- Được, chúng ta đến đề thứ hai...
Thiên y sư Lưu Mộc Dương nói xong, đám người phía sau liền đi theo sau Thiên y sư Lưu Mộc Dương ra ngoài. Lúc này Giang Nguyên cũng đi theo sau cùng.
Hắn có chút không hiểu, theo lý thuyết có lẽ không sai, nhưng A là khái niệm gì, đề này có được coi là đã qua không?
Giang Nguyên thật sự vẫn hơi mơ hồ, không ngờ Thiên Y viện cũng đi theo trào lưu như vậy, không dùng “Ưu, tốt, đạt yêu cầu” để chấm điểm, mà lại dùng thứ này. Nghĩ đến điều này, Giang Nguyên thật sự rối rắm, theo lý mà nói có lẽ mình không sai sót gì, vì sao lại là A-? Cho dù không được A+, thì ít nhất cũng phải là A chứ?
A này có được coi là qua không? Trong lòng Giang Nguyên hơi thấp thỏm...
Với chuyện A biến thành A- này, Giang Nguyên cũng gần như hiểu ra. Rõ ràng đầu tiên Dương y sư kia nói là gần như thế, nhưng sau khi Lâm y sư đột nhiên chêm một câu còn chút sai lệch gì đó, coi như đạt yêu cầu. Đây rõ ràng là do câu nói của lão ta khiến mình chí ít từ A biến thành A-.
“Khốn kiếp.” Giang Nguyên nhìn theo bóng lưng Lâm y sư kia trong lòng thầm mắng. Rốt cuộc mình đắc tội với lão già này thế nào mà lão lại quấn lấy mình như vậy.
Có điều, lúc này Giang Nguyên cũng chỉ thầm mắng trong lòng. Lão già họ Lâm này rõ ràng là y sư cấp bậc tương đối cao. Giờ hắn không muốn đắc tội đối phương, ở nơi sâm nghiêm như Thiên Y viện, nếu như đi đắc tội với mấy lão già này, rõ ràng không phải là một cách sáng suốt.
Cho nên tuy trong lòng Giang Nguyên bực bội, nhưng cũng chỉ có thể đàng hoàng theo sát phía sau mấy lão đồng chí này. Đứng dưới mái hiên nhà người ta không thể không cúi đầu mà.
Rất nhanh, mọi người đã tiến vào trong một phòng bệnh khác.
Vẫn như trước, Giang Nguyên không hỏi nhiều, trực tiếp đi thẳng tới.
Có điều lúc bước lên, Giang Nguyên làm như lơ đãng đảo mắt qua khuôn mặt Lâm y sư, thấy trong mắt Lâm y sư lúc này còn có chút đắc ý, hắn liền biết e là bệnh nhân lần này cũng là bệnh nhân khoa nội, hơn nữa e là còn phiền toái hơn bệnh nhân ban nãy.
Đương nhiên, Giang Nguyên cũng không sợ vấn đề này. Đối với hắn mà nói, chỉ cần kiểm tra cẩn thận một chút thì không có bệnh nhân nào là không kiểm tra ra được nguyên nhân bệnh. Còn về chuyện chữa trị, chỉ cần phương hướng sơ bộ và dùng thuốc không có vấn đề gì, họ không yêu cầu phải nhìn thấy hiệu quả ngay lập tức thì cũng sẽ không thể sai được. Giờ hắn lập tức kiểm tra kỹ cho bệnh nhân.
Rõ ràng, bệnh nhân này thực sự tương đối phiền phức hơn. Giang Nguyên kiểm tra qua một lượt nhưng vẫn chưa thể nào biết được nguyên nhân gây bệnh cụ thể của bệnh nhân này.
Lâm y sư bên cạnh nhìn thấy Giang Nguyên đang kiểm tra một lượt, lúc này lông mày vẫn hơi nhíu lại, trong mắt không khỏi lóe lên tia đắc ý nhàn nhạt. Bệnh nhân này lúc đầu khi được đưa đến còn phải được một vị Y sư nhất phẩm chữa trị, nhưng sau khi vị Y sư nhất phẩm khám xong vẫn không thể đưa ra kết luận. Sau đó phải mời ông đến hội chẩn, tiêu tốn không ít sức lực mới kiểm tra ra được nguyên nhân bệnh.
Cho nên hôm nay khi lão nhận được nhiệm vụ, yêu cầu lựa chọn ra hai bệnh nhân tương đối phức tạp trong khoa nội, Lâm y sư lập tức sắp xếp hai bệnh nhân tương đối phiền phức để gây thêm rắc rối cho Giang Nguyên.
Đương nhiên, ý của lão không phải đơn giản là gây thêm rắc rối, khảo hạch thăng thẳng lên Y sĩ tam phẩm này, có khảo hạch thế nào thì cũng chỉ có mấy đề này. Giang Nguyên chỉ cần có một vấp váp nhỏ, vậy thì tám chín mươi phần trăm là hắn sẽ không vượt qua được khảo hạch.
Nhưng Giang Nguyên đã dễ dàng qua được cửa ải thứ nhất, nếu cửa ải thứ hai vẫn để Giang Nguyên qua được, vậy thì hai ải mà lão sắp xếp ra hoàn toàn uổng phí rồi.
Vốn Lâm y sư còn hơi căng thẳng sợ lần này Giang Nguyên lại vượt qua quá dễ dàng. Giờ thấy cuối cùng trên mặt Giang Nguyên đã lộ vẻ khổ sở, Lâm y sư cuối cùng liền cảm thấy đắc ý.
Mấy vị y sư bên cạnh thấy Giang Nguyên như vậy đều mỉm cười. Họ nắm rất rõ tình hình của hai bệnh nhân này, biết đều là những ca tương đối khó. Nếu Giang Nguyên có thể chẩn đoán ra bệnh của họ một cách đơn giản, vậy thì chàng thanh niên này quá khủng bố rồi.
Sau khi Giang Nguyên kiểm tra xong một lượt vẫn không phân tích ra được, lông mày hắn không khỏi nhíu lại. Hắn đành phải kiểm tra những nơi có thể một lần nữa. Lần này hắn mới hơi lần ra manh mối, hình như cơ quan nội tạng nào đó của bệnh nhân xuất hiện vấn đề.
Có điều từ mạch tượng và cả thính chẩn, xúc chẩn thì không hề tìm ra dấu vết gì...
Giang Nguyên hơi nhíu mày, sau đó quay đầu lại nhìn mấy vị bác sĩ sau lưng mình, thấy trên mặt mấy y sư lúc này vẫn mang theo nụ cười nhạt, dường như không hề sốt ruột. Duy chỉ có trên mặt Lâm y sư bên cạnh kia tuy trên mặt cũng nở nụ cười gượng gạo, nhưng trong mắt lại lóe lên tia đắc ý. Điều này khiến Giang Nguyên xác định, bệnh nhân phiền phức này chắc chắn lại là do Lâm y sư tìm cho mình.
Hắn lập tức cười lạnh trong lòng. ông cho rằng tôi bó tay sao? Ông cứ đắc ý đi, đợi tôi kiểm tra ra trước rồi tính.
Nghĩ vậy, Giang Nguyên không cẩn thận kiểm tra nữa mà bắt đầu phân tích lại tình hình từng chút từng chút một, hai mắt hơi khép lại, thầm nói: “Thiên phú Thanh chướng cấp một khởi động.”
Rất nhanh, Giang Nguyên vừa dứt lời, trong đầu lóe lên một dòng tin tức: “Thiên phú Thanh chướng cấp một khởi động.”
Tầm mắt của Giang Nguyên đột nhiên tối sầm. Sau đó phần bụng của bệnh nhân trong nháy mắt liền trở nên ảm đạm, sau đó từng cái bóng mà đen hoặc xám di động.
“Thiên phú Thanh chướng cấp một dừng lại. Tiêu hao năng lượng 3%, tích lũy năng lượng Cữu Vĩ đuôi thứ tư hiện nay là 42%...” Dòng tin tức này lại một lần nửa lóe lên, hai mắt Giang Nguyên dần hồi phục trạng thái bình thường, trong mắt cũng lóe lên tia cười nhạt.
Vừa nãy nhờ Thanh chướng, hắn đã phát hiện ra chút khác thường của cơ quan nội tạng, thông qua điểm đột phá này, hắn nhanh chóng tìm ra căn nguyên của bệnh tình hỗn tạp này.
Tìm được nguyên nhân căn bệnh, tất cả đều trở nên đơn giản...
Mấy vị y sư sau lưng nhìn Giang Nguyên, thấy bóng lưng vẫn đang bận rộn của Giang Nguyên thì liếc mắt nhìn nhau rồi đều âm thầm gật đầu. Chàng thanh niên trẻ tuổi này tính cách thật sự trầm tĩnh, cho đến lúc này mà vẫn còn có thể trấn tĩnh, thực hiện kiểm tra không nhanh không chậm, đúng là một người có khiếu làm bác sĩ.
Lúc này, nụ cười lạnh trong mắt Lâm y sư dần đậm lên. Lão rất tự tin vào bệnh nhân này. Bản thân lão còn phải tốn nhiều thời gian như vậy, phải kiểm tra đi kiểm tra lại cộng với vài công cụ kiểm nghiệm mới có thể xác định được. Nếu thằng nhãi này thật sự có thể kiểm tra được rõ ràng, vậy thì đám mình còn lăn lộn thế nào được nữa?
Có điều, khi ý cười trong mắt Lâm y sư bắt đầu tràn lên mặt, Giang Nguyên đột nhiên thở hắt ra.
Nghe thấy tiếng thở hắt quen thuộc, nụ cười của Lâm y sư lại cứng đờ...
Chương 432: Lâm y sư không đắc ý nổi
- Bệnh nhân hiện tại chủ yếu bị chứng bóc tách động mạch chủ kèm theo mất máu nhẹ và thiếu máu. Đề nghị nhanh chóng phẫu thuật chữa trị.
Giang Nguyên trả lời ngắn gọn súc tích. Sau khi hắn nói xong, ánh mắt lơ đãng quét qua khuôn mặt Lâm y sư, thấy trên mặt lão đột nhiên lóe lên tia tối tăm, trong lòng hắn cười thầm, chờ các lão đồng chí cho điểm.
Thiên y sư Lưu Mộc Dương nhìn chàng thanh niên tràn đầy tự tin này trên mặt cũng nở nụ cười nhạt, nhẹ nhàng mà gật đầu, sau đó nhìn về phía Đào y sư bên cạnh, mỉm cười nói:
- Đào y sư, các ông cho điểm đi!
Đào y sư cười gật đầu, liền nhìn về phía Lâm y sư cùng Dương y sư, nói:
- Dương y sư, ông cảm thấy thế nào?
- Phán đoán chính xác bệnh tình, đề nghị chữa trị chính xác!
Dương y sư nói chuyện dứt khoát lưu loát, lúc này khi nhìn Giang Nguyên ý cười cũng đậm hơn nhiều.
Còn Lâm y sư, lão sớm đã nhìn thấy Thiên y sư Lưu Mộc Dương kia khẽ gật đầu, trong lòng đã rối thành một đống bùi nhùi. Lão biết nếu mình cố ý cho điểm thấp, chỉ e sẽ khiến Thiên y sư Lưu Mộc Dương phát hiện ra điểm bất thường, sợ là Đào y sư kia cũng sẽ có ý kiến với mình.
Lão đành phải tìm cách mỉm cười, gật đầu nói:
- Tôi đồng ý với ý kiến của Dương y sư!
Đào y sư thấy cuối cùng Lâm y sư cũng đưa ra một đánh giá công bằng cũng hài lòng gật đầu, sau đó nhìn Thiên y sư Lưu Mộc Dương nói:
- Thiên y sư Lưu Mộc Dương, tổng cộng điểm của Lâm y sư và Dương y sư, cá nhân tôi cho rằng phán đoán và chữa trị của bác sĩ Giang Nguyên hoàn toàn chính xác, nên cho điểm A+!
- Được!
Giang Nguyên đi sau Lâm y sư, thấy khí thế của đồng chí già này dường như đã yếu đi bớt liền cảm thấy tự đắc. Có điều trong lòng hắn vẫn nghi hoặc. Rốt cuộc mình đã đắc tội lão từ bao giờ? Cũng may lần này lão cho mình điểm A+ coi như cũng hơi xua đi buồn bực lúc ban đầu rồi.
Giang Nguyên nghĩ mãi không nghĩ ra thì chỉ đành lắc đầu, tạm thời bỏ qua chuyện này. Hắn không phải là người sợ chuyện, nhưng vô duyên vô cớ bị người ta gây khó dễ khiến trong lòng Giang Nguyên hơi bực bội.
Có điều cũng may, chỉ cần bản thân mình giỏi, vẫn còn có các y sư khác ở đây, lão già này có lẽ không dám làm gì quá đáng.
Tiếp theo đề thứ ba là bệnh nhân phụ khoa.
Đối với bệnh nhân thế này, Giang Nguyên chỉ có thể nói là không có gì để nói. Thực ra số bệnh nhân phụ khoa hắn từng khám không nhiều. Vì cho dù là lúc hắn ở nước ngoài hay ở phòng khám trong nước, thực sự không có quá nhiều bệnh nhân bệnh phụ khoa đến tìm hắn khám.
Duy chỉ có một điểm là năm đó khi ở Haiti, bác sĩ quá ít, nhân thủ không đủ dùng, có vài phụ nữ không kìm được bác sĩ phụ khoa bản địa nên chẳng còn cách nào khác mới tìm đến hắn.
Lúc này Giang Nguyên mới hiểu, vì sao trước kia khi mình kiểm tra cho bệnh nhân, có vài bác sĩ lại nhìn mình với ánh mắt quái dị. Có lẽ họ cũng đều nắm được tư liệu của mình, biết mình không nắm rõ phụ khoa lắm nên mới có vẻ mặt như vậy.
Đồng chí lão Lâm đứng bên lúc này tinh thần lại phấn chấn, ánh mắt chẳng có chút hảo ý nhìn Giang Nguyên. Nụ cười trộm vốn đã dập tắt kia của lão giờ lại nở ra.
Giang Nguyên thấy tinh thần không lùi bước này của đồng chí lão Lâm thì đành phải thở dài. Mặc dù mình ít khi giết heo, nhưng không có nghĩa là mình không giết được.
Phụ khoa thì sao chứ? Năm đó Tổ sư gia ngay cả đỡ đẻ cũng làm rồi, hơn nữa đều là những ca nguy hiểm, cho nên dĩ nhiên cũng nắm rất rõ phụ khoa.
Sau khi cẩn thận kiểm tra một lượt, với bệnh phụ khoa nếu Giang Nguyên thật sự chỉ dựa vào tài năng của mình thì đúng là hơi gà mờ. Trình độ bệnh phụ khoa của mình còn chẳng bằng những bác sĩ chủ nhiệm phụ khoa bình thường, cách tiêu chuẩn của Thiên Y viện thật sự quá xa.
Chả trách sắc mặt của mấy vị y sư lại hơi cổ quái.
Căn cứ theo tình hình mình kiểm tra ra, Giang Nguyên xác định mình không thể nào dựa vào bản lĩnh của chính mình để tiến hành phán đoán được. Hắn đành hít sâu một hơi, khẽ nhắm mắt lại, sau đó gắn kết những thứ mình kiểm tra được trong đầu một lượt.
Rất nhanh, từ tình hình kiểm tra này, sau khi gắn kết lại trong đầu, sâu trong đầu, một đoạn hình ảnh và tin tức ùa ra.
Năm đó khi Tổ sư gia hành y đã từng khám cho một bệnh nhân như thế này. Giang Nguyên so sánh phân tích tình hình và biểu hiện bệnh trạng của bệnh nhân này một lượt, xác định không khác gì lắm, sau đó hắn lại dựa vào kiến thức và bản lĩnh của bản thân để so sánh, trong lòng bình tĩnh hơn.
Mặc dù Tổ sư gia năm đó chỉ dùng trung y, những thứ ông dùng cũng là tên bệnh và cách chữa trị trung y. Có điều giờ sau khi đối chiếu trung y với tây y thì chỉ có vài sai biệt nhỏ thôi.
Từ cái tên bệnh trung y để xác định tên bệnh bằng tây y không phải chuyện gì quá phức tạp. Giang Nguyên nhanh chóng đưa ra kết luận bệnh tình. Vẻ mặt cũng nhanh chóng trở nên bình tĩnh.
Lâm y sư thấy Giang Nguyên lại mang vẻ mặt đáng ghê tởm kia xoay người lại thì liền cảm thấy tim mình đập rất mạnh. Buổi chiều lão đã đọc trong tư liệu, kinh nghiệm của thằng nhãi này về phụ khoa rất ít. Mà đầu tiên khi ở văn phòng, lúc mấy vị y sư tùy tiện bàn luận đều nhận định, thằng nhãi này phải đạt được điểm B trở lên trong bài khảo hạch phụ khoa, vậy thì chỉ cần đủ thực lực để hoàn thành tốt các đề khác thì vẫn có hy vọng qua được.
Nhưng Lâm y sư thấy thằng nhãi này lại y như hai lần đầu thì tim lại chùng xuống. Chẳng lẽ thằng nhãi này...
- Bệnh nhân này chủ yếu bị Lạc nội mạc tử cung và tắc đường dẫn trứng.
Giang Nguyên vừa dứt lời, Lâm y sư liền nhìn nhìn vị nữ y sư bên cạnh, thấy vị nữ y sư này khẽ gật đầu, trong lòng chấn động mạnh, thằng nhãi này lại phán đoán đúng rồi.
Một khi chẩn đoán đã không có vấn đề gì, vậy thì phương diện chữa trị không phải vấn đề gì quá lớn.
Vì phương diện liên quan đến chữa trị có rất nhiều phương pháp chữa trị ngoại giới, thực ra đều là những thứ Thiên Y viện không thèm để mắt đến. Với mỗi căn bệnh Thiên Y viện luôn có những thủ đoạn, phương pháp chữa trị đặc biệt có hiệu quả khác với ngoại giới.
Theo tục lệ, người ngoài gia nhập Thiên Y viện đều được có quyền hạn nhất định, bắt đầu học tập củng cố lại trong các khoa của Thiên Y viện, với năng lực và tài năng của người mới gia nhập, thông thường đều có thể nắm bắt được những phương pháp trị liệu mới này, và hiểu về những phương thuốc đặc biệt của Thiên Y viện.
Cho nên, trong khảo hạch thăng thẳng lên Y sĩ tam phẩm này, phương diện chữa trị và dùng thuốc đều không được coi trọng lắm. Chỉ cần chẩn đoán và phương hướng chữa trị đại khái không sai, vậy thì sẽ không có vấn đề gì quá lớn.
Sau khi Giang Nguyên nói xong tất cả chẩn đoán và chữa trị, Thiên y sư Lưu Mộc Dương liền mỉm cười nhìn vị Y sư nhất phẩm bên cạnh, nói:
- Bạch Vi y sư, bà và Phong y sư cùng với Hồ Hà y sư cho điểm đi!
Bạch Vi y sư là một nữ y sư rất khoan thai, sau khi nghe Thiên y sư Lưu Mộc Dương nói vậy liền cười gật đầu, sau đó nhìn về phía Hồ Hà y sư và Dung y sư đằng sau, cười nói:
- Nào, mọi người phát biểu ý kiến của mình đi.
Hai vị y sư liếc mắt nhìn nhau, sau đó một vị nữ y sư liền cười nói:
- Bác sĩ Giang Nguyên trên cơ bản đã phán đoán chính xác bệnh tình, tuy chưa đủ chi tiết, nhưng cũng tương đối tốt.
- Bác sĩ Giang Nguyên ngoại trừ chẩn đoán thứ ba vẫn chưa xác định được, còn về những chẩn đoán chính thì không có vấn đề gì. Phương pháp chữa trị cũng không sai sót lắm.
Du Nhất Phong y sư vô cùng đi đúng trọng tâm, nói rõ tình trạng câu trả lời của Giang Nguyên. Còn về phương pháp chữa trị thì nói câu không có gì sai sót lắm rất thường dùng kia.
Các y sư của Thiên Y viện này thú vị thật đấy. Giang Nguyên vô cùng buồn bực. Phương pháp chữa trị này hắn tốn công sức mới nghĩ ra biện pháp ổn thỏa như vậy, nhưng từ miệng vị Du Nhất Phong y sư này thì cũng chỉ là không sai sót gì lắm, điều này khiến hắn vô cùng bực bội.
Lâm y sư bên này vẫn luôn dỏng tai lên, sau khi nghe hai vị y sư đánh giá xong, trong lòng lạnh căm. Theo như đánh giá này thì ít nhất hắn cũng được B+. Còn nếu Bạch Vi mà rộng rãi một chút, vậy thì điểm A là không chạy thoát rồi.
Quả nhiên, vị Bạch Vi y sư mỉm cười xong, liền nói với Thiên y sư Lưu Mộc Dương:
- Thiên y sư Lưu Mộc Dương, căn cứ theo chấm điểm thống nhất của chúng tôi, quyết định cho bác sĩ Giang Nguyên một điểm A-.
Nghe thấy vậy, trong lòng Lâm y sư bực bội. Bà già Bạch Vi này đúng là nhìn thấy thanh niên đẹp trai nên cho điểm lung tung rồi. Chẩn đoán thứ ba không chẩn đoán được mà còn cho A-.
Đương nhiên, Lâm y sư chỉ lầm bầm chứ không dám bày tỏ chút bất mãn nào. Bạch Vi ở Thiên Y viện là Y sư nhất phẩm chỉ thua các Thiên y. Lão chỉ là một Y sư nhị phẩm, trước mặt Bạch Vi thật sự chỉ là một y sư cấp dưới. Trong tình huống như thế này, y sư cấp dưới nếu dám chất vấn quyết định của y sư cấp trên, chắc chắn là tự tìm chết rồi.
Cho nên Lâm y sư chỉ đành đè nén suy nghĩ của mình chứ không dám lên tiếng, cũng chẳng dám làm gì.
Thiên y sư Lưu Mộc Dương rất hài lòng với quyết định của Bạch Vi.
Trong đề thi thứ ba thứ tư tiếp theo, đều là bệnh nhân khoa nhi, một trong hai ca còn là bệnh nhân khoa nhi cộng thêm ngoại khoa. Giang Nguyên cũng không hề để ý đến vấn đề này, bệnh ngoại khoa khác với bệnh nội khoa ở chỗ, bệnh nội khoa chú trọng năng lực phân tích của anh, còn bệnh ngoại khoa lại khảo nghiệm năng lực kỹ thuật động thủ của anh.
Trong hai đề thi này, điểm của Giang Nguyên cũng không thấp, một A, một A-.
Giang Nguyên cũng chẳng biết rốt cuộc mình còn bao nhiêu đề thi nữa, nhưng buổi chiều đầu tiên nhanh chóng trôi qua, khảo hạch tiếp theo sẽ vào sáng mai.
Nhưng buổi sáng mai có bao nhiêu đề, Giang Nguyên cũng không biết, chỉ có thể an tâm chờ đợi. Có điều với tình hình hiện tại, một A+, một A, ba A-, có vẻ cũng tương đối. Nếu như tiêu chuẩn trung bình của Thiên Y viện là A vậy thì Giang Nguyên thật sự hơi rắc rối.
Có điều Giang Nguyên vẫn rất tự tin vào bản thân. Với năng lực của hắn cộng với những tinh hoa Tổ sư gia truyền lại cộng thêm năng lực thiên phú, nếu như còn không qua được ải, vậy thì Giang Nguyên cũng thật sự chẳng còn gì để nói.
Chương 433: Heo là dê
- Sao? Thành tích khảo hạch của thằng nhóc đó không tệ quá chứ?
Thiên y sư Từ Khải Liễu ngồi trước bàn, nhìn Thiên y sư Lưu Mộc Dương bên cạnh cười nói.
Ninh Hán Dân và Liêu Long Căn lúc này cũng đều buông đôi đũa trong tay mỉm cười nhìn Lưu Mộc Dương. Họ đều muốn biết tình hình khảo hạch của Giang Nguyên hôm nay như thế nào.
Đặc biệt là Liêu Long Căn, buổi chiều cuối cùng ông đã nghe chuyện thằng cháu nhà mình cược với Giang Nguyên một Hồng Vân quả nên ông càng thêm hiếu kỳ về thành tích của Giang Nguyên.
Về tình hình của Giang Nguyên, tư liệu Thiên Y viện đã viết tương đối rõ. Bốn triệu này từ đâu mà có, Liêu Long Căn cũng tương đối rõ. Đầu tiên thì ông cũng không ôm hy vọng quá lớn chuyện Giang Nguyên có thể vượt qua khảo hạch thăng trực tiếp Y sư tam phẩm hay không. Nhưng khi ông biết Giang Nguyên đem toàn bộ tài sản của mình ra cược với Liêu Dương một Hồng Vân Quả, Liêu Long Căn lại đột nhiên hiếu kỳ, lẽ nào Giang Nguyên lại tự tin vào bản thân đến thế?
Cho nên, khi Liêu Long Căn nghe Thiên y sư Từ Khải Liễu hỏi chuyện này cũng vô cùng tò mò. Một Hồng Vân Quả đối với y sư bình thường mà nói nó rất được coi trọng, nhưng đối với Thiên y sư cấp bậc như Liêu Long Căn thì lại chẳng đáng là gì. Giờ ông chỉ tò mò Giang Nguyên này rốt cuộc là tự tin hay là cuồng vọng.
Thiên y sư Lưu Mộc Dương thấy mọi người đều chú ý đến mình thì cũng mỉm cười, đặt đũa xuống bưng ly nước hoa quả bên cạnh lên, sau khi nhẹ nhàng nhấp một ngụm, liền cười nói:
- Tương đối tốt.
- Tương đối tốt?
Thiên y sư Lưu Mộc Dương nói vậy, lúc này mấy Thiên y sư còn lại đều hơi sửng ra. Họ không ngờ sẽ nhận được đáp án này nên trong mắt càng thêm hiếu kỳ.
Thiên y sư Lưu Mộc Dương thấy vẻ tò mò của mọi người liền cười nói:
- Lần này hai đề khoa nội cậu ấy đều thi khá tốt. Hơn nữa hai bệnh nhân khoa nội sợ là người bên dưới đã cố ý làm khó, chọn ra hai bệnh nhân có bệnh tình tương đối phức tạp. Nhưng mà cậu ấy vẫn được một A+ và một điểm A-.
- Còn phụ khoa vốn mọi người tưởng cậu ấy chỉ có thể nhận được điểm B, nhưng cũng đã lấy được một điểm A-, còn khoa nhi thì một A một A-. Tính ra, tổng thành tích cũng tương đối khá. Nếu mấy đề ngày mai không xảy ra vấn đề gì quá lớn, chắc tỷ lệ thằng nhãi này có thể vượt qua khảo hạch thật sự không nhỏ.
Nghe Thiên y sư Lưu Mộc Dương nói vậy, trên mặt mấy vị Thiên y sư kia đều lộ tia kinh ngạc, đặc biệt là Thiên y sư Ninh Hán Dân kia, ông liền cười ha hả nhìn Thiên y sư Liêu Long Căn ngồi bên cạnh nói:
- Thế nào? Hồng Vân Quả của thằng cháu bảo bối kia của lão Liêu ông e là không giữ được rồi.
- Haha, không ngờ Giang Nguyên này thật sự không tệ. Nếu Hồng Vân Quả của Liêu Dương thật sự không giữ được thì cũng đáng đời nó.
Liêu Long Căn thật sự không hề để ý, cười ha hả nói.
- Liêu Dương nhà ông cược với Giang Nguyên một Hồng Vân Quả?
Mấy vị Thiên y sư còn lại nghe thấy lời này sau khi liếc mắt nhìn nhau đều nở nụ cười.
Đối với họ mà nói, đây chỉ là trò đùa trẻ con chẳng đáng là gì, điều khiến họ ngạc nhiên là Giang Nguyên thật sự dám đánh cuộc.
- Haizz, gia môn bất hạnh, gia môn bất hạnh!
Liêu Long Căn thấy mọi người cười hì hì cũng chỉ đành thở dài than thở. Tính tình cháu mình ông hiểu rất rõ, luôn luôn kiêu ngạo, lúc này đụng phải đối thủ, xảy ra chuyện thế này cũng không có gì lạ.
Có điều xảy ra chuyện này cũng tốt, có thể mài bớt duệ khí của Liêu Dương, đối với tương lai của y sau này sẽ rất có lợi.
Nhưng lúc này trong nụ cười của Thiên y sư Chu Thế Dương lại có chút khác lạ. Liêu Long Căn không để ý chuyện này, nhưng Chu Thế Dương ông lại rất để ý. Trong năm Thiên y sư, trải nghiệm của ông ta ít nhất, cho nên cũng xếp cuối cùng.
Nhưng Chu Thế Dương coi trọng nhất là thể diện. Xếp hạng đứng cuối, nhưng trong lòng luôn ngầm so sánh với mấy vị đứng trước. Giống như lần này, cháu ngoại Tôn Nghị của ông còn chưa đủ tư cách tham gia khảo hạch y sĩ thực tập bình thường. Nhưng ông đã dựa vào thể diện của mình, tìm vài lý do để cháu trai và Vương Mịch cùng tham gia trước kỳ thi khảo hạch này, để có thể cùng cấp bậc với Liêu Dương.
Như thế ông mới cảm thấy cháu mình không kém Liêu Dương, cũng được coi là những người đứng đầu trong thế hệ trẻ, người làm ông ngoại như ông cũng cảm thấy hãnh diện.
Nhưng giờ lại mọc ra một Giang Nguyên, còn nhỏ tuổi hơn cháu ngoại mình nhưng lại có thể leo lên được cấp bậc Y sĩ tam phẩm, điều này khiến ông cảm thấy rất thất bại.
Sau khi mọi người cười một trận thì cũng không chú ý đến chuyện này nữa.
Đêm này Giang Nguyên cũng ngủ rất ngon. Sau khi hắn nghỉ ngơi thật tốt một đêm, ngày hôm sau lại được một vị y sĩ dẫn đi, tiếp tục tham gia khảo hạch lần thứ hai.
Có điều lần này sau khi hắn tiến vào, nhìn thấy một đám y sư thì hơi sửng ra. Vì lần này đã hoàn toàn đổi người, vị Thiên y sư dẫn đầu không phải Thiên y sư Lưu Mộc Dương nữa mà là một vị có cái tên rất buồn cười, Thiên y sư Chu Thế Dương, ngoài ra còn có năm vị y sư hắn hoàn toàn không quen.
- Ừ, được rồi, nếu Giang Nguyên đã tới, chúng ta bắt đầu thôi.
Thiên y sư Chu Thế Dương ra vẻ lãnh đạo, chậm rãi gật đầu, sau đó đứng dậy vẻ mặt không thay đổi nói.
- Vâng!
Rõ ràng mấy vị y sư này đều rất rõ tính cách Thiên y sư Chu Thế Dương này, đều vội vàng lên tiếng, sau đó cung kính đi theo sau lưng Thiên y sư Chu Thế Dương đi ra ngoài.
Giang Nguyên cảm thấy hình như không ai thèm để ý đến mình liền sờ mũi, đột nhiên cảm thấy áp lực hôm nay rất lớn.
Giống như ngày hôm qua, Giang Nguyên ngoan ngoãn đi sau mấy vị kia, sau đó tiến vào trong một phòng bệnh.
Vừa vào phòng bệnh, Giang Nguyên liền nhận ra bệnh nhân khác với hôm qua. Tinh thần của bệnh nhân này tương đối tốt, sắc mặt cũng tốt.
Hơn nữa, sau khi đi vào, vị y sư bên cạnh nhanh chóng đưa cho Giang Nguyên một bệnh án.
- Á?!
Giang Nguyên hơi nghi hoặc nhận bệnh án. Hôm qua thì chẳng có tư liệu bệnh án gì, tất cả đều dựa vào kinh nghiệm khám bệnh của bản thân, sao giờ lại nhét cho mình một bệnh án?
Trong lúc Giang Nguyên đang nghi hoặc, y sĩ kia liền nói:
- Đây là tất cả tư liệu bệnh án của bệnh nhân này. Sau khi cậu đọc xong thì kiểm tra cho ông ấy một lượt, nửa tiếng sau cậu sẽ bắt đầu phẫu thuật cho ông ấy.
- Hả? Hả?!
Giang Nguyên nhìn bệnh nhân kia, rồi lại nhìn đám y sĩ sắc mặt lạnh tanh xung quanh, đột nhiên cảm thấy Thiên Y viện này quả nhiên rất khác thường.
Chương 434: Viêm ruột thừa lặn
“Thiên Y viện này quả nhiên là nơi thần bí khó lường.”
Sau khi Giang Nguyên đọc xong bệnh án, còn thấy cả chẩn đoán “Viêm ruột thừa cấp tính” trên đó, hắn liền thầm thở dài, thật sự cảm thấy áp lực bản thân quá lớn.
Một ca phẫu thuật ngoại khoa một bệnh viện huyện cũng có thể hoàn thành lại đột nhiên xuất hiện ở Thiên Y viện, hơn nữa còn xuất hiện trong cuộc khảo hạch thăng thẳng lên Y sĩ tam phẩm, Giang Nguyên thật sự cảm thấy mình sắp điên rồi.
Hắn cảm thấy có chút khó tin hỏi vị y sĩ này:
- Bệnh nhân này không nhầm đấy chứ?
Vị y sĩ này vẻ mặt nghiêm túc liếc nhìn Giang Nguyên, không lên tiếng.
Nhìn ánh mắt của vị y sĩ này, Giang Nguyên biết mình nghĩ sai rồi.
Cho dù Thiên Y viện hay ở đâu, ít nhất bệnh án trong tay là thật, hơn nữa đã trực tiếp đưa đến tay mình rồi, còn nói rõ là bệnh nhân cần mình phẫu thuật, vậy sao có thể là bệnh án giả được?
Với sự chính quy và thanh cao của Thiên Y viện, chắc chắn sẽ không thể làm ra những chuyện vi phạm đến y đức. Cho nên, bệnh án này cũng chắc chắn không thể có bất kỳ ngụy tạo gì. Cho dù là để khảo hạch cũng sẽ không thể xảy ra.
Giang Nguyên im lặng bước lên phía trước, kiểm tra cho bệnh nhân. Tuy hắn không tin bệnh án này là giả, nhưng mỗi một bác sĩ có tâm trước khi làm phẫu thuật đều phải kiểm tra toàn diện, để tránh xảy ra bất kỳ sai sót gì.
Giang Nguyên vừa kiểm tra, trong lòng vừa nhanh chóng xoay chuyển. Hắn muốn biết vì sao Thiên Y viện đột nhiên đẩy cho mình một bệnh nhân đơn giản như vậy, rốt cuộc là có ý gì? Hơn nữa một chứng viêm ruột thừa đơn giản vì sao lại xuất hiện ở Thiên Y viện.
Giang Nguyên chỉ tốn vài phút đã có thể khẳng định tình hình của bệnh nhân không khác gì với bệnh án, 100% là một bệnh nhân đơn giản cần phẫu thuật để giải quyết.
Thấy vậy Giang Nguyên xoay người lại, Thiên y sư Chu Thế Dương chậm rãi gật đầu, sau đó nói:
- Kiểm tra xong hết rồi thì chuẩn bị sẵn sàng, mười lăm phút sau tiến hành phẫu thuật.
Giang Nguyên nghe thấy Thiên y sư Chu Thế Dương nói vậy liền cười khan hai tiếng, cuối cùng không kiềm được hỏi:
- Thiên y sư Chu Thế Dương, xin hỏi thật sự muốn tôi làm một ca phẫu thuật viêm ruột thừa sao?
Thiên y sư Chu Thế Dương lãnh đạm liếc mắt nhìn Giang Nguyên một cái, sau đó gật đầu nói:
- Cậu hãy cố gắng dùng hết sức mình đã thực hiện tốt ca phẫu thuật này.
- Ừ, được!
Giang Nguyên thấy vẻ không mặn không nhạt của Thiên y sư Chu Thế Dương thì bực bội gật đầu. Nói vậy không phải đang nói nhảm sao, chẳng lẽ mình dám không làm à?
Lúc vào phòng mổ, Giang Nguyên lại một lần nữa chấn động.
Thiên Y viện không hổ là Thiên Y viện, chỉ thực hiện một ca phẫu thuật nhỏ cũng phải vào khu cách ly, đứng trong phòng khử trùng, đeo một mũ thở trong suốt, trước sau trái phải đều phun chất khử trùng.
Sau khi Giang Nguyên bước vào phòng mổ, Giang Nguyên mới phát hiện bên trong đã có ba người, một người có vẻ là trở thủ, một người phụ trách công cụ, một người lưu động.
“Thế này hơi đơn giản quá đi nhỉ?” Giang Nguyên nhìn ba người đang đứng đó, ngay cả một người gây mê cũng không có, xem ra e là người phụ trách lưu động sẽ kiêm luôn mảng gây mê.
Số lần Giang Nguyên làm phẫu thuật không ít, nhưng ở các bệnh viện trong nước thật sự không xảy ra tình trạng ít người như vậy, trừ phi là ở dưới đáy biển năm đó, thực sự mới xảy ra tình trạng trong một phòng mổ chỉ có ba bốn người.
Đối với những ca mổ như thế này, dĩ nhiên Giang Nguyên cũng không để ý. Giang Nguyên nhìn xung quanh không thấy có camera giám sát, có điều Giang Nguyên cũng không thấy lạ lắm. Hắn chậm rãi bước lên trước, thoáng ngẩng đầu nhìn đèn mổ vô cùng tinh xảo trên đỉnh đầu, quả nhiên không ngoài dự liệu, bên trên có mấy camera, sau đó hắn liền cười cười.
- Có thể bắt đầu rồi chứ?
Giang Nguyên bước đến trước giường mổ, đao kính bảo hộ lên mắt, nhìn trợ thủ đối diện. Vị trợ thủ này trông rất trẻ, hơn nữa còn là một bác sĩ nữ.
- Bệnh nhân đã vào trạng thái hôn mê, có thể bắt đầu phẫu thuật.
Giọng trợ thủ như oanh vàng vang lên, đôi mắt trong suốt của cô nhìn Giang Nguyên, trong mắt mang theo tia hiếu kỳ đánh giá Giang Nguyên.
Giang Nguyên đã quen với ánh mắt như vậy. Hai ngày nay hắn ở trong Thiên Y viện, chẳng mấy ai gặp hắn mà có thể coi hắn như không khí, ai nấy cũng nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt vô cùng quái dị.
Giang Nguyên khẽ nhún vai nhìn trở thủ đối diện, sau đó lại nhìn người phụ trách máy móc, mỉm cười:
- Vậy chúng ta bắt đầu chứ?
Nụ cười mỉm của Giang Nguyên trong mắt trợ thủ và người phụ trách lưu động có chút quái dị. Thằng nhãi này thật sự đến để tham gia khảo hạch sao? Chưa thấy ai khảo hạch mà còn cười. Kiêu ngạo đến thế à? Hắn thật sự cho rằng bàn mổ của Thiên Y viện đơn giản vậy sao? Tuy chỉ là một ca mổ viêm ruột thừa đơn giản, nhưng phải thể hiện năng lực và kỹ thuật thực sự của cá nhân, nếu chỉ có trình độ mổ như những bác sĩ ngoại khoa bình thường, vậy thì đừng đến đây cho xấu mặt.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, đều thấy vẻ quái dị trong mắt đối phương, có điều hai người đều không lên tiếng, ánh mắt đều nhìn về phía Giang Nguyên, chờ Giang Nguyên bắt đầu.
Giang Nguyên nhìn phần bụng đã được đắp khăn, khử trùng xong, chậm rãi gật đầu đưa tay qua.
Trợ thủ đối diện không hổ là người làm trợ thủ, phản ứng rất nhanh, cô lập tức đưa một con dao mỗ qua. Giang Nguyên nắm chặt đuôi dao, nhanh chóng cắt một đường ở bụng dưới bên phải của bệnh nhân. Có điều cùng với lúc hắn rạch dao xuống, cảm giác nhạy cảm nói cho hắn biết, tay của mình đã bị một cỗ khí cơ không tên khóa chặt, mà luồng khí cơ này đến từ phía đối diện. Với năng lực cảm nhận của Giang Nguyên, dĩ nhiên Giang Nguyên không cần nhìn cũng biết, nữ trợ thủ đối diện lúc này đang nhìn chằm chằm động tác của hắn. Giang Nguyên khẽ mỉm cười. Thiên Y viện rốt cuộc vẫn là Thiên Y viện, thật sự quá cẩn trọng, để một cao thủ như vậy làm trợ lý cho mình. Xem ra chỉ cần mình sắp có chút sơ xuất nào, vị trợ thủ này của mình sẽ lập tức ra tay, ngawn động tác của mình.
“Chỉ một ca phẫu thuật nhỏ như thế này mà còn xảy ra sai sót thì mình có còn cần phải lăn lộn nghề này nữa không?” Giang Nguyên im lặng cười khổ, động tác đột nhiên nhanh chóng hơn.
- Soạt soạt soạt!
Dao mổ trong tay dùng tốc độ nhanh đến mức gần như mắt thường không thể nhìn thấy được trực tiếp phanh lớp da và mở ra, trợ thủ đối diện sửng sờ nhìn dao của Giang Nguyên và thấy hắn mở phần bụng ra. Sau khi cô sửng sờ mất nửa giây mới hồi thần, vội vàng đưa tay sang y tá dụng cụ bên cạnh.
Y tá dụng cụ đã chuẩn bị trước nhưng cô vẫn sửng sờ. Cô đã quen với tốc độ cao của các bác sĩ trong Thiên Y viện. Tuy tốc độ của bác sĩ trước mặt thật sự hơi nhanh quá, nhưng có động tác hơi chậm lại của trợ thủ, cho nên cô đưa hai cái móc kéo nhỏ vào tay trợ thủ rất kịp lúc.
Cô cầm được móc kéo nhỏ liền lập tức kéo phần da đã được rạch ở hai bên ra. Trong mắt cô lúc này hơi có chút bực bội, từ đó có thể thấy cô rất để ý đến chút sai sót ban nãy của mình.
Tay Giang Nguyên không dừng lại, nếu đã là ca mổ bình thường thế này, hơn nữa lại vừa khéo là phần mà hắn tinh thông nhất, dĩ nhiên hắn phải phát huy. Những ca mổ bình thường thế này, chuyện thành công hay không đã không cần phải nghi ngờ nữa. Giờ điều cần thiết là phải thể hiện cho họ thấy thủ pháp của anh có nhuần nhuyễn hay không, động tác có chuẩn xác hay không, đương nhiên tốc độ hoàn thành ca mổ cũng có nhân tố nhất định.
Mức độ thủ pháp nhuần nhuyễn của Giang Nguyên dĩ nhiên là không có vấn đề, còn sự chính xác của động tác, cái này cũng chẳng có gì phải suy nghĩ. Giờ việc hắn phải làm, đương nhiên chỉ có tốc độ.
Vậy Giang Nguyên có cần phải lo về tốc độ không? Đương nhiên không cần.
Mũi nhọn đầu dao của Giang Nguyên nhẹ nhàng đẩy phần mô màu vàng nhạt trong khoang bụng ra, đôi mắt của trợ thủ bên cạnh cũng mở to. Lúc này cô không còn dám lơ là nữa, nếu như thật sự xảy ra chút sai sót, lần này cô sẽ mất sạch mặt mũi.
Có điều, lần này cô không quá căng thẳng, từ tình huống ban nãy có thể thấy Giang Nguyên này không hề non tay, chắc cũng chẳng xảy ra vấn đề gì. Có điều tốc độ của thằng nhãi này quá nhanh, khiến cho cô hơi cảm thấy không thể khống chế.
Cô là đệ nhất cao thủ trong giới trẻ của Thiên Y viện, cảm giác này khiến cô cảm thấy rất không ổn. Nhưng hiện tại cô cũng không còn cách nào khác, trước khi đối phương xảy ra vấn đề, cô chỉ là một trợ thủ, một người giám sát, cô không thể thực hiện biện pháp dự phòng nào khác. Nhưng nếu như thật sự xảy ra vấn đề, người giám sát là cô cũng khá đau đầu.
Giang Nguyên chẳng tâm trạng đâu mà nghĩ quá nhiều về trợ thủ này, dao trong tay, hắn nhẹ nhàng đẩy vài cái để lộ ra những nội tạng bên trong khoang bụng.
Đương nhiên, lỗ rạch nhỏ không thể nhìn thấy quá nhiều thứ bên trong. Có điều với thị lực của Giang Nguyên dĩ nhiên là vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng, hắn duỗi hai ngón tay vào nhẹ nhàng sờ bên trong.
Nữ trợ thủ bên cạnh thấy hai ngón tay thon dài của Giang Nguyên cắm vào trong cũng thở phào nhẹ nhỏm, xem ra cũng không tệ.
Có điều, khi đôi mày thanh tú của cô chậm rãi giãn ra thì hai hàng lông mày của Giang Nguyên lại khẽ nhíu lại.
- Ồ?
Đúng lúc nữ trợ thủ đang kinh ngạc, Giang Nguyên đột nhiên đưa tay ra.
- Hả?
Lúc này nữ trợ thủ thấy Giang Nguyên đưa tay ra thì hơi ngẩn người. Cô nhìn nhìn Giang Nguyên lại nhìn nhìn tay Giang Nguyên, thật sự không biết nên lấy thứ gì cho Giang Nguyên.
- Dao.
Lúc này Giang Nguyên đang dồn sự chú ý vào ngón tay ở bàn tay trái của mình. Lúc này ngón tay của hắn đang lục lọi trong bụng bệnh nhân để tìm chỗ ruột thừa nho nhỏ kia. Tay phải đưa ra một lúc mới phát hiện tay của mình vẫn trống không, lúc này hắn mới hồi thần lại, chắc vị trợ thủ này của mình vẫn chưa biết mình cần gì, hắn đành bất đắc dĩ lãnh đạm nói.
Nữ trợ thủ nghe thấy ngữ khí bất đắc dĩ của Giang Nguyên thì gương mặt lộ ra ngoài khẩu trang hơi đỏ lên, trong mắt hơi tức giận.
Cuối cùng cô nén không được oán hận cầm dao mổ nhét vào trong tay Giang Nguyên.
Cô biết rõ trong cuộc khảo hạch thăng cấp thẳng lên Y sĩ tam phẩm này có các vị Thiên y sư, Y sư nhất và nhị phẩm đang nhìn, nhất cử nhất động của mình đều sẽ lọt vào mắt họ, chỉ cần có xảy ra bất kỳ sơ suất nào họ đều sẽ nhìn rất rõ ràng.
- Hả?
Lúc này Giang Nguyên cũng cảm nhận được sự bất mãn của nữ trợ thủ, không khỏi cười khan một tiếng, nói:
- Ruột thừa lặn.
- Ruột thừa lặn?
Lúc này nữ trợ thủ cũng sửng sốt, sau đó mới hiểu ra nguyên nhân vì sao nãy giờ ngón tay của Giang Nguyên luôn động đậy trong bụng bệnh nhân.
Ruột thừa lặn là chuyện rất phức tạp, vì ruột thừa thông thường đều ở đoạn cuối của kết tràng, sau đó lộ ra trong khoang bụng. Thông thường viêm ruột thừa như vậy, trực tiếp đưa hai ngón tay vào móc nó, sau đó kéo ra dùng chỉ may thắt lại rồi cắt một dao.
Sau đó lại dùng kim chỉ may lại, thế là OK.
Nhưng ruột thừa lặn, chứng tỏ ruột thừa ẩn ở một vị trí nào đó, thậm chí là ở sau một màng bụng nào đó. Với tầm nhìn thế này muốn tìm được nó cực kỳ khó. Cho nên Giang Nguyên đưa tay ra cần dao, phải mở rộng vết mổ, chỉ đưa hai ngón tay vào không thể đủ được.
Nghe thấy ruột thừa ở bên trái, trên mặt nữ trợ thủ không còn tức giận nữa. Cô cũng rõ, lần này Giang Nguyên gặp rắc rối rồi.
Giang Nguyên nhận dao mổ nữ trợ thủ đưa sang, vừa mở rộng miệng vết mổ, vừa âm thầm cười khổ. Quả nhiên khảo hạch thăng cấp thẳng lên Y sĩ tam phẩm không phải chuyện đơn giản. Ca mổ viêm ruột thừa bình thường và viêm ruột thừa lặn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Hơn nữa không biết trước tình hình thì càng khác nữa.
Có điều, Giang Nguyên cũng không lo lắng chuyện ruột thừa lặn. Chuyện như vậy tuy hắn không thấy nhiều, nhưng cũng đã gặp phải ba bốn lần. So với những bác sĩ mổ ngoại khoa bình thường hắn vẫn có kinh nghiệm hơn.
Cho nên sau khi hắn mở rộng vết mổ, hai ngón tay xâm nhập sâu hơn, sau đó ngón tay nhanh chóng tìm đến đường kết tràng của bệnh nhân.
Người khác có lẽ đôi lúc sẽ không chú ý đến những thứ này, nhưng Giang Nguyên biết rất rõ, cho dù ruột thừa nằm ở vị trí nào, nhưng nơi bắt đầu của nó đều nằm ở đuôi của kết tràng.
Chỉ cần thăm dò được vị trí của phần đuôi kết tràng, vậy thì việc tìm ra vị trí ruột thừa rất đơn giản.
Cho nên sau khi ngón tay của hắn xâm nhập vào sâu hơn liền lập tức thuận theo kết tràng lần xuống dưới, hắn nhanh chóng tìm ra được ruột thừa sưng phồng lên đằng sau một lớp màng mỏng.
Giang Nguyên cảm thấy ngón tay đã chạm được ruột thừa sưng phồng trên mặt liền nở nụ cười nhạt, sau đó hai ngón tay nhẹ nhàng móc lên, móc đoạn ruột thừa ẩn nấp rất kín ra.
Sau khi móc ra, Giang Nguyên lại đưa tay vào lần nữa.
Nữ trợ thủ thấy Giang Nguyên tìm ra ruột thừa lặn kia nhanh chóng như vậy thì trong mắt cô hơi sửng sốt. Nhưng dù sao cô cũng đã chuẩn bị rất tốt nên sau đó rất nhanh chóng đưa kim qua.
Giang Nguyên cầm kim, nhanh chóng may vài mũi ở chỗ kết tràng và ruột thừa, sau đó lại nở nụ cười mỉm, nhận kéo nữ trợ thủ đưa sang.
“Xoẹt” đoạn ruột thừa sưng phù kia rơi xuống.
Giang Nguyên dùng kim chỉ may kết tràng lại, sau khi Giang Nguyên nhanh chóng thắt nút và cắt chỉ xong, phần quan trọng nhất của ca mổ đã nhanh chóng hoàn thành.
Trong một phòng giám sát cách đó hơn mười mét, Thiên y sư Chu Thế Dương nhìn màn hình giám sát, trong mắt khẽ lóe lên một tia khó tin. Ông hơi nhíu mày, trầm giọng nói:
- Trương Lăng Dương, anh xác định đây là một bệnh nhân ruột thừa lặn?
Chương 435: Vượt qua thuận lợi
- Đúng vậy, chúng tôi rất chắc chắn, đây 100% là một ca ruột thừa lặn.
Một vị Y sư nhất phẩm đứng sau lưng Thiên y sư Chu Thế Dương hiểu rất rõ vì sao Thiên y sư Chu Thế Dương lại hỏi như vậy, ông vội vàng cẩn thận đáp:
- Đây là nhận định chung của ba y sư chúng tôi!
Lông mày của Thiên y sư Chu Thế Dương lại nhẹ nhàng cau lại lần nữa, trong mắt lóe lên tia dị thường. Ông trầm mặc một lúc, sau đó nói:
- Ruột thừa lặn mà tay chân thằng nhãi này còn nhanh như vậy đúng là quá to gan.
Nghe thấy vậy, mấy vị y sư phía sau nhìn nhau, sau đó đều ý thức được gì đó trong mắt đối phương. Động tác của Giang Nguyên không thể gọi là không nhanh, hắn hoàn thành cả ca mổ mà chỉ tốn chưa đến mười phút. Nhìn Giang Nguyên kéo chỉ, nhẹ nhàng mà nhanh chóng cắt chỉ may, sau đó để lộ ra một đường may ngay ngắn và đều đặn, đôi mắt như nước thu trong suốt của nữ trợ thủ đối diện tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Cô chưa từng gặp bác sĩ nào có động tác nhanh như vậy, hơn nữa còn xử lý miệng vết mổ tốt đến thế, cộng thêm tốc độ hắn tìm ra được ruột thừa lặn, lúc này nữ trợ thủ không kìm được giương mắt lên nhìn chăm chú đôi mắt bình tĩnh kia. Giờ cô mới xác nhận được vì sao thằng nhãi này lại dám tham gia khảo hạch thăng cấp thẳng lên Y sĩ tam phẩm. Năng lực và tốc độ khủng bố thế này, nếu như chỉ bàn về khoa ngoại thì thực sự quá đủ tư cách.
Đương nhiên, những điều này cô chỉ nghĩ trong lòng. Tuy cô có gốc gác không bình thường, hơn nữa còn thuộc hàng cao thủ đệ nhất trong giới trẻ, nhưng cũng chỉ là Y sĩ tam phẩm, những chuyện như thế này cô quản không nỗi.
- Tốt lắm, đề thi của bác sĩ Giang đã khảo hạch xong, anh có thể đi rồi, chúc mừng anh có thể vượt qua thuận lợi.
Nữ trợ thủ đợi sau khi Giang Nguyên đã khử trùng xong, dán băng lên liền khẽ gật đầu, sau đó nói với Giang Nguyên.
- Cảm ơn.
Giang Nguyên cười gật đầu, sau đó cười đi ra khỏi phòng mổ.
Nữ trợ thủ nhìn bóng dáng cao ngất kia rời đi trong mắt lóe lên ý cười nhàn nhạt, thấp giọng nói:
- Giang Nguyên, rất mong anh gia nhập Thiên Y viện!
Lúc này trong phòng giám sát, Thiên y sư Chu Thế Dương quay đầu nhìn y sư Trương Lăng Dương đằng sau, lãnh đạm nói:
- Được rồi, phẫu thuật xong rồi, mọi người chấm điểm đi!
Trương Lăng Dương y sư cười gật đầu nhìn về phía hai vị y sư phía sau nói:
- Trương y sư, Triệu y sư, hai ông nói đi!
Hai vị y sư này đã chuẩn bị sẵn, nghe Trương Lăng Dương y sư nói vậy liền nhìn nhau một cái. Một trong hai người hơi do dự nói:
- Ca mổ khá thuận lợi, nhưng động tác của bác sĩ Giang Nguyên quá vội vàng, phẫu thuật có sai sót gì khác hay không phải chờ tình hình hồi phục mới có thể xác định được.
Một vị y sư khác cùng với Trương Lăng Dương lúc này như tùy ý liếc nhìn biểu cảm của Thiên y sư Chu Thế Dương.
Sau khi thấy Thiên y sư Chu Thế Dương lộ vẻ hài lòng, trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhỏm, xác định được suy nghĩ nào đó của vị Thiên y sư Chu Thế Dương này.
Đợi đến khi một y sư khác chấm điểm thì ông ta đã lớn gan hơn nhiều:
- Ca phẫu thật khá thuận lợi, nhưng trình độ của bác sĩ Giang Nguyên này chúng tôi không rõ lắm. Nhưng động tác của cậu ta thực sự quá vội vàng, trong lúc cắt ruột thừa và may lại có sai sót gì không không thể nắm chắc được, chỉ có thể đợi khi bệnh nhân hồi phục mới có thể khẳng định trăm phần trăm.
Mấy vị y sư khác nghe hai vị y sư này chấm điểm liền âm thầm cười khổ. Đối với những tình huống như thế này họ hiểu rất rõ. Tuy không thể nói nhận xét của hai vị y sư này có vấn đề nhưng nhận xét như thế rõ ràng hơi sai lệch. Về ngoại khoa mọi người ai cũng hiểu Giang Nguyên đã thể hiện được năng lực mạnh mẽ của mình trong ca phẫu thuật này.
Nếu như nhận xét bình thường, không có gì ngoài ý muốn xảy ra thì có thể cho A+. Nhưng giờ hai vị y sư này lại nói như vậy, cộng thêm Trương Lăng Dương chắc chắn có thể cho A- đã không tệ rồi.
Có điều mọi người cũng hiểu, nguyên nhân gây ra tình trạng này là vì hình như Thiên y sư Chu Thế Dương không thích bác sĩ Giang Nguyên này.
Quả nhiên, Trương Lăng Dương nghe hai vị y sư này nhận xét xong, cũng cười gật đầu nói:
- Căn cứ theo ý kiến nhận xét của hai vị y sư, tôi cảm thấy nên cho A-!
Sau khi nói xong, Trương Lăng Dương liền cẩn thận nhìn về phía Thiên y sư Chu Thế Dương, thấy Thiên y sư Chu Thế Dương chậm rãi gật đầu mới âm thầm thở phào nhẹ nhỏm, xem ra mình đã không lĩnh hội sai suy nghĩ của Thiên y sư Chu Thế Dương.
Mọi người thấy Thiên y sư Chu Thế Dương quả nhiên chấp nhận số điểm này, trong lòng mọi người đều âm thầm cười khổ, nhưng không ai dám nói gì.
Giang Nguyên không hề biết gì về những chuyện này, khi hắn bước ra thì thấy vị y sĩ luôn đi cùng với mình đang đợi bên ngoài, sau đó anh ta lại dẫn hắn đến một nơi khác.
Khi Giang Nguyên đến một phòng bệnh khác thì chỉ thấy mấy vị y sư đã ở bên trong. Có điều lần này Giang Nguyên phát hiện họ không chấm điểm trước mặt mình nữa mà trực tiếp đưa mình đi khám bệnh nhân mới.
Giang Nguyên cũng không quá bất ngờ về điều này. Dù sao các y sư này cũng đã giám sát cả quá trình ca mổ nên đã chấm điểm trước cũng không có gì kỳ lạ. Có điều Giang Nguyên đột nhiên cảm nhận thấy ánh mắt các vị y sư nhìn mình hình như hơi khác thường.
Trong lòng Giang Nguyên hơi bực bội nhưng lại ngại hỏi, chỉ có thể bất đắc dĩ tiếp tục khảo hạch.
Hai đề thi tếp theo, Thiên y sư Chu Thế Dương hơi bực bội vì biểu hiện của Giang Nguyên thực sự quá tốt.
Những đề khảo hạch này biểu hiện của Giang Nguyên tương đối tốt, đặc biệt là hai đề cuối, một đề khảo hạch bệnh nhân khoa chấn thương cộng thêm một bệnh nhân khoa chấn thương kèm với khoa ngoại, động tác của Giang Nguyên rất lưu loát, hơn nữa cho dù là hiệu quả phẫu thuật hay khôi phục lại vị trí cũ đều rất tốt, xử lý hai bệnh nhân vô cùng gọn gàng. Điều này làm cho mấy vị y sư chịu trách nhiệm chấm điểm dù có muốn bới lông tìm vết cũng không được.
Nếu đã không thể tìm ra sai sót, vậy thì chuyện chèn ép điểm không ai có thể làm được, cho dù là Thiên y sư Chu Thế Dương cũng không thể.
Cho nên, thành tích cuối cùng của Giang Nguyên cũng tương đối tốt, một A+, một A-, hai A.
Thiên y sư Chu Thế Dương nhìn thấy kết quả cuối cùng dù trên mặt vẫn như bình thường nhưng trong mắt lại dần tối tăm.
Có điều mấy y sư phụ trách chấm điểm lại thở phào nhẹ nhỏm, ít nhất bác sĩ Giang Nguyên này quả nhiên thật sự có tài. Tuy hắn không được Thiên y sư Chu Thế Dương thích, nhưng dựa vào thực lực của mình vẫn nhận được điểm số như vậy. Điều này khiến mấy vị y sư cũng an lòng hơn.
Bữa trưa, các vị Thiên y sư vì chuyện kết quả khảo hạch của Giang Nguyên mà lại ngồi cùng nhau.
- Không tệ, không tệ. Tất cả đều là điểm A. Xem ra cuối cùng Thiên Y viện chúng ta lại có một thành viên mới đến từ bên ngoài rồi.
Sau khi Thiên y sư Từ Khải Liễu nhìn sơ bản báo cao Thiên y sư Chu Thế Dương đưa đến, khuôn mặt vui mừng, gật đầu nói:
- Đến đây, đến đây, mọi người xem đi. Y sĩ Giang Nguyên này của chúng ta quả nhiên khá tốt.
Lúc này mấy vị y sư đều lần lượt xem bản báo cáo, xem xong ai nấy đều liên tục gật đầu. Khảo hạch này khó khăn như thế nào, bọn họ đều rõ. Đầu tiên họ cho rằng cùng lắm Giang Nguyên chỉ nắm chắc 30% có thể vượt qua, nhưng không ngờ đối phương lại có thể vượt qua như thế này.
Điều này khiến mấy vị Thiên y sư vừa kinh ngạc lại hơi vui mừng. Đối với họ mà nói, cho dù thế nào, Thiên Y viện có thêm một thanh niên thực lực mạnh mẽ như vậy cũng cực kỳ có lợi cho Thiên Y viện.
Thanh niên đại diện cho tương lai của Thiên Y viện, hơn nữa trong số thanh niên của Thiên Y viện hiện tại, năng lực của mấy người đứng đầu căn bản không chênh lệch nhau bao nhiêu, giờ đột nhiên lại xuất hiện một nhân tài tuyệt đỉnh như vậy, đây có lẽ sẽ là chất xúc tác cho vài thanh niên trong viện.
“Hiệu ứng cá da trơn” nổi tiếng ở đâu cũng hữu hiệu.
Thiên y sư Từ Khải Liễu thấy trên mặt các vị đồng liêu đều nở nụ cười mỉm bèn mỉm cười, bưng ly lên, cười nói:
- Nào, vì người kia có người nối nghiệp, chúng ta cạn một ly!
- Được, cạn một ly!
Mọi người đều nâng ly, mỉm cười cụng một cái. Chỉ có Thiên y sư Chu Thế Dương trên mặt mỉm cười nhưng trong lòng căm tức, lại chẳng cách nào có thể phát tiết được.
- Giang Nguyên, thế nào rồi?
Vương Mịch hơi căng thẳng hỏi Giang Nguyên đang chăm chú ăn đối diện.
Lúc này Tôn Nghị ngồi bên cũng dỏng tai lên, nhìn chằm chằm Giang Nguyên, muốn nghe xem rốt cuộc thành tích của Giang Nguyên như thế nào. Tuy gã kiên quyết không tin Giang Nguyên có thể vượt qua cuộc khảo hạch này, nhưng gã vẫn hơi căng thẳng. Tôi gã rất mong Liêu Dương thua một Hồng Vân Quả, nhưng nếu Giang Nguyên thật sự vượt qua, vậy thì trong lòng gã vẫn sẽ hơi chua chát. Gã luôn muốn được đạp Giang Nguyên dưới chân, cho nên gã bằng lòng để Liêu Dương không thua một Hồng Vân Quả, cũng muốn nhìn thấy Giang Nguyên không vượt qua được khảo hạch này.
Giang Nguyên không nhanh không chậm, sau khi hắn bỏ một gắp đồ ăn vào miệng, chậm rãi nhai, sau đó mới cười cười nói:
- Có lẽ vấn đề không lớn đâu.
- Vấn đề không lớn? Thật sao?
Vương Mịch hưng phấn nhìn Giang Nguyên, sợ Giang Nguyên chỉ đang cố gỡ thể diện.
- Thật hay giả? Lẽ nào trong khảo hạch này anh được A trở lên?
Lúc này Tôn Nghị ngồi bên khẽ lạnh lòng, nhưng gã vẫn không kìm được lắc đầu hừ giọng nói.
- Có lẽ không sao.
Giang Nguyên cười nhìn mắt Vương Mịch, lại nhìn Tôn Nghị vẻ mặt không tin bên cạnh, gật đầu, sau đó có chút cau mày nói:
- Trừ một đề tôi không biết điểm, những đề khác đều từ A- trở lên, còn có 2 A+...
- Hả? Thật sao? Vậy anh qua rồi, chắc chắn qua rồi. Chỉ cần đề kia anh không bị B trở xuống thì chắc chắn qua rồi!
Lúc này cuối cùng Vương Mịch đã hưng phấn kêu lên.
Còn Tôn Nghị bên cạnh lúc này sắc mặt tối sầm xuống, nhìn Giang Nguyên giống như muốn tìm ra dấu vết nói dối nào đó trên khuôn mặt Giang Nguyên.
Chương 436: Nghi thức nhận chức long trọng
Người mấy bàn bên cạnh vốn luôn chú ý đến bàn bên Giang Nguyên, lúc này họ nghe thấy Vương Mịch hưng phấn kêu lên liền đồng loạt liếc mắt nhìn nhau, sau khi xác định đối phương cũng nghe thấy từ “qua rồi”, sắc mặt liền khẽ biến. Giang Nguyên này thật sự qua rồi? Vậy có phải bảng xếp hạng của thế hệ này ở Thiên Y viện có phải sẽ có thay đổi lớn không?
Sau khi mấy người nhìn nhau, một trong số đó liền rút di động ra, bấm một dãy số, một người khác đưa tay cản lại, nói:
- Đừng vội, Hội đồng viện vẫn chưa thông báo, cũng chưa thể xác định được, đợi có tin tức chính xác hẵng báo cho anh Dương.
- Ừm, cũng đúng, lỡ báo tin tức không chính xác thì sao.
Sau khi người này hơi sửng ra liền gat đầu đồng ý.
Có điều mặc dù hai người không báo tin, nhưng Liêu Dương vẫn rất nhanh chóng biết được tin này, vì những người khác cũng đã gọi điện báo cho y.
- Sao có thể như vậy? Hắn có thể vượt qua? Khảo hạch thăng cấp Y sĩ tam phẩm cho dù là một Y sĩ tam phẩm thường thường chưa chắc đã có thể vượt qua được, sao hắn có thể vượt qua?
Lúc này sắc mặt Liêu Dương xanh mét, y hét lớn trong điện thoại:
- Đợi Hội đồng viện có thông báo chính thức hẵng gọi cho tôi.
Sau khi dứt lời, Liêu Dương tắt ngay điện thoại, sau khi đứng lên hít sâu liên tục hai hơi, y mới dần dần đè nén cơn giận trong lòng xuống.
Sau khi y đi lòng vòng tại chỗ hai vòng, y lại móc Hồng Vân Quả trong túi ra nhìn, trong mắt đầy vẻ không nỡ. Thực ra Liêu Dương nghĩ rất rõ, có người đã nghe Giang Nguyên chính miệng nói vậy thì có lẽ là cũng không khác gì mấy đâu.
E là Hồng Vân Quả trong tay mình không giữ nỗi nữa rồi.
Nhưng Liêu Dương hiểu rất rõ, thực ra mình căng thẳng không phải vì Hồng Vân Quả này. Hồng Vân Quả này mỗi năm mình có đến mấy quả, mất đi một quả cũng chẳng có gì to tát. Điều khiến mình căng thẳng là thằng nhãi Giang Nguyên kia đã vượt qua mình, hơn nữa còn thăng cấp lên Y sĩ tam phẩm trước mình mấy năm. Danh xưng người đứng đầu trong số những thanh niên ba mươi tuổi trở xuống giờ hoàn toàn đã bị Giang Nguyên cướp mất rồi.
Nghĩ tới đây, Liêu Dương hung hăng đạp mạnh chân, sau đó bước nhanh ra ngoài.
Lúc hai giờ chiều, không ít người đều đợi trong nhà ăn của Thiên Y viện, thì theo thông lệ, nếu có chuyện gì cần thông báo hoặc bố cáo, đều sẽ thông báo mới ở trong bảng thông báo đối diện nhà ăn. Mà những thông báo này thường sẽ xuất hiện vào đầu giờ chiều.
Lúc này, trong bảng thông báo bằng màn hình LED quả nhiên đã xuất hiện một thông báo.
- Thông báo Giang Nguyên chính thức vượt qua Khảo hạch thăng cấp thẳng lên Y sĩ tam phẩm, Hội đồng viện phê chuẩn, cho phép Giang Nguyên gia nhập Thiên Y viện và nhận cấp bậc Y sĩ tam phẩm.
Đám người vây xem nhìn thấy bản thông báo này lập tức ồn ào lên. Tuy buổi sáng họ đã nhận được chút tin tức nói Giang Nguyên đã vượt qua khảo hạch, nhưng giờ thông báo chính thức xuất hiện vẫn khiến vô số người cảm thấy hơi khó chấp nhận.
Bởi vì trước kia mọi người đều coi thường Giang Nguyên. Cuộc khảo hạch này có tiền lệ, đều là những bác sĩ già năm sáu mươi tuổi. Còn Giang Nguyên mới hai mươi mấy tuổi, lại chưa từng được nhận bồi dưỡng chính thức của Thiên Y viện. Gần như không có ai tin rằng hắn có thể vượt qua. Nhưng giờ thông báo đã ở đây, giấy trắng mực đen thông báo Giang Nguyên thuận lợi vượt qua khảo hạch, thăng lên làm Y sĩ tam phẩm.
Mọi người có phản ứng như vậy cũng rất bình thường.
Tất cả mọi người đều dồn mắt vào ba người từ trong nhà ăn vừa bước ra, và lúc này một trong số ba người đó đang trở thành tâm điểm chú ý của tất cả mọi người.
- Xem ra anh thật sự qua được rồi!
Tuy bị cách một đám đông, không thể nhìn thấy dòng thông báo hiển thị trên bảng thông báo, nhưng Vương Mịch nhìn thấy ánh mắt vừa hâm mộ xen lẫn đố kỵ mọi người đang nhìn về phía mình thì sao còn không hiểu ra, Giang Nguyên thật sự đã thuận lợi qua ải rồi.
Giang Nguyên mỉm cười, lúc này trong lòng cũng âm thầm thở phào nhẹ nhỏm. Tuy hắn rất tự tin vào thành tích của mình, nhưng giờ cuối cùng đã có kết quả thực sự, vậy thì cuối cùng hắn mới được thở phào nhẹ nhỏm. Trước mặt hắn hiện ra một bóng dáng xinh đẹp, hắn thầm nói: “Đợi anh, giờ cuối cùng anh đã giành được cấp bậc Y sĩ tam phẩm rồi, đến lúc đó chắc chắn anh sẽ đi tìm em!”
Sau khi hắn âm thầm nói hai câu liền mỉm cười nhìn sang Vương Mịch ở bên, nói:
- Ừm, xem ra đã qua thật rồi!
Sắc mặt của Tôn Nghị lúc này lập tức âm trầm, gã biết lần này mình thật sự nghĩ sai rồi.
Ánh mắt nóng bỏng của mọi người đều nhìn Giang Nguyên, trong số họ có Y sĩ thực tập, cũng có Y sĩ kiến tập, tuổi tác hơn phân nửa đều lớn hơn Giang Nguyên. Giờ họ đều biết rất rõ, bắt đầu từ bây giờ, người thanh niên còn nhỏ tuổi hơn mình này đã thật sự bước lên phía trước họ, đã có quyền lợi và địa vị riêng ở Thiên Y viện.
Còn bọn họ phải trải qua nỗ lực trong rất nhiều năm mới có thể làm được điểm này. Giờ cho dù là ai trong số họ, bắt đầu từ giờ khắc này đều phải giữ được sự kính trọng trước mặt đối phương, nếu không quy tắc nghiêm túc của Viện sẽ cho họ biết thế nào là làm y sư cấp trên.
Giang Nguyên nhìn những ánh mắt nóng bỏng thoáng mang chút kính sợ xung quanh liền mỉm cười, sau đó nhìn Vương Mịch đứng bên, nói:
- Vậy giờ tôi được coi là Y sĩ tam phẩm chính thức rồi à?
- Ừm, gần như thế, có điều có lẽ vẫn có một nghi lễ chính thức.
Vương Mịch thoáng suy nghĩ, sau đó nói:
- Nhưng còn phải xác định xem anh sẽ theo vị y sư nào. Y sĩ tam phẩm vừa thăng cấp cđều phải nhận một thầy giáo chính thức, đặc biệt là những người từ bên ngoài đến như anh thì càng phải làm như vậy!
- Còn phải theo thầy? không phải tôi đã là Y sĩ tam phẩm chính thức rồi sao?
Giang Nguyên cau mày nói.
Tôn Nghị đứng bên hừ giọng, cười nói:
- Y sĩ tam phẩm cũng phải theo thầy. anh đừng cho rằng thực sự thăng cấp làm Y sĩ tam phẩm thì mọi chuyện sẽ thuận lợi. Đặc biệt là những người từ bên ngoài đến như anh, chí ít phải học tập chính quy từ ba tháng trở lên mới có thể nắm được vài phương pháp chữa trị đặc biệt của Thiên Y viện!
- Đúng, có điều tôi nghĩ khả năng anh theo thầy của tôi tương đối cao. Vì theo quy tắc của Thiên Y viện chúng ta, sau khi anh chính thức thăng lên cấp bậc Y sư, anh mới không còn có bất kỳ thầy giáo nào trên danh nghĩa nữa. Có điều những hạn chế của Y sĩ tam phẩm hơi nhiều một chút thôi.
Vương Mịch ở bên cười giải thích nói.
- Được thôi.
Giang Nguyên nghe thấy theo La y sư thì thoáng thở phào nhẹ nhỏm. Nếu như phải thật sự theo một thầy giáo, vậy thì giống như trên đầu đeo thêm một cái gông vậy. Nếu như theo La y sư vẫn khá hơn một chút.
Giờ sau khi đã xác nhận được tin tức Giang Nguyên đã chính thức thông qua, dĩ nhiên ba người không cần phải theo thông báo nữa. Vương Mịch đưa Giang Nguyên đi gặp La y sư. Dù sao những việc tiếp theo, hầu hết vẫn phải cần La y sư làm chủ. Giang Nguyên cũng có rất nhiều thứ muốn chính thức hỏi La y sư.
- Giang Nguyên, chúc mừng cậu.
La y sư nhìn thấy Giang Nguyên liền tươi cười nói.
- Cảm ơn La y sư, nếu như không có ngài giúp đỡ, tôi cũng sẽ không có được cơ hội này!
Giang Nguyên hết sức cảm kích La y sư.
- Haha, nói như vậy thì khách sáo quá rồi.
La y sư vừa cười vừa nói:
- Tối hôm nay sẽ có một nghi thức nhận chức cho cậu, sau nghi thức này cậu sẽ chính thức gia nhập Thiên Y viện chúng tôi.
Giang Nguyên gật đầu, sau đó nhìn La y sư nói:
- La y sư, tôi vừa nghe Vương Mịch nói sau khi trở thành Y sư tam phẩm còn sẽ có một người thầy.
La y sư mỉm cười, sau đó nói:
- Chuyện này cậu cứ yên tâm, sau này cậu sẽ theo tôi. Tôi sẽ không quá hạn chế cậu, nhưng cậu phải có ba tháng học chính quy. Sau đó cậu sẽ nhận vài nhiệm vụ của Thiên Y viện, trên căn bản sẽ không có quá nhiều yêu cầu đặc biệt khác.
- Ba tháng?
Nghĩ đến hơn nửa tháng nửa đã là ngày 28 tháng 2 rồi, Giang Nguyên liền nhíu mày nói:
- Vậy thầy La, nếu như tôi muốn ra ngoài giải quyết chút việc thì phải làm sao?
- Ba tháng mà cậu cũng không ở được à?
La y sư nghe thấy Giang Nguyên đổi lại gọi mình là thầy La cũng tương đối vui vẻ. Có điều lúc này ông vẫn không kìm được nhíu mày nói.
Giang Nguyên nhẹ nhàng lắc đầu, nhìn La y sư nói:
- Nửa tháng nửa tôi có việc phải làm.
- Nửa tháng?
La y sư cau mày, nhìn Giang Nguyên, thấy vẻ kiên quyết trên mặt Giang Nguyên, ông thoáng trầm ngâm, nói:
- Vậy cậu phải đi bao lâu?
Giang Nguyên thoáng ngẫm nghĩ, sau đó nói:
- Khoảng ba ngày!
- Được rồi, đến lúc đó tôi sẽ đặc biệt duyệt cho cậu nghỉ phép ba ngày, xong việc phải lập tức trở về.
La y sư chậm rãi gật đầu nói.
Giang Nguyên nghe La y sư nói vậy cuối cùng Giang Nguyên cũng thở phào nhẹ nhỏm, vội vàng gật đầu nói:
- Cảm ơn thầy La.
Nghi thức buổi tối lại được cử hành ở đại lễ đường. Gần hai mươi năm nay, hắn là người duy nhất từ bên ngoài có thể vượt qua khảo hạch thăng cấp thẳng lên Y sĩ tam phẩm, hơn nữa lại trẻ như vậy, lại vừa đúng đang trong giai đoạn Thiên y khai niên hội, cho nên nghi thức của Giang Nguyên lần này tương đối long trọng.
Nghi thức nhận cấp của Y sĩ tam phẩm bình thường cho dù cũng sẽ có buổi lễ chính thức, nhưng thông thường sẽ không nhiều người tham gia như vậy. Hơn nữa cũng đồng thời có vài người cùng nhận cấp, nhiều lúc thậm chí còn hơn mười người cùng nhận.
Nhưng giống như Giang Nguyên thì thật sự chỉ có một.
Lúc này năm vị Thiên y sư vẫn ngồi trên bục, chín vị Y sư nhất phẩm lúc này cũng ngồi ở hàng sau trên bục.
Dưới bục vẫn giống như ngày hôm qua, ngồi đầy người. Tuy nghi thức nhận cấp này không yêu cầu mọi người đều tham dự, nhưng tất cả mọi người trong Thiên Y viện đều đến tham gia. Dù sao một nghi thức như thế này cũng thuộc dáng hiếm có ở Thiên Y viện hai mươi năm nay, thậm chí nó còn hiếm có hơn Thiên y khai niên hội mỗi năm một lần.
Hơn nữa khó có dịp năm vị Thiên y sư đều có mặt, nếu bọn họ đều đến tham dự mà những người bên dưới không đến, như vậy cũng khó ăn khó nói.
Lúc này Giang Nguyên vẫn ngồi ở vị trí hàng thứ tám. Vô số ánh mắt lúc này đang không ngừng quét về phía hắn, trong mắt tràn đầy tia hâm mộ. Có điều từ hôm qua Giang Nguyên đã quá quen với những ánh mắt như thế này rồi.
- Hôm nay Thiên Y viện chúng ta rất vui mừng chào đón một thành viên mới đặc biệt!
- Sự gia nhập của cậu ấy, khiến Thiên Y viện chúng ta tăng thêm sức sống mới, đại diện cho thế hệ trẻ của Thiên Y viện chúng ta.
- Sau đây, mời bác sĩ Giang Nguyên lên bục để nhận cấp, và tuyên thệ!
La y sư đứng ở trên bục, mỉm cười nhìn về phía Giang Nguyên vô cùng bắt mắt ngồi ở hàng thứ tám gật đầu.
Giang Nguyên cười nhạt đứng dậy, đi về phía bục.
Không biết bao nhiêu người bên cạnh đang nhìn cáo bóng dáng hơi gầy nhưng lại cao ngất kia đang chậm rãi bước lên bục với ánh mắt nóng bỏng, có không ít ánh mắt đang đâm thẳng lên lưng Giang Nguyên, hận không thể thay thế vị trí của hắn.
Trong đó có hai ánh mắt là mạnh mẽ nhất, đều là hai người ngồi ở hàng thứ tám, một là Liêu Dương, một là Tôn Nghị. Vẻ mặt của hai người này tương đối khó coi. Lúc đầu khi hai người này lên cấp Y sĩ thực tập, đều có mười mấy người cùng lúc lên cấp, và cũng chỉ có một Thiên y sư tham dự.
Còn Giang Nguyên bây giờ tuổi còn nhỏ hơn cả họ, vậy mà đã thật sự leo lên vị trí Y sĩ tam phẩm. Điều này khiến tâm tình hai người này đã không thể dùng những từ hâm mộ, nghen ghét, hận để hình dung nữa.
Đặc biệt là Liêu Dương. Lúc này y hận đến mức nghiến răng. Giờ y không những đố kỵ, mà con tiếc cho Hồng Vân Quả của y.
Giang Nguyên đứng trên bục, lúc này Thiên y sư Từ Khải Liễu ở vị trí chủ trì đã mỉm cười đứng dậy, bước đến, sau đó đưa tay sang cái khay một vị y sĩ bên cạnh đang cung kính đưa tới, lấy một bộ đồng phục màu trắng, cười giao cho Giang Nguyên.
- Mời mặc đồng phục của viện.
La y sư ở bên mỉm cười nói.
Giang Nguyên nhìn bộ đồ màu trắng trong tay, thật sự không ngờ còn có cả màn này. Hắn lập tức không chần chừ nữa, nhẹ nhàng mở bộ đồng phục ra, thuần thục mặc vào.
La y sư thấy Giang Nguyên mặc xong, lại nói:
- Mời Thiên y sư Từ Khải Liễu Viện trưởng Thiên Y viện trao cấp Y sĩ tam phẩm cho Giang Nguyên.
Nghe La y sư nói xong, Thiên y sư Từ Khải Liễu mỉm cười gật đầu, sau đó lại đưa tay sang cái khay bên cạnh lấy một cái huy chương hình quả hồ lô, nhẹ nhàng đeo lên ngực trái cho Giang Nguyên.
- Cảm ơn Viện trưởng Từ!
Giang Nguyên hơi khom người với Thiên y sư Từ Khải Liễu, nhìn huy chương hồ lô ba ngôi sao \nho nhỏ màu vàng, Giang Nguyên hít nhẹ một hơi, mình đến đây là vì cái này.
Giờ trên cơ bản hắn cũng đã hơi hiểu được huy chương cấp bậc này của Thiên Y viện. Huy chương của Thiên Y viện có năm màu đỏ, cam, xanh, tím, vàng.
Đại diện cho Thiên y sư, Y sư, Y sĩ, Y sĩ thực tập và Y sĩ kiến tập.
Còn những ngôi sao nhỏ bên trên tượng trưng cho cấp bậc chính thức của anh, ba ngôi sao nhỏ là tam phẩm.
Lúc này Giang Nguyên bất giác nhìn về phía huân chương màu vàng ở ngực Thiên y sư Từ Khải Liễu, có điều sau khi hắn liếc mắt nhìn thì khẽ sửng sờ. Với thị lực kinh khủng của hắn, hắn có thể nhìn rõ, huân chương hồ lô màu vàng của Thiên y sư Từ Khải Liễu có ba ngôi sao nhỏ có màu sắc cực kỳ bình thường.
Giang Nguyên nhìn thấy vậy trong lòng khá kinh ngạc. Theo quy tắc của Thiên Y viện, cái này đại diện cho cấp ba, chẳng lẽ Thiên y sư cũng chia cấp?
Chương 437: Đại Y Tinh thành
Nhìn huân chương màu vàng kia, trong mắt Giang Nguyên khẽ lóe lên tia khác lạ, nó nhanh đến mức người ta căn bản không kịp chú ý, ngay cả Thiên y sư Từ Khải Liễu đứng đối diện cũng không kịp chú ý.
- Xin mời y sĩ Giang Nguyên bước lên trước tuyên thệ.
Đứng trước bục, Giang Nguyên nhẹ nhàng hít một hơi.
Vương Mịch đã nói cho hắn biết về chuyện tuyên thệ này. Thật ra thì cũng chẳng có bài tuyên thệ đặc biệt gì, anh thích nói gì thì cứ nói đấy, nói ra những lời tổng kết của mình về hành trình hành nghề y và tuyên thệ là được.
Giang Nguyên đứng trước bục ngoảnh đầu nhìn năm vị Thiên y sư và chín vị Y sư nhất phẩm, sau đó lại quay đầu đi, nhìn những Y sư nhị phẩm, Y sư tam phẩm cùng với những y sĩ ngồi kín bên dưới bục, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh lúc này dường như mơ hồ có chút biến đổi.
Không thể chỉ nói là có chút biến đổi, Giang Nguyên cảm thấy bản thân mình hơi có chút kích động.
Những người trên dưới bục này, tuy họ không thể đại diện cho cả nền y học Trung Quốc, nhưng Giang Nguyên hiểu rất rõ, có thể nói là họ đại diện cho đỉnh cao nhất của nền y học Trung Quốc. Mấy trăm người trước mắt đây, đại diện cho tinh túy và tinh hoa của những người làm nghề y Trung Quốc.
Số người này tuy không nhiều, nhưng họ lại có sức ảnh hưởng cực lớn trong giới y học Trung Quốc mà những người khác căn bản không thể nào phát hiện được, thậm chí là có năng lực quyết định một vài phương hướng nào đấy.
Đứng ở đây, trái tim Giang Nguyên hơi rung động. Hắn mở miệng, định nói những câu mà hắn đã nghĩ từ trước, nhưng hắn phát hiện, những câu nói vốn cũng khá hài lòng kia giờ lại không thể nói ra thành lời.
Bởi vì, , hắn đột nhiên cảm thấy, những câu nói đó quá đơn điệu, thật sự là quá đơn điệu.
Đối mặt với những người này, đối mặt với cơ hội hiếm có như thế này, hắn cảm thấy mình nên nói gì đó khác biệt, có điều hắn cảm thấy mình không nghĩ ra nên nói gì cho phù hợp.
Những người dưới bục thấy Giang Nguyên đứng trước bục, miệng mở ra nhưng lại không nói gì, dường như có chút kích động, nhưng vẻ mặt lại mơ màng thì họ cũng dần bắt đầu có chút kinh ngạc, thậm chí là thấp giọng cười.
- Tên nhà quê này.
Có người ghé sát tai người bên cạnh, cúi đầu che miệng chế nhạo, trong mắt tràn ra tia trào phúng.
- Haha, đúng là từ bên ngoài tới, chưa trải đời, có vài câu mà cũng chẳng biết nói.
Một người khác cũng rất khinh thường thấp giọng cười nhạo nói.
- Thế này mà đi ra ngoài chắc chắn sẽ làm mất mặt Thiên Y viện.
Đặc biệt là hai người Liêu Dương và Tôn Nghị ngồi ở hàng thứ tám.
Họ nhìn thấy Giang Nguyên đứng trên bục thì trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, sau đó lại cười nhạo, trông bộ dạng có vẻ hả hê.
Chỉ có Vương Mịch cũng ngồi hàng thứ tám lúc này nhìn Giang Nguyên trên bục trong mắt cũng có nghi hoặc, cũng có kinh ngạc, nhưng không hề có chút vẻ cười nhạo nào, chỉ có hiếu kỳ, lại cả cảm giác kỳ quái khó hiểu.
Trong những tiếng bàn luận, mấy vị Thiên y sư lúc này cũng thoáng kinh ngạc nhìn về phía Giang Nguyên đang đứng trước bục. Bọn họ cũng hiểu sơ về Giang Nguyên, biết Giang Nguyên này tương đối trầm ổn, sao giờ lại mất bình tĩnh như vậy?
La y sư ở bên lúc này cũng bắt đầu sốt ruột. Giang Nguyên này đột nhiên đứng ngây ra đây, như vậy sao được? Lúc này ông cũng hơi choáng váng, Giang Nguyên không giống kiểu người mất bình tĩnh như vậy.
Đang lúc mọi người đều cười nhạo, nghi ngờ căng thẳng, tiếng ồn ào càng lúc càng vang lên.
- Đinh!
Một tiếng chuông thanh thúy vang lên.
Tiếng chuông này trong suốt du dương khiến người ta bình tĩnh lại, trong mắt mọi người đều kinh ngạc, vẻ mặt Giang Nguyên lạnh nhạt nhẹ nhàng đặt cây búa nhỏ trong tay xuống. Hắn đột nhiên ngẩng đầu, cất cao giọng nói:
- Trương Trạm nói: “Y học kinh điển rất khó tinh thông, nguồn gốc của nó đến từ rất lâu đời.”
Giang Nguyên nói ra câu này, trong lòng tất cả mọi người đều chấn động, chỉ cảm thấy trong dư âm của tiếng chuông, lời của Giang Nguyên đánh thẳng vào tâm phủ, họ đồng loạt kinh ngạc. Tất cả mọi người đều không ngờ, một người ban nãy đứng trên bục còn định nói lại thôi, giống như bị cứng lưỡi, giờ vừa mở miệng lại kinh người như vậy.
Ngay cả vẻ mặt của mấy vị Thiên y sư ngồi trên bục cũng hơi chấn động, đồng loạt lộ ra vẻ nghiêm nghị. Bởi vì tất cả mọi người ở đây đều biết câu này từ đâu đến.
- Đó là vì bệnh có nguyên nhân bệnh giống nhau nhưng triệu chứng bên ngoài khác nhau, cũng có nguyên nhân bệnh khác nhau nhưng triệu chứng bên ngoài giống nhau. Do đó, lục phũ ngũ tạng khỏe mạnh hay hư nhược, mạch máu kinh lạc thông suốt hay tắc nghẽn, vốn không chỉ dựa vào tai và mắt là có thể kiểm tra ra được, bắt buộc phải chẩn mạch mới có thể biết được.
Giang Nguyên tiếp tục cất cao giọng nói:
- Nhưng mạch tượng có phù, trầm, huyền, khẩn khác nhau. Khí huyết lưu thông cũng có cao thấp nông sâu khác nhau. Da thịt có dày mỏng, xương cốt có cứng mềm khác biệt. Chỉ những người dụng tâm tinh tế, mới có thể cùng ông bàn luận được những đạo lý này.
- Nếu dùng những những suy nghĩ thô thiển nhất, nông cạn nhất để tìm tòi về những đạo lý y học tinh tế, vi diệu, chẳng lẽ không phải quá nguy hiểm sao? Nếu thực chứng lại dùng phương pháp bổ sung để chữa trị. Nếu là hư chứng lại dùng cách tiêu để chữa trị. Khí huyết lưu thông vẫn muốn khơi thông nó, rõ ràng không lưu thông nhưng vẫn muốn chặn tắc nó. Chứng hàn mà cho anh ta dùng thuốc lạnh, chứng nhiệt lại cho anh ta dùng thuốc nóng. Những phương pháp chữa trị như vậy chỉ khiến bệnh tình trầm trọng thêm. Anh hy vọng anh ta có thể chữa khỏi, tôi lại thấy bệnh tình anh ta nặng thêm. Cho nên y học, bói toán đều khó ở chỗ kỹ thuật tinh thông. Nếu không có thần tiên truyền thụ, dựa vào cái gì mà có thể hiểu được những đạo lý thâm sâu vi diệu kia?
Hai mắt Giang Nguyên chậm rãi đảo qua bên dưới, ánh mắt dứt khoát và thành thật, khiến cho tất cả mọi người đều tiếp xúc ánh mắt với hắn. Trong lòng tất cả mọi người ở đây đều hiểu ý nghĩa của đoạn này, thậm chí hầu hết mọi người đều có thể đọc thuộc lòng. Nhưng khi những lời này thốt ra từ miệng Giang Nguyên, khi ánh mắt hắn quét qua, lúc này, những người ban nãy cười nhạo hắn giờ đã không một ai dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Đặc biệt là câu cuối cùng kia, dựa vào đâu để hiểu được những đạo lý thâm sâu vi diệu ấy? Những người bị ánh mắt của Giang Nguyên quét qua thậm chí còn bất giác rùng mình, mặt mày xấu hổ cúi đầu. Trong đầu họ không ngừng quanh quẩn câu nói:
- Nếu không có thần tiên truyền thụ, dựa vào cái gì mà có thể hiểu được những đạo lý thâm sâu vi diệu kia?
- Nếu không có thần tiên truyền thụ, dựa vào cái gì mà có thể hiểu được những đạo lý thâm sâu vi diệu kia?
Trên trán mấy người này bắt đầu toát mồ hôi, nghĩ mình thân là người của Thiên Y viện, nhưng lại tự cao tự đại, khi hành tẩu trong thiên hạ không coi ai ra gì, tự cho rằng không bệnh nào trên đời này là mình không chữa được, trên mặt lần lượt lộ ra vẻ xấu hổ.
Hình xăm màu đỏ nhạt trên cánh tay trái của Giang Nguyên lúc này chậm rãi lóe lên. Ngũ Cầm vận khí pháp trong người hắn không biết từ khi nào đã chậm rãi vận hành, đồng thời quan người bắt đầu bốc lên khí tức năng lượng nhàn nhạt. Vô số hạt năng lượng mắt thường không thể nhìn thấy được bắt đầu chậm rãi lưu động xung quanh cơ thể Giang Nguyên.
Lúc này ánh mắt Giang Nguyên càng lúc càng trong sáng và nghiêm túc, giọng nói càng lúc càng rõ ràng. Lúc này giọng nói ấy giống như tiếng chuông đồng vang vọng trong tai mọi người. Từng câu từng chữ của Giang Nguyên đang chậm rãi hiện lên trong đầu họ.
- Trên đời có vài kẻ ngu ngốc, đọc sách y ba năm đã bắt đầu lớn tiếng khoe khoang trên đời này không bệnh gì mình không thể chữa được, đợi sau khi chữa bệnh được ba năm mới biết, không có phương thuốc sẵn có nào là sử dụng được. Cho nên người học y nhất định phải đào sâu nghiên cứu các kiến thức y học, chuyên tâm cần cù không ngừng nghỉ. Không thể nghe hơi nồi chõ, hiểu biết nửa vời mà đã dám nói là mình hiểu rõ các kiến thức y khoa. Nếu như vậy, sẽ làm hại chính bản thân mình!
Đặc biệt là có không ít y sĩ ngồi hàng năm, sáu, bảy trên trán bắt đầu cũng chảy mồ hôi hột.
Là y sĩ của Thiên Y viện, hầu hết tuổi tác không lớn, đều là những người kiêu ngạo bất phàm. Thời gian họ hành nghề bên ngoài tương đối nhiều, hầu hết họ đều coi những bác sĩ bên ngoài như những tên tiểu tốt tầm thường, coi thường kỹ thuật của họ là cặn bã. Nhưng trong lời nói của Giang Nguyên dường như mang theo ma lực quái dị, đánh thẳng vào tim họ, chỉ thẳng bản tâm của họ.
- Phàm là những bác sĩ có y thuật có phẩm đức thì tâm trí phải ổn định, không ham muốn, không mong chờ. Đầu tiên họ phải thể hiện được tấm lòng từ bi đồng cảm, quyết tâm cứu vớt sự đau khổ của nhân loại. Nếu có người bệnh đến nhờ bác sĩ chữa trị, cho dù anh ta giàu hay nghèo, già trẻ xấu đẹp, là kẻ thù hay người thân, qua lại thân thiết hay bạn bè bình thường, là dân tộc Hán hay dân tộc thiểu số, là người thông minh hay người ngu ngốc, tất cả đều phải đối xử giống nhau, phải đối xử như với người thân thiết nhất. Cũng không thể chần chừ do dự, suy xét thiệt lợi được mất của bản thân, tiếc tính mạng tài sản của mình.
Giang Nguyên cất cao giọng nói tới đây, đột nhiên có người lớn tiếng nói cùng.
- Là một bác sĩ có tài có đức thì nên làm cho suy nghĩ thuần khiết, biết tự vấn bản thân, trông rất trang trọng, rộng lượng, thẳng thắn và không ngạo mạn cũng không luồn cúi.
Mọi người nghe thấy giọng nữ vừa uy nghiêm vừa mạnh mẽ quen thuộc này đều nhìn sang. Không biết từ khi nào, Thiên y sư Từ Khải Liễu đã đứng dậy, ngẩng đầu đồng thanh nói cùng Giang Nguyên. Mọi người sửng sờ nhìn Thiên y sư Từ Khải Liễu đang ngẩng đầu đọc, trên mặt lộ ra sự chấn động và kinh ngạc.
Lúc này Giang Nguyên cũng chú ý thấy người bên cạnh đột nhiên đứng dậy, một giọng nữ đang đồng thanh đọc cùng mình, nhưng hắn cũng không dừng lại, tiếp tục cất cao giọng nói:
- Chẩn đoán bệnh phải thật chuyên tâm, tìm hiểu chi tiết căn nguyên bệnh trạng, không được có bất kì sai sót gì. Dùng thuốc, dùng kim không thể xảy ra sai lầm. Tuy phải nhanh chóng chữa khỏi bệnh, nhưng quan trọng hơn là khâu chẩn đoán không được rối loạn, cần phải cân nhắc cho kỹ lưỡng. Không thể dùng chuyện lớn như tính mạng của con người để thể hiện tài năng sáng chói của bản thân, để truy cầu danh tiếng. Làm như vậy quá thiếu nhân đức !
- Đến nhà bệnh nhân cho dù bài trí rất xa hoa cao quý cũng không được nhìn ngang liếc dọc, nhìn đông nhìn tây. Cho dù tiếng đàn tiếng nhạc bên tai cũng không thể phân tâm, cao lương mĩ vị dâng đến cũng phải ăn như kiểu không có mùi vị gì. Các loại rượu ngon bưng ra cũng phải làm như không nhìn thấy.
Nói đến đây, lại một số giọng nam đột nhiên vang lên, cùng đọc chung.
Mọi người nhìn sang thì thấy bốn vị Thiên y sư còn lại đều đứng dậy, ngẩng đầu đọc cùng.
- Nguyên nhân sở dĩ phải làm như vậy là vì một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, huống hồ nỗi đau khổ của bệnh nhân lúc nào cũng đi theo họ. Nếu như bác sĩ có thể an tâm vui vẻ hưởng lạc, kiêu ngạo và tự mãn, đây là hành vi người thần đều thấy hổ thẹn, là việc người cao thượng có đạo đức không làm. Đây chính là những phẩm đức cơ bản của bác sĩ.
Sau đó, chín Y sư nhất phẩm lúc này đều đứng dậy, giọng nam nữ hòa lẫn vào nhau, nghiêm túc đọc.
- Chuẩn tắc của bác sĩ.
Không biết từ khi nào, người bên dưới đã lần lượt đứng dậy, ai nấy đều ngẩng đầu ưỡn ngực, cùng Giang Nguyên đồng thanh đọc:
- Chuẩn tắc của bác sĩ, phải thận trọng trong lời nói, không thể tùy tiện đùa giỡn với người khác, không lớn tiếng ồn ào, nói về khuyết điểm của người khác để đánh bóng danh tiếng của bản thân, phỉ báng công kích bác sĩ khác, mượn đó để khoe thành tích của mình. Tình cờ chữa khỏi cho một bệnh nhân mà ngẩng đầu ưỡn ngực tự khen mình, cho rằng mình thiên hạ vô song. Đây là những thói quen xấu không chữa được của bác sĩ.
- Cho nên bác sĩ không thể dựa vào chuyên môn của mình để mưu cầu tiền tài, chỉ nên có suy nghĩ cứu giúp những người đau khổ, đến Âm Tào địa phủ, sẽ tự cảm thấy mình là người có phúc. Hơn nữa, không thể vì người ta có tiền có địa vị mà cố ý cho họ sử dụng những loại thuốc đắt tiền quý hiếm, khiến người ta khó kiếm từ đó thể hiện tài năng của mình, điều này thật sự không phù hợp với trung thứ chi đạo của Khổng gia. Chí của ta là ở cứu người giúp đời, cho nên mới nói ra những lời này. Người làm nghề y đừng thấy hổ thẹn vì những lời thô lỗ của tôi.
Chương 438: Ngôn tùy pháp hành
Sau khi mọi người đồng thanh đọc xong hết đoạn “Đại y tinh thành”, âm thanh vẫn còn vang vọng mãi không tan.
Dường như mọi người đều chìm trong sự kích động này, mãi mà vẫn chưa thoát ra được.
Bởi vì, đoạn Đại y tinh thành này từ nhỏ họ đã đọc thuộc làu, nhưng hình như nó đã trở thành thứ bị lãng quên từ lâu lắm rồi.
Thiên y sư Từ Khải Liễu đứng trên bục, hai mắt híp lại, sau khi nhẹ nhàng hít vào một hơi, lúc này mới dần thoát khỏi sự chấn động, nhìn những đồng liêu vẻ mặt đang say mê kia, trong mắt lóe lên tia vui mừng và cảm khái.
Lúc này, bà bắt đầu tự vấn lại, mình làm Viện trưởng bao nhiêu năm như vậy, có lẽ, thật sự đã quên đi một vài thứ.
Đúng lúc bà định lên tiếng nói vài câu thì bà đột nhiên cứng lại, sau đó chậm rãi quay đầu nhìn về phía bục giảng.
Sau đó, vẻ mặt của bà bắt đầu trở nên cổ quái, thậm chí là lộ ra vẻ kinh hãi...
Lúc này mấy vị Thiên y sư cũng dần dần hồi thần. Họ vừa nhìn thấy vẻ mặt của Thiên y sư Từ Khải Liễu thì cũng hơi sửng sốt, sau đó như đều cảm nhận được gì đó, đều nhìn về phía bục giảng.
Sau một hai giây, mọi người đều lộ ra vẻ kinh hãi, sau đó thì trên mặt họ bắt đầu xuất hiện những cảm xúc khác nhau, có vui mừng, có phấn chấn, có ngưỡng mộ, thậm chí còn có cả đố kỵ.
Lúc này những người bên dưới đều lần lượt tỉnh lại, bất giác nhìn lên bục, nhưng họ lại bị bộ dạng của Giang Nguyên hấp dẫn.
Giang Nguyên hình như vẫn chưa hồi thần, tóc mái hơi dài đang nhẹ nhàng tung bay, còn đôi mắt của hắn lúc này đang lẳng lặng nhắm lại, giống như vẫn chưa tỉnh lại khỏi bài đọc vừa rồi, nhưng bộ đồng phục màu trắng trên người hắn không gió tự bay, vạt áo phía dưới đang chậm rãi tung bay ra sau.
Một cỗ khí tức tương đối khổng lồ từ trên người hắn chậm rãi bay đi.
- Sịt...
Mười mấy vị y sư ngồi gần bục giảng lúc này đều đồng loạt hít một hơi lạnh.
Lúc này mấy vị Thiên y sư tôi nhìn anh, anh nhìn tôi nhẹ nhàng gật đầu.
- Ngôn tùy pháp hành.
Thiên y sư Từ Khải Liễu chậm rãi gật đầu nói.
- Ừm.
Mấy vị thiên y sư một lần nữa gật đầu.
- Người nối nghiệp của Nguyên Bân huynh.
Thiên y sư Từ Khải Liễu lại nhìn thoáng qua, dường như Giang Nguyên đang chậm rãi mở mắt, trong mắt bà tràn đầy vui mừng, chậm rãi nói:
- Tôi cảm thấy rất được an ủi.
- Chào Giang Y sĩ!
- Chào Giang Y sĩ!
Giang Nguyên lặng lẽ đi trên hành lang bước về phía trước, có vài Y sĩ thực tập và Y sĩ kiến tập đi từ phía ngược lại nhìn thấy Giang Nguyên đều lần lượt khách khí và cung kính chào hỏi.
- Xin chào, xin chào.
Giang Nguyên vừa cười gật đầu, vừa tiếp tục chậm rãi đi về phía trước.
Kể ra, giờ Giang Nguyên vẫn còn cảm thấy mơ hồ về ngày hôm qua. Nhớ lại những gì xảy ra tối qua, hắn cũng còn hơi mơ màng.
Giờ hắn vẫn nhớ mang máng, khi hắn đọc đến hai đoạn cuối của Đại y tinh thành, tinh thần cả người dường như rơi vào một cảnh giới kỳ diện không vui không buồn không lo không khổ.
Chỉ có một trái tim từ bi thương xót.
Trong đầu hắn, khi tất cả mọi người cùng đọc Đại y tinh thành, dường như có một thứ gì đó ẩn sâu trong trí óc bị kích động.
Một vài hình ảnh trong ký ức của Tổ sư gia bay lượn trong đầu hắn, sau đó lóe lên. Vô số những hình ảnh về chứng bệnh hiện lên trong đầu hắn, sau đó lại nhanh chóng lấp đầy những tế bào não chưa được mở ra, lấp đầy từng tế bào đó.
Những mảnh ký ức vốn nấp sâu trong đầu hắn này thật sự đã trở thành của hắn, sau đó dung nhập và hòa lẫn nhau.
Trong thời gian ngắn ngủi đọc hai đoạn cuối của Đại y tinh thành, hắn không biết có bao nhiêu đoạn ký ức đã bị mình dung hợp, nhưng hắn biết, ý thức của hắn lúc đó đã bị những ký ức này tấn công nên trở nên hơi mơ hồ.
Có điều miệng hắn vẫn đọc không dừng lại, mãi cho đến khi đọc xong cả đoạn Đại y tinh thành mới dường như thoát khỏi trạng thái kỳ diện này, dần dần tỉnh táo lại.
Chỉ có điều khi hắn tỉnh táo lại hắn đã phát hiện, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm hắn. Có vài người nhìn hắn giống như nhìn thấy một quái thú hung mãnh. Có vài người nhìn hắn như nhìn thấy bảo khố chứa đầy bảo vật, còn có vài người nhìn hắn như một đóa hoa tuyệt đẹp.
Hắn không rõ chuyện gì đã xảy ra, nhưng hắn có thể cảm nhận khí tức năng lượng đang dần tiêu tán quanh người mình nhưng vẫn còn rất khổng lồ. Cánh tay trái của hắn nóng rực như bị phỏng, còn cảm giác đầu đang căng lên, cảm giác thấy quanh cơ thể vô cùng ấm áp.
Đương nhiên, quan trọng nhất là dòng tin tức lóe lên trong đầu hắn: “Tích lũy năng lượng Cửu Vĩ đuôi thứ tư 93%.”
Tất cả những điều này, tất cả những cảm giác này sau khi hắn hít sâu một hơi mới nhanh chóng tan đi.
Giờ hắn vẫn hơi không hiểu rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, rốt cuộc nguyên nhân gì khiến tích lũy năng lượng của mình đột nhiên tăng nhanh đến mức này. Hơn nữa trong đầu mình đột nhiên mọc ra những kinh nghiệm của Tổ sư gia và hấp thụ chúng. Rốt cuộc vì sao lại đột nhiên bộc phát như vậy...
Có điều tất thảy những gì hôm qua, hắn vẫn rành rành trước mắt.
Ánh mắt mấy vị Thiên y sư nhìn mình giống như nhìn thấy một phác ngọc thần kỳ, một cái hộp chứa đầy bí mật, còn ánh mắt Thiên y sư Chu Thế Dương kia nhìn mình như nhìn hộp Pandora.
Hắn không biết mình đã để lộ ra thứ gì, nhưng hắn hiểu rất rõ, hình như đã có gì đó mình không thể nào nắm giữ được nữa.
Có điều, cho dù thế nào, dù thái độ của mấy vị thiên y sư đối với mình có quái dị, nhưng hôm qua mình đã thu hoạch được lớn.
Tất cả những thứ này đều đến từ lúc tiếng chuông gõ lên, mình bắt đầu đọc bài “Đại y tinh thành” này.
“Đại y tinh thành” là một đoạn văn trong quyển thứ nhất “Bị cấp thiên kim yếu phương” của Tôn Tư Mạc đời Đường, chính là một văn hiến cực kỳ quan trọng thảo luận y đức trong số những điển tịch y học Trung Quốc, là đoạn văn tất cả người học y đều phải độc. Nó đại diện cho nguyên tắc và tiêu chuẩn cơ bản của người làm nghề y, có điều hiện nay đã rất ít bác sĩ có thể đọc thuộc được đoạn văn này.
Giang Nguyên ghi nhớ rất rõ đoạn văn này, vì trong tổ huấn Giang gia có một điều, tất cả con cháu Giang gia đều phải đọc thuộc và thực hiện tất cả những gì đoạn văn này nói, và mấy năm nay hắn cũng luôn làm theo đúng huấn giới này.
Trùng hợp là, vốn chỉ định nói những lời lấy lệ, nhưng Giang Nguyên đột nhiên mất tự chủ, tâm linh kích động, đưa tay gõ một tiếng chuông tĩnh tâm, đọc đoạn văn này để bước vào cửa Thiên Y viện...
Cuối cùng việc này đã dẫn đến kết quả hắn không hề dự đoán trước được.
Chương 439: Hồng Vân Đan
Cả đoạn đường, Giang Nguyên chậm rãi đi về phía trước dọc theo hành lang, cả đoạn đường luôn chào hỏi người khác. Giờ hắn đang đến nhà ăn, tìm Liêu Dương để lấy Hồng Vân Quả.
Hiện tại hắn chỉ cách Cửu Vĩ đuôi thứ năm vài điểm năng lượng, sắp mọc được đuôi thứ năm rồi, đồng thời cũng sẽ nhận được kỹ năng mới.
Đương nhiên hắn mong chờ kỹ năng mới này. Vì hiệu quả của mấy kỹ năng đầu tiên tương đối tốt. Kỹ năng mới lần này sẽ là gì, sẽ mạnh như thế nào, đều là những thứ hắn rất tò mò.
Hơn nữa mỗi lần lên một cấp, thực lực của hắn cũng tăng lên rát nhiều. Tuy hiện tại hắn cũng không vội dùng Hồng Vân Quả, nhưng hắn cũng rất muốn nhanh chóng có được Hồng Vân Quả, dù sao đây cũng là lần đầu hắn cầm được một loại vị thuốc thượng phẩm.
Nên biết rằng sâm núi hai trăm năm mươi năm hắn hái được kia, có lẽ cũng chẳng so được với Hồng Vân Quả này. Hơn nữa theo lời La y sư nói, nếu Giang Nguyên có được Hồng Vân Quả, cộng thêm nửa củ sâm núi hai trăm năm mươi tuổi còn lại của Giang Nguyên, chỉ cần thêm vài thứ thuốc khác, ông có thể giúp Giang Nguyên tinh luyện vài viên Hồng Vân Đan.
Hiệu quả của Hồng Vân Đan tốt hơn nhiều so với việc ăn sống nhân sâm của Giang Nguyên, hơn nữa hiệu quả của Hồng Vân Quả và nhân sâm núi hỗ trợ lẫn nhau, cộng thêm vài vị thuốc điều hòa, có thể kích thích tác dụng của thuốc.
Theo cách nói của La y sư, Hồng Vân Đan này có thể nâng hiệu quả của Hồng Vân Quả và nhân sâm núi lên gấp đôi.
Đối với Giang Nguyên mà nói, hiệu quả của Hồng Vân Đan này dĩ nhiên càng tốt hơn, hơn nữa dược hiệu được nâng lên gấp đôi như vậy, giúp Giang Nguyên vốn phải dùng tiết kiệm cũng chỉ dùng được hơn nửa tháng, nhưng giờ đã đủ để hắn sử dụng nửa tháng trở lên, đồng thời loại thuốc này có tác dụng lớn cho việc tu luyện nội khí hơn.
Đối với Giang Nguyên mà nói, tu luyện nội khí đồng nghĩa với nâng cao cấp năng lượng của hắn... Đặc biệt gần đây, Giang Nguyên có thể cảm nhận rõ ràng, mỗi lần thăng cấp, mỗi lần xuất hiện một cái đuôi, nội khí của mình trên căn bản cũng được nâng lên một bậc. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến hơn nửa năm nay thực lực của hắn tăng lên nhanh chóng như vậy.
Đẳng cấp của mình tăng lên trong đó không thể nào phủ nhận tác dụng của những thứ thuốc này, ít nhất nó đã giúp tốc độ tu luyện của mình tăng lên gấp đôi.
Cho nên Giang Nguyên tương đối hứng thú với Hồng Vân Quả này... Hơn nữa không nói gì khác, chỉ dựa vào chuyện trước giờ hắn chưa từng được thấy vị thuốc quý hiếm như vậy đã đủ để hắn tương đối tò mò rồi.
Lúc đi vào nhà ăn, Giang Nguyên liền thấy Liêu Dương đang chờ trong nhà ăn... Liêu Dương vừa thấy hắn bước đến, trên mặt lộ ra chút tia quái dị, có hâm mộ, có đố kỵ... Nhưng hắn không hề nhìn thấy vẻ không vui hay tức giận trên mặt y.
- Giang y sĩ... đây là Hồng Vân Quả của anh...
Liêu Dương đứng dậy.
Liêu Dương vãn phải giữ sự kính trọng bắt buộc dành cho bác sĩ cấp trên. Y dùng hai tay đưa cái hộp cho Giang Nguyên.
Giang Nguyên cười cười, sau đó nhận cái hộp từ tay Liêu Dương, mỉm cười gật đầu, nói:
- Cảm ơn...
Nói xong, Giang Nguyên cũng không ở lại lâu, sau khi cười cười hắn liền xoay người rời đi. Giờ thời gian của hắn có thể nói là tương đối quý giá. Giờ Tàng thư viện của Thiên Y viện đã mở quyền hạn Y sĩ tam phẩm cho hắn. Việc hắn phải làm mỗi ngày bây giờ là ngồi trước máy tính, siêng năng học hỏi và làm quen với những tư liệu liên quan đến Thiên Y viện.
Liêu Dương nhìn bóng lưng Giang Nguyên rời khỏi nhà ăn nhẹ nhàng thở hắt ra, lúc này trong mắt mới lộ ra một tia bất đắc dĩ.
Mấy Y sĩ thực tập trẻ sau lưng y lúc này mới bước đến, trong đó một người nhìn Liêu Dương, nói:
- Anh Dương, thằng nhãi này chẳng qua chỉ là một Y sĩ tam phẩm, anh không cần phải khách khí với hắn như vậy...
- Hừ... Cậu thì biết cái quái gì...
Liêu Dương thấy thanh niên kia bất mãn thay mình liền hừ một tiếng, sau đó nói:
- Các cậu sau này nhớ kỹ, không có việc gì thì đừng có mà đi chọc Giang Nguyên này... Nếu không tôi bảo vệ không nỗi các cậu đâu, rõ chưa?
- Hả... Tại sao? Anh Dương... Có Liêu Thiên y sư, ai mà không phải nể mặt anh nửa phần chứ?
Mấy thanh niên này nghe vậy đều sửng sốt. Bọn họ dựa vào thể diện của Liêu Dương, ở Thiên Y viện, tuy không thể tung hoành ngang dọc nhưng cũng chẳng ai dám trêu chọc họ.
Liêu Dương lại khẽ hừ một tiếng, sau đó nhìn xung quanh. Sau khi y xác nhận không có người mới thấp giọng nói:
- Các cậu biết Thiên y sư Nguyên Bân hai mươi năm trước không?
Mấy thanh niên liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó cùng gật đầu. Chuyện Thiên y sư Nguyên Bân mất tích chính là sự kiện lớn nhất xảy ra ở Thiên Y viện trong mấy chục năm nay. Tuy chuyện này không được truyền ra, nhưng mọi người đều lớn lên ở Thiên Y viện từ nhỏ đến lớn, một số người tuổi hơi lớn một chút thậm chí còn mơ hồ nhớ được tình hình Thiên Y viện lúc đó.
Lúc đó cả viện từ trên xuống dưới, tất cả những y sư và y sĩ tuần du bên ngoài đều được triệu hồi, và đã khởi động cảnh báo cấp A. Gần một trăm y sư trở lên đã được cử đi khắp nơi, trong Thiên Y viện ngoại trừ một số người bắt buộc phải giữ lại để giới bị cho Thiên Y viện, hầu hết các cao thủ đều được cử đi.
Cả sự kiện này đã kéo dài trong ba năm. Trong ba năm này, Thiên Y viện đã đóng cửa, vô số người đến Thiên Y viện xin chữa trị đều bị từ chối, còn tất cả cao thủ và gần trăm y sư được phái đi cuối cùng đều trở về tay không.
Sau đó, Thiên Y viện lại một lần nửa mở cửa, nhưng trên dưới Thiên Y viện không ai còn nhắc đến chuyện này nữa.
Lúc này mọi người vừa nghe đến tên Thiên y sư Nguyên Bân liền kinh ngạc, sau đó cũng căng thẳng nhìn về phía Liêu Dương. Họ không biết chuyện này vì sao lại liên quan đến Thiên y sư Nguyên Bân. Nên biết có thể dính đến Thiên y sư, cho dù là Thiên y sư này còn hay không còn thì đều không phải chuyện nhỏ.
- Năm đó Thiên y sư Nguyên Bân vì một chuyện cực kỳ quan trọng của Thiên Y viện nên mới mất tích... Cho nên mấy năm nay tuy ngoài mặt Thiên Y viện không tìm kiếm tung tích Thiên y sư Nguyên Bân nữa, nhưng vẫn còn âm thầm tiếp tục...
Nghe Liêu Dương nói vậy, lúc này tất cả mọi người vẫn còn mơ hồ, chẳng biết chuyện này thì liên quan gì đến Giang Nguyên.... Liêu Dương nhìn thấy vẻ mơ hồ của mọi người thì không khỏi lạnh giọng hừ một tiếng nói:
- Giang Nguyên này là hậu nhân của Thiên y sư Nguyên Bân... Mấy năm nay hắn bị thất lạc bên ngoài, nếu không vì sao Y sư La Thiên Minh lại phải hao khí sức lực kéo hắn trở về viện như vậy... Vì sao ông nội tôi và Thiên y sư Thiên y sư Lưu Mộc Dương lại có thể đồng ý đề xuất một chuyện như thế này vào Khai niên hội...
Mọi người nghe Liêu Dương nói vậy mới bừng tỉnh, hóa ra Giang Nguyên lại có lai lịch như vậy. Chẳng trách một việc mấy chục năm nay hiếm khi xảy ra lại được phá lệ như vậy.
Liêu Dương nhìn vẻ mặt đã hiểu ra của mọi người thì khinh thường cười lạnh một tiếng, sau đó nói:
- Các cậu tưởng rằng chuyện này đơn giản như vậy sao? Nếu đơn giản như vậy thì tôi đã không phải kiêng kỵ hắn đến thế...
- A? Còn gì nữa vậy? Anh Dương nói nhanh đi...
Mấy thanh niên này nhìn nhau, vội vàng hỏi.
- Tối ngày hôm qua, lúc mọi người đọc Đại y tinh thành, thằng nhãi Giang Nguyên này đã đánh bậy đánh bạ tiến nhập cảnh giới “Ngôn tùy pháp hành”...
Lúc nói đến chuyện này, giọng Liêu Dương không khỏi đè thấp xuống.
- Ngôn tùy pháp hành?
Mấy người đồng loạt kinh ngạc kêu lên, sau khi nhìn nhau vài lần, lúc này mới lộ ra vẻ kinh hãi, nói:
- Anh Dương... sao có thể? Cảnh giới này... không phải chỉ mấy vị Thiên y sư mới có thể bước vào sao?
- Ông nội tôi nói, có thể giả được à? Lúc đó mấy vậy thiên y sư đều thừa nhận như vậy...
Liêu Dương hừ giọng nói:
- Lúc đó sau khi chúng ta ngồi ở sau cho nên không cảm nhận được khí tức đó, nhưng mấy vị y sư ngồi trước đều có thể nhìn thấy rõ ràng... Hơn nữa nghe nói vì chuyện này, sau đó mấy vị Thiên y sư và Y sư nhất phẩm còn cố ý họp mặt... Nghe nói Viện trưởng từ có nói một câu Thiên y sư Nguyên Bân có người kế nghiệp rồi...
- Thật sự là Ngôn tùy pháp hành...
Mấy Y sĩ thực tập thanh niên này sắc mặt khẽ biến đổi. Nếu các Thiên y sư đã nói vậy thì chắc chắn không sai rồi, chỉ thật sự đối diện với Ngôn tùy pháp hành các y sĩ trẻ mới thật sự nghiêm túc. Họ không hiểu một người trẻ nha vậy sao lại xuất hiện Ngôn tùy pháp hành. Nó đại diện cho điều gì họ đều rõ. Chỉ có Thiên y sư mới xuất hiện Ngôn tùy pháp hành này. Nếu nó đã xuất hiện trên người của một người cùng lứa với họ, vậy thì người cùng lứa này sẽ được các Thiên y sư chú ý đến mức nào chứ.
Chả trách Liêu Dương thân là cháu ruột của Thiên y sư Liêu Long Căn cũng phải kiêng kỵ Giang Nguyên như vậy... Giang Nguyên cầm Hồng Vân Quả mới có được cùng với nửa củ sâm núi cẩn thận giao cho La y sư.
Thấy Giang Nguyên đưa Hồng Vân Quả đến, còn cả hơn nửa củ sâm núi còn lại tới, La y sư không quan tâm đến Hồng Vân Quả, nhưng lại khá hứng thú với sơn núi hai trăm năm mươi tuổi của Giang Nguyên.
- Chậc chậc... Thứ này thật sự khá hiếm thấy...
La y sư hơi có chút tò mò nhìn Giang Nguyên nói.
Đầu tiên Giang Nguyên không nghĩ La y sư sẽ hứng thú với củ sâm núi không nguyên vẹn này của mình, nhưng nghĩ lại, chuyện này cũng không có gì quá bất ngờ. Hồng Vân Quả là thứ Thiên Y viện có thể trồng được, hàng năm đều có sản lượng nhất định.
Nhưng sâm núi hai trăm năm mươi tuổi này, có lẽ Thiên Y viện cũng có vùng trồng trọt dã sinh, nhưng cũng chưa đã có rất nhiều, cứ đào củ nào thì sẽ ít đi củ đó... Vậy tính ra, có thể là nó còn có giá cao hơn Hồng Vân Quả.
Giang Nguyên lập tức mỉm cười, sau đó nói:
- Đợt trước trong lúc con đi hái thuốc, số khá may mắn, vừa hay đụng được nó...
- Vừa hay đụng được...
La y sư không nghi ngờ hắn chỉ nhẹ nhàng lắc đầu cảm thán một tiếng, dù sao mấy thứ này không phải muốn có là có, ngoại trừ dựa vào may mắn, thật sự vẫn phải dựa vào may mắn.
- Được rồi... vậy ta giúp con tinh luyện một chút... Có hai thuốc chính thế này, những loại thuốc phụ khác trên cơ bản không nhiều tiền lắm... Ta giúp con tìm đủ là được...
La y sư mỉm cười nói:
- Sau này, con phải tự cố gắng kiếm điểm, có được ít dược liệu thượng phẩm mà có tiền cũng không thể mua được, chỉ có thể dùng điểm để đổi... Cho nên sau ba tháng này, phải thật sự cố gắng...
Chương 440: Hệ thống điểm
- Điểm?
Giang Nguyên ngẩn người, sau đó ngạc nhiên nói:
- Làm nhiệm vụ để kiếm điểm ạ?
- Đúng... là làm nhiệm vụ kiếm điểm...
La y sư nghe thấy Giang Nguyên cũng biết chuyện này liền mỉm cười nói:
- Mỗi năm Thiên Y viện đều sẽ có rất nhiều nhiệm vụ. Sau khi con hoàn thành được nhiệm vụ sẽ nhận được điểm phong phú, cho nên nếu con muốn lấy được nhiều tài nguyên ở Thiên Y viện, vậy thì con phải nỗ lực kiếm điểm, có điều ta cảm thấy có lẽ chuyện này đối với con cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn...
- Vâng...
Giang Nguyên cười gật đầu, quả thật đối với hắn nói, đây không phải chuyện gì khó khăn, hắn rất tin vào điều này.
- Ừm... Những quy định và điều lệ liên quan về con tự nghiên cứu đi... Cách thu hoạch điểm cũng nhiều lắm, chỉ cần con có đủ năng lực, tích điểm chẳng phải chuyện gì quá khó khăn...
La y sư nhẹ nhàng cười cười, nhìn Giang Nguyên đột nhiên trong mắt lóe lên một tia cảm thán, ông chần chừ một chút lại nói:
- Giang Nguyên, cố gắng cho tốt nhé!
Giang Nguyên nghe thấy trong giọng nói của La y sư dường như có chút cảm thán thì hơi sửng ra, sau đó nhìn La y sư trong mắt lóe lên tia nghi hoặc.
Lúc này La y sư lại thở dài, sau đó nhìn về phía Giang Nguyên nói:
- Giang Nguyên... Con có biết vì sao, con có biết ta là người đứng đầu trong Y sư nhất phẩm đã lâu nhưng mãi vẫn chưa thể thăng lên Thiên y sư không?
- Á?
Giang Nguyên sửng sờ nhìn La y sư, sau đó chờ ông nói tiếp.
La y sư cười khổ một tiếng, sau đó nói:
- Năng lực và kỹ thuật của ta đã đủ để thăng lên Thiên y sư rồi, nhưng về mặt tu luyện nội khí, tư chất của ta có hạn, vẫn luôn bị nhốt ở Địa giai tầng 3, không thể nào đột phá được...
- Địa giai tầng 3...
Giang Nguyên hơi ngẩn ra. Hắn thật sự không hiểu cái Địa giai tầng 3 này rốt cuộc cao chừng nào... Nhưng nghe thì có vẻ cũng không phải cao lắm. Ít nhất hắn cũng thấy thực lực của La y sư thực sự không cao.
Nhưng cái Địa giai tầng 3 này rốt cuộc tính thế nào, trong lòng Giang Nguyên rất mơ hồ. Vốn hắn còn định hỏi tiếp, có điều nhìn thấy hình như bây giờ La y sư hơi buồn bã, cho nên hắn không định cắt ngang lời La y sư, chỉ nhẫn nại chờ La y sư nói tiếp.
- Với năng lực kỹ thuật của ta, hai lần tấn cấp trước đã đủ để tấn chức Thiên y sư rồi, nhưng Thiên Y viện có yêu cầu nội khí của Thiên y sư phải là Thiên giai tầng 3... Với tư chất của ta đã bị nhốt ở Địa giai tầng 3 hơn hai mươi năm rồi, nhưng căn bản không có chút cơ hội nào để tiến lên, cho nên... đây chính là tiếc nuối cả đời của ta...
Lúc La y sư nhìn Giang Nguyên, trong mắt đầy vẻ mong chờ, sau đó nói:
- Mặc dù ta không thể làm Thiên y sư được. Nhưng con xuất hiện, ta tin, trong tay ta, với năng lực và tư chất của con, chắc chắn trong vòng hai mươi năm sẽ có thể tấn chức Thiên y sư.
- Thầy La, thầy tự tin vào con như vậy sao? Hai mươi năm là có thể sao?
Nhìn vẻ tin tưởng chắc chắn của La y sư, Giang Nguyên ngạc nhiên nói.
La y sư mỉm cười gật đầu nói:
- Đương nhiên... Con đã bước đầu bước vào cảnh giới Ngôn tùy pháp hành. Cho nên ta tin, với năng lực của con chắc chắn trong vòng năm năm có thể bước vào Thiên giai tầng 3...
- Với năng lực và kỹ thuật hiện nay của con, chỉ cần cố gắng. Hơn nữa ta sẽ toàn lực dạy dỗ và bồi dưỡng, có lẽ sẽ có chút gian khổ ... nhưng ta tin với năng lực của con, hai mươi năm chắc chắn không vấn đề gì...
La y sư tin tưởng chắc chắn nhìn Giang Nguyên, trầm giọng nói.
- Ngôn tùy pháp hành?
Giang Nguyên có chút sửng sốt. Sau đó nhớ tới lúc mình đọc Đại y tinh thành ngày hôm qua đã xảy ra vài biến hóa. Lúc này hắn bất giác hiểu ra, hóa ra trạng thái này được gọi như thế...
Giang Nguyên nhìn thấy vẻ mặt chân thành của La y sư, hắn cảm thấy lần này La y sư thật sự rất dụng tâm với mình. Hắn lập tức nghiêm túc gật đầu, sau đó trầm giọng nói:
- Xin thầy yên tâm, con chắc chắn sẽ không để người mất mặt!
- Uh... cố gắng cho tốt, thầy trò chúng ta liên thủ tạo ra kỷ lục hàng đầu của Thiên Y viện!
La y sư đưa tay ra vỗ vai Giang Nguyên, nhìn vào mắt Giang Nguyên, nói:
- Với tư chất của con, các vị Thiên y sư cũng sẽ mở rộng cửa cho con. Tuy sẽ không có ủng hộ vật chất đặc biệt gì, nhưng những phương diện khác con không cần lo lắng. Dù sao con cũng được coi là hậu bối của Thiên y sư Nguyên Bân. Các vị Thiên y sư cũng sẽ chiếu cố con...
- Vâng...
Trong lòng hắn đại khái cũng biết vị Thiên y sư Nguyên Bân này là thầy của cha mẹ mình. Giang Nguyên chậm rãi gật đầu.
Từ sau khi Giang Nguyên chính thức có cấp bậc Y sĩ tam phẩm ở Thiên Y viện, giờ hắn đã có nơi ở chính thức của riêng mình ở Thiên Y viện. Mặc dù nơi này không lớn lắm, nhưng cũng có hai phòng một sảnh, một phòng ngủ một thư phòng...
Hơn nữa trong hai phòng một sảnh này trên cơ bản đã có đủ nội thất, ngay cả chăn gối đều đã được chuẩn bị sẵn, vô cùng thuận tiện. Giang Nguyên rất an tâm ở lại đây. Mỗi ngày hắn sẽ vào thư phòng mở máy tính, nhập tài khoản quyền hạn của hắn, có thể vào được thư viện của Thiên Y viện, bắt đầu học và đọc những tư liệu mới.
Thật ra Giang Nguyên cũng không vội vàng học những thứ này, mà hắn tìm hiểu tình hình khái quát và cơ bản của Thiên Y viện trước, đồng thời cũng tìm hiểu về hệ thống điểm của Thiên Y viện.
Sau khi Giang Nguyên xem xong hệ thống này, trong mắt hắn lộ ra tia vui mừng lẫn sợ hãi. Hóa ra tác dụng của điểm tương đối lớn, có điểm, anh có thể nhận được những dược liệu quý giá của Thiên Y viện, còn cả dùng điểm để đổi vài tư liệu cơ mật của Thiên Y viện, thậm chí còn có thể nhận được những dược phẩm đặc biệt nâng cao nội khí.
Thậm chí, có thể dùng một số điểm lớn để yêu cầu Thiên Y viện giúp đỡ đặc biệt...
Điểm có thể nhận được qua nhiệm vụ, cách tân kỹ thuật, phát hiện loại thuốc mới... Có rất nhiều cách và phương thức để nhận điểm...
Mỗi tháng Thiên Y viện đều có rất nhiều nhiệm vụ được công bố, ngoại trừ một vài nhiệm vụ mà mỗi thành viên buộc phải hoàn thành, còn lại, chỉ cần anh có thời gian, có cách, đều có thể nhận các loại nhiệm vụ để nhận điểm...
Phần thưởng điểm của phương diện cách tân kỹ thuật và điểm nhiệm vụ có khác biệt rất lớn. Anh hoàn thành một nhiệm vụ, có thể chỉ có mười điểm, nhưng phương diện cách tân kỹ thuật, phần thưởng điểm vô cùng kinh khủng, từ một trăm đến hàng vạn điểm...
Còn về vấn đề phát hiện dược vật mới, điểm cũng không thấp, thông thường cũng được trên trăm điểm, thậm chí vài ngàn...
Đồng thời, ngoài những việc này ra, vài cống hiến đặc biệt cũng có điểm. Phương diện này thì có ít có nhiều, ít thì vài chục, nhiều thì trên cả vạn điểm...
Thấy vậy, Giang Nguyên không khỏi mỉm cười. Phương diện cách tân kỹ thuật có lẽ mình có cơ hội thử một lần. Dựa theo cách nói trên, coi như mình đã hoàn thành một cách tân nhỏ, cũng sẽ có được một số điểm lớn.