Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 545: CHƯƠNG 545: DANH HIỆU QUỶ CỔ TỬ

Giang Nguyên cũng không quen thuộc lắm đối với Cổ môn. Nếu cái rương kia là của Miêu đại sư, nói không chừng sẽ có điều quỷ dị trong đó. Giang Nguyên quyết định chờ đám người Trương Ngọc Phượng đến.

Chuyện như vậy nên giao cho người có chuyên môn giải quyết thì hơn. Cho dù hắn có lấy ra đi chăng nữa cũng chưa hẳn đã quen thuộc.

Rất nhanh, bên trong tai nghe lại truyền đến tin tức, đều là những người xa lạ nhưng lại có quyền hạn, tất cả đều tự xưng là người của Giang Nguyên.

Nhìn những cao thủ ngoại viện chạy vào bên trong, Giang Nguyên thuật lại tình huống một lần nữa, sau đó dặn dò bọn họ tiến hành tìm kiếm trong phòng khách, không dự định bỏ qua bất cứ chi tiết nào.

Khi Đường y sư và Trương Ngọc Phượng bước vào phòng, các cao thủ ngoại viện Thiên Y đã lật tung phòng khách lên. Chỉ có bên trong phòng ngủ là vẫn như cũ, không người bước vào, chỉ thỉnh thoảng nghe được bên trong truyền ra những thanh âm rất nhỏ. Xem ra các cao thủ ngoại viện đang cẩn thận xử lý độc phấn bị Giang Nguyên trùm lại trên giường.

Đường y sư và Trương Ngọc Phượng đã sớm biết được Giang Nguyên giết chết người của Cổ môn, gương mặt đã không còn vẻ khẩn trương. Sau khi bước vào, Giang Nguyên định lên tiếng, ai ngờ Đường y sư lại ngoắc Giang Nguyên, nói:

- Giang Nguyên, cậu lại đây.

Giang Nguyên ngẩn người, sau đó bước đến ngồi xuống bên cạnh Đường y sư. Đường y sư liền cầm tay hắn, bắt mạch một lần, rồi cẩn thận kiểm tra mắt và mô ở mắt của Giang Nguyên. Xác nhận không có gì khác thường, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

- Không tệ, không bị trúng cổ độc của Cổ môn.

Ánh mắt Đường y sư sáng lên, nhìn Giang Nguyên, gật đầu nói:

- Người ở đâu rồi?

- Cao thủ ngoại viện đang xử lý bên trong.

Giang Nguyên hướng về phía phòng ngủ, sau đó chỉ cái rương cho Đường y sư xem, nói:

- Đường y sư, đây là vật phẩm tùy thân của đối phương tạm thời tìm được, nhưng tôi không dám tùy tiện mở ra.

Nhìn cái rương nhỏ trước mắt, Đường y sư hài lòng gật đầu:

- Vật của Cổ môn đừng nên tùy ý động đến. Nếu không phòng bị đủ, rất dễ bị trúng chiêu.

Dứt lời, Đường y sư quay sang nói với Trương Ngọc Phượng:

- Trương y sĩ, cô vào hiệp trợ người của ngoại viện, còn việc xử lý cái rương này thì giao cho tôi.

- Vâng.

Nghe Đường y sư nói, Trương Ngọc Phượng gật đầu, sau đó bước vào phòng trong.

Thấy Trương Ngọc Phượng đã bước vào, Đường y sư liền nhìn cao thủ ngoại viện đang đứng trang nghiêm ở một bên, nói:

- Các người ra bên ngoài đi, canh chừng cẩn thận, không được để bất kỳ người nào tiến vào.

- Vâng.

Mọi người lên tiếng, sau đó chạy đến chỗ đám người Từ Nham đang đứng bên ngoài, đóng chặt cửa phòng, không cho một ai đến gần. Điều này khiến cho đám người Từ Nham lộ vẻ bất mãn, nhưng đối mặt với một đám cao thủ một thân tây trang, sắc mặt lạnh như băng, hơn nữa còn là người của tổ trưởng Giang, ai cũng không dám trêu chọc.

Bọn họ biết rất rõ quân đội, cảnh sát, thậm chí là lực lượng an ninh trên danh nghĩa như bọn họ, nhưng không ai biết rõ những người trước mặt. Nhưng thực lực bọn họ bày ra không phải là giả.

Có thể trực tiếp vận dụng quân đội và cảnh sát ở Bắc Kinh, sử dụng trực thăng phi dân dụng, tuyệt đối không phải là nhân vật có thể trêu vào.

Cho nên, bọn họ chỉ có thể đứng một bên, mặc dù không cam lòng nhưng cũng không còn cách nào khác.

Đường y sư ngồi trước bàn trà, lấy túi xách tùy thân ra, sau đó lấy hai cái khẩu trang, đưa một cái cho Giang Nguyên.

Đây là khẩu trang mà các cao thủ ngoại viện vừa nãy đã đeo. Giang Nguyên có chút tò mò đeo vào.

Sau khi đeo vào, hắn phát hiện khẩu trang này rất tốt. Không chỉ có độ co dãn, mà còn bao bịt miệng và mũi rất kỹ, lại dán sát vào da mặt, hoàn toàn không lưu lại bất cứ khe hở nào.

Hơn nữa, Giang Nguyên có thể lờ mờ cảm nhận được một mùi hương trên khẩu trang. Mặc dù Giang Nguyên không cách nào phân biệt là mùi hương gì, nhưng có thể khẳng định là mùi thuốc.

Thấy Đường y sư đeo khẩu trang xong, bắt đầu đeo bao tay vào, rồi mới mở cái rương nhỏ, trong lòng Giang Nguyên lại càng khẩn trương. Khẩu trang này nhất định là có chất phòng độc rất mạnh. Nếu không, Đường y sư cũng không dám bình tĩnh mở rương như vậy.

Nghĩ đến đây, Giang Nguyên không khỏi có chút buồn bực. Nếu vừa rồi hắn có một cái khẩu trang như vậy, sẽ không sợ người ta phun khói độc vào mặt mà hóa thạch như thế.

Nếu không nhờ cái hình xăm kia, đổi lại là người khác, sớm đã chết trong tay Miêu đại sư rồi.

Cạch. Đường y sư nhấn vào cái nút, sau đó cẩn thận mở nắp rương lên. Quả nhiên có một đám bột phấn bay lên.

Đường y sư dùng tay gạt đám bột phấn ra, quay sang nhìn Giang Nguyên:

- Đây là Mê Tâm Phấn, là một trong những thứ mà người Cổ môn thích nhất, có tác dụng làm mê man thần trí con người.

Nói xong, liền cẩn thận nhìn vào bên trong rương, có chút cau mày. Bên trong cái rương có một thứ giống như cái loa.

- Quả nhiên là nó.

Ánh mắt Đường y sư lóe lên, cầm lấy cái loa, chỉ thấy bên trên có một ấn ký giống như quỷ trảo.

Khẽ sờ ấn ký này, Đường y sư thở dài, sau đó nhìn Giang Nguyên, ánh mắt hiện lên sự sợ hãi:

- Cậu có biết ông ta là ai không?

Giang Nguyên ngẩn người, sau đó nói:

- Ông ta nói mình là Miêu Thiên Nhất.

- Đúng, ông ta tên là Miêu Thiên Nhất, danh hiệu là Quỷ Cổ Tử, là một trong những cao thủ cổ độc mọi người đều biết của Cổ môn.

Nói xong, ánh mắt Đường y sư lại hiện lên chút cảm thán:

- Tôi vốn tưởng rằng ông ta đã chết. Ai ngờ mấy chục năm qua đi, ông ta vẫn còn sống.

Nói đến đây, Đường y sư lại không nhịn được mà liếc mắt nhìn Giang Nguyên, thở dài:

- Càng không ngờ ông ta lại chết trong tay của cậu.

Chương 546: Đường y sư nhà quê

Buông cái loa xuống, Đường y sư cẩn thận lấy ra hai cái ống nghiệm nửa thủy tinh nửa kim loại. Một ống có nắp màu đen, một ống có nắp màu đỏ.

Nhìn thấy hai cái ống nghiệm này, hai mắt Đường y sư sáng lên, sau đó chạm một ngón tay vào một ống nghiệm rồi đưa cho Giang Nguyên xem:

- Trên mỗi ống nghiệm có một lớp vi khuẩn. Nếu để cho vi khuẩn này trực tiếp tiếp xúc với da tay, vi khuẩn sẽ lặng yên không một tiếng động tiến vào da của cậu, sau đó chuyển thành cổ độc. Đây là thủ đoạn mà người của Cổ môn hay dùng.

Nghe Đường y sư nói, Giang Nguyên gật đầu, tỏ vẻ nhớ kỹ. Đối với việc Đường y sư tận lực dạy cho hắn, Giang Nguyên cảm kích vô cùng. Nhưng điều hắn lo lắng nhất chính là Đường y sư có thể tìm được thứ khắc chế độc vật bên trong hay không.

Đường y sư giống như nhìn ra được sự sốt ruột của Giang Nguyên, chỉ vào hai cái ống nghiệm, nói:

- Có thấy hai ống chia thành màu đen và đỏ không? Cậu có biết nó đại diện cho điều gì không?

Giang Nguyên mở to mắt nhìn, sau đó lắc đầu. Nếu hắn biết thì tốt rồi.

- Màu đỏ chủ hỏa, có thể đốt cháy vạn vật. Trong mắt người của Cổ môn thì đại diện cho sát khí, chủ công phạt. Màu đen chủ thủy, đại diện cho sinh cơ, kết sinh vạn vật, chủ cứu trị, hồi phục.

Đường y sư nói.

- Vậy ý của người là màu đen chính là giải dược?

Nhìn Đường y sư mỉm cười, Giang Nguyên chấn động trong lòng, hưng phấn nói.

- Trên cơ bản thì xem như là vậy. Nhưng phải đợi xác nhận lại thì mới dùng được.

Nhìn biểu hiện hưng phấn của Giang Nguyên, gương mặt đang nghiêm túc của Đường y sư hiện lên nụ cười, sau đó chỉ vào ống nghiệm màu đen, nói:

- Đồng thời những thứ bên trong này cũng là độc vật mà Miêu Thiên Nhất dùng để chống lại Thiên Y Viện chúng ta.

Thấy thuốc giải đã được tìm thấy, Giang Nguyên có chút nôn nóng, nhìn Đường y sư, nói:

- Vậy bây giờ chúng ta nên trở về. Thuốc giải đã được tìm thấy, mà virus đang có nguy cơ khuếch tán qua đường không khí. Chúng ta phải mau chóng điều chế thuốc kháng, như vậy mới có thể giảm phong hiểm.

- Gấp cái gì chứ? Bây giờ Miêu Thiên Nhất đã chết, không ai có thể thúc giục virus biến dị. Đã có thuốc giải rồi, rất nhanh chúng ta sẽ tìm ra phương pháp khống chế.

Nhìn biểu hiện nôn nóng của Giang Nguyên, Đường y sư khẽ hừ một tiếng, liếc mắt nhìn hắn, sau đó nói:

- Đợi tôi đi xem Miêu Thiên Nhất một chút.

- Vâng.

Thấy Đường y sư đứng dậy bước vào phòng, Giang Nguyên vội vàng lên tiếng. Nhưng thật ra hắn ước có thể chạy về bệnh viện ngay bây giờ.

Đường y sư bước vào chưa bao lâu thì bước ra, ánh mắt nhìn Giang Nguyên có chút cổ quái, nhưng không nói lời nào, xoay người bước ra ngoài.

Giang Nguyên không dám chậm trễ, vội vàng cầm cái rương chạy theo sau. Mạng của Tiểu Bảo đang nằm trong tay người ta, không ân cần một chút là không được.

- Tổ trưởng Giang, chúng ta phải làm sao bây giờ?

Nhìn Tổ trưởng Giang ôm cái rương nhỏ, đi theo đằng sau một người chẳng khác nào người hầu, Từ Nham đứng bên cạnh sốt ruột lên tiếng. Nếu hắn đi rồi, bọn họ ở lại đây làm cái gì bây giờ?

Nghe được tiếng kêu, Giang Nguyên mới nhớ đến hắn đang là chủ quản nơi này. Nếu hắn đi, bỏ lại đám người Từ Nham, đúng là không được đạo nghĩa cho lắm.

Lập tức thoáng trầm ngâm rồi nói:

- Có một nữ y sĩ vừa mới vào, chị ấy họ Trương. Chờ chị ấy ra, mọi người nghe theo sự phân công của chị ấy là được.

Dứt lời, thấy Đường y sư đã đi xa, hắn vội vàng đuổi theo. Đám người Từ Nham chỉ biết ngây ngốc nhìn theo, đột nhiên cảm thấy mình đúng thật là người dư thừa.

Nào có chuyện như vậy chứ? Tùy tiện giao quyền chỉ huy cho một người xa lạ?

Từ Nham cho rằng điều này không hợp quy củ, nhưng trong đầu liền nhớ đến lời dặn dò của cấp trên, hết thảy nghe theo chỉ huy của đồng chí Giang Nguyên.

Nghĩ đến đây, Từ Nham đành thở dài, quay sang nhìn đám đội viên đang bất mãn phất tay một cái, sau đó tiếp tục canh gác.

Ngồi trên xe, Giang Nguyên cẩn thận đặt cái rương lên trên đùi mình. Đây là bùa cứu mạng Tiểu Bảo, tuyệt đối không được để xảy ra vấn đề.

Đường y sư nhìn động tác của Giang Nguyên, đột nhiên lên tiếng:

- Tại sao cậu lại chuyển động được?

- Ơ?

Giang Nguyên mở to mắt nhìn Đường y sư, dường như không hiểu Đường y sư đang nói chuyện gì:

- Đường y sư, ngài nói cái gì vậy?

Nghe Giang Nguyên hỏi, rồi nhìn vẻ mặt vô tội của hắn, Đường y sư hỏi lại:

- Tôi hỏi tại sao cậu lại chuyển động được?

- À.

Giang Nguyên do dự một chút rồi trả lời:

- Tôi đương nhiên là chuyển động được.

- Tại sao?

Đường y sư không thèm nhìn Giang Nguyên, chỉ hỏi.

Nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của Đường y sư, Giang Nguyên cúi xuống nhìn cái rương trong tay mình, rồi nhớ đến mạng của Tiểu Bảo vẫn còn nằm trong tay Đường y sư, chỉ đành thở dài, nói:

- Thứ đồ chơi đó vô dụng đối với tôi.

Đường y sư nhìn chằm chằm Giang Nguyên, nói:

- Hai ngày qua cậu vẫn thực hiện cách ly, nhưng hôm nay lại bỏ đồ phòng hộ, chạy đến đây giết người, cũng không lo lắng virus trong người cậu sẽ truyền qua đường không khí lây cho người khác sao? Xem ra, cậu khẳng định virus lần này đối với cậu cũng là thứ đồ chơi?

- Ặc.

Nhìn vẻ mặt quái dị của Đường y sư, Giang Nguyên cũng không còn cách nào khác. Bởi vì Đường y sư nói không sai. Virus vừa mới tiến vào người hắn, đã trực tiếp bị diệt sát, căn bản không phát huy một chút tác dụng nào, đừng nói chi là truyền bệnh. Hắn vẫn mặc đồ phòng hộ ra bên ngoài chính là không muốn để người khác biết mình cổ quái thôi.

Thấy Giang Nguyên im lặng không nói, hai mắt Đường y sư lại càng sáng lên vài phần, cẩn thận nhìn Giang Nguyên, sau đó quay đầu đi, thở dài nói:

- Cậu có biết sát chiêu của Miêu Thiên Nhất có tên là gì không?

- Là gì ạ?

Giang Nguyên có chút tò mò hỏi Đường y sư.

- Định thân cổ.

Đường y sư dường như nhớ đến điều gì đó, ngẩng đầu nhìn trần xe, sau đó nói:

- Năm đó, khi tôi vừa mới tấn chức y sư, đã theo hai vị y sư khác cũng vừa mới tấn chức ra ngoài tìm dược, rốt cuộc đã gặp được Miêu Thiên Nhất.

- Lúc đó, hai vị y sư kia đều chết, chỉ còn một mình tôi sống sót.

Nói đến đây, Đường y sư lại quay sang nhìn Giang Nguyên:

- Lúc đó, Miêu Thiên Nhất cũng sử dụng loại Định thân cổ này.

Giang Nguyên im lặng. Hắn biết rất rõ ý tứ của Đường y sư. Nhưng có những thứ hắn muốn giải thích cũng không giải thích rõ ràng cho lắm. Vì thế hắn chỉ im lặng nhìn Đường y sư, cũng không trả lời.

Nhìn Giang Nguyên nhìn mình, Đường y sư thở dài nói:

- Mặc kệ thế nào, ông ta cũng đã chết trong tay cậu. Đây cũng là nguyên nhân tôi rất cảm kích cậu, và nội viện sẽ có khen thưởng đối với cậu. Nhưng...

Nói đến đây, Đường y sư nhìn Giang Nguyên, có chút do dự.

Nghe Đường y sư nói, trong lòng Giang Nguyên đánh bộp. Hắn sợ Đường y sư sẽ đổi ý.

- Nếu có thể, cậu cho tôi xin...ít máu của cậu được không?

Nghe xong, Giang Nguyên thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần ngài cứu tiểu Bảo, chút máu tính là gì chứ. Ban đầu sư phụ của hắn còn lấy mấy trăm ml máu của hắn nữa là, lập tức sảng khoái gật đầu, khiến cho Đường y sư cảm thấy vui mừng.

Nhìn sắc mặt vui mừng của Đường y sư, Giang Nguyên âm thầm khinh bỉ trong lòng. Chút máu thôi mà đã khiến cho Đường y sư vui mừng đến như vậy, vẫn còn kém xa sư phụ của hắn. Ngay cả thịt của hắn cũng cắt mất một miếng.

Lúc này Đường y sư chỉ lo vui mừng, không chú ý đến sắc mặt của Giang Nguyên. Nếu thấy được thần sắc này của hắn, nhất định sẽ không tiếp tục để Giang Nguyên khinh bỉ mình.

Trở lại bệnh viện đa khoa Ba quân chủng, Đường y sư mang theo cái rương nhỏ vào lều nghiên cứu. Đương nhiên, với tâm trạng tốt đẹp, Đường y sư đã cho Giang Nguyên một thời gian xác định, trong vòng ba giờ sẽ cho ra loại thuốc mới ức chế virus, khiến cho Giang Nguyên thở phào nhẹ nhõm.

Trở về phòng cách ly, Phan Hiểu Hiểu vẫn còn ở bên trong. Nhìn Giang Nguyên bước vào, gương mặt xinh đẹp đang lo lắng đằng sau tấm mặt nạ liền nở nụ cười:

- Anh về rồi sao?

- Tiểu Bảo thế nào rồi?

Giang Nguyên hỏi, không để ý đến ánh mắt cổ quái của Viên Dũng bên cạnh.

- Tiểu Bảo vẫn sốt không giảm, phải làm sao bây giờ?

Phan Hiểu Hiểu vô cùng khẩn trương. Cô luôn tin tưởng Giang Nguyên, lại càng tin vào y thuật của hắn. Nhưng đã mấy ngày rồi, Tiểu Bảo dường như không chuyển biến tốt, tất nhiên là làm cho cô vô cùng khẩn trương.

Chương 547: Dị biến của Giang Nguyên

Giang Nguyên nhẹ nhàng vỗ vai Phan Hiểu Hiểu, trấn an:

- Đừng lo lắng. Anh đã tìm được thuốc điều trị thích hợp. Mọi người đang tiến hành kiểm tra. Nếu không có gì bất ngờ, trong vòng hai ba tiếng nữa sẽ có thuốc. Tiểu Bảo nhất định sẽ khỏe lại.

- Vâng.

Nghe Giang Nguyên nói, Phan Hiểu Hiểu rốt cuộc mới yên tâm, bất chấp bên cạnh còn có người lạ, ngả đầu vào lòng hắn, dùng tay ôm thắt lưng của hắn, như thế nào cũng không chịu bỏ ra.

Mặc dù chiếc mũ đang đụng vào cằm của mình có chút không thoải mái, nhưng Giang Nguyên vẫn mỉm cười ôm lấy Phan Hiểu Hiểu. Hắn biết mấy ngày qua, nhất định Phan Hiểu Hiểu còn lo lắng hơn cả hắn.

Vất vả lắm mới trấn an được Phan Hiểu Hiểu, lúc này Giang Nguyên mới bước lại giường nhìn Tiểu Bảo. Gương mặt nhỏ nhắn của Tiểu Bảo vẫn đỏ bừng, cau mày nằm không nhúc nhích.

Giang Nguyên hít vào một hơi, sau đó đưa tay về phía Viên Dũng:

- Cho tôi xem bệnh án một chút.

- Vâng.

Viên Dũng cẩn thận đưa quyển bệnh án sang.

Giang Nguyên nhìn qua, thấy trong khoảng thời gian hắn rời đi, nhiệt độ cơ thể vẫn duy trì ở mức 40độC.

Nhìn thấy số liệu, Giang Nguyên cau mày, hỏi:

- Quy Tức Dược Tề còn duy trì được bao lâu?

- Nửa tiếng nữa.

Viên Dũng thuận miệng đáp. Y vẫn luôn để ý đến điều này. Y biết, trong vòng nửa tiếng nữa, khi Quy Tức Dược Tề chấm dứt, nhiệt độ sẽ nhanh chóng tăng lên, tạo thành tổn thương không thể nghịch chuyển cho cơ thể Tiểu Bảo.

- Nửa tiếng nữa?

Giang Nguyên mấp máy môi. Cho dù Đường y sư có thể điều chế được thuốc trong vòng ba tiếng, nhưng chờ đến khi virus hoàn toàn được khống chế cũng phải mất năm sáu tiếng nữa. Trước mắt, nếu Tiểu Bảo không còn tác dụng của Quy Tức Dược Tề khống chế, trong tình huống thân nhiệt quá cao, căn bản không thể chống giữ lâu đến như vậy được.

Giang Nguyên cau mày, quay sang nhìn Viên Dũng, trầm giọng nói:

- Có thể sử dụng Quy Tức Dược Tề một lần nữa không?

- Không thể. Căn cứ vào biểu hiện của báo cáo kiểm nghiệm dược phẩm, sau khi người bệnh đã sử dụng Quy Tức Dược Tề, trong vòng một trăm giờ, không được sử dụng lại lần nữa. Nếu không, sẽ tạo thành thương tổn cho não.

Viên Dũng đối với cái này quen thuộc hơn Giang Nguyên nhiều:

- Nếu tiếp tục sử dụng, tỷ lệ Tiểu Bảo tỉnh lại sẽ không vượt quá 50%.

- 50%?

Sắc mặt Giang Nguyên trầm xuống. Tỷ lệ nhỏ như vậy, hắn tuyệt đối không thể đánh cuộc.

Nghĩ đến đây, Giang Nguyên hít một hơi thật sâu, sau đó bước đến bàn công tác cầm điện thoại lên.

- Đường y sư, tôi là Giang Nguyên. Con của tôi bây giờ chỉ có thể duy trì được nửa tiếng nữa thôi. Ngài xem còn biện pháp nào khác hay không?

Giang Nguyên nói.

Bên kia, Đường y sư nghe được giọng nói của Giang Nguyên vô cùng khẩn trương, sắc mặt cũng trầm xuống, thoáng chút trầm ngâm rồi nói:

- Để tôi qua đó xem thử.

- Vâng, cảm ơn ngài.

Giang Nguyên gật đầu.

Đường y sư rất nhanh xuất hiện, mặc một bộ đồ phòng hộ. Nhìn thấy Giang Nguyên không mặc đồ phòng hộ gì trong phòng, ánh mắt hiện lên sự cảm khái. Người này rõ ràng không sợ dịch bệnh. Nếu không, làm sao dám đứng ở đây mà không có bất kỳ biện pháp phòng hộ nào.

- Đường y sư, làm phiền ngài quá rồi.

Thấy Đường y sư tiến vào, Giang Nguyên cung kính nói.

Nhìn biểu hiện này của Giang Nguyên, Đường y sư khẽ hừ trong lòng. Tiểu tử này vì con của hắn mới cầu đến ông, mới cung kính với ông. Bình thường nhiều nhất cũng chỉ tỏ vẻ một chút thôi.

Đúng là một tên không biết tôn ti trật tự gì cả.

Mặc dù trong lòng khinh bỉ nhưng Đường y sư vẫn bước đến giường, cẩn thận kiểm tra cho Tiểu Bảo. Nhưng trong trường hợp này, ông một chút nắm chắc cũng không có. Tuy nói ông là y sư, so với Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng thì cao hơn hai cấp, hơn nữa phương diện tự tin tuyệt đối không thua kém hai người kia.

Nhưng mấy năm qua, ông dồn hết tin lực cho việc nghiên cứu. Còn phương pháp trị liệu khác thì không có gì đặc biệt cho lắm.

Bây giờ thuốc ức chế còn đang được phân tích. Nếu muốn tìm phương pháp khác để khống chế tình huống của Tiểu Bảo, tất nhiên là không dễ dàng gì.

Nhưng nghe Giang Nguyên yêu cầu, ông vẫn không chần chừ mà đến đây. Là y sư thượng cấp, đối mặt với tình huống như vậy, mặc kệ đứng ở góc độ y sư hay là đồng nghiệp, ông cũng phải nghĩ cách trợ giúp.

Ông biết Giang Nguyên hẳn là biết rõ điều này.

Quả nhiên, sau khi Đường y sư kiểm tra xong, thoáng trầm ngâm một chút rồi nhìn Giang Nguyên, nói:

- Tôi thấy, đối với tình huống này, ngoại trừ dùng thuốc để ức chế thì không còn cách nào ngăn cản thân nhiệt lên cao.

- Hơn nữa...

Nói đến đây, Đường y sư nhìn Giang Nguyên, sau đó trầm giọng nhắc nhở:

- Cậu hẳn cũng biết, phương thức chích huyết ở huyệt Kim Tân Ngọc Dịch của cậu sau khi sử dụng Quy Tức Dược Tề phỏng chừng sẽ không có bao nhiêu tác dụng nữa.

Giang Nguyên nhẹ nhàng gật đầu, cảm kích nói:

- Cảm ơn ngài.

- Vậy tôi đi xuống trước đây.

Nhìn vẻ mặt cảm kích của Giang Nguyên, Đường y sư gật đầu, sờ khuôn mặt Tiểu Bảo, sau đó xoay người bước ra ngoài. Bất lực trong tình huống này, ông cũng không được thoải mái.

- Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Phan Hiểu Hiểu sốt ruột, ánh mắt bắt đầu mờ lại.

Nhìn Tiểu Bảo nằm trên giường, Giang Nguyên cắn răng, sau đó quay sang nhìn Viên Dũng.

- Tôi ngủ một chút đã.

- Ơ?

Nghe Giang Nguyên nói, Viên Dũng và Phan Hiểu Hiểu đều sửng sốt. Bây giờ mà Giang Nguyên còn có thể ngủ được sao?

- Anh hãy giúp tôi chuẩn bị Quy Tức Dược Tề, canh thời gian giùm tôi. Khi đến giờ, đánh thức tôi dậy. Người nào cũng không được ầm ĩ, chờ tôi tỉnh lại, sẽ tiến hành dùng thuốc lần thứ hai.

Giang Nguyên cũng không giải thích gì nhiều, trực tiếp bước đến chiếc giường nhỏ bên cạnh, nằm thẳng lên giường, sau đó nhắm mắt, cứ như vậy mà ngủ say.

Phan Hiểu Hiểu và Viên Dũng nhìn nhau, không biết Giang Nguyên rốt cuộc định làm cái gì.

Nhưng hai người ghi nhớ lời Giang Nguyên nói, không dám quấy rầy hắn, chỉ yên lặng nhìn thời gian từng phút một trôi qua.

Trương Ngọc Phượng cũng không ở bên kia quá lâu, nửa tiếng sau đã quay về. Sau khi bước vào phòng cách ly, liền nhìn thấy Giang Nguyên đang nằm ngủ trên giường.

- Lúc này mà còn ngủ được sao?

Trong lòng kinh ngạc, Trương Ngọc Phượng bước đến bên cạnh giường Tiểu Bảo, thấp giọng hỏi Viên Dũng:

- Tình huống thế nào rồi?

- Không tốt. Thời gian phát huy của Quy Tức Dược Tề chỉ còn lại nửa giờ.

Viên Dũng bất đắc dĩ nói.

- Chỉ còn nửa tiếng.

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, ánh mắt Trương Ngọc Phượng vẫn không khỏi hiện lên vẻ tối tăm, quay sang nhìn Giang Nguyên, vẻ tối tăm lại càng nhiều. Cô biết rõ Giang Nguyên vì Tiểu Bảo mà nỗ lực mấy ngày qua, gặp không biết bao nhiêu nguy hiểm, giết chết được người của Cổ môn mang thuốc giải về.

Nếu cứu không kịp Tiểu Bảo, Giang Nguyên sẽ còn khó chịu đến cỡ nào.

Nhưng tình huống trước mắt, cô vẫn cảm thấy có chút quái lạ. Theo lý, Giang Nguyên không có khả năng ngủ vào lúc này.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Trương Ngọc Phượng chỉ vào Giang Nguyên, hỏi Viên Dũng.

Viên Dũng đáp:

- Y sĩ Giang bảo tôi chuẩn bị Quy Tức Dược Tề, nói nếu đến giờ thì đánh thức anh ấy dậy.

- Cậu ấy chuẩn bị dùng Quy Tức Dược Tề lần thứ hai?

Sắc mặt Trương Ngọc Phượng thay đổi, sau đó thở dài nói:

- Nếu là tôi, tôi cũng đành đánh cuộc một lần.

Dứt lời, cô lo lắng nhìn thoáng qua Giang Nguyên:

- Huống chi là Giang Nguyên.

Trương Ngọc Phượng còn đang nói, Phan Hiểu Hiểu bắt đầu nghẹn lên, nhìn Trương Ngọc Phượng, hỏi:

- Trương tỷ, chẳng lẽ không còn biện pháp gì sao?

Nhìn Phan Hiểu Hiểu như sắp khóc, Trương Ngọc Phượng thở dài, nắm tay Phan Hiểu Hiểu, nhẹ nhàng an ủi:

- Hiểu Hiểu đừng khóc, nói không chừng còn có cơ hội chuyển mình.

- Vâng.

Phan Hiểu Hiểu gật đầu, nhưng trong lòng vẫn nghẹn khuất. Đến lúc này rồi, cô biết nhiều khi sự thật lại không tránh khỏi.

Trương Ngọc Phượng đang an ủi Phan Hiểu Hiểu, đột nhiên cảm giác được gì đó, liền quay đầu nhìn Giang Nguyên đang nằm trên giường.

- A?

Trương Ngọc Phượng cau mày nhìn Giang Nguyên.

Nghe tiếng kêu của Trương Ngọc Phượng, Viên Dũng cũng theo ánh mắt của Trương Ngọc Phượng nhìn lại.

Sau khi nhìn chăm chú một chút, gương mặt liền lộ vẻ kinh ngạc.

Phan Hiểu Hiểu đang thương tâm gục trong lòng Trương Ngọc Phượng, thấy hai người kia có biểu hiện kỳ lạ, không nhịn được mà vươn đầu ra, theo ánh mắt của hai người nhìn lại.

Chương 548: Giang Nguyên dị biến (2)

Cảm nhận được sự dị thường, Phan Hiểu Hiểu nhìn chằm chằm Giang Nguyên, muốn xác nhận chuyện gì xảy ra.

Nhìn lần đầu tiên, thật ra cũng không phát hiện có điều gì bất thường. Nhưng cẩn thận nhìn một hồi, rốt cuộc mới phát giác được dị trạng của Giang Nguyên.

Đang định đến gần Giang Nguyên, lại bị Trương Ngọc Phượng kéo lại, thấp giọng nói:

- Đừng lại gần.

- Anh ấy bị gì vậy?

Bị Trương Ngọc Phượng kéo lại, Phan Hiểu Hiểu khẩn trương hỏi.

Ánh mắt Trương Ngọc Phượng trở nên ngưng trọng nhìn Giang Nguyên, sau đó lắc đầu nói:

- Cậu ấy dường như đang ở trong trạng thái rất kỳ lạ, tốt nhất là không nên quấy nhiễu cậu ấy.

- Vậy anh ấy sẽ không có việc gì chứ?

Nhìn vẻ mặt ngưng trọng của Trương Ngọc Phượng, Phan Hiểu Hiểu nhịn không được hỏi.

- Không sao đâu, cậu ấy sẽ không có việc gì đâu.

Trương Ngọc Phượng cũng không biết trả lời như thế nào, chỉ nhìn mấy sợi tóc trên trán Giang Nguyên không ngừng rung rung, còn có làn khói bay lơ lửng xung quanh hắn, ánh mắt hiện lên sự cổ quái.

Lúc này Giang Nguyên tất nhiên là không cách nào phát giác được sự dị thường của hắn. Hình xăm trên cánh tay trái của hắn đang điên cuồng lóe lên. Nhịp tim của Giang Nguyên cũng đập liên hồi.

Thình thịch thình thịch. Nhịp tim đập nhanh hơn so với người bình thường rất nhiều, dường như là 300 lần/phút.

Nói cách khác, cứ mỗi giây nhịp tim của Giang Nguyên đập năm lần.

Theo y học bình thường, nhịp tim của Giang Nguyên đã vượt quá tần suất “thất chiến”. Nếu xuất hiện trạng thái này, đại diện cho tim của người đó đang ở trong tình huống nguy hiểm. Chỉ cần một đến hai phút, tim của người đó sẽ ngừng đập. Thậm chí còn có thể xuất hiện tình trạng vỡ tim, dẫn đến tử vong.

Nhưng Giang Nguyên vẫn duy trì tình huống này hơn hai phút.

Theo nhịp tim, Ngũ Cầm Vận Khí Pháp trong cơ thể của hắn cũng dùng tốc độ tương đương vận chuyển trong hai mạch Nhâm Đốc. Kết quả, năng lượng chung quanh bị năng lượng trong cơ thể Giang Nguyên ảnh hưởng, điên cuồng vọt đến xung quanh hắn, thậm chí tạo thành trạng thái thủy triều.

Khí tức năng lượng như suối chảy, di chuyển xung quanh Giang Nguyên, thậm chí dra trải giường cũng nhẹ nhàng lay động.

Một ý niệm vẫn chớp động trong đầu Giang Nguyên.

- Tiểu Bảo, ba nhất định phải cứu con.

- Tiểu Bảo, hãy chờ ba.

Ý niệm liên tục gieo rắc trong đầu, hình xăm trên vai trái Giang Nguyên càng lóe lên nhiều hơn. Tóc, quần áo, thậm chí là dra giường cũng điên cuồng lay động.

- Cái này...

Phan Hiểu Hiểu mở to mắt nhìn cảnh tượng phá vỡ mọi quan niệm của cô, hồi lâu vẫn không nói nên lời.

Trương Ngọc Phượng và Viên Dũng bên cạnh ý thức được chuyện gì đã xảy ra với Giang Nguyên. Ánh mắt vừa kinh ngạc lại vừa khẩn trương.

Bọn họ chưa từng nhìn thấy trạng thái này, mà chỉ đọc qua một số tư liệu, hoặc trong lúc các cao thủ ngoại viện chỉ điểm bọn họ tu luyện đã nhắc qua mà thôi.

Thậm chí gần đây, bọn họ cũng có nghe nói có người đã tiến vào trạng thái này, và người đó chính là Giang Nguyên.

Nghe nói trong đại hội khai niên của Thiên Y Viện, y sĩ Giang Nguyên đã thuận lợi tấn cấp y sĩ tam phẩm với lứa tuổi trước nay chưa từng có. Sau đó nhờ một vật trong viện trợ giúp, cơ duyên xảo hợp mà tiến vào trạng thái này. Khi đó, Trương Ngọc Phượng và Viên Dũng đang ở Bắc Kinh, chỉ có Lâm Ngọc Tường là trở về tham gia đại hội.

Sau khi Lâm Ngọc Tường trở về có thuật lại chuyện này, nhưng cũng không rõ chi tiết cụ thể ra sao.

Nhưng bây giờ, Trương Ngọc Phượng và Viên Dũng tận mắt nhìn thấy nó xuất hiện. Mặc dù bọn họ không dám khẳng định, nhưng những gì xuất hiện trên người và chung quanh Giang Nguyên, đều hoàn toàn phù hợp với những gì đã được ghi chép. Vì thế mới khiến cho bọn họ lo lắng.

Đối với người tu luyện mà nói, đạt đến trạng thái này cực kỳ khó. Chỉ có một số cao thủ Thiên giai, ngẫu nhiên mới có thể tiến vào trạng thái đó, còn lại thì không thể.

Hơn nữa, cho dù là cao thủ Thiên giai, khi tiến vào trạng thái này cũng phải là cơ duyên xảo hợp mới được.

Loại trạng thái này đối với người tu luyện mà nói, tốc độ của nó có thể viễn siêu hơn tốc độ tu luyện bình thường mười lần. Hơn nữa, trong loại trạng thái này, cảnh giới của một người cũng được dễ dàng kéo lên.

Rất nhiều cao thủ tu luyện nhiều năm, sau khi ngẫu nhiên tiến vào, đột phá được chướng ngại, con đường tu luyện về sau chẳng khác nào đất bằng.

Nhưng cũng có người không được may mắn, khi ở trong trạng thái hiếm có này thì không khống chế được, bị tẩu hỏa nhập ma, biến thành phế nhân, thậm chí là người điên.

Cho nên, Trương Ngọc Phượng và Viên Dũng đều khẩn trương. Một khi tiến nhập trạng thái, trong lòng phải bình tĩnh mới được. Nhưng với tâm trạng của Giang Nguyên bây giờ, đừng nói là bình tĩnh, chỉ cần hắn không khẩn trương lo âu quá độ đã là may mắn lắm rồi.

Nếu Giang Nguyên không cẩn thận, sẽ thất bại trong gang tấc, thậm chí là tẩu hỏa nhập ma.

Trương Ngọc Phượng nhẹ nhàng kéo Phan Hiểu Hiểu lui về sau hai bước. Sau khi xác nhận không có quấy nhiễu Giang Nguyên, mới thấp giọng nói với Phan Hiểu Hiểu:

- Ngàn vạn lần đừng lên tiếng. Bây giờ Giang Nguyên đang ở trong thời khắc mấu chốt, tuyệt đối không được kinh động cậu ấy, rõ chưa?

Trong lòng Phan Hiểu Hiểu tràn đầy kinh nghi. Sau khi nghe Trương Ngọc Phượng cảnh cáo, tất nhiên là ôm miệng, liên tục gật đầu không dám nói.

Nhìn vẻ mặt khẩn trương của Phan Hiểu Hiểu, gương mặt trắng bệch, Trương Ngọc Phượng không đành lòng, nói:

- Không cần ôm chặt miệng như vậy đâu. Chỉ cần không quấy nhiễu Giang Nguyên, hẳn sẽ không xảy ra vấn đề.

- Ưm, ưm.

Nghe Trương Ngọc Phượng giải thích, ánh mắt vốn đang lo lắng của Phan Hiểu Hiểu trong nháy mắt bình tĩnh hơn không ít.

Thấy Phan Hiểu Hiểu đã trấn định, lúc này Trương Ngọc Phượng mới quay sang nhìn Viên Dũng, ho nhẹ cảnh cáo, khiến cho Viên Dũng bừng tỉnh, vội vàng quay sang Trương Ngọc Phượng gật đầu một cái, tỏ vẻ đã hiểu.

Thấy Viên Dũng đã hiểu, lúc này Trương Ngọc Phượng mới kéo Phan Hiểu Hiểu ngồi vào chỗ của mình, tránh gây ra tiếng động quá lớn ảnh hưởng đến Giang Nguyên. Lúc này Viên Dũng cũng vội vàng ngồi xuống sau bàn làm việc, rút dây điện thoại, tránh có người gọi đến quấy nhiễu Giang Nguyên.

Nhìn động tác của Viên Dũng, Trương Ngọc Phượng gật đầu tán thưởng, sau đó cẩn thận quan sát tình huống của Giang Nguyên, không khỏi cảm thấy lo lắng.

Nếu Giang Nguyên xảy ra vấn đề, bọn họ không còn cách nào là báo cáo lại với La thủ tịch và các lãnh đạo trong nội viện. Mặc dù không liên quan đến họ, nhưng dù sao bọn họ cũng ở đây. Giang Nguyên đột nhiên tiến nhập vào trạng thái này, sau đó xảy ra vấn đề, là thành viên được cao tầng nội viện coi trọng, bọn họ tất nhiên cũng sẽ chịu trách nhiệm.

Hơn nữa, nếu Giang Nguyên thật sự xảy ra vấn đề, không cần nội viện nghi ngờ, một ngôi sao khó xuất hiện của Thiên Y Viện nửa đường chết non cũng sẽ khiến cho bọn họ cực kỳ nuối tiếc.

Nhưng Giang Nguyên cũng không có gì là không ổn. Hơn nữa, nguồn năng lượng tập trung xung quanh cũng càng lúc càng lớn, ảnh hưởng đến không gian xung quanh giường. Tấm dra giường phát ra tiếng bạch bạch càng lúc càng lớn.

Sắc mặt Trương Ngọc Phượng và Viên Dũng có chút trắng bệch. Trong tư liệu ghi lại trạng thái đó cũng không kinh khủng như thế này.

Lúc này, trong phòng thí nghiệm bên cạnh, Lâm Ngọc Tường nghi ngờ nhìn xung quanh, sau đó đem tầm mắt hướng về phòng cách ly, sắc mặt biến đổi, vọt vào phòng khử trùng.

Đường y sư đang tiến hành chỉ đạo những y sĩ phân tích dịch bệnh cũng kinh nghi ngẩng đầu nhìn về phía phòng cách ly, thoáng cảm nhận một chút, sắc mặt liền biến đổi:

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Dứt lời, liền dặn dò mấy y sĩ vài câu, sau đó vọt ra ngoài, nhanh chóng chạy qua hành lang khử trùng, chạy về phía tòa nhà.

Vừa đi vừa cảm nhận luồng năng lượng càng lúc càng khổng lồ, sắc mặt càng ngưng trọng hơn. Trên lầu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại có nguồn năng lượng khổng lồ ba động như thế?

Chương 549: Giang Nguyên dị biến (3)

Trong nguồn năng lượng khổng lồ, quần áo và dra giường bay phành phạch, Giang Nguyên khẽ cau mày nhưng vẫn ngủ, dường như không hề hay biết.

Nhưng sâu trong đầu của hắn, một hình ảnh đang xoay tròn, không ngừng hiện lên.

- Không phải.

- Không có.

- Cái này không phải.

- Cái này cũng không phải.

- Cái này cũng không.

Những mảnh vỡ ký ức thay phiên nhau hiện lên.

- Cũng không có.

- Cái này không đúng.

Đây đều là những kinh nghiệm Tổ sư gia khi chữa bệnh cho người khác lưu lại.

Giang Nguyên tiếp thu kinh nghiệm chữa bệnh cùng với một số phương pháp tu luyện của Tổ sư gia, nhưng không có cách nào tiếp nhận được hết, chỉ có thể thông qua học tập và quan sát để tiếp thu tri thức trong đó.

Bây giờ cũng giống như vậy, hắn vội vàng muốn cứu Tiểu Bảo hoặc tìm ra phương pháp nào có thể khống chế tình huống hiện tại của cậu bé, nhưng những gì mà hắn đã tiếp nhận lại không có một thứ nào liên quan.

Vì thế, hắn phải tìm kiếm trong trí nhớ của mình một biện pháp. Hắn tin rằng nhất định là có, chỉ là hắn không biết mà thôi.

Thời gian từng phút một trôi qua, ý thức nói cho Giang Nguyên biết thời gian của hắn đã không còn nhiều.

Lông mày Giang Nguyên đang ngủ say càng cau chặt, ý niệm trong đầu càng phát ra dồn dập.

- Tiểu Bảo, đừng sợ, ba nhất định sẽ tìm được biện pháp cứu con.

- Nhất định, hãy chờ ba.

Trong sự lo âu của Giang Nguyên, tấm dra trải giường càng tung bay kịch liệt.

Năng lượng vờn quanh hắn hình thành một cái vòi rồng.

Một số tư liệu gần giường dưới ảnh hưởng của nguồn năng lượng, bắt đầu rơi xuống đất.

Hình xăm trên vai trái Giang Nguyên chớp động màu đỏ, giống như thiểm điện. Nếu không nhìn kỹ, trên cơ bản sẽ không nhìn thấy màu đỏ lóe ra.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Lâm Ngọc Tường bước ra khỏi phòng khử trùng, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, không nhịn được thấp giọng hô lên một tiếng.

Trương Ngọc Phượng lắc đầu, ánh mắt tràn đầy kinh hãi.

Đường y sư ở trong thang máy, cảm giác nguồn năng lượng ba động càng lúc càng khổng lồ, trong lòng bắt đầu lo sợ. Là y sư, lực tinh thần của ông càng thêm mạnh hơn so với Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng vài phần. Cho nên, mặc dù còn cách rất xa, nhưng ông vẫn cảm nhận được năng lượng dị thường ba động trong không trung.

Càng đến gần, ông lại càng cảm giác năng lượng ba động này càng tăng lên. Điều này làm cho Đường y sư lại càng khẩn trương.

Loại năng lượng ba động này ông rất quen thuộc. Ở Thiên Y Viện nhiều năm như thế, trên cơ bản cũng giống như một cao thủ nội viện. Không nói đến mấy vị Thiên y sư, chỉ nói đến mấy cao thủ ngoại viện Thiên gia, một năm chung quy vẫn có thể cảm giác được năng lượng ba động này đột nhiên xuất hiện.

Năng lượng ba động lần này mang đến một cảm giác rất quen thuộc cho bọn họ, nhưng cuồng bạo hơn nhiều.

Cho nên, khi Đường y sư cảm giác được luồng năng lượng ba động này, lập tức nghĩ đến một người. Ở đây, ngoại trừ người đó ra, ông không nghĩ còn có ai có thể bộc phát được loại năng lượng này.

Thân là người có địa vị và cấp bậc cao nhất, dưới tình huống như vậy, ông biết được trách nhiệm của chính mình. Trạng thái này cực kỳ kinh người. Có chỗ tốt nhưng cũng có chỗ phong hiểm. Mặc dù không biết tại sao hắn lại tiến vào trạng thái đó, nhưng mặc kệ thế nào vẫn dễ dàng xuất hiện vấn đề.

Hơn nữa, năng lượng ba động ngày càng kịch liệt. Đường y sư biết rất rõ, ba động này đại diện cho chuyện ngoài ý muốn xảy ra. Cho nên, Đường y sư chỉ hận tốc độ thang máy thật sự quá chậm. Trước kia, có lẽ ông cũng không để ý đến Giang Nguyên cho lắm, chỉ cho là tên này có vận khí tốt. Nhưng bây giờ ông biết rất rõ tiểu tử này có ý nghĩa như thế nào đối với Thiên Y Viện.

Một người có thể giết chết Miêu Thiên Nhất, cho dù cơ sở của hắn không bền chắc, cho dù tính tình của hắn quá khoa trương, nhưng ít ra hắn là y sĩ tam phẩm, có thể tùy ý tiến vào trạng thái này, tương lai tuyệt đối sẽ tiến vào bậc Thiên y sư. Thậm chí còn có thể cao hơn nữa.

Nếu tên tiểu tử này xuất hiện vấn đề, chính là một tổn thất rất lớn cho Thiên Y Viện. Mặc dù Đường y sư cho rằng mình không quá thích Giang Nguyên, nhưng cũng không có biện pháp tiếp nhận bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn xuất hiện. Nếu Giang Nguyên xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ông sẽ tự trách cả đời.

Nhìn cánh cửa thông gió mở ra, Đường y sư cấp bách nhảy vào. Lâm Ngọc Tường vội tiến lên, sợ Đường y sư quấy nhiễu Giang Nguyên.

- Chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao lại như vậy?

Trong lòng tràn đầy khẩn trương, nhìn tấm dra giường bay phành phạch, đồng tử Đường y sư co rút lại, ngạc nhiên nhìn Lâm Ngọc Tường xông đến, hạ thấp âm thanh, hỏi.

- Tôi cũng không rõ cho lắm.

Nhìn vẻ tức giận lẫn khẩn trương của Đường y sư, Lâm Ngọc Tường cũng cảm thấy bất đắc dĩ, sau đó nhìn Trương Ngọc Phượng, nói:

- Y sĩ Trương, cô hãy nói xem.

- Sao?

Nghe được lời này, Đường y sư vội vàng nhìn Trương Ngọc Phượng. Bây giờ ông hẳn là đang rất tức giận, nhưng tình huống này, có ai đến cũng không ngăn cản được. Trừ phi có Thiên y sư ở đây, nếu không, chỉ sợ sẽ thật sự xảy ra vấn đề.

Trương Ngọc Phượng cẩn thận bước đến. Cô biết rất rõ tình huống trước mắt. Nhìn vẻ mặt tức giận của Đường y sư, cô liền vội vàng giải thích:

- Giang Nguyên thấy tác dụng của thuốc Quy Tức Dược Tề sắp hết, liền dặn Viên Dũng chuẩn bị sử dụng lần thứ hai. Sau đó dặn lại khi nào đến giờ thì gọi hắn, rồi cứ như vậy mà nằm lên giường.

- Cứ như vậy thôi sao?

Đường y sư ngẩn người, ngạc nhiên nhìn Trương Ngọc Phượng.

- Vâng, cứ như vậy thôi.

Trương Ngọc Phượng không ngừng gật đầu.

Thấy Trương Ngọc Phượng xác nhận, Đường y sư ngạc nhiên nhìn Giang Nguyên trên giường, trong nháy mắt cảm thấy mơ hồ. Như vậy mà cũng được sao?

Nhưng Đường y sư cũng biết được đây không phải là lúc để hỏi, thấp giọng nói:

- Tình huống này bao lâu rồi?

- Hẳn đã gần nửa tiếng rồi.

Trương Ngọc Phượng nhìn đồng hồ trên tường, sau đó trả lời.

- Nửa tiếng?

Đường y sư sửng sốt, gương mặt lộ vẻ khó tin. Cho đến bây giờ ông chưa từng nghe nói có người tiến vào trạng thái này đến nửa tiếng đồng hồ.

Hơn nữa, trạng thái này của Giang Nguyên quả thật quá kinh khủng. Nhìn khí tức xung quanh là có thể biết được. Nếu đổi lại là người khác, chỉ sợ sớm đã bị tẩu hỏa nhập ma. Nhưng Giang Nguyên lại nằm im, dường như không vì chút năng lượng này mà có vẻ mặt khác thường.

Ba người lẳng lặng nhìn cảnh tượng trước mắt, còn có Phan Hiểu Hiểu lo lắng đứng bên cạnh, không ngừng nắm tay Trương Ngọc Phượng, hỏi:

- Trương tỷ, Giang Nguyên...rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy? Anh ấy không có việc gì chứ?

- Ừm, hẳn là không có việc gì.

Trương Ngọc Phượng nhìn thoáng qua Đường y sư đang lo lắng, trong lòng cũng hiểu được, nhưng vẫn mỉm cười an ủi Phan Hiểu Hiểu.

Viên Dũng nhìn thời gian, sắc mặt có chút cả kinh, do dự rồi lên tiếng nhắc nhở:

- Y sĩ Trương, thời gian đã đến rồi.

- Thời gian đến rồi sao?

Nghe xong, Trương Ngọc Phượng sửng sốt, sau đó mới phản ứng lại, cả kinh nói:

- Đã đến thật rồi sao?

- Vâng, còn năm phút nữa Quy Tức Dược Tề sẽ mất đi tác dụng.

Viên Dũng nhìn Giang Nguyên trên giường, khẩn trương đáp lại. Vừa rồi y sĩ Trương đã dặn, đến giờ thì phải đánh thức hắn dậy.

Nhưng tình huống lúc này có thể đánh thức sao?

Nhìn vẻ mặt của Viên Dũng, Trương Ngọc Phượng hơi do dự. Giang Nguyên đã dặn đánh thức hắn dậy, nhưng tình huống trước mắt làm sao có thể đánh thức hắn? Nếu bây giờ làm phiền hắn, từ trong trạng thái này mà gọi hắn dậy, có được không? Chỉ sợ còn chưa gọi, Đường y sư bên cạnh đã giết cô rồi.

Cho nên, Trương Ngọc Phượng cũng chỉ có thể quay sang Đường y sư. Ở đây Đường y sư là cấp bậc cao nhất, nên làm cái gì phải do Đường y sư quyết định.

Thấy Trương Ngọc Phượng nhìn mình, Đường y sư cau mày, rồi lại nhìn Giang Nguyên giống như đang ngủ say, hạ giọng nói:

- Bây giờ Giang Nguyên đang ở trong thời điểm mấu chốt, tuyệt đối không được quấy nhiễu cậu ấy. Nếu cậu ấy đã lựa chọn sử dụng Quy Tức Dược Tề, cho dù đánh thức, cũng chẳng làm nên chuyện gì.

Nghe Đường y sư nói, Viên Dũng nhìn Trương Ngọc Phượng, sau đó gật đầu, bắt đầu đi chuẩn bị thuốc.

Lúc này, ý thức trong đầu Giang Nguyên càng lúc càng khẩn cấp. Tốc độ tìm tòi trong trí nhớ cũng càng nhanh hơn. Thời gian dành cho hắn không nhiều.

Cảm giác gấp gáp truyền đến, hình xăm trên vai trái Giang Nguyên lóe lên càng lúc càng nhanh. Khí tức năng lượng cũng dần dần kinh khủng hơn nhiều.

Chương 549-2: Giang Nguyên dị biến (4)

- Cái gì vậy?

Vẫn khẩn trương nhìn Giang Nguyên, Lâm Ngọc Tường cau mày kêu lên một tiếng.

Đường y sư và Trương Ngọc Phượng nghe thấy, trong lòng liền căng lên.

Hai người vừa nhìn sang liền giật mình. Bởi vì năng lượng bạo ngược này lại càng thêm khủng bố vài phần. Liếc mắt nhìn lại, Giang Nguyên đã không còn bình tĩnh như ban đầu, cả người bắt đầu có chút run rẩy.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Nhìn thấy cảnh tượng này, Đường y sư không nhịn được mà thấp giọng hô lên. Vừa rồi còn tốt mà, tại sao bây giờ lại xuất hiện tình trạng như thế này?

- Không biết chuyện gì xảy ra nữa? Đột nhiên cảm giác năng lượng bắt đầu có chút hỗn loạn.

Lâm Ngọc Tường không nhịn được, khẩn trương nói.

- Tại sao lại đột ngột như thế?

Sắc mặt Đường y sư có chút phát hoảng. Mặc dù ông chưa từng gặp qua, nhưng rõ ràng Giang Nguyên đang có chút không khống chế được năng lượng bạo ngược kia.

- Làm sao bây giờ? Đường y sư, ngài có biện pháp nào không?

Trương Ngọc Phượng khẩn trương nhìn Đường y sư, hỏi.

Sắc mặt Đường y sư âm trầm, nhìn Giang Nguyên càng lúc càng run rẩy, lắc đầu nói:

- Lúc này chẳng ai giúp được gì đâu. Chỉ hy vọng cậu ấy có thể khống chế được chính mình mà dừng lại.

- Sao?

Nghe nói Đường y sư cũng không còn cách nào, mặc dù đã sớm đoán trước nhưng Trương Ngọc Phượng vẫn không nhịn được mà kinh hô lên.

Mặc dù không hiểu nhiều lắm, nhưng nghe hai người nói chuyện, Phan Hiểu Hiểu vẫn biết được bên trong đã xảy ra vấn đề, nước mắt trào ra, đang định lao đến Giang Nguyên, lại bị Trương Ngọc Phượng kéo lại, nói:

- Hiểu Hiểu, em đừng có qua đó chứ? Nếu quấy nhiễu Giang Nguyên, sẽ xảy ra chuyện lớn đấy.

Nghe Trương Ngọc Phượng nói, Phan Hiểu Hiểu mới dừng lại, tay gạt nước mắt, nhưng phát hiện mình còn đang đeo cái mũ, đành phải để nước mắt tuôn rơi mà nhìn.

- Giang Nguyên.

Phan Hiểu Hiểu nhìn Giang Nguyên, nghẹn ngào nói:

- Tiểu Bảo xảy ra chuyện, nếu anh cũng xảy ra chuyện, vậy em phải làm sao bây giờ? Anh không được xảy ra vấn đề. Nếu không...nếu không...

Bên này Phan Hiểu Hiểu đang khóc lóc, bên kia cơ thể Giang Nguyên lại càng run rẩy lợi hại. Hơn nữa, năng lượng chung quanh cũng càng lúc càng cuồng bạo. Đường y sư và đám người Trương Ngọc Phượng căng thẳng nhìn Giang Nguyên, màu cau chặt lại.

Tình huống dường như không khống chế được rồi.

Nhìn biểu hiện của Giang Nguyên như vậy, sắc mặt đám người Đường y sư lại càng khó coi. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ Giang Nguyên sẽ thật sự xảy ra vấn đề.

Trong lòng Trương Ngọc Phượng tràn đầy hối hận. Nếu biết Giang Nguyên như thế, lúc đó cô sẽ ngăn cản Giang Nguyên đi ngủ. Mặc kệ thế nào cũng không xảy ra tình trạng như lúc này.

Cảm giác Trương Ngọc Phượng nắm tay mình càng lúc càng chặt, Phan Hiểu Hiểu hiển nhiên biết được tình huống chỉ sợ không ổn. Nhưng nhớ đến Trương Ngọc Phượng đã dặn không được quấy nhiễu Giang Nguyên, cô cố gắng nén khóc, nhìn Giang Nguyên, nức nở:

- Giang Nguyên, anh nhất định phải đứng dậy. Anh không được gặp chuyện không may. Em và Tiểu Bảo chờ anh.

Giống như nghe được tiếng thì thầm của Phan Hiểu Hiểu, năng lượng đang ba động đột nhiên dừng lại. Mọi thứ đang tung bay liền rơi xuống. Cuồng phong đã hoàn toàn biến mất.

Nhìn cảnh tượng này, Đường y sư và đám người Lâm Ngọc Tường đều ngạc nhiên. Chuyện gì xảy ra vậy?

Khí tức cuồng bạo đó đã đi đâu rồi? Tại sao lại biến mất?

Ba người liếc mắt nhìn nhau, đột nhiên nhớ đến một khả năng, sắc mặt ba người liền biến đổi, sau đó hoảng sợ nhìn Giang Nguyên. Năng lượng cuồng bạo đã không còn, nguyên nhân chỉ có một, chính là bị Giang Nguyên hút vào cơ thể. Nếu không, tại sao nó lại biến mất?

Nguồn năng lượng bị Giang Nguyên hút vào cơ thể. Vậy nó đại diện cho cái gì? Sẽ phát sinh chuyện gì? Chưa ai nhìn thấy, thậm chí cũng chưa từng nghe qua tình huống như vậy. Cho dù đoán cũng đoán không ra.

Ba người nhìn chằm chằm Giang Nguyên. Lúc này Giang Nguyên đột nhiên động đậy.

Giang Nguyên nằm trên giường, giống như bị người ta đạp trúng, liền bật người dậy.

Bật lên cao gần một thước, sau đó phun ra một ngụm máu.

Sau đó cả người rơi xuống giường.

Mọi người đều trợn mắt. Đường y sư phản ứng lại, xông lên hai bước, giơ tay tiếp được Giang Nguyên. Liền nhìn thấy thân hình Giang Nguyên quỷ dị lộn nhào giữa không trung, sau đó nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Bất luận là Đường y sư đứng đằng trước hay là Trương Ngọc Phượng, Lâm Ngọc Tường, Viên Dũng ở đằng sau, ai nấy đều ngẩn cả người, có chút không tiếp nhận được sự biến hóa xảy ra.

- Giang...Giang Nguyên.

Nhìn Giang Nguyên sắc mặt trắng bệch, hai mắt nhắm chặt, rồi vững vàng đứng im, Phan Hiểu Hiểu là người đầu tiên khôi phục lại tinh thần, run giọng hỏi Giang Nguyên một câu.

Nhưng Giang Nguyên không hề nghe thấy Phan Hiểu Hiểu nói, chỉ lẳng lặng đứng im, hơi thở rất quỷ dị.

Đường y sư cổ quái nhìn Giang Nguyên, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc, sau đó nhìn Giang Nguyên từ trên xuống dưới. Ông đối với trạng thái của Giang Nguyên có chút không xác định được. Không biết Giang Nguyên đã xảy ra chuyện gì.

Về phần Trương Ngọc Phượng và Lâm Ngọc Tường đứng đằng sau, hai người nhìn nhau. Bọn họ làm nghề y bao nhiêu năm, bệnh gì cũng đã gặp qua, nhưng quả thật chưa từng nhìn thấy tình huống trước mắt.

Trong lúc Đường y sư đang định lên tiếng thăm dò Giang Nguyên, Giang Nguyên lại động đậy.

Chương 550: Trạng thái chết giả

Mọi người còn đang kinh ngạc, không biết mọi chuyện như thế nào, liền nhìn thấy Giang Nguyên hé nửa mắt, thân hình lóe lên, đột nhiên xuất hiện bên cạnh giường bệnh của Tiểu Bảo.

Viên Dũng đang đứng trước giường lại càng hoảng sợ, nhìn Giang Nguyên chợt xuất hiện trước mắt, thiếu chút nữa đánh rơi viên thuốc xuống đất.

- Ngân châm.

Sắc mặt Giang Nguyên có chút tái nhợt, nhưng lạnh nhạt giơ tay về phía Viên Dũng.

Cảm giác được trên người Giang Nguyên tràn ngập một khí tức lạnh lẽo, Viên Dũng vội vàng cầm một ống ngân châm đưa cho Giang Nguyên.

Tiếp nhận ống ngân châm Viên Dũng đưa qua, sau đó lại vươn tay còn lại.

Viên Dũng tất nhiên là biết Giang Nguyên đang cần gì, vội vàng đưa đến một miếng bông sát trùng.

Đám người Đường y sư và Trương Ngọc Phượng vây quanh lại, mang theo ánh mắt kinh nghi nhìn Giang Nguyên, không biết hắn định làm cái gì.

Giang Nguyên cúi thấp đầu, hai mắt mở to, nhìn toàn thân Tiểu Bảo.

Dưới Hắc Bạch thị giới, toàn thân Tiểu Bảo bắt đầu trở nên trong suốt, huyết mạch lưu động và các cơ quan nội tạng đều hiện lên mơ hồ.

Nhưng tình huống trước mắt, rõ ràng không đạt được hiệu quả mà Giang Nguyên mong muốn. Một tin tức hiện lên trong đầu. Thiên phú bậc một Thanh Chướng khởi động. Năng lượng tiêu hao gấp bội.

Sau khi tin tức này hiện lên, Hắc Bạch thị giới một lần nữa trở nên rõ ràng. Vốn huyết mạch lưu động và cơ quan nội tạng đang mơ hồ trong nháy mắt trở nên rõ ràng hơn.

Dựa theo ký ức lưu lại, tay trái cầm ống ngân châm lập tức đâm xuống.

Hơn mười cây ngân châm từ bên trong ống bắn ra ngoài.

Giang Nguyên cầm từng cây ngân châm, nhanh chóng dựa theo vị trí kinh lạc và huyệt vị mà cắm vào.

- Bách Hội, Nhân Trung, Huyệt Thái Dương, Khí Hải…Hội Âm…

Đám người Đường y sư lẳng lặng nhìn Giang Nguyên đâm từng châm một vào huyệt vị quan trọng nhất của cơ thể con người.

Trong lòng không khỏi khẽ run lên.

Những huyệt vị mà Giang Nguyên đâm xuống đều là vị trí chết người. Những người bên cạnh, mặc dù đều là cao thủ, nhưng không dám đâm nhiều huyệt vị quan trọng cùng một lúc như vậy. Nhiều nhất cũng chỉ ba bốn huyệt mà thôi. Nhưng Giang Nguyên liên tiếp đâm xuống hơn mười huyệt, lại còn không hề gián đoạn, nhìn cũng không thèm nhìn, giống như hắn rất tự tin 100% sẽ không xuất hiện vấn đề.

Nhìn động tác của Giang Nguyên, người khác hoàn toàn miễn cưỡng có thể tiếp nhận, nhưng Trương Ngọc Phượng thì cảm thấy vô cùng cổ quái. Ban đầu, Giang Nguyên vì Tiểu Bảo mà lo lắng vô cùng. Ngay cả một số những xử lý đơn giản cũng không tài nào tỉnh táo mà quyết định được, tại sao bây giờ lại có thể trấn tĩnh như thế. Hơn nữa vị trí hạ châm đều là những huyệt vị nguy hiểm.

Nhưng Trương Ngọc Phượng không dám lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn động tác của Giang Nguyên. Nếu lúc này mà quấy nhiễu hắn, khiến cho hắn hạ châm xảy ra vấn đề, vậy thì phiền phức lớn rồi.

Mặc dù không tinh thông châm cứu, nhưng thân là y sư, tạo nghệ về phương diện này của Đường y sư là phải có. Tuy nhiên, những huyệt mà Giang Nguyên hạ châm xuống, Đường y sư rốt cuộc không biết nó sẽ có tác dụng gì.

Tốc độ hạ châm của Giang Nguyên rất nhanh, chỉ trong chớp mắt, trên người Tiểu Bảo đã có hơn mười cây ngân châm cắm vào, sau đó nhìn thấy Giang Nguyên đẩy những cây châm còn dư vào lại ống ngân châm.

Sau đó, mọi người liền nhìn thấy hai tay của Giang Nguyên không ngừng búng vào ngân châm.

Cứ mỗi lần hắn búng một cây, cơ thể nhỏ bé của Tiểu Bảo lại nhẹ nhàng run lên.

Trong ánh mắt kinh nghi của mọi người, cơ thể run rẩy của Tiểu Bảo càng lúc càng giảm. Đặc biệt, khi Giang Nguyên búng cây ngân châm cuối cùng, Tiểu Bảo đã không còn bất kỳ động tĩnh gì nữa.

Trương Ngọc Phượng và Phan Hiểu Hiểu nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng tràn đầy khẩn trương. Còn sắc mặt Lâm Ngọc Tường thì khẩn trương, bởi vì Tiểu Bảo đã không còn động đậy, hơn nữa hơi thở cũng càng ngày càng yếu.

Nhưng Đường y sư dường như đang nhớ đến một người nào đó.

Sau khi Giang Nguyên búng qua tất cả các ngân châm, giống như bị thoát lực lui về sau, khí tức lạnh lẽo quanh thân cũng biến mất.

Nhìn thân hình yếu ớt của Giang Nguyên, mặc dù kinh nghi, nhưng Lâm Ngọc Tường vẫn vội vã đưa tay sang đỡ.

Sau khi xác nhận Giang Nguyên đã thật sự yếu ớt, y liền vội vàng đỡ Giang Nguyên ngồi xuống một cái ghế.

Phụt. Giang Nguyên vừa mới ngồi xuống, trong miệng phun ra một ngụm máu, dính đầy quần áo.

- A, Giang Nguyên.

Phan Hiểu Hiểu kinh hô lên.

Đường y sư vội vàng móc ra một cái ống tiêm, rất nhanh tiêm vào động mạch cổ cho Giang Nguyên.

Phù. Sắc mặt Giang Nguyên trắng bệch, cố sức ngẩng đầu nhìn Đường y sư, cười một cách khó khăn:

- Tình huống Tiểu Bảo đã tạm thời được khống chế. Chuyện còn lại phải nhờ Đường y sư ngài rồi.

Đường y sư sửng sốt, không nhịn được mà liếc nhìn Tiểu Bảo trên giường bệnh, sau đó gật đầu:

- Yên tâm đi, trong vòng hơn hai tiếng nữa nhất định sẽ có thuốc.

- Vậy là tốt rồi, tôi muốn ngủ một lát. Khi nào có thuốc, phiền đánh thức tôi dậy.

Giang Nguyên quay sang nhìn những người còn lại, sau đó hai mắt nhắm nghiền, dựa vào ghế ngủ say.

Chương 551: Lửa giận của Phó thủ tướng Tề

- Lại ngủ rồi.

Nhìn Giang Nguyên ngủ tiếp, Trương Ngọc Phượng và Lâm Ngọc Tường đều khẩn trương, sợ Giang Nguyên trở lại trạng thái dọa người như vừa rồi.

Đường y sư tiến lên bắt mạch cho Giang Nguyên, sau đó gật đầu với hai người:

- Kinh mạch của Giang Nguyên chỉ hơi hao tổn một chút. Cứ để cậu ấy nghỉ ngơi vài ngày là ổn.

Nghe không còn vấn đề gì khác, hai người mới thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ lo lắng năng lượng dũng mãnh kia tiến vào trong cơ thể Giang Nguyên, khiến cho cơ thể Giang Nguyên không thể chịu nổi thì phiền toái rồi.

- Đường y sư, Giang Nguyên hẳn sẽ không có vấn đề gì chứ?

Phan Hiểu Hiểu vẫn lo lắng như cũ.

- Yên tâm đi, đã cho cậu ấy dùng thuốc, sẽ không có vấn đề gì đâu.

Nhìn Phan Hiểu Hiểu lo lắng như vậy, Đường y sư gật đầu nói.

Lúc này, Viên Dũng liền ôm Giang Nguyên đặt lên trên chiếc giường nhỏ bên cạnh.

Phan Hiểu Hiểu cẩn thận giúp Giang Nguyên cởi chiếc áo dính máu ra. Nhìn Giang Nguyên đã ngủ say, cô mới thoáng yên tâm một chút mà bước đến chỗ Tiểu Bảo.

Đường y sư và đám người Lâm Ngọc Tường cũng vây quanh giường bệnh Tiểu Bảo, cẩn thận kiểm tra tình huống cho cậu bé.

- Không có mạch đập, hơi thở cũng cực kỳ yếu ớt.

Trương Ngọc Phượng kinh hô lên. Nếu không phải nhìn thấy trên màn hình còn có sóng điện tim xuất hiện, chỉ sợ Trương Ngọc Phượng sẽ cho rằng Tiểu Bảo đã chết.

Vẻ mặt Đường y sư ngưng trọng, đưa tay bắt mạch cho Tiểu Bảo, sau đó cau mày, nói:

- Ống nghe.

Viên Dũng vội vàng đưa ống nghe tới.

Đường y sư nghe tim, phổi, sau đó dùng đèn pin chiếu nhẹ vào đồng tử, lúc này ánh mắt hiện lên sự kinh ngạc.

Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng hiển nhiên cũng nhìn thấy được kết quả mà Đường y sư đã kiểm tra, không nhịn được liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc.

- Châm pháp thật lợi hại.

Đường y sư dựng thẳng thắt lưng, vẻ mặt cảm thán, nhìn ngân châm trên người Tiểu Bảo, nói:

- Hiệu quả còn vượt qua cả Giả Tử Dược Tề. Hơn nữa, mặc dù hơi thở yếu ớt, nhưng lại duy trì cực kỳ ổn định. Không biết Giang Nguyên đã học được thủ pháp này ở đâu.

Hai người Lâm Ngọc Tường không trả lời được, chỉ có thể quay sang nhìn Giang Nguyên đang mê man trên giường.

Nhất tề thở hắt ra.

- Giang Nguyên đâu? Giang Nguyên đâu rồi?

Trong phòng làm việc của Phó thủ tướng Tề, nhìn thấy báo cáo, ông giận dữ nhìn những người trước mặt.

Lâm Kiến Quốc và các vị thành viên nhìn nhau, cười khổ:

- Phó thủ tướng Tề, bây giờ tôi đi thông báo cho Tổ trưởng Giang, mời cậu ấy đến tham gia cuộc họp.

- Không phải còn có hai Phó tổ trưởng nữa sao? Gọi đến đây hết đi. Chuyện gì xảy ra vậy? Tình huống càng lúc càng không tốt, vậy mà một người cũng không thấy.

Lửa giận trong lòng Phó thủ tướng Tề đang bốc lên bừng bừng, khiến cho đám người Lâm Kiến Quốc phải câm như hến, người thì vội vàng ra ngoài gọi điện thoại, người thì cúi đầu làm bộ xem văn kiện, ai cũng không dám chọc vào Phó thủ tướng Tề.

Mọi người đều biết Phó thủ tướng Tề treo cái danh tổ tưởng tiểu tổ lãnh đạo. Ai biết được mới qua hai ngày đã trực tiếp xuống làm Phó tổ trưởng. Điều này thật ra cũng chẳng có gì. Dù sao Tổ trưởng biến thành Phó tổ trưởng cũng chẳng phải chuyện hiếm. Nhưng vấn đề là Phó thủ tướng Tề là Phó thủ tướng, nhưng ngay cả chức danh Phó tổ trưởng thường trực cũng không được, lại đội trên đầu một chàng thanh niên mới hơn hai mươi tuổi.

Bây giờ tình huống càng lúc càng nghiêm trọng, nhưng một bóng người cũng không thấy. Điều này làm sao có thể khiến ông không tức giận chứ.

Đương nhiên, điều làm cho ông càng căm tức chính là đường đường là một Phó thủ tướng Quốc vụ viện, đi đâu cũng đều được người ta cung kính. Bây giờ lại đụng phải một tên tiểu tử không có cấp độ, phẩm chất. Ông đến thì lại bỏ chạy lấy người.

Nào có chuyện như vậy chứ? Cho dù đằng sau có chỗ dựa to như núi, nhưng nhất định cũng phải làm tốt công việc mới được. Nếu không, không ai có thể bảo vệ được hắn.

Lâm Kiến Quốc rụt rè bước vào, trong lòng căng thẳng, thấp giọng báo cáo lại với Phó thủ tướng Tề:

- Thủ tướng Tề, bên kia nói Tổ trưởng Giang đang ngủ.

Rầm. Nhìn Lâm Kiến Quốc cúi đầu nói ra mấy lời này, Phó thủ tướng Tề chỉ thiếu chút nữa không phun máu ra ngoài. Lửa giận trong lòng rốt cuộc không áp chế được, vỗ mạnh bàn đứng lên:

- Bây giờ mà cậu ta còn ngủ được sao? Bên phía Tây Sơn đang có mười mấy ca bệnh. Nếu cứ tiếp tục như vậy, để cho sự kiện giống như dịch Sars xảy ra, cậu ta muốn ngồi tù cả đời sao?

Thấy Phó thủ tướng Tề nổi bão, những người còn lại không dám lên tiếng. Chuyện thần tiên đánh nhau, đám lâu la bọn họ nên làm bộ không biết, không liên quan thì mới được.

- Đi, mang tôi đến đó, xem tiểu tử này rốt cuộc đang làm cái gì.

Phó thủ tướng Tề quát to một trận, sau đó nhìn đám người trước mắt, chỉ cảm thấy cơn giận này giống như không tìm được đúng chỗ để xả.

Nghe Phó thủ tướng Tề nói muốn đi tìm Giang Nguyên, Lâm Kiến Quốc lại chần chừ một chút rồi nói:

- Phó thủ tướng Tề, đó là khu cách ly, ngài đừng đến đó thì hay hơn. Để tôi đi hỏi lại thử xem Tổ trưởng Giang đã tỉnh dậy chưa. Nếu dậy rồi thì giục cậu ấy đến đây ngay.

Nghe nói là khu cách ly, Phó thủ tướng Tề có chút do dự. Vì người đó mà chịu nguy hiểm, vậy thì không tốt.

Nhìn Phó thủ tướng Tề do dự, Lâm Kiến Quốc vội vàng khuyên:

- Ngài ngồi xuống uống chén trà trước, tôi nhất định sẽ gọi Tổ trưởng Giang đến đây.

- Đi nhanh đi.

Phó thủ tướng Tề hừ lạnh một tiếng, tiếp tục ngồi xuống.

- Vâng, vâng, tôi đi ngay đây, ngài chờ cho một chút.

Lâm Kiến Quốc vội vàng lên tiếng bước ra ngoài, vẻ mặt sầu khổ. Nếu không phải Giang Nguyên đối với ông rất tốt, ông thật sự không muốn bị kẹp giữa như thế này. Tư vị đúng là không thoải mái.

Nhưng Giang Nguyên cũng quá đáng quá, một chút cũng không để Phó thủ tướng Tề vào mắt. Người ta dù sao cũng là Phó thủ tướng Quốc vụ viện. Cho dù anh bối cảnh cường đại, người ta cũng là cao tầng, cũng không thể bày ra cái giá quá cao như thế?

Lâm Kiến Quốc vừa đi vừa lắc đầu bước vào trong khu cách ly.

Chương 552: Thân phận của các Phó tổ trưởng

Lâm Kiến Quốc mặc đồ phòng hộ, lại đeo thêm mấy lớp khẩu trang, bảo vệ thật nghiêm ngặt cho bản thân rồi mới cầm điện thoại, xuyên qua tấm kính thủy tinh nhìn vào bên trong.

- Viên y sư, xin hãy đánh thức Tổ trưởng dậy, mọi người đang chờ cậu ấy để tiến hành cuộc họp. Hơn nữa, Phó thủ tướng Tề đang rất tức giận.

Mặc dù Lâm Kiến Quốc nói đến miệng đắng lưỡi khô, Viên Dũng vẫn không để ý đến:

- Y sĩ Giang đang cần nghỉ ngơi, không có cách nào tham gia hội nghị được. Có chuyện gì mọi người tự quyết định là được mà.

- Chúng tôi biết, nhưng bây giờ không phải là vấn đề tự quyết định hay không quyết định mà là có đại lão đang mất hứng.

Viện trưởng Lâm chỉ thiếu chút nữa không quát lên. Đám người Phó tổ trưởng y sư này đều là những người hếch mặt lên trời. Ngoại trừ Giang Nguyên, không ai thèm để ý đến ông.

Ngay cả một câu nói, một thành viên trẻ tuổi nhất trong số họ cũng có thể làm chủ, không một ai để ông vào mắt.

Mặc dù trong lòng đang tức như điên, nhưng Lâm Kiến Quốc chỉ có thể nhẫn nại giải thích:

- Viên y sư, Phó thủ tướng Tề đang tức giận. Cậu hãy đánh thức Tổ trưởng Giang dậy đi. Nếu không, tôi không thể bàn giao lại với Phó thủ tướng Tề.

Viên Dũng cũng không còn kiên nhẫn, trầm giọng nói:

- Ông ta mất hứng thì cũng không thể quấy nhiễu y sĩ Giang được. Cơ thể y sĩ Giang không được thoải mái, trong vòng hơn hai tiếng thì không thể đánh thức anh ấy dậy. Nếu có chuyện gì khẩn cấp, không cách nào quyết định thì có thể xin chỉ thị của y sĩ Lâm.

Dứt lời, Viên Dũng cúp điện thoại, sau đó đi lo chuyện của mình, bỏ lại Lâm Kiến Quốc đứng sững người.

Bây giờ ông có đá chân cũng vô dụng, muốn mời hai vị Phó tổ trưởng kia xuống tham dự cuộc họp cũng không ai nghe thấy, càng không có ai đáp lại, chỉ có hai vị bác sĩ khoa lây nhiễm chịu trách nhiệm bên ngoài vẫn một mực ngồi im trong phòng làm việc, dường như không nghe được thanh âm Viện trưởng quơ chân múa tay bên ngoài.

Thấy không ai để ý đến mình, Lâm Kiến Quốc chỉ đành bước xuống lầu. Dù sao chuyện cần làm cũng đã làm. Chuyện kế tiếp, ông cũng không định tham gia. Thần tiên đánh nhau, dùng phương thức gì để xử nhau cũng không liên quan đến ông.

Việc này nên tránh xa thì hơn, tránh tai bay vạ gió. Là con tôm nhỏ thì phải có tự giác của con tôm nhỏ.

- Cái gì? Cơ thể không thoải mái?

Phó thủ tướng Tề thiếu chút nữa là đập bể tách trà trong tay xuống đất. Tên tiểu tử này liều lĩnh quá đi. Ban đầu sức khỏe còn tốt lắm mà, mới qua có bao ngày, cái gì mà cơ thể không khỏe. Rõ ràng là lấy cớ.

Không phải nói đi giết người sao? Nếu có thể giết người, còn có thể không thoải mái?

Trong lòng Phó thủ tướng Tề tràn đầy phẫn nộ.

Tiểu tử này quả thật kiêu ngạo đến cực điểm. Phó thủ tướng Tề nhất định phải báo cáo việc này lên cấp trên, không để cho hắn tùy ý làm bậy.

- Không phải vẫn còn hai Phó tổ trưởng sao? Người đâu? Tôi đến lâu như vậy rồi, cũng không thấy bọn họ đến tham dự.

Oán khí của Phó thủ tướng Tề vẫn chưa tan. Ông ta thật sự không có biện pháp với Giang Nguyên, nhưng hai người kia ban đầu cũng là cấp dưới của ông, bây giờ cùng là Phó tổ trưởng, chung quy vẫn không lộ diện. Đây được xem là chuyện gì?

Nghe Phó thủ tướng Tề nói, các thành viên trong tiểu tổ liếc mắt nhìn nhau, sau đó cực kỳ ăn ý mà cúi thấp đầu. Bọn họ ở đây còn lâu hơn, nhưng trên cơ bản chưa từng gặp qua hai vị Phó tổ trưởng thần bí này. Bây giờ Phó thủ tướng Tề muốn gọi họ đến, có thể gọi được sao?

Phó thủ tướng Tề quét mắt nhìn tất cả mọi người, thấy tất cả đều cúi đầu, không ai lên tiếng, cơn tức trong lòng lại càng nhiều hơn, đang định nổi giận, đột nhiên trong đầu nhớ đến một chuyện, liền có chút chần chừ, cảm thấy chuyện này dường như không đơn giản.

Ban đầu, khi ông còn là Tổ trưởng, mặc dù chỉ là trên danh nghĩa, nhưng ông vẫn biết rất rõ tình huống của tiểu tổ. Khi nhìn thấy danh sách, ngoại trừ Nghiêm Quốc Hùng, hai cái tên Phó tổ trưởng thì lại rất xa lạ. Nhưng khi đó ông cũng không để ý cho lắm. Bởi vì chẳng qua cũng chỉ treo một cái danh mà thôi. Hơn nữa, khi đó tiểu tổ được thành lập vội vã, điều động hai chuyên gia ở Bộ Y tế đến cũng là chuyện bình thường.

Nhưng bây giờ, nhìn thấy đám người chung quanh đều cúi đầu không dám trả lời, ông đột nhiên cảm thấy mọi chuyện không hề đơn giản.

- Lâm Ngọc Tường, Trương Ngọc Phượng?

Phó thủ tướng Tề sờ cằm, thoáng trầm ngâm suy nghĩ, nhưng lại không nghĩ ra trước đây đã từng gặp qua hai người này.

Cau mày một chút, lúc này mới theo tiềm thức gọi:

- Nghiêm.

Nhưng vừa mới nói được một chữ Nghiêm, liền nhớ đến thuộc hạ cũ của mình đã bị Giang Nguyên đá đi. Nghĩ đến, trong lòng Phó thủ tướng Tề lại càng tức giận nhiều hơn. Nhưng Nghiêm Quốc Hùng cũng là xui xẻo mà, gây ra vấn đề như vậy, liên lụy Bộ trưởng Đào cũng bị cách ly. Phó thủ tướng Tề chung quy không có biện pháp giải vây cho thuộc hạ cũ, chỉ có thể chờ chuyện này qua đi rồi nghĩ cách sau.

- Viện trưởng Lâm.

Không còn Nghiêm Quốc Hùng, Phó thủ tướng Tề chung quy cũng phải nhờ đến Phó viện trưởng làm việc cũng khá kiên định kia.

- Vâng, Phó thủ tướng Tề.

Nghe Phó thủ tướng Tề gọi mình, trong lòng Lâm Kiến Quốc phát sầu, nhưng cũng không dám từ chối, vội vàng bước lên.

- Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng là người ở cơ quan nào vậy?

Phó thủ tướng Tề cau mày hỏi.

Nghe Phó thủ tướng Tề hỏi vấn đề này, Lâm Kiến Quốc có chút sửng sốt, chần chừ một chút mới hỏi Chủ nhiệm Tiền của trung tâm kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh:

- Chủ nhiệm Tiền, hai vị Phó tổ trưởng kia là trong cơ quan của ngài sao?

- Hả?

Tiền Ngọc Minh giật mình, sau đó lắc đầu:

- Không biết.

- Anh cũng không biết?

Lâm Kiến Quốc nghi hoặc hỏi, sau đó quay sang nhìn giáo sư Quý Bạch của trung tâm nghiên cứu dịch bệnh:

- Là người của giáo sư Bạch ngài?

- Tôi không biết.

Giáo sư Bạch cười khổ nhún vai, tỏ vẻ mình cũng không biết.

Thấy mọi người biểu hiện như vậy, Phó thủ tướng Tề ngẩn cả người. Làm sao có thể? Hai phó tổ trưởng ở đây, nhưng không ai biết lai lịch? Nên biết rằng, đây đều là những nhân vật phụ trách phương diện này trong nước, sao có thể còn có người nhận không ra?

Sắc mặt Phó thủ tướng Tề càng lúc càng ngưng trọng. Tiểu tổ đột nhiên xuất hiện hai người chức danh Phó tổ trưởng, trong đó chắc chắn có uẩn khúc, thoáng trầm ngâm một chút rồi nói:

- Viện trưởng Lâm, anh đi mời hai người đó đến tham gia hội nghị đi.

Chương 553: Không ai để ý đến

Nghe Phó thủ tướng Tề yêu cầu mời hai vị Phó tổ trưởng kia đến họp, Lâm Kiến Quốc mới nhớ đến, vừa rồi ông đi gọi Giang Nguyên, hai người kia cũng có ở đó nhưng không ai để ý đến ông, đành phải cười khổ nói:

- Phó thủ tướng Tề, hai người đó cho đến nay cũng chưa từng tham gia qua cuộc họp nào cả.

- Cho đến bây giờ chưa từng tham gia qua?

Phó thủ tướng Tề cau mày:

- Làm sao như vậy được? Nếu đã là Phó tổ trưởng, làm sao có chuyện không tham gia cuộc họp. Nhất định phải mời bọn họ đến đây.

Thấy Phó thủ tướng Tề đã kiên trì như thế, Lâm Kiến Quốc đành phải thở dài, sau đó bước sang một bên gọi điện thoại.

Quả nhiên không ngoài dự liệu, người nghe điện thoại chính là Viên y sư. Nghe nói ông muốn mời Lâm y sư và Trương y sư đến họp, đối phương chỉ nói một câu không có thời gian rồi cúp máy.

Nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Lâm Kiến Quốc, Phó thủ tướng Tề mở to mắt, trầm giọng hỏi:

- Như thế nào?

- Hai người đó nói không có thời gian.

Lâm Kiến Quốc đáp.

- Không có thời gian?

Cơn tức vừa mới đè xuống đã bùng lên. Một người thì nói không khỏe, hai người thì nói không có thời gian, bọn họ xem Phó thủ tướng Tề ông là gì?

- Để tôi gọi xem bọn họ nói cái gì.

Phó thủ tướng Tề đứng dậy, bước đến bên cạnh điện thoại, nói với Lâm Kiến Quốc:

- Gọi lại lần nữa.

Lâm Kiến Quốc chần chừ một chút, nhưng nhìn Phó thủ tướng Tề đang tức giận đùng đùng, vẫn phải một lần nữa gọi điện thoại.

Tính tình của Viên Dũng xem như rất tốt, nhưng liên tục có người gọi điện thoại đến, cũng có chút tức giận, nhưng Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng đang ở bên cạnh, nên khi nói chuyện cũng khá khách sáo.

- Xin hỏi có chuyện gì không ạ?

- Viên y sư, Phó thủ tướng Tề muốn nói chuyện với cậu.

Lâm Kiến Quốc vừa mới nói được một câu đã bị Phó thủ tướng Tề giật lấy điện thoại, nói:

- Tôi là Tề Cường, cậu là ai?

- Tề Cường?

Viên Dũng đáp:

- Xin lỗi không biết, nhưng ngài có chuyện gì không vậy?

Khụ! Nghe bên kia trả lời rất thành thật, Phó thủ tướng Tề thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu, thở hổn hển hai tiếng, lúc này mới nói:

- Mời Phó tổ trưởng Lâm đến nghe điện thoại.

- Phó tổ trưởng Lâm?

Viên Dũng ngẩn người, lúc này mới nhớ đến hẳn là nói đến y sĩ Lâm, liền quay đầu lại gọi:

- Y sĩ Lâm, có một người tên Tề Cường muốn gặp anh.

- Tề Cường? Tìm tôi? Hỏi ông ta có chuyện gì không?

Lâm Ngọc Tường đang cẩn thận nghiên cứu ngân châm trên người Tiểu Bảo.

Lúc này y nào có tâm trạng nghe điện thoại. Mặc dù biết Tề Cường là ai, nhưng cũng không thèm ngẩng đầu lên.

- Vâng.

Viên Dũng nói vào điện thoại:

- Xin hỏi ngài tìm y sĩ Lâm có chuyện gì không?

Bên kia, Phó thủ tướng Tề rất muốn phun máu ra. Rõ ràng vị Phó tổ trưởng Lâm đó biết ông là ai, nhưng lại tỏ thái độ không quan tâm. Nhớ đến đằng sau còn có không ít người, ông đành cắn răng nói:

- Cậu nói cho anh ta biết, bảo anh ta đến tham gia hội nghị.

- Tham gia hội nghị?

Viên Dũng quay đầu lại nhìn một chút, thấy Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng đang cẩn thận nghiên cứu ngân châm, trực tiếp trả lời:

- Y sĩ Lâm không có thời gian.

Nghe được lời này, sắc mặt Phó thủ tướng Tề tối lại, sau đó nói tiếp:

- Vậy thì Phó tổ trưởng Trương?

- Chị ấy cũng không có thời gian.

Viên Dũng không chút chần chừ. Hiện tại hai vị y sĩ chẳng ai có tâm tư tham gia hội nghị, trực tiếp trả lời một câu rồi cúp điện thoại ngay.

Nghe được bên kia truyền đến tiếng tít tít, sắc mặt Phó thủ tướng Tề đang cầm điện thoại lúc trắng lúc xanh. Mấy năm qua, có ai dám nói chuyện với ông như vậy?

Phù phù. Phó thủ tướng Tề chung quy không hổ danh là chiến sĩ giai cấp vô sản, hít sâu hơi hai, điều chỉnh lại tâm trạng, lúc này mới đặt điện thoại xuống.

Sau khi cúp điện thoại, Phó thủ tướng Tề vô cùng tức giận. Từ khi ông thượng vị đến nay, không ai dám cư xử với ông như thế, nhưng ở đây thì có. Phó thủ tướng Tề chung quy muốn dẫn người đến gặp đối phương, quất cho đối phương vài phát. Nhưng kinh nghiệm mấy chục năm quan trường đã giúp cho ông nhanh chóng tỉnh táo lại.

Rõ ràng, tình huống trước mắt có chút bất thường. Nếu đối phương đã biết ông là ai, nhưng lại không quan tâm, tuyệt đối là bất thường.

Có chút không rõ lai lịch của đối phương, Phó thủ tướng Tề cảm thấy nên cẩn thận một chút. Bởi vì ông đột nhiên nhớ đến sự kiện Sars của mười năm trước.

Khi đó ông vẫn còn là Phó bộ trưởng Bộ Y tế, nên vô cùng quen thuộc đối với sự kiện dich Sars. Sự kiện giằng co rất lâu, hơn nữa càng lúc càng nghiêm trọng. Người của trung tâm phòng chống dịch bệnh và trung tâm nghiên cứu dịch bệnh đều thúc thủ vô sách, nhưng không biết từ đâu thượng cấp mời đến được một đội ngũ nghiên cứu rất lạ.

Lúc đó, đội ngũ đó chỉ tốn có một tuần đã tìm ra được nguyên tắc trị liệu và loại thuốc ức chế dịch Sars có liên quan. Cuối cùng cứu được quốc gia đang lâm vào khủng hoảng.

Nhưng sau đó, đội ngũ nghiên cứu đã biến mất một cách thần bí, cũng không ai nhắc đến đội ngũ này nữa. Bởi vì ông được tiếp xúc với đội ngũ đó, cho nên mới nhớ kỹ sự tồn tại của họ. Khi đó, người trong đội ngũ cũng không ai thèm quan tâm đến người phụ trách, chỉ chúi đầu vào nghiên cứu.

Hai vị Phó tố trưởng này suốt ngày ở trong phòng nghiên cứu, cái gì cũng không quản, quả thật rất giống với những người năm xưa.

Cho nên, Phó thủ tướng Tề chung quy không dám chậm trễ. Ông nhớ, khi đó cự đầu cao nhất của quốc gia có đến động viên, ông cũng đi theo bên cạnh. Đội ngũ kia cũng chỉ phái ra một người tượng trưng, hàn huyên với vị cự đầu mấy câu, hơn nữa thái độ còn không được tốt lắm.

Trước mắt mà nói, nhân vật thần bí thì cứ là nhân vật thần bí. Nếu không có gì đáng ngại, tạm thời không nên để ý đến, lập tức hít sâu thêm hai lần, ngồi lại vị trí của mình, uy nghiêm nhìn mọi người:

- Được rồi, nếu hai vị Phó tổ trưởng kia đang bận nghiên cứu dịch bệnh, vậy chúng ta họp trước.

Thấy Phó thủ tướng Tề không phát hỏa nữa, mọi người lấy lại tinh thần, nghiêm chỉnh bắt đầu cuộc họp.

Phó thủ tướng Tề làm quan nhiều năm, uy nghiêm tất nhiên là đã thuần thục. Mặc dù cảm giác mình đảm đương cái chức Phó tổ trưởng có chút dùng dao giết trâu để mổ gà, nhưng vẫn ho khan hai tiếng, nói vài câu mở đầu, sau đó quay sang nói với Lâm Kiến Quốc bên cạnh:

- Viện trưởng Lâm, anh hãy giới thiệu tình huống ở bên kia một chút.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!