Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 524: CHƯƠNG 524: TỔ TRƯỞNG GIANG HẠ LỆNH

- Phiền phức lớn rồi.

Ngồi trong phòng cách ly trông chừng Tiểu Bảo, Giang Nguyên vừa nghe xong điện thoại, trong đầu liền xuất hiện mấy chữ này.

Hắn không chút chần chừ, bước ra khỏi phòng cách ly, đến phòng họp video bên cạnh, thông báo triệu tập cuộc họp.

Ngồi trước màn hình, Giang Nguyên không khỏi dùng tay gãi đầu. Làm Phó tổ trường thường vụ tiểu tổ lãnh đạo thật sự là quá phiền phức mà.

Nhìn vẻ mặt rối rắm của Giang Nguyên qua tấm mặt nạ trong suốt, ngay cả Phó trưởng phòng Nghiêm đang tâm trạng không tốt cũng cảm thấy tốt hơn.

Sau khi các thành viên của tiểu tổ, ngoại trừ hai vị y sư đang tham gia công tác nghiên cứu, trên cơ bản đã đến đông đủ, Phó trưởng phòng Nghiêm liền biểu hiện khẩn trương, nhìn Giang Nguyên qua màn hình, hỏi:

- Tổ trưởng Giang, chuyện này rốt cuộc nên làm như thế nào? Lần này chúng ta cũng không thể ra thông báo lấn át được.

Nhìn vẻ mặt của Phó trưởng phòng Nghiêm, ánh mắt Giang Nguyên hiện lên nụ cười lạnh. Đối với người mà Giang Nguyên không xem là đối thủ, vậy thì cứ để y làm trò khỉ đi.

Những người bên cạnh ai mà không biết suy nghĩ của Phó trưởng phòng Nghiêm, cho nên không ai ngắt lời, chờ Giang Nguyên phản ứng. Tổ trưởng Giang này cũng không phải loại người dễ chọc, làm việc lôi lệ phong hành. Nhưng chuyện lần này không phải dựa vào bối cảnh là có thể giải quyết được. Hơn nữa còn phải đưa ra phương án phòng hộ tình trạng lây nhiễm cao độ.

Đương nhiên, những thứ này sẽ do giáo sư Bạch Quý và Chủ nhiệm Tiền của Trung tâm phòng chống và điều trị dịch bệnh hoàn thành. Tuy nhiên còn phải xem Giang Nguyên có quen thuộc với trình tự đó hay không. Nếu như quen, tất sẽ hạ lệnh để bọn họ phụ trách. Bây giờ Phó trưởng phòng Nghiêm đang làm khó Giang Nguyên, bọn họ hiển nhiên là không dám đắc tội.

Giang Nguyên thật ra lại rất bình tĩnh, nhìn Phó trưởng phòng Nghiêm miệng không ngừng nhắc tới mấy việc này, suy nghĩ của hắn lại bay đi chỗ nào đó.

- Tổ trưởng Giang cũng nên đưa ra một chương trình thích hợp. Cứ như vậy thì không thể được.

Phó trưởng phòng Nghiêm nói đã đời vẫn không thấy Giang Nguyên đáp lại, sắc mặt liền thay đổi, hừ lạnh:

- Cậu là Phó tổ trưởng thường vụ, việc này nên do cậu quyết định.

Bị Phó trưởng phòng Nghiêm lớn tiếng nói như vậy, lúc này Giang Nguyên mới hồi phục lại tinh thần, cau mày nói:

- Cần chi phải khẩn trương như thế? Tiếp tục phong tỏa tin tức ở bệnh viện tam quân chủng và nhà trẻ 24h nữa.

- Tiếp tục phong tỏa 24h nữa?

Phó trưởng phòng Nghiêm cảm thấy bất ngờ.

Thấy Giang Nguyên quyết định dứt khoát như thế, Phó trưởng phòng Nghiêm không khỏi nhướng mày, khinh thường nhìn Giang Nguyên, nói;

- Tiếp tục phong tỏa, cậu có biết nguy hiểm lắm không? Dịch Sars năm đó cũng chỉ vì giấu diếm tin tức, kết quả ngay cả Bắc Kinh cũng bị dính vào. Chẳng lẽ chúng ta lại mạo hiểm như vậy?

Nói đến đây, Phó trưởng phòng Nghiêm lại liếc mắt nhìn mọi người, sau đó âm dương quái khí nói:

- Tổ trưởng Giang, đến lúc đó xảy ra vấn đề, cậu có thể không sợ, nhưng những người như chúng tôi thì không gánh nổi trách nhiệm đâu.

Nghe được lời này của Phó trưởng phòng Nghiêm, mọi người liếc mắt nhìn nhau, âm thầm gật đầu. Bối cảnh của Tổ trưởng Giang sâu, tuổi lại trẻ, trong thân lại không có chức vụ gì, chỉ là đột nhiên đảm nhiệm chức vụ Phó tổ trưởng này thôi. Đến khi xảy ra vấn đề thật sự, nhiều nhất là không còn giữ được chức, căn bản cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn. Nhưng bọn họ người nào cũng có chức vụ kha khá, hơn nữa vất vả nhiều năm mới bò lên được, vì thế cũng không muốn xảy ra đường rẽ gì. Năm đó, rất nhiều lãnh đạo ở Bắc Kinh phải rơi đài, huống chi là đám lâu la như bọn họ.

Mọi người cùng nhau nhìn Giang Nguyên, ánh mắt tràn đầy lo lắng. Nếu vị Tổ trưởng Giang này cứ làm ẩu, mọi người không thể đứng nhìn.

Nhìn các thành viên trong tiểu tổ dưới sự chia rẽ của Phó trưởng phòng Nghiêm, đã bắt đầu đem lực chú ý của họ chĩa về phía mình, Giang Nguyên khẽ cười, sau đó lãnh đạm nói:

- Các người lo lắng gì chứ? Bên kia đã có kết quả, tạm thời loại trừ việc lây nhiễm qua đường không khí. Tính chất nguy hại sẽ nhỏ, không có khả năng tạo thành hậu quả nghiêm trọng như dịch Sars trước đây.

- Hơn nữa, chỉ là phong tỏa tin tức 24h mà thôi. Nhà trẻ Tây Sơn cũng không phải nơi nào khác, toàn bộ đều là con cháu của các cán bộ trong chính phủ. Bọn họ đều biết tính chất nghiêm trọng của vấn đề. Bây giờ còn có danh nghĩa của Quốc vụ viện, bọn họ có thể nói cái gì chứ? Cho dù tin tức có truyền ra ngoài, bọn họ cũng không dám có bất cứ điều gì khác thường, chỉ có thể lén lút hỏi thăm mà không dám có bất cứ lời nói lung tung nào, vì thế không cần lo sẽ tạo thành khủng hoảng.

Nghe Giang Nguyên nói, thành viên của tiểu tổ cũng gật đầu, ánh mắt nhìn Giang Nguyên cũng bội phục hơn. Vị Tổ trưởng Giang này mới hơn hai mươi tuổi, nhưng tại sao lại giống như lăn lộn mấy chục năm trong chính phủ, hiểu rõ hết thảy những vấn đề.

Thấy mọi người bị mấy câu nói của Giang Nguyên thuyết phục, Phó trưởng phòng Nghiêm cũng cảm thấy kinh hãi, nhưng đối mặt với cơ hội khó có được, y như thế nào buông tha, lập tức cau mày nói tiếp:

- Vậy bên phía nhà trẻ thì như thế nào? Sau khi phong tỏa tin tức 24h thì làm thế nào nữa?

Thấy Phó trưởng phòng Nghiêm vẫn không muốn buông tha cho vấn đề này, Giang Nguyên cau mày. Người này đúng là lúc nào cũng chỉ biết ganh tỵ. Ai cũng biết Phó trưởng phòng Nghiêm đang cố tình tìm khó cho Giang Nguyên, nhưng hắn đã nói rất hợp tình hợp lý như vậy, làm sao có thể làm khó hắn được.

Giang Nguyên trầm ngâm một chút rồi nói:

- Lập tức phái người của tiểu tổ đến nhà trẻ, trợ giúp bên kia tiến hành cách ly, đồng thời chuẩn bị hai xe vận tải được cải trang, đưa hai bệnh nhi kia về bệnh viện để tiến hành trị liệu.

- Hơn nữa, yêu cầu tiểu tổ trợ giúp khống chế bệnh tật phải kiểm tra luôn những người đã tiếp xúc với bệnh nhi, tiến hành cách ly theo cấp bậc.

- Canh gác nghiêm ngặt, không được để xảy ra sơ suất, hiểu chưa?

Giang Nguyên lạnh lùng nhìn mọi người trong màn hình, sau đó lại quay sang nhìn Chủ nhiệm Tiền của trung tâm phòng chống dịch bệnh:

- Phương diện này sẽ do Chủ nhiệm Tiền chỉ huy.

Nhìn hai mắt lạnh lùng của Giang Nguyên nhìn mình, một cổ khí thế không giận mà uy đập vào mặt, Chủ nhiệm Tiền run lên, vội vàng nói:

- Xin tổ trưởng cứ yên tâm, chuyện này cứ giao cho tôi, tuyệt đối sẽ không để xảy ra vấn đề.

Chương 525: Miêu đại sư

Trong lúc Chủ nhiệm Tiền vỗ ngực cam đoan hoàn thành nhiệm vụ, mọi người bên cạnh mặc dù không bị Giang Nguyên nhìn chằm chằm, nhưng trong lòng vẫn căng lên.

Trong những chuyện như vậy, ai cũng không dám khinh thường. Nếu chuyện của mình phụ trách xảy ra vấn đề, không cần nói gì nữa, trực tiếp nhận tờ giấy ra về thôi. Đây là chuyện mà các đồng chí trong thể chế khẩn trương nhất, giống như học sinh gặp phải thầy giáo nghiêm khắc, vội vàng thẳng sống lưng, sợ bị Giang Nguyên giáo huấn.

- Giáo sư Bạch, phương diện nghiên cứu dịch bệnh không cần ngài phối hợp nữa. Bên phía nhà trẻ, ngài cho nhân viên của mình chú ý nhiều hơn, đồng thời thu thập tiêu bản máu càng nhiều càng tốt, tiến hành xét nghiệm và phân tích.

Giang Nguyên nhìn sang Giáo sư Quý Bạch của trung tâm kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh:

- Tôi sẽ mời y sĩ Lâm hướng dẫn lại cho ngài.

Nghe Giang Nguyên nói, trong lòng Giáo sư Quý Bạch có chút khó chịu. Ông đường đường là một trong những người phụ trách của trung tâm kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh, bây giờ chỉ hỗ trợ mấy chuyện vặt vãnh, thật sự làm cho ông ta mất cả thể diện.

Nhưng lúc này ông ta không dám kháng lệnh. Lâm y sư và tiểu tổ hỗ trợ nghiên cứu dịch bệnh đó, ông ta cũng không rõ ràng lắm. Nhưng thoạt nhìn bọn họ đều là những nhân vật hếch mũi lên trời, ông cũng không dám trêu chọc, lập tức đáp lời:

- Vâng, tổ trưởng Giang.

Phó trưởng phòng Nghiêm bên cạnh thấy Giang Nguyên ra lệnh cho mọi người, ở một bên cũng cảm thấy không vui. Nhưng bây giờ y không có biện pháp. Giang Nguyên hạ lệnh cũng rất chặt chẽ, không hề xuất hiện một sơ hở nào, khống chế bố cục rất gắt gao. Trước mắt mà nói thì tạm thời không có cách nào dìm hàng Giang Nguyên.

Sau khi hạ lệnh xong, Giang Nguyên chậm rãi nhìn lướt qua mọi người một lần nữa, trầm giọng nói:

- Được rồi, mọi người thủ vững vị trí, phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn phát sinh, đồng thời chờ đợi bên tổ nghiên cứu dịch bệnh đưa sang tin tức. Mặc dù không nhất định sau hai mươi bốn tiếng sẽ gỡ bỏ phong tỏa tin tức, nhưng cũng nên chuẩn bị hết thảy. Tôi hy vọng đến lúc đó sẽ không xảy ra vấn đề gì.

- Vâng.

Mọi người đều gật đầu lên tiếng.

- Cứ như vậy đi, giải tán.

Dứt lời, Giang Nguyên đứng dậy bước ra khỏi phòng hội nghị, lưu lại một đám người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, còn có Phó trưởng phòng Nghiêm đang buồn bực, sau đó vội vàng giải tán đi làm chuyện của mình.

Tổ trưởng Giang vừa ra lệnh, nếu chuyện mà mình phụ trách xảy ra vấn đề, chỉ sợ trốn không thoát. Vì thế ai cũng không dám chậm trễ.

Như ong vỡ tổ mà chạy đi.

Vẻ mặt Phó trưởng phòng Nghiêm hiện lên sự thất vọng, nhưng rồi cũng không thất vọng bao lâu, rất nhanh cười lạnh. Bây giờ tiểu tử này nói hay lắm, nhưng bắt tay vào xử lý sẽ không đơn giản như vậy. Bây giờ chúng ta cứ chờ xem.

- Y sĩ Giang, nhiệt độ cơ thể của Tiểu Bảo lại cao lên.

Vừa mới trở lại phòng cách ly, Giang Nguyên liền thấy Viên Dũng lo lắng cầm một bản ghi chép đến.

Mặc dù đã sớm dự liệu đến tình huống này, nhưng khi nó xuất hiện, trong lòng Giang Nguyên lại có chút căng thẳng, đưa tay tiếp nhận bản ghi chép. Nhiệt độ cơ thể của Tiểu Bảo đã lên đến 38.8 độ C.

Giang Nguyên thở hắt ra, bước lại nhìn gương mặt hơi đỏ bừng của Tiểu Bảo, sau đó bước ra ngoài, vừa đi vừa nói:

- Viên Dũng, tiếp tục theo dõi nhiệt độ cơ thể. Nếu nhiệt độ lên đến 39.5, hãy dùng túi chườm băng.

- Vâng, y sĩ Giang.

Viên Dũng đáp.

Cạch. Từ trong phòng khử trùng bước ra, Giang Nguyên bước vào phòng thí nghiệm bên cạnh. Nhìn Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng đang bận rộn, trong lòng Giang Nguyên cũng thoáng yên tâm hơn. Thời gian đã trôi qua hai ngày, Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng cũng không hề có dấu hiệu bị lây nhiễm, nói rõ tin tức mà chỗ Đường y sư truyền đến là thật. Nếu thật sự xảy ra tình huống lây nhiễm qua đường hô hấp, Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng chỉ sợ cũng không tránh được.

Chậm rãi bước đến đằng sau hai người, nhớ đến chuyện thân nhiệt Tiểu Bảo cao hơn, Giang Nguyên lo lắng nói với Lâm Ngọc Tường:

- Lâm huynh, bên phía nhà trẻ lại xuất hiện thêm hai bệnh nhi. Không biết bên phía Đường y sư đã nghiên cứu dịch bệnh như thế nào rồi?

Quay đầu nhìn Giang Nguyên, Lâm Ngọc Tường chần chừ một chút, nói:

- Để tôi gọi điện thoại cho Đường y sư hỏi thăm tình huống như thế nào.

Nhìn Lâm Ngọc Tường cầm điện thoại lên hỏi, Giang Nguyên cười khổ. Những cuồng nhân nghiên cứu của Thiên Y Viện, tính tình cũng sẽ rất cổ quái. Khi họ đang toàn tâm toàn lực nghiên cứu, anh đến quấy rầy, tất sẽ không được hoan nghênh.

Cho nên Giang Nguyên cũng không dự định đến lều của Đường y sư để hỏi. Ngay cả điện thoại hắn cũng không dám gọi, đành bất đắc dĩ nhờ Lâm Ngọc Tường. Hắn không muốn làm Đường y sư mất hứng.

Cũng may Lâm Ngọc Tường là người thông minh, Giang Nguyên vừa nói, y đã biết được Giang Nguyên cần gì.

- Đường y sư nói, bây giờ đã có chút manh mối. Nhiều nhất là khoảng mười mấy tiếng nữa sẽ cho ra kết quả cuối cùng.

Nhìn ánh mắt sốt ruột của Giang Nguyên, Lâm Ngọc Tường nói hai câu với bên kia xong, liền cúp điện thoại nói với Giang Nguyên:

- Đừng lo lắng. Chỉ cần trong vòng hai mươi bốn giờ có thể điều chế được thuốc, Tiểu Bảo cũng sẽ không bị ảnh hưởng gì nhiều.

- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.

Nghe được chỉ cần mười mấy tiếng nữa thôi, Giang Nguyên thở phào nhẹ nhõm. Có thuốc, không chỉ tình huống của Tiểu Bảo có thể khống chế, mà bên phía nhà trẻ cũng không cần lo lắng nữa. Sau hai mươi bốn tiếng giải trừ phong tỏa tin tức, khi công bố cũng không khiến quần chúng khủng hoảng nhiều.

Tại một doanh trại trong một khu rừng.

- Tướng quân, bên phía Miêu đại sư đã đắc thủ rồi.

Trưởng phòng Hồ vui vẻ nói qua điện thoại.

- Thật sao? Miêu đại sư có đáng tin không?

Bên kia truyền đến một thanh âm trầm thấp.

- Đúng vậy, thưa tướng quân. Bên phía Bắc Kinh truyền đến tin tức, bây giờ nhà trẻ Tây Sơn đang phong tỏa tin tức. Đứa bé kia cũng đã được đưa đến bệnh viện ba quân chủng, ngay cả khoa Nhi ở đó cũng bị phong tỏa luôn.

Trưởng phòng Hồ vừa nói, trong lòng cũng rất kinh ngạc, dường như có chút kính sợ thủ đoạn của Miêu đại sư.

Người bên kia thoáng trầm ngâm một chút rồi hỏi:

- Miêu đại sư không lưu lại dấu vết gì chứ?

- Xin tướng quân cứ yên tâm. Động tác của Miêu đại sư rất sạch sẽ. Căn cứ vào tin tức ở Bắc Kinh, bây giờ bọn họ dùng phương thức dịch bệnh có thể lây nhiễm để tiến hành cách ly khoa nhi bệnh viện ba quân chủng và nhà trẻ. Hơn nữa thời gian cũng đã gần hai ngày rồi, cũng không có gì khác thường. Cho nên hẳn không có vấn đề gì.

Đối với vấn đề này, Trưởng phòng Hồ lại rất bình tĩnh.

- Ừm, vậy thì tốt rồi.

Giọng nói bên kia hiện lên sự hài lòng, sau đó lại hỏi:

- Bây giờ tình huống ra sao rồi?

- Không ngoài sở liệu, tên tiểu tử kia đã xuất hiện. Bây giờ đang ở trong bệnh viện ba quân chủng. Nhưng tình huống bên trong thì tạm thời chưa rõ. Tôi đang cân nhắc không biết có nên cài người vào trong đó hay không.

Trưởng phòng Hồ đáp.

- Để phòng ngừa vạn nhất, tạm thời không cần, chỉ cần phải người theo dõi tên tiểu tử đó, không đến thời khắc cuối cùng thì không được động thủ ở Bắc Kinh, tuyệt đối không để hắn chạy thoát.

Giọng nói của vị tướng quân rất kiên định:

- Mặt khác, dặn dò Miêu đại sư, bảo ông ấy mau rời khỏi Bắc Kinh, tuyệt đối không được để xảy ra sơ sót. Vạn nhất không được thì...

- Vâng, xin tướng quân cứ yên tâm.

Lãnh ý chợt xuất hiện trên gương mặt trưởng phòng Hồ. Ý tướng quân rất rõ ràng. Tại đất đế đô, một chút sơ suất cũng không được xảy ra. Nếu không, một khi bị cấp trên chú ý đến, điều tra đến đây, chuyện xấu nhất sẽ xảy ra.

Về phần Miêu đại sư, nếu như để xảy ra vấn đề, cho người ám sát cũng không phải là chuyện khó khăn gì.

Sau khi cúp điện thoại, Trưởng phòng Hồ suy nghĩ một chút rồi mở ngăn kéo bàn công tác, lấy ra một điện thoại vệ tinh, gọi cho một người.

Lúc này, tại một khách sạn nhỏ gần bệnh viện ba quân chủng, một người đàn ông tóc hoa râm, diện mục âm lãnh móc điện thoại ra. Sau khi nhìn con số trên màn hình, liền nở nụ cười âm u.

- Khặc khặc, yên tâm đi, trưởng phòng Hồ, tuyệt đối sẽ không có ai phát hiện.

Nghe Trưởng phòng Hồ hỏi, người đàn ông mỉm cười, thấp giọng nói.

Nghe được câu trả lời khẳng định của Miêu đại sư, trưởng phòng Hồ thở phào nhẹ nhõm, sau đó cung kính nói:

- Miêu đại sư, nếu không, để tôi mua cho ngài một vé máy bay, ngài quay về Tây Cương trước nhé?

Nghe giọng nói cung kính của Trưởng phòng Hồ, người đàn ông trung niên gật đầu hài lòng, nhưng nụ cười trên mặt lại càng âm u hơm:

- Trưởng phòng Hồ, ngài không cần lo lắng. Khó khăn lắm mới đến Bắc Kinh một lần, tôi cũng định đi chung quanh tham quan một chút, mấy ngày nữa sẽ về. Ngài cũng không cần lo lắng có ai phát hiện. Thủ pháp của tôi, tuyệt đối không ai có thể nhận ra. Hơn nữa, vạn nhất Trưởng phòng Hồ cần hỗ trợ gì, tôi cũng có thể tùy thời hỗ trợ.

Nghe bên kia nói xong, trưởng phòng Hồ có chút cau mày, nhưng vẫn mỉm cười:

- Được rồi, hết thảy ngài phải cẩn thận. Có chuyện gì thì thông báo cho tôi.

- Đương nhiên, đương nhiên, khặc khặc.

Chương 526: Miêu đại sư (2)

Nghe bên kia Miêu đại sư đã cúp điện thoại, gương mặt Trưởng phòng Hồ lạnh lại hai phần, thoáng trầm ngâm một chút rồi gọi một số điện thoại khác, sau đó nói:

- Các người hãy chú ý cẩn thận tình huống ở bệnh viện ba quân chủng, đừng để tên tiểu tử kia trốn thoát. Ngoài ra còn phải chú ý hành động của Miêu đại sư. Nếu ông ta có hành động bất thường thì báo lại cho tôi.

- Rõ, xin Trưởng phòng Hồ yên tâm.

Sau khi nói chuyện với Trưởng phòng Hồ xong, Miêu đại sư cầm một cái rương nhỏ mở cánh cửa phòng, nhìn ra bên ngoài một chút, sau đó lặng yên bước vào nhà vệ sinh chung. Hai phút sau, bên trong bước ra một người đàn ông trung niên mặc tây trang, từ cửa sổ nhẹ nhàng nhảy xuống rồi biến mất trong con hẻm nhỏ.

Nửa tiếng sau, người đàn ông trung niên này xuất hiện tại một khách sạn năm sao cao cấp.

- Xin chào tiên sinh, xin hỏi có thể giúp được gì cho tiên sinh.

Nhân viên tiếp tân nhìn người đàn ông vóc người không cao, nhưng thoạt nhìn nhã nhặn, mỉm cười nói.

- Cho tôi thuê một gian phòng.

Người đàn ông mỉm cười đưa ra chứng minh nhân dân, giọng nói trầm thấp, không giống cái giọng khàn khàn khi nói chuyện với Trưởng phòng Hồ.

- Vâng, xin ngài chờ một lát.

Sau khi làm xong thủ tục, Miêu đại sư chậm rãi bước vào thang máy, rồi bước vào một gian phòng, tiện tay đặt cái rương nhỏ lên trên bàn, ngồi xuống ghế salon, dường như nghĩ đến chuyện gì rất vui, đột nhiên phá lên cười:

- Thiên Y Viện, thật không nghĩ ra chỉ tiện tay làm chút chuyện lại dụ được người của Thiên Y Viện đến. Thật là thú vị. Hahah.

Cười to hai tiếng, Miêu đại sư đột nhiên gật đầu, lẩm bẩm:

- Trưởng phòng Hồ, hắc chắc, tưởng rằng Miêu Nhất Thiên tôi cần chút tiền ít ỏi của ông sao? Xin lỗi nhé. Nếu không phải có người của Thiên Y Viện xuất hiện, tôi xem như tiện tay giúp chút chuyện nhỏ mà thôi. Nhưng lần này phải xin lỗi rồi. Miêu Nhất Thiên tôi nào để chuyện kết thúc một cách đơn giản như vậy. Vất vả lắm mới có người của Thiên Y Viện xuất hiện, nếu không xuất hiện thì tôi thất vọng lắm đây. Haha…

- Bây giờ đã hai ngày rồi, hẳn là Thiên Y Viện sắp tìm ra thuốc giải. Nhưng, Miêu Nhất Thiên nào đơn giản như thế chứ? Hãy cứ chờ xem, lần này tôi sẽ cho Thiên Y Viện các người rơi đài trước.

Lúc này, điện thoại của Trưởng phòng Hồ vang lên. Nhìn số điện thoại gọi đến, trưởng phòng Hồ cau mày, nhận điện thoại:

- Chuyện gì xảy ra vậy?

- Trưởng phòng, Miêu đại sư không thấy đâu cả.

Bên kia truyền đến thanh âm khẩn trương.

- Cái gì? Tại sao lại như vậy? Nửa tiếng trước tôi còn nói chuyện với ông ta mà? Các người không canh chừng ông ta sao?

Sắc mặt Trưởng phòng Hồ khẽ biến, trầm giọng nói.

- Trưởng phòng, người của chúng tôi vẫn ở bên cạnh. Sau khi chúng tôi nhận được điện thoại, đến gõ cửa phòng, phát hiện Miêu đại sư không còn ở đó, ngay cả vật phẩm tùy thân cũng không thấy đâu luôn.

Giọng nói bên kia có chút bất đắc dĩ. Cấp trên đã ra lệnh bọn họ đi cùng Miêu đại sư, nhưng không ra lệnh giám sát. Bây giờ đột nhiên nói phải giám sát thì lại không thấy người đâu. Đây cũng không còn biện pháp.

- Miêu đại sư rốt cuộc đã chạy đi đâu?

Cẩn thận nhớ lại cuộc nói chuyện vừa rồi với Miêu đại sư, dường như cũng không có điều gì bất thường. Nhưng tại sao Miêu đại sư lại biến mất?

Chẳng lẽ ông ta đã phát giác được chuyện gì? Trưởng phòng Hồ cau mày, trầm ngâm một chút, nhớ đến dù sao Giang Nguyên cũng đã xuất hiện, cho dù không thấy Miêu đại sư cũng không sao, lập tức nói:

- Mặc kệ ông ta đi. Các người phái một số người đi dạo xung quanh, xem có thể tìm được hay không. Vạn nhất tìm không được, mục tiêu chủ yếu của chúng ta vẫn là người bên trong bệnh viện ba quân chủng, hiểu chưa?

- Rõ, thưa Trưởng phòng.

Nghe được tiếng điện thoại cúp, Trưởng phòng Hồ cau mày, sau đó cầm điện thoại gọi đến cho Miêu đại sư, phát hiện điện thoại đã khóa máy.

Mặc dù trong lòng ý thức được có chút vấn đề, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, Miêu đại sư thấy nó cũng không gây ra ảnh hưởng gì đặc biệt, cũng không chú ý đến chuyện này nữa.

Nhưng Trưởng phòng Hồ không biết lần này Miêu đại sư mà ông không quá chú ý sẽ gây ra phiền toái đến cỡ nào.

Sắc trời dần dần tối xuống. Giang Nguyên ngồi trong phòng cách ly, chậm rãi nuốt thức ăn trên bàn, cho đến khi ăn xong hết thì mới nhẹ nhàng thở ra.

Sau đó đặt cái ghế vào góc tường, tạo ra một khoảng trống, rồi cúi người xuống, hai tay chống đẩy, bắt đầu vận động vai và chân.

Phù phù. Giang Nguyên chậm rãi thở ra hít vào, tay chân một trước một sau chậm rãi di chuyển. Nội khí bên trong khí hải cũng bắt đầu lưu động, rót vào hai mạch Nhâm Đốc, rồi lưu động toàn thân.

Thời gian dần trôi, Giang Nguyên đột nhiên thay đổi cơ thể, khí thế trên người trong nháy mắt trở nên uy mãnh, cả người giống như con gấu thở phì phò, một lát sau liền lăn qua lăn lại trên mặt đất.

Trong căn phòng chỉ hơn mười mét vuông nhưng Giang Nguyên lăn như thế nào cũng không đụng vào vách tường. Khi lăn, hắn cũng không quan sát chung quanh, chỉ nhắm mắt, tùy tâm sở dục hoạt động thân hình, giống như hắn có thể nhạy cảm cảm giác được chướng ngại vật xung quanh.

Giang Nguyên nhắm mắt, tập trung hoạt động, cảm nhận được một luồng khí tức lưu động bên trong cơ thể, chậm rãi xua tan sự uể oải trong người.

Sau khi luyện xong, một thân mồ hôi, Giang Nguyên mới đứng lên, bước vào phòng tắm nhỏ, tắm rửa một lát rồi thay quần áo đi ra.

Cảm nhận được sự khoan khoái, lúc này Giang Nguyên mới thấy được chức vụ Phó tổ trưởng thường vụ của hắn có chút tác dụng. Nên biết rằng, căn phòng tắm nhỏ này là tạm thời xây dựng nên. Nước trong phòng tắm cũng không phải trực tiếp chảy từ vòi mà là thông qua một cái bình, trải qua nửa tiếng khử trùng mới có thể sử dụng.

Những tiện nghi như vậy đều do người ta tranh thủ thời gian mới hoàn thành, rất hao tốn sức lực. Mặc dù Giang Nguyên đã sớm thích ứng với các loại hoàn cảnh, nhưng sau khi cơ thể đổ đầy mồ hôi, có thể tắm nước nóng thì vẫn thoải mái hơn nhiều. Nếu không, khi hắn mặc đồ phòng hộ sẽ rất khó chịu.

- Nhiệt độ đã lên đến 39.8.

Viên Dũng cầm dụng cụ đo nhiệt độ, nhìn số liệu hiển thị bên trên, cười khổ nói với Giang Nguyên.

Giang Nguyên gật đầu. Đối với chuyện này, hắn một chút cũng không cảm thấy bất ngờ. Dù sao thông qua chích máu ở hai mạch Kim Tân Ngọc Dịch, có thể duy trì được một hai ngày đã là tốt lắm rồi. Bây giờ sốt lại cũng là chuyện bình thường.

Nhưng Giang Nguyên cũng không định sử dụng loại phương pháp này. Dù sao, không đến vạn bất đắc dĩ thì không nên dùng. Dùng nhiều sẽ tổn thương dương khí.

Bây giờ nhiệt độ cơ thể của Tiểu Bảo còn chưa vượt quá 40 độ C. Hơn nữa qua mấy tiếng nữa, có thể sẽ có được loại thuốc ức chế. Bây giờ có túi băng hạ nhiệt, tạm thời không có vấn đề gì quá lớn.

- Được rồi, Viên Dũng, vất vả cho anh rồi. Anh đi nghỉ đi, nơi này cứ để cho tôi.

Nhìn gương mặt Viên Dũng có chút uể oải, Giang Nguyên mỉm cười nói.

- Không cần, không cần. Y sĩ Giang, tôi canh Tiểu Bảo được rồi. Có việc gì thì tôi sẽ thông báo cho anh, anh đi nghỉ ngơi đi.

Viên Dũng sửng sốt, ánh mắt hiện lên sự khác thường nhưng vẫn kiên quyết lắc đầu.

Nhìn Viên Dũng kiên trì như vậy, Giang Nguyên hiển nhiên biết là tại sao, liền vỗ vai Viên Dũng, cười nói:

- Đi đi, tôi cũng vừa mới ngủ xong, bây giờ tinh thần rất tốt. Hai ngày nay vất vả cho anh rồi. Nơi này đã có tôi, sáng mai anh trở lại. Đây là mệnh lệnh.

- Vâng, cảm ơn y sĩ Giang.

Nhìn ánh mắt ôn hòa của Giang Nguyên, Viên Dũng gật đầu, sau đó lui ra ngoài.

Nhìn Viên Dũng biến mất sau cánh cửa, lúc này Giang Nguyên mới cởi đồ phòng hộ của mình ra, ngồi xuống trước giường của Tiểu Bảo, nhìn gương mặt ửng đỏ của cậu, mày khẽ cau lại, có chút khó chịu, sắc mặt của Giang Nguyên cũng dần âm u hơn. Hắn đưa tay sờ trán Tiểu Bảo, cảm nhận được cảm giác nóng rát truyền đến từ lòng bàn tay, hắn âm thầm thở dài, vươn tay lấy túi băng từ trong tủ ra, đặt xuống bên cạnh gương mặt Tiểu Bảo.

- Tiểu Bảo, đừng sợ, có ba ở cạnh con, con cần phải kiên trì hơn. Rất nhanh ba sẽ tìm ra thuốc chữa bệnh cho con. Con nhất định phải kiên trì.

Nhẹ nhàng vuốt trán Tiểu Bảo, Giang Nguyên cắn môi, chậm rãi nói.

Giống như nghe được lời nói của Giang Nguyên, Tiểu Bảo phát ra tiếng rên rỉ, gương mặt vốn đang nhăn nhó tạm thời giãn ra.

Chương 527: Chuyện khác thường khó hiểu

Bóng đêm che giấu cả một thành phố.

Những ngọn đèn neong bắt đầu chiếu sáng những con đường bên trong thành phố.

Bệnh viện Đa khoa Ba quân chủng, ngoại trừ phòng trực ban y tá và một số phòng bệnh đặc biệt, còn lại đều chìm trong bóng tối.

Dưới ngọn đèn hôn ám, Giang Nguyên lẳng lặng ngồi trên ghế, hai mắt nhắm lại, vẫn không nhúc nhích, giống như pho tượng ngàn năm lặng yên không một tiếng động. Nếu không phải ngực vẫn còn phập phồng cùng với hơi thở gần như không thể nghe thấy, có lẽ người ta sẽ tưởng hắn là một pho tượng đồng.

Theo hô hấp của Giang Nguyên, một năng lượng vờn quanh cơ thể hắn, không hề tan đi.

Không biết qua bao lâu, phía chân trời hắc ám dần dần lộ ra ánh bình minh rất nhỏ. Năng lượng vờn quanh cơ thể Giang Nguyên dường như cũng cảm nhận được tia sáng này, trong nháy mắt liền lớn mạnh hơn, giống như gió lớn, vòng quanh người Giang Nguyên, khiến cho tóc trên trán hắn có chút phất phơ.

Bên trong bóng tối, toàn thân Giang Nguyên đột nhiên chấn động. Cọng tóc đang phấp phới đột nhiên yên lặng, hai mắt khép hờ mở ra, hiện lên sự bất an nhìn về phía Tiểu Bảo.

Lúc này Tiểu Bảo vẫn còn đang mê man, dường như vẫn chưa xảy ra chuyện gì bất thường, chỉ có Giang Nguyên là cảm thấy sự bất an truyền đến. Hắn ngồi dậy, bước đến bên cạnh Tiểu Bảo, đưa tay sờ trán cậu bé rồi nhìn màn hình giám sát bên cạnh.

Nhiệt độ vẫn như cũ, hơn nữa tình huống cũng không có điều gì bất thường, nhưng Giang Nguyên chung quy vẫn cứ cảm giác có cái gì đó không đúng.

Phù. Hít một hơi thật sâu, Giang Nguyên ngồi xuống ghế lần nữa, sau đó lẳng lặng nhìn Tiểu Bảo nằm trên giường. Hắn cảm thấy sẽ có chuyện gì đó không ổn phát sinh, nhưng hắn lại không biết là phát sinh từ chỗ nào.

Lúc này, tại khách sạn năm sao cách bệnh viện không xa, trong một căn phòng tối om, Miêu đại sư đang ngồi quay về hướng bệnh viện, hai tay cầm một nhạc khí kỳ lạ to bằng quả trứng. Mấy ngón tay không ngừng ấn vào mấy cái lỗ thông hơi, đồng thời dùng sức mà thổi.

Khi ông ta thổi, gân xanh trên trán cũng xuất hiện, nhưng nhạc khí cổ quái này lại không truyền ra âm thanh.

Trước mặt Miêu đại sư có một dụng cụ nhìn giống như máy hát.

Phía sau máy hát có một thiết bị nhận tín hiệu, dường như là thu lấy tín hiệu từ nhạc khí cổ quái kia.

Bên trên là một màn hình tinh thể lỏng đang hiển thị biểu đồ âm lượng nhấp nháy theo nhịp điệu của nhạc khí.

Gân xanh trên mặt Miêu đại sư càng lúc càng nhiều, thậm chí ngay cả mồ hôi hột cũng toát ra, nhưng vẫn không có tiếng động nào, cảnh tượng cổ quái khiến người ta phải sợ hãi.

Giang Nguyên vẫn đứng ngồi không yên, dường như có cái gì đó làm nhiễu loạn tinh thần hắn. Hắn cảm thấy loại bất an này rất quen thuộc, giống như những lần trước mỗi khi nguy hiểm đến.

Nhưng bây giờ mà xuất hiện cảm giác đó thì thật là lạ. Theo lý, với lực tinh thần của hắn bây giờ, phải không có khả năng xuất hiện tình huống này mới đúng chứ. Nhưng tại sao lại vẫn cứ xuất hiện, khiến cho tâm tư của hắn không yên?

Phù, phù. Giang Nguyên ngồi trước giường Tiểu Bảo, từ từ nhắm hai mắt, chậm rãi điều chỉnh hô hấp, để trạng thái của hắn bình tĩnh lại.

Kinh nghiệm mấy năm qua đã cho hắn biết, hắn càng bất an thì lại càng khó tìm được nơi xảy ra vấn đề, lại càng không thể phát giác được nguy hiểm trước khi nó đến.

Phù phù. Lồng ngực phập phồng của Giang Nguyên bắt đầu chậm lại, gương mặt cũng không còn lâu âu như trước, chỉ còn lại sự bình tĩnh.

Hơi thở của Giang Nguyên nhỏ mà dài, một lần nữa giống như lão tăng nhập định, chậm rãi trở về trạng thái tĩnh tọa ban đầu.

Lúc này, Giang Nguyên đã tiến vào trạng thái không minh, chút bất an cuối cùng cũng biến mất, trong lòng giống như có một tấm gương soi sáng hết thảy.

Giang Nguyên cảm nhận được bên tai truyền đến tiếng hít thở dồn dập, truyền đến từ chỗ Tiểu Bảo.

Thình thịch thình thịch…

Nhịp tim của Tiểu Bảo cũng bởi vì sốt cao mà có chút dồn dập, hẳn là 120 lần/phút.

Dần dần, gương mặt Giang Nguyên càng lúc càng bình tĩnh hơn.

Xè xè…

Đây dường như là thanh âm của máu từ tim chảy vào động mạch chủ ở ngực.

Cảm giác càng lúc càng nhạy cảm, cuối cùng một thanh âm vang lên:

- Chủ thể tiến vào trạng thái Không Minh.

Từ lúc tin tức này vang lên, suy nghĩ của Giang Nguyên trong nháy mắt liền trở nên rõ ràng. Tiến nhập vào trạng thái này, hắn có thể cảm nhận hết thảy sự việc bên ngoài, tìm kiếm nơi phát ra sự bất an.

Người trong cuộc thì u mê nhưng người ngoài cuộc lại tỉnh táo.

Giang Nguyên nghe được tiếng vận động của mạch máu bên trong cơ thể Tiểu Bảo.

Nhưng điều này cũng không nói cho Giang Nguyên biết nơi phát ra sự bất an của hắn.

Cho nên, Giang Nguyên cẩn thận tìm kiếm lại một lần, phát hiện cũng không có gì bất thường, từ cơ thể nhỏ bé của Tiểu Bảo rời đi, bắt đầu đem ngũ thức tập trung xung quanh cậu bé.

Nếu hắn không có vấn đề, Tiểu Bảo cũng không có vấn đề, vậy vấn đề tất phải đến từ bên ngoài.

Bên ngoài rất phức tạp lại hỗn loạn. Muốn tìm nơi phát ra cảm giác dị thường này là rất khó.

Nhưng Giang Nguyên sẽ không từ bỏ. Không tìm được? Tại sao lại biết là không tìm được?

Mặc dù không biết cái gì đã làm cho hắn cảm thấy bất an đến cực độ, nhưng hắn nhất định phải tìm cho bằng được.

Chương 528: Thuốc ức chế virus

Màu đen của màn đêm dần dần giảm xuống, ánh sáng xuất hiện càng lúc càng nhiều.

Chỉ là bên trong có ngọn đèn, nên ánh sáng ngoài cửa sổ rất khó khiến người ta chú ý đến.

Ngồi trước giường, đưa lưng về cửa sổ, nhưng Giang Nguyên vẫn cảm nhận được tia sáng xuất hiện bên ngoài.

Lúc này, âm cực hóa dương, âm dương chuyển hóa, cũng là lúc linh tính vạn vật trên thế giới thăng hoa nhất. Giang Nguyên đã bình tĩnh lại, thậm chí tiến vào trạng thái Không Minh, độ mẫn cảm cũng cao hơn bình thường.

Trước mắt, Giang Nguyên cảm giác được trong không gian dường như có chút dị thường, có một thứ gì đó không rõ ràng ba động xung quanh.

- Đây là cái gì?

Giang Nguyên cảm nhận được sự ba động này, tim nhảy dựng lên, như muốn thoát khỏi trạng thái Không Minh.

Mắt thấy không khống chế được sự ba động, chuẩn bị thoát khỏi trạng thái Không Minh, hình xăm trên cánh tay Giang Nguyên đột nhiên lóe lên. Trái tim đang loạn nhịp liền ổn định trở lại.

Ở trong trạng thái Không Minh, Giang Nguyên cảm nhận rõ ràng hết thảy. Mặc dù ba động vẫn còn sót lại, nhưng vẫn không đủ lực đẩy hắn ra khỏi trạng thái Không Minh.

Bây giờ hắn biết rõ ràng xúc động trong lòng mình, nhưng vì đang ở trong trạng thái Không Minh, suy nghĩ và trực giác nói cho hắn biết, ba động đột nhiên xuất hiện này tất nhiên sẽ không đơn giản, nó chính là một điềm báo cho chuyện không hay.

Vì thế, hắn tiếp tục cảm nhận sự ba động, thậm chí để cho toàn thân phối hợp với nó, cảm thụ sự ảnh hưởng của nó đến các đồ vật xung quanh.

Hắn phải tìm ra lý do khiến cho hắn cảm thấy bất an.

Hết thảy chung quanh vẫn không có gì bất thường, nhưng khi Giang Nguyên đem lực chú ý lên người Tiểu Bảo thì hắn lại cảm nhận được sự dị thường.

Bởi vì hắn nhận ra hơi thở của Tiểu Bảo dường như bị ảnh hưởng bởi sự ba động này, bắt đầu có biến hóa.

Sau khi phát giác được điều này, mặc dù bị vây trong trạng thái Không Minh, tim Giang Nguyên không nhịn được mà giật nảy lên, sau đó đứng dậy.

Cúi người cẩn thận quan sát tình huống của Tiểu Bảo.

Thiên phú “Phá chướng” khởi động. Toàn thân Tiểu Bảo rất nhanh hiện lên trước mắt Giang Nguyên. Mặc dù Phá Chướng không thể thấy rõ toàn bộ cơ quan nội tạng, nhưng Giang Nguyên vẫn có thể cảm giác được sự khác thường trong cơ thể cậu bé.

Hắn dường như phát giác có một khí tức nào đó rất khác lạ đang nảy sinh bên trong cơ thể Tiểu Bảo, khiến cho người ta cảm thấy cực kỳ không thoải mái.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Cảm nhận được hơi thở khác thường, Giang Nguyên vừa nghi hoặc, phẫn nộ lẫn kinh hãi.

Hơn nữa, sự lạ thường này rất nhanh đẩy Giang Nguyên thoát khỏi trạng thái Không Minh.

- Trạng thái Không Minh ngừng lại, tiêu hao năng lượng 3%. Năng lượng tích trữ Cửu Vĩ đuôi 5 còn 81%.

Khi phục hồi lại tinh thần, Giang Nguyên một lần nữa cảm nhận được nhịp tim hỗn loạn. Hắn biết rất rõ đây chính là tác dụng của ba động cổ quái kia.

Nhưng ba động cổ quái này là từ đâu đến? tại sao lại có ảnh hưởng đến Tiểu Bảo?

Mà ảnh hưởng này rõ ràng không tốt, và nó sẽ tạo thành ảnh hưởng cụ thể gì cho Tiểu Bảo?

Trong lòng Giang Nguyên càng lúc càng bất an, nhưng hắn rất nhanh biết rõ chuyện hắn cần làm bây giờ, chính là tìm ra nơi xuất hiện ba động. Chỉ cần tìm ra nơi phát, hết thảy sẽ rõ ràng.

Cho nên, hắn ngồi xuống, sau đó nhắm mắt, ngưng thần tĩnh khí, chuẩn bị một lần nữa tiến vào trạng thái Không Minh.

Vù vù!

Trong tình huống nôn nóng, muốn tiến vào trạng thái Không Minh một lần nữa cũng không phải là chuyện dễ dàng. Nhưng Giang Nguyên không từ bỏ, thoáng lấy lại bình tĩnh, điều chỉnh lại hô hấp của mình.

Chỉ có điều chỉnh hô hấp, để tâm trạng ổn định lại, mới có thể chính thức tiến vào trạng thái Không Minh.

Vù. Khi Giang Nguyên điều chỉnh lại hô hấp, tâm trạng nôn nóng một lần nữa ổn định lại, nét mặt cũng dần bình tĩnh hơn.

Khi chuẩn bị tiến vào trạng thái Không Minh, Giang Nguyên đột nhiên phát giác sự ba động đó đã biến mất.

- Không còn?

- Không còn?

Giang Nguyên ngạc nhiên mở mắt nhìn bốn phía, sau đó nhắm mắt cảm nhận được một chút. Cảm giác ba động đã thật sự biến mất. Nói cách khác, nguyên nhân khiến hắn bất an đã biến mất.

Giang Nguyên thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy kinh nghi. Ba động này rốt cuộc có tác dụng gì? Có thể tạo thành ảnh hưởng xấu cho Giang Nguyên hay không?

Giang Nguyên một lần nữa bước đến bên cạnh Tiểu Bảo, đưa tay bắt mạch, dường như không có điều gì bất thường, biểu hiện trên màn hình theo dõi cũng không có biến hóa.

Giang Nguyên vẫn cảm thấy rất lo lắng, cầm dụng cụ đo nhiệt độ Tiểu Bảo một lần nữa, vẫn là con số 39.8 như cũ, lúc này mới thả lỏng tinh thần. Xem ra ảnh hưởng vừa rồi cũng không bao nhiêu.

Thoáng thở phào, Giang Nguyên xoay người sang chỗ khác, mới phát hiện ngoài cửa sổ đã sáng lên. Hắn chậm rãi duỗi người một chút, khiến các khớp xương xung quanh phát ra thanh âm rắc rắc.

Mặc dù trong lòng vẫn có chút bất an, nhưng khóe miệng Giang Nguyên vẫn vểnh lên. Bây giờ hẳn Đường y sư đã tìm ra được thuốc ức chế virus. Chỉ cần có thể khống chế được virus trên người Tiểu Bảo, cho dù có xảy ra vấn đề gì cũng không ảnh hưởng quá lớn.

8h sáng, dưới sự chờ mong của Giang Nguyên, một y sĩ tam phẩm từ lều vải bước ra, là y sĩ đi theo Đường y sư, gương mặt hiện lên sự uể oải. Xem ra hai ngày qua, bọn họ đã hao phí không ít khí lực.

Vị y sĩ mỉm cười nhìn Giang Nguyên, đưa ra một cái hộp và một cái đĩa:

- Y sĩ Giang, nhiệm vụ nghiên cứu đã hoàn thành, đây là sáu viên thuốc ức chế virus, còn có tư liệu nghiên cứu và thành phần thuốc, tất cả đều giao cho anh. Ngoài ra, nhờ anh chuẩn bị máy bay, trong vòng hai tiếng nữa sẽ xuất phát. Đường y sư nghỉ ngơi một chút sẽ trở về Thiên Y Viện ngay.

Thấy đã có thuốc điều trị, Giang Nguyên thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghe nói Đường y sư muốn đi ngay, trong lòng liền cả kinh:

- Nhanh như vậy sao? Tại sao không ở đây nghỉ ngơi thêm chút nữa? Hai giờ có kịp không, vì còn rất nhiều thiết bị như vậy?

- Không cần đâu, anh chuẩn bị vé máy bay chuyến gần nhất là được. Còn thiết bị thì chở về sau.

Vị y sĩ mỉm cười nói với Giang Nguyên.

Thấy đối phương kiên trì như vậy, Giang Nguyên liền biết Đường y sư thật sự muốn nhanh chóng trở về. Nhưng sáng nay hắn vừa phát hiện được sự bất thường, không khỏi có chút lo lắng:

- Đường y sư không cần quan sát hiệu quả của thuốc sao? Nếu không thì chờ thêm một lát nữa.

- Xin lỗi y sĩ Giang, trong phòng nghiên cứu của Đường y sư đang có một dự án nghiên cứu đang trong giai đoạn mấu chốt. Lần này có thể tranh thủ hai ngày đến đây đã là không dễ dàng rồi.

Thấy mình đã nói như vậy rồi mà Giang Nguyên vẫn còn khăng khăng như thế, vị y sĩ không khỏi có chút bất mãn. Hai ngày qua y cũng chỉ ngủ có mấy tiếng, cũng ước gì sớm trở về, lập tức mặt lạnh lại.

Đây là Đường y sư ra lệnh, y cũng chỉ truyền lời lại mà thôi. Nếu không phải biết sư phụ của Giang Nguyên là La y sư, bối cảnh lợi hại, chỉ sợ y sẽ không ăn nói khách sáo với Giang Nguyên như vậy.

Nhìn thấy vẻ mặt của vị y sĩ, Giang Nguyên biết yêu cầu của mình hơi quá phận. Nếu Đường y sư đã giao cho hắn sáu viên thuốc cộng với phương pháp điều chế, chính là biết được quan hệ giữa hắn và Tiểu Bảo, cũng đã là nể mặt hắn lắm rồi. Nếu không thì đã ném qua công thức, nào tự mình điều chế ra chứ?

Lập tức gật đầu cảm ơn:

- Xin lỗi, nếu đã như vậy, tôi cũng không giữ mọi người ở lại. Tôi sẽ sắp xếp cho mọi người, cam đoan trong vòng hai tiếng sẽ xuất phát.

Thấy Giang Nguyên đã hiểu ra, vị y sĩ cũng hài lòng gật đầu. Hai ngày qua đúng là khổ cực mà. Hơn nữa, không khí ở Bắc Kinh không tốt, vẫn là trở về nội viện thì thoải mái hơn nhiều.

Chương 529: Đường y sư quay về Kim Lăng

- Mau đặt khoang hạng nhất cho các vị y sư của tiểu tổ về Kim Lăng, hai tiếng nữa sẽ xuất phát.

Dứt lời, Giang Nguyên liền cúp điện thoại, mở cái hộp mà vị y sĩ kia đưa sang.

Nhìn sáu viên thuốc điều trị được bọc lại kỹ càng, Giang Nguyên nhẹ nhàng thở hắt ra, sau đó đưa cái hộp cho Viên Dũng:

- Đây là thuốc ức chế virus, mau cho Tiểu Bảo sử dụng đi.

- Vâng, y sĩ Giang.

Tiếp nhận hộp thuốc Giang Nguyên đưa sang, gương mặt Viên Dũng hiện lên sự hưng phấn, vội vàng cầm hộp thuốc đi.

Trong lúc Viên Dũng chuẩn bị, Giang Nguyên bước sang phòng nghiên cứu, đưa cái đĩa cho Lâm Ngọc Tường. Đối với thứ này, hẳn là nên giao cho chuyên gia. Giang Nguyên cũng không có ý định nghiên cứu nó vì hắn cũng chẳng am hiểu lĩnh vực này.

Sau khi nhận được tư liệu, Lâm Ngọc Tường liền tiến hành tham khảo. Bây giờ đã có ba bệnh nhi, hơn nữa có còn tiếp tục gia tăng nữa hay không thì chưa biết. Bây giờ đã có thuốc điều trị, nhất định phải nhanh chóng điều chế càng nhiều thuốc càng tốt. Nếu không, để dịch bệnh khuếch tán, vậy thì rất đáng tiếc.

Sau khi giao cái đĩa cho Lâm Ngọc Tường, Giang Nguyên vội trở về phòng cách ly. Bây giờ Tiểu Bảo đã bắt đầu dùng thuốc ức chế virus. Mặc dù hắn tin vào năng lực của Đường y sư, nhưng Giang Nguyên vẫn có chút lo lắng. Dù sao thuốc ức chế này vẫn chưa được thử nghiệm trên người.

Cũng may, khi Lâm Ngọc Tường bắt đầu nghiên cứu tư liệu, Trương Ngọc Phượng đã sang bên phòng cách ly quan sát tình huống dùng thuốc của Tiểu Bảo. Là y sư, cô nhất định phải thận trọng tiến hành quan sát và ghi chép tình huống sau khi dùng thuốc. Sau khi xác nhận thuốc có hiệu quả, mới có thể tiếp tục đưa vào sử dụng.

Có Trương Ngọc Phượng, Giang Nguyên lại càng yên tâm hơn. Đối với việc nghiên cứu thuốc, hắn không thể so sánh với những vị y sĩ từ nhỏ đã trưởng thành trong Thiên Y Viện.

Hơn nữa, y sĩ Trương Ngọc Phượng đã có hơn mười năm kinh nghiệm, phương diện này lại càng thành thục hơn so với Giang Nguyên.

Ngồi trước giường, nhìn nước thuốc chậm rãi nhỏ từng giọt truyền vào cơ thể Tiểu Bảo, Giang Nguyên thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn có sự bất an.

Sự ba động kỳ quái vào sáng nay chung quy khiến cho Giang Nguyên cảm giác sự việc sẽ không đơn giản như vậy.

- Nhiệt độ cơ thể 39.8, nhịp tim 110/phút, hô hấp 18 lần/phút, trước mắt tạm thời không có điều gì bất thường.

Viên Dũng vừa ghi chép vào bệnh án, vừa nói.

Giang Nguyên gật đầu. Dùng thuốc chưa được một tiếng, việc có thể ức chế được virus hay không còn chưa xác định. Phải qua một tiếng nữa, tiến hành xét nghiệm lại máu, khi đó mới có thể khẳng định.

Gương mặt y sĩ Trương Ngọc Phượng nở một nụ cười ôn hòa sau tấm mặt nạ, nhìn Giang Nguyên đã cởi y phục phòng hộ, nhẹ nắm chặt tay Tiểu Bảo, vẻ mặt khẩn trương, liền nói:

- Giang Nguyên, cậu đừng lo lắng như vậy. Đường y sư rất nổi tiếng trong lĩnh vực nghiên cứu virus trong viện. Ông ấy đã điều chế ra thuốc ức chế, nhất định là không có vấn đề gì.

- Đương nhiên rồi, đương nhiên rồi.

Giang Nguyên mỉm cười. Hắn biết hẳn là sẽ không có vấn đề, nhưng sự bất an đó chung quy vẫn quẩn quanh trong lòng hắn.

Nhìn nụ cười miễn cưỡng của Giang Nguyên, y sĩ Trương Ngọc Phượng cũng hiểu, trong lòng lại cảm thán vài phần. Giang Nguyên thật không tệ. Tiểu Bảo không phải là con ruột của hắn, nhưng hắn lại xem nó còn hơn con ruột của mình.

Reng reng reng. Lúc này điện thoại trên bàn công tác vang lên, Viên Dũng bước đến nghe máy, sau đó cúp điện thoại nói với Giang Nguyên và Trương Ngọc Phượng:

- Hai vị y sĩ, xe đã chuẩn bị xong. Mười phút nữa Đường y sư có thể xuất phát. Hai vị có muốn tiễn không?

- Đi sao?

Nghe được lời này, Trương Ngọc Phượng sửng sốt nhìn Giang Nguyên.

- Vâng, Đường y sư muốn nhanh chóng trở lại nội viện.

Giang Nguyên bất đắc dĩ, sau đó đứng dậy nói:

- Trương tỷ, chúng ta cùng đi tiễn nhé.

- Được, có Viên Dũng ở đây, hẳn sẽ không có vấn đề gì, nhưng Lâm y sư thì chắc không đi được.

Nói đến đây, Trương Ngọc Phượng lắc đầu nhìn Giang Nguyên:

- Cậu mau mặc đồ phòng hộ vào đi. Thời gian không còn nhiều đâu.

- Vâng, tôi sẽ mặc nhanh thôi.

Nghe Trương Ngọc Phượng nói, Giang Nguyên bật cười, sau đó mặc đồ phòng hộ vào. Viên Dũng đứng đằng sau Giang Nguyên, cẩn thận giúp hắn đội mũ.

Có người giúp quả thật nhanh hơn rất nhiều, đặc biệt là những người đã quen với việc mặc đồ phòng hộ. Chưa đến hai phút, Giang Nguyên dưới sự trợ giúp của Viên Dũng đã mặc xong, nhìn thoáng qua Tiểu Bảo còn đang mê man, nói:

- Được rồi, chúng ta đi thôi.

- Ừm, đi thôi.

Trương Ngọc Phượng mỉm cười, sau đó nhìn Viên Dũng:

- Tiểu Viên, chú ý cẩn thận hơn nhé. Có gì thì gọi chúng tôi ngay.

- Vâng.

Viên Dũng cung kính đáp lời.

Cạch. Cánh cửa mở ra, hai người bước vào phòng khử trùng.

Hai người không ra cổng, mà đứng ngoài cửa chờ đám người Đường y sư. Là y sư của Thiên Y Viện, bọn họ có tư cách để hai y sĩ đến tiễn. Đối với một nơi sâm nghiêm như Thiên Y Viện, Giang Nguyên và Trương Ngọc Phượng lại càng phải làm điều này.

Hai người đứng chờ ngoài cửa không bao lâu thì Đường y sư và mấy y sĩ đã bước ra, nhìn hai người Giang Nguyên mặc đồ phòng hộ, gương mặt Đường y sư hiện lên nụ cười.

- Đường y sư, vất vả cho ngài rồi.

Trương Ngọc Phượng đứng trước Giang Nguyên, cung kính cúi đầu nói. Giang Nguyên cũng không dám chậm trễ, cũng cung kính cúi đầu theo. Mặc kệ thế nào, Đường y sư ngàn dặm xa xôi đến đây, cho dù không phải cố ý đến vì Tiểu Bảo, nhưng ít ra cũng đã vì Tiểu Bảo mà tìm ra được thuốc ức chế, hoàn toàn đáng để Giang Nguyên phải cung kính.

- Ừm.

Đường y sư nhẹ nhàng gật đầu, sau đó quay sang nhìn Trương Ngọc Phượng, nói:

- Tiểu Trương mấy năm ở Bắc Kinh cũng không tệ, tiếp tục cố gắng đi, tranh thủ lên bậc.

- Cảm ơn Đường y sư. Tôi nhất định sẽ tiếp tục cố gắng.

Trương Ngọc Phượng vội vàng cảm ơn:

- Vốn Lâm y sĩ cũng muốn đến tiễn ngài, nhưng bây giờ anh ấy đang vội chỉnh sửa lại tư liệu mà ngài đưa, thành ra tôi và Giang Nguyên đại diện đến để tiễn ngài về lại viện.

Giang Nguyên mỉm cười, nghe đến đó liền gật đầu.

- Không sao, lát nữa cô nói lại với Tiểu Lâm, cậu ấy phụ trách ở Bắc Kinh này không tệ. Lần này trở về, trên phương diện đánh giá, tôi cũng sẽ chiếu cố một chút, bảo cậu ấy cố gắng tấn chức y sư, sau này về lại nội viện.

Đường y sư tán dương hai câu, rồi quay sang nhìn Giang Nguyên, mỉm cười gật đầu:

- Giang Nguyên.

- Vâng.

Giang Nguyên khiêm tốn gật đầu đáp lại.

- Cậu là y sĩ trẻ tuổi nhất trong viện chúng ta. Các Thiên y sư cũng rất coi trọng cậu. Hơn nữa La y lại càng quan tâm cậu nhiều hơn. Nhất định phải cố gắng, đừng phụ lòng kỳ vọng của mọi người.

Đường y sư nhìn Giang Nguyên, mỉm cười nói.

- Cảm ơn Đường y sư, tôi nhất định sẽ cố gắng, không làm cho ngài phải thất vọng.

Giang Nguyên đáp.

Đường y sư tất nhiên là nhìn ra được sự cung kính của Giang Nguyên là phát ra từ nội tâm, liền gật đầu nói:

- Được rồi, các người trở về đi, quan sát tình huống một chút, tôi phải trở về nội viện ngay.

- Vâng.

Giang Nguyên gật đầu, sau đó chần chừ một chút liền nói:

- Đường y sư, tôi còn có một vấn đề.

- Vấn đề gì?

Nghe Giang Nguyên nói, Đường y sư sửng sốt, sau đó cau mày nói.

- Ngài có cảm giác dịch bệnh lần này có xảy ra vấn đề gì khác không? Có thể xuất hiện biến dị hay không?

Giang Nguyên cắn răng, trầm giọng nói.

- Sao?

Nghe Giang Nguyên hỏi, Đường y sư lại cau mày, liếc mắt nhìn Giang Nguyên một cái, lãnh đạm nói:

- Vậy thì cậu nên nghiên cứu về virus đi.

Dứt lời, liền bước nhanh đi. Những y sĩ đi đằng sau ông cũng quái dị nhìn Giang Nguyên một cái rồi đuổi theo.

Chương 530: Phó trưởng phòng Nghiêm ra lệnh

Nhìn chiếc xe thương vụ lóe đèn biến mất khỏi con đường, Giang Nguyên âm thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó quay người bước vào bên trong.

Vừa đi vừa nói với Trương Ngọc Phượng bên cạnh:

- Trương tỷ, có phải là tôi đã quá khẩn trương rồi không?

- Ừ, có một chút.

Trương Ngọc Phượng nhìn Giang Nguyên thở dài, nhưng ý cười trong mắt lại càng nhiều:

- Đừng lo lắng. Biến dị của virus chỉ xuất hiện trong những tình huống cực đoan nhất, hơn nữa còn cần thời gian tương đối dài. Trong vòng một hai ngày không có khả năng xuất hiện tình huống biến dị đâu.

Nói đến đây, Trương Ngọc Phượng lại nhìn Giang Nguyên, cười nói tiếp:

- Cho nên, thuốc Đường y sư đã đưa, nhất định là có tác dụng ức chế virus, cậu không cần lo lắng.

- Tôi tin, chỉ là quan tâm quá sẽ bị loạn.

Khóe miệng Giang Nguyên vểnh lên.

Nhìn Giang Nguyên đã yên tâm hơn, Trương Ngọc Phượng lắc đầu cười khổ:

- Cậu cũng là, lo lắng thì lo, nhưng đừng hỏi ra chứ. Cũng may sư phụ của cậu là La thủ tịch, nếu không, không biết Đường y sư sẽ đánh giá cậu như thế nào.

- Haha, cũng là sốt ruột vì con quá thôi mà. Trương tỷ, chắc chị cũng hiểu.

Giang Nguyên gãi đầu, kết quả phát hiện mình đang đội mũ giáp, không khỏi bật cười.

- Cậu đấy, haiz.

Nhìn thấy động tác này của Giang Nguyên, Trương Ngọc Phượng không nhịn được cũng cười theo.

Đi theo phía sau Trương Ngọc Phượng bước vào thang máy, gương mặt vốn đang tràn ngập nụ cười của Giang Nguyên lại hiện lên sự lo lắng. Có đôi khi bạn cảm thấy bất an nhưng người khác lại không biết. Bây giờ hắn chỉ hy vọng giống như lời Trương Ngọc Phượng đã nói, đừng xuất ra vấn đề gì.

- Viên Dũng, tình huống thế nào rồi?

Vừa mới bước vào, Giang Nguyên liền cởi bộ đồ phòng hộ, hỏi Viên Dũng một bên.

Đối với sự khẩn trương như vậy của Giang Nguyên, Viên Dũng thật ra đã sớm nhìn quen, cười đáp:

- Tạm thời cũng không có gì thay đổi.

Trương Ngọc Phượng không nhịn được mà lắc đầu:

- Cậu mới xuống dưới có mười phút thôi mà, không cần phải khẩn trương như vậy đâu.

- Hah, cũng không còn cách nào.

Nhìn nét mặt của Trương Ngọc Phượng, Giang Nguyên tự biết bản thân đã quá lo lắng, đành cười khổ.

Hai người ngồi trong phòng cách ly quan sát tình huống Tiểu Bảo.

Lúc này, Viên Dũng vẫn đang theo dõi chỉ số nhiệt độ cơ thể của Tiểu Bảo, đột nhiên cau mày nói:

- Nhiệt độ cơ thể dường như bắt đầu cao hơn.

- Sao?

Giang Nguyên biến sắc, sau đó có chút khẩn trương nhìn Trương Ngọc Phượng.

Trương Ngọc Phượng thoáng trầm ngâm một chút, sau đó nói với Giang Nguyên:

- Đừng lo lắng, hẳn là thuốc ức chế đang phát huy tác dụng. Cho nên xuất hiện tình huống phản ứng.

Nghe Trương Ngọc Phượng nói như vậy, Giang Nguyên cũng thở phào nhẹ nhõm, nhẹ gật đầu. Căn cứ vào biểu hiện của nghiên cứu vi sinh vật và thuốc, quả thật cũng xuất hiện nhiều tình huống như vậy. Hơn nữa, trong mấy năm chữa bệnh của hắn, hắn cũng thường hay gặp.

Nhưng Giang Nguyên cũng không khỏi âm thầm cười khổ. Quá quan tâm thì sẽ loạn. Khó trách cổ nhân lại có câu thầy thuốc thì không nên chữa bệnh cho người nhà. Đối mặt với bệnh tình của Tiểu Bảo, bản thân hắn có đôi khi dễ dàng hỗn loạn.

Nếu không, hắn sẽ dễ dàng phán định được tình huống này, nào chờ Trương Ngọc Phượng lên tiếng chứ?

- Viên Dũng, theo dõi nhiệt độ cơ thể năm phút một lần.

Trương Ngọc Phượng dặn dò.

- Vâng.

Thời gian từng phút một trôi qua, sau nửa tiếng, nhiệt độ cơ thể của Tiểu Bảo đã lên đến 41.2 độ C.

Nhìn thấy con số này, sắc mặt Giang Nguyên dần dần có chút khó coi. Dựa theo nghiên cứu vi sinh vật, còn có kinh nghiệm bản thân, hẳn chuyện này là rất bình thường. Nhưng sự bất an trong lòng Giang Nguyên lại càng lúc càng nhiều.

Bây giờ hắn có chút không rõ, rốt cuộc là vì nhiệt độ cơ thể Tiểu Bảo quá cao mà lo lắng hay là còn có vấn đề khác?

Nhìn sắc mặt ngày càng khó coi của Giang Nguyên, Trương Ngọc Phượng thở dài, đứng dậy cầm túi băng đặt bên cạnh đầu Tiểu Bảo, rồi cầm ống nghe nghe nhịp tim và nhịp thở.

Giang Nguyên có chút khẩn trương nhìn Trương Ngọc Phượng, sợ cô nói ra tin tức gì đó không tốt.

Cẩn thận kiểm tra một lúc, lúc này Trương Ngọc Phượng mới quay sang nhìn Giang Nguyên:

- Đừng lo. Bây giờ vẫn còn trong phạm vi khống chế được.

- Vậy là tốt rồi.

Giang Nguyên gật đầu, cố nén suy nghĩ muốn tiến đến kiểm tra cho Tiểu Bảo. Hắn biết rất rõ, trong trạng thái của hắn lúc này, rất có khả năng đưa ra ngộ phán, ngược lại càng khiến mình bất an hơn.

Đột nhiên, bên trong mũ giáp của hai người truyền đến thanh âm của Lâm Ngọc Tường:

- Tư liệu đã được chỉnh sửa xong, tôi đã đưa cách điều chế có liên quan cho bên điều chế thuốc. Khoảng mấy tiếng nữa là có thể điều chế ra. Tình huống của Tiểu Bảo như thế nào rồi?

Trương Ngọc Phượng nhìn Giang Nguyên, sau đó ấn nút trên cánh tay, nói:

- Bây giờ vẫn còn đang quan sát. Nhiệt độ cơ thể của Tiểu Bảo vẫn cao. Đã qua nửa tiếng, phỏng chừng thuốc đã có tác dụng. Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, dự tính trong vòng một tiếng nữa sẽ giảm sốt.

- Ừm, tốt, quan sát nhiều hơn, có gì thay đổi báo cáo lại với tôi.

Trong phòng hội nghị, Phó trưởng phòng Nghiêm nhìn tư liệu mà Lâm Ngọc Tường gửi đến, gương mặt tràn đầy hưng phấn. Y cũng không nghĩ nhanh như vậy lại có thể điều chế ra được thuốc ức chế, thuận lợi giải quyết một mối nguy cơ. Là phó tổ trưởng tiểu tổ lãnh đạo, phần công lớn này là không thể thiếu.

Suy nghĩ một chút, y liền quay sang nhìn vị Thượng tá võ cảnh, trầm giọng nói:

- Thượng tá Hồ, bây giờ có thể giảm bớt canh phòng bên phía nhà trẻ, thông báo cho người nhà đang lo lắng, đưa họ đến gặp con cháu của mình, đồng thời phải thực hiện nguyên tắc cách ly nghiêm ngặt.

- Đương nhiên, phải khống chế số lượng.

Nghe Phó trưởng phòng Nghiêm nói xong, vị Thượng tá gật đầu. Y biết cái gọi là người nhà đang lo lắng là chỉ ai.

Chương 531: Lập tức bay ngược trở lại

Thượng tá Hồ nghe thấy Bộ trưởng Nghiêm ra lệnh cũng thở phào nhẹ nhỏm. Hai ngày nay để cưỡng chế người nàh các vị quan chức cao, cảnh sát vũ trang anh ta cũng gánh khá nhiều áp lực. tuy hiện nay đã có thông báo trên danh nghĩa của Quốc vụ viện, nhưng ngày nào cũng bị mấy vị Chủ nhiệm Bộ trưởng kia nhìn chằm chằm, trong lòng cũng hơi hoảng loạn.

Giờ cuối cùng họ có thể mở một cửa, cho người nhà của mấy vị quan chức lớn này vào thăm viếng cháu chắt bảo bối của họ. Áp lực mà bọn Thượng tá Hồ đang gánh rõ ràng cũng giảm đi rất nhiều.

Đương nhiên, số người vẫn phải hạn chế đã giúp anh ta và Bộ trưởng Nghiêm được nở mày nở mặt. Bao nhiêu người được vào, cho ai vào, cũng là một vấn đề. Chỉ cần khống chế tin tức, lén thông báo cho mấy vị lão đại cấp tương đối cao, để phu nhân hoặc con dâu của họ gì đó vào thăm một chút cho yên tâm, đó đã là một nhân tình không nhỏ.

Bộ trưởng Nghiêm nhìn Thượng tá Hồ mặt mày vui vẻ thoải mái đi ra ngoài thì cũng cảm thấy tương đối có mặt mũi. Mệnh lệnh này của mình đã đưa ra rất thỏa đáng lại kịp thời. Mình có thể diện, cấp dưới cũng vui mừng. Mặc dù mình không phải một Tổ phó thường vụ, nhưng trước mặt những cấp dưới này cũng phải có chút tiếng nói, hơn nữa cũng sẽ được cấp dưới ủng hộ. Như vậy thì uy nghiêm đã bị mất không phải sẽ có thể kiếm trở về sao?

- Giờ đã có thể phán đoán bệnh dịch sẽ lây truyền qua đường tiêu hóa và thể dịch... Thuốc ức chế bệnh dịch theo dự tính sẽ chế tạo xong trong sáu giờ đồng hồ nữa...

Bộ trưởng Nghiêm lại một lần nữa nhìn thoáng tài liệu trong tay, đọc một dòng chữ bên trên. Tuy hiện tại chủ yếu lão làm công việc hành chính, không cần phải làm những việc chữa trị và phòng dịch thực tế, nhưng lão là một Phó bộ trưởng thường vụ phục trách công tác phòng dịch của Bộ y tế nên lão cũng hiểu tương đối rõ những thứ này. Bệnh dịch chỉ lây truyền qua thể dịch và đường tiêu hóa thì cũng không đáng sợ lắm. Trên căn bản mức độ truyền nhiễm nguy hiểm cũng tựa như Viêm gan và HIV.

Chỉ cần chú ý một chút, chắc chắn sẽ không bị lây. Căn cứ theo quy định liên quan, tuy hiện giờ chưa chính thức xóa bỏ cách ly. Nhưng trước mặt các đồng chí lãnh đạo, để các đồng chí lãnh đạo yên tâm, gặp con cháu một chút cũng là việc nên làm. Đây là một hành động giảm áp lực tâm lý cho các vị lãnh đạo, chẳng ai có thể nói gì.

Mấy việc được lòng lãnh đạo thế này sao lại không làm chứ? Đến lúc đó khi mình muốn lên chức Bộ trưởng, có mấy vị này giúp đỡ một chút, vậy thì sẽ trở thành một trợ lực không nhỏ. Nghĩ đến chuyện này, Phó Bộ trưởng Nghiêm không kìm được đắc ý, hừ giọng nói:

- Ây da... Ta đã từng đến Quỳnh Lâm Yến. Ta cũng đã từng đánh vệ tỷ tiền.. a... đánh vệ tỷ tiền...

Giang Nguyên ngồi ngay ngắn trước giường của Tiểu Bảo thấy sắp hai tiếng đồng hồ nhưng nhiệt độ cơ thể của Tiểu Bảo vẫn từ từ lên cao thì sắc mặt càng thêm âm trầm. Trương Ngọc Phượng bên cạnh nhìn kiểm tra nhiệt độ mới nhất, sắc mặt cũng hơi biến đổi. Vì đã hai tiếng đồng hồ trôi qua mà nhiệt độ cơ thể của Tiểu Bảo vẫn tiếp tục tăng lên. Tình hình cứ thế này, không thể nói chắc chắn sẽ có vấn đề, nhưng cũng hơi khác thường.

- Tiểu Bảo... đừng sợ, ba đây, ba ở đây...

Giang Nguyên lầm bầm, lại ngồi gần thêm một chút. Hắn đưa tay cầm lấy tay Tiểu Bảo, trong mắt tràn ngập trìu mến và căng thẳng, vuốt ve trán Tiểu Bảo, thấp giọng trấn an, giống như đang muốn làm giảm bớt chút đau đớn cho Tiểu Bảo vậy.

Trương Ngọc Phượng đứng bên nhìn thấy vẻ mặt âm trầm, căng thẳng lại bất đắc dĩ của Giang Nguyên thì cũng khẽ nhíu mày. Chị ta biết, với tình hình của Giang Nguyên hiện tại, trên căn bản không thể tiếp tục nắm tiến trình chữa trị, chỉ có thể để chị ta tiếp nhận tất cả.

Chị ta hơi trầm ngâm, sau đó quả quyết nói với Viên Dũng bên cạnh:

- Viên Dũng hút một ống máu, đi đưa cho Lâm y sĩ, nhờ anh ấy nhanh chóng kiểm tra bệnh độc, xem số lượng bệnh độc có bắt đầu giảm bớt không...

- Vâng...

Lúc này Viên Dũng lập tức lấy đồ, sau đó bước đến phía bên kia của giường bệnh lấy máu Tiểu Bảo.

Lúc này rõ ràng cảm xúc của Giang Nguyên đang trầm xuống, hơn nữa trong lòng đầy cảm giác bất an, nhìn Viêm Dũng lại một lần nữa lấy máu của Tiểu Bảo. còn Tiểu Bảo đang hôn mê dường như cũng cảm nhận thấy sự đau đớn nên hàng lông mày non nớt cũng chậm rãi nhíu lại.

Giang Nguyên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Bảo đang nhíu mày, trái tim không khỏi thắt lại, không kìm được khom người xuống, cẩn thận vuốt ve trán Tiểu Bảo, muốn vuốt giãn hàng lông mày đang khẽ nhíu lại kia.

Giang Nguyên cảm thấy chỗ ngón tay truyền đến nhiệt độ nóng bỏng thì hơi thở không kìm được nặng nề hơn. Nhiệt độ cơ thể cao như vậy, mình nhất định phải nghĩ cách, tuyệt đối không thể để Tiểu Bảo cứ như vậy được.

Có điều, trong khi hắn vừa mới khẽ vuốt mấy cái, thở hổn hển vài hơn, trong đầu vẫn đang suy nghĩ hỗn loạn, nên giải quyết vấn đề này như thế nào, đột nhiên hắn cảm thấy chỗ vai trái nóng lên, sau đó trong đầu lóe lên một chỉ thị:

- Tít... trong phổi phế quản phát hiện vi sinh vật có hại khác thường xâm nhập... Bắt đầu kích thích gia tăng bạch cầu, bạch cầu hạt trung tính, tăng cường hoạt tính tế bào, sức đề kháng của cơ thể bắt đầu tăng mạnh...

Giang Nguyên nghe thấy chỉ thị này lóe lên trong đầu thì vẻ mặt lập tức cứng đờ, nhanh chóng hồi phục tinh thần, trong lòng hoảng hốt. Cuối cùng hắn đã tìm thấy căn nguyên khiến hai ngày nay trong lòng mình cảm thấy bất an.

Thể chất của mình mạnh hơn người thường rất nhiều, những vi sinh vật có hại thông thường căn bản không thể gây nên ảnh hưởng quá lớn đối với mình. Nhưng giờ mình đã nhận được cảnh báo như vậy, điều đó chứng tỏ tính nguy hiểm của loại vi sinh vật có hại đang xâm nhập này đã vượt quá phạm vi chịu đựng của cơ thể mình.

Và bây giờ có thể xuất hiện vi sinh vật có hại, thì chỉ có một khả năng...

Nghĩ tới đây, Giang Nguyên đứng bật dậy, nói với Viêm Dũng đang lấy máu, trầm giọng kêu lên:

- Mau... mau gọi điện cho Đường y sư, mời họ giờ quay lại ngay...

- A...

Viêm Dũng sửng sốt, sau đó giương mắt nhìn thoáng đồng hồ trên tường, ngạc nhiên nói:

- Giờ máy bay của Đường y sư đã cất cánh, không thể liên lạc được...

- Bay rồi?

Giang Nguyên sửng sốt, sau đó cau mày trầm giọng nói:

- Lập tức liên lạc với sân bay, yêu cầu chuyến bay quay ngược lại...

Y sĩ Trương Ngọc Phượng đứng bên kinh ngạc nhìn Giang Nguyên, nói:

- Giang Nguyên ... làm sao vậy? Hiện tại tình hình của Tiểu Bảo không có dấu hiệu xấu đi, có thể chỉ là...

- Không... bệnh độc biến dị rồi... lập tức mời nhóm Đường y sư quay trở lại...

Trương Ngọc Phượng còn chưa nói hết câu, Giang Nguyên mặt trầm như nước, nhìn về phía y sĩ Trương Ngọc Phượng, trầm giọng ngắt lời nói.

- Biến dị rồi? Chuyện này.. không thể nào... mới trong hai ngày ngắn ngủi, bệnh độc không thể nào xuất hiện biến dị, chắc chắn không thể!

Trương Ngọc Phượng nghe Giang Nguyên nói vậy bất giác lắc đầu, sau đó nhìn Giang Nguyên, cau mày trầm giọng khuyên nhủ:

- Giang Nguyên... Tôi biết cậu lo lắng cho Tiểu Bảo, nhưng cậu không nên để cảm xúc xen vào công việc, không thể làm lung tung được. Cậu không thể tùy tiện thay đổi hành trình của Đường y sư... Hơn nữa, không có bất kỳ chứng cứ nào chứng minh bệnh độc biến dị rồi, cậu không thể nghi ngờ kết quả nghiên cứu của Đường y sư được!

Nói tới đây sắc mặt Trương Ngọc Phượng nghiêm túc nhìn về phía Giang Nguyên nói:

- Hẳn cậu cũng hiểu rõ quy tắc của Thiên Y viện, y sĩ cấp dưới nếu không có đủ bằng chứng mà nghi ngờ y sư cấp trên, tình huống này tương đối nghiêm trọng.

- Không... Trương y sĩ... bệnh độc biến dị rồi, giờ đã có khả năng truyền nhiễm qua đường không khí, tôi dám khẳng định!

Giang Nguyên nhìn thấy vẻ mặt Trương Ngọc Phượng nghiêm túc như vậy dĩ nhiên cũng biết Trương Ngọc Phượng đang nhắc nhở mình. Cho nên lúc này vẻ mặt của hắn cũng nghiêm túc, nhìn Trương Ngọc Phượng nói:

- Cho nên, giờ phải mời Đường y sư quay lại, nghiên cứu lần nữa và tìm ra chất ức chế bệnh động mới... Nếu không một khi bệnh độc lan truyền, hậu quả chắc chắn rất đáng sợ!

- Cậu...

Trương Ngọc Phượng thấy Giang Nguyên gọi mình là Trương y sư liền chăm chú nhìn vào mắt Giang Nguyên, biết Giang Nguyên đang nghiêm túc giải thích và thảo luận với mình về chuyện này. Trước ánh mắt kiên định chứ không còn căng thẳng như ban đầu của Giang Nguyên, tuy Trương Ngọc Phượng không biết vì sao Giang Nguyên có thể chắc chắn như vậy nhưng chị ta biết Giang Nguyên không phải loại người ăn nói lung tung.

Sau khi Trương Ngọc Phượng hơi do dự một lúc, lại nghĩ tới nhiệt độ của Tiểu Bảo tới giờ vẫn lên cao gần hai tiếng đồng hồ hình như thật sự không được bình thường. Lúc này chị ta mới nhìn về phía Giang Nguyên, trầm giọng nói:

- Giang Nguyên, ban nãy tôi vừa bảo Viêm Dũng lấy máu rồi, nếu như cậu kiên trì khẳng định bệnh độc đã có biến dị, vậy tôi sẽ mời y sĩ Lâm Ngọc Tường tiến hành so sánh tiêu bản bệnh độc... Nhưng hiện tại, cậu không có gì chứng minh bệnh độc đã thực sự biến dị, cho nên... Tôi kiến nghị cậu nên đợi vài tiếng đồng hồ nữa, đợi có kết quả so sánh bệnh độc, nếu thật sự có vấn đề, vậy thì lại mời Thiên Y viện hoặc Đường y sư trợ giúp, như vậy tương đối hay hơn!

Nói tới đây, Trương Ngọc Phượng dừng lại, lo lắng nhìn Giang Nguyên. Dường như mình nói vậy nhưng vẻ mặt của Giang Nguyên vẫn kiên định không chút thay đổi, chị ta bất đắc dĩ nhắc nhở lần nữa:

- Cậu nên biết, cho dù giờ cậu cho máy bay quay ngược lại, đón Đường y sư bọn họ quay lại thì có lẽ giờ cậu cũng chẳng có chứng cứ gì để thuyết phục Đường y sư, như thế sẽ khiến Đường y sư... tương đối tức giận... thậm chí...

- Cậu hiểu mà... Cho dù thầy của cậu là La y sư cao cấp nhất, nhưng tự tiện thay đổi hành trình dự định của một vị y sư như vậy, còn khiến ông ấy tức giận, cậu sẽ không thể gánh nổi trách nhiệm đậu! Một khi ông ấy đem chuyện này báo lên Hội đồng viện, vậy thì cậu sẽ phải chịu trừng phạt cực kỳ nghiêm khắc!

Trong ánh mắt mong chờ của Trương Ngọc Phượng, Giang Nguyên vẫn kiên trì lắc đầu, nhìn Trương Ngọc Phượng nói:

- Không... cho dù Đường y sư có tức giận tôi cũng phải mời ông ấy quay lại... Nếu không đợi ông ấy quay về Kim Lăng, sau đó lại đợi có kết quả rồi mới quay trở lại, ít nhất cũng phải chậm trễ mất bốn tiếng đồng hồ trở lên.

- Với tình hình hiện tại, nếu có thể mời ông ấy quay lại thì có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian. Nếu Đường y sư quay lại tôi sẽ chịu đựng cơn phẫn nộ của ông ấy...

Giang Nguyên kiên định gật đầu với Trương Ngọc Phượng, sau đó cầm điện thoại, trầm giọng nói:

- Tôi là Giang Nguyên, giờ xin lập tức thông báo với sân bay, yêu cầu chuyến bay Đường y sư đang ngồi lập tức quay trở lại!

Chương 532: Chất vấn và trả giá

Hàng Bội Minh tinh thần hơi thiếu tỉnh táo đang tiện tay lật tờ báo trên đầu gối. Hai ngày nay phải tăng thêm hai chuyến bay thật sự là rất cực khổ.

Anh ta đưa tay nhéo chỗ mi tâm, muốn giúp mình tỉnh táo một chút, có điều sau khi nhéo hai cái thì đột nhiên cảm thấy thân máy bay dường như chếch đi rất rõ ràng.

- Ồ? Chuyện gì xảy ra vậy?

Sau khi Hàng Bội Minh sửng ra, trong lòng liền kinh ngạc. Anh ta là một cơ trưởng có kinh nghiệm mấy ngàn giờ bay, anh ta có thể xác định rất rõ, ban nãy máy bay vừa cua một vòng lớn.

Nhưng trước khi mình vào toilet, máy bay rõ ràng đã tiến vào đường bay và độ cao dự định, vì sao lại cua được?

“Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì bPất ngờ?” Trong lòng Hàng Bội Minh căng thẳng, bật người đứng dậy khỏi bồn vệ sinh, kéo quần lên rồi xông ra ngoài.

Anh ta lập tức vào khoang điều khiển, nhìn phi công phó Trương Hùng vẫn đang ngồi đó, hình như không có điều gì bất thường, lúc này anh ta mới thoáng thở phào nhẹ nhỏm, sau đó đi qua, ngồi xuống một bên, vừa quan sát đường bay trước mặt. Sau khi xác định hướng bay đã thay đổi, anh ta liền cau mày trầm giọng nói:

- Chuyện gì xảy ra?

- Cơ trưởng... Vừa mới nhận được lệnh của Ban quản lý đường bay... yêu cầu chúng ta quay trở lại sân bay Bắc Kinh...

Lúc này Trương Hùng bên cạnh vẻ mặt kinh ngạc nói với Hàng Bội Minh.

- Cái gì? Giờ quay trở lại Bắc Kinh?

Hàng Bội Minh nhìn đồng hồ, đã cất cánh nửa tiếng rồi, giờ này mà còn cho máy bay quay ngược về...

Hàng Bội Minh hơi nhíu mày, đưa tay cầm lấy tai nghe, sau đó kết nối thông tin:

- HZ2308 gọi đài quan sát, HZ2308 gọi đài quan sát...

- Tôi là đài quan sát, mời nói..

- HZ2308 vừa nhận được lệnh quay về sân bay Bắc Kinh, xin xác nhận...

- Xác nhận mệnh lệnh, yêu cầu chuyến bay HZ2308 lập tức quay về sân bay Bắc Kinh...

Hàng Bội Minh nghe thấy mệnh lệnh được xác nhận thì thoáng thở phào nhẹ nhỏm. Sau đó nói:

- Xin hỏi vì nguyên nhân gì?

Bên kia thoáng chần chờ một chút, sau đó hồi đáp:

- Trên chuyến bay có vài quý khách quan trọng, cần họ quay trở lại Bắc Kinh...

- Nhận lệnh!

Hàng Bội Minh nghe thấy nguyên nhân này trong lòng mới coi như hoàn toàn yên tâm. Chỉ cần không phải vì nguyên nhân linh tinh nào khác là được, nếu như trên chuyến bay có nhân vật nguy hiểm hay tội phạm gì đó, vậy thì rất phiền phức.

Hàng Bội Minh yên tâm, lúc này mới cầm micro, thông báo:

- Các vị hành khách kính mến... Tôi là cơ trưởng của chuyến bay, rất xin lỗi phải thông báo với mọi người... Tôi vừa nhận được thông báo của đài quan sát...

Nguyên nhân là máy bay cần quay trở lại Bắc Kinh...

Đường y sư đang nhắm mắt dưỡng thần trên chiếc ghế rộng rãi ở khoang hạng nhất nghe thấy thông báo này liền lơ đãng nhíu mày. Một vị y sĩ bên cạnh lập tức hiểu ý thấp giọng hỏi tiếp viên hàng không đi ngang qua:

- Chuyện gì xảy ra?

- Xin lỗi... tiên sinh. Ban nãy nhận được thông báo của Bắc Kinh, máy bay phải quay về sân bay Bắc Kinh, tình hình cụ thể tạm thời vẫn chưa rõ...

Tiếp viên hàng không không bao giờ dám lơ là với khách hàng khoang hạng nhất, có điều chuyện như thế này, các cô cũng chỉ có thể trả lời bằng câu ứng phó này, khóe miệng khẽ nở nụ cười mỉm, khéo léo giải thích với khách hàng.

Mặc dù vị y sĩ này nghe tiếp viên hàng không trả lời như vậy thì không hài lòng lắm, nhưng dĩ nhiên cũng không cố ý làm khó người khác. Anh ta lập tức nhìn thoáng Đường y sư bên cạnh, thấy Đường y sư không có vẻ gì khác thường, lúc này mới gật đầu với tiếp viên hàng không bên cạnh.

Tiếp viên hàng không thấy khách hàng không truy vẫn mình nữa thì cũng thở phào nhẹ nhỏm. Kể ra máy bay đã bay được nửa đường mà còn nhận được lệnh quay ngược lại, đây thật sự là lần đầu tiên cô gặp phải. Nguyên nhân cụ thể cô thật sự không rõ lắm.

Giờ cô còn phải đi trấn an những vị khách ngồi ở phía sau...

Hơn nửa tiếng đồng hồ sau, máy bay một lần nữa đáp xuống phi trường, đám Đường y sư được người đến đón cung kính nghênh đón dưới chân cầu thang máy bay. Lông mày Đường y sư khẽ nhướn lên, trong mắt lóe lên tia tức giận nhưng không hề nói gì.

Bởi vì... đợi lát nữa, có người phải giải thích rõ chuyện này.

- Xin lỗi... Đường y sư... Đã đi được nửa đường còn phải mời ngài và các vị y sĩ quay lại...

Giang Nguyên rất là cung kính đứng ở cửa nghênh đón mấy người, trên mặt tràn đầy xin lỗi. Y sĩ Trương Ngọc Phượng vẻ mặt cũng rất bất đắc dĩ.

Đường y sư chắp tay đứng ở cửa, không bước vào, chỉ lẳng lặng nhìn Giang Nguyên, sau đó lãnh đạm nói:

- Giang y sĩ... chuyện gì?

Trương Ngọc Phượng đứng cạnh thấy vẻ mặt lãnh đạm và ngữ khí nói chuyện như vậy của Đường y sư thì vẻ mặt càng bất đắc dĩ, lén lút liếc nhìn Giang Nguyên, trong mắt đầy đồng cảm và thở dài.

Giang Nguyên cung nhìn Đường y sư, trong mắt tràn ngập tia áy náy nhưng không hề có vẻ sợ hãi nói:

- Đường y sư... tôi cho rằng bệnh độc đã có biến dị, thuốc ức chế bệnh động có thể sẽ không đạt được hiệu quả như dự tính. Hơn nữa bệnh độc có thể còn có khả năng lây nhiễm qua đường không khí. Để tránh sự việc phát triển thêm bước nữa, cho nên tôi mạo muội mời Đường y sư và các vị y sĩ quay trở lại, tiến hành phân tích lại kết cấu bệnh độc, và chế lại loại thuốc ức chế bệnh độc mới!

Giang Nguyên vừa nói ra lời này, vẻ mặt mấy vị y sĩ đứng sau Đường y sư đồng loạt trồng xuống. Trong mắt ai nấy đều mang theo vẻ kinh ngạc cùng với trào phúng nhìn Giang Nguyên, sau đó cẩn thận ngẩng đầu nhìn Đường y sư phía trước.

Bọn họ rất rõ, đối với Đường y sư mà nói lý do như vậy chứng tỏ điều gì. Đó là chưa nói tới chuyện dùng lý do như vậy cắt ngang Đường y sư đang nóng lòng quay trở về Thiên Y viện sẽ khiến Đường y sư tức giận nhường nào.

Giang Nguyên to gan lớn mật trước mặt đối mặt với cơn giận của Đường y sư, lần này phải gặp phiền phức lớn rồi.

Mấy vị y sĩ ở cạnh Đường y sư nghiên cứu mấy ngày rồi nên cũng tương đối hiểu rõ tính cách Đường y sư này. Điều này khiến họ bội phục vị Giang y sĩ to gan lớn mật này, đồng thời cũng không kìm được thương xót cho y sĩ Giang Nguyên này. Lần này thằng nhãi này phiền phức lớn rồi.

Quả nhiên không ngoài dự liệu, trong mắt Đường y sư lóe lên tia giận dự, hai hàng lông mày nhướn thẳng, sau đó nhìn chằm chằm Giang Nguyên một lúc lâu. Trương Ngọc Phượng đứng bên cũng bị sự tức giận của Đường y sư làm cho tim run rẩy. Thế nhưng Giang Nguyên ở bên vẫn bình tĩnh đứng đó, im lặng nhìn Đường y sư, không hề có ý định rút lui.

- Được!

Đột nhiên, Đường y sư lạnh lùng nhìn Giang Nguyên, trong miệng thốt lên một chữ, có điều trong mắt không hề có ý tán thưởng mà là ánh mắt lạnh lùng bức người.

- Tuy chỉ là một Y sĩ tam phẩm mới vào viện vài tháng nhưng sự to gan của Giang y sĩ khiến tôi rất bội phục!

Giang Nguyên nhìn ánh mắt lạnh lùng bức người của Đường y sư, khẽ rũ mắt xuống, tỏ vẻ mình không cố ý mạo phạm, sau đó khiêm tốn xin lỗi:

- Xin lỗi, Đường y sư!

- Xin lỗi?

Đường y sư thấy Giang Nguyên không hề có ý lùi bước trước sự chất vấn và ánh mắt ép bức của mình, mặt ông lại lạnh lùng hơn, lạnh giọng nói:

- Tuy cậu là học trò của La y sư cấp cao nhất, nhưng cậu có thể tự tiện thay đổi hành trình của tôi khi chưa được tôi đồng ý, hơn nữa còn nghi ngờ kết quả phán đoán của tôi... Chuyện này, chắc chắn tôi sẽ báo cáo lên Hội đồng viện, sẽ để cho Ban giám sát kỷ luật có xử lý nghiêm khắc và thích hợp dành cho cậu...

- Xin lỗi, Đường y sư... Tôi không cố ý mạo phạm, nhưng chuyện khẩn cấp, cho nên mới tự tiện... xin ngài lượng thứ!

Đối mặt với cơn tức giận của Đường y sư, Giang Nguyên cũng chỉ có thể kiên nhẫn giải thích lần nữa. Đối mặt với sự phẫn nộ của y sư cấp trên, là y sư cấp dưới, cho dù có lý đi chăng nữa, anh cũng phải giữ sự cung kính khiêm nhường, nếu không, với thiết luật nghiêm khắc về cấp bậc của Thiên Y viện, cho dù anh có lý cũng thành không có lý.

- Chuyện khẩn cấp?

Đường y sư nhìn Giang Nguyên, lúc này cuối cùng cũng tức giận bật cười, hừ một tiếng nói:

- Được được... cậu đã nói có chuyện khẩn cấp, vậy thì cậu nói tôi biết, sao cậu phát hiện được bệnh độc có biến dị? Đừng nói với tôi giờ cậu đã có so sánh với tiêu bản bệnh độc!

- Vẫn chưa có... giờ y sĩ Lâm Ngọc Tường vẫn đang tiến hành so sánh khẩn cấp!

Giang Nguyên một lần nữa cung kính nói.

- Chưa có? Chưa có thì dựa vào đâu cậu nói bệnh độc xảy ra biến dị? Cậu có chứng cớ gì không? Hay là cậu chưa từng học nghiên cứu bệnh độc của Thiên Y viện?

Trên mặt Đường y sư cuối cùng cũng lộ vẻ trào phúng, nhưng sự tức giận thì càng ngày càng mạnh mẽ hơn.

- À... Tôi vẫn chưa học xong, môn nghiên cứu bệnh độc vẫn chưa học tới...

Giang Nguyên chần chờ một chút, sau đó thành thật đáp.

Mọi người nghe Giang Nguyên nói vậy liền hai mắt nhìn nhau, sau đó lộ ra vẻ cổ quái.

Lúc này Đường y sư cũng dở khóc dở cười, nhìn y sĩ Trương Ngọc Phượng đứng bên một lúc, mới lạnh giọng cười nói:

- Trương y sĩ, chẳng lẽ Giang Nguyên chưa học, cô cũng chưa học sao?

- Á...

Y sĩ Trương Ngọc Phượng thấy Đường y sư nhìn mình thì vẻ mặt cũng sượng lại, đang định nói thì Giang Nguyên ở bên không muốn Trương Ngọc Phượng bị mình làm liên lụy, vội lên tiếng nói:

- Đường y sư, y sĩ Trương Ngọc Phượng đã nhắc nhở tôi nhưng hiện tại tôi là người phụ trách cao nhất của tổ lãnh đạo, chuyện này do mình tôi kiên trì, cho nên chuyện này không liên quan đến y sĩ Trương Ngọc Phượng...

Đường y sư thấy Giang Nguyên đem mọi chuyện đổ hết lên người hắn thì cũng nhìn Giang Nguyên với con mắt khác, gật đầu lạnh giọng cười nói:

- Được... Coi như cậu cũng to gan lớn mật đấy...

- Nếu y sĩ Trương Ngọc Phượng đã nhắc nhở cậu, vì sao cậu còn kiên trì nói bệnh độc đã xuất hiện biến dị? Cậu có chứng cớ có thể chứng minh không?

Đường y sư lạnh lẽo nhìn Giang Nguyên nói:

- Nếu cậu không đem ra được chứng cứ, vậy thì có lẽ cậu đã biết hậu quả như thế nào? Cho dù La y sư có đích thân đến đây, cũng không thể tránh được hậu quả hành vi này của cậu!

Trước những lời lạnh lẽo của Đường y sư, Giang Nguyên nghiêm túc gật đầu, nhìn Đường y sư trầm giọng nói:

- Đường y sư... Hiện tại tôi vẫn chưa có chứng cứ xác thực, nhưng xin mời ngài cùng các vị y sĩ nghỉ ngơi một lát. Giờ y sĩ Lâm Ngọc Tường đang dốc sức tiến hành so sánh với tiêu bản bệnh độc, đồng thời cũng đang dùng thuốc ức chế bệnh độc tiến hành thử nghiệp dược vật nồng độ cao... Có lẽ trong vòng ba tiếng sẽ hoàn thành công tác này... Nếu ba tiếng sau, tiêu bản đệnh độc không có gì khác thường, hơn nữa thử nghiệm hiệu quả thuốc bình thường thì tôi đồng ý chấp nhận bất kỳ trừng phạt nào của Đường y sư!

- Không có chứng cứ...

Đôi mắt Đường y sư lại càng thêm lạnh lẽo, nhìn chằm chằm Giang Nguyên một lúc, cuối cùng chậm rãi gật đầu, lạnh giọng nói:

- Được, dù sao tôi cũng đã quay lại rồi, vậy thì cũng không tiếc gì cậu ba tiếng đồng hồ. Nếu ba tiếng đồng hồ sau kết quả bình thường, vậy thì cậu phải trả cái giá nên trả!

Chương 533: Tình hình khẩn cấp

Giang Nguyên đi sau nhìn Đường y sư dẫn mấy y sĩ vào phòng nghỉ ngơi để nghỉ thì lúc này mới xem như thở phào nhẹ nhỏm.

- Giang Nguyên... lá gan của cậu đúng là lớn thật!

Lúc này Trương Ngọc Phượng nhìn Giang Nguyên vẻ mặt cảm thán. Tên này dám nói năng như vậy trước mặt Đường y sư, nếu như không cẩn thận, lần này Giang Nguyên e là sẽ gặp phiền phức lớn. Có điều chị rất cảm động vì Giang Nguyên đã hấp dẫn hết cơn giận của Đường y sư lên người hắn.

Giang Nguyên bất đắc dĩ cười cười, lắc đầu nói:

- Chị Trương... Nếu tôi không làm như vậy, e là Đường y sư chưa chịu thôi đâu... Cứ thế cái đã, đợi Lâm y sĩ có kết quả rồi tính sau. Dù sao cũng chẳng trốn được!

- Cậu ấy... haizz...

Trương Ngọc Phượng thấy Giang Nguyên vẫn bình tĩnh thì cũng chỉ có thể bất đắc dĩ. Chị rất thích Giang Nguyên, đặc biệt là nhìn cách hắn đối xử với Tiểu Bảo, trong lòng chị ta cũng quan tâm đến Giang Nguyên như một người chị. Nhưng, đối mặt với cơn giận của Đường y sư chị quả thật hơi bất lực. So với chị, Giang Nguyên đằng sau có La y sư đứng đầu vẫn có chỗ dựa hơn.

Hai người quay trở về phòng cách ly, lại nhìn Tiểu Bảo, sau khi xác định tạm thời không có chuyện gì khác thường, lúc này Giang Nguyên mới nghĩ ra một chuyện, sau đó hắn bước đến trước bàn làm việc, cầm điện thoại, bấm một dãy số nói:

- Tổ Tây Sơn, tôi là Giang Nguyên... Hiện giờ tình hình có biến, tôi yêu cầu tăng cường cách ly nhà trẻ Tây Sơn, nghiêm hắc căn cứ theo điều lệ cách ly để tiến hành cách ly... bất kỳ ai cũng không được phép vi phạm...

- Cái gì? Ai đưa ra thông báo? Ai cho phép thăm hỏi? Bao lâu rồi?

Lúc này Giang Nguyên vừa nghe được hai câu thì sắc mặt lập tức thay đổi, lạnh giọng quát.

- Bộ trưởng Nghiêm?

Sắc mặt Giang Nguyên lại một lần nữa lạnh lẽo, sau đó căng thẳng hỏi:

- Đã có ai vào thăm xong rời đi chưa?

- Chưa có... giờ đều đang ở bên trong!

Người bên kia vội vàng trả lời.

Giang Nguyên nghe thấy câu trả lời này mới xem như thở phào nhẹ nhỏm, sau đó nói:

- Giờ tôi ra lệnh, bắt đầu từ giờ phút này, cấm mọi người ra vào. Đồng thời những người đã vào đều sẽ căn cứ theo điều lệ cách ly phòng dịch để tiến hành cách ly, bất kỳ ai cũng không được phép ngoại lệ...

Bên kia nghe thấy Giang Nguyên ra lệnh vội căng thẳng nói:

- Tổ trưởng Giang... Ban nãy phu nhân và Bộ trưởng Đào của Bộ ngoại giao đã vào... Còn có cả phu nhân Bộ trưởng Viên của Bộ tài chính cũng vào... Còn cả Phó trưởng tham mưu Lý của quân khu Bắc Kinh... Chẳng lẽ cũng cách ly?

- Cách ly! Cho dù là ai cũng không được phép ngoại lệ, phải nghiêm khắc thực hiện theo quy định. Nếu có ai dám làm trái, tôi đảm bảo kiếp sau cũng sẽ phải sống trong tù, biết chưa?

Giang Nguyên cau mày, trầm giọng quát.

- Vâng...

Bên kia nghe thấy ngữ khí nghiêm khắc của Giang Nguyên cũng không dám có thêm chút sơ suất gì, lập tức trầm giọng đáp.

Vị trung tá cảnh sát vũ trang bên kia sau khi cúp máy, vẻ mặt vô cùng khổ sở.

Trước khi nghe máy anh ta vốn đang thở phào nhẹ nhỏm, nhưng giờ tim đã nhảy lên tới cổ họng rồi.

Nên biết rằng mấy vị đi vào đều là những nhân vật lớn một ngón tay có thể nghiền chết anh ta. Đặc biệt là vị Bộ trưởng Đào kia, đó là một lão đại xếp trong TOP 10 cả nước, nhưng giờ phải cách ly người ta. Mệnh lệnh như vậy, chỉ e Tổ trưởng Giang nghe nói có chỗ dựa ở Bắc Kinh, thật sự không có ai dám ra lệnh không chút lưu tình như vậy.

Ra lệnh như vậy, chỉ sợ cho dù là vị Phó thủ tướng treo danh tổ trưởng kia muốn hạ lệnh thì cũng phải cân nhắc một chút.

Có điều, nếu lão đại cấp trên ra lệnh, vậy thì giờ anh ta chỉ cần nghiến răng nghe theo lệnh, cách ly mấy vị lão đại này là được. Nhiều lắm là chọn mấy phòng tốt tốt cho mấy vị lão đại là được.

Sau khi Giang Nguyên ngắt máy, vẻ mặt càng thêm âm trầm. Hắn không ngờ, Nghiêm Quốc Hùng lại dám tùy tiện làm trái quy tắc, nếu như những người vào thăm này ra ngoài thì chắc chắn sẽ phiền phức lớn.

Trương Ngọc Phượng ở bên không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng cũng mơ hồ hiểu ra gì đó, cũng không kìm được căng thẳng hỏi:

- Giang Nguyên, không xảy ra chuyện gì lớn chứ?

- Vẫn may...

Giang Nguyên nhẹ nhàng thở hắt ra, sắc mặt hơi tốt hơn, sau đó nói:

- Có người vào thăm, nhưng vẫn chưa ra ngoài, giờ cho cách ly toàn bộ rồi!

- A? Có người vào thăm? Ai cho vào? Còn muốn sống nữa không?

Trương Ngọc Phượng nghe thấy câu này không kìm được hít một hơi lạnh.

Nếu thật sự xảy ra vấn đề, đó không phải chuyện nhỏ, ít nhất đó là chuyện trên cả trăm, thậm chí là trên cả ngàn mạng. Hơn nữa rút giây động rừng, không biết sẽ gây ra tổn hại lớn chừng nào cho quốc gia và xã hội.

- Nghiêm Quốc Hùng...

Giang Nguyên lạnh lùng phun ra một cái tên, sau đó nhìn sang Trương Ngọc Phượng, nói:

- Chị Trương... chị ở đây coi một chút, tôi đi xử lý chuyện này rồi quay lại!

- Được, cậu đi đi!

Trương Ngọc Phượng gật đầu, chuyện như thế này dĩ nhiên chị và Lâm Ngọc Tường sẽ không nhúng tay vào, giao cho Giang Nguyên xử lý chị rất yên tâm.

Giang Nguyên đi qua phòng khử trùng, lại đi đến thang máy, khuôn mặt càng lạnh lẽo hơn. Hắn thật sự đã rất khoan dung với Nghiêm Quốc Hùng này rồi. Ít nhiều Nghiêm Quốc Hùng cũng là một Phó bộ trưởng Bộ y tế, hơn nữa tổ này cũng cần có một người để trù tính toàn cục bên ngoài, vì Tổ phó thường vụ hắn cũng không quen với việc này lắm, cho nên hắn mới không hạn chế gì Nghiêm Quốc Hùng này.

Nhưng bây giờ, Nghiêm Quốc Hùng lại gây ra sai lầm như vậy, tuy chỉ ngoài ý muốn, nhưng vi phạm điều lệ thế này thì không ai có thể cứu nỗi lão nữa. Hơn nữa Giang Nguyên cũng không thể tiếp tục để người như vậy ở đây, bắt buộc phải dọn dẹp sạch hiểm họa ngầm này. Lúc này không thể nào để xảy ra được bất kỳ sơ sót gì.

Nếu đổi lại là người khác có lẽ sẽ không xử lý chuyện này một cách không nể tình như vậy. Người làm quan đều nể mặt nhau, nhưng Giang Nguyên thì không. Những lúc như thế này phải thật quyết đoán, không thể để xảy ra bất kỳ sai lầm gì.

Giang Nguyên cũng không cho phép bất kỳ điều dị thường gì xuất hiện ở đây.

Giang Nguyên bước ra thang máy, sắc mặt lạnh lẽo, sau đó bước đến trước một văn phòng. Hiện giờ trên căn bản người của tiểu đội đều sẽ ở đây. Nhân lúc mọi người đều ở đây phải nhanh chóng xử lý chuyện này, dao sắc chặt đay rối, sau đó lại sắp xếp người khác phụ trách mảng này.

Mọi người thấy Giang Nguyên đang bước nhanh tới, mọi người đều hơi sửng ra. Lúc này Nghiêm Quốc Hùng đang khá thỏa mãn, vừa thấy Giang Nguyên bước vào sắc mặt cũng bớt đi vẻ sợ hãi lúc đầu, làm như không nhìn thấy Giang Nguyên, tiếp tục nói với mọi người:

- Mọi người cần phải làm tốt công việc của mình, nhất định không được để xảy ra sai sót!

Chương 534: Miêu đại sư đắc ý

Giang Nguyên đứng ở cửa lẳng lặng nhìn Phó Bộ trưởng Nghiêm, nhìn thấy tia đắc ý trên mặt Phó Bộ trưởng Nghiêm, trong lòng khẽ thở ra. Dĩ nhiên hắn biết vì sao Phó Bộ trưởng Nghiêm này lại nóng lòng cho mấy vị kia vào thăm như vậy.

Có điều xem ra số Phó Bộ trưởng Nghiêm không được may mắn cho lắm, vị Bộ trưởng Đào bị nhốt trong đó, còn mấy nhân vật cấp bậc quan trọng nữa. Tin tức này trên cơ bản bảy vị đứng đầu sẽ nhận được thông báo chính thức. Mà vì vấn đề SARS năm đó nên bảy vị đứng đầu cũng cực kỳ chú ý đến sự kiện bệnh độc lần này. Xảy ra chyện như vậy, Phó Bộ trưởng Nghiêm là người khởi xướng chắc chắn tiền đồ cũng sẽ ảm đảm.

Nhưng hiện tại Phó Bộ trưởng Nghiêm vẫn còn không biết mình mình đã không bán được chút nhân tình, chiếm được lợi lớn...

Giang Nguyên lúc này đã không còn cảm thấy tức giận cái người sắp vui quá hóa buồn này nữa, hắn chỉ lãnh đạm nói:

- Phó Bộ trưởng Nghiêm...

- Ôi... Tổ trưởng Giang, sao cậu xuống đây? Có chỉ thị gì à?

Phó Bộ trưởng Nghiêm nghe Giang Nguyên gọi mới làm như lúc này mới để ý thấy Giang Nguyên, khuôn mặt tươi cười hỏi thăm, không còn vẻ căng thẳng khi đụng phải Giang Nguyên như hai ngày nay nữa. Dường như lão đã quên mất Giang Nguyên từng tát mình hai cái vậy.

Giang Nguyên yên lặng nhìn Phó Bộ trưởng Nghiêm, sau đó lãnh đạm nói:

- Tổ phó Nghiêm, vì anh vi phạm quy định, hạ cấp bậc cách ly của nhà trẻ Tây Sơn... Giờ tôi tuyên bố anh phải tạm dừng chức vụ Tổ phó, chờ tiếp nhận điều tra!

- Cái... cí gì?

Khuôn mặt Nghiêm Quốc Hùng vốn nở nụ cười thoải mái trong nháy mắt liền trở nên cứng nhắc, nhìn chằm chằm Giang Nguyên, sau đó nụ cười cứng nhắc trên mặt trong nháy mắt chuyển thành xanh mét cùng phẫn nộ.

- Giang Nguyên... mày... mày đừng khinh người quá đáng... đừng tưởng mày là một Tổ phó thường vụ thì có thể làm xằng làm bậy. Thế nào là vi phạm quy định? Mày đừng có nói năng lung tung... Hơn nữa mày cũng chỉ là một Tổ phó thường vụ, mày có tư cách gì mà tạm dừng chức vụ của tao?

Nghiêm Quốc Hùng phản ứng lại, lúc này bất chấp uy thế của Giang Nguyên đã từng tát mình hai cái, hung hăng vỗ bàn đứng dậy tức giận hét lớn với Giang Nguyên.

Giang Nguyên hơi nhíu mày, mình đã nói rõ ràng như vậy mà tên Nghiêm Quốc Hùng còn chưa hiểu à?

Hắn lập tức thở hắt ra, sau đó quay đầu nhìn mọi người đang kinh ngạc, nói:

- Giờ tôi thông báo với mọi người một tin xấu, căn cứ theo tình hình hiện tại, bệnh độc đã xuất hiện biến dị. Có lẽ nó đã có thêm khả năng lây truyền qua không khí, hơn nữa rất có thể loại thuốc ức chế bệnh độc mới được nghiên cứu ra không có hiệu quả ức chế bệnh độc tốt như dự đoán.

Giang Nguyên thấy ánh mắt mọi người như đã hiểu ra liền nói tiếp:

- Cho nên, bắt đầu từ bây giờ, tôi yêu cầu mọi người phải nâng cao tinh thần, không thể lơ là...

Nói tới đây, ánh mắt lạnh lẽo của Giang Nguyên chậm rãi quét qua mọi người:

- Nếu lại xảy ra sơ suất, vậy thì hiệu quả, mọi người hiểu rất rõ!

- Vâng!

Mọi người bị giọng nói của Giang Nguyên làm cho kinh sợ.

Lúc này họ lại bị Giang Nguyên quét mắt qua nên lập tức giật mình, đồng loạt đáp.

Giang Nguyên thấy mọi người đã hiểu rõ tính nghiêm trọng thì mới nhẹ nhàng gật đầu. Giang Nguyên nhìn Nghiêm Quốc Hùng vừa nghe mình nói vậy sắc mặt đã xanh xám kinh ngạc, liền nói:

- Thượng tá Hồ... Anh mời Phó Bộ trưởng Nghiêm đi xuống trước... đợi xử lý!

- Vâng!

Thượng tá Hồ sớm đã bị uy nghiêm của Giang Nguyên chấn nhiếp, lúc này không chút do dự đi về phía Nghiêm Quốc Hùng, anh ta bất đắc dĩ khuyên nhủ:

- Bộ trưởng Nghiêm... Anh đi cùng tôi trước, chờ ý kiến của bên trên vậy!

Phó Bộ trưởng Nghiêm thấy Thượng tá Hồ nói vậy liền nhìn Thượng tá Hồ ban nãy rất cung kính với mình giờ lại dùng vẻ mặt bất đắc dĩ để khuyên nhủ, tay lão run lên, cảm thấy mình lại một lần nữa bị sỉ nhục. Trong công việc ai mà không phạm chút sai lầm nhỏ? Chẳng qua mình chỉ thiếu may mắn mà thôi, ai cũng có lúc xui xẻo, nhưng mọi người đều sẽ nể mặt nhau một chút, ai mà chẳng có lúc Đông Sơn tái khởi chứ? Thằng nhãi này lại...

Phó Bộ trưởng Nghiêm nhớ lại mình đã bị thằng nhãi này làm nhục vài lần liền lập tức cảm thấy cực kỳ phẫn nộ. Lão ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên, tức giận nói:

- Giang Nguyên... Mày không có tư cách bắt tao tạm dừng chức vụ, phải có lệnh của Phó thủ tướng Tề, chứ không đến lượt mày bắt tao tạm dừng chức vụ!

Giang Nguyên lạnh nhạt nhìn thoáng Phó Bộ trưởng Nghiêm còn đang tức giận, thở hắt ra, lãnh đạm nói:

- Phó Bộ trưởng Nghiêm... sẽ nhanh chóng có mệnh lệnh chính thức thôi!

Dứt lời, Giang Nguyên nhìn thoáng qua thượng tá Hồ.

Thượng tá Hồ thấy Giang Nguyên liếc mắt nhìn liền khẽ run lên, sau đó không dám chần chờ, vội vàng lôi Phó Bộ trưởng Nghiêm ra ngoài. So với Phó Bộ trưởng Nghiêm rõ ràng lần này đang gặp phiền phức lớn thì vị Tổ trương Giang trước mặt khiến người ta kính sợ hơn nhiều.

- Buông tôi ra, cậu buông tôi ra... Cậu dám làm vậy với tôi?!

Phó Bộ trưởng Nghiêm giãy dụa, muốn thoát khỏi sự lôi kéo của thượng tá Hồ. Có điều hai cảnh sát vũ trang bên cạnh lập tức bước lên theo chỉ thị của thượng tá Hồ, áp chế kéo Phó Bộ trưởng Nghiêm ra ngoài.

Giang Nguyên nhìn Phó Bộ trưởng Nghiêm đã bị đưa ra ngoài, lúc này lại nhìn về phía mọi người, nhìn mấy thành viên của tổ lãnh đạo, muốn tìm ra một người phụ trách công việc, có điều sau khi nhìn vài lần cũng chỉ nhíu mày. Vì mấy vị còn lại, nếu không phụ trách công tác hỗ trỗ nghiên cứu bệnh độc hoặc phòng dịch như Chủ nhiệm Tiền và giáo sư Bạch, trên căn bản ai cũng phụ trách công việc của riêng mình.

Còn những người khác cũng có việc của mình, người duy nhất hơi nhàn rỗi một chút chính là người quen Lâm Kiến Quốc. Có điều Lâm Kiến Quốc chỉ là Phó viện trưởng Bệnh viện đa khoa ba quân chủng, nếu lên vị trí Tổ phó, vậy thì lý lịch và cấp bậc chưa đủ.

Giang Nguyên cau mày suy nghĩ một chút rồi nhìn về phía mọi người, nói:

- Công tác do Phó Bộ trưởng Nghiêm vốn phụ trách tạm thời do tôi tiếp quản... nhưng công việc chung sẽ do Viện trưởng Lâm chịu trách nhiệm, có vấn đề gì có thể báo cho tôi bất cứ lúc nào!

Mọi người nghe Giang Nguyên nói vậy liền hai mắt nhìn nhau. Lâm Kiến Quốc này trong mắt mọi người thì tư lịch có thể nói là hơi thấp, theo lý mà nói thì việc này không thể nào rơi đến lượt ông. Mọi người nghe thấy sau này báo cáo công việc liên quan sẽ báo cho Phó Viện trưởng Lâm thì liền thấy hơi khó chịu. Có điều mọi người cũng không thể nói gì, vì Lâm Kiến Quốc chỉ phụ trách công việc chung, chứ không phải chính thức đảm nhiệm vị trí tổ phó.

Hơn nữa người lên tiếng là Tổ trưởng Giang không sợ trời không sợ đất làm cho người ta sợ hãi nên mọi người vội vàng gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Còn về phần Lâm Kiến Quốc lúc này đang nhìn chằm chằm Giang Nguyên, ông thật sự không ngờ Giang Nguyên lại giao trọng trách này cho mình, có điều ông cũng nhanh chóng hưng phấn hồi thần. Tuy mình không chính thức đảm nhận vị trí Tổ phó này, nhưng mình phụ trách công việc này, chỉ cần làm cho tốt là chắc chắn sẽ lập được công lao lớn. Đến lúc mình muốn đi lên cao một chút cũng sẽ dễ nói chuyện hơn.

Đương nhiên, đây cũng không phải là chuyện mà ông hưng phấn nhất. Điều ông hưng phấn là trước giờ mình tương đối chiếu cố Tổ trưởng Giang, lần này e là vô tình ôm được chỗ dựa lớn. Lần này chỉ cần làm cho tốt sau này e à có khá nhiều lợi ích.

- Vâng, Tổ trưởng Giang, tôi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ!

Kể ra, Phó Viện trưởng Lâm cũng có đeo quân hàm, nên ông lập tức nghiêm túc đáp.

- Ừm... Viện trưởng Lâm, những việc này giao lại cho ông!

Giang Nguyên hết sức hài lòng với phản ứng của Phó Viện trưởng Lâm. Hắn tương đối yên tâm với Phó Viện trưởng Lâm, dù sao đây cũng là người mình, hơn nữa Phó Viện trưởng Lâm là một người ổn trọng, cho dù không làm được tốt nhất, nhưng ít nhâts se không xảy ra sai sót gì.

Sau khi Giang Nguyên dặn dò hai câu vội vàng quay trở lại phòng cách ly phía trên. Dù sao tình hình Tiểu Bảo hiện tại còn chưa rõ, giờ Giang Nguyên chưa cách nào xác định được thuốc khống chế bệnh độc kia có thật sự có hiệu quả tương ứng không.

Nhưng cho dù thế nào, bệnh độc đã xuất hiện biến dị. Vậy thì hiệu quả của thuốc ức chế bệnh độc chắc vẫn có, nhưng chắc chắn sẽ giảm đi rất nhiều. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến hắn tuy không muốn nhưng vẫn dám hạ quân lệnh trước mặt Đường y sư.

Lúc này, vị Miêu đại sư kia vừa bước vào một căn phòng trong khách sạn, tùy tiện cởi áo khoác vắt lên salon, hài lòng đắc chí ngồi trên sofa, gương mặt vô cùng đắc ý.

- Thiên Y viện... Haha... Đường Khải Giang... Cuối cùng lần này mày đã ngã một vố đau rồi... haha...

Miêu đại sư đắc ý cười haha. Trước đó không lâu lão đã nhìn thấy Đường y sư dẫn cấp dưới của mình lên xe rời khỏi Bệnh viện đa khoa ba quân chủng đến sân bay. Lúc này lão mới yên tâm tìm một nơi thật tốt ở bên ngoài, hưởng thụ một bữa vịt quay rồi mới trở về khách sạn.

Giờ lão vừa hồi tưởng lại mùi vị vịt quay Bắc Kinh chính thống vừa nhớ tới chuyện hôm nay, lão không kìm được đắc ý. Vốn khi lão hạ cổ tế mao với thằng nhóc kia cũng không muốn phải làm đến mức này, nhưng ai ngờ người của Thiên Y viện đột nhiên phát hiện ra chuyện này.

Hơn nữa người tới còn là Đường Khải Giang mà lão quen. Điều này khiến Miêu đại sư lập tức hăng hái. Hơn mười năm trước hai người đã từng giao thủ, nhưng Miêu đại sư đã thua ở ván đó. Lần này sau mười năm lão dốc lòng nghiên cứu mới tạo ra được loại cổ tế mao này.

Loại cổ tế mao này vốn trên thân không có gì quá đặc biệt, điểm đặc biệt duy nhất đó là dưới sự kích thích của thứ âm đặc biệt, có thể khống chế tiến hành biến dị.

Mặc dù muốn thổi ra sóng âm đặc biệt tương đối khó, nhưng lần này có thể gặp người của Thiên Y viện, thậm chí còn may mắn nhanh chóng dụ được Đường Khải Giang đến, Mao đại sư nhớ đến trận thua hiểm hơn mười năm trước vẫn còn canh cánh trong lòng. Lần này nếu lão còn không nắm chắc cơ hội lão sẽ cảm thấy có lỗi với bản thân. Giờ lao còn hưng phấn nghĩ đến, hai ngày sau, cổ tế mao này hoàn toàn bộc phát sẽ xảy ra tình trạng gì.

Sau khi Đường Khải Giang biết được việc này sẽ có sắc mặt như thế nào. Đồng thời Thiên Y viện bị mất mặt, sẽ xử phạt Đường Khải Giang ra sao.

Nghĩ tới đây, Miêu đại sư lại không kìm được ngửa đầu cười phá lên đắc ý.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!