Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 535: CHƯƠNG 535: THUỐC ỨC CHẾ BỆNH ĐỘC KHÔNG HIỆU QUẢ

- Chị Trương... Tình hình Tiểu Bảo như thế nào rồi?

Giang Nguyên bước vào phòng cách ly việc đầu tiên vẫn là căng thẳng hỏi Trương Ngọc Phượng về chuyện này.

Trương Ngọc Phượng nhẹ nhàng lắc đầu, trong mắt hiện lên một tia sầu lo, nói:

- Nếu cứ tiếp tục sốt cao thế này...

- Vẫn tiếp tục sốt cao hơn à?

Mặc dù nằm trong dự liệu, nhưng trong lòng Giang Nguyên vẫn không kìm được đắng chát. Lâu như vậy rồi, sao vẫn tiếp tục sốt, càng lúc càng sốt cao như vậy chứng tỏ, có lẽ hiệu quả của thuốc ức chế bệnh độc hiện tại không rõ ràng lắm.

Hiệu quả của thuốc ức chế bệnh độc không tốt, chứng tỏ tình hình của Tiểu Bảo không thể nào có chuyển biến.

Giang Nguyên nhìn đồng hồ trên tường, trong lòng lại một lần nữa căng thẳng. Hiệu quả của thuốc quy tức chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa là két thúc. Nhưng tình hình của Tiểu Bảo nếu như không thể nào giảm bớt, cứ tiếp tục thế này thì sẽ phiền phức.

- Xem ra... trong một thời gian ngắn phải nghĩ ra được cách khác...

Giang Nguyên hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh, đang định đi qua xem kỹ tình hình của Tiểu Bảo một chút thì đột nhiên máy truyền tin trong mũ đội đầu truyền ra giọng Lâm Ngọc Tường.

- Đã có kết quả kiểm tra lại hàm lượng bệnh độc... Hàm lượng bệnh độc giảm khoảng 10%, chưa đạt được hiệu quả dự tính... So sánh tiêu bản bệnh độc còn cần khoảng hai tiếng nữa!

Giọng Lâm Ngọc Tường hơi trầm trọng.

- Giảm 10%...

Giang Nguyên nhẹ nhàng cắn cắn môi, trong mắt hiện lên một tia tối tăm, sau đó ngẩng đầu nhìn Trương Ngọc Phượng đứng đối diện.

Sắc mặt Trương Ngọc Phượng lúc này cũng trầm đi. Vốn chị còn ôm một tia hy vọng, nhưng giờ khi có kết quả kiểm tra lại hàm lượng bệnh độc đã báo trước được rất nhiều thứ.

Kết hợp với tình hình của Tiểu Bảo, có thể xác định lời của Giang Nguyên e là chính xác. Tiểu Bảo đã dùng thuốc được mấy tiếng đồng hồ, hàm lượng bệnh độc chỉ giảm 10%. Hơn nữa hiện tại Tiểu Bảo vẫn đang tiếp tục sốt cao, yếu hơn hiệu quả dự kiến của thuốc ức chế bệnh độc ít nhất 70%...

Giang Nguyên hít một hơi thật sâu, sau đó trầm giọng nói:

- Giờ tôi sang chỗ anh Lâm lấy kết quả, sau đó đưa cho Đường y sư... Nếu Đường y sư đồng ý, tôi sẽ mời họ nhanh chóng tiến hành nghiên cứu biến dị bệnh độc!

Trương Ngọc Phượng gật mạnh đầu, sau đó nhìn Giang Nguyên, nói:

- Được, đi... tôi đi cùng cậu!

Đường y sư nhìn báo cáo kiểm tra lại hàm lượng bệnh độc Giang Nguyên đưa tới sắc mặt dần trầm xuống. Giang Nguyên và Trương Ngọc Phượng liếc mắt nhìn nhau, trong lòng hai người hơi trầm xuống, họ biết có lẽ lúc này Đường y sư cũng đã thấy rõ có gì đó không bình thường.

Mấy vị y sĩ bên cạnh lúc này nhìn thấy sắc mặt Đường y sư bắt đầu trầm xuống, lúc này cũng bắt đầu lộ vẻ mặt kinh hãi. Đường y sư như vậy, xem ra bệnh độc thật sự xảy ra vấn đề rồi.

- Nhưng sao có thể xảy ra vấn đề? Rõ ràng chưa được bao lâu mà... Chẳng lẽ đã... biến dị... đúng như Giang y sĩ này nói?

Mấy vị y sĩ lộ vẻ mặt căng thẳng, là y sĩ của Thiên Y viện, bọn họ trước nay chưa từng sợ bất cứ bệnh gì. Nhưng thứ bệnh độc này gần như đã phá vỡ kiến thức nghiên cứu bệnh độc học căn bản rồi. Họ có hơi hoảng sợ.

Bởi vì cho tới bây giờ họ chưa từng thấy bệnh độc biến dị nhanh đến vậy. Thậm chí ngay cả bọn họ cũng thừa nhận, dường như trong trí nhớ chưa từng xảy ra tình huống như thế này.

Nhưng chỉ có sắc mặt là Đường y sư là hơi cổ quái. Sau đó ông ngẩng đầu nhìn về phía Giang Nguyên như đang nghi ngờ.

Giang Nguyên thấy vẻ mặt Đường y sư cổ quái như vậy thì trong lòng cũng nghi hoặc, có điều lúc này hắn không để ý được nhiều như vậy. Hắn cung kính lên tiếng:

- Đường y sư... Tình hình hiện nay có lẽ đã đủ chứng minh bệnh độc có khả năng xuất hiện biến dị rồi.

Cho nên... để sớm nghiên cứu ra thuốc ức chế bệnh độc mới, tôi thỉnh cầu ngài dẫn theo đội của mình, nhanh chóng chủ trì công tác nghiên cứu bệnh độc!

Sau khi Giang Nguyên nói xong liền im lặng chờ Đường y sư trả lời. Có điều hắn đợi một lúc lâu vẫn không nghe thấy Đường y sư nói gì. Hắn không kìm được lại ngẩng đầu nhìn Đường y sư, thấy trong mắt Đường y sư lúc này vẫn hơi cổ quái đang nhìn mình chằm chằm, giống như đang nghiên cứu gì đó.

Đúng lúc Giang Nguyên không nhịn được nữa, đang định lên tiếng tiếp thì cuối cùng Đường y sư cũng đã cất lời.

- Giang Nguyên... Hai tiếng trước, sao cậu có thể phát hiện ra bệnh độc xuất hiện biến dị?

Đường y sư giơ báo cáo trong tay lên, yên lặng nhìn Giang Nguyên, nói.

Tim Giang Nguyên khẽ giật thót, mình làm sao phát hiện? Cái này sao nói rõ được đây?

Đường y sư thấy Giang Nguyên do dự và chần chừ, ánh mắt hơi lạnh đi, khẽ hừ một tiếng, lãnh đạm nói:

- Nói!

Trương Ngọc Phượng đứng bên nghe thấy giọng tức giận của Đường y sư thì vẻ mặt căng thẳng, vội vàng liếc mắt với Giang Nguyên, ý bảo hắn mau trả lời, không thể vì chuyện này mà lại chọc giận y sư cấp trên, nếu không sẽ có phiền phức lớn.

- Cảm giác!

Lúc này dĩ nhiên Giang Nguyên cũng biết không thể né tránh được, hơn nữa muốn tìm một lý do nói cho qua chuyện chắc chắn cũng không thể. Trước mặt là một vị y sư Thiên Y viện chính gốc, chắc chắn không phải là nhân vật mình có thể tùy tiện lừa gạt, cho dù tìm ra một ly do thì chắc chắn cũng không gạt được ai.

Cho nên Giang Nguyên chỉ có thể nói ra hai chữ như vậy.

- Cảm giác?

Tất cả mọi người đang tò mò gióng lỗ tai chuẩn bị nghe xem Giang Nguyên trả lời như thế nào, lúc này nghe vậy thì vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

Ánh mắt của Đường y sư cũng ngưng tụ, lông mày nhướn lên nhìn xem Giang Nguyên nói gì. Ông thấy ánh mắt Giang Nguyên đang kiên định nhìn mình, trên mặt không chút chột dạ, trong lòng khẽ khựng lại, sau đó trong đầu lóe lên một suy nghĩ. Ánh mắt vốn sắc bén của ông cùng với suy nghĩ này lóe lên mà lập tức hòa hoãn đi.

Giang Nguyên thấy ánh mắt ác liệt của Đường y sư trong nháy mắt đã hòa hoãn đi thì trong lòng cũng thở phào nhẹ nhỏm, thầm nghĩ: “Cũng may là thuật Mê hoặc cũng mình cũng đáng tin... tuy tiêu hao chút năng lượng, nhưng có thể ngụy trang được sự bình tĩnh, còn mang theo chút mê hoặc và năng lực ảnh hưởng đến người khác, kết quả cũng không bất lợi lắm. Nếu không nếu mà không qua được ải này thì chỉ có thể gắng gượng tiếp thôi!

Lúc này ánh mắt Đường y sư nhìn Giang Nguyên tuy còn hơi ác liệt nhưng đã ôn hòa hơn rất nhiều. Hơn nữa, trong mắt ông cũng không còn sự chất vấn mà Giang Nguyên lo lắng nhất nữa, dường như chỉ còn chút cảm thán và chút gì đó quái lạ.

- Không tệ... cậu không tệ, vận may của thằng nhãi này không tệ...

Trong lúc mọi người sợ Đường y sư sẽ nổi bão thì Đường y sư lại lãnh đạm nói ra hai câu khó hiểu. Ánh mắt ông nhìn Giang Nguyên lộ ra tia cảm thán nhưng không hề còn vẻ giận dữ nữa.

Không những người khác sửng sốt mà Giang Nguyên cũng sửng sốt, trong lòng thầm nghĩ: “Không phải chứ? Lẽ nào thuật Mê hoặc của mình có hiệu quả mạnh như vậy à? Không những khiến Đường y sư tin tưởng, mà còn khiến ông đột nhiên có cảm tình với mình sao?”

Chương 536: Người trong Cổ môn

- Cảm giác... đối với một bác sĩ mà nói là một thứ rất quan trọng... Có nhiều lúc, chúng ta thường chỉ dựa vào chút cảm giác khác thường này mà có thể phát hiện rất nhiều thứ mình không để ý đến, thậm chí là những thứ căn bản nghĩ mình cũng chẳng nghĩ tới...

- Đương nhiên, đối với cảm giác... yêu cầu nguồn gốc và độ đáng tin rất cao... Nhưng chỉ cần chúng ta tỉ mỉ tìm kiếm, cuối cùng cũng sẽ tìm ra chút dấu vết từ trong chút cảm giác này...

Lúc này Đường y sư vẫn không nhìn Giang Nguyên mà quay đầu lại dạy bảo cho những y sĩ kia. Sau đó, ông lại nhìn Giang Nguyên, trầm giọng nói:

- Là một người cha, có một cảm giác vô cùng linh mẫn nào đó cũng là đương nhiên.

Có lẽ cũng là do may mắn, nhưng không thể phủ nhận, cảm giác của cậu tương đối linh mẫn và chính xác. Cậu chấp nhận mạo hiểm đưa ra phán đoán như vậy, cũng có nghĩa là có đủ tự tin, cho nên, lý do của cậu tôi tin!

- Tin...

Giang Nguyên ngẩn người, sau đó cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhỏm.

Lúc này mấy vị y sĩ bên cạnh cũng cảm thấy như vậy, đều chậm rãi gật đầu. Lúc này dù là ánh mắt của Trương Ngọc Phượng cũng hơi phiêu du đâu đó, giống như đang suy nghĩ gì.

Đường y sư nhìn thấy bộ dạng của mọi người liền hài lòng gật đầu, tiếp tục trầm giọng nói:

- Tôi nghĩ mọi người đã nghiệm được gì đó từ những trải nghiệm trước đây, nhưng, mọi người phải hiểu rõ một điểm, cảm giác rất quan trọng, nhưng chúng ta cũng không thể để nó mê hoặc. Nó chỉ đại diện cho một vài manh mối và xúc động đơn giản... phải cẩn thận truy tìm theo nó, không thể nào tùy tiện phán đoán theo cảm giác!

Nói tới đây, Đường y sư lại liếc mắt nhìn mọi người, trầm giọng nói:

- Hiểu chưa?

- Rõ ạ!

Mọi người lần lượt gật đầu, ngay cả Trương Ngọc Phượng đứng bên cũng trầm giọng gật đầu đáp.

Nhìn bộ dạng này, trong lòng Giang Nguyên cười khổ. Hắn không ngờ, mình bịa đại một lý do mà lại bị Đường y sư lôi ra một đống đạo lý to tát, còn nói nghiêm túc như vậy.

Đường y sư liếc nhìn Giang Nguyên một cái, thấy vẻ mặt Giang Nguyên hơi kỳ quái thì hừ khẽ một tiếng, nghiêm mặt nói:

- Thằng nhãi cậu, coi như cũng có chút bản lĩnh. Thủ pháp Cổ môn quỉ dị như vậy mà cũng bị cậu tóm được mánh khóe... cũng coi như đã lập được công cho Thiên Y viện ta!

- Thủ pháp Cổ môn?

Đường y sư vừa nói ra lời này, trừ Giang Nguyên, sắc mặt mọi người đều lần lượt kinh ngạc. Trên mặt họ lộ ra một vẻ kinh hãi, Trương Ngọc Phượng và hai y sĩ có nhiều năm kinh nghiệm hơn một chút lúc này lộ vẻ đã hiểu ra.

Giang Nguyên nhìn bộ dạng của mọi người thì cảm thấy hơi tò mò. Thủ pháp Cổ môn này là thứ gì? Sao có thể khiến đám y sĩ mắt cao hơn trán này có bộ dạng như vậy? Ngay cả Trương Ngọc Phượng lúc này sắc mặt cũng hơi khó coi.

- Chả trách... chả trách...

Lúc này Trương Ngọc Phượng đang lầm bầm:

- Tôi nói mà sao có thể biến dị nhanh như vậy, hóa ra... là người của Cổ Môn...

- Cổ Môn?

Giang Nguyên kinh ngạc nhìn Trương Ngọc Phượng, nghi hoặc nói:

- Chị Trương, Cổ Môn là nơi nào? Chẳng lẽ bệnh độc biến dị lần này là do có người cố ý khống chế?

Trương Ngọc Phượng cẩn thận liếc mắt nhìn Đường y sư một cái, thấy Đường y sư không có vẻ gì không vui, lúc này sắc mặt mới trầm xuống, gật đầu nói:

- Nếu thật sự là thủ pháp của Cổ Môn, vậy dĩ nhiên là có người khống chế biến dị, nếu không bệnh độc tuyệt đối không có khả năng xuất hiện biến dị nhanh như vậy!

- Đúng vậy... Trừ Cổ Môn, chắc chắn sẽ không có ai không kiêng dè làm ra những chuyện thế này được...

Một vị y sĩ nhất phẩm có kinh nghiệm khá cao lúc này vẻ mặt cũng âm trầm chậm rãi gật đầu nói.

Lúc này mấy vị y sĩ còn lại cũng liên tục gật đầu, có người thấp giọng nói:

- Chả trách trên nghiên cứu bệnh độc học lại chưa hề có ghi chép về tình huống như thế này, hóa ra là có người của Cổ Môn đang giở trò. Thủ pháp này trước đây hình như cũng chưa từng nghe nói đến...

Giang Nguyên nghe thấy những lời này thì lập tức cảm thấy mình thật sự kiến thức hơi nông cạn. Hắn lập tức thầm nghĩ: “Xem ra các y sĩ được Thiên Y viện bồi dưỡng từ nhỏ trên một vài phương diện thật sự mạnh hơn mình rất nhiều. Ít nhất thì kiến thức nhiều hơn mình. Xem ra mình còn phải nỗ lực nhiều hơn mới được.”

Có điều, hiện giờ Giang Nguyên vẫn hơi mâu thuẫn. Nếu Đường y sư có thể phát hiện nguyên nhân bệnh độc biến dị, hơn nữa dường như cũng tương đối quen thuộc với Cổ Môn. Vậy thì có lẽ phải có cách ứng phó mới đúng. Nhưng mấy y sĩ vừa nghe có người của Cổ Môn gì đó thao túng thì có bộ dạng như vậy, e là người của Cổ Môn này không phải dễ đối phó.

- Đường y sư... Nếu đã vậy, giờ mời ngài hãy bắt đầu nhanh chóng nghiên cứu lại loại bệnh độc này... Tuy trước mắt vẫn chưa phát hiện bên ngoài có lan truyền bệnh độc, nhưng chúng ta nhất định phải nhanh chóng chế ra thuốc ức chế bệnh độc!

Tuy trong lòng Giang Nguyên rất sốt ruột nhưng cũng không dám nói những lời không tôn trọng, mà chỉ còn cách cẩn thận lựa chọn câu chữ.

Đường y sư vẻ mặt nghiêm túc gật đầu, sau đó đứng dậy nói với mọi người bên cạnh:

- Được rồi, mọi người chuẩn bị ai vào vị trí nấy... Bắt đầu tiếp nhận nghiên cứu bệnh độc... Nhanh chóng phân tích tiêu bản bệnh độc, sau đó chế ra loại thuốc ức chế bệnh độc mới. Nếu có người của Cổ Môn ở đây thì nhất định phải thật cẩn thận, nhanh chóng giải quyết chuyện này!

- Vâng!

Mọi người cùng đáp.

Sau khi dứt lời, Đường y sư quay đầu nói với Giang Nguyên:

- Giang Nguyên... người của Cổ Môn kia chắc chắn đang ẩn nấp xung quanh. Cậu cử người đi kiểm tra thử, nhưng nhất định phải cẩn thận. Đừng đánh rắn động cỏ.

- Vâng!

Dĩ nhiên Giang Nguyên sẽ lập tức đồng ý gật đầu. Có điều hắn hơi tò mò nói:

- Đường y sư, rốt cuộc Cổ Môn này là nơi như thế nào? Lẽ nào còn có kẻ dám đối địch với Thiên Y viện chúng ta?

Đường y sư ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên một cái, sau đó hừ giọng nói:

- Đợi cậu trở về Viện thì ngoan ngoãn đọc lại lịch sử Viện đi. Nếu không ngay cả cái này cậu cũng không biết, sau này sao cậu có mặt mũi nói mình là người của Thiên Y viện đây?

Mặc dù Đường y sư hơi bực mình, nhưng vẫn giải thích:

- Cổ Môn chính là kẻ thù của Thiên Y viện ta, đã dây dưa mấy trăm năm rồi. Có điều gần trăm năm nay nó đã bị Thiên Y viện chúng ta mạnh mẽ đánh bại, dần dần bắt đầu im hơi lặng tiếng. Vài người của Cổ Môn ẩn nấp ở các nơi rất ít khi lộ diện, nhưng nếu đã có kẻ lộ diện thì ai nấy đều rất khó đối phó.

- Người của Cổ Môn này chẳng lẽ cũng có sở trường y thuật như Thiên Y viện chúng ta?

Giang Nguyên lại một lần nữa hiếu kỳ hỏi.

- Bọn chúng cùng loại với Thiên Y viện chúng ta, có điều người của Cổ Môn đa phần đều hung tàn, giỏi nhất là hạ độc thả dịch, làm loạn thế gian... Trái với Thiên Y viện chúng ta, thế nên mới là kẻ thù... Bệnh độc lần này chắc chắn cũng do người của Cổ Môn làm. Có điều nhìn thủ pháp này làm ta nhớ đến một đối thủ cũ rất thích chơi cổ độc...

Nói tới đây, Đường y sư nghĩ tới một người nào đó nói:

- Có điều năm đó có lẽ người này đã chết mới đúng. Lẽ nào hắn vẫn chưa chết?

Đường y sư vừa đi ra ngoài vừa quay đầu lại, nhìn Giang Nguyên, trầm giọng nói:

- Giờ người của Cổ Môn hành sự tương đối bí ẩn, lần này đột nhiên ra tay, chỉ e có gì đó cổ quái... Cậu mau chóng cử người đi thăm dò. Nếu có phát hiện gì, nhanh chóng thông báo cho tôi, không được tự ý hành động!

- Vâng, Đường y sư!

Giang Nguyên dĩ nhiên không dám khinh thường dặn dò của Đường y sư. Hắn vội vàng gật đầu đồng ý. Trong lòng hắn khá cảnh giác với thứ được gọi là Cổ Môn này. Hắn hiểu rất rõ sự lớn mạnh của Thiên Y viện. Kẻ có thể đối đầu hàng trăm năm với Thiên Y viện, tuy hiện tại đã bị áp ché bớt, nhưng chắc chắn cũng không dễ chọc.

Nhớ tới điều này, Giang Nguyên hơi bực bội. Mày muốn đấu với Thiên Y viện thì cứ việc đấu, vì sao lại xuống tay với Tiểu Bảo chứ?

Giang Nguyên nhớ tới bộ dạng đáng thương của Tiểu Bảo trong lòng không kìm được lửa giận. Hắn hận không thể lập tức đánh cho tên chết tiệt đó một trận nhừ tử. Hắn lập tức bấm số điện thoại của ông cụ Dương, thông báo và nêu yêu cầu chuyện này với ông.

Sau khi Giang Nguyên gọi điện thoại, ông cụ Dương nghe nói chuyện bệnh độc lần này rất có thể liên quan đến hành vi của con người. Tổ chức bạo lực mạnh mẽ lập tức được khởi động, bắt đầu tiến hành điều tra các hộ dân và khách sạn trong phạm vi gần ba nghìn mét quanh Bệnh viện đa khoa ba quân chủng. Đồng thời cử một tổ ba người sẽ trực tiếp liên lạc và kết nối với bên tổ lãnh đạo.

Có điều, sau khi Giang Nguyên nghe xong điện thoại, xác nhận cơ quan tình báo bạo lực đã cử một lượng người lớn đi điều tra, trong lòng Giang Nguyên đột nhiên sáng lên, nhớ được lúc mình cảm thấy có gì đó không bình thường đã phát hiện ra một loại ba động kỳ quái.

Lúc đó, vì mình cảm nhận được ba động kỳ quái này nên mới biết trong cơ thể Tiểu Bảo có gì khác thường.

Nghĩ tới đây, tinh thần Giang Nguyên chấn động, đúng rồi, mặc dù mình không thể xác định được rốt cuộc ba động đó có ảnh hưởng như thế nào với Tiểu Bảo, nhưng ba động cụ thể truyền đến từ hướng nào, mình vẫn còn nhớ kỹ.

Hắn lập tức nhìn xung quanh rồi hồi tưởng lại phương hướng ba động đó truyền đến, là hướng tây...

Mắt Giang Nguyên lập tức sáng lên. Hắn lại gọi điện, bảo đối phương điều tra theo phương hướng cụ thể này. Còn việc họ có thể điều tra được dấu vết gì, Giang Nguyên không hề lo lắng. Với khả năng của cơ quan bạo lực, nếu có phương hướng mà còn không thể điều tra rõ được thì còn cần họ làm gì nữa.

Dù sao tất cả đều giao cho chuyên gia đi làm, đảm bảo họ sẽ làm rất tốt, tuyệt đối không xảy ra sai sót gì.

Điều hắn lo lắng bây giờ là Tiểu Bảo. Mặc dù hiện tại Đường y sư đã bắt đầu nghiên cứu lại bệnh độc, nhưng cần bao nhiêu thời gian, Giang Nguyên không thể khẳng định.

Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng rõ ràng cũng bó tay với tình hình của Tiểu Bảo. Vì Tiểu Bảo giờ Giang Nguyên cũng chỉ đành tự mình nghĩ cách.

Đương nhiên, nếu như không thể nghĩ ra cách, vậy cách tốt nhất, dĩ nhiên là gỡ chuông phải kiếm người buộc chuông. Chỉ cần tìm được người trong Cổ Môn kia, Giang Nguyên tự tin sẽ có đủ mọi cách để đối phương giao thuốc giải ra.

Chương 537: Bộ trưởng Đào phẫn nộ

- Làm càn... Có biết tôi là ai không? Tôi là Đào Nhất Minh, sao các người dám nhốt tôi?

Một người đàn ông trung niên tóc hơi bạc, có vẻ uy nghiêm đưa tay kéo người phụ nữ ra sau lưng, nhìn hai cảnh vệ cả người mặc kín mít, đầu đội trùm đầu cách lý tức giận trách mắng.

Một người đứng sau hai cảnh vệ vũ trang thấy vị này tức giận trách mắng thì cũng có vẻ mặt bất đắc dĩ cuống quít giải thích nói:

- Bộ trưởng Đào, xin lỗi xin lỗi, xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn. Đây là mệnh lệnh của cấp trên! Xin ngài nhẫn nại một chút!

Vị Bộ trưởng Đào nghe người kia nói vậy liền trợn mắt, tức giận nói:

- Cấp trên? Cấp trên cái gì? Là Nghiêm Quốc Hùng của Bộ y tế cho tôi vào, có vấn đề thì bảo anh ta tới đây giải thích với tôi...

- Xin lỗi... Bộ trưởng Đào... Phó Bộ trưởng Nghiêm hiện tại đã bị tạm dừng chức vụ, chuẩn bị tiếp nhận xử lý... Cho nên theo lệnh của Tổ trưởng Giang, yêu cầu ngài và phu nhân ở đây cách ly quan sát!

Người phụ trách vội cẩn thận giải thích. Anh ta không muốn cũng không dám đắc tội với vị trước mặt.

- Nghiêm Quốc Hùng bị tạm dừng chức vụ?

Bộ trưởng Đào hơi sửng sốt, trong lòng lúc này cũng ý thức được điều gì đó, nhưng ông vẫn tức giận nói:

- Tổ trưởng Giang? Tổ trưởng Giang cái gì? Bảo hắn đến nói chuyện với tôi! Hắn có tư cách gì mà đòi nhốt tôi? Có biết trong Bộ chúng tôi còn bao nhiêu chuyện chờ tôi sắp xếp không? Muốn nhốt tôi, bảo Quốc vụ viện đưa lệnh xuống... Những người khác không ai có tư cách cả!

- Bộ trưởng Đào... Xin ngài bớt nóng, bớt nóng...

Người phụ trách mỉm cười, nói:

- Ngài cũng biết chúng tôi không thể so với những noi khác. Chỗ này không thể để xảy ra chút vấn đề gì...

Nói tới đây, người phụ trách nhìn xung quanh, lúc này mới thấp giọng giải thích với Bộ trưởng Đào:

- Vấn đề lần này thật sự không nhỏ, cho nên nghe nói Phó Bộ trưởng Nghiêm mới... bị Tổ trưởng Giang ra lệnh tạm dừng chức vụ ngay tại chỗ...

Nhưng giờ cấp trên vẫn chưa thèm xử lý Phó Bộ trưởng Nghiêm. Phó Bộ trưởng Nghiêm giờ vẫn đang bị giam giữ... Xin ngài hiểu cho! Tôi nghĩ lệnh của bên trên có lẽ sẽ nhanh chóng đưa xuống thôi!

Nhìn vẻ cẩn thận của người phụ trách, trong lòng Bộ trưởng Đào trầm xuống, biết điều mình lo lắng nhất quả nhiên đã thành sự thật. Sự việc đã thật sự nghiêm trọng đến mức ngay cả một Bộ trưởng như mình cũng phải cách ly quan sát. Vậy thì e là chuyện lần này cũng có tính nghiêm trọng không khác gì lần trước...

Nghĩ đến cháu trai bảo bối của mình còn bị cách ly bên trong, trong lòng Bộ trưởng Đào càng thêm căng thẳng, sốt ruột hỏi:

- Vậy rốt cuộc bên trong đó nghiêm trọng nhường nào?

Người phụ trách thấy Bộ trưởng Đào đã không để ý đến chuyện cách ly quan sát, hơn nữa bắt đầu lo lắng cho cháu của ông thì anh ta mới thở phào một hơi. Xem ra cuối cùng vị Bộ trưởng Đào này đã giải quyết xong rồi.

- Tạm thời vẫn chưa rõ lắm, nhưng có lẽ chuyện lần này không đơn giản đâu. Có điều Bộ trưởng cứ yên tâm. Tôi sẽ nghĩ cách tìm một nơi riêng tư cho tiểu công tử ở, cố gắng để cậu ấy không tiếp xúc với những đứa trẻ khác!

Người phụ trách vội trấn an nói, thuận tiện bán một nhân tình.

- Được được... Vậy nhờ anh rồi...

Bộ trưởng Đào nghe người phụ trách nói vậy thì cuối cùng trên mặt đã lộ tia vui mừng, khách khí nói với người phụ trách.

- Bộ trưởng Đào khách sáo rồi... Đây là chuyện chúng tôi nên làm!

Người phụ trách vội vàng cười, sau đó nói:

- Ngài xem, hay là ngài cứ yên tâm nghỉ ngơi ở đây một lát. Ngài có thể dùng điện thoại sắp xếp công việc trong bộ, nhưng không thể tiết lộ tình hình trong này. Sau đó tôi nghĩ mệnh lệnh liên quan tới việc tạm để ngài ở đây quan sát sẽ nhanh chóng được đưa xuống thôi...

Bộ trưởng Đào nghe thấy vậy thì sắc mặt hơi ảm đạm đi, nhưng vẫn cắn răng gật mạnh đầu nói:

- Được... vậy tôi ở lại đây nửa ngay. Nhưng nếu tiếp theo không có lệnh của bên trên, các anh nhất định phải để tôi và phu nhân rời đi!

Người phụ trách thấy cuối cùng Bộ trưởng Đào cũng đồng ý thì thở phào nhẹ nhỏm, sau đó liên tục gật đầu cười nói:

- Đương nhiên, đương nhiên... Xin Bộ trưởng Đào yên tâm, nhiều nhất là nửa ngày sẽ có lệnh tới thôi!

Bộ trưởng Đào thấy người phụ trách tự tin như vậy thì trong lòng càng thêm hiếu kỳ, sau đó nói:

- Rốt cuộc Tổ trưởng Giang là ai? Sao tôi chưa từng nghe nói đến vị này? Sao có thể ra lệnh trực tiếp tạm dừng chức vụ của Phó Bộ trưởng Nghiêm vậy?

Người phụ trách thấy Bộ trưởng Đào nói vậy cũng biết nếu không thỏa mãn lòng hiếu kỳ của vị Bộ trưởng Đào này e khó mà yên ổn được, nên chỉ đành nói:

- Bộ trưởng Đào, ngài có biết Giang Nguyên có danh hiệu “anh hùng” bên phía quân đội không?

- Giang Nguyên?

Bộ trưởng Đào có chút sửng sốt, sau đó mắt sáng lên, ngạc nhiên nói:

- À... Tôi biết, chính là Giang Nguyên cứu nạn ở Lỗ Sơn kia đúng không?

- Đúng... Cậu ấy chính là Tổ trưởng Giang... Đứa bé nhiễm bệnh đầu tiên lần này chính là con nuôi của Tổ trưởng Giang... Nghe nói lúc đầu vốn Tổ trưởng Giang không có tên trong danh sách thành viên của tổ chúng tôi. Nhưng sau khi cậu ấy quay về, cấp trên đã trực tiếp ra lệnh cho cậu ấy nhận chức Tổ phó thường vụ...

Người phụ trách này muốn trấn trụ Bộ trưởng Đào, cho nên không có gì là không nói, lập tức tiết lộ bối cảnh của Giang Nguyên, chỉ sợ Bộ trưởng Đào lại bắt đầu giở trò gì.

Quả nhiên Bộ trưởng Đào nghe thấy mấy lời này thì mắt hơi lóe lên, rõ ràng đã bị trấn trụ. Tuy ông không biết cái tổ lãnh đạo này rốt cuộc có những ai, nhưng ngay cả Nghiêm Quốc Hùng mà chỉ có thể là một Tổ phó ở đây, vậy thì chắc chắn quy cách không hề thấp rồi.

Giang Nguyên này vừa xuất hiện lại trực tiếp giữ chức Tổ phó thường vụ. Ít nhất điều này chứng minh một việc, trong mắt vị lãnh đạo nào đó bên trên, địa vị của Giang Nguyên không chỉ cao hơn Nghiêm Quốc Hùng một bậc, nếu không cấp trên đã không dễ dàng cho Giang Nguyên treo cái danh thường vụ rồi. Với tuổi tác trẻ như hắn cùng lắm chỉ được làm một thành viên là đã quá cao rồi.

Mặc dù đã biết kha khá tình hình, nhưng Bộ trưởng Đào vẫn không kìm được hỏi thêm một câu:

- Vậy Tổ trưởng của các anh là vị nào?

- Tổ trưởng...

Người phụ trách hơi chần chừ một chút, sau đó nói:

- Phó thủ tướng Tề...

- Phó thủ tướng Tề...

Bộ trưởng Đào nhẹ nhàng gật đầu, sau đó không nói gì nữa, rõ ràng không khác gì mấy so với tưởng tượng của ông.

Lúc này, điện thoại của người phụ trách vang lên. Sau khi người phụ trách nghe điện thoại, nói hai câu, sắc mặt liền khẽ thay đổi, vâng dạ hai từ rồi cúp máy.

Bộ trưởng Đào thấy vẻ mặt người phụ trách hơi kỳ quái thì không kìm được hỏi:

- Lại xảy ra chuyện gì?

Người phụ trách hơi chần chừ một chút, sau đó nói:

- Giờ đã đổi tổ trưởng rồi...

- Á? Đổi ai?

Bộ trưởng Đào nghe thấy vậy cũng sửng sốt, ngạc nhiên nói. Tình huống đột nhiên thay đổi người này thật sự rất kỳ quái và hiếm thấy.

Chương 538: Tung tích của Miêu đại sư

- Phó thủ tướng Trương...

Người phụ trách nghe Bộ trưởng Đào hỏi liền chậm rãi phun ra một cái tên.

- Phó thủ tướng Trương?

Bộ trưởng Đào kinh ngạc. Dĩ nhiên ông ta biết Phó thủ tướng Trương là ai. Đó là Phó thủ tướng thường vụ Trương của Quốc vụ viện, là một trong bảy vị đứng đầu, cao hơn Phó thủ tướng Tề cả một cấp bậc. Đây chính là tầng quản lý cao nhất của quốc gia, hơn nữa còn được coi là một trong những vị đứng đầu cả nước.

Lúc này Bộ trưởng Đào đã không đợi chờ mệnh lệnh nữa. Phó thủ tướng Trương đã làm Tổ trưởng, điều này đã nói rõ rất nhiều vấn đề.

Có điều, Bộ trưởng Đào vẫn không kìm được hỏi câu cuối cùng:

- Vậy Phó thủ tướng Trương làm Tổ trưởng, lẽ nào Phó thủ tướng Tề phụ trách vị trí Tổ phó thường vụ sao?

Người phụ trách nghe Bộ trưởng Đào hỏi vậy, sắc mặt càng thêm quái dị, sau đó nói:

- Phó thủ tướng Tề hiện tại chỉ là Tổ phó phụ trách chỉ huy và điều động toàn cục thôi...

- Á?!!

Bộ trưởng Đào lại một lần nữa sửng sốt, sau đó ngạc nhiên nói:

- Chẳng lẽ không phải Phó thủ tướng Tề phụ trách công tác bình thường của cả tổ sao?

- Không phải...

Người phụ trách nhẹ nhàng lắc đầu.

- Vậy Tổ phó thường vụ là ai?

Trong đầu Bộ trưởng Đào xuất hiện một cái tên, nhưng ông lại cảm thấy quá hoang đường nên khẽ vứt cái tên này ra khỏi đầu. Nhưng ông thực sự không nghĩ ra còn có ai có thể tiếp nhận vị trí Tổ phó thường vụ này. Ông đành phải hiếu kỳ hỏi tiếp.

- Vẫn là Tổ trưởng Giang...

Người phụ trách lãnh đạm nói.

- ...

Bộ trưởng Đào im lặng, người phụ trách bên cạnh cũng im lặng, không ai nói thêm gì, chỉ im lặng đi vào phòng cách ly quan sát.

Hai ngón tay thon dài nhẹ nhàng đặt trên mạch của Tiểu Bảo, sau đó thả ra.

Trương Ngọc Phượng nhìn hai hàng lông mày nhíu chặt trên khuôn mặt tuấn tú kia, cuối cùng không kìm được nói:

- Giang Nguyên... đừng sốt ruột, chúng ta lại từ từ nghĩ cách...

Giang Nguyên nghe Trương Ngọc Phượng nói vậy thì hai mắt chậm rãi trầm tĩnh lại, trong mắt lóe lên tia uể oải. Vì tình hình của Tiểu Bảo mà hắn đã bắt mạch cho nó một lúc lâu, thậm chí cả công năng Thanh chướng cũng sử dụng hai lần, nhưng vẫn không tìm được cách tốt nhất khống chế tình hình bệnh tình của Tiểu Bảo.

- Hiệu lực của thuốc Quy tức còn bao lâu nữa thì hết?

Giang Nguyên thở hắt ra, nhìn về phía Viêm Dũng hỏi.

Viêm Dũng ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, sau đó trả lời:

- Còn hai tiếng đồng hồ nữa...

- Hai tiếng đồng hồ!

Ánh mắt Giang Nguyên khẽ âm trầm, sau đó đi đến trước bàn làm việc, cầm điện thoại, bấm một dãy số.

- Tìm được chưa?

Giọng Giang Nguyên khá lạnh lẽo, Trương Ngọc Phượng và Viêm Dũng bên cạnh cũng liếc mắt nhìn nhau. Cả hai đều rất lo lắng. Họ hiểu rõ... cảm xúc của Giang y sĩ bây giờ đã không thể nào khống chế được nữa rồi.

Quả nhiên, giọng Giang Nguyên lập tức nâng cao, giọng càng lúc càng lạnh lẽo:

- Vẫn chưa sao? Tôi đã nói phương hướng với các anh rồi... Sao vẫn chưa tìm được? Các anh có còn là người của Cục an toàn quốc gia nữa không? Vô dụng như vậy, có cần tôi gọi người của Bộ tổng tham mưu ba quân chủng đến giúp các người không?

- Nhanh lên một chút, nếu trong vòng một tiếng nữa chưa có tin tức... Tôi sẽ điều người của Bộ tổng tham mưu ba quân chủng đến đấy...

- Hiểu chưa?

- Cạch...

Giang Nguyên gác mạnh máy, ngẩng đầu nhìn trần nhà. Trương Ngọc Phượng và Viêm Dũng ở bên cũng lờ mờ nghe thấy tiếng hít thở mạnh truyền đến. Trong mắt hai người lóe lên tia căng thẳng. Giang y sĩ trước nay luôn ôn hòa bình thản mà giờ lại có bộ dạng như vậy, xem ra lúc này Giang y sĩ đã thật sự không khống chế được cảm xúc rồi.

Trương Ngọc Phượng thấy Giang Nguyên như vậy chần chừ một chút, sau đó chậm rãi đi ra ngoài.

Hai mươi phút sau, Trương Ngọc Phượng lại một lần nữa bước vào phòng khử trùng rồi đi vào. Đằng sau còn có một người khác toàn thân mặc trang phục phòng hộ.

Người đó chậm rãi đi đến bên cạnh Giang Nguyên đang ngồi ngẩn người trước giường bệnh của Tiểu Bảo nhìn chằm chằm Tiểu Bảo, sau đó nhẹ nhàng đặt tay lên vai Giang Nguyên.

- Giang Nguyên...

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai Giang Nguyên khiến sắc mặt đang âm trầm đến cực điểm của Giang Nguyên lập tức thả lỏng bớt. Hắn quay đầu lại nhìn gương mặt xinh đẹp ẩn dưới chiếc mũ trùm đầu trong suốt, miễn cưỡng nở ra một nụ cười, đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ bàn tay ngọc, cười nói:

- Sao em lại tới đây?

- Em nghe bác sĩ Trương nói hiện tại tâm tình của anh không được tốt, cho nên bảo em đến thăm anh...

Phan Hiểu Hiểu đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Giang Nguyên, cắn môi, cười nói:

- Đừng lo... chắc chắn Tiểu Bảo sẽ không sao đâu...

- Ừm...

Giang Nguyên nhẹ nhàng nắm chặt tay Phan Hiểu Hiểu, sau đó gật đầu nhìn về phía Trương Ngọc Phượng, trên mặt lộ tia cảm kích.

- Đúng vậy... Giang Nguyên, cậu đừng lo... Giờ Đường y sư bọn họ đang dốc sức tiến hành phân tích bệnh độc, tôi tin sẽ nhanh chóng nghiên cứu ra thuốc ức chế bệnh độc mới thôi!

Trương Ngọc Phượng thấy tâm tình Giang Nguyên dường như đã hơi ổn định một chút, lúc này chị mới thở phào nhẹ nhỏm, sau đó cười nói.

Giang Nguyên gật đầu, sau đó cười cười, nói:

- Xin lỗi, chị Trương... khiến chị phải lo lắng rồi...

- Không sao... Tôi biết là do cậu quá lo lắng cho Tiểu Bảo, tôi rất hiểu...

Chị Trương mỉm cười gật đầu, nói:

- Nếu cậu còn nói nữa thì quá khách sáo rồi đấy...

- Vâng... cảm ơn!

Giang Nguyên gật đầu.

Lúc này, điện thoại trên bàn làm việc lại một lần nữa vang lên. Giang Nguyên đứng bật dậy, chạy đến bên cạnh bàn làm việc, đưa tay cầm điện thoại.

- Tìm được rồi? Chắc chắn 80%?

Trong giọng nói của Giang Nguyên mang theo chút hưng phấn, nói:

- Không bị hắn phát hiện chứ?

- Không! Được... Các anh canh gác ở đó, tôi lập tức tới ngay...

Giang Nguyên đang định ngắt máy, đột nhiên lại nói:

- Điều cho tôi ba tay súng bắn tỉa giỏi nhất đến, canh chặt cho tôi, nhất định không thể để hắn chạy thoát cho tôi...

- Không cần quản... sợ cái gì? Xảy ra chuyện gì tôi chịu trách nhiệm... theo dõi cho tôi, nếu hắn muốn chạy cứ nổ súng cho tôi... Tuyệt đối không thể để hắn trốn...

Sau khi dứt lời, Giang Nguyên cúp máy thật mạnh, sau đó bước nhanh về phía phòng khử trùng...

Mấy người nhìn sững Giang Nguyên đang mở cửa phòng khử trùng, cứ thế lao vọt đi. Lúc này Trương Ngọc Phượng bên cạnh mới phản ứng lại, hét lên kinh ngạc:

- Giang Nguyên... Cậu vẫn chưa mặc đồ phòng hộ....

- Không cần...

Giang Nguyên nói ra hai chữ, cánh cửa phòng khử trùng chậm rãi đóng lại.

- Không cần?

Trương Ngọc Phượng nhìn chằm chằm cánh cửa phòng khử trùng bị đóng lại, rồi lại nhìn thấy đèn đỏ trên cửa phòng khử trùng lóe lên. Lúc này sắc mặt chị liền biến đổi. Giang Nguyên cứ không mặc đồ phòng hộ mà khởi động khử độc như vậy, hắn sao chịu đựng nỗi?

Lúc này Viêm Dũng bên cạnh cũng biến sắc, xông đến cửa phòng khử trùng, liên tục đập lên nút khởi động của cửa, muốn mở cửa thả Giang Nguyên ra. Nhưng sau một lúc vỗ mạnh cánh cửa vẫn không hề có chút phản ứng.

Viêm Dũng nhìn cánh cửa lớn vẫn đứng yên bất động, lúc này trên mặt lộ vẻ chán nản. Anh ta quên mất, một khi bắt đầu khử trùng, cánh cửa đó không thể mở ra, trừ phi khử trùng xong, tất cả các chất khử trùng đã bị quạt hút gió hút đi hết thì mới có thể mở ra.

Chương 539: Đợi tôi giết người quay về

Giang Nguyên đi ra khỏi cửa, áo quần trên người hơi run lên, sau đó hắn nhíu mày, mùi thuốc khử trùng trên người quả nhiên vẫn chưa bị quạt hút gió hút hết.

Mấy người đứng trong phòng cách ly, nhìn xuyên qua tấm kinh, nhìn thấy Giang Nguyên vẻ mặt lạnh nhạt bước ra khỏi phòng khử trùng, thấy hắn không hề có thương tích gì, hình như cũng không có gì là không khỏe. Hình như hắn còn hơi bất mãn vì chút mùi dính lên quần áo, Trương Ngọc Phượng và Viêm Dũng hai mắt nhìn nhau, trong mắt tràn đầy ngạc nhiên.

Phan Hiểu Hiểu cũng chẳng hiểu ra làm sao. Cô không biết vì sao Trương Ngọc Phượng và Viêm Dũng ban nãy lại căng thẳng như vậy. Cô thấy Giang Nguyên bình yên vô sự bước ra khỏi phòng khử trùng thì cũng chẳng cảm thấy gì là kỳ quái.

Giang Nguyên quay đầu lại nhìn phòng cách ly, quả nhiên liền thấy mấy người bên trong ai nấy đều đang đứng trước tấm kính nhìn mình chằm chằm. Hắn khẽ vẫy tay, bày tỏ mình không sao, sau đó bước nhanh về phía thang máy.

Chiến sĩ cảnh vệ canh gác ở thang máy lầu một nhìn thấy một gương mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ từ thang máy bước ra đều lần lượt sửng sốt. Họ đang định cầm súng bước lên cản bước đối phương, đột nhiên nhìn thấy bảng tên trên ngực trái của đối phương, nhìn thấy cái tên ghi trên bảng tên.

- Chào tổ trưởng Giang!

Hai người lập tức đứng nghiêm, mang theo chút kinh ngạc hành kính lễ.

- Ừm!

Giang Nguyên gật đầu rồi nhanh chóng bước ra ngoài, lần này Giang Nguyên không thèm chào hỏi họ.

Lúc này Lâm Kiến Quốc đang cùng với Bạch giáo sư của Trung tâm nghiên cứu bệnh độc đang đi cùng với một người có vẻ như lãnh đạo từ bên ngoài bước vào. Lúc họ đụng phải Giang Nguyên, thấy Giang Nguyên không mặc đồ bảo hộ đi ra ngoài đều sửng sốt, sau đó lại kinh ngạc. Rốt cuộc Tổ trưởng Giang này định làm gì? Hắn không phải ở phòng cách ly sao?

Hai người liếc mắt nhìn nhau, lại nhìn nhìn vị Tổ phó mới tới đi giữa hai người, thấy Giang Nguyên hình như không có ý định chào hỏi họ. Cuối cùng vẫn là Lâm Kiến Quốc vội vàng bước lên trước chào hỏi, nghi hoặc nói:

- Tổ trưởng Giang định đi đâu à? Phó thủ tướng Tề đến, anh có cần mở một cuộc họp với Phó thủ tướng Tề trước đã không?

Lúc này trên người Giang Nguyên dày đặc sát ý, nghe Lâm Kiến Quốc nói vậy thì dưới chân thoáng dừng lại một chút. Sau đó hắn thoáng nhìn vị Phó thủ tướng Tề sau lưng Lâm Kiến Quốc đang nhìn mình mỉm cười, trên mặt cũng miễn cưỡng nở nụ cười, gật đầu, sau đó nói:

- Phó thủ tướng Tề, vừa hay ngài đã đến. Vậy việc ở đây tạm giao lại cho ngài. Tôi đi giết người xong lập tức quay về!

- Đi giết người xong lập tức quay về?

Ba người đứng đó, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Giang Nguyên toàn thân nồng nặc mùi thuốc sát trùng, cả người sát ý lạnh lẽo bước nhanh ra cửa, trong lòng lạnh run, ngẩng đầu lên nhìn nhau.

Phó thủ tướng Tề nhìn chằm chằm Giang Nguyên đi ra khỏi cửa, một lúc sau mối hồi phục tinh thần, sau đó quay đầu nhìn hai người bên cạnh, chần chừ chứng thực:

- Ban nãy Giang Nguyên mới nói đi làm gì?

- À, Tổ trưởng Giang nói đi giết người rồi về!

Lâm Kiến Quốc hơi chần chừ.

Cuối cùng vẫn xác nhận nói.

- ....

Lâm Kiến Quốc vừa nói ra lời này, cả ba người đều trầm mặc.

Lâm Kiến Quốc và giáo sư Bạch đều biết Tổ trưởng Giang chắc là không nói đùa. Nhìn bộ dạng hắn bây giờ chỉ sợ là đang thật sự đi giết người. Nhưng lúc này Phó thủ tướng Tề thì hơi trợn mắt há hốc mồm, đột nhiên cảm thấy thế giới này hình như có gì đó không đúng. Mình tự nhiên trở thành cấp dưới của tên thanh niên này cũng không nói làm gì, nhưng trước nay có ai dám đứng trước mặt mình mà nhẹ nhàng nói đi giết người xong quay về không?

Hai người Lâm Bạch thấy vẻ trợn mắt há hốc mồm của Phó thủ tướng Tề thì liếc mắt nhìn nhau. Họ đột nhiên cũng cảm thấy thế giới này thật sự quá đáng sợ. Tổ trưởng Giang này đầu tiên cũng miễn cưỡng được coi là một người đứng đắn, lần này rốt cuộc là ai chọc giận hắn? Ngay cả đồ bảo hộ cũng không mặc, cứ thế trực tiếp đứng trước mặt Phó thủ tướng Tề nói phải đi giết người.

Thật là đáng sợ, thế giới gần đây thực sự đáng sợ!

Giang Nguyên cướp chiếc xe jeep trong tay một cảnh vệ ban nãy vừa lái đến cửa, ầm ầm lao đến nơi cần đến. Trương Ngọc Phượng ở trong phòng cách ly cầm điện thoại, trầm giọng truyền đạt mệnh lệnh vào điện thoại:

- Cao thủ ngoại viện trực thuộc Văn phòng đại diện Thiên Y viện ở Bắc Kinh, tất cả mau chóng đến khách sạn Lệ Kinh, trợ giúp y sĩ Giang Nguyên! Kẻ địch được phán đoán là cao thủ Cổ Môn, số người chưa rõ, yêu cầu tiêu diệt toàn bộ mục tiêu. Sau khi đến địa điểm, nhận lệnh cả y sĩ Giang Nguyên, mặt khác nhất định phải đảm bảo an toàn cho y sĩ Giang Nguyên!

Trương Ngọc Phượng vừa cúp máy, đồng thời lúc này các phân khu ở Bắc Kinh không ít người đều vứt mọi công việc dở dang, lao như bay ra ngoài. Trong một thời gian ngắn, tiếng trực thăng, tiếng còi xe cảnh sát vang lên.

- Giang Nguyên ơi Giang Nguyên, lần này mọi chuyện đã bị cậu làm rối tung lên rồi, giờ chúng ta không ai chạy thoát được nữa...

Sau khi cúp máy Trương Ngọc Phượng đưa tay sờ trán, sau đó lại bấm một dãy số, bất đắc dĩ nói:

- Đường y sư đã xảy ra chuyện...

- Cái gì? Thằng nhãi kia đã chạy đi giết người?

Trong điện thoại Đường y sư gầm to lên.

- Hắn chưa từng nghe nói đến người của Cổ Môn mà cũng một mình chạy đi, tìm chết à?

Trương Ngọc Phượng nghe thấy Đường y sư rống lên giận dữ liền chần chừ rồi giải thích:

- Có lẽ Giang Nguyên không xằng bậy như thế.

- Sẽ không xằng bậy sao? Hắn ngay cả thủ đoạn của người Cổ Môn còn chưa biết rõ đã chạy đi giết còn không phải là làm xằng bậy? Sao cô không ngăn cản hắn?

Giọng của Đường y sư càng nâng cao hơn, vô cùng tức giận quát.

- Cậu ấy... ban nãy cậu ấy không mặc đồ phòng hộ đã chạy qua phòng khử trùng lao thẳng ra ngoài, tôi không kịp ngăn cản...

Trương Ngọc Phượng yếu ớt nói:

- Ban nãy có vẻ thuốc khử trùng không ảnh hưởng gì đến cậu ấy, người của Cổ Môn cũng chưa chắc trong một thời gian ngắn đã làm được gì cậu ấy. Hơn nữa tôi đã cử cao thủ ngoại viện chạy đến trợ giúp rồi!

- Á!

Đường y sư nghe Trương Ngọc Phượng nói vậy cũng sửng sốt. Không mặc đồ phòng hộ đã trực tiếp lao qua phòng khử trùng chứng tỏ điều gì ông rất rõ.

Sau khi Đường y sư chần chừ một chút vẫn trầm giọng nói:

- Đi, cô đi cùng tôi tới đó, phải hết sức đảm bảo không xảy ra vấn đề lớn.

Bệnh viện đa khoa ba quân chủng cách khách sạn Lệ Kinh không xa. Tuy cũng có vài cái đèn đỏ, nhưng xe của Giang Nguyên cứ ầm ầm xông qua. Có điều trên đường đi Giang Nguyên cũng dần bình tĩnh lại. Tuy ban nãy hắn hận không thể lập tức một dao đâm chết người hạ độc, nhưng hắn hiểu rất rõ, đối phương có thể khiến đám Đường y sư kiêng kỵ như vậy chắc chắn không phải nhân vật đơn giản.

Đối mặt với một kẻ địch như vậy, nếu như mình không chuẩn bị thật tốt, cảm xúc rối bời chắc chắn không được. Cho nên trên đường đi, hắn đã chậm rãi điều chỉnh hơi thở và tâm thái của mình.

Cứ thế, đợi đến khi đến cửa khách sạn, cảm xúc của Giang Nguyên đã hoàn toàn ổn định lại. Sát ý vốn dâng tràn cũng im lặng thu liễm rồi biến mất, thậm chí trên người không còn chút khí tức đặc biệt nào lộ ra ngoài nữa. Nếu người bên cạnh nhìn sang thì giờ Giang Nguyên cũng chỉ vô hại như một thanh niên bình thường.

Nhân viên gác cửa thấy xe của Giang Nguyên tiến vào liền chạy ra định mở cửa xe, ai ngờ một người đàn ông trung niên mặc đồ vest cách tân đã vội vàng chạy tới, đẩy cậu ta lui lại, sau đó cẩn thận mở cửa xe thay Giang Nguyên, dẫn Giang Nguyên đi vào trong đại sảnh.

Đợi sau khi Giang Nguyên xuống xe, phía sau lập tức có người nhảy lên xe giúp Giang Nguyên lái chiếc xe jeep biển số quân đội ra khỏi khách sạn. Điều này khiến cho nhân viên gác cửa sửng sốt.

- Tổ trưởng Giang, tôi là Từ Nham của Cục an ninh quốc gia. Giờ người vẫn đang ở trong phòng, có lẽ vẫn chưa phát hiện được hành động của chúng ta.

Người đàn ông trung niên vừa đi vừa giới thiệu với Giang Nguyên.

- Ừm.

Giang Nguyên gật đầu, sau đó nhìn về phía Từ Nham nói:

- Anh có thứ đó không?

- Thứ đó?

Từ Nham hơi sửng sốt, sau đó nhìn xung quanh, lấy từ dưới nách ra một khẩu súng, lén lút đưa qua.

Giang Nguyên nhìn khẩu súng mang theo ống giảm thanh 92, sắc mặt cứng đờ, sau đó phất phất tay, nói:

- Còn khẩu khác không?

- Khác?

Sắc mặt Từ Nham cứng đờ, sau đó chần chờ nói:

- Nơi này dùng thứ nặng quá thì không hay lắm?

Từ Nham nói vậy sắc mặt Giang Nguyên càng thêm cổ quái. Từ Nham biết sự ghê gớm của vị Tổ trưởng Giang này. Ngay cả chuyện nổ súng ở nơi này mà hắn còn dám gách trách nhiệm, căn răng nói:

- Vậy để tôi cho người đem hai khẩu tấn công cự ly ngắn tới?

- ...

Giang Nguyên thấy Từ Nham cắn răng thì trầm mạc một chút, bất đắc dĩ lắc đầu nói:

- Không có hàng lạnh à?

- Hàng lạnh?

Từ Nham trợn mắt. Lúc này mới thở hắt ra, hóa ra vị này không phải ngại hỏa lực không đủ, mà là muốn dùng hàng lạnh. Anh ta lập tức vội vàng đưa tay nhận lại súng, thoáng trầm ngâm, sau đó vội vàng cười nói:

- Đồng nghiệp bên trên có đem thứ ngài muốn.

- Ừm.

Giang Nguyên gật đầu.

Hai người đi đến trước một căn phòng. Người đàn ông trung niên kia gõ cửa theo vận luật. Cánh cửa nhanh chóng được mở ra một khe nhỏ, đủ để hai người tiến vào.

Sau khi Giang Nguyên đi vào thì liếc mắt nhìn tình hình trong phòng khách, chỉ thấy trên chiếc bàn ở chính giữa phòng khác có ba bốn chiếc laptop, có mấy nhân viên giám sát ngồi trước máy tính, đang tiến hành giám sát hoặc nghe lén. Bốn năm người thanh niên bên cạnh đang giữ chặt súng của mình, hoặc đang thử áo chống đạn trên người mình.

Mọi người thấy hai người tiến vào lập tức đứng dậy, hành kính lễ với hai người. Từ Nham gật đầu, sau đó nhìn mọi người nói:

- Đem hàng lạnh trên người các anh ra đây!

Mọi người nghe Từ Nham nói vậy thì hơi sửng sốt, sau đó lấy đồ trên người rồi đặt lên bàn trà trước sofa, sau đó nhìn Từ Nham, lại nhìn nhìn Giang Nguyên bên cạnh. Lộ ra vẻ nghi hoặc.

Chương 540: Mọi người không cần đi

- Tổ trưởng Giang... ngài xem thử xem... có cái nào vừa ý không?

Từ Nham nhìn mấy con dao đủ kiểu dáng trên bàn trà, cười khan nói với Giang Nguyên, chỉ sợ Giang Nguyên không hài lòng. Nếu giờ mà lập tức đi tìm sợ quá phiền phức.

Mấy thanh niên nghe Từ Nham nói vậy liền liếc mắt nhìn nhau. Giờ họ mới biết nguyên nhân đội trưởng đội trưởng bảo mình đem thứ này ra, trong mắt lập tức đều lộ ra tia bất mãn. Đây là thứ để họ dùng, sao lại lấy ra cho người khác? Vậy thì mình dùng cái gì?

Từ Nham thấy trong mắt mấy người lộ ra tia bất mãn thì trừng mắt cảnh cáo họ, khẽ hừ một tiếng. Mấy thanh niên này lập tức thu vẻ bất mãn ban nãy lại, có điều lúc này cũng không kìm được nhìn chằm chằm Giang Nguyên. Họ không hiểu nổi thằng nhãi này có lai lịch gì, sao đội trưởng phải khách khí với hắn như vậy. Hơn nữa còn bảo mình đem món đồ tuy thân của mình ra.

Sau khi mấy người này nhìn Giang Nguyên vài cái liền cảm thấy thằng nhãi trước mắt hình như hơi quen quen. Họ lại nhìn kỹ lần nữa. Hình như ban nãy đội trưởng mới gọi đối phương là Tổ trưởng Giang. Vẻ mặt mấy người đồng loạt lộ tia kinh ngạc, sau đó lại liếc mắt nhìn nhau, xác định được sự thực này trong mắt đồng bọn, mấy người mới nhận ra thằng nhãi trước mặt là ai.

Bọn họ cũng biết Giang Nguyên. Nhưng thằng nhãi này không phải là quân y nhảy dù từ trên cao sao? Sao lại chạy đến đây? Hơn nữa đội trưởng còn đưa hàng cho hắn chọn, lẽ nào thằng nhãi này cũng sẽ cùng hành động với đám bọn họ?

Nghĩ tới đây, trong mắt mấy thanh niên này dần lộ vẻ bất thiện. Bọn họ đều là những người xông ra trong máu trong lửa, thằng nhãi quân y có chút hư danh trước mặt còn muốn cùng hành động với đám bọn họ, như vậy chẳng phải sẽ kéo đám bọn họ đi lùi sao? Bọn họ không tin, chỉ là một quân y biết nhảy dù mà thật sự có thể giết được người sao?

Giang Nguyên không hề để ý mấy ánh mắt quái dị này, hắn chỉ tiện tay lấy một con dao găm trong số những con dao trên bàn.

Giang Nguyên cầm con dao găm lưu loát chém vài đường rồi hài lòng gật đầu. Đã lâu rồi hắn không tiếp xúc với mấy thứ này, xem ra cảm giác tay vẫn chưa mất hết. Còn mấy con dao khác như “Chó địa ngục Thụy Sĩ”... Giang Nguyên thật sự không vừa mắt.

Con dao găm này vẫn tương đối quen hơn...

Một thanh niên đứng cạnh lúc này hai tròng mắt đang trợn trừng. Con dao găm này cậu ta đặc biệt sưu tầm, có điều cậu ta không thể nào ngờ, Giang Nguyên này vừa nhìn lại chọn đúng thứ của cậu ta. Những thứ khác rõ ràng là hàng thượng đẳng hơn, sao đối phương lại không vừa mắt vậy.

Chàng thanh niên này tương đối bực bội, còn mấy thanh niên khác bên cạnh đồng tử khẽ co rút. Họ nhìn rất rõ động tác của Giang Nguyên, tên này là cao thủ chơi dao. Chỉ vừa nhìn đã biết, Giang Nguyên này chắc chắn cũng là một cao thủ. Đám người mình muốn múa dao như vậy cũng không dễ dàng gì.

Giang Nguyên thật sự không chú ý đến nét biến hóa trên mặt những thanh niên này.

Dù sao hắn cũng không cần đối phương ra tay, trước mặt người của Cổ Môn, những người được coi là cao thủ cận chiến bình thường này chắc hẳn vừa lộ diện sẽ phải chết. Giang Nguyên không có ý định để họ cùng đi chết.

Trong nhóm người này, những người duy nhất có tác dụng, có lẽ là ba tay súng bắn tỉa mà đầu tiên mình cử đến.

Giang Nguyên tiện tay nhét dao vào trong ống quần mình, rồi nhìn Từ Nham, trầm giọng nói:

- Cầm một tai nghe đến đây, phòng nào, xác định có một người à? Tự tôi qua đó, các anh không cần đi cùng...

- A...

Chẳng những Từ Nham sửng sốt, ngay cả mấy thanh niên bên cạnh đều sửng ra. Họ thanh to thế lớn kéo đến như vậy, lẽ nào chỉ để giúp vị này theo dõi một người?

- Tổ trưởng Giang... thế này... hay là để chúng tôi đi đi. Ngài nói cần sống hay chết thì cứ giao cho chúng tôi là được, không cần ngài đích thân ra tay.

Từ Nham nói rất hay. Anh ta thật sự không dám để vị này đi mạo hiểm. Tuy hiện tại anh ta vẫn chưa hiểu được vì sao chàng quân y trẻ này lại trở thành chỉ huy lớn nhất của hành động lần này. Nhưng nếu vị Tổ trưởng Giang này xảy ra chuyện, chắc chắn chức tổ trưởng của mình cũng không cần làm nữa, trực tiếp đi xuống giữ một chức hậu cần là được rồi.

Giang Nguyên nhìn vẻ mặt căng thẳng của Từ Nham cười cười. Hắn biết đối phương đang lo lắng cái gì. Sau khi hắn hơi thoáng trầm ngâm liền chăm chú nhìn đối phương, giải thích:

- Đội trưởng Từ... Hành động lần này, các anh thật sự không thể tham gia. Mục tiêu không đơn giản như các anh tưởng tượng. Các anh không có kinh nghiệm đối phó với họ!

- Không có kinh nghiệm đối phó với họ...

Khóe mắt của mấy thanh niên này giật giật, thế này là có ý gì? Trong tay đám người mình ai chẳng từng giết mười mấy hai chục người? Những người chết trong tay đám mình, có mấy người không phải cao thủ? Tên quân y này rốt cuộc có ý gì? Dám xem thường mình sao?

Khóe mắt Từ Nham lúc này cũng giật giật, có điều anh ta không dám biểu hiện quá rõ như mấy cấp dưới của mình. Anh ta chỉ cười khan nói:

- Tổ trưởng Giang... Trong đội chúng tôi đều là những cao thủ trải qua trăm trận... Hay là để người chúng tôi đi thử trước, lỡ như không được, ngài hẵng lên... Dù sao cũng mười mấy lầu, bên ngoài còn có ba tay súng bắn tỉa nhìn chằm chằm, hắn không thể chạy thoát được đâu!

Giang Nguyên vẫn lắc đầu trong ánh mắt mong chờ và bất mãn của mọi người. Hắn nhìn chằm chằm Từ Nham nói:

- Không được, đây là mệnh lệnh, rõ chưa?

Từ Nham nghe Giang Nguyên nói vậy cũng thu lại nụ cười trên mặt, sau đó trầm giọng đáp:

- Rõ!

Dứt lời, Từ Nham liền đi về phía tổ giám sát, trầm giọng nói:

- Báo cáo tình hình mục tiêu hiện tại!

- Căn cứ theo quan sát của tay súng bắn tỉa, trong phòng chỉ có một người... chưa phát hiện mục tiêu khác!

Người bên tổ giám sát vội vàng trả lời.

- Ừ...

Từ Nham sau đó bất đắc dĩ nhìn Giang Nguyên, nói:

- Vậy Tổ trưởng Giang, thế này đi... Chúng tôi cùng ngài đi lên, ở bên ngoài tiếp ứng ngài... Thế có được không?

- Không cần...

Giang Nguyên kiên định từ chối, sau đó nhìn mọi người, nói:

- Không ai được đi theo, cho dù bất cứ chuyện gì xảy ra, đây là mệnh lệnh... Trừ phi tôi ra lệnh cho súng bắn tỉa ra tay, những người khác không được vào!

Mấy thanh niên đứng sau lưng Từ Nham thấy Giang Nguyên kiên định ra lệnh như vậy, lúc này ai nấy đều nghiến chặt răng, vẻ mặt phẫn nộ nhìn Giang Nguyên. Nếu đây không phải là nơi có kỷ luật, e là những thanh niên này sẽ trực tiếp thể hiện sự phẫn nộ của mình với Giang Nguyên.

Lúc này vẻ mặt Từ Nham cũng bực bội nhìn chằm chằm Giang Nguyên, thấy Giang Nguyên không hề có ý định đổi ý, đành thở dài, sau đó cầm lấy tai nghe và một bộ đồ trên bàn, đưa cho Giang Nguyên, nói:

- Tổ trưởng Giang... Nếu có gì không ổn, hãy lập tức ra lệnh cho súng bắn tỉa ra tay...

Chương 541: Bắt đầu hành động

- Còn đây là thẻ khóa phòng.

Sau khi Giang Nguyên tiếp nhận tai nghe xong, Từ Nham lại đưa đến một thẻ khóa phòng.

Nhìn thẻ từ trong tay Từ Nham, Giang Nguyên có chút cau mày. Nói thật hắn chẳng thích mấy thứ đồ này. Hắn vẫn thích chìa khóa hơn. Bởi vì dùng thẻ từ mở phòng, nhiều ít cũng sẽ có tiếng vang, nhưng dùng chìa khóa thì sẽ giảm phiền phức hơn rất nhiều.

Nhưng cũng không còn cách nào khác. Giang Nguyên đành phải tiếp nhận, sau đó đi vào phòng, thay bộ quần áo nhân viên bán hàng, đeo tai nghe lên rồi xoay người bước ra ngoài.

Nhìn theo bóng lưng Giang Nguyên biến mất ngoài cửa, đám thanh niên bên ngoài đang nghẹn khuất rốt cuộc cũng làm loạn lên. Là đội ngũ ưu tú nhất của lực lượng an ninh quốc gia, từ lúc nào lại bị người ta ngó lơ chứ? Cho dù là bộ đội đặc chủng cũng không có ai dám khinh thường bọn họ như thế?

- Đội trưởng, chuyện gì xảy ra vậy? Có phải tên tiểu tử này không có não không?

Gã thanh niên bị lấy mất dao găm tức giận nói với Từ Nham.

- Đúng, tên tiểu tử này tưởng rằng hắn có thể hai tay chơi hai dao sao? Hoàn toàn không để chúng ta vào mắt?

Những người khác cũng lên tiếng.

Sắc mặt Từ Nham cũng hiện lên sự ngưng trọng, nhưng nhìn thân ảnh của Giang Nguyên hiện lên trên màn hình, trầm giọng nói:

- Mọi người đừng nghĩ lung tung. Tổ trưởng Giang không phải là nhân vật đơn giản.

- Không đơn giản?

Đám thanh niên liếc mắt nhìn nhau. Mặc dù có chút không tin, nhưng sự tức giận trong mắt đã dần dần tiêu tán. Dù sao bọn họ vẫn rất tin tưởng đội trưởng. Nếu đội trưởng nói không đơn giản thì chính là không đơn giản.

Nhìn Giang Nguyên biến mất khỏi màn hình, Từ Nham nhẹ nhàng thở ra, quay sang nhìn mọi người, nói:

- Trước kia tôi đã từng nói qua, không nên xem thường bất cứ người nào. Tổ trưởng Giang tuyệt đối không giống như những gì mọi người nhìn thấy bên ngoài.

- Mặc dù tôi không cách nào xác định Tổ trưởng Giang thật sự là người như thế nào, nhưng trực giác nói cho tôi biết, nếu cậu ấy muốn giết tôi, tôi hoàn toàn không có lực hoàn thủ.

Sau khi dứt lời, lại đeo một chiếc tai nghe lên, sau đó ra lệnh:

- Súng bắn tỉa chú ý, chuẩn bị công kích. Việc tiếp nhận tin tức sẽ giao cho số 1 phụ trách. Ngoại trừ thông tin giám sát, tất cả đều duy trì im lặng.

- Số 1, tôi là số 2, hiện tại giao quyền thông tin cho số 1. Xin mời xác nhận.

- Số 1 nhận được.

Bên kia truyền đến thanh âm trầm thấp của Giang Nguyên.

- Nhận được.

Nhẹ nhàng thở ra, Từ Nham chỉ tay vào một màn hình:

- Phóng to gian phòng mục tiêu lên.

- Vâng.

Nhân viên giám sát lập tức phóng to màn hình. Bên trên liền xuất hiện một gian phòng hơi mờ. Gian phòng này chính là mục tiêu giám sát tại tòa nhà cách hơn trăm thước.

Xuyên qua tấm rèm, mọi người có thể miễn cưỡng nhìn thấy có một người rất cổ quái đang ngồi trên giường.

Sau khi xác nhận mục tiêu vẫn còn trong phòng, ánh mắt mọi người lại chuyển sang một màn hình bên cạnh. Bên trên là hình ảnh của một số nơi đặt camera giám sát.

- Số 1 đã tiến vào tòa nhà mục tiêu.

Thành viên giám sát thấp giọng báo cáo vị trí của Giang Nguyên.

- Số 1 đã đến gần phòng của mục tiêu.

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Giang Nguyên.

Nhìn căn phòng trước mặt, xác nhận không có lầm, Giang Nguyên nhẹ nhàng thở hắt ra, khom người xuống, lấy con dao găm, ánh mắt vô cùng kiên định.

Mục đích của hắn rất rõ ràng, thứ nhất chính là bắt sống. Nếu không thể bắt sống, vậy thì trực tiếp giết chết.

Nếu để cho người đó chạy thoát, một khi có chuẩn bị gì đó phía sau, hoặc thúc giục sóng âm, virus sẽ tiếp tục biến dị, như vậy đám người Đường y sư có muốn điều chế thuốc ức chế dịch bệnh cũng rất khó khăn.

Mà Tiểu Bảo lại càng thêm nguy hiểm.

Nếu giết chết người này, thứ nhất có thể khống chế được nguy hiểm, thứ hai chính là không chừng có thể tìm được vật ức chế dịch bệnh trên người ông ta.

Đương nhiên, nếu có thể bắt sống được thì càng tốt.

- Mục tiêu vẫn ở trong phòng, không có động tĩnh gì cả.

Nghe được tiếng báo cáo truyền đến từ tai nghe, Giang Nguyên lấy thẻ khóa, lỗ tai nhẹ nhàng rung lên. Thính lực đã được cường hóa, trong nháy mắt trở nên nhạy cảm hơn. Hắn nghe được trong những phòng xung quanh đang có tiếng tivi, còn có tiếng nói chuyện nho nhỏ.

Giang Nguyên cau mày, sau đó nhẹ nhàng dán sát lỗ tai vào cánh cửa, mơ hồ nghe được có tiếng hít thở truyền ra.

Tiếng hít thở này nhỏ nhưng dài. Xem ra giống như lời giám sát Đồng đã nói, hẳn là đang ở trong phòng ngủ hoặc nghỉ ngơi, không có ở ngoài phòng khách.

Không hề do dự, Giang Nguyên đứng thẳng thân hình, bắt đầu điều chỉnh hô hấp, để tâm trạng trở nên bình tĩnh hơn.

Phù phù.

Giang Nguyên đứng trước cửa, lặng yên bất động. Thông qua màn hình giám sát, đám người Từ Nham đang tràn đầy khẩn trương cũng cảm thấy nghi hoặc, không biết vì sao tổ trưởng Giang lại đứng bất động ở cửa.

Nhưng Từ Nham không dám lên tiếng. Dù sao mọi thứ đang ở trong tay Giang Nguyên. Mặc kệ Tổ trưởng Giang làm gì, chỉ cần hắn không truyền ra chỉ thị hoặc hành động gì khác thì không thể quấy nhiễu hắn.

Phù phù.

Qua hơn một phút, trong lúc Từ Nham đang nhịn không nổi chuẩn bị hỏi, đầu Giang Nguyên liền ngẩng lên.

Nhìn động tác của Giang Nguyên, tay Từ Nham nhanh chóng dừng lại, ánh mắt hiện lên thần sắc cổ quái. Bởi vì y phát hiện, vị Tổ trưởng Giang Nguyên này chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã xảy ra biến hóa. Loại cảm giác này rất lạ, nhưng y có thể khẳng định. Cho dù chỉ nhìn qua màn hình giám sát, nhưng y vẫn có thể cảm giác được khí chất trên người đối phương có sự thay đổi.

Nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì y không rõ ràng cho lắm.

Chương 542: Loạn đấu

Cạch! Giang Nguyên nhẹ nhàng đặt thẻ từ vào khóa cảm ứng trên cánh cửa phòng. Chỉ nghe cánh cửa phát ra một tiếng vang thật nhỏ rồi mở ra.

Giang Nguyên cũng không tùy tiện bước vào, hai mắt nheo lại, lỗ tai khẽ run lên. Sau khi xác nhận bên trong không có tiếng động gì khác thường, lúc này mới nhẹ nhàng đẩy cửa ra rồi bước vào.

- Số 1 đã tiến vào.

Nhân viên giám sát khẩn trương nhìn màn hình, sau đó nhìn sang hình ảnh của tay súng bắn tỉa đang chỉa súng vào phòng khách.

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm màn hình. Nhìn thân ảnh quen thuộc đang chậm rãi bước vào phòng khách, tất cả đều cảm thấy kinh ngạc. Hắn đang làm cái gì vậy? Chẳng lẽ đến làm khách hay sao? Tại sao cứ dáng vẻ không nhanh không chậm như thế? Nếu đổi lại là bọn họ, sớm đã hai ba bước nhảy vào phòng rồi, nào có chuyện chậm như con rùa vậy? Đây không phải là cấp cho địch nhân thời gian phản ứng sao?

Trong lúc mọi người đang nóng lòng, Giang Nguyên vẫn cứ không nhanh không chậm, chậm rãi nhìn xung quanh.

Dưới trạng thái Không Minh, tất cả mọi đen tối đều trở nên trong sáng. Giang Nguyên chậm rãi quay đầu nhìn quét qua phòng khách. Sau khi xác nhận không có gì bất thường, liền lặng yên không một tiếng động bước vào phòng trong. Lúc này, bên tai của hắn vẫn truyền đến tiếng hít thở nhỏ mà dài kia. Điều này giúp cho hắn phán định rõ ràng, đối phương còn chưa nhận ra điều gì bất thường.

Nhưng khi Giang Nguyên bước đến trước cửa, bước chân liền dừng lại. Hai mắt nheo lại, cảm giác được bên trong ngoại trừ tiếng hô hấp thì còn có thanh âm năng lượng đang vờn quanh.

- Cao thủ.

Giang Nguyên bình tĩnh xác nhận. Trạng thái này của đối phương không phải là đang ngủ mà là đang tu luyện. Cảnh vật xung quanh đều bị hút hết năng lượng. Chỉ cần nguồn năng lượng này bị chạm vào, chắc chắn đối phương sẽ tỉnh lại.

Đối với một cao thủ mà nói, chỉ trong tích tắc cũng đủ khiến cho người đó tập kích hắn. Trong đầu Giang Nguyên rất nhanh vận chuyển. Sau khi xác nhận, hắn không có cách nào đến gần đối phương trong vòng hai thước mà không thức tỉnh đối phương.

Lúc này, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Giang Nguyên đang dạo phòng khách một vòng rồi dừng lại trước cửa phòng ngủ, không hề động đậy, ai nấy đều khẩn trương đến cực điểm. Không biết rốt cuộc là hắn đang do dự chuyện gì? Chẳng lẽ còn đang định gõ cửa sao?

Trong lúc mọi người đang kinh nghi, thân ảnh kia đột nhiên động đậy.

Bịch. Giang Nguyên chợt nhấc chân đạp vào cửa phòng. Chỉ nghe được một thanh âm trầm đục, cửa phòng giống như bị một thanh chùy đập mạnh, bay thẳng vào bên trong.

Thân ảnh Giang Nguyên chợt lóe lên rồi biến mất trong tầm mắt của mọi người.

Miêu đại sư vẫn đang khoanh chân nhắm mắt ngồi đầu giường liền mở mắt thật to, nhìn cánh cửa đang bay đến, lông mày cau lại, hai mắt lóe lên một tia tàn khốc, một quyền đánh tới.

Bịch. Lại là một thanh âm trầm đục. Cánh cửa vỡ nát văng ngược hơn mười thước. Nhưng lúc này, bên trong những mảnh vụn gỗ nhỏ lại có một con dao găm đang lặng yên đâm tới cổ Miêu đại sư.

Mắt thấy con dao chỉ còn cách cổ mình hơn một thước, Miêu đại sư hừ lạnh một tiếng, cơ thể giống như không có xương ngã về phía sau. Bàn chân vốn đang xếp bằng, thuận theo thế ngã, một chân đạp thẳng về bóng đen phía trước.

Một dao của Giang Nguyên thất bại, sắc mặt vẫn không thay đổi. Khi nhận thấy có một luồng kình phong kéo đến, chân phải xoay tròn, sau đó cả người giống như một cái máy xay gió lách sang một bên, nguy hiểm tránh được một cước, sau đó rơi xuống cách đó ba thước.

Lúc này, Miêu đại sư cũng nhanh chóng lao xuống giường, vung tay lên, một đống bột màu đen vung tới Giang Nguyên.

Thấy đống bột màu đen phủ tới, Giang Nguyên vội bế khí, sau đó dùng tay kéo tấm dra trên giường bao trùm đống bột phấn.

Cũng không chần chừ, chân dưới đá ra.

- Nhóc con vô lễ.

Miêu đại sư lúc này đã nhìn thấy Giang Nguyên, lập tức hét lớn một tiếng, tay run lên. Một quả cầu gai nhọn màu trắng hình thù cổ quái xuất hiện trong tay, đâm tới Giang Nguyên.

Con dao trong tay Giang Nguyên trong nháy mắt chạm vào quả cầu gai, phát ra thanh âm kim loại chạm nhau. Tay trái Miêu đại sư run lên, đâm quả cầu gai đến trước ngực Giang Nguyên.

Nhìn quả cầu lóe lên quang mang lục sắc, Giang Nguyên trong nháy mắt lui về phía sau. Hắn không dám khẳng định thể chất của mình có thể miễn nhiễm với chất độc trong quả cầu hay không.

Khi Giang Nguyên lui về phía sau, hai người mới xem như nhìn thấy rõ đối phương. Giang Nguyên nhìn thấy đối phương là một người đàn ông trung niên đeo kính vàng, thoạt nhìn rất lịch sự. Nhưng sau cặp mắt kính là hai mắt lóe ra hàn quang. Hắn nhẹ nhàng thở ra, tay sờ lên hai vết thương trên mặt vừa rồi bị mảnh gỗ cửa cứa vào, thầm nghĩ với một quyền phá cửa vừa rồi của đối phương, thực lực tuyệt đối không thua gì hắn.

- Được, được, nghĩ không ra Thiên Y Viện lại có người như vậy. Tuổi còn trẻ mà lại dám đơn độc một mình đến tìm ta.

Nhìn Giang Nguyên, ánh mắt Miêu đại sư cũng mơ hồ mang theo chút kiêng kỵ:

- Nhưng đáng tiếc là cậu đã gặp phải tôi. Nếu không, qua mười năm nữa, Cổ môn ta lại có thêm một đối thủ đáng sợ.

- Hừ.

Hai mắt Giang Nguyên nheo lại, nhìn Miêu đại sư, không hề lên tiếng, huy dao đâm tới.

Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt không hề sợ hãi của Giang Nguyên đang đánh tới mình, ánh mắt Miêu đại sư cũng hiện lên sự kinh nghi. Tại sao lại có cảm giác không không thích hợp? Một chút cũng không có cảm giác Giang Nguyên là cao thủ ngoại viện của Thiên Y Viện, ngược lại giống như sát thủ lãnh huyết được bồi dưỡng qua. Sát khí này quả thật rất hiếm thấy.

Miêu đại sư không dám chậm trễ. Tiểu tử trước mắt này, nhiều nhất cũng chỉ hai lăm, hai sáu tuổi. Nhưng lứa tuổi này đã có được thực lực đối kháng với ông ta, không biết cao thủ ngoại viện của Thiên Y Viện xuất hiện từ khi nào.

Với tuổi này của hắn, nhiều nhất là mười năm nữa, thậm chí là năm sáu năm, thực lực của hắn có khả năng đạt đến cao thủ Thiên giai. Hơn nữa, thành tựu sau này là không thể đếm được.

Cho nên Miêu đại sư hạ quyết tâm, nhất định phải giết chết Giang Nguyên. Nếu để cho hắn phát triển sau này, tất sẽ trở thành một họa lớn cho Cổ môn.

Chương 543: Tại sao lại đụng đến con tôi?

Đang đang. Hai tiếng vang trầm đục. Con dao trong tay Giang Nguyên phá giải hai quả cầu gai đâm tới. Phía tay trái phóng ra một đạo ngân quang vào bả vai Miêu đại sư.

- Sao?

Ánh mắt Miêu đại sư hiện lên sự ngưng trọng, đồng thời dậm mạnh chân xuống, hai tay thu lại. Sau khi đâm liên tiếp bốn năm lần hai quả cầu gai bức lui Giang Nguyên, lúc này Miêu đại sư mới nhìn thấy ngân châm đang cắm trên vai mình.

Nhìn ngân châm còn cách huyệt Kiên Tỉnh của mình chỉ còn nửa tấc, ánh mắt Miêu đại sư lạnh lại. Vừa rồi nếu không phải ông ta kịp thời tránh được, một khi để bị đâm trúng huyệt Kiên Tỉnh, ông ta đã xong đời rồi. Mất đi một cánh tay, ông ta tuyệt đối không có cơ hội thủ thắng.

- Thật là lợi hại.

Miêu đại sư nổi lên cảnh giác. Chỉ là một tên nhóc cao thủ ngoại viện Thiên Y Viện, đã có thể bức ông ta đến tình trạng này, đúng là đáng sợ, lập tức không dám khinh thường nữa.

Nhìn Miêu đại sư phía đối diện, Giang Nguyên nhìn thấy cây ngân châm đang phát sáng trên bả vai Miêu đại sư, nhẹ nhàng chuyển động theo hô hấp của ông ta, tay trái vung lên lần nữa, hai đạo ngân quang tiếp tục bắn về phía Miêu đại sư, đồng thời dưới chân dậm mạnh, theo sau hai đạo ngân quang là con dao găm như u linh lặng yên lướt đến.

- Thằng nhóc kia, cậu dám...

Nhìn động tác của Giang Nguyên, hai quả cầu gai trong tay Miêu đại sư nhẹ nhàng run lên, đánh bay hai ngân châm, sau đó đâm một đâm, đâm lệch con dao của Giang Nguyên, đồng thời phun mạnh về phía Giang Nguyên.

Bịch. Bụng Miêu đại sư bị Giang Nguyên đá một bước, bay ngược vào vách tường. Còn thân hình Giang Nguyên thì cũng cứng đờ.

Bởi vì Giang Nguyên bị luồng khí cổ từ trong miệng Miêu đại sư phun trúng, sau đó cảm giác toàn thân tê rần, tay chân dường như mất đi khống chế.

Khụ khụ. Miêu đại sư ho khan hai tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, nhưng gương mặt lại lộ vẻ đắc ý, nhìn Giang Nguyên lạnh lùng nói:

- Thế nào? Tiểu tử kia, biết mình chết chắc rồi chưa?

- Hừ, chỉ là một thằng ranh của ngoại viện, lại dám đơn độc một mình đến chống đối với ta. Quả thật không biết sống chết.

Miêu đại sư cười lạnh, vịn vách tường đứng lên, từ trong túi móc ra một cái bình đổ vào trong miệng, sau đó chậm rãi bước tới.

Giang Nguyên yên lặng nhìn Miêu đại sư. Chỉ là khi nhìn thấy Miêu đại sư uống một ngụm nước thuốc, bước đi vài bước, gương mặt vốn tái nhợt trong nháy mắt hồng hào hẳn lên, bước chân cũng vững chắc, ánh mắt liền hiện lên vẻ kinh ngạc.

- Hệ thống tinh thần bị vật chất dị thường xâm lấn. Chủ thể mất đi khống chế.

Theo tiếng bước chân của Miêu đại sư, trong đầu Giang Nguyên giống như có tiếng vang dồn dập. Giang Nguyên cảm thấy vai trái của mình nóng lên. Nếu bây giờ hắn có thể nhìn thấy vai trái của mình, hẳn là sẽ nhìn thấy hình xăm màu đỏ đang dồn dập lóe sáng.

Giang Nguyên dần dần cảm nhận được tay chân cứng đờ đang từ từ khôi phục. Nhưng Miêu đại sư lúc này chỉ còn cách hắn có hai thước.

Vẫn còn đang trong trạng thái Không Minh, gương mặt Giang Nguyên hiện lên sự lạnh nhạt. Đối mặt với tình huống trước mắt, hắn vẫn không hề sợ hãi, còn ánh mắt Miêu đại sư thì hiện lên sự nghi ngờ.

- Chậc chậc, Thiên Y Viện cũng bắt đầu bồi dưỡng những người như tử sĩ sao? Đến lúc này rồi mà còn có thể chịu đựng được? Khó trách chỉ bằng ấy tuổi mà đã có được thực lực như thế.

Miêu đại sư thoáng cả kinh, dường như nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên nở nụ cười, vẻ mặt đáng tiếc nhìn Giang Nguyên, hai quả cầu gai trong tay run lên, nói:

- Chỉ là một tiểu tử giỏi như vậy lại chết, đúng thật là đáng tiếc. Tiểu tử, lần sau đừng nhập sai môn nữa nhé.

Dứt lời, hai quả cầu gai trong tay Miêu đại sư đã đâm tới trái tim Giang Nguyên, vừa đâm vừa nói:

- Cao thủ trẻ tuổi như cậu quả thật tìm không dễ. Máu nơi ngực của cậu chính là một vật tuyệt hảo để nuôi cổ, quả thật không nên lãng phí.

Nhìn quả cầu gai màu trắng đang đâm xuyên về phía mình, đồng tử Giang Nguyên co rụt lại. Nhìn thấy vẻ mặt của Giang Nguyên, Miêu đại sư đắc ý cười, hai quả cầu gai đâm vào áo khoác của hắn, tiếp tục đâm sâu vào cơ thể.

Hai mắt Giang Nguyên nheo lại. Hắn đã cảm nhận được hàn ý phát ra từ quả cầu, mà quả cầu đang cách tâm thất trái của hắn chỉ một chút xíu.

- Haha...A!

Nhìn gương mặt hơi hoảng hốt của Giang Nguyên, Miêu đại sư phá lên cười, nhưng vừa mới cười được hai tiếng, nụ cười liền cứng lại, gương mặt lộ vẻ hoảng sợ.

Sau đó liền nhìn thấy Giang Nguyên giống như cương thi ngã về phía sau, tránh được quả cầu gai màu trắng đâm vào ngực.

Con dao găm vẫn nắm chặt trong tay Giang Nguyên không biết khi nào đã dính đầy máu tươi.

Miêu đại sư nhìn con dao găm trong tay Giang Nguyên, nhìn máu tươi dính trên đó, rồi nhìn vị trí bên trái dưới bụng, chỉ thấy được một dòng máu đang chậm rãi phun ra, nhanh chóng thấm ướt chiếc áo sơ mi màu trắng.

- Đi chết đi.

Nhìn máu của mình đang trào ra, sắc mặt Miêu đại sư trở nên đáng sợ, cầm chặt quả cầu gai màu trắng đâm tới ngực Giang Nguyên.

Giang Nguyên đang nằm trên mặt đất cũng không giống như Miêu đại sư đã đoán, đột nhiên xoay người thật mạnh, khó khăn lắm mới tránh được quả cầu gai đâm xuống.

Cạch. Nhìn quả cầu gai đâm xuyên qua thảm, phát ra một tiếng kêu thật to, sắc mặt Miêu đại sư một lần nữa biến đổi. Sau một chút chần chừ, ông ta liền cầm quả cầu gai đen tiếp tục phóng tới Giang Nguyên.

Nhưng khi ông ta vừa mới vung lên, đã nhìn thấy khóe miệng của Giang Nguyên đột nhiên lộ ra thần sắc quỷ dị, thậm chí còn mang theo chút trào phúng, thấp giọng nói:

- Bắn.

Nghe được lời này, sắc mặt Miêu đại sư đại biến, mạnh mẽ bắn lên, muốn trốn đằng sau giường. Nhưng vừa mới bay lên, đã nghe được một tiếng phốc, thân giường bốc lên một làn khói.

Nhìn thấy làn khói, Miêu đại sư thở phào nhẹ nhõm, nhưng đột nhiên lại cảm giác toàn thân tê rần, giống như có vật gì đâm xuyên qua cơ thể, sau đó thân hình ông ta từ giữa không trung rơi xuống đất.

Nhưng còn chưa rơi xuống đất, cơ thể lại chấn động lần nữa rồi mới thật sự rơi xuống hẳn.

Nhìn Miêu đại sư ôm bụng nằm trên mặt đất, miệng phun máu tươi, Giang Nguyên rốt cuộc nở nụ cười thật tươi.

- Cao thủ đến đâu thì cũng không bằng tay súng bắn tỉa.

Giang Nguyên thì thào, sau đó cố sức nâng đầu nhìn con dao dính đầy máu trong tay mình, gương mặt hiện lên nụ cười hài lòng. Lão gia hỏa này bị một dao của hắn đâm vào lá lách, thuận tay kéo dài thêm một chút, khiến cho máu chảy ra nhiều. Vì vậy mới tạo cơ hội cho tay súng bắn tỉa ngắm trúng. Nếu không, với thân thủ của ông ta, còn có độ nhạy cảm, chỉ sợ sẽ không dễ dàng bị đánh trúng.

Miêu đại sư nằm trên mặt đất, ôm chặt bụng, vừa phun máu vừa oán độc nhìn Giang Nguyên, nghiến răng nói:

- Hèn hạ.

- Nghĩ không ra, Miêu Thiên Nhất ta tung hoành thiên hạ hơn mười năm, lại chết trong tay một cao thủ ngoại viện của Thiên Y Viện.

Lúc này, Giang Nguyên cảm thấy cảm giác tê rần toàn thân đã biến mất, chậm rãi ngồi dậy, mỉm cười nói:

- Người nào nói cho ông biết tôi là người của ngoại viện Thiên Y?

- Cậu...cậu không phải người...của Thiên Y Viện?

Miêu đại sư nhìn Giang Nguyên ngồi dậy, gương mặt hiện lên vẻ khó tin, kinh ngạc nói:

- Không, tuyệt đối không thể nào.

- Tôi đương nhiên là người của Thiên Y Viện, nhưng không phải là ngoại viện Thiên Y.

Giang Nguyên hoạt động tay chân, nói:

- Miêu Thiên Nhất tiên sinh, tôi là Giang Nguyên, y sĩ tam phẩm Thiên Y Viện có lời chào đến ngài.

- Y sĩ tam phẩm?

Hai mắt Miêu đại sư mở to, cố sức lắc đầu:

- Không, không thể nào. Cậu...cậu chỉ bằng chừng này tuổi, lại còn có một thân công phu, tại sao lại là người của nội viện Thiên Y?

Giang Nguyên nhún vai, sau đó từ trong túi của mình lấy ra một huy hiệu đeo trước ngực, đứng dậy, nhìn Miêu đại sư, thở dài nói:

- Tôi không rõ tại sao ông lại xuống tay với con trai tôi? Nếu ông không xuống tay với nó, phỏng chừng ông đã sớm đi xa rồi, không ai có thể đủ sức bắt ông.

- Huy hiệu Thiên Y?

Miêu đại sư nhìn chằm chằm huy hiệu trước ngực Giang Nguyên, sau đó lại cố sức ngẩng đầu nhìn hắn đột nhiên thở dài:

- Con của cậu? Tôi đang tự hỏi tại sao người của Thiên Y Viện lại đến. Thì ra...Khó trách, khó trách...khụ khụ.

Miêu đại sư ho khan một trận, máu trong miệng phun ra càng lúc càng nhiều, còn máu ở bụng cũng dần dần thấm ướt tấm thảm.

Rồi im lặng.

Chương 544: Tổ trợ giúp đến

- Số 2 xác nhận, mục tiêu đã bị bắn trúng.

- Số 3 xác nhận, mục tiêu đã bị bắn trúng.

Trong sự im lặng, đám người Tử Nham nhìn chằm chằm màn hình. Tất cả đều khẩn trương đến cực điểm. Cho đến khi bên tai truyền đến tiếng xác nhận của hai người, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Tình huống biến ảo, khiến cho bọn họ bị hù dọa, thiếu chút nữa là ngất đi.

Mặc dù hình ảnh không rõ ràng cho lắm, thậm chí hơn phân nửa còn bị tấm rèm che ngăn cản, nhưng mọi người vẫn mơ hồ nhìn thấy tình huống giao thủ bên trong. Hơn nữa, thông qua micro truyền đến tiếng vang kinh khủng. Mặc dù chỉ mới hơn nửa phút, nhưng cũng đủ để cho mọi người cảm nhận được sự kịch liệt trong đó.

Mặc dù hai người nói cái gì là, Thiên Y ngoại viện, nội viện..., bọn họ nghe không hiểu, nhưng khi biết được Tổ trưởng Giang bị rơi vào thế hạ phong, mắt thấy tính mạng khó giữ, Từ Nham thậm chí còn có ý định cho tay súng bắn tỉa đột kích, ai ngờ tình huống lại nghịch chuyển.

Mặc kệ là ai, bị tay súng bắn tỉa bắn trúng hai phút, cho dù không chết cũng nguy hiểm đến tính mạng. Đừng nói cho đối phương đã bị Tổ trương Giang đả thương nặng.

Mọi người nghe được tiếng thở phào của tổ trưởng Giang, còn có tiếng hấp hối của đối phương, tất cả nhìn nhau một cái rồi cùng hoan hô.

Ít nhất, mặc kệ thế nào cũng không xảy ra sự cố.

- Vài người theo tôi qua đó xem một chút.

Từ Nham vung tay lên, đang định dẫn mấy đội viên lên lầu, chuẩn bị hỗ trợ Giang Nguyên, ai ngờ tai nghe truyền đến tiếng báo cáo của tay súng bắn tỉa;

- Báo cáo, có ba trực thăng đang bay đến.

- Ba trực thăng?

Từ Nhảm sửng sốt, sau đó cau mày nói:

- Có logo gì không? Lai lịch ra sao?

Bên kia thoáng chần chừ một chút rồi đáp:

- Một trực thăng mang dấu hiệu của cảnh sát, một trực thăng được phủ sơn, còn một cái là chim ruồi dân dụng.

Sau khi báo cáo xong, mọi người liền nghe thấy tiếng trực thăng truyền đến.

- Cảnh sát? Quân đội? Tại sao trước đó lại không có thông báo?

Từ Nham cau mày, trầm giọng nói:

- Các người tiếp tục quan sát, tùy thời báo cáo tình huống.

Dứt lời, liền vung tay lên:

- Chúng ta đến đó xem tình hình. Mặc kệ đối phương có lai lịch gì, chúng ta cũng phải đảm bảo an toàn cho Tổ trưởng Giang.

- Vâng.

Đám đội viên lên tiếng.

Mọi người đều đứng lên, đi theo phía sau Từ Nham ra ngoài.

Lúc này có không ít người từ trong phòng của mình ló đầu ra. Khi nhìn thấy đám người Từ Nham một thân quân phục chạy lên, ai nấy đều biến sắc, vội vàng lui lại vào phòng. Người nào gan lớn cũng bị đám người Từ Nham dọa sợ, đành phải đóng cửa lại.

Chờ mọi người chạy vào phòng khách, Giang Nguyên cầm cái rương nhỏ của Miêu đại sư đặt lên bàn, cẩn thận tìm kiếm.

- Tổ trưởng Giang.

Thấy Giang Nguyên bình yên vô sự, Từ Nham vui mừng kêu lên. Đang định nói tiếp, liền bị Giang Nguyên đưa tay cản lại.

- Mọi người không nên vào, phong tỏa cả tầng lầu. Nơi này có vật thể nguy hiểm đang tồn tại.

Giang Nguyên ra lệnh.

- Hả...vâng.

Nghe Giang Nguyên nói, Từ Nham sửng sốt, vội vàng lên tiếng rồi vung tay lên, ngăn cản đám người đằng sau.

Lúc này, trực thăng đã ầm ầm trên bầu trời khách sạn.

Trong tai nghe của Từ Nham truyền đến tiếng của tổ giám sát bên dưới:

- Đội trưởng, trực thăng gửi đến tín hiệu liên lạc, nói là ngươi của tổ trưởng Giang, yêu cầu thả dây.

Lúc này Giang Nguyên cũng nghe thấy, liền trầm giọng nói:

- Nói cho bọn họ biết vị trí, cho phép thả dây.

Từ Nham nghe Giang Nguyên nói, vội vàng lên tiếng:

- Chấp hành mệnh lệnh của Tổ trưởng Giang, cho phép thả dây.

Nghe có người đến, Giang Nguyên cũng dựng thẳng thắt lưng, không tiếp tục tìm kiếm nữa, giao cho người của ngoại viện xử lý. Bọn họ mới là những nhân sĩ chuyên nghiệp.

Rất nhanh, mấy sợi dây xuất hiện bên ngoài cửa sổ. Từ Nham nhìn thấy một số người không mang trang bị gì cả, chỉ mặc bộ quần áo màu đen và đeo bao tay từ cửa sổ nhảy vào, sau đó rơi xuống mặt đất, trong lòng liền kinh hãi.

- Cao thủ...tất cả đều là cao thủ.

- Y sĩ Giang.

Sau khi mọi người tiến vào, nhanh chóng nhìn xung quanh, xác nhận không có nguy hiểm, liền cung kính gật đầu với Giang Nguyên.

Nhìn bộ dạng, còn có huy hiệu trước ngực, Giang Nguyên liền biết người đến là ai, lập tức gật đầu, nói:

- Các người hãy tìm kiếm trong phòng, xem có thứ gì bất thường tồn tại hay không? Chú ý an toàn. Ngoài ra còn có một người của Cổ môn chết bên trong, trên giường tồn tại độc vật không rõ. Nhất định phải rửa sạch, đồng thời mang nó về nội viện xử lý.

- Vâng.

Sắc mặt mọi người có chút biến đổi. Vốn bọn họ vâng lệnh đến hỗ trợ, sau khi nhìn thấy tình huống, còn tưởng rằng người của Cổ môn đã chạy trốn, ai ngờ lại bị giết chết.

Người đầu lĩnh gật đầu nói với Giang Nguyên:

- Y sĩ Giang, mời cậu về nghỉ ngơi. Đường y sư và Trương y sư đang chạy đến.

Giang Nguyên gật đầu, sau đó nói:

- Tôi biết rồi. Mọi người hãy xử lý sơ bộ trước đi, tránh xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.

- Vâng.

Mọi người cùng lên tiếng, sau đó chạy vào trong phòng. Đối với người của Cổ môn, cho dù đã chết, bọn họ cũng không dám khinh thường. Nên biết rằng, thân là cao thủ ngoại viện Thiên Y, địch nhân lớn nhất của bọn họ chính là người của Cổ môn. Mấy năm nay, mặc dù người của Cổ môn ẩn núp không xuất hiện, nhưng vẫn luôn có người chết trong tay Cổ môn.

Vị đầu lĩnh cẩn thận từ trong túi móc ra một cái hộp, mọi người từ trong hộp móc ra một viên thuốc bỏ vào miệng, rồi đeo khẩu trang vào, lúc này mới cẩn thận đẩy cửa phòng bước vào.

Nhìn mọi người bước vào, rồi lập tức đóng cửa phòng, Giang Nguyên thở hắt ra, sau đó ngồi xuống ghế salon, tay mở cái rương nhỏ, muốn tìm bên trong có thứ gì đó hay không, nhưng tay vừa chạm đến lại rụt trở về.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!