- A…
Nghe thấy trên đỉnh đầu của mình vang lên một giọng nói, lại còn có hơi thở thổi tới, làm lay lay mấy cọng tóc của cô, đang chuyên tâm nghiên cứu hình xăm, Mã Tiểu Duệ giống như trộm bị bắt quả tang, đỏ mặt kinh hô lên.
Nhìn ánh mắt đang chăm chú nhìn mình, rồi nhớ đến hành động vừa rồi của mình, Mã Tiểu Duệ không ức chế được sự xấu hổ, sắc mặt đỏ bừng, vội vàng lắc đầu:
- Không…không có gì.
Nhìn Mã Tiểu Duệ lúc nào cũng sang sảng lộ ra vẻ mặt như vậy, Giang Nguyên chớp hai mắt, trong lòng có chút nghi hoặc, không biết Mã Tiểu Duệ đã phát hiện được điều gì không. Mặc dù hắn không dám chắc trong thời gian hắn hôn mê đã xảy ra chuyện gì. Nhưng điều may mắn nhất chính là quần áo của hắn vẫn chưa bị cởi ra.
Nói như vậy, hẳn là không có ai nhìn thấy hình xăm của hắn. Người duy nhất nhìn thấy, có khả năng chỉ là người trước mắt.
Cho nên Giang Nguyên vẫn lẳng lặng nhìn Mã Tiểu Duệ:
- Vừa rồi chị đang nhìn cái gì vậy?
Bị Giang Nguyên nhìn chăm chú như thế, trống ngực của Mã Tiểu Duệ lại càng tăng tốc thêm vài phần. Lúc này cô đã sớm quên mất vừa rồi cô đã nhìn thấy hình xăm quái lạ, trong lòng chỉ biết bối rối, không biết người này đã tỉnh lại bao lâu rồi. Thấy cô dùng nước miếng lau hình xăm, rồi lại ghé sát như vậy, có khi nào hiểu lầm là cô muốn hôn tay hắn hay không?
- Không, không có, không có nhìn cái gì.
Mã Tiểu Duệ đỏ mặt lắp bắp, cúi đầu thấp giọng nói, không dám nhìn thẳng vào mắt Giang Nguyên.
Nhìn biểu hiện hoàn toàn khác với ngày xưa của Mã Tiểu Duệ, nghi hoặc trong lòng Giang Nguyên lại càng nhiều hơn. Hắn ngồi dậy, không khỏi cau mày, nói:
- Thật à?
Nghe được giọng nói có chút nghi ngờ, Mã Tiểu Duệ rốt cuộc nổi giận. Hỏi cái gì mà hỏi, không phải chỉ là nhìn cánh tay của cậu một chút thôi sao? Còn dùng nước miếng lau một chút, có gì đặc biệt à?
Với tính tình của Mã Tiểu Duệ lúc này, lập tức nhướng mày, ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên, tức giận nói:
- Gì đó? Không…không phải chỉ nhìn hình xăm kỳ quái trên vai cậu thôi sao?
- Có gì hay chứ? Hình gì mà chẳng ra hình. Cậu có bao giờ nhìn thấy một con hồ ly nào năm đuôi không? Cậu có nhìn thấy Cửu Vĩ Thiên Hồ chưa? Người ta có chín đuôi đó. Hình xăm năm đuôi, thật sự là…hừ…
Nhìn Mã Tiểu Duệ rốt cuộc cũng trở lại tính cách bình thường, không còn cảm giác quái dị nữa, Giang Nguyên mới thở phào nhẹ nhõm. Xem ra bà nương này vẫn chưa xác định được hình xăm có gì không ổn. Nếu không, với tính cách của cô, chắc sẽ không nhịn được mà hỏi hắn ngay.
Giang Nguyên lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm, liền nghe Mã Tiểu Duệ nói:
- Được rồi, hình xăm này dường như có chút cổ quái.
- Ặc!
Trong lòng Giang Nguyên có chút căng thẳng, sau đó khẩn trương nhìn Mã Tiểu Duệ, thấy Mã Tiểu Duệ chớp mắt đầy kinh ngạc:
- Thật sự là hình xăm sao? Tại sao…tại sao nó lại có thể sáng lên?
- Không thể nào? Làm sao mà có thể chứ?
Cảm giác hình xăm trên cánh tay của mình không có điều gì bất thường, Giang Nguyên vội vàng lên tiếng:
- Chỉ là một hình xăm bình thường thôi mà.
Mã Tiểu Duệ ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên. Mặc dù vừa rồi có chút bối rối, nhưng nghe Giang Nguyên nói, cô đành mỉm cười:
- Ừ, có thể là do tôi nhìn nhầm.
Ánh mắt hai người đều có chút quỷ dị. Tôi nhìn cô, cô nhìn tôi. Đột nhiên Giang Nguyên thở hắt ra, bật cười, rồi Mã Tiểu Duệ cũng bật cười theo.
- Giang Nguyên, anh tỉnh rồi sao?
Vương Mịch bước vào, nhìn thấy Giang Nguyên ngồi trên giường, gương mặt hiện lên sự mừng rỡ. Mặc dù cô đã xác nhận Giang Nguyên không còn gì trở ngại, nhưng cũng không nghĩ đến hắn lại tỉnh nhanh như thế.
Nhanh như vậy đã tỉnh dậy, lại còn ngồi trên giường, trạng thái rất tốt. Xem ra, thuốc gây cuồng bạo và thuốc ảo giác cũng không ảnh hưởng quá lớn đến hệ thống thần kinh của hắn.
- Giang Nguyên…
Trong lúc Giang Nguyên đang định lên tiếng, liền nhìn thấy một người mặc trang phục bình thường lao lên, hai mắt đỏ bừng nhìn mình, hắn liền mỉm cười:
- Em nhìn này, không phải anh rất tốt sao?
Mái tóc hơi rối loạn, hơn nữa còn có râu ria xồm xoàm, nhưng tinh thần vẫn rất sáng lán, mỉm cười nhìn mình, sự lo lắng và khẩn trương của Tuyên Tử Nguyệt rốt cuộc cũng tiêu tán, những giọt nước mắt chảy xuống.
- Được rồi, lớn như vậy mà còn khóc.
- Lo cho anh làm gì chứ?
- Nguy hiểm nhiều như vậy mà anh còn qua được, huống chi chút việc nhỏ này.
Nhìn Tuyên Tử Nguyệt vừa khóc vừa ôm chặt lấy mình, Giang Nguyên nhẹ nhàng vỗ lưng cô, đồng thời âm thầm cảm thán. Tuyên Tử Nguyệt ngày đó lúc nào cũng lạnh lùng, nhưng bây giờ lại vì hắn mà khóc.
Nhưng chung quy cũng chỉ vì hắn mà thôi.
Giang Nguyên cười khổ. Cũng may, cũng may vẫn còn rất tốt.
Vương Mịch và Mã Tiểu Duệ ở bên cạnh mỉm cười, nhưng ánh mắt lại lóe lên sự khác thường.
- Cái gì? Không phải chứ? Các người nhất định điều tra sai rồi? Tôn Nghị không có khả năng gây ra chuyện này.
Nghe tiếng gầm lên của Chu Thế Dương qua điện thoại, Lưu Mộc Dương cười khổ, hắng giọng một cái rồi nói:
- Lão Chu, đã điều tra rõ ràng rồi. Anh cũng biết dưới tác dụng của Hoặc Tâm trà, không ai có thể nói dối được. Nếu anh không tin, anh có thể xem lại đoạn băng ghi trong phòng thẩm vấn.
- Không thể nào, nhất định là có người hãm hại nó.
Chu Thế Dương chần chừ một chút rồi rống lên.
Lưu Mộc Dương thở dài, sau đó nói:
- Lão Chu, nếu anh kiên trì như vậy, có thể hướng viện Giám sát xin phúc thẩm lại. Lão Liêu đã tiếp nhận ý kiến của tôi. Nếu lão Chu anh hoài nghi, anh có thể đề nghị một ngày phúc thẩm. Ngày mốt viện Giám sát sẽ đưa ra quyết định xử phạt. Đương nhiên, Tôn Nghị sẽ có quyền được biện hộ cho mình.
Chu Thế Dương im lặng. Ông biết rất rõ quy củ trong viện. Lưu Mộc Dương trước giờ vẫn phụ trách viện Giám sát, làm việc chí công vô tư. Cho nên mới nắm giữ công việc này lâu như vậy.
Nhưng ông không tin Lưu Mộc Dương một chút mặt mũi cũng không nể. Cho nên, Chu Thế Dương im lặng một lát liền nói:
- Lão Lưu, Tôn Nghị tuổi còn trẻ, chưa hiểu chuyện nên bị người ta lợi dụng, nên mới phạm sai lầm, rất đáng xử phạt. Nhưng chuyện hãm hại đồng môn truyền ra ngoài, tiền đồ của nó sẽ bị hủy.
Dứt lời, Chu Thế Dương liền im lặng. Mặc dù ông bài danh cuối cùng trong các vị Thiên y sư, nhưng lại là người sĩ diện nhất. Ông tin rằng mình chỉ nói vài câu, Lưu Mộc Dương nghe qua hẳn sẽ hiểu. Nếu Lưu Mộc Dương nể mặt ông, tất sẽ bỏ qua.
Nhưng ông phải thất vọng rồi.
- Lão Chu, anh cũng biết quy củ trong viện không thể phá hư. Huống chi chuyện xuống tay với đồng môn lại là chuyện kiêng kỵ nhất.
Lưu Mộc Dương vẫn không thỏa hiệp.
- Hơn nữa, Viện trưởng Từ đã chú ý đến việc này, tuyệt đối không thể nương tay trong đó.
Nghe được lời này, một ngọn lửa giận bốc lên trong lòng Chu Thế Dương. Lưu Mộc Dương đúng là một chút mặt mũi cũng không cho, ngay cả Viện trưởng Từ cũng mang ra, lập tức nói:
- Đã như vậy, tôi xin hướng Chủ nhiệm Lưu anh xin phúc thẩm lại.
Dứt lời, Chu Thế Dương liền cúp máy, im lặng một hồi rồi lại gọi tiếp.
La y sư thấy điện thoại vang lên, sắc mặt cũng lạnh lại.
Chương 494: Lửa giận của Chu Thế Dương (2)
Cạch.
Chu Thế Dương giận dữ đập mạnh điện thoại xuống, sắc mặt tái xanh vì giận. Ông không ngờ không chỉ Lưu Mộc Dương không nể mặt ông mà ngay cả La Thiên Minh cũng như vậy.
- La Thiên Minh, lão gia hỏa này, hãy chờ đó cho tôi.
Chu Thế Dương oán hận mắng một câu. Vốn ông còn muốn dựa vào việc Tôn Nghị dù sao cũng là đệ tử của La y sư, ít nhất La y sư cũng phải đè xuống chuyện này. Chỉ cần Giang Nguyên chủ động nói với Lưu Mộc Dương là không truy cứu nữa, như vậy Tôn Nghị vẫn còn một con đường sống. Nhưng La Thiên Minh lại từ chối, nói đứa nào cũng là đệ tử của ông, không thể thiên vị đứa này bỏ đứa kia vân vân…Rõ ràng là thiên vị thằng ranh Giang Nguyên rồi còn gì. Thế cháu ngoại của tôi không phải đệ tử của ông?
Lúc này, Chu Thế Dương đã ghi hận La Thiên Minh. Nếu không phải La Thiên Minh có uy vọng cực cao trong viện, ông đã trực tiếp nổi bão rồi.
Mặc dù đã sớm có chuẩn bị tâm lý, sắc mặt La y sư lúc này cũng có chút hổ thẹn, nhìn điện thoại trong tay, hừ lạnh một tiếng. Thật ra ông không lo lắng việc này. Quy định của Thiên Y Viện, không ai có thể phá hư. Hơn nữa, ông còn là y sư nhất phẩm cao cấp nhất, cho dù Chu Thế Dương là Thiên y sư cũng phải nể mặt ông.
Cất điện thoại di động vào túi, La y sư bước đến phòng cấp cứu. Tình huống của Giang Nguyên đã ổn định, nhưng điều mà ông lo lắng nhất chính là sau khi Giang Nguyên tỉnh lại, thần kinh có bị ảnh hưởng gì hay không.
Đây là điều mà ông quan tâm nhất.
Tôn Nghị bước vào phòng, nhìn thấy Giang Nguyên đang ôm giai nhân trong lòng, sắc mặt không khỏi có chút cứng đờ. Y vốn tưởng rằng lúc này Giang Nguyên hẳn phải nằm ở trên giường, thân hình cắm đầy các dây nhợ, còn có sư phụ và Vương Mịch ở bên cạnh tiêm thuốc. Hơn nữa, sau mười mấy tiếng cứu tỉnh, lại còn phải can thiệp phục hồi hệ thống thần kinh.
Ai biết được mới có gần một tiếng, Giang Nguyên đã ngồi dậy ôm mỹ nữ trong tay.
- Mẹ kiếp, hệ thống thần kinh của nó không bị gì sao? Vậy thì…
Tôn Nghị lẳng lặng nhìn Giang Nguyên, đột nhiên trong lòng căng lên, sắc mặt trong nháy mắt trầm xuống.
Giang Nguyên hiển nhiên cũng chú ý đến Tôn Nghị, ánh mắt tùy ý lướt qua, nhìn sắc mặt âm trầm của Tôn Nghị, trong lòng có chút sửng sốt, sau đó ánh mắt hiện lên chút dị thường.
Thấy Giang Nguyên nhìn mình, Tôn Nghị thầm mắng một câu trong lòng rồi bước vào, miễn cưỡng cười nói:
- Giang Nguyên, cậu tỉnh lại rồi sao? Vậy thì tốt quá rồi. Tôi nghe cậu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nên từ bên ngoài vội vã chạy về.
Nhìn vẻ mặt cứng ngắc cố nở nụ cười của Tôn Nghị, Giang Nguyên mỉm cười nói:
- Làm phiền Tôn sư đệ quan tâm rồi.
- Hả, không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi.
Nghe được một tiếng Tôn sư đệ, Tôn Nghị có cảm giác muốn hộc máu. Rõ ràng y nhập môn trước Giang Nguyên, nhưng lại bị Giang Nguyên đoạt trước chức y sĩ tam phẩm, còn y vẫn còn là một y sĩ thực tập, gọi y một tiếng sư đệ đã là nể mặt lắm rồi.
Nhưng điều mà y lo lắng nhất chính là, ánh mắt Giang Nguyên vẫn rất bình thường, không hề có biểu hiện bất ổn nào về tinh thần. Xem ra chẳng cần can thiệp tinh thần nào cả. Chẳng lẽ y thật sự thua sao?
Mặc dù rất lo lắng, nhưng Tôn Nghị một chút cũng không dám biểu lộ ra mặt, chỉ mỉm cười tiếp tục dò xét Giang Nguyên, xem có phải một chút vấn đề cũng không có hay không.
Lúc này, cánh cửa phòng cấp cứu lại được đẩy ra. Người bước vào là La y sư. Thấy Giang Nguyên đã tỉnh lại, hơn nữa tinh thần cũng không tệ lắm, gương mặt La y sư hiện lên sự vui mừng lẫn sợ hãi:
- Giang Nguyên, con tỉnh rồi sao?
- Vâng, sư phụ, con vừa mới tỉnh lại.
Nhìn gương mặt vui mừng của La y sư, nụ cười của Giang Nguyên lại càng đậm hơn.
- Cảm giác thế nào?
Nhìn tinh thần Giang Nguyên rất tốt, một chút cũng không có dấu hiệu bị thuốc ảnh hưởng, La y sư cảm thấy yên tâm.
- Cảm giác không tệ lắm, cũng không có điều gì bất thường.
Giang Nguyên hiển nhiên là biết tại sao. Trước mặt La y sư, hắn cũng không có quá nhiều kiêng kỵ. Dù sao La y sư cũng đã sớm biết cơ thể hắn có chút đặc biệt.
- Vậy là tốt rồi.
Nghe Giang Nguyên nói không có vấn đề gì, La y sư hài lòng gật đầu. Ông lo lắng nhất chính là thần kinh của Giang Nguyên sẽ bị ảnh hưởng.
Đây chính là chuyện phiền phức nhất. Mặc dù Thiên Y Viện rất tài giỏi trong vấn đề chữa trị và can thiệp tinh thần, nhưng khi gặp phải những trường hợp bị tổn thương quá nghiêm trọng, vẫn phải thúc thủ vô sách.
Tôn Nghị thấy La y sư bước vào, có chút giật mình. Nếu chuyện của y bị lọt ra ngoài, bị La y sư biết được, phiền phức sẽ đến, vội vàng cười nói:
- Sư phụ, người đừng lo lắng. Con thấy trạng thái của Giang Nguyên rất tốt.
Lúc này La y sư mới chú ý đến Tôn Nghị, nhìn nụ cười của y, ánh mắt La y sư liền lạnh lại. Thấy vậy, Tôn Nghị liền phát hoảng trong lòng. Trong lúc Tôn Nghị đang muốn lên tiếng, La y sư đột nhiên lắc đầu thở dài:
- Tôn Nghị, con hãy đến viện Giám sát trình diện đi.
- Sao ạ?
Sắc mặt Tôn Nghị tái xanh, trong lòng căng thẳng, nhìn La y sư nói:
- Sư phụ, người…người…
Thấy Tôn Nghị không có ý định đi trình diện, La y sư thở dài:
- Đi đi. Tự con đi là tốt nhất. Đừng để bên viện Giám sát cử người đến.
Nghe xong, sắc mặt Tôn Nghị lại càng trắng bệch, tay có chút run rẩy. Y rốt cuộc đã xác định, chuyện của y chỉ sợ đã bị bại lộ.
Mặc dù lúc nào y cũng tỏ ra kiêu ngạo trong viện, người bình thường không đáng để y để vào mắt, nhưng y biết, sự kiêu ngạo của y chỉ có thể dùng với các y sĩ chưa chính thức, hoặc y sĩ phẩm thấp nhất, còn đối mặt với người của viện Giám sát, y chẳng là cái gì cả. Cho dù là ông ngoại của y, nếu viện Giám sát đã hạ lệnh, ông ngoại cũng không dám trực tiếp đối kháng.
Nghĩ đến hậu quả sau này, hai chân Tôn Nghị không khỏi mềm nhũn.
Chương 495: Lửa giận của Chu Thế Dương (3)
Tôn Nghị không biết tại sao chuyện mà y lo lắng nhất lại xảy ra.
Lý phán quan không phải là kẻ ngốc, tại sao lại khai y ra?
Nhưng đến nước này rồi, Tôn Nghị biết, nếu ngay cả La y sư đã biết chuyện này, y đã chẳng còn đường lật lại. Chỉ còn hy vọng duy nhất là dựa vào ông ngoại mà thôi.
- Viện Giám sát thì thế nào? Bất quá cũng chỉ cấm túc mình. Ở phòng sám hối, mặc kệ Lý phán quan có để ý đến mình hay không, còn ông ngoại, mình cũng sẽ không gặp quá nhiều khó khăn.
- Tuyệt đối không thể để mất thể diện trước mặt Giang Nguyên cũng như Vương Mịch. Chỉ cần còn ông ngoại, mình vẫn còn cơ hội xoay người.
Tôn Nghị mím chặt môi, hít sâu hai hơi, miễn cưỡng làm cho gương mặt tốt hơn một chút sau đó mỉm cười gật đầu với La y sư:
- Sư phụ, con đi đây.
Nói xong, cũng không nhìn Vương Mịch và Mã Tiểu Duệ, xoay người bước ra ngoài ngay.
Nhìn thân ảnh có chút đơn độc của Tôn Nghị biến mất ngoài cửa, Vương Mịch và Mã Tiểu Duệ đều ngạc nhiên.
- Sư phụ, Tôn Nghị…
Vương Mịch nhìn Tôn Nghị, sau đó quay sang hỏi La y sư.
- Không cần lo cho nó đâu. Về sau các con sẽ rõ.
La y sư cũng không định nói ra chuyện này. Dù sao cùng lắm ngày mai mọi người cũng sẽ biết.
Thấy La y sư nói như vậy, Vương Mịch và Mã Tiểu Duệ cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ không biết Tôn Nghị đã phạm phải tội gì mà để phòng Giám sát hỏi đến.
Chỉ có Giang Nguyên là cau mày, sau đó khóe miệng vểnh lên.
Thấy Giang Nguyên đã không còn việc gì, hơn nữa Tuyên Tử Nguyệt cũng đã vào, Mã Tiểu Duệ cảm thấy cũng không cần ở đây nữa, liền chào La y sư và mọi người. Chỉ là trước khi đi, không nhịn được liếc nhìn cánh tay trái của Giang Nguyên một cái, khiến cho Giang Nguyên như nhảy dựng trong lòng.
- Bà nương này không biết có phát hiện được gì hay không?
Giang Nguyên suy nghĩ, đột nhiên có chút đau đầu.
Trên đường đi, sắc mặt Tôn Nghị có chút khó coi. Không ít y sĩ thực tập hoặc y sĩ bậc thấp muốn chào hỏi y, nhưng nhìn vẻ mặt âm lãnh của y, ai nấy đều vội vàng tránh sang một bên.
Hôm nay ai cũng nhìn ra tâm trạng của Tôn đại công tử không tốt. Ai cũng không muốn dính xui xẻo với y.
Nhưng khi Tôn Nghị bước vào trong khu vực viện Giám sát, tâm trạng liền tốt hơn. Bởi vì y nhìn thấy ông ngoại đang đi vào trong.
- Ông ngoại.
Tôn Nghị vui mừng kêu lên.
- Ừm.
Nhìn thấy Tôn Nghị, Chu Thế Dương cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, nghiêm mặt gật đầu, sau đó tiếp tục đi vào bên trong.
Đối với phản ứng của Chu Thế Dương, Tôn Nghị cũng không lấy làm lạ. Y gây ra tai họa như vậy, tâm trạng của ông ngoại làm sao mà tốt được. Không mắng y đã là khoan dung lắm rồi.
Tôn Nghị cũng không đi theo phía sau Chu Thế Dương, tự mình đến phòng điều tra của viện Giám sát để trình diện.
Nhưng tâm trạng của y đã không còn tối tăm nữa, rõ ràng đã bình tĩnh hơn nhiều. Dù sao có cự đầu trong viện làm hậu thuận, mặc kệ là ai, trong lòng cũng kiên định hơn rất nhiều.
- Chủ nhiệm Lưu, tôi đến để xin phúc thẩm.
Gương mặt Chu Thế Dương hiện lên sự lạnh lùng, cũng không nói gì, trực tiếp bày tỏ thái độ bất mãn của mình.
Mặc dù ông xếp cuối trong các Thiên y sư, nhưng mặc kệ thế nào, là một trong năm cự đầu, ông vẫn có đủ tư cách để tỏ thái độ như bây giờ.
Đối với thái độ của Chu Thế Dương, Lưu Mộc Dương cũng không cảm thấy ngoài ý muốn. Chu Thế Dương nổi tiếng bao che khuyết điểm, tính tình lại nóng nảy.
Lưu Mộc Dương mỉm cười. Bây giờ ông chỉ căn cứ vào quy định của viện mà làm việc, một chút cũng không chột dạ, cười nói:
- Mời lão Chu anh ngồi, tôi lập tức an bài ngay.
- Hừ.
Chu Thế Dương khẽ hừ một tiếng, không thèm lên tiếng.
Lưu Mộc Dương gọi một cuộc điện thoại, rất nhanh Ủy viên Hầu bước vào.
Sau khi bước vào, nhìn thấy Chu Thế Dương đang ngồi trước bàn làm việc của Lưu Mộc Dương, sắc mặt của Ủy viên Hầu có chút căng ra, trong lòng cười khổ. Xem ra lần này chạy trời không khỏi nắng rồi.
Chu Thế Dương đưa lưng ra cửa, đương nhiên là không nhìn thấy vẻ mặt của Ủy viên Hầu, nhưng Lưu Mộc Dương thì nhìn thấy. Nhìn vẻ mặt này của Ủy viên Hầu, trong lòng ông cũng cảm thấy bất đắc dĩ. Nhưng cũng không còn cách nào khác. Ai bảo Ủy viên Hầu là Tổ trưởng phòng Điều tra chứ.
-Tổ trưởng Hầu, anh hãy đưa Thiên y sư Chu Thế Dương đến phòng thẩm vấn, tiến hành phúc thẩm lại.
Lưu Mộc Dương lãnh đạm nói.
- Vâng, chủ nhiệm.
Nhỉn vẻ mặt của Chủ nhiệm, Ủy viên Hầu hiển nhiên cũng biết Chủ nhiệm đã không còn biện pháp, liền cung kính nói:
- Chu thiên y sư, xin mời ngài đến phòng điều tra, tôi lập tức an bài cho ngài ngay.
- Được.
Chu Thế Dương ngẩng đầu lên, sau đó đứng dậy bước nhanh ra cửa.
Ủy viên Hầu cười khổ gật đầu với Lưu Mộc Dương, sau đó theo sát đằng sau Chu Thế Dương, làm người dẫn đường cho ông. Lần này thần tiên đánh nhau, y lại có liên quan, chỉ có thể đàng hoàng làm việc. Ngàn vạn lần không được xảy ra sơ suất. Nếu không, một khi liên lụy, chỉ có chết mà thôi.
Cho nên, y giữ gìn bản báo cáo thẩm vấn rất cẩn thận, sớm chờ đợi đến giây phút này. Thật ra thì y cũng không có gì khẩn trương cho lắm. Chỉ cần y có bản khẩu cung, Chu Thế Dương cũng sẽ không làm gì được y. Chuyện lớn như vậy, tất nhiên sẽ do người lãnh đạo trực tiếp của y là Lưu Mộc Dương chịu trách nhiệm, không cần một tiểu lâu la như y phải phí công.
Lúc này, Chu Thế Dương im lặng không nói. Đối với một y sư nhị phẩm nho nhỏ như vậy, ông tất nhiên là không cần phải khách sáo.
Dù sao lần này đến đây là để xem xét lại. Chỉ cần ông ta nắm được nhược điểm nào đó, để xem Lưu Mộc Dương có còn mặt mũi nào nữa hay không.
Về phần gã tổ trưởng phòng điều tra nho nhỏ này, chỉ là một kẻ chết thay xui xẻo. Nhân vật nhỏ thường hay phải làm mấy chuyện như thế.
Chương 496: Vụ mua bán có lời
Xoạy xoạt!
Trong phòng làm việc của phòng điều tra, thanh âm lật giấy không nhanh không chậm vang lên.
Chu Thế Dương ngồi ở vị trí chính giữa, dùng ghế của Tổ trưởng Hầu, sắc mặt lạnh nhạt lật xem từng tờ khẩu cung.
Vốn là chủ nhân của phòng điều tra, nhưng tổ trưởng Hầu lại cẩn thận đứng một bên, tùy thời để cho Chu Thế Dương có thể hỏi. Không khí trong phòng làm việc lúc này cũng rất yên tĩnh và căng thẳng. Tất cả thành viên của phòng điều tra thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn về phía phòng làm việc của tổ trưởng.
Sau đó yên lặng làm chuyện của mình, không dám phát ra thanh âm quá lớn, sợ quấy nhiễu vị kia.
Sắc mặt Chu Thế Dương lạnh nhạt, bình tĩnh lật quyển khẩu cung, nhưng trong lòng lại rất khẩn trương. Căn cứ theo quyển khẩu cung thuật lại, việc này quả nhiên là có thật. Ông xem đã lâu nhưng không tìm được một chút sơ sót trong đó cũng không có. Xem ra phòng điều tra làm việc cực kỳ chắc chắn.
Nhưng Chu Thế Dương cũng không vì thế mà xem quá nhanh. Ông không tin cả quyển khẩu cung cũng không có được sơ hở trong đó.
Lúc này, Hầu Nguyên Cường vẫn cẩn thận đứng bên cạnh, gương mặt không có gì khẩn trương. Bởi vì khi y đến phòng của Chủ nhiệm, nhân viên trong phòng đã hoàn tất một phần ghi chép cho bản khẩu cung này. Có nó, biên bản khẩu cung đã trở nên hoàn mỹ. Cho nên trong lòng y vẫn rất bình tĩnh.
Sau khi xem đến phần ghi chép thêm, sắc mặt Chu Thế Dương rốt cuộc đã thay đổi, bởi vì ông nhìn thấy phần ghi chép có một cái tên: Liêu Dương.
Đừng nói người khác viết gì, ông có thể không để ý. Nhưng việc này vốn là do Liêu Dương và Tôn Nghị làm ra. Liêu Dương là cháu của Liêu Long Căn, phần ghi chép này đại diện cho việc Liêu Long Căn đã tiếp nhận ý kiến xử lý Lưu Mộc Dương.
Hơn nữa, Liêu Dương đã khai ra như vậy, Tôn Nghị muốn nói khác hoặc không thừa nhận cũng khó.
Xem đến đây, gương mặt Chu Thế Dương tái xanh. Ông thật không ngờ Liêu Long Căn lại dễ dàng tiếp nhận kết quả như vậy. Mặc dù hậu quả mà Liêu Dương phải nhận nhẹ hơn Tôn Nghị rất nhiều, nhưng nào có chuyện tiếp nhận đơn giản như thế? Bởi vì nó sẽ để lại một vết nhơ cho người đó sau này.
Đối mặt với sự thật đó, Chu Thế Dương đột nhiên có cảm giác vô lực. Ông vốn cho rằng Liêu Long Căn sẽ không mềm yếu. Như vậy, ông ít nhất vẫn còn có cái để vịn vào. Nhưng bây giờ thì không thể rồi.
Xem đến đây, Chu Thế Dương không còn muốn xem nữa. Bởi vì có xem cũng không còn ý nghĩa.
Nhìn gương mặt của Chu Thế Dương, Hầu Nguyên Cường âm thầm cười lạnh, nhưng ngoài mặt vẫn rất nghiêm túc.
- Mang ta đi gặp Tôn Nghị.
Chu Thế Dương thở ra hai hơi, sau đó đứng dậy.
Tôn Nghị đang ở trong phòng thẩm vấn, trong lòng vô cùng bất an. Nếu ông ngoại của y không đến đây, như vậy hẳn là đã đạt thành nhất trí trước đó với Thiên y sư Lưu Mộc Dương. Vì thế không có ai đến để tiến hành hỏi hoặc thẩm vấn y. Nhưng nhìn tình huống trước mắt, ngay cả ông ngoại cũng đã đích thân đến, xem ra Lưu Mộc Dương khẳng định là không cùng ý kiến với ông ngoại rồi.
Tôn Nghị vẫn cho rằng, sau này y nhất định sẽ trở thành Thiên y sư giống ông ngoại.
Cho nên, mặc dù y có thể sẽ bị xử phạt, nhưng y không quan tâm. Nhưng một khi bị một vết nhơ trên người, mười năm sau, nó sẽ trở thành một trở ngại rất lớn nếu y muốn trở thành Thiên y sư.
Nhìn cánh cửa lặng yên mở ra, còn có ông ngoại xuất hiện ngoài cửa, Tôn Nghị mừng như điên, nhưng chỉ lóe lên rồi biến mất, bởi vì y nhìn thấy gương mặt âm trầm của ông ngoại lúc này.
Từ viện Giám sát đi ra, sắc mặt Chu Thế Dương vô cùng khó coi. Trên đoạn đường đi, không khí lạnh lẽo vô cùng, khiến cho một số người đi ngang lên tiếng chào hỏi một câu rồi né sang nhanh, sợ chọc đến vị Thiên y sư này.
Tâm trạng đang không vui, bình thường vốn sẽ gật đầu chào lại những ai chào hỏi mình, nhưng bây giờ lại mặc kệ hết.
Lúc này, điện thoại trong túi ông vang lên.
- Chuyện gì thế?
Chu Thế Dương không kiên nhẫn nói.
- Chu lão sư, vừa nhận được tin tức, Giang Nguyên đã tỉnh, hình như không có vấn đề gì lớn.
Người bên kia cảm nhận được Chu Thế Dương có chút không kiên nhẫn, vội vàng trả lời.
- Tỉnh rồi?
Chu Thế Dương sửng sốt, vội vàng hỏi:
- Không có vấn đề gì?
-Vâng, đệ tử vừa mới nhận được tin tức như vậy.
Bên kia trả lời.
- Được rồi, ta biết rồi,
Sau khi cúp điện thoại, bước chân Chu Thế Dương dừng lại, thoáng chần chừ một chút, sau đó xoay người bước sang một hướng khác.
Trong phòng cấp cứu, Giang Nguyên đang sầu mi khổ kiếm nhìn La y sư đang lấy máu của hắn:
- Sư phụ, con mới tỉnh lại mà, thầy bỏ qua cho con đi.
- Bỏ qua cho con?
La y sư cũng không ngẩng đầu lên, chỉ lo lấy máu:
- Tiểu tử con, rốt cuộc là đang che giấu cái gì? Tại sao lại thành như vậy? Nếu con đưa ra một lý do khiến ta tin, ta sẽ bỏ qua cho con.
- Ặc?
Nghe được giọng điệu có chút cường đạo này, Giang Nguyên cứng lưỡi, sau đó lắc đầu cười khổ:
- Sư phụ, đến ngay cả con cũng không biết mà.
- Không biết?
La y sư không dừng tay rút máu, nghiến răng nói:
- Không thừa lúc này lấy máu của con, vậy thì chờ lúc nào nữa?
- Chẳng lẽ con không biết chỉ có lúc này mới có thể từ máu của con tìm ra chút mánh khóe trong đó sao?
Giang Nguyên nghe xong, đầu đổ đầy mồ hôi. La y sư là người cuồng nghiên cứu. Nếu đổi lại là hắn, chỉ sợ cũng sẽ giống như vậy. Khi La y sư rút được 80ml máu, ông lại duỗi tay lấy tiếp một ống Vương Mịch đưa tới.
- Sư phụ, không phải người sẽ lấy nữa chứ?
Mặc dù người bình thường khi hiến máu có thể hiến đến ba bốn trăm đơn vị máu, nhưng Giang Nguyên là người luyện võ, máu là thứ rất quan trọng, không dễ dàng mất đi được. Một khi mất máu quá nhiều, sẽ ảnh hưởng đến việc luyện khí. Mà máu của hắn lại khác người khác. Nếu bị lấy đi mấy trăm đơn vị máu, ít nhất phải mất cả nửa cây Sơn Tham mới có thể bổ sung lại được. Nhớ đến điều này, Giang Nguyên nhịn không được mà cảm thấy đau lòng.
- Mới có 80ml, phải rút hai ống nữa mới được.
La y sư nói, nhưng tay một khắc cũng không ngừng lại, thậm chí còn dùng sức thêm vài phần.
- Hai ống?
Giang Nguyên cả kinh. Lần trước hắn bị thương thành như vậy, sau đó không biết lãng phí bao nhiêu Sơn Tham mới có thể bổ sung lại được. Lần này lại bị lấy đến 200ml, vậy thì lỗ lớn rồi.
Lập tức lắc đầu:
- Không được, nhiều nhất cũng chỉ ống này thôi.
Nghe giọng điệu keo kiệt của Giang Nguyên, La y sư nào không hiểu ý của hắn chứ, lập tức hừ lạnh:
- Cũng biết lòng dạ con keo kiệt. Thôi, tặng lại cho con một Hồng Vân quả. Con cho ta lấy ba ống nhé?
- Hồng Vân Quả? Ba ống?
Giang Nguyên chớp mắt, trong lòng tính toán. Máu thì có thể từ từ bổ sung, nhưng Hồng Vân Quả thì không dễ có. Hơn nữa nó còn đáng giá mấy trăm vạn bên ngoài.
Tính toán như vậy, dường như hắn cũng có lời, cười hắc hắc gật đầu:
- Thành giao. Ba ống thì ba ống, cộng lại là 320ml. Nhiều hơn là không được đâu nhé.
- Đồ tham tiền,
Nhìn Giang Nguyên đáp ứng một cách nhanh gọn như vậy, La y sư khinh thường liếc mắt nói một câu.
Tuyên Tử Nguyệt ở bên cạnh thấy hai thầy trò mặc cả, rồi lại nhìn Giang Nguyên bị rút máu, không khỏi ôm chặt cánh tay Giang Nguyên. Lại nói tiếp cô đang đau lòng Giang Nguyên.
Nhưng không sao, một Hồng Vân Quả cũng đáng giá. Bình thường, nếu trong nhà muốn có một quả cũng chưa chắc có được. Nhưng bây giờ, chỉ cần bỏ ra 320ml máu là có thể đổi được, dường như vụ mua bán này rất có lời.
Nghĩ đến đây, Tuyên Tử Nguyệt lại nắm thật chặt cánh tay của Giang Nguyên, ánh mắt nhìn vị La y sư càng thêm vài phần kính trọng. Nhà cô muốn có một quả như vậy cũng không dễ dàng gì, nhưng La y sư của Thiên Y Viện tiện tay đã ném ra được một quả, người này quả thật không thể so sánh với.
Thiên Y Viện uy danh hiển hách, quả nhiên không phải nơi bình thường có thể so sánh được.
Vương Mịch bên cạnh nhìn Giang Nguyên nhe răng nhếch miệng, trong lòng cười thầm. Người này hai lần trước bị thương, lần nào cũng bị mất hai ngàn ml máu. Lần này mới rút có một trăm đã thành bộ dạng như vậy, giống như bị người ta cắt thịt.
Nhưng đổi lại được một quả Hồng Vân, quả thật rất đáng giá.
Vương Mịch ở trong Thiên Y Viện, mặc dù quan hệ cũng không tệ, nhưng muốn có được một quả, ít nhất phải tốn đến bốn năm trăm vạn, thậm chí còn phải thế thêm một số đồ vật khác nữa.
Còn Giang Nguyên chỉ bị rút có hơn ba trăm ml máu, lại được một quả Hồng Vân, trên cơ bản là 1ml máu trị giá hai vạn, đúng là một vụ mua bán rất có lời.
Chương 497: Chồn chúc tết gà
Trong lúc hai thầy trò La y sư đang vui vẻ, một người vui vẻ hút máu, một người vui vẻ vì kiếm được tiền, cánh cửa phòng cấp cứu bị đẩy ra.
La y sư cũng không để ý, nhưng Vương Mịch đứng bên cạnh thì nhìn thấy người bước vào, sắc mặt biến đổi, vội vàng đứng thẳng, cung kính nói:
- Xin chào Thiên y sư Chu.
Vương Mịch vừa lên tiếng, La y và Giang Nguyên đang nhìn chằm chằm ống tiêm đột nhiên sửng sốt, sau đó cùng nhau nhìn về phía cửa.
Đối mặt với một trong năm cự đầu, Thiên y sư Chu Thế Dương, tuy nói hai thầy trò không thích cho lắm nhưng cũng không dám chậm trễ. Giang Nguyên thì ngồi thẳng người, mỉm cười gật đầu với Chu Thế Dương, nói:
- Thiên y sư Chu, xin chào.
- Ừm.
Vương Mịch chào, Chu Thế Dương làm như không thấy. Nhưng đối với câu chào của Giang Nguyên, Chu Thế Dương lại gật đầu ừ một tiếng.
Tuyên Tử Nguyệt ở bên cạnh nghe Vương Mịch cung kính chào hỏi với vị Thiên y sư, trong lòng cũng có chút căng thẳng. Cô hiển nhiên biết Thiên y sư đại diện cho điều gì. Cô đến Thiên Y Viện lâu như vậy, nhưng chưa từng gặp qua một vị Thiên y sư nào, lập tức không dám chần chừ, vội vàng đứng lên, cung kính đứng một bên, không dám bất kính với vị Thiên y sư này.
Nhìn biểu hiện của Chu Thế Dương, trong lòng La y sư cũng rất nhanh chuyển động, đại khái đoán được mục đích Chu Thế Dương đến đây. Sau khi đưa ống tiêm cho Vương Mịch, liền đứng dậy cười nói:
- Thiên y sư Chu Thế Dương đại giá quang lâm, thật sự là vinh hạnh cho kẻ hèn này.
- Hừ, lão La, ông cũng đừng làm bộ khách khí nữa. Chúng ta cũng chẳng phải vừa mới quen biết nhau.
Chu Thế Dương cũng không hòa nhã gì lắm với La y sư:
- Lão La, ông đang làm gì vậy?
- Ồ, Giang Nguyên vừa mới tỉnh lại, tôi chỉ lấy chút máu của nó để kiểm tra.
La y sư tùy ý đáp.
- Lấy máu kiểm tra? Kiểm tra một chút?
Chu Thế Dương nhìn ba ống máu trên bàn, hai mắt không khỏi nhướng lên. Cái này mà gọi là rút máu kiểm tra một chút? Đây là rút máu người ta nấu canh thì có.
Nhìn mấy ống tiêm đỏ bừng, Chu Thế Dương quay sang nhìn Giang Nguyên, thấy sắc mặt Giang Nguyên vẫn bình thường, trong lòng cũng cảm thấy sự nghi ngờ. Dựa theo những gì ghi trên bản khẩu cung, Giang Nguyên lúc này hẳn còn chưa tỉnh mới đúng chứ.
Nhưng Chu Thế Dương thật ra cũng không hoài nghi số liệu được ghi trên bản khẩu cung. Dù sao, không thể nói là dựa vào biên bản khẩu cung của viện Giám sát một trăm phần trăm, nhưng ở đây tuyệt đối không người nào dám làm giả, càng đừng nói đến việc động tay vào biên bản khẩu cung.
Hơn nữa, làm giả khẩu cung cũng sẽ không nhận được bất kỳ chỗ tốt nào.
Chu Thế Dương một chút cũng không tin, vì để chỉnh đứa cháu bảo bối của mình, có người dám làm giả chuyện như vậy, đừng nói chi Liêu Long Căn cũng tham gia trong đó.
Đối mặt với hai thiên y sư, nếu có người dám làm ra chuyện giả mạo như vậy, trừ phi muốn chết.
Thấy thần thái của Giang Nguyên vẫn sáng lán như cũ, mặc dù Chu Thế Dương kinh nghi trong lòng, nhưng cũng không hỏi nhiều. Nếu Giang Nguyên khôi phục nhanh như vậy, nói như thế nào, đối với ông cũng là một chuyện tốt.
La y sư thấy Chu Thế Dương chú ý đến mấy ống máu trên bàn, lại còn nhìn chằm chằm Giang Nguyên, ánh mắt hiện lên sự nghi hoặc, liền biết là Chu Thế Dương đang nghi ngờ sự bất thường trong đó.
La y sư vội vàng cười nói:
- Thiên y sư Chu Thế Dương đại giá quang lâm, thật không biết là có chuyện gì không?
Lúc này, Chu Thế Dương cũng hồi phục lại tinh thần, di chuyển ánh mắt từ Giang Nguyên sang La y sư, lãnh đạm nói:
- Tôi cố tình đến tìm Giang Nguyên để hỏi vài câu.
- Muốn hỏi Giang Nguyên vài câu?
Hai mắt La y sư nheo lại, nhưng thật ra cũng không nằm ngoài ý liệu.
Mặc dù ông muốn từ chối thay đệ tử của mình, nhưng tinh thần và trạng thái của Giang Nguyên vô cùng tốt, cũng không thể đưa ra lý do để từ chối, trong lòng chỉ có thể thở dài, biết lần này Giang Nguyên trốn không thoát rồi, sư phụ cũng chẳng giúp được gì. Hết thảy phải chờ hắn quyết định.
Lập tức quay sang nói với Vương Mịch đang cất mấy ống tiêm:
- Vương Mịch, con và Tuyên tiểu thư ra ngoài trước đi.
Nghe La y sư nói, Vương Mịch và Tuyên Tử Nguyệt liếc mắt nhìn nhau, sau đó lo lắng nhìn Giang Nguyên, rồi vội vàng bước ra ngoài. Có mặt Thiên y sư ở đây, ngoại trừ La y sư, người nào cũng không có tư cách.
Nhìn Vương Mịch và Tuyên Tử Nguyệt bước ra ngoài, Chu Thế Dương nhìn La y sư, phát hiện La y sư cũng không có ý định ra ngoài, ánh mắt liền hiện lên sự tức giận, nhưng cũng không còn biện pháp. Tư lịch của La y sư còn lâu hơn cả ông, hơn nữa còn là y sư nhất phẩm cao cấp nhất, lại còn quan hệ với mấy vị thiên y sư không tệ, không nể mặt cũng không được.
Chu Thế Dương có chút thở hắt ra, sau đó cố gắng mỉm cười, bước đến chỗ Giang Nguyên, bày ra bộ dạng trưởng bối quan tâm vãn bối, nói:
- Giang Nguyên, bây giờ cảm giác thế nào rồi?
- Cảm ơn Thiên y sư Chu đã quan tâm. Bây giờ đã cảm thấy khỏe rồi ạ.
Giang Nguyên cũng không phải lần đầu tiên nói chuyện với Chu Thế Dương, Hơn nữa ngay từ đầu Chu Thế Dương đã không có cảm tình với hắn. Nhưng dù sao Chu Thế Dương cũng là Thiên y sư, Giang Nguyên nhiều ít cũng phải cung kính trả lời.
Lúc này hắn cũng đại khái đoán được chuyện gì xảy ra. Cho nên đột nhiên nhìn thấy vị Thiên y sư này chạy đến quan tâm một nhân vật nhỏ bé như hắn, hắn vẫn hiểu được ẩn ý trong đó.
- Ừm, cảm thấy khỏe là tốt rồi. Nếu không, tôi lại phải chạy đến chỗ Viện trưởng Từ, nhờ bà ấy đến can thiệp chữa trị tinh thần cho cậu. Nhưng trước mắt xem ra, trạng thái tinh thần của Tiểu Giang rất tốt, hoàn toàn không cần điều này. Xem ra tôi quan tâm không đúng lúc rồi.
Nhìn vẻ mặt cố rặn nụ cười của Chu Thế Dương, Giang Nguyên bỗng dưng cảm thấy buồn nôn.
Nhưng cũng không còn cách nào khác. Mặt mũi của Chu Thế Dương không thể không cấp. Thiên Y Viện là nơi rất nghiêm về cấp bậc. Nếu phạm phải sai lầm không nên phạm, bị người ta lợi dụng, đó chính là phiền toái lớn.
- Vậy thì phải cảm ơn Thiên y sư Chu rồi.
Giang Nguyên mỉm cười đáp lại một câu, nhưng trong lòng lại âm thầm cười lạnh, sau đó chờ vị Thiên y sư này nói ra mục đích chính của ông.
Chương 498: Đập cửa mà đi
- Tiểu Giang, thế nào? Chuyện này cậu có thể suy nghĩ lại một chút không?
- Hơn nữa, ngày mai tôi sẽ ký một giấy thông hành đặc biệt đến Mật quán năm ngày cho cậu. Cậu có biết Mật quán không? Cậu có thể vào đó năm ngày.
Gương mặt như cương thi của Chu Thế Dương nở nụ cười, khiến cho La y sư cũng bắt đầu có chút buồn nôn.
Chu Thế Dương vì cháu ngoại của mình mà muốn Giang Nguyên viết thư bãi nại, lại còn phải tự vu oan cho mình, nói hắn làm ra một số chuyện không đúng khiến cho Tôn Nghị căm tức, sau đó mới dẫn đến chuyện như vậy.
- Chẳng lẽ danh tiếng của cháu ngoại ông quan trọng hơn danh tiếng của Giang Nguyên?
La y sư đứng bên cạnh lắng nghe, nhìn chằm chằm Chu Thế Dương, thầm mắng một câu. Nếu không phải Chu Thế Dương là một trong năm cự đầu của Thiên Y Viện, La y sư đã vác gậy đuổi ra ngoài rồi.
Nhưng ông cũng không tiện xen vào. Dù sao Chu Thế Dương cũng là Thiên y sư, hơn nữa còn phải xem suy nghĩ của Giang Nguyên như thế nào. Thật ra ông không sợ đắc tội với Chu Thế Dương, nhưng Chu Thế Dương muốn làm khó Giang Nguyên sau này cũng không phải là chuyện khó khăn gì lắm.
Nếu Giang Nguyên đồng ý, La y sư có thể hiểu được. Ít nhất Chu Thế Dương còn ở vị trí Thiên y sư hai nhiệm kỳ nữa, cũng chính là mấy chục năm. Mà mấy chục năm này chính là những năm mấu chốt của Giang Nguyên. Nếu Giang Nguyên chịu ủy khuất một chút, sau này không phải là không có lợi.
Hơn nữa, Chu Thế Dương còn hứa hẹn sẽ ký giấy vào Mật quán cho Giang Nguyên năm ngày, đối với Giang Nguyên mà nói cũng là một cơ hội không tệ. Dù sao tư liệu và kỹ thuật bên trong Mật quán, còn có một số dược vật đặc biệt sinh trưởng và những bí văn cổ, cho dù là y sư có tư cách cũng chưa chắc đã vào được. Hao tốn rất nhiều công sức cũng chỉ vào bên trong được một hai ngày. Chu Thế Dương trực tiếp ký giấy thông hành cho Giang Nguyên vào trong đó năm ngày, đã là quá lắm rồi.
Loại hấp dẫn này, đối với La y sư này thì chẳng có ích lợi gì, nhưng lại cực kỳ thu hút một y sư dưới nhị phẩm.
Cho nên, La y sư cũng không tỏ vẻ gì đặc biệt, chỉ lẳng lặng đứng nhìn, chờ Giang Nguyên đưa ra quyết định của mình. Làm sư phụ, trong những lúc như thế này, ông không có quyền thay Giang Nguyên làm chủ. Điều mà ông có thể làm chính là, nếu Giang Nguyên từ chối, sau này ông sẽ tranh thủ đãi ngộ công bằng cho đệ tử của mình trong việc tấn cấp y sư nhất phẩm. Cho dù Chu Thế Dương là Thiên y sư, muốn ngăn cản Giang Nguyên cũng chưa chắc có khả năng.
Chu Thế Dương đang rất tự tin nhìn chàng thanh niên trước mắt. Ông tin rằng chàng thanh niên này, mặc dù tính tình vẫn còn nóng vội nhưng tuyệt đối là một người thông minh.
Ông đã ám chỉ và đưa ra lời hứa hẹn như vậy, cũng chính là làm trò cho La Thiên Minh xem luôn.
Ông cho rằng Giang Nguyên nhất định sẽ chấp nhận lời đề nghị của ông. Dù sao ông là Thiên y sư, có thể hạ mình đến đây đã là nể mặt một y sĩ tam phẩm nho nhỏ là hắn lắm rồi. Điều hắn cần làm bất quá chỉ là chịu chút ủy khuất mà thôi. Tuy danh tiếng truyền ra ngoài sẽ khó nghe một chút, nhưng không có ghi chép lại, sau này cũng chẳng ảnh hưởng gì lắm.
- Xin lỗi.
Trong lúc Chu Thế Dương mỉm cười chờ Giang Nguyên trả lời, đột nhiên nghe được một câu như vậy.
Sắc mặt của Chu Thế Dương đột nhiên cứng đờ, nhìn chằm chằm chàng thanh niên trước mắt, hoài nghi không biết mình có nghe lầm hay không.
Nhìn gương mặt tươi cười của Chu Thế Dương đột nhiên cứng lại, Giang Nguyên nói:
- Xin lỗi, tôi không thể làm như vậy.
- Cậu…cậu nói cái gì?
Nghe Giang Nguyên nói, gương mặt đang tươi cười của Chu Thế Dương đột nhiên trắng bệch, nhìn chằm chằm Giang Nguyên, lạnh giọng hỏi. Ông như thế nào cũng không nghĩ đến tiểu tử này lại không lo lắng, thậm chí còn không để ý đến thân phận của ông, trực tiếp từ chối.
- Chu thiên y sư không nghe rõ sao?
Nhìn sắc mặt của Chu Thế Dương, khóe miệng Giang Nguyên vểnh lên, nhẹ nhàng mỉm cười.
- Cậu…
Nhìn vẻ mặt trào phúng của Giang Nguyên, Chu Thế Dương chỉ cảm thấy có một ngọn lửa đang dâng thẳng lên đầu.
Cố gắng nhịn xuống muốn một chưởng đánh chết tên tiểu tử trước mặt, nhớ đến tiền đồ của đứa cháu ngoại, Chu Thế Dương âm trầm nhìn Giang Nguyên, cho rằng đối phương còn trẻ không hiểu chuyện, quyết định tha thứ cho hắn một lần, hít một hơi thật sâu, nói:
- Tiểu Giang, cậu còn trẻ, nên suy nghĩ cho cẩn thận. Dù sao Tôn Nghị cũng là sư đệ của cậu, bây giờ cậu chịu chút ủy khuất, sau này…
- Cảm ơn ý tốt của Chu thiên y sư, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi.
Nhìn Chu Thế Dương cố nén suy nghĩ muốn đánh chết mình, lại còn làm ra bộ dạng dạy đời hắn, trong lòng Giang Nguyên cười lạnh. Cho đến bây giờ hắn không phải là loại người thích chịu thiệt. Thậm chí hắn còn muốn lấy thêm của người ta. Mấy năm qua, hắn đã học được kinh nghiệm này ở Cô Lang. Nếu muốn sống yên ổn, nhất định phải có nguyên tắc của chính mình. Trong trường hợp thỏa hiệp lần đầu, như vậy sẽ có lần thứ hai, thứ ba.
Thỏa hiệp có đôi khi là một phương pháp, nhưng còn có một phương pháp khác, đó chính là chống lại. Đối mặt với cường địch, nhất định phải ngẩng cổ đánh cuộc một lần, như thế mới giúp mình là chính mình.
Đương nhiên, chống lại phải được thành lập trên một trụ cột nhất định. Trụ cột của Giang Nguyên lúc này chính là La y sư bên cạnh, còn có thái độ của Viện trưởng Từ đối với hắn.
Giang Nguyên biết rất rõ từ chối đại diện cho điều gì, đại diện cho từ nay về sau sẽ có một cự đầu đè xuống đỉnh đầu mình, sẽ trong rất nhiều chuyện mang đến phiền toái cho mình. Thậm chí còn tận lực đẩy hắn vào bất lợi. Đối với thành viên bình thường của Thiên Y Viện, sẽ rất khó mà qua được áp lực này.
Nhưng lúc này, Giang Nguyên vẫn mỉm cười nhìn một trong năm cự đầu, nói ra suy nghĩ của hắn, bởi vì hắn nhìn thấy sắc mặt của La y sư rất bình tĩnh. Điều này cam đoan hiện tại và tương lai của hắn sẽ có người trợ giúp hắn kháng cự lại Chu Thế Dương.
Cho nên, có đôi khi đi theo người nào là rất quan trọng.
- Được, giỏi lắm, giỏi lắm.
Nhìn chàng thanh niên tràn đầy khí thế trước mặt mình, lại còn duy trì được ánh mắt kiên định, Chu Thế Dương biết mình đã thất bại. Lúc này ông không còn nghĩ đến chuyện của Tôn Nghị nữa, trong lòng chỉ có tức giận và phẫn nộ, mặt đen đến nỗi có thể nặn ra nước. Sát khí trong mắt ngay cả La y sư bên cạnh cũng có thể cảm nhận được.
Cảm nhận được sát ý trên người Chu Thế Dương phát ra ngoài, La y sư cũng có chút căng thẳng. Mặc dù ông không cho rằng chút năng lực khống chế Chu Thế Dương cũng không thể không có, thẹn quá hóa giận mà ra tay đối phó Giang Nguyên, nhưng vẫn cười nói:
- Lão Chu, Giang Nguyên còn trẻ, còn chưa hiểu chuyện. Ông cũng đừng so đo với nó.
La y sư nói xong, sát khí lạnh như băng trên người Chu Thế Dương có chút giảm xuống, khiến La y sư thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này, Chu Thế Dương cũng ý thức được cho dù ông tức giận cũng không thể thay đổi được gì, nhẹ nhàng thở hắt ra, lặng yên nhìn Giang Nguyên, một lúc lâu sau liền ngửa đầu phá lên cười, thậm chí còn vỗ vai Giang Nguyên, trầm giọng nói:
- Được, rất có tiền đồ.
Nói ra, sắc mặt La y sư liền thay đổi. Ông biết rất rõ Chu Thế Dương là hạng người như thế nào, hiển nhiên cũng hiểu được ý tứ trong lời nói của ông. Đây chính là nói cho Giang Nguyên biết cuộc sống sau này của hắn chỉ sợ không được tốt như vậy.
- Đương nhiên, tương lai Giang Nguyên sẽ trở thành Thiên y sư. Tiền đồ của nó, thật ra không cần Thiên y sư Chu Thế Dương ông quan tâm.
La y sư mỉm cười phản kích, nhưng sự tự tin và kiên định trong lời nói của ông khiến cho khóe mắt Chu Thế Dương nhướng lên vài phần.
- Được, đúng là hậu sinh khả úy. Hai thầy trò La Thiên Minh ông đúng là không tệ, không tệ. Haha…
Chu Thế Dương cười hai tiếng, sau đó chào cũng không thèm chào, trực tiếp xoay người bước ra ngoài, chỉ nghe được tiếng rầm của cánh cửa đóng lại.
Nhìn cánh cửa bị đóng lại, La y sư quay đầu nhìn Giang Nguyên một cái, vẫn thấy Giang Nguyên mỉm cười như cũ, liền nói:
- Được rồi, sau này phải cố gắng lên mới được, đừng làm mất mặt sư phụ. Nếu không, hai thầy trò chúng ta sẽ mất hết thể diện đấy.
- Đương nhiên, sư phụ yên tâm đi. Tương lai con nhất định sẽ trở thành Thiên y sư.
Giang Nguyên sờ bả vai có chút đau của mình. Hai thầy trò dường như không lo lắng những gì mà Chu Thế Dương đã nói.
Chỉ là hai người biết rất rõ, lần này xem như bọn họ đã trở mặt với một trong năm vị cự đầu của Thiên Y Viện. Có lẽ sau này gặp nhau, trên mặt vẫn khách sáo như cũ, nhưng bên trong, vị Chu Thế Dương này chỉ cần có cơ hội, tuyệt đối sẽ gây phiền phức cho bọn họ.
Nếu chuyện nào rơi vào tay Chu Thế Dương, vậy thì nhận thua đi. Vốn anh sẽ bị cấm túc ba ngày sẽ trở thành một tuần, từ một tuần sẽ thành nửa tháng.
Nếu phạm phải lỗi nặng, chờ bị đuổi ra khỏi viện đi.
Chương 499: Nguyên tắc của Liêu Long Căn
Trên bảng thông báo trước cửa căng tin Thiên Y Viện xuất hiện một tin tức, rất nhanh nhấc lên một con sóng không nhỏ trong các y sĩ Thiên Y Viện.
Mặc dù chỉ là tin tức phê bình hai vị y sĩ thực tập nhưng lại khiến kẻ khác phải chú ý. Bởi vì hai người đó khá nổi tiếng ở Thiên Y Viện, một người tên Liêu Dương, một người tên Tôn Nghị, hai nhân vật phong vân trong lớp trẻ. Phía sau bọn họ còn có Thiên y sư Liêu Long Căn và Thiên y sư Chu Thế Dương.
- Vốn đang không biết tại sao Giang Nguyên lại nổi điên ở phòng sám hối, thì ra là có liên quan đến hai người này. Phòng sám hối mà bọn họ cũng có thể nhúng tay vào? Đúng là gan lớn.
- Nếu anh có Thiên y sư hậu thuẫn, lá gan của anh cũng sẽ lớn như vậy thôi. Anh không phải không biết bọn họ hoành hành như thế nào trong Thiên Y Viện à?
- Cũng đúng. Hai người đó gây ra chuyện như vậy cũng chẳng có gì kỳ lạ.
- Nhưng lần này xử phạt cũng không nhẹ, bị cấm túc một tuần. Chẳng lẽ viện Giám sát không quan tâm đến thái độ của hai vị Thiên y sư sao?
Hai y sĩ thực tập đứng trước bảng thông báo, thấp giọng bàn tán với nhau.
Bên cạnh là hai y sĩ nhị phẩm, cũng đang xem tin tức, nghe hai y sĩ thực tập bàn tán với nhau, ánh mắt hiện lên sự kinh ngạc, một người trong đó hưng phấn nói:
- Viện Giám sát đúng là có vốn trong tay. Nếu không, với tính cách của Thiên y sư Chu Thế Dương, làm sao mà để Tôn Nghị bị xử phạt nặng như vậy.
- Thật ra, tôi nghe nói Viện trưởng Từ cũng chú ý đến chuyện này, cho nên Thiên y sư Lưu Mộc Dương mới có thể nhanh chóng đưa ra kết quả xử lý.
Người còn lại cười nói. Quyết định xử phạt như vậy, đối với một số y sĩ bình thường mà nói, tuyệt đối là một tin tức phấn chấn lòng người. Mặc dù Thiên Y Viện giới luật sâm nghiêm, hơn nữa còn có giám sát, có một số quy định không ai dám phạm vào. Nhưng đám y sĩ phẩm thấp như bọn họ ngẫu nhiên bị ức hiếp cũng là chuyện bình thường. Hơn nữa còn không dám để lộ ra ngoài.
Nhưng lần này viện Giám sát không hề lưu tình đối với hai vị Thiên y sư, quyết định xử phạt nặng Tôn Nghị và Liêu Dương, cũng khiến cho một số người thu liễm lại.
Hai vị y sư tình cờ đi ngang, sau khi đọc được tin tức, liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt hiện lên sự kinh ngạc. Một người gật đầu, sau đó nhìn vị y sư còn lại, nói:
- Việc này đúng là không đơn giản. Xảy ra chuyện lần này, hai người kia muốn tiến lên y sĩ chính thức, chỉ sợ sẽ bị trì hoãn mất hai năm. Viện Giám sát đúng là không cố kỵ hai vị Thiên y sư rồi.
Người còn lại chỉ mỉm cười, nói:
- Anh thì biết cái gì? Cái này còn chưa tính. Liêu Dương thì không sao, nhưng Tôn Nghị thì lớn chuyện rồi. Lần này là cậu ta mưu hại đồng môn. Trong tương lai, nếu muốn tấn cấp Thiên y sư, đây chính là vết nhơ không thể xóa, đủ để khiến cho cơ hội cạnh tranh của cậu ta tan thành mây khói.
- Còn có chuyện này sao?
Người nọ cả kinh hỏi.
- Đương nhiên, đánh cuộc thì không tính, nhưng mưu hại đồng môn thì là việc tối kỵ trong viện chúng ta. Mặc dù chúng ta cũng được xem là đồng môn, nhưng dù sao bọn họ có cùng một sư phụ. Mặc dù trong viện không có ghi chép quy định cụ thể về việc này, nhưng vẫn có tục lệ. Đã từng có người bị vết nhơ, cả đời không còn cơ hội để thượng vị.
Người còn lại thấp giọng nói:
- Cho nên, tôi cũng không hiểu tại sao Thiên y sư Chu Thế Dương là một nhân vật không dễ chọc, lại không dám thay đổi quyết định của viện Giám sát. Đúng là hiếm thấy.
- Còn có chuyện như vậy?
Người nọ cũng sửng sốt, ánh mắt hiện lên sự kinh ngạc, nói:
- Với tính cách của Thiên y sư Chu Thế Dương, chỉ sợ sẽ không dễ dàng buông tay, tại sao lại như vậy?
- Còn như thế nào nữa? Chính là Thiên y sư Lưu Mộc Dương không phải là người dễ lay chuyển. Nếu không, Thiên y sư Lưu Mộc Dương làm sao có thể nắm giữ viện Giám sát nhiều năm như thế.
Nói đến đây, ánh mắt của người này hiện lên sự kính nể”
- Cũng chính là Thiên y sư Lưu Mộc Dương có thể làm như vậy, nếu không, anh cho rằng Chu Thế Dương làm sao mà cam tâm chứ? Lại còn có Thiên y sư Liêu Long Căn nữa. Người bình thường có thể chống lại hai vị Thiên y sư không?
- Đúng rồi, Thiên y sư Lưu Mộc Dương nắm giữ quyền giám sát trong tay, nội viện chúng ta có người nào không phục đâu chứ.
Hai người chậm rãi bước về phía trước, còn Lý Mạnh thì cùng với một người khác bước đến trước bảng thông báo.
Những người đang vây xem, nhìn thấy Lý Mạnh, liền khách sáo chào hỏi:
- Chào Mạnh ca.
- Ừ, ừ!
Tâm trạng Lý Mạnh rất tốt, gật đầu với mọi người, sau đó chậm rãi bước đến trước bảng thông báo.
Ngẩng đầu nhìn một hồi, khóe miệng Lý Mạnh nhếch lên, khẽ cười lắc đầu, sau đó xoay người lại nói với những người chung quanh:
- Được rồi, bắt đầu 9h ngày mai, ai cược Giang Nguyên thắng thì đến gặp tôi.
Lý Mạnh vừa nói ra, có không ít người cảm thấy vui mừng, nhưng cũng có một số người kinh ngạc, cả kinh hỏi:
- Mạnh ca, không phải Giang Nguyên nổi điên mới chạy ra khỏi phòng sám hối sao? Cho dù có người giở thủ đoạn trong đó, nhưng cũng không liên quan gì đến chúng ta.
- Danh dự của Lý Mạnh tôi mà các người cũng không tin sao? Liêu Dương và Tôn Nghị dùng thủ đoạn, đương nhiên là không có liên quan gì đến các người. Kết quả như thế nào thì như thế đó thôi.
Lý Mạnh nhún vai, sau đó cười nói:
- Anh có xem quy tắc không? Phải can thiệp tinh thần thì mới tính là thua. Nhưng sau khi Giang Nguyên đi ra, hôn mê chừng một tiếng thì trở lại bình thường, căn bản không cần tiến hành can thiệp tinh thần. Cho nên đây chính là phán định cuối cùng.
- Hả, vâng.
Người này ngẩn ra, sau đó mới nhớ lại quy tắc quả thật là như thế. Bọn họ đã không chú ý đến điểm này, lập tức có không ít người sắc mặt buồn bã, sau đó thở dài.
Lý Mạnh chậm rãi rời đi, nhưng trong lòng lại thầm than.
- Vốn đang định dạy cho hai tên này một bài học. Nhưng nhìn bọn họ thảm như vậy, thôi thì bỏ qua. Ôi, thật đáng tiếc.
- Lão Liêu, anh hoàn toàn không động lòng sao?
Chu Thế Dương âm trầm nhìn Liêu Long Căn đối diện, hỏi.
Thiên y sư Liêu Long Căn thật ra rất bình tĩnh, nhẹ nhàng nâng chung trà lên nhấp một ngụm, sau đó ngẩng đầu nhìn Chu Thế Dương, thở dài:
- Lão Chu, tính ra anh ở trong viện cũng bốn năm chục năm rồi phải không?
- Đương nhiên, chúng ta ai mà không vào viện từ nhỏ? Trải qua mấy chục năm khó khăn mới lên được vị trí này.
Chu Thế Dương có chút không rõ lời nói của Liêu Long Căn là có ý tứ gì. Chỉ là nhắc đến điều này, trong lòng không khỏi có chút kiêu ngạo. Dù sao trong viện có đến mấy trăm người, có thể bò lên vị trí cao nhất cũng chỉ có mấy người thôi.
Bây giờ ông đã ngồi ở vị trí này, nhưng tiền đồ của đứa cháu ngoại lại không được đảm bảo, vậy thì sao chứ?
Nhớ đến điều này, Chu Thế Dương lại cảm thấy tức giận. Nghĩ lại cái hôm chịu hạ thấp mình đi tìm Giang Nguyên, sắc mặt Chu Thế Dương lại càng khó coi thêm vài phần.
Liêu Long Căn nhìn thoáng qua gương mặt đột nhiên khó coi của Chu Thế Dương, nói:
- Lão Chu, chúng ta ở trong viện cũng mấy chục năm, chẳng lẽ không rõ quy củ của viện sao?
- Quy củ?
Nghe Liêu Long Căn nói, sắc mặt Chu Thế Dương trở nên cứng đờ, sau đó hừ lạnh:
- Quy củ không phải do con người định ra sao? Hơn nữa cũng chẳng phải chuyện lớn gì. Nhưng liên quan đến tương lai của hai đứa cháu, chẳng lẽ ông một chút cũng không để ý?
- Không phải là không thèm để ý, nhưng quy củ chính là quy củ. Hơn nữa mấy năm qua hai đứa này cũng quá kiêu ngạo rồi. Chịu chút giáo huấn cũng tốt.
Liêu Long Căn không nhanh không chậm nói.
- Tôi không phản đối chuyện dạy cho hai đứa nó một bài học, nhưng nó sẽ bị ghi chép lại, hơn nữa cũng sẽ ảnh hưởng đến chuyện bọn chúng tấn cấp sau này.
Nhìn biểu hiện bình tĩnh của Liêu Long Căn, Chu Thế Dương chỉ thấy căm tức trong lòng. Nếu Liêu Long Căn có cùng suy nghĩ với ông, việc này còn có thể vãn hồi. Nhưng tại sao lão gia hỏa đó lại không thèm quan tâm?
Nhìn biểu hiện nôn nóng của Chu Thế Dương, Liêu Long Căn nhẹ buông tách trà xuống, nói:
- Lão Chu, tôi trở thành Thiên y sư sớm hơn ông. Cho nên có vài chuyện tôi muốn nói với ông một chút.
- Sao?
Nhìn vẻ mặt của Liêu Long Căn đột nhiên nghiêm túc lại, Chu Thế Dương nhướng mày, trầm giọng hỏi:
- Lão Liêu, rốt cuộc là anh đang nghĩ chuyện gì, anh cứ nói thẳng ra đi?
Liêu Long Căn gật đầu, sau đó nói:
- Viện chúng ta thành lập đã mấy trăm năm. Có thể duy trì được đến ngày hôm nay, thậm chí còn có địa vị tôn quý, đây không phải là dựa vào người khác, mà là dựa vào công bình và liêm chính.
Nghe đến đây, sắc mặt Chu Thế Dương đột nhiên có chút khó coi.
- Công chính? Công bình? Thế giới này cho đến bây giờ vẫn không hề có công chính công bình.
- Chẳng lẽ lão Liêu anh cho rằng có? Con trai của anh, nếu không nhờ có anh, nó có thể nhanh chóng lên đến y sư không?
Gương mặt Chu Thế Dương hiện lên sự trào phúng:
- Còn Tôn Nghị, mấy năm nay không nhờ cha con anh bình thường dụng tâm giảng dạy, cung cấp nhiều dược vật thượng phẩm, nó có thể xếp vị trí thứ nhất trong các y sĩ thực tập không? Điều này các y sĩ kiến tập và thực tập có thiên phú đồng dạng có thể so sánh sao?
- Cho nên, trên đời này không có cái gì là công bình và công chính cả.
- Những gì tôi làm chẳng qua chỉ là chút bất công nhỏ mà thôi. Giúp cháu ngoại của mình thì tính là gì? Chẳng lẽ lão Liêu anh lại không có tư tâm đó?
Nghe Chu Thế Dương chất vấn, Liêu Long Căn mỉm cười, nói:
- Tư tâm thì ai mà chẳng có, nhưng không đi ngược lại quy củ là được. Cho nên, anh, tôi, còn có Lưu Mộc Dương, cũng đều rất thoải mái.
- Nhưng có người hạ thủ với thành viên chính thức của viện, thì quy củ chính là không thể phá hư.
Nói đến đây, sắc mặt Liêu Long Căn trầm xuống vài phần.
Chương 500: Danh tiếng đại chấn
Sự kiện phòng sám hối rất nhanh kết thúc. Lưu lại trong ấn tượng của mọi người chính là tốc độ phản ứng và xử lý nghiêm khắc của viện Giám sát trong vấn đề xảy ra. Mặc dù người bị xử lý chỉ là hai y sĩ thực tập, nhưng ý nghĩa còn quan trọng hơn cả những gì mà hai y sư đã nói.
Ấn tượng thứ hai chính là vị Y sĩ Giang Nguyên lại một lần nữa làm mọi người chấn kinh.
Căn cứ theo số liệu công bố của viện Giám sát, liều lượng thuốc ảo giác trong máu của Giang Nguyên đạt đến 100ml, còn thuốc gây cuồng bạo là 225ml.
Theo như số liệu đã công bố, vị y sĩ Giang Nguyên này đã hít chúng vào cơ thể đến mấy tiếng, mãi cho đến khi còn một giờ nữa là được mười ngày, đã phát điên, lâm vào ảo giác và cuồng bạo.
Hơn nữa, sau khi phóng ra khỏi phòng sám hối, đã chiến với bốn cao thủ cộng với Viên tiên sinh.
- Quá mạnh.
Có lẽ đã nghe qua chuyện của Giang Nguyên ở Tề gia, mọi người cũng không tin tưởng lắm. Nhưng cảnh tượng phát sinh trong viện, mọi người rốt cuộc đã tin tưởng, y sĩ Giang Nguyên quả thật rất mạnh.
Một người có thể kiên trì dưới tác dụng của thuốc gây ảo giác và cuồng bạo lâu như vậy, còn có thể đánh ngang ngửa với một cao thủ Thiên giai, khiến cho đối phương thúc thủ vô sách là chuyện mà trước đây chưa bao giờ có.
Từ khi nào mà y sĩ nội viện có thể đạt đến trình độ này? Cho dù là năm vị Thiên y sư có thực lực Thiên giai nhiều nhất cũng chỉ là trình độ này mà thôi.
Tên của Giang Nguyên một lần nữa đã nhấc lên một con sóng trong toàn bộ Thiên Y Viện. Có người đố kỵ, có người hâm mộ, nhưng không thể phủ nhận một y sĩ có thể đạt đến thực lực như vậy, hơn nữa còn có lực khống chế tinh thần mạnh mẽ đến như thế, trong lĩnh vực chuyên môn của hắn, nhất định cũng sẽ tiến nhanh hơn người khác. Bởi vì người khác còn phải tốn hao tinh lực nhất định, phân tâm để tu luyện nội khí, dùng cấp bậc nội khí của mình để theo đuổi lĩnh vực chuyên môn.
Còn Giang Nguyên thì không cần phân tâm như vậy. Cho dù muốn tiếp tục tu luyện, cũng dễ dàng hơn nhiều so với bọn họ. Với thực lực của Giang Nguyên lúc này, thiên phú trong phương diện tu luyện hoàn toàn không thua kém thiên phú trong lĩnh vực chuyên nghiệp. Thậm chí còn có thể vượt qua. Hơn nữa, lực khống chế tinh thần của hắn có thể nói là mạnh đến đáng sợ. Chỉ sợ người khác không thể so sánh được.
Nghe nói, Thiên y sư Từ Khải Liễu và các Thiên y sư khác nói chuyện với nhau, cũng phỏng đoán Giang Nguyên sẽ trở thành Thiên y sư trẻ nhất của Thiên Y Viện sau này.
Đây không phải là phỏng đoán Giang Nguyên có bao nhiêu tỷ lệ trở thành Thiên y sư mà chỉ là vấn đề thời gian dài ngắn ra sao.
Trong đợt sóng này, Giang Nguyên lại rất nhanh biến mất trong tầm mắt của mọi người. Bởi vì bây giờ thời gian đối với hắn rất cần thiết. Ba tháng học tập, bây giờ đã mất gần một nửa. Hiện tại hắn phải tập trung vào học tập, trì hoãn lâu như vậy, thời gian đúng thật là gấp gáp.
- Ngoại khoa hiện đại số đặc biệt.
Nhìn số liệu, Giang Nguyên chỉ cảm thấy đau đầu. Bởi vì khoa học ngoại khoa nhiều đến mấy trăm vạn chữ, hơn nữa còn có hình ảnh, khiến người ta nhìn vào cũng cảm thấy muốn hôn mê.
Tuy nói hắn có thể xem và hiểu hết phần lớn nhưng muốn đọc qua một lần và nhớ hết thì không phải là chuyện dễ dàng gì.
Nhưng cũng không còn cách nào khác. Hắn phải trong ba tháng hoàn tất hết chương trình học. Nếu không, sau này muốn học phải nỗ lực rất nhiều.
- Nào, ăn cơm trước đi, lần này em gọi cho anh món cơm khoai tây thịt bò mà anh thích nhất.
Cửa phòng vang lên tiếng gõ, Giang Nguyên ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một gương mặt xinh đẹp ló đầu vào.
- Được, cho anh thêm hai phút nữa.
Nghe được giọng nói này, Giang Nguyên đang cau mày phân tích liền giãn ra.
- Em gọi phần cơm hai người phải không? Vậy ăn cơm với anh luôn nhé.
Bước vào phòng khách, ngồi trước bàn cơm, Giang Nguyên cầm thìa múc một muỗng cơm bỏ vào trong miệng, nói với Tuyên Tử Nguyệt.
- Em cũng thích ăn cơm.
Tuyên Tử Nguyệt cầm thìa, vừa nhìn Giang Nguyên, vừa mỉm cười thỏa mãn.
Nhìn gương mặt gầy đi hai phần của Tuyên Tử Nguyệt, Giang Nguyên mỉm cười, sau đó buông muỗng xuống, đứng dậy nắm tay Giang Nguyên, cười nói:
- Được rồi, đừng ăn nữa.
- Làm sao vậy?
Nhìn Giang Nguyên đột nhiên đứng lên, Tuyên Tử Nguyệt hơi kinh ngạc, sau đó khẩn trương hỏi.
- Anh không thích ăn sao?
- Không phải. Nào, đi theo anh.
Giang Nguyên mỉm cười lắc đầu, sau đó nắm tay Tuyên Tử Nguyệt bước ra ngoài.
- A!
Không kịp chuẩn bị, Tuyên Tử Nguyệt cảm thấy kinh ngạc, nhưng cũng buông muỗng trong tay xuống, chạy theo phía sau Giang Nguyên.
- Xin chào y sĩ Giang.
- Xin chào y sĩ Giang.
Giang Nguyên mỉm cười gật đầu đáp lại những y sĩ thực tập chào hỏi hắn, sau đó cùng với Tuyên Tử Nguyệt tìm một cái bàn không ngồi xuống, lúc này mới đến quầy gọi cơm.
- Sư phụ, hôm nay có cá Diệu Hương và nấm Thủy tinh không?
Nghe là tiếng Giang Nguyên, một vị đầu bếp đứng trong quầy ngẩng đầu lên, sau đó mỉm cười:
- Là y sĩ Giang à? Đã lâu không gặp cậu rồi. Cậu có đặt trước không?
- Không, cho nên tôi muốn hỏi thăm một chút.
Thấy vị đầu bếp khách sáo như vậy, Giang Nguyên có chút sửng sốt, liền mỉm cười gật đầu.
Vị đầu bếp lộ ra thần sắc khó xử, sau đó nhìn Giang Nguyên, nói:
- Không đặt trước thì hơi khó. Vì gần đây lượng cá Diệu Hương khá ít, trên cơ bản đều đã được các y sư khác đặt. Về phần nấm Thủy tinh, để tôi giúp cậu xem qua. Nếu còn dư thì tôi sẽ lấy cho cậu. Cậu chờ một chút nhé.
- Được, vậy làm phiền bác rồi.
Giang Nguyên hiển nhiên cũng biết hai loại thức ăn này là phải được đặt trước. Bây giờ hắn hỏi bất quá cũng chỉ là thử thời vận mà thôi. Nhưng không ngờ đầu bếp lại còn nấm Thủy tinh thật.
Chương 501: Nhiều phiền phức hơn
Tuyên Tử Nguyệt ngồi ở bên kia không xa nhìn Giang Nguyên đứng trước cửa sổ chọn món ăn, lúc này trên mặt đang nở nụ cười ngọt ngào cảm động. Mặc dù cô không biết Giang Nguyên đang chọn món gì, nhưng cô biết, mấy ngày nay Giang Nguyên luôn ở trong phòng vùi đầu học tập, trên căn bản mỗi ngày ngoài sáu tiếng ngủ cùng với một tiếng tập thể dục buổi sáng, những thời gian còn lại hắn đều không bước ra khỏi phòng.
Ngay cả ăn cơm, ngày nào cũng ăn cơm hộp tiết kiệm thời gian nhất, và hai ba miếng cho xong chuyện rồi lại quay về phòng.
Nhưng giờ hắn vì cô đã bớt chút thời gian đến nhà ăn chọn món ăn cơm, điều này dĩ nhiên khiến cô cảm thấy trong lòng ngọt lịm.
- Giang y sĩ, hôm nay cậu may mắn đấy... Nấm đông cô thủy tinh hôm nay chúng ta chỉ còn nhiều hơn một chút, nhưng cũng miễn cưỡng đủ một phần, cậu xem...
Đầu bếp kia cười ha hả nhìn Giang Nguyên nói.
- Lấy... đương nhiên lấy, cảm ơn anh...
Giang Nguyên nghe nói thật sự chỉ đủ một phần dĩ nhiên là không từ chối, đây là một niềm vui bất ngờ rồi.
- Vậy được... Phần này dành cho cậu vậy, còn cá kho cay tôi thực sự hết cách... Hôm nay chỉ còn lại bốn phần đều đã được đặt trước, không còn cách nào khác.
Đầu bếp xin lỗi cười nói.
- Không sao, không sao... Có nấm đông cô thủy tinh là được rồi, còn cá kho cay hôm khác tôi đặt trước...
Giang Nguyên cười cười cảm ơn, dĩ nhiên hắn biết đầu bếp này đã nể mặt lắm rồi, sau đó nói:
- Để tôi chọn thêm vài món khác...
- Ừm... Chọn một canh gà nhân sâm... Thêm một...
Giang Nguyên trầm ngâm một chút, mới vừa nói hai câu, lúc này phía sau có người ngắt lời cười nói:
- Giang Nguyên... Cậu định chọn cá kho cay à?
Giang Nguyên nghe thấy câu này thì hơi sửng sốt. Sau đó quay đầu lại nhìn thì thấy có một người đàn ông trung niên xa lạ đang mỉm cười nhìn mình. Hắn thoáng nhìn lướt qua huân chương hồ lô trước ngực đối phương thì thấy là Y sĩ nhị phẩm cao hơn mình. Hắn thật sự không hiểu ý đối phương lắm, lập tức cười nói:
- Đúng vậy... Nhưng tôi quên đặt trước, không còn cách nào khác...
- Ừm... vậy không sao, tôi có đặt một phần... Nếu cậu muốn thì tặng cậu vậy...
Y sĩ trung niên cười nói.
- A... Như vậy sao được... Quân tử không cướp đồ tốt của người khác... Thế này không được, không được, để hôm khác tôi đặt đi!
Sau khi Giang Nguyên hơi sửng sốt thì vội vàng lắc đầu cười, từ chối nói.
Người đàn ông trung niên thấy Giang Nguyên từ chối liền cười, nói:
- Chỉ là một phần cá kho cay nho nhỏ thôi, chúng ta là đồng nghiệp, Giang Nguyên cậu không cần khách sáo...
- Vậy được... Vậy cảm ơn huynh đài nhiều...
Giang Nguyên thấy đối phương đã nói vậy mà mình còn từ chối thì hơi quá đáng. Hơn nữa đối phương khách sáo như vậy hình như là muốn kết giao với mình. Hắn lập tức đưa tay ra cười nói:
- Đúng rồi, tôi còn chưa biết tên huynh đài!
- À... Tôi là Vương Quế Lâm...
Y sĩ trung niên thấy Giang Nguyên đưa tay ra thì cũng đưa tay bắt tay Giang Nguyên, nói:
- Không dám gọi huynh đài, cậu cứ gọi tôi là Vương Quế Lâm là được rồi...
Giang Nguyên cười gật đầu. Lúc này hắn thấy hai người mình đang đứng chắn chỗ cửa sổ chọn món, đằng sau đã có hai người đứng đợi, liền cười gật đầu nói:
- Anh Vương... Vậy hôm nay tôi xin cảm ơn nhé...
- Đừng khách sáo... Nói nữa là xa cách quá rồi... Cậu mau chọn món đi, đừng để người đẹp phải chờ!
Vương Quế Lâm này là người thẳng thắn, còn cười trêu chọc Giang Nguyên hai câu.
Giang Nguyên lại chọn thêm một món rau, gật đầu cảm ơn Vương Quế Lâm xong mới cười trở về bàn.
- Anh đấy... bận rộn thế này còn chạy ra ăn cơm cái gì... nếu làm nhỡ việc của anh thì phiền phức đấy...
Tuyên Tử Nguyệt thấy Giang Nguyên bước đến không khỏi oán trách nói.
- Không sao... Ngày nào anh cũng ru rú mãi trong phòng cũng không được, đi ra ngoài ăn bữa cơm coi như thả lỏng một chút...
Giang Nguyên mỉm cười nói:
- Em biết anh chọn món gì không?
- Món gì cũng được... Em rất thích đồ ăn đầu bếp chỗ anh nấu!
Tuyên Tử Nguyệt cười ngọt ngào nói.
- Anh chọn khoai lang hấp, cá kho cay, còn cả nấm đông cô thủy tinh... ngoài ra còn cả rau xanh và canh gà nấm đông cô...
Giang Nguyên cười ha ha nói.
Tuyên Tử Nguyệt nghe Giang Nguyên nói vậy thì hơi sửng sốt, sau đó ngạc nhiên nói:
- Hai món này không phải phải đặt trước à? Anh đặt từ khi nào? Không phải anh chưa từng bước ra khỏi phòng sao?
Giang Nguyên cười nói:
- Ban nãy đầu bếp rất tốt bụng để cho anh một phần nấm đông cô thủy tinh, sau đó một đồng nghiệp lại nhường phần cá kho cay cho chúng ta...
- A... Thế à... hai món này đắt lắm... chúng ta không nên lãng phí như vậy...
Tuyên Tử Nguyệt nghe Giang Nguyên nói vậy đầu tiên là hơi vui mừng, sau đó như nhớ ra gì đó bèn lo lắng nói.
Giang Nguyên thấy Tuyên Tử Nguyệt như vậy liền biết cô muốn tiết kiệm tiền cho mình. Hắn nghĩ lại trước đây Tuyên Tử Nguyệt tiêu tiền chưa từng biết tiết kiệm, nhưng giờ cô lại biết tiết kiệm tiền cho mình bèn cười nói:
- Đừng lo... chúng ta cũng đâu có thiếu chút tiền này, khó khăn lắm mới đến ăn một bữa mà... Hơn nữa lâu lắm rồi chúng ta chưa ăn mấy món này...
- Ừm... vậy cũng được...
Tuyên Tử Nguyệt thấy Giang Nguyên nói vậy thì cũng không kìm được nuốt nước miếng. Hai món ăn này đắt thì đắt thật nhưng mùi vị, rất đáng với cái giá đó!
Có điều lúc này Giang Nguyên nhìn xung quanh, hơi tò mò, nói:
- Gần đây anh cảm thấy rất kỳ lạ. Hình như người ở trong viện, còn cả vài đồng nghiệp hình như khách sáo với anh hơn trước... Ngay cả đầu bếp kia hình như cũng dễ nói chuyện hơn xưa!
Tuyên Tử Nguyệt nghe Giang Nguyên nói vậy sau khi sửng ra liền mỉm cười, sau đó nói:
- Anh không biết nguyên nhân à?
- Ừ? Cái gì?
Giang Nguyên hơi sửng sờ nói.
Tuyên Tử Nguyệt thấy Giang Nguyên thật sự không biết liền không kìm được che miệng khẽ cười, sau đó nói:
- Anh không biết giờ anh nổi tiếng ở viện thế nào à?
- A? Thật sao?
Giang Nguyên có chút sửng sốt, sau đó cũng hiểu ra, hắn nở nụ cười. “Đúng rồi, xem ra sau chuyện Phòng sám hối lần này, mình thật sự nổi tiếng rồi. Chả trách ban nãy Vương y sĩ cao hơn mình hai cấp lại khách sáo với mình như vậy, còn có ý định muốn kết giao nữa.”
Tuyên Tử Nguyệt gật đầu cười nói:
- Đúng vậy... Em có nghe Vương Mịch và Mã Tiểu Duệ nói, anh đã được mấy vị Thiên y sư coi là kỳ tài trăm năm khó gặp của Thiên Y viện... Họ nói chuyện anh tấn cấp Thiên y sư trong tương lai, chỉ là vấn đề thời gian thôi...
- Có cần khoa trương như vậy không?
Giang Nguyên nghe vậy không kìm được bật cười thất thanh. Có điều hắn ngẫm lại, chuyện này cũng tương đối có khả năng. Dù sa ở một nơi chế độ cấp bậc sâm nghiêm như Thiên Y viện, Vương y sĩ cao hơn mình hai cấp mà còn có ý định kết giao với mình, xem ra thật sự nói không chừng như vậy.
Nghĩ tới điều này, Giang Nguyên không khỏi lắc đầu cười khổ. Đây chính là cây có mọc thành rừng, vẫn bị gió thổi bật rễ... Đây không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu nữa.
Rất nhanh, bên trong đã đem đồ ăn của hai người tới, nhìn cá kho cay cùng với ớt đỏ tươi ngon, còn cả những lát nấm đông cô làm thành giống như thủy tinh thơm ngát, Giang Nguyên cũng không nhịn được nuốt nuốt nước miếng, sau đó giơ đũa lên nói:
- Nào... mau ăn thôi...
Sau khi hai người ăn no nê một bữa mới quay về. Giang Nguyên lại nhìn Tuyên Tử Nguyệt, sau đó cười nói:
- Em rảnh rỗi thì hẹn với Vương Mịch hoặc Mã Tiểu Duệ đi chơi... đừng có ngày nào cũng ở trong nhà!
- Vâng... Em biết rồi, sáng em đã hẹn với Mã Tiểu Duệ, cô ấy nói chiều nay chúng em sẽ đi dạo phố...
Tuyên Tử Nguyệt cười nói.
- Được... Vậy em đi chơi đi... Thích mua gì thì mua, không cần tiết kiệm..
Giang Nguyên yên tâm gật đầu, sau đó liền quay trở lại phòng.
Giang Nguyên sau khi ăn một bữa no nê thì tâm tình vô cùng thoải mái. Hắn trở về phòng ngồi trước máy tính bắt đầu tiếp tục học “Phụ san ngoại khoa hiện đại”...
- Phẫu thuật nào còn có thể dùng kim móc...
Giang Nguyên vừa nhìn thấy tư liệu bên trên thì tinh thần chấn động. Thứ này trước nay hắn chưa từng tiếp xúc, nếu như theo cách miêu tả này, vậy thì rất nhiều ca phẫu thuật khó của khoa não đều được giải quyết dễ dàng.
Rất nhanh, Giang Nguyên tập trung toàn bộ tinh lực vào việc học tập. Tuy trước kia hắn theo Tổ sư gia học được rất nhiều thủ pháp ngoại khoa đặc biệt, nhưng dù sao cũng là kỹ thuật rất lâu trước đây, tuy có nhiều chỗ đặc biệt nhưng cũng không thể coi thường khoa học hiện đại.
Đặc biệt là những kỹ thuật siêu việt của Thiên Y viện vượt qua những bệnh viện ngoại khoa khác. Có không ít kỹ thuật ngay cả nghe Giang Nguyên cũng chưa từng nghe đến.
Trong này Giang Nguyên toàn tâm cố gắng học tập, lúc này cách đây vài ngàn mét, Trường phòng Hồ toàn thân mặc quân phục đại tá thẳng tắp đang ngồi trong văn phòng, tay cầm điện thoại báo cáo cho vị lãnh đạo nào đó.
- Người của chúng ta đã điều tra đến Kim Lăng... nhưng phát hiện đã mất tung tích của Giang Nguyên... Chúng ta đã cử đi không ít người, nhưng vẫn chưa có bất kỳ manh mối gì...
Trưởng phòng Hồ vẻ mặt bất đắc dĩ cẩn thận báo cáo qua điện thoại.
- Ừm? Sao lại không tìm được? Chẳng lẽ người mà có thể bay được à? Tiếp tục cử người đi, nhất định phải tìm cho được hắn, mau chóng giải quyết... Điều tra rõ tất cả, xem xem rốt cuộc đồ có trên người hắn không... Rõ chưa?
Bên kia truyền ra một giọng nói uy nghiêm, khiến ánh mắt Trưởng phòng Hồ một lần nữa nghiêm túc, vội vàng trầm giọng đáp:
- Vâng!
- Còn nữa...Bên phía Bắc Kinh cũng đường buông lỏng... Cố gắng nghĩ cách, chỗ Bắc Kinh cũng điều tra thử xem, xem có thể tìm được thêm nhiều manh mối không... Chuyện này không thể kéo dài thêm... càng kéo dài, càng có hậu hoạn vô cùng...
Chủ nhân của giọng nói uy nghiêm dường như nghĩ ra điều gì, giọng nói càng nghiêm khắc hơn:
- Anh nên biết, nếu chuyện này thật sự lộ ra, đến lúc đó muốn che giấu chuyện này rất khó. Hơn nữa thằng nhãi đó có rất nhiều mối quan hệ ở phía Bắc Kinh, chắc chắn không thể để xảy ra sơ sót! Nếu như trên người hắn không tìm được thứ kia, vậy thì coi như không cần thứ kia nữa cũng phải giải quyết gọn hắn!
Trưởng phòng Hồ dĩ nhiên cũng biết những lời này là thật. Ông là người phụ trách trực tiếp cả chuyện này nên ông hiểu rất rõ tính nghiêm trọng của sự việc. Ông vội lập tức nghiêm túc nói:
- Vâng... Xin ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ cử thêm người, cố gắng giải quyết nhanh chóng chuyện này... Tuyệt đối sẽ không để xảy ra sơ sót!
Chương 502: Tiểu Bảo bị bệnh
- Ba... ba...
Giang Nguyên chợt tỉnh khỏi giấc ngủ, đã lâu rồi hắn chưa nằm mơ. Ban nãy hình như trước mắt hắn hiện lên bóng dáng Tiểu Bảo, còn cả giọng nói bập bẹ của nó nữa.
Giang Nguyên chậm rãi ngồi dậy, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này ngoài cửa sổ vẫn đen như mực, nhưng đồng hồ sinh học chuẩn xác đã nói cho hắn biết giữa màu đen vô bờ ngoài cửa sổ kia lúc này đã có chút ánh bình minh.
Hắn rời giường mặc xong quần áo, lén lút mở cửa phòng, sau đó đi ra khỏi tòa nhà.
Trong bóng đêm yên lặng, Giang Nguyên chậm rãi đi ra sau núi.
Hắn giờ đã tương đối quen với con đường này, cho dù không khởi động năng lực nhìn trong bóng đêm cũng có thể thuận lợi bước đi.
- Hộc... hộc...
Giang Nguyên làm những động tác quen thuộc, cảm nhận cơ thịt và xương khớp của mình dưới từng động tác đã từ thoải mái linh hoạt, sau đó là thu chặt lại, từng cổ khí tức hoặc mát mẻ, hoặc ấm áp lúc nhanh chóng chuyển động, lúc chậm rãi quanh cơ thể, trong lòng Giang Nguyên vô cùng thỏa mãn.
Mấy ngày trước đã tiêu hao quá nhiều năng lượng. Lúc ở Tề gia đã tiêu hao một lượng lớn năng lượng tích lũy. Sau đó khi quay lại khó khăn lắm mới bổ sung được một phần nào đó. Nhưng lúc ở Phòng sám hối hắn lại tiêu hao hơn phân nửa năng lượng. Lần này qua nhiều ngày cố gắng, rồi còn ăn khá nhiều sâm núi, cuối cùng cũng một lần nữa bổ sung lại năng lượng. Hơn nữa hắn chỉ cần nỗ lực thêm chút nữa có lẽ sẽ tiếp tục tiếp lên một cấp. Điều này khiến tâm tình của Giang Nguyên tương đối tốt.
- Hộc...
Sau khi Giang Nguyên chậm rãi đứng dậy, thở mạnh một hơi, cảm nhận khí tức lưu động trong cơ thể đang chậm rãi trở về khí hải, dần dần yên tĩnh trở lại, sau đó trong đầu lóe lên dòng thông báo:
- Tít... Ngũ Cầm vận khí pháp tự động dừng lại, điểm tích lũy năng lượng Cửu Vĩ đuôi thứ năm là 56%...
Giang Nguyên nghe thấy tin tức này lóe lên trong đầu liền hài lòng gật đầu, nhìn bầu trời, thấy lúc này ánh sáng phía đông đã hơi lộ diện...
Hôm nay Giang Nguyên dậy sớm hơn thường ngày nên cũng tiện đường ghé qua nhà ăn lấy bữa sáng.
- Sao hôm nay dậy sớm vậy...
Lúc quay về Tuyên Tử Nguyệt giờ mới vừa rời giường rửa mặt, thấy Giang Nguyên mang theo bữa sáng trở về, có chút sửng sốt rồi mỉm cười.
Giang Nguyên cười cười, nói:
- Dậy hơi sớm... nhìn đồng hồ thấy vừa đến giờ nên tiện thể ghé nhà ăn mua bữa sáng luôn!
- Dậy sớm...
Tuyên Tử Nguyệt nghe Giang Nguyên nói vậy thì thấy hơi kỳ lạ.
Cô ở đây đã hơn một tháng. Trên cơ bản sáng nào Giang Nguyên cũng dậy lúc 6h30. Nhưng hôm nay hắn đã dậy sớm hơn ít nhất nửa tiếng, đúng là dậy sớm thật.
- Nào... ăn bữa sáng đi. Anh mua quẩy với đậu nành, còn cả bánh bao nữa...
Giang Nguyên cười lấy từng thứ một ra đặt lên bàn, cười nói:
- Mau đến ăn đi, để nguội không ngon đâu!
- Ừm...
Giang Nguyên vừa ăn bữa sáng, thỉnh thoảng lại cầm di động lên xem giờ. Tuyên Tử Nguyệt ngồi cạnh thấy hình như hôm nay Giang Nguyên hơi khác thường. Sau khi cô chần chừ một lát liền nói:
- Sao vậy?
Giang Nguyên cười cười, sau đó tiện tay đưa điện thoại di động đặt một bên, nói:
- Sáng nay nằm mơ thấy Tiểu Bảo... Gần đây bận quá, không biết nó... thế nào rồi...
- Ồ...
Tuyên Tử Nguyệt thấy Giang Nguyên hiếm khi lại lộ vẻ phiền muộn liền yên lặng gật đầu. Dĩ nhiên cô hiểu, gần đây Giang Nguyên bận tối mắt tối mũi. Ngày nào cũng hơn mười hai giờ đêm hắn mới ngủ, sáng sáu giờ hơn dậy, ngay cả thời gian gọi điện thoại cũng không có. Hơn nữa ngay cả Phan Hiểu Hiểu cũng rất ít khi liên lạc chứ đừng nói đến bọn Từ Thanh Linh ở Vân Giang.
Bên Phan Hiểu Hiểu là vì Tiểu Bảo nên mới thỉnh thoảng liên lạc một hai lần.
- Đợi lát nữa anh gọi điện thoại về đi... Lâu lắm rồi Tiểu Bảo không gặp anh, chắc nó cũng nhớ anh lắm!
Tuyên Tử Nguyệt ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên, nói.
- Ừ...
Giang Nguyên gật đầu, lại cầm lấy điện thoại di động nhìn một chút.
Ăn xong bữa sáng, lại uống chén trà, nhìn đồng hồ thấy gần đến tám giờ, lúc này Giang Nguyên mới cầm di động ra. Hắn đang định gọi điện đến trường mẫu giáo ở Bắc Kinh. Nào ngờ hắn vừa định gọi đi thì di động vang lên.
Giang Nguyên nhìn thấy cái tên “Hiểu Hiểu” hiện lên thì trong lòng có chút căng thẳng, sau đó ấn nút nghe.
- Alo... Hiểu Hiểu..
Giang Nguyên trầm giọng nói.
Bên kia Phan Hiểu Hiểu nghe thấy giọng Giang Nguyên vội vàng nói:
- Anh Nguyên... Tiểu Bảo sốt hai ngày nay nhưng làm thế nào cũng không hạ sốt được... hôm nay... bắt đầu mê sảng rồi...
- Cái gì?
Giang Nguyên nghe thấy giọng Phan Hiểu Hiểu sốt ruột như vậy thì trong lòng rất căng thẳng, trầm giọng nói:
- Bác sĩ nói như thế nào?
- Chủ nhiệm Lý Khoa y Bệnh viện đa khoa tổng hợp nói giờ đang chờ kiểm tra nguyên nhân gây sốt...
Phan Hiểu Hiểu sốt ruột nói:
- Anh Nguyên, hay là anh về xem thử... sáng nay Tiểu Bảo còn mê sảng gọi ba!
- Được...
Giang Nguyên trong lòng trầm xuống, quả nhiên xảy ra vấn đề, hắn nhíu mày, sau đó đồng ý nói:
- Lát nữa anh sẽ bay về... Có lẽ cũng mất vài tiếng, anh sẽ cho người đến xem trước!
- Ừm... Anh về nhanh lên, em lo lắng sắp chết rồi...
Phan Hiểu Hiểu nghe Giang Nguyên nói vậy thoáng thở phào nhẹ nhỏm, nói.
Sau khi cúp máy, Tuyên Tử Nguyệt đứng bên Giang Nguyên sớm đã cảm thấy không ổn, lúc này cũng căng thẳng hỏi Giang Nguyên:
- Sao vậy? Tiểu Bảo làm sao?
- Sốt cao không hạ... Giờ bệnh viện vẫn chưa kiểm tra ra nguyên nhân...
Sắc mặt Giang Nguyên âm trầm thở hắt ra. Sau đó hắn cầm điện toại lên, bấm một con số, nói:
- Ban hậu cần à? Tôi là Giang Nguyên... Giúp tôi đặt hai vé máy bay chuyến bay đi Bắc Kinh nhanh nhất...
- Cái gì? Giờ con muốn đi à?
La y sư thấy Giang Nguyên nửa tháng nay không xuất hiện trước mặt mình đột nhiên chạy đến đây, nói muốn đi Bắc Kinh thì ông lập tức nhướn mày, bất mãn nhìn Giang Nguyên nói:
- Con đã chậm trễ mất nửa tháng, giờ chỉ còn hơn một tháng nữa mà con còn muốn đi?
Giang Nguyên hiểu rõ phản ứng của La y sư, vội vàng giải thích nói:
- Thầy, Tiểu Bảo nhà con bị bệnh, giờ bên bệnh viện nói không kiểm tra được nguyên nhân, con phải về xem thử...
- Tiểu Bảo bị bệnh?
La y sư có chút sửng sốt, sau đó mày cũng nhíu sát. Ông cũng khá thích đứa trẻ Tiểu Bảo này, sao nó lại đột nhiên bị bệnh...
La y sư cau mày thoáng trầm ngâm, dĩ nhiên ông cũng biết Giang Nguyên rất coi trọng cậu con nuôi này. Lần này ông cũng không tiện ngăn cản. Nhưng giờ đang là thời kỳ tương đối mấu chốt của Giang Nguyên. Qua ba tháng này, Giang Nguyên muốn khởi động lại bộ tư liệu này sẽ cực kỳ phiền phức.