Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 924: CHƯƠNG 924: TÂM TƯ CỦA BÁ TƯỚC EVE

- Eve... máu của Giang Nguyên y sĩ này thật sự có hiệu quả với tộc ta như vậy sao?

Chủ tịch nghị viện đại nhân cầm cây trượng ngắn trong tay tùy ý chuyển động, đôi mắt thâm thúy cơ trí nhìn chằm chằm khiến trong lòng Eve không kìm được run lên. Sự uy nghiêm của lão trong Huyết tộc không ai có thể sánh được. Cho dù là các vị thân vương khi đối mặt với vị Chủ tịch nghị viện đại nhân này cũng không khỏi khiêm tốn đi vài phần.

Eve hơi rũ măt xuống nhẹ nhàng chớp chớp, nhớ tới bộ dạng thằng nhãi đáng chết đó cưỡng ép đút máu cho mình và cảm giác khiến người ta vui sướng cùng cực khi máu rơi vào miệng kia, thậm chí còn không kìm được nuốt nước miếng.

Từ lúc cô sinh ra cho tới giờ chưa từng cảm nhận được mùi vị như vậy. Từ trước tới nay cô không hề nghĩ máu người lại có mùi vị tuyệt hảo và khiến người ta vui vẻ như vậy. Ít nhất từ nhỏ cô đã luôn dùng máu tươi làm thức ăn nhưng chẳng qua chỉ cảm thấy thứ máu này khiến người ta thỏa mãn, nhưng chưa bao giờ máu người lại khiến cô có cảm giác như vậy. Thậm chí còn khiến cô thường xuyên nhớ nhung...

Có điều khi nhớ đến thằng nhãi kia, trong lòng cô vừa giận vừa vui khó hiểu. Thằng nhãi kia thực sự quá đáng ghé, cưỡng ép cô uống máu của hắn. Đăc biệt là bộ dạng đáng hận sau khi nhìn thấy mình uống xong máu kia khiến người ta hận không thể làm thịt hắn cho rồi.

Thực ra nghĩ lại thì thằng nhãi kia cũng không tệ lắm. Sau khi hắn mạo hiểm rót máu cứu mình rõ ràng cũng đã đánh tiếng với người ta, bảo người ta đổi mấy thức ăn như dành cho heo kia của mình thành đồ ăn Pháp mà mình thích. Hơn nữa từ đó về sau, mấy người coi tù đều khách khí với mình hơn nhiều, thậm chí còn hỏi mình muốn ăn gì, có cần gì không.

Nhưng cô nhớ lại hôm đó mình đột nhiên quay giáo đánh lại, trên mặt thằng nhãi đó đã lộ vẻ tức giận. Trong lòng Eve vừa xấu hổ vừa giận, cái gì chứ... Máu là do anh tự rót cho tôi, tôi cũng không tự nguyện uống. Tôi thân là Bá tước nghị viện Huyết tộc, lại gánh trách nhiệm gia tộc nặng nề, lúc đó còn không đứng ra thì khi nào mới đứng ra? Còn nhìn tôi với bộ dạng đó nữa...

- Eve...

Chủ tịch nghị viện đại nhân dường như không hài lòng vì sự lơ đễnh của Eve, lãnh đạm gọi khẽ một tiếng.

- A... vâng... đúng vậy, Chủ tịch nghị viện đại nhân...

Eve hồi thần, hơi kinh hoàng gật đầu nói:

- Máu của hắn đúng là có hiệu quả hết sức đặc biệt với tộc ta!

- Ồ...

Trong mắt Chủ tịch nghị viện đại nhân thoáng lóe lên tia cười nhạt, nhìn Bá tước Eve, chậm rãi nói:

- Vậy xem ra, lần này tộc ta đối với Giang Nguyên là tình thế bắt buộc, không thể để xảy ra sai sót!

- Đúng vậy...

Eve thoáng chần chờ một chút, sau đó liền quả quyết gật đầu nói:

- Nếu lần này hắn đi tới Birmingham, như vậy tộc ta không thể bỏ qua cơ hội lần này. Nếu có thể khiến hắn gia nhập tộc ta, tôi nghĩ sẽ rất có lợi cho tộc ta!

Khóe miệng Chủ tịch nghị viện đại nhân khẽ nhếch lên, nhìn vẻ mặt quả quyết của Eve, chậm rãi cười nói:

- Xem ra, ý kiến của cô không đơn thuần là cần máu tươi của hắn mà còn muốn hắn gia nhập tộc ta?

Eve cảm nhận được nụ cười cổ quái nơi khóe miệng Chủ tịch nghị viện đại nhân, trong đôi mắt đẹp thoáng lộ tia bối rối, vội vàng gật đầu nói:

- Đúng vậy, Chủ tịch nghị viện đại nhân...

- Tôi nghĩ với thể chất của hắn, nếu máu của hắn có tác dụng lớn với tộc ta như thế, tôi cho rằng một khi hắn chuyển hóa thành tộc ta sẽ có tiền đồ vô lượng...

Eve nhìn chằm chằm Chủ tịch nghị viện đại nhân, trầm giọng nói:

- Chủ tịch nghị viện đại nhân, tôi cảm thấy ngài nên nghiêm túc cân nhắc đề nghị của tôi... Tộc ta gần năm mươi năm nay không có các hạ cấp bậc Hầu tước nào xuất hiện, chứ đừng nói gì là Đại nhân cấp Công tước...

- Nếu như chúng ta chuyển hóa hắn thành tộc ta, tôi nghĩ với tình hình của hắn hiện tại, cùng lắm là thêm mười năm nữa có thể lên cấp Hầu tước, có lẽ trong ba chục năm chục năm có thể chạm ngưỡng cấp Công tước...

Chủ tịch nghị viện đại nhân nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Eve, trên mặt cũng dần dần nghiêm túc, trầm giọng nói:

- Eve... Cô cảm thấy có khả năng này sao?

- Đúng... dựa vào cảm giác của tôi sẽ rất có khả năng... Hắn là tồn tại đặc biệt nhất mà tôi từng gặp. Nếu hắn có thể trở thành tộc ta, vậy thì tôi nghĩ hắn có lẽ sẽ là người có tư chất và có hy vọng tiến lên cấp Công tước của tộc ta trong trăm năm nay!

Eve gật mạnh đầu nói. Mái tóc vàng óng ả của cô dưới ánh đèn thủy tinh của đại điện càng tỏa ra hào quang mê người.

- Công tước...

Chủ tịch nghị viện đại nhân nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, nhìn những bức bích họa đẹp đẽ miêu tả thời kỳ huy hoàng của Huyết tộc thượng cổ, trong mắt lóe lên cảm khái:

- Đúng vậy... Tộc ta bao nhiêu năm không có Công tước rồi?

Eve nhìn vẻ cảm khái của Chủ tịch nghị viện đại nhân, trong đôi mắt xanh thẳm lóe lên một tia hy vọng. Nếu thằng nhãi kia thật sự trở thành tộc mình thì tốt rồi.

Giang Nguyên lúc này không hề nghĩ giờ bên Huyết tộc đã bắt đầu có ý đồ với hắn. Hắn vẫn nằm trong Tề Thế Đỉnh, trôi theo dòng chảy chậm chạp của kênh Brindleyplace đi về phía trước. Hắn cũng không dám dùng nội khí thúc giục Tề Thế Đỉnh đi nhanh về phía trước.

Ngay cả ăn đan dược hắn cũng đợi cho đan dược tự hấp thụ thành năng lượng cho bản thân chứ không dám vận hàng Ngũ Cầm vận khí pháp. Với tình hình của Birmngham lúc này, chỉ cần có chút khí tức năng lượng chập chờ e là cũng rất dễ dàng bị Huyết tộc dày đặc phát hiện.

Cho nên ngay cả Ngũ Cầm vận khí pháp Giang Nguyên cũng không dám làm, chỉ đơn thuần hấp thụ năng lượng của đan dược để duy trì tiêu hao.

Có điều cũng may, trong trạng thái Trống rỗng, năng lượng tiêu hao để duy trì thiên phú “Che giấu hành tung” mới đạt được cũng không nhiều. Có một lượng lớn đan dược bổ khí chống đỡ, cộng thêm thỉnh thoảng lại dán dưới đáy thuyền bè qua lại, có thể tạm dừng thiên phú thì cuối cùng vẫn miễn cưỡng duy trì ở trạng thái sắp rơi vào ngủ đông.

- Dừng thuyền... Tiếp nhận kiểm tra...

Nghe thấy âm thanh trên mặt nước truyền đến, Tề Thế Đỉnh lại một lần nữa nhẹ nhàng thoát ra khỏi đáy thuyền, xuôi theo dòng nước tiếp tục chậm rãi trôi tiếp. Để ngăn ngừa Huyết tộc phát hiện ra sự tồn tại của hắn, giờ trên người hắn đã hoàn toàn vứt hết các công cụ truyền tin, ngay cả GPS cũng không mang theo.

Có điều theo phán đoán của hắn, thời gian đã lâu như vậy rồi, có lẽ giờ cũng đang ở ranh giới Birmingham. Cùng lắm là thêm nửa tiếng nửa sẽ rời khỏi khu vực Birmingham, có điều không biết Huyết tộc có tiếp tục đuổi theo nữa không...

Thời gian cứ thế trôi qua. Giang Nguyên ở trong Tề Thế Đỉnh như ngủ như không xuôi theo dòng nước trôi đi. Có điều thỉnh thoảng lại né tránh một vài dị vật dưới đáy nước hoặc thỉnh thoảng lại treo tạm dưới đáy thuyền của một chiếc thuyền nào đấy, cứ thế chậm rãi ra khỏi phạm vi Birmingham.

Tiếng người xung quanh càng lúc càng ít, nhưng Giang Nguyên cũng không dám khinh thường, dù sao hắn cũng không có nhiều thời gian, cho nên hắn vẫn không nhanh không chậm tiếp tục duy trì trạng thái này, tiếp tục xuôi theo dòng nước trôi đi. Đối với hắn mà nói, nếu để đối phương phát hiện ra tung tích thì sẽ gặp phiền phức rất lớn. Với tình hình hiện tại, nội khí trên cơ bản đều đã tiêu hao cho “Che giấu tung tích rồi”, nếu đánh với Huyết tộc, chỉ cần đụng phải một Bá tước là cũng đủ chết rồi.

Dù sao thì nước chảy cũng không ngừng, chỉ cần xuôi theo dòng nước ra biển khơi, như vậy thì sẽ không có vấn đề gì nữa. Có Tề Thế Đỉnh, hơn nữa trong túi Giang Nguyên còn mang một lượng lớn đan dược. Giang Nguyên tin chắc mình sẽ không có bất kỳ vấn đề gì, cho nên hiện tại hoàn toàn không cần thiết phải mạo hiểm.

Trong khoảng thời gian tiếp theo, Giang Nguyên giống như một giọt nước dung nhập vào biển khơi, biến mất khỏi Birmingham. Cùng với sự biến mất của Giang Nguyên, vô số người giống như phát điên, tìm kiếm tung tích hắn khắp nơi.

- Vẫn chưa tìm được Giang Nguyên kia?

Chủ tịch nghị viện đại nhân nhẹ nhàng chuyển động cây trượng ngắn trong tay, hai hàng lông mày bạc trắng chậm rãi nhíu lại, nhìn Hầu tước Ryan trong màn ảnh, chậm rãi nói:

- Chúng ta đã điều động 80% Huyết tộc ở thành phố Birmingham, đã dùng tất cả cảnh lực, chẳng lẽ lại không tìm được một người?

Trên khuôn mặt tái nhợt của Ryan có chút gượng gạo, chỉ chậm rãi lắc đầu một cái, nói:

- Không thấy... chúng tôi đã phong tỏa từng con đường và lối ra của Birmingham, gần như lục soát từng tấc đất nhưng vẫn không thể phát hiện hành tung của hắn!

Cây trượng ngắn đang nhẹ nhàng chuyển động cuối cùng cũng dừng lại. Mấy ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve thân của cây trượng ngắn. Hàng lông mày bạc trắng của lão nhẹ nhàng giật giật một chút, sau đó nhìn về phía Hầu tước Ryan, nói:

- Điều động tất cả Huyết tộc của các khu vực xung quanh, tiến hành lục soát trong phạm vi 500 dặm Anh quanh bán kính Birmingham...

- Năm trăm dặm Anh?

Trên khuôn mặt tái nhợt của Hầu tước Ryan cuối cùng lộ chút dao động, chậm rãi nói:

- Bao gồm cả Luân Đôn?

- Đúng... Bao gồm Luân Đôn!

Chủ tịch nghị viện đại nhân kiên định mà trầm ổn nói:

- Nhất định phải tìm cho được tung tích hắn!

- Nhưng một khi tiến hành hành động ở Luân Đôn, bên giáo hội sẽ có vấn đề!

Hầu tước Ryan cau mày nói.

- Không sao... Tôi sẽ đi Luân Đôn trấn giữ...

Chủ tịch nghị viện đại nhân khẽ mỉm cười:

- Tôi nghĩ Tổng giám mục Nathan sẽ nể mặt tôi một chút...

Hầu tước Ryan nghe thấy những lời này sắc mặt hơi biến đổi. Lão không ngờ Chủ tịch nghị viện đại nhân lại coi trọng Giang Nguyên đến như vậy. Nên biết vị Chủ tịch nghị viện đại nhân này hơn mười năm nay không hề rời khỏi lâu đài Racine. Lần này vì Giang Nguyên lão đã rời khỏi lâu đài Racine đến Luân Đôn gây áp lực cho Tổng giám mục Nathan. Lão lập tức hít một hơi thật sâu gật đầu nói:

- Được, nếu có Chủ tịch nghị viện đại nhân ra mặt, Luân Đôn dĩ nhiên không có vấn đề gì!

Mệnh lệnh vừa truyền xuống, phạm vi lục soát của Huyết tộc đã không còn cố định ở Birmingham, bắt đầu lan tràn ra các khu vực xung quanh. Người phụ trách văn phòng thường trú ở Birmingham lúc này cũng không khỏi choáng váng.

- Huyết tộc điên rồi sao? Động tác sao lớn vậy chứ?

Vị Phó chủ nhiệm cường tráng kia nhận được tin tình báo, kinh ngạc nói:

- Giang Nguyên có sức hấp dẫn cực kỳ lớn với chúng, thậm chí còn không thèm cố kỵ Giáo hội!

- Không biết, nhưng ít nhất giờ đối với chúng ta mà nói là tin tốt. Vị Giang Nguyên y sĩ kia tới giờ vân chưa rơi vào tay chúng...

Lúc này vị Chủ nhiệm nhẹ nhàng lắc đầu cười nói:

- Có điều cũng kỳ lạ. Rốt cuộc vị Giang Nguyên y sĩ này đang ở đâu, sao Huyết tộc không tìm được, đúng là lợi hại, lợi hại...

- Đúng là lợi hại. Có điều chúng ta nên truyền tin về trước, giờ chắc Hội đồng viện cũng rất lo lắng...

Chương 925: Chặn lại

- Đây chắc chắn là nghi trận Huyết tộc cố ý bày ra. Chắc chắn vì muốn động tay động chân gì Luân Đôn, nếu không sao có thể gây ra động tác lớn như vậy được?

Chu Thế Dương đường đường chính chính phân tích với mọi người:

- Tôi không tin thế trận lớn như vậy chỉ để vây bắt Giang Nguyên. Mọi người tin bọn họ sẽ vì Giang Nguyên mà bất chấp Giáo hội gây ra thế trận lớn như vậy sao? Hơn nữa tôi tin, không ai có thể ẩn nấp hoặc bỏ trốn khỏi Birmingham trong tình huống Huyết tộc dốc toàn bộ lực lượng như vậy...

Nói tới đây, Chu Thế Dương cười lạnh nhìn La lão y sư La Thiên Minh nói:

- La Thiên Minh, chẳng lẽ anh tin Giang Nguyên không có sự tiếp viện của Thiên Y viện mà vẫn có thể ẩn nấp ở Birmingham lâu như vậy sao?

- Ơ... Thiên y sư Chu Thế Dương, anh cũng không cần phải võ đoán như vậy. Anh không làm được không có nghĩa Giang Nguyên không làm được!

La lão y sư La Thiên Minh liên tục nở nụ cười lạnh, đối chọi gay gắt với Chu Thế Dương, không chút nhượng bộ.

- Anh...

Chu Thế Dương bị câu này chặn họng. Ai cũng biết chuyện Chu Thế Dương ôm hận vì bị Giang Nguyên đánh. La lão y sư La Thiên Minh nói câu này đúng là đã đâm trúng tử huyệt của Chu Thế Dương.

- Tôi nói rồi, cho dù tình hình bên kia như thế nào, chỉ chờ đến cuối cùng, có kết quả và chứng cứ xác thực rồi mới có thể kết luận!

La lão y sư La Thiên Minh lãnh đạm quét mắt nhìn các thành viên Hội đồng viện trước mặt, im lặng nói:

- Giờ tôi cũng không xin viện tiếp viện cho Giang Nguyên, nhưng giờ Giang Nguyên vẫn là chủ Tề Thế Đỉnh của viện ta, là Phó trưởng ban của ban Luyện đan, đó là chưa kể trước đâynó đã lập biết bao công lao cho viện. Nhưng một khi Giang Nguyên phát tín hiệu cầu viện, nếu như viện có năng lực tiếp viện cho nó, tôi hy vọng các vị hãy giúp nó!

Các thành viên Hội đồng viện nhìn nhau một cái rồi chậm rãi gật đầu. Ngay cả Chu Thế Dương vốn muốn lên tiếng như lời chưa ra đến miệng đã dừng lại. Dẫu sao những gì La Thiên Minh nói cũng có lý. Bất kể đứng từ góc độ nào, Giang Nguyên vẫn là chủ Tề Thế Đỉnh. Chỉ cần chưa có chứng cứ xác thực chứng minh Giang Nguyên bỏ trốn, hoặc là cạm bẫy, chỉ cần Thiên Y viện có năng lực, Hội đồng viện buộc phải làm vậy.

Lúc này Lưu Thiên Phúc của ban Luyện đan cũng lên tiếng nói:

- Tôi đồng ý với lời Y sư La Thiên Minh nói, đồng thời ban Giám sát và Ban tình báo ngoại viện luôn chú ý đến phát triển tình hình ở Birmingham, một khi phát hiện viện có khả năng chi viện, vậy thì lập tức cử lực lượng liên quan, dốc sức ủng hộ và chi viện!

- Đồng ý!

Một vị Trưởng ban khác của ban Luyện đan cũng quả quyết gật đầu.

Có mấy người này lên tiếng tỏ thái độ, những người còn lại dĩ nhiên cũng lần lượt gật đầu bày tỏ đồng ý, chỉ cần không có chứng cớ chứng minh Giang Nguyên phản bội, với địa vị và tầm quan trọng của Giang Nguyên ở trong viện đều đáng để Hội đồng viện cố gắng toàn lực tiếp viện.

Gần cửa tiếp nối ra biển của kênh Brindleyplace, lúc này có mấy chiếc canô của cảnh sát trên biển đang đi tuần. Chính giữa kênh Brindleyplace, có mấy chiếc tàu cảnh sát biển đang chậm rãi chạy giữa kênh.

Hai cảnh sát tuấn mĩ nhưng mặt đầy lạnh lùng ngồi ở lan can của thuyền, chậm rã nhìn chiếc thuyền trước mặt.

- Bá tước Keone các hạ, Bá tước Lôi Minh các hạ... Nhận được mệnh lệnh của lâu đài Racine, yêu cầu chúng ta tiếp tục quản chế, đồng thời yêu cầu tăng cường quản chế dưới đáy nước...

Lúc này một cảnh sát bước nhanh tới trước, cung kính nói với hai người.

Nghe báo cáo, hai người nhìn nhau sau đó nhìn về phía thuộc hạ này, Bá tước Keone trầm giọng nói:

- Tình hình ra đa như thế nào?

- Tình hình khá tốt... vẫn luôn vận hành, nếu như đáy nước có thứ gì đi qua, chắc chắn chúng ta có thể phát hiện được!

Thuộc hạ kia vội vàng báo.

- Được... Bảo bên giám sát ra đa tăng cường chú ý, một khi phát hiện có bất kỳ chỗ nào khả nghi, lập tức báo cáo, hơn nữa phải phái thợ lặn tiến hành xác nhận...

Bá tước Keone lại một lần nữa trầm giọng ra lệnh.

- Vâng... Bá tước các hạ!

Cảnh sát kia cung kính đáp một tiếng sau đó nhanh chóng lui ra.

Có điều, vừa mới đi được hai bước, vị Bá tước Lôi Minh bên cạnh như đang tùy tiện nhìn mặt nước lúc này đột nhiên lên tiếng:

- Giờ phải yêu cầu tất cả thợ lặn dưới nước... giám sát tình hình đáy nước!

- Vâng...

Thuộc hạ kia dừng chân, xoay người lại trầm giọng đáp.

Bá tước Keone nhìn thuộc hạ biến mất vào khoang thuyền, nhìn Bá tước Lôi Minh nói:

- Có cần phải như vậy không? Nước ở đây không sâu, mặt nước cũng không quá rộng, hơn nữa cho dù có người muốn đi dưới nước thì cũng không thể nào tránh được ra đa!

- Không thể khinh thường... Nếu người đó có thể tránh né được lục soát dày đặc của Birmingham, tất nhiên có chỗ hơn người. Ta cứ thận trọng một chút vẫn hơn!

Bá tước Lôi Minh chậm rãi nói.

- Ừm... có lý!

Bá tước Keone chậm rãi gật đầu.

Lúc này, trên những chiếc cano xung quanh đã có không ít người nhái chuẩn bị chờ lệnh đang lần lượt nhảy xuống nước, tiến hành lục soát quy mô lớn dưới đáy nước.

Lúc này, trong cơn sóng nước, có một vật thể hình tròn không thể nhìn thấy được đang chậm rãi đến gần...

Chương 926: Vượt ải

Luân Đôn, trong một đại giáo đường, có một vị Hồng y đại giáo chủ đại nhân lúc này đang cau mày nghe Cha xứ thánh đường cao cấp báo cáo.

- Chủ tịch nghị viện Huyết tộc đến Luân Đôn?

Trên gương mặt già nua của Hồng y đại giáo chủ đại nhân lộ vẻ ngưng trọng, trầm ngâm nói:

- Rốt cuộc hắn muốn làm gì?

- Căn cứ tình báo của chúng ta, Nghị viện Huyết tộc đang muốn vây bắt một người Đông phương ở xung quanh Birmingham, có điều chưa có kết quả. Hình như họ nghi ngờ đối phương đã lẻn trốn đến những khu vực xung quanh Birmingham nên họ đã triển khai lục soát bán kính ba trăm dặm Anh xung quanh Birmingham.

Vị Cha xứ thánh đường cung kính trả lời.

Hồng y đại giáo chủ đại nhân nhẹ nhàng gật đầu một cái, trong mắt lóe lên một nụ cười thản nhiên, nói:

- Nói vậy thì còn nghe được. Nếu Huyết tộc muốn có động tác gì ở Luân Đôn, vị Chủ tịch nghị viện đại nhân này mà không tới trấn giữ, sao có thể yên tâm về chúng ta được!

- Tổng giám mục đại nhân, nếu những tên Huyết tộc dị đoan bẩn thỉu này có hành động quỷ dịnh ở Luân Đôn, chúng ta có cần sử dụng lực lượng Thánh Đường, tiến hành lọc sạch đám Huyết tộc này không?

Cha xứ thánh đường trầm giọng hỏi.

- Không... chỉ cần Huyết tộc không tiến hành hoạt động tà ác gì ở Luân Đôn, chúng ta tạm thời không cần tiến hành lọc sạch chúng, tránh dẫn đến khai chiến toàn diện...

Hồng y đại giáo chủ đại nhân hơi mỉm cười nói:

- Đây cũng chính là nguyên nhân Chủ tịch nghị viện đại nhân kia đích thân đến trấn giữ...

- Dĩ nhiên, chúng ta cũng không thể dễ dàng tha thứ cho hành động tùy tiện của chúng ở Luân Đôn. Nơi này đâu phải là nơi mà chúng có thể duỗi tay đến. Luân Đôn dưới sự giám sát của chúng ta sẽ không có hoạt động tà ác nào tồn tại...

Ánh mắt của vị Hồng y đại giáo chủ đại nhân lúc này hơi lạnh lẻo, trầm giọng nói:

- Bảo Thánh đường giám sát toàn diện hoạt động của chúng. Một khi chúng có động tác quá đáng, lập tức trấn áp và lọc sạch... Đồng thời, điều động tất cả lực lượng ở Luân Đôn tuần tra tung tích của người Đông phương kia. Một khi phát hiện ra thì mời hắn tới đây, nhất định không thể để hắn rơi vào tay Huyết tộc!

- Ngoài ra, truyền lệnh cho tất cả các Thánh đường những vùng xung quanh Birmingham, toàn lực điều động, một khi phát hiện ra mục tiêu cố gắng bảo vệ cho đối phương không rơi vào tay Huyết tộc... Đồng thời bảo tất cả đều ở trong tình trạng báo động, bất cứ lúc nào cũng có thể chuẩn bị tiếp viện.

Sau khi nghe xong lời phân phó của Hồng y đại giáo chủ đại nhân, trên mặt Cha xứ thánh đường lóe lên tia cuồng nhiệt, đưa tay làm dấu thánh giá trước ngực, trầm giọng nói:

- Vâng, sẽ như ý nguyện củ ngài. Chúng tôi thề chết bảo vệ vinh quang của Chúa, có Chúa giám sát, tà ác sẽ không thể nào lẩn trốn được, A Men!

Vị Cha xứ thánh đường này vừa lui ra, trên khắp đường phố Luân Đôn bắt đầu xuất hiện rất nhiều những thanh niên, người trung niên mặc quần áo đen, trên cổ đeo thánh giá. Bọn họ hoặc tuần du trên phố, hoặc thân thiện hỏi thăm tình hình những người đi đường, hoặc là dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn những nam nữ xinh đẹp nào đó...

Tề Thế Đỉnh chậm rãi trôi theo dòng nước, Giang Nguyên rúc mình trong đỉnh hai mắt khép hờ khẽ rung rung. Hắn đã dùng Tề Thế Đỉnh để tiếp viện và mở rộng thần thức, đưa thần thức tản ra xung quanh để phòng bị cho hắn. Lúc này hắn nhanh chóng cảm nhận được sự dị thường cách đó không xa. Hắn cảm nhận thấy phía trước có một hàng thợ lặn đang chậm rãi bơi đến.

Tề Thế Đỉnh đang trôi theo dòng nước chậm rãi dừng lại. Thần thức của Giang Nguyên nhanh chóng trải ra, nhưng cũng không hề phát hiện ra đằng sau đối phương có thuyền bè gì. Dù sao nơi này cũng đã là cửa sông ra biển, do nơi này có thể đi thẳng đến vịnh Rusto, hơn nữa xung quanh cũng không có bến cảng nước sâu nào, cộng thêm canh gác khu vực xung quanh Birmingham vô cùng nghiêm mật cho nên tàu thuyền từ bên trong ra biển tương đối ít.

Tề Thế Đỉnh chỉ hơi dừng lại một chút, đôi mắt giống như luôn ngủ say của Giang Nguyên khẽ run, Tề Thế Đỉnh thoáng chếch sang một chút, sau đó áp sát đến gần bờ.

Cách đó không xa dọc trên bờ chỉ có Tề Thế Đỉnh như có như không lơ đễnh trôi trong dòng nước.

Ở một chỗ không xa, một thợ lặn lúc này đang đạp chân vịt, chậm rãi bơi sang bên này...

Tề Thế Đỉnh từ từ trôi, khi trôi qua chỗ gần bờ và thợ lặn, nó gần như trong suốt trong nước dường như không hề hấp dẫn sự chú ý của thợ lặn này, cứ thế chậm rãi trôi ngang qua bên người gã hai ba mét.

Sau khi nhẹ nhàng sượt qua thợ lặn, đôi mắt đang khép hờ của Giang Nguyên đột nhiên một lần nữa mở ra, sau đó trong đôi mắt lãnh đạm đột nhiên lóe lên tia khác thường.

Ở một chỗ không xa lúc này đang có một tay cầm cánh quạt dùng trong nước đang lao nhanh về phía mình.

Sau khi Tề Thế Đỉnh hởi chếch sang một bên, né tránh được cánh quạt dưới nước lao tới này, nhưng trong mắt Giang Nguyên vẫn chưa hề bình ổn lại. Tay hắn khẽ động một cái, trong tay liền có thêm một thứ.

Khoảng cách quá gần, khi cánh quạt dùng dưới nước khi sử dụng sẽ sinh ra gợn sóng, rất dễ tiếp xúc với Tề Thế Đỉnh, tỷ lệ bị đối phương phát hiện tương đối cao.

Quả nhiên, tên thợ lặn đang dùng cánh quạt dưới nước lao nhanh về phía trước đột nhiên quay đầu nhìn về nhìn bên này một cái, sau khi hơi chần chừ một chút liền đẩy cánh quạt dùng dưới nước chậm rãi quay đầu đi về phía bên này.

Trong đôi mắt đằng sau kính lặn của tên thợ lặn kia rõ ràng lóe lên tia tò mò và cảnh giác bơi về phía bên này, dòng nước của cánh quạt dùng dưới nước nhẹ nhàng chạm vào Tề Thế Đỉnh lần nữa, khiến Tề Thế Đỉnh khẽ lắc trong nước một cái, điều này khiến cho tên thợ lặn lập tức trợn tròn mắt.

Nhưng trong nháy mắt sau, đôi mắt hắn chậm rãi nhắm lại, dưới sự ảnh hưởng khó hiểu của dòng chảy kỳ quái, cánh quạt dùng dưới nước một lần nữa chậm rãi quay đầu, trên cổ tên thợ lặn có thêm một cây ngân châm, từ từ đi theo tuyến đường ban đầu y bơi tới.

- Tít.... Tích lũy năng lượng Cửu vĩ đuôi thứ 9 còn dưới 10%...

Lúc này trong đầu Giang Nguyên ở trong Tề Thế Đỉnh vang lên tiếng cảnh báo, nhưng vẫn duy trì tốc bộ ban đầu, chậm rãi tiến về phía trước...

Giang Nguyên mở mắt, lúc này đã không chút do dự, nhét một viên Thanh Vân Đan Đan dược siêu phẩm vào miệng, ngậm dưới đáy lưỡi, để cho viên thuốc kia chậm rãi tan ra, mặc cho nước thuốc tan trong miệng được hấp thụ dần dần, từ đó sản sinh ra năng lượng để hắn hấp thu trong nháy mắt.

Không có Ngũ Cầm vận khí pháp trợ giúp, đột nhiên nuốt một viên Thanh Vân Đan là hành vi tự tìm cái chết. Dược lực khổng lồ sẽ phát ra năng lượng đủ để nổ tung cơ thể và kinh mạch hắn. Nhưng những đan dược khác không thể nào giúp hắn nhanh chóng bổ sung năng lượng, để tránh cho hắn rơi vào ngủ đông, cho nên chỉ có thể dựa vào Thanh Vân Đan thôi...

Mặc dù hết sức lãng phí, nhưng so với bị Huyết tộc bắt mà nói, thế này vẫn lời. Đan dược hết rồi, sau này còn có thể luyện, nhưng bị Huyết tộc bắt được, Giang Nguyên không tin mình sẽ may mắn được như Bá tước Eve.

Thanh Vân Đan từ dưới lưỡi Giang Nguyên được nước bọt chậm rãi làm tan ra, sau đó dược lực khổng lồ bắt đầu từ kinh mạch dưới lưỡi lan truyền toàn thân hắn.

Rất may mắn, đằng sau không có thợ lặn nào xuất hiện. Tề Thế Đỉnh chậm rãi bơi qua vị trí mấy chiếc cano, ra đa phát ra trên chiếc thuyền chính giữa cũng bất ngờ bị từ trường kỳ dị xung quanh Tề Thế Đỉnh làm cho vặn vẹo, không hề phát hiện ra sự tồn tại của Tề Thế Đỉnh, để mặc cho Tề Thế Đỉnh đi ra cửa biển, bơi vào trong biển lớn, sau đó Tề Thế Đỉnh bắt đầu điên cuồng tăng tốc, nhanh chóng bơi vào chỗ nước sâu.

Lúc này sau khi dược lực của Thanh Vân Đan đang lan tràn và được hấp thu tiếng cảnh báo đang điên cuồng vang lên kia bắt đầu chậm rãi dừng lại... Sâu trong ý thức của Giang Nguyên, tích lũy năng lượng của Giang Nguyên lúc đầu liên tục hạ xuống giờ đã bắt đầu dừng lại ở vị trí 7% rồi bắt đầu dao động chập chờn.

Lúc này, tên thợ lặn tay cầm cánh quạt dùng dưới nước toàn thân cứng ngắc chậm rãi đi về phía trước một đoạn cuối cùng cũng được một thợ lặn khác phát hiện.

Tên thợ lặn kia bơi tới, sau khi nhìn thấy tư thế của đồng đội đang tuần du hơi cứng ngắc thì ngẩn người, nhanh chóng hươ tay với đối phương nhưng phát hiện đối phương không có bất kỳ phản ứng gì.

Khi đối phương bơi qua người gã, gã kéo tay đối phương lại thì phát hiện đồng đội của mình rõ ràng đã mất đi ý thức, cả người cứng ngắc, giữ chặt cánh quạt dùng dưới nước không buông. Trong lòng gã lập tức hoảng hốt, không dám chần chờ nhấn còi báo động chỗ ngực mình.

- Reng reng reng...

Tiếng còi báo động không gừng vang lên trên tất cả những con thuyền cảnh giới và những con thuyền đang nghỉ ngơi khác. Những thợ lặn đang chuẩn bị thay ca cũng cầm súng vội vàng nhảu xuống nước, điên cuồng lục soát khắp nơi.

Những thợ lặn khác cũng mau chóng nhận được mệnh lệnh, bắt đầu lục soát về phía cửa biển...

Bá tước Keone và Lôi Minh sắc mặt vừa âm trầm lại hưng phấn đứng ở mũi thuyền, quét mắt nhìn mặt nước xung quanh, đồng thời sử dụng cảm giác hết sức nhạy bén của họ bắt đầu lục soát tung tích đối phương. Họ hưng phấn là vì lục soát khắp Birmingham lâu như vậy, cuối cùng đã phát hiện được tung tích đối phương. Nhưng họ căng thẳng vì sau lưng họ không xa là cửa biển. Mặc dù xung quanh là biển cạn, nhưng một khi đối phương tiến vào biển khơi thì muốn tìm được tung tích của đối phương sẽ càng thêm khó khăn.

- Báo cáo cho lâu đài Racine, yêu cầu tiếp viện...

Bá tước Lôi Minh vừa ra lệnh thì từng tin tức ngay lập tức bắt đầu được gửi về Lâu đài Racine, một lát sau, Lâu đài Racine cũng truyền ra vô số mệnh lệnh...

Chủ tịch nghị viện đại nhân vừa đến Luân Đôn chưa được một tiếng đồng hồ, lúc này sắc mặt hơi khó coi, vừa nhận được tin Lâu đài Racine truyền đến, sau khi trầm ngâm một lát , liền quả quyết trầm giọng nói:

- Yêu cầu lực lượng xung quanh tập trung sang đó, lục soát cẩn mật khu vực xung quanh, đồng thời khởi động cảnh vệ bờ biển, và liên lạc với Hải quân Hoàng gia, vận dụng tất cả những lực lượng có thể vận dụng, phong tỏa Vịnh Rusto....

- Vâng, Chủ tịch nghị viện đại nhân tôn kính...

Sau khi một vị Bá tước cung kính lĩnh mệnh liền nhanh chóng truyền mệnh lệnh ra ngoài. Với sức mạnh của Huyết tộc, điều động đội cảnh vệ bờ biển tương đối dễ dàng, muốn đều động một lực lượng nhỏ của Hải quân Hoàng gia cũng không thành vấn đề. Nhưng muốn điều động nhanh như vậy, đồng thời phải phong tỏa hải vực của Vịnh Rusto này thì không hề dễ dàng...

Chân mày Chủ tịch nghị viện đại nhân nhíu chặt sau đó đưa tay cầm điện thoại lên, đích thân liên hệ một chút. Dù sao thì Giáo hội cũng không ăn chay, có điều những thứ này đối với lão mà nói đều có thể giải quyết được.

Chương 927: Cuộc họp thảo luận

- Giáo hội cũng tham gia?

Hội đồng viện Thiên Y viện nhận được tin tức truyền đến từ Văn phòng thường trú Luân Đôn thì các thành viên đều lập tức sửng sờ, không biết là nên vui hay buồn, có điều xét tổng thể thì đây vẫn được coi là tin tốt...

Báo cáo của Văn phòng thường trú Luân Đôn rõ ràng hơn rất nhiều so với Văn phòng thường trú Birmingham không thể ra khỏi cửa. Trên báo cáo ghi rõ hành động của Giáo hội và Nghị viện Huyết tộc. Xác nhận rõ tình hình hành động của Giáo hội và Huyết tộc ở khu vực Luân Đôn. Bây giờ hai phe đều có xu hướng đi tìm Giang Nguyên, hơn nữa còn kiềm chế lẫn nhau.

Có báo cáo này, thành viên Hội đồng viện trên cơ bản đã xác định được Huyết tộc không phải có âm mưu gì khác mà là thật sự vây bắt Giang Nguyên, vì động tác của Giáo hội không thể làm giả được.

Lúc này La lão y sư La Thiên Minh cũng thở phào nhẹ nhỏm. Tuy giờ họ vẫn chưa biết được tung tích Giang Nguyên nhưng ít nhất cũng xác nhận được đây không phải cạm bẫy của Huyết tộc. hơn nữa, Giang Nguyên cũng chưa rơi vào tay Huyết tộc.

Hơn nữa giờ có bên Giáo hội nhúng tay vào, tỷ lệ Giang Nguyên bị Huyết tộc bắt sẽ giảm đi rất nhiều. Ít nhất nếu rơi vào tay Giáo hội, Thiên Y viện còn có cách đổi được Giang Nguyên về. Còn rơi vào tay Huyết tộc, trên cơ bản đã hoàn toàn hết hy vọng.

Còn đồng chí Chu Thế Dương lúc này sắc mặt dĩ nhiên khá khó coi, bởi vậy như vậy càng có thể chứng minh cho là vì lý do gì Giang Nguyên phải chạy đi Birmingham, bất kể Giang Nguyên có phải đàm phán thất bại với Huyết tộc rồi phải bỏ trốn không thì giờ Thiên Y viện cũng phải dốc toàn lực ủng hộ Giang Nguyên. Hơn nữa Giang Nguyên vẫn còn khả năng trở về. Lúc này lão cũng chỉ đành miễn cưỡng lộ ra vẻ tươi cười, phối hợp với không khí đã thoải mái đi nhiều trong phòng họp.

Lúc này Từ Khải Liễu cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Giang Nguyên không bỏ trốn, vậy thì tất cả đều dễ nói. Nhưng giờ mọi người lo lắng là, Giang Nguyên không phản bội theo Huyết tộc, mà bây giờ đang bị Huyết tộc toàn lực vây bắt.

Nhưng Thiên Y viện lại nước xa không cứu được lửa gần, căn bản không thể nào tiếp viện được cho Giang Nguyên. Tuy ở Anh có hai văn phòng thường trú đều ở xung quanh, nhưng dưới sự áp chế của Giáo hội và Huyết tộc, hoàn toàn không có chút ky vọng gì, giờ chỉ có thể dựa vào chính hắn thôi...

Cùng lúc các thành viên đang lo lắng cho an nguy của Giang Nguyên thì Chu Thế Dương lại đang mắng Giang Nguyên không có chuyện gì đi tìm chết, chạy đến Birmingham làm gì? Tự mình tìm chết thì cũng thôi đi, còn mang theo Tề Thế Đỉnh, đúng là không có chuyện gì còn kéo tất cả mọi người cùng xuống nước. Giờ dù không lo cho Giang Nguyên thì Tề Thế Đỉnh sao mà không lo cho được chứ?

Sau khi Từ Khải Liễu hít một hơi thật sâu, nhìn các thành viên Hội đồng viện đang bàn luận riêng với nhau, trầm giọng nói:

- Nếu giờ Giáo hội nhúng tay, như vậy tất nhiên bọn họ cũng biết tình hình liên quan. Tôi định liên lạc với Hồng y đại giáo chủ Jonathan, nhờ ông ta hỗ trợ, cứu Giang Nguyên về...

Từ Khải Liễu vừa nói ra lời này, tất cả mọi người thoáng trầm mặc, sau đó liền bắt đầu cân nhắc được mất của chuyện này. Nhưng La lão y sư La Thiên Minh cùng hai vị Trưởng ban của ban Luyện đan lúc này dĩ nhiên không chút chậm trễ, vội vàng bày tỏ sự đồng ý.

Chu Thế Dương thấy tình thế không đúng, mọi người rất dễ dàng vì lập trường của mấy người này mà tán thành, lão vội vàng lên tiếng nói:

- Viện trưởng, chuyện này nên thảo luận kỹ hơn!

- Ồ? Ý của Thiên y sư Chu là gì?

Từ Khải Liễu cũng không bất ngờ trước sự phản đối của Chu Thế Dương.

- Viện trưởng... Giáo hội tuy là kẻ thù truyền kiếp của Huyết tộc nhưng cũng không có quan hệ tốt lắm với Thiên Y viện ta... Nếu Thiên Y viện ta thỉnh cầu họ trợ giúp Giang Nguyên, tất nhiên sẽ phải trả cái giá trên trời...

Chu Thế Dương vừa nói ra những lời này, những người bên cạnh cũng âm thầm gật đầu, bọn họ cũng lo điều này. Với thân phận của Giang Nguyên cùng với Tề Thế Đỉnh mà hắn mang theo, nếu mở miệng yêu cầu Giáo hội chi viện, đối phương chắc chắn sẽ đưa ra cái giá đủ để mọi người ngồi đây đau lòng.

Chu Thế Dương nhìn bộ dạng của mọi người liền mỉm cười, sau đó nói:

- Hơn nữa, đến lúc đó chắc chắn Giáo hội sẽ yêu cầu viện ta cái giá tương ứng mới có thể đồng ý điều kiện này! Cho nên tôi có một đề nghị khác!

- Ồ... Mời nói!

Lời Chu Thế Dương nói Từ Khải Liễu không thể không đồng ý.

- Với tình huống trước mắt, chắc chắn Giáo hội cũng sẽ không muốn để Giang Nguyên rơi vào tay Huyết tộc. Hơn nữa hiện tại Giáo hội cũng đã cử ra lực lượng tương đối lớn để nhúng tay vào chuyện này...

Nói tới đây, Chu Thế Dương dừng lại một chút, quét mắt nhìn mọi người một cái, nói:

- Đã vậy, chi bằng chúng ta tạm thời không nhúng tay vào chuyện này. Giang Nguyên cũng không ngu, nếu trong tình huống cậu ta không cách nào chạy thoát, dĩ nhiên cũng sẽ không để mình rơi vào tay Huyết tộc mà sẽ nghiêng về Giáo hội. Đến lúc đó nếu Giang Nguyên rơi vào tay Giang Nguyên chúng ta sẽ từ từ đàm phán với Giang Nguyên, còn lỡ như xảy ra tình huống khác... chúng ta cũng đỡ bị Giáo hội chém một trận!

Nghe tới đây, sau khi mọi người đưa mắt nhìn nhau một cái đều lần lượt gật đầu. Chu Thế Dương nói quả thật không sai. Nếu thật sự yêu cầu Giáo hội chi viện, chắc chắn Giáo hội sẽ đưa ra những cái giá nhất định, nếu không thành công, những gì đã bỏ ra coi như mất trắng. Mà với tình hình trước mắt, cho dù bên mình không trực tiếp thỉnh cầu Giáo hội giúp đỡ, Giáo hội cũng sẽ không để Huyết tộc được lợi, cũng sẽ cử ra rất nhiều lực lượng.

La lão y sư La Thiên Minh thấy tất cả mọi người đồng ý liền không kìm được nói:

- Nhưng nếu chúng ta trực tiếp thỉnh cầu Giáo hội giúp đỡ, vậy thì tỷ lệ Giang Nguyên được Giáo hội cứu sẽ cao hơn rất nhiều!

- La y sư, Giang Nguyên trong tình trạng Huyết tộc dốc toàn lực đuổi bắt mà đến giờ vẫn chưa bị đối phương bắt, chứng tỏ cậu ta có rất nhiều biện pháp đặc biệt để tránh né đuổi bắt của Huyết tộc. Nếu rơi vào tình huống bất khả kháng, chắc chắn cậu ta sẽ đưa ra lựa chọn thỏa đáng nhất...

Dứt lời, Chu Thế Dương hừ lạnh nói với La lão y sư La Thiên Minh:

- Từ trước tới giờ anh luôn nghĩ đệ tử của anh toàn tài mà. Lẽ nào giờ anh không có lòng tin vào đệ tử của anh rồi? Hà cớ gì lại muốn viện phải chịu tổn thất không cần thiết chứ?

Chu Thế Dương nói vậy, La lão y sư La Thiên Minh cũng không cách nào phản bác. Thực sự là vì ông lo lắng nên mới nói vậy, chứ giờ ông không thể không thừa nhận Chu Thế Dương nói có lý. Nếu như mình không có lòng tin vào đệ tử của mình, vậy thì những gì mình đã nói lúc đầu cũng không thể đứng vững rồi.

Từ Khải Liễu thấy La lão y sư La Thiên Minh không phản đối, còn những người còn lại cũng đồng ý với lời của Chu Thế Dương liền khẽ gật đầu, nói:

- Được, nếu mọi người đều nghĩ như vậy, vậy thì chúng ta tạm thời cứ quan sát tình hình đã, hy vọng Giang Nguyên có thể cát nhân thiên tướng!

Sau khi nói xong, Từ Khải Liễu nhìn đồng hồ, sau đó tiếp tục nói:

- Được rồi, mọi người cũng mệt mỏi một ngày rồi, tạm thời giải tán đi, có tin tức sẽ sớm thông báo mọi người!

Tất cả mọi người gật đầu một cái, đang định đứng dậy, lúc này bên ngoài lại có người phụ trách của Ban giám sát đi vào, mừng rỡ báo cáo:

- Có tin tức của Trưởng ban Giang rồi…

- Cái gì? Mau…

Nghe thấy lời này, tất cả mọi người đều mừng rỡ. Đặc biệt là La lão y sư La Thiên kinh ngạc đứng bật dậy. Dĩ nhiên Lưu Mộc Dương cũng vui mừng vội vàng nói.

Chương 928: La lão y sư bị đánh lừa

Lưu Mộc Dương nhận được báo cáo người phụ trách kia đưa tới liền xem một lượt, sau đó vừa kinh ngạc vừa vui mừng, vẻ mặt vô cùng kỳ lạ và khiếp sợ, rồi ông đưa cáo cái trong tay cho Từ Khải Liễu.

Trong ánh mắt tò mò của mọi người, sau khi Từ Khải Liễu xem xong báo cáo trong tay, sắc mặt dần ngưng trọng, sau đó nhanh chóng nở nụ cười khổ, thở dài. Bà thấy mọi người đều trố mắt nhìn mình, đặc biệt là La lão y sư La Thiên Minh đang nhìn chằm chằm văn kiện trong tay mình, con mắt thiếu chút nữa thì lồi ra. Bà lập tức lắc đầu cười khổ nói:

- Căn cứ theo tin tức Văn phòng thường trú Birmingham gửi về, Huyết tộc bắt đầu tụ tập về hướng vịnh Rusto, đội cảnh vệ bờ biển cũng đã chạy đến đó... Đồng thời thời Văn phòng thường trú Luân Đôn cũng truyền tin tới, Hải quân Hoàng gia cũng có một đội quân mô hình nhỏ đang nhanh chóng đi về phía vịnh Rusto, chuẩn bị tiến hành diễn tập tạm thời.

- Đội cảnh vệ bờ biển... Hải quân Hoàng gia...

Lúc này mấy thành viên Hội đồng viện đều ngẩn ra, thế trận lớn như vậy đều do Huyết tộc làm ra? Ngay cả Hải quân hoàng gia cũng điều động?

La lão y sư La Thiên Minh trợn tròn mắt, một lúc sau mới nhìn chằm chằm Từ Khải Liễu kinh ngạc nói:

- Thế này... Thế này đều là vì Giang Nguyên, nên... nên mới xảy ra sao?

- Theo như báo cáo bên kia thì đúng là động thái do Lâu đài Racine làm ra... Nếu không không thể nào trùng hợp như vậy, đội Cảnh vệ bờ biển tụ tập ở vịnh Rusto, sau đó Hải quân hoàng gia cũng đến vịnh Rusto diễn tập tạm thời...

Từ Khải Liễu cười khổ, nhìn La lão y sư La Thiên Minh nói:

- Đệ tử này của anh đúng là quá giỏi, cho dù tới đâu cũng có thể gây ra được động tĩnh lớn như vậy!

Nét mặt già nua của La lão y sư La Thiên Minh cứng lại, với thế trận này, lần này Huyết tộc đúng là chơi lớn, xem ra chưa bắt được Giang Nguyên sẽ chưa chịu thôi.

Lưu Mộc Dương bên cạnh thấy sắc mặt La lão y sư La Thiên Minh căng thẳng như vậy liền giải thích:

- Lão La... Cho dù giờ giang nguyên đang dùng cách nào, nhưng cậu ấy có thể chạy từ Birmingham đến vịnh Rusto là đã tương đối giỏi rồi. Hơn nữa vịnh Rusto cũng không nhỏ, nếu Giang Nguyên có khả năng trốn thoát khỏi Birmingham dưới sự lùng bắt dày đặc của Huyết tộc như vậy thì muốn tìm Giang Nguyên ở vịnh Rusto không dễ dàng đâu.

- Hơn nữa, nếu Giang Nguyên sớm đã sắp xếp thỏa đáng, chỉ cần đi qua vịnh Rusto, chính thức tiến vào Đại Tây Dương, vậy là có thể thuận lợi rời khỏi Anh, đến lúc đó sẽ hoàn toàn thoát khỏi phạm vi khống chế của Huyết tộc...

La lão y sư La Thiên Minh được Lưu Mộc Dương giải thích như vậy lúc này mới thoáng thở phào nhẹ nhõm; có điều trong nháy mắt ông lại căng thẳng nói:

- Đại Tây Dương lớn như vậy, sao Giang Nguyên rời đi được, trong viện lại không chi viện cho nó... Trước sự săn lùng của Hải quân Hoàng gia Anh, nó làm sao thoát khỏi vịnh Rusto đây?

- Haizz... Lão La, anh quên trước đây đệ tử của anh làm gì à? Nó có nhiều đường nhiều lối lắm. Với năng lực và tính cách của nó có bao giờ chịu thua thiệt đâu chứ?

Lúc này Từ Khải Liễu đứng bên cũng mỉm cười trấn an.

Nghe vậy, La lão y sư La Thiên Minh quả nhiên hơi bình tĩnh lại. Đúng rồi,đệ tử của mình đâu phải người bình thường. Trước kia khi chưa có Thiên Y viện, nó cũng là một nhân vật lừng lẫy ở các nước trên thế giới mà.

Giang Nguyên đúng là có quan hệ rất rộng, có điều Huyết tộc cũng không phải chủng tộc bình thường. Những mối quan hệ trước kia trên căn bản không dùng được. Giống như U Linh lần này tuy đã là chuyên gia tiếp viện và tình báo giỏi nhất mà Chekov giúp hắn liên hệ ở Anh, nhưng khi đối mặt với Nghị viện Huyết tộc, U Linh cũng chỉ có thể tham gia giúp đỡ hắn một chút trước khi Giang Nguyên và Nghị viện Huyết tộc bùng nổ mâu thuẫn cuối cùng. Một khi mâu thuẫn thực sự bùng nổ thì U Linh cũng chỉ trợ giúp hắn tiến vào con đường rút lui đã dự định trước rồi nhanh chóng chôn vùi hết tất cả chứng cớ và phương hướng, biến mất tăm mất tích.

Thật ra Lưu Mộc Dương thân là Trưởng ban Giám sát đều hiểu rõ tất cả. Trước Nghị viện Huyết tộc khổng lồ này, tất cả thế lực thế tục chẳng qua chỉ là con cọp giấy. Có điều để trấn an La lão y sư La Thiên Minh thì chỉ có thể nói vậy thôi.

Có điều, dĩ nhiên thủ đoạn của Giang Nguyên vượt xa sự tưởng tượng của họ. Lúc này Tề Thế Đỉnh đang chậm rãi trôi qua vịnh Rusto, sâu dưới đáy biển sáu bảy chục mét, thẳng tiến ra biển khơi.

Mặc dù hắn đã mượn Tề Thế Đỉnh, đưa thần thức của hắn đi xuyên qua bảy tám chục mét nước biển, cảm ứng được tất cả mọi thứ trên mặt nước, nhưng hắn không dám đảm bảo lúc này trên mặt nước có Huyết tộc cao cấp không. Cho nên, hắn không dám sử dụng Ngũ Cầm vận khí pháp, vì dù cách xa sáu, bảy chục mét nước biển, hắn cũng không thể nào xác định, linh khí và dao động năng lượng khi vận hành Ngũ Cầm vận khí pháp có bị những Huyết tộc kia cảm nhận được không.

Rõ ràng, bây giờ đại khái Huyết tộc đã biết hắn đã tiến vào Vịnh Rusto. Trên mặt biển có ít nhất mấy chục thuyền bè lớn nhỏ đang ở trên tuần du, hơn nữa số lượng thuyền này còn gia tăng. Đồng thời có vô số thợ lặn đã nhảy xuống biển, có nhiều thợ lặn mặc đồ kháng áp khi lặn sâu để tiến xuống đáy biển.

Hắn không dám đảm bảo, thêm vài tiếng nữa sẽ có tàu ngầm xuất hiện ở đây không. Với thực lực của Nghị viện Huyết tộc, tuy không có tàu ngầm nguyên tử của Hải quân Hoàng gia Anh, nhưng vài chiếc tàu ngầm dân sự thì không thành vấn đề.

Nếu có mấy chiếc tàu ngầm đến đây thì phiền phức của hắn sẽ không nhỏ đâu. Điểm tích lũy năng lượng của hắn vẫn không đủ, hắn không muốn để những Huyết tộc kia dễ dàng biết được vị trí của mình. Bây giờ hắn chỉ có thể ỷ vào mặt biển trên Vịnh Rusto rộng rãi, đối phương chắc chắn không xác định được vị trí của hắn. Một khi bị đối phương xác định được vị trí thì hắn sẽ gặp phiền phức lớn.

Hiệu quả của thiên phú “Che giấu hành tung” này tuy hắn đã từng xác nhận bằng nhiều cách, nhưng hắn không thể đảm bảo nếu đối phương quẳng vài quả lựu đạn nước âu xuống, dưới những đợt sóng tấn công mạnh, “che giấu hành tung” còn có thể duy trì được hiệu quả không.

Cũng tương tự như vậy, hắn cũng không thể đảm bảo Tề Thế Đỉnh có thể giúp cho mình không bị chấn động mà chết không...

Cho nên, cứ cẩn thận một chút vẫn hơn, chỉ cần lặn sâu thêm nữa thì mới có thể chắc chắn hơn.

Độ cao trong Tề Thế Đỉnh chưa tới một thước, khiến cho Giang Nguyên cảm thấy rất bức bối. Có điều cũng may, từ trước đến nay Giang Nguyên đã chịu đủ mọi cực khổ, tuy tư thế co rúc không thoải mái lắm nhưng vẫn có thể chấp nhận được.

Xung quanh vịnh Rusto, một đội hải quân mô hình nhỏ của Hải quân Hoàng gia đang trú đóng. Lúc này theo mệnh lệnh của thủ lĩnh Hải quân đang chạy nhanh về phía Rusto, một chiếc máy bay trực thăng chống tàu ngầm cũng đã tiến vào Vịnh Rusto.

Chương 929: Đại chiến chống tàu ngầm bắt đầu

Cửa ra biển của vịnh Rusto khá hẹp nhưng mặt nước lại rộng. Lúc này Giang Nguyên đang toàn lực thúc giục Tề Thế Đỉnh đi về phía cửa ra của vịnh Rusto.

Có điều cửa ra của vịnh Rusto muốn thật sự vào đến cửa biển xa hơn trăm dặm Anh. Mặc dù Giang Nguyên thục giục Tề Thế Đỉnh nhưng cũng không nhanh được bao nhiêu. Thật sự vì tích lũy năng lượng của Giang Nguyên không nhiều, nói là toàn lực chẳng qua cũng chỉ miễn cưỡng duy trì để tích lũy năng lượng không giảm dưới 6% mà thôi.

Mặc dù lúc này Giang Nguyên đang ở dưới đáy biển bảy tám chục thước nhưng dưới tác dụng của Tề Thế Đỉnh, thần thức của hắn vẫn có thể cảm nhận được những chiếc trực thăng đang từ xa dần bay tới. Hắn hơi dụng tâm cảm nhận những chiếc trực thăng đang bay xẹt đến cách đó không xa cùng với những thứ treo trên trực thăng...

Đồng thời Giang Nguyên nghe thấy ở mặt biển cách đó không xa vang lên tiếng “bũm” nho nhỏ, cảm nhận được một thứ đồ chơi như cái phao từ trực thăng rơi xuống. Sắc mặt Giang Nguyên lúc này hơi biến đổi, tức giận quát: “Con bà nó... Trực thăng chống tàu ngầm...”

Giang Nguyên lập tức không dám lơ là, vội vàng bỏ thêm một viên đan dược bổ khí vào miệng, sau đó tiếp tục thúc giục Tề Thế Đỉnh nhanh chóng đi về phía biển sâu.

Kể ra tuy hắn đã dùng không ít thiết bị để kiểm tra thiên phú “Che giấu hành tung” nhưng rõ ràng nơi này xuất hiện trực thăng chống tàu ngầm chỉ có thể là của Hải quân hoàng gia. Là một cường quốc hải quân nổi tiếng, năng lực của những chiếc trực thăng chống tàu ngầm này không cần nghĩ cũng biết.

Nghĩ tới đây, Giang Nguyên lại thúc giục tốc độ Tề Thế Đỉnh tăng nhanh thêm vài lần. Có điều hắn vừa mới đi về phía trước được một đoạn thì tiếng cảnh báo trong đầu lại điên cuồng vang lên:

- Tít tít... Cảnh báo, tích lũy năng lượng Cửu Vĩ đuôi thứ 9 còn 6%. Nếu tích lũy năng lượng dưới 5% cơ thể sẽ rơi vào ngủ đông.

- Bà nội nó...

Giang Nguyên nghe thấy tiếng còi báo động trong đầu liền cảm thấy bực tức, đây đúng là nhà dột gặp mưa rào, vào lúc này mà tích lũy năng lượng lại hạ xuống 6%...

Hắn cảm nhận một chút, lúc này mình đã xuống sâu gần trăm mét, độ sâu lớn như vậy, hẳn đã đủ để ngăn cách ba động linh khí khi mình vận chuyển Ngũ Cầm vận khí pháp rồi.

Tuy trước nay hắn chưa từng vận hành Ngũ Cầm vận khí pháp dưới đáy nước sâu như vậy, có điều Giang Nguyên rất tin, cho dù ở đáy biển, có lẽ cũng có đủ linh khí.

Giang Nguyên không dám chần chừ thêm. Trên những chiếc trực thăng chống tàu ngầm thông thường đều có chuẩn bị lựu đạn nước sâu. Đến lúc thật sự phát hiện ra mình, ném cho mình hai quả lựu đạn cũng đủ để mình không chết thì cũng mất nửa mạng rồi.

Dưới tác dụng của đan dược bổ khí thượng phẩm, cùng với Ngũ Cầm vận khí pháp vận hành, quả nhiên bắt đầu có khí tức năng lượng nhàn nhạt tràn về phía Tề Thế Đỉnh.

Giang Nguyên nhìn những khí tức năng lượng này xuyên qua Tề Thế Đỉnh dung nhập vào cơ thể Giang Nguyên, dưới tác dụng của dược lực, nhanh chóng tiến vào kinh mạch toàn thân Giang Nguyên, được Giang Nguyên hấp thụ.

Giang Nguyên cảm nhận được khí tức năng lượng khổng lồ kia tràn vào trong cơ thể mình, trong lòng hắn thầm mừng rỡ. Quả nhiên... cho dù là ở dưới đáy biển cũng có linh khí, hơn nữa linh khí này cũng sung túc không kém gì chỗ bế quan ở Thiên Y viện.

Hấp thụ được những linh khí này, chuyển hóa thành tích lũy năng lượng, rất nhanh, tiếng báo động không ngừng vang lên trong đầu Giang Nguyên cũng bắt đầu dừng lại.

Giang Nguyên cảm thấy tiếng báo động dừng lại lúc này mới yên tâm gia tăng năng lượng truyền vào, bắt đầu toàn lực thúc giục Tề Thế Đỉnh đi về phía trước.

Lúc này, một chiếc trực thăng chậm rãi đáp xuống trên chiến hạm của đội Cảnh vệ bờ biển. Chủ tịch nghị viện đại nhân tóc bạc trắng chậm rãi bước xuống từ trực thăng, sau đó đi về phía trung tâm chỉ huy của thuyền.

- Chủ tịch nghị viện đại nhân...

Hầu tước Ryan đang ngồi ở vị trí chủ vị của trung tâm chỉ huy thấy Chủ tịch nghị viện đại nhân đi tới liền đứng dậy, cung kính nói.

- Ừm...

Chủ tịch nghị viện đại nhân nhẹ nhàng gật đầu một cái, sau đó đi tới ngồi xuống vị trí chủ vị, đợi Hầu tước Ryan bước đến ngồi xuống vị trí bên cạnh rồi, lúc này mới trầm giọng nói:

- Tình hình như thế nào? Bên Hải quân hoàng gia như thế nào?

- Chủ tịch nghị viện đại nhân, hạm đội hải quân giờ đã tiến vào vịnh Rusto, có điều hiện tại đã có một chiếc trực thăng chống tàu ngầm đến gần, bắt đầu tiến hành lục soát!

Hầu tước Ryan trầm giọng trả lời.

Chủ tịch nghị viện đại nhân nhẹ nhàng chuyển động cây trượng ngắn trong tay, gật đầu một cái, nói:

- Tình hình các phương diện như thế nào?

- Hiện tại đội Cảnh vệ bờ biển đã có ba tàu cứu hộ tiến hành lục soát xung quanh, tổng cộng có 15 chuyên gia đã xuống nước... Các thợ lặn cũng có tổng cộng hơn trăm người đã xuống nước tìm kiếm. Nếu đối phương ở bên dưới, hẳn sẽ phát hiện được!

Lúc này Hầu tước Ryan cũng chau mày. Giờ đã tìm kiếm lâu như vậy, hơn nữa mực nước ở đây không quá sâu nhưng vẫn chưa có tin tức gì. Điều này thật sự khiến người ta nghi ngờ và lo lắng.

Ánh mắt Chủ tịch nghị viện đại nhân hơi chớp, sau đó trầm giọng nói:

- Rốt cuộc đối phương rời đi theo con đường nào? Tàu ngầm? Hay dụng cụ lặn?

Hầu tước Ryan nghe Chủ tịch nghị viện đại nhân hỏi vậy thì sắc mặt cũng có chút khó coi, thoáng trầm ngâm một chút rồi lắc đầu, nói:

- Đến giờ vẫn chưa xác định được, nhưng đầu tiên có lẽ đối phương đã dùng dụng cụ lặn nào đó đi qua sông Severm để vào vịnh Rusto, sau đó có lẽ có tàu ngầm mô hình nhỏ tiếp ứng ở đây... Nếu không lâu như vậy, dụng cụ lặn thông thường không thể giúp hẳn ở dưới nước sâu lâu như vậy.

- Tàu ngầm ở đâu? Nhiều thợ lặn với tàu của đội cảnh vệ như vậy... chẳng lẽ không phát hiện ra được đối phương ở đâu?

Chủ tịch nghị viện đại nhân lại một lần nữa cau mày trầm giọng nói.

Trước lời chất vấn của Chủ tịch nghị viện đại nhân, lúc này Hầu tước Ryan hơi khó trả lời. lão trầm ngâm một chút sau đó nói:

- Chắc là tàu ngầm của đối phương tương đối tân tiến, hẳn có năng lực ẩn thân nhất định...

- Có điều, giờ trực thăng chống tàu ngầm của hải quân Hoàng gia đã tới, tôi nghĩ có lẽ sẽ nhanh chóng tìm ra đối phương thôi...

Chủ tịch nghị viện đại nhân nghe Hầu tước Ryan nói vậy liền nhẹ nhàng gật đầu một cái. Ông tương đối tin thực lực Hải quân hoàng gia. Có loại trực thăng chống tàu ngầm tân tiến này, ở nơi nước cạn như thế, hơn nữa dưới biển củng không rộng rãi lắm, dù là tàu ngầm tân tiến nhất thế giới cũng rất khó thoát khỏi sự tìm kiếm của trực thăng chống tàu ngầm.

- Được... Yêu cầu mấy chiếc thuyền của Hải quân hoàng gia tiến nhanh về phía trước. Nhất định phải phong tỏa toàn bộ Vịnh Rusto, không để cho đối phương có bất kỳ hy vọng chạy trốn nào!

Chủ tịch nghị viện đại nhân trầm giọng nói.

- Vâng... sẽ tuân theo ý nguyện của ngài...

Lúc này, trực thăng chống tàu ngầm cũng đã bắt đầu mở tất cả các thiết bị chống tàu ngầm, bắt đầu tiến hành lục soát toàn diện khu vực biển ung quanh.

- Phao sonar đã xuống nước... mở tia hồng ngoại...

Một đợt đại chiến chống tàu ngầm bắt đầu...

Chương 930: Lộ hành tung

- Sonar thăm dò bắt đầu... máy thăm dò hạt nhân khởi động...

- Bắt đầu quét hồng ngoại... khởi động máy dò khí thải...

Hàng loạt những thông báo vang lên, hai nhân viên thăm dò trên trực thăng nhìn chằm chằm màn hình, hy vọng có thể tìm được bất kỳ phản ứng dị thường nào.

Sau khi các máy này khởi động, các phân tích quang phổ và sóng âm trải khắp hải vực bên dưới trực thăng khiến cho những thứ dưới hải vực không thể nào ẩn trốn được.

Nhìn những thứ trên màn hình, một nhân viên thăm dò vừa nhìn vừa lắc đầu cười nói:

- Majestic... Cô nói lần này rốt cuộc là thứ gì? Đây là vịnh Rusto, chẳng lẽ tàu ngầm phe địch dám vào trong hải vịnh?

- Tôi nghĩ có lẽ là vậy. Nếu không phải Cục tình báo trung ương thì sẽ là Tổng tham mưu ba quân chủng Trung Quốc, hoặc GRU...

Majestic nhìn chằm chằm số liệu trên màn ảnh, nhún vai một cái, hừ một tiếng nói:

- Cũng chỉ có những người này mới có gan và năng lực đến đây... Nếu không Hải quân Hoàng gia chúng ta cũng đâu phải ăn chay.

- Có điều, cũng kỳ lạ. Bên dưới là Đội cảnh vệ bờ biển. Nếu như là gián điệp, liên quan gì đến Đội cảnh vệ bờ biển, bọn họ ở đây để làm gì?

Lúc này Pete cũng cau mày nghi ngờ nói:

- Cho dù là chuyện của Fan5 thì họ cung không thể kéo cả Đội cảnh vệ bờ biển vào chứ?

- Cái này cũng khó coi. Cho dù là Fan5, muốn kéo cả chúng ta vào cũng không dễ...

Lúc này Majestic cũng hơi nghi ngờ.

Majestic vừa dứt lời, lúc này Pete nhìn màn hình rồi nhấn vào tai nghe, trầm giọng nói:

- Được rồi... Sonar, radar và quét hồng ngoại đều không có gì dị thường. Khu vực đầu tiên đã lục soát xong... chúng ta đổi sang khu vực thứ hai...

- Đã nhận lệnh...

Người điều khiển phía trước bắt đầu đổi phương hướng bay sang bên cạnh.

Lúc này, trên hai chiếc thuyền của đội cảnh vệ bên dưới, hai người mặc trang phục thượng úy đều ngửa đầu lên nhìn chiếc trực thăng chống tàu ngầm quanh quẩn trên mặt biển cách đó không xa, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc như nhau.

- Trực thăng chống tàu ngầm của Hải quân Hoàng gia sao cũng tới? Chẳng lẽ có hạm đội ở gần đây?

Một trong hai Thượng úy kinh ngạc nói.

- Chắc chắn là có hạm đội ở gần đây, nếu không trực thăng chống tàu ngầm sẽ không thể xuất hiện ở đây...

Trên gương mặt của một vị thượng úy khác lúc này càng thêm ngưng trọng, trầm giọng nói:

- Nhân vật chính lần này chắc chắn không phải chúng ta. Có điều vì chúng ta ở gần chỗ này... có điều không biết mục tiêu lần này rốt cuộc là ai? Xem ra chuyện lần này chắc chắn không đơn giản như chúng ta nghĩ!

- Theo như anh nói, nếu trực thăng chống tàu ngầm cũng đã đến, vậy hẳn là có chiến hạm của hải quân cũng đến rồi...

- Đúng... Tôi nghĩ có lẽ không phải chỉ có một chiếc đâu, ít nhất phải hai ba chiếc trở lên...

Vị thượng úy kia chậm rãi gật đầu nói.

- Được rồi... Cho dù tình huống như thế nào, dù sao chúng ta cũng chỉ làm chuyện của mình. Đến lúc bên Hải quân đến thì trên cơ bản đều giao lại cho họ. Đội cảnh vệ bờ biển chúng ta chỉ phụ trách cứu viện và lục soát, những chuyện thế này không đến lượt chúng ta... Tốt nhất đến lúc đó, Hải quân đến, chúng ta cứ rút lui, những chuyện như thế này chúng ta không nên tham gia!

- Cái này không phải chúng ta muốn là được... Haizz, người có thể điều động cả Hải quân hoàng gia, đội cảnh vệ bờ biển chúng ta e càng chẳng là gì trong mắt họ. Có điều, cũng may, đợi chiến hạm Hải quân đến, chúng ta chắc chỉ phải hỗ trợ lục soát thôi...

Vị thượng úy này nhíu chặt mày, sau đó trầm giọng nói:

- Đi thông báo với các anh em bên dưới một chút, bảo họ cẩn thận, người của chúng ta không thể bị hao tổn ở đây được...

- Được, để tôi đi nhắc nhở các anh em một chút...

Nhìn chiếc trực thăng chống tàu ngầm đang quanh quẩn trên mặt biển, sắc mặt Chủ tịch nghị viện đại nhân vẫn bình tĩnh, chỉ lãnh đạm nói:

- Ở vị trí này, một chiếc trực thăng là tương đối rồi. Nhưng một khi tiến vào phần giữa vịnh Rusto, một chiếc trực thăng sợ là không đủ đâu!

- Chủ tịch nghị viện đại nhân yên tâm giờ có hai chiếc tàu khu trục tên lửa và một chiếc tàu khu trục đã tiến vào vịnh Rusto, ba chiếc tàu này đều có khả năng chống tàu ngầm tương đối tốt. Đến lúc đó, có ba chiếc tàu này, đối phương không thể nào lặng lẽ chạy ra khỏi vịnh Rusto được đâu.

Hầu tước Ryan trầm giọng trả lời.

- Ừm... Vậy thì tốt...

Chủ tịch nghị viện đại nhân nhẹ nhàng chuyển động trượng ngắn trong tay, sau đó chỉ về phía trước, nói:

- Chúng ta lại đi về phía trước một chút...

Hầu tước Ryan hơi ngẩn ra, sau đó gật đầu, nói:

- Vâng...

Lão lập tức cầm điện thoại vô tuyến, trầm giọng, nói:

- Hạm trưởng Young... cho cả hạm di chuyển về phía trước hai hải lý...

- Vâng, quan chỉ huy...

Hạm trưởng Young nghe thấy mệnh lệnh truyền ra từ trong điện thoại vô tuyến liền lập tức lệnh cho chiến hạm di chuyển về phía trước không chút do dự.

Sau khi truyền lệnh xong, Chủ tịch nghị viện đại nhân chậm rãi nhắm hai mắt lại, không nói gì, giống như nhắm mắt dưỡng thần.

Giang Nguyên đang lao như bay dưới đáy biển lúc này không hề chú ý đến chiếc chiến hạm lớn nhất đã bắt đầu di chuyển về phía trước, mà vẫn tiếp tục thúc giục Tề Thế Đỉnh lao về phía trước. Giờ hắn rất muốn mở GPS xác định vị trí trước mắt nhưng giờ ngay cả đụng hắn cũng chẳng dám đụng vào món này, chỉ có thể phán đoán vị trí đại khái bằng cảm giác của mình.

Là thành viên Cô Lang trước đây, hắn hiểu rất rõ tình hình hiện tại. Nếu giờ mà mở GPS, giống như mình đốt một ngọn nến trong đêm tối. những kẻ đang tán loạn tìm mình trong bóng tối kia sẽ lập tức nhìn thấy và lao về phía mình.

Hắn cảm nhận tốc độ của mình không khác tàu ngầm dân sự bình thường là mấy liền cảm thấy tương đối thỏa mãn. Giờ tuy hắn đã vận hành Ngũ Cầm vận khí pháp, nhưng tốc độ tích lũy năng lượng vẫn tương đối chậm. Cho dù hắn không ngừng uống đan dược bổ khí và vận hành Ngũ Cầm vận khí pháp nhưng chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ, chỉ có thể khiến tích lũy năng lượng luôn duy trì ở mức 6-7%.

Với tình trạng trước mắt có thể cho Tề Thế Đỉnh chạy với tốc độ này dưới nước đã là tương đối tốt rồi.

Có điều, lúc này Giang Nguyên mới tiếp tục lao về phía trước một đoạn ngắn, thần thức của hắn luôn cảnh giác tỏa ra bên ngoài liền nhanh chóng bắt được một ba động. Giang Nguyên không dám lơ là, nhanh chóng cảm nhận nguồn gốc của ba động kia. Hắn liền phát hiện ra có một chủ hạm đang ở trên mặt nước. Chân mày của hắn lập tức không kìm được liền nhíu lại.

Chủ hạm kia vốn luôn lục soát ở thủy vực phía sau mình, giờ đã bắt đầu đuổi theo về phía mình, hơn nữa với tốc độ lao trên mặt nước của đối phương, có lẽ sẽ nhanh chóng đuổi gần đến chỗ mình.

“Chẳng lẽ đã phát hiện ra vị trí của mình?” Giang Nguyên cau mày suy nghĩ một chút, sau đó lại nhẹ nhàng lắc đầu một cái. Có lẽ không phải. Nếu chúng thật sự phát hiện vị trí của mình, trực thăng chống tàu ngầm không ngừng quanh quẩn bên trên chắc chắn sẽ không để cho mình ung dung như vậy, và cũng sẽ không để cho sonar vẫn treo sau lưng mình như bây giờ.

Có điều Giang Nguyên cũng biết, trên chiếc chủ hạm lớn nhất này chắc chắn có một Huyết tộc cao cấp. Hắn không muốn để cho đối phương đuổi kịp. Sau khi hắn nhíu mày một cái, một lúc ném hai viên đan dược bổ khí vào miệng, bắt đầu toàn lực vận hành Ngũ Cầm vận khí pháp. Giờ hắn phải nhanh chóng tích lũy nhiều năng lượng hơn. Nếu không một khi xuất hiện vấn đề bất ngờ, không đủ năng lượng thì mình sẽ chết chắc.

Giang Nguyên vừa nhanh chóng hấp thu năng lượng, vừa tiếp tục đi về phía trước.

Có điều vừa đi thì Giang Nguyên đã cảm nhận thấy chiếc trực thăng chống tàu ngầm kia cũng đang đi về phía mình.

“Mẹ kiếp... lẽ nào phát hiện ra mình thật?” Giang Nguyên mang theo chút kinh ngạc nhưng càng không dám dừng lại. Hắn bắt đầu toàn lực thúc giục Ngũ Cầm vận khí pháp vận hành Tề Thế Đỉnh đi về phía trước.

Giang Nguyên vừa toàn lực thúc giục Ngũ Cầm vận khí pháp, linh khí và khí tức năng lượng xung quanh cũng bắt đầu tăng tốc tập trung đến quanh người Giang Nguyên, sau đó ùa vào trong cơ thể Giang Nguyên, dung nhập vào vòng tuần hoàn năng lượng trong cơ thể Giang Nguyên.

Trong lúc Giang Nguyên lòng đầy nghi hoặc thì lại cảm nhận mặt nước trên đỉnh đầu vang lên một tiếng “bũm” rất nhỏ.

Giang Nguyên nghe thấy tiếng động nhỏ này thần thức nhanh chóng ùa đến chỗ vang lên tiếng động.

“Sonar...” Sau khi Giang Nguyên cảm nhận được hình dạng của vật kia thì trong lòng liền căng thẳng. Khi sonar đầu tiên được thả xuống, nó cách mình khá xa nên mình không lo lắng lắm. Nhưng sonar lần này lại ngay trên đầu mình.

Giang Nguyên không dám chần chờ. Tuy thiên phú “Che giấu hành tung” của mình không tệ, cộng thêm cả Tề Thế Đỉnh hiệu quả khá tốt. Radar và Sonar thông thường sẽ không phát hiện nổi. Nhưng đây là sonar chống tàu ngầm chuyên dụng, hơn nữa còn ngay trên đỉnh đầu mình. Lần này Giang Nguyên không dám khinh thường, lập tức dốc hết sức thúc giục Tề Thế Đỉnh lao nhanh về phía trước.

Nhưng vừa mới tăng tốc được vài giây ngắn ngủi, tiếng còi báo động trong đầu lại điên cuồng vang lên.

“Khốn kiếp...” Giang Nguyên cảm nhận được tiếng còi báo động trong đầu thì bất đắc dĩ mắng một tiếng, sau đó lại nhét một viên đan dược vào miệng, đồng thời cắn răng điên cuồng vận hành Ngũ Cầm vận khí pháp, nhanh chóng nâng tích lũy năng lượng.

Hiệu quả cũng tương đối tốt, viên thuốc vừa đưa vào miệng cộng thêm Ngũ Cầm vận khí pháp, khí tức năng lượng xung quanh Tề Thế Đỉnh nhanh chóng tụ tập lại, năng lượng trong kinh mạch của Giang Nguyên cũng nhanh chóng dồi dào.

Năng lượng tiếp tục được tưới vào, tiếng còi báo động trong đầu mới dần ngừng lại, nhưng Giang Nguyên vẫn không dám buông lỏng. Trong lòng chỉ khẽ vui mừng rồi tiếp tục vận hành Ngũ Cầm vận khí pháp, tiếp tục hấp thu năng lượng, bổ sung vào tích lũy năng lượng.

Có điều, hắn vừa thúc giục Tề Thế Đỉnh đi về phía trước, lại phải vừa đề phòng tích lũy năng lượng hạ xuống dưới 6%, vừa vận hành Ngũ Cầm vận khí pháp bổ sung tích lũy năng lượng mà không hề chú ý, năng lượng tập trung xung quanh Tề Thế Đỉnh càng lúc càng nồng đậm, ba động năng lượng xung quanh cũng đang càng lúc càng mãnh liệt.

Lúc này, Chủ tịch nghị viện đại nhân đang ngồi trên thuyền như nhắm mắt dưỡng thần đột nhiên nhíu chân mày một cái, sau đó cặp mắt mở ra, trong mắt bắn ra huyết quang.

Chương 931: Bom nổ dưới nước

Pitt đột nhiên nhìn chằm chằm điểm ba động quái dị trên màn hình, cau mày nói:

- Mỹ Kỳ, dò xét bức xạ đã phát hiện một luồng năng lượng ba động rất cổ quái. Cô xem qua thử?

- Năng lượng ba động cổ quái?

Mỹ Kỳ đến gần màn hình, nhìn đường cong đang giật giật, cũng cảm thấy nghi ngờ. Hai người nhìn nhau, Pitt liền trầm giọng nói:

- Mỹ Kỳ, cô có bao giờ thấy năng lượng ba động như thế này chưa?

- Chưa, trước giờ chưa từng nhìn thấy tàu ngầm có năng lượng ba động như thế này.

Mỹ Kỳ nhẹ nhàng lắc đầu, nói:

- Dường như nó đang tăng lên. Đây rốt cuộc là gì vậy?

- Không biết, nhưng trông nó không giống như tàu ngầm hoặc dụng cụ lặn dưới nước. Năng lượng chập chờn này đúng là cổ quái. Nếu không phải chúng ta ở gần đây, khẳng định cũng không nhận ra.

- Thế chúng ta làm gì bây giờ? Có cần báo cáo lại không?

Mỹ Kỳ do dự hỏi.

- Báo cáo đi. Dù sao cấp trên cũng đã dặn dò, nếu có điều gì bất thường thì phải báo cáo lại.

Lúc này Nghị trưởng cũng đang nhìn về hướng Giang Nguyên, khẽ cau mày, quát lớn:

- Quẹo hướng 15o bên trái.

Hầu tước Ryan sửng sốt, nhìn Nghị trưởng, chỉ thấy ánh mắt Nghị trưởng toát ra vẻ hưng phấn, sau đó cầm điện thoại vô tuyến ra lệnh:

- Quẹo hướng 15o bên trái.

Chiếc thuyền điều chỉnh phương hướng một chút, sau đó tiếp tục chạy đi. Nghị trưởng đứng dậy, chậm rãi nói:

- Đến đài chỉ huy.

- Vâng, xin mời theo tôi.

Vừa mới bước vào đài chỉ huy, điện thoại vô tuyến trong tay Hầu tước Ryan truyền đến một thanh âm.

Nghe giọng nói kia, ánh mắt Hầu tước Ryan hơi nheo lại, quay sang nhìn Nghị trưởng, vui mừng nói:

- Nghị trưởng, trực thăng bên kia truyền tin tức đến, bọn họ phát hiện năng lượng ba động dị thường, nhưng không cách nào xác nhận được loại năng lượng này có phải là mục tiêu hay không.

Nghe xong, gương mặt Nghị trưởng lộ vẻ vui mừng, khẽ mỉm cười nói:

- Xem ra ta đoán không sai.

Lúc này, vị Hạm trưởng rất nhanh biểu hiện tọa độ lên màn hình, nhìn hai người khách khí nói:

- Vị trí cách chiến hạm chúng ta khoảng năm hải lý.

- Được, tiếp tục đi về phía trước.

Nghị trưởng hài lòng gật đầu một cái, sau đó quay sang nhìn Hầu tước Ryan, nói:

- Liên lạc với trực thăng, bảo bọn họ phải quan sát cẩn thận. Đồng thời thông báo cho chiến hạm vòng ngoài tăng tốc độ, nghĩ biện pháp ép hắn lên bờ.

- Vâng.

Lúc này, Giang Nguyên vừa thúc giục Tế Thế Đỉnh tiến về phía trước, vừa vận hành Ngũ Cầm Vận Khí Pháp hấp thu năng lượng, nhưng không để ý đến đã có người phát hiện.

Vất vả lắm mới đẩy năng lượng tích trữ của mình lên 9%, hơn nữa cũng đã chạy được thật xa, trong lòng vừa mới vui mừng được một chút, đột nhiên cảm nhận được một sự nguy hiểm, liền vội vàng nhìn một cái, lúc này mới phát hiện có một chiếc trực thăng không ngừng quanh quẩn trên đầu của mình. Còn chiến hạm vốn đã bỏ xa sau lưng lại đang chạy nhanh về phía mình.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Giang Nguyên sửng sốt, lập tức phát hiện được vấn đề. Chung quanh Tế Thế Đỉnh bao phủ một luồng khí tức năng lượng rất lớn, năng lượng chập chờn như thế, không bị Huyết tộc cao cấp phát hiện mới là lạ.

Hơn nữa, trên trực thăng có máy thăm dò, cũng không tránh khỏi đối phương có thể phát hiện ra hắn. Cho dù đối phương không phát hiện được Tế Thế Đỉnh, nhưng năng lượng chập chờn lớn như vậy, rất dễ bị dò xét ra.

Giang Nguyên biến sắc, nhanh chóng dừng sử dụng Ngũ Cầm Vận Khí Pháp, sau đó thúc giục Tế Thế Đỉnh tăng tốc lao về phía trước.

Mặc dù đã dừng lại, nhưng năng lượng tập trung chung quanh sao có thể tản đi một cách nhanh chóng được. Nó vẫn bao phủ chung quanh Tế Thế Đỉnh, chẳng qua là không tập trung thêm năng lượng mà thôi.

Cảm giác năng lượng ba động, Giang Nguyên thầm nghĩ, ngày thường chỉ ngại năng lượng tập trung quá ít, bây giờ thì lại ngại năng lượng tập trung quá nhiều.

Trên chiếc trực thăng, Mỹ Kỳ và Pitt đang bắt đầu nôn nóng. Trên màn hình biểu hiện năng lượng ba động đã yếu hơn. Hơn nữa vị trí của đối phương cũng đã cách xa hơn lúc trước. Rõ ràng mục tiêu đã phát hiện mình bị bại lộ.

Khi tin tức này truyền cho Nghị trưởng, ông ta cũng cảm nhận được năng lượng có sự biến hóa, lập tức sắc mặt trầm xuống, nói:

- Bao giờ hạm đội bên kia mới đến?

- Hiện còn cách bên này bốn mươi hải lý.

Hạm trưởng vội vàng trả lời.

- Còn bốn mươi hải lý?

Nghị trưởng hít một hơi thật sâu, sau đó ra lệnh cho Hầu tước Ryan bên cạnh:

- Ra lệnh cho trực thăng thả lựu đạn xuống biển.

- Thả lựu đạn xuống biển?

Hầu tước Ryan chần chừ một chút, liền hiểu ý của Nghị trưởng. Một khi khí tức năng lượng của đối phương tiêu tán, muốn bắt đối phương sẽ rất khó.

Tuy nói thả lựu đạn xuống biển rất có thể sẽ trực tiếp tiêu diệt đối phương, tổng còn tốt hơn để đối phương ôm Tế Thế Đỉnh chạy trốn. Sau đó chỉ cần mò vót Tế Thế Đỉnh là được. Chẳng qua chỉ cảm thấy đáng tiếc cho máu của tiểu tử kia.

Lập tức ra lệnh vào điện thoại vô tuyến:

- Thả lựu đạn xuống vị trí gần đối phương, tận lực ép đối phương trồi lên mặt biển.

- Vâng.

Bên trên trực thăng lặn biển truyền đến tiếng đáp ứng. Với lực lượng hải quân hoàng gia của bọn họ, đối phó với mục tiêu như vậy chưa từng gặp khó khăn. Cho dù thực lực đối phương rất mạnh, nhưng không phải là mục tiêu lớn, chẳng khác nào là một tàu lặn nhỏ. Chỉ cần bị lựu đạn chấn động bên dưới, cũng chỉ có thể trồi lên mặt nước thôi.

Nhưng vẫn có nguy hiểm nhất định. Thả lựu đạn xuống, không ai có thể đảm bảo đối phương có thể trồi lên hay không. Dù sao năng lực phòng ngự của tàu ngầm nhỏ rất yếu.

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của Hầu tước Ryan, nhân viên điều khiển hỏa lực trên trực thăng lập tức nhấn nút thả lựu đạn. Một quả lựu đạn từ bụng trực thăng lặng lẽ rơi xuống.

Lúc này Giang Nguyên đang toàn lực chạy trốn, chợt nghe có vật gì đó rơi xuống dưới, trong lòng liền căng lên. Đáng chết, đối phương đã thả lựu đạn.

Sau khi một lần nữa toàn lực thúc giục Tế Thế Đỉnh lao về phía trước, chỉ nghe ầm một tiếng. Giang Nguyên chợt lạnh trong lòng. Tiêu đời rồi!

Chương 932: Bỗng nhiên mất tích

Sóng trùng kích cường đại trong nháy mắt chấn Tế Thế Đỉnh liên tiếp lộn nhào trong nước biển, khiến Giang Nguyên bên trong cũng không khỏi chật vật. Mặc dù Tế Thế Đỉnh đã tiêu trừ được phần lớn chấn động, nhưng Giang Nguyên vẫn bị chảy máu mũi.

Ho khan một cái, hít vài hơi mới miễn cưỡng đè xuống cảm giác buồn nôn, Giang Nguyên cố gắng ổn định lại thân hình. Kiểm tra lại, thấy trận pháp bên trên thân đỉnh không bị tổn hao gì, lúc này mới thoáng bình tĩnh trở lại.

Trong lúc hắn đã bình tĩnh lại, người khác lại kinh nghi. Trên trực thăng, Pitt và Mỹ Kỳ đều mở to mắt nhìn chằm chằm hình ảnh trên màn hình.

Do dự một hồi lâu, Mỹ Kỳ mới quay sang hỏi Pitt:

- Pitt, anh cảm thấy đây là cái gì?

- Không…không biết.

Pitt cau mày nhìn chằm chằm vào màn hình, lắc đầu nói:

- Vật này không giống như tàu ngầm, ngược lại giống như một robot. Chỉ có robot mới có thể tích như vậy.

- Nhưng robot dưới nước có thể chịu đựng được chấn động như vậy không? Dường như không phù hợp với động lực học dưới nước.

Mỹ Kỳ nhún vai, nói:

- Hơn nữa đó là một hình tròn. Anh có thấy nó tiến lui không? Đối phương chắc chắn đã trang bị cánh quạt hoặc động lực nào đó.

- Vậy cô nói nó là cái gì?

Pitt cũng cảm thấy Mỹ Kỳ nói có lý, cau mày hỏi.

- Một thứ có thể tránh thoát khỏi máy rada dò xét, ngay cả máy dò sóng siêu âm cũng không dò ra, nếu không phải nó đột nhiên sinh ra năng lượng ba động cổ quái, ai cũng không phát hiện được sự tồn tại của nó. Vì chấn động của lựu đạn nên mới hoàn toàn lộ ra ngoài. Nhưng thể tích của nó ước chừng có một thước, hẳn là có sức mạnh đặc biệt nào đó bảo vệ. Cô có nghe chỗ nào có tiến bộ khoa học kỹ thuật như thế này không?

Nói đến đây, vẻ kinh nghi trên mặt Pitt lại càng nhiều.

Biểu hiện của Mỹ Kỳ cũng không sai biệt lắm. Thân là hải quân hoàng gia, hạm đội cũng đã tạm thời điều động đến đây, hơn nữa còn là dựa trên danh nghĩa diễn tập. Tất cả là vì một cái vật kỳ quái như thế, ngược lại cũng không cảm thấy kỳ quái.

Thứ đồ như vậy, không ai biết nó tồn tại như thế nào. Kích thước nhỏ, nhưng chỉ cần nó có đủ động lực và nhiên liệu, nó có thể lặng yên đi lại ở bất cứ nơi nào trên trái đất này. Cũng khó trách cấp trên lại coi trọng thứ đồ đó đến như vậy.

Chẳng qua thứ đồ chơi này rốt cuộc có lai lịch gì? Chẳng lẽ là sản phẩm mới nhất đến từ Mỹ? Hay là đến từ…

Hai người đều có chút ngu người, không nghĩ đến lần này hạm đội chạy đến đây, tiếp nhận quyền chỉ huy từ cấp trên, ai có thể ngờ đến là gặp phải người ngoài hành tinh?

Hai người cũng không dám suy nghĩ nhiều, quan sát tình huống một chút, phát hiện vật thể đó không hề có dấu hiệu trồi lên mặt nước. Vừa thoáng ổn định lại, hình ảnh trên màn hình lại biến mất, ngay cả năng lượng tụ tập cũng bắt đầu tiêu tán, liền vội vàng báo cáo lại cấp trên.

- Nghị trưởng…

Nghe bên kia báo cáo, Hầu tước Ryan liền nhìn Nghị trưởng, trầm giọng xin chỉ thị. Bây giờ mọi người đều biết đó chính là Giang Nguyên. Vật thể hình tròn khoảng một thước kia chính là Tế Thế Đỉnh. Chẳng qua là y không nghĩ đến Tế Thế Đỉnh lại có chức năng như vậy. Đây quả thật là nghịch thiên. Theo tình huống trước mắt, tuyệt đối không thể thả đối phương đi.

Nhưng bây giờ đối phương đã muốn bỏ chạy. Một khi để chạy thoát, muốn tìm tung tích người này sẽ rất khó. Cho dù điều thêm mấy quân hạm đến, chỉ cần đầu óc của tiểu tử kia không ngu ngốc, trên căn bản sẽ rất khó tìm lại đối phương.

Cây trượng vẫn nhẹ nhàng chuyển động trong tay Nghị trưởng, nhưng sau khi chuyển động hai cái, dưới ánh mắt khao khát của Hầu tước Ryan, liền nói:

- Tiếp tục đi, cho đến khi đối phương trồi lên mặt nước hoặc không động đậy được nữa mới ngưng.

- Vâng.

Pitt và Mỹ Kỳ nhận được mệnh lệnh, cũng không cảm thấy kỳ quái. Trong tình huống lúc này mà bỏ qua cho đối phương, tuyệt đối không có khả năng.

Lại tiếp tục một quả lựu đạn nữa được thả xuống.

Ầm. Tốc độ của Tế Thế Đỉnh làm sao mà tránh được trùng kích của quả lựu đạn. Đặc biệt là quả lựu đạn được cố ý thả xuống. Tế Thế Đỉnh điên cuồng lộn nhào trong nước biển, kéo theo cả Giang Nguyên. Trong lúc lăn lộn, Giang Nguyên phun ra một ngụm máu, chỉ cảm thấy đầu vang lên tiếng ong ong.

- Lại xuất hiện rồi.

Vốn vật hình tròn đã biến mất khỏi tầm soát của rada, bây giờ bị lựu đạn oanh tạc liền xuất hiện lần nữa, Pitt hưng phấn nói.

- Không chạy thoát đâu.

Mỹ Kỳ cũng đặc biệt hưng phấn. Cô cũng cảm thấy tò mò với vật này, chỉ chờ nó trồi lên mặt nước.

Pitt cũng hiểu suy nghĩ của Mỹ Kỳ, chỉ thở dài nói:

- Người này chưa chắc sẽ trồi lên mặt nước đâu.

- Sao?

Mỹ Kỳ nghi ngờ hỏi.

- Nếu vật này không có khả năng chở người bên trong, như vậy khả năng tự hủy sẽ rất lớn. Nếu cô có một vật như vậy, cô sẽ nguyện ý để nó rơi vào tay người khác hay không?

- Không.

Mỹ Kỳ gật đầu thật mạnh.

- Thế thì chẳng phải đã kết thúc rồi sao?

Pitt nhún vai nói.

- Nhưng nếu là người ngoài hành tinh thì sao?

Mỹ Kỳ hưng phấn nói.

Nhìn biểu hiện hưng phấn của Mỹ Kỳ, Pitt nói tiếp:

- Không thể nào. Nếu là người ngoài hành tinh, cô cảm thấy sau khi bị chúng ta bắn hai quả lựu đạn, nó có thành bộ dạng như vậy không?

- Ơ? Cũng đúng.

Mặc dù bị tạt cho một gáo nước lạnh, nhưng Mỹ Kỳ cũng chỉ có thể thở dài gật đầu. Tuy nói vật bên dưới rất thú vị, nhưng không biết rốt cuộc nó là thứ gì. Dù sao cô cũng rất muốn nhìn thấy dáng vẻ của nó.

Trong lúc hai người thất vọng, hình ảnh vật kia đã hiện lên rõ ràng trên màn ảnh nhưng nhìn qua không hề có dấu hiệu trồi lên, mà bắt đầu gia tăng tốc độ chạy trốn.

- Sao? Nó còn muốn chạy?

Nhân viên điều khiển hỏa lực cười lạnh, lại ấn nút thả tiếp một quả lựu đạn.

- Hắc hắc, đây chính là mày ép tao đấy. Tao cũng muốn nhìn xem mày có thể chống cự được bao lâu.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm quả lựu đạn được thả xuống, trong lòng âm thầm tính toán, lúc này hẳn nó không thể chạy thoát được.

Ầm. Lại một tiếng nổ, nhấc lên con sóng lớn. Sau khi bắn xuống, năng lượng từ từ tản đi, bùn cát cũng chậm rãi chìm xuống đáy biển lần nữa.

Chẳng qua dưới đáy biển lại trống trơn, giống như không hề có vật gì tồn tại.

- Không có? Tại sao lại không có?

Pitt ngạc nhiên nhìn lên màn ảnh. Trên đó vẫn còn tồn tại một vật hình tròn nhưng bây giờ lại không thấy.

- Không thể nào? Bị bắn liên tiếp như vậy, hiệu quả ẩn thân của đối phương hẳn đã biến mất, tại sao một chút cũng không thấy?

Mỹ Kỳ cũng ngẩn người. Điều này không quá hợp lý.

- Ngay cả tia hồng ngoại cũng không có phản ứng. Dò xét phóng xạ cũng không phát hiện được ba động của năng lượng.

- Làm sao có thể?

Hai người đánh liên tiếp lên bàn phím, nhìn chằm chằm vào màn ảnh, vận dụng hết thiết bị tiến hành quét dưới đáy biển lần nữa.

- Không có, không có bất kỳ phản ứng nào.

Pitt nhìn lên màn hình, sau đó lại nhìn sang Mỹ Kỳ, khẩn trương hỏi:

- Như thế nào?

- Không có, bên này cũng không có.

Mỹ Kỳ lắc đầu trả lời:

- Làm sao có thể như vậy được? Làm sao có thể biến mất?

Hai người đối chiếu số liệu một phen, sau đó nhìn nhau, vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ.

- Cái gì? Biến mất không thấy? Làm sao có thể?

Nghe được tin tức này, Hầu tước Ryan tức giận nói.

- Xin lỗi. Chúng tôi đã xác nhận, quả lựu đạn được bắn rất gần vị trí của đối phương, nhưng vật thể đã biến mất. Năng lượng ba động quái dị cũng không xuất hiện.

Pitt trầm giọng trả lời.

- Năng lượng ba động?

Hầu tước Ryan hừ lạnh một tiếng, sau đó nói:

- Bất kể thế nào phải tiếp tục tìm kiếm, nhất định phải tìm ra cái vật đó cho ta.

Nghe tiếng điện thoại cúp, Pitt cười khổ, quay sang nhìn Mỹ Kỳ, nói:

- Được rồi, tiếp tục tìm.

Mỹ Kỳ xoay đầu lại, sắc mặt nghiêm túc, chỉ vào màn hình nói:

- Pitt, anh nhìn đi. Vừa rồi đã có kết quả dò xét. Trong nháy mắt khi quả lựu đạn nổ, ở nơi này có một năng lượng chập chờn, hoàn toàn khác với năng lượng của lựu đạn, nhưng chỉ diễn ra trong thời gian rất ngắn.

- Sao?

Sắc mặt Pitt căng ra, vội vàng nhìn sang, sau đó cau mày nói:

- Rốt cuộc nó là cái gì?

- Không biết, nhưng nhất định là có liên quan đến vật biến mất kia.

Trên chiến hạm, sắc mặt Nghị trưởng tái xanh nhìn Hầu tước Ryan, nói:

- Hạm đội thế nào rồi?

- Đã đến gần, tôi cũng đã yêu cầu bọn họ vừa lục soát vừa chạy đến.

Chương 933: Sự hoang mang của Eva

Trung tâm kiểm soát không lưu CIA, mấy chục nhân viên đang cúi đầu xử lý công việc.

- Thiếu tá Rosen, tôi không biết gì về hoạt động ở vịnh Brucen, Vương quốc Anh lần này. Chẳng lẽ trước đó không hề có tin tình báo nào hay sao?

Một vị sĩ quan cao cấp nhìn hình ảnh vệ tinh, nghi ngờ hỏi.

- Xin lỗi, đúng là trước đó không hề có bất kỳ tin tức gì.

Thiếu tá Rosen nhún vai:

- Tình báo của chúng ta cũng vừa mới nhận được tin tức, nói là diễn tập tạm thời.

- Được rồi, diễn tập tạm thời.

Vị quan phụ trách bưng tách café nhấp một ngụm, sau đó chỉ vào màn hình, nói:

- Anh có tin không? Có một số thuyền của cục Sự vụ hàng hải, phỏng chừng đã ở đây gần nửa ngày. Sau đó lại có hải quân hoàng gia chạy đến. Bên kia đang có chiến hạm cỡ nhỏ vẫn đang tuần tra cách mấy chục hải lý. Hơn nữa còn có trực thăng tàu ngầm đuổi theo, ném xuống mấy quả lựu đạn. Tổng cộng đã ném hơn mười quả rồi.

- Thế anh có tin đây là diễn tập không? Diễn tập với đội cảnh vệ hải quân?

Người phụ trách mệt mỏi xoa huyệt Thái Dương, sau đó dựa lưng vào ghế, hừ lạnh:

- Tranh thủ thời gian điều tra cho rõ, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra. Tôi cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy.

- Vâng, thưa ngài.

Trung tâm chỉ huy tình báo tổng hợp Hoa Hạ cũng đang có người chú ý đến hành động ở vịnh Brucen. Một thanh niên mặc quân phục Thiếu tá cau mày đọc tin tình báo trước mặt, sau đó ném xấp tài liệu cho một nhân viên tình báo, nói:

- Thông báo cho người ở bên kia, nhanh chóng thăm dò xem, rốt cuộc bọn họ muốn làm cái gì.

- Vâng, thiếu tá.

Khắp nơi trên thế giới cũng có không ít chuyện như vậy phát sinh. Tuy nói Anh quốc mấy năm gần đây có sự sa sút, nhưng cũng vẫn được xem là đế quốc lâu đời, vẫn có vô số ánh mắt chú ý đến. Một số động tĩnh nhỏ xíu cũng đủ để cho các cơ quan tình báo các nước nhìn chằm chằm vào.

Vô số người cũng đang ngó chừng nơi này, nhưng ở hiện trường, gương mặt Hầu tước Ryan lại tái xanh.

- Ryan tiên sinh, biên đội đã lục soát vịnh Brucen hai lần, nhưng không có bất kỳ phát hiện nào.

Chủ quản hạm đội, Thiếu tá May thông qua điện thoại vô tuyến báo cáo với Hầu tước Ryan.

- Lục soát một lần nữa, nhất định phải tìm ra hắn cho ta.

- Ryan.

Nghị trưởng vẫn biểu hiện sự bình tĩnh, đứng lên nói:

- Yêu cầu quốc hội thuộc quyền điều phái mười chiếc thuyền cùng với hai tàu ngầm lục soát nơi này trong mười ngày. Những người còn lại rút lui.

Nghe Nghị trưởng ra lệnh, sắc mặt Hầu tước Ryan thoáng cứng lại một chút rồi hít một hơi thật sâu:

- Vâng.

Nhìn chiếc trực thăng của Nghị trưởng chậm rãi rời đi, sắc mặt Hầu tước Ryan vẫn rất khó coi. Trung tâm hạm đội tàu ngầm đã xác nhận đối phương đột nhiên biến mất, hơn nữa nếu đối phương đã bị hủy diệt, như vậy không thể nào tiếp tục duy trì trạng thái ẩn hình như thế. Tất sẽ bại lộ dưới các thiết bị dò xét của chiến hạm.

Cho nên, quyết định của Nghị trưởng hẳn là chính xác. Nếu đã lục soát qua hai lần, để hải quân hoàng gia ở đây cũng sẽ không có lợi, chi bằng điều động lực lượng của mình tiếp tục lục soát. Nếu đối phương vẫn còn ở đó, tổng vẫn có thể tìm ra tung tích. Còn không, hao phí cũng là lực lượng của mình.

Cách đó mấy trăm cây số, trong một trang viên cổ xưa nhưng tráng lệ, Bá tước Eva cau mày ngửa đầu uống một ly máu đỏ thẫm, sau đó đặt lên cái mâm của người hầu.

- Tình huống bên phía vịnh Brucen như thế nào rồi?

- Tiểu thư, vừa rồi Nghị trưởng đã hạ lệnh rút hải quân hoàng gia và cảnh vệ bờ biển, quay lại điều phái mười chiến hạm và hai tàu ngầm của quốc hội đi lục soát.

Người hầu cung kính báo cáo.

- Nói cách khác là vẫn chưa bắt được người?

Ánh mắt của Eva lóe lên sự kinh ngạc và thất vọng, sau đó chậm rãi nói:

- Biết rồi, anh lui xuống đi.

- Vâng, tiểu thư.

Người hầu cung kính lui xuống.

Khi người hầu lui ra, lông mi thon dài của Eva run run một chút, lạnh giọng nói:

- Tại sao người này lại lợi hại như vậy? Nghị trưởng xuất động mà cũng không bắt được hắn.

Dứt lời, ánh mắt xanh thẳm của Eva lại hiện lên chút mê ly, đầu lưỡi đỏ hồng nhẹ nhàng liếm môi một cái, giống như đang hoài niệm cái gì.

Rất nhanh, Eva nhẹ nhàng thở dài, sau đó vẫy tay, một người hầu từ trong bóng tối bước ra.

- Chuẩn bị thêm cho ta một ly máu.

Nghe xong, ánh mắt người hầu lóe lên sự kinh ngạc. Trước kia tiểu thư không thích uống máu. Chỉ vì duy trì cơ thể, hai ba ngày mới uống máu một lần, tại sao hôm nay lại uống liền hai ly?

Nhưng người hầu vẫn đi lấy máu.

Tại một vườn hoa phía sau trang viên, có mấy cô gái đang phơi nắng, hoặc đọc sách, hoặc đùa giỡn trên bãi cỏ.

Thấy người hầu đi tới, mấy cô gái đều dừng hoạt động, mỉm cười hỏi:

- Tiên sinh Roger, có chuyện gì không?

- Tiểu thư nói cần một ly máu.

Người hầu khiêm tốn hành lễ.

- Sao? Tiểu thư không phải không thích sao? Sao bây giờ lại thích?

Mấy vị thiếu nữ mừng rỡ nhìn nhau.

Người hầu khẽ mỉm cười, gật đầu nói:

- Đúng vậy.

- Được.

Mấy cô gái gật đầu, sau đó có một cô bước ra:

- Lần này đến phiên ta, Roger tiên sinh.

- Được, đi theo tôi.

Người hầu bưng ly máu mới ấy, cung kính đặt lên trên mâm, đưa đến trước mặt Eva:

- Tiểu thư, mời dùng.

Nhìn ly thủy tinh chứa máu đỏ tươi, mắt Eva sáng lên, sau đó đưa tay bưng lên nhấp một ngụm.

Sau khi uống một ngụm, Eva mấp máy môi rồi lại thở dài, đặt cái ly lên lại trên khay, nhẹ nhàng phất tay.

- Tiểu thư?

Người hầu nghi ngờ hỏi.

- Không cần đâu, bưng xuống đi.

Eva lắc đầu một cái.

- Vâng.

Mang theo sự nghi hoặc, người hầu lại dè dặt bưng xuống.

Eva chống cằm, lông mi chớp động hai cái, sau đó thở dài, lẩm bẩm:

- Giang Nguyên đáng chết, đều tại anh. Bây giờ tôi không cách nào uống những thứ máu khác. Trước kia thì còn được, bây giờ đã không còn được nữa. Haiz!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!