Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 472: CHƯƠNG 472: NGUY HIỂM VÀ KHỐNG CHẾ

Giang Nguyên lẳng lặng ngồi trong bóng đêm, yên lặng nhìn bức tường tối đen đối diện, thậm chí hai mắt hắn không chớp, đồng tử không co rút, cho nên trong mắt hắn vẫn là một mảng đen tối.

Nếu một người ngay cả bóng tối cũng không thể hưởng thụ thì chắc chắn là một chuyện rất đáng sợ.

Cho nên hiện tại Giang Nguyên rất may mắn. Khả năng nhìn trong bóng tối của mắt hắn vẫn đang được khống chế. Chỉ cần hắn không muốn, vậy thì sẽ không xuất hiện. Nếu không chỉ cần đột nhiên xuất hiện bóng tối, trong lòng mình sẽ nảy sinh sợ hãi. Để áp chế nỗi sợ sâu trong lòng thì áp lực sẽ dần dần nảy sinh, kết hợp với tầm nhìn lờ mờ này cùng với không gian nhỏ hẹp, chỉ sợ sẽ khiến cho nỗi sợ và áp lực của bản thân cảng nặng nề hơn, từ đó khiến tinh thần của mình sẽ bị sụp đổ.

Đương nhiên, đây chỉ là một khả năng cực thấp nhưng lại là một nguy hiểm cực lớn. Chỉ cần mình thật sự xảy ra tình trạng như vậy, cho dù sau chuyện này Thiên Y viện có đủ năng lực đảm bảo cho mình không xảy ra vấn đề gì, nhưng tinh thần sụp đổ rất dễ khiến cho những bí mật luôn ẩn giấu trong đáy lòng mình bất giác lộ ra.

Nguy hiểm như vậy, Giang Nguyên không muốn trải qua. Hắn chậm rãi ổn định cảm xúc của mình, bình tĩnh trở lại, đây chính là cách tốt nhất.

Trong bóng tối tĩnh mịch, thứ duy nhất khiến người ta có chút cảm giác chính là lỗ thông gió trên đỉnh đầu lúc này vẫn đang chậm rãi kéo những làn gió nhẹ đến.

- Haizz...

Giang Nguyên khe khẽ thở dài, trong một nháy mắt ngắn ngủi hắn đã biết rõ vì sao đèn áp trần lại tắt, cho nên hắn thở dài.

Nói thật, hắn chỉ đến nhìn tường mà suy ngẫm, theo như cách nói của thầy hắn, các Thiên y sư muốn mài giũa tính cách của hắn, và đây là cách tốt nhất khiến một người học được cách nhẫn nại và chịu đựng, còn cả kiên nhẫn. Nhưng sao hắn lại gặp phải thứ biến thái đáng sợ như thế này? Chẳng trách khi tiến vào, gặp vị y sĩ quen biết kia, anh ta vừa nghe mình phải nhìn tường mười ngày lại căng thẳng và sợ hãi đến thế.

Nhớ tới điều này, khóe miệng Giang Nguyên hơi khó khăn nhếch lên, nhẹ nhàng hít thở vài lần, sau đó từ từ ộc sợ hãi và áp lực trong lòng ra.

Chặn lại không bằng khơi thông. Nếu cảm giác sợ hãi và áp lực đã bắt đầu sinh sôi và lan tràn, vậy thì chỉ có thể dùng một vài cách để khơi thông. Miễn cưỡng áp chế chỉ khiến loại áp lực này càng lớn thêm. Càng thêm nguy hiểm là cho dù qua được lần này, vậy thì lần tiếp theo, kẻ biến thái kia lại sử dụng những cách khác khiến cho mình không kịp đề phòng mà bộc phát, như vậy thì sẽ càng thêm nguy hiểm!

Hơn nữa mình càng áp chế, phản lực cũng sẽ càng mạnh, nếu đối phương dùng thêm vài thủ đoạn khác, rất dễ dàng dẫn dụ tinh thần mình sụp đổ.

Trong hoàn cảnh như thế nào, cho dù đổi lại là ai, nếu đột nhiên phát hiện ngay cả ánh sáng chống đỡ để cảm thấy mình vẫn còn sống duy nhất biến mất, dù người có kiên cường thế nào thì cũng phải hơi thất thần, sau đó cảm giác sợ hãi và áp lực mà mình khống chế bấy lâu sẽ nhân cơ hội ập đến.

Giang Nguyên cũng không ngoại lệ, có điều tinh thần lực của hắn mạnh mẽ hơn rất nhiều những người khác. Hơn nữa trong nghi thức tấn cấp nhận hàm lần trước, nhờ cơ duyên xảo hợp Giang Nguyên đã gõ được tiếng chuông lòng, khiến tâm linh của hắn trong một trạng thái đặc biệt sẽ tiến vào Ngôn tùy hành pháp, khiến tinh thần lực của hắn càng tăng lên.

Cho nên, khi Giang Nguyên cảm nhận được áp lực và sợ hãi trong sâu đáy lòng nhanh chóng cuộn lên, hắn liền nhẹ nhàng hít sâu hai lần, bình ổn lại cảm xúc của mình, sau đó đứng dậy, giống như thường ngày, đứng nguyên tại chỗ, chậm rãi co duỗi cơ thể, làm mấy động tác Ngũ Cầm Hí đơn giản.

Ngũ Cầm Hí có thể giúp cơ thể khỏe mạnh, đồng thời cũng có thể ổn định tâm thần.

Nhìn thấy Giang Nguyên còn có thể không nhanh không chậm, không vội không hoảng hoạt động tay chân rong bóng đêm và tĩnh lặng, gương mặt hưng phấn và chờ đợi của Lý phán quan dần biến thành nghi hoặc. lão nhìn chằm chằm Giang Nguyên đang làm những động tác vận động tay chân giống như thường ngày. Sắc mặt lão cuối cùng đã hoàn toàn trầm xuống.

Lý phán quan là một cao thủ, điều này không thể nghi ngờ gì cả. Lão nhìn những động tác của Giang Nguyên qua màn hình giám sát, ban đầu thì chúng hơi cứng ngắc, nhưng thời gian dần trôi qua, những động tác này cũng càng lúc càng lưu loát tự nhiên.

Rõ ràng, Lý phán quan có thể cảm nhận được những thứ này chứng tỏ điều gì, vì lão rất rõ, những động tác đầu tiên của Giang Nguyên cứng ngắc chứng tỏ Giang Nguyên đã bị ảnh hưởng của ánh sáng đột nhiên mất đi, áp chế sợ hãi và áp lực hắn miễn cưỡng trong lòng từ trước đến giờ đã bắt đầu bạo phát.

Điều này làm cho lão tương đối hưng phấn.

Nhưng sau khi Giang Nguyên đứng dậy làm mấy động tác co duỗi quái đản, khi những động tác này càng lúc càng trở nên tự nhiên lưu loát thì điều này cũng chứng tỏ Giang Nguyên đã bắt đầu dần thoát khỏi nỗi sợ hãi và áp lực trong lòng. Hắn đang từng bước từng bước đi ra khỏi ảnh hưởng của sự tĩnh mịch này.

- Hộc... hộc...

Hơi thở của Lý phán quan bắt đầu thô dần, khuôn mặt cũng bắt đầu vặn vẹo xanh đen.

Lão hiểu rất rõ sự đáng sợ của Phòng sám hối của mình. Từ lúc lão quản lý Phòng sám hối đến nay không có ai có thể chịu đựng được một tuần. Đương nhiên, ngoại trừ vài thành viên cấp cao, vì lão căn bản không dám sử dụng bất kỳ thủ đoạn gì với những thành viên cấp cao, thậm chí là không dám có chút gì bất kính.

Nhưng thằng nhãi trước mắt mình đã bắt đầu sử dụng đến thủ đoạn tắt đèn, vậy mà hắn vẫn có thể thản nhiên đối mặt, hơn nữa trông bộ dạng thì vẫn còn có thể tiếp tục kiên trì được. Điều này khiến tâm lý vốn bắt đầu vặn vẹo của Lý phán quan càng trở nên điên cuồng hơn.

- Giỏi... giỏi... giỏi...

Lý phán quan nhìn chằm chằm bóng người trên màn hình giám sát, nghiến răng nghiến lợi nói mấy tiếng giỏi giỏi, bàn tay đang cầm ly trà lúc này đã nổi gân xanh, rất nhanh, cái ly vỡ vụn thành mấy mảnh.

- Tắt đèn rồi... tắt đèn rồi... Lý phán quan tắt đèn rồi...

Tin tức truyền đi rất nhanh, tất cả những người quan tâm đến vụ cá cược, còn cả người của Giang Nguyên đều đang âm thầm truyền tin tức này.

- Tắt đèn rồi? Tình hình thế nào? Tinh thần Giang Nguyên có xuất hiện vấn đề gì không? Có sụp đổ không?

Không ít người đều đang căng thẳng hỏi, đặt biệt là những người đặt cược đều truy hỏi.

- Nghe nói Lý phán quan đã bóp vỡ ly...

Rõ ràng, đây là tin tức do những người làm việc ở Phòng sám hối truyền ra. Những người nghe thấy tin này có người vui có kẻ lo...

- Chuyện gì vậy?

La y sư hơi nhíu mày, nhìn Vương Mịch đang thất thần đối diện, trầm giọng nói.

- A... Xin lỗi thầy, con thất thần rồi.

Nhìn vẻ mặt không vui của thầy, Vương Mịch hơi hoảng, vội vàng lắc đầu.

- Ừm... cẩn thận một chút...

La y sư gật đầu, không nói gì thêm. Ông hiểu rất rõ tính tình của học trò mình, nếu mình đã nhắc nhở rồi, con bé sẽ lập tức quay về trạng thái bình thường. Ông lập tức nhìn vào kính hiển vi điện tử, đọc ra vài con số.

Vương Mịch nghe La y sư nói, liền cẩn thận nhập số liệu vào.

- Thầy... bên Phòng sám hối, thầy có nên đánh tiếng một chút không?

Vương Mịch cùng Tuyên Tử Nguyệt đi dạo phố về lại quay về phòng thí nghiệm giúp thầy làm thí nghiệm, cô nhớ đến mấy tin tức vừa nghe, sau khi chần chừ một lúc, cuối cùng cũng nhìn thầy thấp giọng nói.

Vương Mịch biết rõ, thầy rất coi trọng Giang Nguyên. Mình đưa ra đề nghị này hẳn sẽ không bị thầy răn dạy. Hơn nữa nếu thầy ra mặt, chắc chắn Lý phán quan sẽ không dám không nể mặt. Nếu thầy không ra mặt thì e là lần này Giang Nguyên gặp phiền phức rồi.

Vương Mịch nhớ đến chàng trai luôn mang vẻ mặt bình tĩnh và tự tin kia, nếu như tinh thần của hắn thật sự mất khống chế thì sẽ đả kích sự tôn nghiêm và tự tin của hắn đến nhường nào?

Vương Mịch cắn răng, nói với thầy những lời này.

Tôn Nghị đang ở bên cạnh làm việc khác nghe thấy những lời này thì tay hơi cứng lại, sau đó y quay đầu nhìn Vương Mịch, trong mắt đầy tức giận. Y đã đặt cược rất lớn, nếu như thầy mà thật sự ra mặt, vậy thì mình và Liêu Dương thua chắc rồi.

Lập tức trong lòng y không khỏi căng thẳng, hai lỗ tai dỏng nên, nín thở, đợi câu trả lời của thầy.

La y sư ngẩng đầu nhìn học trò của mình, chăm chú nhìn vào đôi mắt của Vương Mịch, thấy trong lòng Vương Mịch hơi bối rối thì mới cau mày, vừa tiếp tục nhìn vào kính hiển vi điện tử vừa nói:

- Không cần... Chuyện này có lợi cho Giang Nguyên... Nếu như ngay cả việc này nó cũng không chịu đựng được, tương lai sao có thể thăng cấp lên Thiên y sư?

- Thiên y sư?

Vương Mịch nghe thấy những lời này thì sửng sờ nhìn thầy. Cô biết thầy rất coi trọng Giang Nguyên, nhưng đây là lần đầu tiên cô nghe thầy có thể nói chắc nịch rằng Giang Nguyên tương lai sẽ thăng cấp lên Thiên y sư.

Tôn Nghị ở bên nghe thấy vậy mặt cũng đổi sắc. Theo ý của thầy thì ông tin chắc tương lai Giang Nguyên sẽ thăng cấp lên Thiên y sư sao? Sao có thể như vậy chứ? Giờ Giang Nguyên mới chỉ là y sĩ tam phẩm, muốn thăng cấp lên Thiên y sư còn cần thêm hơn ba mươi năm nữa, sao giờ thầy dám khẳng định chắc chắn như vậy?

Có điều, dù trong lòng hai người nghi hoặc nhưng cũng không dám truy hỏi gì cả. Chỉ có Vương Mịch vẫn cắn răng, chưa chịu từ bỏ nói:

- Thầy... Con nghe nói bên Phòng sám hối đã tắt đèn của Giang Nguyên rồi...

- Tắt đèn rồi?

La y sư nghe thấy vậy cũng sửng sốt, bắt đầu trầm ngâm. Mấy chục năm trước ông cũng từng bước vào Phòng sám hối này, giờ ngẫm nghĩ lại, ông biết nếu ngay cả đèn của Phòng sám hối cũng tắt thì sẽ có cảnh tượng gì.

Sắc mặt La y sư lập tức hơi khó coi.

Tôn Nghị như tùy tiện liếc mắt nhìn thầy, thấy thầy cau mày, vẻ mặt âm trầm thì trong lòng liền căng thẳng. Y chỉ sợ lần này thầy sẽ nhúng tay vào. Nếu thầy mà nhúng tay vào thì thứ mà mình đã đánh cược sẽ bị thua chắc rồi.

Nghĩ vậy, Tôn Nghị càng thêm bực mình, cái cô nàng Vương Mịch này rốt cuộc muốn làm gì, sao cứ phá hỏng chuyện tốt của mình mãi vậy.

Tôn Nghị càng nghĩ càng tức, khuôn mặt y cứng đờ nhìn về phía Vương Mịch. Cô nàng này để tâm đến chuyện Giang Nguyên như vậy, không phải cô ấy đối với Giang Nguyên...

Tôn Nghị nhìn thấy vẻ mặt quan tâm và căng thẳng của Vương Mịch thì trong lòng hơi trầm xuống.

Chương 473: Thêm một chiêu nữa

Kể ra Tôn Nghị cũng khá có ý với Vương Mịch, nếu không lúc đầu y đã không nói với ông ngoại y cho y và Vương Mịch được tham gia cuộc thi tấn cấp trước.

Nhưng trước giờ Vương Mịch đối với y không nóng không lạnh, giờ lại quan tâm đến Giang Nguyên như vậy, như thế sao có thể khiến y an lòng, sao có thể khiến y không căng thẳng được? Khi y nhìn thấy Vương Mịch căng thẳng quan tâm như vậy thì trong lòng càng tức giận hơn nữa. Lẽ nào mình kém Giang Nguyên nhiều đến thế sao? Giang Nguyên đã có một đại tiểu thư Tuyên gia rồi, lẽ nào Vương Mịch còn đối với Giang Nguyên...

Có điều, tuy lúc này trong lòng Tôn Nghị tức giận nhưng dĩ nhiên cũng không dám nói gì. Sau khi y hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh liền nhìn về phía La y sư. Mấu chốt của chuyện này giờ vẫn nằm ở chỗ La y sư, ông có thật sự nhúng tay vào không?

Một khi La y sư nhúng tay vào vậy thì bao nhiêu điểm tích lũy đều sẽ mất hết.

Nghĩ đến chuyện này, Tôn Nghị cảm thấy tim mình đau sắp chết... Nên biết số điểm này được tích lũy từ lúc y còn là Y sĩ kiến tập cho đến Y sĩ thực tập, cộng thêm một số kiếm được từ người khác... Có thể nói là toàn bộ tích lũy của y. Lần này nếu không phải vì Lý Mạnh lập kèo, y sẽ không theo Liêu Dương, đem ra cược hết như vậy.

- Việc này không cần quản, Giang Nguyên đang nhìn tường suy ngẫm ở Phòng sám hối vậy thì mọi chuyện cứ để Phòng sám hối xử lý đi, chúng ta không cần nhúng tay vào.

Giọng La y sư vang lên bên tai Tôn Nghị khiến Tôn Nghị vừa sửng sốt vừa thở phào nhẹ nhỏm, trên mặt lóe lên tia vui mừng. Chỉ cần thầy không nhúng tay vào là tốt rồi. Y vốn cứ nghĩ lần này thua chắc rồi, ai ngờ thầy lại nói không nhúng tay vào.

- Thông thường bên Phòng sám hối không thể tùy tiện nhúng tay vào, hơn nữa những rèn luyện thế này sẽ có lợi cho Giang Nguyên...

La y sư hơi trầm ngâm, sau đó ngẩng đầu lên nhìn vào Vương Mịch trong lòng đang căng thẳng, muốn nói rồi lại thôi kia, ông lãnh đạm nói:

- Thầy rất tin vào Giang Nguyên... Nếu nó không chống đỡ được, vậy thì cùng lắm đến lúc đó nhờ Viện trường Từ ra tay can thiệp tinh thần của nó là được!

- Vâng... thầy!

Dĩ nhiên Vương Mịch hiểu ý của thầy, tuy cô vẫn còn lo lắng nhưng chỉ có thể nhẹ nhàng gật đầu. Nếu thầy đã nói không nhúng tay vào, vậy thì chỉ có thể dựa vào bản thân Giang Nguyên mà thôi.

“Hy vọng anh có thể kiên trì vượt qua.” Vương Mịch thầm thở dài, nhưng cô không hề phát hiện Tôn Nghị đứng bên đang hừ lạnh nhìn cô.

Giang Nguyên thuần thục bước đi trong bóng đêm đến trước bức tường, lấy từ bên trong ra một miếng bánh quy, sau đó lại bưng ly nước lên, chuẩn xác đưa đến trước vòi nước, sau khi lấy đầy một ly nước mới bước về lại trước tấm nệm cỏ, chậm rãi ngồi xuống.

Lý phán quan nhìn thấy động tác cực kỳ chuẩn xác của Giang Nguyên thì sắc mặt càng thêm khó coi.

Hai ngày nay lão luôn nhìn, nhìn Giang Nguyên từ lúc bắt đầu lần mò trong bóng tối, đến giờ thì đã không cần phải nhìn cũng có thể cầm nắm mọi thứ rất chuẩn xác.

Không hề có chút sai lệch, không có chút biểu hiện khác thường. Lý phán quan hiểu rõ, hành động tắt đèn của mình không có chút tác dụng nào với Giang Nguyên.

Mặc dù lúc mới đầu, Giang Nguyên cũng bị ảnh hưởng một chút, nhưng biểu hiện hai ngày nay của hắn đã chứng tỏ hắn đã hoàn toàn quen với tình trạng hiện tại, sẽ không có phản ứng khác vì đèn bị tắt nữa.

- Thằng nhãi giỏi lắm... đúng là thằng nhãi rất giỏi...

Lý phán quan nhìn chằm chằm màn hình, nhìn cái bóng thỉnh thoảng lại đưa tay lên sát miệng, từ từ ăn bánh quy. Miệng lão lầm bầm, có điều trong mắt không hề có chút bái phục mà chỉ lóe lên những tia lạnh lẽo cùng với vẻ mặt điên cuồng kỳ quái.

Giang Nguyên cắn một miếng bánh quy nhỏ, sau đó bưng ly nước lên, nhẹ nhàng hớp một ngụm, từ từ thấm cho miếng bánh trong miệng tan ra sền sệt rồi mới cẩn thận nuốt miếng bánh xuống.

Giang Nguyên chậm rãi ăn xong miếng bánh quy, uống hết nước trong ly rồi lại đứng dậy đi đến bên cạnh vòi nước, từ từ lấy một ly nước, sau khi ngửa cổ uống xong, lúc này mới thỏa mãn vỗ bụng mình, đặt ly xuống, quay trở về trước tấm thảm cỏ.

Một tuần lễ này, điểm tích lũy năng lượng của hắn đã được 54%. Hắn đã cảm nhận rất rõ, tinh thần lực của hắn rõ ràng đã tăng hơn một tuần trước không ít. Có thể nói là thành quả này có liên quan rất lớn đến rèn luyện trong Phòng sám hối mấy ngày nay.

Đặc biệt là hai ngày nay, hai ngày nay hắn đã dần dần phát tiết và phóng thích hết những sợ hãi và áp lực trong lòng, đã khống chế được mọi thứ, nên hiệu quả tôi luyện cũng vô cùng rõ nét.

Thậm chí Giang Nguyên cũng có thể cảm nhận được, cho tới hôm nay, tốc độ vận hành của Ngũ Cầm vận khí pháp trong người mình dường như cũng nhanh hơn so với trước.

Mà tốc độ Ngũ Cầm vận khí pháp có liên quan rất lớn đến tinh thần lực. Tốc độ vận hành tăng nhanh, thông thường sẽ có tác dụng tăng cường rất lớn cho tinh thần lực.

Cho nên, Giang Nguyên ngồi trở lại trên nệm cỏ, trước khi lại bắt đầu tiếp tục nhắm mắt tu luyện Ngũ Cầm vận khí pháp hắn không kìm được ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua trần nhà, hắn biết rõ, ở vị trí đó có một camera giám sát.

Là thành viên của Cô Lang trước kia, hắn hiểu rõ những thủ đoạn này. Tuy camera được lắp rất khéo léo, nhưng sau khi Giang Nguyên đã nắm rõ và quen thuộc với Phòng sám hối này, hắn lập tức phát hiện được sự tồn tại của camera.

Nhưng Giang Nguyên cũng chẳng động nào nó, Phòng sám hối thế này trong vài ngày sẽ chẳng có ai tới. Vậy thì buộc phải có một camera giám sát để xác định tình hình của người ở trong phòng.

Cho nên, Giang Nguyên vẫn làm như mình chưa phát hiện ra thứ này. Nhưng lúc này hắn vẫn không kìm được nhìn về phía camera cười cười. Hắn cũng rất rõ, lúc này có lẽ đang có người nhìn, và rất có thể người đó là Lý phán quan. Đèn của mình bị tắt chắc chắn đối phương cũng không thoát khỏi liên quan.

Với tâm lý rõ ràng hơi vặn vẹo của Lý phán quan, Giang Nguyên cảm thấy mình không cười với lão một cái thì hơi có lỗi với mình.

Lý phán quan nhìn thấy trong bóng tối lờ mờ, bóng người kia đột nhiên quay lại nhìn về phía màn hình, thậm chí còn có thể mơ hồ nhìn thấy đối phương đang mỉm cười, khóe mắt lão lập tức giật giật vài cái, thậm chỉ ngay cả gân xanh trên cổ cũng nổi rõ lên.

- Thằng ranh... mày đắc ý lắm à...

- Tương đối đắc ý đấy nhỉ...

Lý phán quan nhìn cái bóng chỉ ngẩng đầu lên một cái giờ lại bắt đầu buông rèm mắt khoanh chân bất động như chưa có gì xảy ra trên màn hình giám sát, khóe miệng co giật, sau đó lão chậm rãi đưa tay sang cái nút màu đỏ bên cạnh công cụ khống chế.

Sau khi lão thoáng chần chừ một chút thì lại nhẹ nhàng ấn xuống.

Sau khi lão ấn xuống, một chiếc đèn nhỏ bên cạnh màn hình giám sát sáng lên, sau đó thì bắt đầu nhấp nháy nhanh.

Chương 474: Mã Tiểu Duệ đặt cược

Trong Phòng sám hối lại yên tĩnh như trước...

Giang Nguyên im lặng ngồi khoanh gối trên tấm đệm cỏ, Ngũ Cầm vận khí pháp trong cơ thể đang tiếp tục nhanh chóng vận hành, thôi thúc năng lượng trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển.

Những hạt năng lượng trong không gian xung quanh sau mấy ngày Giang Nguyên tu luyện vẫn không hề suy giảm. Những hạt năng lượng này vẫn không ngừng tập trung xung quanh cơ thể Giang Nguyên theo vận hành Ngũ Cầm vận khí pháp của Giang Nguyên.

Sau đó chúng xuyên qua da, cơ, xương của Giang Nguyên chậm rãi dung nhập trong cơ thể Giang Nguyên, tiến hành cường hóa các tết bào cơ thể của Giang Nguyên rồi hòa vào dòng khí trong cơ thể Giang Nguyên, tiến hành cường hóa thể tích của dòng khí, gia tăng tốc độ vận hành của dòng khí.

Hô hấp của Giang Nguyên cùng với sự vận hành của Ngũ Cầm vận khí pháp như có như không, giống như rất lâu mới nghe thấy được một tiếng hít thở cực nhỏ. Tiếng hít thở này dường như còn yếu ớt hơn cả âm thanh của lỗ thông gió nhiều.

Trong văn phòng của Lý phán quan, chiếc đèn đỏ nhỏ bên cạnh màn hình giám sát vẫn đang nhấp nháy cực nhanh, giống như có chuyện gì đó không hay đang chuẩn bị xảy ra.

Một cấp dưới của Phòng sám hối bước vào châm trà cho Lý phán quan, cung kính khom người với Lý phán quan thì phát hiện Lý phán quan đang hưng phấn nhìn chằm chằm màn hình không thèm để ý đến anh ta. Anh ta liền cẩn thận bước đến châm nước vào ly trà trên bàn Lý phán quan.

Trước khi rời đi, ánh mắt của anh ta như lơ đãng đảo qua màn hình, nhìn thấy đèn đỏ bên cạnh màn hình đang lấp lóe, đồng tử của anh ta khẽ co rút một chút, sau đó liền cung kính yên lặng lui ra ngoài không chút tiếng động.

Không biết khi nào, tiếng hít thở của Giang Nguyên bất giác trở nên thô hơn, mặc dù vẫn rất nhẹ nhàng, nhưng trong Phòng sám hối yên tĩnh dường như đã có thêm chút tiếng động.

Hình xăm màu đỏ nhạt trên vai trái của Giang Nguyên đột nhiên chậm rãi lóe lên.

“Cơ thể phát hiện có một lượng nhỏ vật chất dị thường xâm nhập... theo phân tích là loại vật chất hữu cơ gây ảo giác. Chúng đã gây ra ảnh hưởng tương ứng cho cơ thể... điều động năng lượng tăng cường trao đổi chất cho cơ thể, đẩy vật chất dị thường ra, đồng thời kích thích cơ thể sản sinh ra sức miễn dịch đặc biệt tạm thời với vật chất này...”

Dòng tin tức này vừa lóe lên trong đầu Giang Nguyên, trong yên lặng, dòng vận hành máu trong cơ thể Giang Nguyên cùng với hoạt động của các tế bào tương ứng tăng tốc trong nháy mắt.

Những vật chất hữu cơ loại gây ảo giác được hít vào trong phổi bắt đầu nhanh chóng được vận chuyển đến gan, bắt đầu thông qua dạng bài tiết để tiến hành bài tiết.

Có điều, vận hàng của vật chất cho dù được vận hành nhanh chóng trong cơ thể thì vẫn cần có một thời gian ngắn. Hơn nữa loại vật chất gây ảo giác này dường như không ngừng tiến vào Phòng sám hối theo lỗ thông gió, khiến Giang Nguyên không thể nào tránh né được...

Hô hấp của Giang Nguyên càng lúc càng trở nên mạnh hơn.

Nhưng nó cũng không quá mức khoa trương, tuy hắn vẫn lạnh nhạt như cũ nhưng hai hàng lông mày đã hơi nhíu lại.

Lý phán quan thấy đã nửa tiếng trôi qua dường như Giang Nguyên vẫn chưa có thay đổi gì rõ rệt, Lý phán quan hừ một tiếng, sau đó liền bưng ly trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, rồi lão chậm rãi tựa vào ghế chờ đợi.

Đèn đỏ bên cạnh màn hình giám sát lúc này vẫn nhấp nháy nhanh, giống như không hề có ý định dừng lại.

- Phòng sám hối... đèn đỏ sáng rồi...

Tin tức này nhanh chóng lan truyền trong các y sĩ.

- Giang Nguyên này lợi hại quá... có thể khiến đèn đỏ của Lý phán quan sáng lên... tắt đèn cũng không làm gì được hắn... nếu đổi lại là tôi, chắc chắn đã tiêu từ lâu rồi...

- Thật ra... Tôi đột nhiên cảm thấy nên đặt Giang Nguyên thắng mới đúng...

- Cái này thì chưa chắc... Tính cách biến thái của Lý phán quan chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Giang Nguyên đâu...

Trên đường đi, Mã Tiểu Duệ mơ hồ nghe thấy những lời bàn luận này, trong lùng kinh hãi, cô vô cùng bội phục và thích tài năng của Giang Nguyên này.

Người có thể lọt vào mắt cô không nhiều lắm, Giang Nguyên chính là một trong số đó.

Cô thật sự không ngờ, Lý phán quan sau khi dùng thủ đoạn tắt đèn với Giang Nguyên lại dùng đến thủ đoạn bật đèn đỏ cuối cùng như vậy.

Nên biết bản thân cô cũng chỉ mới đến ải tắt đèn, còn chuyện đèn đỏ sáng này, cô chưa từng trải qua.

Tuy cô chưa nếm thử đèn đỏ sáng, nhưng nó có ý nghĩa gì cô rất rõ. Gương mặt cô trầm xuống, giờ chỉ hy vọng Giang Nguyên có thể vượt qua được chuyện này.

- Còn hai ngày nữa... Giang Nguyên, thằng nhãi cậu đừng để tôi thất vọng.

Mã Tiểu Duệ cau mày thì thào hai câu xong, lông mày cô đột nhiên thẳng lên, sau đó cô quay lại đi nhanh về một hướng khác.

- Mã Duệ Hoằng... sao cô lại tới đây?

Lúc này một thanh niên đang ngồi trên ghế vừa nghịch cặp cầu bạch ngọc trong tay vừa kinh ngạc nhìn về phía Mã Tiểu Duệ đang bước vào cửa, ngạc nhiên nói.

- Lý Mạnh, sao tôi không thể tới chứ!?

Mã Tiểu Duệ lạnh giọng hừ nói:

- Tôi đến đặt cược, không hoan nghênh à?

- Đặt cược?!

Lý Mạnh nghe Mã Tiểu Duệ nói vậy liền kinh ngạc liếc mắt nhìn Mã Tiểu Duệ, thấy Mã Tiểu Duệ không giống đang nói đùa, vẻ mặt gã hơi ngạc nhiên sau đó cao giọng phá lên cười, đứng dậy nói:

- Hoan nghênh hoan nghênh... đương nhiên hoan nghênh...

- Không ngờ, Giang Nguyên này còn kinh động đến của Mã Duệ Hoằng cô. Không biết Mã Duệ Hoằng cô định đặt hắn thắng hay thua?

Đôi mắt Lý Mạnh khẽ híp lại, cười nhìn Mã Tiểu Duệ nói.

- Thắng... một ngàn điểm!

Mã Tiểu Duệ lãnh đạm nói.

- Một ngàn điểm?!

Lý Mạnh nghe thấy số điểm này tinh thần liền chấn động, mắt sáng ngời. Đặt lớn, tuyệt đối là đặt lớn...

Lý phán quan tên Lý Tự Cường, một cái tên rất có ý chí rất có chí tiến thủ, nhưng làm việc lại không hề có chí tiến thủ chút nào.

Nhân viên cấp dưới vào châm nước cho Lý phán quan kia đã vào năm sáu lần, phát hiện chiếc đèn đỏ nhở bên cạnh màn hình vẫn chậm rãi lấp lóe, gương mặt Lý chủ quản dường như càng lúc càng khó coi.

Đợi khi gã vào châm nước lần thứ sáu phát hiện chiếc đèn đỏ kia vẫn con lấp lóe, lúc này sắc mặt của nhân viên cấp dưới này đã biến đổi, sau khi châm nước liền vội vã ra ngoài.

Gã đã châm sáu lần nước, tren căn bản là cứ cách một tiếng lại vào một lần, giờ đã là bảy giờ rồi, nhưng đèn đỏ kia vẫn nhấp nháy, điều này chứng tỏ là gì gã rất hiểu.

Gã đã ở Phòng sám hối mấy năm trời, rất hiếm khi thấy đèn đỏ này sáng lên.

Đèn đỏ này sáng lên chứng tỏ điều gì gã rất hiểu, điều này chứng tỏ một Phòng sám hối nào đó đã bị lẫn dược vật trong không khí, dược vật Phòng sám hối sử dụng chỉ có một loại.

Đó là thuốc gây ảo giác, thằng nhãi bên trong vẫn còn có thể yên tĩnh như vậy sao?

Người này bước nhanh ra ngoài, sau khi đặt phích nước xuống liền lập tức bước nhanh ra ngoài.

Chương 475: Quỷ kế

- Tỷ lệ cược mới nhất thắng 1: 1.1... thua 1:0.9...

Lý Mạnh nghe đối phương nhỏ giọng nói xong sắc mặt hơi thay đổi, lộ ra chút hưng phấn và kỳ lạ, quay đầu lại nhìn hai người ngồi trước máy tính bên cạnh trầm giọng nói.

Mã Tiểu Duệ đứng cạnh vừa mới đặt cược xong, lúc này nhíu mày trầm giọng nói:

- Tôi nói này Lý Mạnh, tôi vừa đặt cược xong... Sao anh lại hạ tỷ lệ cược xuống vậy, ban nãy vẫn còn 1:1.2... Có phải anh thấy tôi đặt một ngàn điểm nên muốn chơi xấu không?

Lý Mạnh nghe thấy giọng Mã Tiểu Duệ bực bội như vậy liền cười hì hì, nhìn Mã Tiểu Duệ lắc đầu nói:

- Chậc chậc, xem kìa... Mã đại tiểu thư, trước mặt cô ai mà dám chơi xấu chứ, Lý Mạnh tôi cho dù thế nào cũng không dám chơi xấu cô. Có điều vận may của Mã đại tiểu thư của cô vẫn còn tót đấy, nếu đến muộn một phút nữa tỷ lệ đặt cược của cô đã là 1: 1 rồi.

- Thế thì còn được...

Mã Tiểu Duệ cũng không chu ý đến 0.1 này, có điều cô không thích mình phải chịu thiệt mà thôi. Cô lập tức nhăn mũi, khẽ hừ một tiếng.

- Đúng rồi... Sao kèo của anh thích đổi là đổi vậy?

Mã Tiểu Duệ nhìn Lý Mạnh, đột nhiên hiếu kỳ nói.

- Kèo đương nhiên phải đổi rồi... Chỉ cần cô chưa đặt cược, vậy thì nhà cái có thể tùy theo thay đổi của tình hình để điều chỉnh kèo, còn chuyện cô có đặt hay không đó là chuyện của cô!

Lý Mạnh nhìn Mã Duệ Hoằng trên mặt lộ ý cười. Nếu nói trong viện này, ngoại trừ mấy vị Thiên y sư và Y sư nhất phẩm ra, gã thật sự không kiêng kỵ a, nhưng Mã Duệ Hoằng Mã đại tiểu thư trước mặt gã thật sự vẫn hơi kiêng kỵ. Cũng chẳng phải sau lưng Mã Duệ Hoằng này có bối cảnh gì, chỉ vì cô nàng này thật sự lợi hại. Nếu không có sự xuất hiện của Giang Nguyên, cô ấy đã chiếm cứ danh hiệu Y sĩ tam phẩm trẻ nhất trong hai mươi năm nay của Thiên Y viện. Hơn nữa thực lực của cô cũng tương đối không yếu. Cho dù là Lý Mạnh nếu đối đầu với Mã Duệ Hoằng vậy thì cũng chỉ có thể cúi đầu nhận thua.

Cách đây một hai năm, Lý Mạnh cũng có ý với Mã Duệ Hoằng vừa hoạt bát lại cực kỳ ưu tú. Có điều, khi Lý Mạnh tiếp cận đã bị Mã Duệ Hoằng hung hăng giáo huấn một trận không chút nể mặt. Lý Mạnh lại không phải đối thủ của Mã Duệ Hoằng, cho nên Lý Mạnh đã mất sạch mặt mũi. Lý Mạnh lại chẳng có cách gì khác với Mã Duệ Hoằng cho nên sau này chỉ đành lùi xa ba mét... Sau đó gã cũng không dám trêu chọc Mã Duệ Hoằng nữa. Gã hiểu rất rõ, nếu thật sự chọc giận Mã Duệ Hoằng, cô nàng sẽ chẳng thèm để ý là ai, ai chọc vào kẻ đó xui xẻo... Đương nhiên, trước mắt có một người ngoại lệ, có điều không biết người đó là ai thôi.

- Tình hình thay đổi cái gì? Giang Nguyên lại thế nào rồi?

Mã Duệ Hoằng nghe Lý Mạnh nói vậy thì cuối cùng cũng có phản ứng, hình như do bên Giang Nguyên có thay đổi nên Lý Mạnh mới thay đổi kèo. Cô lập tức căng thẳng hỏi.

Lý Mạnh nhìn bộ dạng vô cùng quan tâm của Mã Duệ Hoằng thì thoáng lộ vẻ kinh ngạc, nhưng vẫn nói:

- Đèn đỏ của Phòng sám hối đã sáng bảy tiếng đồng hồ nhưng Giang Nguyên vẫn không hề có phản ứng gì...

- Đèn đỏ sáng bảy tiếng đồng hồ?

Lúc này đôi mắt lớn của Mã Duệ Hoằng cũng trợn to.

Bảy tiếng đồng hồ điều này cũng có nghĩa là dược vật không ngừng cuồn cuộn trong lỗ thông gió bảy tiếng đồng hồ... Càng chứng tỏ Giang Nguyên đã kiên trì được bảy tiếng đồng hồ không có phản ứng gì dưới tác dụng của thuốc ảo giác. Điều này khiến Mã Duệ Hoằng lo lắng, đồng thời cô cũng cảm thấy chấn động... Không những Mã Duệ Hoằng như vậy mà sau khi tin tức tỷ lệ cược giảm nhanh chóng truyền đi, tất cả mọi người biết rõ Giang Nguyên đã kiên trì trong đèn đỏ được bảy tiếng đồng hồ hơn nữa hình như vẫn còn có thể kiên trì tiếp nữa.

- Yêu nghiệt... thật sự là yêu nghiệt...

Mọi người vừa kinh ngạc đồng thời cũng chỉ có thể lắc đầu cảm thán. Tên này quả nhiên hơn người... chả trách thằng nhãi này có thể vượt qua kỳ khảo hạch tấn thẳng cấp y sĩ... Quả nhiên là yêu nghiệt... Có điều mọi người vừa kinh ngạc, nhưng cũng tò mò, rốt cuộc sao Giang Nguyên này có thể kiên trì lâu như vậy... Giang Nguyên có thể kiên trì bao lâu, mọi người không biết, nhưng Giang Nguyên đang ngồi trong Phòng sám hối tối đen kia vốn lông mày khẽ nhíu lại, không biết từ khi nào lông mày đã thả lỏng ra, một lần nữa khôi phục vẻ mặt lãnh đạm.

Có điều hình xăm màu đỏ nhạt trên vai trái Giang Nguyên lúc này vẫn lấp lóe không nhanh không chậm, lộ ra sự thần bí.

Sau nửa tiếng đồng hồ, một dòng tin tức hiện lên: “Cơ thể đã sản sinh ra kháng lực tạm thời tương ứng với chất ảo giác này... Hệ thống trao đổi chất của cơ thể bắt đầu chậm lại, khôi phục trạng thái bình thường...”

Khi dòng tin tức này lóe lên, vốn dòng chảy máu và nhịp tim hơi tăng nhanh của Giang Nguyên lúc này đã dần hồi phục trạng thái chậm rãi bình thường. Các tế bào của cơ thể cũng từ tăng nhanh bắt đầu giảm chậm lại... Có kháng lực tạm thời này, dĩ nhiên Giang Nguyên cũng đần quen với chất ảo giác trong không khí rồi.

Lý phán quan dĩ nhiên không hề biết những điều này, lão chỉ có thể thấy Giang Nguyên vẫn ngồi ở đó, dường như không hề có chút phản ứng gì.

- Thằng nhãi này vẫn có thể kiên trì như vậy...

Sắc mặt của Lý phán quan hơi xanh, lão thật sự không ngờ, chất ảo giác đã liên tục cung cấp bảy tiếng đồng hồ, vậy mà Giang Nguyên vẫn có thể trụ được.

Sau khi lão nhẹ nhàng thở hắt ra liền yên lặng nhìn Giang Nguyên trên màn hình một lúc lâu, cuối cùng lạnh giọng lầm bầm nói:

- Giỏi... thằng ranh, có bản lĩnh thì mày cứ kiên trì đi, tao xem mày còn có thể kiên trì bao lâu...

Lúc này, thời gian hiển thị trên màn hình máy tính đã gần đến sáu giờ tối. Lý phán quan thoáng nhìn vào màn hình giám sát, sau đó đứng dậy đi ra, bên cạnh màn hình giám sát lúc này đèn đỏ vẫn tiếp tục lấp lóe... Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Giang Nguyên vẫn yên lặng ngồi trong Phòng sám hối, giống như chất gây ảo giác hít vào phổi không hề tồn tại. Lý phán quan hiếm hoi lắm mới đến văn phòng sớm một tiếng đồng hồ, nhìn vào màn hình giám sát thấy vẫn giống như bình thường, Giang Nguyên vẫn đứng trong căn Phòng sám hối nhỏ hẹp, chậm rãi hoạt động tay chân, động tác vô cùng lưu loát nhẹ nhàng... Trong mắt Lý phán quan vốn mang chút mong chờ trong nháy mắt đã trở nên lạnh băng... Lão là người quản lý Phòng sám hối, hôm qua lão đã loáng thoáng nghe thấy, giờ bên ngoài đã bắt đầu đem chuyện Giang Nguyên ở Phòng sám hối ra đánh cược. Mà người quản lý Phòng sám hối như lão bị người ta lén gọi là Lý phán quan dĩ nhiên cũng là mục tiêu chú ý của tất cả mọi người.

Dường như tất cả mọi người đều chú ý nơi này, đều âm thầm đoán xem, lần này lão có thất bại hoàn toàn không, bại dưới tay một thằng nhãi phải vào Phòng sám hối... Lý phán quan ngồi trước bàn làm việc, lẳng lặng nhìn chằm chằm màn hình, sắc mặt âm trầm không biết đang nghĩ gì.

Liêu Dương và Tôn Nghị lúc này cũng đang ở chung:

- Yên tâm đi, chúng ta không thua được đâu...

Liêu Dương nhìn Tôn Nghị đang lo lắng, tự tin cười nói:

- Bên Lý phán quan đã cho người đi nghe ngóng thử rồi... Với tính cách của Lý phán quan, chắc chắn lão sẽ không chịu thua đâu. Lão ưa thể diện nhất, chắc chắn sẽ không để Giang Nguyên bình yên bước ra đâu...

Chương 476: Sức đề kháng vĩnh viễn

- Cái gì? Giang Nguyên vẫn không có phản ứng gì? Đèn đỏ vẫn sáng?

Lại một ngày nữa trôi qua, Liêu Dương và Tôn Nghị lại ngồi chung với nhau, nghe người bên dưới truyền tin đến, hai mặt nhìn nhau.

Liêu Dương hơi khó tin nhìn đàn em của mình, kinh ngạc nói:

- Đèn sáng cả một ngày, vậy mà Giang Nguyên vẫn không sao?

- Không... nghe tin bên Phòng sám hối truyền về, Giang Nguyên vẫn ngồi yên ở đó...

Tên đàn em Y sĩ thực tập kia cười nói:

- Anh Dương, nghe nói Lý phán quan cả đêm hôm qua cũng không về nghỉ ngơi, cũng ngồi ở văn phòng...

Liêu Dương và Tôn Nghị nghe thấy lời này hai chân mày liền nhíu lại. bản thân Lý phán quan đã ngồi cả một đêm, vậy mà Giang Nguyên lại không việc gì.

Sau khi hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, Liêu Dương gật đầu với Y sĩ thực tập kia, nói:

- Được rồi... Cậu chú ý chặt bên đó, có chuyện gì nhanh chóng báo lại cho tôi!

- Vâng, anh Dương...

Tôn Nghị nhìn thấy gã đàn em bước ra khỏi cửa liền căng thẳng nhìn Liêu Dương, nói:

- Giờ phải làm sao đây? Lý phán quan kia cũng hết cách với Giang Nguyên rồi...

Lúc này Liêu Dương cũng trầm mặc, sắc mặt âm trầm một lúc rồi ngẩng đầu nhìn Tôn Nghị phía đối diện, nói:

- Chúng ta đưa ít thuốc cho Lý phán quan đi.

- Cái gì?

Tôn Nghị nhìn chằm chằm Liêu Dương, kinh ngạc nói:

- Cậu điên à... như vậy là...

Nói tới đây, Tôn Nghị dừng lại, trên mặt lộ vẻ do dự. Liêu Dương nhìn Tôn Nghị nói:

- Đèn đỏ đã sáng nửa ngày... Còn một ngày nữa là đủ mười ngày... Chứng tỏ e là Lý phán quan cũng đã hết cách...

- Trong một ngày này, nếu Lý phán quan vẫn ở trong văn phòng, vậy thì chắc chắn Lý phán quan sẽ chỉnh lượng thuốc đến mức cao nhất... Nếu không chắc chắn lão ta sẽ không dễ dàng tha thứ cho Giang Nguyên...

Liêu Dương vừa nói đến đây, trên mặt càng lộ vẻ kiên định, nhìn Tôn Nghị, lạnh giọng nói:

- Giờ chỉ còn một ngày, nếu Giang Nguyên thật sự có thể vượt qua được, vậy thì bao nhiêu điểm chúng ta cực khổ tích lũy mấy năm nay sẽ đổ sông đổ biển hết....

- Nhưng... bên Lý phán quan, cho dù chúng ta đưa thuốc, lão dám dùng sao?

Lúc này Tôn Nghị cũng hơi chần chờ. Mặc dù Lý phán quan là người thuộc hệ thống ngoại viện của Thiên Y viện, nhưng Lý phán quan nắm giữa Phòng sám hối, nên tính trong cả Thiên Y viện cũng có địa vị không thấp, làm sao có thể chấp nhận thuốc của họ, lão sẽ dám làm những việc như thế này sao?

Nên biết, những loại thuốc gây ảo giác của Phòng sám hối đều được Hội đồng viện ngầm chấp nhận, có thể dùng để tôi luyện cho vài thành viên, cho dù Lý phán quan có làm thế nào cũng không được coi là phạm quy.

Nhưng các loại thuốc khác, nếu lão dám sử dụng lung tung, vậy thì phải chịu trách nhiệm...

- Chỉ còn cách thử xem... Cậu đâu phải không biết Phòng sám hối có những thứ gì. Cùng lắm Lý phán quan chỉ điều chỉnh thuốc ảo giác đến mức cao nhất thôi.

Cũng chẳng còn cách nào khác nữa... Nếu chúng ta không muốn thua, thì chỉ có thể thử cách này...

Liêu Dương nhìn chằm chằm Tôn Nghị. Chuyện thế này, một mình y không dám quyết định, dù thế nào cũng phải kéo thêm một người nữa cùng xuống nước. Nếu không chuyện như vậy, nếu lỡ thật sự xảy ra vấn đề, một người thì chắc chắn sẽ không chống đỡ nỗi.

Ánh mắt Tôn Nghị chợt lóe lên, rõ ràng, trong lòng gã đang do dự...

- Cậu nghĩ đi... bao nhiêu điểm như vậy... thua sạch chẳng nói làm gì, nhưng lần này chúng ta đầu tư nhiều như vậy là vì thứ kia, cậu thử nghĩ xem...

Liêu Dương giống như ma quỷ, hai mắt nhìn chằm chằm Tôn Nghị, chậm rãi lên tiếng.

Lông mày Giang Nguyên hơi giật giật, trong đầu dường như lóe lên hình ảnh Tổ sư gia, cả phòng khám dường như cũng hơi vặn vẹo, giống như tivi bị nhiễu sóng vậy.

Vẻ mặt Lý phán quan cũng hơi vặn vẹo, tay nhẹ nhàng vặn cái nút bên cạnh. Có điều lần này khi lão vặn thì phát hiện cái nút này đã không thể vặn được nữa.

Lão nghi hoặc quay đầu lại nhìn phát hiện cái nút này không biết đã vặn hết max từ khi nào.

Ánh mắt Lý phán quan nhìn cái nút đã vặn đến mức cao nhất ít nhất nửa tiếng, trong mắt lóe lên tia quái dị, sau đó lão nhìn chằm chằm cái bóng trên màn hình kia. Lúc này trong mắt cuối cùng hơi thất thần...

Tay của lão cứng nhắc trên cái nút đó, lão chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp tình huống này. Lão đã chỉnh thuốc đến cực hạn, vậy mà đối phương vẫn chống đỡ được.

Hơi thở của Giang Nguyên hơi thô, hai vai thậm chí cũng hơi run lên, nhưng camera giám sát không thể nhìn thấy được những chuyện này.

Dần dần, hàng lông mày của Giang Nguyên khẽ giật giật, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể tỉnh lại khỏi ảo cảnh kia. Hình xăm màu đỏ nhạt trên vai trái lúc này đang lấp lóe rất nhanh, giống như cũng ý thức được nguy hiểm gì đó.

Kháng lực tạm thời của Giang Nguyên đối với loại thuốc ảo giác này cũng không tệ, nhưng lượng thuốc hít vào càng nhiều thì kháng lực dường như cũng mất đi hiệu lực.

Giang Nguyên đã liên tục hít thuốc ảo giác hơn ba mươi tiếng đồng hồ, cho dù kháng lực của hắn tương đối mạnh mẽ nhưng trước một lượng thuốc ảo giác lớn như vậy, Giang Nguyên cũng dần không chống đỡ được.

Nhưng cũng may, lúc này lượng thuốc Lý phán quan có để dùng đã đạt cực hạn. Giờ điều duy nhất Lý phán quan có thể làm đó là chờ đợi. Mặc dù lão không phải thành viên chính thức của Thiên Y viện, không phải hệ thống chữa trị, mà thuộc Hệ thống ngoại viện của Thiên Y viện, nhưng lão hiểu rất rõ loại thuốc ảo giác mà mình đã dùng bao nhiêu năm nay.

Mặc dù lão không hy vọng quá nhiều, nhưng lúc này lão đã không còn cách nào khác. Những thủ đoạn lão có thể dùng lão đều đã dùng, hiện tại chỉ có nhìn. Nếu Giang Nguyên còn có thể chống đỡ thêm một ngày với lượng thuốc này, vậy thì Giang Nguyên đã thuận lợi vượt qua ải.

Lý phán quan lão... lần này thật sự thua rồi..

Đúng vậy, hiện nay đối với Lý phán quan mà nói thật sự thua rồi, bởi vì thời gian cứ trôi qua từng giây từng phút trôi qua, không biết từ bao giờ hơi thở của Giang Nguyên đã bắt đầu chậm rãi, hơn nữa ảo cảnh vốn sắp sụp đổ của hắn lúc này đã ổn định lại, hình ảnh Tổ sư gia dần rõ nét, khôi phục lại bình thường.

- Thời gian hít thuốc gây ảo giác đạt tiêu chuẩn, lượng thuốc ảo giác đạt tiêu chuẩn... Cơ thể đã sản sinh ra sức đề kháng vĩnh viễn với loại thuốc gây ảo giác này...

Lúc này trong đầu Giang Nguyên cũng lặng lẽ lóe lên dòng tin tức này.

- Không còn cách nào khác...

Lý phán quan dựa vào ghế, lẳng lặng nhìn màn hình, nhìn Giang Nguyên vẫn chưa có phản ứng gì, mặt không khỏi xám như tro. Lão không sợ thua, lần này cho dù thua cũng chẳng ảnh hưởng gì đến lão.

Lão chỉ bức mình là lần này lão lại bất lực. Cái cảm giác mọi thứ đang hoàn toàn nắm chắc trong tay mình thế mà lại bị thất bại bởi tên thanh niên trước mặt.

Chương 477: Thuốc cuồng bạo

Giang Nguyên yện lặng ngồi trên nệm cỏ, không biết qua bao lâu mới từ từ mở mắt ra.

- Chỉ một ngày nữa.

Giang Nguyên chậm rãi đứng dậy, nhẹ nhàng thở hắt ra, trong lòng âm thầm cảm thán, mặc dù trong Phòng sám hối không phân biệt được ngày đêm, nhưng đồng hồ sinh học của hắn rất chuẩn, luôn có thể khiến hắn đoán chính xác thời gian.

Giang Nguyên kiên trì ở đây suốt chín ngày, hơn nữa còn bị tắt đèn, còn trải qua khảo nghiệm thuốc ảo giác, tuy tâm cảnh hắn rất mạnh nhưng vẫn cảm nhận được áp lực tương đối lớn khiến tinh thần hắn sắp sụp đổ.

Hắn chậm rãi hoạt động tay chân một chút sau đó làm mấy động tác Ngũ Cầm Hí đơn giản khiến huyết mạch toàn thân chậm rãi vận chuyển vài lần rồi mới hài lòng duỗi lưng hai cái.

Hắn bước về phía trước hai bước, chuẩn xác đưa tay ra lấy trong hộc tủ bên tường một miếng bánh quy, sau khi mở gói ra thì chậm rãi nhai, đồng thời đưa tay cầm ly nước ghé đến trước vòi nước hứng một ly nước, vừa ăn bánh quy vừa dùng nước nuốt trôi thứ bánh quy khó ăn này.

Hắn vừa nuốt vừa cảm thấy hơi buồn nôn.

Liên tiếp chín ngày trời, ngày nào cũng ăn cái thứ khô nhằn này, người bình thường mà ăn thế này thì đã phát điên rồi. Mặc dù trước kia Giang Nguyên cũng có kinh nghiệm dùng thứ này cho đỡ đói, ăn liên tục hai ba ngày cũng là chuyện bình thường, nhưng ăn liên tiếp chín ngày như thế này, hơn nữa không hề có thứ gì khác để điều hòa thì trước giờ chưa từng có.

Có điều, người là sắt cơm là thép, tuy thứ này khó ăn một chút, nhưng dù sao cũng là thứ cho Thiên Y viện tự đặc chế, mặc dù mùi vị không ra làm sao, nhưng chí ít cũng có thể đỡ đói, hơn nữa cũng cung cấp đủ dinh dưỡng. Để duy trì đủ thể lực, Giang Nguyên vẫn cắn răng ăn, dù sao thì cũng chỉ còn một ngày, kiên trì thêm một ngày nữa đối với Giang Nguyên cũng không khó khăn lắm.

Lý phán quan nhìn trong màn hình giám sát thấy trong không gian tràn ngập thuốc ảo giác nồng độ cao, nhưng bóng người kia dường như không hề có chút phản ứng, các phán đoán đều rất chính xác tự nhiên. Lý phán quan híp mắt, cuối cùng không kìm được nhìn nhìn cái lọ thủy tinh nhỏ cao chừng mười phân bên tay.

Trong lọ đựng một chút bột phấn mịn màu trắng, không nhiều lắm, chỉ chừng 5, 60 gram, nhưng Lý phán quan biết rất rõ chất bột trắng này có tác dụng như thế nào.

Lý phán quan nhìn cái lọ thủy tinh này đôi mắt chợt nhớ đến lời người đưa cái lọ đến nói.

Đồng hồ quả lắc treo trên tường đang lắc lư, sau khi lắc một lúc, Lý phán quan vẫn chưa hồi phục tinh thần. Đến khi lão ngẩng đầu lên, nhìn đồng hồ trên màn hình giám sát của máy tính mới phát hiện thời gian đã trôi qua rất lâu.

Lý phán quan nhìn thấy cái bóng người kia đã lại trở về tấm nệm cỏ thì mới nghiến răng.

Lão ấn một cái nút, đèn đỏ không ngừng lấp lóe kia lúc này tự động vụt tắt sau khi lão ấn nút.

Sau đó Lý phán quan cầm cái lọ nhỏ đứng dậy, không quay đầu lại mà bước ra ngoài.

Người kia nói, chỉ cần Giang Nguyên không bình yên ra khỏi đây thì trong vòng ba tháng sẽ có một viên Vân Cực Đan được đưa đến trước mặt lão.

Điều này nếu người khác nói lão sẽ không tin, nhưng người này nói, còn có cả một người khác đứng bên cạnh, lão tin vào năng lực và gia thế của hai người này có lẽ sẽ không lừa mình.

Cho nên, lão cân nhắc rất lâu, nghĩ lại gần chục năm nay mình luôn trì trệ trước cảnh giới này, ngay cả một thằng nhãi mà cũng có thể khiến mình bực bội mấy ngày, cái cảm giác vô số lần khiến mình thất vọng kia, còn cả những lời bàn luận của tụi nhãi bên ngoài, cả những ánh mắt kỳ dị kia, cuối cùng Lý phán quan đã đưa ra quyết định.

Dù sao mấy năm nay cũng chưa từng có ai bình yên rời khỏi Phòng sám hối của lão. Thằng nhãi này có điên cuồng một chút bước ra ngoài cũng không có gì quá kỳ lạ, là chuyện rất bình thường.

Hơn nữa loại thuốc này, lão tin lời đối phương, với năng lực của Thiên Y viện, nếu làm ra loại thuốc có quá nhiều tác dụng phụ gì đó, thì chắc chắn không phải Thiên Y viện làm ra rồi. Điều này lão tin chắc đối phương không lừa mình.

Đến lúc đó, cùng lắm người khác chỉ cho rằng Giang Nguyên không chịu đựng được hiệu lực của thuốc ảo giác, cuối cùng đã sụp đổ, khiến hắn hoàn toàn điên loạn. Chuyện này thật sự rất bình thường.

Chỉ cần hắn được can thiệp tâm lý, điều chỉnh một hai ngày hồi phục lại bình thường thì sẽ chẳng ai suy nghĩ quá nhiều.

Lần này đáng để mạo hiểm. Hơn nữa mình chỉ hơi động tay động chân một chút mà được một viên Vân Cực Đan lại trị được thằng ranh đáng chết này, ngẫm lại cũng rất có lời.

Không lâu sau, Lý phán quan lại trở về văn phòng, ngồi lại trước máy tính, nhìn cái bóng vẫn ngồi yên bất động kia, trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo, thấp giọng nói: “Thằng ranh mày ngoan ngoãn cúi đầu đi, ai bảo để tao phải xuất chiêu này, mày đừng có trách tao!”

Sau khi dứt lời, lão ngẩng đầu nhìn con số đang nhảy trên góc màn hình, chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa.

Lý phán quan hít một hơi thật sâu, không chần chờ gì nữa. Lão nhẹ nhàng ấn cái nút kia. Lúc này đèn đỏ trong nháy mắt lại nhấp nháy thật nhanh.

Đèn đò vừa bắt đầu nhấp nhay, lỗ thông gió trên đầu Giang Nguyên lại một lần nữa chậm rãi rắc một loại bột phấn rất mịn trong gió.

Giang Nguyên đang ngồi trên tấm đệm cỏ lúc này hơi thở tương đến nhẹ nhàng và ổn định. Một hơi thở cũng rất dài, thường một phút mới hít thở ba đến bốn lần. Nhưng trong lúc hắn hít thở, bột phấn mịn kia đang đi theo hô hấp của hắn, chậm rãi bị hít vào trong phổi.

Chưa được bao lâu, hình xăm màu đỏ lại một lần nữa chậm rãi lóe ra, trong đầu Giang Nguyên lóe lên một tin tức: “Trong cơ thể phát hiện một lượng nhỏ vật chất dị thường xâm nhập. Theo phân tích là vật chất hữu cơ loại tấn công thần kinh, đã tập hợp năng lượng thúc đẩy tăng cường quá trình trao đổi chất của cơ thể cho phù hợp để thúc đẩy đào thải vật chất dị thường, đồng thời kích thích cơ thể sản sinh sức đề kháng tạm thời với vật chất này.”

Dòng tin tức này vừa lóe lên, cơ thể Giang Nguyên bắt đầu tăng tốc vận hành huyết mạch trong cơ thể, các hoạt động của những tế bào khác trong cơ thể cũng dần nhanh hơn.

Có điều, phải một lúc lâu sau chân mày Giang Nguyên mới thoáng thả lỏng, thậm chí ngay cả hô hấp cũng hơi nhanh lên một chút.

Trong mắt Lý phán quan lúc này cũng mang theo ý cười, lẳng lặng nhìn màn hình giám sát, lão rất rõ loại thuốc điên cuồng này không loại thuốc ảo giác nào có thể so sánh được.

Chương 478: Cuối cùng không chống đỡ nỗi

- Bắt đầu rồi!

Trong mắt Liêu Dương lóe lên tia đắc ý, nhìn Tôn Nghị phía đối diện nói:

- Sao? Tôi nói Lý phán quan sẽ ra tay mà!

- Một viên Vân Cực Đan, nếu đổi lại là tôi, e là cũng sẽ động lòng!

Tôn Nghị nghe thấy Lý phán quan ra tay thì trên mặt cũng lộ vẻ vui mừng, nhưng vẫn thoáng chút lo lắng, cười nói:

- Có điều viên Vân Cực Đan cũng không phải chuyện đơn giản!

- Một viên Vân Cực Đan có gì mà đơn giản với không đơn giản? Chẳng lẽ chúng ta mà không kiếm ra được sao? Nên biết lấy một viên Vân Cực Đan đổi lại thắng vụ cá cược lần này vẫn rât đáng. Cậu thử nghĩ xem, nếu thắng, thứ chúng ta muốn sẽ về tay, đừng nói một viên Vân Cực Đan, cho dù ba viên cũng chẳng đáng là gì!

Liêu Dương lạnh lùng cười nói:

- Có thứ này đến lúc đó cậu có thể nghĩ xem có ích chừng nào!

- Ừm, đương nhiên. Nếu không vì cái này, tôi cũng không mạo hiểm như vậy. Nên biết lần này nếu thật sự xảy ra vấn đề hai chúng ta không ai thoát được đâu.

Tôn Nghị hừ giọng nói.

- Yên tâm, chỉ dùng chút thuốc điên cuồng thôi mà, cũng có ảnh hưởng gì lớn đâu. Lý phán quan đó đâu có ngu. Nếu lão mà để chuyện này xảy ra vấn đề mới là lạ ấy.

Liêu Dương tràn đầy tự tin nói.

Liêu Dương vừa nói vừa nghĩ đến tình hình thằng nhãi kia sau khi tinh thần suy sụp, trong đầu Liêu Dương bất giác cảm thấy thoải mái. Lần trước gã đánh cuộc thua Giang Nguyên, nhớ lại vẻ mặt bình tĩnh tự tin của thằng nhãi đó, trong lòng hắn vẫn ức. Lúc đó gã bị ông nội cảnh cáo không được tùy tiện trêu chọc đối phương, sau đó còn phải tự tay nhận thua đưa Hồng Vân Quả cho đối phương trước mặt nhiều người, như thế chẳng khác tát vào mặt gã.

Gã ở Thiên Y viện bao nhiêu năm nay luôn được người ta tâng bốc, trước nay chưa từng phải chịu thiệt như vậy. lần này không những là vì thứ ka, thực sự một phần nguyên nhân là gã muốn trút giận. Gã âm thầm quyết định, sau mười ngày này chắc chắn phải dẫn một đám người đến Phòng sám hối xem bộ dạng của Giang Nguyên khi bước ra. Hơn nữa sau khi xong chuyện này, gã phải lấy đoạn ghi hình giám sát bên Lý phán quan về xem tình hình Giang Nguyên phát điên trong Phòng sám hối.

Chỉ nghĩ đến chuyện này thôi Liêu Dương đã cảm thấy sung sướng rồi.

Quả thật, Giang Nguyên khó chịu trong lòng Liêu Dương sẽ thấy sung sướng. Thực ra giờ Liêu Dương đã có thể bắt đầu sướng rồi, vì Giang Nguyên giờ đang tương đối khó chịu. Trong lòng dường như có một sức mạnh hung hăng và khổng lồ đang không ngừng cuộn lên, muốn bùng phát khỏi lồng ngực hắn.

Có điều cũng may, giờ hắn vẫn đang bị nhốt trong huyễn cảnh học tập của Tổ sư gia, vẫn chưa thoát ra khỏi đó, chỉ có điều trong lòng bắt đầu có chút bất an kích động.

Trước tình huống này, Giang Nguyên tương đối có kinh nghiệm. Mấy năm nay ở bên ngoài hắn đã từng trải qua những thứ này khiến cơ thể hắn cũng tự nhiên xảy sinh phản xạ có điều kiện với thứ này. Hô hấp của hắn bắt đầu dần trở nên sâu và dài hơn.

Không còn ngắn như lúc đầu nữa.

Sau khi hô hấp của Giang Nguyên tự nhiên chuyển sang trạng thái hít sâu thở chậm, cảm xúc vốn hơi bất an kích động của hắn dần bình tĩnh lại, cộng thêm quá trình trao đổi chất toàn thân tăng tốc, những thuốc điên cuồng hít vào cũng nhanh chóng được thải ra khỏi cơ thể. Chu kỳ nửa phân rã của thuốc cũng được rút ngắn cực nhanh, điều này khiến Giang Nguyên dần dần trở nên bình thản hơn một chút.

Có điều trong đáy lòng hắn vẫn có một cổ sức mạnh đang ngo ngoe, vẫn tồn tại có điều dường như đang bị Giang Nguyên miễn cưỡng áp chế.

- Đã nửa tiếng rồi.

Lý phán quan nhìn con số hiện trên góc dưới bên phải màn hình, lông mày lại hơi nhíu lại, trong mắt lóe lên tia khó tin. Loại thuốc ảo giác kia không có chút tác dụng gì với Giang Nguyên, điều này còn có thể là vì Giang Nguyên có lẽ đã từng trải qua sự tôi luyện của quá nhiều việc, ý chí quá mức kiên định, cho nên có thể trụ được.

Nhưng loại thuốc điên cuồng này không phải chỉ dựa vào ý chí là có thể khống chế. Lão cũng có nghe nói chuyện Giang Nguyên ở Tề gia. Một người ở một nơi như Tề gia mà có thể đỏ mắt giết người, sao có thể khống chế hoàn toàn loại thuốc điên cuồng này? Loại thuốc này hình như có tác dụng nhằm vào những kẻ như hắn mà?

Thời gian đã không còn quá nhiều, Lý phán quan đã không còn nhẫn nại như ban đầu. Lúc này lão đã bắt đầu vặn cái nút khống chế lượng thuốc cao hơn một mức.

Lão vừa điều chỉnh nút vặn, lượng thuốc trong lỗ thông gió chậm rãi tăng lên gấp đôi, im lặng tràn ngập khắp không gian nhỏ hẹp.

Lý phán quan điều chỉnh lượng thuốc xong, nụ cười gần như bệnh hoạn trên mặt lúc này đã càng đậm hơn, sau đó lão dựa vào lưng ghế, mỉm cười nhìn màn hình máy tính, bắt đầu hưởng thụ cảm giác chờ đợi.

- Ồ?

Lông mày lão chậm rãi nhíu chặt, nhìn đồng hồ. Đã lại nửa tiếng đồng hồ trôi qua, nhưng cái bóng trên màn hình vẫn ngồi yên bất động, dường như vẫn không hề chịu ảnh hưởng gì. Nụ cười trên mặt Lý phán quan lúc này vẫn chưa hề thuyên giảm, thậm chí là càng đậm hơn.

- Lợi hại, lợi hại.

Lý phán quan nhìn bóng người trên màn hình khẽ siết chặt tay, trên mặt nở nụ cười mỉm trông rất quỷ dị.

Lão đưa tay ra, lại vặn nút.

Lại nửa tiếng nữa.

Sau đó Lý phán quan lại vặn thêm lần nữa.

Nút khống chế lượng thuốc này tổng cộng có năm nấc, mỗi một nấc lượng thuốc tăng thêm một lần, khi Lý phán quan vặn đến lần thứ ba, cuối cùng đã thấy bóng người trên màn hình giám sát có phản ứng.

Hơi thở của Giang Nguyên hơi thô, sau khi kiên trì được nửa tiếng, trong không khí đã nồng nặc mùi thuốc, cho dù có gia tăng nhanh tốc độ trao đổi chất, cộng thêm cơ thể cũng đã toàn lực thích ứng với sự tồn tại của thuốc, nhưng cơ thể không đủ thời gian thích ứng nên tim đã bắt đầu đập nhanh, cộng thêm sức mạnh càng lúc càng cuộn trào trong lòng, cuối cùng đã ép Giang Nguyên rời khỏi ảo cảnh.

“Hộc hộc” Giang Nguyên hít từng hơi thật mạnh, muốn một lần nữa đè ép sức mạnh tàn phá trong lòng kia, nhưng dường như điều tiết hơi thở lần này cũng không tác dụng lắm. Cổ sức mạnh tàn phá kia vẫn không ngừng cuộn lên, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể tràn ra vậy. Không gian nhỏ hẹp đen tối trước mặt khiến Giang Nguyên cảm thấy có một suy nghĩ muốn phá nát tất cả mọi thứ trước mặt.

“Hộc hộc hộc”, nhịp thở càng lúc càng gấp gáp, Giang Nguyên chậm rãi bò dậy khỏi tấm nệm cỏ, sau đó hắn nghiến chặt răng, bắt đầu chậm rãi làm vài động tác Ngũ Cầm Hí. Ngũ Cầm Hí có tác dụng thanh tâm định thần, Giang Nguyên phải mượn nó để phát tiết cổ sức mạnh không ngừng tàn phá trong lòng mình ra.

- Hahaha...

Lý phán quan nhìn thấy lúc này bóng người trong màn hình động tác vô cùng gấp gáp, thậm chí là hơi hỗn loạn thì cuối cùng cũng cười phá lên, tương đối đắc ý, hơn nữa giọng cười càng lúc càng lớn, giống như muốn giải phóng hết những uất ức mười ngày nay.

Một nhân viên của Phòng sám hối đứng ngoài nghe thấy trong phòng làm việc của chủ quản truyền ra tiếng cười điên cuồng, lúc này hai mắt gã liền lóe lên tia vui mừng, sau đó vội vàng chạy nhanh ra ngoài.

- Kèo Giang Nguyên thắng 1: 1.3, thua 1: 0.8.

Lý Mạnh nghe thấy tin này vẻ mặt có chút quái dị, sau khi chần chừ một lúc liền trầm giọng nói với hai cấp dưới bên cạnh.

Sau khi đổi xong tỷ lệ cược, Lý Mạnh đưa tay vuốt cằm, trong mắt tràn đầy nghi hoặc, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Vào ngày cuối cùng Giang Nguyên lại bắt đầu xảy ra vấn đề? Theo tính toán của mình, đáng lẽ Lý phán quan đã sử dụng hết thủ đoạn rồi, lẽ nào do tự Giang Nguyên không chóng đỡ được?

So với Lý Mạnh đang nghi hoặc, trên mặt Liêu Dương và Tôn Nghị lúc này tràn ngập nụ cười hưng phấn, xem ra tất cả đều không uổng phí rồi, cuối cùng Giang Nguyên đã không chịu đựng được nữa. Chỉ cần Giang Nguyên suy sụp, vậy thì lần này hai người gần như chắc chắn có thể lấy được thứ kia rồi.

Tin tức tỷ lệ cược thay đổi nhanh chóng được truyền đi, hấp dẫn sự chú ý của khá nhiều người.

- Chuyện gì xảy ra? Đâu còn bao lâu nữa đâu, chẳng lẽ xảy ra vấn đề rồi?

Mã Tiểu Duệ đã nắm được đại khái quy tắc nghe thấy tin này trong lòng hơi căng thẳng. Cô biết bên Giang Nguyên đã xảy ra vấn đề, nếu không tỷ lệ cược mới được hạ xuống sao lại lập tức kéo lên 1:1.3 rồi.

Trong lòng Mã Tiểu Duệ không phải đang lo lắng cho 1000 điểm cô đặt mà lo cho Giang Nguyên. Nếu Giang Nguyên không chống đỡ được, trong lòng cô rất tiếc nuối. Đây thật sự là người đầu tiên khiến cô cảm thấy nể phục. Cô hiểu rõ Giang Nguyên còn nhỏ tuổi hơn cô này trong tận đấy lòng kiêu ngạo và kiên trì đến nhường nào. Nếu lần này tinh thần hắn thật sự suy sụp, chỉ sợ sau này sẽ ảnh hưởng cực lớn đến lòng tự tin của hắn. Đương nhiên, cũng rất có thể sẽ là ảnh hưởng tố, nhưng Mã Tiểu Duệ hy vọng Giang Nguyên vẫn có thể giữ được nhuệ khí này. Cô không thích những người cả ngày lù lù im lặng nhưng lại tự nhận là trầm ổn.

Cho nên, Mã Tiểu Duệ chần chừ một lúc vẫn gọi một cú điện thoại.

Lý Mạnh thấy di động của mình đột nhiên vang lên thì hơi nhíu mày, sau khi cầm lên xem, nhìn thấy một dãy số quen thuộc thì gã hơi sửng sốt. Sau đó gã nhanh chóng phản ứng lại. Mã Duệ Hoằng trước nay không để ý gì đến gã lại gọi điện cho gã, nghĩ đi nghĩ lại chỉ vì một việc.

- Giang Nguyên!

Khuôn mặt tuấn lãng của Lý Mạnh lóe lên tia ghen tỵ.

Dĩ nhiên Giang Nguyên không biết mình vô duyên vô cớ lại bị trúng đạn. Giờ thân mình hắn còn chưa lo xong, vì Lý phán quan đã vô lương đến mức biến thái, một lần nữa tăng lượng thuốc lên gấp đôi. Điều này khiến động tác Ngũ Cầm Hí của Giang Nguyên càng lúc càng nhanh, hơi thở càng lúc càng dồn dập, thậm chí ngay cả hai ròng mắt cũng bắt đầu ửng đỏ.

Lúc này tấm đệm cỏ vốn ở trên mặt đất cũng bị bước chân rõ ràng hơi hỗn loạn của Giang Nguyên giẫm nát thành những mảnh nhỏ.

Chương 479: Sắp mất khống chế

- Không tệ, cũng không tệ, vẫn còn chịu đựng được.

Lý phán quan nhìn động tác của Giang Nguyên tuy hơi loạn, hơi cứng ngắc nhưng vẫn có thể miễn cưỡng chống đỡ được, chưa xuất hiện biểu hiện điên cuồng thật sự thì nụ cười trên mặt càng đậm. Lúc đầu lão còn sợ Giang Nguyên biến thái này ngay cả thuốc điên cuồng cũng có thể chống đỡ được, nhưng giờ thuốc điên cuồng đã có tác dụng với Giang Nguyên thì lão đã chẳng còn gì phải lo lắng nữa.

Lão cười tủm tỉm đưa tay ra vặn cái nút, lần này, lão đã vặn nút liều lượng thuốc đến mức cao nhất.

Sau khi vặn xong, Lý phán quan lại một lần nữa nhàn nhã dựa vào lưng ghế, trên mặt mang nụ cười vặn vẹo, miễn cưỡng đè nén cảm giác hưng phấn trong lòng, chờ thời khắc cuối cùng đến.

Thuốc điên cuồng liệu lượng cao nhất, lão tin Giang Nguyên sẽ không chống đỡ được quá năm phút. Lão sắp đợi được thời khắc thằng nhãi này hoàn toàn suy sụp.

- Hộc hộc hộc!

Không biết từ khi nào động tác của Giang Nguyên dần dừng lại, hai tay chống lên đầu gối, ngực phập phồng, thậm chí ngay cả mũi cũng bắt đầu phập phồng. Trong ngực dường như ẩn giấu một con trâu đang phát ra tiếng thở hồng hộc.

Đôi mắt cũng dần bắt đầu có những tơ máu, hai mắt cũng bắt đầu ửng đỏ.

Hình xăm màu đỏ nhạt trên vai trái lúc này cũng điên cuồng nhấp nháy, trong đầu lóe lên tin tức cảnh báo:

- Cảnh báo, cảnh báo... vật chất hữu cơ loại điên cuồng trong cơ thể vượt quá mức, tinh thần của cơ thể sắp mất khống chế!

Giang Nguyên cảm nhận được âm thanh cảnh báo này vang lên trong đầu thì đôi mắt càng đỏ hơn, tiếng thở cũng càng lúc càng thô. Giờ hắn cảm thấy cảm xúc của mình càng lúc càng nôn nóng, một cảm giác bực bội khổng lồ khiến hắn bắt đầu có cảm giác muốn được đập phá.

Thậm chí, hắn dần cảm thấy không gian đen tối nhỏ hẹp trước mắt khiến hắn ngay cả hít thở cũng khó khăn. Hắn muốn phá tan cái cảm giác áp chế này.

Rất nhanh, hai đồng tử của Giang Nguyên nhanh chóng co rút, trước mắt bóng đen dần dần rút lui, cả không gian bắt đầu rõ ràng hơn. Năng lực nhìn trong bóng đêm trước nay Giang Nguyên không hề sử dụng đến lúc này cuối cùng cũng mất khống chế, bắt đầu phát huy tác dụng để giúp cơ thể chống lại tình trạng mất khống chế này.

Mặc dù bóng đêm mất đi, nhưng không gian nhỏ hẹp đột nhiên trở nên rõ ràng này vẫn khiến trong lòng Giang Nguyên nôn nóng, áp lực lớn cũng không thể giảm đi quá nhiều. Cái cảm giác muốn phá vỡ tất cả càng lúc càng nghiêm trọng.

- Tinh thần của cơ thể sắp mất khống chế, cưỡng chế cơ thể tiến vào trạng thái trống rỗng.

Ngay lúc Giang Nguyên cảm thấy mình sắp không khống chế được, sắp bộc phát thì hình xăm màu đỏ nhạt chỗ vai trái đột nhiên điên cuồng lóe lên, sau đó một tin tức hiện ra. Giang Nguyên cảm thấy trước mắt đột nhiên trắng xóa, các màu sắc nhanh chóng biến mất tăm.

Cảm giác điên cuồng trong lòng lúc này cũng trở nên tỉnh táo trong nháy mắt, dường như tất cả những thứ ban nãy chỉ là ảo giác.

Giang Nguyên khẽ thở hắt ra, chậm rãi đứng thẳng lưng lại, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn camera giám sát trên đâu, sau đó cứ đứng như vậy không nhúc nhích.

Mặc dù cái liếc mắt của Giang Nguyên qua camera giám sát không quá rõ ràng nhưng trong lòng Lý phán quan bất giản căng thẳng. Trong bóng đêm, tuy lão không nhìn được rõ ánh mắt của Giang Nguyên nhưng lão có thể cảm nhận được cái bóng người vốn đã bên bờ vực suy sụp kia đột nhiên trở nên lạnh lùng, thậm chí còn ngẩng đầu nhìn về phía mình, trên cơ thể hắn toát ra sự lạnh lẽo vô hình, khiến lão vừa sửng sốt vừa lạnh run trong lòng.

- Chuyện gì xảy ra? Chuyện gì xảy ra?

Lý phán quan nhìn mọi thứ đột nhiên thay đổi thì lập tức ngoảnh đầu nhìn đèn đỏ bên cạnh màn hình.

Lúc này đèn đỏ vẫn đang lấp lóe, nút điều chỉnh cũng đang ở mức cao nhất chứng tỏ thuốc điên cuồng vẫn đang liên tục rót vào, nhưng, nhưng sao thằng nhãi kia lại không có chút phản ứng, thậm chí còn có vẻ lạnh lùng như vậy?

Lúc này cuối cùng Lý phán quan cũng kinh hãi, thỉnh thoảng lại gõ xuống bàn vài cái, rồi kiểm tra lượng thuốc điên cuồng còn lại, cũng xác định hệ thống giám sát của mình không xảy ra vấn đề gì.

Có điều, sau khi lão vội vàng gõ gì đó trên bàn phím thì cuối cùng đã xác nhận, tất cả không vấn đề gì cả, vấn đề là ở người trong kia.

Giang Nguyên lẳng lặng đứng trong Phòng sám hối, quay đầu nhẹ nhàng nhìn xung quanh, trong đầu chỉ là một mảng lạnh lẽo và vắng lặng, nhưng suy nghĩ lại vận hành tương đối nhanh.

Hắn hiểu rất rõ, mình còn phải ở trong này mấy tiếng đồng hồ nữa. Sau khi mình miễn cưỡng tiến vào trạng thái trống rỗng, trạng thái này cũng không thể duy trì lâu quá, cùng lắm có thể duy trì trạng thái trống rỗng gần một tiếng đã là kết quả cực tốt rồi.

Giờ mình có thể duy trì cảm xúc trấn tĩnh này hoàn toàn là vì trạng thái trống rỗng đã miễn cưỡng cắt đứt những phản ứng cảm xúc và tinh thần không tốt.

Nhưng một khi trạng thái trống rỗng này biến mất, những phản ứng cảm xúc và tinh thần không tốt kia sẽ lại lập tức ùa đến.

Trong đầu Giang Nguyên nhanh chóng phán đoán tình hình trước mắt, cuối cùng phát hiện ra mình hoàn toàn không có cách gì với thứ này.

Nếu muốn phá giải cục diện này, thứ nhất là phải rời khỏi Phòng sám hối. Thứ hai là có thể dùng loại thuốc khác chống lại thuốc điên cuồng này.

Nhưng giờ vẫn còn mấy tiếng đồng hồ nữa mới đến mười ngày, căn bản không thể nào lập tức rời khỏi Phòng sám hối. Cho dù Giang Nguyên hoàn toàn không thèm coi chiếc cửa sắt trước mặt là gì, nhưng hắn hiểu rõ, một khi mình cưỡng chế lao ra khỏi Phòng sám hối trước mười ngày thì mình sẽ có tội danh gì.

Đến lúc đó, cho dù mình có lý do gì đều sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.

Muốn chống lại loại thuốc điên cuồng này, Giang Nguyên cũng không có loại thuốc thích hợp. Giờ trên người hắn chỉ đem theo vài củ sâm núi duy nhất, căn bản hoàn toàn không có tác dụng với thứ này, thậm chí nếu bồi bổ quá nhiều dương khí thì cũng sẽ phản tác dụng.

Cho nên, Giang Nguyên chỉ có thể lạnh lung đứng đó, hy vọng mình có thể duy trì trạng thái trống rỗng lâu hơn một chút, sau đó hy vọng sau khi mình thoát khỏi trạng thái trống rỗng có thể kiên trì được đến thời khắc cuối cùng, hoặc trong một tiếng ngắn ngủi này mình có thể sản sinh ra sức đề kháng với loại thuốc điên cuồng này.

Đương nhiên, theo tính toán của hắn, khả năng này chỉ chiếm tỷ lệ 20%.

- Sao có thể như vậy? Sao có thể như vậy?

Lý phán quan nhìn chằm chằm màn hình giám sát, thật sự không thể hiểu nỗi, rõ ràng Giang Nguyên đã có phản ứng với loại thuốc điên cuồng này, nhưng đến thời khắc mấu chốt thì lại không có gì nữa. Chuyện trái với lẽ thường này khiến lão thật sự choáng váng.

Chương 480: Dược vật biến dị

Lý phán quan nhìn thời gian từng giây từng phút trôi qua đột nhiên vô lực đặt mông ngồi trở lại trên chiếc ghế bành của mình. Lúc này lão đã hoàn toàn thất vọng rồi. Tên trước mặt mặc dù đứng ở đó hơi kỳ lạ nhưng rõ ràng dưới tác dụng của thuốc điên cuồng mà hắn giờ vẫn có thể bình tĩnh, điều đó chứng tỏ đối phương hoàn toàn hồi phục lại tinh thần dưới tác dụng của thuốc điên cuồng.

Lý phán quan vô lực quay đầu nhìn thoáng qua nút điều chỉnh lượng thuốc, sau khi xác định mình đã vặn hết nấc thì đành rơi vào tuyệt vọng.

Giờ chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa, thuốc nên dùng đều đã dùng rồi, xem ra lần này cho dù dùng thuốc điên cuồng cũng chẳng thể làm gì thằng nhãi này.

Lý phán quan nghĩ đến viên Vân Cực Đan đã sắp đến tay thì trong lòng vô cùng thất vọng. Vốn lão con hy vọng lần này Vân Cực Đan có thể giúp lão đột phá một chút, nhưng giờ xem ra đã mạo hiểm uổng công rồi.

Đương nhiên, thật ra Lý phán quan cũng thoáng thở phào nhẹ nhỏm, Giang Nguyên vô sự, như vậy dĩ nhiên cũng sẽ không xảy ra nguy hiểm gì.

Có điều, lão thấy Giang Nguyên an toàn vượt qua như vậy thì thật sự không cam lòng, rất không cam long.

Nhưng không cam lòng thì cũng chẳng còn cách nào khác, lão chỉ có thể im lặng chờ thời gian trôi qua. Không lâu sau nữa, thằng nhãi khiến lão vừa nhìn đã thấy khó chịu nhưng cũng chỉ đành bất lực này cuối cùng sẽ biến mất khỏi tầm mắt lão. Giờ lão chỉ hy vọng tên này mau mau biến mất chứ không còn muốn làm gì đối phương nữa. Lần này lão thật sự thấy rất mệt, chỉ sợ sau này cũng sẽ không còn thiết tha gì nữa.

Trong lúc Lý phán quan cuối cùng cũng quyết định buông tay thì mắt lão đột nhiên lóe lên, vì dường như lão đã nhìn thấy bóng người trên màn hình kia đột nhiên lắc một cái.

- Ồ?

Đồng chí Lý phán quan đã mệt mỏi không thiết tha gì nữa lập tức trợn tròn hai mắt nhìn lên màn hình. Rõ ràng bóng người kia đã có phản ứng khác thường. Lão liền ngồi bật dậy.

- Chuyện gì xảy ra vậy? Ban nãy chẳng có chút phản ứng gì, sao giờ hình như thằng nhãi này lại có cảm giác rồi?

Lý phán quan nhìn chằm chằm màn hình, lúc này trong lòng cảm thấy hơi khó tin. Tuy rõ ràng là trong màn hình người kia đã có phản ứng nhưng Lý phán quan trải qua kinh nghiệm lần trước nên giờ không hề cảm thấy hưng phấn, chỉ nghĩ có phải thằng nhãi này lại chơi mình không?

Không có chuyện gì cũng giật giật vài cái, sau đó lập tức không có động tĩnh gì, rõ ràng là đang chơi anh mà.

Đương nhiên, bản thân Giang Nguyên là hiểu rõ nhất, lúc này hắn thật sự không chơi Lý phán quan. Vì trạng thái trống rỗng chỉ có thể duy trì bốn mươi lăm phút, sau đó sẽ bị hóa giải.

Mà một khi hắn thoát khỏi trạng thái trống rỗng rồi thì hắn liền cảm thấy một cơn nóng nảy đang dâng lên trong lòng.

- Hộc hộc hộc...

Giang Nguyên thở từng hơi mạnh đồng thời hai mắt lập tức bắt đầu đỏ lên.

Giang Nguyên vừa miễn cưỡng ổn định cảm xúc của mình, vừa bắt đầu làm thử vài động tác Ngũ Cầm Hí để áp chế sự nóng nảy trong lòng.

Có điều, trong tình huống nóng nảy này, động tác của Giang Nguyên càng lúc càng thiếu chính xác, thậm chí ngay cả Lý phán quan lúc này vốn đã hết hy vọng giờ cũng bắt đầu nghi hoặc.

Thằng nhãi này thật sự lại xảy ra vấn đề à?

Cùng với hơi thở nặng nề của Giang Nguyên, thuốc điên cuồng nồng nặc trong không khí bắt đầu đi vào phổi Giang Nguyên, sau đó thuận theo các mạch máu và dưỡng khí tiến vào động mạch phổi, sau đó đi thẳng đến tim, động mạch não...

Giang Nguyên muốn hít thở chậm rãi nhưng không làm được. Cảm giác nôn nóng trong lòng khiến hắn muốn cảm xúc hơi bình tĩnh lại cũng vô dụng.

Có điều vẫn may trong cơ thể vẫn còn chút sức đề kháng với loại thuốc điên cuồng này. Dưới tác dụng của sức đề kháng này, Giang Nguyên vẫn coi như có thể miễn cưỡng khống chế chính mình, miễn cưỡng kiên trì không để mình bị sức mạnh tương đối trong không gian nhỏ hẹp này ép cho suy sụp.

Lúc này Lý phán quan vừa mừng vừa lo, nhìn trong màn hình giám sát, lần này e là thằng nhãi này đã thật sự xảy ra vấn đề. Lẽ nào viên Vân Cực Đan của mình lần này lại có hy vọng rồi.

Lão lập tức nhìn đồng hồ trên màn hình, trong lòng mừng thầm, vẫn đủ... Hơn nữa lượng thuốc vẫn còn đủ, có thể duy trì đến phút cuối, xem ra trời không tuyệt đường người mà.

Lúc này, trong màn hình chỉ thấy động tác của bóng người kia càng lúc càng gấp gáp, nụ cười mỉm trên gương mặt Lý phán quan càng thêm đậm.

- A...

Trong miệng Giang Nguyên phát ra tiếng gầm thấp, hai mắt đỏ lên. Tuy cơ thể dần đã có sức đề kháng với loại thuốc điên cuồng này, nhưng chỉ một chút sức đề kháng này so với dược tính của một lượng thuốc lớn như vậy thì tác dụng tương đối có hạn.

Giang Nguyên bắt đầu cảm thấy trong lòng có một sự nóng nảy và có cảm giác muốn đập phá tất cả đang bắt đầu xâm lấn sự tỉnh táo của mình.

- Hộc hộc hộc...

Giang Nguyên miễn cưỡng áp chế tiết tấu hơi thở của mình, để mình thở chậm lại. Nếu muốn chống lại sự kích động nóng nảy này chỉ có cách hít thở chậm lại mới có thể làm được điều này. Nếu không hít thở chậm lại thì với tình hình trước mắt mình chắc chắn không thể chống đỡ được quá nửa tiếng nữa, tinh thần của mình sẽ hoàn toàn suy sụp. Tâm ý của Giang Nguyên dường như cảm nhận được quyết tâm của hắn, cỗ năng lượng trong cơ thể Giang Nguyên lúc này cũng bắt đầu chậm rãi vận chuyển, bắt đầu toát ra một hơi lạnh nhàn nhạt giúp cho Giang Nguyên miễn cưỡng khống chế tiết tấu hơi thở.

Giang Nguyên cảm nhận được hơi lạnh nhàn nhạt toát ra từ khí hải thì trong lòng khá vui vẻ, vội vàng mượn hơi lạnh này bắt đầu dốc sức khống chế tần suất hơi thở, cuối cùng đã giảm từ một phút hơn hai mươi lần xuống còn khoảng hơn mười lần.

Cùng với tần suất thở chậm lại, Giang Nguyên liền cảm nhận thấy cảm giác nôn nóng đang từng bước ăn mòn sự tỉnh táo của mình lúc này rõ ràng cũng trở nên chậm lại.

Sau khi Giang Nguyên cảm nhận được thay đổi này cuối cùng cũng âm thầm thở phào nhẹ nhỏm. Động tác Ngũ Cầm Hí của hắn lúc này cũng dần trở nên trôi chảy hơn nhiều. Nếu cứ thế này, có lẽ mình có hy vọng kiên trì đến phút cuối cùng.

Cứ như thế, thời gian cứ từng giây từng phút trôi qua, dưới sự sốt ruột của Giang Nguyên và Lý phán quan, cuối cùng thời gian chỉ còn cách kỳ hạn mười ngày gần một tiếng nữa.

Lúc này, bên ngoài cửa Phòng sám hối đã bắt đầu có vài người dường như vô tình dừng bước ở đây. Những người này có một số chỉ đơn thuần là hiếu kỳ, có một số đặt cược, có một số thì quan tâm Giang Nguyên nên trong khoảng thời gian này họ đều không hẹn mà đến đây, đợi kết quả cuối cùng.

- A... Lỗ Tân, anh cũng đến à?

Một y sĩ khoảng ba lăm ba sáu tuổi mặc đồng phục màu trắng cười chào hỏi một vị khác.

Một y sĩ khác tuổi tác trông có vẻ tương đương nghe thấy tiếng chào hỏi này liền quay đầu lại nhìn, sau đó cười nói:

- Đúng vậy… sao? Lý Hiểu Dương, lần này anh cũng đặt cược à?

- Không... Tôi chỉ tò mò, nghe nói Phòng sám hối này tắt đèn, rồi đèn đỏ sáng, tỷ lệ cược của bên Lý Mạnh thay đi đổi lại, mà Giang Nguyên vẫn có thể chống đỡ đến giờ, cho nên tôi rất tò mò. Dù sao cũng rãnh rỗi không có việc gì nên tới xem thử...

Lý Hiểu Dương cười ha ha nói.

- Haha... Tôi có đặt cược một ít, có điều chủ yếu cũng chẳng khác gì anh, muốn xem thử vị Giang Nguyên nổi danh gần đây lần này bước ra rốt cuộc sẽ như thế nào... Nếu hắn vẫn có thể bước ra như bình thường, vậy thì Lỗ Tân tôi đời này thật sự chỉ bội phục mình hắn!

Vị y sĩ tên Lỗ Tân này trong mắt tràn đầy hưng phấn nói:

- Chuyện thế này rất hiếm gặp, sao không đích thân đi xem được chứ!

- Haha... giống nhau cả thôi, giống nhau thôi!

Lúc này Lý Hiểu Dương cũng cười nhìn một hai bóng người quen thuộc thỉnh thoảng đi đến, không ngừng mỉm cười gật đầu nói.

Lúc này Mã Tiểu Duệ cũng ra tới cửa, mặc dù cô không muốn Giang Nguyên xuất hiện với bộ dạng thất thố, nhưng sau khi nhận được tin từ chỗ Lý Mạnh, rốt cuộc cô cũng không kìm được. Ít nhất cô nghĩ, nếu Giang Nguyên thật sự xuất hiện biểu hiện khác thường, nếu bên trong không khống chế Giang Nguyên, vậy mình sẽ ra tay trước đánh bất tỉnh Giang Nguyên rồi tính sau, không thể để hắn mất mặt trước mặt bao nhiêu người như vậy.

Chỉ có Tuyên Tử Nguyệt lúc này đang ở cạnh Vương Mịch, trong lòng sốt ruột ngồi chờ trong phòng xuất phát từ lòng quan tâm, Vương Mịch không dẫn Tuyên Tử Nguyệt đến Phòng sám hối vào lúc này. Vì cô hiểu rất rõ, khi Giang Nguyên ra ngoài rốt cuộc sẽ có tình trạng gì còn chưa biết. Để tránh Tuyên Tử Nguyệt nhìn thấy điều gì khác thường mà không chấp nhận được, Vương Mịch quyết định cứ chờ ở đây thì hơn.

Nếu Giang Nguyên không có việc gì, dĩ nhiên tất cả đều tốt, nếu có chuyện, vậy thì đợi tình trạng của Giang Nguyên bình ổn lại rồi trở về là lựa chọn tốt nhất.

Hai mắt Giang Nguyên càng lúc càng đỏ, mặc dù hắn đang miễn cưỡng áp chế và kiên trì thành công đến giờ, nhưng lúc này cũng đã đến cực hạn. Ý thức của hắn bắt đầu hơi mơ hồ, nhưng có điều chấp niệm trong lòng khiến hắn khống chế được phản ứng của mình, không để thần trí của mình hoàn toàn bị hủy diệt, sau đó tinh thần bị sụp đổ.

- Nhanh lên một chút... Nhanh lên một chút...

Lý phán quan nhìn bóng người đi lại khó khăn đang làm từng động tác Ngũ Cầm Hí trong Phòng sám hối, lúc này cũng nghiến chặt răng, miệng lầm bầm nói. Thời gian thật sự đã không còn nhiều nữa.

Dường như đúng như những gì Lý phán quan đang làm bầm. Không khí trong Phòng sám hối nhỏ hẹp lúc này đang dần xuất hiện vài thay đổi khác thường. Không khí vốn gần như trong suốt bắt đầu lờ mờ xuất hiện một ít bụi màu vàng nhạt...

Giang Nguyên cũng không hề biết rõ điều này. Hơi thở của hắn vẫn gấp gáp hít những hạt bụi nhỏ này vào phổi. Ý thức đã mơ hồ của hắn lại đột nhiên lóe lên dòng cảnh báo:

- Tít... trong cơ thể phát hiện vật chất hữu cơ khác thường, phân tích cho thấy là vật chất biến dị kết hợp giữa thuốc ảo giác và thuốc điên cuồng... Cơ thể không thể khống chế... tinh thần cơ thể sắp bị đánh chiếm...

Tin tức này còn chưa hiển thị hết, hai mắt Giang Nguyên trong nháy mắt biến thành màu đỏ, hắn ngẩng đầu lên trời rống lên một tiếng khiến người ta run sợ...

Chương 481: Phá cửa mà ra

- A, thành công rồi.

Nhìn biểu hiện của Giang Nguyên qua màn hình, ngồi trong phòng làm việc, Lý phán quan không kìm được mà có cảm giác hưng phấn.

- Vân Cực Đan, Vân Cực Đan. Xem ra mình có hy vọng đột phá rồi.

Lý phán quan thì thào.

- Ừ, còn nửa giờ nữa, nào, hãy để cho tôi thưởng thức một chút. Áp chế lâu như vậy, xem cậu có thể điên đến trình độ nào.

Đại cục đã định, xem như đã hoàn toàn yên tâm, tâm trạng cực kỳ sung sướng, Lý phán quan bắt đầu nâng chung trà lên, nhàn nhã tựa lưng vào ghế, nhìn vào màn hình giám sát, yên tâm chờ đợi hết thảy.

Mỗi lần nhìn thấy người nào dưới sự khống chế của mình mà mất đi bản tính, trong lòng của ông lại khoan khoái vô cùng.

Bịch. Đầu vòi nước bị Giang Nguyên đánh cho một quyền nát vụn. Một cột nước vọt mạnh lên, sau đó rơi trúng mặt và người của hắn.

Nhưng khi những giọt nước rơi xuống mặt, Giang Nguyên có chút sửng sốt, sau đó trong đầu của hắn xuất hiện một hình ảnh khác thường.

Nước không hề lạnh, chỉ có sự ấm áp, lại còn có mùi quen thuộc.

- Máu.

Giang Nguyên lau mặt, sau đó nhìn lòng bàn tay của mình, thì thào trong miệng.

- Đội trưởng...Cơ Đầu...Tích Nghiêm...

Hai mắt Giang Nguyên mở to nhìn vách tường trước mặt, giống như nhìn thấy những khuôn mặt khác nhau, bên tai cũng vang lên rất nhiều âm thanh.

- Chạy đi, chạy đi mau.

- Cơ Đầu, Cơ Đầu...

Giang Nguyên lau máu trên mặt, kéo Cơ Đầu rất nhanh chạy về phía trước.

- Đội trưởng, Cơ Đầu không ổn rồi.

Nhìn nửa thân người đã nát vụn của Cơ Đầu, Giang Nguyên gầm lên với đội trưởng.

Nhưng không ai đáp lại hắn, chỉ có tiếng súng và lựu đạn vang lên. Mọi người chỉ nhìn thoáng qua bên này, sau đó cố gắng ức chế sự bi thống trong lòng, tiếp tục tấn công về phía trước.

Tiếng súng AK47 không ngừng vang lên bên tai, cùng tiếng quát tháo quen thuộc:

- Đi, Giang Nguyên, đi đi.

- Không.

- Đội trưởng, hãy mang Giang Nguyên đi đi, để tôi cản phía sau cho.

Thanh âm của Tích Nghiêm giống như vang lên bên tai.

Giang Nguyên đang giãy dụa bị đội trưởng kéo dài trên mặt đất, sau đó được nâng lên vai, nhanh chóng thối lui.

- Không, không.

Giang Nguyên kêu thật to, giống như trong bóng tối đang có rất nhiều kẻ địch hiện diện, phẫn nộ huy quyền đấm loạn chung quanh.

Phòng sám hối trong nháy mắt bị Giang Nguyên đấm cho nát vụn.

Thấy Giang Nguyên điên cuồng như vậy, Lý phán quan lại càng cười đến sung sướng.

Quả thật, mấy ngày nay ông ta giống như bị áp lực. Bây giờ nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, hỏi sao ông ta lại không vui, không hưng phấn cơ chứ?

Bịch bịch bịch! Các món đồ trong phòng đều bị đánh nát, thậm chí ngay cả vách tường cũng bị Giang Nguyên đấm cho vài quyền.

Giang Nguyên thở hổn hển, ánh mắt đỏ bừng, hoàn toàn bị ảo giác trong đầu làm cho mê loạn.

Hình xăm trên vai trái bắt đầu lóe lên, một tin tức hiện lên trong đầu:

- Cảnh cáo, cánh cáo, đã bị dược vật ảnh hưởng. Trí nhớ của chủ thể bị vây trong trạng thái hỗn loạn, mất kiểm soát, tiến hành điều chỉnh khẩn cấp.

Nhưng Giang Nguyên một chút cũng không có cảm giác với tin tức này. Trong đầu hắn, hay có thể nói là tự sâu trong đáy lòng của hắn chưa từng quên cảnh tượng trước đây.

Nó làm cho hắn tiếc nuối cùng hối hận.

Giang Nguyên phẫn nộ đánh xuống những gì chắn ngang tầm mắt của hắn.

Rất nhanh, hắn đánh tới cửa phòng sám hối.

Cánh cửa sắt bị Giang Nguyên oanh kích, phát ra thanh âm nặng nề, sau đó bắt đầu lung lay. Giang Nguyên cảm giác cánh cửa sắt này vẫn cứng đầu, mắt lại càng đỏ hơn, thậm chí còn hét to một tiếng.

- Trạng thái của chủ thể trở nên kích động, thiên phú Tập sát khởi động, tiến vào trạng thái thị huyết.

Tin tức hiện lên, công kích của Giang Nguyên lại càng mãnh liệt.

Rầm rầm rầm.

Nhìn hình ảnh trên màn hình, còn có ngọn đèn màu đỏ nhấp nháy và tiếng chuông cảnh báo vang lên, Lý phán quan sửng sốt, rất nhanh ấn một cái nút.

Cái nút này có tác dụng phóng ra một loại thuốc giúp con người trấn tĩnh, phòng ngừa tinh thần con người sau khi mất khống chế sẽ bị thương tổn quá lớn.

Nhưng Lý phán quan cũng biết rõ, dưới tác dụng của thuốc làm tinh thần mất khống chế, thuốc giúp trấn tĩnh lại chỉ sợ rất khó có tác dụng trong thời gian ngắn, liền cắn răng vội vàng chạy ra bên ngoài.

Bên ngoài phòng làm việc đang có bốn thuộc hạ, sau khi nghe được tiếng còi cảnh báo liền chạy đến.

- Nhanh lên, chúng ta phải chế trụ tên tiểu tử đó trước khi hắn lao ra khỏi phòng.

Sắc mặt Lý phán quan không được tốt lắm. Ông không ngờ Giang Nguyên lại điên lên, tạo thành một hậu quả như vậy, ngay cả cánh cửa sắt cũng không đỡ nổi.

Nếu Giang Nguyên đã tiến vào trạng thái như thế, ông là người phụ trách phòng sám hối, nhất định phải trước khi đối phương lao ra khỏi phạm vi quản chế mà khống chế đối phương lại.

Nếu không, với lực phá hoại của Giang Nguyên, hắn điên cuồng nhảy vào khu nghiên cứu hoặc khu chữa bệnh, vậy thì phiền phức lớn rồi. Và ông sẽ phải chịu trách nhiệm toàn bộ.

Lý phán quan dẫn bốn thuộc hạ, khó khăn lắm mới chạy được đến nơi, liền nghe rầm một tiếng, trong lòng liền căng lên, biết được tấm cửa sắt đã bị Giang Nguyên phá hủy rồi.

- Nhất định phải chế trụ hắn lại.

Lý phán quan không dám chần chừ, dẫn bốn thuộc hạ vọt vào bên trong. Lúc này, Lý phán quan có chút đổ mồ hôi hột. Biết vậy đã không dùng liều quá lớn rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!