- Không tệ, không tệ.
Sơn Trường Đại Nhân vô cùng hứng thú vòng quanh Giang Nguyên hai vòng, giống như một con sói đang vờn quanh con thỏ, khiến cho lòng Giang Nguyên không rét mà run, thầm nghĩ:
- Cô gái này định làm gì? Sẽ không xuất hiện chuyện gì lạ thường chứ? Chẳng lẽ bây giờ lại muốn mình? Tôi có thể đánh cô, nhưng mà đánh không lại.
Trong lúc Giang Nguyên không nhịn được mà nắm chặt vạt áo của mình, Tôn Diệu Nguyệt rốt cuộc dừng lại, sau đó lãnh đạm nói:
- Nghe nói anh còn có phương thuốc dự phòng?
- Đúng, có muốn xem qua không?
Thấy bà nương này không còn nhìn mình chằm chằm nữa, Giang Nguyên thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nói. Khi nữ ma đầu bước vào tòa nhà này, Giang Nguyên đã không còn suy nghĩ muốn giấu diếm đối phương bất cứ chuyện gì.
Rõ ràng, với năng lực của Cổ môn, muốn cài cắm cơ sở ngầm ở đây là chuyện rất đơn giản. Ngay cả chuyện phương thuốc dự phòng mà cô ta còn biết. Nếu không, cô ta cũng không hạ thấp mình mà chạy đến đây.
Thấy Giang Nguyên hào sảng như vậy, Tôn Diệu Nguyệt nheo mắt nhìn hắn, gật đầu nói:
- Bệnh án cũng đã xem xong, người bệnh cũng đã xem xong, vậy thì xem qua cái đó một chút cũng tốt.
- Sơn Trường Đại Nhân, bên này.
Giang Nguyên khách sáo mời Tôn Diệu Nguyệt đến phòng thí nghiệm.
- Tổ trưởng, cậu đến rồi sao?
Thấy Giang Nguyên dẫn theo một cô gái xinh đẹp bước vào, giáo sư Vu có chút sửng sốt, vội vàng cung kính nói. Đã có thể ngồi vào vị trí Chủ nhiệm của trung tâm kiểm soát và phòng chống dịch bệnh tỉnh, giáo sư Vu biết rất rõ chuyện mình không nên hỏi thì ngàn vạn lần đừng hỏi.
Có đôi khi, lòng hiếu kỳ sẽ giết chết một người.
Thấy giáo sư Vu hiểu chuyện như vậy, Giang Nguyên hài lòng, gật đầu:
- Giáo sư Vu, hãy dẫn chúng tôi đến tham quan tình huống thí nghiệm một chút.
- Được, được.
Giáo sư Vu vội vàng gật đầu, sau đó quay sang Tôn Diệu Nguyệt, nói:
- Mời theo tôi.
- Đây chính là phòng thí nghiệm của chúng tôi. Đến bây giờ, phòng thí nghiệm đã tiến hành được hai mươi mấy tiếng, nhưng vật thể thí nghiệm vẫn không có hiện tượng lây nhiễm.
Giáo sư Vu bội phục nhìn Giang Nguyên:
- Tổ trưởng, theo tình huống trước mắt, trước rạng sáng chúng ta đã có thể kết thúc phương án phòng dịch cấp 1, hẳn vấn đề sẽ không quá lớn.
Nghe được lời này, Giang Nguyên mỉm cười gật đầu, lơ đãng nhìn sang Sơn Trường Đại Nhân.
Giang Nguyên nhạy cảm cảm giác được sự khác thường của Tôn Diệu Nguyệt, nhưng Tôn Diệu Nguyệt vẫn làm bộ không có gì, gật đầu nói:
- Bắt đầu từ bây giờ, gia tăng gấp đôi số lượng virus.
- Gia tăng gấp đôi?
Giáo sư Vu sửng sốt, sau đó gật đầu:
- Được.
Xuyên qua cánh cửa thủy tinh, nhìn mười con khỉ nhảy loạn bên trong, ánh mắt Tôn Diệu Nguyệt khẽ nheo lại, sau đó nhìn sang cái rương màu đỏ, nói:
- Trong kia chính là virus?
- Đúng, đó chính là virus.
Giang Nguyên gật đầu, sau đó chỉ vào màn hình, nói:
- Bên trên biểu hiện số lượng kiểm tra virus.
Ánh mắt Tôn Diệu Nguyệt nhìn vào con số màu đỏ. Lúc này, số liệu màu đỏ đang chậm rãi tăng dần. Cô biết giáo sư Vu đang gia tăng liều lượng virus, tiến hành bước thí nghiệm cuối cùng.
Cô cũng hiểu ý của Giang Nguyên. Nếu gia tăng số lượng virus, trong mấy tiếng nữa, nếu mấy con khỉ vẫn không có bất kỳ hiện tượng lây nhiễm, như vậy có thể đảm bảo phương thuốc dự phòng trăm phần trăm hữu hiệu.
Nhìn con số màu đỏ rồi lại nhìn vẻ mặt tự tin của Giang Nguyên, ánh mắt Sơn Trường Đại Nhân hiện lên sự tức giận.
Nhưng Sơn Trường Đại Nhân vẫn im lặng thu liễm lại cơn tức của mình, lãnh đạm nói:
- Có vẻ anh rất tự tin.
- Dĩ nhiên rồi.
Giang Nguyên gật đầu, nhìn Sơn Trường Đại Nhân, cười nói:
- Xem ra, cái mạng nhỏ lần này của tôi đã được bảo toàn rồi.
- Haha, thời gian vẫn còn sớm. Bây giờ anh chỉ mới tìm được dược vật tương ứng mà thôi. Trước khi người bệnh còn chưa khỏi hẳn, virus còn chưa được khống chế hoàn toàn, anh chưa thể thắng đâu.
Tôn Diệu Nguyệt liếc mắt nhìn Giang Nguyên, khóe miệng vểnh lên:
- Hãy cố gắng lên, tiểu tử, tôi xem trọng anh đấy.
Nhìn ánh mắt có hàm xúc đặc biệt của Tôn Diệu Nguyệt, trong lòng Giang Nguyên run lên, nhưng sắc mặt vẫn không thay đổi:
- Cảm ơn Sơn Trường Đại Nhân đã cổ vũ, vì cái mạng nhỏ của tôi, tôi nhất định sẽ toàn lực ứng phó.
- Được, hãy cố gắng lên.
Nhìn thân ảnh phiêu nhiên của Sơn Trường Đại Nhân, Giang Nguyên thầm hận trong lòng:
- Tiểu tử? Mẹ kiếp, cô mới bao nhiêu tuổi chứ? Nhiều nhất cũng chỉ ba mươi ba? Không phải chỉ là thực lực mạnh hơn tôi một chút thôi sao? Chờ khi tôi ba mươi tuổi, tôi nhất định đánh cho cô ba mẹ nhận không ra.
Phát tiết xong hết oán hận trong lòng, Giang Nguyên ngẩng đầu. Theo như lời Tôn Diệu Nguyệt đã nói, hắn quả thật đã tìm được phương thuốc hữu hiệu. Nhưng còn chưa khống chế tốt, để Chủ nhiệm Trương biết được, hoặc cục diện không còn, tin tức loạn truyền, hắn thua chắc rồi.
Nghĩ đến đây, Giang Nguyên hít một hơi thật sâu, quay trở về phòng thí nghiệm. Tình huống đang đi đúng quỹ đạo, tạm thời vẫn chưa có gì phát sinh, bây giờ cũng chỉ dựa vào vận khí mà thôi.
Thứ nhất, chỉ cần thí nghiệm virus không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, xác định phương thuốc phòng ngự hữu hiệu, như vậy bước đầu tiên xem như hoàn thành. Bước thứ hai, Tỉnh trưởng Bạch đang nắm trong tay quyền hành rất lớn. Sau khi khoa Nhi được giải trừ phong tỏa, tin tức lan truyền ra ngoài, ông có thể khống chế được cục diện, hết thảy cũng không thành vấn đề.
Đương nhiên, điểm cuối cùng chính là Cổ môn có ra tay quấy rối hay không. Nếu bọn họ ra tay, chỉ cần trợ giúp trong đó một chút, hắn xem như xong đời.
Giang Nguyên hít một hơi thật sâu. Hắn cảm thấy sẽ không có khả năng này. Với thân phận Sơn Trường của Tôn Diệu Nguyệt, chắc chắn sẽ không có chuyện đó xảy ra.
Chương 668: Bức cung
- Cha, Giang Nguyên kia rốt cuộc có lai lịch gì? Chẳng lẽ ngay cả cha cũng sợ nó?
Nằm trên giường bệnh, bắp đùi vẫn còn bó thạch cao treo lên cao, ánh mắt Lâm Mẫn tràn đầy không kiên nhẫn nói với cha của mình.
Thấy con trai vẫn còn nhắc đến chuyện này, sắc mặt Thị trưởng Lâm trong nháy mắt liền âm u, nói:
- Tiểu tử này không đơn giản đâu. Nhưng bây giờ nó cũng không được yên ổn.
- Ồ? Cha nói cho con nghe đi.
Nghe được lời này, tinh thần Lâm Mẫn run lên, hưng phấn hỏi.
- Con không cần hỏi nhiều như vậy, sau này rồi sẽ biết.
Nhìn thấy con trai của mình cao hứng, tâm trạng của Thị trưởng Lâm cũng tốt lên không ít.
Rời khỏi phòng bệnh, Thị trưởng Lâm nhìn thư ký bên cạnh, nói:
- Bảo bộ phận tuyên truyền xác nhận tình huống hiện tại. Nếu cứ duy trì trạng thái như bây giờ, tôi sẽ gửi công văn lên cấp trên công khai chuyện này, tuyệt đối không thể đem tính mạng của trăm vạn dân chúng Vân Giang chúng ta ra nói đùa.
- Vâng, tôi đã dặn dò bộ phận tuyên truyền giám sát tình huống chặt chẽ. Để bây giờ tôi bảo bọn họ gửi báo cáo đến cho ngài.
Thư ký gật đầu, nói:
- Tình huống hiện tại không có khả năng tốt được.
Thị trưởng Lâm tiếp tục nói:
- Hừ, như vậy là tốt rồi. Đợi đến sáng ngày mai, tôi sẽ cho đồng chí Tỉnh trưởng của chúng ta giật mình một phen. Cho dù có cấp trên ủng hộ, ông ta cũng phải công bố tình huống. Đến lúc đó, tiểu nghiệt súc Giang Nguyên sẽ không sống yên đâu.
- Haha, đúng vậy, Tỉnh trưởng cũng đã đến lúc rồi.
Thư ký bên cạnh hạ thấp giọng của mình:
- Chung quy không thể một tay che trời mãi.
- Đương nhiên, nếu không, cậu cho rằng tôi rảnh việc nhúng tay vào chuyện này à?
Thị trưởng Lâm cười khan một tiếng.
Phòng quản lý mạng internet tỉnh Nam, một người thanh niên đeo mắt kính bước vào phòng làm việc của Chủ nhiệm, cười khổ nói:
- Chủ nhiệm, chúng ta đã dọn sạch trên các phương tiện truyền thông mạng lớn, nhưng những diễn đàn con, chúng ta không cách nào nhúng tay vào.
- Tình huống như thế nào rồi?
Ngồi trước máy tính, người đàn ông ngẩng đầu lên, trầm giọng nói.
Người thanh niên bất đắc dĩ nói:
- Không ổn.
Nghe xong báo cáo, người phụ trách thở dài, sau đó cầm điện thoại lên.
- Cục trưởng, tình huống càng ngày càng không ổn. Mạng internet tỉnh Nam đã được phong tỏa hoàn toàn. Các phương tiện truyền thông khác cũng chịu sự giám sát của chúng ta. Nhưng đã có rất nhiều lời đồn đãi xuất hiện trên các diễn đàn nói chuyện phiếm, căn bản không có biện pháp khống chế.
Người phụ trách phòng giám sát mạng internet tỉnh Nam bất đắc dĩ báo cáo lại Cục trưởng cục Truyền thông tình huống trước mắt.
Vấn đề càng lúc càng lớn. Nếu cứ tiếp tục phong tỏa, chỉ sợ sẽ càng ngày càng loạn. Trách nhiệm như vậy, y gánh không nổi.
Nghe cấp dưới báo cáo, sắc mặt Cục trưởng Vân tối sầm lại. Hai ngày qua, ông đau đầu nhất là chuyện này. Say khi nhận được lệnh của Tỉnh trưởng, ông lúc nào cũng chú ý đến nó. Mặc dù bọn họ đã toàn lực khai hỏa, dùng hết các loại phương thức, nhưng tình hình lại càng trở nên không tốt.
- Được, tôi biết rồi.
Cục trưởng Vân uy nghiêm lên tiếng. Sau khi cúp điện thoại, liền gọi ngay cho Tỉnh trưởng Bạch. Việc này ông không thể làm chủ. Nếu cấp dưới đã dốc hết sức, nhưng trong tình huống bây giờ, chỉ có thể để lão đại quyết định.
Lúc này Tỉnh trưởng Bạch đang ở trong thư phòng đọc văn kiện, nghe tiếng chuông điện thoại vang lên liền đưa tay cầm lấy. Sau khi nhìn số gọi đến, mày liền cau lại. Hiển nhiên ông cũng biết thuộc hạ gọi đến là có chuyện gì.
- Tình huống đã nghiêm trọng như thế rồi sao?
Mặc dù cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, nhưng Tỉnh trưởng Bạch vẫn không nhịn được mà hỏi một câu.
- Đúng vậy, nếu cứ tiếp tục như thế, nhất định sẽ xảy ra vấn đề.
Cục trưởng Vân trầm giọng trả lời. Là cấp dưới, ông nhất định phải nói rõ tình huống để cấp trên phân tích và đưa ra quyết định chính xác.
Tỉnh trưởng Bạch thoáng trầm ngâm một chút rồi nói:
- Tôi biết rồi, ngày mai sẽ tính.
- Vâng.
Cục trưởng Vân gật đầu. Nghe tiếng bên kia cúp máy, lúc này ông mới buông điện thoại xuống. Ông chỉ muốn báo cáo cho lãnh đạo tình huống cụ thể, còn về phần phải làm ra quyết định như thế nào thì không đến phiên ông tính toán. Nhưng ông biết rất rõ, ngày mai đi làm, Tỉnh trưởng Bạch sẽ đưa ra quyết định chính thức.
Lúc này, Tỉnh trưởng Bạch đang cau mày, định gọi cho một người, nhưng mới bấm được một nửa, ông liền do dự, sau đó thở dài, lắc đầu cười khổ rồi tiếp tục xem văn kiện.
Ông vô cùng tin tưởng Giang Nguyên. Nếu ông đã bảo hắn kiên trì đến sáng ngày mai, vậy thì không cần hỏi nữa.
12h khuya, Giang Nguyên đứng trước phòng thí nghiệm, nhìn nhân viên cầm mười ống máu mới nhất, vẻ mặt không thay đổi.
Đây là lần lấy máu cuối cùng. Chỉ cần kết quả xét nghiệm không có gì khác thường, chuyện kế tiếp cần làm chính là giải trừ phong tỏa khoa Nhi.
Chỉ cần giải trừ phong tỏa, như vậy chính quyền sẽ có đủ lý do để giải thích hết thảy. Khi đó sẽ không còn lo lắng gì nữa.
Các thành viên của tổ nghiên cứu không một ai nghỉ ngơi, toàn bộ tập trung trong phòng thí nghiệm. Ai cũng biết, thành bại hay không chính là vào lúc này.
Kết quả xét nghiệm trước cũng không có vấn đề gì, chỉ còn một lần cuối cùng này. Như vậy, mọi người có thể thở phào nhẹ nhõm, yên tâm nghỉ ngơi một chút.
- Kết quả có rồi.
Không bao lâu sau, một nhân viên ngồi trước máy tính hưng phấn nhấn con chuột xuống.
- Thế nào? Thế nào?
Tất cả mọi người đều ngẩng đầu, nhìn người nhân viên kia. Giáo sư Vu bước nhanh đến, tay ấn vào con chuột mở bản báo cáo ra. Sau khi nhìn qua, liền mỉm cười nói với mọi người:
- Kết quả xét nghiệm nêu rõ, không còn virus.
Bốp bốp. Nghe được lời này, tất cả mọi người đều cùng hoan hô.
Giang Nguyên đứng ngoài cửa cũng mỉm cười, sau đó xoay người rời đi.
Sáng hôm sau, vừa mới đến phòng làm việc, Tỉnh trưởng Bạch liền nghe được Phó tỉnh trưởng chủ quản Y tế báo cáo lại. Thấy hàng chữ “phong tỏa đã giải trừ”, Tỉnh trưởng Bạch hài lòng gật đầu. Đây chính là cố gắng của Giang Nguyên.
Sau đó liền ra lệnh, các nhân viên của phòng giám sát mạng internet đều toàn lực ra tay. Chỉ trong mấy tiếng ngắn ngủi đã xóa sạch toàn bộ những lời đồn đãi trên các diễn đàn mạng.
Ngồi trước máy tính, nhìn thấy tình huống này, Giang Nguyên cũng thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần tiếp theo không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hết thảy sẽ yên ổn. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là không ai cố tình quấy rối hắn.
- Tỉnh trưởng.
Thị trưởng Lâm nghiêm túc nhìn Tỉnh trưởng Bạch, trầm giọng nói:
- Bây giờ khắp các diễn đàn mạng đều đồn đại khoa Nhi của bệnh viện số 1 trực thuộc trường đại học Đông Nguyên đang lan truyền dịch bệnh. Chẳng lẽ ngài còn định tiếp tục giấu diếm sao? Nếu xuất hiện tình trạng dịch bệnh lan truyền, chúng ta cũng khó mà thoát khỏi trách nhiệm.
- Năm đó, dịch Sars bùng nổ nghiêm trọng cũng là do chủ quản giấu diếm. Kết quả dẫn đến hậu quả nghiêm trọng. Chẳng lẽ Tỉnh trưởng Bạch ngài không lo lắng sao?
- Mặc kệ làm ra quyết định gì, tôi thân là cha mẹ của trăm vạn dân chúng Vân Giang, tôi không thể ngồi nhìn việc này được.
Thị trưởng Lâm nhìn thẳng Tỉnh trưởng Bạch, nói.
Nhìn thị trưởng Vân Giang, bài danh cán bộ cấp tỉnh cuối cùng dám ở trước mặt mình ăn nói như vậy, Tỉnh trưởng Bạch cảm thán trong lòng. Ông chỉ còn nửa năm ở đây là lui về, nhưng không nghĩ đến có người dám trước mặt mình bức cung như thế.
Sau khi cảm thán một tiếng, nhìn vị Thị trưởng đang đắc ý trước mặt, Tỉnh trưởng Bạch mỉm cười, đột nhiên sắc mặt trầm xuống.
Chương 669: Anh hùng mạt lộ
- Thị trưởng Lâm, hình như anh đã quá lo lắng rồi. Tình huống trước mắt đều rất ổn. Tôi thân là Tỉnh trưởng tỉnh Nam, tất nhiên sẽ vì dân chúng mà chịu trách nhiệm.
Ánh mắt Tỉnh trưởng Bạch lạnh lùng, mang theo chút vắng lặng nhìn Thị trưởng Lâm, nói:
- Hơn nữa, việc này là do chính quyền tỉnh chủ đạo. Thị trưởng Lâm không khỏi quản quá rộng nhỉ?
Nhìn ánh mắt tản ra hàn ý và uy nghiêm trên nét mặt của Tỉnh trưởng Bạch, Thị trưởng Lâm cười lạnh trong lòng. Lão Bạch này sắp lui về, cấp trên cũng đã có ý kiến sẽ đưa ông vào một trong ba vị trí đứng đầu của tỉnh. Nếu không, ai rảnh mà đi trêu chọc Tỉnh trưởng Bạch ông chứ?
Lão Bạch ông chỉ còn nửa năm nửa là về hưu, còn dám ở chỗ này sỉ diện, dao động uy nghiêm, người nào sợ ông chứ?
- Tỉnh trưởng Bạch, cái gì gọi là hết thảy tình huống đều ổn? Tình hình bên phía bệnh viện số 1, tôi không xen vào. Nhưng trên mạng truyền thông internet đang lan truyền rất nhiều, tình huống này còn chưa đủ nghiêm trọng sao?
Thị trưởng Lâm nhìn Tỉnh trưởng Bạch, nói:
- Bây giờ bên ngoài đang đồn đại bệnh viện số 1 xuất hiện dịch bệnh có thể lây nhiễm mạnh. Cho nên, khoa Nhi mới bị phong tỏa. Nếu bây giờ chúng ta còn chưa công bố, qua một hai ngày nữa, cho dù chúng ta có muốn giấu tiếp cũng không được. Một khi xảy ra vấn đề, hừ...
Nói đến đây, sắc mặt Thị trưởng Lâm lạnh lại, âm dương quái khí nói:
- Tỉnh trưởng Bạch, dù sao ngài cũng sắp về hưu rồi, nhưng tôi thì phải ở lại để chịu trách nhiệm.
- Làm càn.
Sắc mặt Tỉnh trưởng Bạch phát lạnh, một cơn tức xông thẳng lên não. Người này đúng thật là làm càn.
Thấy Tỉnh trưởng Bạch tức giận, Thị trưởng Lâm chẳng những không sợ, trên mặt còn khẽ mỉm cười.
Tỉnh trưởng Bạch cũng hồi phục lại tinh thần, thấy Thị trưởng Lâm khẽ mỉm cười, liền hít sâu một hơi, đè ép cơn tức xuống.
Ông biết rất rõ tại sao Thị trưởng Lâm lại dám tỏ thái độ với ông như vậy. Nếu đặt thời gian vào một năm trước, Thị trưởng Lâm tuyệt đối không dám bất kính với ông. Nhưng bây giờ thì khác. Mặc dù tuổi của ông còn chưa đến lúc về hưu, nhưng cũng chỉ còn lại một hai năm nữa. Không còn khả năng leo cao hơn nữa, kế tiếp cũng chỉ giữ một chức danh nào đó quá độ thêm một năm, sau đó lui về thật sự.
Bây giờ, trong toàn bộ lãnh đạo tỉnh, bởi vì người đứng sau lưng ông đã qua đời, cộng thêm ông cũng sắp lui về, tương lai tiếp nhận vị trí Tỉnh trưởng hẳn là Phó tỉnh trưởng Lâm Hướng Tiền trước mặt ông đây. Mà Lâm Hướng Tiền cũng cho rằng mình sẽ leo lên, vì thế mới trước mặt ông làm khó dễ, thuận tiện lập uy cho mình.
- Đồng chí Lâm Hướng Tiền, bây giờ bệnh viện số 1 đang rất ổn định. Tôi sẽ chịu trách nhiệm việc này, cho nên không cần anh quá lo lắng.
Giọng nói của Tỉnh trưởng Bạch thoáng hòa hoãn lại.
Ánh mắt hiện lên nụ cười lạnh, nhìn Thị trưởng Lâm, lãnh đạm nói.
- Tình hình ổn định?
Vốn tưởng rằng Tỉnh trưởng Bạch sẽ tức giận, lúc này chẳng những không tức giận, ngược lại còn cười lạnh, vẻ mặt vô cùng tự tin, trong lòng Thị trưởng Lâm không khỏi khẽ động. Chẳng lẽ chỉ trong một đêm ngắn ngủi đã xảy ra chuyện gì?
Gương mặt Lâm Hướng Tiền đột nhiên hiện lên sự do dự. Tỉnh trưởng Bạch liền cười lạnh:
- Đồng chí Lâm Hướng Tiền, điều tra tình hình là nhiệm vụ mà cấp trên giao xuống. Nếu đồng chí Lâm Hướng Tiền cảm thấy cần thiết phải làm thì cứ báo cáo lên Bộ Y tế đi.
- Được. Nếu Tỉnh trưởng Bạch đã nắm chắc như thế, vậy thì để tôi xem một chút. Nếu tình huống vẫn không được khống chế, tôi sẽ báo cáo lên Bộ Y tế.
Lâm Hướng Tiền biết lúc này đã xé rách da mặt với Tỉnh trưởng Bạch. Mặc dù có lẽ chuyện đã xảy ra biến hóa, nhưng cũng không cần thiết phải kéo lại quan hệ với Tỉnh trưởng Bạch, khẽ hừ một tiếng rồi xoay người rời đi.
Nhìn Thị trưởng Lâm bỏ đi, sắc mặt Tỉnh trưởng Bạch trầm xuống. Ông nắm giữ tỉnh Nam đã mấy năm, chưa từng có người nào dám mạo phạm ông như vậy, nhưng cái tên Lâm Hướng Tiền này lại dựa vào hệ phái sau lưng của mình mà quật khởi. Hơn nữa, một trong ba vị trí đầu của tỉnh sẽ được xác định cho Lâm Hướng Tiền. Sau khi ông ta tiếp nhận vị trí của Phó tỉnh trưởng Trương, thế lực bành trướng ở tỉnh Nam, một số lãnh đạo tỉnh trên cơ bản cũng sẽ bám vào Lâm Hướng Tiền.
Trừ Phó tỉnh trưởng thường trực La vừa mới tiếp nhận chức vụ là vẫn còn ủng hộ ông, lực lượng của ông ở tỉnh Nam đã rớt xuống ngàn trượng. Chính vì vậy mới khiến cho đám người Lâm Hướng Tiền không kiêng nể gì ông.
Nghĩ đến đây, Tỉnh trưởng Bạch không khỏi thở dài. Nếu đổi lại ông trẻ hơn ba bốn tuổi nữa, chắc chắn sẽ còn cơ hội. Nếu người sau lưng của ông vẫn còn, nói không chừng ông cũng sẽ còn cơ hội tiến thêm một bước.
Nếu không, nào có chuyện ông sẽ dung thứ cho sự kiêu ngạo của đám người này?
Chỉ là việc đã đến nước này, Tỉnh trưởng Bạch cũng chỉ cảm thấy bất đắc dĩ, cũng có chút mất mát, cảm giác anh hùng đã mạt lộ.
- Thôi đi, tiếp tục thêm nửa năm nữa, rồi thanh thản lui xuống.
Trở lại phòng làm việc, Lâm Hướng Tiền tức giận vỗ bàn:
- Chuyện gì đã xảy ra? Thư ký Hoàng, mau điều tra rõ cho tôi. Tổ truyên truyền đó làm ăn cái quái gì thế? Chuyện thay đổi mà cũng không biết?
- Vâng, tôi lập tức đi hỏi ngay.
Thư ký Hoàng khẩn trương đáp lời. Y biết rõ lần này Thị trưởng Lâm đến chỗ Tỉnh trưởng Bạch chắc chắn đã xảy ra chuyện. Nếu không, Thị trưởng Lâm sẽ không tức giận như thế.
- Đáng chết. Cục trưởng Tề, không phải là tôi không giúp anh. Nhưng làm ông chủ mất hứng, ai cũng không giúp được anh.
Vẻ mặt Cục trưởng cục Tuyên truyền Vân Giang tràn đầy nghẹn khuất, gọi trưởng phòng phòng Giám sát Internet đến hỏi chuyện. Chuyện phát sinh đột ngột, mới sáng sớm có người nào kịp đến báo cáo chứ?
Mặc dù không cam lòng, nhưng ông chủ đang mất hứng, cũng đành phải đưa đầu ra hứng. Đương nhiên, ông là người đứng đầu, tâm trạng ông không tốt, vậy người đứng đầu phòng giám sát cũng không thoát được.
Sau khi nhận được tin tức khoa Nhi bệnh viện số 1 đã giải trừ phong tỏa vào rạng sáng nay, sắc mặt Thị trưởng Lâm lại càng thêm khó coi, vỗ mạnh bàn, oán hận nói:
- Lần này các người may mắn lắm. Nhưng các người nhiều nhất cũng chỉ đắc ý được nửa năm. Đến lúc đó cũng sẽ xám xịt mà lăn xuống cho lão tử.
Ngoại trừ những người gặp xui xẻo trong việc này, tâm trạng của Giang Nguyên lại rất tốt, bao gồm luôn các nhân viên của khoa Nhi. Mặc dù phòng vẫn bị phong tỏa như cũ, nhưng bọn họ đã dùng thuốc dự phòng mà Giang Nguyên điều chế, hoàn toàn không gặp tình huống bị lây nhiễm. Hơn nữa người bệnh cũng đang hồi phục, tìm được đường sống trong chỗ chết, tâm trạng không tốt cũng không được mà.
Chương 670: Kỳ Sơn Dưỡng Sinh Đường
Khoa Khi của bệnh viện số 1 đã được giải trừ phong tỏa. Hơn nữa, nhờ những người khác toàn lực ra tay, không ít người tận mắt nhìn thấy khoa Nhi đã được tự do xuất nhập. Vốn một số lời đồn còn sót lại cũng tiêu tán vô tung.
Nhìn thấy hết thảy, Giang Nguyên cuối cùng cũng cảm thấy yên tâm. Hành động khác đến từ Cổ môn cũng không thấy xuất hiện, lại càng khiến hắn thở phào nhẹ nhõm. Điều này nói rõ nữ ma đầu kia kiêu ngạo biết bao nhiêu. Nếu không, với tính cách của Cổ môn, bất luận là ai cũng dễ dàng đâm cho hắn mấy cái lỗ thủng.
Nhưng chuyện này là sự thật, khiến cho tảng đá treo trong lòng Giang Nguyên cũng rớt xuống. Điều hắn lo lắng nhất là nữ ma đầu nói mà không giữ lời. Nhưng trước mắt xem ra, nữ ma đầu này cũng quá kiêu ngạo. Thân là Sơn Trường của Cổ môn, cũng không có suy nghĩ dùng mấy thủ đoạn cỏn con với một tiểu bối của Thiên Y Viện.
Theo đánh giá của hắn, hẳn nữ ma đầu sẽ không đến mức dưới tình huống như vậy mà dùng mánh lới.
Ngày thứ năm sau khi khoa Nhi mở cửa lại, bản xét nghiệm máu của bệnh nhân cuối cùng đã không còn sót lại bất cứ một con virus nào. Phòng bệnh vốn đang được cách ly cẩn thận rốt cuộc cũng đã được giải trừ.
Tất cả bệnh nhân và người nhà của bệnh nhân đều ký kết hiệp nghị giữ bí mật. Toàn bộ phòng được dọn sạch, tiến hành khử trùng toàn diện.
- Cảm ơn, vất vả cho mọi người rồi.
Giang Nguyên bắt tay với tất cả bác sĩ và y tá, tỏ vẻ cảm ơn.
- Không sao, tổ trưởng Giang mới là người vất vả nhất.
Tất cả mọi người đều biết, ai là người đã xuất lực nhiều nhất, khổ cực nhất.
Sau khi cảm ơn đơn giản đến mọi người, tiểu tổ khống chế dịch bệnh cũng bắt đầu rời khỏi bệnh viện số 1.
Tất cả các bác sĩ, y tá vốn bị cách ly trong khoa Nhi một thời gian, rốt cuộc cũng đã được bước ra ngoài, hưởng thụ ánh nắng mặt trời ấm áp, hít thở không khí đã lâu không gặp, tất cả đều có cảm giác giống như được tái sinh.
Đúng vậy, trải qua một giai đoạn sống chết như thế, tùy thời có thể bị lây nhiễm, cuối cùng hôm nay cũng đã kết thúc, mọi người đều cảm thấy vô cùng may mắn.
Giang Nguyên thì không có cảm giác này. Suốt gần mười ngày không rời khỏi khoa Nhi, sau khi thở phào một hơi, hắn ngồi xe đi thẳng đến chính quyền tỉnh.
Sự kiện dịch bệnh lần này có thể thuận lợi được giải quyết, còn hắn thì bảo vệ được cái mạng nhỏ của mình, lực ủng hộ của Tỉnh trưởng Bạch là rất mạnh.
Không có sự ủng hộ của ông, Giang Nguyên không thể làm được đến bước này, lặng yên không một tiếng động mà giải quyết hết tất cả.
Hắn biết, bởi vì không báo cáo lên cấp trên, khiến cho Tỉnh trưởng Bạch phải gánh chịu phong hiểm rất lớn. Thậm chí nó sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ chính trị của ông. Cho nên, mặc kệ là nguyên nhân gì, Giang Nguyên cảm thấy mình cũng nên đến gặp Tỉnh trưởng Bạch để nói lời cảm ơn.
- Giang Nguyên, lần này thật sự vất vả cho cậu rồi. Nếu không có cậu, dịch bệnh nguy hiểm như vậy sẽ không có khả năng được giải quyết dễ dàng. Tôi đại diện cho chính quyền tỉnh gửi lời cảm ơn đến cậu.
Tỉnh trưởng Bạch mỉm cười nói với Giang Nguyên:
- Lần này cậu đã giúp cho tỉnh Nam một đại ân. Nếu tình huống không thể khống chế nhanh như vậy, một khi lan tràn, hoặc bị tiết lộ ra ngoài, chắc chắn sẽ tạo thành khủng hoảng rất lớn, gây nên tổn thất không nhỏ cho nền kinh tế và chính trị của chúng ta.
- Nào có, nào có.
Nhìn nụ cười cảm kích của Tỉnh trưởng Bạch, trán Giang Nguyên hiện lên vô số hắc tuyến, trong lòng đổ mồ hôi hột:
- Nếu mình nói chuyện này là do mình tạo nên, không biết có bị Tỉnh trưởng Bạch dùng cây đánh chết hay không.
Cười khan hai tiếng, cho rằng không nói ra thì tốt hơn, vì thế Giang Nguyên chỉ nói lời cảm ơn:
- Lần này cũng vất vả cho Tỉnh trưởng Bạch quá. Nếu không có ngài dốc hết sức ủng hộ và giữ gìn, chuyện này cũng không có khả năng thuận lợi giải quyết. Hơn nữa, ngài vì việc này mà gánh chịu phong hiểm quá lớn, tôi cảm thấy áy náy quá. Cho nên, tôi thật sự muốn cảm ơn ngài.
- Này, các cậu ở bệnh viện cũng đã phải mạo hiểm với tính mạng của mình, tiến hành nghiên cứu dịch bệnh, tôi chịu chút phong hiểm có là gì đâu chứ.
Nói xong, vẻ mặt Tỉnh trưởng Bạch có chút cảm thán:
- Qua nửa năm nửa, tôi cũng sẽ lui về. Lực nắm trong tay ở tỉnh Nam cũng càng lúc càng yếu, có thể giúp được cho các người cũng không nhiều. Tôi chỉ muốn thay dân chúng tỉnh Nam giữ vững sự yên ổn, không phụ lòng tin tưởng và ủng hộ của bọn họ đối với tôi.
Nhìn vẻ mặt cảm khái và sự bất đắc dĩ lẫn không cam lòng trong lời nói của ông, hai mắt Giang Nguyên nheo lại, nhớ đến tình huống liên quan đến Tỉnh trưởng Bạch mà hắn đã nghe.
Sau đó suy nghĩ lại, thấy giọng điệu của vị Thị trưởng Lâm đó dường như không quá tôn trọng đối với Tỉnh trưởng Bạch. Xem ra, tình cảnh của Tỉnh trưởng Bạch cũng không phải rất tốt.
- Tỉnh trưởng, dường như tuổi của ngài còn chưa đến lúc lui về mà?
- Haha, cũng chỉ còn một hai năm nửa thôi.
Trước mặt Giang Nguyên, Tỉnh trưởng Bạch cũng không giấu diếm gì, tự giễu:
- Nếu đã không còn hy vọng đi lên, hiển nhiên cũng chỉ có thể lui xuống mà thôi.
Nhìn ánh mắt không cam lòng của ông, Giang Nguyên mỉm cười nói:
- Không phải còn những nửa năm nữa sao? Không ai có thể nói trước được chuyện gì.
Nghe Giang Nguyên nói, Tỉnh trưởng Bạch phá lên cười, sau đó lắc đầu nói:
- Có một số chuyện cậu không biết đâu.
Giang Nguyên cũng không ở lại chính quyền tỉnh bao lâu, bởi vì hắn nhận được điện thoại của Tôn Diệu Nguyệt.
Đối mặt với yêu cầu của Tôn Diệu Nguyệt, Giang Nguyên không dám có chút trì hoãn, vội vàng đón xe chạy đến chỗ Tôn Diệu Nguyệt đã hẹn.
Lần này không phải là Vân Thanh trà lâu như trước, mà là một hội sở trên núi phía sau trường Đông Nguyên.
- Kỳ Sơn Dưỡng Sinh Đường.
Nhìn tấm bảng, Giang Nguyên không nhịn được cảm thán một phen. Kỳ Sơn Dưỡng Sinh Đường là nơi mà hắn ngưỡng mộ đã lâu. Đi dạy một thời gian ở trường Đông Nguyên, hắn đã nghe người ta nhắc đến chỗ này không biết bao nhiêu lần. Nghe nói đây là hội sở tiêu phí cao cấp nhất ở Vân Giang. Trước kia hắn chỉ nghe nói, chưa từng bước vào lần nào. Không ngờ lần này nhờ phúc của nữ ma đầu Tôn Diệu Nguyệt mà hắn có cơ hội đến đây nhìn một cái.
Nhưng nhìn kỹ tấm bảng, Giang Nguyên không khỏi hoài nghi. Hội sở này không phải cũng là một trong những sản nghiệp của Cổ môn chứ?
Chậm rãi bước vào, lập tức có người mặc sườn xám màu đỏ bước ra, khom người nói với Giang Nguyên:
- Giang tiên sinh, chào anh, xin mời theo tôi.
Nhìn hành động của người nhân viên, Giang Nguyên thở dài trong lòng. Xem ra đây đúng là sản nghiệp của Cổ môn. Nếu không, tại sao một người khách cũng không thấy, chỉ có một người phục vụ đặc biệt chờ hắn.
Mặc dù trong lòng có chút không vui, nhưng Giang Nguyên vẫn cố ổn định tinh thần, đi theo người phục vụ bước vào bên trong.
Một đường đi vào, chỉ thấy phong cảnh hoa lệ đến cực điểm, trong lòng Giang Nguyên lại cảm thán không thôi. Không hổ là nơi tiêu phí cao nhất ở Vân Giang.
Hai người xuyên qua hai đình viện u tĩnh, vừa nhìn là biết do danh sư xây dựng, khiến cho Giang Nguyên không khỏi gật đầu liên tiếp.
Xuyên qua hai đình viện, trước mặt Giang Nguyên xuất hiện một đình viện còn rộng hơn.
Thoạt nhìn còn tinh xảo hơn vài phần so với hai đình viện trước. Nhưng sau khi Giang Nguyên bước vào, nhìn ba người ngồi trong đó, trong nháy mắt liền ngẩn ra.
- Hai người...tại sao hai người lại ở đây?
Giang Nguyên nhìn Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ đang mỉm cười nhìn mình, ngạc nhiên hỏi.
Chương 671: Tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó tha
- Tại sao hai người lại ở đây?
Nhìn thấy hai người, Giang Nguyên không khỏi cực kỳ hoảng sợ. Vất vả lắm hắn mới đánh thắng được một ván, bảo vệ được hai cái phiếu thịt này, tại sao hai cái phiếu thịt lại xuất hiện ở đây chứ?
- Chị Tôn nói muốn mời hai đứa tụi em ăn cơm, nói anh cũng sẽ đến, nên em và Tiểu Vũ mới đến đây.
Nhìn vẻ mặt kinh hoảng của Giang Nguyên, Từ Thanh Linh có chút tò mò, thật sự không hiểu tại sao cô và Lý Tiểu Vũ ở đây, Giang Nguyên lại có biểu hiện như vậy chứ?
Vẻ mặt của Lý Tiểu Vũ bên cạnh cũng tương tự. Chị Tôn rất tốt, vì sao Nguyên ca ca lại như thế?
Nhìn biểu hiện của hai người, rồi nhìn Tôn Diệu Nguyệt ở bên cạnh, Giang Nguyên đành phải cười khổ. Hai người đã đến rồi, hắn còn biết phải làm như thế nào? Chỉ có thể nhìn xem nữ ma đầu này muốn làm cái gì mà thôi.
Chỉ cần cô ta không đổi ý. Nhưng cô ta thật sự sẽ không đổi ý chứ? Không thể nào?
- À, ý của anh là tại sao hai người ở đây, chính là trùng hợp. Đã lâu rồi chúng ta không ăn cơm với nhau. Hahah...
Cười gượng hai tiếng, Giang Nguyên chậm rãi bước đến, nhưng vừa đi vừa nhìn vẻ mặt của Tôn Diệu Nguyệt, Giang Nguyên không nhịn được hừ lạnh trong lòng:
- Đúng là mặt dày vô sỉ. Không biết mình bao nhiêu tuổi, lại bắt người ta gọi bằng chị?
Mắng thầm hai câu, nhìn thấy ánh mắt của Tôn Diệu Nguyệt, đột nhiên Giang Nguyên giật thót trong lòng.
Mặc dù lần nào nhìn thấy cô ta cũng khiến cho hắn phải run sợ, hơn nữa lại còn là Sơn Trường của Cổ môn, cho nên hắn mới cảm thấy Tôn Diệu Nguyệt giống như một lão yêu bà. Nhưng bây giờ nhìn lại, dường như tuổi của cô không lớn. Cho dù có thuật dưỡng nhan như thế nào đi chăng nữa, cũng không có khả năng biến một lão yêu bà thành một cô gái hai ba hai bốn tuổi.
- Chẳng lẽ tuổi cô ta không lớn?
Nghĩ như vậy, trong lòng Giang Nguyên lại căng lên. Nếu tuổi của Tôn Diệu Nguyệt không lớn, vậy thì kinh khủng quá rồi. Hắn còn trẻ, nhưng đã được xem là cao thủ. Còn bà nương này, chẳng lẽ là cao thủ của cao thủ trong truyền thuyết?
Mặc dù rất muốn hỏi bà nương này tu luyện như thế nào, nhưng Giang Nguyên vẫn cố gắng ức chế sự hiếu kỳ của mình, không lộ ra vẻ khiếp sợ trước mặt Tôn Diệu Nguyệt.
- Chậc chậc, Sơn Trường Đại Nhân, cuộc sống này đúng là không tệ nhỉ. Có trà ngon, có mỹ nữ, còn có soái ca bên cạnh.
Giang Nguyên không chút khách sáo bước đến ngồi xuống, nhìn cái bình trà tử sa bốc ra mùi thơm bốn phía, liền than thở.
Tôn Diệu Nguyệt dường như đối với ngữ khí trào phúng của Giang Nguyên không thèm để ý, tay nâng bình trà rót cho Giang Nguyên một ly.
Sau đó nói:
- Miệng đủ thối đấy, cẩn thận tôi xé rách miệng của anh.
- Chà.
Mặc dù Sơn Trường Đại Nhân nói ra lời này, nhưng một chút uy hiếp cũng không có. Giang Nguyên vội rụt cổ lại, không dám nói tiếp, nâng tách trà lên uống.
Lý Tiểu Vũ và Từ Thanh Linh bên cạnh thấy Giang Nguyên trước giờ chưa sợ ai, đột nhiên lại giống như chuột thấy mèo trước mặt Tôn tỷ tỷ. Hai người liếc mắt nhìn nhau, cảm thấy không hiểu. Tôn tỷ tỷ rất tốt, tại sao Giang Nguyên lại sợ như vậy?
- Trà ngon.
Vội vàng nuốt ngụm nước trà xuống, cảm nhận được vị ngọt nơi đầu lưỡi lan xuống cổ, Giang Nguyên không nhịn được phải khen một câu.
- Mặc dù là trà ngon, nhưng không thể so sánh với Thanh Tâm trà của Thiên Y Viện các người.
Nhìn biểu hiện say mê của Giang Nguyên, Tôn Diệu Nguyệt không khỏi hừ một tiếng, ánh mắt hiện lên sự hoài nghi. Tiểu tử này vừa nhìn là biết ngày thường không được uống Thanh Tâm trà. Nếu không, cũng không than thở một câu như vậy. Uống thì không được uống nhiều, chẳng lẽ thật sự có thể tặng cho cô nửa cân sao?
Nghe lời nói có chút hàm súc của Sơn Trường Đại Nhân, Giang Nguyên vội vàng cười nói:
- Sơn Trường Đại Nhân yên tâm đi, nhiều nhất là một tuần, tôi sẽ chuẩn bị cho cô nửa cân Thanh Tâm trà, sẽ làm cho cô hài lòng mới thôi.
- Ừm.
Thấy Giang Nguyên nói như vậy, lúc này Tôn Diệu Nguyệt mới hài lòng gật đầu:
- Anh phải nhớ đấy, nếu không...anh hiểu rồi chứ?
- Hiểu, hiểu...
Đối với lời nói uy hiếp của Tôn Diệu Nguyệt, cộng thêm hiện tại còn chưa biết nguyên nhân tại sao cô ta lại gọi Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ đến đây, Giang Nguyên tất nhiên là không dám đi trêu chọc rồi.
Nhìn Giang Nguyên thành thật như thế, Tôn Diệu Nguyệt hài lòng gật đầu, quay sang thấy Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ đang há hốc miệng, cười nói:
- Được rồi, Tôn tỷ tỷ mời mọi người đến đây dùng cơm, chính là muốn thương lượng với mọi người một việc.
- Ồ?
Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ nhìn nhau, sau đó tò mò nhìn Tôn tỷ tỷ. Giang Nguyên bên cạnh cũng đang căng tai lên nghe, muốn biết lý do Tôn Diệu Nguyệt gặp mặt Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ.
Dưới ánh mắt chăm chú của ba người, Tôn Diệu Nguyệt cười nói:
- Tôi đến từ một nơi rất thần bí nhưng cường đại, thấy hai người thiên tư thông tuệ, chung quy muốn thu hai người vào làm môn hạ cho tôi. Không biết ý của hai em thế nào?
Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ nghe xong, lại quay sang nhìn nhau. Thu nhận môn hạ?
Trong lúc hai người còn đang mơ hồ, Giang Nguyên mở to mắt, lên tiếng:
- Không được, nhất định không được.
- Không được? Tôi không hỏi anh mà.
Tôn Diệu Nguyệt cau mày nhìn Giang Nguyên, lãnh đạm nói.
Bị ánh mắt của Sơn Trường Đại Nhân liếc qua như vậy, Giang Nguyên không khỏi phát lạnh. Cổ môn là tử địch của Thiên Y Viện, hơn nữa Cổ môn làm việc thiện ác chẳng phân biệt, liền nói:
- Sơn Trường Đại Nhân, bây giờ tuổi của hai người bọn họ cũng không còn nhỏ nữa. Đã qua cái tuổi tốt nhất rồi. Tôi thấy cô không cần lo lắng về điều này.
- Cũng đâu cần anh quan tâm. Tôi tự có phương pháp của mình.
Tôn Diệu Nguyệt lãnh đạm nói, sau đó nhìn Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ:
- Thế nào? Vào làm môn hạ cho tôi có rất nhiều chỗ tốt. Ví dụ như hai em sẽ có tài phú và quyền thế mà người bình thường muốn có cũng không được. Còn có được thực lực vô cùng cường đại. Có những thứ này, rất nhiều chuyện mà trước kia hai em muốn làm nhưng không thể làm được, bây giờ có thể dễ dàng mà làm.
Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ nghe xong liền sửng sốt. Hai người rất ít khi tiếp xúc với những điều này, mất một hồi vẫn không hồi phục lại tinh thần, nhưng hai người biết rất rõ, vừa rồi Giang Nguyên đã phản đối hai người gia nhập làm môn hạ của Tôn tỷ tỷ.
Cho nên, những thứ hấp dẫn mà Sơn Trường Đại Nhân đưa ra, trước mặt các cô chẳng khác nào bọt biển, không có lực thu hút. Hai người liếc mắt nhìn Giang Nguyên, nhìn thấy ánh mắt của cô, liền đưa ra quyết định, đồng thời lắc đầu:
- Tôn tỷ tỷ, tụi em vẫn còn đang đi học, tạm thời không có suy nghĩ gì khác.
- Ồ?
Nhìn hai người lắc đầu, Tôn Diệu Nguyệt tất nhiên là hiểu được vì sao, lập tức cười nói:
- Tôi nghĩ hai em hẳn là không hiểu khái niệm làm môn hạ của tôi như thế nào, cũng không biết thực lực cường đại là ra sao. Cho nên cũng đừng vội quyết định.
Dứt lời, cô quay sang nhìn Giang Nguyên:
- Giang Nguyên, lần đánh cuộc này anh không tệ, thắng rất đẹp. Cho nên tôi quyết định bỏ qua cho anh lần này.
Nhìn nụ cười của nữ ma đầu, Giang Nguyên chỉ cảm thấy da đầu của mình run lên, nhưng nếu cô đã nói như vậy, hiển nhiên là sẽ không đổi ý.
- Cảm ơn Sơn Trường Đại Nhân.
Nhìn biểu hiện của Giang Nguyên, Sơn Trường Đại Nhân mỉm cười, nhưng sau đó đột nhiên lạnh lùng nói:
- Anh không cần phải vội cảm ơn tôi như vậy. Mặc dù tôi nói là bỏ qua cho anh, nhưng tội chết có thể miễn tội sống lại khó tha.
- Sao?
Giang Nguyên còn chưa kịp phản ứng lại, liền nhìn thấy thân hình của Tôn Diệu Nguyệt lóe lên, tung người bay ra ngoài đình viện, hướng vào Giang Nguyên bên trong, ngoắc tay:
- Nào, chúng ta so chiêu đi.
Chương 672: Lão tử không phát uy
- Mẹ kiếp, cô là Hầu tử bị phái đến chơi đùa với tôi sao?
Nhìn Tôn Diệu Nguyệt mặt không đỏ tim không nhảy trước mặt, mặt Giang Nguyên tối sầm. Hắn biết cô gái này kinh khủng, nhưng không nghĩ đến lại kinh khủng đến trình độ này.
Cũng là cao thủ, hắn biết mình không trụ nổi ba phút trước nữ ma đầu này. Sau đó sẽ bị đánh thành một cái bao thịt.
Trong suốt quá trình, mặc dù không sử dụng các loại thiên phú, nhưng Giang Nguyên cũng phải toàn lực ứng phó. Cũng may đây không phải là trận chiến sinh tử, Tôn Diệu Nguyệt cũng chỉ là dò xét thực lực của Giang Nguyên, cho nên cũng không dùng toàn lực.
Phút đầu tiên, Giang Nguyên đánh rất thuận tay. Nhưng rất nhanh, thực lực chênh lệch giữa hai người đã bắt đầu lộ ra.
Qua hai phút, Giang Nguyên đột nhiên bị một quyền của Tôn Diệu Nguyệt nện vào vai trái. Trong nháy mắt, thân hình bên trái liền tê rần.
Cũng may kinh nghiệm chiến đấu của Giang Nguyên cũng xem như rất phong phú. Khi cảm thấy không ổn liền bật người thối lui, khiến cho Tôn Diệu Nguyệt đang định bồi cho Giang Nguyên một cú tàn nhẫn liền sửng sốt. Lần đầu tiên cô nhìn thấy một người trẻ tuổi có ý thức chiến đấu cường đại như vậy. Vừa thấy không ổn đã nhanh chóng thối lui, không chút do dự.
Điều này càng làm cho Tôn Diệu Nguyệt cảm thấy tò mò với Giang Nguyên hơn. Cho nên cô cũng không lập tức truy kích, cho Giang Nguyên một cơ hội trì hoãn.
Thấy vẻ mặt nhàn hạ của nữ ma đầu chờ mình, Giang Nguyên biết lúc này chỉ sợ không thể giải quyết một cách nhanh gọn, cũng không chần chừ, ánh mắt lạnh lại, nắm chặt quyền lao đến Tôn Diệu Nguyệt.
Nếu không phải sinh tử giao đấu, Giang Nguyên tất nhiên là không sử dụng thiên phú để bảo vệ tính mạng. Nhưng hắn tuyệt đối cũng không để cho Tôn Diệu Nguyệt khi dễ hắn như vậy. Hơn nữa, khó có được một cao thủ để so chiêu, vì thế Giang Nguyên đã toàn lực ứng phó. Đương nhiên, chủ yếu là không bị đánh quá thê thảm. Nếu không, mất mặt lắm.
Nhưng ai ngờ, sau khi xông lên, có muốn giữ thể diện cũng không được nữa rồi. Tôn Diệu Nguyệt ra tay so với lúc trước tàn nhẫn hơn một chút. Lúc trước còn có thể hoàn thủ, nhưng lúc này đã bị đánh đến không hoàn thủ được.
Giang Nguyên chỉ có thể miễn cưỡng bảo vệ mặt của mình. Dù sao hắn tu luyện lâu như vậy, da thịt đã rất dày, có thể chịu được được.
Nhưng cũng không thể chống đỡ được thời gian quá lâu. Đỡ được hai phút, Giang Nguyên đã không biết bị trúng mấy cái rồi. Dù sao, mặc dù tay không bị đánh gãy, nhưng đã cảm giác tê rần.
Ngay cả bụng dưới cũng bị đạp cho một cái. Lúc đó chỉ thiếu không phun miếng điểm tâm vừa ăn ra ngoài.
Đương nhiên, Giang Nguyên chỉ có thể mạnh mẽ chống đỡ. Phía sau còn có Lý Tiểu Vũ và Từ Thanh Linh nhìn xem, tuyệt đối không thể để mất thể diện.
Nhưng Giang Nguyên cũng không duy trì quá lâu. Nữ ma đầu muốn lập uy, sao có thể để hắn thua mà không chật vật chứ?
Bịch! Giang Nguyên không tránh kịp, hai tay cũng không bảo vệ được mặt, trong nháy mắt đã bị trúng một quyền ngay cằm. Còn chưa kịp phản ứng, Giang Nguyên đã nghe được tiếng răng rắc của cằm bị lệch.
Vừa mới đưa tay cản lại, gương mặt bên trái lại trúng một quyền, đánh cả đầu Giang Nguyên lệch sang một bên.
Mặc dù lực chống đỡ của Giang Nguyên rất siêu cường, nhưng hắn vẫn cảm thấy đầu óc choáng váng, còn chưa phản ứng lại, ngực đã cảm thấy đau nhức, cả người bị đánh bay ra ngoài, đập vào vách tường rồi ngã xuống đất.
Giang Nguyên thở hồng hộc đứng lên, ho khan một trận, dùng tay lau khóe miệng, mới phát hiện đã có máu chảy ra.
- Thế nào? Không tệ chứ? Đây chính là thực lực mà tôi muốn nói cho các người biết.
Tôn Diệu Nguyệt bật cười nhìn vẻ mặt lo lắng của Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ trong đình:
- Có cân nhắc lại việc làm môn hạ của tôi không? Chỗ tốt rất nhiều đấy. Nếu tiểu tử này dám khi dễ hai em, hai em cũng có thể đánh anh ta thành như vậy.
Hai cô gái đang lo lắng nhìn Giang Nguyên, nghe Tôn Diệu Nguyệt nói, cũng không lên tiếng, chỉ liếc mắt nhìn nhau rồi lại nhìn Giang Nguyên.
Nhìn thấy biểu hiện của hai người, Tôn Diệu Nguyệt lại lóe lên, quỷ mị xuất hiện trước mặt Giang Nguyên.
Một tay bắt được áo của hắn, trở tay quăng một cái, chỉ nghe tiếng bịch, Giang Nguyên lại bị ném xuống mặt đất.
Giang Nguyên lách mình sang bên trái, tránh được một cước không lưu tình của Tôn Diệu Nguyệt, sau đó ngồi dậy, hai tay ôm quyền, hung hăng đánh vào chỗ thắt lưng của Tôn Diệu Nguyệt.
Lúc này Giang Nguyên đã có suy nghĩ lưỡng bại câu thương. Chính vì không thể bức lui được Tôn Diệu Nguyệt, hắn mới không có cơ hội xoay người. Hơn nữa, hắn cũng biết kỳ thật Tôn Diệu Nguyệt không phải muốn xả giận mà là muốn lập uy cho Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ xem, muốn uy hiếp hai người đồng ý.
Cho nên, đã đến nước này rồi, không thể không liều. Mặc dù hy vọng rất nhỏ, nhưng hắn vẫn phải liều.
Tôn Diệu Nguyệt nhìn thấy ánh mắt tàn nhẫn của hắn, có chút mỉm cười, nhẹ nhàng lách sang, tránh được một kích của Giang Nguyên.
- Thế nào? Đã cân nhắc chưa?
Nữ ma đầu quay sang nhìn Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ.
- Không được đánh, không được đánh.
Hai người nhìn thấy tình cảnh của Giang Nguyên, kinh hoàng kêu lên:
- Tôn tỷ tỷ, không được đánh nữa.
- Haha, không sao đâu. Da của tiểu tử này dày lắm, hai em nhìn cho kỹ nhé.
Nhìn ánh mắt khẩn trương của cả hai, Sơn Trường Đại Nhân bật cười, sau đó lướt về phía Giang Nguyên.
Hai mắt Giang Nguyên đã đỏ bừng. Hắn đã lâu rồi không bị đánh tàn nhẫn như vậy, hơn nữa còn bị bức đến bước đường cùng.
Hắn biết rõ Tôn Diệu Nguyệt muốn dùng hắn đã uy hiếp hai phiếu thịt, à không, hai cô gái.
Cổ môn là tử địch của Thiên Y Viện, nếu để hai cô bị bà nương này lừa gạt, hắn phải làm sao bây giờ? Bây giờ không còn cách nào khác, chỉ có thể đánh thôi.
Tuy cơ hội không lớn nhưng như thế nào cũng không thể để cho Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ gia nhập Cổ môn.
Đã có chủ ý, Giang Nguyên cũng thông suốt hơn, nhìn Tôn Diệu Nguyệt đang lao đến, quát lạnh:
- Lão tử không uy, cô đúng là tưởng tôi là mèo sao? Mẹ kiếp!
Chương 673: Em đồng ý
Bị đánh mà không hoàn thủ, tuyệt đối không phải là tính cách của Giang Nguyên.
Tuy Giang Nguyên không muốn phô bày thiên phú của mình, thậm chí khiến cho Tôn Diệu Nguyệt chú ý nhiều hơn. Nhưng tình huống lúc này, nếu không thi triển, chỉ sợ không cầm cự được. Nếu cứ như vậy mãi, Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ sẽ gật đầu đồng ý mất.
Đã đến tình trạng này rồi, nhẫn nại chịu nhục không phải là tính cách của Giang Nguyên.
- Trạng thái Không Minh khởi động, năng lượng tiêu hao còn 90%.
- Thiên phú Tốc độ khởi động, thiên phú....
Một vài tin tức vang lên trong đầu Giang Nguyên. Ánh mắt của hắn nhanh chóng trở nên mơ hồ, tầm nhìn trước mắt chỉ còn lại hai màu đen trắng.
Nhìn Giang Nguyên gầm lên một tiếng, Tôn Diệu Nguyệt nở nụ cười lạnh, khinh thường đánh tới một quyền.
Nhưng một quyền này vừa chạm trúng Giang Nguyên đang xông lên, Tôn Diệu Nguyệt đột nhiên có chút sửng sốt. Bởi vì cô cảm nhận được khí tức của Giang Nguyên dường như có sự biến hóa quỷ dị. Mặc dù phẫn nộ xông lên, nhưng oán khí vốn đang tồn tại trên người hắn trong nháy mắt biến mất, chỉ còn lại sự lạnh nhạt cổ quái mà thôi.
Trong lúc cô đang phân tâm, thân hình Giang Nguyên đột nhiên lóe lên, tránh được một quyền của cô. Khi cô chưa kịp phản ứng lại thì đã bị đánh một quyền vào vai trái.
- Hừ.
Dưới ánh mắt khó tin, Tôn Diệu Nguyệt hừ một tiếng, lui mạnh về phía sau.
Đã lâu rồi chưa cảm nhận được sự đau nhức như thế, mang theo kinh nghi và giận dữ, Tôn Diệu Nguyệt đang muốn phản kích, liền nhìn thấy Giang Nguyên giống như quỷ mỵ, dùng tốc độ cực nhanh vọt đến trước người cô, đánh liên tiếp bốn năm quyền.
Tay trái còn chưa hồi phục sau cú đánh của Giang Nguyên, gần như chỉ dựa vào tay phải để phản kích, có chút đỡ không nổi con gà đang hăng máu Giang Nguyên, bị Giang Nguyên đánh lui về sau năm sáu thước.
Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ thấy Tôn tỷ tỷ bị đánh thành như vậy, ai nấy cũng đều há to miệng, không biết tại sao Giang Nguyên lại trở nên mạnh như vậy. Thấy Giang Nguyên đã chiếm thế thượng phong, hai người liền thở phào nhẹ nhõm.
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Đối mặt với công kích đáng sợ của Giang Nguyên, Tôn Diệu Nguyệt vừa đỡ vừa kinh nghi nhìn hắn.
Không phải là cô không nhìn ra được thực lực của hắn. Đặc biệt sau lần giao thủ vừa rồi, đủ để cho cô nắm rõ thực lực của hắn. Trong thế hệ thanh niên, thực lực của hắn quả nhiên rất lợi hại. Nhưng trước mặt cô lại không tính là gì.
Tôn Diệu Nguyệt cho rằng một tay của mình cũng đủ đối phó đối phương, nhưng tình huống bây giờ thật sự quá quỷ dị.
Nhưng từ nhỏ đến lớn, Sơn Trường Đại Nhân chưa bao giờ ăn thiệt như vậy, bị một tên thực lực yếu hơn đánh lui về sau. Cô như thế nào cũng không thể tiếp nhận sự thật này.
Hét lên một tiếng, nội khí toàn thân nhanh chóng vận chuyển, bí thuật Cổ môn trong nháy mắt khởi động. Chỗ tê dại ở vai trái nhanh chóng tiêu tan. Cả cánh tay trái vừa rồi không cử động được đã có thể chuyển động lại.
Vai trái đã khôi phục bình thường, hơn nữa dưới kích thích của bí thuật, thực lực Tôn Diệu Nguyệt dường như tăng lên thêm vài phần, trong nháy mắt đã ngang bằng với Giang Nguyên.
Bịch bịch.
Kình khí vang lên. Hai người đánh rất nhanh.
Vẻ lạnh nhạt trong mắt Giang Nguyên càng tăng thêm, động tác cũng nhanh chóng, nhưng cánh tay trái của Tôn Diệu Nguyệt đã linh hoạt lại, không còn rơi vào thế hạ phong.
Sau vài cú liều mạng, Giang Nguyên dần dần lui về sau. Thực lực của Tôn Diệu Nguyệt quả thật rất mạnh. Cho dù hắn có trạng thái Không Minh, có các loại thiên phú hỗ trợ, nhưng vẫn thua kém Tôn Diệu Nguyệt.
Nội khí của Tôn Diệu Nguyệt quá mạnh. Nhờ bí thuật kích thích, cũng không thua kém thiên phú của Giang Nguyên quá nhiều. Còn nội khí của Giang Nguyên thì còn kém hơn Tôn Diệu Nguyệt đến thảm thương. Sau khi Tôn Diệu Nguyệt khởi động bí thuật chữa thương cho vai trái, Giang Nguyên bị rơi xuống thế hạ phong là điều tất nhiên.
Rốt cuộc, Giang Nguyên một lần nữa bị Tôn Diệu Nguyệt bổ một chưởng trúng ngực phải. Mặc dù đã nhanh chóng phản ứng, không bị tổn thương, nhưng dưới một kích toàn lực của Tôn Diệu Nguyệt, vẫn bị đánh ngã xuống đất, thậm chí còn phun máu.
- Xương sườn thứ năm, thứ sáu bên phía ngực phải đã bị gãy.
Cơn đau nhức khiến đầu óc Giang Nguyên trở nên mê muội, nhưng hắn cũng không rời khỏi trạng thái Không Minh. Sau khi phán đoán tình huống của mình, liền bật dậy, nhanh chóng lui về sau hai thước, rồi lại vọt tới Tôn Diệu Nguyệt lần nữa.
Bị vây trong trạng thái Không Minh, Giang Nguyên biết mình muốn chiếm ưu thế trước nữ ma đầu là không thể nào, chỉ có thể chiến đấu đến cùng.
Giang Nguyên phản kích cũng không mang lại kết quả gì. Giang Nguyên một lần nữa dưới tiếng kinh hô của Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ bay ngược ra ngoài.
- Đừng đánh mà, Tôn tỷ tỷ, đừng đánh nữa. Chị bỏ qua cho anh ấy được không?
Lý Tiểu Vũ không nhịn được, bước đến cầu khẩn Tôn Diệu Nguyệt.
- Đánh, đương nhiên phải đánh rồi.
Cơn tức của Tôn Diệu Nguyệt chưa tan. Cô lớn như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên bị mất thể diện, tất nhiên là sẽ không tha.
Khụ! Không biết bị đánh bao nhiêu cái, Giang Nguyên lại phun ra hai ngụm máu tươi.
Mặc dù trong đầu vẫn còn mê muội nhưng ánh mắt lạnh nhạt đã bắt đầu biến mất.
- Chủ thể rời khỏi trạng thái Không Minh, năng lượng tiêu hao...
Nhìn sắc mặt khinh thị và lạnh nhạt của Giang Nguyên đã biến mất, bắt đầu lộ ra vẻ thống khổ, lúc này Tôn Diệu Nguyệt mới xả giận được một chút, hít một hơi thật sâu, gương mặt nở nụ cười kiều mỵ, giống như vừa rồi người xuống tay tàn nhẫn không phải là cô.
- Haha, thế nào? Thực lực không tệ chứ?
Tôn Diệu Nguyệt nhìn Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ đang đỡ Giang Nguyên dậy, nói:
- Bây giờ có định gia nhập môn hạ của tôi không?
Sắc mặt Từ Thanh Linh trắng bệch, đang định lên tiếng từ chối, liền nhìn thấy nụ cười nguy hiểm của Tôn Diệu Nguyệt, liền giật mình.
- Được, em đồng ý. Chỉ cần chị bỏ qua cho Nguyên ca ca.
Từ Thanh Linh còn chưa lên tiếng, một giọng nói khẩn trương bên cạnh liền vang lên.
Chương 674: Đánh cuộc
Lý Tiểu Vũ khiếp sợ nhìn Tôn tỷ tỷ đang mỉm cười nhưng lại khiến cho cô phải run sợ, nói:
- Tôn tỷ tỷ, chị đừng đánh Nguyên ca ca nữa. Em...em vào làm môn hạ của chị.
- Không được.
Nghe Lý Tiểu Vũ nói, Giang Nguyên biến sắc, tức giận quát, đồng thời cố gắng bò dậy, cắn răng đánh tới Tôn Diệu Nguyệt.
- Không được?
Vất vả lắm mới khiến cho một người đồng ý, nghe Giang Nguyên nói, ánh mắt Tôn Diệu Nguyệt có chút phát lạnh, không nhìn thấy rõ động tác, chỉ thấy một thân ảnh thon dài chợt lóe lên, Giang Nguyên kêu lên một tiếng, ngã xuống lần nữa.
- Đừng đánh, đừng đánh nữa.
Từ Thanh Linh nước mắt nước mũi nhìn Giang Nguyên đang phun máu dưới đất.
- Thế nào? Tiểu Vũ, đã xác định nhập môn hạ của tôi chưa?
Tôn Diệu Nguyệt mỉm cười nhìn Lý Tiểu Vũ, xác nhận lần nữa.
Gương mặt xinh xắn của Lý Tiểu Vũ tràn đầy nước mắt, nhìn Giang Nguyên miệng đầy máu, liên tục gật đầu.
- Tốt lắm, vậy còn em, Thanh Linh?
Tôn Diệu Nguyệt hài lòng gật đầu, sau đó nhìn Từ Thanh Linh đang đỡ Giang Nguyên ngồi dậy.
- Em...
Từ Thanh Linh lớn tuổi hơn Lý Tiểu Vũ, tất nhiên biết Giang Nguyên không đồng ý cho cô nhận lời Tôn tỷ tỷ tất có lý do, nhưng tình huống trước mắt...
- Tôi không đồng ý.
Giang Nguyên thẳng thân hình, hít sâu hai hơi, cố gắng lấy ra một cái ống tiêm, sau đó mở nắp, tiêm thẳng vào mạch máu cổ của mình.
Nhìn hai mắt Giang Nguyên màu đỉ, khóe miệng đầy máu, vứt bỏ ống tiêm nhưng vẻ mặt vẫn kiên trì như cũ, từ trên mặt đất bò dậy, trong lòng Tôn Diệu Nguyệt run lên.
Nhẹ nhàng thở dài, nói:
- Nhập môn hạ của tôi có gì không tốt chứ? Với tư chất và tuổi tác của hai người, trừ phi làm môn hạ của tôi, cho dù là mấy lão quái vật trong nội viện các người cũng không có biện pháp bồi dưỡng được.
- Hơn nữa, người của Cổ môn lấy cường giả vi tôn. Tôi thân là Sơn Trường của Cổ môn, hai người bọn họ làm môn hạ của tôi, cũng chỉ có bọn họ khi dễ người khác, anh lo lắng làm gì?
- Hai môn chúng ta, mặc dù là tử địch trăm năm, nhưng chưa hề xảy ra xung đột lớn. Anh không muốn hai người bọn họ gia nhập Cổ môn, tôi hiểu. Nhưng tôi thân là Sơn Trường của Cổ môn, vì lý do thân phận nên ít nhúng tay vào chuyện của nội môn. Vì thế anh cũng đừng lo lắng.
Nói đến đây, Tôn Diệu Nguyệt đột nhiên mỉm cười nhìn Từ Thanh Linh bên cạnh Giang Nguyên:
- Thế nào, Thanh Linh, có đồng ý hay không?
Nụ cười trên gương mặt Tôn Diệu Nguyệt lại càng xinh đẹp hơn vài phần, tiếp tục nói:
- Không đồng ý, tôi sẽ đánh anh ta.
- Được, em đồng ý.
Cảm giác thân hình Giang Nguyên đang run rẩy, Từ Thanh Linh nào dám không đáp ứng, cắn răng gật đầu.
- Được, đồng ý sớm có phải tốt hơn rồi không? Cần chi phải biến anh ta thành cái dạng này, anh nói đúng không, y sĩ thực tập Giang Nguyên?
Tôn Diệu Nguyệt mỉm cười nhìn Giang Nguyên đang tức giận, sau đó nói:
- Anh cũng đừng tức giận nữa. Cho dù có Hồi Thiên Châm, chỉ sợ cũng phải nôn thêm vài ngụm máu nữa. Đừng lo lắng, tôi sẽ không bạc đãi bọn họ đâu.
- Hơn nữa, tôi muốn nói cho anh biết, bây giờ bọn họ là đệ tử của tôi, nếu anh thích bọn họ, hãy lo mà cố gắng. Nếu không, tôi thấy không vừa mắt, anh cũng đừng hòng đánh chủ ý vào bọn họ. Hắc hắc...
Giang Nguyên tức đến nỗi hai mắt muốn bốc hỏa, nhưng hắn biết rất rõ, nữ ma đầu không phải là nhân vật có thể nương tay. Vốn cô ta muốn giết hắn, nhưng bởi vì hắn thắng, cho nên mới bỏ qua một lần.
Nếu cứ tiếp tục kiên trì mãi, để cô ta nổi khùng lên, không biết chừng một chưởng đánh chết mình cũng nên.
Nếu hắn chết, Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ có thể thoát khỏi sao?
Nghĩ đến đây, Giang Nguyên chỉ có thể nhận thức thực lực của nữ ma đầu thật sự rất kinh khủng. Ngay khi hắn triển khai toàn bộ thiên phú cũng không có biện pháp đánh lại. Bị đánh thảm thương như vậy, thật sự là không oan uổng.
- Một năm.
Giang Nguyên chậm rãi vươn ngón tay, lãnh đạm nói với Tôn Diệu Nguyệt:
- Trong vòng một năm, tôi nhất định sẽ đánh bại cô. Cô có thể làm sư phụ, nhưng cô không được hạn chế sự tự do của bọn họ cũng như không được miễn cưỡng bọn họ phải làm bất cứ chuyện gì bọn họ không muốn.
- Một năm?
Nghe Giang Nguyên nói, Tôn Diệu Nguyệt lộ ra vẻ mặt khó tin, giống như nghe được câu chuyện cười nào đó rất vui, liền phá lên cười.
Nhìn Tôn Diệu Nguyệt cười rũ rượi như thế, gương mặt Giang Nguyên tràn đầy bất đắc dĩ. Mặc dù bà nương này hỉ nộ vô thường, nhưng không thể không nói, cho dù cười không chút e dè như vậy, thoạt nhìn vẫn rất xinh đẹp.
- Bà điên này nhiều nhất cũng chỉ ba mươi tuổi.
Giang Nguyên âm thầm tính toán. Với thiên phú của bà nương này, tu luyện từ nhỏ, đến tuổi này mà đạt được trình độ như thế cũng không phải là không có khả năng.
- Một năm, nếu cô không tin, như vậy chúng ta có thể đánh cuộc. Cô có thể làm sư phụ của các cô ấy, nhưng cũng không được bắt buộc bọn họ làm bất cứ chuyện gì thương thiên hại lý.
Giang Nguyên nhìn Tôn Diệu Nguyệt, nói.
Bà nương này tâm cao khí ngạo, một kích như vậy hẳn là rất có hiệu quả.
Quả nhiên, Tôn Diệu Nguyệt lạnh lùng cười:
- Đừng tưởng rằng tôi không biết anh đang nghĩ gì. Nhưng nếu anh đã tự tin như vậy, tôi sẽ cho anh một năm. Không, tôi sẽ cho anh hai năm. Tôi thật ra muốn nhìn xem, sau hai năm anh sẽ đạt đến trình độ như thế nào. Mặc dù với tuổi của anh, chắc chắn không tệ. Nhưng muốn sau hai năm mà đuổi kịp tôi, không có cửa đâu. Nếu anh đã yêu cầu như vậy, tôi sẽ cho anh cơ hội. Đến lúc đó, nếu không đánh lại tôi, vậy thì hãy giao cái mạng nhỏ của anh ra đây.
- Được, một lời đã định.
Thấy Tôn Diệu Nguyệt đáp ứng, Giang Nguyên không khỏi mừng rỡ. Mặc dù bà nương này lợi hại hơn hắn rất nhiều, nhưng chỉ cần trong hai năm hắn cố gắng, muốn đánh bại cô ta cũng không phải là không có khả năng.
Từ Thanh Linh và Lý Tiểu Vũ cổ quái nhìn hai người, thật không biết vừa nãy hai người đánh nhau sống chết, sao bây giờ lại không có việc gì. Hơn nữa, Giang Nguyên đã rất suy sụp, vì sao bây giờ tinh thần lại thoải mái như thế?
Nhưng mặc kệ thế nào, Tôn tỷ tỷ không đánh anh ấy nữa đã là chuyện tốt rồi.
Chương 675: Không dễ dàng như vậy đâu
- Không được, Tiểu Vũ còn phải đi học. Cái này không thể thương lượng.
Sắc mặt Giang Nguyên lúc này đã hồng hào trở lại, không còn bộ dạng chật vật như ban đầu, ngồi đối diện Tôn Diệu Nguyệt, giống như gà mẹ đang xù lông bảo vệ cho hai cô gái đằng sau.
- Học có cái gì tốt chứ? Tôi có thể đến đại học Oxford mời một số giáo sư đến dạy cho Tiểu Vũ.
Đối mặt với sự kiên trì của Giang Nguyên, vẻ mặt của Tôn Diệu Nguyệt hiện lên sự khinh thường.
Giang Nguyên lắc đầu, nói:
- Không được, Tiểu Vũ còn nhỏ, phải ở lại trường tiếp tục học. Đại học là nơi tốt nhất để trải nghiệm quãng đời sinh viên, cô ấy nhất định phải ở lại.
- Vâng, em không muốn đi, em muốn tiếp tục học.
Lý Tiểu Vũ cũng cuống quýt gật đầu.
- Được.
Đối với Lý Tiểu Vũ, Tôn Diệu Nguyệt xem như khoan dung hơn, mỉm cười sủng nịch, gật đầu nói:
- Nhưng sau khi em tốt nghiệp, nhất định phải đi theo tôi.
- Vâng, vâng.
Đối với yêu cầu của Tôn Diệu Nguyệt, Giang Nguyên và Lý Tiểu Vũ đều vội vàng gật đầu. Giang Nguyên tin rằng trong vòng hai năm, nhất định có thể đánh bại nữ ma đầu. Còn Lý Tiểu Vũ thì tin tưởng Giang Nguyên một cách mù quáng. Cô tin rằng trong vòng hai năm, cô sẽ không cần đi theo Tôn tỷ tỷ nữa.
Vấn đề mấu chốt nhất đã đạt thành nhất trí, vậy chuyện kế tiếp sẽ đơn giản hơn nhiều.
Từ Thanh Linh sắp sửa tốt nghiệp, sau đó sẽ chính thức đi theo Tôn Diệu Nguyệt gia nhập Cổ môn. Về phần Lý Tiểu Vũ, tất nhiên sẽ được dạy sau. Cô sẽ ở lại trường tiếp tục học, Tôn Diệu Nguyệt sẽ phái một người đến thường trú ở Vân Giang, chỉ đạo Lý Tiểu Vũ tiến hành luyện tập.
Đối với an bài của Tôn Diệu Nguyệt, Giang Nguyên vẫn rất hài lòng. Ít nhất hắn vẫn có thể nhìn thấy Lý Tiểu Vũ, theo dõi tình huống của cô.
So với Lý Tiểu Vũ, Giang Nguyên yên tâm về Từ Thanh Linh hơn. Từ Thanh Linh trong các phương diện xử sự thành thục hơn nhiều. Cho dù đi theo Tôn Diệu Nguyệt đến Cổ môn, có điện thoại để liên lạc, hẳn cũng không xảy ra vấn đề.
Cuộc đàm phán rất nhanh hoàn thành. Kết quả cũng khiến cho hai bên khá hài lòng. Chỉ là trước khi đi, Tôn Diệu Nguyệt đột nhiên đánh giá Giang Nguyên từ trên xuống dưới:
- Nội viện các người đã cải tiến Hồi Thiên Châm rồi sao? Tại sao lại khôi phục nhanh như vậy? Còn đủ sức để ầm ĩ với tôi?
Đối mặt với câu hỏi của Tôn Diệu Nguyệt, Giang Nguyên có chút căng thẳng trong lòng, cười nói:
- Không có. Chỉ là vết thương tôi không nghiêm trọng như cô đã tưởng tượng.
Nghe Giang Nguyên trả lời, Tôn Diệu Nguyệt dường như không tin, nhưng lại không nhìn ra được điều gì khác, thầm nhủ trong lòng:
- Chẳng lẽ tôi còn không nắm chắc tình hình xuống tay của mình sao? Chẳng lẽ là tác dụng phụ của Bí thuật?
- Ừm, cũng có khả năng.
Trải qua vài ngày không có chuyện gì xảy ra, bệnh viện số 1 cũng chậm rãi khôi phục lại sự bình thường. Là Tỉnh trưởng tỉnh Nam, bệnh viện số 1 xảy ra chuyện lớn như vậy, mặc dù sự kiện được giữ bí mật, nhưng mặc kệ thế nào, quan phương cũng phải tỏ thái độ an ủi.
Cho nên, hôm đó Tỉnh trưởng Bạch và Giang Nguyên đã yên lặng đến khoa Nhi của bệnh viện số 1, tiến hành thăm hỏi và động viên.
Quá trình động viên diễn ra khá thuận lợi. Mấy vị lãnh đạo của bệnh viện liền hộ tống Tỉnh trưởng Bạch xuống lầu.
Nhưng dưới lầu liền gặp phải Thị trưởng Lâm đang lên thăm con của mình.
Mặc dù hai vị lãnh đạo đã xé rách da mặt với nhau, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra khách sáo. Thị trưởng Lâm đưa xe lăn cho thư ký bên cạnh, vẻ mặt mỉm cười đi về phía trước. Hai vị đồng chí lãnh đạo rất nhiệt tình bắt tay, sau đó hàn huyên vài câu.
- Tỉnh trưởng, ngài vốn bận rộn công việc, tại sao hôm nay lại có thời gian để đến đây?
Lâm Hướng Tiền ngoài cười nhưng trong không cười nói.
- Tôi cũng chỉ muốn đến quan sát kỹ tình huống công việc của hệ thống Y tế.
Hai người biết rõ đối phương đến là để làm gì, nhưng trước mặt vẫn phải nói cho dễ nghe.
- Thị trưởng Lâm, anh cũng đến giám sát công việc sao?
Tỉnh trưởng Bạch cười hỏi.
- Haha, thuận đường đến thăm con trai bị thương nằm viện ở đây.
Gương mặt Lâm Hướng Tiền lộ ra vẻ âm lãnh, nhìn thoáng qua Giang Nguyên.
Nhìn thấy vẻ âm lãnh của Lâm Hướng Tiền, Giang Nguyên cười lạnh, đang định bước đi, ai ngờ Tỉnh trưởng Bạch lại phá lên cười, cả kinh hỏi Lâm Hướng Tiền:
- Ồ, Tiểu Lâm bị thương sao? Làm sao mà bị thương vậy?
Nghe Tỉnh trưởng Bạch hỏi, Giang Nguyên không nhịn được mà ngạc nhiên. Lời này của Tỉnh trưởng Bạch thật sắc bén. Xem ra, Tỉnh trưởng Bạch cũng không tính là người phúc hậu.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, Tỉnh trưởng Bạch vừa nói xong, sắc mặt Thị trưởng Lâm liền lạnh lại, sau đó bước về phía Giang Nguyên, ánh mắt càng rét lạnh vài phần:
- Không có gì, chỉ bị chó cắn hai phát mà thôi.
- Chậc chậc, chân của Lâm công tử thật là yếu, lại bị cắn gãy chân. Thị trưởng Lâm, ngài tìm lý do này có chút gượng ép đó.
Giang Nguyên lạnh giọng cười nói:
- Xem ra tôi xuống tay chưa đủ tàn nhận. Thị trưởng Lâm ngay cả chân con bị gãy cũng không rõ.
- Cậu...
Sắc mặt Thị trưởng Lâm tối sầm, cười lạnh:
- Giỏi, giỏi, Giang Nguyên cậu đúng là kiêu ngạo. Chẳng lẽ cậu tưởng rằng tôi không có biện pháp bắt cậu?
- Ngài có thể bắt tôi sao? Thị trưởng Lâm, tôi đang đứng trước mặt ngài đây.
Đối mặt với vẻ mặt giận dữ của Lâm Hướng Tiền, Giang Nguyên cười lạnh một tiếng.
Giang Nguyên và Thị trưởng Lâm mâu thuẫn với nhau. Các lãnh đạo bệnh viện bên cạnh cũng vội vàng cúi đầu, giả bộ cái gì cũng không nghe thấy.
- Cậu...cậu cho rằng có lão Bạch làm chỗ dựa cho cậu, thì tôi không có biện pháp bắt cậu?
Thị trưởng Lâm nhìn các lãnh đạo đang giả điếc bên cạnh, không nhịn được lạnh giọng nói.
- Thị trưởng Lâm, bây giờ ngài có thái độ như vậy, dám nói ra những lời đó, ngài tưởng rằng mình nắm chắc một trong ba vị trí đứng đầu tỉnh sao?
Giang Nguyên lạnh giọng, nói:
- Việc này không đơn giản như vậy đâu.
- Cậu nói cái gì?
Nghe được lời này của Giang Nguyên, ánh mắt Thị trưởng Lâm phát lạnh.
Sắc mặt của Tỉnh trưởng Bạch cũng biến đổi, kinh ngạc nhìn Giang Nguyên, không biết vì sao Giang Nguyên lại nói như vậy. Chẳng lẽ còn có thay đổi sao? Tại sao Giang Nguyên lại biết được?
Chương 676: Bộc phát xung đột
Thị trưởng Lâm, trong nhiệm kỳ công tác mới nửa năm sau, sẽ được thăng lên một trong ba vị trí đầu tỉnh. Điều này trên cơ bản đã được xác định.
Nhưng người biết được điều này tuyệt đối không nhiều, ngay cả Tỉnh trưởng Bạch cũng chỉ mơ hồ nghe được thông qua con đường đặc biệt mà thôi. Lúc này Giang Nguyên lại nói thẳng ra, quả thật khiến cho Lâm Hướng Tiền phải hoảng sợ.
Nhưng cũng chỉ là hoảng sợ mà thôi, liền khôi phục tinh thần ngay tức khắc. Tiểu tử này khẳng định là nghe được tin tức từ chỗ lão Bạch, mượn nó để trêu chọc ông.
- Giang Nguyên, cậu nói bậy bạ gì đấy? Chuyện tôi lên hay không lên vẫn chưa có thông tin, cậu đồn bậy bạ gì đó?
Tuy miệng bác bỏ lời đồn, nhưng gương mặt Lâm Hướng Tiền lại hiện lên sự tự tin, lạnh giọng răn dạy Giang Nguyên:
- Hơn nữa, thân phận của cậu là gì chứ? Tôi rốt cuộc ngồi ở vị trí nào, đều là do cấp trên quyết định, cậu quản được sao?
Nói đến đây, ánh mắt Thị trưởng Lâm giống như mơ hồ nhìn qua Tỉnh trưởng Bạch bên cạnh Giang Nguyên, trào phúng:
- Đừng nói là tôi không nói trước, cậu tốt hơn hết là đi lo cho người khác đi.
Cảm nhận được ánh mắt trào phúng của Thị trưởng Lâm, sắc mặt Tỉnh trưởng Bạch không khỏi âm lãnh vài phần. Lâm Hướng Tiền rõ ràng là đang nhằm vào ông.
Hai mắt Tỉnh trưởng Bạch nheo lại, cũng không nói gì. Đúng như lời Lâm Hướng Tiền đã nói, ông cũng sắp lui về, còn Lâm Hướng Tiền trên cơ bản đã được xác định một trong ba vị trí đầu tỉnh. Hơn nữa, những người vốn đang theo ông cũng đã ngã về phía Lâm Hướng Tiền. Có lãnh đạo cấp tỉnh trong tay, đủ để nắm giữ cả tỉnh Nam.
Còn ông thì đang trong trạng thái tiến thoái, cần lo lắng thật đúng là ông.
Nhìn bộ dạng đắc ý của Lâm Hướng Tiền, Giang Nguyên lạnh lùng nói:
- Yên tâm đi, không cần lo lắng cho Tỉnh trưởng làm gì. Tuổi của ngài ấy còn trẻ, sẽ tiến thêm một bước, hoàn toàn không có vấn đề gì. Còn Thị trưởng Lâm ngài, nhất định phải chú ý một chút. Tỉnh Nam là nơi tốt, nhưng không phải ai cũng có thể ở được.
- Cậu...làm càn.
Nghe được lời này của Giang Nguyên, sắc mặt Thị trưởng Lâm trở nên giận dữ. Ông ta đường đường là Thị trưởng Vân Giang, tương lai sẽ nắm tỉnh Nam trong tay, nhưng lại bị tên tiểu tử này uy hiếp. Chuyện như vậy, ở tỉnh Nam này, không ai dám làm như thế với ông. Cho dù là Tỉnh trưởng Bạch cũng không được.
Nhìn đám lãnh đạo đang cúi mặt bên cạnh, xác nhận cho dù bọn họ có nghe được gì cũng không dám tiết lộ ra ngoài, Thị trưởng Lâm rốt cuộc không ức chế phẫn nộ trong lòng nữa. Hôm nay, Giang Nguyên đã cưỡi lên đầu ông, nếu ông còn không dám nói lại hắn, thật sự là rất mất mặt.
Lập tức trừng mắt khiển trách:
- Ở tỉnh Nam, người nào có thể ở được, cũng không đến phiên cậu nói chuyện.
- Hơn nữa, Giang Nguyên, tôi nói cho cậu biết, mặc kệ sau lưng cậu có ai, nhưng ở tỉnh Nam này, hoàn toàn không đến phiên cậu kiêu ngạo.
Nhìn biểu hiện như muốn ăn thịt của Thị trưởng Lâm, khóe miệng Giang Nguyên vểnh lên. Mấy lão đồng chí này, da mặt giống như mạng sống. Bị khích hai câu giống như điểm trúng tử huyệt, không nhảy dựng lên lấy lại mặt mũi, tuyệt đối không cam lòng.
- Thị trưởng Lâm, tôi có phải là người kiêu ngạo hay không, ngài sẽ sớm biết thôi.
Giọng nói của Giang Nguyên mang theo chút hàm xúc đặc biệt, nhìn Lâm Mẫn ánh mắt đỏ bừng, hận không thể bằm thây hắn ra đứng ở đằng xa, sau đó quay sang nhìn Thị trưởng Lâm, nói:
- Về phần tôi có vốn để kiêu ngạo hay không, ngài có thể chờ xem.
- Tôi luôn là người có cừu báo cừu, có oán báo oán. Con của ông dám chọc tôi, tôi đánh gãy chân của cậu ta. Bây giờ ông làm cho tôi cảm thấy không thoải mái, cho nên ông nhất định sẽ xui xẻo. Tôi nghĩ Khương lão hằn sẽ không vì ông mà sống mái với tôi.
Nhìn thấy nụ cười lạnh của Giang Nguyên cộng với lời nói của hắn, Thị trưởng Lâm nổi giận đến cực điểm. Trong lúc đang chuẩn bị lên tiếng, chợt nghe được hai chữ “Khương lão”.
Trong lòng liền giật thót, sắc mặt tối lại.
Ông cho rằng Giang Nguyên biết được tin tức ông ta lên chức là thông qua Tỉnh trưởng Bạch, nhưng hắn không thể biết được Khương lão. Bạch Nghi Tân cũng không thể biết. Cho dù là biết, cũng không có khả năng để lộ ra ngoài.
Khương lão quả thật là chỗ dựa lớn nhất sau lưng ông ta. Nhưng ông ta chưa từng có cơ hội được gặp mặt Khương lão. Cho đến lần này, một nhân vật quan trọng trong hệ phái đã dẫn ông đến Bắc Kinh, khi đó ông mới có cơ hội gặp gỡ vị lão đại này.
Lúc đó, ông còn không biết tại sao, chỉ mơ hồ cảm giác được sẽ có chuyện tốt đến với mình. Cho đến khi nhân vật quan trọng đó nói, chuẩn bị cho ông tiếp nhận một trong ba vị trí đầu đàn ở tỉnh Nam, lúc đó ông mới biết vận may đã thật sự đến với mình.
Nhưng Giang Nguyên lại biết Khương lão, biết người đứng đằng sau ông ta là Khương lão. Hơn nữa vẻ mặt còn rất hời hợt khi nói ra, trong nháy mắt đã khiến cho Lâm Hướng Tiền phải suy nghĩ một chút.
- Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.
Lâm Hướng Tiền cố gắng ức chế sự kinh nghi trong lòng, loại bỏ suy nghĩ này trong đầu. Mặc dù Giang Nguyên giữ chức Phó tổ trưởng thường trực tiểu tổ, thậm chí còn áp đảo cả Phó thủ tướng Tề, nhưng Thị trưởng Lâm biết rất rõ, quan trường không có khả năng xuất hiện tình huống như vậy. Cho dù là có, tính chất của nó cũng sẽ rất đặc biệt.
Cho dù Giang Nguyên có bối cảnh rất cường đại và năng lực rất cao, nhưng tuổi của hắn bất quá cũng chỉ mới hơn hai mươi, không có khả năng như lời hắn nói. Hắn có quan hệ gì đặc biệt với Khương lão, thậm chí Khương lão còn phải kiêng kỵ hắn là tuyệt đối không có khả năng.
Khương lão là ai? Là một trong bảy cự đầu của đất nước. Cho dù Giang Nguyên có bối cảnh thâm hậu, nhiều nhất cũng chỉ được hậu thuẫn của một trong bảy cự đầu. Dưới bối cảnh giống nhau, nếu muốn thay đổi cả bố cục chính trị, tạtrên cơ bản là không có khả năng.
Cho nên, Thị trưởng Lâm liền nhanh chóng loại bỏ ý niệm đó trong đầu của mình đi.
- Giang Nguyên, vậy tôi sẽ chờ xem.
Thị trưởng Lâm âm lãnh nói:
- Tôi cũng muốn nhìn xem cậu đẩy ngã tôi như thế nào? Bây giờ tôi nói cho cậu biết, nửa năm sau, tôi sẽ thượng vị. Để xem lúc đó cậu làm cách nào để tôi không thượng vị.
Đám người bên cạnh đang cúi đầu không nhịn được mà liếc mắt nhìn lên. Nếu lời của Tổ trưởng Giang nói là thật, Thị trưởng Lâm thật sự sẽ thượng vị.
Nghĩ đến đây, trong lòng mọi người đều suy tính, không biết có cần nhảy ra ôm bắp đùi của Thị trưởng Lâm hay không.
Chương 677: Lão đồng chí
Vù vù.
Thính giác nhạy cảm khiến cho Giang Nguyên trong nháy mắt liền cảm nhận được hơi thở của các đồng chí lãnh đạo trong hệ thống Y tế nặng hơn hai phần.
Nhìn đám người đó vẫn cúi đầu như cũ, Giang Nguyên mỉm cười. Hắn biết rất rõ suy nghĩ của bọn họ, nhưng đây cũng chỉ là chuyện thường tình ở huyện mà thôi. Trong quan trường, nếu không học được cách đứng thành hàng, sẽ không ngồi được yên ổn, đừng nói chi đến việc leo cao.
Bây giờ cho đến lúc thay đổi hệ phái chỉ còn nửa năm. Người nào cũng đang chuẩn bị cho mình, tìm kiếm xem có cái bắp đùi nào tốt để ôm hay không.
Cho nên, Giang Nguyên cũng không để ý những người này, chỉ nhìn vẻ mặt âm trầm của Tỉnh trưởng Bạch, sau đó nhìn Thị trưởng Lâm đang cười trào phúng, nói:
- Vậy thì ông cứ chờ xem. Tôi nghĩ không bao lâu nữa đâu, rất nhanh ông sẽ nhận được tin tức. Mà tin tức sẽ không chỉ có một.
Dứt lời, Giang Nguyên bật cười, sau đó quay sang nói với Tỉnh trưởng Bạch:
- Tỉnh trưởng Bạch, thị sát cũng xong rồi, đã đến lúc phải đi. Ngài cũng nên chuẩn bị một chút. Trọng trách trên vai chỉ sợ sẽ càng lúc càng nặng.
Tỉnh trưởng Bạch nghe Giang Nguyên nói xong, sắc mặt có chút biến đổi, kinh nghi nhìn hắn, chỉ thấy hắn mỉm cười, dường như có chút không muốn nói rõ, liền cưỡng ép sự nghi ngờ trong lòng, cười vang:
- Cũng đã đến giờ rồi. Tôi vẫn còn nhiều chuyện để làm.
Trong lúc mọi người đang kinh nghi, Giang Nguyên và Tỉnh trưởng Bạch tiêu sái bước đi. Đám lãnh đạo bệnh viện số 1 và lãnh đạo hệ thống Y tế chia thành hai phe. Lãnh đạo bệnh viện thì ở lại ôm chân Thị trưởng Lâm, còn lãnh đạo hệ thống Y tế thì trong lòng tràn ngập nghi ngờ đi theo Tỉnh trưởng Bạch và Giang Nguyên.
Tỉnh trưởng Bạch cũng giống như bọn họ, trong lòng nghi hoặc rất nhiều, nhưng không khỏi cảm thấy có chút hưng phấn.
Ông biết rất rõ Giang Nguyên. Giang Nguyên không phải là người ăn nói tùy ý. Mặc dù thoạt nhìn là do tức giận Lâm Hướng Tiền mà nói như vậy, nhưng Tỉnh trưởng Bạch biết rất rõ, Giang Nguyên đã nói như thế, tất không phải thuận miệng nói bậy.
Hơn nữa, Tỉnh trưởng Bạch cũng biết, chuyện Khương lão sau lưng Lâm Hướng Tiền tuyệt đối không phải do ông tiết lộ cho Giang Nguyên, mà là Giang Nguyên từ một con đường nào đó mà biết được.
Chuyện như vậy, người bình thường muốn nghe cũng nghe không được, nhưng nếu Giang Nguyên đã thăm dò ra được, lại còn nói thẳng, khiến cho người ta có chút không thể tin nổi.
Mạnh mẽ ức chế sự hưng phấn trong lòng, sắc mặt Tỉnh trưởng Bạch lạnh nhạt đi phía trước. Chỉ là thư ký đi đằng sau lưng ông đã nhìn thấy, Tỉnh trưởng mấy ngày trước vốn đang uể oải, bây giờ không khỏi dựng thẳng thắt lưng hơn.
- Giang Nguyên, vừa rồi cậu nói là thật?
Ngồi trên xe, đợi cửa xe đóng chặt, Tỉnh trưởng Bạch rốt cuộc ức chế không được tâm trạng phức tạp của mình, thoáng chần chừ một chút, sau đó trực tiếp hỏi thẳng Giang Nguyên.
Giang Nguyên mỉm cười, nhìn ánh mắt mong muốn của Tỉnh trưởng Bạch, gật đầu nói:
- Bây giờ chưa phải lúc, nhưng rất nhanh sẽ có kết quả thôi.
- Một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa lại dám kiêu ngạo như thế, chẳng lẽ cho rằng chính đàn Hoa Hạ chúng ta là chỗ chơi đùa của con nít sao? Hừ, cho dù mấy vị kia là cha nuôi của hắn cũng chưa chắc đã được. Có dũng khí nói ra mấy lời như thế, tôi thật sự muốn nhìn xem, tinh thần của tên tiểu tử này có vấn đề hay không.
Nhìn đám người Giang Nguyên biến mất ngoài cửa, ánh mắt Lâm Hướng Tiền lạnh lại, hừ nói.
- Đúng vậy, đúng vậy.
Những người bên cạnh thấy đã không còn ai, vội vàng phụ họa vị Tỉnh trưởng trong tương lai.
Nên biết rằng, bài danh thứ bảy, thứ tám và bài danh thứ ba là hai chuyện khác nhau. Địa vị và quyền thế không thể so sánh. Lúc này còn không ôm thì khi nào mới ôm?
Tuy nói tất cả mọi người đều nghi ngờ lời nói của Giang Nguyên, nhưng giống như lời Thị trưởng Lâm đã nói, bố cục đã được làm tốt. Giang Nguyên làm thế nào có thể khiến cho nó thay đổi? Hơn nữa, Khương lão mà Giang Nguyên nhắc đến là ai? Cho dù Giang Nguyên có bối cảnh như thế nào, làm sao mà so sánh với Khương lão?
Mọi người phụ họa một câu, ánh mắt Thị trưởng Lâm nheo lại, tràn đầy hàn ý, nhưng trong đó mơ hồ lại có chút lo lắng.
Giang Nguyên làm việc rất quỷ dị, có nhiều chuyện dường như phá vỡ lẽ thường. Hơn nữa, nhìn bộ dạng tự tin của hắn, hoàn toàn không đơn giản như ông ta đã nghĩ.
Nhưng ánh mắt lo lắng đó chỉ chợt lóe lên rồi biến mất. Thằng ranh vừa nãy chỉ nói bậy nói bạ, cái gì mà lão Bạch còn chưa đến tuổi, cái gì là vai sẽ gánh thêm trọng trách, tưởng rằng bảy cự đầu đều là cha nuôi của hắn sao? Nếu lão Bạch lên chức, chính là cấp phó quốc, làm sao có thể? Vị sau lưng lão Bạch đã qua thế giới bên kia, tuổi của lão Bạch cũng đã đến lúc lui về. Có lên chức cũng không còn quá nhiều thời gian để làm, người nào sẽ nguyện ý nâng đỡ ông chứ?
Nghĩ đến đây, Lâm Hướng Tiền cười lạnh. Chính trị thì không có ngoại lệ, cũng không đủ lợi ích để trao đổi. Cho nên, cho dù tiểu tử này có quỷ dị đi chăng nữa cũng chẳng làm được gì.
Không chỉ Lâm Hướng Tiền nghĩ như vậy, ngay cả Tỉnh trưởng Bạch cũng cho rằng không có khả năng này.
Nhưng tất cả đã nghĩ sai rồi. Trong chính giới, những chuyện kỳ lạ có rất ít, cũng không có khả năng tồn tại. Người có năng lực làm được chuyện như vậy, cũng chưa chắc nguyện ý bỏ ra vốn lớn để kinh doanh mà không thu lại được gì.
Nhưng Giang Nguyên lại có thể làm được.
Tại một tứ hợp viện yên tĩnh ở Bắc Kinh, một vị lão đồng chí đang ngồi dưới gốc một cây đại thụ, nhàn nhã uống trà.
Nhưng sau khi uống được hai ngụm, sắc mặt khẽ biến, buông ấm trà trong tay, ho khan một trận không dứt. Sau trận ho, sắc mặt liền đỏ lên.
Lúc này, một nam một nữ mặc đồ trắng như u linh xuất hiện, nhanh chóng móc ra một bình xịt, đưa đến bên miệng lão đồng chí, để lão đồng chí hít vào hai ngụm thuốc.
Sau khi hít vào, tiếng ho của lão đồng chí rốt cuộc chậm lại.
Vù vù. Thở hổn hển hai hơi, hô hấp đã dễ dàng hơn, gương mặt đỏ bừng của lão đồng chí khôi phục lại như bình thường.
Thấy hô hấp của ông đã dần dần ổn định lại, nữ bác sĩ kia cầm ống nghe, sau đó áp lên ngực ông nghe qua một lần rồi mới buông ống nghe xuống.
- Tiểu Lý, sức khỏe của tôi càng lúc càng không ổn.
Lão đồng chí cười khổ nhìn nữ bác sĩ nói.
- Khương lão, sẽ không có chuyện gì đâu. Tình huống tạm thời ổn định. Chỉ cần duy trì uống thuốc, sẽ không tái lại.
Tiểu Lý mỉm cười nói:
- Gần đây không phải ngài rất ít khi ho sao? Nói rõ điều trị bằng đông y rất hữu hiệu.
- Haha, cũng đúng. Nhưng tuổi càng lớn, có uống thuốc như thế nào cũng khó mà khôi phục được, chỉ có thể duy trì mà thôi.
Lão đồng chí nhẹ nhàng thở dài, sau đó chống tay lên bàn, vị bác sĩ nam đằng sau liền đỡ ông chậm rãi đứng dậy, bưng tách trà đi vào trong viện.
Lúc này, một người đàn ông trung niên từ trong nhà bước ra, rất nhanh đỡ lấy ông cụ, chậm rãi đi dạo:
- Ba, sức khỏe của ba không tốt thì ít hoạt động lại, cố gắng nghỉ ngơi một chút.
- Ôi, người già mà, nếu hoạt động ít, chung quy sẽ cảm thấy mình sắp chết. Hoạt động một chút mới thấy mình còn sống.
Lão đồng chí lắc đầu, sau đó nhìn người đàn ông trung niên bên cạnh, nói:
- Ba không còn sống bao lâu nữa, những gì cần làm, ba cũng đã để cho các con làm. Thành tựu sau này phải xem vào các con rồi.
- Ba, sao ba lại nói như vậy? Không phải bác sĩ lần trước nói ba ít nhất còn sống thêm mấy năm nữa sao?
Nghe lão nhân nói, người đàn ông trung niên vội vàng trấn an.
Lão nhân mỉm cười, thở dài nói:
- Cũng chỉ là nói thôi. Ba phỏng chừng nhiều nhất cũng chỉ có thể kiên trì được một năm.
Nói đến đây, gương mặt của ông hiện lên sự trấn an:
- Nhưng cũng may, năm cuối cùng này của ba cũng đã an bài thỏa đáng. Cho dù không qua được cũng không có gì phải tiếc nuối.
- Ba, ba nhất định sẽ không có việc gì. Chúng ta sẽ mời vị bác sĩ kia đến khám cho ba một lần. Chỉ cần sức khỏe của ba tốt, hậu bối như chúng con mới vững tâm được.
Nghe ông cụ nói như thế, trong lòng người đàn ông run lên. Tuy nói ông đã an bài tốt mọi việc, nhưng nếu không có ông, muốn tiến lên phía trước một bước chỉ sợ rất khó.
- Có thể mời được người kia sao? Hắn có thể giúp cho ba điều dưỡng cơ thể, duy trì đến bây giờ đã là tốt lắm rồi. Nếu mời nữa, chỉ sợ nguyên khí nhà chúng ta sẽ đại thương mất. Cho dù ba có duy trì thêm một năm, cũng không đáng phải làm như vậy.
Lão nhân lắc đầu, vỗ tay người đàn ông trung niên:
- Quốc Cường, ba cũng đã thỏa mãn lắm rồi. Hết thảy cũng đã được an bài xong. Ba có còn hay không cũng không quan trọng.