- Cốt toái bổ 200g.
- Tăng lửa cấp 2...
Luyện Hình Đan, tính liệt, vị tân, có hiệu quả luyện thể hóa hình, yêu cầu về lực lửa trong quá trình luyện hóa cũng cực cao, không thể dùng văn hỏa ôn dưỡng, phải dùng võ hỏa tinh luyện, cho nên yêu cầu khống chế hỏa lực cực cao.
Quá trình luyện chế này, thứ nhất là phải phòng ngừa hỏa lực không đủ dẫn đến không thể thúc đẩy được dược hiệu, thứ hai cũng phả ngăn ngừa hỏa lực quá mạnh dẫn đến dược vật bị tiêu hao.
Hai điều này vô cùng quan trọng, chỉ cần sơ sẩy một chút có thể khiến luyện đan thất bại; cho nên Đào Cường không dám lơ là đối với những chỉ thị khống chế hỏa lực Giang Nguyên đưa ra. Chỉ cần Giang Nguyên đưa ra mệnh lệnh là lập tức tiến hành điều chỉnh hỏa lực, thời gian để điều chỉnh hỏa lực không quá 2 giây.
Tuy về phương diện giúp đỡ luyện đan Đào Cường cũng đã thuộc hàng sư phụ trong phòng luyện đan, rất có năng lực nhưng lúc này trán vẫn bắt đầu toát mồ hôi, sợ là xảy ra chuyện gì không may.
Lúc này giọng Giang Nguyên vẫn rất bình tĩnh, từng bước từng bước ra lệnh, khi thì thêm lửa, khi thì hạ nhiệt, khiến Đào Cường bận bịu chân tay. Nhưng từng câu từng chữ của hắn không hề rối, giống như những gì trước mắt chỉ là trò chơi.
- Hôm nay Giang Nguyên luyện Luyện Hình Đan?
Bên La lão y sư La Thiên Minh và Thiên y sư Từ Khải Liễu nhận được tin liền nhìn nhau một cái, sắc mặt khẽ động. Dĩ nhiên bọn họ đều nắm rất rõ những đan dược Giang Nguyên đã luyện mấy ngày nay. Giờ, Giang Nguyên đột nhiên luyện Luyện Hình Đan, hai người thoáng nghi hoặc một chút liền biết suy nghĩ của Giang Nguyên.
- Thằng nhóc này không đơn giản.
Thiên y sư Từ Khải Liễu cảm thán lắc đầu một cái, nói:
- Suy nghĩ của chúng ta vốn là chỉ cần hôm nay nó luyện ra được ba lò đan dược thượng phẩm thì sẽ để cập với Hội đồng viện cho Giang Nguyên tiếp xúc với phương thuốc đan dược siêu phẩm. Đồng thời đốc thúc Giang Nguyên nhanh chóng làm quen với những loại đan dược thượng phẩm khác, sau đó sẽ nhìn tiến độ bắt đầu siêu phẩm.
- Nhưng bây giờ... nếu thằng nhóc này ngay cả Luyện Hình Đan cũng có thể luyện được, vậy thì tiến độ tiếp xúc đan dược siêu phẩm có thể trực tiếp đẩy nhanh rồi...
Nói tới đây, Thiên y sư Từ Khải Liễu liếc nhìn La Thiên Minh vẻ mặt đặc sắc bên cạnh, lắc đầu cười khổ nói:
- Đồ đệ này của anh thật sự khiến người ta rất bất ngờ!
La lão y sư La Thiên Minh lúc này sắc mặt cổ quái, lắc đầu cười thở dài nói:
- Thằng nhóc này cho tới giờ tôi vẫn chưa thể nhìn thấu nó. Không biết trong đầu nó rốt cuộc đang suy nghĩ gì. Người làm thầy như tôi bây giờ trên cơ bản không giúp được gì, chỉ có thể ở bên giúp đỡ một chút thôi...
Thiên y sư Từ Khải Liễu nhìn biểu cảm của La lão y sư La Thiên Minh mỉm cười nói:
- Được rồi, chúng ta chuẩn bị một chút, ngày mai mở cuộc họp Hội đồng viện đi. Nếu thằng nhóc này có thể luyện được Luyện Hình Đan, vậy thì chỉ cần nó thành công 2 lò, chúng ta sẽ đề cập đến việc cho nó bắt đầu tiếp xúc với đan dược siêu phẩm...
- Ừm ừm... như vậy thì tốt quá!
La lão y sư La Thiên Minh hài lòng gật đầu một cái. Ông tương đối yên tâm với người bạn già này. Hai năm nay nếu không có bà, Giang Nguyên không thể ở trong Thiên Y viện thuận lợi đến thế.
Có điều lúc này trong mắt La lão y sư La Thiên Minh vẫn lóe lên tia nghi hoặc và lo lắng, sau đó ông cau mày nói với Thiên y sư Từ Khải Liễu:
- Gần đây hình như Giang Nguyên dẫn một người bạn nước ngoài đến, hình như có dùng đến Phòng tình báo, mà hành động cũng không nhỏ đâu. Thằng nhỏ này trước nay tính cách không kích động đến thế, chẳng lẽ...
Thiên y sư Từ Khải Liễu nhìn vẻ lo âu lóe lên trong mắt La Thiên Minh liền nhẹ nhàng gật đầu, nói:
- Chuyện này tôi cũng có nghe nói, có điều có lẽ thằng này không phải kiểu không biết nặng nhẹ...
- Ờ, ờ...
La lão y sư La Thiên Minh nhẹ nhàng lắc đầu một cái, cười khổ nói:
- Thằng nhóc này là một người trọng tình nghĩa, có nhiều lúc chưa chắc đã biết nặng nhẹ...
Thiên y sư Từ Khải Liễu thoáng trầm mặc một chút, sau đó gật đầu nói:
- Đã như vậy, tôi sẽ bảo Phòng tình báo đem các tài liệu liên quan đến xem...
Trong phòng giám sát của Phòng tình báo.
Lúc này bầu không khí ở đây tương đối căng thẳng, không vì Giang Nguyên vừa mới rời đi mà không khí nhẹ nhàng thoải mái bớt.
Quan chỉ huy tác chiến đội trưởng Dương lúc này sắc mặt âm trầm, trầm giọng nói:
- Di chuyển mục tiêu lên trực thăng, cứ di chuyển trước, còn những mục tiêu thứ yếu khác sẽ do đoàn xe hộ tống toàn lực hấp dẫn phe địch, nhất định phải lao ra khỏi vòng vây!
- Đã hỏi xung quanh trong một giờ đồng hồ có thể có tiếp viện...
Đội trưởng Dương vừa hạ một loạt mệnh lệnh, Hải Bác liền được di chuyển đến một chiếc trực thăng vũ trang, sau đó lại đổi phương hướng, dốc toàn lực lao đi. Đội xe còn lại cùng với một chiếc trực thăng vũ trang giữ nguyên phương hướng lao nhanh về phía trước.
Lúc này sắc mặt Annie cũng cực kỳ khó coi, rõ ràng đã thuận lợi cứu đám Hải Bác ra, nhưng giờ trên vệ tinh hiện rõ, lại có mấy chiếc trực thăng vũ trang cùng với mấy đội xe vũ trang đang đuổi theo bọn Hải Bác ở đằng xa. Lúc này trong lòng cô bắt đầu căng thẳng. Vốn cô cho rằng lực lượng của đối phương tương đối mạnh, nhưng giờ cô mới hiểu, hóa ra lần này thế lực đối mặt lại khổng lồ quá sức tưởng tượng.
- Xung quanh trong một giờ không thể tiếp viện...
Một nhân viên tình báo sau khi nhanh chóng gõ trên bàn phím một lúc, quay đầu nhìn về phía đội trưởng Dương sau lưng, trầm giọng nói:
- Đội trưởng, trước mắt chỉ có một đường tiếp viện duy nhất, là chiến cơ quân đội địa phương.
- Quân đội địa phương?
Sắc mặt đội trưởng Dương hơi biến đổi, nhìn những điểm đỏ đang nhanh chóng đến gần thể hiện trên màn ảnh vệ tinh, sau khi thoáng trầm mặc một chút liền quay đầu nhìn về phía Giang Nguyên vừa mới ngồi, cuối cùng hít một hơi thật sâu, nói:
- Được, liên lạc với quân đội địa phương...
- Đội trưởng, yêu cầu quyền hạn cấp 2 cần được Trưởng phòng phê duyệt...
Nhân viên tình báo kia lại một lần nữa trầm giọng báo.
- Ngại, gửi đơn xin, có lẽ Trưởng phòng biết hành động lần này.
Lúc này sắc mặt đội trưởng Dương không thay đổi, chỉ một làn nữa trầm giọng ra lệnh.
- Vâng...
Hai phút sau, nhân viên tình báo kia một lần nữa báo lại:
- Phê chuẩn được thông qua, bên ngoài đang liên hệ với đối phương...
- Thành, nhờ họ nhanh lên một chút.
Đội trưởng Dương chậm rãi gật đầu một cái, sau đó lại nhìn đồng hồ đeo tay của mình, trên mặt lộ vẻ lo lắng. Anh ta rất rõ hình của tiểu quốc này, quân đội thối nát hỗn loạn, đây cũng là một trong những nguyên nhân Phòng tình báo có thể điều động được đối phương. Nhưng giờ yêu cầu đối phương sử dụng phi cơ chiến đấu cứu viện khản cấp, đối phương chắc chắn sẽ đòi hỏi rất nhiều, hơn nữa cho dù đồng ý với điều kiện của đối phương thì có thể sẽ tiếp tục đòi thêm.
Có điều, anh ta cũng tin, bên ngoài có lẽ sẽ hiểu rõ tình hình hiện tại, chắc chắn sẽ sớm nắm được mọi thứ trong tay.
Lúc này Annie cũng mặt đầy căng thẳng. Vốn cô nhìn thấy đối phương lại một lần nữa phái lực lượng truy kích thì trong lòng bắt đầu cảm thấy hơi tuyệt vọng. Tuy bên kia đã sắp xếp trực thăng đưa Hải Bác đi, nhưng rõ ràng lực lượng của đối phương ở quốc gi này tương đối mạnh mẽ, lần này không biết có thểm đảm bảo an toàn chạy thoát không.
Chưa nói đến những đồng nghiệp khác đang ở trong đội xe. Dưới lực lượng lớn mạnh như vậy của đối phương, cho dù Hải Bác có thể thuận lợi chạy khỏi, mười mấy người trong đội xe còn lại chỉ e không thể sống sót được quá một nửa.
Có điều, nếu bên này thật sự có thể điều động máy bay chiến đấu của quân đội địa phương như họ nói thì vẫn còn có hy vọng.
Chương 833: Máy bay chiến đấu đến cứu viện
Trên khuôn mặt của quan chỉ huy tác chiến lúc này lộ ra vẻ kiên quyết. Trên nóc xe của mấy chiếc xe mở đường lúc này đều đã gác súng máy, cửa sổ hai bên đều được mở ra, nhân viên vũ trang đều đã nâng vũ khí đưa ra ngoài cửa sổ, bất cứ lúc nào cũng có thể tiến hành xúc chiến với đối phương.
Hỏa tiễn dạng vác vai của mấy chiếc xe phía sau đã một lần nữa gắn xong, nhắm thẳng lên bầu trời, chuẩn bị sẵn để công kích.
Mọi người đều biết, lần này tình báo lấy được vội vàng, tuy nói nắm được chuẩn xác địa điểm và tình hình nơi nhốt con tin, nhưng phỏng đoán về lực lượng tiếp viện của đối phương thiếu nghiêm trọng; mặc dù đã điều động lực lượng mạnh nhất có thể, nhưng đối mặt với tình huống đột phát như thế này, lần này chỉ có thể tử chiến.
- Dự trù còn năm phút nữa là tiến hành chiến đấu...
Quan chỉ huy hiện trường nhìn hình ảnh truyền đến từ vệ tinh trong mắt lộ ra tia lạnh lẽo, trầm giọng nói vào tai nghe:
- Tất cả mọi người chuẩn bị sẵn sàng...
Sau khi phát ra mệnh lệnh này, quan chỉ huy hiện trường đưa tay nhẹ nhàng nhấn tai nghe, trầm giọng hỏi:
- Xác nhận lần cuối, vẫn có tiếp viện đúng không?
- Ban ngoại vụ đang liên lạc... chờ một chút!
Vẻ mặt của Đội trưởng Dương có chút lo âu, nhưng lúc này Ban ngoại vụ vẫn chưa có câu trả lời, anh ta cũng chỉ có thể trả lời như vậy.
Thời gian trôi qua rất nhanh, mắt thấy hai bên càng ngày càng đến gần, cuối cùng nhân viên tình báo cũng một lần nữa lên tiếng nói:
- Tiếp viện xác nhận, hai chiếc F-15 dự trù có thể đến trong vòng hai mươi phút nữa, có trang bị pháo thăng thiên đối không và đối địa...
- Được... yêu cầu tiếp nhận quyền chỉ huy máy bay chiến đấu...
- Rõ...
Đội trưởng Dương nhận được xác nhận tiếp viện thì nhấn vào phím truyền tin, thông báo:
- Kiên trì hai mươi phút, hai chiếc máy bay chiến đấu sẽ tiếp viện...
- Rõ...
Quan chỉ huy hiện trường nhận được xác nhận tiếp viện thì tinh thần cũng chấn động. Lực lượng của đối phương rất mạnh, muốn rút lui an toàn là không thể nào. Nhưng nếu chỉ cần kiên trì hai mươi phút thì không phải vấn đề quá lớn.
- Các anh em, không trì hoãn nữa, trực tiếp đột phá... Trong vòng hai mươi phút máy bay chiến đấu sẽ tiếp viện...
Quan chỉ huy hiện trường vừa truyền tin ra, trên các chiếc xe đều vang lên tiếng hoan hô. Hành động lần này đã điều động tất cả lực lượng có thể sở tại, vốn họ nghĩ không thể nào có thêm tiếp viện nữa, nhưng không ngờ, cấp trên vẫn cử máy bay chiến đấu đến. Có hai chiếc máy bay chiến đấu, lần này coi như có hy vọng thoát thân rồi.
- Móa... Lão Dương, lần này cấp trên chịu chơi thật ấy. Hai chiếc máy bay chiến đấu này chắc cũng tốn không ít ấy nhỉ?
Lúc này quan chỉ huy hiện trường đã thoải mái hơn nên trêu chọc Đội trưởng Dương.
- Chắc chắn không ít... Anh không phải không biết tình hình quân đội bên đó, giờ cộng thêm pháo thăng thiên gì đó, không tốn vài triệu đô la Mỹ sao có thể điều động được họ...
Lúc này vẻ mặt Đội trưởng Dương cũng đầy cảm thán. Lần này y sĩ Giang Nguyên đúng là tốn khá nhiều máu rồi.
- Hì hì... mấy triệu đô la Mỹ... anh em chúng ta hai năm cũng không kiếm được...
Trên mặt quan chỉ huy hiện trường nở nụ cười đắc ý, sau đó nói:
- Bây giờ chỉ hy vọng mấy thằng nhóc lái máu bay kia đáng tin một chút, nếu không mấy triệu đô la Mỹ này tiêu xài hoang phí mất rồi...
- Có lẽ không đâu, bên lão Mỹ tốn nhiều công sức, cử ít nhất hơn mười giáo quan phi hành đến. Nếu ngay cả chút hành động này còn không đáng tin thì còn làm được cái quần què giề nữa...
Lúc này đội trưởng Dương cũng toét miệng cười, trấn an nói.
- Vậy được... Lão Dương, xem ra chúng ta còn có cơ hội gặp lại, về rồi nói chuyện tiếp, chuẩn bị làm việc thôi...
Quan chỉ huy hiện trường nhìn đồng hồ đeo tay rồi gật đầu một cái, sau đó liền vứt laptop trong tay xuống, cầm khẩu AK47 lên, cười híp mắt lớn tiếng hét lên:
- Các anh em, lên tinh thần nào, lần này sau khi trở về ông đây sẽ mời mọi người uống một bữa thật phê...
- Được...
Cùng với tiếng hoan hô vang lên, cả đoàn xe đột nhiên tăng tốc, lao về phía trước...
Trên bầu trời cách đó không xa, mấy chấm đen mang theo tiếng ầm ầm nhanh chóng đến gần...
Năm quả FIM-92 bắn thẳng lên trời, lao về phía những chấm đen càng lúc càng lớn kia.
Chiếc trực thăng của Thiên Y viện lúc này đang ở phía xa xa sau đoàn xe, nó đã không được phép tham gia cuộc chiến trên không. Với tình huống này, việc nó phải làm, là bảo tồn thực lực, cung cấp hỏa lực che chở phía sau đoàn xe, quét dọn đường đi.
Trên trực thăng không trang bị hỏa tiễn đối không đối địa gì, chỉ có pháo thăng thiên loại nhỏ cùng với hai khẩu súng máy hạng nặng, dùng để giọng đường công thành là tốt nhất.
- Pằng pằng...
Trong mồi đạn đầy trời, đối phương vẫn có hai chiếc trực thăng không thể thoát khỏi truy kích của FIM-92, bị bắn bể thành pháo hoa cực lớn giữa bầu trời.
Dưới sự uy hiếp như vậy, ba chiếc trực thăng còn lại lúc này cũng không dám tới gần lần nữa, chỉ đứng từ xa dùng súng máy hạng nặng bắn càn, thỉnh thoang lại bắn ra một hai quả pháo thăng thiên, chặn đoàn xe.
Quan chỉ huy hiện trường thấy uy hiếp đối phương thuận lợi liền lớn tiếng kêu lên:
- Xông lên... tăng tốc xông lên...
Lúc này đội xe cũng bắt đầu tiếp xúc với đội xe của đối phương, súng máy trên nóc xe cũng bắn đầu bắn từng ngọn lửa về phía đối phương.
Nhìn những ngọn lửa bắn khắp nơi trên màn hình cùng những tiếng kêu là thảm thiết thỉnh thoảng truyền đến, trong căn phòng tác chiến yên tĩnh lúc này đã sắp ếp xong mọi việc đang nhìn các bộ đội hiện trường tác chiến. Chỉ huy từ xa giờ chỉ có thể có tác dụng dự đoán báo động nữa thôi.
Trong cơn mưa đạn, trong máy truyền tin thỉnh thoảng truyền đến những tiếng rên thảm. Đây là âm thanh thành viên phe mình bị bắn trúng. Những người ở đây nghe thấy âm thanh này ai nấy đều phiền muộn.
Có điều nhân viên khống chế tình báo vẫn nhìn chằm chằm ảnh vệ tinh, tìm kiếm lỗ đột phá hữu dụng để bất cứ lúc nào cũng có thể thông báo tình hình cho quan chỉ huy hiện trường.
Chiếc trực thăng ở đằng sau lúc cũng xông về phía trước, một chuỗi pháo thăng thiên bắn lên con đường phía trươc đoàn xe, làm lật hai chiếc xe bọc thép đang chặn đánh, dọn sạch đường tiến lên cho đoàn xe.
- Cẩn thận...
Nhân viên lái trực thăng ấn nút bắn pháo thăng thiên trong tay, đang chuẩn bị dọn dẹp thêm hai chiếc xe cho đoàn xe thì nghe thấy trong tai nghe truyền đến tiếng hét, thế là anh ta không để ý đến chuyện nổ súng nữa mà đè mạnh cần điều khiển.
Trong lúc mất tốc độ, thân trực thăng bị chấn động mạnh một cái, một tiếng nổ mạnh từ phía sau truyền tới.
- Mẹ kiếp...
Nhân viên lái trực thăng cảm thấy chỉ tập trung ở phần cánh đuôi liền thở phào nhẹ nhõm, sau đó hai tay nắm chặt thanh điều khiển. Mặc dù không có cánh đuôi trực thăng đang nhanh chóng xoay tròn rơi xuống, nhưng nếu như có thể duy trì sự cân bằng cho thân trực thăng thì vẫn có thể chạy thoát.
- Ầm...
Chiếc trực thăng rơi song song với mặt đất, mặc dù không nổ nhưng vẫn bị biến dạng. Cái cánh lớn sau khi đụng mạnh xuống đất rốt cuộc cũng dừng lại.
Một chiếc xe trong đoàn xe lập tức cua sang, vọt đến trước chiếc trực thăng rồi dừng lạ, hai chiến sĩ từ trong xe xông ra, bắt đầu cứu những người trong trực thăng.
- Khụ khụ...
Nhân viên điều khiển ho ra máu được kéo ra khỏi buồng lái, còn người ngồi bên cạnh ghế lái lúc này ngực đã bị một ống sắt xuyên qua, không còn thở nữa.
- Đi...
Sau khi kéo nhân viên điều khiển lên xe, một chiến sĩ mò trong túi ra một ống chích đâm vào cổ nhân viên điều khiển, sau khi bơm thuốc vào thì cười nói:
- Người anh em, mạng lớn... Cậu không chết được đâu, bọn anh nhất định sẽ đưa cậu ra ngoài...
- Khụ... được... nhất định phải xông ra...
Nhân viên điều khiển vừa ho ra máu vừa cười lớn:
- Phó lái của tôi đã chết, tôi phải sống khỏe mạnh thay cậu ấy...
- Ầm...
Một chiếc xe hàng trước của đoàn xe dưới sự công kích của pháo thăng thiên dạng vác vai của đối phương lúc này bỗng nhiên bị nổ thành một đóa hoa lửa.
- Móa...
Đội trưởng Dương tức giận mắng một tiếng, có điều cũng không bất ngờ. Nếu đối phương ngay cả trực thăng vũ trang cũng có thể phái ra năm chiếc, loại hỏa lực hạng nặng dĩ nhiên cũng sẽ có. Có điều chắc chắn đối phương kiêng kỵ người đang ở trong tay mình cho nên mới mãi không dùng đến vũ khí nặng.
Giờ đã đến thời điểm mấu chốt, chắc đối phương đã chuẩn bị bất chấp tất cả.
Ba chiếc trực thăng còn lại của đối phương lúc này cũng bắt đầu dần dần áp sát, xem ra đã chuẩn bị để đánh tan cả đoàn xe.
- Máy bay chiến đấu còn bao lâu nữa mới đến?
Đội trưởng Dương lạnh giọng hỏi.
- Dự trù trong vòng năm phút nữa sẽ đến chiến trường...
Nhân viên khống chế tình huống trầm giọng trả lời.
- Được... Chuẩn bị nhận quyền khống chế, đầu tiên là phải quét sạch lực lượng trên không của đối phương, tiếp đến là dọn đường cho đoàn xe...
Quan chỉ huy hiện trường nhận được tin, tinh thần chấn động, trầm giọng nói:
- Các anh em, mở hết hỏa lực...
- Rõ!
Nhân viên Thiên Y viện nhận được mệnh lệnh, bốn quả FIM-92 phía sau một lần nữa nhô ra khỏi nóc xe, ba quả FIM-92 bắn thẳng lên mấy chiếc trực thăng trên bầu trời, còn một thanh bắn một chiếc xe bọc thép của đối phương bay đi.
Lần này đoàn xe trang bị tổng cộng mười mấy quả FIM-92, vốn chỉ để đề phòng vạn nhất, không ngờ lần này lại gặp lực lượng cản trở mạnh đến vậy, cho nên mới tiết kiệm không dùng, đợi đến thời điểm mấu chốt hẵng tính.
Bây giờ tiếp viện đã tới, như vậy chẳng cần phải giữ lại làm gì nữa.
Có điều, rõ ràng lần này đối phương đã có sự chuẩn bị. Ba quả FIM-92 vừa bắn ra, bên kia bắn ra đạn mồi giăng đầy trời, đồng thời ba chiếc trực thăng cũng bắt đầu triển khai các chiến thuật quay mũi...
- Ầm...
Lần này chỉ có một chiếc trực thăng bị bắn trúng, bể tan thành giữa bầu trời. Còn hai quả FIM-92 khác đã bị đạn mồi dụ kích nổ, điều này khiến mọi người vô cùng tiếc nuối.
Có điều cũng may, một quả FIM-92 khác đã bắn trúng chiếc xe bọc thép cản đường, biến đối phương thành một mảnh sắt vụn.
- Xông lên...
Nhân lúc hai chiếc trực thăng còn chưa bay vững lại, đoàn xe lại một lần nữa tăng tốc lao về phía trước. Giờ tiếp viện đa sắp đến rồi, chỉ cần kiên trì thêm một lúc nữa, lực lượng của đối phương sẽ bị tiêu diệt hơn một nữa. Đến lúc đó dĩ nhiên không thể nào giữ đoàn xe lại được nữa.
Đối phương cũng không hoảng hốt, hai chiếc trực thăng còn lại từ xa bay đến, thỉnh thoảng lại quét súng máy hạng nặng cùng với mấy quả tên lửa thỉnh thoảng uy hiếp đoàn xe. Còn mấy chiếc xe bọc thép thì diễu võ dương oai đuổi theo hai bên, tiến hành công kích đoàn xe.
Đối phương hiểu rất rõ, hỏa lực hạng nặng cỡ FIM-92 không thể nào trang bị quá nhiều, giờ hẳn đã xài gần hết. Nếu không phải ban nãy có mấy quả FIM-92 thì không thể chỉ còn lại hai chiếc trực thăng trên không trung rồi.
Không có hỏa lực nặng, chỉ dựa vào mấy quả pháo thăng thiên thì họ chẳng thèm sợ hãi. Họ chỉ chậm rãi cuốn lấy đám người này thì từ từ sẽ giải quyết được họ thôi.
Chương 834: Thất bại trong gang tấc
- Đuổi theo chúng, chúng không chạy thoát đâu...
Một tên cao to tóc vàng dẫn đầu bên này trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo nhìn đoàn xe lao nhanh về phía trước, lạnh giọng cười nói:
- Tất cả mọi người nhắm kỹ mấy chiếc xe trước sau, chăm sóc nhiều một chút, ba chiếc xe chính giữa thì đừng để ý đến.
- Rõ...
Mọi người đồng thanh kêu lên, súng đạn trong tay bắn về mấy chiếc xe không chút lưu tình:
- Đội trưởng yên tâm, mấy thằng đáng chết này không chạy thoát đâu...
- Pằng pằng pằng...
Cơn mưa đạn bắn vào thân xe, ép cho mấy chiến sĩ không ngẩng đầu nổi, chỉ có thể nhân lúc xe đổi hướng đưa súng ra ngoài cửa sổ bắn trả vài phát.
- Mẹ nó... Lần này đúng là chọc phải tổ ông vò vẽ. Sao máy bay chiến đấu còn chưa tới, chúng ta sắp xong đời rồi...
Một người đàn ông trung niên râu quai nón thở hồng hộc thay băng đạn trong tay, nhổ một bãi nước bọt, sau đó lại đưa súng ra ngoài xe, bắn mấy chiếc xe đuổi theo phía sau hai phát, sau khi ép bớt hỏa lực của đối phương liền đưa tay kéo một quả lựu đạn rồi ném ra sau.
Chiếc xe phía sau vang lên tiếng thắng gấp và chuyển hướng, sau đó là một tiếng nổ lớn vang lên, người râu quai nón hừ giọng nói:
- Biết trước thế này thì đã mang theo vài quả pháo thăng thiên...
- Biết trước, biết trước thì chúng ta đã mang đủ các thứ đến rồi, giờ nói thì được cái quái gì...
Một thanh niên khác nâng súng bắn về phía sau hai phát, sau đó lập tức thu lại, hừ giọng nói:
- Ai ngờ thực lực bọn chúng mạnh vậy... Mọe kiếp, tám chiếc trực thăng, may là bọn chúng không có FIM-92, chỉ có mấy quả pháo thăng thiên, nếu không chúng ta xong đời từ lâu rồi.
- Pằng pằng pằng...
Lúc này lại một cơn mưa đạn bắn đến khiến cửa sổ vang lên những tiếng động vang dội. Chàng thanh niên kia rụt đầu, nói vào trong tai nghe:
- Đội trưởng, máy bay chiến đấu có tới không? Cứ tiếp tục thế này thì chúng ta chết chắc rồi.
- Tới rồi, tới rồi... Một phút, một phút nữa...
Quan chỉ huy hiện trường ở bên kia oang oang nói:
- Tăng tốc, nới rộng khoảng cách. Mấy thằng nhóc con bên nước này ai biết mắt mũi có tốt không, bắn có giỏi không, mọi người cẩn thận một chút đừng để bị chúng làm cho vạ lây.
- Được rồi... Tăng tốc rồi...
Những lái xe nghe thấy vậy đều đồng loạt hét lớn, chân đạp mạnh chân ga. Nơi này không thể so với các nước lớn, có vài tên có thể lái được máy bay chiến đấu đã không tệ rồi. Còn chuyện trình độ bắn thì không thể trông đợi quá, đừng có để họ làm rối, lôi cả mình vào cuộc thì xui xẻo đấy.
Đội trưởng của đối phương thấy đoàn xe đột nhiên tăng tốc độ liền lớn tiếng hét lên:
- Muốn chạy à? Không có cửa đâu. Các anh em cho trực thăng bay lên trước, cản lại cho tôi...
Hai chiếc trực thăng luẩn quẩn cách đó không xa nghe đội trưởng nói vậy thì bắt đầu áp sát về phía trước. Vài tiếng “xì xì xì” vang lên, lại mấy quả pháo thăng thiên bắn xuống, đánh cho hai chiếc xe đằng trước rối loạn, khó khăn né tập kích của pháo thăng thiên.
Chiếc xe phía trước rối loạn khiến cho cả đoàn xe chậm lại.
- Haha, các anh em, lên... mấy tên này chạy không thoát đâu...
Tên tóc vàng đắc ý cười to hai tiếng, đang định chỉ huy tất cả mọi người đuổi theo, đột nhiên nghe thấy phía trước có tiếng động lớn vang lên.
- Cái gì?
Tên tóc vàng sững sốt một chút, sau đó thò đầu nhìn, chỉ thấy hai cái bóng đen lớn lướt qua đỉnh đầu.
- Máy bay chiến đấu?
Tên tóc vàng quay đầu nhìn về phía hai cái bóng đen biến mất, không khỏi ngây ngẩn, nơi này sao có thể xuất hiện máy bay chiến đấu?
Gã còn chưa hồi phục tinh thần thì thấy hai chiếc máy bay chiến đấu lại từ bên đó bay lại, rõ ràng là đang bay về phía này.
Gã tóc vàng biến sắc.
Gã đang định nói gì đó vào tai nghe thì thấy chỗ máy bay chiến đấu đang bay đến có hai làn khói trắng bốc lên, sau đó bắn ra.
- Tên lửa!
Gã tóc vàng sợ hãi kêu lên một tiếng, lập tức nhìn thấy vô số đạn mồi đang tản ra giữa không trung, nhưng đã không kịp nữa rồi.
Hai quả tên lửa đã bắn đúng mục tiêu, khiến hai chiếc trực thăng vừa mới thực hiện động tác né tránh nổ tan tành giữa bầu trời.
- Oa...
Những thành viên của đoàn xe phía trước reo hò, còn Đội trưởng Dương cách đó mấy chục ngàn cây số cũng thở phào nhẹ nhõm, xem ra lão Mỹ này đúng là tốn không ít sức lực. Hai phi công này cũng không kém lắm.
- Yêu cầu bọn họ tiến hành công kích trên đất liền, dọn đường cho đoàn xe.
- Rõ...
Nhân viên khống chế lập tức khóa chặt mấy chiếc xe bọc thép ở cuối cùng có hỏa lực mạnh nhất chuyển cho hai chiếc máy bay chiến đấu bên kia...
- Các anh em, chạy mau...
Quan chỉ huy hiện trường nhận được tin hai chiếc máy bay chiến đấu bên trên đã bắn tên lửa thì lúc này không để ý đến vui mừng, gân cổ hét đoàn xe mau chóng chạy đi. Đối không và đối địa là hai chuyện khác nhau. Bên trên chỉ có hai chiếc trực thăng động chạp, chỉ cần từng được huấn luyện trên căn bản đều có thể bắn trúng, không thể nào bắn nhầm vào người khác.
Nhưng tên lửa đối địa, mọi người đều ở chung một ổ với nhau, nói không chừng sẽ bị bắn trúng mình.
- Ầm ầm ầm...
Mọi người vừa nghe đội trưởng nói vậy thì không để ý chuyện nổ súng nữa, ai nấy đều rúc cổ vào trong xe, chỉ mong xe chạy nhanh một chút.
Mấy chiếc xe của phe địch đuổi theo phía sau làm sao không hiểu rõ, lúc này trong lòng hoảng sợ vội vàng tăng tốc tán loạn đuổi theo. Ở nơi bằng phẳng thế này, bị máy bay chiến đấu đuổi kịp thì không có cửa chạy trốn nữa. Giờ họ chỉ kỳ vọng đối phương đừng nhắm vào mình. Chiếc máy bay chiến đấu này cùng lắm chỉ mang vài quả tên lửa đối địa. Giờ chỉ cần đi gần với đoàn xe kia thì nói không chừng có thẻ thoát được.
- Xoẹt xoẹt...
Hai chiếc máy bay chiến đấu lộn mèo một cái quay đầu, sau đó đồng loạt bắn ra hai quả tên lửa.
- Chạy...
Nhìn thấy hai làn khói trắng đang bắn về phía mình, cho dù là bên ta hay bên địch đều hoảng sợ hét to, vội vàng nhấn chân ga phóng về phía trước, chỉ cầu mong cho mình không trúng đạn.
- Ầm...
Lại có hai chiếc xe nổ tung. Quan chỉ huy hiện trường nghe thấy tiếng nổ từ sau lưng truyền tới liền lau mồ hôi một cái, thở phào nhẹ nhõm, nói:
- Mọi người không sao chứ?
- Không sao...
Hai chiếc xe bọc thép ban nãy phách lối đã trúng đạn, chiếc xe cuối cùng báo cáo lên:
- Mau chạy đi, đừng chần chừ nữa, chắc lát nữa lại bắn nữa đấy...
Mọi người nghe vậy lại liều mạng bỏ chạy.
Phòng tác chiến. Annie nhìn thấy cảnh tượng trên màn ảnh sắc mặt dần dễ coi hơn. Mặc dù Hải Bác đã rời đi trước, nhưng mười mấy người còn lại đều là người quen đã từng hợp tác chung. Hơn nữa người Giang Nguyên cử đi cũng vì họ nên mới bị hao tổn ở đây, Annie cảm thấy tương đối áy náy.
Thấy giờ tình hình đã khá hơn, chỉ cần cắt đuôi được đám đuổi theo, vậy thì tiếp theo có lẽ không có vấn đề gì.
Giang Nguyên luyện đan rất tỉ mỉ, cũng rất cẩn thận...
Mặc dù trước kia hắn chưa từng luyện chế Luyện Hình Đan, nhưng có những kinh nghiệm truyền thừa ở, ở trạng thái Trống rỗng thì sẽ không có chuyện rắc rối gì xảy ra.
Lò Luyện Hình Đan thứ nhất sau khi tốn mất năm tiếng đồng hồ đã thuận lợi ra lò.
Giang Nguyên nhận bình thuốc Đào Cường mặt đầy cảm thán đưa qua, mở nắp bình ra nhẹ nhàng ngửi một cái rồi cười hài lòng, sau đó nói:
- Chuẩn bị lò thứ hai...
Hai lò tiếp theo cũng thuận lợi hoàn thành. Lò thứ hai tốn bốn tiếng, lò thứ ba tốn bốn tiếng.
- Luyện ra ba lò Luyện Hình Đan...
Thiên y sư Từ Khải Liễu nghe thấy tin này thì vẻ mặt bình tĩnh, không hề có chút kinh ngạc, chỉ dửng dưng nói với La lão y sư La Thiên Minh:
- Được rồi, ngày mai hãy xin Hội đồng viện thông qua, cho nó được tiếp xúc với đơn thuốc đan dược siêu phẩm đi...
- Được...
Là sư phụ của Giang Nguyên, lúc này vẻ mặt của La lão y sư La Thiên Minh cũng rất bình tĩnh. Giờ ông đã không còn gì để nói về gã đệ tử này của mình rồi. Thậm chí ông con tin, ngày mai sau khi Hội đồng viện thông qua cho Giang Nguyên được tiếp xúc với đơn thuốc đan dược siêu phẩm, chỉ e đến ngày hôm sau Giang Nguyên đã xin được luyện đan rồi.
Có điều, La Thiên Minh vẫn có chút bận tâm nói:
- Nhưng tiếp xúc với đơn thuốc đan dược siêu phẩm nhanh như vậy, Hội đồng việc có thẻ thông qua sao?
Thiên y sư Từ Khải Liễu lại không chút lo lắng, lãnh đạm cười nói:
- Đừng lo... Nếu Giang Nguyên có thực lực, mà đơn thuốc này trước sau gì cũng phải đưa cho nó, vậy thì đưa sớm một chút vẫn hơn. Tôi nghĩ mọi người sẽ hiểu điều này...
Về những người quan tâm đến chuyện này, lúc này sau khi nghe tin cũng kinh ngạc, sau đó là chết lặng, cùng lắm là lại bất đắc dĩ thở dài một hơi, chẳng hạn như đồng chí Thiên y sư Chu Thế Dương.
Sau khi Giang Nguyên ra khỏi phòng luyện đan đã nhận được một tin tức không hay lắm. Hải Bác mất tích.
Sau khi nhóm người đi cùng đoàn xe chạy thoát, đã ngồi lên thuyền Thiên Y viện sắp xếp rời đi... Còn chiếc trực thăng trốn đi trước, sau khi hạ cánh có một nhóm người hộ tống Hải Bác đi tụ họp với mọi người đã lặng lẽ mất tích; bao gồm hai chiến sĩ hộ tống cũng đều biến mất không tung tích.
Sắc mặt Giang Nguyên hơi khó coi, ngồi ở trong phòng tác chiến, đưa tay nhẹ nhàng vỗ vai Annie gương mặt vô cùng căng thẳng, nhìn về phía Đội trưởng Dương, cười khổ nói:
- Có chuyện gì xảy ra vậy?
Lúc này vẻ mặt Đội trưởng Dương cũng cực kém. Tiêu tốn nhiều sức lực như vậy cuối cùng cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ, nhưng không ngờ lại xảy ra sai sót thế này.
- Xin lỗi, y sĩ Giang Nguyên. Có lẽ đã bị đối phương chặn lại giữa đường... người của chúng tôi đã lưu lại toàn bộ, bắt đầu theo dõi, hẳn rất nhanh sẽ có tin tức!
Đội trưởng Dương xanh mặt đảm bảo với Giang Nguyên.
- Tôi tin vào năng lực của mọi người... mau tìm đi!
Giang Nguyên cũng không muốn nhiều lời, Đội trưởng Dương bọn họ đều là chuyên gia của phương diện này, so với mình chắc chắn là giỏi hơn rất nhiều. Hắn lập tức trầm giọng gật đầu nói:
- Sau khi tìm được thì thông báo ngay cho tôi, nhất định phải cứu được Hải Bác ra, toàn bộ chi phí cần thiết, tôi chắc chắn sẽ chi trả hết!
- Rõ...
Nhìn biểu cảm của Giang Nguyên Đội trưởng Dương cũng biết, lần này những mục tiêu khác chỉ là thứ yếu. Nhưng mục tiêu chủ yếu thì đã mất, nhiệm vụ trên căn bản coi như đã thất bại. Anh ta lập tức vội vàng đáp lời. Đây không phải Giang Nguyên đang gây áp lực cho anh ta. Là nhân viên của Thiên Y viện, hơn nữa bỏ ra cái giá lớn như vậy mà vẫn thất bại trong gang tấc, anh ta không còn mặt mũi gặp ai nữa.
Chương 835: Tranh luận trong cuộc họp Hội đồng viện
Cuộc họp Hội đồng viện lần này tương đối náo nhiệt. Lật xem tài liệu về tình hình luyện đan của Giang Nguyên trong thời gian gần đây, không ít thành viên của Hội đồng viện đều hít một hơi lạnh.
- Mỗi ngày luyện 3 lò một lần, hơn nữa đều là đan dược thượng phẩm, chủng loại cũng khác nhau, tỷ lệ luyện thành công đạt trên 90%...
Đồng chí Thiên y sư Liêu Long Căn gần đây đang xử lý vài chuyện, không chú ý lắm đến tình hình Giang Nguyên, giờ đọc tài liệu báo cáo thì thấy hơi choáng váng. Ông không kìm được kinh ngạc nhìn về phía Thiên y sư Từ Khải Liễu ngồi ở vị trí chủ tọa, muốn xác định xem đây có phải nói đùa không.
Thiên y sư Liêu Long Căn nhìn thấy vẻ mặt đầy bình tĩnh của Thiên y sư Từ Khải Liễu thì lập tức nở nụ cười hưng phấn. Xem ra chuyện này không giả rồi.
- Được rồi... Mọi người cũng xem qua tài liệu rồi. Căn cứ theo tình hình trước mắt, tôi đề nghị cho Giang Nguyên đơn thuốc của đan dược siêu phẩm. Cho cậu ấy nhanh chóng làm quen với loại đan dược này, đồng thời cho cậu ấy những ghi chép của chủ đỉnh tiền nhiệm, để chuẩn bị sẵn cho công tác luyện chế đan dược siêu phẩm sau này...
Thiên y sư Từ Khải Liễu nhìn mọi người, lãnh đạm nói:
- Không biết ý mọi người như thế nào?
Mọi người nhìn nhau một cái, Liêu Long Căn đang định cười lên tiếng, Chu Thế Dương đã vội vàng nói:
- Tôi cảm thấy như vậy hơi nhanh. Giang Nguyên mới chấp chưởng Tề Thế Đỉnh chưa được bao lâu. Tôi cảm thấy nên để cậu ấy rèn luyện thêm!
Chu Thế Dương vừa nói vậy, ánh mắt mọi người hơi lóe lên. Ai mà không biết Chu Thế Dương đang thọc gậy bánh xe. Lúc này, tất cả mọi người hơi bất mãn. Thời gian đúng là hơi ngắn, nhưng ông đã thấy ai chỉ mới có bấy lâu đã có thể luyện được đan dược thượng phẩm tỷ lệ thành công lên đến trên 90% chưa? Cho dù là những Luyện đan sư cao cấp có kinh nghiệm nhất của viện cũng rất ít người có tỷ lệ luyện thành công cao như vậy.
Rõ ràng Chu Thế Dương đang mượn việc công trả thù riêng.
Có điều mọi người đều ngại mặt mũi lão nên không nói thẳng. Đương nhiên người khác thì không tiện nói, nhưng có người thì chẳng hề nể mặt Chu Thế Dương này.
- Mặc dù thời gian không lâu, nhưng thời gian ngắn như vậy mà có thể đưa tỷ lệ luyện thành công đan dược thượng phẩm lên đến trên 90%... Như vậy mà còn không được sao?
Ánh mắt bất thiện của La lão y sư La Thiên Minh nhìn Chu Thế Dương. Trước kia ông còn kiêng kỵ một chút, nhưng từ sau khi vì Giang Nguyên ông đã xé rách mối quan hệ với Chu Thế Dương này thì giờ ông cũng chẳng để ý thêm gì nữa. Chỉ cần là chuyện liên quan đến Giang Nguyên thì ông tuyệt đối không nhượng bộ:
- Thiên y sư Chu Thế Dương hãy nhìn vào tình hình viện ta bây giờ đi. Anh cũng biết, đan dược siêu phẩm đang rất cấp bách. Giờ anh quấy rối như vậy rốt cuộc là có ý gì? Chẳng lẽ anh không muốn viện ta sớm bổ sung đan dược siêu phẩm sao?
Chu Thế Dương bị La lão y sư chế giễu sắc mặt lúc xanh lúc đỏ đập bàn, tức giận nói:
- La Thiên Minh, anh nói vậy là sao? Chẳng qua tôi chỉ thận trọng thôi. Hơn nữa Giang Nguyên này... rốt cuộc cậu ta... cậu ta... mới gia nhập Thiên Y viện chưa được bao lâu. Hơn nữa còn có mối quan hệ không sạch sẽ với Cổ Môn, tôi thận trọng một chút là sai à? Toa thuốc Đan dược siêu phẩm chính là vật quý giá nhất của Thiên Y viện ta, chẳng lẽ không cần phải thận trọng?
- Hừ... Giang Nguyên mấy ngày nay giúp Thiên Y viện ta cướp lại Tề Thế Đỉnh, còn luyện ra nhiều Đan dược thượng phẩm như vậy chẳng lẽ còn chưa đủ chứng minh sao...
La lão y sư La Thiên Minh không cam chịu yếu thế đáp lại. Từ lúc Giang Nguyên xác lập lại vị trí chủ Tề Thế Đỉnh, ông càng có thể đứng thẳng lưng trong Hội đồng viện. Thế nên ông càng không thèm nể mặt Chu Thế Dương.
- Hừ. Giang Nguyên này từ trước đến nay hay tùy tiện làm bậy, lần này còn đưa theo người nước ngoài lén dẫn vào Thiên Y viện ta. Hơn nữa còn tùy ý điều động Ban tình báo chiến tranh ở nước ngoài, ai biết trong lòng cậu ta rốt cuộc đang tính toán điều gì...
Chu Thế Dương vừa nói được một nửa thì Thiên y sư Từ Khải Liễu bên cạnh đã ho khan hai tiếng, quét mắt nhìn hai người một cái, trầm giọng quát lên:
- Được rồi.
Trong cuộc họp mà ồn ào như vậy thì còn ra thể thống gì?
- Giờ giơ tay bỏ phiếu... Ai đồng ý xin giơ tay...
Rõ ràng Từ Khải Liễu đã không chịu được tình trạng này nên không cho hai người lên tiếng nữa, trực tiếp đưa ra quyết định.
Chu Thế Dương và La Thiên Minh nghe Từ Khải Liễu khiển trách thì đều ngượng ngùng, tức giận trừng mắt nhìn nhau một cái, sau đó thì không lên tiếng nữa.
Kết quả bỏ phiếu dĩ nhiên là không có gì phải bàn cãi. Ngoài Chu Thế Dương, bốn vị Thiên y sư đều giơ tay thông qua, còn chín vị Y sư nhất phẩm ngoài hai người trước giờ luôn đi theo sau lưng Chu Thế Dương ra, những người còn lại thấy bốn Thiên y sư giơ tay thì cũng vội vàng giơ tay lên theo. Bọn họ không phải Thiên y sư, không dám làm lung tung...
Chu Thế Dương thấy gần như tất cả đều bỏ phiếu thông qua thì chỉ đành hừ lạnh một tiếng. Lão cũng biết sớm muộn gì Giang Nguyên cũng lấy được toa thuốc Đan dược siêu phẩm.
- Được rồi, nếu đã thông qua thì lát nữa Thiên y sư Liêu Long Căn, anh về lấy toa thuốc Đan dược siêu phẩm đưa cho giang nguyên.
Từ Khải Liễu hài lòng gật đầu một cái, sau đó dặn dò Liêu Long Căn.
- Rõ... Lát nữa tôi sẽ làm ngay!
Những tài liệu cực kỳ bí mật liên quan đến toa thuốc Đan dược siêu phẩm đều do Liêu Long Căn quản lý. Liêu Long Căn nghe Từ Khải Liễu nói vậy liền gật đầu nói.
- Được rồi, sắp đến giờ ăn rồi, mọi người còn chuyện gì nữa không? Nếu không thì tan họp!
Chu Thế Dương nghe Từ Khải Liễu nói vậy mắt chợt lóe, sau đó lại lên tiếng, nói:
- Bên Ban tình báo ngoại viện gần đây gây ra động tĩnh rất lớn ở nước ngoài. Nghe nói Giang Nguyên vì một người nước ngoài mà đã điều động một lực lượng lớn của ngoại viện, hơn nữa còn sử dụng máy bay chiến đấu quân đội địa phương của nước ngoài. Chuyện quan trọng như vậy, tôi cảm thấy nên coi trọng. Ngoại viện Thiên Y viện của chúng ta không phải vũ khí của riêng ai, nếu như gây chuyện lớn như vậy ở nước ngoài thì rất nguy hiểm!
- Hừ. Chuyện này tôi cũng biết. Giang Nguyên đã dùng đến ngoại viện nhưng đã trả điểm chứ không phải lạm quyền riêng. Là thành viên của Thiên Y viện, nó có tư cách này. Chẳng lẽ như vậy là vi phạm quy tắc của viện sao? Chu Thế Dương, anh đừng có không có chuyện cũng gây chuyện như vậy!
La lão y sư La Thiên Minh thấy Chu Thế Dương hắt bát nước bẩn lên Giang Nguyên như vậy cuối cùng cũng nổi giận, đứng dậy quát Chu Thế Dương.
- Tuy không vi phạm quy tắc của viện, nhưng gây rắc rối lớn như vậy ở nước ngoài cũng không hợp với tôn chỉ của Viện ta.
Chu Thế Dương khựng lại, biết không cãi được nhưng vẫn miễn cưỡng nói:
- Thiên Y viện ta từ trước đến nay ít khi nhúng tay thế sự...
La lão y sư La Thiên Minh cười lạnh một tiếng, nói:
- Ít khi nhúng tay thế sự? Hừ! Mười mấy năm trước anh cho ngoại viện đi Mỹ, gây chuyện lớn như vậy, lẽ nào không đúng. Anh làm được, Giang Nguyên thì không làm được à?
- Anh... Tôi là Thiên y sư, Giang Nguyên có thân phận gì?
La Thiên Minh đã nhắc đến chuyện này, tất cả mọi người đều biết nên quay sang nhìn với vẻ mặt cổ quái. Chu Thế Dương đỏ mặt hừ một tiếng nói.
- Thân phận của Giang Nguyên? Nó là chủ Tề Thế Đỉnh, có gì mà không làm được? Hừ!
La Thiên Minh lộ vẻ khinh thường, nói:
- Chu Thế Dương, anh đừng ỷ thân phận Thiên y sư của mình rồi muốn làm gì thì làm...
- Anh...
Chu Thế Dương thấy La Thiên Minh cười nhạt khinh thường nói mình như vậy thì suýt chút nữa ộc ra ngụm máu.
Mấy vị Thiên y sư bên cạnh lúc này thấy biểu cảm của chu thế dương cũng không kìm được lắc đầu cười thầm một tiếng. Chu Thế Dương này đúng là mất mặt quá.
Chương 836: Ứng cứu lần nữa
Giang Nguyên nhìn vẻ mặt thận trọng của Liêu Long Căn khi đưa mấy toa thuốc thì liếc mắt nhìn hai cái rồi ngẩng đầu lên nhìn Liêu Long Căn, trên mặt không lộ cảm xúc gì...
- Mau nhớ nhanh đi, cậu chỉ có mười lăm phút. Sau khi xem xong thì phải thiêu hủy!
Liêu Long Căn thấy Giang Nguyên còn có thời gian nhìn mình liền trợn mắt, nói
- Nếu không nhớ được thì đừng trách tôi!
- Không cần nữa... nhớ rồi!
Giang Nguyên thuận tay cầm bật lửa lên đốt mấy toa thuốc, sau đó ném vào thùng rác bên cạnh. Sau khi hắn thấy mấy toa thuốc nhanh chóng hóa thành tro bụi thì thuận tay đổ vào một ly nước, khiến đống tro biến thành vũng nước đen.
- Nhớ rồi?
Liêu Long Căn nhìn chằm chằm vũng nước đen trong thùng rác rồi lại nhìn về phía Giang Nguyên, mặt đầy ngạc nhiên nói:
- Đến xem cậu còn chưa xem xong.
Giang Nguyên nhún vai một cái, trên mặt mang nụ cười cổ quái, lãnh đạm cười nói:
- Ông đưa cho tôi toa thuốc của ba loại đan dược Dương Minh Đan, Long Dương Đan và Luyện Cốt Đan. Không phải còn có Khai Tuệ Đan, Thái Âm Đan gì đó nữa à? Sao không đưa hết cho tôi luôn?
- Cậu... sau cậu biết Khai Tuệ Đan, Thái Âm Đan?
Liêu Long Căn kinh hãi nhìn Giang Nguyên, chỉ Giang Nguyên kinh ngạc nói:
- Còn nữa... ba loại đan dược này sao cậu vừa nhìn hai cái đã nhớ được? Cậu... Chẳng lẽ...
- Dĩ nhiên là tôi biết, tôi còn biết cả toa thuốc của Khai Tuệ Đan, Thái Âm Đan nữa. Đúng rồi, còn cả Phá Tà Đan gì đó...
Giang Nguyên cười dửng dưng, dường như chẳng hề bất ngờ trước sự kinh ngạc của Liêu Long Căn, lắc đầu nói:
- Cho nên, không cần nhớ!
- Cậu.... Cậu...
Liêu Long Căn nghe Giang Nguyên nói vậy mặt liền biến sắc rồi sau đó nhảy cẫng lên. Sau khi ông kinh ngạc nhìn Giang Nguyên nửa ngày, cuối cùng cuộc sắc mặt dần dần khôi phục bình thường, nhìn Giang Nguyên thật sâu một cái, cuối cùng thở ra một hơi, trầm giọng hỏi:
- Cậu biết hết cả rồi à?
- Đúng... Ít nhất cả đan dược cần Tề Thế Đỉnh để luyện chế, tôi đều biết hết.
Giang Nguyên thấu hiểu nhìn Liêu Long Căn, sau nó nói như đinh đóng cột:
- Cho nên, các ông chỉ cần chuẩn bị dược liệu cho tôi là được!
Liêu Long Căn nghe Giang Nguyên xác định như vậy thì tay lại khẽ run lên, sau đó hít một hơi thật sâu, ức chế hưng phấn trong lòng, nhìn Giang Nguyên, muốn xác nhận một thứ gì đó, trầm giọng nói:
- Vậy ý của cậu là, chỉ cần cho cậu dược liệu, cậu... cậu sẽ có thể luyện chế?
- Đúng.
Giang Nguyên gật đầu, nói:
- Có thể luyện chế, nhưng trước mắt Tề Thế Đỉnh không phải nguyên trạng, ông hiểu mà. Cho nên lúc vừa bắt đầu tỷ lệ thành công sẽ không cao lắm, nhưng tôi nghĩ sau vài lần, tỷ lệ thành công 50% có lẽ không thành vấn đề!
- Sau vài lần, tỷ lệ thành công 50%...
Liêu Long Căn cảm thấy tim mình sắp không chịu nỗi nữa, hai mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Giang Nguyên, kìm nén sự hưng phấn trong lòng mình, nhìn Giang Nguyên, chần chừ một lúc rồi nói:
- Cái này chẳng lẽ có liên quan đến Tề Thế Đỉnh... Chẳng lẽ cậu thật sự có được...
- Đúng... Nếu không ông cho rằng tôi có thể thiên tài đến mức này sao? Mới tiếp xúc với đan dược được bao lâu mà có thể đạt được đẳng cấp mà người khác phải trải qua mấy chục năm mới đạt được?
Giang Nguyên nhún vai một cái theo thói quen, nhìn vẻ vui mừng như điên trong mắt Liêu Long Căn nói:
- Tôi nghĩ lâu như vậy rồi mọi người có lẽ cũng đoán ra được chút gì đó mới đúng chứ!
- Dĩ nhiên...Dĩ nhiên chúng tôi cũng có nghĩ đến, nhưng điều này thật sự quá...
Liêu Long Căn nhìn vẻ mặt đầy tự tin và lạnh nhạt của Giang Nguyên thì vô cùng vui mừng, nói:
- Được rồi, chuyện này chắc chắn tôi sẽ bàn bạc với Viện trưởng Từ và Thiên y sư Lưu Mộc Dương, sớm đưa dược liệu đến cho cậu! Bọn họ nghe thấy chuyện này chắc chắn sẽ hết sức vui mừng.
Giang Nguyên nhìn Liêu Long Căn hào hứng ra ngoài thì trên mặt cũng lộ ra một nụ cười khổ. Tài giỏi quá cũng không phải chuyện rất tốt, chẳng qua giờ đang là lúc bất đắc dĩ. Vốn có thể nhanh chóng giải quyết chuyện của Hải Bác.
Nhưng không ngờ lại xảy ra sai sót, giờ chỉ đành tiếp tục rút ngắn trình tự, bất chấp bại lộ ra vài thứ.
Chỉ mong mình mau chóng có vị trí cao hơn trong viện, nắm giữ được nhiều thứ hơn thì mới có thể sử dụng nhiều thứ hơn.
Có điều Giang Nguyên cũng biết, tuy nói mình bây giờ biểu lộ ra không ít thứ, nhưng bên kia phê duyệt những dược liệu đó cũng phải mất mấy ngày. Những dược liệu Đan dược siêu phẩm cần Đan dược thượng phẩm không thể nào so sánh được.
Lực lượng của Thiên Y viện đúng là không thể coi thường. Dưới sự tra xét toàn lực của Ban tình báo ngoại viện thì đã xác nhận được Hải Bác đã một lần nữa rơi vào tay đối phương. Hơn nữa vị trí tìm được Hải Bác lần này là ở một cứ điểm ở quốc gia khác.
- Y sĩ Giang Nguyên... tình hình lần này có thể sẽ tương đối phiền toái, dù sao đối phương đã biết được sự tồn tại của chúng ta. Nhưng đến giờ chúng ta vẫn chưa thể điều tra rõ hoàn cảnh thật sự của đối phương. Nếu như triển khai hành động lần thứ hai, tôi đề nghị tiến hành ứng cứu đặc chủng loại hình nhỏ sẽ tốt hơn. Dù sao lần này cũng chỉ cứu một người. nếu có quy mô đánh lớn như lần trước, có thể sẽ tương đối khó khăn...
Lúc Đội trưởng Dương nói lời này sắc mặt hơi khó chịu. Thân là ngoại viện Thiên Y viện, vẫn cần phải kiêng kỵ đối phương thực sự là chuyện hiếm có.
Với những chuyện này, Giang Nguyên xuất thân Cô Lang dĩ nhiên biết đây là lựa chọn tốt nhất, lập tức nhẹ nhàng gật đầu một cái, nói:
- Tôi đồng ý tiến hành ứng cứu đặc chủng, tất thảy kính nhờ Đội trưởng Dương!
Giang Nguyên nhanh chóng sắp xếp hành động rồi một lần nữa cùng Annie ngồi trong phòng tác chiến, nhìn tình hình hành động lần thứ hai. Nếu nói hai người không lo lắng là giả. Dẫu sao đây cũng là lần thứ hai, giống như Đội trưởng Dương nói, lần trước đối phương không phòng bị. Còn lần này tuy nói chỉ cần cứu một người người, nhưng lại khó hơn nhiều.
Lần này sự chuẩn bị của Thiên Y viện không thể nói là không đầy đủ. Vì lần này chỉ cứu một mình Hải Bác, hơn nữa trong tình huống đối phương có thể phòng bị rất nghiêm ngặt này, người Đội trưởng Dương phái đi không phải là những nhân viên vũ trang mà là những thành viên ngoại viện thật sự.
Lần này người đi không nhiều, chỉ có ba người. ba thành viên chuyên nghiệp của ngoại viện muốn cứu đi một người tương đối đáng tin. Ít nhất Đội trưởng Dương nghĩ vậy.
Dĩ nhiên, Giang Nguyên cũng nghĩ vậy. Ba cao thủ Địa giai ngoại viện chuyên nghiệp có trải qua huấn luyện nếu còn không cứu được Hải Bác ra thì thật sự cũng hơi mất mặt quá. Chỉ có Annie là vẫn rất căng thẳng. Ba người đi có đủ không, có thể cứu được Hải Bác không?
- Yên tâm, nếu như ba người bọn họ không cứu được Hải Bác ra thì có nhều người hơn nữa cũng vô ích...
Giang Nguyên mỉm cười trấn an Annie sau đó nhìn chằm chằm trên màn ảnh không nói gì nữa, vì hành động bên kia đã bắt đầu.
Giang Nguyên nhìn động tác của mấy người trên màn ảnh nhẹ nhàng gật đầu một cái. Ba người này không hổ là cao thủ ngoại viện đặc huấn, động tác và kỹ xảo tương đối tốt. Ít nhất với thực lực Địa giai mà nói, vượt xa thành viên Cô Lang năm đó.
Chương 837: Thất bại bất ngờ
- Muốn cứu người? Mời tiếp tục đi. Hiện giờ trong tay bọn tao có tổng cộng sáu người rồi.
Giang Nguyên nhìn người đàn ông tóc nâu đen trong mà ảnh nói xong câu này, lộ ra nụ cười đắc ý rồi bóp nát máy theo dõi thì sắc mặt liền trầm xuống.
Trong phòng tác chiến hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm màn ảnh đen thui, sắc mặt hết sức khó coi.
- Cao thủ!
Đội trưởng Dương sắc mặt tái xanh nhìn màn ảnh đen thui trước mặt, nhớ lại tình huống vừa rồi chỉ khô khan nhổ ra hai chữ.
Giang Nguyên đưa tay nhẹ nhàng ôm Annie mắt đỏ ửng vào lòng, ấm áp an ủi:
- Annie, đừng lo lắng. Tôi nhất định sẽ cứu Hải Bác ra!
- Ừm...
Dường như cảm nhận được sự tự tin trong giọng nói của Giang Nguyên, Annie ôm chặt eo Giang Nguyên, vùi trong ngực Giang Nguyên gật mạnh đầu.
Sau khi trấn an xong Annie, Giang Nguyên nhìn về phía Đội trưởng Dương sắc mặt âm trầm nói:
- Có thể điều động quân đội địa phương, trực tiếp tiến hành cứu viện vũ trang không?
- Cái này...
Đội trưởng Dương trầm mặc một lúc liền nhìn về phía Giang Nguyên, nói:
- Chuyện này không thể. Quân đội địa phương không thể làm lung tung được. Hơn nữa vẫn còn có những thế lực tồn tại khác. Hai chiếc máy bay chiến đấu kia cũng lấy danh nghĩa đi tuần tra, do chủ quản không quân bản địa phái ra. Cho nên muốn dùng vũ trang trực tiếp can dự sẽ không được.
Giang Nguyên thấy đề nghị này bị hủy bỏ thì thoáng cân nhắc một chút, sau đó một lần nữa nhìn về phía Đội trưởng Dương, nói:
- Nếu không thể làm vậy thì với tình hình hiện nay, đối phương đã có sự chuẩn bị, xem ra chỉ có thể cử Thiên vị đi mới có hy vọng!
Với đề nghị của Giang Nguyên, Đội trưởng Dương cười khổ lắc đầu nói:
- Y sĩ Giang Nguyên, Thiên vị của ngoại viện không thể tùy tiện ra nước ngoài. Hơn nữa Thiên vị có thể tham gia nhiệm vụ như thế này không nhiều, không, là cực ít!
- Tại sao cực ít?
Giang Nguyên cau mày nói:
- Thiên vị của chúng ta rất ít khi tham dự những hành động như thế này cho nên số người được nhận huấn luyện đặc biệt chuyên nghiệp thế này cũng không nhiều. Những người có kinh nghiệm không quá ba người.
Đội trưởng Dương lắc đầu cười khổ nói:
- Hơn nữa trong tình huống thế này, trừ phi Hội đồng viện đưa ra chỉ thị, nếu không bọn họ không thể nào tham dự nhiệm vụ như thế này!
- Hội đồng viện đưa ra chỉ thị?
Nghe thấy lời này, hàng lông mày mỏng dài của Giang Nguyên khẽ cau lại, sau đó trầm giọng nói:
- Không có cách nào khác sao?
- Không có. Phải được Hội đồng viện đưa ra chỉ thị. Bản thân Thiên vị không được phép tùy tiện ra nước ngoài. Tham gia những hành động thế này thì càng cần được Hội đồng viện thông qua.
Đội trưởng Dương mặt lộ sầu khổ, nhìn Giang Nguyên, nói:
- Nếu không đợi thêm vài ngày nữa, tôi tập trung thêm vài cao thủ Địa Cấp, dẫn đội tấn công. Cũng có thể thử một lần xem sao!
Giang Nguyên cau mày trầm ngâm một chút, sau đó lắc đầu một cái, nói:
- Không cần, nếu đối phương đã có phòng bị, cho dù dẫn đội tấn công cũng khó mà đắc thủ.
Thấy Giang Nguyên không đồng ý, Đội trưởng Dương cũng nhíu mày. Trước tình hình này, chẳng lẽ vị Y sĩ Giang Nguyên này định thông qua Hội đồng viện sao? Với địa vị của vị này trong viện hiện nay, cho dù như vậy e là cũng cực kỳ khó khăn, nhưng cũng không phải là không thể. Nhưng chẳng lẽ vị này sẽ thật sự vì chuyện này mà chạy đi tìm Hội đồng viện? Như vậy thật sự cũng hơi quá rồi.
- Được rồi. Đội trưởng Dương, cảm ơn khoảng thời gian này đã cực khổ, nếu như tôi cần giúp đỡ sẽ thông báo với anh!
Giang Nguyên gật đầu cười, nói:
- Những chi phí có liên quan xin gửi danh sách qua cho tôi, tôi sẽ chi trả ngay!
Đội trưởng Dương nghe Giang Nguyên nói vậy thì Dương hơi sững sốt một chút, nghi ngờ nhìn Giang Nguyên một cái sau, gật đầu cười khổ nói:
- Được, y sĩ Giang Nguyên. Thật sự xin lỗi. không thể giúp ngài một tay. Nếu ngài cần có thể dặn dò bất cứ lúc nào!
- Được. những tài liệu có liên quan xin chỉnh sửa lại một chút rồi gửi luôn cho tôi.
Sau khi dứt lời, Giang Nguyên đỡ Annie đi ra khỏi phòng tác chiến.
Annie ôm cánh tay Giang Nguyên, sắc mặt tái nhợt. Dĩ nhiên cô biết vì chuyện này lần này đã cử đi nhiều đội ngũ như vậy, thậm chí ngay cả máy bay chiến đấu địa phương cũng đã sử dụng, nhưng vẫn chưa cứu được người.
Lần này, cao thủ cử đi tiến hành lén ứng cứu cũng không phải nhân viên vũ trang phổ thông, nhưng cũng thất bại.
Mặc dù Giang Nguyên đã nói đảm bảo sẽ cứu Hải Bác ra nhưng Annie biết, những chuyện như thế này e là hết sức khó khan.
- Yên tâm. Không sao đâu! Tôi nhất định sẽ cứu Hải Bác ra!
Giang Nguyên mỉm cười nói.
... ...
Hai tiếng sau, La lão y sư La Thiên Minh sắc mặt tái nhợt chạy đến phòng làm việc của viện trưởng.
- Lão La, sao vậy?
Từ Khải Liễu nhìn vẻ mặt âm trầm của La lão y sư thì hơi sững sốt một chút.
Lão La này ban nãy lúc bước ra còn mặt đầy hưng phấn cùng đắc ý, sao đột nhiên bây giờ đã có bộ dạng như thế này?
- Viện trưởng, cái thằng nhóc Giang Nguyên nó, nó, nó lủi rồi!
La lão y sư La Thiên Minh tức giận đến mức hai tay run rẩy, chỉ thiếu điều giẫm chân.
- Lủi? lủi đi đường nào?
Từ Khải Liễu sững sốt một chút, ngạc nhiên nói.
- Ban nãy tôi đến Ban ngoại vụ hỏi, thằng nhóc này đi Châu Âu rồi. Giờ đã ở trên máy bay.
La lão y sư La Thiên Minh tức giận nói:
- Thằng nhóc này thậm chí ngay cả một câu chào hỏi cũng không có. Giờ đúng là... đúng là vô pháp vô thiên rồi!
- Đi Châu Âu? Sao nó đột nhiên chạy đi Châu Âu làm gì?
Từ Khải Liễu nhướn mày, Giang Nguyên đột nhiên ra đi không nói lời nào vào lúc này chắc chắn là có chuyện quan trọng. Hơn nữa hắn biết Hội đồng viện chắc chắn sẽ không đồng ý nên mới đi mà không chào như vậy.
- Châu Âu, Châu Âu... Chẳng lẽ...
Sắc mặt Từ Khải Liễu chợt trầm xuống, nhìn về phía La lão y sư nói:
- Thằng nhóc này không phải gàn đây đã dùng đến Ban tình báo ở Châu Âu làm gì đó? Giờ chẳng lẽ nó tự đi rồi!
- A, đúng. E là vậy! Cái thằng nhóc ngu ngốc đó!
La lão y sư đang giận dữ vốn chưa nghĩ ra chuyện này, giờ được Từ Khải Liễu nhắc nhỡ cũng giật mình nhớ ra. Ông vô cùng hoản hốt. Giờ thì ông lại sợ Giang Nguyên có chuyện gì ngoài ý muốn.
Giờ Giang Nguyên đi nước ngoài động thủ với người ta, làm sao ông có thể không hoảng hốt được?
Từ Khải Liễu nhìn bộ dạng của La lão y sư như vậy không khỏi cười khổ một tiếng, sau đó nói:
- Lão La, anh đừng hoảng hốt. Để tôi gọi Ban tình báo đến đây xem thử rốt cuộc có chuyện gì xảy ra. Giờ thằng nhóc này mới bắt đầu đi. Cho dù có chuyện gì chúng ta vẫn còn kịp giúp!
- Vậy thì tốt quá, mau đi, mau đi!
La lão y sư La Thiên Minh lúc này liền vỗ đùi vội vội vàng vàng thúc giục. Đột nhiên dường như ông nhớ ra điều gì đó, nói:
- Cái này... Hay là chúng ta báo với bên hàng không cho máy bay quay ngược lại, đưa nó về nơi xuất phát đi?
- Á, như vậy không được. Có ảnh hưởng không tốt!
Từ Khải Liễu thấy La lão y sư La Thiên Minh đã hoảng loạn, ngay cả đề nghị như thế cũng đưa ra được thì liên tục lắc đầu cười khổ nói:
- Lão La, anh đừng vội. Chúng ta cứ để người của Ban tình báo đến hỏi rõ tình hình rồi hẵng tính!
Chương 838: Tự đi
- Công tử... Đã xác nhận rồi, là người của Thiên Y viện... Hơn nữa cũng nhận được tin từ bên kia, cô gái tóc vàng ở trong Thiên Y viện mấy ngày trước là Giang Nguyên dẫn vào!
- Chậc chậc... Chậc chậc... Giỏi... Quá giỏi...
Giang đại công tử Giang Nguyệt Minh tuấn mỹ như ngọc vừa lắc đầu vừa khen, khuôn mặt đầy cảm thán nói:
- Không ngờ vị chủ của Tề Thế Đỉnh lại có duyên với chúng ta như vậy. Chuyện gì cũng dính đến hắn!
Ngô tiên sinh thấy trên mặt công tử không có vẻ gì là không vui liền âm thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó ở một bên cung kính nói:
- Giang Nguyên năm đó quả thật cũng là một thành viên tham gia trong đội ngũ đó, cho nên quen biết cô gái này cũng không có gì bất ngờ. Có điều Giang Nguyên vì hai nhân viên tình báo mà sử dụng lực lượng ngoại viện của Thiên Y viện, thậm chí còn dùng cả máy bay chiến đấu của quân đội địa phương, thật sự khiến người ta rất bất ngờ!
- A... a... Tên Giang Nguyên giờ thật sự khiến tôi rất tò mò, Giang đại công tử bưng ly rượu lên, nhẹ nhàng nhấp một miếng, sau đó lãnh đạm nói:
- Có điều nếu người đó vẫn ở trong tay chúng ta, hơn nữa hiện ở trong tay lại có thêm mấy người của ngoại viện Thiên Y viện, chúng ta từ từ xem, xem thử vị chủ đỉnh đại nhân này có ý nghĩa gì với Thiên Y viện!
- Chẳng qua... Không ngờ, giờ chuyện này lại có dính đến Thiên Y viện. Xem ra kết quả này không thể tránh khỏi rồi!
Giang đại công tử để ly rượu trong tay xuống, nhìn về phía Ngô tiên sinh, lãnh đạm nói:
- Lão Ngô... Giờ người vẫn ở trong tay, anh theo dõi cho kỹ, tuyệt đối không thể để cho Thiên Y viện cứu đi!
- Ngoài ra, phải coi trọng Giang Nguyên này. Là người từng tham dự chuyện năm đó thì anh không thể nào khinh thường được. Hãy tiếp tục điều tra cho xem, xem thử có thể điều tra ra chuyện gì không!
- Vâng, thưa công tử!
Ngô tiên sinh bị Giang đại công tử nhìn chằm chằm thì trong lòng hơi căng thẳng, vội vàng cung kính gật đầu nói.
... ...
Lúc này sắc mặt Từ Khải Liễu cũng âm trầm, nhìn chằm chằm người phụ trách Ban tình báo cùng với Đội trưởng Dương, trầm giọng nói:
- Giang Nguyên đi Châu Âu, các anh có biết không?
- Không biết!
Hai người nhìn thấy vẻ uy nghiêm của Viện trưởng thì trong lòng đều căng thẳng, đồng loạt lắc đầu. Đội trưởng Dương vội vàng báo cáo:
- Lúc đó tôi chỉ báo lại với y sĩ Giang Nguyên tình hình liên quan. Nói Thiên Y viện không thể cho phép cao thủ Thiên vị hành động. Sau đó y sĩ Giang Nguyên cầm tài liệu liên quan đi nhưng không hề biết y sĩ Giang Nguyên lại đích thân đi.
Từ Khải Liễu gật đầu một cái. Trong chuyện này dĩ nhiên bà biết rõ Ban tình báo sẽ không giấu diếm mình. bà lập tức hít một hơi thật sâu, lại lật nhìn báo cáo trong tay một chút, cau mày thở dài, nói:
- Giờ máy bay đến đâu rồi?
Đội trưởng Dương nhìn đồng hồ một chút, lập tức trả lời:
- Giờ chắc đã ở trên Thái Bình Dương rồi...
- Được rồi...
Từ Khải Liễu khẽ thở dài, thoáng trầm mặc một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía hai người, nói.
- Bảo người bên kia phối hợp với Giang Nguyên. Nhưng yêu cầu Giang Nguyên không được hành động thiếu suy nghĩ, tập trung hai tiên sinh ngoại viện đi tiếp viện!
- Viện trưởng... Tiên sinh có tư cách tham gia giờ chỉ có một vị ở trong nước. Hai vị khác giờ đang làm việc khác!
Người phụ trách Ban tình báo ngoại viện vội vàng trả lời:
- Giờ tôi sẽ mời Trương tiên sinh đi ngay!
- Được.. Đi đi, bảo Trương tiên sinh mang thêm vài người đi cùng. Đồng thời tập trung lực lượng xung quanh, toàn lực tiếp viện!
Từ Khải Liễu nhìn mấy người Ban tình báo đi ra thì nhìn La Thiên Minh một cái. Sắc mặt của cả hai đều tương đối khó coi.
La lão y sư La Thiên Minh sắc mặt nghiêm trọng, thở dài, cảm ơn Từ Khải Liễu:
- Viện trưởng, cám ơn!
- Lão La... Không cần nói vậy... Giờ chúng ta cần phải nghĩ xem ngày mai phải ứng phó với chất vấn của thành viên Hội đồng viện như thế nào... Thằng nhóc này lần này thật sự quá càn rỡ!
Giang Nguyên cũng hiểu rõ mình đột ngột rời đi vào lúc này sẽ có kết quả gì, cho nên không hề có người của Thiên Y viện tại địa phương đến sân bay đón.
Giang Nguyên không hề biết gì về quốc gia này. Có điều năm đó hắn đã từng đến thủ đô quốc gia này một lần. Nhưng với một người đã từng đi mấy chục nước như hắn thì đây không phải vấn đề gì quá lớn lao.
Đổi mấy chiếc xe, vòng vo mấy nơi, hai người mới tìm được một khách sạn tương đối vắng vẻ. Sau khi vào phòng, Giang Nguyên nhẹ thở ra một hơi, gật đầu nói với Annie:
- Được rồi, Annie... Cô nghỉ ngơi một chút đi!
- Không cần... Tôi không mệt...
Annie ny nhẹ nhàng lắc đầu một cái, nhìn Giang Nguyên, nói:
- Anh thật sự không cần người trợ giúp sao?
- Lần này không thể để bọn họ giúp đỡ, nếu giờ rất có thể tôi sẽ bị bọn họ đưa trở về rồi!
Giang Nguyên nhún vai một cái, sau đó nhìn Annie tinh thần vẫn còn khá tốt, nhẹ nhàng gật đầu một cái, nói:
- Lần này phải giúp sự giúp đỡ của người của chúng ta rồi!
- Người của chúng ta?
Annie nghe Giang Nguyên nói vậy liền nghi ngờ nhíu mày một cái.
- Liên lạc với Gấu Bắc Cực cho tôi... Tôi cần bọn họ hỗ trợ!
Giang Nguyên cười đưa máy tính xách tay tới nói.
Lúc này, trong một lâu đài cổ cách Giang Nguyên mấy ngàn cây số, Trương Nguyên lúc này mặt đầy hưng phấn nghe điện thoại, vừa trầm giọng hỏi:
- Tin tức này xác thực chứ?
- Nguyên thiếu... xác thực. Gần đây tôi luôn chú ý đến bên này. Tôi thấy trong danh sách của công ty hàng không. Giang Nguyên đúng là đã ra nước ngoài...
Câu trả lời bên kia khiến Trương Nguyên chấn động tinh thần, hưng phấn nói:
- Được, cảm ơn người anh em... Tôi sẽ ghi nhớ ân tình này của anh!
Sau khi cúp điện thoại, Trương Nguyên liền bước nhanh vào trong đại diện. Mấy tháng gần đây gã quả thật sống không bằng chết. Vì gã không cách nào lấy được tin tức gì của Giang Nguyên cho nên khi bị Bá tước Fini hỏi tới, gã chỉ có thể ứng phó qua loa. Điều này khiến gã không thể nào ngủ ngon. Hơn nữa mặc dù có thể tạm thời ứng phó với Bá tước Fini, nhưng gã cũng biết, Bá tước Fini đã càng ngày càng không nhịn được. Nếu cứ tiếp tục thế này, dĩ nhiên mình sẽ thành đồ bỏ đi chứ đừng nói đến chuyện để Bá tước Fini phát hiện mình đang lừa gạt lão thì sẽ có hậu quả gì...
Giờ cuối cùng gã cũng có được tin tức chính xác Giang Nguyên ra nước ngoài. Hơn nữa giờ Bá tước Fini cũng đã khôi phục thực lực. Lần này Bá tước Fini chắc chắn sẽ hài lòng. Chỉ cần Bá tước Fini thành công, vậy thì sau này mình sẽ không cần phải sống trong sợ hãi nữa. Hơn nữa địa vị trong Huyết tộc cũng sắp được nâng cao rồi.
Đi đến trước đại điện, Trương Nguyên hơi thu liễm lại tâm tình nóng vội của mình, sau đó nhẹ nhàng đẩy cửa ra, chậm rãi đi vào.
Bá tước Fini ngồi trên ghế ở đại điện thấy Trương Nguyên bước vào, sắc mặt hơi lạnh đi, trầm giọng nói:
- Trương Nguyên, anh tới thật đúng lúc!
Chương 839: Các phe tụ tập
- Giờ tôi đã khôi phục toàn bộ thực lực, hơn nữa bây giờ cũng đã mấy tháng trôi qua... Vẫn không có tin tức cụ thể của Giang Nguyên. Tôi lệnh cho anh, trong vòng một tuần, bất kể dùng biện pháp gì, phải dụ Giang Nguyên ra khỏi Trung Quốc cho tôi!
Trước những lời lạnh lùng của Bá tước Fini, trong lòng Trương Nguyên thầm vui mừng. Nếu không phải nhận được tin tức rồi thì ắt hẳn lần này mình chuẩn bị chạy trốn như chuột rồi.
Trương Nguyên lập tức nghiêm túc, cung kính trả lời:
- Bá tước các hạ, mấy tháng qua tôi luôn chuẩn bị cho chuyện này, chưa khi nào lơ là. Lần này tôi tới là để báo cho ngài biết, dưới sự nỗ lực lên kế hoạch của tôi, Giang Nguyên vừa mới xuất ngoại rồi!
- Giang Nguyên thật sự xuất ngoại sao?
Bá tước Fini chấn động tinh thần, cặp mắt đỏ kè lóe lên tia mừng rỡ, nhìn về phía Trương Nguyên nói.
Trương Nguyên mỉm cười nói:
- Đúng... Đã xuất ngoại, bây giờ vừa mới tới Akan rồi...
- Được...
Buổi tối, đèn đuốc ở sân bay Akan sáng choang, một chiếc máy bay nhẹ nhàng đáp xuống. Bánh xe phát ra những tiếng “rít rít”, một làn khói xanh bắn ra, sau đó chậm rãi dừng lại.
Cánh cửa máy bay mở ra, người dẫn đầu là một người đàn ông trung niên tóc vàng sắc mặt tái nhợt, mặc lễ phục nạm vàng màu đen. Đằng sau là mấy thanh niên đẹp trai tóc vàng hoặc tóc nâu mặc lễ phục đen, trong đó thậm chí còn có một thanh niên Đông phương tóc đen. Họ chậm rãi bước xuống máy bay trong ánh mắt lấp lánh của mấy cô tiếp viên hàng không. Sau đó bước lên hai chiếc xe Mercedes dạng dài đang chờ sẵn dưới cầu thang nghênh ngang chạy đi.
Nửa giờ sau, một chiếc máy bay từ Trung Quốc đáp xuống sân bay Akan. Ngô tiên sinh dẫn theo hai thuộc hạ ngẩng đầu bước xuống máy bay, ngửi cái hơi thở hanh nóng trong không khí, hừ lạnh nói:
- Bà nội nó, nóng quá...
Hai giờ sau nữa, một nhóm đàn ông trung niên lưng hùm vai gấu vô cùng hung hãn mang theo sự mừng rỡ và hưng phấn yên lặng bước xuống máy bay...
- Chekhov...
Trong một kho hàng Giang Nguyên vừa mới thuê, nhìn đám người đi tới, Giang Nguyên nhanh chóng bước tới trước gương mặt lộ nụ cười sáng lạn hiếm ra, đưa tay ra sức ôm người đàn ông tóc vàng hơi gầy đi đầu tiên.
Chekhov vỗ mạnh lưng Giang Nguyên, dùng tiếng Nga hưng phấn mắng:
- Cái thằng khốn kiếp cậu... Tôi cứ nghĩ là cậu chết thật rồi!
- Xin lỗi, người anh em của tôi...
Giang Nguyên cảm nhận lực độ của cú đấm trên lưng, trong lòng ấm áp, ôm chặt Chekhov, lớn tiếng cười nói:
- Nghe nói anh còn vì tôi mà đâm một dao... Có đau không... haha...
Giang Nguyên buông Chekhov ra, nhìn người đàn ông cường tráng như tinh tinh đang mỉm cười giang tay ra sau lưng anh ta.
Giang Nguyên cũng giang hai tay ra, ôm đối phương.
- Thượng đế của tôi ơi, tôi cũng luôn nghĩ, chúng tôi còn chưa chết sao cậu có thể chết được...
Tinh tinh lớn ôm lấy Giang Nguyên, sau đó mới nhìn Giang Nguyên lùn hơn anh ta nửa cái đầu trước mặt, quan sát hồi lâu rồi mới cảm thán nói:
- Giờ cậu là người đàn ông chân chính rồi...
Sau khi Giang Nguyên lần lượt ôm bảy tám người đàn ông thì mới mời mọi người ngồi xuống, sau đó ôm một cái rương bên cạnh, ném lên bàn, cười lớn tiếng nói:
- Nào... các anh em, vì sự xa cách lâu ngày của chúng ta...
Giang Nguyên nhìn mấy người đàn ông ngã đầy đất liền xoa xoa mi tâm, nhẹ nhàng khà ra mùi rượu, sau đó cầm ly nước Annie đưa sang uống hai ngụm rồi mới thở dài nói:
- Những người này tửu lượng của ai cũng tốt hơn trước kia...
- Cũng gần như vậy... Có điều trước kia bọn họ đều nhường anh...
Lúc này Annie khuôn mặt đầy xúc động, đưa tay nhẹ nhàng xoa xoa hai bên huyệt Thái dương giúp Giang Nguyên. Cô nhìn khuôn mặt anh tuấn dưới tay mình, trên mặt lộ ra nụ cười ấm áp:
- Tửu lượng của anh tốt thật đấy...
- Đúng vậy... tốt thật... có điều giờ chỉ còn lại...
Giang Nguyên cười khổ một tiếng, hơi nhắm mắt lại, trước mắt dần dần hiện lên một vài cảnh tượng và một số người...
Đống lửa nóng rực, tiếng nhạc mạnh, trong không khí đầy mùi thịt nướng thơm lừng và mùi rượu nồng...
Đội trưởng cùng với Xe Tăng cầm chai rượu so tài, hai người mỗi người một chai Vodka dốc vào miệng, còn Đại Hùng và Pháo Đài mặc một chiếc quần ở bên cạnh vật lộn. Pháo Đài quăng Đại Hùng qua vai, làm cậu ngã mạnh xuống đất. Cách đó không xa Tích Nghiêm ôm một cây đàn ghita, ngồi trên mui xe jeep, gãy đàn, thỉnh thoảng lại cầm chai bia bên cạnh lên nhấp một ngụm, chọc hai cô gái tóc vàng dáng người bốc lửa bên cạnh đỏ mặt.
Annie ở bên cẩn thận thêm gia vị cho thịt nướng đưa tới, sau đó mình đưa tay ra lấy rồi bỏ lên lửa, thỉnh thoảng lại trở mấy miếng thịt khác. Bất chợt phía sau một chai Vodka đưa tới, sau đó liền nghe thấy Cơ Đầu hét lớn:
- Nào... Giang, tiểu gia của chúng ta, uống rượu...
Sau khi bị chuốc say lại nằm xuống đất như một con heo chết, mắt mơ màng ngẩng đầu nhìn bầu trời rực rỡ những vì sao, xa xăm mà ấm áp...
Lúc này, điện thoại Annie vang lên. Annie nhìn một chút, sau đó liền đưa điện thoại di động cho Giang Nguyên, nói:
- Tiểu Duệ gọi tới!
- Được...
- Viện trưởng đã hạ lệnh cho nhân viên Ban tình báo toàn lực phối hợp với hành động của anh. Hơn nữa còn có một tiên sinh dẫn người đến, có lẽ mai sẽ đến nơi...
Giang Nguyên nghe Mã Tiểu Duệ nói vậy trong mắt liền lóe lên vẻ bất ngờ, sau đó lại cười khổ. Hắn biết Viện trưởng và sư phụ sẽ không bỏ mặc hắn. Nếu mình đi họ sẽ kiên quyêt không cho phép. Cho dù mình lén đi cũng sẽ bị cản lại.
Cho nên lần này mới len lén rời đi, sau đó ngay cả di động gì đó cũng tắt máy, chỉ để lại cho Mã Tiểu Duệ phương thức liên lạc của Annie. Nhưng hắn không ngờ, Viện trưởng và sư phụ lại làm vậy. Và họ làm như vậy thì sẽ phải chịu áp lực cực lớn của những người khác.
- Không cần... Tôi không cần viện giúp đỡ, đây chỉ là chuyện riêng của tôi!
Giang Nguyên thở dài, nói:
- Giờ tôi chỉ muốn biết, những thứ tôi cần có hay không?
- Có... Tôi đã gửi qua rồi, có lẽ ngày mai anh sẽ nhận được...
Dường như Mã Tiểu Duệ không hề bất ngờ trước phản ứng của Giang Nguyên. Cô lập tức nói:
- Nếu tiên sinh cũng tới, có người giúp cũng tốt, dù sao chuyện này viện trưởng cũng đã sắp xếp xong xuôi rồi!
- Không.. Nếu như tôi không dùng đến, vậy thì áp lực của viện trưởng vẫn sẽ nhẹ một chút, hơn nữa bên cạnh tôi cũng có người rồi, cho nên có thẻe không dùng đến thì sẽ không dùng...
Giang Nguyên khẽ mỉm cười nói:
- Chỉ cần tôi về rồi, họ cũng chẳng thể làm gì được tôi!
Chương 840: Kế hoạch tác chiến
Ngày hôm sau, những người nên tới đều đã tới, những thứ nên nhận cũng nhận, chỉ còn thiếu một chút...
Chekhov cũng chọn một vũ khí thường dùng từ chiếc rương bên cạnh, nhanh chóng lắp ráp, vừa nhìn về phía Giang Nguyên. Anh ta thấy mặt mũi Giang Nguyên vẫn tuấn tú như năm xưa, giữa hàng mi gần như không thấy nếp nhăn, không khỏi cười nói:
- Hai năm không gặp, tửu lượng của cậu tăng nhiều nhỉ...
Khóe miệng Giang Nguyên vểnh lên, nhìn xung quanh, thấy đám Gấu Bắc Cực rõ ràng còn chưa hết say, gật đầu cười một tiếng, nói:
- Chờ xong chuyện, chúng ta uống nữa!
- Được... Có khí phách, đến lúc đó chờ mà tiếp chiêu đi! Haha...
Chekhov vỗ mạnh bả vai Giang Nguyên, trên mặt nở nụ cười. Hai năm thằng nhóc này thật sự đã trở thành đàn ông rồi.
Giang Nguyên liếc mắt nhìn tường người, ánh mắt hơi lóe lên, nhẹ giọng nói:
- Corsa và Cisco...
Tay Chekhov thoáng khựng lại một chút, sau đó lắc đầu cười nói:
- Trong một lần làm nhiệm vụ năm ngoái gặp phải phiền phức, chết rồi...
Giang Nguyên thoáng trầm mặc, sau đó gật đầu một cái, cái nghề này chính là như vậy. Thật ra hắn biết, có điều hắn muốn xem thử có phải Corsa và Cisco có thể chết vì nguyên nhân khác không...
- Wao... hàng tốt...
Bên kia Pháo Đài to đầu đã mở cái rương dưới cùng, nhìn thứ đồ chơi bên trong, không khỏi kinh ngạc than một tiếng.
Nghe tiếng thán phục của Pháo Đài, đám Gấu Bắc cực đang lắp áp vũ khí của mình đều tò mò nhìn sang. Họ vừa nhìn thấy món đồ bên trong thì đều lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó quay đầu nhìn về phía Giang Nguyên, kinh ngạc nói:
- Cậu còn chuẩn bị cả cái này? Lẽ nào chuẩn bị tấn công doanh trại quân đội à?
- Không... Chẳng qua là chuẩn bị sẵn cũng không thừa thôi mà!
Nhìn cái rương kia, Giang Nguyên cười một tiếng. Mấy quả FIM-92 này là để đề phòng vạn nhất. Dẫu sao đối phương ở đây cũng có thể điều động lực lượng quá mạnh mẽ. Giờ không dùng đến tiếp viện của Thiên Y viện nên phải đặc biệt chuẩn bị một chút.
- Tốt thôi..
Mọi người nghe Giang Nguyên nói vậy cũng nhún vai một cái, có điều sắc mặt rõ ràng đã ngưng trọng hơn.
Chạng vạng tối, cuối cùng Giang Nguyên cũng nhận được cái rương cuối cùng. Cái rương này được gửi đến từ Trung Quốc. Sau khi Giang Nguyên mở ra nhìn một chút liền hài lòng gật đầu một cái, bây giờ Mã Tiểu Duệ đưa những thứ này tới là coi như đã xong hết rồi.
Buổi tối ăn xong cơm tối, cuối cùng thì cuộc họp chuẩn bị cho trận chiến cũng diễn ra trong sự tò mò của mọi người.
Annie nhẹ nhàng gõ lên bàn phím, trên màn ảnh lớn trước vách tường hiện lên hình ảnh vệ tinh.
- Đây chính là địa điểm của hành động lần này, trang viện Posila...
- Nơi này giới bị nghiêm ngặt... Ở vị trí cổng lớn có hai tháp canh gác... ở đây...
- Còn ở đây... luôn có người canh gác 24/24...
Annie nhẹ nhàng di chuột khoanh từng vòng tròn nhỏ trên màn ảnh, nói:
- Hơn nữa căn cứ theo quan trắc cho thấy, toàn bộ nhân viên canh phòng vòng ngoài của trang viên hơn ba mươi người. Cảnh vệ bên trong không rõ... Hơn nữa có lẽ khu vực mười phút lân cận của đối phương có khả năng tiếp viện!
- Mục tiêu của chúng ta là sáu người, dự đoán được nhốt ở vị trí này...
Sau khi nghe Annie tóm tắt ngắn gọn, ánh mắt của đám Gấu Bắc Cực bắt đầu ngưng trọng, lại nhớ đến mấy quả FIM-92 của Giang Nguyên chuẩn bị liền nhìn Giang Nguyên lộ ra vẻ nghi hoặc.
Xe Tăng nhìn về phía Giang Nguyên, nghi ngờ nhíu mày một cái, trầm giọng nói:
- Căn cứ vào tình huống thế này, muốn cứu sáu người chúng ta không đủ nhân lực... Ít nhất còn cần hai tiểu đội. Hai tiểu đội vào trong, một tiểu đội bên ngoài canh gác tiếp viện!
Nghe Xe Tăng nói, , tất cả mọi người nhẹ nhàng gật đầu, phải cứu sáu người, hơn nữa còn phải vào bên trong, bên ngoài đối phương còn có khả năng có tiếp viện, mười người trước mặt không thể đủ. Ít nhất phải thêm hai tổ nữa.
- Không cần... Người quá nhiều. Dễ dàng bị đối phương phát giác. Mục tiêu của chúng ta là đánh bất ngờ!
Giang Nguyên bình tĩnh nói:
- Tôi sẽ vào trong giải quyết canh phòng, Annie phụ trách khống chế và canh gác từ xa... Nhiệm vụ của các anh là cảnh giới vòng ngoài cùng với phụ trách tiến vào tiếp viện hậu kỳ!
Nói tới đây, Giang Nguyên nhìn mọi người, gật đầu nói:
- Mười người... thế là đủ rồi...
- A...
Giang Nguyên nói vậy, mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc. Một người phụ trách canh phòng, những người còn lại phụ trách canh gác vòng ngoài cùng tiến vào tiếp viện hậu kỳ. Như vậy tương đương với việc tất cả bọn họ ở ngoài đứng phỗng ra đấy chờ sau khi Giang Nguyên dọn dẹp hết nguy hiểm thì tất cả mọi người lại vào đem người đưa ra ngoài sao?
Giang Nguyên nhìn biểu cảm của mọi người liền cười một tiếng, sau đó gật đầu nói:
- Đúng... Chính là như vậy! Việc mọi người phải làm là chuẩn bị vũ khí thật tốt. Nếu tiếp viện bên ngoài đến thì giải quyết họ...
Bên Akan đang là ban đêm, nhưng ở Trung Quốc giờ vẫn còn đang là buổi sáng. Không khí trong phòng họp nhỏ của Thiên Y viện rất ngưng trọng. Các thành viên Hội đồng viện đang ngồi trước bàn họp, sắc mặt ai nấy đều khó coi.
Một vị Y sư nhất phẩm vừa bưng ly trà nhẹ nhàng uống, trong lòng vừa cảm thán. Từ lúc ông vào Thiên Y viện đến giờ, mấy năm nay trên cơ bản mỗi tháng Hội đồng viện chỉ họp thường lệ một lần. Nhưng từ sau khi Giang Nguyên gia nhập viện tới nay đã hoàn toàn làm loạn tình trạng này. Có lúc một tháng họp ba đến năm lần cũng không có gì là lạ.
- Tùy ý liều lĩnh... Tôi chỉ có thể dùng bốn chữ này để hình dung!
Lời lẽ kịch liệt như vậy, trong các thành viên Hội đồng viện không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là đồng chí Chu Thế Dương nói.
- Giang Nguyên này tôi đã nói trước rồi, hoàn toàn không đáng tin. Vậy mà mọi người không hề tin tôi!
Lúc này Chu Thế Dương vỗ bàn, nước miếng văng tứ tung phê phán ai đó:
- Hội đồng viện ta coi trọng khoan dung hắn như thế, trao trách nhiệm chủ Tề Thế Đỉnh nặng nề cho hắn, hơn nữa còn đặc cách trao toa thuốc Đan dược siêu phẩm cho hắn. Lúc đó tôi đã nói không thể đưa được rồi mà. Mọi người xem đi... Hôm qua vừa đưa toa thuốc Đan dược siêu phẩm cho hắn, nửa đêm đã lén bỏ chạy rồi...
- Anh dạy dỗ đệ tử giỏi lắm, còn ngày ngày bao che khắp nơi... Lần này thì hay rồi, mang theo toa Đan dược siêu phẩm cứ thế bỏ chạy!
Chu Thế Dương hung hăng nhìn chằm chằm La lão y sư La Thiên Minh tức giận nói:
- Vào thời điểm mấu chốt này mà làm như vậy là phản bội Thiên Y viện!
- Chạy cái gì? Phản bội Thiên Y viện cái gì?
La lão y sư La Thiên Minh không hề nhượng bộ, tức giận nói:
- Giang Nguyên ra ngoài không xin phép là không đúng, nhưng nó có chuyện phải làm. Tuy là việc riêng, nhưng sao có thể nói là phản bội viện chứ? Hơn nữa Tề Thế Đỉnh cũng vẫn còn trong viện. Nếu nó mang đi anh có thể nói như vậy được. Còn trong tình huống hiện tại là anh đang gắp lửa bỏ tay người!
- Hừ... Tôi gắp lửa bỏ tay người? Giang Nguyên cấu kết với người nước ngoài, giờ còn mang cái con tây đó đi rồi, hơn nữa những toa Đan dược siêu phẩm kia là bí mật bất truyền của Thiên Y viện ta. Hôm qua hắn vừa nhận được liền lẻn trốn ra nước ngoài, thế không phải phản bội viện là cái gì? Anh là sư phụ của hắn, anh phải gánh hoàn toàn trách nhiệm!
Trước cuộc tranh cãi long trời lở đất của hai người này trong cuộc họp Hội đồng viện, Liêu Long Căn bên cạnh thở dài...
Chương 841: Toàn bộ đến đông đủ
- Được rồi, đừng tranh luận nữa.
Nhìn hai người càng lúc càng đối chọi gay gắt, không ra thể thống gì nữa, mà Viện trưởng dường như cũng không tiện lên tiếng trong việc này, Liêu Long Căn cũng không thể làm gì khác hơn là thở dài lên tiếng.
Liêu Long Căn bài danh thứ hai ở Thiên Y Viện, chỉ đứng sau Từ Khải Liễu và Lưu Mộc Dương. Trong tình huống bình thường cũng chỉ lên tiếng trong lĩnh vực do ông quản lý, rất ít khi chủ động lên tiếng trong những tình huống khác. Tuy nhiên uy vọng của ông ở hội Viện ủy lại rất cao. Mặc dù Chu Thế Dương vẫn còn bất mãn, nhưng cũng chỉ có thể im lặng. Còn La Thiên Minh thì không nói gì nữa.
- Liên quan đến phương thuốc đan dược siêu phẩm của Giang Nguyên, không cần truy cứu nữa. Là đỉnh chủ của Tế Thế Đỉnh, bản thân hắn có quyền và tư cách có được tất cả đơn thuốc.
Liêu Long Căn vừa nói xong, tất cả đều gật đầu. Quả thật là như thế.
Chu Thế Dương nghe xong thì có chút không vui, đang định lên tiếng nhưng đã bị Liêu Long Căn khoát tay chặn lại:
- Hơn nữa, Giang Nguyên kế nhiệm đỉnh chủ Tế Thế Đỉnh, dường như cũng thông qua Tế Thế Đỉnh tiếp nhận một số truyền thừa đặc biệt. Tuy không biết truyền thừa này đã từng xuất hiện qua chưa, nhưng gần đây chuyện này đã được chứng minh, Giang Nguyên thông qua Tế Thế Đỉnh mà có được rất nhiều kinh nghiệm luyện đan. Cho nên hắn mới trong thời gian ngắn năng lực đạt đến trình độ kinh ngưởi.
Nghe xong, mọi người lại gật đầu lần nữa. Bọn họ đều hoài nghi như thế. Một người chỉ mới tiếp xúc với luyện đan được mấy tháng, cho dù có thiên tư siêu phàm đi chăng nữa cũng không có khả năng kinh khủng như thế. Cho dù Tế Thế Đỉnh là trấn viện chi bảo, có dị năng như thế cũng không kỳ quái. Điều kỳ quái duy nhất chính là vì sao trong các ghi chép của các đỉnh chủ đời trước lại không ghi lại.
Chỉ có Chu Thế Dương là lộ ra vẻ mặt không cam lòng. Vốn Tế Thế Đỉnh nên là của ông, nhưng lại bị tên vương bát đản kia đoạt mất, không nhịn được lại tức tối lên tiếng:
- Cho dù Giang Nguyên thông qua truyền thừa đặc biệt nào đó, nhưng đan phương siêu phẩm này là tùy tiện…
- Lão Chu…
Liêu Long Căn một lần nữa cắt đứt lời nói của Chu Thế Dương, cười khổ nhìn mọi người:
- Tôi đã đưa ba đan dược siêu phẩm là Dương Minh Đan, Long Dương Đan, Luyệt Cốt Đan cho Giang Nguyên. Hắn chỉ tùy ý nhìn qua một chút rồi tiêu hủy, còn hỏi tôi tại sao không đưa Thái Âm Đan, Khai Tuệ Đan cho hắn?
Liêu Long Căn vừa nói xong, tất cả đều sửng sốt, bao gồm Viện trưởng Từ.
- Làm sao hắn biết có Thái Âm Đan và Khai Tuệ Đan?
Chu Thế Dương ngẩn người, sau đó đem mũi dùi chỉa về phía La Thiên Minh:
- La Thiên Minh, ông lại phạm quy, đem những thứ này nói cho Giang Nguyên biết?
- Tôi không có.
La Thiên Minh lắc đầu nói.
- Không, việc này không liên quan đến lão La. Giang Nguyên biết tất cả các đan phương đan dược siêu phẩm.
Liêu Long Căn cười khổ:
- Tôi đưa cho hắn ba đan phương, bảo hắn trong một khắc phải ghi nhớ, nhưng hắn chỉ nhìn qua có hai lần liền tiêu hủy. Chắc có thể hắn đã biết, hơn nữa còn biết hết tất cả đan phương đan dược siêu phẩm.
- Mọi người cũng biết, ngoại trừ năm thiên y sư chúng ta, cho dù là các người, cũng chỉ biết đại khái tên thuốc và hiệu dụng của đan phương đan dược siêu phẩm, chứ không thể biết nội dung cụ thể.
Nghe đến chỗ này, tất cả mọi người đều ngây ngốc, mở to mắt nhìn nhau, cũng không nói gì.
- Nếu Giang Nguyên đã ra ngoài, chúng ta nên phái người trợ giúp hắn, tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Ninh Hán Dân vẫn luôn im lặng trầm giọng nói:
- Bất kể thế nào, bây giờ Giang Nguyên rất quan trọng đối với Thiên Y Viện chúng ta. Nhất định không thể để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Có Ninh Hán Dân đề nghị, Từ Khải Liễu nhẹ gật đầu:
- Để tôi phái Trương tiên sinh ngoại viện dẫn đội chi viện, nhưng trước mắt vẫn chưa liên lạc được với Giang Nguyên. Tuy nhiên ngoại viện vẫn luôn chú ý việc này, không để cho Giang Nguyên xuất hiện vấn đề bất ngờ.
- Tiên sinh ngoại viện?
Mọi người lại cả kinh. Chu Thế Dương nhìn La Thiên Minh, rồi lại nhìn Viện trưởng Từ, sau đó hừ lạnh:
- Dựa theo thông lệ, thiên giai không thể tùy ý xuất ngoại. Viện trưởng an bài như vậy dường như không được thỏa đáng.
- Tôi đã xem qua tư liệu tổ tình báo gửi đến. Ngoại viện đang thi hành nhiệm vụ có ba ngoại viện Địa giai xuất thủ, nhưng lại bị đối phương tùy tiện bắt lại. Lúc đó đối phương có bốn năm cao thủ Địa giai, trong đó ít nhất có hai người đạt đến Địa giai nhất phẩm. Cho nên, để ổn thỏa, ngoại viện sẽ do Trương tiên sinh dẫn đội là thỏa đáng.
Từ Khải Liễu lạnh nhạt nói:
- Dẫu sao chỗ đó chúng ta cũng không có nhiều người. Một khi có chuyện, sẽ không cách nào lập tức tiếp viện, chuẩn bị trước vẫn hay hơn.
Nghe Từ Khải Liễu giải thích, tất cả mọi người đều gật đầu. Mặc dù có thông lệ, nhưng chuyện cấp bách, cũng không nên quá cứng nhắc.
Thấy tất cả đều không phản đối, sắc mặt Chu Thế Dương trầm xuống, không nói nữa. Không ai ủng hộ ông ta, ông ta không cách nào gây nên sóng gió được, chẳng qua trong lòng đang ước muốn Giang Nguyên thật sự bị người ta giết chết. Đến lúc đó Tế Thế Đỉnh sẽ thuộc về ông ta.
La Thiên Minh cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Ông chỉ sợ chuyện này bị người khác chỉ trích. Bây giờ được Viện trưởng cứu vãn, tất cả mọi người tán đồng, chuyện này xem như đã định, sẽ điều toàn lực tiếp viện hành động bên ngoài của Giang Nguyên.
Sau chuyện này, có lẽ Giang Nguyên sẽ bị trừng phạt, nhưng thân là Đỉnh chủ Tế Thế Đỉnh, chỉ cần Giang Nguyên có thể luyện ra đan dược siêu phẩm, ai có thể bắt hắn chứ? Điều lo lắng duy nhất bây giờ chính là Giang Nguyên có thể bình an trở lại hay không.
Trong tất cả đội ngũ tham gia hành động, Ngô tiên sinh kiểm tra qua bố trí của trang viên một lần, cảm thấy rất hài lòng. Bây giờ thủ hạ có mười cao thủ Địa giai cao cấp, trong đó có hai người đỉnh phong, ba người Địa giai nhất phẩm, cộng thêm đội ngũ có vũ trang và các loại vũ khí hạng nặng, cùng với canh gác nghiêm mật, con tin đang nằm trong tay, cho dù Thiên Y Viện có đưa cao thủ Thiên giai đến cũng không có khả năng giải thoát con tin. Chỉ cần bọn họ đến, phải cho bọn họ biết tay.
Lúc này, Trương tiên sinh của ngoại viện đang đi cùng người phụ trách địa phương, nghiên cứu tình huống của trang viên, sắc mặt có chút phiền muộn. Trương tiên sinh là người của ngoại viện, một trong những tiên sinh hiểu rõ nhất phương pháp tác chiến đánh bất ngờ. Nhưng nhìn thấy tình huống mà ngoại viện thám thính được, vẻ mặt cũng hết sức ngưng trọng. Đối phương cắt cử nhiều cao thủ trấn giữ, cho dù đối phương không có Thiên giai, muốn đột phá cứu người, khó khăn cũng cực lớn.
- Có tin tức của y sĩ Giang Nguyên không?
Trương tiên sinh hỏi người phụ trách một câu.
Đội trưởng Lý nhẹ nhàng lắc đầu:
- Y sĩ Giang Nguyên cố ý lẩn tránh người của viện, hơn nữa còn hết sức có kinh nghiệm ở phương diện này. Người của chúng ta ở đây lại không nhiều, cho nên cũng không tìm được y sĩ Giang. Trừ phi là cậu ấy chủ động liên lạc, còn không thì tạm thời không có cách nào tìm được.
Chương 842: Chuẩn bị đánh bất ngờ
- Haiz, vị y sĩ Giang Nguyên này đúng là…Nếu tôi đã đến, tôi và cậu ấy liên thủ, tỷ lệ thành công ít nhất cao hơn ba phần. Cần chi phải như vậy chứ?
Là tiên sinh ngoại viện phụ trách hành động lần này, trước khi đi, ông đã được Viện trưởng đặc biệt cung cấp tài liệu, biết y sĩ Giang Nguyên là cao thủ Thiên giai, có chuyên môn về đánh bất ngờ thuộc quân đội đặc chủng. Có hai người như vậy hợp tác, cho dù đối phương có Thiên giai trấn giữ, thành công nắm trong tay cũng không nhỏ.
Đội trưởng Lý cũng cười khổ:
- Bây giờ chúng tôi chỉ có thể giám sát chỗ này. Chỉ cần y sĩ Giang Nguyên xuất hiện, chúng tôi sẽ phát hiện ngay.
Trong lúc Trương tiên sinh bên này căm tức, Bá tước Phoenix của Huyết tộc cũng như vậy. Người của ông ta ở đây không nhiều. Bởi vì khí hậu quá nóng bức, cũng không có mấy Huyết tộc nguyện ý sống ở nơi này. Nếu có, bất quá cũng chỉ là tiểu lâu la cấp bậc Nam tước hoặc Huân tước mà thôi.
Một Nam tước và hai Huân tước đúng là không làm được gì, còn không bằng hai Tử tước và ba Nam tước mà ông ta mang đến. Duy nhất chỉ có đám nhân viên vũ trang có thể giúp ông ta thám thính tin tức, hơn nữa cung cấp tiếp viện võ lực khi cần thiết.
Nhưng bây giờ, đám người này vẫn không tìm được vị trí của Giang Nguyên, khiến cho ông ta tương đối đau đầu.
- Nam tước Tony, hãy phái tất cả nhân viên của ông, nhất định phải tìm được người này cho tôi, biết chưa?
Bá tước Phoenix ngồi ở vị trí chủ vị, nhìn chằm chằm một người đàn ông đang cung kính khom người, trầm giọng nói.
- Như ngài mong muốn, Bá tước các hạ.
Nhìn Nam tước Tony rời đi, Bá tước Phoenix mới bưng ly rượu bằng bạc lên, nhẹ nhàng nhấp một miếng, sau đó cau mày nói:
- Địa phương rách nát đáng chết này, ngay cả rượu ngon cũng không có. Chỉ có máu trinh nữ mới miễn cưỡng cho vào miệng được.
Trương Nguyên bên cạnh lấy lòng:
- Bá tước các hạ, mặc dù nơi này không có rượu ngon, nhưng lại có Giang Nguyên.
- Haha, đúng vậy, có Giang Nguyên, rượu ngon nào cũng không thể sánh bằng. Hahah…
Nghe được lời này, tâm trạng của Bá tước Phoenix bỗng nhiên khá hơn. Nhớ đến huyết dịch tuyệt vời kia, Bá tước Phoenix nhịn không được nuốt nước miếng một cái. Ông ta tin rằng, chỉ cần ông ta hút sạch huyết dịch của Giang Nguyên, nhất định có thể gia tăng thực lực thêm một bước. Đến lúc đó, ông ta có thể nhờ máu của Giang Nguyên mà tấn cấp Hầu tước, danh tiếng đủ để chống đỡ với một số Thân vương thời viễn cổ, trở thành một trong những người đứng đầu Huyết tộc.
Trên bầu trời tối đen, ngàn vạn ngôi sao lóe sáng. Một trang viên nhỏ trên bình nguyên yên tĩnh vô cùng. Chỉ có điều đèn đuốc sáng choang, thỉnh thoảng có thể thấy hai ba người vác súng dẫn chó tuần tra.
Cửa trang viên có hai tháp lầu, bên trong có ánh đèn chiếu ra và tiếng người vang lên.
Giang Nguyên lẳng lặng bay trên bầu trời cách trang viên mấy chục thước, gương mặt đạm mạc phóng mắt nhìn xuống tòa trang viên. Trong tầm mắt của hắn, tòa trang viên giống như hình ảnh 3D, từng tầng một như bị cắt lớp hiện ra ngoài.
Dưới thiên phú Thanh Chướng, cả tòa nhà đều lọt hết vào mắt hắn. Hắn có thể nhìn thấy rõ người nào đang ngủ, người nào đang đi tuần, nơi nào có nhân viên canh gác nhiều, nơi nào có nhân viên canh gác ít, nơi sâm nghiêm hay không sâm nghiêm.
- Ở đây.
Trong lúc nhìn đến hai gian phòng, ánh mắt Giang Nguyên nhẹ chớp động, xác nhận bên trong hai căn phòng được canh gác sâm nghiêm có sáu người, hẳn là mục tiêu của hắn lần này.
Có một căn phòng có ba người đang ngủ. Trong đó có Hải Bác. Còn phòng bên cạnh, khí tức cường đại tỏa ra, chắc chắn là ba cao thủ ngoại viện hành động thất bại.
Xác nhận là chỗ này không sai, Giang Nguyên cũng không rời đi, cẩn thận quét mắt nhìn toàn bộ trang viên một lần nữa. Hắn cần xác định thực lực của người đang trú đóng ở đây. Đối với hành động ngày mai, hắn nhất định phải tính toán cho thật cẩn thận.
- Bên trong đám cảnh vệ có hai luồng khí tức mạnh mẽ, hẳn là cao thủ Địa giai. Căn phòng tiếp theo có bốn người có khí tức tương tự, nhưng mạnh yếu không đồng nhất. Ngoài ra còn có bốn người có khí tức khá mạnh khống chế hai lối đi.
Nhanh chóng đoán được mục tiêu, Giang Nguyên cũng vẫn không rời đi, tiếp tục lục soát cẩn thận.
Ánh mắt Giang Nguyên hơi nheo lại, cảnh tượng trước mắt liền biến hóa. Kết cấu tòa nhà trở nên mơ hồ, nhưng phản ứng khí lưu lại nhanh chóng rõ ràng.
- Năng lượng lưu động dị thường. Thiên giai.
Nhìn bóng người không rõ lắm, tầm mắt Giang Nguyên khôi phục lại bình thường. Phòng vẫn là phòng, trang viên vẫn là trang viên.
Nhẹ nhàng thở ra một hơi, Giang Nguyên lại lặng lẽ bay đi. Nhìn bụi cỏ cách đó không xa, hắn khẽ mỉm cười. Sau khi rơi xuống đất liền chạy như bay nhưng không hề có một tiếng động nào.
- Có Thiên giai ở đây, xem ra lần này phải chuẩn bị chu đáo hơn một chút.
Một hơi chạy được hơn một ngàn thước, Giang Nguyên mới đẩy một chiếc xe gắn máy được giấu trong rừng cây, sau đó khởi động xe chạy về phía thành phố.
- John, cậu xác định?
Chekhov yên lặng nhìn Giang Nguyên, lung lay cây súng trong tay, hỏi lại lần nữa:
- Cậu chắc chắn muốn vào đó một mình, còn chúng tôi tiếp ứng bên ngoài?
- Đúng, chắc chắn.
Giang Nguyên gật đầu một cái, nhìn nhóm Gấu Bắc Cực, trong lòng cười khổ. Hắn cũng không muốn đi vào một mình, nhưng những người trước mắt đều là lính đánh thuê của đặc chủng thông thường, còn kia là cao thủ. Đối mặt với cao thủ tu luyện nội khí, trên căn bản không có quá nhiều tác dụng.
Biện pháp tốt nhất là để hắn dọn dẹp xong, sau đó để bọn họ vào trong tiếp viện. Ít nhất một mình hắn không có biện pháp mang sáu người đi.
Về phần đối phương có thể cầu viện thành công, có tiếp viện vũ lực vòng ngoài, Giang Nguyên cũng đã chuẩn bị kỹ. Tám người của nhóm Gấu Bắc Cực, cộng thêm các loại vũ khí hạng nặng, đủ đế chận đánh những người cứu viện.
Còn về phần có cao thủ khác tiếp viện nữa hay không, căn cứ theo dự đoán, hẳn là không thể. Cho dù là Thiên y ngoại viện cũng không có quá nhiều cao thủ như thế. Hắn không tin bên này đã có mười cao thủ Địa giai, một Thiên giai còn có thể có cao thủ khác đến tiếp viện.
Cho dù là vận khí không tốt, vạn nhất sẽ có, dường như vấn đề cũng không lớn.
- Được rồi, lên đường thôi.
Bỏ một đống ngân châm vào trong túi, Giang Nguyên mỉm cười đứng dậy nói.