Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 822: CHƯƠNG 822: BÓNG NGƯỜI TRÊN BỜ BIỂN

- Cái gì? Có người đến phòng dược liệu đổi mười mấy phần thuốc tẩy tủy?

Chu Thế Dương cau mày, thoáng chút trầm ngâm rồi gật đầu:

- Nói như vậy, nhất định là Giang Nguyên rồi.

- Vâng, Thiên y sư Chu, tôi cũng nghĩ như vậy. Mấy năm qua, cũng chỉ có y sĩ Long Giang đổi mười lăm phần tẩy tủy thang cho tôn nhi năm tuổi của mình, trên căn bản cũng không có người dùng qua. Người duy nhất bây giờ cũng chỉ có Giang Nguyên. Dẫu sao con trai của hắn cũng đang ở trong nội viện, hơn nữa tuổi tác thích hợp. Ngoại trừ hắn ra, tôi thật nghĩ không ra ai có khả năng đổi lấy tẩy tủy thang này, bởi vì một thang cần 130 điểm mới đổi được.

Một người đàn ông trung niên lên tiếng:

- Cho nên, khi tôi vừa phát hiện đã lập tức báo cho ngài ngay.

- Ừm, vất vả cho cậu rồi Tiểu La. Hãy chú ý nhiều hơn. Nếu như còn có phát hiện nào khác thì cũng báo cáo lại cho tôi biết.

Chu Thế Dương hài lòng vỗ vai người đàn ông trung niên, khích lệ nói.

Nhìn biểu hiện hài lòng của Chu Thế Dương, người đàn ông trung niên vui vẻ rời đi, chỉ để lại Chu Thế Dương tự lầm bầm một mình:

- Mười mấy phần Tẩy tủy thang cũng không rẻ. Tại sao tiểu tử này lại có nhiều điểm như vậy? Đúng thật là kỳ quái. Chẳng lẽ là La Thiên Minh cho?

Nghĩ đến Giang Nguyên phóng tay rộng rãi, trong lòng Chu Thế Dương lại cảm thấy phiền muộn. Thiên y sư ông gần đây nghèo rớt mùng tơi. Giang Nguyên đã làm ông ta tổn thất gần như toàn bộ điểm tích cóp. Tên tiểu tử này chẳng những chiếm cứ vị trí chủ nhân Tế Thế Đỉnh, hơn nữa còn giàu có đến như vậy, thật sự khiến cho ông ta phải đố kỵ.

Giang Nguyên ngược lại lại không cảm thấy đau lòng. Nếu đường đường chính chính kiếm điểm thì thật không dễ dàng, nhưng thông qua phương thức đổi đan dược, trên căn bản một ngày hắn có thể kiếm được hơn một ngàn điểm. Nhưng chuyện này không thể làm quá nhiều lần. Đan dược trung phẩm thì còn được, nhưng đan dược thượng phẩm trên căn bản là có hạn. Trong tay người nào đó đột nhiên có mấy viên, rất dễ bị người ta chú ý.

Hắn liên tục cho Tiểu Bảo dùng Tẩy Tủy thang, sau đó mỗi ngày dùng nội khí khai thông kinh lạc cho cậu bé, rốt cuộc cũng hoàn thành trúc cơ cho cậu.

Thu tay lại, Giang Nguyên đưa tay lau mồ hôi, gương mặt lộ ra vẻ uể oải. Dùng nội khí dựa theo đường đi của Ngũ Cầm Hí đưa vào cơ thể cho một đứa bé trước giờ chưa từng tu luyện qua, hơn nữa kinh mạch của trẻ nhỏ rất nhiều, cho đến bây giờ người bình thường không dám có động tác này. Trừ khi là cao thủ khống chế nội khí cực kỳ tinh diệu, những người còn lại làm như vậy là mạo hiểm hết sức.

Nếu là trước kia, trước khi năng lượng của Tế Thế Đỉnh còn chưa tiêu tán, Giang Nguyên tuyệt đối không dám làm. Một khi bị dược lực quấy phá, tất sẽ xảy ra vấn đề, nhưng bây giờ Giang Nguyên điều khiển nội khí giống như điều khiển cánh tay, tất nhiên sẽ không xảy ra vấn đề.

Nhưng muốn dẫn dắt và khai thông, đối với Tiểu Bảo tâm trí còn chưa hoàn thiện, chỉ có kiên trì theo thời gian, mới có thể làm cho bên trong cơ thể Tiểu Bảo sinh ra nội khí, từ đó tạo thành thói quen lưu động trong kinh mạch.

- Được rồi.

Nhìn Tiểu Bảo đã ngủ say, Tuyên Tử Nguyệt bên cạnh cẩn thận đắp chăn lại cho cậu bé, sau đó quay sang nhìn Giang Nguyên, nói:

- Vậy chúng ta có cần cho Tiểu Bảo dùng thêm dược thực hay không?

- Ừm, bắt đầu từ ngày mai sẽ cho dùng thêm dược thực. Anh đã đưa đơn thuốc cho nhà ăn rồi.

Giang Nguyên thoáng trầm ngâm một chút, sau đó cầm máy tính bảng bên cạnh lướt lướt vài cái rồi đặt xuống, nhìn Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu:

- Được rồi, ngày mai nhà ăn sẽ mang dược thực đến. Mọi người nhớ cho Tiểu Bảo ăn. Ngày mai anh còn bận luyện đan. Nếu không, lão sư sợ sẽ từ mặt anh mất.

- Vâng, không sao đâu. Có tụi em ở đây, anh cứ đi làm việc của mình.

Mặc dù không biết Giang Nguyên nói dược thực là cái gì, nhưng Phan Hiểu Hiểu vẫn gật đầu. Những chuyện khác cô không giúp được, chỉ có thể chăm sóc Tiểu Bảo tốt hơn mà thôi.

- Anh phải kiếm được nhiều điểm hơn. Nếu không, sẽ không nuôi nổi Tiểu Bảo đâu.

- Dĩ nhiên rồi. Anh phải tích trữ nhiều điểm mới được.

Dựa theo cách làm bây giờ của hắn, sau này khi cần dùng điểm sẽ không ít, nhất định phải kiếm thật nhiều mới được.

Sóng biển nhẹ nhàng đụng vào tảng đá ngầm trên bờ, phát ra từng tiếng xào xạt. Một bóng người yểu điệu nhưng lại vô cùng chật vật từ trong nước biển ló đầu ra, sau đó leo lên tảng đá thở hổn hển, lúc này mới đưa tay tháo cái mũ trên đầu xuống, lộ ra mái tóc màu vàng dài đến thắt lưng. Sau khi nghỉ ngơi một chút, cô quay đầu nhìn biển khơi đằng xa, gương mặt hiện lên sự may mắn, sau đó dè dặt leo xuống tảng đá, lắc lư chạy lên bờ.

Đứng trên gò đất, nhìn ánh đèn sáng chói, gương mặt xinh xắn toát lên sự uể oải và khao khát, lẩm bẩm:

- Giang Nguyên, bây giờ tôi chỉ có thể tìm đến anh.

Chương 823: Ngả Ny

- Tiểu Bảo ngoan, mau ăn đi. Ba con đã dặn là con phải ăn cho hết đấy. Nghe lời dì đi nào.

Phan Hiểu Hiểu cầm một cái muỗi nhỏ múc thuốc đưa lên miệng Tiểu Bảo, nhỏ giọng dụ dỗ.

- Dì Hiểu Hiểu, nhưng ăn không ngon xíu nào.

Tiểu Bảo nhăn mũi, nũng nịu chu miệng nói với Phan Hiểu Hiểu.

Nhìn vẻ mặt không muốn của Tiểu Bảo, Phan Hiểu Hiểu đành làm ra vẻ mất hứng, nói:

- Dì Hiểu Hiểu cũng biết là ăn không ngon. Nhưng ba đã dặn, nhất định phải để Tiểu Bảo ăn hết. Chẳng lẽ Tiểu Bảo không nghe lời ba sao?

- Được rồi.

Nghe giọng nói uy hiếp, Tiểu Bảo mím môi, sau đó há to miệng ngậm lấy cái muỗng.

Nhìn Tiểu Bảo như vậy, Phan Hiểu Hiểu mỉm cười hài lòng, vội vàng múc thêm một muỗng lớn. Mỗi ngày đều phải tranh đấu với tiểu tử này, khi khi dễ được cậu thật sự là quá thoải mái.

Đút liên tiếp mấy muỗng, mắt thấy trong chén đã không còn nhiều, Phan Hiểu Hiểu thở phào nhẹ nhõm. Xem ra nhiệm vụ hôm nay hẳn không khó, đang định đút cho Tiểu Bảo nốt số còn lại, chợt nghe tiếng chuông điện thoại vang lên.

- Tử Nguyệt, điện thoại di động của Giang Nguyên reo. Cô xem một chút đi.

Nhìn điện thoại sau lưng rồi lại nhìn cái chén nhỏ trong tay, Phan Hiểu Hiểu lớn tiếng kêu lên.

- Ừm.

Tuyên Tử Nguyệt vẫy tay cho ráo nước, bước ra từ phòng rửa mặt, liếc nhìn số gọi điện, sau đó cầm điện thoại lên, tùy ý nói:

- Hình như là số điện thoại của tỉnh Phúc.

Đang ở trong buồng điện thoại, nghe giọng nữ truyền đến, gương mặt xinh đẹp của Ngả Ny toát lên vẻ kinh ngạc, chần chừ một chút rồi nói:

- Xin chào, xin hỏi John có ở đây không?

- John?

Nghe giọng nữ nói tiếng Anh dễ nghe truyền đến, Tuyên Tử Nguyệt không khỏi sửng sốt, nhưng chỉ chần chừ một chút liền biết cô gái đó tìm Giang Nguyên, lập tức dùng tiếng Anh trả lời lại:

- Xin chào, cô tìm Giang Nguyên đúng không? Bây giờ anh ấy không có ở đây. Cô có chuyện gì cần tôi chuyển lời lại không?

- Không có ở đây? Xin hỏi cô là...

Thấy đối phương dùng tiếng Anh để đáp lại, Ngả Ny thoáng thở phào một chút, nhưng nghe nói Giang Nguyên không có ở đây, điều này khiến cho cô có chút lo lắng.

- Tôi là bạn của anh ấy. Cô có việc gấp tìm anh ấy sao?

Nghe ra tâm ý của bên kia, Tuyên Tử Nguyệt vội vàng hỏi.

- Đúng, tôi là Ngả Ny, là bạn của anh ấy. Tôi vừa mới đến Hoa Hạ, có chút phiền phức, cần nhờ anh ấy hỗ trợ. Có thể giúp tôi tìm anh ấy hay không?

Nhìn chung quanh, phát hiện không có ai chú ý đến mình, Ngả Ny trầm giọng nói.

- Ồ, có chút phiền toái?

Tuyên Tử Nguyệt cau mày, sau đó nói:

- Bây giờ anh ấy đang bận việc quan trọng, không thể quấy rầy được. Tôi sẽ sớm báo lại cho anh ấy biết. Nhưng cô có phiền phức gì thì cứ nói với tôi. Tôi mới có thể đến đó giúp cô được.

Nghe đối phương lưu loát nói một tràng tiếng Anh, giọng điệu vô cùng tự tin, Ngả Ny thoáng chần chừ một chút, cũng không suy nghĩ gì thêm. Thời gian của cô không còn nhiều, phải mau tìm được Giang Nguyên:

- Bây giờ có người đang đuổi giết tôi. Tôi cần anh ấy tiếp viện gấp.

- Đuổi giết cô?

Tuyên Tử Nguyệt sững sốt. Cô mơ hồ cũng biết được một số chuyện của Giang Nguyên. Người biết được số điện thoại của hắn, hơn nữa còn gọi điện thoại trực tiếp cầu viện, nhất định là bạn tương đối gần, lập tức nói:

- Có biết đối phương là ai không? Có bao nhiêu người? Tình huống cụ thể như thế nào?

Nghe Tuyên Tử Nguyệt hỏi cặn lẽ, trong lòng Ngả Ny thoáng yên ổn hơn mấy phần, đáp:

- Người của đối phương không nhiều, nhưng thực lực rất mạnh, hơn nữa còn cầm vũ khí...

Nghe bên kia nói, Tuyên Tử Nguyệt cau mày suy tính một chút:

- Không thành vấn đề, nếu như có thể, cô đừng nên đi đâu. Cứu viện cũng phải mất một tiếng nữa mới đến được. Trong vòng năm phút, tôi sẽ điện thoại lại cho cô.

- Một tiếng?

Nghe đối phương nói, Ngả Ny không nhịn được sửng sốt một chút. Cô không biết Giang Nguyên ở đâu, cho nên cô mới gọi điện thoại muốn báo cho Giang Nguyên biết, lại không nghĩ đến sẽ như vậy. Tuy khẳng định đối phương sẽ tìm được nơi này, nhưng cô thật sự không cho rằng cứu viện sẽ đến nhanh như thế. Hơn nữa đối phương chẳng qua chỉ là bạn của Giang Nguyên.

Thở phào nhẹ nhõm, cô thầm tính toán một chút, Trong vòng một giờ hẳn vẫn còn an toàn. Cô nhất định phải tìm được sự trợ giúp. Nếu không, ở đây không quen, rất khó mà thoát khỏi sự đuổi giết của đối phương.

- Được, có gì gọi điện thoại lại cho tôi càng nhanh càng tốt.

Sau khi cúp điện thoại, Tuyên Tử Nguyệt liền nhìn thấy Phan Hiểu Hiểu ôm Tiểu Bảo đứng đằng sau, tò mò nhìn cô.

Tuyên Tử Nguyệt cười nói:

- Bạn của Giang Nguyên đang gặp phiền phức, tôi phải đi tìm người giúp cô ấy.

Dứt lời, Tuyên Tử Nguyệt lại bấm một dãy số.

- La lão, Giang Nguyên có người bạn...

Thực lực của Thiên Y Viện đúng là không thể nghi ngờ. Hơn nữa, với địa vị của Giang Nguyên bây giờ, cộng thêm sự tồn tại của La Thiên Minh, Tuyên Tử Nguyệt rất nhanh đã gọi điện thoại về.

- Ngả Ny, nếu như có thể, hãy ở gần khu vực gọi điện thoại. Tiếp viện sẽ đến trong vòng năm mươi phút. Bọn họ sẽ hộ tống cô đến nơi an toàn. Tôi cũng sẽ bảo Giang Nguyên sớm liên lạc với cô. Mật mã liên lạc là OWL.

Sau khi cúp điện thoại, Ngả Ny thật sự có chút không dám tin. Nếu không phải số điện thoại này là Hải Bác cho cô, cô căn bản không có biện pháp tin tưởng. Cô chỉ báo cho đối phương biết mình cần Giang Nguyên cứu viện, thậm chí đối phương cũng không xác nhận với Giang Nguyên đã khẳng định trong vòng năm mươi phút sẽ phái tiếp viện đến cứu cô.

Nếu đối phương là người đến từ bộ phận đặc biệt của quân đội Hoa Hạ, đúng là có năng lực này. Nhưng rõ ràng đối phương không phải. Nếu không, tuyệt đối sẽ còn chưa chứng thực đã trực tiếp cho người đến cứu viện cô.

Một cá nhân không thuộc tổ chức đặc biệt của chính phủ Hoa Hạ, nhưng lại có thể chuẩn xác cho cô câu trả lời trong vòng năm mươi phút sẽ đến, rốt cuộc tổ chức này mạnh bao nhiêu? Hơn nữa, cô cũng không báo cho đối phương biết địa điểm cụ thể, điều này nói rõ tổ chức này vô cùng cường đại ở Hoa Hạ. Ngả Ny có chút nghĩ không ra, đây rốt cuộc là tổ chức nào lại có lòng tin và thực lực như vậy.

Nhưng là kỹ thuật viên của ngành tình báo, Ngả Ny rất nhanh phân tích ra người nhận cuộc điện thoại đó có bao nhiêu cường đại. Rõ ràng, Giang Nguyên ở quốc gia này dường như cũng không đơn giản như cô đã tưởng tượng.

Phân tích xong, Ngả Ny thở phào nhẹ nhõm. Nếu là như vậy, cô đến tìm Giang Nguyên là không sai. Ít nhất cô còn có hy vọng thoát khỏi truy sát, sau đó trở về cứu đám người Hải Bác.

Núp ở một căn nhà của ngư dân gần đó, xuyên qua cửa sổ, Ngả Ny có thể nhìn thấy buồng điện thoại công cộng. Cô nhìn đồng hồ, thời gian đã qua bốn mươi phút, cũng đã đến giờ hẹn với đối phương.

Trong lúc đang chờ đợi, chợt nghe tiếng đùng đùng trên bầu trời truyền đến.

- Ít nhất là hai chiếc trực thăng?

Ngả Ny rất nhanh đoán được âm thanh kia là gì, sau đó liền nhìn thấy hai chiếc trực thăng không có bất kỳ huy hiệu nào xuất hiện trên bầu trời. Một chiếc ngừng lại, có người đẩy cửa buồng lái, đu thang dây thả xuống. Chiếc trực thăng còn lại nhanh chóng xoay quần bốn phía.

Bốn người đàn ông được trang bị vũ trang đầy đủ, phân tán xung quanh buồng điện thoại, thấy Ngả Ny đang dè dặt đi tới, một người dẫn đầu quát lớn:

- OWL!

- OWL.

Nghe đối phương nói, Ngả Ny thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy đến.

Người đàn ông nghe xong, liền gật đầu, dẫn mấy người tiến lên, bảo vệ Ngả Ny ở chính giữa, sau đó chạy nhanh đến một bãi đất trống.

Ngả Ny ngồi trên trực thăng, được một chiếc trực thăng khác hộ tống, nhanh chóng bay đi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn những người ngồi chung quanh, gương mặt nghiêm trạng, cũng không có bất kỳ ý định trò chuyện, sự bất an của những ngày qua rốt cuộc thoáng ổn định lại một chút.

Xem ra đối phương là người được huấn luyện chuyên nghiệp. Có bọn họ bảo vệ, hẳn cô sẽ không xảy ra vấn đề gì. Ít nhất trước khi nhìn thấy người phụ trách của đối phương, hẳn sẽ không bị đe dọa đến tính mạng. Yên tâm, Ngả Ny dựa lưng vào ghế, không biết ngủ say từ khi nào.

Khi cô tỉnh lại, liền nhìn thấy một gương mặt xinh đẹp đang mỉm cười trước mặt mình:

- Tiểu thư Ngả Ny, hoan nghênh đến với Hoa Hạ.

Trong một căn biệt thự rộng rãi, sau khi tắm rửa thay quần áo, Ngả Ny thoải mái nằm trên chiếc giường lớn nghỉ ngơi. Đối phương đã báo cho cô biết, Giang Nguyên đã biết được tin tức của cô, hẳn sẽ mau chóng liên lạc, mời cô ở lại đây nghỉ ngơi.

Đã mệt mỏi mấy ngày, bây giờ dưới sự bảo vệ của đối phương, những người đuổi giết cô tuyệt đối không còn bất kỳ cơ hội nào nữa. Đã mấy ngày không được nghỉ ngơi, Ngả Ny một lần nữa ngủ say.

Không biết qua bao lâu, Ngả Ny một lần nữa bị cô gái kia đánh thức.

- Ngả Ny tiểu thư, y sĩ Giang Nguyên biết cô đến nên đã sắp xếp trực thăng đến đón cô. Xin mời theo tôi. Sau hai tiếng nữa, cô sẽ gặp anh ấy.

Cô gái cung kính nói:

- Những người đang theo dõi cô cũng nằm trong sự giám sát của chúng tôi.

P/s: Annie gọi bằng tên tiếng Trung là Ngả Ny. Nên mình để Ngả Ny cho dễ nghe. Hihi

Chương 824: Tổ tình báo

Chiếc trực thăng chậm rãi đáp xuống. Nhìn bóng người cao ngất đứng bên dưới, ánh mắt Ngả Ny trong nháy mắt nóng lên.

- John!

Mở cửa khoang, Ngả Ny nhào vào lòng Giang Nguyên, cảm nhận được sự ấm áp đã lâu không thấy, nước mắt Ngả Ny bắt đầu trào ra.

Khẽ vuốt mái tóc dài màu vàng cùng với bả vai đang run rẩy trong lòng, Giang Nguyên dùng sức ôm lấy Ngả Ny, ôn tồn trấn an:

- Ngả Ny, không sao, không sao. Đã có tôi ở đây, mọi chuyện sẽ không sao.

- Huhu.

Ngả Ny gật đầu thật mạnh, nhưng nước mắt vẫn không nhịn được mà tuôn ra.

Ngồi trong phòng Giang Nguyên, nhìn hai cô gái xinh đẹp phía đối diện cùng với Tiểu Bảo, ánh mắt Ngả Ny không khỏi mở to, nhìn Tiểu Bảo rồi nhìn Giang Nguyên. Lúc này mới nhớ đến Giang Nguyên không thể nào có con lớn như vậy được.

- Ngả Ny, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao cô lại bị đuổi giết? Đám người Hải Bác sao rồi?

Vừa mới nhận được tin tình báo của tổ Tình báo ngoại viện báo lại, cộng thêm sáu lính đánh thuê đang truy tìm tung tích của Ngả Ny ở tỉnh Phúc, Giang Nguyên không khỏi cau mày.

- Đám người Hải Bác đã bị bắt rồi. Tôi may mắn lắm mới có thể thoát khỏi.

Nói đến đây, ánh mắt Ngả Ny không nhịn được mà đỏ lên.

Cô chung một đội với Hải Bác, tuy không tính là nhân viên tác chiến, chỉ làm công việc thu thập tin tức tình báo và điều tra, không liên quan đến chiến đấu, nhưng lần này lại bị người ta tận diệt. Bản thân cô chẳng qua chuẩn bị đến Hoa Hạ nên mới tránh thoát được một kiếp.

Trên đường ra phi trường, nhận được tin tức của Hải Bác báo có địch nhân phá cửa xông vào, cô lập tức chuyển hướng đến một cứ điểm bí mật, sau đó bắt đầu những ngày tháng ẩn núp và lẩn trốn. Vốn muốn thông qua những cách khác để đến Hoa Hạ, nhưng cô phát hiện đối phương đã bao vây toàn bộ hướng đi. Mấy lần suýt bị đối phương bắt mất.

Sau bao lần thất bại, cô đã tìm được đường tắt lẻn đến Hoa Hạ, thông qua một con đường bí mật, cô đã đến sát được biển của Hoa Hạ, rồi nhờ các thiết bị dưới nước mà lên đến đất liền.

Trong mấy tháng qua, cô thông qua mọi phương pháp, cộng thêm thỉnh thoảng đám người Hải Bác để lại một số tin tức, cuối cùng cũng tra ra được tư liệu của đối phương.

Những người này dường như là vì cái rương trong cuộc hỗn chiến năm đó, cho nên mới bắt những người không tham gia thực chiến, tiến hành thu thập và điều tra, muốn biết rõ rốt cuộc vật kia đã đi đâu.

Đã hai năm trôi qua, nhưng không có bất kỳ một đội ngũ nào biểu hiện mình có được vật đó.

Vẫn luôn tò mò về sự xuất hiện của cô gái tóc vàng, cộng thêm mức độ thân thiết giữa cô gái và Giang Nguyên, Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu nghe đến chỗ này, rồi nhìn sắc mặt Giang Nguyên, đại khái cũng biết rõ một chút quan hệ giữa hai người. Xem ra quan hệ giữa cô gái và Giang Nguyên trước đây không cạn.

Hai người nhìn nhau, đều nhìn thấy được nụ cười khổ trong mắt đối phương.

Giang Nguyên nghe đến đây, sắc mặt âm trầm. Hắn ngược lại không nghĩ đến, bởi vì vật này mà đám người Hải Bác bị bắt.

- Vậy tình huống của đám người Hải Bác như thế nào rồi?

Giang Nguyên thoáng trầm ngâm, sau đó hỏi.

- Căn cứ theo tin tức cuối cùng mà tôi nhận được, tình huống của bọn họ cũng không xấu. Bên kia chẳng qua chỉ muốn khai thác tin tức ban đầu từ bọn họ mà thôi, sau đó sẽ tổng hợp lại và phân tích. Nhưng đến bây giờ vẫn chưa tìm được. Cho nên, bọn họ vẫn còn an toàn.

Ngả Ny nói.

Giang Nguyên gật đầu, sau đó cầm lấy máy tính bảng, tiếp tục hỏi:

- Lần cuối cô nhận được tin tức của bọn họ là từ lúc nào?

- Một tuần lễ trước.

Ngả Ny cầm lấy máy tính bảng trong tay Giang Nguyên, nhanh chóng gõ gõ vài cái, sau đó thất vọng nhìn Giang Nguyên, nói:

- Không có tin tức gì mới.

Giang Nguyên gật đầu, cau mày trầm tư, rồi cầm điện thoại lên bấm một dãy số, nói vài câu, rất nhanh bên ngoài có người nhẹ nhàng gõ cửa.

Tuyên Tử Nguyệt bước ra mở cửa, liền nhìn thấy hai người một nam một nữ đứng bên ngoài, cười nói:

- Tử Nguyệt tiểu thư, chúng tôi là tổ 3 của tổ tình báo. Y sĩ Giang Nguyên cho gọi chúng tôi.

- Vâng, mời vào ạ.

Nghe hai người tự giới thiệu mình, Tuyên Tử Nguyệt vội vàng mời cả hai vào trong.

Sau khi hai người bước vào chỗ ngồi của mình, ánh mắt người thanh niên hiện lên chút nóng bỏng, cung kính nói với Giang Nguyên:

- Y sĩ Giang Nguyên, bây giờ chúng tôi vẫn đang giám sát mấy tên lính đánh thuê, không biết anh có phân phó gì hay không?

- Vất vả cho mọi người rồi.

Giang Nguyên gật đầu, sau đó nhìn hai người, mỉm cười nói:

- Chuyện này tôi xin nhờ tổ tình báo của mọi người giúp đỡ tiến hành điều tra toàn diện. Khi cần thiết, xin tổ ngoại viện hỗ trợ một tay.

- Những hành động cần chi trả bằng điểm, tôi sẽ thanh toán hết. Mong các người cứ yên tâm làm việc.

Nói đến đây, Giang Nguyên dừng lại một chút, sau đó quay sang nói với Ngả Ny:

- Ngả Ny, cô hãy phối hợp với người của tôi, cung cấp cho bọn họ hết thảy tư liệu mà bọn họ cần. Chúng ta phải mau chóng tìm ra được vị trí của Hải Bác, sau đó cứu mọi người ra. Đã lâu như vậy rồi, chắc không thể kéo dài được thêm nữa.

- Được.

Nghe Giang Nguyên dặn dò, Ngả Ny cũng nghiêm túc gật đầu một cái. Tình huống bây giờ quả thật như thế, phải mau chóng tìm được đám người Hải Bác. Nếu không, khó tránh khỏi bọn họ sẽ xuất hiện sự cố bất ngờ.

- Được rồi, vất vả cho hai người.

Giang Nguyên gật đầu với hai người của tổ tình báo, nói.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, cũng không chậm trễ, sau đó nhìn về phía Ngả Ny. Cô gái dùng tiếng Anh lưu loát của mình để hỏi thăm cặn kẽ.

Sau khi bàn giao xong mọi việc, Giang Nguyên đứng dậy bước đến trước cửa sổ nhìn cảnh vật bên ngoài, nhẹ nhàng thở ra. Đã hai năm trôi qua, vốn tưởng rằng chuyện này đã hoàn toàn đi vào quên lãng, nhưng không nghĩ đến bây giờ lại có người đang nhìn chằm chằm, hơn nữa còn ra tay như vậy.

- Xem ra phải nên kết thúc chuyện này.

Giang Nguyên thở ra một hơi.

Sau khi hai nhân viên của tổ tình báo hỏi Ngả Ny cặn kẽ xong, thấp giọng thảo luận một hồi, thần sắc bắt đầu có chút ngưng trọng.

Chương 825: Nghi ngờ của Ngả Ny

Đối thủ rất cường đại, đây là kết luận mà Giang Nguyên đã sớm có. Một mẻ bắt gọn hết một đội ngũ tình báo, bản thân phải có thực lực cường đại biết bao nhiêu mới làm được.

Cho nên, kết luận của hai vị nhân viên của tổ tình báo cũng không nằm ngoài suy đoán của Giang Nguyên. Chẳng qua hắn chỉ thoáng im lặng một chút, sau đó nói:

- Cứ tiếp tục điều tra. Chỉ cần có thể tra rõ, tất cả chi trả, tôi sẽ gánh.

Nghe Giang Nguyên nói, hai thành viên của tổ tình báo liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy sự bội phục trong mắt của đối phương. Để có thể thực hiện một hành động lớn đến như vậy, hao phí điểm sẽ kinh khủng đến cỡ nào. Nhưng Giang Nguyên lại nguyện ý thanh toán hết.

- Y sĩ Giang Nguyên, căn cứ theo chức vụ của anh trong nội viện, khi tiến hành hành động có thể được giảm 3%.

Người thanh niên nói với Giang Nguyên:

- Nếu anh không còn gì khác, bây giờ chúng tôi sẽ bắt đầu hành động.

- Được rồi, mọi người hãy cố gắng nhiều hơn.

Nghe nói còn có thể được giảm 3%, Giang Nguyên có chút bất ngờ, nhưng vẫn nhẹ nhàng gật đầu cảm ơn. Thân là thành viên Thiên Y Viện, nếu là chuyện công phải cần đến lực lượng Thiên Y Viện, tất không phải trả một đồng nào.

Còn việc riêng, chỉ cần chức vụ đủ, cũng không cần phải trả chi phí. Nhưng Giang Nguyên vận dụng lực lượng tương đối lớn, nhất định phải chi trả phí dụng. Nghe nói có thể được giảm 3%, xem ra tiết kiệm cũng được kha khá.

- Ngả Ny, cô hãy yên tâm ở lại đây nhé. Có tin tức, tôi sẽ lập tức thông báo cho cô ngay. Hãy tin tưởng tôi, đám người Hải Bác sẽ không có chuyện gì đâu.

Giang Nguyên mỉm cười trấn an, sau đó quay sang nói với Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu:

- Tử Nguyệt, Hiểu Hiểu, hai người giúp anh chăm sóc Ngả Ny nhé. Dẫn cô ấy đi dạo xung quanh một chút.

Tiếng Anh của Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu không tệ lắm. Có hai cô, tất nhiên sẽ không có vấn đề gì. Hai người cũng rất nguyện ý chiếu cố Ngả Ny. Tuy nói đột nhiên xuất hiện một cô em tóc vàng khiến cho hai người có chút không thích ứng, nhưng ai bảo Giang Nguyên rất quan tâm đến cô gái này.

Giang Nguyên tiếp tục quay lại phòng luyện đan. Vốn điểm tạm thời đã đủ dùng, nhưng bây giờ xem ra, hắn đã trở thành con quỷ nghèo. Hơn nữa cũng không thể chỉ dựa vào đổi đan dược mãi, nhất định phải công khai kiếm điểm một chút.

Giang Nguyên xoa trán, sau đó thở dài, đột nhiên cảm thấy mình có chút không giả bộ mãi được. Chỉ sợ là phải sớm mau chóng thể hiện thực lực. Nếu không, hắn sẽ không kiếm được điểm.

Sau khi bước vào phòng, Giang Nguyên thở dài, sau đó nhìn Đào Cường, nói:

- Đào Cường, phiền anh chuẩn bị nguyên liệu ba lô Hồng Vân Đan.

- Ba lô?

Đào Cường có chút sững sờ.

Ngày thường nhiều nhất cũng chỉ chuẩn bị nguyên liệu cho hai lò đan dược thượng phẩm. Đó đã là cực hạn rồi. Tại sao hôm nay lại chuyển thành ba lò? Chẳng lẽ Giang Nguyên đột nhiên muốn bộc lộ?

Mặc dù có chút kinh ngạc, nhưng Đào Cường vẫn nhanh chóng đi trình báo. Nguyên liệu cho ba lô đan dược thượng phẩm phải được Trưởng phòng phê duyệt, cũng không thể lãng phí thời gian.

Đeo thẻ dành cho khách, Ngả Ny cùng với Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu đi dạo xung quanh Thiên Y Viện một chút.

Bây giờ cô đã biết chỗ này là một nơi rất cường đại. Mặc dù nhìn qua chẳng khác nào một trường học lớn.

Nhưng trường học này lại hoàn toàn khác với các trường học bên ngoài. Ở đây có rất nhiều thanh niên, người nào cũng thần thái phấn chấn, lại tràn ngập khí tức đặc biệt, hoàn toàn không giống với sinh viên bên ngoài.

Trước ngực mọi người cũng đeo một cái huy chương, giống như tấm thẻ đang đeo trên ngực của cô, nhưng ở đây không hề có sự ngang hàng hay tùy ý. Tính cấp bậc rất sâm nghiêm. Thường xuyên nhìn thấy có một số thanh niên như Giang Nguyên cung kính chào hỏi một vị lão giả lớn tuổi đi ngang qua. Đồng thời cũng nhìn thấy một số người tuổi tác khá lớn chào hỏi những người trẻ tuổi.

Mà tất cả là dựa vào cái huy chương quái dị họ đeo trước ngực.

Điều này làm cho Ngả Ny cảm thấy rất kỳ quái. Năng lực và thực lực mà Giang Nguyên thể hiện trong hai ngày vừa qua, chẳng những những người trẻ tuổi kia cũng có thể?

Nếu như bọn họ có thể vận dụng, điều này nói rõ chỗ này của Giang Nguyên rốt cuộc có bao nhiêu kinh khủng.

Tuyên Tử Nguyệt bên cạnh dường như cũng hiểu được sự kinh nghi của Ngả Ny, mỉm cười giải thích:

- Ngả Ny, nơi này là một nơi rất thần kỳ. Nó có thực lực cường đại khiến người ta phải kính sợ. Nhưng người có thể chân chính vận dụng thực lực đó thì không nhiều. Chỉ có một số người nắm quyền lực trong tay thì mới có thể. Giang Nguyên chính là một ngoại lệ.

- Sao?

Mặc dù vẫn cho rằng nơi này là một nơi tập trung những người siêu quần, nhưng Ngả Ny vẫn cảm thấy có chút ngạc nhiên. Sau khi biết rõ tình huống và bối cảnh, không cần tự mình xuất thủ vẫn có thể an bài người đến đón mình. Lực lượng mà tổ chức này sở hữu đúng là không phải chuyện đùa.

Ít nhất Ngả Ny biết rõ, tổ tình báo tham gia chuyện lần này rốt cuộc có năng lực tình báo mạnh bao nhiêu, giống như cô và Hải Bác. Trước đó không hề phát hiện bất kỳ một chút dấu hiệu nào, sau đó toàn bộ bị một mẻ bắt gọn. Người ra tay cụ thể mạnh đến mức nào, cô cũng không cách nào nắm rõ.

Nhưng Giang Nguyên lại tự tin giao cho hai người trẻ tuổi kia phụ trách. Hơn nữa cả hai cũng đều cảm thấy không phải là chuyện hết sức khó khăn gì. Loại chuyện này khiến cho cô cảm thấy có chút quỷ dị. Nếu là một tổ chức ban ngành đặc biệt nào đó của Hoa Hạ thì cô còn cảm thấy tin được, nhưng bây giờ cô càng lúc càng nhìn không thấu địa phương này.

Hơn nữa, quyền hạn của Giang Nguyên ở đây dường như cũng rất cao. Nhưng cô vẫn không rõ Giang Nguyên rốt cuộc có bao nhiêu đặc thù ở đây. Ít nhất trên đoạn đường cô đi, cũng không nhìn thấy người nào trạc tuổi Giang Nguyên cả.

Nhưng cô rất nhanh liền biết ngay.

Chương 826: Giang Nguyên quả nhiên rất lợi hại

Trong Thiên Y Viện đột nhiên xuất hiện một cô gái tóc vàng mắt xanh, vẫn tương đối khiến người khác chú ý. Người ngoại quốc ở Kim Lăng không ít, nhưng Thiên Y Viện mấy chục năm qua chưa từng thấy có người ngoại quốc bước vào. Mặc dù Thiên Y Viện không hề có lệnh cấm người nước ngoài đến viện, nhưng bản thân Thiên Y Viện đang gánh trọng trách chống địch ngoại xâm, cộng thêm một trăm năm trước, liên quân ngoại tộc xâm chiếm, khiến Thiên Y Viện tổn thất không nhỏ, dẫn đến Tế Thế Đỉnh mất tích. Cho nên ngày nay, trên dưới Thiên Y Viện vẫn không hảo cảm với người nước ngoài bao giờ.

Dĩ nhiên, đối với một số thanh niên thì vẫn là ngoại lệ. Dù sao Ngả Ny cũng rất xinh đẹp, còn đẹp hơn mấy cô minh tinh trong nước rất nhiều, nào ai có thể sinh ra ác cảm với cô được chứ. Đặc biệt có Phan Hiểu Hiểu và Tuyên Tử Nguyệt đi cùng, mọi người liền biết cô gái ngoại quốc xinh đẹp này tất có quan hệ với Giang Nguyên, cũng sẽ không có ai dám loạn ngữ. Nhiều nhất cũng chỉ âm thầm hâm mộ Giang Nguyên diễm phúc không cạn.

Thấy cũng đã sắp đến giờ cơm, Tiểu Bảo lại đang ngủ, Phan Hiểu Hiểu liền đưa Tiểu Bảo về phòng trước, còn Tuyên Tử Nguyệt thì đưa Ngả Ny đến nhà ăn, chuẩn bị dùng cơm. Việc cơm nước của Giang Nguyên thì không cần các cô lo lắng. Nhà ăn sẽ sắp xếp người mang đến. Nhưng hai người chỉ có thể gọi mấy món thông thường ở đây. Những món ăn phải cần điểm hoặc cần cấp bậc, không có Mã Tiểu Duệ, các cô không thể ăn được.

Nhưng bất kể thế nào, thức ăn của Thiên Y Viện vĩnh viễn đều khiến người ta phải mong đợi, đặc biệt là những người trước kia chưa từng ăn qua thức ăn ở đây.

Tuyên Tử Nguyệt đến xếp hàng nhận thức ăn, còn Ngả Ny thì tìm một cái bàn gần cửa sổ. Đối với nhà ăn này, Ngả Ny cũng tràn ngập tò mò. Bởi vì vừa rồi Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu đã ca ngợi thức ăn ở đây hết lời.

Ngả Ny nhìn chung quanh, mái tóc màu vàng nhạt được ánh sáng mặt trời chiếu vào tản ra ánh sáng chói mắt, khiến cho không ít y sư hoặc y sĩ đến dùng cơm bị thu hút. Thấy Ngả Ny ngồi một mình, mọi người đều cảm thấy sững sờ.

Bọn họ ở trong viện nhiều năm như vậy, vốn rất ít khi có người ngoài đến, chứ đừng nói chi là người nước ngoài. Đột nhiên xuất hiện một cô nàng ngoại quốc ở đây, đúng là có chút kỳ lạ.

Nhưng cũng không ai hỏi đến. Dẫu sao có thể ngồi ở đây cũng là có lý do.

Rất nhanh bên trong nhà ăn có không ít người. Một số y sĩ trẻ tuổi thỉnh thoảng liếc nhìn sang chỗ Ngả Ny. Một cô gái ngoại quốc xinh đẹp như vậy, ai thấy cũng không nhịn được mà tim đập thình thịch.

Y sĩ và y sư của Thiên Y Viện là người có tư chất. Mặc dù trong nhà ăn có không ít người, nhưng tất cả đều ăn hết sức yên tĩnh, nhỏ giọng trò chuyện với nhau.

Lúc này, một lão y sư bước vào. Mấy y sĩ trẻ tuổi ngồi gần cửa nhìn thấy, vội vàng đứng dậy, cung kính chào:

- Xin chào Trương lão sư.

Nghe tiếng chào hỏi của những y sĩ trẻ tuổi, những người ở cách đó không xa đều rối rít ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy là ai, tất cả đều vội vàng đứng dậy:

- Xin chào Trương lão sư.

Vị y sư kia mỉm cười gật đầu:

- Mọi người dùng cơm đi, không cần để ý đến tôi.

Nghe xong, mọi người liền ngồi xuống. Mặc dù Trương lão sư là thành viên Hội Viện ủy, nhưng khác với những thành viên khác, ông thường tự mình đến nhà ăn ăn cơm. Mọi người cũng chỉ theo thói quen đứng dậy chào hỏi mà thôi.

Ngả Ny nhìn thấy mọi người đều đứng dậy chào hỏi một vị lão giả, trong đó có không ít người tuổi tác cũng không nhỏ, trong lòng liền cả kinh. Xem ra địa vị của lão giả này ở đây tương đối cao.

Trong lúc Ngả Ny đang nghi ngờ, ánh mắt của Trương lão sư đột nhiên bị một cô gái tóc vàng thu hút, liền cau mày bước đến. Sau khi nhìn rõ hình dáng của Ngả Ny, sắc mặt liền biến đổi, trầm giọng quát:

- Cô là ai? Tại sao lại ở đây?

Nhìn vẻ mặt uy nghiêm, ánh mắt lạnh lẽo của lão giả, trong lòng Ngả Ny liền cả kinh, nhưng cô không hiểu tiếng Trung nên không biết lão giả đang nói cái gì. Bất quá cũng hiểu được ông không vui khi nhìn thấy cô.

Thấy ánh mắt tràn đầy khó hiểu của Ngả Ny, Trương lão sư cũng đoán được cô gái ấy nghe không hiểu mình nói gì, lập tức sắc mặt chùng xuống nhìn chung quanh, quát hỏi:

- Dương bà tử này là ai mang vào? Làm gì ở đây?

Nghe giọng nói không vui của Trương lão sư, mọi người nhùn nhau, sau đó nhìn về phía người đang đứng xếp hàng chờ thức ăn.

Lúc này, Tuyên Tử Nguyệt cũng đã gọi thức ăn xong, thấy có không ít người nhìn mình bằng ánh mắt quái lạ, còn đang nghi hoặc, lập tức nhìn thấy một vị lão giả tràn đầy uy nghiêm, sắc mặt âm trầm nhìn mình.

Tuyên Tử Nguyệt sửng sốt, sau đó liền nhìn huy chương trước mặt lão giả, ánh mắt cả kinh, không biết tại sao vị y sư nhất phẩm này lại nhìn cô như vậy.

Nhưng cô không dám chần chừ, vội vàng sải bước, cung kính nói:

- Xin chào, không biết...

- Cô là...

Nhìn cô gái đeo thẻ bài, không đeo huy chương trước ngực, Trương lão sư nhướng mày, ý thức được cô gái này cũng không phải người trong viện, sắc mặt trầm xuống thêm một phần, hỏi:

- Cô là ai?

- A, ngài là Trương lão...

Đầu óc Tuyên Tử Nguyệt nhanh chóng chuyển động, lập tức nhớ đến những người đã gặp trong Thiên Y Viện thời gian vừa qua, vội vàng cung kính trả lời:

- Xin chào Trương lão sư, tôi là Tuyên Tử Nguyệt, Tuyên gia ở Đông Nam.

- Tuyên gia Đông Nam? Tuyên Tử Nguyệt?

Trương lão hơi sửng sốt, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc, sắc mặt nhanh chóng ôn hòa xuống, nhìn Tuyên Tử Nguyệt, nói:

- Thì ra cô là bạn gái của tên tiểu tử Giang Nguyên?

- Vâng, đúng ạ, đúng ạ.

Nhìn biểu hiện ôn hòa trở lại của vị lão giả, Tuyên Tử Nguyệt cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng gật đầu.

- Thế...

Trương lão sư nhìn Ngả Ny sau lưng, hỏi:

- Kia là?

- Đây là bạn của Giang Nguyên, bởi vì có một số chuyện nên tạm thời cô ấy ở lại trong Thiên Y Viện một thời gian.

Thấy sắc mặt của Trương lão không còn giận dữ như trước, bắt đầu mỉm cười, Tuyên Tử Nguyệt cũng trấn định hơn.

- Bạn của Giang Nguyên? Tên tiểu tử này đúng là ẩu tả, tại sao lại mang người ngoại quốc vào đây?

Trương lão cau mày nhìn Ngả Ny, sau đó cũng không nói gì nữa, chẳng qua gật đầu với Tuyên Tử Nguyệt một cái, nói:

- Bổn viện không cho phép người ngoại quốc vào đây. Nhưng nếu là bạn của Giang Nguyên, cô hãy trông chừng cho thật kỹ, đừng để cô ta chạy loạn khắp nơi, tránh đến những nơi không cần đến, biết chưa?

- Vâng, Trương lão yên tâm. Cháu chỉ mang cô ấy đi đi dạo gần đây thôi, sẽ không tùy tiện đến những chỗ khác.

Thấy Trương lão cũng không định truy cứu nữa, Tuyên Tử Nguyệt cũng thở phào một hơi. Dẫu sao người trước mặt cũng là y sư nhất phẩm, thành viên hội Viện ủy Thiên Y Viện. Nếu để cho ông mất hứng, Giang Nguyên cũng sẽ gặp phiền phức.

- Được rồi, đi ăn cơm đi. Người tới là khách, giúp Giang Nguyên chiêu đãi cho tốt. Đừng làm mất mặt Thiên Y Viện ta.

Trương lão bỏ lại một câu, sau đó bước vào bên trong.

Nhìn Trương lão bước vào phòng ăn riêng, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Sắc mặt trắng bệch của Ngả Ny cũng khôi phục bình thường. Vừa rồi Trương lão cũng là cao thủ Thiên giai, khí tức uy nghiêm khiến cho cô bị giật mình một chút.

- Đấy là ai vậy?

Đợi Tuyên Tử Nguyệt ngồi xuống, Ngả Ny mới khẩn trương hỏi.

- Thành viên của hội Viện ủy cao nhất của chỗ này.

Tuyên Tử Nguyệt nhỏ giọng nói:

- Dường như không thích người nước ngoài cho lắm. Nhưng sau khi ông ấy biết cô là bạn của Giang Nguyên, cũng không làm khó cô nữa.

- Hội viện ủy cao nhất?

Nghe xong, Ngả Ny cũng không nhịn được mà le lưỡi, lúc này mới biết Giang Nguyên ở đây quả nhiên là lợi hại.

Chương 827: Công tử ra lệnh

Tâm trạng của Giang công tử Giang Nguyệt Minh không được tốt, hai hàng lông mày cau lại. Tất cả mọi người đều nhìn ra được tâm trạng của công tử đang không ổn.

Cho nên, người nào cũng cẩn thận, rất sợ chọc phải công tử gia, đây chính là tự tìm đường chết.

Một người đàn ông trung niên cường tráng dè dặt đứng bên cạnh Giang Nguyệt Minh, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, mồ hôi trên trán không ngừng rơi xuống, to như hạt đậu.

- Rốt cuộc các người đã làm gì, lại để cho người chạy đến được Hoa Hạ?

Ánh mắt Giang Nguyệt Minh lóe lên sự không kiên nhẫn, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve cái ly thủy tinh, lạnh lùng nhìn người đàn ông trung niên:

- Mấy tháng trước, các người nói để cho một con nhỏ ngoại quốc chạy thoát. Bây giờ ông lại nói cho tôi biết con nhỏ đó đã chạy đến Hoa Hạ. Hơn nữa các người còn không ngăn cản được, ngay cả người cũng mất dấu luôn.

- Thuộc hạ vô dụng, thuộc hạ đáng chết.

Mồ hôi trên trán người đàn ông trung niên càng lúc càng nhiều, lưng còng thêm mấy phần, khẩn trương nói.

Nhìn biểu hiện hoảng sợ của thuộc hạ, Giang Nguyệt Minh nhẹ đưa ly rượu lên chóp mũi ngửi một cái. Ly rượu truyền đến mùi trái cây nhàn nhạt. Ánh mắt tức giận của Giang Nguyệt Minh thoáng tiêu tan mấy phần, liếc mắt nhìn người đàn ông trung niên, lãnh đạm nói:

- Triệu Đại Bảo…

- Có thuộc hạ.

Nghe công tử gọi tên mình, gương mặt khẩn trương của người đàn ông lộ ra vẻ vui mừng. Nếu công tử gọi tên mình, nói rõ công tử còn chưa quá tức giận. Xem ra loại rượu mà ông ta cố ý tìm đến, công tử vẫn rất thích. Lần này vẫn còn hy vọng tránh được một kiếp.

Giang Nguyệt Minh nhìn Triệu Đại Bảo, lạnh giọng nói:

- Ông đi theo tôi cũng mấy năm rồi. Như vậy chuyện này tôi sẽ cho ông thêm cơ hội lần nữa. Ông cũng biết bổn đường đang trong tình trạng che giấu, tạm thời không thể để xảy ra sơ suất. Vì thế hãy đem chuyện này xử lý cho tốt. Nếu để xảy ra vấn đề nữa, công tử gia tôi cũng không bảo vệ được cho ông đâu.

- Vâng, vâng, cảm ơn công tử, thuộc hạ biết.

Người đàn ông trung niên thở phào một cái. Rốt cuộc cũng quá quan rồi, thầm nghĩ ông ta hao phí khí lực tìm về rượu ngon, quả nhiên cũng có tác dụng. Nếu không, ông ta cũng không có vận khí tốt như vậy.

Nhìn người đàn ông trung niên rời khỏi phòng, Giang Nguyệt Minh cầm ly rượu trong tay, ánh mắt nheo lại, sau đó giống như tùy ý hỏi:

- Tình huống gần đây như thế nào rồi?

- Căn cứ theo tin tức, tình huống của chủ nhân Tế Thế Đỉnh cũng không tệ. Tỷ lệ luyện đan thành công đã đạt đến hơn năm thành.

Một giọng nói bỗng nhiên vang lên trong bóng tối.

- Năm thành?

Lông mày của Giang Nguyệt Minh cau lại lần nữa, nói:

- Một luyện đan sư còn chưa đến ba mươi. Tế Thế Đỉnh lại không hoàn chỉnh, có thể cho ra đan dược thượng phẩm tỷ lệ thành công đến năm thành?

- Tin tức truyền về chính là như vậy.

Nghe giọng nói xác định, Giang công tử cau mày nói:

- Đây vẫn chỉ là Tế Thế Đỉnh không hoàn chỉnh. Theo nhu ông nói, tỷ lệ đối phương luyện ra đan dược siêu phẩm vẫn tương đối cao?

- Đúng. Tình huống của đỉnh chủ Tế Thế Đỉnh tương đối hiếm thấy. Nếu qua thêm hai ba năm nữa, tỷ lệ đối phương có thể luyện ra đan dược siêu phẩm sẽ vượt qua bốn thành.

Giọng nói kia vẫn lạnh như băng, trả lời.

- Vượt qua bốn thành? Nếu để cho hắn có được Tế Thế Đỉnh hoàn chỉnh, không phải trên ba năm là có thể luyện ra.

Ánh mắt Giang Nguyên hiện lên sự tàn khốc, lạnh lùng nói.

- Đúng vậy. Bên kia nói, với Tế Thế Đỉnh không hoàn chỉnh chỉ còn tám phần công hiệu của Tế Thế Đỉnh hoàn chỉnh. Nếu có thể tìm đúng nắp đỉnh của nó, không có gì là không thể xảy ra.

Giọng nói kia lên tiếng.

Giang Nguyệt Minh đưa tay gãi cằm, giống như có điều suy nghĩ:

- Bây giờ đã xác định được vị trí của nắp đỉnh ở đâu chưa?

- Đã xác định, ở Cổ bảo Lạp Tân.

Giọng nói kia trả lời.

- Cổ bảo Lạp Tân?

Ánh mắt Giang Nguyệt Minh hiện lên sự bất đắc dĩ:

- Có biện pháp mang về không?

- Tạm thời vẫn không có cách nào. Ở đó được canh chừng nghiêm ngặt, hơn nữa ở sâu trong Cổ bảo Lạp Tân còn có một vị thân vương đang ngủ say. Nắp đỉnh cách chỗ ngủ của y không xa. Cho nên, bây giờ không thể lấy được, chỉ có thể nghĩ biện pháp khác.

- Vậy thì từ từ suy nghĩ biện pháp.

Ngón tay thon dài gõ nhẹ trán một cái, sau đó mỉm cười tà mị:

- Hãy tăng cường liên lạc với Thiên Y Viện. Bây giờ hẳn bọn họ cũng đã phát hiện được chút gì đó. Nếu như vậy, chúng ta cũng không cần quá mức thấp điều. Dù sao cũng không thể ẩn núp bao lâu nữa. Nếu như cần thiết, vẫn phải bộc ra thủ đoạn cường lực.

Nghe Giang công tử nói, giọng nói kia có chút trầm mặc, thoáng dừng một chút, sau đó mới nói:

- Lão gia có đồng ý không?

- Không cần hỏi cha của tôi. Nếu lão tổ tông đã trao quyền cho tôi, hết thảy sẽ do tôi làm chủ.

Khóe miệng Giang Nguyệt Minh nhếch lên nhưng lời nói lạnh lẽo đến hai phần.

Người kia hơi do dự một chút rồi trầm giọng nói:

- Vâng, thiếu gia.

Giang Nguyên có chút mệt mỏi bước ra khỏi phòng luyện đan. Sau khi xối hai gáo nước lạnh lên mặt, cảm giác mát lạnh khiến cho đầu óc của hắn thanh tỉnh hai phần, lúc này mới miễn cưỡng ra bên ngoài. Hắn nhìn một thanh niên đối diện khi thấy mình liền đứng lên, sau đó mới ngồi xuống, liền hỏi:

- Tình huống như thế nào?

- Chiều hướng của đối phương có chút cổ quái. Chúng tôi cũng đã giám sát đám lính đánh thuê, dường như bọn họ cũng không có động tác nào khác, hơn nữa còn chuẩn bị rời đi. Nhưng phía nước ngoài lại không tệ. Chúng tôi đã thu thập được tin tức tình báo cần thiết, cũng nhận được mục tiêu một lần nữa truyền đến tin tức. Mặc dù không nhiều, nhưng vẫn có thể xác nhận đối phương vẫn an toàn, không có bất ngờ gì xảy ra. Dự đoán trong ba ngày nữa có thể phán định được đại khái vị trí của đối phương.

Người trẻ tuổi nhìn Giang Nguyên, ánh mắt thoáng hiện lên chút lo âu, nói:

- Nhưng chúng tôi vẫn không có biện pháp xác nhận lai lịch của đối phương.

- Không có cách nào xác nhận lai lịch đối phương?

Giang Nguyên miễn cưỡng dựa lưng vào ghế, cau mày nhìn người thanh niên. Hắn hiểu ý đối phương. Với năng lực của tổ tình báo, nếu không rõ lai lịch của đối phương, rất đáng để coi trọng. Hắn thoáng trầm ngâm một chút rồi nói:

- Bất kể đối phương có lai lịch gì, trước cứu người ra đã.

- Được.

Nghe Giang Nguyên nói, người trẻ tuổi cũng thả lỏng được một chút. Bất kể đối phương có lai lịch như thế nào, Thiên Y Viện đến bây giờ vẫn chưa sợ bất kỳ ai. Điều duy nhất cần cân nhắc là có cần thiết hay không mà thôi. Nếu Giang Nguyên đã lên tiếng như vậy, tổ tình báo cũng không cần lo lắng điều gì. Nếu thật sự gây ra chuyện, có đỉnh chủ trước mặt, sẽ không bị cấp trên khiển trách.

Nhìn người trẻ tuổi rời đi, Giang Nguyên ngửa đầu lên ghế, nhìn bầu trời đầy sao, mím môi thở dài một cái.

Hắn rất sợ phiền toái, nhưng khi phiền toái tìm đến cửa, hắn sẽ không thối lui. Nếu muốn đánh, vậy thì đánh thôi. Có Thiên Y Viện, ai sợ ai chứ? Vạn nhất không được, hắn gọi điện thoại cho mấy vị kia, bảo bọn họ cho người tiếp viện. Đến lúc đó cùng lắm bị Từ Khải Liễu và Chu Thế Dương mắng cho một trận. Dù sao, bây giờ rận nhiều còn không sợ cắn.

Thở dài, Giang Nguyên quyết định về ngủ. Ngày mai hắn còn một đống việc cần làm.

Sáng hôm sau, Giang Nguyên bắt đầu luyện đan.

- Thất bại?

Ngửi được mùi khét nhàn nhạt, Giang Nguyên cau mày. Điều này làm cho Đào Cường bên cạnh ngạc nhiên. Tại sao hôm nay y sĩ Giang Nguyên lại không được ổn định tinh thần. Ba lò đan dược thượng phẩm hôm qua toàn bộ thành công. Hôm nay hai lò thất bại một lò, tỷ số thành công đan dược thượng phẩm vượt qua tám thành, còn có cái gì không hài lòng nữa? Nên biết rằng trước kia chỉ có năm thành thôi. Thất bại là chuyện rất bình thường.

Chương 828: Trạng thái trăm phần trăm

- Thất bại?

Ngửi được mùi khét nhàn nhạt, Giang Nguyên cau mày. Điều này làm cho Đào Cường bên cạnh ngạc nhiên. Tại sao hôm nay y sĩ Giang Nguyên lại không được ổn định tinh thần. Ba lò đan dược thượng phẩm hôm qua toàn bộ đều thành công. Hôm nay hai lò thất bại một lò, tỷ số thành công đan dược thượng phẩm vượt qua tám thành, còn có cái gì không hài lòng nữa? Nên biết rằng trước kia chỉ có năm thành thôi. Thất bại là chuyện rất bình thường.

Hơn nữa, một ngày luyện được ba lò đan dược thượng phẩm, trong viện này có mấy người dám luyện chứ? Đào Cường thật không hiểu vì sao y sĩ Giang Nguyên lại có biểu hiện như vậy? Nếu đổi lại là một người khác, một ngày ba lò, lại còn là thành đan, đã sớm cao hứng cười không khép miệng rồi.

Đào Cường nghĩ như vậy là chuyện bình thường, còn Giang Nguyên thì căm tức. Lúc trước thất bại là do hắn cố ý, nhưng lần này là hắn dồn toàn bộ tinh thần nhưng vẫn thất bại. Điều này cũng chính là đại diện cho tỷ lệ luyện đan thành công của hắn cũng không phải trăm phần trăm.

Một khi không đạt đến trăm phần trăm thì chẳng khác nào lãng phí thời gian, hơn nữa còn bị trừ điểm. Hậu quả nghiêm trọng hơn là hắn không thể mau sớm đạt được tư cách luyện chế đan dược siêu phẩm. Không thể luyện chế đan dược siêu phẩm, địa vị của hắn trong nội viện chỉ cao nửa vời, không thể đạt đến uy nghiêm của thành viên hội Viện ủy.

- Lần nữa.

Giang Nguyên cau mày, hừ một tiếng.

- Được.

Đào Cường không ngừng lấy mảnh vụn trong lò luyện đan, sau đó chỉ huy học đồ rửa lò luyện, rồi chuẩn bị một phần dược liệu khác.

Thoáng bình tĩnh một chút, chờ lò luyện rửa xong, Giang Nguyên một lần nữa đứng trước lò, lãnh đạm nói:

- Bắt đầu.

- Hạ lửa một cấp.

Khi luyện chế lần thứ hai được một nửa, Giang Nguyên khẽ cau mày, cảm nhận khí tức từ bên trong đỉnh truyền đến, trầm giọng nói.

Đào Cường nhấn nút, đáp lại:

- Đã hạ lửa thêm một cấp, hiện tại đã đạt đến cấp 7.

Nhìn ngọn lửa thoáng ảm đạm một chút, Giang Nguyên hít một hơi thật sâu, sau đó nhăn mũi ngửi cái mùi từ trong đại đỉnh truyền ra, sắc mặt đột nhiên biến đổi, bởi vì hắn đã ngửi được một mùi vị nhàn nhạt khác thường.

Mùi vị như vậy nói rõ dược vật có dị biến, lò đan lần này chỉ sợ lại bị hư.

- Tắt lửa, bế lô.

Mang theo một chút phiền muộn, Giang Nguyên khẽ hừ một tiếng, sau đó xoay người đặt mông ngồi lên ghế cách đó không xa, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Nghe Giang Nguyên nói, Đào Cường hơi sửng sốt, biết rằng lại thất bại, lập tức giao phó cho học đồ tiến hành rửa lò luyện đan.

Sau khi thông báo xong, nhìn Giang Nguyên nhắm mắt dựa lưng vào ghế nghỉ ngơi, trong lòng Đào Cường âm thầm thở dài. Thiên tư trác tuyệt kinh khủng của y sĩ Giang khiến người ta phải sợ hãi, nhưng dù sao tâm tính vẫn còn chưa đủ trầm ổn.

- Chuẩn bị thêm cho tôi một phần dược liệu mới.

Thoáng nghỉ ngơi một chút, Giang Nguyên đột nhiên mở mắt, nhìn Đào Cường nói.

Nghe xong, Đào Cường thoáng chút chần chừ, thấy ánh mắt của đối phương ẩn chứa một sự không cam lòng, liền thở dài lần nữa, cảm thấy y nên có nghĩa vụ khuyên đối phương, vì vậy đã thấp giọng cười khổ:

- Y sĩ Giang Nguyên, xin thứ cho tôi lỗ mãng. Bây giờ tâm trạng của cậu không yên, hãy về nghỉ ngơi một chút cho thật khỏe. Đợi khi tinh thần bình ổn lại, ngày mai ta lại tiếp tục.

- Không sao. Thời gian còn đủ, luyện tiếp một lò.

Giang Nguyên cười nói.

- Nhưng…

Thấy Giang Nguyên cũng không có cái gì là không vui, Đào Cường hít một hơi thật sâu, sau đó thành khẩn nói:

- Bây giờ trạng thái của cậu không thích hợp luyện đan. Nếu không, cậu đổi đan dược thượng phẩm kia trước đi?

Nhìn ánh mắt thành khẩn của Đào Cường, Giang Nguyên mỉm cười vỗ vai y, nói:

- Đào Cường, đi đi. Tôi hiểu ý của anh, nhưng thời gian của tôi không còn nhiều. Yên tâm đi, tôi không làm loạn đâu.

Đào Cường nhún vai cười khổ. Cái gì nên làm cũng đã làm. Nếu Giang Nguyên cứ khăng khăng như vậy, y cũng không cần phải nói nhiều, xoay người đi chuẩn bị dược liệu.

Phòng dược liệu phản ứng trước giờ rất nhanh, chưa đầy mười lăm phút đã mang đến mấy loại dược liệu thượng phẩm.

- Y sĩ Giang Nguyên, có thể bắt đầu rồi

Sau khi nhận được dược liệu, Đào Cường lập tức gật đầu nói với Giang Nguyên.

- Được, bắt đầu thôi.

Đang nhắm mắt dưỡng thần, Giang Nguyên mở mắt ra, đứng dậy bước đến chỗ đại đỉnh, trầm giọng nói.

- Bắt đầu.

Đào Cường điều khiển bàn phím, hướng mấy học đồ gật đầu một cái.

- 3000ml nước.

Giang Nguyên lạnh lùng nói, ánh mắt cũng dần trở nên lãnh đạm, rất nhanh cả người tản ra một khí tức lạnh lùng.

Nghe bên tai truyền đến thanh âm không chút cảm xúc, Đào Cường kinh ngạc ngẩng đầu lên, vẫn là người quen thuộc nhưng cảm giác đã khác thường, không khỏi cau mày một cái, sau đó đem sự chú ý của mình tập trung lên bàn điều khiển.

Theo thời gian trôi qua, nghe bên tai truyền đến thanh âm lãnh đạm không tình cảm, nghi ngờ của Đào Cường lại càng nhiều hơn. Y phối hợp với Giang Nguyên cũng không phải một hai ngày. Khi luyện đan sư tập trung toàn bộ tinh thần vào luyện đan, lời nói như vậy cũng là chuyện bình thường, nhưng giống như Giang Nguyên thì chưa từng thấy bao giờ.

Ngày thường, Giang Nguyên luyện đan cũng tập trung tinh thần, nhưng không phải bộ dạng như bây giờ. Bây giờ hắn giống như một người khác. Chẳng lẽ là bị kích thích vì hai lần thất bại vừa rồi?

Mang theo nghi ngờ, nhưng Đào Cường một chút cũng không dám khinh thường. Một lò đan dược thượng phẩm, giá trị không rẻ. Nếu để xảy ra sơ suất cho phần điều khiển, phiền toái sẽ rất lớn, lập tức không nói nhiều, toàn tâm lắng nghe lời nói của Giang Nguyên.

- Thanh đan xuất lô.

Nghe Giang Nguyên nói, Đào Cường rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn về phía Giang Nguyên. Xem ra lò đan lần này không có vấn đề gì. Chẳng qua trạng thái của vị y sĩ bây giờ đúng là có chút cổ quái.

Nhưng y nhìn Giang Nguyên, chỉ thấy đối phương giống như bị đóng băng rồi đang tan ra. Khí tức trên người dần dần khôi phục sinh khí. Đợi khi Giang Nguyên quay người lại, gương mặt mỉm cười, chẳng chút khác thường, vô cùng tự tin, giống như người kia không phải là hắn.

Lúc này Giang Nguyên cũng không còn nôn nóng nữa. Bởi vì hắn xác nhận, bất kể tình huống nào, chỉ cần hắn tiến vào trạng thái Không Minh, như vậy sẽ đạt được trạng thái trầm tĩnh tốt nhất.

Chương 829: Nghị luận

Ngồi trong phòng làm việc của Viện trưởng, biểu hiện của y sư La Thiên Minh có chút cổ quái nhưng cũng có chút hưng phấn lẫn nghi ngờ, thấy hai hàng lông mày của Viện trưởng Từ Khải Liễu cũng cau lại.

- Lão La, hôm nay rốt cuộc ông có chuyện gì? Có chuyện thì phải mau nói với tôi, để tôi còn tranh thủ xử lý.

Buông văn kiện trong tay xuống, Từ Khải Liễu nhìn La Thiên Minh, cười khổ nói.

- Có chuyện, đương nhiên là có chuyện.

La Thiên Minh cười khổ, sau đó thở dài nhìn Từ Khải Liễu:

- Viện trưởng, tôi có chút nghi ngờ nên đến nói với bà một chút.

- Có chuyện gì thì nói đi.

Từ Khải Liễu nói.

- Giang Nguyên, trong ba ngày tổng cộng luyện được mười lò đan dược thượng phẩm.

La Thiên Minh nói.

- Mười lò đan dược thượng phẩm? Ba ngày?

Nghe được lời này, mặt Từ Khải Liễu không khỏi cứng đờ. Trong viện, người có tư cách lâu đời nhất, một ngày nhiều nhất cũng chỉ luyện được có hai lò. Tiểu tử này ba ngày luyện mười lò, không phải đang nổi điên sao?

Khi còn chưa kịp nói Giang Nguyên đang nổi điên, Từ Khải Liễu bỗng nhiên chú ý đến biểu hiện cổ quái trên gương mặt La Thiên Minh, lập tức trong lòng đánh bộp, hít một hơi thật sâu, hỏi:

- Mười lò thành công mấy lò?

- Tám lò.

La Thiên Minh không chút chậm trễ đáp lời. Nhìn biểu hiện kinh ngạc trên gương mặt Từ Khải Liễu, liền hài lòng cười nói:

- Ba lò ngày thứ nhất thành công toàn bộ. Ngày thứ hai, hai lò thất bại, một lò thành công. Nó liền điên cuồng luyện lò thứ tư, thành công. Sau đó, ba lò ngày hôm qua cũng đã toàn bộ thành công.

Từ Khải Liễu đột nhiên có cảm giác chất xám của mình hôm nay không đủ xài. Tỷ lệ thành công đan dược thượng phẩm là 80%, điều này cũng không tính là gì. Mấy vị luyện đan sư tư lịch nhất dường như cũng có tỷ lệ thành công này.

Nhưng mấy ngày trước, Giang Nguyên còn đang dừng lại ở tỷ lệ 50%. Bây giờ mới qua được bao lâu chứ?

Ba ngày luyện mười lò đan dược thượng phẩm, liên tiếp thành công bốn lò, sau đó thất bại hai lò, sau đó điên cuồng luyện thành công lò thứ tư. Ngày thứ ba thành công tiếp ba lò. Với số liệu này, ý nghĩa dường như có chút khác biệt.

Thoáng phân tích một chút, Từ Khải Liễu kinh hãi ngẩng đầu nhìn La Thiên Minh, dường như hiểu ra tại sao La Thiên Minh lại đến đây. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, Giang Nguyên đã tăng tỷ lệ thành công lên 30%.

Hơn nữa, sau khi thất bại liên tục hai lò, còn có thể luyện tiếp một lò, lại còn thành công. Ba lò của ngày hôm sau cũng không thất bại lò nào, điều này nói rõ Giang Nguyên đối với việc khống chế tinh thần đã đạt đến trình độ cực kỳ đáng sợ.

Không ai có thể trong trạng thái không yên ổn, luyện chế ra lò đan dược thượng phẩm mà không xảy ra bất cứ vấn đề gì.

Hơn nữa còn thành công ba lò cho ngày hôm sau.

Nếu không phải người điên, nếu không phải thiên tài, cho dù có Tế Thế Đỉnh, cũng chưa chắc có thể thành công.

- Lão…lão La.

Cho dù bà là Viện trưởng, cũng không nhịn được mà nuốt nước miếng nhìn La Thiên Minh, ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ dị:

- Tiếp tục như vậy, chúng ta có thể đem Minh Đan Dược đưa cho hắn luyện chế được không?

- Không biết. Cho nên tôi mới tìm bà để hỏi.

La Thiên Minh đưa tay lên xoa mặt. Tỷ lệ thành công 50% của Giang Nguyên, ông còn có thể tiếp nhận. Ông chỉ muốn Giang Nguyên mau sớm gia tăng tỷ lệ thành công, trải qua mấy năm sẽ có tư cách tiếp xúc với đan dược siêu phẩm.

Nhưng trước mắt chỉ mới trải qua có mấy ngày, Giang Nguyên dường như đã có tư cách tiếp xúc. Đây cũng là nguyên nhân khiến ông phải đi tìm Từ Khải Liễu. Tốc độ này thật sự quá kinh khủng, kinh khủng đến mức làm cho người có thâm niên như ông cũng không cách nào tiếp nhận.

Hai người im lặng hồi lâu, Từ Khải Liễu đột nhiên bừng tỉnh, nhìn La Thiên Minh, sau đó cười nói:

- Bất kể thế nào đây cũng là chuyện tốt. Hai chúng ta đúng là già quá mà trở nên hồ đồ, vì cái này mà rầu rĩ. Nếu hôm nay tiểu tử này còn có thể luyện ra ba lò đan dược thượng phẩm, chúng ta sẽ quyết định như vậy.

Từ Khải Liễu vừa nói xong, La Thiên Minh sửng sốt một chút rồi bật cười. Đúng rồi, đây chính là chuyện tốt, tại sao lại làm cho nó phức tạp lên chứ?

Phòng luyện đan số 1 vốn là phòng khiến người ta chú ý nhất. Tình huống này tất nhiên không chỉ có một mình La Thiên Minh nhận được tin tức, Chu Thế Dương cũng rất nhanh biết được tình huống.

Sắc mặt Chu Thế Dương có chút âm trầm. Ban đầu ông ta chơi xấu Giang Nguyên, tuy nói Lưu Mộc Dương đã chiếu cố mà không truy cứu việc này, nhưng ông ta cũng không dám hạ thủ chơi xấu Giang Nguyên lần nữa. Lúc này chỉ có thể hận trời hận đất mà thôi.

Đối với các vị Thiên y sư và thành viên hội Viện ủy khác, đại đa số đều vui vẻ. Dù sao, thân là thành viên hội Viện ủy, việc hưng suy của viện vẫn khiến bọn họ phải khẩn trương. Trước mắt, với tốc độ phát triển thần tốc như vậy của Giang Nguyên, bọn họ tất nhiên là cao hứng, cũng mong chờ tình huống kế tiếp của Giang Nguyên.

Nếu Giang Nguyên vẫn tiếp tục duy trì phong độ như vậy, có Tế Thế Đỉnh trong tay, những đan dược đã tuyệt tích hoặc sắp tuyệt tích rất có thể sẽ được bổ sung, hoặc một lần nữa hiện thế.

Đây chính là phúc của Thiên Y Viện. Trong thời điểm mấu chốt như thế này đã tìm về được Tế Thế Đỉnh, thậm chí còn có được một kỳ tài từ trên trời rơi xuống như thế, đúng thật là chi phúc của viện. Mọi người âm thầm suy đoán, nếu Giang Nguyên có thể luyện ra được đan dược siêu phẩm, nội viện rốt cuộc nên có phần thưởng như thế nào cho hắn.

27 tuổi, y sư nhất phẩm, luyện đan sư cao cấp, đỉnh chủ Tế Thế Đỉnh, đúng là khiến người ta phải đau đầu.

Dựa theo ghi chép, đỉnh chủ Tế Thế Đỉnh tất nhiên sẽ là thành viên hội Viện ủy, nhưng khi Giang Nguyên nhận chức đỉnh chủ, chẳng qua chỉ là y sư nhất phẩm. Hơn nữa cũng chỉ mới 27 tuổi. Cho dù có luyện ra được đan dược siêu phẩm, cũng không thể trở thành thành viên chính thức của hội Viện ủy. Chẳng lẽ lại đem loại trừ bốn chữ “hội nghị mở rộng” của tư cách “thành viên dự bị hội nghị mở rộng hội Viện ủy” sao?

Mọi người phỏng đoán, cuối cùng phát hiện vấn đề đúng là khó khăn không nhỏ. Nhưng chỉ thoáng than thở hai câu thì không còn bàn tán nữa. Nếu nói muốn nhức đầu cũng phải là năm vị Thiên y sư nhức đầu. Dù sao đến lúc đó mình chỉ phụ trách giơ tay hay không giơ tay là được.

Chương 830: Dễ như trở bàn tay

Lúc này Giang Nguyên cũng không như mọi người suy nghĩ, chăm chỉ lo luyện đan, mà là đang ngồi trong phòng làm việc của tổ tình báo, lẳng lặng nhìn mười mấy màn ảnh cùng với một hàng nhân viên tình báo phía trước tiến hành chỉ huy.

Ngả Ny ngồi bên cạnh Giang Nguyên, mở to mắt nhìn hình ảnh trước mặt, ánh mắt tràn đầy kinh hãi.

Cô phát hiện dường như mình vẫn còn quá coi thường tổ chức cổ quái của Giang Nguyên.

- Tổ thứ nhất hoàn thành lẻn vào, trong vòng năm phút hoàn thành giải trừ hệ thống báo động. Tổ thứ hai, tổ thứ ba chuẩn bị tiến vào.

Dưới sự chỉ huy tác chiến, mấy nhân viên được trang bị vũ trang đầy đủ nhanh chóng lẻn vào một căn biệt thự vùng ngoại ô. Vòng ngoài có hai tổ nhân viên mang theo vũ khí hạng nặng, phụ trách canh gác và đợi lệnh, tùy thời tiến hành chận đánh và tiếp viện.

Mười mấy màn ảnh hiện lên tình huống của các phương hướng lẻn vào cùng với tình huống quan trắc của nhân viên đợi lệnh vòng ngoài.

- Vòng ngoài đã quét xong, xác nhận mục tiêu đang ở bên trong.

Mười mấy tiếng vang nhỏ xíu vang lên, người phụ trách hiện trường bên kia trầm giọng báo cáo.

- Được, tổ thứ nhất, thứ hai, thứ ba bắt đầu tiến vào, hết sức tránh bại lộ. Một khi bại lộ, phải mở cường công, nhất định phải đảm bảo mục tiêu an toàn.

- Được, tổ thứ nhất, thứ hai, thứ ba tiến vào.

Theo mệnh lệnh, thành viên ba tổ tác chiến đã thuận lợi giải trừ hệ thống báo động lập tức cầm vũ khí, một đường tiến vào bên trong biệt thự theo ba lối.

Vòng ngoài đã được dọn sạch, mặc dù biệt thự rất lớn, nhưng dưới động tác của Thiên Y Viện, rất nhanh đã bị đột phá.

Giang Nguyên đối với cách đánh bất ngờ như vậy vẫn rất thành thạo. Nhìn ba tổ tác chiến xông vào đâu vào đấy, trong lòng cũng cảm thấy xúc động. Thiên Y Viện đúng là không có cái nào yếu kém. Thực lực của mỗi một tổ đều không kém thực lực Cô Lang năm đó.

Người trong biệt thự cũng tương đối có thực lực, nhưng rõ ràng không nghĩ đến sẽ có người xâm nhập. Bị đánh bất ngờ từ ba hướng, trải qua giao đấu ngắn ngủi, hiện trường rất nhanh trở lại bình thường.

Nhìn thành viên thuộc quyền của Thiên Y Viện nhanh chóng hạ gục đối phương, Ngả Ny vô cùng ngạc nhiên. Mặc dù cô không phải là chưa từng tham gia tác chiến như thế, nhưng rất ít khi nhìn thấy hành động bất ngờ nhanh đến như vậy, phối hợp lưu loát, tấn công không góc chết, chỉ trong mấy phút đã đột phá phòng thủ.

- Hải Bác.

Nhìn bóng người xuất hiện trên màn ảnh, Ngả Ny không nhịn được vui mừng kêu lên.

Lúc này, bên kia cũng truyền đến thanh âm báo cáo:

- Mục tiêu xác nhận, tổng cộng có mười sáu người, toàn bộ đã được tìm thấy. Yêu cầu rút lui.

- Chấp thuận rút lui.

Người chỉ huy tác chiến nhận được mệnh lệnh, trong vòng hai phút, tất cả đều rút lui khỏi biệt thự, sau đó được hai tiểu đội bên ngoài bảo vệ, nhanh chóng rời khỏi hiện trường.

Nhìn những chiếc xe việt dã lao đi, Giang Nguyên cũng thở phào nhẹ nhõm. Nếu đã cứu được người, vấn đề cũng không lớn. Bây giờ cho dù có người chặn đánh, năm tiểu tổ thuộc quyền Thiên Y Viện cùng với hai chiếc trực thăng được trang bị vũ trang đầy đủ cách đó ngàn thước đủ để bảo vệ cho tất cả mọi người an toàn rút lui.

Không ngoài sở liệu, người của Thiên Y Viện vừa mới rút lui được năm trăm mét, trên màn hình liền hiện lên hình ảnh vệ tinh, nhân viên phụ trách liền lên tiếng:

- Phát hiện có ba trực thăng đang bay đến gần. Căn cứ theo hướng đi, dự đoán khoảng năm phút sẽ gặp đội ngũ của chúng ta.

Nghe được lời này, sắc mặt Ngả Ny liền căng thẳng, còn Giang Nguyên thì vẫn không thay đổi, bình tĩnh nhìn lên màn hình. Đối với tình huống như vậy, tổ tình báo tất nhiên là đã kịp chuẩn bị. Hai chiếc trực thăng được trang bị vũ trang đầy đủ cùng với các thành viên mang theo vũ khí bên dưới cũng không phải là quả hồng mềm.

- Chuẩn bị sẵn sàng, tiêu diệt hết đối phương.

Vị chỉ huy tác chiến lạnh giọng nói.

- Rõ.

Nghe thanh âm xác nhận bên kia truyền đến, hai chiếc trực thăng nhanh chóng khởi động nhưng không cất cánh, mà trong đoàn xe có năm sáu người chui ra từ nóc xe, sau đó đỡ lấy hỏa tiễn đồng đội gác lên, nhắm ngay hướng của đối phương.

Thấy sáu hỏa tiễn đã lên nòng, cùng với hai chiếc trực thăng được trang bị vũ trang đầy đủ, Ngả Ny vốn đang khẩn trương liền thở phào nhẹ nhõm. Xem ra không có vấn đề gì lớn.

Hết thảy cũng không còn nghi ngờ gì. Ba chiếc trực thăng kia còn chưa kịp đến gần thì đã bị hỏa tiễn lao đến. Hai chiếc trực thăng nổ ầm trên không.

Một chiếc còn lại liền quay đầu bỏ chạy. Còn chưa kịp chạy bao xa, đã bị hai chiếc trực thăng của Thiên Y Viện bắn chết.

Lúc này, một nhân viên tình báo bước nhanh đến, thấp giọng nói bên tai Giang Nguyên.

Chương 831: Luyện Hình đan

- Đều đang đợi tôi luyện đan?

Chân mày Giang Nguyên nhướn lên, sau đó lại nhìn đoàn xe đã thông suốt trên màn hình, nhẹ nhàng gật đầu một cái, nhìn khuôn mặt tươi cười của nhân viên tình báo, mỉm cười cám ơn nói:

- Được, cám ơn, làm phiền rồi!

- Đâu có, đâu có... Giang y sĩ khách sáo rồi!

Nhân viên tình báo này nghe Giang Nguyên cảm ơn trên mặt liền nở nụ cười vui vẻ, vội vàng khiêm tốn nói. Anh ta nhận được tin, thấy tình thế bên này đã định liền vội vàng lên báo cho Giang y sĩ này chính là muốn bán một nhân tình. Giờ anh ta thấy được cảm ơn thì cũng biết chắc chắn đối phương đã nhớ được mình nên dĩ nhiên là rất hài lòng.

Đợi sau khi nhân viên tình báo kia lui ra, Giang Nguyên đứng dậy đi về phía viên chỉ huy tác chiến, nói:

- Đội trưởng Dương, chuyện tiếp theo phải nhờ anh rồi!

- A? Vâng... Giang y sĩ xin cứ tự nhiên, vấn đề tiếp theo không lớn lắm...

Đội trưởng Dương kia nghe thấy Giang Nguyên nói vậy liền sửng sốt một chút, sau đó liền xoay người lại cười nói:

- Đợi sau khi hoàn thành, tôi sẽ lập tức thông báo cho anh!

- Được...

Giang Nguyên gật đầu cười một tiếng, sau đó nhìn về phía Ngả Ny bên cạnh, nói:

- Ngả Ny, giờ tôi có chút việc phải ra ngoài, nếu cô không yên tâm thì cứ ở đây nhé?

- Ồ... được, anh cứ đi làm việc đi, tôi xem thêm chút nữa...

Nghe Giang Nguyên nói vậy, Ngả Ny vội vàng gật đầu một cái, dù sao ở đây có người chỉ huy, hơn nữa bọn Hải Bác tạm thời đã thoát khỏi vây khốn, có lẽ không có vấn đề gì lớn.

Nhân viên tình báo ban nay đến báo cáo thấy Giang Nguyên ra khỏi phòng giám sát thì trên mặt lộ tia xúc động. Vị này tuy trẻ tuổi nhưng mấy năm qua thực sự đã trở thành một nhân vật lớn rất tài giỏi. Giờ mình còn có thể bán cho đối phương một nhân tình chứ sau này chắc hẳn sẽ không đến lượt mình đâu.

Phòng luyện đan số 1 mấy ngày nay trên căn bản đều do Giang Nguyên chuyên dùng. Tuy sáng Giang Nguyên chưa tới, nhưng vẫn để trống, không ai sử dụng. Dĩ nhiên, có không ít người muốn dùng. Dẫu sao Phòng luyện đan số 1 cũng là phòng luyện đan tốt nhất Thiên Y viện, các điều kiện và dược liệu cũng đầy đủ nhất.

Chỉ cần là luyện đan sư cao cấp đều có thể xin phép sử dụng. Nhưng sau khi chuyển Tề Thế Đỉnh vào Phòng luyện đan số 1 thì không ai không biết xấu hổ xin phép vào. Tuy có thể đổi đỉnh, nhưng luyện đan sư cao cấp đều năm sáu chục tuổi trở lên, ai lại không biết xấu hổ đi tranh giành địa bàn với Giang Nguyên hơn hai mươi tuổi chứ?

Đặc biệt là hai ngày nay, những vị luyện đan sư cao cấp đều chú ý đến chủ Tề Thế Đỉnh này. Dĩ nhiên họ cũng đã nhìn thấy tốc độ và thực lực kinh khủng của Giang Nguyên. Cho nên dù Phòng luyện đan số 1 trống thì dĩ nhiên bọn họ cũng không tiện đến Phòng luyện đan số 1.

Đào Cường thấy Giang Nguyên đi vào thì cũng rất vui mừng. Mấy ngày nay Giang Nguyên thật sự làm cho anh ta quá vui mừng. Vốn anh ta cũng muốn xem hôm nay có phải vị này vẫn có thể luyện ra vài lò đan dược thượng phẩm không. Nếu vẫn có thể luyện ra ba lò, vậy thì y sĩ Giang Nguyên này chẳng những là chủ Tề Thế Đỉnh, mà e là cái danh hiệu “Đệ nhất luyện đan sư” cũng không thể nào chạy thoát được.

Dù là ai cũng không thể đảm bảo tỷ lệ luyện đan dược thượng phẩm thành công hơn 90%...

- Giang y sĩ... Hôm nay vẫn là Đan dược thượng phẩm à?

Đào Cương thăm dò nhìn Giang Nguyên nói.

- Đúng... hôm nay luyện Luyện Hình đan...

Giang Nguyên bình tĩnh gật đầu nói.

- Luyện Hình đan?

Đào Cường nghe thấy lời này thì hơi sửng sốt một chút. Mấy ngày nay, những đan dược thượng phẩm mà Giang Nguyên luyện hầu hết đều là đan dược bổ khí tu thân, chẳng hạn Hồng Vân Đan, Nguyên Phong Đan, Thiên Hương Đan. Nhưng hôm nay lại là Luyện Hình đan, chủ yếu dùng để luyện thể. Khống chế lửa, thời gian không giống với những loại đan dược đã luyện trước. Năng lực nắm chắc hai phương diện này có yêu cầu khá cao, nếu không quen tay rất khó thành công. So với Nguyên Phong Đan thì không hề dễ hơn.

Giang Nguyên gần như chưa từng luyện chế loại đan dược này, hơn nữa Luyện Hình Đan cũng được coi là một loại đan dược tương đối không phổ biến.

Nhìn chung những vị luyện đan sư cao cấp rất ít khi luyện chế. Trong tình huống thông thường, nếu không phải tồn kho trong viện không đủ, trên căn bản các luyện đan sư sẽ không ra tay luyện chế.

Trong lúc mọi người đang chú ý đến bên này, Hn y sĩ đột nhiên đổi sang luyện Luyện Hình Đan này hình như quá không cần thiết, không bằng tiếp tục luyện những loại đan dược vừa quen thuộc lại hot như Nguyên Phong Đan hoặc Hồng Vân Đan. Chỉ cần luyện thêm 3 lò đan dược ra lò nữa, ai có thể ngư ngờ chủ Tề Thế Đỉnh Giang Nguyên này nữa chứ?

Có điều, Đào Cường đã hiểu tính cách Giang Nguyên. Mặc dù anh ta nghi ngờ nhưng cũng không nói lời nào, lập tức ngồi vào máy tính gửi những loại thuốc cần dùng cho ban Dược liệu.

Trong thời gian chờ dược liệu đến, Giang Nguyên cũng không nói lời nào, chỉ đứng trước Tề Thế Đỉnh, đưa tay nhẹ nhàng cầm tai Tề Thế Đỉnh, yên lặng đưa nội khí lưu chuyển trong thân đỉnh, cảm nhận tình hình hướng đi của nội khí, đường vân của Tề Thế Đỉnh. Đồng thời, trong đầu hắn một lần nữa nhanh chóng hiện ra quá trình luyện chế Luyện Hình Đan.

Lúc này hắn luyện chế Luyện Hình Đan cũng là bất đắc dĩ. Hắn đã từng là thành viên của Cô Lang nên hiểu rất rõ ý nghĩa của cuộc chiến ứng cứu.

Với phòng thủ bên đó của đối phương, nếu không phải bên trong có mười mấy người Hải Bác ở trong làm nội ứng, tìm được cơ hội động tay động chân trong hệ thống báo động, Thiên Y viện cũng không thể nào dễ dàng tùy tiện đột phá phòng ngự để vào trong như vậy.

Hơn nữa sau chuyện này, chỉ mấy phút là có ba chiếc trực thăng võ trang đến tiếp viện, rõ ràng là lực lượng vũ trang thường trú xung quanh. Thực lực của đối phương rõ ràng không đơn giản như những gì đồng nghiệp đã tưởng tượng trước, giờ va chạm chính diện với đối phương, còn phải cứu tất cả mọi người, chuyện này chắc chắn sẽ không dễ giải quyết như vậy.

Nếu đã động thủ, vậy thì càng không có đường lui. Chuyện này do hắn mà ra, nhưng đối địch lại ở Thiên Y viện. Lần này chọc phải phiền phức lớn như vậy, thân phận của mình vẫn chưa đủ.

Phải mau chóng thể hiện đủ thực lực mới có thể khiến Hội đồng viện để ý đến chuyện này rồi toàn lực ủng hộ. Tình hình trước mắt, cách chứng minh thực lực chính là luyện chế các loại đan dược thượng phẩm. Nếu ngay cả loại đan dược hiếm gặp như Luyện Hình Đan cũng có thể luyện chế thành công, vậy thì thời gian được Hội đồng viện cho phép tiếp xúc với đan dược siêu phẩm sẽ nhanh chóng được rút ngắn.

Và địa vị của mình cũng nhanh chóng được ổn định, từ đó có thể khiến Thiên Y viện ủng hộ chuyện này. Nếu không Hội đồng viện chắc chắn sẽ không đồng ý trêu vào thế lực ngoại vực mạnh mẽ và khai chiến với họ.

Tiến độ của lò luyện đan thứ nhất, Giang Nguyên không làm quá nhanh. Lần đầu tiên hắn tiếp xúc với loại đan dược này, tuy có kinh nghiệm truyền thừa nhưng vẫn phải hết sức cẩn thận.

Đào Cường nhìn thấy Giang Nguyên thông thạo ra lệnh cùng với tốc độ không nhanh không chậm, hơn nữa còn có vẻ rất lãnh đạm thì trong lòng anh ta càng bình tĩnh hơn. Căn cứ theo kinh nghiệm gần đây, trong tình huống thế này, vị Giang Nguyên y sĩ này đã liên tục luyện chế thành công năm lò đan dược thượng phẩm, tỷ lệ thành công là 100%. Nếu theo lý thuyết thì lò này cũng sẽ không xảy ra vấn đề.

- Bỏ Kim Ti Thảo Đốn.

Vẻ mặt Giang Nguyên lãnh đạm, trong tầm nhìn chỉ hai màu đen trắng chỉ còn tồn tại Tề Thế Đỉnh. Mạch nội khí Tề Thế Đỉnh như rồng, nhiệt độ trong đỉnh Giang Nguyên nắm rõ như lòng bàn tay, không hề có chút lơ là...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!