Hết thảy giống như Giang Nguyên đã sở liệu, bệnh của Lâm phụ quả thật là di chứng sau khi bị trúng gió cộng thêm suy tim và phổi bị nhiễm lạnh.
Bệnh tình như vậy đối với người ở tuổi này mà nói, trên cơ bản không có khả năng chuyển biến tốt đẹp, nhưng lọt vào tay Giang Nguyên, hiển nhiên không có vấn đề gì lớn.
Thấy Giang Nguyên không bắt mạch nữa, đám người Lâm mẫu bên cạnh liền trông mong mà nhìn. Thấy vậy, Giang Nguyên liền cười nói:
- Vấn đề không lớn.
Nghe Giang Nguyên nói một cách tự tin như thế, mọi người nhất tề thở phào nhẹ nhõm, đăc biệt ánh mắt của Lâm mẫu lại thêm vài phần ươn ướt.
Dưới ánh mắt trông mong của mọi người, Giang Nguyên lấy ra một viên bổ khí đan, dùng nước ấm pha loãng. Sau khi cho Lâm phụ uống xong, lại tìm một gian phòng sạch sẽ cho ông nằm xuống, lấy ra ngân châm, bắt đầu châm cứu, đồng thời phối hợp dùng nội khi khơi thông và điều dưỡng kinh mạch.
Nhờ Giang Nguyên dốc sức, bệnh tình như vậy đương nhiên không tính là gì. Sau khi châm cứu xong, Giang Nguyên vận dụng nội khí, tiến hành mát xa. Khi làm xong hết tất cả, Giang Nguyên dìu Lâm phụ đứng dậy. Dưới ánh mắt tò mò của mọi người, hắn buông tay, mỉm cười nói:
- Lâm bá phụ, bác tự mình đi hai bước thử xem.
- Đi hai bước?
Mặc dù cảm thấy toàn thân tràn ngập cảm giác thoải mái trước nay chưa từng có, nhưng Lâm phụ vẫn theo tiềm thức mà cầm lấy quải trượng.
- Không, Lâm bá phụ, không cần quải trượng đâu. Bác hãy tin tưởng cháu, bác có thể đi được.
Giang Nguyên cầm lấy quải trượng, nói.
- Không cần quải trượng?
Không chỉ Lâm phụ sửng sốt mà ngay cả Lâm mẫu và Thôn trưởng Lâm cũng ngạc nhiên. Lâm phụ bị trúng gió nhiều năm, miễn cưỡng chống quải trượng mới có thể đi chậm được vài bước. Không có quải trượng, làm sao mà đi? Chẳng lẽ đại tá Giang Nguyên trước mắt có bản lĩnh cường đại như vậy sao? Châm có vài cây châm là đã có thể giúp cho người phải chống quải trượng hơn một năm tự mình bước đi?
- Bác đừng lo lắng, không sao đâu. Có cháu bên cạnh, bác cứ yên tâm mà đi.
Giang Nguyên mỉm cười duỗi tay, ý bảo Lâm phụ tiếp tục.
Nhìn vẻ mặt tự tin của Giang Nguyên, hơn nữa quanh thân quả thật cũng tràn ngập khí lực, Lâm phụ âm thầm cắn răng, cẩn thận bước một bước về phía trước.
Bước được nửa bước, cước bộ của Lâm phụ dường như khá ổn, sau đó lại tiếp tục bước từng bước về phía trước. Dưới ánh mắt vui mừng lẫn sợ hãi của mọi người, sau khi Lâm phụ bước được hai bước, lòng tự tin đã đủ, bắt đầu tiếp tục bước đi.
- Ông ơi, ông ơi…
Thấy chồng bước đi vài bước, Lâm mẫu rốt cuộc không nhịn được mà vui mừng kêu lên.
Lúc này Lâm phụ lại càng sợ hãi.
Chỉ cảm thấy bước chân đầu tiên của mình có chút không quen, nhưng sau khi đi được vài bước, càng cảm thấy ổn hơn.
Vòng vo mấy vòng, Lâm phụ chợt phát hiện hô hấp của mình không còn dồn dập như lúc ban đầu, ngay cả ho khan cũng không có.
- Giang…Giang Nguyên, thật sự cảm ơn cậu rất nhiều. Bây giờ tôi có thể đi, thở cũng tốt hơn.
Một tay nắm lấy tay Giang Nguyên, ánh mắt Lâm phụ tràn đầy cảm kích.
- Bá phụ, bác đừng nói mấy lời khách sáo đối với cháu như vậy. Cháu và Chí Hùng là anh em tốt. Bác chẳng khác nào như cha cháu. Cho nên, chữa bệnh cho bác là việc phải làm.
Giang Nguyên khiêm tốn nói. Nhìn thấy tinh thần Lâm phụ tốt hơn so với trước kia, trong lòng hắn cũng cảm thấy vui.
Hiện tại Cô Lang chỉ còn một mình hắn. Hắn sẽ có trách nhiệm thay mặt tất cả các thành viên Cô Lang chăm sóc cho gia đình của họ. Có thể vì cha của Đại Hùng làm chút chuyện gì đó, hắn cảm thấy rất cao hứng.
Nhìn thời gian đã không còn sớm, Giang Nguyên thoáng trầm ngâm một chút rồi kê xuống một đơn thuốc, đồng thời để lại cho Lâm phụ một lọ bổ khí đan. Sau khi dặn dò cách dùng, hẹn cứ ba ngày thông báo bệnh tình một lần qua điện thoại, Giang Nguyên mới tạm biệt Lâm gia và Thôn trưởng Lâm rời đi.
Hắn chỉ có một tháng, lại phải đi hơn ba mươi chỗ. Tuy nói ba mươi chỗ này chỉ tập trung tại năm sáu tỉnh, nhưng muốn trong một tháng đi hết như vậy thì có chút khó khăn.
Giang Nguyên vừa lái xe vừa nhìn máy tính bảng gắn trên xe. Gia đình thành viên Cô Lang tiếp theo nằm ở một thành phố cách đây hai trăm km. Dựa theo tình huống hiện tại, trước khi trời tối sẽ có thể đến đó.
Cảm thấy thời gian một tháng hơi chật vật, Giang Nguyên cầm điện thoại gọi cho một người.
- Tiểu Duệ, có chuyện này muốn làm phiền cô. Tôi có gửi cho cô một tài khoản, bên trong có hơn một nghìn vạn. Đồng thời tôi cũng có gửi kèm một danh sách, cô hãy theo danh sách đó mà chuyển khoản cho từng người giùm tôi.
Sau khi dặn dò Mã Tiểu Duệ xong, lúc này Giang Nguyên mới thở phào nhẹ nhõm. Có Mã Tiểu Duệ hỗ trợ, hắn làm việc cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều. Điều bây giờ cần làm là đến từng nhà thành viên Cô Lang để thăm hỏi. Hơn nữa trợ giúp bọn họ giải quyết một số chuyện mà bọn họ không cách nào giải quyết.
Dù sao có vài thứ không phải tiền có thể giải quyết. Ví dụ như tình huống của nhà Đại Hùng. Có lẽ đối với họ là khó, nhưng đối với Giang Nguyên mà nói là rất đơn giản.
Giang Nguyên lái nhanh trên con đường nhỏ. Căn cứ theo trí nhớ, muốn ra đến quốc lộ còn phải băng qua một đoạn đường rất dài. Muốn đến thành phố kia trước khi trời tối, nhất định phải tranh thủ thời gian mới được.
Trong một văn phòng làm việc rộng rãi, một lão giả diện mạo âm lãnh đang nhàn nhã ngồi sau bàn làm việc uống trà, trong tay chơi đùa một quả cầu bằng ngọc trong suốt.
Lúc này, điện thoại trên bàn làm việc vang lên. Lão giả nhẹ nhàng buông tách trà xuống, cầm lấy điện thoại alo một tiếng.
- Chuyện gì?
Lão giả hỏi.
Nghe đầu dây bên kia báo cáo, lão giả khẽ cau mày, sau đó mày chợt giãn ra, hưng phấn nói:
- Xác định đã phát hiện tung tích của hắn?
- Được, các người lập được công lớn, tôi tất nhiên là sẽ ghi nhớ. Sau này sẽ có thưởng.
Lão giả cười ha hả cúp điện thoại, chuyển động quả cầu trong tay, ánh mắt hiện lên tia âm hàn:
- Giang Nguyên ơi Giang Nguyên, cậu không biết tôi đang tìm cậu sao? Hắc hắc….
- Ban đầu khi cậu phá hư kế hoạch của tôi, có biết tôi phải chịu bao nhiêu thống khổ không, cũng có biết sau khi tôi trúng Phá Thiên Đan thì cuộc sống như thế nào không?
- Tiểu tử, lần này hãy chờ đó cho tôi. Tôi nhất định sẽ cho cậu nếm thử loại tư vị này.
Chương 782: Nhưng vẫn còn có tôi
Rất nhanh mấy ngày trôi qua, Giang Nguyên tổng cộng đi thăm hỏi được gia đình của năm chiến hữu ở tỉnh Hắc.
Khi Giang Nguyên đến, có người khóc rống, có người mạnh mẽ cười vui, nhưng đối với bọn họ mà nói, Giang Nguyên đến là một chuyện tốt. Bọn họ rốt cuộc cũng có được tin tức của thân nhân. Tuy nói không phải là tin tức tốt, nhưng đối với người đã sớm thất vọng như bọn họ mà nói, nó vẫn còn rất tốt.
Rất nhiều người đã lâu không đến ngân hàng kiểm tra tài khoản, cho nên bọn họ không biết tài khoản vốn dĩ đã hai năm rồi không có tiền chuyển vào nhưng cách đó hai ngày đã có một khoản tiền lặng yên được gửi đến.
Có được số tiền này, hơn nữa còn được Giang Nguyên cam đoan, sau này cứ mỗi tháng sẽ chuyển tiền vào tài khoản, khiến cho không ít gia đình thở phào nhẹ nhõm. Vật giá ngày càng leo thang, cuộc sống cũng không dễ dàng gì. Tuy đàn ông trong nhà quanh năm suốt tháng ở bên ngoài, nhưng mỗi tháng luôn gửi về nhà được mấy ngàn. Có số tiền này, cuộc sống cũng đỡ hơn được một chút. Mặc dù không giàu có nhưng ứng phó với cuộc sống chung quy vẫn có thừa.
Nhưng hai năm qua, số tiền này đột nhiên bị cắt đứt, khiến cho không ít gia đình lâm vào khốn cảnh. Bây giờ Giang Nguyên xuất hiện, cộng thêm trong tài khoản có thêm một khoản tiền, giúp cho tinh thần và vật chất của các gia đình được an ủi. Điều này khiến cho Giang Nguyên cũng cảm thấy an lòng hơn rất nhiều. Ít nhất hắn cảm giác mình làm không sai. Hắn đang từng bước thực hiện lời hứa của mình.
Sau khi đến thăm năm gia đình chiến hữu ở tỉnh Hắc, Giang Nguyên ngựa không dừng vó thẳng đến tỉnh Cát.
Mặc dù đường đã được quy hoạch rất tốt nhưng tỉnh Hắc và tỉnh Cát cách nhau cũng bốn trăm km. Đương nhiên, đối với Giang Nguyên mà nói thì đây cũng không tính là gì. Hắn vẫn còn thừa tinh lực đến tỉnh Cát.
Người hắn đến thăm đầu tiên ở tỉnh Cát là gia đình của thành viên họ Dư. Thành viên này đã chết trận trong cuộc chiến tại Nepal. Mặc dù Giang Nguyên cũng có tham gia trận chiến này, nhưng cũng không thân lắm. Điều ấn tượng duy nhất chính là cái hộp gỗ nho nhỏ.
Căn cứ theo tư liệu, gia cảnh của vị chiến hữu này cũng xem như khá giá. Mặc dù người cha vừa mới qua đời, nhưng em trai trong nhà cũng đã mười tám tuổi. Điều này khiến cho Giang Nguyên thoáng yên ổn trong lòng. Ít nhất việc nguồn trợ cấp bị đứt đoạn hai năm cũng không tạo thành ảnh hưởng quá lớn đối với bọn họ.
Tìm nhà ở thành phố tương đối dễ dàng. Giang Nguyên có thể thông qua số nhà mà tìm đến vị trí cụ thể.
Mắt thấy sắp đến nơi, lúc này Giang Nguyên mới giảm tốc độ xe xuống. Nhưng nhìn hoàn cảnh chung quanh, hắn vẫn không nhịn được mà cau mày.
Đây là một con đường khá cũ. Hai bên đường đều là những cửa hàng cũ nát. Chiếc xe tiếp tục đi về phía trước, người cũng dần dần nhiều hơn.
Nhìn tình huống phía trước, Giang Nguyên lại cau mày. Không biết vì sao phía trước lại đầy người, chiếc xe không thể tiến lên được nữa.
Mắt thấy ngôi nhà cần tìm cũng đã ở đằng trước, Giang Nguyên chậm rãi đậu xe ven đường rồi bước xuống xe.
Người ở đây đều bị cảnh tượng nào đó thu hút. Cho nên khi Giang Nguyên bước xuống xe, mặc dù một thân quân trang có chút chói mắt, nhưng cũng không thu hút sự chú ý của quá nhiều người.
Giang Nguyên nhìn số nhà 29 phía trước mặt. Số nhà 36 mà hắn muốn tìm cách đó không xa.
Lập tức bước nhanh về phía trước, vừa đi vừa nhìn số nhà. Nhưng càng đi hắn lại càng cau mày, bởi vì hắn nhìn thấy có một cái hố được đào bên cạnh căn nhà mà hắn cần tìm.
Giang Nguyên bước nhanh đến, liền nhìn thấy trong đám người đang có người cãi nhau. Hơn nữa còn có máy đào ở chính giữa đường.
Giang Nguyên bước vào đám người, liền nghe được tiếng phụ nữ khóc lớn:
- Các người đúng là không biết nói đạo lý, chỉ biết khi dễ mẹ con chúng tôi. Dựa vào cái gì mà các người không hủy nhà của người khác mà cứ hủy nhà của chúng tôi. Có gì cũng phải cho chúng tôi một lý do chứ?
- Lý do? Chúng tôi đã nói với bà biết bao nhiêu lần. Cửa hàng của bà là thích hợp nhất, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?
Một giọng nam khinh thường lên tiếng:
- Trương Thục Trân, tôi nói cho bà biết, hôm nay các người phải dọn đi. Không dọn cũng phải dọn. Đừng nói tôi không cho bà thời gian. Tôi cho bà thêm mười phút, nếu bà không dọn đi, đừng trách chúng tôi không khách sáo.
- Lý đại đầu, cậu là một kẻ không có lương tâm. Năm đó cậu còn còn nhỏ không có cơm ăn. Chồng của tôi đã tiếp tế cho các người. Bây giờ cậu chỉ vì một chút tiền mà trở mặt không nhận, lại còn khi dễ mẹ con chúng tôi. Lương tâm của cậu bị chó ăn rồi sao?
Nghe xong, người phụ nữ phẫn nộ kêu lên:
- Nếu cậu có can đảm hủy đi nhà của tôi, tôi liều mạng với cậu.
- Hắc, bà đúng là không biết xấu hổ. Nếu không phải nể mặt lão già nhà bà năm đó đã cho lão tử hai bát cơm, lão tử đã sớm quất chết bà, còn để bà ở đây lớn lối sao?
Giang Nguyên chen vào được đám người, rốt cuộc nhìn thấy được tình huống trước mắt. Một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đầu bóng lưỡng đứng giữa sân, đang trừng mắt uy hiếp một người phụ nữ chừng năm mươi tuổi:
- Mau tránh ra, máy móc của lão tử không biết nhìn người đâu.
Gã đàn ông nói xong, máy đào phía sau liền giơ đầu đào lên uy hiếp.
Thấy máy đào đã thật sự khởi động, sắc mặt người phụ nữ trắng bệch, tuyệt vọng tru lên:
- Gia đình chúng tôi là gia đình quân nhân, cậu dám động đến nhà chúng tôi?
- Quân nhân? Quân nhân chó má gì? Năm đó không phải bà đã đi thăm dò qua sao? Không hề có ghi chép lại trong sổ ghi chép của huyện. Không chừng lăn lộn thất bại bên ngoài. Nếu không tại sao mấy năm rồi không thấy về nhà một lần?
Nói đến đây, gã đàn ông đắc ý nói tiếp:
- Hai năm qua không hề có tin tức, có khi bị người ta ở bên ngoài chém chết rồi cũng nên.
- Không đâu. Con của tôi tuyệt đối không. Nó đi lính, nhất định là quân nhân.
Người phụ nữ cuống quýt lắc đầu.
- Dư Cường.
Giang Nguyên mấp máy môi, đang định tách đám người bước vào, đột nhiên có người điên cuồng vọt vào, sau đó vọt đến giữa sân, ném ba lô xuống đất, quơ cái cuốc trong tay, đứng trước người phụ nữ, tức giận gầm rú:
- Ai dám khi dễ mẹ tôi? Anh tôi không có ở đây, nhưng vẫn còn có tôi.
Chương 783: Tôi là anh của cậu ấy
Nhìn bóng người đột nhiên xuất hiện, mọi người liền sửng sốt. Ngay cả Lý đại đầu cũng giật mình, nhưng sau đó lại bật cười:
- Chà, tôi còn tưởng là ai. Thì ra là thằng nhãi con này đã trở về.
Nói đến đây, ánh mắt của Lý đại đầu lạnh lại:
- Không lo học, chạy về muốn chết hả? Mau cút ngay cho lão tử. Nếu không, tôi thu thập cả hai người cùng một lúc bây giờ.
- Mẹ kiếp, Lý đại đầu, anh đừng ỷ nhiều người mà ăn hiếp người khác. Chờ anh tôi trở về, anh ấy sẽ chặt đứt hai chân của anh.
Cậu thiếu niên nắm chặt cây cuốc, nghiến răng nói với Lý đại đầu cao hơn mình cả một cái đầu.
- Hắc, anh của cậu? Cậu đang nằm mơ à? Bây giờ nó chết ở đâu còn không biết. Nếu không, nó đã sớm về nhà rồi.
Lý đại đầu nhe răng cười, cầm cái xẻng dưới đất chỉ vào cậu thiếu niên:
- Mau tránh ra cho lão tử. Nếu không, biết hậu quả đấy.
Nhìn Lý đại đầu cầm xẻng uy hiếp một thiếu niên, người vây xem rốt cuộc nhịn không được lên tiếng:
- Lý đại đầu, Tiểu Giang chỉ là một đứa bé, anh khi dễ nó làm gì?
- Thì thế nào? Hay để tôi khi dễ anh?
Lý đại đầu quay sang quát lớn, khiến người vừa lên tiếng sợ đến rụt cổ lại, không dám nói nữa.
Người phụ nữ trung niên ôm lấy cánh tay cậu thiếu niên, hớt hải nói:
- Tiểu Giang, đừng xằng bậy. Lý đại đầu không dễ chọc đâu.
Nhìn gương mặt hung tàn của Lý đại đầu, cậu thiếu niên cũng cảm thấy sợ, nhưng vẫn gạt tay của mẹ, nắm chặt cây cuốc, nghiến răng nói:
- Muốn đánh thì cứ đánh, ai sợ ai chứ? Tôi sẽ không làm mất mặt nhà họ Dư. Tôi phải bảo vệ nhà của mình, chờ anh tôi trở về.
- Á, thằng ranh con, đúng là dông dài. Xem ra, nếu hôm nay lão tử không dạy cho mày một bài học, mày không biết mày sinh ra ở đâu.
Lý đại đầu liền bổ cái xẻng về phía thiếu niên.
Ánh mắt cậu thiếu niên mơ hồ hiện lên sự sợ hãi, nhưng chỉ lóe lên rồi biến mất, trong tiếng kêu kinh hãi của người mẹ, cậu cắn răng giơ cây cuốc lên nghênh đón.
Đông. Hai tay cậu thiếu niên bị chấn động mạnh. Cây cuốc trong tay bị cây xẻng của Lý đại đầu bổ trúng, suýt chút nữa rời khỏi tay, nhưng cậu thiếu niên chỉ lui về sau vài bước, cắn răng một cái, tiếp tục phản công.
Hắc hắc. Lý đại đầu nhe răng cười, cây xẻng trong tay lại bổ xuống, chỉ nghe được tiếng keng, cây cuốc trong tay cậu thiếu niên đã bay đi.
Trong tiếng kinh hô, Lý đại đầu không chút do dự tiếp tục đánh xuống cậu thiếu niên, nhe răng cười nói:
- Muốn chơi với lão tử à? Xem lão tử chơi chết mày đây.
Nhìn cây xẻng đập tới, mọi người phía sau liền kinh hô, đột nhiên phía sau cậu thiếu niên có một người chạy đến, bảo vệ trước người của cậu.
Mọi người nhìn kỹ, liền nhìn thấy người đó là mẹ của cậu, Trương Thục Trân. Mắt thấy cây xẻng sắp bổ trúng người bà, mọi người đều kêu lên sợ hãi. Đột nhiên, cây xẻng giống như bị định trụ giữa không trung, cách người Trương Thục Trân hơn một thước, không thể hạ xuống.
Mọi người liền đưa mắt nhìn lại, liền nhìn thấy một chàng thanh niên xuất hiện từ lúc nào, hơn nữa còn cầm chặt cây xẻng của Lý đại đầu trong tay. Cho dù Lý đại đầu có dùng lực như thế nào đi chăng nữa cũng không chút sứt mẻ.
- Mẹ, mẹ…
Cậu thiếu niên kinh hoảng đẩy người phụ nữ bảo vệ trước mặt mình ra.
Sau khi nhìn từ trên xuống dưới, thấy mẹ không có việc gì, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn thân ảnh cao ngất của một người thanh niên mặc quân trang màu xanh lá, gương mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc.
- Mày…mày là ai? Muốn chết à?
Không thể giật lại được cái xẻng, Lý đại đầu chẳng những không cảm thấy sợ hãi, ngược lại còn hung ác hơn, tức giận quát lớn:
- Ở địa bàn của lão tử, cấm xen vào việc của người khác. Nếu không, mày chết như thế nào mày cũng không biết đâu.
Giang Nguyên ngẩng cao đầu, ánh mắt hiện lên sự lạnh lẽo nhìn Lý đại đầu, nói:
- Tôi chưa bao giờ xen vào việc của người khác.
- Không xen vào việc của người khác? Vậy thì…biến.
Nhìn cái xẻng trong tay Giang Nguyên, Lý đại đầu oán hận mắng một tiếng.
- Tôi chỉ nói là chuyện không liên quan.
Ánh mắt Giang Nguyên càng lạnh lại vài phần, lãnh đạm nói:
- Nhưng cũng không có nói là chuyện này không liên quan đến tôi.
- Này, nói cho mày biết, nơi này không phải là nơi mày có thể lên tiếng. Mau biến đi cho lão tử, làm tao nóng lên, chỉ có chết mà thôi.
Nhìn biểu hiện bình tĩnh của Giang Nguyên, rồi lại nhìn trang phục của hắn, trong suy nghĩ của Lý đại đầu hiện lên sự kinh nghi.
Y không biết quân phục trên người đối phương đại diện cho cái gì, nhưng y luôn hoành hành ở thành phố này quá lâu rồi, hơn nữa người đứng thứ hai ở thành phố này lại là chú của y, y lại càng không kiêng kỵ gì.
Đặc biệt sau khi đánh giá lại đối phương, xác nhận đối phương vẫn còn trẻ tuổi, sự kinh nghi trong mắt dần tản đi. Như vậy, cho dù tiểu tử này có lợi hại cũng chẳng được bao nhiêu.
Lập tức buông cây xẻng ra, vung tay với người phía sau, nhìn chằm chằm Giang Nguyên, nói:
- Tiểu tử, tao nói cho mày biết, bọn họ với mày không liên quan, mày cũng đừng xen vào việc của người khác.
- Đương nhiên là có liên quan.
Giang Nguyên quay sang nhìn mẹ con Dư gia, sau đó chỉ vào cậu thiếu niên, nói:
- Tôi là anh của cậu ấy.
- Anh của nó? Hahaha…
Nghe Giang Nguyên nói, Lý đại đầu sửng sốt một chút, sau đó cười ha hả chỉ vào Giang Nguyên:
- Mày, được, được, mày là anh nó? Hahah, có khí phách lắm.
- Dư Cường…Dư Cường không có ở đây, haha, thật nghĩ không ra có người dám can đảm thay nó ra mặt. Hahah…
Lý đại đầu cười không khép miệng, giống như nghe được câu chuyện buồn cười nhất thế gian.
Giang Nguyên một chút buồn cười cũng không có, nhìn Lý đại đầu nói:
- Vừa rồi anh không nghe cậu ấy nói gì sao? Dư Giang nói rằng khi anh của cậu ấy về sẽ chặt đứt hai chân của anh.
Nói đến đây, Giang Nguyên dừng một chút, sau đó thở dài:
- Tôi cũng vừa mới về. Chặt hai chân của anh là tất nhiên rồi. Nhưng anh em của tôi, Dư Cường chỉ sợ sẽ không hài lòng. Cho nên tôi quyết định chặt luôn hai tay của anh. Có như vậy, anh em của tôi mới hài lòng.
Chương 784: Chặt đứt hai tay hai chân của anh
- Dư Cường? Mày quen nó?
Lý đại đầu sửng sốt, sau đó bật cười:
- Mày biết Dư Cường thì thế nào? Cho dù nó có trở về, lão tử cũng sẽ đánh nó ngay cả mẹ nó cũng nhận không ra.
- Mày muốn đánh gãy chân tao?
Lý đại đầu hung ác nhìn chằm chằm Giang Nguyên:
- Vậy để tao đánh gãy chân mày trước.
Dứt lời, Lý đại đầu chộp lấy cây xẻng bổ tới Giang Nguyên.
Nhìn Lý đại đầu vung xẻng tới, Giang Nguyên cau mày. Tên gia hỏa này xem ra thường xuyên đánh nhau, khi ra tay đủ tàn nhẫn.
Người bên cạnh cộng với mẹ con Dư Giang nhìn thấy Lý đại đầu bổ xẻng về phía Giang Nguyên, nhưng Giang Nguyên vẫn đứng im không nhúc nhích, tất cả đều kinh hô, nhưng bọn họ còn chưa kinh hô xong, đã thấy Giang Nguyên nhẹ nhàng chộp lấy cái xẻng. Choang một tiếng, cái xẻng rời khỏi tay Lý đại đầu bay đi. Sau đó chỉ thấy Lý đại đầu hét thảm ôm lấy bắp chân của mình.
- Đại ca…đại ca…
Đám thuộc hạ đằng sau thấy Lý đại đầu như vậy, vội vàng kêu lên sợ hãi.
Lý đại đầu ngồi dưới đất, hét thảm vài tiếng, thấy thuộc hạ vây lại, liền chỉ vào Giang Nguyên gào to:
- Mau đánh chết nó cho tao.
Đám thuộc hạ thấy Lý đại đầu ra lệnh, liền nhặt gậy gộc trên mặt đất, hét lên một tiếng, như ong vỡ tổ vọt đến Giang Nguyên.
Nhìn bộ dạng điên cuồng của những người này, Giang Nguyên liền biết bọn họ cũng cùng một giuộc với Lý đại đầu, lập tức không lưu thủ, cái xẻng trong tay đập xuống giống như đập ruồi.
Đập cho từng tên nằm bẹp dưới đất.
- A…A…
Bốn năm người nhất tề ôm chân nằm trên mặt đất kêu gào thảm thiết. Người vây xem nhìn thấy cảnh tượng này, vẻ mặt ngây ra. Ngay cả Dư Giang đằng sau Giang Nguyên cũng há to miệng không thể tin nổi.
Mọi người đều biết nhóm người Lý đại đầu là băng đảng trong thành phố. Hắc bạch lưỡng đạo đều chơi được, hoành hành ở thành phố Duyên đã mấy năm. Ở đây không có một ai dám trêu chọc đám người Lý đại đầu. Bởi vì Lý đại đầu xuống tay rất tàn nhẫn.
Nhưng lúc này, bọn họ lại bị một quân nhân trẻ tuổi dễ dàng đánh hạ.
Có thể nào không sợ chứ?
- Tốt, tốt, các người có ngon thì hủy nhà của tôi đi.
Dư Giang bừng tỉnh lại, hưng phấn kêu to.
Dư mẫu nhìn bóng lưng cao ngất, cảm giác bóng lưng này rất quen thuộc với thân ảnh trong đầu.
Đánh xong đám thuộc hạ, Giang Nguyên cũng không dừng lại, chậm rãi lướt qua, bước đến trước mặt Lý đại đầu.
- Mày…mày muốn làm gì?
Lý đại đầu rốt cuộc cũng đã kinh hãi, nhìn Giang Nguyên chậm rãi bước đến, lớn tiếng uy hiếp:
- Mày không được xằng bậy. Chú của tao là Chủ tịch thành phố. Mày dám động đến tao, mày nhất định sẽ chết.
Giang Nguyên bước đến, nhìn vẻ mặt hoảng sợ lẫn lời nói uy hiếp của Lý đại đầu, lãnh đạm nói:
- Tôi đã nói thì sẽ giữ lời. Cho dù chú của anh đứng trước mặt tôi, tôi cũng sẽ đánh gãy tay chân của anh.
Nhìn ánh mắt lạnh như băng của Giang Nguyên, Lý đại đầu rốt cuộc kinh hoảng, quay đầu về phía sau hét lớn:
- Mau nói cho chú của tôi biết, để chú ấy cho người đến cứu tôi. A…A…A…
Giang Nguyên nâng cái xẻng trong tay, Lý đại đầu còn chưa kịp nói hết, đã tru lên ba tiếng, giống như heo bị chọc tiết ngã nhào trên mặt đất.
Nhìn Giang Nguyên lưu loát đánh gãy một chân và hai tay của Lý đại đầu, mặc dù người vây xem cảm thấy sảng khoái vô cùng, nhưng cũng bị dọa không nhẹ. Người này là ai, sao lại xuống tay tàn nhẫn như thế?
Đám thuộc hạ vốn cũng đang kêu rên bên cạnh, thấy Lý đại đầu kêu lên thảm thiết, sợ đến mức người nào cũng câm như hến, ôm lấy chân của mình, sợ sát tinh kia sẽ đánh gãy toàn bộ chân tay của mình như Lý đại đầu.
Giang Nguyên đứng chính giữa, quay đầu nhìn chung quanh. Thấy đám thuộc hạ kêu cũng không dám kêu, khóe miệng liền vểnh lên, sau đó ném cái xẻng xuống, xoay người bước về phía mẹ con Dư gia đang hoảng sợ.
Thấy Dư Giang vẫn cầm cái cuốc bảo vệ trước người mẹ của mình, khóe miệng Giang Nguyên lại một lần nữa vểnh lên, đưa tay xoa đầu của cậu.
Nhìn cái tay duỗi tới, ánh mắt Tiểu Giang hiện lên sự sợ hãi, chần chừ một chút, nhưng vẫn không tránh ra. Cho đến khi cậu cảm nhận được bàn tay ấm áp xoa đầu mình hai cái, ánh mắt liền tràn ngập chờ mong hỏi Giang Nguyên:
- Anh biết anh của em?
- Ừ, anh biết.
Giang Nguyên gật đầu nói:
- Nếu anh của em nhìn thấy em bây giờ, nhất định sẽ rất vui.
- Anh của em…ở đâu vậy? Tại sao anh ấy lại không về?
Dư Giang nghẹn ngào hỏi, ánh mắt rưng rưng nhìn Giang Nguyên.
Nhìn gương mặt non nớt tràn ngập nước mắt, Giang Nguyên mấp máy môi, bàn tay thoáng có chút run rẩy lau đi nước mắt trên gương mặt Dư Giang:
- Anh của em rất muốn về, nhưng anh ấy…
Giang Nguyên hít một hơi thật sâu, đột nhiên quay đầu nhìn cách đó không xa. Ở đó có tiếng còi cảnh sát vọng lại, rất nhanh có hai chiếc xe cảnh sát lao đến, liền quay lại nhìn Dư Giang:
- Tiểu Giang, đừng sợ. Có anh ở đây.
Chương 785: Hắn là Giang Nguyên
Rõ ràng, Lý đại đầu nói chú của gã là Thị trưởng thành phố là thật.
Mười gã cảnh sát bước xuống xe. Nhìn thấy một đám người bị đánh nằm la liệt dưới đất liền lập tức chạy đến, đặc biệt là Lý đại đầu có hai ba cảnh sát chiếu cố, sợ Lý đại đầu bị đánh chết.
- Nhanh lên, Trương sở, mau bắt tên tiểu tử kia lại cho tôi. Nó dám đánh gãy tay chân của tôi, giết chết nó đi.
Thấy cảnh sát đã đến, Lý đại đầu dường như quên cả kêu thảm thiết, chỉ lo nằm trên mặt đất mà tru lên.
Người được gọi là Trương sở tiến lên nhìn Lý đại đầu, sắc mặt cũng cực kỳ khó coi. Sau khi gọi điện thoại đến bệnh viện cử xe cấp cứu đến, liền dẫn mấy người bước về phía Giang Nguyên.
Trương sở khoảng chừng bốn mươi. Ban đầu thấy Giang Nguyên mặc một thân quân trang thì cau mày. Nhưng khi đến gần, theo thói quen nhìn gầu vai, sắc mặt liền thay đổi.
Nhưng cũng chỉ biến đổi một chút rồi thôi, sau đó nhìn thẳng vào mắt của Giang Nguyên, ánh mắt hiện lên chút trào phúng.
- Cậu chính là người đã đánh bị thương bọn họ?
Trương sở không dám đến quá gần Giang Nguyên, cách khoảng ba bốn thước thì dừng lại, một tay đặt lên súng bên hông, trầm giọng hỏi Giang Nguyên.
Nhìn biểu hiện đề phòng của Trương sở, hơn nữa khi gặp hắn cũng không hề thể hiện sự tôn kính, Giang Nguyên lãnh đạm cười, gật đầu nói:
- Phải, là tôi.
- Cậu là cố ý đả thương người? Cậu có biết tội gì hay không? Mau đem giấy chứng minh ra đây cho tôi.
Thấy Giang Nguyên bình tĩnh như vậy, Trương sở cau mày nói.
- Giấy chứng minh?
Giang Nguyên nói:
- Vậy anh hãy đem giấy chứng minh của anh cho tôi xem.
- Cậu…làm càn.
Nghe Giang Nguyên nói xong, Trương sở liền biến sắc, quát lớn:
- Thành thật một chút. Đừng tưởng rằng mặc quân trang thì muốn làm gì thì làm.
- Lần sau có muốn giả bộ thì cũng nên giả bộ cho giống chút. Giả bộ làm Đại tá, muốn hù dọa ai vậy? Hai mươi mấy tuổi đã là Đại tá, hắc hắc, lại còn dám tùy tiện đánh người. Giả bộ như thật nhỉ?
Trương sở rút súng chỉ vào Giang Nguyên, lạnh giọng cười nói:
- Mau đưa giấy chứng minh ra đây, nếu không đừng trách tôi không khách sáo.
- Cố ý đả thương người?
Giang Nguyên khẽ cười một tiếng, nhìn mấy người đang nằm trên mặt đất, nói:
- Anh đúng là không biết phân biệt tốt xấu, mới gặp đã gán cho tôi tội danh cố ý đả thương người. Xem ra anh rất thân với những người kia.
Giang Nguyên vừa nói ra, sắc mặt của Trương sở liền có chút khó coi, thấy những người xung quanh nhìn mình bằng ánh mắt cổ quái.
Liền lạnh giọng quát:
- Mấy người này đều là người của công ty tháo dỡ thành phố, theo yêu cầu đến tháo dỡ nhà của người kia. Cậu đánh bọn họ thành như vậy, không cố ý đả thương người thì là gì? Mau quỳ xuống.
Đám cảnh sát xung quanh thấy vậy liền móc còng tay, chuẩn bị tiến lên bắt lấy Giang Nguyên.
Những người bên cạnh nhìn thấy cảnh sát, không ai dám lên tiếng. Sắc mặt của Dư Giang đằng sau Giang Nguyên cũng trắng bệch. Mặc dù tuổi tác của cậu không lớn, nhưng cũng biết Lý đại đầu có quan hệ rất tốt với bạch đạo. Đám cảnh sát này quả nhiên đã đến giúp đỡ Lý đại đầu.
Dường như cảm nhận được sự sợ hãi của Dư Giang, Giang Nguyên quay đầu lại, mỉm cười vỗ đầu cậu, ý bảo cứ yên tâm, sau đó tháo mũ xuống cầm trong tay, nói:
- Bảo Cục trưởng của các người đến đây. À, sẵn tiện thông báo cho chú của người này. Nói cho bọn họ biết, nếu không đến, hậu quả bọn họ tự gánh.
- Haha, cậu tưởng cậu là ai? Bệnh thần kinh!
Nghe xong, Lý đại đầu cười ha hả, sau đó liền nghe cấp dưới nhỏ giọng nói bên tai:
- Trương sở, hình như hắn là Giang Nguyên.
- Giang Nguyên?
Trương sở ngẩn người, lẩm bẩm một tiếng. Trong lúc còn chưa kịp phản ứng, người vây xem bên cạnh cũng có người nhận ra Giang Nguyên, vừa vui mừng lẫn sợ hãi kêu lên:
- Đúng rồi, cậu ấy là Giang Nguyên.
- Sao, là Giang Nguyên thật sao? Là Giang Nguyên ở trên tivi đó hả?
Mọi người cùng kêu lên.
Lúc này Trương sở cũng nhớ đến Giang Nguyên là ai, sắc mặt trắng bệch, tay cầm súng bắt đầu có chút run run.
Y bối rối nhìn qua gầu vai của Giang Nguyên, rồi lại nhìn bộ dạng của hắn, trong lòng lại càng hoảng hốt. Là Giang Nguyên không sai. Nếu đúng là Giang Nguyên, đối phương tuyệt đối là Đại tá. Tuy lần trước đưa tin Giang Nguyên chỉ là Thượng tá, nhưng xem ra, chỉ sợ đã được thăng cấp.
- Sở trưởng, Sở trưởng…
Thấy Sở trưởng của mình sững sờ, đầu súng vẫn còn chỉa vào đối phương, một cảnh sát phía sau tiến lên nhắc nhở.
- Hả?
Nghe tiếng bên tai, Trương sở vội vàng thu hồi khẩu súng, sau đó cười khan, vội vàng đứng thẳng thân hình, chào Giang Nguyên theo kiểu quân đội:
- Xin chào đồng chí Đại tá, tôi là Phó sở trưởng đồn công an thành phố Trương Tả Quân.
Nhìn biểu hiện của Trương sở, Giang Nguyên cũng không đáp lễ, lạnh lùng nói:
- Tôi vừa mới nói, anh hãy nhớ kỹ cho, mau gọi Cục trưởng cộng với chú của người kia đến đây. Tôi không đủ kiên nhẫn đâu.
- Vâng, vâng. Tôi sẽ đi thông báo cho Cục trưởng, còn có vị kia nữa.
Trương sở xanh cả mặt, vừa lau mồ hôi vừa đáp lời, vội vàng móc điện thoại bước sang một bên. Bây giờ y chỉ có thể gọi cho Cục trưởng, còn về vị kia, y đúng là không có tư cách, chỉ có thể để Cục trưởng thông báo việc này.
Đại tá đến đây, hoàn toàn ngang ngửa với người đứng thứ hai của thành phố này. Y chỉ là một sở trưởng nho nhỏ, không có tư cách để bắt tay đối phương. Tuy nói quân sự và chính trị không quan hệ với nhau, theo lý cho dù Giang Nguyên có là Đại tá, cũng không thể ra lệnh được cho Cục trưởng của bọn họ, đừng nói chi đến vị kia. Nhưng danh tiếng của Giang Nguyên thật sự quá lớn. Hơn nữa còn nghe đồn có quan hệ với cao tầng. Giọng điệu thật sự là hù chết người. Y nào dám suy nghĩ quá lâu, chỉ có thể vội vàng đáp lời.
Về phần ứng phó như thế nào cũng không liên quan đến y. Bây giờ y chỉ cầu cho mình có thể thoát được việc này là tốt rồi.
Chương 786: Trấn an mẹ con Dư gia
Cục trưởng đại nhân nhận được tin tức Giang Nguyên xuất hiện tại thành phố Duyên, lại náo ra chuyện như vậy, gương mặt liền biến sắc. Đặc biệt sau khi nghe được giọng điệu đằng đằng sát khí của Giang Nguyên, lúc này hận không thể một tát tát chết Lý đại đầu.
Nhưng hận thì hận, vẫn phải khẩn trương hỏi:
- Vấn đề của Lý đại đầu không lớn chứ?
- Cục trưởng, Lý đại đầu bị đánh gãy tay chân, bị thương không nhẹ.
Trương sở tránh một bên, liếc mắt nhìn Giang Nguyên, thấy Giang Nguyên cũng không chú ý đến bên này, vội vàng nhỏ giọng hồi báo.
- Tay chân bị đánh gãy? Tên kia xuống tay tàn nhẫn như vậy sao?
Cục trưởng đại nhân hoàn toàn hoảng sợ.
Trương sở nhìn đám người rên rỉ không thôi, trong lòng cũng âm thầm kinh hãi, thấp giọng nói:
- Cục trưởng, không chỉ có một mình Lý đại đầu, thuộc hạ của cậu ta cũng bị đánh gãy tay chân, bây giờ đang nằm kêu rên.
- Cái gì?
Cục trưởng đại nhân ngây ra. Giang Nguyên thật đúng là kiêu ngạo, một mình đánh bị thương nhiều người như vậy, xuống tay lại tàn nhẫn.
- Được rồi, bây giờ tôi sẽ báo cáo lại với vị kia, xem ông ấy định xử lý như thế nào. Anh ở bên đó nhất định phải trấn an tiểu tổ tông, đừng để xảy ra thêm chuyện gì nữa.
- Vâng, thưa Cục trưởng, nhưng ngài nhất định phải nhanh lên. Cậu ta nói sẽ không kiên nhẫn. Tôi sợ tôi không trụ được.
Trương sở vội vàng nhắc nhở. Y không muốn ở đây một mình ứng phó tiểu tổ tông. Vạn nhất xảy ra vấn đề, người thứ nhất chịu trận chính là y.
- Không được cũng phải được, hiểu chưa?
Nói xong, cục trưởng đại nhân cúp máy, sau đó gọi điện thoại cho vị kia.
Trong phòng làm việc, một lãnh đạo mang mắt kính đang ký tên lên văn kiện, đồng thời nói với thư ký bên cạnh:
- Bảo Cục Môi trường nhanh chóng chứng thực việc này. Không được để xảy ra sai sót.
- Vâng, tôi rõ rồi.
Thư ký bên cạnh khom người đáp.
Đồng chí lãnh đạo đang định đưa văn kiện cho thư ký, đột nhiên điện thoại của thư ký vang lên. Sau khi nói qua hai câu, liền đưa điện thoại cho vị lãnh đạo:
- Thị trưởng, Cục trưởng Quách tìm ngài.
- Lão Quách?
Đồng chí lãnh đạo cau mày, sau đó đưa tay tiếp nhận điện thoại.
Nghe bên kia nói, sắc mặt vị lãnh đạo đột nhiên sa sầm lại, trong nháy mắt lại tái xanh, đập bể tách trà trên bàn, tức giận quát:
- Giang Nguyên là cái thứ nào mà dám khi dễ trên đầu lão tử, lại còn đả thương nhân viên công tác của chính quyền? Lại còn bắt tôi đi gặp hắn nữa?
Thư ký bên cạnh thấy Thị trưởng vốn nhã nhặn đột nhiên dữ tợn, trong lòng cũng run lên. Đi theo Thị trưởng đã nhiều năm rồi, y biết rõ Thị trưởng lúc này chỉ sợ là giận thật. Nếu không cũng không có bộ dạng như vậy. Lần cuối nhìn thấy Thị trưởng tức giận như thế đã là cách đây hai năm. Khi đó Thị trưởng đã cách chức một Cục trưởng và hai Phó cục trưởng. Không biết lần này là ai gặp xui xẻo.
- Thị trưởng, bây giờ cậu ta đã làm Đại tá, quan hệ với cấp trên hẳn cũng tốt. Nếu không cũng không dám kiêu ngạo ở địa bàn của chúng ta như thế. Tôi thấy nếu không chúng ta sang đó một chút. Tên tiểu quỷ đó còn khó chơi hơn cả Diêm Vương đấy.
Nghe giọng nói tức giận ở bên kia, Cục trưởng đương nhiên biết được ông chủ đã nổi bão. Nhưng bây giờ ngay cả bản thân ông cũng không dám tức giận. Bởi vì tiểu tử kia cũng không dễ chọc. Nhiều chuyện chi bằng ít một chuyện, đành phải khuyên Thị trưởng một câu, tránh sau này gặp phiền phức.
Nghe Cục trưởng khuyên nhủ, vị Thị trưởng mới tạm hòa hoãn xuống. Có thể lăn lộn đến vị trí này cũng không phải nhân vật đơn giản. Phát cáu cũng chỉ là vì mất mặt mà thôi. Sau khi hết giận, lập tức có thể nghĩ thông suốt. Giang Nguyên có thể nói như vậy, tuyệt đối không phải làm bộ.
Sau khi vị Thị trưởng hỏi rõ ràng nguyên nhân, đồng thời cho người đi thăm dò tình huống của Dư gia, lúc này mới cùng với thư ký đi gặp Giang Nguyên.
Nửa đường, vị Cục trưởng Quách cũng chạy đến, thuận tiện ngồi xe của vị Thị trưởng luôn.
Hiện tại Giang Nguyên đang ngồi trong cửa hàng nhỏ của mẹ con Dư gia. Lúc này, Dư mẫu cũng đã biết được tin tức về Dư Cường. Tuy đã sớm có đoán trước, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy đau khổ.
Tiểu Giang thật ra kiên cường hơn nhiều. Sau một hồi bi thống, đã tiếp nhận được sự thật, cố nén đau thương mà an ủi Dư mẫu.
Một lát sau, thấy mẹ con Dư gia cũng đã bình tĩnh hơn, Giang Nguyên liền hỏi rõ ràng chuyện phá hủy nhà của hai người.
Thì ra là có một ngân hàng chuẩn bị mở một chi nhánh trên con đường này. Và chính quyền thành phố cũng đã phê duyệt kế hoạch. Vốn là chọn hai nhà khác, nhưng hai nhà đó ra giá đền bù quá cao, đàm phán không thành, sau đó không biết thế nào lại chọn cửa hàng của Dư gia.
Dư gia hiển nhiên là không chịu bán. Kết quả, sau mấy lần cự tuyệt đối phương, ngân hàng không biết đã thông qua chính quyền như thế nào và sau đó thì Lý đại đầu đến. Gã đã hai lần đến đây uy hiếp Dư mẫu và Dư mẫu vẫn không đồng ý. Vì thế mới xảy ra chuyện như ngày hôm nay.
- Giang…Giang Nguyên, nếu cháu là bạn của Tiểu Cường, xin cháu hãy giúp mẹ con cô việc này. Nếu không có cửa hàng, cô không biết lấy cái gì để nuôi Tiểu Giang ăn học.
Dư mẫu chần chừ một chút, nhìn Giang Nguyên, cẩn thận hỏi.
Giang Nguyên gật đầu, nói:
- Cô yên tâm đi, cháu và Dư Cường là anh em tốt với nhau. Nếu anh ấy đã không còn, sau này cháu sẽ là con của cô. Hiển nhiên việc này sẽ do cháu xử lý. Vốn lần này cháu đến đây, chủ yếu là để thăm cô và Tiểu Dư, xem cuộc sống của hai người như thế nào, có cần cháu giúp đỡ gì hay không.
- Chuyện này cháu nhất định sẽ xử lý tốt, cam đoan sau này không ai dám đến làm phiền cô nữa. Hết thảy đã có cháu rồi.
Giang Nguyên mỉm cười nói:
- Về phần Tiểu Giang, cô cũng đừng lo lắng. Hai năm qua xảy ra chút phiền phức, tất cả tư liệu và sổ sách đều mất hết, cho nên việc trợ cấp hàng tháng mới bị cắt đứt. Cháu cũng vừa mới có được tư liệu của mọi người, cũng đã nhanh chóng bổ sung lại số tiền bị cắt đứt trong hai năm qua. Sau này mỗi tháng, tiền trợ cấp sẽ được tăng gấp đôi. Vì thế, cuộc sống sau này, mong cô cũng đừng lo lắng nữa.
Chương 787: Giao phong
Nghe Giang Nguyên nói, gương mặt của Dư mẫu thoáng hiện lên chút thoải mái. Hai năm qua, tuy nói có cửa hàng, duy trì cuộc sống cũng không có vấn đề gì. Nhưng dù sao cũng chỉ có một mình bà, phải gồng gánh cả một gia đình cũng không dễ dàng gì. Nếu không có cửa hàng, cuộc sống của hai mẹ con sau này sẽ gặp khó khăn rất lớn, đừng nói chi đến việc Tiểu Giang còn phải lên đại học, chi tiêu sẽ còn nhiều hơn.
- Giang Nguyên, tiền trợ cấp của hai năm trước, cô không cần cũng được. Nhưng nửa năm nữa Tiểu Giang sẽ lên đại học, cho nên cứ dựa theo trước đó trợ cấp cho cô là được, không cần tăng gấp đôi đâu.
Dư mẫu suy nghĩ một chút, hơi xấu hổ nói:
- Cô nghĩ nhà khác chắc cần hơn.
- Cô không cần lo lắng. Tiền bạc rất đầy đủ. Hơn nữa cháu không chỉ đến thăm mỗi một nhà của cô. Gia đình của những chiến hữu khác, cháu cũng theo kế hoạch mà đến thăm, hơn nữa đồng loạt trợ cấp như nhau.
Giang Nguyên cười nói.
Nghe Giang Nguyên nói, lúc này Dư mẫu mới yên tâm gật đầu nói:
- Vậy là tốt rồi.
Bên ngoài Dư gia đang vây đầy người. Nhìn mẹ con Dư mẫu đang nói chuyện với Giang Nguyên trong cửa hàng, ai nấy đều cảm thấy vui mừng lẫn hiếu kỳ:
- Mặc dù Dư Cường mất rồi, nhưng hai mẹ Dư gia xem như đã tìm được người đáng tin cậy. Có người này ở đây, chỉ sợ không ai dám tháo dỡ nhà của bọn họ.
- Cái này là ép mua ép bán mà. Người ta cô nhi quả mẫu phải dựa vào cửa hàng để kiếm sống. Người khác không bán thì đến khi dễ mẹ con người ta, đúng là không biết xấu hổ. Lúc này có chàng thanh niên kia ra mặt, người dám động hai mẹ con họ sợ là không nhiều.
- Ừ ừ, lần này xem như Trương Thục Trân hết khổ rồi. Mặc dù con trai lớn của bà ấy đã mất, nhưng không nghĩ đến Dư Cường lại có một vị chiến hữu như vậy. Trẻ tuổi như thế mà đã là Đại tá. Chắc trước năm ba mươi là có thể lên hàng tướng rồi. Đúng là tiền đồ vô lượng. Có cậu ấy, mẹ con Dư gia không cần lo lắng nữa.
Trong lúc mọi người đang bàn tán, một chiếc xe cảnh sát đỗ xịch bên ngoài. Mọi người nhìn lại, liền nhìn thấy một chiếc xe Audi đi đằng sau xe cảnh sát bước xuống ba người. Một người trung niên mặc cảnh phục, một người đàn ông mang theo xấp công văn và một vị đồng chí lãnh đạo đeo mắt kính gọng vàng bước đến.
- Đến rồi, thật sự đến rồi. Đại tá Giang Nguyên quả thật lợi hại, chỉ một câu nói, đám người kia đã ngoan ngoãn đến đây.
Nhìn ba người bước đến, đám người vây xem vội vàng tránh ra để ba người bước vào. Cảnh sát cũng bước theo. Đợi đến khi ba người vào cửa, liền đứng bên ngoài phất tay nói với đám người vây xem:
- Được rồi, giải tán, đừng nhìn nữa, đừng nhìn nữa.
Bị cảnh sát đuổi đi, mọi người hậm hực giải tán, đứng cách xa một chút, sau đó duỗi cổ nhìn về phía bên này. Vốn tưởng rằng còn có thể ở lại xem náo nhiệt một chút, nhưng lại đụng phải khắc tinh, chỉ có thể thất vọng mà ra về.
Giang Nguyên hiển nhiên cũng chú ý đến ba người bước vào, nhưng không hề ý định đứng dậy. Mẹ con Dư gia thấy vị Thị trưởng uy nghiêm thường xuyên xuất hiện trên tivi, lại không được bình tĩnh như Giang Nguyên, liền vội vàng đứng lên, tươi cười nhìn mấy vị quan phụ mẫu.
Các vị quan phụ mẫu thấy Giang Nguyên không có ý định đứng dậy, sắc mặt không khỏi có chút khó coi. Cục trưởng Quách thật ra là người rất có nhãn lực, thấy Giang Nguyên không định đứng dậy, rồi lại nhìn ông chủ bên cạnh có chút không vui, lập tức tiến lên, đứng trước mặt Giang Nguyên, đưa tay ra:
- Xin chào đồng chí Đại tá Giang Nguyên, tôi là Cục trưởng cục Cảnh sát thành phố Duyên Quách Nghị Bưu.
Quả nhiên, Cục trưởng Quách kính lễ như vậy, Giang Nguyên liền chậm rãi đứng dậy, đội mũ lại đàng hoàng, lúc này mới nói:
- Chào ngài, đồng chí Cục trưởng Quách.
Cục trưởng Quách thở phào nhẹ nhõm, tranh thủ mỉm cười bắt tay Giang Nguyên, sau đó giới thiệu:
- Đại tá Giang Nguyên, vị này là Thị trưởng Trương thành phố Duyên chúng tôi.
- Chào Đại tá Giang Nguyên, cậu đại giá quang lâm đến đây, hoan nghênh, hoan nghênh.
Mặc dù trong lòng vô cùng khó chịu, nhưng Thị trưởng Trương vẫn mỉm cười, vươn tay nắm lấy tay Giang Nguyên.
- Xin chào Thị trưởng Trương.
Tục ngữ có nói không đánh vào mặt người đang tươi cười, mặc dù Giang Nguyên vẫn lãnh đạm như cũ, nhưng vẫn không mất lịch sự, đưa tay ra bắt tay Thị trưởng Trương, sau đó nói:
- Nào, mời hai vị ngồi.
Thấy Giang Nguyên xem mình như chủ ở đây, hai mắt Thị trưởng Trương không khỏi co rụt lại, nhưng vẫn mỉm cười ngồi xuống chiếc ghế mà mẹ con Dư gia mang đến. Thậm chí còn nói tiếng cảm ơn, khiến cho hai người lần đầu tiên nhìn thấy quan lớn cũng phải có chút luống cuống tay chân.
Đợi đến khi Dư mẫu mang trà lên, Giang Nguyên cũng không khách sáo, trực tiếp nói:
- Hôm nay rất xin lỗi, đã quấy rầy hai vị.
- Nào có, nào có. Đại tá Giang Nguyên đại giá quang lâm, chúng tôi thân là chủ nhà, vẫn nên tiếp đãi chu đáo. Chúng tôi phải là người nói xin lỗi mới đúng.
Bản lĩnh hai mặt của Thị trưởng Trương phát huy vô cùng nhuần nhuyễn.
Giang Nguyên cười lãnh đạm, cũng không dông dài:
- Chuyện ngày hôm nay, tôi thật ra rất để ý.
Giang Nguyên nhìn Dư mẫu và Tiểu Giang bên cạnh, nói:
- Hai người này là thân nhân của chiến hữu thân thiết nhất trong đơn vị của tôi. Vì quốc gia, Dư Cường đã chết một cách vinh quang. Vốn, Dư Cường vì nước hy sinh, thân nhân hẳn phải được hưởng ưu đãi. Nhưng bởi vì có chút nguyên nhân bí mật, cho nên quốc gia và quân đội cũng không tuyên dương việc này.
Nói đến đây, Giang Nguyên dừng một chút rồi nhìn chằm chằm Cục trưởng Quách lẫn Thị trưởng Trương, nói:
- Cho nên, hai vị chắc không rõ ràng lắm. Tôi cũng không trách hai người, nhưng dung túng cấp dưới thực hiện hành vi tháo dỡ bạo lực. Quốc gia cũng không cho phép việc này.
Nghe Giang Nguyên nói ra từng câu chụp mũ, sắc mặt hai vị lãnh đạo đều biến đổi. Thượng có chính sách, hạ có đối sách. Chỉ cần đè chuyện này xuống, ai còn quan tâm chứ?
Nhưng nghe Giang Nguyên nói xong, gương mặt hai người đều có chút khó coi. Nếu để truyền ra ngoài, tuyệt đối là chuyện phiền toái. Cái mũ này không thể đội được. Nghĩ đến đây, sắc mặt hai người nhìn Giang Nguyên liền phát lạnh.
Chương 788: Tập sát
Thấy sắc mặt hai vị lãnh đạo phát lạnh, Giang Nguyên cười khểnh trong lòng, nhưng cũng không lên tiếng, chỉ chờ xem hai người bọn họ dự định bịt miệng hắn như thế nào.
Thị trưởng Trương nhìn chằm chằm Giang Nguyên, lạnh giọng nói:
- Đại tá Giang Nguyên, tôi không thấy hành vi tháo dỡ bạo lực. Tôi chỉ thấy đồng chí Giang Nguyên cậu tùy ý đánh bị thương nhân viên chấp pháp của chính quyền. Chỉ sợ điều này cũng không được phép?
Nghe giọng nói uy hiếp, khóe miệng Giang Nguyên vểnh lên, gương mặt trong nháy mắt lạnh lại. Còn sắc mặt của Cục trưởng Quách thì cứng đờ, biết tình huống khó mà xoay chuyển được. Bây giờ chỉ có thể nhìn xem ai chơi được ai.
- Haha…
Giang Nguyên khẽ cười nhưng ánh mắt lại tràn ngập ý lạnh, nói:
- Thị trưởng Trương, tôi gọi ngài đến chỉ để nói một câu, tôi không hài lòng về việc này. Nếu ngài cảm thấy không hài lòng về tôi, ngài có thể không cần nói nữa. Như vậy, ngài có hai con đường để đi.
Giang Nguyên vẫn cười, nhưng giọng cười lại mang ý trào phúng:
- Thứ nhất, bây giờ ngài có thể đi, ngày mai tiếp nhận tạm cách chức điều tra. Thứ hai, ngài ngay lúc này gọi điện thoại đến văn phòng phòng Giám sát. Ồ, ngài không có tư cách này. Như vậy đi, ngài có thể gọi cho Dương tư lệnh của quân khu tỉnh, mời ngài ấy gửi lời phàn nàn và trách cứ của tôi đến văn phòng Giám sát khu vực. Ngày mai ngài vẫn sẽ tiếp nhận tạm cách chức điều tra.
Nói đến đây, Giang Nguyên dừng lại một chút, vẻ mặt trào phúng nhìn chằm chằm Thị trưởng Trương giống như nhìn một con bọ ngựa đang giơ càng của mình trước một chiếc xe:
- Nhưng nếu dùng cách thứ hai, ngài còn có hy vọng kéo tôi xuống nước cùng.
- Cậu…làm càn!
Lửa giận trong mắt Thị trưởng Trương bốc lên, đứng phắt dậy, sau đó xoay người rời đi.
Giang Nguyên bật cười nhìn Thị trưởng Trương bước ra cửa, ánh mắt không hề biểu hiện một chút ý tứ nào. Đối với hắn mà nói, việc này chẳng phải việc lớn. Muốn xử lý cũng chẳng phiền phức. Bất quá hắn chỉ dùng cách đơn giản nhất để không bị lãng phí thời gian.
Nếu đối phương đủ thông minh, hết thảy sẽ ổn. Giang Nguyên cũng không cần lãng phí thời gian ở đây mà đối phương cũng tránh thoát được một kiếp. Nhưng nếu ông ta không đủ thông minh, chết cũng đừng hối.
Giang Nguyên không quan tâm, nhưng Dư mẫu bên cạnh lại sợ hãi. Bà biết chiến hữu của con trai mình là người rất lợi hại. Nhưng Thị trưởng của thành phố Duyên là người dễ chọc sao? Ông ta giận dữ bỏ đi như vậy, chỉ sợ sau này sẽ phiền phức lớn.
Về phần Cục trưởng Quách bên cạnh, vẻ mặt xấu hổ đứng dậy, nhìn ông chủ bị tức chết mà bỏ đi, lúc này đi không được mà không đi cũng không được.
Trong lúc mọi người đang bàng hoàng, Thị trưởng Trương cũng đã bước ra đến cửa. Chỉ cần nhấc một bước nữa là ra ngoài, nhưng vừa mới nâng được một nửa, liền cứng lại giữa không trung.
Nhìn động tác của ông ta, vẻ trào phúng trong mắt Giang Nguyên lại càng đậm. Nhìn qua, vị lãnh đạo này cũng không phải quá ngu.
Cục trưởng Quách và mẹ con Dư mẫu nhìn Thị trưởng Trương đột nhiên thay đổi vẻ mặt, mỉm cười quay trở lại, liền cảm thấy bất ngờ. Chỉ có Giang Nguyên là thở ra một hơi, cầm tách trà lên nhấp một ngụm. Việc này rốt cuộc không cần hắn phải tốn thời gian rồi.
Ở lại Dư gia cũng không quá lâu, Giang Nguyên để lại phương thức liên lạc của mình, sau đó tạm biệt mẹ con Dư mẫu.
- Cô đừng lo lắng quá. Có gì khó khăn cứ gọi cho cháu, đừng ngại nhé. Về phần Tiểu Giang, nếu chưa chọn được trường mình thích, cứ gọi cho cháu, cháu sẽ giúp em ấy.
Để lại lời hứa, Giang Nguyên vỗ vai Tiểu Giang, nói:
- Dư Giang, hãy cố gắng lên nhé, đừng làm mất thể diện anh trai của em.
- Vâng, anh Giang Nguyên, em nhất định sẽ không để cho anh và anh trai của em thất vọng.
Dư Giang gật đầu thật mạnh, nói.
- Được, cố gắng lên nhé.
Vẫy tay chào tạm biệt mẹ con Dư gia, Giang Nguyên lại tiếp tục chạy đến gia đình tiếp theo. Thời gian cũng không còn nhiều, phải tranh thủ mới được.
Nửa tháng sau, Giang Nguyên lái xe rời khỏi một thôn trang nhỏ, gương mặt thoáng có chút mệt mỏi.
Nửa tháng qua, hắn đã đi mấy tính, thăm hỏi gần ba mươi gia đình của chiến hữu. Bây giờ chỉ còn lại bốn năm nhà cuối cùng. Dự tính trong vòng ba này sẽ hoàn tất. Điều này khiến cho hắn không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm.
Nửa tháng qua, đại đa số gia đình, hắn cũng chỉ cần đến thăm một chút hoặc ăn một bữa cơm đơn giản, trên cơ bản cũng chỉ hao phí chút thời gian. Nhưng có một số gia đình, ngoại trừ trợ giúp về phương diện kinh tế thì còn phải giúp đỡ bọn họ giải quyết một số vấn đề không cách nào xử lý.
Tuy nói Giang Nguyên rất tình nguyện giúp một tay, nhưng có nhiều chuyện phải hao tốn tâm sức. Hôm nay, hắn vừa mới đi thăm một nhà, giúp bọn họ xử lý một số chuyện với chính quyền địa phương xong, cảm thấy có chút mệt mỏi.
Hạ cửa sổ xe xuống, Giang Nguyên giảm tốc độ, cảm nhận gió núi thổi vào, thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Chiếc xe chạy được vài dặm, Giang Nguyên nhìn thấy phía trước đậu một chiếc xe tải. Chiếc xe tải này cũng không phải đậu sát ven đường mà chiếm hơn phân nửa làn đường, khiến Giang Nguyên không thể băng qua.
Giang Nguyên chậm rãi cho xe dừng lại, nhìn xung quanh cũng không thấy tài xế xe tải ở đâu, đang định xuống xe, đột nhiên lỗ tai nhạy cảm bắt được một tiếng phốc rất nhỏ.
Nghe được thanh âm này, Giang Nguyên giật thót người, thân hình bắn lên, ngay cả cửa xe cũng không kịp mở, cả người nhảy qua cửa sổ xe ra ngoài.
Giang Nguyên nhanh chóng lộn nhào hai vòng trên đường. Khi hắn sắp lăn thêm lần nữa, một đạo hỏa quang băng qua trên đầu của hắn, sau đó bắn vào chiếc xe việt dã của hắn.
Ầm! Một tiếng nổ kịch liệt vang lên. Chiếc xe việt dã của Giang Nguyên trong nháy mắt biến thành một đống lửa thật lớn.
Ánh mắt Giang Nguyên lạnh lại, sau khi lăn nốt một vòng, hắn nhanh chóng bắn lên, bổ nhào vào đống dây leo gần đó.
Vị trí hắn vừa mới rời đi vang lên tiếng pặc pặc. Mấy khối đá mà hắn đặt chân cũng bị bắn nát bấy.
- Chủ thể tiến vào trạng thái Không Minh, tất cả thiên phú khởi động, năng lượng tiêu hao chậm lại 90%.
Khi tin tức hiện lên trong đầu của hắn, thân hình Giang Nguyên trở nên quỷ mị, chợt lóe lên rồi biến mất trong tầm nhìn của mấy cây súng bắn tỉa.
Chương 789: Chạy trối chết
Khi Giang Nguyên nhìn thấy một lão nhân và một người đàn ông trung niên che mặt xuất hiện, hắn liền cảm thấy không ổn.
Hắn không quen hai người, cũng không nhận ra hình dáng của cả hai, nhưng khí tức toát ra thì không thể che giấu được cảm giác của hắn.
Hai cao thủ Thiên giai xuất hiện trước mặt hắn, Giang Nguyên có dùng mông để nghĩ cũng biết lần này hắn phiền phức lớn rồi.
- Nghĩ không ra Hồ trưởng lão lại vô sỉ đến tình trạng này.
Nhìn hai người, Giang Nguyên lắc đầu thở dài, trào phúng nói.
Hai cao thủ Thiên giai nghe Giang Nguyên nói xong, ánh mắt cũng không hiện lên sự khác thường, không nói một lời đánh tới Giang Nguyên.
- Mẹ kiếp.
Nhìn cả hai, Giang Nguyên cười khổ, cũng không suy nghĩ nữa, quay đầu bỏ chạy. Đối kháng với hai cao thủ Thiên giai, nếu còn không chạy, chính là ngu.
Đối với mấy chuyện này, Giang Nguyên cảm thấy không cần phải suy nghĩ nhiều. Có suy nghĩ cũng vô ích. Chạy trốn trước mới là chuyện lớn.
Nhưng muốn chạy thoát khỏi sự đuổi giết của hai cao thủ Thiên giai trong khu vực đường núi là rất khó khăn. Giang Nguyên cũng không cho rằng mình có thể không bị tổn hao lông tóc mà rời đi, chỉ xác định không để cho hai cao thủ Thiên giai vây công mà thôi. Một cao thủ Thiên giai thì còn được, hai cao thủ, thật sự khó lắm.
Cứ như vậy, một người chạy trốn hai người đuổi, rất nhanh biến mất trong khu rừng.
Mấy cây súng bắn tỉa phục kích Giang Nguyên lúc ban đầu cũng thu dọn đồ đạc, lưu loát lẩn vào trong khu rừng.
Khu rừng đột nhiên trở nên yên tĩnh, chỉ có gió núi thổi qua, lay động tán lá cây.
Phía sau, một bóng người xuất hiện, nhìn theo hướng mấy tay súng bắn tỉa rời đi, sau đó nhấn tai nghe, thấp giọng cười nói:
- Ngô tiên sinh, xem ra mục tiêu của chúng ta còn có người khác theo dõi.
- Còn có người khác theo dõi?
Bên kia truyền đến một giọng nói thâm trầm:
- Chuyện gì xảy ra vậy?
- Theo sự phân phó của ngài, tôi đã đi theo mục tiêu, bây giờ hắn bị người ta dùng súng thổi tung chiếc xe, sau đó còn bị hai cao thủ Thiên giai đuổi giết.
Người nọ nói:
- Nhìn tình huống này, có lẽ không cần chúng ta ra tay.
- Không cần chúng ta ra tay?
Ngô tiên sinh chần chừ một chút, sau đó nói:
- Anh hãy tiếp tục theo dõi. Tôi lập tức đến đó ngay. Người này tốt nhất không nên chết trong tay người khác.
- Rõ.
Người nọ gật đầu, sau đó nhìn bốn phía, rất nhanh chui vào trong khu rừng, biến mất không thấy.
Giang Nguyên thở hổn hển vọt ra khỏi một gốc cây đại thụ, gương mặt đổ đầy mồ hôi, khóe miệng còn vương lại chút máu.
Tiếp theo đó, người đàn ông trung niên theo sát đằng sau, không nói một lời bổ tới một chưởng về phía Giang Nguyên.
Giang Nguyên nhảy lên, tránh được một chưởng của người đàn ông trung niên, sau đó không chút do dự đấm một quyền vào mặt ông ta.
Bịch. Người đàn ông trung niên hất tay cản lại, phát ra tiếng xé gió nặng nề. Thân hình hai người đều run lên. Giang Nguyên hít một hơi thật sâu, một cước đá vào bụng dưới người đàn ông trung niên.
Người đàn ông trung niên khẽ hừ một tiếng, không chút để ý một cước này của hắn, huy động khuỷa tay đánh vào mặt hắn.
Giang Nguyên làm sao mà không biết suy nghĩ của đối phương, đây rõ ràng là lưỡng bại câu thương.
Bây giờ mà không rời khỏi, đợi lão già kia đuổi tới, hết thảy đều xong đời.
Dưới chân đạp mạnh, lui về sau vài bước, tránh được khuỷa tay của người đàn ông trung niên, sau đó lắc mình chạy về phía khu rừng.
Nhưng chỉ mới chạy được vài bước, phía trước đột nhiên có một thân ảnh quen thuộc xông ra, là lão đầu tóc hoa râm.
- Mẹ kiếp.
Giang Nguyên mắng thầm trong lòng, bật người chuyển hướng chạy về phía bên cạnh.
Lão đầu lạnh lùng gật đầu với người đàn ông trung niên một cái, nhanh chóng đuổi theo Giang Nguyên. Người đàn ông trung niên nhìn xung quanh, nở nụ cười lạnh, sau đó lao về một hướng khác.
Hôm nay hai người bọn họ nhận được mệnh lệnh nhất định phải giữ Giang Nguyên ở lại chỗ này. Với thực lực của cả hai, đối phó một Địa giai đỉnh phong tất nhiên là không khó. Nhưng tiểu tử này vô cùng giảo hoạt. Truy kích cả nửa tiếng cũng không bắt được, khiến cho cả hai cảm thấy mất hết mặt mũi.
Hai cao thủ Thiên giai đuổi theo một Địa giai đỉnh phong lại lãng phí thời gian lâu như vậy.
Nhưng hai người cũng âm thầm cảm thấy kinh hãi. Thực lực của tiểu tử này chẳng những có thể so sánh với Thiên giai. Hơn nữa còn có khí lực dai như vậy. Mặc dù hai người đã khiến cho hắn bị thương không nhẹ, nhưng vẫn không bắt được đối phương. Nhưng hai người tin rằng, cho dù hắn có dai đến cỡ nào, dưới sự truy kích của cả hai, quyết không chạy thoát được bao lâu.
Sự thật quả là như thế. Mặc dù năng lượng súc tích của Giang Nguyên không ít, nhưng duy trì liên tục trong thời gian dài, lại còn phát động các loại kỹ năng, năng lượng tiêu hao là rất lớn. Hơn nữa, sau khi bị đối phương đánh bị thương cơ quan trong cơ thể, mặc dù đã uống thuốc, nhưng phải duy trì trong cường độ cao như thế, trên cơ bản chỉ có thể giúp không chuyển biến xấu hơn mà thôi.
Thấy người đàn ông trung niên xông đến trước mặt, Giang Nguyên thầm cười khổ. Sau khi xoay người liều mạng đánh một chưởng với lão đầu, nương theo chưởng lực đụng vào một cái cây bên cạnh.
Chỉ là nội tạng trong cơ thể bị chấn động, khiến hắn phun ra một ngụm máu.
Phù phù. Giang Nguyên chỉ cảm thấy phổi của hắn giống như bị thiêu đốt, mỗi một lần hô hấp đều đau như dao cắt.
Cười khổ, Giang Nguyên tiếp tục chạy về phía trước. Nếu không kiên trì, chỉ có thể chết mà thôi. Trong trí nhớ của hắn, dường như phía trước có một con sông. Nếu như phán đoán không sai, con sông hẳn cách hắn không xa. Chỉ cần có thể kiên trì chạy đến con sông, hẳn sẽ còn hy vọng chạy thoát.
Lão đầu và người đàn ông trung niên đuổi theo không bỏ. Nhìn thân ảnh như ẩn như hiện của Giang Nguyên, cả hai nở nụ cười lạnh. Tiểu tử này chắc chắn không kiên trì được bao lâu nữa.
Róc rách. Giang Nguyên thở hổn hển chạy về phía trước. Thính giác nhạy cảm của hắn rốt cuộc nghe được tiếng nước mơ hồ truyền đến, lập tức mừng rỡ, tăng tốc chạy đi.
Hai người đuổi theo đằng sau cũng nghe được tiếng nước, sắc mặt biến đổi, đồng thời cũng tăng tốc đuổi theo.
Chương 790: Bị bắt
Nhìn thân ảnh quay lại vẫy tay với hai người rồi biến mất trong dòng nước chảy xiết, sắc mặt lão đầu và người đàn ông trung niên trắng bệch đứng trên bờ nhìn nhau.
Bọn họ là cao thủ Thiên giai. Thực lực cao hơn Giang Nguyên. Thậm chí bọn họ bơi không tệ. Nhưng bọn họ không nắm chắc sau khi bảo toàn được mạng sống trong dòng nước chảy xiết còn có thể đuổi giết một người thoạt nhìn là cao thủ trong nước như Giang Nguyên hay không. Nói không chừng, không bắt được đối phương lại còn bị đối phương dìm chết.
Cho nên hai người chỉ liếc mắt nhìn nhau một cái rồi bất đắc dĩ rời đi. Bây giờ chỉ có hai người bọn họ, căn bản không thể điều động nhân thủ khác. Cho nên, nhiệm vụ thư sát lần này xem như thất bại.
Thủy tính của Giang Nguyên rất tốt. Những trận tác chiến ở Amazon đã giúp cho hắn có được kinh nghiệm chạy trốn và tác chiến trong nước rất phong phú. Hiện tại dòng nước chảy rất xiết, nhưng nó cũng là một đường lui.
Hắn bế chặt hô hấp, chỉ dựa vào cảm giác toàn thân, tránh cho những hòn đá và nhánh cây trôi theo dòng nước đụng trúng. Không biết qua bao lâu, dòng nước trở nên hiền hòa hơn. Lúc này hắn mới mở mắt, ngoi đầu lên khỏi nước, cẩn thận quan sát bốn phía. Thấy không có động tĩnh mới dám bò lên.
Tuy thương thế trong cơ thể của hắn khôi phục không ít, nhưng nước sông ở đây đã không còn chảy xiết. Nếu bị người khác vây công, tỷ lệ chạy trốn sẽ không cao.
Nhưng Giang Nguyên tin rằng, nếu Hồ Quang Dương đã có thể phái ra nhiều nhân thủ như vậy, chính là muốn mạng của hắn.
Sau khi bò lên bờ, lúc này bầu trời cũng đã tối đen. Không gian hoàn toàn yên tĩnh. Giang Nguyên thở hắt ra, ngồi trên bờ sông nghỉ ngơi. Gió đêm thổi tới khiến cho hắn rùng mình một cái.
Cởi cái áo đã rách, vắt nước thật khô, hắn dùng tay chà chà gương mặt thật mạnh, khiến cho gương mặt lạnh như băng thoáng nóng lên một chút. Sau khi ho khan vài tiếng, nhổ hết số máu còn đọng trong cổ họng ra ngoài. Lúc này mới mang theo cơn đau tức ở ngực bước đến hòn đá cách đó không xa. Đứng trên cao một chút mới có thể tìm được đường đi gần nhất.
Vất vả bò lên tảng đá, nhìn xung quanh, rốt cuộc Giang Nguyên nhìn thấy một ngọn đèn phía xa.
Nhảy xuống tảng đá, Giang Nguyên bước nhanh về phía trước, theo hướng của ngọn đèn. Có đèn thì sẽ có đường, có đường thì sẽ có thể rời khỏi nơi này.
Giang Nguyên đi theo hướng ngọn đèn, quả nhiên tìm được một con đường.
Nhưng khi vừa mới bước lên con đường, Giang Nguyên đột nhiên dừng lại.
- Đồng chí Đại tá Giang Nguyên, xin chào.
Đứng chính giữa đường, nghe được câu chào hỏi, gương mặt Giang Nguyên hiện lên nụ cười khổ. Hắn không nghĩ đến vận khí của hắn lại xui xẻo như vậy.
Giang Nguyên quay đầu lại, nhìn người đàn ông trung niên khô gầy phía đối diện, thoáng đánh giá đối phương một chút, sau đó thở dài:
- Ngô tiên sinh, đã lâu không gặp. Chúc mừng ông.
- Haha, đúng vậy, đã lâu không gặp.
Gương mặt Ngô tiên sinh tràn ngập nụ cười, chắp tay nói:
- Chúc mừng, chúc mừng.
Giang Nguyên nhún vai, nhìn bóng người trong bóng tối, bất đắc dĩ nói:
- Nhưng nhìn thấy Ngô tiên sinh, tôi một chút cũng không vui mừng nổi.
- Không có việc gì, không có việc gì.
Ngô tiên sinh khẳng khái gật đầu, sau đó cười nói:
- Tôi không ngại.
- Nhưng tôi lại ngại.
Giang Nguyên cười khổ. Sau đó dưới chân đạp mạnh, lao thẳng đến Ngô tiên sinh.
Sau năm phút, Giang Nguyên vừa phun máu vừa nói với người đang cúi người đánh giá mình:
- Ngô tiên sinh thật sự tiến bộ không ít.
- Đương nhiên, tôi đã chịu khổ rất nhiều, phạm phải mạo hiểm lớn như thế, thiếu chút nữa bù luôn cả tính mạng. Nếu không tiến bộ, không phải là cảm thấy có lỗi với Đại tá Giang Nguyên sao? Haha…
Ngô tiên sinh cười đắc ý, sau đó lau vết máu nơi khóe miệng, hung hăng nện một quyền vào mặt Giang Nguyên:
- Cậu cũng không tệ. Mặc dù không phải Thiên giai, nhưng còn có thể đả thương được tôi, thậm chí giết được hai thuộc hạ của tôi nữa. Đúng là không đơn giản.
Khi Giang Nguyên tỉnh lại, chỉ cảm thấy mặt trời đặc biệt chói chang. Hắn nhìn xung quanh, phát hiện trời đã sáng. Ánh nắng mặt trời chiếu thẳng vào hai mắt, khiến người ta có chút không mở ra được.
Thoáng thích ứng với cường độ ánh nắng mặt trời, lúc này Giang Nguyên mới nhìn rõ bốn phía. Hắn đang bị trói trên một cây đại thụ, đón ánh nắng mặt trời từ bốn phía. Xem ra, phong cảnh này đúng là không tệ.
Nếu như không phải bị bắt, Giang Nguyên cảm thấy phong cảnh ở đây rất hữu tình. Từ lúc rời khỏi thôn quê, đã lâu rồi không có cảm nhận được phong cảnh như thế.
- Khụ khụ khụ.
Giang Nguyên ho khan mấy tiếng, phát hiện nội thương của hắn đã dường như hồi phục. Nhưng nhìn dây trói trên người cùng với cảm giác lạnh lẽo truyền đến dưới chân, hắn lại bất đắc dĩ cười khổ. Xem ra Ngô tiên sinh thật sự quá đề phòng hắn. Dây thừng dùng để trói hắn được làm từ sợi nhân tạo cường độ cao. Trừ phi hắn có thể chặt gẫy được cây cổ thụ đường kính hai thước phía sau mình, còn lại thì tuyệt đối không cách nào chạy trốn.
- Có người không? Có ai không?
Giang Nguyên nhìn chung quanh cũng không thấy một ai, rốt cuộc nhịn không được lớn tiếng kêu bốn phía.
Nhưng kêu một trận, ngoại trừ tiếng của hắn vọng lại, còn lại một bóng người cũng không thấy.
Mặc dù đã sớm có đoán trước, Giang Nguyên vẫn không khỏi thở dài. Hắn không biết Ngô tiên sinh muốn làm cái gì, nhưng chờ chết không phải là tính cách của hắn. Nhưng tìm tới tìm lui, thật sự không tìm ra được biện pháp, chỉ có thể kêu to, hy vọng có ai đến hay không.
Một hồi lâu sau, thấy mặt trời đã qua đến đỉnh đầu, nhưng vẫn không có ai, Giang Nguyên không khỏi trợn tròn mắt. Ngô tiên sinh không có khả năng buông tha cho hắn. Nhưng cũng không loại trừ khả năng ông ta muốn phơi nắng hắn chết khô ngoài này.
Chết kiểu này nghẹn khuất lắm. Nghĩ như vậy, Giang Nguyên lại thở dài.