Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 554: CHƯƠNG 554: PHÓ THỦ TƯỚNG TỀ NGU NGƯỜI

- Vâng, để tôi báo cáo với mọi người tình huống ở nhà trẻ Tây Sơn một chút. Bây giờ đã có mười hai bệnh nhi và một giáo viên xuất hiện tình trạng nóng sốt, đã lấy máu tiến hành xét nghiệm, tạm thời dựng lều vải cách ly để giám sát và điều trị.

Sau khi nghe Lâm Kiến Quốc báo cáo xong, Phó thủ tướng Tề nhìn giáo sư Quý Bạch của trung tâm nghiên cứu vi khuẩn, hỏi:

- Giáo sư Bạch, tình huống nghiên cứu virus như thế nào rồi?

- Vốn tổ nghiên cứu dịch bệnh đã điều chế ra được thuốc ức chế, nhưng dịch bệnh đột nhiên xuất hiện biến dị, tổ nghiên cứu đó vẫn đang tiếp tục công việc.

Giáo sư Bạch vội vàng đem tin tức mà mình mới nhận được báo cáo lên.

- Dịch bệnh đột nhiên biến dị?

Phó thủ tướng Tề cau mày. Mặc dù ông không phải chuyên gia trong lãnh vực này, nhưng nhiều ít cũng hiểu một chút. Ít nhất ông vẫn nghe ra được tính nghiêm trọng trong đó:

- Cho dù vất vả như thế nào cũng phải nhanh chóng nghiên cứu ra thuốc ức chế dịch bệnh.

- Vâng.

- Chủ nhiệm Tiền, việc phòng ngừa và cách ly, người của bên anh nhất định phải toàn lực làm tốt, không được để xảy ra sơ suất.

Trong lúc Phó thủ tướng Tề họp xong, Giang Nguyên bên kia vẫn còn ngủ say. Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng vẫn đang nghiên cứu những ngân châm trên người Tiểu Bảo.

Lúc này, bên ngoài rốt cuộc đã xuất hiện một số tình huống.

Khoa Nhi đã phong tỏa mấy ngày nay, một số bệnh nhân đã bắt đầu lén lút truyền ra ngoài chuyện gì đã xảy ra.

Phó viện trưởng Lâm nhận được báo cáo, sắc mặt tái xanh.

Bởi vì bệnh viện Ba quân chủng có gần trăm bệnh nhân còn chưa thể xuất viện đã yêu cầu xuất viện.

Hơn nữa, dưới sự lan truyền của người bệnh, bệnh viện đã bùng phát tin tức căn bệnh có thể lây nhiễm. Nhận được tin tức này, người của bệnh viện đã chạy đến báo cáo cho Lâm Kiến Quốc.

- Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Nhìn tờ báo cáo, Lâm Kiến Quốc bất đắc dĩ phải cầm nó đến tìm Phó thủ tướng Tề.

Phó thủ tướng Tề vừa mới uống xong một tách trà, tâm trạng đang tốt hơn một chút liền bị phá hỏng. Ông biết tình huống này đại diện cho điều gì. Nếu truyền ra ngoài, khủng hoảng tất nhiên sẽ xảy ra, rất có khả năng tái hiện lại sự kiện dịch Sars năm xưa.

Một khi xuất hiện khủng hoảng, là thành viên tiểu tổ lãnh đạo, ông tất nhiên sẽ phải gánh trách nhiệm tương đối lớn.

Sắc mặt thoáng trầm ngâm, sau đó nghiến răng nói:

- Bây giờ anh hãy đi động viên người của khoa tuyên truyền của bệnh viện, tận lực không được để việc này tiếp tục truyền ra ngoài. Để tôi đi tìm Phó thủ tướng Trương, nhờ ngài ấy tiến hành phong tỏa tin tức, giám sát khả năng có thể truyền qua con đường internet.

- Vâng.

Nghe Phó thủ tướng Tề ra lệnh, Lâm Kiến Quốc không dám chần chừ. Mặc dù không biết có hữu hiệu hay không, nhưng trước mắt cũng chỉ có thể làm như vậy, vội vàng chạy ra ngoài, bắt đầu thực hiện mệnh lệnh.

Khi Lâm Kiến Quốc đi rồi, Phó thủ tướng Tề vội cầm điện thoại nói:

- Gọi Chủ nhiệm Tiền và giáo sư Bạch đến đây.

Nghe Phó thủ tướng Tề nói, không người nào dám chậm trễ. Chưa được hai phút, Chủ nhiệm Tiền và giáo sư Bạch vừa mới rời phòng hội nghị chưa lâu đã hồng hộc chạy đến.

- Chủ nhiệm Tiền, bên ngoài đã có lời đồn không hay. Phương diện cách ly, anh nhất định phải làm cho thật tốt, tuyệt đối không được để bên trong có bất kỳ tin tức nào truyền ra ngoài.

Phó thủ tướng Tề nghiêm nghị nói với Chủ nhiệm Tiền.

Nghe Phó thủ tướng Tề nói, Chủ nhiệm Tiền và giáo sư Bạch đều biến sắc, hai người hiển nhiên cũng biết được tình huống như vậy xuất hiện là có ý nghĩa gì.

Nhưng hai người cũng cố không hơn. Chủ nhiệm Tiền lập tức đáp:

- Vâng.

Dứt lời, Phó thủ tướng Tề quay sang nhìn giáo sư Bạch, sắc mặt càng thêm nghiêm túc, trầm giọng nói:

- Giáo sư Bạch, anh phải đốc thúc người bên anh nhanh chóng điều chế ra được thuốc ức chế. Có được thuốc rồi, cho dù bên ngoài có xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng nắm chắc thế chủ động.

- Vâng, tôi nhất định sẽ nhanh chóng đốc thúc chuyện này.

Mặc dù giáo sư Bạch không chắc, nhưng cũng không dám từ chối, vội vàng đáp ứng. Dù sao chuyện nghiên cứu, ông một chút cũng không được nhúng tay vào. Nhiều nhất cũng chỉ là đi đốc thúc mà thôi. Về phần có thể hoàn thành hay không, ông quản không được. Nhưng cũng chỉ có thể đáp ứng. Nếu không, xảy ra sơ suất, không đợi tổ nghiên cứu kia nghiên cứu ra, ông đã bị Phó thủ tướng Tề chặt đầu rồi.

- Được, đi nhanh đi.

Phó thủ tướng Tề uy nghiêm nói một câu rồi đuổi hai người ra ngoài.

Nhìn theo bóng lưng của hai người, sắc mặt Phó thủ tướng Tề trở nên âm trầm. Nhớ đến chuyện vừa nãy, ông cảm thấy đau đầu. Ông đã hạ mấy mệnh lệnh, rốt cuộc có được bao nhiêu tác dụng cũng không biết. Trên cơ bản miễn cưỡng khống chế cục diện là được.

Bây giờ lòng người đang nóng như lửa đốt, nhưng vẫn còn có người nhàn nhã nghỉ ngơi, giống như không có việc gì. Việc này vốn do tên tiểu tử kia xử lý, bây giờ lại chuyển sang ông, khiến cho ông không khỏi căm tức thêm vài phần.

Nghĩ vậy, Phó thủ tướng Tề chung quy chỉ cảm thấy có một cơn tức nhắm thẳng lên đầu.

Phó thủ tướng Tề cảm thấy không thể để như vậy được, liền cầm điện thoại gọi cho một người. Bây giờ ông chỉ là một Phó tổ trưởng, tất phải báo cáo lại với Phó thủ tướng Trương. Thuận tiện phản ánh với cấp trên tình huống của tiểu tổ một chút. Trong thời khắc mấu chốt mà có người nhàn nhã, ông tin rằng Phó thủ tướng Trương nghe xong, tuyệt đối sẽ không cao hứng.

Mang theo chút căm tức và phẫn nộ, chờ bên kia reo lên hai tiếng, liền nghe được một thanh âm:

- Lão Tề hả, tình huống bên anh như thế nào rồi?

- Thủ tướng Trương, tình huống không quá lạc quan. Bên này xảy ra một số vấn đề nhỏ.

Phó thủ tướng Tề cẩn thận báo cáo lại tình huống bên này cho Phó thủ tướng Trương nghe. Là một trong những người phụ trách hiện trường, ông nhất định phải báo cáo một cách chi tiết, tránh xảy ra sơ sót, cũng như không rơi vào tội giấu diếm tin tức. Nên biết rằng, năm đó, tội danh như vậy đã kéo xuống mấy người cấp bậc như ông.

Nghe Phó thủ tướng Tề báo cáo, giọng nói của Phó thủ tướng Trương trở nên nghiêm túc:

- Lão Tề, tình huống nghiêm trọng như vậy sao?

- Đúng vậy, Phó thủ tướng Trương, tôi đã phái người thực hiện các biện pháp phòng ngừa, nhưng cụ thể đạt đến hiệu quả gì thì cũng khó mà nói được, hẳn cũng không khả quan.

Phó thủ tướng Tề hồi đáp, nhưng thật ra cũng không có dũng khí báo cáo tình huống nghiêm trọng bên trong. Phó thủ tướng Trương rất có khả năng đến thị sát. Nếu phát hiện chuyện nghiêm trọng như vậy, ngược lại sẽ ảnh hưởng đến chính bản thân ông.

- Lão Tề, chuyện này anh nhất định phải coi trọng, tuyệt đối không thể để phát triển thêm nữa.

Đối với thi thố của Phó thủ tướng Tề, Phó thủ tướng Trương vẫn khá hài lòng.

Nghe Phó thủ tướng Trương khẳng định, trong lòng Phó thủ tướng Tề liền bình tĩnh lại, nói:

- Cảm ơn Phó thủ tướng Trương, nhưng tình huống bên này của chúng tôi lại không được tốt lắm. Mặc dù thành viên của tiểu tổ rất phối hợp, nhưng có một số việc tôi cũng khó mà xử lý một mình.

- Ồ, chuyện gì vậy?

Nghe Phó thủ tướng Tề đột nhiên nói như vậy, Phó thủ tướng Trương nhạy cảm ý thức được chuyện gì, lập tức cau mày hỏi.

- Chính là Phó tổ trưởng thường vụ Giang Nguyên, trong thời điểm mấu chốt như thế này mà cậu ấy lơ là quá.

Phó thủ tướng Tề vội vàng báo cáo lại với Phó thủ trướng Trương. Dù sao, tình huống như vậy là có, ông báo cáo lại cũng là chuyện bình thường, không tính là báo cáo láo.

Ông tin rằng Phó thủ tướng Trương sẽ hiểu. Tình huống đang rất cấp bách mà có người dám lơ là, tuyệt đối không thể cho phép. Ông tin rằng, cho dù Giang Nguyên có bối cảnh mạnh, nhưng trước mặt Phó thủ tướng Trương, chắc chắn sẽ bị khiển trách, không hề nể tình.

Nhưng sau khi ông nói xong, chờ bên phía Phó thủ tướng Trương lên tiếng giải quyết, nhưng chờ mười mấy giây cũng không nghe tiếng trả lời, giống như đang do dự thì phải.

Trong lòng Phó thủ tướng Tề trầm xuống. Chẳng lẽ trong tình huống như vậy mà Phó thủ tướng Trương cũng không giải quyết được Giang Nguyên? Chẳng lẽ Giang Nguyên còn có quan hệ với Phó thủ tướng Trương?

Nhưng rất nhanh liền trấn định. Mặc kệ là quan hệ với người nào, Phó thủ tướng Trương không thể bỏ qua trường hợp này được. Nếu bỏ qua, để xảy ra vấn đề, Phó thủ tướng Trương sẽ không bàn giao được với các cự đầu khác.

Cho nên, Phó thủ tướng Tề thật ra cũng không vội, bình tĩnh chờ Phó thủ tướng Trương đưa ra ý kiến. Ông tin rằng Phó thủ tướng Trương nhất định sẽ có một quyết định xử lý đúng đắn.

Quả nhiên, sau khi đợi thêm vài giây nữa, bên kia truyền đến thanh âm của Phó thủ tướng Trương.

Nhưng giọng nói nghe có chút quái lạ.

- Lão Tề à, về phần Giang Nguyên, anh cũng nên khoan dung nhiều hơn. Dù sao cậu ấy cũng còn trẻ, có những phương diện kinh nghiệm còn chưa đủ. Anh là tiền bối, nhất định phải hỗ trợ nhiều hơn.

- Ơ?

Nghe được lời này, Phó thủ tướng Tề chợt ngu người.

Chương 555: Thuốc điều trị hoàn thành

- Rốt cuộc trong tổ bảy người có mấy người là thân thích của cậu hả?

Sau khi cúp điện thoại, Phó thủ tướng Tề ngây ra. Lúc này ông muốn ôm bắp đùi của một người nào đó mà rống lên một câu.

Vốn đang hăng hái bừng bừng cáo trạng Giang Nguyên, lấy tội danh lơ là nhiệm vụ giống như Nghiêm Quốc Hùng gán cho hắn, ít nhất cũng phải kéo hắn ra khỏi cái chức Phó tổ trưởng thường vụ. Kết quả không ngờ lại như thế, lại gánh thêm trách nhiệm bảo mẫu. Điều này làm cho Phó thủ tướng Tề có cảm giác bi thương.

Ý tứ của Phó thủ tướng Trương rất rõ ràng. Mặc kệ Giang Nguyên làm thế nào, chỉ cần không thái quá, lão Tề ông phải giúp đỡ một bên. Người ta còn trẻ không hiểu chuyện, anh gánh nhiều hơn một chút, ngàn vạn lần không được để xảy ra vấn đề.

Phó thủ tướng Tề cảm giác Giang Nguyên giống như một người đến từ đảng Thái Tử. Vạn nhất xảy ra vấn đề, sẽ có một hai bô lão đến giải quyết.

Phó thủ tướng Tề không phải người ngu. Từ lời nói của Phó thủ tướng Trương, ông có thể nghe ra được nhiều thứ. Phó thủ tướng Trương nói như vậy với ông, hẳn tổ bảy người phía sau Giang Nguyên không chỉ có một người mà ít nhất là mấy người.

Nhưng tổ bảy người tổng cộng cũng chỉ có bảy người. Nếu có mấy người đứng đằng sau hắn, quả thật sẽ hù Phó thủ tướng Tề đái ra quần mất.

Khó trách ông đường đường là một Phó thủ tướng nhưng lại được trao cho cái chức Phó tổ trưởng tầm thường.

- Tại sao mình lại xui xẻo dính vào mấy chuyện như thế này nhỉ?

Phó thủ tướng Tề cảm thấy rất buồn bực nhưng cũng không còn cách nào khác. Nếu cấp trên đã giao xuống như thế, ông đành phải tiếp nhận thôi.

Sự việc xui xẻo trước mắt cũng chỉ có một mình ông gánh.

Đập mạnh xấp văn kiện xuống bàn, Phó thủ tướng Tề buồn bực đứng dậy, cùng thư ký ra ngoài đốc thúc công việc. Vạn nhất xảy ra vấn đề, người chịu trách nhiệm chính là ông.

Lời đồn một khi phát ra, muốn đè xuống cũng không dễ dàng gì. Phó thủ tướng Tề tự mình tọa trấn, nhưng tình huống mà các khoa bệnh viện Ba quân chủng hồi báo lại không được lạc quan. Đại đa số bác sĩ đã giải thích rất rõ, nhưng bệnh nhân chính là chim sợ cành cong, không dễ dàng tin tưởng.

Hơn nữa, những lời đồn lén lút truyền ra ngoài càng lúc càng nhiều, dần dần trong thành phố Bắc Kinh đã bắt đầu xuất hiện một số tin tức như vậy. Điều này làm cho Phó thủ tướng Tề vừa giận vừa sợ, nhưng lại có chút không thể tránh được. Bây giờ mà có lên tivi bác bỏ tin đồn cũng không ai dám.

Vạn nhất không khống chế được, giống như sự kiện dịch Sars năm đó tuôn ra ngoài, kết quả sẽ chết rất bi thảm.

Người vốn gánh trách nhiệm nặng nhất là Giang Nguyên lại đang ngủ rất ngon. Cơ thể của hắn đang tiến hành tự chữa trị. Bởi vì thúc giục năng lượng quá nhiều để tìm biện pháp, hắn đã mạnh mẽ hút hết năng lượng vào cơ thể, khiến cho kinh mạch toàn thân bị thương.

Nhưng cũng may kinh mạch của Giang Nguyên trong vòng hai năm qua đã được cường hóa, có thể chống đỡ được, thậm chí còn có thể châm cứu cho Tiểu Bảo.

Lúc này, năng lượng xung quanh hắn vẫn đang được chậm rãi hút vào cơ thể, dung nhập kinh mạch, cuối cùng dung nhập vào năng lượng bên trong khí hải, trợ giúp hắn khôi phục tiêu hao.

Mặc dù chữa trị kinh mạch khá chậm, nhưng có hơn hai tiếng, hơn nữa Đường y sư đã cho Giang Nguyên dùng Hồi Thiên Châu, cũng đủ làm cho hắn khôi phục được sáu bảy phần.

- Tiểu Lý, bên phía cậu như thế nào rồi? Phải tranh thủ thời gian.

Đường y sư nhìn báo cáo trong tay, rồi thúc giục một vị y sĩ đeo kính hiển vi ngồi đằng trước.

Vị y sĩ Lý kia vội vàng trả lời:

- Chủ nhiệm yên tâm đi, trong vòng mười lăm phút nữa sẽ có kết quả.

- Được.

Đường y sư hài lòng gật đầu, sau đó nhìn vị y sĩ đang điều phối thuốc, nói:

- Trương Du, thuốc sắp xong chưa?

- Trong vòng hai mươi phút nữa sẽ hoàn thành.

Y sĩ Trương Du rất nhanh cắm mấy cái ống nghiệm vào mấy chiếc máy khác nhau, cũng không quay đầu lại, đáp.

- Mọi người nắm chắc trình tự, không được xảy ra vấn đề. Tôi đã cam đoan với tên tiểu tử kia trong vòng hơn hai tiếng nữa sẽ điều chế được thuốc. Các người đừng làm tôi mất thể diện.

Trước mặt cấp dưới của mình, Đường y sư cũng không nghiêm túc như bên ngoài.

- Chủ nhiệm, ngài cứ yên tâm, tuyệt đối sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu.

Mấy vị y sĩ cũng ý chí dâng trào mà trả lời. Hôm nay bọn họ cũng bị một đả kích lớn. Đường đường là phòng nghiên cứu dịch bệnh, thiếu chút nữa đã nghiên cứu thất bại. Nếu truyền ra ngoài, mặc dù không bị xử phạt, nhưng sẽ bị những chỗ khác chê cười.

Cũng may vị y sĩ Giang kia to gan, nửa đường kéo mọi người lại. Tính ra cũng là thiếu người đó một phần nhân tình. Mọi người tất nhiên là phải cố gắng, nhanh chóng điều chế ra thuốc điều trị.

- Tôi hy vọng sau hai mươi phút nữa sẽ có thành phẩm.

Nhìn mọi người, Đường y sư hài lòng gật đầu. Đối với cấp dưới của mình, ông hoàn toàn yên tâm. Hơn nữa Miêu Thiên Nhất đã chết, tất sẽ không có khả năng xảy ra vấn đề.

Sau mười lăm phút, vị y sĩ Lý lên tiếng hồi báo:

- Kết quả của mẫu số 3 là tốt nhất, hiệu suất ức chế đạt đến 88%.

Nghe y sĩ Lý trả lời, Đường y sư hài lòng gật đầu, sau đó quay sang nhìn Trương Du.

Trương Du là một nữ y sĩ khoảng ba bốn ba lăm tuổi, nghe y sĩ Lý hồi báo, liền dừng lại việc phối thuốc, toàn lực tập trung vào mẫu số 3.

Khoảng ba bốn phút sau, y sĩ Trương Du đã đem một cái hộp được niêm phong kỹ càng đưa đến trước mặt Đường y sư:

- Thuốc ức chế virus mẫu số 3, tổng cộng có mười viên đã hoàn thành.

Nhìn cái hộp được phong kín, Đường y sư gật đầu, sau đó cầm lấy cái hộp bước ra ngoài. Bây giờ còn cách hai tiếng khoảng mười phút nữa, ông nhất định phải thực hiện lời hứa đưa thuốc đến tận tay Giang Nguyên.

Đương nhiên, lần này ông cũng không vội trở về. Ông phải tận mắt nhìn thấy thuốc phát huy tác dụng đối với Tiểu Bảo mới được. Mặc dù lần này hẳn sẽ không có khả năng xảy ra vấn đề, nhưng Đường y sư tình nguyện ở lại thêm vài tiếng, xác định mọi việc ổn định mới có thể ra về.

Khi Đường y sư bước ra khỏi thang máy, rất nhanh bước về phòng cách ly, ánh mắt Giang Nguyên nhẹ nhàng động đậy. Tiếng bước chân của Đường y sư tiến vào phòng khử trùng vọng đến, ánh mắt Giang Nguyên càng động đậy nhiều hơn.

Đối với tiếng bước chân của Đường y sư, Giang Nguyên tương đối mẫn cảm. Mặc dù đang được chữa trị và hôn mê, nhưng khi tiếng bước chân của Đường y sư tiến lên lầu, Giang Nguyên đã cảm giác được.

Khi Đường y sư bước ra khỏi phòng khử trùng tiến vào phòng cách ly, hai mắt Giang Nguyên mở bừng ra.

- Đường y sư, thế nào rồi?

Giang Nguyên ngồi bật dậy, khiến cho đám người Lâm Ngọc Tường giật mình. Giang Nguyên còn đang ngủ rất say, tại sao Đường y sư vừa mới tiến vào đã tỉnh lại?

- Haha, cũng may là không làm nhục sứ mệnh.

Đưa ra hộp thuốc, sắc mặt Đường y sư cũng tốt hơn rất nhiều. Hơn nữa càng thêm coi trọng Giang Nguyên vài phần, không hề xem Giang Nguyên ngang hàng với các y sĩ cấp thấp khác.

Nghe được lời này, nhìn cái hộp trong tay Đường y sư, gương mặt Giang Nguyên hiện lên nụ cười. Tuy đã sớm xác định sẽ không xảy ra vấn đề, nhưng có thể tận mắt nhìn thấy viên thuốc, lúc này hắn mới thật sự yên lòng.

- Viên Dũng, mau, mau.

Tiếp nhận hộp thuốc trong tay Đường y sư, ngay cả lời cảm ơn cũng chưa kịp nói, Giang Nguyên đã vội vàng đưa thuốc cho Viên Dũng.

Nhìn biểu hiện nôn nóng của Giang Nguyên, Đường y sư mỉm cười, cũng không chấp nhất.

Khi Viên Dũng pha thuốc vào trong nước, sau đó tiêm vào người Tiểu Bảo, Giang Nguyên cũng bước lên, nhìn ngân châm trên người cậu bé, sau đó nhẹ nhàng rút ra.

Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng đang nghiên cứu ngân châm, lúc này đang mở to mắt nhìn những vị trí mà Giang Nguyên rút ngân châm ra.

Là y sĩ của Thiên Y Viện, bọn họ biết rất rõ Giang Nguyên rút châm ra là có ý gì. Bây giờ Tiểu Bảo đang ở trong trạng thái chết giả, huyết mạch lưu động toàn thân cực kỳ chậm. Nếu muốn thuốc phát huy nhanh tác dụng, tất nhiên là phải đánh thức Tiểu Bảo từ trạng thái chết giả. Ít nhất cũng phải làm cho huyết mạch tăng tốc lưu động lên mấy lần mới được.

Những vị trí châm cứu đều là những huyệt vị quan trọng, thủ pháp châm cứu rất đáng cho bọn họ học hỏi.

Nhìn động tác của Giang Nguyên, không chỉ có Lâm Ngọc Tường và Trương Ngọc Phượng, ngay cả Đường y sư cũng nhìn chằm chằm. Đối với thủ pháp thi châm của Giang Nguyên, chỉ sợ ngay cả La y sư cũng cảm thấy hứng thú, huống chi là bọn họ.

Giang Nguyên vừa mới rút châm ra, cảm giác nhịp tim của Tiểu Bảo đập nhanh hơn, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, điện thoại trên bàn liền vang lên.

Viên Dũng bước đến tiếp điện thoại, khó có được giọng nói khách khí, sau đó quay sang nói với Giang Nguyên:

- Y sĩ Giang, Thủ tướng Dương có việc gấp tìm anh.

Chương 556: Hội nghị khẩn cấp

- Điện thoại của Dương lão gia tử?

Giang Nguyên cau mày, ánh mắt hiện lên chút ngoài ý muốn. Có thể khiến cho Dương lão gọi thẳng đến đây, nói rõ có chuyện gì đó rất quan trọng. Nếu không thì đã trực tiếp nhắn cho tổ thông tin truyền tin lại rồi.

Giang Nguyên không dám chậm trễ. Sau khi xác nhận tình huống của Tiểu Bảo đã ổn, liền bước nhanh đến bàn công tác, cầm lấy điện thoại.

- Giang Nguyên, bọn họ nói cậu không khỏe?

Câu đầu tiên của Dương lão làm cho Giang Nguyên rất cảm động.

- Không sao đâu, chỉ bị thương nhỏ thôi ạ.

Giang Nguyên cười đáp.

- Bây giờ cháu đã không có việc gì nữa rồi.

- Bị thương? Thật sự không sao chứ?

Nghe Giang Nguyên nói bị thương, giọng nói Dương lão ngưng trọng hơn rất nhiều, quan tâm hỏi thăm lần nữa.

Đợi sau khi Giang Nguyên xác nhận không có việc gì, giọng nói của Dương lão mới tạm thoải mái lại, sau đó hỏi tiếp:

- Tình huống Tiểu Bảo đã ổn định chưa?

- Cảm ơn ngài đã quan tâm, tình huống tạm thời cũng không tệ lắm.

Vừa có được thuốc ức chế, tâm trạng Giang Nguyên rất là tốt.

- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.

Nghe Giang Nguyên nói, Dương lão cũng thoáng thở phào nhẹ nhõm. Nói thật, ông cũng rất quan tâm đến cậu bé.

- Giang Nguyên, bây giờ tình huống rất không tốt. Cậu nhất định phải xử lý triệt để bên kia một chút.

- Tình huống không tốt?

Giang Nguyên cau mày hỏi.

- Ừm, bây giờ đang có chút tin tức không tốt truyền khắp Bắc Kinh. Mặc dù đã bị khống chế, nhưng vẫn chưa ngăn được triệt để. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì không ổn.

Nói những lời này, giọng nói của Dương lão mang theo chút ngưng trọng. Mọi người vẫn còn sợ hãi đối với tình huống năm xưa.

Nghe Dương lão nói, Giang Nguyên thoải mái cười, đáp:

- Ngài yên tâm đi. Bây giờ phòng nghiên cứu dịch bệnh đã có tiến triển rất tốt, tuyệt đối sẽ không để xảy ra vấn đề gì.

- Ồ, thật sao?

Nghe được lời này của Giang Nguyên, Dương lão rõ ràng đã vui vẻ hơn.

- Vâng, ngài yên tâm đi, cháu sẽ rất nhanh xử lý tốt chuyện này.

Giang Nguyên cười nói.

Cúp điện thoại, Giang Nguyên bước đến bên cạnh giường nhìn Tiểu Bảo đang ngủ, mỉm cười nói với Đường y sư:

- Đường y sư, thật là vất vả cho ngài quá.

- Đây cũng là trách nhiệm thôi.

Đường y sư mỉm cười đáp.

Sau đó nhìn Giang Nguyên, nói:

- Cậu còn có việc thì đi xử lý đi. Tôi sẽ ở lại đây, cho đến khi xác định thuốc có tác dụng mới thôi.

- Vâng, vậy mọi việc nhờ ngài.

Giang Nguyên cũng không khách sáo. Có Đường y sư ở đây, hắn cũng cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.

Lập tức lấy bộ đồ phòng hộ ở bên cạnh mặc vào. Tuy nói trước kia hắn không có mặc mà đi dạo cả một vòng, nhưng bây giờ là lúc mẫn cảm, thân là Phó tổ trưởng thường vụ, trên thực tế chính là người cao nhất, vẫn phải chú ý đến điểm này.

Xuống đến lầu một, trong phòng làm việc chỉ có một mình Thượng tá Hồ. Nhìn thấy Giang Nguyên bước vào, Thượng tá Hồ lấy làm kinh ngạc. Ngay cả Phó thủ tướng Tề mời còn không xuống, tại sao lúc này Tổ trưởng Giang lại xuất hiện?

Mặc dù giật mình nhưng Thượng tá Hồ tất nhiên là không dám chậm trễ. Một người mà ngay cả Thượng tá Hồ cũng không thể đắc tội, y chỉ là một tiểu nhân vật lại càng không dám đắc tội.

- Tổ trưởng Giang, nghe nói cậu không thoải mái. Cảm thấy thế nào rồi?

Thượng tá Hồ ân cần hỏi thăm.

- Ừm, không sao.

Nhìn phòng họp trống rỗng, Giang Nguyên mới phát hiện tình huống có chút nghiêm trọng, lập tức hỏi:

- Những người khác đâu?

- Phó thủ tướng Tề đã đến bệnh viện tổ chức họp các lãnh đạo.

Thượng tá Hồ vội vàng đáp:

- Bây giờ hẳn là giáo sư Bạch đang ở bên khu lều vải cách ly. Còn về phần Chủ nhiệm Tề thì đã sang bên nhà trẻ Tây Sơn đốc thúc công việc.

- Ừ.

Giang Nguyên gật đầu, cũng không cảm thấy lạ, nói:

- Mau gọi điện thoại cho Phó thủ tướng Tề và các thành viên khác, triệu tập một hội nghị khẩn cấp. Tôi muốn biết tình huống cụ thể bây giờ.

- Hội nghị khẩn cấp? Vâng, vâng, bây giờ tôi đi thông báo đây.

Thượng tá Hồ sửng sốt, ánh mắt hiện lên thần sắc cổ quái, sau đó vội vàng chạy đến phòng thông tin.

Thấy Thượng tá Hồ đã đi, Giang Nguyên bước đến phòng hội nghị. Vốn còn định pha cho mình tách trà, mới phát hiện có muốn uống cũng không được, đành thở dài, sau đó tay chống cằm chờ mọi người đến.

- Trong tình huống này, mọi người nhất định phải đem hết toàn lực, khống chế tin đồn này xuống.

Phó thủ tướng Tề ngồi trước đài, trầm giọng nói với mọi người:

- Trong thời điểm mấu chốt như thế này, người nào cũng không được lơ là. Nếu ai lơ là, tôi sẽ truy cứu trách nhiệm của người đó.

Nói đến đây, nhìn những gương mặt nghiêm túc bên dưới, trong lòng Phó thủ tướng Tề thoáng hài lòng, sau đó nâng chung trà lên uống một ngụm, đang định nói tiếp, thư ký đứng cách đó không xa liền cẩn thận bước đến, thấp giọng nói vài câu bên tai Phó thủ tướng Tề.

- Cái gì? Hội nghị khẩn cấp? Khi tôi bảo cậu ta đến họp, không đến. Bây giờ đòi tổ chức cuộc họp? Không đi.

Nghe thư ký nói, trong lòng Phó thủ tướng Tề chung quy chỉ cảm thấy lửa giận ngút trời, không nhịn được mà quát ra miệng.

Thanh âm hơi lớn, thông qua micro, vọng đến tai mọi người. Sắc mặt những người bên dưới đều sửng sốt.

- Tiểu tử kia…chính là chỉ…người đó.

Một số thành viên tiểu tổ lãnh đạo đều biết, có thể làm cho Phó thủ tướng Tề trở thành như vậy cũng chỉ có một người, Phó tổ trưởng thường vụ tiểu tổ lãnh đạo.

Nhưng sắc mặt khác thường đó của mọi người chỉ lóe lên rồi biến mất. Ai nấy đều nghiêm túc cúi đầu, giống như không nghe được điều gì.

Phó thủ tướng Tề cũng ý thức được giọng nói của mình quá lớn, ngẩng đầu nhìn thoáng qua mọi người.

- Không thì để tôi nói là ngài đang bận họp bên này, không thể phân thân, bảo bọn họ họp trước.

Thư ký cũng cảm thấy bất bình cho Phó thủ tướng Tề, thấp giọng trả lời.

Phó thủ tướng Tề đang định gật đầu, đột nhiên nhớ đến cuộc trò chuyện với Phó thủ tướng Trương, thoáng trầm ngâm một chút rồi chậm rãi lắc đầu, ý bảo thư ký lui xuống, sau đó ngồi thẳng thắt lưng, ho khan hai tiếng, nói:

- Được rồi, ý kiến vừa rồi mọi người nhất định phải lắng tai nghe. Bây giờ tạm họp đến đây, mọi người toàn lực chấp hành nhiệm vụ.

- Vâng.

Tất cả nghiêm túc gật đầu.

Phó thủ tướng Tề bước nhanh ra khỏi phòng họp, thư ký theo sát phía sau, nhỏ giọng nói:

- Thông báo từ mười phút trước, hình như là thông báo đến toàn tổ.

- Tiểu tử này rốt cuộc muốn làm cái gì? Gần một tiếng trước thì nói là không khỏe, bây giờ lại muốn triển khai hội nghị khẩn cấp. Thật sự là kiêu ngạo quá mà.

Vừa đi, Phó thủ tướng Tề vừa giận dữ nói. Nếu không phải kiêng kỵ bối cảnh của đối phương, Phó thủ tướng Tề đã quyết định không tham gia hội nghị hội nghéo gì cả.

Thư ký đi phía sau, vẻ mặt cũng mơ hồ nhìn Phó thủ tướng Tề, đột nhiên có cảm giác chính bản thân mình cũng có chút không rõ ràng, không biết tại sao Phó thủ tướng Tề lại thay đổi chủ ý đến tham gia hội nghị.

Nhưng là thư ký, những việc nên hỏi sẽ hỏi, không nên hỏi, tất nhiên là không hỏi rồi.

Khi Phó thủ tướng Tề bước vào phòng hội nghị, bên trong đã có sẵn vài người, ngoại trừ Chủ nhiệm Tiền đang ở Tây Sơn thì cơ bản đã đến đông đủ.

Thấy Phó thủ tướng Tề tiến vào, những người còn lại đều vội vàng đứng dậy, cung kính nói:

- Thủ tướng Tề.

Phó thủ tướng Tề gật đầu, nhìn về phía người mặc bộ đồ phòng hộ màu trắng đang ngồi trước nhất.

Mặc dù sớm biết đối phương sẽ không quá mức cung kính đối với mình, nhưng việc Giang Nguyên ngồi yên bất động, thậm chí còn dùng tay chống cằm, bộ dạng uể oải, lửa giận trong lòng ông lại tiếp tục dâng lên.

Nhưng nhớ đến lời Phó thủ tướng Trương, lại nghĩ đến cho dù đối phương có cấp độ gì, phẩm chất gì, ít nhất người ta cũng treo cái danh Phó tổ trưởng thường vụ, ở chỗ này còn cao hơn ông nửa cấp, Phó thủ tướng Tề cũng đành chịu đựng, sau đó bước đến một chỗ khác, thoạt nhìn giống như ngồi đối diện với Giang Nguyên.

Các thành viên tiểu tổ lơ đãng nhìn về phía vị trí của Phó thủ tướng Tề, sau đó vội vàng cúi thấp đầu xuống. Bây giờ tâm trạng của Phó thủ tướng Tề không được tốt. Nếu không, bàn hội nghị lớn như vậy, Phó thủ tướng Tề cũng không ngồi đối diện với Tổ trưởng Giang.

Kế tiếp, hội nghị sẽ không còn yên tĩnh nữa.

Giang Nguyên nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Phó thủ tướng Tề phía đối diện, liền dựng thẳng thắt lưng, sau đó nhìn đồng hồ trên tường rồi nói:

- Được rồi, bây giờ cũng chỉ còn thiếu Chủ nhiệm Tiền. Nhưng thời gian không còn, chúng ta bắt đầu họp.

Nghe Giang Nguyên nói, mọi người liền thẳng người, ngay cả thư ký bên cạnh Phó thủ tướng Tề cũng vội vàng giở văn kiện trong tay đặt xuống trước mặt Phó thủ tướng Tề.

Chương 557: Ai sẽ ra mặt?

- Được rồi. Đầu tiên tôi xin lỗi vì đã để xảy ra một chút vấn đề nhỏ. Cho nên đối với tình huống trong hơn hai tiếng qua, tôi thật sự không hiểu rõ lắm.

Giang Nguyên mỉm cười nói, sau đó quay sang nhìn Phó thủ tướng Tề:

- Tổ trưởng Tề, phiền ngài có thể nói rõ chi tiết tình huống hiện tại cho tôi biết hay không?

Giang Nguyên vừa nói xong, gương mặt của Phó thủ tướng Tề không khỏi giật giật vài cái. Các thành viên bên cạnh nhìn chằm chằm vào cây bút của mình, giống như từ trên cây bút có thể nở ra một bông hoa.

Trong lúc gương mặt Phó thủ tướng Tề đang giật giật, thư ký đằng sau ông cũng nhìn chằm chằm sàn nhà, giống như trên sàn nhà cũng nở ra một bông hoa.

- Được rồi, nếu tổ trưởng Giang đã cảm thấy khỏe trong người, có thời gian đến tham gia cuộc họp, vậy thì tôi cũng xin nói qua một chút.

Phó thủ tướng Tề nhìn chằm chằm Giang Nguyên, nghiến răng nghiến lợi nói.

Mặc dù ông có chút kiêng kỵ Giang Nguyên, nhưng tuyệt đối không phải là sợ. Mặc kệ thế nào thì ông cũng là Phó thủ tướng Quốc Vụ Viện, hoàn toàn không cần sợ một Phó tổ trưởng thường vụ của một tiểu tổ lãnh đạo tạm thời.

Gương mặt Giang Nguyên cũng không tỏ ra điều gì bất thường, chỉ mỉm cười gật đầu. Hắn rất hiểu tâm trạng của Phó thủ tướng Tề, cho nên cũng không trách móc. Phó thủ tướng Tề thể hiện thái độ như vậy, hẳn là ở trên đã có người gõ qua ông. Nếu không, đường đường là một Phó thủ tướng Quốc Vụ Viện, làm sao có thể thu liễm trước mặt hắn như vậy.

Nhìn đối phương không hề bất mãn như ông đã nghĩ, thậm chí còn mỉm cười gật đầu, Phó thủ tướng Tề có chút sửng sốt, ánh mắt hiện lên thần sắc khác. Nhưng lúc này ông cũng không có tâm tư suy nghĩ lý do tại sao Giang Nguyên lại như vậy, sau khi hắng giọng, liền trầm giọng nói:

- Tình huống trước mắt đang rất khó khăn, có thể nói là đạt đến trình độ nguy hiểm. Chỉ trong vòng mấy tiếng, đã có vô số lời đồn đãi truyền khắp Bắc Kinh.

- Trước mắt, đã có gần một trăm người bệnh đòi xuất viện. Căn cứ theo số liệu biểu hiện của các ngành có liên quan, chỉ trong hơn hai tiếng, vé máy bay và tàu lửa đã gia tăng mãnh liệt. Dòng người đổ về các bến xe lại càng nhiều hơn.

Nói đến đây, Phó thủ tướng Tề ngẩng đầu nghiêm túc nhìn Giang Nguyên rồi nói tiếp:

- Nếu chúng ta không nhanh chóng áp chế xuống, phỏng chừng chưa đầy năm tiếng nữa, tình huống sẽ không áp chế được nữa. Trong vòng hơn mười tiếng, Bắc Kinh sẽ nổ ra cuộc khủng hoảng, trật tự sẽ là một vấn đề tương đối lớn.

- Một khi xuất hiện vấn đề, chúng ta – những người đang ngồi ở đây sẽ gánh vách trách nhiệm cực kỳ trọng đại. Người nào cũng không thoát được.

Phó thủ tướng Tề nhìn chằm chằm Giang Nguyên.

Thấy vẻ mặt của Giang Nguyên vẫn rất bình tĩnh, hoàn toàn không hề bị áp lực, trong lòng Phó thủ tướng Tề lại càng căm tức, đành phải dời tầm mắt sang những người khác. Thấy vậy, mọi người liền liên tục gật đầu.

Nói đến đây, Phó thủ tướng Tề mới chuyển tầm mắt sang Giang Nguyên, trầm giọng nói;

- Tình huống trước mắt tạm thời chính là như thế.

Sau khi dứt lời, trong lòng Phó thủ tướng Tề đột nhiên có cảm giác thả lỏng. Hai tiếng vừa qua, ông đã tận lực nghĩ mọi biện pháp, nhưng vẫn không có biện pháp nào tốt để khống chế tình huống. Bây giờ Giang Nguyên đã xuất hiện, ông thật ra lại thở phào nhẹ nhõm, ít nhất còn có người nhảy ra gánh trọng trách lớn hơn. Tuy nói không thể giúp được gì, nhưng ít ra vẫn còn có một người treo cái danh lãnh đạo trên đầu mình. Khi xảy ra vấn đề, lửa cũng không lan đến ông quá nhiều.

Thấy Phó thủ tướng Tề nhìn mình chằm chằm, hơn nữa gương mặt còn hiện lên sự mệt mỏi, Giang Nguyên mỉm cười. Làm lãnh đạo đúng là không thoải mái, chỉ sợ vị Phó thủ tướng Tề này chủ trì công việc trong hơn hai tiếng qua cũng chẳng dễ dàng gì.

Thấy Giang Nguyên bị mình nhìn chằm chằm như vậy mà còn mỉm cười được, lửa giận trong lòng Phó thủ tướng Tề liền phát ra, lạnh giọng nói:

- Như thế nào, tổ trưởng Giang có biện pháp giải quyết nào không?

- Cái này để sau hãy nói.

Giang Nguyên đáp.

- Để sau hãy nói? Còn có điều gì quan trọng hơn cái này?

Nghe xong, Phó thủ tướng Tề tức muốn lộn ruột. Bận rộn đến trưa, chính là vì chuyện này mà đau đầu. Bây giờ Giang Nguyên lại nói là để sau hãy nói.

Nhìn Phó thủ tướng Tề tức giận, Giang Nguyên cau mày nói:

- Bây giờ tình huống bên phía nhà trẻ như thế nào? Có bao nhiêu người nhiễm bệnh? Có quan trọng bằng mấy lời đồn đó không?

- Ơ?

Phó thủ tướng Tề nghe xong, sắc mặt liền cứng đờ, nhưng lại không thể phản bác. Đúng như lời Giang Nguyên đã nói, kỳ thật cái này quan trọng hơn. Chỉ là phong ba trước mắt quá cấp bách, khiến cho ông tập trung hết mọi lực chú ý mà thôi.

Lập tức hít sâu một hơi, ánh mắt hiện lên sự ưu tư, đáp:

- Trước mắt nhà trẻ Tây Sơn đã xuất hiện hơn mười ca, đều là bị sốt cao. Bây giờ cũng đã tiến hành biện pháp cách ly, nhưng trong thời gian tới, vẫn còn có khả năng có bệnh nhi xuất hiện.

Nghe xong, Giang Nguyên lại cau mày. Đây cũng không nằm ngoài dự đoán của hắn. Hơn nữa bây giờ thuốc cũng đã có, vấn đề xảy ra cũng sẽ không quá lớn. Cho nên hắn cũng không lo lắng.

Thấy Giang Nguyên không quá để ý, trong lòng Phó thủ tướng Tề tràn đầy sự bất lực với Giang Nguyên, cảm thấy tên tiểu tử này đúng là không hiểu chuyện. Cứ tưởng rằng là Phó tổ trưởng thường vụ thì ngồi đó chỉ tay sao? Khi xảy ra vấn đề, cho dù có cự đầu đằng sau nâng đỡ, hắn cũng sẽ lưu lại vết nhơ mà thôi.

Hơn nữa, lúc này đã xảy ra vấn đề, chẳng lẽ cậu thoát được sao?

Nhìn vẻ mặt của Phó thủ tướng Tề, Giang Nguyên cũng biết ông đang suy nghĩ chuyện gì, liền cười nói:

- Vậy, chủ yếu trước mắt chính là khống chế tin đồn tiếp tục lan truyền.

- Ừm.

Cuối cùng cũng nghe được một câu đúng trọng tâm, Phó thủ tướng Tề gật đầu. Hiện tại vấn đề này đang là lửa cháy sém lông mày. Bây giờ virus còn chưa lan tràn, cả Bắc Kinh đã bối rối như vậy rồi. Thật là đáng sợ vô cùng, lập tức nhìn Giang Nguyên, nói:

- Xem ra tổ trưởng Giang đã có tính trước, không biết đã có phương pháp gì xử lý chưa?

- Biện pháp gì cũng không có. Tình huống trước mắt bây giờ, chỉ sợ không có biện pháp gì có thể sử dụng.

Giang Nguyên cười nhạt, sau đó nói:

- Điều duy nhất là ổn định lòng dân. Muốn tiếp tục giấu diếm cũng không còn tác dụng gì lắm. Hơn nữa càng về sau sẽ càng loạn, chỉ càng tạo thêm phiền toái.

- Bây giờ tất cả mọi người đều biết, nếu không khống chế, không chờ thời gian sau này, bây giờ Bắc Kinh đã hoàn toàn rối loạn rồi.

Phó thủ tướng Tề lạnh lùng nhìn Giang Nguyên, hừ một tiếng.

- Không biết tổ trưởng Giang rốt cuộc đã có cao kiến gì, mau lấy ra để mọi người cùng tham khảo.

Nhìn vẻ mặt khó chịu của Phó thủ tướng Tề, Giang Nguyên cười nói:

- Ý kiến của tôi là, nếu đã không giấu được, vậy thì trực tiếp tuyên bố, nói là đã phát hiện một loại bệnh dịch mới, nhưng trước mắt đã được khống chế. Hơn nữa thuốc ức chế cũng đã được nghiên cứu thành công, tuyệt đối không có việc lan truyền trên diện rộng.

- Tôi nghĩ, nếu dân chúng hiểu về tình huống hơn, tâm trạng sẽ bình tĩnh lại. Từ đó sẽ không còn xuất hiện hỗn loạn nữa.

Nghe Giang Nguyên đề nghị, Phó thủ tướng Tề trợn mắt nhìn hắn. Còn những thành viên bên cạnh, tất cả đều ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên, không nghĩ đến tổ trưởng Giang lại có đề nghị như vậy. Rốt cuộc nó có tác dụng hay là phản tác dụng thì không ai biết trước được.

Đương nhiên, nếu làm không tốt, mọi người sẽ cùng nhau xui xẻo.

Nhưng nghĩ lại, mọi người cảm thấy thật ra đề nghị này của tổ trưởng Giang cũng không tính là kỳ quái. Hắn không phải là người trong thể chế, nhưng lại có thể lên được cái chức Phó tổ trưởng thường vụ, hẳn sẽ không sợ xui xẻo. Dù sao tuổi của hắn cũng còn trẻ, có dũng khí đánh cuộc với mọi chuyện.

Thành công, mọi chuyện được giải quyết. Dịch bệnh được khống chế, thuận lợi nghiên cứu được thuốc ức chế, tất cả đều vui mừng.

Nhưng đây cũng chỉ là suy nghĩ của hắn, còn mọi người thì không dám đánh cuộc.

Vẻ mặt của Phó thủ tướng Tề cũng cổ quái nhìn Giang Nguyên, trong lòng không khỏi suy nghĩ. Trong tình huống trước mắt, nếu cứ tiếp tục như vậy, thật đúng là không khống chế được. Đây thật ra cũng được xem là một biện pháp.

Thoáng trầm mặc một chút, Phó thủ tướng Tề cắn răng ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên, nói:

- Thế ai sẽ thực hiện?

Phó thủ tướng Tề vừa nói xong, thân hình mọi người đều cứng đờ, sau đó liếc mắt nhìn Phó thủ tướng Tề một cái, trong nháy mắt liền hiểu được ý của ông. Theo tình huống trước mắt thì quả thật không còn biện pháp nào khác. Nhưng không ai muốn nhảy ra thực hiện chuyện này.

Nếu xảy ra vấn đề, người trấn trụ cục diện sẽ phải chịu trách nhiệm rất lớn, danh tiếng sẽ bị hủy, sau đó không còn cơ hội xoay người được nữa.

Người nào có thể thực hiện được chuyện này thì đó vẫn còn là một vấn đề.

Chương 558: Cậu đẩy tôi cản

Muốn nói người thích hợp nhất ra mặt bác bỏ tin đồn, không ai khác chính là Phó thủ tướng Tề. Ông thân là Phó thủ tướng Quốc Vụ Viện, đại diện cho chính phủ tuyên bố chuyện này là thỏa đáng nhất.

Nhưng Phó thủ tướng Tề chung quy sẽ không nguyện ý mạo hiểm như vậy. Ông bây giờ đang ngồi trên ghế rất tốt. Đối mặt với một chuyện mà không có cách nào khống chế được, người nào cũng không muốn bị người ta giẫm cho một cái.

Nhưng nếu ông mạo hiểm, một khi xảy ra vấn đề, khả năng xuống đài sẽ rất là cao. Nguy hiểm như vậy, tất nhiên là ông không muốn gánh rồi.

Phó thủ tướng Tề đưa ra vấn đề này cũng là có lý do. Dù sao, trên đầu ông vẫn còn một Phó tổ trưởng thường vụ. Vì thế, Giang Nguyên có tư cách thực hiện chuyện này.

Nếu Giang Nguyên đã nói ra, để hắn thực hiện là tốt nhất. Nếu xảy ra vấn đề, một mình hắn sẽ chịu trách nhiệm. Ông thân là phó tổ trưởng, trách nhiệm phải chịu cũng sẽ nhẹ hơn.

Cho nên, mọi người nhìn Phó thủ tướng Tề, rồi lại nhìn Giang Nguyên, thần sắc trong mắt khác nhau. Tất cả đều hy vọng sẽ có người đứng ra, nhưng vị Tổ trưởng Giang này sẽ làm sao?

Mặc dù hắn còn trẻ, có nhiệt huyết, nhưng đây rõ ràng là một chuyện rất nguy hiểm, lại chẳng có chỗ tốt, chỉ sợ hắn cũng chẳng muốn làm.

Phỏng chừng hắn nói ra như vậy là muốn Phó thủ tướng Tề thực hiện.

Dưới ánh mắt hoài nghi của Phó thủ tướng Tề và ánh mắt mong muốn lẫn phức tạp của mọi người, Giang Nguyên nhìn lướt qua, sau đó mỉm cười.

Nhìn Giang Nguyên cười, tất cả đều cảm thấy nghi hoặc, liếc mắt nhìn nhau, có chút không rõ cho lắm, không biết Tổ trưởng Giang muốn làm ra chuyện gì đây?

Rốt cuộc là hắn có hiểu tình huống hay không?

Trong lòng Phó thủ tướng Tề lại càng cảm thấy cổ quái, thậm chí còn có chút hồi hộp. Với bối cảnh đằng sau Giang Nguyên, nếu hắn muốn đâm thọt đằng sau, để các cự đầu đưa ra quyết định yêu cầu Phó thủ tướng Tề phải ra mặt, ông ta cũng không tránh được.

Cho nên, trong lòng Phó thủ tướng Tề cảm thấy không yên.

Tim đập, thình thịch.

Tim đập, thình thịch thình thịch.

Tim đập, thình thịch thình thịch thình thịch.

Tim đang đập liên hồi.

Nhìn thấy thần sắc cổ quái của mọi người, Giang Nguyên quay sang nhìn Phó thủ tướng Tề, thấy gương mặt Phó thủ tướng Tề đang giật giật, hai mắt hiện lên sự khẩn trương, biểu hiện không yên, nụ cười trên mặt Giang Nguyên lại càng đậm vài phần.

Thấy Giang Nguyên nhìn mình mỉm cười, Phó thủ tướng Tề cảm thấy trống ngực đập càng lúc càng nhanh, trong lòng thầm hận, hận không thể cho mình hai bạt tai. Rảnh quá thì ngủ khỏe, tự dưng lại nói ai sẽ ra mặt thực hiện chuyện này?

Nhìn ánh mắt âm hiểm của tên tiểu tử trước mặt, chắc chắn sẽ bắt ông đi làm chuyện này.

Tại sao ông lại không cẩn thận như vậy chứ? Tại sao lại nhìn tên tiểu hồ ly kia thành thanh niên nhiệt huyết chứ?

Mẹ kiếp! Mẹ kiếp!

Phó thủ tướng Tề chỉ cảm thấy trong lòng đang có hàng ngàn hàng vạn chữ mẹ kiếp hiện ra.

Khi Giang Nguyên hé miệng, tim Phó thủ tướng Tề giật thót một cái.

- Tổ trưởng Tề, tôi cảm thấy kỳ thật ngài là người thích hợp làm chuyện này nhất.

Nghe xong, Phó thủ tướng Tề chỉ cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, hai lỗ tai ong ong lên.

- Quả nhiên tên tiểu tử này là một tên hồ ly. Mình phải nên sớm biết hắn không phải là một nhân vật dễ đối phó chứ.

Phó thủ tướng Tề nguyền rủa trong lòng.

Ánh mắt mọi người lúc này đều tập trung về phía Phó thủ tướng Tề, chỉ thấy sắc mặt của ông lúc trắng lúc xanh. Ai cũng biết lúc này Phó thủ tướng Tề hẳn là có suy nghĩ muốn giết người.

Mọi người lại vội vàng cúi đầu. Mặc dù lửa không cháy đến người bọn họ, nhưng mọi người vẫn nên cúi thấp đầu một chút, tránh bị vạ lây.

Phó thủ tướng Tề hít sâu hai hơi, cố gắng áp chế ngàn vạn câu chửi trong lòng mình, miễn cưỡng mỉm cười nhìn Giang Nguyên:

- Tổ trưởng Giang, tôi nghĩ chuyện này tôi ra mặt không quá thích hợp.

- Ồ? Không thích hợp? Tại sao?

Ánh mắt Giang Nguyên tràn ngập nụ cười khó hiểu, bình tĩnh nhìn Phó thủ tướng Tề.

- Kỳ thật tôi lại cảm thấy Phó thủ tướng Tề là người thích hợp nhất. Tư lịch đủ, hơn nữa còn là Phó thủ tướng Quốc Vụ Viện, chủ quản Y tế. Đường đường một Phó thủ tướng ra mặt nói chuyện, ắt sẽ trấn được cục diện. Mọi người tuyệt đối sẽ tin ngài.

Dứt lời, Giang Nguyên mỉm cười nhìn mọi người bên cạnh, nói:

- Mọi người có cảm thấy như vậy không? Phó thủ tướng Tề ra mặt là tốt nhất.

Nghe xong, cảm thấy ánh mắt của Tổ trưởng Giang đang nhìn mình, ai nấy đều dựng thẳng thắt lưng.

Đây là lúc mấu chốt, ai mà dám trả lời. Nếu lên tiếng, chắc chắn sẽ đắc tội với một bên.

Nếu gật đầu, chẳng khác nào hãm hại Phó thủ tướng Tề.

Mặc kệ Phó thủ tướng Tề có qua được cửa này hay không, về sau sẽ nhớ kỹ anh.

Mọi người đều là con tôm nhỏ. Một khi bị Phó thủ tướng Tề ghi hận, cho dù Phó thủ tướng Tề có đi xuống, nhưng lực lượng đằng sau ông ta cũng đủ cho mọi người ăn thiệt.

Cho nên, không ai dám gật đầu.

Nhưng Tổ trưởng Giang nhìn chằm chằm, nếu mọi người lắc đầu phản đối, đắc tội với một người có lai lịch thần bí như Giang Nguyên, hậu quả như thế nào, ai cũng không dám nói.

Tổ trưởng Giang còn ra mặt chống đối Phó thủ tướng Tề, thậm chí còn dám đưa ra đề nghị như vậy, Phó thủ tướng Tề lại không dám bác bỏ, dùng ngữ khí thương lượng mà nói, mọi người làm sao mà không biết bối cảnh đằng sau Tổ trưởng Giang chỉ sợ lớn đến dọa người.

Cho nên, mọi người nhìn nhau, cả đám gồng mình chịu đựng ánh mắt của hai vị Tổ trưởng. Ai nấy đều giữ cho đầu của mình được thẳng, chỉ sợ không cẩn thận làm ra động tác không thích hợp, vậy thì phiền phức lớn rồi.

Phó thủ tướng Tề nhìn chằm chằm mọi người vài lần, thấy không ai gật đầu, rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng ông đã định, nếu ai dám gật đầu đẩy ông xuống nước, quay đầu lại ông sẽ giết chết người đó.

Bây giờ tất cả đều thức thời, nói rõ bọn họ rất là có giác ngộ.

Thấy không khí tĩnh mịch, mọi người lại cứng ngắc, Giang Nguyên đột nhiên mỉm cười.

Vừa cười vừa lắc đầu, khiến tất cả đều cảm thấy nghi hoặc.

Giang Nguyên hiểu rất rõ tình huống bây giờ. Làm quan đúng là không dễ dàng. Trong tình huống này, bị bức đến mức như vậy, quả thật không đơn giản.

Sau khi cười xong, Giang Nguyên quay sang nhìn Phó thủ tướng Tề đang đổ đầy mồ hôi, sau đó thở dài.

Nghe tiếng thở dài của Giang Nguyên, Phó thủ tướng Tề giật thót người.

Vội vàng ho khan một tiếng, nói:

- Lại nói tiếp, tôi ra mặt quả thật không thích hợp. Dù sao tôi cũng chỉ là một Phó tổ trưởng, còn cậu lại là Phó tổ trưởng thường vụ, là nhân sĩ và anh hùng quốc dân cả nước đều biết. Cậu đứng ra là thích hợp nhất.

- So với một cán bộ chính phủ như tôi đứng ra nói chuyện thì sẽ khiến dân chúng tin phục hơn nhiều.

Dứt lời, Phó thủ tướng Tề quay sang nhìn mọi người:

- Mọi người nói có đúng không?

Thấy Phó thủ tướng Tề nhìn mình, mọi người vội vàng mỉm cười, không lắc cũng chẳng gật.

Thấy mọi người giống như da trâu, giả bộ ngu, Phó thủ tướng Tề hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng không còn biện pháp, đành phải nhìn Giang Nguyên, xem hắn có mắc lừa lần nữa không.

Chỉ là khi ông liếc mắt nhìn sang, liền nhìn thấy Giang Nguyên vẫn còn mỉm cười, giống như việc này chẳng có quan hệ gì với hắn, không khỏi khiến cho tâm trạng ông chùng xuống.

Chương 559: Có hiệu quả

Nhìn trán đổ đầy mồ hôi của Phó thủ tướng Tề, Giang Nguyên lại mỉm cười. Nhưng trong mắt của Phó thủ tướng Tề, nụ cười của Giang Nguyên vô cùng quỷ dị, trong lòng lại cảm thấy không yên, không biết Giang Nguyên có phải đang có ý đẩy ông xuống nước hay không.

Nghĩ đến đây, Phó thủ tướng Tề cắn răng quyết định. Nếu tiểu tử này muốn đẩy ông xuống nước, như vậy cũng sẽ không dễ dàng gì. Dù sao cũng phải nói chuyện với hắn một phen. Đã có mấy chục năm kinh nghiệm đấu tranh, chẳng lẽ còn thua một thằng ranh miệng còn hôi sữa?

Hơn nữa, cho dù hắn tung ra ám chiêu, vạn nhất đẩy được ông đi, ông cũng sẽ thông báo cho Phó thủ tướng Trương. Thật sự muốn trở mặt, ông cũng phải chuẩn bị đường lui thật tốt cho mình mới được.

Trong lúc Phó thủ tướng Tề đã làm tốt chuẩn bị, định tranh luận với Giang Nguyên một phen, Giang Nguyên đã lãnh đạm cười:

- Tổ trưởng Tề, tôi lại cảm thấy ngài thích hợp hơn. Dù sao ngài cũng là Phó thủ tướng Quốc Vụ Viện, theo lý hẳn là người ra mặt tốt nhất. Tiếng nói của tôi không lớn, chỉ sợ rất khó khiến người ta tin tưởng.

- Haha, Tổ trưởng Giang khiêm tốn quá rồi. Gần đây danh tiếng của Tổ trưởng Giang không nhỏ. Trên dưới cả nước có lẽ còn có người không biết tôi, nhưng tuyệt đối không ai không nhận ra Tổ trưởng Giang Nguyên cậu. Hơn nữa, Tổ trưởng Giang lại là người có trái tim nhân hậu, dân chúng nhất định sẽ tin tưởng cậu.

Phó thủ tướng Tề cười ha hả, nhưng ánh mắt lại không có ý cười chút nào.

Nhìn Phó thủ tướng Tề nghiến răng nghiến lợi, Giang Nguyên đột nhiên cảm thấy chẳng có hứng thú gì nữa. Phó thủ tướng Tề là Phó thủ tướng Quốc Vụ Viện, theo lý ông phải là người lên tiếng mới đúng.

Nhưng bây giờ xem ra, quả thật là muốn cái mạng già của ông ta rồi, liền thở dài nói:

- Được rồi, nếu Tổ trưởng Tề đã nói như thế, tôi cũng không từ chối nữa.

Hắn thật sự chẳng có tâm tư tranh giành với lão đồng chí. Dù sao, trong việc này, người khác có lẽ lo lắng sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, còn hắn là thành viên của Thiên Y Viện, hơn nữa còn nắm rõ tình huống phát triển của dịch bệnh, ngay cả Miêu Thiên Nhất cũng đã bị hắn giết, hắn chẳng có gì phải lo lắng.

Giang Nguyên vừa nói ra, Phó thủ tướng Tề phía đối diện liền nhìn hắn chằm chằm, không hiểu tại sao Giang Nguyên lại đáp ứng. Ngay cả một đống lý do đã được chuẩn bị cũng không lấy ra sử dụng được nữa.

Những người bên cạnh đều kinh ngạc nhìn Giang Nguyên, không nghĩ đến Tổ trưởng Giang cứ như vậy mà đồng ý. Hơn nữa, ngay cả suy nghĩ phản bác cũng không có, giống như đã sớm làm tốt sự chuẩn bị.

Nhìn vẻ mặt quái lạ của mọi người, Giang Nguyên cũng không nhiều lời, đứng dậy nói:

- Được rồi, mọi chuyện cứ như vậy đi. Thông báo cho tổ thông tin làm tốt phương diện giao tiếp, tranh thủ tối nay chúng ta sẽ làm chuyện nên làm.

Nói đến đây, Giang Nguyên nhìn Phó thủ tướng Tề, nói:

- Về phần phía Tổ trưởng Trương, phải nhờ Tổ trưởng Tề báo cáo lại rồi.

Dứt lời, Giang Nguyên bước thẳng ra ngoài. Bây giờ hắn không có tâm tư dây dưa với những người này. Tiểu Bảo vẫn còn đang dùng thuốc. Mặc dù có Đường y sư bên cạnh, nhưng hắn vẫn không thể không lo lắng:

- Sắp xếp xong thì thông báo cho tôi.

Nhìn Giang Nguyên biến mất ngoài cửa, mọi người nhìn nhau, mặc dù cảm thấy thoải mái hơn nhưng vẻ ngạc nhiên lại rất nhiều.

Người nào cũng không rõ, Giang Nguyên rốt cuộc là ngu hay là có ý gì khác.

Chỉ có Phó thủ tướng Tề là thở phào nhẹ nhõm. Nhìn theo bóng lưng của Giang Nguyên, ông vội vàng lau mồ hôi trên trán.

Sau đó cũng đứng dậy. Bây giờ ông muốn đi báo cáo lại với Phó thủ tướng Trương. Nếu Giang Nguyên đã nói sẽ ra mặt xử lý, vậy việc này đã không còn liên quan đến ông nữa.

Điều cần làm bây giờ là qua được một cửa Phó thủ tướng Trương. Dù sao cũng phải được Phó thủ tướng Trương đồng ý mới được.

- Cái gì? Giang Nguyên ra mặt?

Giọng nói của Phó thủ tướng Trương có chút sửng sốt. Trong lúc Phó thủ tướng Tề đang căng thẳng, Phó thủ tướng Trương đã nói:

- Nếu các người cảm thấy làm như vậy là thỏa đáng, tôi sẽ đồng ý. Lão Tề anh xử lý sao cho thỏa đáng đi.

Nghe Phó thủ tướng Trương dường như không có ý phản đối, Phó thủ tướng Tề thở phào nhẹ nhõm, sau đó giải thích:

- Phó thủ tướng Trương, chuyện này tiểu tổ chúng tôi cũng đã thảo luận qua, Giang Nguyên mãnh liệt yêu cầu để chuyện này cho cậu ấy làm.

- Hơn nữa, chúng tôi cũng cho rằng, danh tiếng gần đây của Giang Nguyên trong nước rất cao, thậm chí được dân chúng tín nhiệm, lại là nhân sĩ chuyên nghiệp trong lĩnh vực y tế, lại còn đảm nhận chức Phó tổ trưởng thường vụ. Để cậu ấy ra mặt trong chuyện này, chúng tôi cảm thấy rất thỏa đáng.

Nói xong, Phó thủ tướng Tề cảm thấy trống ngực đột nhiên đập mạnh. Mặc dù lý do đưa ra rất chính đáng, nhưng dù sao Phó thủ tướng Trương cũng không phải là tiểu oa nhi như Giang Nguyên. Nếu Phó thủ tướng Trương không đồng ý, vậy thì phiền phức rồi.

Nhưng cũng may, Phó thủ tướng Trương chỉ trầm ngâm một chút, cũng không phản đối:

- Được rồi, nếu Giang Nguyên đã yêu cầu như vậy, vậy thì cứ làm theo lời cậu ấy. Phương diện có liên quan, tôi sẽ nói một tiếng.

Dứt lời, Phó thủ tướng Trương liền cúp điện thoại.

Nghe đầu dây bên kia truyền đến tiếng tút tút, Phó thủ tướng Tề có chút sững sờ, thật không ngờ Phó thủ tướng Trương lại đồng ý một cách đơn giản như vậy. Hơn nữa, vừa rồi ông dường như cảm nhận được trong lời nói của Phó thủ tướng Trương có chút quái dị.

Nghe ý tứ của Phó thủ tướng Trương, ông hẳn là tôn trọng ý kiến của Giang Nguyên. Giang Nguyên nói như vậy, vậy thì cứ làm theo lời hắn.

Phó thủ tướng Tề chung quy cảm giác được mình muốn ngất đi. Đường đường là một trong bảy cự đầu, mặc dù có lẽ có chút nguyên nhân đặc biệt, nhưng cũng không thể ai cũng như vậy được.

Phó thủ tướng Tề suy nghĩ một chút, cảm giác có chút nghĩ không thông, nhưng lúc này lại cảm thấy yên tâm hơn nhiều. Việc này không cần ông ra mặt, hiển nhiên cũng không cần phải suy nghĩ nữa, vội vàng đi an bài. Việc này kéo dài một ngày, phiền toái sẽ nhiều hơn.

- Đường y sư, làm phiền ngài quá, bây giờ tình huống như thế nào rồi?

Trở lại phòng cách ly, Giang Nguyên hỏi Đường y sư.

Đường y sư hài lòng gật đầu:

- Tình huống tạm thời cũng không tệ lắm, cũng không có phản ứng dị thường. Hơn nữa, vừa rồi cũng đã lấy ít máu, đưa cho y sĩ Lâm tiến hành xét nghiệm. Nếu có hiệu quả, hẳn rất nhanh sẽ nhìn thấy ngay.

Trong lúc mọi người đều chờ đợi, Lâm Ngọc Tường rất nhanh cầm bản xét nghiệm đến, nói:

- Căn cứ theo biểu hiện của kết quả xét nghiệm, dịch bệnh đã giảm 20%.

Nghe được kết quả này, Giang Nguyên có chút sửng sốt, sau đó quay sang nhìn Đường y sư.

Chỉ thấy Đường y sư mỉm cười nói:

- Không tệ, dùng thuốc mới được một tiếng đã có thể đạt đến hiệu quả như thế này, tôi nghĩ hiệu năng của thuốc đã có thể xác nhận.

- Vậy là tốt rồi.

Nghe Đường y sư nói, tảng đá lớn trong lòng Giang Nguyên rốt cuộc cũng rơi xuống. Chỉ cần xác nhận thuốc ức chế có hiệu quả, hết thảy sẽ không thành vấn đề.

Bây giờ, hắn đi chủ trì họp báo cũng không gặp bất kỳ áp lực nào. Chỉ cần phương diện thuốc không xảy ra vấn đề, sau khi tổ chức họp báo, tỷ lệ lan truyền dịch bệnh sẽ nhỏ lại.

Đứng trước giường bệnh, Giang Nguyên cẩn thận rút tất cả ngân châm trên người Tiểu Bảo xuống, khôi phục lại chức năng tuần hoàn cho các bộ phận trong cơ thể Tiểu Bảo. Dù sao, công năng tuần hoàn trong cơ thể Tiểu Bảo chỉ khôi phục chưa đến một nửa, cũng là để phòng ngừa vạn nhất. Bây giờ xác nhận đã an toàn, tất nhiên là phải khôi phục công năng cơ thể, giúp cho thuốc phát huy hết tác dụng.

Giang Nguyên rút ngân châm, đám y sĩ Lâm bên cạnh tất nhiên là mở to mắt theo dõi, ghi nhớ trình tự Giang Nguyên rút châm, chờ sau này sẽ cẩn thận nghiên cứu lại.

Sau khi rút hết ngân châm, dưới ánh mắt của mọi người, chỉ thấy được trên màn hình giám sát bên cạnh, số liệu đang xảy ra biến hóa.

Vốn nhịp tim đang là 30-40 lần/phút, lúc này đã nhanh chóng tăng lên. Chỉ trong vòng hai phút, nhịp tim của Tiểu Bảo đã tăng lên 90 lần/phút.

Lồng ngực đang phập phồng rất yếu của Tiểu Bảo đã dần khôi phục lại bình thường.

Nhìn thấy hết thảy, đám Đường y sư bên cạnh không nhịn được liếc mắt nhìn nhau. Tốc độ khôi phục nhanh như vậy, hơn nữa lại an toàn, hiệu năng còn mạnh hơn thuốc giả chết trong biết bao nhiêu lần.

Thủ thuật châm cứu này trước đây chưa từng nghe nói qua. Lúc này, mọi người nhìn Giang Nguyên, lại càng cảm thấy hắn thần bí thêm vài phần.

Chương 560: Bắt đầu họp báo

- Tổ trưởng Giang, Tổ trưởng Trương đã phê chuẩn tổ chức họp báo. Tivi, đài phát thanh và trang các báo mạng cũng đã bố trí xong. Buổi họp báo sẽ được cử hành vào lúc 5h, ghi hình trực tiếp.

Sau khi thông qua Phó thủ tướng Trương, Phó thủ tướng Tề ngoan hơn rất nhiều, không còn dùng tư tưởng quan vị để đối đãi với Giang Nguyên. Cho nên, ngay cả phần giới thiệu của Phó thủ tướng Trương cũng làm thay luôn.

- 5h.

Giang Nguyên ngẩng đầu nhìn đồng hồ. Bây giờ là 4h, còn gần một tiếng nữa, xem ra hiệu suất làm việc của tiểu tổ rất cao. Chỉ trong một tiếng đã hoàn thành tất cả công việc chuẩn bị.

Đương nhiên, Giang Nguyên cũng biết rõ, ngoại trừ quân đội, tiểu tổ lãnh đạo có thể điều động các bộ phận khác. Muốn cử hành một buổi họp báo cũng là chuyện đơn giản. Phát ra mấy mệnh lệnh, bất luận là trung ương hay địa phương, các cơ quan truyền thông đều phải nhanh chóng chạy đến.

Hơn nữa, ngoại trừ truyền hình trực tiếp trên tivi, những đơn vị truyền thông còn lại sẽ tiến hành gửi bài về tòa soạn. Trước khi in ấn sẽ trải qua một lần biên tập của cơ quan đơn vị có liên quan. Một chút vấn đề sẽ không thể xảy ra. Không nói đến bên mình đưa ra thông tin là thật hay giả, nhưng khi đưa lên báo, chính là hoàn mỹ đến cực điểm, một chút tỳ vết cũng không có.

- Liên quan đến bản thảo thông báo, tổ văn thư sẽ chuẩn bị cho cậu. Buổi họp báo sẽ được tiến hành trong phòng hội nghị bệnh viện đa khoa Ba quân chủng. Đến lúc đó xin mời tổ trưởng Giang đến trước nửa tiếng để chuẩn bị sẵn sàng.

Nói đến đây, Phó thủ tướng Tề chần chừ một chút, sau đó thấp giọng nói:

- Tổ trưởng Giang, cậu cũng đừng mặc đồ phòng hộ nữa.

- Hả, à vâng.

Nghe Phó thủ tướng Tề nói xong, Giang Nguyên có chút sững sốt rồi mỉm cười. Thiếu chút nữa hắn quên mất hắn đang bị cách ly. Dựa theo tình huống, tuyệt đối không có khả năng tiến hành chủ trì họp báo. Nếu hắn mặc nguyên một bộ đồ phòng hộ xuất hiện trong buổi họp báo, đừng nói là đọc bản thảo, cứ trực tiếp phát thông báo giới nghiêm toàn thành phố. Nếu không, chắc chắn người trong toàn bộ thành phố sẽ tháo chạy mất.

Phó thủ tướng Tề xem ra cũng là người thành thật, đã đẩy hắn ra, ngay cả nguyên tắc cũng không cần, bây giờ còn yêu cầu hắn đừng mặc áo phòng hộ nữa.

Nhưng chuyện này cũng tốt. Mọi người cũng biết đồ phòng hộ trên cơ bản chính là làm dáng, tại không có ai có dũng khí vạch trần mà thôi. Phó thủ tướng Tề nói như vậy, hắn ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm. Cứ mỗi lần ra ngoài là phải mặc vào, đúng là phiền phức chết đi được.

Thấy Giang Nguyên cũng không có ý phản đối, Phó thủ tướng Tề lau mồ hôi. Vốn đẩy Giang Nguyên ra tổ chức họp báo đã là có chút miễn cưỡng rồi. Ban đầu, ông cũng không dự định để Giang Nguyên mặc đồ phòng hộ gặp mọi người. Bây giờ đến thời điểm mấu chốt, ông cũng đành cắn răng mà nói ra thôi.

Thấy Giang Nguyên cũng không phản đối, liền thở phào nhẹ nhõm:

- Được rồi, Tổ trưởng Giang mau chuẩn bị sẵn sàng đi. Buổi họp báo sắp bắt đầu rồi.

- Vâng.

Sau khi dứt lời, Giang Nguyên liền cúp điện thoại, sau đó quay sang nói với Đường y sư:

- Đường y sư, bây giờ tôi phải tham gia một buổi họp báo, trấn an lòng dân. Nơi này nhờ hết vào ngài. Nếu như có thể, mau gửi công thức điều chế thuốc sang cho bên sản xuất để nhanh chóng sản xuất ra, đồng thời bên này cũng tận lực giúp chúng tôi điều chế thêm vài đơn vị.

- Được, nguyên liệu vẫn còn, đại khái có thể điều chế ra thêm.

Đối với điều này, Đường y sư tất nhiên là không cự tuyệt.

Lúc này, tại hội trường bệnh viện đa khoa Ba quân chủng, nhân viên công tác đã rất nhanh bố trí hiện trường. Nhân viên của đài truyền hình Bắc Kinh cũng đã có mặt, hiệp trợ nhân viên bệnh viện, tiến hành bố trí cameras và hệ thống dây điện.

Khi Giang Nguyên xuất hiện tại hội trường, một nhân viên công tác chạy đến, kéo hắn ngồi xuống trước bàn trang điểm. Một nhân viên trang điểm xuất hiện trước mặt Giang Nguyên.

- Không cần đâu.

Sau khi từ Lỗ Sơn trở về, hắn đã trải qua mấy lần như vầy. Nhìn hộp phấn trong tay nhân viên trang điểm, Giang Nguyên không khỏi cười khổ lắc đầu.

- Không được, Tổ trưởng Giang, mặc dù khí sắc của anh không tệ, nhưng lên tivi thì phải trang điểm mới được, nhìn mới có tinh thần.

Nhân viên trang điểm cười nói, sau đó đưa bông phấn dặm lên mặt Giang Nguyên.

Cảm giác mùi thơm xộc vào mũi, Giang Nguyên đành phải nín thở, mặc cho nhân viên trang điểm muốn làm gì thì làm. Hắn biết rất rõ, khi lên tivi thì phải được trang điểm lại. Nếu không, hiệu quả sẽ yếu đi rất nhiều.

Mặc dù không quen, nhưng Giang Nguyên đành phải nhẫn nại. Dù sao đây là họp báo công bố dịch bệnh trên cả nước, có thể làm tốt được phần nào thì hay phần đó.

Lúc này, một nhân viên cầm một xấp bản thảo đến trước mặt Giang Nguyên, vừa chỉ vào vừa giải thích:

- Tổ trưởng Giang, đây là bản thảo nội dung mà anh cần phải nói. Đến lúc đó, anh cứ dựa theo nội dung này đọc lên là được. Bây giờ anh hãy tranh thủ làm quen đi.

- Đây là hai trang trả lời, anh cũng hãy xem qua. Đến lúc đó tất cả mọi người sẽ dựa theo câu hỏi này mà hỏi, cũng không có câu hỏi nào khác.

Nghe người đó nói, Giang Nguyên lại cười khổ. Trước mặt một chính phủ cường đại, muốn an bài hết thảy mọi việc, quả thật đơn giản đến không thể đơn giản hơn. Đồng thời không có bất cứ truyền thông nào có thể đột phá được phòng tuyến, có dũng khí viết loạn được.

Đặc biệt trong tình huống như lúc này, ổn định là điều kiện tiên quyết, tuyệt không để bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra.

Đối với tình huống như vậy, Giang Nguyên vẫn rất quen thuộc. Với lực trí nhớ khủng khiếp của hắn, muốn ứng phó bản thảo này cũng không thành vấn đề, lập tức cầm bản thảo lên đọc. Chỉ cần đọc qua hai lần, khi lên trên đài, tuyệt đối không có bất cứ vấn đề gì xảy ra.

Chờ nhân viên trang điểm làm xong, Giang Nguyên cũng đã học xong bản thảo. Nhìn thời gian, vẫn còn mười phút nữa, hắn liền cầm bản thảo đi theo sau lưng nhân viên văn thư bước ra bên ngoài. Chuẩn bị bên ngoài cũng đã hoàn tất, mọi chuyện chắc chắn sẽ diễn ra suôn sẻ.

Chương 561: Sự kinh ngạc của các ký giả

Trong phòng họp lớn của Bệnh viện đa khoa ba quân chủng, lúc này đã ngồi dầy người. Đằng sau có ba bốn camera đã ráp máy xong, nhân viên các phương diện đều đã vào vị trí.

Các phóng viên có mặt ở đây cũng đang giở tài liệu vừa cầm trong tay, vẻ mặt ai nấy đều rất nghiêm túc.

Với những nhiệm vụ chính trị như thế này, người đến tham dự buổi họp báo này trên căn bản đều là những nhân viên nòng cốt của giới truyền thông, biết rõ tình hình. Tuy trong lòng họ cũng đã biết một chút về cuộc họp báo lần này nhưng đa số vẫn chưa rõ lắm.

Sau khi họ đọc thoáng qua, cả hội trường vang lên tiếng xôn xao.

- Quy cách của tổ lãnh đạo này đúng là không thấp... Phó thủ tướng Trương là Tổ trưởng... Giang Nguyên là Tổ phó thường vụ... Phó thủ tướng Tề là Tổ phó...

Một ký giả trẻ lật quyển tư liệu trong tay, vừa đọc, đột nhiên quay đầu nhìn sang một vị ký giả tóc hoa râm bên cạnh, kinh ngạc nói:

- Lão Hoàng, Giang Nguyên? Giang Nguyên này là Giang Nguyên nào?

- A... Tôi cũng không biết...

Lúc này rõ ràng lão Hoàng cũng vừa mới đọc tới đây, nghe thấy ký giả trẻ nói vậy, lúc này cũng sửng sốt. Ông nhìn chằm chằm vào mục danh sách thành viên của tổ, sau khi nhíu mày hồi lâu, lại ngẩng đầu lên nhìn bàn đại biểu phía trước, trên bàn có đặt bảng tên. Ông liếc mắt nhìn qua, cái tên Giang Nguyên nằm ở chính giữa nhất rất bắt mắt.

- Cái này thật khó nói, nhưng có lẽ không phải Giang Nguyên kia...

Lão Hoàng nhìn chằm chằm cái bảng tên kia mấy lần, sau đó nhíu mày thấp giọng nói.

- Đó không phải Giang Nguyên này, giờ lãnh đạo bên trên có ai tên Giang Nguyên sao? Xếp hạng của người này còn trên cả Phó thủ tướng Tề, không thể nào chưa từng nghe nói đến được!

Lúc này ký giả trẻ cũng nhíu chặt mày, sau khi suy nghĩ một lúc, dường như không thể nào nghĩ ra. Sau đó cậu ta dồn hy vọng sang lão Hoàng bên cạnh, nói:

- Lão Hoàng, ông giàu kinh nghiệm, có lẽ ông biết chứ?

- Không biết... Tôi thật sự chưa nghe nói có ai tên Giang Nguyên...

Lão Hoàng sau khi nghĩ thêm lần nữa, cuối cùng vẫn lắc đầu, cười khổ nói.

Cũng giống như những gì hai người này bàn luận, không ít người bên cạnh, ai nấy đều thỉnh thoảng nhìn lên cái bảng tên ở chính giữa bàn, vừa nhìn tư liệu trong tay, sự nghi hoặc tràn ngập trong ánh mắt mỗi người.

Có điều về nỗi nghi hoặc này, không ít người đều phải lắc đầu. Dù sao Giang Nguyên kia thật sự quá trẻ tuổi, hơn nữa đẳng cấp kém tổ này quá xa, có lẽ không thể nào là hắn được.

Rất nhanh, các ký giả đều chuyển lực chú ý lên chủ đề của cuộc họp báo lần này.

- Bệnh độc mới? Trận thế lớn thế này... không phải lại xảy ra vấn đề gì lớn chứ?

Một ký giả căng thẳng nói.

Một ký giả khác lúc này cũng gật đầu nói:

- Có thể... lẽ nào hôm nay anh không nghe thấy lời đồn sao? Nói ở đây xảy ra chuyện... hơn nữa xem tình hình bây giờ...

Cấp trên chắc là muốn làm sáng tỏ việc này... Nếu không đã không vội vàng thu dọn sạch sẽ tin đồn này, chỉ sợ lại xảy ra vấn đề lớn rồi.

- Đáng chết... Hy vọng đừng xảy ra vấn đề gì lớn, nếu không chúng ta đều ở đây, nếu mà xảy ra vấn đề, chúng ta đều xui xẻo rồi...

Ký giả đầu tiên kia lúc này lại căng thẳng nói.

- Có lẽ không đâu... nếu thật sự xảy ra vấn đề gì lớn, chắc cũng sẽ không mở cuộc họp báo ở đây... có điều nhìn tình hình hiện tại thì thực sự hơi kỳ lạ, chỉ có thể dựa theo tiêu chuẩn trên để hỏi...

Ký giả thứ hai nhìn vào tờ cuối cùng của tư liệu, lúc này cũng nhíu chặt mày.

Lúc này ký giả đầu tiên cũng đưa tay gãi đầu, sau đó bất đắc dĩ nhìn về phía bàn đại biểu trước mặt, thấy đã có vài người lục tục ngồi xuống, cười khổ nói:

- Đừng nghỉ nữa. Chuẩn bị sẵn sàng đi... dù sao cũng sắp có đáp án rồi...

Đợi lúc Giang Nguyên ra ngoài, trên bàn đại biểu đã có hai người ngồi rồi. Giang Nguyên nhìn nhìn rồi mỉm cười.

Vốn hắn tưởng chỉ có mình mình ứng phó nơi này. Có điều Phó thủ tướng Tề suy nghĩ tương đối chu toàn, đã kéo cả Tiền Ngọc Minh của Trung tâm khống chế bệnh dịch và Bạch Quý của Trung tâm nghiên cứu bệnh độc trong tổ đến chống đỡ cục diện cho mình.

Có điều nhìn nụ cười gượng của Tiền Ngọc Minh và Bạch Quý đang ngồi trên bàn Giang Nguyên hiểu rất rõ, e là hai người này bị Phó thủ tướng Tề ép dến, ngoại trừ mình có ai bằng lòng nhúng tay vào việc này chứ?

Đối với vấn đề này, Giang Nguyên cũng không quá để ý, có hai người tới chống đỡ cục diện cho mình dĩ nhiên càng tốt, nếu không một mình mình ngồi bên trên bàn đại biểu thì cũng không được hay cho lắm. Cho dù khí trường của mình có mạnh chừng nào thì cũng hơi có cảm giác thế đơn lực yếu. Hơn nữa với tuổi tác của mình, tuy mình là một Tổ phó thường trực, nhưng một mình mình mở một cuộc họp báo, thực sự khó khiến người ta tín nhiệm.

Giang Nguyên lập tức mỉm cười, chậm rãi đi về vị trí chính giữa của bàn đại biểu.

Giang Nguyên vừa chậm rãi bước đến, bên dưới lập tức vang lên những tiếng xôn xao. Ký giả của các công ty truyền thông lớn đều ngồi đầy nơi này, ai nấy trên mặt cũng kinh ngạc nhìn Giang Nguyên rồi bắt đầu cúi đầu ghé tai bàn luận.

Giang Nguyên đi tới chính giữa bàn đại biểu nhìn nhìn vị trí chính giữa, phía trước có một bảng tên ghi tên mình. Hắn mỉm cười với Tiền Ngọc Minh và Bạch Quý ngồi hai bên, sau đó ngồi xuống chính giữa.

Những người bên dưới thấy Giang Nguyên mặc bộ trang phụ giáo quan thẳng tắp, bên ngoài khoác áo blouse trắng ngồi chính giữa bàn đại biểu thì dần yên tĩnh lại, chỉ có một vài người vẫn khó át chế được sự nghi hoặc trong lòng đang thấp giọng bàn luận với nhau.

Lỗ tai Giang Nguyên khẽ giật giật, nghe thấy lời bàn luận của mấy người kia.

- Đúng là Giang Nguyên này sao... Sao có thể? Sao cậu ta lại ở đây, không thể nào như vậy được...

- Không thể nào hiểu nổi, theo lý thì những chuyện như thế này hoặc do Phó thủ tướng Tề ra mặt, hoặc là bộ Y tế cử một Phó bộ trưởng tới, còn không nữa thì sẽ do Chủ nhiệm Tiền của bên khống chế bệnh dịch kia chủ trì, sao có thể là Giang Nguyên...

Giang Nguyên nghe thấy tiếng bàn luận của mọi người thì mỉm cười, sau đó nhìn đồng hồ, thấy đã đến giờ thì liền ho khan hai tiếng vào micro, thử giọng.

Trong loa truyền ra hai tiếng thử giọng, các ký giả ở đây đều im lặng trở lại, sau đó nhìn về phía Giang Nguyên trên bàn đại biểu.

- Xin chào các bạn ký giả, tôi là Giang Nguyên Tổ phó thường vụ Tổ lãnh đạo khống chế dịch bệnh bộ Y tế...

- Ồ ồ...

Giang Nguyên vừa nói ra lời này, bên dưới lại có những tiếng ồn ào bàn luận không ngoài dự liệu.

- Chuyện gì xảy ra vậy? Giang Nguyên thật sự là Tổ phó thường vụ sao... Phó thủ tướng Tề còn dưới quyền cậu ta...

Trong mắt các ký giả tràn đầy kinh ngạc.

Những ký giả có thể ngồi ở đây trên cơ bản đều là nhân viên nòng cốt của các công ty truyền thông, trên cơ bản họ đều đã từng tiếp xúc với anh hùng quốc dân Giang Nguyên từng hot trong thời gian trước. Và dĩ nhiên họ cũng nắm rõ lý lịch Giang Nguyên trong lòng bàn tay.

Càng hiểu rõ lý lịch của Giang Nguyên thì họ lại càng kinh ngạc. Ở một nơi chức vị quyết định tất cả như Trung Quốc sao có thể xuất hiện tình huống như vậy?

Nếu Giang Nguyên chỉ có một vị trí thành viên trong tổ thì họ cũng chẳng cảm thấy quá kỳ quái. Dù sao Giang Nguyên cũng là người trong ngành y, hơn nữa cũng nỏi tiếng... cố lẽ cũng có bối cảnh. Dù hắn có cùng la thành viên giống như bọn Chủ nhiệm Tiền của Trung tâm khống chế bệnh dịch cũng không phải chuyện kỳ quái.

Nhưng bây giờ, hắn lại giữ cái vị trí Tổ phó thường trực, còn Phó thủ tướng Tề người quản lý mảng Y tế của Quốc vụ viện lại thấp hơn hắn nửa cấp, chuyện này thực sự quá kỳ quái.

Nên biết người giữ chức Tổ trưởng là Phó thủ tướng Trương. Chức Tổ trưởng này thường chỉ mang cái danh vậy thôi, chứ không hề ra mặt chủ trì sự vụ cụ thể. Thông thường người thực sự phụ trách chính là Tổ phó thường trực...

Mà hiện giờ Giang Nguyên ngồi ở vị trí Tổ phó thường trực, vậy hắn chính là lão đại thật sự của tổ lãnh đạo này. Ngay cả Phó thủ tướng Tề cũng chỉ xếp thứ hai. Tình huống như thế này thực sự trước nay chưa từng có.

Giang Nguyên nghe thấy tiếng lao xao bên dưới liền mỉm cười, nhìn bản thảo trên căn bản đã thuộc lòng trong tay, sau đó tiện tay đặt xuống, chậm rãi nói vào micro:

- Giờ... Tôi đại diện cho Tổ lãnh đạo khống chế bệnh dịch tuyên bố với mọi người một tin...

- Trung tâm khống chế bệnh dịch trực thuộc bộ Y tế chúng tôi hai ngày trước, cũng là ngày mười sáu, đã phát hiện ra một trường hợp nhiễm bệnh độc mới. lúc đó Bệnh viện đa khoa ba quân chủng đã thực hiện cách ly nghiêm khắc, tiến hành cách ly người bệnh...

- Đồng thời Bệnh viện đa khoa ba quân chủng cũng lập tức báo cáo tình hình bệnh dịch cho bộ Y tế và Quốc vụ viện...

- Dưới sự quan tâm mật thiết của Quốc vụ viện đã khẩn cấp điều động thành viên các phòng ban, thành lập một Tổ lãnh đạo khống chế bệnh dịch do Phó thủ tướng Trương Hiểu Kiện của Quốc vụ viện làm tổ trưởng... tiến hành xử lý và khống chế khẩn cấp tình hình lần này...

- Hiện tại... tình hình người bệnh đã được khống chế tốt, tổng cộng có mười ba trường hợp nhiễm bệnh, một trường hợp xảy ra nguy hiểm, không có trường hợp nào chết vì nhiễm bệnh... Trước mắt người bệnh và những người tiếp xúc đều đã được cách ly nghiêm mật...

Nói tới đây, Giang Nguyên dừng một chút, trong long vô cùng bội phục tổ văn thư, không hổ là những người chuyên làm việc với chữ nghĩa và số liệu. Vốn theo báo cáo thống kê bình thường thì phải tuyên bố là trong bốn mươi tám giờ tăng thêm mười hai trường hợp mắc bệnh...

Nhưng bản thảo của tổ văn thư đã trực tiếp tuyên bố thành tổng số người mắc bệnh là mười ba trường hợp... so với hai ngày tăng mười hai trường hợp, nghe có vẻ là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau...

Một bên là bệnh truyền nhiễm này có mười ba người phát bệnh, so với hai ngày tăng thêm mười hai người bệnh, về mặt xác suất và khái niệm học, rõ ràng là hai khái niệm khác biệt cực lớn.

Nhưng tổ văn thư đã lựa chọn cách nghe nhẹ nhàng nhất, đó là cho số bệnh nhân tăng lên gộp chung lại thành số người bệnh. Khi những dân chúng bình thường nghe có tổng cộng mười ba người bệnh, hơn nữa đều đã hoàn toàn khống chế cách ly, sẽ đỡ nguy hiểm hơn SARS năm đó không biết bao nhiêu lần...

Nghĩ tới đây, Giang Nguyên liền mỉm cười nói tiếp:

- Hiện tại công tác nghiên cứu bệnh độc này đã gần hoàn thành. Bệnh nhân nhiễm bệnh nguy hiểm đầu tiên đang tiếp nhận trị liệu bằng thuốc ức chế bệnh độc mới nghiên cứu ra, tạm thời hiệu lực rất tốt... Công tác sản xuất thuốc khống chế bệnh độc cũng đang nhanh chóng tiến hành. Dự tính trong vòng hai mươi bốn giờ sẽ sản xuất xong một đợt thuốc với số lượng lớn.

Giang Nguyên ở đây giới thiệu, các ký giả bên dưới nhanh chóng hí hoáy viết... Nhưng trong số đó cũng có người, khi Giang Nguyên giới thiệu, trên mặt lộ vẻ trào phúng, không có ý định ghi chép.

Chương 562: Nghi hoặc của các bộ trưởng

Phó thủ tướng Tề đang ngồi trong văn phòng, nhìn chằm chằm TV trước mắt. Ông nghe Giang Nguyên nói những lời này thì sắc mặt hơi kỳ quái, vì ông đã xem qua bản thảo tổ văn thư đưa cho Giang Nguyên. Những gì Giang Nguyên nói hơi khác với bản thảo tổ văn thư đưa.

Giờ Giang Nguyên nói đã tìm được thuốc ức chế bệnh độc, hơn nữa còn có hiệu quả rất tốt. Cái này vốn tổ văn thư chỉ nói đã tìm được thuốc ức chế dịch bệnh, đang trong giai đoạn thí nghiệm. Nhưng Giang Nguyên như vậy tức là đã dồn chuyện này vào ngõ cụt.

Tuy nói như thế có thể ổn định lòng dân, nhưng lỡ như hiệu quả thuốc không được như mong đợi, hoặc xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, như thế sẽ phiền phức lớn.

Sắc mặt của Phó thủ tướng Tề hơi âm u. Nếu như thuốc ức chế bệnh độc thật sự có hiệu lực, vậy thì ông mạo hiểm để lại ấn tượng xấu với bên trên, đẩy Giang Nguyên ra chủ trì cái cuộc họp báo này làm gì? Giang Nguyên này nói chắc như đinh đóng cột như vậy, chẳng lẽ hắn thật sự tự tin sao?

Nhớ đến Giang Nguyên hai ngày nay gần như đều ở khu thực nghiệm và cách ly bên trên, chẳng lẽ hắn thật sự chắc chắn rồi?

Nghĩ tới đây, sắc mặt Phó thủ tướng Tề hơi khó coi.

Trước tivi, vô số người dân Bắc Kinh đều đang ngồi ngay ngắn trước tivi, vẻ mặt nghiêm túc nhìn buổi họp báo được tường thuật trực tiếp trên tivi.

Đối với những tin đồn mẫn cảm thế này nó được lan truyền đi rất nhanh. Hôm nay không ít thị dân đã lờ mờ nghe thấy vài tin đồn. Mặc dù họ chưa xác định được chính xác nhưng cũng hơi bàng hoàng. Tuy họ đều xác nhận được tòa nhà khoa nhi của Bệnh viện đa khoa ba quân chủng đang bị đóng kín, hơn nữa không ít bệnh nhi và người nhà đều bị cách ly bên trong.

Trong lúc bàng hoàng, họ nghe nói có họp báo này thì ai nấy đều căng thẳng theo dõi.

Lúc đầu khi các thị dân nhìn thấy sự xuất hiện của Giang Nguyên thì hơi nghi hoặc, có điều cái mọi người quan tâm không phải ai là người tuyên bố tin tức. Cái họ quan tâm là tình hình bệnh dịch trong tin đồn rốt cuộc như thế nào. Nhưng hiện giờ tất cả mọi người đều ngóng tai căng thẳng nghe Giang Nguyên nói.

Trải qua sự kiện SARS lần trước, lúc đó có rất nhiều quan chức cao cấp đã rớt chức chỉ vì giấu tình hình. Cho nên các thị dân tương đối tin vào tình hình Giang Nguyên giới thiệu. Nếu như tình hình thực sự nghiêm trọng, họ tin sẽ không ai dám mạo hiểm mà tùy tiện giấu diếm.

Đương nhiên, không ít thị dân đã chuẩn bị sẵn, nếu tình hình thật sự nghiêm trọng thì chuẩn bị đưa cả nhà chạy đi trốn. Với tình huống thế này, không ai dám đem tính mạng của mình ra để đùa.

Sắc mặt Phó bộ trưởng Viên của bộ Tài chính hơi tối tăm. Ông đang nhíu mày trầm giọng nói với cấp dưới trước mặt:

- Lý Cường, chuyện gì xảy ra? Số liệu thế này mà cậu cũng nộp lên được à? Cậu đưa cho tôi, rồi sao tôi ăn nói với Phó thủ tướng Ngô? Giờ đi làm lại ngay cho tôi.

Cấp dưới đang đứng trước bàn làm việc trên trán toát một lớp mồ hôi. Trong lòng thầm hối hận, nghĩ thầm: “Đã nghe nói là hai ngày nay Bộ trưởng Viên không vui rồi mà, đáng lẽ hôm nay mình không nên nộp bảng này lên.”

- Bộ trưởng, số liệu này đã là số liệu thực cuối cùng rồi đấy ạ.

Nghĩ đến việc nếu thay đổi số liệu này, vậy thì sẽ hoàn toàn không đúng, nghĩ đến đây, Lý Cường cắn răng, bất đắc dĩ nói với Bộ trưởng Viên. Đột nhiên lúc này có người từ bên ngoài đẩy cửa bước vào.

Lý Cường có chút sửng sốt, ai mà lại dám không gõ cửa đã xông vào văn phòng bộ trưởng vậy? Quả nhiên Bộ trưởng Viên lộ vẻ mặt giận dữ nhìn về phía cửa.

Lúc này Lý Cường cũng vội vàng nhìn về phía cửa. Gã vừa liếc mắt đã thấy người bước vào là thư ký của Bộ trưởng Viên.

- Bộ trưởng, ngài mau xem đài Bắc Kinh đi, có tin tức rồi.

Thư ký của Bộ trưởng Viên đang ôm một cái laptop chạy đến, trên mặt lộ vẻ sốt ruột.

- Có tin tức?

Phó Bộ trưởng Viên hơi sửng sốt, sau đó vội vàng ngoắc tay nói:

- Mau mau, nói thế nào, nói thế nào?

- Ngài xem giờ đang họp báo công bố tin tức.

Thư ký vội vàng đem laptop qua đặt xuống.

- Ừm, mau mau.

Bộ trưởng Viên vội vàng kéo chiếc laptop chưa kịp đưa sang, đặt trước mặt mình.

Lý Cường nhìn bộ dạng luống cuống tay chân của Bộ trưởng Viên, mặc dù gã vô cùng hiếu kỳ nhưng cũng coi là có chút ý thức. Gã thấy Bộ trưởng Viên lúc này đã không chú ý đến mình thì lập tức do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định tự lặng lẽ lùi đi trước, về sau hẵng tính. Với tình hình của mình hiện tại, từ từ hẵng nói cũng là nói, nói không chừng sau này còn có khả năng xoay chuyển.

- Giang Nguyên?

Bộ trưởng Viên nhìn gương mặt hơi quen thuộc trên màn hình thì hơi sửng ra, sau đó dỏng tai lên nghe.

- Hiện hại công tác nghiên cứu bệnh độc này đã gần hoàn thành. Bệnh nhân nguy hiểm đầu tiên đang tiếp nhận chữa trị bằng thuốc ức chế bệnh độc, tạm thời hiệu quả đang rất tốt. Công tác sản xuất thuốc ức chế bệnh độc cũng nhanh chóng được tiến hành. Dự tính trong vòng hai mươi bốn tiếng đồng hồ sẽ sản xuất xong thuốc với số lượng lớn.

Bộ trưởng Viên này nghe đến đây liền khẽ thở phào nhẹ nhỏm. Lúc này ông mới nhớ ra còn có Lý Cường ở đây.

Có điều, khi ông ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua thì phát hiện không biết Lý Cường đã lui ra từ khi nào, ông mới hài lòng gật đầu, nhìn thư ký bên cạnh, nói:

- Lúc đầu Giang Nguyên này còn nói những gì?

- À, đã nói một chút về tình hình bệnh độc và số người mắc bệnh.

- Tình hình như thế nào?

Bộ trưởng Viên vội vàng hỏi. Tuy ông là một Phó bộ trưởng nhưng về tình hình của chuyện này cũng chỉ biết một chút. Dù sao thì tổ lãnh đạo cũng bảo mật rất nghiêm khắc tình hình của chuyện này. Cho dù là ông thì cũng chỉ loáng thoáng biết được vài tin tức. Hơn nữa ông cũng được dặn dò là phải giữ bí mật cẩn thận.

- Theo những gì Tổ trưởng Giang này nói thì hiện đã có mười ba người phát bệnh, chỉ có một bệnh nhân nghiêm trọng đang tiếp nhận chữa trị bằng thuốc ức chế bệnh, hình như tương đối hiệu quả.

Lúc này thư ký vui vẻ nói. Anh ta hiểu rất rõ, phu nhân bộ trưởng đi thăm vẫn đang còn bị cách ly. Hai ngày nay bộ trưởng đang rất lo lắng vì chuyện này.

- Thế à?

Bộ trưởng Viên hơi thở phào nhẹ nhỏm, trên mặt cũng lộ ra thoải mái, có điều ông đột nhiên nhìn màn hình rồi lại nhíu mày.

- Sao họp báo mà chỉ có ba người? vì sao không có Bộ trưởng Nghiêm? Giang Nguyên này dùng thân phận gì mà chủ trì họp báo?

Lúc này Bộ trưởng Viên cau mày, nghi ngờ nhìn về phía thư ký, nói:

- Bộ trưởng Nghiêm không lộ diện à?

- Không ạ.

Thư ký vội vàng trả lời:

- Tổ trưởng Dang này dùng danh nghĩa Tổ phó thường vụ, ngay từ đầu chỉ có Tổ trưởng Giang, Chủ nhiệm Tiền của Trung tâm nghiên cứu khống chế bệnh dịch cùng với giáo sư Bạch, không có những người khác!

Bộ trưởng Viên nghe thư ký nói vậy sắc mặt lại trở nên tối tăm. Thân là một phó bộ trưởng ông hiểu rõ một vài điều. Lúc đầu khi ông đi nghe ngóng cũng không biết tổ lãnh đạo này rốt cuộc có ai. Mãi cho đến khi bên kia đưa tin nói có thể vào thăm, ông mới biết Phó Bộ trưởng Nghiêm của bộ Y tế phụ trách việc này.

Theo lý, chuyện thế này phải do vị Phó Bộ trưởng Nghiêm kia ra mặt mới đúng, tại sao lại là Giang Nguyên này? Nếu Giang Nguyên này là Tổ phó thường vụ, vậy chẳng lẽ Phó Bộ trưởng Nghiêm là Tổ trưởng?

- Ban nãy có công bố thành viên của tổ này không?

Bộ trưởng Viên hơi xoay chuyển suy nghĩ, lập tức hỏi.

- Cũng không nói rõ thành phần, nhưng Tổ trưởng là Phó thủ tướng Trương.

Thư ký đi theo Bộ trưởng Viên lâu như vậy, dĩ nhiên biết Bộ trưởng Viên đang nghĩ gì, vội vàng trả lời.

- Phó thủ tướng Trương là Tổ trưởng?

Hai tròng mắt Bộ trưởng Viên lập tức trợn tròn. Phó thủ tướng Trương là Tổ trưởng, còn Giang Nguyên này là Tổ phó thường vụ, vậy Phó Bộ trưởng Nghiêm kia là gì? Là thành viên gì?

Bộ trưởng Viên ngồi ngẩn ra một lát, sau đó lập tức nói:

- Đi mau, tìm người hỏi các ký giả trong đó, có lẽ họ có danh sách thành viên tổ, cậu nghe ngóng rõ ràng rồi quay về báo lại cho tôi.

- Vâng, tôi đi đây.

Thư ký không chần chừ, vội vàng gật đầu chạy ra ngoài. Việc tìm mấy ký giả trong đó hỏi thăm tin tức không khó.

Bộ trưởng Viên nhìn thư ký ra ngoài thì nhíu chặt mày, không thể nào thả lỏng được nữa, sau đó ông lại cẩn thận nhìn màn hình nghe báo cáo tình hình.

- Được rồi, giờ là thời gian đặt câu hỏi. Tôi sẽ dành cho mọi người mười phút, mời mọi người tự do đặt câu hỏi.

Giang Nguyên mỉm cười gật đầu nói.

Giang Nguyên vừa dứt lời, bên dưới lập tức có mấy cánh tay giơ lên, trong đó có nữ ký giả áo ngắn tay màu đỏ thỉnh thoảng cúi thấp đầu cười lạnh kia cũng giơ tay lên, trông rất bắt mắt.

Chương 563: Nữ phóng viên không mời mà tới

- Về hình hình bệnh độc, ban nãy tôi đã nói rất rõ ràng... Trước mắt đã tìm được thuốc ức chế bệnh độc hữu hiệu. Ca bệnh nặng cũng đang được toàn lực cứu trị, hơn nữa biểu hiện của thuốc ức chế bệnh động tương đối hữu hiệu...

Giang Nguyên ngồi trước bàn đại biểu, trên mặt nở nụ cười mỉm bình tĩnh, nhìn các phóng viên trầm giọng nói:

- Được... vị tiếp theo...

Giang Nguyên vừa nói, bên dưới lại một lần nữa có vài cánh tay giơ lên. Tuy mọi người biết buổi họp báo này là một vở kịch, nhưng các ký giả vẫn bằng lòng giơ tay, dù không được gọi đến thì cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ. Lỡ như được gọi đến, có thể lộ mặt ở một trường hợp lớn thế này cũng tương đối tốt.

- Được... mời anh tóc ngắn đeo kính kia...

Giang Nguyên tùy tiện nhìn lướt qua đám đông, sau đó thuận miệng gọi một ký giả. Mặc dù trên mặt Giang Nguyên vẫn mỉm cười nhưng thực sự hắn cũng cảm thấy nhàm chán. Những trường hợp sáo rỗng như thế này, nếu không phải nhất định phải có một người bước ra chống đỡ cục diện, hắn lười đến tham gia những hoạt động như thế này.

- Tổ trưởng Giang, chào anh... Tôi là phóng viên Báo buổi chiều Bắc Kinh. Tôi muốn hỏi một chút về số người bệnh, chính xác là chỉ có mười ba người sao? Con số này có phải là con số thật không?

Vị ký giả này đứng dậy, liếc mắt vào quyển sổ trong tay, hỏi rõ câu hỏi.

Giang Nguyên nghe thấy câu hỏi này thì trong lòng cười khổ. Các ký giả này cũng thành thật quá nhỉ. Ký giả ban nãy hỏi vấn đề đầu tiên trong tư liệu tổng kết các vấn đề. Còn ký giả này lại hỏi tiếp vấn đề thứ hai trong đó. Ngay cả thứ tự cũng không sai...

Giang Nguyên cũng không thèm nhìn tư liệu trong tay, trực tiếp trả lời:

- Căn cứ theo số liệu thống kê hiện tại, cách đây nửa tiếng trước thực sự chỉ có mười ba người. Hơn nữa trong mười ba người này còn bao gồm ba trường hợp mới nghi ngờ nhiễm bệnh...

Ký giả này cũng tương đối chuyên nghiệp. Sau khi hỏi xong câu hỏi này, lại như nghi ngờ, dùng một thái độ tương đối chuyên nghiệp truy vấn thêm một câu:

- Vậy... Tổ trưởng Giang, tôi muốn xác nhận một chút, tuy giờ các anh đã có biện pháp cách ly, nhưng hiện tại có phải bệnh độc vẫn có khả năng lan truyền ra ngoài không?

“Móa nó... Đây là vấn đề thứ ba đây mà...” Trong bụng Giang Nguyên mắng thầm nhưng ngoài mặt thì không chút thay đổi, vô cùng tự tin đáp:

- Bệnh viện đa khoa đã thực hiện cách ly vô cùng kịp thời và đúng mực. Khi họ vừa phát hiện bệnh nhân bất thường và xác nhận có thể tồn tại loại bệnh mới đã lập tức phóng tỏa cả tòa nhà. Chúng tôi cực kỳ hài lòng và tự tin về cách xử lý của Bệnh viện đa khoa ba quân chủng. Hơn nữa Quốc vụ viện và Bộ Y tế cũng rất coi trọng việc này, đã kịp thời tiến hành cách ly tất cả những người có tiếp xúc...

Nói tới đây, Giang Nguyên hơi dừng lại. Sau đó hắn nói:

- Hơn nữa căn cứ theo tình hình trước mắt, từ khi bắt đầu phát hiện ra ca bệnh đầu tiên cho đến giờ cũng không quá sáu mươi giờ đồng hồ, nhưng chưa hề phát hiện bên ngoài có bất kỳ trường hợp nào nghi ngờ mắc bệnh... Cho nên...

Chúng tôi có thể khẳng định... Trên cơ bản bệnh độc vẫn chưa truyền ra bên ngoài...

Dứt lời, Giang Nguyên liền vừa cười vừa nhìn vị ký giả kia, nói:

- Xin hỏi bạn phóng viên, anh đã hài lòng với câu trả lời của tôi chưa?

Vị ký giả kia nghe Giang Nguyên trả lời trên mặt dường như đã lộ vẻ hài lòng, gật đầu cảm ơn:

- Cảm ơn Tổ trưởng Giang...

Sau khi ký giả thứ hai ngồi xuống, Giang Nguyên lại một lần nữa mỉm cười với mọi người, nói:

- Được rồi, giờ xin mọi người tiếp tục giơ tay nêu câu hỏi...

Rất nhanh, Giang Nguyên đã chú ý đến nữ ký giả áo ngắn tay màu đỏ rất bắt mắt trong số những cánh tay tùy tiện giơ lên kia.

“Chọn trang phục thông minh...” Giang Nguyên nhìn thấy một bóng dáng tương đối xinh đẹp và cực kỳ bắt mắt liền cười cười, sau đó nói:

- Được... Xin mời chị áo đỏ chính giữa hàng thứ tư...

Nữ ký giả áo đỏ nghe Giang Nguyên nói vậy trên mặt lộ tia đắc ý, sau đó đứng dậy, cầm micro ký giả bên cạnh đưa qua.

Có điều sau khi nữ ký giả này nhận micro thì nụ cười tươi tắn trên khuôn mặt xinh đẹp bến mất, thay vào đó là vẻ mặt lạnh như băng nhìn về phía Giang Nguyên, nói:

- Xin chào Tổ trưởng Giang... Tôi là phóng viên Báo tin tức Nhật Bản Thái Bình Dương...

Giang Nguyên thấy đối phương đột nhiên thu lại nụ cười, trong mắt mơ hồ lóe lên tia trào phúng thì thấy hơi nghi hoặc. Nhưng sau khi Giang Nguyên nghe đối phương tự giới thiệu xong thì rõ ràng hơi sửng ra, nghĩ thầm: “Họp báo lần này lẽ nào còn thông báo cả giới truyền thông nước ngoài?”

Giang Nguyên thấy vẻ bất thiện lộ rõ trong mắt đối phương thì bất giác ngoảnh đầu nhìn người phụ trách hiện trường cách đó không xa. Lúc hắn nhìn thấy vẻ mặt trắng bệch của đối phương thì trong lòng hơi cả kinh, biết đã xảy ra vấn đề rồi.

Có điều, thật ra hắn cũng không quá lo lắng. Dù hắn không biết làm sao để đối phương lẫn vào đây, nhưng binh đến tướng chặn nước đến đê ngăn, chẳng có gì đáng để lo lắng cả.

Lúc này, các ký giả có mặt ở đây cũng đều thấp giọng bàn luận. Bọn họ rất rõ, cũng biết rằng những cuộc họp báo khẩn cấp thế này đáng lẽ sẽ không mời ký giả nước ngoài tham dự. Nhưng nữ ký giả này đột nhiên nói cô ta là ký giả của Báo tin tức Nhật Bản Thái Bình Dương. Điều này dĩ nhiên khiến các ký giả kinh ngạc, không biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?

Các ký giả già tương đối có kinh nghiệm lúc này cũng quay đầu nhìn về người phụ trách chương trình, nhìn thấy vẻ mặt trắng bệch của đối phương trong lòng lập tức cả kinh. Trong tình huống này mà bị người ta lẫn vào, lần này không chỉ người phụ trách này xui xẻo, chỉ sợ lần này Giang Nguyên cũng gặp phiền phức lớn rồi.

Một nữ ký giả Nhật Bản rõ ràng là lai giả bất thiện thiện giả bất lai...

Sắc mặt người phụ trách thoáng trắng bệch một lúc nhưng cũng nhanh chóng hồi phục tinh thần, biết lần này xảy ra vấn đề lớn rồi. Vào thời điểm mấu chốt này nếu bị cô nàng này khuấy đảo cục diện, vậy thì mình cũng không thẻ thoát khỏi trách nhiệm này.

Đối phương rõ ràng đã có sự chuẩn bị mới đến, chỉ e là muốn gây ra chuyện lớn. Nếu Tổ trưởng Giang này thật sự bị đối phương hỏi câu hỏi gì quá khó thì xảy ra vấn đề là cái chắc rồi. Người phụ trách cắn răng, đứng dậy lạnh giọng chất vấn:

- Sao cô vào được đây? Chúng tôi không hề mời ký giả của Báo Thái Dương...

- Cảnh vệ... Cảnh vệ.... Dẫn cô ta đi, tiến hành điều tra...

Cùng với tiếng gọi cảnh vệ của người phụ trách, hội trường khẽ xôn xao... Còn vẻ mặt của nữ ký giả kia sau khi hơi biến sắc, lại cười lạnh nói:

- Sao? Chúng tôi không được mời thì không thể đến tham gia à? Hay các người muốn che giấu chuyện gì?

Người phụ trách nghe nữ ký giả này nói vậy sắc mặt liền trầm xuống. Anh ta vừa ngoắc cảnh vệ ý bảo bọn họ mau lên một chút, vừa nháy mắt với thợ quay phim, muốn họ dời tầm nhìn của camera.

- Đây là tường thuật trực tiếp... Tôi xem thử các người làm thế nào?

Nữ ký giả kia lúc này định đi về phía trước, dường như muốn tránh cảnh vệ, chạy về phía bàn đại biểu.

Lúc này Tiền Ngọc Minh và giáo sư Bạch Quý ngồi trước bàn lãnh đạo nhìn thấy động tác này của nữ ký giả, sắc mặt cũng biến đổi, đều đồng loạt nhìn về phía Giang Nguyên. Giờ đang truyền hình trực tiếp, nếu xảy ra vấn đề thế này, vậy thì cuộc họp báo lần này coi như đi tong, thậm chí còn có thể gây ra phản ứng trái chiều.

Lúc này Giang Nguyên cũng nhíu mày nhìn hình ảnh trước mắt, sau đó hắn mỉm cười, chậm rãi giơ tay lên, gật đầu với người phụ trách, sau đó nói vào micro:

- Mọi người yên lặng... vị nữ phóng viên của báo Thái Dương tuy không mời mà tới, nhưng ngời đến là khách, tôi cho phép cô ấy đặt câu hỏi...

Giang Nguyên nói xong, sắc mặt người phụ trách hơi cứng đờ, còn các cảnh về cũng đều dừng bước, nhìn người phụ trách.

Người phụ trách thấy Giang Nguyên mỉm cười gật đầu thì cũng đành bất đắc dĩ mà gật đầu, tới lúc này rồi cũng chẳng còn cách nào khác.

Giang Nguyên nhìn bên dưới ồn ào đang yên tĩnh lại liền mỉm cười, sau đó gật đầu với nữ ký giả kia nói:

- Được rồi, phóng viên của báo Thái Dương... xin hỏi cô muốn hỏi câu hỏi gì?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!