Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 5: CHƯƠNG 5: CẤP CỨU, CỨU MẠNG (3)

Lúc này cái gọi là nhiều người sức lớn thể hiện ra rất rõ. Nghe thấy lệnh của Giang Nguyên, mấy người đàn ông nhẹ nhàng khiêng sản phụ bắt đầu khôi phục ý thức vào trong phòng bệnh. Mấy người phụ nữ cạnh đó cũng rối rít chạy về nhà mang phích nước sôi tới.

Tiểu Vũ đứng cạnh xem, lúc này cũng nghe cha nhắc, vội vã chạy vào nhà bếp, bắt đầu giúp đun nước.

Trong phòng bệnh, bà đỡ vô cùng cẩn thận đặt dụng cụ hộ sinh lên bàn, quay đầu nhìn Trương Đại Pháo đang nhẹ nhàng an ủi vợ mình vừa tỉnh lại, cẩn thận hỏi Giang Nguyên đang đứng một bên:

- Thầy thuốc Tiểu Giang... Cậu... Biết đỡ đẻ không?

- Hả?

Thấy bà đỡ rõ ràng đã bị dọa sợ, Giang Nguyên hừ một tiếng nói:

- Bà nói xem?

Thấy dáng vẻ Giang Nguyên như vậy, bà đỡ không khỏi sửng sốt... Thầy thuốc Tiểu Giang này mới bao nhiêu tuổi? Với người khác sợ còn chưa học xong đại học, hiện tại chẳng những hắn có y thuật rất cao rồi, nếu còn biết đỡ đẻ? Chỉ sợ là chỉ có thần tiên mới toàn tài như vậy thôi.

Nói đúng ra thì Giang Nguyên cũng chẳng biết đỡ đẻ. Hai năm nay loại ngoại thương gì hắn cũng từng thấy, tuyệt đại đa số sách y đều xem qua nhưng nói tới đỡ đẻ thì đúng là mới gặp lần đầu. Chẳng qua còn may bà đỡ dù vừa bị dọa tới mất mật nhưng cuối cùng vẫn đầy kinh nghiệm.

Sau khi bị Giang Nguyên bức bách, hơn nữa có thầy thuốc già họ Giang ngồi bên trấn định, châm thêm hai châm trợ sản, cuối cùng cũng khiến sản phụ tiếp tục sinh nở bình thường.

Chỉ hơn nửa giờ sau, đứa bé rốt cục được sinh ra thuận lợi, nhưng đã không thấy hơi thở nữa. Trương Đại Pháo vừa nhận đứa bé, cầm chân vỗ chan chát mà cũng không có chút phản ứng nào, chẳng biết làm gì ngoài luống cuống tay chân, kin hãi kêu lên:

- Đứa... Đứa bé... Có phải là không xong rồi không?

Mọi người vẫn tụ tập chờ đợi bên ngoài ngóng tin, nghe thấy Trương Đại Pháo kêu to kinh hãi trong phòng, trái tim đều lạnh ngắt. Vừa rồi còn nghe rõ tiếng hô vui vẻ của bà đỡ là sinh xong rồi, nhưng lại chẳng nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Thầy thuốc Tiểu Giang cố gắng nhiều như vậy, cứu được vợ Trương Đại Pháo nhưng lại không cứu nổi đứa bé trong bụng sao?

Giang Nguyên trong phòng thấy mặt Trương Đại Pháo đưa đám cùng ánh mắt nhìn cầu cứu của bà đỡ thì cũng choáng váng. Vừa rồi cứu được sản phụ là may mắn trước đó hắn đã gặp người bệnh tương tự, hơn nữa đọc nhiều sách ý học nên có chút ấn tượng. Nhưng đứa bé trước mắt này hắn còn chưa thấy cứu kiểu gì được.

Thấy dường như Giang Nguyên cũng không có ý định đi ra cứu chữa, Trương Đại Pháo vốn đã coi hắn như thần tiên tái thế lại quỳ phịch xuống trước mặt hắn, ôm bắp đùi Giang Nguyên kêu khóc:

- Thầy thuốc Tiểu Giang... Cậu là người tốt thì làm tới cùng, nhất định phải cứu cho con trai tôi đi... Ngài cũng đừng buông tay mặc kệ... Tôi thay mặt cả nhà vái lạy cậu....

Giang Nguyên buồn bực nhìn Trương Đại Pháo ôm bắp đùi mình, không ngờ một người đàn ông như Trương Đại Pháo lại thích đi ôm bắp đùi người khác như vậy?

Thấy khuôn mặt bà đỡ bên kia đang cầu cứu nhìn mình, lại thấy khuôn mặt tái nhợt đầy nước mắt của vợ Trương Đại Pháo đang nằm trên bàn đẻ, đột nhiên Giang Nguyên cảm thấy mình giống hệt Phật tổ cắt thịt nuôi chim ưng? Mặc kệ không quản tới hay nhúng tay vào đây?

Lại nói, hai năm nay mình đọc đủ loại sách y, đều là do đám người đội trưởng chuẩn bị cho hắn, nhồi nhét cho mình đọc như nhồi vịt, nhưng ngoài việc đi theo đội tham chiến ra, xử lý đủ loại ngoại thương do chiến đấu là thành thạo nhất, hắn lại rất ít khi tiếp xúc với các bệnh nội khoa, càng khó gặp chuyện cứu mạng trẻ sơ sinh thế này.

Sách y học lâm sàng nhi khoa năm ấy chỉ đọc cơ bản... cũng chỉ đọc lướt qua, hơn nữa dường như có đọc lại từ một năm rưỡi trước. Đọc sách trong thời gian truy kích tác chiến, làm sao nhớ rõ...

- Chà?!

Nghĩ tới đây, đột nhiên Giang Nguyên sửng sốt. Bởi... Hắn vừa nhớ tới mấy chữ, cấp cứu hô hấp cho trẻ sơ sinh, đột nhiên sâu trong não, một loạt hình ảnh liền xuất hiện.

Hình ảnh này rất chi tiết, đúng là chương sách cấp cứu hô hấp cho trẻ sơ sinh mà hắn xem sách y học lâm sàng lần trước. Câu chữ và hình vẽ hiện lên vô cùng rõ ràng trong đầu hắn, giống như hắn vừa chăm chú ghi nhớ những chương sách này ngày hôm qua vậy, giờ nhớ cái ra ngay.

Giang Nguyên đứng ngẩn ra, không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Không có khả năng nhớ rõ được tới mức này, hơn nữa dù ấn tượng với năm đó có sâu sắc nhưng khi ấy hắn cũng chỉ đọc qua hai lần mà thôi, làm sao vừa nhớ là hiện ra mồn một như vậy, kể cả dùng thuốc gì cũng nhớ rõ ràng?

Giang Nguyên ngơ ngác sơ đầu mình, đột nhiên nghĩ tới lần này tự nổ, đột nhiên được đưa về nhà một cách kỳ quặc. Trong khi về tới nhà, sợ rằng trên người mình đã xảy ra chuyện gì đó rất kỳ diệu rồi, nếu không làm sao lại quỷ dị như vậy được?

- Tiểu Nguyên... Cháu nghĩ thử biện pháp xem có cách nào cứu được không?

Lúc này ông lão họ Giang nhìn cảnh này cũng không đành lòng nói. Đột nhiên ông lão họ Giang cảm thấy không hiểu thấu đứa cháu trai mình, chỉ cảm thấy cháu mình hiện giờ không gì làm khó được vậy.

Lời này của ông lão họ Giang vừa thốt lên, lập tức khiến Giang Nguyên tỉnh táo lại.

Nhìn đứa trẻ sơ sinh im lìm trong tay bà đỡ, trái tim Giang Nguyên mềm nhũn ra, không do dự nữa, đưa tay đón lấy đứa bé, sau đó đặt lên tấm chăn đã chuẩn bị từ trước đó, cầm ống nghe nghe một hồi, trái tim hơi lo lắng. Quả nhiên... Đứa bé ở trong bụng mẹ quá lâu, đã hoàn toàn hít thở không thông rồi, cơ bản không có trống ngực nữa.

Giang Nguyên không dám chậm trễ chút nào, trong óc nhanh chóng hiện lên hình ảnh sơ cứu, vươn một ngón tay đưa vào miệng đứa bé, rửa sạch nước ối trong miệng, lại áp hai bàn tay vào ngực bé, ngón cái đặt lên vị trí trái tim, sau đó bắt đầm chậm rãi xoa bóp tim, đồng thời quay đầu nói với bà đỡ:

- Mau... 0.1 mạch mg Adrenaline...

Vốn cấp cứu trẻ sơ sinh trong sách còn yêu cầu các loại thuốc như naloxone, dopamine, nhưng Giang Nguyên hiểu rõ là không thể đi mua ngoài những thuốc này được. Hơn nữa khu vực mình và bà đỡ này ở cũng không có khả năng có loại thuốc kia. Tất nhiên bà đỡ ở đây chỉ có loại thuốc cấp cứu thường thấy là Adrenaline.

Quả nhiên nghe thấy lời Giang Nguyên, bà đỡ vội vàng lấy một hộp hóc môn thượng thận từ trong hộp thuốc ra, mở ra bơm 0.1 mg đưa cho Giang Nguyên.

Giang Nguyên cũng không khách sáo, đưa tay nhận lấy, dùng rượu sát trùng rồi tiêm lên cánh tay đứa bé, sau đó tiếp tục xoa bóp tim cho bé...

Giang Nguyên vừa xoa bóp tim, thỉnh thoảng lại đưa ống nghe nghe một lần, đang ấn ấn đột nhiên cảm thấy đầu ngón tay hơn rung động một cái.

- Ồ...

Giang Nguyên sửng sốt. Mặc dù vừa rồi rất nhẹ nhưng hắn biết mình cảm nhận đúng. Khi hắn đang nghi hoặc, đầu ngón tay lại rung lên một lần nữa, mạnh hơn vừa rồi không ít. Giang Nguyên lại sửng sốt, thầm nghĩ:

- Chẳng lẽ thành công rồi.

Mặc dù ngạc nhiên nhưng mặt Giang Nguyên vẫn lộ vẻ vui mừng, vội vã cầm ống nghe tới, đặt lên trên trái tim đứa bé. Quả nhiên không ngoài dự đoán, hắn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch.

- Tốt quá rồi... Có rồi!

Giang Nguyên rèn luyện ba năm nay tới mức núi Thái Sơn sập xuống cũng không đổi sắc mặt giờ khi cảm nhận được một tính mạng được cứu, vẫn không nén nổi vung mạnh tay, hoan hô một tiếng.

Không thể không nói số phận cả nhà Trương Đại Pháo thực sự quá tốt, dưới tình huống cấp cứu trẻ sơ sinh sơ sài như vậy, không ngờ cũng có thể khôi phục tim đập. Điều này khiến Giang Nguyên cũng phải thầm ăn mừng một hồi. Hắn vừa rồi mới chỉ thực hiện một phần ba quy trình cấp cứu hô hấp cho trẻ sơ sinh, nhưng nhịp tim của đứa bé đã khôi phục thần kỳ ròi, thậm chí còn bắt đầu mở miệng khóc ot.

Mà lúc này, cuối cùng xe cấp cứu trên trấn cũng đã vội vàng chạy tới. Trong ánh mắt vui mừng của mọi người, Trương Đại Pháo lộ vẻ biết ơn vô cùng, tạ ơn Giang Nguyên rối rít, sau đó mới tiễn vợ và con lên xe cấp cứu, chuẩn bị lên bệnh viện điều trị khôi phục.

Vị bác sĩ trẻ tuổi tới đón bệnh nhân từ bệnh viên trên trấn, sắc mặt vốn lộ vẻ kiêu ngạo và thiếu kiên nhẫn, hỏi Giang Nguyên một số vấn đề bệnh tình. Kết quả sau khi Giang Nguyên nói lại đơn giản một hồi, khuôn mặt gã không còn chút kiêu ngạo nào, chẳng qua nhìn Giang Nguyên rất khó tin. Nếu không phải Trương Đại Pháo đứng một bên thỉnh thoảng gật đầu bổ sung hai câu, chỉ sợ gã đã nghĩ rằng thằng nhãi trước mặt này đang khoác loác.

Tình huống nghiêm trọng như vậy, thằng ranh này lại có thể cứu được cả mẹ lẫn con?

Nghe hết mọi chuyện xong, bác sĩ trẻ kia cũng không dám chậm trễ, vội vàng bắt tay Giang Nguyên, sau đó lên xe cấp cứu, cho hai mẹ con kia thở ô xy, bảo lái xe nhanh chóng trở về bệnh viện.

Xe cấp cứu đi rồi, mọi người vây quanh mới bắt đầu lục tục tản đi. Chẳng qua trước khi đi, ánh mắt bọn họ nhìn Giang Nguyên giống như có phần kính trọng như nhìn ông lão họ Giang.

Mà cha con Tiểu Vũ bên cạnh nhìn Giang Nguyên càng lộ vẻ hiếu kỳ. Chú Lý tất nhiên cũng là người có kiến thức, hiểu Giang Nguyên có thể cứu chữa liên tục cho hai mẹ con kia, tuyệt đối không phải là chuyện ngẫu nhiên. Nhưng Giang Nguyên giờ mới bao nhiêu tuổi? Cho dù trước khi mất tích thì cũng chỉ là học sinh tốt nghiệp cấp ba. Rốt cục trong ba năm nay, Giang Nguyên đã trải qua huyện gì bên ngoài, không ngờ có thể chữa khỏi được những bệnh tình nghiêm trọng tới vậy?

Nhưng Tiểu Vũ lại ngây thơ hơn, chỉ mở to đôi mắt xinh đẹp, thỉnh thoảng tò mò nhìn chăm chú, giống như muốn tìm ra chút dấu hiệu trên mặt anh Nguyên này. Vốn cô tưởng rằng anh Tiểu Nguyên ở bên ngoài nhiều năm, không sống nổi nữa mới trở về, nhưng không ngờ được hóa ra anh Tiểu Nguyên lại giỏi chữa bệnh tới vậy.

Chương 06: Lên núi

Trải qua một phen náo loạn, đến 2h chiều, Giang Nguyên nhìn thời gian, sau đó vẫn quyết định lên núi một chuyến.

Hỏa dược đựng trong bình nước khoáng đã bị đổ ra, hơn nữa còn bị dính nước, lần này xem như không dùng được rồi.

Hỏa dược không dùng được nữa, Giang lão gia tử lo lắng nói:

- Tiểu Nguyên, bây giờ cũng muộn rồi. Nếu không thì ngày mai con hãy lên núi.

Giang Nguyên sờ lên thanh sài đao đeo bên hông, cười nói:

- Gia gia, người đừng lo lắng quá. Bây giờ thời gian cũng không còn sớm, con lên núi cũng chẳng đi được bao xa. Chi bằng con đi vòng quanh rừng, chắc không đụng phải con thú nào đâu. Con nhất định sẽ trở về trước năm giờ rưỡi.

Thấy Giang Nguyên vẫn cứ kiên trì, hơn nữa chỉ cần không tiến vào ngọn núi quá sâu, chắc cũng không gặp phải mấy con thú hoang dã nguy hiểm, Giang lão gia tử cũng cảm thấy yên tâm hơn. Sau khi dặn dò thêm vài câu nữa, lúc này mới chịu để Giang Nguyên đi.

Không mang theo hỏa dược, Giang Nguyên thuận tay đeo cái sọt lên trên lưng, sau đó bỏ sài đao vào trong cái sọt, bắt đầu lên núi.

Nhà của Giang gia vốn xây theo kiểu dựa lưng vào núi, phía sau chính là một khu rừng bạt ngàn. Giang Nguyên đi theo một lối nhỏ bên cạnh, đi thẳng lên núi. Rất lâu rồi không có lên núi, trên đường đi nghe tiếng chim hót bên tai, thỉnh thoảng còn có gió núi thổi qua, Giang Nguyên chỉ cảm thấy toàn thân thoải mái vô cùng.

Hắn ở ngoài mấy năm qua, lúc nào cũng phải cẩn thận, sợ xảy ra sơ sót mà mất toi cái mạng nhỏ, rất lâu rồi chưa từng được thả lỏng như lúc này.

Mấy năm ở bên ngoài, lúc nào cũng chạy theo tiểu đội trốn trốn tìm tìm. Bất cứ khi nào cũng phải đề phòng có địch tập kích. Nhất là sau khi cướp được cái thùng nhỏ, bị mười mấy người truy sát, tinh thần lại càng căng thẳng đến cực điểm, nào được thư thái như bây giờ.

Chỉ là khi nghĩ đến những chiến hữu đã chết trong tiểu đội, cùng với Đại đội trưởng vì yểm hộ hắn chạy thoát mà chết, tâm trạng của Giang Nguyên lại chìm xuống.

- Đội trưởng, tôi sẽ không để cho mọi người chết oan uổng đâu. Tôi nhất định sẽ điều tra rõ chân tướng, báo thù cho mọi người.

Nhìn thâm sơn trước mặt, Giang Nguyên lấy thanh sài đao trong sọt ra, sau đó nghiến răng chém vào cây trúc bên đường.

Hắn chặt cây trúc to bằng cánh tay trẻ em, tước bỏ hết lá, rồi chặt thành từng đoạn khoảng một mét, vuốt nhọn đầu, sau đó bỏ hết vào cái sọt rồi tiếp tục lên núi.

Hái thuốc là một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ và cẩn thận, nhất định phải quan sát cho thật kỹ bốn phía, từ trong đám cỏ hoặc đằng sau những cây cổ thụ loại thuốc mà mình muốn tìm.

Một người có kinh nghiệm hái thuốc, nhất định sẽ biết được loại thuốc mà mình muốn hái sẽ sinh trưởng tại khu vực nào. Cho nên, bọn họ chỉ cần liếc mắt một cái là có thể xác định được ở nơi đó có loại thuốc mà mình cần hay không.

Vì thế, những người có kinh nghiệm hái thuốc, thường lên núi một ngày nhưng thu hoạch sẽ còn nhiều hơn so với những người chưa có kinh nghiệm.

Từ nhỏ, Giang Nguyên thỉnh thoảng cũng theo Giang lão gia tử lên núi hái thuốc, cũng xem như có chút kinh nghiệm. Nhưng khi đó thể chất của hắn còn yếu, phần lớn chỉ có thể quanh quẩn bên ngoài mà không thể đi sâu vào trong. Sau khi hắn lớn lên một chút, có vài lần cũng được đi theo lão gia tử đi sâu vào trong làm quen với hoàn cảnh.

Đặc biệt, bây giờ hắn đã nhiều năm không lên núi. Cho nên, Giang Nguyên đối với việc mình có hái đủ năm loại thuốc đó hay không cũng không nắm chắc. Nhưng hắn tin rằng, chỉ cần hắn làm quen với hoàn cảnh, nhất định có thể tìm được loại thuốc mình muốn tìm. Chỉ là tốn chút thời gian mà thôi.

Cũng giống như mấy năm hắn ở nước ngoài, mặc dù hoàn cảnh và thực vật đều khác biệt rất lớn so với trong nước, nhưng hắn cũng có thể tìm được bên trong rất nhiều loại thuốc có tác dụng, khi khẩn cấp còn có thể trị được vết thương cho đồng đội.

Cho nên, đó chính là nguyên nhân đã 2h chiều rồi mà Giang Nguyên vẫn quyết định lên núi, chính là để làm quen với hoàn cảnh một chút, thuận tiện tìm mấy loại thuốc. Nếu không tìm được, ngày mai hắn sẽ lên núi lần nữa, xem như cũng có sự chuẩn bị.

Giang Nguyên cũng không thực hiện đúng như lời đã nói với Giang lão gia tử, không đi xung quanh khu rừng mà tiến hẳn vào sâu bên trong. Bây giờ đến lúc xế chiều còn không bao nhiêu thời gian, cho nên hắn cũng không có ý định lãng phí thời gian bên ngoài khu rừng.

Mấy năm qua, ngoại trừ những thợ săn điêu luyện, chính phủ trên cơ bản đã cấm không cho vào rừng. Cho nên, động vật hoang dã bên trong rừng cũng nhiều hơn trước. Giang Nguyên cũng muốn nhờ vận khí, xem có thể tìm được thứ gì không, tăng thêm thức ăn cho bữa cơm gia đình vào buổi tối. Chính vì vậy hắn mới chuẩn bị mấy thanh trúc vót nhọn kia.

Mấy thanh trúc vót nhọn đó còn có tác dụng hơn hỏa dược rất nhiều. Chỉ cần không gặp phải mấy con động vật hoang dã da dày, mấy thanh trúc đó vẫn đủ để ứng phó.

Giang Nguyên đi theo con đường trong trí nhớ đi thẳng vào trong rừng. Đồng thời dùng nhánh trúc quất vào bụi cỏ hai bên. Bây giờ mới vào thu, một số loài rắn vẫn chưa tiến vào trạng thái ngủ đông. Tuy hắn mặc quần bò dày, ống quần buộc chặt, nhưng ai có thể đảm bảo không gặp xui xẻo chứ.

Nếu bị rắn cắn, tuy nói không sợ nhưng đó cũng là một phiền toái lớn.

Muốn phòng ngừa chuyện như vậy phát sinh, đả thảo kinh xà là biện pháp tốt nhất. Mấy nhánh trúc này đủ để dọa mấy con rắn chạy đi.

Sau khi tiến sâu vào khu rừng, Giang Nguyên bắt đầu đi đến sườn núi râm mát. Nhân sâm thích sinh trưởng tại những nơi có khí hậu ôn hòa, mát mẻ. Nó hay mọc tại những sườn núi râm mát cách mặt nước biển từ năm trăm đến một ngàn một trăm mét. Mà ở dạng sườn núi này, khả năng tồn tại của nó là rất cao.

Nhưng muốn tìm được Nhân sâm lâu năm thì phải dựa vào vận khí rồi.

Nhưng vận khí hôm nay cũng không tính là tốt. Hắn tìm hai ba chỗ giống nhau, nhưng chỉ tìm được có hai gốc Nhân sâm loại nhỏ.

Trên đường đi gặp mấy con suối nhỏ, Giang Nguyên cũng cẩn thận tìm kiếm. Nhân sâm rất có khả năng sinh trưởng tại nơi này. Hơn nữa, Tam Thất mà hắn muốn tìm, đa phần cũng sinh trưởng trong hoàn cảnh ẩm thấp như vậy.

Giang Nguyên tìm kiếm kỹ lưỡng hai bên đường, phân biệt từng gốc cây một, muốn từ trong đống cây đó tìm ra Nhân sâm và Tam Thất, nhưng đây cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Nhưng dù sao cũng còn tốt hơn một chút. Nhân sâm và Tam Thất nhìn tương tự nhau, nếu tìm kỹ trong đống cây cỏ, khả năng sẽ tìm được một loại trong số chúng.

Tam Thất cũng dễ tìm hơn Nhân sâm. Sau khi đi dọc bên bờ một con suối nhỏ, Giang Nguyên rốt cuộc cũng phát hiện được bốn năm nhánh cỏ có lá hình bầu dục giống với hình dáng của Tam Thất trong trí nhớ.

Thấy như vậy, Giang Nguyên không khỏi cảm thấy vui vẻ. Có đến bốn năm nhánh, vậy có thể tìm được hai ba củ Tam Thất rồi.

Hắn lấy cây trúc đã được vuốt nhọn từ trong sọt ra, cẩn thận dùng mũi nhọn đào lên. Để không tổn hại đến củ Tam Thất nằm trong đất, Giang Nguyên cực kỳ cẩn thận. Mất hết mười lăm phút, hắn mới đào được ba củ Tam Thất từ dưới lớp bùn lên.

Nhìn củ Tam Thất nguyên vẹn, Giang Nguyên rất vui. Mặc dù số lượng không nhiều lắm, nhưng xem như chuyến đi này không phải là công cốc. Bỏ mấy củ Tam Thất vào trong sọt, ngẩng đầu nhìn ánh sáng mặt trời xuyên qua khu rừng, đã sắp ngả về tây, hắn liền chuẩn bị xuống núi. Chưa đầy một giờ nữa là bầu trời sẽ tối đen.

Đã có chút thu hoạch, Giang Nguyên cũng không chần chừ, xoay người bước ra khỏi khu rừng.

Từ lúc đào được mấy củ Tam Thất, vận khí của Giang Nguyên dường như tốt hơn. Vừa mới ra khỏi khu rừng, Giang Nguyên liền nghe được thanh âm “rào rào” phát ra từ bụi cỏ cách đó mười thước.

Nghe được thanh âm này, Giang Nguyên liền mỉm cười, bước chân nhẹ nhàng đi tới. Cẩn thận nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy bên trong bụi cỏ, một đôi tai đen sẫm đang dựng lên.

Giang Nguyên cười hắc hắc, nhẹ nhàng lấy hai cây trúc trong sọt ra, ước định trọng lượng rồi vung mạnh một cây vào trong bụi cỏ.

Phụt. Cây trúc cắm vào trong bụi cỏ, đuôi của cây trúc không ngừng rung rung, đủ để thấy lực đạo của Giang Nguyên không yếu.

Lúc này, trong bụi cỏ còn truyền đến thanh âm giãy dụa. Giang Nguyên đắc ý bước đến, vạch đám cỏ ra, sau đó mỉm cười hài lòng. Mặc dù trên người vẫn còn đầy vết thương, nhưng lực đạo luyện tập hai năm qua vẫn còn, thậm chí còn có chút tiến triển.

Giang Nguyên đắc ý cũng phải. Khoảng cách hơn mười thước, thanh âm con thỏ ăn cỏ mà hắn cũng nghe được, chẳng những lực đạo tăng lên mà ngay cả phương diện thính lực cũng mạnh hơn trước một chút.

Về đến nhà, lão gia tử đã sớm đứng ngoài cổng ngóng nhìn. Nhìn thấy cháu trai bảo bối an toàn trở về, lão gia tử mới thả lỏng tâm trạng.

Nhìn trên vai cháu trai còn vác theo một con thỏ hoang mập ú, lão gia tử không khỏi mỉm cười. Cháu trai bảo bối ba năm không gặp, đúng là đã thật sự trưởng thành, có thể dùng trúc đâm bị thương con thỏ, so với lão già như ông đã mạnh hơn rất nhiều.

Buổi tối, lão gia tử lột da, cẩn thận làm một bát thịt thỏ thật ngon, cộng thêm hai món đồ nhắm, mang thêm một bình rượu, dẫn Giang Nguyên mang ba dĩa thức ăn đến trước bàn thờ tổ tiên.

Chương 07: Năng lượng dị chủng

Giang lão gia tử cẩn thận đặt ba chung rượu lên trên bàn, nhìn cháu trai bảo bối quỳ một bên, không khỏi lệ nóng quanh tròng. Chỉ là sợ cháu trai nhìn thấy, liền vội vã dùng tay áo lau khóe mắt, sau đó đốt ba cây nhang, nói:

- Đệ tử đời thứ ba mươi lăm Giang Thanh Minh cùng với Đại đệ tử đời thứ ba mươi bảy Giang Nguyên, cảm ơn tổ sư gia đã phù hộ, để tiểu tôn Giang Nguyên bình yên trở về nhà, ông cháu có thể đoàn tụ. Hôm nay, Đại đệ tử đời thứ ba mươi bảy Giang Nguyên tìm được dược liệu quý, đặc biệt cúng bái tổ sư, cảm tạ chi ân của tổ sư.

Nói xong, tay cắm ba cây nhang vào trong lư hương, sau đó quỳ lạy dưới đất.

Đối với việc quỳ lạy tổ sư gia, Giang Nguyên vẫn cực kỳ thành tâm. Dù sao Giang gia lưu truyền mấy trăm năm cũng là y thuật của tổ sư gia lưu lại. Thậm chí bây giờ, khoa học kỹ thuật phát triển, Giang Nguyên vẫn sử dụng phương pháp y thuật nối xương, trị thương mà lão gia tử đã dạy, tích góp kinh nghiệm tạo nên danh tiếng cho mình, được vô số người tôn sùng, có thể nói là truyền kỳ đương thời.

Đối với kỹ thuật tinh xảo mà tổ sư gia lưu lại, Giang Nguyên lại càng kính nể vô cùng. Cho nên, hắn thật sự thành tâm cúi đầu tạ ơn trước tượng thờ tổ sư gia.

Trong lúc Giang Nguyên đang thành tâm gật đầu, hình xăm bên cánh tay trái của Giang Nguyên đột nhiên sáng lên. Một luồng tin tức được phát ra:

- Phát hiện một nguồn năng lượng tinh thần dị chủng, ẩn chứa rất nhiều tin tức, có lợi cho khôi phục, hãy thử hấp thu.

Khi luồng tin tức này truyền ra, hình xăm trên cánh tay trái của Giang Nguyên lại lóe lên. Còn Giang Nguyên trong nháy mắt liền cảm thấy đầu óc choáng lên, thiếu chút nữa đã ngã xuống đất, nhưng cũng may là cảm giác choáng váng này chỉ diễn ra trong ít giây rồi biến mất. Sau đó một luồng khí tức dũng mãnh tiến vào trong mi tâm, cả người có cảm giác bay bổng.

- Chẳng lẽ lúc dập đầu ảnh hưởng đến động mạch cổ dẫn đến thiếu máu não, khiến cho đầu óc choáng váng?

Giang Nguyên cau mày lắc lắc đầu, cảm thấy khó hiểu vô cùng. Lão gia tử bên cạnh đang dập đầu lần thứ hai. Lần này, Giang Nguyên cẩn thận hơn nhiều, tuy vẫn còn có chút lo ngại. Nhưng lần cúi đầu này, cảm giác choáng váng vừa nãy không có xuất hiện, ngay cả cảm giác lâng lâng cũng biến mất.

Sau ba lần dập đầu, một chút lạ thường cũng không có. Giang Nguyên và lão gia tử liền đứng lên. Lần này, hắn cùng với lão gia tử đốt chút tiền giấy, rồi đem ba chén rượu đổ vào vạc lửa, sau đó bưng ba dĩa thức ăn đến bàn cơm, bắt đầu dùng cơm.

Đã lâu rồi không ăn thịt thỏ, hơn nữa còn có rau xanh ngon miệng và tô canh gà, Giang Nguyên ăn gần hết nồi cơm mới vỗ bụng thỏa mãn.

Sau khi giúp lão gia tử dọn rửa chén bát xong, xem tin tức qua chiếc tivi đen trắng một chút, Giang Nguyên cảm thấy có chút mệt mỏi nên sớm trở về phòng.

Chỉ là vừa mới nằm lên giường nhắm mắt lại, Giang Nguyên cảm thấy cả người dần dần nặng xuống, sau đó mơ màng chìm vào bóng tối.

- Phân tích năng lượng tinh thần dị chủng bắt đầu.

- Phân tích năng lượng tinh thần bao gồm dược vật, đơn thuốc, mạch học, hấp thu năng lượng tinh thần. Dược vật khởi động.

Giang Nguyên mơ màng nghe được câu nói này, sau đó cảm thấy mũi ngưa ngứa, mắt bắt đầu mở ra. Một cảnh tượng lướt qua trước mắt.

Một cụ già mặc đồ cổ trang, tay cầm một thanh cuốc đào thuốc nhỏ đi lại trong khu rừng, thỉnh thoảng nhìn chung quanh, mũi hít hít rồi nhún vai. Đột nhiên ông phát hiện được thứ gì đó, sau đó quay đầu bước đến. Khi tiến lên được mấy chục bước, liền cẩn thận vạch một bụi cỏ nhỏ, lộ ra một gốc cây cao chừng một thước, lá đối xứng nhau.

Bên tai Giang Nguyên liền vang lên một giọng nói già nua:

- Long Đảm Thảo có tên là Lăng Du, thích sinh trưởng tại những nơi có khí hậu mát mẻ, vị đắng, tính hàn, quy kinh lạc gan và mật, gồm hai công hiệu chữa trị chủ yếu: Một là thanh nhiệt thấm thấp, thích hợp điều trị các chứng hoàng đảm, sưng và ngứa bộ phận sinh dục, bạch đới phụ nữ, ban sởi dẫn đến ngứa ngáy. Hai là hạ hỏa gan và mật, thích hợp điều trị chứng đau đầu, mắt đỏ, tai điếc, đau sườn, mồm đắng do gan hỏa gây nên, chứng co giật bởi trúng phong v.v. Các trường hợp này thường dùng chung với Sài Hồ, Hoàng Cầm và Chi Tử.

Sau đó lão giả cẩn thận bỏ cây Long Đảm Thảo vào trong giỏ thuốc, tiếp tục tiến về phía trước. Khi đi đến một khu vực, dường như phát hiện được cái gì đó, ông cụ liền bước đến một gốc cây phía trước, trên cây có kết mấy quả kỳ lạ màu vàng nhạt.

- Sơn Chi Tử, biệt danh Mộc Ban, Tiên Chi, Chi Tử, Việt Đào...thường mọc ở nơi ẩm ướt, ven bờ suối hoặc chân đồi giáp với ruộng nước. Dược liệu có vị đắng có tác dụng giải độc, lợi tiểu, tiểu không thông, nước tiểu có màu đỏ, cầm máu, kháng khuẩn, an thần, giảm huyết áp, chảy máu cam, lở miệng...

Cứ như thế, cụ già đi qua đi lại, hái thuốc, đồng thời đọc tên thuốc và công hiệu của nó. Giang Nguyên nghe xong cũng cảm thấy hoa mắt chóng mặt. Nhưng hình dạng, công dụng và những tư liệu có liên quan đến dược vật này đều được ông cụ nhìn qua, ngửi qua, đọc qua một lần, tất cả đều được hắn ghi nhớ một cách kỹ càng. Trong đầu hắn bây giờ toàn là những dược vật biết hoặc không biết, nhận ra hoặc không nhận ra.

Lúc này, trong màn đêm, hình xăm bên vai trái Giang Nguyên không ngừng lóe lên. Hơn nữa, vốn hình xăm ban đầu nhìn không rõ, bây giờ lại càng lúc càng rõ ràng.

5h30 sáng hôm sau, Giang Nguyên vẫn còn đang bị thanh âm của ông cụ mặc đồ cổ trang giày vò, mơ mơ màng màng nghe được một câu:

- Chủ thể sẽ thức dậy sau ba mươi phút nữa. Phân tích hấp thu năng lượng tinh thần tạm dừng. Trước mắt tổng cộng hấp thu được 383 loại dược vật. Phân tích năng lượng còn lại sẽ tiếp tục trong lần ngủ tiếp theo.

Giang Nguyên có thói quen dậy sớm. Dước tác dụng của đồng hồ sinh học, 6h đúng, hắn có chút choáng váng mà tỉnh dậy. Hắn nhớ đêm qua mình nằm mơ suốt cả đêm, đầu có có chút mơ hồ, nhưng lại không nhớ được đêm qua mình nằm mơ thấy cái gì. Chỉ nhớ trong mơ có một ông cụ hái thuốc, thỉnh thoảng còn nhắc đến hình dáng và công dụng của bảy tám loại dược vật nào đó.

Sờ trán, Giang Nguyên cho rằng là do mình cứ nhớ đến chuyện hái thuốc ngày hôm qua, lúc này mới nằm mộng, lập tức mặc quần áo rời khỏi giường, ra sân luyện Ngũ Cầm Hí một lần mới cảm thấy tỉnh táo trở lại.

Lão gia tử cũng đã thức dậy, mặc một bộ quần áo ngắn, mỉm cười nhìn Giang Nguyên. Thấy hắn luyện tập, cũng đồng dạng luyện tập theo. Mặc dù lão gia tử làm vài bộ động tác, không mạnh mẽ như Giang Nguyên nhưng trầm ổn, khí thế mấy phần, động tác lại lưu loát như nước chảy mây trôi, khiến Giang Nguyên ở bên cạnh không khỏi hâm mộ không thôi.

Nhìn biểu hiện như vậy của cháu trai bảo bối, lão gia tử đánh hết một vòng, sau khi thu công liền cười nói:

- Thằng ranh con này, gấp cái gì chứ? Với tư thế đã có mấy phần hỏa hầu của con, chờ con luyện thêm mười năm nữa là có thể đạt đến trình độ như ta rồi. Cái gọi là dục tốc bất đạt, con phải nhớ kỹ.

- Hắc hắc…

Giang Nguyên mỉm cười gãi đầu. Đối với hỏa hầu mà lão gia tử đạt được khi thi triển Ngũ Cầm Hí, hắn hoàn toàn có chút hâm mộ. Trước kia, hắn không hề để ý đến Ngũ Cầm Hí, cho rằng cứ lăn qua lăn lại trên mặt đất thật là khó coi. Nếu không phải lão gia tử ép luyện, hắn cũng chẳng dư hơi mà luyện.

Nhưng sau khi gia nhập tiểu đội tên Cô Lang kia, hắn mới ý thức được bộ cổ pháp kiện thân mà lão gia tử bắt hắn luyện từ nhỏ hữu dụng đến cỡ nào.

Vừa mới tiến vào đội ngũ, ngày nào cũng phải leo núi lội sông, dốc hết toàn lực, nhiều lúc phải nhờ người khác trợ giúp mới miễn cưỡng theo kịp đội ngũ. Hơn nữa sáng hôm sau tỉnh dậy, toàn thân đau nhức, không thể động đậy nổi.

Nhưng đột nhiên nhớ đến khi còn bé, có lần theo lão gia tử vào rừng bò cả ngày, sáng hôm sau thức dậy cũng xuất hiện tình trạng tương tự, nhưng khi đó hắn bị lão gia tử bức dậy khỏi giường, ra ngoài luyện tập Ngũ Cầm Hí, cảm giác đau nhức hoàn toàn tan biến, lại còn khỏe mạnh hơn trước.

Cho nên, để không ảnh hưởng đến đội ngũ, Giang Nguyên ráng ngồi dậy, ra ngoài doanh trại luyện nửa tiếng Ngũ Cầm Hí. Kết quả, cảm giác đau nhức toàn thân giảm đi rất nhiều, sau đó miễn cưỡng theo kịp đội ngũ mà không kéo chân như lúc trước nữa. Điều này làm cho người được Đại đội trưởng an bài cõng hắn cũng phải kinh ngạc.

Cứ thế về sau, cường độ vận động mỗi ngày một cao, hắn vẫn cứ lặp đi lặp lại luyện tập Ngũ Cầm Hí, sau đó một mình hắn ăn sạch thức ăn tiếp tế cho đội. Chưa đến ba tháng ngắn ngủi, trên cơ bản hắn đã theo kịp tiêu chuẩn của người trong đội ngũ.

Dần dần, hắn từ một nhân viên y tế bình thường rất nhanh trưởng thành, cuối cùng trở thành một thành viên được mọi người thừa nhận, một thành viên không thể thiếu được.

Lúc này, hắn phát hiện mình luyện tập Ngũ Cầm Hí cũng thuần thục hơn. Cái lợi mà cơ thể nhận được cũng nhiều hơn trước rất nhiều.

Cho nên, Giang Nguyên rất hâm mộ hỏa hầu của lão gia tử khi luyện Ngũ Cầm Hí. Mấy năm qua, lão gia tử rất siêng năng luyện tập. Ba năm trước, khi hắn rời khỏi, lão gia tử đã gần bảy mươi, nhưng dáng người vẫn giống như người mới bốn năm chục tuổi. Ba năm qua, nếu không phải vì chịu đựng nỗi đau hắn mất tích, cũng không đến nỗi mới hơn ngàn ngày mà người đã già thêm mười tuổi.

Nhưng Giang Nguyên tin rằng, chỉ cần lão gia tử kiên trì luyện tập, duy trì tinh thần thoải mái, tất sẽ khôi phục lại trạng thái năm đó.

Trong lúc hai ông cháu đang luyện Ngũ Cầm Hí, ngoài cổng có tiếng gõ. Giang Nguyên liền bước ra mở cổng, liền nhìn thấy Tiểu Vũ đang cầm hai cái bát đứng ngoài cổng.

Chương 08: Tổ sư gia phát uy

- Hơ!

Ngẩng đầu nhìn một chàng trai lõa thể nửa thân trên, toàn thân đổ đầy mồ hôi đứng trước mặt mình, sắc mặt Lý Tiểu Vũ đỏ lên. Nhớ đến lần đầu tiên gặp Tiểu Nguyên ca ca trong bộ dạng đó, mặt của cô vẫn còn nóng, không nghĩ đến lần này lại gặp phải.

Tuy nói có chút xấu hổ, nhưng...

Lý Tiểu Vũ đột nhiên cảm giác cổ họng của mình có chút khô khốc, mặt đỏ bừng đưa hai cái bát cho Giang Nguyên, thấp giọng nói:

- Tiểu Nguyên ca ca, mẹ em bảo em mang sủi cảo đến đây...

Nói xong, giống như con nai con bị kinh hãi, lập tức xoay người bỏ chạy.

Giang Nguyên ngẩn ra nhìn hai cái bát, còn có Lý Tiểu Vũ giống như con nai con đang bỏ trốn, cảm thấy có chút khó hiểu.

- Hôm nay cô nàng làm sao vậy? Tự dưng để lại hai cái bát rồi bỏ chạy?

Giang Nguyên bưng hai cái bát đặt lên trên bàn trong sân.

- Tiểu Vũ lại mang sủi cảo đến à?

Giang lão gia tử liếc nhìn ra ngoài cổng, nói:

- Hôm nay con bé giống như bị ma đuổi, ngay cả bước vào cũng không bước?

Hai ông cháu lau mồ hôi, sau đó ngồi xuống bàn bắt đầu ăn.

- Tiểu Nguyên, hôm qua con tìm được ba miếng Tam Thất cũng không tệ, nhưng chỉ mới được một loại. Hơn nữa còn phải tìm Nhân sâm lâu năm. Nếu không sẽ không có hiệu quả.

Vừa ăn sủi cảo, Giang lão gia tử vừa nói.

Giang Nguyên gật đầu, sau đó nói:

- Ba miếng Tam Thất này cũng dễ tìm, nhưng Nhân sâm lâu năm sợ rằng có chút khó khăn. Hôm qua cháu tìm thấy có hai gốc Nhân sâm mới có sáu bảy năm, cảm thấy nhổ lên thì tiếc nên không nhổ.

- Ừm, mấy loại đó phải để thật lâu. Bây giờ mà nhổ, dược hiệu so với mấy loại thuốc thông thường cũng chẳng hơn gì. Về phần Nhân sâm lâu năm, vậy phải xem vận khí thôi. Còn không thì dùng mấy loại thông thường cũng được.

Lão gia tử gật đầu.

Đã nhìn thấy kết quả của Giang Nguyên lần trước, lần này Giang lão gia tử không miễn cưỡng hắn mang hỏa dược lên núi, chỉ bỏ vài quả trứng gà vào trong sọt, sau đó nhìn theo Giang Nguyên lưng đeo sọt mang theo sài đao bước nhanh lên núi, ánh mắt hiện lên sự phức tạp.

- Tiểu Nguyên rất giỏi, nhưng bây giờ đáng lý nó phải được học ở trường.

- Mỹ lệ đích hà biên, hữu trứ lưỡng khỏa tiểu bạch hoa... Ngã môn đoan trứ phục đặc gia, hoan khoái đích tại diêu bãi.

Giang Nguyên vừa đi vừa hát một bài hát, nhanh chóng lên núi. Đến khu rừng trúc ngày hôm qua, hắn lại tiện tay chặt sáu bảy thanh trúc bỏ vào trong sọt thuốc. Hôm nay hắn có ý định ở trên núi cả ngày, cho nên đã chuẩn bị nhiều hơn mấy cây trúc vót nhọn. Nếu gặp phải loại động vật hoang dã nào, nhất định phải bắt mang về cho gia gia bồi bổ cơ thể.

Leo lên núi chừng nửa tiếng, Giang Nguyên đã đứng trên đỉnh một ngọn núi nhỏ, đưa mắt nhìn ra khắp khu rừng, còn có thôn trang dưới chân núi và thị trấn nhỏ như ẩn như hiện, cảm nhận gió núi nhàn nhạt thổi qua, cảm giác thoải mái vô cùng, sau đó giang rộng hai tay, nhắm chặt đôi mắt hưởng thụ gió núi thổi tới.

- Ừm, có mùi của cây rừng, có mùi tươi mát của khe suối, bên trong lá rụng không hề ẩn chứa sát cơ, cũng không có bẫy rập tử vong. Thật là thoải mái!

Thoáng buông lỏng một chút, Giang Nguyên tiếp tục đi vào nơi sâu nhất. Chỉ có nơi đó mới có những loại thảo dược tốt tồn tại, mới gặp được Tam Thất và Nhân sâm lâu năm.

Giang Nguyên vừa dùng cây trúc quạt hai bên vừa cẩn thận quan sát xung quanh.

Đang đi, đột nhiên hắn ngửi được một mùi thơm cộng thêm mùi chan chát truyền đến, cảm giác có chút quen thuộc. Giang Nguyên liền quay đầu đi theo hướng gió núi thổi tới, trong đầu đột nhiên xuất hiện một ý niệm:

- Sơn Chi Tử. Bên trong phạm vi một trăm mét bên trái theo hướng 10h.

Ý niệm này xuất hiện, khiến Giang Nguyên sửng sốt. Tại sao hắn biết đây là Sơn Chi Tử? Hơn nữa còn phán định đúng phương hướng và nắm chắc cự ly như vậy?

Mặc dù rất hoài nghi, nhưng Giang Nguyên vẫn không nhịn được mà bước về bên trái theo hướng 10h.

Rất nhanh, Giang Nguyên liền nhìn thấy một cành cây đong đưa theo gió trên một sườn núi tràn ngập ánh nắng mặt trời. Trên nhánh cây là mấy chục quả có hình dáng kỳ lạ màu vàng đang lay động.

- Mẹ nó, sao chuẩn như vậy chứ?

Giang Nguyên nhìn mấy quả Sơn Chi Tử đong đưa đằng trước, rồi quay lại nhìn theo hướng mình vừa đến. Khoảng cách vừa rồi đến chỗ này đúng là tám chín chục mét.

Giang Nguyên sờ mũi, sau đó xoay người bước về phía trước. Bởi vì Sơn Chi Tử là một loại thuốc rất bình thường, cũng không phải mục tiêu của hắn, cho nên không cần lãng phí thời gian.

Nhưng lần đi này hắn đặc biệt chú ý hơn, mũi thỉnh thoảng lại ngửi ngửi gió núi thổi qua, muốn kiểm nghiệm xem cái mũi của mình có phải lợi hại như vậy không hay chỉ là trùng hợp. Dù sao hắn đã gặp qua Sơn Chi Tử không ít, coi như cũng quen thuộc với mùi của nó. Vừa rồi ngửi ra được cũng là có khả năng.

Hai mắt của hắn không ngừng quan sát đằng sau những cây cổ thụ. Bỗng nhiên hắn cảm nhận được một mùi đặc biệt.

- Hoàng Bách, bên trong phạm vi năm mươi mét theo hướng 12h.

Trong lúc hắn còn chưa kịp phản ứng, trong đầu đã xuất hiện một ý niệm. Hắn nhớ lại suy nghĩ vừa rồi, sắc mặt cổ quái bước về phía trước, sau đó quả nhiên tìm được một loại cây cao chừng bốn năm thước cách đó mười thước.

Nhìn gốc cây này, vẻ cổ quái trên gương mặt Giang Nguyên càng đậm. Mặc dù hắn từ nhỏ đã theo lão gia tử lên núi hái thuốc nhưng bởi vì thể chất của hắn không tốt, số lần có thể đi sâu vào rừng cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Mặc dù vẫn nhận ra được một số loại thảo dược, nhưng cũng không tính là quen thuộc.

Hoàng Bách này là một trong số đó. Từ nhỏ hắn đã được lão gia tử cho xem qua những dược thư có liên quan đến loại thuốc này, hơn nữa trong nhà cũng có một số miếng Hoàng Bách, nhưng hắn chưa từng nhìn qua cây Hoàng Bách thật sự. Cho nên hắn khẳng định, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy.

Nhưng nếu đã chưa từng nhìn thấy qua, tại sao lại có thể trong phạm vi mười thước ngửi được mùi của nó, lại còn xác định được cây thuốc trước mắt là Hoàng Bách? Nên biết, dược liệu Hoàng Bách trong tủ thuốc Trung y đều là vỏ cây đã được chế biến cẩn thận. Nếu chỉ dựa vào hình dáng vỏ cây để đoán được hình dạng của cây là không thể nào.

Giang Nguyên có chút hồ đồ gãi đầu. Lần đầu có thể được xem là trùng hợp, nhưng đây đã là lần thứ hai. Không thể chỉ căn cứ vào một chút mùi vị trong gió mà có thể phán đoán chuẩn xác dược vật, hơn nữa còn kèm theo vị trí của nó.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Giang Nguyên ngồi xuống bên cạnh cây Hoàng Bách, lẳng lặng nhìn gốc cây.

Đột nhiên hai mắt hắn sáng lên. Đêm qua hắn nằm mộng, toàn bộ giấc mộng đều là hái thuốc. Trong mộng còn có ông cụ mặc đồ cổ trang, không ngừng nhắc đến đây là loại thuốc gì, có tính chất gì, có tác dụng chữa bệnh ra sao.

Mặc dù không nhớ kỹ cho lắm, nhưng vẫn còn có chút ấn tượng. Dường như trong mộng đêm qua cũng có nhắc đến Hoàng Bách.

- Vị hàn, công năng giải nhiệt, chủ trị đau bụng, tiêu chảy, viêm dạ dày, viêm ruột, nhiễm trùng đường tiểu, bệnh đau mắt hột, đổ mồ hôi hột, di tinh....

Trong đầu liên tiếp xuất hiện những tư liệu về Hoàng Bách một lần nữa.

Năm đó, trong một quyển dược thư cổ đúng là có ghi chép về loại thuốc này, nhưng không được tỉ mỉ cho lắm, chỉ khoảng mười hai chữ.

Chẳng lẽ những thứ này đều là học được trong mộng ngày hôm qua?

Nghĩ đến đây, sắc mặt Giang Nguyên hiện lên sự kinh ngạc. Hắn đã từ trong sách xưa biết được Trình Giảo Kim cũng được tiên nhân truyền thụ phủ pháp trong mơ, nhưng không nghĩ đến bản thân hắn cũng gặp chuyện cổ quái như vậy.

Trên đời này có thần tiên thật hay sao? Vậy ông cụ trong mộng tối hôm qua là ai? Cho dù là thần tiên, tại sao ông ấy lại coi trọng hắn? Hơn nữa, nghĩ kỹ lại, quần áo mà ông cụ mặc có chút quen thuộc.

Đầu Giang Nguyên chợt lóe lên một suy nghĩ, nhớ đến hình dạng của tượng thần tổ sư gia vẫn được thờ cúng trong nhà.

- Không phải...không phải chứ...

Giang Nguyên chỉ cảm thấy hai mắt của mình có chút hoa lên. Không phải ngày hôm qua khi dập đầu bái tổ sư gia, hắn đột nhiên cảm thấy choáng váng, giống như có cái gì đó đập vào đầu mình. Chẳng lẽ là...

Giang Nguyên đã triệt để choáng váng rồi, chỉ cảm thấy khái niệm mấy năm qua của mình đã hoàn toàn bị phá vỡ. Đợi lát nữa về nhà, dập đầu trước tổ sư gia thêm vài cái xem sao.

- Mà mấy năm qua, mình dập đầu trước tổ sư gia cũng không phải một hai lần, tại sao lần này tổ sư gia lại coi trọng mình?

Cảm thấy sự việc có chút không rõ, Giang Nguyên gãi đầu, lẩm bẩm:

- Chẳng lẽ ngày hôm qua tổ sư gia ăn con thỏ do mình săn được, cảm thấy mình thật có tiền đồ nên đối xử tốt với mình?

- Mà thôi, không nghĩ chuyện này nữa.

Giang Nguyên quyết định không suy nghĩ nữa. Mặc kệ chuyện này là chuyện gì xảy ra, cúng cho tổ sư gia nhiều thức ăn ngon cũng chẳng phải chuyện xấu. Vì cuối cùng cũng lọt vào bụng hai ông cháu hắn mà thôi.

Chương 09: Thu hoạch

Giang Nguyên cũng không chú ý đến gốc Hoàng Bách trước mắt nữa. Tuy nói Hoàng Bách cũng có chút hiếm thấy trên ngọn núi này, nhưng không phải là dược vật trân quý. Tủ thuốc trong nhà vẫn còn non nửa ngăn, trị giá khoảng mười, mười hai đồng, không đáng để Tiểu Giang y sư đỉnh đỉnh đại danh cả thôn phải lãng phí thời gian.

Giống như đứa bé phát hiện được món đồ chơi mới, đồng chí Tiểu Giang y sư hưng phấn nhún vai, hất cái mũi cao ngất giống như bộ dạng của mấy lão thợ săn đang truy tìm con mồi, muốn dựa vào công năng đặc dị có vẻ cường đại này để tìm kiếm mục tiêu hôm nay.

Nhưng cả quá trình này của hắn, nhờ công năng đặc dị mới “khai quật” được của cái mũi, hắn tìm được hai ba loại thảo dược mới, nhưng không phải là Nhân sâm hay Tam Thất mà hắn muốn.

Giang Nguyên có chút nghi hoặc nhìn đoạn đường mình đi. Hắn đã đi một đoạn đường rất xa, lại vượt qua một ngọn núi, nhưng tại sao xung quanh lại không có Nhân sâm hoặc Tam Thất? Hay là cái mũi của hắn không đánh hơi ra được hai loại này?

Phải biết là, mặc dù Nhân sâm và Tam Thất đều là dùng rễ cây làm thuốc, nhưng Nhân sâm và Tam Thất đều có mùi đặc biệt, không thể nào mũi không đánh hơi được?

Giang Nguyên hoài nghi xoa cằm của mình, cảm thấy hắn hoàn toàn không thể dựa vào thứ đồ chơi này. Ai biết rốt cuộc nó lại không đáng tin cậy như vậy? Dù sao chạy xa như thế cũng chỉ phát hiện được bốn năm loại dược vật, vẫn nên dựa vào bản thân tìm kỹ thì hơn.

Dựa theo kinh nghiệm, cứ mỗi lần đi ngang qua sườn múi râm mát, Giang Nguyên lại cẩn thận tìm kiếm trong bụi cỏ hoặc cổ thụ lùn. Bởi vì những nơi đó đều có Nhân sâm sinh trưởng.

Cứ như vậy mà liên tiếp tìm hai ba chỗ, Giang Nguyên rốt cuộc phát hiện được một gốc Nhân sâm trên một sườn núi. Như hắn sở liệu, khi hắn tìm được gốc Nhân sâm này, mũi của hắn chẳng ngửi được gì cả.

Điều này làm cho Giang Nguyên buồn bã không thôi. Nếu mũi của hắn có thể tìm được một ít loại thảo dược, như vậy công năng đặc hiệu sẽ suy giảm rất nhiều.

Nhưng điều này cũng không làm cho hắn phiền muộn quá lâu, rất nhanh đã nghĩ thông suốt. Dù sao cái mũi đột nhiên có được công năng như vậy, giúp cho hắn tìm được một số thảo dược đã là tốt lắm rồi. Làm người thì không thể tham lam được.

Một biến cố sau đó đã xuất hiện. Khi hắn đang cúi đầu tìm kiếm trong bụi cỏ, liền nhìn thấy một gốc Nhân sâm nữa. Sau khi tiến tới ngửi mùi vị, trong đầu liền xuất hiện một loạt tư liệu.

- Nhân sâm. Vị ngọt, hơi lạnh; Công hiệu: tăng lực, tăng trí nhớ, bảo vệ cơ thể chống stress, bảo vệ và tác động lên hệ miễn dịch giúp chống viêm, bảo vệ tế bào chống lão hóa, tăng sức đề kháng cho cơ thể. Chủ trị: thiếu máu, huyết áp thấp và các bệnh về tim, xơ cứng động mạch, đau dạ dày, ung thư, tiểu đường, khí hư phụ nữ….

Tư liệu cứ như nước thủy triều về Nhân sâm tuôn ra trong đầu Giang Nguyên. Hắn thở ra một hơi. Bây giờ, hắn đã bắt đầu có thói quen xem đầu của mình giống như một trung tâm lưu trữ tư liệu về thuốc, mỗi khi nhìn thấy loại thuốc nào đều nhảy ra tư liệu có liên quan đến loại thuốc đó.

Lần này vận khí xem như không tệ. Gốc Nhân sâm mà hắn tìm được, căn cứ vào hình dáng của nó, khẳng định phải có đến hai mươi năm. Có thể tìm được gốc thảo dược này đã làm không tệ, miễn cưỡng có thể kết hợp dùng với thứ khác. Cho nên, mang theo tâm trạng thỏa mãn, Giang Nguyên cẩn thận lấy thanh trúc từ trong sọt thuốc ra, chuẩn bị đào.

Nhưng khi hai bàn tay của hắn chạm vào rễ Nhân sâm, liền đánh giá một chút. Lúc này dị biến lại xuất hiện. Một loạt tư liệu lại hiện ra trong đầu.

- Phán định, một gốc Nhân sâm hai mươi hai năm. Chủ thể đầy đủ, rễ hơi bị hư hao một chút, thuộc hàng trung thượng phẩm.

Tư liệu xông ra, Giang Nguyên liền mở to mắt nhìn gốc Nhân sâm. Sửng sốt cả nửa ngày, hắn mới vui mừng nói một câu:

- Chuyện này là chuyện gì vậy nhỉ?

Giang Nguyên ngẩn ra, thật sự không hiểu là chuyện gì xảy ra. Nhưng sau một thoáng kinh ngạc, hắn cũng cảm thấy chẳng có gì kỳ quái. Sau khi hắn tự bạo, đột nhiên xuyên qua vạn lý trở về nhà của mình một cách kỳ lạ, dường như trong cơ thể đã phát sinh những câu chuyện lạ, nhưng cũng may đều là chuyện tốt.

Hơn nữa, ngoại trừ làn da từ đen biến thành trắng, các vết sẹo biến mất một cách thần kỳ giống như được làm phẫu thuật thẩm mỹ, còn lại thì cũng chẳng có cái gì khác. Hoạt động thậm chí còn hữu lực hơn so với lúc trước. Cứ mỗi sáng sớm, hiện tượng sinh lý “nhất trụ kình thiên” cũng vẫn tương tự như lúc trước.

Cho nên, Giang Nguyên cũng làm biếng lo lắng. Dù sao, cái mạng này lấy về được là tốt rồi. Mặc dù có chút quái lạ, nhưng vẫn còn nằm trong phạm vi tiếp nhận được.

Suy nghĩ như vậy, tâm trạng của Tiểu Giang y sư cũng trở nên tốt hơn. Hắn dùng lá cây bọc gốc Nhân sâm lại cẩn thận, bỏ vào trong giỏ thuốc, sau đó tiếp tục đi về phía trước, đánh giá mọi thứ hai bên. Nếu có thể tìm được một gốc Nhân sâm hai mươi năm ở đây, nói không chừng xung quanh vẫn còn thì sao.

Còn đang suy nghĩ, mũi của hắn lại ngửi được một mùi cực kỳ thơm, sau đó trong đầu lại xuất hiện những hàng chữ:

- Nhân sâm, cách mười thước theo hướng 3h.

Đọc được hàng chữ, cơ thể Giang Nguyên cứng đờ, không nói một lời. Một lúc sau, hai mắt nóng lên, nói:

- Ừm, không tệ. Xem ra lúc này vẫn có lời. Đợi sau này tìm loại thuốc đặc biệt thử chút.

Lần này Giang Nguyên kiếm lời thật. Mặc dù hắn tìm được một gốc Nhân sâm không đủ năm, nhưng sau khi tìm kỹ dòng suối nhỏ, hắn rốt cuộc tìm được hai gốc Tam Thất.

Trong lúc đang quan sát hình dạng gốc Tam Thất, trong đầu lại xuất hiện tư liệu. Hắn từ dòng suối nhỏ này đi thêm trăm thước, rốt cuộc ngửi được mùi Tam Thất gay mũi, sau đó nhận được vài lời nhắc nhở.

Tìm kiếm theo hướng trong lời nhắc nhở, Giang Nguyên cuối cùng đã thuận lợi tìm được mấy gốc Tam Thất. Cộng thêm hai gốc tìm được ban đầu, tổng cộng đã có đủ mười gốc Tam Thất, có thể đưa cho Lý thúc phối hợp thang thuốc.

Có mười gốc Tam Thất cộng một gốc Nhân sâm hai mươi năm, mục tiêu hôm nay xem như hoàn thành hơn phân nữa. Bụng Giang Nguyên bắt đầu có chút rột rột. Ngẩng đầu nhìn trời, ánh mặt trời đã từ đỉnh ngọn cây chiếu xuống, xem ra đã là giữa trưa. Hắn còn một buổi chiều nữa để tìm đầy đủ dược liệu.

Thuận tay bỏ vài miệng mấy quả trứng mà Giang lão gia tử đã chuẩn bị sẵn, uống thêm hai vốc nước bên khe suối, Giang Nguyên hài lòng vỗ vỗ bụng rồi tiếp tục đi tìm thảo dược. Từ tình huống hôm nay mà xem, dược liệu mà Lý thúc cần hẳn không thành vấn đề.

Có cái mũi thần kỳ, có thể xác định được phạm vi thảo dược, muốn tìm cũng đơn giản hơn nhiều, cũng không cần dựa vào vận khí và kinh nghiệm.

Khi mặt trời chiều ngả về Tây, nhờ công năng cái mũi, Giang Nguyên đã thu hoạch được một gốc Nhân sâm hai mươi năm cộng thêm mười lăm mười sáu gốc Tam Thất.

Trên đường đi, hắn còn gặp phải mấy con thỏ rừng, gà rừng. Đối với loại “thức ăn” này, Giang Nguyên thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, toàn bộ đâm cho một cây.

Khi hắn xuống núi, trên lưng mang theo một giỏ thuốc, cộng thêm trên vai vác theo thỏ hoang, gà rừng có đến ba mươi cân.

Chỉ trong một ngày có thể tìm được ba gốc Nhân sâm cộng với rất nhiều gốc Tam Thất cùng mấy con vật hoang dã, tâm trạng Giang Nguyên cực kỳ vui sướng. Ít nhất dựa theo tình huống này, nhà của hắn cũng đỡ cực hơn mà còn có thuốc đưa cho Lý thúc.

Giang Nguyên hát một tiểu khúc, lưng đeo giỏ thuốc, bước nhanh xuống núi. Nhớ đến bữa trưa ăn có mấy quả trứng, quả thật có chút đói. Hắn phải sớm xuống núi, làm thịt mấy con vật một phen. Bữa cơm chiều sẽ có thêm bát thịt.

Trong lúc Giang Nguyên đang đi, một luồng gió đập vào mặt, bước chân đột nhiên dừng lại.

Bởi vì hắn ngửi được một mùi thơm mát, trong đầu liền xuất hiện dòng chữ “Nhân sâm, phạm vi hai mươi thước theo hướng 11h”.

- Sao?

Giang Nguyên cau mày, không nghĩ đến khi xuống núi rồi mà còn gặp được Nhân sâm.

Giang Nguyên do dự một chút nhưng vẫn buông đám thú trên vai xuống, bắt đầu bước theo hướng 11h. Tuy hôm nay thu hoạch đã ngoài ý muốn, nhưng cũng còn chưa đủ năm. Giang Nguyên nhịn không được muốn thử thời vận một chút.

Theo hướng 11h, cự ly hai mươi thước, hẳn không phí quá nhiều thời gian. Cho nên Giang Nguyên nhận biết phương hướng xong liền cẩn thận bước qua đó.

Tuy nhiên, hắn tìm thế nào cũng không tìm được gốc Nhân sâm, trong lòng không khỏi có chút nghi hoặc.

Chỉ là Giang Nguyên cực kỳ tín nhiệm lời chỉ dẫn trong đầu mình. Nếu đã nói trong vòng hai mươi thước, nhất định sẽ phải có. Cho nên, điều này càng kích thích sự hiếu kỳ của hắn, không biết gốc Nhân sâm này rốt cuộc ở chỗ nào?

Giang Nguyên tìm kiếm cẩn thận một phen, hơn nữa cái mũi không ngừng hít hít. Rốt cuộc hắn đã ngửi được mùi thơm phát ra đằng sau một tảng đá bên cạnh bờ sông.

Sau khi hắn di chuyển đến tảng đá, cẩn thận tìm kiếm, cuối cùng cũng từ trong khe hở của tảng đá nhìn thấy một chiếc lá.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!