Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 699: CHƯƠNG 699: MƯU ĐỒ CỦA NGUYÊN THIẾU

Có thuốc, chuyện kế tiếp sẽ đơn giản hơn nhiều. Đối với trị liệu như vậy, mặc dù cố sức một chút, nhưng đối với Giang Nguyên mà nói, cũng không phải chuyện khó khăn gì.

Cảnh tượng Giang Nguyên đổ mồ hôi, thở hổn hển, khiến cho Khương lão cảm thấy nợ hắn rất nhiều. Vài ngày rất nhanh trôi qua. Nhờ có Giang Nguyên trị liệu, trong mấy ngày ngắn ngủi, cả người Khương lão giống như trẻ hơn vài tuổi, tinh thần thoải mái hơn.

Không chỉ ho được giảm bớt mà ngày ăn cơm cũng ăn thêm nhiều hơn.

Tình huống như vậy, không chỉ toàn bộ Khương gia vui mừng mà ngay cả Khương Quốc Cường đã trở về tỉnh Đông cũng cố ý gọi điện thoại về, một lần nữa tỏ vẻ cảm ơn Giang Nguyên.

- Giang tiên sinh, số dược liệu mà cậu muốn, bây giờ tôi đang cho người đi tìm. Tôi vừa mới nhận được tin tức, nói có một cây Sơn Tham năm trăm năm xuất hiện. Nếu thật, tôi sẽ cho người lấy ngay.

Giang Nguyên mỉm cười. Quen thân với đại gia tộc lớn, quả nhiên có chỗ hữu dụng. Nếu để cho hắn đi tìm, còn không biết tìm đến ngày tháng năm nào. Đương nhiên, Thiên Y Viện là một ngoại lệ.

Nếu như có thể tìm được một Sơn Tham năm trăm năm, trên cơ bản xem như huề vốn. Nếu có được hai gốc, xem như là lời.

- Nào, để cảm ơn Nguyên thiếu đã chuẩn bị những thứ này cho chúng ta, mọi người mời Nguyên thiếu một ly.

Một vị đại thiếu bưng ly rượu kêu lên.

- Đúng đúng, Nguyên thiếu, cạn ly nào.

Một đám đại thiếu uống đến mặt đỏ bừng nghe xong, liền đứng dậy bưng ly rượu, nói với Nguyên thiếu sắc mặt đã có chút tái nhợt.

Khác với đám đại thiếu đã ngà ngà say, mặc dù Trương Nguyên uống không ít, nhưng ánh mắt của y không hề có biểu hiện của việc say rượu. Ngay cả gương mặt tái nhợt cũng chỉ ửng đỏ một chút. Nhìn mọi người nhiệt tình mời mình, Trương Nguyên cũng mỉm cười bưng ly rượu, nhìn mọi người cười vang:

- Nào, được các vị huynh đệ để mắt đến, tôi xin được phép cạn trước.

Dứt lời, liền ngửa đầu nốc hết ly rượu.

- Được.

Trương Nguyên sảng khoái như vậy, mọi người nhất tề kêu lên một tiếng rồi uống sạch.

Sau khi mọi người đã uống cạn ly rượu, Trương Nguyên mỉm cười vẫy tay gọi bồi bàn lui xuống, tự mình cầm chai rượu rót cho tất cả mọi người.

Thấy hành động của Trương Nguyên, mọi người liếc mắt nhìn nhau, tinh thần run lên.

Nếu Trương Nguyên đuổi phục vụ ra ngoài, tất nhiên là có chuyện cần thương lượng. Mà mỗi lần như thế dường như đều là chuyện tốt.

- Các vị, hôm nay tôi có chuyện này muốn thương lượng với mọi người một chút.

Rót xong tất cả các ly rượu, Trương Nguyên đặt bình rượu xuống, mỉm cười nói.

Mọi người liếc mắt nhìn nhau, nhất tề nở nụ cười:

- Nguyên thiếu có gì thì cứ nói. Đều là anh em cả, đừng khách sáo làm gì.

- Được, vậy tôi xin được phép nói thẳng.

Trương Nguyên gật đầu, sau đó cao giọng cười nói:

- Cũng không phải chuyện gì đại sự. Gần đây có một hạng mục không tệ, một mình tôi ăn không vô, cho nên mới hỏi mọi người xem có hứng thú không.

Trương Nguyên vừa nói xong, tất cả mọi người đều bật cười. Một người vỗ vai Trương Nguyên, cười nói:

- Vẫn là Trương Nguyên anh đáng tin cậy. Có hạng mục ngon đều chia cho mọi người. Đến lúc đó tất cả đều có lợi, đúng hay không?

Vị đại thiếu này vừa nói xong, những người còn lại đều phá lên cười phụ họa. Nhưng trong đám người bắt đầu có ánh mắt biểu hiện khác thường.

Mắt Khương Dương đang tràn ngập men say, nhưng sau khi Trương Nguyên nói xong, men say đó trong nháy mắt liền giảm bớt vài phần, thậm chí còn lộ ra vẻ cảnh giác.

Cũng có một vị đại thiếu giống như Khương Dương, tinh thần dường như thanh tỉnh hơn vài phần, nhìn Trương Nguyên cười nói:

- Thật không biết Nguyên thiếu có hạng mục gì tốt, có thể nói ra cho mọi người tham khảo một chút không?

Nghe câu hỏi, Trương Nguyên cũng không có gì ngoài ý muốn, sau đó cầm một tấm bản đồ phía dưới bàn lên.

Khi Trương Nguyên trải tấm bản đồ lên bàn, mọi người đều sửng sốt. Bởi vì ai cũng cảm thấy tấm bản đồ này rất quen thuộc. Nhìn kỹ lại một chút, tất cả đều nhận ra là chỗ nào.

Ánh mắt đều hiện lên sự nghi hoặc, không biết Trương Nguyên đang có ý gì.

- Haha, Nguyên thiếu. Tất cả chúng tôi đều biết nơi này làm gì có hạng mục nào chứ? Nói đùa à?

Một vị đại thiếu nhìn tấm bản đồ, phì cười nói.

- Hạng mục đương nhiên là có.

Trương Nguyên mỉm cười, sau đó dùng tay chỉ vào một điểm trên bản đồ:

- Mọi người nhìn nơi này đi.

- Sao?

Nhìn biểu hiện thần bí của Trương Nguyên, tất cả mọi người đều cảm thấy khó hiểu. Nếu chỗ này còn có chất béo thì đã sớm bị người ta chiếm từ lâu, nào để đến tận bây giờ?

Nhưng theo ngón tay Trương Nguyên chỉ vào, sau khi nhìn kỹ, sắc mặt ai nấy đều sững sờ, nhất tề ngẩng đầu nhìn Trương Nguyên, ánh mắt tràn đầy kinh hãi.

- Nơi này? Sao có thể? Không thể nào? Ai mà dám động chỗ này chứ?

Khương Dương hồi phục lại tinh thần, lắc đầu nói:

- Nguyên thiếu đừng nói đùa chứ?

- Không phải nói đùa.

Nghe Khương Dương nói, Trương Nguyên cười rộ lên, ngón tay gõ gõ lên chỗ đó, nói:

- Tất cả mọi người đều biết, nếu có thể lấy được chỗ này, ít nhất cũng có được mấy chục triệu. Mọi người có thể cầm trong tay bảy tám triệu. Thế nào? Hạng mục này không tệ chứ?

Nhìn biểu hiện không phải đang nói đùa của Trương Nguyên, mọi người tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, men say trên gương mặt rốt cuộc tiêu tán vài phần. Có người lên tiếng:

- Nguyên thiếu, chúng tôi nói thật, nơi này ai mà dám động chứ? Nếu dám động, đã sớm có người động rồi. Bảy tám triệu đó, tôi không dám lấy đâu.

- Đúng, đúng. Mặc dù mê tiền, nhưng tôi cũng không dám động.

Mọi người đều gật đầu, ngay cả Khương Dương cũng nuốt nước miếng mà lắc đầu. Y thích tiền nhưng không dám nhúng tay vào.

Nhìn mọi người đều nuốt nước miếng nhưng lại không dám động, Trương Nguyên cười lạnh:

- Người khác không dám nhưng không có nghĩa là chúng ta không dám.

Nói đến đây, y quét mắt nhìn mọi người, lạnh giọng nói:

- Có huynh đệ chúng ta liên thủ, ai dám lên tiếng?

- Không được, không được.

Mọi người cũng vẫn cuống quýt lắc đầu.

Trương Nguyên lại cười lạnh:

- Các người sợ cái gì? Có huynh đệ chúng ta ở đây, ai dám lên tiếng chứ?

- Đây chính là tiền triệu đấy. Chỉ cần anh em chúng ta liên thủ, dù thế nào cũng có thể kiếm được. Hơn nữa ai cũng không dám lên tiếng.

Nói đến đây, Trương Nguyên lạnh lùng cười nói:

- Vì là anh em nên tôi mới đề cập việc này, để tất cả đều cùng có lợi.

Thấy Trương Nguyên dường như có chút tức giận, sắc mặt mọi người đều biến đổi. Theo Trương Nguyên lăn lộn lâu như vậy, nếu bây giờ không đáp ứng, hình như có chút không được hay cho lắm. Nhưng việc này quá mạo hiểm.

Khương Dương cũng nghĩ như vậy. Sau khi suy nghĩ một chút liền cắn răng nói:

- Anh em chúng tôi thì không thành vấn đề, nhưng chúng tôi cũng chỉ có sáu người. Còn có nhà của lão Dương nữa. Nếu không ai bên đó tham gia, việc này không ai dám động vào đâu.

- Đúng đúng.

Khương Dương vừa nói, đám đại thiếu kia liền gật đầu. Bọn họ không thiếu tiền. Mặc dù thấy tiền là đỏ mắt, nhưng quả thật không dám nhúng tay vào vụ buôn bán này.

- Nhà lão Dương?

Nhìn vẻ mặt của mọi người, Trương Nguyên làm sao mà không biết mọi người đang suy nghĩ chuyện gì, lập tức lạnh lùng cười nói:

- Bên phía nhà lão Dương, tôi tất nhiên sẽ có biện pháp. Nhưng mọi người cũng nên chuẩn bị sẵn sàng. Ngày nào mọi người cũng vui chơi ở đây, tôi cũng không hề cư xử tệ. Lúc này tôi thật sự rất coi trọng vụ làm ăn này, nếu mọi người không giúp thì thật không thể nào nói nổi.

Nhìn nụ cười lạnh như băng của Trương Nguyên, mọi người đều giật thót trong lòng. Tuy không ai sợ Trương Nguyên sẽ áp chế, nhưng ngẫm lại nếu không có Trương Nguyên cung cấp thuốc, mọi người đã không thể chơi được tận hứng như vậy.

Khương Dương liền nói:

- Nguyên thiếu, cũng không thể xằng bậy được. Nếu không ai bên phía nhà lão Dương có mặt, chúng tôi ai cũng không dám chạm vào.

- Đúng vậy, đúng vậy.

Mọi người đều gật đầu.

- Được, lão Dương. Mặc dù không phải họ Dương thật, nhưng y quả thật cũng đủ đại diện cho Dương gia.

Trương Nguyên lạnh giọng cười.

Chương 700: Ultraman

Rời khỏi hội sở Kim Lăng Các, sắc mặt của các đại thiếu đều không tốt. Chào tạm biệt vài câu rồi nhanh chóng tản đi.

Khương Dương vừa lái xe vừa cau mày, gương mặt tràn đầy sự bất ngờ. Có thể đến chỗ Trương Nguyên, không có ai là đơn giản. Tuy nói không ai không thèm mấy triệu, nhưng vì mấy triệu đồng mà bốc lên phong hiểm như vậy thì không ai ngu.

Dù sao, chỗ đó động được thì đã có người nhúng tay vào rồi. Bây giờ Trương Nguyên muốn động vào, không phải ông thọ ngại mệnh già mà đòi chết sao?

Mặc dù như Trương Nguyên đã nói, nếu cả bảy nhà đều chung tay vào làm, việc này không phải là không thể được. Nhưng phong hiểm vẫn không nhỏ. Cho nên, mặc dù mấy triệu rất mê người, nhưng Khương Dương biết rõ, kỳ thật không thể tham được.

Cho dù bọn họ không có trong tay số tiền lớn, nhưng vì một chuyện quá nguy hiểm mà mạo hiểm thì không ai nghĩ đến. Nhưng tất cả đều biết bọn họ nợ ân tình Trương Nguyên không nhỏ. Nếu trực tiếp từ chối thì có lẽ hơi khó coi.

Cũng may, người duy nhất của họ Dương lại đang ở một chỗ hẻo lánh rèn luyện tư lịch. Nếu không ai ở Dương gia tham gia vào việc này, bọn họ cũng có lý do để từ chối.

Chỉ là Khương Dương nhớ đến lời nói của Trương Nguyên, trong lòng vẫn có chút bất an. Tuy Trương Nguyên không nói rõ tên của người kia, nhưng ai cũng biết, thế hệ trẻ đại diện cho Dương gia cũng chỉ có một người.

Nếu Trương Nguyên có thể tác động được y, vậy việc này tất cả mọi người đều phải nhúng tay vào.

Nghĩ đến đây, trong lòng Khương Dương liền có một quyết định. Tính ra thì y cũng hiểu rõ về người con duy nhất của Dương gia. Nếu Trương Nguyên không thể lôi kéo được, mà tốt nhất là không được, như vậy sẽ rất tốt. Mọi người không cần phải mạo hiểm.

Nếu Trương Nguyên có thể tác động được, tất cả cũng đáng phải mạo hiểm một lần. Bảy tám triệu chính là một cái bánh ngon, không ăn thì uổng.

Những người còn lại trên cơ bản đều có cùng một suy nghĩ, đang chờ một chiêu cuối cùng của Trương Nguyên.

- Tiểu Bảo, ngoan ngoan.

Giang Nguyên ôm Tiểu Bảo xoay hai vòng giữa không trung, khiến Tiểu Bảo phát ra tiếng cười khanh khách.

- Ba, con muốn một con Ultraman.

Tiểu Bảo ôm cổ Giang Nguyên, hưng phấn nói.

- Ultraman?

Giang Nguyên sửng sốt.

Sau đó bẹo má cu cậu một cái, cười hỏi:

- Con muốn Ultraman làm gì?

- Bạn của con ai cũng có một con Ultraman. Con cũng muốn có, mà còn muốn có con lớn nhất.

Được ba hôn, nụ cười của Tiểu Bảo càng thêm sáng lạn, hôn vào miệng Giang Nguyên một cái, nói.

- Được, để ba mua cho con một con lớn nhất.

Giang Nguyên gật đầu:

- Nào, bây giờ chúng ta đến siêu thị để mua.

Tuyên Tử Nguyệt đứng bên cạnh cũng mỉm cười:

- Được rồi, Tiểu Bảo, dù sao ba của con cũng đang rảnh rỗi. Dì Tử Nguyệt đi mượn xe, chúng ta đi mua Ultraman nhé.

- Đúng, đúng. Chúng ta đi ngay bây giờ, mua cho Tiểu Bảo một con Ultraman to nhất.

Phan Hiểu Hiểu cũng vỗ tay đồng ý.

- Vâng, vâng.

Nghe Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu nói, Tiểu Bảo vui mừng vỗ bàn tay nhỏ xíu của mình.

Thấy hai người hăng hái như vậy, Giang Nguyên hiển nhiên không có gì phải từ chối, lập tức ôm Tiểu Bảo đi về phía siêu thị.

Đi dạo siêu thị, con gái phải nói là hăng hái cực cao. Cho dù là Phan Hiểu Hiểu và Tuyên Tử Nguyệt không phải thiếu nữ bình thường nhưng cũng không ngoại lệ.

Đương nhiên, mục đích đi dạo của mọi người chính là mua cho Tiểu Bảo một con Ultraman.

- Anh bạn nhỏ, xem đi, rất uy vũ, rất đẹp trai này...

Người bán cầm một con robot Ultraman đưa ra trước mặt Tiểu Bảo.

Giang Nguyên nhìn con Ultraman nằm trong hộp, mỉm cười. Con Ultraman này được chế tạo rất tinh xảo, vừa nhìn là biết hàng nhập khẩu. Kinh doanh quả nhiên là không đơn giản. Theo lý, Tiểu Bảo hẳn sẽ phải rất thích. Chỉ cần nó thích, hắn sẽ mua ngay.

Nhưng Tiểu Bảo chỉ nhìn hai lần rồi lắc đầu:

- Không, con muốn cái to nhất.

- To nhất?

Nhân viên bán hàng nghe Tiểu Bảo nói, không khỏi cảm thấy choáng váng. Cô nhìn thấy tất cả đều mặc đồ sang trọng, cho nên đã cầm đến một con robot mắc tiền nhất. Bảo phải tìm con to hơn, ở chỗ cô thật sự không có.

Nhưng cô nhân viên bán hàng rất nhanh quét hai mắt, lại cầm đến một con Ultraman khác:

- Anh bạn nhỏ, con này cũng rất đẹp, có thích không?

Tiểu Bảo lại lắc đầu:

- Không, Hàm Hàm đã có. Con không thích.

- Con muốn con lớn hơn nữa.

Nhìn cô nhân viên bán hàng đang trợn tròn mắt, Tiểu Bảo chu miệng, bất mãn nói.

- Lớn hơn nữa.

Không những cô nhân viên bán hàng choáng váng mà ngay cả Phan Hiểu Hiểu và Tuyên Tử Nguyệt cũng vậy. Bởi vì hai người cũng đã nhìn ra, trong cửa hàng này, con đắt tiền nhất và lớn nhất cũng chỉ có hai con này. Nếu tìm con to hơn nữa thì sợ không có.

- Anh bạn nhỏ, con này đã không tệ rồi. Mặc dù bạn học của con có, nhưng con xem nó rất đẹp đấy.

Cô nhân viên bán hàng cười nói với Tiểu Bảo:

- Chờ vài ngày nữa, cô sẽ tìm cho con một con tốt hơn. Đến lúc đó con lại dẫn ba đến nữa nhé.

Nhìn con Ultraman, Tiểu Bảo lắc đầu, nói:

- Không.

- Không.

Nghe Tiểu bảo nói, cô nhân viên bán hàng cảm thấy bất đắc dĩ. Đây đã là hai con tốt nhất rồi, muốn cô tìm con tốt hơn, thật sự cô tìm không ra.

Tiểu Bảo nhìn chung quanh, đột nhiên chỉ vào một con:

- Con muốn con này.

Mọi người theo hướng Tiểu Bảo nhìn lại, tất cả đều sửng sốt.

Bên kia quả thật có một con robot rất lớn, nhưng không phải là Ultraman, mà là một Transformer cao hơn mười mét.

- Anh bạn nhỏ, cái này không bán, chỉ dùng để trưng bày thôi.

Cô nhân viên bán hàng vội vàng giải thích.

- Không, con thích.

Tiểu Bảo chu miệng, bất mãn nói.

Nhìn biểu hiện của Tiểu Bảo, Giang Nguyên cười khổ, đang định lên tiếng, chợt nghe bên cạnh có người nói:

- Gọi giám đốc của các người xuống đây, sau đó gỡ con này cho anh bạn nhỏ đó.

Chương 701: Phòng trà

Nghe thanh âm đột nhiên vang lên, nữ nhân viên bán hàng ngây người, ngay cả đám người Giang Nguyên cũng vậy.

Một món đồ chơi cao đến hai tầng lầu, nói cho là cho sao? Hơn nữa, Tiểu Bảo chỉ thích một lát, có mang về thì làm sao mà chơi?

Cô nhân viên bán hàng nhìn chằm chằm người thanh niên đã lên tiếng, một hồi lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần.

- Không nghe tôi nói sao?

Thấy cô nhân viên vẫn đứng im, ánh mắt người thanh niên trầm xuống.

- Ơ, vâng, vâng.

Cô nhân viên cũng không phải mắt bị mù, bị người thanh niên trừng cho một cái, liên tục gật đầu, sau đó vội vàng đi gọi Giám đốc.

Đám người Giang Nguyên nhìn người thanh niên, mặc dù bất ngờ, nhưng người ta đã khách khí như vậy, tổng cũng không thể không để ý đến.

Mặc dù không quá quen thuộc với người thanh niên trước mắt, nhưng Giang Nguyên vẫn cười nói:

- Nguyên thiếu, con nít không hiểu chuyện. Cảm ơn ý tốt của cậu.

- Haha, Giang thiếu khách sáo quá rồi. Nếu cháu thích thì cứ mang về, chẳng có gì cả.

Trương Nguyên nheo mắt, ánh sáng chợt lóe lên, sau đó mỉm cười bước đến bên cạnh Tiểu Bảo, xoa nhẹ một cái lên mặt cậu bé, hỏi:

- Tiểu Bảo đúng không? Cháu thích cái này sao?

- Thích.

Nhìn người thanh niên nở nụ cười, Tiểu Bảo gật đầu một cái.

- Được, nếu thích chú sẽ tặng cho cháu. Chờ một lát nhé, để chú cho người đưa về nhà cho cháu.

Thấy Tiểu Bảo gật đầu, ý cười trong mắt Trương Nguyên lại càng đậm hơn.

Nghe xong, Tiểu Bảo vui mừng gật đầu:

- Tốt quá, tốt quá. Nhưng cháu không muốn đưa về nhà, đưa đến nhà trẻ đấy.

- Được, nghe lời Tiểu Bảo, chúng ta sẽ đưa đến nhà trẻ.

Nhìn hành động và lời nói của Trương Nguyên, Giang Nguyên hơi cau mày, nhưng thấy Tiểu Bảo vui vẻ như vậy, hắn cũng không lên tiếng. Đối với Tiểu Bảo, hắn tương đối cưng chiều, tất nhiên sẽ không làm cậu bé mất hứng lúc này.

Giám đốc bán hàng rất nhanh đi đến. Ở Bắc Kinh, có thể làm quản lý của những khu thương mại lớn, không ai là không có nhãn lực.

Mặc dù vị Giám đốc cũng không nhận ra chàng thanh niên trước mắt là ai, nhưng thấy đối phương ngẩng cao đầu, trên người tản ra khí thế đặc biệt, nụ cười trên mặt kéo rộng đến mang tai.

- Vị tiên sinh này, con Transformer này chẳng qua chỉ là hàng trưng bày của cửa hàng, không bán ạ.

Mặc dù nói không bán nhưng gương mặt của vị Giám đốc cũng không có gì là bất mãn.

Trương Nguyên dường như không có tâm trạng nói cái gì với vị Giám đốc, lạnh lùng nói:

- Bảo nhân viên đưa cái này đến nhà trẻ.

Dứt lời, sau lưng lập tức có người bước lên nói với vị Giám đốc:

- Chi phí tôi sẽ thanh toán. Bây giờ anh cho người đưa cái này đi đi.

Nhìn biểu hiện của Trương Nguyên, cùng với người cận vệ, vị giám đốc thoáng chần chừ một chút rồi vội vàng gật đầu. Y biết rất rõ người thanh niên trước mắt tuyệt đối không thể đắc tội.

Nếu đối phương đã chịu chi trả chi phí, vậy thì tội gì không bán. Sau này mua lại một cái khác là được.

Nhìn Trương Nguyên đã thảo luận xong với đối phương, Giang Nguyên đứng một bên ôm lấy Tiểu Bảo, gương mặt cũng không có gì khác thường, chẳng qua chỉ là không biết rốt cuộc tên Trương Nguyên này muốn làm gì. Không có chuyện gì là cho không cả.

Hơn nữa, trong lòng Giang Nguyên vẫn luôn có sự phòng bị đối với Trương Nguyên. Hắn cảm thấy vị Nguyên thiếu này không phải là một nhân vật đơn giản. Đặc biệt sau khi hắn phát hiện trên người đối phương có khí tức đặc biệt, hắn liền không có sự khinh thường giống như các đại thiếu khác.

Cho nên, Giang Nguyên chỉ lẳng lặng nhìn, muốn xem rốt cuộc Trương Nguyên muốn làm gì.

Quả nhiên, không ngoài suy đoán, Trương Nguyên quay sang nhìn Giang Nguyên, rồi nhìn Phan Hiểu Hiểu và Tuyên Tử Nguyệt sau lưng hắn, mỉm cười nói:

- Tương thỉnh không bằng vô tình gặp được. Không biết Giang thiếu có nể mặt uống với tôi một tách trà hay không?

- Uống trà?

Giang Nguyên khẽ mỉm cười, gật đầu nói:

- Được.

- Được.

Thấy Giang Nguyên cũng không từ chối, ý cười trong mắt Trương Nguyên lại càng nhiều hơn.

Trương Nguyên cũng không mời Giang Nguyên đến Kim Lăng Các mà tìm một trà lâu gần đó để uống.

Trong gian phòng bao, tùy ý lựa chọn chỗ ngồi xong, Trương Nguyên nhìn Phan Hiểu Hiểu và Tuyên Tử Nguyệt, cười nói:

- Hiểu Hiểu, còn có vị tiểu thư này nữa, tôi muốn trò chuyện riêng với Giang thiếu một chút, có được hay không?

- Vâng, nào, Tử Nguyệt, chúng ta mang Tiểu Bảo ra ngoài đi dạo một chút đi.

Nghe Trương Nguyên nói xong, lại thấy Giang Nguyên không phản đối, Phan Hiểu Hiểu gật đầu, cùng Tiểu Bảo và Tuyên Tử Nguyệt ra ngoài.

Chương 702: Anh đã gặp phải tôi

Nhìn vẻ mặt thần bí của Trương Nguyên, Giang Nguyên vô cùng bình tĩnh. Tuy nói hắn có sự đề phòng đối với Trương Nguyên, nhưng cũng không thèm để ý. Ở Hoa Hạ này, đúng là không có cái gì để cho hắn sợ.

Ở thế tục, đừng nói chỉ là một Trương Nguyên nho nhỏ trước mặt, cho dù là bảy cự đầu, hắn cũng chẳng chút úy kỵ. Về phần khí tức không bình thường trên người Trương Nguyên, hắn cũng chẳng sợ. Từ lúc trở về nước cho đến nay, đấu với người khác mấy lần, lần nào cũng là từ trong nguy hiểm mà bước ra. Thậm chí ngay cả cấp bậc như Tôn Diệu Nguyệt hắn cũng có thể đối phó được. Thứ tiểu lâu la này, hắn lại càng không thèm để ý.

Nhưng hắn có chút tò mò, không biết Trương Nguyên tìm hắn là có chuyện gì.

Khi Trương Nguyên nói mời Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu mang Tiểu Bảo ra ngoài để y nói chuyện riêng, Giang Nguyên cũng không phản đối. Hắn thật sự hiếu kỳ không biết người trước mặt là ai. Con ông cháu cha mà có năng lượng khí tức đặc biệt như vậy, quả thật là rất kỳ quái.

Mặc dù Giang Nguyên không muốn bị phiền toái, nhưng nếu đối phương đã tìm đến cửa, hắn cũng muốn biết rõ ràng mục đích của đối phương.

- Giang thiếu, mời uống trà.

Trương Nguyên bưng bình trà, rót vào tách cho Giang Nguyên.

Cầm tách trà nhấp một ngụm, Giang Nguyên có chút cau mày. Gần đây hắn uống Thanh Tâm trà của Thiên Y Viện không ít. Khi uống loại trà khác, dường như có chút không quen.

- Như thế nào, Giang thiếu, trà không hợp khẩu vị?

Trương Nguyên nhạy cảm nắm bắt được động tác lơ đãng của Giang Nguyên.

- Rất ngon.

Giang Nguyên lắc đầu, nhìn Trương Nguyên, hỏi:

- Không biết hôm nay Nguyên thiếu tìm tôi là có việc gì?

Thấy Giang Nguyên hỏi, thần sắc Trương Nguyên có chút nghiêm túc lại, gật đầu nói:

- Hôm nay tìm Giang thiếu, quả thật có một việc cần thương lượng.

- Xin cứ nói.

Giang Nguyên tiện tay nâng tách trà lên nhấp một ngụm, sau đó nhìn Trương Nguyên.

Nhìn tấm bản đồ trên bàn, nghe Trương Nguyên nói, thần sắc của Giang Nguyên vẫn bất động.

- Giang thiếu…

Thấy Giang Nguyên lạnh nhạt không nói, Trương Nguyên hơi cau mày, tiếp tục:

- Lần này có sáu huynh đệ chúng ta tham gia vào. Nếu thuận lợi, mỗi người có thể kiếm được bảy tám triệu. Bây giờ chỉ thiếu một mình Giang thiếu anh. Nếu anh có thể gia nhập, bên phía chúng tôi có thể tiến hành ngay.

Dứt lời, Trương Nguyên lẳng lặng nhìn Giang Nguyên, chờ hắn trả lời. Giang Nguyên không phải là một nhân vật đơn giản. Trương Nguyên hoàn toàn không nghi ngờ chuyện này. Cho nên y không tin đối phương không nhận ra phong hiểm trong đó.

Nhưng Trương Nguyên tin đối phương sẽ gật đầu.

Mặc dù hắn không phải là một nhân vật đơn giản, lai lịch lại không nhỏ, nhưng dù sao cũng chỉ là một tên tiểu tử ở nông thôn. Bảy tám triệu tin rằng sẽ đủ hấp dẫn bất cứ kẻ nào, huống chi là Giang Nguyên.

Bảy tám triệu, một con số đủ để bất cứ kẻ nào điên cuồng. Y không tin Giang Nguyên sẽ từ chối. Với thân phận đằng sau hắn cộng với những chuyện mà hắn đã làm trước đây, chút phong hiểm đó chẳng đáng là gì. Hắn không có khả năng không động tâm.

Trương Nguyên cũng không chờ đợi bao lâu, đẩy phần văn kiện đến trước mặt Giang Nguyên, mỉm cười nói:

- Giang thiếu có thể xem qua một chút. Nếu anh đồng ý, ký một chữ lên trên là được.

Nhìn trang giấy chỉ có vài chữ, khóe miệng Giang Nguyên nhếch lên, khiến cho Trương Nguyên ngồi đối diện lại càng đắc ý.

Tài liệu này chẳng ghi cái gì nhiều, thậm chí đồ vật có liên quan cũng không nói rõ, chỉ có ý là sáu người hợp thành một tập đoàn đầu tư. Trong đó đã có sáu cái tên. Ngoại trừ Trương Nguyên và Khương Dương, còn có hơn phân nửa cái tên hắn đã nghe qua.

Giang Nguyên cũng không cảm thấy có gì bất ngờ. Ngoại trừ hắn ra, những người còn lại đều là người trong gia tộc lớn. Không hề nghi ngờ, hắn chính là người đại diện cho Dương gia.

Thấy Giang Nguyên đọc tư liệu, Trương Nguyên mỉm cười. Hắn tin rằng Giang Nguyên sẽ ký tên lên trên văn kiện. Nếu không có gì ngoài ý muốn, mỗi tài khoản sẽ có thêm bảy triệu. Mặc dù có chút phong hiểm, nhưng có thân phận, năng lực và can đảm chống đỡ, cho dù có phong hiểm cũng không tính là gì.

Dưới ánh mắt chờ mong của Trương Nguyên, Giang Nguyên vẫn mỉm cười không nói rốt cuộc đã lên tiếng. Nhưng không phải là đáp án mà Trương Nguyên mong muốn.

- Cảm ơn ý tốt của Nguyên thiếu. Tiền quả thật rất hấp dẫn, nhưng Giang mỗ tạm thời không thiếu tiền.

Giang Nguyên mỉm cười nâng tách trà lên nhấp một ngụm, sau đó định đứng dậy rời đi.

Nghe được lời này, Trương Nguyên biến sắc, không nghĩ đến Giang Nguyên lại cự tuyệt, lại còn cự tuyệt một cách dứt khoát.

- Giang thiếu, anh xác định sao?

Nhìn Giang Nguyên buông tách trà xuống định rời đi, Trương Nguyên trầm giọng nói:

- Chẳng lẽ tôi còn chưa nói rõ? Chỉ cần một chữ ký của anh, chuyện kế tiếp sẽ do tôi và những người còn lại làm, không cần Giang thiếu lộ diện. Đến lúc đó Giang thiếu chỉ cần chờ lấy tiền là được.

Nhìn vẻ mặt ngoài ý muốn của Trương Nguyên, Giang Nguyên cười nói:

- Tiền đúng là rất hấp dẫn. Tôi quả thật rất muốn lấy bảy triệu, nhưng còn phải xem có năng lực để lấy hay không. Tôi tự nhận mình không có năng lực này. Cảm ơn hảo ý của Nguyên thiếu.

- Giang Nguyên, anh không cân nhắc lại sao?

Thấy Giang Nguyên đã bước đến cửa, giọng nói của Trương Nguyên rốt cuộc lạnh xuống. Hạng mục này y nhất định phải lấy cho bằng được. Kéo Giang Nguyên xuống nước cũng là một mục đích tương đối lớn trong đó.

Nghe giọng nói âm lãnh của Trương Nguyên, Giang Nguyên dừng bước, sau đó xoay người lại nhìn Trương Nguyên, nói:

- Xem ra Nguyên thiếu vẫn còn có cái chưa lấy ra? Nói thẳng ra đi. Ngoại trừ bảy triệu này, còn có thứ gì khiến Giang mỗ động tâm hay không?

- Có, đương nhiên là có rồi.

Trương Nguyên mỉm cười, nói:

- Giang thiếu, tôi chỉ nói thêm câu nữa, chỉ cần Giang thiếu anh gật đầu, như vậy chúng ta sẽ là anh em tốt.

- Anh em tốt?

Giang Nguyên cau mày, sau đó cười lớn:

- Tôi họ Giang.

- Anh…

Nghe được lời này của Giang Nguyên, sắc mặt Trương Nguyên phát lạnh, ánh mắt âm trầm nhìn quét qua Giang Nguyên, đột nhiên mỉm cười, gật đầu nói:

- Tốt lắm, nếu Giang thiếu đã trực tiếp như vậy, vậy chúng ta không cần vòng vo nữa.

- Thiên Y Viện có quy định rõ ràng, không cho phép nhúng tay vào chuyện của thế tục. Nhưng gần đây hình như Giang thiếu có chút vi phạm quy định thì phải.

Trương Nguyên nói xong, sau đó nhìn Giang Nguyên dừng bước, gương mặt lộ vẻ đắc ý.

Y không định vận dụng chiêu này. Dù sao, chỉ cần Giang Nguyên nhúng tay vào việc này, xem như hắn đã xuống thuyền. Đến lúc đó, mọi thứ đều đơn giản, hoàn toàn không cần y phải nói thẳng, dùng những từ ngữ uy hiếp đối phương.

Nhưng bây giờ, thật không nghĩ đến Giang Nguyên lại bức y phải sử dụng chiêu này. Đúng là có chút ngoài ý muốn.

Nghe Trương Nguyên nói xong, sắc mặt Giang Nguyên rốt cuộc thay đổi, sau đó xoay người lại, lặng yên nhìn Trương Nguyên một hồi, cuối cùng dưới ánh mắt chờ mong của Trương Nguyên mà nở nụ cười.

- Anh cười cái gì?

Thấy Giang Nguyên không kinh hoảng như mình đã nghĩ, trong lòng Trương Nguyên có chút kinh nghi.

- Anh đem Thiên Y Viện ra uy hiếp tôi, xem ra là anh đã sớm có chuẩn bị.

Giang Nguyên cũng không có ý định đi nữa, quay ngược trở lại ngồi xuống ghế, cầm lấy bình trà tự rót cho mình một tách.

Nhìn động tác nhàn nhã của Giang Nguyên, sắc mặt Trương Nguyên thay đổi, rốt cuộc thở hắt ra, sau đó học theo Giang Nguyên ngồi xuống, tự rót cho mình một tách trà, mỉm cười nói:

- Đúng là ngoài dự liệu. Giang thiếu khó đối phó hơn tôi đã nghĩ nhiều. Chỉ là tôi không biết bây giờ Giang Nguyên muốn thế nào? Hay là anh đang giả vờ bình tĩnh?

Giang Nguyên mỉm cười nhìn Trương Nguyên, ánh mắt lãnh đạm:

- Không phải tưởng tượng mà tôi thật sự còn khó đối phó hơn anh đã tưởng tượng. Về phần có giả bộ hay không, tôi nghĩ Nguyên thiếu cũng hiểu. Nếu không quan tâm, tôi cũng không ngồi đây nói cái gì với anh nữa.

Nói xong, Giang Nguyên lại nhấp một ngụm trà, sau đó nói tiếp:

- Tôi không biết anh có thân phận gì, cũng không biết bối cảnh sau lưng anh là gì, thậm chí còn không biết rốt cuộc anh muốn làm cái gì. Nhưng nếu hôm nay anh tìm tôi, muốn kéo tôi xuống nước, lại có dũng khí nói với tôi như vậy, tốt hơn hết là anh nên chuẩn bị một chút đi.

Buông tách trà trong tay, Giang Nguyên lẳng lặng nhìn Trương Nguyên, nói:

- Vốn tôi không có ý định nói nhiều hay xuất hiện nhiều cùng với anh, nhưng bây giờ anh đã gặp tôi, vì thế lần này anh xem như phiền phức rồi.

Ánh sáng phát ra từ mắt của Giang Nguyên khiến cho người ta có chút sợ, cộng thêm lời nói tản ra mùi nguy hiểm, trong lòng Trương Nguyên khẽ run lên. Bây giờ y có chút hối hận, bắt đầu ý thức được dường như mình đã phạm sai lầm.

Đương nhiên không phải y hối hận vì mình đã gặp đối phương. Y hối hận vì mình đã quá khinh thường đối phương. Vốn hết thảy đã là chuyện nằm trong tay, bây giờ lại dường như không được nắm chắc.

Âm thầm quyết định, nhất định phải triệu tập tất cả lực lượng tiến hành điều tra về đối phương một lần nữa, nhưng Trương Nguyên cũng không có bất kỳ thoái ý nào. Vốn y xuất hiện, mục đích trong đó là kéo Giang Nguyên xuống nước. Nếu Giang Nguyên không bị kéo xuống nước, hành động kế tiếp của y sẽ rất khó mà tiến hành. Bây giờ có chút khó khăn ngoài ý muốn xuất hiện, nhưng Trương Nguyên tin rằng mình có đủ tiền vốn để kéo đối phương xuống nước.

Chương 703: Cố ý khiêu khích

- Nói đi, anh định áp chế tôi như thế nào để gia nhập vào kế hoạch của anh?

Đặt tách xuống, Giang Nguyên hơi hứng thú nhìn Trương Nguyên càng lúc càng không đơn giản này.

Vốn hắn không định tò mò với đối phương quá nhiều, lại càng không nghĩ đến việc rảnh quá đi tìm phiền phức. Bởi vì ở thế tục, mặc kệ là gia tộc nào, trên cơ bản cũng không cho phép con cháu trực hệ tiến vào hàng ngũ tu giả. Nếu có tiến vào thì phải lập hồ sơ thần mã. Cho nên loại chuyện này cũng rất hiếm thấy.

Trương Nguyên trước mắt rõ ràng là con cháu trực hệ Trương gia. Tuy nói Trương gia cũng không phải chỉ coi trọng một người, nhưng trên người này lại có khí tức của người tu luyện. Nếu không phải Giang Nguyên đặc biệt mẫn cảm với khí tức đó, thật đúng là khó mà phát giác được.

- Áp chế? Không, đây là chuyện hai bên cùng có lợi, sao nói là áp chế được?

Trương Nguyên cười nói:

- Vừa rồi tôi cũng đã nói, chỉ cần Giang thiếu anh đồng ý, cộng thêm một chữ ký, sau đó bảy triệu sẽ là của anh.

- Còn nếu tôi không ký?

Giang Nguyên nhìn Trương Nguyên, tiếp tục hỏi.

- Không ký?

Trương Nguyên cau mày, nhìn Giang Nguyên giống như không phải nói đùa, sắc mặt thoáng có chút âm lãnh:

- Tôi cũng đã nói qua, tôi không nghĩ sẽ áp chế anh.

- Không sao. Tôi chỉ muốn biết anh sẽ dùng cách nào để áp chế tôi thôi.

Nhìn gương mặt âm lãnh của Trương Nguyên, Giang Nguyên bình tĩnh nói.

Nhìn gương mặt bình tĩnh của Giang Nguyên, Trương Nguyên nheo mắt, nói:

- Được, vậy tôi nói thẳng.

- Như tôi vừa mới nói, Giang Nguyên anh thân là thành viên của Thiên Y Viện, hẳn rất rõ ràng quy định của Thiên Y Viện. Anh tự tiện nhúng tay vào thế tục, tôi nghĩ cao tầng của Thiên Y Viện hẳn không biết việc này? Anh quả thật đã vi phạm quy định của Thiên Y Viện rồi.

Hai mắt Trương Nguyên nheo lại, giống như thợ săn đang ẩn núp trong bóng tối nhìn Giang Nguyên:

- Tôi nghĩ chuyện như vậy đủ để cho anh bị trục xuất khỏi Thiên Y Viện?

Giang Nguyên gật đầu:

- Anh nói không sai, điều này rất có thể.

Nghe Giang Nguyên nói, Trương Nguyên mỉm cười:

- Chẳng lẽ Giang thiếu anh vẫn không muốn ký tên?

- Chỉ cần anh ký tên, chúng ta sẽ là huynh đệ, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia. Những người khác cũng sẽ giúp anh chịu trách nhiệm. Những việc trước đây cũng sẽ không có ai nhắc đến.

Dứt lời, Trương Nguyên lại nở nụ cười, hỏi:

- Thế nào?

Giang Nguyên cau mày:

- Chẳng có gì đặc biệt.

- Không có gì đặc biệt?

Nghe xong, nụ cười của Trương Nguyên lạnh lại.

- Đúng, không có gì đặc biệt.

Giang Nguyên lắc đầu:

- Mặc dù Thiên Y Viện có quy định như vậy, nhưng cũng không phải kẻ nào cũng có thể nhúng tay vào chuyện của Thiên Y Viện.

- Hừ, anh không tin tôi có năng lực này?

Trương Nguyên trầm giọng hỏi.

- Không tin.

Giang Nguyên cười nói:

- Anh bất quá chỉ là con cháu bình thường của Trương gia. Ngoại trừ người kia, còn ai có tư cách nữa chứ?

Nhìn nụ cười khinh miệt của Giang Nguyên, lửa giận chợt lóe trên gương mặt Trương Nguyên:

- Anh cho rằng chỉ dựa vào việc tôi họ Trương?

- Đương nhiên.

Giang Nguyên nhe răng cười:

- Anh không phải dựa vào mình họ Trương, anh cho rằng anh có tư cách đứng trước mặt và nói với tôi những lời như thế?

Nói tới đây, khóe miệng Giang Nguyên vểnh lên, ý cười trong mắt càng đậm. Một luồng khí tức quỷ dị từ trong ánh mắt hắn rất nhanh co rút lại, chậm rãi tràn ra ngoài. Trong đầu Giang Nguyên vang lên một thanh âm rất nhỏ.

- Kỳ thật, cho dù anh họ Trương, cũng không có tư cách đứng đây chỉ trích tôi. Tôi ở đây chỉ là tò mò rốt cuộc anh còn chiêu bài nào nữa không. Nếu không còn, tôi xin phép đi về. Tôi còn phải chở con tôi đến nhà trẻ xem Transformer nữa.

- Anh.

Nhìn ánh mắt cười nhạo của Giang Nguyên, Trương Nguyên dường như mất khống chế, một quyền đánh tới Giang Nguyên.

Giang Nguyên dường như đã sớm dự liệu Trương Nguyên sẽ đánh tới một quyền này, ánh mắt lóe lên, hữu chưởng dựng thẳng, dùng tốc độ vô cùng quỷ dị chộp được nắm tay của Trương Nguyên.

Bịch! Một thanh âm trầm đục vang lên. Cơ thể Giang Nguyên hơi ngửa về phía sau, nhưng Trương Nguyên thì cuống quýt lui về sau hai bước.

Cảm nhận được nắm tay truyền đến khí tức âm hàn, Giang Nguyên khẽ cau mày, dưới chân đá lên.

- Một chiêu còn chưa đủ sao?

Giang Nguyên khẽ hừ một tiếng, một chưởng bổ về phía Trương Nguyên.

Thấy Giang Nguyên đánh tới, Trương Nguyên đang còn kinh ngạc, ánh mắt liền lóe lên sự tàn khốc. Một đạo huyết quang hiện lên, huy quyền đón lấy bàn tay của Giang Nguyên.

Giang Nguyên vẫn luôn nhìn chằm chằm Trương Nguyên, nhảy cảm nắm bắt được huyết quang hiện lên trong mắt Trương Nguyên, sắc mặt khẽ biến, liền hiểu ra.

Chương 704: Kế hoạch của Trương Nguyên

Phòng trà có cách âm, liên tiếp tiếng bịch bịch vang lên trong phòng cũng không khiến người bên ngoài chú ý. Cho đến khi cánh cửa phòng trà mở ra, Giang Nguyên thản nhiên bước ra ngoài, Phan Hiểu Hiểu và Tuyên Tử Nguyệt đang ngồi bên ngoài uống trà, lúc này mới ôm Tiểu Bảo bước lên.

Nhìn thân ảnh ba người biến mất khỏi cổng trà lâu, khóe miệng còn dính máu, thân hình chơi chật vật, ánh mắt Trương Nguyên mang theo sự tức giận và oán độc bước ra khỏi phòng bao.

- Nguyên thiếu…

Gã vệ sĩ chờ bên ngoài hoảng sợ xông lên, nhưng lại bị một cái tát như trời giáng.

- Vô dụng.

Trương Nguyên quát một câu, sau đó chủ tớ khóe miệng đầy máu hầm hừ rời khỏi trà lâu.

Giang Nguyên cùng với Tiểu Bảo đến nhà trẻ. Nhìn thấy con Transformer cao hơn mười thước được nhân viên dựng bên cạnh bức tường khu vui chơi, gương mặt nhỏ nhắn của Tiểu Bảo tràn đầy sự kiêu ngạo.

- Ultraman của tớ đấy.

- Đó không phải là Ultraman.

Mấy đứa bạn của Tiểu Bảo yếu ớt nói. Thấy con quái vật to lớn thuộc về bạn học của mình, tuy nói không phải Ultraman, nhưng thật sự có đủ tính chất áp bách.

Món đồ chơi một thước và mười thước, thật sự không cách nào so sánh.

Nhìn đám nhóc ngượng ngùng trước mặt Tiểu Bảo, nhìn bộ dạng kiêu ngạo của Tiểu Bảo đứng trong đám bạn, Giang Nguyên không nhịn được mà bật cười.

Đối với sự uy hiếp của Trương Nguyên, Giang Nguyên cũng không quá để ý. Tuy nói Thiên Y Viện có quy định như vậy, nhưng quy định là chết, người là sống. Với năng lực của Thiên Y Viện, có thể điều tra việc hắn nhúng tay vào thế tục là chuyện rất dễ dàng. Tất cả đầu mối đều có sẵn, người sáng suốt một chút trên cơ bản có thể nhìn ra. Nhưng muốn dùng cái đó để điều tra hắn thì phải xuất ra chứng cứ.

Chứng cứ, trên cơ bản là không thể nào có. Muốn có, nhất định phải có sự xác nhận của bảy cự đầu. Nhưng bảy cự đầu đã có được ít chỗ tốt, đặc biệt là Khương lão, đã thu của hắn tám lạng Thanh Tâm trà, ai lại ngu mà đi nói ra ngoài.

Chỉ cần bảy cự đầu không đứng ra chứng minh, với thân phận của sư phụ hắn, muốn trục xuất hắn ra khỏi Thiên Y Viện không phải là chuyện dễ dàng.

Cho nên, Giang Nguyên cũng không quá đặc biệt chú ý đến việc này. Bây giờ hắn chỉ cần chú ý đến Trương Nguyên. Hôm nay hắn đã cố ý dụ Trương Nguyên ra tay, chính là muốn tìm hiểu thực lực của người này, từ đó tìm hiểu xem lai lịch của đối phương là gì.

Dưới sự kích thích của lực tinh thần khổng lồ của Giang Nguyên, Trương Nguyên cũng không giữ lại bất cứ điều gì. Nhưng xem ra vẫn còn chưa đủ. Khí tức quỷ dị này khiến Giang Nguyên rất có ấn tượng. Hơn nữa, khi Trương Nguyên công kích, ánh mắt hiện lên huyết quang, lại càng khiến cho Giang Nguyên cảm thấy kỳ quái.

Sau khi tiến vào Thiên Y Viện, trong lúc bổ sung kiến thức y học cơ sở, hắn cũng đã nghiên cứu công phu của các gia các phái. Công phu có khí tức âm lãnh không phải là không có, nhưng so sánh chi tiết thì lại không phù hợp với của Trương Nguyên. Quan trọng hơn, Giang Nguyên phát hiện trong mắt Trương Nguyên có huyết quang.

Là một y sĩ ưu tú, hắn có thể xác nhận huyết quang đó rất bất thường. Con người bình thường không có khả năng xuất hiện tình huống như vậy. Hơn nữa, nó xuất hiện khi đối phương ngưng tụ khí tức âm lãnh, chuẩn bị công kích. Tất nhiên là sẽ có điểm đặc biệt nào đó.

Nhưng Giang Nguyên đã nghĩ đến đủ loại công phu, cũng không có cái nào giống cái này. Cho nên, bây giờ Giang Nguyên rất hiếu kỳ đối với lai lịch của Trương Nguyên.

Đương nhiên, đây cũng chẳng phải chuyện cấp bách gì. Nếu Trương Nguyên muốn kéo hắn xuống nước, hơn nữa lại nhúng tay vào một chuyện quá phong hiểm, xem ra mưu đồ sẽ không nhỏ.

- Cái gì? Giang Nguyên không đồng ý.

Người đàn ông trung niên sắc mặt tái nhợt đứng bật dậy, nhìn Trương Nguyên hỏi:

- Làm sao có thể?

Trương Nguyên hừ một tiếng, tiện tay thảy xấp văn kiện lên trên bàn, nói:

- Tiểu tử đó không hề động tâm đến tiền. Ngay cả khi tôi dùng Thiên Y Viện uy hiếp hắn, hắn cũng không thèm để ý.

Nhìn gương mặt tối sầm của Trương Nguyên, người đàn ông trung niên trầm giọng hỏi:

- Tại sao? Tại sao tên tiểu tử đó một chút ý tứ đáp ứng cũng không có?

- Không.

Trương Nguyên nói:

- Chúng ta đã quá khinh thường tên tiểu tử này. Thực lực của hắn còn mạnh hơn chúng ta đã nghĩ. Hơn nữa, trụ cột của hắn ở Thiên Y Viện còn vượt xa chúng ta đã đoán. Nếu không, chuyện như vậy, cho dù hắn có gan cũng không dám bất cần khi bị tôi uy hiếp như thế.

Sắc mặt người đàn ông trung niên biến ảo, chậm rãi gật đầu:

- Ừm, rất có khả năng. Xem ra chúng ta đã quá khinh thường tên tiểu tử này rồi.

Nói đến đây, người đàn ông trung niên dường như nghĩ đến điều gì đó, có chút cả kinh, sau đó nhìn Trương Nguyên, đánh giá từ trên xuống dưới, lúc này mới kinh nghi:

- Cậu bị thương?

- Vâng, tên tiểu tử kia chỉ dùng có năm chiêu đã đánh tôi bị thương.

Mặc dù không muốn lên tiếng, nhưng Trương Nguyên biết lúc này không phải là lúc giấu diếm, cắn răng nói.

- Sao? Nghe Trương Nguyên trả lời, người đàn ông không nhịn được mà thấp giọng kêu lên. Ông biết rất rõ thực lực của Trương Nguyên, hơn nữa với tính cách của y, nếu nói như vậy, hẳn không phải là giả. Giang Nguyên lại có thể dùng năm chiêu đã đánh bại được Trương Nguyên.

- Nếu như vậy, hết thảy kế hoạch của chúng ta sẽ không còn đơn giản nữa.

Người đàn ông trung niên gật đầu, sau đó nhìn Trương Nguyên, nói:

- Yên tâm đi, tôi sẽ cho người tiếp tục điều tra Giang Nguyên. Bên phía Thiên Y Viện, chỉ cần chúng ta nghĩ chút biện pháp, muốn biết rõ tình huống cũng không phải là quá khó khăn.

- Nếu Giang Nguyên không tham dự vào, kế hoạch đó muốn thành công cũng khó. Cộng thêm mấy tên tiểu tử kia sẽ không gật đầu.

Nghe xong, ánh mắt Trương Nguyên có chút lạnh lại, hừ một tiếng:

- Cho dù không có Giang Nguyên, kế hoạch này cũng phải tiến hành. Cho dù không có Dương gia, những đứa kia đã ăn của tôi, bây giờ muốn thoát thân, không có cửa đâu. Chẳng lẽ cho rằng những thứ mà tôi đưa cho bọn họ là cho không?

- Ừm, vạn bất đắc dĩ, chúng ta cũng đành phải như vậy.

Nghe Trương Nguyên nhắc đến những thứ kia, gương mặt người đàn ông cũng hiện lên nụ cười lạnh.

Chương 705: Đường Lang Bộ Thiền

- Sư phụ, loại công pháp này, con nghĩ tới nghĩ lui, thật sự là nghĩ không ra thuộc về nhà nào.

Giang Nguyên cẩn thận gọi điện thoại cho La sư phụ để thỉnh giáo:

- Thật sự là rất kỳ quái.

Gọi cho La y sư, trong lòng Giang Nguyên hơi sợ, sợ ông sẽ cho rằng hắn lại sinh sự bên ngoài.

Cũng may, La lão dường như không có suy nghĩ này, chỉ thoáng trầm ngâm một chút, sau đó hỏi:

- Con xác định trong mắt đối phương có huyết sắc?

- Vâng, con xác định.

Giang Nguyên không ngừng gật đầu:

- Ngoài lực đạo dày đặc, khi phát lực, con quả thật nhìn thấy trong mắt y có huyết sắc hiện lên.

Thấy Giang Nguyên xác định, La lão trầm xuống:

- Nếu thật sự là như vậy, người này không phải xuất thân ở Hoa Hạ chúng ta, mà thuộc Thử môn, một Huyết tộc vực ngoại, tự mình biến đổi gien, trong quá trình công kích, khí tức dày và dài, hơn nữa hai mắt còn có quang mang huyết sắc.

- Nhưng tại sao con lại gặp được người này?

La lão vừa nói xong liền nghi hoặc:

- Người của Thử môn rất ít khi dám lộ diện ở Hoa Hạ, người bình thường rất khó nhận biết.

- Con gặp ở Bắc Kinh.

Giang Nguyên chần chừ một chút rồi nói:

- Sư phụ, nhất môn Huyết tộc này có vấn đề gì không?

- Đương nhiên là có rồi. Dưới tình hình chung, Huyết tộc vực ngoại không được phép tiến vào Hoa Hạ chúng ta.

La lão trầm giọng nói:

- Đương nhiên, mấy năm qua chúng ta cũng không cấm đoán ngoại tộc tiến vào Hoa Hạ, nhưng tuyệt đối không cho phép làm loạn. Bắc Kinh lại càng nghiêm cấm.

- Con xác nhận đối phương quả thật xuất hiện ở Bắc Kinh, vậy con hãy báo lại tình huống cho phòng làm việc bên đó, sẽ có người tiến hành điều tra việc này.

Sau khi xác nhận tin tức từ phía La lão, Giang Nguyên chợt nhớ đến thông tin mà Tôn Diệu Nguyệt đã báo cho hắn mấy ngày trước. Cô nói có thế lực ngoại quốc bắt đầu xâm lấn, chẳng lẽ chính là chỉ điều này?

Nghĩ đến đây, Giang Nguyên thoáng chút trầm ngâm, rồi lại bật cười. Nếu Trương Nguyên là đại diện cho thế lực ngoại quốc kia, nó lại là một chuyện tốt.

Hắn không biết xử lý chuyện như vậy sẽ có được bao nhiêu điểm. Nhưng bây giờ hắn đang nắm trong tay một con cá lớn, đây lại là cơ hội kiếm tiền, nói không chừng hắn có thể dựa vào cái này mà lấy lại vốn.

Cho nên, Giang Nguyên một chút cũng không muốn thông báo cho phòng làm việc. Hắn không tin Trương Nguyên có thể chạy lên trời.

Giang Nguyên nghĩ như vậy, bên phía Trương Nguyên cũng không nhàn rỗi.

- Các anh em, nào, mỗi người ký một chữ ký. Chúng ta bắt đầu kế hoạch. Người nào nên đi chào hỏi thì chào hỏi, người nào đi sắp xếp công việc thì đi sắp xếp công việc.

Nhìn Trương Nguyên đặt văn kiện lên trên bàn, đám đại thiếu nhìn nhau, lộ vẻ khó xử.

Nhìn biểu hiện của tất cả, Trương Nguyên như thế nào lại không hiểu bọn họ đang nghĩ cái gì, lập tức cười lạnh, đẩy văn kiện đến trước mặt Khương Dương:

- Dương thiếu, anh ký tên trước đi.

- Ặc!

Nhìn văn kiện được đẩy tới, sắc mặt Khương Dương cứng đờ, sau đó ngẩng đầu nhìn Trương Nguyên, nói:

- Nguyên thiếu, tại sao không thấy Giang Nguyên xuất hiện, cũng không thấy hắn ký tên?

Nghe Khương Dương nói, đám đại thiếu vội vàng nhìn Trương Nguyên. Chỉ cần Giang Nguyên không đồng ý tham gia vào việc này, mọi người cũng có lý do không tham gia. Mặc dù ai cũng thích tiền, nhưng thật sự là không dám.

Thấy vẻ mặt của tất cả mọi người, Trương Nguyên cười lạnh:

- Tên tiểu tử Giang Nguyên không đồng ý. Nhưng thiếu hắn, anh em chúng ta cũng đủ rồi. Ai dám không nể mặt chúng ta chứ.

- Nguyên thiếu, không thể được. Nếu không có Giang Nguyên, không có Dương gia, chuyện này sẽ không ai dám làm.

Khương Dương không phải là nhân vật nói là nghe. Thấy Giang Nguyên không tham dự, liền thở phào, nói:

- Nếu xảy ra chuyện, mấy người chúng tôi gánh không nổi đâu.

Vẻ lạnh lùng trên gương mặt Trương Nguyên càng lúc càng nhiều, nhìn Khương Dương bên cạnh rồi lại nhìn những người kia, biết được trong đầu đám người này đang suy nghĩ chuyện gì, nhưng đã đến lúc này rồi, ai cũng không lui được. Nếu đã lên thuyền mà muốn xuống, nào có chuyện đơn giản như vậy chứ?

- Mọi người, nhát gan thì không làm được chuyện gì cả. Gan nhỏ chết đói, gan lớn chết no. Không có Giang Nguyên, chẳng lẽ chúng ta không làm được chuyện gì?

Trương Nguyên nhẹ nhàng vuốt mép bàn, nhìn vẻ mặt tươi cười giả dối của những người kia, liền lãnh đạm nói.

- Nguyên thiếu, không phải chúng tôi không muốn, nhưng không có Dương gia, việc này thật sự nguy hiểm rất lớn.

Khương Dương cười khổ.

Những người bên cạnh cũng vội vàng phụ họa:

- Đúng vậy, Nguyên thiếu, chúng tôi không sợ ai, nhưng việc này quá mạo hiểm. Một khi gặp chuyện không may, không ai cứu được đâu.

- Đúng, đúng, Nguyên thiếu, mấy người chúng tôi cũng không thiếu ăn thiếu uống, cần chi phải mạo hiểm.

Nhìn vẻ mặt của những người này, gương mặt Trương Nguyên trong nháy mắt âm lãnh xuống. Một đạo huyết quang chợt hiện, nhìn chằm chằm đám công tử ca, khiến cho mọi người đều phát lạnh trong lòng.

- Thế nào? Mấy người ăn của Trương Nguyên tôi, uống của Trương Nguyên tôi, chơi của Trương Nguyên tôi. Hôm nay Trương Nguyên có dịp phát tài, cần mọi người giúp một tay, các người lại không giúp?

Nhìn gương mặt biến đổi trong nháy mắt của Trương Nguyên, đám đại thiếu nhìn nhau, sắc mặt đều có chút khó coi. Những người ngồi ở đây đều ngang bằng nhau, ai cũng không đè được ai.

Tuy nói ai nấy đều nhận được chỗ tốt từ Trương Nguyên, nhưng Trương Nguyên dám dùng cái này để uy hiếp bọn họ, bọn họ tất nhiên là không để cho mình bị đẩy vòng vòng.

Có người đứng lên, lạnh giọng nói:

- Thế nào, Trương Nguyên, chúng tôi ăn của cậu thì thế nào? Chúng tôi xem cậu là huynh đệ, mới đến chỗ của cậu ăn chơi. Chẳng lẽ mấy người chúng tôi muốn ăn chơi ở chỗ nào cũng không được sao?

- Đúng, Trương Nguyên, hôm nay cậu hơi quá đáng đấy nhé. Việc này hoãn lại, chúng tôi vẫn xem cậu là anh em.

Nhìn mọi người trở mặt, Trương Nguyên đột nhiên phá lên cười.

- Các người cho rằng Trương Nguyên tôi đơn giản như vậy sao? Haha...

Trương Nguyên cười lớn, dùng tay chỉ thẳng vào mặt từng người, gương mặt tràn đầy đắc ý, khiến cho đám công tử ca phải biến sắc.

Chương 706: Anh hiểu

- Trương Nguyên, cậu đang uy hiếp chúng tôi?

Nhìn sắc mặt chợt thay đổi của Trương Nguyên, đám đại thiếu đều tức giận. Một người đứng dậy vỗ bàn quát lớn với Trương Nguyên.

Đám đại thiếu còn lại, người nào cũng sắc mặt âm trầm nhìn Trương Nguyên, chuẩn bị nếu Trương Nguyên dám đe dọa một câu nữa, mọi người sẽ trở mặt ngay.

- Uy hiếp? Đúng, chính là uy hiếp.

Vẻ mặt Trương Nguyên trào phúng nhìn đám người đằng trước:

- Mọi người cũng biết Trương Nguyên tôi là hạng người nào chứ?

- Tôi cho mọi người ăn uống vui chơi, lại dùng thuốc, các người tưởng không tốn tiền à?

Trương Nguyên khinh miệt:

- Mọi người tưởng rằng loại thuốc đó không có tác dụng phụ. Đừng cho rằng Trương Nguyên tôi bỏ ra mười mấy vạn để mua thuốc cho các người dùng không.

- Hắc hắc, nếu cho các người dùng không, các người cho rằng Trương Nguyên tôi sẽ không đau lòng?

Nhìn vẻ mặt trào phúng của Trương Nguyên, mọi người đều biến sắc. Tuy nói đã có người điều tra qua, nhưng quả thật không có vấn đề gì.

Nhưng tất cả đều không phải kẻ ngu. Đồ tốt thì không có khả năng một chút tỳ vết cũng không có. Mọi người ăn chơi ở đây cả mấy tuần, cảm giác cực kỳ thoải mái. Hơn nữa lúc làm chuyện kia, thể lực dư thừa, quả thật đã có sự cải thiện về chất rất nhiều so với trước kia.

Đồ tốt như vậy, hơn nữa theo như lời Trương Nguyên đã nói, với tính cách của y, không thể để mọi người hưởng thụ miễn phí như thế.

Tuy không phát hiện được vấn đề, nhưng mọi người cũng cảm giác được cơ thể của mình sinh ra một loại tâm lý khao khát loại thuốc đó. Lần nào còn chưa đến ngày tập trung, ai nấy đều đã mong ngóng từ trước.

Nghĩ đến đây, trong lòng mọi người không khỏi cảm thấy có chút bất an. Sắc mặt Khương Dương khó coi nhìn Trương Nguyên, trầm giọng nói:

- Trương Nguyên, tất cả chúng ta đều là người thông minh, không ai trong số chúng ta có thể tùy tiện bị người ta áp chế. Bây giờ cậu dừng tay lại, chúng tôi còn xem cậu là huynh đệ. Về phần thuốc dinh dưỡng kia, chúng tôi đã kiểm nghiệm qua, hoàn toàn không có vấn đề. Cậu cũng đừng dùng nó để hù dọa chúng tôi. Cho dù có xảy ra vấn đề, người bình thường có thể sợ, nhưng chúng tôi thì không.

- Haha, thông minh? Là ngây thơ, khờ khạo thì có.

Trương Nguyên ngửa đầu cười to, sau đó nhìn những người kia:

- Được rồi, nếu mọi người không muốn ký tên, cũng không sao. Vậy qua hai ngày nữa chúng ta thương nghị lại.

Nghe Trương Nguyên nói, tất cả đều vui vẻ. Thấy vậy, Trương Nguyên liền nói tiếp:

- Nhưng các người nên chuẩn bị trước đi. Trong vòng ba ngày, tất cả mọi người sẽ phải đến chỗ này của tôi. Nhưng các người nên nhớ một điều, việc này chỉ có trời biết đất biết tôi biết các người biết mà thôi.

Nếu có người ngoài biết, đến lúc đó, cho dù các người có đến ký tên, Trương Nguyên tôi cũng không giúp được các người.

Dứt lời, Trương Nguyên ngửa đầu cười lớn bước ra khỏi phòng, để lại một đám sắc mặt âm trầm nhìn nhau.

Giang Nguyên cảm thấy rất bất đắc dĩ. Trong Tứ Cửu Thành này, không có mấy hắn có thể nhờ vả được. Không phải là không thể, nếu hắn muốn, không nói một ngàn, một trăm nhân thủ tinh nhuệ hắn cũng có thể tìm được.

Bất luận là cao thủ thế tục hay là cao thủ chân chính, hắn cũng có thể đưa đến một đống người.

Nhưng bây giờ lại không được. Hắn muốn tìm người lưu ý Trương Nguyên, nhưng lại không thể để người ta biết. Nếu để người ta biết, Thiên Y Viện sẽ không ngồi không.

Khi đó, phòng làm việc sẽ hỏi Giang Nguyên muốn làm cái gì. Cho dù hắn có lừa cũng không lừa được lâu.

Về phần Dương lão hoặc những cự đầu khác, Giang Nguyên lại càng không thể lên tiếng. Đám cự đầu này người nào mà không phải quỷ thành tinh. Một khi mượn người của bọn họ, bọn họ lập tức biết rõ ngay, không cần hắn phải thả ra một đống dấu hiệu gì, Trương Nguyên và đám con ông cháu cha kia một người cũng chạy không thoát.

Giang Nguyên gãi đầu, nghĩ tới nghĩ lui, không khỏi cười khổ. Vốn tưởng rằng hắn ở Bắc Kinh đã rất ngon rồi, nhưng trong thời điểm mấu chốt, khi có việc cần làm, mới phát hiện một người có thể tín nhiệm cũng không có.

Thở dài, Giang Nguyên cầm điện thoại, thoáng suy nghĩ một chút rồi gọi điện thoại cho một người.

- Alo, Giang Nguyên...

Nghe được giọng nói hưng phấn đầu dây bên kia, Giang Nguyên cười nói:

- Thanh Linh, gần đây thế nào? Nữ ma đầu kia không làm khó em chứ?

- Không, Tôn...Tôn tỷ tỷ rất tốt với em. Chỉ là khi tu luyện quản rất nghiêm khắc. Thật sự là rất vất vả.

Nghe Giang Nguyên hỏi, Từ Thanh Linh không khỏi hờn dỗi vài câu.

Khụ! Giang Nguyên tất nhiên là hiểu. Tu luyện rất cực, đặc biệt là đối với những người không tu luyện từ nhỏ như Từ Thanh Linh. Tuy nói Tôn Diệu Nguyệt sẽ có phương pháp đặc biệt, có thể giúp cho người chưa từng tu luyện như Từ Thanh Linh có thể luyện tập. Nhưng phương pháp như vậy tất nhiên sẽ càng thêm cực khổ.

Thấy Từ Thanh Linh làm nũng như thế, Giang Nguyên cũng không nhịn được mà cảm thấy đau lòng. Nhưng đau lòng thì đau lòng, nếu Từ Thanh Linh đã trở thành môn hạ của Tôn Diệu Nguyệt, không cố gắng là không được.

Là đệ tử của Sơn Trường Đại Nhân, nếu không cố gắng, cho dù có Sơn Trường Đại Nhân che chở, cuối cùng cũng chỉ có hại cho Từ Thanh Linh mà thôi.

- Anh biết là rất khổ. Nhưng nếu em đã chấp nhận, vậy hãy cố chịu đựng. Hơn nữa lại càng phải cố gắng.

Hít một hơi thật sâu, đè ép cảm giác áy náy trong lòng, Giang Nguyên nói:

- Không có con đường nào là bằng phẳng cả. Bây giờ anh còn chưa đủ năng lực bảo vệ mọi người. Cho nên em chỉ có thể cố gắng mà thôi. Ít nhất là chờ đến khi anh có đủ khả năng đánh bại nữ ma đầu.

Nghe Giang Nguyên nói, Từ Thanh Linh im lặng một chút rồi nói:

- Giang Nguyên, anh không cần lo lắng cho em. Em biết tụi em đã liên lụy đến anh. Anh yên tâm đi, em nhất định sẽ cố hết sức. Từ Thanh Linh em tuyệt đối không thua bất luận người nào.

- Anh cũng biết tính cách của em rồi. Sau này em sẽ không liên lụy anh nữa. Em sẽ có năng lực tự bảo vệ mình, để có thể đứng bên cạnh anh chứ không phải trốn đằng sau anh, anh có hiểu không?

Giang Nguyên cắn môi, sau đó gật đầu:

- Anh hiểu.

Chương 707: Mất hết mặt mũi

- Anh tìm Tôn tỷ tỷ có chuyện gì sao?

Từ Thanh Linh cảm thấy hiếu kỳ. Giang Nguyên nhìn thấy Tôn Diệu Nguyệt giống như nhìn thấy rắn, tại sao hôm nay lại chủ động tìm Tôn Diệu Nguyệt?

- Khụ, có chút việc nhỏ, việc nhỏ thôi.

Giang Nguyên cười khan. Hắn không muốn nói hắn tìm Tôn Diệu Nguyệt là để cầu viện.

Nghe giọng nói nghĩ một đằng nói một nẻo của Giang Nguyên, mặc dù rất tò mò, nhưng Từ Thanh Linh cũng không hỏi nữa, đem số điện thoại của Tôn Diệu Nguyệt đọc cho Giang Nguyên.

- Chậc chậc...

- Chậc chậc chậc....

Giang Nguyên vừa mới alo, liền nghe được giọng điệu trào phúng của nữ ma đầu truyền đến:

- Chậc chậc, đúng là khó có được, khó có được.

- Hôm nay y sĩ Giang chủ động gọi điện thoại cho tôi, chẳng lẽ mặt trời mọc ở đằng tây sao?

Giang Nguyên lại cười, giọng điệu lấy lòng:

- Xin chào Sơn Trường Đại Nhân.

- Này, anh không cảm thấy mất hết mặt mũi sao? Lần trước gặp tôi, hận không thể liều mạng với tôi, ngoài mặt thì nhiệt tình nhưng bên trong thì muốn giết chết tôi, tại sao hôm nay lại thay đổi như vậy? Hay là cảm thấy Cổ môn chúng tôi có tiền đồ hơn, định chuyển từ Thiên Y Viện sang làm môn hạ Cổ môn?

Nghe giọng nói trào phúng của Tôn Diệu Nguyệt, trán Giang Nguyên nổi đầy hắc tuyến, cũng may mà hắn tự cho mình là người có thể co có thể duỗi. Nhưng lần này thật sự có việc cầu người, đành phải mất mặt nói với Tôn Diệu Nguyệt:

- Sơn Trường Đại Nhân, cô cũng đừng trêu chọc tôi nữa. Chuyện đổi môn hạ, cô cũng biết, tôi chỉ là một y sĩ thực tập nho nhỏ, không cách nào quyết định được. Cho dù có muốn đổi, cũng phải thương lượng với sư phụ tôi trước.

- Lời này nói không sai. Để tôi nói với sư phụ của anh. Lão gia hỏa La Thiên Minh này, mặc dù y thuật không tệ, nhưng đánh nhau cũng chỉ hạng tam lưu, muốn đánh ông ta đơn giản lắm.

Nghe xong, Giang Nguyên liền đổ mồ hôi lạnh. Tuy sư phụ đánh nhau cũng không đến nỗi như Tôn Diệu Nguyệt đã nói, nhưng một khi bị nữ ma đầu này nhìn chằm chằm, tuyệt chỉ có bị ngược đãi mà thôi.

Ngẫm lại thấy sư phụ đối với mình không tệ, Giang Nguyên cắn răng, nói:

- Sơn Trường Đại Nhân, sư phụ tôi là người tốt, hơn nữa lại còn lớn tuổi. Nếu cô khi dễ ông ấy, cũng cảm thấy xấu hổ, đúng không? Với lại, sư phụ có việc, chẳng lẽ đệ tử lại đứng ngoài? Nếu cô muốn đánh, cứ việc tìm tôi.

- A, nhìn không ra, mặc dù tiểu tử anh không cần mặt mũi, nhưng hiếu thuận đúng là có vài phần.

Sơn Trường Đại Nhân không biết là than thở hay là trào phúng. Dù sao nghe vào tai Giang Nguyên cũng khiến hắn có chút khó chịu.

Để tránh cho vị Sơn Trường Đại Nhân này càng nói càng cảm thấy khó nghe, cũng tránh sau này cô xé càng to, sau đó rảnh quá đến gây phiền toái cho sư phụ của hắn, Giang Nguyên quyết định đi thẳng vào vấn đề.

- Sơn Trường Đại Nhân, hôm nay tìm cô chính là muốn cô giúp cho một việc.

Giang Nguyên nói.

- Giúp?

Tôn Diệu Nguyệt thoáng sửng sốt, sau đó cười hỏi:

- Tìm tôi giúp đỡ? Y sĩ Giang, anh không tìm sai người chứ? Anh là người của Thiên Y Viện, tôi là Sơn Trường của Cổ môn, anh không tìm người của Thiên Y Viện anh, lại tìm đến tôi?

- Haha, Sơn Trường Đại Nhân, chuyện có chút đặc biệt. Cô không biết sao, vì tặng cho cô nửa cân Thanh Tâm trà, tôi đã đem đổi hết điểm tích lũy của mình, cộng thêm đi mượn của người ta mới đủ để đổi lấy.

Nói đến đây, Giang Nguyên thoáng chần chừ một chút, lại thấp giọng hỏi:

- Cô có biết điểm tích lũy trong viện của tôi là gì không?

- Biết, nhưng có liên quan gì đến tôi?

Tôn Diệu Nguyệt một chút thương xót cũng không có, lạnh lùng nói.

- Đương nhiên là không liên quan đến cô rồi, nhưng cô cũng biết, muốn kiếm được điểm tích lũy trong nội viện là chuyện khó đến cỡ nào. Đặc biệt là một y sĩ thực tập như tôi, lại càng không dễ.

Giang Nguyên cẩn thận nói:

- Cô xem, lần trước không phải cô cố ý nói cho tôi nghe một chuyện sao?

- Lần này tôi trùng hợp gặp được một chuyện, nếu làm tốt, có thể kiếm điểm bù vào số điểm đã mất. Đến lúc đó không sợ bị người ta đến đòi nợ.

- Cho nên, cô cũng biết, trong tay tôi không có nhân thủ để dùng, chỉ có thể mặt dày đến nhờ cô mà thôi. Tôi nghĩ, với thân phận Sơn Trường Đại Nhân cao quý xinh đẹp như cô, nhất định sẽ không cự tuyệt một thỉnh cầu nho nhỏ của tôi, đúng không?

Giang Nguyên hạ thấp tư thái của mình đến cực hạn. Nhờ người ta làm việc mà muốn giữ thể diện là không thể nào, đặc biệt là đối với một nữ ma đầu như Tôn Diệu Nguyệt, như thế nào cũng phải khiến cô vui vẻ mới được.

Vì điểm, Giang Nguyên cảm thấy mặt mũi có thể gác sang một bên. Trước mặt điểm tích lũy, thể diện không sánh bằng.

Nghe giọng điệu của Giang Nguyên, Tôn Diệu Nguyệt quả nhiên rất hài lòng. Lần trước, tên tiểu tử này chẳng hề cúi đầu trước mặt cô. Lần này như vậy, đúng là làm cho người ta hết giận.

Nghĩ như thế, Tôn Diệu Nguyệt nói:

- Được rồi, thấy anh thành tâm như vậy, để tôi suy nghĩ lại.

Chương 708: Đại thiếu thỏa hiệp

Chịu mất hết mặt mũi để o bế Tôn Diệu Nguyệt, Giang Nguyên rốt cuộc cũng có được một nhân thủ.

Đương nhiên, nhân thủ này của Cổ môn tất nhiên không phải cho hắn thật. Cho dù là cho thật, hắn cũng không dám nhận. Bằng không, việc hắn chỉ huy người của Cổ môn bị người ta biết được, cho dù sư phụ của hắn là La y sư cũng không cứu được hắn.

Tôn Diệu Nguyệt cũng không có dũng khí giao người của Cổ môn cho Giang Nguyên lăn qua lăn lại. Cổ môn và Thiên Y Viện là thù địch. Người của Thiên Y Viện và Cổ môn hàng năm không có việc gì làm cũng giết nhau qua lại. Nếu đưa người cho Giang Nguyên luôn, cô thật sự không tin tình huống đưa dê vào miệng cọp không xảy ra.

Tôn Diệu Nguyệt gật đầu đồng ý, để cho người của Cổ môn theo dõi Trương Nguyên. Một khi phát hiện sự bất thường sẽ thông báo cho Giang Nguyên.

Tôn Diệu Nguyệt đã đồng ý, Giang Nguyên mới thở phào nhẹ nhõm. Chuyện lần này mà thành, chắc chắn sẽ kiếm được ít điểm, đồng thời giải quyết được mối nguy hiểm là Trương Nguyên. Nhất cữ lưỡng tiện, một hòn đá ném hai con chim.

Khương Dương nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, hai mắt đỏ bừng như cương thi, người lạnh run.

Vốn ngày hôm trước là ngày mà mọi người hẹn nhau chơi đùa. Nhưng bởi vì mọi người chưa thống nhất được ý kiến đã hất tay bỏ đi. Chưa được một ngày, toàn thân Khương Dương đều cảm thấy không khỏe.

Trước mắt đều là hình ảnh của thuốc. Hơn nữa, toàn thân trên dưới đều cảm thấy đau. Sự đau đớn này giống như phát ra từ tận xương cốt, đồng thời cảm thấy rất khao khát loại thuốc kia.

Y vừa gọi điện thoại cho những người khác, phát hiện người nào cũng giống như mình. Hơn nữa có người nóng lòng, sau khi rời đi đã đến bệnh viện bí mật làm kiểm tra.

Căn cứ vào kết quả, phát hiện trong tế bào máu có xuất hiện hiện tượng rất lạ, cùng tính chất với ung thư máu. Một vị giáo sư đã nói, nếu gien có sự biến dị như vậy, hơn nữa không tự thay đổi được, năng lượng sẽ tiêu hao rất lớn. Nếu trong thời gian ngắn không tìm được phương pháp giải quyết, cơ thể bởi vì mất đi quá nhiều năng lượng mà tử vong.

Vị bác sĩ làm xét nghiệm và vị giáo sư phân tích tình huống, sau khi đưa ra kết quả, cách đây không lâu cũng đã bị tai nạn mà qua đời.

Khương Dương biết rất rõ nguyên nhân tử vong của hai người, nhưng đây cũng chỉ là chuyện nhỏ. Chuyện của y mới là phiền phức lớn. Y tin rằng vị đại thiếu kia cũng đã có kết quả trong tay.

Nếu là như vậy, khó trách Trương Nguyên lại tự tin như thế.

- Làm sao bây giờ?

Điện thoại di động của Khương Dương một lần nữa vang lên, bên kia truyền đến giọng nói của vị đại thiếu:

- Khương Dương, bây giờ phải làm sao?

- Làm sao bây giờ?

Hàm răng Khương Dương cái trên chạm cái dưới, run giọng nói:

- Còn có thể làm sao được nữa? Tình huống đã như vậy, cũng không còn biện pháp nào khác.

- Không còn cách khác? Chẳng lẽ chúng ta thật sự phải cúi đầu trước Trương Nguyên?

Vị đại thiếu kia cũng không phải người ngu xuẩn, run rẩy nói:

- Tiểu tử này bỏ ra tiền vốn lớn đến như vậy, tuyệt đối không chỉ một hạng mục lần này. Sau này, chỉ sợ toàn bộ chúng ta sẽ bị hãm hại trong tay y.

- Vậy chúng ta còn có thể làm gì được nữa?

Khương Dương hận đến nghiến răng nghiến lợi:

- Nếu chúng ta không phục, cùng lắm cũng chỉ kiên trì được ba bốn ngày. Như vậy lại càng không ổn.

Nghe giọng nói có chút tuyệt vọng của Khương Dương, vị đại thiếu bên kia chần chừ một chút liền nói:

- Khương Dương, bây giờ chỉ còn một biện pháp.

- Biện pháp gì?

Khương Dương nghi hoặc hỏi.

- Tìm Giang Nguyên. Bối cảnh đằng sau hắn có thể giúp chúng ta.

Vị đại thiếu kia nói.

- Giang Nguyên?

Khương Dương có chút sửng sốt, ánh mắt hiện lên sự vui mừng, nhưng chỉ chợt lóe lên rồi biến mất:

- Tôi cũng biết, nhưng muốn nhờ hắn hỗ trợ, chỉ sợ cái giá phải trả sẽ rất đắt. Lần này lão gia tử nhà tôi bởi vì mời Giang Nguyên, nghe nói đã phải trao đổi lợi ích rất lớn. Cái giá đó, chúng ta trả không nổi đâu.

- Hơn nữa, căn cứ theo lời vị giáo sư kia nói, chúng ta nhiều nhất cũng chỉ có thể kiên trì được vài ngày. Cho dù tiểu tử kia đồng ý hỗ trợ, chỉ sợ chúng ta cũng không kiên trì được lâu.

- Không thử thì làm sao mà biết được?

Người bên kia nghiến răng nói:

- Tôi tuyệt đối không cúi đầu trước Trương Nguyên. Một khi cúi đầu, sau này chúng ta chính là con rối trong tay nó. Chúng ta nên thử một lần.

Nghe vị đại thiếu kia nói, lại nghĩ đến sức khỏe của lão gia tử gần đây có chuyển biến tốt, Khương Dương nghiến răng, gật đầu nói:

- Được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!