Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 452: CHƯƠNG 452: TRƯỜNG ĐAO TRẬN

Sắc mặt Tề Lãng liền âm u trở lại. Sắc mặt của các lão đồng chí cũng trầm xuống. Mọi người đều biết, khi Tề Nhạc Minh nói ra những lời này, cục diện hài hòa khó khăn lắm mới có được trong nháy mắt bị quét sạch.

Các lão đồng chí tức giận nhìn Tề Nhạc Minh. Thằng ranh đáng chết này chẳng lẽ không nhìn rõ sao, bọn họ khó khăn lắm mới tìm được một cái cớ xuống đài cho Tề gia, tại sao y một chút cũng không hiểu chuyện vậy? Vì một người phụ nữ mà không để ý đến an nguy của gia tộc?

Chúng tân khách cũng nhìn nhau, thầm nghĩ: Bây giờ thì tốt rồi. Xem Tề Lãng ông làm sao mà giải quyết?

Tề Lãng hít sâu hai hơi, bình phục lại tinh thần, biết lúc này đã không còn đường lui, lập tức nghiến răng nghiến lợi nhìn con trai của mình, nhưng bây giờ dạy cho nó bài học đã không còn kịp nữa rồi.

Đã đến nước này, phóng lao đành phải theo lao thôi. Vì thể diện của Tề gia, hiển nhiên cũng không thể để việc này cứ như vậy mà trôi qua, lập tức nhìn mọi người, chắp tay nói:

- Các vị trưởng giả nói rất có lý, Tuyên Tử Nguyệt cũng là con dâu chưa qua cửa của Tề gia, Tề Lãng tôi cũng không cần bận tâm nhiều. Tuy nhiên hôm nay, việc này không phải cứ như vậy mà xong được.

Tề Lãng vừa nói ra, mọi người liếc mắt nhìn nhau, âm thầm thở dài, biết Tề Lãng đã bị ép đến góc tường không cách nào quay đầu lại. Nhưng trong giọng nói của Tề Lãng vẫn còn chừa lại một đường sống, chỉ hy vọng tình huống không đến mức không thể vãn hồi.

Nghe Tề Lãng nói, Giang Nguyên thở hắt ra, biết hôm nay không đánh không được, trong lòng cười khổ một tiếng.

Xoạt!

Mọi người chỉ nghe được một thanh âm thanh thúy vang lên, đưa mắt nhìn lại, liền nhìn thấy Giang Nguyên đã rút trường đao ra khỏi vỏ, thân đao ánh lên quầng sáng trong tay hắn.

- Muốn chiến thì chiến thôi.

Giang Nguyên cầm trường đao dài nửa thước, chỉ thẳng vào Tề Nhạc Minh:

- Tề Nhạc Minh, có gan thì ra đây đánh một trận.

- Ơ!

Tề Nhạc Minh đang tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhìn thấy thanh đao tỏa ra hàn ý lạnh như băng chỉ thẳng vào mình, sắc mặt liền cứng đờ.

Ngày trước, có lẽ y còn dám ứng chiến. Nhưng sau cái lần ám sát hụt Giang Nguyên ở Bắc Kinh, nhìn Giang Nguyên đại sát bốn phía đã bị hù mất mật, bây giờ nào dám ứng chiến?

Nhìn sắc mặt chợt biến thành màu đen của Tề Nhạc Minh, nhưng lại không dám ứng chiến, các tân khách đều cười lạnh trong lòng.

Tên tiểu tử Tề gia này quả nhiên chỉ giỏi mạnh miệng. Người ta yêu cầu khiêu chiến cũng không dám ứng chiến.

Tề Lãng nhìn thấy cảnh tượng như vậy, sắc mặt cũng biến thành màu đen. Ông tất nhiên biết được con của mình tuyệt đối không phải là đối thủ của Giang Nguyên. Nếu ứng chiến, chỉ sợ sẽ xảy ra vấn đề lớn. Mặc dù cũng không chịu được sự thua kém, nhưng ông không dám cho con trai của mình đi mạo hiểm.

Sắc mặt trầm xuống, tức giận quát:

- Giang Nguyên, nể mặt các vị trưởng bối ở đây và Thiên Y Viện, sẽ không lấy mạng của cậu.

- Nhưng nếu hôm nay cậu muốn mang Tuyên Tử Nguyệt đi, cậu nhất định phải thông qua Trường Đao trận. Nếu cậu qua được, Tề gia sẽ cho các người bình yên rời đi. Nếu cậu không dám, Tề gia tôi xem như nể mặt Thiên Y Viện. Bây giờ cậu rời đi, Tề gia cũng không so đo với đứa hậu bối như cậu.

Tề Lãng nói xong, những người có mặt đều kinh ngạc, dường như không nghĩ đến Tề Lãng lại xuất ra chiêu này. Nhưng nhìn vẻ mặt của Tề Lãng, thấy Tề Lãng cũng không phải nói đùa, liền nhất tề nhìn Giang Nguyên, gương mặt hiện lên sự cổ quái.

- Trường Đao trận?

Giang Nguyên cũng có chút sửng sốt. Hắn không biết Trường Đao trận là gì, nhưng nhìn sắc mặt mọi người, dường như cũng không đơn giản.

Tuyên Tử Nguyệt biến sắc, nhìn Giang Nguyên, lắc đầu nói:

- Giang Nguyên, không được đâu.

Thấy Giang Nguyên dường như không biết Trường Đao trận là gì, Tề Lãng lạnh lùng nói:

- Trường Đao trận do mười tám cao thủ Tề gia chúng tôi tạo thành. Nếu cậu có thể bình yên rời khỏi trận, các người có thể rời đi. Nếu không, hôm nay cậu đừng hòng có suy nghĩ khác.

- Được.

Nghe Tề Lãng nói, Giang Nguyên đại khái hiểu được chuyện gì xảy ra, lập tức cũng không hỏi nhiều, trực tiếp gật đầu.

Thấy Giang Nguyên đã có dũng khí ứng chiến, Tề Lãng yên lặng nhìn thẳng vào mắt Giang Nguyên:

- Được, nếu cậu đã đồng ý, tôi sẽ cho người khởi trận.

- Đừng mà, Giang Nguyên, nếu anh xông lên…

Tuyên Tử Nguyệt khẩn trương vô cùng, kéo Giang Nguyên lại nói.

Giang Nguyên mỉm cười, dùng tay xoa đầu Tuyên Tử Nguyệt, cười nói:

- Yên tâm đi. Hãy tin tưởng anh, nhất định sẽ không có vấn đề.

- Nhưng…

Tuyên Tử Nguyệt vẫn khẩn trương như cũ, lắc đầu nói.

Nhìn biểu hiện lo lắng của Tuyên Tử Nguyệt, Giang Nguyên thấp giọng cười nói:

- Không cần lo lắng. Em phải tin anh chứ? Nếu không, hôm nay chúng ta sẽ không rời đi được.

Nghe Giang Nguyên nói, rồi lại nhìn nụ cười tự tin của hắn, Tuyên Tử Nguyệt cắn răng nói:

- Được. Nếu như không ổn thì phải mau rời đi.

- Ừm, yên tâm đi, anh biết chừng mực mà.

Giang Nguyên gật đầu, sau đó chờ Tề gia bày trận.

Nhìn thấy Giang Nguyên đã đồng ý, tất cả quan khách đều lộ vẻ bất đắc dĩ. Tề gia đã cưỡi lên lưng hổ không xuống được. Giang Nguyên cũng không chịu thua. Nhưng rồi cũng chỉ có một con đường này thôi. Nếu không đồng ý, Giang Nguyên muốn dẫn Tuyên Tử Nguyệt đi là không thể nào.

Tề gia muốn bảo vệ mặt mũi nên xuất ra Trường Đao trận. Đây cũng là biện pháp duy nhất, nhưng người bình thường làm sao có thể xông qua được Trường Đao trận? Thập bát Trường Đao trận có tiếng là khó xông. Nếu Tề gia tìm đến mười tám cao thủ, Giang Nguyên muốn qua khó càng thêm khó.

Lúc này mọi người nhịn không được nhất tề khen Tề Lãng hảo thủ đoạn.

Giang Nguyên xông qua được, để cho Giang Nguyên dẫn người đi. Còn qua không được, đến lúc đó Giang Nguyên cũng không còn lực để hoàn thủ, không thể mang Tuyên Tử Nguyệt đi được nữa. Mặt mũi của Tề gia được bảo vệ, lại còn nể mặt được Thiên Y Viện.

Tề Lãng an bài như thế nào, Giang Nguyên xem như đã leo lên lưng cọp.

Hai vợ chồng Tuyên gia đứng cách đó không xa, liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt hiện lên sự lo lắng.

Chương 453: Đội hạng hai

- Bác sĩ Giang, việc này không thể cậy mạnh. Nếu cao thủ Tề gia ra hết, cậu nhất định sẽ không qua được.

Người đàn ông trung niên, thủ lĩnh của bốn cao thủ mặc đồ đen bên cạnh Giang Nguyên tiến đến bên tai hắn, thấp giọng nói:

- Tuy nói Tề Lãng không có dũng khí hạ tử thủ, nhưng nếu Thập Bát Trường Đao trận này được lập thành trận pháp chân chính, đến lúc đó, không cẩn thận sẽ gặp nguy hiểm ngay.

Nghe người đàn ông trung niên nói, Giang Nguyên chậm rãi gật đầu. Hắn không phải quá lo lắng về chuyện này. Nếu như hắn tiếp không nổi, nửa đường xuất trận đối với hắn cũng không khó. Nhưng tình huống bây giờ, hắn nhất định phải qua trận. Nếu không, hắn sẽ không mang Tuyên Tử Nguyệt đi được.

Hắn chưa từng nghĩ đến chỉ dựa vào bốn cao thủ mang đến từ Thiên Y Viện là có thể mang Tuyên Tử Nguyệt rời đi. Hắn chỉ dựa vào Thiên Y Viện làm hậu thuẫn cho hắn. Nếu không có Thiên Y Viện, chỉ sợ cao thủ Tề gia đã sớm đánh chết hắn rồi.

Nói xong, người đàn ông trung niên lui về phía sau Giang Nguyên, lẳng lặng chờ Tề gia khởi trận. Ông muốn xác nhận, nếu đối phương phái ra cao thủ Địa giai tầng một tầng hai, ông nhất định phải khuyên can Giang Nguyên. Bởi vì, nếu người qua trận không phải cấp bậc Thiên giai trở lên, căn bản không có khả năng thông qua. Nếu cứ cưỡng ép thông qua, chết là không thể nghi ngờ.

Tân khách có mặt rất nhiều nhưng không khí hoàn toàn yên tĩnh. Tất cả mọi người đều chờ xem Tề Lãng sẽ sắp xếp Trường Đao trận như thế nào.

Nhưng trong lòng tất cả đều biết rõ, Trường Đao trận của Tề gia lúc này chỉ sợ không đơn giản.

- Làm sao bây giờ? Lần này Tề Lãng chơi lớn rồi.

Tuyên phu nhân nói. Vì mặt mũi Tề gia, Tề Lãng tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua cho Giang Nguyên. Cho dù không dám giết Giang Nguyên, nhưng nhất định sẽ giữ Tuyên Tử Nguyệt lại.

Sắc mặt Tuyên Năng cũng trở nên âm trầm. Nghe vợ nói, cũng chỉ có thể lắc đầu:

- Đã đến nước này thì không còn cách nào nữa, chỉ nhìn xem Giang Nguyên có thể chống đỡ được hay không.

Tuyên phu nhân cau mày nhìn con gái đang lo lắng đứng đằng sau Giang Nguyên, đột nhiên hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói:

- Mặc kệ thế nào, nếu Giang Nguyên không qua được, tôi nhất định sẽ mang Tử Nguyệt đi.

Tuyên Năng quay đầu nhìn vẻ mặt kiên định của vợ mình, im lặng một lúc rồi thở dài không nói.

Nhưng các vị trưởng bối Tuyên gia mơ hồ nghe được lời nói của hai vợ chồng, tất cả nhìn nhau, sắc mặt có chút khó coi.

Bọn họ biết rất rõ tính cách của gia chủ và gia chủ phu nhân. Gia chủ có lẽ còn bận tâm đến lợi ích của gia tộc nhưng gia chủ phu nhân thì không. Đã nói thì sẽ làm. Nếu Giang Nguyên không qua được trận, Tề gia làm khó Giang Nguyên và Tuyên Tử Nguyệt, gia chủ phu nhân nhất định sẽ ra tay.

Nếu gia chủ phu nhân đã ra tay, mặc dù gia chủ vừa rồi tuyên bố Tuyên Tử Nguyệt không còn là người của Tuyên gia, nhưng đến khi đó, cũng sẽ không bàng quang đứng nhìn.

Cả nhà gia chủ đều nhảy xuống nước, đến lúc đó sẽ hoàn toàn trở mặt với Tề gia.

Nghĩ đến đây, các vị trưởng bối đều cau mày, cân nhắc xem nếu tình huống như vậy xuất hiện, có nên ngăn cản gia chủ và gia chủ phu nhân hay không? Nhưng có thể ngăn cản được sao?

Hai mắt Tề Nhạc Minh đỏ bừng, khiến cho người của Tề gia nhìn thấy đều vội vàng tránh xa, không dám đụng chạm.

- Cha, để cho nhóm người Bân thúc lên đi. Nhất định phải giữ lại tên Giang Nguyên này, để cho nó biết Tề gia của chúng ta không phải dễ chọc.

Tề Nhạc Minh nghiến răng nói.

Nhưng Tề đại thiếu còn chưa chờ được câu trả lời đã ăn một bạt tai.

Bốp! Nghe thanh âm giòn vang vang lên, còn có cảm giác nóng rát truyền đến, Tề Nhạc Minh không tin nổi nhìn cha của mình. Sau khi sờ lên trên mặt, y mới xác định được người cha luôn yêu thương y nhất đã đánh y.

- Câm miệng.

Tề Lãng hận rèn sắt không thành thép, trừng mắt nhìn con trai một cái, sau đó chậm rãi bước vào bên trong.

Tề Nhạc Minh đứng bên ngoài, tay ôm mặt lắng nghe tiếng động bên trong.

- Lý Minh, Tề Giang, các người dẫn người lên đi. Nhớ, có thể đánh bị thương, nhưng đừng đánh chết, hiểu chưa?

- Bẩm gia chủ, chúng tôi đã rõ.

Nghe được giọng nói bên trong, sắc mặt Tề Nhạc Minh đỏ bừng, hơi thở bắt đầu dồn dập.

Y biết rất rõ thực lực của Lý Minh và Tề Giang. Mặc dù đều là Địa giai tầng một, nhưng khi bọn họ gánh Trường Đao trận, Địa giai tầng hai chiếm một nửa. Còn lại tám cao thủ là Địa giai tầng ba. Nhưng Tề gia bố trí Trường Đao trận này không phải là đội ngũ mạnh nhất.

Mặc dù chỉ là đội ngũ hạng hai, nhưng cũng đủ cho Giang Nguyên ăn thiệt. Tuy nhiên, nghe thấy cha dặn dò không được giết Giang Nguyên, trong lòng Tề Nhạc Minh hận đến nghiến răng nghiến lợi. Nhưng y cũng hiểu nguyên nhân cha không thể giết đối phương. Tiểu tử này là người của Thiên Y Viện, thật sự khiến cho người ta có chút kiêng kỵ. Cho nên phụ thân mới quyết định như thế.

Mặc dù rất tức giận, nhưng Tề Nhạc Minh vẫn không mất đi lý trí, hít sâu hai hơi liền quay đầu rời đi. Chỉ cần có thể giữ Tuyên Tử Nguyệt lại, sau này sẽ tìm cơ hội tính sổ món nợ này.

Đối phương là bác sĩ của Thiên Y Viện, Tề gia không dám giết chết, nhưng sau này có cơ hội, nhất định sẽ không bỏ qua.

Nhìn một hàng ngũ bước ra từ bên trong, Tuyên Năng chớp mắt, sắc mặt dần trở nên âm trầm. Là thông gia của Tề gia, ông hiển nhiên có thể nhìn ra được, mặc dù Tề gia không phái ra đội ngũ mạnh nhất, nhưng thực lực của những người này cũng cực kỳ kinh người. Với thực lực của Giang Nguyên, muốn xông qua chỉ sợ rất khó.

Sắc mặt Tuyên phu nhân cũng không dễ coi. Nhưng lúc này, bà chỉ có thể nắm chặt tay. Vạn nhất mọi chuyện không thể vãn hồi, bà sẽ nhảy ra ngoài.

- Bác sĩ Giang, nếu không được thì đừng xông tới. Nếu cứ cứng đầu xông tới, nhất định sẽ gặp họa.

Người đàn ông trung niên đứng đằng sau Giang Nguyên nhìn thấy trận thế, mặc dù thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt lại lạnh hơn vài phần. Ông biết, cho dù với trận thế này, bác sĩ Giang chỉ sợ cũng không qua được. Cho nên vẫn thấp giọng nói:

- Một khi Trường Đao trận bắt đầu, chưa đến bước cuối cùng, ngàn vạn lần không được dùng thân qua ải.

Chương 454: Đại chiến bắt đầu

Có không ít người muốn Giang Nguyên chết ở đây, nhưng số người không muốn Giang Nguyên chết lại càng nhiều hơn.

Cho nên, mặc kệ muốn hay không muốn Giang Nguyên chết, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm mười tám vị cao thủ Tề gia đang cầm đao xếp thành hai hàng trên bãi đất trống đằng trước.

Trường Đao trận là trận pháp được truyền từ thời xưa đến nay, trải qua mấy trăm năm lịch sử, nhưng cơ hội xuất hiện lại không nhiều.

Vì Trường Đao trận không phải là dùng để đối địch mà là dùng để đón khách. Đương nhiên là nghênh đón khách không có thiện ý. Có những lúc và có những người không biết nói đạo lý, nhưng lại không thể giết chết. Đối với những vị khách như vậy, các gia các phái sẽ dùng Trường Đao trận để ứng phó.

Bọn họ sẽ không tránh khỏi đứng thẳng lưng, chống nạnh la hét nói người nào đó hôm nay nếu qua được Trường Đao trận thì xem như bỏ qua, còn không qua được thì chết ở chỗ này….

Hiện tại Giang Nguyên gặp chính là cảnh tượng như vậy.

Đương nhiên, trong lòng Tề Lãng đang không ngừng nguyền rủa Giang Nguyên trên đường về sẽ bị xe đụng, ăn thức ăn không cẩn thận bị nghẹn chết, hoặc lúc đi toilet sẽ bị rơi vào bồn cầu.

Nhưng hôm nay làm trò trước mặt nhiều người như vậy, ông cũng không muốn Giang Nguyên chết ở chỗ này, chỉ muốn đối phó Giang Nguyên, sau đó thuận lợi giữ Tuyên Tử Nguyệt ở lại, lấy lại mặt mũi cho Tề gia, cũng như không phát sinh xung đột gì với Thiên Y Viện.

Cho nên, ông chỉ phái một đội ngũ hạng hai ra để bày Trường Đao trận. Một khi trận pháp được triển khai, mặt mũi Thiên Y Viện vẫn được cấp đầy đủ, cũng như Thiên Y Viện sẽ không tìm được lý do để gây phiền phức cho Tề gia. Đồng thời cũng đủ làm cho Giang Nguyên trọng thương, để hắn không còn sức hoàn thủ và phản kháng. Đến lúc đó, Giang Nguyên bị bắt, Tuyên Tử Nguyệt và Tuyên gia sẽ không vì tình huống như vậy mà trở mặt với Tề gia. Hết thảy đều trở nên thuận lợi.

Tất cả mọi người đều hiểu ý của Tề Lãng. Cho nên cũng không ít người nhẹ nhàng thở phào, sau đó nhìn chàng thanh niên mang theo trường đao đứng đằng trước.

Tuyên Tử Nguyệt đứng cách đó không xa, lẳng lặng nhìn Giang Nguyên, gương mặt vẫn bình tĩnh, thậm chí còn nở một nụ cười tự tin. Nhưng vẫn có người nhìn thấy, hai tay buông thỏng của nữ diễn viên chính Tuyên Tử Nguyệt của ngày hôm nay đang nắm chặt lại, thậm chí còn có chút trắng bệch.

Mười tám vị cao thủ của Tề gia, tuổi tác cũng chừng bốn chục, mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn màu đen, hai tay nắm chặt chuôi đao, ngẩng đầu ưỡn ngực, khí thế phi phàm.

Trường Đao trận như vậy cũng không thấy nhiều lắm. Cho dù tân khách đều là những người có chút thân phận, nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, không khỏi có chút rúng động.

Mặc dù không ít người biết được đây không phải là thực lực mạnh nhất của Tề gia, nhưng ít ra trận thế bày như vậy cũng đủ kinh ngạc lòng người.

Tất cả mọi người cũng biết, trận thế này của Tề gia vừa ra, nếu bản thân mình xông qua, khẳng định cũng không xông qua được.

Sau khi đánh giá thực lực mười tám vị cao thủ xong, tất cả mọi người đều nhìn Giang Nguyên bằng ánh mắt thương hại. Tề Lãng không hổ là gừng càng già càng cay. Chỉ cần chàng thanh niên này không chết, chỉ làm hắn bị thương, Tề gia xem như nhất cữ lưỡng tiện qua được ải này.

Trở thành tiêu điểm của mọi người, tay Giang Nguyên cầm thanh đao, đứng thẳng người, sắc mặt lạnh nhạt, một chút cũng không sợ hãi.

Thanh trường đao phát ra ánh sáng lờ mờ dưới ánh nắng mặt trời, chuôi đao lờ mờ chảy xuôi một dòng lưu quang.

Nhìn mười tám vị cao thủ đang cầm đao đằng trước, Giang Nguyên nheo mắt, ánh mắt hiện lên thần thái khác thường, trong đó có căng thẳng, có cười khổ, đương nhiên nhiều hơn nữa chính là chiến ý. Tuy nói tình huống một chọi nhiều người hắn gặp không ít, nhưng nói về chất lượng và số lượng, hôm nay tuyệt đối là phá kỷ lục.

Muốn thông qua Trường Đao trận do mười tám vị cao thủ trấn giữ, Giang Nguyên biết nếu chỉ dựa vào thực lực của hắn, chỉ sợ chưa đi được một nửa đã bị đối phương đánh ngã. Đao trong tay đối phương không phải để không. Cho dù đối phương không giết chết hắn, nhưng chưa chắc hắn đã qua nổi chứ đừng nói chi đến việc phá trận.

Nhưng hắn không sợ. Mặc dù hắn biết bản thân mình cùng lắm cũng chỉ đạt đến Địa giai tầng 1, nhưng nếu phối hợp với thiên phú dị năng Cửu Vĩ Thiên Hồ, muốn qua được trận hẳn cũng không phải là chuyện khó khăn.

Đương nhiên, không phải là quá khó, còn khó thì đương nhiên vẫn phải có rồi.

- Rút đao.

Một người đàn ông trung niên đứng trước nhất quát lớn.

Keng. Chỉ nghe tiếng rút đao vang lên, mười tám thanh đao phát ra ánh sáng giữa không trung.

Nhìn mười tám thanh đao dày cộm, các vị tân khách cũng chậm rãi gật đầu.

Các loại đao dùng trong Trường Đao trận, có Đường đao giống Giang Nguyên, có Đơn đao, cũng có Đồ đao. Ba loại khác nhau, khí thế cũng khác nhau. Đường đao chú trọng khí thế. Bất luận là chém hay đâm đều đủ để đối phương phải chết.

Đơn đao thì chú trọng sự ung dung.

Còn về phần Đồ đao có thể đập, có thể chém, công dụng rất nhiều. Trong trận pháp này, rõ ràng rất thích hợp sử dụng Đồ đao. Nếu không muốn đưa người vào chỗ chết, vậy thì không cần đâm, trực tiếp dùng sống lưng của đao đập đối phương là được.

Giang Nguyên nheo mắt, hiển nhiên cũng biết được ưu thế của loại Đồ đao này. Một trận pháp với nhiều người như vậy, cực kỳ tiêu hao thể lực của người xông trận. Nếu muốn qua được mười tám người, khó khăn sẽ rất lớn.

Nhưng Giang Nguyên vẫn không sợ, hít sâu một hơi, sau đó cúi đầu nhắm mắt.

Thấy Giang Nguyên nhắm mắt, những vị cao thủ đứng trong trận cũng dần ngưng trọng. Bởi vì bọn họ phát hiện, trên người chàng thanh niên thoạt nhìn rất ôn nhu này lại toát ra một hàn ý kinh người. Hàn ý này khác với sát khí bình thường, nhưng lại khiến lòng người run sợ.

Cho nên, mọi người cũng bắt đầu tụ khí ngưng thần. Bởi vì một khi giơ đao, đại diện cho đối phương tùy thời xông trận. Cuộc đại chiến chuẩn bị bắt đầu.

Chương 455: Nội khí thẩm thấu

Nhìn chàng thanh niên cầm trường đao cúi đầu nhắm mắt, mọi người đều ngừng hô hấp, chờ đối phương xông trận.

Giang Nguyên nhắm mắt, hô hấp càng lúc càng nhẹ, điều chỉnh trạng thái đến mức thư giãn nhất, sau đó yên lặng để bản thân tiến vào trạng thái Minh Không.

Giang Nguyên cúi đầu nhắm mắt đứng mười mấy giây vẫn không có phản ứng, những người vây quanh bắt đầu bàn tán.

- Không phải Giang Nguyên sợ rồi chứ?

Một người chắc đi theo trưởng bối của mình đến góp vui quay sang nói với cô gái bên cạnh.

Cô gái bên cạnh khẽ cau mày, thấp giọng nói:

- Hẳn không thể nào. Hôm nay có người ở Thiên Y Viện, nhiều nhất cũng chỉ bị thương thôi. Tề gia không dám ra tay quá nặng với anh ta đâu.

Nói đến đây, cô gái dừng lại một chút rồi liếc mắt nhìn Giang Nguyên, do dự một lát rồi nói:

- Nhìn khí thế của anh ta, nhất định không phải là sợ.

- Nhưng cô nhìn biểu hiện của anh ta bây giờ, chẳng lẽ là đang giả vờ? Nếu không thì là đang câu giờ.

Thấy Giang Nguyên vẫn không ngẩng đầu lên, chẳng khác nào đang giả vờ, cô gái này nói.

- Im lặng đi.

Nghe hai người nói chuyện với nhau, một người đàn ông trung niên mái tóc hoa râm thấp giọng khiển trách.

Nghe tiếng răn dạy của người đàn ông, hai cô gái vội im lặng, sau đó quay sang nhìn Giang Nguyên.

Hai người vừa nhìn sang, vẫn nhìn thấy Giang Nguyên không hề động đậy, vẫn duy trì trạng thái giả nai đó. Nhưng vừa mới bị khiển trách, hai người không dám khinh thường, cẩn thận nhìn kỹ, đột nhiên giật mình, kinh ngạc liếc nhìn nhau.

Nhìn vào mắt đối phương, cả hai xác định mình không có bị hoa mắt.

Giang Nguyên vẫn đứng im, trường đao cũng không hề động đậy, trường đao của các cao thủ bên cạnh cũng không có gì khác thường. Nhưng tóc của hắn đang bay phấp phới trong lúc trời lại không có gió.

Không có gió nhưng tóc vẫn tự động bay, điều này đại diện cho điều gì?

- Làm sao có thể?

Hai người hoảng sợ trong lòng. Biểu hiện này chính là nội khí thẩm thấu ra ngoài. Chỉ có vận dụng nội khí đến cực hạn, và cũng chỉ có Thiên giai mới có khả năng xuất hiện tình huống này. Tuy nói Địa giai tầng một cũng có thể làm được nhưng rất ít.

Trong lúc hai người còn chưa hồi phục lại tinh thần, trong đầu Giang Nguyên đã hiện lên một tin tức. Động.

Trước tầm nhìn đã trở nên rõ ràng, Giang Nguyên chậm rãi ngẩng đầu, thanh đao trong lòng bàn tay nhẹ nhàng chuyển động.

Đồng thời, dưới chân Giang Nguyên cũng động. Mọi người chỉ cảm thấy mắt hoa lên, Giang Nguyên đã lao vào trong trận. Chờ đến khi bọn họ nhìn thấy rõ thân ảnh của Giang Nguyên, lúc này Giang Nguyên đã vọt được vào Trường Đao trận hai thước. Nói cách khác, Trường Đao trận trong nháy mắt đã bị hắn xông qua được một phần tư.

Quả thật chính là như vậy. Hai cao thủ Địa giai tầng một đứng trước nhất còn chưa kịp phản ứng, bóng dáng Giang Nguyên đã biến mất. Duy nhất kịp phản ứng, giơ cao trường đao trong tay chém tới Giang Nguyên cũng chỉ có cao thủ hàng thứ hai và thứ ba.

Hây! Hai cao thủ đứng hàng thứ hai là Địa giai tầng ba. Khi bọn họ hồi phục lại tinh thần, Giang Nguyên đã xông qua người bọn họ. Nhưng cao thủ hàng thứ ba là Địa giai tầng hai đã tự động phản ứng, huy đao chém tới Giang Nguyên. Hai cao thủ hàng thứ hai thì chém tới đằng sau.

Mặc dù bọn họ chỉ là cao thủ của đội ngũ hạng hai Trường Đao trận, nhưng còn chưa động thủ đã bị đối phương xông qua, điều này làm cho bọn họ rất tức giận. Dưới sự phản ứng cấp tốc, hai thanh đao của hai người đã chém tới Giang Nguyên đang bị đồng đội phía trước ngăn cản.

Lúc này Giang Nguyên cũng cầm đao giơ tới trước, chắn được hai thanh trường đao của hai người kia chém tới.

Keng. Ba thanh đao chạm vào nhau, phát ra thanh âm đinh tai nhức óc.

Đường đao chỉ là một thanh đao dài hẹp, sở trường của Giang Nguyên lại là tốc độ. Cho nên, sau khi bị hai thanh Đồ đao chém trúng, tay Giang Nguyên bị chấn động, đẩy lui vài bước.

Lúc này, trường đao của hai gã phía sau cũng nhanh chóng trảm đến. Cảm giác phía sau có gió kéo tới, hai mắt lạnh như băng của Giang Nguyên không hề dao động, mượn lực chấn dưới chân, chân phải xoay tròn, cả người trong nháy mắt xoay người lại. Tay cầm Đường đao vốn đang hạ xuống liền nâng lên.

Cái Đường đao chú trọng chính là khí thế. Trong lúc Giang Nguyên xoay người, thắt lưng phát lực, đao xuất nhanh chóng, đưa lên hạ xuống, mạnh mẽ vô cùng.

Keng keng. Liên tục hai thanh âm va chạm vào nhau, chỉ thấy hai thanh Đồ đao bị chấn. Thậm chí hai cao thủ Tề gia cầm đao cũng bị đẩy lui hai bước, suýt chút nữa làm rớt Đồ đao trong tay.

- Giỏi.

Tuyên Năng đang căng thẳng xem cuộc chiến cũng nhịn không được mà vỗ đùi, tán dương một câu.

Về phần Tuyên mẫu, lúc này đã sớm cười như địa chủ được mùa. Khi bà nhìn thấy nội khí của Giang Nguyên thẩm thấu ra ngoài, trong lòng vừa vui mừng lẫn sợ hãi, không nghĩ đến chàng thanh niên thoạt nhìn thanh tú như vậy, nội khí lại tu luyện đến trình độ như thế. Còn bây giờ lại khiến cho bà hưng phấn thêm vài phần.

Lần này tiểu tử kia biểu hiện thực lực và động tác kinh người, tỷ lệ có thể qua được trận tăng lên sáu thành.

Trong lúc vợ chồng Tuyên Năng hưng phấn thì sắc mặt của Tề Lãng đã sớm âm trầm. Kỳ thật ban đầu ông cũng không để thực lực của Giang Nguyên vào mắt. Cái mà ông kiêng kỵ chính là Thiên Y Viện đằng sau.

Nhưng bây giờ, Tề Lãng đã bị thực lực mà Giang Nguyên biểu hiện làm cho kinh sợ. Cho dù trước kia có không ít cao thủ Tề gia chết trong tay đối phương, ông vẫn cho rằng đối phương bất quá chỉ là đầu cơ mưu lợi, hoặc chơi ám chiêu. Cho dù vừa nãy Giang Nguyên phá giải được sự tấn công của cao thủ Tề gia, ông vẫn không quan tâm. Dù sao bốn người bên cạnh Giang Nguyên chính là cao thủ của Thiên Y Viện.

Vừa rồi nội khí của Giang Nguyên thẩm thấu ra ngoài, mặc kệ nội khí của hắn bây giờ nhiều hay ít cũng đại diện cho việc tiềm chất tu luyện nội khí của Giang Nguyên. Với biểu hiện này, nhiều nhất là ba năm nữa, hắn sẽ trở thành một cao thủ Thiên giai.

Và sẽ trở thành một họa lớn cho Tề gia.

Chương 456: Xông trận

Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, sau khi đẩy lui hai cao thủ Tề gia, thân hình của Giang Nguyên cũng không dừng lại, tiếp tục kéo đao lao thẳng về phía trước.

Hai cao thủ hàng thứ ba chỉ miễn cưỡng giơ đao ngăn cản, nhưng vì quá vội vàng, nào chống đỡ được sự trùng kích của Giang Nguyên. Giang Nguyên dùng đao ngăn cản một người, sau đó dùng thân để đẩy người còn lại, vọt đến trước mặt cao thủ hàng thứ tư.

Khi Giang Nguyên vọt đến trước mặt cao thủ hàng thứ ba, cao thủ hàng thứ tư đã sớm đề cao cảnh giác. Nhưng đáng tiếc, bọn họ vẫn là Địa giai tầng ba. Mặc dù cũng lớn tiếng hét lên, nhưng vừa huy đao chém tới Giang Nguyên, vẫn bị thanh trường đao của Giang Nguyên bổ lại.

Nhưng động tác của hai người không phải là không có tác dụng. Mặc dù cả hai vẫn bị Giang Nguyên đẩy ra, nhưng lại cấp cơ hội cho cao thủ hàng thứ ba chém tới.

Mặc dù đối thủ hàng thứ ba chỉ là Địa giai tầng ba nhưng hai người mang theo tức giận chém đến sau lưng Giang Nguyên, đao phong lợi hại vẫn khiến cho da lưng của hắn phải nổi da gà.

Mặc dù da thịt sinh ra phản ứng tự động, nhưng ánh mắt của Giang Nguyên vẫn cứ lạnh lùng như cũ, nhìn hai người cầm đao bị đẩy lui đằng trước, tay run lên. Trường đao trong tay quỷ mỵ xuất hiện ở phía sau.

Keng keng.

Hai thanh âm thanh thúy vang lên. Thân hình Giang Nguyên mạnh mẽ lui về phía sau, mất hai bước mới trụ vững cước bộ.

Nhưng trên lưng áo của hắn đã xuất hiện một vết rách hơn 10cm. Mùi máu tươi xông thẳng vào mũi của hai người.

Tay phải của Giang Nguyên nhẹ nhàng run lên, nhẹ đến nỗi không ai có thể nhìn ra được. Điều duy nhất mà người ta nhìn thấy ở Giang Nguyên chính là, Giang Nguyên cũng không nhân cơ hội lao về phía trước mà chỉ đứng im, dường như chờ đối thủ hàng thứ tư hồi phục lại tinh thần, cho bọn họ một cơ hội.

Mặc dù chỉ dừng lại một giây, nhưng tất cả mọi người đều có thể nhìn ra, đây chính là một cơ hội vô cùng tốt cho Trường Đao trận của Tề gia. Nếu không, với tốc độ kinh người của Giang Nguyên vừa rồi, không thể nào không nhân cơ hội tiếp tục tấn công về phía trước. Nếu không tấn công, chứng tỏ hẳn đã bị thương không nhẹ.

Cao thủ hàng thứ tư, thậm chí là thứ năm đều sáng mắt. Chỉ trong một giây ngắn ngủi, có người đã bước lên vung đao, đồng thời cũng có người bước lên hai bước, lăng không trảm tới.

Nhìn tổng cộng sáu cao thủ huy đao chém tới Giang Nguyên, không ít người phát ra tiếng kinh hô, chỉ có người của Tề gia là mỉm cười hài lòng.

Càng về phía sau, Trường Đao trận mới xem như phát ra thực lực chân chính.

Từ lúc người bắt đầu xông trận, ít nhất sẽ có từ hai đến ba cao thủ bên ngoài tiến hành giáp công. Nhưng Giang Nguyên đã lao thẳng đến gần một nửa, đến giờ phút này Trường Đao trận mới thật sự hình thành công kích hữu hiệu nhất đối phó Giang Nguyên, phát ra uy lực chính thức của Trường Đao trận.

Bị cao thủ Địa giai tầng một, tầng hai, tầng ba tiến hành giáp công, Giang Nguyên lại bị thương chưa khôi phục lại, nhìn như thế nào cũng tránh không khỏi một kích này.

Trong lúc mọi người nhìn thấy trường đao đang chém tới Giang Nguyên, Giang Nguyên vẫn đang còn trong trạng thái Không Minh, trong đầu vẫn rất yên tĩnh, bên trong tầm nhìn còn có bốn thanh trường đao đang chậm rãi chém đến hắn.

Mà trong đầu của hắn, một cảnh tượng trong nháy mắt cũng thoáng hiện. Phía sau đang có hai thanh trường đao bổ tới, sáu thanh đang hình thành một cục diện vây công không thể tránh.

Phù. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Giang Nguyên nhẹ nhàng thở hắt ra. Tay phải vốn đang rung rung đột nhiên ngưng lại. Cổ năng lượng sau khi hoàn thành nhiệm vụ chữa trị đã rất nhanh tiêu tán.

Dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, thân hình Giang Nguyên một lần nữa đã động.

Hàng cao thủ thứ năm nhe răng cười, huy đao trảm tới người Giang Nguyên. Còn cao thủ hàng thứ tư, đao đã đi được nửa đường, dường như cách Giang Nguyên cũng chỉ còn nửa thước. Nhưng ánh mắt bọn họ lại hiện lên sự kinh ngạc, giống như nhìn thấy chuyện gì đó không thể tin được.

Chỉ có cao thủ hàng thứ ba là há to miệng, sau đó nhìn thấy thanh đao của mình vừa mới đi được nửa đường, còn chưa đạt đến vị trí và đao phong tốt nhất, đã bị đao phong quen thuộc chém trúng.

Tất cả mọi người đều im lặng nhìn cảnh tượng trước mắt. Thân ảnh Giang Nguyên vẫn đứng thẳng tắp trên đường, chỉ lưu lại một tàn ảnh dài một mét.

Cao thủ hàng thứ năm kinh ngạc khi đao của mình chỉ bổ trúng tàn ảnh. Cao thủ hàng thứ tư quay đầu nhìn về phía thân ảnh bên phải cách đao phong của mình càng lúc càng xa. Chỉ có cao thủ hàng thứ ba, trong tiếng leng keng vang lên, một tiếng kêu rên xuất hiện cộng với hai luồng máu văng lên, hoảng sợ lui về phía sau.

Hai thanh Đồ đao tung bay trên đỉnh đầu mọi người.

Khi hai thanh đao đang thu hút ánh nhìn của mọi người, thân ảnh Giang Nguyên đột nhiên trở nên mơ hồ lần nữa.

Cao thủ hàng thứ tư có cảm giác thân đao của mình chạm vào một cái gì đó, nhẹ nhàng bị chấn lên, sau đó một luồng đao phong xuất hiện trước người, rồi nghe được tiếng kêu bi thảm của cao thủ hàng thứ năm.

Cao thủ hàng thứ năm trơ mắt nhìn cổ tay của mình phun máu, bắn lên cơ thể của một người.

Lúc này, người bị máu bắn lên chính là thật thể, không còn là hư ảnh nữa.

Hai người kinh hãi muốn huy động cánh tay, muốn chém người kia nhưng phát hiện chỉ vô dụng thôi. Bởi vì đã giết không được người kia.

Thân ảnh Giang Nguyên xuất hiện đằng trước cao thủ hàng thứ sáu.

Lúc này mọi người mới nhìn kỹ hình dáng của Giang Nguyên.

Máu dính trên người Giang Nguyên rất nhiều. Chiếc áo đã có thêm vài vết rách, dính đầy máu tươi, của người khác, dường như cũng có của hắn, thoạt nhìn rất thê thảm.

Nhưng gương mặt Giang Nguyên vẫn lạnh nhạt như cũ, giống như vẫn chưa vào trận nửa phút trước. Hai mắt lẳng lặng đảo qua cao thủ hàng thứ sáu, nhìn thấy hai thanh đao đang chém tới.

Cao thủ hàng thứ sáu đều là Địa giai tầng một, không cao không thấp, nhưng song đao của bọn họ dường như yếu hơn mấy người trước vài phần. Bởi vì cách vung đao của bọn họ không phải là nhẫn tâm chém ra, mà chỉ là động tác theo thói quen. Ánh mắt lạnh lẽo của Giang Nguyên cũng là nguyên nhân khiến đao thế của bọn họ bị yếu.

Thân hình Giang Nguyên có chút dừng lại, sau đó một lần nữa chém về phía trước.

Keng. Ba thanh đao chạm vào nhau. Đường đao trong tay Giang Nguyên giống như con cá chạch, đụng trúng đao phong của hai cao thủ Địa giai tầng một.

Hai người chỉ cảm thấy một lực chấn thật lớn khiến cho cổ tay của cả hai run lên, sau đó hai thanh trường đao không tự chủ được mà bay lên.

Cước bộ của Giang Nguyên không hề dừng lại, khi hai thanh đao còn chưa rơi xuống đã xuất hiện trước người cao thủ hàng thứ bảy.

Thập bát trường đao trận đã qua được mười hai người, chỉ còn lại sáu người cuối cùng.

Đương nhiên, cao thủ mạnh nhất sẽ nằm ở đây. Bốn Địa giai tầng một, hai Địa giai tầng hai, sáu người âm lãnh nhìn Giang Nguyên vung đao đến.

Cứ nghĩ rằng sẽ không ai tin tưởng Giang Nguyên có thể xông qua được sáu người, nhưng thật ra có không ít người cho rằng Giang Nguyên có thể xông qua.

Chương 457: Sát

Trong sân hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người đều ngừng hô hấp, nhìn chằm chằm bảy người trong Trường Đao trận. Với tốc độ tấn công như vừa rồi của Giang Nguyên, chỉ cần nửa phút, thậm chí hơn mười giây sẽ có thể xuất ra kết quả.

Nhưng trong Trường Đao trận, bốn Địa giai tầng một, hai Địa giai tầng hai, mặc dù vừa rồi động tác của Giang Nguyên kinh người, nhưng người đủ tin tưởng Giang Nguyên lại không nhiều.

Keng, keng. Giang Nguyên vẫn không chút động dung, huy đao liều mạng với hai cao thủ Địa giai tầng một. Ba người cùng lui về phía sau.

Cảm nhận được cảm giác tê rần truyền đến từ cổ tay, hai cao thủ Địa giai tầng một đều kinh hãi, không ngờ Giang Nguyên đã sớm vận sức chờ phát động, liều mạng với hai người, không hề thua kém.

Cao thủ hàng thứ sáu phía sau Giang Nguyên khó khăn lắm mới hồi phục lại tinh thần, nhìn nửa thân đao lộ ra bên cạnh Giang Nguyên, cánh tay phải như nhũn ra, không dám tiếp tục bổ thêm một đao nữa.

Đương nhiên, không phải là hai người không dám, nhưng gia chủ đã có chỉ thị, không được hạ tử thủ với Giang Nguyên. Nếu hai người này ra tay, kế tiếp không ai có thể chuẩn xác khống chế được cục diện. Một khi thất thủ, kết quả không ai muốn thừa nhận.

Lập tức mọi người liếc nhìn nhau một cái, hết sức ăn ý mà dừng lại, tự điều chỉnh trạng thái và trận thế, chuẩn bị phát ra một kích cuối cùng, đánh bị thương Giang Nguyên, khống chế hắn bên trong trận pháp.

Giang Nguyên lẳng lặng đứng im tại chỗ, quanh thân tản ra hàn ý, không một tiếng động, chỉ có hô hấp và lồng ngực phập phồng. Còn đám cao thủ Tề gia thì thở phào nhẹ nhõm, cảm giác Giang Nguyên không phải như bọn họ đã nghĩ.

Bọn họ cũng nhìn thấy vết thương không nhẹ trên người Giang Nguyên, không ngừng chảy máu. Ai nấy đều nguyện ý để Giang Nguyên chảy thêm nhiều máu nữa. Đến lúc đó, bọn họ lại càng thêm vài phần nắm chắc.

Cho nên, mọi người chậm rãi điều chỉnh trạng thái của mình đến mức tốt nhất, cũng không thèm quan tâm Giang Nguyên có cơ hội thở dốc hay không, bởi vì thương thế đó nhất thời không cách nào hồi phục ngay được.

Nhưng bọn họ không biết, mức độ khôi phục sức khỏe của Giang Nguyên kinh khủng đến bao nhiêu. Bọn họ vẫn tưởng rằng vết thương trên người Giang Nguyên đang chảy máu mà không biết rằng, chúng chẳng những không chảy máu nữa mà còn đang kết vảy.

Bàn tay vốn đang run rẩy cũng dần dần ngừng lại. Nhờ khí tức ấm áp toát ra từ khí hải chữa trị, rất nhanh tiêu tán.

Những người đang xem cuộc chiến đều cảm thấy căng thẳng, nhìn không chớp mắt, sợ bỏ lỡ cái gì đó. Bọn họ biết rõ ý định của những người bên trong Trường Đao trận. Một khi ra tay, nhất định sẽ xuất ra kết quả chính thức.

Mọi người đều lo lắng cho Giang Nguyên. Thực lực vừa mới biểu hiệu của hắn đã khiến cho cái nhìn của mọi người đối với Giang Nguyên tăng thêm một phần, thậm chí là hai ba phần.

Bất luận là tốc độ, độ chính xác và năng lực phản ứng của Giang Nguyên, cái nào cũng đủ khiến cho người khác phải ngậm ngùi. Nên biết rằng, loại tốc độ mà thậm chí có thể sinh ra tàn ảnh, mặc dù chỉ là ngẫu nhiên nhưng ít nhất phải ngoài Thiên giai mới có khả năng đạt đến tốc độ này.

- Thiên Y Viện lần này thật sự đã xuất ra một kỳ tài. Sau này Tề gia phiền phức lớn rồi.

Một lão giả có bối phận cực cao cau mày, thấp giọng thở dài một tiếng.

Lão giả bên cạnh cũng nhẹ nhàng gật đầu:

- Chỉ cần cho hắn một chút thời gian nữa, nếu phương diện y thuật của hắn cũng là trời cho như thế, Tề gia cuối cùng sẽ…

Nói đến đây, lão giả nhìn sắc mặt âm hàn của Tề Lãng đứng cách đó không xa, cũng không nói nữa.

Nhưng lại có một vài lão giả bên cạnh nghe được lời của ông, nhẹ nhàng gật đầu, không nhịn được mà quay sang nhìn Tề Lãng.

Nhưng lão giả đầu tiên, sau khi liếc mắt nhìn Tề Lãng, đột nhiên thấp giọng nói:

- Trừ phi Tề Lãng có thể đủ nhẫn tâm.

Nghe ông nói, những người còn lại liếc mắt nhìn nhau, sau đó nhẹ nhàng gật đầu.

Lão giả thứ hai khẽ hừ một tiếng, hạ thấp âm thanh, nói:

- Tề Lãng cũng không phải là người dễ dàng chịu thiệt. Tôi thấy….hắc.

Mọi người có chút sững sờ, lại không nhịn được liếc mắt nhìn Tề Lãng một cái.

Hai người một nam một nữ đứng bên cạnh nghe các vị lão giả bàn luận, thần sắc lại có sự khác biệt. Cô gái nhìn Giang Nguyên vẫn không nhúc nhích, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng và khẩn trương.

Là con gái, họ dễ dàng cảm động với những câu chuyện đậm chất ngôn tình, đặc biệt chàng thanh niên đang ở trong Trường Đao trận lại rất đẹp trai. Không hề nghi ngờ, hắn chính là người mà các cô đã chọn.

Về phần chàng thanh niên thì ánh mắt tràn đầy hưng phấn, vẻ mặt như chờ xem kịch vui, nhìn chằm chằm phía bên kia. Vốn ánh mắt lúc trước chỉ có sự đố kỵ, bây giờ lại có chút hả hê.

Trường Đao trận yên tĩnh vài giây. Bên kia, một cao thủ đứng hàng cuối vừa mới điều chỉnh được hô hấp một chút, dường như lơ đãng nhìn thoáng qua Tề Lãng phía đối diện.

Hai mắt Tề Lãng bắn ra một đạo quang mang.

Nhìn thấy động tác của Tề Lãng, vị cao thủ kia sửng sốt một chút, sau đó nhìn chằm chằm vào hai mắt Tề Lãng, miệng Tề Lãng có chút giật giật, sắc mặt liền ngưng trọng lại.

Một cao thủ khác sớm đã chú ý đến biến hóa của đối phương, ánh mắt cũng hiện lên sự kinh ngạc. Đợi đến khi đối phương nhẹ nhàng gật đầu, rất nhanh sắc mặt cũng ngưng trọng lại vài phần.

Hai người nhẹ nhàng liếc mắt nhìn hai cao thủ ở hàng thứ tám. Những người này bình thường phối hợp cực kỳ ăn ý. Nhìn thấy ánh mắt của hai người, hai cao thủ hàng thứ tám cũng có chút sửng sốt, rồi không một tiếng động làm ra động tác với hai cao thủ hàng thứ bảy.

Bọn họ vẫn quan sát Giang Nguyên đang lẳng lặng đứng cúi đầu, xác nhận đối phương không hề chú ý đến động tác cực kỳ khó phát hiện của bọn họ, liếc mắt nhìn nhau một cái rồi cùng kêu lên:

- Trảm long.

Hét lớn một tiếng, hai người tiến lên một bước, Đồ đao trong tay nhất tề bổ tới Giang Nguyên.

Bốn người đã sớm có chuẩn bị, nghe được tiếng hét này, nhất tề quát theo, trường đao trong tay bổ tới Giang Nguyên đang ở chính giữa.

Nghe được tiếng hét lớn, mọi người đều mở to mắt, nhìn chằm chằm giữa sân. Rõ ràng đây chính là một kích cuối cùng.

- Trảm long.

Tuyên Tử Nguyệt cắn chặt môi dưới, nắm chặt nắm tay, hai mắt mở to nhìn Giang Nguyên không chớp, còn có sáu thanh đao đang vung lên.

Là đại tiểu thư Tuyên gia, cô hiểu rất rõ ý nghĩa của trảm long, một kích sắc bén nhất trong Trường Đao trận, cũng là một kích quyết định cuối cùng. Nếu Giang Nguyên đỡ được một kích này, như vậy không ai còn có thể ngăn cản hắn được nữa.

Nhưng Giang Nguyên có thể chống đỡ được một kích này sao?

Cũng không riêng gì Tuyên Tử Nguyệt, hai vợ chồng Tuyên Năng cũng đang căng thẳng trong lòng.

Vợ chồng Tuyên gia đều là cao thủ Thiên giai. Nếu bọn họ xông vào Trường Đao trận, đương nhiên sẽ có nắm chắc. Nhưng người xông trận là con rể tương lai, bọn họ làm sao mà không khẩn trương được.

Hai vợ chồng vẫn một mực chú ý đến động tác của Tề Lãng. Vừa rồi Tề Lãng ra hiệu bằng mắt với các cao thủ Tề gia, mặc dù bọn họ không nhìn thấy, nhưng nhìn những động tác nhỏ của các cao thủ rồi tiếng hét “trảm long” vang lên, bọn họ đã ý thức được Tề Lãng đã nổi sát khí, không còn là vấn đề vãn hồi mặt mũi đơn thuần nữa mà là nhìn thấy được tiềm lực lẫn thực lực của Giang Nguyên, cùng với mối uy hiếp trong tương lai, cho nên đã quyết định giết chết Giang Nguyên trong Trường Đao trận, vĩnh viễn đoạn tuyệt hậu hoạn.

Nhưng lúc này, hai người cũng không còn biện pháp, chỉ có thể hy vọng vận khí của con rể tương lai tốt một chút, có thể thoát khỏi trận.

Mọi người có mặt cũng căng thẳng trong lòng, chợt trong Trường Đao trận vang lên tiếng khóc.

Từ lúc tiếng khóc này vang lên, đã thấy thân hình Giang Nguyên chợt lóe, sau đó cả người bay lên trời, rồi như một đạo vòi rồng vọt thẳng đến bốn đạo Đồ đao đang bổ tới.

Keng keng keng keng. Liên tiếp tiếng đao va chạm vào nhau. Máu và tiếng kêu thảm đồng thời vang lên.

Thân hình Giang Nguyên mang theo mấy vết máu rốt cuộc xông ra khỏi trận.

Lảo đảo vài bước mới miễn cưỡng dùng đao mà đứng vững. Nước mắt cố nén của Tuyên Tử Nguyệt rốt cuộc đã rơi xuống.

Tất cả mọi người đều tập trung vào thân ảnh đầy máu nhưng vẫn ngang nhiên đứng thẳng của Giang Nguyên, ai nấy đều khẩn trương. Mặc dù Giang Nguyên đã xông ra khỏi trận, thậm chí còn đả thương được hai trong sáu cao thủ cuối cùng, nhưng thương thế này của hắn chỉ sợ đủ để trí mạng.

Chương 458: Giết! Giết! Giết

Tất cả mọi người đều nhìn thấy Giang Nguyên lao lên. Khi đó Giang Nguyên đã bị thương không nhẹ, nhưng lại dùng phương thức quỷ dị, hơn nữa còn bộc phát lực tấn công rất mạnh, đem Đường đao bảo hộ cơ thể, rồi dùng phương thức long quyển lao thẳng ra, thậm chí còn nhân cơ hội đánh bị thương hai cao thủ.

Nhưng một số người có tâm đã nhìn thấy được, mặc dù Giang Nguyên đã thoát ra khỏi trận, nhưng trên người ít nhất đã có năm vết cắt thật dài, hơn nữa còn chảy rất nhiều máu, tuyệt đối bị thương không nhẹ.

Có thể dưới sự giáp công của sáu người mà lao ra, nếu không bị thương thì mới là có vấn đề.

Nhưng Giang Nguyên dù sao cũng là bác sĩ của Thiên Y Viện, cũng có được biện pháp bảo vệ tính mạng. Chỉ cần kịp thời, theo lý hẳn sẽ không có vấn đề quá lớn.

Tuyên Tử Nguyệt và bốn cao thủ mặc đồ đen của Thiên Y Viện đang định chạy đến, lúc này bên cạnh có người hét lớn:

- Lên, giết nó cho tôi.

Mọi người nhất tế sửng sốt, theo tiếng nhìn lại, liền nhìn thấy Tề Nhạc Minh tay cầm trường đao, mang theo năm sáu người lao đến chỗ Giang Nguyên đang chống trường đao thở hồng hộc.

Bốn vị cao thủ Thiên Y Viện cùng với Tuyên Tử Nguyệt liền kinh hô một tiếng, hoảng sợ chạy về phía Giang Nguyên.

Nhưng đã không còn kịp nữa rồi. Tề Nhạc Minh và năm sáu người kia đã vọt đến chỗ của hắn.

Mọi người kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt, không nghĩ đến Giang Nguyên đã xông ra khỏi Trường Đao trận, Tề Nhạc Minh lại còn dám hạ độc thủ với hắn như vậy. Với thương thế của Giang Nguyên bây giờ, chỉ sợ sẽ hoàn toàn xong đời.

Nhưng nếu Giang Nguyên chết, Tề gia hiển nhiên cũng sẽ gặp phiền phức lớn.

Mấy lão giả đều nhất tề nhìn về phía Tề Lãng đứng cách đó không xa. Trong tình huống này, nếu muốn ngăn cản, chỉ có Tề Lãng mới làm được.

Nhưng Tề Lãng sẽ lên tiếng sao?

Mấy vị lão giả nhìn Tề Lãng, thấy Tề Lãng đứng im tại chỗ, ngoại trừ sắc mặt âm hàn thì không còn phản ứng nào cả, liền quay sang nhìn nhau, trong lòng hiểu rõ. Tề Lãng quả nhiên đã thông suốt, muốn diệt trừ hậu hoạn.

Tề Lãng quả thật đã nghĩ như vậy. Vừa rồi ông không nghĩ đến Giang Nguyên dưới lệnh hạ sát của ông mà còn có thể xông ra ngoài trận. Trong lòng ông tràn đầy rối rắm, cho rằng Tề gia không những đã mất hết toàn bộ thể diện, mà còn tạo ra một họa lớn.

Nhưng thật không ngờ, con trai của ông đã thật sự phát điên, mang theo một vài người sớm chờ một bên, nhìn thấy Giang Nguyên xông ra ngoài thì lao đến, muốn giết chết tình địch của mình.

Tề Lãng theo tiềm thức muốn ngăn cản, nhưng ông vừa muốn lên tiếng, một ý niệm liền xuất hiện trong đầu.

Sau đó liền im lặng nhìn Tề Nhạc Minh dẫn người giết chết Giang Nguyên. Tuy có thể đắc tội với Thiên Y Viện, nhưng dù sao cũng còn có lý do. Hắn đến đoạt vợ của con trai ông, con trai ông kích động giết hắn cũng chẳng có gì lạ. Thiên Y Viện cũng không thể truy cứu Tề gia quá mức.

Nhưng nếu Giang Nguyên không chết, tất sẽ để lại họa cho Tề gia. Bây giờ nỗ lực một chút, giết chết mầm tai họa này là đúng đắn.

Vợ chồng Tuyên Năng cũng đứng phắt dậy, phẫn nộ nhìn chằm chằm bên này. Nếu không phải không kịp, chỉ sợ cả hai cũng bất chấp, trực tiếp lao đến cứu người.

- Tề Lãng, các người đang định làm gì vậy?

Cao thủ đầu lĩnh của Thiên Y Viện nhìn thấy người của Tề gia đã bao vây Giang Nguyên, không khỏi hai mắt đỏ bừng, tức giận quát lên.

Nghe tiếng quát của vị cao thủ, sắc mặt Tề Lãng cũng không thay đổi, chỉ làm bộ nói:

- Này, dừng tay, Nhạc Minh, dừng tay, đừng làm bậy.

- Còn ở đó làm bộ nữa hả?

Mắt thấy đám người kia đã vung đao lên, bốn cao thủ của Thiên Y Viện đã nhất tề quát lớn.

Lúc này, mọi người đều cho rằng Giang Nguyên chết chắc rồi.

Chỉ là, Tề Nhạc Minh vốn đang hưng phấn, đột nhiên cảm thấy lạnh trong lòng.

Bởi vì y nhìn thấy Giang Nguyên ngẩng đầu lên, hai mắt vô thần đang đỏ dần, một luồng khí tức quỷ dị quanh thân Giang Nguyên đang bốc lên.

- Thiên phú bậc một, Sát khởi động.

Hình xăm con mèo nhỏ màu đỏ bên cánh tay trái Giang Nguyên bắt đầu lóe lên, một tin tức hiện lên trong đầu. Hai mắt vốn đã đỏ bừng của Giang Nguyên lại càng đỏ hơn, sát khí quanh thân tăng lên gấp bội.

Nhưng từ lúc hai mắt Giang Nguyên đỏ bừng, tầm nhìn vốn đang là trắng đen đột nhiên có chút màu đỏ.

Từ lúc tin tức này hiện lên, Giang Nguyên cũng bắt đầu phát hiện một số dị thường trên người mình. Vốn tay chân đang nhũn ra, bây giờ lại nóng lên, sau đó giống như khôi phục lại khí lực, cảm giác không còn sức lực nào tan biến, chỉ còn lại sức sống ngập tràn.

Vết thương đang còn đau nhức cũng không còn bất kỳ điều gì nguy hiểm nữa.

Nhưng duy nhất Giang Nguyên không cảm giác được chính là, một luồng huyết y đã lâu không xuất hiện đã lặng yên hiện lên trong đầu hắn.

- Giết.

Cảm giác quanh thân Giang Nguyên đột nhiên lạnh lại, mặc dù cũng thấy có chút lạ thường, nhưng cũng không ai quá để ý. Mặc dù kinh hãi, nhưng Tề Nhạc Minh vẫn cắn răng giơ đao chém tới Giang Nguyên.

Y không tin Giang Nguyên bị thương như vậy lại còn năng lực phản kích?

Nhìn thanh trường đao đang bổ đến mình, hai mắt Giang Nguyên trợn lên, một luồng sát ý dày đặc có thể đông lạnh người khác tuôn ra.

Thanh đường đao vẫn luôn chống xuống đất đột nhiên bắn lên, sau đó chém tới hai thanh trường đao đang bổ xuống, cả người giống như tia chớp đánh về phía trước.

- A!

Rất nhanh, bên trong đám người vang lên tiếng hét thảm.

Nghe được tiếng hét thảm này, trong lòng mọi người liền căng lên, cho rằng Giang Nguyên sẽ…

Gương mặt Tề Lãng rốt cuộc cũng hiện lên sự hài lòng. Hậu hoạn đã được giải quyết, nhưng đồng thời ông cũng cảm thấy nghi hoặc, tại sao giọng nói kia lại có chút quen thuộc?

Nghi hoặc này của Tề Lãng rất nhanh đã được giải đáp. Một thanh trường đao bay lên trời, bên dưới còn dính cánh tay, sau đó có một người kêu thảm từ trong đám người hoảng hốt lùi ra.

- Nhạc Minh?

Nhìn thân ảnh quen thuộc đầy máu, sắc mặt Tề Lãng trong nháy mắt trắng bệch.

Lúc này, trong đám người cũng có sự thay đổi. Tiếng rên thảm không ngớt. Từng luồng máu tiếp tục văng lên.

Nghe tiếng kêu thảm thiết, thỉnh thoảng lại có thân ảnh hoảng hốt lùi ra, bốn cao thủ Thiên Y Viện và Tuyên Tử Nguyệt đang chạy đến đều kinh sợ, không biết chuyện gì xảy ra.

Không chỉ bọn họ, mà những người có mặt cũng tràn đầy kinh nghi. Bọn họ không hiểu, rõ ràng là Giang Nguyên đã bị thương nặng như thế, tại sao lại trở nên sinh long hoạt hổ, giống như chưa từng bị thương, chẳng khác nào uống thuốc kích thích.

Kỳ thật Giang Nguyên cũng không hiểu chuyện gì xảy ra. Hắn chỉ biết kỹ năng mới mà hắn đạt được đang khởi động.

Hơn nữa, thiên phú này có thể kích thích tiềm năng của con người, giúp cho hắn đang bị trọng thương trong nháy mắt khôi phục lại trạng thái siêu việt.

Nhưng Giang Nguyên không phát hiện ra, sau khi đánh ra mấy chiêu, máu văng bốn phía, trong đầu của hắn không còn bất kỳ suy nghĩ gì nữa, chỉ còn lại…

Giết! Giết! Giết.

Mọi người đều trợn mắt há mồm nhìn tình huống trong sân, chỉ thấy một thân ảnh mang theo ngân quang xuyên qua đám người. Từng luồng huyết hoa văng lên, từng tiếng kêu bi thảm xuất hiện, không ngừng có người bay ngược ra.

Bốn cao thủ Thiên Y Viện và Tuyên Tử Nguyệt đứng một bên, nhìn Giang Nguyên như sát thần chém loạn xung quanh.

- Người đâu, mau đến đây.

Tề Lãng xông lên đỡ lấy Tề Nhạc Minh. Nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của con trai, cộng thêm cánh tay phải bị đoạn đến khuỷa tay, sắc mặt Tề Lãng cũng tái nhợt. Ông thật không nghĩ đến, một kết cục vốn xem như đã định lại có thể biến thành như vậy.

- Bác sĩ Duẫn, bác sĩ Duẫn.

Tề Lãng nắm chặt cánh tay cụt của Tề Nhạc Minh, nhanh chóng điểm vào các huyệt vị cầm máu, vừa kêu lớn vào bên trong.

Chờ đến khi vị bác sĩ Duẫn kia chạy đến tiếp nhận Tề Nhạc Minh, Tề Lãng mới phát hiện, sáu bảy thuộc hạ của mình, ngoại trừ hai ba người trọng thương thối lui sang một bên, vẻ mặt thất hồn lạc phách nhìn Giang Nguyên, còn lại thì đã chết hết.

Giang Nguyên vẫn cúi đầu như cũ, cầm đao đứng im tại chỗ, máu nhỏ xuống mũi đao, khiến nhiều người cảm thấy cảnh tượng quá mức rúng động.

Chương 459: Trảm thủ đảng

Đưa tay nhặt cánh tay bị chặt đứt của con trai lên, sắc mặt Tề Lãng tái xanh. Ông như thế nào cũng không ngờ đến kết quả lại như vậy.

Nhìn cánh tay, trong lòng Tề Lãng trào lên từng trận co rút. Mặc dù cánh tay còn có thể nối trở lại, nhưng từ nay về sau nó sẽ không còn được như trước nữa.

Tuy đối với người bình thường mà nói, nó sẽ chẳng có gì ảnh hưởng, nhưng đối với người luyện võ, ảnh hưởng sẽ rất lớn. Đặc biệt tay phải đã không còn linh hoạt như xưa. Nếu có thể giữ được thực lực ở mức như bây giờ đã là may mắn lắm rồi.

Tề Nhạc Minh trong tương lai sẽ tiếp quản Tề gia. Nếu thực lực không tăng lên được ngoài Thiên giai, làm sao mà tiếp quản? Làm sao mà phục chúng? Nghĩ đến đây, lòng Tề Lãng lại quặn đau. Sau khi đưa cánh tay cho bác sĩ để đưa đi ướp lạnh, chuẩn bị phẫu thuật nối lại, ông ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên vẫn đang bị cao thủ Tề gia bao quanh, ánh mắt hiện lên tia oán độc.

Bốn cao thủ của Thiên Y Viện rốt cuộc cũng đã chạy đến, bao quanh Giang Nguyên. Tuyên Tử Nguyệt cũng đã đứng bên cạnh hắn. Sau khi xác nhận trạng thái của Giang Nguyên không tệ lắm, hẳn sẽ không xuất hiện vấn đề, liền cầm một thanh trường đao trên mặt đất lên, che chắn cho Giang Nguyên, gương mặt xinh đẹp tràn đầy hung ác, nhìn chằm chằm đám cao thủ của Tề gia.

Giang Nguyên đã vì cô mà làm được đến nước này, tổn thương thành như thế, muốn động thủ nữa chỉ sợ sẽ không nổi. Tuyên Tử Nguyệt cắn môi, nhìn đám cao thủ đằng trước, lẩm bẩm:

- Bây giờ sẽ đến phiên em bảo vệ cho anh.

- Tề Lãng, Tề gia của ông thật sự quá đáng rồi đấy.

Cao thủ đầu lĩnh Thiên Y Viện cũng cầm trường đao trong tay, cẩn thận đề phòng đám người xung quanh, đồng thời nhìn chằm chằm Tề Lãng, quát lớn:

- Tề gia các người lật lọng, nghĩ Thiên Y Viện chúng tôi không có người sao? Hôm nay, nếu bác sĩ Giang có việc gì, trong vòng ba ngày, Thiên Y Viện chúng tôi tất có sở báo.

Mặc dù người đàn ông trung niên của Thiên Y Viện tức giận đến cực điểm nhưng ông cũng không biểu lộ quá mức, chỉ là nhắc nhở Tề Lãng. Nếu Tề Lãng còn có dũng khí làm chuyện gì khác, sẽ có hậu quả tất báo.

Bởi vì ông biết rất rõ, nếu Tề Lãng nổi điên lên, cho dù ông và ba người kia liều chết chống cự, cũng không thể chống lại nổi sự điên cuồng của cao thủ Tề gia.

Hơn nữa ông cũng biết rõ, Tề Lãng cũng không phải là người tùy ý kiêu ngạo. Bây giờ Tề Lãng vẫn còn cơ hội thu tay, ông chỉ là nhắc nhở Tề Lãng, cũng như gây thêm chút áp lực cho Tề Lãng mà thôi.

Nhìn cao thủ Tề gia bao vây mấy người Giang Nguyên, sắc mặt Tề Lãng vẫn không biểu hiện gì. Ông biết lời đối phương nói không phải là giả. Nếu ông trong tình huống này ra lệnh giết chết bọn họ, trong vòng ba ngày, có lẽ cả nhà Tề gia sẽ không bị diệt, nhưng Thiên Y Viện sẽ hủy diệt phân nửa Tề gia, khiến cho Tề gia phải trả một cái giá không thể chấp nhận nổi.

Nhưng cái giá mà Tề gia phải trả lần này cũng rất cao. Không chỉ tổn thất một số cao thủ, hơn nữa tay phải của Tề Nhạc Minh cũng bị Giang Nguyên chặt đứt. Còn có Tuyên Tử Nguyệt đứng bên cạnh Giang Nguyên nữa. Ngoài tổn thất nhân thủ thì mặt mũi cũng không còn.

Cho nên, gương mặt Tề Lãng vẫn âm tình bất định. Tuy ông biết mình nên đưa ra lựa chọn như thế nào. Nhưng ông vẫn muốn tỏ ra kiêu ngạo một chút, ít nhất cũng biểu hiện Tề gia là một đại gia tộc, không ai có thể uy hiếp được.

Hơn nữa, mặc dù Tề Lãng không dám hạ tử thủ với Giang Nguyên lúc này, nhưng cũng quyết định cho tên tiểu tử đó căng thẳng một chút. Tề gia là đại gia tộc mấy trăm năm, muốn bóp chết hắn chỉ là chuyện của vài phút đồng hồ.

Tất cả mọi người và cao thủ của Tề gia đều nhìn chằm chằm Tề Lãng, chờ gia chủ đưa ra quyết định. Mặc dù mọi người biết Tề Lãng sẽ đưa ra quyết định gì, nhưng Tề gia lần này thật sự là tổn thất rất lớn, hơn nữa, ngay cả cánh tay của Tề Nhạc Minh cũng bị chém đứt. Tề Lãng nổi điên cũng không phải là không thể.

Cho nên, tất cả mọi người đều cùng chờ đợi.

Nhưng Tề Lãng còn chưa lên tiếng, trong vòng vây đã có động tĩnh.

Vẫn luôn dùng đao để chống đỡ thân hình, hơn nữa còn luôn cúi đầu, Giang Nguyên không biết đã ngẩng đầu lên khi nào.

Bốn cao thủ Thiên Y Viện và Tuyên Tử Nguyệt đang bảo vệ Giang Nguyên cũng không phát hiện cho đến khi nhìn thấy sắc mặt khác thường của đám cao thủ Tề gia đang bao quanh, lúc này mới khẩn trương nhìn lại.

- Đi.

Hai mắt vẫn đỏ bừng như cũ, gương mặt lạnh nhạt, nhưng khóe miệng Giang Nguyên lại nhếch lên, tay phải cầm đao, chậm rãi bước về phía trước hai bước, vươn tay trái về phía Tuyên Tử Nguyệt.

Nhìn thấy cước bộ của Giang Nguyên vẫn vững vàng, mặc dù không còn vẻ mặt ôn nhuận như ngày xưa, dường như có chút quái dị, nhưng nhìn thấy Giang Nguyên vươn tay đến, Tuyên Tử Nguyệt vẫn không ức chế được sự rúng động trong lòng. Xem ra Giang Nguyên đã thật sự không còn vấn đề gì quá lớn.

Mỉm cười với Giang Nguyên, Tuyên Tử Nguyệt đặt tay vào lòng bàn tay của hắn, gật đầu.

- Đi thôi.

Nắm tay Tuyên Tử Nguyệt, Giang Nguyên quay đầu lại nhìn bốn cao thủ đang thủ hộ xun quanh, gật đầu một cái rồi bước ra ngoài, xem đám cao thủ Tề gia đang bao vây giống như gà chó.

Thấy Giang Nguyên nắm tay Tuyên Tử Nguyệt, không thèm để ý đến đám cao thủ của Tề gia xung quanh, bốn vị cao thủ của Thiên Y Viện đang khẩn trương đồng thời thả lỏng. Bác sĩ Giang đã không sao, bọn họ còn e ngại chuyện gì, lập tức ngẩng đầu cầm chặt trường đao, theo sát đằng sau Giang Nguyên bước ra ngoài.

Thiên Y Viện chưa bao giờ cúi đầu trước người khác. Tề gia thì như thế nào? Nếu dám ngăn cản, có chết cũng không để Thiên Y Viện mất hết mặt mũi.

Nhìn Giang Nguyên bước đi, đám cao thủ Tề gia nhìn nhau. Gia chủ còn chưa ra lệnh, bọn họ không biết nên ngăn cản hay là thả cho họ đi.

Trong lúc cao thủ Tề gia đang do dự, sắc mặt Tề Lãng một lần nữa tái xanh. Ông thật không ngờ Giang Nguyên lại không để Tề gia vào mắt.

Nếu bây giờ hạ lệnh cho thuộc hạ thối lui, để Giang Nguyên rời đi, mặt mũi Tề gia sẽ triệt để không còn.

Nhưng trong lúc ông còn đang do dự, Giang Nguyên lại nắm tay Tuyên Tử Nguyệt bước đi. Đám cao thủ Tề gia nhìn Giang Nguyên từng bước một đi đến, một đám liền lộ vẻ giận dữ.

Hôm nay tiểu tử này đến phá hỏng hỷ sự nhà người ta, đánh bị thương nhiều người như vậy, bây giờ lại không để bọn họ vào mắt. Gia chủ còn chưa hạ lệnh, bọn họ liền cắn răng, hét lớn giơ đao bổ xuống Giang Nguyên, muốn bức hắn lui trở về.

Nhưng khi bọn họ vừa mới giơ đao, chỉ thấy một đạo ngân quang xuất hiện đằng trước, sau đó tay trầm xuống, một cảm giác tê rần truyền đến.

Chờ đến khi bọn họ hồi phục lại tinh thần, mới phát hiện cánh tay của mình đã bị một đao xuất quỷ nhập thần của đối phương chặt đứt. Trong lúc hoảng hốt, hai cao thủ Thiên Y Viện từ phía sau Giang Nguyên tiến lên, dùng đao đánh hai người khác thối lui, che chở Giang Nguyên trước hai cao thủ đã cụt tay, một cước đánh bay ra ngoài.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, hơn nữa bên mình lại chịu thiệt, đám cao thủ Tề gia bên cạnh đều phẫn nộ giơ đao bổ tới.

Nhìn trường đao bổ tới, màu đỏ trong mắt Giang Nguyên chợt lóe lên, tay trái căng lên, kéo Tuyên Tử Nguyệt vào lòng, đồng thời một đạo ngân quang xuất hiện đằng trước.

Đường đao trong tay Giang Nguyên lưu loát bổ trúng hai thanh trường đao đang bổ ra. Chân phải đá trúng bụng dưới của một người.

Chỉ nghe tên cao thủ kia rên lên một tiếng, miệng phun ra một ngụm máu rồi bay ngược ra ngoài.

Lúc này, đường đao trong tay phải Giang Nguyên một lần nữa vung lên, ngân quang chợt hiện, trường đao đang bổ tới phía đối diện bị trúng một đao của Giang Nguyên, sau đó bị đẩy ra. Khí thế của đường đao cũng không ngừng lại. Đối phương kêu thảm lên một tiếng, một cánh tay mang theo máu bay lên.

Các quan khách đứng cách đó không xa, nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn, chỉ trong vòng hai giây ngắn ngủi, trong không trung, hoặc người bay ra hoặc cánh tay bay ra hoặc trường đao bay ra, sắc mặt đều cứng đờ.

Bọn họ đều nhìn thấy rõ vết thương trên người bác sĩ Giang, nhưng tại sao lại thành cảnh tượng như vậy? Động tác vô cùng ác liệt. Thực lực này chỉ có tăng chứ không giảm. Quả thật giống như một sát thần.

Phải biết rằng cao thủ Tề gia trên cơ bản đều không dưới Địa giai. Ít nhất cũng là Địa giai tầng ba. Tại sao nhiều người như vậy, trước mặt một bác sĩ tuổi còn quá trẻ của Thiên Y Viện lại không hề có lực ngăn cản?

Trong lúc che chở cho một người, gương mặt bác sĩ Giang vẫn cứ lạnh nhạt, hai mắt hồng quang chợt hiện, một luồng sát khí quanh thân phóng lên cao, mang theo khí thế gặp Phật giết Phật, gặp thần sát thần.

Nhìn từ đầu đến cuối, Giang Nguyên không biết đã chặt đứt bao nhiêu cánh tay, mọi người đều kinh hãi, thầm nghĩ:

- Bác sĩ Giang này chẳng lẽ còn có một ngoại hiệu “Trảm thủ đảng”?

Chương 460: Nổi điên

Bốn cao thủ Thiên Y Viện đang kết thành trận thế, bảo hộ hai người Giang Nguyên ở chính giữa, liều chết xông về phía trước.

Cao thủ đầu lĩnh Thiên Y Viện vừa vung đao, vừa lớn tiếng hét:

- Ngăn cản người của Thiên Y Viện chúng tôi, chết.

Bốn người đều là cao thủ Địa giai tầng một, bao quanh bên người Giang Nguyên, một đường chém giết. Giang Nguyên nắm tay Tuyên Tử Nguyệt đi chính giữa. Hơn nữa, trong lúc Giang Nguyên bước đi, hai mắt vẫn nhìn thẳng phía trước, bất luận là công kích từ bên cạnh hay là từ phía sau, hắn đều có thể nhìn thấy rõ ràng, thỉnh thoảng chém ra một đao, đánh lui những cao thủ Tề gia mà bốn người kia không thể đánh lui kịp.

- A!

Một cao thủ Thiên Y Viện đang đi bên phải Giang Nguyên, lúc này đang huy đao đánh lui một người, đột nhiên cảm giác được bên cạnh có cái gì đó đụng vào người mình. Nhìn lại thì thấy bên cạnh mình, tay phải của một cao thủ Tề gia đã bị chặt đứt, mà đao của người này đang định chém xuống vai của ông.

Giang Nguyên lạnh nhạt nhìn người này, giống như không có chuyện gì phát sinh, sau đó rất nhanh quay đầu đi, huy đao chém về phía cao thủ Tề gia đang chém tới.

Cao thủ của Tề gia không ít, nhưng đám người chặn giết Giang Nguyên lại không chiếm được chút tiện nghi nào. Trong đó, bốn vị cao thủ Thiên Y Viện thực lực cường hãn cũng là nguyên nhân chủ yếu. Nhưng rõ ràng, nguyên nhân quan trọng nhất chính là vị bác sĩ Giang ở chính giữa.

Mặc dù vị bác sĩ Giang này còn trẻ, nhưng thực lực rất đáng sợ. Bốn người thậm chí cũng không thể xác định được đối phương có phải là thực lực cấp bậc Thiên giai hay không. Nhưng mỗi lần bốn người gặp phải tình huống sắp bị trọng thương, phần lớn Giang Nguyên đều xuất hiện kịp thời giải vây cho bọn họ.

Nếu không có đối phương kịp thời xuất hiện, bọn họ cũng sẽ bị thương không nhẹ.

Được Giang Nguyên bảo vệ trong lòng, Tuyên Tử Nguyệt cầm trường đao trong tay, khẩn trương nhìn bốn phía, nhưng rất nhanh cô phát hiện, bản thân cô không cần lo lắng bất cứ chuyện gì. Bốn vị cao thủ Thiên Y Viện rất tận lực. Cho dù có người tìm ra sơ hở, nhưng sẽ bị Giang Nguyên ở đằng sau một đao giải quyết dễ dàng.

Bất luận là từ hướng nào, Giang Nguyên cũng có thể giải quyết dễ dàng đối phương. Cảm nhận được năng lực phán đoán kinh khủng của Giang Nguyên, Tuyên Tử Nguyệt ngạc nhiên vô cùng. Phải mất một lúc mới có thể tiếp nhận được sự thật này.

Khó trách Giang Nguyên lại có dũng khí mang theo bốn người chém giết Tề gia. Thì ra thực lực của hắn đã mạnh đến tình trạng này rồi.

Lúc này, Tuyên Tử Nguyệt mới phát hiện phía sau của cô đã áp vào ngực Giang Nguyên. Cảm nhận được hơi ấm từ lồng ngực Giang Nguyên truyền sang, cùng với tiếng đập của trái tim, gương mặt Tuyên Tử Nguyệt có chút đỏ lên.

Cô có cảm giác cô và Giang Nguyên đã trở thành tiêu điểm của mọi người.

Thấy Tuyên Tử Nguyệt dường như có chút bất an, tay trái Giang Nguyên nhẹ ôm lấy thắt lưng của Tuyên Tử Nguyệt, tay phải vẫn cầm đao chém ra một kích như cũ.

Đột nhiên hơi ấm tăng thêm vài phần, cảm giác an toàn được nâng lên, trái tim bất an đột nhiên bình ổn lại, cứ như vậy mà dựa vào người Giang Nguyên, chậm rãi bước từng bước một đi tới.

Bị vây trong trạng thái Không Minh, cộng thêm thiên phú Sát phát huy tác dụng, Giang Nguyên có thể chuẩn xác cảm nhận được tình huống bốn phía. Thậm chí hắn có thể phán đoán được tình huống cơ thể của một vài người, nhưng hắn lại mơ hồ cảm nhận được hắn không khống chế được sát ý trong lòng.

Tuy vậy, năng lượng tích trữ trong cơ thể hắn đang dần giảm bớt. Mặc dù có trạng thái Không Minh, năng lượng tiêu hao có thể chậm lại chín phần, nhưng bây giờ, trạng thái này đã duy trì sáu bảy phút đồng hồ. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ không thể chống đỡ nổi được bao lâu.

Nhờ có trạng thái Không Minh, năng lực tính toán và phán đoán của Giang Nguyên vô cùng cường hãn. Hắn cho rằng trước khi năng lượng của hắn tiêu hao hết, thoát khỏi khốn cảnh hẳn sẽ không khó. Ít nhất còn có năm thành cơ hội.

Cho nên, sắc mặt Giang Nguyên vẫn lạnh nhạt như cũ, chưa đến bước cuối cùng, dường như cũng không cần quá lo lắng. Bây giờ trong lòng hắn chỉ có một huyết ý mà thôi.

Bốn vị cao thủ Thiên Y Viện bảo hộ bên cạnh Giang Nguyên, mặc dù đã có Giang Nguyên trợ giúp nhưng trên người vẫn xuất hiện không ít vết thương. Không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cũng đủ khiến cho bọn họ bị thương không nhẹ.

Chỉ trong một hai phút ngắn ngủi, bọn họ đã đánh bị thương nặng bảy tám cao thủ Tề gia, nhưng vẫn còn ít nhất mười người đang vây công bọn họ. Phía sau dường như vẫn còn có người gia nhập chiến cuộc.

Nhìn những cánh tay đầy máu bay ngang dọc, Tề Lãng há to miệng, đứng ngẩn cả người. Ông thật không ngờ Giang Nguyên bị người của ông bao vây nhiều như vậy, chẳng những không bị tổn thất gì mà còn trực tiếp dẫn người ra ngoài.

Đã giết thành tình cảnh như thế, gương mặt Tề Lãng vẫn âm tình bất định. Ông vẫn chưa thể đưa ra quyết định cuối cùng, cho nên ông quyết định không lên tiếng.

- Tề Lãng huynh, anh hãy nghĩ kỹ đi. Anh định lấy cơ nghiệp mấy trăm năm của Tề gia đánh cuộc với Thiên Y Viện sao?

Nhìn máu thịt văng lên, còn có ngày càng nhiều người của Tề gia bao vây Giang Nguyên, Tuyên Năng không thể nhịn được. Mặc kệ thế nào, Tuyên Tử Nguyệt vẫn còn đứng bên cạnh Giang Nguyên, ông không thể không lên tiếng.

Cơ mặt Tề Lãng giật giật vài cái, hừ một tiếng với Giang Nguyên, cũng không trả lời.

Một số lão giả nhìn thấy cảnh tượng này, thấy Tuyên Năng cũng đã ra mặt nói chuyện, liền vội vàng lên tiếng:

- Tề gia chủ, thừa lúc tình huống còn có thể vãn hồi, hãy dừng tay lại đi. Nếu không, hậu quả….

Nghe các vị lão giả nói, trong lòng Tề Lãng vẫn cảm thấy không cam lòng. Tề gia của ông đã khi nào chịu nhục qua như vậy chứ? Hơn nữa thuộc hạ chết khá nhiều, còn có cánh tay của Tề Nhạc Minh. Nếu cứ như vậy mà để cho Giang Nguyên rời đi, ông thật sự không cam lòng.

Cho nên, Tề Lãng vẫn do dự không quyết.

Trong lúc Tề Lãng đang do dự, hai mắt của Giang Nguyên càng lúc càng đỏ, tần suất đường đao ra tay cũng cao hơn. Ngay cả Tuyên Tử Nguyệt trong lòng Giang Nguyên cũng cảm giác có chút không ổn. Bởi vì hơi thở của Giang Nguyên càng lúc càng thô, hơn nữa một cổ hàn ý khiến người ta lạnh như băng đột nhiên bắn ra ngoài.

Chương 461: Thiên Y triệu lệnh

“Tập sát” bình thường dùng để chỉ những loại động vật ăn thịt thích trêu đùa con mồi không còn cách nào chạy thoát. Nó sẽ giết tất cả con mồi, không chừa một ai.

Mà loại hành vi “tập sát” này dường như chỉ xuất hiện trong bộ tộc Hồ ly. Nhiều khi, một số con hồ ly tập sát con mồi, ví dụ như gà rừng, nó sẽ giết hết tất cả con mồi, nhưng chỉ mang đi hoặc ăn một con mà thôi.

Rõ ràng, Giang Nguyên đã nhận được loại thiên phú “Tập sát” này cách đây không lâu, tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy. Nếu nó đã được gọi là “Tập sát”, vậy loại đặc tính trên hiển nhiên là không thể tránh khỏi.

Dưới máu tươi và chiến đấu kích thích, thiên phú Tập sát đã khởi động từ rất lâu, khiến cho công năng trong cơ thể Giang Nguyên trong nháy mắt đạt đến trạng thái đỉnh phong. Nhưng đặc tính này cũng đã ảnh hưởng đến bản tính của hắn, khiến cho loại ham muốn giết chóc ẩn sâu trong lòng của hắn dần dần được phóng ra.

Và lần này, nó đã bị bạo phát hoàn toàn.

Hai mắt Giang Nguyên càng lúc càng đỏ, hàn ý càng lúc càng nhiều, khiến cho bốn cao thủ Thiên Y Viện bên cạnh cũng chú ý đến.

Bởi vì Giang Nguyên ra tay, cao thủ Tề gia chung quanh bị thương cũng nhiều hơn. Áp lực mà bốn vị cao thủ Thiên Y Viện phải gánh chịu cũng được giảm bớt, có chút cơ hội để thở dốc.

Bốn người đã ý thức được cục diện hiện tại đã không ổn. Gia chủ Tề Lãng vẫn không lên tiếng, tùy ý để cao thủ Tề gia tấn công bọn họ. Mặc dù không phái ra cao thủ quá mạnh, nhưng cứ như vậy, bốn người sẽ không còn kiên trì được lâu.

Nhưng bốn người đều là cao thủ của Thiên Y Viện, chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi trước bất kỳ cuộc chiến nào. Cho nên bốn người đã mang tâm lý liều chết, mục đích chỉ để hộ tống Giang Nguyên an toàn rời khỏi.

Chức trách của bọn họ chính là như thế. Mỗi một bác sĩ của Thiên Y Viện đều là một phần tử tinh nhuệ. Quy định thứ nhất của Thiên Y Viện chính là bảo dốc hết toàn lực bảo vệ cho các thành viên của Thiên Y Viện được an toàn.

Cao thủ đầu lĩnh của bốn người tên Dư Đao, vẫn luôn bảo vệ đằng trước bên trái Giang Nguyên, đảm nhiệm công tác mở đường, xem như là người gánh áp lực lớn nhất trong bốn người, và cũng là người bị thương nặng nhất. Lúc này trên người ông đã có sáu bảy vết thương.

Máu từ người khác và máu của chính ông đã làm cho cơ thể của ông đỏ thẫm.

Nhìn cao thủ Tề gia tập trung xung quanh, Dư Đao đã có chút mệt mỏi. Ông cũng không còn tin tưởng Tề Lãng sẽ suy nghĩ lại hay không.

Thân là người của Thiên Y Viện, mỗi người đều có sự kiêu ngạo mà người khác không thể với tới, tuyệt đối sẽ không cúi đầu trước bất kỳ địch nhân nào. Ông đã tỏ vẻ cho Tề Lãng biết hậu quả của nó. Nếu Tề Lãng vẫn không có ý định thu tay, cho dù có chết ở chỗ này, ông tuyệt đối sẽ không nói lời uy hiếp đối phương nữa.

Thiên Y Viện làm việc chưa bao giờ dựa vào miệng mà là dựa vào thực lực. Cho dù bác sĩ Giang một mình đến tỉnh Vân, cũng chỉ điều động có bốn người bọn họ, đã có dũng khí xông vào Tề gia đoạt người. Mặc dù bốn người bọn họ có chút nghi ngờ, nhưng cũng không chần chừ mà chấp hành mệnh lệnh.

Nếu bây giờ đối phương đã không còn kiêng kỵ Thiên Y Viện, như vậy chỉ có tử chiến mà thôi, tuyệt đối không làm mất thể diện của Thiên Y Viện.

Sau khi dùng đao chém lui một cao thủ Tề gia, Dư Đao rốt cuộc không nhịn được nhìn thoáng qua bác sĩ Giang đằng sau mình. Ban đầu, ông cũng không hiểu rõ con người của bác sĩ Giang, nhưng chỉ trong mấy tiếng ngắn ngủi, bây giờ ông lại rất rõ ràng. Tuổi còn trẻ nhưng năng lực chiến đấu lại cường hãn. Trong tương lai, nhất định là một trong những nhân vật thành tựu nhất của Thiên Y Viện.

Bây giờ bác sĩ Giang vẫn còn chưa thật sự trưởng thành, nhưng hắn không thể chết ở đây. Là hộ vệ, bọn họ có thể chết, nhưng hắn thì không.

Cho nên, trong lòng Dư Đao đã quyết định, người ở Thiên Y Viện phái đến từng tỉnh không nhiều. Mỗi văn phòng làm việc của Thiên Y Viện chỉ có một thành viên chính thức của Thiên Y Viện thường trú, sau đó là hai bác sĩ thực tập, còn có bốn hộ vệ Địa giai tầng một, mười hộ vệ Địa giai tầng hai và ba bảo vệ vòng ngoài.

Lúc này, ở phòng làm việc cũng chỉ còn có mười hộ vệ mà thôi. Nếu điều đến hết cũng chẳng làm nên chuyện gì. Với tình huống trước mắt, căn bản không còn biện pháp giúp cho bác sĩ Giang thoát hiểm. Cho nên, Dư Đao đang cân nhắc không biết có nên vận dụng đặc quyền của Thiên Y Viện hay không.

Rất nhiều năm trôi qua, rất ít người sử dụng đặc quyền này. Bởi vì một khi sử dụng, cái giá phải trả là rất lớn. Thân là thủ lĩnh hộ vệ do Thiên Y Viện phái đến đồn trú tỉnh ngoài, ông có quyền sử dụng loại đặc quyền này. Đặc biệt còn có thành viên chính thức của Thiên Y Viện ở đây nữa.

Để cam đoan sự an toàn cho bác sĩ Giang, ông sẽ vận dụng loại đặc quyền này của Thiên Y Viện, Thiên Y triệu lệnh.

Khi sử dụng Thiên Y triệu lệnh, ông có thể hướng cao thủ các gia các phái đến cứu viện. Thiên Y triệu lệnh đại diện cho lời hứa của Thiên Y Viện. Một khi có người ra tay viện thủ cho Thiên Y Viện, bất luận thành công hay không, người đó cũng sẽ được Thiên Y Viện trả công xứng đáng.

Đối mặt với phần thưởng xứng đáng của Thiên Y Viện, không ai là không động tâm.

Đương nhiên, chưa đến mức cuối cùng, ông sẽ không làm như vậy. Một khi sử dụng đặc quyền, đối với một thành viên của Thiên Y Viện, bất kỳ là thành viên chính thức hay không chính thức, đây đều là một sự nhục nhã. Hơn nữa, sau khi Thiên Y Viện trả công cho người ta xong, nhất định sẽ dựa theo tình huống mà điều tra lại, người phát ra lệnh cũng phải gánh chịu trách nhiệm tương ứng.

Cho nên, Dư Đao quyết định cùng với ba người kia kiên trì đến phút cuối cùng mới thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!