Mặc dù bạn học Giang Nguyên tới thực tập nhưng Văn phòng đại diện tỉnh Nam vẫn tương đối khách khí, cử một chiếc xe đến sân bay đón hắn.
- Giang y sĩ... Bên này...
Nhìn thấy Giang Nguyên từ trong đại sảnh sân bay bước ra, một chiếc Santana nát cùng tiếng còi hụ không nhỏ, chiếc xe lao đến trước mặt Giang Nguyên sau đó “két” một tiếng, sau khi lốp xe phun ra làn khói xanh liền chuẩn xác dừng lại.
- Haizz... mày muốn chết à...
Một chiếc BMW chuẩn bị đón người ở cửa dừng gấp lại, sau đó một người vươn đầu ra từ trong xe, nhìn về phía chiếc xe cản đường gã, thấy chỉ là một chiếc Santana cùng lắm hai ngàn tệ thì tức giận mắng.
Người thanh niên ngồi trong chiếc Santana cũng không thèm để ý, chỉ giẫm mạnh chân lên chân ga hai cái, làm chiếc xe rú ầm lên, một làn khói đen từ sau ống pô cuốn ra khiến tên đàn ông trên chiến BMW vội vàng rụt đầu lại ho khan một trần rồi đóng cửa sổ lại.
Giang Nguyên vừa đi tới vừa nhìn cảnh này, trên mặt không kìm được lộ ra ý cười. Hắn thật sự không biết Văn phòng đại diện tỉnh Nam còn có một nhân vật thế này. Hắn đứng trước xe, chàng thanh niên kia vội vàng bước xuống xe, đưa tay nhận hành lý của Giang Nguyên rồi để ra cốp sau.
Giang Nguyên ngồi lên xe thấy nội thất trong xe vô cùng tinh xảo và dễ chịu, ghế rõ ràng là ghế bằng da thật mềm mại, lại nghe tiếng còi hú của xe rất nhỏ, Giang Nguyên không kìm được mỉm cười. Thiên Y viện quả thật nhiều quái nhân, chiếc xe này rõ ràng bề ngoài rất rách nát, còn mang vỏ của chiếc Santana, nhưng động cơ bên trong chắc chắn lắp động cơ V8 tăng áp..
Nghe thấy tiếng động cơ vang lên chắc hẳn là phiên bản nhập khẩu, nếu không đạt được tốc độ trăm mét trong vòng 6 giây, Giang Nguyên có thể tự nuốt luôn cả chiếc xe. Cái thằng nhãi lái xe này đúng là giả heo ăn thịt hổ...
Chàng thanh niên này giúp Giang Nguyên cất hành lý xong thì đi đến trước cửa xe đang định bước lên xe thì lúc này chiếc BMW phía sau cuối cùng đã di chuyển đến sau xe anh ta, dừng lại bên cạnh. Một cánh tay từ trong cửa sổ xe đưa ra chỉ thẳng vào mặt chàng thanh niên, còn ở cửa sổ bên kia cũng có một khuôn mặt xinh đẹp ló ra, trừng mắt khinh bỉ chàng thanh niên, nủng nịu nói:
- Một chiếc Santana rách mà cũng không ngại lái ra đường....
Trong vẻ ngạc nhiên của chàng thanh niên, chiếc xe BMW rú lên rồi lao về phía trước.
- Ai ôi... lái BMW thì ghê gớm lắm à?
Người thanh niên nhìn theo chiếc BMW, khôi phục lại tinh thần, tức giận nói:
- Móa... đừng chạy... xem ra vượt qua mày nà... Mẹ kiếp...
Dứt lời, người thanh niên đưa tay kéo cánh cửa, ngồi lên xe, khởi động xe đuổi theo...
Giang Nguyên nghe thấy tiếng máy xe gia tốc thì ngồi vững vàng một bên, miệng nở nụ cười, đưa tay đẩy đẩy gọng kính sắp rơi xuống trên sóng mũi, thầm nghĩ:
“Mình hai năm rồi không chơi xe rồi. Tiếng máy này vừa vang lên đã nghe đã thế, chiếc BMW lần này phiền phức rồi đây...”
Người thanh niên lái rất thuần thục, nhấn ga, còn nhàn rỗi quay đầu sang Giang Nguyên, nói:
- Giang y sĩ, anh ngồi cho vững nhé, xem tôi vượt chiếc cặn bã kia này...
Sau khi dứt lời, anh ta giẫm mạnh chân ga, chiếc xe nhanh chóng lao về phía trước.
- Động cơ tuapin kép A2 SENPAL của Đức? Món này không tệ...
Giang Nguyên nghe thấy tiếng nổ vang lên bên tai thì lỗ tai cũng bất giác run run, lập tức phán đoán ra nguồn gốc độc lực của chiếc xe này. Trong lòng hắn bất giác khen thầm một tiếng. Mình cũng chưa chắc là A1 hay A2...
- A... đúng... A2...
Người thanh niên gật đầu, sau khi dưới chân thả lỏng nửa ga rồi lại đạp mạnh, sau khi chiếc xe hơi run lên thì Giang Nguyên lập tức cảm nhận được tốc độ xe lại được tăng lên một tầng trong nháy mắt.
Chiếc xe nhanh chóng đánh nhanh một vòng cua rồi lao vào đường cao tốc. Chiếc BMW kia đã ở trước mắt cách đó không xa. Rất nhanh, khi đồng hồ công tơ mét trước mắt di chuyển đến con số 180, chiếc Santana đã chạy song song với chiếc BMW.
Cô nàng ngồi bên ghế lái phụ của chiếc BMW đã chú ý thấy bên cạnh có một chiếc xe chạy lên, vừa đảo mắt nhìn đã được suýt nữa rớt cả kính. Cô ta sửng sờ không thể hiểu nỗi, sao chiếc Santana quèn mà cũng đuổi theo kịp.
Người đàn ông lái BMW bên cạnh lúc này cũng chú ý đến chiếc xe. Vừa đúng lúc người thanh viên vừa chỉnh cửa sổ xe xuống, đưa tay giơ ngón giữ lên. Gã đàn ông lái BMW nhìn cái thế tay giống như mình làm lúc nãy thì tức đến mức suýt phun máu.
Người thanh niên này sau khi trút được giận xong thì không dám mạo hiểm thêm nữa, vội vàng đóng cửa sổ xe lại.
Còn gã đàn ông lái chiếc BMW kia lúc này dĩ nhiên không thể nuốt trôi cục tức này. Chiếc BMW series 5 của mình sao lại thua chiếc Santana nhìn có vẻ sẽ hỏng bất cứ lúc nào này? Gã lại đạp chân ga ầm ầm lao về phía trước.
Người thanh niên vừa nhìn thấy BMW lại vượt qua mình hơn nửa thân xe liền cười hắc hắn, cũng đạp chân ga, chiếc xe hơi rung lên, công tơ mét lại nhanh chóng tăng lên, sau đó thì vượt qua chiếc BMW đang cố gắng gia tốc kia...
Chiếc Santana với tốc độ 240, 250km/h đã bỏ chiếc BMW càng lúc càng xa.
Người đàn ông lái BMW mặt đen lại, trợn mắt há hốc mồm nhìn chiếc Santana xịt khói đen kia, sửng sờ một lúc mà không thể hồi phục lại tinh thần, chỉ lầm bầm:
- Sao có thể như vậy? Sao có thể như vậy?
Cô nàng xinh đẹp bên cạnh lúc này cũng nhìn chiếc Santana nhả khói đen càng chạy càng xa, cuối cùng cũng hồi phục tinh thần, dẩu môi tức giận nói với người đàn ông lái BMW:
- Anh lái BMW đó hả... chạy còn thua chiếc Santana...
Người đàn ông lái BMW mặt đen đi vừa nghe thấy lời này thì lập tức bùng nổ cơn giận:
- Con mọe nó... Cô không nhìn ra à, chiếc xe của thằng nhãi đó độ rồi đấy... Khốn kiếp... còn ầm ĩ nữa thì cút xuống xe cho ông đây...
Người thanh niên cuối cùng cũng trút giận xong, anh ta không thấy bóng dáng BMW phía sau nữa, lúc này mới giảm tốc độ xuống, quay đầu sang cười haha nói với Giang Nguyên:
- Giang y sĩ, chào ngài. Tôi là Lưu Lạc Dương Y sĩ thực tập của văn phòng đại diện tỉnh Nam, sau này xin chiếu cố nhiều hơn...
- Haha... Tôi cũng là y sĩ thực tập, chiếu cố nhau thôi...
Giang Nguyên mỉm cười, bắt tay với anh chàng Lưu Lạc Dương tràn đầy sức sống này.
- Đâu có, đâu có... Tôi không thể nào so được với ngài...
Lưu Lạc Dương là kiểu người vừa gặp đã thân, anh ta cung kính cười nói với Giang Nguyên:
- Giang y sĩ, tôi ngưỡng mộ đại danh của ngài đã lâu... Không xuất thân thiên y viện, nhưng lại là Y sĩ tam phẩm trẻ nhất của Thiên Y viện... Hơn nữa còn một mình làm loạn Tề gia, những sự tích của ngài tôi nghe tới mòn tai luôn...
Giang Nguyên tùy ý cười cười, nói:
- Lưu Lạc Dương, đó đều là chuyện quá khứ rồi. Giờ tôi cũng giống anh, đều là Y sĩ thực tập, đừng gọi tôi là ngài nữa.
- Nhưng tôi là người sùng bái ngài... Hơn nữa ngài có thực lực của Y sĩ tam phẩm hàng thật giá thật...
Vừa trò chuyện thấy tính cách Giang Nguyên tùy tiện nên rõ ràng Lưu Lạc Dương cũng tùy tiện hơn nhiều, anh ta hiếu kỳ nói:
- Tôi còn nghe nói không những ngài có thực lực Y sĩ tam phẩm mà tu luyện nội khí cũng đến cảnh giới Địa giai đỉnh phong, cách Thiên vị chỉ còn một bước?
Giang Nguyên nghe thấy lời này thì sửng sốt, cười nói:
- Anh nghe ai nói?
- Rất nhiều người nói... Trong diễn đàn siêu cấp Y sĩ thực tập của Thiên Y viện chúng ta đợt trước ngày ngày còn bàn luận, nói ngài đã chống đỡ được tên sinh ngoại viện nửa tiếng, hơn nữa còn trong tình huống không tỉnh táo... Cuối cùng phải dùng thuốc mới bị khống chế...
Nói tới đây, vẻ mặt Lưu Lạc Dương càng thêm sùng bái.
- Diễn đàn siêu cấp? Thiên Y viện chúng ta còn có diễn đàn này à?
Giang Nguyên ngẩn người, sau đó cười, nói:
- Thực ra tôi còn cách Địa giai đỉnh phong một khoảng cách khá lớn... không có khoa trương vậy đâu...
- Ồ...
Nghe vậy, Lưu Lạc Dương cũng không có gì bất ngờ, chỉ cười hắc hắn hai tiếng mới nói:
- Vậy còn được, nếu ngài thật sự tới Địa Giai đỉnh phong thì quá dọa người rồi. Tôi chưa nghe nói có cao thủ Thiên vị nào chưa tới ba mươi tuổi... Nếu thật sự ngài ở Địa Giai đỉnh phong vậy chắc ngài sẽ là cao thủ Thiên vị trẻ nhất trong lịch sử...
Lưu Lạc Dương cũng không chịu ngồi không, tư duy cũng khá linh hoạt, lúc này lại đột nhiên nhớ ra một chuyện, ngạc nhiên quay đầu nhìn về phía Giang Nguyên, nói:
- Giang y sĩ... Cái... sao ngài biết động cơ chiếc xe này của tôi là SENPAL A2?
Giang Nguyên thấy Lưu Lạc Dương nhắc đến chuyện này thì cười nói:
- Trước kia tôi cũng từng tiếp xúc vài chiếc xe độ... tiếng động cơ của SENPAL rất đặc biệt, cho nên tôi vừa nghe đã đoán chắc là nó...
Nói tới đây, Giang Nguyên lại cười bồi thêm một câu:
- Chiếc xe này của anh độ khá đấy, khởi động nhanh, gia tốc ổn, lực bộc phát đủ... cho dù là ở nước ngoài cũng đạt tiêu chuẩn của hàng hạng nhất!
- Đương nhiên... chiếc xe này tôi tốn không ít tiền đấy... còn đặc biệt mời cao thủ độ giúp... đừng thấy bề ngoài chiếc xe nát nát vậy, nhưng ở tỉnh Nam tôi chưa từng thấy chiếc xe nào có thể nhanh hơn xe tôi... khì khì...
Nói tới đây, Lưu Lạc Dương cũng không kìm được đắc ý. Có điều hai hàng lông mày của anh ta đột nhiên nhíu lại, như nghĩ ra gì đó, hai mắt sáng lên quay đầu nhìn về phía Giang Nguyên, nói:
- Giang y sĩ... Ngài có thể nghe được là động cơ SENPAL, còn có thể đoán được là A2, thế... thế thì quá lợi hại rồi!
- SENPAL tôi tìm hiểu kha khá nên giờ cũng miễn cưỡng có thể đoán ra được. Nhưng A2... sao có thể chứ? Nếu không phải thợ độ động cơ cấp chuyên nghiệp chắc chắn không thể phân biệt được model A1, A2, B1, B2...
- A... haha... cái này có gì kỳ lạ đâu, hồi trước tôi cũng từng độ xe, cũng là SENPAL, lúc đó tôi cũng đem mấy loại động cơ ra thử một thời gian nên mới nghe ra được, cái này chẳng có gì kỳ lạ.
Giang Nguyên cười ha hả nói cho có lệ, có điều trong mắt lại nhớ đến hình ảnh năm đó Đại Hùng đã tự tay chỉ mình độ xe.
- B2 SENPAL mới nhất lực bao phát ít nhất cao hơn A2 10%, gia tốc còn mạnh hơn nữa... Tiểu Nguyên... Lại đây, cậu tự tháo A2 ra thay B2 này thử đi... Hì hì, đảm bảo cậu sẽ hài lòng...
Giọng nói hùng hậu của Đại Hùng dần vang lên trong đầu Giang Nguyên...
Chương 627: Sợ hãi
Trong sự ngưỡng mộ của Lưu Lạc Dương, cuối cùng Giang Nguyên cũng xuất hiện ở phòng làm việc của Văn phòng tỉnh Nam.
Nhìn tấm bảng trên cửa, Giang Nguyên không khỏi thở dài. Hắn không ngờ đây là phòng làm việc của Văn phòng thường trú Thiên Y viện ở tỉnh Nam
- Anh đừng nói với tôi, y sư Triệu Quốc Cường là người phụ trách của văn phòng này nhé...
Giang Nguyên đưa tay sờ sờ mũi nói.
- Á... không phải, y sư Triệu Quốc Cường là y sư của Trạm y tế...
Thiên y sư Liêu Long Căn cười hì hì cười nói với Giang Nguyên:
- Nghe nói trước kia ngài đã từng làm việc ở Phòng khám Khánh Nguyên đường Văn Các. Có điều chắc chắn ngài sẽ không đoán ra ai là người phụ trách của văn phòng này!
Giang Nguyên trừng mắt nhìn vẻ mặt tươi cười quái dị của Lưu Lạc Dương, sắc mặt khẽ động nói:
- Không phải là... Trạm trưởng Trương chứ?
- Á... á...
Lưu Lạc Dương như bị ai bóp cổ, nhìn sững Giang Nguyên nói:
- Sao ngài biết?
- Vì Viện trưởng Trương là người không có khả năng nhất...
Giang Nguyên đưa tay gãi gãi cằm, vẻ mặt cười khổ.
- Chủ nhiệm Trương, xin chào... sau này mong được chiếu cố...
Giang Nguyên khách khí đưa tay ra bắt tay với người vừa lùn vừa mập trước mặt.
- Ừm... Giang Nguyên à. Chúng ta cũng được coi là người quen cũ, không cần khách khí, an tâm ở đây thực tập đi nhé... Một năm này biểu hiện cho thật tốt, đến lúc đó tôi sẽ viết nhận xét cho cậu tốt một chút, tương lai hy vọng cậu có thể nhanh chóng lên lại chức y sĩ chính thức.
Chủ nhiệm Trương này cười bắt tay Giang Nguyên, thể hiện rất tốt vai trò của một y sư cấp trên.
Giang Nguyên mỉm cười, Chủ nhiệm Trương này trước đây hắn đã từng gặp, tuy không thân nhưng cũng biết rõ tính cách người này, là loại tiểu nhân đắc chí. Trong Trạm y tế khu Đạo Xã, đường Văn Các. Tuy Chủ nhiệm Trương chỉ treo cái chức Trạm phó, nhưng gần như không quản gì cả.
Cho nên khi Lưu Lạc Dương mới nói, chắc chắn hắn sẽ không đoán ra là ai, hắn lập tức nghĩ tới Chủ nhiệm Trương. Mấy người ở Trạm y tế khu Đạo Xã, đường Văn Các hắn đều gặp, duy chỉ có Chủ nhiệm Trương này là không có khả năng nhất. Cho nên hắn lập tức đoán là vị Chủ nhiệm Trương này.
Giang Nguyên tương đối quen thuộc với Trạm y tế khu Đạo Xã, đường Văn Các này. Phòng khám Khánh Nguyên của Hồ lão y sư ở phía nam đường Văn Các, cách trạm y tế ở phía bắc đường Văn Các khoảng bảy tám trăm mét. Có điều vì có phòng khám Khánh Nguyên nên chuyện làm ăn của Trạm y tế này tương đối tiêu điều, một ngày chưa có tới chục bệnh nhân.
Giang Nguyên chưa từng chú ý đến Trạm y tế này, nhưng không ngờ, nơi này lại là Văn phòng thường trú của Thiên Y viện ở tỉnh Nam.
Có điều, hắn ngẫm nghĩ một chút thì cũng thấy bình thường. Những Văn phòng thường trú của Thiên Y viện ở các nơi mà hắn đã gặp hầu hết đều yên tĩnh lạnh lẽo như vậy.
Không có một nơi nào quá náo nhiệt, làm ăn quá tốt. Nếu nơi này làm ăn quá tốt vậy hoàn toàn không phù hợp với tôn chỉ của Thiên Y viện.
Nếu không với thực lực của Thiên Y viện, người phụ trách của Văn phòng thường trú Thiên Y viện ở các nơi ít nhất là y sĩ tam phẩm. Với thực lực của y sĩ tam phẩm, nếu thật sự ngồi khám bệnh, một ngày không có hai ba trăm bệnh nhân mới là lạ.
Giang Nguyên nhìn tình hình trước mắt cười hì hì nói với Chủ nhiệm Trương:
- Chủ nhiệm Trương... Vậy phải làm phiền ở đây một năm rồi, không biết tôi sẽ ở đâu?
- Ồ... Cái này Lưu Lạc Dương sẽ giúp cậu thu xếp một phòng, cậu cứ yên tâm ở đây một năm đi...
Chủ nhiệm Trương bộ dạng đã chuẩn bị chu toàn, đột nhiên sắc mặt trở nên nghiêm túc, trầm giọng nói:
- Giang Nguyên, một năm này cậu phải thành thật. Viện đã đưa cậu đến đây thực tập là muốn mài dũa tính cách của cậu, không thể nào lại gây ra những chuyện phiền phức như trước đây nữa. Tôi mặc kệ sư phụ của cậu là La lão y sư hay là ai, nhưng ở chỗ này của tôi thì nhất định không được làm loạn, cậu đã hiểu chưa?
- A... rõ, rõ...
Giang Nguyên nhìn hai con mắt nhỏ trên gương mặt phì nộn của Chủ nhiệm Trương nhìn chằm chằm mình thì hơi sửng ra, sau đó gật đầu cười ha ha, nói:
- Chủ nhiệm Trương yên tâm... Chắc chắn tôi sẽ ở đây yên tâm học tập, nhất định sẽ không có chuyện gì đâu!
- Ừ ừ... biết vậy là tốt rồi...
Chủ nhiệm Trương gật đầu, lúc này mới xoay người đi, hai tay chắp sau lưng bước ra ngoài.
Lưu Lạc Dương ở bên nhìn Chủ nhiệm Trương ra ngoài rồi mới tiến đến bên cạnh Giang Nguyên, thấp giọng nói:
- Giang y sĩ, ngài đừng để ý, Chủ nhiệm Trương tính cách vậy đấy. Cái gì cũng thích quản nhưng thật ra chẳng quản được gì cả...Chỉ cần ngoài mặt cho lão chút thể diện, lúc riêng tư nên làm thế nào chúng ta cứ làm thế ấy...
Giang Nguyên mỉm cười, hắn dĩ nhiên hiểu tình hình Chủ nhiệm Trương. Người này gần bốn mươi tuổi mới vượt qua khảo hạch tấn cấp Y sĩ tam phẩm, giờ đã dừng ở cấp bậc Y sĩ tam phẩm sắp mười năm không hề tiến thêm, hơn nữa đã ở tỉnh Nam năm sáu năm, gần như không thể nào thăng tiến thêm.
Người như vậy, dĩ nhiên khó đối phó nhất. Một lão già lọc lõi đã không còn động lực để đi lên, vậy thì dĩ nhiên sẽ đồn tâm tư lên xung quanh. Hơn nữa cũng chẳng có gì phải sợ hãi. Chỉ cần lão không phạm sai lầm gì lớn, cái vị trí y sĩ tam phẩm này vẫn vững vàng, không phải sợ ai cả...
Giang Nguyên cũng hiểu rất rõ, mình đã chạy đến đây rồi thì sau này sợ là thật sự không có cách gì với Chủ nhiệm Trương này. Đối phương sẽ không nể mặt vì sư phụ mình là Y sư nhất phẩm chứ đừng nói đến chuyện sư phụ nhà mình lần này đã bị lấy mất cái vị trí cao cấp nhất rồi.
Ngẫm đến điều này Giang Nguyên thật sự thấy hơi đau đầu. Có điều hắn cũng không để ý lắm, dù sao ở đây mình cũng chẳng thể gây ra chuyện gì lớn. Ở văn phòng này suốt một năm trời có lẽ sẽ không có chuyện gì, trừ khi cực kỳ xui xẻo. Dù sao sau này mình cũng chẳng có việc gì, có thể thường xuyên về thăm nhà, bầu bạn với ông nội, tiện thể tụ tập với đám Từ Thanh Linh nhiều một chút.
Cộng thêm Hồ lão y sư bên kia. Dù sao nơi này cũng cho hắn cảm giác thoải mái hơn Bắc Kinh nhiều.
- Đi thôi... đưa tôi về phòng xem thử...
Giang Nguyên đưa tay vỗ tay Lưu Lạc Dương, mỉm cười nói.
Người của Thiên Y viện trước nay không bạc đãi chính mình. Tuy bên ngoài Trạm y tế này trông khá tồi tàn nhưng sau khi vào trong, nhìn thấy phòng mình Giang Nguyên cũng tương đối hài lòng. Một phòng khách một phòng ngủ và một nhà bếp, trang trí cũng tương đối tốt, so với khi mình ở Phòng khám Khánh Nguyên thì tốt hơn rất nhiều.
Sau khi Giang Nguyên thu dọn một chút thấy không còn sớm nữa liền cười nói với Lưu Lạc Dương:
- Gờ chắc không có chuyện gì nữa nhỉ? Không có chuyện gì thì tôi đến Phòng khám Khánh Nguyên đã...
- Không có việc gì... Đi thôi, tôi tiễn ngài đi... Hì hì... bạn gái tôi giờ chắc cũng gần tan học rồi...
Lưu Lạc Dương cười hì hì gật đầu nói:
- Tiện thể đi đón cô ấy luôn!
- Bạn gái anh?
Giang Nguyên tò mò nhìn Lưu Lạc Dương.
- Ừ... à... mới quen được nửa năm, cô ấy học khoa diễn xuất Đại học Đông Nguyên...
Lưu Lạc Dương lộ vẻ đắc ý nói.
- A... thằng nhóc anh cũng không tệ nhỉ...
Giang Nguyên nhìn vẻ mặt Lưu Lạc Dương không kìm được cười.
Chiếc xe Santana rách nát đậu cách phòng khám Khánh Nguyên không xa. Giang Nguyên nhìn tấm bảng quen thuộc không kìm được thở dài một hơi, lâu lắm không gặp rồi.
Giang Nguyên gật đầu với Lưu Lạc Dương rồi nhẹ nhàng đẩy cửa xuống xe, đi theo dòng người không ngớt trên đường, đang đi về phía Phòng khám Khánh Nguyên thì đột nhiên cảm thấy vai trái hơi nóng lên. Giang Nguyên trong nháy mắt cảm nhận được một cỗ hàn ý từ sống lưng mình truyền tới, lao lên tới đỉnh đầu. Da và huyết quản toàn thân hắn trong nháy mắt đều co rút.
Đương nhiên, điều này không phải điều mà hắn cảm thấy hoảng sợ nhất, điều khiến hắn hoảng sợ nhất là hắn nhìn thấy một người phụ nữ đối diện đang chậm rãi đi về phía này. Khuôn mặt người đó xinh đẹp vô cùng nhưng trên người lại toát ra hơi thở lạnh lẽo, làm tinh thần lực nhạy cảm của hắn cảm nhận được sự uy hiếp cực lớn, thậm chí là một nỗi sơ hãi phát ra từ sâu trong đáy lòng mà dường như đã lâu rồi hắn chưa từng có...
Có điều, đầu tiên người phụ nữ kia dường như không chú ý tới hắn. Có điều khi ánh mắt Giang Nguyên chú ý đến cô ta, đối phương dường như cảm giác được nên bắt đầu dời tầm mắt nhìn về phía Giang Nguyên.
- Tít... thiên phú Tàng Phong khởi động...
Chính lúc Giang Nguyên miễn cưỡng áp chế sự hoảng sợ trong lòng mình, cứng ngắc dời đôi mắt của mình đi thì trong đầu lóe lên một thông tin.
Dòng thông tin này vừa lóe lên, Giang Nguyên liền cảm thấy toàn thân mình nhẹ đi. Cảm giác sợ hãi kia gần như biến mất trong nháy mắt, nhưng kinh mạch toàn thân dường như nội khí đang yên lặng vận hành cũng gần như nấp đi trong nháy mắt, quả thực ngay cả bản thân mình cũng không hề cảm nhận được sự tồn tại của nội khí.
Chương 628: Yamachou đáng sợ
Cảm nhận được ánh mắt đối phương giống như một con rắn độc đang xẹt qua người mình sau đó không hề dừng lại mà lập tức rời đi, sắc mặt Giang Nguyên lạnh nhạt cấp bước tiếp tục đi về phía trước, xẹt qua vai đối phương.
Lúc xẹt qua vai, trống ngực của Giang Nguyên hơi đập nhanh hơn, cố kiềm chế không ra tay với đối phương. Vì trong tích tắc ban nãy hắn cảm nhận được nội khí đã ẩn nấp kia của mình mặc dù lặng yên không một tiếng động, nhưng lại khiến hắn cảm thấy lưu loát chưa từng có. Khiến hắn tự tin phát hiện ra hắn đã mạnh hơn trước trong nháy mắt. Hắn tin trong tình huống này hắn có thể bạo phát ra một kích mạnh nhất, hoàn mỹ nhất.
Có điều, Giang Nguyên kìm lại, vì đối diện với người phụ nữ kỳ lạ này hắn không hề nắm chắc. Hắn tự tin với một đòn toàn lực của mình, chắc chắn đối phương sẽ bị thương không nhẹ, nhưng sẽ không thể giết được đối phương. Hơn nữa hắn có thể cảm nhận được, đối đối mặt với người phụ nữ này, hắn không thể một đòn giết chết ả vậy thì chắc chắn hắn phải chết.
Đương nhiên, quan trọng nhất là, hắn không thể nào biết được, vì sao hắn lại có cảm giác đề phòng mãnh liệt với người phụ nữ trước mặt này. Hắn có thể cảm nhận được mùi máu tanh nhàn nhạt khiến người ta cảm thấy sợ hãi trên người đối phương. Thậm chí hắn còn có thể cảm nhận được đối phương chính là kẻ mạnh nhất mình từng gặp. Nhưng hắn không biết lai lịch của người phụ nữ này, hắn không hiểu...
Có điều hắn biết rõ, người có thể khiến mình nảy sinh sát khí dày đặc như vậy, nếu có thể giết được đối phương thì nhất định phải ra tay. Là một chiến sĩ thực sự, cảm giác của hắn đa phần rất linh mẫn. Hắn có thể cảm nhận được sự nguy hiểm ẩn chứa trên người phụ nữ trước mặt.
Người này đột nhiên xuất hiện ở đây càng khiến hắn cảm thấy uy hiếp cực lớn. Với một người có thể nói bốn bên đều là địch mà nói bất kỳ một sự nguy hiểm nào cũng đáng để cảnh giác chứ đừng nói là người phụ nữ khiến hắn cảm thấy cực kỳ sợ hãi và cực kỳ nguy hiểm trước mặt.
Nhưng với tình huống như thế này, hắn miễn cưỡng khắc chế lại. Hắn không muốn mạo hiểm, hiện tại hắn chỉ hy vọng, đừng nhìn thấy người phụ nữ này, thậm chí... trước khi thực lực của hắn mạnh lên, đừng gặp lại ả nữa.
- Tít... thiên phú Tàng Phong dừng lại, tiêu hao năng lượng 2%, hiện tại năng lượng Cửu Vĩ đuôi thứ sáu là 6%...
Nghe thấy dòng tin tức lóe lên trong đầu Giang Nguyên nhẹ nhàng thở hắt ra, hiện tại hắn đại khái đã hiểu rõ tác dụng của thiên phú mới. Thiên phú Tàng Phong này giúp mình hoàn toàn thu liễm tất cả khí tức, thậm chí có thể khiến bất kỳ cao thủ nào cũng không phát hiện ra sự tồn tại khí tức của mình. Đồng thời trong trạng thái này toàn thân của mình trông có vẻ vô cùng bình thường nhưng lại có thể điều chỉnh đến mức mạnh nhất, có thể bạo phát một đòn mạnh nhất trong tình huống đối phương hoàn toàn không hề phát hiện.
Thiên phú này, có thể nói là lựa chọn tốt nhất khi ám sát và giả heo ăn thịt hổ...
Giang Nguyên không quay đầu lại, cũng không chần chờ, mà tiếp tục đi về phía trước, đi qua phòng khám Khánh Nguyên, đi qua Đại học Đông Nguyên vẫn không dám dừng bước
- Yamachou đại nhân
Một thanh niên mặt mày tuấn mỹ tà dị cung kính đứng trước người phụ nữ này, cung kính gọi.
- Ừm...
Người phụ nữ hơi gật đầu, nâng tầm mắt nhìn người thanh niên trước mặt. Gương mặt lạnh lẽo trong nháy mắt nở nụ cười, khóe miệng cũng nhếch lên một nụ cười mê người, nũng nịu nói:
- Thế nào?
Đối mặt với nụ cười cực kỳ mê người của người phụ nữ, người thanh niên không dám nhìn, chỉ tiếp tục cúi đầu. Trầm giọng đáp:
- Yamachou đại nhân... đã nhận được tin, Giang Nguyên kia đã tới Vân Giang, hiện đang ở Văn phòng thường trú của Thiên Y viện ở tỉnh Nam...
- Ừm? Vậy là tốt rồi. không uổng công tôi ở lại đây hai ngày...
Người phụ nữ vươn cổ tay trắng nõn nhẹ nhàng bưng ly trà trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, nhẹ nhàng đưa sát bên miệng, tư thế ưu nhã ngửi hương trà, sau đó chậm rãi nhấp một ngụm nhỏ, trên mặt lộ ra một nụ cười hài lòng, gật đầu nói:
- Uddi, anh cũng khá dụng tâm đấy... Thanh Tâm trà mà cũng có thể kiếm được...
- Không dám không dám, Yamachou đại nhân đại giá quang lâm, Uddi dĩ nhiên phải chuẩn bị vài thứ tốt để hiếu kính chứ...
Người thanh niên tự xưng là Uddi này nghe thấy lời khen của người phụ nữ thì trên mặt cũng lộ tia mừng rỡ, cung kính đáp:
- Yamachou đại nhân... Tôi đã sai người đi giám sát hành động của Giang Nguyên kia, ngài xem khi nào ngài có thời gian?
- Tùy ý thôi... Hiếm khi tôi đến Vân Giang một chuyến, cứ tùy tiện dao chơi xung quanh cái đã...
Sau khi người phụ nữ đặt ly trà trong tay xuống thì lãnh đạm nói:
- Còn về phần Giang Nguyên... Khi nào tâm tình tôi tốt sẽ đi xem thử!
- Vâng...
Uddi gật đầu, ý cười trên mặt càng thêm nồng đậm. Bình thường hiếm khi Yamachou đại nhân xuất hiện một lần. Lần này lại đến tỉnh Nam, hơn nữa xem có vẻ còn muốn ở lại thêm vài ngày, xem ra lần này mình đúng là may mắn rồi.
Giang Nguyên đi dạo xung quanh hai vòng lại tìm một nơi uống hai tách cafe, xác định không gặp người phụ nữ kia nữa, lúc này trong lòng mới thoáng thở phào nhẹ nhỏm, đẩy đẩy gọng kính đen của mình, bước ra khỏi quán cafe đi về phía phòng khám Khánh Nguyên.
Giang Nguyên đẩy cánh cửa kính quen thuộc, một mùi thuốc khử trùng và thuốc bắc lẫn lộn quen thuộc đập vào mặt. Anh Hoàng đứng trong quầy thuốc đang luống cuống tay chân ứng phó với những bệnh nhân vây xung quanh quầy. Tiểu Mỹ mặc bộ đồ y tá màu hồng phấn bưng khay trị liệu, dường như chân đi không chạm đất chạy về phía phòng trị liệu.
Giang Nguyên nhìn khung cảnh quen thuộc này khóe môi chậm rãi nở một nụ cười mỉm. Xem ra mình đi lâu như vậy, ở đây tất cả đều vẫn thế, hoàn toàn không có bất kỳ thay đổi gì.
Hắn lẳng lặng đi qua phòng khám, thấy trước phòng khám vẫn đầy người ngồi. Hắn bước đến trước phòng khám khoa nội, thấy một mình Hồ lão y sư đang ngồi trước bàn chẩn mạch, xung quanh là một vòng bệnh nhân đều đang chờ đợi.
- Ồ? Trương Nhạc không ở đây à?
Giang Nguyên nhíu mày sau đó nhìn những bệnh nhân đang sốt ruột chờ đợi đằng sau. Sau khi hắn mỉm cười liền bước vào trong phòng khám.
- Haizz.... Chàng thanh niên, đừng chen ngang chứ...
Môt bệnh nhân lớn tuổi ở phía sau thấy Giang Nguyên đi thẳng vào phòng khám thì vội vàng kêu lên.
Giang Nguyên quay đầu lại cười cười, dưới chân vẫn không ngừng lại đi vào phòng khám trong ánh mắt căm tức của người bệnh, đưa tay mở cửa phòng khám.
- Quả nhiên vẫn ở đây...
Giang Nguyên đưa tay với bộ đồ làm việc quen thuộc, tiện tay mặc vào, sau đó mới ngẩng đầu lên trong ánh mắt ngạc nhiên của Hồ lão y sư. Hắn mỉm cười đi đến ngồi xuống bàn khám bệnh đối diện Hồ lão y sư, đưa tay gỡ kính đen trên mũi xuống, mỉm cười nói với Hồ lão y sư:
- Sư phụ... lâu lắm không gặp!
- A...
Trên mặt Hồ lão y sư lộ tia vui mừng khó có thể át chế được, nói:
- Đúng vậy... thằng ranh, lâu lắm không gặp...
Mấy bệnh nhân sửng sờ nhìn Giang Nguyên gỡ kính xuống. Lúc này bên cạnh cuối cùng đã có bệnh nhân cũ vui mừng kêu lên, đồng thời vội vàng bước đến bên cạnh Giang Nguyên, nói:
- Bác sĩ Giang...
- Bác Đào... lâu lắm không gặp...
Giang Nguyên mỉm cười, đưa tay ra nói:
- Sao, chứng đau đầu tái phát à?
- Đúng vậy... lại tái phát...
Khuôn mặt vốn hơi đau đớn của bác Đào lúc này mang theo nụ cười vui mừng, đưa tay đặt lên gối bắt mạch, cười nói:
- Hôm nay vận khí đúng là không tệ, lại đụng được dịp ngài quay về, lại phải làm phiền ngài rồi...
- Hahaa... Làm phiền gì à... Bác nói thế này là khách sáo quá rồi...
Tới giữa trưa, cuối cùng Giang Nguyên và Hồ lão y sư cũng khám hết cho những bệnh nhân này đúng giờ. Dì La giúp việc đã làm xong một bàn thức ăn lớn trong nhà bếp, Hồ lão y sư cởi đồng phụ ra đứng dậy cười nói:
- Đi thôi, ăn cơm đi... Chắc dì La đã nấu món cá kho mà con thích nhất rồi đấy...
- A...
Giang Nguyên mỉm cười cũng cởi đồng phục ra, sau đó theo Hồ lão y sư đi về phía nhà ăn.
Nhà ăn lúc này đã ngồi đầy người, thấy Giang Nguyên và Hồ lão y sư bước đến ai cũng lộ vẻ tươi cười, nói:
- Mau... Hồ lão, Giang Nguyên, chỉ còn chờ hai người thôi...
Giang Nguyên ăn được mùi vị món ăn quen thuộc, nhìn những người quen thuộc trên bàn đột nhiên ngẩn ngơ như lại quay về lúc hắn vừa tới Vân Giang...
Có điều hắn chỉ ngẩn ngơ trong nháy mắt, hắn hiểu rất rõ, đây chỉ là tạm thời. Giờ hắn đã không còn là hắn trước kia. Cho dù hắn muốn cũng không thể đơn thuần như trước được nữa... Trừ phi hắn có thể đạt đến trình độ có thể nắm chắc được tất cả...
- Giang Nguyên... mau ăn đi, ăn đi... Đây là những món con thích nhất đó...
Dì La đối diện cười tỉm tỉm vui mừng nói với Giang Nguyên.
Giang Nguyên cuống quít gật đầu đáp:
- Ui da... Vẫn là dì La tốt với con nhất..
- Giang Nguyên... Lần này con về rồi thì không đi nữa chứ?
Dì La nhìn Giang Nguyên ăn từng miếng thức ăn lớn liền vui mừng hỏi.
Hồ lão y sư nghe vậy liền cười nói:
- Dì La... đừng nói lung tung. Giờ thằng nhóc này đang có tiền đồ, có thể thỉnh thoảng quay về ăn món ăn cô nấu là cô nên mãn nguyện rồi...
Giang Nguyên mỉm cười nói:
- Dì La, vẫn phải đi ạ. Có điều một năm này chắc không có việc gì thì vẫn chạy đến đây ăn chực ạ...
- Được được... thế thì tốt...
Dì La vui mừng nói:
- Đến đi, chỉ cần con đến là dì vui rồi...
Hồ lão y sư mỉm cười nói:
- Sao đột nhiên lại định quay về một năm vậy?
- Không còn cách nào khác, cấp trên yêu cầu ạ...
Giang Nguyên nhún vai cười nói:
- Gần đây đúng là bị giày vò quá, được an dật một chút cũng tốt...
- Cấp trên yêu cầu...
Hồ lão y sư ngẩn người, cảm thấy rất khó hiểu. Cấp trên không bảo Giang Nguyên ở lại Bắc Kinh mà lại sắp xếp về tỉnh Nam làm gì? Nghĩ tới đây, Hồ lão y sư có chút lo lắng.
Chương 629: Vân Tuyền Đan
Giang Nguyên thấy bộ dạng Hồ lão y sư liền biết ông đang nghĩ gì, liền cười nói:
- Sư phụ, người hiểu lầm rồi... không có việc gì đâu...
- Ừ... Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi...
Hồ lão y sư thấy vẻ thoải mái của Giang Nguyên thì trong lòng cũng bình tĩnh, cuống quít cười gật đầu nói.
Giang Nguyên tùy ý hỏi thăm:
- Sao vậy? Trương Nhạc không ở đây?
Hồ lão y sư nghe Giang Nguyên nhắc tới chuyện này liền cười nói:
- Con còn nhớ lúc đầu con tham gia cuộc thi tân tú kia đã nhận được một danh ngạch không?
- A?
Giang Nguyên ngẩn người, sau đó cười nói:
- Sư phụ, người không nhắc suýt chút nữa con quên mất rồi...
- Đúng vậy... cái danh ngạch kia, bên Sở y tế vẫn giữ lại mãi. Ta nghĩ dù sao con cũng không cần, cho nên đã đánh tiếng với Sở trưởng Bạch của Sở y tế, để Trương Nhạc đi...
Hồ lão y sư mỉm cười nhìn về phía Giang Nguyên, nói:
- Việc này không thương lượng trước với con... Con không có ý kiến gì chứ?
- Làm gì có... sư phụ nói gì thế...
Giang Nguyên cười nói:
- Cái danh ngạch đó để đấy cũng lãng phí, có thể để Trương Nhạc đi, như vậy dĩ nhiên tốt nhất...
Xế chiều, Giang Nguyên lại ở phòng khám cả buổi chiều, vốn định quay về Văn phòng đại diện ăn bữa tối, có điều vừa nghe nói Giang Nguyên quay về thì lại bị mấy bệnh nhân cũ của phòng khám Khánh Nguyên vây đến.
Cho nên Giang Nguyên không thể nào thoát thân được, cứ thế kéo dài cho đến tám giờ tối.
- Chuyện gì xảy ra? Giang Nguyên kia chạy đi đâu rồi? ngày đầu tiên mà đã chẳng thấy mặt vậy?
Chủ nhiệm Trương nhìn Lưu Lạc Dương, rất không vui nói.
Lưu Lạc Dương vội cười trả lời:
- Chủ nhiệm, chắc Giang Nguyên đang ở phòng khám Khánh Nguyên. Lâu lắm rồi anh ấy không về, chắc là ở bên đó ăn tối rồi...
- Hừ... Thằng nhãi này, viện cử hắn đến đây thực tập, không phải cho hắn về chơi... đúng là không biết nặng nhẹ...
Trên mặt Chủ nhiệm Trương lộ vẻ không vui, nói:
- Khi nào hắn về bảo hắn đến phòng làm việc của tôi!
- Vâng... Chủ nhiệm...
Lưu Lạc Dương cười đồng ý, thật ra cũng chẳng để ý. Chủ nhiệm Trương này thích sĩ diện, thực tập cái gì, văn phòng đại diện giờ có việc gì. Giang Nguyên ở phòng khám Khánh Nguyên mới coi là làm việc chính sự không phải à? Lẽ nào thế không tính là thực tập?
Có điều Lưu Lạc Dương nghĩ nghĩ, hay là cứ nhắn tin cho Giang Nguyên. Dù sao ít nhiều gì cũng phải cho Chủ nhiệm Trương chút thể diện. Nếu như sau khi thực tập xong lão viết mấy lời nhận xét gì đó không tốt, vậy thì sau khi quay về có khi lại ảnh hưởng đến chuyện tấn cấp.
Sau khi Giang Nguyên nhìn thấy tin nhắn thì cũng vừa mới khám bệnh xong. Hắn nhìn nhìn đồng hồ, thực sự cũng không còn quá sớm nữa. Hắn lập tức cáo từ Hồ lão y sư, nói chắc chắn ngày mai mà không có việc gì sẽ lại đến giúp đỡ rồi ra khỏi cửa.
Sau khi ra khỏi cửa Giang Nguyên bắt đầu thấy những nam nữ thanh niên không ngừng đi trên đường Văn Các. Hắn nhìn những gương mặt dường như quen thuộc lại vừa xa lạ này trên mặt bất giác cũng nở nụ cười, trong đầu xuất hiện vô số gương mặt đã lâu không gặp.
“Ngày mai phải mời Thanh Linh và Tiểu Vũ đi ăn bữa cơm... Lâu lắm không gặp rồi...” Giang Nguyên vừa đi vừa tính, nhớ đến hai gương mặt vô cùng xinh đẹp thì trên mặt nở nụ cười nhạt.
Trở về Văn phòng đại diện, Giang Nguyên thấy cũng không còn sớm nữa liền đến văn phòng Chủ nhiệm Trương một chuyến. Tuy hắn cũng không quá để ý đến Chủ nhiệm Trương này, nhưng để tránh phiền phức, Giang Nguyên đành cố nhẫn nại, nghe Chủ nhiệm Trương thuyết giáo một hồi.
Đối với Giang Nguyên mà nói, những bài thuyết giáo thế này ngoại trừ trường hợp hắn có việc gì gấp, nếu không thì hắn thật sự chẳng để ý. Với tu vi tâm cảnh của hắn bây giờ, những lời lẽ này dĩ nhiên không quá ảnh hưởng đến hắn.
Chủ nhiệm Trương thấy thái độ của Giang Nguyên cũng coi như khá thành khẩn thì sau khi phun nước bọt nửa ngày cũng cảm thấy khát nước, bèn tha cho Giang Nguyên về phòng.
Giang Nguyên bước ra khỏi phòng làm việc của Chủ nhiệm Trương thì không kìm được cười khổ. Kể ra lúc đầu mình cũng là Y sĩ tam phẩm mà, Chủ nhiệm Trương này đúng là sĩ diện đâm nghiện rồi.
Có điều để tránh phiền phức thì đành cứ để mặc lão vậy, chỉ cần đừng thật sự chọc giận mình, đến lúc đó mình không muốn nể mặt lão thì đừng trách. Một Y sĩ tam phẩm thật sự không đáng để để vào mắt.
Trở về phòng, Giang Nguyên cầm quần áo đi vào nhà tắm tắm rửa. Giang Nguyên vừa tắm trong đầu liền hiện ra gương mặt xinh đẹp đến cực điểm và cả khí tức khiến hắn sợ hãi kia.
“Rốt cuộc người phụ nữ đó là ai?” Giang Nguyên vừa lau khô nước trên người, hai hàng lông mày đẹp đẽ cũng khẽ nhíu lại. Trước kia hắn ở Vân Giang chưa từng gặp người phụ nữ này, nhưng lần này mình vừa về Vân Giang liền gặp người phụ nữ kinh khủng như vậy, điều này khiến lòng hắn có dự cảm không tốt.
“Hy vọng đừng liên quan gì đến mình, haizz...” Giang Nguyên nhẹ nhàng thở dài, sau đó mặc nội y vào rồi trở về phòng.
Giang Nguyên cẩn thận lấy từ trong túi ra hai cái bình ngọc nhỏ, sau khi thoáng do dự một chút liền đặt một bình hơi lớn hơn lại, sau đó lấy từ bình ngọc nhỏ ra một viên đan dược màu trắng sữa.
Viên đan dược màu trắng sữa này vừa được lấy ra thì cả phòng liền tràn ngập một mùi hương thơm ngát nhàn nhạt.
Giang Nguyên nhìn viên đan dược trong mắt lóe lên tia nóng bỏng. Hắn không chút chần chừ nuốt viên đan dược xuống rồi sau đó lại cẩn thận đậy chặt nắp bình và quay về nằm trên giường. Hắn cảm nhận viên đan dược ở trong bụng đang dần được tiêu hóa thành một cỗ nhiệt lưu, lúc này hắn mới bắt đầu khởi động Ngũ Cầm vận khí pháp của mình.
Viên đan dược màu trắng sữa này chính là Vân Tuyền Đan La lão y sư luyện chế giúp hắn, có điều số lượng không nhiều, chỉ có hơn hai mươi viên mà thôi.
Nhưng hiện tại Giang Nguyên đã lựa chọn sử dụng Vân Tuyền Đan không chút do dự chứ không phải sử dụng Sâm Linh Đan như thường ngày. Bởi vì giờ hắn đã chẳng còn tâm tư đâu để tiết kiệm đan dược. Sau khi hắn gặp người phụ nữ khiến hắn sợ hãi hôm nay, hắn hiểu rõ, giờ mình phải nhanh chóng nâng cao thực lực mới là quan trọng nhất.
Còn kế hoạch sử dụng Vân Tuyền Đan gián đoạn phối hợp với dùng Tham Linh Hoàn để đạt được hiệu quả cao nhất kia giờ hắn đã không thèm để ý đến nữa. Hắn chỉ muốn nhanh chóng nâng cao thực lực của mình thôi.
Còn về chuyện có thể lãng phí dược tính, chỉ có thể để sau hẵng tính. Dù sao chỉ có thực lực của mình mới có thể đảm bảo tất cả mọi thứ.
Dù sao giờ cũng còn hai mươi viên, tuy chưa chắc có thể đảm bảo giúp mình thăng lên một cấp nhưng chí ít có thể giúp mình tích lũy đủ năng lượng để đề phòng vạn nhất!
Chương 630: Kẻ đáng ghét
Mỗi lần Giang Nguyên nhìn thấy bình ngọc nhỏ và Vân Tuyền Đan bên trong hắn đều cảm thấy rất cảm kích.
Hắn biết rõ hai mươi viên Vân Tuyền Đan này quý giá nhường nào. Một ngàn điểm có lẽ với một vài y sư mà nói chính là sự cực khổ cả một năm, nhưng đối với vài y sĩ bình thường, đây hoàn toàn là sự toàn tâm toàn lực của nhiều năm ròng mới có thể có được ngàn điểm. Vận khí của hắn khá tốt, có thể lấy được 1500 điểm, cho nên mới có thể sử dụng không chút kiêng nể. Hơn nữa hắn còn có một vị sư phụ như vậy, không cần phải tốn điểm để nhờ y sư cao cấp khác luyện đan, thực sự là quá may mắn rồi.
Đặc biệt là sau khi nghe thông báo qua một buổi tối mình lại tăng được 5 điểm tích lũy năng lượng, trong lòng Giang Nguyên càng cảm khái hơn.
Sau mỗi lần tăng lên một đuôi, muốn tích lũy năng lượng càng trở nên khó khăn hơn. Giống như trước đây uống một viên Hồng Vân Đan ít nhất cũng có thể tăng 6, 7 điểm năng lượng tích lũy, nhưng giờ dùng Vân Tuyền Đan có hiệu quả tương đương vậy mà cũng chỉ có thể tăng 5 điểm.
Đương nhiên, Giang Nguyên giờ cũng tương đối hài lòng với hiệu quả này. Nên biết bình thường khi hắn sử dụng Tham Linh Hoàn, thường chỉ tăng được 2 điểm, còn nếu không dùng, cả ngày còn tăng chưa được 1 điểm tích lũy năng lượng.
Cho nên, Giang Nguyên tương đối may mắn. Mình có sư phụ tốt, mình có điểm có thể đổi được những dược liệu này.
Thực tập của Y sĩ thực tập Thiên Y viện không giống với mấy sinh viên thực tập của các học viện, đại học, cần đi theo sau giáo viên hướng dẫn, đi khắp nơi khám bệnh, thực tập thực tế phương pháp và kinh nghiệm chữa trị. Giai đoạn như vậy, các y sĩ của Thiên Y viện sau khi tròn 14 tuổi đã tiến hành rồi, hơn nữa còn đi sâu thêm một bước độc lập xử lý bệnh nhân chính là đã hoàn thành xong giai đoạn kiến tập.
Y sĩ thực tập được gọi là thực tập chẳng qua chỉ là học tập những tư liệu và tiến hành phân tích những ca bệnh cực kỳ đặc biệt và hiếm gặp, cùng với học cách nắm chắc đại cục như thế nào.
Cho nên ở Văn phòng thường trú của Thiên Y viện thực sự rất nhàn rỗi. Trừ đôi lúc mới phải chú ý đến vài ca bệnh đặc biệt, trên căn bản chẳng có quá nhiều việc đặc biệt. Buổi sáng sau khi Giang Nguyên chào hỏi Chủ nhiệm Trương, xác định không có chuyện gì đặc biệt lại đến phòng khám Khánh Nguyên giúp đỡ nửa ngày, sau đó buổi tối lại hẹn Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ đi ăn tối.
Bệnh nhân của phòng khám Khánh Nguyên rất nhiều, cũng có một nửa là đến để tìm Giang Nguyên. Có điều với tốc độ làm việc kinh khủng của Giang Nguyên, đến 4h chiều hắn đã xử lý xong toàn bộ những bệnh nhân đến tìm hắn. Sau đó hắn đến trước cổng Đại học Đông Nguyên chờ hai nàng kia, đợi các cô cùng đi ăn.
Giang Nguyên đứng ở cổng sau Đại học Đông Nguyên, đưa tay đẩy đẩy gọng kính đen hơi trượt xuống của mình, nhìn những đám người không ngừng ra ra vào vào ở cổng, nhìn những gương mặt trẻ tuổi tràn đầy sức sống luôn tràn đầy nụ cười, khóe miệng hắn cũng bất giác nở nụ cười mỉm.
Hắn hâm mộ nụ cười đơn thuần như vậy.
Giang Nguyên đứng ở đây, đứng trong đám người này dường như bản thân cũng có thể lây nhiễm sự thoải mái và vui vẻ đó, như chính mình có thể dung nhập vào bọn họ.
Giang Nguyên đứng ở cổng trường quen thuộc mang theo nụ cười nhạt chờ đợi nhưng không ai chú ý đến hắn, càng không ai nhận ra hắn chính là Giang Nguyên nổi tiếng Đại học Đông Nguyên, thậm chí là nổi tiếng cả Vân Giang và tỉnh Nam.
Về điểm này, Giang Nguyên thật sự chẳng có gì bất ngờ. Sau khi mình có thiên phú mới “Tàng Phong”, hắn cảm thấy khí tức của bản thân càng được che giấu kỹ. Cho dù mình không khởi động thiên phú này, nhưng khí tức của mình hoàn toàn không tùy tiện và khoa trương như trước kia.
Lúc này, mình cũng giống như một người bình thường thực sự, đứng trong đám đông, không hề gây sự chú ý với mọi người. Cho dù có một người quen đi ngang qua mình, trừ phi đối phương nhìn rõ mình, nếu không chắc chắn đối phương sẽ không nhận ra mình, chỉ coi mình như một người xa lạ mà đi xẹt qua.
Về điểm này, Giang Nguyên rất hài lòng. Đối với một người giờ nguy hiểm bốn phía mà nói, không hấp dẫn sự chú ý của người khác dĩ nhiên là tốt nhất, giống như người phụ nữ đã gặp hôm qua vậy...
Trong đầu Giang Nguyên hiện ra bộ dạng người phụ nữ đáng sợ kia, trong lòng không kìm được khẽ run lên, thầm cảm thấy may mắn. May mà giờ khí tức của mình đã vô cùng ẩn giấu, cho nên đối phương mới không chú ý đến mình, đồng thời sau khi sử dụng “Tàng Phong” đối phương có chú ý đến mình thì cũng không nhận ra điều gì khác thường.
Mặc dù Giang Nguyên không biết có phải đối phương đến vì mình hay không nhưng hắn vẫn cho rằng, đừng để đối phương chú ý tới mình là tốt nhất.
Sau khi Giang Nguyên chờ hơn mười phút, rất nhanh hắn đã nhìn thấy hai bóng dáng xinh đẹp trong đám người. có điều bên cạnh hai bóng dáng xinh đẹp này còn có hai người đi bên cạnh không ngừng líu lo...
- Từ học tỷ... Tiểu Vũ... Hay chúng ta cùng đi ăn nhé? Tôi mời hai người đi Lệ Hiên...
Hai thanh niên ăn mặc rất thời thượng đang đi bên cạnh hai người, khuôn mặt tươi cười nói.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Từ Thanh Linh, hai hàng lông mày thanh tú đã nhíu chặt lại, trong mắt hiện lên tia thiếu kiên nhẫn nói:
- Trương Lương... Tôi nói rồi, hôm nay chúng tôi có hẹn với bạn rồi...
- Haizz... Từ học tỷ, có bạn cũng không sao, chúng tôi mời là dược rồi...
Người thanh niên tên Trương Lương kia trên mặt lộ ra tia sảng khoái nói.
- Đúng... Từ học tỷ, càng đông càng vui, chúng ta có thể đi cùng... Chúng tôi đã đặt vị trí tốt ở Lệ Hiên rồi... Chỗ bên đó khó đặt lắm...
Một thanh niên khác lộ vẻ hãnh diện nói:
- Tôi đã đặc biệt gọi điện cho Trương tổng của Lệ Hiên để chỗ cho tôi đấy...
- Ôi chao... Hai người sao thế, đã nói không cần rồi, hai người nghe không hiểu hả? Sao cứ lảm nhảm hoài vậy?
Giang Nguyên luôn chú ý đến bên đó đột nhiên nghe Lý Tiểu Vũ bên cạnh thốt lên câu này, nhất thời không kìm được bật cười. Xem ra hai thằng ranh này thật sự rất phiền phức, nếu không sao có thể chọc được Lý Tiểu Vũ luôn dịu dàng ít khi tức giận phải bực bội như vậy.
Từ Thanh Linh lúc này cũng bực bội, hừ một tiếng nói:
- Đúng... Có nghe bé Tiểu Vũ nói gì không? Hai người các người đừng cứ đi theo mãi thế...
Có điều hai tên kia da mặt rất dày, sau khi liếc mắt nhìn nhau, trong mắt lóe lên tia giận dữ nhưng mau chóng được che đậy lại. Da mặt Trương Lương khá dày nói:
- Từ học tỷ... chỗ Lâm Mẫn đặt OK lắm, mọi người cùng đi nhé... có được không...
Giang Nguyên nhìn thấy Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ vẻ mặt bất đắc dĩ ngó xung quanh tìm mình liền cười cười bước nhanh đến, nói:
- Thanh Linh... Tiểu Vũ, anh ở đây!
- A...
Hai người nghe thấy giọng nói này sắc mặt liền vui vẻ, có điều sau khi quay đầu về phía phát ra tiếng gọi liền sửng lại, người đeo kính đen này là Giang Nguyên sao?
Có điều hai người chỉ hơi sửng ra thôi, tuy thoạt nhìn thì trông không giống lắm, nhưng sau khi nhìn kỹ họ lập tức nhận ra bóng dáng quen thuộc trước mặt chính là Giang Nguyên đã lâu không gặp.
Hai người lần lượt nở nụ cười ngọt ngào đi về phía Giang Nguyên.
Trương Lượng và Lâm Mẫn bên cạnh bị nụ cười ngọt ngào của Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ làm cho hai mắt mơ màng. Sau đó họ đều nhìn về phía gã thanh niên trông lịch sự nho nhã đeo kính đen đang bước về phía này. Trong mắt cả hai lần lượt lộ ra tia khinh thường, sau khi gật đầu với nhau liền đi theo sau Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ.
Hiếm khi gặp được Từ Thanh Linh và Lý Vấn đi cùng nhau, dĩ nhiên hai người bọn họ sẽ không dễ dàng buông tha. Nếu bạn của đối phương trông có vẻ ngốc ngốc như vậy thì dĩ nhiên cả hai sẽ không bỏ qua cơ hội này.
- Thanh Linh... Tiểu Vũ.... Lâu lắm không gặp, có khỏe không?
Giang Nguyên nhìn nụ cười vui mừng trên hai gương mặt xinh đẹp thì tâm tình tối tăm vì gặp người phụ nữ đáng sợ kia lập tức tốt lên nhiều.
- Anh Nguyên... bọn em khỏe lắm...
Lý Tiểu Vũ rất vui mừng nhìn Giang Nguyên, trên mặt hơi đỏ lên, dịu dàng nói.
Chương 631: Angela
- Ừm, khỏe là tốt rồi. Tiểu Vũ, tinh thần của em không tệ, nhưng cần phải ăn nhiều một chút. Gầy quá không tốt đâu.
Nhãn lực của Giang Nguyên bây giờ rất lợi hại, liếc nhìn hai mắt của Lý Tiểu Vũ liền biết tinh thần của cô rất tốt, nhưng lại cảm thấy Lý Tiểu Vũ có chút gầy gò, hơn nữa còn suy nhược.
Lý Tiểu Vũ khi còn bé đã yếu ớt, nhất định phải điều trị. Nếu không, thể chất quá yếu sẽ ảnh hưởng đến sau này.
Nghe Giang Nguyên nói như thế, gương mặt Lý Tiểu Vũ không khỏi đỏ lên, cúi đầu gắt giọng:
- Nguyên ca ca, nào có ai vừa gặp mặt đã chê em gầy?
- Đúng, đúng, không ai nói giống như anh đâu. Rất nhiều học muội đều hâm mộ dáng người của Tiểu Vũ. Bọn họ có muốn giảm cân cũng giảm không được.
Từ Thanh Linh nắm lấy cánh tay Lý Tiểu Vũ, bất mãn nói.
- Được rồi, là anh nói sai, anh nói sai, được chưa?
Nhìn hai người chỉa đầu mâu về phía mình, Giang Nguyên vội vàng lắc đầu, cười nói.
Thấy ba người trò chuyện với nhau rất vui vẻ, còn hai cô gái vừa rồi còn không thèm tươi cười với mình, ánh mắt Trương Lượng và Lâm Mẫn hiện lên sự đố kỵ. Tiểu tử này muốn chết sao? Lại đi quyến rũ hai hoa hậu giảng đường trường bọn họ?
Hai người nhìn nhau, Lâm Mẫn liền đưa tay vuốt lại mái tóc của mình, sau đó bước đến chỗ ba người:
- Từ học tỷ, đây là bạn của chị sao?
Dứt lời, không đợi Từ Thanh Linh lên tiếng, liền vươn tay về phía Giang Nguyên, cười nói:
- Chào anh, chào anh, anh là bạn của Từ học tỷ phải không? Tôi là Lâm Mẫn, gia phụ là Lâm Hướng Tiền.
Nhìn bàn tay tiểu tử này đưa đến, nụ cười trên gương mặt Giang Nguyên thoáng nhạt hai phần, nói:
- Xin lỗi, tôi không quen cậu.
- Anh…
Thấy Giang Nguyên không hề nể mặt, hơn nữa cậu ta đã nói ra tên cha của mình, anh ta cũng không thèm để trong mắt. Xem ra là người từ bên ngoài đến. Nếu không, cũng không thể nào không biết cha của cậu ta là ai.
Sắc mặt Lâm Mẫn hơi thay đổi, giống như chưa thấy xấu hổ, chậm rãi buông tay, cười nói:
- Tôi là học đệ của Từ học tỷ. Hôm nay tôi có đặt bàn ở Lệ Hiên, đang định mời Từ học tỷ và Tiểu Vũ dùng cơm. Nếu anh là bạn của Từ học tỷ thì đi chung luôn.
Giang Nguyên cau mày, nói:
- Chúng tôi không quen cậu, xin đừng quấy rầy chúng tôi.
Thấy Giang Nguyên không nể mặt mình, sắc mặt Lâm Mẫn triệt để thay đổi, nhìn Giang Nguyên, lạnh giọng cười nói:
- Haha, người anh em này, mời anh ăn cơm đã là nể mặt Từ học tỷ và Tiểu Vũ lắm rồi, người khác có muốn nghĩ cũng đừng nghĩ.
- Đúng vậy, Mẫn ca là con trai của Thị trưởng Lâm. Người bình thường muốn mời Mẫn ca ăn cơm cũng không được. Anh cũng đừng không biết tốt xấu.
Trương Lượng khẽ hừ một tiếng.
Đối mặt với tình huống này, Giang Nguyên có chút bất đắc dĩ, cười khổ, sau đó quay sang nhìn Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ:
- Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm. Để anh gọi cho Basituyi, để ông ấy dành chỗ cho chúng ta.
- Hả, Basituyi? Là ông chủ của Angela sao?
Nghe Giang Nguyên nói, Từ Thanh Linh mừng rỡ kêu lên.
- Đúng, hôm nay ông ấy sẽ tự mình xuống bếp nấu cho chúng ta ăn. Đi thôi.
Giang Nguyên mỉm cười gật đầu, sau đó dẫn hai người Từ Thanh Linh đi.
Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ đang ước gì có thể đi sớm, lập tức Lý Tiểu Vũ nắm tay Từ Thanh Linh đi theo bên cạnh Giang Nguyên.
Thấy Giang Nguyên để ý cũng không thèm để ý đến mình, dẫn hai tiểu mỹ nữ bỏ đi, sắc mặt của Lâm Mẫn và Trương Lượng nhất tề đen xuống. Vốn hai người tưởng rằng, sau khi Giang Nguyên nghe tên Thị trưởng Lâm, cho dù không muốn cũng phải nể mặt một chút, không nghĩ đến hắn chẳng thèm để vào mắt, cứ như vậy mà bỏ đi.
- Tên chó này, sau này nhất định sẽ cho người giáo huấn mày. Mẹ kiếp!
Trương Lượng hầm hừ nhìn theo bóng lưng của ba người, phẫn hận nói. Cậu ta đi theo Lâm Mẫn, từ lúc bước vào trường năm ngoái cho đến nay, chưa từng bị người ta khi dễ như vậy. Nên biết rằng, bình thường, hai người muốn cua cô gái nào cũng chỉ là chuyện đơn giản. Trêu chọc vài câu, mấy cô đó đã nhảy lên xe của họ.
Lúc này, hai người đã hao phí rất nhiều khí lực với cô gái kia như vậy, bọn họ vẫn không nể mặt, thật sự khiến hai người vô cùng căm tức. Đây không phải là không nể mặt một cách bình thường.
Nếu không phải tại tên tiểu tử kia, hai người cũng không bị mất mặt trước mặt hai cô gái như vậy.
Lâm Mẫn nhìn theo bóng lưng ba người, hừ lạnh:
- Gọi điện thoại cho Cường tử, bảo anh ta điều tra lai lịch của tên tiểu tử này. Nếu là thứ tầm thường, mau dạy cho nó một bài học cho sáng mắt ra.
- Vâng.
Sắc mặt Trương Lượng cũng âm trầm, ánh mắt hiện lên sự tàn khốc, móc điện thoại ra định gọi điện thoại, đột nhiên nhìn thấy Giang Nguyên dẫn Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ vẫy tay đón một chiếc taxi ven đường.
Mắt Trương Lương sáng lên, nhìn Lâm Mẫn, hưng phấn nói:
- Mẫn ca, anh xem, tiểu tử này tuyệt đối chỉ là hạng tầm thường.
- Sao?
Lâm Mẫn quay đầu lại, thấy Giang Nguyên ngay cả xe cũng không có, lại còn muốn dẫn hai cô gái kia đón taxi, gương mặt hiện lên nụ cười lạnh. Xem ra tên này chỉ làm màu, thiếu chút nữa là bị hắn hù dọa rồi.
Quay sang cười đắc ý với Trương Lượng:
- Nào, mau ghi lại bảng số xe đi. Lát nữa gọi điện thoại hỏi xem hắn đã dẫn hai người kia đi đâu. Sau đó chúng ta sẽ đi theo.
- Được rồi, tôi đi ngay. Hắc hắc…
Trương Lượng vừa cầm điện thoại, vừa chạy vào trong trường học, hưng phấn cười nói:
- Mẫn ca, anh chờ tôi ở đây. Bây giờ tôi cho người đi hỏi tài xế.
Mười phút sau, chiếc xe taxi dừng lại trước nhà hàng Angela. Nhìn bảng hiệu quen thuộc, Giang Nguyên không nhịn được nuốt nước miếng. Mấy năm qua, hắn ăn đồ ăn ngon bên ngoài không ít. Nhưng đối với thức ăn Pháp, quán của Basituyi vẫn là chính tông.
Đối với người thích ăn như hắn, thật sự là khó ức chế sự hấp dẫn này. Đây cũng chính là nguyên nhân hắn hay chọn nhà hàng này.
Giang Nguyên dẫn hai cô gái vào bên trong. Bồi bàn rất nhanh chạy đến đón tiếp, khom người kính cẩn hỏi:
- Tiên sinh, chào anh, xin hỏi anh có đặt bàn trước không?
Giang Nguyên quét mắt, thấy phòng ăn đã đầy người, liền mỉm cười nói;
- Vâng, tôi họ Giang. Basituyi hẳn là đã chuẩn bị bàn cho tôi.
- A, Giang tiên sinh, chào anh, ông chủ đã giữ cho anh vị trí tốt nhất.
Nghe Giang Nguyên nói, bồi bàn càng thêm cung kính hai phần, khom người nói:
- Xin mời anh và hai vị tiểu thư theo tôi.
Ba người đi theo nhân viên phục vụ bước vào bên trong, rất nhanh ngồi xuống một vị trí khá yên tĩnh. Một người đàn ông tóc vàng từ xa bước đến.
- Giang, đã lâu không gặp, cứ tưởng là quên tôi rồi chứ?
Basituyi thân thiết ôm Giang Nguyên một cái, vỗ vai Giang Nguyên cười một cách vui vẻ, xổ ra một tràng tiếng Pháp.
- Nào có, tôi vừa mới trở về hôm qua, hôm nay đã gọi cho anh rồi, làm thế nào mà quên anh được chứ? Nếu có quên anh, tôi vẫn còn nhớ thức ăn của anh làm.
Giang Nguyên cười ha hả, dùng tiếng Pháp để đối đáp lại.
- Ồ, Giang, cậu không cần nhớ tôi, nhớ thức ăn tôi làm là được.
Basituyi vui vẻ nói, sau đó quay sang nhìn Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ, khom người, dùng tiếng Hoa để nói:
- Hai vị tiểu thư xin đẹp, hoan nghênh hai người đến với Angela.
Giang Nguyên bên này trò chuyện vui vẻ, nhưng không biết cách đó không xa, một cô gái gương mặt lạnh lùng đang ngồi, nhấm nháp mỹ thực.
Chương 632: Khách không mời mà đến
- Mẫn ca, tên tiểu tử kia đã dẫn người đến Angela.
Trương Lượng vừa lái xe vừa cất điện thoại, sắc mặt thoáng có chút khó coi, nói với Lâm Mẫn bên cạnh.
Lâm Mẫn cũng sửng sốt, ngạc nhiên hỏi:
- Cậu xác định không sai chứ?
- Không sai đâu. Tôi đã cho người xác nhận với tài xế, biển số xe không sai. Hơn nữa, vừa rồi anh ta quả thật có đón một nam hai nữ đến Angela.
Trương Lượng cau mày nhìn Lâm Mẫn, do dự nói:
- Mẫn ca, bây giờ chúng ta làm gì? Có đi hay không?
Lâm Mẫn cau mày. Nếu đối phương thật sự đến Angela, vậy thì không dễ chơi. Nhưng nhớ đến hai gương mặt xinh xắn, cậu ta lại có chút không cam lòng, cắn răng nói:
- Đi, đương nhiên là đi rồi. Tại sao lại không đi chứ?
Thấy bồi bàn mang lên một dĩa thức ăn thật tinh xảo, Giang Nguyên mỉm cười nhìn hai cô gái đối diện:
- Nào, chúng ta ăn thôi, anh không nhịn được nữa rồi.
- Vâng, vâng.
Hai cô gái cũng bị món ăn hấp dẫn, nghe Giang Nguyên nói, không nhịn được mà gật đầu, sau đó cầm lấy dao và nĩa.
Lý Tiểu Vũ rõ ràng là ít đến mấy nhà hàng sang trọng như vậy, ngay cả dao và nĩa cầm cũng không quen, len lén nhìn động tác của Từ Thanh Linh hai lần, mới xem như sử dụng thành thạo.
Nhìn thấy biểu hiện của Lý Tiểu Vũ, trong lòng Giang Nguyên cảm thấy thương tiếc.
Angela buôn bán không tệ. Ngồi một hồi, phòng ăn đã đầy người. Nhưng vì bàn của Giang Nguyên là do Basituyi tự mình chế biến, nên tốc độ đưa thức ăn lên rất nhanh. Hơn nữa mùi vị lại còn chính tông, khiến cho Giang Nguyên ăn rất thỏa mãn.
Hai cô gái cũng bị mùi của thức ăn đánh sâu vào, vừa ăn, gương mặt vừa tràn đầy cảm thán.
- Nguyên ca ca, thức ăn ở Angela đúng là ngon. Trước kia em đã từng nghe nói món ăn Pháp rất ngon, nhưng bây giờ xem như đã thể nghiệm rồi.
Vừa ăn xong một phần thức ăn, Lý Tiểu Vũ cầm lấy khăn ăn lau miệng, vẻ mặt thỏa mãn nói với Giang Nguyên.
Giang Nguyên cười nói:
- Đương nhiên rồi, là do chính chủ của nhà hàng nấu, mùi tất nhiên phải chính tông rồi. Ông ấy đã từng nhận huy chương vàng về nấu ăn ở Pháp đấy.
- Thật sao? Khó trách lần này em cảm thấy món ăn ngon hơn lần trước vài phần.
Từ Thanh Linh không nhịn được cũng lên tiếng.
Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ, Trương Lượng và Lâm Mẫn cũng đã chạy đến Angela.
- Xin lỗi, hai vị tiên sinh, xin hỏi có đặt bàn trước không ạ?
Bồi bàn mỉm cười khom người với hai người Lâm Mẫn.
- Như thế nào? Không đặt trước thì không thể vào ăn sao?
Lâm Mẫn hừ một tiếng.
Bồi bàn vội cười nói:
- Xin lỗi, đương nhiên là có thể. Nhưng hôm nay nhà hàng đã đầy khách…
- Đầy khách? Đầy khách thì sao? Bây giờ mới mấy giờ, anh định hù người ta à?
Trương Lượng giơ đồng hồ lên xem, lạnh giọng hừ một tiếng:
- Còn chưa đến 6h mà đã đông khách?
- Vâng, thật sự là xin lỗi. Mười lăm phút trước, nhà hàng đã đầy khách rồi ạ.
Bồi bàn mỉm cười giải thích với hai người:
- Nếu lần sau hai vị có đến, có thể gọi điện thoại trước. Nhà hàng nhất định sẽ giữ lại vị trí tốt cho hai vị.
Nhìn vẻ mặt cẩn thận của bồi bàn, Lâm Mẫn liền quét mắt nhìn vào bên trong, phát hiện quả thật không còn chỗ trống, liền hừ một tiếng:
- Chúng tôi có bạn ở đây.
- A, hai vị có bạn ở đây sao? Xin hỏi đặt bàn số mấy? Tôi sẽ dẫn hai vị đến đó.
Bồi bàn sửng sốt, vội vàng mỉm cười, khách sáo nói.
Trương Lượng bước lên, hừ lạnh:
- Chúng tôi tự tìm là được.
- Này này.
Nhìn hai người không thèm để ý đến mình đã bước vào bên trong, người bồi bàn vội vàng đuổi theo, thấp giọng cười nói:
- Hai vị, xin hỏi bạn của hai vị đi mấy người? Tôi sẽ giúp hai vị tìm. Xin đừng quấy nhiễu những vị khách khác.
Nhìn bồi bàn nhỏ giọng nói, hơn nữa phòng ăn bên trong vừa rộng lại nhiều người, muốn tìm ba người Từ Thanh Linh chỉ sợ không dễ. Lâm Mẫn suy nghĩ một chút liền nói:
- Bọn họ có hai nữ một nam, tuổi tác không lớn. Hai cô gái, một cô mặc chiếc áo khoác màu hồng nhạt, một cô mặc áo khoác vàng.
- Hai nữ một nam, áo màu hồng và màu vàng.
Bồi bàn suy nghĩ một chút liền giật mình nói:
- Xin hỏi có phải là Giang tiên sinh và hai vị tiểu thư xinh đẹp?
- Giang tiên sinh?
Lâm Mẫn ngẩn người. Cậu ta làm sao biết được tên tiểu tử kia họ gì, nhưng chắc hẳn là đúng, lập tức gật đầu:
- Đúng rồi.
- Ồ, mời hai vị theo tôi.
Mặc dù bồi bàn cảm thấy có chút vấn đề, nhưng vẫn mỉm cười dẫn hai người vào bên trong.
Thấy bồi bàn đi phía trước dẫn đường, Lâm Mẫn và Trương Lượng nhìn nhau mỉm cười, sau đó bước theo sau.
Cho đến khi vào thẳng một góc yên tĩnh bên trong, hai người cảm giác được, nếu để cho hai người tự tìm, thật đúng là không thể tìm được chỗ này.
- Giang tiên sinh, có hai vị tiên sinh nói là bạn của anh.
Bồi bàn khách sáo thấp giọng nói.
- Sao?
Giang Nguyên ngẩn người, đưa mắt nhìn lại, liền nhìn thấy vẻ mặt đáng ghét của hai người kia.
Nhìn thấy hai người này, Giang Nguyên không khỏi cau mày. Hai tên gia hỏa này đúng là không từ bỏ ý định, tìm đến tận chỗ này. Hắn đang định lên tiếng, Lâm Mẫn đã nói trước:
- Ôi chao, thì ra mọi người ngồi ở đây, làm cho tôi và Trương Lượng phải tìm mỏi mắt.
Mày của Giang Nguyên càng cau chặt hơn, nhưng nhìn có một vài bàn khách đang dùng bữa cách đó không xa, liền hạ thấp giọng nói:
- Xin lỗi, chúng tôi không quen các cậu. Xin đừng quấy rầy chúng tôi dùng cơm.
- Tại sao lại nói như vậy? Sao lại không quen chứ? Chúng tôi quen với Từ học tỷ, còn có Tiểu Vũ nữa.
Trương Lượng cười hắc hắc, quay sang nói với bồi bàn:
- Nào, mang một cái ghế đến đây.
Lúc này bồi bàn đã nhìn ra vấn đề không ổn, sắc mặt cũng bắt đầu có chút khó coi.
Chương 633: Biến ra ngoài
Lúc này Giang Nguyên đột nhiên cảm thấy thiên phú Tàng Phong có chút quá mức rồi, cũng không phải chuyện tốt.
Nếu là trước kia, hắn chỉ tùy tiện trừng mắt nhìn hai tên gia hỏa này, bọn họ tuyệt đối không dám có bất cứ ồn ào gì trước mặt hắn.
Nhưng từ khi có thiên phú Tàng Phong, người bình thường sẽ không chú ý đến hắn. Hơn nữa, cho dù có chú ý đến, bọn họ sẽ xem hắn như một người bình thường đến không thể bình thường hơn, hoàn toàn không có bất kỳ lực uy hiếp nào.
Hắn nhướng mày, định dạy cho hai tên tiểu tử kia một bài học, vị bồi bàn vội vàng lên tiếng. Anh ta biết sự việc không ổn, quấy rầy những vị khách khác, lập tức xin lỗi hai người:
- Xin lỗi hai vị tiên sinh. Nếu Giang tiên sinh đã không nhận ra hai người, xin hai người đừng quấy rầy khách chúng tôi dùng cơm.
- Này, phục vụ kiểu gì vậy? Mau mang cho tôi một cái ghế, anh có nghe hay không?
Nghe bồi bàn nói xong, Trương Lượng nhướng mày, ánh mắt hiện lên chút tàn khốc, dùng tay đẩy mạnh người bồi bàn.
- Anh...
Không kịp đề phòng, người bồi bàn bị Trương Lượng đẩy một cái, suýt chút nữa ngã chổng vó, không khỏi có chút căm tức. Khách đến Angela dùng cơm đều là người cực kỳ chú ý thân phận. Một số khách hàng bị ảnh hưởng, liền cau mày nói:
- Xin lỗi tiên sinh, xin cậu đừng quấy rầy chúng tôi dùng cơm.
- Này, tôi đã bảo anh mang đến đây cái ghế, có nghe hay không?
Nhìn bồi bàn dám cau mày với mình, sắc mặt Trương Lượng trong nháy mắt trầm xuống. Cha của cậu ta và cha Lâm Mẫn đều được điều đến Vân Giang vào năm ngoái. Cha của cậu ta làm Cục trưởng cục Thuế, còn cha của Lâm Mẫn thì tiếp nhận chức Thị trưởng Vân Giang. Cho nên hai người bọn họ cũng theo đến Vân Giang để đi học.
Từ lúc hai người đến đây cho tới nay, đều là nhân vật đi ngang, ai cũng phải nể mặt vài phần. Nhưng khi gặp Giang Nguyên, bị hắn khi dễ, bây giờ gặp phải gã bồi bàn không để cậu ta vào mắt, sắc mặt Trương Lượng và Lâm Mẫn vô cùng khó coi.
Vị bồi bàn cũng rất kiên trì. Hai người này đã quấy rầy đến những vị khách khác, hơn nữa cũng không phải là bạn của Giang tiên sinh, tất nhiên là phải mời hai người ra ngoài.
- Xin lỗi, Giang tiên sinh không chào đón hai vị. Cho nên xin mời hai vị đừng quấy rầy bọn họ dùng cơm.
Người bồi bàn nhẫn nại giải thích. Angela luôn là nơi thể nghiệm mỹ thực ngon nhất cũng là nơi có hoàn cảnh dùng cơm tốt nhất.
- Anh nói cái gì? Bổn công tử đến đây là đã nể mặt các người rồi.
Bị bồi bàn kiên quyết đuổi ra, Trương Lượng cảm giác mặt mũi mất hết, không khỏi lớn tiếng quát:
- Nhà hàng các người có còn muốn mở cửa nữa hay không? Dám đuổi chúng tôi ra ngoài?
Tiếng quát mắng của Trương Lượng khiến không ít các vị khách cau mày nhìn lại. Sắc mặt Giang Nguyên cũng trầm xuống, đang định đứng dậy, nhưng còn chưa nhúc nhích, đột nhiên trong lòng xông ra một điềm báo.
Điềm báo này rất quen thuộc khiến cho hắn giật mình. Thân hình vừa mới nhỏm dậy liền bất động, vẻ mặt giống như không có gì xảy ra, nhưng ở sâu trong nội tâm lại căng lên như dây đàn.
Đồng thời, trong đầu hắn hiện lên một tin tức:
- Thiên phú Tàng Phong khởi động.
- Đi ra ngoài đi.
Một giọng nói vang lên đằng sau hai người.
- Người nào...
Trương Lượng quay đầu lại, không thấy rõ là ai, liền tức giận quát. Nhưng mới vừa nói được nửa câu, thân hình đã cứng lại.
Giống như bị chú thuật, mở to mắt nhìn cô gái xinh đẹp đến cực điểm, giống như bị dung nhan xinh đẹp của đối phương chấn nhiếp.
Nhưng rõ ràng không phải là như thế. Bởi vì trong ánh mắt của Trương Lượng tràn đầy sự hoảng sợ, dường như đã gặp phải một nhân vật cực kỳ đáng sợ.
- Hai người các người, mau biến ra ngoài hết đi.
Giọng nói đó vang lên lần nữa. Không chỉ Trương Lượng hoảng sợ khi thấy cô gái mà ngay cả Lâm Mẫn cũng như vậy.
Thân hình hai người đều cứng đờ, nói cũng không kịp nói, xoay người loạng choạng chạy ra ngoài, chẳng khác nào có con cọp đuổi theo đằng sau.
Ngoại trừ hai người này, còn có người bồi bàn, Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ cũng liếc mắt nhìn cô gái xinh đẹp kia một cái, nhưng không có bất kỳ sự kinh hãi, chỉ là cảm thấy không ngạc, không biết tại sao cô gái này chỉ tùy ý nói một câu đã dọa hai tên kia sợ muốn đái ra quần mà chạy đi.
Chỉ có Giang Nguyên là vẫn duy trì sự bình tĩnh.
Nhưng hắn cũng không bình tĩnh được bao lâu. Bởi vì cô gái xinh đẹp kia đã nhìn lướt qua Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ, sau đó tập trung vào hắn.
Chương 634: Yêu cầu
Giang Nguyên theo thói quen dùng tay đẩy cặp mắt kính lên, nhưng ngón tay lại rơi vào khoảng không, liền cau mày nhìn cặp mắt kính đang ở trên bàn. Lúc này hắn mới nhớ đến khi dùng cơm đã thuận tay lấy xuống.
- Giang Nguyên?
Cô gái chăm chú nhìn Giang Nguyên, ánh mắt hiện lên sự khác thường, hơn nữa đôi lông mi có chút run run, khiến cho gương mặt lãnh diễm đột nhiên động lòng người.
Nghe đối phương gọi mình, biểu hiện kinh ngạc lẫn ngoài ý muốn, trong lòng Giang Nguyên không khỏi run lên, âm thầm cười khổ. Cô gái đáng sợ này quả nhiên có quan hệ với hắn. Cho dù không có quan hệ, khẳng định cũng có quen biết.
Bất đắc dĩ gật đầu, hỏi:
- Xin hỏi cô là ai?
- Tôi?
Cô gái dường như rất ít khi gặp phải vấn đề này, có chút sửng sốt, gương mặt liền hiện lên nụ cười, nói:
- Bọn họ vẫn gọi tôi là Sơn Trường Đại Nhân.
- Sơn Trường? Đại nhân?
Nghe danh xưng này có chút quái lạ, Giang Nguyên mấp máy môi, gật đầu cười nói:
- Sơn Trường Đại Nhân, chào cô.
- Chào anh.
Sơn Trường Đại Nhân gật đầu, nói:
- Món ăn ở đây không tệ lắm, thiếu chút nữa là bị phá hỏng rồi.
Nhìn Sơn Trường Đại Nhân quay trở lại chỗ ngồi cách đó không xa, Giang Nguyên ngẩn người. Thì ra đối phương bước ra chỉ là vì bị hai người Trương Lượng và Lâm Mẫn quấy rầy.
Nghĩ như vậy, Giang Nguyên có chút buồn bực, vươn tay sờ trán của mình. Sớm biết như vậy, vừa rồi hắn đã ra tay thu thập hai tên gia hỏa kia rồi, ngàn vạn lần không để cho bọn họ quấy nhiễu cô gái này.
- Giang Nguyên, làm sao vậy? Anh và Sơn Trường...
Vẻ mặt Từ Thanh Linh cổ quái nhìn Giang Nguyên, rồi lại nhìn cô gái tự xưng là Sơn Trường Đại Nhân ngồi trong góc kia, thấp giọng hỏi.
- Không quen.
Giang Nguyên thành thật lắc đầu, sau đó cười nói:
- Thôi, chúng ta ăn tiếp đi.
Nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Giang Nguyên, Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ liếc mắt nhìn nhau, cũng không nhắc lại. Bởi vì các cô nhận ra được, tâm trạng Giang Nguyên đang có chút đặc biệt.
Sơn Trường Đại Nhân đến tương đối sớm, hơn nữa lại đi một mình, dường như đến để ăn cái gì đó, cho nên ăn rất nhanh. Chưa đến hai mươi phút đã ăn xong, liền gọi bồi bàn tính tiền.
Trong lúc Giang Nguyên âm thầm thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng đối phương sẽ rời đi, ai ngờ Sơn Trường Đại Nhân rất khách khí dừng lại bàn bọn họ.
Gương mặt mỉm cười, gật đầu nói:
- Xin lỗi quấy rầy một chút.
Nghe được lời này, ba người cùng nhau ngẩng đầu lên, nhất tề mỉm cười, nhìn cô gái tên Sơn Trường Đại Nhân. Điểm khác biệt chính là, nụ cười của Giang Nguyên thì miễn cưỡng, còn Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ thì mang theo chút tò mò.
- Y sĩ Giang Nguyên, nếu chiều mai rảnh, xin mời đến trà lâu Vân Thanh để uống trà.
Sơn Trường Đại Nhân tùy ý nói một câu với Giang Nguyên, sau đó quay sang nhìn Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ:
- Nếu hai cô có hứng thú, có thể đến cùng.
Dứt lời, gương mặt Sơn Trường Đại Nhân khôi phục lại sự lạnh lẽo, quay người bước đi, để lại ba người kinh ngạc nhìn nhau.
- Giang Nguyên...
Từ Thanh Linh bất chấp sự hấp dẫn của thức ăn, buông dao trong tay xuống, chăm chú nhìn Giang Nguyên. Cô và Lý Tiểu Vũ đều cảm thấy nghi ngờ. Một cô gái xinh đẹp thoát tục, tự xưng là Sơn Trường Đại Nhân chẳng những đột ngột đưa ra lời mời với Giang Nguyên mà còn mời luôn cả hai cô. Nhưng Giang Nguyên lại không quen biết với cô gái, không khỏi khiến các cô cảm thấy nghi ngờ.
Rốt cuộc là đi hay không đi, tất cả sẽ do Giang Nguyên quyết định. Bởi vì sự việc có chút cổ quái. Hơn nữa dường như Giang Nguyên đã biết chuyện gì đấy.
Nhìn ánh mắt nghi hoặc của hai cô gái, Giang Nguyên miễn cưỡng cười, trong đầu nhanh chóng chuyển động, lắc đầu nói:
- Hai người không cần đi.
Nghe Giang Nguyên nói, Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ nhìn nhau, chậm rãi gật đầu. Lý Tiểu Vũ có chút lo lắng nhìn Giang Nguyên:
- Nguyên ca ca, anh không quen cô ấy sao? Tại sao lại hẹn anh dùng trà, lại còn bảo tụi em đi cùng?
- Đừng lo lắng.
Giang Nguyên mỉm cười lắc đầu:
- Cô ấy có liên quan với cấp trên của tụi anh, chỉ là chúng ta chưa gặp nhau mà thôi.
- Cấp trên?
Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ ngẩn người, sau đó không hỏi nữa. Nếu Giang Nguyên đã nói như vậy, tất nhiên là không tiện hỏi nữa.
Nhìn hai người hiểu chuyện như thế, trong lòng Giang Nguyên âm thầm thở dài. Lai giả bất thiện, thiện giả bất lai.
Đối phương gọi hắn là y sĩ Giang Nguyên, rõ ràng biết rõ tình huống của hắn, nhưng không phải người của Thiên Y Viện. Cô ấy mang đến cho hắn một cảm giác rất đáng sợ.
Xảy ra chuyện như vậy, Giang Nguyên cũng không còn tâm trạng ăn uống. Sau khi ăn xong, hắn đón xe đưa hai cô gái trở về trường, nhưng nửa đường liền nhìn thấy một chiếc xe màu đỏ đâm vào cột đèn bên đường. Có một chiếc xe tải đang chạy đến, chuẩn bị kéo chiếc xe này ra, cách đó không xa là chiếc xe cứu hộ báo còi inh ỏi chạy đi.
Nhìn chiếc xe bị đụng nát đầu xe, Giang Nguyên cũng không để ý, nhưng Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ bên cạnh thì rất ngạc nhiên. Bởi vì các cô biết chiếc xe này là của ai.
Trong xe cứu hộ vừa mới rời đi, sắc mặt Trương Lượng và Lâm Mẫn vô cùng hoảng sợ, bị mấy nhân viên y tá mạnh mẽ cố định trên cáng không cho nhúc nhích, nhưng thân hình hai người không ngừng run rẩy, ánh mắt tràn đầy khẩn trương lẫn kinh hoàng, răng không ngừng va vào nhau phát ra tiếng lộp cộp.
- Có thể là do kinh hoảng khi bị tai nạn xe. Dùng thuốc an thần.
Vị thầy thuốc kia vừa dùng dây cố định tay chân hai người trên cáng, vừa cau mày nói với y tá bên cạnh.
- Vâng.
Y tá vội vàng gật đầu, tranh thủ thời gian tiêm thuốc an thần.
Bác sĩ kia cau mày nhìn hai người trên cáng, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc. Cho dù là tai nạn xe, nhưng không có khả năng hù hai người thành bộ dạng như vậy. Hơn nữa không người nào bị thương. Kỳ quái nhất chính là, đường rộng như vậy, tại sao hai người lại đụng phải cột đèn bên cạnh?
Nhưng y không nghĩ ra được lời giải thích. Dù sao hai người kia đang bị kinh hoảng,. Dùng thuốc an thần là không sai. Còn về cái khác, chờ tinh thần hai người ổn định sẽ hỏi sau.
Sau khi tiêm thuốc an thần, hai người đang run rẩy liền yên tĩnh xuống, tay cũng không còn run rẩy nữa, hàm răng không còn đánh vào nhau nữa, nhưng ánh mắt sợ hãi là vẫn còn.
Thừa dịp hai người đã yên tĩnh, vị bác sĩ kia nhân cơ hội kiểm tra lần nữa.
- Chỗ này có đau không? Nơi này có vấn đề gì không?
Sau khi hỏi xong, thấy hai người hoảng sợ gật đầu, bác sĩ thoáng thở phào nhẹ nhõm. Cũng may chất lượng xe không tệ lắm. Mặc dù đầu xe bị đụng nát vụn, nhưng túi chống va đập phát huy tác dụng rất tốt, hai người chỉ bị thương nhẹ mà thôi, không tổn thương quá mức cho cơ thể.
Điều duy nhất mà y lo lắng chính là, tinh thần của hai người rõ ràng là có chút vấn đề. Hơn nữa vụ tai nạn cũng khá cổ quái. Vì hai người không có mùi rượu, cũng không phải do say rượu mà thành.
- Vừa rồi hai người gặp phải chuyện gì sao? Tại sao lại đụng phải cột điện như thế?
Vị bác sĩ đã nắm bắt đúng bản chất của sự việc.
- A!
Vị bác sĩ vừa mới hỏi xong, Lâm Mẫn và Trương Lượng đột nhiên lại hoảng sợ, thân hình bắt đầu run rẩy.
Chương 635: Thỉnh giáo
- A!
Nhìn hai người đột nhiên trở lại như cũ, vị bác sĩ cũng cảm thấy choáng váng. Không biết hai người có gặp phải quỷ hay không?
- Mau gọi điện thoại cho ba của tôi, Lâm Hướng Tiền. Mau lên, tôi sợ, tôi sợ lắm. Mau lên.
Lâm Mẫn hoảng sợ nhìn vị bác sĩ, lớn tiếng cầu cứu.
- Lâm Hướng Tiền? Thị trưởng Lâm?
Vị bác sĩ không giống như Giang Nguyên, nghe tên không biết là ai, vừa mới nghe xong, sắc mặt cả kinh. Vị cảnh sát giao thông bên cạnh cũng biến sắc. Y vừa mới tìm thấy giấy phép lái xe của người này, cũng họ Lâm.
- Chẳng lẽ...
Lập tức, vị cảnh sát giao thông không dám chậm trễ, móc điện thoại ra gọi điện báo cáo. Đây là công tử của Thị trưởng Lâm, không thể để xảy ra vấn đề gì được.
Rất nhanh, mọi người liền xác định được thân phận của vị Lâm công tử này, trên xe cứu hộ liền nháo nhào.
Giang Nguyên tất nhiên là không biết việc gì. Sau khi đưa hai người trở lại trường học, đã ngồi xe quay về phòng làm việc.
Buổi tối, phòng làm việc yên tĩnh vô cùng. Giang Nguyên nhìn căn phòng tối om bên cạnh, liền biết Lưu Lạc Dương chỉ sợ đi chơi với bạn gái rồi. Còn phòng của Chủ nhiệm Trương cũng tối mù, xem ra cũng không có ở nhà.
Nếu không cần chào hỏi bọn họ, Giang Nguyên cảm thấy yên tĩnh hơn. Hắn tắm rửa một cái, chuẩn bị bắt đầu tu luyện.
Tắm rửa xong, Giang Nguyên trở lại giường, lấy cái bình nhỏ đựng Vân Tuyền Đan, đổ một viên ra tay, đang định bỏ vào trong miệng, đột nhiên có chút do dự, thở dài một hơi rồi thả viên thuốc vào lại trong bình, sau đó móc ra bình Tham Linh Hoàn, lấy ra một viên bỏ vào miệng.
Cảm nhận Tham Linh Hoàn hóa thành một dòng nước chảy xuống yết hầu, Giang Nguyên nhẹ nhàng thở hắt ra, sau đó nằm xuống.
Nhưng hắn cũng không nhắm mắt mà bắt đầu suy nghĩ. Lúc trước, hắn liều lĩnh, thậm chí lãng phí một số dược lực cũng muốn kiên trì dùng Vân Tuyền Đan, cũng bởi vì sự xuất hiện của cô gái tên Sơn Trường.
Nếu bây giờ đối phương đã tìm hắn, hắn có tiếp tục dùng Vân Tuyền Đan nữa cũng không có ý nghĩa.
Nhưng, cho dù hắn lo lắng, cũng không muốn cầu cứu Thiên Y Viện. Dù sao, cô gái kia cũng vì hắn mà đến, hơn nữa còn đáng sợ đến như vậy, Giang Nguyên thật không tự tin đối mặt với người phụ nữ như thế.
Nếu như có thể, hắn thật sự muốn mặc kệ hết thảy, chạy trước cái đã. Nhưng bây giờ hắn trốn cũng không dám trốn. Cảm giác ở trong nội tâm nói cho hắn biết, cô gái này rất đáng sợ. Một thân sát khí, còn có mùi máu tươi lờ mờ, tuyệt đối không phải là giả.
Nếu hắn chỉ có một mình, bỏ trốn sẽ dễ dàng, nhưng đối phương đã chú ý đến Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ, thậm chí còn đưa ra yêu cầu cho hai cô, ý tứ trong đó là có thể hiểu.
Giang Nguyên nhẹ nhàng thở dài, lắc đầu, rốt cuộc đưa ra quyết định, ngày mai hắn vẫn đi uống trà. Nếu như không đến thời khắc cuối cùng, hắn sẽ không cầu cứu Thiên Y Viện. Dù sao lai lịch đối phương còn chưa rõ ràng.
Sáng hôm sau, Giang Nguyên thức dậy, cảm nhận được một tin tức hiện ra trong đầu, chậm rãi thở hắt ra. Tham Linh Hoàn yếu hơn so với Vân Tuyền Đan không ít. Nhưng dược tính của nó cũng xem như giảm xóc, không đến mức lãng phí Vân Tuyền Đan.
Ăn sáng xong, Giang Nguyên đang định qua chỗ Hồ lão hỗ trợ, nhưng bị Chủ nhiệm Trương gọi lại:
- Giang Nguyên, đừng chạy loạn nữa. Cả ngày không thấy cậu. Từ hôm nay trở đi, cậu sẽ bắt đầu nghiên cứu và kiểm tra các báo cáo của cục Y tế địa phương, đồng thời tiến hành đối chiếu lại các trường hợp này.
- Vâng.
Giang Nguyên biết rõ, đây là một trong những công việc cơ bản nhất của phòng làm việc. Bình thường đều do Chủ nhiệm Trương tự mình xử lý. Nhưng nếu đã giao cho hắn thực tập, hắn lập tức nhận lời. Dù sao buổi chiều mới đi uống trà, hắn trước tiên nên xử lý công việc, tránh cho Chủ nhiệm Trương ngày nào cũng nhìn hắn không vừa mắt.
Lập tức đi theo Chủ nhiệm Trương vào phòng làm việc. Giang Nguyên do dự một chút rồi hỏi:
- Chủ nhiệm Trương, có thể hỏi anh một vấn đề được không?
- Vấn đề gì?
Nghe Giang Nguyên hỏi có chuyện cần thỉnh giáo, Chủ nhiệm Trương vui vẻ gật đầu:
- Nói đi.
Thấy giọng nói vui vẻ của Chủ nhiệm Trương, cũng không từ chối, Giang Nguyên âm thầm mỉm cười, quả nhiên là đã làm đúng. Đối với người như Chủ nhiệm Trương, chỉ cần khách sáo với y một chút, ứng phó sẽ rất đơn giản, lập tức nói:
- Xin hỏi anh có từng nghe qua người tên Sơn Trường không?
- Sơn Trường?
Chủ nhiệm Trương có chút sửng sốt.