- Học thuyết Ngũ Hành là học thuyết âm dương, liên hệ cụ thể hơn trong việc quan sát, quy nạp và sự liên quan của các sự vật trong thiên nhiên. Trong y học, học thuyết Ngũ Hành được ứng dụng để quan sát quy nạp và nêu lên sự tương quan trong hoạt động sinh lý, bệnh lý các tạng phủ. Người xưa thấy có 5 loại vật chất chính: kim, mộc, thủy, hỏa, thổ và đem các hiện tượng trong thiên nhiên vào trong cơ thể con người và xếp theo 5 loại vật chất trên gọi là Ngũ Hành. Ngũ Hành còn có ý nghĩa nữa là sự vận động, chuyển hóa các vật chất trong thiên nhiên và của tạng phủ trong cơ thể.
Ngũ hành và ngũ tạng có liên quan mật thiết với nhau, chế ước lẫn nhau.
Mà Trung y của chúng ta chính là đem học thuyết Ngũ Hành vận dụng vào trong việc chẩn đoán bệnh tật; tìm tính năng và tác dụng của thuốc; tiến hành công tác bào chế thuốc men.
Hồ lão đứng sau bàn, chắp tay giảng giải. Sau đó nhìn những sinh viên bên dưới, nói:
- Những lý luận này đều đã được viết rõ ràng trong sách, tôi cũng không cần phải ghi lên bảng nữa. Nhưng mọi người nhất định phải nhớ kỹ. Ngay cả đạo lý cơ bản như vậy cũng không hiểu, vậy thì không xứng nói mình đã học qua Trung y cơ sở.
Hơn nữa những lý luận này đều được dùng làm căn cứ khi vận dụng Trung y. Nói cách khác, thoát ly những căn cứ này, muốn dựa vào Trung y cứu người chỉ là chuyện viễn vông.
Giang Nguyên ngồi bên cạnh, thấy Hồ lão thuận miệng giảng dạy, trong lòng thầm phục:
- Sư phụ đúng là giảng bài không sai. Ít nhất nhìn biểu hiện của những sinh viên, nhất định bọn họ sẽ cố gắng.
- Nhất viết Thủy, nhị viết Hỏa, tam viết Mộc, tứ viết Thạch (Thổ), ngũ viết Cam (Kim), năm tính chất đặc biệt của Ngũ Hành.
Dưới sự giảng dạy của Hồ lão, rất nhanh tiết học đã gần chấm dứt. Hồ lão nhìn đồng hồ, thấy còn cách giờ tan học khoảng mười lăm phút, liền ngừng bài giảng, cười nói:
- Được rồi, thời gian còn lại, nếu bạn học nào có gì không rõ, hoặc nghe không hiểu thì có thể hỏi lại.
Không thể không nói, sự nghiêm túc của Hồ lão có thể trấn trụ tràng diện, nhưng trong những trường hợp tùy ý, thật ra cũng khiến người ta có cảm giác thân thiết.
Nghe Hồ lão nói xong, trong phòng thoáng yên tĩnh lại, nhưng rất nhanh có người giơ tay.
Mặc kệ nói như thế nào, vừa nãy Hồ giáo sư đã nói, muốn qua được học phần này, ngoại trừ thành tích thì còn phải xem biểu hiện trong lớp. Giơ tay hỏi bài không phải là biểu hiện trong lớp sao? Muốn có vấn đề thì sẽ có vấn đề. Cho nên, một số học sinh thông minh đã giơ tay.
- Giáo sư, vừa rồi thầy nói đến lý thuyết “Bổ mẫu tả tử”. Em thật sự không hiểu lắm.
Một nam sinh đứng lên hỏi.
- Ừm, không sai. Vấn đề này đối với các bạn vừa mới tiếp xúc với học thuyết Ngũ Hành quả thật có chút khó hiểu.
Hồ lão mỉm cười tán thưởng một câu, khiến cho vị nam sinh kia cảm thấy vui mừng.
Giang Nguyên đang ngồi buồn ngủ bên cạnh, đột nhiên nghe Hồ lão gọi:
- Giang Nguyên, cậu lên trả lời vấn đề này của học sinh đi.
- Vâng.
Cơ thể Giang Nguyên cứng lại, sau đó ngẩng đầu nhìn Hồ lão. Thấy Hồ lão nhìn mình, Giang Nguyên có chút tỉnh táo lại, vội đứng lên bước đến.
- Nguyên tắc “Bổ mẫu tả tử”?
Nhìn ánh mắt tò mò của hơn hai trăm sinh viên, Giang Nguyên có chút khẩn trương, vất vả lắm mới nhớ lại được vấn đề của bạn nam sinh kia hỏi, liền dùng tay che miệng ho một tiếng, bình tĩnh lại rồi mỉm cười đáp:
- Bổ mẫu tả tử nói chính xác chính là Hư bổ mẫu, Thực tả tử. Tất cả mọi người đều biết Ngũ Hành tương sinh tương khắc. Mộc sinh Hỏa, vậy Mộc chính là Mẫu; Thổ sinh Kim, vậy Thổ chính là Mẫu…
- Ngũ tạng ứng đối với Ngũ hành là Gan tương ứng với Mộc; Tim tương ứng với Hỏa; Lá lách tương ứng với Thổ; Thận tương ứng với Thủy; Phổi tương ứng với Kim.
Chương 42: Giang Lão sư lên sân khấu (1)
Đối với những lý luận này, Giang Nguyên càng nói càng lưu loát, không còn khẩn trương như ban đầu.
Các sinh viên xung quanh cũng dụng tâm mà nghe vị giáo sư thoạt nhìn không lớn tuổi cho lắm, nhưng lại thân thiết hơn vị Hồ giáo sư lớn tuổi kia nhiều.
Hồ lão ở bên cạnh cũng âm thầm gật đầu, gương mặt lộ vẻ hài lòng.
- Bổ mẫu chính là dựa vào quan hệ mẫu tử mà trị liệu. Tôi xin đưa ra một ví dụ. Người bệnh lao phổi lâu ngày (Phế hư lao). Trên nguyên tắc, bệnh ở Phế, Phế suy, sẽ được điều trị ở Phế, tức là bổ Phế. Tuy nhiên vì bệnh lâu ngày, Phế kém chức năng, không đủ sức tự phục hồi, do đó, cần áp dụng nguyên tắc: "Hư bổ mẫu". Tỳ Thổ sinh Phế Kim, do đó phải bổ Tỳ Thổ. Thực tế lâm sàng cho thấy, trong việc điều trị lao phổi, ngoài việc dùng thuốc diệt trùng, ăn uống bồi dưỡng tốt sẽ giúp việc điều trị lao phổi phục hồi nhanh hơn. Đây là ý nghĩa mà người xưa thường đề cập đến: "Dĩ Thổ sinh Kim"
Giang Nguyên mỉm cười nhìn vị nam sinh kia, hỏi:
- Bạn học đã hiểu chưa?
Giang Nguyên giảng giải rất rõ ràng, vị nam sinh đó đã hiểu được ý nghĩa của vấn đề mình đã hỏi, liên tục gật đầu:
- Cảm ơn Giang lão sư, em hiểu rồi ạ.
Giang Nguyên gật đầu đáp lại, quay sang nhìn Hồ lão. Thấy Hồ lão mỉm cười nhìn hắn, hắn liền quay xuống hỏi mọi người:
- Còn có vị bạn học nào đặt câu hỏi nữa không?
Có người dẫn đầu, hiện tại trên bục giảng lại là một vị lão sư đẹp trai, khiến cho người ta không cảm thấy căng thẳng như vị lão sư già, đám sinh viên tất nhiên là hăng hái, trong khoảng thời gian ngắn ba bốn cánh tay cùng giơ lên.
Giang Nguyên nhìn lướt qua, sau đó nói:
- Vị bạn học mang mắt kính ngồi hàng thứ tư.
Thấy Giang Nguyên gọi mình, vị nam sinh kia lộ ra vẻ mặt khiêm cung, nói:
- Giang lão sư, vừa rồi thầy nói trong Ngũ Hành có quan hệ tương thừa và tương vũ. Vậy hai cái này có cái gì khác với tương sinh tương khắc?
Giang Nguyên mỉm cười gật đầu, sau đó nói:
- Vấn đề này hỏi rất hay. Tương thừa tương vũ có quan hệ rất lớn với tương khắc, nhưng lại không có vấn đề gì với tương sinh.
- Bởi vì tương thừa là trường hợp hành này khắc hành kia quá mạnh. Ví dụ: Dùng dao lớn (Kim) để cắt cây nhỏ (Mộc).
Mà tương vũ lại là trường hợp hành này không thể khắc được hành kia. Ví dụ: Dùng dao nhỏ (Kim) để chặt cây to (Mộc)
Giang Nguyên giải thích, không chỉ khiến vị nam sinh kia liên tục gật đầu, mà các sinh viên khác cũng tỏ vẻ thấu hiếu. Dù sao vừa rồi Hồ giáo sư giải thích cũng không rõ ràng như vậy.
Thấy các sinh viên đều gật đầu, Giang Nguyên hài lòng mỉm cười, sau đó nói:
- Được rồi, đến phiên bạn nữ sinh mặc áo đỏ. Bạn có vấn đề gì không?
Sắc mặt bạn nữ sinh ửng đỏ, có chút ngượng ngùng liếc mắt nhìn Giang Nguyên, sau đó nhỏ nhẹ nói:
- Giang lão sư, vừa rồi em nghe giáo sư nói đến “mộc úc thổ hư” nhưng không hiểu lắm.
- À, vậy để tôi giảng lại cho bạn một chút.
Giang Nguyên thản nhiên cười nói.
Chương 43: Bộ mạch học hoàn thành (1)
Bưng theo tách trà, cặp theo quyển sách, Giang Nguyên và Hồ lão chậm rãi đi trong khuôn viên trường đại học Đông Nguyên.
- Biểu hiện hôm nay không tệ. Mặc dù ban đầu có chút khẩn trương nhưng trả lời lưu loát, dần dần đi vào trọng tâm. Sau này duy trì trạng thái này là được.
Hồ lão hài lòng nói, vừa đi vừa cười:
- Chỉ là sau này cậu giảng bài, nên nghiêm túc một chút.
- Ơ, cháu giảng bài?
Gương mặt Giang Nguyên cứng đờ, nhớ lại bộ dạng nghiêm túc của Hồ lão lúc đó, không khỏi cảm thấy choáng váng.
Nhìn gương mặt cứng ngắc của tiểu đồ đệ, Hồ lão bật cười:
- Đương nhiên là muốn cậu giảng bài rồi, nếu không, ta mang cậu đến đây làm gì? Chẳng lẽ muốn cậu bưng trà rót nước cho ta? Hay là mang sách? Phòng khám nhiều việc như vậy, bảo ta trong một tuần mất ba buổi sáng hoặc ba buổi chiều đến giảng dạy, non nửa thời gian ở trong trường, cậu cho rằng ta có nhiều thời gian như vậy sao?
- Nhưng…
Giang Nguyên đang định nói chỉ sợ trường học không cho phép, nhưng nghĩ lại, nếu Hồ lão đã an bài như thế, tất nhiên là có nắm chắc, lập tức thở dài nói:
- Sư phụ, trước đây cháu chưa từng học qua bài bản, hơn nữa đại học cũng chưa từng học. Làm sao mà có thể giảng bài cho sinh viên chứ? Cháu còn phải theo sư phụ học tập nữa.
- Sợ gì chứ? Tri thức lý luận của cậu bây giờ không kém gì một lão sư Trung y cơ bản. Hơn nữa, ngoại trừ mạch chứng còn chưa quen thuộc, cậu so với cái đám giáo sư chỉ biết nói lý thuyết suông đó mạnh hơn rất nhiều. Vả lại, chúng ta làm Trung y, từ khi nào nói qua bằng cấp chứ? Sư phụ của cậu là tôi có học qua trường lớp đâu, thế mà cũng làm giáo sư, mà còn là giáo sư chân chính đấy nhé.
Hồ lão sư gõ đầu Giang Nguyên một cái, hận rèn sắt không thể thành thép:
- Tiểu tử cậu đừng có mà giả bộ. Hãy lo mà học cho đàng hoàng. Cơ hội ta dẫn cậu ra ngoài khám bệnh vẫn còn nhiều, cũng không để cậu ngây ngốc trong trường mỗi ngày, cũng chỉ ba buổi mà thôi, cộng lại mất chỉ ngày rưỡi, có tốn bao nhiêu thời gian chứ.
Nói đến đây, gương mặt Hồ lão đột nhiên thay đổi, nhìn Giang Nguyên cười nói:
- Hơn nữa, đây là ta cố ý cho cậu cơ hội. Trong trường học có rất nhiều sư muội, cơ hội tốt như vậy cậu còn không biết nắm chắc? Đến lúc đó gia gia của cậu đến nhéo cái lỗ tai cậu, đừng trách ta không nhắc nhở nhé.
- Sao cơ?
Nhìn thấy Hồ lão luôn luôn nghiêm túc, bây giờ lại nói ra mấy lời này, đầu óc Giang Nguyên như muốn choáng váng. Nào có sư phụ nào mà bảo đệ tử của mình xuống tay với sư muội chứ?
Nhìn bộ dạng hồ đồ của Giang Nguyên, Hồ lão nhịn không được lại gõ cho Giang Nguyên một cái:
- Tiểu tử cậu đừng để ngay cả cái này mà cũng bắt sư phụ phải dạy. Nếu không, để ta bảo Trương Nhạc đến. Thằng ranh đó lúc nào mà chẳng mong. Nếu không phải kiến thức Trung y của nó không bằng cậu, đã chẳng đến phiên cậu rồi.
Nghe xong lời này, Giang Nguyên không khỏi thầm nói trong lòng:
- Sư phụ gọi Trương Nhạc đi đi. Để cháu xem người thiếu anh ta sẽ bận rộn đến cỡ nào.
Chương 44: Bộ mạch học hoàn thành (2)
Đương nhiên, lời này Giang Nguyên chỉ có thể nói cho mình nghe, không dám nói cho Hồ lão nghe.
Khi hai người về đến phòng khám, trong phòng đã có mấy người bệnh lớn tuổi đang chờ Hồ lão. Trong ánh mắt buồn bực của Trương Nhạc, hai thầy trò vội vàng mặc áo khoác, một lần nữa bắt đầu công việc.
10h đúng, Giang Nguyên lên giường. Hình xăm bên vai trái chậm rãi lóe lên, sau đó bắt đầu thời gian bị tổ sư gia chà đạp.
- Mạch Khâu: hình tượng Phù, Đại mà trong rỗng giống như đè lên cọng hành, ấn nhẹ, ấn nặng và ấn 2 bên đều có, nhưng ấn vừa vừa thì trống rỗng. Mạch Khâu là khí có thừa mà huyết không đủ, huyết không nhiếp được khí, vì vậy mạch khí hư mà Đại, giống như cọng hành. Do mất máu quá nhiều hoặc do âm huyết hư bên trong, dương khí không được phù trợ mà tán ra ngoài, vì vậy thấy có mạch Khâu
Tiếng ca về mạch tượng lại vang lên. Bên tai Giang Nguyên xuất hiện tiếng nhịp nhàng của huyết mạch, đầu ngón tay cũng bắt đầu có cảm giác mạch nhảy lên.
Không biết qua bao lâu, một giọng nói vang lên:
- Chủ thể sẽ thức dậy sau ba mươi phút nữa. Phân tích tinh thần năng lượng tạm dừng. Trước mắt đã hấp thu được tổng cộng hai mươi bốn mạch tượng, hoàn thành bộ Mạch học. Năng lượng bão hòa cửu vĩ đạt 71%. Bộ mát xa, châm cứu sẽ tiếp tục trong lần ngủ sau.
Hình xăm vai trái của Giang Nguyên bắt đầu ảm đạm, sau đó Giang Nguyên từ trong giấc ngủ tỉnh lại.
Đầu óc vẫn choáng váng như thường ngày, Giang Nguyên thở hắt ra:
- Khi nào thì kết thúc đây?
Cảm thán thì cảm thán, Giang Nguyên biết mỗi ngày thức dậy rất khó chịu, nhưng dù sao cũng có được chỗ tốt. Cân nhắc đến chỗ tốt nhận được, chút khổ cực ấy cũng không tính là gì.
Rời khỏi giường, vội vã rửa mặt, Giang Nguyên lại thay quần áo chạy về phía trường đại học Đông Nguyên.
Vừa mới tiến vào cổng trường không xa, lại nhìn thấy phía trước có hình ảnh quen thuộc, Giang Nguyên không khỏi sửng sốt. Hình như là nữ sinh hỏi vấn đề kia ngày hôm qua.
Cô gái mặc bộ quần áo màu vàng nhìn Giang Nguyên, dường như cũng có chút sửng sốt. Trong lòng Giang Nguyên thầm than một tiếng. Cũng may, nữ sinh kia nhìn chằm chằm hắn vài lần rồi bước qua.
- Cũng may hôm qua đeo mắt kính. Xem ra là cũng có chút tác dụng.
Giang Nguyên lau mồ hôi, nhưng rồi lại cho rằng tại sao hắn lại khẩn trương chứ?
Bởi vì chiều nay Hồ lão đi dạy, cho nên người bệnh đến tìm Hồ lão khám bệnh khá nhiều. Ngoại trừ Trương Nhạc, Giang Nguyên và Hồ lão cũng bận rộn không ngừng.
Trương Nhạc phía đối diện cũng đã khám xong bệnh nhân, liền gọi hai bệnh nhân bên phía Hồ lão sang. Dù sao cũng phải đưa Hồ lão ký đơn thuốc. Làm như vậy sẽ nhanh hơn rất nhiều. Hơn nữa, sau khi Giang Nguyên đến, cơ hội học Trung y của Trương Nhạc cũng giảm đi rất nhiều. Bây giờ vừa lúc hỗ trợ công việc, đồng thời gia tăng kinh nghiệm lâm sàng luôn.
Nhờ có Trương Nhạc hỗ trợ, tốc độ tăng lên không ít, Hồ lão cũng cảm thấy cao hứng. Bệnh nhân đã được Trương Nhạc và Giang Nguyên khám qua một lần, Hồ lão chỉ bắt mạch lại lần nữa, hỏi thêm vài câu. Nếu không thành vấn đề sẽ ký tên, thuận tiện chỉ điểm thêm cho hai đệ tử.
Chỉ là một lát sau, sự đối lập đã hiện ra.
Mặc dù Giang Nguyên đi theo Hồ lão không lâu, nhưng thời gian hắn khám bệnh hai người bằng Trương Nhạc khám một người.
Trương Nhạc cũng đành chịu, nhưng y biết việc này là không gấp được. Khám bệnh thì tuyệt đối không được để xảy ra sai lầm. Cho nên, trong lòng thầm cười lạnh. Giang Nguyên cậu nhanh thì cứ nhanh đi. Không phải lần trước Hồ lão đã từng nói qua một lần sao? Bây giờ tiểu tử cậu bắt mạch cho người ta chỉ mất có mười mấy hai mươi giây. Hắc hắc…
Chương 45: Chủ nhiệm Lý đến (1)
Đồng chí bác sĩ Trương Nhạc càng ngày càng nhìn Giang Nguyên không vừa mắt. Chuyện tốt gì cũng bị Giang Nguyên chiếm. Đi khám bệnh chung với Hồ lão cũng không được, ngay cả đi giảng bài ở trường học có nhiều tiểu sư muội đáng yêu cũng không đến phiên y.
Đây vốn là chuyện tốt đẹp đến cỡ nào, nhưng bây giờ lại làm cho Trương Nhạc nhức hết cả trứng.
Cho nên, bây giờ y chỉ muốn chờ xem Giang Nguyên xấu mặt.
Biện chứng mạch tượng rất khó. Trương Nhạc đi theo Hồ lão hơn một năm, biết rõ độ khó trong đó. Cho nên y rất cẩn thận phân biệt mạch tượng của bệnh nhân, từ đó mới dám cam đoan không xảy ra sai lầm.
Nhưng bây giờ, người nào đó được đồng chí Trương Nhạc xem là cái gai trong mắt, cái đinh trong xương đang dùng xu thế sét đánh không kịp bưng tai, từng bước từng bước lấy hết bệnh nhân của y.
Đương nhiên, xu thế sét đánh không kịp bưng tai cũng chỉ là Trương Nhạc nghĩ mà thôi, chứ bản thân Giang Nguyên lại cảm thấy chẳng nhanh bao nhiêu. Hắn xem khí sắc của người bệnh, hỏi thêm những triệu chứng, rồi kê thuốc, mất khoảng năm sáu phút, so với Hồ lão cũng chẳng sai biệt lắm.
Chỉ là so với đồng chí Trương Nhạc là khác biệt. Giang Nguyên khám bệnh nhanh là vì hắn hỏi bệnh tình của bệnh nhân trước rồi mới bắt mạch, cũng không giống như lúc trước gặp khó khăn trong việc xác nhận mạch tượng, đồng thời phải mất thời gian dài để phân biệt, thậm chí còn phân biệt không ra.
Bây giờ hắn bắt mạch, cảm nhận mạch tượng của người bệnh nhiều nhất cũng chỉ tốn mười mấy hai mươi giây. Thậm chí chỉ mất bảy tám giây là có thể xác định được mạch chứng. Đồng thời, tư liệu về bệnh tình đại diện cho mạch chứng này trong nháy mắt toát ra từ trong đầu Giang Nguyên, phản ứng đương nhiên là nhanh rồi.
Mạch tượng đã biết, bệnh tình đã biết, sau đó sẽ rất nhanh tìm ra được phương thuốc thích hợp. Sau khi điều chỉnh lại liều lượng cho phù hợp là tiện tay viết xuống thôi. Nếu tốc độ vẫn còn chậm như trước thì thật sự xin lỗi người quá.
Hơn nữa người bệnh khá nhiều, Giang Nguyên cũng muốn xử lý cho hết, hiển nhiên cũng không suy nghĩ nhiều lắm, trực tiếp xem hết người bệnh cho Hồ lão.
Đầu tiên Hồ lão không chú ý đến điều này, nhưng sau khi ông xem qua đơn thuốc, phát hiện bốn đơn thì đã có ba đơn là của Giang Nguyên.
Lập tức không khỏi sửng sốt. Lúc này vừa mới được bao lâu, tại sao tốc độ của Giang Nguyên lại nhanh như vậy?
Nhớ lại những người bệnh mà ông vừa kiểm tra khi nãy, trong đó có hai người có mạch tượng không đơn giản. Theo lý Giang Nguyên có thể nhận ra, nhưng không thể nào nhận ra nhanh như vậy.
Tuy nói có nhiều lúc, đại đa số thầy thuốc không dựa vào mạch tượng mà dựa vào kinh nghiệm cũng có thể đưa ra đơn thuốc phù hợp, nhưng Giang Nguyên thì lại khác. Nếu là vài ngày trước, tốc độ Giang Nguyên có thể nói chậm gấp đôi lúc này.
Hơn nữa, mấy ngày qua Hồ lão cũng xem như hiểu rõ tính tình tiểu đồ đệ của mình. Tuy nói hắn còn trẻ, nhưng cách làm việc ổn thỏa. Đặc biệt là trong chuyện xem bệnh, tiểu tử này luôn cẩn thận. Nếu không khẳng định, tuyệt đối sẽ không tùy ý dựa vào vận khí.
Ba đơn thuốc mà Giang Nguyên ghi, Hồ lão cảm thấy kê không sai, rất phù hợp với yêu cầu của bệnh nhân. Hai đơn mà ông vừa xem cũng không xê xích quá nhiều, cũng không cần gia giảm số lượng, chỉ cần tăng thêm một loại thuốc là ổn.
Nghĩ đến đây, Hồ lão sờ mũi, thầm nghĩ:
- Mạch quyết sư phụ lưu lại cho mình, chẳng lẽ tiểu tử này đã đọc hết trong vòng chỉ mấy ngày? Không thể nào! Nếu không có thời gian kiểm nghiệm thực tế, nó cũng chỉ là lý thuyết suông.
Hồ lão nghĩ mãi cũng không hiểu được.
Nhưng người bệnh lại rất nhanh bước đến, khiến cho ông phải thu hồi suy nghĩ, tiếp tục xem bệnh. Chỉ là chú ý Giang Nguyên không chỉ có Hồ lão mà còn có đồng chí Trương Nhạc đang có chút mất hồn.
Chương 46: Chủ nhiệm Lý đến (2)
Vừa rồi y nhìn thấy Hồ lão chỉ thay đổi một chút trên một đơn thuốc mà Giang Nguyên kê.
Cho nên, Trương Nhạc không hiểu được, chẳng lẽ chưa được bao lâu, Giang Nguyên đã thành nhân vật cùng cấp bậc với Hồ lão? Hay là Hồ lão còn có bí quyết nào đó mà không chỉ cho y?
Suy nghĩ miên man, nhìn thấy đỉnh đầu người bệnh, Trương Nhạc đành phải thu lại sự ganh tỵ trong lòng, sau đó tập trung xem bệnh. Nếu để xảy ra sai lầm, bị Hồ lão phê bình, như vậy cái được không bù nổi cái mất.
Bận rộn hết cả buổi trưa, buổi chiều không có tiết, Giang Nguyên vốn định nghỉ ngơi một chút, ai ngờ mới qua 2h, chiếc xe Audi của Chủ nhiệm Lý đã đậu trước cửa.
Trong thanh âm “chào Chủ nhiệm Lý”, Chủ nhiệm Lý mỉm cười bước vào phòng khám bệnh của Hồ lão.
Trương Nhạc đã sớm nghe được thanh âm bên ngoài, nhìn thấy Chủ nhiệm Lý tiến vào, vội vã đứng dậy, cung kính nói:
- Xin chào Chủ nhiệm Lý.
- Xin chào, xin chào.
Chủ nhiệm Lý gật đầu mỉm cười với Trương Nhạc, sau đó nhìn Hồ lão đang khám bệnh, khách khí nói:
- Hồ lão, lại làm phiền ngài và bác sĩ Giang rồi.
- Chủ nhiệm Lý khách sáo quá rồi. Mời ngồi, mời ngồi. Xin chờ cho một lát.
Hồ lão gật đầu đáp.
Giang Nguyên cũng đã khám xong cho một người bệnh, sau khi đưa phương thuốc cho Hồ lão, liền ngẩng đầu nhìn Chủ nhiệm Lý:
- Xin chào Chủ nhiệm Lý.
- Chào bác sĩ Giang, chào bác sĩ Giang. Hôm nay lại làm phiền cậu rồi.
Chủ nhiệm Lý cũng khá khách khí nói chuyện với Giang Nguyên:
- Mấy ngày nay Tỉnh trưởng La cảm thấy rất tốt, cho nên bảo tôi đến mời cậu và Hồ lão qua đó.
- Vâng, tôi và sư phụ tôi sắp xong rồi. Xin Chủ nhiệm Lý ngồi chờ một chút.
Lúc này Trương Nhạc đã mở to hai mắt. Nhìn Chủ nhiệm Lý cực kỳ khách khí với Giang Nguyên, thậm chí còn nhắc đến là Tỉnh trưởng đích thân điểm danh mời Giang Nguyên và Hồ lão cùng nhau sang đó, một hồi lâu hồn vẫn chưa trở về.
Trương Nhạc biết rõ phân lượng của Chủ nhiệm Lý. Tuy nói chỉ là thư ký của Tỉnh trưởng La, nhưng lại kiêm thêm chức Phó chủ nhiệm văn phòng chính phủ tỉnh. Hơn nữa, thân là người thân cận nhất bên cạnh Tỉnh trưởng La, có đôi khi y sẽ đại diện cho Tỉnh trưởng La. Những người cùng cấp bậc đều phải cung kính trước mặt Chủ nhiệm Lý.
Cho nên, vị Chủ nhiệm Lý này ngày thường cũng khá kiêu ngạo. Chỉ có Hồ lão mới đủ khiến cho y kính trọng. Mà Trương Nhạc là đệ tử của Hồ lão, Chủ nhiệm Lý nhiều nhất cũng chỉ là nể mặt Hồ lão đáp lại câu chào của y mà thôi.
Nhưng đối mặt với Giang Nguyên, Chủ nhiệm Lý rõ ràng lại rất khách sáo. Nụ cười tỏ vẻ thân cận đó không phải là giả, nói rõ Tỉnh trưởng La thật sự điểm danh Giang Nguyên qua đó.
Hai mắt Trương Nhạc đỏ như sung huyết. Đãi ngộ tốt như vậy hẳn phải là của y. Tại sao lại thuộc về Giang Nguyên? Y đến nơi này chính là coi trọng nhân mạch và y thuật của Hồ lão, muốn trải thảm hoa cho con đường tương lai của mình.
Chương 47: Xung đột (1)
Bỏ lại Trương Nhạc với sắc mặt có chút hổ thẹn, hai người Giang Nguyên một lần nữa đến nhà Tỉnh trưởng La.
Tỉnh trưởng La đã sớm chờ ở nhà, thấy thầy trò Giang Nguyên tiến vào, gương mặt rõ ràng nhiệt tình hơn vài phần.
- Nào, nào, Hồ lão, bác sĩ Tiểu Giang, mời ngồi, mời ngồi.
Tỉnh trưởng La khách sáo mời hai người ngồi, rồi quay sang một bên nói:
- Chị Vương, mau rót trà đi, dùng loại hồng bào mà tôi cất kỹ đấy nhé.
Đợi mọi người ổn định, Tỉnh trưởng La mới cười sang sảng:
- Hồ lão, thật sự là nhờ anh và bác sĩ Tiểu Giang, mấy năm qua tôi chưa từng có cảm giác thư thái như vậy.
- Haha, Tỉnh trưởng khách khí rồi. Cũng may là lần này nhờ có thủ pháp mát xa của Giang Nguyên, nếu không, chỉ dựa vào thuốc thì không đạt được hiệu quả như vậy.
Hồ lão mỉm cười gật đầu nói:
- Nhưng đây cũng chỉ là tạm thời. Tỉnh trưởng La cần phải uống thuốc và mát xa đầy đủ mới được.
- Đương nhiên, đương nhiên rồi.
Tỉnh trưởng La liên tục gật đầu:
- Điều này tôi biết. Tôi cũng cảm thấy nhờ có mát xa mà mấy ngày qua mới đỡ hẳn. Nhưng hai ngày qua, thắt lưng bắt đầu căng lên. Thuốc mà Hồ lão cho đã uống gần hết, chỉ còn lại một liều. Cho nên mới mời hai người đến.
Hồ lão cười, gật đầu nói:
- Tỉnh trưởng La không nên nôn nóng. Vết thương cũ như thế này chỉ có thể trị từ từ. Vừa dùng thuốc bên trong, vừa lưu thông máu bên ngoài, tất nhiên sẽ chậm rãi hồi phục.
- Hồ lão nói đúng. Vậy tôi xin nhờ hai vị vất vả hơn rồi.
Tỉnh trưởng La vui vẻ nói.
- Được, Tỉnh trưởng La đưa tay ra để tôi bắt mạch trước.
Sau khi Hồ lão kê đơn thuốc, Giang Nguyên bắt đầu mát xa cho Tỉnh trưởng La. Hẹn cho lần tái khám sau, hai người mới quay về phòng khám.
Ăn cơm tối xong, các bác sĩ khác cũng tan làm, phòng khám chỉ còn lại Trương Nhạc, Giang Nguyên, một y tá và chị Ngô chịu trách nhiệm phòng thuốc ở lại.
Sắc mặt Trương Nhạc hôm nay không được tốt. Hồ lão đi rồi, chỉ còn lại y và Giang Nguyên, sắc mặt lại càng khó coi hơn.
Giang Nguyên nào không rõ suy nghĩ của Trương Nhạc chứ, chỉ cười trong lòng, cũng không để ý đến.
Người bệnh đến phòng khám buổi tối ít hơn ban ngày rất nhiều, nhưng nội khoa là vẫn phải có, rất nhanh đã có người bệnh đến.
Đây là một người có triệu chứng bệnh ho khan, người nóng sốt. Giang Nguyên nghe Trương Nhạc hỏi triệu chứng của người bệnh, đo nhiệt độ lên đến 39 độ, liền đoán là bị viêm phế quản.
Sau khi Trương Nhạc nghe phổi người bệnh xong, Giang Nguyên cũng cầm ống nghe, giơ tay định vén áo người bệnh lên, chợt thấy Trương Nhạc cản lại, lạnh lùng nói:
- Không thấy người bệnh đang rét lạnh sao? Bây giờ cậu còn định gây loạn gì đấy? Không sợ mọi chuyện chưa đủ loạn sao?
Nghe giọng nói lạnh lùng của Trương Nhạc, sắc mặt Giang Nguyên cứng đờ, ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Trương Nhạc, liền nhìn thấy vẻ mặt âm lãnh của Trương Nhạc đang nhìn hắn.
Chương 48: Xung đột (2)
Giang Nguyên sửng sốt, không nghĩ đến Trương Nhạc lại có biểu hiện như vậy, cố ý làm hắn khó xử trước mặt người bệnh.
Lập tức mày cau lại, ánh mắt hiện lên sự tức giận. Đã lâu rồi không có ai khiêu khích hắn như thế.
Nhưng nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, Giang Nguyên chỉ cười mà không nói gì, sau đó rút tay về.
Mấy năm qua, Giang Nguyên vì tuổi còn nhỏ, ở bên ngoài chịu khiêu khích cũng không ít, nhưng sau khi chịu thiệt hai ba lần, cũng học được cách khống chế lửa giận, còn biết phán đoán được tình thế.
Giang Nguyên biết, nếu lúc này làm ầm ĩ hoặc phát sinh xung đột với Trương Nhạc, có lẽ hắn có thể xả giận nhưng ngược lại cũng không nhận được chỗ tốt gì, bởi vì nó sẽ ảnh hưởng đến danh dự của Hồ lão, của phòng khám, khiến người ta kéo đến xem náo nhiệt đông hơn.
Cho nên Giang Nguyên đành nén sự tức giận trong lòng, cũng không trả lời sự khiêu khích của Trương Nhạc, mỉm cười lạnh nhạt, tạm thời coi như bị chó cắn, thuận tay cầm quyển sách đang xem dở lên xem tiếp.
Nhìn Giang Nguyên không đáp lại, trong lòng Trương Nhạc không khỏi cười lạnh. Vốn y muốn để Giang Nguyên xấu mặt trước mặt bệnh nhân. Không có bác sĩ khác, y là lớn nhất. Một bác sĩ không có giấy phép hành nghề trước mặt một bác sĩ có giấy phép hành nghề chỉ được xem là hạ cấp.
Cho nên, bao nhiêu đố kỵ tích tụ với Giang Nguyên từ trước đến nay, hôm nay đã thật sự lên đến đỉnh điểm, mới có thể trong thời điểm này phát tiết ra, cố ý quát lớn Giang Nguyên để xả giận. Nếu Giang Nguyên có dũng khí đáp lại, như vậy y sẽ bày ra cái giá bác sĩ thượng cấp mà hung hăng dạy cho Giang Nguyên một bài học.
Thấy Giang Nguyên không dám nói, trong lòng Trương Nhạc cảm thấy rốt cuộc cũng xả được cơn giận, bắt đầu kê đơn cho người bệnh.
Trương Nhạc đang kê đơn thuốc cho người bệnh, bên ngoài bước vào hai người. Một người đàn ông trung niên cõng một người phụ nữ vào.
Sau khi giao đơn thuốc cho người bệnh, Trương Nhạc tâm trạng rất tốt ngoắc tay bảo hai người kia đến.
Người đàn ông trung niên đặt người phụ nữ lên ghế, người phụ nữ ngồi trên ghế vẫn nhắm chặt hai mắt, cắn chặt hàm răng, chỉ là thân hình có chút cứng ngắc, không ngừng run rẩy.
- Là vợ chồng hai người sao? Dì Lý bị gì vậy?
Trương Nhạc nhìn thấy hai người, nhận ra là người quen, liền mỉm cười hỏi.
Người phụ nữ không đáp, người đàn ông trung niên bên cạnh thì thở dài, nói với Trương Nhạc:
- Bác sĩ Trương, bà xã của tôi cãi nhau với tôi vài câu rồi bỏ về phòng. Khi tôi vào phòng thì thấy bà ấy nằm trên giường phát run, gọi cũng không trả lời. Tôi nghĩ có phải là tức giận quá đến mức động kinh luôn hay không?
Nói đến đây, người đàn ông cười khổ:
- Cậu cũng biết, lúc trước bà ấy đã từng bị như vậy, nhưng bây giờ tôi lại cảm thấy lo lắng, nên mang bà ấy đến đây khám qua một chút.
- Ồ, là vậy sao? Nào, để tôi xem qua cho dì ấy.
Trương Nhạc gật đầu, sau đó cầm ống nghe, hỏi người phụ nữ:
- Dì Lý, dì có chỗ nào không thoải mái không?
Nhưng dì Lý giống như không nghe thấy Trương Nhạc hỏi, cứ ngồi một chỗ không nói, chỉ là hơi thở có chút thô, giống như vẫn còn đang tức giận.
Nhìn thấy bộ dạng này, Trương Nhạc mỉm cười, sau đó cầm ống nghe đưa đến trước ngực dì Lý.
Nửa phút sau, Trương Nhạc gỡ ống nghe xuống, nói với người đàn ông:
- Chú Lý, tôi đã nghe qua, nhịp tim là sáu mươi lần, hơi thở có chút thô nhưng cũng coi như bình thường. Như vậy đi, chú mang dì Lý về nghỉ ngơi. Nếu có gì không ổn, chú mang dì ấy trở lại đây.
Thấy Trương Nhạc nói không có gì, người đàn ông liền thở phào nhẹ nhõm, sau đó cười nói:
- Được rồi, cảm ơn cậu. Bác sĩ Trương, vậy tôi xin phép đưa bà ấy về.
Dứt lời, trong lúc chú Lý chuẩn bị đưa người phụ nữ về nhà.
Lúc này Giang Nguyên đang xem sách, cũng không chú ý. Nhưng khi chú Lý cõng người phụ nữ lên lưng, Giang Nguyên đột nhiên cau mày, mũi nhẹ nhàng giật giật, liền ngẩng đầu nhìn người phụ nữ một cái.
Chương 49: Mày dám đánh tao? (1)
Giang Nguyên ngẩng đầu liếc mắt nhìn người phụ nữ kia, cái mũi hít hít. Hắn ngửi được một mùi rất quen thuộc trong trí nhớ của hắn. Khi còn bé, ở trong thôn, mỗi lần lúa chín, khắp đồng ruộng sẽ tràn ngập cái mùi này.
Lập tức Giang Nguyên biến sắc, trầm giọng nói:
- Khoan đã.
Giang Nguyên vừa dứt lời, người đàn ông trung niên và Trương Nhạc đều ngạc nhiên.
Thấy gương mặt nghiêm trọng của Giang Nguyên nhìn dì Lý, sắc mặt Trương Nhạc thay đổi, tưởng rằng Giang Nguyên nhẫn nại không được tính kiếm chuyện với y.
Liền khiển trách:
- Giang Nguyên, cậu định làm cái gì?
Nhìn bộ dạng nhớn nhác của Trương Nhạc, Giang Nguyên cũng không thèm để ý, đứng dậy bước đến gần người đàn ông trung niên và người phụ nữ, hít hít cái mũi, giống như đang ngửi cái gì đó.
Một lát sau, sắc mặt Giang Nguyên càng thêm ngưng trọng, đột nhiên đưa tay sờ trán người phụ nữ rồi nhìn lòng bàn tay đang đổ mồ hôi.
Sau đó rất nhanh cầm ống nghe trên bàn, bắt đầu nghe lồng ngực của dì Lý, một đoạn tư liệu nhảy lên trong đầu.
- Cậu làm gì vậy?
Sắc mặt của Trương Nhạc đã sớm thay đổi. Làm thầy thuốc, kiêng kỵ nhất chính là bị một thầy thuốc khác nhúng tay vào người bệnh của mình. Đương nhiên là ngoại trừ thầy thuốc thượng cấp.
Nhưng Giang Nguyên là người mà ngay cả bằng cấp hành nghề cũng không có. Trương Nhạc cho rằng Giang Nguyên đang cố ý làm khó y, liền quát lớn một tiếng rồi đẩy Giang Nguyên một cái.
Ai ngờ khi y đẩy Giang Nguyên, Giang Nguyên đang nghe lồng ngực của người bệnh, cánh tay không hề nhúc nhích.
Trương Nhạc đẩy không được, lại càng cảm thấy nổi giận, hai mắt đỏ lên đánh tới Giang Nguyên.
Lúc này Giang Nguyên đã nghe xong, thấy Trương Nhạc cứ như đàn bà đánh tới, trong lòng đang khẩn trương cũng cảm thấy tức giận, hất tay một cái đẩy Trương Nhạc ngã xuống đất.
Người đàn ông trung niên thấy hai vị bác sĩ đột nhiên đánh nhau, vội buông vợ ra, khuyên can hai người:
- Nào, nào, hai bác sĩ, có gì thì từ từ nói chuyện với nhau.
Người đàn ông trung niên còn chưa nói hết, liền nghe một tiếng tru lên như dã thú bị thương:
- Giang Nguyên, mày dám đánh tao? Tao liều mạng với mày.
- Trương Nhạc, anh đừng nổi điên.
Giang Nguyên đang sốt ruột, thấy Trương Nhạc hai mắt đỏ bừng đánh tới, rõ ràng là đã mất lý trí, rốt cuộc cũng không nhịn được, hừ lạnh mộ tiếng rồi tát cho một cái.
- Bốp.
Lần này Giang Nguyên cũng không lưu thủ nữa, đánh cho Trương Nhạc đang liều mạng, thân hình quay vòng hai ba cái rồi ngã cái bịch xuống đất.
Tát xong, Giang Nguyên vội vàng cầm cái đèn pin trên bàn khám bệnh bước đến bên cạnh người phụ nữ, tiến hành kiểm tra đồng tử của bà.
- Ai ôi, ai ôi…Bác sĩ Trương, bác sĩ Trương, mau đứng dậy, mau đứng dậy.
Chương 50: Mày dám đánh tao? (2)
Chú Lý thấy Trương Nhạc bị Giang Nguyên tát cho một cái ngã xuống đất, vội vàng bước đến nâng dậy, vất vả lắm mới đỡ được đầu Trương Nhạc lên.
Trương Nhạc dùng tay sờ lên mặt, chỉ cảm thấy da thịt tê tê.
- Mày dám đánh tao?
Trương Nhạc run rẩy môi, hai mắt đỏ bừng đẩy chú Lý ra, rít lên một tiếng rồi cầm cái ghế đánh tới Giang Nguyên.
Cảm giác có một luồng gió bổ tới, Giang Nguyên vừa mới kiểm tra đồng tử cho dì Lý xong, liền hất tay bắt được cái ghế.
Trương Nhạc muốn giật cái ghế khỏi tay Giang Nguyên, nhưng mặc kệ y kéo thế nào cũng không chút sứt mẻ. Chú Lý ở một bên nhìn thấy cảnh tượng này, sớm đã trợn mắt há mồm. Vốn ông tưởng rằng nếu ông ngăn cản không kịp, Trương Nhạc bổ cái ghế xuống vị bác sĩ trẻ tuổi kia, cậu ấy sẽ bị thương không nhẹ. Ai ngờ cậu ta lại bắt được một cách dễ dàng.
Y tá Tiểu Lệ nghe được phòng khám bên cạnh có tiếng ồn ào, vội vàng chạy đến. Khi chạy đến cửa, rốt cuộc nhìn thấy cảnh tượng này, cũng trợn mắt há mồm.
Trương Nhạc kéo mấy lần cũng không được, liền bỏ lại cái ghế, quơ nắm đấm định sáp lá cà với Giang Nguyên.
Bốp! Lần này còn chưa đến gần, lại bị Giang Nguyên tát cho một cái ngã lăn quay.
Sắc mặt Giang Nguyên âm trầm, vứt cái ghế trong tay xuống, sau đó nhìn Trương Nhạc, tức giận quát:
- Anh đúng là đồ ngu. Người bệnh uống thuốc trừ sâu Giáp Án Lân mà anh còn bảo người bệnh không có gì.
Rống hết một câu, Giang Nguyên tiện tay ném cái ghế xuống bên cạnh Trương Nhạc, sau đó nói với Tiểu Lệ đang hốt hoảng ngoài cửa:
- Mau đẩy xe thuốc đến đây, bảo chị Ngô gọi điện thoại đến bệnh viện.
- Thế, vị bác sĩ kia…không thể nào? Bà xã của tôi làm sao lại như vậy?
Chú Lý vừa run rẩy vừa nhìn vợ bên cạnh, rồi lại khẩn trương nhìn Giang Nguyên.
Giang Nguyên gật đầu, sau đó nhìn Trương Nhạc đang sững sờ, trầm giọng quát:
- Mau đứng dậy hỗ trợ đi.
Trương Nhạc bị lời nói của Giang Nguyên làm cho hoảng hốt, khi nghe Giang Nguyên quát, vội lảo đảo đứng dậy:
- Sao có thể như vậy chứ? Tôi kiểm tra qua, mọi thứ rất tốt mà. Hơn nữa cũng không ngửi được mùi Giáp Án Lân?
- Dì ấy ngậm chặt miệng, anh đương nhiên là không ngửi thấy rồi.
Giang Nguyên cầm thùng rác phóng đến bên cạnh người phụ nữ, gấp giọng nói:
- Nhịp tim của dì ấy đã xuống dưới sáu mươi rồi, bắt đầu xuất mồ hôi, sắc mặt đỏ ửng, đồng tử đã thu nhỏ.
Nghe Giang Nguyên nói, Trương Nhạc chỉ cảm thấy trống ngực nhảy lên, biến sắc. Nếu Giang Nguyên nói không sai, đây là phản ứng lúc đầu sau khi trúng độc Giáp Án Lân.
Giang Nguyên một tay kéo dì Lý lên, sau đó dùng tay phải dùng sức đánh vào bụng của bà.
Chỉ nghe dì Lý vẫn ngậm chặt miệng bỗng nhiên ụa một tiếng rồi phun ra.
Thoáng chốc, cả phòng khám tràn ngập một mùi thuốc trừ sâu.
Nghe mùi thuốc này, người Trương Nhạc như nhũn ra, sắc mặt trắng bệch, cơ thể đồ mồ hôi lạnh.
Đầu tiên y còn mong Giang Nguyên chẩn đoán sai, nhưng bây giờ, người bệnh nôn ra toàn mùi thuốc trừ sâu nồng nặc, chính là mùi của Giáp Án Lân.
Chương 41: Trương Nhạc vô dụng
Giáp Án Lân chính là một loại thuốc trừ sâu cực độc, mấy năm gần đây đã bị cấm sản xuất nhưng không biết vì sao dì Lý còn lại được một lọ, hơn nữa còn uống không ít.
Trương Nhạc đứng một chỗ, cơ thể có chút run rẩy, nhìn Giang Nguyên không ngừng đấm vào bụng để dì Lý nôn ra, trong lòng bất giác sợ hãi.
Nếu vừa rồi để dì Lý trở về, như vậy phiền toái sẽ không nhỏ. Chỉ cần trì hoãn thêm hai chục phút nữa thì sẽ khó mà cứu được dì Lý.
Trương Nhạc đã chẩn đoán qua một lần, khó tránh khỏi sẽ phải chịu trách nhiệm. Mặc dù không bị tước giấy phép hành nghề, nhưng y sẽ phải tiếp nhận điều tra, còn có thể mang đến ảnh hưởng tiêu cực cho phòng khám, lại còn bắt phòng khám phải trả một khoản tiền bồi thường khổng lồ.
Từ đó về sau, tiền đồ của y sẽ trở nên u ám. Ít nhất trong vòng bốn năm năm sẽ không còn cơ hội xoay người.
Nhưng bây giờ, Trương Nhạc lo lắng nhất chính là, mặc dù đã tiến hành cứu giúp bệnh nhân, nhưng đã tồn tại sự thật y chẩn đoán sai lầm, nhất định sẽ lưu lại ấn tượng xấu trong lòng Hồ lão.
Nghĩ như vậy, sắc mặt Trương Nhạc lại càng trắng bệch. Y đến đây làm việc, không phải là vì muốn mượn danh tiếng của Hồ lão và nhân mạch của ông để tạo ra một tiền đồ tốt cho mình sao?
Lúc này, Tiểu Lệ đã đẩy xe thuốc đến, Giang Nguyên trầm giọng nói:
- Nước muối sinh lý.
Tiểu Lệ vội vàng lấy ra một chai nước muối sinh lý, khui sẵn nắp đưa cho Giang Nguyên.
Giang Nguyên tiếp nhận cái chai, sau đó nhẹ nhàng bóp miệng dì Lý, rồi nhẹ nhàng đổ nước muối sinh lý vào.
Ban đầu dì Lý giãy dụa, nhưng bà bị Giang Nguyên giữ chặt, muốn giãy dụa cũng không dễ, chỉ có thể ừng ực nuốt nước muối sinh lý Giang Nguyên đổ vào.
Lúc này, chú Lý bên cạnh cũng đã xác định vợ uống thuốc trừ sâu, nước mắt nước mũi phụ Giang Nguyên giữ hai tay của vợ lại, khóc lóc khuyên nhủ:
- Bà xã ơi bà xã, nghe lời đừng nhúc nhích. Bác sĩ đang cứu bà đấy. Vợ chồng chúng ta ầm ĩ hai ba câu, tại sao bà lại nghĩ quẫn như vậy?
Giang Nguyên vừa đổ nước muối vừa hỏi:
- Đã gọi điện thoại đến bệnh viện chưa?
- Gọi rồi, chị Ngô vừa mới gọi xong.
Tiểu Lệ vội vã đáp.
Giang Nguyên gật đầu, nhìn Trương Nhạc đang sững sờ bên cạnh, trong lòng không khỏi phát hỏa.
- Trương Nhạc, anh còn đứng sững ra đó làm gì, mà giúp sức đi chứ, bảo Tiểu Lệ nên lấy thuốc gì.
- Hả, à, được, được.
Bị Giang Nguyên rống lên, Trương Nhạc đang ngẩn người lập tức bừng tỉnh, liên tục gật đầu nói.
Chỉ là y đứng một hồi mới lên tiếng:
- Tiểu…Tiểu Lệ, Atropine 0.5mg tiêm bắp.
Nghe Trương Nhạc nói xong, Tiểu Lệ vội vàng rút 0.5mg Atropine chậm rãi tiêm cho người bệnh.
Trương Nhạc nói xong, cũng không nói gì khác.
Giang Nguyên ở một bên thấy Trương Nhạc dặn y tá tiêm thuốc xong thì im lặng, không khỏi nhíu mày.
Trong trí nhớ của hắn, mấy năm qua đọc sách y học, bên trong có ghi cách cấp cứu khi bị ngộ độc thuốc trừ sâu, đặc biệt là phải dùng thuốc Atropine liều cao, khiến người bệnh đạt đến tình trạng “Atropine hóa”, mới có thể giải được độc.
Nhưng Trương Nhạc lại bảo chỉ tiêm có 0.5mg, chẳng khác nào chưa tiêm? Tên tiểu tử này không ngu đến mức cứ như vậy chờ xe cứu thương đến sao?
Nghĩ đến đây, Giang Nguyên nhìn Trương Nhạc, trầm giọng nói:
- Trương Nhạc, trước đây anh chưa từng cấp cứu bệnh nhân ngộ độc thuốc trừ sâu hả?
- Hả, đương nhiên…là có.
Nhìn vẻ mặt hoảng hốt của Trương Nhạc, Giang Nguyên thở hắt ra, biết lúc này là không thể nhờ được rồi.
Giang Nguyên không khỏi thầm mắng một tiếng. Hắn quen thuộc cũng chỉ là Trung y, Tây y cũng chỉ biết qua loa mà thôi.
Nhưng lúc này Giang Nguyên cũng không còn cách nào khác. Trương Nhạc đã không nhờ được rồi, vậy thì chỉ có thể dựa vào chính mình, lập tức nhớ đến những tư liệu về cách cấp cứu ngộ độc thuốc trừ sâu. Hắn vứt cái bình nước muối đã hết trong tay sang một bên, sau đó nói với Tiểu Lệ:
- Lấy thêm một chai nữa đến đây.
Trong lúc chờ Tiểu Lệ mở chai nước muối mới, Giang Nguyên suy nghĩ cẩn thận trình tự cấp cứu ngộ độc thuốc trừ sâu lại một lần. Khi tiếp nhận chai nước muối trong tay Tiểu Lệ, vừa rót vào miệng dì Lý, vừa nói với Tiểu Lệ:
- Truyền 50ml glucose cộng với 10mg atropine, duy trì trong vòng mười phút.
- Vâng.
Vốn Tiểu Lệ đang chờ Trương Nhạc ra lệnh, thấy Trương Nhạc lại không nói gì, cô cũng cảm thấy khẩn trương. Lúc này có Giang Nguyên đứng ra chủ trì, trong lòng không khỏi bình tĩnh trở lại, nhanh tay tiêm thuốc.
Trương Nhạc xấu hổ đứng bên cạnh, không biết mình nên làm cái gì, thấy Tiểu Lệ không thể tiêm được, liền vội vã bước đến hỗ trợ đè dì Lý xuống.
Giang Nguyên đổ hết chai nước trong tay, sau đó kéo dì Lý lên phía trước, tay phải nhẹ nhàng ấn vào trong bụng.
Dì Lý vừa mới uống một bụng nước muối, bị Giang Nguyên đè xuống như vậy, bật người nôn ra tiếp.
Nhìn dì Lý nôn ra hết 1000ml nước muối sinh lý, Giang Nguyên nói với Tiểu Lệ:
- Thêm 2% nước than hoạt tính.
Tiểu Lệ đang đẩy ống tiêm, lúc này có chút không biết làm sao.
Trương Nhạc vội vã nói:
- Nào, để tôi tiêm cho, Tiểu Lệ cô đi lấy thuốc đi.
- Vậy làm phiền anh, bác sĩ Trương.
Tiểu Lệ cẩn thận đưa ống tiêm cho Trương Nhạc:
- Còn sáu phút nữa.
- Được rồi, cô đi đi.
Trương Nhạc không ngừng gật đầu.
Tiếp nhận hai cái bình chứa dung dịch nước than hoạt tính, Giang Nguyên bắt đầu rót vào miệng dì Lý.
Trong quá trình sơ cứu bệnh nhân ngộ độc thuốc trừ sâu, quan trọng nhất chính là rửa dà dày. Chỉ có rửa sạch dạ dày thì mới cam đoan có được hiệu quả cứu chữa tốt nhất.
Cho nên, bây giờ điều mà Giang Nguyên làm chính là không ngừng dùng nước để rửa dạ dày thật sạch.
Qua mấy phút đồng hồ, Trương Nhạc rốt cuộc cũng tiêm xong thuốc, mà ngoài cửa phòng khám cũng vang lên tiếng xe cứu thương.
Hai y tá và hai bác sĩ nâng cáng cứu thương chạy vào.
- Sắc mặt người bệnh ửng đỏ, không xuất mồ hôi, đồng tử bắt đầu giãn ra, nhịp tim 106 lần/phút, tinh thần hơi chấn động, đạt đến tình trạng Atropine hóa.
Bác sĩ khẩn trương kiểm tra cho người bệnh, rốt cuộc thở phào một hơi, gật đầu hài lòng, sau đó dùng tay viết xuống tình huống, rồi bắt tay cảm ơn Giang Nguyên:
- Phương pháp cấp cứu của mọi người rất kịp thời, hiệu quả cũng vô cùng tốt. Kế tiếp sẽ do chúng tôi chịu trách nhiệm. Vất vả rồi.
Giang Nguyên mỉm cười gật đầu, sau đó đưa bệnh nhân và bác sĩ ra cửa. Chú Lý quay lại, cuống quýt nắm tay Giang Nguyên, kích động nói:
- Bác sĩ Giang, cảm ơn cậu, cảm ơn.
Chương 42: Tiểu Vũ sốt cao
Giang Nguyên đưa người bệnh lên xe, còn Trương Nhạc thì trốn trong toilet tầng hai, sắc mặt âm trầm dùng một miếng nước đá chườm mặt, vừa nhìn tình huống bên dưới.
Khi chị Ngô bước vào phòng khám bệnh, ánh mắt liền quái dị nhìn hai vết bầm đỏ trên má của y, lúc đó y thật sự muốn tự sát cho rồi, nhưng nhìn chú Lý nắm tay Giang Nguyên, biểu hiện cảm kích và cuống quýt vô cùng, khiến cho gương mặt Trương Nhạc thoáng xanh mét.
Trương Nhạc đã không còn tâm tư đi làm. Cho nên phòng khám hôm nay đóng cửa sớm.
Khi các bác sĩ đã về hết, Giang Nguyên quét dọn phòng khám, một cô gái bước vào.
- Xin hỏi...làm ơn cho hỏi...Tại sao?
Nghe giọng nói có chút quen thuộc, đang quét dọn vệ sinh, Giang Nguyên sửng sốt ngẩng đầu lên, nhìn Tiểu Vũ mặt đỏ bừng, lung lay như sắp ngã.
- Tiểu Vũ, em làm sao vậy?
Nhìn gương mặt xinh đẹp đỏ bừng của Tiểu Vũ, Giang Nguyên cả kinh, vội vàng chạy đến đỡ lấy.
Khi tay đỡ lấy Tiểu Vũ, Giang Nguyên mới phát hiện làn da của cô rất nóng.
- Sốt cao rồi.
Giang Nguyên giật mình, vội vàng đỡ Tiểu Vũ vào phòng khám bệnh.
- Tiểu Vũ, sao em lại sốt cao như vậy? Có chỗ nào không thoải mái không?
Giang Nguyên hỏi vài câu, đã thấy Tiểu Vũ mơ mơ màng màng, thì thào cái gì đó.
Giang Nguyên thở hắt ra, dùng tay sờ trán Tiểu Vũ, cảm giác nóng rát truyền đến khiến Giang Nguyên phải cau mày, vội vàng cầm ống nghe đến.
Chỉ là khi nhìn thấy đường cong dưới lớp áo của Tiểu Vũ, Giang Nguyên không khỏi cứng đờ. Hắn khám cho người ta cũng không ít, nhưng không biết tại sao lần này lại khẩn trương.
Nhìn xung quanh một cái, hắn phát hiện đã không còn ai ngoài hắn.
- Phù, chỉ là xem bệnh thôi mà, cũng chẳng có ý gì khác.
Giang Nguyên tự an ủi, nhưng lại cảm thấy chột dạ, liền xoay người đi đóng cửa.
Sau đó mới quay lại phòng bệnh, chậm rãi cởi áo khoác trên người Tiểu Vũ xuống, luồn ống nghe vào bên dưới nội y của cô.
Mặc dù Giang Nguyên đã hết sức cẩn thận nhưng vẫn không tự chủ được mà đụng đến làn da thịt đang tản ra lửa nóng.
Cảm giác chạm phải da thịt nóng bỏng, hơn nữa chóp mũi thỉnh thoảng truyền đến mùi thơm, Giang Nguyên chỉ cảm thấy trống ngực đập thình thịch, tay dường như cũng có chút run rẩy.
Lúc này Giang Nguyên mới phát hiện, hắn phải cởi nội y ra thì mới nghe tim được.
Giang Nguyên lau mồ hôi trên trán, cảm giác trong lòng căng thẳng hơn, miệng lưỡi khô khốc.
Giang Nguyên không nhịn được hít vào một hơi, thấp giọng nói:
- Mẹ kiếp, bây giờ là đang khám bệnh mà chứ có đi móc túi người ta đâu.
Giang Nguyên chỉ cảm thấy mình thật xấu xa. Lần đầu tiên cầm dao giết người, hắn cũng chưa từng khẩn trương như vậy.
Sau khi hít một hơi thật sâu, Giang Nguyên đưa tay cởi áo lót của Tiểu Vũ ra, sau đó trấn định một chút rồi luồn ống nghe vào, chỉ là tay không nhịn được vẫn có chút run rẩy.
Giang Nguyên nuốt nước miếng một cái, sau đó lại hít vào một hơi, lấy lại bình tĩnh.
- Nhịp tim hơi nhanh nhưng vẫn nằm trong mức bình thường.
Giang Nguyên thở hắt ra, sau đó cầm nhiệt kế đo nhiệt độ.
- 40 độ? Khó trách người lại mơ màng như vậy. Tại sao lại không cẩn thận như vậy chứ?
Khẽ cau mày, nhìn Tiểu Vũ đã mê man, Giang Nguyên lau mồ hôi, sau đó cởi áo khoác cho cô rồi đi lấy thuốc.
Đối với mấy loại tình huống sốt cao như thế này, Giang Nguyên vẫn tương đối lành nghề. Sau khi truyền dịch cho Tiểu Vũ xong, lại bắt đầu tiêm thuốc cho cô.
Cởi thắt lưng kéo cái quần xuống, Giang Nguyên nghiến răng, sau đó kéo tiếp cái quần nhỏ, hít một hơi thật sâu, khống chế trái tim đang nhảy lên bình bịch của mình, tìm một vị trí trên cái mông đít nhỏ.
Tiêm thuốc, thật ra hắn lại không run tay.
Đây là tố chất hắn rèn luyện được từ mấy năm qua. Khi giao chiến hoặc trong làn đạn, hắn đều phải tiến hành xử lý cho đồng đội bị thương. Cho nên, lần này tiêm thuốc rất dứt khoát. Tiểu Vũ dường như cũng không cảm nhận được gì.
Sau khi tiêm thuốc xong, Giang Nguyên mới thở ra, nhẹ nhàng kéo quần Tiểu Vũ lên, sau đó ở một bên trông coi.
Chỉ là đến 10h, cơn buồn ngủ kéo đến, Giang Nguyên mạnh mẽ chống đỡ, không để cho mình buồn ngủ. Hắn còn phải thay thuốc, ít nhất trước khi Tiểu Vũ hạ được cơn sốt, hắn không thể ngủ.
- Nếu ngày đó có thể vượt qua được, hẳn hôm nay cũng có thể.
Giang Nguyên uống một ly trà đậm, cố gắng để cho mình không rơi vào cơn buồn ngủ.
Không biết qua bao lâu, rốt cuộc một thanh âm vang lên:
- Bởi vì chủ thể kháng cự hôn mê, hôm nay thời gian trì hoãn hôn mê một giờ.
Khi thanh âm này vang lên, tinh thần Giang Nguyên rung lên, cơn buồn ngủ chợt biến mất.
Nhưng sau một tiếng, mắt thấy còn một chai thuốc nữa, cơn buồn ngủ lại kéo đến, vẻ mặt Giang Nguyên đau khổ vì cố kiên trì.
Như thế Giang Nguyên lại kéo thêm được một hai tiếng nữa. Trong lúc mơ màng sắp ngủ, một thanh âm vang lên:
- Bởi vì chủ thể mãnh liệt kháng cự, thời gian hôn mê hôm nay không tính.
Phù. Cảm giác cơn buồn ngủ kéo đi, Giang Nguyên thở phào một hơi, thay lọ nước thuốc cuối cùng cho Tiểu Vũ.
Hơn một tiếng sau, Giang Nguyên cầm nhiệt kế đo lại nhiệt độ cho Tiểu Vũ lần nữa. Xác nhận không còn gì bất ổn, hắn dùng ống nghe kiểm tra thêm một lần. Lắng nghe hô hấp đều đặn của Tiểu Vũ, sắc mặt khôi phục lại bình thường, Giang Nguyên mới thở phào nhẹ nhõm.
- Hẳn chỉ là bị cảm.
Giang Nguyên cầm lấy cái chăn đắp lên người Tiểu Vũ, sau đó nằm xuống ghế salon, phủ mền chìm vào giấc ngủ.
Chương 43: Giang Nguyên đáng tin
- Chủ thể đã tiến vào trạng thái hôn mê, hấp thu phân tích năng lượng tinh thần bắt đầu. Bộ châm cứu, mát xa khởi động.
Bắt đầu từ lúc Giang Nguyên thiếp đi, thanh âm kia một lần nữa vang lên. Đồng chí tổ sư gia xuất hiện trước mặt đồng chí Giang Nguyên.
Lần này, vẫn bên trong phòng khám bệnh cũ, chỉ là đồng chí tổ sư gia không ca nữa, chỉ hờ hững chỉ tay vào một người đồng. Người đồng cao ba thước, trên thân chấm đầy những lỗ nhỏ. Giữa những lỗ nhỏ có mạch nối lại với nhau.
Mỗi lần chỉ vào một chỗ liền nói:
- Bách Hội, Bách" có nghĩa là một trăm, ý nói nhiều về số lượng; "hội" có nghĩa là nơi tụ hội của tất cả các kinh dương, của ngũ tạng, lục phủ... dùng để chữa các chứng bệnh như đau đầu, ngạt mũi, sa trực tràng, sa tử cung, trúng phong, điên cuồng, hay quên, ù tai, hoa mắt, mất ngủ, tim đập hồi hộp
- Ngọc Chẩm: Huyệt ở ngang với xương chẩm vì vậy gọi là Ngọc Chẩm, một trong nhóm huyệt ‘Đầu Thượng Ngũ Hàng.
- Thái Dương...
Hai mắt Giang Nguyên chậm rãi chuyển động đến từng vị trí và công dụng của từng huyệt vị, cùng với những gì mà Giang Nguyên đã học trước kia hòa làm một thể.
Ngay sau đó, từng loại kinh mạch theo hướng chỉ của tổ sư gia chậm rãi chuyển động trong đầu Tiêu Dương.
Không biết qua bao lâu, đến 6h, khi Giang Nguyên tỉnh lại đã thấy Tiểu Vũ thức dậy trước đó, ngồi ôm mền trên ghế salon tò mò nhìn hắn.
Thấy Giang Nguyên mở mắt, gương mặt xinh đẹp có chút đỏ ửng.
- Tỉnh rồi à? Cảm thấy đỡ nhiều chưa?
Nhìn Tiểu Vũ tinh thần sáng láng, không còn bộ dạng mơ mơ màng màng như ngày hôm qua, Giang Nguyên thoáng cái thả lỏng tinh thần, mỉm cười hỏi.
- Cảm ơn Nguyên ca ca. Bây giờ đã không còn việc gì nữa, thoải mái hơn nhiều, chỉ là còn hơi mệt một chút thôi.
Tiểu Vũ xốc cái chăn lên, mang lại giày bước xuống đất, sau đó ngượng ngùng nhìn Giang Nguyên cười nói:
- Bắt Nguyên ca ca vất vả suốt một đêm, thật ngại quá.
Giang Nguyên cũng xốc chăn lên, vừa mang lại giày vừa cười hỏi:
- Cô bé ngốc, sao lại khách sáo với tôi như vậy?
Nói đến đây, Giang Nguyên đột nhiên hỏi:
- Tại sao em lại không cẩn thận như thế? Sốt cao cũng không đến khám sớm hơn? Cũng chẳng gọi người đi cùng. Em vừa mới vào, thiếu chút nữa đã ngất đi đấy.
Thấy Giang Nguyên hỏi mình, Tiểu Vũ xấu hổ nói:
- Ban ngày bị cảm, em có uống chút thuốc, sau đó ngủ một giấc. Khi tỉnh lại thì thấy không ổn. Em cũng muốn tìm người đi cùng nhưng chị em trong phòng đã ra ngoài hết. Em đành phải đi một mình.
Giang Nguyên không biết nói gì, đành phải nói:
- Lần sau có việc thì nhớ gọi phòng khám. Tôi lúc nào cũng ở đây mà.
- Vâng.
Tiểu Vũ cúi đầu, sau đó ngẩng đầu lên hỏi Giang Nguyên:
- Nguyên ca ca, số điện thoại di động của anh là số mấy?
- Hả? À, tôi không có điện thoại di động.
Giang Nguyên cười khổ, đưa tay gãi đầu, sau đó nói:
- Để tôi cho em số phòng khám. Có việc gì thì em cứ gọi đến đây là được.
- Không có điện thoại di động?
Tiểu Vũ mở to mắt. Trong thôn không có tín hiệu, không cần điện thoại di động cũng là chuyện bình thường. Nhưng ở đây là Vân Giang, một thanh niên hai mươi tuổi không có điện thoại di động đúng là chuyện lạ.
Giang Nguyên kiểm tra lại cho Tiểu Vũ thêm một lần nữa, xác định Tiểu Vũ chỉ hơi mệt, mới thở phào nhẹ nhõm. Sốt đến bốn mươi độ đúng là dọa người.
Hắn sang bên phòng thuốc lấy thêm thuốc cho Tiểu Vũ uống, dặn dò cô vài câu rồi để Tiểu Vũ trở lại trường học.
Khi Tiểu Vũ về trường cũng đã là 7h30, Giang Nguyên đành ngưng luyện tập Ngũ Cầm Hí một bữa.
Hôm nay Hồ lão đến sớm một chút. Sau khi vào trong, ánh mắt nhìn Giang Nguyên hiện lên sự tán thưởng:
- Giang Nguyên làm tốt lắm. Vất vả cho cậu rồi.
Giang Nguyên hiểu ra Hồ lão đã biết chuyện hôm qua, lập tức cười nói:
- Đây là chuyện cháu phải làm mà.
Trương Nhạc cũng đến sớm, ít nhất là sớm hơn so với những người khác, chỉ là trên gương mặt vẫn đỏ như cũ. Sau khi nhìn thấy Giang Nguyên, ánh mắt hiện lên sự phức tạp, gật đầu một cái rồi tiến vào phòng làm việc của Hồ lão.
Sau khi tiến vào, mãi một lúc lâu cũng không thấy Hồ lão và Trương Nhạc đi ra. Đợi tất cả mọi người đi làm, bệnh nhân cũng đã đến rất nhiều, Giang Nguyên bước vào phòng Hồ lão hỏi vài câu rồi bước ra bàn xem bệnh, bắt đầu buổi khám ngày hôm nay.
Những bệnh nhân này có không ít người là đến tái khám, đối với Giang Nguyên cũng xem như quen thuộc. Biết đây là đệ tử mới của Hồ lão, kỹ thuật cũng không tệ, hơn nữa Hồ lão còn phải xem qua một lần, cho nên mọi người cũng không nôn nóng, từng bước bước đến bàn khám bệnh của Giang Nguyên.
Trong phòng làm việc của Hồ lão, Trương Nhạc cúi đầu, xấu hổ không nói.
Hồ lão lẳng lặng nhìn hai vết đỏ bầm trên mặt Trương Nhạc, sau đó nhẹ nhàng thở dài.
Nghe tiếng thở dài này, cơ thể Trương Nhạc cứng đờ, trong lòng căng thẳng, ngẩng đầu nhìn Hồ lão, nói:
- Sư phụ, con biết con sai rồi. Con nhất định sẽ cố gắng.
Nhìn bộ dạng của Trương Nhạc, Hồ lão lại thở dài thêm một cái, nói:
- Trương Nhạc, cậu theo tôi cũng một năm rồi. Trước kia tính tình của cậu kiên định lắm mà, tại sao lại trở nên nóng nảy như vậy?
Vẻ mặt Trương Nhạc hiện lên sự xấu hổ, chậm rãi cúi đầu, chỉ là trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Xem ra Hồ lão không có ý định đuổi việc y.
- Ta biết từ khi Giang Nguyên đến, toàn bộ tâm tư của ta đều đặt hết lên người Giang Nguyên, khiến cho cậu có chút suy nghĩ khác.
Hồ lão nhìn Trương Nhạc, nói:
- Nhưng cậu không rõ, bởi vì ta cảm giác cậu đã có thể tự mình đảm đương một phía. Còn Giang Nguyên, mặc dù thiên phú của nó rất tốt, nhưng còn thiếu kinh nghiệm. Cho nên ta mới đặc biệt dẫn dắt nó tiếp xúc với người bệnh nhiều hơn. Vì thế, cậu không cần phải suy nghĩ quá nhiều về chuyện này.
- Sư phụ, con biết rồi. Gần đây tâm trạng của con đúng là không tốt. Con nhất định sẽ điều chỉnh lại.
Trương Nhạc vội vàng đáp.
Hồ lão nhìn hai vết bầm trên hai má Trương Nhạc, bất đắc dĩ thở dài:
- Được rồi, cậu hãy nghỉ ban ngày. Xế chiều quay lại làm việc.
- Vâng, cảm ơn sư phụ.
Nghe thấy Hồ lão bảo mình xế chiều đi làm, gánh nặng trong lòng Trương Nhạc như rớt xuống.
Nhìn theo bóng lưng của Trương Nhạc, khóe miệng Hồ lão hiện lên nụ cười khổ. Ông làm sao mà không hiểu tâm trạng của đệ tử mình. Nếu không phải tính tình của Trương Nhạc đã dịu lại, hơn nữa nhìn bộ dạng xem ra đã bị Giang Nguyên giáo huấn thê thảm, vả lại phòng khám tạm thời cũng không thể thiếu y. Nếu không, với tính tình nghiêm khắc của Hồ lão, nào có chuyện dễ dàng cho qua như vậy.
- Vẫn là Giang Nguyên đáng tin cậy hơn.
Nhớ đến Giang Nguyên có thể cứu giúp cho bệnh nhân trúng độc thuốc trừ sâu, trong lòng Hồ lão thầm khen một tiếng, sau đó đứng dậy bước ra khỏi phòng khám. Hiện tại trong phòng chỉ có một mình Giang Nguyên, sợ rằng sẽ rất bận.
Chương 44: Kính mắt không đáng tin cậy
Bước vào phòng bệnh, nhìn người bệnh đầy cả phòng, trong lòng Hồ lão vừa cao hứng vừa buồn bực. Cao hứng chính là người bệnh nhiều thì kinh doanh tốt, nhưng buồn bực chính là quá bận.
Nhưng khi ông bắt đầu xem bệnh, khi xem qua những đơn thuốc mà Giang Nguyên đã kê, gương mặt hiện lên sự kinh ngạc. Bởi vì Giang Nguyên khám cho bốn người, bốn đơn thuốc đều cực kỳ hợp tâm ý của ông, trên cơ bản không cần đổi gì cả.
Tuy nói bốn người này thì có ba người đến tái khám, nhưng tình huống như vậy vẫn khiến cho Hồ lão phải giật mình.
Tuy nhiên Hồ lão vẫn không biểu hiện gì, vừa khám bệnh vừa nhìn Giang Nguyên.
Càng nhìn càng cảm thấy kinh ngạc. Bây giờ ông mới chú ý đến tốc độ xem bệnh của Giang Nguyên. Điều khiến ông kinh hãi chính là thời gian Giang Nguyên bắt mạch, không hề vượt quá hai mươi giây.
Điều này khiến cho Hồ lão vừa kinh ngạc lẫn chờ mong. Trước đó Giang Nguyên bắt mạch còn chưa quen, tại sao bây giờ lại…
Đợi Giang Nguyên mang theo đơn thuốc và người bệnh đến chỗ của mình, Hồ lão không thể chờ đợi được mà muốn xem tình huống người bệnh.
Đây là một người bệnh mới. Hơn nữa tình huống còn có chút nghiêm trọng. Cho nên, Hồ lão biết đáp án của mình sẽ được giải trên người người này.
Thông qua người bệnh, Hồ có thể biết được rốt cuộc tốc độ Giang Nguyên tăng lên là do hắn tiến bộ hay là do chủ quan.
Vì thế, Hồ lão hỏi rất kỹ chi tiết tình huống của người bệnh, đồng thời cẩn thận bắt mạch. Mặc dù trên mặt vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng đang có hàng vạn con sóng dâng lên.
Triệu chứng của người bệnh là huyết hư không thường thấy, mạch tượng cũng thuộc loại khó nắm bắt, nhưng cách biện chứng và dùng thuốc của Giang Nguyên lại khá chuẩn. Mặc dù đơn thuốc chưa hoàn toàn phù hợp với tâm ý của ông nhưng cũng chỉ gia giảm thêm một loại thuốc là được.
Tình huống này nói rõ, Giang Nguyên biện chứng mạch tượng hết sức rõ ràng. Nếu như nói hắn còn khuyết điểm, chỉ có thể là kinh nghiệm chưa đủ mà thôi.
Đương nhiên, đối với Hồ lão mà nói, khả năng của Giang Nguyên đã ngang ngửa với một bác sĩ trung y hai mươi năm hành nghề y rồi.
- Chẳng lẽ Giang Nguyên lại nhanh chóng nắm giữ được mạch quyết như vậy sao? Cũng chỉ mới được vài ngày thôi mà?
Mặc dù Hồ lão kinh hãi trong lòng, nhưng nhìn thoáng qua Giang Nguyên đang khám cho người bệnh tiếp theo, ông cũng không nói gì.
Sau khi xem hết bệnh nhân, Hồ lão cũng không hỏi Giang Nguyên tình huống này. Bởi vì đây không phải là lời giải thích bình thường có thể giải thích được.
Bởi vì tốc độ Giang Nguyên ngang bằng với Hồ lão, cho nên đến giờ trưa đã khám xong hết tất cả các bệnh nhân.
Ăn cơm trưa xong, Trương Nhạc đã đến làm việc. Vết bầm trên gương mặt cũng đã tan đi rất nhiều. Chỉ là khi chạm mặt đồng nghiệp, nét mặt vẫn hiện lên sự xấu hổ.
Tuy Giang Nguyên không nói gì, nhưng các đồng nghiệp trong phòng khám đều biết chuyện hôm qua, chỉ là nể mặt Trương Nhạc, cũng coi như không biết. Tuy nhiên trong lòng lại âm thầm bội phục Giang Nguyên. Tên tiểu tử này quả thật là phúc tinh của phòng khám, chuyện gì cũng có thể đỡ được.
Sau lần này, ánh mắt các bác sĩ và y tá khác nhìn Giang Nguyên cũng tôn trọng hơn. Vốn tưởng rằng Giang Nguyên chỉ giỏi trung y và ngoại khoa, nhưng bởi vì Giang Nguyên không có giấy phép hành nghề bác sĩ, người xem trọng Giang Nguyên không có mấy ai. Nhưng thật không ngờ Giang Nguyên lại ưu tú hết trên mọi phương diện.
Đối với người như vậy, bằng cấp hành nghề trong mắt mọi người đã không còn quan trọng. Một người giỏi như vậy, còn sợ rằng sau này không kiếm nổi tờ giấy phép hành nghề sao?
Lơ đãng nhìn thoáng qua, ánh mắt của mấy cô y tá nhìn Trương Nhạc cũng có sự thay đổi. Vốn trong mắt các cô, Trương Nhạc vừa đẹp trai lại tốt nghiệp đại học Đông Nguyên, lại còn có giấy phép hành nghề bác sĩ, đối với Trương Nhạc cũng có hảo cảm hơn.
Mà Giang Nguyên đẹp trai thì có đẹp trai, nhưng lại học trung y, hơn nữa cũng chưa từng học đại học, trước kia thật chẳng mấy ai để ý đến hắn.
Nhưng sau khi Tiểu Lệ nhìn thấy hành động của Trương Nhạc, trong lúc chị em tâm sự với nhau, các cô y tá tất nhiên là giảm hảo cảm với Trương Nhạc, tăng hảo cảm với Giang Nguyên. Lần trước Giang Nguyên bảo vệ Tiểu Lệ, xả giận giùm Tiểu Lệ, khiến cho các cô bắt đầu thích Giang Nguyên. Lúc này, các cô nhìn Giang Nguyên như thế nào cũng cảm thấy thuận mắt.
Giang Nguyên tất nhiên là không để ý đến ánh mắt nóng bỏng của các chị em y tá. Bởi vì chiều nay hắn phải theo Hồ lão đến trường dạy học.
Vẫn là năm hai như cũ. Chỉ là lần lên lớp thứ hai này, Giang Nguyên cảm thấy Hồ lão sẽ không đơn giản buông tha cho hắn.
“Giảng bài”! Nhớ đến hai chữ này, Giang Nguyên chỉ cảm thấy đầu đau vô cùng. Đã hơn ba năm không đi học, một người chỉ mới tốt nghiệp trung học như hắn, làm sao có thể dạy cho sinh viên đại học chứ? Đúng là đủ hãm hại mà.
Nhưng Hồ lão lại không nghĩ nhiều như vậy. Ông mang Giang Nguyên theo chính là muốn nhanh chóng bồi dưỡng Giang Nguyên, để hắn có thể thay ông đi dạy, để ông có nhiều thời gian ở phòng khám hơn.
Đương nhiên, Hồ lão cũng không phải là loại người qua loa cho xong việc. Đối với việc dạy học, ông vẫn rất cẩn thận. Chỉ là ông tin tưởng Giang Nguyên, cảm giác hắn đủ năng lực để dạy đám sinh viên này.
Không phải là ông sẽ để cho Giang Nguyên dạy học hoàn toàn, mà chỉ để Giang Nguyên giúp ông khoảng nửa tiết, hoặc là khi ông không thể thoát thân được thì đến dạy giùm ông một buổi.
Lần này, Giang Nguyên cũng đeo cặp mắt kính, mang theo quyển sách, rất ra dáng sư phạm theo sát Hồ lão bước vào phòng học.
Sau khi vào phòng học, Giang Nguyên cảm thấy có một ánh mắt đang nhìn hắn có chút đặc biệt.
Tùy ý nhìn thoáng qua, trong lòng liền cả kinh. Người mà đang nhìn hắn chính là cô gái mặc bộ quần áo màu vàng lúc trước. Cô gái này dường như rất hứng thú đối với hắn. Sau khi nhìn chằm chằm một hồi, ánh mắt dường như hiểu ra.
Giang Nguyên biết lần đó cô gái đã sớm nhận ra hắn, chỉ là không dám khẳng định mà thôi. Nhưng lần này thì có thể rồi.
Nghĩ đến đây, Giang Nguyên không khỏi cười khổ đẩy mắt kính lên, giống như muốn che giấu mình kỹ hơn. Hắn biết, nếu hắn không có cặp mắt kính này, nhìn hắn sẽ tương đồng với đám sinh viên bên dưới. Uy nghiêm của lão sư thì không thể khinh thường được.
Chương 45: Lão sư mơ hồ
- Ngũ Tạng Biệt Luận” sách Tố Vấn chép:“ Ngũ tạng giả, tàng tinh khí nhi bất tả dã, cố mãn nhi bất năng thực”(ngũ tạng tàng tinh khí không cho ra ngoài, nên “đủ” mà không “đầy”).
- Mãn chỉ về trạng thái tinh khí đầy đủ; Thực, chỉ về thuỷ cốc đầy đủ, sung thực. Mãn nhi bất năng thực ý nói ngũ tạng chỉ tàng chứa tinh khí mà không tàng chứa ngũ cốc và các chất cặn bã khác.
Hồ lão sư chậm rãi nói, Giang Nguyên ngồi bên dưới mơ màng buồn ngủ.
Những lý thuyết này đối với đám sinh viên có lẽ còn có chút thú vị, nhưng đối với Giang Nguyên thì thật sự chán chết.
- Tiểu tử này…
Đứng trên bục giảng nhìn xuống thấy Giang Nguyên đang ngủ gật, ánh mắt Hồ lão hiện lên ý cười.
Lại nói thêm một đoạn, Hồ lão đột nhiên lên tiếng:
- Giang lão sư…
Giang Nguyên đang ngủ gật, thiếu chút nữa chảy nước miếng xuống, đột nhiên nghe Hồ lão gọi, cơ thể cứng đờ, ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn Hồ lão. Vừa rồi người gọi con?
Nhìn bộ dạng mơ màng của Giang Nguyên, Hồ lão muốn phì cười.
Nhưng nhớ đến mình đang giảng bài, nếu cười to lên, thật sự là mất thể thống, tổn hại đến uy nghiêm, lập tức ho khan một tiếng, trầm giọng nói:
- Giang lão sư, lão già tôi phải đứng trên này nói lâu như vậy, cậu là thanh niên ngồi bên dưới không biết xấu hổ mà ngủ gật? Nào, lên đây giảng cho các bạn sinh viên hai đoạn, để các bạn ấy thay đổi khẩu vị.
- Hả? Dạ vâng.
Giang Nguyên mở to mắt, thoáng một cái đã tỉnh táo lại.
Khi hắn bước lên đài, nhìn lướt qua các bạn sinh viên bên dưới, nghi hoặc nhìn Hồ lão đã bước xuống, hỏi:
- Sư phụ, người vừa mới nói đến đoạn nào rồi?
- Ặc.
Hồ lão vuốt mặt, đột nhiên cảm thấy hôm nay ông mất thể diện quá. Tại sao lại dạy ra một đệ tử mơ hồ như vậy?
Đám sinh viên xung quanh nhìn thấy vẻ mặt mơ hồ của Giang Nguyên, cũng không nhịn được mà che miệng bật cười. Vị lão sư này đúng là rất mơ hồ.
Nhưng khi các nữ sinh nhìn thấy Giang Nguyên gãi đầu, biểu hiện mơ hồ, chỉ cảm thấy sao mà tiểu lão sư đeo mắt kính đen này lại giống anh trai bên nhà hơn.
Nhìn đồ đệ như vậy, Hồ lão sư bất đắc dĩ, đành phải nói:
- Vừa mới nói xong Tàng Tượng, bây giờ cậu giảng tiếp Ngũ Tạng đi.
Dạ, mới đến Ngũ Tạng ạ?
Nhìn đám sinh viên đang há to miệng nhìn mình bên dưới, Giang Nguyên lắc đầu thật mạnh, giở quyển sách trong tay ra, nhìn qua tiêu đề của bài, lúc này mới thật sự tỉnh táo lại.
Có kinh nghiệm lần trước, lần này Giang Nguyên cũng không còn bối rối nữa, nhìn xung quanh một cái, hắng giọng một tiếng rồi đẩy mắt kính lên, nói:
- Được rồi, các bạn sinh viên, tiết này tôi sẽ giảng cho các bạn nghe về Ngũ Tạng.
- Mọi người hẳn cũng biết Ngũ Tạng chính là Tâm Can Tỳ Phế Thận, cộng thêm Tâm Bào, nên được gọi là Lục Tạng.
- Bây giờ tôi xin nói đến tạng thứ nhất. Tâm.
Nói đến đây, Giang Nguyên nhìn sách, không khỏi sờ mũi rồi cười nói:
- À, phía sau tiêu đề chương 1 có ghi thêm một Tâm Bào. Cho nên tôi sẽ dựa theo sách để giảng cho mọi người. Mọi người không cần khách sáo, cứ vui vẻ nhận là được.
- Haha.
Mọi người bên dưới khẽ cười, nhìn vị lão sư trên bục giảng, đột nhiên cảm thấy rối rắm. Lão sư đẹp trai thì có đẹp đấy, nhưng thoạt nhìn tuổi còn quá trẻ, rốt cuộc có thể giảng bài được hay không?
Giang Nguyên mỉm cười, sau đó nói:
- Tất cả mọi người đều đang học năm thứ hai, hẳn là đã học về giải phẫu học. Cho nên, vị trí của trái tim chắc tất cả mọi người đều biết, chúng ta không tốn nhiều thời gian để nói cái này.
- Mọi người nên biết Trung y và Tây y có sự khác nhau. Học thuyết Tàng Tượng của Trung y phân tâm thành hai loại, có nhục huyết chi tâm và thần minh chi tâm. Nhục huyết chi tâm thực chất chính là tâm bào, còn thần minh chi tâm chỉ chính là công năng hoạt động của não bộ chúng ta.
Những lý luận này trên cơ bản Giang Nguyên đã học từ nhỏ. Tuy nói là học không có hệ thống, nhưng mấy ngày qua hắn đã xem qua quyển sách Trung y cơ bản một lần. Với năng lực trí nhớ của hắn bây giờ, chỉ cần tìm được cảm giác mở đầu, sau đó sẽ là thuận miệng nói đến.
Kết hợp với một vài tư liệu khác trong trí nhớ cùng kinh nghiệm của hắn, tiết dạy này của Giang Nguyên hoàn toàn không thua kém Hồ lão. Hơn nữa, tuổi của hắn cũng tương tự với đám sinh viên, khi giảng bài cũng sinh động hơn Hồ lão vài phần.
Đám sinh viên dường như cũng hưng phấn hơn, chỉ cảm thấy mặc dù vị lão sư này không viết một chữ trên bảng, nhưng giảng giải lại khiến người ta dễ hiểu hơn.
Hơn nữa, lão sư đẹp trai như vậy, nhìn cũng vui mắt hơn. Khi giơ tay nhấc chân cũng có chút hấp dẫn người khác, ít nhất cũng giúp người ta tập trung hơn.
Nói được nửa tiết, lúc này Giang Nguyên mới cảm giác được giảng bài cũng không phải là chuyện khó. Ít nhất hắn cảm thấy có những thứ giảng chưa được hết, nhưng lại không còn cách nào khác. Giờ học có hạn, năng lực giải thích của các sinh viên học Tây y cũng có hạn, không thể nào nói quá sâu được. Cho nên Giang Nguyên chỉ có thể lướt qua những kiến thức trong sách, mở rộng thêm một chút chứ không đi sâu.
Xong chương thứ nhất, nhìn thấy thời gian đã hơn phân nửa, Giang Nguyên cho mọi người nghỉ giải lao một chút.
- Thế nào? Ta đã bảo cậu có thể mà. Ta thấy cậu giảng bài còn tốt hơn ta nữa đấy.
Hồ lão đắc ý nhìn Giang Nguyên, cười nói.
- Nào có ạ. Sư phụ giảng hay hơn con nhiều. Nói không chừng các bạn sinh viên đang nói con giảng không tốt đấy.
Biết không thể thoát khỏi, Giang Nguyên cũng không khỏi buồn bực mà giải thích.
Hồ lão mỉm cười:
- Thế cậu bảo đám sinh viên này thích nghe một lão già mặt mày nghiêm khắc như ta giảng bài hay là thích nghe cậu giảng bài?
Trong lúc hai thầy trò đang thổi phồng nhau, đột nhiên bên cạnh vang lên một giọng nói ngượng ngùng:
- Giang lão sư, vừa rồi có một vấn đề em nghe không hiểu, có thể hỏi lại thầy không?
Hai thầy trò sửng sốt một chút, sau đó Hồ lão đắc ý cười, đẩy đẩy Giang Nguyên:
- Nào, đối với những bạn sinh viên chăm chỉ như vậy, cậu nhất định phải giảng cho tốt đấy.
Giang Nguyên bất đắc dĩ nhìn sư phụ vô lương của mình, sau đó vui vẻ mỉm cười nhìn bạn nữ sinh viên đáng yêu đang đỏ mặt bên cạnh, khẽ cười nói:
- Bạn học này, đương nhiên là có thể rồi.
Chương 46: Quyền kê đơn thuốc
Giang Nguyên rất kiên nhẫn mà giảng giải cho bạn nữ sinh viên một lần. Sau khi bạn nữ hiểu ra được vấn đề, liền vui vẻ trở về. Nhưng Giang Nguyên không nghĩ đến bạn nữ sinh viên này đến không phải là hỏi bài học thật.
- Đúng thật rồi Trương Viện.
Bạn nữ này trở về chỗ ngồi, hưng phấn nói với bạn nữ mặc áo vàng ngồi bên cạnh:
- Cậu nói không sai, mình nhìn kỹ rồi. Nếu Giang lão sư lấy mắt kính ra, nhất định sẽ rất tuấn tú. Lông mi rất dài, mũi lại thẳng, khuôn miệng lại đẹp. Hơn nữa, làn da đặc biệt tốt, cũng không ngửi thấy mùi dung dịch dưỡng da hay gì cả.
- Nhưng anh ấy đeo mắt kính cũng rất đẹp.
Cô gái mặc áo vàng tên Trương Viện cũng rất hưng phấn:
- Sáng hôm qua mình gặp anh ấy ở cổng sau của trường, chỉ là anh ấy không đeo mắt kính. Mình cảm thấy tư thế chạy bộ của anh ấy rất đẹp. Cho nên nhìn rất lâu, sau đó liền cảm thấy quen mặt.
- Hôm nay gặp lại, quả nhiên là Giang lão sư. Khi Giang lão sư không mang mắt kính, có vẻ tuổi còn khá trẻ, chắc cũng không lớn hơn chúng ta bao nhiêu.
Trương Viện thấp giọng cười:
- Không nghĩ ra Giang lão sư giảng bài lại lợi hại như vậy, không cần nhìn sách. Đúng là nhìn không ra.
- Đúng vậy, bây giờ càng nhìn càng cảm thấy đẹp trai.
Bạn nữ đi hỏi nhìn theo bóng lưng Giang Nguyên, hai mắt lóng lánh:
- Nếu mình có được làn da giống anh ấy thì tốt rồi.
Giang Nguyên không biết có người lại đố kỵ làn da của hắn như vậy. Lúc trước, hắn luôn kiêu ngạo vì làn da màu đồng của mình. Nhưng sau khi trở về, toàn thân trên dưới đều trắng trẻo, thậm chí các vết sẹo đều biến mất, ngay cả da tay cũng thay đổi. Nếu hắn nghe được câu chuyện của hai nữ sinh, chắc chắn sẽ buồn bực không thể tả.
Chỉ sợ sau này mỗi ngày không có việc gì đều chạy ra ngoài phơi nắng cho đen.
Sau khi tiết dạy kết thúc, Giang Nguyên và Hồ lão sư quay lại phòng khám.
Trong phòng khám có người bệnh đang chờ, Giang Nguyên và Hồ lão sư vội vã bắt đầu công việc.
Tốc độ của Giang Nguyên vẫn nhanh như trước. Sau khi xem qua phương thuốc mà Giang Nguyên kê, xác nhận không có vấn đề gì, Hồ lão cũng dần dần quen với tốc độ của hắn, xem như tiếp nhận chuyện Giang Nguyên giống như quái thai.
Trương Nhạc phía đối diện cũng im lặng hơn nhiều, vùi đầu vào công việc của mình, không dám có bất kỳ biểu hiện gì với Giang Nguyên.
Buổi tối, Hồ lão và Giang Nguyên trực. Hơn 7h, một cô gái xuất hiện trong phòng khám.
Nhìn Tiểu Vũ bước vào cửa, Giang Nguyên mỉm cười nói:
- Tiểu Vũ đến rồi à? Mau ngồi đi. Hôm nay sao rồi?
- Nguyên ca ca, cảm giác tốt hơn hôm qua rất nhiều.
Tiểu Vũ xấu hổ nhìn Hồ lão sư, sau đó gật đầu ngồi xuống bên cạnh Giang Nguyên.
- Vậy là tốt rồi. Nào, đưa tay ra tôi bắt mạch cho.
Hồ lão sư nhìn hai người, có chút mỉm cười, nhưng đồng thời cũng tò mò với cô gái xinh đẹp, thầm nghĩ đồ đệ nhà mình thật đúng là có bản lãnh, ngay cả một cô gái xinh đẹp như vậy cũng có thể hốt được, lại còn gọi Nguyên ca ca thân mật như thế.
Giang Nguyên hiển nhiên là nhìn thấy nụ cười quái lạ của sư phụ nhà mình, lập tức giới thiệu:
- Tiểu Vũ, đây là sư phụ của tôi, Hồ giáo sư.
- Xin chào Hồ giáo sư.
Nghe Giang Nguyên giới thiệu, Tiểu Vũ có chút xấu hổ gật đầu với Hồ giáo sư.
- Tiểu Vũ phải không? Chào cháu.
Nhìn bộ dạng nhu thuận của Tiểu Vũ, Hồ lão mỉm cười gật đầu, thầm nghĩ:
- Tiểu tử Giang Nguyên này xem như có nhãn lực. Đứa nhỏ này nhìn qua là biết loại con gái nhu thuận hiểu chuyện.
- Sư phụ, Tiểu Vũ là hàng xóm cạnh nhà con. Tối hôm qua bị sốt cao, đến đây thì cũng đã hết giờ làm. Mấy chị y tá đều ra về hết, con không biết làm sao nên mới tiêm thuốc, truyền dịch giúp cô ấy hạ sốt.
Vừa nói, Giang Nguyên vừa giao hai đơn thuốc cho Hồ lão:
- Sư phụ, người ký tên vào giùm con, để con mang qua chỗ chị Ngô. Với lại tính tiền thuốc tối hôm qua cho con luôn.
- Ừm.
Nghe Giang Nguyên nói, lúc này Hồ lão mới hiểu ra, thì ra Tiểu Vũ là người quen của Giang Nguyên:
- Sang bên phòng thuốc nói với mấy y tá, vạn nhất có việc cần, lại không ai ký tên thì cứ lấy thuốc trước. Ta ký sau cũng được.
- Dạ vâng, cảm ơn sư phụ.
Giang Nguyên nghe Hồ lão nói như vậy, trong lòng vừa vui vừa ngạc nhiên. Hắn không có giấy phép hành nghề, căn bản không có quyền kê đơn. Hồ lão cho phép làm như vậy, chẳng khác nào thừa nhận quyền và năng lực của Giang Nguyên trong vấn đề này, tất nhiên là làm cho Giang Nguyên mừng rỡ không thôi.
Nhưng nếu để Giang Nguyên làm như vậy, chẳng phải Hồ lão và phòng khám của ông sẽ phải gánh chịu mạo hiểm sao. Một khi xảy ra vấn đề, hoặc Sở Y tế phát hiện ra chuyện như vậy, phòng khám sẽ bị xử phạt. Cho nên, sau khi Giang Nguyên do dự một chút liền cung kính cảm ơn Hồ lão.
Đương nhiên, Giang Nguyên cũng thầm quyết định, không đến vạn bất đắc dĩ thì không vận dụng quyền hạn này.
Tiểu Vũ nghe hai người nói chuyện với nhau, đương nhiên là không biết hàm nghĩa trong đó. Cô chỉ biết y thuật của Nguyên ca ca rất cao siêu. Tình trạng của cô hôm nay so với hôm qua khác nhau rất nhiều.
- Ừm, không còn nóng nữa.
Giang Nguyên cẩn thận hỏi lại tình huống của Tiểu Vũ, sau đó kiểm tra lại một lần, đo nhiệt độ cơ thể lần nữa, xác nhận không có vấn đề gì mới dẫn Tiểu Vũ ra ngoài lấy thuốc.
Tiểu Vũ đi theo đằng sau Giang Nguyên, nhìn bóng lưng cao ngất của hắn, gương mặt chợt đỏ lên.
Hôm nay khi cô trở về, cũng không đi học, ở lại phòng ngủ nghỉ ngơi. Chỉ là khi tắm rửa mới phát hiện trên mông có vết bầm nhỏ, hơi đau, nhìn kỹ mới xác định được đó là vết kim tiêm.
Đầu tiên cô cũng không để ý đến, nhưng vừa rồi nghe Giang Nguyên nói tối hôm qua phòng khám cũng chỉ có một mình hắn, cô liền mơ hồ nhớ lại, khi cô đến phòng khám, bên trong phòng khám đã tắt đèn gần hết, dường như cũng chỉ còn một mình Nguyên ca ca.
- Thì ra là Nguyên ca ca tiêm cho mình.
Tiểu Vũ không tự chủ được mà đưa tay sờ vết kim tiêm, chỉ cảm thấy chỗ này vẫn còn đau, nhưng gương mặt lại càng lúc càng đỏ.
Chương 47: Lo lắng về tiết học tăng cường
Tiểu Vũ đã khỏe, cho nên Giang Nguyên cho Tiểu Vũ thêm hai ngày thuốc nữa, còn dặn cô nếu có gì không ổn thì phải trở lại ngay.
Tiểu Vũ vốn muốn trả tiền nhưng lại bị Giang Nguyên trả lại.
Nhìn gương mặt của Giang Nguyên, Tiểu Vũ rốt cuộc cũng từ bỏ việc trả tiền thuốc. Lý gia cô nợ Giang Nguyên không ít, chút tiền này có là gì chứ.
Nhìn Tiểu Vũ đi xa, Giang Nguyên mới thở phào một hơi. Nghĩ đến tình huống hôm qua, hắn thật sự sợ. Tiểu Vũ sốt đến mức sắp ngất đi. Cũng may mà đến phòng khám mới ngất. Nếu ngất giữa đường thì không biết sẽ như thế nào.
Cho nên Giang Nguyên cảm thấy, khi nào có tiền hắn sẽ đi mua một cái điện thoại. Dù sao bây giờ có điện thoại cũng tiện. Mua một cái mấy trăm đồng, nghe gọi nhắn tin là đủ.
Lại bị tổ sư gia hành thêm một đêm, sáng sớm Giang Nguyên choáng váng tỉnh lại. Bởi vì chuyện của Tiểu Vũ hôm qua nên đã nghỉ luyện Ngũ Cầm Hí một ngày. Hôm nay không thể nghỉ nữa. Cho nên sau khi rửa mặt xong, Giang Nguyên liền chạy về phía trường đại học Đông Nguyên.
- Xin chào Giang lão sư.
- Xin chào Giang lão sư.
- Hả, chào buổi sáng, chào buổi sáng.
Trong lòng Giang Nguyên phát khổ, nhưng ngoài mặt vẫn phải mỉm cười với hai bạn nữ sinh, sau đó chạy vào đường rẽ nhỏ, để lại hai bạn nữ đang cúi đầu thảo luận với nhau:
- Quả nhiên không đeo mắt kính đẹp trai hơn nhiều. Thoạt nhìn tuổi tác không lớn hơn chúng ta bao nhiêu.
Trong rừng, Giang Nguyên tập luyện Ngũ Cầm Hí gần một tiếng rồi trở lại phòng khám mở cửa.
Mọi người lục tục đi làm. Hồ lão cố ý đến phòng thuốc dặn dò các y tá, bảo về sau phòng khám có chuyện khẩn cấp thì Giang Nguyên tạm thời có quyền được kê đơn và lấy thuốc.
Đối với chuyện này, mọi người tất nhiên là không có dị nghị. Dù sao chuyện ngày hôm qua đã nói rõ một số tình huống. Nếu y tá Tiểu Lệ chỉ vì Giang Nguyên không có bằng cấp hành nghề mà không chấp hành yêu cầu của Giang Nguyên, như vậy người bị ngộ độc thuốc trừ sâu sẽ không cứu được.
Bây giờ Giang Nguyên đã có cái quyền này, sau này làm việc cũng tiện hơn, ít nhất cũng không lo lắng sẽ xảy ra chuyện như lần trước.
Khi Trương Nhạc nghe được tin tức này, ánh mắt hiện lên sự tức giận, nhưng vẫn cúi đầu nhẫn nhịn, không dám có dũng khí biểu lộ.
Giang Nguyên phối hợp với Hồ lão càng lúc càng thuần thục, Trương Nhạc cảm thấy mình giống như người ngoài. Về phương diện Trung y, trên cơ bản không cần y ra tay. Bởi vì y khám cho một người bằng Giang Nguyên khám cho ít nhất hai ba người.
Cho nên, Trương Nhạc dần dần bắt đầu phụ trách chuyên môn của mình. Y am hiểu nhất là Tây y, còn về phần Trung y, chỉ khi nào Hồ lão và Giang Nguyên bận quá thì mới giúp.
Mục đích chính của y đến đây chỉ là muốn mượn danh tiếng và nhân mạch của Hồ lão tạo con đường sự nghiệp cho mình. Về phần Trung y chỉ là học thêm mà thôi. Dù sao, trải qua hơn một năm, y cũng đã có được cơ sở nhất định, chỉ còn thiếu mỗi kinh nghiệm, mà cái này thì sẽ từ từ bổ sung.
Cho nên, Trương Nhạc tự an ủi mình. Bây giờ cần phải hạ thấp mình, ngàn vạn lần phải nhẫn nại.
Khám xong cho hai ba chục bệnh nhân đến trưa. Buổi chiều, Giang Nguyên và Hồ lão lại phải đi dạy. Tiết dạy này không phải là Trung y cơ sở dành cho năm hai nữa mà là tiết tăng thêm của sinh viên năm tư.
Đối với tiết tăng thêm này, Hồ lão thật sự có chút rối rắm. Mỗi tuần cũng chỉ có một tiết, muốn giảng giải Trung y cơ sở thì được, nhưng muốn đi sâu vào Trung y thì thật không đủ.
Phải biết rằng, sinh viên Trung y chuyên nghiệp phải mất ba bốn năm mới có thể xem như là hiểu biết. Nhưng những sinh viên này chỉ học mới một năm, thậm chí chỉ là một học kỳ, hơn nữa một tuần một buổi thì phải làm thế nào cho tốt?
Là một giáo sư nghiêm cẩn và chuyên nghiệp, Hồ lão vô cùng rối rắm về chuyện này. Ông chậm rãi đi bên trong khuôn viên trường đại học, nghiêm túc nhìn Giang Nguyên:
- Giang Nguyên, cậu nói buổi học này phải làm như thế nào? Ta đã suy nghĩ mấy ngày nhưng cũng không đưa ra được một chương trình phù hợp.
- Chắc chỉ là nội dung sâu sắc và dễ hiểu thôi.
Giang Nguyên gãi đầu, cau mày nói:
- Một buổi học thì không thể nào nói quá nhiều, trên cơ bản cũng chỉ học qua lý luận cơ bản của Trung y, sau đó nhắc đến các chứng bệnh và thuốc phục dụng, để bọn họ còn có cái để hiểu, không đến mức nhìn đơn thuốc cũng không biết tác dụng của nó. Con nghĩ như vậy cũng là tốt lắm rồi.
- Ừm, có lý.
Hồ lão liên tục gật đầu, cho rằng Giang Nguyên đã nói đúng. Ông đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
Tiết học Trung y này là dành cho các bạn sinh viên năm tư, và là một tiết học bắt buộc.
Cho nên, khi Giang Nguyên và Hồ lão bước vào phòng học, cả phòng đã đông nghịt người. Người nào cũng không muốn để lại ấn tượng quá xấu cho giáo sư.
Giang Nguyên đi theo đằng sau Hồ lão, sau đó trực tiếp ngồi xuống một góc bên cạnh cánh cửa, cách xa sự chú ý của mọi người. Tất cả ánh mắt sinh viên đều tập trung trên người Hồ lão.
- Là Hồ giáo sư.
Không ít người nhận ra ông. Dù sao là sinh viên năm tư, ngây ngốc trong trường cũng bốn năm, trên cơ bản cũng có chút quen thuộc với phòng khám đối diện cổng sau của trường. Hơn nữa, năm thứ hai của bọn họ, Hồ lão cũng đã dạy qua tiết Trung y cơ bản. Những bạn có trí nhớ tốt đều nhớ kỹ vị Hồ lão sư nghiêm cẩn này.
- Ôi, là Hồ giáo sư sao? Xem ra lần này chúng ta phiền toái rồi.
Một nam sinh mặc tây trang ngồi bên cạnh một cô gái tóc dài xinh đẹp, thấp giọng nói:
- Thanh Linh, để anh thông báo hoãn hoạt động chiều nay lại.
Ánh mắt nữ sinh kia hiện lên sự bất đắc dĩ, sau đó gật đầu:
- Cũng chỉ có thể như vậy.
Tiếng chuông reo vào học vang lên, Hồ lão sư đứng trên bục giảng, hắng giọng một tiếng, sau đó dựa theo trình tự mà tự giới thiệu:
- Các vị bạn học, thật vui khi được cùng các bạn tìm hiểu Trung y. Tôi nghĩ rằng ở đây chắc hẳn còn có rất nhiều bạn còn nhớ tôi. Cho nên hy vọng mọi người có thể phối hợp với tôi và Giang lão sư cùng nhau hoàn thành khóa học này.
- Đối với khóa học này, tôi thật không biết nói như thế nào. Bởi vì Trung y bác đại tinh thâm mà trường học lại sắp xếp số giờ quá ít, cho nên chỉ có thể nói sơ lược mà thôi, để mọi người hiểu được đại khái về cách chữa bệnh Trung y, tránh cho sau khi tốt nghiệp mà mất đi sự hiểu biết đối với y học truyền thống của chúng ta.
Chương 48: Từ Thanh Linh
- Giang lão sư?
Không ít bạn học có chút ngạc nhiên, sau đó mới nhớ đến, dường như khi Hồ giáo sư vào lớp, phía sau có đi theo một người. Nhưng bởi vì tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Hồ giáo sư, thật ra không chú ý đến hắn. Xem ra có thể là nghiên cứu sinh mà Hồ lão mang theo để hỗ trợ cho ông.
Lập tức mọi người cũng không chú ý nữa, cẩn thận nhìn Hồ lão sư, sợ bỏ lỡ một cái gì đó.
Nói qua một lần về những gì đã nói với năm hai, Hồ lão bắt đầu giảng bài.
- Các vị bạn học, mọi người đã tiếp xúc qua trung y cơ sở vào năm hai, tôi nghĩ tất cả mọi người cũng đã quên hết. Cho nên bây giờ tôi xin nói lại những kiến thức về Trung y cơ sở, để mọi người củng cố lại một chút. Bây giờ mọi người nghe tôi giảng, cố gắng ghi nhớ. Nên biết rằng, cơ bản nhất của Trung y chính là những lý luận này. Nếu ngay cả những thứ này cũng không hiểu, ra ngoài nói đã học Trung y thì quả thật quá chê cười.
- Được rồi, bây giờ tôi sẽ nói đến thuyết Âm Dương Ngũ Hành.
Giang Nguyên ngồi im trong góc, nhìn Hồ lão sư thao thao bất tuyệt nhắc đến thuyết Âm Dương Ngũ Hành.
Chỉ là hắn lắng nghe xong, dần dần hiện lên nụ cười khổ. Đồng chí Hồ giáo sư giảng bài lại mắc bệnh nói dông dài như cũ rồi.
Haiz! Giang Nguyên khẽ thở dài, sau đó bắt đầu ngủ.
- Được rồi, bây giờ mọi người nghỉ ngơi mười phút.
Không biết qua bao lâu, nghe tiếng nói của Hồ lão trên bục giảng, Giang Nguyên mới mơ màng tỉnh lại, sau đó nhìn Hồ lão sư đang uống nước bên cạnh mình, chần chừ cả nửa ngày, muốn nói rồi lại thôi.
Hồ lão uống nước xong, trừng mắt nhìn hắn, nói:
- Cậu muốn nói cái gì?
- Vâng.
Giang Nguyên mỉm cười, nói:
- Sư phụ, người nói đến chỗ nào rồi?
- Mới vừa nói xong thuyết Âm Dương, như thế nào?
Hồ lão cau mày hỏi.
Giang Nguyên cười hắc hắc:
- Sư phụ, với tốc độ của người, chỉ sợ chúng ta học xong học kỳ này, người cũng chỉ mới giảng xong phần trung y cơ sở.
Hồ lão sửng sốt, sau đó lắc đầu cười khổ, thở dài nói:
- Cái này đã thành thói quen rồi, cũng không còn cách nào khác. Xem ra không dễ dàng thay đổi.
- Cứ mỗi lần như vậy là ta lại quên mất.
Nói đến đây, Hồ lão thở dài:
- Kỳ thật bọn chúng trên cơ bản cũng không học mấy thứ như vậy.
Giang Nguyên nhún vai, cười nói:
- Có thể cho bọn họ biết một chút về Trung y cũng tốt, chung quy vẫn còn tốt hơn là không có.
- Ừm, đúng vậy, chung quy vẫn còn tốt hơn là không có.
Hồ lão lắc đầu cười khổ, sau đó im lặng một chút rồi quay sang Giang Nguyên:
- Giang Nguyên, tiếp theo đến phiên cậu. Cậu giảng dù sao cũng tốt hơn tôi một chút.
- Hả, lại con nữa hả?
Giang Nguyên ngây người, mở to mắt nhìn Hồ lão, ngạc nhiên nói:
- Sư phụ, không phải chứ? Người đâu phải là người qua loa. Người bảo một đứa ngay cả năm nhất còn chưa học như con, không bằng không cấp đi giảng bài cho sinh viên năm tư?
Nói đến đây, nhìn Hồ lão sư không chút biểu tình, cắn răng uy hiếp:
- Người ta biết sẽ nói người dạy hư học sinh.
Hồ lão sư khẽ hừ một tiếng, liếc mắt nhìn Giang Nguyên, sau đó nhìn lên trên bục giảng, nói:
- Đừng tìm cớ nữa, mau thay ta đi.
Giang Nguyên không biết nói cái gì.
Nhìn vẻ mặt lạnh lùng không thể thương lượng của Hồ lão, Giang Nguyên đành phải hé miệng, nói:
- Vậy thì tới thôi. Ai sợ ai chứ?
Nói xong liền đứng dậy bước lên đài.
Giang Nguyên bước lên bục giảng, ban đầu mọi người còn chưa chú ý, đang bận rộn nói chuyện với nhau, Giang Nguyên đành phải hắng giọng một tiếng.
Nghe tiếng hắng giọng của Giang Nguyên, đám sinh viên xung quanh mới chú ý đến.
Thấy các sinh viên đã nhìn mình, Giang Nguyên mỉm cười nói:
- Các vị bạn học, mời các bạn yên lặng, tôi là Giang lão sư. Sau đây tôi sẽ thay Hồ giáo sư tiếp tục giảng bài cho mọi người.
Giang Nguyên đứng trên bục giảng, các sinh viên đều sửng sốt. Thì ra đây là Giang lão sư, tuổi còn rất trẻ, hơn nữa còn rất đẹp trai.
Đại đa số sinh viên đều sửng sốt. Nhưng nếu Giang lão sư đã lên tiếng, tất cả đều trật tự lắng nghe. Chỉ có vị nữ sinh ngồi chính giữa, hai mắt nhìn thẳng Giang Nguyên, bàn tay run lên, bên tai không ngừng vang lên câu nói kia:
- Tôi là Giang lão sư.
Nhìn cặp mắt có chút quen thuộc đằng sau cặp mắt kính, cùng với giọng nói và hàng lông mày kiên nghị, trái tim của Từ Thanh Linh run lên.
- Là anh ấy? Là anh ấy sao? Anh ấy vẫn còn sống?
Mặc dù ba năm không gặp, người nọ đã cao hơn rất nhiều, hình dáng cũng thay đổi, thậm chí còn đeo thêm cặp mắt kính, khí chất thành thục mê người, hoàn toàn như hai người khác nhau với người lúc trước, nhưng sau khi Từ Thanh Linh nghe được giọng nói của hắn, cô vẫn có thể phân biệt được người trước mắt và người kia là một.
Từ Thanh Linh nhìn người trước mắt, có chút không tin vào hai mắt của mình. Hắn mất tích lâu như vậy, tại sao lại còn sống? Mấy năm qua hắn đi đâu?
- Mọi người hẳn còn nhớ rõ thuyết Ngũ Hành, chính là Mộc Hỏa Thổ Kim Thủy. Trình tự mà tôi nói chính là trình tự Ngũ Hành tương sinh.
Giang Nguyên đứng trên bục giảng, nhìn các bạn sinh viên chung quanh, mỉm cười nói:
- Về phần Ngũ Hành, mọi người phải nhớ kỹ vài điều.
Nói đến đây, Giang Nguyên đột nhiên dừng lại. Các sinh viên và Hồ lão đang lắng nghe đều ngạc nhiên.
Hồ lão có chút nghi hoặc. Giang Nguyên đã hai lần giảng bài đều rất thuận miệng, chưa từng xuất hiện tình huống nói được nửa câu liền ngưng lại. Tình huống như vậy chỉ xảy ra với những giáo viên mới vào nghề. Với năng lực của Giang Nguyên thì không thể nào.
Mà đám sinh viên kinh ngạc chính là vị lão sư còn trẻ như vậy, khi giảng không hề nhìn vào sách. Vừa mới lên trận đã bị đánh bại rồi sao?
Mọi người tò mò nhìn Giang Nguyên, mới phát hiện vị Giang lão sư này nhìn vào chỗ nào đó đến ngẩn cả người, liền theo ánh mắt của hắn nhìn lại, muốn tìm hiểu xem cái gì đã làm cho Giang lão sư đẹp trai khí chất ngời ngời như vậy phải thất thố.
- Cô ấy…là cô ấy.
Nhưng Giang Nguyên bây giờ không phải là Giang Nguyên trước kia, chỉ sửng sốt vài giây, bị ánh mắt tò mò của mọi người nhìn lại, liền ý thức được mình đã thất thố, tùy ý dời ánh mắt của mình đi, mỉm cười nói:
- Mọi người phải nhớ kỹ vài điểm.
- Là anh ấy.
Từ lúc hai người đối mắt với nhau, nhìn thấy một giây ánh mắt đối phương như đông cứng lại, Từ Thanh Linh đã xác định được 100%, vị Giang lão sư đang nói trên bục giảng chính là anh ấy.
Chương 49: Thật không muốn gặp
Các sinh viên nhìn chung quanh vài lần cũng không phát hiện ra được thứ làm cho Giang lão sư thất thố, nhưng Trương Du Chánh ngồi bên cạnh Từ Thanh Linh lại chú ý đến sự khác thường của cô. Hơn nữa, tầm mắt của vị Giang lão sư vừa rồi hình như cũng nhìn sang bên này.
Trương Du Chánh hoài nghi nhìn Giang Nguyên rồi cẩn thận hỏi Từ Thanh Linh:
- Thanh Linh, làm sao vậy?
- Không có việc gì, không có việc gì.
Nghe Trương Du Chánh hỏi, Từ Thanh Linh giật mình, sau đó định thần lại, lắc đầu nói.
- Ừm.
Trương Du Chánh cũng gật đầu, nhẹ nhàng liếc mắt nhìn Giang Nguyên, thu lại sự tò mò của mình. Y tin rằng, nếu có chuyện gì, y rất nhanh sẽ phát hiện ra.
- Tại sao mình lại quên cô ấy học y năm thứ tư nhỉ?
Giang Nguyên vừa giảng bài vừa cười khổ trong lòng. Sớm biết sẽ gặp chuyện lúc này, đánh chết hắn cũng không đến giảng bài cho sinh viên năm tư.
Nhưng nếu đã bị cô ấy nhận ra, Giang Nguyên cũng không còn cách nào khác. Cảm thấy ánh mắt của Từ Thanh Linh không ngừng nhìn mình, trong lòng vô cùng hỗn loạn.
Giang Nguyên cố gắng trấn định, loại bỏ tạp niệm trong lòng, bắt đầu tập trung nói về bài học.
- Mọi người phải ghi nhớ bốn loại quan hệ tương sinh tương khắc tương thừa tương vũ của Ngũ Hành cho kỹ. Điều này rất quan trọng cho việc học nâng cao sau này. Được rồi, chúng ta bắt đầu ôn tập Tàng Tượng. Mọi người cũng biết Tàng Tượng chính là tạng phủ, là tâm can tỳ phế thận và tâm bào…
Từ Thanh Linh chỉ cảm thấy người đang nói trên bục giảng và người năm đó hoàn toàn khác nhau. Hắn chỉ thất thố trong một giây ngắn ngủi, lập tức khôi phục lại bình thường, không hề bị ảnh hưởng, miệng lưỡi lưu loát, thần thái bay lên, trong lòng cảm thấy quặn đau nhưng rồi lại thả lỏng.
- Đúng vậy, qua lâu rồi, có gặp lại cũng chẳng còn ý nghĩa. Nhưng nhìn thấy anh bình an, em thật cao hứng.
Khóe miệng Từ Thanh Linh nhếch lên, chăm chú nghe Giang Nguyên giảng bài, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy nghi hoặc:
- Nhưng ba năm qua anh ấy đã làm gì? Tại sao lại trở thành lão sư? Dường như anh ấy cùng tuổi với mình mà?
Tiếng chuông thông báo kết thúc giờ học vang lên. Lần này Giang Nguyên không có chừa thời gian trả lời câu hỏi. Hắn chỉ là ôn tập lại những kiến thức Trung y cơ bản, không cần mọi người đặt câu hỏi, tổ lãng phí thời gian.
Nghe được tiếng chuông tan học vang lên, Giang Nguyên mỉm cười nói:
- Được rồi, hôm nay nói đến đây thôi. Mọi người trở về, cố gắng ôn tập lại những gì đã học. Những gì mà tôi nói đều là cơ sở của Trung y, trong các kỳ thi sau này đều chiếm tỷ lệ có mặt không nhỏ. Bây giờ các bạn có thể tan học.
Nghe Giang Nguyên nói tan học, phòng học thoáng cái ồn ào hẳn lên. Tất cả sinh viên đều thu dọn sách vở, đứng dậy chuẩn bị rời khỏi. Giang Nguyên cũng chậm rãi bước xuống, hoàn toàn không nhìn Từ Thanh Linh. Bên cạnh cô ấy đang có một nam sinh viên rất đẹp trai, quan hệ lại khá thân mật. Cho nên hắn không muốn mang lại bất cứ ảnh hưởng xấu nào cho cô.
- Không sai. So với sư phụ nói thì tốt hơn nhiều. Cứ như vậy, phỏng chừng chúng ta có thể qua được học kỳ này.
Hồ lão đứng lên, gật đầu với Giang Nguyên, mỉm cười nói, nhưng cũng mang theo sự tiếc nuối và bất đắc dĩ.
Giang Nguyên hiển nhiên là hiểu ý của Hồ lão, mỉm cười gật đầu:
- Chúng ta sẽ tận lực tập trung vào những điều cơ bản nhất.
Sau đó cùng với Hồ lão bước ra khỏi phòng học.
Nhìn dáng người cao ngất bước ra khỏi phòng, ánh mắt của Từ Thanh Linh hiện lên chút hụt hẫng.
- Đi Thanh Linh, những người khác đang đợi chúng ta.
Giọng nói của Trương Du Chánh nhẹ nhàng vang lên.
- Ừm, đi thôi.
Từ Thanh Linh mỉm cười gật đầu.
Giang Nguyên lẳng lặng nằm trên giường, trước mặt hiện lên gương mặt thanh tú, sau đó cười khổ. Hắn như thế nào cũng không nghĩ đến sẽ gặp nhau trong tình huống như thế này.
Ba năm là thời gian không ngắn, đặc biệt hắn không còn là hắn của trước kia. Giang Nguyên không muốn gặp cô trong tình huống này.
Nhưng thật không ngờ, vận mệnh lại kỳ diệu, hắn dùng thân phận giáo viên xuất hiện trong lớp của cô.
Mơ màng, bên tai Giang Nguyên vang lên thanh âm:
- Chủ thể tiến vào trạng thái hôn mê, hấp thu phân tích năng lượng tinh thần bắt đầu. Tiếp tục bộ châm cứu, mát xa.
- Kinh thủ thái âm Phế, một trong mười hai kinh, chủ trị tức ngực, ho, suyễn, khó thở, khát, đái rắt, đái vàng, ngực bồn chồn, gan tay nóng, nếu cảm phong hàn có sốt, gai rét, có hoặc không có mồ hôi…
- Huyệt thứ nhất, Trung Phủ: ở dưới huyệt Vân môn 1,6 tấc, từ giữa ngực đi ra hai bên đều 6 tấc, trong chỗ lõm sờ thấy mạch đập. Chủ trì: Ho suyễn, đầy tức ngực, đau ngực, đau bả vai. Cách châm cứu: Châm thẳng sâu 0,3-0,5 tấc. Cứu 10-20 phút. Không được châm sâu và lệch vào trong quá, để tránh châm vào phổi có thể gây tràn khí phế mạc
Tổ sư gia không nhanh không chậm chỉ tay vào người đồng từ trên xuống dưới, chỉ điểm từng vị trí kinh mạch, huyệt vị, chủ trị, công hiệu và cách châm.
Dưới sự nhồi nhét như nhét vịt của tổ sư gia, các huyệt vị trên người cứ quanh quẩn trong đầu Giang Nguyên, khiến Giang Nguyên choáng váng cả đầu óc.
Hơn nữa, nhờ tổ sư gia chỉ điểm, hình xăm trên vai trái của tổ sư gia rất nhanh lóe lên.
Quanh thân Giang Nguyên, từng kinh mạch, từng huyệt vị giống như thức tỉnh. Khí tức xuất hiện từ trên các huyệt vị, sau đó dùng tốc độ không thể nhận ra chậm rãi lưu động theo các kinh mạch, do dự thăm dò bốn phía.
- Chủ thể sắp thức tỉnh. Hấp thu phân tích năng lượng tinh thần tạm dừng. Đã hấp thu được tin tức của bốn kinh mạch, sáu mươi tám huyệt vị. Số còn thừa lại sẽ tiếp tục cho lần hôn mê sau.
6h sáng, Giang Nguyên tỉnh lại, lắc lắc cái đầu đang choáng váng, ngồi dậy từ trên giường, cảm giác cơ thể mình có chút khác thường, nhưng cũng không biết là khác thường chỗ nào. Hắn cử động tay chân một lát rồi vội vàng đi rửa mặt.
Sau đó thay quần áo thể dục, chậm rãi chạy vào trường đại học Đông Nguyên.
Chương 50: Tính toán tỉ mỉ
Phù phù phù! Nơi lồng ngực Giang Nguyên phát ra từng tiếng nặng nề.
Sau đó, hắn giống như một con mãnh hổ chạy nhanh trong khu rừng.
Giang Nguyên vừa luyện tập vừa cảm thấy kinh ngạc. Cảm giác luyện tập hôm nay và ngày xưa có chút không giống nhau. Tứ chi càng lúc càng linh hoạt, hữu lực. Chỉ là cảm giác này rất không rõ ràng.
Thoáng chút nghi hoặc, nhưng Giang Nguyên cũng không để ý quá mức. Gần đây tình huống quỷ dị xuất hiện nhiều lắm. Chút dị thường này cũng không đáng chú ý.
Rất nhanh mấy ngày trôi qua. Mấy ngày nay, cuộc sống Giang Nguyên rất bình lặng. Khi còn đang trong phòng khám thì nhận được điện thoại của lão gia tử, nói là trong nhà hết thảy khỏe mạnh, bảo hắn cứ yên tâm ở lại phòng khám học tập.
Nghe được giọng nói sang sảng của lão gia tử, Giang Nguyên cũng yên tâm hơn rất nhiều. Trên đời này hắn chỉ còn một mình lão gia tử là người thân. Chỉ cần lão gia tử khỏe mạnh, hắn sẽ không còn lo lắng gì nữa.
Sau khi cúp điện thoại, thấy cũng đến ngày gần phát lương, tâm trạng của Giang Nguyên cũng tốt hơn nhiều. Khi nào nhận lương, hắn sẽ mua một cái điện thoại di động, đến lúc đó lão gia tử có nhớ hắn thì có thể gọi cho hắn bất cứ lúc nào, không cần phải gọi đến phòng khám nhờ chị Ngô gọi hắn đến nghe.
Tốt nhất là sắm trong nhà một chiếc điện thoại, như vậy hắn cũng có thể thường xuyên gọi điện thoại về nhà, cũng có thể yên tâm hơn nhiều.
Giang Nguyên biết lão gia tử mấy năm qua sống cũng không dư dả. Tuy nói có tích cóp chút tiền, nhưng ông đều lấy ra để khám bệnh miễn phí cho bà con trong thôn. Nếu không, lão gia tử ngay cả điện thoại cũng không lắp. Cho nên, Giang Nguyên cảm thấy mình nên có nhiệm vụ làm ra tiền mới được.
- Chỉ là không biết mình sẽ được phát bao nhiêu tiền lương? Mình cống hiến cho phòng khám không ít, một ngàn đồng chắc phải có.
Giang Nguyên bấm ngón tay tính toán, đột nhiên trong lòng cảm thấy thê lương, hai mắt bắt đầu đỏ lên.
Hai năm trước, khi tất cả mọi người vẫn còn sống, mặc dù khổ cực nhưng chưa hề lo lắng đến vấn đề tiền bạc. Mặc dù không có cấp trên trợ cấp, cũng chẳng có tiếp tế, nhưng dưới sự chỉ huy của Đại đội trưởng, toàn bộ đội ngũ vừa truy lùng mục tiêu vừa làm nhiệm vụ lính đánh thuê. Dựa vào thực lực không tầm thường, còn có vận khí, bọn họ chẳng những giải quyết được vấn đề tiền nong mà còn để dành được một số tiền rất lớn.
Đặc biệt, khi Đại đội trưởng giao vấn đề tài chính cho một nhân viên quản lý, tất cả đội viên mỗi tháng đều được trợ cấp một số tiền khá lớn để chi tiêu. Khi đội ngũ không có việc gì để làm, tất cả đều đi hưởng thụ những dịch vụ tốt nhất trên thế giới.
Khi đó, Cô Lang có tiếng là tiểu đội có đãi ngộ tốt nhất trong giới lính đánh thuê, khiến cho không biết bao nhiêu người phải đỏ mắt.
Nhưng bây giờ, đám người Đại đội trưởng đã chết, còn hắn thì đang ngồi tính toán chi tiêu trong số tiền hai ba ngàn đồng.
- Đội trưởng, xin lỗi, tôi thật sự làm mất thể diện của mọi người quá.
Không biết là đang khinh thường mình hay là nhớ đến đám người Đại đội trưởng, hai mắt Giang Nguyên có chút đỏ lên, thấp giọng lẩm bẩm:
- Johnny, hy vọng anh không thâm hụt tiền của chúng tôi quá nhiều. Tôi sẽ tìm anh, bởi vì tôi còn phải nuôi gia đình của mình mà còn phải nuôi rất nhiều gia đình khác nữa.
Giang Nguyên mang theo tách trà, chậm rãi đi theo bên cạnh Hồ lão. Nhìn tóc bạc hai bên của Hồ lão, Giang Nguyên nhẹ nhàng thở ra. Nhân sinh thoáng cái trôi qua trăm năm, cũng giống như Hồ lão, được coi là có danh tiếng ở tỉnh, nhưng theo thời gian dần trôi, ông cũng bắt đầu già đi, bắt đầu tìm người nối nghiệp cho mình, lưu lại cho đời một chút gì đó của mình.
Nghĩ đến đây, Giang Nguyên thầm mỉm cười. Hắn còn trẻ, còn đủ thời gian, không nên vội vàng, cứ chậm rãi lưu lại thứ gì đó cho mình. Chỉ là, đại đội trưởng, mọi người đợi tôi lâu thêm một chút nha.
- Xin chào giáo sư.
- Xin chào Giang lão sư.
Mấy giọng nói vang lên cắt đứt suy nghĩ của Giang Nguyên. Nhìn mấy bạn nữ sinh viên xinh đẹp mỉm cười chào hắn, Giang Nguyên cũng mỉm cười lại:
- Chào mọi người, mọi người đi nhanh lên nhé, sắp đến giờ học rồi.
- Vâng.
Mấy cô gái vui mừng đáp lại, sau đó chạy vào trong phòng học của mình.
Hồ lão mỉm cười nhìn thoáng qua mấy cô sinh viên:
- Xem ra là tôi già thật rồi.
- Không có đâu. Sư phụ nào có chỗ nào già chứ? Người càng già càng dẻo dai, đám thanh niên tụi con còn kém xa người.
Giang Nguyên đứng đằng sau vuốt mông ngựa.
- Haha, đồ nịnh bợ.
Nhìn vẻ mặt nịnh nọt của người nào đó bên cạnh, Hồ lão đột nhiên cảm thấy tâm trạng tốt hơn, phá lên cười thật to.
Hồ lão giảng bài một hồi, nghỉ ngơi một lát thì đến phiên Giang Nguyên. Đối với kiến thức cơ sở Trung y dành cho năm hai, Hồ lão một chút cũng không lo lắng cho Giang Nguyên. Ít nhất ông tin rằng hiệu quả giảng bài của Giang Nguyên sẽ không thua kém ông. Chỉ là lớp mới học được có hai buổi, ông không tiện buông tay. Ông dự định thêm hai buổi nữa sẽ trực tiếp giao hằn cho Giang Nguyên, còn ông thì ở nhà.
Nhưng Hồ lão ngồi chưa được bao lâu thì điện thoại reo. Hồ lão liền gật đầu với Giang Nguyên một cái rồi bước ra ngoài.
Khi Hồ giáo sư nghiêm khắc đã đi, không khí trong lớp học rõ ràng dễ thở hơn rất nhiều. Sinh viên năm hai cũng biết được tính cách của vị Hồ lão sư. Tính tình của Hồ lão rất nghiêm khắc, một chút cũng không được phép xằng bậy.
Nhưng Giang lão sư thì dễ chịu hơn nữa. Chẳng những đẹp trai khí chất, hơn nữa giảng bài còn rất khôi hài, dễ hiểu. Ngẫu nhiên chen vào vài câu nói đùa khiến người ta giảm bớt áp lực không ít. Nhưng bởi vì có Hồ lão ngồi bên, cho nên không khí cũng không được sôi nổi. Vì thế, khi chỉ còn một mình Giang Nguyên, không khí trong lớp liền sôi trào lên.
- Thượng tiêu như vụ, trung tiêu như ẩu, hạ tiêu như độc. Ba định nghĩa này, mọi người không nhất định phải nhớ kỹ, nhưng nhất định phải hiểu ý nghĩa của nó cho rõ ràng.
(Thượng tiêu chủ về "khí", ví như mây mù bao phủ ở trên.
•Trung tiêu chủ về "ẩm thực" ví như vũng nước nấu chín ở giữa.
•Hạ tiêu chủ về "đại tiểu tiện" ví như ngòi rạch chảy ra)
Dứt lời, Giang Nguyên nhìn đồng hồ, sau đó cười nói:
- Được rồi, buổi học hôm nay nói đến đây thôi. Thời gian còn lại, nếu mọi người có cái gì không hiểu thì có thể đặt câu hỏi.
Nghe Giang Nguyên nói xong, có ba bốn cánh tay giơ lên, toàn bộ đều là bạn nữ.
Nhìn cảnh tượng này, Giang Nguyên cười khổ, sau đó gật đầu nói:
- Được rồi, bạn mặc áo trắng ngồi hàng thứ sáu.
- Giang lão sư, Thượng tiêu như vụ thì em hiểu. Nhưng Thượng tiêu là chủ nạp thì em không hiểu cho lắm.
Bạn nữ mỉm cười đặt câu hỏi với Giang Nguyên.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y