Trong ánh mắt phức tạp của các bạn nam sinh, Giang Nguyên trả lời mấy câu hỏi của những bạn nữ sinh, cuối cùng bất đắc dĩ cười hỏi:
- Sao toàn là các bạn nữ vậy, lần này có bạn nam nào không? Chẳng lẽ các bạn nam không có vấn đề gì cả sao?
Giờ thì các học sinh đều đã hiểu rất rõ, hình như giáo sư Hồ rất yên tâm về thầy Giang này, sau này e là hầu hết đều do thầy Giang này đến giảng bài, và sau này chấm điểm gì đó, rất có khả năng là ý kiến của thầy Giang này tương đối quan trọng, cho nên không ai muốn để lại ấn tượng xấu với thầy Giang này. Giờ nhìn thấy bộ dạng chẳng có gì lo lắng này của thầy Giang, lập tức có hai ba nam sinh giơ tay lên.
Thấy cuối cùng cũng có nam sinh giơ tay lên, lúc này Giang Nguyên mới thỏa mãn gật đầu. Hắn không muốn tiết học của mình trở thành mặt trận riêng của nữ sinh. Như vậy không những ảnh hưởng đến không khí của lớp học, mà e là còn khiến các sinh viên khác cho rằng nhân phẩm của mình có vấn đề, chỉ quan tâm đến nữ sinh, như vậy cũng chẳng có gì tốt.
Cho nên, hắn phải xoay chuyển không khí này, tránh đem đến phiền phức cho việc dạy học sau này.
Sau khi giải đáp cẩn thận câu hỏi của những nam sinh thì tiếng chuông hết giờ cũng vang lên. Giang Nguyên gật đầu, nói:
- Được rồi, hôm nay đến đây thôi, tan học...
Có điều Giang Nguyên đã xuống lớp, nhưng vẫn có hai nữ sinh vây lại, lôi kéo Giang Nguyên, nói vẫn còn hai câu muốn hỏi.
Giang Nguyên bất đắc dĩ, đành phải kiên nhẫn đứng lại, trả lời câu hỏi của hai người.
- Cách trở lên là thượng tiêu, hoành cách trở xuống cho tới mô là trung tiêu, tề trở xuống đến nhị âm là hạ tiêu... Còn chuyện bao gồm tạng phủ nào, các bạn đã từng học trong giải phẫu học rồi. Tôi sẽ không nhắc lại nữa!
Giang Nguyên kiên nhẫn giải thích xong, sau đó cười nói:
- Còn có chuyện gì không?
Hai nữ sinh này nhìn nhau, sau đó một trong hai nữ sinh cuối cùng mới ngượng ngùng nhìn Giang Nguyên cười cười, nói:
- Thầy Giang... chúng em vẫn còn một câu muốn... muốn thỉnh giáo ạ!
Thấy vẻ mặt hai nữ sinh hơi lạ, Giang Nguyên đột nhiên cảm thấy e là đây chẳng phải vấn đề gì hay ho, lập tức bất đắc dĩ nói:
- Còn có vấn đề gì không?
- Thầy Giang... sao da của thầy đẹp vậy, bọn em muốn hỏi bình thường thầy dùng sản phẩm dưỡng da gì, có bí quyết gì không ạ?
Vẻ mặt của hai nữ sinh tràn đầy mong chờ nhìn Giang Nguyên, tò mò thỉnh giáo.
- À...
Trán Giang Nguyên đầy vạch đen, da hắn đẹp, hắn cũng muốn biết vì sao, lúc đầu người ta cũng có màu da màu đồng, lúa mạch đấy...
- Cái đó... da ấy à... khụ... cái này là trời sinh...
Đối diện với ánh mắt mong chờ của hai nữ sinh kia, Giang Nguyên ho khan nói rồi bỏ đi như trốn.
Vất vả lắm mới chạy về đến phòng khám, Giang Nguyên đau đầu xoa trán mình, màu da này rốt cuộc đến khi nào mới khôi phục lại, chẳng lẽ thật sự phải ngày ngày chạy dưới mặt trời để phơi nắng sao? Nhưng làm gì có thời gian chứ...
Ngày hôm sau, lại là tiết Trung y chuyên sâu năm tư...
Giang Nguyên tương đối kháng cự chuyện lên lớp cho năm tư, nhưng đối mặt với vẻ thổi râu trừng mép của Hồ lão y sư, Giang Nguyên đành phải nhượng bộ.
- Dạy thì dạy... ai sợ ai...
Giang Nguyên tự cổ vũ bản thân, đời này có gái nào mà chưa từng gặp? Hai năm nay còn ít cô gái tiếp cận hắn sao? Eo nhỏ, chân dài, ngực bự... ta đã từng sợ ai. Lẽ nào lại phải sợ gặp nhóc con cô?
Giang Nguyên ngẩng đầu ưỡn ngực theo sát sau lưng Hồ lão uy, vô cùng khí thế...
- Con làm cái gì đấy? Có phải bắt con ra chiến trường đâu...
Nghe thấy tiếng bước chân bên cạnh mình quá nặng nề, cuối cùng Hồ lão y sư không nhịn được nữa, quay đầu lại, mặt mũi cổ quái nhìn Giang Nguyên. Thằng đệ tử này của mình trước nay Thái Sơn có sập ngay trước mắt mặt cũng không biến sắc, sao lần này lại kỳ lạ thế?
Mặt Giang Nguyên đỏ bừng, vội cười khan nói:
- Không có gì... không có gì... trưa nay ăn hơn nhiều, hơi tức bụng... hì hì... hơi tức bụng ạ...
Đi sau Hồ lão y sư, Giang Nguyên nhẹ nhàng thở hắt ra, trái tim đang căng cứng cuối cùng cũng dần dần bình tĩnh lại. Nói thật thì hắn cũng thấy hơi khó hiểu, không biết tại sao.. cũng đã hơn ba năm rồi. Năm đó vốn cũng không có gì, giờ càng không có gì nữa rồi, sao mình phải căng thẳng chứ?
Giang Nguyên âm thầm cười khổ lấy lại bình tĩnh, sau đó theo Hồ lão y sư đi vào phòng học.
Lần này không ít người chú ý đến hắn, dù sao thì thầy Giang trẻ tuổi này vẫn hấp dẫn nhiều người hơn lão đồng chí đi trước hắn.
Sau khi bước vào phòng học, Giang Nguyên không nhìn lung tung, chỉ tự ngồi vào góc kia, thấy vậy vẻ mặt Hồ lão y sư rất bất đắc dĩ, thằng nhóc này...
- Các bạn sinh viên... hôm nay chúng ta tiếp tục học về... nước bọt, khí huyết, căn bản trong Trung y...
Từ Thanh Linh vẫn ngồi ở vị trí cũ, rất chăm chú nghe giảng, đầu thỉnh thoảng cúi xuống ghi chép, chỉ trong phút ngẫu nhiên lơ đãng, tầm mắt cô mới không kìm được liếc một cái, nhìn bóng dáng ở trong góc kia.
Có câu tò mò chính là tội lớn nhất của con người...
Cũng có câu, sự tò mò hại chết con mèo...
Sự tò mò của phụ nữ càng như vậy... Đặc biệt là đối với đàn ông, sự tò mò của phụ nữ càng lớn.
Vốn giống như Giang Nguyên nghĩ, chẳng có gì cả... Có gì chứ... bạn học cũ gặp mặt, tuy rằng thế... nhưng thế thì sao? Chẳng có chút gì cả...
Từ Thanh Linh này cũng nghĩ vậy, nhưng sao ba năm mà Giang Nguyên thay đổi lớn đến vậy, năm đó ở Nepal, rốt cuộc là hắn đã đi đâu? Sao lại có thay đổi lớn đến vậy? sao trong ba năm ngắn ngủi, lại khiến một nam sinh gầy yếu năm đó, biến thành như bây giờ... bây giờ hình như... hình như thành thục... thậm chí là có mị lực khác thường...
Lòng hiếu kỳ nguồn gốc của tội lỗi này thỉnh thoảng lại quấy nhiễu trái tim cô...
Lúc này đã Giang Nguyên rất bình tĩnh, cảm xúc đã ổn định lại, ngồi xuống bên này, ngồi thẳng tắp, như đang rất chăm chú lắng nghe Hồ lão y sư giảng bài, nhưng Hồ lão y sư đứng trên bục giảng ở đối diện thì nhìn rất rõ... thằng nhãi này lại ngủ thiếp đi rồi...
Cánh tay vô thức đưa ra sờ một viên phấn, định ném đi, nhưng đột nhiên nhớ ra, thằng nhóc này đâu phải sinh viên, là mình kéo nó đến để giảng bài, hơn nữa chút nữa còn muốn kéo hắn lên bục giảng giảng bài nữa kìa.
Lúc này ông mới bực bội vứt viên phấn xuống, tiếp tục nói:
- Khí được chia làm nguyên khí, tông khí, doanh khí, vệ khí...
Sau khi giảng xong tiết này, Hồ lão y sư nhìn đồng hồ. Ông cảm thấy giảng bài cho sinh viên năm tư đúng là một sự khiêu chiến đối với ông. Vốn theo kế hoạch thì một tiếng đồng hồ này phải giảng xong ba tiết về nước bọt và khí huyết, nhưng vừa giảng vừa nhìn đồng hồ mới phát hiện chỉ giảng về khí mà mình đã tiêu tốn cả một giờ đồng hồ.
Mỗi lần ông giảng này giảng kia, giảng quá sướng miệng thì sẽ tiếp tục đi sâu vào mớ lý luận này, giảng trôi chảy lưu loát, nhưng luôn quên mất, vì liên quan đến thời lượng tiết học, những thứ này cần phải giảng sơ đi một chút...
Hồ lão y sư thật sự rối rắm, đành phải nói:
- Được rồi, các em nghỉ ngơi một chút đi...
Xuống bục giảng, Hồ lão y sư đưa tay lay tỉnh Giang Nguyên, vẻ mặt thất bại nói:
- Dậy đi... lát nữa con giảng tiếp máu và nước bọt đi...
Giang Nguyên mơ mơ màng màng nhìn lại giờ, đột nhiên bừng tỉnh lại, ngạc nhiên nhìn Hồ lão y sư một đổi, vẻ mặt đau khổ nói:
- Không phải chứ... thầy... một tiếng đồng hồ người mới giảng có tiết đầu à?
Nghe Giang Nguyên nói vậy, Hồ lão y sư mặt đỏ lên, nổi giận nói:
- Sao? Không hài lòng à... Sau này, tất cả các tiết con giảng hết đi...
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 52: Tiếu đường
Mặt mày Giang Nguyên mếu máo, thở dài, sau đó chậm rãi đi lên bục giảng.
Nhìn thấy Giang Nguyên bước lên bục giảng, các sinh viên đang ngồi đây đều không thấy bất ngờ. Lần trước Giang Nguyên đã giảng nửa giờ học, cho nên hôm nay Giang Nguyên lên bục giảng bài là chuyện rất bình thường. Thậm chí trong lòng vài sinh viên còn thấy vui mừng, ít nhất thầy Giang này vẫn khiến người ta thích hơn giáo sư Hồ nghiêm túc kia.
Từ Thanh Linh nhìn bóng dáng cao ngất đang chậm rãi bước lên bục giảng kia, đôi mắt trong suốt hơi sáng lên, nếu như giọng nói của người trước mặt này không có gì thay đổi lắm, nếu không phải cặp lông mày tuấn tú kia, còn cả đôi mắt quen thuộc kia, Từ Thanh Linh thật sự không dám chắc mình có thể nhận ra hắn không.
Thật sự là thay đổi quá lớn. Hắn năm đó hơi gầy yếu, vậy mà trong ba năm ngắn ngủi, đã cao thêm nửa cái đầu, hơn nữa khí chất cũng hoàn toàn thay đổi.
- Giáo sư Hồ muốn bồi dưỡng học sinh, cũng không thể như thế này chứ... Ông ấy giảng một nửa, học sinh giảng một nửa...
Trương Du Chính thấp giọng nói:
- Thầy Giang này giảng bài nhanh quá, rất nhiều nội dung đều lướt qua, so với giáo sư Hồ kém xa quá, đúng là...
Từ Thanh Linh trừng mắt, chậm rãi nói:
- Cậu thấy có bao nhiêu giáo sư chịu đến dạy sinh viên chúng ta? Giáo sư Hồ bằng lòng đến giảng đã hiếm thấy rồi, để học sinh của ông ấy giảng bài cũng là chuyện rất bình thường... Hơn nữa đây chỉ là những bài lặp lại của năm hai, không thể nào giảng quá chi tiết, nếu không chúng ta đã không chỉ có ba mươi tiết như vậy... Với tốc độ của giáo sư Hồ, sợ là đợi hết tiết học rồi, chúng ta mới chỉ học lại được căn bản của Trung y...
Trương Du Chính trầm mặc một lúc, sau đó gật đầu.
Ánh mắt Giang Nguyên nhẹ nhàng lướt qua, sau đó mỉm cười nói:
- Được rồi, các bạn, xin yên lặng... giờ chúng ta chuẩn bị vào tiết học...
Giọng Giang Nguyên vang lên, lớp học cũng dần yên tĩnh lại.
- Vừa rồi giáo sư Hồ đã giảng xong tiết đầu tiên, khí... Giờ chúng ta sẽ học lại hai bài máu và nước bọt...
Giang Nguyên nhẹ nhàng đưa tay đẩy mắt kính, nhìn các sinh viên ngồi đầy giảng đường, luôn cảm thấy chính giữa đó có đôi mắt rất sáng.
Sau khi nhẹ nhàng thở hắt ra, hắn mỉm cười, lãnh đạm nói:
- Máu là chất lỏng màu đỏ có chứ nhiều dinh dưỡng vận hành trong mạch quản, là một trong những vật chất cơ bản cấu thành cơ thể người và duy trì sự sống của con người... có hai cách để sản sinh ra nó...
Giang Nguyên ở trên chậm rãi nói, sau khi Hồ lão y sư ngồi một lát thì đứng dậy rời đi.
Giang Nguyên liếc mắt nhìn sư phụ vô lương tâm lại bỏ của chạy lấy người, khóe miệng hơi nhếch lên...
Có điều hắn vừa lơ đãng làm động tác này liền nghe thấy một tiếng cười “khì khì” vang lên giữa chỗ ngồi yên lặng kia.
Tiếng cười phát ra đột ngột này cực kỳ hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Tất cả mọi người đều tò mò nhìn về phía phát ra tiếng cười, đều rất hiếu kỳ, ai dám làm càn trong giờ học như vậy.
Giang Nguyên đang đứng đối diện là phản ứng nhanh nhất, với cảm giác của hắn, hắn lập tức khóa chặt người đối diện, nhìn người nào đó đang khẽ che miệng, khuôn mặt xinh xắn ửng hồng. Giang Nguyên bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, biết động tác nhỏ ban nãy của mình đã bị cô nàng nhìn thấy rồi.
Người khác không biết động tác này của Giang Nguyên có hàm ý gì, nhưng Từ Thanh Linh thì rất rõ. Khi thằng nhãi này bày tỏ sự bất mãn hoặc khinh bỉ thường sẽ có động tác này. Nhìn thấy hắn có động tác này với giáo sư Hồ, Từ Thanh Linh nhất thời không không nhịn được...
Thấy người đối diện đang nhìn mình, trên khuôn mặt tuấn tú kia dường như rất bực bội lộ ra nụ cười như có như không, mặt Từ Thanh Linh càng đỏ hơn. Nhưng cô lại không chú ý thấy xung quanh có ít nhất mười cặp mắt cũng đang nhìn cô...
Trương Du Chính khó hiểu nhìn Từ Thanh Linh bên cạnh, không hiểu rốt cuộc cô ấy nghĩ đến chuyện gì buồn cười mà lại bật cười trong giờ học như vậy.
Nhìn thấy hai má ửng hồng của Từ Thanh Linh, Giang Nguyên ho khan một tiếng, hấp dẫn ánh mắt của các sinh viên về phía mình, sau đó hơi mỉm cười nói tiếp:
- Nước bọt có bốn tác dụng... thứ nhất là tác dụng tưới nhuần và thấm ướt...
Tiếng chuông hết giờ nhanh chóng vang lên, Giang Nguyên bưng ly trà chậm rãi đi xuống bục giảng, sau đó bước ra khỏi phòng học.
Nhưng, vẫn có một sinh viên nhanh chóng theo sau, dịu dàng nói:
- Thầy Giang.
Nghe thấy tiếng “thầy Giang” này, trong lòng Giang Nguyên giật mình, giờ hắn sợ nhất là sau khi hết giờ các nữ sinh còn gọi thầy Giang. Câu hỏi của hai nữ sinh năm hai hôm qua đã khiến hắn bực bội nửa ngày rồi.
Nhưng hắn vẫn mỉm cười dừng chân.
- Thầy Giang... em muốn thỉnh giáo thầy một vấn đề...
Nữ sinh này hơi thấp bé, nhưng khuôn mặt vẫn có thể coi là xinh xắn, khuôn mặt tươi cười.
- Ờ... vấn đề gì?
Tim Giang Nguyên treo lơ lửng, thầm nghĩ: “Cô bé này trông xương cốt mảnh mai... ờ... không đúng, da trắng như tuyết, hai má hồng hào, theo lý sẽ không hỏi những vấn đề lung tung mới đúng.”
- Thầy Giang... theo mối quan hệ giữa máu và nước bọt mà em biết, có... đoạt huyết giả vô hãn... em muốn hỏi nghĩa là gì ạ?
Nữ sinh khuôn mặt đầy ngưỡng mộ hỏi.
- Đoạt huyết giả vô hãn?
Giang Nguyên khẽ thở phào nhẹ nhỏm, nhưng rồi lại hơi nhíu mày. Hắn không ngờ nữ sinh này lại hỏi hắn vấn đề này, vấn đề này chẳng phải là vấn đề y học lâm sàng mà họ buộc phải nắm chắc rồi sao, nhưng hắn vẫn cười đáp:
- Câu này xuất phát từ “Linh Xu• Doanh vệ sinh hội.
- Nghĩa là đoạt, là bị mất. Máu và mồ hôi có cùng một nguồn, cùng thuộc âm tân, nếu máu âm đã bị tổn hao, không thể để ra mồ hôi; đã ra mồ hôi, thì không thể để mất máu. Vừa toát mồ hôi lại mất máu, mất máu lại toát mồ hôi, máu và mồ hôi đều tổn thương, âm tân suy kiệt, bệnh sẽ càng thêm trầm trọng. Đây chính là phương pháp điều trị sai lầm, là đại kỵ trong trị liệu...
Nói tới đây, Giang Nguyên mỉm cười nói:
- Thế nào, hiểu chưa?
- Cảm ơn thầy Giang... em hiểu rồi ạ...
Mặt nữ sinh ửng đỏ, nụ cười trên mặt dường như càng thêm ngọt ngào, nói:
- Thầy Giang... em rất có hứng thú với Trung y, nhưng có nhiều chỗ không tự hiểu được, không biết thầy có thể cho em xin cách liên lạc với thầy không?
- Hả...
Giang Nguyên sửng sốt, thật sự không ngờ gan của nữ sinh bây giờ lớn vậy, trực tiếp hỏi số điện thoại của thầy, lập tức cười khổ lắc đầu nói:
- Bạn học à, ngại quá, tôi không có di động...
- Không có di động?
Nữ sinh biến sắc, nhìn bộ dạng hơi bất lực của Giang Nguyên, hai mắt lập tức lưng tròng.
Nhìn đôi mắt lưng tròng này, Giang Nguyên lập tức nhận ra ý tứ trong mắt cô... Anh không muốn cho số cũng đừng dùng cái cớ đả kích người khác như vậy chứ...
Giang Nguyên cười khổ, xòe hai tay, nói:
- Em xem... túi nào của tôi để di động không? Tôi không có thật mà...
Nữ sinh này ngạc nhiên nhìn từ trên xuống dưới, sau đó đành thất vọng...
Toàn thân thầy giáo này chỉ có một chiếc áo sơ mi và một quần jean, đúng là chẳng thấy chỗ túi nào trông có vẻ như đang cất di động.
- Thầy Giang? Anh còn là thầy giáo...
Đúng lúc nữ sinh này đang trợn to đôi mắt lưng tròng nước, vẻ mặt kinh ngạc lẫn thất vọng, một giọng nói như hoàng oanh truyền đến.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 53: Bác sĩ khó làm
Nghe thấy giọng nói này, Giang Nguyên quay lại liền nhìn thấy một nữ sinh xinh đẹp mặc quần dài màu trắng, trên khuôn mặt mang ý cười nhàn nhạt tò mò nhìn mình.
Nhìn thấy người này Giang Nguyên sửng sốt, sau đó cười, nói:
- Tuyên Tử Nguyệt, chào cô!
Lúc này nữ sinh kia cũng quay đầu lại nhìn, nhìn thấy Tuyên Tử Nguyệt cũng sửng sốt, sau đó hơi hoảng sợ gật đầu hỏi thăm:
- Hội phó Tuyên, chào chị!
- Chào cô...
Tuyên Tử Nguyệt lãnh đạm cười với nữ sinh kia, nữ sinh kia lại cười cười, vội vàng xoay người rời đi.
- Hội phó Tuyên? Cô là Hội phó à?
Giang Nguyên nhìn Tuyên Tử Nguyệt, mỉm cười nói.
- Khì khì...
Cuối cùng Tuyên Tử Nguyệt không kìm được nữa, khuôn mặt mang chút lạnh lùng ban đầu lập tức tan thành mây khói.
Nhìn Tuyên Tử Nguyệt cười, Giang Nguyên cũng cười, hắn cảm thấy tuy Tuyên Tử Nguyệt trước mặt có lúc rất khách khí, nhưng vẫn mơ hồ lộ ra chút lạnh nhạt không dễ tiếp cận. Giờ cô mỉm cười, mới khiến người ta cảm thấy thoải mái.
- Tôi cứ nghĩ anh chỉ là bác sĩ, không ngờ anh còn là thầy giáo...
Tuyên Tử Nguyệt nhìn Giang Nguyên, cười nói:
- Sao tôi không biết trong trường còn có thầy giáo như anh?
- Chuyện này có gì kỳ lạ đâu...
Giang Nguyên mỉm cười nói:
- Tôi theo giáo sư Hồ đến...
Nghe thấy câu này của Giang Nguyên, trên mặt Tuyên Tử Nguyệt lộ ra vẻ đã hiểu, sau đó nở nụ cười:
- Chả trách... lâu lắm rồi không thấy giáo sư Hồ lên lớp, nhờ anh giúp tôi hỏi thăm giáo sư Hồ!
- Được...
Lúc này Từ Thanh Linh và Trương Du Chính đi ra từ cửa sau, dường như lơ đãng nhìn về phía cửa trước, cô đã nhìn thấy cô nàng Vương Ngọc Linh trong khoa đuổi theo tên nhãi kia ra ngoài, không biết tên nhãi kia có bị tiểu hồ ly tinh quyến rũ không?
- Oa... là Tuyên Tử Nguyệt...
Nghe thấy tiếng cười dễ nghe truyền đến, Trương Du Chính hiếu kỳ nhìn sang, trên mặt lộ tia kinh ngạc, vị chủ tịch Tuyên này rất ít khi có biểu cảm gì với người khác, sao lại có thể cười vui vẻ như vậy.
- Tuyên Tử Nguyệt?
Từ Thanh Linh yên lặng nhìn bóng dáng cao gầy xinh đẹp đang nhiệt tình nói chuyện với ai kia, hơi nhíu mày nói.
- Đúng... Thanh Linh, cậu từng gặp rồi, Hội phó Hội sinh viên...
Đôi mắt Trương Du Chính lóe lên tia nóng bỏng, vị Hội phó Tuyên ít khi lộ mặt này cũng chính là hoa khôi của khoa sân khấu điện ảnh, truyền hình... Trương Du Chính và vị Hội phó Tuyên này cũng có nói chuyện vài câu, ấn tượng tương đối sâu sắc.
Vị Hội phó Tuyên này ngoại trừ người quen và lãnh đạo, luôn lạnh như băng với người ngoài, sao... lại có vẻ thân thiết với thầy Giang này.
- Ờ... chính là cái người trước giờ chẳng bao giờ tham gia các hoạt động nhưng vẫn được treo cái chức Hội phó ấy...
Từ Thanh Linh hơi sửng sốt, nhìn vẻ mặt mỉm cười của Giang Nguyên, hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, tên này rốt cuộc đã đến trường này mới được bao lâu chứ? Sao mà quen thuộc đến thế? Ngay cả Tuyên Tử Nguyệt cũng quen luôn!
- Đúng... chúng ta có cần đến chào hỏi một tiếng không?
Trương Du Chính hơi hưng phấn nói. Tuy cậu ta là Hội trưởng Hội sinh viên khoa y học lâm sàng kiêm Hội phó hội sinh viên Học viện y, nhưng tính ra thì vẫn kém Hội phó Hội học sinh trường hai cấp, hơn nữa vị Hội phó này còn là một người đẹp vô cùng xuất chúng.
Đôi mắt Từ Thanh Linh lóe lên, sau đó lắc đầu, nói:
- Thôi đi... Họ còn đợi chúng ta đến tập, hay là cậu qua đó đi!
- Ờ... vậy thì thôi...
Trên mặt Trương Du Chính lóe lên tia thất vọng. Sau đó, cậu ta nhìn Từ Thanh Linh, cười nói:
- Đi thôi, đừng để bọn họ đợi lâu!
Tuyên Tử Nguyệt nhìn Giang Nguyên, lãnh đạm cười nói:
- Lần trước anh nói không có di động, tôi còn tưởng anh nói dối...
Giang Nguyên cười cười, nhún vai nói:
- Không còn cách nào khác... Tôi vừa từ Vân Giang tới, lần trước cô cũng thấy đấy. Hơn nữa, ở bên chỗ giáo sư Hồ cũng chỉ coi là vừa học vừa làm, cho nên trong tay chẳng có tiền, không mua nổi di động...
Nhìn Giang Nguyên mỉm cười nói mình không có tiền mua điện thoại di động, trong mắt chứa đầy vẻ tự nhiên, cuối cùng Tuyên Tử Nguyệt đã hơi động lòng. Lần đầu tiên cô thấy có một người đàn ông đứng trước mặt cô nói không có tiền mà lại tự nhiên đến như vậy.
Những người đàn ông khác đứng trước mặt cô không khoa trương rằng mình có rất nhiều tiền thì cũng kín đáo thể hiện sự giàu có. Trước nay chưa từng có ai chủ động nói mình không có tiền.
Bác sĩ Giang trước mặt này thật sự hơi đặc biệt...
- Bây giờ di động cũng đâu có mắc... lẽ nào anh không cảm thấy không có di động rất bất tiện à?
Nhìn đôi mắt thuần khiết của Giang Nguyên, Tuyên Tử Nguyệt mỉm cười hỏi.
Giang Nguyên lãnh đạm cười, sau đó gật đầu nói:
- Đương nhiên... Cho nên tôi định tháng này chờ phát lương, việc đầu tiên là mua di động... haha...
Dứt lời, Giang Nguyên nhìn trời, sau đó nhìn Tuyên Tử Nguyệt cười nói:
- Được rồi... Tôi phải trở về phòng khám rồi, có thời gian lại nói chuyện tiếp nhé!
- Được... Tạm biệt...
Tuyên Tử Nguyệt cũng cười gật đầu, cảm thấy hơi bất ngờ. Trước nay toàn mình nói tạm biệt với người khác trước, không ngờ giờ Giang Nguyên lại là người nói trước.
Giang Nguyên gật đầu, sau đó liền xoay người rời đi, có điều vừa đi được hai bước, hắn quay đầu lại, cười nói:
- Đúng rồi, váy của cô đẹp lắm. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy con gái mặc kiểu váy này đẹp đến thế... Thật sự rất đẹp!
Nghe Giang Nguyên nói vậy, Tuyên Tử Nguyệt cười thản nhiên, gật đầu nói:
- Cám ơn!
Giang Nguyên chậm rãi quay về phòng khám. Có điều, hắn vừa đến cửa phòng khám đã nhìn thấy trong phòng khám vây đầy người, vô cùng ồn ào.
Nhìn thấy cảnh này, trong lòng Giang Nguyên căng thẳng. Chẳng lẽ phòng khám xảy ra chuyện rồi sao? Hắn lập tức bước nhanh vào trong phòng khám.
- Chuyện gì vậy? Phòng khám này của các người... Hôm qua ba tôi còn đang yên đang lành, vừa mới châm cứu một hôm ở chỗ các người, hôm nay miệng đã méo xệch, nói chuyện cũng thều thào... Nói cho các người biết, nếu ba tôi mà bị trúng gió, tôi sẽ không để yên cho các người đâu!
Giang Nguyên vừa vào phòng khám đã nghe thấy âm thanh thô bạo đang tức giận hỏi này.
Sau đó là giọng nói an ùi của Hồ lão y sư:
- Đồng chí này... đừng nóng đừng nóng... Anh cứ ngồi xuống, uống miếng nước cái đã. Để tôi kiểm tra cho ông cụ một chút, xem thử vì nguyên nhân gì...
- Hừ... còn kiểm tra cái gì, các người chữa cho người ta thành thế này, chắc chắn là đã dùng sai thuốc. Ban nãy tôi đã đưa ba tôi đến bệnh viện kiểm tra, nói là phải nằm viện quan sát. Chúng tôi đã phải nộp trước hai vạn tệ tiền viện phí rồi. đợi ba tôi ở viện quan sát xem tình hình như thế nào, tôi lại tính sổ với các người!
Lúc này người nọ rõ ràng là không nhịn được nữa, tức giận mắng:
- Mọi người thử nói xem, hôm qua ba tôi còn ở đây châm cứu ở đây yên lành, hôm nay đã thành ra thế này. Miệng của ông ấy cũng méo xệch, họ còn trốn tránh trách nhiệm, đúng là một lũ lang băm!
- Haizz, haizz... Miệng lão Trương sao lại lệch thật rồi, hôm qua vẫn còn bình thường mà...
Lúc này bên cạnh có người ngạc nhiên nói.
Giang Nguyên nhíu mày, vội vàng đi vào trong phòng khám. Sau đó, hắn lại nghe thấy Hồ lão y sư nhẫn nại giải thích:
- Đồng chí này, chuyện này vẫn chưa rõ ràng, cậu sao có thể nói là do chúng tôi dùng sai thuốc được... Chuyện này chúng ta phải làm rõ trước rồi mới... a...
Hồ lão y sư còn chưa nói hết câu đã hét lên một tiếng kinh hãi. Sau đó Giang Nguyên mơ hồ nghe thấy những tiếng kêu hoảng sợ bên trong. Còn có cả giọng nói sợ hãi của Trương Nhạc:
- Ối... anh... sao anh lại đánh người!
- Cái lão già này... xảy ra chuyện rồi, các ông còn thoái thác trách nhiệm, tôi không đánh ông mới lạ...
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 54: Vô lại
Giang Nguyên xông nhanh vào phòng khám. Hắn thấy Hồ lão y sư một tay che mặt, tay kia chỉ vào người đối diện, tức giận đến mức run rẩy.
Giang Nguyên nhìn giữa những kẻ tay của sư phụ, thấy trên mặt ông có lờ mờ vết dấu tay. Hai mắt Giang Nguyên đỏ lên.
- Lão già kia... nếu hôm nay ông không có một câu trả lời... ông đây chắc chắn sẽ gọi...
Người nọ vẫn chưa chịu dừng lại, đưa tay tức giận chỉ vào Hồ lão y sư, mặt mũi hung năng, nước bọt phun vèo vèo, đe dọa.
Có điều gã còn chưa nói hết câu đã cảm thấy trước mắt hoa lên.
- Bốp!
Một tiếng giòn giã vang lên, người này đã bị Giang Nguyên hung hăng tát cho một bạt tay, khiến khuôn mặt lệch sang một bên.
Người này vừa hoàn hồn lại, mơ hồ nhìn Giang Nguyên đang đứng trước mặt. Hai mắt gã mở to, đang định mắng lớn, không hề phòng bị trước ngực, lại một tiếng “bộp” vang lên, lại một cước hung hăng đá ra, sau đó gã liền ngã lăn xuống đất với tư thế chó gặm bùn.
- Ai yo... ai yo... bác sĩ Giang... bác sĩ Giang, đừng động thủ, đừng động thủ... coi chừng đánh ra chuyện bây giờ...
Lúc này có vài bệnh nhân đứng bên đã phản ứng lại, nhìn thấy con trai lão Trương bị đánh như thế, vội vàng quỳ xuống đỡ đầu gã lên. Họ thấy mặt mũi gã chảy đầy máu, vội vàng chạy lên ngăn cản.
Người nói, người ôm thắt lưng, người kéo tay, sợ bác sĩ Giang nhất thời nóng nảy, đánh chết con trai lão Trương.
Hồ lão y sư đứng sau thấy không ổn, cũng vội vàng kéo tay Giang Nguyên từ phía sau, không để hắn tiến lên trước nữa, vội vàng nói.
- Giang Nguyên... Giang Nguyên đừng động thủ, đừng động thủ... vi sư không sao, vẫn ổn... đừng động thủ...
Ba bốn người ôm eo, kéo chân, còn Giang Nguyên lại tức giận xông về phía trước hai bước, sau khi hắn hung hăng đá người kia thêm một đá mọi người coi như mới kéo được Giang Nguyên lại.
Lúc này người nọ quỳ rạp trên mặt đất, tay vốn đang kinh hãi vuốt máu mũi thì lại bị Giang Nguyên đang được ba bốn người kéo lại kia xông lên hung hăng đá thêm một đá. Gã sợ đến mức vừa té lộn nhào vừa bò trốn vào trong góc tường, toàn thân run rẩy, không dám lên tiếng.
Nhìn người nọ tay đầy máu, trốn trong góc tường run rẩy, lúc này Giang Nguyên mới thở hồng hộc hai tiếng, rồi không tiếp tục xông lên trước nữa.
Thấy hàn khí nhiếp người trên người bác sĩ Tiểu Giang hơi tiêu tan, không còn ý định động thủ nữa, mọi người mới thả lỏng hai tay. Ai nấy đều hơi sợ hãi nhìn con trai ông Trương, thầm nghĩ: “Thằng nhãi này đúng là tự hại lấy thân. Có chuyện gì từ từ nói chuyện, lại đòi đánh Hồ lão y sư. Đúng là chán sống. Nếu không phải nể mặt cha mày, chả ai thèm kéo lại, cứ để cho bác sĩ Tiểu Giang bẻ gãy một tay mày đi cho chừa!”
Có điều lúc này cơn tức của Giang Nguyên vẫn chưa tiêu tan hết. Hắn vừa quay đầu nhìn thấy dấu tay trên mặt Hồ lão y sư, mắt lại đỏ lên, quay đầu tức giận nhìn Trương Nhạc đang đứng bên cạnh. Nghiến răng mắng lớn:
- Trương Nhạc... cái tên chết tiệt này. Anh đứng ở đây làm quái gì, người ta đánh thầy, anh không cản được mà cũng chẳng biết đường cản lại... cần anh ở đây làm thá gì nữa!
Bị Giang Nguyên mắng cho một trận, khuôn mặt tuấn tú của Trương Nhạc đỏ bừng. Anh ta chỉ cúi đầu, chẳng dám hó hé một tiếng.
Nhìn gương mặt trắng nõn thanh tú của Giang Nguyên tức giận đến mức đỏ bừng, ngực như muốn nổ tung vì giận, Hồ lão y sư đứng sau vừa cảm động vừa đau lòng. Ông vội an ủi nói:
- Giang Nguyên, được rồi, được rồi... chúng ta từ từ nói chuyện, từ từ nói chuyện... chút ủy khuất này của thầy đã là gì chứ...
Giang Nguyên được Hồ lão y sư trấn an một lúc, thấy thầy không có vấn đề gì, lại nhìn người nọ đang rụt cổ bò dậy từ góc tường, lúc này hắn mới bình tĩnh lại một chút.
Người nọ thấy Giang Nguyên có vẻ không định động thủ nữa, lúc này gã mới run rẩy quơ bàn tay dính đầy máu mũi, kinh hãi nói:
- Mày... mày là bác sĩ mà đánh người... tao phải... tao phải kiện mày...
- Mày... tên súc sinh này... đã nói là không liên quan gì đến Hồ y sư... mày làm loạn cái gì hả... Đi... chúng ta về...
Lúc này một giọng nói hàm hồ không rõ ràng từ một phía vang lên.
Giang Nguyên thuận mắt nhìn sang liền thấy một ông lão miệng méo xệc, vừa lắp bắp nói vừa bước đến, cuống quít chắp tay với Hồ lão y sư:
- Hồ... Hồ y sư... Xin lỗi... Dạy... dạy con không nghiêm... Thằng súc sinh này đúng là không dạy được mà. Ngày... đừng... đừng trách...
Hồ lão y sư vội vàng đưa tay ra đỡ, nói:
- Lão Trương... Lão Trương đừng vội, đừng vội... Để tôi kiểm tra lại cho ông. Ít nhất chúng ta cũng phải làm rõ ràng xem có chuyện gì đúng không nào... Nếu thật sự là vấn đề của phòng khám chúng tôi, chắc chắn chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm...
Nhìn thấy cha mình cũng đến, con trai lão Trương vội vàng vẩy máu trên tay, kéo cha mình nói:
- Ba... sao ba có thể đi như vậy được, đã làm ba thành ra như thế này rồi, dù sao cũng phải nói cho ra lẽ chứ. Hơn nữa họ... bọn họ còn đánh con thành ra thế này, dù thế nào cũng phải trả lại công bằng chứ!
Có điều gã vừa nói vừa nhìn Giang Nguyên, sợ sát thần này lại động thủ.
Dứt lời, người này nhìn Giang Nguyên, trong mắt gã mang theo khiếp sợ. Nhưng, gã thấy xung quanh có nhiều người, nghĩ là Giang Nguyên không dám đánh mình nữa, liền ngang ngạnh hơn, mạnh miệng nói:
- Thằng ranh... tao nói cho mày biết, đồn công an này tao có người quan, mày đừng có lộn xộn... Hôm nay mày đánh tao, đợi lát nữa tao đi kiểm tra thương tích... không làm ra ngô ra khoai chuyện này không được...
Gã càng nói càng tức giận, vừa nhìn những người đang vây xem kia, vừa nói:
- Mọi người nói thử xem, phòng khám của họ chữa cho ba tôi thành ra thế này, tôi tìm họ đòi công bằng, kết quả còn đánh tôi thế này... Làm gì có chuyện vô lý thế này được, đây còn là nơi chữa bệnh cứu người đấy à?
Người này nói xong, liền vuốt máu mũi đầy mặt mũi nhìn mọi người, muốn tranh thủ chút đồng tình.
Có điều lần này chẳng có ai ủng hộ gã. Những người đứng bên đều nhìn rõ, là do thằng nhãi này đánh Hồ lão y sư trước. Hồ lão y sư người ta lớn tuổi như vậy còn bị đánh, đồ đệ của ông ấy ra mặt cũng là chuyện dĩ nhiên. Tuy hắn ra tay hơi hung dữ một chút, nhưng đồ đệ này tính tình thật thà, hiếu thuận, nhìn thấy thầy bị đánh liền đỏ mắt ra tay hơi tàn nhẫn. Điều đó cũng chẳng có gì lạ...
Người này thấy chẳng ai ủng hộ gã, khí thế liền yếu đi nhiều, chỉ chỉ vào Hồ lão y sư nói:
- Ông... bất kể thế nào các ông cũng phải có một câu trả lời, nếu không chúng ta gặp nhau ở Sở y tế...
Hồ lão y sư hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nói:
- Anh vội cái gì. Nếu thật sự là trách nhiệm của phòng khám chúng tôi, chắc chắn chúng tôi sẽ không trốn tránh. Để tôi kiểm tra cho cha anh trước rồi sẽ cho anh câu trả lời!
- Còn... còn mặt tôi... Bụng tôi bị đồ đệ ông đánh giờ còn đau, không biết có bị sao không... Các người cũng phải chịu trách nhiệm kiểm tra cho tôi...
Người này đúng là một tên vô lại, lập tức giả bộ ôm bụng đau đớn. Có điều mọi người xung quanh vừa nhìn đều cười... Dấu giày rõ ràng in trên ngực, tên mất mặt này còn ôm bụng kêu đau...
Người này thấy nụ cười nhạo báng của những người xung quanh vội vàng nhìn lại, khuốn mặt già nua cũng đỏ bừng, không còn dám ôm bụng nữa...
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 55: Một ngày
Giang Nguyên lạnh lùng liếc nhìn người nọ, không lên tiếng, chỉ đứng bên Hồ lão y sư, nhìn Hồ lão y sư kiểm tra cho ông lão kia.
Nói thật trong lòng hắn cũng hơi lo lắng. Chiều hôm qua hắn và Hồ lão y sư đều có tiết ở đại học Đông Nguyên. Nếu đây là bệnh nhân Trương Nhạc khám, Giang Nguyên thật sự không dám đảm bảo.
Nghĩ tới đây, Giang Nguyên không khỏi liếc mắt nhìn Trương Nhạc đang đứng bên cạnh. Trương Nhạc bị Giang Nguyên liếc lập tức không dám ngẩng đầu lên. Thấy vậy, Giang Nguyên giật thót, thầm nghĩ không ổn. E đây thật sự là bệnh nhân Trương Nhạc khám. Hắn lập tức âm thầm thở hắt ra, nhìn Hồ lão y sư, xem ông kiểm tra tình hình. Hắn chỉ hy vọng thật sự không phải do dùng thuốc sai sót.
Hồ lão y sư cẩn thận kiểm tra một lúc, lại hỏi tình hình của ông lão này, sắc mặt không được dễ coi cho lắm. Giang Nguyên đứng bên nghe, vẻ mặt cũng hơi khó coi.
Hôm qua ông lão này cảm thấy phần mặt hơi tê nên đến khám. Lúc đó Trương Nhạc đã kê mấy đơn thuốc uống và thuốc truyền dịch, bảo ông lão mỗi ngày đến truyền dịch một lần.
Hôm qua sau khi ông lão truyền dịch xong về nhà, lại uống chút thuốc, ăn tối xong thì đi ngủ sớm. Ai ngờ sáng sớm vừa tỉnh dậy phát hiện miệng mình bị lệch, không những nói năng lọt gió, ngay cả uống canh cũng chảy nước.
Ông lão lập tức gọi điện thoại cho con trai sống ở Hà Đông. Sau khi cậu con trai này chạy đến, liền đưa ông lão đến bệnh viện kiểm tra trước. sau khi kiểm tra xong, bệnh viện lo “liệt mặt”, yêu cầu nộp hai vạn tệ tiền viện phí để ở lại viện quan sát trước.
Nghe nói phải nộp hai vạn tệ, người con trai này lập tức đưa ông lão chạy đến phòng khám, không nói hai lời, khí thế hung hăng tìm đến cửa, muốn phòng khám chịu hoàn toàn trách nhiệm, bồi thường hai vạn tệ trước, rồi sau này lại đến thương thảo chuyện bồi thường.
Hồ lão y sư này chưa hiểu rõ tình hình, dĩ nhiên là không thể đồng ý, nên đã yêu cầu để ông kiểm tra, rồi xem tài liệu của bệnh viện, làm rõ tình hình trước đã. Người này lại không chịu, khí thế hung hăng muốn phòng khám lập tức bồi thường tiền, sau đó mới tạo ra cục diện như thế này.
Hồ lão y sư hỏi xong tình hình, trong đáy lòng đã nắm được đại khái. Người bệnh này thực sự bị liệt mặt. Hơn nữa, hôm qua lúc mới đến khám có lẽ đã bắt đầu ở thời kỳ tiến triển rồi. Trong tình huống bình thường, cho dù dùng thuốc cũng rất khó khống chế được sự phát triển của loại bệnh này. Cái này chỉ có thể nói là xui xẻo thôi.
Hồ lão y sư nhìn đơn thuốc Trương Nhạc kê. Thuốc này không có vấn đề, nhưng vấn đề là hôm qua Trương Nhạc không nói rõ với bệnh nhân là loại bệnh này rất có thể sẽ phát triển rất nhanh, dù dùng thuốc cũng chưa chắc có thể khống chế được hoàn toàn. Cho nên, điều này trong mắt người ngoài nghề là, hôm qua vẫn còn bình thường, hôm nay đã bị méo miệng. Điều này chứng tỏ phòng khám đã dùng sai thuốc.
Có điều cũng không thể trách được Trương Nhạc. Thông thường chẳng ai nghĩ xui xẻo như vậy sẽ rơi phải vào mình, nên nói không chừng cũng chẳng chú ý đến điều này.
Cho nên lúc này Hồ lão y sư thật sự thầm thở dài. Mặc dù chuyện này có kiện lên Sở y tế, tòa án xem xét gì đó, thì phòng khám cũng chẳng sợ gì. Nhưng trong quá trình dùng thuốc bệnh của người bệnh này đã trầm trọng rõ hơn, điều này cũng ảnh hưởng đến danh tiếng.
Người khác sẽ nói là phòng khám Khánh Nguyên chữa sai bệnh cho bệnh nhân. Hơn nữa nếu thật sự phân định rồi, nói không có liên quan gì đến phòng khám, đảm bảo người trước mặt cũng chẳng chịu để yên. Hơn nữa e là gã sẽ dám lớn tiếng tuyên bố là Sở y tế cấu kết với phòng khám, bao che cho nhau gì đó.
Nghĩ tới đây, Hồ lão y sư khẽ thở dài, sau đó nói với ông lão.
- Lão Trương... tình hình là thế này... Hôm qua bác sĩ Trương đã không nói rõ với ông, căn bệnh này đang trong thời kỳ tiến triển... Cho dù là tiêm cũng có khả năng xuất hiện tình trạng bênh tình tiếp tục phát triển... Thuốc này chắc chắn không dùng sai... Hay là như vầy đi, ông cứ ở chỗ tôi tiêm thêm vài ngày, có lẽ từ từ sẽ khá hơn thôi!
Ông còn chưa nói hết, tên con trai kia đã khinh thường lạnh giọng cười nói:
- Tôi nói các người chỉ tìm lý do để trốn tránh trách nhiệm mà. Rốt cuộc dùng sai thuốc hay không phải chỉ do các người tự nói sao... Các người còn không biết, còn còn muốn để ba tôi tiêm chỗ các người, như thế chẳng phải để các người chữa cho chết luôn sao!
- Cậu...
Nhìn thấy bộ dạng châm chọc của người nọ, Hồ lão y sư không nén được cơn giận.
Nhìn thấy vẻ không có từ gì để bao biện được của Hồ lão y sư, người này đắc ý lạnh giọng cười nói:
- Hừ... Tôi nói các người mau bồi thường tiền đi, để ba tôi đi bệnh viện chữa bệnh sớm một chút, đừng kéo dài thời gian nữa. Bệnh này chữa sớm chút nào, nói không chừng các người đỡ tốn tiền chừng ấy đấy...
Giang Nguyên đứng cạnh, nhìn vẻ tức giận của Hồ lão y sư, nhưng chỉ đành bất đắc dĩ. Trong lòng hắn cũng vô cùng căm tức. Dĩ nhiên hắn hiểu được chỗ khó của Hồ lão y sư hiện nay. Bồi thường tiền chỉ là chuyện nhỏ, nhưng danh tiếng mấy chục năm nay của thầy e là bị mất sạch.
Hồ lão y sư hành nghề y mấy chục năm, coi trọng nhất là danh tiếng. Lần này bắt ông bồi thường tiền oan ức để dàn xếp sự việc, còn mất sạch danh tiếng, thật đúng là không bằng bắt ông cùng đi hầu tòa với người ta.
Giang Nguyên nhíu chặt mày, cuối cùng hắn cắn răng, trừng mắt nhìn người nọ, lạnh giọng nói:
- Lần này anh quyết tâm muốn bịp tiền đúng không?
Bị Giang Nguyên trừng như vậy, người này bất giác rụt đầu. Nhưng hắn nghĩ bác sĩ Giang này không thể lại đánh mình trước mặt nhiều người như vậy, lá gan liền lớn thêm một chút. Gã nhìn Giang Nguyên cười lạnh nói:
- Mày nói chuyện đừng khó nghe vậy chứ. Tao chỉ nghĩ cho ba tao thôi. Ông ấy bị bọn mày chữa thành thế này, lẽo nào mày còn muốn tao để ông ấy ở đây cho bọn mày chữa trị nữa sao? Ai biết lần này bọn mày có chữa ba tao thành bán thân bất toại hay không?
- Cậu...
Hồ lão y sư nghe thấy lời này, sắc mặt xanh mét. Ông hành nghề y mấy chục năm, đúng là chưa từng bị người ta sỉ nhục như vậy.
Giang Nguyên vẫn không phát cáu, hít sâu một hơi, sau đó lạnh lùng nói.
- Nếu như anh không có ý định bịp tiền. Vậy thì thế này. Anh để ba anh ở chỗ chúng tôi chữa trị ba ngày. Nếu chữa không được, chúng tôi sẽ đưa ba anh đến bệnh viện. Tất cả chi phí thuốc thang chúng tôi sẽ chịu hết...
Hồ lão y sư nghe Giang Nguyên nói vậy cũng sững sốt. Nhưng ông nhanh chóng nghĩ lại, cảm thấy trước mắt đây là biện pháp duy nhất. Ông lập tức lên tiếng nói.
- Đúng... Chữa trị ba ngày. Nếu thất không tốt, tất cả chi phí thuốc thang của ông cụ sẽ do chúng tôi chịu!
Thấy vẻ kiên trì của hai thầy trò, người này liền tính toán trong lòng, sau đó lạnh giọng cười nói:
- Không được... Ba ngày, ai biết qua ba ngày này bệnh của ba tôi có nặng hơn không? Nếu như lại bị các người dùng sai thuốc thì sao? Tôi không dám đem tính mạng của ba mình ra cược được!
Thấy người này quả nhiên không đồng ý, trong lòng Hồ lão y sư buồn bã. Nếu như có được ba ngày, làm thế nào cũng sẽ nghĩ được cách để bệnh tình của lão Trương khá hơn phân nửa. Như thế thì dễ nói chuyện. Nhưng bây giờ thì không còn cách nào khác. Lẽ nào danh tiếng cả đời của mình lại bị hủy hoại vì chuyện này?
Ai ngờ Giang Nguyên bên cạnh, lúc này hình như vẫn không chịu từ bỏ. Hắn thoáng trầm ngâm, sau đó nhìn chằm chằm người này, lạnh giọng nói:
- Được… Một ngày. Nếu trong một ngày ông cụ vẫn chưa có chuyển biến tốt, phòng khám chúng tôi sẽ chịu hoàn toàn chi phí thuốc men!
Giang Nguyên vừa nói ra lời này, tất cả mọi người đều sửng sờ. Bộ dạng của lão Trương thế này một ngày có thể chữa được sao?
Ngay cả Hồ lão y sư đứng bên cũng kinh ngạc nhìn Giang Nguyên.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 56: Nửa tiếng đồng hồ
- Một ngày?
Nhìn vẻ bình tĩnh của Giang Nguyên, mọi người ngẩn người, liền nhìn về phía con của lão Trương, thầm nghĩ: “Bác sĩ Tiểu Giang này nói một ngày, chắc chắn cậu ta sẽ đồng ý. Một ngày thì có thể làm được gì chứ!”
Con trai ông Trương nghe vậy cũng sửng sốt. Sau đó hắn ngạc nhiên nhìn Giang Nguyên, muốn nhìn thấy được gì đó từ trên mặt hắn.
Chiếc tiếc con trai lão Trương nhìn Giang Nguyên mấy lần, thấy Giang Nguyên vẫn vô cùng bình tĩnh. Trong long gã tính toán, lạnh lung nói:
- Không được. Tôi không tin các người. Ba tôi giờ đã thành thế này, nếu lại rơi vào tay các người, ai biết sẽ như thế nào!
Nhìn thấy đối phương đã quyết tâm bịp tiền của phòng khám, Hồ lão y sư đỏ mắt, tức giận nói:
- Tôi lấy danh tiếng mấy chục năm nay của Hồ Khánh Nguyên tôi ra bảo đảm, nếu trong một ngày này lão Trương xảy ra bất cứ vấn đề gì ở chỗ chúng tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm!
Con trai lão Trương lúc này cắn chặt không buông, hừ giọng nói.
- Hừ... Không được. Ông đây không tin các người. Nếu các người có thể chữa khỏi thì giờ chữa khỏi ngay đi. Nếu không thì ngoan ngoãn đền tiền... Bằng không tôi sẽ phá nát danh tiếng của các người. Xem sau này còn ai dám đến phòng khám của các người nữa không!
Thấy bộ dạng này, mọi người xung quanh đều nhận ra, rõ ràng con trai ông Trương quyết tâm muốn bịp tiền. Lúc này ông Trương không kìm được, run rẩy nói:
- Tôi... tôi ở đây chữa thêm một ngày...
- Không được... Ba, chúng ta không thể chữa ở đây. Tuyệt đối không thể tin tưởng bọn họ...
Lúc này con trai ông Trương quyết cắn chặt. Gã nhìn Hồ lão y sư cười lạnh, nói:
- Nói cho các người biết, hoặc là bây giờ các người chữa khỏi cho ba tôi, ông đây sẽ không làm phiền các người nữa. Nếu không thì các người ngoan ngoãn đền tiền đi!
- Cậu...
Thấy người này ngoan cố như vậy, Hồ lão y sư tức đến mức lông mày dựng đứng, nhưng lại chẳng còn cách nào khác.
Đúng lúc Hồ lão y sư bất lực thở dài, âm thầm tự trách mình xui xẻo, nghĩ hay là cứ bỏ tiền ra đuổi thằng nhãu này đi, đừng tiếp tục làm hỏng danh tiếng phòng khám nữa thì Giang Nguyên đã tức giận lên tiếng:
- Khốn... giờ tao trị khỏi thì sao?
- A... Tiểu đồ đệ này của nhà mình chắc hôm nay tức đến mức ấm đầu rồi. Ngày thường thì nho nhã lịch sự, vậy mà hôm nay cũng chửi bậy như vậy...
Con trai ông Trương bị Giang Nguyên quát vừa xấu hổ vừa giận, nghênh cổ lên quát:
- Nếu giờ mày chữa khỏi, chắc chắn ông đây sẽ không gây phiền phức cho bọn mày nữa!
- Nếu chữa khỏi rồi, mày còn mặt mũi gây phiền phức nữa sao?
Giang Nguyên cười lạnh một tiếng, nói:
- Nếu giờ tao chữa khỏi, mẹ mày, mày phải quỳ xuống xin lỗi thầy tao!
Nhìn thấy vẻ mặt hung dữ của Giang Nguyên, đáy lòng tên này âm thầm cười lạnh. Bệnh viện đã nói rồi, ít nhất cũng phải nằm viện quan sát một tuần lễ. Hơn nữa miệng của ba mình cũng đã lệch thế này. Giờ thằng này nói trị khỏi ngay, vậy chẳng phải hắn là thần tiên sao. Người chứ có phải nắm bùn, muốn nặn sao thì nặn chứ.
Thế là gã nở nụ cười lạnh, nói:
- Được... Trước mặt đông hàng xóm láng giềng như vậy, nếu giờ bọn mày chữa khỏi mặt cho ba tao, chẳng những tao không gây phiền phức cho bọn mày mà còn dập đầu nhận lỗi với bọn mày!
Nói đến đây, gã ngoảnh đầu lại, hừ giọng nói:
- Nhưng... nếu bọn mày không chữa được, phải đưa tiền ngay...
- Được!
Giang Nguyên cười lạnh một tiếng, gật đầu. Lúc nãy hắn giả vờ kích động nổi giận, là muốn khích cho tên này đồng ý.
Thấy Giang Nguyên gật đầu, những người xung quanh đều sửng sốt. Họ đang đánh cược cái gì thế này? Ngay cả Hồ lão y sư cũng choáng váng, nhìn Giang Nguyên vẻ mặt cổ quái.
Miệng lão Trương đã lệch ra như vậy, chẳng lẽ con có thể dùng tay trực tiếp nắn thẳng lại sao? Đây đâu phải xây tường, chỗ này xây lệch một chút thì cứ dùng bay gõ vài cái là được chứ.
Con trai của lão Trương thấy Giang Nguyên đã gật đầu đồng ý cũng ngẩn người ra. Một lúc sau gã mới lạnh giọng cười nói:
- Được, tất cả mọi người thấy rồi đấy. Chính thằng nhãi này nói nhé... Tao cho mày nửa tiếng, nếu mày chữa khỏi cho ba tao, chúng tao sẽ lập tức quay đầu rời đi, không đòi một đồng nào!
Hồ lão y sư ngạc nhiên nhìn Giang Nguyên. Ông không lo lắng chuyện đền tiền. Vấn đề là Giang Nguyên cược với thằng nhãi này là có ý gì? Thế này chẳng phải rõ ràng nhận thua rồi sao? Bệnh nhân liệt mặt này, không mất ba bốn, bảy tám ngày làm sao khỏi được? Nhưng tiểu đồ đệ nhà mình là người có tính tình cực kỳ trầm ổn, đáng lẽ không thể làm ra những chuyện vô bổ như vậy mới đúng.
Những người bệnh khác đang đứng vây xem lúc này cũng vô cùng kinh ngạc nhìn Giang Nguyên. Họ không biết rốt cuộc bác sĩ tiểu Giang này muốn làm gì. Nửa tiếng... dù muốn chữa cảm cúm cũng không thể chữa khỏi...
- Giang Nguyên... Thế này...
Hồ lão y sư đi tới bên cạnh Giang Nguyên, thấp giọng hỏi.
- Thầy... để con thử... nếu thật sự không được, vậy thì không còn cách nào khác...
Giang Nguyên bất đắc dĩ cười cười, nói.
- Thử...
Nghe thấy câu này, nếu như là trước đây, e là Hồ lão y sư đa lập tức nổi bão rồi. Chuyện của bệnh nhân, sao có thể thử xem được chứ?
Nhưng lần này, hai mắt ông lại sáng ngời. Tiểu đồ đệ nhà mình luôn trầm ổn, nói chuyện chắc chắn sẽ chừa lại ba phân đường lùi. Thử xem này chắc chắn cũng... nắm chắc được năm sáu mươi phần trăm rồi...
- Phải làm như thế nào?
Hồ lão y sư trước nay chỉ có dạy người ta, đã ít nhất hơn mấy chục năm chưa từng hỏi người khác phải cứu chữa người bệnh như thế nào, lần này vô cùng hưng phấn hỏi.
Giang Nguyên hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói:
- Đem ngân châm đến đây...
Trương Nhạc đã không còn để ý đến chuyện Giang Nguyên vừa mắng anh ta một trận đang đứng bên cạnh vểnh tai mắt đầy mong chờ lập tức đáp lời. Sau đó anh ta chạy nhanh như trốn vào trong phòng khám, lấy một hộp ngân châm trị liệu cùng với rượu cồn khử độc đến.
Trương Nhạc tự biết gần đây mình rất xui xẻo, gặp đủ mọi vấn đề. Đặc biệt là lần này, lại do anh ta khám bệnh, không những liên lụy Hồ lão y sư chịu một cái tát, mà nói không chừng còn ảnh hưởng đến danh dự phòng khám, rồi còn phải đền tiền. Lòng anh ta sớm đã chết như tro tàn, âm thầm nghĩ về tiền đồ đen tối của mình. Anh ta nghĩ có lẽ lần này Hồ lão y sư sẽ đuổi việc mình rồi.
Giờ anh ta thấy Giang Nguyên ra tay, giống như lại nhìn thấy hi vọng, cho nên dĩ nhiên anh ta phải vội vàng làm chân chạy việc, thở hồng hộc đem đồ tới.
Giang Nguyên nhận ngân châm, lại nhìn bình rượu cồn, sau đó suy nghĩ một chút, liền nói:
- Lấy thêm một cảnh ngải...
Nghe vậy, Trương Nhạc vội vàng chạy đi lần nữa.
Mọi người thấy Trương Nhạc làm thật, ai nấy mặt đầy hưng phấn mong chờ. Chẳng lẽ bác sĩ Tiểu Giang thật sự có bản lĩnh này? Trong vòng nửa giờ có thể chữa khỏi bệnh liệt mặt của lão Trương?
Chỉ có con trai ông Trương đứng bên đang vô cùng lo lắng...
Lúc này, Hồ lão y sư nhìn ngân châm trong tay Giang Nguyên, lòng hơi thấp thỏm. Châm cứu ông cũng biết, cách châm để chữa liệt mặt ông cũng biết, nhưng ông chưa từng nghe nói trong vòng nửa tiếng có thể chữa khỏi một khuôn mặt bị liệt. Chứng này buộc phải kết hợp giữa châm cứu và uống thuốc, ít nhất phải ba bốn ngày mới được...
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 57: Cả mặt cả đầu đầy châm có khói
Giang Nguyên híp mắt hít sâu một hơi, trong đầu, là bức ảnh người đồng hiện ra, sau đó là vô số những huyệt vị cùng kinh lạc dày đặc bên trên.
Sau đó, một đoạn ký ức lại hiện ra. Giọng nói gì nua của Tổ sư gia kia lại vang lên: Người bị liệt mặt, là thái dương, tứ bạch... phong hàn hoặc tăng nghênh hương, địa thương... phong thấp hoặc tăng ấn đường... phòng đàm tăng ấn đường, dương bạch.
Mấy ngày nay Giang Nguyên học mấy thứ này. Ban nãy trong lúc hắn gấp gáp, nghĩ phải làm thế nào để chữa khỏi cho người này thì đoạn ký ức này liền hiện ra.
Căn cứ theo trí chớ, đồng chí Tổ sư gia đã từng chữa vài chục người có chứng bệnh này, có không ít người vừa châm cứu đã khỏi.
Đương nhiên, vừa châm cứu đã khỏi này không phải châm một cây kim, mà là châm cứu một lần thì khỏi.
Lúc này Giang Nguyên có đoạn ký ức này, vậy thì chỉ có thể coi ngựa chết như ngựa sống cứu chữa một lần. Hắn quyết không thể nhìn thằng nhãi hung hăng này đến bịp phòng khám, phá hỏng danh dự của phòng khám.
Giang Nguyên vừa nhớ lại vị trí huyệt vị, vừa nhìn ông lão bên cạnh. Hắn nhìn từ trán đến hai gò má của ông ta, rồi lại cẩn thận nhìn cằm một lần nữa.
Tuy lúc bé hắn đã theo ông nội học chút bản lĩnh châm cứu, nhưng cùng lắm chỉ được tính là ở trình độ vô cùng thấp. Dù sao thứ đồ chơi năm đó Tổ sư gia lưu truyền lại không nhiều, thuật châm cứu của ông nội không thể nào sánh được với tay nghề xoa bóp, chỉ có thể coi là miễn cưỡng chấp nhận được.
Theo những gì Giang Nguyên thấy, hình vẽ trong trí nhớ đã bắt đầu trùng khớp với khuôn mặt cua rông lão này, sau đó vị trí từng huyệt vị trên mặt ông lão này cũng bắt đầu hiện ra.
Giang Nguyên thở ra một hơi, đưa tay sờ một cây châm trong họp ra, đưa tay nói:
- Bông sát trùng!
Trương Nhạc ở bên hầu hạ cực kỳ chu đáo. Anh ta lập tức cẩn thận đưa bông sát trùng qua. Đồng thời, anh ta nhìn chằm chằm tay Giang Nguyên, xem Giang Nguyên định châm ở huyệt vị nào. Nếu thật sự lần này có thể châm cứu chữa khỏi, vậy đây chẳng phải giống như một bí quyết sao? Giờ còn không học thì còn chờ đến khi nào?
Những người bên cạnh lúc này cũng không kìm được nghểnh cổ sang, muốn xem thử rốt cuộc bác sĩ Tiểu Giang này châm cứu như thế nào? Lẽ nào hắn còn lợi hại hơn cả thầy hắn? Hồ lão y sư ban nãy đã bó tay rồi, nếu bác sĩ Tiểu Giang này thật sự châm cứu khỏi, vậy chẳng phải lại có thêm một vị thần y sao?
Nhưng, lúc này bên cạnh vẫn có kẻ lộ vẻ trào phúng, chuẩn bị xem kịch hay. Bác sĩ Tiểu Giang này mới bao nhiêu tuổi chứ? Hồ lão y sư này hành nghề y mấy chục năm, số lần qua cầu còn nhiều hơn cơm cậu nhóc này ăn. Ông ấy đã chữa không được, cậu còn dám nổ sao?
Lúc này những bác sĩ khác cũng đều chạy đến, xem Giang Nguyên động thủ. Vẻ mặt ai nấy đều đầy mong chờ, hy vọng Giang Nguyên có thể một lần nữa thể hiện tài năng!
Mặc kệ mọi người nghĩ thế nào, dù sao lần này Giang Nguyên cũng đã động thủ rồi.
Giang Nguyên đưa tay dùng tăm bông xoa lên lông mày bên trái của ông lão, khử trùng xong, cây châm được đâm thẳng vào da. Sau đó, hắn lại dùng thủ pháp này cho lông mày bên phải.
Trương Nhạc đứng bên nhìn đến mơ hồ. Anh ta vốn không học trung y, chỉ miễn cưỡng hiểu một chút về huyệt vị kinh mạch. Lần này nhìn chỗ Giang Nguyên vừa châm, không thể hiểu được Giang Nguyên đang châm vào huyệt vị gì.
Nhưng, Hồ lão y sư đứng bên thì thấy rõ, đây là huyệt dương bạch.
Châm vào huyệt dương bạch có tác dụng chữa sưng đau mắt, hoa mắt, mắt rủ xuống. Đa phần nó chỉ có tác dụng chữa trị bệnh về mắt, nhưng chưa từng nghe nói có thể chữa liệt mặt.
Nghĩ đến đây, trong lòng Hồ lão y sư cả kinh. Ông bạn già nhà mình am hiểu nhất là ngoại khoa xoa bóp. Kỹ thuật châm cứu không giỏi lắm, tiểu đồ đệ này nhà mình dùng châm, là dựa vào đâu?
Nhìn châm này đâm xuống, vẻ mặt Hồ lão y sư ở bên trầm xuống. Con trai lão Trương trong lòng càng bình tĩnh, âm thầm nở nụ cười lạnh, giống như đang thấy một xấp chi phiếu lớn đang ngoắc tay gọi mình.
Sau khi Giang Nguyên châm vào huyệt dương bạch, lại châm hai ngân châm vào vị trí huyệt thái dương hai bên.
Nhìn thủ pháp của Giang Nguyên càng lúc càng nhanh, trong lòng Hồ lão y sư càng lúc càng lo lắng. Huyệt thái dương chủ yếu chữa đau đầu đau răng, có liên quan gì đến liệt mặt chứ?
Những người bên cạnh lúc này cũng dần nhìn thấy vẻ mặt khó coi của Hồ lão y sư, vốn trong lòng họ còn chút mong chờ, giờ ai nấy đều than thầm: “Nhìn bộ dạng của Hồ lão y sư, xem ra bác sĩ Tiểu Giang này thật sự tuổi trẻ nông nổi, cắn răng ra trận rồi...”
Lúc này Giang Nguyên đang tập trung toàn bộ tinh thần để châm cứu, chẳng có tâm tư đâu để ý suy nghĩ của những người bên cạnh. Hắn chỉ dựa theo phán đoán của bản thân, liên tục hạ xuống bảy tám cây ngân châm.
Nhìn cây ngân châm dài sáu bảy tấc đâm vào mặt, những người bên cạnh nhìn mà thót cả tim. Ngân châm dài như vậy, sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?
Nhưng ông lão ngồi kia thì tương đối bình tĩnh. Giang Nguyên đâm kim xuống, ngoài trừ chút cảm giác đau đớn thì chẳng có cảm giác gì quá lớn. Lúc này ông hy vọng bác sĩ Tiểu Giang có bản lĩnh, có thể chữa khỏi chứng bệnh này của mình thì tốt quá.
Sau khi Giang Nguyên châm cứu xong bảy tám cây ngân châm liền thở hắt ra, sau đó đưa tay lau mồ hôi trên trán.
Mấy cây ngân châm này đã tiêu tốn không ít sức lực của hắn. Dù sao phương pháp châm cứu này không đơn giản, vị trí châm vào còn có độ sâu, vài phân vài ly đều có sự khác biệt riêng mới có thể đem lại hiệu quả tốt nhất.
- Ngải cứu...
Giang Nguyên đưa tay ra.
Trương Nhạc ở bên vội vàng đưa ngải cứu vào tay Giang Nguyên.
Giang Nguyên đưa tay ra nhẹ nhàng bẻ một đoạn nhỏ khoảng một ly châm lửa rồi nhẹ nhàng đặt trên đuôi ngân châm huyệt thái dương bên trái.
Sau đó lại đặt một đoạn trên ngân châm bên phải...
Mọi người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, rồi lại nhìn lão Trương đầu và mặt đầy ngân châm như nhím, còn có cả khói xanh, ai nấy nhìn nhau.
Lúc này vẻ mặt Giang Nguyên vô cùng nghiêm túc, đưa ngón tay ra búng nhẹ vào mấy cây ngâm châm còn lại, khiến cho đuôi ngân châm đang cắm trên mặt lão Trương bắt đầu chấn động nhanh chóng.
Con trai lão Trương đứng bên nhìn đồng hồ, cười lạnh nói:
- Đã hai mươi phút rồi...Hồ lão y sư... tốt nhất là ông chuẩn bị tiền đi!
- Cậu vội cái gì... Đến giờ rồi vẫn không được, dĩ nhiên chúng tôi sẽ không thiếu tiền cậu!
Lúc này Hồ lão y sư đã thông suốt. Cho dù kết quả cuối cùng như thế nào, nếu Giang Nguyên thật sự có thể chữa khỏi cho lão Trương thì đó là niềm vui bất ngờ. Còn nếu, hắn không chữa được thì dù sao cũng đã thử một lần, về mặt khí thế không thể thua kém được.
Lúc này Giang Nguyên im lặng không nói. Lần này hắn thật sự chỉ thử, chứ không nắm chắc 100%. Nếu như cho hắn một ngày, hắn có thể nắm chắc, nhưng châm cứu có một lần thì thật sự qúa nguy hiểm.
Cách châm cứu gốc không dùng ngải cứu, nhưng Giang Nguyên muốn tốc độ hồi phục nhanh hơn, nên cũng chỉ cố gắng nghĩ ra cách này. Dựa vào nhiệt lượng tỏa ra khi đốt của ngải cứu để gia tăng tốc độ thông suốt các kinh mạch trên mặt, đồng thời đẩy khí lạnh ra...
Cái này chỉ có hiệu quả tức thời, cho dù không thể chữa khỏi hoàn toàn, nhưng cũng có thể có chút tác dụng...
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 58: Châm một lần hiệu quả tức thời
Nhìn đuôi ngân châm khẽ rung lên tạo ra những tia sáng bạc, Giang Nguyên thở hắt ra.
Mình đã cố gắng hết sức, lần này thành hay không, đều phải chờ mười phút tiếp theo.
Con trai lão Trương đứng bên cười lạnh, không biết là vì nhìn thấy mặt cha mình bị châm như con nhím hay cười ngân châm đầy mặt kia, nhưng dù thế nào thì nụ cười này cũng khiến những người bên cạnh lạnh lòng.
Chuyện này có gì mà hả hê chứ? Đây là cha mày đấy. mày hy vọng bệnh của cha mày không chữa được à?
Đương nhiên, lúc này cũng không ai lên tiếng. Dù sao bây giờ người ta cũng đã tập thành thói quen chỉ quét tuyết cửa nhà mình, không thèm để ý sương nhà người khác rồi. Những chuyện không liên quan đến mình thế này, dĩ nhiên chẳng ai lên tiếng.
- Hừ... Hồ y sư... lấy tiền đi, chỉ còn hai ba phút nữa...
Con trai ông Trương vẻ mặt cười lạnh nói:
- Cho các người thử lâu như vậy rồi, tôi còn vội đưa ba tôi đến bệnh viện. Nếu còn trì hoãn, các người không gánh nỗi trách nhiệm đâu!
Lúc này vẻ mặt Hồ lão y sư buồn bã, nhìn lão Trương, thấy miệng của ông ta vẫn lệch, không hề có chút động tĩnh gì. Ông khẽ thở dài, giống như đột nhiên già nua đi vài tuổi. Sau đó, ông đưa tay lấy ra một thẻ ngân hàng, đưa cho Trương Nhạc đứng bên cạnh, bảo anh ta đi rút hai vạn tệ.
Nhìn thấy hành động của Hồ lão y sư, con trai lão Trương đứng bên lộ vẻ đắc ý. Cuối cùng thì lão già này cũng chịu thua rồi, hê hê... Lần này đợi cha vào viện, tứ từ từ đến đòi tiền, không sợ lão già này không đưa.
Lúc này Trương Nhạc cũng mặt mày u ám, nhìn tấm thẻ trong tay, cuối cùng vẫn trả lại, khóc lóc nói:
- Thầy... Lần này là do con không cẩn thận, không nói rõ với bệnh nhân... Khoản tiền này để con bỏ...
Dứt lời, anh ta xoay người định đi rút tiền.
- Đứng lại...
Anh ta vừa xoay người, một tiếng quát nhẹ vang lên.
Trương Nhạc nghe thấy giọng nói quen thuộc này liền giật thót tim, căng thẳng quay đầu lại, khuôn mặt tràn đầy hy vọng nhìn về phía Giang Nguyên. Anh ta thấy Giang Nguyên đứng trước mặt lão Trương, khuôn mặt mỉm cười nhìn lão Trương.
- A a... miệng lão Trương... thật sự đang dần khá hơn kìa... xem kìa...
Những người bên cạnh sớm đã chỉ vào mặt lão Trương, kinh ngạc kêu lên.
Cả đám người vội vàng duỗi dài cổ sang nhìn, lập tức nhìn thấy cái miệng vốn méo xệch của lão Trương lúc này dường như đã thật sự không méo lắm nữa. Hơn nữa, nếu mọi người nhìn kỹ, thậm chí còn có thể thấy, cái miệng đang dần hồi phục với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được.
- A... thầy, khỏi rồi, thật sự khỏi rồi...
Trương Nhạc bối rối đi sát về phía trước, nhìn thật cẩn thận. Cuối cùng anh ta không kìm được quay đầu vui mừng gọi Hồ lão y sư.
Mây đen trên mặt các bác sĩ khác đang vây xung quanh cũng tan đi, ai nấy đều lộ nụ cười vui mừng.
Con trai của lão Trương nhìn thấy miệng của cha mình thật sự bắt đầu khỏi, vẻ mặt vô cùng âm trầm. Ban nãy gã còn nhìn thấy những tờ chi phiếu trắng bóng rơi vào tay, sau này ít nhất gã còn có thể kiếm được từ Hồ lão y sư này vài vạn tệ, giờ thì tan thành bọt bóng mất rồi.
Người này vẻ mặt âm trầm nhìn mọi chuyện, sắc mặt khi xanh khi đen, cuối cùng nhìn thấy miệng cha mình đang dần hồi phục. Sau một lúc, chỉ còn một chút nữa vẫn chưa thể trở lại như cũ thì cuối cùng quá trình này cũng dừng lại.
Tên này lập tức lộ vẻ vui mừng, đi đến đưa tay ra nói:
- Nhìn đi... đã hơn nửa tiếng đồng hồ rồi, miệng của ba tôi vẫn còn méo... mau bồi thường đi!
Nhìn thấy con trai lão Trương da mặt dày như vậy, những người đứng cạnh đều sửng sốt. Thằng này bịp tiền, đúng là đến mức không còn biết xấu hổ là gì nữa rồi.
- Trương Chí... được rồi... ba đã đỡ nhiều lắm rồi...
Lúc này lão Trương ngồi đó, vui mừng sờ miệng mình, cảm thấy đã tốt hơn nhiều. Ông vừa nghe thấy con trai nói vậy, cổ liền rụt lại, nhưng vẫn cẩn thận nói.
- Đỡ nhiều cái gì, rõ ràng là vẫn chưa khỏi...
Sắc mặt Trương Chí này biến đổi, hung hăng trừng mắt với cha mình, lạnh giọng nói:
- Bản thân ba không nhìn thấy được thì đừng nói lung tung. Chẳng phải con đều vì ba sao. Còn nhiều lời, ông đây đâm chết cả ông bây giờ!
- Sao mày có thể nói chuyện với cha mày như vậy!
Cuối cùng Giang Nguyên đã không nhịn được nữa. Hắn ghét nhất là thứ bất hiếu, liền tức giận quát:
- Mày có biết hiếu thảo là gì không? Có biết liêm sỉ là gì không?
- Tao mặc kệ mày nói gì, dù sao chúng ta cũng đã thỏa thuận cả rồi. Trong nửa tiếng bọn mày không chữa khỏi cho ba tao, mẹ nó, bọn mày đền tiền đi!
Người này trừng mắt, chỉ vào miệng cha mình, lạnh giọng nói:
- Chẳng lẽ mày không thấy miệng vẫn còn méo à!
- Được...
Giang Nguyên giận dữ cười, sau đó nói:
- Được, tao chữa khỏi cho ông ấy, xem mày còn gì để nói!
Giang Nguyên đưa tay ra lại cầm một cây ngân châm lên, nhưng đã bị Trương Chí cản lại. Trương Chí trừng mắt nói với Giang Nguyên:
- Mày nói nửa tiếng, giờ hết nửa tiếng rồi, không thể chữa nữa... mau đưa tiền đây!
- Mày... mày là thằng súc sinh, bác sĩ Tiểu Giang chữa cho ba mày, mày còn cản lại... Lẽ nào hai vạn tệ này còn quan trọng hơn bệnh của ba mày?
Một bệnh nhân bên cạnh thấy vậy hai mắt bốc hỏa. Ông chưa từng thấy người con trai nào ham tiền đến không biết xấu hổ như vậy, thậm chí còn bất chấp bệnh của cha mình. Cuối cùng ông không nhịn được nữa bước ra chỉ mặt Trương Chí, mắng.
- Lão già ông... liên quan quái gì đến ông...
Trương Chí bị người này chỉ mặt mắng, không nén được xấu hổ mắng, và một cái tát đã đánh đến, dĩ nhiên cái tát này là vào mặt của ông cụ đứng ra mắng gã kia.
- Cái tên súc sinh mất tính người này...
Cuối cùng Giang Nguyên không nhịn được nữa, đạp một đạp. Lần này cú đạp trúng thẳng bụng gã, đạp cho gã đụng vào tường rồi mới lăn xuống.
Nhìn thấy Giang Nguyên đạp cho Trương Chí lăn lộn trên mặt đất, lúc này lão Trương đang ngồi trên ghế mắt đầy lệ đứng dậy vỗ tay, hét lớn:
- Đánh hay lắm...
- Tao nuôi mày lớn, không ngờ lại nuôi ra một đứa chỉ biết có tiền trong mắt như mày... sớm biết như vậy thì tao vứt mày trong hố phân cho chết đuối là được rồi...
Lão Trương mặt đầy ngân châm tức giận mắng. Những người bên cạnh nhìn thấy mà run lên.
Giang Nguyên cũng thấy khuôn mặt đầy mồ hôi, lại có cả ngân châm đang run rẩy đúng là hơi... hơi dạo người. Hắn vội vã chạy lên trước, cẩn thận trấn an:
- Ông cụ Trương đừng giận, đừng giận... Cứ ngồi xuống đã, đừng tức giận ảnh hưởng sức khỏe...
Đợi đến khi tim lão Trương bình ổn lại, Giang Nguyên mới cẩn thận rút ngân châm trên mặt lão Trương. Sau đó hắn cẩn thận nhìn cái miệng còn hơi méo của lão Trương, vẫy tay với Trương Nhạc, nói:
- Đem tam lăng châm đến đây!
Trương Nhạc nhìn thấy Trương Chí cả một lúc lâu vẫn chưa thể bò dậy được lập tức cảm thấy như trút được giận, tâm tình thoải mái. Anh ta vừa nghe thấy vậy, vội vã cẩn thận đưa một cây Tam lăng châm sang.
Những người bên cạnh lúc này đều cẩn thận nhìn Giang Nguyên, xem Giang Nguyên chữa khỏi cho lão Trương như thế nào.
Giang Nguyên hơi mỉm cười, trong ánh mắt chờ đợi của lão Trương, cây Tam lăng châm trong tay nhẹ nhàng đâm xuống huyệt nhân trung của lão Trương.
- Ai...
Lão Trương thấp giọng kêu lên một tiếng đau đớn, đưa tay xoa một cái, đã thấy lần này bị Giang Nguyên châm ra máu. Nhưng những người bên cạnh vừa nhìn, đã cười lớn, nói:
- Lão Trương... khỏi rồi. Giờ đã không bị méo nữa...
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 59: Mộ danh mà đến
Trong tay thần y Tiểu Giang, cái miệng méo xệch của lão Trương chỉ trong nửa tiếng ngắn ngủi đã được chữa khỏi. Các bệnh nhân và bác sĩ đứng vây xem bên cạnh ai nấy đều vui mừng cuống quít vỗ tay.
Các bác sĩ vui mừng là vì cuối cùng phòng khám cũng thoát được một kiếp nạn, cứu vãn được danh dự. Các bệnh nhân vui mừng là vì đã có thêm một tiểu thần y. Sau này nếu lỡ như sức khỏe có vấn đề gì, họ lại có thêm một hy vọng được cứu chữa.
Nhìn thấy cha mình đang đứng ở giữa vui mừng sờ miệng, còn được những người khác bên cạnh vỗ tay, sắc mặt Trương Chí xanh mét. Gã đưa tay lau vết máu khóe miệng, oán hận nhìn Giang Nguyên một cái rồi lén lút rời đi.
Đứng ở cửa, Trương Chí quay đầu lại nhìn Giang Nguyên một cái, tàn nhẫn nói thầm:
- Ông đây sẽ không tha cho mày đâu!
Giang Nguyên đứng đó, dường như cảm nhận được ánh mắt uy hiếp kia của Trương Chí liền quay đầu lại nhìn theo bóng lưng Trương Chí, nhẹ nhàng nở nụ cười lạnh.
- Trương Nhạc, điều kiện chữa trị hiện tại cực tệ, lần sau gặp phải bệnh nhân như vậy nhất định phải chú ý, phải tỉ mỉ kiên nhẫn, nói rõ tất cả các khả năng cho bệnh nhân. May là lần này có Giang Nguyên nên mọi chuyện không có vấn đề gì lớn, cho nên ta cũng không xử phạt con nữa...
Hồ lão y sư trước nay luôn công bằng, hơn nữa hiện tại phòng khám cũng không thể thiếu được Trương Nhạc nên cũng chẳng xử phạt gì... Chuyện này kể ra thì cũng chỉ có thể trách Trương Nhạc không may. Gần đây thằng nhãi này xui xẻo quá, may là không liên lụy đến phòng khám. Hơn nữa, nhờ có Giang Nguyên, danh tiếng của phòng khám được vực dậy, tâm tình của Hồ lão y sư cũng tốt hơn nên không truy cứu chuyện đó nữa.
Nghe Hồ lão y sư nói vậy, Trương Nhạc cũng thở phào nhẹ nhỏm. Anh ta nhìn Giang Nguyên đang đứng cạnh, trong mắt chứa thêm vài phần cảm kích.
Phòng khám nhanh chóng khôi phục sự yên tĩnh, Giang Nguyên cũng thở phào nhẹ nhỏm, âm thầm cảm thấy may mắn. Tổ sư gia này cũng khá thú vị. Nếu không phải mấy ngày nay lão dạy cái trò này, thì chuyện lần này mình cũng chẳng có cách nào giải quyết.
Đêm yên tĩnh trôi qua, Giang Nguyên nằm trên giường, vết xăm chỗ vai trái thỉnh thoảng vẫn lóe lên, đôi mắt của Giang Nguyên vẫn bất giác rung động. Hắn đang bị động tiếp thu những phân tích và hấp thụ đối với năng lượng tinh thần. Từng bức ảnh kèm theo giọng nói của Tổ sư gia đang tiến vào trong đầu hắn.
- Cơ thể sắp tỉnh rồi, tạm dừng phân tích hấp thụ năng lượng tinh thần. Trước mắt con đã hấp thụ được sáu tin tức về kinh mạch, 102 tin tức về huyệt vị, phần còn lại đợi khi cơ thể rơi vào giấc ngủ sẽ lại hấp thu tiếp.
Nửa giờ sau, Giang Nguyên tỉnh lại từ trong giấc ngủ, nhẹ nhàng lắc đầu, cảm thấy đầu nặng như chì. Giang Nguyên cũng chẳng than thở gì, dù sao bây giờ hắn cũng đã cảm nhận được sâu sắc lợi ích của những giấc mộng mơ hồ hàng ngày rồi.
Nếu không có những mộng cảnh như có như không hàng ngày này, những chuyện như hôm qua mình không thể nào xử lý tốt được như vậy.
Đã có hiệu quả như vậy, vậy thì mày mơ màng thêm một hai năm cũng có sao đâu. Giang Nguyên sờ sờ đầu rồi vội vàng rời khỏi giường. Sau khi hắn rửa mặt liền vội vàng thay quần áo, chạy bước nhỏ về phía sân trường Đại học Đông Nguyên.
- Hộc, hộc, hộc...
Sau khi tập một đoạn Ngũ Cầm Hí, toàn thân Giang Nguyên liền toát mồ hôi. Hắn cảm thấy toàn thân thoải mái, tay chân tứ chi cảm thấy vô cùng linh hoạt, tinh thần cũng tăng lên gấp bội.
“Hình như trước đây không thoải mái được như vậy...” Giang Nguyên hơi nghi hoặc lau mồ hôi trên trán, sau đó mặc T-shirt vào, chậm rãi đi trên con đường ban nãy đến đây.
Hắn vừa đi vừa nghi hoặc. Hắn luyện Ngũ Cầm Hí đã mười mấy năm rồi, tuy có tiến bộ, hơn nữa sau khi luyện xong, cảm giác toàn thân rất thoải mái, tương đối không tệ. Nhưng, hắn chưa từng có cảm giác mãnh liệt như thế này.
Sau khi suy nghĩ một lát Giang Nguyên vẫn chưa thể nghĩ thông suốt được, cho nên Giang Nguyên lắc đầu không suy nghĩ nhiều nữa mà đi thẳng về phía cổng trường.
Lúc này đã sắp bảy giờ ba mươi rồi, sinh viên trên đường cũng dần đông hơn. Giờ tắm rửa, thay quần áo, ăn bữa sang cần có chút thời gian, cho nên Giang Nguyên bước nhanh về phía phòng khám.
Có điều chưa đi đến cổng, hắn đã nhìn thấy một bóng dáng xinh đẹp dường như đang cúi đầu, lòng đầy tâm sự đi đến trước mặt mình.
Giang Nguyên mỉm cười, sau đó kêu lên:
- Tiểu Vũ!
Nghe thấy giọng Giang Nguyên, sau khi sửng sốt một lúc, Tiểu Vũ ngẩng đầu lên, nhìn Giang Nguyên, sau đó trên mặt lộ ra nụ cười mỉm, nói:
- Anh Nguyên... Sao anh lại ở đây?
- Ừ... anh vừa mới vào chạy bộ... ăn sáng chưa?
Giang Nguyên mỉm cười hỏi.
- Ăn rồi ạ!
Nhìn trán Giang Nguyên còn sót lại chút mồ hôi, Tiểu Vũ ngượng ngùng cười cười.
- Hình như thấy em không vui, có chuyện gì à?
Giang Nguyên nhìn thấy tâm tình Tiểu Vũ dường như không vui liền tò mò hỏi thăm.
- A... Không có việc gì không có việc gì.
Nghe Giang Nguyên hỏi vậy, Tiểu Vũ vội vàng cười lắc đầu nói:
- Có thể do tối qua em ngủ không ngon nên giờ chẳng tỉnh táo nổi!
- Ừm... nhớ là tối đừng thức khuya quá...
Giang Nguyên cười gật đầu, nhìn thời gian thấy không còn sớm nữa, liền nói:
- Được rồi, anh phải về mở cửa phòng khám. Em nhớ có chuyện gì thì tới phòng khám tìm anh nhé!
- Biết rồi ạ, cảm ơn anh Nguyên, anh mau đi đi...
Tiểu Vũ cười gật đầu nói.
Giang Nguyên vẫy tay với Tiểu Vũ, sau đó đi về phía phòng khám.
Vì hiện nay rất nhiều bệnh nhân già đều biết buổi chiều Hồ lão y sư và bác sĩ Tiểu Giang thường phải đi dạy ở Đại học Đông Nguyên, cho nên hầu hết bệnh nhân già đều chọn đến khám vào buổi sáng.
- Thầy... cái này xong rồi...
Giang Nguyên đưa đơn thuốc đã kê xong đặt bên tay Hồ lão y sư, sau đó ra hiệu bảo bệnh nhân ngồi bên chỗ Hồ lão y sư, rồi mỉm cười ngắc bệnh nhân tiếp theo:
- Người kế tiếp!
- Tốt quá... cuối cùng cũng đến phiên tôi...
Một bệnh nhân vui mừng bước đến, ngồi xuống bên cạnh Giang Nguyên,vội vàng đưa tay đặt lên gối bắt mạch, khách khí mỉm cười nói với Giang Nguyên:
- Bác sĩ Giang, phải làm phiền cậu rồi!
Giang Nguyên mỉm cười gật đầu nói:
- Cụ có chỗ nào không thoải mái ạ...
- A... chủ yếu là chỗ thắt lưng này đau lắm, bệnh cũ mấy năm rồi. Tôi nghe nói bác sĩ Giang châm cứu rất giỏi, muốn đến kê chút thuốc, tiện thể nhờ cậu châm cứu cho tôi xem thử!
- A... được, được...
Giang Nguyên sửng sốt, không ngờ chuyện hôm qua lại truyền đi rộng rãi như vậy. Lần này đã có người cố ý đến tìm mình châm cứu. Hắn liền cười gật đầu, nói:
- Được... để cháu xem thử đã...
Hồ lão y sư bên cạnh nghe thấy ông cụ nói vậy, cũng mỉm cười gật đầu. Ông không ngờ việc này lại truyền đi nhanh như vậy. Vốn bệnh nhân tìm đến gây chuyện, giờ đã đem lại lợi ích cho phòng khám, đem về cho phòng khám bệnh nhân mới.
Mặc dù người ta đến tìm Giang Nguyên, nhưng dù sao cũng đem lại khách hàng mới cho phòng khám. Hơn nữa, Giang Nguyên là đồ đệ của mình, đồ đệ nổi tiếng khiến Hồ lão y sư cực kỳ vui vẻ.
TUYỆT PHẨM THIÊN Y
Chương 60: Có khách đến cửa
Giang Nguyên cẩn thận bắt mạch cho ông cụ này, nhìn ông cụ thỉnh thoảng đưa tay đấm lưng, động tác lộ vẻ đau đớn. Sau khi hắn kiểm tra xong, thoáng trầm tư. Trong lòng hắn đã có vài suy đoán. Chứng đau lưng của ông cụ này rất đơn giản, chỉ là do mệch mỏi cơ thắt lưng tích tụ nhiều năm, cũng không khó chữa trị, chỉ cần kết hợp xoa bóp và châm cứu, hơn nữa phải chữa trong một khoảng thời gian.
Hắn liền cười nhạt nói:
- Cụ ơi, cơ thắt lưng của cụ bị lao lực. Muốn nó không đau thì dễ, nhưng muốn sau này không tái phát nữa thì hơi khó.
- Ồ... có thể khiến nó không đau à? Có thể đảm bảo bao lâu không tái phát?
Nghe thấy những lời này, đồng chí già sáng ngời hai mắt, vội vàng hỏi.
Giang Nguyên cười cười, sau đó nói:
- Bệnh này của cụ phải uống thuốc trong năm ngày liên tục, sau đó phải liên tục xoa bóp châm cứu trong năm ngày, ít nhất có thể đảm bảo ba tháng không tái phát. Đương nhiên nếu như bảo vệ tốt, không để chịu gió lạnh, không làm việc gì phải dùng sức lưng quá độ, vậy thì một hai năm không tái phát cũng là bình thường!
- Thật sao?
Nghe Giang Nguyên nói vậy, đôi mắt lão đồng chí này sáng ngời, vui mừng nói:
- Bác sĩ Giang, cậu chắc chắn chứ? Thắt lưng này của tôi trước giờ phải uống thuốc không ngừng mới đỡ. Hơn nữa, chỉ cần một ngày tôi không uống thuốc là không đươc. Nếu như theo cậu nói chữa trị trong năm ngày ít nhất có thể đảm bảo trong ba tháng sao? Thậm chí còn có thể một năm không tái phát à?
Giang Nguyên mỉm cười, gật đầu nói:
- Đương nhiên...Chỉ cần tự chú ý, bình thường giữ gìn thật tốt, muốn một hai năm không tái phát không khó!
- Vậy thì tốt quá rồi...
Đồng chí già hưng phấn nói:
- Vậy thì phiền bác sĩ Giang rồi. Chỉ cần có thể đảm bảo lưng tôi không đau, đừng nói năm ngày, dù mười lăm ngày cũng được. Cái chứng đau lưng này của tôi, vốn chỉ cần một ngày uống thuốc một lần thuốc giảm đau là được. Giờ mỗi ngày tôi phải uống ba lần thuốc mới giảm. Hiệu quả thuốc càng lúc càng kém. Tôi thật sự sợ sau này thuốc giảm đau cũng không có tác dụng nữa!
Nhìn thấy vẻ hưng phấn của đồng chí già, Giang Nguyên rất hiểu. Chứng bệnh cũ dây dưa nhiều năm khiến người ta đau khổ có hy vọng, ai cũng vui mừng cả.
Nghĩ vậy, Giang Nguyên âm thầm hạ quyết tâm. Sau này nếu có thêm nhiều cơ hội học thêm nhiều thứ, chắc chắn mình sẽ nắm cho thật chắc. Chỉ người đủ năng lực mới có thể giúp đỡ cho nhiều người hơn, mới có thể có đủ năng lực làm chuyện mình muốn làm.
Những bệnh nhân khác bên cạnh đang chờ khám nhìn thấy vẻ vui mừng của ông cụ, ai nấy đều vô cùng đồng cảm. Họ đều đến khám bệnh, dĩ nhiên đều hiểu những kiểu bệnh già tích tụ nhiều năm này, một khi có hy vọng sẽ khiến người ta vui mừng nhường nào.
Lúc này mọi người cũng đều vui mừng. Bác sĩ Tiểu Giang này giỏi như vậy, Hồ lão y sư là thầy dĩ nhiên càng tài giỏi hơn nữa. Cho dù thầy trò họ ai giỏi hơn ai thì chung quy lại đến phòng khám Khánh Nguyên này không hề sai lầm.
Có điều trong lòng họ còn chút nghi ngờ. Bác sĩ Tiểu Giang này nói tự tin như vậy, nhưng hiệu quả thật sự linh nghiệm như vậy sao?
Giang Nguyên lập tức cầm bút kê đơn thuốc, đưa cho Hồ lão y sư, sau đó mới cười với ông cụ:
- Ông qua bên kia để thầy cháu xem lại nhé!
Ai ngờ Hồ lão y sư bên cạnh liền tiện tay ký tên lên rồi đưa trở lại, cười nói:
- Không cần, Giang Nguyên... Con đưa ông ấy sang phòng chữa bệnh bên cạnh châm cứu đi...
- A...
Giang Nguyên thấy Hồ lão y sư không thèm nhìn đã ký tên không khỏi sửng sốt. Hắn thấy khuôn mặt mỉm cười của Hồ lão y sư, trong lòng tuôn ra tia ấm áp. Hắn biết giờ Hồ lão y sư đã coi hắn là một bác sĩ thật sự có tư ách khám chữa bệnh độc lập chứ không còn là học trò nữa. Hắn lập tức chậm rãi gật đầu nói:
- Vâng...
Giang Nguyên nhận đơn thuốc rồi cười đưa cho ông cụ, sau đó cười nói:
- Cụ đi theo cháu ạ...
- Ai... được..
Vẻ mặt đồng chí già đầy mong chờ, tay chống thắt lưng đứng dậy. Sau khi ông trò chuyện với Hồ lão y sư vài câu thì liền đi theo sau Giang Nguyên, hai tay đỡ thắt lưng, còng người xuống, chậm rãi đi về phía phòng trị liệu.
Dĩ nhiên là Giang Nguyên rành xoa bóp nhất. Tuy hiện tại mỗi đêm Tổ sư gia đều dạy về châm cứu các huyệt vị kinh mạch trong đầu, căn bản vẫn chưa tiếp xúc tới xoa bóp, nhưng đối với Giang Nguyên mà nói, việc này giống như bản lĩnh ăn cơm của hắn, không cần phải dạy hắn cũng đã đủ dùng.
Giang Nguyên bảo đồng chí già này nằm trên giường trị liệu, hắn bảo y tá cầm một chai dầu đến. Giang Nguyên nhìn nhãn hiệu của chai dầu, gật đầu hài lòng. Chai dầu nhãn hiệu này của HongKong sản xuất mấy năm nay hắn dùng nhiều nhất, hiệu quả rất tốt.
Hắn xoa hai tay vào nhau cho nóng trước, sau đó đổ dầu vào lòng bàn tay, nhẹ nhàng chà xát một lát rồi đặt hai tay lên phần eo của đồng chí già, bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp thuận theo cơ thắt lưng.
Đồng chí già này liền kêu lên “Ai ui, ối...”. Trong tiếng kêu này, Giang Nguyên xoa bóp hai ba phút rồi thì nhẹ tay bớt. Với những đồng chí già tuổi tác đã cao như thế này, Giang Nguyên không dám mạnh tay như với Tỉnh trưởng La kia. Hơn nữa, chứng bệnh của họ cũng không giống, cứ xoa bóp chầm chậm vẫn hơn.
Sau đó, hắn cầm ngân châm bên cạnh lên khử trùng rồi đâm xuống bốn huyệt vị thận du, ủy trung, khí hải du, đại tràng du. Tốc độ châm kim của hắn vô cùng nhanh chóng. Sau đó, hắn lại dùng ngải cứu hơ nóng đặt lên.
Sau khi châm ngân châm, Giang Nguyên mỉm cười, gật đầu nói:
- Ông đừng nhúc nhích nhé, mười phút nữa là được rồi ạ!
Dứt lời, Giang Nguyên đứng bên quan sát một lát, thấy đồng chí già này không có gì bất thường, chỉ có khuôn mặt rất thoải mái, hắn mới thở phào. Dù sao người già cũng không thể so được với thanh niên, kiểu kích thích hơi mạnh một chút thế này rất dễ dẫn đến những phản ứng khác thường.
Sau khi mười phút kết thúc, hắn bèn đưa tay nhổ từng cây ngân châm ra, đỡ đồng chí già dậy, sau đó cười nói:
- Giờ cảm thấy thế nào ạ?
Đồng chí già này cẩn thận đứng dậy, trên mặt dần lộ vẻ vui mừng, đợi sau khi ông chậm rãi xoay lưng một chút, cuối cùng trên mặt đã lộ tia mừng rỡ, vui sướng nói:
- Hình như không đau nữa!
Dứt lời, ông lại xoay thêm lần nữa, cảm thấy phần lưng không hề có cảm giác đau đớn gì. Thế là ông vừa xoay lưng vừa hưng phấn nhìn Giang Nguyên nói:
- Đúng là không đau một chút nào!
- Ôi ôi... ông ơi, ông ơi, từ từ từ từ...
Giang Nguyên nhìn thấy đồng chí già này càng xoay càng hưng phấn, hưng phấn đến mức suýt chút nữa xoay điệu ương ca liền cười khổ. Đồng chí già này lưng vừa đỡ đã thật sự coi mình như thanh niên mất rồi, hắn vội vã ngăn lại:
- Ông ơi đừng xoay nữa, đừng xoay nữa... ông mà xoay nữa là lưng lại trở về như cũ đấy...
- A... đúng, đúng, quên mất quên mất...
Ông cụ nhìn thấy vẻ căng thẳng của Giang Nguyên mới cả kinh, vội vàng ngừng lại, xác định lưng mình không sao mới mặt mày hối lỗi nói với Giang Nguyên:
- À à... vui quá nên suýt quên mất!
Những bệnh nhân đang chờ khám nhìn thấy đồng chí già này lúc ra khỏi cửa còn phải đỡ lưng, giờ quay lại thì mặt mày nhẹ nhõm bước từng bước thoải mái, mắt ai nấy đều trợn tròn!
Giang Nguyên vừa mới khách sáo tiễn ông cụ này ra khỏi cửa phòng khám, ngoài cửa có hai cảnh sát tiến vào...
TUYỆT PHẨM THIÊN Y