lại với đàn ông thế?
Cô gái tóc dài cười ha hả lắc đầu cười nói:
- Nhưng mà, cậu cũng đừng nghiêm túc quá. Nhà cậu chắc chắn không cho phép đâu...
- Hứ... Kỳ Kỳ... Cậu đừng có nói lung tung...
Phan Hiểu Hiểu thấy Giang Nguyên mỉm cười bước vào vội vàng đẩy cô gái tóc dài, thấp giọng nói.
Thấy bộ dạng căng thẳng của Phan Hiểu Hiểu, cô nàng tên Kỳ Kỳ không khỏi che miệng cười cười, cũng không lên tiếng nữa.
Cô gái thứ tư có đôi mắt to đáng yêu lúc này không thèm nói chuyện với họ, chỉ đứng lên, chạy về phía Phan Nghị, ôm chặt cánh tay Phan Nghị, nũng nịu nói:
- Anh Phan Nghị đẹp trai nhất...
- La Lê cậu đúng là một tên mê trai, đừng có quấn lấy Phan Nghị nhà tớ...
Phan Hiểu Hiểu đi tới, nhẹ nhàng gõ đầu cô nàng thấp hơn cô nửa cái đầu kia. Sau đó cô mới nhìn Giang Nguyên đứng bên cạnh, hơi xấu hổ nói:
- Ngại quá, vốn đã nói sẽ đưa anh đi Viên Minh viên, nhưng ông nội tôi không cho tôi ra khỏi cửa!
- Không sao... Gần không thời tiết Bắc Kinh không đẹp, nhiều sương mù quá, cứ ở trong nhà vẫn hơn!
Giang Nguyên nhìn thấy gương mặt hơi ửng hồng của Phan Hiểu Hiểu trong lòng có chút rung động, sau đó vội vàng cười lắc đầu nói.
- Đến đây... Ngồi đi, đây đều là mấy chị em tốt chơi với tôi từ nhỏ đến lớn...
Phan Hiểu Hiểu vừa bảo Giang Nguyên ngồi xuống, vừa cười chỉ cô gái đang ôm cánh tay Phan Nghị, giới thiệu với Giang Nguyên:
- Cô ấy là La Lệ, nhỏ tuổi nhất...
- Hi... Soái ca, chào anh...
La Lệ tò mò liếc mắt nhìn Giang Nguyên, sau đó cười gật đầu chào hỏi.
- Đây là Miêu Miêu...
Sau đó Phan Hiểu Hiểu lại chỉ cô gái tóc ngắn bên cạnh nói.
- Chào anh, Giang Nguyên... Tôi có nghe Hiểu Hiểu nhắc đến anh nhiều lần, rốt cuộc hôm nay cũng được gặp người thật...
Cô gái tóc ngắn xinh đẹp mỉm cười với Giang Nguyên, sau đó đưa tay nói.
- Miêu Miêu, chào cô...
Giang Nguyên có chút cảm tình với cô gái tóc ngắn hào sảng trước mặt, mỉm cười gật đầu nói.
Cô gái tên Kỳ Kỳ bên cạnh tuy cũng tươi cười bắt tay với Giang Nguyên, nhưng chỉ hơi chạm tay chút xíu khiến trong lòng Giang Nguyên hơi thờ ơ, chỉ lãnh đạm cười gật đầu.
- Đến đây đến đây... Uống rượu uống rượu... Giang Nguyên, anh đến muộn, đầu tiên tự phạt ba ly...
Đợi đến khi mấy người ngồi xuống, Miêu Miêu cầm ba ly đặt xuống, sau khi rót rượu, đôi mắt sáng lên như ngôi sao nhìn Giang Nguyên, cười nói.
Nhìn thấy ba ly rượu Tây, Giang Nguyên mỉm cười, tuy nói bình thường hắn khá thích rượu vang, nhưng cũng uống được khá nhiều rượu Tây. Lúc đầu cùng đám Đại Hùng uống rượu, một hơi uống năm sáu ly cũng là chuyện bình thường.
Giang Nguyên cũng không thèm giả vờ, đưa tay bưng ly lên. “Ực ực ực...” uống cạn ba ly rượu.
Nhìn động tác lưu loát của Giang Nguyên, mắt của cả đám đều sáng lên. Còn Phan Hiểu Hiểu thì hơi lo lắng nhìn về phía Giang Nguyên. Đây là rượu Tây nguyên chất, nồng độ không thấp. Mấy cô nàng này đều là tiểu ma đầu đại danh đỉnh đỉnh ở Bắc Kinh, người bình thường cũng không dám trêu chọc. Giang Nguyên này có thể chịu đựng được không?
Có điều, may là rõ rang Phan Hiểu Hiểu đã đánh giá thấp tửu lượng của Giang Nguyên. Gần một tiếng sau, có lẽ Giang Nguyên đã uống gần hai mươi ly, ngoài khuôn mặt hơi ửng đỏ thì tinh thần vẫn như thường. Còn đám Miêu Miêu thay nhau ra trận thì rõ ràng đã có chút men say.
- Đến đây đến đây... Giang Nguyên đến hát đi...
Sau khi uống vào bụng vài ly rượu, Miêu Miêu dần thân thiết hơn, cầm micro đưa cho Giang Nguyên nói.
Giang Nguyên mỉm cười, sau đó chọn bài hát. Đối với hắn đây chẳng phải việc gì khó. Mặc dù sau khi về nước số lần hắn đi KTV đếm trong lòng bàn tay, nhưng thứ hát hò này thì vẫn có thể hát được. Đặc biệt là mấy ngày này, cùng với sự tiến bộ của Ngũ Cầm Hí, khí tức trong lồng ngực hùng hậu hơn nhiều, rõ ràng đã cảm thấy những nốt cao trước đây không hát lên được giờ đã hát rất thoải mái.
Miêu Miêu trực tiếp chọn cho Giang Nguyên một bài hát mà cô thích nghe. Kết quả, bài “Gió thổi phía Bắc” này được Giang Nguyên hát rất ngọt ngào. Điều này khiến cho mọi người rất bất ngờ. Ngay cả Kỳ Kỳ không có qá nhiều thiện cảm với Giang Nguyên cũng nhìn Giang Nguyên với vẻ mặt bất ngờ.
- Không tệ, không tệ... Không ngờ bài này cao vậy mà anh cũng hát hay thế... Đến đây đến đây, uống rượu uống rượu...
Đợi sau khi Giang Nguyên uống cạn thêm ly nữa, lúc này Phan Hiểu Hiểu không kìm được ghé sát tai Giang Nguyên, nũng nịu nói:
- Giang Nguyên, không nhận ra tửu lượng của anh tốt đến thế, ca hát cũng lợi hại như vậy. Lần này anh trấn áp được đám chị em của tôi rồi. Mấy cô nàng này bình thường chẳng coi ai ra gì đâu!
- Haha... Tôi đương nhiên không phải người bình thường rồi...
Giang Nguyên cảm nhận được hơi thở ngọt thơm bên tai mình thì thoáng cười, cầm chai rót đầy rượu, sau đó nói với Phan Hiểu Hiểu:
- Nào... uống rượu...
- Uống rượu tìm tôi... Đừng tìm chị tôi... Chị tôi là bà điên đấy... Uống nhiều là xảy ra chuyện lớn cho coi!
Phan Nghị nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng và ánh mắt hơi mê ly của Phan Hiểu Hiểu vội vàng đưa tay giành cái ly.
- Cái gì, cái gì... Bà chị của em có gì không giỏi chứ? Mau tránh ra...
Phan Hiểu Hiểu thấy Phan Nghị định giành ly thì trừng to mắt. Phan Nghị sợ đến mức rụt tay lại. Từ nhỏ cậu đã bị bà chị này bắt nạt, mấy chục năm năm vẫn chưa trở mình được.
Sau khi Phan Hiểu Hiểu chạm nhẹ ly với Giang Nguyên thì ngửa đầu sảng khoái cạn sạch ly rượu.
Có điều sau khi cô uống hết ly nay, lại cầm bình rượu lên rót, bưng lên nói với Giang Nguyên:
- Nào... Giờ đến tôi kính anh, lần này tôi kính anh...
Phan Nghị nhìn động tác của Phan Hiểu Hiểu, lại cả ánh mắt mê ly kia đành bất đắc dĩ thở dài lui ra.
- Haizz, haizz... Không đã ghiền, không đã ghiền... Chúng ta ra đại sảnh, ra đại sảnh thôi...
Bên này uống hết hai ly, lúc này Miêu Miêu đang hát liền hét lớn vào micro trong tay.
- Được được được... Đi đại sảnh, đi đại sảnh...
La Lệ mắt to bên cạnh nghe thấy lời này lập tức nhảy lên hưởng ứng.
- Đi đi... Đi đại sảnh...
Phan Hiểu Hiểu bỏ ly xuống, nhìn mấy người. Lúc này gương mặt cô cũng vô cùng phấn chấn, lôi kéo Giang Nguyên đứng dậy. Chỉ còn mình Phan Nghị đứng đó, nhìn đám người đang đi phía trước đã bắt đầu lắc lư, vẻ mặt bất đắc dĩ, lắc đầu nói
- Biết rồi... haizz....
Giờ Giang Nguyên mới biết trong Hội sở này còn có một đại sảnh, tuy không lớn lắm, nhưng có mười mấy bàn vẫn có thể ngồi, chính giữa là một sân khấu. Có một cô gái chân dài đang ôm cột nhảy.
Bên trong không nhiều người lắm, cũng chỉ có năm sáu bàn. Sau khi năm người đi vào trong thì tương đối hấp dẫn sự chú ý của người khác. Nhanh chóng có hai bàn đưa tay chào hỏi mấy người. Rõ ràng trừ Giang Nguyên, những người còn lại đều tương đối quen thuộc, đều cười tùy tiện vyax tay.
Có điều, rõ ràng, Giang Nguyên đứng giữa năm người, khuôn mặt xa lạ của hắn đã hấp dẫ sự chú ý của nhiều người. Đặc biệt là Phan Hiểu Hiểu lúc này đã uống say đang khoác tay hắn. Giang Nguyên cũng nhạy cảm phát hiện ra, xung quanh có ít nhất ba bốn người đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt bất thiện.
- Ôi...
Giang Nguyên đưa tay vỗ đầu, đau đầu thở dài. Hắn biết e rằng lần này mình không thể bình an rồi.
Chương 222: Cô nàng này dũng mãnh quá
Giang Nguyên bên này còn đang suy nghĩ, quả nhiên bên kia đã có động tĩnh.
Mấy người vừa ngồi vào chỗ của mình, bên cạnh đã có người đến chào hỏi:
- Hi... Hiểu Hiểu, Kỳ Kỳ... Lâu lắm không gặp... Sao hôm nay lại đến đây...
- Ngô Lượng... Anh cũng ở đây à... Không có gì, hôm nay có một người bạn của Hiểu Hiểu tới, mọi người cùng đi chơi...
Kỳ Kỳ cười gật đầu, nói.
- Bạn của Hiểu Hiểu?
Chàng thanh niên tên Ngô Lượng đôi mắt tương đối sáng, theo ánh mắt của Kỳ Kỳ nhìn về phía Giang Nguyên đang ngồi cạnh Phan Hiểu Hiểu. Sau khi gã mỉm cười đánh giá một chút, ánh mắt khẽ ngưng đọng lại, sau đó cười, nhìn về phía Phan Hiểu Hiểu nói:
- Hiểu Hiểu... Đây là lần đầu tiên em dẫn bạn ra ngoài chơi đấy nhỉ!
- Đây là Giang Nguyên... bạn của tôi ở Sở Nam...
Tuy hình như Phan Hiểu Hiểu cũng không thích Ngô Lượng này nhưng vẫn giới thiệu hai người với nhau:
- Giang Nguyên... Anh ấy là Ngô Lượng, chúng tôi là bạn lớn lên hồi nhỏ!
- Chào anh, tôi là Giang Nguyên...
Giang Nguyên nhìn thấy đối phương gật đầu, cũng cười cười, gật đầu. Trong lòng hắn biết rõ, đối phương là loại ngoài cười trong không cười điển hình. Giờ tuy gã rất khách khí, nhưng sâu trong xương tủy của đối phương vẫn chứa sự cao ngạo và thận trọng. Còn tia khinh thường trong mắt gã, dĩ nhiên Giang Nguyên cũng thấy rõ.
Vốn đây là người cùng lớn lên trong viện với Phan Hiểu Hiểu, như vậy dĩ nhiên cũng là một tên thuộc Thái tử đảng ở Bắc Kinh. Thân phận chắc chắn không thấp. Mình là một thằng nhãi nhà quê, dĩ nhiên không được đối phương để vào trong mắt.
Có điều, đối phương đã không nói ra, dĩ nhiên Giang Nguyên cũng không tự tìm rắc rối. hắn chỉ bưng ly rượu vừa được đưa đến uống với đối phương một ly.
Sau khi Ngô Lượng uống ly này xong thì không để ý gì đến Giang Nguyên nữa, gã bắt đầu cười đàu với Phan Hiểu Hiểu. Nhưng Phan Hiểu Hiểu cũng chẳng thèm để ý gã. Cô vừa lắc lư cái cổ trắng nõn đáng yêu vừa lôi kéo Giang Nguyên uống rượu.
Ngô Lượng thấy Phan Hiểu Hiểu không để ý đến gã thì ánh mắt nhìn Giang Nguyên lóe lên tia lạnh. Gã liền cười cười đến ngồi chung với đám Kỳ Kỳ, uống rượu thì thầm, thoạt nhìn dường như gã rất thân với Kỳ Kỳ.
- Cái tên nhà quê tên Giang Nguyên này sao lại quen Hiểu Hiểu vậy?
Ngô Lượng vừa cười vừa thấp giọng hỏi thăm.
- Hình như lúc Hiểu Hiểu đi Sở Nam cơi gặp chuyện, vừa hay được Giang Nguyên cứu...
Kỳ Kỳ cười hì hì nói:
- Sao? Ghen à?
- Ghen cái quái gì... một tên nhà quê thôi mà. Nếu anh mà ghen với hắn, chỉ cần tùy tiện cũng có thể đùa chết hắn!
Ngô Lượng cười nhẹ hai tiếng, sau đó tiến đến bên tai Kỳ Kỳ, như lơ đãng dùng môi chạm nhẹ tai Kỳ Kỳ, nói:
- Có điều anh cũng không có ý định này, Hiểu Hiểu không phải món anh thích... vẫn là em đáng tin hơn...
- Đi đi... em cũng không phải món ăn của anh...
Kỳ Kỳ vừa cười duyên, nhưng dường như cũng không có ý định né tránh.
- Hì hì... sao em biết là không phải...
Hai người vừa cười đùa vừa uống rượu, không còn để ý đến những người khác, chỉ lo chụm đầu trêu chọc nhau.
Còn Giang Nguyên vân đang chống cự sự tấn công của Miêu Miêu. Giờ hắn mới phát hiện tửu lượng của cô bé này thật sự đáng sợ.
- Anh đừng uống nữa... Tửu lượng của Miêu Miêu không ít đâu...
Sắc mặt Phan Hiểu Hiểu ửng hồng, rõ ràng đã hơi say.
- Không sao... không sợ...
Lúc này Giang Nguyên cũng bắt đầu có chút cảm giác, có điều trước mặt con gái, dĩ nhiên hắn sẽ không nhận thua. Hơn nữa bây giờ hắn cũng chỉ mới bắt đầu có cảm giác thôi, ít nhất có thể uống thêm mười mấy ly nữa nên đương nhiên sẽ không sợ đối phương.
Lúc này Phan Nghị ngồi một bên cũng đã bị Miêu Miêu lôi xuống nước. Cậu ta đã uống đến mức mặt đỏ tới mang tai. Trừ La Lệ chỉ uống được một ít ra, hai nam một nữ kia uống rất kinh khủng.
Lại bốn năm ly rượu uống xuống. Rượu trên bàn dần hết, Miêu Miêu vẫy tay gọi thêm hai chai nữa. Cô đang định mở ra uống, đột nhiên một bàn cách đó không xa truyền đến tiếng kêu sợ hãi của một cô gái.
Mọi người thuận mắt nhìn sang, thấy một cô gái đưa tay nhấc chai bia trên bàn, “xoảng” một tiếng đánh lên đầu gã đàn ông bên cạnh, sau đó xoay người bỏ đi.
Hai người đàn ông bên cạnh vất vả lắm mới phản ứng lại được. Một người đàn ông liền đưa tay núm tóc cô gái, kéo ngược lại.
Cô gái kia bị kéo tóc liền hét lên một tiếng chói tai, sau đó bị kéo trở lại cạnh chiếc bàn kia.
Lúc này gã đàn ông bị đán vào đầu sau khi sờ đầu cũng phản ứng lại, chửi một tiếng “con điếm” xong liền tát mạn một cái.
Cô gái bị núm tóc lúc này có muốn tránh cũng không được, “chát” một tiếng, cô đã bị đánh trúng.
Có điều, gã đàn ông đó dường như không có ý địn dừng tay. Cái tát này vừa đán xuống, lại tát tiếp một cái nữa...
Sau khi gã tát liền ba bốn cái thì lại giơ chân đạp cô gái này xuống đất, lạnh giọng nói với hai người bên cạnh:
- Lôi con điếm này đi cho tôi, xem hôm nay gia có giết chết ả không!
Hai người đàn ông bên cạnh nghe gã đàn ông này nói vậy, không nói hai lời liền đưa tay kéo cô gái dưới đất đi.
Cô gái đó bị kéo đi hai bước liền tỉnh táo, bắt đầu lớn tiếng thê lương kêu:
- Cứu mạng... cứu mạng...
Miêu Miêu đang cầm ly rượu nhìn thấy cảnh này, đôi mắt vốn còn chút mê ly lập tức trở nên sắc bén. Cô không hề nghĩ ngợi liền đưa tay vứt ly rượu trên bàn sang.
Giang Nguyên đứng đó, sửng sờ nhìn Miêu Miêu nhấc chiếc ghế bên cạnh lên, “rầm” một tiếng ném về phía hai người đàn ông kia, cứu cô gái trong tay đối phương. Hắn vẫn sửng sờ chưa hồi thần lại. Hắn thật sự chưa từng gặp qua cô gái nào có sức mạnh như vậy.
Miêu Miêu đỡ cô gái dưới mặt đất lên, vừa tức giận mắng gã đàn ông kia:
- Trương Nghĩa Quân... Anh không phải là người à? Đánh con người ta ra thế này rồi anh còn muốn gì nữa?
Gã đàn ông đó bị Miêu Miêu làm cho sửng sốt, trong nháy mắt gã nở nụ cười lạnh, lạnh giọng nói:
- Hồ Miêu... Không liên quan gì đến cô, cô tránh ra cho ông, nếu không đừng trách ông đây dạy dỗ cả cô đấy!
- Trương Nghĩa Quân... Con mẹ anh, anh có còn là đàn ông không... Anh cùng con gái người ta đọ sức cái quái gì...
Lúc này dường như Miêu Miêu cũng rất kiêng kỵ Trương Nghĩa Quân này. Mặc dù cô uống hơi nhiều nhưng cũng không định tiếp tục nảy sinh xung đột với đối phương, chỉ đưa tay kéo cô gái kia xoay người rời đi.
- Hì... Cô nghĩ mình là ai?
Trương Nghĩa Quân nọ gương mặt lạnh lẽo, dùng ánh mắt chỉ thị hai tên đàn ông kia, hai người kia lập tức cản trước mặt Miêu Miêu.
Phan Nghị ở phía sau thấy cảnh này muốn xông lên phía trước nhưng bị Ngô Lượng kéo lại, nói:
- Phan Nghị... Cậu uống nhiều rồi à? Hồ Miêu ngốc, cậu đừng có ngốc vậy... Thằng nhãi kia mất hết tính người, cậu đừng có gây phiền phức cho ông!
- Nhưng...
Phan Nghị nghe thấy lời này vẻ mặt cũng cứng đờ. Dĩ nhiên cậu biết Trương Nghĩa Quân không dễ chọc, nhưng Hồ Miêu cùng mình tới đây nên Phan Nghị không do dự nữa.
- Làm sao bây giờ?
Lúc này Phan Hiểu Hiểu nhìn thấy tình hình bên đó cũng tỉnh rượu một chút. Trương Nghĩa Quân là cháu của Phó thủ tướng Trương, trước nay luôn ngang ngược hoành hành ở Bắc Kinh, không ai dám trêu chọc gã.
Nhìn cảnh này, Giang Nguyên nhíu mày. Với kinh nghiệm mấy năm nay, dĩ nhiên hắn biết mình nên đứng ngoài chuyện gì, lúc nào là không thể ra tay lung tung. Những kẻ ra ngoài gây rối, không biết tự lượng sức mình thường chết sớm nhất.
Mà cái đầm nước Bắc Kinh này quá sâu. Chuyện giữa Thái tử đảng, nếu như nhúng tay vào lung tung, thường sẽ gây ra đại họa. Cho nên, Giang Nguyên nhìn ánh mắt do dự của Phan Nghị, còn cả bên cạnh bao nhiêu người nhìn thấy nhưng không ai dám nhúng tay vào thì lông mày hắn càng nhíu chặt. Cái tên Trương Nghĩa Quân này thật sự khó chọc vào.
Tuy hắn không phải loại người thấy chết không cứu, nhưng nếu chỉ có mình cô gái kia, có lẽ hắn thật sự sẽ không nhúng tay vào lung tung. Cứu người có thể, nhưng nếu còn kéo mình xuống hố thì không cần thiết.
Nhưng giờ Miêu Miêu đã rơi vào trong, hơn nữa giờ cô cũng được coi là bạn hắn, vậy thì chuyện này hơi khó một chút rồi. Nếu đối phương gây bất lợi cho Miêu Miêu, Giang Nguyên phải suy nghĩ xem nên làm như thế nào...
Khuôn mặt Giang Nguyên đang âm trầm rối rắm. Bên kia lại truyền đến một tiếng “chát”. Hắn thuận mắt nhìn sang thấy Miêu Miêu đang che cho cô gái kia sau lưng, còn mình thì bị Trương Nghĩa Quân tát một cái.
- Tránh ra cho ông... nếu không đừng trách ông đây dạy dỗ cả cô...
Trương Nghĩa Quân lạnh lùng nhìn Miêu Miêu, lạnh giọng nói.
Tính tình của Miêu Miêu thật sự nóng nảy, trúng một cái tát không cũng không gì, chỉ nhấc chiếc ghế bên cạnh đập vào Trương Nghĩa Quân.
Bộ dạng dũng mãnh đó của cô khiến hai mắt Giang Nguyên sáng ngời, nhưng rồi lại thở dài, cô nàng này thật dũng mãnh, nhưng cũng đúng là chuyên gây chuyện.
Có điều, Miêu Miêu vừa nhấc chiếc ghế lên đã bị một người bên cạnh đá bay chiếc ghế đi. Miêu Miêu cũng bị một đá này làm ngã ra sau.
Giang Nguyên nhướng mày, chân trượt đến trước, cuối cùng đã đưa tay đỡ được Miêu Miêu trước khi cô ngã.
Miêu Miêu vốn cũng đã hét to lên, đưa tay bảo vệ đầu, có điều cô phát hiện sau lưng đã được một cánh tay vững chắc ôm lấy.
Sau khi Miêu Miêu ngạc nhiên quay đầu nhìn mới phát hiện ra là Giang Nguyên. Trong mắt cô không khỏi lộ ra một tia kinh ngạc cùng vui mừng.
Giang Nguyên cẩn thận đỡ Miêu Miêu dậy, sau đó tùy tiện đứng chắn trước mặt Miêu Miêu, nhìn người đàn ông đá bay chiếc ghế trước mặt, sau đó lại nhìn Trương Nghĩa Quân đứng cạnh, nhẹ nhàng thở dài, sau đó lãnh đạm nói:
- Mấy tên đàn ông các người bắt nạt một cô gái mà được à!
- À... Há... Vậy mới thú vị... thú vị...
Trương Nghĩa Quân nghe thấy lời này liền sửng sốt một lúc, sau đó nở nụ cười lạnh, liếc mắt đánh giá Giang Nguyên rồi giễu cợt nói:
- Không ngờ, vẫn còn kẻ không có mắt...
Đám Phan Hiểu Hiểu và Phan Nghị đằng sau nhìn Giang Nguyên lao ra trong nháy mắt đều sửng sốt, rồi họ lại nhìn Giang Nguyên xung đột với Trương Nghĩa Quân thì không kìm được kêu lên.
Ngô Lượng đứng bên cạnh thấy thế cũng không nhịn được thấp giọng lạnh nở nụ cười:
- Tên nhà quê chán sống...
Chương 223: Đi thì đi
Giang Nguyên nhìn gương mặt cười lạnh trào phúng của Trương Nghĩa Quân chưa kịp nói gì, Phan Hiểu Hiểu đã chạy đến kéo tay áo Giang Nguyên, sau đó quay đầu nhìn Trương Nghĩa Quân, cất giọng nói:
- Trương Nghĩa Quân... Có lẽ anh đã trút giận xong rồi... Chuyện hôm nay cho qua đi...
Trương Nghĩa Quân nghe thấy lời này thì nhìn Phan Hiểu Hiểu, sau đó lại nhìn Giang Nguyên, đột nhiên nở nụ cười:
- Ôi... Tôi biết ai dám quản chuyện của tôi rồi... Hóa ra là Hiểu Hiểu...
- Ngại quá... Anh Quân, hôm nay Miêu Miêu uống nhiều quá... Để hôm khác em mời anh!
Phan Nghị nhìn thấy bộ dạng này của Trương Nghĩa Quân liền bước lên, mỉm cười gật đầu, sau đó định lôi Giang Nguyên và Miêu Miêu rời đi.
Miêu Miêu bị trúng một cái tát, trong mắt rất là không cam lòng, nhưng cô cũng biết Trương Nghĩa Quân không dễ chọc, lập tức kéo cô gái kia rời đi. Có điều, mọi người vừa xoay người thì bị hai tên đàn ông bên cạnh Trương Nghĩa Quân chặn trước mặt.
- Hừ hừ... Cứ đi vậy sao?
Giọng nói lạnh lẽo của Trương Nghĩa Quân vang lên sau lưng hai người.
Cả đám vừa đi được mấy bước thì nhìn thấy hai tên đàn ông vẻ mặt lạnh lẽo đang chặn trước mặt mình thì cứng đờ, đặc biệt là Phan Nghị. Sau khi cậu ta thoáng kinh ngạc lập tức bước lên phía trước, chắn trước mặt đám Phan Hiểu Hiểu.
Bản thân Phan Nghị cũng là thành viên của bên quân đọi, còn được trải qua hai năm huấn luyện đặc chủng. Cậu ta lập tức cảm nhận được sự nguy hiểm và quen thuộc trong khí tức của đối phương.
Hai mắt Giang Nguyên hơi híp lại. Hắn sớm đã nhận ra hai tên thanh niên này không hề đơn giản. Cái ghế đầu tiên của Miêu Miêu có thể đánh sang cứu được cô gái trong tay đối phương là vì đối phương chưa có sự chuẩn bị. Nếu không...
Nhìn động tác này, Phan Hiểu Hiểu và Miêu Miêu đều nhíu mày. Họ biết quả nhiên chuyện này không thể đơn giản như vậy, ai nấy thầm than phiền phức rồi.
- Các người có thể đi... Nhưng bỏ con bé kia lại cho tôi, còn nữa, thằng nhãi kia mau dập đầu với gia...
Trương Nghĩa Quân lạnh giọng nói.
“Thằng nhãi đó? Không phải đang nói mình đấy chứ?” Giang Nguyên nhíu mày, chậm rãi xoay người đi, không nói lời nào. Miêu Miêu bước nhanh đến, nhìn Trương Nghĩa Quân, tức giận nói:
- Trương Nghĩa Quân... anh đừng có quá đáng...
- Quá đáng? Quá đáng là gì? Ông đây đang chơi vui. Cô đến nhúng tay vào... Liên quan gì đến cô? Làm hỏng nhã hứng của ông đây, ông đây không gây phiền phức cho cô là đã nể mặt cô lắm rồi...
Trương Nghĩa Quân lạnh giọng nói:
- Bảo thằng nhãi này dập đầu với ông đây các người sẽ không có chuyện gì. Nếu không hôm nay,... hì hì...
- Trương Nghĩa Quân... Đừng tưởng ai cũng sợ anh... Phan Nghị... chúng ta đi đi... Xem thử ai dám động vào chúng ta...
Đột nhiên một giọng nói ương ngạnh vang lên. Giang Nguyên liền sửng sốt. Chẳng phải Trương Nghĩa Quân này ngang ngược lắm sao? Sao cô nhóc này không sợ?
Giang Nguyên mang theo ánh mắt hoài nghi nhìn sang thì phát hiện, cô bé La Lệ đáng yêu nãy giờ không lên tiếng đã nói câu này.
Trương Nghĩa Quân nghe thấy lời này cũng nhíu mày, nhìn sang cô bé tên La Lệ, rõ ràng trong mắt lóe lên tia kiêng kỵ. Điều này làm cho Giang Nguyên cũng cười khổ một tiếng, nước nơi này quả nhiên quá sâu, ai ngờ một cô bé cứ dính lấy Phan Nghị cũng thâm tàng bất lộ như vậy.
- La Lệ... Chuyện này không liên quan đến cô...
Trương Nghĩa Quân lạnh giọng nói.
- Sao lại không liên quan đến tôi? Chuyện liên quan đến Phan Nghị là liên quan đến tôi...
Cô bé La Lệ trông yếu đuối này đối mặt với Trương Nghĩa Quân không ai dám đối kháng vẫn nũng nịu nói ra câu này, làm Trương Nghĩa Quân lập tức cứng đờ mặt.
Trương Nghĩa Quân nhìn thấy La Lệ gương mặt nũng nịu mang theo chút không vui đang ôm lấy cánh tay Phan Nghị quyết không lùi bước thì biến, cuối cùng gã lạnh giọng nói:
- Được... Các người có thể đi, nhưng cô bé kia thì để lại cho tôi, nếu không... hôm nay các người đừng hòng đi!
Cô gái kia nhìn thấy vẻ mặt âm u của Trương Nghĩa Quân thì vô cùng căng thẳng. Cô tự biết mình mà ở lại chắc chắn sẽ không có kết quả gì tốt. Lúc này cô ôm chặt lấy Miêu Miêu khóc lóc:
- Đừng... đừng... đừng bỏ tôi lại!
Miêu Miêu nhìn thấy khuôn mặt hoảng sợ của cô gái liền cắn răng, hừ giọng nói:
- Yên tâm, sẽ không bỏ cô lại đâu!
- Được... được!
Trương Nghĩa Quân thẹn quá thành giận kêu lên:
- Được lắm, La Lệ... Cô muốn đi, cô có thể đi, nhưng bọn họ đều ở lại đây hết cho ông đây. Ông đây xem ai dám không nể mặt ông đây!
Lúc này không ai dám coi thường lời này của Trương Nghĩa Quân. Cho dù là cô gái như La Lệ lúc này cũng không dám lên tiếng. Dù sao Trương Nghĩa Quân cũng nổi tiếng khó dây vào. Tuy La Lệ không sợ hắn, nhưng dường như nếu phải hoàn toàn trở mặt với Trương Nghĩa Quân, cô cũng tương đối kiêng kỵ.
Lúc này cả đại sảnh đều cứng lại, hai gã thanh niên đứng cản đường phía trước mọi người cũng đều nhìn ra. E đó là cao thủ bên quân đội. Trương Nghĩa Quân thật sự ra lệnh, chỉ e muốn bước ra khỏi đây không dễ dàng gì đâu.
- Làm sao bây giờ?
Lúc này dường như La Lệ cũng hết cách, ôm tay Phan Nghị nói.
Lúc này Phan Nghị cũng chần chừ. Nếu Miêu Miêu cứ kiên trì muốn đưa cô gái này đi, giờ chỉ có cách đánh một trận rồi tính sau. Nhưng đối diện với hai người này chắc mình mình đối phó cũng khó.
Nghĩ tới đây, Phan Nghị chỉ có thể quay đầu sang nhìn Giang Nguyên. Nhưng cậu lập tức bác bỏ suy nghĩ này. Cậu còn được, nhưng cho dù rốt cuộc Giang Nguyên có thể đánh được hay không, nếu Giang Nguyên chọc vào Trương Nghĩa Quân, vậy là sẽ chọc vào phiền thoái lớn.
Trương Nghĩa Quân thật sự không dám làm gì họ, nhưng đối với Giang Nguyên, thì gã sẽ có cách chỉnh Giang Nguyên, với tính cách của gã...
Nghĩ tới đây, Phan Nghị cũng chẳng biết phải làm sao.
Lúc này Miêu Miêu cũng nhìn ra tình thế. Cô biết mình đã đem đến phiền toái cho mọi người. Nhưng cô nhìn cô gái trốn sau lưng mình đang không ngừng khóc lóc. Cô lập tức cắn răng, trầm giọng nói:
- Mọi người đi đi... Tự tớ xử lý!
- Miêu Miêu... Cậu nói gì vậy!
Phan Hiểu Hiểu nghe thấy Miêu Miêu nói vậy liền kinh ngạc nói:
- Nếu đi thì cùng đi... Bọn mình... Bọn mình cũng không sợ hắn!
Bên này mấy người còn đang giằng co, còn cách đó không xa, Kỳ Kỳ còn cả Ngô Lượng chưa từng bước qua đây đang nhìn sang bên này. Kỳ Kỳ lo lắng nói:
- Ngô Lượng, không phải anh với Trương Nghĩa Quân quan hệ rất tốt sao? Anh sang nói thử...
- Bình thường anh còn nói chuyện được với hắn, nhưng em không phải không biết tính cách Trương Nghĩa Quân. Giờ hắn chẳng nể mặt ai đâu!
Ngô Lượng lạnh giọng cười nói:
- Hồ Miêu cũng ngu ngốc quá, không có chuyện gì lại đi đối đầu Trương Nghĩa Quân... Giờ không ai giúp được nữa rồi!
- Vậy giờ phải làm sao?
Nghe Ngô Lượng nói vậy, Kỳ Kỳ căng thẳng nói.
- Có thể làm sao chứ? Xem thôi... Em đừng có ngu ngốc mà chạy qua đó. Lần này họ chịu thiệt chắc rồi... Trương Nghĩa Quân coi trọng thể diện nhất, lần này không ai có thể bảo vệ được con bé kia...
Ngô Lượng hừ giọng cảnh cáo.
Mấy năm nay, tuy chiến lực của Giang Nguyên trong quân đội không phải mạnh lắm, nhưng hắn giỏi nhất là phán đoán tình hình. Ban nãy Phan Nghị nhìn hắn, hắn đã lập tức hiểu được suy nghĩ của cậu ta.
Hắn biết Phan Nghị đang suy nghĩ gì nên lập tức khẽ thở dài. Dù hắn biết chuyện này hắn không nên nhúng vào, nhưng giờ hắn thật sự không thể để mình Miêu Miêu lại.
- Được rồi... Đi thôi...
Giang Nguyên đưa tay vỗ vai Miêu Miêu, sau đó lại mỉm cười gật đầu với Phan Hiểu Hiểu ý bảo không sao, rồi dẫn đầu đi ra ngoài.
Cả đám nhìn sửng Giang Nguyên, nhìn Giang Nguyên đi đến trước mặt hai thanh niên kia.
Hai thanh niên kia thấy Giang Nguyên bước đến thì liếc nhìn nhau. Trên mặt chúng vốn còn nở nụ cười lạnh nhưng lập tức biến mất, sau đó trên mặt liền lộ vẻ ngưng trọng đồng loạt đưa tay chụp lấy bả vai Giang Nguyên.
Giang Nguyên nhìn hai tên một tay bảo vệ trước ngực, một tay chụp qua thì mỉm cười. Hai người này thật sự cũng có chút bản lĩnh.
Tuy nhiên với hai tên trước mặt, nếu là trước đây Giang Nguyên sẽ vô cùng cẩn thận. Nhưng hiện giờ, chỉ cần hắn không gặp phải cao thủ như Tề Nhạc Minh thì cũng chẳng cần phải để ý quá.
Giang Nguyên đưa hai tay ra nhẹ nhàng gạt về phía trước, hai cánh tay đưa ra lóe lên, sau đó lại đẩy nhẹ một cái.
Tay của hai tên thanh niên kia bị Giang Nguyên nhẹ nhàng đẩy đi thì sắc mặt chúng biến đổi mạnh. Hai tên cùng quát nhẹ một tiếng, tay trái bảo vệ trước người siết chặt thành quyền, đang định đấm về phía Giang Nguyên.
Hành động này nói thì chậm nhưng lại xảy ra rất nhanh. Tay của họ vừa siết chặt lại thì tay Giang Nguyên đã đẩy đến, vừa vặn ép lên cánh tay hai người.
Hai chưởng của Giang Nguyên hơi chấn động, hai người cảm thấy như có một áp lực cực lớn không thể kháng cự kéo đến. Sau đó hai người đồng loạt đụng ngã hai cái ghế rồi ngã xuống
Sau khi hai người ngã lăn đi, Giang Nguyên quay đầu lại cười cười, nhìn mọi người nói:
- Được rồi... Đi thôi!
Cả đám sửng sờ nhìn Giang Nguyên, một lúc sau mới phản ứng lại. Dưới ánh đèn lờ mờ bọn họ không hề nhìn rõ động tác của Giang Nguyên, chỉ thấy dường như hai tên thanh niên cản đường đã bị Giang Nguyên đánh ngã. Cả đám đều nhìn Giang Nguyên, rồi lại nhìn hai tên đang cố gắng bò dậy từ trên mặt đất kia. Họ không thể hiểu nỗi sao hai tên trông rất mạnh mẽ này mà lại vô dụng đến thế?
Phan Nghị thì càng sửng sốt, đây rốt cuộc là sao?
Có điều, Phan Hiểu Hiểu ở sau lúc này không muốn nghĩ nhiều, lập tức đẩy đám Miêu Miêu đi ra. Kẻ cản đường đã bị dọn sạch rồi, dĩ nhiên phải mau chóng rời đi thôi. Chỉ cần rời khỏi đây trước, sau này cùng lắm họ cẩn thận một chút đừng để tên chó điên Trương Nghĩa Quân này chặn được là được.
Vẻ mặt Trương Nghĩa Quân vốn âm lạnh đắc ý, nhưng không thể ngờ hai người của mình lại bị một tên nhà quê mặc áo quần bán ven đường đẩy ngã. Sắc mặt gã lập tức cứng đờ, cho đến khi đám người trước mắt bắt đầu đi ra ngoài, gã mới tức giận hét lên:
- Chuyện gì xảy ra? Chuyện gì xảy ra? Triệu Cương, Lý Cường... Chuyện gì xảy ra vậy?
Có điều, hai tên Triệu Cương, Lý Cường kia giãy dụa một lúc trên mặt đất vẫn chưa bò dậy được. Trương Nghĩa Quân nhìn thấy vậy thì thẹn quá hóa giận, hai mắt đỏ kè, hét lên:
- Ai dám đi?
Gã thấy không ai thèm để ý đén gã thì lập tức hét lên, đưa tay chụp một cái ghế, đánh về phía đám người.
Có điều cái ghế đang ở giữa không trung thì đã bị một người giữ chặt lại. Trương Nghĩa Quân phẫn nộ kéo qua, sắc mặt đỏ bừng, nhưng không thể nào làm cho chiếc ghế động đậy được một chút.
Chương 224: Chỉ mày một cái
Cách đó không xa Kỳ Kỳ và Ngô Lượng đều sửng sờ nhìn hắn. Ngô Lượng đang bưng ly rượu lên mép chuẩn bị uống, kết quả quên đưa vào miệng, cái ly nghiêng đi, rượu đổ ra, chậm rãi nhỏ lên bàn mà cả hai người đều không hề phát hiện.
Hai người họ nhìn thấy rõ ràng, hai thanh niên Trương Nghĩa Quân đưa đến cản trước mặt Giang Nguyên, bị hai tay Giang Nguyên nhẹ nhàng đẩy hai cái đã bay đi. Tròng mắt của hai người suýt chút nữa rớt cả ra ngoài. Thằng nhãi như tên nhà quê trước mắt này dám động vào người của Trương Nghĩa Quân, hơn nữa còn động vào một cách dễ dàng thoải mái đến thế?
Hơn nữa cho dù là lúc hắn đối mặt với Trương Nghĩa Quân hình như cũng không hề sợ hãi.
Hai người này đều nhìn sửng, Hiểu Hiểu bên kia nhìn sang, chần chờ một chút, cũng kêu lên:
- Kỳ Kỳ, có đi không?
- A... đi đi...
Kỳ Kỳ nghe thấy tiếng gọi thì sửng sốt, trên mặt lộ ra một tia xấu hổ. Ban nãy ngay cả Hiểu Hiểu, La Lệ đều xông đến, còn mình thì núp sang một bên. Giờ khi Hiểu Hiểu đi vẫn còn nhớ đến mình. Kỳ Kỳ cảm thấy mặt mình nóng lên, vội vàng đáp lời rồi cầm túi xách của mình chạy tới.
Lúc này, Trương Nghĩa Quân nghiến răng, ngay cả gân xanh trên cổ cũng nổi lên nhưng vẫn không thể cướp lại chiếc ghế trong tay Giang Nguyên.
Hai mắt gã bị chất cồn kích thích nên càng đỏ bừng, gã lập tức thả tay, đưa tay ra chụp một chai bia trên bàn bên cạnh, nghiến răng, “choảng” một tiếng đập vào mép bàn, đưa tay muốn đâm về phía Giang Nguyên.
Giang Nguyên nhìn chai bia sắc bén kia thì hơi nhíu mày. Đã hai ba năm rồi không ai dám dùng chai bia đâm mình. Tên lần trước làm vậy với mình lúc đó hình như bị gãy một cổ tay, cộng thêm rách lá lách đấy.
Trương Nghĩa Quân thấy chai bia mình đâm qua, đối phương không kịp né tránh thì trong mắt lộ ra tia hưng phấn và tàn nhẫn.
Có điều, trong nháy mắt nụ cười của gã liền cứng ngắc. Bởi vì có một bàn tay không biết nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay gã từ bao giờ. Mặc dù chỉ nhẹ nhàng giữ, nhưng lại giống như có một chiếc còng cố định chặt tay gã, khiến gã không thể nhúc nhích.
Trong lúc gã nghiến răng, tiếp tục cố sức đâm chai bia trong tay qua, gã cảm thấy bàn tay trên cổ tay mình dần cứng như kìm sắt, làm gã không kìm được mà rên lên.
- Buông tay...
Gã nghe thấy một âm thanh khe khẽ truyền vào trong tai mình, nhưng gã cảm thấy rất chói tai. Giống như một cây kim cứng đang đâm vào sự kiêu ngạo của gã, sự tự tôn của gã. Sâu thẳm trong lòng gã toát ra một tia oán độc và phẫn nộ.
Giang Nguyên lẳng lặng nhìn tên trước mắt, nhìn đôi mắt gã đang càng lúc càng đỏ lên, còn cả sát ý và sự tức giận cuồng bạo trong đôi mắt gã...
Trên mặt Giang Nguyên bắt đầu lộ ra tia trào phúng...
Cho dù anh có quyền thế chừng nào, nhưng khi nó tạm thời không phát huy được tác dụng, anh sẽ phát điên như vậy, đúng là tự mình gây mắt mặt mình mà.
Cho nên, Giang Nguyên không chút thương xót. Hắn nhìn tay trái của Trương Nghĩa Quân đang điên cuồng vươn ra định chụp một chai bia khác, tay hắn liền nhẹ nhàng siết chặt cổ tay Trương Nghĩa Quân.
- A...
Trương Nghĩa Quân lập tức kêu lên thảm thiết. Nửa chai bia trong tay gã rơi xuống. Tay trái cũng lập tức thu lại, ôm cổ tay phải kêu la thảm thiết.
Tiếng kêu thảm thiết của Trương Nghĩa Quân khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc. Đám Phan Hiểu Hiểu kinh ngạc, Giang Nguyên không làm gì Trương Nghĩa Quân đấy chứ? Nếu Giang Nguyên thật sự làm gì Trương Nghĩa Quân này thì rắc rối lớn rồi.
Hai người Triệu Cương, Lý Cường vừa mới bò dậy từ mặt đất, nghe thấy tiếng kêu thảm của Trương Nghĩa Quân sắc mặt liền biến đổi. Hai người đồng loạt rống lên, đánh về phía Giang Nguyên.
Giang Nguyên đưa lưng về phía hai người, nghe thấy hai người sau lưng hét rống lên, khóe miệng khẽ nhếch lên. Đồng thời hắn xoay người, đối mặt với hai tên thanh niên đang lao đến, đồng thời đưa Trương Nghĩa Quân đứng chắn trước người.
Hai người đang lao được nửa đường thấy Trương Nghĩa Quân chắn phía trước, cả hai lập tức cả kinh, vội vàng dừng lại.
- Mày đừng có làm bậy...
Người thanh niên tên Triệu Cương kia nhìn thấy Trương Nghĩa Quân bị khống chế chặt trước người Giang Nguyên, sắc mặt tái đi, lớn tiếng cảnh cáo.
Còn Trương Nghĩa Quân bị Giang Nguyên ném rồi vặn, cánh tay còn bị Giang Nguyên bẻ ngược ra sau, lúc này đang nhe răng nhếch miệng, đôi mắt đầy phẫn nộ nhìn hai kẻ sợ ném chuột vở đồ trước mặt.
- Đám vô dụng...
Sau khi Trương Nghĩa Quân tức giận mắng một câu liền tức giận rú lên:
- Mày biết tao là ai không? Thả tao ra...
Giang Nguyên lãnh đạm cười một tiếng, nói:
- Tao không biết mày là ai, cũng không muốn biết mày là ai... chỉ có điều hôm nay ngại quá...
Dứt lời, Giang Nguyên cũng không thèm để ý đến gã nữa, chỉ nhìn hai tên thanh niên cản trước mặt nói:
- Được rồi... Nhường đường, tao không làm gì nó đâu!
Nghe Giang Nguyên nói vậy, Triệu Cương và Lý Cường mới thở phào nhẹ nhỏm, hai người nhìn nhau một cái sau đó chậm rãi nhường đường. Giờ họ chỉ cần đảm bảo sự an toàn của Trương công tử, còn những chuyện khác không nằm trong phạm vi lo lắng của họ.
Đương nhiên, chủ yếu nhất là, bọn họ cực kỳ kiêng kỵ Giang Nguyên. Ban nãy tuy hai người cảm nhận được sự bất phàm của đối thủ này của mình, nhưng họ thật sự không ngờ, vừa giao thủ đã bị đối phương dễ dàng đánh bay đi.
Cho nên, giờ đối mặt với Giang Nguyên họ không chút tự tin. Chỉ cần đối phương không làm tổn thương Trương công tử, vậy thì mọi chuyện dễ nói rồi.
Trương Nghĩa Quân thấy hai người này thật sự tránh ra, vốn gã đang định chửi mắng, nhưng tay Giang Nguyên vừa khẽ dùng lực, gã liền đau đớn kêu lên, làm sao còn thốt nên lời nữa.
Lúc này đám Phan Hiểu Hiểu đứng cách đó không xa thấy Giang Nguyên đang kẹp lấy Trương Nghĩa Quân, sắc mặt đều hơi biến đổi. Có điều giờ còn cách nào khác chứ? Chứ có thể rời đây trước rồi tính.
Cả đám cùng ra ngoài, còn Triệu Cương và Lý Cường cũng đi sát theo sau họ, phía sau còn có cả một đám người xem náo nhiệt. Nên biết người thật sự dám động vào Trương Nghĩa Quân này không nhiều lắm, số lần náo nhiệt như thế này rất ít, không xem một chút uổng lắm.
Trong đám người này có cả Ngô Lượng. Y nhìn tình cảnh trước mắt, nhìn bộ dạng thoải mái của Giang Nguyên trong lòng thầm khiếp sợ. Người có thể đi cùng đám Phan Hiểu Hiểu chắc chắn không phải loại không đầu óc. Tên này dám làm vậy với Trương Nghĩa Quân, rốt cuộc thằng nhãi này ngốc thật, hay có chỗ dựa của mình? Lẽ nào sau lưng thằng nhãi này...
Giờ chính y cũng không hiểu được. Vì vũng nước Tứ Cửu thành này quá sâu. Cho dù từ nhỏ y lớn lên ở Tứ Cửu thành nhưng vẫn không thể tự tin có thể nắm rõ chi tiết của mọi người.
Ra đến cổng, Giang Nguyên cũng thoải mái buông tay, chậm rãi đi đến sau lưng mọi người.
Cuối cùng Trương Nghĩa Quân cũng được giải phóng. Sau khi gã thở phào nhẹ nhõm thì trong mắt lại lóe lên tia hung dữ. Gã lớn thế này rồi có bao giờ phải chịu thiệt như vậy. gã lập tức quay đầu lại lớn tiếng quát mắng:
- Hai thằng ngu các người... đánh chết hắn cho tôi...
Có điều gã vừa mới nói xong câu này, quay đầu lại, nhìn Giang Nguyên với ánh mắt oán hận. Gã thấy Giang Nguyên nghe thấy câu vừa rồi của gã liền chậm rãi dừng bước, xoay người lại, đang lẳng lặng nhìn gã, sau đó đưa một ngón tay ra, nhẹ nhàng chỉ gã.
Trương Nghĩa Quân chỉ nhìn Giang Nguyên một cái trong lòng bất giác ớn lạnh. Vì trong hai mắt Giang Nguyên lúc này dường như đang tản ra sát khí dày đặc khiến người ta sợ hãi.
Trong đầu Giang Nguyên lúc này cũng lóe lên một giọng chỉ thị...
- Phóng ra Thiên phú Mê Hoặc cấp 1...
Giang Nguyên chỉ liếc mắt nhìn Trương Nghĩa Quân, sau đó nhẹ nhàng chỉ ngón tay vào y, rồi chậm rãi xoay người đi, mỉm cười đi về phía đám Phan Hiểu Hiểu đang vô cùng căng thẳng.
Trương Nghĩa Quân bị Giang Nguyên nhìn vậy, sau đó lại bị chỉ một cái, sắc mặt đột nhiên trắng bệch, giống như gặp phải chuyện gì cực kỳ sợ hãi, đặt mông ngồi phịch xuống đất.
Hai người Triệu Cương và Lý Cường vốn luôn nghe theo mệnh lệnh của gã lúc này vội vàng chạy đến đỡ Trương Nghĩa Quân dậy. Trong lòng họ thầm thở phào nhẹ nhỏm. Nếu thật sự bắt họ đi đối phó với người kia họ sẽ đổ mồ hôi. Hai người thật sự sẽ nghĩ đến cái chết, vì làm vậy chẳng phải tự đi tìm đường chết sao?
Còn Giang Nguyên lúc này trong lòng cũng buồn bực. Ban nãy cách hơi xa một chút, hắn dốc toàn lực khởi động một lần Mê Hoặc, vậy mà hắn vẫn bị ảnh hưởng bởi chất cồn trong người Trương Nghĩa Quân. Hắn đã uy hiếp Trương Nghĩa Quân một trận, nhưng năng lượng cũng tiêu hao mất hơn tám điểm, điều này khiến hắn vô cùng bực bội.
Nên biết từ sau khi đến đuôi thứ ba, muốn tích lũy một chút năng lượng đều khó hơn trước đây rất nhiều. Lần này tiêu hao mất tám điểm sao có thể khiến hắn không xót của được chứ.
Mọi người nhìn thấy bộ dạng rối rắm của Giang Nguyên còn tưởng hắn đang oán trách vì đã kết thù với Trương Nghĩa Quân, nhưng không hề biết hắn bực bội là vì chuyện này.
Có điều, mọi người cũng rất sửng sờ, thật sự không hiểu sao, Giang Nguyên chỉ chỉ Trương Nghĩa Quân một cái, vậy mà tên Trương Nghĩa Quân hoành hành khắp Tứ Cửu thành này lại bị dọa đến như vậy.
- Đi thôi đi thôi... thời gian không còn sớm nữa...
Giang Nguyên đi đến bên mọi người tùy tiện phất phất tay, nói.
- Ờ...
Tuy trong lòng mọi người tràn đầy nghi hoặc, nhưng giờ cũng thực sự đã nợ một món nhân tình, giờ không xảy ra chuyện gì lớn, có thể đi, dĩ nhiên không ai truy vấn gì nữa. Họ chỉ gật đầu rồi chia nhau lên xe.
Đám người vây xem nhìn mấy chiếc xe nhanh chóng rời đi liền nhìn sang Trương Nghĩa Quân sắc mặt đang trắng bệch, thần sắc có vẻ hoảng sợ đang được Triệu Cương và Lý Cường đỡ dậy kia. Trong lòng họ cũng tràn đầy nghi ngờ. Nhưng náo nhiệt đã hết rồi, họ sợ Trương Nghĩa Quân mất mặt thẹn quá thành giận cắn loạn người khác nên ai nấy đều vội vàng tản đi.
Chỉ có Ngô Lượng trong lòng tràn đầy nghi hoặc và rối rắm. Trong đầu y thỉnh thoảng lại hiện lên gương mặt vừa trẻ vừa lãnh đạm kia, trong lòng thầm nghĩ: “Tên nhãi này rốt cuộc có gốc gác như thế nào? Chẳng lẽ là con cháu ngoài giá thú của vị nào đó?”
Còn Trương Nghĩa Quân vừa được Triệu Cương và Lý Cường đỡ dậy, lúc này ánh mắt dần rõ ràng hơn, nhớ lại cảnh ban nãy, khuôn mặt bắt đầu lúc xanh lúc đỏ...