Nhìn đám đại thiếu ngồi trước mặt mình, Giang Nguyên ngẩn người, chỉ thấy con ngươi của ai cũng đỏ bừng. Nếu không phải bây giờ đang là ban ngày, Giang Nguyên còn tưởng rằng mình gặp cương thi.
Nhưng cũng chỉ sửng sốt một chút, Giang Nguyên liền biết được những người này xảy ra vấn đề gì, sắc mặt tái xanh, hai mắt đỏ bừng, rõ ràng là có chuyện.
Hắn nhìn chằm chằm mọi người, chỉ thấy làn da của họ không hề có chút máu, hai mắt sung huyết, chỉ thiếu điều không bốc lửa mà thôi, nhìn qua không khác gì cương thi.
Thấy Giang Nguyên nhìn mình chằm chằm, trong lòng Khương Dương lại cảm thấy bất an, nhưng rồi lại cảm thấy vui. Nhìn biểu hiện của Giang Nguyên, chính là cảm thấy hứng thú với tình huống của bọn họ. Xem ra vẫn còn hy vọng.
Ban đầu chỉ có hai người Khương Dương là thật lòng đến tìm Giang Nguyên. Những người còn lại chỉ là thử thời vận. Nhưng khi nhìn thấy sự hứng thú toát ra từ mắt của hắn, không hề cảm thấy kinh hãi, mọi người lúc này mới tin tưởng vài phần.
Giang Nguyên nhìn mọi người vài lần, trong lòng có chút sáng tỏ, sau đó mỉm cười. Đối với những người này, Giang Nguyên một chút đồng tình cũng không có. Những người trước mắt, người nào cũng có qua lại thân thiết với Trương Nguyên.
Hiện tại, trên cơ bản đã có thể xác định Trương Nguyên đến từ Huyết tộc vực ngoại. Bây giờ, người của Huyết tộc xuống tay với những người này, mục đích hẳn không phải đơn giản.
Mặt trận càng lớn, thu hoạch sẽ càng nhiều. Giang Nguyên xoa cằm suy nghĩ, nếu lần này mà thành công, rốt cuộc có thể đổi được bao nhiêu điểm. Nếu điểm không nhiều, như vậy cũng không có lời. Không tính đến phong hiểm sẽ gặp, chỉ nói đến ân tình đã nợ của Tôn Diệu Nguyệt, tâm trạng của Giang Nguyên liền không vui.
- Giang Nguyên.
Khương Dương lên tiếng, đã bị Giang Nguyên khoát tay chặn lại.
- Việc này rất phiền phức. Tôi sợ là sẽ không giúp được gì.
Giang Nguyên bình tĩnh nói:
- Thể chất và gien của các người đã bắt đầu biến dị, cho nên...rất xin lỗi.
Giang Nguyên vừa nói xong, mọi người đều sửng sốt, tất nhiên là không nghĩ đến Giang Nguyên vừa liếc mắt đã nhìn ra được vấn đề của bọn họ. Tuy Giang Nguyên trực tiếp cự tuyệt, nhưng trong lòng mọi người lại cảm thấy vừa vui mừng lẫn sợ hãi. Đặc biệt là hai người vẫn chưa đặc biệt tin tưởng Giang Nguyên. Giang Nguyên giống như thần tiên, chỉ nhìn bọn họ vài lần đã nhìn ra được mánh khóe bên trong, làm sao không khiến cho bọn họ cảm thấy vui mừng lẫn sợ hãi chứ?
- Nguyên thiếu, xin anh giúp đỡ chúng tôi. Chúng tôi đều bị Trương Nguyên hãm hại. Nếu anh nguyện ý giúp chúng tôi lần này, chúng tôi nợ ân tình của anh, sau này trong Tứ Cửu Thành, có việc gì cần anh cứ nói.
- Đúng, đúng, chỉ cần lúc này anh xuất thủ giúp chúng tôi. Sau này sẽ lấy anh dẫn đầu, mặc kệ chuyện gì chúng tôi cũng sẽ nghe theo anh.
Đám đại thiếu trước sau lên tiếng, thầm nghĩ có thể đả động được Giang Nguyên. Cảm giác bị người ta kề dao lên cổ thật không tốt chút nào. Lần này cúi đầu chịu nhục, tuyệt đối vẫn sẽ còn lần sau. Nên biết rằng, bảy gia tộc ở Hoa Hạ này không có gì là không thể làm được. Ai mà biết được sau này Trương Nguyên còn làm ra cái dạng gì nữa chứ?
Nhìn vẻ mặt cầu xin của mọi người, Giang Nguyên thật ra rất bình tĩnh, ánh mắt hiện lên sự đồng tình. Hắn không biết Trương Nguyên đã hạ độc những người này như thế nào, nhưng trên cơ bản chắc cũng chẳng có gì tốt. Những người này cả ngày nhàn rỗi, chơi bời lêu lổng, tay chân cũng chẳng sạch sẽ gì.
Bây giờ mà có cầm súng bắn chết hết cũng chẳng oan người nào.
Vốn chuyện như vậy hắn có thể cứu, nhưng cũng phải cân nhắc lại. Những người này vốn hay qua lại với Trương Nguyên. Trương Nguyên rõ ràng là muốn kéo cả đám xuống nước, trực tiếp kéo vào Huyết tộc.
Có những người này, sau này Huyết tộc muốn làm chuyện gì ở Hoa Hạ, tuyệt đối sẽ rất tiện. Ví dụ như chuyện lần này, nếu không có bảy gia tộc cự đầu cùng nhau làm, ai cũng không dám nhúng tay. Nhưng một khi có bảy người cùng tham gia, những chuyện tưởng chừng như không thực hiện được sẽ thực hiện được. Hơn nữa, tỷ lệ thành công ít nhất cũng phải hơn bảy phần.
Rõ ràng, Trương Nguyên ra tay không hề lưu thủ. Bây giờ gien trong cơ thể đã bắt đầu biến dị. Theo tình huống trước mắt, tuyệt đối là không thể nghịch chuyển. Tuy nói có thể khống chế, nhưng cũng không phải một mình Giang Nguyên và thời gian ngắn là có thể làm được.
Cho nên, Giang Nguyên cũng chỉ đồng tình một chút. Hơn nữa hắn còn phải dựa vào những người này để Trương Nguyên tiếp tục khuếch trương đến mức lớn nhất.
- Xin lỗi, tình huống này, tôi thật sự bất lực.
Giang Nguyên lắc đầu nói.
Thấy Giang Nguyên lắc đầu, sắc mặt Khương Dương liền biến đổi. Hắn liếc mắt một cái là có thể nhìn ra được tình huống của mọi người. Muốn nói không có biện pháp, Khương Dương thật sự không tin, lại càng không muốn tin.
- Nguyên thiếu, tôi biết chúng tôi không thể trả được cái giá như lão gia tử nhà tôi đã trả, nhưng trong tay chúng tôi cũng có chút tiền.
Khương Dương nhìn chằm chằm Giang Nguyên, sợ hắn không đồng ý:
- Cho dù tiền không đủ, trong tay chúng tôi ở Tứ Cửu Thành này cũng có được cổ phần. Nếu Nguyên thiếu cảm thấy hứng thú, chúng tôi cũng có thể chuyển cho anh.
Những người bên cạnh nghe Khương Dương nói, tất cả đều gật đầu.
- Nguyên thiếu, chỉ cần anh đồng ý giúp đỡ, mấy ngàn vạn là không thành vấn đề.
- Đúng đúng, trong tay tôi cũng có cổ phần của một số doanh nghiệp, thu vào cũng không tệ lắm. Chỉ cần Giang thiếu gật đầu, tất cả đều cho anh.
Thấy đám đại thiếu nhao nhao lên như vậy, mặc dù Giang Nguyên có chút tâm động nhưng vẫn cố lắc đầu. Tiền quả thật rất mê người, nhưng điểm vẫn quan trọng hơn. Có điểm thì mới nâng cao được thực lực của mình.
Theo tình huống trước mắt, sức mạnh bản thân quan trọng hơn. Người có mâu thuẫn càng lúc càng nhiều. Nếu thực lực bản thân không mạnh, đến lúc đó gặp xui xẻo rồi, có nhiều tiền thì có ích lợi gì.
Tiễn đám đại thiếu đi, Giang Nguyên lại gọi điện thoại liên lạc với người của Cổ môn. Bây giờ đám đại thiếu đã đến bước đường cùng, chỉ có thể cúi đầu với Trương Nguyên.
Chỉ cần bọn họ cúi đầu, cho dù không có hắn tham dự, kế hoạch của Trương Nguyên cũng sẽ khởi động ngay. Đến lúc đó có thể nhìn thấy Trương Nguyên rốt cuộc muốn làm cái gì, rốt cuộc là môn phái nào của Huyết tộc và vào bao nhiêu người?
Và sau đó là những điểm tích lũy thơm ngon.
Trong lúc Giang Nguyên đang gọi điện thoại cho người của Cổ môn, Trương Nguyên cũng nhận được một báo cáo.
- Cái gì? Bọn họ đi tìm Giang Nguyên hỗ trợ? Bọn họ làm sao mà biết được?
Trương Nguyên tức giận nhìn thuộc hạ trước mặt:
- Tại sao bọn họ lại đi cầu cứu Giang Nguyên?
- Nguyên thiếu, chúng tôi cũng không biết tại sao bọn họ lại biết được.
Thấy vẻ mặt giận dữ của Trương Nguyên, gã thuộc hạ vội vàng thấp giọng đáp.
Trương Nguyên thở hổn hển hai hơi, lúc này mới ổn định tâm trạng, phất tay bảo thuộc hạ lui ra ngoài, sắc mặt biến ảo. Trước kia y hoàn toàn không cảm thấy Giang Nguyên là một sự uy hiếp. Không gia nhập, quan hệ cũng không lớn. Nhưng bây giờ bọn họ lại đi tìm Giang Nguyên hỗ trợ, Giang Nguyên nhất định sẽ phát hiện sự dị thường. Vì thế sẽ trở nên cảnh giác.
Với năng lực của Giang Nguyên, chuyện mà hắn cảnh giác, rất có khả năng sẽ mang đến phiền phức. Sau khi suy nghĩ, Trương Nguyên lạnh giọng nói:
- Giang Nguyên, đây chính là do vận khí của mày không tốt.
Chương 710: Bắt đầu thư sát
Giang Nguyên kỳ thật một chút cũng không cảm thấy vận khí của mình không tốt. Nhớ đến hắn bị Mã Tiểu Duệ đánh cho một trận mới đổi được một điểm, cộng thêm việc sẽ bị Mã Tiểu Duệ đòi nợ, tâm lý đúng là không được thoải mái.
Còn bây giờ chính là đang buồn ngủ có người đưa gối đến. Nếu nói vận khí không tốt, thật sự là thiên lý không tha. Chỉ là muốn thu lại cái gối, dường như có chút phiền phức.
Đối với nhu cầu gối đầu cấp bách hay là phiền phức nho nhỏ, đối với Giang Nguyên mà nói cũng không tính là gì.
- Giang thiếu, bên phía Nguyên thiếu dường như có chút động tĩnh, nhưng chúng tôi không có cách nào xác nhận y sẽ nhắm vào người nào.
Người bên phía Cổ môn cũng không thích Giang Nguyên, nhưng xuất phát từ nghiêm lệnh của Sơn Trường Đại Nhân, lúc này mới sắp xếp nhân thủ đi theo dõi Trương Nguyên.
Đối với kẻ địch đến từ Thiên Y Viện này, người của Cổ môn nghĩ đến nghĩ lui, thấy danh xưng Giang thiếu dường như thích hợp để gọi hơn.
- Có động tĩnh?
Giang Nguyên thoáng chần chừ một chút liền hiểu ý tứ của bọn họ. Chỉ là hắn không rõ ràng lắm Trương Nguyên sẽ nhắm vào người nào.
Nhưng Giang Nguyên rất nhanh liền biết Trương Nguyên đã nhắm vào ai.
Hai ngày qua, không khí Bắc Kinh rất tốt. Lúc trước sương mù luôn dày đặc, hai ngày nay sương mù đã tản đi không ít. Giang Nguyên dưới sự giật dây của Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu quyết định ra ngoài dạo chơi. Xế chiều, Giang Nguyên lái xe chở hai cô gái và Tiểu Bảo ra ngoại thành dạo mát.
Dọc đường đi gió mát thổi vào, ai nấy đều cảm thấy thích thú. Thò đầu ra ngoài cửa sổ xe, gió từ ngoài thổi tới, khiến cho Tiểu Bảo phát ra từng trận cười khúc khích.
Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu đều thoải mái đón gió, nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, tâm trạng của ai cũng thoải mái.
Giang Nguyên một tay gác ngoài cửa sổ xe, một tay điều khiển bánh lái. Hắn cảm thấy cuộc sống này không tệ. Đương nhiên, nếu không phải còn có công việc bận rộn cần làm, ngày hôm nay quả thật hoàn hảo.
- Tiểu Bảo, cùng ba ra ngoài chơi có vui không?
Nhìn Tiểu Bảo qua kính chiếu hậu đang cười rất vui vẻ, lộ ra hai cái răng thỏ đáng yêu, Giang Nguyên cũng không nhịn được mà mỉm cười.
- Vui!
Tiểu Bảo cố vươn hai cánh tay trắng nõn ôm lấy cổ Giang Nguyên, lắp bắp nói:
- Ra ngoài chơi với ba rất vui, so với các bạn còn vui hơn nữa.
Chụt! Giang Nguyên quay đầu, hôn một cái thật mạnh lên gương mặt Tiểu Bảo.
Sau đó cười nói:
- Vậy sau này ba có thời gian rảnh sẽ thường xuyên mang con ra ngoài chơi nhé.
- Vâng, vâng.
Được ba hôn một cái, Tiểu Bảo ôm chặt cổ Giang Nguyên hơn, hôn một cái lên mặt của hắn.
Giang Nguyên liền kêu lên:
- Này, nước miếng của con dính đầy mặt ba đấy.
Nghe Giang Nguyên kêu lên, còn có gương mặt dính đầy nước miếng của hắn, Phan Hiểu Hiểu và Tuyên Tử Nguyệt ngồi đằng sau cũng không nhịn được mà phì cười.
Nhìn hai cô gái mỉm cười vui vẻ, Giang Nguyên cũng mỉm cười. Nước miếng của con trai hắn mà, có sao đâu? Mọi người có thể vui vẻ, cho dù hắn vất vả hơn cũng chẳng sao.
Trên đoạn đường đi, ai nấy đều rất vui.
Reng reng reng. Đột nhiên điện thoại của Giang Nguyên reo lên. Nhìn điện thoại, Giang Nguyên liền nghe máy.
- Giang thiếu, có người theo dõi. Anh hãy chú ý một chút.
Nghe bên kia nói, Giang Nguyên liền sửng sốt, theo tiềm thức muốn phanh xe, nhưng sau đó liền bừng tỉnh:
- Theo dõi? Bọn họ đang ở đâu?
- Bọn họ hiện đang ở trong chiếc xe Subaru địa hình màu đen phía sau anh năm trăm thước, hình như có mang theo vũ khí.
Nghe bên kia nói, Giang Nguyên liền giật mình. Mặc dù sắc mặt không thay đổi, nhưng tim thì đang co rút. Hắn còn có con trai và hai cô gái trong xe. Tuy nói bản thân hắn không có gì phải lo, nhưng nếu gây ngộ thương cho bọn họ, tất cả hy vọng của hắn đều sụp đổ.
Thoáng hít một hơi thật sâu, Giang Nguyên trầm giọng nói:
- Các người có thể giết chết bọn chúng hay không?
- Giết chết?
Giọng nói bên kia có chút sửng sốt, sau đó bật cười:
- Giang thiếu, anh đúng là để mắt đến chúng tôi. Cổ môn chúng tôi luôn thấp điều ở Bắc Kinh này, chưa bao giờ có dũng khí gây loạn. Cậu bảo chúng tôi động thủ ở đây, chẳng khác nào làm khó chúng tôi.
- Nếu không, anh gọi điện thoại cho phòng làm việc của Thiên Y Viện ở Bắc Kinh, hỏi xem bọn họ có thể làm không.
Nghe được lời này, Giang Nguyên cũng chỉ có thể cười khổ. Nếu có thể nhờ phòng làm việc, hắn còn mạo hiểm nhờ người của Cổ môn để làm gì.
Nhìn qua kính chiếu hậu, thấy xe trên đường không ngừng qua lại, theo lý cho dù đối phương có mang theo vũ khí, cũng không dám động thủ ở chỗ này. Hắn thoáng trầm ngâm một chút rồi trầm giọng nói:
- Như vậy đi, các người hãy an bài xe giúp tôi đón vài người.
- Điều này thì được. Bây giờ tôi lập tức an bài xe ngay.
Bên kia đáp ứng rất nhanh. Chỉ cần không để bọn họ ra tay, nể mặt Sơn Trường Đại Nhân, hiển nhiên không thành vấn đề.
Động tác của người Cổ môn rất nhanh. Chỉ qua hai phút đã có một chiếc xe màu đen chạy đến, đi đằng sau xe của Giang Nguyên, sau đó nhá đèn xin vượt. Sau hai lần, tốc độ liền giảm xuống.
Nhìn kỹ chiếc xe qua kính chiếu hậu, xe của Giang Nguyên cũng bắt đầu chậm lại, sau đó quay đầu nói với Phan Hiểu Hiểu và Tuyên Tử Nguyệt dường như đã ý thức được có chuyện xảy ra:
- Mọi người hãy lên chiếc xe đằng sau đi. Anh còn có chút việc cần làm.
- Được.
Tuyên Tử Nguyệt không chút do dự gật đầu, chỉ có Phan Hiểu Hiểu là khẩn trương nhìn Giang Nguyên:
- Giang Nguyên, xảy ra chuyện gì vậy? Không có vấn đề gì lớn chứ?
Giang Nguyên mỉm cười trấn an:
- Đừng lo lắng. Anh khi nào mà có việc chứ? Yên tâm đi, đổi sang xe kia, nhiều nhất là một tiếng nữa anh sẽ đến đón mọi người.
- Vâng, anh nhất định phải chú ý.
Phan Hiểu Hiểu hỏi hai câu liền gật đầu.
Tiểu Bảo mở to hai mắt nhìn hai cô gái, sau đó nhìn Giang Nguyên, hỏi:
- Ba, ba không dẫn con đi chơi sao?
- Dẫn, đương nhiên là dẫn rồi.
Giang Nguyên cười nói:
- Tiểu Bảo, ba và con sẽ chơi một trò chơi nhé.
- Để dì Tử Nguyệt và dì Hiểu Hiểu mang con sang một chiếc xe khác. Chúng ta chơi trò đuổi bắt, xem lúc đó con có thể tìm được xe của ba hay không?
- Hay quá.
Nghe nói có trò chơi, Tiểu Bảo vỗ tay hưởng ứng.
Rất nhanh, chiếc xe Giang Nguyên đậu lại ven đường. Phan Hiểu Hiểu và Tuyên Tử Nguyệt ôm Tiểu Bảo nhảy xuống xe.
Xe Giang Nguyên chỉ thoáng dừng lại, sau đó tiếp tục chạy về phía trước. Chiếc xe đằng sau cũng nhanh chóng đậu lại ven đường. Đợi ba người lên xe, chiếc xe mới tăng tốc chạy đi. Cả quá trình chỉ mất năm sáu giây, không khiến cho ai phải chú ý, giống như chưa từng có chuyện gì phát sinh.
Nhìn chiếc xe màu đen đã đón ba người Phan Hiểu Hiểu, sau đó rất nhanh biến mất trong tầm mắt, lúc này Giang Nguyên mới thoáng thở phào nhẹ nhõm, nói vào điện thoại:
- Tình huống thế nào rồi?
- Bây giờ bọn họ đã đến gần ba trăm thước.
Người bên kia nói:
- Giang thiếu, bây giờ chúng tôi đã giúp anh đón ba người của anh đi. Nếu muốn động thủ, chúng tôi không thể ở lại, chỉ có thể sắp xếp một chiếc xe đằng sau hỗ trợ mà thôi.
- Ừm, đi đi.
Giang Nguyên gật đầu tỏ vẻ rõ ràng:
- Khi các người đi, xe trợ giúp cũng phải nhanh lên, đừng để người khác chú ý.
- Được.
Chương 711: Lộn người
Đây gọi là rồng mạnh không thể áp chế rắn bản xứ. Trương Nguyên tuy thân là cháu của vị trong nhóm bảy người đứng đầu, sau lưng còn có huyết tộc ngoại vực giúp đỡ, thực sự cũng được coi là một con rồng mạnh, thậm chí cũng được coi là một con rắn bản xứ.
Có điều, kể ra, trong phương diện hiếp đáp đàn ông chiếm đoạt phụ nữ, gã cũng được coi là một con rắn bản xứ không tệ. Nhưng nếu thật sự đụng đến súng đạn, gã chỉ là một con giun nhỏ ngay cả con lươn cũng chẳng sánh được.
Cho dù gã có sự ủng hộ của thế lực Huyết tộc, trước mặt Cổ Môn cùng lắm chẳng qua chỉ miễn cưỡng được coi là một con rồng mạnh mà thôi. Đó còn là trong tình huống Cổ Môn cố ý khiêm tốn, không có ý định gây chuyện.
Cho nên, chiếc xe việt dã SUV màu đen đi đằng sau xe Giang Nguyên dĩ nhiên không biết thế nào là bọ ngựa bắt ve chim sẻ chực sẵn, cũng không thể phát hiện được chuyện xảy ra trong mấy giây này. Bọn họ chỉ ở xa nhìn chằm chằm chiếc xe Giang Nguyên, chuẩn bị sau khi bọn Giang Nguyên đến nơi thì sẽ giết chết Giang Nguyên.
Sau khi tiễn hai cô nàng xinh đẹp và cậu con trai bảo bối đi Giang Nguyên cũng thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần còn mình hắn, cho dù người phía sau dùng vũ khí hạng nặng hay nhẹ, hắn đều không lo lắng. Trừ phi đối phương trực tiếp sử dụng loại đạn xuyên giáp xe tăng, loại súng tốc độ siêu âm trực tiếp bắn chết mình, nếu không cho dù có dùng hỏa tiễn loại nhỏ hắn cũng không lo lắng.
Người đã từng xông ra khỏi lưới đao biển lửa, ngay cả chết cũng chết một lần, từng tìm được sự sống từ các kiểu vây công, các loại cao thủ dĩ nhiên không cần phải lo lắng gì. Cho dù có cao thủ của Huyết tộc tới, Giang Nguyên cũng tự tin khiến cho đối phương có đi mà không có về.
Nghĩ lại mình đã đồng ý một tiếng sau tụ họp với Tiểu Bảo, Giang Nguyên hơi ngẫm nghĩ một chút rồi lái xe vào một con đường bên phải.
Đây không phải địa điểm đầu tiên, nhưng Giang Nguyên nhớ, từ bên này cua qua có một vùng núi nho nhỏ tương đối hẻo lánh, rất ít người vào. Giết vài người ở chỗ này cũng khá thích hợp.
Chiếc xe việt dã SUV màu đen đi theo sau xe Giang Nguyên không xa, lúc này sắc mặt của ba thanh niên đang ngồi trên xe khẽ tái nhợt.
Nhìn thấy chiếc xe của Giang Nguyên ở phía xa xa cua sang con đường bên phải xe việt dã SUV cũng thả chậm tốc độ, cua theo qua con đường này.
- Mở bản đồ vệ tinh đi...
Một thanh niên tóc ngắn nhấc cái rương dài trong tay ngồi ở hàng ghế sau nhìn thấy xe chuyển hướng liền trầm giọng nói.
Người thanh niên đeo kính đen, tóc nhuộm màu bạc ngồi ở ghế lái phụ hàng trước nhanh chóng gõ vài cái lên chiếc máy tính xách tay đang đặt trên đầu gối mình, sau đó chọn ra một bản đồ, nhìn nhìn nói:
- Phía trước có một sơn cốc nhỏ, rất có thể là đi đến đó!
- Được...
Người đàn ông ngồi phía sau gật đầu một cái. Trầm giọng nói:
- Theo sát... đừng để mất dấu...
- Không thành vấn đề... không mất được đâu...
Một thanh niên khác lái xe, đẩy đẩy chiếc kính đen trên mặt mình, tự tin nói.
Thực sự, người thanh niên lái xe đã không để mất đấu, chiếc xe chậm rãi dừng trước cửa sơn cốc kia, y xuống xe nhìn dấu bánh xe không rõ ràng, sau đó gật đầu một cái nói:
- Đi thôi... xe vào trong rồi!
Người ngồi ở ghế phụ và người ngồi hàng sau thấy người đàn ông lái xe gật đầu cũng cười hài lòng. Người đàn ông ngồi hàng ghế sau nhấc cái rương dài kia đi xuống xe, còn người đàn ông tóc bạc ngồi ghế phụ cũng bước ra sau xe, mở cốp xe ra, lấy từ trong ra một cái rương dài, gật đầu với người thanh niên tóc ngắn, hai người chia nhau ra đi về phía hai con đường nhỏ hai bên.
Còn người thanh niên lái xe thì thoải mái quay về ngồi trên xe, sau đó đợi hai đồng bọn trở về.
Người đàn ông đeo kính đen tóc bạc đưa tay đẩy đẩy kính, sau đó ấn lên tai nghe trên tai trái, vừa đi vừa thấp giọng nói:
- Băng tần xác nhận!
- Xác nhận...
- Xác nhận...
Trong tai nghe truyền tới hai tiếng xác nhận nho nhỏ.
Người đàn ông tóc bạc nghe tiếng xác nhận truyền đến thì khóe miệng hơi nhếch lên, nở nụ cười hưng phấn. Gã đã ở Bắc Kinh hơn một năm nhưng đã khá lâu chưa ra tay giết người rồi. Lần này có cơ hội hiếm có như vậy, nghĩ tới lát nữa sau khi mình bóp cò sẽ lập tức có một dòng máu nóng bắn ra, sự hưng phấn uất ức trong lòng gã đã lâu đột nhiên cuộn trào.
Tên đàn ông tóc bạc nhẹ nhàng bước theo đường núi, đi lên ngọn đồi nhỏ khóe miệng ngày càng nhếch rộng, nụ cười tàn nhẫn càng lúc càng đậm.
Bên kia ngọn đòi nhỏ, người thanh niên tóc ngắn lúc này cũng đang xách cái rương dài kia, bước nhanh men theo con đường núi. So với người đàn ông tóc bạch kim, tên tóc ngắn này quả thật cẩn thận hơn nhiều. Y vừa đi đôi mắt sáng vừa không ngừng quan sát xung quanh, khuôn mặt có vẻ cẩn thận.
Rất nhanh, tên tóc ngắn đã lên đến ngọn đồi nhỏ, cũng nhìn thấy dưới tàng cây trong sơn cốc, chiếc xe chúng theo dõi đã lâu đang đậu ở đó.
Tên tóc ngắn thấy chiếc xe kia khuôn mặt hơi tái nhợt cũng lộ ra nụ cười nhạt. Y đặt chiếc rương trong tay xuống, sau đó mở rương ra, lấy những thứ đồ bên trong nhanh chóng ráp lại với nhau.
Lúc này, tên tóc bạc cũng vừa mới đi lên đỉnh đồi, có điều, lúc gã vừa bước lên đỉnh đồi thì khuôn mặt vốn mang nụ cười hung ác lập tức cứng đờ, sau đó tay hất lên, vứt cái rương trong tay ra.
Có điều, gã còn chưa kịp vứt cái rương tra thì trên cổ đột nhiên có thêm một ngân châm lắc lư. Nhưng cây ngân châm này cũng chỉ khiến động tác của gã hơi chậm rãi, chiếc rương kia vẫn được quăng đến phía đối diện Giang Nguyên.
Giang Nguyên thấy chiếc rương kia bay đến thì mắt hơi híp lại, thân hình nhẹ nhàng lóe lên, sau đó lại một ngân quang lóe lên.
Người đàn ông tóc bạc nhìn thấy Giang Nguyên nhẹ nhàng nhấc chiếc rương lóe qua, lại thấy trên cánh tay trái của mình đột nhiên có thêm một chủy thủ cùng với một cảm giác mệt mỏi từ ngực nhanh chóng lan ra bốn phía, trong miệng liền phát ra một tiếng gầm thấp sau đó từ từ ngã xuống đất.
Lúc này, trên đồi đối diện, tên tóc ngắn vừa mới lắp xong khẩu súng bắn tỉa nghe thấy trong tai nghe truyền đến một tiếng gầm nhẹ, sắc mặt hơi biến đổi, lập tức giơ khẩu súng trong tay lên, híp mắt nhìn vào ống kính nhắm, quét mắt về phía đối diện.
Lúc này Giang Nguyên đang cúi người xuống, nhìn tên tóc bach vừa té xuống mặt đất, đột nhiên lúc này sắc mặt chợt biến đổi, sau đó nhanh chóng nhào xuống mặt đất, lộn một vòng...
Chương 712: Bất ngờ
- Pằng... pằng...
Người đàn ông tóc ngắn chăm chú nhìn vào kính nhắm, gương mặt hơi tái nhợt tràn đầy vẻ lạnh lùng, không hề có chút dao động cảm xúc nào vì đồng bọn đã chết, dĩ nhiên y cũng không ngừng di động họng súng, đồng thời tĩnh táo bóp cò.
Giang Nguyên liên tục lăn trên mặt đất mấy lần, cuối cùng lắc mình lộn ra sau một tảng đá.
Giang Nguyên vừa lăn ra sau mỏm đá, vẻ mặt của người đàn ông tóc ngắn cuối cùng hơi biến hóa, sắc mặt bắt đầu ngưng trọng hơn. Y hơi ngẩng đầu lên, sau đó lại tĩnh táo chuyển động họng súng, quan sát tình hình mỏm đá qua kính nhắm.
Ban nãy phản ứng và tốc độ của đối phương, liên tục né tránh được mấy lần bắn lén của y khiến y rất khiếp sợ. Mặc dù cho tới giờ y không hề coi thường đối thủ, nhưng lần này y cảm thấy mình vẫn khinh thường đối phương rồi. Thực lực của đối phương kinh khủng hơn trong tư liệu rất nhiều.
Rất ít người có thể né tránh được bắn lén của y với khoảng cách như vậy, hơn nữa còn trong tình huống không biết trước. Nhưng tên trước mặt đã làm được.
Tên đàn ông tóc ngắn chậm rãi điều hòa hơi thở hơi dồn dập, ánh mắt tỉnh táo nhìn chằm chằm phiến đá, trong đồng tử lóe lên một đạo huyết quang. Gương mặt của tên đàn ông tóc ngắn dường như càng thêm tái nhợt, có điêu ánh mắt y thì càng thêm lạnh lẽo. Y tự tin, giờ mình đã bắt đầu kỹ năng “Huyết hóa” trong Chuỗi di truyền, dưới tình huống này, chỉ cần đối phương để lộ ra một bộ phận nào, mình đều có thể bắn trúng đối phương.
- Xảy ra truyện gì vậy?
Trong tai nghe truyền đến giọng nói kinh ngạc của người đàn ông phụ trách hậu cần chờ bên ngoài:
- Thể chứng sinh mệnh của Trương Uân biến mất rồi?
- Trương Uân chết rồi... Đối phương dã có phòng bị...
Tên đàn ông tóc ngắn lãnh đạm nói:
- Tôi đang ám sát đối phương, vị trí của đối phương ở gần Trương Uân trong khoảng ba mét, giờ bắt đầu giữ thông tin yên lặng...
Trong máy truyền tin truyền đến một tiếng hít thở nhẹ, sau đó liền nhanh chóng im lặng.
Người thanh niên ngồi trong xe sắc mặt ngưng trọng. Gã vốn nghĩ chẳng qua chỉ là một hành động ám sát đơn giản, có Hồ Cường và Trương Uân sẽ giải quyết đối, nhưng không ngờ, hai người từ trước tới giờ chưa từng thất thủ vậy mà Trương Uân đã chết.
Gã thoáng trầm ngâm, nhìn nhìn màn hình máy tính, máy định vị xác nhận vị trí Trương Uân. Gã móc điện thoại ra, bấm một dãy số, trầm giọng nói:
- Trương Uân chết rồi. Tôi và Hồ Cương tiếp tục chấp hành nhiệm vụ, khởi động kế hoạch quét sạch...
Sau khi người thanh niên nói xong câu này liền gác điện thoại, mở cửa xe ra, mở cốp sau xe, lấy chiếc rương cuối cùng bên trong ra, bước nhanh về phía Hồ Cường.
Giang Nguyên tựa sau mỏm đá, cảm nhận sự lạnh lẽo nhè nhẹ trên mỏm đá xuyên thấu trên lưng.
Trên mặt hắn không chút lo lắng, thậm chí còn có chút thích thú nhàn nhạt.
Hắn cảm thấy có chút bất ngờ vì những chuyện như thế này. Hắn không ngờ, đối phương có hai tay súng bắn tỉa, hơn nữa phản ứng còn nhanh như vậy. Ban nãy nếu không phải hắn đột nhiên cảm nhận được một tia sát khí, lập tức phản ứng né người đi, nói không chừng đã thật sự bị trúng đạn rồi.
Hắn nhẹ nhàng gẩng đầu lên, sau đó nhìn bầu trời bị lá cây che trên đỉnh đầu, lại nhìn xung quanh nhưng không tìm thấy thứ gì thích hợp sử dụng.
Nhìn tới nhìn lui, hắn thật sự không tìm thấy thứ gì thích hợp sử dụng. Giang Nguyên đành thở dài, nhìn nhìn đôi giày mình mới mua không lâu, đưa tay cởi một chiếc, sau đó tiện tay giơ lên đỉnh đầu.
Chiếc giày vừa mới được đưa lên đã cảm thấy tay chấn động một cái.
Giang Nguyên nhìn chiếc giày đã có một cái lỗ rõ ràng trên đó mặt hơi cười khổ. Tay súng bắn tỉa này tuyệt đối là cao thủ, phản ứng cực kỳ nhạy bén. Nếu mình muốn thoát thân dưới tay tên này tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng.
- Xem ra chỉ có thể dùng tuyệt kỹ..
Giang Nguyên nhẹ nhàng thở ra một hơi. Dùng tuyệt kỹ không phải vấn đề gì lớn, nhưng nếu dùng tuyệt kỹ rồi, vậy thì chắc chắn phải đảm bảo giết chết được đối phương, nếu không sẽ rất phiền phức.
Giang Nguyên hít sâu một hơi rồi hơi ngồi dậy, trong đầu vang lên tiếng “tít”:
- Thiên phú Tốc độ khởi động...
Cùng với lời cảnh báo vang lên trong đầu, Giang Nguyên bắn mạnh người, sau đó hắn như một hư ảnh xông ra bên ngoài.
Tên đàn ông tóc ngắn ghìm súng chợt thấy một bóng dáng lóe đến, ngón tay phản xạ có điều kiện bóp cò. Có điều sau khi tiếng súng vang lên y liền phát hiện bóng dáng đối phương đã biến mất khỏi tầm mắt mình.
Y kinh hãi chuyển đọng họng xung chĩa đi xung quanh, lại phát hiện một bóng dáng lóe lên trong tầm mắt. Có điều lần này chưa đợi y kịp bóp cò, đối phương đã lại biến mất.
Lúc này, trên khuôn mặt luôn lạnh lùng của tên đàn ông tóc ngắn rốt cuộc cũng bắt đầu lóe lên tia sợ hãi. Từ trước đến nay y chưa bao giờ gặp đối thủ như vậy. Với tốc độ kinh khủng của đối phương, y căn bản không cách nào khóa chặt được đối phương.
Tốc độ kinh khủng như vậy, mà là con người sao?
Từ trước tới giờ y chưa từng thấy người nào có tốc độ cao như vậy. Tuy y nghe nói trong môn của mình, những trưởng lão dường như có thể có năng lực cường hãn như vậy, nhưng đến giờ chưa từng thật sự nhìn thấy.
Y hít sâu một hơi, đè chặt nỗi kinh hãi trước nay chưa từng có trong lòng. Y nâng khẩu súng lên, lại một lần nữa quét tìm xung quanh.
Có điều sau khi y quét mắt hai lượt, sắc mặt chợt biến đổi, bởi vì y đột nhiên thấy hộp súng bên cạnh Trương Uân cách đó không xa ban nãy vẫn còn nhưng giờ không biết đã biến mất từ lúc nào...
Y hoảng sợ nhìn xung quanh mấy cái, vội vàng nâng súng đứng dậy, chuẩn bị đổi vị trí. Đột nhiên cơ thể y cứng đờ, sau đó bên tai mới vang lên một tiếng súng nhỏ xíu từ phía xa xa.
Giang Nguyên buông khẩu súng trong tay xuống, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng. Mặc dù đã lâu không chơi trò bắn lén nhưng vẫn may là không hề bị mau một, phối hợp với năng lực phản ứng và cảm giác vượt xa trước kia, giờ có một khẩu súng bắn tỉa trong tay uy lực cũng tăng lên gấp bội.
Giang Nguyên tiện tay đặt súng sang một bên, bước đến trước thi thể người đàn ông tóc bạc trên mặt đất, sau đó đưa tay lấy từ trong túi ra một ống nghiệm và kim hút máu.
Giang Nguyên nhìn thằng nhãi trong tay, âm thầm thở dài. Từ lúc mình vào Thiên Y viện thì thói quen này càng ngày càng tệ, trước đây cùng lắm chỉ mang theo một ống ngân châm trên người, giờ thì giống như mèo máy Doreamon, trong túi cái gì cũng có thể móc ra được.
Hắn cẩn thận hút máu, đang định trút máu vào trong ống nghiệm, đột nhiên trong lòng có một điều báo, cả người lại lăn mạnh một vòng.
Giang Nguyên cảm giác chỗ vai trái truyền đến một cơn tê dại, hắn đưa tay cầm lấy khẩu súng bắn tỉa ban nãy tiện tay ném sang một bên, sau đó liên tục lộn vòng rồi chui vào trong rừng cây bên cạnh.
Sau lưng Giang Nguyên, thỉnh thoảng lại có một cành cây gãy xuống, một viên đá bị bắn nát, đuổi cho Giang Nguyên giống như một con thỏ chạy trốn vào trong rừng.
- Một giây, một chấm năm giây, một giây...
- Một phát súng, hai phát súng, ba phát súng...
Giang Nguyên giống như một con ruồi không đầu chạy trốn khắp nơi trong rừng cây. Thỉnh thoảng hắn lại thay đổi phương hướng, nhưng vẫn chính xác tránh được tất cả đạn, đồng thời nhanh chóng tính toán lượng nổ súng của đối phương và số đầu đạn xuất hiện trước mặt hoặc sau lưng mình.
Sau khi nhanh chóng tính toán trong mấy giây, nụ cười trên mặt Giang Nguyên dần đậm hơn. Thằng nhãi này hiện nay tuy cũng là cao thủ, nhưng so với tên đầu tiên trình bộ cũng thấp hơn một chút. Nếu đổi lại là thằng nhãi đầu tiên kia, mình đã phải bắt đầu gia tốc rồi.
Nhưng tên nhãi hiện giờ rõ ràng độ dự đoán và chính xác hơi kém...
Giang Nguyên vừa chạy vừa nắm chặt bàn tay, trong lòng thầm tính toán: “Phát súng thứ tư, phát súng thứ năm...”
“Ba, hai, một...” Cùng với tiếng súng cuối cùng trong tính toán vang lên, Giang Nguyên nhanh chóng lướt qua một cây đại thụ, đồng thời xoay người giơ súng.
- Ầm...
Một tiếng súng vang lên, Giang Nguyên nhìn thấy hoa máu bắn lên trong ống kính nhắm liền thở hắt ra một hơi, tiện tay vứt súng xuống, sau đó nhìn thử vai trái của mình.
Hắn vừa thuận mắt nhìn sang thì thấy chỗ tay áo vai tráo bị rách một đường, sau đó có chút dấu máu, lúc này đã không còn cảm giác tê dại quá rõ ràng nữa, xem ra đã cầm máu.
Giang Nguyên cũng âm thầm vui mừng. Chỉ là bị trầy da hơi nghiêm trọng một thiếu, nếu không để bị thương đến xương thì rất phiền phức.
Cách đó hơn mười cây số, sắc mặt Trương Nguyena tái nhợt, lúc này dường như đã càng trắng hơn hai phòng, lạnh giọng nói với thuộc hạ:
- Trương Uân vô dụng, bảo đám Hồ Cường nhanh chóng giải quyết tên kia, bảo người của tổ dọn dẹp nhất định phải sang dọn sạch sẽ dấu vết...
Lúc này, một thuộc hạ bên ngoài vội vã chạy vào, sốt ruột nói:
- Nguyên thiếu, không xong rồi, thể chứng sinh mệnh của Hồ Cường và Lý Uy đều đã biến mất...
- Cái gì...
Sắc mặt Trương Nguyên chợt cứng đờ...
Chương 713: Nguyền rủa
Hút mấy ống máu, ngoài ra còn lấy mấy tiêu bản tổ chức, Giang Nguyên rất hài lòng đi về phía chiếc xe dừng dưới chân núi. Còn ba cái xác trên núi cùng với ba khẩu súng thì cứ mặc kệ như vậy mà đi vui vẻ hội họp với con trai bảo bối của mình.
Hai giờ sau, sắc mặt Trương Nguyên tái xanh nhìn ba cổ thi thể trước mặt, trong mắt tràn đầy vẻ kinh sợ.
- Sao có thể như vậy? Sao ba người bọn họ lại chết, lần này phiền phức rồi...
Người trung niên cúi người nhìn đất ba cổ thi thể trên mặt đất, khuôn mặt tí nhợt lúc này càng trắng thêm hai phần.
Trương Nguyên hít một hơi thật sâu, nhìn về phía người trung niên, nói:
- Xin phép tổng bộ điều cao thủ tới. Tên Giang Nguyên này làm thế mà còn chưa chết, không có cao thủ đến không được rồi!
Người trung niên sắc mặt âm trầm cau mày suy nghĩ một chút, lắc đầu nói:
- Hiện tại không thể... Nếu thật sự điều cao thủ tới, tổng bộ sẽ không phê chuẩn. Một khi có cao thủ tộc ta nhúng tay vào, vậy thì rất có thể gây sự chú ý với Thiên Y viện, cho nên... với tình huống hiện tại, chưa chắc tổng bộ đã phê chuẩn!
- Hơn nữa, Giang Nguyên này trong tình huống thế này mà còn có thể giết ngược đám Hồ Cường, trong chuyện này chắc chắn có nguyên nhân khác. Nếu không đám Hồ Cường không thể bị Giang Nguyên tùy tiện phát hiện, hơn nữa còn không một ai có thể quay trở về nữa!
- Nếu thật sự muốn điều cao thủ tới, ít nhất cũng cần đại nhân cấp bá tước đến trước, một khi xảy ra vấn đề chúng ta cũng không đảm đương nói.
Nói tới đây, người trung niên dừng một chút, sau đó nhìn về phía Trương Nguyên, nói:
- Hơn nữa, cái chuôi của Giang Nguyên này đang nằm trong tay chúng ta, cho dù hắn biết là người của chúng ta ra tay chắc hẳn cũng không dám báo cáo với Thiên Y viện... Cho nên, chuyện này không thể vội được!
- Không được, nhất định phải thử một lần... Giang Nguyên này nếu không chết, chắc chắn sẽ là cái gai đâm trong thịt... Tôi nhất định phải khiến hắn chết...
Trương Nguyên không hề có ý định bỏ qua cho Giang Nguyên, cắn răng nghiến lợi lạnh giọng nói:
- Cho dù là mời đại nhân cấp bá tước tới, cũng phải xin phép tổng bộ...
Trương Nguyên nhìn người trung niên, lạnh giọng nói:
- Anh không cần phải để ý nhiều như vậy, tôi nói xin phép thì cứ xin phép đi...
Người trung niên nhìn bộ dạng Trương Nguyên, trong mắt lóe lên tia tức giận có điều không nói thêm gì nữa. Trương Nguyên tự cho rằng bên Tổng bộ rất hiếm khi không phối hợp với gã cho nên trước nay rất kiêu ngạo. Mặc dù thực lực Trương Nguyên thấp xa y, hơn nữa thân phận địa vị hai người tương đồng, nhưng y lại không dám không phối hợp với Trương Nguyên. Lần này cũng chỉ nhẫn nhịn, gật đầu nói:
- Được, vậy lát nữa bọn tôi sẽ liên lạc với bên tổng bộ, nhưng tổng bộ có đồng ý hay không thì tôi không thể nào chắc chắn được!
- Anh cứ báo cáo với Tổng bộ trước... Đến lúc đó tôi sẽ lại liên hệ với Trưởng lão Trương Ni của tổng bộ là được...
Trương Nguyên tùy ý phất phất tay, mặt đầy tự tin.
Người trung niên lúc này cũng tỉnh bơ, gật đầu nói:
- Được... Có điều kế hoạch của chúng ta có phải tạm dừng không?
- Không cần... Để thúc đẩy chuyện này bên Tổng bộ đã hỏi tới mấy lần. Chúng ta cần phải đậy nhanh tiến độ.
Tên Giang Nguyên hẳn cũng không dám làm thế nào đâu... Cho dù hắn thật sự dám báo lên Thiên Y viện thì đến lúc đó, đợi khi Thiên Y viện bắt đầu chú ý, có lẽ chúng ta đã tiến hành xong hết rồi!
Trương Nguyên lạnh giọng nói:
- Anh chỉ cần làm tốt chuyện của anh là được, những thứ khác cứ để tôi sắp xếp!
Người trung niên nghe Trương Nguyên nói vậy ánh mắt càng thêm lạnh lẽo nhưng không hề thể hiện ra ngoài, chỉ gật đầu nói:
- Được... Vậy chuyện này anh đã tự mình nắm chắc rồi, bên Tổng bộ tôi sẽ báo cáo.
Trương Nguyên nhìn người trung niên đi ra ngoài, lúc này mới cầm điện thoại lên trầm giọng nói vào trong điện thoại:
- Thế nào? Mấy thằng nhãi bên đó vẫn chưa cúi đầu à?
- Nguyên thiếu... Có lẽ bọn chúng đã không chống đỡ được rồi, theo báo cáo của bên dưới, có lẽ trước hôm nay chúng sẽ đến...
Những lời thuộc hạ bên đó nói khiến Trương Nguyên hài lòng. Chỉ cần mấy tên này chịu gật đầu, vậy thì kế hoạch đã có thể tiến hành. Đến lúc đó không cần bao lâu, gã sẽ lập được một công lớn cho Tổng bộ, vậy thì phần thưởng của Tổng bộ chắc chắn sẽ không nhỏ... Thân phận tổng phụ trách khu vực Trung Quốc của mình, tương lai chắc chắn sẽ không chạy thoát...
Nghĩ tới đây, Trương Nguyên không nhịn được cười phá lên ha hả, có điều cười thì cười, nhưng vừa nghĩ đến một chuyện sắc mặt gã lại lạnh lẽo, lạnh giọng nói:
- Giang Nguyên, mày chờ đó cho tao... Dám không nể mặt tao, mày sẽ phải chết!
Giang Nguyên liên tục nhảy mũi hai cái, hắn xoa lỗ mũi, lấy tờ khăn giấy Tuyên Tử Nguyệt bên cạnh đưa ra, lau lỗ mũi rồi nói:
- Chắc chắn có người đang rủa anh...
Nhìn vẻ buồn cười của Giang Nguyên, Phan Hiểu Hiểu không kìm được dẩu môi, hừ một tiếng nói:
- Sao vậy... Sao anh biết có người đang rủa anh? Không biết chừng có người đẹp nào đang nhớ anh đấy...
- Haha... có phải người đẹp nào đang nhớ đến anh không, anh không biết, nhưng anh biết bây giờ chắc chắn có người đang rủa anh, chỉ e giờ hắn đang hận không thể bằm thây thành vạn mảnh mới đúng...
- Có điều, hắn chỉ mơ tưởng hão huyền mà thôi...
Giang Nguyên cười hì hì, thở dài nói:
- Cứ để hắn nhớ đi, hì hì... Những ngày tháng tốt đẹp của hắn không còn dài nữa đâu...
Chương 714: Uống máu
Khương Dương mấy ngày nay cơ bản không dám ra khỏi cửa, thậm chí không dám lộ diện trước mặt những người thân cận, chỉ nấp ở trong một biệt thự. Y đã làm ổ hai ngày rồi, tuy y cảm thấy những thứ khác dường như rất bình thương, nhưng y vẫn mơ hồ cảm nhận được cảm giác yếu ớt kia càng lúc càng nghiêm trọng, hơn nữa dần bắt đầu cảm thấy bụng rất đói.
Cho dù gã ăn rất nhiều nhưng hoàn toàn không thể làm giảm bớt cảm giác đói bụng đáng sợ này. Điều này khiến gã càng thêm lo lắng. Những người khác lúc này gần như cũng đều như gã, dù cố gắng nghĩ cách nhưng vẫn không thể xoa dịu được tình trạng này, cúi đầu gần như đã trở thành biện pháp duy nhất.
Khương Dương phiền não ở trong phòng khách, run lẩy bẩy đi tới đi lui, cái cảm giác đói bụng càng lúc càng cồn cào. Sau khi gã đi hai vòng, rốt cuộc đã không nhịn được mà hét lên:
- Chuyện gì thế này? Đồ ăn còn chưa làm xong à?
- Dương thiếu, ngài chờ một chút... xong ngay đây, xong ngay đây...
Nữ đầu bếp trong nhà bếp đang luống cuống tay chân đáp, rất sợ vị Dương thiếu này phát khùng.
- Vú Trương, nhanh lên một chút, đừng để Dương thiếu đói bụng...
Một vệ sĩ bên cạnh lúc này cũng sốt ruột lên tiếng thúc giục. Y biết hai ngày nay tâm tình của Dương thiếu càng ngày càng tệ, đừng nên để Dương thiếu bực mình nữa, nếu không mọi người sẽ đều phải xui xẻo.
Động tác của nữ đầu bếp này rất nhanh nhẹn, vẻ mặt thì đau khổ. Dương thiếu này trước giờ khảnh ăn, đồ ăn đều phải tươi mới. Mà hai ngày gần đây cứ hai ba tiếng lại phải ăn một bữa, trên cơ bản là bận rộn không ngừng. Mình còn phải mua gà rồi tự tay giết gà, còn phải nấu nướng, sao mà làm cho kịp...
Bất đắc dĩ, nữ đầu bếp cũng chỉ có thể tăng tốc thêm, chặt mấy khúc thịt gà rồi ném vào trong chảo dầu rán lên.
Khương Dương ở trong phòng khách lại đi hai vòng, nghe thấy tiếng dầu sôi trong nhà bếp, cuối cùng không kìm được nữa đã được sãi bước đi vào phòng bếp, kêu lên:
- Vú Trương, nhanh lên một chút!
- Vâng, vâng... xong ngay đây, xong ngay đây!
Vú Trương vừa cho gia vị vào trong nồi, vừa đảo, vội vàng trả lời:
- Dương thiếu, cậu ra ngoài chờ trước đi, tôi xong ngay đây!
- Nhanh lên một chút...
Khương Dương thấy đồ ăn thực sự sắp ra lò mới thoáng hài lòng gật đầu một cái, ức chế cảm giác bực bội trong lòng, sau đó mới xoay người định ra khỏi phòng bếp. Nhưng gã đột nhiên hít mũi một cái, sau đó không nhịn được nhìn xung quanh.
Rất nhanh, ánh mắt Khương Dương dừng lại trên chén máu gà trên bệ. Khương Dương nhìn chén máu gà này rồi lại hít mũi một cái. Trong mắt gã nhanh chóng lóe lên thần sắc cổ quái. Sau khi chần chờ một chút, Khương Dương xoay người, đang định rời đi, nhưng vừa mới xoay người thì Khương Dương đột nhiên dừng lại. Gã lại nhìn chén máu gà trên bệ một lần nữa.
Lần này, Khương Dương nhìn chén máu gà kia yết hầu không kìm được đột nhiên ực một tiếng, sau đó trong lòng gã toát lên sự sợ hãi. Gã đột nhiên phát hiện, hình như mình rất muốn uống chén máu gà kia.
Hơn nữa còn là một chén máu gà sống.
“Xảy ra chuyện gì vậy? Sao có thể như vậy?” Khương Dương cố gắng át chế khát vọng trong lòng, miễn cưỡng xoay người rời đi. Có điều vừa mới ra khỏi nhà bếp Khương Dương dường như cảm thấy mình càng đói bụng hơn. Gã không nhịn được lớn tiếng hét lên:
- Vú Trương, nhanh lên một chút!
- Được rồi, tới đây tới đây...
Vú Trương nhanh chóng bỏ gia vị trong tay vào nồi, sau khi đảo một lúc liền nhấc nồi lên vội vàng đưa cho Khương Dương.
Khương Dương không kịp chờ đợi cắn hai miếng, lấp thức ăn vào bụng. Có điều động tác ăn của gã càng lúc càng nhanh, đồ ăn lấp vào bụng càng lúc càng nhiều, nhưng gã cảm thấy mình càng lúc càng đói, thậm chí trong đầu gã không ngừng hiện lên hình ảnh chén máu gà cùng với màu máu tanh nhàn nhạt kia.
Nhớ tới điều này, gã không kìm được nuốt nước miếng, hơn nữa dần dần cảm thấy thức ăn trong miệng càng lúc càng chẳng có mùi vị gì.
Khương Dương vừa ăn, sắc mặt càng lúc càng trở nên khó coi. Sâu trong đáy lòng đang có một suy nghĩ không ngừng vang lên, gã muốn uống chén máu gà kia...
- Không... không... chuyện này không thể nào... tuyệt đối không thể... sao mìn lại muốn uống cái thứ ghê tởm như vậy?
- Không... tuyệt đối không thể...
- Không thể nào...
Sắc mặt Khương Dương lúc xanh lúc tím biến ảo không ngừng. Điều này khiến vệ sĩ và nữ đầu bếp đứng bên mặt đầy kinh nghi, không biết rốt cuộc Dương thiếu bị gì? Bình thường chỉ cần đồ ăn đem lên, cảm xúc của Dương thiếu sẽ tốt hơn rất nhiều. Nhưng sao lần này phản ứng của gã hoàn toàn không giống với bình thường?
Vệ sĩ kia cau mày nhìn về phía nữ đầu bếp, thầm nói:
- Chắc chắn là đồ ăn hôm nay vú Trương làm không ngon rồi...
Lúc này vẻ mặt nữ đầu bếp kia tràn đầy nghi hoặc, đồ ăn bà làm bà biết, có lẽ không có vấn đề gì đâu.
Trong lúc hai người còn đang nghi hoặc, Khương Dương ngồi trước bàn ăn đột nhiên nhìn hai người, phiền não hét lên:
- Ra ngoài... ra ngoài hết cho tôi... tôi muốn yên tĩnh một mình...
- A...
Hai người sửng sốt trước cơn giận kỳ lạ của Khương Dương.
- Đi ra ngoài, có nghe thấy không? Ra ngoài hết cho tôi...
Thấy hai người không có phản ứng, Khương Dương chỉ cảm thấy trong lòng càng thêm bực bội. Gã vỗ bàn một cái, tức giận nói.
Hai người kia nghe tiếng Khương Dương vỗ bàn liền rụt cổ, nhìn nhau một cái, vội vàng đồng loạt gật đầu nói:
- Vâng vâng... Chúng tôi ra ngoài, chúng tôi ra ngoài...
Khương Dương thấy hai người đi ra ngoài, đóng cửa lại thì không chờ đợi được nữa đứng bật dậy, sải bước đi về phía nhà bếp.
Gã đi vào nhà bếp, nhìn thấy chén máu gà lúc nãy vẫn đặt trên bệ.
Khương Dương tiến tới, nhìn chén máu gà, ngửi mùi máu tanh nhàn nhạt trước mũi. “Ực ực” Khương Dương không kìm được nuốt nước miếng một cái.
- Cái... cái thứ này... có thể ăn sao?
Gã nhìn chén máu gà mê người trong tay, cuối cùng lại bưng lên, đưa lên chóp mũi ngửi một cái.
Lần này ngửi thấy mùi máu tanh kia Khương Dương liền cảm thấy chén máu gà trước mặt chắc chắn có thể ăn. Hơn nữa nó còn rất ngon.
- Thử thôi... chỉ thử một chút thôi...
Mặc dù Khương Dương cảm thấy chán ghét nhưng gã phát hiện mình thực sự không cách nào áp chế được khát vọng với chén máu gà trước mắt này. Cuối cùng gã đem chén lên bên miệng, sau đó lè lưỡi, cau mày nhắm mắt lại, trông bộ dạng vô cùng đau khổ, khẽ liếm máu gà trong chén.
- Ồ?
Đầu lưỡi dính một chút máu gà vào đến trong miệng, cảm giác mằn mặn nhưng lại mang theo vị ngọt thơm mê người xộc thẳng vào trong não, mùi vị đặc biệt khiến tinh thần gã rung động.
Khương Dương hơi sửng sốt, cảm nhận mùi vị dường như khiến gã lập tức thỏa mãn cực kỳ này, gương mặt tái nhợt kia trong nháy mắt hồng nhuận, há to miệng, bắt đầu không để ý gì nữa đổ hết cả chén máu gà vào trong miệng mình.
Chương 715: Anh Ngô
- Xoảng...
Một chiếc ly sứ trắng thượng hạn vỡ nát trên mặt đất, mảnh vỡ bắn tung tóe đầy mặt đất. Trên gương mặt luôn trắng bệch của Trương Nguyên hiếm khi đỏ ửng, thở hổn hển, nhìn tên thuộc hạ giống như con cun cút sợ hãi trước mặt, tức giận quát lên:
- Chuyện gì đã xảy ra, không phải anh nói, mấy tên đó chiều qua đã đến ký tên rồi sao?
- Bọn họ tới chưa? Anh xem bọn họ tới chưa?
Trương Nguyên nhìn tên thuộc hạ đang cúi đầu thì cơn giận càng không có chỗ phát tiết. Gã đưa tay lên cầm một quyển sách trên bàn hung hăng đánh về phía thuộc hạ. Gã thấy tên kia đến tránh cũng không dám tránh, lúc này mới hơi bớt giận, ánh mắt lạnh lẻo, lạnh giọng nói:
- Anh nói đi, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Những tên kia chắc chắn không thể nào chống đỡ đến hôm nay được!
- Tạm thời vẫn chưa xác định được, nhưng căn cứ theo hồi báo của đám người bên dưới, những tên kia gần như đã đột nhiên khôi phục lại bình thường... Bây giờ đã không có bất kỳ điều gì khác thường nữa!
Thuộc hạ kia hơi ngẩng đầu lên nhìn Trương Nguyên. Lần đầu tiên y thấy Nguyên thiếu tức giận như vậy. Y vội vàng cẩn thận trả lời:
- Giờ tôi sẽ cho đám người bên dưới điều tra kỹ, xem thử rốt cuộc đã xảy ra sơ sót ở đâu!
- Hừ... Bảo họ nhanh một chút!
Trương Nguyên hừ lạnh một tiếng rồi phất tay, đuổi tên thuộc hạ ra ngoài.
Thuộc hạ kia thấy Trương Nguyên vẫy tay lúc này mới len lén thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng chạy ra khỏi thư phòng. Sau khi y ra khỏi thư phòng mới đưa tay lau mồ hôi, vội vàng truyền đạt mệnh lệnh. Y hiểu rất rõ, Nguyên thiếu đã vì chuyện này lên kế hoạch từ rất lâu. Nếu thật để xảy ra vấn đề, đến lúc đó sẽ giận cá chém thớt với mình.
- Chẳng lẽ chúng đã tìm được thuốc khống chế rồi?
Trương Nguyên ngồi trước bàn sách, mặt đầy trầm ngâm và kinh ngạc. Giờ đã tiến vào giai đoạn biến dị, muốn khống chế trên căn bản không thể được...
- Chẳng lẽ là Giang Nguyên kia? Nhưng không thể nào... Cho dù thằng nhãi kia có bản lĩnh thì cũng không thể nào! Cho dù là mấy lão già của Thiên Y viện đến, chỉ e cũng phải cần một thời gian tương đối dài mới có thể khống chế được. Nhưng giờ mới bao lâu chứ? Cùng lắm chỉ mới qua có vài ngày, tuyệt đối không thể như vậy.
- Nguyên thiếu? Xảy ra chuyện gì vậy? Tôi nghe nói hình như kế hoạch xảy ra vấn đề?
Người trung niên kia chậm rãi bước vào, sắc mặt cũng có chút khó coi, nhìn về phía Trương Nguyên nói.
Trương Nguyên nghe người trung niên hỏi thì sắc mặt càng khó coi, có điều vẫn trầm giọng nói:
- Tình hình tên đó, đột nhiên được khống chế, không biết rốt cuộc đã xảy ra vấn đề ở đâu...
- Có điều, tôi đã cho người đi điều tra, có lẽ sẽ nhanh chóng có kết quả!
Nghe vậy, sắc mặt người trung niên cũng hơi biến đổi, nghi ngờ nói:
- Không thể nào. Có thể Thiên Y viện có nghiên cứu về phương diện này, nhưng Giang Nguyên không thể nào có năng lực về phương diện nào... Căn cứ theo tài liệu cho thấy, cho dù là Thiên Y viện, muốn khống chế tình hình như thế này ít nhất cũng có thể từ năm ngày trở lên...
- Đúng... Tôi củng cảm thấy kỳ lạ, cho nên...
Đầu tiên Trương Nguyên còn chưa chắc chắn lắm, nhưng nghe thấy người trung niên cũng nói vậy thì gã cũng chắc chắn hơn nhiều. Chắc chắn không phải người của Thiên Y viện ra tay. Trong mắt gã tràn đầy nghi hoặc, chậm rãi lắc đầu, đột nhiên ánh mắt cứng đờ, đứng bật dậy, thất thanh nói:
- A, tôi biết rồi...
- Biết? Biết cái gì?
Người trung niên kia thấy Trương Nguyên đột nhiên đứng bật dậy thì cũng giật mình.
- Máu... chắc chắn chúng đã uống máu rồi...
Sắc mặt Trương Nguyên cổ quái nói:
- Chỉ có uống máu mới có thể khống chế hiện tượng do loại gien biến dị này dẫn đến trong thời gian ngắn như vậy...
- Đúng rồi... Đúng là ngay cả chuyện này mà chúng ta cũng quên, đúng là người trong cuộc mù mờ...
Người trung niên nghe Trương Nguyên nói vậy thì sửng sốt một chút, sau đó cũng phục hồi tinh thần, thất thanh nói:
- Nếu uống máu, tuy nói tác dụng kém hơn thức uống huyết năng, nhưng cũng có thể tạm thời bổ sung năng lượng tiêu hao khi gien biến dị...
- Thật không ngờ, bọn chúng lại nghĩ ra được cách này...
Người trung niên mặt đầy cảm thán nói:
- Từ sau khi có thức uống huyết năng, đã lâu rồi chúng ta không có khái niệm hút máu, cho nên giờ ngay cả chuyện này cũng không nghĩ tới.
Nói tới đây, người trung niên lắc đầu thở dài nói:
- Có điều, không ngờ, mấy thằng nhóc này lại phát hiện được bí mật này... Tuy nói, chuyện này cũng không có gì đáng ngại nhưng sẽ lãng phí một ít thời gian!
- Không có gì đáng ngại?
Trương Nguyên trố mắt nhìn về phía người trung niên nói:
- Anh Ngô... ý anh là?
- Nguyên thiếu... anh mới nhập môn chưa lâu lắm, cho nên không biết một vài chuyện...
Người trung niên họ Ngô thấy giờ Trương Nguyên phải thỉnh giáo mình thì trên mặt lóe lên tia đắc ý, chậm rãi cười nói:
- Thời kỳ đầu của loại gien biến dị này cần huyết năng rất lớn. Trước khi thức uống huyết năng chưa xuất hiện, những người ở trong giai đoạn chuyển đổi gien thời kỳ đầu sẽ cần một lượng lớn máu tươi, hơn nữa buộc phải là máu người...
- Giờ, có lẽ họ chỉ uống máu thú hoặc máu gia cầm... Cùng lắm hai ngày nữa, bọn họ sẽ phát hiện ra, hì hì...
Người trung niên mặt đầy tự đắc cười nhìn Trương Nguyên, nói:
- Nguyên thiếu, anh nhẫn nại chờ thêm hai ngày nữa đi, đến lúc đó tôi đảm bảo bọn họ sẽ phải đến cầu xin chúng ta thôi, hahaha...
Chương 716: Điều chỉnh gien
- Nguyên thiếu... kế hoạch của bên Trương Nguyên hình như xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn...
Người phụ trách họ Hồng của Cổ Môn phụ trách liên lạc với Giang Nguyên gọi điện đến báo cáo với Giang Nguyên:
- Vốn dự tính chiều qua đám Khương Dương đến ký tên, nhưng cho đến giờ đám Khương Dương vẫn chưa xuất hiện.
- Hơn nữa, căn cứ theo điều tra của chúng ta, mấy người Khương Dương, triệu chứng thiếu máu dường như đã biến mất... Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến họ không đi ký tên!
Giang Nguyên đang cầm điện thoại đôi mắt cũng lóe lên tia kinh ngạc. Khi loại gien này đột biến sẽ xuất hiện tình trạng thiếu máu, nếu gien đột biến không được khống chế hữu hiệu thì trên căn bản không thể nào khống chế tình trạng này.
Trong lúc Giang Nguyên đang kinh ngạc, người phụ trách họ Hồng bên kia dường như đoán ra suy nghĩ của Giang Nguyên, tiếp tục nói:
- Căn cứ theo tình hình hiện tại, thông qua phân tích của tổ tình báo chúng ta, có lẽ bọn Khương Dương đã uống một lượng máu lớn nên mới có thể xảy ra tình hình như thế này.
- Đúng... chắc chắn những tên này đã uống máu rồi, nếu không không thể nhanh chóng mất triệu chứng thiếu máu trước khi có được thuốc của bên Trương Nguyên như vậy...
Giang Nguyên được đối phương nhắc nhở đột nhiên hồi thần lại, nhớ tới những tài liệu liên quan đến Huyết Tộc mà hai ngày trước mình tra được, đúng rồi... chỉ khi uống một lượng máu lớn mới có thể hóa giải được chuyện này.
Chẳng qua tình hình thế này, hậu quả sẽ...
Nghĩ tới điều này, sắc mặt Giang Nguyên không khỏi âm trầm. Những người này có lẽ uống máu có thể khống chế được một thời gian. Nhưng trước khi hoàn toàn chuyển đổi gien, máu thông thường sẽ không thể nào thỏa mãn nhu cầu của họ, buộc phải dùng máu tươi của người mới được.
- Anh Hồng... Anh giúp tôi chú ý một chút, xem thử họ uống loại máu gì, nếu thứ họ uống là máu tươi của người, vậy hãy nói cho tôi biết...
- Được...
Đầu bên kia người phụ trách họ Hồng gật đầu.
Sau khi người trung niên mặt chữ quốc cúp điện thoại liền nói với một thanh niên đầu đinh bên cạnh:
- Đi... cho người theo dõi năm thằng nhóc đó, làm rõ xem rốt cuộc chúng đã uống máu gì!
- Anh Trương... dựa vào cái gì mà chúng ta phải nghe theo hắn? Hắn là người của Thiên Y viện...
Người thanh niên kia đầy vẻ không cam lòng, hừ giọng nói.
Anh Trương thấy vẻ không cam lòng của người thanh niên kia sắc mặt trầm xuống, nói:
- Lưu Nghị, đi nhanh đi... Sơn Trường đại nhân đã yêu cầu chúng ta phối hợp với đối phương, chẳng lẽ cậu muốn trái lệnh sao?
Người thanh niên nghe thấy bốn chữ Sơn Trường đại nhân thì sắc mặt biến đổi, bất đắc dĩ thở ra một hơi, sau đó lại khẽ hừ một tiếng mới quay đầu đi ra ngoài.
Anh Trương nhìn bóng lưng không cam lòng của người thanh niên mới cười khổ thở dài, chẳng qua là bản thân gã cũng không hiểu tại sao Sơn Trường đại nhân lại muốn đám người mình nghe theo lệnh người của Thiên Y viện. Từ khi mình vào Cổ Môn tới giờ chưa hề nghe nói có chuyện kỳ lạ như vậy.
Nên biết, mấy trăm năm nay, bọn họ và người của Thiên Y viện chỉ có ngươi sống ta chết chứ chưa từng có chuyện hợp tác như vậy. Hơn nữa hợp tác mà người của Thiên Y viện làm chủ đạo... Chuyện như vậy, chắc cũng chỉ Sơn Trường đại nhân mới có thể làm ra.
Anh Trương sờ mũi, trong lòng cũng chấn động. Cái vị Sơn Trường đại nhân này đúng là thiên tư tuyệt đỉnh, nhưng tính cách cũng cổ quái khác người. Cổ Môn có một vị Sơn Trường đại nhân như vậy thật sự không biết là phúc hay họa...
Sắc mặt Giang Nguyên lúc này cũng không hề dễ coi. Vốn hắn tưởng đám Khương Dương sẽ phát triển theo dự định, giờ đã đi tìm Tôn Nghị cúi đầu ký tên, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện rắc rối như vậy...
Vốn theo sắp xếp của Giang Nguyên, chỉ cần bên Trương Nguyên vừa bắt đầu ra tay, như vậy sẽ có thể phát hiện rốt cuộc tên đó có ý định gì. Nếu không sao hắn có thể mạo hiểm để chuyện này xảy ra. Hơn nữa gã rốt cuộc là vì chuyện này hay đơn thuần chỉ vì muốn kéo mấy tên kia uống nước, cũng chỉ có chuyện này mới có thể làm rõ được.
Nhưng giờ, xảy ra rắc rối lớn như vậy, Giang Nguyên cũng hơi nhức đầu. Vốn là một chuyện khá đơn giản giờ lại làm ra thế này. Có điều, điều duy nhất khiến Giang Nguyên thấy cân bằng một chút là, hắn tin giờ có lẽ có người còn nhức đầu hơn hắn. Trương Nguyên giờ chắc chắn đang vô cùng tức giận vì chuyện này!
So với sự nhức đầu của mấy đồng chí này, đám Khương Dương giờ đang mặt mày hân hoan, tuy nói uống máu sống thực sự hơi... bất nhã... nhưng ít ra cũng không bị Trương Nguyên khống chế.
Có điều, sự hân hoan của họ cũng không kéo dài quá lâu. Hai ngày tiếp theo, dần dần họ phát hiện, cho dù có uống máu cũng không thể nào khống chế được sự hư nhược và cảm giác đói bụng trong cơ thể mình.
- Khương Dương, sao vậy? Ban nãy tôi đã uống ba chén máu lớn, nhưng giờ vẫn cảm thấy không thoải mái, vẫn cảm thấy đói...
Một vị đại thiếu nhìn Khương Dương trong điện thoại video, căng thẳng nói:
- Tình hình của cậu như thế nào? Còn có cách gì khác không?
- Giờ tôi cũng chẳng khác gì mấy...
Vẻ mặt Khương Dương vô cùng ảm đạm và khổ sở, lắc đầu nói:
- Không tìm được nguyên nhân, cũng không có cách gì khác...
Vị đại thiếu này thấy Khương Dương lắc đầu, sắc mặt chợt biến đổi, kinh ngạc nói:
- Không có cách nào khác thì phải làm sao đây? Chẳng lẽ chúng ta phải cúi đầu trước tên Trương Nguyên khốn kiếp đó sao?
- Nếu không được thì cũng chỉ có thể như vậy...
Sắc mặt Khương Dương vô cùng bất đắc dĩ.
- Khốn kiếp...
Nghe thấy vậy, vị đại thiếu kia không kìm được mắng một tiếng.
Giang Nguyên rất yên tâm bởi vì nhận được điện thoại của người trung niên họ Hồng kia, mấy vị đại thiếu hôm nay đã ra ngoài đến Kim Lăng các, điều này khiến hắn thoáng thở phào nhẹ nhõm, bởi vì nếu mấy tên đại thiếu này không đi, vậy thì chắc chắn sẽ uống máu tươi của người. Như thế cho dù xuất phát từ lập trường nào hắn cũng phải giết chết hết mấy tên này hoặc trực tiếp giao cho Thiên Y viện. Cái suy nghĩ thả sợi dây dài câu cá lớn sẽ tan vỡ.
- Được, anh Hồng... Vất vả cho anh rồi, những chuyện tiếp theo vẫn cần các anh tiếp tục phí sức. Có gì khác thường, xin lập tức thông báo cho tôi...
Giang Nguyên khách khí nói.
- Được... Sơn Trường đại nhân đã dặn dò chúng tôi phối hợp với Nguyên thiếu, dĩ nhiên chúng tôi sẽ cố gắng hết sức...
Ngữ khí của người phụ trách của Cổ Môn bên kia khách khí mang theo chút xa cách. Có điều, Giang Nguyên đã quen rồi. Những người Cổ Môn này có thể phối hợp như vậy cũng là nể mặt Tôn Diệu Nguyệt. Nếu không đừng nói là làm việc giúp mình, không gây rắc rối cho mình đã là tốt lắm rồi.
Sau khi gác máy, Giang Nguyên nhẹ thở ra một hơi, sau đó đi về phía phòng thí nghiệm. Giờ hắn đang ở Văn phòng đại diện Bắc Kinh, hắn đã yêu cầu nơi này một phòng thí nghiệm. Tuy nói những tư liệu liên quan đến Huyết Tộc bên thư viện tổng bộ đều có, nhưng xem tài liệu và tận mắt xác nhận là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Căn cứ trong tài liệu của viện, biến dị gien của Huyết Tộc giờ trên căn bản đã tương đối hoàn thiện. Năm sáu chục năm gần đây, qua nghiên cứu của Huyết Tộc, chúng đã tiến hành cải thiện và điều chỉnh gien, tính kháng tia cực tím đã nâng lên nhiều, giờ trên căn bản tia cực tím bình thường hàng ngày đã có thể khống chế hoàn toàn, cho dù là tia cực tím tương đối mạnh, họ cũng có thể dùng sương phòng hộ để chống cự trong thời gian ngắn.
Có điều, sau khi tiến hành điều chỉnh loại gien này, những năng lực khác của Huyết Tộc cũng tương đối bị ức chế. Cho dù là năng lực tự chữa lành hay tốc độ luôn khiến họ kiêu ngạo cũng đều giảm xuống ở mức độ khác nhau.
Nhưng những chuyện này tùy thuộc vào từng cơ thể. Giống như tư chất của người bình thường vậy, có người tư chất rất bình bình, có người tư chất rất tốt. Tốc độ và năng lực tự chữa lành của mỗi người họ đều có sự khác biệt.
Đồng thời, đối với Huyết Tộc mà nói, có thể tự do đi lại dưới ánh nắng mặt trời, không hề bị hạn chế ban đêm ban ngày, một chút hy sinh nhỏ này hoàn toàn đáng giá... Cho nên, sau khi Huyết Tộc có được điều chỉnh gien tương đối hoàn chỉnh này, mấy chục năm trước, toàn bộ Huyết Tộc đã tiến hành ưu hóa mới có sự xuất hiện của Huyết tộc gần như không khác gì người bình thường như hiện nay.
Cho nên, Giang Nguyên khá tò mò với những điều này, cộng thêm ấn ký kia của hắn khi gặp Trương Nguyên thì hơi có chút phản ứng dị thường. Điều này càng khiến cho hắn tò mò, muốn thật sự nhìn kỹ tình hình gien trong máu này...
- Y sĩ Giang Nguyên, ngài tới rồi...
Một vị y sĩ thực tập phụ trách phòng thí nghiệm nhìn thấy Giang Nguyên tới liền nở nụ cười khiêm nhường. Tuy bây giờ Giang Nguyên và anh ta đều là y sĩ thực tập, nhưng vị y sĩ thực tập này thật sự không dám đối đãi với Giang Nguyên như đồng nghiệp cùng cấp bậc...
Chương 717: Khác thường và khác biệt
- La Dương... Phải làm phiền anh rồi...
Mặc dù người khác rất khách khí với hắn, nhưng ngữ khí của Giang Nguyên từ trước đến nay rất tùy tiện. Hắn cười nói với y sĩ thực tập này.
- Ngài khách khí với tôi cái gì... Giang y sĩ, ngài muốn dùng phòng thí nghiệm thì có thể nói với tôi bất cứ lúc nào...
La Dương vừa mở cửa phòng thí nghiệm, vừa tiện tay bật đèn giúp Giang Nguyên cười nói:
- Ngoài ra, phân tích sơ bộ gien kia tôi đã hoàn thành giúp ngài rồi, ngài xem trước thử đi... Xem xem có cần tôi làm gì nữa thì có thể dặn dò tôi là được!
- A... được, cảm ơn!
Giang Nguyên mỉm cười gật đầu cám ơn sau đó vào phòng thí nghiệm. Hắn vô cùng tò mò tình hình gien của Huyết Tộc, hơn nữa... Hắn cũng biết, gien của mình bây giờ dường như cũng khác với người bình thường, nếu không ban đầy sư phụ không thể để tâm đến tiêu bản tổ chức của mình mình đến như vậy.
Hơn nữa sau chuyện này, hắn cũng nhìn thấy DNA của mình, nhìn thấy kết quả phân tích DNA của sư phụ, xác định có chút khác thường so với người bình thường. Nhưng chút khác thường nho nhỏ này quyết định mình khác với người bình thường.
Năng lực tự chữa lành kinh khủng của mình cùng với những tiềm năng và sức bộc phát kia đều nằm trong sự khác thường này.
Giang Nguyên đi đến trước kính hiển vi điện tử, nhẹ nhàng gõ gõ lên bàn phím, sau đó màn hình liền sáng lên. Hắn nhìn chuỗi số liệu hiển thị trên đó, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng.
Bởi vì, hắn phát hiện những số liệu trên DNA này thể hiện nó có những điểm khác thường đặc biệt so với người bình thường, nhưng lại có không ít điểm tương đồng với DNA của mình... Và có lẽ chính điều này đã quyết định mình và Huyết Tộc có những điểm khác với người bình thường.
Khi Giang Nguyên đi ra khỏi phòng thí nghiệm, sắc mặt có chút kỳ lạ. Ngay cả La Dương chào hỏi hắn hắn cũng suýt chút nữa không nghe thấy.
Giang Nguyên đi ra khỏi Văn phòng đại diện, thoáng trầm một chút sau đó móc điện thoại di động, bấm một số điện thoại.
Rất nhanh, bên kia liền truyền đến một giọng nói ấm áp quen thuộc:
- Thằng nhóc... có chuyện gì vậy, đừng nói với ta con lại gây chuyện rồi!
Trong lòng Giang Nguyên thấy ấm áp, mỉm cười nói:
- Sư phụ, sao có thể như vậy được... Trong ấn tượng của người, lẽ nào con trong lòng người lại như vậy sao?
- Dĩ nhiên... Con chính là thằng nhóc chuyên gây họa...
Giọng ông cụ đầy cởi mở, cười ha hả nói:
- Nói đi... có chuyện gì? Nhanh lên, ta còn bận nhiều việc lắm...
Giang Nguyên biết sư phụ nhà mình bận rộn thế nào nên cũng không muốn làm chậm trễ chuyện của sư phụ, trực tiếp hỏi:
- Sư phụ... ban nãy con vừa xem tình hình vài DNA liên quan đến đến Huyết Tộc...
- DNA Huyết Tộc?
Giọng La lão y sư hơi khựng lại.
- Đúng...
Giang Nguyên không có ý định khách khí với sư phụ, trực tiếp nói:
- Sư phụ, con đã xem DNA của họ, rồi so sánh với của con...
- Phù... Vậy chắc chắn con cũng phát hiện ra sự đặc biệt rồi...
La lão y sư chậm rãi thở phào một cái, sau đó chậm rãi nói:
- Có vài điểm rất giống nhau đúng không?
- Đúng...
Giang Nguyên trầm giọng nói:
- Con phát hiện ít nhất họ có ba điểm không giống người bình thường, nhưng lại tương tự với gien của con...
- Không phải là ba chỗ... là bốn chỗ...
La lão y sư sửa lại, nói:
- Bốn chỗ này ta nghĩ, có lẽ tượng trưng cho tự chữa lành và sinh mệnh lực...
- Sư phục... vậy người cho rằng... Con hình như có gì đó... tương tự với Huyết Tộc sao...
Giọng Giang Nguyên hơi trầm thấp.
- Tương tự... đương nhiên là tương tự, nhưng chắc chắn không có liên quan gì đặc biệt...
Nghe giọng nói hơi trầm thấp của Giang Nguyên, La lão y sư hơi sửng sốt một chút, sau đó liền không nhịn được phá lên cười, nói:
- Cái thằng nhóc con, rốt cuộc đang nghĩ gì vậy... Lẽ nào con không hiểu, mấy DNA tương tự không hề chứng tỏ bất kỳ điều gì... Một quần tộc tương tự, phải tương từ từ mười phần trăm trở lên mới có ý nghĩa... Con và họ chỉ có bốn chỗ tương tự, chẳng qua cũng chỉ đại diện một vài tính năng đặc biệt nào đó thôi...
- Hơn nữa phát hiện về đoạn gien này có ẩn chứa ý nghĩa gì có lẽ con hiểu... Cho nên, con phải hiểu rõ tính quan trọng của chuyện này...
Giang Nguyên nghe thấy lời nhắc nhở của La lão y sư dĩ nhiên hiểu rõ, vội vàng đáp lời.
- Lần sau không cần phải hỏi những vấn đề ngu ngốc thế này nữa... Nếu không như vậy chẳng những làm mất mặc sư phụ con là ta đây, mà e nếu mấy vị Thiên y sư biết được, có thể sẽ đuổi con ra khỏi viện đấy...
Giang Nguyên nghe La lão y sư nói vậy thì không kìm được cười phá lên. Vốn hắn cũng nghĩ mình chỉ đang nghi thần nghi quỷ mà thôi, hắn vốn luôn nghi ngờ lai lịch hình xăm này của mình... Nhưng hình xăm này của mình, không phải là thứ đơn giản đám Huyết Tộc kia có thể có được, tương tự duy nhất chẳng qua là mình đang dần có năng lực tự chữa lành kinh khủng mà thôi...
Sau khi cúp điện thoại, Giang Nguyên đưa tay nhẹ nhàng sờ chỗ cánh tay trái, như suy nghĩ gì đó rồi thở dài. Xem ra mình muốn biết nguồn gốc cái hình xăm này e là không hề đơn giản.
Thời gian trôi qua rất nhanh, bên Cổ Môn nhanh chóng đưa tin tới...
- Nguyên thiếu... bên Trương Nguyên đã bắt đầu có hành động rồi, họ đã lấy được giấy phép của mảnh đất kia, có lẽ chúng sẽ nhanh chóng hành động thôi...
Giang Nguyên đang chờ tin nghe thấy lời này tinh thần liền chấn động mạnh.
Chương 718: Bá tước đến
Giang Nguyên không phải fan của Hiệp hội bảo vệ văn vật cổ gì, cũng chẳng phải người yêu thích kiến trúc cổ, cho nên hắn không có ý định đi ngăn cản bọn chúng.
- Dỡ thì dỡ đi...
Giang Nguyên nhìn từng mảnh kiến trúc bị dỡ dần mà không hề đau lòng. Đất này hắn đã điều tra, tuy là một mảng những kiến trúc cổ xưa, nhưng ngoại trừ ý nghĩa đặc biệt này ra thì chẳng có giá trị gì, chẳng qua chỉ là một mảnh đất tương đối đặc biệt. Hơn nữa nó cũng là một trong nhiều kiến trúc cổ ở Bắc Kinh, cho nên mới giữ gìn đến nay.
Người bình thường thì đúng là không thể nào lấy được mảnh đất này, cho dù là người của bảy vị đứng đầu muốn động vào mảnh đất này cũng không cách nào. Bởi vì mảnh đất này thật sự quá gây sự chú ý, quá đặc biệt, không ai dám động. Một khi động vào, quá chói mắt, cho dù là ai, chỉ cần gây ra chút phong thanh nho nhỏ thì người đó sẽ phải xui xẻo.
Nhưng giờ bảy vị đứng đầu có người của sáu nhà động tay, cho nên cũng không phải vấn đề gì quá lớn. Cho nên Giang Nguyên nhìn thấy mảnh đất này bị vây lại thì trong mắt tràn đầy tò mò. Rốt cuộc Trương Nguyên này định làm gì? Tháo dỡ kiến trúc này, lẽ nào mày thật sự dám xây một tòa cao ốc ở đây sao? Thứ gây sự chú ý như vậy, kẻ nào làm người đó xui xẻo.
Giang Nguyên nhìn thời gian trên di động rồi ngáp một cái, lại nhìn công trường khí thế ngất trời kia. Giang Nguyên vẫn quyết định quay về rồi tính sau. Tình hình hiện tại, dù sao cũng có người của Cổ Môn theo dõi, không thể nào xảy ra chuyện được.
Giang Nguyên liếc mắt nhìn cây đại thụ cách đó không xa, cảm giác linh mẫn khiến hắn cảm nhận được hơi thở của người trên đó. Hắn tùy tiện gật đầu một cái với người đang ẩn nấp trong bóng tối rồi yên lặng rời đi không một tiếng động. Hắn bước đến trước chiếc xe đậu cách đó hơn trăm mét, vừa ngồi trng xe, vẫn chưa kịp khởi động xe thì đột nhiên vô số ánh đèn từ hướng ngược lại lao nhanh đến, đi lướt qua xe Giang Nguyên.
Mắt Giang Nguyên hơi híp lại, nhìn mấy chiếc xe dừng lại bên cạnh công trường rồi cũng chậm rãi đẩy cửa ra, yên lặng không một tiếng động bước tới. Bởi vì hắn vừa nhìn thấy Trương Nguyên ngồi trên chiếc xe dẫn đầu.
Giang Nguyên liếc mắt nhìn cây đại thụ kia lúc này cũng yên lặng không một tiếng động. Mấy người ở cách cây đại thụ không xa đi ngang qua dường như cũng không chú ý thấy trên đại thụ có người. Giang Nguyên hài lòng gật đầu. Về mặt che giấu hành tung người của Cổ Môn thật sự rất giỏi, nếu không phải mình biết có người ở đó thì dưới sự cố ý che giấu của đối phương, muốn phát giác ra đối phương không phải chuyện dễ dàng.
Đợi mấy người kia đi vào công trình, lúc này Giang Nguyên mới đến gần cây đại thủ, thoáng cảm nhận một chút, phát hiện ban đầu mình cũng không cần phải tổn hao quá nhiều tinh thần đã có thể đưa tay gõ gõ lên thân cây, đợi lá bên trên nhẹ nhàng rung lên, hắn mới như một con vượn nhẹ nhàng leo trên thân cây.
Sau khi Giang Nguyên leo lên liền nhìn thấy một đôi mắt nhẹ nhàng lóe lên trong bóng tối. Hai mắt hắn co rút hai cái, trước mắt vốn tối đen lập tức trở nên rõ ràng.
Lúc này, Giang Nguyên mới thật sự nhìn thấy rõ hình dáng người này. Một người ba lăm ba sáu tuổi, gương mặt ngăm đen, trong mắt lộ chút khôn khéo và cẩn thận.
Người đó không lên tiếng, chỉ nhìn Giang Nguyên hai cái rồi đưa ống nhòm trong tay sang.
Giang Nguyên nhìn ống dòm, chần chừ một chút rồi nhận lấy. Nói thật hắn không cần phải dùng thứ đồ chơi này, nhưng người có có ý tốt, hơn nữa cũng không nên lộ bản lĩnh dễ dàng như vậy cho nên Giang Nguyên vẫn cầm ống dòm, nghiêm túc đưa lên.
Đám Trương Nguyên lúc này đang đứng bên cạnh xe ủi, nhìn từng bức tường bị ủi ngã, dường như đang tìm kiếm gì đó, đi cả công trình một vòng.
- Ồ?
Giang Nguyên nhìn tình hình trước mắt không kìm được khẽ ồ một tiếng, sau khi nhìn cẩn thận thì mới xác định. Trong ống nhòm đúng là có một người nước ngoài, hơn nữa thân phận có lẽ tương đối cao. Ít nhất Trương Nguyên cũng rất khách khí đi theo sau lưng người nước ngoài, bộ dạng rất khiêm nhường.
- Người nước ngoài này là ai?
Giang Nguyên quay đầu nhìn về phía người bên cạnh, thấp giọng cẩn thận hỏi.
- Không biết... Có điều căn cứ theo phân tích tình hình trước mắt, quỷ nước ngoài này e là cao thủ Huyết Tộc cấp Bá tước.
Người kia cũng thấp giọng, nhỏ giọng trả lời:
- Mấy chuyện thế này... chắc hẳn là chuyện lớn, nếu không bá tước Huyết Tộc chắc chắn không thể nào dễ dàng đến Trung Quốc ta!
Giang Nguyên gật đầu một cái, hắn hiểu lời người này nói. Với tình hình trước mắt, người ngoại quốc kia chắc chắn không phải nhân vật bình thường, hơn nữa căn cứ theo những tài liệu trong viện ghi lại, những năm nay có không ít người của Huyết Tộc tiến vào Trung Quốc, nhưng tới bây giờ chưa từng có cao thủ cấp bá tước dám tiến vào.
Bởi vì những tiểu lâu la kia không quá hấp dẫn sự chú ý của người khác, nhưng cao thủ cấp bá tước của Huyết Tộc thì giống với cao thủ Thiên vị Trung Quốc, nhưng nếu so với cao thủ Thiên vị bình thường thì họ có năng lực tự lành gần như đánh không chết, vô cùng đáng sợ.
Cao thủ như vậy dám vào Trung Quốc, đặc biệt là dám vào Bắc Kinh, vậy chắc chắn gặp tên nào giết tên đó.
Nghĩ tới đây, Giang Nguyên không khỏi hít một hơi thật sâu. Tình hình trước mắt đã vượt quá dự tính của mình, xem ra đúng là thả sợi dây dài câu con cá lớn. Bây giờ đã có thể thông báo cho viện chuẩn bị thu lưới rồi.
Cho dù đối phương có mục đích gì, nhưng giờ có một cao thủ cấp bá tước của Huyết Tộc xuất hiện ở Bắc Kinh, cộng thêm năm... không, sáu con cháu trực hệ của bảy người đứng đầu có dính dáng đến Huyết Tộc. Như vậy thì lần này ít nhất hắn cũng mò được vài trăm điểm rồi.
Nếu có thể tiện tay đào được chút manh mối gì ở đây, vậy thì dù cho trên ngàn điểm cũng không phải không thể...
- Được rồi... xem ra chúng ta phải cẩn thận một chút...
Giang Nguyên nhìn tên đàn ông tóc vàng trong tầm mắt rồi quay về phía người bên cạnh thấp giọng lẩm bẩm:
- Nếu đây đúng là cao thủ cấp bá tước vậy thì hai chúng ta phải cẩn thận một chút... Nếu bị bao vây e là chúng ta sẽ gặp phiền phức lớn...
- Hì hì... phiền phức lớn thì không có đâu...
Người nọ cười một tiếng, lộ ra chiếc răng to màu trắng, nhìn Giang Nguyên cười hì hì nói:
- Với thực lực của Nguyên thiếu tôi nghĩ muốn thoát thân không khó... Đương nhiên, tôi muốn chạy cũng không phải chuyện gì lớn lao!
- Dĩ nhiên không thành vấn đề... Nhưng vấn đề là, anh có biết thế nào gọi là bứt giây động rừng không?
Giang Nguyên nhìn vẻ mặt cười hì hì của đối phương khuôn mặt già bất giác ửng đỏ. Xem ra mình giả vờ hơi quá, đối phương e là đã nắm rõ tình hình của mình trong lòng bàn tay rồi.
- Bứt giây động rừng? Sao có thể?
Người nọ đưa tay cầm ống dòm của Giang Nguyên, sau đó lại đưa lên mắt nhìn nhìn, cười hì hì hai tiếng, nói:
- Tôi là Dạ Ảnh... Khi làm việc, trừ mấy vị đứng đầu ngoại viện của các anh, ngoài ra ai có thể phát hiện tôi?
- Dạ Ảnh?
Giang Nguyên nghe thấy từ này liền khẽ sửng sốt, giương mắt nhìn về phía người trung niên kia, trong mắt lóe lên vài tia khác lạ.