Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 514: CHƯƠNG 514: LẤY MÁU

Trong truyền thừa của tổ sư gia, phương pháp này cũng rất ít khi được dùng. Cho nên Giang Nguyên cũng chỉ nhớ mơ hồ có một phương pháp như vậy, nhưng hiệu quả của nó đối với tình huống của Tiểu Bảo lại cực kỳ thích hợp. Chỉ là lúc này Giang Nguyên có chút chần chừ, không dám chắc phương pháp này có hữu hiệu hay không. Bởi vì phương pháp này thật sự quá đơn giản. Giang Nguyên đại khái chỉ có thể đoán được một số đạo lý trong đó, nhưng cũng không tin lắm sẽ có hiệu quả.

Nhưng trước mắt, Giang Nguyên không tìm được phương pháp nào khác.

Cho nên, hắn hít một hơi thật sâu, sau đó nhẹ nhàng bóp miệng Tiểu Bảo để cậu há miệng ra.

Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng bên cạnh nhìn động tác của Giang Nguyên, muốn nói rồi lại thôi. Trước mắt, bệnh này có thể lây lan qua chất dịch, động tác của Giang Nguyên như vậy là cực kỳ nguy hiểm. Vạn nhất trên tay có vết thương, dính vào một chút nước miếng của Tiểu Bảo, việc lây lan là có thể xảy ra.

Đừng nói trước mắt cũng không loại trừ căn bệnh này có thể truyền qua đường không khí. Giang Nguyên đến gần như vậy thật sự là quá nguy hiểm.

Nhưng hai người cũng không mở miệng ngăn cản Giang Nguyên. Nếu Giang Nguyên đã cởi đồ phòng hộ, như vậy hắn đã tỏ rất rõ thái độ của mình. Hắn có thể vì đứa con nuôi này mà ngay cả mạng cũng không cần, vậy thì khuyên như thế nào đây?

Nhưng khi nhìn thấy Giang Nguyên cầm Tam Lăng Châm, chuẩn bị châm vào miệng Tiểu Bảo, Lâm Ngọc Tường nhịn không được vội vàng lên tiếng:

- Giang Nguyên, nếu không thì cậu mang bao tay vào đi.

Giang Nguyên mỉm cười lắc đầu, ý bảo không cần, sau đó nâng cằm của Tiểu Bảo cao hơn vài phần để thấy được đầu lưỡi của cậu bé tự động vểnh cao hơn bên trong.

Khi đầu lưỡi nhếch lên, hai mắt Giang Nguyên có chút nheo lại, dường như thấy rõ được tĩnh mạch xanh và hồng bên dưới lưỡi.

Tam Lăng Châm nhẹ nhàng lóe lên, sau đó đâm xuống hai tĩnh mạch.

Nhìn hai tĩnh mạch xuất hiện hai cái chấm đỏ nhỏ, Giang Nguyên hài lòng gật đầu, sau đó giao Tam Lăng Châm cho Viên Dũng đi khử trùng, tiếp theo hắn lấy ra một cây đè lưỡi, nhẹ nhàng đẩy lưỡi Tiểu Bảo lên cao hơn một chút.

Nhìn bên dưới lưỡi có hai điểm màu đỏ bừng, Giang Nguyên thở hắt ra, sau đó cầm một cây gắp, gắp hai cục máu dưới lưỡi đi, sau đó mới rút cây đè lưỡi về.

Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng nhìn động tác của Giang Nguyên, ánh mắt tràn đầy vẻ hoài nghi. Bọn họ có chút không hiểu vừa rồi Giang Nguyên rốt cuộc đã làm cái gì.

Nếu Giang Nguyên muốn lấy máu để kiểm tra, tại sao lại không rút máu? Nếu không phải là rút máu, vậy thì vừa rồi hắn đã làm cái gì?

Nhìn Giang Nguyên dường như không định tiếp tục làm gì nữa, Lâm Ngọc Tường vội vàng hỏi:

- Giang Nguyên, vừa rồi La y sư nói rằng sau khi cậu kiểm tra xong, nhất định phải mặc đồ phòng hộ vào.

Nghe Lâm Ngọc Tường nói, Giang Nguyên mỉm cười, sau đó quay sang nhìn Tiểu Bảo đang hôn mê, lắc đầu nói:

- Không cần đâu, cởi thì cũng đã cởi rồi. Tôi cứ để như vậy thôi, ở chỗ này chờ Tiểu Bảo tỉnh lại.

- Nhưng bây giờ cậu rất có khả năng sẽ bị lây nhiễm. Tình hình dịch bệnh vẫn còn chưa xác định rõ.

Lâm Ngọc Tường vội vàng khuyên can, nhưng lại bị Giang Nguyên đưa tay cản lại.

- Lâm huynh, tôi hiểu ý tốt của anh. Nhưng thật sự không cần đâu. Tôi sẽ không bị lây nhiễm.

Giang Nguyên nhìn gương mặt tràn đầy lo âu của Lâm Ngọc Tường, mỉm cười nói:

- Hơn nữa, tôi cũng muốn Tiểu Bảo sau khi tỉnh lại sẽ nhìn thấy tôi, mà không phải là tôi trong bộ đồ phòng hộ, còn có mũ che mặt nữa.

Nhìn nụ cười và ánh mắt kiên định của hắn, Lâm Ngọc Tường chần chừ một chút liền thở dài, sau đó lắc đầu, không kiên trì vấn đề này nữa. Y hiểu rất rõ suy nghĩ của Giang Nguyên. Cho nên cũng không miễn cưỡng nữa.

Chỉ thở dài, hỏi:

- Vậy cậu có đề nghị gì về phương pháp trị liệu cho Tiểu Bảo?

- Tạm thời không có. Thuốc mà Lâm huynh và y sĩ Trương kê rất hợp lý, bây giờ tôi chỉ muốn quan sát một chút, xem có thể giảm thân nhiệt cho Tiểu Bảo hay không.

Giang Nguyên nhìn Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng, sau đó nói:

- Tôi cũng không có kiến thức chuyên môn trong lĩnh vực nghiên cứu bệnh dịch, khẳng định phải nhờ hai vị giúp tôi rồi.

- Có thể giảm sốt được hay không?

Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng cảm giác được trong giọng nói của Giang Nguyên dường như có hàm súc đặc biệt, liếc mắt nhìn nhau một cái, cả hai phát hiện sự nghi hoặc trong mắt đối phương.

Nhưng dường như đây cũng không phải là lúc để hỏi. Lâm Ngọc Tường chỉ có thể gật đầu:

- Về phương diện nghiên cứu dịch bệnh, tôi và y sĩ Trương sẽ cố hết sức. Hơn nữa, tổ viện trợ của Thiên Y Viện cũng sẽ đến. Đến lúc đó cứ giao cho bọn họ. Cậu yên tâm đi, thực lực của viện đối với phương diện này là rất mạnh.

- Được, vất vả cho hai người rồi.

Giang Nguyên gật đầu.

Bước ra khỏi phòng cách ly, Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng nhìn xuyên qua cánh cửa kính, nhìn Giang Nguyên đang âu yếm nhìn Tiểu Bảo, cả hai đều thở dài.

Lúc này, vị bác sĩ Đường bước đến, nói với hai người:

- Hai vị y sư, vừa rồi Trưởng phòng Nghiêm của ban Chỉ huy tạm thời điện thoại đến, muốn triển khai một cuộc họp.

Lâm Ngọc Tường gật đầu, sau đó nhìn vào phòng thí nghiệm, rồi quay sang nói với Trương Ngọc Phượng:

- Bây giờ còn đang tiến hành phân tích, hẳn cần một tiếng nữa. Chúng ta đến phòng hội nghị trước đi, đồng thời thông báo cho bọn họ biết chuyện tiểu tổ sẽ đến trợ giúp.

- Vâng, chúng ta đi thôi.

Trương Ngọc Phượng gật đầu.

Nhìn trên màn hình xuất hiện hai người mặc đồ phòng chống lây nhiễm, Trưởng phòng Nghiêm lúc này gật đầu nói:

- Được rồi, Lâm y sư và Trương y sư cũng đã đến. Chúng ta họp thôi.

Mọi người nhìn nhau, sau đó gật đầu.

- Lâm y sư, xin hỏi tình huống của bệnh dịch như thế nào rồi?

Trưởng phòng Nghiêm nhìn hai người, khách khí hỏi.

- Tình huống chính xác còn chưa xác định được, phải tiếp tục quan sát và phân tích. Nhưng Thiên Y Viện đã cử một tiểu tổ đến trợ giúp. Đến lúc đó bọn họ sẽ tiếp nhận phụ trách công việc nghiên cứu và phân tích.

Nghe Lâm y sư nói, Giáo sư Bạch Quý và chủ nhiệm Tiền của trung tâm nghiên cứu và phòng chống dịch bệnh có chút sửng sốt. Bình thường, trợ giúp nghiên cứu hẳn là người của trung tâm hoặc trong hệ thống bọn họ, nhưng tại sao bọn họ lại không nghe nói về chuyện này?

Chương 515: Dùng việc công báo thù riêng

Đối mặt với chuyện có tiểu tổ đến trợ giúp, ngoại trừ hai vị y sư, đám người của Trưởng phòng Nghiêm tất nhiên là không ai biết. Bây giờ nghe xong, hai người của trung tâm nghiên cứu và phòng chống dịch bệnh đều đại khái đoán ra được chuyện bên trong.

Hai vị y sư lai lịch thần bí nắm trong tay toàn cục. Mọi người cũng không ai biết lai lịch của họ, chỉ sợ tiểu tổ đến trợ gúp cũng cùng lai lịch với hai người này. Mọi người không biết dường như cũng không phải điều gì kỳ quái.

Trong lòng Giáo sư Bạch Quý và Chủ nhiệm Tiền của trung tâm kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh dần dần có chút kiêng kỵ. Bọn họ biết rõ những chuyên gia nổi tiếng nhất cả nước. Trong tình hình chung, nếu người được phái đến để nghiên cứu bệnh dịch, tuyệt đối phải là những người đó.

Nếu đúng là như vậy, bọn họ hẳn phải nhận được tin tức, không thể nào lại có một tiểu tổ lặng yên không một tiếng động đến đây được.

Đối với vấn đề mang tính chuyên nghiệp này, Phó trưởng phòng Nghiêm một chút cũng không quan tâm. Trong đầu y bây giờ chỉ còn suy nghĩ muốn chỉnh Giang Nguyên mà thôi.

Cố nén lửa giận trong lòng, bày ra thái độ quan tâm hỏi thăm tình huống nghiên cứu dịch bệnh.

- Ừm, tốt lắm, phương diện nghiên cứu và trị liệu sẽ giao cho hai vị y sư cùng với tiểu tổ phụ trách.

Phó trưởng phòng Nghiêm làm ra vẻ đứng đắn, nghiêm túc nói, sau đó chuyển sang chuyện khác:

- Bây giờ vẫn còn một vấn đề. Bởi vì thông báo bổ nhiệm chính thức ở trên còn chưa đưa xuống, cho nên phải thông báo cho hai vị y sư một chút.

Nhìn bộ dạng nghiến răng nghiến lợi của Phó Trưởng phòng Nghiêm, mấy người bên cạnh liếc nhìn nhau, sau đó cười khổ trong lòng. Xem ra Phó trưởng phòng Nghiêm là muốn đâm thọc rồi.

- Ồ, có chuyện gì vậy?

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Phó trưởng phòng Nghiêm, Lâm Ngọc Tường không khỏi lên tiếng hỏi.

Quả nhiên không ngoài dự liệu, Phó trưởng phòng Nghiêm nhướng mày, sắc mặt tối sầm, nói:

- Vừa rồi, Giang Nguyên đã vi phạm nguyên tắc cách ly. Cậu ta không phải là chuyên gia về phương diện phòng chống bệnh dịch, nhưng lại tự tiện tiến hành chẩn đoán cho bệnh nhân, thậm chí còn mang người không có phận sự vào khu cách ly.

- Hơn nữa còn tiến hành uy hiếp người phụ trách hiện trường là tôi. Quả thật không có kỷ luật gì cả.

Nhìn gương mặt tái xanh vì giận của Phó trưởng phòng Nghiêm, Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng đều nhìn nhau, căn bản không nghĩ đến Phó trưởng phòng Nghiêm lại cáo trạng Giang Nguyên với họ.

Trong lòng không khỏi cười thầm.

Mặc dù Giang Nguyên không phụ trách bất cứ chuyện gì ở đây, nhưng địa vị của hắn ở trong Thiên Y Viện hoàn toàn không thua gì bọn họ. Thậm chí lấy bối cảnh của Giang Nguyên mà nói, lại còn nằm trên cả bọn họ. Bây giờ Phó trưởng phòng Nghiêm lại cáo trạng Giang Nguyên với họ, thật sự là không biết phải làm sao.

Hơn nữa, Giang Nguyên không phải là người có thể tùy ý đắc tội với người khác. Phó chủ nhiệm Nghiêm chỉ sợ đã chọc giận Giang Nguyên. Nếu không, tại sao Giang Nguyên lại so đo với bác sĩ ở thế tục như vậy?

- Nhất định phải nghiêm túc xử lý, không biết ý kiến của hai vị y sư như thế nào?

Phó trưởng phòng Nghiêm phẫn nộ nói. Y tin rằng đối mặt với chuyện như vậy, hai vị y sư hẳn sẽ đứng về phía y.

Nhưng sắc mặt mọi người bên cạnh dần dần có chút cổ quái. Bởi vì bọn họ chú ý đến gương mặt của hai vị y sư. Mặc dù còn cách một lớp mũ, nhưng mọi người vẫn phát hiện có chỗ không ổn.

Bởi vì vẻ mặt của hai vị y sư nhìn Phó trưởng phòng Nghiêm vừa có chút trào phúng, vừa có chút khó coi.

Nhưng Phó trưởng phòng Nghiêm lại không chú ý đến điểm này, vẫn phẫn nộ nhìn hai người, hy vọng nhận được sự ủng hộ từ họ. Chỉ cần họ không phản đối, y có thể chỉ huy cảnh vệ bắt Giang Nguyên lại. Với quyền lực hiện nay, y có đủ năng lực để làm việc này, nhất định phải dạy cho Giang Nguyên một bài học.

Phó trưởng phòng Nghiêm chờ hai người lên tiếng, nhưng mãi vẫn không thấy đâu. Lúc này y mới phát hiện sắc mặt của hai vị y sư dường như có chút khó coi.

Khi Phó trưởng phòng Nghiêm cảm thấy không ổn, Lâm Ngọc Tường mới lên tiếng:

- Trưởng phòng Nghiêm, y sĩ Giang Nguyên chính là một trong những nhân viên mà thượng cấp cử đến. Cho nên cậu ấy có quyền tiến vào khu vực cách ly.

- Ơ!

Nghe Lâm Ngọc Tường nói, cảm giác không ổn trong lòng Phó trưởng phòng Nghiêm lại càng nhiều hơn vài phần. Ban đầu y cho rằng Giang Nguyên chỉ là thân nhân của người bệnh, nên mới được phép tiến vào. Nhưng dường như quan hệ giữa Giang Nguyên và hai vị y sư kia không cạn. Nếu không, làm sao với thân phận một bác sĩ ngoại khoa lại được Lâm y sư nói thành nhân viên hỗ trợ?

Bây giờ, Phó trưởng phòng Nghiêm đang khẳng định Lâm Ngọc Tường chính là bao che cho Giang Nguyên, trong lòng lại càng căm tức thêm. Y bị Giang Nguyên uy hiếp thành như vậy, chẳng lẽ ngậm bồ hòn làm ngọt sao? Hơn nữa, mặc dù y phải hiệp trợ bọn họ trong công việc, nhưng đây rõ ràng là vi phạm quy định, thuộc quyền xử lý của y.

Nếu Giang Nguyên là nhân viên trợ giúp, y không thể quản được. Nhưng tiểu tử này chỉ mang theo một cô gái đến, mà cô gái đó hoàn toàn không phải nhân viên y tế, rõ ràng chỉ là người thân. Vậy thì trăm phần trăm Giang Nguyên đã phạm quy rồi. Nếu Giang Nguyên dẫn người không có phận sự vào trong, y có thể bắt được nhược điểm của hắn.

- Được, xem như Giang Nguyên là nhân viên hỗ trợ, nhưng tại sao cậu ta lại tùy ý mang người ngoài vào như thế? Cô gái đó cũng không phải nhân viên hỗ trợ, tại sao lại có thể tùy ý bước vào? Hơn nữa, khi tôi ngăn cản cậu ta, cậu ta lại tiến hành uy hiếp tôi? Vậy ban chỉ huy tạm thời của chúng tôi dùng làm cái gì?

Lúc này, giọng nói của Phó trưởng phòng Nghiêm lại càng thêm tức giận:

- Cho dù Giang Nguyên là nhân viên hỗ trợ, nhưng cậu ta đã vi phạm quy định cách ly, nhất định phải tiến hành xử phạt.

Lời này của Phó trưởng phòng Nghiêm giống như cây ngay không sợ chết đứng. Mặc dù trước mắt y chỉ là hỗ trợ nhưng dù sao y cũng là một trong những người phụ trách. Chuyện vi phạm quy định nghiêm trọng như vậy, y không tin đối phương lại dám tùy ý bao che. Nếu không, nháo lên đến cấp trên, y cũng chẳng sợ.

Nghe Phó trưởng phòng Nghiêm nói, những người bên cạnh đều gật đầu, cũng không chen vào. Dù sao có ba người làm chủ ở đây, đám lâu la như bọn họ không cần phải tham dự vào.

Rõ ràng lai lịch của hai vị y sư này rất cao, ngay cả Phó trưởng phòng Nghiêm cũng không đắc tội nổi, bọn họ tất nhiên lại càng không dám chen vào, cẩn thận nhìn hai người qua màn hình, chờ cả hai sẽ xử lý việc này như thế nào. Dù sao, Giang Nguyên vừa rồi đã vi phạm quy định nghiêm trọng, hơn nữa còn ngăn cản Phó trưởng phòng Nghiêm. Quả thật là đuối lý rồi.

Cho nên, nếu hai người kia muốn bao che cho Giang Nguyên, đúng là không phải chuyện dễ dàng.

Quả nhiên, mọi người thấy được hai vị y sư liếc mắt nhìn nhau, xem ra bọn họ cũng biết việc này khó giải quyết.

Phó trưởng phòng Nghiêm thấy vậy, sắc mặt lại càng đắc ý. Nghiêm Thế Bác ông từ khi nào bị ăn thiệt như vậy chứ? Lần này không bắt được Giang Nguyên, vậy mặt mũi của ông xem như mất hết rồi.

- Trưởng phòng Nghiêm, việc này hãy nói sau đi.

Trong lúc Phó trưởng phòng Nghiêm đang đắc ý, lại nghe Lâm y sư nói một câu, lập tức có chút sửng sốt, không ngờ Lâm y sư lại bao che cho Giang Nguyên như vậy, không khỏi cười lạnh:

- Nói sau? Đối với hành vi vi phạm quy định như vậy, tôi cho rằng nhất định phải xử phạt ngay. Nếu không, sau này chúng ta làm sao giữ được nguyên tắc cách ly chứ?

- Nếu để dịch bệnh lây lan ra ngoài, người nào cũng không gánh nổi trách nhiệm. Tôi yêu cầu lập tức nghiêm trị Giang Nguyên.

Phó trưởng phòng Nghiêm nhìn thẳng vào hai người trong màn hình, vẻ mặt chính khí, khiến cho những người bên cạnh phải thầm hừ một tiếng. Đây rõ ràng là dùng việc công báo thù riêng rồi.

Chương 516: Tiểu Bảo hạ sốt

Trong phòng một mảnh yên tĩnh.

Trong tình huống hội nghị chính thức như vậy, không ai có thể bỏ qua vấn đề và yêu cầu của người phụ trách toàn diện là Phó trưởng phòng Nghiêm. Dù sao, ngoại trừ nghiên cứu và trị liệu, việc điều động nhân viên, cách lý và phối hợp toàn diện công việc trên cơ bản đều do Phó trưởng phòng Nghiêm phụ trách. Mà trước mắt y cũng là người phụ trách cao nhất tại hiện trường.

Mặc dù là người phụ trách công việc nghiên cứu, Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng so với Phó trưởng phòng Nghiêm chẳng khác nào con voi so với con kiến, nhưng trước mắt cũng không khỏi kiêng kỵ hai phần.

Bọn họ có thể không thèm để ý đến lời nói của Phó trưởng phòng Nghiêm, nhưng đối mặt với phương diện chuyên nghiệp, bọn họ còn phải nghiêm túc hơn so với Phó trưởng phòng Nghiêm, hiển nhiên cũng biết được mức độ nghiêm trọng của nguyên tắc cách ly một khi bị phá hư.

Nhưng lúc này, Phó trưởng phòng Nghiêm lại nắm vào không tha, hai người bọn họ đành phải đưa ra một số lời giải thích.

- Bây giờ Giang Nguyên cũng đang ở trong trạng thái bị cách ly. Còn cô gái kia cũng vậy. Trong thời gian cách ly theo quy định, cô ấy cũng sẽ không được phép rời đi. Cho nên, xin Phó trưởng phòng Nghiêm cứ yên tâm. Đối với nguyên tắc cách ly, chúng tôi rõ ràng hơn so với anh.

Nhìn gương mặt tức giận của Phó trưởng phòng Nghiêm, giọng nói của Lâm Ngọc Tường lạnh lại vài phần, khiến cho Phó trưởng phòng Nghiêm đang định nói tiếp chợt rùng mình, vội vàng thu lời lại. Y còn chưa biết rõ chính xác lai lịch của hai người này. Hơn nữa, trên danh nghĩa là y phải hỗ trợ công việc cho hai người, vì thế y không dám đắc tội với đối phương.

Mặc dù Phó trưởng phòng Nghiêm không lên tiếng, nhưng vẫn liếc mắt nhìn những người bên cạnh, thấy những người này cúi đầu, giả bộ không nhìn thấy ánh mắt của mình, trong lòng tràn đầy oán niệm. Y vốn muốn trước mặt mọi người diễn trò hay, vừa xả giận lại lấy lại được mặt mũi, nhưng bây giờ sắc mặt lại càng khó coi hơn.

Nhưng y không dám tức giận với hai y sư, chỉ biết nghiến răng nghiến lợi trong lòng, chờ cấp trên chính thức đưa quyết định bổ nhiệm xuống, xác định phạm vi quản lý, y nhất định sẽ chỉnh Giang Nguyên đến chết mới thôi.

Rất nhanh, Phó trưởng phòng Nghiêm chuyển sang đề tài khác, tiến hành thảo luận về việc an bài cho tiểu tổ, hội nghị rất nhanh giải tán.

Nhìn màn hình tắt đi, sắc mặt Phó trưởng phòng Nghiêm trong nháy mắt âm trầm xuống, quay sang cười khan với mọi người rồi nhìn đồng hồ, nói:

- Bổ nhiệm tiểu tổ hẳn rất nhanh sẽ đến.

Mọi người liếc mắt nhìn nhau, nhất tề gật đầu, chỉ có ánh mắt của Lâm Kiến Quốc là hiện lên sự lo lắng.

Đối mặt với oán niệm của Phó trưởng phòng Nghiêm, Giang Nguyên rõ ràng không biết. Lúc này, hắn đang nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của Tiểu Bảo, cảm nhận nhiệt độ đang lui dần, thần sắc khẩn trương dần dần giãn ra.

- Thế nào rồi? Đã hạ sốt chưa?

Cảm nhận được ý cười trên gương mặt Giang Nguyên, Tuyên Tử Nguyệt vui vẻ hỏi.

- Ừm, đã bắt đầu giảm sốt rồi.

Giang Nguyên thở phào nhẹ nhõm, dựng thẳng thắt lưng mỉm cười với Tuyên Tử Nguyệt, sau đó duỗi tay về phía Viên Dũng.

- Bắt đầu hạ sốt?

Nghe xong, Viên Dũng còn kinh ngạc hơn nhiều so với Tuyên Tử Nguyệt. Trong khoảng thời gian này, y vẫn một mực ở đây, biết được thân nhiệt quá cao của Tiểu Bảo đã phí biết bao nhiêu công sức của hai vị y sư cũng không hạ được. Nhưng bây giờ y sĩ Giang chỉ mới đến một tiếng, châm cho một châm, nhiệt độ đã hạ rồi sao?

Thuận tay đưu dụng cụ đo nhiệt độ cho Giang Nguyên, Viên Dũng bước nhanh đến, xem có phải nhiệt độ đã giảm xuống hay không.

Giang Nguyên đem dụng cụ đo nhiệt độ đặt lên trên trán Tiểu Bảo. Một luồng ánh sáng màu đỏ lóe lên, trên cặp đo nhiệt độ rất nhanh hiện lên một loạt con số.

- 38.5 độ?

Ánh mắt Giang Nguyên sáng lên, hài lòng gật đầu. Xem ra biện pháp mà tổ sư gia lưu lại quả nhiên là dùng được. Chỉ mới gần một tiếng mà đã lui về con số an toàn, hiệu quả này không tệ. Hơn nữa, nhìn tình huống, có thể hy vọng xuống đến dưới 38 độ C.

- Sao?

Nhìn con số, Viên Dũng bên cạnh rúng động vô cùng, không nhịn được hô lên một tiếng.

- Hạ rồi. Tiểu Bảo bắt đầu tốt hơn rồi.

Suy nghĩ của Tuyên Tử Nguyệt đơn giản hơn nhiều. Đối với cô mà nói, nhiệt độ cơ thể Tiểu Bảo giảm, đồng nghĩa với việc Tiểu Bảo không còn gặp nguy hiểm.

- Hạ sốt? Thật sự hạ sốt sao?

Vừa mới họp xong, nhận được tin tức, Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng cũng có chút không tin. Lâm Ngọc Tường cầm lấy dụng cụ đo nhiệt độ trong tay Viêm Dũng, nhắm ngay trán của Tiểu Bảo kiểm tra một chút.

Nhìn con số 38.2 độ C, tay Lâm Ngọc Tường cứng đờ, cuống quýt hỏi:

- Điều này sao có thể?

Y sĩ Trương Ngọc Phượng cũng ngẩn người, vội vàng bước lại gần, nhìn sắc mặt Tiểu Bảo, quả nhiên là không còn đỏ bừng như lúc ban đầu nữa, lúc này mới kinh nghi quay sang nhìn Giang Nguyên:

- Giang Nguyên, có phải cậu đã dùng thuốc khác không?

- Không, những loại thuốc cần dùng mọi người đã dùng qua rồi mà.

Tiểu Bảo hạ sốt, tâm trạng củ Giang Nguyên cũng thả lỏng hơn rất nhiều, nhìn vẻ mặt nghi hoặc của Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng, mỉm cười nhún vai nói.

- Vậy, chẳng lẽ là dựa vào một châm vừa rồi của cậu?

Lâm Ngọc Tường cau mày nhìn Giang Nguyên, ánh mắt có chút không tin.

- Chắc là vậy.

Giang Nguyên gật đầu.

Nhìn biểu hiện của Giang Nguyên, Lâm Ngọc Tường lại quay sang nhìn Viên Dũng, xác nhận trong khoảng thời gian này Giang Nguyên không dùng bất kỳ loại thuốc nào khác, ánh mắt liền hiện lên sự kinh sợ.

- Châm hai châm vào tĩnh mạch dưới lưỡi, chẳng lẽ sẽ mang đến hiệu quả này?

Nghe Lâm Ngọc Tường thì thào, ánh mắt Trương Ngọc Phượng sáng lên, không nhịn được mà sợ hãi:

- Thiệt Thông Tâm Mạch, đâm vào hai mạch, có thể giảm được hỏa độc. Quả thật là một phương pháp hay.

- Đúng rồi.

Lâm Ngọc Tường nghe xong, hai mắt cũng sáng lên nhìn Giang Nguyên, tràn đầy bội phục, vỗ tay một cái, nói;

- Quả nhiên là phương pháp hay.

Giang Nguyên mỉm cười lắc đầu:

- Hai vị quá khen rồi. Tôi thật ra cũng chỉ thử thời vận mà thôi, không nghĩ đến lại có hiệu quả như thế này.

- Y sĩ Giang có thể thuận lợi lấy được chức y sĩ chính thức của Thiên Y Viện vào năm 24 tuổi, quả nhiên không phải tầm thường.

Nhìn biểu hiện khiêm nhường của Giang Nguyên, Lâm Ngọc Tường tất nhiên là không biết được Giang Nguyên là học từ người khác, lúc này chỉ biết bội phục hắn thật lòng.

- Bây giờ đã tạm thời hạ sốt, nhưng về vấn đề nghiên cứu dịch bệnh, phải nhờ hai vị vất vả rồi.

Giang Nguyên nhìn hai người nói.

Thấy Giang Nguyên nhắc lại lần nữa, hai người cũng trở nên nghiêm túc:

- Giang Nguyên, cậu yên tâm đi, vẫn còn ba ngày. Chúng tôi nhất định sẽ nghĩ biện pháp tìm ra loại thuốc ức chế nó.

Hai người nói như vậy không phải là giả. Mặc dù bọn họ không chuyên nghiệp về phương diện nghiên cứu, nhưng nội tình mấy trăm năm của Thiên Y Viện chẳng lẽ chỉ để nhìn suông? Vốn nghiên cứu về lĩnh vực này của Thiên Y Viện còn cao hơn nơi khác một bậc. Đặc biệt sau trận dịch Sars năm đó, phương diện này của Thiên Y Viện lại càng tiến bộ cực nhanh.

Có sự trợ giúp của tiểu tổ, hiển nhiên là không thành vấn đề.

- Được rồi.

Nhìn biểu hiện tự tin của hai người, Giang Nguyên cũng thoáng yên tâm một chút.

Hai người dặn dò thêm vài câu, sau đó bước ra ngoài đến phòng thí nghiệm. Chuyện mà vừa rồi Phó trưởng Nghiêm làm khó cũng chẳng khiến họ bận tâm. Ngay cả cự đầu của Thiên Y Viện còn phải khách sáo với Giang Nguyên nữa là.

Loại kiến hôi thì không đáng để ý.

Chương 517: Quyền nơi tay

Có một số con kiến hôi, anh xem nó là kiến hôi, nhưng mà nó lại không biết, chung quy cứ tưởng mình là sao sáng giữa bầu trời, là mặt trời mà mọi người phải vây quanh.

Phó trưởng phòng Nghiêm tất nhiên không biết mình là con kiến hôi. Tuy nói y hỗ trợ hai vị y sư, nhưng tình huống trước mắt, hai vị y sư không thể nào quản được. Người khác còn phải ngước nhìn y, vây quanh y nữa mà.

Đặc biệt sau khi thông báo bổ nhiệm chính thức được đưa xuống, y lại càng không cho mình là kiến hôi.

- Tổ trưởng: Tề Bách Lâm, Phó tổ trưởng: Lâm Ngọc Tường, Trương Ngọc Phượng, Nghiêm...

Nhìn công văn phát xuống, tinh thần Phó trưởng phòng Nghiêm không khỏi rung lên. Quả nhiên như y đã dự liệu, mặc dù Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng bài danh trước y, nhưng nhìn chức vụ mà y được phân công, đúng là không ngoài dự liệu. Tất cả mọi việc bên ngoài đều do y quản lý, còn Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng chỉ là phụ trách nghiên cứu và trị liệu dịch bệnh mà thôi.

Nghĩ đến đây, Phó trưởng phòng Nghiêm chỉ muốn bốc hỏa về việc hai người kia bao che cho Giang Nguyên.

Bây giờ y đã danh chính ngôn thuận có được quyền quản lý mọi người, nhưng còn xử lý Giang Nguyên như thế nào thì phải thông qua Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng. Nếu bọn họ không chịu nói, mặc dù y là chủ quản nhưng cũng không cách nào đối phó với Giang Nguyên.

Nhưng nếu vì thế mà bỏ qua cho Giang Nguyên, Phó trưởng phòng Nghiêm tất nhiên là không muốn. Tiểu tử này làm y mất hết mặt mũi như vậy, bây giờ đã có quyền trong tay, tất nhiên là phải chỉnh Giang Nguyên rồi.

Hơi trầm ngâm một chút, gương mặt Phó trưởng phòng Nghiêm rốt cuộc hiện lên nụ cười âm lãnh.

Lâm Kiến Quốc ở bên cạnh nhìn thấy Phó trưởng phòng Nghiêm cầm tờ giấy bổ nhiệm trong tay nhìn một lúc lâu, ánh mắt bỗng dưng hiện lên nụ cười âm lãnh, cảm thấy không ổn. Nhưng thông báo bổ nhiệm của cấp trên, ông chỉ là một thành viên bình thường, dù thế nào cũng không thể ý kiến được.

Lâm Kiến Quốc chỉ có thể thở dài. Chuyện thần tiên đánh nhau, ông chỉ cần ở bên cạnh nhìn xem là ổn.

Tề Bách Lâm nhận được bản báo cáo, liền có chút cau mày. Chuyện như vậy Tiểu Nghiêm trực tiếp xử lý là được, tại sao lại còn đưa đến cho ông?

Nghĩ đến Tiểu Nghiêm hẳn không phải là loại người không hiểu chuyện, Tề Bách Lâm chần chừ một chút rồi cẩn thận đọc lại bản báo cáo.

- Giang Nguyên?

Tề Bách Lâm cau mày suy nghĩ một chút.

Đột nhiên cảm thấy cái tên này có chút quen thuộc. Hình như đã nghe nói qua ở chỗ nào rồi.

Thư ký đứng bên cạnh nhìn thấy biểu hiện nghi hoặc của Tề Bách Lâm, có chút chần chừ rồi nói:

- Phó viện trưởng Tề, Giang Nguyên dường như có quen biết với Dương lão.

- Dương lão.

Tề Bách Lâm giật mình, chợt nhớ đến Giang Nguyên là ai.

Có lẽ người khác không rõ ràng lắm, nhưng là Phó thủ tướng của quốc vụ viện, ông tất nhiên là biết những chuyện trước đây về Giang Nguyên.

Lập tức Phó thủ tướng Tề liền biết được nguyên nhân tại sao Tiểu Nghiêm lại cố ý làm báo cáo gửi cho mình.

Hơi trầm ngâm một chút, nhớ đến phong cách làm việc của Dương lão gia tử, liền nói:

- Được rồi, Tiểu La, cậu gọi điện thoại cho Phó trưởng phòng Nghiêm, bảo anh ta cứ dựa theo điều lệ mà làm.

- Vâng.

Thư ký bên cạnh lên tiếng rồi lui ra ngoài.

Sau khi thư ký lui ra ngoài, Tề Bách Lâm cau mày suy nghĩ một chút. Vi phạm quy định nghiêm trọng như vậy, dựa theo quy định làm việc, trừng phạt Giang Nguyên một chút, Dương lão tuyệt đối sẽ không có ý kiến. Nhưng chung quy vẫn phải báo cáo Dương lão một tiếng.

Nghĩ xong, Tề Bách Lâm thu dọn một chút rồi bước ra khỏi phòng làm việc. Dù sao ông cũng là tổ trưởng tiểu tổ, báo cáo cấp trên một tiếng về công việc đang làm cũng là chuyện phải làm.

Khi Phó trưởng phòng Nghiêm nhận được điện thoại, y liền biết Phó thủ tướng Tề nhất định sẽ ủng hộ y. Mấy năm qua ôm bắp đùi của Phó thủ tướng Tề cũng không phải không có ích gì.

- Người đâu, đến khu cách ly gọi Giang Nguyên ra cho tôi, đưa cậu ta đến phòng cách ly khác.

Phó trưởng phòng Nghiêm đắc ý nói.

Nhìn biểu hiện đắc ý của Phó trưởng phòng Nghiêm, những thành viên bên cạnh đều biết rằng lần này Phó trưởng phòng Nghiêm đã cầm thượng phương bảo kiếm trong tay. Nếu không, làm sao ngay cả ý kiến của hai vị kia cũng không cần?

Lâm Kiến Quốc cũng có chút bất đắc dĩ, cười khổ một tiếng:

- Giang Nguyên, lần này tôi không thể giúp cậu được rồi.

Vị Thiếu tá bên cạnh nghe Phó trưởng phòng Nghiêm ra lệnh, không dám chần chừ, vội vàng đứng dậy, lệnh cấp dưới dẫn người đi. Dù sao, dựa theo bổ nhiệm của tổ chức, y phải tiếp nhận mệnh lệnh của Phó trưởng phòng Nghiêm. Mặc kệ là chuyện gì, nếu Phó trưởng phòng Nghiêm đã ra lệnh, y nhất định phải thực hiện. Nếu không, mọi việc sẽ liên lụy đến đầu của y.

- Ba.

Sau khi hạ sốt, Tiểu Bảo rốt cuộc cũng đã tỉnh lại.

Cảm nhận được một bàn tay đang vuốt ve mình, cậu bé mê mang nhìn bốn phía, liền nhìn thấy Giang Nguyên đang mỉm cười nhìn cậu, sau đó cố sức vươn bàn tay nhỏ bé của mình về phía Giang Nguyên.

- Ba, ba đã về.

Bởi vì sốt cao không giảm, bàn tay nhỏ bé dường như có chút gầy đi, Giang Nguyên nhịn không được lại cảm thấy đau lòng, cẩn thận ôm lấy Tiểu Bảo vào lòng, hôn một cái lên trán cậu, mỉm cười nói:

- Ừm, ba về rồi, cố tình về để ở với Tiểu Bảo.

- Ba, con nhớ ba lắm. Ba đừng đi nữa có được không?

Tiểu Bảo dùng sức ôm lấy cổ Giang Nguyên, vui vẻ nói, dường như sốt cao vẫn không làm cậu khó chịu.

- Ừ, ba cũng nhớ con lắm. Yên tâm đi, Tiểu Bảo, ba sẽ về ở với con mà.

Nhìn bàn tay còn ghim kim tiêm của Tiểu Bảo, nghe giọng nói vẫn còn yếu ớt nhưng rất hưng phấn của cậu bé, trong lòng Giang Nguyên khẽ run lên, dùng sức ôm chặt cơ thể nhỏ bé của cậu, gật đầu nói.

Chương 518: Phó tổ trưởng thường vụ

- Y sĩ Giang, hãy để Tiểu Bảo nằm xuống.

Thấy động tác của Giang Nguyên, Viên Dũng muốn nói rồi lại thôi, nhưng rồi lại nhịn không được mà nói ra. Y biết rất rõ, tiếp xúc quá gần như vậy, cho dù bệnh không truyền qua không khí, nhưng cũng đã đủ điều kiện để bị lây nhiễm.

Giang Nguyên mỉm cười, sau đó đặt Tiểu Bảo trở lại giường, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu, mỉm cười nói:

- Tiểu Bảo ngoan, không cần sợ, ba vẫn ở đây với con mà.

- Vâng, Tiểu Bảo không sợ. Có ba ở đây, Tiểu Bảo sẽ không sợ.

Tiểu Bảo mở to mắt, cố gắng nói. Dưới tác dụng của thuốc Quy Tức Dược Tề, tinh thần của Tiểu Bảo vẫn mệt mỏi như cũ.

- Tiểu Bảo, dì Tử Nguyệt cũng ở đây, con không cần phải sợ.

Tuyên Tử Nguyệt đứng một bên, biết mình mặc đồ bảo hộ, Tiểu Bảo không nhận ra cô, lúc này ánh mắt đỏ bừng, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cậu bé.

- Dì Tử Nguyệt?

Nghe giọng nói quen thuộc, vốn hai mắt đã bắt đầu nhắm lại liền mở ra, sau đó cố sức chuyển động đầu, liền nhìn thấy Tuyên Tử Nguyệt đứng một bên.

- Dì, ôm con một cái đi.

Tiểu Bảo vui mừng vươn tay ra.

Nhìn biểu hiện vui mừng của Tiểu Bảo, Tuyên Tử Nguyệt cẩn thận ngồi xuống giường, ôm Tiểu Bảo vào lòng, chỉ hận không thể cởi bộ đồ phòng hộ ra.

Tiểu Bảo đang ôm Tuyên Tử Nguyệt, đột nhiên mở to mắt, nhìn Tuyên Tử Nguyệt, hỏi:

- Dì Tử Nguyệt, mẹ nuôi đâu? Tại sao mẹ nuôi lại không đến?

- Ờ...

Nhìn ánh mắt mong chờ của Tiểu Bảo, Tuyên Tử Nguyệt chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn Giang Nguyên.

- Tiểu Bảo ngoan, mau ngủ đi. Tỉnh lại, mẹ nuôi sẽ đến.

Giang Nguyên yêu chiều nhéo gương mặt Tiểu Bảo, mỉm cười nói.

Reng reng reng. Lúc này, điện thoại trên bàn làm việc vang lên. Viên Dũng nghe máy, nghe được hai câu liền cau mày nhìn Giang Nguyên:

- Y sĩ Giang, bác sĩ Đường bên ngoài nói có người muốn mời anh ra ngoài.

- Ồ?

Giang Nguyên sửng sốt, sau đó gật đầu.

Nghe Giang Nguyên phải đi, Tiểu Bảo vốn đã có chút mơ màng liền mở to mắt lên, khẩn trương nói:

- Ba đừng đi mà.

- Ngoan, ba không đi đâu, nhất định sẽ ở lại đây chăm sóc Tiểu Bảo.

Giang Nguyên mỉm cười đáp lời. Lúc này, Tiểu Bảo mới chịu ngủ yên.

- Cứ để cho nó ngủ đi.

Giang Nguyên cẩn thận tiếp nhận Tiểu Bảo từ trong lòng Tuyên Tử Nguyệt, đặt cậu nằm ngay ngắn trên giường. Ngủ có thể làm cho cơ thể của Tiểu Bảo thích ứng với thuốc hơn.

Giang Nguyên cầm lấy bộ đồ phòng hộ mặc vào. Bây giờ hắn cũng phải bị cách ly, nhất định phải tiến hành đúng trình tự cách ly. Mấy ngày nay, nếu muốn ra khỏi phòng, hắn phải mặc đồ phòng hộ vào. Như vậy mới có thể đảm bảo bệnh không bị lây lan.

Tuyên Tử Nguyệt cầm lấy bình dưỡng khí đeo vào lưng Giang Nguyên. Giang Nguyên cau mày nhìn bên ngoài, không biết là ai tìm mình. Bây giờ còn phải mặc đồ phòng hộ, đúng là phiền toái.

- Viên Dũng, hết thảy ở đây nhờ anh đấy. Tôi đi một chút sẽ quay lại ngay.

Giang Nguyên mỉm cười nói.

- Vâng, y sĩ Giang cứ yên tâm.

Viên Dũng vội vàng gật đầu nói.

Có Viên Dũng ở đây, Giang Nguyên cũng yên tâm hơn. Dù sao tình huống của Tiểu Bảo lúc này đã tạm thời ổn định, hẳn sẽ không xảy ra vấn đề, liền cùng với Tuyên Tử Nguyệt bước ra ngoài.

Sau khi khử trùng xong, Giang Nguyên xuất hiện ngoài cửa, liền nhìn thấy bác sĩ Đường đứng bên ngoài:

- Người nào tìm tôi vậy?

- Chủ nhiệm Giang, có người gọi điện thoại đến, bảo cậu xuống lầu một.

Bác sĩ Đường vội vàng nói.

- Ồ?

Giang Nguyên khẽ cau mày, sau đó gật đầu một cái rồi cùng với Tuyên Tử Nguyệt bước đến thang máy.

Bây giờ hắn thật sự rất tò mò không biết người này có việc gì mà gọi hắn ra ngoài. Nhưng cũng may là hắn đã trở thành người bị cách ly, đã được khử trùng. Nếu không, ra ngoài phải cởi rồi mặc lại khi vào, thật sự là phiền phức.

Bước vào thang máy, hai người rất nhanh đi xuống lầu một.

Lúc này, ở Hoài Nhân Đường, trong phòng làm việc của Dương lão gia tử, thư ký bước vào, thấp giọng nói với ông:

- Thủ tướng Dương, Phó thủ tướng Tề đến.

- Ồ, mời cậu ấy vào.

Dương lão sững người, rồi gật đầu nói.

- Lão Tề đến rồi sao, ngồi đi.

Thấy Phó thủ tướng Tề bước vào, Dương lão buông văn kiện trong tay xuống, gật đầu cười nói.

- Phó thủ tướng Dương, tôi đến báo cáo với ngài tình huống ở bệnh viện đa khoa Tam quân chủng.

Phó thủ tướng Tề biết thời gian của lão gia tử rất bận, cũng không khách sáo gì, liền trực tiếp vào luôn.

- Tình hình ra sao?

Nghe Phó thủ tướng Tề nói, vẻ mặt Dương lão liền nghiêm túc lại. Ông luôn luôn là người nghiêm túc với công việc.

- Bên kia đã hoàn thành công tác cách ly. Còn cậu bé bị nhiễm bệnh cũng đã được tiến hành cách ly toàn diện. Đến bây giờ vẫn chưa phát hiện có ca nhiễm bệnh nào mới xuất hiện. Hơn nữa, hai vị y sư cũng đang dốc sức nghiên cứu dịch bệnh.

Nói đến đây, Phó thủ tướng Tề có chút chần chừ, sau đó lại nói tiếp:

- Hình như là sẽ có một tiểu tổ đặc biệt đến trợ giúp đang trên đường đến.

- Ồ, có tiểu tử trợ giúp đến sao? Vậy thì tốt quá rồi.

Đối với việc này, Dương lão thật một chút cũng không cảm thấy kỳ quái.

Nhìn vẻ mặt của Dương lão, Phó thủ tướng Tề ngẩn cả người. Vừa rồi ông cũng đang suy nghĩ về vấn đề này, không biết tiểu tổ đó rốt cuộc từ đâu đến, tại sao một chút thông báo cũng không có, nhưng thật không ngờ Dương lão gia tử dường như không cảm thấy ngoài ý muốn đối với chuyện này, thậm chí còn không hỏi tiểu tổ là ai nữa.

Nhưng Phó thủ tướng Tề là người rất thông minh. Có thể lăn lộn được đến chức vụ này, ông tất nhiên biết có những chuyện mà mình có thể biết, còn không nên biết thì sẽ không biết.

Cũng không do dự nữa, liền chuyển sang chủ đề khác:

- Nhưng tiểu tổ phụ trách công việc bên kia lại xuất hiện một vấn đề.

- Vấn đề gì?

Dương lão ngẩng đầu nhìn Phó thủ tướng Tề. Ông hiển nhiên biết lão Tề cũng không phải tùy ý nói ra, tất nhiên là có chuyện cần báo cho ông biết, vì thế liền mỉm cười hỏi.

- Vâng, là anh bạn Giang Nguyên. Không biết tại sao lần này cậu ấy lại có mặt ở đó.

Phó thủ tướng Tề vừa cười vừa nói:

- Tuổi trẻ thì có chút nôn nóng. Nghe nói là có mâu thuẫn với Phó trưởng phòng Nghiêm của Bộ Y tế.

Phó thủ tướng Tề vừa nói vừa chú ý đến Dương lão. Quả nhiên ông nhìn thấy hai mắt của Dương lão sáng lên, trong lòng liền khẳng định. Xem ra ông đã không đoán sai. Dương lão có quan hệ không cạn với Giang Nguyên.

Chỉ là ông đang định nói tiếp, liền nghe Dương lão nói:

- Giang Nguyên đã trở về? Bây giờ đang ở đâu?

Nghe Dương lão đột nhiên hỏi, Phó thủ tướng Tề có chút sửng sốt. Hiếm khi nào nhìn thấy Dương lão có vẻ mặt hưng phấn như bây giờ, Phó thủ tướng Tề trong lòng chấn kinh, lúc này mới xác định vị trí của Giang Nguyên trong lòng Dương lão tuyệt đối không đơn giản.

Nhớ đến việc ông đã cho phép Tiểu Nghiêm dựa theo quy định xử lý Giang Nguyên, trong lòng Phó thủ tướng Tề liền căng lên:

- Bây giờ trung tá Giang Nguyên đang ở trong bệnh viện ba quân chủng.

- Ồ, ở đó sao? Thật là tốt quá.

Dương lão mỉm cười, sau đó nói:

- Lão Tề, vậy phân công cho cậu ấy vị trí Phó tổ trưởng thường vụ tiểu tổ đi.

- Sao?

Xác nhận mình không có nghe lầm, Phó thủ tướng Tề hoàn toàn ngây cả người.

Lúc này, Giang Nguyên đang cùng với Tuyên Tử Nguyệt xuống thang máy, liền nhìn thấy ngoài cửa đang có cảnh sát cầm súng nhìn chằm chằm hai người.

Chương 519: Hai cái tát

Nhìn hai người Giang Nguyên mặc đồ phòng hộ, phía sau là một đám cảnh sát được trang bị vũ trang hạng nặng bước vào phòng hội nghị, tâm trạng của Phó trưởng phòng Nghiêm có thể nói là rất sung sướng, nhưng vẫn cố ý bày ra vẻ mặt nghiêm túc. Mọi người bên cạnh không cần nhìn cũng biết vị đồng chí phó tổ trưởng tiểu tổ này rốt cuộc đắc ý đến trình độ nào.

Cho nên, ánh mắt mọi người nhìn Giang Nguyên vừa có chút cổ quái, vừa đồng tình nhưng cũng có châm chọc.

Dù sao đang ngồi đây cũng là những lão đồng chí trong thể chế, cấp bậc không thấp, là nhân vật một mẫu ruộng có ba phần đất.

Và bọn họ cũng thuộc ba phần đất này của Phó trưởng phòng Nghiêm.

Cho nên, Phó trưởng phòng Nghiêm dù gì cũng đại diện cho uy nghiêm thế hệ. Hơn nữa lại là thủ trưởng của mọi người. Bị Giang Nguyên khiển trách như vậy, bọn họ cũng cảm thấy xấu hổ thay.

Đương nhiên, duy nhất có ngoại lệ chính là vị Lâm Kiến Quốc của bệnh viện ba quân chủng và vị Thượng tá kia, được xem là người một nhà với Giang Nguyên. Hơn nữa, Lâm Kiến Quốc cũng không phải thuộc quyền quản lý của Phó trưởng phòng Nghiêm. Cho nên, ông thật sự lo lắng cho hắn.

Còn vị Thượng tá, mặc dù thuộc hệ thống cảnh sát, nhưng miễn cưỡng cũng được xem là cùng loại người với Giang Nguyên, không thích quan liêu. Ngoại trừ kinh ngạc về hành động của Giang Nguyên hôm đó, còn lại chính là bội phục.

Các thành viên của tiểu tổ lúc này đều kinh ngạc nhìn Giang Nguyên xuyên qua kính mặt nạ đang cau mày cùng với ánh mắt không kiên nhẫn.

Nhìn biểu hiện của Giang Nguyên, tất cả đều cảm thấy ngạc nhiên. Trong tình huống như lúc này, hắn chẳng những không sợ sệt hay lo lắng, ngược lại còn có chút tức giận lẫn không kiên nhẫn, giống như anh đang buồn ngủ, nhưng lại cứ bị người ta đánh thức.

Đương nhiên, đây cũng không phải là điểm quái dị nhất. Quái dị nhất là cô gái xinh đẹp đi cùng cũng cau mày. Đối với tình huống trước mắt, đáng lẽ cô gái đó phải khẩn trương, nhưng biểu hiện lúc này lại hoàn toàn giống với Giang Nguyên.

Hai người này rốt cuộc...

Mọi người có chút không hiểu thấu được. Mọi người đều biết Giang Nguyên cũng có chút danh tiếng trong quân đội lúc trước, nhưng khi đó tất cả đều cho rằng Giang Nguyên gặp may, nhờ có truyền thông mới được thổi phồng lên như thế.

Dù sao những chuyện mạo hiểm như vậy, những người có bối cảnh chân chính sẽ không tự mình làm ra.

Chỉ có Lâm Kiến Quốc là không có suy nghĩ như mọi người. Ông quay đầu nhìn Phó trưởng phòng Nghiêm đang ngồi chính giữa, ánh mắt hiện lên chút quái lạ. Ông đột nhiên cảm giác Phó trưởng phòng Nghiêm có lẽ sẽ cười không nổi.

- Giang Nguyên, cậu vi phạm quy định cách ly, bây giờ tôi lấy thân phận Phó tổ trưởng tiểu tổ, chính thức ra quyết định xử phạt.

Nhìn hai người Giang Nguyên bị dẫn vào, Phó trưởng phòng Nghiêm liền đứng lên, hất cằm nhìn hai người, nói năng vô cùng dõng dạc. Nhưng người bên cạnh không cần nhìn cũng đủ biết, cái đuôi của Phó trưởng phòng Nghiêm đang vểnh lên rất cao.

Bốp.

Tuy nói đánh người không đánh vào mặt, nhưng mọi người đều nhìn thấy rõ ràng, thật sự là một cái tát đã văng trúng mặt Phó trưởng phòng Nghiêm, khiến Phó trưởng phòng Nghiêm chẳng những còn chưa nói hết câu lại còn bị lảo đảo.

- Cậu...

Phó trưởng phòng Nghiêm ôm mặt, nhìn chằm chằm Giang Nguyên. Khi phản ứng lại, hai mắt đỏ bừng, hàm răng run rẩy, đang định lên tiếng thì đã bị Giang Nguyên lạnh lùng cắt ngang.

- Tôi đã nói, nơi này không đến lượt anh nói chuyện, anh không rõ sao?

Giọng nói lạnh lùng xuyên qua chiếc mũ, khiến cho người ta không rét mà run, đặc biệt là Phó trưởng phòng Nghiêm.

Nhưng dù sao y cũng là một Phó trưởng phòng. Mặc dù Giang Nguyên đang bốc lên hàn ý, nhưng bị hắn tát trước mặt mọi người, thẹn quá hóa giận, vội vàng lui về sau hai bước, đứng cách Giang Nguyên một khoảng cách rồi chỉ vào hắn, nói:

- Cậu...sao cậu dám ra tay chứ?

Phó trưởng phòng Nghiêm nói một câu, nhìn ánh mắt lạnh lùng của Giang Nguyên, không nhịn được lại lui về sau hai bước, tức giận quát lớn với đám cảnh vệ phía sau:

- Cảnh vệ, cảnh vệ đâu? Các người ăn cứt hả? Mau bắt nó cho tôi.

Trong lòng đám cảnh vệ cũng phát kinh lên. Ai có thể nghĩ vị Trung tá Giang Nguyên này lại động thủ đánh người. Nhưng cho dù là động thủ đánh người, không ai ra lệnh, ai cũng không muốn động đến vị “anh hùng” không dễ đối phó này.

Bây giờ, Phó trưởng phòng Nghiêm đã ra lệnh, mấy cảnh vệ vội vàng tiến lên muốn bắt Giang Nguyên lại.

Nhưng bọn họ chỉ mới bước được hai bước, liền cảm thấy hoa mắt. Một bóng trắng hiện lên, sau đó là một sức mạnh không thể kháng cự kéo đến. Còn chưa kịp phản ứng, mọi người đã lui về sau vài bước.

Mọi người kinh hãi trong lòng, theo tiềm thức mà nắm chặt súng. Bóng trắng này là cô gái vẫn hay đi theo Trung tá Giang Nguyên. Cô gái khẽ cau mày nhìn mọi người, gương mặt tỏ ra ý cảnh cáo.

Lúc này, Giang Nguyên cũng quay đầu nhìn thoáng qua đám cảnh vệ đang không biết nên làm thế nào, liền phất tay, ý bảo mọi người thối lui ra đằng sau, lại một cái tát nữa vang lên.

Bốp.

Trước mắt bao nhiêu người, cái tát này có vẻ vang hơn.

- Tôi đã nói, nơi này không đến phiên anhi nói chuyện.

Nhìn Phó trưởng phòng Nghiêm ôm miệng chảy máu, Giang Nguyên lãnh đạm nói:

- Tôi không muốn tiếp tục tha cho anh lần nữa.

Phó trưởng phòng Nghiêm gương mặt xanh tím, đang định lên tiếng với vị Thượng tá cảnh vệ, nghe được lời này vội vàng im miệng lại. Mặc dù vẻ oán độc trong mắt ngày càng nhiều, nhưng y thật sự sợ Giang Nguyên lại đánh y tiếp, chỉ nhìn chằm chằm Giang Nguyên.

Phó trưởng phòng Nghiêm biết rất rõ tình huống lúc này. Những người bên cạnh không có mấy ai dám phản ứng, chỉ cần y nhịn chút, kế tiếp chính là Giang Nguyên xui xẻo.

- Người quản lý ở đây là y sĩ Lâm. Nếu anh ấy còn chưa lên tiếng, anh tốt nhất là đừng tìm tôi gây phiền phức. Nếu không, mặc kệ sau lưng anh là ai, anh cũng xong đời, hiểu chưa?

Giang Nguyên bình tĩnh nhìn Phó trưởng phòng Nghiêm, sau đó quay sang nhìn Lâm Kiến Quốc đang trợn mắt há mồm:

- Viện trưởng Lâm, hãy thông báo cho y sĩ Lâm, mời anh ấy đến đây giải quyết.

Vị Thượng tá bên cạnh vốn đã xanh mặt sờ tay vào súng bên hông, cảnh vệ bên cạnh cũng đã cầm súng ở tay, nghe Giang Nguyên nói, không khỏi chần chừ một chút.

Mà Phó trưởng phòng Nghiêm thừa dịp Giang Nguyên nói chuyện, vội vàng lui về sau hai ba thước, trốn đằng sau lưng vị Thượng tá.

Sau khi trốn ra đằng sau, Phó trưởng phòng Nghiêm mới cảm thấy an toàn, vội đứng thẳng thắt lưng, rống lên với Lâm Kiến Quốc đang định liên lạc với y sĩ Lâm:

- Tôi là tổ trưởng phụ trách toàn cục. Tên tiểu tử này vi phạm quy tắc cách ly, nằm trong phạm vi do tôi quản lý. Tôi xử lý cũng không cần phải thông qua bọn họ.

Nói xong, lại quay sang nói với vị Thượng tá:

- Có nghe thấy không? Cậu ta tùy ý công kích tôi, mau bắt cậu ta lại cho tôi, lập tức bắt lại.

Nghe được lời này của Phó trưởng phòng Nghiêm, vị Thượng tá cầm súng chỉ vào Giang Nguyên, trầm giọng nói:

- Trung tá Giang Nguyên, xin đừng phản kháng.

Nghe giọng nói của vị Thượng tá, đám cảnh vệ bên cạnh liền cầm súng lên, chỉ vào Giang Nguyên hoặc Tuyên Tử Nguyệt.

Nhìn súng chỉ vào Giang Nguyên, Phó trưởng phòng Nghiêm rốt cuộc đắc ý trở lại, ánh mắt lóe lên sự hung ác, oán độc nhìn Giang Nguyên, nói:

- Cậu dám đánh tôi? Lần này rơi vào tay tôi, tôi xem cậu còn đắc ý được hay không. Ai cũng không cứu được cậu đâu.

Giang Nguyên khẽ cau mày, nhìn Phó trưởng phòng Nghiêm đang đắc ý, rồi lại nhìn vị Thượng tá cầm súng chỉ vào mình, rốt cuộc cảm thấy chán đến cực điểm, nhưng rồi lại cảm thấy bất đắc dĩ. Mấy cây súng đối với hắn và Tuyên Tử Nguyệt mà nói, hiển nhiên không có gì đáng uy hiếp.

Mặc dù mặc áo phòng hộ không tiện lợi cho lắm, nhưng muốn động thủ hạ vài người cũng chỉ là chuyện rất đơn giản.

Nhưng thật lòng hắn không muốn động thủ với vị Thượng tá và những vị cảnh sát. Dù sao đối phương cũng là nghe lệnh làm việc.

Nhìn gương mặt sưng phù như cái đầu heo, rồi lại cười đến đắc ý, ánh mắt oán độc của Phó trưởng phòng Nghiêm, Giang Nguyên thở dài, chậm rãi ngẩng đầu, rồi ấn vào nút liên lạc trên cánh tay trái. Xem ra hắn phải nói với Lâm Ngọc Tường một tiếng, thuận tiện để y liên lạc với người của tổ bảy người, để tên đầu heo này tránh sang một bên, đừng ở chỗ này gây phiền phức nữa.

Hắn chỉ muốn ở bên cạnh Tiểu Bảo mà thôi, không cần thiết phải ở đây đôi co với tên đầu heo này.

Nhưng hắn còn chưa ấn nút, cửa phòng hội nghị đã được đẩy ra, có người cầm một tờ giấy bước vào.

Chương 520: Giơ chân đi, Phó tổ trưởng Nghiêm

- Các người còn đứng ngây ra đó? Mau bắt hắn lại cho tôi.

Phó trưởng phòng Nghiêm tức giận thúc giục mấy cảnh vệ. Bây giờ y chỉ muốn Giang Nguyên gặp xui xẻo, cũng không có chú ý đến người bước vào.

Nhưng những người bên cạnh thì chú ý, chính là người phụ trách phòng liên lạc.

Nhìn tờ giấy người phụ trách cầm trong tay, ai nấy cũng đều hiếu kỳ. Đích thân người phụ trách của phòng liên lạc đến đây, tin tức mà người đó mang đến hẳn sẽ rất quan trọng. Chẳng lẽ có tình huống gì nghiêm trọng phát sinh sao?

Lúc này, người phụ trách cũng chú ý đến tình huống bên trong, nhìn vài lần mới nhận ra mặt heo đứng đằng sau vị Thượng tá là Phó trưởng phòng Nghiêm.

Trong lòng cả kinh, sau đó bước nhanh đến, nói:

- Tổ trưởng Nghiêm, thượng cấp có chỉ thị mới.

- Chỉ thị mới?

Mặc dù nóng lòng muốn bắt Giang Nguyên lại, nhưng Phó trưởng phòng Nghiêm cũng không dám chậm trễ, trong lòng cảm thấy vô cùng hoài nghi. Khi y nhận được điện thoại của thư ký Phó thủ tướng Tề, cũng không nghe nói có chỉ thị mới gì cả, tại sao đột nhiên lại có chỉ thị đưa xuống, lại còn thông qua phòng liên lạc?

Y vội vã tiếp nhận tờ công văn, thấy được mấy chữ to hàng đầu: Thông báo bổ nhiệm.

Nhìn thấy bốn chữ này, Phó trưởng phòng Nghiêm liền sửng sốt. Thư thông báo bổ nhiệm lãnh đạo tiểu tổ vừa mới đưa xuống, tại sao lại còn đưa xuống một bản nữa? Y lập tức nhìn kỹ lại. Chỉ là sau khi xem xong, Phó trưởng phòng Nghiêm chỉ cảm thấy trong lòng căng lên.

- Bổ nhiệm đồng chí Giang Nguyên làm Phó tổ trưởng thường vụ tiểu tổ lãnh đạo phòng chống dịch bệnh khẩn cấp.

Mọi người bên cạnh nhìn thấy gương mặt lúc trắng lúc xanh của Phó trưởng phòng Nghiêm, ngay cả tay cầm tờ thông báo cũng run rẩy, không khỏi sửng sốt, không biết thượng cấp đã đưa xuống chỉ thị gì lại làm cho Phó trưởng phòng Nghiêm trở thành như vậy.

Lâm Kiến Quốc cũng bước đến, nhìn nội dung trên tờ thông báo, gương mặt cũng hiện lên sự cổ quái, nhìn Phó trưởng phòng Nghiêm bên cạnh rồi lại nhìn Giang Nguyên, muốn nói rồi lại thôi.

Mọi người đều nhận ra sự không ổn. Vị Thượng tá đang cầm súng chỉ vào Giang Nguyên, cũng không nghe được giọng nói của Phó trưởng phòng Nghiêm nữa, không nhịn được quay đầu lại nhìn, không biết có nên tiếp tục nữa hay không.

- Tổ trưởng Nghiêm, cấp trên…cấp trên ra chỉ thị gì vậy?

Vị Thượng tá chờ mãi cũng không nghe Phó trưởng phòng Nghiêm lên tiếng, cảm thấy không khí thật quái lạ, cũng không thể tiếp tục uy hiếp Giang Nguyên, rốt cuộc không nhịn được liền quay đầu lại hỏi.

Nghe được câu hỏi này, hai mắt Phó trưởng phòng Nghiêm giật giật, nuốt nước miếng ừng ực, nhưng vẫn không thể nói nên lời.

Nhìn vẻ mặt của Phó trưởng phòng Nghiêm, sắc mặt Lâm Kiến Quốc càng lúc càng cổ quái. Người bên ngoài nhìn ra được vị Phó trưởng phòng Nghiêm đang cố nén chuyện gì đó. Nếu không, gương mặt của y cũng sẽ không rối rắm như vậy.

Lâm Kiến Quốc hít sâu hai hơi, cố ý không bật cười, nhìn Phó trưởng phòng Nghiêm, phỏng chừng Phó trưởng phòng Nghiêm cũng không có ý định lên tiếng, liền ho khan một tiếng, nói:

- Cấp trên bổ nhiệm đồng chí Giang Nguyên làm Phó tổ trưởng thường trực của tiểu tổ.

Lâm Kiến Quốc nói xong, sắc mặt Phó trưởng phòng Nghiêm lại càng trắng thêm vài phần, không khí hoàn toàn im lặng.

Mọi người đều yên lặng nhìn Giang Nguyên trước mắt, lúc này mới hiểu được tại sao Phó trưởng phòng Nghiêm lại có vẻ mặt như thế, đồng thời cũng hiểu được chàng thanh niên này luôn nói nơi đây không phải là nơi Phó trưởng phòng Nghiêm có thể lên tiếng. Thì ra…

Tổ trưởng Tề trên danh nghĩa chung quy không có khả năng quản lý sự việc bên dưới. Nói cách khác, Giang Nguyên bây giờ chính là lão đại của tiểu tổ ở đây.

Ngay cả hai vị y sư Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng cũng xếp hạng đằng sau Giang Nguyên, chứ đừng nói chi đến vị Phó trưởng phòng Nghiêm xếp hạng cuối cùng này.

- Bây giờ nơi này thật sự không phải là chỗ để Phó trưởng phòng Nghiêm lên tiếng.

Mọi người yên lặng thầm nhủ. Sắc mặt Giang Nguyên lúc này cũng hiện lên sự cổ quái. Lâm Ngọc Tường gọi cho hắn, hỏi:

- Giang Nguyên, có chuyện gì vậy?

Giang Nguyên đành phải cười khổ:

- Vốn có một việc cần nhờ anh giúp, nhưng bây giờ thì không cần.

- Không cần?

Nghe giọng điệu kỳ lạ của Giang Nguyên, Lâm Ngọc Tường có chút tò mò.

- Vâng, bởi vì bây giờ tôi là Phó tổ trưởng thường vụ của tiểu tổ.

Giang Nguyên nói. Hắn làm sao mà không biết cấp trên hạ mệnh lệnh xuống là có ý gì? Chuyện của hắn ở Thiên Y Viện, hẳn là bọn họ cũng đã biết rõ ràng, cho nên bắt hắn làm cu li. Liên lạc với hắn so với liên lạc với hai người Lâm Ngọc Tường thì dễ dàng hơn nhiều.

- Cậu là Phó tổ trưởng thường vụ tiểu tổ? Chà, vậy thì tốt quá rồi. Có cậu ở đây, chúng tôi cũng đỡ phiền phức hơn. Haha…

Bên kia, Lâm Ngọc Tường khoái trá cúp điện thoại. Mấy sự việc hỗn tạp, chung quy đã có Giang Nguyên gánh. Y và Trương Ngọc Phượng thật sự không muốn giao tiếp với những loại người hỗn tạp bên ngoài. Thật sự là quá lãng phí thời gian.

Vị Thượng tá bên cạnh, sắc mặt lúc này cũng thả lỏng, vội vàng thu súng, cười ha hả nhìn Giang Nguyên:

- Được rồi, Tổ trưởng Giang, bây giờ ở đây do cậu làm chủ.

- Cảm ơn.

Nhìn vị Thượng tá thở phào nhẹ nhõm, Giang Nguyên cũng mỉm cười, dùng tay vỗ vai đối phương, sau đó nói:

- Ngại quá, ngại quá.

Dứt lời, Giang Nguyên quay sang nhìn Phó trưởng phòng Nghiêm vẫn đang nhìn chằm chằm tờ thông báo, khẽ cười một tiếng:

- Phó tổ trưởng Nghiêm, bây giờ chắc anh không còn ý kiến gì nữa phải không? Nếu không, vậy tôi đi chăm sóc con tôi đây.

Ực ực! Phó trưởng phòng Nghiêm vẫn nhìn chằm chằm tờ thông báo, giống như có đóa hoa nào đó đang nở bên trong, trong cổ họng phát ra tiếng nuốt nước bọt, rất nhỏ nhưng người ta vẫn nghe thấy rõ ràng.

Mọi người có chút đồng tình nhìn Phó trưởng phòng Nghiêm. Đường đường là một vị quan cấp cao, lại bị người ta đánh thành như vậy trước mặt người khác. Bây giờ còn chưa lấy lại được mặt mũi, lại bị đối phương đè đầu. Thật ra thì mọi người cũng biết việc này vốn chẳng có gì lớn. Nhưng anh lại cứ thích gây phiền phức cho người ta, kết quả lại tự gây phiền phức cho mình, cũng không trách được ai.

Chỉ là mọi người đều âm thầm kinh hãi trong lòng. Cũng may là không dính dáng đến mình. Nếu không, mình có thể được bình yên hay không lại là hai chuyện khác nhau.

Nhìn biểu hiện của Phó trưởng phòng Nghiêm, Giang Nguyên nhún vai một cái. Bởi vì kết quả này đến cả bản thân hắn cũng không ngờ. Đánh Phó trưởng phòng Nghiêm hai cái tát cũng là do tâm trạng của hắn không được tốt, cứ bị tên này gây phiền phức, cho nên mới nhịn không được.

Bây giờ xem ra, phiền phức đã không còn, hắn cũng chẳng còn tâm tư dây dưa với bọn họ, nhìn mọi người một cái rồi gật đầu nói:

- Được rồi, cứ tiếp tục như vậy đi. Tôi về lại phòng cách ly.

Nhìn Giang Nguyên dẫn theo cô gái biến mất ngoài cửa, mọi người đều nhìn nhau. Vị Phó tổ trưởng thường vụ này thật là oai. Không nói hai câu, cũng chẳng dặn dò chuyện gì đã trực tiếp bỏ đi.

Sắc mặt Phó trưởng phòng Nghiêm cứ lúc trắng lúc đen, nghiến răng nghiến lợi ngẩng đầu lên. Lúc này y cũng muốn phẩy tay bỏ đi, một khắc cũng không muốn ở chỗ này chịu ánh mắt soi mói của mọi người.

Nhưng y lại không dám đi, cũng không thể đi được.

Người khác không thèm bỏ lại một câu đã tiêu sái bỏ đi, nhưng y thì không thể. Y là cán bộ cấp Phó trưởng phòng, y còn có công việc của mình, còn rất nhiều chuyện cần phải giải quyết. Nếu không, người xui xẻo chính là y.

Mặc dù Giang Nguyên bài danh trên y, nhưng cấp trên căn bản chưa phân công chức vụ chính thức cho hắn, cũng chưa nói rõ hắn sẽ làm gì, rõ ràng có ý hắn muốn làm cũng được, không làm cũng được. Bởi vì không có chức vụ chính thức, chỉ khi nào mọi người có chuyện không quyết định được hoặc không dám làm chủ thì mới đi tìm hắn.

Về phần trách nhiệm, nhìn biểu hiện bây giờ thì biết, chỉ sợ người ra lệnh là một người có bối cảnh rất mạnh. Không phải chuyện lớn thì căn bản không phiền đến người đó. Lần này cũng giống như phái quan khâm sai mang theo ngự tứ kim bài đến mà thôi.

Đương nhiên, có thể lăn lộn đến chức vụ bây giờ, chút cản trở đấy không tạo thành đả kích trí mạng cho Phó trưởng phòng Nghiêm. Y biết bây giờ mình không có biện pháp chỉnh đối phương, liền nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, bắt đầu lựa chọn con đường chính xác cho mình.

Hít sâu hai hơi, khiến cho sắc mặt tốt hơn một chút, Phó trưởng phòng Nghiêm ngẩng đầu nhìn mọi người, trầm giọng nói:

- Được rồi, không có việc gì thì mọi người đi làm chuyện của mình đi.

Mọi người cũng là kẻ lõi đời, cũng biết được tình huống lúc này là như thế nào, cũng không muốn làm Phó trưởng phòng Nghiêm bẽ mặt, lập tức bày ra biểu hiện nghiêm túc, giống như không có việc gì phát sinh, gật đầu một cái rồi bước ra ngoài.

Nhìn mọi người rời đi, sự phẫn nộ trong lòng Phó trưởng phòng Nghiêm càng lúc càng nhiều. Y biết rõ trong lòng đám rùa rút đầu này đang nghĩ gì.

- Giang Nguyên, mày cứ chờ đó cho tao.

Phó trưởng phòng Nghiêm nghiến răng oán hận nói, chỉ là y không biết nên để tên tiểu tử kia chờ y đến bắt hay là…

- Mẹ kiếp.

Nghĩ đến đây, Phó trưởng phòng Nghiêm hung hăng giậm chân nói.

Chương 521: Đường y sư tam phẩm

Tiểu tổ hỗ trợ đã đến đúng thời gian đã định trước. Nhìn những thùng hàng đựng trang thiết bị to lớn, Phó trưởng phòng Nghiêm trợn tròn mắt.

Những trang thiết bị to lớn này căn bản không thể đưa vào bên trong tòa nhà, cho dù là phá hủy cánh cửa khoa Nhi cũng không đưa vào được thang máy. Điều này khiến cho các lãnh đạo cùng với Phó viện trưởng Lâm cảm thấy đau đầu.

Theo như trước đây, trong tình huống như vậy sẽ dựng mấy căn lều vải khổng lồ bên ngoài mảnh đất trống. Nhưng trước mắt, khoa Nhi đang bị cách ly. Nếu dựng lều bên ngoài khoa Nhi, không, cho dù dựng ở bất cứ chỗ nào trong khuôn viên bệnh viện Đa khoa ba quân chủng cũng đều khiến cho người ta cảm thấy không ổn.

- Trưởng phòng Nghiêm, anh xem phải làm sao bây giờ?

Phó viện trưởng Lâm đau khổ nhìn mấy thùng hàng cao hai ba thước đằng trước, bất đắc dĩ nói với Phó trưởng phòng Nghiêm.

Phó trưởng phòng Nghiêm mở to mắt, nhìn những thùng hàng to trước mặt, có chút cau mày, sau đó cười lạnh, quay sang nói với Lâm Kiến Quốc:

- Viện trưởng Lâm đến chỗ tổ trưởng Giang báo cáo chuyện này đi. Chuyện như vậy, tôi cũng không có cách nào xử lý, cứ để cho cậu ấy quyết định.

- Được.

Nhìn vẻ mặt không thèm quan tâm của Phó trưởng phòng Nghiêm, Lâm Kiến Quốc đành phải gật đầu, sau đó gọi điện thoại xin chỉ thị của Giang Nguyên.

Nhìn Lâm Kiến Quốc bước vào trong tòa nhà, ánh mắt Phó trưởng phòng Nghiêm hiện lên sự đắc ý, thầm nghĩ:

- Nếu đã nhận chức thường vụ, vậy thì cứ để cho mày làm. Mấy chuyện này tao cũng chẳng dễ gì đi xin chỉ thị. Mày đã đến, như vậy cứ giao cho mày. Nếu xảy ra vấn đề cũng chẳng phải chuyện của tao.

So với Phó trưởng phòng Nghiêm giống như con hồ ly chuẩn bị trộm gà, len lén đắc ý thì Giang Nguyên bình tĩnh hơn nhiều.

- Công việc cách ly đã tiến hành được bao lâu rồi?

Nghe Lâm Kiến Quốc báo cáo lại, Giang Nguyên liền trầm giọng hỏi.

- Được năm tiếng rồi.

Lâm Kiến Quốc lưu loát trả lời.

Ngón tay Giang Nguyên gõ nhẹ lên bàn công tác, trầm ngâm một chút rồi nói:

- Cứ dựng lều vải bên ngoài tòa nhà, đồng thời phong tỏa đường vào tòa nhà luôn.

- Nhưng...

Lâm Kiến Quốc sửng sốt, sau đó do dự nói:

- Nếu là như vậy, chuyện chúng ta bí mật cách ly sẽ rất nhanh bại lộ tin tức. Một số thành viên và bệnh nhân của bệnh viện cũng đã hoài nghi.

Vốn quan hệ với Giang Nguyên trước kia cũng không tệ, Lâm Kiến Quốc muốn nói rồi lại thôi. Tuy nhiên, ông cảm thấy Giang Nguyên tuổi vẫn còn trẻ, vẫn nên nhắc nhở một chút:

- Giang Nguyên, cậu xem có nên xin chỉ thị cấp trên hay không? Cấp trên nói phải tận lực giữ bí mật, tránh tạo thành khủng hoảng không cần thiết.

Giang Nguyên cười nói:

- Không sao đâu. Trong tình huống hiện nay, căn lầu này được phong tỏa nhưng có thể giữ bí mật được bao lâu? Cho dù chúng ta không làm gì, qua mấy tiếng nữa, chỉ sợ lời đồn đãi sẽ ngày càng nhiều, ngược lại càng thêm không tốt. Anh cứ bảo viện ủy làm thông báo đi, nói có quân đội có nhiệm vụ bí mật ở chỗ này, tạm thời tiến hành quản chế.

- Đó cũng là một biện pháp tốt, nhưng có cần nói một tiếng với bên quân đội không?

Lâm Kiến Quốc hỏi.

Giang Nguyên đáp:

- Không sao đâu. Nếu bên kia có hỏi, anh cứ bảo họ tìm tôi, hoặc trực tiếp lấy danh nghĩa tiểu tổ lãnh đạo phát công văn cho họ.

- Được, cứ như vậy đi.

Nghe giọng nói bình tĩnh của Giang Nguyên, còn có câu trả lời thuyết phục của hắn, Lâm Kiến Quốc cũng yên tâm hơn. Giang Nguyên quả nhiên làm việc rất chu toàn.

Chuyện mà Phó trưởng phòng Nghiêm khó giải quyết, lọt vào trong tay Giang Nguyên lại không tính là gì.

Bên ngoài khoa Nhi bắt đầu gióng trống khua chiêng dựng lều vải. Các công nhân cũng bắt đầu phong tỏa đường vào, khiến không ít người chú ý. Đồng chí Phó trưởng phòng Nghiêm xác định Giang Nguyên không xin chỉ thị cấp trên, tâm trạng không khỏi tốt hơn lên. Tên tiểu tử này đúng là còn quá non.

- Xin chào Đường y sư.

Giang Nguyên cung kính bắt tay một y sư tam phẩm, đồng thời lơ đãng đánh giá vị y sư này.

Đường y sư một thân tây trang, đeo một cặp mắt kính gọng vàng, tính cách thoạt nhìn trầm ổn, tuổi khoảng hơn bốn mươi. Nhưng Giang Nguyên biết rất rõ tuổi thật của ông là năm mươi. Bởi vì những người có thể đạt đến cấp bậc y sư ở Thiên Y Viện, không ai dưới năm mươi tuổi.

Nhưng y sư của Thiên Y Viện trên cơ bản cũng tự chăm sóc mình không tệ. Ít có người nào già đi, mà ngược lại đại đa số còn nhìn trẻ hơn tuổi thật rất nhiều.

- Ừm.

Đường y sư gật đầu, sau đó hỏi:

- Bây giờ tình huống thế nào rồi?

Lâm Ngọc Tường bên cạnh vội vàng đáp:

- Trước mắt, chúng tôi đã tạm thời phân tích xong kết cấu của virus, nhưng chưa xác định được chính xác phương thức lây nhiễm. Còn về thuốc điều trị thì vẫn còn đang nghiên cứu.

- Vẫn còn chưa xác định được phương thức lâu nhiễm? Chuyện gì xảy ra thế?

Đường y sư cau mày, trầm giọng hỏi.

Nhìn Đường y sư cau mày, Lâm Ngọc Tường cũng có chút khẩn trương. Mặc dù y là y sĩ nhất phẩm, chênh lệch với y sư tam phẩm cũng chỉ có một bậc, nhưng địa vị thì cách nhau xa:

- Nghiên cứu cũng chỉ tiến hành được mấy tiếng. Cho nên vẫn còn hơi chậm.

- Vậy chúng ta phải quan sát kỹ bệnh nhân đã tiếp nhận, tùy thời báo cáo tình huống cho tôi.

Đường y sư gật đầu, nói.

- Vâng.

Lâm Ngọc Tường gật đầu xác nhận.

Lúc này, Đường y sư quay sang nhìn Giang Nguyên, ánh mắt hiện lên chút khác thường, nói:

- Giang Nguyên, bây giờ tiểu tổ là do cậu phụ trách?

- Vâng, tạm thời do tôi phụ trách.

Giang Nguyên gật đầu đáp.

- Ừ.

Nghe Giang Nguyên xác nhận, sự khác thường trong mắt Đường y sư lại càng nhiều. Ông quả thật có chút tò mò với Giang Nguyên. Ông chỉ gặp Giang Nguyên có một lần trong đại hội khai niên của Thiên Y Viện, ấn tượng lúc đó với Giang Nguyên khá sâu đậm. Nhưng thật ra ông cũng không quá quan tâm đến một người vừa mới tấn cấp y sĩ.

Nhưng thật không ngờ, một người vừa mới tấn cấp y sĩ tam phẩm đã rất nhanh gặp lại. Hơn nữa còn là người phụ trách của Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng, thật khiến người ta có chút ngoài ý muốn.

- Được rồi, khi nào thì chúng ta chính thức tiếp quản phòng thí nghiệm, bắt đầu công việc nghiên cứu?

Đường y sư trầm giọng hỏi.

- Bây giờ đang bắt đầu bố cục, mời Đường y sư và các vị y sĩ nghỉ ngơi một chút. Dự tính là khoảng gần một tiếng nữa là có thể bắt đầu.

Đối với việc này, Giang Nguyên thật ra đã sớm có chuẩn bị, vội vàng trả lời. Hắn thật sự không dám có chút chậm trễ đối với những công việc chính thức. Nếu không, khi Đường y sư có ấn tượng không tốt, quay trở về viện báo cáo lại hắn không làm tròn nhiệm vụ thì phiền phức rồi.

- Được, vậy chúng tôi đi chuẩn bị trước. Khoảng một tiếng nữa thì bắt đầu công việc.

Đối với câu trả lời của Giang Nguyên, Đường y sư tương đối hài lòng. Ít nhất chàng thanh niên này làm việc khá chu toàn.

Sau khi Đường y sư ra ngoài, Lâm Ngọc Tường mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó cười nói với Giang Nguyên:

- Đường y sư là Phó chủ nhiệm phòng nghiên cứu vi trùng của khoa Sinh học. Mặc dù tuổi còn chưa đến năm mươi nhưng đã là một y sư rất giỏi, nghe nói tiền đồ trong tương lai là không thể đo được. Xem ra, lần này nội viện rất coi trọng chuyện ở đây. Nếu không cũng sẽ không phái ngài ấy đến đây. Có lẽ Đường y sư sẽ không cao hứng khi đến đây. Mặc dù là một loại virus mới nhưng giá trị còn chưa đến mức để ngài ấy phải coi trọng. Lần này để ngài ấy mang đội đi, chỉ sợ có chút cảm giác dùng đao mổ gà. Chúng ta nhất định phải dụng tâm hơn nữa.

Giang Nguyên hiển nhiên nghe được ý nhắc nhở trong lời nói của Lâm Ngọc Tường, trong lòng cười khổ. Vốn hắn chỉ về thăm con, kết quả vị kia lại phân cho hắn chức Phó tổ trưởng thường vụ. Bây giờ gặp phải vị Đường y sư này nữa, lại càng không dám có chút chậm trễ.

- Vâng.

Giang Nguyên thở dài, thật không ngờ hắn lại gặp mấy chuyện phiền phức như vậy, lập tức gật đầu:

- Bây giờ tôi đi gọi điện thoại xác nhận một chút tình huống bên dưới, tránh để xảy ra sơ sót.

- Ừm, đi đi. Cậu còn có tôi và y sĩ Trương mà.

Thấy Giang Nguyên đã hiểu ý của mình, Lâm Ngọc Tường cười nói. Với tư lịch của vị Đường y sư thì không cần phải quan tâm Giang Nguyên, nhưng Lâm Ngọc Tường biết rất rõ, khi y tấn chức y sư, mấy vị y sư nhất phẩm sẽ là nhân vật mấu chốt nhất. Là đệ tử được La y sư coi trọng, y nhất định phải chiếu cố Giang Nguyên thật tốt. Nếu để Giang Nguyên xảy ra vấn đề, để La y sư mất hứng, chỉ sợ y cũng sẽ không được chỗ tốt.

Có Giang Nguyên đốc thúc, công việc dựng lều vải nghiên cứu thuận lợi hoàn thành trong vòng một tiếng. Điều này làm cho Đường y sư cảm thấy rất hài lòng, sau đó dẫn mấy vị y sĩ rất nhanh tiến vào bên trong. Sau khi nhận được tài liệu nghiên cứu từ chỗ Lâm Ngọc Tường, tất cả bắt đầu tiến nhập vào công việc.

Đường y sư quả thật có chút nôn nóng. Ông đang có một hạng mục nghiên cứu đang trong thời điểm mấu chốt, đột nhiên bị phái đến đây, quả thật có chút khó chịu, đành phải nhanh chóng hoàn tất chuyện bên này để có thể trở về.

Thấy Đường y sư bước vào lều vải, Giang Nguyên cũng thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng thì cũng đã an bài xong cho những người này. Theo lý, với thực lực của nội viện, còn có năng lực của Đường y sư, chỉ trong vòng hai ba ngày, hẳn là có thể tìm ra thuốc chữa. Đến lúc đó Tiểu Bảo cũng sẽ bình yên thoát hiểm.

Chương 522: Bao vây nhà trẻ

- Giang Nguyên.

Đã mấy tháng không gặp, lúc này Phan Hiểu Hiểu bước lên ôm lấy thắt lưng Giang Nguyên. Mặc dù Giang Nguyên đang mặc áo phòng hộ, nhưng cô vẫn ngả đầu lên vai hắn, hai mắt đỏ bừng, như thế nào cũng không bỏ tay ra được.

- Được rồi, không phải anh đã trở về sao?

Giang Nguyên nhẹ nhàng vỗ vai Phan Hiểu Hiểu, ôm lấy cơ thể mềm mại vào lòng, mũi ngửi được một mùi thơm quen thuộc.

- Nếu không phải vì Tiểu Bảo, liệu anh có trở về hay không? Anh nhất định là không nhớ em rồi?

Phan Hiểu Hiểu chu cái miệng nhỏ nhắn, bất mãn nói với Giang Nguyên.

Nhìn Phan Hiểu Hiểu có chút tiều tụy, Giang Nguyên cũng cảm thấy đau lòng, biết được vì Tiểu Bảo, Phan Hiểu Hiểu chỉ sợ lo lắng không ngủ được.

Hắn lại dùng sức ôm Phan Hiểu Hiểu vào lòng.

- Á, đồ xấu xa!

Phan Hiểu Hiểu kinh hô lên. Cảm nhận được sức mạnh của cánh tay Giang Nguyên, trong lòng Phan Hiểu Hiểu cũng cảm thấy ấm áp, nhưng hai mắt lại đỏ hơn vài phần, hung hăng đấm vào vai Giang Nguyên mấy cái, nức nở:

- Đồ xấu xa, anh để em một mình ở đây, anh có biết em sợ lắm hay không? Em chỉ có một mình Tiểu Bảo, nhìn thằng bé không ổn, em sợ lắm có biết không?

- Được, là anh không tốt, là anh không tốt.

Giang Nguyên dùng tay vuốt mái tóc Phan Hiểu Hiểu, nói:

- Không có việc gì rồi. Không phải anh đã trở về sao? Đừng khóc nữa.

Vất vả lắm mới trấn an được Phan Hiểu Hiểu, Giang Nguyên nhìn xung quanh, cảm thấy hài lòng. Xem ra bên này cũng rất nể mặt, an bài cho Phan Hiểu Hiểu một phòng cách ly khá tốt.

- Giang Nguyên, em còn phải ở đây bao lâu nữa?

Đã ở đây mấy tiếng đồng hồ, Phan Hiểu Hiểu thật sự cảm thấy lo lắng.

- Chắc còn phải ở thêm vài ngày nữa. Em cứ yên tâm ở đây đi. Cũng không còn cách nào, nhất định phải chờ thời gian cách ly hoàn thành mới được.

Giang Nguyên mỉm cười trấn an, nói:

- Dù sao mấy ngày này anh cũng sẽ ở lại đây. Có thời gian anh sẽ đến thăm em.

- Ừm.

Mặc dù đã sớm biết đáp án, nhưng Phan Hiểu Hiểu vẫn có chút buồn bực trong lòng. Ngày nào cũng bị nhốt trong phòng thì đúng là nhàm chán vô cùng.

- Được rồi, cô Dương đang ở bên cạnh. Em cũng yên tâm đi. Chỉ cần không có vấn đề gì nghiêm trọng, em có thể về nhà.

Giang Nguyên mỉm cười gật đầu:

- Để anh bảo người ta mang điện thoại đến đây cho em. Có việc gì thì em cứ gọi điện thoại cho anh. Bây giờ để anh sang bên chỗ dì Dương trước.

- Vâng, nếu có thời gian, anh nhất định phải đến thăm em đấy.

Phan Hiểu Hiểu gật đầu nói.

Giang Nguyên xoa đầu Phan Hiểu Hiểu:

- Yên tâm đi, để anh bảo Tử Nguyệt sang đây trò chuyện với em.

- Tử Nguyệt cũng đến đây rồi sao? Được, đã lâu rồi em không có gặp Tử Nguyệt.

Nghe Giang Nguyên nói như thế, Phan Hiểu Hiểu vui mừng kêu lên.

Rời khỏi chỗ Phan Hiểu Hiểu, Giang Nguyên bước sang chỗ của dì Dương.

Bị cách ly, nhưng thân là con dâu của người đứng đầu nhà nước, dì Dương vẫn rất bình tĩnh, lúc này đang ngồi trong phòng xem tivi, nhìn thấy Giang Nguyên bước vào, bà cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

Nhìn dì Dương bình tĩnh như vậy, Giang Nguyên cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn đang lo lắng không biết dì Dương có cảm thấy phiền phức khi bị cách ly không.

- Chuyện gì xảy ra vậy? Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Tôi đến đón con tôi về nhà? Các người dựa vào cái gì mà ngăn tôi? Nếu con tôi xảy ra vấn đề, các người ai sẽ chịu trách nhiệm?

Một người phụ nữ ăn mặc rất thời thượng đứng trước cổng nhà trẻ, tay chỉ vào một cảnh sát có vũ trang, tức giận quát lớn:

- Anh có biết tôi là ai không?Chỉ là một trung tá, vậy mà dám hoành hành trước mặt tôi? Tôi nói cho anh biết, ngày mai tôi sẽ nói người giáng chức anh đấy?

- Đây là đứa cháu gái mà Bộ trưởng Viên yêu quý nhất. Nếu anh không cho nhà chúng tôi đón cháu về, lão gia tử nhà tôi phát hỏa, các người một người cũng không thoát khỏi đâu.

Một người phụ nữ trung niên giống như bảo mẫu cũng chen vào lên tiếng.

- Đúng, anh có biết tôi là ai không? Trong Tứ Cửu Thành này không ai dám đối xử với tôi như vậy? Anh chỉ là một cảnh sát nhỏ bé mà cũng dám ngăn cản tôi? Có tin bây giờ tôi gọi điện thoại cho Tư lệnh Dư của các người không?

Nhìn cảnh tượng hỗn loạn, vị trung tá cảnh vệ cảm thấy bất đắc dĩ, dùng tay lau nước bọt trên mặt mình, sau đó nói với những võ cảnh đằng sau:

- Mọi người canh chừng cho tốt. Tôi vào bên trong báo cáo.

- Anh định chạy à? Báo cáo với ai? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Tôi nói cho các người biết, nếu con tôi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tôi bắt các người phải đền mạng.

Cô gái kia nhìn thấy võ cảnh đứng thành một hàng rào chắn, liền tức giận mắng to.

Sau khi nói chuyện với dì Dương được vài câu, điện thoại của Giang Nguyên vang lên. Nghe được nội dung báo cáo, Giang Nguyên thở dài. Tại sao trên đời này lại không có mấy ai giống dì Dương chứ, lúc nào cũng có thể bình tĩnh mà đối mặt với mọi chuyện?

- Dì, cháu có một số việc cần xử lý. Có gì cháu quay lại thăm dì sau nhé. Nếu dì cần cái gì, cứ gọi điện thoại cho cháu.

Giang Nguyên nhìn dì Dương, nói.

- Không sao, cháu cứ đi lo công việc của mình. Dì ở đây rất tốt, không cần lo lắng cho dì đâu.

Dì Dương mỉm cười nói, phong thái quý phái thể hiện đầy đủ, khiến cho Giang Nguyên lại càng cảm thán hơn. Khác biệt giữa người với người thật sự quá lớn.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Ngồi xuống trước màn hình, Giang Nguyên cau mày hỏi.

- Tổ trưởng Giang, bên khu vực nhà trẻ gửi thông báo đến, nói có người nhà của mấy đứa bé đến đón làm loạn, người bên đó không cản được.

Gương mặt Phó trưởng phòng Nghiêm vẫn còn bầm tím nhưng vẫn bày ra vẻ mặt đứng đắn, dường như không nhớ ngày hôm qua Giang Nguyên đã tát cho y hai tát.

- Cản không được là có ý gì?

Giang Nguyên trầm giọng hỏi.

- Con dâu của Chủ nhiệm Lý văn phòng trung ương, con dâu của Phó chủ nhiệm Ủy ban Cải cách, còn có phu nhân của Bộ trưởng Đào bộ Ngoại giao, bảo mẫu nhà Bộ trưởng Viên của Bộ Tài chính...

Gương mặt Phó trưởng phòng Nghiêm vẫn không chút thay đổi, nói:

- Nghe nói tổng bộ vũ trang cũng đã nhận được điện thoại của Phó chủ nhiệm Trương và Bộ trưởng Đào chất vấn. Cho nên, bên kia họ bảo chúng ta phải đưa ra lý do. Danh nghĩa của chúng ta ở đây không trấn được những người này.

Nói đến đây, gương mặt Phó trưởng phòng Nghiêm rốt cuộc cũng hiện lên nụ cười, nhìn Giang Nguyên, nói:

- Chúng tôi cũng không thể quyết định, vì thế mới xin chỉ thị của Tổ trưởng Giang nên làm thế nào? Dù sao bây giờ chúng ta vẫn còn đang giữ bí mật.

Vẻ mặt bất đắc dĩ nhưng ánh mắt lại hiện lên sự đắc ý của Phó trưởng phòng Nghiêm không thoát khỏi ánh mắt của Giang Nguyên.

Giang Nguyên cau mày. Lại nói tiếp, hắn đối với chuyện này vô cùng đau đầu. Nhà trẻ mà Tiểu Bảo đang đi học cũng là nơi mà các nhà quyền quý ở Bắc Kinh gửi con mình vào. Bây giờ xảy ra vấn đề, đừng nói là một Trung tá cảnh vệ, cho dù là Phó trưởng phòng Nghiêm cũng không trấn được.

Muốn trấn được đám quan chức quyền quý đó, cấp bậc ít nhất phải tương đương hoặc cao hơn mới được.

Nghĩ đến đây, Giang Nguyên cau mày, sau đó nói:

- Được rồi, chúng ta lấy danh nghĩa diễn tập chống khủng bố đưa ra một văn bản thông báo, tiến hành phong tỏa toàn bộ nhà trẻ. Nếu có nghi ngờ gì, mời bọn họ cứ hướng Quốc vụ viện mà hỏi.

- Cái gì?

Nghe Giang Nguyên nói, một đám người đều sửng sốt. Mặc dù tiểu tổ lãnh đạo này nằm dưới danh nghĩa của Quốc vụ viện, nhưng người phụ trách trước mắt chủ yếu là Phó thủ tướng Tề. Nếu Giang Nguyên muốn dùng danh nghĩa của Quốc vụ viện, chẳng lẽ không cần xin chỉ thị của Phó thủ tướng Tề sao?

Hơn nữa, cho dù Phó thủ tướng Tề muốn đưa ra quyết định như vậy, chỉ sợ cũng phải hướng lên cấp trên nữa để xin chỉ thị.

Nếu chỉ vì muốn ứng phó với bọn họ mà yêu cầu bọn họ gọi điện thoại đến Quốc Vụ viện, chỉ sợ bọn họ sẽ thực hiện ngay.

Phó trưởng phòng Nghiêm âm thầm cười lạnh trong lòng, nhưng ngoài mặt lại không hề lên tiếng phản đối, làm ra vẻ nghiêm túc:

- Được, bây giờ tôi sẽ thông báo cho bên kia, bảo bọn họ thực hiện theo ý kiến của cậu. Về phần báo cáo lại với cấp trên, phải nhờ đến tổ trưởng Giang rồi.

Lâm Kiến Quốc đứng một bên, ánh mắt tràn đầy vẻ lo lắng. Ông biết bối cảnh Giang Nguyên rất sâu, nhưng chung quy không thể không để ý đến Phó thủ tướng Tề? Hơn nữa, muốn tiến hành diễn tập chống khủng bố ở nhà trẻ Tây Sơn, một nơi cực kỳ mẫn cảm, ít nhất phải để cho một số người trong ngành biết được. Cho dù là Phó thủ tướng Tề cũng phải thông báo cho những người có liên quan. Nào có chuyện chỉ nói một câu nói như Giang Nguyên?

Nhìn gương mặt chỉ thoáng cau mày nhưng vẫn bình tĩnh của Giang Nguyên, Lâm Kiến Quốc rốt cuộc cũng không lên tiếng. Giang Nguyên không phải là loại người xằng bậy. Nếu hắn đã nói như thế, ít nhiều cũng phải có nắm chắc trong tay.

Chủ nhiệm Tiền, giáo sư Bạch của Bộ Y tế tất nhiên lại càng không nói gì. Còn vị Thượng tá võ cảnh, lúc này đang là người chịu áp lực lớn nhất. Vất vả lắm mới có được biện pháp giải quyết, hiển nhiên lại càng không phản đối. Dù sao, với bối cảnh của Giang Nguyên, hắn nói gì thì làm đó thôi.

Vốn tưởng rằng việc này còn phải thảo luận rồi mới đưa ra ý kiến, rồi xin chỉ thị cấp trên, ít nhất cũng phải tốn mất ba bốn tiếng. Nhưng không nghĩ đến vị Phó tổ trưởng thường trực này lại giải quyết nhanh chóng, khiến cho mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đi lo chuyện của mình. Chuyện phiền phức như vậy, ai cũng không muốn dính đến.

Nhìn màn hình tắt đi, Giang Nguyên thở dài, sau đó cầm điện thoại gọi cho một người. Bây giờ hắn một chút cũng không lo lắng. Dù sao chức Phó tổ trưởng thường trực của hắn cũng là do vị kia phân xuống. Về phần giúp hắn ăn nói với các lãnh đạo trong ngành như thế nào sẽ do người đó giải quyết. Chung quy cũng không thể chỉ một mình hắn ra sức còn bọn họ thì ngồi nhàn rỗi, một việc cũng không làm, anh nói có đúng không?

Chương 523: Chuyện hay thay đổi

- Ai chà, Giang Nguyên à? Lần này cậu trở về cũng không thèm gọi cho tôi một tiếng hả?

Nhìn vẻ mặt Dương lão cười thật tươi, thư ký bên cạnh liền cẩn thận châm thêm nước cho ông rồi rất nhanh lui ra ngoài. Y biết, chỉ khi nào lão gia tử trò chuyện với vị bác sĩ kia thì mới có vẻ mặt như vậy.

- Dương lão đừng nói như vậy. Cháu chỉ về thăm con trai của mình thôi, thế mà ngài lại giao cho cháu cái chức Phó tổ trưởng thường vụ. Ngài còn bảo cháu nên thông báo cho ngài một tiếng?

Điện thoại vừa thông, nghe được giọng điệu của Dương lão, Giang Nguyên liền cười khổ, xác nhận chức Phó tổ trường thường vụ này là lão gia tử phân xuống.

- Haha, cũng đúng, nhưng cũng không còn cách nào. Cậu trở về, vậy chuyện phụ trách tất nhiên là giao cho cậu xử lý. Cậu cũng biết tính tình của các y sư trong Thiên Y Viện rồi. Có cậu ở đó, đương nhiên là tốt nhất. Không giao cho cậu thì giao cho ai?

Dương lão một chút cũng không cảm thấy xấu hổ, ngược lại còn cười tủm tỉm:

- Hơn nữa giao cho cậu, tôi cũng yên tâm hơn.

Nghe giọng nói tự đắc của Dương lão, Giang Nguyên cũng không thể tránh được. Nhưng hắn cũng không quan tâm lắm. Có cái chức Phó tổ trưởng thường vụ, hắn cũng tiện chăm sóc Tiểu Bảo hơn.

Đương nhiên, bây giờ không phải là lúc để tán dóc. Hắn cũng không khách sáo, trực tiếp vào đề:

- Lão gia tử, nếu ngài đã ủy quyền cho cháu cái chức Phó tổ trưởng thường vụ, vậy khi cháu gặp phiền phức, ngài cũng phải chịu trách nhiệm cho cháu.

- Chuyện phiền phức?

Nghe Giang Nguyên nói, Dương lão hơi kinh ngạc, sau đó cười nói:

- Không phải vừa mới ủy quyền cho cậu chức Phó tổ trưởng sao? Bên đó cậu là người lớn nhất, cậu còn gặp phiền phức gì nữa chứ?

- Chức tổ trưởng này chỉ có tốn công mà không có kết quả.

Nói xong, Giang Nguyên cũng muốn lệ rơi đầy mặt. Đây chính là không có việc gì tự tìm việc đây. Bây giờ phải gánh một trọng trách nặng nề như thế, lại còn có y sư trong viện đến, một chút cũng không dễ dàng.

Nghe Giang Nguyên nói xong chuyện phiền toái của hắn, Dương lão ngạc nhiên, sau đó cười nói:

- Cũng may mà cậu còn nghĩ ra được lý do.

- Dương lão cũng đừng cười chứ.

Nghe giọng cười của Dương lão, Giang Nguyên thở dài:

- Dù sao cháu cũng đã nói cho ngài nghe, chuyện bên Quốc vụ viện giao lại cho ngài. Cháu cũng không có mặt mũi để ngoại giao gì với bên đó cả.

- Tiểu tử này, thật có người đến gây phiền phức sao? Để tôi nói một tiếng với bên Quốc vụ viện. Thật là...

Dương lão đáp lời:

- Được rồi, lần này tôi sẽ nói thay cho cậu. Sau này, chuyện như vậy cậu cứ tìm Phó thủ tướng Tề đi, đừng tìm tôi.

- Cháu mặc kệ, nếu ngài đã muốn cháu đảm nhiệm trọng trách, ngài cũng phải hỗ trợ cháu mới được. Nếu không thì sẽ không công bằng.

Giang Nguyên cười hai tiếng rồi cúp điện thoại.

Một cuộc điện thoại thông qua, tình huống ở nhà trẻ tạm thời cũng ổn định xuống. Dù sao có Quốc vụ viện ra tay, vẫn đủ trấn trụ người khác. Bởi vì không ai ở Bắc Kinh này có đủ dũng khí để làm khó Quốc vụ viện.

Đương nhiên, có mấy vị đại lão nhịn không được liền gọi điện thoại đến Quốc Vụ viện. Sau khi có được câu trả lời thuyết phục, mặc dù trong lòng rất hoài nghi nhưng cũng chỉ đành thở dài. Rõ ràng việc này có chút quỷ dị nhưng không ai dám truy cứu.

Bất luận là người ở Quốc vụ viện hay là nhà trẻ Tây Sơn đều cảm thấy nghi ngờ, nhưng không ai dám chất vấn, chỉ có thể vụng trộm bàn tán với nhau. Nhưng trong khoảng thời gian ngắn vẫn không tạo thành ảnh hưởng gì.

Đối mặt với tình huống như vậy, người của tiểu tổ lãnh đạo, ngoại trừ Phó trưởng phòng Nghiêm thì ai cũng thở phào nhẹ nhõm. Dù sao cấp trên đã ra lệnh giữ bí mật. Nếu lộ ra ngoài, mặc dù không phải bọn họ chịu trách nhiệm, nhưng tổng thể mà nói vẫn tạo thành ảnh hưởng tương đối lớn.

Phó trưởng phòng Nghiêm cả ngày ở trong phòng làm việc, nhưng không có ai bên phòng thông tin đến thông báo gì cả. Sau khi hỏi thăm Chủ nhiệm phòng thông tin, nhận được câu trả lời không có, đành thất vọng ra về.

Điều này làm cho Chủ nhiệm của phòng thông tin cảm thấy quái lạ, không biết rốt cuộc đồng chí phó tổ trưởng này muốn làm cái gì.

Qua hết một ngày, Phó trưởng phòng Nghiêm vẫn chờ Phó thủ tướng Tề gọi điện thoại đến để có cớ tìm Giang Nguyên gây phiền toái, hoặc trực tiếp răn dạy, nhưng chờ đến tối vẫn không chờ được tin tức mà y cần.

Ngay cả việc Giang Nguyên mượn danh nghĩa quân đội phát ra thông báo, cũng không thấy có bất kỳ người nào trong ngành đến chất vấn, giống như hết thảy đều thuận lý thành chương mà làm.

Những thành viên của tiểu tổ nhìn Phó trưởng phòng Nghiêm ban đầu là tinh thần phấn chấn, thỉnh thoảng còn lộ ra nụ cười hưng phấn, đến bây giờ là vẻ mặt mất mát, mọi người cũng nhất tề thu liễm lại, phối hợp bằng vẻ mặt thất vọng.

Dưới tác dụng của Quy Tức Dược Tề, sau khi hạ sốt, tình huống của Tiểu Bảo cũng ổn định hơn. Chỉ là ngày nào cũng trong trạng thái mê man.

Thấy thời gian cứ trôi qua, Giang Nguyên dần dần cảm thấy sốt ruột. Dù sao Quy Tức Dược Tề chỉ có khả năng cam đoan tình huống của Tiểu Bảo trong ba ngày. Nếu trong vòng ba ngày vẫn chưa tìm ra được thuốc chữa trị, sẽ càng nguy hiểm hơn.

Đương nhiên, Giang Nguyên hoàn toàn tin tưởng năng lực của nội viện. Nhưng nếu không phải vì thời gian chỉ mới qua được một nửa, lại còn vị Đường y sư kia, Giang Nguyên hận không thể cứ cách một tiếng là gọi điện thoại hỏi thăm tình huống.

Lâm Ngọc Tường cũng chú ý đến sự bất an của Giang Nguyên, cười nói:

- Giang Nguyên, cậu đừng lo lắng. Đường y sư rất có uy tín trong lĩnh vực này. Trong vòng ba ngày, ngài ấy nhất định sẽ tìm được thuốc ức chế thích hợp, không cần phải lo lắng đâu.

Nghe Lâm Ngọc Tường nói, Giang Nguyên biết mình đã có chút sốt ruột, xấu hổ cười một tiếng, sau đó hít sâu một hơi giảm bớt sự căng thẳng trong lòng, rồi trở về phòng cách ly xem Tiểu Bảo.

Nhưng khi Giang Nguyên vừa mới bước vào phòng cách ly, bên phía Đường y sư đã truyền đến tin tức. Mặc dù không phải là tin tức mọi người đã tìm được loại thuốc kháng virus, nhưng cũng đủ làm tinh thần mọi người rung lên.

Căn cứ vào việc phân tích kết cấu của virus, kết hợp với việc quan sát kết quả bệnh trạng của bệnh nhân, có thể loại trừ được hình thức lây nhiễm qua đường không khí, chủ yếu là thông qua các con đường chất dịch.

Nghe tin tức như vậy, mọi người đều cảm thấy vui mừng. Dù sao mọi người vẫn lo lắng nhất là virus có thể được truyền qua đường không khí. Một khi xuất hiện tình huống này, đại nạn Sars năm đó sẽ tái hiện.

Nếu như chỉ truyền qua con đường chất dịch, mối nguy hại sẽ giảm xuống rất nhiều, tính khống chế sẽ tăng lên. Thậm chí công tác cách ly cũng dễ dàng hơn.

Nghe được tin tức phấn chấn lòng người như vậy, Phó trưởng phòng Nghiêm không chờ đợi được mà đi báo cáo với Phó thủ tướng Tề. Đối với việc vượt quyền của Phó trưởng phòng Nghiêm, Giang Nguyên cũng không thèm để ý, chỉ lo chăm sóc cho Tiểu Bảo và Phan Hiểu Hiểu.

Tuyên Tử Nguyệt cũng không ở lại bệnh viện ba quân chủng. Mặc dù Giang Nguyên là Phó tổ trưởng thường vụ tiểu tổ lãnh đạo, nhưng cũng không thể để cho một người không phải nhân viên y tế xuất hiện tại một nơi cách ly cẩn thận như thế này. Nếu để Đường y sư nghe được, ảnh hưởng sẽ cực lớn. Cho dù Tuyên Tử Nguyệt có mặc đồ phòng hộ, chỉ sợ Giang Nguyên cũng sẽ bị phiền phức.

Giang Nguyên đứng ngẩn ở cửa phòng cách ly cho đến trưa.

Nhưng thời gian an nhàn cũng không duy trì được lâu. Bên phía nhà trẻ truyền đến tin tức không được tốt, nói có hai đứa bé xuất hiện tình trạng giống với Tiểu Bảo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!