Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 564: CHƯƠNG 564: ISOMURA HATOYAMA

- Nhanh đi điều tra thân phận người phụ nữ này, còn cả việc sao cô ta có thể lẫn vào đây?

Sắc mặt người phụ trách căng thẳng vừa nhìn Giang Nguyên trả lời nữ ký giả kia, vừa cầm bộ đàm lên, sau đó thấp giọng nói vào bên trong. Hiện giờ tuy người đã giao cho Tổ trưởng Giang xử lý, nhưng nhất định phải nhanh chóng điều tra ra thân phận của người phụ nữ này. Nhìn bộ dạng bất thiện của đối phương, nếu thật sự chỉ là một ký giả, vậy thì cũng không phiền phức gì quá lớn, nhưng nếu đến vì mục đích khác thì phiền phức to rồi.

Đạo diễn hiện trường đã nhanh chóng cắt máy quay bên này, đồng thời phản ứng cực kỳ nhanh chóng giảm bớt âm thanh micro trong tay nữ ký giả, nhưng tất cả thị dân Bắc Kinh ngồi trước tivi đều đã nhìn thấy màn này, thậm chí đều đại khái hiểu có chuyện gì xảy ra.

Thân là người dân sống ở thủ đô, dĩ nhiên độ mẫn cảm chính trị tương đối cao. Họ đều lờ mờ phát hiện ra cảnh này có gì đó không bình thường, có điều, cũng may phản ứng của Giang Nguyên khiến trong lòng họ dần bình ổn lại.

Nhìn Giang Nguyên ngồi trên bàn đại biểu, nụ cười tùy ý lạnh nhạt trên mặt, lúc này hắn thậm chí còn hơi nghiêng người về phía trước, đưa tay chống cằm, cứ thế ngồi trước bàn, yên lặng và tò mò nhìn nữ ký giả của báo Thái Dương kia, như tương đối tùy tiện đợi câu hỏi của đối phương vậy.

Vốn các phóng viên bên dưới còn đang xôn xao, sau khi nghe Giang Nguyên nói vậy cũng dần yên tĩnh trở lại. Ai nấy đều nhìn về phía nữ ký giả báo Thái Dương vẫn đang cầm micro, muốn biết xem nữ ký giả này sẽ hỏi câu hỏi gì.

So với những ký giả ở đây, còn cả vị phụ trách hiện trường vốn đã chuẩn bị xong tâm lý vò đã mẻ lại sứt, sắc mặt của Phó thủ tướng Tề ngồi trong văn phòng lúc này cũng cực kỳ khó coi.

Mặc dù Giang Nguyên bị ông đẩy đi tham gia cuộc họp báo này, nhưng không có nghĩa là ông mong cuộc họp báo xảy ra vấn đề. Nếu thật sự xảy ra vấn đề thì sẽ không ai có thể chạy thoát, hậu quả chắc chắn không ai trong tổ này muốn nhìn thấy.

Tiền Ngọc Minh và Bạch Quý ngồi bên cạnh Giang Nguyên thấy nụ cười tự tin điềm tĩnh và tùy ý của Giang Nguyên thì dường như cũng bị khí tức tự tin trên người Giang Nguyên lây nhiễm, sự kinh ngạc trên mặt cũng dần tiêu tan, hồi phục lại sự trấn định, sau đó cùng với Giang Nguyên nhìn nữ ký giả đã đứng trở về vị trí cũ kia.

Nữ ký giả nhìn tên thanh niên ngồi ngay ngắn trên bàn đại biểu trước mặt đang biếng nhác nhìn mình, thậm chí trong mắt còn mang theo tia hiếu kỳ và nở nụ cười trấn định nhìn mình, tim cô cũng hơi siết lại, đột nhiên cảm thấy hình như mình vẫn chưa nắm chắc lắm.

- Được, cảm ơn Tổ trưởng Giang. Tôi là Isomura Hatoyama của Tờ tin tức Thái Dương.

Nữ ký giả nói răng rõ ràng, ánh mắt kinh ngạc vốn lóe lên trong mắt lúc này nhanh chóng biến mất. Cô nhìn Giang Nguyên, đôi mắt lóe lên tia lạnh lẻo, trấn định nói:

- Tôi không có nhiều câu hỏi lắm, chỉ muốn làm rõ một vài nghi hoặc về tình hình mà ban nãy Tổ trưởng Giang đã thông báo thôi.

Giọng nữ ký giả này rất trong, khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng, tiếng Trung vô cùng lưu loát.

Nếu cô không tự xưng mình là ký giả Nhật Bản, chỉ e tất cả những người ở đây đều không thể nhận ra cô không phải người Trung Quốc.

- Isomura Hatoyama?

Giang Nguyên thầm lặp lại, trong đầu lóe lên một cái tên khác.

Đôi mắt Giang Nguyên khá hứng thú nhìn nữ ký giả, đột nhiên hắn cảm thấy người phụ nữ này hơi quen quen. Lâu lắm rồi hắn chưa gặp vụ khiêu chiến nào, không ngờ, đến lúc này lại gặp một vụ. Hơn nữa còn là một phụ nữ người Nhật, chủ yếu nhất là cũng họ Hatoyama. Xem ra lai lịch của Isomura này cũng không đơn giản.

Nghĩ tới đây, Giang Nguyên nhìn Isomura này, nụ cười trên mặt càng đậm hơn. Hắn rất tò mò và cũng rất mong chờ.

Isomura Hatoyama nhìn nụ cười đột nhiên đậm hơn trên gương mặt Giang Nguyên thì đôi mắt xinh đẹp híp lại, đang định nói thì đột nhiên nghe một âm thanh truyền đến.

- Isomura tiểu thư? Xin hỏi có phải cô quen Michiko Hatoyama tiểu thư không?

- Ô?!

Isomura nhíu mày, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc nhìn về phía tên thanh niên đang chống cằm nhìn mình. Từ trong ánh mắt dường như hơi uể oải của đối phương cô đã xác nhận chính đối phương đã hỏi.

- Đó là chị tôi, anh từng gặp chị ấy?

Khuôn mặt lạnh lùng như băng của chống cằm nhìn có chút dao động, nhìn chằm chằm Giang Nguyên.

Khóe miệng Giang Nguyên nhếch lên, trong mắt lóe lên tia khẳng định, sau đó ngồi thẳng người, cười cười, lãnh đạm nói:

- Gặp rồi.

Dứt lời, Giang Nguyên lại khôi phục vẻ đứng đắn, chậm rãi nói:

- Được rồi, Isomura tiểu thư, cô có gì nghi ngờ, xin nói đi. Tôi sẽ thành thật trả lời cô!

- Anh...

Isomura trợn to hai mắt, nhưng đột nhiên phát hiện ra những ánh mắt xung quanh dường như hơi kỳ quái. Lúc này cô mới chợt nhớ ra giờ mình đang làm việc. Cô vội vàng dừng lại, hít sâu một hơi, nhìn Giang Nguyên.

Lúc này ánh mắt cô nhìn Giang Nguyên cuối cùng cũng lóe lên một tia cổ quái. Cái gã tên Giang Nguyên trước mặt sao không giống mấy quan chức Trung Quốc chút nào. Trong một trường hợp như thế này mà lại đi hỏi chuyện riêng tư sao? Hơn nữa, sao hắn có thể biết chị mình? Mấy năm trước chị mình đã gia nhập một bộ phận bí mật, sau đó cả năm nay đều không có tin tức gì. Chẳng lẽ...

Isomura không dám suy nghĩ nhiều nữa. Sau khi cô khụ một tiếng liền cầm micro, nói với Giang Nguyên:

- Tổ trưởng Giang, tôi muốn hỏi, về vấn đề thống kê số người bệnh của các anh, xin hỏi anh xác nhận tổng cộng số người bệnh là mười ba người đúng không? Nói thật tôi rất không tin tưởng vào một vài thống kê của quý quốc!

Isomura nói ra câu này, không những sắc mặt của Tiền Ngọc Minh và Bạch Quý trên bàn đại biểu hơi tràm xuống, mà ngay cả các ký giả bên dưới lúc này sắc mặt cũng hơi đen lại. Mọi người đều biết rất rõ Isomura có ý gì. Có điều chuyện năm đó thật sự không thể nào trốn tránh. Có điều đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, không còn ai nhắc đến chuyện đó nữa.

Nhưng lúc này chuyện đó lại bị một người nước ngoài đột nhiên nhắc đến, điều này thực sự khiến những người ngồi đây trong lòng cảm thấy không thoải mái.

Mọi người lập tức nhìn về phía Giang Nguyên trên bàn lãnh đạo, nhìn xem hắn nói như thế nào. Tuy mọi người không tin tưởng lắm vào con số này nhưng cũng không ai tin Giang Nguyên sẽ cúi đầu trước con số này. Cho dù con số này là thật hay giả, nếu đã là công bố của phái chính phủ, vậy thì dĩ nhiên không thể nào lật ngược được. Mọi người chỉ có một lo lắng duy nhất là, Isomura đột nhiên mọc ra này không biết có chứng cứ gì khác chứng minh con số này là giả không.

- Ban nãy tôi đã nói rồi, hiện tại số người phát bệnh thực sự là mười ba người, trong đó có ba trường hợp chỉ nghi ngờ nhiễm bệnh.

Giang Nguyên bình tĩnh nhìn Isomura, trên mặt khẽ cười, nói:

- Sao? Isomura tiểu thư nghi ngờ con số này là giả?

Isomura nhún vai, trên mặt nở nụ cười lạnh, nói:

- Xin lỗi, tôi quả thật có chút hoài nghi!

Giang Nguyên tùy ý dựa ra sao, sau đó nhìn Isomura cười nói:

- Vậy Isomura có chứng cứ gì không? Hoặc có bất kỳ tư liệu gì có thể chỉ ra chúng tôi đã làm giả con số này không?

- Không có.

Isomura thấy vẻ mặt Giang Nguyên vẫn lạnh nhạt, không chút căng thẳng thì hơi nhíu mày, sau đó lập tức đổi đề tài, nói:

- Có điều, tôi muốn biết, ban nãy Tổ trưởng Giang nói tổng cộng có mười ba trường hợp nhiễm bệnh, vậy không biết trong hai ngày nay số trường hợp nhiễm bệnh tăng lên bao nhiêu.

Giang Nguyên yên lặng nhìn vào mắt Isomura, trong mắt mang theo ý cười. Xem ra Isomura cũng có chút bản lĩnh, ngay cả lỗ hổng này cũng có thể nắm được, có điều cũng chẳng có gì.

- Mười ba ca bệnh này, trừ ngày đầu tiên phát hiện ra một người, còn mười hai ca khác đã liên tục phát hiện vào ngày thứ hai.

Giang Nguyên lãnh đạm cười nói.

- Vậy tôi xin thỉnh giáo tiếp một vấn đề.

Isomura nghe Giang Nguyên nói vậy mắt liền lóe lên, sau đó lại nói:

- Không biết những ca bệnh này phát hiện ở đâu?

Nghe đến đây, Giang Nguyên liền chăm chú nhìn Isomura, trong lòng càng xem trọng Isomura hơn. Có điều ý cười trong lòng hắn càng đậm, muốn tìm ra được sai sót từ chỗ này, vậy thì vận may của cô thật sự không được tốt cho lắm rồi.

Chương 565: Nghi ngờ

- Trường mầm non Tây Sơn... Ca đầu tiên phát hiện ở Trường mầm non Tây Sơn...

Giang Nguyên bình tĩnh nhìn Isomura, khóe miệng hơi nhếch lên, nói:

- Từ ca đầu tiên cho đến ca thứ mười ba, hiện tại đều ở trường mầm non Tây Sơn...

- Cho nên, tôi tương đối khâm phục tinh thần kính nghiệp của Isomura tiểu thư... Có điều, về phương diện này không cần cô phải lo lắng... Từ khi phát hiện ra ca đầu tiên, chúng tôi đã cách ly phong tỏa cả trường mầm non Tây Sơn... Không có bất kỳ người tiếp xúc khả nghi nào rời đi... Cho nên chúng tôi có thể cam đoan, tất cả những nhân viên có thể tiếp xúc đều đã được cách ly hoàn toàn... sẽ không có khả năng phát tán bệnh độc trên diện tích lớn...

Nghe thấy Giang Nguyên nói năng bình tĩnh như vậy, không những các phóng viên ở buổi họp báo thở phào nhẹ nhỏm mà tất cả các thị dân Bắc Kinh đang ngồi trước tivi chăm chú theo dõi truyền hình trực tiếp buổi họp báo này cũng đặt được trái tim đang nghẹn trên cổ họng xuống. Chỉ cần mọi thứ được khống chế thì mọi người không cần phải lo lắng nữa.

Còn về trường mầm non Tây Sơn, mọi người vừa thở phào nhẹ nhõm đồng thời trong mắt cũng lóe lên nụ cười thoải mái. Chỉ cần là người có chút kiến thức đều biết trường mầm non Tây Sơn là nơi nào. Những đứa trẻ có thể vào học ở đây trên cơ bản đều là con cháu nhà quan chức, mấy đứa trẻ này mà còn cần phải lo sao.

Hai mắt Isomura Hatoyama khẽ lóe lên, cô đại khái cũng khá hiểu tình hình này. Chuyện trường mầm non Tây Sơn bị phong tỏa cô cũng biết lờ mờ, nhưng lại không biết chuyện trường mầm non Tây Sơn bị phong tỏa là vì bệnh dịch này. Cô vốn cho rằng khả năng phát tán bệnh độc này tương đối cao, cho nên mới túm lấy Giang Nguyên chất vấn.

Nhưng cô không ngờ Giang Nguyên có thể bình tĩnh xác nhận nơi đó là trường mầm non Tây Sơn.

Isomura nghĩ tới hai vấn đề mình túm được đều bị Giang Nguyên phủ định mất, hoàn toàn không đạt được kết quả như mong muốn thì khẽ cau mày. Cô không dễ dàng gì mới lọt được vào đây, không thể nào không có kết quả gì như vậy.

Isomura nhìn tên nhanh niên với ánh mắt ôn hòa mang theo nụ cười nhạt đang nhìn mình thì trong lòng hơi giận dữ. Cô là tinh anh trong Bộ tình báo, không dễ dàng gì mới vào được đây nhưng lại không hoàn thành được nhiệm vụ, đó đúng là một sự sỉ nhục.

Lập tức trong đầu cô nhanh chóng xoay chuyển, cô muốn tìm cách đột phá cục diện bế tắc trước mặt... Với cơ hội khó khăn lắm mới có được này, nếu như cô còn không hoàn thành được mục đích, vậy thì không những sẽ khiến Bộ trưởng Bộ tình báo thất vọng về mình, mà mình cũng tuyệt đối không thể chấp nhận được sự thất bại của mình.

Giang Nguyên thấy khuôn mặt quen quen của Isomura đang nhíu mày thì trong mắt dần càng dày đặc ý cười. Em gái của Michiko quả nhiên cũng không đơn giản. Hai chị em này ngay cả nhíu mày cũng giống nhau, xem ra Isomura cũng chưa dễ dàng từ bỏ như vậy.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy sự thay đổi trên gương mặt Giang Nguyên.

Họ thấy trên gương mặt tuấn dật trẻ tuổi kia lộ ra nụ cười hiếu kỳ, giống như đang chờ đợi gì đó thì không ít người cảm thấy sốt ruột.

- Tổ trưởng Giang này không trúng mỹ nhân kế của đối phương đấy chứ? Lúc này mà còn cho đối phương cơ hội, lẽ nào còn định để đối phương hỏi tiếp xao?

Người phụ trách hiện trường đứng cách đó không xa vẫn đang căng thẳng, nhìn chằm chằm Giang Nguyên, lúc này trên khuôn mặt đen thui đã sắp ứa cả nước. Ban nãy anh ta đã nhận được báo cáo của cấp dưới. Mặc dù họ vẫn chưa thể xác định thân phận của người phụ nữ này, nhưng căn cứ theo phân tích thủ đoạn lẻn vào của cô nàng này, có lẽ là người của Cục tình báo Nhật Bản hoặc quốc gia nào đó.

Mà trong trường hợp thế này đối phương lại chính diện làm khó, rõ ràng là đã chuẩn bị trước mới tới. Hơn nữa cô ta cũng tương đối có mục đích. Rõ ràng cô nàng trước mặt có ý định khác. Nhưng Tổ trưởng Giang này sao còn không lập tức dừng lại, kết thúc cơ hội của người phụ nữ này?

Người phụ trách hiện trường sốt ruột nhưng giờ lại không cách nào tiến lên trước nhắc nhở Giang Nguyên, chỉ còn cách đứng đó giẫm chân, dùng ánh mắt nhìn chằm chằm Tiền Ngọc Minh và giáo sư Bạch Quý ngồi cạnh. Anh ta hy vọng hai người có thể nhắc nhở Giang Nguyên.

Tiền Ngọc Minh và giáo sư Bạch Quý ngồi bên lúc này cũng giống như người phụ trách hiện trường, rất sốt ruột, không hiểu sao Tổ trưởng Giang lại rộng lượng với nữ ký giả rõ ràng là đến gây chuyện này.

Có điều, hai người cũng không dám chủ động nhắc nhở Giang Nguyên, dù sao Giang Nguyên hiện tại khá có uy trong lòng họ. Ngay cả Phó thủ tướng Tề còn phải đối xử khách khí với hắn, hai người bọn họ sao dám yêu cầu Giang Nguyên thế này thế nọ. Có điều hai người đều hiểu rõ không thể cứ tiếp tục như thế này. Tiền Ngọc Minh ở bên do dự một hai giây, cuối cùng không kịp được đưa tay che miệng, cúi đầu ho khan hai tiếng.

Giang Nguyên nghe thấy tiếng ho khan này liền quay đầu thoáng nhìn Tiền Ngọc Minh. Giang Nguyên thấy sự lo lắng và vẻ muốn nói lại thôi trong ánh mắt Tiền Ngọc Minh thì không nhịn được cười cười, gật đầu, ý bảo mình hiểu. Lúc này hắn mới nhìn về phía Isomura Hatoyama trước mặt, cười nói:

- Được rồi, Isomura tiểu thư. Nếu cô không còn câu hỏi nào khác, vậy tôi xin mời phóng viên tiếp theo...

Isomura Hatoyama cau mày ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên, thấy ý cười nhạt ở góc mày Giang Nguyên thì cắn răng, sau đó trầm giọng nói:

- Tôi còn một câu hỏi cuối cùng!

- Ồ? Còn câu hỏi?

Ý cười trên khóe môi Giang Nguyên càng đậm, sau đó gật đầu nói:

- Đã vậy, Isomura tiểu thư là phóng viên nước ngoài duy nhất, tôi có thể cho cô cơ hội hỏi thêm một lần nữa. Hãy hỏi đi. Tôi sẽ thành thật trả lời... Nhưng sau khi trả lời xong câu hỏi này, các bạn phóng viên khác vẫn đang còn chờ...

- Được...

Isomura gật đầu, trên gương mặt xinh đẹp lộ vẻ dứt khoát, sau đó ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên, nói:

- Thực ra, tôi rất không tin tưởng vào một vài tình hình Tổ trưởng Giang đã nói...

- Xin hỏi anh làm sao có thể chứng minh tất cả những ca bệnh đều đến từ Trường mầm non Tây Sơn? Và anh làm sao đảm bảo, phương pháp cách lý Trường mầm non Tây Sơn của các anh có hiệu quả, không hề có chút sai sót?

- Hơn nữa tôi nghe nói Trường mầm non Tây Sơn là nơi gửi người thân của rất nhiều các vị quan chức cấp cao của chính phủ các anh. Lẽ nào anh cũng có thể đảm bảo trăm phần trăm là người nhà của các vị quan chức cấp cao của chính phủ này đều sẽ không có xuất hiện bất kỳ trường hợp đặc biệt nào? Tôi tin rằng các anh cũng không thể nào đảm bảo những điều này...

Isomura lạnh lùng nhìn Giang Nguyên, trầm giọng nói:

- Cho nên, tôi rất nghi ngờ anh về điểm này...

Isomura vừa dứt lời, tất cả mọi người đều nhìn về phía Giang Nguyên, xem Giang Nguyên trả lời như thế nào!

Chương 566: Phản ứng khắp nơi

Về vấn đề mà Yukiko đã đặt ra, trong lòng mọi người đều biết, và có thể nói bằng một câu: Ai cũng hiểu tình huống ở nhà trẻ Tây Sơn. Nếu thật sự một chút vấn đề cũng không có, người nào cũng khó mà tin được.

Hơn nữa, có hay không chuyện bệnh dịch chỉ bộc phát ở nhà trẻ Tây Sơn mà không phải ở nơi khác, quả thật rất khó mà xác định. Cho nên, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Giang Nguyên, xem hắn trả lời như thế nào. Nếu trả lời hợp lý, hiển nhiên mọi chuyện sẽ không thành vấn đề.

Nhưng nếu không trả lời hợp lý, trong buổi họp báo được truyền hình trực tiếp này xuất hiện vấn đề, cái được không đủ bù cái mất.

Đương nhiên, trong tình huống như vậy, muốn qua loa cũng rất dễ dàng. Dù sao ai cũng không có biện pháp chứng thực chuyện này. Chỉ cần Tổ trưởng Giang đừng phạm sai lầm là được.

Nhưng Tổ trưởng Giang dường như rất có hứng thú với Yukiko, khiến cho mọi người có chút lo lắng, sợ Tổ trưởng Giang trúng mỹ nhân kế thì xem như xong đời.

Tiền Ngọc Minh và giáo sư Bạch Quý bên cạnh cũng cảm thấy khẩn trương, sợ Giang Nguyên nói sai một câu, như vậy sẽ tiêu đời ngay. Nhưng thật ra hai người cũng không quá lo lắng. Ít nhất, căn cứ vào cảm giác ở chung với Giang Nguyên mấy ngày nay, qua loa vài câu vừa nãy, theo lý hẳn sẽ không xảy ra vấn đề.

- Đối với những ca bệnh ở nhà trẻ Tây Sơn, sau khi cuộc họp báo kết thúc, mọi người có thể lấy tư liệu về mười ba bệnh nhân ở chỗ nhân viên công tác. Tôi nghĩ những tư liệu đó có thể chứng minh bệnh nhân đến từ nhà trẻ Tây Sơn.

Nói đến đây, Giang Nguyên nhìn thoáng qua người phụ trách hiện trường cách đó không xa, nói:

- Xin mời đồng chí phụ trách mau in những tư liệu này ra.

Nghe Giang Nguyên nói xong, người phụ trách kia vội vàng gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

- Về phần biện pháp thi thố ở nhà trẻ Tây Sơn có chu đáo không? Có phải chăng vì một số quan hệ đặc biệt mà xảy ra sơ sót?

Ánh mắt Giang Nguyên đảo qua những phóng viên đang nhìn mình chằm chằm, sau đó tập trung vào người Yukiko, cười nói:

- Đối với điều này, tôi có thể cam đoan.

- Anh cam đoan như thế nào?

Thấy Giang Nguyên tự tin như vậy, Yukiko cười lạnh trong lòng. Ai cũng có thể nói như vậy, nhưng muốn chứng minh, tuyệt đối không đơn giản. Cho dù cô không bắt được sơ hở của đối phương, nhưng chỉ cần dân chúng hoài nghi chuyện này, mục đích xem như đạt được.

Cho nên, Yukiko cười lạnh nhìn Giang Nguyên, xem đối phương trả lời như thế nào.

Thấy nụ cười khiêu khích của Yukiko, Giang Nguyên âm thầm cảm thán. Năm đó, Michiko cũng nhìn hắn như vậy, nghĩ không ra mới được bao lâu, lại đến cô em gái của cô nhìn hắn. Hai chị em nhà này đúng thật là giống nhau.

Giang Nguyên chậm rãi dựng thẳng thân hình, nhìn Yukiko, nói:

- Nếu Yukiko tiểu thư cho rằng như vậy, vậy thì để tôi nói cho cô biết một việc.

- Việc gì?

Yukiko cau mày. Cô không tin Giang Nguyên có thể xuất ra thứ có thể chứng minh chuyện này.

- Cách đây không lâu, Bộ trưởng Đào của Bộ Ngoại giao và phu nhân đến thăm cháu ở nhà trẻ, cũng vì vậy mà bị cách ly, tiến hành theo dõi trong ba ngày. Còn có Phó tham mưu trưởng, Thiếu tướng Trương ở quân khu Yên Kinh.

Giang Nguyên trầm giọng nói:

- Đồng chí Phó tổ trưởng tiểu tổ lãnh đạo Nghiêm Quốc Hùng, cũng bởi vì đã đồng ý cho những người kia đi thăm, bây giờ đã bị mất chức chờ xử lý.

Giang Nguyên vừa nói ra, trong sân liền ổn ào hẳn lên. Ai cũng không nghĩ đến lại nghe được một tin tức bùng nổ đến như vậy. Cán bộ cao tầng như Bộ trưởng Đào cũng bị cách ly quan sát, vậy thì còn có ai có thể ngoại lệ nữa?

Sắc mặt Yukiko hiện lên vẻ khó tin. Cô biết rõ Bộ trưởng Đào có địa vị và quyền lực như thế nào ở Hoa Hạ. Nếu ngay cả ông cũng bị cách ly theo dõi, vậy thì không còn nghi ngờ gì thêm nữa.

Nói đến đây, Giang Nguyên nhìn Yukiko một lát rồi nói tiếp:

- Thế nào? Yukiko tiểu thư, bây giờ cô có còn hoài nghi phương pháp giải quyết của chúng tôi nữa hay không?

Nhìn chàng thanh niên vẫn mỉm cười, Yukiko cắn môi lắc đầu, sau đó ngồi xuống.

Cô biết rất rõ, đến tình trạng này, trên cơ bản đã không hoàn thành nhiệm vụ.

Thấy Yukiko đã ngồi xuống, Tiền Ngọc Minh, giáo sư Bạch Quý và người phụ trách hiện trường đều thở phào nhẹ nhõm.

Gương mặt xinh xắn của Yukiko hiện lên sự ngưng trọng, vẫn nhìn chằm chằm Giang Nguyên, ánh mắt tò mò, nhưng cô vẫn ngồi im, không còn động tác gì khác.

Không còn Yukiko phá rối, buổi họp báo thuận lợi kết thúc. Tất cả các phóng viên đều đến chỗ của nhân viên công tác nhận một bản tư liệu về các bệnh nhân. Yukiko cũng không ngoại lệ.

Người phụ trách hiện trường nhìn thấy Yukiko theo dòng người bước ra ngoài, hận đến nghiến răng, sau đó cầm điện thoại nói:

- Chúng ta không có chứng cứ, cũng không thể lấy danh nghĩa tự tiện tiến vào buổi họp báo mà bắt cô ta. Thả cô ta đi đi.

Nghe được mệnh lệnh truyền đến từ tai nghe, những người mặc đồ đen đứng ngoài cửa đều lặng yên tản đi.

Yukiko nhìn thấy đám người áo đen đã rời đi, gương mặt hiện lên nụ cười lạnh.

Cô vừa đi vài bước, liền quay đầu nhìn Giang Nguyên đang đứng nói chuyện với mọi người trên đài, ánh mắt hiện lên thần sắc quái dị.

Lúc này, Giang Nguyên dường như cũng cảm nhận được điều gì đó liền quay đầu nhìn sang. Sau khi nhìn thấy Yukiko, khóe miệng vểnh lên.

Sau khi buổi họp báo chấm dứt, ngồi trong phòng làm việc, Phó thủ tướng Tề cũng thở phào nhẹ nhõm. Mặc kệ ông ta có căng thẳng đến cỡ nào, buổi họp báo cũng đã xong. Còn về tình huống sau đó, không phải ông có thể khống chế được. Hơn nữa, Giang Nguyên nói rất chắc chắn, khẳng định bệnh dịch sẽ không xảy ra vấn đề, điều này làm cho Phó thủ tướng Tề không nhịn được mà có chút tin tưởng.

- Có thể những người kia thật sự lợi hại, và tên tiểu tử này đã nắm được tin tức gì bên đó. Nếu không, cũng không chủ động tổ chức họp báo.

Nghĩ đến đây, Phó thủ tướng Tề có chút căm tức, mắng thầm trong lòng:

- Tên Giang Nguyên đáng chết này, dám trong cuộc họp báo liếc mắt đưa tình với phụ nữ. Thật sự là vô sỉ.

Ngoại trừ những người ở Bắc Kinh chú ý đến sự kiện này, tại Tây Bắc cách xa hàng nghìn dặm, một người đàn ông trung niên mặc tây trang đang nhìn Giang Nguyên trên tivi.

Hai hàng lông mày cau lại, ẩn dưới là đôi mắt lóe lên hàn quang.

Reng reng reng. Nghe được tiếng chuông điện thoại truyền đến, vị Tướng quân liền nhấc máy:

- Alo!

- Tướng quân, người của chúng ta vừa mới xác nhận một tin tức. Tại một khách sạn cách bệnh viện Ba quân chủng, khoảng hai ba giờ trước đã xảy ra một cuộc chiến. Theo biểu hiện, hẳn là có liên quan đến Miêu đại sư.

Vị tướng quân nắm điện thoại thật chặt, hai mắt nheo lại, lãnh đạm nói:

- Miêu đại sư thế nào rồi?

- Căn cứ theo điều tra, Miêu đại sư hẳn đã bị giết chết rồi.

Bên kia vội vàng đáp.

Nghe được lời này, vị Tướng quân thở hắt ra, sau đó chậm rãi gật đầu:

- Tốt, đáng chết thì sẽ chết, như vậy mới không phiền toái. Bây giờ theo dõi tên tiểu tử kia cho tôi. Một khi có cơ hội thì xuống tay.

- Vâng.

Chương 567: Phó thủ tướng Trương phê chỉ thị

- Chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao lại để cho cô gái tên Yukiko đó vào trong? Thiếu chút nữa là xảy ra vấn đề lớn rồi.

Một người phụ nữ trung niên mặc trang phục công sở ngồi sau bàn làm việc, lạnh lùng nhìn người phụ trách hiện trường:

- Có tra ra lai lịch không?

- Trưởng phòng Nguyên, cô gái tên Yukiko đó trộm giấy mời của người khác, hiện tại còn chưa xác minh được lai lịch. Nhưng theo biểu hiện thì đến từ tình báo Nhật Bản.

Ngô Dũng cúi đầu, sắc mặt trầm xuống.

- Tình báo Nhật Bản?

Hàn ý trên gương mặt người phụ nữ trung niên càng nhiều hơn, nhìn chằm chằm Ngô Dũng:

- Cũng may lần này không xảy ra vấn đề lớn. Nếu không, không chỉ một mình cậu, mà ngay cả tôi cũng không giữ được vị trí của mình. Bây giờ điều tra cho rõ tình huống, sau đó báo cáo cho tôi biết.

- Vâng.

Ngô Dũng vội vàng gật đầu, chần chừ một chút rồi nói:

- Dường như Tổ trưởng Giang quen với Yukiko, chúng ta có cần điều tra hay không?

- Bất luận là ai, cũng phải điều tra hết.

Trưởng phòng Nguyên lạnh lùng nói.

- Vâng.

Nghe Trưởng phòng Nguyên ra lệnh, Ngô Dũng thành thật gật đầu. Vốn y định đến hỏi thăm Giang Nguyên một chút, ai ngờ Trưởng phòng Nguyên lại bảo điều tra luôn cả Tổ trưởng Giang. Đây chẳng phải là mang đá ném chân mình sao?

Đợi sau khi Ngô Dũng ra ngoài, Trưởng phòng Nguyên liền cau mày suy nghĩ, sau đó cầm điện thoại trên bàn, hắng giọng hai cái rồi mới bấm số.

- Bộ trưởng, tình huống tạm thời đã được xác nhận. Đối phương hẳn là đến từ tình báo Nhật Bản.

Vẻ mặt Trưởng phòng Hồ vô cùng cẩn thận, báo cáo với đối phương:

- Ý đồ của đối phương rất rõ, chính là muốn nhiễu loạn trật tự xã hội của chúng ta.

- Vâng, tôi đã hạ lệnh điều tra. Nhưng tạm thời không có cách nào xử lý đối phương.

Sau khi báo cáo vài câu, Trưởng phòng Nguyên thấp giọng nói:

- Hơn nữa, căn cứ theo tình huống ở hiện trường, Tổ trưởng Giang hình như có liên quan với Yukiko đó. Tôi đã bảo người đi thăm dò rồi.

- Vâng, tôi nhất định sẽ cẩn thận.

Sau khi cúp điện thoại, Trưởng phòng Nguyên thở hắt ra, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chiếc huy chương trên màn hình máy tính, sau đó gật đầu. Đối với bà mà nói, mặc kệ đối phương là ai, thân phận ra sao, có lai lịch gì, bà đều phải điều tra. Đây là việc của vị trí mà bà đang ngồi.

Giang Nguyên tất nhiên là không biết bản thân hắn đang bị điều tra. Hiện tại, tâm trạng của hắn rất tốt.

Bởi vì nhiệt độ cơ thể của Tiểu Bảo đã giảm xuống.

- 38.5 độ C.

Viên Dũng nhìn dụng cụ đo nhiệt độ, hưng phấn nói.

- Tốt quá.

Giang Nguyên liên tục gật đầu. Mặc dù hắn cảm nhận được nhiệt độ trong cơ thể Tiểu Bảo đang giảm xuống, nhưng bây giờ thông qua dụng cụ đo nhiệt độ xác nhận, hắn mới chính thức yên tâm. Hiện tại mới dùng thuốc được mấy tiếng nhưng nhiệt độ đã giảm nhanh như vậy, đạt đến phạm vi cơ thể người có thể thừa nhận, trên cơ bản có thể nói Tiểu Bảo đã tạm thời thoát khỏi nguy hiểm.

Chỉ cần dịch bệnh không phát sinh dị biến, cứ duy trì như vậy, Tiểu Bảo sẽ dần dần khôi phục.

- Lấy máu tiến hành xét nghiệm lần nữa.

Đường y sư hài lòng nhìn Viên Dũng, nói.

- Vâng.

Nghe Đường y sư nói, Viên Dũng vội vàng gật đầu, sau đó lấy máu rồi đi ra ngoài.

- Giang Nguyên, bây giờ yên tâm rồi chứ?

Nhìn vẻ mặt vui mừng của Giang Nguyên, Đường y sư mỉm cười gật đầu.

- Vất vả cho ngài rồi.

Giang Nguyên cười nói lời cảm ơn, đang định nói tiếp, bên cạnh liền truyền đến tiếng gọi “Ba”.

Nghe được tiếng kêu, Giang Nguyên giật thót, sau đó quay đầu, liền nhìn thấy Tiểu Bảo không biết tỉnh lại từ lúc nào đang mở to mắt nhìn hắn.

Tình huống của Tiểu Bảo có chuyển biến tốt đẹp, cuộc họp báo cũng xem như thành công. Sau khi Giang Nguyên chủ trì cuộc họp báo xong, mặc dù có nhiều người bàn luận về chuyện của bệnh viện Ba quân chủng hơn, nhưng tổng thể mà nói, người dân ở Bắc Kinh xem như đã bình tĩnh. Việc người dân rời khỏi thành phố cũng giảm đi nhiều.

Phó thủ tướng Trương nhìn tài liệu báo cáo, cẩn thận nhìn số liệu, hài lòng gật đầu. Xem ra Giang Nguyên này không riêng gì có thân phận y sĩ của Thiên Y Viện, mà phong cách làm việc cũng rất quyết đoán. Chỉ mở một cuộc họp báo nhưng lại có thể thay đổi được đại cục, dẹp loạn tình thế đang hỗn loạn ở Bắc Kinh. Xem ra đúng là một nhân tài.

Tiện tay đặt bản báo cáo sang một bên, sau đó cầm lấy bản thứ hai. Đây là tình huống dịch bệnh phát triển, và cũng là vấn đề mà ông quan tâm nhất.

- Thuốc ức chế virus đã hoàn thành. Bệnh nhân đầu tiên sau khi dùng thuốc đã có được chuyển biến tốt đẹp. Hiện tại thuốc đang được tăng cười sản xuất, dự tính có thể sản xuất được một ngàn đơn vị, đủ cho ba đến năm trăm người.

Xem đến đây, Phó thủ tướng Trương nhẹ nhàng thở hắt ra. Đối với sự kiện dịch bệnh lần này, ông cũng có chút lo lắng. Mặc dù ông không trực tiếp nhúng tay vào chuyện này, đem tất cả sự việc giao cho tiểu tổ lãnh đạo, nhưng vẫn một mực duy trì chú ý.

Dù sao chuyện năm đó vẫn còn để lại di chứng. Mười năm trước, khi ông còn là một Phó tỉnh trưởng một tỉnh, nhưng năm đó chẳng khác nào là một tai họa. Tỉnh của ông là một trong những khu bộc phát dịch bệnh nghiêm trọng. Cho đến bây giờ, nghĩ lại ông vẫn còn cảm thấy sợ.

Lần này, nếu không phải bên dưới hành động nhanh chóng, khống chế chu đáo, hơn nữa Thiên Y Viện còn trực tiếp nhúng tay vào, ông đã không cách nào yên tâm ngồi ở phòng làm việc. Phải biết rằng, một ngày trước ông đã chuẩn bị tốt, khi sự tình không thể khống chế, ông sẽ đích thân xuống tọa trấn.

Đối với Thiên Y Viện, trước khi ông tiến vào tổ bảy người, ông không biết đó là nơi nào. Hai năm trước, khi ông thuận lợi tiến vào cao tầng quốc gia, mặc dù bài danh ở cuối, nhưng đã có tư cách tiếp xúc với một số bí mật.

Khi đó ông mới biết rõ, những người năm đó là đến từ nơi nào. Hàng năm, cứ mỗi lần đến đợt kiểm tra, những y sư có vẻ kỳ quái được mời đến khám bệnh thì ra là đến từ Thiên Y Viện thần bí.

Mà vị bác sĩ kia không nghĩ đến lại đến từ Thiên Y Viện, còn bệnh nhân đầu tiên là con của hắn. Đây cũng chính là chỗ mà tổ bảy người lo lắng nhất. Nếu không, Phó thủ tướng Trương nào có thể dễ dàng như vậy? Làm sao có chuyện đồng ý cho một y sĩ trẻ tuổi làm Phó tổ trưởng thường vụ chứ?

Bây giờ đọc được bản báo cáo này, Phó thủ tướng Trương rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần thuốc phát huy công hiệu, trong thời điểm mấu chốt nhất sẽ có công dụng.

Cẩn thật đặt hai bản báo cáo sang một bên, sau đó cầm lấy bản báo cáo thứ ba.

- Nhân viên tình báo Nhật Bản? Có liên quan đến Giang Nguyên?

Xem đến đây, Phó thủ tướng Trương cau mày, sau đó tiếp tục đọc. Chỉ là càng đọc, mặt của ông càng nhăn lại.

- Tiến hành điều tra Giang Nguyên?

Sau khi đọc xong bản báo cáo, Phó thủ tướng Trương đặt xuống, bắt đầu trầm tư.

Theo lý, nếu Giang Nguyên có liên quan đến Thiên Y Viện, như vậy chỉ cần đối phương không chính thức nguy hại cho quốc gia, cũng không cần tiến hành điều tra.

Hơn nữa, trong sự kiện bộc phát dịch bệnh lần này, Giang Nguyên đã làm rất tốt, rất đáng biểu dương. Nhưng là một trong những cao tầng của Trung Quốc, Phó thủ tướng Trương vẫn không khỏi cảm thấy lo lắng.

Ông biết trong tổ bảy người, Phó thủ tướng Dương quan hệ mật thiết với Giang Nguyên nhất. Hơn nữa, Giang Nguyên cũng là thành viên của Thiên Y Viện. Có hắn ở đây, quan hệ giữa chính phủ và Thiên Y Viện cũng gần gũi hơn. Đây cũng là nguyên nhân tổ bảy người không ai phản đối Giang Nguyên trở thành Phó tổ trưởng thường vụ.

Nhưng nếu đối phương có quan hệ mật thiết với nhân viên tình báo Nhật, hơn nữa còn biểu hiện thẳng ngay trong cuộc họp báo, ngược lại rất đáng chú ý.

Phó thủ tướng Trương thoáng trầm ngâm một chút, sau đó tiện tay phê vào bản báo cáo.

- Cẩn thận quan sát, kịp thời báo cáo, không được manh động.

Chương 568: Bọ ngựa bắt ve

Mặc dù bị sự kiện dịch bệnh ảnh hưởng, người đến khám bệnh tại bệnh viện Ba quân chủng giảm rất nhiều, nhưng khu nội trú vẫn người qua lại như mắc cửi.

Chỉ là tất cả cửa sổ đều được đóng chặt. Ngoài ra còn có một lều vải màu trắng được dựng gần ngay với khoa Nhi. Ngoại trừ cảnh vệ được trang bị vũ khí hạng nặng canh gác bên ngoài, còn thì chỉ có nhân viên mặc đồ trắng ra vào. Đây giống như là nơi ôn thần dừng chân, không ai dám đến gần.

Yukiko mặc chiếc áo đầm màu xám đứng trong đám người, thu hút không ít sự chú ý của người qua lại. Cô đứng gần khoa Nhi, gương mặt xinh đẹp vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng hai mắt lại hiện lên sự chờ mong.

Đứng một hồi lâu, cô cũng không thấy người nọ xuất hiện, ánh mắt liền hiện lên sự thất vọng, sau đó xoay người rời đi.

Khi Yukiko rời đi, một người đàn ông ngồi xổm cách đó không xa, trên đỉnh đầu là một tờ báo chiều Bắc Kinh, nhẹ nhàng đưa tay lên miệng, thấp giọng nói:

- Mục tiêu đã rời đi. Số 2 tiếp quản mục tiêu.

- Số 2 đã nhận được, đã tiếp quản mục tiêu.

Từ bên trong tai nghe truyền đến tiếng nói, người đàn ông tiện tay thu lại tờ báo, sau đó bước theo hướng Yukiko đã rời đi.

Sau khi người đàn ông này rời đi, cách đó không xa cũng có một người thanh niên đang xem báo, lúc này có chút ngẩng đầu lên, nhìn theo hướng người đàn ông kia, ánh mắt hiện lên sự lạnh lẽo, sau đó dường như cảm nhận được cái lạnh của Bắc Kinh, liền rụt cổ, thấp giọng nói:

- Đinh tử đã theo mục tiêu. Mục tiêu là một cô gái trẻ. Đinh tử nghi ngờ là của Quốc Tự Hào chứ không phải của cục 3.

- Tiếp tục nhiệm vụ, cẩn thận quan sát tình huống, nếu tình huống không ổn, tùy thời lui lại.

Trong tai nghe truyền đến giọng nói, sau đó lặng yên không một tiếng động. Lúc này chàng thanh niên giống như không có chuyện gì phát sinh, sau đó đứng dậy bước đến một góc tránh gió, tiếp tục ngồi xuống.

- Ba, con muốn chơi đá banh, con muốn chơi đá banh.

Tiểu Bảo đứng dưới đất, mở hai tay nhìn Giang Nguyên phía đối diện, lớn tiếng kêu lên.

- Được. Đến đây đi, đến đây đi.

Giang Nguyên mỉm cười ném quả bóng về phía Tiểu Bảo, nhìn Tiểu Bảo chụp được quả bóng liền nở nụ cười, nét mặt Giang Nguyên lại càng sáng lạng hơn.

Phan Hiểu Hiểu nhìn hai cha con vui vẻ với nhau, không nhịn được mà ngồi xuống, giang hai tay với Tiểu Bảo:

- Nào, Tiểu Bảo, ném bóng cho mẹ nuôi đi.

- Được, mẹ nuôi tiếp bóng.

Tiểu Bảo nhe răng, sau đó cố sức đá quả bóng về phía Phan Hiểu Hiểu.

Phan Hiểu Hiểu một thân trang phục phòng hộ màu trắng tiếp quả bóng, sau đó cẩn thận ném lại cho Tiểu Bảo.

Nhìn hai người chơi với nhau rất vui vẻ, Giang Nguyên đứng dậy, tiếp nhận bản báo cáo Viên Dũng đưa sang, cẩn thận xem qua.

- Y sĩ Giang, căn cứ vào kết quả kiểm tra của y sĩ Lâm, virus trong cơ thể Tiểu Bảo xem như đã được xử lý triệt để. Qua hai lần xét nghiệm cũng không phát hiện có virus tồn tại.

Viên Dũng mỉm cười nói với Giang Nguyên:

- Vì thế, y sĩ Lâm đề nghị, sau đợt thuốc ngày hôm nay, Tiểu Bảo có thể ngưng sử dụng, đồng thời bước vào cách ly bình thường.

- Ừm, tốt, sáng mai đưa Tiểu Bảo đến phòng bệnh cách ly bình thường.

Giang Nguyên gật đầu, sau đó nói:

- Tình huống các bệnh nhân khác như thế nào?

- Trong tổng số mười chín ca bệnh bên Tây Sơn chuyển đến, mười bốn ca đã không phát sinh tình huống nóng sốt nữa, trên cơ bản đã khôi phục trạng thái bình thường. Năm ca bệnh còn lại vẫn đang được khống chế nhiệt độ. Dự tính trong vòng ba ngày có thể điều trị dứt điểm, đạt đến tiêu chuẩn cách ly bình thường.

Giang Nguyên hài lòng gật đầu:

- Được rồi, anh hãy tiếp tục quan sát chỗ này, tôi ra ngoài trước.

- Vâng.

Dưới sự trợ giúp của Viên Dũng, Giang Nguyên một lần nữa mặc đồ phòng hộ vào, sau đó thông qua phòng khử trùng bước xuống lầu.

- Xin chào Tổ trưởng Giang.

Cửa thang máy mở ra, hai cảnh vệ cung kính chào Giang Nguyên.

Giang Nguyên mỉm cười gật đầu, sau đó bước về phía phòng làm việc của tiểu tổ.

Lúc này, Phó thủ tướng Tề và đám người Tề Ngọc Minh đang ở trong phòng làm việc thảo luận chuyện gì đó, thấy Giang Nguyên tiến vào, Tiền Ngọc Minh và giáo sư Bạch Quý đứng dậy chào hỏi Giang Nguyên:

- Tổ trưởng Giang.

Từ lúc tất cả các ca bệnh được khống chế một cách thuận lợi, bên phía nhà trẻ Tây Sơn cũng không còn ca bệnh nào mới xuất hiện nữa. Bên ngoài cũng không có, khiến cho người của tiểu tổ đều thở phào nhẹ nhõm, không còn sự lo lắng như ban đầu.

Gương mặt của hai người Tiền Ngọc Minh cũng treo đầy nụ cười.

Mặc dù Phó thủ tướng Tề đối với Giang Nguyên còn chút không cam lòng, nhưng tình huống hiện tại cũng khiến cho ông cảm thấy không tệ. Thấy Giang Nguyên tiến vào, mặc dù không đứng lên, nhưng vẫn gật đầu với hắn:

- Giang Nguyên, xem ra tiểu tổ của chúng ta qua mấy ngày nữa là có thể giải tán rồi.

- Đúng vậy, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, trong vòng một tuần nữa chúng ta có thể yên tâm nghỉ ngơi rồi.

Giang Nguyên mỉm cười gật đầu, sau đó bước qua, ngồi xuống nhìn Tiền Ngọc Minh, nói:

- Chủ nhiệm Tiền, tình huống bên Tây Sơn như thế nào rồi?

- Tình huống đã ổn định, hai mươi mấy giờ trôi qua cũng không phát sinh ca bệnh mới. Hơn nữa, Bộ trưởng Viên được cách ly ba ngày quan sát cũng đã kết thúc, thuận lợi rời khỏi Tây Sơn. Hết thảy bình an.

Tiền Ngọc Minh phấn chấn nói.

- Ừm, vậy là tốt rồi. Mấy vị này mà đi, chúng ta cũng yên tâm hơn. Nếu bọn họ xảy ra vấn đề, chúng ta lại càng phiền phức hơn.

Giang Nguyên cười nói.

- Haha.

Tất cả mọi người đều liên tục gật đầu, chỉ có Phó thủ tướng Tề là lơ đãng nhìn đi chỗ khác. Ông biết Giang Nguyên nói không sai. Nghiêm Quốc Hùng phạm một sai lầm nho nhỏ, đã khiến cho mấy vị đại thành viên Trung Quốc này phải bị nhốt ở Tây Sơn.

Tuy nói ông đường đường là một Phó thủ tướng, cũng không cần để ý đến những người kia, nhưng dù sao trong sự việc mà ông lãnh đạo lại xuất hiện vấn đề, cho dù Giang Nguyên có kịp thời ngăn chặn, nhưng xuất hiện chuyện như vậy, thậm chí có thể khiến cho mấy vị cán bộ lớn đó xảy ra vấn đề, đó cũng là một sai lầm lớn.

Mấy năm gần đây, Nghiêm Quốc Hùng đi theo ông, xuất không ít lực cho ông. Hai năm nữa là có thể tiếp nhận khảo sát lên chức Bộ trưởng. Nhưng bây giờ, bởi vì sự kiện này mà làm cho tiền đồ bị hủy, Phó thủ tướng Tề cũng cảm thấy căm tức.

Vất vả lắm mới bồi dưỡng được một cấp dưới làm việc giỏi giang, cũng chỉ vì một chuyện nhỏ mà không còn sử dụng được, ai mà chẳng căm tức. Nhưng cho dù ông có muốn ra mặt cho Nghiêm Quốc Hùng cũng không được. Bởi vì một việc nhỏ nhưng có thể làm thành một mồi lửa lớn, tính chất nghiêm trọng, khiến cho Phó thủ tướng Trương phải tự mình xuống nhận chức Tổ trưởng.

Nghiêm Quốc Hùng xem như đã tạo một ấn tượng xấu trong lòng tổ bảy người. Nếu duy trì một chức vụ thấp thì còn có thể, nhưng muốn lên chức lãnh đạo cấp bộ thì tuyệt không có khả năng.

Cho nên, Phó thủ tướng Tề chỉ có thể thở dài. Đối với lão thuộc hạ này, ông cũng chỉ tận hết sức giảm bớt tội trạng cho y, cũng không vì việc này mà lâm vào lao ngục. Đó đã là kết quả tốt nhất rồi.

Chuyện trò với mọi người vài câu, an bài công việc kế tiếp, lúc này Giang Nguyên mới bước ra khỏi phòng làm việc, đang định móc điện thoại hỏi thăm Tuyên Tử Nguyệt đang ở khách sạn gần đó, để cô vào bên trong thăm Tiểu Bảo một chút, điện thoại đột nhiên vang lên.

Nhìn dãy số xa lạ, Giang Nguyên có chút nghi hoặc, nhưng vẫn nhấn nút nghe.

- Xin chào, tôi là Giang Nguyên.

Giang Nguyên lên tiếng.

- Xin chào tổ trưởng Giang.

Lúc này, bên kia truyền đến một giọng nữ vừa quen vừa xa lạ.

Chương 569: Michiko và Yukiko

Nghe được giọng nữ này, Giang Nguyên có chút cau mày. Vừa mới nghe, hắn đã có thể biết được người gọi là ai. Mặc dù không biết tại sao đối phương lại biết số của hắn, nhưng hắn vẫn mỉm cười, nói:

- Thì ra là Yukiko tiểu thư, không biết cô tìm tôi có chuyện gì?

- Tổ trưởng Giang, muốn tìm anh đúng là không dễ dàng.

Giọng nói của Yukiko thoáng nhu hòa vài phần, không còn lạnh lẽo như hôm diễn ra cuộc họp báo.

- Haha, xin lỗi, gần đây bận rộn quá.

Giang Nguyên không lạnh không nhạt nói. Hắn đối với mấy gián điệp tình báo cũng không hảo cảm cho lắm. Nếu không phải Yukiko là em của Michiko, hắn đúng là không thèm để ý đến đối phương.

Nghe giọng nói lãnh đạm của Giang Nguyên, Yukiko ở bên kia chu miệng. Ngoại trừ nhân viên trong tổng bộ, cho đến bây giờ cô chưa từng khách sáo với ai như vậy. Nhưng vì chị, lúc này chỉ có thể nhẫn nhịn.

Hít sâu hai hơi, cô mới chậm rãi lên tiếng:

- Xem ra là đã mạo muội rồi.

Nghe giọng nói của đối phương đột nhiên thay đổi, trở nên mềm mại, Giang Nguyên cũng có chút sửng sốt, sau đó cười nói:

- Yukiko tiểu thư khách sáo quá rồi. Không biết cô tìm tôi có chuyện gì không?

- Tổ trưởng Giang, xin hỏi anh có thời gian dùng bữa cơm với tôi hay không?

Yukiko nói.

- Ăn cơm?

Giang Nguyên sửng sốt, có chút không rõ tại sao cô gái này lại mời hắn ăn cơm. Rõ ràng cô ta đến đây là không có ý tốt. Bây giờ, hắn cũng chẳng có tâm trạng để ý đến cô, lập tức nói:

- Xin lỗi, Yukiko tiểu thư, tôi có nhiều việc cần làm lắm.

Nghe Giang Nguyên trả lời, ánh mắt Yukiko hiện lên sự khác thường. Vốn cô tưởng rằng ngày đó Giang Nguyên dám biểu hiện như vậy với cô trong buổi họp báo là có ý với cô, bây giờ cô mời hắn ăn cơm, hẳn hắn sẽ không từ chối mới đúng, tại sao lại như thế này?

Nhưng Yukiko thoáng suy nghĩ một chút, đột nhiên hiểu rõ vài phần. Bây giờ Trung Quốc đại khái đã điều tra xong thân phận của cô, nhưng vì không có chứng cứ nên không bắt được cô.

Hai ngày qua cũng có người theo dõi cô. Giang Nguyên chỉ sợ sau khi biết được thân phận của cô nên mới cư xử với cô như vậy. Nghĩ đến đây, Yukiko không nhịn được âm thầm mắng một câu:

- Có sắc tâm mà lại không có gan.

Yukiko vốn định quyến rũ đối phương, nhưng bây giờ chỉ sợ không có kết quả.

Nhớ đến chị, Yukiko không bỏ cuộc, nũng nịu nói:

- Quả thật Yukiko đã mạo muội. Tổ trưởng Giang, tôi có một vấn đề muốn hỏi anh.

- Vấn đề gì?

Thấy đối phương cũng không nhắc lại chuyện ăn cơm, Giang Nguyên lên tiếng hỏi.

Nghe Giang Nguyên không từ chối, Yukiko mừng thầm trong lòng:

- Tổ trưởng Giang, hình như anh quen với chị của tôi?

- Quen, có chuyện gì không?

Đột nhiên nghe Yukiko hỏi một câu như vậy, Giang Nguyên sửng sốt một chút rồi trả lời.

- Xin hỏi anh quen chị tôi vào lúc nào? Lần cuối anh gặp chị ấy là cách đây bao lâu?

Yukiko vội vàng hỏi.

Cảm nhận được giọng nói khẩn trương của Yukiko, Giang Nguyên hơi cảm thấy nghi hoặc, sau đó suy nghĩ một chút liền trả lời:

- Tôi quen cô ấy hai năm rồi, lần cuối cùng nhìn thấy là một năm trước.

- Một năm trước?

Nghe Giang Nguyên đáp, Yukiko liền hưng phấn, vội vàng hỏi tiếp:

- Một năm trước anh gặp chị tôi ở đâu?

Nghe Yukiko hỏi, Giang Nguyên cũng không định giấu diếm, trầm ngâm một chút liền đáp:

- Hẳn là ở Gambia.

- Gambia?

Nghe tên địa danh, Yukiko có chút sửng sốt:

- Tổ trưởng Giang, khi đó chị của tôi vẫn khỏe chứ?

- Cũng không tệ lắm.

Cảm nhận được sự khẩn trương trong lời nói của Yukiko, Giang Nguyên cũng không che giấu. Lúc đó Michiko khỏe vô cùng, còn đánh ngã hắn mấy lần. Hiện giờ ngẫm lại vẫn còn làm người ta ngứa răng.

- Cũng không tệ lắm? Vậy tại sao chị ấy...

Yukiko lẩm bẩm.

Giang Nguyên mơ hồ nghe được lời nói của Yukiko, trong lòng liền cả kinh:

- Michiko làm sao vậy?

Thấy Giang Nguyên quan tâm, Yukiko liền đáp:

- Chị của tôi đã mất tin tức từ một năm trước rồi.

- Hơn một năm trước?

Giang Nguyên kêu lên. Hơn một năm trước, hắn đúng là đã gặp Michiko, nhưng đến bây giờ vẫn không nghe được tin tức của cô. Chẳng lẽ cô còn ở Châu Phi?

- Tổ trưởng Giang, anh nói anh có gặp qua chị của tôi lần cuối cùng, vậy anh có thể nói cho tôi biết khi đó chị ấy làm gì không? Bây giờ tôi làm sao cũng không tra ra được chuyện của chị ấy.

Yukiko nôn nóng hỏi Giang Nguyên.

Chỉ là vừa nói ra miệng, Yukiko liền cảm thấy mình đúng là thất thố. Tại sao chuyện gì cũng nói với đối phương? Theo lý, nếu cô muốn hỏi, ít ra cũng phải nói bóng nói gió, chứ không phải trực tiếp đem toàn bộ suy nghĩ của mình nói ra như vậy.

Giang Nguyên thật ra cũng không suy nghĩ nhiều như thế. Hắn cau mày bởi vì lời nói của Yukiko.

Michiko năm đó cũng đi theo một đội ngũ. Là người Châu Á với nhau, đội ngũ của cô cũng có tiếp xúc với Cô Lang, mà dường như địa vị của Michiko trong đội ngũ đó cũng không thấp, hơn nữa thực lực lại rất mạnh. Chẳng lẽ khi Cô Lang xảy ra chuyện, đội ngũ của Michiko cũng xuất hiện vấn đề?

Trong lòng Yukiko đang vội, nhưng vẫn chú ý đến sự lạ thường của Giang Nguyên. Với sự mẫn cảm của mình, cô lập tức cảm giác được Giang Nguyên đang lo lắng chuyện gì, liền nói:

- Tổ trưởng Giang, nếu như anh biết tin tức của chị tôi, xin anh hãy nói cho tôi biết. Yukiko tôi biết ơn anh rất nhiều.

- Không, tôi không biết rõ tình huống của cô ấy. Khi gặp cô ấy cách đây hơn một năm, cô ấy rất tốt. Nhưng sau lần đó, tôi cũng rời khỏi Châu Phi, không còn gặp lại cô ấy nữa, cũng không nghe được tin tức gì.

Giang Nguyên thành thật trả lời. Hắn hiểu tâm trạng của Yukiko, cũng giống như năm đó hắn biết được tin tức của gia gia, liền muốn trở về nhà.

Nghe Giang Nguyên trả lời, trực giác phụ nữ nói cho Yukiko biết, Giang Nguyên không có nói dối. Mặc dù có chút thất vọng, nhưng vẫn cảm kích:

- Tổ trưởng Giang, thật sự cảm ơn anh rất nhiều.

- Đừng khách sáo.

Giang Nguyên mỉm cười, không nhịn được hỏi thăm một câu:

- Michiko không liên lạc với cô sao?

- Không. Hơn một năm rồi không có tin tức gì cả.

Yukiko trả lời.

Nghe Yukiko nói, Giang Nguyên âm thầm thở dài. Đội ngũ xuất hiện ở Châu Phi, trên cơ bản đều là tay dính máu người. Xuất hiện chuyện ngoài ý muốn cũng không phải hiếm thấy. Người nhiều như vậy, khi chấp hành nhiệm vụ đều dốc hết sức mình. Không ai có thể cam đoan bình yên trở về.

Chỉ là nhớ đến gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng của Michiko, nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Giang Nguyên đúng là cảm thấy đau lòng. Mặc dù cô ấy và hắn không cùng một đội ngũ, hắn cũng không phải là người mạnh mẽ, cũng có thể nói là người yếu nhất trong đội, bị không ít người ngoài đội khiêu khích.

Nhưng khi hắn có chuyện, Michiko sẽ đứng về phía hắn, cho dù đôi lúc cô hay ngẫu nhiêu đùa giỡn hoặc khi dễ hắn.

Nghĩ đến đây, Giang Nguyên thở dài, sau đó nói:

- Được rồi, nếu tôi có thời gian, sẽ phái người hỏi thăm tin tức của chị cô.

Chương 570: Lý lịch bị làm giả

- Ồ, cậu thật là lợi hại.

Đầu dây bên kia, Hải Bác hưng phấn kêu lên:

- Cậu ở đâu là chói mắt ở chỗ đó.

Nghe giọng nói hưng phấn của Hải Bác, Giang Nguyên hơi sửng sốt, sau đó chợt hiểu ra. Mấy tháng gần đây, danh tiếng của hắn quả nhiên lan truyền trong nước không nhỏ. Đám người Hải Bác chú ý đến thật ra cũng không kỳ quái.

- Đúng rồi, Enie đã biết cậu còn sống, nhưng không phải là tôi nói đâu nhé.

Bên kia Hải Bác cười gượng.

- Enie.

Nghe được cái tên này, Giang Nguyên day trán, cười khổ:

- Được rồi, cô ấy biết thì cứ để cô ấy biết, nhưng anh đừng nói anh có liên lạc với tôi.

- Đương nhiên rồi, tuyệt đối không có chuyện đó đâu.

Bên kia Hải Bác vội vàng cam đoan.

- Vậy thì được.

Giang Nguyên cười gật đầu, sau đó nói:

- Hải Bác, có chuyện này cần nhờ anh hỗ trợ.

- Chuyện gì nói đi.

Hải Bác sảng khoái nói.

- Anh còn nhớ Hải Viên không?

Giang Nguyên hỏi.

Bên kia, Hải Bác thoáng trầm mặc một chút, dường như nhớ đến điều gì đó, liền gật đầu:

- Nhớ, là đội ngũ có người Châu Á chiếm đa số.

- Sau khi chúng ta mất tích, Hải Viên đã đi đâu?

Giang Nguyên hỏi.

Lần này Hải Bác không im lặng mà trả lời:

- Sau khi các người mất tích chừng vài ngày, Hải Viên cũng mất tích theo. Hình như không còn thấy đội ngũ này sau đó nữa.

- Không thấy nữa?

Giang Nguyên cau mày, nghi hoặc hỏi.

- Đúng. Khi đám người Bắc Cực Hùng đuổi đến, liền phát hiện thi thể người trong đội ngũ của cậu. Tất cả các đội ngũ khác cũng đuổi đến. Lúc đó Hải Viên cũng có mặt, nhưng bọn họ chỉ đi theo một đoạn rồi không thấy nữa.

Lúc này Hải Bác cũng có sự nghi hoặc:

- Ban đầu, bởi vì có nhiều người chạy theo nên tôi cũng không chú ý. Nhưng bây giờ có thể xác định, nhiều nhất là hai ngày sau đã không còn thấy bọn họ nữa.

Giang Nguyên cau mày trầm ngâm một chút. Tình huống như vậy, theo lý Hải Viên không có khả năng không đi theo, nhưng tại sao chỉ mới theo được hai ngày đã mất tích? Trừ phi là có chuyện quan trọng hơn thu hút bọn họ, hoặc toàn quân đã bị diệt.

Nhưng khả năng này không thể xảy ra.

Tất cả mọi người theo đuổi hai năm, không thể nào đến phút cuối cùng lại từ bỏ. Hơn nữa, cho dù có bị tiêu diệt, đội ngũ lại đi cùng nhau, dù thế nào cũng phải có chút phong thanh truyền ra ngoài chứ?

Nghĩ đến đây, Giang Nguyên hoảng hốt. Lúc này đã xảy ra chuyện gì?

“Đứng dậy, tên tiểu tử vô dụng kia” Trong đầu hiện ra thân ảnh yểu điệu vươn tay về phía mình, Giang Nguyên trầm xuống, nói:

- Hải Bác, anh hãy giúp tôi điều tra một chút, xem có người biết tung tích của Hải Viên hay không.

- Được, tôi sẽ giúp cậu điều tra. Trong vòng ba ngày sẽ có tin tức cho cậu.

Sau khi cúp điện thoại, Giang Nguyên thở hắt ra, sau đó tạm thời gác chuyện này sang một bên. Đã có Hải Bác thăm dò chuyện này, nếu có người biết tin tức Hải Viên, nhất định sẽ tra ra.

Nghĩ đến đây, Giang Nguyên bước sang phòng bệnh bên cạnh.

Sau khi Giang Nguyên cúp điện thoại không lâu, tại bãi đậu xe cách khoa Nhi không xa, một cô gái đeo tai nghe, trầm giọng nói với người bên cạnh:

- Thế nào? Có tra ra được nơi phát ra không?

- Không tra ra được. Địa chỉ của đối phương có bức tường lửa rất mạnh.

Một người ngồi trước máy tính tháo tai nghe xuống, lắc đầu nói.

- Chỉ có thể tra ra được từ xưng hô của Giang Nguyên.

Nghe đối phương nói, cô gái gật đầu, lẩm bẩm:

- Hải Viên, đội ngũ người Châu Á chiếm đa số. Hải Bác, Enie, thi thể trong đội ngũ các người, Bắc Cực Hùng…

Lẩm bẩm xong mấy cái tên, cô gái nhướng mày, nói:

- Mau đưa lai lịch của Giang Nguyên cho tôi xem.

Người kia đánh lên bàn phím vài cái, trên màn hình liền hiện lên một phần tiểu sử. Nhưng sau khi y nhìn xong, ánh mắt hiện lên sự nghi ngờ, quay sang nhìn cô gái:

- Tổ trưởng, lý lịch của Giang Nguyên đã bị làm giả.

- Đã bị làm giả?

Cô gái sửng sốt, sau đó bước lại gần nhìn vào màn hình vài lần, sắc mặt dần dần ngưng trọng. Lý lịch này rất sạch sẽ, hơn nữa vừa nhìn là biết đây là lý lịch đã được ngụy tạo.

Thủ pháp có thể tạo ra lý lịch đó cũng chỉ có người bên ngành cô làm. Mà muốn làm được như vậy, phải có sự chấp thuận từ cao tầng bên trong ngành.

Người kia cũng nhìn ra được ẩn ý bên trong, ngẩng đầu nhìn cô gái, hỏi:

- Tổ trưởng, làm sao bây giờ?

Cô gái cau mày, trầm ngâm một chút rồi nói:

- Để tôi xin chỉ thị của cấp trên.

Lập tức, cô gái lấy ra điện thoại gọi cho một người.

Sau khi cúp điện thoại, cô gái ngồi một bên lẳng lặng chờ.

Hai người còn lại bên trong xe cũng nhìn chằm chằm màn hình máy tính, cùng chờ đợi tin tức từ cấp trên. Loại chuyện phiền toái này, cấp trên cũng phải xin chỉ thị của cấp trên nữa. Nếu cấp trên không phê duyệt, người nào cũng không còn biện pháp.

Trừ phi tự mình xuống tay. Nhưng chuyện như vậy, trên cơ bản không ai dám làm.

Cũng may, mọi người chỉ chờ có vài phút, điện thoại của cô gái lại vang lên lần nữa. Sau khi cô gái nói chuyện xong, gương mặt mỉm cười, nói với người ngồi đằng trước máy tính:

- Password: 96wa3se.

Cạch cạch cạch. Người nọ nhẹ nhàng gõ lên bàn phím, trên màn hình lại hiện ra một bản lý lịch khác.

Mọi người bước gần lại, ánh mắt tò mò.

Sau khi xem xong, sắc mặt của người nào cũng ngưng trọng. Hai người kia lộ ra vẻ mặt cổ quái nhìn cô gái.

- Tổ trưởng, chúng ta có cần tiếp tục điều tra không?

Người ngồi trước máy tính chần chừ hỏi.

- Tra, đương nhiên là phải tra rồi. Nếu cấp trên hạ lệnh, chúng ta đương nhiên là phải tra tới cùng.

Ánh mắt cô gái tràn đầy vẻ hưng phấn. Đã lâu rồi cô chưa gặp được mục tiêu thú vị như vậy. Nếu cấp trên đã hạ lệnh điều tra, hiện tại cũng không ra lệnh ngừng lại, vậy tại sao lại không tra?

Hai người bên cạnh nhìn ánh mắt hưng phấn của cô gái, liếc mắt nhìn nhau, bất đắc dĩ cười khổ:

- Biết ngay mà.

- Sau khi Giang Nguyên tốt nghiệp trung học xong đã mất tích trong một cuộc đấu súng nhỏ ở Nepal. Một năm trước mới quay trở lại. Sau đó còn có thể ngồi trực thăng đến Lỗ Sơn, thủ thuật trị thương rất cao. Hải Viên, Bắc Cực Hùng, nghe qua giống như là lính đánh thuê, còn có thi thể đồng bạn Giang Nguyên.

Cô gái càng nói càng hưng phấn, giống như vừa tìm được món đồ chơi ưng ý:

- Lần này gặp phải cá lớn rồi. Tôi đã nói tiểu tử này còn trẻ mà đã hại lợi như vậy, nhất định là có chuyện.

- La Hưng Bảo, anh hãy điều tra tình huống trong nhà Dương Tiểu Bảo, là đứa con nuôi mà Giang Nguyên cứu được từ Lỗ Sơn về đấy. Giang Nguyên không sợ chết chạy đến cứu thằng bé, phỏng chừng cha của đứa bé có liên quan đến hắn. Mau thăm dò kỹ càng cha của đứa bé rốt cuộc là làm gì, đã đi những đâu.

- Ngô Cường Quân, anh tiếp tục giám sát ở chỗ này. Có vấn đề gì thì báo cáo lại cho tôi biết. Tôi về tổng bộ trước để tìm tư liệu. Hắc hắc, lần này xem như bắt được cá lớn rồi.

Hai người nhìn cô gái còn trẻ lắc lư cái đuôi ngựa thật dài mở cửa nhảy xuống xe, hai mặt nhìn nhau, sau đó cười khổ, thầm nghĩ:

- Không biết là cá lớn gì, nhìn bộ dạng thì chắc là một con cá mập lớn. Xui xẻo là bọn mình cũng bị cuốn vào.

Chương 571: Lộ ra mánh khóe ban đầu

Ba người trong xe giải tán, chỉ lưu lại một người bên trong tiếp tục giám sát.

Cách khoa Nhi không xa, một người thanh niên đội mũ lông tai chó ngồi ở một nơi tránh gió, trong tay là một tờ báo đã lật ra vô số lần, nhưng ánh mắt không hề nhìn vào tờ báo mà thỉnh thoảng nhìn về phía cửa khoa Nhi, giống như đang chờ cái gì đó.

Hai bên cách xa nhau mấy chục thước, ai cũng không biết sự tồn tại của ai, nhưng mục tiêu của bọn họ đều là Giang Nguyên.

Còn mục tiêu thì không biết đang có người theo dõi hắn.

- Trưởng phòng, mục tiêu trước mắt vẫn còn đang ở chỗ cũ, cũng không có rời đi.

Nghe tiếng báo cáo trong điện thoại, Trưởng phòng Hồ cau mày nói:

- Mặc kệ thế nào cũng phải giám sát cậu ta. Nếu cậu ta còn chưa rời khỏi Bắc Kinh, vậy phải nghĩ biện pháp bắt sống cậu ta. Sau đó tiến hành thẩm vấn. Vạn nhất không được, xử lý luôn, nhưng phải cam đoan không được để lại tung tích.

- Vâng.

Bên kia rất nhanh cúp điện thoại.

Nghe tiếng tút tút truyền đến, Trưởng phòng Hồ buông điện thoại xuống, nhìn ra ngọn núi phía xa, ở đó đang có những đám mây trắng phiêu đãng, nhẹ nhàng thở dài. Ông thật không ngờ năm đó vẫn còn một con cá lọt lưới, khiến bây giờ ông ta phải bị động như vậy.

Bây giờ tình huống rất rõ ràng. Hắn càng lúc càng có quan hệ mật thiết với cao tầng. Nếu không nhanh chóng diệt trừ đối phương, chuyện sẽ càng lúc càng nguy hiểm. Một khi sự kiện năm xưa bị cao tầng chú ý, ông và tướng quân sẽ gặp nguy hiểm ngay.

Trong lúc Trưởng phòng Hồ thở dài thì gương mặt của cô gái tổ trưởng lại hưng phấn. Bây giờ cô đã có được tư liệu của cha Tiểu Bảo, nhưng chỉ là ghi chép lại đối phương đã tham gia phục dịch quân đội nhiều năm trước, còn đã đi những đâu thì không có ghi.

Biết được điều này, cô chẳng những không sợ mà còn lấy làm mừng. Bởi vì cô biết rất rõ việc tư liệu ghi chép bị mất là có ý gì. Chỉ có điều động thành thành viên của quân đội đặc biệt thì mới có tình huống như vậy.

Trong số những binh đoàn đặc chủng của Hoa Hạ, có không ít người tình huống giống như Giang Nguyên. Giang Nguyên có thể yêu nghiệt như thế, tuyệt đối cũng là từ những nơi đó ra.

Giang Nguyên thân mật với nhân viên tình báo đảo quốc như vậy, đảm bảo không cho phép bên trong xuất hiện bất cứ tình huống gì. Hơn nữa, hắn có quan hệ rất thân thiết với cao tầng. Nếu có thể tìm ra được vấn đề nào đó, đây tuyệt đối là một con cá lớn.

- Ngô Cường Quân, anh hãy dặn dò bọn họ nhất định phải theo dõi thật cẩn thận người đó, ngàn vạn lần không được thả lỏng, biết không?

Vừa cầm điện thoại dặn dò cấp dưới, vị nữ Tổ trưởng vừa đi trên hành lang đến một chỗ khác. Nếu cô muốn điều tra Giang Nguyên đến từ quân đội nào, nhất định phải thông qua quân đội mà thăm dò. Lực lượng an ninh bên cô không thể duỗi tay đến bên quân đội được.

Muốn tra xét bên quân đội, khẳng định phải thông qua cao tầng của ngành có liên quan phối hợp với cao tầng của quân đội. Nhưng thủ tục này khá rắc rối. Hơn nữa, phỏng chừng cấp trên cũng không thể giao tiếp được với bên quân đội. Nếu như có thể tự mình giải quyết thì không còn gì tốt hơn.

Vị nữ tổ trưởng này dường như có quan hệ với quân đội. Nhìn vẻ mặt tự tin của cô, muốn đạt được mục đích cũng không phải là chuyện khó khăn gì.

Đến trước cửa phòng làm việc cuối hành lang, cô nhẹ nhàng gõ cửa, không đợi bên trong đáp lời liền đẩy cửa bước vào.

Sau bàn làm việc bên trong phòng là một quân nhân khoảng hai bảy hai tám tuổi. Gương mặt của vị quân nhân này rất tuấn lãng, ngồi ngay ngắn trước máy tính, quân hàm hai gạch một sao trên hai đầu vai nhìn rất chói mắt.

Nghe được tiếng gõ cửa, y liền ngẩng đầu, há miệng định lên tiếng mời vào, nhưng lời còn chưa nói ra miệng đã thấy cánh cửa được đẩy ra.

Vị quân nhân trẻ tuổi có chút ngạc nhiên. Sau khi nhìn thấy rõ người bước vào, gương mặt không khỏi nở nụ cười:

- Hà Quyên, em có thể lịch sự một chút được không?

- Có chỗ nào không được lịch sự?

Hà Quyên chu miệng nói:

- Trương Dân Vệ, không phải là em đã gõ cửa sao?

Nghe được lời này, vị quân dân tên Trương Dân Vệ cảm thấy bất đắc dĩ, sau đó nói:

- Được rồi, được rồi, bà cô của tôi, em có lịch sự, có lễ phép, được chưa?

- Haha.

Hà Quyên tùy ý kéo chiếc ghế ngồi xuống trước bàn làm việc của Trương Dân Vệ:

- Chủ nhiệm Trương, công việc bận rộn quá nhỉ?

Nhìn Hà Quyên cười hì hì, Trương Dân Vệ lại thở dài, sau đó dựa lưng vào ghế salon, nói:

- Nói đi, bà cô của tôi, có chuyện gì không?

- Không hổ là Chủ nhiệm trẻ tuổi nhất của cục 3. Bản lãnh nhìn mặt mà đoán chuyện của anh quả nhiên rất cao. Em còn chưa nói gì, anh đã biết em tìm anh có chuyện.

Hà Quyên cười nói.

Nghe Hà Quyên nói xong, Trương Dân Vệ lại cười khổ:

- Chúng ta lớn lên từ nhỏ với nhau. Bà cô em không có chuyện gì thì đâu có đến điện Tam Bảo. Nếu đã đại giá quang lâm đến chỗ của anh, tất nhiên là có việc rồi.

- Vậy thì em cũng không khách sáo nữa.

Hà Quyên mở to mắt nói:

- Em nhờ anh giúp điều tra một người.

- Người nào? Cục an ninh của em không điều tra ra được sao?

Trương Dân Vệ ngạc nhiên hỏi.

- Đương nhiên rồi, vì người đó là bên quân đội các anh mà.

Nói đến chuyện này, Hà Quyên liền nghiêm túc trở lại.

- Người quân đội?

Trương Dân Vệ cau mày:

- Hệ thống tình báo?

- Không, hẳn là thành viên của bộ đội đặc chủng đồn trú bên ngoài.

Hà Quyên đáp.

- Thành viên đồn trú bên ngoài?

Trương Dân Vệ cau mày, nhìn Hà Quyên nói:

- Đây là văn kiện cơ mật.

- Nếu không cơ mật, em tìm đến anh làm gì?

Hà Quyên cười nói:

- Nếu không em đã tự mình giải quyết rồi.

Nói đến đây, Hà Quyên cúi người nhìn chằm chằm Trương Dân Vệ:

- Nhanh lên đi. Em chỉ muốn biết chuyện của hai người kia thôi, tuyệt đối không tiết lộ ra ngoài.

- Cho dù có tiết lộ ra ngoài, tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng đến anh. Em chỉ cần xác nhận một chuyện là được.

Nhìn Trương Dân Vệ cau mày, Hà Quyên nói.

- Được rồi.

Trương Dân Vệ rất hiểu tính cách của Hà Quyên, cũng không do dự, nhẹ gõ lên bàn hai cái rồi nhìn Hà Quyên, nói:

- Em muốn điều tra người nào?

- Giang Nguyên, Dương Bảo Cường.

Hà Quyên nói ra hai cái tên.

Nghe được hai cái tên này, sắc mặt Trương Dân Vệ có chút cứng đờ, sau đó trầm giọng nói:

- Giang Nguyên không phải người của quân đội đặc chủng.

- Không phải? Tại sao anh biết?

Hà Quyên ngẩn người. Sau khi hỏi Trương Dân Vệ một câu, dường như hiểu rõ chuyện gì đó, liền gật đầu nói tiếp:

- Vậy giúp em điều tra Dương Bảo Cường.

- Được. Cung cấp tư liệu chi tiết hơn chút đi.

- Dương Bảo Cường, người thôn Tề La huyện Lỗ Sơn, tỉnh Xuyên.

Hà Quyên nói.

Nghe Hà Quyên nói, Trương Dân Vệ nhẹ nhàng gõ lên bàn phím, sau đó nhìn màn hình im lặng không nói.

Nhìn vẻ mặt của Trương Dân Vệ, Hà Quyên sửng sốt, sau đó cúi người qua, nhìn vào màn hình.

Sau khi nhìn xong, có chút sửng sốt, cau mày hỏi:

- Có hợp lý không?

- Không hợp lý cũng phải hợp lý.

Trương Dân Vệ lại tựa lưng vào ghế, nâng tách trà lên nhấp một ngụm, nhìn Hà Quyên:

- Trong tình huống này nói rõ Dương Bảo Cường đã gia nhập một đội ngũ làm nhiệm vụ bí mật. Cho nên tên của anh ta không có ở quân khu, cũng không thể xác định được ngành hoặc quân đội cụ thể.

- Cho dù có chết cũng không lưu lại sao?

Hà Quyên nghi hoặc hỏi.

- Chết?

Trương Dân Vệ nói:

- Nếu hy sinh, sau khi nhiệm vụ chấm dứt, nhất định sẽ báo lên cấp trên.

- Nhưng nhiệm vụ kia hẳn là đã hoàn thành.

Vẻ nghi hoặc trong mắt Hà Quyên lại càng đậm hơn.

Chương 572: Núi Kilimanjaro

Đối mặt với tình huống này, sắc mặt của Hà Quyên có chút ngưng trọng. Cô muốn biết rõ ràng tình huống trong đó, nhưng cô cũng biết, nếu muốn tra rõ tình huống thì cực kỳ phiền phức. Đặc biệt cô không phải là người trong quân đội, mà là thuộc hệ thống an ninh. Muốn nhúng tay vào tuyệt đối không có khả năng.

Cho dù là cao tầng của lực lượng an ninh, cũng không ai dám nhúng tay vào chuyện của quân đội.

Nhưng bảo cô buông tha cho, cô quả thật không cam lòng. Suy nghĩ một chút, Hà Quyên nói:

- Nếu nhiệm vụ này đã chấm dứt, hơn nữa người tham gia nhiệm vụ đã chết, nhưng lại không có báo cáo lên, vậy có thể hướng quân khu điều tra lại việc này không?

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của người bạn thanh mai trúc mã, Trương Dân Vệ đặt tách trà trong tay xuống, ngồi thẳng thân hình, trầm giọng nói:

- Hà Quyên, chuyện này tốt nhất nên ngừng lại đi.

- Tại sao?

Hà Quyên cau mày hỏi.

- Quân khu Tây Bắc luôn là khu vực quan trọng. Chuyện như vậy có thể bình thường, cũng có thể bất thường. Ngay chính bản thân anh cũng chưa chắc biết được, em là người của bên An ninh, chạm cũng không nên chạm vào. Nếu không, xảy ra chuyện thật, cả hai chúng ta sẽ gặp phiền phức rất lớn.

Trương Dân Vệ nói.

Nhìn người bạn đột nhiên nghiêm túc nói, sắc mặt Hà Quyên dần dần tối xuống. Mặc dù cô đối với chuyện này có chút tò mò, nhưng cũng không phải là người không phân biệt được nặng nhẹ. Nếu không cũng đã không ngồi lên được vị trí Tổ trưởng tổ Tình báo của cục An ninh quốc gia.

Nhẹ nhàng thở hắt ra, Hà Quyên cau mày nói:

- Theo lý, việc này vốn nằm trong phạm vi giám sát của các anh mà.

- Không sai, nhưng có một vài chuyện bên anh có thể xen vào, nhưng có vài chuyện thì không.

Biết Hà Quyên không dễ gì hết hy vọng, Trương Dân Vệ cười khổ:

- Giống như chuyện nhỏ như thế này, có thể bên Tây Bắc bỏ sót cũng là chuyện bình thường.

- Vậy bên chỗ của anh có thể gửi văn kiện thẩm tra cho bên Tây Bắc được không?

Hà Quyên vẫn chưa từ bỏ ý định. Hiện tại đầu mối chỉ có ở chỗ đó. Nếu đầu mối bị cắt đứt, hết thảy sẽ uổng phí.

Nghe xong, Trương Dân Vệ ngẩng đầu nhìn Hà Quyên, nói:

- Hà Quyên, đây là chuyện của bên Tây Bắc. Làm nhiệm vụ gì, làm như thế nào, có hoàn thành hay không cũng là chuyện của bọn họ. Cục 3 tụi anh không có quyền nhúng tay vào điều tra. Đây là vi phạm quy định. Về phần chuyện của em, mặc kệ có xảy ra vấn đề gì hay không, em cũng không nên điều tra nữa. Nếu không, Tây Bắc chưa xảy ra vấn đề mà em là người xảy ra trước đấy.

- Hơn nữa, cho dù cục An ninh quốc gia bên em thông qua con đường chính thức, yêu cầu thẩm tra, cũng không tra ra được chuyện bên quân đội đâu. Đặc biệt là chuyện của quân khu một phương, ai cũng khó mà nói được.

Thấy Trương Dân Vệ khó có lúc nghiêm túc với mình, Hà Quyên nhún vai, vẻ mặt chán nán nói:

- Được rồi, được rồi, không tra nữa, được chưa? Vất vả lắm mới tìm được thứ để chơi, vậy mà giờ phải gạt nước mắt bỏ sang một bên.

- Bà cô của tôi ơi, đồ chơi của bà cô rất nhiều, bà cô cũng đừng rối rắm mãi một chuyện như vậy.

Nhìn biểu hiện của Hà Quyên, Trương Dân Vệ không khỏi bật cười.

- Em sẽ không điều tra chuyện bên đó nữa, nhưng em nhất định sẽ theo dõi Giang Nguyên. Tên tiểu tử đó chắc chắn là có chuyện.

Hà Quyên nhắc đến Giang Nguyên liền tức giận, sau đó đứng dậy bước ra ngoài.

Trương Dân Vệ không nói gì, thấy cửa phòng làm việc đóng cái rầm, liền cười khổ.

Mọi người đều tiếp tục giám sát Giang Nguyên, bao gồm cả chiếc xe bên trong bãi đậu xe và chàng thanh niên ngồi chồm hổm xem báo.

Đối với bọn họ mà nói, thời gian có chút khó khăn, đặc biệt là cái người ngồi xem báo gần khoa Nhi. Mặc dù ngày nào cũng thay phiên nhau, nhưng tiết trời của Bắc Kinh quả thật rất lạnh.

Hai ba ngày rất nhanh trôi qua. Đối với Giang Nguyên mà nói, hai ba ngày này rất bình thường. Những người bị cảm nhiễm trên cơ bản đã dần dần bình phục, cũng không xuất hiện ca bệnh mới. Điều này làm cho tâm trạng của các thành viên trong tiểu tổ lãnh đạo thoải mái hơn nhiều.

- Xem ra chúng ta rất nhanh có thể nghỉ ngơi rồi.

Giang Nguyên ngồi trên ghế, nhìn các thành viên tiểu tử xung quanh, mỉm cười nói.

- Đúng vậy, rất nhanh có thể nghỉ ngơi.

Phó thủ tướng Tề đối với bộ dạng uể oải của Giang Nguyên tập mãi thành quen. Cho nên thấy bộ dạng miễn cưỡng đó cũng có chút đáng yêu, ngược lại còn học Giang Nguyên dựa lưng vào ghế, chậm rãi thở hắt ra.

- Lần này là nhờ có Tổ trưởng Giang lãnh đạo rất tốt.

Tiền Ngọc Minh cảm thán nhìn Giang Nguyên, vuốt mông ngựa một cái.

Đương nhiên, đây cũng không phải là vuốt mông ngựa. Nếu không có Giang Nguyên, chỉ sợ lúc này mọi người còn đang bận rộn, thậm chí có thể vì chuyện bệnh dịch bị tiết lộ ra ngoài mà sứt đầu mẻ trán.

Nghe Tiền Ngọc Minh nói, ánh mắt Phó thủ tướng Tề cũng hiện lên một tia cảm thán. Tuy nói trong lòng có chút không phục, nhưng ông cũng biết rõ, Tiền Ngọc Minh nói không sai. Ban đầu bởi vì Nghiêm Quốc Hùng gây ra chuyện, mọi người không ai được yên bình. Thậm chí còn có thể gánh trên lưng cái tiếng thất bại.

Giang Nguyên mỉm cười, đang định lên tiếng, đột nhiên điện thoại reo lên.

Là một dãy số xa lạ.

Nhấn nút nghe, bên trong truyền đến giọng nói của Hải Bác.

Giang Nguyên liền vui lên, sau đó gật đầu với mọi người một cái rồi bước ra ngoài.

- Thế nào, Hải Bác?

Giang Nguyên trầm giọng hỏi, trong lòng thoáng có chút khẩn trương.

- Tôi đã điều tra qua, sau khi Hải Viên biến mất, đã từng có người nhìn thấy bọn họ ở gần khu vực núi Kilimanjaro cách thời điểm đó nửa tháng, nhưng chỉ thấy đội ngũ đó tiến vào trong núi rồi biến mất. Sau này cũng không còn ai nhìn thấy nữa.

Hải Bác chậm rãi nói:

- Tôi đã hỏi qua rất nhiều người, cũng cùng một tin tức, không có gì khác.

- Núi Kilimanjaro?

Giang Nguyên cau mày, trong lòng cảm thấy nghi hoặc. Hải Viên chạy đến núi Kilimanjaro để làm gì? Chẳng lẽ ở đó có chuyện thu hút bọn họ? Michiko có phải mất tích cùng một lúc với bọn họ không?

Chương 573: Háo sắc

Núi Kilimanjaro tọa lạc ở khu vực phía đông Tanzania Châu Phi, được xưng là nóc nhà của Châu Phi, bao gồm ba ngọn núi lửa đã ngừng hoạt động: Kibo, Mavensi và Sheila, diện tích khoảng 760 km vuông, độ cao 5892 mét so với mặt nước biển, được xem là điểm cao nhất ở Châu Phi.

Giang Nguyên ở Châu Phi một khoảng thời gian tương đối dài, đối với địa hình Châu Phi tương đối quen thuộc. Sau khi trở lại phòng làm việc, hắn thoáng trầm ngâm, nhớ lại tình huống ở núi Kilimanjaro.

Mặc dù nơi này có phong cảnh không tệ, nhưng đột nhiên Hải Viên chạy đến núi Kilimanjaro để làm gì? Giang Nguyên có chút nghĩ không ra. Năm đó, Hải Viên truy tìm vật kia không thua gì Cô Lang. Có thể để bọn họ nửa đường buông tha mà chuyển sang núi Kilimanjaro này thì đúng là có chút cổ quái.

Giang Nguyên vuốt cằm, có chút không rõ. Hải Bác nói rất rõ ràng, lúc đó tất cả đội ngũ đều cách xa mấy ngàn dặm, khi điều tra dấu vết đã đánh với Cô Lang một trận cuối cùng, nhưng Hải Viên chỉ lưu lại hai ngày rồi nhanh chóng rời đi. Nửa tháng sau đó, bởi vì một thành viên bị thương mà bị một lính đánh thuê đang tịnh dưỡng ở Kilimanjaro nhìn thấy.

Khi đó mọi người đều tập trung ở Bắc Phi, nhưng bọn họ lại xuất hiện ở Đông Phi, quả thật rất kỳ quái.

- Tại sao? Tại sao?

Ngón tay nhẹ nhàng gõ xuống bàn, phát ra tiếng cộc cộc.

Nhìn Giang Nguyên cau mày, Tiền Ngọc Minh phía đối diện có chút nghi hoặc liếc mắt nhìn Bạch Quý, sau đó do dự rồi hỏi:

- Tổ trưởng Giang, chẳng lẽ có chuyện gì phiền phức sao?

- Không, chỉ là chút việc riêng thôi.

Nghe Tiền Ngọc Minh hỏi, Giang Nguyên từ trong suy nghĩ bừng tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn hai người đối diện đang khẩn trương, lắc đầu nói.

- Tiểu Giang, nếu có chuyện gì cần xử lý thì cứ đi đi. Ở đây có tôi rồi.

Nhìn biểu hiện ngưng trọng của Giang Nguyên, Phó thủ tướng Tề lên tiếng.

Giang Nguyên lắc đầu cảm ơn, sau đó đứng dậy bước ra khỏi phòng làm việc, đi về phía thang máy.

- Tổ trưởng, Yukiko lại đến nữa, đã đứng nửa tiếng rồi.

Một cô gái cầm tách trà nóng hổi, đầu đội mũ len, tay làm động tác hà hơi. Biểu hiện lạnh nhạt nhưng miệng lại thấp giọng nói với micro nơi cổ tay áo.

- Tiếp tục theo dõi cho tôi.

Hà Quyên ngồi trong xe, quay sang nói với Ngô Cường Quân:

- Theo dõi, tiếp tục theo dõi cho tôi. Một chút cũng không được lơ là.

- Ơ, bọn họ không nói chuyện, tôi làm sao mà khống chế?

Nhìn Tổ trưởng hơi mất bình tĩnh, Ngô Cường Quân ngồi trước máy vi tính vô lực giang tay.

- Mặc kệ, anh phải theo dõi cho tôi.

Hà Quyên lớn tiếng kêu lên. Mái tóc đuôi ngựa đằng sau nhẹ nhàng vung vẩy, giống như một con cá nhỏ nhảy lên mặt nước.

Yukiko đứng cách khoa Nhi không xa, nhìn tòa nhà một hồi lâu, rốt cuộc móc ra một chiếc điện thoại, tiếp tục chần chừ, sau đó mới nhấn số.

- Tổ trưởng, Yukiko đã gọi điện thoại, là gọi đến cho Giang Nguyên.

Ngô Cường Quân hưng phấn kêu lên, khiến sắc mặt Hà Quyên trở nên vui vẻ, vừa đeo tai nghe vừa tự đắc kêu lên:

- Thế nào? Tôi đã bảo anh ta có vấn đề mà. Tưởng rằng có thể thoát khỏi lòng bàn tay tôi sao?

- Tổ trưởng Giang, xin chào, xin hỏi anh đã có tin tức của chị tôi chưa?

Yukiki cẩn thận hỏi.

Giang Nguyên cười nói:

- Cô điện thoại rất kịp thời, tôi vừa mới nhận được tin tức.

- Ồ, thật sao? Xin hỏi đã tìm được chị của tôi rồi à?

Yukiko hưng phấn hỏi.

- Không có.

Giang Nguyên nói, chẳng khác nào dội gáo nước lạnh vào người Yukiko.

- Tôi chỉ điều tra ra được nơi cô ấy xuất hiện cuối cùng mà thôi.

Giang Nguyên thở hắt ra:

- Ở Kilimanjaro, Tanzania, có người nhìn thấy tiểu đội của cô ấy.

- Núi Kilimanjaro?

Yukiko ngẩn ra, sau đó hỏi:

- Là chuyện từ khi nào?

- Đại khái cũng là một năm trước. Trước mắt chỉ có thể xác nhận đó là nơi xuất hiện cuối cùng của cô ấy mà thôi.

Giọng nói của Giang Nguyên có chút nặng nề. Nếu Michiko không về nước, thậm chí không liên lạc với Yukiko, như vậy tình cảnh của Michiko hẳn là rất khó khăn.

- Cũng là một năm trước?

Giọng nói của Yukiko trầm xuống. Rõ ràng, một năm trước Michiko đã tra ra được chuyện gì, nếu không cũng không có khả năng lâu như vậy cũng không liên lạc với cô. Mà núi Kilimanjaro có lẽ là đầu mối cuối cùng có thể tìm được.

- Núi Kilimanjaro?

Gương mặt Hà Quyên cũng hiện lên sự nghi ngờ. Giang Nguyên có thể điều tra ra được người xuất hiện ở núi Kilimanjaro một năm trước, như vậy hắn có quan hệ gì với người tên Hải Bác? Và Hải Bác rốt cuộc là người ở đâu?

Nơi phát ra tin tức tình báo mạnh như vậy, tuyệt đối không phải bình thường. Cho dù là hệ thống An ninh quốc gia, ở nước ngoài, nếu không phải người đặc biệt, cũng không có cách nào tra ra được tung tích của đối phương. Nhưng Giang Nguyên trước mặt lại có được con đường này, quả thật rất đáng sợ.

- Tổ trưởng Giang, nếu anh đã quen với chị của tôi, hơn nữa còn điều tra ra được những thứ này, vậy anh có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc chị của tôi đã chấp hành nhiệm vụ gì hay không?

Giọng nói của Yukiko có chút khẩn trương, thỉnh cầu với Giang Nguyên qua điện thoại.

Giang Nguyên cau mày nói:

- Chuyện này cũng khó nói lắm.

- Tôi nghĩ cô là người của bên tình báo, hắn cũng có vài thứ đã biết.

Giang Nguyên lãnh đạm nói:

- Hơn nữa, cô biết nhiều cũng chẳng có chỗ tốt. Cô là em gái của Michiko, tôi nghĩ cô tốt nhất đừng nên biết những thứ này.

- Nói mau, tôi ghét nhất là mấy người giả nai. Anh mau nói nhanh đi.

Bên kia Yukiko còn chưa nói gì, Hà Quyên cách đó mấy chục thước đã vỗ bàn thúc giục, gương mặt tràn đầy hưng phấn lẫn kích động, khiến cho hai người Ngô Cường Quân trán tràn đầy hắc tuyến.

- Không, tổ trưởng Giang, tôi nghĩ anh nhất định là quen với chị tôi. Cho nên, xin anh nể mặt chị tôi mà nói cho tôi biết. Tôi van anh đấy.

Yukiko trầm giọng nói.

Nghe Yukiko thỉnh cầu, Giang Nguyên nhẹ nhàng thở hắt ra, im lặng một chút rồi nhìn điện thoại trong tay, sau đó nói:

- Bây giờ đã là 3h rồi. 6h chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm, tôi sẽ nói cho cô biết. Qua điện thoại nói không tiện.

- Đúng vậy, đúng vậy, là tôi nôn nóng quá.

Yukiko sửng sốt, sau đó chợt hiểu ra, ngại ngùng nói:

- Anh muốn gặp ở đâu?

Giang Nguyên cau mày, sau đó nói:

- Như vậy đi, 5h cô đến bệnh viện, tôi sẽ đưa cô đi.

- Được.

Nghe bên kia cúp máy, gương mặt Hà Quyên hiện lên sự phẫn nộ, hung hăng đập lên bàn, nghiến răng nói:

- Giang Nguyên, quả nhiên là háo sắc.

Hai người Ngô Cường Quân bên cạnh lại liếc mắt nhìn nhau, vội vàng cúi đầu. Hai người biết rõ tâm trạng của tổ trưởng đang không tốt, nhất định phải tránh ra để tránh lửa lan vào mình. Nhưng trong lòng hai người đang âm thầm khinh bỉ. Người ta là vì giữ bí mật, nào đâu có chuyện háo sắc? Có thể Yukiko rất xinh đẹp, nhưng Giang Nguyên cũng không vì vậy mà làm chuyện lộ bí mật được.

- Tôi đề nghị điều tra cô gái một chút.

Gã thanh niên ngồi chồm hổm trên mặt đất nhẹ nhàng kéo tờ báo xuống, nhìn theo hướng Yukiko rời đi, sau đó thấp giọng nói.

- Cô gái đó hẳn là cục tình báo Nhật đang theo dõi. Chúng ta không cần phải xen vào. Ở Bắc Kinh tận lực ít có hành động một chút, theo dõi sát sao mục tiêu là được.

Trong tai nghe truyền đến thanh âm của một người, khiến cho gã thanh niên kia thả tầm mắt lại tờ báo, lẳng lặng chờ đợi.

Giang Nguyên nhìn đồng hồ, sau đó đưa quả bóng cho Phan Hiểu Hiểu, nói:

- Tiểu Bảo, con chơi với mẹ nuôi nhé. Ba ra ngoài có chút việc.

- Vâng, mẹ nuôi chơi với con đi.

Tiểu Bảo nhe răng cười, hớn hở nói với Phan Hiểu Hiểu.

- Anh ra ngoài làm chút chuyện. Em ăn cơm cùng với Tiểu Bảo đi.

Sau khi dặn dò Phan Hiểu Hiểu một câu, Giang Nguyên bước ra khỏi phòng cách ly, cởi áo phòng hộ ra, mặc áo khoác vào rồi đi ra ngoài.

- Tổ trưởng Giang đi ra ngoài sao?

- Đúng vậy, có chuyện cần làm.

Giang Nguyên mỉm cười gật đầu với giáo sư Bạch Quý, rồi bước ra cổng.

- Mục tiêu xuất hiện, mục tiêu xuất hiện.

Gã thanh niên đang ngồi xổm ở góc tường nhìn thân ảnh xuất hiện nơi cổng, đồng tử co rụt lại, thấp giọng trả lời.

- Theo dõi chặt chẽ, tùy thời báo cáo.

- Tổ trưởng, Yukiko đã đến cổng. Bây giờ Giang Nguyên cũng đã ra ngoài.

Lúc này, Ngô Cường Quân cũng không dám chậm trễ, lập tức quay sang báo cáo với Hà Quyên.

- Số 1 chuẩn bị xe theo dõi anh ta.

Giang Nguyên nhẹ nhàng đậu xe trước mặt Yukiko. Yukiko không chút chần chừ mở cửa xe, sau đó ngồi xuống ghế lái phụ, nhìn Giang Nguyên, có chút áy náy:

- Xin lỗi Tổ trưởng Giang, đã mang đến phiền phức cho anh.

- Đừng khách sáo mà.

Giang Nguyên mỉm cười, liếc mắt nhìn Yukiko một cái rồi nhấn ga, chỉ là trong lòng có chút than thầm. Hai chị em nhà này nhìn gần, quả thật rất giống nhau.

Chương 574: Anh có Trương Lương kế

Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Giang Nguyên, Yukiko nghiêng đầu nhìn thoáng qua gương chiếu hậu, nhạy cảm bắt được một chiếc xe. Cắn môi một cái, cô quay sang nhìn Giang Nguyên:

- Tổ trưởng Giang...

- Yukiko tiểu thư, làm sao vậy?

Giang Nguyên đánh tay lái, cười hỏi.

- Phía sau có xe theo dõi.

Yukiko nói.

- Ừ, cứ để bọn họ đi theo đi.

Giang Nguyên mỉm cười đáp, quay sang nhìn Yukiko đang có chút áy náy, nói:

- Không sao đâu.

- Vâng.

Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Giang Nguyên như vậy, Yukiko có chút hiểu ra. Xem ra vị Tổ trưởng Giang này không đơn giản như cô đã nghĩ.

- Số 1 theo dõi chặt chẽ chiếc xe phía trước. Chúng ta nhất định phải theo kịp.

Ngồi trên xe giám sát, Hà Quyên hưng phấn kêu lên:

- Xe số 2, số 3 chuẩn bị sẵn sàng.

- Rõ.

Mọi người vội vàng lên tiếng. Tất cả mọi người đều rõ ràng bây giờ Tổ trưởng đang rất phấn khởi, một chút sơ sẩy không được xảy ra. Nếu để xảy ra vấn đề, hãy chuẩn bị nghênh đón trận mưa lôi đình xuống đi.

- Mục tiêu đã đi với cô gái kia rồi. Theo sát.

Gã thanh niên không biết đã biến mất từ lúc nào.

- Số 1, mục tiêu di chuyển vào phố Trường An. Xe số 2 chuẩn bị...

- Nhận được.

Đầu phố Trường An, chiếc xe vẫn luôn theo sát đằng sau xe Giang Nguyên đột nhiên chuyển hướng. Một chiếc xe màu xám chậm rãi chạy ra, sau đó đi theo đằng sau.

- Xe số 2 đuổi theo.

- Xe số 1 hoàn thành rút lui.

Một gã thanh niên vẻ mặt già dặn đeo tai nghe, điều khiển một chiếc xe bus màu đen chậm rãi đi đằng sau. Nhìn thấy chiếc xe đằng trước đột nhiên chuyển hướng, ánh mắt gã thanh niên hiện lên sự nghi hoặc, sau đó nhìn chung quanh vài lần, cũng không phát hiện được điều gì bất thường, liền trầm giọng nói:

- Chiếc xe khả nghi đã rời đi, chưa phát hiện được sự bất thường khác.

- Tiếp tục theo dõi cự ly xa cho tôi. Phía trước sẽ có người giúp anh.

Bên trong tai nghe truyền đến một giọng nói trấn định.

- Rõ.

Gã thanh niên lên tiếng.

Trong mắt hiện lên sự dứt khoát, sau đó ngẩng đầu nhìn chiếc xe cách đó không xa, chân ga giẫm mạnh thêm hai phần.

Tại một chỗ xa hơn, trong một chiếc xe vận tải, Hà Quyên ngồi trong xe nhìn mấy dấu hiệu trên màn hình máy tính, cầm lấy điện thoại nói:

- Xe số 3 chuẩn bị sẵn sàng, xe số 2 chuẩn bị rút lui.

- Vâng, tổ trưởng.

Trong tai nghe của gã thanh niên truyền đến một thanh âm:

- Xe trợ giúp đã đến vị trí, mau lui về phía sau.

- Rõ.

Gã thanh niên trả lời, sau đó đạp thắng, rồi tách khỏi xe Giang Nguyên, hòa vào dòng xe cộ trên đường.

Lúc này tình huống bắt đầu có chút hỗn loạn. Tất cả xe cộ đều đi theo phía sau Giang Nguyên, không ai biết ai.

- Khánh Vân Lâu?

Yukiko nhìn tiểu viện nhỏ trước mặt, trong lòng hoài nghi. Cô cũng không am hiểu ẩm thực của Hoa Hạ, cho nên không biết tại sao khi ăn cơm lại chạy đến tiểu viện.

Giang Nguyên ngẩng đầu nhìn tấm biển hiệu, hiểu Yukiko đang hoang mang, liền mỉm cười nói:

- Nơi này có món Phật nhảy tường rất ngon.

- Phật nhảy tường?

Yukiko cau mày, sau đó nhìn Giang Nguyên, nói:

- Là cái món canh mà hòa thượng ngửi thấy mùi thơm cũng phải nhảy tường leo ra sao?

Nghe Yukiko nói, Giang Nguyên cười ha hả, gật đầu:

- Chính là cái này.

- Ồ, tôi nghe nói đến món canh này cũng lâu rồi, nhưng vẫn chưa từng ăn qua.

Yukiko thoáng có chút hưng phấn nhìn Giang Nguyên, sau đó cúi thấp đầu nói:

- Cảm ơn anh, Tổ trưởng Giang.

- Đừng khách sáo mà. Cô là em của Michiko, theo lý cô đã đến Hoa Hạ, tôi hẳn phải nên chiêu đãi cô.

Giang Nguyên nói:

- Cô có thể gọi tôi là Giang Nguyên.

Yukiko nhìn Giang Nguyên thật sâu, càng thêm nhu hòa, cúi đầu nói:

- Vâng, Giang Nguyên -kun

Nghe Yukiko nói, Giang Nguyên lại càng cười sang sảng hơn, sau đó cùng nhau bước vào trong viện.

- Mục tiêu đã tiến vào.

Cũng cùng một câu nhưng vang lên tại những nơi khác nhau.

- Chờ tôi ngoài này, tôi cũng muốn vào trong.

Hà Quyên luống cuống vuốt lại mái tóc, sau đó cầm áo khoác treo trên tường, nói với Ngô Cường Quân bên cạnh:

- Anh vào trong đó với tôi.

- Hả, tại sao lại là tôi?

Gương mặt Ngô Cường Quân hiện lên sự ngạc nhiên.

- Ai bảo nhìn anh chững chạc làm gì? Theo tôi vào, nếu không mất mặt tôi lắm. Nhanh.

Hà Quyên bình tĩnh nói.

- Ờ.

Ngô Cường Quân ngẩn người đưa tay sờ mặt, nhìn La Hưng Bảo đang cười đắc ý bên cạnh, trong lòng không biết nên vui hay buồn.

- Đi nhanh đi. Món Phật nhảy tường ở đây rất ngon đấy. Hôm nay anh đúng là may mắn.

La Hưng Bảo thúc giục. Đối với y mà nói, cho dù có ăn được món Phật nhảy tường, y cũng không muốn bồi Tổ trưởng đi làm nhiệm vụ.

- Ồ, Phật nhảy tường? Tổ trưởng, thật sao?

Nghe nói có ăn ngon, lúc này Ngô Cường Quân mới định thần lại, có chút hưng phấn nhìn Hà Quyên, nói.

Nhìn cấp dưới ham ăn của mình, gương mặt xinh đẹp của Hà Quyên hiện lên sự giận dữ, quát lớn:

- Như thế nào? Bảo anh cùng đi ăn cơm với tôi, chẳng lẽ tôi còn không bằng cái món Phật nhảy tường?

- Không, tuyệt đối không. Có thể được cùng ăn cơm với Tổ trưởng là vinh hạnh của tôi. Cái gì mà Phật nhảy tường, tất cả đều là cặn bã.

Ngô Cường Quân không ngừng cười khan. Nếu làm Tổ trưởng mất hứng, đừng nói là ăn một bữa Phật nhảy tường, cho dù có ăn mười bữa cũng không có lời.

Nhìn bộ dạng chân chó của Ngô Cường Quân, Hà Quyên hài lòng gật đầu một cái.

Lúc này, lại hai chiếc xe một trước một sau chậm rãi đậu đối diện Khánh Vân Lâu, cách nhau một trăm thước, nhưng cũng không ai chú ý đến. Bởi vì ở vùng ngoại ô, xe đậu ven đường vài chiếc cũng là chuyện bình thường.

Trên mỗi chiếc xe đều có hai ba thanh niên ngồi chờ. Lúc này tất cả đều nhìn thẳng vào Khánh Vân Lâu. Rất nhanh, bọn họ tìm ra được chiếc xe của Giang Nguyên trong hơn mười chiếc xe đậu trước cửa.

- Xác nhận mục tiêu đã vào bên trong Khánh Vân Lâu.

Ngồi trên xe thứ nhất, người ngồi ở vị trí lái phụ nhìn cửa Khánh Vân Lâu, sau đó sờ tai nghe, trầm giọng nói.

Bên kia truyền đến một giọng nói:

- Chờ tại chỗ, tìm kiếm cơ hội.

- Vâng.

Giang Nguyên nhẹ nhàng mở nắp bình gốm. Một mùi thơm từ bên trong truyền ra. Yukiko đang sốt ruột đột nhiên hiện lên sự kinh ngạc, dồn toàn bộ lực chú ý vào chiếc bình trước mắt. Cô chưa từng ngửi qua mùi thơm nào như vậy, quả thật khiến người ta rất muốn ăn.

Giang Nguyên cẩn thận dùng muỗng múc một chén canh đưa cho Yukiko:

- Nào, nếm thử đi. Món Phật nhảy tường ở đây rất ngon. Hơn nữa còn là chánh tông ở Bắc Kinh này.

- Vâng, cảm ơn.

Yukiko hai tay tiếp nhận chén canh, khách khí cúi thấp đầu với Giang Nguyên, tỏ vẻ cảm ơn.

Giang Nguyên cũng múc cho mình một chén, sau đó từ trong túi móc ra một cái đèn cao hơn 10 ly đặt lên bàn.

Cái này giống như một cái đèn LED được chế tạo từ kim loại. Yukiko đang định lên tiếng hỏi, đã thấy Giang Nguyên nhấn lên đèn một cái.

Theo Giang Nguyên nhấn xuống, cái đèn LED bắt đầu chớp động.

- Được rồi, có cái này thì không ai nghe được chúng ta nói chuyện.

Giang Nguyên cười nói.

- Ồ, là máy quấy nhiễu.

Yukiko chợt hiểu ra. Là một nhân viên tình báo, mặc dù cái máy này được chế tạo một cách thủ công, cô nhất thời nhận không ra, nhưng Giang Nguyên đã nhắc, cô hiển nhiên biết được cái này dùng để làm gì.

Ánh mắt nhìn Giang Nguyên càng thêm hiếu kỳ. Mặc dù cô muốn có một cái máy quấy nhiễu không khó, nhưng cái khó chính là cái máy này được chế tạo một cách thủ công. Hơn nữa còn do chính tay Tổ trưởng Giang thực hiện. Nếu không, với năng lực của hắn, muốn có thứ đồ này chẳng phải chuyện gì khó.

Muốn chế tạo thứ đồ vật như thế, Yukiko không tin mình có thể làm được.

Két. Nghe tiếng xé gió điếc tai truyền đến, Hà Quyên vội vàng tháo tai nghe ra ném lên trên bàn, tức giận nói với Ngô Cường Quân:

- Chuyện gì xảy ra vậy?

- Tổ trưởng, hẳn là đã bị quấy nhiễu rồi.

Lúc này Ngô Cường Quân cũng tháo tai nghe của mình xuống, nhìn máy thu sóng trên đỉnh đầu, loay hoay hai lúc, ánh mắt liền hiện lên vẻ bất đắc dĩ.

- Bị quấy nhiễu?

Hà Quyên cau mày, nhìn Ngô Cường Quân, hỏi:

- Chuyện gì xảy ra thế?

- Hẳn là bọn họ đã sử dụng máy chống nghe trộm. Trong phạm vi máy chống nghe trộm phát huy tác dụng, tất cả các thiết bị nghe trộm hoặc phân tích sóng âm như chúng ta đều không thể sử dụng.

Ánh mắt Ngô Cường Quân cũng hiện lên vẻ kinh ngạc. Rõ ràng anh ta cũng cảm thấy ngoài ý muốn, không nghĩ đến đối phương lại cẩn thận như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!