- Giang Nguyên, cậu thật sự phải đi sao? Cái này không nên miễn cưỡng. Mấy năm nay tôi cũng mệt mỏi rồi, cũng đã đến lúc phải...
Mặc dù đã đưa đến sân bay, nhưng vẻ mặt của Tỉnh trưởng Bạch vẫn cảm khái nhìn Giang Nguyên, khuyên nhủ:
- Kỳ thật thì không cần phải như thế.
Nhìn vẻ mặt chân thành của Tỉnh trưởng Bạch, Giang Nguyên cười nói:
- Tỉnh trưởng cứ yên tâm đi. Tôi nợ ngài một nhân tình, nhất định sẽ trả lại cho ngài.
Nói đến đây, nhìn Tỉnh trưởng Bạch sắp lên tiếng, Giang Nguyên gật đầu nói:
- Tôi cũng chỉ là cố hết sức thôi. Yên tâm đi, đến giờ tôi lên máy bay rồi.
Nhìn Giang Nguyên chậm rãi bước lên lầu, gương mặt Tỉnh trưởng Bạch tràn đầy phiền muộn, nhẹ nhàng thở dài.
- Tỉnh trưởng, Giang...Tổ trưởng Giang thật có thể...
Thư ký một bên nhìn Giang Nguyên biến mất trên lầu, nhịn không được nhìn Tỉnh trưởng, do dự một chút rồi nói.
Tỉnh trưởng Bạch lẳng lặng nhìn lên cầu thang đã không còn bóng người, lắc đầu nói:
- Đừng hỏi tôi, tôi cũng không biết, không biết đâu.
Đúng vậy, không người nào biết lần này Giang Nguyên đến Bắc Kinh có thể thành công hay không. Bởi vì nó không có khả năng. Nếu không phải hiểu rõ Giang Nguyên, hơn nữa tầng tầng lớp lớp sau lưng hắn khiến người ta kinh ngạc đến cực điểm. Tỉnh trưởng Bạch cũng không có khả năng nói không biết mà nói thẳng là không có khả năng.
Thấy Giang Nguyên lù lù xuất hiện, Dương lão có chút giật mình, nhưng nhìn thấy hắn, Dương lão vẫn rất vui, nhưng rất nhanh đã không còn vui nữa.
- Cái gì? Cậu nói cái gì?
Nghe Giang Nguyên nói, Dương lão choáng váng, hỏi:
- Giang Nguyên, cậu không phải đang nói chơi với tôi chứ?
Giang Nguyên nghiêm túc lắc đầu:
- Đương nhiên là không phải rồi.
- Không phải nói chơi? Vậy cậu đúng là có dũng khí đấy.
Nhìn biểu hiện của Giang Nguyên, Dương lão không nhịn được mà mỉm cười:
- Cậu có biết chuyện cậu nói là không thể hay không?
Nhìn nụ cười khổ của Dương lão, Giang Nguyên lắc đầu:
- Có thể. Nếu không thì cháu cũng không đến đây.
Nghe Giang Nguyên nói, rồi lại nhìn gương mặt nghiêm túc của hắn, lúc này Dương lão mới ý thức được, Giang Nguyên là thật sự làm được, sắc mặt dần dần ngưng trọng, nói:
- Cậu thật sự muốn làm như vậy?
- Vâng.
Giang Nguyên gật đầu:
- Nâng Tỉnh trưởng Bạch lên một cấp, điều Lâm Hướng Tiền đi.
Dương lão yên lặng nhìn Giang Nguyên một hồi, sau đó nói:
- Điều Lâm Hướng Tiền đi thì không khó, nhưng cân nhắc thêm một bậc cho Tỉnh trưởng tỉnh Nam thì rất khó.
- Cháu biết là rất khó, cho nên cháu định tìm mấy vị kia để nói chuyện.
Khương lão vừa mới trở lại phòng, bưng chén thuốc mà người hầu mang đến đưa lên miệng, vừa mới uống được hai ngụm thì thấy thư ký cầm điện thoại vào.
Nhìn vẻ mặt cổ quái của thư ký, Khương lão không nhanh không chậm uống hết chén thuốc, sau đó mới hỏi:
- Chuyện gì?
- Khương lão, vị kia...Tổ trưởng Giang muốn nói chuyện với ngài.
Vẻ mặt thư ký có chút cổ quái, hơn nữa giọng nói cũng không được tự nhiên.
- Tổ trưởng Giang Nguyên?
Khương lão cau mày, dường như chưa nhớ ra là ai.
- Là vị tổ trưởng của tiểu tổ lãnh đạo dịch bệnh đó.
Thư ký cầm điện thoại, nhỏ giọng nhắc nhở.
- Ồ.
Nghe thư ký nói, Khương lão bừng tỉnh. Nếu thư ký không đề cập đến, ông thật không nhớ Giang Nguyên là ai, nhưng rồi lại cảm thấy kinh ngạc:
- Hắn tìm tôi có việc gì?
- Cậu ấy không nói.
Thư ký lắc đầu, cười nói:
- Có muốn tiếp chuyện hay không ạ? Hay nói ngài đang ngủ?
- Không sao, cứ đưa điện thoại cho tôi.
Thư ký tưởng rằng Khương lão sẽ lắc đầu, nhưng không nghĩ đến Khương lão lại nghe điện thoại của Giang Nguyên.
Thư ký cẩn thận đưa điện thoại sang, nhưng ánh mắt lại tràn đầy nghi hoặc. Giang Nguyên may mắn trở thành Phó tổ trưởng tiểu tổ lãnh đạo phòng chống dịch bệnh, tại sao lại gọi điện thoại cho Khương lão? Ấn tượng của Khương lão đối với hắn cũng không sâu, nhưng tại sao lại nghe điện thoại của hắn?
Đương nhiên, y chỉ dám chôn suy nghĩ đó ở trong đầu, một chút cũng không dám hỏi.
Khương lão nghe điện thoại, bình tĩnh lên tiếng:
- Giang Nguyên, tìm tôi có việc gì?
Thư ký một bên nhìn nụ cười trên gương mặt Khương lão, còn có giọng điệu thân cận, rốt cuộc ngây ra, thật không biết phải biểu hiện như thế nào.
- Cậu nói cái gì?
Nụ cười trên gương mặt Khương lão chợt tắt đi:
- Không được, điều này sao có thể?
Nghe Khương lão cự tuyệt, thư ký một lần nữa ngây người. Rốt cuộc là Giang Nguyên đã yêu cầu Khương lão chuyện gì? Tại sao lại khiến cho Khương lão có biểu hiện như vậy? Giọng điệu này của Khương lão không giống như đang bàn chuyện với người bên dưới, ngược lại giống như trò chuyện với mấy vị đồng liêu thì đúng hơn.
Chương 679: Dương lão cảm thán
- Thị trưởng, vừa nhận được tin tức, Giang Nguyên đã đến Bắc Kinh rồi. Tỉnh trưởng Bạch đích thân đưa đến phi trường.
Gương mặt của thư ký có chút quái dị báo cáo với Thị trưởng Lâm.
Nghe được tin tức này, Lâm Hướng Tiền cũng không khỏi cảm thấy sửng sốt, sau đó chuyển ánh mắt sang thư ký, giống như không tin tưởng chuyện này.
Thư ký nhẹ nhàng gật đầu. Y hiểu suy nghĩ của Thị trưởng Lâm. Vừa nãy y nhận được tin tức đó cũng phản ứng như vậy.
- Đến Bắc Kinh? Hắn đến đó làm gì chứ?
Lâm Hướng Tiền ngẩng đầu nhìn trần nhà, lẩm bẩm.
- Giả vờ giả vịt.
Lâm Mẫn nằm trên giường bệnh, sớm đã nghe thấy lời nói của Thị trưởng Lâm và thư ký, liền hừ lạnh:
- Cha, tiểu tử này nhất định là to miệng, không còn mặt mũi nào nữa nên tìm cớ bỏ đi. Nếu đã to miệng rồi mà không có hành động gì, làm sao còn mặt mũi mà ở lại Vân Giang. Hừ, làm bộ làm tịch.
Nghe Lâm Mẫn nói, Lâm Hướng Tiền ngẩn người, suy nghĩ đang hỗn loạn giống như có chút đầu mối, không nhịn được mà gật đầu, thở phào nhẹ nhõm. Người ở trong quan trường lâu sẽ dễ dàng khiến cho suy nghĩ hỗn loạn, nhưng con trai của ông vẫn nhìn thấu. Suy nghĩ của tuổi trẻ nên để tuổi trẻ đoán.
Lâm Hướng Tiền tự an ủi mình như vậy.
Trong lúc Lâm Hướng Tiền tự an ủi mình, Khương lão lại không thể không suy nghĩ yêu cầu của Giang Nguyên. Bởi vì Giang Nguyên quả thật đã đưa ra yêu cầu như vậy với ông. Mặc dù ông rất tức giận muốn cúp điện thoại, để cho đầu óc của tên tiểu tử kia thanh tĩnh lại, nhưng lý trí nói cho ông biết, điện thoại này không được cúp.
Mặc dù tiểu tử này có suy nghĩ điên rồ, nhưng lực lượng phía sau hắn thật sự làm cho ông phải kiêng kỵ. Tuy nói đối phương không nhất định có thể vận dụng lực lượng này, nhưng thân phận và năng lực của hắn đáng cho ông phải suy nghĩ lại.
Hít một hơi thật sâu, Khương lão thoáng ổn định lại một chút, sau đó nói vào trong điện thoại:
- Giang Nguyên, đây là cậu đại diện cho cá nhân cậu hay là...
- Tôi đại diện cho cá nhân tôi.
Giang Nguyên bình tĩnh nói, khiến cho Dương lão ngồi đối diện không biết nên cười hay nên khóc.
- Cậu đại diện cho cá nhân cậu?
Khương lão nghiến răng nghiến lợi lọt vào lỗ tai Giang Nguyên, nhưng sắc mặt hắn vẫn lạnh nhạt như cũ, dường như không cảm nhận được sự phẫn nộ và tức giận của vị cự đầu này:
- Vâng.
Khương lão một lần nữa hít một hơi thật sâu, thần sắc trên mặt và hô hấp dồn dập khiến cho thư ký bên cạnh cũng phải khẩn trương. Mặc dù không rõ tại sao Khương lão lại bị Giang Nguyên làm cho tức giận đến như thế, nhưng vẫn không buông điện thoại, thư ký vội vàng nhấn chuông, yêu cầu bác sĩ riêng đến ngay, tránh lão gia tử xuất hiện vấn đề gì.
- Vậy là cậu không rõ ràng quy định rồi. Cậu, không, các người không được phép nhúng tay vào việc này.
Khương lão cố gắng làm cho mình tâm bình khí hòa, nhắc nhở bản thân. Cho dù tiểu tử này không hiểu chuyện, nhưng con quái vật phía sau ông thì không thể bỏ qua. Hơn nữa, tiểu tử đó còn có một sư phụ khiến cho người ta không thể không tôn trọng.
Giọng nói của Giang Nguyên vẫn bình thản như cũ:
- Tôi biết, cho nên tôi mới nói là đại diện cho cá nhân của mình. Ý tứ sâu bên trong đó chính là một giao dịch cá nhân. Tự mình giao dịch?
- Giao dịch cá nhân? Tự mình giao dịch?
Khương lão cau mày, rốt cuộc hiểu được ý tứ của Giang Nguyên, gương mặt không biết nên khóc hay nên cười:
- Được, nếu đã như vậy, vậy cậu muốn lấy cái gì để giao dịch với tôi?
- Rất đơn giản. Nếu ngài không muốn chết, tôi giúp ngài. Điều ngài cần làm là đẩy Lâm Hướng Tiền xuống, sau đó đưa Tỉnh trưởng tỉnh Nam lên giúp tôi.
Dương lão bên cạnh nhìn vẻ mặt và lời nói bình tĩnh của Giang Nguyên, trong lòng âm thầm cảm thán. Cũng chỉ có Giang Nguyên, cũng chỉ có người của Thiên Y Viện mới dám có thái độ như vậy trước mặt lão Khương. Hơn nữa, ngoại trừ Giang Nguyên, có lẽ ở Thiên Y Viện cũng không có mấy người dám làm chuyện như vậy. Dù sao quy tắc cũng vẫn là quy tắc.
Nhưng Giang Nguyên lại không sợ. Dương lão muốn nhắc nhở hắn, nhưng rồi cũng không nói ra. Nếu Giang Nguyên đã nói như thế, hẳn có đạo lý của hắn. Là trưởng bối, nhắc nhở thì cũng đã nhắc nhở rồi. Nếu Giang Nguyên vẫn quyết định như vậy, ông không còn lý do gì để ngăn cản.
Dù sao Thiên Y Viện là cái gì, người ngoài cũng không ai rõ lắm.
- Nếu ông không muốn chết, tôi giúp ông.
Sau khi nghe được những lời này, Khương lão giật mình, ngay cả hô hấp không nhịn được mà ngừng lại một chút. Trên đời này, không ai muốn chết cả, đặc biệt là người như ông. Đối với một người nắm giữ quyền thế vô thượng trong tay, được nhiều người ủng hộ như ông, lại càng không muốn chết.
Cho dù ông không thèm qua tâm, nhưng ai cũng biết đây chỉ là sự bất đắc dĩ khi trong tay không đủ tư nguyên để kéo dài tính mạng, như vậy cũng chỉ đành thối lui, vì hậu nhân làm tốt hết thảy an bài, sau đó yên lặng mà chết đi.
Bây giờ đã có cơ hội tiếp tục kéo dài tính mạng, có thể tiếp tục tham luyến phồn hoa thế gian, nắm giữ quyền thế vô thượng, người nào lại không muốn?
Bây giờ có người nói những lời này với ông, mà cái giá cần bỏ ra lại nằm trong khả năng của ông, hơn nữa cũng không tính là quá lớn, không khỏi khiến ông tâm động.
Tận sâu trong đáy lòng của Khương lão, một tiểu ác ma đang quơ cây xiên trong tay, không kiêng nể gì mà hét lên:
- Mẹ kiếp, ai dám ngăn cản ta, xem ta có xiên chết các ngươi không?
Mặc dù tuổi tác đã lớn, ý chí cũng giảm đi nhiều, nhưng trước mặt một sự hấp dẫn lớn như vậy, trong nháy mắt ông đã làm ra quyết định.
Tinh thần vốn đang có chút uể oải liền phấn chấn lên, cái lưng vốn đang cong trong nháy mắt thẳng lên một chút, trầm giọng nói vào điện thoại:
- Cậu có thể làm được?
- Đương nhiên.
Giang Nguyên mỉm cười đáp.
Thư ký Khương lão vẫn khẩn trương nhìn ông, thấy Khương lão đột nhiên phấn chấn tinh thần, gương mặt như trẻ hơn vài tuổi, liền kinh ngạc vô cùng, đã thấy Khương lão nhẹ phất tay.
Thư ký hiểu chuyện vội vàng đè xuống sự kinh ngạc trong lòng, sau đó cẩn thận bước ra ngoài, đồng thời đóng cửa lại.
- Thư ký Đổng, lão gia tử...?
Hai bác sĩ vẫn đứng chờ bên ngoài, thấy thư ký Đổng bước ra liền nhìn nhau, sau đó khẩn trương hỏi.
- Không có việc gì đâu. Vừa rồi lão gia tử có chút kích động. Bây giờ...
Thư ký Đổng do dự một chút liền nói:
- Bây giờ chúng ta ở ngoài này chờ một lát. Lão gia tử đang bàn chuyện với người khác.
- Vâng, vâng.
Hai bác sĩ vội vàng gật đầu. Khương lão bàn chuyện, ngay cả thư ký Đổng cũng phải ra ngoài, mọi người tất nhiên là phải đứng chờ một bên.
Nhìn vẻ mặt tùy ý của Giang Nguyên, Dương lão cảm thán lắc đầu.
Mặc dù ông và Khương lão đều là những người nắm trong tay quyền thế cao nhất Hoa Hạ, nhưng nếu muốn làm chuyện mà Giang Nguyên nói, thế nào cũng phải ngồi đánh cờ, anh một nước, tôi một nước, có tiến có thối thì mới có khả năng đạt thành nhất trí.
Nhưng Giang Nguyên dường như đơn giản hơn nhiều. Chỉ một cuộc điện thoại, vài câu ngắn ngủi thì đã làm cho Khương lão phải lui bước. Đồng thời, nếu không có gì ngoài ý muốn, hẳn là rất nhanh sẽ có kết quả.
Chương 680: Lời mời của Phan Hiểu Hiểu
- Có đủ lực lượng thì có thể đột phá tất cả quy tắc.
Sau khi cúp điện thoại, nhìn vẻ mặt như không có gì ngoài ý muốn của Giang Nguyên, Dương lão âm thầm thở dài. Đúng rồi, lực lượng của Thiên Y Viện đủ để đột phá hết thảy lực lượng ở thế tục. Dưới lời đề nghị hấp dẫn như vậy, không có mấy ai có thể chống cự. Nếu đổi lại là ông, ông cũng sẽ như thế.
Nhưng lực lượng của Thiên Y Viện cũng có ước thúc của mình. Chỉ có tên tiểu tử trước mắt là không kiêng kỵ. Những chuyện mà hắn muốn làm, chẳng ai cản được hắn.
Thật khiến người ta phải hâm mộ.
Mấy năm qua, mặc dù nắm trong tay quyền bính vô thượng, nhưng cho đến bây giờ, Dương lão không thể không kiêng kỵ. Trên con đường ông đi có khi nào được thoải mái. Bây giờ ông chỉ có thể nói một câu: Tuổi còn trẻ chính là tốt.
Thoáng cảm thán một chút, Dương lão mỉm cười hỏi:
- Sao rồi?
- Cũng không có gì. Về phần an bài cụ thể, phải nhờ ngài bàn với Khương lão một chút.
Giang Nguyên mỉm cười nhìn Dương lão, khiêm cung gật đầu.
- Được, chuyện kế tiếp sẽ do tôi nói với ông ấy. Đồng thời cũng bắt chuyện với mấy vị bên kia luôn.
Dương lão gật đầu, sau đó nhìn Giang Nguyên, nói tiếp:
- Nhưng cậu tạm thời không nên lộ diện. Tôi sẽ tận lực không nhắc đến cậu trước mặt những người đó.
Nghe Dương lão nói, Giang Nguyên mỉm cười. Hắn hiểu ý của Dương lão. Việc này người biết hắn tham gia càng ít càng tốt. Thiên Y Viện và thế tục có ước định. Nếu bại lộ ra ngoài, hắn tuyệt đối cũng không có quả ngon để ăn.
Bây giờ chỉ có Dương lão và Khương lão biết giao dịch này, chỉ cần không bị người ta gây phiền toái, như vậy vấn đề sẽ không nhiều. Chỉ là Dương lão sẽ phải nỗ lực nhiều hơn.
- Vấn vả cho ngài rồi.
Giang Nguyên một lần nữa cúi đầu cảm ơn.
Có Dương lão, chuyện kế tiếp không cần Giang Nguyên phải động tay. Tình huống cụ thể, Dương lão cũng đã rõ. Nên nói như thế nào với Khương lão cũng không cần Giang Nguyên xuất trận.
Dù sao, tỉnh Nam cũng được xem là một tỉnh quan trọng của Hoa Hạ. Bất chợt thay đổi cục diện chính trị đúng là không dễ dàng. Mặc dù Khương lão đồng ý đẩy Lâm Hướng Tiền đi, nhưng người nào sẽ tiếp nhận thì phải thương lượng lại.
Cũng may, cuộc thương lượng này cũng chỉ cần Khương lão và Dương lão tiến hành là được. Dù sao, tương lại người đứng đầu vẫn sẽ là người của Khương lão. Người đứng thứ hai là Phó tỉnh trưởng La của Dương lão, vậy thì người đứng thứ ba là ai cũng rất quan trọng.
Vấn đề phân chia thế lực tỉnh Nam trong tương lao, người nào cũng muốn chiếm phần nhiều.
Nhưng phiền toái nhất chính là vấn đề của Tỉnh trưởng Bạch. Vốn vị trí của Tỉnh trưởng Bạch cũng đã định rồi, chính là giữ lấy một chức danh nào đó qua một hai năm, sau đó vinh quang về hưu. Nhưng bây giờ Giang Nguyên lại yêu cầu đưa Tỉnh trưởng Bạch lên cao hơn, phiền toái dĩ nhiên là phải lớn. Nếu là cán bộ cấp tỉnh thì dễ nói, nhưng muốn đưa lên cao hơn, lại còn là vị trí thực quyền, vậy thì không đơn giản. Cho nên, cho dù có Khương lão và Dương lão liên thủ, cũng không dễ dàng thực hiện.
Vì thế, Dương lão mới không để Giang Nguyên ra mặt, sau đó cố hết sức thử xem. Còn về phần cuối cùng như thế nào thì phải xem tình huống.
Việc này muốn có kết quả thì cũng phải mất hai ba ngày. Hai ba ngày này Giang Nguyên tương đối nhàn nhã. Sau khi nghỉ ngơi một đêm, sáng hôm sau hắn liền đi thăm con trai của hắn.
- Ba...ba...
Nhìn thấy Giang Nguyên đột nhiên xuất hiện, Tiểu Bảo ngẩn cả người, vui mừng đến cực điểm giang hai tay chạy vội đến Giang Nguyên.
Giang Nguyên cũng không tránh khỏi vui vẻ, ngồi xổm xuống ôm lấy Tiểu Bảo đang chạy đến, sau đó xoay mấy vòng, khiến cho Tiểu Bảo phải cười to.
Phan Hiểu Hiểu nhìn thấy hai cha con vui vẻ đến như vậy, không nhịn được cũng phải mỉm cười, gương mặt vốn có chút u oán liền nhanh chóng tan đi.
Sau khi ôm Tiểu Bảo xoay hai vòng, Giang Nguyên lại hôn lên má cậu hai cái thật sâu, lúc này mới quay sang nhìn Phan Hiểu Hiểu. Vẫn thân hình quen thuộc đó, gương mặt đó, chỉ là ánh mắt mang theo chút u oán khiến cho hắn không khỏi cảm thấy áy náy.
- Xin lỗi, vốn đồng ý đưa em và Tiểu Bảo đến Vân Giang, nhưng lại xảy ra chút chuyện.
Buông Tiểu Bảo xuống, nắm tay cậu bé bước đến bên cạnh Phan Hiểu Hiểu, Giang Nguyên nhìn thẳng vào mắt cô, áy náy nói.
Đôi môi Phan Hiểu Hiểu cong lên:
- Không sao, em biết anh có việc mà.
Nhìn Phan Hiểu Hiểu mỉm cười, trong lòng Giang Nguyên cũng cảm thấy ấm áp, đang định nói liền nhìn thấy sự lo lắng trong mắt Phan Hiểu Hiểu:
- Anh vội vàng chạy đến Bắc Kinh như vậy, chẳng lẽ còn có chuyện chưa giải quyết? Phiền phức lắm sao?
- Haha, không có việc gì. Chỉ là có chút vấn đề mà thôi.
Giang Nguyên cười nói:
- Đừng lo lắng, cũng chỉ là chuyện nhỏ.
- Không có việc gì là tốt rồi.
Phan Hiểu Hiểu gật đầu, do dự một chút liền hỏi:
- Tối nay anh không có việc gì chứ?
- Không có việc gì, có chuyện gì vậy?
Đột nhiên thấy Phan Hiểu Hiểu có vẻ mặt cổ quái, Giang Nguyên sửng sốt, gật đầu hỏi.
- À, nếu không thì hôm nay anh đến nhà em ăn một bữa cơm đi.
Ánh mắt Phan Hiểu Hiểu cụp xuống, sau đó nhìn Giang Nguyên, nói.
Nhìn gương mặt hơi ửng đỏ của Phan Hiểu Hiểu, Giang Nguyên ngẩn người, sau đó mỉm cười nói:
- Được thôi. Quen em lâu như vậy, anh còn chưa đến thăm hỏi cô chú Phan. Khi nào thì chúng ta đi?
Nghe Giang Nguyên nói, còn có nụ cười ấm áp của hắn, Phan Hiểu Hiểu vốn đang có chút khẩn trương liền thở phào nhẹ nhõm:
- 5h chúng ta đi là được. Để em gọi cho mẹ trước, để bà ấy nấu thêm ít thức ăn.
Giang Nguyên gật đầu:
- Được, bảo cô là không cần quá khách sáo.
Chương 681: Phan gia kinh ngạc
Thiếu tướng Phan Thiên Mục là một người đàn ông trung niên rất uy nghiêm, giống y hình tượng quân nhân trong ấn tượng của Giang Nguyên.
Trước mặt ông, ngay cả Phan Nghị cũng phải nghiêm chỉnh. Xem ra đối mặt với người cha như ông, Phan Nghị một chút kiêu ngạo cũng không có.
Giang Nguyên thật ra rất bình tĩnh. Đối với Phan tướng quân, hắn vốn đã ngưỡng mộ từ lâu, hôm nay đúng là lần đầu tiên nhìn thấy. Hắn thật sự rất có cảm tình với vị tướng quân này. Ít nhất, khí chất của đối phương rất giống với đội trưởng.
Cho dù có khách đến dùng cơm, Thiếu tướng Phan vẫn duy trì phong phạm trước sau như một. Khi ăn cơm không nói chuyện, chỉ là khi ngẫu nhiên nhìn Giang Nguyên, ánh mắt mang theo ý cười.
Nhưng Phan bá mẫu thì lại khác. Hình tượng ung dung theo đúng tiêu chuẩn quý phụ Bắc Kinh, gương mặt đoan trang, nhiệt tình, nhưng so với quý phụ phu nhân bình thường thì có thêm phần già dặn và hào sảng.
- Giang Nguyên, đến nhà rồi thì đừng khách sáo. Ăn nhiều thêm một chút.
Phan bá mẫu nhìn Giang Nguyên như nhìn con rể tương lai, gắp thêm rau cho Giang Nguyên, nói.
Nhìn bát cơm đã đầy thức ăn, Giang Nguyên liên tục gật đầu:
- Vâng, cảm ơn bác gái.
Phan Hiểu Hiểu nhìn thấy, liền ganh tỵ:
- Mẹ, đã lâu rồi mẹ không có gắp thức ăn cho con. Giang Nguyên mới đến lần đầu, mẹ lại gắp rau cho anh ấy.
- Đúng vậy, đúng vậy.
Giống như cha của mình, Phan Nghị đang vùi đầu ăn cơm cũng không nhịn được đưa vẻ mặt u oán nói với mẹ của mình:
- Mẹ, con là con ruột của mẹ, lại là con trai nữa. Mọi người nói con trai mới là bảo vật, nhưng con chưa từng thấy mẹ gắp thức ăn cho con.
- Này, hai đứa tụi con làm loạn cái gì. Khi còn bé đút cho ăn biết bao nhiêu lần hả? Đừng làm loạn nữa.
Phan bá mẫu xua tay, sau đó nhìn Giang Nguyên, nói:
- Giang Nguyên, cháu ăn thêm đi. Cứ xem nơi này như nhà của mình, ngàn vạn lần đừng khách sáo.
- Vâng, cảm ơn bác gái.
Đối mặt với sự nhiệt tình của Phan bá mẫu, Giang Nguyên thật có chút ăn không tiêu, đành phải cúi đầu dùng cơm.
Nhìn Giang Nguyên ăn nhiệt tình như thế, Phan bá mẫu cảm thấy rất vui, cười nói:
- Thế nào? Thức ăn của bác nấu không quá khó ăn đấy chứ?
- Không, ăn rất ngon.
Giang Nguyên vội vàng lắc đầu.
- Nếu ăn ngon, vậy thì ăn nhiều một chút nhé.
Nghe Giang Nguyên nói như vậy, Phan bá mẫu liền cảm thấy cao hứng, lại gắp thêm thức ăn bỏ vào chén cho hắn.
Thấy thức ăn lại đầy thêm, Giang Nguyên cười khổ không thôi, nhưng cũng may lượng ăn của hắn khá lớn. Mặc dù thức ăn nhiều một chút nhưng không phải là ăn không hết.
Thấy Giang Nguyên ăn nhiều lắm rồi, còn Phan bá mẫu thì cứ không ngừng gắp thức ăn cho hắn, Phan Thiên Mục rốt cuộc nhìn không được, buông đũa trong tay, lên tiếng:
- Được rồi, Viên Mẫn, đừng nên gắp nữa. Giang Nguyên thích ăn gì thì để tự cậu ấy gắp. Bà xem trong bát của cậu ấy không còn chỗ chất rồi.
Phan Thiên Mục vừa lên tiếng, Phan bá mẫu rốt cuộc mới phát hiện quả thật mình gắp thức ăn hơi nhiều, không khỏi cười khổ:
- Giang Nguyên, đừng vội vàng nhé. Từ từ ăn, thích ăn gì thì cứ nói với bác.
- Vâng, vâng.
Giang Nguyên không ngừng gật đầu:
- Thức ăn bác gái nấu món nào cũng ngon.
- Haha, ăn ngon là được rồi. Từ từ ăn nhé.
Nghe Giang Nguyên nói xong, vốn đang định gắp tiếp cho hắn, Phan bá mẫu rốt cuộc nhớ lại lời Phan Thiên Mục đã nói, không tiếp tục gắp cho hắn nữa.
Thấy Phan bá mẫu cuối cùng cũng đã ngừng gắp, Giang Nguyên thở phào nhẹ nhõm. Có thể ăn là một chuyện, nhưng bị người ta bắt ăn lại là chuyện khác.
Sau một lúc, Phan Thiên Mục buông đũa, nhìn Giang Nguyên cũng đã ăn xong, lúc này mới cười nói:
- Giang Nguyên, tôi nghe Hiểu Hiểu nói lần này cậu về đây là có chuyện quan trọng?
- Vâng, đúng vậy. Cháu có chút chuyện cần xử lý.
Giang Nguyên đáp.
- Ồ?
Phan Thiên Mục còn chưa lên tiếng, Phan bá mẫu bên cạnh đã tò mò:
- Có chuyện gì mà cấp bách vậy? Chẳng lẽ tỉnh Nam của cháu xảy ra vấn đề?
Nghe Phan bá mẫu nói, Phan Thiên Mục cũng ngừng lên tiếng, nhìn Giang Nguyên, chờ hắn trả lời.
- Vâng.
Giang Nguyên chần chừ một chút, cảm thấy chuyện này cũng không cần phải giấu cha mẹ Phan Hiểu Hiểu, lập tức cười nói:
- Chuyện này cũng đã xử lý xong rồi, chủ yếu là vì chuyện tỉnh Nam đổi lãnh đạo thôi. Nửa năm nữa sẽ tiến hành thay đổi. Lần này vì một số an bài của tỉnh Nam, cho nên cháu mới đến đây một chuyến.
- Nhiệm kỳ mới của tỉnh Nam?
Giang Nguyên vừa nói, tất cả mọi người đều ngây ra, không chỉ Phan Thiên Mục và Phan bá mẫu, ngay cả Phan Hiểu Hiểu và Phan Nghị cũng kinh ngạc nhìn hắn.
Chuyện như vậy, không chỉ Phan Thiên Mục cảm thấy quái dị mà ngay cả Phan Hiểu Hiểu và Phan Nghị cũng hiểu được ý tứ trong đó. Là thành viên trong vòng tròn Bắc Kinh, hai người biết rõ, chuyện như vậy làm sao có thể có liên quan đến Giang Nguyên. Làm sao Giang Nguyên có tư cách tham dự vào chuyện đó chứ? Nên biết rằng, liên quan đến việc thay đổi lãnh đạo cấp tỉnh, chỉ có bảy cự đầu mới có tư cách quyết định.
- Vâng.
Nếu đã nói ra, Giang Nguyên cũng không giấu diếm nữa. Dù sao Phan gia cũng là người theo quân đội, cho dù có quan hệ với chính trị, nhưng không sâu. Nói một chút cũng chẳng sao. Hơn nữa cũng là chuyện đã được sắp xếp. Mà Phan gia cũng không phải là không biết nặng nhẹ. Nếu đã quyết định địa vị của Phan Hiểu Hiểu trong lòng hắn, như vậy có một vài thứ cũng nên để cho Phan gia biết.
- Tỉnh trưởng Bạch của tỉnh Nam rất chiếu cố cháu trong một hai năm qua. Hơn nữa lần này cũng có ơn với cháu rất lớn. Cho nên cháu định giúp ông ấy lần này. Còn về Lâm Hướng Tiền, Thị trưởng của tỉnh Nam, người này thường hay gây phiền toái cho cháu. Vì thế, để phòng ngừa vạn nhất, cũng cần phải xử lý một chút.
Giang Nguyên vừa nói ra, toàn bộ Phan gia đều ngẩn cả người, ánh mắt nhìn Giang Nguyên mỗi người một khác, nhưng điểm giống nhau duy nhất chính là kinh hãi.
So với cha mẹ của mình, Phan Hiểu Hiểu cũng không kinh ngạc quá lâu, phục hồi tinh thần cũng nhanh hơn, nhìn Giang Nguyên, nói:
- Giang Nguyên, anh tìm Dương lão chính là vì việc này?
- Ừm.
Giang Nguyên gật đầu.
- Thế Dương lão có đồng ý không?
Thấy Giang Nguyên gật đầu, Phan Hiểu Hiểu tiếp tục hỏi.
Giang Nguyên cười nói:
- Đồng ý. Việc này sẽ để ngài ấy ra mặt, còn anh thì không tiện lộ diện.
Lúc này, Thiếu tướng Phan cũng đã hồi phục tinh thần, thấy Giang Nguyên cũng không phải nói đùa, hít một hơi thật sâu, rốt cuộc nói:
- Chuyện này chỉ sợ không phải một mình Dương lão có thể quyết định.
- Vâng, cháu và Khương lão cũng đã đạt thành nhất trí. Tạm thời sẽ do ngài ấy và Dương lão thôi động việc này.
Nói đến đây, Giang Nguyên lắc đầu, bất đắc dĩ nói:
- Hy vọng Khương lão và Dương lão có thể hoàn thành. Vạn nhất không được, vậy thì cháu đành phải ra mặt nói chuyện với các vị khác.
- Mặc dù không chút thích hợp, nhưng đến cuối cùng cũng đành phải gánh phong hiểm thôi.
Dứt lời, Giang Nguyên nhìn mọi người, nói:
- Cho nên, xin bác trai và bác gái, còn có tiểu Nghị giữ bí mật giùm.
Giang Nguyên nói xong, liền thấy mọi người nhìn hắn bằng ánh mắt không thể tin được, cả phòng trong nháy mắt ngay cả tiếng hít thở cũng biến mất.
Đối mặt với chuyện như vậy, không chỉ vợ chồng Phan Thiên Mục không thể tin nổi mà ngay cả Phan Hiểu Hiểu vẫn luôn tin tưởng Giang Nguyên một cách mù quáng cũng tràn đầy kinh nghi.
- Giang Nguyên, cậu không phải nói đùa chứ?
Một hồi lâu mới khôi phục tinh thần, Phan Thiên Mục hiểu được lời này của Giang Nguyên là có ý gì. Cho nên, liền do dự chờ Giang Nguyên xác nhận.
Dưới ánh mắt khẩn trương của mọi người, Giang Nguyên chậm rãi gật đầu:
- Cháu không có nói đùa, là thật đấy. Cho nên tạm thời mọi người giữ bí mật giùm cháu.
Giang Nguyên vừa nói ra, cả phòng lại im lặng.
Chương 682: Thương thảo
Về tình huống của Giang Nguyên, Phan gia tự nhận là họ biết rõ ràng. Dù sao ban đầu khi Dương Vân Dương đích thân làm ông tơ, Phan gia đã chính thức công nhận sự tồn tại của hắn.
Nhưng cũng không cảm giác có cái gì đặc biệt, chỉ là cho rằng Giang Nguyên rất được Dương gia coi trọng mà thôi. Mặc dù không biết có tầng quan hệ gì, nhưng nể mặt Dương gia, Phan gia mới không phản đối Giang Nguyên xuất hiện bên cạnh Phan Hiểu Hiểu nữa.
Về sau, khi Giang Nguyên làm ra một số việc, đã khiến cho Phan gia ý thức được Giang Nguyên dường như không đơn giản như họ đã tưởng tượng. Lúc này mới thật sự nâng tầm Giang Nguyên lên hai phần. Đến bây giờ nghe Giang Nguyên nói, lại càng choáng váng hơn.
- Giang Nguyên, không phải anh đang nói đùa chứ?
Phan Hiểu Hiểu vẫn luôn tin tưởng Giang Nguyên, cho nên cô là người đầu tiên hồi phục tinh thần.
- Đương nhiên, em cảm thấy anh sẽ nói đùa ở việc này được sao?
Giang Nguyên mỉm cười nói.
- Ừm, dường như không phải là nói đùa.
Phan Thiên Mục gật đầu, thở dài.
Nhìn Giang Nguyên, Phan Hiểu Hiểu và Phan Nghị bước ra cửa, Phan Thiên Mục và Phan bá mẫu nhìn nhau.
- Thiên Mục, cái này...
Phan bá mẫu đưa tay xoa trán, đột nhiên cảm thấy có chút choáng váng.
- Đúng thật là...
Phan Thiên Mục dường như cũng có chút đau đầu, khẽ thở dài:
- Chuyện này thật sự rất nghiêm trọng.
- Đúng vậy, rất nghiêm trọng.
Phan bá mẫu cũng thở dài. Hai người một chút hoài nghi cũng không có, bởi vì Giang Nguyên không cần thiết phải khoe khoang trong chuyện này. Hắn làm hết thảy đã hoàn toàn phá vỡ tất cả mọi quan niệm. Nếu khoe khoang, đúng là không cần thiết.
So với cha mẹ của mình, Phan Hiểu Hiểu và Phan Nghị lại thoải mái hơn nhiều.
- Nguyên ca, sau này nếu em nhìn ai không vừa mắt thì có thể đánh người đó không?
Phan Nghị vừa lái xe, ánh mắt hưng phấn, vừa hỏi Giang Nguyên:
- Đúng không, đúng không? Ít ra em so với ai đó phải hoành tráng hơn mới được.
- Đánh thì đánh. Nhưng sẽ gặp phiền phức hơn một chút.
Giang Nguyên nói.
- Phiền phức? Tại sao?
Phan Nghị nghi hoặc hỏi.
- Bởi vì cậu đánh người, người khác chỉ biết cậu là con trai của Phan tướng quân. Nói không chừng còn vây vào mà tấn công cậu.
Giang Nguyên bình tĩnh nhìn Phan Nghị, cười nói:
- Đương nhiên, nếu cậu đánh thắng, việc này sẽ không sao. Nhưng nếu đánh thua, chung quy cũng không thể bắt tôi đi tìm lại mặt mũi cho cậu.
- Ặc!
Nghe Giang Nguyên nói, Phan Nghị không khỏi ngượng ngùng, thở dài:
- Được rồi, chung quy thì em cũng không thể đánh người nhà của bảy cự đầu được. Bọn họ biết anh, sẽ nể mặt anh. Người khác cũng không nói gì được.
Nhìn biểu hiện buồn bực của Phan Nghị, Phan Hiểu Hiểu không nhịn được phải bật cười, nhìn Giang Nguyên, nói:
- Giang Nguyên, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?
- Không có chuyện gì đâu. Chỉ là thân phận của anh có chút đặc biệt, cộng thêm mấy vị đó cũng nể mặt anh chút thôi.
Giang Nguyên đáp, sau đó nhìn Phan Hiểu Hiểu, nói:
- Dù sao, em cũng đừng quan tâm chuyện này nữa. Thân phận của anh không thể đưa ra ngoài ánh sáng được.
- Vâng.
Phan Hiểu Hiểu cái hiểu cái không gật đầu.
Phan Nghị tiếp tục lái xe, sau đó dừng lại một nơi quen thuộc.
Nhìn hoàn cảnh chung quanh, Giang Nguyên cau mày, sau đó hỏi:
- Nơi này không phải hội sở Kim Hoa sao?
- Đúng rồi. Trước kia là hội sở Kim Hoa, nhưng gần đây đã được Trương Nguyên tiếp nhận lại, khai trương lần nữa. Chỉ là đổi lại tên mà thôi.
Phan Nghị cười nói:
- Nguyên ca, đã lâu rồi anh không ở đây, tất nhiên là không biết.
- Trương Nguyên?
Giang Nguyên ngạc nhiên hỏi:
- Trương Nguyên là ai?
- Cháu của Phó thủ tướng Trương, tuổi không lớn, nhưng lại là người rất biết chơi.
Phan Nghị nói:
- Hội sở Kim Hoa lọt vào tay anh ta, lại còn mạnh hơn trước kia mấy phần.
- Cháu Phó thủ Trương.
Giang Nguyên gật đầu.
- Cũng khó trách, lúc trước hội sở Kim Hoa bị đóng cửa, cũng chỉ có cấp bậc Thái tử mới có thể một lần nữa đẩy nó lên.
- Kim Lăng Các?
Nhìn bảng hiệu cùng với cánh cửa có chút cổ xưa, Giang Nguyên mỉm cười nói:
- Xem ra Trương Nguyên này không tệ, sửa chữa một chút, phong cách liền đặc biệt ngay.
Phan Nghị cười nói:
- Trương Nguyên cái khác thì không biết, nhưng tiền thì không thiếu. Nghe nói còn mời kiến trúc sư số một số hai trong nước đến sửa chữa, tốn cả mấy ngàn vạn. Phong cách chắc chắn phải khác trước rồi.
Nghe Phan Nghị nói, Giang Nguyên ngược lại cảm thấy có chút hứng thú:
- Được rồi, chúng ta vào xem đi.
Khi ba người Giang Nguyên chuẩn bị bước vào cuộc vui, bên phía Dương lão cũng đang diễn ra cuộc họp căng thẳng.
- Lão Dương, điều này sợ không ổn.
Phó thủ tướng Trương theo thói quen đẩy cặp mắt kính, sau đó nhìn Dương lão nói:
- Tuổi của anh ta cũng đã đến lúc về hưu rồi, hơn nữa cũng không có kinh nghiệm đặc biệt về phương diện này. Nếu để anh ta thượng vị, dường như có chút không thích hợp.
- Đúng, tôi cũng thấy không thích hợp.
Một lão nhân vẻ mặt cổ quái nhìn Dương lão:
- Lão Dương, việc này dường như cũng đã được định từ trước rồi, tại sao lại nhảy ra chuyện mà ông đề nghị thế? Người đáng lý cần phải lui về, tự dưng đẩy ra làm gì?
Chương 683: Nghi hoặc
- Mặc dù tuổi của Bạch Nghi Tân đã gần đến lúc về hưu, nhưng năng lực lại không tệ. Mấy năm qua, tỉnh Nam dưới sự quản lý của anh ta, kinh tế phát triển rất tốt.
Trong ánh mắt nghi hoặc của mọi người, Khương lão lên tiếng, làm cho mọi người cảm thấy kinh hãi, ngay cả vị lão nhân ngồi chính giữa, ánh mắt cũng không khỏi nghi hoặc.
Tình huống của tỉnh Nam, dựa theo ước định của mọi người, chủ yếu sẽ do Khương lão nắm. Nhưng tại sao Khương lão lại ủng hộ Dương lão, nâng đỡ Bạch Nghi Tân thượng vị? Nên biết rằng, Bạch Nghi Tân nắm tỉnh Nam trong tay đã mấy năm. Nếu tiến thêm một bước, sức ảnh hưởng đối với tỉnh Nam vẫn sẽ mạnh như cũ, đối với Khương lão cũng không tính là chuyện tốt.
Mọi người đều cảm thấy nghi hoặc, chẳng lẽ Bạch Nghi Tân là người thuộc phái Khương lão? Không có khả năng này. Nếu là như thế, tại sao Dương lão lại là người đề nghị đầu tiên?
Mặc dù trong lòng tràn đầy nghi hoặc, nhưng nếu lão Dương và lão Khương đều muốn Bạch Nghi Tân thượng vị, tất cả mọi người đều phải thận trọng suy nghĩ lại. Mặc kệ thế nào, Bạch Nghi Tân đã là lãnh đạo cấp bộ lớn nhất rồi. Nếu tiến thêm một bước, tất sẽ giữ một vị trí bên trong cục diện chính trị. Đến lúc đó dường như chỉ nằm dưới bảy người. Nhân số này chung quy cũng chỉ có hơn hai mươi người. Nếu bây giờ xuất hiện một người khác, cục diện chính trị sẽ có sự thay đổi không nhỏ. Liên quan đến lợi ích của mọi người, ai cũng không thể không lo lắng.
Đối mặt với tình huống như vậy, tất nhiên không một ai muốn dễ dàng gật đầu.
Nghĩ như vậy, tất cả đều dồn ánh mắt về phía lão nhân chính giữa. Nếu lão Khương và lão Dương liên thủ đưa ra yêu cầu này, trừ những người đang phản đối, ông lên tiếng, muốn đưa Bạch Nghi Tân lên vị trí đó cũng không tính là chuyện khó khăn.
Vị lão nhân chính giữa đảo mắt nhìn mọi người, dường như muốn từ mặt mọi người nhìn ra chút gì đó, nhưng sau một hồi cũng không nhìn ra được gì, sau đó liền dừng tầm mắt trên mặt lão Khương và lão Dương, mỉm cười.
Thấy được ý cười trên mặt lão nhân, Khương lão và Dương liếc mắt nhìn nhau, trao đổi một chút. Khi Dương lão đang định lên tiếng, lão nhân đã đoạt trước.
- Nói đi, rốt cuộc là đang suy nghĩ chuyện gì?
Khóe miệng lão nhân nhếch lên, nhìn hai người, nói:
- Hai người ngày thường cũng không phải là người thường hay liên thủ với nhau. Hơn nữa, tuổi của Bạch Nghi Tân cũng không tính là nhỏ, cũng không phải là người hai người nên đưa lên. Khí lực tốn hao sẽ không nhỏ. Hãy nói rõ lý do một chút đi.
Lão nhân vừa nói, Khương lão thì xem như bình thường, nhưng Dương lão thì lại cười khổ. Dương lão biết, lão nhân có lẽ đã đoán ra được điều gì đó.
Trước đây, Bạch Nghi Tân cũng không phải người của ông hay của lão Khương. Bây giờ đột nhiên nâng đỡ, nói ra người nào cũng sẽ cảm thấy kỳ quái.
Tỉnh Nam lại trùng khớp là quê hương của Giang Nguyên. Quan hệ giữa Giang Nguyên và Bạch Nghi Tân không tệ, việc này ai cũng biết. Hơn nữa, lão nhân còn rất rõ quan hệ giữa ông và Giang Nguyên. Lần này lão Khương đột nhiên nhảy ra ủng hộ ông, đưa Bạch Nghi Tân, muốn không biết lý do bên trong sợ là không thể nào.
Nghĩ đến đây, Dương lão chỉ có thể cười khổ, nhưng nghĩ đến việc này cũng không tiện nói rõ, đành phải nói:
- Haha, tôi và lão Khương chỉ là cảm thấy năng lực của Bạch Nghi Tân không tệ. Mặc dù tuổi tác hơi lớn, nhưng với năng lực của anh ta, nếu để an nhàn quá thì lại có chút đáng tiếc, chi bằng tiếp tục cân nhắc, thêm vài năm nữa hẳn không thành vấn đề.
Nhìn vẻ mặt và lời nói có chút quái lạ của Dương lão, lão nhân hiển nhiên cũng hiểu thấu vài phần, ánh mắt thoáng hiện lên thần sắc khác, sau đó nói:
- Lão Khương, ông cũng cho rằng như thế?
- Đúng vậy, năng lực của Bạch Nghi Tân không tệ, tôi cảm thấy nên để cho anh ta tiếp tục đi lên, vì chính phủ mà dốc sức thêm vài năm.
Khương lão cũng là lão hồ ly, làm sao mà không nhìn ra được vị lão nhân đã nhạy cảm nắm bắt được điều gì. Có Dương lão nói trước, ông tất nhiên là phải nói theo. Chuyện của tên tiểu tử đó, càng ít người biết càng tốt. Dù sao việc này cũng là do Dương lão dẫn đầu, nên như thế nào cũng là Dương lão lên tiếng trước.
Nghe hai người này nói xong, những người còn lại đều kinh ngạc nhìn nhau. Người nào cũng nghe ra được hai người này nghĩ một đằng nói một nẻo, cũng không biết sau lưng hai người đã đạt thành hiệp nghị gì. Nhưng tình huống quả là có chút quỷ dị, mọi người cũng không biết phải hiểu như thế nào.
- Khó như vậy mà còn muốn vượt qua? Chúng tôi nhiều người như thế, vị này là cửa ải khó qua nhất. Nếu không xuất ra một lý do hợp lý mà muốn thông qua, nghĩ cũng đừng nghĩ. Chúng tôi tuyệt đối không đồng ý.
Ai nấy đều nghĩ trong lòng như vậy, âm thầm cười lạnh. Nếu hai lão hồ ly này không xuất vốn, vị trí trong bộ máy chính trị nào có chuyện dễ dàng lấy được?
Nhưng, trong lúc mọi người đang suy nghĩ, một câu nói của vị lão nhân đã khiến cho bọn họ phải mở rộng tầm mắt.
- Được rồi, khó có lúc ông và lão Khương nhất trí như vậy. Hơn nữa năng lực của Bạch Nghi Tân lại không tệ. Tôi nghĩ anh ta cũng có thể trở thành thành viện Quốc Vụ Viện.
Nghe Dương lão và Khương lão nói xong, vị lão nhân mỉm cười, im lặng một chút rồi phán một câu, sau đó hỏi:
- Mọi người nghĩ như thế nào?
Mọi người bị hai câu nói này của lão nhân làm cho sững sờ, thật không rõ tại sao Bạch lão lại đáp ứng yêu cầu của lão Dương và lão Khương như vậy. Thành viên Quốc Vụ Viện không phải nói bổ nhiệm là có thể bổ nhiệm được. Lại nói tiếp, trong chính phủ Hoa Hạ, ngoại trừ hai vị chính và mấy vị phó của Quốc Vụ Viện, kế tiếp chính là Bạch Nghi Tân. Một vị trí thực quyền của Quốc Vụ Viện cứ như vậy mà đưa cho người ngoài? Chẳng lẽ vị trí đó không đáng tiền? Nếu xét về vị trí trong cục diện chính trị thì cũng sẽ nằm ở vị trí chính giữa.
Các lão đồng chí còn lại đều im lặng. Vị trí thành viên Quốc Vụ Viện này, cho dù là hệ phái nào, cũng sẽ khiến cho người ta đỏ mắt. Tự dưng lại bị một người khác đoạt đi vị trí đó, nếu không có đủ lợi ích để trao đổi, người nào cũng sẽ không chịu buông tay.
Mặc dù không cam lòng, nhưng các vị lão đồng chí cũng biết rõ, nếu vị lão nhân đã lên tiếng đồng ý, cho dù bọn họ có phản đối, nhưng cũng không cách nào thay đổi quyết định này. Hơn nữa, ai cũng không muốn phản đối ý kiến của vị lão nhân, cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Phó thủ tướng Trương thở dài, mang theo chút hâm mộ nhìn lão Dương và lão Khương, sau đó tạm thời đè xuống nghi hoặc của mình, nói:
- Nếu đã giao chức vụ thành viện Quốc Vụ Viện cho Bạch Nghi Tân, vậy thì những chỗ khác chúng ta cũng phải điều chỉnh một chút.
- Dĩ nhiên là vậy rồi.
Có vị lão nhân đồng ý, hơn nữa còn có lời của Phó thủ tướng Trương, rõ ràng cũng không phản đối nữa, Dương lão tất nhiên là biết mình đã chiếm được tiện nghi, tổng phải xuất ra một chút lợi ích mới được.
Khương lão bên cạnh thì lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ nhưng cũng đành phải gật đầu. Mặc dù đã có lão Dương xuất ra vốn lớn hơn, nhưng ông cũng phải bỏ ra một chút để bồi thường cho những người còn lại.
Thấy hai người đã gật đầu, những người còn lại cũng đành thở dài, bắt đầu suy nghĩ tranh thủ một phần.
Đương nhiên, Dương lão và Khương lão đã thoái nhượng hai bước, mọi người tiến hành trao đổi lợi ích có liên quan, trên cơ bản tất cả đều hài lòng. Dù sao tất cả đều biết, có những thứ đáng chiếm anh cũng đã chiếm, nhưng cũng phải để người khác hài lòng mới được. Nếu mọi người không hài lòng, ai cũng không chiếm được tiện nghi.
Sau khi thảo luận xong, hội nghị rất nhanh giải tán.
Phó thủ tướng Trương đi bên cạnh Dương lão, nói:
- Lão Dương, vì vị trí của Bạch Nghi Tân, ngay cả vị trí thứ hai của tỉnh Bắc cũng nhường lại, ngay cả lão Khương cũng nhường vị trí thứ hai của tỉnh Giang cho lão Vương. Điều này cũng không dễ dàng gì. Rốt cuộc Bạch Nghi Tân có điểm gì khiến các người coi trọng anh ta như vậy? Phải xem anh ta là người của ông hay là của lão Khương?
- Haha, tạm thời chúng tôi cũng khó mà nói được. Từ từ rồi anh sẽ biết thôi. Chúng tôi cũng không còn biện pháp nào nữa.
Dương lão cảm thán, trên mặt cười khổ:
- Ông cũng biết, năng lực của Bạch Nghi Tân không tệ, nhưng dù sao tuổi cũng không còn trẻ. Nếu như không phải không có biện pháp, ai mà làm như thế.
Nhìn biểu hiện bất đắc dĩ của Dương lão, Phó thủ tướng Trương cũng chậm rãi gật đầu. Thật không biết trong hồ lô của lão Dương và lão Khương bán thuốc gì. Nói muốn mua là mua, muốn bán là bán thì tuyệt đối không có khả năng.
Không những là Phó thủ tướng Trương không rõ, những người còn lại cũng không rõ. Những người có quan hệ thân thiết với Khương lão đều hỏi ông cùng một câu hỏi.
Sắc mặt lão Khương lại càng bất đắc dĩ hơn vài phần. Nên biết rằng, cái giá mà ông bỏ ra không chỉ có mấy thứ này. Vị trí thứ ba của tỉnh Nam, theo yêu cầu của người kia, ông đã sớm lén tặng cho Dương lão, chỉ là người khác không rõ mà thôi.
- Haiz.
Đồng chí Khương lão cũng chỉ có thể thở dài.
Chương 684: Kim Lăng Các
Những người ở tỉnh Nam không ai biết, có một số chuyện Giang Nguyên nhúng tay vào đã lặng yên thay đổi.
Đồng chí Bạch Nghi Tân không biết, Lâm Hướng Tiền cũng không biết, ngay cả Giang Nguyên đang ở Kim Lăng Các cũng không biết chuyện nhanh như vậy đã được xác định. Hắn còn tưởng rằng ít nhất phải một hai ngày nữa mới có kết quả, thật không ngờ dưới sự thôi động của hai người Dương lão, đã thuận lợi vượt qua nhanh như thế.
Lúc này, Giang Nguyên đang ngồi trong Kim Lăng Các uống rượu. Kim Lăng Các đúng như lời Phan Nghị nói, so với hội sở Kim Hoa trước kia quả nhiên mạnh hơn rất nhiều. Tuy phong cách cũng không khác biệt quá nhiều so với Kim Hoa, nhưng ít ra, cảm giác và cách phục vụ cũng hoàn mỹ hơn trước đây.
Giang Nguyên nhấp một ngụm rượu, cảm giác nồng độ cồn của rượu từ đầu lưỡi lan khắp cả khoang miệng, liền mỉm cười gật đầu, buông ly rượu xuống, nhìn Phan Nghị, cười nói:
- Không tệ. Kim Lăng Các so với hội sở Kim Hoa mạnh hơn rất nhiều. Ít nhất rượu rất ngon.
Giang Nguyên vừa nói xong, Phan Nghị đang định lên tiếng, bên cạnh liền có người cao giọng cười lớn:
- Được, được, hôm nay cuối cùng cũng gặp được người biết thưởng thức.
Nghe được lời này, Giang Nguyên nhìn thoáng qua bên cạnh, cũng không lên tiếng. Người có thể nói ra những lời như vậy ở đây cũng chỉ có một người.
- Nguyên thiếu…
Phan Nghị nhìn thấy người thanh niên bước đến, sắc mặt khẽ động, bất giác liền đứng dậy, gật đầu chào:
- Nghĩ không ra hôm nay Nguyên thiếu lại có ở đây.
- Haha, tôi không phải là người nhàn rỗi sao? Phan Nghị anh cũng không phải không biết, đại đa số thời gian của tôi đều ở đây mà.
Trương Nguyên vừa cười vừa bước đến, vẫy tay với bồi bàn bên cạnh.
Bồi bàn gật đầu, đợi Trương Nguyên bước đến bàn Giang Nguyên, liền mang một ly rượu đến.
Trương Nguyên không chút khách sáo cầm chai rượu trên bàn Giang Nguyên, tự rót cho mình một ly, sau đó nhìn Phan Nghị, nói:
- Phan Nghị, anh không định giới thiệu vị này cho tôi sao?
- À, đây chính là anh rể của tôi, Giang Nguyên.
Phan Nghị vội vàng cười nói:
- Giang Nguyên, anh hẳn là đã nghe nói qua về Nguyên thiếu?
- Giang Nguyên?
Hai mắt Trương Nguyên nheo lại, nhìn người nào đó đang lạnh nhạt nhìn lên trên sân khấu, một cô ca sĩ hạng hai đang hát một bài hát thịnh hành nhất của cô thời gian gần đây.
Nếu là fan nhìn thấy, chắc chắn sẽ thét lên chói tai rồi bổ nhào qua. Nhưng cô ca sĩ hạng hai này bất quá chỉ cũng hát phòng trà, hội sở mà thôi. Nếu không phải gần đây bài hát của cô hát khá nổi tiếng, còn không thì không có tư cách đến nơi này.
- Giang thiếu, dường như anh rất có hứng thú với cô ca sĩ đó?
Thấy Giang Nguyên vẫn bình tĩnh khi đối mặt với mình, Trương Nguyên có chút cau mày, đột nhiên mỉm cười hỏi.
Nghe Trương Nguyên nói, Giang Nguyên liền khôi phục lại tinh thần, cười nói:
- Nguyên thiếu?
- Vâng, Giang thiếu, lần đầu tiên gặp mặt, ngưỡng mộ đã lâu.
Trên gương mặt Trương Nguyên hiện lên thần sắc khác.
Sau đó vươn tay về phía Giang Nguyên.
- Nguyên thiếu, ngưỡng mộ đã lâu.
Giang Nguyên nhẹ vươn tay, sau đó mỉm cười nói:
- Nơi này quả thật không tệ, còn mạnh hơn so với trước kia rất nhiều.
Nghe Giang Nguyên nói, ánh mắt Trương Nguyên chợt lóe lên, ngửa đầu cười lớn:
- Giang thiếu quá khen rồi. Nhưng có được lời này của anh, Trương Nguyên cảm thấy rất vinh hạnh.
Tiếng cười của Trương Nguyên rất lớn, khiến cho cô ca sĩ đang hát trên đài cũng phải ngừng lại, tất cả mọi người cùng hướng về bàn Giang Nguyên.
Đương nhiên, cũng không riêng gì mọi người dưới đài, ngay cả cô ca sĩ trên đài thấy có người cắt ngang tiếng hát của mình, gương mặt cũng không có bất cứ vẻ gì hờn giận, chỉ là sắc mặt có chút khác biệt nhìn về phía Giang Nguyên.
Nhưng cô nhìn vài lần cũng chỉ thấy bàn này có hai nam một nữ mà thôi. Và cô cũng chẳng quen biết với ba người này. Đương nhiên, có thể xuất hiện ở đây cũng không phải nhân vật đơn giản gì.
Cô đã sớm biết bối cảnh của chủ sở hữu Kim Lăng Các. Có thể khiến cho Nguyên thiếu đích thân đến bàn, lại càng là nhân vật không đơn giản. Nhưng cô không rõ lắm những người trước mặt có lai lịch gì. Tuy nhiên, nói như thế nào thì bối cảnh cũng sẽ không yếu hơn Nguyên thiếu quá nhiều. Nếu không, một người mắt cao hơn đầu như Nguyên thiếu lại cư xử như vậy? Điều này càng khiến cho cô cảm thấy tò mò.
Chương 685: Trương Nguyên cổ quái
Trương Nguyên cũng không phải là nhân vật đơn giản. Gần đây được người biết không ít. Mặc dù tuổi của Trương Nguyên còn nhỏ, nhưng lần này đến Bắc Kinh đã bỏ ra một số vốn lớn sang lại hội sở Kim Hoa, đã làm cho đám quần là áo lụa Bắc Kinh ý thức được người thanh niên vừa tròn mười chín tuổi này không phải là nhân vật đơn giản.
Đặc biệt sau khi Kim Lăng Các khai trương, đám quần là áo lụa tiếp xúc với Trương Nguyên lại càng cảm thấy suy nghĩ của họ là đúng. Tuy tuổi Trương Nguyên còn nhỏ, nhưng tâm cơ lại thâm trầm. Trương gia gần đây đúng là xuôi chèo mát mái. Phó thủ tướng Trương sắp tới sẽ phù chính, danh tiếng lại càng sâu thêm vài phần. Mà Trương Nguyên còn chưa đến hai mươi, sự lợi hại sau này là có thể nghĩ.
Giang Nguyên cũng nhìn ra được, đối mặt với sự lạnh nhạt của mình, gương mặt của cậu ta cũng không hề hiện lên sự hờn giận. Phần tâm cơ này đúng là không đơn giản.
Nhìn Trương Nguyên đang mỉm cười, Giang Nguyên nheo mắt. Tiểu tử này quả thật không đơn giản, cậu ta còn hiểu rõ hắn hơn so với những người khác.
Từ ánh mắt của những người bên cạnh là có thể nhìn ra, tiểu tử này hẳn rất ít khi khách sáo với người khác. Đương nhiên, người đáng để Trương Nguyên phải khách sáo trong Tứ Cửu Thành này cũng chỉ có vài người.
- Người kia hình như là Giang Nguyên. Tại sao hắn lại xuất hiện ở Bắc Kinh?
Bàn bên cạnh truyền đến tiếng bàn tán, nhưng cũng không tránh khỏi thính giác nhạy cảm của Giang Nguyên.
- Đúng vậy, chính là hắn. Nhưng hình như Nguyên thiếu rất quen thuộc với hắn? Lại còn khách sáo như vậy?
Lại một giọng nói khác truyền đến, trong giọng nói tràn ngập vẻ kinh ngạc.
Nghe được lời này, Giang Nguyên cũng không phản ứng gì, lẳng lặng bưng ly rượu trong tay nhẹ nhàng đảo qua đảo lại, giống như không nghe thấy tiếng cười của Trương Nguyên.
Trương Nguyên cười ha hả vài tiếng, sau đó quay sang nhìn Giang Nguyên, cũng không nói gì, ánh mắt lại quay về Phan Hiểu Hiểu, rồi Phan Nghị, hiện lên một thần sắc khác, rồi lại tùy ý hỏi thăm:
- Phan Nghị, tôi vừa mới nghe cậu gọi Giang Nguyên là anh rể?
- Haha, đúng vậy.
Phan Nghị nhìn Giang Nguyên và Phan Hiểu Hiểu. Lúc này, gương mặt Phan Hiểu Hiểu hơi ửng đỏ. Phan Nghị tiếp tục nói:
- Chị của tôi là bạn gái của Giang Nguyên.
- Ồ?
Đã sớm xác nhận từ nét mặt của Phan Hiểu Hiểu, sắc mặt Trương Nguyên không khỏi thay đổi, bất quá chỉ thoáng qua mà thôi, sau đó khôi phục lại bình thường:
- Không tệ, không tệ. Tài tử giai nhân. Quả thật là ông trời tác hợp.
Giang Nguyên mỉm cười nhìn Trương Nguyên:
- Nguyên thiếu quá khen rồi.
- Haha, Giang thiếu khiêm tốn quá.
Trương Nguyên vỗ nhẹ vai Giang Nguyên, gật đầu nói:
- Được rồi, Giang thiếu cứ từ từ uống rượu. Hôm nay tôi mời khách, muốn uống gì cứ uống. Có việc gì thì cứ gọi tôi. Tôi xin phép đi trước.
- Được, cảm ơn Nguyên thiếu.
Bị Trương Nguyên vỗ vai, hai mắt Giang Nguyên nheo lại. Hình xăm trên vai trái đã lâu không có phản ứng bây giờ lại nóng lên. Giang Nguyên bất động thanh sắc gật đầu, nhưng cũng không có sự khách sáo.
- Phan Nghị, còn chị dâu nữa, sau này không có việc gì thì nên thường xuyên đến đây chơi nhé.
Trương Nguyên bưng cái ly xoay người rời đi.
Nhìn theo bóng lưng của Trương Nguyên, nụ cười của Giang Nguyên liền nhạt dần. Nhưng Phan Nghị và Phan Hiểu Hiểu bên cạnh lại không nhìn thấy. Hai người chỉ nhìn theo Trương Nguyên, ánh mắt mang theo chút nghi hoặc.
Nhưng sự nghi hoặc của Phan Nghị rất nhanh biến mất, quay sang hỏi Giang Nguyên:
- Giang Nguyên, chẳng lẽ tiểu tử này biết quan hệ giữa anh và ông của cậu ta? Nếu không cũng không khách sáo với anh như vậy, ngay cả với em cũng nhiệt tình luôn.
Hai mắt Giang Nguyên nheo lại, sau đó lắc đầu:
- Không rõ lắm, nhưng cũng có khả năng.
- Vâng, em cũng nghĩ như vậy. Nếu không, cậu ta cũng không xử sự như thế. Mặc dù tiểu tử này có chút thủ đoạn, nhưng chưa bao giờ khách sáo với tụi em như thế.
Phan Nghị liên tục gật đầu.
Nhưng Phan Hiểu Hiểu nhìn hai mắt thoáng hiện lên vẻ cổ quái của Giang Nguyên, cô không suy nghĩ đơn giản như Phan Nghị. Hơn nữa, cô hiểu Giang Nguyên hơn Phan Nghị nhiều. Nhìn phản ứng vừa rồi của hắn, cô đã nhìn ra được một ít gì đó. Tuy nói Giang Nguyên không nói nhiều, nhưng rõ ràng Giang Nguyên không phải là không có suy nghĩ.
Nhưng đối với chuyện như vậy, Phan Hiểu Hiểu vẫn luôn thông minh. Nếu Giang Nguyên đã không nói, vậy thì cô sẽ không hỏi. Dù sao chuyện cô có thể biết hoặc Phan gia có thể biết, Giang Nguyên sẽ nói. Còn không, tốt nhất là không nên hỏi.
Giang Nguyên cầm ly rượu trong tay, nhẹ nhàng đưa lên miệng uống, nhưng ánh mắt lại chuyển động. Quả thật hắn từ trên người Trương Nguyên phát hiện một ít dị thường. Trương Nguyên dường như là một người tu luyện, hơn nữa thân thủ còn không kém. Hắn có thể từ trên người đối phương cảm nhận được sự âm lãnh và khí tức máu tanh, khiến cho hắn cảm thấy không được thoải mái.
Chương 686: Mọi người phản ứng
Giang Nguyên ở Bắc Kinh cũng xem như có danh tiếng, đặc biệt là cái nơi quần là áo lụa như Kim Lăng Các, muốn nói đến người không biết Giang Nguyên thì đúng là không có.
Chủ yếu là hai năm qua, Giang Nguyên đã làm loạn không biết bao nhiêu việc trong Tứ Cửu thành. Bất luận là đám Thái Tử đảng đang ngồi đây, hay là trong quan trường, người đã từng ngồi chức Phó tổ trưởng thường trực cũng đủ để cho đám Thái Tử đảng phải ngẩng đầu nhìn hắn.
Giang Nguyên có thể chân chính ngồi cùng một chỗ với bậc ông cha của bọn họ, thậm chí còn ngồi trước Phó thủ tướng Vương, cho dù là nguyên nhân gì, điều này cũng đủ khiến cho đám Thái Tử Đảng phải ngưỡng mộ.
Đám Thái Tử Đảng này không thể so sánh với đám lãnh đạo ở nông thôn được. Bọn họ ít nhiều cũng biết được hướng đi của vòng tròn Bắc Kinh. Ít nhất cũng không giống như Lâm Hướng Tiền cho rằng Giang Nguyên là bị đẩy đi. Bọn họ nhạy cảm ngửi được vài thứ. Đây không phải đơn giản chỉ là chuyện thanh niên đánh nhau.
Một nhân vật như vậy, cho dù là bọn họ, huynh trưởng, anh em…đều không thể so bì. Nên biết rằng, anh em của bọn họ nhiều nhất cũng chỉ là cấp Phó sở, đang phải chịu rèn luyện để có thể bò lên, có tư cách đi theo trưởng bối. Thậm chí muốn ngồi cùng một chỗ với các trưởng bối thì ít nhất phải cần hai mươi năm nữa. Bọn họ ý thức được người này tuyệt đối đáng để giao hảo, và cũng không phải là nhân vật dễ đắc tội.
- Giang thiếu, đã lâu không gặp.
Một người bưng ly rượu tiến đến bàn Giang Nguyên, biểu hiện thân cận:
- Nào, chúng ta cạn một ly đi.
Nhìn người thanh niên trước mắt, Giang Nguyên nhanh chóng lục lại cái tên của người đó trong đầu, mỉm cười nói:
- Đường thiếu, đã lâu không gặp.
Thấy Giang Nguyên vẫn còn nhớ đến mình, Đường thiếu tỏ ra rất cao hứng, cụng với Giang Nguyên một ly, chào hỏi vài câu với Phan Hiểu Hiểu và Phan Nghị, lúc này mới vui mừng mà rời đi. Những người ở bàn bên cạnh thấy như vậy, liền lục tục bưng rượu đến mời.
Nếu đổi lại là người khác, mọi người cũng không nhiệt tình như vậy. Nhưng Giang Nguyên rất ít khi lộ diện ở Bắc Kinh, muốn tạo quan hệ cũng không dễ dàng gì. Mọi người tất nhiên là phải nắm chặc cơ hội, tranh thủ bắt chuyện, kéo gần quan hệ với Giang Nguyên.
- Chào Giang thiếu.
- Giang thiếu, đã lâu không gặp.
- Giang thiếu, gần đây ổn không?
Uống liên tục bảy tám ly, Giang Nguyên có chút không kiên nhẫn. Sau khi chào hỏi những người còn lại, lúc này mới quay sang nhìn Phan Nghị, Phan Hiểu Hiểu, cười khổ:
- Chúng ta đi thôi. Nếu không, hôm nay hai người sẽ phải say đấy.
Nghe Giang Nguyên nói, Phan Hiểu Hiểu và Phan Nghị đều gật đầu. Nên biết rằng, những người kia đến mời rượu Giang Nguyên, nhưng cũng muốn mời hai chị em họ một ly. Tính ra, hai người uống cũng không ít hơn Giang Nguyên bao nhiêu.
Tửu lượng của Giang Nguyên gần đây rất đáng sợ. Sau khi nội khí tu luyện ngày càng mạnh, tính kháng cồn của hắn cũng ngày càng cao. Uống mười ly rượu đối với hắn chẳng có chút ảnh hưởng nào. Nhưng hắn không có việc, không có nghĩa là chị em Phan gia không có việc gì.
Lập tức ba người đứng dậy, gọi bồi bàn đến bắt chuyện. Nghe đối phương xác nhận Nguyên thiếu nói hôm nay không tính tiền bàn của hắn, Giang Nguyên cũng không miễn cưỡng. Dù sao rượu nơi này không tệ, giá cả cũng sẽ không thấp. Mặc dù trong túi có đến mấy trăm vạn, nhưng đến bây giờ hắn chưa bao giờ lãng phí một đồng. Có người mời khách, cũng chẳng cần phải giữ mặt mũi làm cao làm gì.
Ba người bước ra cửa. Trên đường đi, những người bên cạnh cũng đứng dậy tạm biệt. Đãi ngộ này khiến Giang Nguyên rất có cảm giác. Nên biết rằng, ngày thường cậu ta cũng đến đây, nhưng một chút mặt mũi cũng không có. Thỉnh thoảng lại còn phải chủ động chào hỏi người ta. Nhưng hôm nay đi theo Giang Nguyên, tình huống liền khác hẳn.
Đi đến cửa, vừa lúc gặp phải Trương Nguyên dẫn một đám người bước vào. Có vài người nhận ra Giang Nguyên, có vài người không. Nhưng hai người nhận ra đều là cháu hoặc cháu ngoại của bảy cự đầu, là nhân vật đứng đầu trong Thái Tử Đảng.
Mọi người nhìn thấy Giang Nguyên, ai nấy đều sửng sốt. Trương Nguyên nở nụ cười, hỏi:
- Tại sao Giang thiếu và chị dâu lại đi mau như vậy? Không ngồi thêm một lát?
- Cảm ơn Nguyên thiếu đã tiếp đãi. Tôi còn chút việc chưa làm, đành phải về. Lần sau sẽ đến quấy rầy tiếp. Hôm nay cảm ơn Nguyên thiếu đã mời rượu.
Giang Nguyên gật đầu. Mặc dù Trương Nguyên có chút cổ quái, nhưng ít ra cũng đã mời hắn một bữa, cũng phải khách sáo một chút.
Nói với Trương Nguyên thêm vài câu nữa, lại quay sang chào hỏi hai người quen biết, lúc này mới dẫn Phan Nghị và Phan Hiểu Hiểu rời đi.
Phan Nghị và Phan Hiểu Hiểu tất nhiên cũng biết những người này. Ngày xưa đều phải dừng lại, khách khí chào hỏi. Bây giờ đi theo đằng sau Giang Nguyên, cũng chỉ gật đầu một cái rồi rời đi.
- Tại sao Giang Nguyên lại đến Bắc Kinh?
Đi được vài bước, một người liền thấp giọng hỏi Trương Nguyên.
Nhưng Trương Nguyên cũng không đáp lời. Giang Nguyên vừa mới đi được vài bước đã nghe tiếng điện thoại di động vang lên. Mọi người chỉ nghe được Giang Nguyên nói hai câu:
- Dương lão, ồ, đã thông qua rồi sao? Nhanh vậy à? Vất vả cho ngài quá rồi.
Nói xong, Giang Nguyên lại dẫn hai người kia đi tiếp, để lại đám người Trương Nguyên đứng một chỗ, sắc mặt tối sầm.
- Hôm nay ông của tôi đột nhiên đi họp.
Một vị đại thiếu đột nhiên lên tiếng.
- Ừm, lão gia tử của tôi cũng không ở nhà.
Một người khác cũng hoài nghi gật đầu, nhìn Trương Nguyên và người kia.
Trương Nguyên và người kia nhìn nhau, nhất thời gương mặt lộ vẻ hoài nghi.
Nhìn vẻ mặt của hai người này, hai người còn lại không khỏi nhìn nhau.
Thấy ánh mắt chợt hiện lên thần sắc khác của Giang Nguyên, sắc mặt mọi người càng ngưng trọng. Hội nghị muốn thông qua chuyện gì? Chẳng lẽ là chuyện của Giang Nguyên yêu cầu? Mặc dù mọi người có chút không tin, nhưng tình huống trước mắt lại không khỏi khiến bọn họ không tin.
Mọi người đứng ngoài cửa hồi lâu, rốt cuộc có người lên tiếng:
- Phan Hiểu Hiểu là bạn gái của Giang Nguyên?
- Ừm.
Trương Nguyên gật đầu xác nhận.
- Ồ!
Mọi người đều nhất tề gật đầu.
Trong lúc những người kia kinh nghi thì Phan Hiểu Hiểu và Phan Nghị lại rúng động. Hai người bọn họ hiển nhiên biết Giang Nguyên chạy đến Bắc Kinh là vì chuyện gì. Bọn họ vừa mới nghe Giang Nguyên nói chuyện điện thoại, làm sao mà không rõ chứ. Chuyện Giang Nguyên cần làm hẳn đã được hoàn thành. Nhưng Giang Nguyên vừa mới đến được bao lâu chứ? Chuyện lớn như vậy lại được xác định, hiệu suất này…
Nghĩ đến đây, hai người không còn cách nghĩ nào khác, một lần nữa bị chấn động bởi năng lực của Giang Nguyên.
Phan Nghị lái xe, thỉnh thoảng quay sang nhìn Giang Nguyên, dường như muốn tìm ra được thứ gì đó trên mặt hắn.
- Nhìn cái gì? Lo mà lái xe đi.
Bị Phan Nghị nhìn hai lần, Giang Nguyên rốt cuộc không nhịn được, bật cười nói.
- Giang Nguyên, chuyện kia đã được xác định?
Phan Nghị đành lên tiếng hỏi.
Giang Nguyên gật đầu:
- Đúng, đã được xác định.
- Sao? Ngay cả chuyện của Tỉnh trưởng cũng đã được xác định luôn?
Nghe Giang Nguyên xác nhận, Phan Nghị lại hỏi.
- Đúng.
Lần này, Giang Nguyên không khỏi có chút cảm thán. Hắn không nghĩ lại nhanh như vậy.
- Nếu Tỉnh trưởng tiến thêm một bước, đó chính là Phó thủ tướng. Tổ lãnh đạo tám người sao?
Vẻ mặt Phan Nghị sợ hãi, nói tiếp:
- Đây là tiến thẳng vào cục diện chính trị đó.
- Ừm.
Giang Nguyên gật đầu.
Thấy Giang Nguyên liên tục gật đầu, Phan Nghị rốt cuộc không hỏi nữa, nhưng vẻ mặt lại cứng ngắc.
Phan Nghị không hỏi, trong xe liền yên tĩnh lại. Trong lúc Phan Hiểu Hiểu định lên tiếng hỏi Giang Nguyên, điện thoại của Giang Nguyên lại vang lên.
Nhìn điện thoại không hiện số, mày Giang Nguyên cau lại, sau đó nghe điện thoại.
- Giang Nguyên, bây giờ có rảnh không?
Nghe được giọng nói già nua nhưng quen thuộc bên kia, cộng với giọng điệu tùy ý nhưng uy nghiêm, Giang Nguyên hơi sửng sốt, sau đó mỉm cười nói:
- Có.
Chương 687: Chú ý
Thế giới này đôi khi rất kỳ lạ. Ví dụ như trong một đêm, có người khổ cực làm việc, cũng có người mồ hôi như mưa nằm trên giường thở hổn hển, dốc sức cày cấy, cũng có người tiếp tục ăn chơi trác táng, sống mơ mơ màng màng
Kim Lăng Các chính là nơi dùng để sống mơ mơ màng màng như vậy, đặc biệt là trong đêm.
Trương Nguyên là một người rất có thủ đoạn. Mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng cậu ta có thể tập trung được ba bốn người đứng đầu Thái Tử Đảng đến đây, cùng nhau mơ mơ màng màng, điên long ngã phượng, không thể không nói thủ đoạn có chút phi phàm.
Đám Thái Tử Đảng này đều là thiếu gia kim tiền. Tiền không thiếu, phụ nữ lại càng không. Ở cái nơi này của Trương Nguyên, có thể thấy một người khoác hai cô gái, nằm trên ghế salon mà nghiêng ngả. Người thì xu nịnh, người thì bưng rượu, người thì nói chuyện. Mọi người vui chơi đến quên trời quên đất.
Trương Nguyên cũng không ngoại lệ, thân hình thon dài tái nhợt đang ra sức hì hục trên người một cô gái, khiến cho vẻ mặt cô gái ửng hồng, thở không ngừng.
Mặc dù Trương Nguyên thở hổn hển, nhưng không giống những người khác một thân mồ hôi. Nếu như cô gái nằm dưới cậu ta không lâm vào mê loạn, cũng có thể phát hiện, mặc dù hô hấp của Giang Nguyên nặng nề, nhưng nhịp tim của cậu ta lại đập không nhanh.
Nếu ánh mắt của cô có thể nhìn rõ vài phần, cũng có thể phát hiện ánh mắt của Trương Nguyên rất sáng. Thậm chí dục vọng không hề dày thêm.
Trong căn phòng nhàn nhạt hương thơm, các đại thiếu mở to mắt, dường như chưa được thỏa mãn dục vọng, giống như một cái máy không biết mệt mỏi, càng không ngừng vận động. Khi không kiên trì nổi nữa thì trở mình nằm xuống đất. Đám con gái bên cạnh liền mang đến một ly nước uống màu đỏ. Sau khi uống xong, đám đại thiếu lại một lần nữa sinh long hoạt hổ, xoay người lên ngựa, tiếp tục hỗn chiến.
Không biết qua bao lâu, có lẽ là gần một tiếng, cũng có lẽ là hai ba giờ, căn phòng vốn tràn ngập hương thơm bắt đầu tản đi. Ánh mắt dường như chưa thỏa mãn được dục vọng của đám đại thiếu cũng chậm rãi khôi phục sự bình thường.
Thể lực của đám đại thiếu quả thật không tệ. Mặc dù đại chiến hơn hai tiếng đồng hồ, nhưng tinh thần vẫn sáng láng, cười ha hả mở cửa nhà tắm bước vào.
Không bao lâu sau, đám đại thiếu đã thay quần áo sạch sẽ, diện mạo nghiêm chỉnh bước qua phòng khác uống trà.
- Nguyên thiếu, vẫn là nơi này của anh tốt. Lần nào đến đây cũng không cảm thấy mệt, ngược lại tinh thần còn phấn chấn. Hôm sau tỉnh lại vẫn còn tươi tỉnh hơn nhiều.
Một vị đại thiếu bưng tách trà trắng nõn, nhấp một ngụm, vẻ mặt mỹ mãn thở dài nhìn Trương Nguyên.
Nghe xong, Trương Nguyên cười nói:
- Đương nhiên, nước uống đó có tác dụng dưỡng thân, đối với cơ thể người chỉ có lợi chứ không có hại. Hàng tồn của tôi không nhiều. Mỗi một tuần cũng chỉ miễn cưỡng cung cấp được một ít. Nếu không đã có thể mời mọi người nhiều hơn rồi.
- Một tuần một lần cũng đã là tốt lắm rồi.
Một người gật đầu:
- Chuyện như thế, ít lại vẫn tốt hơn.
Nói đến đây, người này nhìn Trương Nguyên, tò mò hỏi:
- Trương Nguyên, mấy thứ này ở đâu anh có vậy? Dường như không chỉ có chút tác dụng mà anh đã nói.
Nghe vị đại thiếu này hỏi, những người còn lại đều sửng sốt:
- Ngũ thiếu, chẳng lẽ anh phát hiện được tác dụng khác của nó?
- Haha, hình như là vậy.
Ngũ thiếu gật đầu, đắc ý cười nói:
- Các người cũng biết gần đây tôi thích tập thể hình. Từ lúc đến chỗ này của Nguyên thiếu, liền phát hiện lực bộc phát cơ thể và cường độ tựa hồ gia tăng không ít.
Nói đến đây, Ngũ thiếu ngừng một chút rồi tự đắc:
- Hơn nữa, tôi cũng đã xét nghiệm qua, cũng không có yếu tố chất kích thích. Thứ này có hiệu quả lợi hại như vậy, lại không có tác dụng phụ, quả thật rất tốt.
- Thật sao?
Lời này của Ngũ thiếu vừa ra, hai vị đại thiếu còn lại vẻ mặt liền hưng phấn. Nói bọn họ một chút cũng không lo lắng thứ này có tác dụng phụ hay không là giả. Nhưng đã thử mấy lần, chỉ cảm thấy có chỗ tốt mà không có bất kỳ chỗ xấu. Hơn nữa, Nguyên thiếu hẳn là không dám hại bọn họ. Cho nên mới dám đến đây. Lúc này lại có người xác nhận qua, bọn họ lại càng yên tâm hơn.
- Quả đúng như vậy. Đây đều là do một tổ chức nước ngoài cao cấp nghiên cứu mà thành, đối với cơ thể của người rất có lợi. Nếu không, tôi cũng không dám dùng cho mình, làm sao lấy ra cho mọi người dùng được chứ.
Trương Nguyên cười nói:
- Nhưng, có được những thứ này cũng không dễ dàng gì. Cho nên mọi người phải nhớ đến phần tình cảm này của tôi đấy. Hahah…
- Đương nhiên, đương nhiên rồi.
Ai nấy đều cười to. Sinh hoạt trong một vòng tròn, không nể mặt nhau là không được.
Nhìn mọi người cười cao hứng như vậy, ý cười trên mặt Trương Nguyên càng lúc càng đậm.
- Được rồi, về phần Giang Nguyên, mọi người cảm thấy thế nào?
Sau khi cười xong, Trương Nguyên đột nhiên nghiêm túc, trầm giọng hỏi mọi người.
Trương Nguyên vừa nói ra, gương mặt của đám đại thiếu liền cứng đờ. Với thân phận của bọn họ, nếu là trước kia, cho dù Giang Nguyên có chói mắt đến thế nào cũng không phải là con cháu của Dương lão, nhiều nhất cũng chỉ thừa nhận địa vị của đối phương trong cái vòng tròn này, cũng không có gì phải kiêng kỵ. Nhưng bây giờ nghe những gì Giang Nguyên nói, nghi ngờ trong họ đã mọc thành bụi.
Nếu Trương Nguyên không nói, bọn họ cũng sẽ nói. Lúc này, sắc mặt của ai cũng ngưng trọng, liếc mắt nhìn nhau, bắt đầu thảo luận về việc này.
Chuyện như vậy, có lẽ bọn họ không cách nào nhúng tay, nhưng ít ra cũng phải biết rõ ràng chuyện gì xảy ra. Là nhân vật đứng đầu đám con ông cháu cha, cũng không có nghĩa là bọn họ có thể đi ngang ở Tứ Cửu Thành này. Đối với một nhân vật đột nhiên xuất hiện như vậy, bọn họ ít nhất cũng phải biết rõ ràng về đối phương mới được. Có vài thứ, bọn họ không cách nào trao đổi trực tiếp với trưởng bối. Nhiều khi chỉ dựa vào đám tiểu bối như bọn họ để phát hiện ra chút đặc thù nào đó.
Phan Nghị lái xe đưa Giang Nguyên đến trước cổng một con hẻm nhỏ được bảo vệ sâm nghiêm. Sau khi xe dừng lại, Phan Nghị nhìn hai cảnh vệ được trang bị vũ trang đầy đủ cùng với hai cảnh vệ mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn đeo bao tay màu trắng, sau đó quay sang nhìn Giang Nguyên, ánh mắt ngưng trọng, cuống quýt xác nhận:
- Giang Nguyên, anh không phải nói đùa chứ? Có lầm người không? Không có thư ký nào thông báo trước cho anh? Dương lão cũng không?
Giang Nguyên bất đắc dĩ bước xuống xe, cười nói;
- Đừng hỏi nữa. Phan Nghị, hôm nay tôi đột nhiên cảm thấy cậu giống đàn bà quá. Cậu nói chuyện này người nào có đủ dũng khí nói đùa với tôi?
- Mau chở chị của cậu về đi, nghỉ ngơi sớm.
Dứt lời, Giang Nguyên quay sang nhìn Phan Hiểu Hiểu đang lo lắng bên cạnh:
- Không sao đâu. Em về nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai anh sẽ gọi điện thoại cho em.
- Vâng.
Phan Hiểu Hiểu muốn nói rồi lại thôi, sau đó nhu thuận gật đầu.
Nhìn biểu hiện lo lắng của Phan Hiểu Hiểu, Giang Nguyên không nhịn được cười lên:
- Yên tâm đi. Vị kia chỉ muốn tìm anh nói chuyện thôi. Trước đó anh không đến chào hỏi, hẳn là lão đồng chí cảm thấy khó chịu, muốn tìm anh đó mà.
Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của hắn, Phan Hiểu Hiểu mới thoáng yên tâm được một chút, gật đầu nói:
- Vậy anh có cần gọi điện thoại cho Dương lão trước không?
- Không cần.
Nghe giọng điệu bình tĩnh của Giang Nguyên, Phan Hiểu Hiểu nói:
- Vậy anh phải cẩn thận một chút. Khi nào về thì gọi điện thoại cho em.
- Anh biết rồi, về đi.
Nhìn chiếc xe biến mất khỏi khúc cua, Giang Nguyên mỉm cười, bước vào trong con hẻm.