Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 791: CHƯƠNG 791: NGÔ TIÊN SINH QUỶ DỊ

Ánh mặt trời càng lúc càng chói chang. Tinh thần của Giang Nguyên cũng có chút uể oải, đặc biệt là miệng của hắn khô khốc. Nhưng cũng may, mặc dù lá cây có chút thưa thớt nhưng vẫn che được một ít ánh mặt trời cho hắn.

Nhớ đến hôm qua xung quanh hắn toàn là nước. Hôm nay thì một giọt nước cũng không có. Đúng là muốn chết đuối cũng có, mà chết khát cũng có.

Giang Nguyên liếm cái môi khô cằn, sau đó cười khổ. Ngô tiên sinh đúng là rất hận hắn. Nếu không cũng không ra tay tàn nhẫn, đem phơi nắng hắn như vậy.

Nhưng chẳng lẽ Ngô tiên sinh tự tin như thế sao? Tin rằng trong ngọn núi này không có ai xuất hiện? Giang Nguyên tính toán một chút. Nếu muốn phơi nắng hắn hoặc để cho hắn chết khát, với thể chất của hắn, ít nhất phải mười ngày nửa tháng. Mặc dù ngọn núi này hẻo lánh, nhưng mười ngày nửa tháng cũng không có ai đến, cho dù đổi lại là Giang Nguyên, hắn cũng không tin. Chẳng lẽ Ngô tiên sinh ngu như vậy sao?

Trong lúc hắn đang suy nghĩ, đột nhiên nghe được có tiếng kêu ầm ầm truyền đến.

Nghe được thanh âm này, Giang Nguyên tò mò ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy trên bầu trời có một điểm nhỏ đang bay đến.

- Trực thăng.

Nhìn điểm nhỏ, tinh thần Giang Nguyên thoáng phấn chấn lên, nhưng rồi lại buồn bã. Trực thăng bay đến đây, ngoại trừ người của Ngô tiên sinh, tỷ lệ là những người khác tuyệt đối không lớn. Hắn không tin Ngô tiên sinh có lòng tốt thông báo cho Thiên Y Viện đến cứu hắn.

Quả nhiên không ngoài ý muốn, trực thăng xoay quanh trên đỉnh đầu, sau đó Ngô tiên sinh trượt xuống.

- Đại tá Giang Nguyên, cảm giác thế nào?

Ngô tiên sinh nhìn gương mặt mệt mỏi của Giang Nguyên, làm như rất quan tâm.

Giang Nguyên cười gượng:

- Cảm ơn đã quan tâm, trừ khát nước ra thì mọi thứ vẫn ổn.

- Ồ, khát nước sao? Xin lỗi, tôi không để ý đến điểm này. Nếu không, hẳn phải lưu lại một người ở chỗ này chiếu cố cậu rồi.

Ngô tiên sinh làm ra vẻ áy náy, say đó phất tay:

- Nhanh, mau mang nước đến cho Đại tá Giang Nguyên.

- Vâng.

Một thuộc hạ bên cạnh Ngô tiên sinh tháo cái ba lô trên lưng xuống, lấy ra một chai nước, bước đến bên cạnh Giang Nguyên, kề chai nước lên miệng hắn.

Giang Nguyên đã rất khát, tất nhiên cũng không khách sáo, hé miệng uống ừng ực.

Thấy Giang Nguyên không chút cố kỵ mà uống nước, Ngô tiên sinh bật cười:

- Lá gan của cậu đúng là không nhỏ. Nước đưa cho cậu mà cậu cũng dám uống.

Giang Nguyên uống một hơi cạn sạch chai nước, lúc này mới thỏa mãn thở ra một hơi, nhìn Ngô tiên sinh nói:

- Chẳng lẽ tôi còn sợ ông hạ độc sao?

Ngô tiên sinh có chút sửng sốt, sau đó phá lên cười.

Gật đầu nói:

- Có lý.

Giang Nguyên nhìn mấy thuộc hạ đi theo Ngô tiên sinh, thấy bọn họ đang dựng lều vải, liền có chút tò mò:

- Ngô tiên sinh định qua đêm ở đây?

- Ừm, có thể phải ở chỗ này vài ngày.

Ngô tiên sinh quỷ dị nhìn Giang Nguyên, nói:

- Nhưng mấy ngày này sẽ rất tuyệt vời.

Nhìn nụ cười khó hiểu của Ngô tiên sinh, Giang Nguyên bất đắc dĩ lắc đầu:

- Xem ra tôi sẽ không cảm thấy tuyệt vời rồi.

- Thông minh.

Ngô tiên sinh càng cười càng đắc ý:

- Rõ ràng, nếu tôi cảm thấy tuyệt vời, Đại tá Giang Nguyên cũng hiểu được tuyệt vời là có chút không yên ổn.

Nhìn Ngô tiên sinh cười vui vẻ như vậy, trong lòng Giang Nguyên phát khổ, hiểu được hắn rơi vào tay lão gia hỏa này, tuyệt đối sẽ rất vất vả. Tuy hắn không sợ chết, nhưng trong lòng vẫn có chút đắng chát. Hắn vất vả hoàn thành được một việc, nhưng lại có nhiều việc không nỡ buông. Cứ như vậy mà chết thì thật là đáng tiếc.

Đặc biệt nghĩ không ra, hắn vất vả trốn khỏi ma chưởng của Hồ Quang Dương, nhưng lại bị Ngô tiên sinh này bắt được. Hai người, bất luận rơi vào tay người nào cũng khó mà thoát chết. Rơi vào tay Hồ Quang Dương, chết sẽ nhanh hơn một chút. Nhưng rơi vào tay người này, hẳn ông ta sẽ không bỏ qua cơ hội mà hành hạ hắn.

Nhìn biểu hiện buồn bực của Giang Nguyên, Ngô tiên sinh mỉm cười, sau đó móc ra một cái bình nhỏ, quơ quơ trước mặt Giang Nguyên:

- Xin lỗi, Đại tá Giang Nguyên, vốn không cần giữ cậu qua đêm ở chỗ này. Nhưng bởi vì không có thuốc, tôi đành phải suốt đêm quay trở về lấy, nên chậm trễ thời gian một chút. Thật sự là đáng trách.

Nhìn viên thuốc màu đỏ trong cái bình trong suốt, hai mắt Giang Nguyên nhướng lên, tò mò hỏi:

- Đây là đan dược gì vậy? Thoạt nhìn dường như có độc.

- Có độc?

Ngô tiên sinh lắc đầu:

- Có độc nhưng lại là thuốc tốt. Ít nhất có thể đổi lấy ba viên Càn Khôn đan của Thiên Y Viện.

- Thiên Y Viện?

Nghe được lời này, Giang Nguyên cứng đờ, sau đó hỏi:

- Ông biết Thiên Y Viện? Lại còn biết Càn Khôn Đan?

- Thiên Y Viện?

Nghe Giang Nguyên hỏi, Ngô tiên sinh có chút sửng sốt, sau đó phá lên cười:

- Đương nhiên, tại sao tôi lại không biết? Hahah. Nếu tôi không biết Thiên Y Viện, thật đúng là chê cười.

- Vậy tại sao ông lại biết Càn Khôn đan? Lại còn biết cách điều chế nó?

Sắc mặt Giang Nguyên thoáng chút âm trầm. Ngô tiên sinh có thể dùng một viên đan dược này để so sánh với Càn Khôn đan, chứng tỏ ông ta biết rất rõ về Thiên Y Viện. Chẳng lẽ Ngô tiên sinh cũng là người của Trưởng lão viện? Có liên quan đến Hồ Quang Dương?

Nếu là như vậy, vấn đề lớn rồi đây.

Nhìn sắc mặt âm trầm của Giang Nguyên, Ngô tiên sinh đắc ý ngửa đầu nói:

- Thiên Y Viện….haha…tại sao tôi lại không biết Thiên Y Viện chứ? Tôi chẳng những biết mà còn biết rất rõ. Nếu không, cậu cho rằng tôi tùy tiện cầm một viên đan dược mà múa rìu qua mắt thợ trước thành viên của Thiên Y Viện sao?

- Vậy ông là người của Trưởng lão viện?

Giang Nguyên lạnh giọng hỏi.

- Không, tôi không phải là người của Trưởng lão viện. Thậm chí một chút quan hệ cũng không có, cũng không có liên quan đến người của Thiên Y Viện các người.

Nhìn biểu hiện kinh nghi của Giang Nguyên, Ngô tiên sinh càng đắc ý, ngửa đầu cười nói, giống như nhìn thấy Giang Nguyên kinh nghi như vậy, ông ta hết sức vui vẻ.

Chương 792: Nuốt Phá Thiên đan

Giang Nguyên có chút thất vọng, bởi vì mặc cho hắn dò xét như thế nào, Ngô tiên sinh cũng không tiết lộ bất cứ điều gì. Giang Nguyên nhìn ra được, mỗi khi hắn hỏi đến thứ gì đó, ánh mắt Ngô tiên sinh hiện lên sự cảnh giác và sợ hãi, sợ không cẩn thận để lộ ra điều gì.

Điều này càng khiến cho Giang Nguyên thêm cảnh giác. Ngay cả một người sắp chết, Ngô tiên sinh cũng không tiết lộ. Xem ra người đứng phía sau hẳn là một ngọn băng sơn cực kỳ khổng lồ, và dường như Thiên Y Viện không biết đến sự tồn tại của thế lực này.

Nhưng Giang Nguyên lại thở dài. Bây giờ muốn nghĩ cũng không nghĩ được gì. Ít nhất nhìn tình huống trước mắt, hy vọng chạy thoát là cực kỳ nhỏ bé, căn bản cũng không có biện pháp nào khác. Cho dù biết, chỉ sợ cũng khó mà đem tin tức truyền ra ngoài.

- Hắc hắc, Đại tá Giang Nguyên, cậu đúng là vẫn còn bình tĩnh, vẫn còn có thể thăm dò tôi. Tôi cảm thấy cậu nên lo cho mình trước thì hơn.

Ngô tiên sinh cười âm hiểm:

- Đại tá Giang Nguyên, tôi thấy tu vi nội khí của cậu đã đạt đến Địa giai đỉnh phong rồi?

- Đúng, là Địa giai đỉnh phong.

Giang Nguyên ngay cả suy nghĩ giấu diếm cũng không có. Hôm qua đánh một trận, nếu Ngô tiên sinh còn nhìn không ra thực lực của hắn, trừ phi ông ta mắc chứng hay quên nghiêm trọng.

- Tốt lắm. Nhưng từ Địa giai đỉnh phong đột phá đến Thiên giai cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Lúc trước Ngô tiên sinh bị tắc ở Địa giai nhiều năm, không thể đột phá Thiên giai. Cho đến khi bị ép uống Phá Thiên Đan, kết quả cửu tử nhất sinh, dựa vào vận khí kinh thiên mới đột phá được như ngày hôm nay.

Có thể tưởng tượng được mức độ khó khăn của nó như thế nào.

Lập tức mở cái bình nhỏ, đổ viên thuốc màu đỏ ra, sau đó đưa về phía Giang Nguyên, cười nói:

- Đại tá Giang Nguyên, nào, để tôi tặng cho cậu một cơ duyên.

- Cơ duyên?

Nhìn vẻ mặt quỷ dị của Ngô tiên sinh, rồi lại nhìn viên thuốc màu đỏ, Giang Nguyên ngạc nhiên hỏi:

- Dựa theo lời ông nói, chẳng lẽ đan dược này còn có tên gọi đặc biệt?

Nhìn vẻ mặt không tin của Giang Nguyên, Ngô tiên sinh cười hắc hắc:

- Giang Nguyên, cậu là thành viên của Thiên Y Viện, hẳn là đã nghe nói qua Phá Thiên Đan?

- Phá Thiên Đan?

Nghe được cái tên này, Giang Nguyên có chút sửng sốt, sau đó hốt hoảng kêu lên:

- Đây là Phá Thiên Đan?

- Đúng, không sai.

Thấy Giang Nguyên nhận ra Phá Thiên Đan, Ngô tiên sinh cũng giật mình, nhìn Giang Nguyên thật sâu, sau đó gật đầu cười nói:

- Nếu cậu biết Phá Thiên Đan, vậy cậu cũng biết được hiệu quả của nó.

- Nhưng Phá Thiên Đan có màu đỏ nhạt? Tại sao lại có màu đỏ đậm như thế này?

Giang Nguyên chớp mắt, nghi hoặc nhìn Ngô tiên sinh. Nhìn bộ dạng của ông ta, dường như không phải nói dối. Hơn nữa, đã đến lúc này thì không cần phải gạt hắn.

- Sao?

Ngô tiên sinh cũng ngạc nhiên nhìn Giang Nguyên. Thân là thành viên của Thiên Y Viện, Giang Nguyên biết được Phá Thiên Đan cũng không kỳ quái, nhưng tại sao lại quen thuộc với Phá Thiên Đan như thế? Ngay cả trạng thái của nó cũng biết được rõ ràng?

Cho dù có đọc qua tư liệu có liên quan, cũng chỉ biết Phá Thiên Đan có màu đỏ, tuyệt đối không thể biết được màu sắc chính xác của nó. Trừ phi là đã chân chính nhìn thấy qua.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Ngô tiên sinh nhìn Giang Nguyên càng lúc càng quỷ dị. Nhưng chỉ thoáng qua một lúc rồi thôi:

- Nghĩ không ra cậu lại biết rõ về Phá Thiên Đan như vậy. Xem ra cậu rất được cao tầng của Thiên Y Viện coi trọng.

- Nhưng điều này không quan trọng. Quan trọng là cậu đã nhìn ra được sự khác thường của Phá Thiên Đan. Vậy tôi cũng sẽ cho cậu biết, Phá Thiên Đan này không phải là Phá Thiên Đan chân chính.

Ngô tiên sinh nói:

- Nếu là Phá Thiên Đan chân chính, cũng không đến phiên cậu nhận xét.

- Đúng.

Giang Nguyên thành thật gật đầu:

- Cho nên tôi cảm thấy hiếu kỳ, rốt cuộc Phá Thiên Đan này xuất hiện vấn đề ở đâu?

- Nó thiếu một loại dược vật, cho nên Phá Thiên đan này chỉ có một loại độc tính tồn tại. Đồng thời cũng không cách nào tiêu trừ độc tính đó. Cho nên…

Ngô tiên sinh nhún vai:

- Cho nên cậu hiểu được rồi chứ.

- Thiếu đi một loại thuốc.

Giang Nguyên mở to mắt, cười khổ. Hắn đối với điều chế Phá Thiên Đan tương đối quen thuốc. Ít nhất hắn biết được dược vật nào có tác dụng trung hòa hoặc tiêu trừ độc tính. Ngô tiên sinh hoàn toàn nói không sai.

Sắc mặt liền trở nên bất đắc dĩ. Không có dược vật đó, làm sao có thể chống đỡ được Phá Thiên Đan? Với cao thủ bình thường, mười người thì chết hết tám, chín, chỉ còn lại một hai người là phải xem thời vận.

Nhìn sắc mặt đau khổ của Giang Nguyên, Ngô tiên sinh không nhịn được đắc ý cười lớn:

- Đại tá Giang Nguyên, đừng lo lắng. Uống đan dược này không chết đâu, cũng không nhất định bạo thể mà chết.

Dứt lời, lại cố ý vỗ ngực cười nói:

- Nhìn tôi này, đột phá Thiên giai đấy.

- Ông dựa vào cái này mà đột phá Thiên giai?

Nghe được lời này, Giang Nguyên thiếu điều không phun máu. Vận khí như vậy mà cũng có? Quả đúng là nghịch thiên. Tục ngữ có nói người tốt mệnh không dài, người xấu sống ngàn năm. Lời này quả không sai. Nếu không vì sao lão già này uống vào lại không chết? Uống vào chết ngay thì hắn đâu có phiền phức như vậy?

- Đến đây đi, đừng khách sáo. Nói không chừng dựa vào viên thuốc này, Đại tá Giang Nguyên có thể một bước lên trời, bước vào Thiên giai.

Ngô tiên sinh cười rất sung sướng, còn Giang Nguyên thì sầu khổ. Tỷ lệ sống chỉ có một phần ngàn, thật sự quá nhỏ. Giang Nguyên cũng không xác định được cho dù hắn có hình xăm, hắn có thể đối kháng được dược tính cuồng bạo đó hay không.

Nhưng lúc này không uống cũng không được. Ít nhất vẫn còn tốt hơn so với bị Ngô tiên sinh một đao chém chết.

Cho nên, Giang Nguyên ngoan ngoãn há miệng ra, đợi Ngô tiên sinh thảy viên đan dược vào. Chỉ là sau khi nuốt Phá Thiên Đan xuống, hắn cuống quýt ói xuống đất:

- Phì phì, ông rửa tay chưa vậy?

Chương 793: Dược lực bộc phát

Ngô tiên sinh nhàn nhã ngồi cạnh đống lửa nhìn thuộc hạ nướng thịt, thỉnh thoảng lại nhìn Giang Nguyên đang bị trói trên cây đại thụ.

Gương mặt Giang Nguyên rất cổ quái. Ít nhất Ngô tiên sinh xem ra là có chút cổ quái. Hai mắt cụp xuống, gương mặt không biểu tình.

Tuy nói có người kiên trì lâu, có người kiên trì không lâu, nhưng uống thuốc lâu như vậy rồi, chung quy vẫn phải có chút phản ứng chứ. Giang Nguyên đã uống thuốc được mấy tiếng, nhưng gương mặt vẫn không thay đổi. Quả thật làm cho ông ta có chút khó hiểu.

Nhưng ông ta cũng không quá lo lắng. Giang Nguyên đã uống Phá Thiên Đan, như thế nào cũng sẽ phải có hiệu quả. Cho dù là có vượt qua kiểm tra, tuyệt đối cũng không phải bộ dạng này. Vì thế Ngô tiên sinh cũng không cấp bách, không nhanh không chậm tiếp nhận thịt nướng thuộc hạ đưa sang, vừa ăn vừa uống bia rất vui vẻ.

- Đúng là cuộc sống không tệ.

Sau khi nuốt vào một miếng thịt dê, nốc một ngụm bia, nhìn cảnh vật xung quanh, Ngô tiên sinh khẽ thở dài:

- Hai mươi lăm năm trước, khi tôi vào tiểu viện, đã không còn cảm nhận được cuộc sống này nữa.

Đám thuộc hạ bên cạnh cũng phụ họa. Gần đây Ngô tiên sinh rất được công tử trọng dụng, cho nên phải hầu hạ chu đáo.

Trong lúc đám người Ngô tiên sinh đang nhàn nhã uống rượu, Giang Nguyên đang chìm trong trạng thái Không Minh. Nội khí trong cơ thể ổn định vận hành, tiến hành đối kháng với luồng nhiệt lưu cuồng bạo trong đan điền.

Luồng nhiệt lưu cuồng bạo này đấu đá lung tung trong kinh mạch của hắn, khiến cho Giang Nguyên cảm thấy toàn thân giống như bị dao cắt.

Nhưng hắn đang ở trong trạng thái Không Minh, toàn lực khu động nội khí đối kháng với luồng nhiệt lưu cuồng bạo. Cho nên gương mặt không hề nhìn ra bất cứ sự thống khổ nào.

Thời gian từng phút một trôi qua. Nhiệt lưu trong cơ thể Giang Nguyên ngày càng bạo ngược, dần dần thoát khỏi tầm tay của hắn.

Khiến cho gương mặt Giang Nguyên bắt đầu có chút vặn vẹo.

Lúc này Ngô tiên sinh cũng chú ý đến sự biến hóa trên gương mặt Giang Nguyên, gương mặt lại tràn ngập ý cười. Ông ta không có việc gì chạy đến đây, thậm chí còn chuẩn bị rượu thịt, chính là muốn vừa ăn vừa thưởng thức Giang Nguyên chịu thống khổ.

- Nào, nào. Hôm nay tâm trạng không tệ, mọi người cùng nhau nâng ly.

Ngô tiên sinh giơ chai bia trong tay, lớn tiếng cười nói.

- Nào, cụng ly.

Đám thuộc hạ thấy Giang Nguyên hăng hái như vậy, tất nhiên là không muốn ông ta phật ý, tất cả đều hưng phấn nâng ly.

Uống vài chai bia, không khí liền trở nên náo nhiệt, còn sắc mặt của Giang Nguyên càng lúc càng khó coi.

Luồng nhiệt lưu càng lúc càng tán loạn trong kinh mạch của Giang Nguyên. Thậm chí dần dần thoát khỏi sự khống chế của kinh mạch, bắt đầu chạy loạn xung quanh cơ thể.

Cảm giác giống như bị kim châm đâm toàn thân, tuyệt đối không phải người bình thường có thể chịu đựng được. Giang Nguyên rốt cuộc kêu lên một tiếng, thoát khỏi trạng thái Không Minh.

- A!

Cảm nhận được sự đau nhức khôn cùng, Giang Nguyên không nhịn được gầm nhẹ một tiếng.

Gân xanh bắt đầu nổi lên trên huyệt Thái Dương và cổ.

Nhìn vẻ mặt của Giang Nguyên, gương mặt Ngô tiên sinh lại càng hưng phấn. Hết thảy những thứ này ông ta đều đã trải qua. Bây giờ đến lượt Giang Nguyên cảm nhận, khiến cho ông ta cực kỳ thống khoái.

- Nào, cạn ly.

- Dzô, dzô…

Mọi người nhanh chóng nuốt bia vào.

Tiếng gầm của Giang Nguyên càng lúc càng lớn. Ngô tiên sinh càng lúc càng hưng phấn, bia trong tay uống càng lúc càng nhiều. Hơn nữa, dần dần thịt nướng cũng không ăn, chỉ uống bia ngồi nhìn Giang Nguyên phía đối diện. Nhìn hắn thống khổ giống như nhìn thấy một câu chuyện khiến cho người ta hưng phấn nhất thế gian.

- Haha, đại tá Giang Nguyên, cảm giác không tệ chứ?

Ngô tiên sinh ngửa đầu uống một ngụm bia, nhìn Giang Nguyên cười ha hả:

- Ban đầu tôi cũng như thế đấy. Hết thảy đều là do cậu tặng cho tôi.

- Haha, khi đó, nếu không phải vận khí của tôi tốt, tôi sẽ không cách nào cảm ơn cậu, cũng không có cơ hội để cho cậu cảm nhận được những gì mà tôi đã trải qua.

Ngô tiên sinh đã ngà ngà say, vẻ mặt hung tàn:

- Cảm giác này không tệ. Tôi vẫn chờ đợi ngày này, nhìn thấy cậu thống khổ như tôi lúc trước.

- Haha, rất sảng khoái.

Ngô tiên sinh bưng chai bia đến bên cạnh Giang Nguyên, đắc ý cười to.

Giang Nguyên ngẩng đầu lên, khóe miệng vì bị hàm răng cắn chặt mà bật máu.

Gương mặt của hắn có chút vặn vẹo, nhưng vẫn miễn cưỡng tươi cười:

- Cảm ơn, cảm giác quả thật rất sảng khoái.

- Haha, vậy hãy lo mà hưởng thụ đi. Tôi rất chờ mong cậu có thể kiên trì được lâu.

Ngô tiên sinh cười hắc hắc nhìn Giang Nguyên.

- Cũng không nhất định. Nói không chừng tôi cũng giống như ông, kiên trì lâu một chút, sau đó đột phá Thiên giai. Hahah…Khụ khụ…

Giọng nói Giang Nguyên đã trở nên khàn khàn, nụ cười cũng vặn vẹo, người thông minh liền có thể nhận ra Giang Nguyên đang cảm nhận sự thống khổ, tuyệt không phải người bình thường có thể tiếp nhận.

- Được, haha, tôi hy vọng cậu có thể kiên trì được đến lúc đó.

Ngô tiên sinh có chút sửng sốt, sau đó ngửa đầu phá lên cười, nhìn mạch máu nổi lên trên mặt Giang Nguyên, cùng với làn da xung quanh đã bắt đầu đỏ lên, nụ cười càng lúc càng đắc ý.

Lúc này, sắc mặt Giang Nguyên quả thật rất khó coi. Vốn hắn miễn cưỡng còn có thể chống đỡ được dược lực bạo ngược của Phá Thiên Đan. Nhưng dưới sự bạo ngược khổng lồ của nó, dược lực Tế Thế Đỉnh vốn đang tồn tại sâu trong da thịt dường như có dấu hiệu buông lỏng.

Trong lòng Giang Nguyên bắt đầu tuyệt vọng. Hắn biết rõ năng lượng còn sót lại của Tế Thế Đỉnh. Nếu như dược lực này bị thôi phát, hai cổ dược lực đánh nhau, hậu quả sẽ rất đáng sợ.

Chương 794: Sinh cơ đoạn tuyệt

Mạch máu vỡ vụn, ngưng kết thành viên huyết châu trên làn da Giang Nguyên, sau đó chậm rãi chảy xuống, khiến gương mặt Giang Nguyên dưới ánh mặt trời thoạt nhìn rất đáng sợ.

Nhưng trong mắt Ngô tiên sinh, nó lại là hình ảnh xinh đẹp nhất.

Nhìn đồng hồ, Ngô tiên sinh cảm thán nói:

- Chậc chậc, Đại tá Giang Nguyên, mặc dù thiên tư của cậu hiếm thấy, nhưng trụ cột vẫn không được chắc chắn. Mấy người tôi quen, kém nhất cũng phải sau ba mươi sáu tiếng. Tôi thì có thể kiên trì đến ngày thứ ba mới xuất hiện tình huống này. Cậu chưa qua được hai mươi bốn tiếng đã có. Phong quang lúc trước bao nhiêu, lúc này phải trả giá rồi.

Giang Nguyên có chút khó khăn ngẩng đầu nhìn vẻ mặt trào phúng của Ngô tiên sinh, khóe miệng nhếch lên:

- Tôi cảm thấy ông nên đồng tình cho bản thân mình thì hay hơn. Hơn năm mươi tuổi mới có được vận khí đột phá Thiên giai. Còn tôi chỉ mới hai mấy thôi. Từ lúc tôi tu luyện đến nay đã nổi tiếng rồi. Cho dù thời gian có ngắn, cũng còn tốt hơn một người hơn năm mươi tuổi như ông.

Thấy sắc mặt Ngô tiên sinh trầm xuống sau mỗi lời hắn nói, Giang Nguyên cười ha hả vài tiếng, nhưng chỉ cười được vài tiếng thì ho khan, sau đó phun ra hai ngụm máu.

- Hắc hắc, được rồi, tiểu tử cậu cứ ở đó mà đắc ý đi. Tình huống bây giờ, cậu sẽ chết, còn tôi thì vẫn còn sống, mà còn sống rất tốt, haha…

Ngô tiên sinh nhìn Giang Nguyên phun ra hai ngụm máu, sắc mặt vốn đang sa sầm liền chuyển sang tốt đẹp:

- Bây giờ, cậu cứ miệng lưỡi lợi hại đi, rất nhanh sẽ không còn cơ hội để nói nữa đâu. Hahah…

Tình huống của Giang Nguyên quả nhiên càng lúc càng không ổn. Dưới ảnh hưởng đấu đá lung tung của dược lực, mạch máu toàn thân Giang Nguyên bắt đầu văng tung tóe. Rất nhiều máu trào ra, khiến huyết châu xuất hiện càng lúc càng nhiều, càng ngày càng lớn, giống như đang tắm trong bể máu.

Thời gian dần trôi, tiếng gầm thống khổ của Giang Nguyên dần dần biến mất, hơi thở cũng càng lúc càng yếu, bắt đầu hấp hối.

Nhìn biểu hiện của Giang Nguyên, vẻ hưng phấn trên mặt Ngô tiên sinh lại càng đậm:

- Xem ra không chịu được nữa rồi.

Gương mặt Giang Nguyên đầy máu, tròng mắt cũng đỏ bừng, chỉ còn chừa lỗ mũi và miệng. Quần áo cũng bị máu nhuộm đỏ.

Thấy tình huống như vậy, Ngô tiên sinh giống như uống phải thuốc kích thích, nhìn chằm chằm Giang Nguyên, sau đó bước đến kiểm tra hô hấp của hắn.

- Bạo thể mà chết, thật sự là bạo thể mà chết.

Thấy hơi thở của Giang Nguyên đã cực kỳ yếu ớt, Ngô tiên sinh cảm thán lắc đầu. Lúc trước, ông ta thiếu chút nữa cũng gặp phải tình huống tương tự. Nhưng cũng may ông ta hồng phúc tề thiên, nhân họa đắc phúc, đột phá Thiên giai.

Lúc này Giang Nguyên cũng đã chìm vào hôn mê. Dược lực của Phá Thiên Đan đã khiến cho kinh mạch toàn thân của hắn bị phá rách bươm, mạch máu cũng bị văng tung tóe.

Mất máu quá nhiều dẫn đến sinh cơ của hắn hạ xuống mức thấp nhất.

Dược lực còn sót lại của Tế Thế Đỉnh đã hoàn toàn bị Phá Thiên Đan kích phát, nhưng không giống như Giang Nguyên suy nghĩ hai loại dược lực sẽ cùng bộc phát.

Khi dược lực của Phá Thiên Đan đấu đá lung tung trong cơ thể Giang Nguyên, bắt đầu xung đột với dược lực còn sót lại của Tế Thế Đỉnh, hình xăm trên vai trái Giang Nguyên bắt đầu lóe lên. Một luồng khí tức quỷ dị từ hình xăm dung nhập vào hai cổ dược lực.

Dưới tác dụng của cổ dược lực này, sức mạnh hay còn gọi là năng lượng của hai loại dược lực tiến hành dung hợp, khiến cho hiệu quả bạo ngược của Phá Thiên Đan bắt đầu chậm lại. Còn dược lực còn sót lại của Tế Thế Đỉnh thì chậm rãi tan rã, hóa thành một luồng khí tức ấm ấp tràn ngập toàn thân Giang Nguyên, sau đó dung hợp cùng một chỗ rồi tiến vào đan điền của Giang Nguyên.

Dưới tác dụng của khí tức quỷ dị, hơi thở của Giang Nguyên càng lúc càng yếu rồi không còn gì nữa.

- Haha, chết rồi, rốt cuộc thì cũng đã chết rồi.

Ngô tiên sinh ở bên cạnh một ngày một đêm, gương mặt hiện lên sự thỏa mãn cực kỳ. Thấy Giang Nguyên đã không còn một tiếng động, người đầy máu, chỉ cười lạnh một tiếng rồi tiến lên cẩn thận xác nhận. Sau khi khẳng định Giang Nguyên quả thật đã chết, vẻ mặt mới khoan khoái đắc ý nhìn thuộc hạ bên cạnh:

- Kéo ra ngoài chôn.

- Vâng.

Thấy Giang Nguyên một thân đầy máu, hai thuộc hạ của Ngô tiên sinh liền cởi Giang Nguyên khỏi cây đại thụ, thả xuống mặt đất, sau đó lấy ra một cái túi đựng xác đã được chuẩn bị, bỏ Giang Nguyên vào trong rồi kéo đi.

Bọn họ tìm một nơi đất xốp, dùng xẻng đào một cái hố thật sâu, vùi Giang Nguyên vào trong rồi lấp đất lại.

Nhìn hai thuộc hạ đã chôn Giang Nguyên xong, Ngô tiên sinh liền móc điện thoại vệ tinh gọi trực thăng đến. Đợi thuộc hạ thu dọn xong lều vải, chiếc trực thăng cũng chậm rãi xuất hiện trên bầu trời. Nhìn trực thăng đang xoay quanh, Ngô tiên sinh quay lại nhìn đống đất vừa mới chôn Giang Nguyên, cười lạnh một tiếng rồi theo thuộc hạ rời đi.

- Chúc mừng Ngôt tiên sinh đã báo được thù.

Ngồi trên trực thăng, đám thuộc hạ liếc mắt nhìn nhau, sau đó nhất tề tươi cười chúc mừng Ngô tiên sinh.

- Haha, chúc mừng, chúc mừng.

Chiếc trực thăng bay xa dần, chỉ để lại một đống đất lặng yên cách cây đại thụ không xa.

Chương 795: La Thiên Minh nổi giận

Giang Nguyên mất tích.

Giang Nguyên dự tính một tháng sẽ trở lại Thiên Y Viện, nhưng rồi không đúng hạn trở về. Tất cả phương thức liên lạc đều không thể sử dụng. Giang Nguyên đã hoàn toàn mất tích. Những nơi mà Giang Nguyên có thể đến cũng đều không có tin tức của hắn.

Thiên y sư Từ Khải Liễu nhận được tin tức, trong lòng tràn đầy tức giận. Sau khi xác nhận được địa điểm nhận điện thoại cuối cùng của Giang Nguyên, trăm cao thủ ngoại viện cùng với hai tiên sinh ngoại viện đã tản đi tìm kiếm.

Sau một phen tìm tòi, tất cả đều nhận được tin tức Giang Nguyên bị tập kích, sau đó đã nhảy vào sông lớn rồi biến mất.

Hội Viện ủy lập tức khẩn cấp triệu hội hội nghị, thông báo cho bảy cự đầu, điều động quân cảnh của các địa phương xung quanh, tiến hành tìm kiếm toàn diện.

Thiên y sư Chu Thế Dương nhận được tin tức về Giang Nguyên, liền lén lút gọi điện thoại cho Hồ Quang Dương.

- Cái gì? Giang Nguyên mất tích?

Nhận được điện thoại, Hồ Quang Dương kêu lên.

- Vâng.

Nghe giọng nói của Hồ Quang Dương, Chu Thế Dương cũng ngây ngốc, ngạc nhiên hỏi:

- Chẳng lẽ không đúng?

- Không đúng.

Hồ Quang Dương nói.

Sau khi cúp điện thoại, Hồ Quang Dương ngồi trên ghế, gương mặt tràn đầy kinh nghi. Mấy hôm trước ông đã nổi bão, vì nhân thủ phái đi hồi báo Giang Nguyên đã đào thoát.

Nhưng bây giờ lại truyền đến tin tức Giang Nguyên mất tích, làm cho ông ta không biết nên vui hay nên buồn.

Vui là vì Thiên Y Viện bày ra trận thế lớn như vậy, xem ra Giang Nguyên đã thật sự mất tích. Nhưng buồn vì không biết Giang Nguyên chỉ mất tích hay là đã chết?

Nếu mất tích, chủ nhân Tế Thế Đỉnh vẫn còn sống, Tế Thế Đỉnh sẽ không cách nào nhận chủ. Nếu đã chết, ông ta sẽ chuẩn bị cướp đoạt vị trí chủ nhân Tế Thế Đỉnh.

Đương nhiên, bây giờ ông ta vẫn còn một chút lo lắng, sợ những người đang tìm kiếm Giang Nguyên sẽ hoài nghi lên đầu ông ta. Nhưng hoài nghi thì hoài nghi, không có chứng cứ thì không có bất kỳ thành viên nào của Thiên Y Viện dám nói ông. Cho nên, đây cũng không phải là vấn đề. Dù sao ông cũng là Thủ tịch trưởng lão của Thiên Y Viện, là nguyên Viện trưởng Thiên Y Viện trước đây. Nếu ai dám nghị luận, đem người đó đi chôn là vừa.

Hồ trưởng lão chỉ thoáng lo lắng một chút, sau đó gọi hai cao thủ Thiên giai kia đến hỏi thăm lại tình huống lúc đó một lần, trong lòng hy vọng Giang Nguyên bị thương nặng, sau khi nhảy sông thì bị chết đuối.

Tin tức Giang Nguyên bị mất tích truyền đi rất nhanh. Những người cần biết trên cơ bản đều đã biết, bao gồm cả Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu ở Bắc Kinh, còn có Lý Tiểu Vũ đang học ở trường Đông Nguyên và Từ Thanh Linh đang đi theo Tôn Diệu Nguyệt.

Dù sao với thực lực của Thiên Y Viện cùng với lực lượng quân cảnh nhưng vẫn không tìm ra được Giang Nguyên. Như vậy tính chất Giang Nguyên xảy ra chuyện là rất lớn. Bốn cô gái, lần đầu tiên sau khi Giang Nguyên mất tích đã cùng gặp mặt nhau ngay bờ sông Giang Nguyên nhảy xuống.

Bốn người đứng chung một chỗ, cũng không nói nhiều, chỉ thoáng hàn huyên vài câu rồi lại tan đi.

Mã Tiểu Duệ là người xuất hiện sau cùng ở bờ sông, lẳng lặng ngồi trên tảng đá, nhìn dòng nước chảy xiết bên dưới, gương mặt vắng lặng, không còn nụ cười vô tâm vô phế như trước.

Người đến người đi, chỉ còn lại bờ sông và dòng nước đang chảy mà thôi.

Thời gian lại một ngày trôi qua.

Tiểu tổ tìm kiếm của Thiên Y Viện và quân cảnh hiệp trợ với nhau tìm kiếm một tuần, cuối cùng bất đắc dĩ tạm ngừng tìm kiếm.

Chỉ để lại hơn mười thành viên ngoại viện tiếp tục duy trì liên lạc với quân cảnh địa phương, tiến hành tìm kiếm và điều tra xung quanh.

Mất tích đã mười ngày, Thiên Y Viện rốt cuộc cũng có lời đồn, tìm kiếm Giang Nguyên lâu như vậy vẫn không tìm được, khẳng định là đã chết.

Nếu đã chết, trước mắt vẫn còn một Tế Thế Đỉnh. Hơn nữa, tất cả đều muốn Tế Thế Đỉnh có thể nhanh chóng phát huy tác dụng. Vì thế Chu Thế Dương đã đưa ra vấn đề.

- Nếu Giang Nguyên đã mất tích, hơn nữa lâu như vậy cũng không có tin tức. Như vậy khả năng Giang Nguyên đã chết là rất lớn.

Nhìn các vị Thiên y sư và Y sư nhất phẩm xung quanh, Chu Thế Dương nhẹ nhàng ho khan hai tiếng, nói:

- Mặc dù công việc tìm kiếm vẫn tiếp tục, nhưng chúng ta cũng không thể trì hoãn thời gian như vậy. Có thể nhanh chóng để Tế Thế Đỉnh phát huy tác dụng mới là lựa chọn tốt nhất.

Chu Thế Dương nói xong, La Thiên Minh bình thường rất ít khi lên tiếng lại đứng lên, sắc mặt lạnh lẽo nhìn Chu Thế Dương:

- Bây giờ Giang Nguyên ngay cả tin tức còn chưa có, rốt cuộc xảy ra vấn đề gì cũng chưa xác định được. Chẳng lẽ Thiên y sư Chu Thế Dương không thể chờ đợi được mà muốn lấy Tế Thế Đỉnh sao?

- Ông…làm càn.

Nghe được lời này, sắc mặt Chu Thế Dương đỏ lên, không nghĩ đến La Thiên Minh lại dám xé rách da mặt, trực tiếp chỉ trích ông ngay tại hội nghị.

- Làm càn? Haha, La Thiên Minh tôi nhịn lâu lắm rồi. Tôi chỉ có một đồ đệ này, bây giờ có người thừa dịp đồ đệ tôi không có ở đây mà bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ. Tôi có chỗ nào làm càn chứ?

Gương mặt La Thiên Minh tiều tụy nhưng ánh mắt vẫn cực kỳ sáng ngời, mang theo sự lợi hại hiếm thấy. Khi đối mặt với Chu Thế Dương không chút thoái nhượng.

- Ông…

Nhìn gương mặt lạnh lùng của La Thiên Minh, Chu Thế Dương nhất thời nghẹn lời.

- Được rồi, ngồi xuống hết đi.

Từ Khải Liễu ngồi ở vị trí chủ vị thở dài, trầm giọng nói:

- Tin tức của Giang Nguyên tạm thời chưa xác định, việc này để sau hãy nói.

Nghe Từ Khải Liễu nói như thế, La Thiên Minh và Chu Thế Dương mới nhìn nhau hừ một tiếng rồi cùng ngồi xuống.

Các Thiên y sư và nhất phẩm y sư còn lại đều im lặng, trong lòng biết rất rõ. Nếu qua một thời gian nữa mà không thấy Giang Nguyên trở về, đề tài này sẽ vẫn lấy ra thảo luận tiếp. Đến lúc đó, vị trí chủ nhân Tế Thế Đỉnh khẳng định sẽ có không ít người mong chờ. Mà trưởng lão viện bên kia cũng không dễ dàng buông tha.

Trưởng lão Hồ Quang Dương chắc chắn sẽ là một trong số đó.

Nhớ đến vị trưởng lão này, mọi người đều nhịn không được mà cau mày. Ông ta chắc bây giờ đang rất vui.

Chương 796: Mộ phần mọc cỏ

Phần mộ cách cây đại thụ không xa.

Gió nhẹ nhàng thổi qua, khiến cho cành lá lay động, phát ra tiếng xào xạt.

Phần mộ vẫn không có gì khác thường so với mười ngày trước. Điều khác biệt duy nhất là trên mộ đã mọc vài cọng cỏ màu xanh.

Lại một trận gió thổi qua, nhẹ nhàng thổi lay mấy cọng cỏ, sau đó lại trở nên im ắng như cũ.

Ở con sông cách đó khá xa, Từ Thanh Linh một lần nữa xuất hiện, đi theo đằng sau là một nhóm người.

- Thanh Linh tiểu thư, chúng ta bắt đầu thôi.

Người đàn ông trung niên đi đầu khom lưng nói với Từ Thanh Linh.

- Ừm. Bắt đầu đi.

Từ Thanh Linh gật đầu, những người kia liền phân thành hai nhóm. Một nhóm nhảy xuống sông, một nhóm phân biệt tìm kiếm theo dọc hai bờ sông. Chỉ còn lại hai cô gái đi cùng với Từ Thanh Linh.

- Thanh Linh tiểu thư, người của Thiên Y Viện đã tìm kiếm qua nơi này, chúng ta cũng không có hy vọng quá lớn.

Một cô gái cẩn thận nói với Từ Thanh Linh.

Từ Thanh Linh gật đầu, thở dài nói:

- Ngư tỷ, em biết. Nhưng em cũng chỉ muốn làm hết sức mình mà thôi.

- Ừm.

Cô gái thở phào nhẹ nhõm:

- Bây giờ chúng ta vẫn chưa tra ra là ai đã tập kích Giang Nguyên. Lần này hy vọng sẽ tìm được một chút dấu vết.

Nghe xong, sắc mặt Từ Thanh Linh lạnh lại:

- Sư phụ không phải nói rất có thể là bên trong Thiên Y Viện sao?

- Điều này cũng khó mà nói lắm, cũng chỉ có thể được xem là một khả năng.

Cô gái bên cạnh gật đầu:

- Bây giờ ngay cả Sơn Trường Đại Nhân cũng chưa thể xác nhận. Lần này hy vọng chúng ta có thể tra ra được chút gì đó.

- Chúng ta cố hết sức thôi.

Từ Thanh Linh thở hắt ra, nhìn nước sông cuồn cuộn, cười khổ:

- Hy vọng anh ấy cát nhân thiên tướng.

Lúc này, từ xa có mấy người đi đến. Sau khi nhìn thấy Từ Thanh Linh, người đầu lĩnh có chút do dự, nhưng vẫn tiến lên nói:

- Chào Thanh Linh tiểu thư.

Từ Thanh Linh xoay người lại, gật đầu nói với người đàn ông trung niên:

- Xin chào, ngài là người phụ trách của Thiên Y Viện ở đây?

- Đúng, công việc tìm kiếm trước mắt tạm thời do tôi phụ trách.

Người đàn ông trung niên nhìn dấu vết nơi bờ sông, sau đó trầm giọng nói:

- Nếu Thanh Linh tiểu thư đã dẫn người đến, tôi sẽ thông báo cho bên dưới, tránh phát sinh hiểu lầm.

- Làm phiền rồi. Chúng tôi chỉ tìm kiếm khoảng hai ba ngày thôi.

Từ Thanh Linh nhẹ nhàng nói.

- Được, nhưng mọi người cũng khắc chế nhiều hơn.

Nói xong, người đàn ông trung niên liền xoay người rời đi.

Một người thanh niên đi đằng sau người đàn ông trung niên tò mò quay đầu nhìn Từ Thanh Linh một chút, sau đó thấp giọng hỏi người đàn ông trung niên:

- Cô gái đó là người của Cổ môn?

- Đúng, là đệ tử của Sơn Trường Cổ môn.

Người đàn ông trung niên đáp.

- Thật là đẹp.

Cậu thanh niên lại quay đầu nhìn thoáng qua, cảm thán nói:

- Chúng ta không phải là thế bất lưỡng lập với Cổ môn sao? Sao ngài lại…

- Hệ phái của Sơn Trường là phái ôn hòa nhất của Cổ môn. Thiên Y Viện chúng ta cũng tận lực tránh phát sinh xung đột với họ. Hơn nữa quan hệ giữa Từ Thanh Linh và Giang Nguyên rất tốt. Cho nên chúng ta cũng nên thông cảm.

Người đàn ông trung niên nói:

- Tiểu tử cậu cũng nên ít đánh chủ ý đi. Chọc người của hệ phái khác của Cổ môn thì không sao, nhưng chọc phải hệ phái của Sơn Trường, nếu không chiếm lý, cấp trên sẽ không ai che chở cho cậu đâu, hiểu chưa?

- Vâng, đại đầu.

Nghe người đàn ông trung niên nghiêm khắc dạy dỗ, cậu thanh niên vội vàng rụt cổ đáp lời.

Lại mấy ngày nữa trôi qua, Cổ môn cũng đã tìm kiếm xong chung quanh. Từ Thanh Linh nghe thuộc hạ báo lại, sắc mặt tối sầm, gật đầu nói:

- Xác nhận không tìm được tung tích nào khác?

- Vâng.

Người phụ trách tìm kiếm gật đầu nói:

- Phỏng chừng Giang Nguyên đã trôi năm nghìn thước, sau đó leo lên bờ. Ở đó, các huynh đệ đã tìm kiếm khu vực cách đó gần năm trăm thước, phát hiện một số dấu vết lạ thường, dường như là có phát sinh xung đột, nhưng cũng không dám chắc. Sau đó thì không còn thấy dấu vết nào khác.

Từ Thanh Linh cau mày, trầm giọng nói:

- Không thể tra ra được là ai đã xuống tay?

- Không cách nào xác nhận được.

Người đàn ông trung niên cũng cau mày, lắc đầu nói:

- Căn cứ theo phân tích, gần đây Giang Nguyên đã đến một số tỉnh. Cho nên tìm được tung tích của Giang Nguyên cũng không quá khó. Không chỉ Thiên Y Viện mà người của Cổ môn chúng ta muốn tìm tung tích Giang Nguyên cũng rất đơn giản. Nếu còn có thế lực khác, chỉ sợ cũng không khó.

- Thế có khả năng là người của chúng ta xuống tay hay không?

Từ Thanh Linh hỏi.

Người đàn ông trung niên lắc đầu, nói:

- Sơn Trường Đại Nhân đã điều tra qua, không phải là người của chúng ta đã xuống tay. Người của thế lực khác có dũng khí chạm đến Giang Nguyên cũng không nhiều. Cho nên cũng không loại trừ là nội bộ của Thiên Y Viện hoặc thế lực ẩn núp khác.

- Thế lực ẩn núp khác?

Từ Thanh Linh cau mày, nghi hoặc nhìn người đàn ông trung niên.

- Đúng.

Người đàn ông gật đầu:

- Căn cứ theo tin tức tình báo gần đây báo về, dường như có một thế lực bí mật, ẩn núp tại một nơi nào đó, ảnh hưởng cũng không nhỏ. Nhưng che giấu rất kỹ, chúng ta cũng không thu được chứng cứ hữu dụng. Về phần quy mô thì cũng không cách nào xác định. Cho nên trước mắt cũng chỉ hoài nghi mà thôi.

Từ Thanh Linh nhẹ nhàng gật đầu, sau đó thở dài nói:

- Được rồi, mấy ngày nay đã vất vả cho mọi người.

- Đừng khách sáo, có thể làm việc cho Sơn Trường Đại Nhân, đó là vinh hạnh của chúng tôi.

Thời gian trôi qua, tin tức về Giang Nguyên vẫn không có. Dòng chảy ngầm trong Thiên Y Viện bắt đầu khởi động. Không ít người đã phóng ánh mắt đến Tế Thế Đỉnh. Thân phận chủ nhân Tế Thế Đỉnh quá mức hấp dẫn. Một khi được xác định thân phận, sau đó thành công luyện chế đan dược tương ứng, địa vị sẽ trở nên siêu nhiên, đủ để cho bất cứ kẻ nào cũng phải tâm động.

Cho nên, khi Chu Thế Dương lần thứ hai nhắc đến chuyện này, không ít người đều phóng ánh mắt về phía Thiên y sư Từ Khải Liễu. Tất cả mọi người đều biết, chuyện này sẽ không kéo dài được lâu. Lần trước là bởi vì sự việc còn quá mới, hơn nữa cũng nể mặt La lão, không ai lên tiếng trợ giúp Chu Thế Dương. Nhưng lần này lại khác.

Mấy ngày nay, La Thiên Minh càng lúc càng tiều tụy. Khi nghe Chu Thế Dương nhắc đến việc này, chỉ hít một hơi thật sâu, cũng không đứng lên phản đối.

Thấy La Thiên Minh y sư không đứng ra, khóe miệng Chu Thế Dương vểnh lên, vừa cười lạnh nhưng cũng vừa thất vọng. Vốn ông định nếu La Thiên Minh lên tiếng lần nữa, ông ta sẽ để cho La Thiên Minh đẹp mắt.

Nhìn nụ cười lạnh của Chu Thế Dương, La Thiên Minh cắn răng, trong lòng cảm thấy chua xót:

- Giang Nguyên, rốt cuộc là con có về hay không?

Chương 797: Mưu đồ của Chu Thế Dương

- Hoàn toàn không cách nào xác nhận Giang Nguyên có còn ở đây hay không. Nhưng Tế Thế Đỉnh đối với bổn viện rất quan trọng. Hơn nữa cũng có thể thông qua việc nhận chủ để xác nhận Giang Nguyên còn sống hay không. Cho nên ba ngày sau sẽ tiến hành thảo luận chuyện tân chủ nhân của đại đỉnh.

Từ lúc Từ Khải Liễu quyết định, dòng chảy ngầm của Thiên Y Viện trong nháy mắt biến thành dòng chảy bên ngoài. Thành viên hội Viện ủy, năm thiên y sư và chín y sư nhất phẩm thì ít nhất có ba người có tư cách cạnh tranh.

Trong số toàn bộ các y sư nhị phẩm, luyện đan sư chuyên nghiệp có mười một người. Trong đó đủ tư cách cạnh tranh có hơn tám người. Nếu tính luôn cả người trẻ tuổi có tư cách tham gia, tổng cộng cũng có hơn hai mươi người.

Cho nên, trong thời gian ba ngày, người có tư cách cũng bắt đầu náo loạn cả lên.

Hội nghị quyết định đỉnh chủ Tế Thế Đỉnh sẽ do hội Viện ủy quyết định. Năm thiên y sư, chín y sư nhất phẩm, Thủ tịch và thứ tịch trưởng lão viện đều có tư cách tham gia hội nghị này.

Cho nên, người đủ tư cách quyết định chủ nhân mới của đại đỉnh tổng cộng có mười sáu người. Trong mười sáu người này, nhất phẩm y sư và bốn vị thiên y sư mỗi người được một phiếu. Viện trưởng Từ Khải Liễu hai phiếu. Thủ tịch và thứ tịch trưởng lão của trưởng lão viện mỗi người có hai phiếu. Cho nên có tổng cộng mười chín phiếu.

Vì mười chín phiếu này, người có tư cách gần đây quả thật rất bận rộn. Mà thành viên hội Viện ủy cũng bù đầu bù cổ. Vì người đến bái phỏng thật sự rất nhiều. Người có tư cách tranh giành đều là người có tư lịch ở Thiên Y Viện. Cho dù là thành viên của hội Viện ủy cũng phải kiên nhẫn tiếp đãi, chứ đừng nói chi người đến bái phỏng là người bình thường cũng có quan hệ tốt đẹp.

Cho nên, mấy ngày qua, ngoài La lão, tất cả những người còn lại đều rất bận rộn. Tất cả mọi người đều biết rõ Giang Nguyên là đệ tử mà La Thiên Minh coi trọng nhất. Bây giờ Giang Nguyên sinh tử chưa biết, nếu có người đến nhà cầu La lão ủng hộ, chính là tự làm mất mặt của mình.

- La lão, người đừng quá thương tâm. Giang Nguyên, con nghĩ anh ấy sẽ không có việc gì đâu.

Mã Tiểu Duệ nói. Dù sao Giang Nguyên cũng đã mất tích nửa tháng, cho dù bị thương nặng, chỉ cần còn sống thì cũng đã nên lộ diện rồi.

Dù sao, với thực lực của Thiên Y Viện, mặc kệ ai đã ở đằng sau ám sát Giang Nguyên, chỉ cần Giang Nguyên lộ diện, chỉ cần hắn đến bất cứ phòng làm việc nào của Thiên Y Viện, tuyệt đối sẽ không có bất cứ vấn đề gì về an toàn. Trừ phi đối phương hoàn toàn muốn khai chiến với Thiên Y Viện, hơn nữa còn không chết không ngớt. Nhưng dưới thiên hạ này, cho dù là Cổ môn cũng không dám làm như vậy. Dù sao Thiên y chiếu lệnh của Thiên Y Viện thật sự rất đáng sợ.

La lão nhẹ nhàng xoa đầu Mã Tiểu Duệ, mỉm cười gật đầu. Ông như thế nào không biết cô gái quật cường trước mắt còn lo lắng và khẩn trương hơn cả ông.

- Yên tâm đi, ta tin rằng Giang Nguyên nhất định sẽ không có việc gì. Cho dù lần này có tổ chức hội nghị nhận chủ, người đó cũng không cách nào nhận chủ được đâu.

La lão mỉm cười nói:

- Chúng ta cứ nhìn xem. Ta nghĩ Giang Nguyên rất nhanh sẽ trở về.

- Vâng, con cũng tin như vậy.

Mã Tiểu Duệ gật đầu thật mạnh:

- Lần này Giang Nguyên mất tích, chỉ sợ không thoát khỏi quan hệ với Hồ Quang Dương.

Nghe được lời này, La lão cả kinh, vội vàng nhìn chung quanh, sau khi xác nhận không có người khác, lúc này mới thoáng thở phào nhẹ nhõm, trầm giọng nói:

- Không được ăn nói lung tung.

Mã Tiểu Duệ khẽ hừ một tiếng, cũng nhìn xung quanh, lúc này mới đè thấp thanh âm nói:

- La lão, chuyện lần này khẳng định sẽ không tránh khỏi có liên quan đến Hồ Quang Dương.

La lão nheo mắt, sau đó gật đầu:

- Việc này đừng nên nhắc lại nữa. Ít nhất trước khi có chứng cứ xác thực, con hiểu chưa?

Mã Tiểu Duệ cắn môi, sau đó gật đầu. Cô cũng không phải là người không biết nặng nhẹ, vừa rồi chỉ là nhất thời kích động thôi.

- Được rồi, đừng lo lắng nữa. Về trước đi, cũng đừng để sư phụ con phải bận tâm.

La lão cười nói.

- Vâng, La y sư, con xin phép về trước. Có chuyện gì người cứ gọi con.

Mã Tiểu Duệ nói.

Nhìn theo bóng lưng Mã Tiểu Duệ rời đi, La lão thở dài, ánh mắt mơ hồ hiện lên sự tàn khốc. Ông như thế nào không nghĩ đến rất có thể Hồ Quang Dương đã xuống tay với đồ đệ bảo bối của ông, nhưng tình huống trước mắt thì phải có chứng cứ. Cho dù có cũng phải cẩn thận, đừng nói chi đến bây giờ không có bất kỳ chứng cứ nào.

Tuy nói Hồ Quang Dương bây giờ không còn quyền lực đối với Thiên Y Viện như trước nhưng ông ta thân là cựu Viện trưởng, cùng với thân phận Thứ tịch trưởng lão. Bất cứ lời đồn nào truyền đi, cũng đủ để cho đối phương phản phác trí mạng. Điều này không thể không cẩn thận.

Ngày mà Thiên y sư Từ Khải Liễu ấn định càng lúc càng gần. Những người có tư cách tranh đoạt hoạt động cũng thường xuyên hơn.

Chu Thế Dương cũng như vậy. Với tư lịch của ông ta cộng thêm thân phận Thiên y sư, muốn tranh đoạt vị trí chủ nhân Tế Thế đỉnh, hy vọng tất nhiên là lớn nhất. Nhưng bây giờ ông cũng không chiếm quá nhiều ưu thế trong hội Viện ủy. Dù sao, ngoại trừ một số y sư nhất phẩm mà ông ta có thể tranh thủ, quan hệ giữa ông ta và những thiên y sư khác đều không được tốt. Muốn tranh thủ sự ủng hộ của các vị thiên y sư này rất khó.

Ông ta muốn chiếm được thượng phong, phải tranh thủ bốn phiếu của trưởng lão viện. Như vậy mới có khả năng chiến thắng. Mà trưởng lão viện ông ta có thể tranh thủ được cũng chỉ có Hồ Quang Dương. Nếu Hồ Quang Dương ủng hộ ông ta, vậy hai phiếu của Thủ tịch trưởng lão là Lý trưởng lão vấn đề cũng không lớn.

Nhưng mấy ngày qua, giao tiếp giữa ông và Hồ Quang Dương cũng không được suôn sẻ. Hồ Quang Dương cố tình đưa cháu trai bảo bối của ông ta đến tranh vị trí này. Cho nên, ông ta phải thuyết phục Hồ Quang Dương mới được. Điều này dường như cũng không quá khó. Mặc dù thiên tư của Hồ Minh Vũ bất phàm, nhưng tuổi vẫn còn quá nhỏ. Hơn nữa cũng chỉ là y sĩ nhị phẩm. Muốn tranh vị trí chủ đỉnh, cho dù có bốn phiếu của trưởng lão viện, cộng thêm sự ủng hộ của ông ta, tỷ lệ thắng cũng không cao.

- Hồ trưởng lão, tôi cũng biết chuyện này. Với tuổi tác và tư lịch của Minh Vũ, muốn có được vị trí chủ nhân Tế Thế Đỉnh là điều hết sức khó khăn. Cho dù có tôi ủng hộ cũng không dễ dàng gì.

Chu Thế Dương thành khẩn nói với Hồ Quang Dương:

- Chi bằng, Hồ trưởng lão và trưởng lão viện ủng hộ tôi. Khi tôi lui ra, tất nhiên sẽ đem vị trí chủ nhân Tế Thế Đỉnh trao lại cho Minh Vũ. Như thế mới là sòng phẳng.

Chương 798: Đau lòng

- Nhiều nhất tôi cũng chỉ giữ được hai mươi lăm năm. Trong hai mươi lăm năm này, tôi sẽ dốc lòng nâng đỡ cậu ấy. Hai mươi lăm năm sau, sẽ do Minh Vũ tiếp quản. Đến lúc đó, bất luận tuổi tác hay là tư lịch, hết thảy đều vừa đủ. Có Tế Thế Đỉnh, cậu ấy có là y sư nhất phẩm hoặc thiên y sư đều có thể tiến vào hội Viện ủy. Đến lúc đó, ít nhất cũng bài danh thứ hai.

Chu Thế Dương đưa ra lời hứa hẹn với Hồ Quang Dương. Ông tin rằng Hồ Quang Dương không phải là người thiển cận. Dù sao, Hồ Minh Vũ muốn tranh được vị trí chủ đỉnh, thật sự là quá khó khăn. Đưa ra phương án như thế, ông không tin rằng Hồ Quang Dương sẽ không đồng ý. Dù sao hai lăm năm sau, Hồ Minh Vũ cũng chỉ mới năm lăm, năm sáu tuổi. Địa vị của Chu Thế Dương ông cũng đã cao hơn, chiếu cố Hồ Minh Vũ sẽ càng nhiều. Cả đôi bên đều cùng có lợi.

Hồ Quang Dương nghe Chu Thế Dương nói xong, gương mặt không chút biểu tình, chỉ im lặng một chút rồi ngẩng đầu nói:

- Như thế còn chưa đủ.

- Chưa đủ?

Trong lòng Chu Thế Dương có chút căng thẳng, sau đó cười nói:

- Không biết Hồ trưởng lão…

- Ba khối Minh Dương đan.

Hồ Quang Dương lãnh đạm nói:

- Nếu Hồ Minh Vũ của tôi không lấy được vị trí chủ đỉnh, như vậy phải có Minh Dương đan, để nó có thể tiến cao hơn một tầng.

- Minh Dương đan?

Nghe xong, sắc mặt Chu Thế Dương liền trầm xuống. Ba viên Minh Dương đan chiếm gần non nửa điểm tích lũy của ông. Nhưng vì vị trí chủ đỉnh, ông ta liền cắn răng mỉm cười. Chỉ cần ông ta có được vị trí chủ đỉnh, sau này chút đan dược đó tính là gì chứ, lập tức gật đầu:

- Được, một lời đã định.

- Tốt lắm.

Thấy Chu Thế Dương đáp ứng, Hồ Quang Dương vui vẻ cười nói:

- Một viên Khai Tuệ đan cho Lý trưởng lão.

- Khai Tuệ Đan?

Trước mắt Chu Thế Dương tối sầm. Thiên Y Viện cũng chỉ có hai viên Khai Tuệ Đan. Bây giờ phải tặng lại cho Lý trưởng lão một viên, quả thật là…

- Thế Dương, cậu cũng biết, Lý trưởng lão cũng không phải là người dễ nói chuyện. Cậu cứ suy nghĩ lại đi, một khi cậu trở thành chủ nhân của Tế Thế Đỉnh, những thứ này sẽ không tính là gì.

Giống như dự liệu được phản ứng của Chu Thế Dương, Hồ Quang Dương cười nói.

- Được, một viên thì một viên.

Chu Thế Dương cắn răng nói:

- Chỉ cần trưởng lão viện ủng hộ tôi, tất cả sẽ không thành vấn đề.

- Được, Thế Dương cậu đúng là đủ sảng khoái. Ngày mai tôi sẽ đến nói chuyện với Lý trưởng lão. Đến lúc đó, chúng tôi sẽ toàn lực ủng hộ cậu.

Dứt lời, Hồ Quang Dương mỉm cười cúp điện thoại, chỉ để lại một mình Chu Thế Dương ngồi đó với sắc mặt tái xanh.

Chu Thế Dương ngồi ngẩn cả người, sau đó cắn răng đứng dậy bước ra bên ngoài. Nếu muốn sáng mai có được mấy viên đan dược này, bây giờ ông phải lo chuẩn bị điểm để thanh toán. Nếu không, cho dù ông là thiên y sư hoặc thành viên hội Viện ủy, cũng không có cách nào trong thời gian nhanh nhất có được chúng.

Cả đêm Chu Thế Dương ngủ không ngon. Cho đến sáng hôm sau, sau khi bốn hộp gốm được đưa đến trước mặt, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất đã có được đan dược, những người khác cũng đã liên lạc xong. Bây giờ chỉ còn chờ hai vị trưởng lão đến mà thôi.

Nhưng nhìn bốn hộp gốm trên bàn, trong lòng Chu Thế Dương cũng cảm thấy đau. Tất cả điểm tích lũy cả đời đều nằm hết ở đây.

Chuyện chọn lựa chủ nhân mới của Thế Thế Đỉnh là chuyện rất quan trọng. Ngay cả Lý trưởng lão, thủ tịch trưởng lão viện cũng đích thân đến tham gia.

Để thể hiện sự tôn kính, tất cả các thành viên y sư nhị phẩm, trừ những người đang bận nghiên cứu, toàn bộ đều có mặt để nghênh đón Lý trưởng lão.

Mái tóc của Lý trưởng lão hoa râm, gương mặt mỉm cười, một thân trường bào màu xanh, có chút tiên phong đạo cốt. Còn Hồ Quang Dương đứng bên cạnh Lý trưởng lão, nhưng không hề có sự thu hút. Không khí tại hiện trường đều đã bị vị tiên phong đạo cốt Lý trưởng lão đè ép.

Trong số các thành viên nghênh đón còn có một thanh niên đứng bên cạnh Hồ Minh Vũ. Thậm chí còn đứng trước Hồ Minh Vũ. Người này chính là người thường xuyên tiến hành các lần đánh cuộc ở Thiên Y Viện Lý Mạnh.

Lý trưởng lão bắt tay với các thành viên của Thiên Y Viện xong, lúc này mới bước đến trước mặt Lý Mạnh, mỉm cười từ ái, dùng tay vỗ vào vai của y, sau đó quay sang nói với Từ Khải Liễu:

- Viện trưởng Từ, tiểu tử này có gây thêm phiền phức cho bà không?

- Lý trưởng lão yên tâm, Lý Mạnh vẫn rất cố gắng.

Viện trưởng Từ mỉm cười lắc đầu.

- Haha, không gây phiền phức là tốt rồi.

Lý trưởng lão mỉm cười, sau đó quay sang nói với Lý Mạnh”

- Được rồi, không gây ra phiền phức lớn đã là có tiến bộ. Có Từ viện trưởng trông nom con, ta cũng rất yên tâm.

Nghe Lý trưởng lão nói, Lý Mạnh nhún vai:

- Gia gia, nghe lời người nói, hình như con là người chuyên môn rước họa vậy.

- Không có là được rồi.

Lý trưởng lão cười ha hả, sau đó trong vòng vây của mọi người chậm rãi bước vào Thiên Y Viện. Về phần ông cháu Hồ trưởng lão, cả hai đều thấp điều, chỉ gật đầu rồi đi bên cạnh Lý trưởng lão bước vào bên trong.

Trong phòng hội nghị của Thiên Y Viện đã ngồi đầy người. Khi các thành viên của hội viện ủy và hai trưởng lão tiến vào, toàn trường đều nghiêm chỉnh đứng dậy, tỏ vẻ tôn kính.

Sau khi mọi người ấn định ngồi vào chỗ của mình, Từ Khải Liễu liền lấy ra danh sách đã thông qua khảo hạch, bắt đầu tuyên bố người tham gia cạnh tranh.

Người tham gia cạnh tranh không ít. Tất cả đều gióng tai lên nghe từng cái tên xuất hiện và không xuất hiện.

- Sao, người này cũng tham gia ứng tuyển? Quả nhiên…

- Đào Minh, y sư nhị phẩm cũng tham gia. Lần này tỷ lệ Đào Minh y sư thắng cũng không nhỏ.

- Đúng, kỹ năng luyện đan của Đào Minh y sư thuộc hàng top đầu Thiên Y Viện, rất có hy vọng.

Trong tiếng nghị luận của tất cả mọi người, bọn họ chợt nghe được cái tên cuối cùng, Thiên y sư Chu Thế Dương.

Các thành viên hội Viện ủy tham gia ứng tuyển cũng không ít. Lúc này sắc mặt ai nấy đều trắng bệch. Chu Thế Dương tham gia cạnh tranh, hy vọng của bọn họ xem như giảm đi nhiều.

Lúc này, ở ngoài ngàn dặm, tại một đống đất mọc đầy cỏ đang phát sinh một tình huống khác thường.

Chương 799: Giang Nguyên hồi phục

Cọng cỏ nhẹ nhàng lay động trên đống đất. Bên dưới đống đất khoảng hai thước, trong cái túi đựng xác màu xanh biếc, toàn thân Giang Nguyên vẫn bị máu bao phủ. Chỉ là mười mấy ngày trước không một tiếng động, bây giờ lồng ngực đang phập phồng ổn định.

Một luồng khí tức sinh cơ ấm áp đang lan tràn quanh thân Giang Nguyên.

Ở sâu trong đan điền, nguồn năng lượng khổng lồ của dược vật đã sớm tiêu tan, chỉ còn lại một ít. Dường như trong thời gian mười mấy ngày qua đã bị Giang Nguyên hấp thu gần hết.

Lúc này, chút năng lượng còn sót lại dưới sự vận hành không ngừng của nội khí đã nhanh chóng tan rã, sau đó dung nhập vào nội khí, chậm rãi vận hành chung quanh kinh mạch của Giang Nguyên, sau đó rót vào từng tế bào, theo một quỹ đạo đặc biệt, một lần nữa trở lại kinh mạch.

Những nơi mà nguồn năng lượng dược lực đi qua như kinh mạch, tế bào, xương dường như cũng đã được cường hóa, nội khí của hắn cũng dần dần được ngưng luyện không ít.

Nếu lúc này có cao thủ Thiên giai ở đây, tất sẽ cảm nhận được tình huống nội khí vận hành trong cơ thể Giang Nguyên, chắc chắn sẽ bị hù dọa. Tình huống ngưng luyện nội khí của Giang Nguyên cực kỳ kinh khủng, mạnh hơn gấp đôi so với tình huống ngưng luyện nội khí của cao thủ Thiên giai bình thường.

Nhưng tốc độ vận hành nội khí lại chậm hơn cao thủ Thiên giai một chút.

Nhưng với tốc độ vận hành càng lúc càng nhanh của hắn, năng lượng không gian chung quanh cũng trở nên ba động kịch liệt. Chỉ thấy mấy cọng cỏ trên đống đất giống như gặp phải gió lớn, bắt đầu điên cuồng lắc lư.

Sau đó, những loài cỏ dại dài hơn bên cạnh đống đất cũng nhẹ nhàng dao động, sau đó dần đung đưa ngày càng lợi hại. Đồng thời, lấy đống đất làm trung tâm, xung quanh bắt đầu nổi lên một vòi rồng nhỏ.

Hô hấp vốn đang ổn định của Giang Nguyên cũng trở nên dồn dập, mức độ dồn dập ngày càng tăng lên, mi mắt rung động, giống như người đang ngủ say sắp tỉnh dậy.

Thời gian từng phút một trôi qua. Lốc xoáy xung quanh đống đất càng lúc càng lớn. Ngay cả cành lá của cây đại thụ cách đó không xa cũng nhẹ nhàng lay động.

Vù vù! Gió lớn bắt đầu tàn phá chung quanh, khiến cho cây đại thủ cũng bị lay động theo. Nếu lúc này có người ở đây, chắc chắn sẽ bị cảnh tượng trước mắt hù dọa mất.

Cũng may, Ngô tiên sinh lựa chọn nơi ít có người lui tới. Mặc dù Giang Nguyên làm ra động tĩnh rất lớn, nhưng ngoại trừ vài con thỏ nhỏ, cũng không kinh động bất luận người nào.

Lốc xoáy cao đến mấy chục thước rất nhanh xoay tròn trên bầu trời. Tốc độ vận chuyển nội khí trong cơ thể Giang Nguyên cũng càng lúc càng nhanh. Hai mắt nhắm chặt của Giang Nguyên cũng động đậy càng ngày càng nhiều. Thậm chí ngay cả thân hình cũng bắt đầu rung động.

Đột nhiên lốc xoáy nhanh chóng thu nhỏ lại, giống như bị đống đất hút vào.

Sau đó phát ra tiếng nổ mạnh, cả đống đất bị nổ tung, chỉ còn chừa một cái hố nhỏ.

Giang Nguyên nằm trong hố đất, máu trên mặt và người đã tróc ra, lộ ra gương mặt trắng nõn. Quần áo rách nát, chỉ còn chừa lại vài chỗ quấn trên người. Toàn thân trên dưới đã không còn vết máu, chỉ còn lại là da trắng như da trẻ con.

Cặp lông mi thon dài còn hơn cả con gái nhẹ nhàng run lên hai cái rồi chậm rãi mở ra. Đồng tử trong suốt hiện lên quang mang khiếp người.

Hội nghị tranh cử vị trí chủ nhân Tế Thế Đỉnh diễn ra không có gì bất ngờ. Có được sự ủng hộ của Trưởng lão viện và một số thành viên hội viện ủy, sau khi bỏ phiếu kín, Thiên y sư Chu Thế Dương quả nhiên thuận lợi thu hoạch được nhiều phiếu nhất, có tư cách trở thành chủ nhân mới của Tế Thế Đỉnh.

Trên màn hình hiển thị số phiếu, các thành viên Thiên Y Viện có chút ngoài ý muốn, nhìn Chu Thế Dương cười không mấy vui vẻ, rồi nhìn Hồ trưởng lão và Lý trưởng lão bên cạnh, trong lòng ai nấy liền hiểu ra.

Chu Thế Dương đạt được sự ủng hộ của trưởng lão viện, nhưng nhìn ông ta cười không được vui cho lắm, mọi người đều hiểu. Đặc biệt là các vị Thiên y sư lại càng rõ ràng hơn. Ngày hôm qua Chu Thế Dương đã phải bỏ ra một cái giá rất lớn, dùng điểm tích lũy cả đời để đổi lấy đan dược cao cấp nhất của Thiên Y Viện. Ban đầu mọi người còn không biết tại sao, nhưng bây giờ thì xem như đã hiểu ra.

Chỉ có đan dược như vậy mới có thể khiến cho Hồ Quang Dương, đặc biệt là Lý trưởng lão động tâm, toàn lực ủng hộ Chu Thế Dương.

Nhưng mặc kệ thế nào, với tư lịch và năng lực của Chu Thế Dương, hoàn toàn xứng đáng trở thành chủ nhân của Tế Thế Đỉnh. Chỉ là nghĩ đến sau khi Chu Thế Dương trở thành chủ nhân đại đỉnh, qua hai ba năm nữa, có thể bài danh thứ hai của Thiên Y Viện, mọi người không khỏi có chút cảm thán lẫn hâm mộ.

Chỉ có La Thiên Minh là hoàn toàn lạnh nhạt, dường như không thèm để ý đến việc Chu Thế Dương giành được vị trí chủ nhân Tế Thế Đỉnh. Mọi người đều cho rằng La Thiên Minh vẫn hy vọng Giang Nguyên còn sống. Dù sao, chỉ cần Giang Nguyên không chết, cho dù Chu Thế Dương có được tư cách trở thành chủ nhân Tế Thế Đỉnh, nhưng cũng không cách nào làm cho nó nhận chủ.

Nhìn biểu hiện của La Thiên Minh, mọi người đều thở dài. Giang Nguyên mất tích lâu như vậy, tỷ lệ còn sống thật sự quá thấp. Chỉ là mọi người không nỡ làm tan hy vọng của La Thiên Minh. Chỉ nhìn La Thiên Minh chỉ trong mười ngày ngắn ngủi mà tóc đã bạc gần một nửa thì biết áp lực trong lòng ông rất lớn. Nếu như xác định được Giang Nguyên thật sự đã chết, chỉ sợ La y sư sẽ không chống đỡ nổi.

Dưới sự chúc mừng của các thành viên hội Viện ủy, Chu Thế Dương miễn cưỡng cười đáp lại. Để có được tư cách trở thành tân chủ nhân Tế Thế Đỉnh, ông ta đã bỏ ra một cái giá rất lớn. Ít nhất, vất cả cả đời của ông ta đã đổ ra hết vì cái tư cách này. Quả thật là táng gia bại sản.

Sau khi xác nhận tư cách xong, Từ Khải Liễu liền tuyên bố ngày mai sẽ tiến hành nghi thức phong đỉnh. Sau bảy bảy bốn mươi chín ngày, Chu Thế Dương sẽ chính thức thay thế vị trí của Giang Nguyên, một lần nữa nhận chủ, trở thành chủ nhân chính thức của Tế Thế đỉnh.

Chu Thế Dương một đêm không ngủ, cũng không biết là đau lòng hay là hưng phấn.

La Thiên Minh cũng một đêm không ngủ. Bởi vì một khi tiến hành nghi thức phong đỉnh, sẽ xác nhận được Giang Nguyên còn sống hay không.

Nếu Giang Nguyên còn sống, nghi thức phong đỉnh sẽ không hoàn thành được. Nhưng nếu nó được thuận lợi hoàn thành, xem như Giang Nguyên đã chết.

Không ngủ như hai người cũng có không ít người. Bởi vì Giang Nguyên mất tích, Tế Thế Đỉnh một lần nữa chọn lại chủ nhân, các đại thế gia và Cổ môn trên cơ bản cũng biết được việc này.

Có người vui mừng có người buồn.

Tề gia, hai cha con Tề Lãng và Tề Nhạc Minh đang nhàn nhã ngồi uống trà, gương mặt tràn đầy vẻ đắc ý.

- Mấy ngày trước, Tuyên Năng vì chuyện Giang Nguyên trở thành chủ nhân của Tế Thế Đỉnh mà đắc ý. Bây giờ để xem còn đắc ý nữa hay không. Chờ đến ngày mai, nhất định sẽ đến bái phỏng Tuyên Năng một chút. Hahah…

Tề Lãng cười vui vẻ vô cùng, nhìn con trai bảo bối của mình, nói:

- Nhạc Minh, cuối cùng thì con cũng đã xả được hận rồi.

- Hừ, Giang Nguyên chết còn chưa tính, nhưng Tuyên Tử Nguyệt, con tuyệt đối không bỏ qua cho cô ta đâu.

Tề Nhạc Minh đã lâu không lộ diện, gương mặt anh tuấn tràn đầy vẻ lạnh lẽo, nhìn Tề Lãng phía đối diện, cười lạnh nói:

- Ngày mai, con sẽ cùng cha đến nhà Tuyên gia an ủi một chút.

- Được, được, haha…

Vợ chồng Tuyên gia quả thật như cha con Tề Lãng đã đoán trước, sắc mặt vô cùng khó coi. Tuyên Năng nói:

- Thiên Y Viện cũng đã truyền ra tin tức tuyển chọn tân chủ nhân cho Tế Thế Đỉnh. Nếu là như vậy, bọn họ đã nhận định Giang Nguyên đã….

Nghe chồng nói không hết lời, Tuyên mẫu cũng cảm thấy buồn bã. Vốn bà tưởng rằng con gái của mình cuối cùng cũng tìm được một người chồng tốt, không nghĩ đến Giang Nguyên lại đoản mệnh như vậy.

- Ông trời đố kỵ anh tài mà.

Thấy vợ mình như già thêm vài tuổi, Tuyên Năng nhìn trần nhà, cười khổ:

- Bà hãy gọi điện thoại cho Tử Nguyệt, hỏi xem nó có muốn về nhà hay không. Nếu nó muốn về, cứ để nó về. Có chúng ta bên cạnh, nó hẳn sẽ dễ chịu hơn một chút.

- Ừm, để tôi gọi cho nó.

Tuyên mẫu bất đắc dĩ nói.

Nghi thức phong đỉnh trăm năm đã không tiến hành qua. Nhưng tất cả các ghi chép về nghi thức có liên quan đều được truyền thừa lại, nên đối với việc tiến hành nghi thức phong đỉnh không hề có bất cứ khó khăn gì.

Chương 800: Phong đỉnh thất bại

9h sáng, nghi thức phong đỉnh chính thức bắt đầu. Tất cả thành viên hội Viện ủy và thành viên ngoài cấp bậc y sư đều đến tham dự nghi thức.

Võ trường hậu viện Thiên Y Viện đứng đầy người đến xem nghi thức. Hội viện ủy và hai trưởng lão của Trưởng lão viện đang ngồi hàng trước nhất. Chính giữa võ trường là Tế Thế Đỉnh.

Không ít các y sư lần đầu tiên nhìn thấy Tế Thế Đỉnh, bên ngoài vang lên tiếng nghị luận ầm ĩ.

Thiên y sư Lưu Mộc Dương nhìn thời gian, sau đó gật đầu nói với Từ Khải Liễu. Từ Khải Liễu cũng nhìn thoáng qua thời gian, thấy đã đến giờ, liền phất tay tỏ ý có thể bắt đầu.

- Yên lặng, các vị đồng nhân, xin mời yên lặng.

Lưu Mộc Dương bước ra giữa sân, đứng bên cạnh Tế Thế Đỉnh, nhẹ nhàng nhấc tay ra hiệu tất cả im lặng, cũng không nói gì nhiều:

- Thời gian đã đến, nghi thức phong đỉnh bắt đầu. Mời ba vị Thiên y sư Từ Khải Liễu, Liêu Long Căn, Ninh Hán Dân tiến hành nghi thức phong đỉnh. Mời Thủ tịch trưởng lão Lý Vân Phong, thứ tịch trưởng lão Hồ Quang Dương của Trưởng lão viện và Thiên y sư Chu Thế Dương, chín vị y sư nhất phẩm tiến lên hộ đỉnh.

Dưới ánh mắt chú mục của tất cả mọi người, Từ Khải Liễu, Liêu Long Căn và Ninh Hán Dân chậm rãi đứng dậy, bước đến trước Tế Thế Đỉnh, tạo thành hình tam giác chung quanh.

Đám người Lý Vân Phong cũng theo thứ tự tiến lên, đứng sau đám người Từ Khải Liễu khoảng hai thước, tạo thành vòng tròn mười người, bao vây ba người Từ Khải Liễu và Tế Thế Đỉnh chính giữa.

Hộ đỉnh cũng chỉ là làm cho có. Nhưng vì Tế Thế Đỉnh là trấn viện chi bảo, nghi thức nào diễn ra cũng phải có hộ đỉnh.

Ít nhất thì trăm năm qua, không có người ngoài đánh vào nội viện Thiên Y Viện, ngay cả lẻn vào cũng không có.

Từ Khải Liễu cũng không chần chừ, tay nhẹ nhàng đặt lên thân đỉnh. Liêu Long Căn và Ninh Hán Dân cũng nhẹ nhàng đặt tay lên.

Nhìn hai người bên cạnh, thấy hai người cũng gật đầu tỏ vẻ chuẩn bị xong, Từ Khải Liễu trầm giọng nói:

- Phong đỉnh bắt đầu, nghịch chuyển ngũ hành.

Theo tiếng quát của Từ Khải Liễu, hai vị Liêu Long Căn và Ninh Hán Dân cũng nhất tề quát theo. Nội khí quanh thân bắt đầu vận hành theo một phương thức đặc biệt, sau đó quán thâu vào bên trong Tế Thế Đỉnh.

Nghe tiếng quát lớn của ba vị Thiên y sư, tất cả mọi người đều yên tĩnh, nhìn chằm chằm vào ba người trong sân. Có lẽ cả đời này chỉ có thể nhìn thấy được một hai lần cảnh tượng này mà thôi.

Nội khí ba người quán thâu vào Tế Thế Đỉnh, Tế Thế Đỉnh vốn đang bình thường liền bắt đầu sinh ra biến hóa. Đặc biệt là mười người đứng hộ đỉnh cách đó không xa, rõ ràng cảm nhận được sau khi Tế Thế Đỉnh có được nội khí của ba thiên y sư rót vào, đã bắt đầu tản ra khí tức cổ xưa.

Hơn nữa, nội khí của ba người rót vào càng lúc càng nhiều, hơi thở cổ xưa này cũng tùy thời nhanh chóng tăng lên. Những người trong võ trường cũng có thể cảm giác được luồng hơi thở này.

- A!

Những người vây xem đều thấp giọng kinh hô một tiếng, lúc này mới chân chính cảm nhận được chỗ đặc biệt của trấn viện chi bảo Tế Thế Đỉnh.

Theo thời gian, hơi thở của Tế Thế Đỉnh càng lúc càng đậm, dần dần màu sắc u ám của đại đỉnh cũng mơ hồ sáng hơn.

Ánh mắt của Chu Thế Dương bên cạnh cũng hiện lên sự hưng phấn. Là Thiên y sư, ông ta dĩ nhiên biết rõ quá trình và tình huống phong đỉnh. Đại đỉnh trước mắt bắt đầu tỏa sáng, chứng tỏ nghịch chuyển ngũ hành đã có tác dụng. Khi đại đỉnh hoàn toàn phát sáng, biến thành màu đỏ sậm, chứng tỏ nghịch chuyển ngũ hành đã nghịch chuyển thành công.

Ngũ hành nghịch chuyển thành công đại diện cho phong đỉnh thành công. Tất cả hỗn tạp và những gì còn lại của chủ nhân cũ sẽ được khu trừ sạch sẽ, chỉ chờ 49 ngày sau, sau khi tất cả tạp chất bên trong đại đỉnh hoàn toàn biến mất, nó có thể một lần nữa nhận chủ mới.

Hai vị trưởng lão và tất cả thành viên Thiên Y Viện, đặc biệt là La Thiên Minh đều nhìn chằm chằm Tế Thế Đỉnh. Tình huống tiếp theo của Tế Thế Đỉnh rất nhanh có thể xác định Giang Nguyên còn sống hay không.

Ba vị thiên y sư liếc mắt nhìn nhau, nhất tề gia tăng nội khí đưa vào, tiến hành từng bước mấu chốt. Chỉ cần hoàn thành bước này, nghịch chuyển ngũ hành xem như đã hoàn thành.

Đại đỉnh dần dần sáng hơn. Hai mắt Chu Thế Dương cũng càng ngày càng sáng hơn.

- Nhanh lên, nhanh lên, sắp thành công rồi.

Lẩm bẩm vài câu, Chu Thế Dương nhìn chằm chằm đại đỉnh, chờ tân Tế Thế Đỉnh mà ông ta đã phải trả cái giá rất lớn để có được xuất hiện. Lại nói tiếp, kỳ thật ông ta vẫn có chút khẩn trương. Bỏ ra cái giá lớn cho hai vị trưởng lão, cũng không phải chỉ vì bốn tấm phiếu, chỉ là vì phòng ngừa vạn nhất mà thôi.

Rốt cuộc không bao lâu sau, thân đỉnh càng lúc càng sáng, bắt đầu có chút đỏ lên. Hai tay La lão nắm thật chặt, vẻ mặt vô cùng khẩn trương.

Giang Nguyên rốt cuộc như thế nào, Tế Thế Đỉnh có thành công phong đỉnh hay không chính là lúc này.

Các thiên y sư cũng vô cùng khẩn trương, cố gắng toàn lực quán chú nội khí vào Tế Thế Đỉnh, muốn nhanh chóng hoàn thành nghi thức phong đỉnh.

Nhưng Tế Thế Đỉnh đột nhiên phát ra tiếng kêu to. Đại đỉnh đang đỏ bừng chợt tối sầm lại, khôi phục lại màu sắc ảm đạm như ban đầu. Ba người Từ Khải Liễu cũng kinh hô một tiếng, tay bị một luồng phản chấn bức lui về sau.

- Cái gì vậy?

Mọi người đều kinh hô, nhìn dị biến xuất hiện giữa sân, tất cả đều ngẩn cả người.

- Giang Nguyên chưa chết, Giang Nguyên còn sống.

La Thiên Minh thất thanh kêu lên, còn Chu Thế Dương thì tái xanh mặt, nhưng cũng không quá mức tuyệt vọng, nhanh chóng hướng ánh mắt về phía hai vị trưởng lão, gương mặt tràn đầy thỉnh cầu và mong muốn.

Hai vị trưởng lão nhìn nhau, nhẹ nhàng gật đầu, sau đó sải bước tiến lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!