Khu rừng hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng không biết đang phát ra tiếng kêu to.
Một con báo đang lặng yên đi lại, ánh mắt tròn phát ra tia sáng nhàn nhạt trong bóng tối, không ngừng nhìn chung quanh.
Tìm kiếm thức ăn vào ban đêm không phải là một ý kiến hay, nhưng rõ ràng nó cũng chỉ định thử vận khí một chút, muốn tìm thứ gì đó lấp đầy cái bụng đang đói của nó.
Đột nhiên con báo dừng lại, ánh mắt xanh u lóe lên tia sáng, hạ thấp người, rón rén bước đến cây mây đằng trước, sau đó chui vào trong bụi rậm.
Sau khi chui vào trong bụi rậm, con báo nghiêng đầu nhìn cái thứ tròn trịa đằng trước, ánh mắt lóe lên sự khó hiểu. Vừa rồi nó nghe có động tĩnh trong bụi rậm, nhưng tại sao bây giờ lại là cái thứ tròn vo lạnh buốt này.
Trong lúc nó rón rén bước đến gần cái vật tròn tròn, đột nhiên bên trên cái vật có thứ gì đó động đậy, phát ra tiếng cạch chói tai, khiến con báo lớn dựng tóc gáy, cụp đuôi chạy vọt ra khỏi bụi cây.
Giang Nguyên chui từ trong miệng đại đỉnh chui ra, liếc nhìn cái bóng vừa lóe lên rồi biến mất khỏi bụi rậm, ánh mắt hiện lên sự kinh ngạc. Hắn rõ ràng đang ở đáy biển, tại sao lại biến thành rừng rậm?
Thoáng lắc đầu một cái, hắn đưa tay xoa mắt, cẩn thận nhìn chung quanh, trong lòng đột nhiên căng lên, sau đó đưa tay kéo cây mây và dây leo nghiêm túc nhìn kỹ hai lần.
- Lạc Diệp Đằng. Một nơi rất quen thuộc.
Nhìn chung quanh, một cảnh tượng quen thuộc lại hiện lên. Hắn cẩn thận nhìn lại lần nữa, ánh mắt bỗng nhiên ươn ướt, lẩm bẩm:
- Chẳng lẽ mình lại trở về lần nữa sao?
Giang Nguyên giống như tên điên, lấy thiết bị dò GPS ra, nhưng sau khi bấm bấm vài cái, hắn ném cái máy xuống đất. Thiết bị GPS này chỉ sợ đã bị hỏng trong lúc lựu đạn nổ rồi.
Ném thiết bị đi xong, Giang Nguyên hít một hơi thật sâu, sau đó dùng thiên phú Ngưng trệ không gian, chậm rãi điều khiển Tế Thế Đỉnh bay lên.
Đang là ban đêm, nhưng cảnh vật trong mắt Giang Nguyên lại rõ như ban ngày. Nhìn địa hình và dãy núi chung quanh, ánh mắt Giang Nguyên rốt cuộc đỏ lên, hai hàng nước mắt chảy xuống.
- Đội trưởng, tôi đã trở lại.
Đối với việc hắn đột nhiên xuất hiện tại nơi hắn tự bạo năm xưa, Giang Nguyên cảm thấy cũng không quá mức kỳ quái. Năm đó, bởi vì hắn sử dụng đạn tự bạo, sau đó mới vượt qua ngàn dặm từ Châu Phi trở về nhà.
Lần này, bị lựu đạn nổ tung, từ vịnh Brucen trực tiếp chuyển kiếp trở lại nơi hắn tự bạo đầu tiên. Chỉ có điểm khác biệt là, lần này không phải một mình hắn chuyển kiếp mà là mang theo Tế Thế Đỉnh chuyển kiếp. Xem ra Tế Thế Đỉnh không phải vật tầm thường.
Sau khi hít một hơi thật sâu, Giang Nguyên cảm nhận được gió đêm khô ráo chung quanh, thoáng phân biệt phương hướng một chút, sau đó hắn khởi động Tế Thế Đỉnh bay đến một thị trấn nhỏ.
Bây giờ hắn đã thoát khỏi nguy hiểm, hơn nữa Tế Thế Đỉnh cũng bình yên vô sự. Chỉ cần tìm được điện thoại vệ tinh, hắn có thể liên lạc nội viện an bài đưa hắn về nước.
Bay nhanh về phía trước, Giang Nguyên đột nhiên nghĩ đến một chuyện, trí nhớ cuối cùng của hắn khi đó là năng lượng tích trữ đã giảm xuống 6%, nhưng bây giờ hắn bay lâu như vậy mà sao không thấy có tín hiệu báo động xuất hiện.
Nhắm mắt lại cảm nhận một chút, hắn đột nhiên sững sờ, bởi vì năng lượng tích trữ bây giờ là 9%, nhiều hơn so với lúc hắn mất đi ý thức rất nhiều.
- Giống như nằm mơ vậy.
Sờ trán, Giang Nguyên cười khổ. Xem ra vận khí của hắn không tệ lắm. Lần chuyển kiếp này không tiêu hao năng lượng của hắn, hơn nữa trước khi tỉnh lại, Ngũ Cầm Vận Khí Pháp cũng tự do vận chuyển, mới đem lại cho hắn mấy phần trăm năng lượng.
Lập tức cũng không do dự, tiếp tục bay về phía trước, nhưng sau khi bay được một đoạn, tiếng báo động rốt cuộc vang lên trong đầu.
Nhẹ nhún vai một cái, Giang Nguyên tìm một chỗ tránh gió rơi xuống, sau đó bỏ một viên bổ khí vào miệng.
Chẳng qua khi nhìn thấy chai đan dược, hắn không nhịn được mà thở dài. Lần này thuốc của hắn tiêu hao không ít, những hai viên đan dược siêu phẩm, hai viên đan dược thượng phẩm. Những viên đan dược thượng phẩm này giá không hề rẻ. Nếu những người khác mà biết được hắn dùng đan dược thượng phẩm, người nào cũng sẽ đỏ mắt đến chết, chứ đừng nói chi đến hai viên đan dược siêu phẩm.
Nhưng dù sao đây cũng đáng giá. Có Tế Thế Đỉnh hoàn chỉnh, mấy viên đan dược đó vẫn có thể kiếm về.
Sau khi uống thêm một viên đan dược thượng phẩm, Giang Nguyên tiếp tục vận hành Ngũ Cầm Vận Khí Pháp, bắt đầu tích góp năng lượng.
Ánh nắng buổi sáng bắt đầu xuất hiện, tiếng chim hót vang lên trong rừng.
Ngồi trên Tế Thế Đỉnh, Giang Nguyên thở phào một cái, sau đó đứng dậy, cảm nhận năng lượng tích trữ, hài lòng gật đầu. Có đan dược thượng phẩm phụ trợ, bây giờ năng lượng của hắn đã đạt đến 10%. Dựa theo tính toán, muốn chạy đến thị trấn nằm trong trí nhớ cũng không thành vấn đề.
Lập tức phân biệt phương hướng một chút, sau đó khởi động Tế Thế Đỉnh bay về thị trấn đó.
Sau khi bay được một đoạn, Giang Nguyên rốt cuộc đã nhìn thấy thị trấn nhỏ kia, sau đó chậm rãi hạ xuống.
Sau khi hạ xuống một khoảng đất khá bằng phẳng, Giang Nguyên mới phát hiện, trên dải đất này bị người ta đào không ít cái hố.
Nhìn những cái hố này, Giang Nguyên không nhịn được khẽ cau mày. Những cái hố quái dị khiến cho hắn có cảm giác không được thoải mái lắm. Những cái hố này không phải là hắn chưa từng thấy qua. Năm đó, khi xảy ra động đất, người dân địa phương cũng đã đào rất nhiều cái hố tương tự.
- Tại sao nơi này lại đào nhiều hố như thế?
Trong lúc Giang Nguyên đang nghi ngờ, chỉ thấy bên trong thị trấn chậm rãi xuất hiện mười mấy người, hai người khiêng một cái cáng bước về phía hắn.
Nhìn vải trắng đắp trên cáng, Giang Nguyên lại cau mày. Tại sao nơi này lại có nhiều người chết như vậy?
Chương 935: Gặp Pyramy ở biên giới
- Tại sao lại đào nhiều hố như vậy? Chết rất nhiều người sao?
Trong lúc Giang Nguyên đang nghi ngờ, chỉ thấy được bên trong thị trấn đi tới mười mấy người da đen, cứ hai người lại mang một cáng đi về phía bên này.
Nhìn trên cáng đắp vải trắng, Giang Nguyên khẽ cau mày, ánh mắt lóe lên sự khác thường.
Nơi này khá hẻo lánh. Tuy nói thỉnh thoảng xuất hiện loạn chiến, nhưng tần suất không nhiều. Đột nhiên chết nhiều người như vậy, ngược lại có chút quái lạ.
Thoáng trầm ngâm một chút, Giang Nguyên quyết định không quan tâm đến chuyện này. Bây giờ quan trọng nhất chính là tìm một nơi có điện thoại vệ tinh.
Sau khi giấu Tế Thế Đỉnh vào một nơi kín đáo, Giang Nguyên chậm rãi bước vào trong thị trấn. Chẳng qua khi đi ngang qua đám dân bản xứ, gương mặt đầy ưu thương của bọn họ nhìn Giang Nguyên hiện lên sự kinh ngạc, nhưng cũng không ai lên tiếng, vẫn im lặng lấp đất.
Đối với tình huống như vậy, Giang Nguyên cũng không cảm thấy quái lạ. Ở cái nơi tương đối vắng vẻ này, xuất hiện một người tóc đen da vàng như hắn là hiếm thấy.
Chậm rãi bước vào trong thị trấn, Giang Nguyên nhớ trong thị trấn dường như có bưu điện nhỏ, cho dù không có điện thoại vệ tinh nhưng ít ra còn có thể gọi điện thoại quốc tế. Hy vọng những người đó không bị đánh chết. Nếu thật sự có bạo loạn xuất hiện, chỉ sợ bưu điện cũng sẽ bị phá hỏng.
Trên đường đi, hắn cũng loáng thoáng gặp một vài người, nhưng người nào cũng lộ ra vẻ rầu rĩ. Giang Nguyên hít cái mũi, cũng tốt, trong không khí không hề có mùi máu tanh. Hơn nữa nhìn chung quanh nhà cửa vẫn còn nguyên vẹn, không có dấu hiệu phát sinh bạo loạn. Điều này làm cho Giang Nguyên yên tâm hơn mấy phần.
Chỉ cần không có bạo loạn, hẳn bưu điện cũng sẽ không có vấn đề.
Nhưng rồi hắn cảm thấy bất đắc dĩ. Hắn không mang theo tiền quốc tế, chỉ có bảng Anh và tiền Trung Quốc. Hai loại tiền này không quá thông dụng. Nghĩ đến điều này, Giang Nguyên có chút đau đầu. Sớm biết mang theo hai đô la thì giờ đâu có phiền phức như vậy.
Nhẹ nhàng thở dài, Giang Nguyên quyết định tìm cái bưu điện kia trước rồi tính sau. Hơn nữa, biết đâu chừng bên cạnh còn có cái máy rút tiền. Trong ví của hắn còn có thẻ Master Card và thẻ tín dụng. Chỉ cần có máy ATM, lấy ra một chút đô la cũng có thể.
Nhưng xem ra vận khí của hắn không tốt lắm. Ở một thị trấn nhỏ ở Châu Phi này, muốn tìm một cái máy rút tiền xem ra tương đối khó khăn.
Nhún vai bất đắc dĩ, Giang Nguyên nhìn một bảng hiệu đằng trước, là bưu điện, nhưng hắn lại không có tiền, chẳng lẽ lại làm bá vương để gọi điện thoại sao?
Nghĩ đến đây, Giang Nguyên không khỏi cười khổ, chỉ có thể thử một chút. Vạn nhất bất thành, cũng chỉ đành xài thiên phú Mê hoặc để giải quyết. Tuy nói dùng thiên phú vào chuyện này thì hơi quá đáng, nhưng chờ người nội viện đến cứu hắn, khi đó cho thêm chút tiền nữa cũng không thành vấn đề.
Bước đến gần, lúc này Giang Nguyên mới phát hiện chiếc điện thoại duy nhất của bưu điện đã bị người ta chiếm cứ, không thể làm gì khác là đứng một bên chờ đối phương dùng xong.
Nhàn rỗi, Giang Nguyên tùy ý nhìn chung quanh mấy lần rồi lại nhìn người gọi điện thoại, Giang Nguyên phát hiện người này mặc dù ăn mặc lôi thôi, tóc rối bời nhưng là người da trắng.
Ở thị trấn Châu Phi vắng vẻ này, có thể nhìn thấy một người da trắng cũng là tình huống hiếm thấy, nhưng cũng khiến cho Giang Nguyên cảm thấy vui mừng. Người này chắc không đến nổi ngay cả bảng Anh và nhân dân tệ cũng không nhận ra. Nói không chừng có thể đổi được hai đô la tiền địa phương.
Người da trắng lúc này đang dùng tiếng Anh giọng Oxford chính tông nói gì vào điện thoại. Chỉ là khi nói, giọng điệu cao lên, tràn đầy nổi nóng.
Rầm. Người này cúp điện thoại, sau đó nhìn chằm chằm vào nó, nguyền rủa mấy câu rồi rút hai tờ giấy ném cho người bên trong cửa sổ, lập tức xoay người rời đi.
Thấy người này định đi, Giang Nguyên liền vội ngăn đằng trước, còn chưa mở miệng liền thấy đối phương sửng sốt, gương mặt lộ ra vẻ vui mừng.
Nhìn đối phương râu ria xồm xoàm, tóc tai rối bời nhưng gương mặt lại rất vui, Giang Nguyên cũng sững ra. Chẳng lẽ người này quen hắn sao?
Nhưng bất kể thế nào, đối phương biết hắn là chuyện tốt, ít nhất sẽ không từ chối chuyện hắn muốn đổi một ít tiền, nhưng vẫn nghi ngờ nói:
- Anh là…
- John, tôi là Pyramy. Anh còn nhớ không, ở Haiti, Haiti đấy. Tôi là nhân viên phòng dịch ở đó.
Nhìn người đàn ông da trắng hưng phấn nói.
- Pyramy?
Trong nháy mắt, Giang Nguyên liền nhớ được người này là ai. Cẩn thận nhìn gương mặt đằng sau râu quai nón, hắn không nhịn được liền vỗ vai đối phương:
- Pyramy, sao anh lại thành như thế này? Ngay cả tôi cũng không nhận ra.
- Này, đừng nói nữa, John. Lúc này phiền phức lớn rồi.
Pyramy cười lắc đầu:
- Cậu không phải vì điều này mà đến đây chứ?
- Điều này? Điều này là điều nào?
Giang Nguyên khó hiểu nói.
- Cậu không biết? Vậy tại sao cậu lại đến đây?
Pyramy ngạc nhiên lắc đầu, sau đó kéo Giang Nguyên đi, nói:
- Được rồi, bất kể thế nào, nếu cậu đã đến, vậy thì hỗ trợ đi. Tôi thật sự giúp không được.
- Này, này, Pyramy, anh làm sao vậy? Tôi còn có việc.
Bị Pyramy kéo đi, Giang Nguyên hất tay không được mà không hất cũng không được.
- Chuyện gì xảy ra vậy? Tổ chức thầy thuốc biên giới các anh không có ai đến sao?
Giang Nguyên nghi ngờ hỏi.
- Không có. Bây giờ rất nhiều khu vực đang có chiến tranh, nhân viên căn bản không đủ. Hơn nữa, bên cạnh cũng đang xuất hiện tình huống tương tự. Cho nên không có tiếp viện. Tôi cũng vừa vặn đóng quân ở bên cạnh, vì thế mới đến đây.
Pyramy đưa cho Giang Nguyên một chai nước, lắc đầu nói:
- Bây giờ một mình tôi không giúp được gì, ngay cả có hai trợ thủ cũng chỉ giúp được mấy công việc chân tay. John, gặp được cậu, cậu có biết tôi vui biết bao nhiêu không?
- Pyramy, theo như lời giải thích của anh, đây hẳn là một căn bệnh truyền nhiễm quan trọng. Với dụng cụ và thuốc men của anh bây giờ, căn bản không thể giải quyết. Cộng thêm tôi cũng chẳng được gì.
Giang Nguyên cau mày, trầm giọng nói:
- Nơi này không có đủ trang thiết bị, dụng cụ kiểm tra, anh ở đây cũng vô ích thôi.
Nghe Giang Nguyên nói, Pyramy cúi đầu xuống, cắn môi im lặng một hồi, nhẹ nhàng lắc đầu:
- Không được, ở đây không có bác sĩ, nếu ngay cả tôi cũng đi, bọn họ chỉ có thể chờ chết.
Ánh mắt Giang Nguyên chợt lóe lên một cái, nhìn Pyramy chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy sự kiên nghị, liền cười khổ:
- Nhưng anh ở đây cũng không kiên trì được bao lâu. Hơn nữa, nói không chừng anh cũng sẽ bị lây.
- John, tôi hiểu ý của cậu. Hơn nữa lời của cậu nói cũng rất có đạo lý. Nhưng chúng ta là thầy thuốc, giống như ở Haiiti năm đó, chẳng qua cậu cũng chỉ đi ngang qua, nhưng đã ở lại đó suốt một tháng chỉ vì cứu những người bị thương kia.
- Bây giờ cũng giống như vậy. Mặc dù có lẽ tôi không giúp gì được nhiều, nhưng có tôi ở đây, bọn họ mới có hy vọng. Là một bác sĩ, tôi không cách nào bỏ mặc bọn họ mà rời đi.
Pyramy nhìn Giang Nguyên, khẽ gật đầu rồi nói:
- John, tôi là thành viên của bác sĩ biên giới, tôi có nghĩa vụ ở lại đây giúp bọn họ. Vừa nãy tôi lỗ mãng quá, nguy hiểm như vậy lại giữ cậu ở lại. Đúng là không nên.
Nhìn nụ cười áy náy trên gương mặt Pyramy, Giang Nguyên mím chặt môi. Nếu lời này được nói ra từ miệng của một người khác, hắn tất nhiên sẽ cho rằng người này dùng phép khích tướng, nhưng hắn hiểu Pyramy. Năm đó ở Haiiti, hắn phụ trách chữa trị cho những người bị ngoại thương, nhưng Pyramy lại phụ trách hết toàn bộ công việc phòng dịch của cả một khu vực. Lúc đó, y đã dẫn mấy người, cả đêm không nghỉ tiến hành công tác phòng dịch, còn vất vả hơn Giang Nguyên rất nhiều, nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa hề than phiền. Thậm chí còn cố ý chạy đến khu ngoại thương cảm ơn hắn đã ở lại giúp đỡ cho người dân bị nạn.
Cho nên, Giang Nguyên chỉ có thể thở dài. Pyramy là bác sĩ, hắn cũng là bác sĩ, nhưng đối mặt với tình huống lúc này, nếu Pyramy đã cố thủ ở đây, hắn còn lòng dạ nào để đi sao?
- Dựa theo thủ tục, nếu đã xuất hiện tình trạng dịch bệnh, hẳn chính phủ sẽ phải phái đội ngũ hỗ trợ chứ.
Giang Nguyên thở dài, nói:
- Chẳng lẽ các anh không thông báo cho chính quyền địa phương sao?
- Thông báo? John, cậu nên biết, mặc dù có không ít tổ chức nước ngoài trợ giúp cho các quốc gia nghèo khó, nhưng trong thời gian ngắn, căn bản không có năng lực phản ứng đầy đủ. Hôm qua tôi đã báo cáo lại người phụ trách, hơn nữa vừa rồi người phụ trách cũng đã xác nhận khu vực gần đây có không ít ca bệnh xuất hiện, và cũng đã hướng chính phủ thông báo rồi.
Pyramy nhún vai, ánh mắt tràn ngập sự bất đắc dĩ:
- Nhưng nếu trong vòng một tuần mà đội ngũ tiếp viện đến, hẳn đã là may mắn lắm rồi.
Chương 936: Sự bất ngờ của Eva
Nghe Pyramy nói, Giang Nguyên chỉ biết im lặng. Mấy năm qua hắn ở trong nước, hơn nữa sau lưng còn có Thiên Y Viện, lần trước gặp phải dịch bệnh ở Hoa Hạ, nhưng vì có hắn, cho nên thả ra mấy mệnh lệnh, trong nước đã tiến hành cô lập dịch bệnh. Sau đó, Thiên Y Viện và các ngành có liên quan đã tổ chức các lực lượng tương ứng tiêu diệt được dịch bệnh, mới trong mấy ngày ngắn ngủi khống chế được tất cả.
Nhưng nơi này là Châu Phi, hơn nữa còn xảy ra chiến loạn, chính phủ địa phương có thể trong vòng một tuần phái ra tiếp viện quả thật đã rất lạc quan rồi.
- John, đây không phải là Trung Quốc. Sau khi trải qua trận dịch mười năm trước, các người đã có kinh nghiệm đầy đủ về phương diện này cùng với năng lực ứng đối đầy đủ.
Pyramy nhẹ nhàng lắc đầu, sau đó đứng dậy cầm chìa khóa đưa cho Giang Nguyên:
- Đây là chìa khóa xe của tôi, John. Cậu đi nhanh đi còn kịp. Bây giờ tôi chưa tìm ra phương thức lây nhiễm, rất có thể là thông qua hô hấp hoặc tiếp xúc trực tiếp. Cho nên cậu đi nhanh đi.
Nhìn Pyramy đưa chìa khóa đến, Giang Nguyên nhún vai, sau đó nhận lấy rồi cười nói:
- Được, cho tôi mượn mấy đô la nữa.
Nghe tiếng nổ của động cơ vang lên bên ngoài lều vải, Pyramy nhẹ nhàng lắc đầu, sau đó thở dài mặc bộ đồ phòng hộ bước vào lều vải. Bên trong có trang thiết bị y dùng để thí nghiệm thuốc chữa. Bây giờ y chỉ hy vọng có thể phát hiện ra loại thuốc hữu hiệu. Nếu không tìm ra được, như vậy chỉ có thể chờ đội ngũ tiếp viện đến mà thôi.
Chẳng qua là không biết khi đó có còn kịp hay không nữa thôi. Y có một dự cảm không tốt. Từ đầu đến giờ, thị trấn nhỏ này chết mười sáu, mười bảy người. Mặc dù y đã tận lực giúp đỡ người dân cách ly người bị lây nhiễm nhưng có thể có được tác dụng bao nhiêu thì vẫn còn là một ẩn số.
Chỉ hy vọng khi tiếp viện đến vẫn có thể kịp thời khống chế.
Lúc này, tại Anh quốc cách xa vạn dặm, ánh trăng tròn đang nhô cao. Bên dưới ánh trăng là tòa trang viên cổ xưa mà hoa lệ.
Bên trong ngọn tháp cao nhất của trang viên, Bá tước Eva đang đứng chính giữa ngọn tháp, mặc cho ánh trăng chiếu xuống, chiếu rọi toàn thân của cô.
Từng giây phút một trôi qua, màu đỏ trong mắt Bá tước Eva càng lúc càng nhiều, gương mặt bắt đầu hiện lên sự thống khổ.
- A!
Bá tước Eva thấp giọng rên rỉ.
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Cảm nhận được một sức nóng tỏa ra, ánh mắt Eva càng đỏ hơn. Mặc dù đây là đêm trăng tròn, đối với Huyết tộc mà nói, dưới ánh trăng sẽ sinh ra một dục vọng khó có thể áp chế. Đồng thời có thể mượn ánh trăng để gia tăng thực lực của mình, nhưng tình huống trước mắt lại hoàn toàn khác với lúc trước.
Luồng nhiệt nóng đó cứ bốc lên trong người của cô, hơn nữa khi bị ánh trăng kích thích, luồng nhiệt lại càng hung mãnh hơn. Hai cổ sức mạnh nóng lạnh kích thích lẫn nhau trong cơ thể của Bá tước Eva, khiến cho màu đỏ trong mắt của cô càng lúc càng nhiều.
- A!
Mái tóc màu vàng xinh đẹp nhẹ nhàng bay lên.
Gương mặt của Eva dường như cũng bị cổ nhiệt lực đó kích thích, bắt đầu đỏ bừng lên.
- Nóng quá.
Mặc dù có ánh trăng chiếu xuống, nhưng Eva vẫn không cách nào có thể chịu đựng được cổ nhiệt lực trong người.
Xoẹt! Ánh mắt bắt đầu mê ly, Eva đưa tay xé chiếc áo khoác dài màu đen trên người thành hai mảnh.
Bộ lễ phục chậm rãi rơi xuống, cơ thể mềm mại của Eva lộ ra toàn bộ dưới ánh trăng.
Chỉ thấy làn da như ngọc dưới ánh trăng nhìn qua rất mê người. Sau khi Bá tước Eva xé bỏ bộ lễ phục, toàn thân được ánh trăng chiếu vào, dường như thoải mái hơn mấy phần, rốt cuộc cũng đã ngừng rên rỉ.
Chẳng qua lúc này màu đỏ trong mắt của cô vẫn không hề giảm đi, dường như cảm thấy bao nhiêu ánh trăng đây cũng vẫn không đủ, đột nhiên bắn người lên, vọt ra ngoài cửa sổ, ngón tay bấu vào mái hiên, thân hình nhẹ nhàng lộn một cái, sau đó vững vàng đứng trên đỉnh tháp.
Hai tay giương ra, khiến cho toàn bộ cơ thể tận lực bại lộ dưới ánh trăng. Eva nhắm cặp mắt đỏ tươi lại, gương mặt biểu lộ sự say mê và thích thú.
Chẳng qua sự dễ chịu này không duy trì được bao lâu. Cổ nhiệt lực dường như bị ánh trăng kích thích nhiều hơn, càng lúc càng mạnh.
Dưới cảm giác nóng lạnh thay phiên nhau, sắc mặt Eva lúc trắng lúc đỏ, hai mắt nhắm lại một lần nữa mở ra. Chẳng qua tròng mắt đã giống như hai viên ngọc bảo.
- Á
Giang tay đứng trên đỉnh tháp, dường như không chịu nổi sự đau đớn, Eva ngửa mặt lên trời hét lên một tiếng.
Bốn cái răng nanh nhô ra ngoài, càng lúc càng dài. Móng tay cũng bắn đầu bắn ra.
Trong tiếng thét dài, màu đỏ trong mắt Eva dần dần tan đi. Cho đến khi tiếng kêu dừng lại, cặp mắt của cô mới bắt đầu rõ ràng. Răng nanh và móng tay cũng dần dần rút ngắn.
Đứng trên đỉnh tháp, ánh mắt Eva hiện lên sự kinh ngạc. Cô cảm thấy huyết lực của mình xảy ra sự thay đổi rõ ràng.
Sau khi cô sử dụng Nhiên huyết lần trước, cô phát hiện thực lực của mình không hề yếu đi như những người khác. Lúc đó cô đã cảm thấy quái lạ, nhưng cũng không đem việc này tiết lộ cho những người khác biết.
Nhưng bây giờ, cô rõ ràng cảm giác được huyết lực của mình chẳng những tinh thuần hơn trước mà còn gia tăng lên rất nhiều. Thậm chí bây giờ cô còn có thể xác nhận cô không còn là thực lực của Bá tước mới tấn cấp nữa. Với thực lực của cô bây giờ, khi chiến đấu với các Bá tước tư cách lâu năm, tuyệt đối không hề thua kém.
Nhẹ nhàng hít một hơi, cố gắng cưỡng ép sự kinh nghi và hưng phấn của mình, thân hình một lần nữa bắn ra, lướt vào bên trong tháp, nhìn trang phục bị xé rách, Eva cau mày một cái, sau đó để trần cơ thể bước xuống tòa tháp.
Lúc này, cô ngược lại không lo sẽ bị người khác nhìn thấy. Bởi vì dựa theo quy củ, người làm trong trang viên sẽ rời khỏi trang viên vào đêm trăng tròn. Trong phạm vi ngàn thước này, sẽ không có bất kỳ người nào hoặc Huyết tộc hiện diện.
Trở về phòng ngủ, thay một bộ lễ phục mới, Eva đứng trước cửa sổ nhìn ra ngoài. Thấy trăng tròn đã ngả về tây, ánh mắt hiện lên sự xúc động.
Lúc này cô đã hiểu ra những biểu hiện cổ quái của mình là xuất phát từ nguyên nhân gì.
Cho đến bây giờ, không có bất kỳ một Huyết tộc nào sau khi sử dụng Nhiên huyết mà không để lại di chứng. Cho dù là Huyết tộc cường đại, ít nhất cũng xuất hiện tình trạng thực lực suy thoái hai tháng. Có uống Huyết Linh Thảo, nhiều nhất cũng chỉ rút ngắn thời kỳ suy yếu xuống một nửa, nhưng trước giờ chưa từng nghe nói có ai chỉ suy yếu có hai ba ngày rồi khôi phục lại bình thường.
Chứ đừng nói chi đến việc Huyết tộc vào đêm trăng tròn xuất hiện tình huống thực lực tăng vọt. Hơn nữa thực lực này là vĩnh viễn, không hề cưỡng ép tạm thời như khi sử dụng Nhiên huyết.
- Giang Nguyên.
Eva nhẹ nhàng lẩm bẩm cái tên này. Cặp mắt màu xanh tràn đầy vẻ xúc động. Hết thảy những thứ này đều là hắn mang đến cho cô. Máu của hắn thật sự mạnh như vậy sao?
Nhẹ nhàng thở ra một hơi, Eva chậm rãi nằm lên giường. Nhớ đến hôm cô bị bắt, bị cưỡng ép uống máu của hắn, cùng với sau đó cầm lấy ngón tay của hắn mà mút lấy mút để, gò má Eva đột nhiên đỏ lên, đồng thời ánh mắt hiện lên sự hòai niệm. Thậm chí còn không nhịn được mà nuốt một ngụm nước miếng. Máu của Giang Nguyên quả thật rất mê người, khiến cho người ta không khỏi hoài niệm.
Đưa tay ra, Eva nhìn đầu ngón tay của mình, sau đó bắn ra móng tay thật dài, ánh mắt hiện lên sự mừng rỡ. Là một Bá tước mới tấn cấp không lâu, lại có thể trong vòng một hai năm ngắn ngủi đã đạt đến cấp đỉnh phong, quả thật khiến cho người ta phải hưng phấn.
Huyết tộc trăm năm qua cũng không có ai xuất hiện tình huống tương tự. Căn cứ theo ghi lại, Huyết tộc chỉ có một vị Công tước đại nhân mới có tình huống lên cấp nhanh như vậy mà thôi.
Nhưng cô chẳng qua chỉ uống có một chút máu của Giang Nguyên, nhưng chỉ trong mười mấy ngày ngắn ngủi đã có thể tăng lên nhiều như vậy, hiệu quả này thật sự quá kinh người.
Chương 937: Tin tức của Giang Nguyên
So với tâm trạng hưng phấn của Bá tước Eva, tâm trạng của Nghị trưởng đại nhân và Thủ tịch Trưởng lão hội lại không được tốt lắm.
- Nghị trưởng đại nhân, cho đến bây giờ vẫn chưa tìm ra tung tích của đối phương. Tàu ngầm và thợ lặn của chúng ta đã xác nhận, phạm vi khu vực xung quanh nơi diễn ra vụ nổ không phát hiện bất kỳ dị thường nào.
Sắc mặt Hầu tước Ryan cực kỳ khó coi. Đã hai ngày trôi qua, nhưng vẫn không tìm được bất kỳ tung tích của đối phương.
Thanh trượng trong tay Nghị trưởng nhẹ nhàng chuyển động, sắc mặt vẫn không đổi, đôi lông mày màu trắng hơi nhướng lên, sau đó nói:
- Tiếp tục tìm. Nếu mười ngày còn chưa tìm được tung tích thì ngừng lại.
- Vâng.
Mặc dù trong lòng cực kỳ khó chịu vì Nghị trưởng đại nhân vẫn còn có thể giữ được bình tĩnh như vậy vào lúc này, nhưng Hầu tước Ryan vẫn cố gắng kềm nén. Mặc dù y là Thủ tịch trưởng lão nhưng không có nghĩa là y có thể bất kính với Nghị trưởng đại nhân. Nếu không phải vì một số tranh chấp lợi ích đặc biệt, y cũng không muốn phát sinh bất kỳ mâu thuẫn nào với Nghị trưởng đại nhân.
- Làm bộ! Có giỏi thì cứ làm bộ mãi đi.
Sau khi bước ra khỏi phòng khách, Hầu tước Ryan khẽ hừ một tiếng. Đây là phương thức hữu hiệu giúp cho Huyết tộc có thể đột phá. Ông ta đã ở cấp Hầu tước hơn năm mươi năm rồi. Y không tin lão già đó một chút cũng không động tâm. Nếu không cũng không chủ động liên lạc với nội các, yêu cầu hải quân hoàng gia điều động tiếp viện.
Bên trong đại sảnh, thanh trượng trong tay Nghị trưởng đại nhân chẳng biết lúc nào đã ngưng chuyển động. Gương mặt vốn không gợn sóng lóe lên một sự phiền muộn, lạnh giọng hỏi:
- Tình huống như thế nào rồi?
Một bóng người lặng yên xuất hiện đằng sau lưng ông, khom người nói:
- Đại nhân, đã điều tra xong, chung quanh không có bất kỳ động tĩnh nào. Phỏng đoán khả năng đối phương đào thoát dưới nước là rất lớn. Nhưng căn cứ hai ngày tuần tra vừa rồi, cộng với thuyền bè chung quanh cũng đã xác nhận, không hề có bất kỳ tung tích của đối phương.
- Không có bất cứ tung tích gì sao?
Ánh mắt Nghị trưởng đại nhân hiện lên sự tiếc hận, nhẹ nhàng gật đầu:
- Tiếp tục điều tra.
- Vâng, đại nhân.
Thân ảnh kia nhẹ nhàng khom người chào, sau đó lặng lẽ biến mất.
Trung tâm tình báo Hoa Hạ, sắc mặt vị Thiếu tá kia vô cùng khó coi, nhìn chằm chằm vị sĩ quan trước mặt, nói:
- Đã mấy ngày rồi mà không có bất cứ tin tức gì sao?
- Theo tin tức trước mắt, hành động của hải quân hoàng gia ở vịnh Brucen dường như có liên quan đến hành động ở Birmingham mấy ngày trước. Căn cứ theo phân tích của tin tình báo có liên quan, dường như đối phương đang tìm kiếm một người Châu Á. Tình huống cụ thể thì không rõ.
Vị sĩ quan trầm giọng báo cáo.
- Người Châu Á? Tại sao lại có liên quan đến hành động của người Anh ở vịnh Brucen? Hơn nữa còn điều động cả hải quân hoàng gia?
Thiếu tá cau mày hỏi.
- Tôi nhận được báo cáo, dường như trong nước cũng có người chú ý đến hoạt động ở vịnh Brucen. Chắc hẳn là bắt đầu từ việc chú ý đến hành động ở Birmingham. Chẳng qua tôi không có được tài liệu có liên quan.
Nói đến đây, vị sĩ quan chần chừ một chút, thấy Thiếu tá cau mày, liền vội giải thích:
- Quyền hạn chúng tôi không đủ.
- Quyền hạn không đủ?
Ánh mắt vị Thiếu tá lạnh lại, sau đó nói:
- Mau mang tài liệu đến cho tôi, để tôi liên lạc.
- Vâng.
Một lát sau, vị Thiếu tá gương mặt đầy cổ quái nhìn vị Thượng úy một cái, sau đó nói:
- Được rồi, nhiệm vụ kết thúc.
- Nhiệm vụ kết thúc?
Vị thượng úy ngẩn người:
- Thế báo cáo kia viết như thế nào?
- Viết: Nhân tố bất khả kháng.
- Nhân tố bất khả kháng?
Vị thượng úy chớp mắt, thấy Thiếu tá dường như không phải đang nói đùa, liền vội vàng gật đầu. Bất khả kháng thì bất khả kháng thôi.
Hai ngày qua, hội Viện ủy trên căn bản không tổ chức bất kỳ cuộc họp nào. Dĩ nhiên không tính là hội nghị chính thức, chẳng qua chỉ là tụ tập một chút, thông báo tình huống có liên quan đến vịnh Brucen mà thôi.
- Căn cứ theo báo cáo, tình huống trước mắt cũng không khác gì ngày hôm qua. Mười chiến hạm và hai trực thăng của Huyết tộc vẫn tuần tra khu vực chung quanh, nhưng đang dần dần khuếch tán phạm vi.
Lưu Mộc Dương nhìn văn kiện trong tay, nói:
- Xem ra là một tin tức tốt. Bọn họ vẫn chưa tìm được tung tích của Giang Nguyên.
- Như vậy đồng nghĩa với tỷ lệ thoát hiểm của Giang Nguyên cao hơn một bước. Dựa theo năng lực thường ngày của Giang Nguyên, chắc hẳn là hữu kinh vô hiểm.
Từ Khải Liễu mỉm cười nhìn La Thiên Minh:
- Lão La, ông cũng nên yên tâm một chút rồi.
Lúc này, La y sư cũng thở phào nhẹ nhõm, Đối với ông mà nói, không có tin tức chính là tin tức tốt, lập tức mỉm cười, đang định lên tiếng, chợt nghe Chu Thế Dương bên cạnh lạnh giọng nói:
- Viện trưởng, điều này cũng không nhất định. Vịnh Brucen nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Hạm đội hoàng gia Anh quốc ném xuống mười mấy quả lựu đạn, không quản Giang Nguyên ngồi loại tàu ngầm nào, nhưng ở cự ly gần như vậy, nói không chừng đã bị nổ nát, tìm không ra tung tích.
Nghe xong, gương mặt đang mỉm cười của La lão dần dần cứng lại, chậm rãi quay sang nhìn Chu Thế Dương đang cười lạnh bên cạnh, ánh mắt tràn đầy tức giận.
Các thành viên hội Viện ủy cũng quay sang nhìn Chu Thế Dương, chỉ cảm thấy Chu Thế Dương hơi quá đáng. Cho dù thế nào đi chăng nữa, cũng không thể nguyền rủa người khác như vậy được. Nói thế nào Giang Nguyên cũng là đỉnh chủ Tế Thế Đỉnh. Nếu Giang Nguyên xảy ra chuyện gì bất ngờ, Tế Thế Đỉnh cũng mất theo, Chu Thế Dương ông ta được lợi gì đâu chứ?
Nhìn biểu hiện căm tức trên gương mặt La Thiên Minh, Chu Thế Dương lại càng đắc ý thêm mấy phần, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt cổ quái của những người bên cạnh, liền nói:
- Tôi chỉ nói sự thật thôi, để mọi người không nên quá lạc quan.
- Quá lạc quan?
Nghe xong, mọi người lại thầm hừ một tiếng. Chu Thế Dương đúng là cái gì cũng có thể nói. Không đả kích người là không được mà.
Từ Khải Liễu lên tiếng:
- Thiên y sư Chu Thế Dương, bất kể thế nào, tình huống trước mắt cũng là chuyện tốt. Mọi người cũng không thể chỉ nghĩ đến chuyện xấu.
- Viện trưởng, ý của tôi không phải như vậy. Tôi thấy La lão hưng phấn quá, vạn nhất là tin tức xấu, chẳng phải La lão sẽ bị đả kích sao? Cũng phải để La lão chuẩn bị tâm lý trước chứ.
Chu Thế Dương cười hắc hắc, vẫn không từ bỏ châm chọc.
- Ông!
La lão rốt cuộc không nhịn được, tức giận nói:
- Chu Thế Dương, ông im cái miệng thúi của mình lại đi. Giang Nguyên nhất định sẽ bình an trở về.
- Ai cha, La Thiên Minh, thế nào? Ông còn định phạm thượng sao?
Sắc mặt Chu Thế Dương lạnh lại, nói.
Thấy hai người đang chuẩn bị ồn ào, Từ Khải Liễu đang định lên tiếng, lúc này có người đẩy cửa bước vào. Là người phụ trách của phòng Giám sát, vừa đi vừa hưng phấn nói:
- Tin tức tốt, tin tức tốt. Trưởng phòng Giang vẫn bình yên vô sự, vừa gọi điện thoại về.
- Cái gì?
Nghe được tin tức, người phản ứng đầu tiên chính là La Thiên Minh, lập tức nhảy đến, giật lấy bản báo cáo trong tay người phụ trách.
Nhìn văn kiện bị đoạt đi, người phụ trách liền cả kinh. Theo quy định phải do Lưu Mộc Dương hoặc Viện trưởng đồng ý mới có thể đưa cho người khác xem, nhưng La Thiên Minh là thành viên của hội Viện ủy, hơn nữa còn là thầy của Giang Nguyên, y cũng hiểu tâm trạng của La lão lúc này. Cho nên, người phụ trách cũng không biết phải làm như thế nào.
Lập tức quay sang nhìn Lưu Mộc Dương. Lưu Mộc Dương ngược lại cũng không phải là người quá câu nệ tiểu tiết, thấy vị phụ trách nhìn mình xin ý kiến, liền nhẹ nhàng lắc đầu một cái.
Với sự ám chỉ của Lưu Mộc Dương, người phụ trách cũng không lên tiếng, lui qua một bên.
Hai tay La Thiên Minh khẽ run lên, nhanh chóng lật xem văn kiện. Gương mặt có chút tiều tụy vì lo lắng mấy ngày qua trong nháy mắt toát ra hào quang vô hạn, miệng lẩm bẩm:
- Tốt quá, tốt quá.
Nhìn biểu hiện của La Thiên Minh, các thành viên hội Viện ủy bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm. Xem ra Giang Nguyên đã bình an vô sự, lập tức mọi người trấn định trong lòng. Giang Nguyên không có việc gì, Tế Thế Đỉnh cũng bình an trở về.
- Lão La, cho chúng tôi xem văn kiện một chút.
Nhìn La lão vẫn cầm văn kiện một mực không buông, Lưu Mộc Dương không nhịn được mà nhắc nhở.
- Xin lỗi, tôi thật sự quá kích động. Xin lỗi, xin lỗi...
Nhìn Lưu Mộc Dương mỉm cười nhìn mình, La lão liền hồi phục tinh thần, vội vàng cầm văn kiện trong tay đưa cho Lưu Mộc Dương.
Lưu Mộc Dương xem qua văn kiện một lần, gương mặt hiện lên sự vui mừng, sau đó đưa lại cho Từ Khải Liễu.
Từ Khải Liễu đọc nhanh như gió, lật xem văn kiện dưới ánh mắt của mọi người, đột nhiên vỗ bàn, hưng phấn nói:
- Hảo tiểu tử, quả nhiên là hảo tiểu tử.
Nhìn biểu hiện và động tác của Từ Khải Liễu, trong lòng mọi người đột nhiên cũng cảm thấy vui mừng. Có thể làm cho Viện trưởng thất thố như vậy, xem ra tin tức tốt chẳng những Giang Nguyên được bình an mà còn có việc khác nữa, nhưng không biết là việc gì.
Trong lúc những người khác thì vui sướng, sắc mặt Chu Thế Dương bên cạnh lại trầm xuống.
Chương 938: Quyết định
- Cái gì? Giang Nguyên đã lấy được nắp Tế Thế Đỉnh?
Nghe Viện trưởng nói, những thành viên đang ngồi đây, ngoại trừ Chu Thế Dương, tất cả đều vừa mừng vừa sợ.
- Khó trách Huyết tộc lại gây ra động tĩnh lớn như vậy, thì ra là bị Giang Nguyên cướp đi nắp Tế Thế Đỉnh. Nếu đổi lại là chúng ta, chúng ta cũng sẽ dốc toàn lực cướp lại món đồ đó về.
Lưu Mộc Dương cười nói:
- Giang Nguyên đúng là lợi hại.
- Đúng vậy. Lá gan của cậu ta đúng là đủ lớn, lại dám một mình chạy đến hang ổ Huyết tộc để cướp nắp đỉnh. Nhưng không biết cậu ta làm cách nào để cướp? Không nói đến toàn bộ lâu đài Lisin chạy đến tiếp viện, nội vị Hầu tước Ryan và mấy vị Bá tước thôi cũng không phải là kẻ dễ ăn gì.
Một thành viên hội Viện ủy khác cũng cảm khái, nói:
- Vị Hầu tước Ryan, toàn bộ Thiên Y Viện tính luôn cả ngoại viện cũng không có mấy ai có thể chống lại, mà Giang Nguyên lại có thể từ trong tay đối phương cướp lại Tế Thế Đỉnh, còn bình yên thoát thân. Thật sự là không nghĩ đến mà.
- Đúng vậy, đúng vậy.
Không ít ủy viên Viện ủy đều rối rít gật đầu.
Chỉ có Chu Thế Dương là khẽ hừ một tiếng:
- Mọi người cũng đừng cao hứng quá sớm. Lời của Giang Nguyên có tin được hay không cũng còn khó nói lắm. Ban đầu, cậu ta cũng là lén lút mang Tế Thế Đỉnh đi, cướp nắp Tế Thế Đỉnh, lại còn phải mang theo cả một Tế Thế Đỉnh để làm gì? Hơn nữa, cậu ta có thể một mình trong vòng vây của Huyết tộc cao cấp cướp nắp đỉnh trở lại? Ai tin? Nói không chừng là cạm bẫy cậu ta cùng Huyết tộc diễn cũng nên.
Nghe xong lời của Chu Thế Dương, sắc mặt mọi người đều cứng đờ. Lời của Chu Thế Dương cũng không phải là không có đạo lý, lập tức quay sang nhìn Lưu Mộc Dương. Chuyện này Lưu Mộc Dương có quyền lên tiếng nhất.
La Thiên Minh ngược lại lại hoàn toàn bình tĩnh. Ông tin Giang Nguyên. Nếu Giang Nguyên nói đã thoát hiểm, hơn nữa còn lấy lại được Tế Thế Đỉnh. Như vậy nhất định sẽ không có vấn đề. Bây giờ ông cũng lười tranh luận với Chu Thế Dương. Dù sao, bất kể thế nào, nội viện cũng sẽ phái người xác nhận chuyện này. Đến lúc đó, hết thảy sẽ rõ ràng.
Thấy tất cả mọi người đều nhìn mình, Lưu Mộc Dương ngược lại không tỏ ra nôn nóng. Là người phụ trách phòng Giám sát, cũng là người nắm trong tay mạng lưới tình báo của Thiên Y Viện, ông tất nhiên có phán đoán của mình. Những lời mà Chu Thế Dương nói, ông cũng đã sớm cân nhắc qua, lập tức khẽ cười:
- Đối với chuyện này, chúng ta không cần tranh luận quá nhiều. Nếu Giang Nguyên đã nói địa chỉ của cậu ấy, chúng ta phái người đến đón. Ở đó cũng không phải Châu Âu, thế lực Huyết tộc có mạnh đến thế nào đi chăng nữa chúng ta cũng không sợ.
- Hơn nữa, Giang Nguyên còn gửi lời thỉnh cầu cứu viện phòng dịch nhân đạo. Chuyện này xác nhận rất dễ. Để tôi cho người hỏi thăm các thầy thuốc biên giới tình huống ở nơi đó. Nếu quả thật như lời Giang Nguyên nói, với kinh nghiệm ứng phó dịch bệnh của chúng ta bây giờ, phái ra cứu viện nhân đạo cũng không phải là không thể.
Nói đến đây, Lưu Mộc Dương nhìn Từ Khải Liễu, cười nói:
- Viện trưởng, người cảm thấy như thế nào?
- Tôi đồng ý với ý kiến của Mộc Dương.
Đối với lời đề nghị của Lưu Mộc Dương, Từ Khải Liễu tương đối hài lòng, lập tức gật đầu, nhìn mọi người nói tiếp:
- Bất kể thế nào, chúng ta sẽ cử người của phòng Luyện đan và phòng Phòng chống dịch bệnh, dẫn cao thủ ngoại viện đến Aragonal. Nếu tình hình dịch bệnh là thật, chúng ta sẽ phái đội ngũ phòng dịch tiến hành tiếp viện.
Dứt lời, Từ Khải Liễu quét mắt nhìn mọi người, sau đó nói:
- Mọi người có ý kiến gì hay không?
- Không có ý kiến.
Nếu là đề nghị của Từ Khải Liễu, hơn nữa cũng rất có lý, mọi người tất nhiên là không có ý kiến, ngay cả Chu Thế Dương cũng không phản đối, sắc mặt đầy âm trầm.
- Tan họp thôi.
Từ Khải Liễu gật đầu, rồi quay sang Lưu Mộc Dương:
- Mộc Dương, chuyện này do ông xử lý, đừng làm lộ tin tức.
- Vâng.
Lưu Mộc Dương gật đầu.
Thành Kim Lăng, một chiếc phi cơ chậm rãi đáp xuống phi trường Kim Lăng. Hai người thanh niên và một người đàn ông trung niên râu rậm chậm rãi bước xuống máy bay.
Lúc này, ngoài cổng phi trường đang đậu sẵn một chiếc Bentley. Một người đàn ông khoảng ba bốn chục tuổi, mặc âu phục cung kính đón ba người lên xe.
- Lão gia, chúng ta đến quán rượu ngay bây giờ sao?
Chàng thanh niên quay sang nhỏ giọng hỏi người đàn ông trung niên.
- Không, đi vòng quanh một chút. Ta cũng đã hai mươi năm không trở lại nơi này rồi.
Người đàn ông trung niên lắc đầu, thở dài nói.
- Vâng, lão gia.
Chàng thanh niên gật đầu, sau đó nói với người lái xe trung niên bên cạnh:
- Chủ nhiệm Lý, trước đi vòng quanh trong thành phố một chút.
Nghe xong, vị chủ nhiệm Lý liền đáp:
- Được.
Chiếc xe từ từ lái vào thành Kim Lăng, sau đó chậm rãi đi vòng quanh các nơi.
Người đàn ông trung niên hạ kính cửa sổ xuống, nhìn cảnh vật bên ngoài, ánh mắt tràn đầy phiền muộn và hoài niệm:
- Hai mươi năm. Đúng thật là nhanh. Thành Kim Lăng cũng đã thay hình đổi dáng rất nhiều.
Vị Chủ nhiệm Lý nghe người đàn ông trung niên nói, cẩn thận đáp lại:
- Đường chủ, hai mươi năm, thành Kim Lăng đã có sự thay đổi, nhưng vẫn có một vài nơi vẫn còn như xưa. Ngài có muốn đến đó không?
- Được, đến đó tham quan một chút.
Người đàn ông trung niên gật đầu.
Ở Phi Châu cách xa vạn dặm, tại thị trấn nhỏ ở Aragonal, Pyramy đang ngồi rầu rĩ ngoài lều vải, sắc mặt âm trầm.
Đột nhiên một chiếc xe cuốn khói bụi lao đến.
Nghe động cơ quen thuộc, gương mặt Pyramy hiện lên vẻ kinh ngạc, đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy chiếc xe đậu kít một cái, một thân ảnh quen thuộc từ trên xe bước xuống, mỉm cười nhìn hắn.
- John, tại sao cậu lại trở lại?
Pyramy ngạc nhiên nhìn Giang Nguyên nhảy xuống, nghi ngờ hỏi.
- Pyramy, nếu anh đã không đi, làm sao tôi có thể đi được.
Giang Nguyên vỗ vai v, cười nói:
- Tôi cũng là thầy thuốc mà.
- Được rồi.
Pyramy sững sờ, nhìn nụ cười ấm áp trên gương mặt Giang Nguyên, sau đó ôm hắn thật chặt, cười khổ nói:
- John, cậu trở lại, tôi vui lắm. Nhưng tôi muốn nói cho cậu biết một tin tức xấu.
- Tin tức xấu?
Giang Nguyên nhún vai.
- Hiện mấy loại thuốc có thể chống lại dịch bệnh đều không có hiệu quả.
Pyramy cười khổ:
- Bây giờ xem như phiền phức lớn rồi.
- Ừm.
Giang Nguyên gật đầu, sau đó cười nói:
- Nhưng tôi cũng có một tin tức tốt nói cho anh biết.
Chương 939: Sóng bắt đầu gợn
Nghe Giang Nguyên nói xong, phản ứng đầu tiên của Pyramy là há to miệng, ngẩn người nhìn hắn, sau đó lắc đầu cười khổ:
- John, cậu đừng có nói đùa. Tôi rất hy vọng các cơ quan phòng dịch của Hoa Hạ có thể tiếp viện. Dẫu sao các người cũng có kinh nghiệm phong phú. Nhưng điều này có thể sao? Cho dù đến, chỉ sợ đã không còn khống chế được nữa.
- Khi đó đã muộn rồi.
Pyramy thở dài.
Giang Nguyên cười một tiếng, đưa tay vỗ vai Pyramy, nói:
- Yên tâm đi, rất nhanh sẽ đến. Hơn nữa người đến còn là những tinh anh trong vấn đề phòng dịch của Hoa Hạ chúng tôi.
Nhìn Giang Nguyên không giống như đang nói đùa, Pyramy lại càng kinh nghi, nhưng trong lòng lại hưng phấn. Nếu quả thật Hoa Hạ cử cứu viện đến, đây tuyệt đối là điều tốt.
- John, cậu chắc chắn không nói đùa chứ?
- Dĩ nhiên rồi, yên tâm đi.
Giang Nguyên khẽ cười vỗ vai Pyramy một cái:
- Nào, mang tôi đến xem tiêu bản vi khuẩn trước. Anh đã tách vi khuẩn ra chưa?
Đã được Giang Nguyên xác nhận là thật, mặc dù cảm thấy chuyện này không quá có thể, nhưng đối với người nổi tiếng là “Bàn tay của thượng đế” năm đó ở Haiti, y vẫn lựa chọn tin tưởng. Hơn nữa y nghe được tin tức về Giang Nguyên, dường như rất có sức ảnh hưởng ở trong nước, lập tức gật đầu:
- Dĩ nhiên rồi. Sáng hôm qua tôi đã xác nhận được loại vi khuẩn.
Nhìn con vi khuẩn sống động dưới kính hiển vi, sắc mặt Giang Nguyên sa sầm lại, vừa cẩn thận quan sát vừa cau mày hỏi:
- Nhìn bề ngoài, số lượng lông mao khá nhiều, lại còn rất sống động. Xem ra sức truyền nhiễm rất mạnh.
- Đúng vậy, mặc dù tôi đã thực hiện các biện pháp cô lập nhưng cũng đã có bốn năm chục người bệnh bị lây nhiễm. Hơn nữa tỷ lệ chết tương đối cao.
Pyramy nhẹ gật đầu, nhìn Giang Nguyên, ngưng trọng nói:
- Cho nên, nhất định phải mau chóng khống chế, tôi cũng đã thông báo cho hai ba khu vực xung quanh tăng cường cô lập. Chẳng qua điều kiện bên kia còn kém hơn so với bên này của chúng tôi. Chúng tôi tổng cộng chỉ có ba thầy thuốc, một người trong đó là bác sĩ ngoại khoa, hai bác sĩ nội khoa, còn lại là các bác sĩ địa phương. Cơ quan phòng chống dịch bệnh của Liên Hiệp Quốc cũng phải một tuần nữa mới đến. Nếu tiếp viện bên các cậu có thể chạy đến, có lẽ vẫn còn kịp.
Giang Nguyên đứng thẳng người, nhìn dụng cụ trong lều vải, nhẹ thở ra một hơi, nói:
- Xem ra tôi phải đi gọi điện thoại mới được. Dụng cụ nơi này căn bản không đủ.
- Sao? Các người có thể vận chuyển thiết bị y tế lớn đến đây sao? Nếu vậy thì tốt quá rồi. Mặc dù dụng cụ ở chỗ này miễn cưỡng có thể dùng được, nhưng quá ít.
Pyramy ngẩn người, không nhịn được mà cảm thấy vui mừng. Nhưng rồi lại có chút hoài nghi. Dựa theo thông lệ, Hoa Hạ nhiều nhất chỉ phái đến một số người, các loại thiết bị lớn không thể chuyên chở đến được. Dù sao, thiết bị dành cho phương diện này của Hoa Hạ cũng không nhiều. Cho dù có cũng là trong các phòng thí nghiệm cao cấp của quốc gia, chắc chắn không thể chở đến đây.
Giang Nguyên gật đầu, sắc mặt ngưng trọng:
- Tôi có dự cảm không tốt. Lần này phải mau chóng khống chế tình huống dịch bệnh. Tôi sẽ yêu cầu bên kia chuẩn bị các dụng cụ tương ứng đầy đủ, mau sớm chở đến đây trong vòng hai ngày. Nếu không, chỉ sợ không còn kịp.
- Hai ngày?
Ánh mắt Pyramy mở to. Trong hai ngày có thể chuyên chở thiết bị lớn đến đây cũng chỉ có Mỹ mới có thể làm được. Dù sao, mấy loại thiết bị này quá đắt. Hoa Hạ là nơi nổi tiếng về thủ tục phức tạp, cho dù có thể chuyên chở đến như John đã nói, ít nhất cũng phải bốn năm ngày. Hơn nữa còn phải xem sức ảnh hưởng của John ở Hoa Hạ nữa.
- Không còn thời gian đâu.
Giang Nguyên xoay người bước ra ngoài lều vải, nói:
- Pyramy, tổ chức các anh sao ngay cả cái điện thoại vệ tinh cũng không có vậy?
- Có, nhưng bị tôi làm hư rồi.
.....
Lái xe đi gọi điện thoại, Giang Nguyên cảm thấy mình đúng là thất bại. Trước kia cho đến bây giờ, hắn không nghĩ đến sẽ có ngày như hôm nay. Cho dù ở nông thôn, đến quầy bán quà vặt là có thể gọi được điện thoại. Nhưng bây giờ, đã không còn thiếu tiền nhưng vẫn phải lái xe đi tìm cái điện thoại để gọi.
Giang Nguyên gọi điện thoại về, Hội viện ủy Thiên Y Viện lại mở cuộc họp, nhưng lần này là cuộc họp nhỏ, chỉ có năm vị Thiên y sư tham gia.
- Tình huống bên kia tương đối nghiêm trọng. Giang Nguyên yêu cầu một số thiết bị nghiên cứu vi khuẩn, đồng thời yêu cầu phòng dịch và nhân viên nghiên cứu mau sớm vào vị trí.
Từ Khải Liễu cau mày, sau đó nhìn Chu Thế Dương, cười nói:
- Lão Chu, nếu không thì ông chuẩn bị một chút đi.
Nhin biểu hiện của Từ Khải Liễu, Chu Thế Dương cau mày, nói:
- Viện trưởng, tình huống trước mắt không rõ, cũng không thể chỉ dựa vào một mình Giang Nguyên mà quyết. Hơn nữa, Châu Phi cũng chẳng phải Hoa Hạ. Thiên Y Viện ta đã lâu rồi không ra khỏi biên giới. Lần này đáp ứng yêu cầu của cậu ta đã là phá lệ rồi. Nếu bây giờ còn hưng sư động chúng, dường như có chút không ổn.
Đối với phản ứng của Chu Thế Dương, các vị thiên y sư ngược lại đã sớm có dự liệu. Lúc này, Lưu Mộc Dương cười nói:
- Lão Chu, ông nói sai rồi. Mọi người đều biết bộ lạc phù thủy ở Châu Phi. Nếu bây giờ mà chỉ dựa vào họ, đánh giá sẽ chết không biết bao nhiêu người.
Mặc dù là Châu Phi, nhưng đường truyền virus lại rất nhiều. Hơn nữa, nếu lời Giang Nguyên nói là thật, sức lây lan của vi khuẩn rất mạnh, chúng ta lại càng phải đề phòng. Dù sao chúng ta vẫn tương đối có kinh nghiệm ở phương diện này. Mà Giang Nguyên cũng không phải là người thích giật gân ở những chuyện như thế. Bây giờ nội viện đã phái người đi, đoán chừng trong hai ngày sẽ có tin tức xác thực. Chúng ta cứ làm trước chuẩn bị cũng không có gì thiệt hại. Nếu quả thật tình huống nghiêm trọng, sử dụng những dụng cụ có liên quan cũng là chuyện đương nhiên. Dẫu sao đây cũng là tôn chỉ của Thiên Y Viện chúng ta.
Lưu Mộc Dương vừa nói xong, Liêu Long Căn và Ninh Hán Dân bên cạnh cũng khẽ gật đầu. Ninh Hán Dân cũng lên tiếng:
- Bất kể thế nào, Giang Nguyên cũng la đỉnh chủ Tế Thế Đỉnh, có tư cách dự thính hội nghị Viện ủy, có quyền yêu cầu và đề nghị. Chỉ cần không quá đáng, hội viện ủy chúng ta phải có sự tôn trọng đầy đủ. Cậu ấy có tư cách này.
- Đúng.
Từ Khải Liễu cũng gật đầu, sau đó nhìn Chu Thế Dương, mỉm cười nói:
- Lão Chu, nếu đây là ý của mọi người, ông cảm thấy như thế nào?
Chu Thế Dương khẽ hừ một tiếng, lạnh giọng nói:
- Nếu mọi người đã đồng ý, tôi đương nhiên là không có ý kiến.
- Được, vậy thì vất vả cho ông rồi. Tận lực chuẩn bị cho xong ngày hôm nay, đồng thời yêu cầu phòng Hậu cần và phòng Ngoại giao làm tốt chuẩn bị, yêu cầu các nhân viên của phòng nghiên cứu virus chuẩn bị sẵn sàng, chờ tin tức bên kía xác nhận xong là tùy thời lên đường tiếp viện.
Từ Khải Liễu nói.
- Được.
Chu Thế Dương mặt không thay đổi gật đầu một cái.
Bên trong căn phòng tổng thống tại một khách sạn sang trọng gần Thiên Y Viện, một chàng thanh niên cẩn thận đặt máy tính xách tay lên bàn trà, sau đó lui về đứng ngay ngắn một bên, cung kính nói:
- Lão gia, đã chuẩn bị xong, các thiết bị chống nghe trộm cũng đã khởi động.
- Được.
Người đàn ông trung niên gật đầu một cái, sau đó lẳng lặng nhìn màn hình chờ đợi.
Cũng không lâu lắm, một người mặc đường trang, tóc hoa râm, chỉ là gương mặt chỉ khoảng ba bốn chục tuổi xuất hiện trên màn hình.
- Lão sư.
Nhìn lão giả, người đàn ông trung niên nở nụ cười.
- Văn Ba, đến Kim Lăng rồi sao?
Lão giả mỉm cười gật đầu:
- Cảm giác thế nào?
Nghe lão sư hỏi, người đàn ông trung niên cảm thán:
- Mặc dù thay đổi rất lớn nhưng lớn nhất chính là cảm giác cảnh còn người mất.
- Haha, cho dù Kim Lăng có thay đổi như thế nào đi chăng nữa thì nó cũng vẫn là Kim Lăng. Còn nếu con người thay đổi, cảm giác tất nhiên cũng thay đổi.
Lão giả cười to, sau đó gương mặt cũng hiện lên chút xúc động:
- Chẳng qua chúng ta từ chủ nhân biến thành khách của Kim Lăng thôi. Đây cũng chính là nguyên nhân mà ta vẫn không muốn trở về Kim Lăng.
Người đàn ông nhẹ gật đầu, dường như bị lão giả gợi lên trí nhớ gì đó, gật đầu nói:
- Đúng vậy, biến thành khách, cảm giác đúng là không tốt.
- Được rồi, Văn Ba, nếu đã trở về, vậy làm chút chuyện đi. Người nên gặp thì phải gặp. Nhiều năm như vậy rồi, tổng cũng phải cảnh tỉnh một số người, để cho bọn họ biết, có một số món nợ cuối cùng vẫn phải trả.
Trong lời nói của lão giả có chút thương cảm, nhưng cũng có chút ác liệt, ánh mắt toát ra sự lạnh lùng.
Người đàn ông trung niên cũng nghiêm túc gật đầu:
- Đúng vậy, lão sư, cái bọn họ nợ chúng ta, cuối cùng vẫn phải trả.
- Đúng vậy, cuối cùng vẫn phải trả. Đặc biệt là những lão gia hỏa đó, ngày nào ta cũng nhớ bọn họ, cũng không biết mấy năm qua bọn họ có ăn ngủ yên hay không. Haha...
Hình ảnh của lão giả đang cười to dần dần tắt đi, chỉ còn lại người đàn ông trung niên nhìn vào màn hình, sau đó hít một hơi thật sâu, đậy máy tính lại, quay sang nói với chàng thanh niên:
- Như thế nào? Đã an bài xong chưa?
- Lão gia, đã sắp xếp xong rồi.
Người thanh niên cung kính đáp.
- Được, hai ngày nữa chúng ta quay trở lại.
- Vâng, lão gia.
Người thanh niên hơi khom người, ánh mắt lóe lên sự mong đợi và tò mò.
Chương 940: Bùng nổ
Chính phủ Hoa Hạ nổi danh thổ hào, thường xuyên ném tiền đập vào mặt người khác, đặc biệt là vào mặt Châu Phi hoặc Mỹ.
Thổ hào Hoa Hạ cũng nổi danh rất nhiều. Những trung tâm mua sắm lớn ở Paris, New York, Seoul, Tokyo đều có mặt của thổ hào Hoa Hạ. Đã không mua thì thôi, mua thì toàn là hàng hiệu.
Thiên Y Viện lại càng là thổ hào trong số các thổ hào ở Hoa Hạ. Một chiếc máy bay chậm rãi đáp xuống phi trường cách Aragonal gần nhất, sau đó có thêm hai chiếc trực thăng khác chờ sẵn, chở đội ngũ của Thiên Y Viện đến Aragonal.
Người của Thiên Y Viện không nhiều, nhưng người nào cũng là tinh anh. Ngoại trừ phòng Dược, phòng Ngũ Kim và phòng phòng chống dịch bệnh phái ra một người chuyên môn, còn lại đều là cao thủ ngoại viện. Dựa theo quyết định của hội Viện ủy, lần này phái ra ba vị cao thủ Thiên giai dẫn đội và sáu cao thủ Địa giai hộ tống. Một khi xác nhận Giang Nguyên và Tế Thế Đỉnh không có việc gì, liền hộ tống trở về nước.
Mặc dù bọn họ đã xuống phi trường gần Aragonal nhất, nhưng trực thăng cũng phải mất hai tiếng mới đến được Aragonal.
Trước khi trực thăng hạ xuống phải xoay mấy vòng, xác nhận địa thế bằng phẳng, hơn nữa không hề có nguy hiểm trong vòng ngàn thức mới chậm rãi đáp xuống trước mặt Giang Nguyên.
Các cao thủ ngoại viện chạy xuống trước, đứng ngay ngắn tại các vị trí phòng vệ. Sau đó ba vị nhân sĩ chuyên nghiệp của viện mới bước từ trực thăng xuống.
Nhìn trận thế trước mắt, Giang Nguyên cũng âm thầm cười khổ nhưng cũng không nằm ngoài suy đoán. Hắn quậy lên như vậy, nội viện cẩn thận một chút cũng là chuyện bình thường.
Nhưng Pyramy đứng bên cạnh Giang Nguyên thì kinh ngạc. Người tới là đại nhân vật nào của Hoa Hạ? Tại sao lại bày ra trận thế phòng bị như thế? Mà đại nhân vật lại đến khu vực dịch bệnh như thế này sao? Hoàn toàn không hợp lý.
- Trưởng phòng Giang.
Ba người nhìn Giang Nguyên, sau đó hơi khom người chào hắn.
Giang Nguyên mỉm cười nói:
- Vất vả cho ba người rồi.
Pyramy đang khẩn trương bên cạnh thấy ba người cung kính với Giang Nguyên như thế, trong lòng lại càng nghi ngờ hơn. Nhìn trận thế này, chẳng lẽ John rất có địa vị ở Hoa Hạ sao?
Người phụ trách phòng Dược chính là tâm phúc của Trưởng phòng Dược. Mà Giang Nguyên lại là Phó trưởng phòng, dĩ nhiên là phải gần gũi hơn so với người của hai phòng kia.
- Trưởng phòng Giang, tôi là Lý Minh của phòng Dược, đây là Chủ nhiệm Dương của phòng Ngũ Kim, và Trưởng phòng Đào của phòng phòng chống dịch bệnh. Chúng tôi phụng mệnh đến đón cậu và Tế Thế Đỉnh. Không biết Tế Thế Đỉnh bây giờ...
Người phụ trách kia cũng không dám trì hoãn thời gian. Cấp trên đã nói phải nhanh chóng xác nhận tình huống có liên quan, cũng không để ý đến Giang Nguyên có mất hứng hay không, trực tiếp vào đề.
- Tế Thế Đỉnh đang ở đây.
Giang Nguyên cũng đã sớm có dự liệu. Hơn nữa, hắn cũng đã từng gặp Lý Minh của phòng Dược. Thấy y cung kính hỏi mình như vậy, Giang Nguyên cũng không để bụng, tiện tay chỉ vào trong lều vải, chỉ thấy bên cạnh xuất hiện một vật, lơ lửng cách mặt đất chừng nửa thước, khiến cho người nào nhìn thấy mặt mũi cũng cứng đờ.
Nhìn biểu hiện của mọi người, Giang Nguyên cảm thấy tự đắc. Thân là đỉnh chủ trấn viện chi bảo của Thiên Y Viện, quả nhiên không phải tầm thường. Tế Thế Đỉnh đã hòa làm một thể với hắn, phối hợp với thiên phú tương ứng, hắn đã hoàn toàn kích phát tiềm lực của Tế Thế Đỉnh.
Dưới sự khống chế của ý thức, trong khoảng cách có thể xê dịch hoặc lơ lửng chỉ là một trong số đó.
Nhưng như vậy cũng đủ khiến cho đại đa số người bị chấn nhiếp một phen.
Mọi người nhìn chằm chằm Tế Thế Đỉnh chậm rãi lơ lửng, sau đó hạ xuống trước mặt mọi người, nhìn nhau một cái, không ức chế được sự rúng động trong lòng, tất cả đều quay sang nhìn Chủ nhiệm Dương của phòng Ngũ Kim.
Lúc này, Chủ nhiệm Dương đã sớm bị hình dáng của Tế Thế Đỉnh làm cho rúng động. Thấy tất cả đều nhìn mình, không dám chần chừ, liền ho khan một chút rồi chậm rãi bước lên.
Đầu tiên là quan sát nắp Tế Thế Đỉnh. Ban đầu y cũng là thành viên tham gia luyện nắp Tế Thế Đỉnh. Đối với Tế Thế Đỉnh có thể nói là rất tinh tường. Nếu không, phòng Ngũ Kim cũng sẽ không cử y đến.
Nhìn thoáng qua hai lần, liền xác nhận đây là Tế Thế Đỉnh thật sự, sau đó đưa tay vuốt ve nắp Tế Thế Đỉnh, rồi cầm nắp đỉnh lên, thấy bên trong đỉnh trống rỗng, trong lòng liền trấn định.
Hơn nữa, nếu không có nắp Tế Thế Đỉnh hoàn chỉnh, trận pháp vận hành thiếu sót, cũng không có khả năng lăng không lơ lửng như vậy, gương mặt liền hưng phấn, gật đầu nói:
- Đúng là nắp đỉnh không sai.
Nghe xong, mọi người thở phào một tiếng. Chỉ cần nắp đỉnh còn nguyên, lúc này sẽ không còn vấn đề gì lớn.
Lập tức người phụ trách phòng Dược biết tiếp theo sẽ đến phiên mình, liền nói:
- Trưởng phòng Giang, nơi này đang phát sinh dịch bệnh?
- Đúng vậy, có thể rất nghiêm trọng.
Giang Nguyên gật đầu, nói:
- Xin mời theo tôi, sau đó yêu cầu hội Viện ủy phê chuẩn tiếp viện.
- Được, vậy chúng ta mau đi thôi.
Trưởng phòng Đào gật đầu nói, sau đó cùng với một vị cao thủ Thiên giai và hai cao thủ Địa giai đi theo sau lưng Giang Nguyên và Pyramy bước vào lều vải.
Tế Thế Đỉnh đang lơ lửng đã được các cao thủ còn lại nâng vào trực thăng, sau đó bao vây lại xung quanh.
Trưởng phòng Đào là người phụ trách của phòng nghiên cứu dịch bệnh, đối với việc nghiên cứu vi khuẩn dĩ nhiên là thành thạo. Nếu không cũng không có khả năng được Thiên Y Viện phái đến.
Đứng trước kính hiển vi, cẩn thận nhìn con vi khuẩn đã được xét nghiệm hai lần, sắc mặt trong nháy mắt liền âm trầm, thoáng chút trầm ngâm rồi quay sang nhìn Giang Nguyên, ngưng trọng nói:
- Loại vi khuẩn này trước kia chưa từng thấy qua. Bây giờ tình huống lây nhiễm như thế nào rồi?
Giang Nguyên đang định trả lời, lúc này bên ngoài lều xông vào mấy người, Giang Nguyên định thần nhìn lại, là hai cao thủ cấp Địa và một người da trắng.
Sau khi người da trắng nhìn thấy Pyramy, liền kêu lên thất thanh:
- Pyramy, xong rồi, thôn của chúng tôi đã bộc phát virus. 60% thôn dân bắt đầu sốt lên.
Chương 941: Thuyết phục
Từng tin tức xấu truyền đến, thị trấn Babilo là thị trấn gần thị trấn Aragonal. 60% người dân trong thị trấn đã bắt đầu nóng lên, biểu hiện con số lây nhiễm đã hơn một nửa. Đây là một sự thật hết sức kinh khủng. Với tỷ lệ lây nhiễm như thế, nói rõ loại vi khuẩn này đã vượt qua các loại vi khuẩn trong lịch sử nhân loại.
Dĩ nhiên đây chỉ là vừa mới bắt đầu.
Trong phạm vi ngàn cây số, duy nhất chỉ có phòng thí nghiệm của Pyramy là có thiết bị nghiên cứu và phân tích virus, mà bản thân Pyramy cũng là chuyên gia nghiên cứu phòng dịch duy nhất trong nhóm các bác sĩ biên giới. Chỉ trong hai tiếng, có ba thị trấn gần đó đã truyền đến tin tức xấu.
- 35%...43%...
Khi báo ra số liệu này, gương mặt Pyramy đã đen như đít nồi, cầm điện thoại vệ tinh của Thiên Y Viện mang đến gào thét một trận:
- Bây giờ thị trấn của tôi đã là 20%. Qua mấy tiếng nữa sẽ hơn 50%, chẳng lẽ các người muốn người dân ở đây chết sạch sao? Mấy cơ quan phòng chống dịch bệnh của các người chết hết rồi à?
- Tôi cần tiếp viện, nhanh nhất có thể. Dụng cụ, nhân viên, quân đội, càng nhiều càng tốt.
Pyramy có chút tuyệt vọng gào lên trong điện thoại. Là bác sĩ có chuyên môn nhất ở đây về nghiên cứu và phòng chống dịch bệnh, y biết trình độ trước mắt nguy hiểm như thế nào. Điều đáng may mắn chính là nơi này là Châu Phi, nơi bùng nổ lại là thị trấn hẻo lánh. Nếu không, với tốc độ lan truyền như thế này, trước khi loài người kịp phản ứng, con vi khuẩn đã kịp tiêu diệt cả một châu rồi.
Cho nên, bây giờ y chỉ biết tận lực nhấn mạnh tình huống trước mắt với cấp trên, sau đó để bọn họ kêu gào với Tổ chức Y tế Thế giới, Tổ chức Y tế Mỹ, thậm chí là đến phòng làm việc của Tổng thống để gào. Tận lực phái đến đầy đủ tài nguyên và con người, khống chế cục diện trước mắt đến mức thấp nhất. Nếu còn chậm trễ, một khi để lan tràn ra, đó chính là thảm kịch lớn nhất trong lịch sử nhân loại.
So với tình hình lúc này, dịch Sars lúc trước có là cái gì đâu? Ngay cả đầu ngón tay út cũng không bằng.
Bây giờ, y không còn cách nào khác là ký thác hy vọng vào John và những người Hoa Hạ. Hoa Hạ có lẽ có đầy đủ lực lượng, nhưng Hoa Hạ trước giờ mắc bệnh chủ nghĩa quan liêu nghiêm trọng. Hơn nữa, Hoa Hạ ngoại trừ phái ra một số nhân viên vũ trang, còn lại cũng không có tiền lệ hành động quy mô lớn. Cho dù John rất có sức ảnh hưởng ở Hoa Hạ, nhưng vẫn không có đủ năng lực giải quyết hết thảy khó khăn trước mắt.
Chỉ có Mỹ mới có đầy đủ lực lượng mà thôi. Phải mau chóng báo cáo thẳng đến Sở Y tế Hoa Kỳ hoặc phòng Tổng thống thì mới có thể nhanh chóng điều động nhân lực và vật lực đến giải quyết tình hình dịch bệnh đáng sợ này. Nếu chỉ thông qua Tổ chức phòng chống dịch bệnh của Liên Hiệp Quốc không, đến lúc đó mồ đã xanh cỏ rồi.
Tại lều làm việc của Thiên Y Viện, các thành viên của Thiên Y Viện đều im lặng, sắc mặt của người nào cũng không được tốt, mắt nhìn chằm chằm bốn người chính giữa.
- Trưởng phòng Giang, làm thế nào đây?
Mặc dù Lý Minh là luyện đan sư, nhưng là y sư nhị phẩm, đối với tình huống trước mắt cũng vô cùng rõ ràng, sắc mặt trầm xuống hỏi ý kiến của Giang Nguyên.
Nghe Lý Minh hỏi, hai người còn lại cũng nhìn Giang Nguyên. Bất kể thế nào, nếu đã xác định Tế Thế Đỉnh còn nguyên vẹn, hơn nữa khu vực xung quanh cũng không có Huyết tộc mai phục, cộng thêm lời Giang Nguyên nói là đúng, như vậy chứng tỏ Giang Nguyên không phản bội Thiên Y Viện. Với tư cách là thành viên dự thính của hội Viện ủy, trong tình huống Hội Viện ủy không có mặt ở đây, hắn có quyền hạn cao nhất lúc này.
Lúc này, sắc mặt của Giang Nguyên cũng vô cùng khó coi. Đối mặt với tình huống đột nhiên bùng nổ như vậy, hắn cũng chưa chuẩn bị tinh thần. Hắn vốn tưởng rằng chỉ cần nhân viên của phòng phòng chống dịch bệnh Thiên Y Viện chạy đến kịp thời, như vậy sẽ có thể nhanh chóng khống chế tình huống trước mắt, nhưng xem ra đã không được rồi.
Những thành viên của Thiên Y Viện đã không có năng lực để hoàn thành nhiệm vụ này. Với tốc độ bùng nổ kinh khủng như thế, nếu không tiến hành khống chế, nhiều nhất ba ngày sẽ lan tràn trong phạm vi mấy trăm dặm. Sự khủng hoảng sẽ khiến cho nhiều người bỏ đi, từ đó đem vi khuẩn đến các quốc gia khác. Thậm chí còn lan tràn khắp Châu Phi. Một khi xuất hiện tình huống như vậy, với tốc độ lây lan của nó, chỉ cần quản chế không tốt, lan ra toàn cầu cũng không phải là không có khả năng.
Chẳng qua chỉ thoáng trầm xuống một chút, Giang Nguyên đã ngẩng đầu lên, nói:
- Lập tức thành lập căn cứ truyền tin, tôi sẽ thông báo cho hội Viện ủy, yêu cầu phòng phòng chống dịch bệnh, phòng nghiên cứu cố gắng điều động càng nhiều nhân viên và máy móc đến đây càng tốt. Đồng thời, yêu cầu chính quyền Hoa Hạ phái nhân viên và dụng cụ phòng chống dịch bệnh tiến hành tiếp viện.
Nghe Giang Nguyên nói xong, ánh mắt ba người lóe lên vẻ khiếp sợ. Dựa theo lời nói của Giang Nguyên, đây là muốn Hoa Hạ toàn lực nhúng tay vào. Thiên Y Viện có năng lực câu thông với chính phủ Hoa Hạ, nhưng hội Viện ủy sẽ đồng ý tiến hành câu thông với chính phủ sao? Không dính líu đến chính trị là quy định cơ bản của Thiên Y Viện. Trong tình huống không liên quan đến tồn vong của người dân Hoa Hạ, hội viện ủy sẽ không tỏ thái độ vào lúc này. Có thể cử thành viên của mình đến đã là giới hạn cuối cùng của hội Viện ủy rồi.
Chủ nhiệm Dương của phòng Ngũ Kim nhìn Tế Thế Đỉnh trên trực thăng, chần chừ một chút rồi nói:
- Trưởng phòng Giang, nếu không để chúng tôi mang Tế Thế Đỉnh về nước trước?
- Không cần, trước cứ để ở nơi này. Nói không chừng còn có lúc dùng đến.
Giang Nguyên cười khổ:
- Hơn nữa, mọi người cũng chưa chắc đi được. Với sức lây lan mạnh như vậy, mọi người lại ở trong khu dịch bệnh, chúng ta đều hiểu rồi chứ?
Nhìn Lý Minh và Trưởng phòng Đào cười khổ, mặc dù Chủ nhiệm Dương chỉ chuyên về luyện kim, nhưng nào không rõ tình huống trước mắt, lập tức gật đầu, nói:
- Được rồi, trước có gì có thể giúp được không?
- Được rồi, mọi người lập tức sử dụng những công cụ hiện có, tiến hành thành lập căn cứ truyền tin. Trước khi lực lượng tiếp viện còn chưa đến, yêu cầu phải ở lại nơi làm việc, toàn lực thu thập tất cả tài nguyên trong thời gian ngắn nhất.
Nghe Giang Nguyên ra lệnh, ba người rối rít gật đầu, sau đó vung tay lên, dẫn các cao thủ của Thiên Y Viện đi thành lập căn cứ truyền tin.
Tuy nói bây giờ dụng cụ chưa đủ, nhưng nơi này có hai chiếc trực thăng. Dựa vào hệ thống truyền tin của trực thăng, cộng thêm điện thoại vệ tinh bọn họ mang trên người, còn có các cao thủ ngoại viện, thành lập một căn cứ truyền tin đơn giản cũng không thành vấn đề.
Nhìn động tác dứt khoát của các cao thủ ngoại viện, Giang Nguyên gật đầu một cái, thở dài đặt mông ngồi xuống Tế Thế Đỉnh vừa mới được mang xuống trực thăng.
Sắc mặt Pyramy âm trầm từ trong lều bước ra, nhìn các nhân viên Thiên Y Viện đang bận rộn, liền đưa trả điện thoại vệ tinh cho Giang Nguyên, hỏi:
- Bọn họ đang làm gì vậy?
- Thành lập căn cứ truyền tin.
Giang Nguyên nói.
- Căn cứ truyền tin?
Pyramy ngẩn người:
- Bọn họ không đi sao? Tôi thấy bọn họ không phải là người chuyên về cái này.
- Bọn họ không phải là người chuyên nghiệp, nhưng bọn họ chuyên về an ninh và truyền tin. Anh cho rằng tiếp theo chúng ta không cần bọn họ sao? Hơn nữa anh cho rằng bây giờ bọn họ có thể đi sao?
Giang Nguyên lắc đầu cười khổ:
- Hiện tại chúng ta càng có nhiều người càng tốt.
Dứt lời, Giang Nguyên đưa điện thoại lên tai.
- Giang Nguyên, bây giờ mới chịu gọi cho tôi sao? Tôi còn tưởng rằng cậu quên lão đầu tử tôi rồi chứ?
Thanh âm sang sảng của Dương lão vang lên bên tai.
Nghe giọng nói quen thuộc nhưng thân thiết vang lên, Giang Nguyên cũng mỉm cười.
- Cái gì? Nghiêm trọng như vậy sao? Thiên Y Viện đã điều động nhân viên? Còn phái ba nghìn nhân viên gìn giữ hòa bình đến đó?
Dương lão thoáng cả kinh:
- Bây giờ nhân viên trú đóng của chúng ta ở Châu Phi cũng chỉ có tám trăm, mà người nào cũng đang có nhiệm vụ. Không thể rút người ra được.
- Không, ý của tôi là, phái ba nghìn người bay thẳng đến Aragonal.
Giang Nguyên hít một hơi thật sâu:
- Phải thật nhanh.
- Tăng cường tiếp viện?
Giọng nói của Dương lão trong nháy mắt tăng cao tám trăm độ, sửng sốt một hồi mới cười khổ:
- Giang Nguyên, cậu có thể không biết, tám trăm nhân viên kia là bởi vì bên kia xảy ra vấn đề, chúng tôi mới có lý do phái đội ngũ này đi. Nếu bây giờ tùy tiện phái ra ba ngàn, quốc tế nhìn vào sẽ như thế nào? Rất nhiều quốc gia đang chờ cơ hội này để công kích chúng ta. Đến lúc đó, nội nước miếng đánh vào thôi cũng tạo thành chướng ngại cực lớn cho chúng ta rồi.
- Lão gia tử, đây là một cơ hội. Tôi dám cam đoan, đây chính là một cơ hội mở ra một lỗ hổng.
Giang Nguyên trầm giọng nói:
- Lần này, tình hình dịch bệnh bùng nổ, nhưng Mỹ lại không hề có phản ứng nhanh chóng. Nhiều nhất là ba bốn ngày nữa bọn họ mới phản ứng kịp. Sau đó trong năm ngày mới phái nhân viên tiếp viện đến đây. Nhưng lúc đó sẽ không còn khống chế được cục diện.
- Nếu như…nếu như chúng ta có thể trong vòng hai ngày phái được nhân viên đến đây, như vậy sẽ có hy vọng khống chế được hết thảy. Hơn nữa tình huống này sẽ được người ngoài biết đến. Sẽ không có ai dám mượn cớ này để công kích chúng ta. Vả lại, chúng ta lại đi trước Mỹ trong chuyện này, danh dự của chúng ta sẽ có một bước tiến dài.
- Lần này, chúng ta nghênh đón sẽ là lời khen của quốc tế và càng nhiều cơ hội sau này hơn.
Nói đến đây, Giang Nguyên thoáng dừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Tôi nghĩ, ngài và những vị khác cũng sẽ nhận thấy đây là một cơ hội tốt.
Chương 942: Nhóm tiếp viện đầu tiên
Giang Nguyên cũng biết, Hoa Hạ phát triển khiêm tốn nhiều năm như vậy, chính là đang thăm dò từng bước ra bên ngoài. Nhưng bước đi quá nhỏ, chỉ sợ sẽ bị xã hội quốc tế bắn ngược.
Nhưng bây giờ chính là một cơ hội. Chỉ cần mấy vị kia chân chính tín nhiệm hắn, nguyện ý mạo hiểm một chút thì không thành vấn đề. Hơn nữa còn là một chuyện lưỡng toàn kỳ mỹ. Thứ nhất có thể mau sớm khống chế thế cục, thứ hai có thể thể hiện thực lực. Dù sao có Thiên Y Viện ở đây, họ có thể bộc lộ quan điểm xuất sắc, để xã hội quốc tế nhận ra được sự cường đại và lực quyết định của của Hoa Hạ về phương diện chủ nghĩa nhân đạo và vệ sinh phòng dịch.
Hắn tin rằng, chỉ cần mấy vị kia không ngu, hẳn sẽ không cự tuyệt đề nghị và yêu cầu của hắn. Ngay cả Thiên Y Viện cũng đã điều động người, nếu bọn họ còn không tin hắn, vậy sau này không cần nói nữa. Bỏ lỡ cơ hội như thế cũng không phải do hắn.
Dương lão thoáng trầm ngâm một chút, sau đó trầm giọng nói:
- Nếu đã như vậy, tôi sẽ đi giải thích với ngài ấy.
- Được.
Giang Nguyên gật đầu. Nếu Dương lão đã đáp ứng, vấn đề của chuyện này sẽ không quá lớn.
Tình huống ở Aragonal ngày lúc càng tệ. Sau mấy tiếng, số người bị sốt ở thị trấn đã vượt qua 40%.
Chuyện phát triển rất nhanh khiến Pyramy thiếu chút nữa muốn khóc. Cho dù là ai, cứ mỗi một tiếng nhìn thấy mười hoặc thậm chí mấy chục người mắc bệnh xuất hiện, tỷ lệ lây nhiễm leo thang như thế, không khóc mới là lạ.
Lúc này, một chiếc trực thăng từ đằng xa bay đến, sau đó dừng lại trước lều vải của Pyramy.
Nghe tiếng trực thăng bên ngoài, Giang Nguyên và Pyramy vội vàng chạy ra. Khi chạy ra, Giang Nguyên không khỏi liếc nhìn căn cứ truyền tin của Thiên Y Viện, thấy không có bất kỳ động tĩnh gì, biết trực thăng này không liên quan gì đến bên hắn.
Nhưng khi Pyramy nhìn thấy chiếc trực thăng, gương mặt liền mỉm cười bước nhanh đến.
- Pyramy, tình huống như thế nào rồi?
Người đàn ông trung niên da trắng đeo mắt kính, đội mũ nhìn Pyramy lớn tiếng nói.
- Trưởng phòng Kenny, tình huống không ổn. Bây giờ người nhiễm bệnh càng lúc càng nhiều. Tôi đã không còn cách nào khống chế toàn bộ cục diện.
Vừa nghênh đón mọi người vào lều vải, Pyramy vừa nói:
- Tình huống cấp trên như thế nào? Khi nào thì tiếp viện đến? Chính phủ có tiếp viện gì không?
- Cấp trên đã tiến hành báo cáo với cơ quan vệ sinh phòng dịch, nhưng tiếp viện ít nhất cũng phải mất ba bốn ngày nữa mới đến. Bây giờ tôi điều một số lực lượng đến, nhưng cũng phải chiều mai mới có thể đến.
Trưởng phòng Ken nhún vai, nói:
- Cậu cũng biết lực lượng mà chúng ta có thể điều đi bây giờ không nhiều, tổng thể mà nói cũng chỉ có thể chờ tiếp viện của cơ quan vệ sinh phòng dịch, hy vọng lần này bọn họ có thể ý thức được tình hình nghiêm trọng của dịch bệnh, mau chóng câu thông với văn phòng Tổng thống Mỹ. Nếu không có Mỹ tiếp viện, phiền toái lần này sẽ rất lớn.
- Chúng tôi cũng đã liên lạc với chính quyền địa phương, nhưng bây giờ bọn họ không có dư lực làm những việc này. Tôi chỉ yêu cầu bọn họ phái đội quân trợ giúp phong tỏa phạm vi nhiễm bệnh nhưng cũng bị cự tuyệt. Bây giờ chỉ có thể dựa vào chúng ta mà thôi.
Đưa tay đẩy cặp mắt kính, Trưởng phòng Ken mới chú ý đến Giang Nguyên bên cạnh, cau mày hỏi:
- Đây là ai vậy?
- Trưởng phòng Ken, tôi xin giới thiệu với anh, đây là John. Chúng tôi đã từng làm việc với nhau ở Haiti năm đó. Cậu ấy là chuyên gia khoa Chấn thương chỉnh hình. Đồng thời cũng có nghiên cứu về phương diện virus. Lần này cậu ấy đã trợ giúp cho tôi rất nhiều.
Pyramy vội vàng giới thiệu:
- Cậu ấy đến từ Hoa Hạ. Hơn nữa rất có sức ảnh hưởng. Cậu ấy vừa mới câu thông với chính quyền Hoa Hạ, nghe nói lần này Hoa Hạ đã phái rất nhiều nhân viên mang trang thiết bị, dụng cụ đến tiếp viện chúng ta. Người bên ngoài chính là người của cậu ấy.
- John, vị này là tổng phụ trách tổ chức ở Châu Phi chúng tôi, Trưởng phòng Kenny.
- Chuyên gia khoa Chấn thương chỉnh hình? Người Hoa?
Trưởng phòng Ken cau mày nhìn Giang Nguyên, sau đó nói:
- Hoa Hạ sẽ phái rất nhiều người đến tiếp viện?
- Đúng vậy.
Giang Nguyên gật đầu:
- Bởi vì tình hình dịch bệnh lần này quá nghiêm trọng, tôi đã báo cáo lại chính quyền trong nước. Quốc gia của chúng tôi sẽ phái nhiều lực lượng đến tiếp viện.
- Có thật không? Vậy thì tốt quá rồi. Hoa Hạ tương đối có kinh nghiệm về phương diện phòng chống dịch bệnh.
Có được sự xác nhận của Giang Nguyên, Trưởng phòng Ken hài lòng gật đầu, sau đó nói:
- Hy vọng có thể mau sớm đến đây. Trong hai ngày thì quá tốt rồi. Nếu chờ đến bốn năm ngày sau thì chỉ sợ đã quá muộn. Tôi nghĩ đến lúc đó Mỹ cũng đã phái lực lượng đến trước rồi.
Giang Nguyên cười, gật đầu:
- Không cần lo lắng. Lần này Hoa Hạ chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn. Lần này chúng tôi đã điều động một nhóm người và vật chất, hẳn sẽ đến sớm. Hơn nữa, trong vòng một hai ngày, chúng tôi còn cử một nhóm nhân viên nghiên cứu virus và thiết bị tiên tiến nhất, cùng với nhân viên vũ trang đến để ứng đối với tình hình dịch bệnh.
- Một hai ngày? Nhân viên nghiên cứu và dụng cụ tiên tiến nhất? Nhân viên vũ trang?
Trưởng phòng Ken ngẩn người, sau đó nhìn người bên cạnh, rồi quay sang nhìn Giang Nguyên:
- Bác sĩ John, đừng nói đùa nữa. Bây giờ không phải thời điểm để đùa. Mặc dù chúng tôi rất hoan nghênh mọi người cứu viện, nhưng có một số nhân viên phòng dịch đến đây trong mấy ngày này đã là thỏa mãn lắm rồi.
- Không, Trưởng phòng Ken, tôi không nói đùa. Người của chúng tôi sẽ đến đây trong hai ngày nữa.
Giang Nguyên nói:
- Các người không cần lo lắng, chỉ cần làm tốt công việc ứng đối. Rất nhanh người của chúng tôi sẽ giải quyết mọi việc.
- Các người sẽ giải quyết hết mọi việc?
Nghe xong, ánh mắt màu xanh của Trưởng phòng Ken nhìn chằm chằm vào Giang Nguyên, đột nhiên mỉm cười:
- Bác sĩ John, tôi tin rằng cậu có năng lực nhất định, nhưng công việc chủ đạo vẫn phải do chúng tôi tiến hành. Bởi vì bên cậu không thể có nhiều người như vậy được.
Nghe xong, Giang Nguyên không khỏi cau mày, đang định lên tiếng, chợt nghe Trưởng phòng Ken lạnh giọng nói:
- Tôi tin rằng Hoa Hạ trong vòng hai ngày sẽ phái ra một đội ngũ, có thể là năm sáu người, hoặc có thể là mười mấy người. Nhưng muốn chủ đạo trong lần phòng dịch này thì không thể nào.
Nghe đến đây, Giang Nguyên không khỏi bật cười, đang định lên tiếng, chợt nghe tiếng trực thăng ầm ầm bên ngoài.
Mọi người nhìn nhau, Giang Nguyên nhún vai, cười nói:
- Được rồi, mọi người đừng tranh luận nữa, cùng tôi ra xem một chút đi.
Mọi người nghi ngờ bước theo Giang Nguyên ra ngoài, chỉ thấy có hai chiếc trực thăng chậm rãi đáp xuống. Cách đó không xa, trong bụi vàng cuồn cuộn, một đội ít nhất có mười chiếc xe đang chạy nhanh đến.
Hai chiếc trực thăng chậm rãi hạ xuống, từ bên trên nhảy xuống mấy gương mặt Châu Á, sải bước bước đến.
- Trưởng phòng Giang, tôi là y sĩ tam phẩm Bạch Chí Giang, phòng làm việc trú đóng tại Châu Phi, cùng với bốn y sĩ chính thức, sáu y sĩ thực tập đến tiếp viện.
Một người đàn ông trung niên khoảng năm chục tuổi cung kính báo cáo với Giang Nguyên:
- Lần này chúng tôi đã chuẩn bị năm xe đồ dùng cách ly và một xe thuốc tương ứng cùng với một số dụng cụ. Còn có một trăm người của chính quyền. Bọn họ sẽ giúp chúng tôi tiến hành bước cách ly đầu tiên.
- Được, vất vả cho mọi người rồi.
Giang Nguyên nhìn các cao thủ ngoại viện bước ra từ lều vải truyền tin, liền gật đầu, nói:
- Tiếp theo, ngoại viện sẽ trợ giúp mọi người thành lập căn cứ cách ly đầu tiên. Mọi người hãy chịu vất vả một chút, chờ tiếp viện trong nước đến, khi đó sẽ dễ thở hơn nhiều.
- Vâng, Trưởng phòng Giang.
Mọi người cung kính kêu lên, sau đó các cao thủ ngoại viện bắt đầu sải bước đến chỗ đoàn xe.
Lúc này, đoàn xe cũng đã dừng lại cách đó không xa. Đám binh lính da đen mang theo súng đạn sẵn sàng từ trên xe nảy xuống, dưới sự chỉ huy của mấy sĩ quan chỉ huy, đem hàng hóa trên xe tháo xuống. Những binh lính da đen còn lại thì dưới sự chỉ huy của các cao thủ ngoại viện, bắt đầu dựng lều vải để xếp các dụng cụ và trang thiết bị.
Đám người Trưởng phòng Ken nhìn chằm chằm cảnh tượng trước mặt. Lúc này mới qua bao lâu, tại sao bọn họ lại chuẩn bị được nhiều thiết bị và nhân viên như vậy? Hơn nữa, không phải chính quyền Biana đã từ chối yêu cầu phái binh đến sao? Tại sao bọn họ lại có thể mang theo quân đội vũ trang hơn một trăm người đến như vậy?
Bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi, đám người Trưởng phòng Ken lúc này mới chú ý đến lều vải truyền tin bên kia, phát hiện lều vải truyền tin cũng là được thành lập từ hai chiếc trực thăng.
Nhìn vẻ mặt kinh hãi của Trưởng phòng Ken, Giang Nguyên nhìn đồng hồ, dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, nói:
- Hai tiếng nữa, nhân viên và dụng cụ từ Hoa Hạ cũng sẽ đến. Đến lúc đó, chúng ta trên căn bản đã có thể thành lập hoàn thiện phòng nghiên cứu dịch bệnh. Đồng thời tiến hành chữa trị và cách ly những người bị nhiễm bệnh.
- Bác sĩ John...
Trưởng phòng Ken nuốt nước miếng, mỉm cười nói, thái độ hoàn toàn khác so với lúc trước:
- Theo như lời cậu nói, sẽ có đầy đủ nhân viên và thiết bị nghiên cứu xử lý tình hình dịch bệnh lần này, nhưng bây giờ số người lây nhiễm quá nhiều. Muốn cách ly, chỉ dựa vào đội ngũ vũ trang trăm người như vậy thì chỉ sợ không đủ. Nếu các người có thể thuyết phục được chính quyền địa phương phái lực lượng vũ trang đến, không biết có thể điều thêm mấy trăm người nữa không? Chỉ cần thêm mấy trăm người nữa, miễn cưỡng có thể duy trì công tác cách ly.
- Chính quyền địa phương không dư lực lượng vũ trang cho chúng ta.
Giang Nguyên thoáng dừng một chút rồi nói:
- Nhưng tôi không phải đã nói sao? Chúng ta sẽ có rất nhiều nhân viên gìn giữ hòa bình đến đây, tiến hành công tác cách ly. Tôi nghĩ trong vòng hai ngày nữa sẽ đến.
- Cái gì? Hoa Hạ các người sẽ phái đến rất nhiều binh lính có vũ trang sao? Không thể nào?
Trưởng phòng Ken kinh hãi nói.
Chương 943-1: Đại pháp sư câu lạc bộ phù thủy
- Nếu như không có bất ngờ gì xảy ra.
Đối với câu hỏi của Trưởng phòng Ken, Giang Nguyên dửng dưng gật đầu, khiến cho Trưởng phòng Ken vừa mong vừa lo lắng. Bây giờ y đã tin lời nói của Giang Nguyên. Dù sao trước mắt cũng đã có nhân viên và thiết bị tiếp viện đến, hơn nữa trong hai tiếng nữa sẽ có tiếp đội ngũ thứ hai. Y không tin Giang Nguyên lại nói láo.
Bây giờ y chỉ có thể cầu nguyện lời của Giang Nguyên không sai, sẽ có ba ngàn quân lính đến. Nếu không, với tình huống hiện tại, đúng thật là không tiện giải quyết.
Tình huống trước mắt xem ra, tỷ lệ người bị sốt cao đã tăng nhanh như vậy, nhưng cũng may là vừa mới bùng nổ không lâu, mấy ca tử vong không nhiều, cho nên khủng hoảng vẫn còn chưa nghiêm trọng. Nếu đợi đến lúc cao điểm, dân chúng các thị trấn xung quanh di tản đi, đến lúc đó, nếu không có quân đội được vũ trang khống chế thật tốt, virus sẽ nhanh chóng bị khuếch tán, sau đó sẽ bùng nổ ở Biana, thậm chí là toàn bộ Châu Phi.
Trong lúc Trưởng phòng Kenny đang cảm thấy bất an, tốc độ của Thiên Y Viện và quan viên Hoa Hạ cũng không chậm. Lúc này, người phụ trách của tổ chức Y tế Liên Hiệp Quốc đang cầm trong tay bản thông báo xin tiếp viện Hoa Hạ truyền đến. Tuy ông không do dự, cầm bút phê duyệt ngay, nhưng có chút nghĩ không ra, ông vừa mới nhận được báo cáo có liên quan đến tình hình bùng phát dịch bệnh lây nhiễm ở Châu Phi, vẫn còn đang đau đầu không biết xử lý như thế nào. Hiện tại thiết bị, nhân lực, vật lực vẫn còn chưa đủ, chức phụ trách của ông đã sắp gánh không nổi, bên phía Hoa Hạ lại gửi công văn xin tiếp viện, đây cũng không phải là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi đơn giản như thế.
Có công văn này, ông cũng thở phào nhẹ nhõm. Hoa Hạ rất ít khi nhúng tay vào những sự việc quốc tế lại có rất nhiều kinh nghiệm trong việc phòng dịch. Có Hoa Hạ tham dự, tình hình có thể sẽ được khống chế, ông cũng cảm thấy yên tâm hơn nhiều. Nhưng ông cũng còn chút nghi ngờ. Nếu chỉ là tiếp viện đơn thuần, Bộ Y tế Hoa Hạ cứ trực tiếp liên lạc với Biana là được.
Với trình độ đập tiền vào mặt rất được hoan nghênh của thổ hào Hoa Hạ, đối với nước nghèo như Biana thì tuyệt đối giơ hai tay đồng ý. Bộ Y tế Hoa Hạ tối đa chỉ gửi một công văn thông báo cho Biana là đủ, lại còn cố ý gửi một công văn thông báo đến bên mình, chẳng phải là vẽ rắn thêm chân sao?
Nhưng người phụ trách cũng cảm thấy chẳng có vấn đề gì. Ông dự cảm được lúc này ở Biana, tuyệt đối là một phiền phức lớn. Lần này có Hoa Hạ chủ động nhảy ra, hơn nữa còn không cần Tổ chức Y tế của Liên Hiệp Quốc trợ giúp, chỉ cần ký cho cái tên là được, đúng là cầu còn không được mà.
Nếu không có Hoa Hạ, đánh giá lúc này ông ta đã phải khép nép gọi điện thoại cho Mỹ xin chi viện.
Lập tức không chút do dự, ký bút phê duyệt đồng ý cho Hoa Hạ phụ trách chủ đạo hành động phòng dịch tại nước Biana của Châu Phi lần này.
Tại khu quân sự Hoa Hạ, một vị Thiếu tá đưa một văn kiện đến trước mặt vị Tướng quân, trầm giọng nói:
- Tướng quân, đã nhận được thư trả lời của Tổ chức Y tế Liên Hiệp Quốc.
- Được, truyền lệnh xuống, sư đoàn 11 lập tức lên đường.
Nhìn đoàn xe cuộn khói vàng và trực thăng đang quanh quẩn trên bầu trời tìm chỗ hạ xuống, đám người Pyramy và Trưởng phòng Kenny hưng phấn đến cực điểm.
Những thùng hàng được niêm phong kỹ càng, sau đó từng nhóm người bước xuống xe, lưu loát dựng lều vải, rồi đem những thùng hàng vào bên trong.
Lúc này, một đội ngũ chậm rãi bước sang bên này, thấy Giang Nguyên đang đứng trước lều vải, lập tức khiêm nhường nói:
- Trưởng phòng Giang, phòng nghiên cứu virus của Thiên Y Viện, phòng Phòng chống dịch bệnh xin đến tiếp viện.
- Vất vả cho mọi người rồi.
Nhìn những gương mặt quen thuộc, Giang Nguyên hài lòng gật đầu. Đây đều là tinh anh của cả hai phòng trong Thiên Y Viện.
- Xin mọi người dốc sức nhiều hơn. Mọi người có lẽ cũng đã rõ tình hình dịch bệnh lần này. Thời gian cấp bách, tôi cũng không muốn nói nhiều. Bắt tay vào công việc ngay từ bây giờ.
Dứt lời, Giang Nguyên lại giới thiệu mọi người với nhau:
- Vị này là Pyramy và Kenny, người phụ trách của tổ chức thầy thuốc biên giới, cũng là người phát hiện ra tình huống dịch bệnh lần này. Những tài liệu có liên quan, chờ lát nữa bọn họ sẽ chuyển cho mọi người, đồng thời trợ giúp mọi người tiến hành công việc.
Tất cả đều cùng gật đầu, sau đó mỉm cười chào hỏi Pyramy và Kenny.
Nhìn người nào cũng khí độ trầm ổn, lúc này Pyramy và Kenny đều thở phào nhẹ nhõm. Thấy mọi người không có ý bắt tay với họ, cả hai chỉ gật đầu, sau đó có mấy người thanh niên bước đến, dùng tiếng Anh lưu loát để trò chuyện, nhờ cả hai giao ra tài liệu có liên quan, sau đó cùng nhau bước vào trong lều.
Bây giờ hai người rốt cuộc cũng thoáng yên tâm một chút. Có tinh anh Hoa Hạ ở đây, chỉ hy vọng có thể mau sớm khống chế, cộng thêm thời gian nữa sẽ đến thêm nhân viên duy trì hòa bình của Hoa Hạ, như vậy khả năng có thể khống chế được dịch bệnh ở Biana sẽ rất lớn.
Các thành viên của Thiên Y Viện cũng bước nhanh đến, dẫn thành viên của phòng Nghiên cứu virus và phòng Phòng chống dịch bệnh vào những căn lều đã được dựng sẵn, chỉ chờ tinh anh đến làm việc mà thôi.
Nhìn các thành viên Thiên Y Viện đã vào vị trí của mình, lúc này Giang Nguyên mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó cầm cái Ipad một cao thủ ngoại viện đưa đến.
- Trưởng phòng Giang, đây là hình ảnh mà căn cứ vệ tinh chúng ta vừa vẽ được. Màu xanh da trời là khu vực hoạch định tiến hành cách ly. Màu đỏ là thị trấn Aragonal và các thị trấn chung quanh. Chúng tôi có ý định muốn dồn hết người dân chung quanh vào khu cách ly màu xanh da trời, cũng chính là thị trấn Aragonal.
- Sau đó sẽ tiến hành khử trùng.
Thành viên ngoại viện trầm giọng nói:
- Sau khi tiếp viện và quân đội đến, chúng ta có thể đảm bảo đã cách ly hoàn mỹ.
Giang Nguyên gật đầu, nói:
- Được, hoàn toàn không khác gì suy nghĩ của tôi. Cứ làm như vậy đi. Tận lực dựng thêm nhiều lều vải, sau đó để một trăm binh lính Biana phối hợp với người của chúng ta tiến hành cách ly, tránh người dân địa phương phát sinh mâu thuẫn.
- Vâng, Trưởng phòng Giang.
Người phụ trách ngoại viện gật đầu một cái, sau đó nhìn cặp mắt phủ đầy tia máu của Giang Nguyên, lo lắng hỏi:
- Bây giờ các thành viên đã vào vị trí, nếu không, Trưởng phòng Giang đi nghỉ ngơi một chút đi.
Chương 943-2: Đại pháp sư câu lạc bộ phù thủy
Nghe người phụ trách nhắc đến, lúc này Giang Nguyên mới cảm thấy cả người mệt mỏi. Từ lúc đến Anh tận bây giờ, hắn chưa từng được nghỉ ngơi. Toàn bộ tinh thần đều tập trung vào hoàn cảnh chung quanh, vắt kiệt tâm tư để chạy trốn. Sau khi đến Châu Phi, cũng không được nghỉ ngơi thật tốt, gặp phải chuyện như thế này, quả thật là rất mệt.
Lập tức gật đầu nói:
- Vậy tôi nghỉ ngơi một chút, mọi người cố gắng nhiều hơn chút nhé.
- Vâng, Trưởng phòng Giang, cậu cứ yên tâm. Nơi này đã có chúng tôi.
Nghe vị phụ trách nói, Giang Nguyên ngược lại yên tâm hơn. Có bọn họ ở đây chủ trì đại cục, tạm thời sẽ không có vấn đề gì xuất hiện.
Giang Nguyên chui vào bên trong lều vải có Tế Thế Đỉnh, dựa lưng vào Tế Thế Đỉnh mà ngủ. Mấy ngày nay có thể nói là mệt ngất ngư, không nghỉ ngơi thì đúng là không được.
Giang Nguyên mơ màng ngủ không biết qua bao lâu thì bị người ta đánh thức.
- Chuyện gì vậy? Chẳng lẽ là nhân viên gìn giữ hòa bình đến?
Giang Nguyên cau mày ngồi dậy nhìn người đến gọi mình, hỏi.
Sắc mặt Lý Minh cổ quái nhìn Giang Nguyên, nói:
- Không, là người của bộ lạc phù thủy đến.
- Bộ lạc phù thủy?
Giang Nguyên cau mày, nghĩ đến đây là nhân vật nào, trong lòng liền giật mình, nghi ngờ hỏi:
- Bọn họ đến đây làm chi? Tuy nói nơi này là địa bàn của bọn họ, nhưng chúng ta cũng không phải đến cướp chén cơm của bọn họ. Hơn nữa, trước giờ bọn họ không phải rất ít khi xen vào chuyện của người khác sao? Bọn họ đến đây làm gì? Chúng ta là đang cứu người mà.
Lý Minh cười khổ lắc đầu:
- Không biết, nhưng nhìn biểu hiện thì là có chút mất hứng. Dù sao, tuy nói Hoa Hạ chúng ta cũng có giao thiệp với Châu Phi đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên Thiên Y Viện chúng ta đến Châu Phi, hơn nữa trận thế còn không nhỏ. Bọn họ khẩn trương cũng chẳng có gì lạ.
Giang Nguyên thở ra một hơi, nói:
- Vậy anh đi giải thích một chút cho bọn họ đi.
- Trưởng phòng Giang, đám gia hỏa kia muốn người phụ trách của chúng ta nói chuyện với bọn họ.
Lý Minh bất đắc dĩ, nói:
- Người phụ trách cao nhất ở đây là cậu. Dù thế nào thì cũng phải là cậu ra mặt. Luận thế nào, bộ lạc phù thủy cũng cùng cấp bậc với viện chúng ta. Nếu cậu không đi, gây ra chuyện không hay, chúng ta cũng không tiện giao phó.
- Đơn vị cùng cấp bậc?
Giang Nguyên thở dài, sau đó đứng lên, nói:
- Được, vậy để tôi đi một chuyến.
Đưa tay xoa mặt, tiêu trừ chút buồn ngủ còn sót lại, cầm chai nước Lý Minh đưa đến để súc miệng xong, Giang Nguyên nói tiếp:
- Bên kia cử ai đến vậy?
- Không biết, nhưng người dẫn đầu tự xưng là Đại pháp sư bộ lạc phù thủy.
- Đại pháp sư?
Giang Nguyên cau mày., Hắn hiểu biết về bộ lạc phù thủy không nhiều. Nhưng khi vừa mới bước vào Thiên Y Viện, trong quá trình học y căn bản, hắn cũng biết được sự tồn tại của bộ lạc phù thủy. Đại pháp sư của bộ lạc phù thủy chính là thành viên hội Viện ủy Thiên Y Viện. Tuy bộ lạc phù thủy tổng cộng chỉ có hai ba chục người, nhưng địa vị lại tương đối cao ở Châu phi.
Lúc này, nghe nói có Đại pháp sư của đối phương ra mặt, Giang Nguyên không đau đầu mới là lạ.
Thoáng lên tinh thần một chút, Giang Nguyên mới cùng với Lý Minh ra ngoài lều vải.
Sau khi bước ra ngoài lều vải, liền nhìn thấy hai vị tiên sinh ngoại viện đang cùng với một số thuộc hạ giằng co với những người có hình dạng cổ quái.
Giang Nguyên chậm rãi bước đến, rất nhanh khiến đối phương chú ý.
Khi Giang Nguyên đến, hai vị tiên sinh ngoại viện hơi khom người, sau đó lui sang một bên.
Đám người vẽ hoa văn cổ quái khắp cơ thể, trên đầu đội lông chim, cổ đeo một vòng răng thú ngạc nhiên nhìn Giang Nguyên.
Lão giả trên đầu có cắm mấy cọng lông chim đặc biệt nhìn chằm chằm Giang Nguyên, sau đó nói thứ ngôn ngữ gì đó mà hắn nghe không hiểu.
Bên cạnh có một người thanh niên khoảng chừng hai ba chục tuổi nói một tràng tiếng Anh lưu loát, ý là:
- Đại pháp sư chúng tôi hỏi, đây chính là người phụ trách cao nhất của Thiên Y Viện các người?
- Đúng. Vị này là Trưởng phòng Giang, thành viên dự thính hội Viện ủy Thiên Y Viện chúng tôi. Xếp hạng thứ mười lăm ở Thiên Y Viện.
Lý Minh sợ đối phương không hiểu thành viên dự thính hội Viện ủy là gì, lập tức đem vị trí của Giang Nguyên ở Thiên Y Viện nói ra.
Xếp hạng thứ mười lăm ở Thiên Y Viện, tính thế nào cũng không thấp hơn so với Đại pháp sư. Dù sao bộ lạc phù thủy của các người cũng chỉ có hai ba chục người, nói xếp hạng ba mươi mấy cũng có thể. Hơn nữa, trước mặt dế nhũi Châu Phi, Hoa Hạ chính là thổ hào, lại càng coi trọng mặt mũi hơn, không để yếu đi khí thế trước đối phương. Nếu không, đám lão gia hỏa này vểnh đuôi lên, đến lúc đó nói chuyện cũng không thể nói chuyện, đánh cũng không thể đánh, phiền phức sẽ rất lớn.
Quả nhiên, người thanh niên kia nghe Lý Minh nói xong, ánh mắt lóe lên sự kinh nghi, sự không vui vốn có trong mắt liền biến mất, sau đó tiến lên nói nhỏ mấy câu bên tai Đại pháp sư.
Đại pháp sư nghe xong, đánh giá Giang Nguyên từ trên xuống dưới, sau đó nhẹ nhàng gật đầu một cái.
- Được, đại pháp sư chúng tôi nói, Trưởng phòng Giang có tư cách đối thoại với chúng tôi.
Người thanh niên kia không còn vẻ cao ngạo và khinh thường như vừa rồi, nhìn Giang Nguyên, nói:
- Đại pháp sư bảo tôi hỏi các người, Thiên Y Viện các người gần trăm năm không giao thiệp với các khu vực khác, vì sao lần này lại không thông báo đã tiến vào, hơn nữa còn vào rất nhiều người. Chẳng lẽ coi bộ lạc phù thủy chúng tôi là vô hình sao?
Lý Minh biết mặc dù tiếng Anh của Giang Nguyên không tệ lắm, nhưng đối phương đã có phiên dịch, bên mình cũng không thể yếu đi khí thế, lập tức tiến đến bên tai Giang Nguyên, đem những lời này dịch thành tiếng Hoa.
Mặc dù cảm thấy không kiên nhẫn với thủ tục rườm rà như thế này, nhưng hai bên là người có thân phận, hơn nữa đây là lần đầu tiên hắn đại diện cho Thiên Y Viện tiến hành đối thoại với người cùng cấp bậc, vạn nhất để mất thân phận, mặt mũi của Thiên Y Viện cũng mất luôn, lập tức gật đầu, nói lại mấy câu.