Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 944: CHƯƠNG 944: MẮNG CHIẾN TRUYỀN THỐNG

Chờ Lý Minh phiên dịch lại bên kia xong, Giang Nguyên chú ý đến vị pháp sư của bộ lạc phù thủy phía đối diện.

Giang Nguyên cũng không quá mức chú ý đến những ghi chép về bộ lạc phù thủy ở Thiên Y Viện. Dù sao, bộ lạc phù thủy nổi tiếng không uy hiếp ai. Bởi vì cũng chẳng có ai đánh chủ ý lên Châu Phi. Vùng đất này quá nghèo, ngoại trừ mấy con sư tử ra thì cũng chẳng có gì đáng cho người ta phải chú ý.

Mà phù thủy ở đây, người nào cũng chỉ xưng vương xưng bá ở địa bàn của mình. Đa số rụt đầu trốn trong một bộ lạc nào đó. Trong lịch sử không có ghi chép nào ghi lại bộ lạc phù thủy bước ra khỏi Châu Phi. Bởi vì bọn họ cho rằng sức mạnh của mình là đến từ tổ thần địa phương. Nếu rời đi, bọn họ sẽ mất đi sức mạnh. Cho nên, chỉ cần không ai cổ động làm bậy thì cũng chẳng có ai động đến bọn họ.

Nhưng Pháp sư cũng không phải là người chỉ biết hù dọa người khác. Phù thủy của bọn họ là có thật, am hiểu nhất chính là Tổ linh phụ thể, có thể kêu gọi các loại năng lượng kỳ dị cổ quái phụ thể vào tinh thần, cơ thể của bản thân hoặc của người khác, từ đó có được năng lượng cường đại. Phù thủy càng mạnh thì năng lực kêu gọi lại càng mạnh.

Dĩ nhiên, ngoại trừ Tổ linh phụ thể, phù thủy hỗn tạp có thể gom thành một đống lớn, cho nên mới không nổi tiếng mà thôi.

Lần này đột nhiên xuất hiện phù thủy, hơn nữa còn là cấp bậc Đại pháp sư, Giang Nguyên tất nhiên là muốn nghiên cứu một chút.

Trong lúc Giang Nguyên đang nhìn lén, Đại pháp sư nghe phiên dịch dịch lại, đột nhiên giận dữ, nói ra một tràng dài.

Giang Nguyên thấy vị Đại pháp sư này kêu to, chân mày cũng dần dần cau lại. Lão già này đúng là không biết điều. Nếu không phải căn cứ vào chủ nghĩa nhân đạo, không muốn bệnh dịch bộc phát vạ lây rất nhiều người, khiến cho vô số gia đình tan cửa nát nhà, hắn cũng lười nhúng tay vào vũng nước đục này.

- Trưởng phòng Giang, lão cùi bắp...à, Đại pháp sư nói chúng ta không xin phép trước đã tùy tiện bước vào khu vực của bọn họ, bảo chúng ta nói lời xin lỗi.

Sắc mặt Lý Minh cũng vô cùng khó coi. Thiên Y Viện bọn họ đến giúp đỡ, tuy không thông báo trước một tiếng, nhưng đám cùi bắp các người đang trốn trong cái vùng hẻo lánh nào đó, ngay cả điện thoại cũng không có một cái, lấy gì mà thông báo cho các người đây? Trong giờ phút quan trọng, các người đột nhiên nhảy ra gây chuyện, đúng là rảnh rỗi không có việc gì làm mà.

- Xin lỗi? Không có cửa đâu.

Giang Nguyên vất vả lắm mới ngủ được ngon giấc. Còn chưa ngủ được bao lâu thì đã bị người ta dựng dậy. Bây giờ lại bị một lão già cùi bắp giương nanh múa vuốt uy hiếp hắn, trong lòng lại càng khó chịu hơn.

- Nói cho bọn họ biết chúng ta đến là để cứu người, còn bắt chúng ta xin lỗi. Không có việc đó đâu. Không phục thì tiến lên đấu tay đôi đi.

Giang Nguyên tức giận nói.

Đám cao thủ ngoại viện đứng sau lưng Giang Nguyên, nhìn lão già đen thui, trên đầu còn gắn mấy cọng lông gà nhảy choi choi lên trước mặt, sắc mặt cũng dần dần khó coi. Giờ nghe Giang Nguyên nói, mắt của người nào cũng lạnh lại, bày ra bộ dạng chỉ cần đối phương khai chiến là nhảy lên ngay, đánh cho mấy tên cùi bắp này cha mẹ nhận không ra. Đám người này chủ yếu là da dày mà thôi. Cũng chưa từng giao thủ với bộ lạc phù thủy, lúc này cũng nên thử một chút.

Nhìn mọi người đưa tay thủ thế, Lý Minh lau mồ hôi. Đây là địa bàn của người ta, bảo người ta đánh nhau là không được. Đám dế nhũi này nổi tiếng nóng tính. Hơn nữa người ta tồn tại như thần trong khu vực này. Một hai người còn đối phó được, nhưng hôm nay đánh ngã một người, ngày mai đến tiếp một người nữa, sau đó lại đến một người nữa. Nói không chừng đến cuối cùng tập trung hết toàn bộ bộ lạc đến trả thù cũng không phải là không thể có.

Nhưng nhìn gương mặt khó chịu của Giang Nguyên, Lý Minh cũng không dám phản đối. Dù sao người xin lỗi cũng phải là Giang Nguyên. Nhưng hắn là thành viên Thiên Y Viện, lần này đến cứu viện, lại còn phải nói xin lỗi người ta, đúng là không được hợp lý.

Lập tức Lý Minh chuyển sang nói chuyện với bên kia. Tuy không nói là xin lỗi, nhưng cũng không thể nói muốn đánh nhau. Đây là địa bàn của người ta, không đến vạn nhất thì tốt nhất không nên xé rách da mặt với đối phương. Hơn nữa, y cũng hiểu tính cách của Giang Nguyên. Tuy nói Giang Nguyên đang tức giận nhưng hắn cũng là người hiền lành. Nói muốn đánh nhau, bất quá cũng chỉ vì tức giận mà thôi.

Quả nhiên, khi y chịu nhịn nói chuyện với bên kia, trưởng phòng Giang đứng một bên cũng không nói tiếng nào, mặc cho y nói chuyện.

Lý Minh nói rất chân thành nhưng đối phương lại không lĩnh tình. Gã phiên dịch hếch mũi lên trời, đem lời nói dịch lại cho lão già kia nghe. Nhìn biểu hiện cũng biết là thêm dầu vào lửa, hoàn toàn vặn vẹo lời nói của Lý Minh.

Chỉ thấy lão già quê mùa nhảy lên, giậm chân mắng chửi Giang Nguyên.

Giang Nguyên cau mày. Hắn bị mấy ngàn Huyết tộc vây quét, cộng thêm mấy quả lựu đạn quăng xuống đỉnh đầu, một bụng đã đầy ắp cơn tức còn chưa xả đi được.

XX..OO..XX...OO...

Đám Lý Minh và cao thủ ngoại viên đang lạnh lùng nhìn bên kia, đột nhiên nhìn thấy Trưởng phòng Giang giậm chân nhảy lên, dùng tiếng chắc là thổ ngữ mắng to đối phương.

Mọi người tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, thật sự không hiểu đây là tình huống gì. Chẳng lẽ Trưởng phòng Giang hiểu tiếng thổ ngữ sao? Lập tức mọi người đều kinh nghi nhìn sang đám người bên kia.

Chỉ thấy mấy tên da đen đối diện đang há to miệng, mắt lồi ra nhìn Giang Nguyên đang giậm chân mắng to.

Mọi người liền hoảng hốt. Mẹ ơi, chẳng lẽ Trưởng phòng Giang biết nói tiếng thổ ngữ của bọn họ sao?

Đúng như dự đoán, lão đại Pháp sư sau khi hồi phục lại tinh thần, giơ cao thanh quải trượng trong tay, chỉ thẳng vào Giang Nguyên, sau đó quơ chân múa tay la mắng.

- Chậc chậc, lão già này còn dám phách lối.

Mọi người chỉ nghe Trưởng phòng Giang thẹn quá hóa giận mắng lại một câu, rồi lại bla bla với lão dế nhũi kia.

Thoáng chốc, cả hai bên mắng nước miếng văng tung tóe. Toàn trường đều là tiếng mắng chửi nhau. Người bên cạnh chỉ biết giơ mắt nhìn, căn bản chen miệng vào không lọt.

Bên kia thì tốt rồi. Tuy chen miệng không lọt nhưng tổng vẫn còn nghe hiểu hai người đang nói gì, còn người của Thiên Y Viện thì hoàn toàn choáng váng, chỉ có thể trơ mắt nhìn, không biết Trưởng phòng Giang đang ồn ào cái gì.

Nhưng nhìn tình huống trước mắt, mọi người cũng thoáng yên tâm một chút. Hai người dường như không có ý định động thủ, chỉ mắng chửi nhau mà thôi. Hơn nữa, nhìn biểu hiện, ban đầu Trưởng phòng Giang nói không trôi, nhưng càng về sau nói lại càng thuận miệng, không hề rơi xuống thế hạ phong.

- Ai cha, tôi nhớ ra rồi. Trong tài liệu có ghi lại, bộ lạc phù thủy dường như rất thích mắng người. Thông qua miệng lưỡi để nói phải trái.

Một tiên sinh ngoại viện thấp giọng nói.

Những người bên cạnh nghe xong đều ngạc nhiên. Lý Minh vội vàng hỏi:

- Lỗ tiên sinh, rốt cuộc là thật hay giả vậy?

- Đương nhiên là thật. Tôi đã xem qua tài liệu ghi lại, trong các bộ lạc phù thủy, để giải quyết tranh chấp, bọn họ thường sử dụng phương thức này. Bên nào thắng sẽ tránh được chiến tranh bùng nổ. Tình huống giết địch ba ngàn tự tổn tám trăm sẽ không xuất hiện.

- Hơn nữa, nghe nói người nào mắng thắng, Tổ linh sẽ càng thích. Vạn nhất đối thủ không phục, uy lực thi thuật bùng nổ sẽ càng mạnh.

Sắc mặt Lỗ tiên sinh quái lạ nói:

- Cho nên, tất cả các bộ lạc phù thủy đều thích làm như vậy.

- Đúng là có ghi chép như thế.

Mọi người gật đầu. Khó trách Giang Nguyên vừa lên tiếng, mặc cho hai bên tranh cãi như thế nào, người của bên kia cũng không chen miệng vào. Thì ra là có chuyện như vậy.

Mọi người nghĩ như thế, gương mặt liền hiện lên sự hưng phấn, nắm chặt nắm tay cổ vũ cho Giang Nguyên. Dù sao đây cũng là địa bàn của người ta. Nếu không cần động đến nắm đấm để giải quyết, vậy thì tốt quá rồi. Chẳng qua mọi người không biết tại sao Trưởng phòng Giang lại biết tiếng thổ ngữ, hơn nữa còn biết đến quy củ này?

- Phù phù, chết khát mất.

Đang mắng, Giang Nguyên đột nhiên ngưng lại, thở hổn hển, sau đó cười hắc hắc nói.

- Cho tôi chai nước thấm giọng với. Hôm nay, như thế nào cũng phải đánh ngã lão già này.

- Vâng, vâng.

Trong lều vải cách đó không xa lập tức có cao thủ gật đầu đáp lời, như một làn khói cầm chai nước đến cho Giang Nguyên, hưng phấn nói:

- Trưởng phòng, cậu uống nhanh lên, cố gắng đánh ngã lão già này, không thể yếu đi khí thế.

Nhận lấy chai nước, Giang Nguyên uống mấy hớp, sau đó như thần khí sống dậy, tiếp tục mắng chửi.

Đáng thương cho lão già quê mùa, ban đầu còn chiếm thế thượng phong, về sau Giang Nguyên nói càng lúc càng lưu loát, liền gặp khó khăn trong việc đánh tay đôi với Giang Nguyên. Dần dần bắt đầu khô miệng khô lưỡi. Bên kia Giang Nguyên có nước thấm giọng, càng mắng càng có tinh thần.

Đám tiểu thổ dân đi theo, sắc mặt tên nào vốn đã đen bây giờ lại càng đen hơn. Bọn họ làm sao biết đến nơi này sẽ diễn ra mắng chiến. Vốn chỉ cho rằng đến đây để dạy cho đám lưu manh ngoại bang một bài học, căn bản không chuẩn bị nước trước. Mắt thấy Pháp sư đại nhân sắp rơi vào thế hạ phong, người nào cũng thất khiếu bốc khói.

Chương 945: Tổ linh phụ thể

- Bla...bla...bla...khụ khụ..khẹc khẹc....

Đại pháp sư miệng đắng lưỡi khô, thanh âm quát mắng càng lúc càng khàn. Rốt cuộc không chịu nổi nữa, rít lên trong cổ họng vài cái, sau đó nói không ra hơi.

- Đại pháp sư, đại pháp sư.

Một tiểu thổ dân bên cạnh vội vàng tiến lên vỗ ngực chà lưng cho lão quê mùa, lúc này lão già mới thở hổn hển tỉnh lại.

Nhìn biểu hiện của Đại pháp sư, Giang Nguyên nhún vai, quay sang nói với Lý Minh:

- Lý Minh, lão già này không phải giả mạo chứ? Như vầy mà cũng là đại pháp sư? Có phải là bộ lạc phù thủy không? Chưa nói được bao lâu, hơi đã không còn để nói nữa.

- Hẳn không phải giả mạo.

Lý Minh sờ mũi, nhìn đám người đang luống cuống tay chân bên kia, cảm thấy lòng tin cũng không nhiều lắm, nhưng vẫn nói:

- Không phải bộ lạc phù thủy nào cũng biết được thân phận của chúng ta. Mà người bình thường cũng không biết đến sự tồn tại của bộ lạc phù thủy.

- Được rồi. Xem ra ông ta không phải đồ giả, nhưng anh nhìn bộ dạng đó đi, có giống Đại pháp sư không? Nếu thành viên hội Viện ủy chúng ta có bộ dạng này, liệu anh còn tin tưởng không?

Trong lúc Giang Nguyên đang hoài nghi, hai vị tiên sinh ngoại viện nhìn vị Đại pháp sư đang thở dốc bên kia, trong lòng âm thầm gật đầu, đột nhiên đồng cảm với trưởng phòng Giang.

Đại pháp sư gầy nhom lại ho tiếp hai tiếng, rốt cuộc thở lại bình thường, được tiểu thổ dân bên cạnh nâng đỡ, đứng thẳng người.

Giang Nguyên làm như quan tâm thăm hỏi Đại pháp sư, gương mặt tràn đầy vẻ lo lâu, đến người bên cạnh cũng nhìn ra được đồng chí Giang Nguyên rất quan tâm đến người ta.

- Chít chít chọt chọt...

Nhưng Đại pháp sư dường như không cảm kích sự quan tâm và lo lắng của Giang Nguyên, giống như bị làm nhục, vung thanh trượng về phía Giang Nguyên mắng to. Đồng thời một cổ khí tức máu tanh bắt đầu dâng lên trên người của ông ta.

- Mẹ kiếp! Ngứa à?

Đứng bên cạnh Giang Nguyên đều là cao thủ, ngay cả Lý Minh của phòng Dược cũng là cao thủ Địa giai, trong chớp mắt đều phát hiện khí tức khác thường trên người Đại pháp sư, thầm kêu một tiếng không ổn, đồng loạt ra tay phòng bị.

Đám tiểu thổ dân nghe Đại pháp sư rầm rầm rì rì, người nào cũng phát ra thanh âm tức giận, chuẩn bị mắng tiếp.

Lúc này, Giang Nguyên nhìn chằm chằm vào sự thay đổi của Đại pháp sư. Rõ ràng hắn cảm thấy hứng thú với những hiện tượng đó.

- Trưởng phòng Giang, bọn họ đang thi triển Tổ linh phụ thể. Bây giờ là đơn đấu hay là quần đấu?

Lý Minh quả thật rất nóng. Tuy nơi này Giang Nguyên là người phụ trách cao nhất, nhưng nói như thế nào, phụ trách sự việc cụ thể đều do y. Nếu để xảy ra mâu thuẫn với bộ lạc phù thủy, đây chính là phiền phức lớn.

- Còn chưa biết. Thực lực của đám phù thủy này không kém đâu. Nếu trực tiếp xung đột, chúng ta cũng không chống đỡ được quá lâu.

Liếc nhìn Lý Minh lòng nóng như lửa đốt bên cạnh, Giang Nguyên cũng không quan tâm. Lão gia hỏa đằng trước rõ ràng là thẹn quá hóa giận. Bây giờ còn đàm phán cái gì nữa, đánh thôi.

- Đây chính là tổ linh phụ thể?

Giang Nguyên nheo mắt nhìn thân hình gầy nhom của Đại pháp sư trong nháy mắt trở nên to lớn, rắn lại như thanh cốt sắt, ánh mắt màu xanh như con dã thú tràn đầy hung ác, Giang Nguyên dường như nghĩ đến điều gì đó.

Xẽm ra lão gia hỏa này đúng là có chút bản lĩnh. Cái gọi là Tổ linh phụ thể hẳn cũng đã truyền thừa rất nhiều năm. Nếu không, cũng không thể nào có được hiệu quả như thế.

Giang Nguyên vừa suy nghĩ vừa hít một hơi thật sâu, nội khí bắt đầu lan tràn xung quanh, chuẩn bị khai chiến.

Bla...bla...bla...

Đại pháp sư quơ thanh trượng trong tay, hướng Giang Nguyên rít giận mấy câu, sau đó giang tay ra, hướng lên bầu trời giận dữ kêu to. Những người bên cạnh cũng làm theo y hệt.

Khi những tiểu thổ dân giơ tay lên, Giang Nguyên chỉ cảm thấy khí tức hung lệ trên người Đại pháp sư càng nhiều hơn. Các cao thủ ngoại viện chung quanh thì cau mày, đặc biệt là hai tiên sinh ngoại viện, sắc mặt vô cùng ngưng trọng. Đại pháp sư của bộ lạc phù thủy đúng là không tầm thường.

Khí tức trên người Đại pháp sư ngưng tụ, khí tức của những người bên cạnh cũng càng nồng đậm theo. Thậm chí khí tức này mơ hồ liên kết cùng một chỗ, tạo thành một cổ khí tức khổng lồ trực chỉ mọi người.

Dưới cổ áp lực này, ngay cả hai vị tiên sinh ngoại viện cũng cảm thấy hô hấp trong nháy mắt có chút ngưng trệ, tóc gáy dựng đứng, giống như đang bị một con dã thú nhìn chằm chằm. Cảm giác nguy hiểm trong nháy mắt bao trùm đến.

Cao thủ ngoại viện phía sau bọn họ, sắc mặt cũng biến thành màu đen, không tự chủ lui về sau một bước.

- Mọi người cẩn thận.

Lý Minh lần đầu tiên gặp phải người của bộ lạc phù thủy, cảm nhận được áp lực này, lập tức trầm giọng nhắc nhở mọi người. Vạn nhất đánh thua thì phiền phức lớn.

Sắc mặt mọi người bên cạnh cũng vô cùng ngưng trọng. Ban đầu, khi nhìn thấy khí tức của bảy tám người này tán loạn, căn bản không chút để ý. Nhưng bây giờ trong lòng lại đang đánh trống. Mặc dù bên cạnh có Trưởng phòng Giang, còn có hai vị tiên sinh ngoại viện, nhưng nếu đánh thật, không biết có nắm chắc phần thắng hay không.

Sắc mặt của Giang Nguyên cũng bắt đầu ngưng trọng, nhìn chằm chằm đại pháp sư đối diện. Một dự cảm nguy hiểm xuất hiện. Bộ lạc phù thủy tồn tại ngang cấp với Thiên Y Viện, quả nhiên không phải nói chơi.

Rống. Đại pháp sư giơ thanh trượng, gầm lên một tiếng, khí tức bạo ngược xông thẳng đến mọi người.

Nhưng lúc này, hai mắt Giang Nguyên nheo lại. Hắn dường như nhìn thấy có bóng một con thú to lớn đằng sau lưng Đại pháp sư.

Chương 946: Cửu Vĩ phát uy

Nhìn bảy tám tiểu thổ dân quơ thanh mộc trượng trong tay hoặc các loại đồ chơi khác, phát ra tiếng gầm gừ cổ quái, khí tức trên người dâng lên càng lúc càng cao, các cao thủ ngoại viện trố mắt nhìn, trong lòng chột dạ. Chỉ có hai tiên sinh ngoại viện là vẫn giữ được sự bình tĩnh.

- Không cần lo lắng. Bọn họ chỉ dùng khí thế để dọa người thôi, thực lực chân chính không cao. Chờ khi giao đấu, mọi người sẽ biết.

Cảm nhận được sự khẩn trương trong lòng mọi người, Lý Minh vội vàng lên tiếng trấn an. Khi giao chiến, khí thế là quan trọng nhất. Nếu còn chưa đánh đã bị khí thế của đối phương trực tiếp đè xuống, chẳng khác nào chưa đánh đã bại. Hơn nữa Lý Minh cũng biết, thực lực của bọn họ sẽ không yếu hơn đối phương. Chỉ là trước giờ chưa giao thủ với đám phù thủy, cho nên trong lòng không có nắm chắc, mới bị những tình huống quỷ dị này làm cho kinh sợ.

Mặc dù ngay cả bản thân y cũng không nắm chắc, nhưng cũng chỉ có thể lên tiếng an ủi mọi người.

Nghe Lý Minh trấn an, mọi người cũng trấn định trong lòng, cắn răng bình tĩnh lại, tùy thời xông lên.

Giang Nguyên cũng nheo mắt, nhìn chằm chằm cái bóng càng lúc càng to sau lưng đối phương.

- Một con chó sói.

Sau khi cái bóng thú kia ngưng tụ xong, Giang Nguyên rốt cuộc nhận ra nó là cái gì. Cái này giống như thần thể tinh thuần, người bình thường sẽ không thấy được. Ít nhất Giang Nguyên có thể xác nhận những cao thủ ngoại viện bên cạnh hắn sẽ không nhìn thấy thứ này. Thậm chí hắn phỏng đoán, ngay cả đám tiểu thổ dân kia cũng không thấy được. Chỉ có cái gọi là Đại pháp sư mới có thể cảm giác được.

Nhìn đám tiểu thổ dân ngửa đầu thét dài, cái bóng thú to lớn kia cũng ngửa đầu phát ra tiếng kêu to, đồng thời mơ hồ phía sau đám tiểu thổ dân cũng bắt đầu xuất hiện bóng thú, chẳng qua là nhỏ hơn mà thôi.

Khi bóng thú kêu to, một cổ uy áp xông thẳng đến, khiến cho hình xăm trên cánh tay trái của Giang Nguyên cũng nóng lên. Một sự tức giận khó hiểu từ chỗ hình xăm xông thẳng lên não.

Đối mặt với tình huống này, Giang Nguyên cũng cảm thấy sững sờ. Hình xăm Cửu Vĩ Hồ trên vai trái của hắn dạo gần đây rất yên tĩnh. Trừ trong thời điểm mấu chốt âm thầm giúp hắn ra, còn lại chưa hề có sự dị thường.

Nhưng bây giờ, hình xăm vốn giống như bùa hộ mạng của hắn lại toát ra sự tức giận, khiến cho Giang Nguyên có chút choáng váng.

Tức giận! Hắn rõ ràng cảm nhận được cảm giác này là tức giận, giống như một con sư tử đang bị một con chó vườn mạo phạm. Hơn nữa, sự tức giận này cũng ảnh hưởng đến hắn, khiến cho trong lòng hắn cũng tràn đầy lửa giận. Nhìn đám dễ nhũi trước mắt chẳng khác nào nhìn một đám lưu manh đang giơ nanh múa vuốt.

- Bla...bla...

Đại pháp sư biến hóa thành một thân bắp thịt rắn chắc, giơ thanh trượng trong tay vung lên trời, quát to một tiếng, muốn dẫn đám tiểu thổ dân vọt đến Giang Nguyên.

Thấy đám thổ dân kia chuẩn bị vọt đến, các cao thủ đồng loạt tiến lên một bước, bảo vệ Giang Nguyên và Lý Minh ở sau lưng. Từ trước đến giờ, xảy ra chuyện gì, đều là ngoại viên xông đằng trước, bảo vệ cho các thành viên cao cấp như Giang Nguyên hoặc Lý Minh. Mặc dù mọi người đều biết thực lực của Giang Nguyên rất cao, nhưng tất cả vẫn theo bản năng mà bảo vệ Giang Nguyên ở sau lưng.

Rống. Trong lúc mọi người chuẩn bị tấn công, đột nhiên nghe được sau lưng có tiếng gầm gừ tức giận.

Mọi người còn chưa định thần được, cổ khí thế đang hung hăng vọt đến giống như gặp phải thứ gì đó rất đáng sợ, tất cả dừng lại. Ngoại trừ đại pháp sư và hai phù thủy trung niên thực lực mạnh hơn một chút là còn trụ vững, những phù thủy nhỏ bên cạnh tay chân mềm nhũn ngã xuống đất.

Mặc dù ba người này không bị xụi xuống đất, nhưng hai chân cũng run rẩy, đặc biệt là đại pháp sư, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hãi, nhìn chằm chằm sau lưng mọi người, giống như nhìn thấy thứ gì đó hết sức kinh khủng.

Nhìn đám người đằng trước ngã xuống, mọi người ai cũng kinh ngạc. Công phu sư tử hống của ai mà lợi hại vậy? Đám người vừa nãy còn khí thế hung hăng, bây giờ lại giống như con cop giấy. Bị một tiếng gầm liền bị hù ngã. Mang theo chút kinh ngạc, mọi người mới cảm nhận được câu danh ngôn đích thật của Thái tổ gia, hết thảy phái phản động đều là con cọp giấy.

Lập tức quay đầu lại, muốn nhìn xem ai đã sử dụng công phu Sư tử hống lợi hại như thế.

Mọi người chỉ nhìn thấy Trưởng phòng Giang mặt đầy lạnh lẽo, ánh mắt hiện lên sự uy nghiêm và giận dữ, khiến cho người ta cũng cảm thấy run lên.

Giang Nguyên chậm rãi bước đến.

Đại pháp sư đang sợ hãi nhìn Giang Nguyên, theo từng bước chân của hắn, ông ta nhìn Giang Nguyên giống như nhìn một con khủng long kinh khủng, thân hình run rẩy, thậm chí người đứng cách đó không xa cũng nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của Đại pháp sư.

Lúc này, nếu có Đại pháp sư cùng cấp khác ở đây, nhất định sẽ nhìn thấy con chó sói hung ác sau lưng Đại pháp sư đang cúi đầu xuống, giống như đang cầu xin tha thứ.

Sau lưng Giang Nguyên, bóng dáng con hồ ly to lớn đang ẩn hiện. Chín cái đuôi đoang chậm rãi lay động trên đỉnh đầu.

- A!

Đại pháp sư nhìn thấy bóng thú to lớn sau lưng Giang Nguyên, nhìn cặp mắt tản ra uy nghiêm vô hạn và sự tức giận, Tổ linh tương thông đằng sau lưng ông ta trở nên kinh hãi cực kỳ, cúi người xuống cầu xin tha thứ. Ông ta ráng ngẩng đầu lên nhìn hư ảnh tản ra uy nghiêm và uy áp đó, nhưng trong lòng lại chột dạ, hoảng sợ kêu lên một tiếng, hai đầu gối mềm nhũn, quỳ sụp xuống như Tổ linh đằng sau lưng ông ta.

Hai tay Đại pháp sư ôm đầu, run lẩy bẩy quỳ rạp dưới đất, lầm bầm cái gì đó.

Những tiểu thổ dân đang lồm cồm bò dậy, nghe Đại pháp sư lẩm bẩm cùng với động tác quỳ lạy, lại liếc nhìn Giang Nguyên đang chậm rãi đi tới, người nào cũng biến sắc, quỳ xuống đằng sau Đại pháp sư, cầu khẩn không thôi.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, tất cả thành viên của Thiên Y Viện đều trố mắt nhìn, không biết đám phù thủy này định làm gì. Nhưng mọi người có thể đoán được, tình huống trước mắt hẳn có liên quan đến Giang Nguyên.

Lúc này, mặc dù hai tiên sinh ngoại viện không nhìn thấy thân ảnh khổng lồ sau lưng Giang Nguyên, nhưng bọn họ có thể cảm nhận được trên người Giang Nguyên đang tản ra một cổ khí tức kinh người, mười phần tương tự với cảm giác của Đại pháp sư vừa nãy.

Theo tình huống trước mắt, dường như Giang Nguyên đã phát ra khí tức cực lớn, áp chế đám phù thủy trước mặt, khiến khí tức uy áp của bọn họ sớm tiêu tan, còn lại chỉ là thần phục.

Trong ánh mắt kinh nghi của tất cả mọi người, Giang Nguyên chậm rãi bước đến trước mặt đám phù thủy đang không ngừng cầu khẩn, cúi đầu nhìn hồi lâu, khí tức trên người mới chậm rãi tản đi, ánh mắt màu đỏ dần dần tiêu tán, trả lại vẻ trong trẻo như ban đầu.

Nhìn vị Đại pháp sư và những tiểu thổ dân khác, nghe ngôn ngữ cầu khẩn của bọn họ, Giang Nguyên cười lạnh:

- Bla...bla...bla...

Nghe Giang Nguyên nói, đám phù thủy giống như được đại xá, ngừng cầu khẩn, ngẩng đầu lên nhìn Giang Nguyên.

Đại pháp sư cung kính ngẩng đầu, khẩn trương nhìn Giang Nguyên, thấy mặt Giang Nguyên cũng không có gì là không vui, liền cung kính nói câu gì đó rồi mới đứng lên.

Giang Nguyên nhẹ nhàng gật đầu, nói lại vài câu, đám phù thủy còn lại sau lưng Đại pháp sư mới đứng dậy, nhìn thẳng vào hai mắt của Giang Nguyên, cung kính ôm ngực hành lễ rồi xoay người rời đi.

Nhìn theo bóng lưng của người bộ lạc phù thủy rời đi, lúc này các cao thủ Thiên Y Viện mới tỉnh hồn, trong lòng tràn ngập sự kinh ngạc, không biết chuyện gì đã xảy ra.

Vốn sẽ là một trận đại chiến, nhưng cứ như vậy mà tan đi mất, khiến cho đám phù thủy kia chẳng những không chiến mà lui, hơn nữa còn cực kỳ cung kính.

Giang Nguyên nhìn thấy đám người kia đã rời đi, nụ cười trên mặt dần dần thu lại, đưa tay vuốt ve hình xăm đã lâu không hề nóng lên trên vai trái, im lặng không nói.

Chương 947: Tổ linh không sao

Nhìn đám phù thủy cụp đuôi chạy xa, không ai hỏi chuyện gì xảy ra, nhưng ánh mắt nhìn Giang Nguyên lại thêm mấy phần cung kính.

Giang Nguyên phất tay, tỏ ý mọi người tiếp tục công việc, sau đó trở về lều vải.

Nhìn bóng lưng có chút mệt mỏi của Giang Nguyên, Lý Minh muốn nói lại thôi. Dù sao tỷ lệ đám phù thủy tìm đến gây phiền toái sẽ không cao.

Hiệu suất làm việc của Thiên Y Viện tương đối cao, chỉ trong mấy tiếng ngắn ngủi, phòng Phòng chống dịch bệnh đã hoạch định một phương án cách ly hoàn mỹ, chỉ chờ nhân viên vào vị trí của mình.

Trưởng phòng Đào ngẩng đầu nhìn Giang Nguyên ngồi một bên, trong lòng có chút lo lắng. Nếu không có đủ nhân viên và võ lực, muốn thi hành phương án cách ly khổng lồ như thế là tương đối khó khăn.

Thấy Trưởng phòng Đào đưa mắt nhìn mình, Giang Nguyên bình tĩnh nhìn đồng hồ, cũng đã đến giờ rồi.

Quả nhiên sau mấy phút, điện thoại vệ tinh trong tay Giang Nguyên vang lên.

Sau khi nói với bên kia vài câu, Giang Nguyên liền gật đầu:

- Được rồi, máy bay chở quân đội đã xuất phát. Mười tiếng nữa sẽ đến nơi. Chuẩn bị sẵn sàng, mười tiếng sau hành động.

- Vâng.

Tinh thần của Pyramy lúc này tương đối phấn chấn, nhìn dụng cụ trong lều và những thành viên nghiên cứu của Hoa Hạ, gương mặt tràn đầy hưng phấn, nói với Trưởng phòng Kenny bên cạnh:

- Trưởng phòng, các đồng chí của Hoa Hạ thật sự lợi hại. Bất luận là phối hợp hay là phân công đều cực kỳ linh hoạt.

- Còn nữa, tôi vừa mới đưa xét nghiệm virus cho bọn họ, trải qua bao nhiêu giờ đâu mà bọn họ đã có phân tích hoàn chỉnh. Hơn nữa còn bắt đầu tiến hành điều chế thuốc.

Vừa nói, Pyramy vừa lắc đầu than thở:

- Đây tuyệt đối là đội ngũ tinh anh nhất mà tôi đã từng gặp. Nhìn thấy bọn họ, tôi mới phát hiện đội ngũ tinh anh trước kia so với họ đúng là hoàn toàn khác nhau.

Kenny vừa nhìn động tác của mọi người, vừa gật đầu:

- Lần này Hoa Hạ phái ra đúng là tinh anh trong những tinh anh, hoàn toàn khác với những chuyên gia Hoa Hạ mà tôi đã từng tiếp xúc qua. Hiệu suất và năng lực của bọn họ vượt xa cái gọi là chuyên gia. Hơn nữa, còn không có phong cách quan liêu đặc thù của Hoa Hạ. Xem ra, Hoa Hạ đúng là che giấu cực sâu. Cho dù là đội ngũ tinh nhuệ nhất của Mỹ cũng còn thua kém bọn họ rất xa.

- Chẳng qua không biết tại sao lần này bọn họ lại chơi lớn như vậy, hoàn toàn khác với phong cách trước đây.

Nghe Kenny nói, Pyramy chần chừ một chút rồi nói:

- Chuyện này đúng là có chút quái dị, dường như là có liên quan đến John. Ngay từ đầu cậu ấy nói với tôi cậu ấy có năng lực vận dụng những thứ này. Hơn nữa, tôi vẫn luôn ở bên cạnh cậu ấy, dường như cũng chỉ có mình cậu ấy liên lạc và điều động.

- Quá lợi hại!

Trong lòng Kenny tràn đầy kinh nghi, nhưng nhớ đến biểu hiện cung kính của những người kia đối với Giang Nguyên, trong lòng lại càng rúng động. Rõ ràng, địa vị của John ở Hoa Hạ là cực cao. Hơn nữa còn có quyền hạn. Nếu không, làm sao có thể vì chuyện bên này mà vận dụng nhiều lực lượng đến như vậy?

Lúc này, Đại pháp sư vừa mới trở lại bộ lạc, sắc mặt trắng bệch, lập tức nhốt mình trong nhà lá cung phụng Tổ linh, xếp bằng trước một cái chậu lửa, lầm bầm mấy câu thần chú, sau đó đưa tay hốt một nắm tro ném vào trong chậu lửa.

Khi nắm tro được ném vào trong chậu lửa, ngọn lửa xanh thẫm bùng lên, một mùi thơm nồng đậm xông ra từ cái chậu.

Nếu Giang Nguyên có ở đây, nhất định sẽ ngửi ra được mùi thơm của thứ bột này, chính là trầm hương, đàn mộc dùng để ngưng thần.

Lại thêm một nhúm bột được ném vào chậu lửa, mùi thơm bên trong gian nhà lá càng lúc càng đậm, đồng thời câu niệm chú của Đại pháp sư càng lúc càng thấp, nhưng lại dồn dập hơn mấy phần.

Theo tiếng niệm chú của Đại pháp sư, bên trong căn nhà lá bắt đầu xuất hiện gió cuốn lên.

Nhìn gió xuất hiện, Đại pháp sư chẳng những không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, lại ném thêm hai nhúm bột vào trong chậu lửa, khiến cho ngọn lửa bên trong càng thịnh hơn mấy phần, mùi thơm ngưng thần lại càng nồng nặc.

Mấy trận gió đụng vào nhau, bên trong căn nhà vang lên thanh âm như không, nhưng lại giống như tiếng chó sói tru động lòng người.

Sau khi tiếng chó sói vang lên, một pho tượng cổ quái chợt lóe lên ánh sáng nhàn nhạt. Khi đó tiếng gió mới lặng đi.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Đại pháp sư chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lau mồ hôi trên trán, ánh mắt lóe lên sự sợ hãi. Vừa rồi, Tổ linh cực kỳ sợ hãi trước thú linh cường đại của đối phương, hoàn toàn không có sức chống cự, thậm chí muốn chạy đi cũng không dám. Nếu không phải lúc đó ông thấy tình thế không ổn, vội vàng rút đi, chỉ sợ thực lực của Tổ linh sẽ giảm xuống, thậm chí còn bị tiêu tán không chừng.

Sau khi ông rời đi, Tổ linh thoát khỏi sự uy áp của đối phương lập tức chạy trốn ngay. Nhưng cũng may, khi ông gọi, mặc dù có chút chần chừ nhưng vẫn trở lại. Nếu để Tổ linh mất đi, chức Đại pháp sư của ông sau này khỏi cần làm.

Hít sâu hai hơi, đè nén sự sợ hãi trong lòng, lúc này Đại pháp sư mới chậm rãi bước ra khỏi nhà lá.

Bên ngoài nhà lá đứng đầy những thổ dân đã đi theo Đại pháp sư. Những người này hoặc nhiều hoặc ít cũng cảm thấy sức mạnh của Tổ linh tiêu tán không ít. Khi nhìn thấy Đại pháp sư bước ra, những người này vội vây quanh, một phù thủy trung niên cấp bậc khá cao, khẩn trương hỏi:

- Đại pháp sư, Tổ linh…

Đại pháp sư mệt mỏi khoát tay một cái, trầm giọng nói:

- Tổ linh không sao.

- Phù!

Nghe nói Tổ linh không có việc gì, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ thấy Đại pháp sư nói tiếp:

- Thả ưng, thông báo tổ chức hội nghị Đại pháp sư ở Tổ Linh điện.

- Vâng.

Thần sắc của lão phù thủy căng lên, vội vàng khom người.

Chương 948: Triển khai toàn diện

Tình huống của Aguero càng lúc càng không ổn. Mấy tiếng trôi qua, rốt cuộc xuất hiện một đợt tử vong. Trong vòng ba tiếng, Aguero và ba thôn phía sau tổng cộng đã có mười sáu người tử vong.

Bởi vì đã có Thiên Y Viện tham gia, Pyramy và Kenny không cần phải gánh vác công việc nghiên cứu và phòng dịch nữa. Trên căn bản, nhiệm vụ của tổ chức bác sĩ biên giới chính là tuần tra thôn xóm, tiến hành trấn an.

- John, làm thế nào bây giờ? Bây giờ dân chúng đã xuất hiện tình huống hỗn loạn. Đã có rất nhiều thôn dân chuẩn bị rời đi. Nhiều nhất trong hai tiếng nữa sẽ có rất nhiều người bị lây nhiễm rời đi.

Sắc mặt Pyramy kinh hoảng chạy về phía Giang Nguyên:

- Đến lúc đó, tốc độ truyền nhiễm sẽ không còn khống chế được nữa.

- Đúng rồi, bác sĩ John, làm thế nào bây giờ? Tiếp viện của mọi người có đến không? Khi nào sẽ đến? Nếu còn chưa đến được, phiền toái sẽ rất lớn.

Trưởng phòng Kenny khẩn trương nói:

- Nếu không được, tôi đề nghị để một trăm binh lính kia tiến hành xử lý, được chút nào hay chút đó.

Pyramy nghe xong, sắc mặt đại biến, vội vàng nói:

- Không, Kenny, không thể làm như vậy được. Bọn họ đều vô tội, nếu làm vậy sẽ tạo thêm nhiều thương vong.

- Nhưng vẫn còn tốt hơn là để virus lan truyền. Với tốc độ lây nhiễm cao như vậy, nếu bây giờ không khống chế, con số tử vong sẽ gấp trăm ngàn lần. Kenny, cậu phải cân nhắc cho rõ ràng.

Giang Nguyên đang đọc bản báo cáo nghiên cứu mới nhất, nghe hai người tranh luận với nhau, có chút nhức đầu thả văn kiện xuống, sau đó cau mày nhìn đồng hồ, gật đầu với hai người ra hiệu hai người không nên gấp gáp, rồi cầm điện thoại lên bấm một hàng số.

Nói với bên kia đôi ba câu, Giang Nguyên cúp điện thoại, sau đó duỗi người một cái, nói:

- Được rồi, đừng tranh luận nữa, chúng ta ra ngoài thư giãn chút đi.

- John…

Thấy Giang Nguyên vẫn không thèm để ý, Pyramy lại càng khẩn trương, rất sợ Giang Nguyên không quan tâm chuyện này, nhưng Kenny nhìn gương mặt bình tĩnh của Giang Nguyên, dường như có điều suy nghĩ.

Nhìn bầu trời xanh thẳm, Giang Nguyên lại vươn người một cái nữa. Ngồi lâu, tổng vẫn nên hoạt động một chút cho khơi thông kinh mạch. Chỉ nghe rắc rắc một tiếng, cả người quả nhiên là sảng khoái.

Bên ngoài lều vải, các bác sĩ biên giới khác cũng đều lo lắng, thấy Giang Nguyên bước ra, mọi người muốn nói rồi lại thôi. Bọn họ không quá quen thuộc với vị bác sĩ Hoa Hạ này, chỉ có thể nhìn hai người Kenny.

Pyramy theo sát đằng sau lưng Giang Nguyên, thấy biểu hiện của hắn không hề nôn nóng, liền xông đến nói:

- John, làm sao bây giờ? Cho dù các người có thật sự đến đây, cho là đến phi trường đi, ít nhất cũng phải mấy tiếng nữa.

Giang Nguyên khẽ cười, sau đó ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, thản nhiên hỏi:

- Anh có nghe thấy gì hay không?

- Cái gì?

Pyramy nhìn theo hướng của Giang Nguyên, chỉ thấy bầu trời trống trơn, không khỏi nghi ngờ hỏi.

Khóe miệng Giang Nguyên nhếch lên, nhìn gương mặt tràn đầy nghi ngờ của Kenny, nói:

- Trưởng phòng Kenny, anh cũng không nghe thấy sao?

- Không…

Kenny đang định lắc đầu, đột nhiên sắc mặt hơi động, nhìn lên bầu trời phía xa, kinh nghi nói:

- Không phải chứ?

Nghe giọng nói của Kenny, Pyramy mơ hồ nghe được từ xa có tiếng ầm ầm truyền đến. Y đưa mắt lên nhìn bầu trời, thấy có một điểm sáng đang chậm rãi đến gần.

Nhìn điểm sáng đó, các thầy thuốc biên giới bên cạnh cũng kinh hô:

- Một chiếc máy bay?

- Không, không chỉ một chiếc…

Kenny trợn to hai mắt, cả kinh kêu lên:

- Có hai, không…ba…bốn…không, rất nhiều máy bay…

Trong lúc mọi người đang trợn mắt há mồ, từng điểm sáng xuất hiện trên bầu trời, dần dần trở nên lớn hơn. Nhìn những chiếc máy bay to lớn, tất cả đều kinh nghi.

- John, chuyện gì xảy ra vậy?

Pyramy đã sớm ngây người. Sân bay gần nhất cách nơi này cũng hai ba trăm cây số, những chiếc máy bay vận chuyển này chạy đến đây để làm chi?

Giang Nguyên nhún vai:

- Không phải mọi người vẫn đang chờ người của chúng tôi đến sao? Đương nhiên là đưa người đến rồi.

- Nhưng…nhưng nơi này không có phi trường.

Pyramy nhìn Giang Nguyên, nói.

Giang Nguyên mỉm cười, còn chưa lên tiếng, lúc này Kenny bên cạnh đã kinh hô lên:

- Nhảy…nhảy dù, bọn họ trực tiếp nhảy từ trên xuống.

- Oh my God, đúng là nhảy từ trên xuống. Mau nhìn đi…

Một thầy thuốc biên giới khác kêu lên.

Pyramy kinh ngạc quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy từ trên những chiếc máy bay tràn xuống rất nhiều đóa hoa màu trắng, chẳng khác nào bồ công anh bị gió thổi tan.

Tám trăm người nhảy dù xuống. Nửa tiếng sau, tám trăm người này đã chỉnh tề xếp hàng trước mặt Giang Nguyên.

Một vị sĩ quan dẫn đầu bước đến trước mắt hắn, làm động tác chào, sau đó nói:

- Báo cáo Đại tá Giang Nguyên, sư đoàn 11, 823 người, đến đủ 823 người. Những đội còn lại đang từ phi trường chạy đến đây, khoảng hai tiếng rưỡi nữa sẽ đến. Xin chỉ thị.

Giang Nguyên giơ tay đáp lễ:

- Được, mời về hàng.

- Mọi người vất vả rồi.

Nhìn các sĩ quan kiên nghị trước mặt và ký hiệu chỉnh tề trên người họ, Giang Nguyên hài lòng gật đầu một cái, trầm giọng nói:

- Tôi nghĩ mọi người hẳn đã biết nhiệm vụ lần này. Thời gian cấp bách, tôi cũng không muốn nói nhiều. Tất cả, nghiêm.

Nhìn các binh lính Hoa Hạ cùng với các binh lính của Biana dựa theo phương án đã được hoạch định sẵn vội vã chạy về phía ba thôn, Pyramy, Kenny và các thành viên khác của tổ chức thầy thuốc biên giới đều thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù bây giờ chỉ có khoảng gần một ngàn người, nhưng đã đủ để khống chế cục diện. Cộng thêm hai tiếng rưỡi nữa sẽ có hai ngàn người nữa chạy đến, cùng với các trang thiết bị và dụng cụ hiện đại, có thể xây dựng được một căn cứ cách ly hoàn mỹ, khống chế bất kỳ tình huống đột phát nào.

Những binh lính gìn giữ hòa bình của Hoa Hạ đều được huấn luyện đặc biệt, trên người mang theo đầy đủ các thiết bị vũ trang. Trong hai tiếng rưỡi chờ đoàn tiếp viện còn lại đến, bọn họ đã mặc những bộ đồ phòng hộ thật dày, canh giữ nghiêm ngặt ba thôn nhỏ và thị trấn.

Dưới sự trợ giúp của trăm binh lính Biana, bọn họ cũng không cần vận dụng súng ống, chỉ bắn chỉ thiên và nổ súng vào các tấm chắn, đem tất cả những thôn dân có ý định rời đi chặn trở về.

- Đến rồi.

Chờ đợi hơn hai tiếng, Kenny và Pyramy rốt cuộc cũng đã nhìn thấy khói vàng bốc đến.

Hai mươi mấy chiếc xe chất đầy hàng hóa cùng với ba mươi chiếc xe bus hợp thành một đoàn xe khổng lồ xuất hiện trước mặt Pyramy và Kenny.

Nhìn các binh lính chỉnh tề nhảy từ trên xe xuống, cùng với hơn hai trăm bác sĩ quân đội, Giang Nguyên vui mừng gật đầu. Chính quyền trung ương lần này phái đi quả nhiên là tinh anh trong tinh anh.

Dưới sự phối hợp của ngoại viện, hai ngàn binh lính phân ra một nhóm tiến hành dựng lều vải, những người còn lại cùng với bác sĩ quân đội đến ba thôn, bắt đầu tiến hành cô lập và cách ly toàn diện.

Có vũ trang chấn nhiếp, còn có sự phối hợp của đám người Pyramy và một trăm binh lính địa phương, công việc cách ly diễn ra tương đối nhanh chóng. Mặc dù thỉnh thoảng có chút nhạc đệm nho nhỏ, nhưng sau mấy tiếng, công việc cách ly đã hoàn thành.

Trong lều vải của Giang Nguyên, một sĩ quan Thượng tá đang tiến hành báo cáo với hắn.

- Đại tá, chúng ta đã hoàn thành công tác cách ly ba thôn. Trước mắt đang tiến hành khử trùng. Trong quá trình cách ly, có ba thôn dân cầm vũ khí phản kháng nên đã bị đánh gục. Hai mươi sáu thôn dân bị thương, trong đó có bốn người bị thương nặng.

Giang Nguyên gật đầu nói:

- Đối với thôn dân bị thương, hết lòng chữa trị, đồng thời tận lực trấn an dân chúng còn lại.

- Xin Đại tá yên tâm, chúng ta có hơn hai trăm bác sĩ. Mặc dù phần lớn trong đó chỉ chuyên môn về phòng dịch, nhưng các chuyên gia của các lĩnh vực thì đều có. Nhất định sẽ an trí thích đáng nhất cho dân chúng bị thương.

Giang Nguyên gật đầu, hài lòng nói:

- Được rồi, Lục đoàn trưởng, tình huống ở thị trấn Aguero như thế nào rồi? Người dân ở đó khá nhiều, nhất định không được để xảy ra rắc rối.

- Công việc cách ly đang được tiến hành ở thị trấn Aguero, do hai đội ngũ chiến sĩ của chúng ta tiến hành, hẳn sẽ không có vấn đề gì lớn.

Lục đoàn trưởng trầm giọng đáp.

- Được, vất vả cho mọi người rồi. Anh đi làm việc của mình đi, có chuyện gì thì tiếp tục báo cáo lại với tôi.

Nhìn bóng dáng cao ngất của Lục đoàn trưởng bước ra khỏi lều vải, Giang Nguyên thở dài. Những công việc mà hắn cần làm cũng đều đã hoàn thành. Có ba ngàn binh lính và hơn hai trăm bác sĩ quân y, cộng thêm thành viên của Thiên Y Viện, công tác cách ly và chữa trị hẳn không thành vấn đề.

Còn lại thì phải xem phòng nghiên cứu virus thôi. Mấy tiếng qua đã có bảy tám người mắc bệnh và tử vong. Bây giờ con số lây lan càng lúc càng nhiều. Trong vòng hai ba ngày nữa, nếu không tìm được biện pháp hữu hiệu ức chế virus, người tử vong sẽ đạt đến con số kinh khủng. Bây giờ là lúc chạy đua với Tử thần.

Lúc này, bởi vì hành động khác thường của quân đội Hoa Hạ, cộng với tình huống dịch bệnh ở Biana, rốt cuộc đã khiến Mỹ và các nước lớn khác phải chú ý.

Chương 949: Chủ quản y tế

- Mấy ngày trước, Anh quốc đột nhiên xuất hiện hành động kỳ lạ, bây giờ đến phiên Hoa Hạ nhảy loạn lên, rốt cuộc là tình huống gì vậy?

Bộ trưởng Ngoại giao Wright cau mày nói:

- Tại sao Hoa Hạ lại nổi điên vào lúc này, phái ra ba ngàn binh lính gìn giữ hòa bình, hơn nữa còn là quân đoàn tinh nhuệ nhất. Bọn họ cho rằng mình có thể tùy ý làm bậy ở Châu Phi sao?

- Xin lỗi, Bộ trưởng Wright. Lần này Hoa Hạ đã gửi thông báo lên Tổ chức phòng dịch và Y tế thế giới xin tiếp viện, khẩn cấp xuất binh. Mặc dù số lượng hơi nhiều, nhưng bọn họ lại có lý trong chuyện này. Chúng ta cũng không cách nào tiến hành các biện pháp xử trí hữu hiệu.

Trợ lý An ninh quốc gia Neeson cười khổ nói:

- Hơn nữa, theo tin tức mà tôi nhận được, Tổ chức phòng dịch và Y tế thế giới cũng đã gửi thông báo thỉnh cầu tiếp viện đến cơ quan Y tế của chúng ta.

- Nhưng, bây giờ cơ quan Y tế của chúng ta còn đang tiến hành đánh giá tình hình dịch bệnh lần này. Căn cứ theo biểu hiện của tin tình báo, Hoa Hạ đã trong thời gian cực ngắn nhận được tin tức về tình hình dịch bệnh, sau đó đã nhanh chóng có phản ứng.

Trợ lý An ninh quốc gia Neeson nhún vai một cái, đẩy cặp mắt kính gọng vàng lên, cười khổ nói:

- Đối với hành động mang tính chủ nghĩa nhân đạo, hơn nữa còn là hành động khẩn cấp, lần này Hoa Hạ đã đi một nước cờ thông minh. Đồng thời bọn họ tự gánh vác chi phí cực lớn. Cho nên, chúng ta cũng không thể vì cái này mà có phản ứng đặc biệt với bọn họ. Trừ số lượng quân dã chiến hơi nhiều, còn lại đều là nhân viên y tế. Đồng thời bọn họ đã có được thư phê chuẩn của Tổ chức phòng dịch và Y tế thế giới, chúng ta cũng không có bất cứ lý do gì để gây phiền phức cho bọn họ. Nhiều nhất cũng chỉ là nghi ngờ mà thôi.

- Neeson, đây chính là ba ngàn binh lính dã chiến tinh nhuệ nhất. Hơn nữa còn vận dụng máy bay quân dụng cỡ lớn, vượt ngang qua không phận của một số nước, chỉ trong mấy tiếng ngắn ngủi đã tiến vào Châu Phi. Đây chính là sự uy hiếp cực lớn.

Bộ trưởng Ngoại giao nhìn chằm chằm vào Trợ lý An ninh quốc gia, tức giận nói:

- Chúng ta không thể cho bọn họ cơ hội như vậy được.

- Wright, bây giờ không còn cách nào đâu. Trừ phi chúng ta có chứng cứ chứng minh bọn họ vi phạm quy định hoặc có hành động vượt quá giới hạn ở Châu Phi.

Ánh mắt Neeson lóe lên:

- Biện pháp đơn giản nhất bây giờ là xác định tình huống dịch bệnh không nghiêm trọng lắm, hoặc dứt khoát cho rằng là do bên phía Hoa Hạ tự tiện đưa ra lý do như vậy. Có như thế chúng ta mới có lý do tiến hành phản kích.

Bộ trưởng Ngoại giao cau mày trầm ngâm, lập tức đứng dậy, trầm giọng nói:

- Vậy còn chờ gì nữa? Neeson, lập tức chấp thuận thư thỉnh cầu tiếp viện của cơ quan Y tế, sau đó phái nhân viên đi điều tra hết thảy, tìm cho ra sai lầm của bên kia.

- Được, để tôi đi báo cáo cho Tổng thống biết.

Lúc này, Số 10 Downing Street cũng nhận được tin tức. Thủ tướng Boer cau mày nhìn bản báo cáo trong tay, nói:

- Được rồi, nếu là tình hình dịch bệnh, nhất định phải chú ý mật thiết. Phái quan sát viên của chúng ta đến đó điều tra. Bất luận Hoa Hạ đang có suy nghĩ gì, Tổng thống Onyima cũng không có khả năng không để ý đến. Chúng ta chỉ cần quan sát là được.

Nghị trưởng của Huyết tộc cũng vừa mới trở về từ vịnh Brucen, liền nhận được tin tức tình báo này.

- Quân đội Hoa Hạ có dị động? Phái ra ba ngàn binh lính dã chiến đến Baina tiến hành nhiệm vụ gìn giữ hòa bình? Baina đang bùng nổ dịch bệnh nghiêm trọng?

Nghị trưởng cau mày. Vốn tin tình báo này không thể xuất hiện trên bàn làm việc của ông, nhưng vì có liên quan đến Giang Nguyên, cho nên tin tức tình báo về Hoa Hạ đều có người báo cáo cho ông biết.

Cẩn thận đọc lại một lần nữa, Nghị trưởng đặt bút phê vào văn kiện “Chú ý tình huống phát triển”, sau đó tiện tay đặt văn kiện sang một bên.

Rốt cuộc Giang Nguyên cũng tranh thủ được chút thời gian đến xem khu vực cách ly. Nhìn hàng rào kẽm gai cao lớn, rồi nhìn doanh khu rộng rãi bên trong, cứ mỗi trăm thước lại thiết lập một tháp canh, không khỏi thầm than một tiếng. Doanh khu cách ly do quân đoàn dã chiến tinh nhuệ nhất dựng nên, đúng là quân đoàn lính đánh thuê không cách nào so sánh được.

- Tình hình như thế nào rồi?

Mặc đồ phòng hộ thật kỹ càng, Giang Nguyên chậm rãi bước qua cổng canh gác bên ngoài, hướng vào bên trong.

Cùng đi với Giang Nguyên là một nữ quân nhân quân hàm Trung tá, tên Lô Bỉnh Nguyệt, trầm giọng trả lời:

- Trước mắt trong doanh khu đang có 4632 người. Trong khu cách ly là 2143 người. Sau khi vào doanh khu ba tiếng, đã chết tám người. Trước mắt còn lại 2135 người. Trong khu vực quan sát lây nhiễm có 32 người. Khu quan sát cách ly 2511 người. Nhân viên y tế có 216 người và nhân viên hướng dẫn 18 người.

- Nhân viên hướng dẫn?

Giang Nguyên sững sờ.

Nhìn biểu hiện của Giang Nguyên, gương mặt của Lô Bỉnh Nguyệt cũng trở nên cổ quái:

- Chính là mười tám vị chuyên gia phòng dịch của anh phái đến đấy.

- À, à…

Giang Nguyên không ngừng gật đầu, là người của phòng Phòng chống dịch bệnh của Thiên Y Viện. Quyền hạn của họ ở đây không nhỏ, chỉ đứng sau vị chủ quan Lô Bỉnh Nguyệt này, khó trách cô ấy lại lộ ra thần sắc cổ quái.

- Đại tá Giang, những vị chuyên gia trong lĩnh vực phòng chống dịch bệnh này vô cùng thành thạo, nhưng trước giờ vẫn chưa từng nghe nói qua tên của bọn họ. Không biết bọn họ xuất thân từ viện nghiên cứu nào?

Lô Bỉnh Nguyệt lơ đãng hỏi.

Cô thật ra đã cảm thấy tò mò từ lâu. Cho dù lần này cô là chủ quản y tế ở đây, quyền hạn chỉ đứng sau Đại tá Giang Nguyên và Lục đoàn trưởng của quân đoàn 11, hơn nữa bản thân cô cũng là chuyên gia có thực lực nhất trong số các chuyên gia phòng chống dịch bệnh, cho nên mới được trao chức chủ quản lần này, nhưng cho đến bây giờ cô vẫn chưa từng nghe qua tên của những chuyên gia đó.

Vốn cô không quan tâm đến các chuyên gia phòng dịch mà Giang Nguyên phái đến, thậm chí còn có chút không vui. Là chủ quản y tế, kiêng kỵ nhất là để người khác đến quơ chân múa tay, chứ đừng nói chi đến cô chưa từng nghe qua tên của những người này. Nhưng vì Đại tá Giang Nguyên là quan chỉ huy cao nhất ở đây, có quyền hạn tối cao, cho nên mới không biết làm sao tiếp nhận những người gọi là chuyên gia này, vì thế mới cho họ cái danh nhân viên hướng dẫn.

Nhưng sau khi những chuyên gia này xuất hiện, cô mới phát hiện, những người này không ai là tầm thường. Ít nhất, mười tám người mỗi người mỗi sở trường, khi chỉ điểm và đề nghị làm việc với các doanh khu khác, trên căn bản chuyên nghiệp hơn các chuyên gia mà cô tiếp xúc trước đây rất nhiều.

Giang Nguyên mỉm cười nói:

- Bọn họ đến từ một cơ cấu bí mật trong nước. Cụ thể thì không được tiết lộ, mong cô thông cảm.

- Vâng.

Nghe một câu cuối cùng, vẻ mặt Lô Bỉnh Nguyệt trở nên nghiêm túc, vội vàng nói. Là quân nhân, cô tất nhiên biết có một số cấm kỵ. Vừa nãy cô bất quá chỉ dò xét một chút mà thôi. Có được câu trả lời cũng không nằm ngoài dự đoán của cô, hơn nữa còn xác nhận phỏng đoán của cô là đúng.

Lô Bỉnh Nguyệt dẫn hắn đi dạo một vòng trong doanh khu, sau đó tiến vào khu quan sát cách ly, tìm hiểu tình huống của những người dân tạm thời còn chưa có tình huống lây nhiễm.

Giang Nguyên bước vào một lều lớn, bên trong đầy người, nhưng coi như sạch sẽ.

Bên trong lều vải chỉ có người dân bình thường ngồi trên giường, ánh mắt chết lặng và tro tàn, khiến cho Giang Nguyên cảm thấy không được thoải mái.

- Mỗi căn lều có thể chứa được năm mươi người, trên cơ bản đều là những người đã tiếp xúc với những người mắc bệnh. Cho nên không có sự phân biệt. Cứ hai giờ sẽ tiến hành đo nhiệt độ cơ thể một lần. Một khi phát hiện có hiện tượng nóng lên, lập tức đưa vào khu nghi ngờ lây nhiễm. Sau khi trải qua xác nhập mới đưa vào khu cách ly.

Khẽ thở dài, Lô Bỉnh Nguyệt cười khổ:

- Người cần quan sát quá nhiều. Đây chỉ là cực hạn mà chúng tôi có thể làm được đến tận lúc này.

- Vậy cũng đã tốt lắm rồi. Vất vả cho mọi người.

Giang Nguyên nhẹ gật đầu. Hắn biết bác sĩ quân y cũng chẳng dễ dàng gì, gánh vác trách nhiệm chữa trị và quản chết năm ngàn người, không nhẹ nhàng chút nào.

Bước ra khỏi lều vải, nhìn một cái lều vải lớn hơn, Giang Nguyên suy nghĩ một chút rồi nói:

- Như vậy, đi, nhiệm vụ của mọi người thật sự quá nặng. Tiếp tục như vậy, mọi người không kiên trì được bao lâu đâu. Nếu để bản thân mình mệt mỏi, sẽ bất lợi cho việc triển khai công tác. Bây giờ công tác khử trùng ở các thôn cũng đã hoàn thành, tôi chuẩn bị điều hai trăm người trong quân đội ra, tiến hành huấn luyện đơn giản, sau đó cử bọn họ đến đây phụ trách công tác quản chế. Các người chỉ phụ trách công tác chữa trị là được.

Nghe Giang Nguyên nói, ánh mắt Lô Bỉnh Nguyệt sáng lên nhưng lại do dự, nói:

- Nhưng bây giờ chúng tôi không rút người ra huấn luyện được.

- Không sao. Tôi sẽ an bài người làm việc này.

Giang Nguyên cười nói:

- Nào, chúng ta đến khu cách ly xem một chút.

Qua hai cửa canh phòng nghiêm ngặt, hai người tiến vào khu vực cách ly rất sâm nghiêm. Có bốn cảnh vệ đứng canh giữ trước lều. Lô Bỉnh Nguyệt chần chừ một chút, sau đó nhìn Giang Nguyên, cau mày nói:

- Đại tá Giang, hay là anh đừng vào?

- Không sao đâu. Cô cũng không phải không biết gần đây tôi tiếp xúc với tình hình bệnh dịch rất nhiều. Nếu tôi còn sợ những thứ này, bây giờ tôi còn đứng ở đây sao?

Giang Nguyên khoát tay, sau đó cầm mắt kính phòng hộ trong tay Lô Bỉnh Nguyệt, mỉm cười gật đầu, rồi tiến thẳng vào bên trong lều cách ly.

Chương 950-1: Thần thú chi linh

Bước vào trong lều vải, nhìn những người bệnh nằm trên giường, hơn phân nửa sắc mặt ửng đỏ, tinh thần uể oải, Giang Nguyên cũng không nhịn được mà thở dài.

Trong tình huống vi khuẩn xâm nhập vào cơ thể, hệ thống miễn dịch của cơ thể sẽ tiến hành phản kích. Phản ứng đầu tiên chính là nóng lên. Mà những người này, phần lớn là đang trong quá trình nóng sốt.

- Đại tá Giang, những người bị lây nhiễm đang dần sốt cao. Căn cứ theo tài liệu biểu hiện, bệnh tình sẽ kéo dài từ bảy đến mười ngày. Thời kỳ ủ bệnh là hai đến ba ngày, thời gian bộc phát là từ hai đến ba ngày. Thời gian khôi phục cũng từ hai đến ba ngày.

Lô Bỉnh Nguyệt cười khổ nói:

- Nhưng trước mắt xem ra, người có thể đến thời kỳ khôi phục không nhiều. Người chết đã vượt qua 60%.

Giang Nguyên cau mày, nhìn những bệnh nhân xung quanh, lãnh đạm nói:

- Phương án trị liệu trước mắt như thế nào?

- Phương án trị liệu đã thương lượng qua với các chuyên gia hướng dẫn. Trước mắt là tiến hành truyền dịch, hạ nhiệt, cải thiện tuần hoàn.

Nói đến đây, Lô Bỉnh Nguyệt nhẹ nhàng lắc đầu:

- Hiện tại, chúng tôi vẫn chưa tìm được loại thuốc có thể kháng virus hữu hiệu. Cho nên…

- Tôi hiểu rồi.

Giang Nguyên gật đầu một cái, nhìn Lô Bỉnh Nguyệt đang cảm thấy bất đắc dĩ, nói:

- Trước mắt tổ nghiên cứu virus đang bắt đầu nghiên cứu huyết thanh kháng virus ở người. Công việc thí nghiệm virus và các loại thuốc cũng đang được tiến hành song song. Tôi nghĩ hẳn rất nhanh sẽ có biện pháp. Chẳng qua thời gian này phải vất vả cho mọi người rồi.

- Đây là việc chúng tôi nên làm. Nhưng phải mau chóng tìm được loại thuốc hữu hiệu. Nếu không, ba ngày nữa, chúng ta sẽ phải đối mặt với đợt tử vong rất lớn.

Đôi mày thanh tú của Lô Bỉnh Nguyệt cau chặt lại, nhìn Giang Nguyên nhắc nhở. Bây giờ cô thật sự ký thác toàn bộ hy vọng vào Đại tá Giang Nguyên.

Trong sự kiện dịch bệnh ở bệnh viện Đa khoa Ba quân chủng, nghe nói là một tay vị Đại tá Giang Nguyên này chống đỡ, trong thời gian ngắn ngủi đã hoàn thành khống chế dịch bệnh. Tuy nói các báo cáo đều thêm thắt chi tiết hư cấu, đồng thời dân trong ngành cũng cho rằng vị Đại tá Giang Nguyên này có bối cảnh kinh người, nên mới cố ý tung hô như thế. Nhưng cô thuộc giới cao tầng trong quân đội, đối với toàn bộ quá trình đều hết sức rõ ràng, biết được cách làm việc của Đại tá Giang thật sự rất kinh người.

Giang Nguyên nhẹ nhàng gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

Thấy Giang Nguyên gật đầu, Lô Bỉnh Nguyệt không nói gì thêm. Chuyện này cũng không thể gấp được. Mặc dù cô không biết rốt cuộc là phương diện nào phụ trách công việc này. Nhưng nếu có Đại tá Giang ở đây, tất nhiên là đại diện cao nhất cho quốc nội.

Nhìn tình huống bên trong lều thêm một lần, Giang Nguyên không ở lại nữa, chậm rãi bước ra khỏi lều. Đối với tình hình lây nhiễm trước mắt, hắn không có ý kiến. Nói thế nào, việc nghiên cứu virus phải do những người chuyên nghiệp nghiên cứu. Xử lý cũng nên giao cho bọn họ thì đúng hơn.

Sau khi ra ngoài, Giang Nguyên nhìn vào phòng nghiên cứu virus, thấy mọi người đều đang bận rộn, cũng không vào đốc thúc làm gì. Tư chất và năng lực của các thành viên Thiên Y Viện là không thể nghi ngờ.

Nhưng thời gian trước mắt thật sự quá vội. Ba ngày phải tìm ra thuốc kháng, điều này hết sức khó khăn, nhưng cũng phải thử vận khí một chút.

Dĩ nhiên, hắn cảm thấy vận khí này cũng không dễ đến. Mặc dù hắn không phải chuyên gia vi khuẩn học, nhưng trong thời gian ở Thiên Y Viện, hắn cũng học được rất nhiều. Nhưng hắn chưa bao giờ gặp qua con virus tương tự. Nói cách khác, loại virus này là virus kiểu mới chưa biết tên. Hơn nữa tính nguy hiểm của nó cao nhất từ trước đến nay.

Cho dù với năng lực của phòng nghiên cứu virus của Thiên Y Viện, muốn trong mấy ngày ngắn ngủi tìm ra được phương pháp khống chế, vận khí cần đến phải rất tốt.

Tại một dãy núi cách xa mấy trăm cây số.

Ngọn núi cao nhất chẳng khác nào một tấm thần bia, cao vút qua mây. Bây giờ đang là buổi tối, nhìn qua lại càng u ám hiểm trở.

Nhưng ở sườn núi lại có một ngôi miếu hùng vĩ. Ngôi miếu này được xây dựng từ những tảng đá nặng mấy tấn, cao đến mấy chục thước. Nhìn qua rất xù xì nhưng lại rất đẹp.

Bên trong miếu, không gian cực lớn, khoảng sáu bảy chục thước. Hơn nữa còn rất sâu. Hai bên có mười mấy cây cột, trên một cây cột có một chậu lửa. Bên trong chậu lửa có ngọn lửa màu xanh, chiếu sáng toàn bộ không gian thành một màu xanh.

Ở sâu bên trong có một bức tượng thần cao hai chục thước, làm bằng đá, hình người đầu sư tử, điêu khắc rất sống động, uy nghiêm. Chung quanh tượng thần có mấy chục tượng thần khác. Tất cả đều là đầu thú thân người, nhưng so với tượng thần đầu sư kia thì thấp hơn hai ba thước.

Chính giữa tượng thần đầu sư có một tấm cửa đá cao ba thước, rộng hai thước. Đứng hai bên là những người da đen gắn đầy lông chim, trên người vẽ hoa văn canh phòng.

Hoa văn trên người những người này đều là màu vàng, hơn nữa trên trán còn xăm một con sư tử màu vàng, hàn ý bắn ra bốn phía.

Bên trong ngôi miếu có không ít phù thủy khoác trường bào màu đen đang ngồi xếp bằng, đầu đội mũ lông chim. Bên ngoài là rất nhiều võ sĩ bắp thịt rắn chắc, làn da bóng loáng, nhìn khỏe mạnh cực kỳ.

Bên trong cửa đá dưới tượng thần có một căn phòng nhỏ rộng khoảng mười mấy thước, cao bảy tám thước. Chính giữa căn phòng là một tượng thần cao khoảng năm sáu thước. Trước mặt tượng thần là mấy chục phù thủy mặc trường bào hoa văn ngồi xếp bằng vây quanh một ngọn lửa màu xanh.

Một phù thủy đội lông chim trĩ thật dài đứng trước tượng thần, giơ thanh mộc trượng trong tay hướng về phía tượng thần, miệng lầm rầm niệm chú, thân hình run rẩy, chỉ thấy ngọn lửa màu xanh lay động, cuối cùng thở hổn hển rồi chậm rãi xoay người lại, nhìn những phù thủy đang ngồi xếp bằng đằng sau, nhẹ nhàng gật đầu một cái rồi ngồi xuống trước đống lửa.

Chương 950-2: Thần thú chi linh

Trên người vị phù thủy này vẽ rất nhiều hoa văn màu vàng, trên mặt là một con sư đầu rất sống động, ánh mắt bắn ra tinh quang bốn phía.

Sau khi ngồi xuống, ông ta chậm rãi quét mắt nhìn hơn mười vị phù thủy đang ngồi ở đây, trầm giọng nói:

- Draco, lần này hội nghị pháp sư là do ngươi khởi xướng. Bây giờ ngươi hãy nói ra lý do đi.

- Vâng, thưa thầy tế đại nhân tôn kính.

Một vị Đại pháp sư trong đám người chậm rãi đứng dậy, chỉ thấy dáng người ông ta gầy nhom, chính là vị Đại pháp sư đã gặp đám người Giang Nguyên hôm trước.

Đại pháp sư Draco đứng lên, chậm rãi nhìn những đại pháp sư khác, sau đó nói:

- Thưa thầy tế đại nhân tôn kính và các đại pháp sư khác, lần này chúng ta gặp phải phiền phức lớn rồi.

- Phiền phức lớn?

Các vị Đại pháp sư kêu lên, sau đó bắt đầu bàn tán với nhau. Thân là Đại pháp sư trong bộ lạc phù thủy, chưa từng thấy qua có Đại pháp sư nói có phiền toái lớn. Ít nhất là mấy chục năm qua chưa từng nghe.

Thấy trong phòng bắt đầu huyên náo, vị thầy tế đại nhân cau mày, trầm giọng quát lên:

- Im lặng, im lặng.

Bị thầy tế đại nhân mắng to, trong phòng rốt cuộc yên tĩnh lại. Thầy tế đại nhân nhìn Đại pháp sư Draco, nói:

- Draco, ngươi nói tiếp đi.

- Vâng, thầy tế đại nhân.

Đại pháp sư Draco nhẹ nhàng gật đầu, sau đó nhìn các Đại pháp sư khác đang tò mò nhìn ông, chậm rãi nói:

- Mọi người có lẽ không biết, hai ngày trước Thiên Y Viện của Hoa Hạ đã phái rất nhiều người đến vùng đất của chúng ta.

Nghe Draco nói, thay vì là huyên náo giống như lúc trước, các đại pháp sư lại thì thầm bàn luận với nhau.

- Draco, Thiên Y Viện của Hoa Hạ có thể mang đến phiền phức gì? Chẳng lẽ bộ lạc phù thủy của chúng ta lại sợ bọn họ sao?

Một đại pháp sư lớn tiếng khinh thường:

- Đừng nói chỉ là thuộc hạ, cho dù toàn bộ Thiên Y Viện đến, ở nơi này của chúng ta còn sợ bọn họ?

Lúc này, có một vị Pháp sư tương đối hùng tráng lên tiếng giễu cợt:

- Đúng vậy. Mấy năm qua, Thiên Y Viện vẫn co rút cổ ở cái đất Hoa Hạ, căn bản không dám rời khỏi đại lục Châu Á. Chẳng lẽ tùy tiện đến mấy người đã khiến cho Draco ông sợ đến như vậy?

- Này Poragu, ngươi nói như vậy là có ý gì? Draco ta từ khi nào lại sợ hãi? Cho dù đám dơi thúi kia đến lúc trước, cũng là Draco ta xông lên đầu tiên, đuổi bọn chúng chạy mất dạng.

Gương mặt đen gầy của Đại pháp sư Draco đỏ lên, đứng dậy hùng hổ quát vị Đại pháp sư hùng tráng kia:

- Khi ta đánh chết đánh chết đám dơi thúi, ngươi đang ở đâu hả?

Đại pháp sư Poragu nghe xong, nào cam chịu yếu thế, lập tức nhảy bật dậy, chỉ thẳng vào Đại pháp sư Draco, lớn tiếng kêu to:

- Này, Draco ngươi nói như vậy là có ý gì? Lúc đó, nếu không phải ta đang làm khách ở bộ lạc Emira, đến phiên Draco ngươi chiến với mấy con dơi đó à? Chỉ là mấy con dơi thúi, tùy tiện dùng quang thuật là đánh cho bọn chúng tè ra quần.

- Ngươi…

Thấy hai vị Đại pháp sư chuẩn bị khẩu chiến với nhau, các Đại pháp sư bên cạnh đều sợ thiên hạ bất loạn, người nào cũng quát to lên. Bộ lạc của Poragu và Draco ở cạnh nhau, từ trước đến giờ va chạm không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần hai người va chạm với nhau, đều sẽ gây ra chuyện. Các đại pháp sư khác một năm khó có khi gặp nhau tất nhiên là vui vẻ xem náo nhiệt rồi.

Mắt thấy Poragu và Draco sắp sửa xông vào nhau, sắc mặt thầy tế đại nhân càng trở nên khó coi, đứng dậy nện cây mộc trượng xuống nền gạch.

Nghe tiếng mộc trượng của thầy tế đại nhân, tất cả mọi người chỉ cảm thấy mặt đất run lên. Một cổ uy áp khổng lồ khó có thể dùng lời để diễn tả từ chỗ thầy tế đại nhân đánh ra chung quanh.

Bị thầy tế đại nhân trấn áp, Poragu và Draco không chút phòng bị liền biến sắc, đứng im tại chỗ bình tĩnh lại, sau đó hậm hực nhìn đối phương hừ một tiếng rồi mới trở về vị trí của mình.

- Được rồi, Draco, nếu ngươi đã bảo tổ chức hội nghị Đại pháp sư, vậy hãy nói ra lý do đi. Nếu còn làm bậy nữa, ta sẽ tuyên bố kết thúc hội nghị.

Thầy tế đại nhau cau mày, lạnh lùng nhìn Đại pháp sư, nói.

- Vâng, thầy tế đại nhân.

Bị thầy tế đại nhân trừng một cái, Đại pháp sư Draco liền cung kính đáp, sau đó lạnh lùng trừng mắt với Đại pháp sư Poragu một lần nữa, lúc này mới tiếp tục nói:

- Bởi vì Thiên Y Viện tùy ý xâm phạm, hơn nữa ta cũng không nhận được thông báo của Tổ Linh điện, cho nên, thân là Đại pháp sư của địa phương, ta đã đến đó chất vấn.

Nói đến đây, ánh mắt Đại pháp sư Draco lóe lên sự sợ hãi, nói:

- Khi ta đến, đã xác nhận đối phương đúng là người của Thiên Y Viện. Dẫn đầu là một chàng trai chỉ mới hơn hai mươi.

- Hơn hai mươi?

Nhìn ánh mắt Đại pháp sư Draco lóe lên sự sợ hãi, Đại pháp sư Poragu thấp giọng cười lạnh:

- Một tiểu tử hỉ mũi chưa sạch, lại khiến cho ngươi sợ đến như vậy?

- Poragu.

Thầy tế đại nhân lạnh lùng quát Đại pháp sư Poragu một cái, khiến cho Poragu co rúc cổ lại, lập tức im lặng.

- Thân phận của chàng thanh niên kia không đơn giản. Căn cứ theo những gì mà thuộc hạ của hắn nói, tên của người đó là Giang Nguyên, là thành viên đứng cuối cùng của hội Viện ủy Thiên Y Viện.

Thấy Poragu đã bị thầy tế đại nhân mắng cho, Đại pháp sư Draco tiếp tục nói tiếp:

- Nhưng cái này cũng không coi vào đâu. Cho dù là thành viên chân chính của Hội viện ủy Thiên Y Viện đến, ta cũng sẽ không quá để ý.

- Nhưng khi ta đang định cho hắn một bài học, hắn…

Nói đến đây, Đại pháp sư Draco giống như nhớ lại tình huống lúc đó, cánh tay cầm mộc trượng lại nhẹ nhàng run lên:

- Cái người tên Giang Nguyên đó đã ngưng tụ thần thú chi linh.

- Thần thú chi linh?

Đại pháp sư Drcao vừa nói ra, trong phòng lại bắt đầu ồn ào, ngay cả thầy tế đại nhân cũng không nhịn được mà thất thanh kêu lên.

Chương 951: Nghi thức hoán linh

- Không thể nào... không thể nào... làm sao có thể có Thần chú chi linh?

Tế ti đại nhân nhìn chằm chằm Poragu, lắc đầu liên tục nói:

- Poragu... chắc chắn là anh nhầm rồi, trên đời này chắc chắn không thể nào còn tồn tại Thần thú chi linh!

- Đúng... Poragu, anh không nên để một tên nhãi miệng còn hôi sữa dọa cho hết hồn rồi nói bừa!

Lúc này Kokogu cũng nhảy ra, quơ thủ trượng, tức giận kêu lên:

- Lý do như vậy, ai mà tin chứ?

- Poragu... Thua một tên thanh niên cũng không việc gì phải vội, nhưng anh nghĩ ra cái lý do như vậy thật sự quá ấu trĩ!

Một trong năm Đại vu sư khác cũng liếc mắt nhìn Đại vu sư Poragu, hừ giọng nói.

- Đúng đúng... Poragu... Anh thân là Đại vu sư, thậm chí ngay cả thể diện cũng không cần luôn sao?

Mấy đại vu sư bên cạnh lúc này cũng lần lượt lên tiếng.

Đại vu sư Poragu bị những người này chọc cho thất khiếu bốc khói, nhảy bật dậy, đứng bên cạnh đống lửa, trên khuôn mặt gầy nhom liền đỏ lên, trong mắt tràn đầy lửa giận, nhìn những người xung quanh đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy giễu cợt, lão đột nhiên giơ cây trượng trong tay, tức giận kêu lên:

- Tổ linh ở trên cao, nếu lời tôi nói có chút gì dối trá, tôi xin nguyện bị tổ linh trừng phạt...

Đại vu sư Poragu vừa nói xong, ngọn lửa xanh u không gió khẽ động. Các Đại vu sư xung quanh lập tức im lặng, không khí như lập tức ngưng đọng lại, một lúc sau mới có tiếng hít thở nặng nề vang lên.

Các Đại vu sư im lặng một lúc rồi thở hổn hển, nhìn nhau một cái, ai nấy đều nhìn thấy sự kinh hãi, căng thẳng, thậm chí là còn có cả chút hưng phấn trong mắt đối phương.

Mặc dù tất cả mọi người đều không tin bây giờ còn có thần thú chi linh tồn tại, nhưng Poragu đã lấy tổ linh ra để thề, như vậy thật sự khiến họ không thể không tin. Không có bất kỳ một vu sư nào, đặc biệt là Đại vu sư lại dám lấy danh nghĩa Tổ linh ra để giả vờ thề thốt, hơn nữa đặc biệt là còn đang ở Điện tổ linh này.

Đại vu sư Kokogu đứng đối diện sau khi nghe thấy Đại vu sư Poragu thề sắc mặt liền biến đổi, trợn mắt nhìn Đại vu sư Poragu một cái, sau đó nhìn về phía Tế tư tổ linh, kinh hãi nói:

- Tế tư đại nhân... chuyện này... sao có thể chứ? Ngài là Tế tư tổ linh, hẳn ngài biết thứ này không thể nào tồn tại!

- Đúng... Nếu trên đời này còn có Thần thú chi linh tồn tại, chắc chắn Tổ linh có thể cảm nhận được...

Một vị Đại vu sư khác lúc này cũng đứng dậy, nhìn về phía Tế tư tổ linh nói.

Sắc mặt Tế tư tổ linh âm trầm, sau đó lại nhìn Đại vu sư Poragu bên cạnh, chậm rãi nói:

- Nếu trên đời này còn có Thần thú chi linh tồn tại, các Tổ linh chắc chắn có thể cảm nhận được...

- Tế tư đại nhân... bộ lạc chúng ta cung phụng Tổ Lang Linh, lúc đó đã từng tiếp xúc với Thần thú chi linh, hơn nữa do Thần thú chi linh áp chế đã bị thương không nhẹ.

Đại vu sư Poragu hiểu rất rõ ý của Tế tư tổ linh, lập tức trầm giọng trả lời.

Mọi người nghe Đại vu sư Poragu nói vậy sắc mặt không khỏi âm trầm, sau đó nhìn về phía Tế tư tổ linh.

Sắc mặt Tế tư tổ linh lúc này cũng trầm xuống, thoáng trầm mặc một chút rồi gật đầu nói:

- Đã vậy, mọi người đi theo tôi...

Các Đại vu sư đều im lặng đứng dậy,đi theo sau lưng Tế tư tổ linh, bước ra ngoài.

Các Vu sư khác đợi trong đại điện nhìn thấy các vị Đại vu sư đi ra cùng với Tế tư tổ linh liền lần lượt đứng dậy, cung kính khom người lui qua một bên.

Hai Tế tư điện Tổ linh mặc áo bào tế tư màu đen cũng chậm rãi bước đến đón, khom người nhẹ nhàng làm lễ với Tế tư tổ linh.

Sau khi nghe Tế tư tổ linh nói vài câu, hai tế tư điện Tổ linh cũng lần lượt gật đầu, sau đó dẫn các Đại vu sư đi sang bên cạnh.

Các vu sư của Bộ lạc Vu sư lúc này đều tò mò nhìn hành động của các Đại vu sư. Họ chỉ thấy dưới sự dẫn dắt của hai vị Tế tư điện Tổ linh, các vị Đại vu sư bước đến đứng trước bức tượng Tổ linh bên cạnh.

Tượng Tổ linh này đầu sói thân người, giống như bức tượng thần mà Đại vu sư Poragu cúng bái ở bộ lạc.

Hai vị tế tư điện Tổ linh cẩn thận châm cái chậu lửa phía trước bức tượng Tổ linh đầu sói thân người, đợi sau khi ngọn lửa màu xanh u cháy lên, hai vị tế tư điện Tổ linh mới lầm bầm gì đó rồi bỏ một nắm bột vào trong.

Nắm bột này vừa được bỏ vào, ngọn lửa trong chậu cuộn lên, sau đó một mùi thơm nồng nàn bắt đầu toát ra từ trong chậu lửa...

Các vu sư bên cạnh tò mò nhìn sang, sắc mặt ai nấy đều thay đổi rồi lần lượt lộ ra vẻ cung kính và nghiêm nghị, yên lặng đứng sau lưng các Đại vu sư, cẩn thận nhìn.

Hai vị tế tư điện Tổ linh đọc thần chú càng lúc càng nhanh hơn. Trong đại điện, một cơn gió nhẹ đột ngột kéo đến, từng ngọn gió nhỏ bắt đầu cuốn lên. Thấy vậy, Tế tư Tổ linh đứng bên lúc này cũng đứng trước chậu lửa, hai tay ôm ngực hơi khom người trước Tổ linh đầu sói thân người, sau đó bắt đầu lầm bầm niệm chú.

Tế tư Tổ linh vừa niệm thần chú, tiếng gió trong đại điện dần lớn lên, đặc biệt là phía trước tượng thần, có vài cơn gió càng lúc càng kịch liệt, sau đó tiếng đọc thần chú của Tế tư Tổ linh càng lúc càng nhanh, những cơn gió này đập mạnh vào nhau sao đó vỡ tung ra xung quanh.

Tiếng cơn gió khổng lồ nổ tung ra xung quanh, thổi áo bào của mấy vị Đại vu sư bên cạnh bay “phần phật”, sau đó tiếng gió bỗng dưng tắt hẳn. Nhưng lúc này trong điện Tổ linh trở nên yên tĩnh, dường như tiếng hít thở của các vu sư cũng đều cố gắng được đè thấp đi nhiều.

Ngọn lửa trong chậu lửa trước tượng Tổ linh lúc này chợt bốc lên cao một hai thước, sau đó nhảy lên không trung.

Thấy vậy, hai vị Tế tư điện Tổ linh cùng các Vu sư đứng sau Tế tư Tổ linh liền kêu to kinh ngạc, , đồng loạt quỳ rạp dưới đất, chỉ còn lại Tế tư Tổ linh đứng trước chậu lửa bắt đầu lắc đầu khươ hai tay điên cuồng nhảy múa.

Lúc này ngọn lửa kia cũng lay động theo động tác của Tế tư Tổ linh, đồng thời những tiếng ô ô như có như không bắt đầu vang lên quanh người Tế tư Tổ linh.

Nghe thấy tiếng ô ô trầm thấp kia, các vị Tế tư điện Tổ linh cùng với các Vu sư càng thêm cung kính cúi thấp đầu, sau đó gióng tai lắng nghe tiếng ô ô trầm thấp kia.

Tế tư Tổ linh nhảy lên, ngọn lửa cũng càng lúc càng nhảy nhót nhanh hơn, tiếng ô ô trầm thấp càng lúc càng rõ ràng, thậm chí âm thanh dần bắt đầu có chút thê lương.

Nghe thấy tiếng ô ô trầm thấp kia trở nên thê lương, sắc mặt của Đại vu sư Poragu quỳ ở hàng đầu tiên dần tái xanh, là người thờ cúng Tổ Lang Linh, dĩ nhiên lão có thể xác định được đây là khí tức của Tổ Lang Linh mà bộ lạc lão luôn thờ phụng, cảm nhận được ý nghĩa trong tiếng ô ô trầm thấp đó, thể hiện cảm xúc của Tổ Lang Linh rất bực bội, rất đau đớn, hơn nữa còn rất phẫn nộ...

Hơn nữa trong âm thanh còn mang theo chút yếu ớt, thầm chí còn thoáng lộ chút sợ hãi...

Dần dần, các Đại vu sư còn lại sắc mặt bắt đầu biến đổi. Mặc dù họ không thờ phụng Tổ Lang Linh nhưng cũng hiểu rất rõ tiếng thở của các Tổ linh, từ đó cũng mơ hồ cảm nhận được ý nghĩ mà Tổ Lang Linh muốn truyền đạt...

Sau khi những tiếng ô ô trầm thấp cuối cùng phát ra, ngọn lửa không ngừng bốc hơi kia dần ảm đạm đi, trở về bộ dạng cao một hai thước như ban đầu.

Động tác của Tế tư Tổ linh lúc này cũng dần chậm rãi lại, sau khi hít sâu một hơi thì hai tay lại một lần nữa khoanh trước ngực, cúi người như thi lễ với Tổ linh rồi mới xoay người lại, nhìn về phía mọi người.

Các vu sư đều biết nghi thức Hoán linh đã hoàn thành, mọi người lập tức bò dậy, sắc mặt ai cũng ngưng trọng nhìn Tế tư Tổ linh trước mặt.

Có điều, Tế tư Tổ linh không hề nói gì, chỉ gật đầu một cái, dẫn mọi người trở lại trong điện Tổ linh.

Tế tư Tổ linh nhìn các Đại vu sư một lần nữa ngồi xếp bằng quanh đống lử, cánh cửa trong điện cũng đã đóng chặt thì sắc mặt ông mới âm trầm nói:

- Ban nãy... Tổ Lang Linh đã biểu đạt... suy nghĩ của nó với ta...

- Nó đúng là đã đụng phải một tồn tại cường đại và uy nghiêm...

Giọng nói của Tế tư Tổ linh hơi trầm thấp và khàn khàn nhưng đầy nghiêm túc.

Mặc dù đã sớm dự liệu nhưng các Đại vu sư nghe Tế tư Tổ linh xác nhận như vậy sắc mặt lại một lần nữa biến đổi, sau đó lần lượt căng thẳng thầm thì với nhau.

- Tế tư đại nhân... Tổ Linh Lang xác định đã gặp Thần thú chi linh sao?

Một vị Đại vu sư lúc này đột nhiên đứng lên lớn tiếng hỏi:

- Nó chỉ gặp phải một tồn tại cường đại? Hay thật sự gặp phải Thần thú chi linh?

Nghe Đại vu sư này nói vậy, mọi người vội vàng nhìn về phía Tế tư Tổ linh. Đây là vấn đề bọn họ rất muốn biết.

Thấy mọi người đều nhìn mình bằng ánh mắt mong chờ, Tế tư Tổ linh hít một hơi thật sâu, gật đầu nói:

- Tổ Linh Lang nói, tồn tại kia vô cùng cường đại và uy nghiêm... khiến nó hoàn toàn không có tự tin kháng cự lại... cho nên...

Nói tới đây, Tế tư Tổ linh quét mắt nhìn xung quanh, chậm rãi nhìn sắc mặt của các Đại vu sư một lần nữa biến thành màu đen, gật đầu một cái:

- Ta tin có khả năng cực lớn là Thần thú chi linh...

- Thật sự là Thần thú chi linh...

- Sao có thể? Sao có thể như vậy được? điều này sao có thể? Nó... bọn nó hẳn không thể nào tồn tại nữa mới đúng chứ?

- Nhưng tại sao lại ở trong tay Thiên Y viện Trung Quốc?

- Thế này thì phải làm sao đây?

Các Đại vu sư lúc này đều vô cùng kinh hoàng. Đầu tiên chỉ có Poragu nói vậy, giờ ngay cả Tế tư Tổ linh cũng xác nhận là đúng, vậy thì e là đúng tám chín mươi phần trăm rồi.

Thần thú chi linh... Bọn họ cũng biết rất rõ, nếu đúng là Thần thú chi linh, vậy thì trước mặt Thần thú chi linh, những Tổ linh mà giờ họ đang thờ cúng căn bản không thể nào so sánh được, hơn nữa chắc chắn vừa gặp là sẽ bị đối phương hoàn toàn áp chế. Thậm chí trong truyền thuyết, người có Thần thú chi linh, sẽ trở thành vua của Tổ linh.

Nhưng sao Thần thú chi linh lại ở trong tay người của Thiên Y viện Trung Quốc? Nếu có thì cũng phải ở trong tay một Đại vu sư gần gũi với các Tổ linh mới đúng chứ? Một người Trung Quốc có tư cách gì mà có Thần thú chi linh? Trong mắt các Đại vu sư vô cùng nóng bỏng.

- Yên lặng, yên lặng...

Tế tư Tổ linh yên lặng nói:

- Bất kể có phải là Thần thú chi linh không, chúng ta đều buộc phải đi xác nhận...

- Nếu quả thật là Thần thú chi linh, vậy... nó phải được thờ phụng trong Tổ linh điện chúng ta chứ không phải ở trong tay người Trung Quốc...

Chương 952: Giang y sĩ

- Trạm y tế phố Long Hưng...

Một người trung niên mặt mày tuấn lãng chắp tay đứng trước tấm bảng hiệu của Thiên Y viện, ngẩng đầu nhìn tấm bảng hiệu trước mắt, đọc từng chữ từng chữ, giống như khá có hứng thú. Biểu cảm trên mặt gã có chút cổ quái, dường như có chút xúc động, cũng có chút hoài niệm...

Hai thanh niên cao to đẹp trai đứng sau lưng gã cũng hiếu kỳ nhìn cánh cổng không lớn lắm trước mặt, trong mắt thỉnh thoảng lại lóe lên tia kỳ lạ, giống như cảm thấy nơi này rất kỳ quái vậy.

Kể ra thì ba người khí thế hơi bất phàm đứng trước cánh cổng trạm y tế nhà người ta mà nhìn như vậy thực sự cũng hơi khiến người khác chú ý. Có điều người ta cũng chỉ nhìn nhìn thôi chứ không để ý gì.

Nhưng trong Phòng giám sát an ninh của Ngoại viện Thiên Y viện, mấy vị nhân viên giám sát trực ban của ngoại viện lúc này hơi sửng ra.

Kể ra cổng chính của ngoại viện Thiên Y viện trước nay là nơi có an ninh yếu kém nhất. Dẫu sao chỗ này cũng treo tấm biển Trạm y tế nên trên căn bản không có phòng bị gì. Ai cũng có thể tự do ra vào. Ngay cả trước cổng bảo vệ chẳng qua chỉ lắp hai camera mà thôi.

Nhưng mấy nhân viên giám sát trực ban nhìn bộ dạng cổ quái của ba người trên màn hình thì cảm thấy hơi bực bội. Kể ra họ làm ở Phòng bảo vệ lâu như vậy rồi, đây là lần đầu tiên họ thấy có người nhìn chằm chằm cổng viện như vậy. Thực sự thì thỉnh thoảng cũng có vài người đặc biệt đến nhìn thử cổng viện. Đặc biệt là vài thanh niên của các thế gia, họ nghe nói đến Thiên Y viện, hơn nữa còn biết Thiên Y viện ở phía sau nên muốn đến xem cánh cổng này cũng là chuyện rất bình thường.

Nhưng trước nay không có ai dám nhìn chằm chằm trắng trợn như vậy, hơn nữa còn đứng ngay giữa cổng không chút kiêng kỵ, cứ thế mà nhìn chằm chằm tấm bảng. Chẳng lẽ không biết chữ à? Hay là đang cười nhạo mình?

- Haizz, haizz.... Mọi người nhìn ba thằng ngu kia, hay là gọi vài anh em đến đuổi ba tên này đi đi?

Một nhân viên giám sát cuối cùng không nhìn được nữa, chỉ chỉ vào màn hình, phóng lớn lên, sau đó nói với mấy nhân viên giám sát bên cạnh.

Nghe vậy, mấy nhân viên giám sát vội vàng tò mò ngẩng đầu nhìn sang. Họ nhìn thấy ba người trên màn hình thì không kìm được bật cười thất thanh.

- Ba tên ày ở đây bao lâu rồi? Có nhận thức không vậy? Là người của nhà nào tới tăng thêm kiến thức hả?

Thấy mọi người đều cười, một người trông có vẻ là người phụ trách Phòng giám sát lúc này nhìn bộ dạng của ba người của không nhịn được cười nói.

Mọi người lần lượt lắc đầu, còn có người cười nói:

- Đây chưa chắc đã là người của nhà nào đâu? Nhìn tuổi tác... có lẽ không giống!

- Đúng đúng... Chưa chắc đã là người nhà nào... Có điều, đứng ở đây trắng trợn như vậy, trông có vẻ định tiến vào!

Một người khác cười nói.

Trong tiếng cười nói của mọi người, bên ngoài có người đi tới, nhìn thấy bộ dạng vui vẻ của mọi người cũng cười nói:

- Có chuyện gì mà mọi người vui vẻ vậy?

Nghe thấy giọng nói này, mọi người vội vàng đứng dậy cười chào hỏi:

- Chào Chủ nhiệm Vu...

- Mọi người ngồi đi, mọi người ngồi đi...

Vị Chủ nhiệm Vu này nhìn khoảng năm mươi tuổi, mặt tròn hơi mập, bộ dạng rất hiền hòa. Sau khi ông gật đầu chào hỏi mọi người thì cười nói:

- Có chuyện gì? Nói tôi nghe xem nào!

Người phụ trách ngồi chính giữa cũng cười nói:

- Chủ nhiệm Vu... Có ba người đã đứng ngây ra trước tấm bảng của chúng ta một lúc rồi, giống như mấy thằng ngu vậy... nhưng không ai biết họ, không biết là ai!

- Ồ? Ở trên này à?

Chủ nhiệm Vu mỉm cười ngẩng đầu muốn nhìn màn hình lớn trước mặt, nói.

- Đúng... Là ba người này... Đã đứng đây được một lúc rồi...

Người phụ trách kia vừa cười vừa giới thiệu.

Có điều anh ta vừa mới nói được một nửa thì thấy Chủ nhiệm Vu đứng sau lưng khuôn mặt vốn tràn đầy nụ cười lập tức ngưng đọng lại trên khuôn mặt, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc rõ ràng.

Người phụ trách nhìn biểu cảm của Chủ nhiệm Vu thì hơi sửng sờ một chút, đang định nói thì lại nghe Chủ nhiệm Vu đột nhiên lên tiếng nói:

- Phóng to ra...

- Vâng...

Người phụ trách, không dám chần chờ. Anh ta hiểu rất rõ ý của Chủ nhiệm Vu, lập tức gõ nhanh trên bàn phím mấy cái. Người phụ trách này vừa gõ, hình ảnh trên màn hình lập tức phóng to ra.

- Là anh ta... Thật sự là anh ta... Sao có thể? Anh ta sao có thể còn sống?

Nhìn hình ảnh phóng lớn, trong mắt Chủ nhiệm Vu lộ ra vẻ kinh hãi, lầm bầm nói.

Người phụ trách nhìn bộ dạng của Chủ nhiệm Vu, chần chừ nói:

- Chủ nhiệm Vu, anh biết anh ta?

- Có lẽ...

Chủ nhiệm Vu gật đầu, sau đó hơi chần chừ một chút rồi lập tức cầm điện thoại bên cạnh lên.

- Cái gì? Chuyện này sao có thể? Anh chắc chắn chứ?

Nghe giọng nói bên kia điện thoại truyền đến, sắc mặt Liêu Long Căn đỏ lên, không tin hỏi.

Sau khi nhận được câu trả lời xác nhận của đối phương, ánh mắt Liêu Long Căn chợt lóe lên rồi trầm giọng nói:

- Được... Anh theo dõi sát nhé, lập tức cử người ra cổng đón... Tôi sẽ đến sau!

- Vâng... Thiên y sư Lưu...

Chủ nhiệm Vu nhận được lệnh của Liêu Long Căn thì không dám lơ là, lập tức trầm giọng nói:

- Các anh theo dõi ở đây, tôi dẫn người ra ngoài đón vị này. Nếu vị này có dị động gì, lập tức báo cáo!

- Vâng!

- Anh ta chưa chết... Lần này thì... náo nhiệt rồi...

Sau khi Liêu Long Căn cúp điện thoại, tiện tay cầm bộ đồng phục lên, sải bước đi ra ngoài, vừa đi vừa cười khổ lầm bầm, đồng thời lấy di động ra bấm một dãy số khác.

- Viện trưởng...

Người trung niên đứng ở cổng nhìn cái bảng Trạm y tế con phố này hồi lâu, cuối cùng thở dài, sau đó lắc đầu một cái rồi chậm rãi bước vào trong cánh cổng.

Trong phòng giám sát, mọi người thấy người trung niên này dẫn theo hai thanh niên vô cùng quen thuộc bước vào cổng viện, không chút chần chừ, lúc này họ hơi biến sắc. Là thành viên của Phòng bảo vệ, bọn họ trên căn bản biết rõ thành viên của Thiên Y viện trong lòng bàn tay.

Còn người trung niên trước mặt bọn họ không có chút ấn tượng nào cả, điều này chứng tỏ đối phương chưa từng tới Thiên Y viện. Ít nhất là không có trong ghi chép khách đến thăm của Thiên Y viện.

Nhưng đối phương dường như rất quen thuộc với Thiên Y viện. Trong đầu mọi người vang lên lời Chủ nhiệm Vu nói ban nãy. Họ đồng loạt nhìn nhau một cái, cũng nghĩ tới một khả năng, đó chính là bản thân người này là người của Thiên Y viện, nếu không...

Lúc này, trong màn hình của camera giám sát dọc đường, người trung niên đã dẫn hai thanh niên đi đến trước cánh cửa thật sự đầu tiên của Thiên Y viện.

Lúc này, cảnh cửa bảo vệ đầu tiên này đã lặng lẽ mở ra. Chủ nhiệm Vu bước nhanh tới, đứng trước mặt người trung niên.

- Giang... Y sĩ... Đã lâu không gặp!

- Vu Mưu?

Chân mày người trung niên khẽ nhướn lên, trong mắt lóe lên ý cười thản nhiên, nói:

- Tôi không ngờ, người đầu tiên tôi gặp lại là anh...v bv7cxz/cz z

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!