Dưới ánh mắt mong muốn của Giang Nguyên, Chủ nhiệm Trương lắc đầu, nhưng gương mặt lại lộ vẻ căm tức, không nghĩ đến Giang Nguyên lại hỏi vấn đề này.
Thấy Chủ nhiệm Trương cũng không biết Sơn Trường là ai, trong lòng Giang Nguyên có chút thất vọng. Xem ra, nếu muốn biết lai lịch của cô gái này, chỉ sợ phải cầu cứu sư phụ mới được.
Nhưng sau khi suy nghĩ một chút, hắn nhẹ nhàng lắc đầu. Bây giờ hắn thật sự không muốn quấy nhiễu lão sư.
Kiểm tra bệnh án đối với Giang Nguyên mà nói là một chuyện rất đơn giản. Với kinh nghiệm lâm sàng của hắn, muốn từ trong đó tìm ra vấn đề, cũng không phải là chuyện khó khăn gì.
Nhìn một bản báo cáo bệnh án trên màn hình, Giang Nguyên chậm rãi nhìn qua.
Chủ nhiệm Trương ngồi đối diện, thấy Giang Nguyên cứ nhấn chuột sang trang, đột nhiên lạnh giọng nói:
- Các cậu bây giờ sướng rồi. Nhớ năm đó, chúng tôi chỉ nhận được những bản sao chép bệnh án. Nhận được lúc nào thì phải xử lý ngay lúc đó, đuổi kịp thời gian, không dám chậm trễ.
- Đến phiên các cậu bây giờ, bệnh án đều được đưa lên trên mạng. Mỗi ngày cứ canh đúng thời gian cố định xử lý một lần là được.
Thấy biểu hiện có chút không cam lòng của Chủ nhiệm Trương, Giang Nguyên liền nói:
- Chủ nhiệm Trương, bây giờ anh cũng thuận tiện không ít mà, không cần khổ cực như lúc trước nữa.
Nghe Giang Nguyên nói như thế, Chủ nhiệm Trương lại càng tức giận, nói thầm:
- Thuận tiện thì thuận tiện, nhưng có biết năm đó lão tử vất vả biết bao nhiêu không? Mẹ kiếp!
Tốc độ của Giang Nguyên rất nhanh, chưa đầy một tiếng đã kiểm tra xong mười mấy bệnh án. Hắn ngẩng đầu nhìn Chủ nhiệm Trương đang nhàn rỗi phía đối diện:
- Chủ nhiệm Trương, tôi đã làm xong rồi.
- Hoàn thành xong?
Chủ nhiệm Trương chớp mắt, nhìn thẳng vào mắt Giang Nguyên, thấy vẻ mặt của hắn vẫn rất bình tĩnh, liền cau mày, ánh mắt hiện lên sự lạnh lẽo:
- Cậu cũng đừng nên qua loa cho xong việc. Nếu xảy ra chuyện, đừng trách tôi đến lúc đó không có lời phê tốt cho cậu.
- Đương nhiên là không rồi.
Giang Nguyên mỉm cười đứng dậy, nói:
- Nếu anh lo lắng, anh có thể xem qua một lần. Nếu có chuyện thì cứ tìm tôi.
Dứt lời, hắn liền bước ra ngoài.
- Cậu...
Thấy Giang Nguyên cứ như vậy mà bỏ đi, Chủ nhiệm Trương muốn bốc hỏa, nhưng Giang Nguyên đã làm xong rồi, y không thể giữ Giang Nguyên ở lại, đành phải lạnh giọng nói:
- Tiểu tử, đừng có mà đắc chí. Nếu để tôi bắt được sơ sót của cậu, tôi sẽ cho cậu đẹp mắt.
Giang Nguyên bước ra cửa, trong lòng âm thầm cười lạnh. Hắn làm sao mà không biết Chủ nhiệm Trương đang hận hắn đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng hắn cũng không nghĩ sẽ nể mặt Chủ nhiệm Trương. Dù sao, đối với người như vậy, cứ hạ thấp mình, người đó sẽ càng lấn tới.
Bước vào phòng khám của Hồ lão, xắn tay giúp ông khám bệnh. Sau khi ăn cơm trưa xong, Giang Nguyên ngồi xe đến trà lâu Vân Thanh.
Trà lâu Vân Thanh nằm ở Hà Tây Vân Giang, cũng được xem là quán trà có tiếng. Giang Nguyên nói với tài xế địa chỉ xong, tài xế liền chở hắn thẳng đến chỗ này.
Qua hơn mười phút, chiếc xe dừng lại trước một cánh cổng được trang trí rất trang nhã.
Trả tiền xe xong, sau khi xuống xe, Giang Nguyên ngẩng đầu nhìn cánh cửa mang hơi thở cổ xưa, còn có bảng hiệu với bốn chữ “Trà lâu Vân Thanh” rồng bay phượng múa, nhẹ nhàng thở hắt ra.
- Chữ đẹp quá.
Sắc mặt Giang Nguyên có chút ngưng trọng nhìn tấm bảng hiệu, trong lòng âm thầm kinh ngạc.
Hắn cảm thán không phải là chữ đẹp bao nhiêu, mà là hắn nhìn ra được từ trong bốn chữ thoạt nhìn có chút phiêu dật này lại lộ ra khí tức ác liệt. Có lẽ người bình thường nhìn không ra, nhưng đối với hắn mà nói, thậm chí không cần vận dụng Phá Chướng, vẫn có thể cảm nhận được khí thế mạnh mẽ ẩn trong bốn chữ.
Trình độ viết chữ của một người có thể đạt đến cảnh giới như vậy, thậm chí còn có thể thể hiện được khí thế mạnh mẽ và ác liệt như thế, đủ để nêu bật khí thế mạnh mẽ không thể che giấu của chủ nhân của nó.
Nếu không phải là cao thủ Thiên giai thì không thể viết được như vậy. Hơn nữa còn là cao thủ trong các cao thủ Thiên giai.
Mặc dù trong lòng âm thầm kinh hãi, nhưng Giang Nguyên cũng không do dự, chậm rãi bước vào bên trong.
Sau khi bước qua cánh cổng, một cô gái mặc sườn xám màu đỏ, mái tóc trên đầu được cố định bằng mộc trâm được khắc từ gỗ Tử Đàn khom người trước Giang Nguyên, cười nói:
- Giang tiên sinh, xin mời theo tôi.
Cảm nhận được một luồng khí tức năng lượng tản ra từ người cô gái, Giang Nguyên bất động thanh sắc đi theo đằng sau, vừa đi vừa dùng lực tinh thần chú ý tình huống xung quanh.
Tuy nói hắn không úy kỵ ở đây là chỗ nào, nhưng hắn chưa bao giờ đánh mà không nắm chắc tình huống. Hắn nhất định phải hiểu rõ tất cả tình huống để không bị hoảng loạn.
Trên đường đi, hắn có thể cảm nhận được trong một căn phòng có không ít người, nhưng những người này chỉ là người bình thường, đang uống trà nói chuyện phiếm, khiến cho hắn thoáng yên tâm vài phần.
Cô gái đi đằng trước nhẹ nhàng đẩy một cánh cửa, sau đó mỉm cười ra hiệu với Giang Nguyên:
- Giang tiên sinh, mời anh vào trong. Sơn Trường Đại Nhân rất nhanh sẽ đến gặp anh.
Giang Nguyên gật đầu, sau đó bước vào trong.
Căn phòng này không nhỏ, ngoại trừ bức tường thủy tinh đối diện Giang Nguyên, tường xung quanh đều được treo đầy những bức tranh thư pháp cổ. Chính giữa phòng là một cái bàn trà với bốn bồ đoàn xung quanh, còn lại thì trống trải vô cùng.
Mặc dù như vậy, nhưng lại trang nhã đến cực điểm, là một nơi rất tốt để uống trà.
Thấy Giang Nguyên đã bước vào, cô gái mặc sườn xám liền cẩn thận mang đến một đôi dép lê bông vải màu trắng, giúp Giang Nguyên thay ra.
Giang Nguyên cũng không khách sáo, sau khi thay dép, hắn bước xuống bàn trà bên trong, lẳng lặng ngồi xuống chờ người mời đến.
Sự đề phòng trong lòng hắn đã tiêu tan. Mặc kệ tình huống gì, ở đây vẫn còn một cái cửa sổ. Một khi có bất ngờ xảy ra, hắn cũng dễ dàng thoát khỏi.
Chương 637: Còn nhớ Miêu Thiên Nhất không?
Giang Nguyên ngồi chờ không bao lâu thì nghe được bên ngoài có tiếng bước chân cực kỳ có vận luật truyền đến.
Nghe được tiếng bước chân này, thắt lưng Giang Nguyên không khỏi thẳng lên hai phần.
Cô gái xinh đẹp đứng ở một bên, nghe được tiếng bước chân, vội vàng cung kính mở cửa ra, sau đó khom người đưa đến một chiếc dép lê cho Sơn Trường Đại Nhân.
Giang Nguyên ngồi ở bồ đoàn của mình, ngẩng đầu nhìn Sơn Trường Đại Nhân bước vào, gật đầu chào hỏi.
Cô gái Sơn Trường Đại Nhân hôm nay mặc một chiếc trường bào màu trắng, tóc dài xõa vai, liếc mắt một cái, vẻ đẹp tuyệt trần của nữ sĩ cổ đại khiến cho tim người ta phải đập thình thịch.
Nhưng Giang Nguyên một chút sung sướng cũng không có, nhìn Sơn Trường Đại Nhân trong lòng không nhịn được phải cảm thán. Thực lực của cô gái này tuyệt đối là vượt xa cao thủ. Rốt cuộc thì cô bao nhiêu tuổi, hắn một chút cũng không rõ ràng lắm.
Nhìn bộ dạng của đối phương, tuyệt đối không vượt quá ba mươi, nhưng thực lực khiến cho người ta phải kinh hãi tóm lại là từ đâu mà có? Chẳng lẽ đối phương dùng thuật dưỡng nhan sao?
Ở Thiên Y Viện, Giang Nguyên cũng đã gặp rất nhiều cao thủ ngoại viện, nhưng chưa từng có người nào dưới bốn mươi tuổi có thể khiến cho hắn khẩn trương khi đối mặt như vậy.
Động tác của Sơn Trường Đại Nhân rất nhàn nhã, ngồi xuống đối diện Giang Nguyên, không nhìn ra bất cứ cảm giác uy hiếp nào, nhưng Giang Nguyên một chút cũng không dám khinh thường, ngồi thì như tùy ý, nhưng thần kinh thì căng lên như dây đàn. Đương nhiên, dưới tác dụng của thiên phú Tàng Phong, không ai nhận ra vẻ mặt khẩn trương của hắn.
Cô gái thanh lệ chậm rãi tiến đến gần, sau đó xuất ra một bộ trà cụ, bắt đầu tráng bình, chuẩn bị pha trà.
Sơn Trường Đại Nhân nhìn động tác của cô gái, nhẹ nhàng gật đầu, sau đó mới quay sang nhìn Giang Nguyên, gương mặt hiện lên nụ cười.
Nhìn nụ cười tươi của cô gái, Giang Nguyên không nhịn được khẽ run lên. Hắn không phải chưa từng nhìn thấy mỹ nữ. Mấy cô gái bên cạnh hắn, có chỗ nào thua kém người khác, nhưng trước mặt Sơn Trường Đại Nhân, các cô vẫn còn rất non nớt.
Sơn Trường Đại Nhân chính là pha trộn giữa những khí chất phức tạp. Khi thì thanh lãnh, khi thì kiều mỵ. Hơn nữa, dung nhan còn diễm lệ đến cực điểm, hấp dẫn đàn ông khó mà kháng cự được.
Nhưng, Giang Nguyên chỉ chấn động một chút. Lực tinh thần cường đại đã nhắc nhở hắn, người phụ nữ trước mắt không dễ trêu chọc, giống như một con nhện đen tùy thời có thể đưa anh vào chỗ chết.
Nhìn y sĩ trẻ tuổi của Thiên Y Viện, khi đối mặt với mình, ánh mắt chỉ thoáng một chút mê ly rồi trở lại bình thường, ánh mắt Sơn Trường Đại Nhân cũng không nhịn được hiện lên sự tán thưởng.
- Không tệ.
Nghe được hai chữ này từ miệng đối phương, còn có sự tán thưởng và ý cười trong ánh mắt, Giang Nguyên sửng sốt, sau đó cười nói:
- Sơn Trường Đại Nhân, quá khen rồi.
- Quá khen?
Sơn Trường Đại Nhân mỉm cười lần nữa:
- Một chút cũng không nói xạo. Tôi thật không nghĩ đến anh lại đến đây một mình.
- Sao?
Giang Nguyên ngẩn người, cười nói:
- Hôm nay bọn họ có việc, cho nên tôi đi một mình.
- Ồ?
Khóe miệng Sơn Trường Đại Nhân vểnh lên, ánh mắt hiện lên hàm xúc đặc biệt, tươi cười nói:
- Không sao, bọn họ không đến cũng chẳng có gì. Anh đến là được rồi, chỉ là tôi cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
- Ngoài ý muốn?
Nghe Sơn Trường Đại Nhân nói, Giang Nguyên cau mày hỏi.
- Xem ra, bây giờ anh còn chưa biết thân phận của tôi.
Thấy vẻ mặt của Giang Nguyên, nụ cười của Sơn Trường Đại Nhân càng thêm đậm vài phần, thở dài:
- Chẳng lẽ anh không nói với sư phụ của mình về sự xuất hiện của tôi sao? Cũng không tra cứu tư liệu của tổ tình báo trong viện?
Nghe Sơn Trường Đại Nhân cảm thán, gương mặt Giang Nguyên có chút cứng đờ, trong lòng cảm thấy hối hận và cảnh giác. Xem ra hắn thật sự quá khinh thường rồi.
Nhưng cảm giác hối hận chỉ lóe lên rồi biến mất. Bởi vì Giang Nguyên chưa bao giờ thay đổi bất cứ chuyện gì chỉ vì hối hận.
- Xin lỗi, tôi thật ra đã quá khinh thường rồi. Chẳng lẽ Sơn Trường Đại Nhân quen với sư phụ của tôi?
Giang Nguyên chậm rãi hỏi.
- Quen?
Sơn Trường Đại Nhân lộ ra vẻ mặt khác thường, cười lớn:
- Tôi không quen La y sư, nhưng ông ấy hẳn sẽ biết tôi là ai.
Nghe Sơn Trường Đại Nhân nói xong, trong lòng Giang Nguyên lại càng sầu khổ. Lần này hắn thật sự quá khinh địch rồi.
Nhìn nụ cười khổ của Giang Nguyên, Sơn Trường Đại Nhân nói:
- Như thế nào? Hối hận rồi sao?
- Có chút, tôi vốn tưởng rằng nội viện chưa chắc đã có quan hệ với cô.
Giang Nguyên gật đầu, sau đó cầm chén trà cô gái mặc sườn xám đưa sang, đưa lên chóp mũi ngửi một cái, liền ngửi được mùi thơm nồng đậm của trà, ánh mắt hiện lên sự kinh ngạc, sau đó ngửa đầu uống cạn chén trà.
Sơn Trường Đại Nhân nhìn động tác của Giang Nguyên, trong lòng có chút thưởng thức lẫn kinh ngạc, hỏi:
- Lá gan của anh đúng là không nhỏ.
- Haha, với thân phận của Sơn Trường Đại Nhân, đãi khách còn không dùng loại trà thượng đẳng sao? Tại sao tôi lại không uống chứ?
Cảm nhận được hương vị trà tràn ngập trong khoang miệng, đầu óc trong nháy mắt thanh tỉnh hơn hai phần, Giang Nguyên không nhịn được cảm thán một câu.
Sơn Trường Đại Nhân cười nói:
- Không sai.
Lập tức vươn ngón tay bưng chén trà nhấp một ngụm, sau đó mới nhìn Giang Nguyên, nói:
- Tôi nghĩ hẳn y sĩ Giang cũng không quá hiểu biết về thân phận của tôi. Vì thế tôi sẽ gợi ý cho anh biết một chút.
- Mời nói.
Giang Nguyên gật đầu.
- Không biết y sĩ Giang còn nhớ Miêu Thiên Nhất không?
Sơn Trường Đại Nhân buông chén trà trong tay, tùy ý nhìn Giang Nguyên, hỏi.
Chương 638: Hạ độc một lần nữa
Tay Giang Nguyên có chút run lên.
Đương nhiên là lặng yên mà run rẩy, một lúc sau đã nhanh chóng ổn định lại.
Đưa mắt nhìn gương mặt lạnh lùng phía đối diện, Giang Nguyên cố gắng ức chế suy nghĩ muốn lập tức nhảy ra ngoài cửa sổ để đào thoát, đưa tay cầm tách trà đã được đổ đầy đưa lên miệng, nhẹ nhàng ngửi mùi trà, rồi nhẹ nhàng nhấp một ngụm.
Nhìn Giang Nguyên chỉ tập trung vào chén trà, mặc dù sắc mặt Sơn Trường Đại Nhân vẫn lạnh lùng, nhưng không khỏi khẽ cười. Giang Nguyên ngồi đối diện cô, nếu như vừa rồi cô không nhận ra được tay Giang Nguyên run lên thì thật sự tệ quá. Nhưng bây giờ nhìn biểu hiện giống như phẩm trà của hắn, hiển nhiên là đã biết:
- Tiểu gia hỏa này làm bộ rất giỏi. Chắc hắn bây giờ đang hối hận muốn chết. Nhưng không nghĩ đến Thiên Y Viện lại xuất hiện một quái thai như vậy, đúng là có chút thú vị. Miêu Thiên Nhất bị giết chết trong tay tên tiểu tử này, cũng không tính là dọa người.
Cười thầm, Sơn Trường Đại Nhân nhìn Giang Nguyên, đột nhiên ánh mắt hiện lên sự nghi hoặc. Hôm qua khi gặp Giang Nguyên ở ngoài, cô cũng không quá mức chú ý.
Khi đó, bởi vì Giang Nguyên thu liễm nội tức, liếc mắt nhìn thoáng qua, cô không phát hiện được bất kỳ khí tức của người tu luyện nội khí nào. Nhưng bây giờ, sau khi cẩn thận cảm giác một chút, cô có thể mơ hồ cảm nhận được cơ thể của hắn tràn ngập nội khí, hơn nữa còn không kém, nhưng lại có chút không cố định, khiến cho người ta không cách nào phán đoán được thực lực chân thật của đối phương.
- Kỳ lạ, chẳng lẽ tên tiểu tử này tu luyện công pháp đặc dị nào đó? Tại sao trước giờ chưa từng nghe nói Thiên Y Viện có tu luyện công pháp này?
Khụ! Trong lúc Sơn Trường Đại Nhân đang nghi hoặc, Giang Nguyên buông chén trà trong tay xuống, hắng giọng hai tiếng rồi nói:
- Tôi không ngờ Sơn Trường Đại Nhân lại là người của Cổ môn.
- Đúng, tôi là Sơn Trường của Cổ môn.
Thấy Giang Nguyên không còn giả bộ nữa, Sơn Trường Đại Nhân mỉm cười, nói:
- Bây giờ có hối hận vì đã đến chỗ tôi uống trà không?
- Ừm, quả thật là có.
Giang Nguyên đưa tay sờ mũi, mở to mắt nhìn Sơn Trường Đại Nhân đối diện, bất đắc dĩ gật đầu:
- Xem ra tôi đã quá khinh thường rồi. Tôi phải nên tìm kiếm tư liệu của cô trong nội viện trước.
Dứt lời, Giang Nguyên lại cười khổ nhìn Sơn Trường Đại Nhân:
- Nhưng nếu Sơn Trường Đại Nhân đã tìm tôi, hẳn không chỉ để uống trà thôi chứ?
- Đương nhiên là không phải rồi.
Sơn Trường Đại Nhân khẽ hừ một tiếng, gương mặt chỉ còn vẻ lạnh lùng, nhìn Giang Nguyên, nói:
- Vốn việc này không phải do tôi quản, nhưng...
- Vừa lúc tôi đi ngang qua đây, hơn nữa thuộc hạ của tôi cũng nhận được tin tức, nói anh đã trở về. Dù sao thì Miêu Thiên Nhất cũng có chút quan hệ với tôi. Cho nên tôi liền lưu lại, định xem ai là người đã giết ông ta, thuận tiện báo thù cho ông ta luôn.
Nghe xong, trong lòng Giang Nguyên có chút căng thẳng. Nếu đối phương đã nhắc đến Miêu Thiên Nhất, quả nhiên là muốn báo thù cho ông ta.
Người này thoạt nhìn giống như một cô gái chẳng làm hại ai, nhưng ẩn sâu bên trong cơ thể là nội khí khổng lồ, cộng với mùi máu tanh không dễ dàng cảm nhận được trên người, Giang Nguyên nhẹ nhàng thở hắt ra, trong đầu liền xuất hiện một tin tức:
- Thiên phú Tàng Phong khởi động.
Từ lúc tin tức này hiện lên, khí tức vốn đang chậm rãi trong cơ thể Giang Nguyên đột nhiên mất đi. Nhưng Giang Nguyên lại biết rõ, trạng thái của hắn đã đạt đến đỉnh phong. Bất luận là muốn chạy trốn hay là cho đối phương một kích trí mạng cũng đều đã được chuẩn bị.
- Sao?
Vẫn luôn chú ý động tĩnh của Giang Nguyên, Sơn Trường Đại Nhân rõ ràng cảm giác được khí tức của Giang Nguyên đang thay đổi. Vốn cô cho rằng Giang Nguyên đang âm thầm tụ khí, chuẩn bị tùy thời chạy trốn hoặc chuẩn bị đối kháng với cô.
Nhưng cô lại cảm giác tên tiểu tử này không chỉ không tụ khí ứng phó với cô, ngược lại trong cơ thể càng thêm ẩn nặc, có cảm giác như là không có nội khí vận hành trong cơ thể hắn.
- Chẳng lẽ là muốn bày ra thực lực yếu ớt?
Sơn Trường Đại Nhân mở to mắt, nhìn Giang Nguyên càng thêm bình tĩnh hơn hai phần, đột nhiên cảm giác được tiểu tử trước mặt này dường như có chút đáng yêu.
- Sơn Trường Đại Nhân, nếu cô đã dự định báo thù cho Miêu Thiên Nhất, vậy không biết cô định báo thù như thế nào?
Cảm giác mình có thể tùy thời làm ra phản ứng, Giang Nguyên nhẹ nhàng hít sâu một hơi nhìn Sơn Trường Đại Nhân phía đối diện.
- Như thế nào? Tại sao tôi lại cảm giác anh một chút cũng không lo lắng? Chẳng lẽ anh dự định mặc cho tôi xử trí?
Sơn Trường Đại Nhân vươn hai tay đầu ngón tay xoắn xoắn lọn tóc trên bờ vai của mình, ánh mắt hiện lên vẻ đùa cợt.
Giang Nguyên mỉm cười nói:
- Đương nhiên là không rồi. Mặc dù thực lực của tôi còn kém xa Sơn Trường Đại Nhân, nhưng đã đến nước này rồi, có lo lắng cũng vô ích. Binh đến thì tướng cản. Cho nên, tôi muốn biết cô định báo thù cho Miêu Thiên Nhất như thế nào.
- Tốt, không tệ. Lúc này mà còn bình tĩnh được, đúng là không tệ.
Sơn Trường Đại Nhân gật đầu tán thưởng, nói:
- Thật không ngờ Thiên Y Viện lại có nhân tài như anh. Thật ra tôi cũng có chút tiếc nuối. Nếu anh là người của Cổ môn chúng tôi, chúng tôi sẽ bồi dưỡng anh giống như bồi dưỡng tinh anh, nào giống như Thiên Y Viện đẩy anh đến chỗ này chứ?
- Haha, cảm ơn Sơn Trường Đại Nhân đã khích lệ.
Mặc dù trong lòng rất căng thẳng, nhưng mặt Giang Nguyên vẫn không đổi sắc, cười đáp. Trong lòng hắn biết rất rõ, người phụ nữ này đã tự xưng là Sơn Trường Đại Nhân, hơn nữa còn khiến hắn cảm nhận được khí tức rất đáng sợ, hẳn địa vị trong Cổ môn sẽ rất cao.
Đối mặt với nhân vật như vậy, Giang Nguyên cũng chẳng còn tâm tư nói chuyện với đối phương. Muốn đánh cứ đánh, muốn giết cứ giết. Đánh không lại thì chạy thôi.
- Được rồi. Tôi nhận được báo cáo, có nói ông ta không có việc gì lại đi chọc đến con của anh.
Sơn Trường Đại Nhân nâng tách trà lên, nhấp một ngụm, sau đó buông tách trà xuống, nói;
- Nếu đổi lại là tôi, tôi cũng sẽ giết chết ông ta.
- Ơ!
Nghe được lời này, sắc mặt Giang Nguyên có chút cổ quái. Sơn Trường Đại Nhân rốt cuộc có phải đến tìm hắn để báo thù không? Tại sao lại đứng về hắn mà nói chuyện như thế?
- Cho nên tôi quyết định cho anh một cơ hội, sau đó sẽ cân nhắc đến việc có nên giết anh hay không.
Sơn Trường Đại Nhân nhìn Giang Nguyên, lãnh đạm nói.
Giang Nguyên nhìn thẳng vào mắt Sơn Trường Đại Nhân, trong đầu đột nhiên hiện lên một tin tức:
- Thiên phú Tàng Phong ngừng lại. Năng lượng tích trữ Cửu Vĩ đuôi 6 còn lại 11%.
Xác nhận Sơn Trường Đại Nhân không cần phải lừa hắn, xem ra sẽ không lập tức động thủ ngay với hắn, Giang Nguyên liền ngừng hoạt động thiên phú Tàng Phong, tránh cho lãng phí năng lượng quá nhiều, lúc này mới nhìn Sơn Trường Đại Nhân, nói:
- Tôi thật ra phải cảm ơn Sơn Trường Đại Nhân rồi.
- Đừng khách sáo. Bất quá tôi thấy dù sao anh cũng là một nhân tài, cho nên quyết định cho anh một cơ hội.
Sơn Trường Đại Nhân lãnh đạm nói:
- Kỹ năng của Miêu Thiên Nhất không bằng người, bị các người giải được độc, bản thân không cẩn thận chết trong tay anh, thật ra cũng không thể trách người khác được.
- Nhưng, là Sơn Trường của Cổ môn, chung quy vẫn phải lấy lại công đạo cho ông ta.
Tay Sơn Trường Đại Nhân gõ vào chén trà trên bàn, ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên, nói:
- Cho nên tôi quyết định tiếp tục hạ độc.
- Nếu anh có thể giải được loại độc này, như vậy tôi sẽ không giết anh.
Chương 639: Tình báo trợ giúp
- Cái gì? Tiếp tục hạ độc?
Giang Nguyên cau mày nhìn gương mặt lạnh nhạt của đối phương, xác nhận đối phương không phải nói đùa, liền trầm giọng nói:
- Không biết Sơn Trường Đại Nhân định hạ độc như thế nào?
- Đương nhiên là giống như lần trước. Nếu không, làm sao mà gọi là công bằng?
Sơn Trường Đại Nhân nhìn Giang Nguyên, ánh mắt hiện lên sự quái dị:
- Thế anh nói như thế nào?
- Công bằng? Công bằng cái rắm. Cái này mà gọi là công bằng?
Sau khi rời khỏi trà lâu Vân Thanh, sắc mặt Giang Nguyên có chút tái xanh, không nhịn được thấp giọng nói thầm:
- Con bà nó. Người hiền thì bị người ta bắt nạt, ngựa hiền thì bị người ta cỡi.
Phát tiết lửa giận trong người, Giang Nguyên quay đầu nhìn bảng hiệu “Trà lâu Vân Thanh”, không nhịn được mà gõ vào đầu của mình.
- Không cho phép tìm nội viện giúp đỡ. Không cho phép nói chuyện đánh cuộc với nội viện. Con mẹ nó, tôi phải giải quyết làm sao đây?
- Nếu người của nội viện đến đây, con bà nó, cô đã chết trong tay họ rồi, còn dám uy hiếp tôi. Có loại người như vậy sao?
Nhớ đến điều kiện mà Sơn Trường Đại Nhân nói vừa nãy, Giang Nguyên hận đến nghiến răng.
Mặc dù thời gian vẫn còn sớm, nhưng Giang Nguyên cũng không trở lại phòng khám của Hồ lão, trực tiếp đón xe về phòng làm việc.
Ngồi trên xe taxi, nhìn cổng trường đại học Đông Nguyên, Giang Nguyên móc điện thoại gọi hai cuộc điện thoại.
- Ừ, không có việc gì đâu, gọi hỏi xem em đang làm gì. Ừ, hai ngày này khí lậu rất lạnh, đừng chạy loạn bên ngoài, ngoan ngoãn ở lại trường. Nhớ đừng tắt máy điện thoại. Hả, à không có gì. Anh định khi nào có thời gian thì mời em ăn cơm. Đừng tắt máy, đừng chạy loạn, nhớ chưa? Được, được.
Nghe bên kia truyền đến tiếng tút tút, Từ Thanh Linh nhìn điện thoại trong tay, ánh mắt mở to đầy nghi hoặc, không biết tại sao Giang Nguyên lại gọi điện thoại nói như vậy.
Nhưng tâm trạng của cô lại rất vui, thậm chí còn không nhịn được mà nở nụ cười. Bởi vì cô nghe ra được sự quan tâm của Giang Nguyên đối với cô.
- Được rồi, không ra, ngoan ngoãn ở lại trường chờ anh mời em ăn cơm, được chưa?
Lý Tiểu Vũ nhìn điện thoại trong tay, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc. Suy nghĩ của cô đơn giản hơn nhiều. Nếu Giang Nguyên đã dặn dò cô như vậy, vậy thì cô cứ an tâm ở lại trong trường.
Gọi điện thoại xong, Giang Nguyên xem như yên tâm được một chút, sau đó trước mắt lại hiện lên gương mặt diễm lệ, trong lòng cảm thấy nghi hoặc. Sơn Trường Đại Nhân hẳn là người của Cổ môn không sai.
Nhưng thực lực của cô ta rốt cuộc mạnh bao nhiêu? Sơn Trường Đại Nhân có thân phận như thế nào ở Cổ môn? Nghe qua hẳn là địa vị không thấp. Hơn nữa, dựa theo khí thế khiến người ta phải hoảng sợ của cô, tuyệt đối không thể nào thấp được.
Nghĩ đến đây, Giang Nguyên thở hắt ra. Tuy nói không thể cầu viện nội viện, nhưng điều tra tư liệu của đối phương hẳn là không thành vấn đề.
Trở lại phòng làm việc, vừa mới đút đầu vào đã nhìn thấy Chủ nhiệm Trương. Thấy Giang Nguyên tiến vào, gương mặt Chủ nhiệm Trương cũng hiện lên vẻ kinh ngạc. Y thật không ngờ, Giang Nguyên mỗi ngày nhàn rỗi chạy loạn bên ngoài, đến cả tối cũng không trở về, tại sao hôm nay lại quay về phòng làm việc vào lúc này?
- Giang Nguyên, cậu về rồi sao? Tôi thấy cậu nhàn rỗi như vậy, như vậy đi, nếu là tới thực tập, vậy ngày mai cậu bắt đầu ngồi chẩn bệnh ở trạm y tế. Gần đây số lượng người bệnh thật sự là rất ảm đạm. Viện trưởng Lưu bắt đầu có chút đau đầu.
Chủ nhiệm Trương nhìn Giang Nguyên, vẻ mặt nghiêm túc:
- Dù sao, thay vì cậu đến phòng khám Khánh Nguyên, chi bằng thành thật ngồi ở đây. Cậu là người của trạm y tế, mỗi ngày lại chạy đến phòng khám Khánh Nguyên để chẩn bệnh, đúng là khó coi. Nếu Viện trưởng Lưu đã nói đến như vậy, cậu cũng nên ở lại chỗ này khám bệnh đi, hiểu chưa?
- Vâng, vâng. Tôi sẽ ở lại đây.
Mặc dù không quá nguyện ý, nhưng Giang Nguyên cũng không có tâm trạng tranh cãi với Chủ nhiệm Trương. Bây giờ hắn chỉ muốn biết rốt cuộc Sơn Trường Đại Nhân là nhân vật như thế nào.
Gật đầu xong, Giang Nguyên trở lại phòng của mình.
Thấy Giang Nguyên đồng ý một cách lưu loát, Chủ nhiệm Trương có chút nghi hoặc nhìn theo bóng lưng Giang Nguyên, khẽ hừ một tiếng:
- Tiểu tử này lại định gây chuyện gì nữa vậy?
Về lại phòng của mình, Giang Nguyên thoáng trầm ngâm một chút rồi móc điện thoại ra gọi.
- Xin chào, đây là trạm y tế ngã tư Long Hưng, xin hỏi có thể giúp được gì cho ngài không?
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nữ, Giang Nguyên thở hắt ra, nói:
- Xin chào, tôi là y sĩ thực tập Giang Nguyên, bây giờ đang cần trợ giúp của tổ tình báo.
- Vâng, xin chờ một lát.
Giọng nữ bên kia cũng không có bất cứ do dự nào, nói xong một câu, chờ hai ba giây, sau đó đã nghe thấy tiếng trả lời:
- Vâng, nghiệm chứng giọng nói đã xong, đã xác nhận thân phận, y sĩ thực tập Giang Nguyên, tôi đã chuyển yêu cầu của anh đến tổ tình báo.
Tút tút! Nghe bên kia truyền đến thanh âm đổ chuông, rất nhanh đã có một giọng nói vang lên:
- Xin chào, y sĩ thực tập Giang Nguyên, tôi là Lý Cường, thành viên tình báo cấp 2 của tổ tình báo, xin hỏi có thể giúp được gì cho cậu?
- Xin chào, tôi muốn kiểm tra một chút, tư liệu về Sơn Trường của Cổ môn.
Giang Nguyên lần đầu tiên nhờ đến tổ tình báo cung cấp tư liệu, cũng không quá quen thuộc, trực tiếp hỏi thẳng đối phương vấn đề mà mình muốn hỏi.
- Sơn Trường của Cổ môn?
- Vâng.
Nghe giọng nói của đối phương hiện lên sự kinh ngạc, Giang Nguyên trầm giọng xác nhận.
- Được.
Nghe tiếng gõ bàn phím bên kia, sau đó giọng nói của đối phương vang lên:
- Y sĩ thực tập Giang Nguyên, căn cứ vào quyền hạn của cậu, tôi đã tìm được tư liệu liên quan đến Sơn Trường Cổ môn.
- Cổ môn phân thành nội môn, ngoại môn. Trong đó, Sơn Trường là chức vụ cao nhất, đứng sau Chính phó môn chủ, có quyền lực cực cao.
Chương 640: Ai đi ngang cũng đừng nên bỏ qua
- Sơn Trường Cổ môn, ngoài vị trí đặc biệt, có được quyền lực thấp hơn Chính Phó môn chủ, nhưng lại không bị Chính phó môn chủ khống chế. Đồng thời có quyền giám sát và trừng phạt nội ngoại môn. Chức vụ cụ thể có thể được xem là Trưởng lão của Cổ môn.
- Sơn Trường Cổ môn hiện tại là Sơn Trường Tôn Diêu Nguyệt, nữ, tuổi không rõ, thực lực nội khí ước chừng ngoài Thiên giai, một năm trước tiếp nhận chức Sơn Trường Cổ môn, tình huống cụ thể hơn nữa thì không rõ.
Nghe thành viên tổ tình báo báo lại, Giang Nguyên trợn mắt há mồm. Hắn đã dự cảm được người phụ nữ đó không đơn giản. Bây giờ xem ra, quả nhiên là không đơn giản thật. Ít nhất Giang Nguyên đã bị hù dọa. Tôn Diệu Nguyệt này là một đại yêu nữ, cùng cấp bậc với Thiên y sư Lưu Mộc Dương, hơn nữa quyền lực còn muốn cao hơn Lưu Mộc Dương.
Nhớ đến mình bị một cự đầu như vậy theo dõi, Giang Nguyên chỉ cảm thấy đau đầu.
Có muốn chạy cũng chạy không thoát. Đại yêu nữ đó đã đem Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ ra uy hiếp hắn. Xem ra chỉ có thể là câu nói kia, binh đến thì tướng chặn.
Giang Nguyên dùng tay vuốt vuốt mi tâm, từ trong túi lấy ra một viên Tham Linh Hoàn nuốt xuống, hít một hơi thật sâu, bắt đầu luyện Ngũ Cầm Hí.
Sáng hôm sau, ngoài cửa trạm y tế cũ nát đột nhiên xuất hiện một tấm bảng.
- Phòng Cấp cứu.
Giang Nguyên mặc đồng phục, ngẩng đầu nhìn tấm bảng trên đỉnh đầu, rốt cuộc nhịn không được mà sờ mũi, sau đó lại nhìn tấm bảng nội khoa, ngoại khoa của hai gian phòng khác, bất đắc dĩ thở dài, sau đó bước vào phòng làm việc.
Giang Nguyên cũng có chút bội phục Chủ nhiệm Trương, đã nghĩ đến việc làm một tấm bảng hiệu phòng Cấp cứu cho hắn.
Phòng Cấp cứu đại diện cho cái gì? Nói đúng là mặc kệ anh bị bệnh gì, chỉ cần đến là có thể vào ngay phòng Cấp cứu.
Bác sĩ nội khoa thì khám cho người bị bệnh nội khoa. Bác sĩ ngoại khoa thì khám cho người bị bệnh ngoại khoa. Giang Nguyên có thể tưởng tượng được Chủ nhiệm Trương đã mất không ít tâm tư khi chuẩn bị bảng hiệu này cho hắn.
Thấy Viện trưởng trạm y tế Lưu nhìn Giang Nguyên mặc đồng phục, thành thật ngồi trong phòng khám bệnh đã cảm thấy hưng phấn, hắn không nhịn được mà đưa tay gãi đầu.
- Bác sĩ Giang, vất vả cho cậu rồi.
Viện trưởng Lưu đối với Giang Nguyên không giống như Chủ nhiệm Trương, ngoài cười nhưng trong không cười. Ông là thật lòng khách sáo với hắn.
Tuy nói Viện trưởng Lưu không rõ ràng thân phận của Chủ nhiệm Trương và Giang Nguyên, cứ tưởng là do cấp trên cử xuống giám sát công việc.
Trạm y tế từ trước đến nay kinh doanh không được phát đạt cho lắm. Tuy nói nội ngoại khoa đều có bác sĩ. Nhưng hai người này miễn cưỡng cũng chỉ có thể xử lý một số bệnh thông thường. Ngày nào nhiều nhất cũng chỉ một hai chục người bệnh, cũng có thể duy trì được một chút.
Nhưng Giang Nguyên thì khác. Hắn lại đi giúp cho đối thủ lớn nhất của trạm y tế là phòng khám Khánh Nguyên. Nếu không có phòng khám Khánh Nguyên, trạm y tế khẳng định đã trở mình từ lâu rồi.
Nhưng cũng không còn cách nào khác. Trước kia Viện trưởng Lưu cũng chỉ có thể đỏ mắt mà nhìn. Tuy nhiên, bây giờ đã khác rồi. Không nói đến danh tiếng của Giang Nguyên trên tivi, chỉ cần nói đến danh tiếng của hắn khi còn làm việc ở phòng khám Khánh Nguyên. Dựa vào chiêu bài Giang Nguyên này, nếu trạm y tế không thể trở mình được thì đúng là không thể nói nổi rồi.
Viện trưởng Lưu nhớ đến hai ngày trước, khi ông nhìn tờ thông báo của cấp trên gửi xuống, nói sẽ có thành viên mới đến. Lúc đó Viện trưởng Lưu chỉ muốn chạy đến Cục Y tế tìm lãnh đạo mà mắng một trận. Vốn kinh doanh của trạm y tế đã không tốt, nuôi sống vài người đã không dễ dàng rồi.
Bây giờ có thêm một người, có còn muốn người ta sống nữa hay không? Viện trưởng là ông phải làm như thế nào đây?
Nhưng khi Viện trưởng Lưu nhìn thấy cái tên kia.
Ban đầu ông cứ tưởng trùng tên trùng họ. Bởi vì với năng lực và danh tiếng của người đó, dù thế nào cũng không có khả năng đến đây. Nhưng sau khi ông gặp trực tiếp Giang Nguyên, Viện trưởng Lưu trong nháy mắt cứ như được tặng phần thưởng lớn.
Cho nên, mặc dù nhiệm vụ hàng đầu của đối phương là hiệp trợ Phó viện trưởng Trương, nhưng ông vẫn không nhịn được mà đi tìm Phó viện trưởng Trương để thương lượng. Viện trưởng một trạm y tế như ông đã nghẹn khuất nhiều năm rồi. Mỗi lần họp hội nghị các viện trưởng, ông đều ngồi ở dãy cuối. Bởi vì hiệu suất kinh doanh của trạm quá thấp, thật sự là không ngẩng nổi đầu với các Viện trưởng trạm y tế khác.
Tuy biết Phó viện trưởng Trương sẽ đồng ý, bởi vì để cho Giang Nguyên ngồi đây chẩn bệnh là cơ hội xoay người duy nhất của ông. Chỉ cần Giang Nguyên làm việc tốt, đến lúc đó ông có thể xê dịch được cái vị trí nhiều năm không nhúc nhích này của mình.
Nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn của Viện trưởng Lưu, Giang Nguyên đành phải mỉm cười ứng đối, tỏ vẻ xin Viện trưởng Lưu cứ yên tâm, hắn nhất định sẽ tận tâm tận lực, vì trạm y tế mà tận phần một sức. Đương nhiên, trong lòng hắn cũng nghĩ như vậy. Nếu ngồi ở đây, có bệnh nhân đến, hắn tất nhiên là phải khám rồi. Phần có bao nhiêu người bệnh, cũng không phải là chuyện của hắn.
Đương nhiên, Giang Nguyên không biết, bên ngoài trạm y tế đã treo đầy băng rôn quảng cáo.
Sau khi Viện trưởng Lưu bước ra khỏi phòng Giang Nguyên, cười tủm tỉm mà đi ra cổng, nhìn những băng rôn quảng cáo mà ông đã cho người suốt đêm làm ra, ông cười đến mức hai mắt không mở ra nổi.
Nếu không phải cảm thấy đốt pháo hơi quá lố, ông hận không thể giống như năm đó trạm y tế được xây dựng, chuẩn bị mấy chục bánh pháo đốt vang trời.
Nhưng nhìn mấy tấm băng rôn quảng cáo bắt mắt, mặc dù trong lòng có chút tiếc nuối nhưng vẫn tương đối hài lòng.
Bởi vì chữ viết bên trên rất to, trừ phi là người mù, mới không nhìn thấy được tin tức quảng cáo ở trên.
- Nhiệt liệt chào mừng anh hùng quốc dân, thánh thủ toàn khoa bác sĩ Giang Nguyên gia nhập trạm y tế.
- Hôm nay bác sĩ Giang Nguyên sẽ chẩn bệnh tại trạm y tế, hoan nghênh mọi người đến khám bệnh
Nhìn những tấm băng rôn bắt mắt như vậy, Viện trưởng Lưu hài lòng gật đầu, trong lòng nghĩ đến có cần tăng thêm hai cáo bên cạnh nữa hay không.
- Tin tức tốt, trạm y tế khám bệnh, giảm 90% chi phí.
Nhưng Viện trưởng Lưu cảm thấy cái này thô tục quá, nên quyết định từ bỏ suy nghĩ này, nhưng vẫn cau mày tự hỏi, đột nhiên bước về phòng làm việc của mình, quyết định dốc hết sức đẩy mạnh lực độ tuyên truyền mới được.
Chưa đến một tiếng, đã có hai y tá từ trong trạm y tế bước ra, một người cầm xấp giấy màu đỏ, đứng trước cửa phát cho người qua lại.
Nội dung cũng không có gì đặc biệt. Chỉ là thánh thủ Giang Nguyên sẽ khám bệnh ở trạm. Trong ba ngày, miễn phí toàn bộ chi phí khám bệnh. Ai đi ngang cũng đừng nên bỏ qua.
Chương 641: Phát hiện dị thường
Giang Nguyên ngồi trong phòng khám bệnh, hết nhìn đông rồi đến nhìn tây, nhìn phòng bệnh trống không mà nhức cả trứng. Đương nhiên, hắn cũng rõ ràng tình huống của trạm y tế. Một ngày mà có mấy người bệnh đến khám đã là không tệ rồi.
Những người đến đây khám bệnh, trên cơ bản chỉ là cảm mạo bình thường, uống vài ba viên thuốc kháng sinh là ổn. Còn bệnh nghiêm trọng hơn thì chạy đến phòng khám Khánh Nguyên. Đương nhiên, còn có một số trường hợp khác bệnh không nặng không nhẹ, nhưng muốn được bảo hiểm y tế chi trả, cũng sẽ đến chỗ này.
Đương nhiên, con số này không nhiều. Giang Nguyên cầm bút máy xoay xoay trong tay, nhìn phòng khám bệnh rỗng tuếch, rồi lắng tai nghe không khí yên tĩnh của hai phòng khám bên cạnh, khẽ thở dài, suy nghĩ có chút bay đi xa.
Đại yêu nữ Tôn Diệu Nguyệt, nếu cô ta đã nói sẽ hạ độc, tất nhiên là sẽ động thủ, nhưng quan trọng là động thủ ở chỗ nào. Lúc này, Giang Nguyên đang vắt hết não để suy nghĩ.
Dựa theo phương thức của Tôn Diệu Nguyệt, quy mô lần này sẽ không nhỏ hơn so với lần trước. Có nhỏ cũng không nhỏ hơn nhiều. Bây giờ hắn lại không có cách nào để phòng ngự.
Nghĩ đến đây, Giang Nguyên có chút đau đầu. Theo lý, bây giờ hẳn Tôn Diệu Nguyệt đã bắt đầu ra tay. Điều mình có thể làm là giám sát tình hình dịch bệnh xuất hiện bất thường ở các nơi. Cũng may mà hắn đã tiến hành kiểm tra lại toàn bộ bệnh án. Chỉ cần hắn cẩn thận một chút, có lẽ khi Tôn Diệu Nguyệt ra tay, hắn cũng tận lực khiến cho virus lan tràn.
- Đau đầu quá đi!
Nghĩ đến người mà hắn phải đối mặt, Giang Nguyên hận không thể quất vào thi thể Miêu Thiên Nhất một roi nữa. Không có việc gì thì đi chọc vào con hắn. Mẹ kiếp, mẹ kiếp!
- Có nên thông báo cho nội viện, phái người đến tiến hành phản kích toàn diện, giết chết yêu nữ đó hay không?
Tay Giang Nguyên sờ cằm, đột nhiên hung quang phát ra trong mắt. Nhưng cũng chỉ lóe lên hai giây rồi biến mất, thở dài, cảm thấy việc này có chút không có khả năng. Hắn chạy trốn hay không còn chưa tính, nhưng bây giờ còn dính đến Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ. Nếu bị yêu nữ kia bắt lại, hiểm lại càng thêm hiểm.
Thoáng suy nghĩ một chút, Giang Nguyên lựa chọn buông tha cho suy nghĩ giết người diệt khẩu.
Trong lúc Giang Nguyên đang suy nghĩ miên man, ngoài cửa chạy vào một người. Vừa thấy Giang Nguyên ngồi sau bàn chẩn bệnh, vẻ vui mừng trên gương mặt lại càng nhiều hơn, vội vàng đặt mông xuống cái ghế bên cạnh, hưng phấn nói:
- Bác sĩ Giang, phiền cậu khám bệnh cho tôi một chút.
- À, được, được.
Rốt cuộc cũng nhìn thấy có người bệnh, Giang Nguyên vội vàng dẹp suy nghĩ qua một bên, tập trung khám bệnh. Nếu cứ suy nghĩ lung tung, chỉ sợ việc cầm dao giết đến trà lâu Vân Thanh cũng sẽ có.
Vừa bắt mạch vừa nhìn sắc mặt của bệnh nhân, Giang Nguyên mỉm cười hỏi:
- Xin hỏi có chỗ nào không được thoải mái?
- Chính là đau đầu, bị nhiều năm rồi.
Người bệnh lên tiếng. Lúc này, Giang Nguyên nhìn ra cửa, thấy người vào càng nhiều hơn, hơn nữa còn có không ít gương mặt người quen cũ.
Có chút nghi hoặc, Giang Nguyên nhìn thấy bệnh nhân bước vào đầy phòng khám bệnh, cũng chỉ có thể cố gắng cưỡng ép sự nghi hoặc trong lòng, quay sang hỏi tiếp:
- Đau ở vị trí nào? Có thể chỉ cho tôi xem được không?
Vừa kiểm tra cho người bệnh, Giang Nguyên vừa căng tai lên nghe những người bệnh khác nói chuyện với nhau.
- Đúng vậy, vốn tôi định đến phòng khám Khánh Nguyên thử thời vận, xem có bác sĩ Giang có ở đó hay không? Ai ngờ đi được nửa đường đã thấy băng rôn giới thiệu bác sĩ Giang đang khám bệnh ở đây. Cho nên mới chạy đến xem.
- Haha, tôi cũng không khác gì. Vừa nãy tiểu tử nhà tôi đi ngang qua chỗ này, cầm được một tờ giấy quảng cáo. Đọc xong liền gọi điện thoại cho tôi đến đây.
Hai lão nhân ngồi hàng ghế đầu, vẻ mặt hưng phấn và đắc ý nói chuyện với nhau. Nội dung của những người bên cạnh cũng không khác gì. Nghe xong, Giang Nguyên cảm thấy rất ngạc nhiên, không nghĩ đến Viện trưởng Lưu lại làm ra hành động như vậy. Hắn nghĩ đến Chủ nhiệm Trương yêu cầu hắn ở lại khám bệnh, chỉ sợ Viện trưởng Lưu đã phí không ít công phu trước mặt Chủ nhiệm Trương. Nếu không, cũng không giống trống khua chiêng làm ra chuyện này.
Giang Nguyên nhìn hai người bệnh, ánh mắt lơ đãng nhìn thấy Viện trưởng Lưu đeo kính đen đứng ngoài cửa phòng, nhìn người bệnh chật ních bên trong, nở nụ cười giống như con chồn trộm được một con gà mái.
Phù. Nhìn vẻ mặt của Viện trưởng Lưu, Giang Nguyên bất đắc dĩ thở dài.
Cứ như vậy, cho đến 4h chiều, Giang Nguyên mới khám xong cho tất cả người bệnh.
Thấy người bệnh cũng đã được khám xong, Giang Nguyên vội vàng bước đến phòng làm việc của Chủ nhiệm Trương. Mỗi ngày, những ca bệnh đặc biệt sẽ được gửi đến qua mạng. Tuy nói khả năng xuất hiện tình huống dị thường ngày hôm nay sẽ không lớn, nhưng Giang Nguyên vẫn cảm thấy lo lắng, vẫn phải tự mình đi xem một chút.
Yêu nữ Tôn Diệu Nguyệt là Sơn Trường của Cổ môn, nếu đã làm chuyện gì, tuyệt đối không phải là việc nhỏ. Nếu cô ta đã ra tay, tất nhiên là không thể khinh thường.
- Chuyện gì vậy?
Thấy Giang Nguyên bước vào, Chủ nhiệm Trương có chút nghi hoặc. Cho đến khi nghe được Giang Nguyên nói muốn xem báo cáo bệnh án của ngày hôm nay, trong lòng Chủ nhiệm Trương càng thêm cổ quái, nhìn Giang Nguyên, nói:
- Bây giờ cậu đã ngồi khám bệnh bên ngoài rồi, không cần phải xem báo cáo bệnh án nữa.
Giang Nguyên cười nói:
- Không sao, kiểm tra bệnh án cũng là chuyện mà tôi nên làm. Tranh thủ chút thời gian là được, cũng tiện theo Chủ nhiệm Trương học tập ít kinh nghiệm.
- Đừng có mà nịnh bợ. Nếu cậu đã yêu cầu, vậy cậu cứ tiếp tục kiểm tra bệnh án, nhưng vẫn phải bệnh bên ngoài. Hai phương diện này không thể để xảy ra vấn đề, hiểu chưa?
Đối với việc Giang Nguyên chủ động yêu cầu như vậy, Chủ nhiệm Trương nheo mắt nhìn Giang Nguyên, sau đó gật đầu. Y xem ra, Giang Nguyên không có việc gì tự tìm việc, việc này cũng chẳng quan hệ đến y. Dù sao, nếu Giang Nguyên để xảy ra sơ sót, đó là lỗi của hắn.
Thấy Chủ nhiệm Trương không từ chối yêu cầu của mình, Giang Nguyên lập tức mở máy tính, cẩn thận kiểm tra qua tất cả các bệnh án đã được gửi đến. Sau khi xác nhận không có gì bất thường, lúc này mới ghi vào bên trên: Đã thẩm tra.
Thấy Giang Nguyên rời đi, Chủ nhiệm Trương nheo mắt, từ máy tính của mình xem qua các báo cáo bệnh án mà Giang Nguyên đã kiểm tra qua một lần nữa.
Nhưng y xem từ đầu đến cuối, cũng không phát hiện được chuyện gì bất thường, không khỏi hừ lạnh một tiếng:
- Tiểu tử, mày nên cẩn thận cho tao. Đừng để tao bắt được sơ sót gì của mày đấy.
- Hiểu Hiểu, nếu em và Tiểu Bảo muốn đến thì đến muộn một chút. Ở đây hiện tại không được an toàn, có thể gặp vấn đề bất cứ lúc nào. À, chuyện này cũng khó nói lắm, cứ chờ, anh sẽ gọi điện thoại cho em sau.
Đối với Phan Hiểu Hiểu, Giang Nguyên cũng không che giấu chuyện gì. Nói hai câu, liền gạt bỏ suy nghĩ bất mãn trong đầu Phan Hiểu Hiểu đi.
Sau khi cúp điện thoại, Giang Nguyên thở dài, thấp giọng nói:
- Yêu nữ, có làm gì thì làm nhanh đi. Sống cuộc sống cẩn thận vầy hoài cũng chẳng tốt gì.
Hôm nay đã là ngày thứ ba Giang Nguyên ngồi khám bệnh. Người bệnh đến mỗi lúc một đông. Sau khi Giang Nguyên khám xong người bệnh cuối cùng, nhìn đồng hồ, thấy đã gần 6h chiều, nhớ đến hôm nay còn chưa kiểm tra báo cáo, bất chấp việc đã đói bụng, hắn vội vàng bước đến phòng làm việc của Chủ nhiệm Trương.
Thấy Giang Nguyên bước vào, Chủ nhiệm Trương nhìn đồng hồ, nói:
- Giang Nguyên, hôm nay tôi đã xem qua các báo cáo rồi. Cậu kết thúc công việc được rồi.
- Không sao. Mặc dù Chủ nhiệm Trương đã thẩm tra qua, nhưng tôi vẫn nên xem lại, học tập kinh nghiệm của Chủ nhiệm Trương anh.
Giang Nguyên mỉm cười, rồi mở máy tính như cũ.
- Hừ.
Thấy Giang Nguyên làm như vậy, Chủ nhiệm Trương mở to hai mắt. Tiểu tử này có ý gì vậy? Chẳng lẽ còn nghi ngờ y để xảy ra vấn đề sao? Nhưng y cũng không cách nào cự tuyệt, đành phải trừng mắt nhìn Giang Nguyên, không thèm nói câu nào, nhưng trong lòng cười lạnh không thôi. Y đã dụng tâm xem qua các báo cáo bệnh án, nếu tiểu tử này muốn đánh chủ ý khác, vậy thì uổng phí khí lực rồi.
Giang Nguyên cũng không để ý vẻ mặt của Chủ nhiệm Trương, cẩn thận kiểm tra qua các bệnh án một lần, dường như cũng không có vấn đề gì xảy ra. Nhưng Giang Nguyên đặc biệt chú ý đến ba tình huống viêm phổi đặc biệt của bệnh viện Nhi đồng tỉnh.
Viêm phổi cũng không phải là căn bệnh hiếm thấy, lúc nào cũng có thể xuất hiện. Bệnh viện Nhi đồng bất quá theo lệ báo cáo lại mà thôi, cũng không phải tình huống đặc biệt. Nhưng Giang Nguyên lại cau mày, đột nhiên cảm thấy có vấn đề trong đó.
- Bệnh viện Nhi đồng tỉnh?
Giang Nguyên lẩm bẩm hai câu, đột nhiên sắc mặt trầm xuống. Ban đầu là khoa Nhi bệnh viện Ba quân chủng. Bây giờ là bệnh viện Nhi đồng. Chẳng lẽ yêu nữ kia muốn bắt đầu từ đây?
Chương 642: Đang đói bụng, đừng có mà chọc tôi
- Chủ nhiệm Trương, có thể cho tôi một quyền hạn hay không? Tôi muốn đến bệnh viện Nhi đồng tỉnh xác nhận tình huống của mấy ca bệnh một chút.
Giang Nguyên đưa mắt nhìn Chủ nhiệm Trương đang âm trầm, tận lực làm cho giọng nói của mình trở nên thành khẩn một chút. Hắn biết sắc mặt của Chủ nhiệm Trương đang khó coi, nhưng việc này phải được Chủ nhiệm Trương đồng ý mới được.
Sắc mặt của Chủ nhiệm Trương quả nhiên giống như đã đoán trước, lạnh xuống vài phần, đôi mắt nheo lại nhìn chằm chằm Giang Nguyên, sau đó lạnh lùng nói:
- Tôi đã kiểm tra qua các báo cáo bệnh án, mấy ca bệnh của bệnh viện Nhi đồng tỉnh cũng chỉ là ca bệnh bình thường. Chẳng lẽ cậu cảm thấy có chuyện sao?
- Không phải.
Giang Nguyên mỉm cười, nói:
- Tôi chỉ muốn kiểm tra tại chỗ đối với các ca bệnh mà thôi, cũng nằm trong phạm vi quyền hạn của chúng ta mà.
- Kiểm tra tại chỗ?
Chủ nhiệm Trương liếc mắt nhìn Giang Nguyên, ánh mắt không che giấu sự chán ghét, lạnh giọng nói:
- Cậu đang nghi ngờ kết quả kiểm tra của tôi sao?
- Xin lỗi, tôi không có ý này. Tôi chỉ muốn tiến hành kiểm tra tại chỗ mà thôi. Dựa theo điều lệ, đây cũng là nghĩa vụ của phòng làm việc đồn trú bên ngoài của chúng ta.
Mặc dù Giang Nguyên vẫn mỉm cười như trước, nhưng ánh mắt đã lạnh xuống.
Nghe giọng nói không còn thoải mái của Giang Nguyên, ánh mắt của Chủ nhiệm Trương cũng lạnh lại, nhìn chằm chằm vào hai mắt Giang Nguyên, cười lạnh:
- Cậu cũng biết rõ điều lệ đó, lại chủ động yêu cầu. Vậy tôi cho cậu quyền hạn này.
- Cảm ơn Chủ nhiệm Trương.
Giang Nguyên gật đầu một cái rồi bước nhanh ra ngoài.
Nhìn Giang Nguyên biến mất khỏi cánh cửa, gương mặt âm lãnh của Chủ nhiệm Trương trở nên vặn vẹo.
- Anh hùng quốc dân? Thánh thủ toàn khoa?
Mang cặp mắt kính đen, đứng ngoài cổng trạm y tế chờ xe, Giang Nguyên ngẩng đầu nhìn hai băng rôn thật lớn trên đỉnh đầu, còn có hai hàng chữ to, không khỏi cười khổ. Hắn thật không ngờ Viện trưởng Lưu lại khoác lác lợi hại như vậy.
Ọc ọc ọc. Nghe được thanh âm truyền từ trong bụng ra, Giang Nguyên nhìn ven đường, thấy còn chưa có chiếc xe nào chạy ngang, bất đắc dĩ móc điện thoại ra nhìn, thấy đã 6h tối, cũng khó trách bụng hắn lại kêu như vậy.
Hắn quay đầu nhìn hai bên đường, thấy đối diện cửa sau trường Đông Nguyên có một quán bán bánh rán.
Lập tức bước đến, nói với bà chủ bán bánh:
- Bà ơi, bán cho cháu hai cái bánh rán trứng.
- Được.
Bà chủ bán bánh múc bột từ trong thùng, đổ lên mặt chảo, phát ra tiếng xèo xèo.
Nghe mùi thơm truyền đến, Giang Nguyên chỉ cảm thấy mình càng đói bụng hơn. Sau khi thở dài một hơi, hắn đành phải xoay người sang chỗ khác, để bụng mình không nhìn thấy bánh.
- A, là tên tiểu tử này.
Giang Nguyên vừa mới xoay người, đột nhiên nghe được bên tai vang lên một giọng nói quen thuộc.
Theo tiếng nhìn lại, nhìn thấy hai người cách đó không xa, Giang Nguyên cau mày. Hai thằng ranh này chính là hai tên đã dây dưa Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ, sau đó làm hại hắn bị đại yêu nữ Tôn Diệu Nguyệt nắm thóp.
Lúc này, vẻ mặt của Lâm Mẫn và Trương Lượng đều không có hảo ý, đang bước về phía hắn.
Nhìn thấy hai người, Giang Nguyên tất nhiên cũng chẳng vui vẻ gì. Tuy nói chưa hẳn vì hai tên này mà Tôn Diệu Nguyệt tìm đến hắn, có thể một ngày nào đó cô ta cũng sẽ tìm hắn thôi. Nhưng ít ra cũng sẽ không dễ dàng để Tôn Diệu Nguyệt bắt được nhược điểm của hắn, dùng Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ uy hiếp hắn như thế.
Bây giờ thì tốt rồi, có hai con tin nằm trong tay cô ta, hắn có muốn trốn cũng trốn không thoát, chỉ có thể đường hoàng bị Tôn Diệu Nguyệt áp chế. Nhớ đến việc này, Giang Nguyên lại càng tức giận hơn.
- Tiểu tử kia, không nghĩ đến anh còn dám lộ diện trước mặt chúng tôi?
Trương Lượng vẫn không thay đổi vẻ mặt kiêu ngạo. Xem ra bị Tôn Diệu Nguyệt dạy cho bài học vẫn chưa đủ.
Ánh mắt Giang Nguyên lạnh lại, còn chưa lên tiếng, Lâm Mẫn đã đánh giá Giang Nguyên từ trên xuống dưới, lạnh giọng nói:
- Tiểu tử, lá gan không nhỏ nhỉ? Cũng dám không nể mặt tôi.
- Đúng vậy, lần trước là nể mặt hai cô gái kia, nên không ra tay với anh. Lần này anh định thế nào?
Trương Lượng tàn nhẫn nhìn Giang Nguyên:
- Thành thật một chút, quỳ xuống dập đầu với gia, gia sẽ bỏ qua cho mày.
- Ngu ngốc.
Giang Nguyên bỏ lại một câu rồi quay sang chỗ khác, bụng dường như đói thêm vài phần, không biết bánh rán của hắn đã xong chưa?
- Ai chà, cứng đầu quá nhỉ?
Lâm Mẫn đạp một cước vào sau lưng Giang Nguyên.
Cảm nhận có gió đằng sau thổi tới, Giang Nguyên cau mày, ánh mắt hiện lên hàn ý, đùi phải nhẹ nhàng giơ lên.
Lâm Mẫn đột nhiên kêu lên một tiếng, tay ôm bắp đùi, té ngửa ra đằng sau.
Trương Lượng đang đắc ý, chuẩn bị tiến lên hỗ trợ Lâm Mẫn, đột nhiên thấy Lâm Mẫn ôm bắp đùi kêu thảm, lúc này mới phản ứng lại. Biết Lâm Mẫn hạ thủ không thành, chỉ sợ còn bị ăn thiệt.
Thấy Lâm Mẫn ăn thiệt, Trương Lượng không chút do dự kêu lên một tiếng, bắn người lên phía trước, đạp một cước vào Giang Nguyên. Gã không tin, ở đất Vân Giang này, gã và Lâm Mẫn có thể chịu thiệt như vậy, cũng không tin tên tiểu tử này có thể làm nên chuyện gì.
Thấy bánh rán của mình đã chín, Giang Nguyên cau mày bất đắc dĩ, biết lần này chắc không yên ổn ăn cái bánh rồi.
Một người bình thường đối kháng với một cao thủ tu luyện nội khí Địa giai đỉnh phong, đánh lén thì có là cái gì chứ? Trên cơ bản chính là chịu chết. Cho nên, kết quả của Trương Lượng cũng không phải rất tốt.
- Mẹ kiếp, không biết lúc người ta đói bụng là lúc không dễ dàng khống chế nhất không?
Đá nhẹ một chân, Giang Nguyên âm thầm nói:
- Bây giờ tôi đang đói bụng, tâm trạng không được tốt. Thật sự phải nghĩ biện pháp khắc chế thôi.
- Bà ơi, cho cháu thêm một chén đậu nành.
Tiếp nhận dĩa bánh rán trứng mà bà chủ đưa sang, Giang Nguyên nhìn hai mắt của bà, lực tinh thần lóe lên, khiến cho tay bà chủ đang phát run chậm rãi ổn định lại.
- Ngon quá.
Giang Nguyên vừa cắn miếng bánh, vừa húp chén đậu nành nóng hầm hập, không nhịn được mà than lên một câu.
Xoay người nhìn hai người đang ôm bắp đùi kêu rên trên mặt đất, rồi lại nhìn đám người xung quanh đang vây xem náo nhiệt, Giang Nguyên mở to ánh mắt vô tội, sau đó chậm rãi bước ra ven đường. Đúng lúc có một chiếc taxi không chạy đến, hắn liền giơ tay cản lại, sau đó lên xe chạy đến bệnh viện Nhi đồng tỉnh.
Chiếc xe chậm rãi dừng lại trước cổng bệnh viện Nhi đồng tỉnh, nuốt miếng đậu nành cuối cùng xuống, Giang Nguyên thỏa mãn trả tiền xe, sau đó phủi phủi bụi trên tay, tiện tay ném vỏ bao vào thùng rác, rồi bước vào bên trong bệnh viện.
Thị trưởng Lâm vừa mới nhận được tin tức con mình bị người ta đánh, được đưa vào bệnh viện lần thứ hai.
- Chuyện gì xảy ra vậy? Rốt cuộc là ai đã ăn gan báo thế? Con tôi không phải là con sao?
Thị trưởng Lâm bước ra khỏi phòng làm việc, vừa phẫn nộ vừa gầm rú với Cục trưởng cục Cảnh sát Vân Giang.
- Thị…Thị trưởng, ngài yên tâm đi. Tôi nhất định sẽ bắt được hung thủ.
Lúc này, Cục trưởng Cục cảnh sát cũng đổ đầy mồ hôi lạnh. Mấy ngày trước, con trai Thị trưởng và Cục trưởng cục Thuế vụ bởi vì hoảng sợ mà đưa vào bệnh viện. Cho đến bây giờ cũng chưa điều tra ra nguyên nhân. Bây giờ hai vị công tử lại bị người ta đạp gãy chân. Nếu bây giờ không bắt được hung thủ, vị trí Cục trưởng cục Cảnh sát của ông chỉ sợ ngồi không vững.
Rống xong hai câu, đồng chí Thị trưởng hầm hừ ngồi lên xe, thư ký bên cạnh vội vàng ngồi vào vị trí lái phụ, nói với tài xế:
- Đến bệnh viện số 1.
Giang Nguyên tất nhiên là không quan tâm Thị trưởng hay Cục trưởng cục Cảnh sát gì cả. Bây giờ hắn đang gặp mặt người phụ trách bệnh án của bệnh viện Nhi đồng.
Không thể không nói, mặc dù Giang Nguyên được tung hô là anh hùng quốc dân trên tivi từ nửa năm trước, bây giờ lại mang cặp mắt kính đen, nhưng không ai là không nhận ra hắn.
- Xin lỗi Chủ nhiệm Dương, làm hại anh tan làm trễ.
Giang Nguyên cười nói.
- Nào có, nào có. Chủ nhiệm Giang, cậu khách sáo quá rồi. Tất nhiên là công việc quan trọng hơn.
Chủ nhiệm Dương hơn bốn mươi tuổi, đeo cặp mắt kính đen giống Giang Nguyên, cung kính bắt tay của hắn, khách khí nói:
- Mời cậu ngồi uống tách trà trước.
Giang Nguyên mỉm cười lắc đầu:
- Không cần, không cần đâu. Tôi không dám làm chậm trễ thời gian của anh. Chúng ta vẫn nên đến xem người bệnh trước.
- Được, được, mời cậu theo tôi.
Nghe Giang Nguyên nói không uống trà, chủ nhiệm Dương đúng là ước gì được như vậy. Vốn cũng sắp đến giờ tan làm, đột nhiên trung tâm kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh gọi điện đến, nói cấp trên cử Chủ nhiệm Giang xuống để tiến hành kiểm tra lại ba trường hợp bệnh nhi bị viêm phổi, bảo y ở lại bệnh viện chờ.
Sau khi nhận điện thoại, Chủ nhiệm Dương vô cùng buồn bực. Hôm nay y có hẹn bạn gái ăn cơm, bây giờ thì tốt rồi, bao nhiêu công sức chuẩn bị đã đổ sông đổ biển.
Nhưng sau khi gặp Giang Nguyên, mặc dù Chủ nhiệm Giang tuổi vẫn cònt rẻ, nhưng y lại không dám có gì bất kính. Lãnh đạo trung tâm đã dặn dò, y nhất định phải tiếp đãi chu đáo, tuyệt đối không được để xảy ra sơ sót. Lãnh đạo tỉnh đã nói như vậy, y tất nhiên là phải cẩn thận mà hầu hạ rồi.
Chương 643: Có gan cầm súng chỉ vào tôi không có mấy người…còn sống
- Chủ nhiệm Giang, ba ca bệnh nhi viêm phổi đến từ phòng bệnh số 2 của khoa Hô hấp.
Chủ nhiệm Dương vừa đi vừa giới thiệu tình huống cho Giang Nguyên biết.
Giang Nguyên gật đầu, tùy ý hỏi một số vấn đề hắn quan tâm.
Nghe Giang Nguyên hỏi, Chủ nhiệm Dương lại càng thêm cung kính vài phần. Mặc dù nhìn Giang Nguyên còn trẻ, nhưng mỗi câu hỏi đều đặt đúng điểm mấu chốt. Xem ra đúng là chuyên gia về phương diện này.
Hai người một hỏi một đáp, rất nhanh đã đến phòng bệnh số 2 của khoa Hô hấp. Chủ nhiệm Dương bước đến chỗ cô y tá đằng trước, thấy cô đang vùi đầu vào ghi chép bệnh án, liền hắng giọng, hỏi:
- Khụ, hôm nay ai trực?
- Chủ nhiệm Dương, tại sao còn chưa tan làm? Hôm nay bác sĩ Lý trực.
Cô y tá ngẩng đầu nhìn thoáng qua Chủ nhiệm Lý, tùy ý đáp.
- Ồ, vậy cô đi mời bác sĩ Lý lại đây. Chúng tôi muốn kiểm tra tại chỗ một số ca bệnh.
Chủ nhiệm Dương nghiêm mặt nói.
Nhìn thấy vẻ đứng đắn khó có được của Chủ nhiệm Dương, không còn ngôn từ đùa giỡn như lúc trước, cô y tá mới chú ý đến Giang Nguyên bên cạnh, ý thức được điều gì đó, vội vàng đứng dậy:
- Vâng, vâng, bây giờ tôi đi mời bác sĩ Lý đến đây.
Rất nhanh, vị bác sĩ Lý chạy đến, cùng với Giang Nguyên và Chủ nhiệm Dương đi xem ba người bệnh.
Kiểm tra gần một tiếng cụ thể các chi tiết, khi rời khỏi khoa Nhi, sắc mặt Giang Nguyên tối sầm.
Nhìn vẻ mặt của Giang Nguyên, Chủ nhiệm Dương đi đằng sau cảm thấy căng thẳng, thầm nghĩ:
- Chẳng lẽ ba ca này bị bệnh khác thường?
Trong lúc Chủ nhiệm Dương tinh thần bất ổn, Giang Nguyên gật đầu lên tiếng:
- Được rồi, Chủ nhiệm Dương, cảm ơn anh đã phối hợp.
- Hả?
Nghe Giang Nguyên nói, Chủ nhiệm Dương lại càng sửng sốt, thầm nghĩ:
- Chẳng lẽ không có vấn đề?
Chủ nhiệm Dương căng thẳng nhìn Giang Nguyên cũng không quay đầu lại mà rời khỏi bệnh viện, lúc này trong lòng mới thả lỏng, xem ra là không có vấn đề.
Trong lúc Chủ nhiệm Dương yên tâm thì Giang Nguyên lại khó chịu. Sau khi xác nhận, ba ca bệnh không có gì quá đặc biệt. Bác sĩ Lý cũng đã tiếp nhận mấy ca tương tự trong hai ba tuần gần đây. Hơn nữa, bệnh việm phổi gặp trong mùa này cũng không ít.
Nếu như tính toán, tỷ lệ yêu nữ Tôn Diệu Nguyệt ra tay là rất nhỏ.
Điều này làm cho Giang Nguyên không khỏi buồn bực.
Vốn tưởng rằng có thể tìm được chỗ yêu nữ xuống tay, nhưng không phải. Đương nhiên đã lãng phí của hắn một chút thời gian. Nhưng thật ra cũng không có gì. Lần này không phải, muốn tiếp tục xác nhận thủ pháp của Tôn Diệu Nguyệt lại càng thêm khó khăn. Về phần đắc tội với Chủ nhiệm Trương, Giang Nguyên thật ra không để trong lòng.
Đứng trước cổng bệnh viện Nhi đồng tỉnh, Giang Nguyên ủ rũ đón xe. Kết quả, chờ hơn mười phút đồng hồ cũng không có chiếc xe nào. Điều này càng khiến cho tâm trạng của hắn càng thêm buồn bực vài phần.
Chỉ là trong thời gian hắn đứng đón xe, hắn không chú ý đến cách đó không xa, có hai chiếc xe cảnh sát đang theo dõi hắn.
- Là anh ta sao?
Một người ngồi ở vị trí lái phụ, quay đầu nhìn người phía sau, trầm giọng hỏi.
Ngồi phía sau là một chàng thanh niên khoảng chừng hai mươi, nhìn chằm chằm Giang Nguyên đứng cách đó không xa, cuống quýt gật đầu:
- Không sai, chính anh ta đã đánh Mẫn ca và Lượng ca. Tôi ở bên cạnh nên nhìn thấy hết. Chính anh ta, không sai.
- Được.
Nghe chàng thanh niên nói, người cảnh sát gật đầu, sau đó nói với xe cạnh sát bên cạnh.
- Xem ra, phải gọi người đến đón mới được.
Giang Nguyên đứng mãi, mắt thấy có một chiếc xe chạy đến nhưng đã bị người ta đoạt trước, không khỏi bất đắc dĩ.
Nhưng hắn còn chưa kịp bất đắc dĩ xong, một chiếc xe cảnh sát đã dừng lại trước mặt hắn, hai người cảnh sát nhảy xuống, tay nắm lấy cánh tay Giang Nguyên, muốn xoay ngược người hắn lại.
Nhìn động tác của hai gã cảnh sát, Giang Nguyên thầm nghĩ hôm nay bị làm sao vậy? Trong lúc tâm trạng không tốt lại có người đến gây chuyện với hắn.
Hai cảnh sát một tay nắm chặt bả vai Giang Nguyên, một tay nắm chặt cổ tay của hắn, muốn đảo ngược cánh tay, nhưng chiêu cầm nã thủ này một chút tác dụng cũng không có. Cánh tay của tiểu tử này giống như sắt, đừng nói là muốn quay ngược hắn xuống mặt đất, muốn động cũng động không được.
Trong lúc hai người đang tràn đầy kinh ngạc, Giang Nguyên cau mày, hai vai run lên. Trong lúc hai cảnh sát còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh kéo đến, liền bị Giang Nguyên tiện tay đẩy ngã.
Cạch cạch. Một gã cảnh sát bị đẩy ngã, luống cuống rút súng từ bên hông ra. Còn người kia thì nghiêng người, hai chân khóa trụ chân Giang Nguyên, mạnh mẽ xoay tròn, muốn quật Giang Nguyên xuống đất, nhưng không chỉ tay của Giang Nguyên giống như sắt, mà ngay cả chân cũng giống như bị đinh đóng chặt trên mặt đất, hoàn toàn không có bất kỳ động tĩnh nào.
Giang Nguyên lạnh lùng nhìn gã cảnh sát đang muốn khóa trụ hai chân của hắn, rồi lại ngẩng đầu nhìn gã cảnh sát đang giơ súng vào người hắn, hai chân vốn không thể nhúc nhích liền bước một bước, khiến hai chân gã cảnh sát đang khóa chân hắn kia không tự chủ được mà buông chân ra.
- Đứng lại, giơ tay lên. Nếu không, tôi sẽ nổ súng.
Thấy Giang Nguyên dễ dàng hóa giải được chiêu thức của đồng nghiệp, gã cảnh sát cầm súng một lần nữa cảnh cáo Giang Nguyên.
Nhìn gã cảnh sát cứ như hung thần ác sát cảnh cáo mình, Giang Nguyên nhìn khẩu súng, không khỏi hừ một tiếng, bước lên. Người nọ chỉ cảm thấy mắt hoa lên, trong tay buông lỏng, sau đó liền nhìn thấy khẩu súng của mình nằm trong tay đối phương.
- Cậu…cậu không được xằng bậy.
Nhìn khẩu súng của mình bị đối phương dễ dàng đoạt được, sắc mặt của gã cảnh sát tái xanh, hoảng sợ nói với Giang Nguyên.
Giang Nguyên nhìn khẩu súng trong tay, khẽ cười một chút, thuần thục kéo cò, sau đó ném về phía gã cảnh sát, giễu cợt nói:
- Khóa an toàn còn chưa mở, lại dám móc ra uy hiếp người khác.
Gã cảnh sát luống cuống tay chân tiếp nhận lại khẩu súng của mình, mặt đỏ bừng nhìn Giang Nguyên, không biết nên cảnh cáo lần nữa hay là làm gì.
Gã cảnh sát còn lại lồm cồm bò dậy, lưu loát móc khẩu súng bên hông, mở khóa an toàn, chỉ vào Giang Nguyên, trầm giọng nói:
- Chúng tôi là cảnh sát của cục Vân Giang. Mặc kệ anh đang làm gì, bây giờ mời anh phối hợp điều tra với chúng tôi.
- Phối hợp điều tra với các người?
Giang Nguyên nhún vai:
- Tôi còn tưởng là cưỡng ép bắt bớ chứ?
Người thứ hai rõ ràng hợp với làm cảnh sát hơn, trấn định hơn người thứ nhất nhiều, nhìn Giang Nguyên, nói:
- Chúng tôi hoài nghi anh liên quan đến vụ án cố ý đả thương người khác. Cho nên mời anh phối hợp với chúng tôi.
- Mời tôi phối hợp? Tôi không có thời gian.
Giang Nguyên không kiên nhẫn phất tay:
- Nếu các người nhất định muốn gây phiền phức, tôi nghĩ các người nên báo cáo lại với Tỉnh trưởng Bạch. Bây giờ tôi thật sự không có thời gian dây dưa với các người.
Dứt lời, Giang Nguyên xoay người bỏ đi. Tâm trạng của hắn không tốt, thật sự là không muốn nói tiếp.
Thấy Giang Nguyên bỏ lại hai câu rồi xoay người bỏ đi, hai gã cảnh sát liếc mắt nhìn nhau, nhất tề giơ súng lên, quát lớn:
- Đứng lại.
Nghe được lời này, Giang Nguyên cau mày hơn nữa, ánh mắt không còn kiên nhẫn. Nếu bình thường, hắn còn có tâm trạng nói chuyện với đối phương, nhưng bây giờ hắn thật sự không kiên nhẫn.
Xoay người lại, nhìn hai khẩu súng đen ngòm, lãnh đạm nói:
- Người nào chỉa súng vào tôi, bây giờ không có mấy ai còn sống. Các người tốt nhất không nên dùng cái này để uy hiếp tôi.
- Anh…
Hai gã cảnh sát lại nhìn nhau. Mặc dù cảm thấy công phu của đối phương rất cao, hơn nữa còn có chút lai lịch, nhưng tuổi của hắn thật sự còn rất trẻ, hai người căn bản không tin đối phương có bối cảnh quá lớn. Nếu đối phương có người có thân phận đằng sau che chở, chỉ sợ đã đem bằng chứng ra rồi.
Hơn nữa, hai người bọn họ chỉ là vâng lệnh làm việc. Chỉ cần đối phương không chứng minh được thân phận, hai người không cần phải sợ. Nên biết rằng, Thị trưởng Lâm đã hạ lệnh, cho dù có Cục trưởng ở đây, cũng sẽ bắt đối phương trở về. Nếu hai người không bắt được đối phương, đến lúc đó phiền phức chính là mình.
- Giơ tay lên, theo chúng tôi về cục. Nếu không, đừng trách chúng tôi không khách sáo.
Gã cảnh sát đầu lĩnh trấn định nói. Bọn họ chỉ phụ trách dẫn người về cục, còn chuyện sau đó, tất sẽ có cấp trên xử lý.
Bây giờ hắn cũng không lo lắng đối phương có thể uy hiếp hắn. Hắn không tin, cách xa hai thước như thế này, đối phương còn có thể làm gì hắn.
Thấy hai gã cảnh sát này bị cảnh cáo mấy lần cũng không chịu buông tay, Giang Nguyên mỉm cười, lãnh đạm nói:
- Được, tôi cũng muốn nhìn xem hai người còn có bản lãnh gì.
Chương 644: Có bắt không?
Giang Nguyên cười lạnh bước về phía hai gã cảnh sát. Sắc mặt gã cảnh sát đầu lĩnh cứng đờ. Gã đã lãnh giáo qua sự lợi hại của Giang Nguyên, lúc này vô cùng căng thẳng, quát lớn:
- Đứng lại.
Nhưng Giang Nguyên nào để ý đến chứ, tiêu sái bước qua. Gương mặt gã cảnh sát đầu lĩnh càng tái ngắt, ngón tay khẽ chạm vào cò súng, chuẩn bị bóp cò.
Nhưng gã còn chưa kịp bóp cò đã cảm thấy cổ tay tê rần, khẩu súng đã không còn ở trong tay gã nữa.
Trong lúc gã hoảng sợ, gã cảnh sát bên cạnh cứng đờ nhìn Giang Nguyên, ánh mắt hiện lên vẻ mơ hồ. Khi gã tỉnh táo lại, khẩu súng trong tay đã không cánh mà bay.
- Anh…anh…
Hai gã cảnh sát kinh hãi nhìn Giang Nguyên phía đối diện, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch.
Thấy hai người kinh hô, Giang Nguyên khẽ hừ một tiếng, hai tay run lên, chỉ nghe được hai tiếng rắc, sau đó hai khẩu súng bị rã thành một đống linh kiện rơi xuống đất.
Giang Nguyên buông lỏng bàn tay, để hai khẩu súng tùy ý rơi xuống, liếc mắt nhìn hai người một cái rồi xoay người đi, chỉ để lại hai người với vẻ mặt ngơ ngác nhìn theo bóng lưng của hắn, rồi lại nhìn khẩu súng nát bấy dưới đất, hồi lâu cũng không phản ứng lại.
- Mạnh mẽ quá.
Những quần chúng vây xem bên cạnh phản ứng nhanh hơn một chút, hưng phấn và ngưỡng mộ nhìn Giang Nguyên, bội phục không thôi.
Về đến phòng làm việc của mình, Giang Nguyên nhìn thấy Chủ nhiệm Trương từ bên trong bước ra, thấy Giang Nguyên, liền lạnh lùng nói;
- Thế nào? Y sĩ thực tập Giang Nguyên, có vấn đề gì không?
- Không có vấn đề gì.
Giang Nguyên cười đáp:
- Hết thảy đều bình thường.
- Bây giờ đã rõ hết chưa? Giang Nguyên, sau này không có việc gì thì đừng chạy lung tung.
Chủ nhiệm Trương hừ một tiếng.
Thấy Chủ nhiệm Trương làm mặt lạnh, Giang Nguyên gật đầu, sau đó bước về phòng của mình.
- Cậu…
Thấy Giang Nguyên không nóng không lạnh, Chủ nhiệm Trương tức giận nhìn theo bóng lưng của Giang Nguyên, nhưng lại không thể làm gì được. Với bối cảnh của hắn, trừ phi hắn phạm sai lầm cực kỳ nghiêm trọng, còn không thì không có cách nào chỉnh hắn.
Bây giờ xem ra, Giang Nguyên dường như không nể mặt ông, chỉ sợ lời phê cuối đợt thực tập cũng không cần. Chủ nhiệm Trương nhìn thái độ của Giang Nguyên bây giờ, chỉ có thể nói là nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không thể làm gì.
Sau khi Giang Nguyên trở về phòng, nuốt một viên Tham Linh Hoàn, yên tĩnh luyện Ngũ Cầm Hí. Nóng lòng cũng không làm được gì. Bây giờ chỉ có thể tiếp tục chờ yêu nữ thả ra dấu hiệu mà thôi.
Cho nên, mặc dù hắn rất nôn nóng, nhưng vẫn hiểu được đạo lý này, đành tập trung làm chuyện hắn nên làm.
Trong lúc Giang Nguyên đang luyện Ngũ Cầm Hí, cục Cảnh sát Vân Giang lại sáng rực đèn. Một số Phó cục trưởng cẩn thận ngồi trong phòng hội nghị, nghe lãnh đạo răn dạy.
- Chuyện gì đã xảy ra thế? Nhiều cảnh sát như vậy, ngay cả một nghi phạm cũng không bắt được?
Thị trưởng Lâm đứng ở vị trí chính giữa, vẻ mặt khiển trách:
- Hơn nữa, trước mặt công chúng, mấy cảnh sát các anh còn bị người ta đoạt súng?
- Các người có cảm thấy dọa người không?
- Các người không cảm thấy dọa người thì tôi cũng cảm thấy dọa người đấy.
Sắc mặt Thị trưởng Lâm âm trầm nhìn Cục trưởng Cục cảnh sát, tức giận nói:
- Chỉ có một nghi phạm, nhưng nhiều cảnh sát đến thế cũng không bắt được. Tôi nói các người có cái gì tốt? Các người ăn cơm khô sao?
- Anh có còn muốn ngồi ở vị trí này nữa hay không?
Mồ hôi đổ trên mặt vị Cục trưởng cục Cảnh sát như mưa, liên tục gật đầu:
- Thị trưởng, là chúng tôi làm không tốt. Bây giờ toàn bộ đơn vị đã bắt đầu điều tra. Chúng tôi tin rằng rất nhanh sẽ có kết quả.
- Rất nhanh sẽ có kết quả?
Thị trưởng Lâm cả giận hừ một tiếng:
- Rất nhanh là bao lâu? Bây giờ cũng đã qua bao lâu rồi? Nghi phạm thì bỏ chạy, ngay cả súng cũng suýt bị người ta đoạt.
- Tôi nói cho anh biết, nếu trong vòng một tiếng các người không bắt được người, chức Cục trưởng anh cũng đừng làm nữa, hiểu chưa?
- Vâng, Thị trưởng. Ngài chờ thêm lát nữa. Chúng tôi nhất định sẽ bắt được người, nhất định.
Cục trưởng vội vàng đáp lời.
Mấy Phó cục trưởng bên cạnh vội vàng phụ họa theo. Nếu không để lửa giận của Thị trưởng hạ xuống, chỉ sợ bọn họ cũng sẽ xui xẻo theo.
- Báo cáo.
Trong lúc mọi người đang khó chịu, cứu tinh đã từ bên ngoài chạy vào.
Nghe được tiếng báo cáo, tinh thần của Cục trưởng rung lên, biết đã có tin tức, vội vàng nói:
- Vào đi.
Khi người bước vào, Cục trưởng vội vàng hỏi:
- Thế nào? Có tra ra được người không?
- Báo cáo, đã tra ra.
Nhìn thấy biểu hiện của Cục trưởng, gã cảnh sát vội vàng gật đầu.
- Có bắt được không?
- Không. Cục trưởng, người đó là Giang Nguyên, ngài bảo phải làm sao bây giờ?
Vẻ mặt gã cảnh sát hiện lên sự bất đắc dĩ.
- Cái gì?
Nghe được cái tên này, tất cả mọi người đều ngu người.
Chương 645: Không phải người bình thường
Giang Nguyên đối với cả nước mà nói, có lẽ cũng không phải đặc biệt quá nổi danh. Ít nhất nửa năm qua, danh tiếng của hắn cũng dần dần phai nhạt trong lòng mọi người.
Nhưng ở quê quán của hắn, Vân Giang, người còn nhớ đến hắn cũng không ít. Đặc biệt là trong lòng các cán bộ chính quyền địa phương, ấn tượng của Giang Nguyên vẫn rất sâu.
Gã cảnh sát vừa nói ra, không chỉ Cục trưởng cục Cảnh sát, ngay cả đồng chí Thị trưởng Lâm cũng biến sắc.
Người khác không biết, nhưng mấy vị ở Cục cảnh sát đều biết. Năm đó Giang Nguyên mất tích, bọn họ có lập hồ sơ. Mấy năm sau, Giang Nguyên đột nhiên trở về, hơn nữa còn có chức vụ trong quân đội, được cấp trên cố ý thổi phồng thành anh hùng quốc dân. Mọi người đã sớm hoài nghi, Giang Nguyên mất tích ba năm, chỉ sợ là phục vụ trong ngành quân đội bí mật.
Hơn nữa, thời gian trước, Giang Nguyên đột nhiên trở thành Phó tổ trưởng thường trực tiểu tổ lãnh đạo phòng chống dịch bệnh, ngay cả Phó thủ tướng Tề của Quốc Vụ Viện cũng phải nằm dưới vị trí của hắn, biến thành Phó tổ trưởng bình thường. Bối cảnh của Giang Nguyên khi đó đúng là có chút dọa người.
- Cậu khẳng định là Giang Nguyên? Cậu ấy trở về từ khi nào? Không phải cậu ấy đang ở Bắc Kinh sao?
Cục trưởng Cục cảnh sát khó tin hỏi.
- Cục trưởng, không sai, hai ngày trước, Giang Nguyên đã xuất hiện ở phòng khám Khánh Nguyên. Ngày hôm nay thì ngồi khám bệnh ở trạm y tế. Căn cứ theo điều tra, Lâm Mẫn và Trương Lượng phát sinh xung đột với Giang Nguyên là bởi vì hai cô gái tên Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ. Hai cô gái này có quan hệ rất thân thiết với Giang Nguyên. Quan trọng nhất chính là, thông qua điều tra vừa nãy, có người xác nhận người đả thương Lâm Mẫn và Trương Lượng chính là Giang Nguyên không sai.
Nghe gã cảnh sát báo cáo lại, Cục trưởng Cục cảnh sát còn chưa lên tiếng, sắc mặt Thị trưởng Lâm đã trở nên cổ quái.
Một người có thể ngồi vào vị trí Thị trưởng Vân Giang, tất nhiên không phải nhân vật đơn giản. Mặc dù trước kia ông chưa từng tiếp xúc với Giang Nguyên, nhưng ông biết rất rõ biểu hiện và tình huống của hắn là đại diện cho cái gì phía sau.
Nhưng tình huống trước mắt lại có chút kỳ lạ. Giang Nguyên có bối cảnh lớn như vậy, tại sao lại quay về một trạm y tế nhỏ ở Vân Giang làm một bác sĩ bình thường?
- Chẳng lẽ Giang Nguyên đắc tội với đại nhân vật, bị trục xuất khỏi Bắc Kinh?
Thị trưởng Lâm càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng này. Giang Nguyên bất quá cũng chỉ mới hai mươi mấy, nhưng lại có thể bò lên vị trí Phó tổ trưởng thường trực tiểu tổ lãnh đạo.
Nếu sau lưng Giang Nguyên thật sự có bối cảnh, với lứa tuổi của hắn, tuyệt đối không có khả năng bò lên vị trí đó.
Hơn nữa bài danh còn nằm trước Phó thủ tướng Tề.
Điều này hoàn toàn không phù hợp với lẽ thường. Trên chính đàn, chỉ có một loại người như thế. Chính là Giang Nguyên bị đẩy ra làm một con rối hoặc ngụy trang.
Cây cao thì đón gió lớn. Giang Nguyên là một cây cao ưu tú đến tận trời. Hắn có thể lấy được chức Phó tổ trưởng thường trực tiểu tổ, đẩy một Phó thủ tướng chính phủ xuống làm Phó tổ trưởng bình thường, có bối cảnh đằng sau thế nào cũng không làm được.
Nhiều nhất là người đứng đằng sau đó muốn đả kích uy tín của Phó thủ tướng Tề, mới đưa ra một nhân vật như Giang Nguyên để đánh thẳng vào mặt Phó thủ tướng Tề. Bởi vì trên chính đàn, một nơi coi trọng sự phân biệt đối xử, tuyệt đối không cho phép người bình thường xuất hiện.
Cho nên, lúc này Thị trưởng Lâm xác định, Giang Nguyên chính là bị người ta nhìn trúng, sau đó đẩy ra làm quỷ chết thay.
Đã không còn giá trị lợi dụng thì sẽ bị đánh trở về nguyên hình. Nếu không, Thị trưởng Lâm như thế nào cũng không nghĩ ra, một người ở nông thôn không hề có bối cảnh lại làm được chuyện này. Hơn nữa, nếu Giang Nguyên thật sự là một nhân vật có đủ bối cảnh và thân phận, chỉ cần xuất ra thân phận của hắn, mà con trai ông cũng không phải dạng ngốc, và hai người cảnh sát kia não cũng không chứa nước, cũng sẽ không xử sự như vậy.
Giang Nguyên không xuất ra đủ phân lượng để chứng minh. Như vậy đại diện cho một điều, hắn đã không còn bối cảnh đằng sau.
Bây giờ Thị trưởng Lâm đã nghĩ thông suốt. Con trai ông ta hai lần bị người ta biến thành bộ dạng như vậy, hơn nữa bối cảnh đằng sau lưng ông cũng không nhỏ, Thị trưởng Lâm quyết định thử thăm dò một phen.
Hơn nữa, ông ta biết được một tin tức rất quan trọng, quan hệ giữa Giang Nguyên và Tỉnh trưởng Bạch không cạn. Lôi kéo vị Tỉnh trưởng Bạch ra ngoài hoạt động một chút xem tình huống, cũng là một quyết định không sai.
Cho nên, khi Cục trưởng cục cảnh sát quay sang nhìn mình, Thị trưởng Lâm lạnh lùng nói:
- Mặc kệ là ai, nếu đã vi phạm pháp luật, chúng ta cứ dựa theo pháp luật mà làm việc.
Nghe Thị trưởng Lâm nói, mấy vị cục trưởng cục cảnh sát đều ngẩn cả người. Vị Cục trưởng Cục cảnh sát nhìn thẳng vào hai mắt Thị trưởng Lâm, xác định không phải Thị trưởng Lâm đang nói đùa, liền cắn răng, nhìn về phía gã cảnh sát, hạ lệnh:
- Đúng, Thị trưởng Lâm nói rất đúng. Mặc kệ là ai, nếu hắn đã vi phạm pháp luật, chúng ta nhất định phải truy cứu trách nhiệm.
Thị trưởng Lâm nói tiếp:
- Dặn dò bên dưới, nhất định phải nghiêm khắc dựa theo quy định mà làm việc.
- Vâng.
Cục trưởng Cục cảnh sát gật đầu, tỏ vẻ hiểu ý của Thị trưởng Lâm.
- Ừ, đi đi, có vấn đề gì thì báo cáo lại cho tôi.
Thị trưởng Lâm nói thêm một câu. Đối với việc này, ông cũng không phải đặc biệt yên tâm, nhưng ông tin rằng, chỉ cần dựa theo quy định mà làm việc, chắc chắn sẽ không xảy ra vấn đề, Một hòn đá ném trúng hai con chim là không sai.
Sau khi tan họp, ông chạy đến bệnh viện thăm con của mình. Bây giờ đã biết rõ hung thủ, hơn nữa cũng đã đi bắt người, ít nhất cũng lấy lại được công đạo cho con trai. Hiện tại phải đi trấn an con trai bảo bối một chút mới được.
Thị trưởng Lâm làm như vậy vốn không sai. Nhưng ông không ngờ, quy luật trên chính đàn đúng là không thích hợp đặt trên người Giang Nguyên. Giang Nguyên có một nhân vật đứng sau không bình thường, đủ để bao trùm tất cả mọi quy luật.