Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 82: CHƯƠNG 82: HÀNH ĐỘNG KỲ QUÁI CỦA HỒ LÃO

Nhìn bốn loại thuốc của tổ sư gia, Giang Nguyên có chút nghi hoặc. Người bệnh vừa rồi suy nhược vô cùng, không còn chút sức lực nào, lại không thể ăn uống, hoàn toàn có thể thêm vào loại thuốc kiện tỳ ích khí, tại sao tổ sư gia lại chỉ kê có bốn loại?

Nhưng Giang Nguyên xem như bó tay rồi. Lần này khác với lần trước, hắn chỉ có thể ngồi nhìn mà không thể nghe tổ sư gia giảng giải.

Tuy nhiên, Giang Nguyên cũng biết được những thứ mà tổ sư gia giảng dạy không cái nào là không tinh túy. Ít nhất hắn lấy ra dùng, trên cơ bản không có điều gì bất lợi. Tổ sư gia kê đơn, tất nhiên không thể xảy ra sai lầm được. Cho nên, hắn chỉ cần học theo kinh nghiệm của tổ sư gia là ổn.

Cứ như vậy, Giang Nguyên ngồi xem cả đêm. Đa phần trong đó hắn đều hiểu, nhưng cũng có một số loại thuốc mà tổ sư gia dùng hắn không biết. Nhưng hắn cũng ghi nhớ lại, để dành nghiên cứu sau này. Dù sao kinh nghiệm dùng thuốc của tổ sư gia, tuyệt đối không phải một hậu bối như hắn có thể so đo.

Đương nhiên, Giang Nguyên cũng không xem quá lâu. Bởi vì ngủ muộn, gần 5h30, một giọng nói vang lên:

- Chủ thể sắp thức tỉnh. Tạm dừng hấp thu năng lượng tinh thần.

Nửa tiếng sau, Giang Nguyên tỉnh lại.

Lần tỉnh lại này, Giang Nguyên cảm thấy có chút kỳ quái. Bởi vì sau khi hắn tỉnh lại, đầu óc sáng láng, không còn cảm giác choáng váng như ngày xưa. Nghĩ lại một hồi hắn liền hiểu ra. Đại khái đêm hôm qua hắn không tiến hành hấp thu phân tích năng lượng tinh thần, chỉ là hấp thu tinh thần, nên không tiêu hao quá nhiều não lực. Vì thế sáng nay mới không có cảm giác hoa mắt chóng mặt.

Mặc dù trạng thái tinh thần hôm nay rất tốt, nhưng Giang Nguyên cũng không có ý định bỏ luyện tập Ngũ Cầm Hí. Thứ này một ngày không tập giống như thiếu cái gì đó. Cho nên Giang Nguyên vẫn rời khỏi giường đúng giờ, đánh răng rửa mặt, sau đó vội vã chạy xuống dưới lầu xem mấy người kia dọn dẹp sao rồi. Nếu còn thứ nào không ổn thì còn có thể dọn kịp.

Khi Giang Nguyên đi xuống lầu, nhìn đông rồi hết nhìn tây, hoàn toàn ngẩn cả người. Đại sảnh này đêm hôm qua vốn một mảnh hỗn độn. Nhưng bây giờ nhìn không ra nơi này đã từng xảy ra hỗn chiến. Thậm chí trong không khí còn có chút mùi thơm thoang thoảng. Mũi Giang Nguyên thính vô cùng nhưng cũng không nghe ra được chút dị thường nào.

Các thùng thuốc đều được đặt về chỗ cũ, mặt đất vô cùng sạch sẽ. Ngay cả cái ghế bị gãy cũng được họ sửa lại. Nếu không nhìn kỹ, căn bản sẽ nhìn không thấy trên ghế có hai dấu vết gắn lại cực kỳ không hợp mắt.

- Quả nhiên là cố ý đến kết thúc công việc. Lợi hại.

Giang Nguyên thở phào nhẹ nhõm, đồng thời thầm khen một tiếng, sau đó mở cửa phòng khám chạy vào trường đại học Đông Nguyên.

Phù phù.

Hai tay Giang Nguyên chống đẩy, cơ thể lên xuống, xoay tròn có vận luật. Phần ngực và bụng rất nhanh co rút lại, bắt đầu vang lên tiếng vù vù như máy xay gió.

Lặp đi lặp lại mấy lần, sau đó chuyển tư thế như hổ lười vươn vai, duỗi thẳng thắt lưng. Các đốt ngón tay không ngừng phát ra tiếng răng rắc.

Giang Nguyên vừa tập vừa cảm giác được toàn thân mình phát ra sự biến hóa, trong lòng không khỏi âm thầm cảm thán. Hôm qua hắn bị trọng thương khá nặng, nhưng bây giờ lại giống như không có chuyện gì xảy ra. Các động tác đều rất linh hoạt, không hề xảy ra chuyện gì khác thường.

Hắn biết Ngũ Cầm Hí là để rèn luyện các bộ vị trong cơ thể. Khi rèn luyện, các bộ vị trong cơ thể đều được vận dụng đến cực hạn, giúp cơ thể cường tráng. Nếu bộ vị xảy ra vấn đề gì, tuyệt đối sẽ phát hiện ra được trong lúc vận động.

Nhưng luyện tập một hồi, toàn thân đổ đầy mồ hôi, thoải mái đến cực điểm, hoàn toàn không có điều gì bất thường.

Sau khi luyện tập xong, Giang Nguyên đứng giữa sân, ngửa đầu nhắm mắt thở hắt ra, phun ra chút khí cuối cùng trong phổi.

Bây giờ hắn biết rõ mình có năng lực tự khỏi bệnh kinh khủng như thế nào. Ngày hôm qua bị trọng thương, chỉ trong hai giờ ngắn ngủi, liền trở lại bình thường. Điều này đại diện cho việc sau này, chỉ cần hắn còn một hơi thì không dễ dàng chết được.

Nhưng dường như tiêu hao năng lượng cũng sẽ rất nhiều. Thậm chí cũng vì tiêu hao năng lượng quá nhiều mà không thể tiến hành phân tích năng lượng tinh thần. Đêm qua chỉ bổ sung được có 20%. Xem ra năng lượng tích trữ cực kỳ quan trọng.

Nhưng năng lượng tích trữ này ngoại trừ hấp thu năng lượng tinh thần thì không còn cách bổ sung nào khác? Giang Nguyên cũng không rõ năng lượng này rốt cuộc là có tác dụng gì. Nhưng hắn biết nhất định là rất quan trọng. Thậm chí có liên quan đến vấn đề hắn có thể học được nữa hay không.

Giang Nguyên suy nghĩ một hồi, đau đầu nhức óc cũng nghĩ không ra. Bởi vì cơ thể của hắn gần đây phát sinh dị thường, hắn một chút cũng không hiểu được nguyên nhân. Không có tư liệu, căn bản không có biện pháp phân tích.

Cho nên, Giang Nguyên đành tạm thời bỏ qua, không suy nghĩ nữa.

Trở lại phòng khám tắm rửa một chút, ăn sáng xong, Giang Nguyên mở cửa phòng khám chờ những người khác đi làm.

Nhưng khi hắn vừa mới mở cửa đã nhìn thấy Hồ lão bước vào.

Thấy Hồ lão là người đầu tiên đi làm, Giang Nguyên vô cùng sửng sốt. Trước giờ, lúc nào Hồ lão cũng đến gần 8h, tại sao hôm nay lại đến sớm như vậy?

Ai ngờ sau khi Hồ lão vào cửa, nhìn chung quanh phòng khám, kiểm tra quầy thuốc rồi nhìn mặt đất, thậm chí ngay cả trần nhà cũng nhìn vài lần. Thấy vậy, Giang Nguyên thầm nghĩ:

- Chẳng lẽ sư phụ biết đêm hôm qua mình đánh nhau ở đây nên cố ý sáng sớm đến kiểm tra?

(QUAN Y) TUYỆT PHẨM THIÊN Y

Chương 83: Giang Nguyên bị làm khó

Nhìn hành động quái lạ của Hồ lão, trong lòng Giang Nguyên cảm thấy lo sợ. Nhưng Hồ lão lại nhìn Giang Nguyên, hài lòng gật đầu:

- Giang Nguyên, tối hôm qua quét dọn rất sạch nhỉ?

- Vâng.

Giang Nguyên đổ đầy mồ hôi, vội gật đầu.

- Không tệ. Khi chị La đến, bảo chị ấy vào phòng khám quét dọn sạch sẽ một chút. Hôm nay ta có một số người bạn trong giới đến, tuyệt đối không thể chậm trễ.

Hồ lão vuốt râu, nói.

Nghe xong, Giang Nguyên thở phào một hơi, thì ra Hồ lão đến sớm không phải vì chuyện đêm hôm qua.

Giang Nguyên vội vã đáp lời:

- Sư phụ yên tâm, khi chị La đến, con sẽ bảo chị ấy làm ngay lập tức.

- Ừm

Hồ lão gật đầu, sau đó bước vào phòng làm việc.

Nghe giọng điệu của Hồ lão, Giang Nguyên không dám chậm trễ. Sư phụ hôm nay phá lệ đến sớm, đặc biệt còn dặn dò chị La làm vệ sinh cho sạch, sợ rằng mấy đồng nghiệp của ông không phải là đèn cạn dầu. Nếu không, một người không thân thiết sẽ không khiến cho Hồ lão để tâm như vậy.

Hắn bước vào phòng khám bệnh, rửa tay thật sạch, sau đó cầm tấm vải nhúng nước, rồi đi lau bàn lau ghế trong phòng một lần.

Chưa được bao lâu sau, Trương Nhạc cũng đến. Thấy Giang Nguyên sáng sớm đã làm vệ sinh, tuy rằng không biết tại sao, nhưng nhãn lực của y cũng không tệ lắm, vội vàng cầm khăn đi lau chùi phòng khám bệnh.

Chị La tạp vụ rất nhanh đã đến, thấy Giang Nguyên và Trương Nhạc cùng nhau làm vệ sinh, vội nói:

- Nào nào, bác sĩ Giang, bác sĩ Trương, hai người làm gì vậy? Để cho chị làm, để cho chị làm. Tại sao hai người lại có thể làm được chứ?

Giang Nguyên mỉm cười nói:

- Chị La, hôm nay sư phụ có khách. Đại sảnh và phòng khám, tụi em đã dọn sạch rồi. Chị hãy đi dọn phòng tiêm, thuận tiện dọn luôn các phòng khác.

- Được rồi, được rồi, cứ để đó cho chị.

Nghe Giang Nguyên nói xong, chị La cũng không dám chậm trễ. Để hai vị bác sĩ cùng nhau dọn vệ sinh, hiển nhiên vị khách đến ngày hôm nay rất quan trọng, vội vàng chạy đi lấy đồ dùng lau chùi.

Lúc này, Trương Nhạc mới hiểu được tại sao Giang Nguyên lại dọn vệ sinh, lập tức ánh mắt hiện lên sự lo lắng. Y đi theo Hồ lão một năm, trong một năm qua cũng chỉ có hai đồng nghiệp của Hồ lão đến tham quan. Một người trong đó hoàn toàn rất khó hầu hạ.

Hồ lão bước vào phòng khám, thấy Giang Nguyên và Trương Nhạc quét dọn vệ sinh, không khỏi cảm thấy yên tâm, biết đồ đệ này làm việc rất đáng tin cậy.

Đợi Trương Nhạc và Giang Nguyên làm xong công việc, Hồ lão khẽ cười nói:

- Hôm nay đồng nghiệp của thầy đến tham quan, hai đứa làm việc phải ổn thỏa một chút nhé.

- Xin sư phụ cứ yên tâm.

Hai người vội vàng gật đầu.

Hơn 8h, người đến khám bệnh đã lục tục đến. Nhìn phòng khám đầy ắp người bệnh, trong lòng Hồ lão cũng cảm thấy yên tâm. Trận thế này cũng không tệ lắm, có thể khiến ông mở mày mở mặt.

Ba thầy trò bắt đầu xem bệnh. Khi Giang Nguyên khám được cho hai người, rất nhanh phát hiện Hồ lão hôm nay đặc biệt cẩn thận. Mỗi lần kê đơn đều tốn đến mấy phút, hỏi han người bệnh, sau đó lại dùng mấy phút nữa bắt mạch, rồi lại thêm hai phút đánh giá lại đơn thuốc, sau đó mới ký tên.

Trong lòng Giang Nguyên thoáng nghi hoặc, nhưng rất nhanh bình thường trở lại. Tốc độ xem bệnh cũng chậm lại, không còn nhanh chóng như ngày xưa.

Tốc độ của Trương Nhạc vẫn như trước, không ngại việc Giang Nguyên khám cho ba bốn người còn mình thì chỉ có hai người.

Nhìn đơn thuốc Giang Nguyên đưa tới dần dần chậm hơn, Hồ lão liếc mắt nhìn hắn một cái, ánh mắt hiện lên sự hài lòng.

Giang Nguyên mỉm cười. Hắn tất nhiên hiểu được, tuy y thuật của sư phụ nhà mình cực kỳ cao siêu, nhưng cũng giống như những cao nhân khác, hoàn toàn không thoát khỏi hai chữ “hảo danh”.

Có đồng nghiệp từ nơi khác đến, Hồ lão cũng phải có chút hành động nào đó, để khi các đồng nghiệp đến, nhìn thấy phòng khám chật ních người bệnh, tất sẽ phải nể mặt một chút. Không muốn ảnh hưởng đến toàn cục, Giang Nguyên tất nhiên là phụ họa cùng sư phụ.

Về phần người bệnh, lại càng không có ý kiến. Tuy phải xếp hàng lâu một chút, nhưng hôm nay hai vị bác sĩ dụng tâm, cẩn thận xem bệnh cho mình như vậy, tất nhiên lại càng vui mừng.

Nếu không cần nhanh, Giang Nguyên tất nhàn nhã hơn nhiều, chậm rãi khám cho từng người bệnh.

Người bệnh của hắn bây giờ là một người khoảng năm chục tuổi, một hai năm gần đây xuất hiện tình trạng váng đầu. Bây giờ tình huống lại càng nặng hơn. Đã uống mấy đơn thuốc của phòng khám nhưng vẫn không khỏi. Lần này là đến tái khám lại.

Nhìn đơn thuốc lần trước, là do Trương Nhạc kê, Hồ lão ký tên bên dưới. Thời gian cách đây khoảng một tuần.

Giang Nguyên hỏi bệnh trạng của người bệnh, chủ yếu là chóng mặt, ý thức không được tỉnh táo, toàn thân không còn chút sức lực nào, tâm trạng không yên thì có chút đỡ hơn.

Giang Nguyên cẩn thận hỏi lại vài câu rồi lại nhìn người bệnh, chỉ thấy thân hình người này cao to, vẻ mặt hồng hào, đầu lưỡi đỏ, bựa lưỡi màu vàng, biểu hiện của tâm hỏa.

Trương Nhạc kê đơn là Tả Tâm Thang. Tuy có gia giảm trong đó nhưng cũng trị đúng bệnh. Cho nên, Hồ lão cũng đã ký tên vào đơn thuốc. Tuy nhiên, người bệnh nói ngoại trừ tâm trạng không yên có chút chuyển biến tốt thì những cái còn lại vẫn như cũ.

Nghe vậy, Giang Nguyên có chút tò mò. Bởi vì đơn thuốc này khá đúng bệnh, nhưng vì sao lại không có hiệu quả.

Vì không vội, Giang Nguyên lại cẩn thận hỏi lại một lần nữa bệnh tình của bệnh nhân. Nhưng người bệnh cũng không mắc bệnh trạng nào khác. Một bữa có thể ăn ba bốn chén cơm, lại là trung niên cường tráng, chỉ có thể nói là tâm hỏa vi thịnh mà thôi.

Giang Nguyên thật sự rối rắm. Nếu không có đơn thuốc của Trương Nhạc trước đó, hắn cũng sẽ kê đơn thuốc này. Nhưng người bệnh uống đã năm thang, hiệu quả lại không lớn. Nếu trị đúng bệnh, năm thang là đã có hiệu quả rồi. Bây giờ lại không có, tất nhiên là bên trong đã có sai sót gì.

Lập tức Giang Nguyên cau mày.

Lúc này, Hồ lão sư vừa mới ký xong một đơn thuốc, thấy Giang Nguyên phía đối diện nhìn một đơn thuốc mà cau mày, liền mỉm cười. Đã lâu rồi ông không nhìn thấy bộ dạng này của đệ tử.

Mặc dù tò mò không biết người bệnh mà Giang Nguyên khám mắc bệnh gì, nhưng ông cũng không lên tiếng hỏi. Bây giờ không phải là lúc hỗ trợ, phải để cho đệ tử của mình tự mình phân tích. Đợi khi hắn nghĩ không ra đến nhờ ông chỉ dạy, khi đó ông mới ra mặt được. Đây chính là phương pháp tốt nhất đề cao năng lực của bọn họ.

Đột nhiên điện thoại di động của Hồ lão vang lên. Hồ lão nghe xong, liền mỉm cười nói với Trương Nhạc:

- Trương Nhạc, theo ta ra ngoài đón các vị đồng nghiệp tiền bối.

(QUAN Y) TUYỆT PHẨM THIÊN Y

Chương 84: Đệ tử Quan môn

Đám người Hồ lão bước ra ngoài nghênh đón các vị tiền bối đồng nghiệp đến thăm, còn Giang Nguyên thì vẫn còn đang phân tích chứng bệnh của người bệnh.

Khi hai người kia ra ngoài, tất cả những người bệnh còn lại đều chăm chú nhìn bác sĩ Tiểu Giang. Đối với những bệnh nhân cũ, bọn họ đều biết bác sĩ Tiểu Giang là một người có tay nghề khá cao, nhưng còn bệnh nhân mới thì không biết.

Nhìn thấy vị bác sĩ chỉ mới hơn hai mươi tuổi, không khỏi có chút bàn tán.

- Tại sao Hồ lão lại ra ngoài? Chỉ còn đệ tử ở lại, chúng ta làm sao bây giờ?

- Anh xem, bắt mạch mà cũng lâu như vậy, lại còn chưa kê đơn thuốc, chẳng lẽ là không biết khám?

Người đàn ông trung niên đang chờ Giang Nguyên bắt mạch nghe được tiếng bàn tán rất nhỏ, trong lòng cũng có chút lo lắng. Bác sĩ lần trước khám cho ông thoạt nhìn cũng không tệ, sau đó Hồ lão lại xem qua một lần rồi mới đi lấy thuốc. Còn lần này là một vị bác sĩ trẻ măng, nhìn qua nhìn lại cũng không kê được đơn thuốc. Bây giờ hai người kia đều ra ngoài, vị bác sĩ trẻ tuổi này sẽ không tự ý kê loạn đơn thuốc cho mình chứ?

Nghĩ vậy, người đàn ông trung niên lại càng khẩn trương, hơi thở cũng nặng nề hơn.

Giang Nguyên cũng không chú ý những tiếng nghị luận của bệnh nhân xung quanh, tập trung toàn bộ tinh thần phân tích tình huống của người bệnh. Nhưng trong lúc hắn đang cau mày suy nghĩ, đột nhiên ngửi được một mùi hôi thối.

- Ưm?

Sau khi ngửi được mùi thối này, Giang Nguyên có chút sửng sốt. Cái mũi của hắn cực kỳ thính, hơn nữa trong trí nhớ của hắn, cái mũi dường như đã được cường hóa. Mặc dù hắn không dám khẳng định phán đoán của mình, nhưng cái mũi của hắn cực kỳ linh mẫn là thật.

Cho nên, Giang Nguyên ngẩng đầu, hít hít cái mũi, rất nhanh phát hiện được nơi có mùi thối phát ra. Quả nhiên là từ hơi thở của người bệnh truyền đến.

Sắc mặt của hắn nhẹ nhàng thay đổi. Nếu không phải mũi của hắn đủ thính, người bình thường tuyệt đối không ngửi được cái mùi đặc biệt khó nắm bắt này.

Từ hơi thở của người bệnh có thể trợ giúp phán đoán bệnh tình có liên quan đến người bệnh. Cũng giống như lần trước, hắn ngửi được mùi thuốc trừ sâu trên người bệnh nhân, mới đoán ra bệnh nhân đã uống thuốc Giáp Án Lân.

Cho nên lần này, sau khi Giang Nguyên ngửi được mùi hôi trong hơi thở, lập tức cẩn thận hơn. Bởi vì khi phát hiện được điểm này là có thể phán định được bệnh tình của người bệnh. Trong Trung y, quan trọng nhất chính là “Vọng, Văn, Vấn, Thiết”. Bình thường thầy thuốc Trung y rất ít khi dùng Văn. Bác sĩ Trung y hiện đại lại càng không.

Nhưng Giang Nguyên đã phát hiện được chút đặc điểm đó, tất nhiên sẽ không bỏ qua.

Lập tức hít hít cái mũi thêm hai cái, Giang Nguyên liền nhận ra mùi thối này rất giống với mùi của một quả táo bị rửa nát.

- Rất giống với mùi của một quả táo hư.

Giang Nguyên nhận ra cái mùi, trong đầu liền nhảy ra tư liệu có liên quan.

Sau khi đọc qua đoạn tư liệu này, ánh mắt Giang Nguyên sáng lên. Tục ngữ có câu “Phía Đông không sáng, phía Tây sáng”.

Nhưng bây giờ lại biến thành “Trung y không sáng, Tây y sáng”.

Đoạn tư liệu này nằm trong quyển Nội khoa lâm sàng mà hắn đã từng đọc qua cách đây hai năm. Kết hợp với tình huống trước mắt, bệnh tình của bệnh nhân đã nổi lên mặt nước.

Trong lúc Giang Nguyên có chút hưng phấn, Hồ lão và một số lão đồng chí cùng tuổi bước vào phòng khám.

Trương Nhạc và một số thanh niên bước theo sau.

Cũng may phòng làm việc của Hồ lão đủ lớn, bước vào thêm bảy tám người, chỉ cần không ngồi là không có vấn đề gì lớn.

- Ôi chao, lão Hồ, bệnh nhân không ít nhỉ?

Một lão đồng chí mặc đồ Tôn Trung Sơn bước vào, nhìn người bệnh ngồi đầy phòng, hai mắt sáng lên, làm bộ than thở.

- Nào có, nào có. Nào so được với lão Hà anh chứ? Lần trước chúng tôi đến chỗ của anh, có đến một hai chục người bệnh đang xếp hàng.

Hồ lão mỉm cười vuốt râu.

Nghe Hồ lão nói, hai mắt của lão đồng chí không khỏi nhấp nháy. Phòng khám của ông lần đó đúng là có hai ba chục người bệnh, nhưng người nào sáng suốt cũng nhìn ra được, người xếp hàng chờ khám bệnh ở đây có đến hơn ba chục người.

- Nghe cái giọng là biết khoe khoang.

Lão đồng chí mắng thầm một câu, nhưng ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc, mỉm cười nhìn tình huống bên trong phòng khám bệnh của Hồ lão.

Một vị lão đồng chí khác cười nói:

- Lão Hồ, lần trước tôi đến, chỉ thấy anh mang theo Tiểu Trương, tại sao lần này lại thu thêm đồ đệ mới? Không phải anh nói tạm thời không nhận thêm đồ đệ nữa sao?

Hồ lão thấy người đó hỏi, ánh mắt hiện lên sự đắc ý:

- Trí nhớ của lão Vương anh đúng là không sai. Ban đầu tôi cũng không định thu thêm đồ đệ, nhưng đồ đệ lần này là cháu của Thanh Minh huynh huyện Lưu Hà. Thanh Minh huynh đích thân gọi điện đến nhờ tôi chỉ dạy giúp cho cháu của anh ấy. Cho nên tôi nhận thêm một đệ tử Quan môn.

- Ồ, là cháu của Thanh Minh huynh? Đệ tử Quan môn?

Nghe được lời này, ánh mắt của mấy vị lão đồng chí sáng lên, cùng nhau nhìn về phía Giang Nguyên đang bắt mạch cho bệnh nhân. Bọn họ đều biết Thanh Minh huynh mà Hồ lão nhắc đến là ai.

Mặc dù những người quen biết với Hồ lão đều là nhân vật nổi danh Trung y nội khoa, nhưng Giang Thanh Minh nổi danh trong giới xương cốt Trung y cũng vô cùng quen thuộc. Dù sao bọn họ đều là nhân vật đồng bối phận. Mặc dù mấy năm nay không biết vì sao vị Thanh Minh huynh này lại ẩn cư ở huyện Lưu Hà, nhưng đối với thánh thủ trong ngành cốt thương trung y, tất cả mọi người vẫn rất kính trọng.

Đương nhiên, điều này không phải là điều khiến mọi người chú ý nhất, mà là đệ tử Quan môn Hồ lão nói.

Đệ tử Quan môn đại diện cho vị đệ tử cuối cùng nhận trong đời. Đồ đệ này tuyệt đại đa số đều rất nổi tiếng, là đồ đệ mà sau khi được sư phụ thu nhận đều cảm thấy mỹ mãn.

Mọi người đều biết, mấy chục năm qua Hồ lão cũng đã thu nhận không ít đệ tử, nhưng người có thể chính thức tiếp nhận y bát của ông thì không nhiều. Nhìn bộ dạng kiêu ngạo của ông, tất cả mọi người đều cho rằng tư chất của người đệ tử kia không tệ, mới có thể khiến cho ông xem hắn là đệ tử Quan môn.

Trong lúc tất cả mọi người đều chú ý đến Giang Nguyên, vị Trương lão sư mặc đồ Tôn Trung Sơn lại nhìn sang người bệnh của Giang Nguyên. Nhìn người bệnh, ánh mắt Trương lão có chút ngưng trọng, không khỏi ồ một tiếng.

(QUAN Y) TUYỆT PHẨM THIÊN Y

Chương 85: Đều là lão yêu quái nhiều năm

Giang Nguyên biết Hồ lão đang dẫn các vị tiền bối trong giới y học bước vào, nhưng vì hắn đang khám bệnh, hơn nữa vừa mới tìm ra triệu chứng của căn bệnh, tất sẽ không đứng dậy.

Trong mắt của hắn, hắn luôn ghi nhớ lời dạy của tổ phụ, “Vạn sự dĩ bệnh gia vi trọng”. Năm đó, khi đối mặt với nguy cơ, đội trưởng muốn hắn rút lui trước, nhưng hắn đã từ chối, kiên trì đến một khắc cuối cùng cũng là vì câu nói này.

Lúc này, người bệnh đã hoàn toàn mất hết kiên nhẫn. Nếu Giang Nguyên đứng dậy bỏ đi, lại càng khiến người bệnh không tín nhiệm.

Cho nên, Giang Nguyên cũng không để ý sư phụ và các vị tiền bối phía sau, mỉm cười nói:

- Một hai năm gần đây bác có thay đổi về khẩu vị ăn uống hay không?

Mặc dù người bệnh có chút không kiên nhẫn, nhưng thái độ của vị bác sĩ trước mắt lại vô cùng tốt. Thấy người ta hỏi mình cẩn thận như vậy, lập tức không dám chậm trễ, suy nghĩ một chút rồi nói:

- Có thể do một năm gần đây công việc tương đối nhiều, sức ăn tăng lên một chút.

Giang Nguyên cau mày, sau đó hỏi:

- Thế còn việc uống nước?

- Dường như cũng nhiều hơn.

Người bệnh thoáng trầm ngâm, sau đó trả lời.

Nghe hai câu trả lời, trong lòng Giang Nguyên đã có vài phần nắm chắc, thoáng lộ ra biểu hiện hài lòng.

Lúc này, một số lão tiền bối cũng nghe được câu nói của Trương lão, từ ánh mắt của ông cũng chú ý đến người bệnh.

Hồ lão nhìn thoáng qua Trương lão trong nháy mắt khôi phục lại sự bình thường, trong lòng liền hiểu ra. Lão Trương nhất định là biết người bệnh trước mắt, hẳn là đã từng khám qua cho người bệnh này.

Lập tức cười thầm trong bụng. Lão gia hỏa này lúc nào cũng kiêu ngạo, lần này xem như đã mất hết mặt mũi rồi.

Nhưng Hồ lão vẫn không biểu hiện gi bên ngoài, chỉ nói:

- Giang Nguyên, đến chào các vị tiền bối đi.

- Vâng.

Giang Nguyên đã biết rõ tình huống của người bệnh, tâm trạng cũng thoáng thả lỏng hơn, liền nói câu xin lỗi với bệnh nhân rồi đứng lên bước đến bên cạnh Hồ lão.

Hồ lão mỉm cười giới thiệu Giang Nguyên với ba lão tiền bối:

- Giang Nguyên, vị này là Trương Nguyệt Chánh sư phụ, vị này là Vương Nhạc Văn sư phụ, còn vị này là Ngô Tử Gian sư phụ.

- Xin chào Trương lão sư, Vương lão sư, Ngô lão sư…

Giang Nguyên khiêm nhường chào hỏi tất cả ba người.

- Ừm, không tệ, không tệ.

Nhìn thấy chàng thanh niên bộ dạng tuấn tú, lại còn lễ phép, các vị tiền bối đều cực kỳ thích, hài lòng gật đầu.

Bạn học Giang Nguyên hiểu biết rất rõ vấn đề lịch sự. Để tránh cho bản thân gặp phiền toái, hắn luôn hài hòa trước mặt tất cả mọi người. Người nào cũng không biết hắn kỳ thật là một con cọp khoác lớp da gấu mèo.

- Giang Nguyên, ta thấy con xem bệnh người này rất lâu, có nghi vấn gì sao?

Mặc dù Hồ lão không biểu hiện ra, nhưng xuất một chiêu là tàn nhẫn ngay. Ngoài mặt thì quan tâm đệ tử nhà mình, nhưng lại hung hăng uy hiếp Trương lão.

Quả nhiên, nghe Hồ lão hỏi, sắc mặt Trương lão có chút thay đổi.

Giang Nguyên cũng không chú ý đến điểm này, chỉ gật đầu nói:

- Vừa rồi con cũng có chút nghi hoặc, nhưng bây giờ đã rõ ràng rồi.

Nghe xong, sắc mặt Hồ lão vui vẻ hẳn lên. Ông biết tính tình của đồ đệ nhà mình. Nếu Giang Nguyên khám cho bệnh nhân lâu như vậy, bây giờ nói là đã biết rõ, tất nhiên là không sai. Nếu không nắm chắc, hắn sẽ không nói những lời này.

Còn Trương lão bên cạnh thì lộ ra vẻ quái dị.

Hồ lão nhìn biểu hiện của Trương lão, hoàn toàn xác định trong lòng. Trương lão trước đây đã từng xem bệnh cho bệnh nhân này. Hơn nữa còn chữa không hết. Cho nên mới có biểu hiện thất thố khi nhìn thấy người bệnh kia.

Mặc dù bọn họ đều là lão trung y có tiếng của tỉnh Sở Nam. Ngoài mặt thì lúc nào cũng hòa hợp êm thấm, nhưng trong bụng thì không ai phục ai. Người nào cũng muốn đè đầu đối phương. Năm đó Hồ lão đã bị Trương lão cho ăn thiệt một lần. Hôm nay có được cơ hội lấy lại thể diện, tất nhiên là sẽ không bỏ qua.

Bệnh nhân mà ông chẩn không ra bệnh, đồ đệ của tôi chẩn ra bệnh, ông còn mặt mũi nào hò hét trước mặt tôi? Vạn nhất Giang Nguyên chẩn không ra, vậy thì còn có lão sư phụ tôi đây.

Lúc này, người bệnh kia cũng ngồi không yên. Vừa rồi ông cũng nhìn thấy Trương lão. Quả thật là ông đã từng đến chỗ Trương lão khám bệnh. Nhưng uống hai đơn thuốc cũng chẳng thấy hiệu quả. Khi đến tái khám lần hai, Trương lão có nói, uống xong đơn thuốc này và một đơn nữa là sẽ khỏi. Nhưng uống hai đơn rồi mà không có hiệu quả, ông cũng không còn tin tưởng Trương lão.

Bởi vì công việc đến Vân Giang một khoảng thời gian, nghe bạn bè giới thiệu Vân Giang có một lão trung y cực kỳ nổi tiếng, nên mới đến đây khám bệnh.

Sau khi uống xong một đơn, thấy cũng không hiệu quả, trong lòng có chút thất vọng, nhưng cho rằng Trung y hiệu quả chậm, ít nhất phải uống hai đơn mới được, lúc này mới tái khám lần hai, ai ngờ gặp được Trương lão, tất nhiên là có chút xấu hổ.

Nhưng nếu đã gặp, người đàn ông trung niên này vội đứng lên, nói:

- Chào bác sĩ Trương. Vốn lần trước muốn đến tái khám chỗ anh, nhưng bị công ty điều đến Vân Giang, cho nên không đến được. Thật ngại quá.

Nghe người đàn ông trung niên nói, sắc mặt Trương lão mới tốt hơn một chút, mỉm cười gật đầu:

- Hèn chi lâu rồi không thấy anh. Như thế nào, bệnh váng đầu của anh vẫn chưa bớt à?

Người đàn ông vội cười nói:

- Đúng vậy, nó cứ lặp đi lặp lại, cũng không còn biện pháp, đành phải đi khám lại.

Các lão đồng chí bên cạnh cũng nghe ra sự khác thường, nghe hai người này nói chuyện với nhau, trong lòng cười thầm, chỉ là không biểu hiện ra mặt. Dù sao đây là chuyện liên quan đến mặt mũi, ai cũng không tiện nói.

Lúc này, mặc dù trong lòng Trương lão thấy không vui, nhưng cũng là lão hồ ly lâu năm, cũng muốn lấy lại mặt mũi cho mình, lập tức mỉm cười, bày ra biểu hiện của tiền bối, hỏi Giang Nguyên:

- Tiểu Giang phải không? Đây là bệnh nhân cũ của tôi, vừa nãy cậu khám, cảm thấy tình huống như thế nào?

- Vô sỉ!

Nghe Trương lão hỏi, Hồ lão và những vị tiền bối khác đều sửng sốt, sau đó thầm mắng một tiếng. Đặc biệt là Hồ lão, trong lòng lại càng khó chịu, thầm nghĩ:

- Lão gia hỏa ông đúng là không biết liêm sỉ, lại còn làm bộ với đồ đệ tôi. Tôi khinh.

(QUAN Y) TUYỆT PHẨM THIÊN Y

Chương 86: Cặp thầy trò khó lường

Mấy năm qua, kinh nghiệm ngoài đời của Giang Nguyên cũng không ít. Mặc dù ban đầu có chút không hiểu tình huống, nhưng nghe được người bệnh và Trương lão nói chuyện với nhau, lại nhìn sắc mặt của Hồ lão, trong lòng đã hiểu được vấn đề.

Nghe Trương lão hỏi, Giang Nguyên mỉm cười đáp:

- Thưa Trương lão sư, vừa rồi cháu đã khám qua, biết được nguyên nhân gây ra căn bệnh, đang định kê đơn thuốc.

- Ồ, cũng chẩn ra bệnh rồi sao?

Ánh mắt Trương lão chợt lóe, sau đó mỉm cười hỏi tiếp.

Nhìn vẻ mặt ôn nhu của Trương lão, khóe miệng Giang Nguyên có chút nhếch lên. Đối mặt với lão hồ ly này, nếu đổi thành người khác, có lẽ sẽ bị ông ta hãm hại. Nhưng bây giờ hắn đã có tám phần nắm chắc, nếu còn bị ông hãm hại thì thật có lỗi với bản thân quá.

Hồ lão nhìn biểu hiện của Trương lão, cũng biết được chủ ý của lão gia hỏa này, nhưng cũng không khỏi lo lắng cho Giang Nguyên. Tuy nói Giang Nguyên tuổi còn nhỏ, vạn nhất xảy ra sai sót gì, cũng không ảnh hưởng đến quan hệ giữa sư phụ mình và các vị tiền bối.

Nhưng trên phương diện y học, tốt nhất là không nên để xảy ra sai lầm. Hơn nữa còn có nhiều bệnh nhân ở đây, nếu để Giang Nguyên mất hết thể diện, ông cũng không cảm thấy yên tâm. Hơn nữa còn ảnh hưởng đến việc làm ăn của phòng khám.

Nhưng nhìn khóe miệng vểnh lên của Giang Nguyên, trong lòng Hồ lão cũng thoáng thả lỏng, vuốt râu mỉm cười. Mặc dù Giang Nguyên chỉ mới đến đây có một tháng, nhưng Hồ lão xem như đã biết được tính cách của hắn.

Mặc dù biểu hiện của hắn luôn luôn đơn thuần, không hại ai, hơn nữa ngày thường làm việc cũng rất siêng năng, nhưng thực chất hắn là một tiểu hồ ly, ai cũng đừng hòng chiếm tiện nghi của hắn. Một khi cái đuôi của hắn vểnh lên, tất có người phải gặp xui xẻo.

Nếu tiểu đồ đệ của ông có năng lực khiến lão Trương ăn thiệt, Hồ lão đương nhiên là nguyện ý rồi.

- Đúng vậy, cháu đã có phán đoán đại khái về căn bệnh rồi.

Giang Nguyên mỉm cười nói.

- Ừm, không tệ, không tệ. Căn bệnh này có chút khó giải quyết. Lần trước tôi cũng phải khám rất lâu mới nắm được đại khái một chút.

Trương lão sư vui mừng gật đầu, sau đó cười nói:

- Câu kê đơn thuốc cho tôi xem thử.

Nghe Trương lão nói, Giang Nguyên liếc mắt nhìn sư phụ của mình, dường như nhận được sự cho phép của ông, mới cười nói:

- Vâng.

Nhìn biểu hiện thoải mái của Giang Nguyên, hai vị lão đồng chí khác đều âm thầm gật đầu:

- Tiểu Giang này quả thật không tệ. Không nói đến tư chất của hắn ra sao, nhưng chỉ dựa vào điểm tôn sư trọng đạo là đã xứng làm đệ tử Quan môn rồi. Khó trách Hồ lão lại đắc ý như vậy.

Nhìn vẻ mặt của hai đồng nghiệp bên cạnh, Hồ lão lại càng đắc ý hơn. Mặc dù tiểu đồ đệ của mình luôn mỉm cười, nhưng trước mặt người ngoài, biểu hiện này thật sự là quá tốt.

Thấy Giang Nguyên cầm bút lên, Trương lão nói với đám người Hồ lão:

- Tiểu Giang đúng là đủ dũng khí. Chứng bệnh này, lão phu cũng phải nhiều lần khảo cứu mới bắt đúng bệnh. Đáng tiếc là anh ta lại bị điều đến Vân Giang. Nếu không, chỉ cần uống thêm một đơn thuốc nữa là ổn.

- Này này lão Trương, anh cũng đừng vội kết luận như vậy, cứ để Giang Nguyên kê đơn đi.

Lúc này Hồ lão đã có niềm tin mười phần, vội vàng lên tiếng ngăn cản Trương lão tiếp tục đắc ý.

Hai vị lão đồng chí bên cạnh liên tục gật đầu. Nói thẳng ra, da mặt của lão Trương Nguyệt Chánh này quá dày. Nếu anh trị hết bệnh cho người ta, người ta còn chạy đến chỗ của Hồ lão?

Bị Hồ lão nói như vậy, lại thấy hai đồng nghiệp khác liên tục gật đầu, gương mặt Trương lão không khỏi đỏ lên, biết được vừa rồi ông đã khoe khoang quá mức.

Nhưng mặc kệ thế nào, bệnh nhân của ông chạy đến chỗ lão Hồ, thể diện của ông xem như đã mất hết. Dù sao cũng phải lấy lại danh dự, liền ho khan một tiếng, sau đó nói với chàng thanh niên đằng sau:

- Kỳ Bân, lần trước con đã khám qua cho Triệu sư phụ. Bây giờ con hãy bắt mạch lại thử xem, xem bệnh tình có biến hóa gì không, rồi bình phẩm đơn thuốc của Tiểu Giang như thế nào.

Nghe Trương lão nói xong, sắc mặt Hồ lão hơi thay đổi, ánh mắt nheo lại. Ngay cả Trương Nhạc bên cạnh cũng cảm thấy ngạc nhiên.

Ngô lão và Vương lão thì cau mày, thầm nghĩ:

- Trương Nguyệt Chánh cũng hơi quá đáng rồi. Mặc dù Tiểu Giang còn nhỏ tuổi, nhưng cũng ngang hàng với đồ đệ ông. Mặc dù đồ đệ ông có kinh nghiệm hơn, tuổi tác lớn hơn, nhưng y có tư cách này sao? Đây không phải là thông qua đệ tử đánh vào mặt người ta à?

Giang Nguyên vừa mới ngừng bút, nghe được lời này, gương mặt vẫn lạnh nhạt, dường như không quan tâm, cũng không nổi giận, đứng dậy cung kính mang đơn thuốc đưa cho Hồ lão:

- Sư phụ, đã kê xong rồi.

Nhìn nụ cười khiêm cung của đệ tử, lửa giận đang dâng lên trong lòng Hồ lão lập tức xẹp xuống. Mặc dù tuổi đệ tử ông còn nhỏ, nhưng lại rất chững chạc, bắt mạch chữa bệnh đều rất cẩn thận. Ngay cả khi bị người ta xem thường cũng không tức giận, cực kỳ trầm ổn, so với người làm sư phụ như ông còn mạnh hơn vài phần.

Lập tức nhìn Giang Nguyên, ánh mắt hiện lên sự tán thưởng, trầm giọng nói:

- Được.

Sau khi tiếp nhận đơn thuốc, ngay cả xem cũng không thèm xem, liền đưa bút lưu loát ký vào trong đơn thuốc.

Nhìn biểu hiện và hành động của hai thầy trò, Ngô lão và Vương lão đều biến sắc, trong lòng giật mình. Mặc dù Tiểu Giang còn trẻ, nhưng sủng nhục không sợ, làm việc trầm ổn. Đối mặt với sự khinh thường của người khác làm như không thấy, ngạo mà không kiêu, trong mắt chỉ có sư phụ. Khí độ này thật sự là cấp đủ mặt mũi cho Hồ lão.

Lão Trương vừa rồi khinh thường đệ tử nhà người ta, còn bảo đệ tử của mình đến tranh mặt mũi, còn Tiểu Giang thì không nói không rằng, nhưng lại giữ mặt mũi cho Hồ lão tốt vô cùng. Sự chênh lệch này, ai cũng có thể nhìn ra.

Động tác của Hồ lão lại càng kinh người. Mặc dù ông tin tưởng đồ đệ mười phần, nhưng khi đồ đệ đưa đơn thuốc, ông cũng không cần xem qua đã ký tên.

Không liếc mắt cũng ký tên, điều này đại diện cho cái gì? Chính là bao che.

Lá gan đủ lớn, xuống tay cũng đủ tàn nhẫn.

Cặp thầy trò này đúng là khó lường.

(QUAN Y) TUYỆT PHẨM THIÊN Y

Chương 87: Đừng ai chọc bác sĩ Tiểu Giang

Trương lão nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt trầm xuống, nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Hồ lão, thiếu chút nữa đã hộc máu vì tức.

Người nào cũng biết, bất luận bệnh viện hay phòng khám nào, khi sư phụ ký tên vào đơn thuốc, chính là đại diện cho việc đơn thuốc này chẳng khác nào là ông kê cho người bệnh.

Đương nhiên, đây cũng không phải là vấn đề quan trọng. Quan trọng là Trương lão muốn đệ tử của ông bình phẩm đơn thuốc của Giang Nguyên, nhưng Hồ lão đã trực tiếp ký tên vào.

Ông đã ký tên, đệ tử của Trương lão làm sao có tư cách bình phẩm? Nếu Trương lão muốn lấy lại mặt mũi, nhất định phải tự mình bình phẩm.

Ngô lão và Vương lão ở bên cạnh cảm thán. Chiêu này của lão Hồ thật đủ tàn nhẫn. Nếu lão Trương muốn lấy lại thể diện, nhất định phải thông qua đồ đệ của người ta đánh vào mặt người ta. Nhưng Hồ lão ngay cả xem cũng không thèm xem, lá gan của ông cũng đủ dọa người, đồng thời cũng quá tin tưởng vào đồ đệ.

Phải biết rằng, vạn nhất đơn thuốc kê không thích hợp, như vậy không chỉ là vấn đề của Tiểu Giang không mà còn là thể diện của Hồ lão.

Nhưng đệ tử của Trương lão thì lại không để ý đến điều này. Y vừa bắt mạch cho Triệu sư phụ, vừa ân cần hỏi thăm tình huống gần đây của ông.

Triệu sư phụ thật ra cũng rất phối hợp. Tuy nói gặp lại Trương lão y sư khiến cho ông cảm thấy có chút xấu hổ, nhưng mấy bác sĩ cùng nhau xem bệnh cho ông, ông tất nhiên là cầu còn không được. Nếu các bác sĩ hợp nhau lại mà trị không hết, vậy thì có thể nói ông không có vận may mà thôi.

Bạch Kỳ Bân năm nay ba mươi tuổi, tốt nghiệp đại học khoa Trung y tỉnh Sở Nam, đi theo Trương lão đã ba bốn năm, sớm đã có chứng chỉ hành nghề trong tay. Đây là một trong hai đệ tử Trương lão đắc ý nhất.

Hàng năm tỉnh đều tổ chức một cuộc họp mặt các lão trung y danh tiếng trên toàn tỉnh. Theo lệ, tất cả đều mang theo một đệ tử để học hỏi, thuận tiện làm quen với nhau. Đương nhiên, đệ tử mang theo đều phải xuất chúng, không thể để mất mặt được. Cho nên lần này Trương lão mới dẫn theo Bạch Kỳ Bân.

Bạch Kỳ Bân đi theo Trương lão mấy năm, ngày thường cũng hay khám bệnh cho bệnh nhân, kinh nghiệm có thể nói là phong phú. Lần trước cũng là y khám bệnh cho Triệu sư phụ, đối với tình huống của Triệu sư phụ cũng xem như hiểu rõ. Sau khi cẩn thận bắt mạch và hỏi thăm tình huống, lúc này mới đứng dậy, đến bên cạnh Trương lão, thấp giọng nói:

- So với tình huống lúc trước cũng không thay đổi quá nhiều.

Sắc mặt Trương lão không thay đổi, chậm rãi gật đầu, trong đầu nhanh chóng chuyển động. Bệnh nhân này uống một đơn thuốc đầu không thấy hiệu nghiệm, sang đơn thứ hai ông đã dụng tâm nhiều hơn, kiểm tra kỹ hơn nhưng cũng không có trăm phần trăm nắm chắc.

Lúc đó ông cho rằng có hai khả năng, liền bất đắc dĩ chọn một trong hai để kê đơn thuốc. Khi đưa cho Triệu sư phụ đi hốt thuốc, đã cố ý dặn dò rằng, nhất định phải đến tái khám lần ba. Lúc đó ông nghĩ là, nếu đơn thuốc lần này không có công hiệu, lần sau sẽ dùng đơn thuốc kia để chữa. Lần này, chứng bệnh của người bệnh vẫn không khác gì trước kia, chứng tỏ uống đơn thuốc đó không có công dụng. Như vậy thì ông sẽ cho Triệu sư phụ uống đơn thuốc còn lại.

Trong lúc Trương lão sư đang suy nghĩ, Bạch Kỳ Bân lại nhớ đến ý tứ của sư phụ mình vừa rồi. Nhiệm vụ của y là làm sư đệ Tiểu Giang mất hết mặt mũi, cho nên liền lạnh lùng nói với Giang Nguyên:

- Giang Nguyên sư đệ, có thể cho sư huynh tôi mượn đơn thuốc để tham tường hay không?

Bạch Kỳ Bân vừa nói xong, Ngô lão và Vương lão đều thay đổi sắc mặt, thầm nghĩ:

- Thôi rồi, tên tiểu tử này sợ là vừa rồi không nhìn thấy Hồ lão ký tên. Đơn thuốc mà Hồ lão ký tên, một vãn bối như cậu làm sao có tư cách tham tường?

Hai người vội vàng nhìn Hồ lão, quả nhiên sắc mặt của Hồ lão đã phát lạnh.

Nhìn đối phương vươn tay đến, lúc này Giang Nguyên chỉ mỉm cười, sau đó cầm đơn thuốc trong tay đưa sang.

Thấy Giang Nguyên làm như vậy, mọi người đều sửng sốt, ngay cả Trương lão vừa mới phản ứng kịp cũng cảm thấy ngây người.

Tại sao tiểu tử này lại làm như vậy? Nếu tôn sư trọng đạo, điều phải làm là cự tuyệt, hoặc đem đơn thuốc giao cho sư phụ, để sư phụ định đoạt. Như thế nào lại trực tiếp đưa cho người ta?

Ngay cả Hồ lão cũng sửng sốt, nhưng nghĩ lại, liền biết tiểu tử này đang tính làm chuyện xấu, định cho đối phương một vố đây mà.

Hồ lão cười khổ. Tính cách tên tiểu tử này đã bại lộ ra rồi, một chút thiệt cũng không chịu ăn. Đối phương dám khinh thường hắn, hắn sẽ khiến đối phương té một cái thật đau, đồng thời kéo luôn cả sư phụ người đó xuống nước.

Đúng là không chơi thì thôi, chơi thì phải cho lớn.

Bạch Kỳ Bân lại không chú ý đến ánh mắt sư phụ của mình, thấy Giang Nguyên thành thật đưa tới, liền đưa tay tiếp nhận.

Trương lão là người hay bao che khuyết điểm. Thấy đệ tử của mình đã nói ra miệng, hơn nữa còn tiếp nhận đơn thuốc, lập tức cau mày nhưng cũng không nói gì. Dù sao cũng không phải trực tiếp cầm từ trong tay Hồ lão, cũng không phải đích thân Hồ lão kê đơn. Xem một chút cũng không sao. Đã đến nước này rồi, chung quy cũng không thể lùi bước.

Dù sao cũng đã mất hết mặt mũi, nếu lão Hồ ông đã quá tin tưởng đệ tử này, như vậy cũng đừng trách lão Trương tôi không nể mặt.

Những người bên cạnh thấy Trương lão không lên tiếng giáo huấn đồ đệ mình một câu, tất cả đều âm thầm lắc đầu. Lão Trương này thật đúng là ngạo mạn, xem ra đã muốn náo lên với lão Hồ rồi.

Sắc mặt Hồ lão lúc này rất lạnh. Làm trò trước mặt nhiều bệnh nhân như vậy, ông ta cũng không thể răn dạy đệ tử người khác. Nếu không, đó chính là trực tiếp xé rách da mặt.

Cho nên, ông quay sang nhìn Giang Nguyên, thấy khóe miệng của hắn lại vểnh lên, liền nhịn cơn tức lại, giống như Bạch Kỳ Bân cầm không phải là đơn thuốc mà ông đã ký tên, nhưng trong lòng vẫn không nguôi cơn giận, thầm nghĩ:

- Trương Nguyệt Chánh, ông muốn khi dễ đến cùng phải không? Được, hôm nay tôi muốn xem bản lãnh của ông một chút.

Bạch Kỳ Bân cầm đơn thuốc của Giang Nguyên, không hề nhìn thấy một tia cười lạnh lóe lên trong mắt hắn.

Bạch Kỳ Bân nhìn từ đầu đến cuối, ánh mắt hiện lên nụ cười kỳ quái, lắc đầu cười khẽ:

- Chậc chậc, Giang Nguyên sư đệ, đơn thuốc của đệ kê thật không sai. Đối với bệnh tình của Triệu sư phụ, một chút cũng không…ôi…

Bên này Bạch Kỳ Bân lắc đầu, ngữ điệu trào phúng, không hề chú ý đến sắc mặt sư phụ bên cạnh, còn có Ngô lão, Vương lão đang càng lúc càng khó coi.

(QUAN Y) TUYỆT PHẨM THIÊN Y

Chương 88: Ai thắng ai bị hãm hại

- Làm càn, quả thật làm càn. Trương Nguyệt Chánh dạy đồ đệ như thế nào nhỉ? Chẳng lẽ hai mắt bị mù không thấy lão Hồ ký tên lên sao? Ngay cả đơn thuốc của trưởng bối cũng có thể tùy ý đánh giá? Muốn đánh giá cũng không đến phiêu một hậu sinh như cậu ta đánh giá?

Ngô lão và Vương lão liếc mắt nhìn nhau, sau đó lạnh lùng nhìn Trương Nguyệt Chánh đang có chút ngạc nhiên ở bên cạnh.

Chỉ có Giang Nguyên nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt hiện lên ý cười.

- Câm miệng.

Sắc mặt Trương Nguyệt Chánh đã thay đổi, không biết đồ đệ của mình bình thường đầu óc rất linh hoạt, tại sao hôm nay lại giống như bị mỡ che lấp não, lại ăn nói lung tung như vậy? Có muốn nói cũng phải nói theo ông chứ?

Trong mắt các lão đồng chí giới Trung y truyền thống, quan trọng nhất chính là bối phận truyền thừa, tôn sư trọng đạo. Đơn thuốc đã có chữ ký của lão tiền bối, cho dù nó có mở không hợp thói thường, cũng không đến phiên một hậu sinh vãn bối châm chọc, đánh giá.

Lời nói lọt vào tai người khác, đó chính là không có giáo dục, không biết tôn sư trọng đạo. Hơn nữa còn làm cho sư phụ của mình mất hết mặt mũi.

Lập tức, cho dù Trương Nguyệt Chánh có bao che khuyết điểm đến cỡ nào cũng chỉ có thể xanh mặt lên tiếng ngắt lời.

Đang đắc ý phê bình Giang Nguyên, Bạch Kỳ Bân nghe được tiếng trách mắng quen thuộc, không khỏi sửng sốt, quay sang ngạc nhiên nhìn sư phụ, thấy vẻ mặt của sư phụ tức đến tái xanh, hận không thể cho y một bạt tai.

Bạch Kỳ Bân ngẩn cả người. Sư phụ biết mình đang đả kích Tiểu Giang sư đệ, cũng không phải đang ăn nói ba hoa, tại sao sư phụ lại tức đến như vậy?

- Chẳng lẽ có chỗ nào không đúng?

Bạch Kỳ Bân ngạc nhiên nhìn đơn thuốc trong tay, đột nhiên nhìn thấy chỗ ký tên dường như đã bị ngón tay của y trong lúc cầm không cẩn thận mà che mất, không chú ý đến chữ ký của Hồ lão tiền bối.

Nghĩ đến đây, Bạch Kỳ Bân thoáng giật mình, thầm nghĩ không ổn. Chẳng lẽ…

- Nguyệt Chánh huynh, đồ đệ của anh thật không tệ. Tuổi còn trẻ mà còn mạnh hơn so với lão già chúng tôi đến mấy phần.

Sắc mặt của Hồ lão lại rất bình tĩnh, lời nói thì giống như thuận miệng tán dương, nhưng bên trong lại như đánh vào mặt người nào đó.

Nghe xong, Trương Nguyệt Chánh cực kỳ hổ thẹn, vội vàng ôm quyền, giải thích cho đệ tử:

- Khánh Nguyên huynh, xin lỗi, xin lỗi. Kỳ Bân có thể là do không thấy được chữ ký của anh, nên mới ăn nói lung tung. Xin Khánh Nguyên huynh thứ lỗi.

Dứt lời, lại hung hăng trừng mắt với Bạch Kỳ Bân đang tái mặt bên cạnh:

- Kỳ Bân, còn không mau xin lỗi Hồ lão?

- Vâng, Hồ lão sư, cháu xin lỗi. Vừa rồi cháu thật sự không nhìn thấy, xin người thứ lỗi cho cháu.

Hiển nhiên Bạch Kỳ Bân biết được lời nói của mình vừa rồi mang đến bao nhiêu nghiêm trọng trong mắt các lão đồng chí, vội vàng đoan chính, cúi đầu nhận lỗi thật sâu trước mặt Hồ lão.

Hồ lão tất nhiên hiểu được lần hãm hại này là do tiểu đồ đệ của mình mang đến. Nếu không, đối phương nào có chuyện tự nhận sai lầm chứ. Thậm chí ngay cả Trương Nguyệt Chánh lỗ mũi lúc nào cũng hếch lên trời cũng phải hạ mình xin lỗi. Thành công đả kích sự kiêu ngạo của Trương Nguyệt Chánh xem như đủ rồi, ông cũng nên khoan dung độ lượng mà tha thứ cho Bạch Kỳ Bân.

Phong ba qua đi, nhưng sắc mặt của Trương Nguyệt Chánh lại vô cùng khó coi. Bị ép làm trò trước mặt nhiều người như vậy, lại còn phải xin lỗi Hồ lão. Điều này khiến cho ông có cảm giác ăn không tiêu.

Ông hoàn toàn tin tưởng vào năng lực của Bạch Kỳ Bân. Hai thầy trò ông đã sớm biết được triệu chứng bệnh tình của Triệu sư phụ rõ hơn. Đồ đệ của ông cho rằng đơn thuốc của đối phương bất hợp lý, tất có chỗ để dựa vào, tuyệt không ăn nói lung tung.

Lập tức cười nói:

- Triệu sư phụ xem như là bệnh nhân cũ của tôi. Nếu Tiểu Giang đã kê đơn thuốc, vậy tôi cũng muốn xem qua một chút. Tiếp thu ý kiến quần chúng thì mới chữa tốt cho bệnh nhân được.

Trương lão vừa nói xong, hai mắt Hồ lão có chút nhướng lên, còn Ngô lão và Vương lão thì âm thầm thở dài trong lòng. Ai cũng biết tính tình của Trương lão rất kiêu ngạo, mặt mũi mất hết tất phải tìm về. Hôm nay quả nhiên là muốn liều mạng với Hồ lão.

Giang Nguyên ở bên cạnh, nhìn gương mặt lốm đốm đồi mồi của Trương Nguyệt Chánh, đột nhiên cảm giác có chút chán ghét. Hắn là người luôn tôn trọng người già, yêu quý trẻ nhỏ. Đặc biệt là chịu ảnh hưởng của lão gia tử và Hồ lão, cảm thấy các lão đồng chí này đều rất thân thiết. Cho nên, khi bị hai thầy trò Trương lão khinh thị, hắn cũng chỉ làm cho Bạch Kỳ Bân vốn kiêu ngạo giống sư phụ y phải ăn chút đau khổ mà thôi.

Nhưng lúc này, nhìn thấy biểu hiện không chịu buông tha của Trương lão, hắn không khỏi cau mày. Cũng khó trách sư phụ của hắn không thích Trương lão. Thì ra lão gia hỏa này đủ chán ghét. Bản thân trị không hết bệnh cho người ta, người bệnh sang bên này, vì chút mặt mũi mà muốn chặn tay ngang, đoạt lại mặt mũi của mình.

Lão gia hỏa này ích kỷ đến cực điểm. Nơi này là địa bàn của Hồ lão, nếu họ Trương thua, nhiều nhất cũng chỉ xấu hổ một chút. Nhưng nếu Hồ lão thua, làm trò trước mặt nhiều người bệnh như vậy, hoàn toàn mất hết thể diện. Thậm chí còn ảnh hưởng đến danh dự của phòng khám. Thật sự là quá vô sỉ.

Thấy Hồ lão quay sang nhìn mình, ánh mắt có chút lo lắng, Giang Nguyên hiển nhiên hiểu được. Lần này đúng là một đao trí mạng. Lão gia hỏa cố tình gây phiền toái, không phân cao thấp là không chịu dừng.

Giang Nguyên mỉm cười, gật đầu với Hồ lão, sau đó hai tay đưa đơn thuốc đến trước mặt Trương lão, nói:

- Vâng, xin Trương lão cũng đánh giá.

Ngô lão và Vương lão bên cạnh, nghe Giang Nguyên cố tình nhấn mạnh chữ “cũng”, trong lòng cười khổ. Mặc dù tuổi còn trẻ, nhưng tiểu tử này quả nhiên cũng không đơn giản, nói móc hai thầy trò lão Trương nhưng không ai bắt được cái đuôi của hắn.

Trương lão nghe xong, trong lòng cũng khó chịu, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười nhìn Giang Nguyên. Ông không thể bắt bẻ được đối phương, cũng không biết đối phương cố ý hay vô ý, cũng đành phải nuốt giận vào bụng, giả bộ bày ra khí độ của trưởng bối, tiếp nhận đơn thuốc của đối phương.

Lúc này, mặc dù người bệnh bị trì hoãn thời gian xem bệnh, nhưng cũng bị việc này hấp dẫn. Xem ra, hai vị lão tiền bối muốn đánh lôi đài với nhau. Sự việc khó có được, ai cũng cố duỗi cổ ra mà xem.

Thậm chí ngay cả người bệnh đang xếp hàng bên ngoài cũng vây ngoài cửa, vẻ mặt hưng phấn nhìn vào trong.

Thấy nhiều người bệnh xem như vậy, Hồ lão cau mày, nhưng cũng không nói gì. Đây là phòng khám của ông, nếu ông yếu thế, vậy thì còn mặt mũi nào nữa. Cho nên liền bảo Trương Nhạc mang vài cái ghế đến, ôm quyền nói với người bệnh xung quanh:

- Xin lỗi các vị, xin mọi người chờ cho một chút, đợi xử lý xong đơn thuốc của Triệu sư phụ, sẽ khám hết cho tất cả mọi người. Mong mọi người thông cảm.

Người đến xem bệnh đều sống xung quanh đây. Xa nhất cũng chỉ bên Hà Đông, đều là người địa phương. Thấy Hồ lão khách sáo như vậy, vội vàng đứng lên nói:

- Hồ y sư khách sáo rồi, chúng tôi cũng không vội, không vội.

Nghe xong, Hồ lão quay sang mỉm cười nói với đệ tử của các vị lão y sư:

- Nào nào, mọi người cùng ngồi uống tách trà đi.

Đã đến nước này rồi, hai vị lão y sư kia cũng không nóng vội, lập tức an vị, chậm rãi uống trà. Dù sao bọn họ chỉ là gia nhập cho vui, vạn nhất không ổn thì đứng ra giảng hòa.

Đợi mọi người ngồi xuống xong, chị La ở bên ngoài mang trà vào, Hồ lão cười nói:

- Nguyệt Chánh huynh, không cần gấp gáp, xin mời dùng trà.

- A, được được.

Trương lão mỉm cười gật đầu, đưa tay tiếp nhận chén trà.

Lời nói ẩn chứa đao gươm, nhưng tất cả đều là người trọng thể diện, khách khí là phải có. Ít nhất không thể xé rách da mặt với nhau, chỉ có thể dựa vào bản lãnh học thuật mà ganh đua cao thấp.

Sau này, mặc kệ ai thắng ai thua, bữa cơm trưa này phải ăn. Lần sau gặp lại, mặc kệ có ghét nhau như thế nào, cũng phải nắm tay nhau thân thiết.

Trương lão cầm đơn thuốc của Giang Nguyên xem qua một lần. Sau khi xem xong, trong lòng liền bình tĩnh lại. Đơn thuốc này quả nhiên như lời đệ tử bình phẩm, hoàn toàn không đúng bệnh. Đơn thuốc dùng Hoàng Liên, Thiên Hoa Phấn, Sinh địa, mật ong bảy tám loại thuốc, nhưng rõ ràng lại có tác dụng thanh nhiệt mát phổi, nào có liên quan đến bệnh đau đầu chóng mặt.

Hơn nữa, nó cũng không hợp với đơn thuốc mà ông đã cân nhắc trước đó.

Nghĩ vậy, trong lòng liền thoải mái, thảnh thơi nâng tách trà lên, nhàn nhã uống trà, chuẩn bị nghỉ ngơi, sau đó hung hăng đánh vào mặt Hồ Khánh Nguyên một cái.

Nhìn thấy bộ dạng của Trương Nguyệt Chánh, Ngô lão và Vương lão đều giật mình, thầm nghĩ:

- Chẳng lẽ đơn thuốc của Tiểu Giang không đáng tin cậy? Lần này xem như Hồ lão mất mặt rồi.

(QUAN Y) TUYỆT PHẨM THIÊN Y

Chương 89: Bác sĩ Trương, xin chỉ giáo

Lúc này trong lòng Hồ lão đã cảm thấy không yên. Ông biết Trương Nguyệt Chánh tâm địa nhỏ nhen, nhưng y thuật tuyệt không thua kém ông. Nhìn bộ dạng bình tĩnh của Trương lão như vậy, chẳng lẽ đơn thuốc của Giang Nguyên không ổn? Theo lý thì không thể như vậy. Đồ đệ của ông không phải là người tùy tiện kê đơn.

Nghĩ đến đây, Hồ lão không nhịn được lại liếc mắt nhìn Giang Nguyên một cái. Nhìn thấy cái liếc này, Giang Nguyên mỉm cười bưng tách trà mà uống, nhìn không ra vẻ khẩn trương trên gương mặt của hắn.

Phù! Nhìn biểu hiện của Giang Nguyên, Hồ lão cũng nhẹ nhàng thở ra, thầm nghĩ:

- Thôi không lo nữa. Việc này cũng không thể lo quá nhiều. Binh đến thì tướng chặn. Thua thì thua, cũng không phải lão phu chưa từng thua ông. Nhưng nếu thắng, Trương Nguyệt Chánh ông tự thân xuất mã lại thua trong tay đồ đệ của tôi, để xem sau này ông còn mặt mũi gặp người khác hay không.

Người bệnh chung quanh cũng cảm thấy không khí có chút quỷ dị, liền vô cùng hưng phấn. Đối mặt với không khí náo nhiệt như vậy, ai nấy cũng đều ngểnh cổ chờ.

Ánh mắt của đệ tử hai vị y sư còn lại cũng tràn đầy hưng phấn. Bọn họ thật không nghĩ đến, lần này theo sư phụ ra ngoài cũng có thể nhìn thấy cảnh tượng đặc sắc như vậy.

Trương Nguyệt Chánh chậm rãi nhấp hai ngụm trà, sau đó hài lòng buông tách trà xuống, thở dài khen:

- Trà ngon.

Trương Nhạc đứng ở một bên, tin tưởng Giang Nguyên còn hơn cả Hồ lão. Gần đây y chịu thiệt trong tay Giang Nguyên khá nhiều. Mặc dù vẻ mặt vô hại, nhưng hại người tuyệt đối là một hảo thủ. Hơn nữa còn bắt người ta thua đến tâm phục khẩu phục.

Nhìn Giang Nguyên bình tĩnh như vậy, chín phần là nắm chắc. Lúc này, Trương lão đụng phải cái đuôi hồ ly của sư đệ, tuyệt đối là ăn thiệt rồi.

Thầm nghĩ:

- Lão gia hỏa này lại còn giả bộ. Để xem ông chết bi thảm đến cỡ nào.

Hồ lão cũng nhìn thấy sự khinh thường trên nét mặt của đại đệ tử, có chút sửng sốt nhưng sau đó lại mỉm cười, thầm nghĩ mình là sư phụ, nhưng lại không bình tĩnh bằng hai đồ đệ của mình.

Trương Nguyệt Chánh ngẩng đầu nhìn Hồ lão, muốn nhìn thấy bộ dạng khẩn trương của đối phương, nhưng khi giương mắt nhìn, lại nhìn thấy Hồ lão bưng tách trà, vẻ mặt lạnh nhạt, chậm rãi uống trà, dường như còn chưa nhận biết mình đã thất bại.

- Được, lão gia hỏa ông còn ở đó mà giả bộ. Để tôi xem ông còn cười được như thế nào nữa.

Trương Nguyệt Chánh âm thầm hừ lạnh, sau đó cầm đơn thuốc, ho khan một tiếng, cười nói:

- Khánh Nguyên huynh, đơn thuốc của Tiểu Giang đúng là kê không tệ.

Đơn thuốc không tệ? Những người bệnh xem náo nhiệt không khỏi ngạc nhiên. Vị lão y sư này rõ ràng đến hại người ta, lại sao lại khen ngợi người ta như vậy.

Nhưng các lão y sư khác, còn có đệ tử của họ đều rất bình tĩnh. Bọn họ hiển nhiên nghe ra được ý tứ trong lời nói của Trương Nguyệt Chánh. Sau đó hẳn còn có trò hay để xem.

Quả nhiên, Trương Nguyệt Chánh khen một câu, gương mặt liền hiện lên sự tiếc nuối, lắc đầu cười nói:

- Chỉ là mặc dù đơn thuốc rất tốt, nhưng lại không đúng bệnh. Nếu không đúng bệnh thì còn có tác dụng gì? Chỉ tổ làm trò cười.

Trương Nguyệt Chánh vừa nói xong, mặc dù Hồ lão đã có sự chuẩn bị nhưng nghe câu nói khó nghe đến như vậy, sắc mặt vẫn phải trầm xuống.

Sắc mặt của hai lão y sư còn lại cũng ngưng trọng, sau đó nhìn Hồ lão. Lời của Trương Nguyệt Chánh chính là phủ định hoàn toàn đơn thuốc của Tiểu Giang, đánh thẳng vào mặt của Hồ lão, không chừa đường sống. Hai bên còn chưa phân thắng bại, việc này chưa xong, có giảng hòa cũng vô dụng.

Hồ lão bên này cũng không nhịn. Nếu không phản pháo lại, tất sẽ phải chịu thiệt.

- Ồ, tại sao Trương lão sư lại nói như vậy?

Nghe Trương Nguyệt Chánh nói xong, mọi người liền thấy bác sĩ Tiểu Giang vẫn luôn ôn nhuận đứng dậy ôm quyền, trầm giọng nói:

- Xin chỉ giáo cho cháu được biết.

- Được.

Nhìn thấy nụ cười ôn hòa của Tiểu Giang, khí thế xung quanh đột nhiên thay đổi, quả quyết đứng dậy phản kích, khiến Ngô lão và Vương lão cũng phải thầm khen một tiếng.

Thua người không thua trận. Sư phụ có việc, đệ tử phải cực khổ. Tiểu Giang là người biết trái phải rõ ràng, trước mặt tiền bối quả quyết chống đỡ, bảo vệ mặt mũi cho sư phụ. Nếu lão Hồ ra mặt, khí thế sẽ yếu đi vài phần.

- Được, vậy hôm nay để tôi chỉ điểm cho cậu vài phần.

Thấy Giang Nguyên ra mặt, lão Hồ ở đằng sau chỉ Lã Vọng buông cần, còn mình thì lại giằng co với đệ tử người ta, Trương Nguyệt Chánh cảm thấy khuất nhục, sắc mặt vô cùng hổ thẹn.

Tuy lão Hồ đã ký tên lên đơn thuốc nhưng dù sao cũng là đệ tử kê, lão Hồ một chữ cũng không sửa. Đệ tử đối phương lên tiếng gọi mình là thầy, lại xin chỉ giáo, ông ta không thể không đáp lại.

Nghĩ đến đây, Trương Nguyệt Chánh hít một hơi thật sâu, nhìn Hồ lão nhàn nhã uống trà, hừ nhẹ một tiếng. Nếu đệ tử đối phương đã lên tiếng thỉnh giáo, vậy thì cũng đừng trách lão phu không để lại thể diện, lập tức trầm giọng nói:

- Trung y chúng ta lấy biện chứng làm trọng. Biện chứng đúng thì mới đưa ra đơn thuốc đúng. Biện chứng sai, cho dù đơn thuốc có tốt, cũng chẳng có tác dụng gì, chỉ khiến cho bệnh tình của bệnh nhân tăng thêm. Lão phu dạy cho cậu biết điều này.

- Cháu biện chứng sai sao?

Giang Nguyên ngẩng đầu, ôm quyền nói:

- Vậy xin hỏi Trương lão y sư cho rằng căn bệnh này là gì? Xin mời chỉ giáo.

- Cậu dùng Hoàng Liên, Thiên Hoa Phấn, Sinh Địa, mật ong…tổng cộng tám vị thuốc, rõ ràng là có tác dụng thanh nhiệt bổ phổi. Nhưng nó có liên quan gì đến bệnh tình của người bệnh đâu? Người bệnh bị đau đầu, choáng váng, dễ cáu, ven lưỡi mầu hồng, rêu trắng, mạch hồng sác, là triệu chứng của Can dương thượng cang, có thể dùng Thiên Ma Câu Đằng Ẩm để phục dụng.

Nói đến đây, Trương Nguyệt Chánh vuốt râu cười lạnh:

- Đơn thuốc này cậu kê quả thật rất hào phóng, nhưng thực chất lại làm trò hề cho thiên hạ, làm mất hết thể diện của lão Hồ. Biện chứng so với chứng bệnh thật sự cách xa nhau mười tám vạn dặm. Nếu cậu là đệ tử của tôi, hừ hừ…

Nghe được lời này, sắc mặt mọi người đều trầm xuống. Lời của Trương Nguyệt Chánh quả thật đủ tàn nhẫn, mang cả sư phụ lẫn đệ tử vào giáo huấn.

Sắc mặt Hồ lão phát lạnh, đang định lên tiếng, đột nhiên nghe Giang Nguyên hỏi:

- Lời của Trương y sư sai rồi.

Giang Nguyên nói ra, mọi người đều kinh ngạc nhìn hắn, không biết lời này của hắn là có ý gì. Chẳng lẽ hắn cho rằng Trương lão y sư sai mà hắn không sai?

Chỉ thấy sắc mặt Giang Nguyên lạnh nhạt, nhưng ánh mắt lại nghiêm túc, kiên định nhìn Trương lão, lại hiện lên nụ cười cổ quái, vừa trào phúng lại có tiếc hận.

Nhìn thấy biểu hiện này của Giang Nguyên, mọi người liền phản ứng lại. Giang Nguyên đầu tiên gọi Trương lão là Trương lão sư, nhưng vừa rồi đã sửa thành Trương y sư, không còn là lão sư nữa. Nó đại diện cho cái gì? Là gia tăng sự khinh thường đấy.

- Cậu…cậu…đúng là con nít ranh.

Trương lão cũng nhận ra được sự khinh thường của đối phương, không khỏi thẹn quá hóa giận, lớn tiếng trách mắng.

Đối mặt với sự khiển trách của Trương lão, Giang Nguyên chỉ lãnh đạm nói:

- Bệnh nhân bị choáng váng, tâm phiền nhưng Trương y sư có biết, ngoại trừ hai triệu chứng này, người bệnh còn khát nước nhiều hơn, ăn nhiều hơn không?

Nghe Giang Nguyên nói, hai mắt của ba lão y sư phát sáng, dường như hiểu ra được điều gì.

Nói đến đây, Giang Nguyên lạnh lùng cười, trầm giọng nói tiếp:

- Bệnh nhân có mạch hồng sác, ven lưỡi mầu hồng, khát nước nhiều, ăn nhiều, là triệu chứng của bệnh tiêu khát Thể thượng tiêu (phế) (Khát, uống nhiều, mồm khô họng khô, lưỡi khô, đái nhiều lần lượng nước đái nhiều, đầu lưỡi, rìa lưỡi hồng rêu lưỡi mỏng vàng, mạch hồng sác). Chứng váng đầu là hậu quả của tiêu khát.

- Vì thế cháu mới dùng Tiêu khát phương với Hoàng liên, Thiên hoa phấn, sinh địa, mật ong… để thanh nhiệt ở phế vị. Nhiệt hết, phiền nhiệt sẽ tự lui. Mà phiền nhiệt tự lui, chứng váng đầu tất sẽ khỏi, có cái gì sai chứ? Dùng Thiên Ma Câu Đằng Ẩm của Trương y sư mới là sai một ly đi một ngàn dặm.

Giang Nguyên nói xong, mọi người đều giật mình. Hồ lão run lên, nhịn không được lên tiếng:

- Giỏi.

Trương lão nghe được giọng điệu trào phúng của Giang Nguyên, trợn mắt há mồm, một lúc sau mới tức giận, chỉ thẳng vào Giang Nguyên, quát lớn:

- Lời của mấy đứa nít ranh. Đừng có mà ăn nói bừa bãi, người bệnh làm gì có chuyện ăn nhiều, uống nhiều chứ?

- Có hay không thì người tự hỏi.

Giang Nguyên lạnh lùng nói. Vốn hắn định giữ lại vài phần mặt mũi cho Trương lão, ai ngờ lão gia hỏa này lại chẳng biết xấu hổ, cậy già lên mặt, tùy ý răn dạy hắn, ngay cả sư phụ hắn cũng lôi vào. Anh bất nhân thì tôi cũng bất nghĩa. Lời nói cũng chẳng lưu tình, lột sạch da mặt của Trương lão.

- Triệu sư phụ, anh có uống nhiều, ăn nhiều hơn không?

Trương lão biết, một khi không tìm hiểu rõ ràng, danh dự nhiều năm chắc chắn sẽ bị hủy, lập tức trừng mắt hỏi Triệu sư phụ.

Triệu sư phụ nhìn gương mặt tái xanh của Trương lão, có chút không đành lòng, nhưng việc này liên quan đến bệnh tình của ông, tất nhiên không dám giấu diếm, thành thật gật đầu:

- Gần đây quả thật miệng hay khô, uống nước rất nhiều. Mỗi bữa cũng ăn thêm hai bát cơm.

Nghe xong, gương mặt Trương Nguyệt Chánh đỏ bừng lên, mắt trợn to như muốn nứt ra, tay liên tục chỉ vào Triệu sư phụ, tức giận nói:

- Khi tôi khám bệnh cho anh, anh lại giấu điều này?

- Tôi đâu có giấu, chỉ là anh không hỏi thôi. Hai lần xem bệnh anh đâu có hỏi. Việc này cũng đâu thể trách tôi được.

Nhìn Trương lão trừng mắt với mình, Triệu sư phụ rụt cổ, nhỏ giọng đáp.

- Lão phu…lão phu…

Trong đầu Trương lão nổ vang, chỉ cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, thầm nhủ:

- Thanh danh một đời của lão phu đã bị hủy rồi…đã bị hủy rồi.

(QUAN Y) TUYỆT PHẨM THIÊN Y

Chương 90: Đạt giả vi sư

Bạch Kỳ Bân bên cạnh thấy sắc mặt sư phụ tái xanh, cứng lưỡi không nói lại được điều gì, vội vã đứng dậy dìu sư phụ, chỉ thẳng vào Giang Nguyên, quát:

- Đừng có nói càn. Khát nước uống nhiều thì như thế nào? Can dương thượng cang cũng có thể khát nước vậy. Tại sao cậu lại đề cập đến chi chứng Tiêu khát?

Bạch Kỳ Bân nói xong, Trương lão cũng bừng tỉnh lại. Đúng rồi, Can dương thượng can, mặc dù tính chất không lớn, nhưng cũng là tình huống này. Vừa rồi ông quá bối rối, như nào lại không nghĩ đến, thiếu chút nữa bị thằng ranh miệng còn hôi sữa này hồ lộng.

- Đúng, Can dương thượng can cũng có triệu chứng này. Lão phu hành nghề y hơn mười năm, chẳng lẽ không bằng một tên miệng còn hôi sữa như cậu?

Trương lão không cần đồ đệ đỡ, tức giận quát:

- Cậu học y được bao lâu mà dám chỉ trích lung tung lão phu?

Thấy lão gia hỏa cậy già lên mặt mắng đồ đệ của mình, sắc mặt Hồ lão phát lạnh, đứng dậy định bảo vệ Giang Nguyên, ai ngờ Giang Nguyên mỉm cười nói với ông:

- Sư phụ đừng tức giận. Chúng ta không thể lớn tiếng ở đây được. Người cứ ngồi xuống, để con lý luận với ngài ấy.

Nhìn Giang Nguyên dưới sự cưỡng ép của thầy trò Trương lão mà vẫn giữ được sự bình tĩnh, tự tin, lại còn lên tiếng trấn an sư phụ, Hồ lão cảm thấy mặt mũi của mình được bảo toàn vô cùng. Trước mặt biết bao nhiêu đồng nghiệp mấy chục năm qua, đây là lần đầu tiên có đồ đệ trấn an ông như vậy. Đúng là hảo đồ đệ. Đời này có được đồ đệ như thế còn tiếc nuối gì nữa.

Ngô lão và Vương lão bên cạnh cũng tràn đầy hâm mộ. Có một đứa đệ tử hiểu chuyện như vậy, lại còn cãi cho Trương Nguyệt Chánh thiếu chút nữa á khẩu không trả lời được. Mặc kệ lần này thắng hay bại, cũng không tính là mất thể diện. Khó trách lão Hồ lại tin tưởng đồ đệ mình như vậy.

Hơn nữa, hai người còn gánh nhiệm vụ giảng hòa. Nếu lão Hồ đứng dậy gia nhập cuộc chiến quát mắng đối phương, vậy thì trực tiếp xé rách da mặt, lập tức nói:

- Đúng đúng, lão Hồ, anh ngồi xuống đi, ngồi xuống. Chúng ta xem Tiểu Giang trả lời như thế nào.

- Được, lão phu nể mặt đồ đệ của mình, hôm nay tôi chỉ ngồi uống trà. Hahah…

Hồ lão cười ha hả ngồi xuống.

Sau khi mời sư phụ ngồi xuống xong, Giang Nguyên nghiêm mặt, chắp tay nói với Trương lão:

- Cháu chỉ mới đi theo sư phụ được hơn một tháng thôi.

Phụt. Trương lão sư thiếu chút nữa là phun máu rồi. Vừa rồi ông lại bị một tên tiểu tử mới học y được một tháng làm mất hết mặt mũi, lại càng giận dữ hơn, chỉ thẳng vào mũi Giang Nguyên, quát:

- Cậu mới học một tháng, lại dám trào phúng lão phu?

Giang Nguyên chắp tay nói tiếp:

- Học vô tiên hậu, đạt giả vi sư (Học không có trước sau, người thông đạt là thầy). Tất cả đều phải lấy bệnh nhân làm trọng. Cho nên, không thể tùy ý chẩn bệnh lầm được. Xin Trương y sư thứ lỗi, đơn thuốc của cháu là dựa trên biện chứng đúng. Cho nên, cháu nhất định phải kiên trì, không để cho bệnh nhân vì một nguyên nhân nào đó mà chậm chữa trị.

- Nói hay lắm, nói hay lắm. Bác sĩ Giang, tôi ủng hộ cậu.

Giang Nguyên vừa dứt lời, bên ngoài có người đột nhiên la lớn.

Mọi người theo tiếng nhìn lại, liền nhìn thấy một ông cụ đứng ngoài cửa phòng khám, lớn tiếng nói:

- Bác sĩ Trương, ông không thể cậy già lên mặt mà khi dễ mấy bác sĩ trẻ được. Năm ngoái tôi cũng cố ý đến chỗ của ông để trị chứng đau thắt lưng. Nhưng uống nửa tháng thuốc, cũng chẳng có hiệu quả. Sau đó tôi đến chỗ này, bác sĩ Giang cho tôi uống thuốc, rồi châm cứu, đến bây giờ hơn một tuần rồi cũng không thấy đau lại. Nếu ngài đổi lại là tôi, ngài nên tin tưởng vào ngài hay là tin bác sĩ Trương?

Nhìn ông cụ, sắc mặt Trương lão đỏ bừng, không thể nói nên lời. Ông cũng có chút ấn tượng với ông cụ này. Bởi vì nghe nói ông cụ từ Vân Giang, đón xe đến 200km để đến chỗ ông khám bệnh. Lúc đó quả thật hiệu quả không tốt.

Một số bệnh nhân lớn tuổi trong phòng khám cũng lên tiếng:

- Đúng vậy, mấy hôm trước chúng tôi nhìn thấy lão Trương chủ sạp hàng dầu chiên gần đây miệng bị méo sang một bên. Bệnh viện nói phải ở lại một tuần mới khỏi. Khi đó, bác sĩ Giang đã châm cứu cho Trương lão đầu, chưa đến nửa giờ đã hoàn toàn bình phục. Bác sĩ Giang còn giỏi hơn những thầy thuốc khác nhiều.

- Đúng vậy, lúc đó tôi cũng có mặt. Tay của bác sĩ Giang đúng là thần tiên, chỉ cần nửa tiếng là ổn.

Nghe được lời nói này, hai thầy trò Trương lão đều biến sắc. Bạch Kỳ Bân vội nói sang chuyện khác, không dây dưa chuyện Giang Nguyên vừa mới đi theo Hồ lão học y một tháng:

- Giang sư đệ, chứng bệnh này tuyệt đối không phải là Tiêu khát. Nó nhất định là Can dương thượng cang. Với kinh nghiệm của tôi và sư phụ tôi, cũng đã dùng qua được hai đơn thuốc, lần này tất sẽ không sai.

Giang Nguyên cười lạnh:

- Không, Bạch sư huynh lầm rồi. Đây chính là Tiêu khát Thể thượng tiêu (phế). Triệu sư phụ chỉ cần uống ba thang thuốc mà tôi kê, tất sẽ hữu hiệu.

Lúc này, Bạch Kỳ Bân hiển nhiên là không nhận thua. Đây là vấn đề liên quan đến mặt mũi của hai thầy trò, liền bình tĩnh nói:

- Không thể nào. Nếu Triệu sư phụ dùng Thiên Ma Câu Đằng Ẩm, chừng ba thang là sẽ thấy hiệu quả. Đơn thuốc của cậu ngược lại sẽ khiến cho bệnh tình của bệnh nhân tăng thêm.

Thấy hai người cứ kiên trì, sắc mặt Trương lão vô cùng khó coi, đột nhiên bước đến bên cạnh bàn khám bệnh, cầm bút viết lên tờ giấy, sau đó cầm đơn thuốc đưa cho Triệu sư phụ:

- Lão Triệu, trở về uống ba thang thuốc này, bao khỏi.

Sắc mặt Giang Nguyên trầm xuống. Hắn chưa từng thấy người nào lại không biếu xấu hổ như vậy, lập tức hừ nhẹ, nói:

- Trương y sư, khoan đã, nếu người cứ kiên trì là Can dương thượng cang, vậy chúng ta hãy nghiệm chứng một chút.

- Nghiệm chứng như thế nào? Tôi bảo anh ta về uống ba thang là sẽ khỏi. Tôi cần chi phải tranh cãi với đứa nít ranh như cậu.

Trương lão lạnh lùng nói.

Giang Nguyên mỉm cười đáp:

- Cháu và ngài đều biết, Tiêu khát cũng giống như Tiểu đường của Tây y. Vậy chúng ta hãy đo đường huyết đi. Nếu đường huyết cao, đó là Tiêu khát. Nếu đường huyết bình thường, vậy thì là Can dương thượng cang như ngài đã nói. Lão y sư ngài cần gì phải bắt bệnh nhân mạo hiểm như vậy chứ?

Giang Nguyên nói xong, sắc mặt hai thầy trò Trương lão đều biến đổi. Còn ánh mắt của Ngô lão và Vương lão đều sáng lên. Đúng vậy, tại sao mọi người lại không nghĩ ra Tiêu khát chính là tiểu đường. Tuy nói không phải trăm phần trăm, nhưng cũng là chín phần chuẩn xác. Nghiệm chứng này là phương pháp tốt nhất.

Đương nhiên, hai người không nói ra những lời này. Dù sao, mặc kệ thắng hay thua, cũng dễ đắc tội với người. Vì thế nên để cho bọn họ tự quyết định. Nhưng nhìn thần sắc của Giang Nguyên, lại chủ động nói ra, tất nhiên tin tưởng mười phần. Còn Trương Nguyệt Chánh thì sợ là….

Hai vị đồ đệ đi theo hai lão sư, lúc này nhìn Giang Nguyên vô cùng bội phục. Tuy nói hai người cũng là nhân vật khá có tiếng, nhưng so với Giang Nguyên chỉ mới đi theo Hồ lão được một tháng, lại một mình tranh cãi với thầy trò Trương lão y sư không một chút đuối lý, lại còn chiếm thế thượng phong, thật sự khiến hai người phải bội phục.

Sắc mặt hai thầy trò Trương lão phát lạnh, cũng giống như hai vị lão y sư kia đoán, hai thầy trò Trương lão quả thật lo lắng trong lòng, thật không nghĩ đến đây có thể là triệu chứng của Tiêu khát.

Vừa rồi nói Can dương thượng cang cũng có biểu hiện như vậy cũng chỉ là ngạnh kháng. Hai người rất rõ, tỷ lệ chứng bệnh là Can dương thượng cang thấp hơn Tiêu khát của Giang Nguyên rất nhiều.

Nhưng lúc này, hai người đã cưỡi lên lưng hổ, khó mà leo xuống. Hồ lão từ nãy đến giờ không lên tiếng, vẻ mặt lạnh lùng nhìn hai người. Hai người biết được, bọn họ đã quậy tưng lên như vậy, một khi không phân ra thắng thua, vị lão đồng chí này tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Trương lão nhìn Ngô lão và Vương lão đi cùng, thấy hai người cúi đầu cụp mắt, liền biết được hai lão hồ ly này quyết định không nhúng tay vào, cũng không nghĩ đến việc nhờ hai người giảng hòa nữa.

Dưới ánh mắt của nhiều người như vậy, Trương lão biết nếu không thông qua biện pháp kiểm chứng đường huyết mà Giang Nguyên nói, không xác định được hai thắng ai thua, việc này sẽ không chấm dứt được. Làm trò trước mặt nhiều người như vậy, nếu còn không đồng ý, ngược lại sẽ bị người khác nhạo báng.

Thấy Bạch Kỳ Bân nhìn mình, chờ mình quyết định, Trương lão không biết làm gì hơn là cắn răng, nói:

- Cũng được, sợ chi một đứa nít ranh như cậu. Mau đem dụng cụ đo đường huyết đến đây.

Trương Nhạc rất nhanh ra ngoài phòng khám, lấy dụng cụ đo đường huyết đã được sát trùng đến.

Thấy sau khi đo đường huyết xong là có thể xác định được bệnh tình của mình, Triệu sư phụ cũng mừng ra mặt.

Nhưng Trương Nhạc lại rất cẩn thận. Tuy nói y rất ghét Giang Nguyên, nhưng vì sự việc liên quan đến mặt mũi của sư phụ và phòng khám, tất nhiên là kiên định đứng về phía Giang Nguyên, cẩn thận hỏi qua Triệu sư phụ sáng nay đã ăn cái gì, ăn vào lúc nào. Những yếu tố này đều ảnh hưởng đến đường huyết, nhất định phải cẩn thận. Nếu không, hai thầy trò Trương lão lại cố tình tìm lý do nữa.

Sau khi biết được Triệu sư phụ chỉ ăn hai cái bánh bao vào lúc 7h sáng, Trương Nhạc nhìn đồng hồ, thấy hơn 10h, cũng không ảnh hưởng lắm, liền bắt đầu rút một giọt máu nhỏ vào dụng cụ thử đường huyết.

Bạch Kỳ Bân cũng đến sát bên cạnh, sợ Trương Nhạc giở trò quỷ.

Còn Trương lão, ngoài mặt thì tỏ ra tự tin, nhưng Hồ lão nhìn nắm tay thật chặt của Trương lão, liền biết được lão gia hỏa này đang khẩn trương còn hơn cả ông, lập tức cười lạnh, chờ kết quả xuất hiện.

(QUAN Y) TUYỆT PHẨM THIÊN Y

Chương 91: Hảo tuyệt chiêu

Tất cả mọi người đều nhìn chăm chú vào dụng cụ thử đường huyết, chờ kết quả xuất hiện, xem là bác sĩ Tiểu Giang hay là Trương lão y sư thắng.

Sắc mặt Bạch Kỳ Bân đột nhiên trầm xuống, còn Trương Nhạc thì ngẩng đầu, hưng phấn nói:

- Chỉ số đường huyết: 198mg/dl, là Tiêu khát.

- 198mg?

Nghe xong, Hồ lão cũng sửng sốt, sau đó thở phào nhẹ nhõm. Ông biết con số này đại diện cho điều gì, lập tức vui mừng trong lòng, cười lạnh nhìn Trương Nguyệt Chánh phía đối diện. Hôm nay ông nhịn không ít lần rồi, bây giờ ông muốn xem lão gia hỏa này còn có cái gì có thể nói.

Mọi người nhìn vẻ mặt của Hồ lão thì biết, bác sĩ Tiểu Giang đã thắng, tất cả đều nở nụ cười hân hoan, sau đó dùng ánh mắt hèn mọn nhìn Trương lão y sư cứ thích cậy già lên mặt, ỷ thế hiếp người kia.

Sắc mặt của Trương lão sớm đã trắng bệch, miệng giật giật, sau đó hai mắt nhắm lại, té ra đằng sau.

- Trương lão y sư?

Giang Nguyên đứng ở bên cạnh, thấy tình thế không ổn, liền bật người vọt đến, dùng tay đỡ lấy Trương lão.

- Ai ui, lão Trương, lão Trương, ông bị làm sao vậy?

Hồ lão cũng biến sắc, vội vàng chạy đến.

Tất cả mọi người vây quanh, vội vàng đỡ Trương lão mặt đã tái xanh vào trong phòng khám bệnh bên cạnh.

Những người bệnh còn lại, tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, cũng thật bất ngờ. Vừa rồi còn hò hét bức người, bây giờ không chịu nổi đả kích mà ngất đi. Nhìn bộ dạng đáng thương của ông, cười không được mà chê cũng không được, đành âm thầm thấp giọng cười trộm.

Còn Triệu sư phụ, ông xông đến cửa phòng bệnh, nhìn trái nhìn phải, thấy không ai để ý, vội vàng cầm đơn thuốc mà Giang Nguyên kê len lén đến phòng lấy thuốc.

Không phải bác sĩ Tiểu Giang nói uống ba thang sẽ có công dụng sao? Mặc kệ, cứ uống trước đã. Hắc hắc…

Những người khác thì không biết tình huống như thế nào, nhưng Giang Nguyên và Hồ lão thì bất đắc dĩ:

- Trương Nguyệt Chánh, đúng là hảo chiêu.

Trương lão thật ra chẳng có việc gì. Sau khi được cứu tỉnh, như thế nào cũng không chịu mở mắt, có cảm giác không còn mặt mũi gặp người.

Cũng không còn cách nào khác. Chuyện náo đến như vậy, trong tỉnh ắt sẽ biết. Trương lão chỉ sợ cũng không còn ý định tham gia nữa. Hồ lão là chủ, không thể làm gì hơn là sắp xếp một chiếc xe cho hai thầy trò trở về.

Xử lý xong chuyện của Trương lão, Giang Nguyên, Hồ lão và Trương Nhạc vội vàng bước ra khỏi phòng khám bệnh. Dù sao cũng còn người bệnh chờ bên ngoài.

Mặc dù phải chờ đợi lâu, nhưng tất cả bệnh nhân cũ đều chờ Giang Nguyên khám. Còn Trương Nhạc thì ngoại trừ mấy người đến tái khám, còn lại thì không có một ai, khiến cho Trương Nhạc có chút xấu hổ.

Nhờ việc này, tốc độ xem bệnh của Giang Nguyên cũng nhanh hơn. Chỉ cần vài phút là có thể khám xong cho một người. Ba thầy trò rốt cuộc cũng giải quyết xong số lượng người bệnh trước giờ cơm trưa.

Trương lão không còn mặt mũi nào ở lại Vân Giang, mang theo đồ đệ xám xịt trở về, nhưng Ngô lão và Vương lão thì vẫn còn ở lại. Cho nên bữa cơm trưa được an bài tại một nhà hàng gần đó.

- Tiểu Giang đúng là không tệ. Cậu mới theo lão Hồ được một tháng thôi sao?

Vương lão tò mò hỏi Giang Nguyên.

Giang Nguyên mỉm cười gật đầu:

- Vâng ạ. Cháu mới đến Vân Giang, theo sư phụ còn chưa được một tháng.

- Còn chưa được một tháng?

Ngô lão ngạc nhiên nhìn Giang Nguyên, sau đó hỏi:

- Thế năm nay cậu bao nhiêu tuổi?

- Dạ?

Giang Nguyên sửng sốt, sau đó kịp phản ứng, cười đáp:

- Năm nay cháu hai mươi mốt tuổi.

- Hai mươi mốt?

Đến phiên Vương lão giật mình, lắc đầu thở dài:

- Hậu sinh khả úy. Đúng là hậu sinh khả úy.

Ngô lão quay sang nói với đệ tử của mình:

- Bây giờ đã biết nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên chưa? Các con là sư huynh, nhưng cũng cần phải theo Tiểu Giang sư đệ học tập. Sau này đừng làm mất thể diện của sư phụ.

- Chúng con hiểu rồi.

Hai đồ đệ của Ngô lão và Vương lão đều gật đầu, nhưng không phải là gật đầu cho có lệ. Hôm nay bọn họ thật sự đã bị Giang Nguyên chinh phục.

Bọn họ học y nhiều năm như vậy, lại được sư phụ dụng tâm chỉ dạy, cũng biết được tuổi tác và kinh nghiệm có liên quan đến nhau. Cho nên chưa từng nghĩ qua sẽ tranh cao thấp với trưởng bối, trước mặt trưởng bối chỉ có thể tiếp thu dạy bảo.

Nhưng bây giờ, bọn họ biết rằng, vẫn có những lúc có thể vượt qua giới hạn. Giống như Tiểu Giang sư đệ. Mặc cho bọn họ kiêu ngạo đến cỡ nào, tự nhận không thua bất cứ một ai trong thế hệ đồng lứa, nhưng trước mặt Tiểu Giang sư đệ, bọn họ chỉ có thể ngưỡng mộ.

Ai có thể nghĩ đến, một người mới hơn hai mươi, bằng thực tài bản thân đã làm cho hai thầy trò Trương lão cộng lại cũng có đến bốn mươi năm kinh nghiệm phải ngã xuống mà không có lực xoay người.

- Nào, nào. Giang sư đệ, tôi mời cậu một ly.

Đồ đệ của Ngô lão là Dương Thiên Hà nâng ly rượu, vẻ mặt kính nể nói với Giang Nguyên:

- Hôm nay vi huynh mới biết được cái gì gọi là thiên tài. Giang sư đệ xem như đã cảnh tỉnh sư huynh đệ chúng tôi.

- Đúng đúng, Giang sư đệ, tôi cũng mời cậu một ly. Hôm nay nhìn thấy cậu, vi huynh thật sự xấu hổ đến cực điểm.

Đồ đệ của Vương lão cũng nâng ly rượu nói với Giang Nguyên.

Thấy hai vị sư huynh kính rượu, Giang Nguyên cũng đành bưng ly rượu lên, cười nói:

- Hai vị sư huynh quá khen rồi, tiểu đệ cũng chỉ là may mắn quen thuộc với chứng bệnh này mà thôi. Chỉ là may mắn, may mắn.

Hồ lão cười tủm tỉm nhìn ba người nâng ly, sau đó nói với Trương Nhạc bên cạnh:

- Trương Nhạc, kính rượu hai vị lão sư đi.

- Vâng.

Trương Nhạc đang bị lạnh nhạt, trong lòng cảm thấy không vui, nghe sư phụ nói, liền vội vàng nâng ly kính hai vị lão sư.

Buổi trưa, Giang Nguyên uống cũng không nhiều, sau khi uống được hai ly thì bị Hồ lão chặn lại.

- Chiều nay Giang Nguyên còn phải đến trường Đông Nguyên dạy, uống tạm hai ly thôi. Chờ có cơ hội, sẽ bảo nó kính hai vị lão sư mấy ly.

Nghe Hồ lão nói, hai vị lão sư vừa kinh hãi lẫn ngạc nhiên:

- Tiểu Giang còn dạy ở trường Đông Đại sao?

- Đúng vậy.

Hồ lão mỉm cười vuốt râu:

- Giáo viên của trường Đông Nguyên có chút thiếu hụt, cho nên đã mời tôi đến dạy. Nhưng tôi nào có nhiều thời gian như thế. Vừa lúc Trung y của Giang Nguyên cũng vững, hơn nữa còn trẻ tuổi thì suy nghĩ thông thoáng hơn, giảng bài còn tốt hơn so với tôi. Vì thế đại đa số thời gian đều do nó giảng.

Nghe giọng nói có chút kiêu ngạo của Hồ lão, hai vị lão y sư cũng chỉ có thể cảm thán:

- Hậu sinh khả úy, hậu sinh khả úy.

Xế chiều, bởi vì Ngô Vương hai lão còn chưa đi, Hồ lão tất nhiên là không thể rời đi được. Cho nên chỉ có một mình Giang Nguyên đi dạy.

Nhưng Giang Nguyên lại cảm thấy quen. Không có Hồ lão nói trước đó, hắn giảng bài tự nhiên cũng thuận lợi hơn nhiều.

Nhưng khi Giang Nguyên vừa mới bước vào cổng trường, liền cảm thấy có chút không thích hợp, thấy ánh mắt một số sinh viên nhìn mình có chút quái lạ.

Một cô bạn nữ sinh béo tròn mở to cặp mắt, không hề xấu hổ mà nhìn hắn thật lâu.

Một bạn nam dáng người gầy ốm cũng cố mở to hai mắt, nhìn chằm chằm Giang Nguyên.

Một bạn nữ tướng mạo xinh đẹp lại càng ngạc nhiên, sau khi nhìn hắn vài lần, đột nhiên lấy ra điện thoại di động, nhìn thoáng qua điện thoại rồi lại nhìn hắn.

Thấy vậy, Giang Nguyên chỉ cảm thấy tóc gáy của mình dựng lên.

- Bọn họ làm gì vậy?

Giang Nguyên xác nhận bạn nam sinh này không phải là sinh viên đang học y, rốt cuộc nhịn không được, thầm nghĩ:

- Bạn học này, bạn nữ nhìn một chút thì cũng thôi đi, cậu nhìn chằm chằm tôi để làm gì chứ?

- Giang lão sư, thầy chính là Giang lão sư.

Rốt cuộc cô gái cầm điện thoại di động hưng phấn gọi tên Giang Nguyên.

Giang Nguyên đưa tay đẩy cặp mắt kính, nhìn cô bạn nữ sinh đang hưng phấn, có chút kinh ngạc:

- Xin chào, xin hỏi có chuyện gì không?

Nghe Giang Nguyên đáp lại, cô bạn có chút xấu hổ, chạy đến giơ cao điện thoại, nói:

- Giang lão sư, thầy có thể chụp với em một tấm ảnh không?

- Chụp ảnh?

Giang Nguyên nhìn điện thoại của cô bạn, rồi lại nhìn vẻ mặt thẹn thùng của cô, thật sự là không hiểu chuyện gì xảy ra. Nhưng cũng không đành lòng từ chối, đành gật đầu:

- Đương nhiên là có thể.

- Vâng.

Cô bạn vội vàng chạy lên, vẻ thẹn thùng đã sớm không còn, chỉ còn sự đỏ bừng do hưng phấn.

Trong lúc Giang Nguyên đang rối rắm không biết nên nhờ ai hỗ trợ chụp, bạn nữ kia đã tiến sát bên cạnh hắn, sau đó kiễng chân, mặt sát mặt Giang Nguyên, tay phải đưa điện thoại lên cao, cách một tiếng, bóng đèn flash lóe lên, xuất hiện gương mặt đang mơ màng của Giang Nguyên.

- Cảm ơn Giang lão sư.

Cô bạn nhìn vào tấm ảnh, gương mặt thanh tú lại ửng đỏ, sau đó vẫy tay Giang Nguyên rồi vui mừng chạy đi, để lại Giang Nguyên đang sững sờ, tay sờ lên mặt. Cảm giác trơn mịn trộn lẫn mùi thơm vẫn còn.

- Chẳng lẽ đây chính là “tự sướng” trong truyền thuyết.

- Giang lão sư, em cũng muốn chụp ảnh với thầy.

Bạn nữ sinh béo tròn thấy vậy, liền hưng phấn kêu to, cầm điện thoại di động vọt đến.

Nhìn hai má phúng phính đang chạy đến mình, sắc mặt Giang Nguyên cứng đờ, vội vàng ôm lấy bạn nam sinh ốm như khỉ đói kia nói:

- Bạn học này ơi, mau giải quyết giùm tôi với.

(QUAN Y) TUYỆT PHẨM THIÊN Y

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!