Tin tức Giang Nguyên bị Hiến Binh mang đi rất nhanh truyền khắp bệnh viện Đa khoa ba quân chủng.
Có người vui, có người buồn.
Người lo lắng chiếm đa số. Ít nhất là các nhân viên của bệnh viện Đa khoa ba quân chủng, nhóm người Chủ nhiệm Triệu vừa mới trở về, tâm trạng của ai cũng không tốt.
Còn có Khâu Dương Nguyên nữa. Vất vả lắm mới kiếm được một Phó Chủ nhiệm đáng tin cậy, lại còn một đám học sinh đang hưng phấn duỗi cổ chờ Giang Nguyên đến dạy. Đột nhiên...
- Ai cha, lão Khâu, tôi đã nói rồi, Giang Nguyên vẫn còn chưa đáng tin cậy đâu. Tuổi trẻ đã leo lên được chức vụ cao như vậy, sau lưng không có quỷ là không được.
Phó giáo sư Chu Kiến Quốc chậm rãi bưng tách trà lên nhấp một ngụm, làm ra biểu hiện cao thâm khó lường, mỉm cười nói.
Nhìn Chu Kiến Quốc, Khâu Dương Nguyên cảm thấy buồn bực. Nhưng bây giờ cũng không còn cách nào khác. Giang Nguyên không có ở đây, ông đành phải mời Chu Kiến Quốc đến dạy thay một buổi:
- Ai biết lại là như thế chứ? Lão Chu, phiền anh vất vả chút rồi.
- Chủ nhiệm Khâu, anh đã nói như vậy thì tôi cũng đành phải làm thôi.
Nghe Chủ nhiệm Khâu nói như thế, Chu Kiến Quốc làm ra vẻ cố mà làm, đứng dậy bước ra khỏi phòng làm việc.
Nhìn vẻ mặt của Chu Kiến Quốc bước ra khỏi phòng làm việc, sắc mặt Khâu Dương Nguyên vô cùng khó coi. Nghĩ đến nghĩ lui, Chủ nhiệm Tiểu Giang vẫn tốt hơn, nhìn còn đẹp mắt hơn gã Phó chủ nhiệm Chu Kiến Quốc già nua kia nhiều.
- Cha, Giang Nguyên vừa mới bị phòng Điều tra của Hiến Binh bắt mang đi rồi.
Sau khi nhận được điện thoại của Giang Nguyên, mặc dù Dương Vân Dương không cảm thấy lo lắng nhưng vẫn báo lại với Dương lão một tiếng.
Dương lão nhận được điện thoại, vẫn rất bình tĩnh, mỉm cười nói:
- Nghĩ không ra động tác của bọn họ nhanh như vậy. Xem ra là có chút ý nghĩa đây.
Dương Vân Dương cười nói:
- Cha, vậy còn Giang Nguyên thì sao?
- Không sao đâu. Cậu ấy chỉ chịu ủy khuất chút thôi. Dù sao một hai ngày nữa cũng có người nhảy ra ngoài.
Dương lão thản nhiên nói.
- Có người nhảy ra ngoài?
Con đường tin tức của Dương Vân Dương không thể sánh bằng Dương lão, lúc này không khỏi hiếu kỳ hỏi.
Dương lão cười nói:
- Con có nghe nói chuyện này chưa? Hai ngày trước, có người nói Giang Nguyên sẽ gặp xui xẻo.
- Ồ, là Viên Nhất Chương?
Nghe đến đó, Dương Vân Dương có chút sửng sốt, sau đó gật đầu:
- Khó trách. Haha, được rồi, lần này cũng nên chỉnh bọn họ một lần.
- Ừm, vì thế con cũng yên tâm đi.
Đây là lần đầu tiên Giang Nguyên đến tổng cục Chính trị, nhưng hắn không có thời gian thưởng thức khung cảnh một trong bốn trung tâm hành chính lớn của quốc gia, đã bị trực tiếp đưa đến một căn lầu nhỏ, sau đó bị mang vào phòng thẩm vấn.
Sau khi bảo Giang Nguyên ngồi xuống, vị Thượng tá gật đầu chào Giang Nguyên một cái rồi bước ra ngoài.
- Cũng may là đã ăn cơm trưa, nếu không chỉ sợ sẽ bị đói bụng chết mất.
Giang Nguyên ngồi trên ghế thẩm vấn lạnh lẽo, tay sờ bụng. Nếu đối phương không vội, có lẽ hắn sẽ đánh một giấc.
Nhưng, tất nhiên là không có chuyện tốt như vậy rồi. Đối phương đang nóng lòng đối phó hắn như vậy, làm sao có thể để cho hắn an dật được chứ?
Rất nhanh, cánh cửa phòng thẩm vấn được đẩy mạnh ra, sau đó có hai người bước vào.
Nhìn hai người ngồi xuống trước mặt mình, hai mắt Giang Nguyên nheo lại. Một người là Thượng tá, một người là Trung tá. Giang Nguyên nhịn không được mà cảm thán một câu:
- Quả thật là một trong bốn Tổng cục Hành chính của quân đội, quan quân có thể bó thành một bó.
- Trung tá Giang Nguyên đúng không? Tôi là Phó trưởng phòng Lô Khải Long của phòng Điều tra lực lượng Hiến Binh. Đây là Lạc Dương Binh của phòng Điều tra. Hôm nay chúng tôi có chút vấn đề muốn tìm cậu xác minh một chút.
Ánh mắt của vị Thượng tá vô cùng sắc bén, lạnh lùng nhìn Giang Nguyên một cái.
Nhìn ánh mắt của vị Thượng tá, Giang Nguyên lãnh đạm cười, sau đó nói:
- Đúng, tôi là Giang Nguyên.
- Giang Nguyên, 24 tuổi, người Vân Giang, tỉnh Nam?
Thấy Giang Nguyên vẫn ngồi bất động, ánh mắt vị Thượng tá liền hiện lên ánh sáng lạnh, sau đó nhìn vào xấp văn kiện trong tay, lạnh giọng hỏi.
Giang Nguyên miễn cưỡng dựa lưng vào ghế, nói:
- Đúng.
Nhìn bộ dạng lười biếng của Giang Nguyên, gương mặt Lô Khải Long hiện lên sự giận dữ nhưng chỉ lóe lên một chút rồi biến mất.
Tiếp tục hỏi:
- Một tuần trước cậu còn chưa là quân nhân, đột nhiên mấy ngày trước được bổ nhiệm quân hàm Trung tá, lại còn được phân làm Phó chủ nhiệm khoa Chấn thương chỉnh hình của bệnh viện Đa khoa ba quân chủng và Phó chủ nhiệm khoa Cấp cứu chấn thương trong chiến tranh của học viện quân y?
Nghe xong, ánh mắt Giang Nguyên lóe lên, lúc này mới xác định được nguyên nhân mình bị mang đến đây, trong lòng thoáng sửng sốt, nhưng rồi lại mỉm cười. Hắn thật không ngờ vì chuyện này mà hắn bị mang đến đây. Vốn còn tưởng rằng...
Thả lỏng một hơi, Giang Nguyên gật đầu, cũng chẳng muốn đáp lời.
Thấy vẻ mặt như vậy của Giang Nguyên, sự tức giận trong mắt vị thượng tá lại càng nhiều hơn, nhưng y cũng biết, y muốn động tiểu tử này cũng không động được. Chỉ có thể hy vọng khai thác được chút nào hay chút đó.
Nửa tiếng sau, Giang Nguyên vẫn thoải mái ngồi yên một chỗ, còn Lô Khải Long và Lạc Dương Binh thì có chút bất đắc dĩ. Bởi vì bọn họ hỏi đến hỏi lui, Giang Nguyên cái gì cũng nói không biết.
- Giang Nguyên, cậu nên biết rõ chính sách của Đảng, thẳng thắn thì được khoan dung, kháng cự thì bị nghiêm trị. Thành thật khai ra, nếu không, đến lúc đó tội sẽ càng gia tăng.
Lô Khải Long thấy Giang Nguyên vẫn bất động, tức giận quát lên.
Nhìn sắc mặt đột biến của Lô Khải Long, Giang Nguyên khẽ cười một tiếng, thoáng ngồi ngay ngắn, sau đó nhìn Lô Khải Long, lãnh đạm nói:
- Trưởng phòng Lô, những gì tôi nói đều là thật. Rốt cuộc là tại sao tôi lại nhận được quân hàm Trung tá,, tôi cho rằng là vì tôi biết phối hợp tuyên truyền. Còn về chức vụ ở bệnh viện Đa khoa ba quân chủng và học viện quân y, tôi cũng không biết vì sao.
- Hơn nữa, nếu các người muốn điều tra nơi phát ra lệnh cụ thể, tôi nghĩ cũng đơn giản thôi, không cần phải hỏi tôi mà.
Giang Nguyên nhìn hai người:
- Chính bản thân tôi cũng cảm thấy hiếu kỳ, nếu các người điều tra ra được, xin hãy nói với tôi một tiếng.
- Cậu...
Nhìn Giang Nguyên vẫn thản nhiên như cũ, Lô Khải Long chỉ thiếu điều không phun máu.
Nhưng bây giờ y quả thật không thể dùng một số thủ đoạn đặc biệt để đối phó Giang Nguyên. Bởi vì y biết sau lưng Giang Nguyên có bối cảnh rất lớn. Nếu y dùng thủ đoạn với Giang Nguyên, một khi truyền ra ngoài, mất nhiều hơn được. Mà bây giờ lại hỏi không được, Hiến Binh cũng chẳng còn biện pháp nào, chỉ có thể duy trì giữ Giang Nguyên ở lại càng lâu càng tốt.
Trong lúc y cảm thấy bất đắc dĩ, bên ngoài bước vào một người, nói nhỏ vài câu vào tai Lô Khải Long.
Nghe xong, sắc mặt Lô Khải Long liền trở nên vui vẻ. Đợi sau khi người kia ra ngoài, liền vỗ bàn thật mạnh, trừng mắt nhìn Giang Nguyên, lạnh giọng đáp:
- Cậu dám tập kích Hiến Binh? Giang Nguyên, lần này cậu phiền phức chắc rồi.
Nhìn bộ dạng đắc ý của Lô Khải Long, Giang Nguyên nhún vai, sau đó cười nói:
- Phiền phức có lớn hay không thì không phải do anh quyết định. Nếu anh muốn dùng danh từ này, giữ tôi ở lại thêm hai ngày thì cứ việc làm. Tôi không có ý kiến.
- Cậu...
Thấy Giang Nguyên vẫn bàng nhiên như cũ, Lô Khải Long tức đến mức tay phát run, nhưng cũng không còn biện pháp nào khác, đành lạnh giọng nói:
- Được, vậy cậu ở trong này một ngày đi. Để tôi xem đến lúc đó cậu còn cứng họng được nữa hay không.
Sau đó bấm một cái nút trên bàn, rất nhanh có hai Hiến Binh bên ngoài tiến vào.
- Đưa cậu ta đến phòng biệt giam.
Lô Khải Long lạnh giọng nói.
- Vâng.
Hai Hiến Binh kêu lên một tiếng rồi mang Giang Nguyên ra ngoài.
Giang Nguyên một chút cũng không kháng cự, mỉm cười nói với Lô Khải Long:
- Trưởng phòng Lô, tôi ở lại chỗ của anh nghỉ ngơi một chút. Nhưng anh có tin hay không, hai ngày nữa, chính anh sẽ mời tôi ra ngoài đấy.
- Hừ, hai ngày...Cậu nằm mơ đi.
Lô Khải Long khẽ hừ một tiếng, khinh thường nói.
Giang Nguyên nhún vai, sau đó mỉm cười, không nói gì, chỉ theo hai Hiến Binh đi ra ngoài.
Nhìn theo bóng lưng của Giang Nguyên biến mất ngoài cửa, lúc này Lô Khải Long mới hậm hực ngồi xuống, lạnh lùng nói:
- Người này thật sự không phải quả hồng mềm. Nhưng cũng may là còn có nhược điểm. Nếu không, chúng ta thật không có biện pháp giữ cậu ta ở lại.
Sắc mặt của Lạc Dương Binh cũng không được đẹp cho lắm, trầm giọng nói:
- Tiểu tử này không hề sợ hãi, xem ra sau lưng cậu ta đúng là có người. Chúng ta phải cần chú ý một chút.
- Sợ cái gì chứ? Hiến Binh của tổng cục Chính trị chính là trông nom chuyện này. Dù sao cũng là chúng ta nhận được lệnh điều tra. Có vấn đề gì, cũng không đổ hết lên người chúng ta được.
Lô Khải Long không phục, hừ nhẹ một tiếng. Là Trưởng phòng phòng Điều tra của lực lượng Hiến Binh, y chính là lần đầu tiên gặp phải trường hợp khó nuốt đến như vậy, nhưng lại không thể đụng vào đối phương. Nếu không phải đối phương dám tập kích Hiến Binh, y thật đúng không còn cách giữ đối phương ở lại.
Nghĩ đến đây, Lô Khải Long cười lạnh:
- Bây giờ chỉ cần giữ cậu ta lại vài ngày, tôi không tin rằng cậu ta còn cứng họng được. Đến lúc đó, chúng ta muốn biết cái gì thì có thể biết cái đó, thuận lợi bàn giao lại cho cấp trên.
Lạc Dương Binh bên cạnh cũng gật đầu, chỉ là trong lòng không cảm thấy yên tâm. Tiểu tử này tự tin như vậy, còn nói nhiều nhất là hai ngày nữa hắn sẽ ra ngoài, chẳng lẽ cấp trên không lo lắng chuyện này sao?
Nhưng lúc này gã cũng không suy nghĩ quá nhiều. Dù sao cũng chỉ là chấp hành mệnh lệnh mà thôi.
Chương 381: Chiến đấu
Biệt giam chính là biện pháp xử phạt rất nghiêm trọng.
Đặc biệt ở tổng cục Chính trị này, nơi giam cầm Giang Nguyên lại là một căn phòng vô cùng chật hẹp. Rộng hai thước, dài ba thước, chỉ đặt có một cái giường đơn. Nơi cao nhất có một cái cửa sổ nhỏ chỉ đủ một tia ánh sáng yếu ớt chiếu qua.
- Vào đi. Hãy ngoan ngoãn mà ở trong đó.
Sau khi hai Hiến Binh đẩy Giang Nguyên vào trong, liền đóng cửa rầm một cái. Giang Nguyên đứng trong phòng biệt giam, mỉm cười, sau đó nằm lên giường.
Đối với người khác mà nói, họ sẽ phải gánh áp lực cực độ trong hoàn cảnh này. Ở một lúc lâu thôi đã không chịu nổi rồi. Nhưng đối với Giang Nguyên mà nói, một hai ngày, thậm chí mười ngày nửa tháng cũng chẳng sao.
Hắn nhắm hai mắt, vận hành Ngũ Cầm Hí, sau đó tiến vào mộng cảnh, ở trong mộng cảnh đi theo tổ sư gia học tập các loại bệnh cùng chẩn đoán và trị liệu.
Đối với con đường y học mà nói, vĩnh viễn không bao giờ có điểm dừng. Cho dù Giang Nguyên tự tin có thể ứng phó với đại đa số các loại bệnh, nhưng vẫn còn có rất nhiều loại bệnh hiếm thấy. Có đôi khi cũng không đơn giản trị liệu. Bây giờ có rất nhiều bệnh nan y như ung thư chẳng hạn, muốn trị liệu, đôi lúc y học cũng phải bó tay.
Trong lúc Giang Nguyên đang nhàn nhã nằm ngủ, bên ngoài gió bão lại nổi lên. Bất luận là giới chính trị hay là quân đội, một luồng gió lớn đang thổi khắp nơi. Không ít người, muốn hay không muốn đều dần dần bị cuốn vào trong.
Mặc dù không ai nhìn thấy được, thậm chí có một số cán bộ tầng thấp ở Bắc Kinh cũng không nhìn ra được bên trong có bất cứ điều gì khác thường, nhưng một số cán bộ tầng trung đã bắt đầu ngửi ra được khí tức khác thường. Hướng gió hoàn toàn rất lạ.
Những cán bộ tầng cao không bị cuốn vào thì câm như hến. Còn cán bộ phái Dương mà ý thức được mình đã bị cuốn vào trong cơn gió thì bắt đầu sợ hãi. Bởi vì bọn họ phát hiện, có một luồng sức mạnh cường đại đã bắt đầu phát triển.
Điện thoại trong thư phòng Dương gia thỉnh thoảng lại vang lên. Mà điện thoại di động của Dương Vân Dương cũng vang lên không ngừng. Là một trong những nhân vật đầu lĩnh của phái Dương, Dương Vân Dương tất nhiên là mục tiêu để các cán bộ phái Dương dựa vào.
- Không sao đâu, cứ để bọn họ làm đi. Yên tâm nhé.
- Lão Trương, đừng khẩn trương, không có việc gì đâu.
Liên tiếp sáu bảy cuộc điện thoại gọi đến, Dương Vân Dương lại gọi cho Dương lão.
- Xem ra bọn họ đã không nhịn được rồi.
- Rất nhanh sẽ kết thúc thôi.
Sau khi nghe Dương lão nói, Dương Vân Dương cũng thả lỏng tinh thần. Nếu lão gia tử đã nói như thế, hết thảy sẽ kết thúc nhanh thôi.
Gió bão bên ngoài vẫn thổi, nhưng Giang Nguyên vẫn lẳng lặng nằm trong phòng giam. Hắn đã ở trong này một ngày một đêm rồi.
Một ngày một đêm, ngoại trừ ba bữa cơm, sau khi hắn tỉnh lại thì lại ngủ tiếp, điều này khiến cho hai thủ vệ bên ngoài có chút kinh ngạc.
- Tiểu tử này không có vấn đề gì chứ?
Một thủ vệ trong đó có chút tò mò nhìn qua ô cửa nhỏ, nhìn tình huống bên trong một chút.
- Còn có vấn đề gì nữa?
Một thủ vệ khác nói:
- Người này ăn cơm xong rồi ngủ, ngủ xong rồi ăn, hết ăn lại ngủ, cố gắng hưởng thụ. Một chút cũng không hoảng hốt như những người khác. Xem ra, có nhốt mười ngày nửa tháng cũng không sao.
- Đúng, đúng.
Một thủ vệ khác cũng gật đầu đồng ý. Quả thật tên tiểu tử này ngủ rất ngon, xem ra là không có vấn đề gì.
Lúc này, trong cơ thể Giang Nguyên, năng lượng khí không ngừng vận hành trong các kinh mạch toàn thân. Khí tức năng lượng tràn ngập không gian chung quanh, sau đó tập trung vào cơ thể Giang Nguyên.
Hình xăm trên cánh tay trái của Giang Nguyên chậm rãi lóe lên.
Trong đầu Giang Nguyên, tổ sư gia vẫn tiếp tục trị liệu cho người bệnh. Tất cả các bệnh nhân trên cơ bản đều là người bị ngoại thương. Hiện tại tổ sư gia đang sắc một chén thuốc đơn giản, còn có một số dụng cụ phẫu thuật đơn giản, có thể là tiến hành giải phẫu cho bệnh nhân.
Trong trạng thái mơ màng, Giang Nguyên lẳng lặng nhìn động tác của tổ sư gia. Mặc dù hắn không lên tiếng hỏi, nhưng những kinh nghiệm này đều thẩm thấu hết vào đầu của hắn.
Trong lúc hắn đang ngủ say, Phó thủ tướng Vương, người đã tạo nên cơn gió lần này đang đắc ý bàn luận công việc.
- Tiểu Trương à, cẩn thận một chút. Lần này dựa hết vào cậu đấy.
- Xin ngài hãy yên tâm, hết thảy đã có tôi. Chuyện lần này nhất định sẽ thuận lợi.
- Được, cũng chỉ có cậu là có thể dựa vào. Nếu chuyện lần này thành, mọi người có thể tưởng tượng được viễn cảnh sắp đến rồi.
Rất nhanh, một cuộc họp không chính thức đang được triển khai tại một nơi nào đó ở Bắc Kinh, bao gồm một số cán bộ quân sự lẫn chính trị.
- Lần này, chung quy chính là Trương Nghĩa Long đã lợi dụng chức quyền làm ra mấy chuyện phản nguyên tắc. Quả thật quá cuồng vọng. Cậu ta là bị người ta sai khiến hay là cố tình...
- Đúng, chúng tôi rất hoài nghi điểm này. Xin thượng cấp cho phép điều tra.
Nghe một số cán bộ này nói, có người cũng không có lực chống cự, thậm chí giải thích cũng không, sau đó lại có người gật đầu:
- Được, chúng ta đem việc này thông báo lên cấp trên.
- Vương lão, chuyện đã làm thỏa đáng rồi. Bọn họ đồng ý đem chuyện này báo cáo lên cấp trên.
Một người khoảng hơn năm mươi tuổi, được gọi là Tiểu Trương hưng phấn nói.
- Tốt tốt, lần này vất vả cho cậu rồi. Tiểu Trương, cậu đúng là có công đầu.
Một giọng nói già nua mang theo chút hưng phấn trầm giọng nói.
- Cảm ơn Vương lão.
Sau khi Tiểu Trương cúp điện thoại, liền trở về phòng, không ngừng ảo tưởng mọi việc, phỏng chừng sau này ông ta sẽ có thêm một phong hào khác.
Hoài Nhân Đường, Dương lão đang ngồi trên ghế khách quý uống trà.
Còn ở vị trí chủ vị, một lão nhân gia khác đang cúi đầu xem xét văn kiện, sau đó lắc đầu cười khổ:
- Lão Vương này, đúng là...
Dương lão chỉ cười mà không nói, nhẹ nhàng lắc đầu.
Lão nhân gia kia cầm điện thoại lên, bấm một dãy số, nói:
- Lâm Thiếu Ba phải không? Nghe nói có một vị Trung tá tên Giang Nguyên bị nhốt trong phòng tạm giam ở chỗ các người phải không? Mau thả cậu ta ra đi. Công việc của cậu ấy rất nhiều và quan trọng, có biết chưa?
Chương 382: Nghiệt súc
Sắc mặt Lô Khải Long không được tốt lắm. Sáng nay, y nhận được điện thoại của Cục trưởng tổng cục Chính trị. Trong điện thoại, Tổng cục Lâm rất không vui mà hỏi y, có phải bên Hiến Binh đang giam cầm một người là Trung tá Giang Nguyên hay không.
Sau đó, y bị mắng cho một trận, bảo phải lập tức thả ngay người đó, đồng thời phải đưa đối phương trở lại tổng viện tam quân.
Mặc dù y có thể trực tiếp phái người đi thả Giang Nguyên ra, sau đó đưa Giang Nguyên trở về, nhưng Cục trưởng Lâm đã nói như thế, trong lòng Lô Khải Long hết sức bất an. Có thể làm cho Cục trưởng Lâm đích thân nhúng tay vào việc này, lại thận trọng như thế, có thể thấy được nơi phát ra mệnh lệnh này mạnh như thế nào.
Vì thế, Lô Khải Long đột nhiên cảm thấy được mình làm việc có chút quá phận. Sớm biết rằng lai lịch của tên tiểu tử kia mạnh như thế, hôm qua y sẽ không quá đáng như vậy. Nhớ đến thái độ của Giang Nguyên ngày hôm qua, lúc này Lô Khải Long không tức giận mà chỉ là buồn bực. Tại sao hôm qua y lại không nhìn ra được chứ?
- Ồ, Trưởng phòng Lô, tại sao anh lại đến đây?
Nhìn cánh cửa được mở ra, Giang Nguyên vừa mới ăn xong bữa sáng liền mỉm cười đứng dậy.
Nghe Giang Nguyên nói, sắc mặt Lô Khải Long có chút xấu hổ, nhưng vẫn mỉm cười nói:
- Chủ nhiệm Giang, chuyện đã điều tra xong. Trình tự bổ nhiệm của cậu là hợp với quy định. Cho nên, tôi cố ý đến...
Giang Nguyên chỉ cười, cũng không có tâm tư trêu chọc đối phương. Bây giờ tâm trạng của hắn không tệ. Bởi vì thời gian hắn ra ngoài còn nhanh hơn cả dự đoán, nói rõ Dương gia nắm việc này trong tay tương đối hoàn mỹ, không hề xuất hiện đường rẽ. Dương gia không có việc gì, sau này hắn dựa lưng vào cây cổ thụ đó lại càng thêm không lo.
Trong phòng làm việc của Chủ nhiệm khoa Chấn thương Chỉnh hình bệnh viện Đa khoa ba quân chủng. Viện trưởng Lý Phi Lâm, Chủ nhiệm Triệu Giang Lâm, Phó chủ nhiệm Lý Kỳ Giang đều có mặt, sắc mặt người nào cũng tối sầm thảo luận về chuyện của Giang Nguyên.
- Chức vụ của đồng chí Giang Nguyên tạm thời vẫn để đó. Chúng ta cứ chờ mệnh lệnh của thượng cấp.
Nhìn hai vị Chủ nhiệm của khoa Chấn thương Chỉnh hình, Lý Phi Lâm trầm giọng nói.
- Như vậy là tốt rồi. Kỳ thật chúng ta cũng muốn đồng chí Giang Nguyên có thể trở về vị trí của mình. Dù sao, cậu ấy quả thật là một bác sĩ ngoại khoa rất giỏi.
Triệu Giang Lâm cũng bất đắc dĩ mà nhìn Lý Kỳ Giang, sau đó nhìn Lý Phi Lâm.
- Đúng vậy, mặc dù Chủ nhiệm Giang mới đến khoa chúng ta có hai ngày, nhưng cậu đã giúp được biết bao người bệnh, bây giờ họ đang hồi phục rất tốt. Ở phương diện này đúng là rất có chỗ độc đáo.
Nói đến đây, Lý Kỳ Giang nhìn Lý Phi Lâm, chần chừ một chút rồi nói:
- Người như vậy, đối với bệnh viện Đa khoa chúng ta là rất cần thiết. Cậu ấy có thể bù đắp rất nhiều cho sự thiếu hụt của khoa chúng ta. Cho nên...
Nhìn biểu hiện muốn nói rồi lại thôi của Lý Kỳ Giang, Lý Phi Lâm cười khổ:
- Kỳ Giang, tôi hiểu ý của mọi người, nhưng việc này cũng không phải là chuyện mà chúng ta có thể nhúng tay vào, hiểu chưa?
Lý Phi Lâm vừa nói xong, Triệu Giang Lâm và Lý Kỳ Giang đều cảm thấy bất đắc dĩ. Bọn họ hiển nhiên là biết, nhưng chung quy vẫn nhịn không được mà muốn thử xem. Dù sao người như vậy là rất khó có. Hơn nữa, mặc dù Giang Nguyên còn trẻ, nhưng lại rất thích hợp đảm nhiệm chức Phó chủ nhiệm này. Chẳng những năng lực rất giỏi, hơn nữa gặp chuyện cũng rất trầm ổn, có trách nhiệm đảm đương, chính là nhân tài mà khoa đang thiếu hụt.
- Được rồi, việc này cứ tạm thời quan sát. Tôi cũng rất muốn đồng chí Giang Nguyên trở lại làm việc. Nhưng chuyện này, mọi người không thể tự mình phát biểu ý kiến, hiểu chưa?
Lý Phi Lâm thận trọng tỏ vẻ với hai người. Dù sao đây cũng là đấu tranh của tầng cao, bọn họ chỉ là mấy con ngựa nhỏ. Nếu bị cuốn vào bên trong, chỉ cần một con sóng nhẹ thôi, bọn họ sẽ rơi vào vực sâu.
Triệu Giang Lâm và Lý Kỳ Giang đều liếc mắt nhìn nhau, sau đó gật đầu.
- Được rồi, cứ như vậy đi, tôi còn một cuộc họp nữa.
Lúc này, Giang Nguyên đã xuất hiện tại cửa trung tâm trị liệu tổng viện tam quân. Các y tá từ phòng bệnh nhìn Giang Nguyên bước vào, không khỏi ngẩn người, một lát sau mới hồi phục tinh thần, kêu lên:
- Chủ nhiệm Giang, anh trở về rồi sao?
- Về rồi, bắt mọi người phải lo lắng cho tôi.
Giang Nguyên mỉm cười gật đầu với các y tá:
- Hôm nay tôi mời mọi người ăn cơm tối nhé. Trừ những người phải trực, những người còn lại không được vắng mặt đâu đấy nhé.
- Haha, cảm ơn Chủ nhiệm Giang, chúng tôi nhất định sẽ đến.
Các y tá đều vui mừng đáp lời. Mọi người cao hứng không phải vì bữa cơm, mà là Chủ nhiệm Giang đã không có việc gì.
Triệu Giang Lâm, Lý Kỳ Giang và Viện trưởng Lý Phi Lâm bước ra khỏi phòng làm việc, nghe được tiếng kêu vui mừng lẫn sợ hãi bên ngoài thì đều sửng sốt.
- Giang Nguyên?
Ba người cũng nhịn không được đều kinh ngạc, sau đó từ tiếng hoan hô phát ra mà nhìn lại, chỉ thấy một người mặc quân phục cao ngất đang bước đi trên hành lang, vừa đi vừa phất tay với các y tá và bệnh nhân. Giơ tay nhấc chân đều tràn ngập một hình ảnh quen thuộc.
Ở phía sau, vẫn có người vui lẫn người buồn. Sắc mặt của Phó thủ tướng Vương vẫn cực kỳ âm trầm, ngồi trong phòng làm việc, tiếng chuông điện thoại vang lên nhưng vẫn làm như không nghe thấy.
Bên cạnh là một người đàn ông trung niên, sắc mặt khó coi ngồi trên ghế salon. Hai người đều không nói gì, chỉ nhìn điện thoại không ngừng vang lên, ánh mắt tràn đầy căm tức lẫn khẩn trương.
Không biết vang lên bao nhiêu lần, điện thoại rốt cuộc cũng dừng lại.
Người đàn ông trung niên ngẩng đầu nhìn cha vợ, nói:
- Cha, nếu không lần này cha xuất lực, ổn định thế cục bên dưới...
Phó thủ tướng Vương nâng tách trà lên, chậm rãi nhấp một ngụm, sau đó ngẩng đầu nhìn thoáng qua người đàn ông trung niên, khẽ hừ một tiếng:
- Bây giờ ta ra mặt thì có ích lợi gì? Vấn đề vốn nên xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi.
Nghe Phó thủ tướng Vương nói, sắc mặt người đàn ông trung niên có chút trắng bệch. Ông hiển nhiên hiểu được, cha vợ của ông không phải là không ra mặt mà là không có biện pháp ra mặt. Là lãnh đạo cao nhất của phái Vương, ra mặt ổn định quân tâm là cần thiết, nhưng nếu không ổn định được, ngược lại sẽ làm cho danh vọng mất đi, cái được không đủ bù cái mất.
Lúc này, điện thoại trên bàn lại reo thêm lần nữa.
Nhưng lần này không phải là chiếc điện thoại đầu tiên mà là chiếc điện thoại màu đỏ reo.
Nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên, Phó thủ tướng Vương theo bản năng muốn nhấc máy lên nghe, nhưng vừa mới giơ tay đã bỏ xuống, hít một hơi thật sâu rồi mới cầm điện thoại.
- Alo.
Sau khi nói qua điện thoại vài câu, sắc mặt Phó thủ tướng Vương lại càng thêm âm trầm, chậm rãi đứng dậy nói với người đàn ông trung niên:
- Lập Lương, bây giờ ta đi họp. Cậu lo mà trông chừng Nhất Chương cho ta. Nếu không được phép của ta, nó dám ra khỏi cửa, ta sẽ đập gãy hai chân của nó.
- Đi họp?
Nghe Phó thủ tướng Vương nói, sắc mặt người đàn ông trung niên lại càng trắng. Ông hiển nhiên biết được chiếc điện thoại màu đỏ là phát ra từ nơi nào. Điện thoại thông báo họp, chứng tỏ là một cuộc họp cấp cao. Mà chủ đề của cuộc họp, không cần nghĩ cũng biết.
Sau cuộc họp, việc lần này sẽ có kết luận và phương pháp xử lý.
Là người lãnh đạo của phái Vương, người này sẽ tiếp nhận xử lý như thế nào, sau này sẽ biết.
Nhưng Viên Lập Lương rất rõ ràng, lần này phái Vương đã ra tay với phái Dương. Nếu thất bại, phái Vương xem như xong đời.
Rốt cuộc sẽ đến mức độ như thế nào, cũng phải xem trong cuộc họp, cha vợ của ông có thể tranh thủ được gì.
Nhìn cha vợ chậm rãi bước ra khỏi phòng làm việc, Viên Lập Lương lại nhớ đến đứa con trai của mình, không nhịn được mà tức đến muốn giậm chân. Nếu không phải tại vì tên khốn kiếp đó, cha vợ như thế nào lại đột nhiên khởi phát trận chiến chứ? Cũng không đến nỗi đưa phái Vương lâm vào khốn cảnh như bây giờ.
Viên Nhất Chương còn chưa biết chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, chuyện đã xảy ra biến hóa như thế. Y chỉ biết ông ngoại đã bắt đầu phát lực. Bọn họ cũng đã nhận được chút tin tức, mọi chuyện đang đi theo chiều hướng tốt.
Viên Nhất Chương cũng mượn cơ hội lần này bước lên phía trước, trở thành một công tử ca siêu việt như Dương Hán.
Cho nên, lúc này Viên Nhất Chương đã hẹn một số người uống rượu, hát hò tại một KTV.
Chỉ là trong lúc y đang nhậu nhẹt, điện thoại trên ghế salon vang lên, nhưng y vẫn không phát hiện.
Thấy Viên Nhất Chương không nhấc máy, Viên Lập Lương chỉ muốn nổi trận lôi đình. Xuất hiện chuyện lớn như vậy, tên khốn kiếp đó còn ăn chơi đàng điếm bên ngoài, ngay cả điện thoại cũng không tiếp.
Điện thoại vẫn không ngừng rung lên trên ghế salon, nhưng Viên Nhất Chương lại đang bưng ly rượu, vẻ mặt đắc ý, cười nói:
- Haha, các người cứ chờ xem. Bây giờ cái tên Giang Nguyên kia đã bị bắt, cuối cùng là kết quả gì thì các người sẽ biết. Tiếp theo, ba của tôi sẽ tiến thêm một bước. Đến lúc đó, tôi lại mời mọi người uống rượu.
- Haha, chúc mừng Viên thiếu. Nào, chúng ta cùng nhau kính Viên thiếu một ly.
Mọi người cùng nhau bưng ly rượu bước lên nịnh hót Viên thiếu. Bọn họ biết rất rõ, cơn gió lần này rất lớn, rõ ràng là do phái Vương làm ra. Nhìn bộ dạng đắc ý của Viên thiếu, chỉ biết lần này phái Vương đã thắng. Từ nay về sau, uy danh của phái Vương sẽ đại chấn. Bọn họ lại càng phải theo sát vài phần.
- Nào, uống đi, uống đi.
Lúc này Viên Nhất Chương đắc ý ôm một cô gái, giơ cao cái ly cụng với mọi người.
Nhưng vừa mới chạm vào, cánh cửa liền bị người ta đạp ra.
Nghe được tiếng đạp cửa, không khí trong nháy mắt bị phá hư. Viên Nhất Chương ném cái ly trong tay, quát về phía cửa:
- Mẹ nó, là thằng nào?
Lời còn chưa mắng xong, gương mặt đã nhận một cái tát.
- Tên nghiệt súc này, bên ngoài xảy ra chuyện lớn, mày còn ở đây đắc ý. Mau trở về nhà cho tao, không tao chặt đứt chân của mày.
Chương 383: Phát hiện
- Haha, cậu không biết vẻ mặt của ông ta lúc đó đâu...
Dương lão khó mà có lúc vui vẻ đến như vậy, ngồi trên ghế nhìn Giang Nguyên và Dương Vân Dương phía đối diện, lớn tiếng cười nói:
- Hai năm qua, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy bộ dạng kinh ngạc của lão hồ ly đó.
- Các người không biết đâu. Lúc ấy, sắc mặt của lão hồ ly, quả thật giống như một con ếch.
Nhìn lão gia tử cao hứng như vậy, Dương Vân Dương bên cạnh hiển nhiên là cảm thấy vui mừng. Lần này không những thuận lợi nghịch chuyển tình thế, hơn nữa phái Dương còn thu được lợi ích rất khá.
- Lần này lão hồ ly tổn thất không nhỏ. Bên phía lão có mấy người đang ở vị trí quan trọng bị kéo xuống. Hơn nữa lão còn không có bất cứ biện pháp gì. Nhìn gương mặt của lão, ta đúng là không nhịn được cười.
Giống như lời của Dương lão, lúc này Phó thủ tướng Vương sắc mặt tái xanh ngồi trong thư phòng, bên cạnh đang có mấy người, không khí nặng nề đến cực điểm.
- Thôi đi, đám người Tiểu Trương các cậu cũng đã hết sức rồi. Tôi sẽ không quên các người.
Phó thủ tướng Vương đưa mắt nhìn những người chung quanh, miễn cưỡng nở nụ cười, trấn an:
- Qua một hai năm nữa, tìm được cơ hội thích hợp, tôi sẽ an bài lại cho mọi người.
- Vương lão, không sao đâu. Có ngài ở đây, chúng tôi sẽ không lo lắng. Chỉ là đại cục trước mặt, Vương lão nhất định phải trụ vững.
Đồng chí Tiểu Trương đã không còn chút đắc ý và hưng phấn như ngày hôm qua, gương mặt chỉ còn lại một màu đen. Lần này ông ta ăn thiệt đúng là không nhỏ.
Rớt chức, cho dù hai năm sau, Phó thủ tướng Vương vẫn còn đương nhiệm thì mọi người vẫn có thể một lần nữa trở về. Nhưng trì hoãn mất hai năm, sau này hy vọng lên cao hơn nữa đã tan thành mây khói.
Chỉ là lúc này, tất cả cũng chỉ có thể dựa vào Phó thủ tướng Vương. Cho nên cũng chỉ có thể nhịn. Nên biết rằng, lần này vận mệnh của bọn họ đã bị các đại nhân vật ở trên quyết định. Bọn họ giống như qua sông mà không có đường lui, chỉ có thể kiên trì đi tiếp, chờ một ngày nào đó khôi phục lại.
- Các người yên tâm đi. Mặc dù lần này chúng ta chịu thiệt, nhưng vẫn còn có tôi, hết thảy đều không có vấn đề.
Phó thủ tướng Vương chỉ thiếu không vỗ ngực mà nói. Ông biết rất rõ, bây giờ là lúc nên ổn định quân tâm, không thể khiến mấy người này chịu thêm đả kích.
- Chúng tôi cảm thấy yên tâm rồi.
Mọi người nhất tề gật đầu.
Nhìn mọi người rời đi, Phó thủ tướng Vương liền thở hắt ra.
Sau đó quay sang Viên Lập Lương, hỏi:
- Nhất Chương đã về chưa?
- Đã về rồi. Bây giờ con đang nhốt nó trong phòng.
Viên Lập Lương vội vàng trả lời.
Phó thủ tướng Vương gật đầu. Mặc dù biết việc này không thể hoàn toàn trách cháu ngoại của mình được, nhưng nguyên nhân vẫn là xuất phát từ nó, tạo thành tổn thất rất lớn cho phái Vương, làm cho ông mất đi thể diện.
- Sau này phải tăng cường quản giáo nghiêm khắc. Chúng ta cũng không thể bảo vệ nó cả đời được.
Phó thủ tướng Vương lạnh lùng nói.
- Việc này chung quy không phải do cha sao? Con vẫn muốn xen vào, nhưng thằng ranh đó vẫn ỷ vào cha nên có bao giờ thèm nghe đâu.
Mặc dù Viên Lập Lương thầm nói những lời này trong đầu, nhưng bên ngoài không dám có bất kỳ biểu hiện nào, vội vàng gật đầu:
- Vâng, xin cha cứ yên tâm. Con nhất định sẽ quản giáo nó nghiêm khắc.
Lúc này, Viên Nhất Chương đang ở trong phòng, tất nhiên không biết được mất đi ô dù là ông ngoại, cuộc sống bi thảm của y sắp đến rồi.
Tại một vùng núi hoang vu, mây trắng lượn lờ, khung cảnh đúng là thanh lệ thoát tục.
Chính giữa sườn núi có một doanh trại quân sự rất lớn. Cổng doanh trại có lính canh gác được trang bị vũ trang đầy đủ đi qua đi lại. Thỉnh thoảng còn có xe ra vào.
Bên trong doanh trại có mấy căn lầu nhỏ. Trong căn lầu chính giữa, một số quan quân mang quân hàm Trung tá, Thượng tá, Thiếu tá đang nói chuyện phiếm với nhau.
- Các người có biết không? Gần đây ở Bắc Kinh có chuyện lớn xảy ra.
Một vị quân nhân Thượng tá làm ra vẻ thần bí, nói.
- Chuyện đại sự gì vậy?
Nhìn vẻ mặt thần bí của vị Thượng tá này, một người liền lên tiếng hỏi:
- Trương Hiểu Minh, anh cũng đừng thừa nước đục thả câu nữa, mau nói đi.
- Hắc hắc, gần đây hai vị đại lão Dương Vương đã động thủ với nhau. Vị Phó thủ tướng Vương kia cuối cùng đã chịu thiệt không nhỏ.
Trương Hiểu Minh cười nói.
- Nhưng đây cũng không phải là điểm mấu chốt. Mấu chốt chính là người dẫn đến kết cục đó. Các người đoán xem là ai?
- Là Tổng Bí thư Dương? Hay là Phó thủ tướng Vương?
Nhìn nụ cười thần bí của Trương Hiểu Minh, mọi người đúng là bị làm cho khó hiểu, sau đó bật cười.
- Không phải.
Trương Hiểu Minh mỉm cười, sau đó nói:
- Lần này khiến cho mọi chuyện thành ra như vậy, các người tuyệt đối nghĩ không ra đâu. Nhưng người này gần đây rất nổi danh.
- Là ai vậy? Trương Hiểu Minh, có việc gì thì anh nói thẳng ra đi, đừng có mà che che giấu giấu.
Một Đại tá mỉm cười nói.
- Được rồi, nếu Trưởng phòng Hồ đã lên tiếng, tôi cũng không thừa nước đục thả câu nữa.
Trương Hiểu Minh nhún vai, sau đó cười nói:
- Giang Nguyên, các người có biết không? Là anh hùng Lỗ Sơn đấy.
- Biết, thì thế nào? Có quan hệ gì với hắn à?
Mọi người ngạc nhiên nói.
- Đương nhiên là có quan hệ rồi. Các người có biết, tiểu tử này trước kia là dân thường, hoàn toàn không phải quân nhân, có thể nói là một bác sĩ nông thôn. Nhưng bây giờ cậu ta đã được phong quân hàm Trung tá, lại còn được an bài làm Phó chủ nhiệm cho bệnh viện Đa khoa ba quân chủng và học viện quân y.
Trương Hiểu Minh đắc ý cười nói:
- Thế mà các người cũng không biết sao?
- Trung tá? Cậu ta mới có 24 tuổi thôi mà.
Mọi người đều cả kinh kêu lên. Mặc dù Trung tá 30 tuổi cũng không phải là không có, nhưng 24 tuổi đã là Trung tá, quả thật có chút khó tin.
Nhưng mọi người suy nghĩ một lát liền nói:
- Chẳng lẽ Giang Nguyên có liên quan đến hai người kia?
- Không sai.
Trương Hiểu Minh giơ ngón tay cái lên, cười nói;
- Giang Nguyên này dường như có quan hệ rất sâu với Dương gia. Mà cháu trai của Phó thủ tướng Vương lại không ưa cậu ta. Nghe nói cậu ta đã từng khiến cho Viên Nhất Chương thua thiệt nhiều lần. Nghe nói lần này Phó thủ tướng Vương nổi bão mới gây ra trận phong ba như thế. Kết quả đại bại, tổn thất không nhỏ.
- Tên tiểu tử Giang Nguyên này lợi hại như vậy sao?
Nghe xong, rốt cuộc có người không nhịn được mà thở dài.
Trương Hiểu Minh cười nói;
- Đương nhiên, lần trước hắn đến Lỗ Sơn, các người còn cho rằng là hắn tự động đi cứu viện người dân bị thiên tai sao? Tiểu tử này đi cứu người nhà bạn của hắn đấy.
- Hả? Có chuyện này sao?
Tâm lý nhiều chuyện của mọi người lại bộc phát, nhìn chằm chằm Trương Hiểu Minh.
- Chính là thôn Tề La của Lỗ Sơn. Hắn có một người bạn tên Dương Bảo Cường, nghe nói quan hệ giữa hai người rất tốt. Cho nên khi nghe tin Lỗ Sơn bị động đất, hắn đã từ Bắc Kinh chạy đến tỉnh Xuyên. Sau đó thông qua mối quan hệ với Dương gia mà có được một chiếc trực thăng, rồi một mình bay đến thôn Tề La.
Nói đến đây, Trương Hiểu Minh cảm thán:
- Tiểu tử này thật đúng là đã chạy đến đó, từ trong đống đất đá đào ra được đứa nhỏ duy nhất của nhà bạn hắn. Nghe nói hắn đã nhận cậu bé làm con nuôi.
- Chậc, nhìn không ra tiểu tử này nghĩa tình như thế.
Mọi người nhất tề cảm thán.
Nhưng người được gọi là Đại tá Hồ lại đang nghĩ đến một người nào đó.
- Thôn Tề La, Lỗ Sơn, Dương Bảo Cường?
Đại tá Hồ có chút cau mày.
Chợt sắc mặt liền thay đổi.
Nhưng chỉ thoáng biến đổi một lúc rồi lại khôi phục như bình thường, sau đó nhìn mọi người rồi nói:
- Được rồi, tôi còn có việc, mọi người cứ tiếp tục nói chuyện đi.
- Chủ nhiệm Hồ đi thong thả, tối nay lại mời mọi người uống rượu.
Trương Hiểu Minh cười nói.
- Tùy ý thôi.
Đại tá Hồ phất tay rồi xoay người rời đi.
Chỉ là sau khi bước ra khỏi phòng, sắc mặt liền trầm xuống, sau đó bước nhanh đến phòng làm việc.
Sau khi bước vào phòng làm việc, cẩn thận đóng cửa lại, mở máy tính, nhập vào một dãy mật mã, từ trong máy tính của mình lấy ra một bản danh sách.
Trong bản danh sách có mười mấy cái tên, cũng không còn gì khác, chỉ có số hiệu. Đại tá Hồ rất nhanh từ trong bản danh sách tìm được tên Dương Bảo Cường.
Sau khi tìm được cái tên, đại tá Hồ nhấp vào trong phần tư liệu.
- Nhập ngũ năm 18 tuổi. Từ lúc gia nhập, ngoại trừ thời gian về thăm người thân thì chưa từng rời khỏi quân đội.
Nhìn vài hàng chữ tóm tắt này, sắc mặt đại tá Hồ đen lại. Tại sao Giang Nguyên lại có quan hệ với Dương Bảo Cường?
Đại tá Hồ cau mày thật chặt, im lặng một lúc rồi cầm điện thoại gọi cho một người.
- Alo, lão Dư, đã lâu không gặp.
- Haha, không phải đang gọi điện thoại cho anh sao?
......
- Gần đây có một thanh niên khá nổi danh tên Giang Nguyên, tôi đột nhiên cảm giác được cậu ấy rất giống với một lão chiến hữu của tôi, không biết cậu ấy có phải là con trai của anh ấy hay không.
- Đúng rồi, là bác sĩ nông thôn Vân Giang tỉnh Nam. Cậu ấy vừa mới được trao quân hàm Trung tá. Đúng, đúng, có thể kể rõ chi tiết hay không?
- Mất tích? Ba bốn năm trước? Mới quay về cách đây nửa năm? À, thế thì có lẽ là tôi đã nhìn nhầm rồi.
- Cảm ơn, cảm ơn. Đương nhiên là giữ bí mật rồi. Tôi cũng không phải là người nhiều chuyện mà.
- Được, chờ tôi có thời gian, sẽ đến Bắc Kinh mời anh đi uống rượu. Hahah...
Chương 384: Giám sát
Trận phong ba trôi qua, Bắc Kinh dường như khôi phục lại sự yên tĩnh. Đối với cơn gió lốc này, mặc dù có thể nói là khổng lồ, nhưng so sánh với vô số trận mưa gió trong lịch sử mấy trăm năm qua, đây chẳng qua chỉ là một cơn gió nhỏ, đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Giải quyết xong chuyện này, cuộc sống của Giang Nguyên lại càng dễ dàng. Dần dần hắn cũng đã quen với cuộc sống ở bệnh viện và học viện quân y. Đối với hắn mà nói, cuộc sống bây giờ của hắn rất tốt. Sáng đi làm, chiều đi dạy. Thời gian còn lại hắn có thể tự do làm chuyện mà hắn muốn. Quả thật so với cuộc sống bận rộn đến mức không có thời gian ăn cơm ở Vân Giang thì tốt hơn nhiều.
Nhưng hắn vẫn nhớ đến cuộc sống ở đó, nhớ đến các sinh viên của trường Đông Nguyên và các cô gái đã lâu không gặp.
Nhưng hắn chỉ có thể kềm nén ở trong lòng. Bởi vì bây giờ hắn chẳng những mang theo đứa con nuôi đi dạo mà còn có phụ nữ bên cạnh.
- Lấy cái này, cái này, cái này lấy luôn.
Lúc này Phan Hiểu Hiểu đang khoa chân múa tay trong cửa hàng bán quần áo nam, chỉ tay bảo các cô nhân viên mang đồ đến.
- Nào, Giang Nguyên, mau thử đi. Đừng có lúc nào cũng chỉ mặc mấy bộ quần áo nghiêm túc chết đi được.
Nhét một đống quần áo vào tay Giang Nguyên, đẩy Giang Nguyên đến cửa phòng thay đồ, sau đó ôm lấy cậu bé mặc áo da, quần jean đẹp trai ngời ngồi đứng ngoài cửa, cười hì hì:
- Tiểu Bảo, hãy xem ba của con có đẹp trai không nhé?
- Ba của con đương nhiên là đẹp trai rồi.
Tiểu Bảo hãnh diện nói:
- Mấy bạn ở nhà trẻ, còn có mấy cô nữa, đều nói ba của con rất đẹp trai.
- Haha, biết rồi, biết ba của con đẹp trai rồi. Nhưng con xem mẹ nuôi chọn quần áo cho ba có phải sẽ giúp ba của con đẹp trai hơn lúc trước hay không.
Trong lúc hai người đang nói chuyện, Giang Nguyên cũng đã thay xong quần áo.
- Thế nào? Mắt mẹ nuôi không tệ chứ?
Nhìn gương mặt tuấn tú cùng dáng người cao ngất trong bộ quần áo, ánh mắt Phan Hiểu Hiểu hiện lên sự vui mừng, ôm Tiểu Bảo trong tay, hưng phấn nói.
- Wow, còn đẹp trai hơn hồi nãy nữa.
Tiểu Bảo vỗ tay nói.
- Haha, đẹp hơn so với mặc quân trang nhiều.
Phan Hiểu Hiểu mỉm cười, sau đó buông Tiểu Bảo xuống, ba người cùng đứng, tạo thành hình ảnh một gia đình có ba thành viên:
- Thế nào? Chúng ta dường như rất hợp đấy.
- Vâng, rất xứng đôi.
- Cậu bé này cũng cực kỳ dễ thương.
Cô nhân viên bên cạnh không ngừng gật đầu tán dương.
- Được rồi, mua hết.
Không thể không nói, Giang Nguyên phát hiện sau khi mình đổi quần áo, có cảm giác tự tại hơn nhiều. Dù sao mặc quân phục, còn phải chú ý hình tượng. Bây giờ mặc cái này, dẫn Tiểu Bảo và Phan Hiểu Hiểu đi dạo, dường như thoải mái hơn nhiều so với mặc quân phục.
Hai người đi hai bên, vui vẻ nắm tay Tiểu Bảo ở chính giữa, thoạt nhìn giống như một gia đình hạnh phúc. Giang Nguyên phát hiện, có không ít người cầm điện thoại chụp hình hắn, không khỏi thở dài. Đúng là người đẹp vì lụa. Sau này ra ngoài, chắc phải thường xuyên mặc mấy loại quần áo này.
Cùng với Tiểu Bảo và Phan Hiểu Hiểu đi dạo hai ngày liền, Giang Nguyên rốt cuộc cũng quay lại công việc. Hàng ngày đi kiểm tra phòng bệnh. Buổi chiều mà không có lớp dạy thì cùng tham gia giải phẫu cùng với bác sĩ Đào, bác sĩ Khúc.
Sau chuyện lần trước, địa vị của Giang Nguyên ở tổng viện tam quân và học viên quân y trở nên đặc biệt hơn. Bất kể là Viện trưởng Triệu của bệnh viện hay là Viện trưởng của học viện quân y cũng đều rất khách sáo với hắn, chứ đừng nói đến những người khác.
- Chủ nhiệm Giang, xin chào.
Khi Giang Nguyên vừa mới đến cửa phòng khoa Cấp cứu chấn thương trong chiến tranh, liền nghe được một giọng nói rất nhiệt tình, lập tức quay đầu lại cười nói:
- Xin chào giáo sư Chu.
Nhìn gương mặt cười lấy lòng của Chu Kiến Quốc, trong lòng Giang Nguyên cảm thấy bất đắc dĩ. Từ ngày hắn trở về, thái độ của Chu Kiến Quốc thay đổi 180 độ. Lúc trước, nếu không có việc gì thì cũng đem chút phiền phức nhỏ đến cho hắn. Còn bây giờ thì chẳng khác nào chân chó, mới sáng sớm đã ân cần thăm hỏi, quả thật phân lượng của hắn còn muốn cao hơn cả Khâu Dương Nguyên.
- Các bạn sinh viên, hôm nay chúng ta sẽ nói đến một số phương thức cấp cứu chấn thương trong chiến tranh nhé.
Giang Nguyên bước lên bục giảng, nhìn mọi người bên dưới, nói:
- Tôi biết các bạn đang ngồi đây đều có kinh nghiệm trong việc cấp cứu chấn thương trong chiến tranh, nhưng cái mà chúng ta cần phải nói chính là làm thế nào để trong giai đoạn sơ cứu giảm bớt mức độ thương tổn của binh lính xuống mức thấp nhất.
Đối với việc giảng bài, trước giờ Giang Nguyên chưa bao giờ dùng đến giáo trình. Hắn nắm rất rõ những điểm và nguyên tắc mấu chốt trong trị liệu, cho nên sau khi xác định mục tiêu bài giảng xong, rất nhanh tiến hành theo trình tự mà giảng bài.
Trong lúc Giang Nguyên chậm rãi giảng bài trên bục, bên dưới có một sinh viên lúc thì chăm chú nhìn hắn, lúc thì cúi đầu suy nghĩ chuyện gì đó.
- Được rồi, bài học hôm nay đến đây kết thúc. Mọi người nghỉ.
Khi Giang Nguyên bước ra khỏi lớp học, sinh viên kia cũng thu dọn sách vở rồi chạy ra ngoài.
- Lâm Kỳ Phong, đi chơi bóng đi.
Hai học viên chuyên tu ôm quả bóng, cười tủm tỉm từ đằng sau đi tới, nói với Lâm Kỳ Phong.
Thấy hai người, Lâm Kỳ Phong sửng sốt một chút rồi nói:
- Thôi, hôm nay tôi còn chút chuyện, mọi người đi chơi đi.
- Không giống với phong cách thường ngày của cậu đấy.
Một người quái dị nhìn Lâm Kỳ Phong:
- Tiểu tử cậu không phải đã nhìn trúng cô em nào rồi đấy chứ? Chẳng lẽ đi hẹn hò?
- Nói bậy cái gì thế?
Lâm Kỳ Phong đấm cho đối phương một cái, sau đó cười nói:
- Đúng là có chuyện bận mà. Ngày mai chơi.
- Được, nhớ không được cho leo cây đấy nhé.
Đối phương cũng đấm cho Lâm Kỳ Phong một cái, sau đó cùng với người kia chạy về sân bóng.
Nhìn theo bóng lưng của hai người, Lâm Kỳ Phong bước về phía trước, đến một nơi yên tĩnh, nhìn thấy xung quanh không có người, liền rút điện thoại ra.
- Xin chào Trưởng phòng Hồ, tôi là Tiểu Lâm đây.
- Chuyện mà ngài bảo tôi chú ý, tôi đã quan sát rồi. Chủ nhiệm Giang đối với phương diện xử lý vết thương trong chiến đấu thật sự rất quen thuộc, căn bản không giống các bác sĩ ngoại khoa bình thường. Nếu không có kinh nghiệm, tuyệt đối không thể đạt đến tình trạng như vậy.
- Vâng, tôi khẳng định. Cho dù trong quân đội chúng ta, bác sĩ giỏi nhất cũng còn kém xa bác sĩ Giang.
Nói xong, nghe được bên kia nói điều gì đó, gương mặt Lâm Kỳ Phong hiện lên sự hưng phấn, sau đó nói:
- Cảm ơn Trưởng phòng Hồ, tôi nhất định sẽ cẩn thận, cam đoan hoàn thành nhiệm vụ.
Sau khi cúp điện thoại, Lâm Kỳ Phong hưng phấn vung quyền, sau đó bước nhanh về phía ký túc xá.
Tại căn lầu nhỏ hai tầng tại doanh trại trong núi sâu cách đó ngàn dặm, một quân nhân trung niên mang quân hàm Đại tá đang bước đến một căn phòng làm việc.
- Báo cáo.
Nghe tiếng báo cáo, một vị tướng quân vẻ mặt uy nghiêm đang ngồi trong phòng, đầu cũng không ngẩng lên, trầm giọng nói:
- Vào đi.
Vị Đại tá nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, sau đó đóng cửa lại, bước đến trước bàn làm việc, cẩn thận ngồi xuống, cũng không lên tiếng, chờ vị tướng quân kia xem hết văn kiện.
Cũng không mất thời gian quá lâu, vị tướng quân này rất nhanh lấy bút ký tên vào văn kiện, sau đó đưa cho lính cần vụ bên cạnh:
- Đưa đến phòng bảo mật.
- Vâng.
Lính cần vụ cung kính chào một cái rồi đem văn kiện ra ngoài.
Thấy bên trong chỉ còn lại hai người, vị đại tá nhìn Tướng quân của mình, trầm giọng nói:
- Tôi vừa mới nhận được tin tức từ học viện quân y, nói năng lực xử lý vết thương trong chiến đấu của Giang Nguyên còn cao hơn cả quân y trong quân đội chúng ta.
Nghe được lời này, vị Tướng quân cau mày nói:
- Anh nghĩ như thế nào?
- Cậu ấy ngàn dặm xa xôi , mạo hiểm tính mạng đến Lỗ Sơn để cứu người nhà của Dương Bảo Cường. Hơn nữa cậu ấy đã từng mất tích ba năm. Khi mất tích là trong lúc đang điều tra căn cứ tại Nepal. Theo ghi chép của cảnh sát, người cuối cùng nhìn thấy cậu ấy là cậu ấy đang kéo một thương binh Hoa kiều biến mất sau một tảng đá. Mà tiểu đội Cô Lang cũng có tham dự vào cuộc chiến này.
- Đồng thời, theo bối cảnh của cậu ta, nhà cậu ta là chuyên về xương cốt. Cũng không loại trừ cậu ta đã về nước trước đó.
Nói đến đây, vị Đại tá nhìn Tướng quân một chút rồi nói:
- Căn cứ vào tình huống này, tôi cho rằng cậu ta chính là con cá lọt lưới duy nhất của Cô Lang.
Nghe được những lời này, ánh mắt vị tướng quân lạnh lại, im lặng một lúc rồi nói:
- Vậy cậu có cảm thấy món đồ mất tích kia có liên quan đến cậu ta hay không?
Chương 385: Tôi và anh
- Hẳn là không. Cô Lang cực kỳ trung thành với quốc gia. Đội trưởng Tần Giang lại là người rất đáng tin cậy. Anh ấy vâng lệnh tìm kiếm ở nước ngoài lâu như vậy, tuyệt đối không có khả năng đem vật quan trọng như thế giao cho người khác, nhất định sẽ giữ trong người.
Trưởng phòng Hồ cau mày nói:
- Hơn nữa, khi Tần Giang chủ động liên lạc với chúng ta, yêu cầu giao món đồ kia, xem như hoàn thành nhiệm vụ mà trở về nước. Món đồ đó nhất định sẽ ở trên người anh ta. Chỉ là sau này, Chiến Lang không biết đã gặp người nào mà toàn quân bị diệt.
Nói đến đây, gương mặt Trưởng phòng Hồ hiện lên sự tiếc nuối. Nỗ lực lớn như vậy, cuối cùng lại không có được món đồ đó.
Nghe Trưởng phòng Hồ nói, vị tướng quân nhẹ nhàng gật đầu. Ông cũng vô cùng tin tưởng và hiểu biết con người Tần Giang. Nếu không năm đó ông cũng không ra lệnh cho Tần Giang dẫn đội ra nước ngoài tìm món đồ đó. Hơn nữa Tần Giang cũng đã hoàn thành nhiệm vụ. Nếu không phải sự việc trọng đại, ông cũng không ra lệnh giết người diệt khẩu.
Nghĩ đến đây, gương mặt vị tướng quân cũng hiện lên sự âm trầm. Năm đó, nếu không phải trực tiếp giết người diệt khẩu mà đợi bọn họ về nước rồi nghĩ biện pháp khác, cũng không xuất hiện tình huống như vậy.
Vị tướng quân nhẹ nhàng gõ cây bút xuống bàn, sau đó ngẩng đầu nhìn Trưởng phòng Hồ, nói:
- Mặc kệ thế nào, nếu như tiểu tử này có liên quan đến Cô Lang, như vậy hắn tất có khả năng phát hiện sự biến mất của Cô Lang. Vì thế chúng ta phải tiêu diệt hắn ngay.
Trưởng phòng Hồ chậm rãi gật đầu, nói:
- Rõ, tôi sẽ cho người an bài ngay.
- Nhưng thời gian qua lâu như vậy rồi, hết thảy đều phải tiến hành cẩn thận. Tốt nhất nên bắt người sống, tránh đả thảo kinh xà người khác chú ý.
Vị tướng quân nhẹ nhàng buông bút xuống, sau đó lãnh đạm nói:
- Còn nữa, bây giờ cậu ta đang nổi tiếng, vì thế không cần cấp bách, trước hoãn lại một khoảng thời gian.
- Vâng.
Hắt xì! Hắt xì! Giang Nguyên nghiêng đầu che miệng hắt xì hai cái, khiến cho bác sĩ Lâm Dương Chí bên cạnh không khỏi khẩn trương:
- Chủ nhiệm Giang, anh có sao không? Có cần bảo y tá mang đến cho anh ít thuốc giải cảm không?
- Không cần đâu, không cần đâu, chỉ là mũi có chút ngứa mà thôi. Chúng ta tiếp tục đi.
Giang Nguyên mỉm cười, sau đó gật đầu nói với Lâm Dương Chí.
- Vâng.
Lâm Dương Chí ra hiệu cho bác sĩ chuyên tu bên cạnh tiếp tục báo cáo bệnh tình.
- Ngực bệnh nhân có thể thấy được vết thương hơn mười thước.
Một bác sĩ chuyên tu vội vàng đọc tiếp.
Sau khi nghe xong, Giang Nguyên gật đầu, sau đó vạch ngực người bệnh xem qua một chút, thấy vết thương khá lớn, sau đó cầm ống nghe nghe qua nhịp tim phổi, rồi nói:
- Tình huống này, nếu đã xử lý, vậy tạm thời quan sát một ngày. Sáng mai, nếu không cải thiện, sẽ tiến hành phẫu thuật.
- Vâng.
Nghe Giang Nguyên nói, Lâm Dương Chí liền thở phào.
Sau khi cùng Giang Nguyên bước ra khỏi phòng bệnh, Lâm Dương Chí cười nói:
- Chủ nhiệm Giang, lần này lại phiền anh, thật ngại quá.
- Có cái gì phải ngại chứ? Tôi là Phó chủ nhiệm, có việc thì cứ gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ đến ngay, đừng nói mấy lời như vậy nữa nhé.
Giang Nguyên mỉm cười, sau đó vỗ vai Lâm Dương Chí, nói:
- Sau này không cần câu nệ như vậy, cần gì cứ gọi tôi, bất cứ lúc nào.
- Vâng, cảm ơn Chủ nhiệm Giang.
Lâm Dương Chí vội vàng nói.
Trong lòng cũng thở phào một hơi. Hôm nay cũng may mà Chủ nhiệm Giang không có việc gì mới đến đây. Nếu không, y sẽ phải xấu hổ gọi cho Chủ nhiệm Triệu rồi.
Bây giờ đã có Chủ nhiệm Giang xem qua, như vậy mọi chuyện cũng không còn nghiêm trọng nữa.
Nhìn thời gian thấy cũng đã 5h, cũng đã đến giờ tan làm, Giang Nguyên chào Lâm Dương Chí một câu rồi bước xuống bãi đậu xe.
Nhưng vừa mới bước ra cửa thang máy, đột nhiên từ xa truyền đến tiếng kêu:
- Giang Nguyên…
- Ơ?
Giang Nguyên mở to mắt, đột nhiên cảm thấy giọng nói này rất quen, nhưng trong thời gian ngắn không xác định được là ai. Bởi vì người có khả năng nhất phải đang ở Vân Giang mới đúng.
Hắn quay người lại, liền nhìn thấy một cô gái vóc người thon dài, đeo cặp mắt kính, mái tóc dài như suối nhìn thật chói mắt.
Thấy đại mỹ nhân đang bước về phía mình, Giang Nguyên mở to mắt, vừa mừng vừa sợ:
- Tại sao cô lại đến đây?
- Không có gì, đang kỳ nghỉ đông, không biết đại anh hùng của chúng ta thế nào, nên cố ý đến tìm anh.
Cô gái tháo cặp mắt kính xuống, đánh giá Giang Nguyên từ trên xuống dưới, rồi nhìn quân hàm trên vai của hắn, không nhịn được mà chậc chậc hai tiếng:
- Nghĩ không ra, một bác sĩ nho nhỏ như anh, bây giờ lại trở thành sĩ quan cao cấp như vậy.
Nhìn gương mặt quen thuộc đang mỉm cười với mình, Giang Nguyên nói:
- Haha, là cấp trên ép tôi nhận. Ăn cơm chưa? Tôi mời cô ăn cơm, xem như tẩy trần cho cô.
- Đương nhiên là chưa ăn rồi. Nếu không tôi ở chỗ này chờ anh làm gì?
Cô gái mỉm cười, nhìn thẳng vào ánh mắt Giang Nguyên.
Tuyên Tử Nguyệt ngồi ở vị trí lái phụ, tò mò nhìn một loạt giấy thông hành, sau đó thả xuống:
- Xem ra anh lăn lộn ở Bắc Kinh này cũng không tệ, toàn là những nơi mà không có mấy người có thể đi được.
Giang Nguyên nhìn mấy tờ giấy thông hành, cười nói:
- Người của Dương gia đối xử với tôi cũng không tệ, biết tôi không có bằng lái, nên cấp cho tôi một loạt giấy thông hành, cảnh sát sẽ không ngăn tôi lại.
- Chà, cảnh sát nào dám ngăn anh lại chứ? Đã tặng cho anh một chiếc xe như vậy, lại còn giấy thông hành nữa chứ, chậc chậc..
Nghe xong, Tuyên Tử Nguyệt không nhịn được mà lắc đầu cảm thán.
Giang Nguyên nhẹ nhàng đánh tay lái, cho xe tấp vào ven đường, cười nói:
- Nơi này bán thức ăn cũng không tệ lắm, chúng ta có thể đến đó ăn.
- Ồ, không tệ là được rồi.
Nghe xong, Tuyên Tử Nguyệt trở nên hăng hái. Giang Nguyên nói không tệ thì chính là không tệ.
- Xin chào Giang tiên sinh, xin hỏi anh có đặt trước không?
Một nhân viên phục vụ nhìn Giang Nguyên bước vào, liền cung kính hỏi.
- Không có.
Giang Nguyên lắc đầu.
- Vậy xin mời anh theo tôi.
Nhân viên phục vụ quá quen thuộc với Giang Nguyên, khiến cho ánh mắt Tuyên Tử Nguyệt hiện lên sự kinh ngạc.
Trên đoạn đường đi, có mấy người nhiệt tình bắt chuyện với Giang Nguyên:
- Giang thiếu, xin chào.
- Giang thiếu, đã lâu không gặp.
Nghe những tiếng chào hỏi mình, chính bản thân Giang Nguyên cũng không nhịn được mà mở to hai mắt, từ trong ấn tượng nhớ ra mang máng. Những người chào hỏi hắn đều là mấy công tử ca trong Bắc Kinh này. Chỉ là ngày xưa bọn họ không khách sáo với hắn như thế.
- A, Vân thiếu, xin chào.
- Lâm thiếu, đã lâu không gặp.
Giang Nguyên mỉm cười chào lại, lúc này mới cùng với Tuyên Tử Nguyệt theo nhân viên phục vụ đến bàn ăn.
- Xem ra anh thường xuyên lui tới chỗ này, người quen cũng nhiều nhỉ?
Nhìn Giang Nguyên phía đối diện, ánh mắt Tuyên Tử Nguyệt tựa hồ có chút khác thường.
- Sao?
Giang Nguyên hơi sửng sốt, sau đó cười nói:
- Những người này là gặp ở chỗ khác.
- Nói như vậy, gần đây anh có vẻ nổi tiếng ở Bắc Kinh nhỉ.
Tuyên Tử Nguyệt hỏi.
- Cũng xem như là vậy.
Giang Nguyên suy nghĩ một chút về thái độ của những người kia đối với hắn, đột nhiên nhớ đến điều gì, sau đó gật đầu, cười nói.
- Được rồi, bây giờ tôi thừa nhận anh lăn lộn rất khá.
Tuyên Tử Nguyệt gật đầu, nói:
- Cho nên tôi quyết định tháng này sẽ theo anh đi lăn lộn.
- Tháng này? Theo tôi?
Sắc mặt Giang Nguyên cứng đờ, nhìn Tuyên Tử Nguyệt nói:
- Nửa tháng nữa là lễ mừng năm mới, cô không về nhà sao?
- Tôi theo anh lăn lộn thì làm sao? Bây giờ anh là đại tài chủ, chẳng lẽ không nuôi nổi tôi à?
Tuyên Tử Nguyệt mở to hai mắt, nhìn Trung tá Giang Nguyên, biểu hiện nếu anh không đồng ý, anh cứ chờ đó cho tôi, khiến Giang Nguyên đổ mồ hôi trong bụng.
- Được rồi, cô muốn thế nào thì thế đấy.
Nhìn vẻ mặt của Tuyên Tử Nguyệt, Giang Nguyên vội vàng gật đầu. Nếu không đồng ý, Tuyên đại tỷ chỉ sợ sẽ trở mặt mất.
Nhưng hắn lại cảm thấy khổ sở trong đầu. Một tháng? Không nói đến hiện tại còn có Phan Hiểu Hiểu. Nếu hai người này đi cùng với nhau, chỉ sợ sẽ có chuyện để xem.
Hơn nữa, hắn cũng muốn về nhà trong lễ mừng năm mới. Mặc dù Tuyên Tử Nguyệt đã đến đó một lần, nhưng trong ngày mừng năm mới, chẳng lẽ cũng mang cô theo? Mang cô theo chẳng khác nào mang theo người yêu về nhà?
Nghĩ đến đây, nhìn món gan ngỗng thơm ngào ngạt được mang ra, Giang Nguyên cảm thấy mùi vị đã không còn.
Hai người ăn cơm xong, khi lên xe, Giang Nguyên nói với Tuyên Tử Nguyệt:
- Cô ở đâu vậy? Để tôi chở cô về.
- Không có chỗ. Tôi đi theo anh là được.
Tuyên Tử Nguyệt bình tĩnh dựa lưng vào ghế, quay sang mỉm cười nói với Giang Nguyên.
- Không có chỗ? Đi theo tôi?
Giang Nguyên giật mình, sau đó nhìn vẻ mặt không giống như giả bộ của Tuyên Tử Nguyệt, lại còn có nụ cười khác thường, rồi nhớ đến Tuyên Tử Nguyệt dường như không có mang theo túi xách, Giang Nguyên gật đầu nói;
- Được, có một đại mỹ nữ tuyệt thế đi theo gia như vậy, gia đương nhiên là bao hết. Nào, đi theo gia, cô sẽ được ăn ngon mặc đẹp.
Chương 386: Tin vui
Giang Nguyên lái xe, cũng không chạy đến Dương gia hoặc là khách sạn, mà trực tiếp chạy đến khu phố mua sắm.
- Làm gì vậy? Chẳng lẽ muốn đi dạo phố?
Tuyên Tử Nguyệt bước xuống xe, nhìn Giang Nguyên nói.
- Gia đã bao cô, đương nhiên là đi mua quần áo cho cô rồi. Nhìn xem cô cái gì cũng không có, chung quy cũng không thể mang một cô gái mình mẩy hôi thối đi trên đường được.
Giang Nguyên nhún vai, cười nói.
Nghe Giang Nguyên nói xong, hai mắt Tuyên Tử Nguyệt chớp chớp, đột nhiên bước lên nắm cánh tay Giang Nguyên, nói:
- Nếu gia đã hào phóng như vậy rồi, vậy thì tôi cũng không khách sáo.
Bị Tuyên Tử Nguyệt kéo cánh tay như vậy, trong lòng Giang Nguyên có chút run lên, nhưng đi vài bước cũng thành quen. Bởi vì mấy ngày nay ngày nào cũng bị Phan Hiểu Hiểu nắm tay như vậy. Tuy bây giờ đổi thành người khác, nhưng dường như cũng không có gì khác nhau.
Tuyên Tử Nguyệt cũng không khách sáo, mà Giang Nguyên cũng không đau lòng. Bởi vì trong tài khoản của hắn còn đến mấy trăm vạn mà vẫn chưa có cơ hội để tiêu. Bây giờ có cơ hội rồi, vậy thì tiêu thôi.
Tuyên Tử Nguyệt cũng không phải là người xa xỉ, chỉ mua hai bộ quần áo tầm trung và một đôi giày.
- Không cần mua gì nữa sao?
Giúp Tuyên Tử Nguyệt mang mấy cái túi, Giang Nguyên chỉ vào quầy hàng bán mỹ phẩm, cười nói.
- Anh có bao giờ nhìn thấy tôi dùng mỹ phẩm không?
Tuyên Tử Nguyệt liếc mắt nhìn Giang Nguyên:
- Mấy loại mỹ phẩm đó, tôi chưa bao giờ dùng qua.
- Ồ, Tuyên đại tiểu thư đúng là thiên sinh lệ chất.
Giang Nguyên cười nói:
- Thế còn muốn mua cái gì nữa không?
- Không.
Tuyên Tử Nguyệt nói.
- Không có, vậy thì đi thôi.
Đi dạo phố xong, Giang Nguyên cũng thở phào nhẹ nhõm. Nói thật, đi dạo phố là chuyện mà đàn ông không thích.
Ở gần bệnh viện Đa khoa ba quân chủng, Giang Nguyên tìm được một khách sạn năm sao thoạt nhìn không tệ lắm. Sau khi đậu xe vào bãi, liền cười nói:
- Được rồi, xuống đi. Bây giờ cô ở tạm chỗ này, ngày mai tôi tìm cho cô chỗ thích hợp hơn.
- Ừm.
Tuyên Tử Nguyệt bước xuống xe, sau đó cùng với Giang Nguyên đi vào khách sạn.
- Chứng minh thư đâu?
Ở quầy lễ tân, Giang Nguyên đưa tay về phía Tuyên Tử Nguyệt, nói.
- Không có.
Khóe miệng Tuyên Tử Nguyệt vểnh lên, giang hai tay nhún vai nói.
- Không có?
Giang Nguyên thở hắt ra, chăm chú nhìn Tuyên Tử Nguyệt một cái, sau đó móc chứng minh thư của mình, thuê cho Tuyên Tử Nguyệt một gian phòng, rồi dẫn Tuyên Tử Nguyệt lên lầu.
Sau khi sắp xếp hết mọi thứ cho Tuyên Tử Nguyệt, Giang Nguyên mở bóp móc ra một ít tiền, đặt lên trên bàn, nói:
- Được rồi, cô hãy nghỉ ngơi sớm đi. Ngày mai tôi đến đón cô đi ăn cơm trưa.
Nhìn tiền Giang Nguyên đặt trên bàn, Tuyên Tử Nguyệt nở nụ cười phô hàm răng trắng như ngọc, nói:
- Được, tôi chờ anh.
- Vậy tôi đi trước nhé.
Giang Nguyên tiện tay cầm cây bút, sau đó rất nhanh viết xuống một dãy số:
- Nếu cô không nhớ số điện thoại của tôi thì nhìn đây nhé.
Nhìn cánh cửa phòng chậm rãi đóng lại, Tuyên Tử Nguyệt đứng im tại chỗ, gương mặt giống như là vui vẻ, nhưng rồi lại như khổ sở, bước đến trước bàn, nhìn hàng số, ánh mắt hiện lên chút cảm thán, sau đó cởi áo khoác bước vào trong nhà tắm.
Chiếc xe Giang Nguyên chậm rãi rời khỏi khách sạn, chạy về phía đại viện Dương gia. Chỉ là gương mặt Giang Nguyên không hề có chút thoải mái nào.
Hắn biết Tuyên Tử Nguyệt là một người kiêu ngạo, nhưng đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn với bộ dạng như vậy, không tiền, không hành lý, thậm chí chứng minh thư cũng không có.
Rốt cuộc là Tuyên Tử Nguyệt đã xảy ra chuyện gì, Giang Nguyên cũng không rõ ràng cho lắm. Với gia thế của Tuyên Tử Nguyệt, có cái gì có thể làm cho cô trở nên như vậy, đột nhiên xuất hiện ở Bắc Kinh và tìm hắn?
Nhớ mấy ngày trước đó, khi hắn từ Lỗ Sơn trở về, khi gọi điện thoại cho Tuyên Tử Nguyệt, dường như cô lúc đó có chút không yên lòng. Giang Nguyên cau mày, mặt nhăn lại, mơ hồ cảm giác có chút phiền toái.
Nhưng mặc kệ thế nào, nếu Tuyên Tử Nguyệt đã lựa chọn tìm hắn, có phiền toái ra sao, hắn cũng phải nghĩ biện pháp giúp cô mới được.
Nhìn ngọn đèn xe đối diện thỉnh thoảng hiện lên, Giang Nguyên thở hắt ra, sau đó nhấn ga, tăng tốc đi về phía đại viện Dương gia. Bây giờ đã không còn sớm nữa, có lẽ tạm thời không cần phải nghĩ nhiều. Chuyện gì để ngày mai rồi tính.
Khi trở lại đại viện Dương gia, cũng đã 10h tối. Giang Nguyên trở về phòng, tắm rửa một cái, sau đó bỏ một miếng Sơn Tham vào miệng. Hình xăm trên vai trái lóe lên, một tin tức hiện lên trong đầu, Giang Nguyên liền chậm rãi chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, sau khi luyện Ngũ Cầm Hí, Giang Nguyên tắm qua một lần rồi xuống phòng ăn sáng.
Dương Vân Dương và cô La đều có mặt, nhưng lão gia tử thì không có về, thấy Giang Nguyên bước vào, cô La liền cười nói:
- Giang Nguyên, hôm nay cô nấu món canh cá, nào nếm thử đi.
Nhìn cô La bưng đến một cái chén nhỏ, Giang Nguyên mỉm cười gật đầu:
- Cảm ơn cô La.
Cũng không khách sáo, bưng chén canh cá lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm.
Sau khi uống được hai ngụm, hắn ngẩng đầu lên nói:
- Ngon thật, cảm ơn cô La.
- Haha, thích là tốt rồi. Uống nhiều một chút đi. Hôm nay cô nấu nhiều lắm.
Nghe Giang Nguyên nói, cô La vui mừng đáp lời.
- Vậy cháu cũng không khách sáo.
Giang Nguyên gật đầu nói.
Lúc này, cô La cũng ngồi xuống phía đối diện, bắt đầu cầm lấy cái chén của mình.
Khi Giang Nguyên ngẩng đầu, trong lúc lơ đãng nhìn vào khuôn mặt của cô La, đột nhiên sửng sốt, sau đó cẩn thận nhìn kỹ.
Lúc này, cô La dường như cũng chú ý đến ánh mắt của Giang Nguyên, không khỏi ngẩng đầu, hỏi:
- Giang Nguyên, có chuyện gì à?
Giang Nguyên vui mừng, sau đó vươn tay:
- Cô La, nào, đưa tay của cô qua đây một chút.
Nhìn động tác của Giang Nguyên, cô La có chút sửng sốt, sau đó nghi hoặc đưa tay của mình sang.
Nghe hai người nói chuyện, Dương Vân Dương vừa xem báo vừa ăn sáng cũng ngẩng đầu lên, tò mò nhìn Giang Nguyên.
Chỉ thấy Giang Nguyên vươn hai ngón tay trái, nhẹ nhàng đặt ngay vị trí đốt ngón tay đầu tiên ngón giữa của cô La.
Nhìn động tác của Giang Nguyên, Dương Vân Dương và cô La nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy vẻ nghi hoặc, không biết rốt cuộc Giang Nguyên định làm cái gì.
Giang Nguyên nhẹ nhàng bấm đốt đầu tiên của ngón giữa, cảm giác hai bên đốt ngón tay như có mạch nhấp nhô, lập tức mỉm cười, chậm rãi buông tay.
Thấy Giang Nguyên mỉm cười, Dương Vân Dương và cô La lại càng khó hiểu. Dương Vân Dương không nhịn được liền hỏi Giang Nguyên:
- Giang Nguyên, vừa rồi cậu làm cái gì thế?
Giang Nguyên cầm chén canh trong tay, giơ lên:
- Chúc mừng Trưởng phòng, chúc mừng cô La.
- Chúc mừng?
Hai người sửng sốt, sau đó gương mặt của Dương Vân Dương hiện lên vẻ mừng như điên, hưng phấn nói:
- Chẳng lẽ...
Giang Nguyên mỉm cười gật đầu:
- Đúng, cô La có hỉ rồi.
- Cái gì?
Cô La nghe được lời này, có chút không thể tin được nhìn Giang Nguyên, sau đó dùng tay sờ bụng, không nhịn được sự vui mừng trong lòng, do dự hỏi:
- Giang Nguyên, cậu xác định chứ?
Nhìn cô La còn chưa tin, Giang Nguyên gật đầu thật mạnh:
- Đúng mà, cháu có thể xác định, cô La quả thật đã có tin vui.
- Bà xã...
Dương Vân Dương không ức chế được sự hưng phấn trong lòng, bước đến bên cạnh cô La, nói:
- Haha, đã có, đã có rồi.
- Ừm!
Nhìn Dương Vân Dương ôm lấy thắt lưng của mình, vui sướng như một đứa trẻ, cô La cũng không nhịn được mà rơm rớm nước mắt, liên tục gật đầu.
Nhìn bộ dạng hưng phấn của hai người, trong lòng Giang Nguyên cũng âm thầm cảm thán. Hai người cũng đã hơn năm mươi, rốt cuộc cũng đã có thai lần đầu tiên. Tất nhiên là đáng để vui mừng.
- Giang...Giang Nguyên, cậu mau kiểm tra cho cô La của cậu một chút, xem bây giờ có cần dùng thuốc dưỡng thai nào hay không, có cần nằm nghỉ ngơi trên giường hay không, rồi cần phải chú ý những gì.
Vốn Dương Vân Dương đang định đưa cô La đến bệnh viện kiểm tra, nhưng nhớ đến trước mặt còn có Giang Nguyên, còn đến bệnh viện kiểm tra làm gì, vội vàng hỏi.
- Trưởng phòng, ngài không cần khẩn trương như vậy. Bây giờ cô La chỉ cần chú ý về phương diện ăn uống một chút, đừng hoạt động mạnh. Sức khỏe của cô La khá tốt, ngài không cần lo lắng.
Giang Nguyên giải thích.
- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.
Nghe Giang Nguyên nói, lúc này Dương Vân Dương mới thoáng yên tâm trở lại, nhưng vẫn nắm tay cô La không buông.
Nhìn biểu hiện kích động của hai người, Giang Nguyên chần chừ một chút rồi nói với Dương Vân Dương:
- Trưởng phòng, tôi có chuyện muốn nhờ ngài giúp.
- Ồ, chuyện gì? Cậu cứ nói.
Nghe Giang Nguyên nói có chuyện cần giúp, Dương Vân Dương hơi sửng sốt, sau đó cười nói. Giang Nguyên đúng là rất ít khi nhờ ông hỗ trợ.
- Tôi có một người bạn ở bên ngoài mới đến, muốn ở đây một thời gian. Tôi thấy căn biệt thự của ngài ở Tây Sơn không ai ở, tôi muốn cho cô ấy ở tạm một thời gian.
Giang Nguyên do dự một chút rồi nói.
Chương 387: Tấn công bác sĩ
Đối mặt với Dương Vân Dương, Giang Nguyên thật ra cũng không rụt rè, trực tiếp đem yêu cầu của mình nói ra.
Bây giờ, muốn tìm một chỗ sắp xếp cho Tuyên Tử Nguyệt đúng là không dễ dàng. Tuy nói muốn thuê một căn phòng ở Bắc Kinh không phải là khó, nhưng nếu Tuyên Tử Nguyệt đã đến Bắc Kinh tìm hắn, hắn cũng không muốn ủy khuất Tuyên Tử Nguyệt.
Dù sao, Tuyên Tử Nguyệt chấp nhận để hắn làm như vậy ngày hôm qua, chỉ sợ đó đã là cực hạn mà Tuyên Tử Nguyệt có thể tiếp nhận. Hắn còn phải đi làm, cũng không có nhiều thời gian để ở cùng Tuyên Tử Nguyệt. Để cô đến biệt thự Tây Sơn là tốt nhất.
Dù sao Dương Vân Dương cũng không ở đó. Mà bên đó còn có một vị quản gia, một đầu bếp và người giúp việc. Để Tuyên Tử Nguyệt đến đó là thích hợp nhất. Hơn nữa hoàn cảnh của khu biệt thự lại rất tốt, thoải mái hơn nhiều so với ở Bắc Kinh. Phỏng chừng với tính cách của Tuyên Tử Nguyệt, chỉ sợ cũng không thích mấy nơi quá ồn ào.
Nghe Giang Nguyên nói xong, Dương Vân Dương hơi ngạc nhiên, nhìn Giang Nguyên cười, sau đó gật đầu nói:
- Được, cậu cứ dẫn cô ấy đến đó. Nếu cậu muốn ở bên đó, cũng không sao. Dù sao cậu tự mình an bài là được, tôi sẽ nói với người bên đó một tiếng.
Nghe lời nói có ý trêu chọc của Dương Vân Dương, sắc mặt Giang Nguyên không khỏi đỏ lên, nhưng chỉ cười nhẹ:
- Vâng, cảm ơn Trưởng phòng.
Nhìn sắc mặt ửng đỏ của Giang Nguyên, Dương Vân Dương nhịn không được mà phá lên cười:
- Được rồi, được rồi, cậu cũng đừng khách sáo với tôi nữa. Dù sao chỉ cần cậu để ý cô La là được.
- Đương nhiên rồi ạ.
Giang Nguyên vội vàng nói.
Ăn sáng xong, Giang Nguyên lái xe đến bệnh viện đa khoa ba quân chủng. Khi đi ngang qua khách sạn mà Tuyên Tử Nguyệt ở, hắn không nhịn được mà ngẩng đầu lên. Chắc bây giờ Tuyên Tử Nguyệt vẫn còn đang ngủ.
- Chào buổi sáng Chủ nhiệm Giang.
- Chào Chủ nhiệm Giang.
- Chào mọi người.
Giang Nguyên vừa mỉm cười vừa chào hỏi các cô y tá.
Bước vào phòng làm việc, mặc áo khoác vào, thấy thời gian cũng đã đến lúc, Giang Nguyên bước đến phòng làm việc của các bác sĩ.
- Xin chào Chủ nhiệm Giang.
Thấy Giang Nguyên bước vào, các bác sĩ và bác sĩ chuyên tu đều đứng dậy, ân cần chào hỏi.
- Ngồi đi, ngồi đi.
Giang Nguyên gật đầu, sau đó quay sang Lâm Dương Chí nói:
- Dương Chí, bệnh nhân ngày hôm qua thế nào?
- Vẫn không tốt lắm. Có thể hôm nay phải phẫu thuật thôi.
Lâm Dương Chí cười khổ lắc đầu.
Giang Nguyên gật đầu, sau đó nói:
- Vậy chúng ta qua đó xem một chút. Nếu quả thật không được, vậy thì phải phẫu thuật. Kéo càng lâu thì càng phiền toái.
- Vâng.
Lâm Dương Chí gật đầu.
Rất nhanh đã đến 8h. Tất cả mọi người đều bắt đầu công việc.
- Hiện tại, bệnh nhân của khoa Chấn thương chỉnh hình tổng cộng có 246 người. Hôm qua vào thêm 13 người nữa.
Nghe y tá báo cáo lại, Giang Nguyên thở hắt ra. Xem ra tốc độ hôm nay phải nhanh một chút, nếu không buổi trưa sẽ không đến đưa Tuyên Tử Nguyệt đi ăn cơm được.
- Bác sĩ Đào, chị hãy tăng thêm lượng thuốc kháng sinh cho bệnh nhân, tận lực thời gian rút ngắn tình huống lây lan. Nếu không khống chế được, phải tiến hành giải phẫu.
Bác sĩ Đào vội vàng gật đầu:
- Vâng, chủ nhiệm Giang.
Đưa bệnh án cho bác sĩ Đào xong, Giang Nguyên liền bước ra ngoài, nói với Lâm Dương Chí:
- Dương Chí, đã chuẩn bị phẫu thuật chưa?
- Đã chuẩn bị xong rồi. Bây giờ tôi sẽ đưa người bệnh đến đó. Khoảng mười phút nữa là anh có thể đến.
Lâm Dương Chí vội vàng nói.
- Ừm.
Giang Nguyên gật đầu, sau đó nhìn đồng hồ, lúc này đã là 10h, hẳn 12h là có thể phẫu thuật xong.
- Nhanh, thiết bị tách.
Giang Nguyên nghiêng đầu để y tá lau mồ hôi trên trán cho hắn, sau đó tiếp nhận thiết bị tách y tá đưa sang, rất nhanh cắm vào bên trong.
Sau đó lại duỗi tay cầm dao giải phẫu, nhẹ nhàng cắt hai dao xuống, đợi đến khi vết mổ mở rộng đến mức tối đa thì mới bỏ dao xuống, nói:
- Chỉ thắt.
Y tá đưa chỉ chỉ thắt sang, Giang Nguyên lưu loát luồn vào, sau đó thắt lại, rồi dùng kéo cắt đứt, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
- Được rồi, Dương Chí. Kế tiếp giao cho anh.
Tiện tay đặt cây kéo sang bên cạnh, Giang Nguyên nhẹ nhàng thở hắt ra.
Hắn không ngờ tình huống của người bệnh khá phức tạp, làm cho hắn hơi luống cuống tay chân. Lúc này bước quan trọng nhất đã hoàn thành. Nghĩ đến đây, Giang Nguyên không khỏi âm thầm cảm thấy may mắn. Cũng may mà hắn đích thân giải phẫu. Nếu giao cho Lâm Dương Chí, chỉ sợ sẽ xuất hiện vấn đề.
Ngẩng đầu nhìn đồng hồ đã là 12h kém, xem ra cũng không trễ lắm.
Lập tức Giang Nguyên chăm chú nhìn Lâm Dương Chí tiến hành các bước kết thúc công việc. Mặc dù bước quan trọng nhất đã xong, nhưng lúc này cũng không thể để xảy ra vấn đề.
Nhưng kinh nghiệm của Lâm Dương Chí cũng khá phong phú, chỉ chưa đến mười phút đã kết thúc xong công việc, chỉ còn lại bước khâu cuối cùng.
Nhìn đến đây, Giang Nguyên cũng thả lỏng tinh thần, cười nói\;
- Được rồi, Dương Chí, cũng đã ổn rồi, tôi ra ngoài đây.
- Vâng, Chủ nhiệm, vất vả cho anh rồi.
Lâm Dương Chí nói. Bây giờ không có Chủ nhiệm nào khác, y xưng hô liền bớt một chữ Giang, nghe thân mật nhưng vẫn có sự tôn trọng hơn.
Giang Nguyên mỉm cười phất tay, sau đó cởi áo giải phẫu ném vào thùng rác, rồi bước ra khỏi phòng phẫu thuật.
Khi hắn bước ra khỏi cửa phòng giải phẫu, thời gian đã điểm 12h. Giang Nguyên mỉm cười, xem ra hắn canh thời gian rất chuẩn.
Bước xuống lầu khoa Chấn thương chỉnh hình, Giang Nguyên đột nhiên nghe được bên ngoài có tiếng hỗn loạn, thậm chí còn truyền đến tiếng hét chói tai.
Giang Nguyên sửng sốt, sau đó bước đến hành lang nhìn chung quanh, mới phát giác được tiếng thét chói tai này là phát ra từ phòng làm việc của bác sĩ. Thậm chí còn nhìn thấy hai ba bác sĩ chuyên tu nữ và bác sĩ khác từ bên trong hoảng sợ chạy ra.
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Giang Nguyên còn chưa kịp phản ứng đã nghe được tiếng hét thảm từ bên trong truyền đến.
Nghe được thanh âm này, Giang Nguyên cũng không chần chừ nữa, rất nhanh vọt vào bên trong. Lúc này hắn nhìn thấy có một số người vung dao, còn có hai người nằm trên mặt đất.
Hai người nằm trên mặt đất, một nam một nữ, chiếc áo khoác màu trắng đã bị nhuộm thành màu đỏ tươi.
- Bác sĩ Đào.
Sắc mặt Giang Nguyên cứng đờ, vội vàng cầm cái ghế quăng mạnh sang, đồng thời chân đá lên, một cước đá vào cái bàn làm việc.
Bịch! Cái ghế thuận lợi đập vào hai người, mà Giang Nguyên cũng nhào đến, hai quyền trực tiếp đập trúng đầu đối phương.
Hai người kia vừa mới giơ dao, còn chưa kịp phản ứng, trên đầu đã bị trúng một quyền, còn không kêu lên được tiếng nào thì đã ngã xuống. Người còn lại bên cạnh huy dao muốn bổ tới Giang Nguyên, liền bị Giang Nguyên đá cho một cước trúng ngực, trực tiếp bay ngược ra ngoài, đụng thẳng vào vách tường, phun ra một ngụm máu.
- Bác sĩ Đào, Lô Cường?
Giang Nguyên rất nhanh xé rách áo blouse trắng của hai người, phát hiện áo của họ đã bị máu nhuộm đỏ. Nghiêm trọng nhất là bác sĩ chuyên tu Lô Cường đang nằm trên người bác sĩ Đào, trên lưng ít nhất có bảy tám nhát dao.
- Chủ nhiệm Giang, mau cứu Lô Cường đi.
Bác sĩ Đào không bị thương nghiêm trọng bằng Lô Cường, lúc này thậm chí còn có sức để nói chuyện.
Giang Nguyên gật đầu, tay điểm vài huyệt vị trên người Lô Cường, truyền vào một ít nội khí, tạm thời phong bế tốc độ vận chuyển máu toàn thân, sau đó quay đầu ra bên ngoài, kêu lên:
- Người đâu? Người đâu rồi?
Nghe tiếng rống của Giang Nguyên, hai nữ bác sĩ chuyên tu mới từ ngoài chạy vào.
Thấy chỉ có hai người, sắc mặt Giang Nguyên lạnh lại, nói:
- Những người khác đâu?
- Tan làm đi ăn cơm rồi ạ.
Lúc này, Từ Hiểu Linh đã hồi phục tinh thần, nhìn hai người đầy máu bên dưới, che miệng nức nở.
- Mau chuẩn bị phòng giải phẫu đi, bảo các y tá chuẩn bị truyền máu.
Nghe xong, Giang Nguyên bất đắc dĩ cau mày, trầm giọng nói.
- Vâng, vâng.
Từ Hiểu Linh vội vàng dẫn theo bác sĩ chuyên tu kia chạy nhanh ra ngoài.
Mấy cô y tá cũng đã mang cáng cứu thương vào.
Thấy tình huống bên trong, ai nấy đều kêu lên, luống cuống tay chân mở cáng cứu thương cùng băng gạc.
- Ngân châm, nhanh, lấy ngân châm cho tôi.
Giang Nguyên nói. Ngân châm của hắn đang bỏ trong phòng làm việc.
- Vâng, vâng.
Một cô y tá đang chuẩn bị truyền dịch cho hai người, liền lục lọi trong tủ cấp cứu tìm ngân châm.
Lúc này, tại khách sạn cách bệnh viện mấy trăm thước, Tuyên Tử Nguyệt vừa xem tivi, vừa nhìn thời gian, rồi lại nhìn điện thoại đặt ở đầu giường.
Chương 388: Tấn công bác sĩ (2)
Khoa Chấn thương chỉnh hình hỗn loạn thành một mảnh. Sự kiện bác sĩ hoặc y tá bị tấn công không phải là chưa từng có. Hàng năm trên báo chí đã từng đưa tin không biết có bao nhiêu vụ xảy ra, nhưng chưa từng có ai nghĩ đến bệnh viện Đa khoa ba quân chủng lại phát sinh chuyện này.
Lúc này, không ai chú ý đến mấy kẻ tấn công cầm dao đang nằm trên mặt đất. Bọn họ chỉ lo cùng với Giang Nguyên mang hai bác sĩ bị thương lên cáng cứu thương, sau đó đẩy đến phòng phẫu thuật.
Hiện tại, bác sĩ chịu trách nhiệm lại không có ai. Bác sĩ Đào trực ban nhưng đã bị thương nặng, còn các thầy thuốc khác nếu không ở căng tin thì cũng đang trong phòng phẫu thuật khác như Lâm Dương Chí.
Giang Nguyên vừa đẩy xe vừa hỏi:
- Có bác sĩ nào gần đây không?
- Vừa mới gọi điện thoại, nhưng từ căng tin lên đây cũng phải mất năm phút.
Y tá vừa đi vừa nói.
- Năm phút.
Giang Nguyên cau mày, sau đó nhìn Từ Hiểu Linh đã ngừng khóc và một bác sĩ chuyên tu khác:
- Từ Hiểu Linh, cô hãy phụ trách bác sĩ Đào, còn tôi sẽ phẫu thuật bên cạnh.
- Vâng.
Từ Hiểu Linh rõ ràng đã trấn định hơn nhiều, nghe Giang Nguyên nói, liền gật đầu xác nhận.
Hai chiếc xe rất nhanh được đẩy vào phòng phẫu thuật. Bởi vì phòng phẫu thuật chỉ có một cái bàn, cho nên Giang Nguyên đã đem người bị thương nặng nhất là Lô Cường lên bàn, còn bác sĩ Đào tạm thời chỉ có thể tiến hành phẫu thuật trên cáng cứu thương.
Nhìn vẻ mặt khẩn trương lẫn lo lắng của các y tá, Giang Nguyên nói:
- Chỉ để lại ba người giúp đỡ, còn lại trở về vị trí làm việc.
- Vâng.
Mặc dù mọi người không muốn rời đi, nhưng đây là mệnh lệnh của Giang Nguyên, những người đang chịu trách nhiệm trực ban thì nhanh chóng rời đi, chỉ để lại ba y tá hỗ trợ phẫu thuật.
Rẹt rẹt. Quần áo của Lô Cường rất nhanh bị Giang Nguyên xé rách. Nhìn vết dao dài hơn mười ly, hai mắt Giang Nguyên nheo lại. Đây hoàn toàn muốn lấy mạng người ta mà.
- Nhanh, nước muối sinh lý, thuốc cầm máu, tiến hành song song.
Giang Nguyên vừa nói vừa đeo bao tay vào.
- Vâng.
Động tác của y tá bên cạnh phối hợp rất nhanh nhẹn.
Giang Nguyên vừa đeo bao tay vừa trầm giọng nói:
- Sao không thấy máu đưa đến? Kho máu bên kia như thế nào rồi?
- Đã mang đi rồi. Kho máu cũng đã thông báo bọn họ sẽ tận lực tìm nguồn máu.
Một y tá vội vàng trả lời.
- Ừm.
Giang Nguyên gật đầu.
Rất nhanh, sau khi khử trùng xong, Giang Nguyên cũng không gây mê, trực tiếp cầm ngân châm đâm xuống.
- Thuốc của bác sĩ Đào xử lý xong chưa? Tình hình huyết áp như thế nào?
Giang Nguyên hỏi. Sau khi xác nhận, liền cau mày nói:
- Từ Hiểu Linh, mau xử lý vết thương bên trái trước đi. Chỗ đó bị đâm khá sâu, chảy máu rất nhiều.
Từ Hiểu Linh nghe Giang Nguyên nói, cũng có chút kinh ngạc. Hắn đứng cách xa hai thước, làm thế nào có thể nhìn thấy vết thương bên trái bị đâm sâu. Nhưng khi Giang Nguyên nói xong, ánh mắt vốn đang bối rồi liền nhanh chóng ổn định.
Kỳ thật, những bác sĩ chuyên tu đến đây làm việc đều có được kinh nghiệm nhất định, nhưng đột nhiên không có ai bên cạnh, nhất thời có chút bối rối. Một khi có người chỉ dẫn, rất nhanh sẽ bình tĩnh lại, sau đó tay chân cũng lưu loát hơn nhiều.
- Huyết áp đang giảm xuống.
Một cô y tá bên cạnh nhìn vào màn hình huyết áp, khẩn trương nói.
Giang Nguyên nhìn thoáng qua, sau đó nói:
- Đẩy nhanh tốc độ truyền máu. Gọi điện thoại thúc kho máu và phòng xét nghiệm đẩy nhanh tốc độ xét nghiệm máu lên.
- Vâng.
Không khí trong phòng giải phẫu đang rất khẩn trương.
Một cô y tá hiệp trợ Từ Hiểu Linh giải phẫu cho bác sĩ Đào, một cô thì làm trợ thủ cho Giang Nguyên, sắc mặt cực kỳ âm trầm. Những y tá còn ở lại đều là những người có kinh nghiệm cực kỳ phong phú. Thậm chí còn có thể quen thuộc hơn cả bác sĩ chuyên tu.
Nhìn tình huống trước mắt, tất cả đều biết, nếu không được truyền máu kịp thời, tính mạng sẽ rất nguy hiểm. Bây giờ, tình huống của bác sĩ Đào tốt hơn một chút, nhưng bác sĩ Lô Cường che chở cho bác sĩ Đào thì đã tiến vào trạng thái mất máu quá nhiều.
Tay Giang Nguyên không ngừng xử lý vết thương, còn điện thoại trong túi quần lại không ngừng vang lên.
Nghe được tiếng chuông di động, Giang Nguyên cau mày, biết là ai gọi đến, lập tức nói:
- Lý Mai, nghe điện thoại giùm tôi.
- Vâng.
Y tá bên cạnh vội vàng móc điện thoại từ trong túi áo Giang Nguyên ra, sau đó bấm nút nghe rồi đưa sát đến tai hắn.
- Tuyên, uh, ở bệnh viện xuất hiện sự cố, tôi đang giải phẫu gấp. Đồng nghiệp bị thương. Ừm, nếu không thì cô ăn trước đi nhé. Ừm...
Nói vài câu, Giang Nguyên gật đầu một cái, y tá hiểu ý liền cúp điện thoại rồi thả lại vào túi Giang Nguyên.
Lúc này, bên ngoài đang có hai người chạy đến. Một là Chủ nhiệm Triệu, hai là bác sĩ Hồ.
- Tình huống thế nào?
Chủ nhiệm Triệu khẩn trương nhìn tình hình trước mặt, vừa mang khẩu trang vừa hỏi.
Giang Nguyên vừa khâu vừa đáp:
- Tình huống của bác sĩ Đào thì tạm thời ổn định, nhưng Lô Cường lại đang mất máu nghiêm trọng, đang chờ máu đến.
Hizz! Nhìn thoáng qua tình huống của Lô Cường, Chủ nhiệm Triệu không khỏi hít vào một hơi.
- Chủ nhiệm Triệu, anh sang xem tình huống của bác sĩ Đào giùm. Ở đây có tôi rồi.
Giang Nguyên nói.
- Ừm.
Chủ nhiệm Triệu nhìn Giang Nguyên vừa nói chuyện vừa sử dụng kỹ thuật châm cứu vô cùng giỏi, liền gật đầu, sau đó quay sang nói với bác sĩ Hồ:
- Lão Hồ, anh giúp Chủ nhiệm Giang một tay.
- Không cần đâu. Bác sĩ Hồ, anh đến phòng làm việc, xem bảo vệ đã bắt mấy tên kia chưa.
Giang Nguyên nói:
- Sau khi anh cấp cứu cho bọn chúng xong thì giao cho cảnh sát xử lý.
- Vậy để tôi đi xem một chút.
Bác sĩ Hồ gật đầu, sau đó bước nhanh ra ngoài.
Không bao lâu sau, phòng Xét nghiệm đã đưa mấy đơn vị máu đến. Sau khi truyền máu cho bác sĩ Đào và Lô Cường được nửa tiếng, y tá vui mừng nói:
- Huyết áp đã ổn định rồi. Bây giờ đã là 70/50.
Giang Nguyên thở phào một hơi, sau đó ngừng động tác. Hắn cũng đã xử lý xong vết thương trên người Lô Cường. Sau khi sát trùng sạch sẽ, hắn băng tất cả các vết thương lại.
Lúc này, cửa phòng phẫu thuật mở ra, sắc mặt bác sĩ Hồ có chút khó coi.
Nhìn sắc mặt bác sĩ Hồ không được tốt lắm, Chủ nhiệm Triệu cau mày hỏi:
- Bác sĩ Hồ, tình huống bên ngoài thế nào rồi?
- Có năm người tập kích. Hai người bị gãy xương nghiêm trọng, hai người bị xuất huyết đang được cấp cứu. Còn một người thì đã...chết.
Ánh mắt bác sĩ Hồ nhìn Giang Nguyên mang theo chút kinh hãi. Y biết bác sĩ Giang một mình vọt vào bên trong, chỉ mất khoảng mười giây, năm người này đã té hết xuống đất.
Chỉ mười mấy giây đã có thể đánh ngã năm người cầm dao trong tay, bốn trọng thương một chết. Năng lực này, chỉ sợ chỉ có bộ đội đặc chủng mới có thể làm được.
- Chết một người?
Nghe bác sĩ Hồ nói, Chủ nhiệm Triệu quay sang nhìn Giang Nguyên vừa mới kết thúc công việc.
Sắc mặt Giang Nguyên vẫn không thay đổi. Hắn đối với lực độ xuống tay của mình rất rõ rang. Hai người đầu tiên bị ghế đập trúng không nghiêm trọng lắm, nhưng tuyệt đối không nhẹ. Về phần hai người bị đánh trúng đầu, xuất huyết bên trong là không thể tránh khỏi. Nhưng một người bị đá trúng ngực, Giang Nguyên không nghĩ đến gã sẽ chết.
- Bị xương sườn đâm qua tim?
Băng lại vết thương cuối cùng, Giang Nguyên hỏi bác sĩ Hồ một câu.
Nghe Giang Nguyên hỏi, bác sĩ Hồ sửng sốt, gương mặt lộ ra vẻ kinh hãi, chậm rãi gật đầu:
- Đúng, có một xương sườn vừa lúc xuyên qua tâm thất phải.
- Vận khí của gã đúng là không được tốt lắm.
Giang Nguyên lạnh lùng nói, gương mặt không chút biểu hiện, giống như chỉ vừa mới giết chết một con kiến.
Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Giang Nguyên, bác sĩ Hồ chần chừ một chút rồi nói:
- Chủ nhiệm Giang, cảnh sát đến rồi, muốn cậu phối hợp điều tra.
- Tôi?
Giang Nguyên nhìn bác sĩ Hồ, sau đó nói:
- Tôi không có thời gian, cứ đế bọn họ dựa theo quân pháp đi.
- Ồ!
Nghe Giang Nguyên nói, bác sĩ Hồ sửng sốt, sau đó hồi phục lại tinh thần. Đúng rồi, đây là phòng vệ chính đáng. Người trong quân đội, mặc kệ chuyện gì, chính quyền địa phương không được phép nhúng tay vào. Đặc biệt là vị Chủ nhiệm Giang trước mặt. Người ta muốn phối hợp tất sẽ phối hợp. Còn không muốn, vậy thì mời liên lạc với đơn vị của đối phương.
Trừ phi là người đó phạm tội nghiêm trọng, hoặc cố tình phạm tội, còn lại, người nào có quyền lực mạnh mẽ mà bắt hắn chứ?
Chương 389: Lý do tập kích hoang đường
Giang Nguyên nhìn màn hình huyết áp, xác định tình huống Lô Cường đang chậm rãi ổn định lại, lúc này mới cảm thấy yên tâm.
Sau đó quay sang nói với bác sĩ Hồ:
- Được rồi, bác sĩ Hồ. Tình huống của Lô Cường tạm thời ổn định. Bây giờ tôi ra ngoài ăn cơm chút. Anh hãy chú ý giùm tôi nhé.
- Vâng, Chủ nhiệm Giang, cậu mau đi đi. Bây giờ cũng hơn 1h chiều rồi.
Đối mặt với vị Chủ nhiệm trẻ tuổi nhưng lại khiến người ta kinh sợ này, bác sĩ Hồ gần bốn mươi tuổi không khỏi dùng đến kính ngữ.
- Chủ nhiệm Triệu, tôi xin phép ra ngoài trước.
Giang Nguyên lại quay sang nói với Chủ nhiệm Triệu, xong rồi mới đẩy cửa bước ra ngoài.
Vừa mới mở cửa, Giang Nguyên đã nhìn thấy một người đang ngồi trên ghế cách phòng phẫu thuật không xa, đang mỉm cười nhìn hắn. Trong lúc hắn đang định cởi bộ đồng phục dính đầy máu, hai người cảnh sát đã bước đến.
- Xin chào, xin hỏi anh có phải là bác sĩ Giang hay không?
Hai cảnh sát rất khách khí, giơ tay chào Giang Nguyên một cái.
Giang Nguyên vừa cởi đồng phục vừa gật đầu:
- Đúng, tôi là Giang Nguyên.
- Xin chào, chúng tôi là cảnh sát của phòng Hình sự cục cảnh sát. Vụ án tập kích lần này, hy vọng anh có thể phối hợp điều tra với chúng tôi một chút.
Hai người cảnh sát cũng rất khách khí. Dù sao bọn họ cũng biết rõ Giang Nguyên chính là anh hùng Lỗ Sơn.
Sau khi cởi xong áo đồng phục, Giang Nguyên cười nói với hai người cảnh sát:
- Xin lỗi, bây giờ tôi rất bận. Nếu như các người muốn biết, phòng làm việc của chúng tôi có camera, các người có thể xem. Đương nhiên, nếu muốn tôi phối hợp, xin mời liên lạc với Vụ quân pháp Tổng cục Hậu cần. Họ đồng ý thì tôi sẽ phối hợp.
Dứt lời, Giang Nguyên cũng không để ý hai người, bước đến Tuyên Tử Nguyệt phía đối diện.
- Ơ!
Thấy Giang Nguyên không thèm để ý đến mình, một người cảnh sát không khỏi muốn há mồm la lên nhưng lại bị cảnh sát còn lại vỗ vai ngăn cản.
- Từ ca...
Người cảnh sát trẻ quay đầu nhìn người cảnh sát trung niên đằng sau, bất đắc dĩ nói.
- Thôi đi.
Người được gọi là Từ ca nhìn quân hàm trên vai Giang Nguyên, cười khổ lắc đầu nói:
- Tìm những người khác thôi, sau đó viết báo cáo đưa lên, xem thượng cấp nói gì.
- Vâng.
Cảnh sát trẻ có chút không cam lòng nhìn Giang Nguyên đang nói chuyện vui vẻ với một cô gái xinh đẹp, sau đó thở dài. Mặc dù cậu ta mới làm việc được có mấy năm, nhưng ở Bắc Kinh này, tình huống như vậy nhiều lắm, chỉ có thể thở dài bất đắc dĩ thôi.
- Xin lỗi, đã bắt cô đợi lâu.
Giang Nguyên cười nói.
- Không sao. Xem ra anh làm bác sĩ cũng không dễ dàng gì.
Tuyên Tử Nguyệt ở đây nãy giờ, hiển nhiên cũng hiểu được chuyện gì xảy ra. Nhìn bộ quần áo đầy máu của Giang Nguyên mới nãy, không khỏi mỉm cười.
- Cũng không còn cách nào. Hôm nay đúng là chuyện ngoài ý muốn.
Giang Nguyên lắc đầu, sau đó quay sang hỏi một cô y tá thỉnh thoảng tò mò nhìn sang bên này:
- Tưởng Linh, giúp tôi bọc lại cái này, rồi đưa cho nhân viên quét dọn giùm.
Dứt lời, Giang Nguyên liền đưa bộ đồng phục sang.
- Được.
Thấy Giang Nguyên đưa sang bộ đồng phục dính máu, Tưởng Linh bước đến tiếp nhận, sau đó tò mò nhìn vào Tuyên Tử Nguyệt, rồi mới quay sang nói với Giang Nguyên:
- Chủ nhiệm Giang, hai người bác sĩ Đào...
- Đừng lo lắng. Đã xử lý xong rồi.
Giang Nguyên gật đầu nói.
- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.
Nghe Giang Nguyên nói như vậy, Tưởng Linh cũng thở phào nhẹ nhõm:
- Chủ nhiệm Giang, để tôi đi xử lý cái này.
- Uh, vất vả cho cô quá.
Cảm ơn Tưởng Linh xong, Giang Nguyên mới quay sang nói với Tuyên Tử Nguyệt:
- Chúng ta đi ăn cơm thôi.
Trong lúc Giang Nguyên ra ngoài ăn cơm, trong phòng giải phẫu, Chủ nhiệm Triệu cũng đã xử lý xong vết thương cho bác sĩ Đào, lúc này mới ngưng trọng quay sang nhìn bác sĩ Hồ:
- Lão Hồ, trong năm người đó chết mất một người?
- Tên đó chết ngay tại chỗ. Khi tôi đến đó thì anh ta đã không còn thở nữa rồi.
Bác sĩ Hồ cười khổ:
- Vận khí của tên đó quả thật không được tốt lắm. Gãy bốn cái xương sườn, nhưng lại bị một cái xuyên qua tim.
Phù! Triệu Phi Lâm thở hắt ra, nhìn ra cánh cửa, nhớ đến gương mặt bình tĩnh của Chủ nhiệm Giang vừa rồi, lắc đầu nói:
- Xem ra vị Chủ nhiệm Giang của chúng ta cũng không đơn giản.
- Đúng vậy, rất không đơn giản.
Bác sĩ Hồ cảm thán nói:
- Tôi nghe y tá nói, khi bác sĩ Giang vọt vào, nhiều nhất cũng chỉ có mười giây đã gọi người vào cứu giúp rồi.
Nghe được lời này, Từ Hiểu Linh bên cạnh cũng lên tiếng:
- Đúng vậy, lúc đó chúng tôi đang ở bên ngoài. Bác sĩ Giang vọt vào, chỉ nghe được bên trong phát ra vài tiếng vang, rồi bác sĩ Giang gọi chúng tôi vào.
Nghe Từ Hiểu Linh xác nhận, Triệu Phi Lâm tất nhiên là tin tưởng, trong lòng lại càng thêm cảm thán.
Nhưng ít nhiều cũng nhờ có bác sĩ Tiểu Giang. Nếu không có hắn, chỉ sợ Lô Cường và bác sĩ Đào đã nguy hiểm đến tính mạng rồi.
Nghe Triệu Phi Lâm thở dài, bác sĩ Hồ vội vàng nói:
- Chủ nhiệm, dù sao việc này cũng được xem là phòng vệ chính đáng, không có vấn đề gì lớn đâu.
- Tôi không lo lắng chuyện này, chỉ là cảm thán thôi.
Triệu Phi Lâm lắc đầu cười nói:
- Hơn nữa với bối cảnh phía sau của Chủ nhiệm Giang, một chút cũng không cần chúng ta lo lắng. Chỉ là tại sao những người này lại đến giết bác sĩ Đào?
- Bọn họ...có một người là do tôi phẫu thuật.
Lúc này, bác sĩ Đào đang nằm trên cáng cứu thương đột nhiên lên tiếng.
- Bác sĩ Đào, cô khỏe chưa?
Nghe giọng của bác sĩ Đào, Triệu Phi Lâm vội vàng hỏi.
- Tôi không sao. Lô Cường không có việc gì chứ?
Sau khi được truyền máu, sắc mặt của bác sĩ Đào đã tốt hơn.
- Không còn việc gì rồi. Huyết áp cũng đã khôi phục bình thường. Chủ nhiệm Giang đã xử lý hết vết thương trên người cậu ấy.
Bác sĩ Hồ vội vàng nói:
- Bác sĩ Đào, cô cũng đừng lo lắng nữa.
- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.
Nghe nói Lô Cường không có việc gì, bác sĩ Đào mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục nói:
- Bệnh nhân này trước đây bị thương rất nghiêm trọng, một quả thận có thể nói là hỏng hoàn toàn. Cho nên phải cắt bỏ.
- Một tháng sau, anh ta đột nhiên gọi cho tôi, bảo có phải là chúng ta đã cắt thận của anh ta đem bán không. Tôi nói như thế nào anh ta cũng không tin.
Nói đến đây, bác sĩ Đào lại thở hổn hển:
- Về sau anh ta cứ gọi điện thoại đến quấy rầy tôi. Tôi đã trả lời là tôi không có, thế mà anh ta lại không tin, nói một quả thận của một người có thể bán đến năm sáu chục vạn, nhất định là tôi đã lén bán của anh ta, còn đe dọa tôi phải bồi thường tiền. Khi đó tôi cũng không để ý.
- Ai biết được lại xảy ra chuyện như vậy.
Nghe xong, Triệu Phi Lâm, bác sĩ Hồ và mấy cô y tá đều kinh ngạc, nghĩ không ra chuyện như vậy lại dẫn đến việc đối phương hành hung người khác như thế.
- Đúng là sự đời mà.
Nhớ đến gần đây tình huống này xảy ra không ít, Triệu Phi Lâm lại thở dài. Bây giờ người dân không tin tưởng vào bác sĩ xảy ra rất nhiều, nhưng không nghĩ lại nghiêm trọng đến mức như vậy. Thậm chí còn có người muốn giết cả thầy thuốc.
Đối với lý do phát sinh chuyện này, Giang Nguyên tất nhiên là không biết rồi. Bây giờ hắn đang đói bụng, dẫn Tuyên Tử Nguyệt đến một nhà hàng gần đó. Tuy nói hắn cái gì cũng ăn, cũng không kiêng thứ gì, nhưng sau thời gian ở nhà Dương gia, thức ăn đều là những món thanh đạm, không hề có ớt trong đó. Vì thế hắn chọn nhà hàng bán thức ăn miền nam này. Dù sao Tuyên Tử Nguyệt ở Vân Giang, ăn cay cũng là một thói quen.
Nhìn Giang Nguyên ăn con gà cay một cách rất thích thú, Tuyên Tử Nguyệt không nhịn được mà mỉm cười:
- Không ai dành với anh đâu, anh ăn nhanh như vậy làm gì?
- Ăn rất ngon. Cô không biết đã lâu rồi tôi chưa được ăn đã ghiền đến như vậy. Bất luận là ở bệnh viện hay là ở Dương gia, đều ăn rất thanh đạm.
Giang Nguyên lại lùa hai miếng cơm vào miệng, hài lòng nuốt xuống.
- Chậc chậc, Giang đại anh hùng của chúng ta đáng thương thật.
Tuyên Tử Nguyệt nói:
- Vậy anh ăn nhiều thêm chút nữa đi.
Giang Nguyên ăn một hơi bốn chén cơm mới xem như no bụng.
Tuyên Tử Nguyệt bị Giang Nguyên ảnh hưởng, cũng ăn hai chén cơm. Đối với lượng thức ăn của Giang Nguyên, cô một chút cũng không kỳ quái. Người tu luyện nội khí, ăn lượng thức ăn này cũng là chuyện rất bình thường.
Ăn cơm xong, Giang Nguyên chở Tuyên Tử Nguyệt ra ngoại thành.
Nhìn chiếc xe dần dần rời khỏi nội thành, Tuyên Tử Nguyệt có chút tò mò:
- Bây giờ chúng ta đi đâu?
- Tây Sơn.
Giang Nguyên cười nói.
- Tây Sơn?
Tuyên Tử Nguyệt ngẩn người:
- Tôi còn tưởng rằng anh đưa tôi đi thuê phòng chứ.
- Đúng, chính là đưa cô đi thuê phòng đấy.
Giang Nguyên mỉm cười nói.
Chiếc xe chậm rãi tiến vào khu biệt thự Tây Sơn. Nhìn hoàn cảnh thanh u chung quanh, còn có một dãy biệt thự được trang trí rất thanh nhã, gương mặt Tuyên Tử Nguyệt hiện lên sự vui mừng lẫn sợ hãi, sau đó nhìn Giang Nguyên, nói:
- Anh không định cho tôi ở đây chứ?
- Đúng, ở đây. Như thế nào?
Nhìn biểu hiện sợ hãi lẫn vui mừng của Tuyên Tử Nguyệt, Giang Nguyên mỉm cười lái xe đến trước cửa biệt thự Dương gia.
- Đừng nói cho tôi biết đây là biệt thự của anh đấy nhé.
Sau khi xuống xe, nhìn căn biệt thự ít nhất 450 mét vuông, Tuyên Tử Nguyệt kinh ngạc hỏi Giang Nguyên.
- Đương nhiên là không phải rồi. Căn biệt thự này ít nhất cũng phải đến bảy tám triệu. Tôi làm sao mà mua nổi.
Giang Nguyên cười lắc đầu, sau đó bước đến trước mặt một ông cụ, mỉm cười nói:
- Bác Lý, đã lâu không gặp.