Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 688: CHƯƠNG 688: CÒ KÈ MẶC CẢ

Vừa mới bước vào thư phòng cũ kĩ, Giang Nguyên liền ngửi được một mùi thơm quen thuộc, cả người đang lâng lâng vì cồn thoáng có chút thanh tỉnh lại.

Một lão nhân đang ngồi trên ghế salon, trong tay cầm một tách trà. Nước trà có màu vàng nhạt, tản ra mùi thơm khiến người ta không thể bỏ qua.

Cánh cửa phía sau nhẹ nhàng đóng lại. Giang Nguyên nhìn vị lão nhân đang chăm chú xem quyển sách trong tay, nhàn nhã uống trà, giống như không nhìn thấy hắn bước vào.

Giang Nguyên đứng ngoài cửa, nhìn chung quanh phòng. Ngoại trừ một người đang lẳng lặng đứng đằng sau tấm rèm cách lão nhân không xa, dường như cũng không còn người nào tồn tại. Hiển nhiên càng không có ai đến bắt chuyện với hắn.

Khụ khụ! Giang Nguyên che miệng, hắng giọng hai tiếng.

Thấy Giang Nguyên hắng giọng, không khí trong phòng vẫn yên tĩnh như cũ, ngoại trừ hai tiếng lật sách rất nhỏ.

Giang Nguyên nghe bên tai có tiếng lật sách, phát hiện vẫn không ai để ý đến mình. Mặc dù da mặt của hắn khá dày nhưng lúc này cũng không khỏi có chút phiếm hồng.

Xấu hổ sờ mũi, Giang Nguyên cười khan. Nếu không ai để ý đến hắn, vậy thì hắn cũng chẳng cần phải làm khách. Hắn nhìn quanh bốn phía, phát hiện trên ngăn tủ cách đó không xa có một cái bình nước nóng và mấy tách trà, ánh mắt liền sáng lên, chậm rãi bước qua.

Nghe tiếng bước chân rất nhỏ của Giang Nguyên, vị lão nhân vẫn chăm chú đọc sách, lông mi nhẹ nhàng run lên. Hai mắt nhìn chằm chằm vào quyển sách không nhịn được liếc mắt nhìn hắn một cái.

Giang Nguyên cũng không chú ý đến hành động của lão nhân, chỉ bước đến ngăn tủ, lấy một tách trà, sau đó nhìn mấy cái hộp đựng trà.

Nhìn một chút, không chút do dự cầm một cái hộp ít nhất trong đó, sau đó mở ra.

Khi nắp được mở ra, một mùi thơm quen thuộc đập vào mũi, khiến tinh thần tỉnh táo lại. Giang Nguyên hài lòng mỉm cười, dùng tay bốc chút trà bỏ vào trong tách. Nhìn mấy lá trà, Giang Nguyên cau mày, dường như có chút không hài lòng, sau đó cầm thìa đang định múc thêm một muỗng nữa, liền nghe phía sau truyền đến tiếng hét.

- Dừng tay.

Nghe được tiếng thét khẩn trương này, tay Giang Nguyên không nhịn được mà run lên.

Còn chưa kịp phản ứng lại, liền nghe được phía sau truyền đến tiếng bước chân, sau đó một gương mặt căm tức xuất hiện trước mặt hắn đoạt lại hộp trà.

Nhìn vẻ mặt của vị lão nhân, Giang Nguyên không khỏi bật cười, sau đó cầm bình nước nóng đổ nước vào tách, chậm rãi bưng đến ghế salon ngồi xuống.

Vị lão nhân cẩn thận đậy nắp hộp trà lại, sau đó đặt lại chỗ cũ, quay sang nhìn tên tiểu tử đang bắt chéo chân nhàn nhã uống Thanh Tâm Trà của ông, gương mặt không khỏi càng tức giận thêm, hầm hừ bước đến ghế salon, cầm tách trà của mình lên uống một ngụm, lúc này mới nói:

- Tiểu tử, nếu cậu không chuẩn bị một cân Thanh Tâm trà trả lại cho tôi, tôi sẽ cho cậu đẹp mắt.

- Cái gì? Một cân?

Hai mắt Giang Nguyên mở to.

Hắn nhìn tách trà trong tay của mình, bất quá chỉ có ba bốn lá trà, rồi lại nhìn vẻ mặt uy hiếp của vị lão nhân, rốt cuộc không nhịn được kêu lên:

- Uy hiếp. Uy hiếp một cách trắng trợn. Tôi chỉ uống của ngài có vài lá, ngài bắt tôi bồi ngài một cân?

- Hắc, uy hiếp?

Nhìn biểu hiện của Giang Nguyên, lão nhân không khỏi cười lạnh:

- Một vị trí thành viên Quốc Vụ Viện, chẳng lẽ một cân trà cũng không bằng?

Nghe được lời này, gương mặt Giang Nguyên không khỏi cứng đờ. Hắn không ngờ vị lão nhân vì việc này mà bắt hắn bồi một cân Thanh Tâm Trà.

- Một cân, một cân.

Giang Nguyên có chút đau đầu buông tách trà xuống, vuốt thái dương của mình, nghĩ không ra vị lão nhân này còn tàn nhẫn hơn cả Tôn Diệu Nguyệt. Im lặng một lúc, hắn dứt khoát ngẩng đầu, cắn răng nói:

- Được rồi, nể mặt việc này, nửa cân. Nhiều hơn cũng không có.

- Nửa cân? Không được, ít nhất cũng phải tám lạng.

Nhìn vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi của Giang Nguyên, vị lão nhân do dự một chút, cảm giác một cân thật sự hơi quá, lập tức sửa lại.

- Không được, chỉ nửa cân thôi. Nhiều quá không có.

Thấy vị lão nhân lui hai bước, Giang Nguyên từ nghiến răng nghiến lợi chuyển sang đau lòng.

Lão nhân lại lắc đầu:

- Không được, đường đường là thành viên Quốc Vụ Viện, cậu cho rằng nó là bánh bao bán ngoài đường sao? Nửa cân…không có cửa đâu?

- Nửa cân, nhiều nhất cũng chỉ nửa cân. Thành viên Quốc Vụ Viện là do Dương lão và Khương lão cùng ra sức mà. Nhiều nhất tôi cũng chỉ có thể bỏ ra nửa cân trà.

Thấy vậy, đầu Giang Nguyên cũng lắc như trống bỏi, một bước cũng không lui. Lần này hắn đã tốn mất một cân Thanh Tâm trà. Nếu nhiều hơn nữa, hắn sẽ phá sản mất.

Hai người ở đây vì mấy lạng trà cò kè mặc cả, mặt đỏ đến tận mang tai, khiến cho người đứng đằng sau tấm rèm không khỏi run run. Vị hộ vệ Thiên giai thấy Thái Sơn sụp trước mắt cũng không biến sắc lúc này không nhịn được mà cảm thấy khổ cực.

Y đi theo vị lão nhân này đã mấy năm. Cho đến bây giờ tiếp xúc toàn là chuyện tầng cao nhất của quốc gia. Chuyện nào cũng thấy qua, cũng đã thấy lão nhân tranh luận với người khác, nhưng chưa từng nghĩ đến có một ngày lão nhân vì chuyện của mấy lạng trà mà tranh cãi đến đỏ mang tai với một tên tiểu tử.

Tuy nói tiểu tử trước mắt cũng có chút lai lịch, hơn nữa Thanh Tâm trà của Thiên Y Viện cũng là thứ tốt, nhưng không đến mức như vậy chứ.

Nghĩ như vậy, vị hộ vệ liền thở dài trong lòng. Đương nhiên, nếu người ngoài biết được, một vị trí thành viên Quốc Vụ Viện chỉ đổi lại bằng mấy lạng trà, chỉ sợ không biết bao nhiêu người sẽ hộc máu mà chết.

Thấy Giang Nguyên lắc đầu còn muốn tàn nhẫn hơn mình, lão đồng chí cắn răng, đang định dùng khí thế áp đảo đối phương, đột nhiên nhớ đến tên tiểu tử này còn trẻ hơn mình cả mấy chục tổi, mình có liều cũng đấu không lại, lập tức xuất chiêu, trừng mắt nhìn Giang Nguyên, nói:

- Tiểu tử, đây không chỉ là chuyện thành viên Quốc Vụ Viện không. Quy củ trong nội viện các người, cậu hẳn là biết chứ? Móa!

Nhìn vẻ mặt uy hiếp của lão đồng chí, Giang Nguyên giật thót mình. Hắn sợ nhất là lão đồng chí sẽ dùng cái này mà uy hiếp hắn. Hắn vốn tưởng rằng ông sẽ không vô sỉ đến mức dùng cái này để uy hiếp, không nghĩ đến hắn đã đánh giá quá cao đối phương rồi. Vì nửa cân trà, không thèm để ý đến thể diện mà uy hiếp hắn.

Sắc mặt khổ sở, Giang Nguyên nhìn lão nhân, nói:

- Được rồi, tôi tăng thêm một lạng.

- Một lạng? Không, kiên quyết không được. Không được ít hơn tám lạng.

Thấy Giang Nguyên rốt cuộc đã chịu lui bước, sắc mặt lão đồng chí trở nên vui vẻ. Nên biết rằng, trong ván cờ này, ông là người đầu tiên lui bước. Mấy phen giao phong, tên tiểu tử này đã làm cho ông mất mặt mấy lần. Bây giờ hòa nhau một ván, cuối cùng cũng lấy lại được mặt mũi.

Nhìn biểu hiện của lão đồng chí, biết được không cho ông chiếm được chút tiện nghi là không được.

Do dự một hồi, hắn đau lòng nói:

- Được rồi, thêm một lạng nữa.

Chương 689: Mong muốn của Tỉnh trưởng Bạch

Thấy Giang Nguyên đã nhân nhượng tăng lên hai lạng, ánh mắt lão đồng chí sáng lên:

- Không được, tám…

- Không được, nhiều hơn một lạng cũng không có.

Giang Nguyên bật dậy, vẻ mặt dứt khoát:

- Bảy lạng, nhiều hơn một phân cũng không có.

Nhìn vẻ mặt dứt khoát của Giang Nguyên, lão đồng chí cũng bị dao động. Xem ra bảy lạng đã là cực hạn của hắn rồi, sắc mặt mềm nhũn, đang định mở miệng đồng ý, đột nhiên nghĩ đến một chuyện.

Ông ra giá một cân, tiểu tử này kiên quyết đưa ra nửa cân, sau đó đã thành bảy cân. Nói vậy ông vẫn bị rơi vào thế hạ phong. Hắn chỉ tăng hai lạng, còn giảm của ông đến ba lạng, ai thắng ai thua đã rõ rồi.

Thấy bị bại bởi một tên tiểu tử hỉ mũi chưa sạch, lão đồng chí không cam lòng, diện mục nghiêm lại, trầm giọng nói:

- Không được, tám lạng. Ít hơn một phân cũng không được.

- Ông…

Vốn nhìn thấy vẻ mặt có thể đồng ý của ông, đột nhiên lại thay đổi, trong lòng Giang Nguyên cười khổ. Thêm một lạng nữa, hắn xem như phá sản hoàn toàn.

Ôm ngực nói:

- Không được, bảy lạng có được không? Tám lạng tôi thật không có.

- Hắc hắc, cậu đừng có mà giả bộ. Sư phụ của cậu không phải là nhân vật đơn giản. Đừng tưởng rằng tôi không biết, mấy lá trà này có thể làm khó ông ta sao? Đừng có làm bộ đáng thương trước mặt tôi. Tám lạng, đừng nói nhiều.

Lão đồng chí thu lại chủ ý, nào bị bộ dạng đáng thương của Giang Nguyên đả động.

- Tám lạng.

Nghe xong, Giang Nguyên cũng cảm thấy lạnh. Hắn đã tính toán, điểm tích lũy của hắn nhiều nhất cũng chỉ đổi được một cân hai lạng. Bây giờ đổi đến một cân ba lạng, điểm tích lũy của hắn hoàn toàn không đủ.

Đây chính là phá sản hoàn toàn.

Trong lúc Giang Nguyên đang cảm thấy thống khổ vì sắp sửa phá sản, Tỉnh trưởng Bạch đang ngồi trong phòng, bưng tách trà nhìn quyển sách trước mặt, nửa phút cũng không nháy mắt.

- Lão Bạch, đi ngủ sớm đi.

Bạch phu nhân từ bên ngoài bước vào, nhìn chồng ngồi yên đã lâu, nhẹ nhàng thở dài. Mắt thấy sắp sửa về hưu, gần hai tháng qua tóc cũng đã bạc hơn không ít. Đặc biệt mấy ngày gần đây, lại càng không biết làm sao, cả ngày thất thần. Là vợ bao nhiêu năm nay, bà lại không nhìn thấu mấy thứ này sao?

- Hả…

Nghe tiếng vợ nói, lúc này Tỉnh trưởng Bạch mới từ trạng thái ngẩn người bừng tỉnh dậy, khóe miệng nhếch lên, mỉm cười nói:

- Anh đang đọc sách, em đi ngủ trước đi.

Nhìn gương mặt ẩn hiện sự âu lo của chồng, Bạch phu nhân âm thầm thở dài, sau đó bước qua, tiếp nhận tách trà trong tay Tỉnh trưởng Bạch, rót thêm nước cho ông rồi ngồi xuống bên cạnh.

Nhìn ly trà ấm trong tay, rồi lại nhìn vẻ mặt nhân hậu của vợ, vẻ sầu lo trên gương mặt Tỉnh trưởng Bạch dường như tan thành nước, bắt đầu nở nụ cười thoải mái.

Thấy vẻ mặt buông lỏng của chồng, Bạch phu nhân cũng thở phào nhẹ nhõm, nhẹ vỗ tay của Tỉnh trưởng Bạch:

- Anh à, đừng suy nghĩ nhiều nữa. Chúng ta yên ổn thêm vài tháng nữa, sau đó lui về. Đến lúc đó chúng ta có thể sống cuộc sống yên tĩnh rồi.

- Về phần tụi Cường nhi, cũng không cần sự che chở của anh nữa. Đến lúc đó, một số lão bằng hữu sẽ nhớ ân tình của chúng ta mà chiếu cố tụi nó. Anh cũng đừng lo lắng nữa.

Nghe giọng nói trấn an của vợ, Tỉnh trưởng Bạch cười khổ:

- Nếu anh không còn ở đây, tụi Cường nhi cũng chỉ có thể dựa vào chính mình. Về phần lão bằng hữu, nhiều nhất cũng chỉ có thể giúp được một chút thôi, làm sao có thể so được với anh chứ?

- Nếu anh có thể kiên trì thêm hai năm nữa, tương lai sẽ thuận lợi hơn cho con nhiều.

Nói đến đây, Tỉnh trưởng Bạch im lặng một chút rồi nói:

- Hơn nữa, về chuyện anh có lui về hay không cũng không nhất định.

- Không nhất định?

Tay Bạch phu nhân cứng lại, quay sang nhìn chồng, nghi hoặc hỏi:

- Chuyện gì xảy ra vậy? Không phải anh chỉ còn mấy tháng nữa thôi sao?

- Đích thật là còn mấy tháng nữa. Nhưng bây giờ dường như có chút chuyện xảy ra.

Tỉnh trưởng Bạch cảm thán.

- Chuyện? Chuyện gì?

Bạch phu nhân khẩn trương hỏi.

- Tạm thời còn chưa biết. Nhưng có người phong thanh nói cho anh biết, anh còn khả năng tiến thêm một bước.

Nói đến đây, gương mặt Tỉnh trưởng Bạch hiện lên sự nôn nóng:

- Nếu anh có thể tiến thêm một bước, anh có thể thuận lợi trở thành trụ cột cho tụi Cường nhi, trải một con đường thật tốt cho tụi nó.

- Người nào nói vậy?

Tỉnh trưởng Bạch vừa nói xong, vẻ mặt Bạch phu nhân lại càng ngạc nhiên hơn.

Chương 690: Định rồi

- Giang Nguyên? Làm sao có thể?

Nghe Tỉnh trưởng Bạch nói, Bạch phu nhân hoàn toàn choáng váng, ngạc nhiên nói:

- Cậu ấy không phải chỉ là bác sĩ thôi sao? Điều này sao có thể?

Nhìn đôi mắt chưa từng mở to đến vậy của vợ, vẻ mặt kinh ngạc nhìn mình, muốn biết rõ có phải ông lo lắng quá đến phát điên rồi hay không, Tỉnh trưởng Bạch cũng cảm thấy bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là chậm rãi giải thích cho vợ của mình hiểu, tránh để bà cho rằng gần đây ông bị áp lực quá lớn mà xuất hiện vấn đề. Nếu không, dọa bà sợ thì không được tốt lắm.

Trong lúc Tỉnh trưởng Bạch đang toàn lực giải thích chuyện này cho vợ hiểu, Giang Nguyên lại đang toàn lực cò kè với lão đồng chí. Đây là lần đầu tiên hắn mặc cả với người khác, hơn nữa còn là vì trà.

- Bảy lạng thôi. Nhiều hơn nữa thì không có.

Giang Nguyên bình tĩnh nói:

- Mặc dù vị trí của sư phụ tôi không thấp, nhưng có lẽ ngài không biết, về phương diện vật chất như vậy, ngoại trừ trên cấp y sĩ, còn lại thì đều phải dựa vào chính mình.

- Mấy lạng Thanh Tâm trà không nhiều, nhưng đủ để cho một y sĩ như tôi mấy năm không ăn không uống đấy. Cho nên, ngài hiểu cho tôi một chút nhé.

Giang Nguyên nói. Đây không phải là chuyện của một hai cân trà. Nếu không nhắc nhở lão đồng chí một chút, ông chắc sẽ không biết hắn sẽ phải trả một cái giá như thế nào.

Nhưng lão đồng chí rõ ràng lại không hiểu, cau mày nhìn Giang Nguyên:

- Tôi mặc kệ Thanh Tâm trà bán với giá như thế nào trong Thiên Y Viện, nhưng bảy và tám lạng có cái gì khác nhau đâu.

Nói đến đây, lão nhân hừ một tiếng, nói:

- Tám lạng, không thể ít hơn một lạng, hiểu chưa?

Thấy lão đồng chí nhìn mình chằm chằm, không chút buông tha, Giang Nguyên im lặng một chút, cũng chỉ có thể thở dài.

Cò kè mặc cả một hồi, rốt cuộc chốt lại là tám lạng đổi lấy vị trí của một thành viên Quốc Vụ Viện. Mặc dù Giang Nguyên cảm giác hắn bị thiệt quá nhiều, nhưng dù sao Dương lão và Khương lão cũng đã nỗ lực rất nhiều.

Đương nhiên, Giang Nguyên biết, nhân vật tham gia vào hội nghị quyết định vị trí thành viên Quốc Vụ Viện, tuyệt đối không phải Dương lão và Khương lão nỗ lực trả giá là có thể dễ dàng đổi lấy. Mấu chốt trong đó chính là hắn.

Nếu không có sự tồn tại của hắn, bọn họ cũng không cần phải đem bất cứ cái gì ra để trao đổi. Hắn nợ hai người một phần nhân tình. Tám lạng trà bất quá chỉ là một cách tỏ thái độ mà thôi. Thật ra, không đáng giá nhất chính là tám lạng trà này.

Chiếc xe chậm rãi chở Giang Nguyên vẻ mặt uể oải rời khỏi viện tử Khương lão, hướng đến viện tử của Dương lão. Tựa lưng vào ghế, Giang Nguyên nheo mắt, biết mục đích đến Bắc Kinh lần này đã đạt được. Duy nhất chính là cái giá mà hắn phải trả tương đối lớn.

Hắn nợ Dương lão và Khương lão một phần nhân tình rất lớn. Hơn nữa, so với phần nhân tình này, tám lạng trà kỳ thật chẳng tính là gì.

Tám lạng trà Thanh Tâm trà, có lẽ trong mắt hắn thì phải dùng rất nhiều điểm tích lũy để đổi, nhưng trong mắt bọn họ, kỳ thật chẳng đáng là gì.

Sau khi cầm điện thoại ra nhìn thời gian, Giang Nguyên chần chừ một chút liền gọi điện thoại.

- Thành viên Quốc Vụ Viện, chủ quản kinh tế.

Nghe đầu dây bên kia reo lên hai tiếng rồi có người bắt máy, Giang Nguyên nói vài câu, sau đó mỉm cười nói:

- Được rồi, Tỉnh trưởng, ngài nghỉ sớm đi.

Cúp điện thoại, Giang Nguyên thở hắt ra. Việc này đã làm thỏa đáng, nhưng kế tiếp hắn sẽ phải cố gắng rất nhiều. Thứ nhất là phải điều dưỡng sức khỏe cho Khương lão, ít nhất phải cam đoan ông có thể sống thêm được hai ba năm. Về phần Dương lão và lão nhân, tạm thời không cần hắn lo lắng quá nhiều. Kế tiếp chính là phải lo đến vấn đề một cân hai lạng Thanh Tâm trà.

- Làm sao vậy, ông xã?

Thấy chồng nghe điện thoại vài giây, sau đó lâm vào trạng thái cứng ngắc, gương mặt lộ ra vẻ cổ quái, Bạch phu nhân vô cùng khẩn trương. Vừa rồi ông xã còn đang giải thích đủ chuyện với bà, nhưng còn chưa giải thích rõ ràng thì đột nhiên nghe điện thoại, xong rồi choáng váng.

Bị Bạch phu nhân lay gọi hai lần, Tỉnh trưởng Bạch mới từ trong khiếp sợ tỉnh lại, sau đó lắc đầu, khiến cho đầu óc thanh tỉnh thêm vài phần, nhìn vợ đang lo lắng, mỉm cười nói ra:

- Thành viên Quốc Vụ Viện, chủ quản kinh tế.

Chương 691: Khương gia

- Thư ký Đổng.

- Chủ nhiệm Đổng.

Một người đàn ông trung niên đứng ngoài cổng, người ra vào đều nhiệt tình bắt chuyện.

- Ừ, ừ.

Thư ký Đổng gật đầu, tỏ vẻ đáp lại, nhưng trên gương mặt lại mang theo sự lo lắng nhìn chung quanh.

Nhìn vẻ mặt của thư ký Đổng, những người ra vào đều tò mò, nhưng sau đó cũng vội vàng bước vào. Mặc dù bọn họ hiếu kỳ, không biết người có thể bắt thư ký Đổng đứng ngoài chờ là ai, nhưng không ai dám biểu hiện sự tò mò trước mặt thư ký Đổng.

Thư ký Đổng đứng ở cửa nhìn quanh, thỉnh thoảng còn nhìn đồng hồ trên tay, nhưng gương mặt không dám có bất cứ biểu hiện nào là không kiên nhẫn.

Nhìn quanh một hồi lâu, rốt cuộc cũng có một thân ảnh chậm rãi bước đến, làm cho ánh mắt của thư ký Đổng sáng lên.

Nhìn chàng thanh niên mặc trang phục tùy ý, mang cặp mắt kính đen, tuổi tác nhìn qua vẫn còn trẻ, người đàn ông trung niên không dám có chút chậm trễ, khom người kính cẩn:

- Giang tiên sinh, xin mời theo tôi.

- Vâng.

Giang Nguyên mỉm cười gật đầu với thư ký Đổng, sau đó chậm rãi theo đối phương bước vào trong viện. Trên đường đi, người nào cũng cung kính chào hỏi thư ký Đổng, đồng thời tò mò về chàng thanh niên đi đằng sau.

Tất cả mọi người đều biết vừa rồi thư ký Đổng vẫn còn đang đứng chờ bên ngoài, dường như là đang chờ ai đó, cũng không nghĩ đến là chờ một người còn trẻ đến như vậy.

Điều này không khỏi khiến cho mọi người mở rộng tầm mắt. Nên biết rằng, với thân phận của thư ký Đổng, ngay cả ủy viên chính trị hoặc lãnh đạo khác cũng chưa chắc khiến cho y đứng ngoài cửa nghênh đón. Nhưng hôm nay thư ký Đổng lại đích thân chờ ngoài cửa lâu như vậy, chỉ để nghênh đón chàng thanh niên này, hơn nữa tư thái còn hạ xuống rất thấp, chẳng khác nào đang nghênh đón vị lãnh đạo cấp cao nhất quốc gia.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, chàng thanh niên kia tiến nhập vào trong viện. Lúc này, tất cả mọi người đều liếc nhìn nhau, đều nhìn ra được sự kinh ngạc trong ánh mắt của đối phương, nhưng không có ai dám hỏi, cũng không dám nghị luận.

Ở chỗ này, có vài thứ cần hỏi thì hỏi, không cần hỏi thì đừng nên hỏi.

- Giang tiên sinh đến rồi sao? Mời ngồi, mời ngồi. Khụ khụ…

Khương lão được một người đàn ông trung niên đỡ dậy, tỏ vẻ khách khí.

- Khương lão khách sáo quá rồi.

Giang Nguyên mỉm cười khom lưng, tỏ vẻ tôn kính trưởng giả một chút, sau đó ngồi xuống một bên ghế.

Khương lão lẳng lặng nhìn Giang Nguyên bưng tách trà thư ký Đổng mang đến, nhẹ nhàng nhấp hai ngụm, trong lòng không khỏi cảm thán. Nếu không phải danh tiếng của chàng thanh niên này như sấm bên tai mọi người và thực lực mà hắn bày ra đã được chứng thực, ông thật sự không tin hắn lại có thực lực khủng bố như thế.

- Lần này làm phiền Giang tiên sinh quá.

Khương lão mỉm cười nói, sau đó chỉ vào người đàn ông trung niên mặt chữ quốc, giới thiệu với Giang Nguyên:

- Đây là con trai Quốc Cường, bây giờ đang ở tỉnh Đông.

Khương Quốc Cường cũng mỉm cười, vươn tay về phía Giang Nguyên:

- Giang tiên sinh, chào cậu. Lần này làm phiền cậu rồi.

Giang Nguyên mỉm cười đứng dậy bắt tay với Khương Quốc Cường, sau đó nói:

- Tỉnh trưởng Khương, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.

Nhìn Giang Nguyên khách sáo bắt tay con trai mình như vậy, gương mặt Khương lão nở nụ cười hài lòng. Lúc này, Khương Quốc Cường mới lên tiếng:

- Tôi cũng không nghĩ đến Giang tiên sinh còn trẻ tuổi như vậy? Quả nhiên là tuổi trẻ tài cao, nhất định phải thân hơn mới được.

- Nhất định, nhất định.

Thấy đối phương cũng không phải là làm bộ, Giang Nguyên mỉm cười nói. Đối với điều này, hắn thật ra cũng không bài xích. Nếu không phải thành viên Thiên Y Viện trên cơ bản không quá nhúng tay vào chuyện của thế gian, trong tương lai thân cận với người nắm giữ thực quyền của Hoa Hạ một chút cũng không phải chuyện xấu.

Thấy Giang Nguyên cũng không từ chối, Khương lão bên cạnh cũng không nhịn được mà mỉm cười. Ông không biết tại sao Thiên Y Viện lại xuất hiện một quái thai như vậy, nhưng mặc kệ đối phương như thế nào, người của Thiên Y Viện rất đáng để kết giao. Mặc dù tuyệt đại đa số phải thông qua trao đổi lợi ích, nhưng tuyệt đối đáng giá. Dù sao bình thường có muốn kết giao cũng không được.

- Giang tiên sinh, căn bệnh lần này của gia phụ, mong cậu giúp sức nhiều hơn.

Thấy Giang Nguyên cũng không khó gần như mình đã nghĩ, ý cười trên mặt Khương Quốc Cường không khỏi đậm hơn vài phần.

- Tỉnh trưởng Khương khách sáo quá rồi.

Giang Nguyên mỉm cười, sau đó nhìn Khương lão, cười nói:

- Lần này cũng có công lao của Khương lão, tôi còn chưa cảm ơn Khương lão nữa mà.

- Haha, Giang tiên sinh nói hơi qua rồi. Chỉ một chút việc nhỏ, đừng để ý, đừng để ý. Haha…

Nghe Giang Nguyên nói như vậy, Khương lão có chút không quen, sau đó khẽ mỉm cười.

- Mặc kệ thế nào, lần này Khương lão đã giúp tôi, tôi cũng phải cố hết sức.

Ngồi một lúc, uống hai ngụm trà, Giang Nguyên mỉm cười nói:

- Được rồi, chúng ta bắt đầu thôi.

- Được, được.

Không nghĩ đến Giang Nguyên lại vội như vậy, Khương lão lại sửng sốt lần nữa, lập tức mỉm cười. Nếu không cần nói chuyện quá nhiều, đi thẳng vào chủ đề cũng là điều mà ông rất thích. Đặc biệt là ông cũng đang nóng lòng.

Mặc dù đã có nhiều chuyện chứng minh năng lực của Giang Nguyên, hẳn là còn mạnh hơn so với mấy vị Thiên Y Viện đang đồn trú tại Bắc Kinh, nhưng dù sao tuổi của hắn vẫn còn trẻ, Khương lão vẫn có chút lo lắng. Bây giờ để Giang Nguyên tiến hành, ông không còn gì đồng ý hơn.

Lập tức Khương Quốc Cường đỡ Khương lão dậy, sau đó nói với Giang Nguyên:

- Bên trong có một tĩnh thất, xin mời Giang tiên sinh theo tôi.

- Vâng.

Giang Nguyên gật đầu, bước theo đằng sau Khương Quốc Cường và Khương lão.

Lúc này, ngoài cửa có một thanh niên bước đến, nhìn thấy thư ký Đổng đứng bên ngoài, gương mặt có chút sửng sốt, sau đó cười hỏi:

- Đổng ca, tại sao lại đứng ngoài này? Lão gia tử có khách quan trọng sao?

Nhìn người thanh niên, thư ký Đổng có chút chần chừ, cười nói:

- Dương thiếu, đúng vậy, có khách quan trọng.

Chương 692: Duyên thọ

- Giang Nguyên? Đổng ca, anh xác định là Giang Nguyên?

Ánh mắt Dương thiếu hiện lên sự kinh nghi, yên lặng nhìn thư ký Đổng, lên tiếng hỏi.

- Nhỏ giọng thôi.

Nghe Dương thiếu la lên như thế, thư ký Đổng vội vàng nhìn hai bên, sợ người khác nghe được.

Nhìn biểu hiện này của thư ký Đổng, Dương thiếu rốt cuộc cũng đã tin, chỉ là trong mắt tràn đầy nghi ngờ, nhỏ giọng hỏi:

- Đổng ca, chuyện gì xảy ra vậy? Cho dù Giang Nguyên đến bái kiến lão gia tử, nhưng cũng không thể để anh ở bên ngoài chờ chứ?

- Dương thiếu, đừng hỏi nữa. Bác cả của cậu đang ở bên trong. Đừng hỏi việc này nữa nhé.

Gương mặt thư ký Đổng lộ ra vẻ bất đắc dĩ, thấp giọng nói.

- Bác cả cũng có ở đây?

Ánh mắt Dương thiếu lại hiện lên sự kinh ngạc, một hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần:

- Vâng, em biết rồi, cảm ơn Đổng ca.

- Đi đi, đi đi. Bây giờ lão gia tử đang ở bên trong, tôi phải chờ ở bên ngoài.

- Vâng, để hôm khác em đến.

Dương thiếu lên tiếng, sau đó nhìn thư ký Đổng, cười nói:

- Đổng ca, nếu tối nay không có việc gì, em mời anh đến Kim Lăng Các uống rượu.

Nghe được lời mời, gương mặt thư ký Động có chút động tâm, thoáng chần chừ, sau đó lại nhìn cánh cửa đang đóng chặt, lắc đầu nói:

- Hôm nay sợ là không được rồi. Hôm khác nhé.

- Được rồi, vậy hôm nào em mời anh.

Dương thiếu mỉm cười vỗ vai thư ký Đổng, lúc này mới chịu rời đi.

Nhìn thân ảnh biến mất khỏi chỗ rẽ, khóe miệng thư ký Đổng nhếch lên nụ cười như có như không. Mặc dù tuổi Dương thiếu còn trẻ nhưng coi như hiểu chuyện, cũng không uổng công mình tiết lộ chút tin tức cho y.

Theo cha con Khương lão bước vào một tĩnh thất khá rộng, lúc này Giang Nguyên mới nhìn thấy có hai lão đồng chí mặc áo trắng đứng chờ sẵn.

Nhìn thấy hai người, ánh mắt Giang Nguyên nheo lại, lãnh đạm nói:

- Người không có phận sự thì mời ra ngoài.

- Ơ!

Hai người mặc áo trắng nghe được lời này, gương mặt hiện lên sự tức giận. Cái gì là người không có phận sự chứ?

Một lão đồng chí đang định lên tiếng, Khương Quốc Cường đã nhìn sắc mặt có chút lạnh lại của Giang Nguyên, vội vàng lên tiếng:

- Giang tiên sinh, đây là hai bác sĩ chịu trách nhiệm sức khỏe cho lão gia tử. Tôi cố ý mời hai người bọn họ ở đây làm trợ thủ cho cậu…

- Tôi biết, nhưng không cần. Xin mời bọn họ ra ngoài.

Giang Nguyên lãnh đạm nói. Hắn không phải là người không chấp nhận người khác. Nhưng hắn biết Khương lão không quá yên tâm về hắn. Là một bác sĩ, nếu không được người ta tin tưởng, bảy tám phần sẽ không muốn làm.

Nhìn nụ cười lạnh lẽo của Giang Nguyên, Khương lão liền phất tay, ý bảo hai lão đồng chí ra ngoài.

Hai lão đồng chí đang tức giận, nhưng nhìn thấy Khương lão phất tay, cũng không dám ở lại, vội vàng ra ngoài.

- Xin lỗi, xin lỗi. Giang tiên sinh, cũng là Quốc Cường sơ suất. Thật là đáng trách.

Đối với sự kiêu ngạo của Giang Nguyên, Khương lão ngược lại càng yên tâm hai phần. Người có bản lãnh, tính tình đều giống nhau. Có thể biểu hiện trước mặt ông như vậy, tất có vài phần nắm chắc.

Những người kia đã ra ngoài, Giang Nguyên cũng không để bụng nữa. Vốn phương pháp của hắn khác với Thiên Y Viện, đặc biệt đối với Khương lão, dùng phương pháp trị liệu bình thường là rất khó có hiệu quả, cũng chỉ có thể vận dụng biện pháp đặc biệt mới thu được kết quả mong muốn.

Hắn không sợ Khương lão nhìn ra được điều gì, chỉ là sợ hai người kia ở đây sẽ gây thêm phiền toái.

Nhìn hai lão nhân biến mất ngoài cửa, Giang Nguyên nhìn cái giường dài bên trong, lúc này mới lên tiếng:

- Được rồi, bắt đầu thôi.

Khương Quốc Cường nín thở đứng một bên, khẩn trương nhìn động tác của Giang Nguyên, thấy Giang Nguyên đầu tiên là bắt mạch, sau đó sờ khắp toàn thân, trong lòng liền đổ mồ hôi hột. Tuy lão gia tử nói rằng Giang tiên sinh sẽ cam đoan mang lại duyên thọ cho ông thêm hai năm, nhưng tận đáy lòng Khương Quốc Cường, một chút tin tưởng cũng không có.

Khi vị kia của Thiên Y Viện trị liệu cho lão gia tử cũng đã nói qua kéo dài sức khỏe cho lão gia tử rất khó khăn. Ý tứ khi đó cũng đã rõ, cho dù là trị liệu lần thứ hai, hiệu quả cũng không nhất định.

Nhưng bây giờ, lão gia tử có thể xác nhận Giang tiên sinh đến từ Thiên Y Viện có thể cam đoan ít nhất hai năm tuổi thọ cho ông. Điều này làm cho Khương Quốc Cường cảm thấy vui mừng nhưng cũng có chút không dám tin. Dù sao, ông cũng có nghe qua Giang Nguyên chỉ là một tiểu y sinh bình thường. Tuy thực lực có chút mạnh mẽ, nhưng dù sao cũng không cùng cấp bậc với vị y sư đến từ Thiên Y Viện thần bí kia.

Khí độ của người này, xem ra cũng không giống người bình thường, hoàn toàn khác với những bác sĩ mà Khương Quốc Cường đã gặp trước kia, nhưng lại không thể so sánh với vị y sư đến từ Thiên Y Viện.

Cho nên, nhìn thấy hắn kiểm tra cho lão gia tử, như thế nào không khiến Khương Quốc Cường cảm thấy khẩn trương chứ? Nên biết rằng, nửa năm sau ông sẽ từ Phó tỉnh trưởng mà lên Chánh, nhưng nếu không có lão gia tử ở đây, ông muốn ngồi yên ổn vị trí của một Tỉnh trưởng cũng không phải là chuyện dễ dàng, chứ đừng nói chi đến chuyện sau hai năm có thể đi lên nữa.

Ông thật sự khẩn trương đối với phán định kế tiếp của Giang Nguyên đối với lão gia tử. Nếu như đúng với những gì Giang Nguyên đã cam đoan, lão gia tử có thể kéo dài tuổi thọ thêm hai năm, như vậy cơ hội ông tiến thêm một bước sẽ rất lớn. Nếu không có lão gia tử bên cạnh, có lẽ ông sẽ dừng lại ở mức như bây giờ.

Giang Nguyên thở phào một hơi, sau đó đứng dậy, đưa tay tiếp nhận chiếc khăn Khương Quốc Cường đưa sang.

Tiếp theo thuận tay trả lại cái khăn rồi nhận lấy tách trà Khương Quốc Cường đưa cho, uống ực ực mấy hớp, lúc này mới thở ra một hơi nữa.

- Giang…Giang tiên sinh, cậu cảm thấy tình huống của lão gia tử nhà tôi như thế nào?

Đối với sự tùy ý của Giang Nguyên, Khương Quốc Cường lại càng tin tưởng thêm hai phần.

Giang Nguyên gật đầu, nói:

- Tình huống của lão gia tử quả thật có chút nghiêm trọng.

Giang Nguyên vừa nói xong, gánh nặng trong lòng Khương Quốc Cường như rớt xuống. Bởi vì giọng nói của hắn cũng không có gì là quá mức nghiêm trọng. Điều này đại diện cho điều gì, Khương Quốc Cường rất dễ dàng đoán ra.

Quả nhiên, Giang Nguyên mỉm cười nói tiếp:

- Nhưng chỉ cần có dược vật thích hợp, cộng thêm cách trị liệu của tôi, muốn cải thiện tình huống cũng không phải là chuyện khó khăn.

Nghe đến đây, không chỉ Khương Quốc Cường thở phào nhẹ nhõm, ngay cả Khương lão đang nằm trên giường cũng thả lỏng tinh thần.

- Ý của cậu là, chỉ cần lão gia tử nhà tôi thông qua cách trị liệu của cậu, kéo dài thêm hai ba năm nữa cũng không thành vấn đề?

Mặc dù ý tứ trong lời nói của Giang Nguyên đã tương đối rõ ràng, nhưng Khương Quốc Cường chần chừ một chút vẫn cắn răng hỏi tiếp. Ông tin rằng lão gia tử cũng muốn nghe một đáp án xác thực.

Nghe Khương Quốc Cường hỏi, ý cười trên gương mặt Giang Nguyên lại càng nồng đậm, gật đầu cười nói:

- Chỉ cần chú ý điều dưỡng, thêm hai ba năm nữa cũng không thành vấn đề.

- Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là…

Chương 693: Dùng như vầy được rồi

Nghe Giang Nguyên đọc một số dược vật, vẻ mặt hưng phấn của Khương Quốc Cường liền ngưng lại.

Có một số loại thuốc ông có ấn tượng, bởi vì vị kia của Thiên Y Viện đã từng dùng qua. Nhưng khi đó cũng đã hao phí của Khương gia không biết bao nhiêu tài lực, vật lực.

Bây giờ nghe Giang tiên sinh nói, đánh giá cũng tiêu tốn không ít tiền. Nghĩ đến đây, sắc mặt Khương Quốc Cường liền tái xanh, nhưng chỉ thoáng qua một chút rồi thôi. Nếu quả thật chỉ có mấy vị thuốc này, hẳn cũng không đến nỗi phá sản.

- Không thành vấn đề, chỉ cần có công hiệu, Khương gia chúng tôi vẫn có thể đối phó được.

Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Giang Nguyên, Khương Quốc Cường trầm giọng đáp.

- Được.

Giang Nguyên gật đầu. Trong chuyện này, nếu hắn đã đồng ý, tất nhiên sẽ cố hết sức, lập tức cười nói:

- Vậy tôi sẽ trị liệu cho Khương lão một lần trước. Chờ mọi người mua đủ dược vật, khi đó sẽ tiến hành lần trị liệu thứ hai. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sau ba lần trị liệu, đồng thời sử dụng những dược liệu này trong một tháng, hẳn có thể ổn định tình hình của Khương lão.

- Về phần sau này, chỉ cần dùng một số vị thuốc bình thường, duy trì điều dưỡng liên tục là được.

Có những lời này của Giang Nguyên, Khương Quốc Cường lại càng thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần đúng như lời Giang tiên sinh đã nói, cho dù Khương gia bỏ ra một cái giá không rẻ, nhưng vẫn rất đáng giá.

Dứt lời, Giang Nguyên đứng dậy, một lần nữa bước đến trước người Khương lão, dùng tay đặt lên ngực, quay sang hỏi Khương Quốc Cường một bên:

- Tỉnh trưởng Khương, phiền ngài chuẩn bị cho tôi một lão Sơn Tham một trăm năm.

- Được được.

Nghe Giang Nguyên nói, Khương Quốc Cường vội vàng gật đầu. Sơn Tham trăm năm nơi khác không có nhiều, nhưng ở Khương gia là luôn có thường xuyên, lập tức đi gọi điện thoại bảo người chuẩn bị Sơn Tham lâu năm. Nhưng sau đó liền có chút do dự:

- Giang tiên sinh, có cần nấu thành canh hay không?

- Không cần đâu. Mang nguyên trạng đến đây là được.

Giang Nguyên suy nghĩ một chút rồi nói.

- Ừm.

Khương Quốc Cường chần chừ một chút, sau đó dựa theo lời Giang Nguyên nói công đạo ra ngoài.

Vừa rồi, Giang Nguyên đã kiểm tra qua một lần đối với tình huống của Khương lão. Kỳ thật thì tình huống không phải là quá xấu. Khương lão là lãnh đạo thân cư vị trí cao, trừ phi là có người cố ý hạ độc, còn lại thì sẽ không xuất hiện nhân tố khác. Nếu cơ thể xuất hiện thay đổi, đa phần là do bệnh cũ tái phát.

Tình huống của Khương lão chính là như vậy. Nhưng bởi vì tuổi cao sức yếu, phương pháp trị liệu bình thường sẽ khó mà có hiệu quả.

Giang Nguyên cần làm chính là thông qua tiêu hao nội khí, đả thông kinh mạch phế lạc, kích thích chút sinh cơ cuối cùng của các tế bào bên trong cơ thể Khương lão.

Về phần kích thích chút sinh cơ cuối cùng của Khương lão, Giang Nguyên cũng không còn cách nào khác, phải thông qua đả thông kinh mạch phế lạc. Nhưng có kết quả hay không thì lại là vấn đề khác.

Phương pháp Thông mạch hoạt lạc, Giang Nguyên vốn cũng dùng khá nhiều, mà Thiên Y Viện cũng có phương pháp trị liệu tương tự, chỉ là tiêu hao nội khí của mình mà thôi. Nhưng có thể thuận lợi hoàn thành trên người Khương lão hay không thì còn chưa biết.

Có tu vi nhưng không nhất định có được năng lực trị liệu. Có năng lực trị liệu cũng không nhất định tu vi có thể đạt đến trình độ này. Những người đã ngoài cấp bậc y sư vì chuyện này mà mạo hiểm cũng không nhiều.

Cho nên, vị y sư trị liệu trước kia cho Khương lão mới xác nhận việc trị liệu lần hai sẽ rất khó khăn.

Nhưng cũng may, đối với Giang Nguyên mà nói, điều khiển nội khí tiến hành thông mạch hoạt lạc chỉ là chuyện nước chảy mây trôi. Hơn nữa, với tu vi gần Thiên giai của hắn, đối với người khác mà nói thì rất khó, nhưng đối với hắn dường như không phải như thế.

Vù vù.

Khương Quốc Cường đứng một bên nhìn ngón tay của Giang Nguyên, giống như điểm nước điểm vào trước ngực lão gia tử, vô cùng thoải mái, nhưng lại cảm giác động tác đó của Giang Nguyên không hề dễ. Bởi vì ông dần dần thấy được hô hấp của Giang Nguyên đang nhẹ nhàng dần dần có chút nặng nề.

Hơn nữa, ông rõ ràng nhìn thấy gương mặt của hắn đã toát ra mồ hôi. Đầu tiên là rất nhỏ, sau đó to dần lên rồi trôi xuống cổ.

Nhìn vẻ mặt đầy mồ hôi của Giang Nguyên, Khương Quốc Cường quay sang nhìn lão gia tử nhà mình. Dưới động tác của Giang Nguyên, dường như đang lâm vào hôn mê, nhưng ngực và tứ chi đều nhẹ nhàng run lên theo từng động tác của hắn, hơn nữa còn có vận luật.

Nhìn thấy hết thảy, Khương Quốc Cường thở cũng không dám thở. Lần trước khi vị y sư kia trị liệu cũng không có phản ứng như vậy.

Từ ngón tay của Giang Nguyên, một luồng nội khí mỏng như sợi chỉ chảy vào cơ thể Khương lão, sau đó chậm rãi tản đi bốn phía.

Nửa tiếng sau, lúc này Giang Nguyên mới điểm xong toàn thân Khương lão, cả người giống như thoát nước, mồ hôi ướt đẫm.

Thấy Giang Nguyên thở hồng hộc, Khương Quốc Cường vội vàng mang lại một cái khăn sạch, có chút cảm động nói:

- Giang tiên sinh, cậu có muốn nghỉ ngơi một chút không?

- Không cần.

Giang Nguyên lắc đầu, thở ra hai hơi, nói:

- Sơn Tham đã chuẩn bị chưa?

- Đã chuẩn bị xong rồi.

Khương Quốc Cường vội vàng mang một cái đĩa đến.

Nhìn thứ trong đĩa, hai mắt Giang Nguyên nheo lại.

Khương Quốc Cường nhìn Sơn Tham đã được cắt thành miếng nằm trong dĩa, rồi lại nhìn lão gia tử đang nằm mê man trên giường, vội vàng hỏi Giang Nguyên:

- Cái này dùng như thế nào? Có cần nấu canh không?

- Dùng như thế nào?

Giang Nguyên ngẩn người, sau đó cầm mười mấy miếng Sơn Tham trong dĩa bỏ vào miệng nhai nhai. Cảm nhận được mùi thơm toát ra từ miệng, lúc này mới hài lòng gật đầu:

- Như vầy là được.

- Hơ?

Khương Quốc Cường nhìn miệng của Giang Nguyên, rồi lại nhìn lão gia tử bên cạnh, một hồi lâu mới phản ứng lại, vẻ mặt gượng cười.

Chương 694: Đám đại thiếu trù tính

Có một số việc trong mắt rất nhiều người dường như không có khả năng, nhưng trong mắt của một số người, chuyện đó lại chẳng có gì.

Cũng giống như Giang Nguyên, khi hắn cắm một trăm lẻ tám ngân châm vào cơ thể Khương lão, vẻ mặt thoải mái ngồi một bên, sau đó vươn tay ra.

Thấy lão gia tử mình cắm đầy ngân châm, trong lòng Khương Quốc Cường run sợ. Nhìn thấy Giang Nguyên vươn tay, vội vàng phục hồi lại tinh thần, cầm một cái khăn lông đưa tới.

Lau mồ hôi xong, tiện tay đưa cái khăn lông trở lại, Giang Nguyên mới cầm lấy giấy bút bên cạnh viết phương thuốc vào, rồi giao cho Khương Quốc Cường:

- Nếu như có thể trong vòng ba ngày hốt đủ mười lăm thang, tôi sẽ tiến hành trị liệu lần thứ hai cho Khương lão. Nhưng nhiều nhất cũng chỉ năm ngày thôi.

- Năm ngày? Được, được.

Nghe nói có được năm ngày thời gian, Khương Quốc Cường thật ra cũng không vội. Năm ngày chung quy vẫn có thể tìm được. Cho dù tìm không được, không phải vẫn còn người này trước mắt sao?

Trong lúc Khương Quốc Cường đang suy nghĩ, Giang Nguyên nhìn ngân châm trên người Khương lão, tính toán thời gian một chút, sau đó nói với Khương Quốc Cường:

- Hai ngày này tôi sẽ quay về viện một chúy, ngài tận lực trong hai ngày xác nhận xem có tìm được mấy loại thuốc đó không. Nếu không tìm được, hãy mau gọi điện cho tôi. Tôi sẽ giúp ngài chuẩn bị trong nội viện.

- Đương nhiên, tốt nhất là tự mình tìm được. Dù sao chắc ngài cũng biết, muốn mua thuốc trong nội viện chúng tôi, cái giá mà ngài phải trả sẽ cao hơn nhiều.

- Được, tôi sẽ tận lực xác nhận trong hai ngày này.

Khương Quốc Cường cuống quýt gật đầu, cảm kích nói với Giang Nguyên:

- Nếu vạn nhất tìm không được, vậy phải làm phiền Giang tiên sinh rồi.

Giang Nguyên mỉm cười, cảm thấy cũng đã đến lúc, sau đó đứng dậy bước đến bên cạnh Khương lão, dùng tay điểm huyệt Thiên Trung, chậm rãi rót nội khí vào. Cảm nhận được nội khí đã dần dần di chuyển toàn thân, lúc này mới hài lòng rút một trăm linh tám cây ngân châm ra.

- Được rồi, trị liệu lần này đã hoàn thành. Mấy ngày nay, có chuyện gì cũng có thể gọi điện thoại cho tôi.

Giang Nguyên dặn dò một câu. Nếu đã nhận ân tình của người khác, tố chất đạo đức nghề nghiệp là phải có.

- Được, được.

Khương Quốc Cường liên tục gật đầu, chỉ là nhịn được mà nhìn lão gia tử còn đang mê man, chần chừ một chút liền nói:

- Lão gia tử nhà tôi…

- Không sao đâu. Ông ấy sẽ có một giấc ngủ ngon, sáng mai sẽ tỉnh lại thôi.

Giang Nguyên tất nhiên là hiểu được sự lo lắng của Khương Quốc Cường.

- Tốt, tốt.

Khương Quốc Cường đích thân đưa Giang Nguyên ra cổng.

Thư ký Đổng vẫn chờ ở bên ngoài, tất nhiên lại càng không ngoại lệ, vội vàng cùng với Khương Quốc Cường tiễn Giang Nguyên ra ngoài.

Lúc này, Dương thiếu vừa lúc từ một căn phòng khác bước ra, nhìn thấy ba người, hai mắt không khỏi sáng lên. Nhưng khi nhìn thấy tình huống của cả ba, ánh mắt không khỏi hiện lên vẻ kinh hãi. Bởi vì y nhìn thấy bác cả sắp lên chức Tỉnh trưởng của mình đang tươi cười đi bên cạnh Giang Nguyên, tiễn hắn ra cổng.

Tiễn Giang Nguyên xong, Khương Quốc Cường cùng với thư ký Đổng quay lại phòng. Lúc này, hai người mặc áo trắng đang luống cuống kiểm tra sức khỏe của Khương lão vẫn còn đang hôn mê.

- Tình huống thế nào rồi?

Nhìn hai vị bác sĩ, Khương Quốc Cường trầm giọng hỏi.

Một người nhìn dụng cụ phía đầu giường, vội vàng gật đầu nói:

- Từ các phương diện kiểm tra, tình huống của lão gia tử vẫn ổn. Hơn nữa…

- Hơn nữa cái gì?

Khương Quốc Cường vội vàng hỏi.

Vị bác sĩ chần chừ một chút rồi nói:

- Hơn nữa, căn cứ vào tình huống mà chúng tôi kiểm tra, dấu hiệu sinh mạng dường như mạnh hơn trước kia.

- Dấu hiệu sinh mạng? Mạnh hơn?

Khương Quốc Cường nhìn chằm chằm vị bác sĩ, hỏi:

- Có ý gì?

- Nói một cách đại khái, dấu hiệu sinh mạng đại diện cho sức sống của con người. Nói cách khác, sức khỏe của lão gia tử dường như tốt hơn trước kia không ít.

Mặc dù có chút không tin tưởng, nhưng vị bác sĩ vẫn thành thật nói ra.

Nghe đến đây, hai mắt Khương Quốc Cường sáng lên, nhìn lão gia tử vẫn đang ngủ say, trong lòng mừng như điên:

- Giang Nguyên đúng là không nói khoác. Lần trước vị kia trị liệu cũng không có hiệu quả rõ ràng như vậy. Xem ra, lần này lão gia tử kiên trì thêm vài năm nữa hẳn không thành vấn đề.

Nghĩ như vậy, Khương Quốc Cường vội vàng cầm phương thuốc Giang Nguyên để lại, nói với vị bác sĩ:

- Hãy mau cho người đi tìm mấy loại thuốc này. Trong vòng hai ngày phải hốt được mười lăm thang.

- Vâng.

Lúc này vị bác sĩ cũng không dám có bất kỳ chậm trễ, vội vàng tiếp nhận phương thuốc Khương Quốc Cường đưa sang, rồi bước ra ngoài chuẩn bị. Đối với phương thuốc, vị bác sĩ cũng đã chuẩn bị hẳn tâm lý. Chuẩn bị dược liệu trong vòng hai ngày, chỉ sợ không phải là chuyện dễ dàng. Nên biết rằng, phương thuốc mà vị kia khai, tốn mất năm ngày cũng không tìm được. Cuối cùng đành phải mời vị y sư kia bán thuốc luôn.

9h tối, tại một phòng bao ở Kim Lăng Các, mấy vị đại thiếu ngồi quanh một cái bàn. Lúc này, ngoại trừ bọn họ, không một cô gái nào có mặt. Mọi người vừa uống rượu, vừa nghiêm túc thảo luận chuyện gì đó.

- Dương thiếu, điều này không thể nào.

Một vị đại thiếu nghe Dương thiếu nói, ly rượu vừa mới đưa lên tận miệng liền đặt xuống, vẻ mặt kinh nghi nhìn đối phương.

- Cái gì là không có khả năng?

Vẻ mặt Khương Thiếu Dương âm lãnh nói:

- Chuyện lần trước chúng ta còn có thể đoán Giang Nguyên cố ý giả bộ cho chúng ta nghe, nhưng lần này là tôi tận mắt nhìn thấy.

- Các người cũng quen thư ký Đổng mà. Trong lúc Giang Nguyên ở trong, anh ta cũng không có tư cách vào cùng. Bên trong chỉ có bác cả của tôi mà thôi.

Nói đến đây, gương mặt Khương Thiếu Dương lộ ra vẻ cổ quái, trầm giọng nói:

- Hơn nữa khi Giang Nguyên đi, tôi cũng nhìn thấy rõ, là bác cả tôi đích thân đưa ra cổng. Hơn nữa, nhìn thái độ, cũng chỉ có trước mặt các thành viên Quốc Vụ Viện, ông mới khách sáo như vậy.

Hizz.

Nghe được lời này của Khương Thiếu Dương, những người đang ngồi đây đều hít một hơi khí lạnh. Sau sự kiện lần trước, mọi người đã có nghe ngóng, quả thật bảy cự đầu đã mở một hội nghị. Hơn nữa còn liên quan đến việc thay đổi chức vụ. Nhưng mọi người cũng không nghe ra được vấn đề gì đặc biệt, cuối cùng đều nhất trí rằng Giang Nguyên cố ý giả vờ. Dù sao chuyện như vậy thật sự khiến cho bọn họ có chút không thể tin. Nhưng lần này là hoàn toàn khác.

Trong lúc mọi người hít một hơi khí lạnh, chỉ có ánh mắt của Trương Nguyên lóe lên, dường như đang nghĩ đến việc gì đó, cũng không cảm thấy có gì ngoài ý muốn.

- Nguyên thiếu, anh cho rằng chuyện này là như thế nào?

Thấy vẻ mặt mọi người đầy kinh nghi, chỉ có Nguyên thiếu là vẫn còn trấn định, dường như không có gì là kinh ngạc, Dương thiếu liền quay sang hỏi.

- À…

Thấy Khương Thiếu Dương chuyển ánh mắt về phía mình, Trương Nguyên có chút sửng sốt, mỉm cười nói:

- Xem ra trước kia chúng ta đã quá coi thường Giang Nguyên rồi, nhưng mặc kệ Giang Nguyên là như thế nào, tạm thời đừng dính dáng đến. Chúng ta chỉ cần chú ý nhiều hơn, nể mặt hắn nhiều hơn, thuận tiện cấp cho Phan gia chút mặt mũi là được.

Nghe Trương Nguyên nói, tất cả mọi người đều kinh ngạc, sau đó gật đầu. Đúng rồi, Giang Nguyên quả thật có năng lực khiến mọi người kiêng kỵ, nhưng hắn không có quan hệ gì nhiều với bọn họ. Chỉ cần sau này đừng đắc tội với hắn, nể mặt hắn nhiều hơn, như vậy sẽ tốt hơn nhiều.

Về phần Phan gia, sau này gặp chị em nhà đó, nể mặt chút cũng chẳng sao. Còn về tình huống cụ thể, sau này chậm rãi hỏi lão gia tử, khẳng định cũng không có vấn đề gì quá lớn.

Nghĩ đến đây, tất cả mọi người đều mỉm cười, sau đó nâng ly:

- Nào, uống rượu đi.

Trương Nguyên nhấp một ngụm rượu rồi nuốt xuống. Nhìn đám đại thiếu trước mắt tạm thời buông xuống việc này, gương mặt y liền nở nụ cười cao thâm khó lường.

Chương 695: Đòi tiền không có

Tâm trạng nặng nề, Giang Nguyên xuất hiện trước cổng Thiên Y Viện.

Mã Tiểu Duệ đứng ngoài cổng, nhìn Giang Nguyên bước đến, mỉm cười đầy cổ quái.

- Cười cái gì?

Giang Nguyên nhìn Mã Tiểu Duệ đứng ngoài cửa, tâm trạng khó chịu. Hắn đang không vui, bà nương này lại có biểu hiện như vậy, giống như đang cười trên nỗi đau của người khác.

“Cười trên nỗi đau của người khác” Nghĩ như vậy, Giang Nguyên đột nhiên giật thót, sau đó nhìn Mã Tiểu Duệ, thầm nghĩ: Chẳng lẽ bà nương này đã biết được chuyện gì? Nếu không, tại sao lại có vẻ mặt như thế?

- Làm sao? Tôi cười liên quan gì đến anh?

Ánh mắt Mã Tiểu Duệ tràn đầy ý cười nhìn Giang Nguyên, nói.

Giang Nguyên sờ mũi, sau đó gật đầu:

- Đúng rồi, chẳng liên quan đến tôi. Cô cười đương nhiên chẳng liên quan đến tôi.

Nói xong, thân hình Giang Nguyên chợt lóe, một quyền đánh tới, hừ lạnh:

- Cô cười không liên quan đến tôi, nhưng cô cười tôi thì có liên quan đến tôi.

- A, anh đúng là không có lý lẽ.

Mã Tiểu Duệ lui về phía sau, tránh được cú đấm của Giang Nguyên, sau đó đá về phía hắn.

- Không có lý lẽ? Lý lẽ cái rắm. Cô chính là tìm đánh mà.

Giang tay chặn lại một cước của Mã Tiểu Duệ, Giang Nguyên lại tiếp tục huy quyền, nói:

- Nói mau, thành thật nói mau.

- Thành thật cái rắm!

Mã Tiểu Duệ hừ lạnh, tránh một quyền của Giang Nguyên, sau đó tiếp tục đá ra một cước.

- Thành thật thì được khoan hồng, cô không nghe nói sao?

Tay Giang Nguyên chụp trúng đôi chân dài của Mã Tiểu Duệ.

- Thành thật sẽ được khoan hồng hay không thì tôi không biết, nhưng ăn chắc mặc bền thì tôi có nghe nói qua.

Mã Tiểu Duệ không chút yếu thế, vung đôi bàn tay trắng nõn, một quyền đập vào sống mũi Giang Nguyên.

Vù vù.

Hai người đánh nhau, đột nhiên cảm thấy trận đánh này kỳ thật vất vả quá nhiều. Khống chế lực thì không nói, lại còn phải chú ý chỗ xuống tay, xuống chân.

Cho nên, hai người đánh nhau một trận, cảm thấy không có lời, hơn nữa người bên cạnh vây xem càng lúc càng nhiều, liền nhất tề ăn ý lui về phía sau, chắp tay.

- Đa tạ chỉ giáo.

Giang Nguyên nghiêm mặt, trầm giọng nói.

Gương mặt xinh xắn của Mã Tiểu Duệ cứng lại, chắp tay nói:

- Giang sư đệ quả nhiên lợi hại.

Hai người nói xong, trong lúc mọi người nhìn nhau liền ưỡn ngực vội vàng bước vào trong, để lại một đám chẳng hiểu chuyện gì.

- Mã Duệ Hoằng bị cái gì thế nhỉ? Tìm người đánh nhau vẫn là chuyện bình thường, nhưng tại sao lại nghiêm chỉnh như thế?

Một y sĩ mang huy hiệu thực tập ngạc nhiên nói.

Nghe được lời này, người bên cạnh cũng vội vàng lên tiếng:

- Im, cẩn thận bị nữ ma đầu này nghe được. Đến lúc đó muốn tìm anh so chiêu, anh nhất định sẽ chết chắc.

Nói đến đây, gương mặt người này cũng lộ ra vẻ cổ quái:

- Mã Duệ Hoằng cũng thật kỳ lạ, nhưng tại sao Giang Nguyên cũng như thế? Đúng thật là kỳ quái. Chẳng lẽ hai người này đang diễn trò?

- Ừm, cũng có khả năng. Hai người đánh nhau, nhưng chút khói lửa cũng chẳng có, lại còn trước mặt đông người.

Người còn lại gật đầu, ánh mắt trầm tư.

Lưu lại một đám người cùng nhau phỏng đoán, Giang Nguyên và Mã Tiểu Duệ sóng vai nhau chậm rãi đi vào bên trong.

- Những người đó không đi theo chứ?

Mã Tiểu Duệ nhìn phía trước không chớp mắt, hỏi.

- Không, đương nhiên là không rồi.

Giang Nguyên cũng nghiêm chỉnh nhìn đằng trước, giống như phía trước tùy thời sẽ hiện ra một cái gì đó vậy.

- Vậy là tốt rồi.

Mã Tiểu Duệ thở phào nhẹ nhõm, nói:

- Anh không có việc gì thì đánh tôi làm gì?

- Khá lắm.

Giang Nguyên hừ lạnh:

- Cô không có việc gì cười tôi làm gì?

- Cười anh? Cười anh lợi hại. Một mình một súng lại dám đối phó với chuyện như vậy.

Nói xong, sắc mặt Mã Tiểu Duệ lại hưng phấn, nói:

- Sớm biết thế tôi sẽ đến tìm anh để chơi cùng.

- Chơi? Chơi cái rắm. Lão tử thiếu chút nữa bị đùa chết rồi này.

Quay sang nhìn Mã Tiểu Duệ, Giang Nguyên không nhịn được hừ một tiếng:

- Cô làm sao biết được?

Nói đến đây, Giang Nguyên đột nhiên căng thẳng trong lòng, khẩn trương hỏi:

- Còn có ai biết nữa không?

- Biết cái gì mà biết. Nếu biết, anh cho rằng mình có thể an dật như vậy sao?

Mã Tiểu Duệ khẽ hừ một tiếng:

- Yên tâm đi, chỉ có mình tôi biết thôi.

- Được rồi, mà anh đến Bắc Kinh làm gì vậy? Sao đang ở tỉnh Nam lại chạy về đây?

Mã Tiểu Duệ tò mò nhìn Giang Nguyên, hỏi:

- Theo lý thì anh hẳn không muốn trở về chứ?

- Trờ về đương nhiên là có chuyện rồi.

Giang Nguyên dừng bước, nhìn Mã Tiểu Duệ, nói:

- Được rồi, tôi phá sản rồi. Lúc này trở về mượn cô ít điểm.

- Mượn điểm? Phá sản?

Mã Tiểu Duệ chớp mắt, sau đó xoay người bỏ đi.

- Này, cô chạy đi đâu đấy?

Giang Nguyên ngạc nhiên hỏi.

- Đòi tiền không có, mạng thì có đây.

Chương 696: Vô sỉ

- Không có, một điểm cũng không có.

Thấy Mã Tiểu Duệ một chút mặt mũi cũng không thèm cho, mặt Giang Nguyên không khỏi đen lại.

- Cô nhỏ mọn như vậy, sư phụ của cô có biết không?

Đi phía sau, Giang Nguyên buồn bực lẩm bẩm, quyết định đi theo đằng sau Mã Tiểu Duệ, quyết không buông tay.

- Nói không có thì không có.

Bị Giang Nguyên theo đằng sau, Mã Tiểu Duệ rốt cuộc tức giận, xoay người trợn tròn mắt nhìn Giang Nguyên:

- Anh nhiều điểm như vậy mà còn đi mượn tôi. Không có, một điểm cũng không có.

- Haha…

Giang Nguyên sờ mũi, nhìn chằm chằm Mã Tiểu Duệ, cười nói:

- Đừng nhỏ mọn như vậy mà. Tôi đâu có mượn nhiều, chỉ một hai trăm điểm thôi.

- Một hai trăm? Không có.

Mã Tiểu Duệ nhìn chằm chằm Giang Nguyên, nói như đinh chém sắt.

- Không phải chứ? Cô nhỏ mọn như vậy sao? Tôi biết cô không có tám trăm thì cũng có năm trăm mà.

Giang Nguyên há to miệng nhìn Mã Tiểu Duệ, không nhịn được hừ một tiếng.

- Nhỏ mọn cái đầu anh đấy.

Mã Tiểu Duệ chống nạnh, hất cái cằm xinh đẹp, nhìn Giang Nguyên bằng cặp mắt hèn mọn:

- Chẳng lẽ anh không có? Anh nhiều điểm hơn tôi không biết bao nhiêu lần, bây giờ còn mượn của tôi. Chẳng lẽ anh dùng điểm của mình đi tán gái?

- Tán gái?

Giang Nguyên nhìn Mã Tiểu Duệ, một hồi lâu mới phản ứng lại:

- Điểm có thể đi tán gái sao? Tôi không có ở trong viện, tôi lấy điểm đi bằng cách nào?

Nghĩ đến đây, Giang Nguyên đột nhiên nghĩ đến một chuyện, trầm giọng nói:

- Hơn nữa mang điểm đi tán gái có lời không? Có em nào chịu lấy điểm đó không?

- Vô sỉ.

Nhìn biểu hiện vô sỉ của Giang Nguyên, Mã Tiểu Duệ không nhịn được mắng một câu, sau đó vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép, nói:

- Vậy anh cần nhiều điểm như vậy để làm gì? Anh cũng biết điểm không dễ kiếm mà. Người khác làm quanh năm suốt tháng cũng chỉ được mấy chục đến trăm điểm. Anh mới là người không lo về điểm đấy chứ.

- Ai nói tôi không lo?

Vẻ mặt Giang Nguyên oan khuất nhìn Mã Tiểu Duệ, cầu xin:

- Cô cho rằng lần này tôi đến tỉnh Nam là chuyện đơn giản sao? Không cần dùng gì sao? Để hoàn trả một ân tình, khác không nói, Thanh Tâm trà là phải có hơn một cân.

- Cái gì? Hơn một cân?

Nghe được điều này, hai mắt Mã Tiểu Duệ trợn tròn.

Cầm cái hộp trà, Giang Nguyên cười ha hả nhìn Mã Tiểu Duệ một bên:

- Sau này sẽ mời cô ăn cơm.

- Ăn cơm? Hừ, anh đã trở thành quỷ nghèo, còn muốn mời tôi ăn cơm?

Mã Tiểu Duệ khinh thường nói.

- Tôi không có điểm, nhưng tôi có tiền, có đến mấy trăm vạn.

Giang Nguyên nói:

- Nói đi, muốn ăn cái gì?

- Vậy à? Vậy chúng ta ra ngoài ăn đi. Kim Lăng thật ra còn có mấy món ăn còn đắt tiền hơn cả trong viện nữa đấy.

Nửa ký tôm hùm Châu Úc, cộng thêm một chai rượu Philipines năm 1982, Mã Tiểu Duệ ăn đến quên trời quên đất. Chỉ là động tác của cô dần dần chậm lại, vừa ăn vừa len lén ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên phía đối diện, ánh mắt có chút hoảng hốt.

Giang Nguyên đang nhét một miếng thịt tôm trắng nõn vào miệng, sau đó nhấp một ngụm rượu, lúc này mới quay sang nhìn Mã Tiểu Duệ phía đối diện, nói:

- Làm sao vậy? Tại sao lại không ăn?

- Không đúng, không đúng.

Nhìn vẻ mặt và giọng nói của Giang Nguyên, Mã Tiểu Duệ lắc đầu, buông thức ăn trong tay xuống, cảnh giác nhìn hắn:

- Không được bình thường, tuyệt đối không được bình thường.

- Tại sao lại không được bình thường?

Giang Nguyên mỉm cười nhìn Mã Tiểu Duệ phía đối diện, tùy ý hỏi.

- Nói, anh lại muốn làm gì? Anh là một con quỷ keo kiệt, tại sao hôm nay lại hào phóng như vậy? Tuyệt đối là có chuyện.

Mã Tiểu Duệ nhìn chằm chằm Giang Nguyên, trầm giọng nói.

Gương mặt Giang Nguyên không khỏi đỏ lên, lắc đầu nói:

- Không có vấn đề, tuyệt đối không có vấn đề.

- Không có vấn đề?

Mặc dù biết Giang Nguyên rất ít khi gạt người, nhưng vẻ mặt của Mã Tiểu Duệ vẫn rất hoài nghi nhìn Giang Nguyên, trầm giọng hỏi.

- Đúng, tôi mời cô ăn mấy thứ này, tuyệt đối không có vấn đề.

Giang Nguyên gật đầu nói.

- Thế thì có chuyện gì? Mau thành thật nói ra. Nếu không, anh cái gì cũng đừng nói.

Mã Tiểu Duệ thấy Giang Nguyên có chút né tránh ánh mắt của mình, hừ lạnh nói.

Giang Nguyên sờ mũi, rồi lại nhìn Mã Tiểu Duệ, rốt cuộc ngượng ngùng gật đầu:

- Được rồi, tôi nói thật.

- Được, nếu không nói thật, cho phép trở mặt.

Mặt Mã Tiểu Duệ màu tím, hầm hừ đi đằng trước, Giang Nguyên đi theo đằng sau, làm thế nào cũng phải gia tăng tốc độ mới có thể theo kịp.

- Đừng có mà đi theo tôi. Đi theo tôi, tôi đánh chết anh.

Mã Tiểu Duệ xoay người lại, hung hăng nhìn Giang Nguyên, gương mặt xinh đẹp tức giận nói.

Giang Nguyên nhún vai, chẳng chút để ý, cười nói:

- Không sao, cô muốn đánh thì cứ việc đánh.

Nhìn Giang Nguyên cười hì hì trước mặt mình, Mã Tiểu Duệ có cảm giác muốn đập vào mặt của hắn, một quyền bổ tới.

Giang Nguyên cũng không trốn tránh, đứng im tại chỗ, chuẩn bị cho bà nương xả giận.

Mã Tiểu Duệ bổ xuống một quyền, mắt thấy sắp đánh trúng người Giang Nguyên nhưng hắn vẫn cứ đứng im, không hề né tránh, trong lòng đột nhiên mềm nhũn, mười thành công lực giảm xuống còn ba thành.

Nhìn Giang Nguyên bị mình đánh trúng lui hai ba bước, nhe răng nhếch miệng nhưng vẫn mỉm cười như cũ, Mã Tiểu Duệ đứng im tại chỗ, bó tay chẳng biết làm sao.

- Được rồi, anh lại cần điểm để làm gì?

Mã Tiểu Duệ hít sâu hai hơi, khiến cho lửa giận của mình tiêu tan hai phần, sau đó hỏi.

- Đổi dược.

Nghe Mã Tiểu Duệ hỏi, Giang Nguyên vui vẻ đáp.

- Đổi dược làm gì? Anh dùng nhiều điểm để đổi trà, tại sao lại không dùng nó để đổi dược?

Mã Tiểu Duệ nghiến răng nói.

- Cũng không còn biện pháp nào cả. Cái đó là trả ân tình người ta.

Giang Nguyên thành thật nói.

- Dùng trà trả ân tình. Thế còn dược?

Mã Tiểu Duệ hít một hơi thật sâu, hỏi lần nữa.

- Cũng là trả ân tình.

Giang Nguyên nói xong, sắc mặt Mã Tiểu Duệ trong nháy mắt liền tái xanh, ánh mắt trở nên nguy hiểm.

- Tại sao anh không đi chết đi?

Thấy Mã Tiểu Duệ một lần nữa huy quyền đến, cộng với tiếng kêu phẫn nộ, lần này Giang Nguyên không dám đứng im, biết được bà nương này đã nổi bão, lập tức quyết định xoay người bỏ chạy thật nhanh.

- Tên khốn kiếp.

- Có ngon thì đừng chạy.

Nửa tiếng sau, Giang Nguyên rốt cuộc phát hiện một chuyện, đàn bà mà nổi bão thì là chuyện đáng sợ đến cỡ nào. Làm cho Mã Tiểu Duệ nổi bão lại càng đáng sợ hơn.

Theo lý, Mã Tiểu Duệ đánh không lại hắn, nhưng đuổi theo hắn cả nửa tiếng không thở một hơi, cho đến khi Giang Nguyên thở hồng hộc ôm đầu, mặc cho Mã Tiểu Duệ đánh một trận, lúc này mới xem như cho qua.

- Lại cần bao nhiêu?

Mã Tiểu Duệ dựa lưng vào một cây đại thụ, thở phì phò, ngực phập phồng khiến cho Giang Nguyên không khỏi len lén nhìn hai lần.

- Hai trăm.

Yếu ớt trả lời.

- Hai trăm?

Hai mắt Mã Tiểu Duệ lại trợn tròn, thanh âm cao hơn một nốt.

Nhưng lần này cũng chỉ có cao, sau đó lại lặng im.

- Được rồi, lấy đi, cho anh hết đấy.

Mã Tiểu Duệ hữu khí vô lực phất tay, thở dài nói.

- Ừ, ừ.

Giang Nguyên gật đầu, thầm nghĩ:

- Bị đánh cũng không phí công.

Sắc mặt của La lão cũng không tốt lắm, ngồi trong phòng làm việc, vừa uống trà vừa nhìn Giang Nguyên đang cúi đầu nhu thuận một bên.

Trong phòng làm việc hoàn toàn yên tĩnh. Cho dù máy lạnh làm việc hết công suất, nhưng trong lòng Giang Nguyên vẫn phát lạnh. Hắn cảm giác hơi thở của mình nặng nề hơn một chút.

Chương 697: Tôn Diệu Nguyệt thông báo

- Nói, con đổi nhiều trà như vậy để làm gì? Con không ngoan ngoãn ở lại Vân Giang mà còn chạy loạn đi đâu đó?

Uống hơn phân nửa tách trà, La lão y sư mới buông tách xuống, nhìn Giang Nguyên, lãnh đạm hỏi.

Giang Nguyên cười, đầu óc đã sớm vòng vo hồi lâu. Hắn đã từ chỗ của Mã Tiểu Duệ biết được đại khái tình huống. Mã Tiểu Duệ cũng là vô sự nhàn rỗi nên chú ý đến tình huống của tỉnh Nam, từ một số dấu vết mà phát hiện sự dị thường.

Đương nhiên, có phải là nhàn rỗi vô sự hay không thì còn khó nói.

Nhưng Giang Nguyên có thể khẳng định, chuyện mà hắn làm ở tỉnh Nam, hẳn chỉ có một mình Mã Tiểu Duệ biết. Nếu những người khác cũng biết, chắc đã sớm gây ra sóng lớn bên trong nội viện rồi.

Sư phụ hẳn cũng không biết, nếu không nào có chuyện vẫn còn bình tĩnh như vậy?

- Lần này con thiếu ân tình không nhỏ của mấy người.

Giang Nguyên thoạt nhìn rất thành thật.

- Ân tình?

La lão cau mày, yên lặng nhìn Giang Nguyên một hồi, xác nhận cũng không phải Giang Nguyên thuận miệng nói, lúc này mới bất đắc dĩ thở dài:

- Ân tình gì mà phải trả đến hơn một cân trà?

- Hơn nữa, Thiên Y Viện chúng ta từ khi nào lại nợ ân tình người khác? Cho đến bây giờ chỉ có người khác nợ chúng ta.

Nhẹ nhàng lắc đầu, khóe miệng La lão nhếch lên:

- Ta cũng không biết con đang suy nghĩ chuyện gì, nhưng con làm việc có đôi khi rất hay kích động. Dù sao cũng là chuyện của mình, phải tự mình giải quyết cho tốt.

- Cảm ơn sư phụ.

Giang Nguyên cẩn thận gật đầu đáp.

- Có chuyện gì thì cứ nói với sư phụ. Mặc dù ta không phải là cấp cao nhất, nhưng chung quy vẫn có thể giải quyết.

La lão nâng tách trà lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm, sau đó nhìn Giang Nguyên, gật đầu nói:

- Được rồi, đi đi. Chuyện của mình thì tự mình an bài. Nhớ kỹ mục tiêu của chúng ta.

- Con rõ, thưa sư phụ.

Giang Nguyên cung kính gật đầu.

- Thanh Tâm trà một cân hai lượng. Cửu Diệp La hai trăm khắc, Thiên Mục Thanh hai trăm bốn mươi khắc.

- Đúng là bại gia chi tử.

Nhìn Giang Nguyên bước ra khỏi phòng làm việc, La lão nhìn số liệu trong tay, nhẹ nhàng thở dài, sau đó lắc đầu cười khổ, rồi mở máy xem một phần tư liệu nghiên cứu khác.

Mã Tiểu Duệ chở Giang Nguyên đến sân bay.

Nhìn hai cái hộp trong tay Giang Nguyên, Mã Tiểu Duệ buồn bực nói:

- Nhớ, phải trả tôi gấp đôi.

- Đương nhiên, nhất định là sẽ gấp đôi. Cô phải tin tưởng tôi chứ.

Giang Nguyên gật đầu nói:

- Trong vòng một năm sẽ trả lại cho cô.

Mặc dù cảm giác chuyện này không quá có thể, nhưng xuất phát từ sự tin tưởng Giang Nguyên, Mã Tiểu Duệ cũng đành phải gật đầu. Trước khi đi, cô dùng tay điểm vai Giang Nguyên, nói:

- Những gì anh nói, anh phải nhớ kỹ.

- Đương nhiên là nhớ kỹ rồi.

Giang Nguyên mỉm cười nói.

Chiếc máy bay chậm rãi đáp xuống sân bay Bắc Kinh. Giang Nguyên bước xuống thang máy bay, một chiếc xe Mercedes-Benz chậm rãi mở ra, một người đàn ông nhìn Giang Nguyên, mỉm cười khiêm cung.

- Bác sĩ Giang, vất vả rồi.

Nhìn người đàn ông này, Giang Nguyên gật đầu, sau đó hỏi:

- Anh là thuộc hạ của Tôn Diệu Nguyệt?

- Đúng vậy, Sơn Trường Đại Nhân bảo tôi đến đón Giang y sĩ.

Nghe Giang Nguyên nói thẳng tên của Tôn Diệu Nguyệt, lãnh ý chợt lóe lên trong mắt người đàn ông rồi biến mất, nhưng gương mặt vẫn khiêm cung như cũ mở cửa xe đằng sau.

Nhìn người đàn ông đang tập trung lái xe, Giang Nguyên thoáng có chút hiếu kỳ hỏi;

- Anh là người phụ trách của Cổ môn ở Bắc Kinh?

- Không.

Người đàn ông nhìn Giang Nguyên qua kính chiếu hậu, cười đáp:

- Tôi đại diện cho Sơn Trường Đại Nhân đồn trú ở Bắc Kinh.

- Đại diện đồn trú?

Giang Nguyên ngẩn người nói:

- Cổ môn ngoại trừ người phụ trách ở đây thì còn có một đại diện đồn trú là anh?

- Vâng, tôi đại diện cho Sơn Trường Đại Nhân đồn trú tại Bắc Kinh, phụ trách giám và khống chế động tĩnh của Cổ môn ở Bắc Kinh và Hoa Hạ.

Người đàn ông đáp.

Giang Nguyên gật đầu, nói:

- Trước kia tôi không biết ở Bắc Kinh lại có sự tồn tại của anh.

- Đương nhiên.

Người đàn ông mỉm cười, nhìn Giang Nguyên, sau đó nói:

- Giang y sĩ hẳn là chưa gặp qua người phụ trách ở Bắc Kinh của chúng tôi?

- Không có.

Giang Nguyên lắc đầu.

Người đàn ông cũng không có gì ngoài ý muốn, nói:

- Cổ môn của chúng tôi và Thiên Y Viện các người luôn ở thế bất lưỡng lập. Người phụ trách của Cổ môn ở Bắc Kinh lại càng ít lộ diện. Người lộ diện nhiều nhất chính là tôi.

- Ồ, vì sao vậy?

Giang Nguyên có chút ngạc nhiên hỏi.

- Hiện tại là do tôi đại diện cho Sơn Trường Đại Nhân.

Khi lên tiếng, ánh mắt người đàn ông hiện lên sự kiêu ngạo, gật đầu nói:

- Sơn Trường Đại Nhân ít nhúng tay vào việc của Cổ môn. Có nhiều khi, do sự ước thúc của nội ngoại Cổ môn, cho nên quý viện gần trăm năm nay ít khi xâm phạm đến Sơn Trường Đại Nhân. Còn tôi là đại diện của Sơn Trường Đại Nhân ở Bắc Kinh, ít nhiều cũng có sự kiêng kỵ.

Nói đến đây, người thanh niên mỉm cười nói:

- Hơn nữa, sự tồn tại của tôi cũng là một sự hiếm thấy. Ít nhất tôi đã từng gặp mặt mấy người của quý viện đồn trú tại Bắc Kinh này.

Nghe xong, Giang Nguyên chậm rãi gật đầu. Chàng thanh niên này nói không sai. Với thân phận của Tôn Diệu Nguyệt, nếu không phải vạn bất đắc dĩ hoặc Cổ môn đã bị tiêu diệt hơn phân nửa, chắc hẳn nội viện cũng sẽ không biết chuyện như vậy.

Không có việc gì trêu chọc toàn bộ người Cổ môn điên cuồng giết đến tận cửa, chắc chắn mấy vị thiên y sư cũng không phải là người không có đầu óc.

Tỏ vẻ đồng nhận thức, Giang Nguyên đành phải thở dài. Ôi, thói đời.

- Đến rồi.

Người thanh niên đạp thắng, nói:

- Y sĩ Giang, anh đến nơi rồi.

- Đến rồi?

Giang Nguyên sửng sốt, sau đó nhìn quanh, quả nhiên hắn đang ở trước cổng của Dương gia.

Cầm một hộp trà trong túi, hắn đưa cho người thanh niên:

- Cảm ơn, đây là trà cho Tôn Diệu Nguyệt. Anh chuyển giùm cho cô ấy.

Thấy Giang Nguyên vẫn không tôn kính Sơn Trường Đại Nhân, ánh mắt người thanh niên một lần nữa lạnh lại, nhưng rồi cũng đành cười khổ. Sơn Trường Đại Nhân dường như rất kính trọng tên tiểu tử này, cũng không cần phải so đo với hắn.

Cầm hộp trà, thấy Giang Nguyên bước xuống xe, người thanh niên đột nhiên nghĩ đến một chuyện, cười nói:

- Sơn Trường Đại Nhân muốn tôi thông báo cho anh biết một chuyện.

- Chuyện gì?

Giang Nguyên ngạc nhiên hỏi.

- Sơn Trường Đại Nhân thông qua một con đường bí ẩn, xác nhận có một thế lực nước ngoài bắt đầu lẻn vào Bắc Kinh, cố ý bảo tôi thông báo cho anh biết.

Nói đến đây, người thanh niên gật đầu một cái, sau đó khởi động xe, chậm rãi lái đi, chỉ để lại Giang Nguyên đứng ngẩn người.

- Tôn Diệu Nguyệt nói cho tôi để làm gì?

Chương 698: Trao đổi

- Thế lực ngoại quốc?

Đứng ngoài cổng Dương gia, Giang Nguyên há to miệng, đầu óc choáng váng, có chút không hiểu tại sao Tôn Diệu Nguyệt lại đi nói chuyện này với hắn.

Thế lực ngoại quốc mà Tôn Diệu Nguyệt nói tất nhiên không phải thế lực bình thường, có thể là thế lực ngang ngửa Thiên Y Viện hoặc Cổ môn. Nếu không, sẽ không khiến Tôn Diệu Nguyệt phải chú ý. Hơn nữa còn cố ý báo cho hắn biết.

Khi có thế lực như vậy lẻn vào, là thành viên Thiên Y Viện có quan hệ mật thiết với chính phủ, hắn cũng phải có trách nhiệm giám sát và đối kháng.

Tôn Diệu Nguyệt nói cho hắn biết, chẳng lẽ muốn hắn thông báo cho nội viện? Làm như vậy đối với cô cũng không có chỗ tốt. Rốt cuộc là Tôn Diệu Nguyệt muốn làm cái gì?

Giang Nguyên cau mày suy nghĩ, cảm thấy có chút cổ quái. Dù sao chuyện này chủ yếu là có liên quan đến nội viện, hơn nữa cũng chỉ là phong thanh. Cho dù hắn có thông báo lại cho người phụ trách đồn trú tại Bắc Kinh này, bọn họ cũng sẽ không đi điều tra.

Nhưng nếu Tôn Diệu Nguyệt đã nhắc nhở hắn, tất nhiên là có tác dụng. Cho nên, Giang Nguyên quyết định tạm thời gạt chuyện này sang một bên. Bây giờ điều cần làm cho giải quyết chuyện của Khương lão. Ông khỏe sớm một ngày thì hắn cũng yên tâm hơn một ngày.

- Giang Nguyên, cậu đến rồi sao? Tại sao lại đứng ngoài cửa?

Giang Nguyên đang định xoay người bước vào cổng, liền nhìn thấy một chiếc xe đậu bên cạnh.

- Ba...

Tiểu Bảo vươn đầu ra khỏi cửa sổ xe, dì Dương bên cạnh đang mỉm cười nhìn hắn.

- Ôi chao, bảo bối của ba, đến cho ba ôm cái nào.

Giang Nguyên bế bổng Tiểu Bảo ra khỏi cửa xe, sau đó gật đầu với dì Dương. Nhìn chiếc xe chậm rãi chạy vào bên trong, lúc này hắn mới cùng Tiểu Bảo đi vào.

Sáng hôm sau, Giang Nguyên đến nhà Khương lão. Lần này gặp Giang Nguyên, Khương lão tương đối cao hứng.

Ngay cả Khương Quốc Cường nhìn thấy Giang Nguyên cũng đặc biệt vui mừng, đích thân đến cửa đón hắn, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn vào chiếc hộp trong tay Giang Nguyên. Tuy nói Giang Nguyên đã mua được thuốc, nhưng nhìn thấy thứ có thể cứu được mạng của lão gia tử, Khương Quốc Cường vẫn rất cao hứng.

- Tình huống của Khương lão mấy ngày nay như thế nào?

Giang Nguyên vừa đi vừa hỏi.

- Sau khi được Giang tiên sinh trị liệu cho một lần, lão gia tử thở cũng dễ dàng hơn. Ngay cả ho cũng giảm bớt, thuốc tây sử dụng hàng ngày cũng không còn nhiều.

Nghe Giang Nguyên hỏi, Khương Quốc Cường vội trả lời.

Nghe xong, mặc dù cảm thấy không có gì ngoài ý muốn, nhưng Giang Nguyên vẫn hài lòng gật đầu:

- Như vậy là tốt rồi. Kế tiếp chỉ cần uống thuốc đều đặn, hết thảy sẽ không còn vấn đề.

- Tất cả là nhờ có Giang tiên sinh.

Nghe Giang Nguyên nói, trong lòng Khương Quốc Cường cũng bình tĩnh hơn.

Bước vào phòng khách, sau khi Giang Nguyên ngồi xuống, mới giao cái hộp cho Khương Quốc Cường:

- Cũng may không làm nhục sứ mệnh. Hai loại thuốc mà các người thiếu đã có ở đây.

- Tốt quá, thật sự là vất vả cho Giang tiên sinh rồi.

Khương Quốc Cường cảm kích gật đầu, tiếp nhận cái hộp rồi giao cho vị bác sĩ bên cạnh. Sau khi vị bác sĩ mang cái hộp ra ngoài, lúc này mới quay sang nhìn Giang Nguyên:

- Không biết đổi lấy số thuốc này, chúng tôi phải trả cho Giang tiên sinh bao nhiêu tiền?

- Tiền thì thật ra không cần.

Giang Nguyên chần chừ một chút rồi nói.

- Ồ?

Nghe Giang Nguyên nói như vậy, sắc mặt của Khương Quốc Cường có chút biến đổi nhưng rất nhanh khôi phục lại sự bình thường. Ông đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Dù sao lần trước vị kia lấy ngoài tiền ra thì còn có đồ vật tương đương.

Giang Nguyên móc ra một tờ giấy đưa cho Khương Quốc Cường:

- Nơi này có tên của một số loại thuốc. Nếu như có thể, Tỉnh trưởng Khương hãy cho người đi tìm giùm tôi. Nếu có thể tìm được vài vị thuốc, cũng có thể chuẩn bị cho lão gia tử dùng.

- Về phần số lượng, xin Tỉnh trưởng Khương cứ yên tâm, tìm được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Giang Nguyên nói.

- Đương nhiên, đương nhiên rồi. Đối với Giang tiên sinh, chúng tôi tất nhiên là yên tâm.

Trước kia cũng đã có kinh nghiệm, Khương Quốc Cường cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, cũng không lo lắng Giang Nguyên sẽ hãm hại họ.

Thấy Khương Quốc Cường đồng ý, Giang Nguyên mỉm cười hài lòng. Số dược vật này đều là thứ cần cho hắn tu luyện, nhưng lượng tồn bên ngoài khá ít. Muốn đổi từ nội viện thì phải dùng rất nhiều điểm. Nếu Khương Quốc Cường có thể tìm được vài thứ trong đó, hoặc một hai loại, chỉ cần số lượng đủ, đối với hắn mà nói còn có lời hơn là nhận tiền mặt.

Cái mà Khương Quốc Cường cần tìm cũng không phải dược vật quá hiếm. Tỷ lệ tìm được sẽ rất cao.

Sau khi thỏa hiệp xong xuôi, bên kia cũng có người báo lại, thuốc đã được sắc xong. Giang Nguyên liền đứng dậy, nói:

- Được rồi, vậy chúng ta bắt đầu thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!