Sắc mặt Giang Nguyên âm trầm nhìn hai tiên sinh ngoại viện, cau mày nói:
- Chuyện này tôi sẽ nói chuyện với hội viện ủy. Nhưng bây giờ Tế Thế Đỉnh không thể mang đi, tôi còn phải dùng nó. Mau bỏ xuống cho tôi.
Hai vị tiên sinh ngoại viện nghe Giang Nguyên nói xong, gương mặt hiện lên sự khó xử:
- Trưởng phòng Giang, đây là nghiêm lệnh của hội Viện ủy, yêu cầu chúng ta bất luận thế nào cũng phải lập tức đem Tế Thế Đỉnh về nước. Xin đừng làm chúng tôi khó xử.
Thấy hai người không chút nể mặt, sự tức giận trong mắt Giang Nguyên càng đậm hơn mấy phần, nhưng hắn cũng biết, đối phương cũng không phải tận lực làm khó hắn, chẳng qua là nghiêm lệnh của hội Viện ủy, bọn họ không dám chống lại.
Nhưng lúc này, Tế Thế Đỉnh không thể chở đi được. Ngày mai dược liệu được chuyển đến, còn cần Tế Thế Đỉnh để luyện chế. Nếu không có Tế Thế Đỉnh, dùng thứ khác để luyện, hiệu quả sẽ yếu hơn ba phần. Hơn nữa, với lượng thuốc nhiều như vậy, không nhất định có thể tìm được dụng cụ thích hợp để luyện chế.
- Hai vị, tôi không muốn làm khó hai người, nhưng bây giờ không thể không có Tế Thế Đỉnh. Tôi đã nói rồi, để tôi nói chuyện với Hội Viện ủy, giữ lại Tế Thế Đỉnh thêm vài ngày. Đến lúc đó, tôi sẽ không có ý kiến gì.
Giang Nguyên mỉm cười nói.
Nghe Giang Nguyên nói xong, hai người nhìn nhau, đồng loạt chắp tay:
- Xin lỗi, Trưởng phòng Giang, đây là nghiêm lệnh của hội Viện ủy, tôi không cách nào cãi lại được.
Dứt lời, hai người muốn bước lên trực thăng.
Giang Nguyên nhìn hai người, thấy cả hai đang định mang Tế Thế Đỉnh rời đi, ánh mắt lóe lên sự tàn khốc, sải bước bước qua.
Nghe tiếng bước chân đằng sau, hai vị tiên sinh ngoại viện xoay người lại, nhìn biểu hiện lạnh lùng của Giang Nguyên, trong lòng liền căng ra, trầm giọng quát:
- Trưởng phòng Giang, xin dừng bước.
Giang Nguyên vẫn không quan tâm đến lời nói của hai người, sải bước bước về phía trực thăng.
- Trưởng phòng Giang, xin dừng bước, chẳng lẽ cậu muốn cãi lại nghiêm lệnh của hội Viện ủy sao?
Thấy Giang Nguyên bước càng lúc càng gần, một người lạnh giọng quát.
Thấy Giang Nguyên mặt không thay đổi bước đến trước mặt, hai người nhìn nhau, đồng loạt lui về sau một bước, giơ tay quát lên:
- Trưởng phòng Giang, nếu cậu còn tiến lên nữa thì đừng trách.
Hai người còn nói chưa hết lời đã thấy Giang Nguyên bước đến, đang định xuyên qua hai người, liền vội đưa tay cản trước người Giang Nguyên.
Giang Nguyên trầm giọng nói:
- Tránh ra.
- Trưởng phòng Giang, mời lui về phía sau.
Ánh mắt hai người lóe lên sự tàn khốc, cảnh cáo:
- Đây là nghiêm lệnh của hội Viện ủy. Nếu không tránh ra, đừng trách tôi mạo phạm.
Lúc này cũng có không ít người chú ý đến tình huống bên này. Lý Minh thấy Giang Nguyên đang xung đột với hai vị tiên sinh ngoại viện, liền khẩn trương lên:
- Trưởng phòng Giang, cậu đừng nóng.
Lý Minh ở bên kêu lên, những người bên cạnh cũng chạy đến, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Lô Bỉnh Nguyệt cũng từ trong khu cách ly bước ra, nhìn Giang Nguyên đang giằng co với người khác, trong lòng liền cả kinh, vội vàng bước đến trước, không biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
Gương mặt Giang Nguyên lạnh lùng, cũng không nói gì, trực tiếp phất tay hất tay hai người ra.
Thấy Giang Nguyên động thủ, sắc mặt hai người trầm xuống, ngược lại không nghĩ đến Giang Nguyên dám cãi lại lệnh của hội Viện ủy mà động thủ với bọn họ. Mặc dù kiêng kỵ thân phận của Giang Nguyên, nhưng bây giờ Hội Viện ủy trực tiếp ra lệnh, hai người cũng không quá cố kỵ. Điều cố kỵ duy nhất chính là thực lực của Giang Nguyên. Nếu là người khác, bọn họ còn dễ dàng đánh bại. Nhưng Giang Nguyên lại có thực lực Thiên giai, hơn nữa còn có thể một mình đối chọi với Hầu tước và Bá tước Huyết tộc, có thể làm cho vị Trưởng phòng Giang này biết khó mà lui, hai người một chút nắm chắc cũng không có. Nhưng bây giờ cũng chỉ có thể xuất thủ mà thôi.
- Đắc tội.
Lập tức hai người nghiến răng, đồng loạt hét lớn, bắt đến bả vai Giang Nguyên.
Giang Nguyên lạnh lùng, thân hình nhoáng một cái tránh được tay của hai người, đồng thời vung tay lên, giống như tia chớp bổ xuống cổ cả hai.
Đối mặt với tốc độ như tia chớp của Giang Nguyên, hai vị tiên sinh hít một hơi khí lạnh, lui về sau hai bước, khó khăn lắm mới tránh được hai chưởng của Giang Nguyên.
Hai người vừa lui về sau, Giang Nguyên cũng không có ý định truy kích, thẳng đến trước trực thăng, nhẹ nhàng khoát tay, Tế Thế Đỉnh từ trên trực thăng bay xuống. Các cao thủ ngoại viện kinh hô lên, định nhào qua, nhưng lại bị ánh mắt lạnh lẽo của Giang Nguyên dọa sợ, không dám cử động.
Giang Nguyên cầm một bên tai Tế Thế Đỉnh, chậm rãi xoay người, cứ như vậy mà kéo Tế Thế Đỉnh trở về lều vải.
Bị một chưởng của Giang Nguyên bổ ra, nhìn Giang Nguyên và Tế Thế Đỉnh nhẹ bổng trong tay hắn, sắc mặt hai vị tiên sinh ngoại viện biến thành màu đen. Bọn họ biết rất rõ thực lực của Giang Nguyên, mạnh hơn bọn họ nhưng lại không biết cụ thể mạnh hơn bao nhiêu. Nhưng bây giờ thì bọn họ đã biết một chưởng kia của Giang Nguyên đã mạnh đến trình độ như thế nào. Thực lực tuyệt đối vượt xa hai người bọn họ. Tuy nói cả hai không đề phòng, nhưng một chưởng thì không thể ép bọn họ lui được.
Hai người một lần nữa bước lên ngăn cản trước mặt Giang Nguyên, một người trong đó lên tiếng:
- Trưởng phòng Giang, chẳng lẽ cậu dám cãi lại nghiêm lệnh của hội Viện ủy?
Giang Nguyên cau mày nhìn hai người nói:
- Tôi là người của hội Viện ủy, đồng thời cũng là người có vị trí cao nhất ở đây. Bây giờ tôi còn đang cần dùng Tế Thế Đỉnh, tôi sẽ tự mình giải thích với hội Viện ủy sau. Hai người có ý kiến gì không?
Nghe Giang Nguyên nói xong, cảm nhận được sự lạnh lẽo trong lời nói của hắn, hai vị tiên sinh ngoại viện nhìn nhau một cái, một người trong đó nhìn Giang Nguyên, trầm giọng nói:
- Trưởng phòng Giang, chúng tôi không có ý kiến, nhưng Hội viện ủy yêu cầu chúng tôi phải vận chuyển Tế Thế Đỉnh về nước gấp, chúng tôi không cách nào kháng mệnh. Viện quy sâm nghiêm, cho dù cậu là người của Hội Viện ủy, nhưng hội Viện ủy lại ra lệnh yêu cầu vận chuyển về nước. Nếu Viện ủy truy cứu xuống, cậu cũng thoát khỏi trách nhiệm.
- Tôi nói tôi phải giữ Tế Thế Đỉnh ở lại, tất sẽ không liên quan đến hai người. Chẳng lẽ anh còn muốn động thủ với tôi?
Giang Nguyên hừ lạnh, khí tức quanh người nối liền một thể với Tế Thế Đỉnh. Bất luận là tinh thần hay nội khí đều đạt đến đỉnh phong, ánh mắt khẽ nheo lại, một cổ khí tức trực chỉ hai vị tiên sinh ngoại viện.
Hai người ngăn phía trước chỉ cảm thấy một luồng uy áp khiếp người đè nén đến, tinh thần căng lên, sắc mặt trắng nhợt lui về sau một bước, ngay cả mắt của Giang Nguyên cũng không dám nhìn.
Nhìn hai người lui ra, lúc này Giang Nguyên mới hừ lạnh, một tay kéo Tế Thế Đỉnh sải bước về phía lều vải.
Lô Bỉnh Nguyệt nhìn thấy Giang Nguyên kéo một cái đại đỉnh to lớn, nhưng đại đỉnh trong tay hắn cứ nhẹ như bưng bước vào lều vải, người bên cạnh một chút giật mình cũng không có, sự cổ quái trong lòng càng đậm hơn mấy phần.
Lý Minh ngây ngốc nhìn Giang Nguyên kéo Tế Thế Đỉnh bước vào lều vải, sắc mặt càng trở nên khó coi, chậm rãi sải bước đến chỗ hai tiên sinh ngoại viện. Bây giờ, người có địa vị cao nhất ở đây đang làm loạn. Bọn họ là người bên dưới, dù sao cũng phải thương lượng đối sách mới được. Nếu không, sẽ không thể bàn giao lại với nội viện.
Lô Bỉnh Nguyệt đứng một bên, trong lòng tràn đầy quái dị, nhìn những người kia rồi lại nhìn lều vải của Giang Nguyên, thật sự không hiểu được. Đại đỉnh đó có gì đặc biệt lại khiến cho mọi người rõ ràng là một phe suýt trở mặt với nhau.
Hơn nữa, Đại tá Giang Nguyên lại được những người kia gọi là Trưởng phòng, cũng không biết là vị trí nào nữa.
Dĩ nhiên, Lô Bỉnh Nguyệt cũng chỉ là tò mò, cũng không đi hỏi Giang Nguyên những thứ này. Là một sĩ quan cao cấp, cô biết có những thứ cô nên biết, còn có những thứ cô không nên hỏi.
Lúc này, Giang Nguyên đứng bên trong lều vải, sắc mặt âm trầm, cầm điện thoại vệ tinh nói vài câu, sau đó cúp điện thoại, sắc mặt trở nên âm tình bất định.
Lần đầu tiên hắn cảm nhận được cảm giác uy áp khổng lồ mà Hội Viện ủy mang đến cho hắn. Từ Khải Liễu cũng không giải thích, chẳng qua chỉ nói cho hắn biết, hội Viện ủy đã hạ quyết định, yêu cầu lập tức mang Tế Thế Đỉnh về nước, đồng thời yêu cầu hắn cũng mau sớm trở về.
Khi Giang Nguyên hỏi nguyên nhân, Từ Khải Liễu cũng không giải thích cặn kẽ, chỉ nói rằng trong viện có chuyện quan trọng, đồng thời vì sự an toàn của Tế Thế Đỉnh, Huyết tộc cũng đã phát hiện hắn đang ở Châu Phi, bảo hắn phải nhanh chóng mang Tế Thế Đỉnh về nước.
Đối mặt với lý do được giải thích một cách không rõ ràng như vậy, đồng thời lại bị từ chối khi xin kéo dài thêm vài ngày, Giang Nguyên thật sự nghĩ không ra. Nhưng Hội viện ủy ra nghiêm lệnh, hắn không thể không cân nhắc đến hậu quả. Mặc dù Từ Khải Liễu không la mắng hắn, nhưng cũng đã báo cho hắn biết tính nghiêm trọng của việc vi phạm nghiêm lệnh của Hội Viện ủy. Ý trong lời không cần nói cũng biết, đây chính là tối hậu thư.
Bây giờ Giang Nguyên biết rất rõ, hắn đang đối mặt với một lựa chọn mang tính trọng đại. Nếu bây giờ mang Tế Thế Đỉnh về nước, còn có thể vãn hồi ở hội viện ủy. Nhưng nếu hắn cứ kiên trì, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Hắn biết rất rõ, trong lịch sử không ai có thể cãi lại nghiêm lệnh của hội Viện ủy. Người cãi lại, dường như không có kết quả tốt.
Trong lúc Giang Nguyên đang âm trầm suy tính, Lý Minh từ bên ngoài chạy vào, sắc mặt vô cùng khó coi.
- Trưởng phòng, phiền phức lớn rồi.
Chương 963: Tổ Linh điện, thần thú chi linh
- Cái gì? Giang Nguyên dám cãi lệnh của hội Viện ủy? Không cho vận chuyện Tế Thế Đỉnh về nước?
Chu Thế Dương tức giận vỗ bàn, đứng dậy quát lớn:
- Làm phản, chính là làm phản mà. Thậm chí nghiêm lệnh của Hội Viện ủy cũng cãi lại.
Thư ký của Chu Thế Dương thấp giọng cười nói:
- Thiên y sư Chu, đây là chuyện tốt.
- Chuyện tốt?
Chu Thế Dương hơi sững người, một lát sau liền cười hắc hắc, vỗ vai thư ký:
- Không sai, không sai, đây chính là chuyện tốt. Haha…
Dứt lời, Chu Thế Dương liền ngồi xuống, cầm điện thoại gọi đến phòng Viện trưởng.
Sau khi nói xong, Chu Thế Dương hừ lạnh rồi cúp điện thoại:
- Được, tên Giang Nguyên đó đã tìm Viện trưởng. Để ta xem hắn có mang Tế Thế Đỉnh về không. Hắc hắc…Nếu hắn không mang về, xem hắn sẽ bị cho đẹp mắt như thế nào? Để tôi xem Từ Khải Liễu có còn bảo vệ được hắn hay không.
Nghe Chu Thế Dương nói, thư ký một bên lên tiếng:
- Thiên y sư Chu, nếu tiểu tử kia đưa về thì thế nào?
- Đưa về?
Gương mặt béo mập của Chu Thế Dương một lần nữa nở nụ cười nhàn nhạt, lạnh giọng nói:
- Nếu hắn đưa về, ta cũng sẽ không để yên cho hắn. Cãi lại lệnh của hội Viện ủy, đối kháng với thành viên ngoại viện đang chấp hành mệnh lệnh, Từ Khải Liễu không nói, ta cũng sẽ nói. Hắn cho là hắn có thể thoát được sao? Có ta ở đây, tiểu tử đó muốn thoát thân cũng khó.
- Haha, vẫn là Thiên y sư Chu nghĩ chu đáo. Có ngài ở đây, xem tiểu tử đó chạy như thế nào?
Thư ký nhìn Chu Thế Dương đắc ý, cũng không ngừng cười lấy lòng.
Trong phòng làm việc của Viện trưởng, sắc mặt Từ Khải Liễu cũng trở nên âm trầm, cau mày nhìn La Thiên Minh phía đối diện:
- Lão La, Giang Nguyên đúng thật là càn rỡ, ngay cả nghiêm lệnh của hội Viện ủy cũng dám cãi lại. Tôi đã tạm thời đè xuống chuyện này, nhưng nếu cậu ta còn dám không đưa Tế Thế Đỉnh trở về, ông cũng biết tính nghiêm trọng của nó. Cho dù tôi không truy cứu cậu ta, hội Viện ủy tuyệt đối cũng không bỏ qua.
- Hơn nữa, lần này ông cũng biết tình huống. Giang Văn Ba đã trở lại, hơn nữa còn có Tuyệt Y Đường. Giang Nguyên có muốn phủi sạch quan hệ cũng không được. Lúc này lại làm ra chuyện vô liêm sỉ như thế. Nếu cứ tiếp tục, ai cũng không gánh nổi cho cậu ta đâu.
Nhìn sắc mặt âm trầm của Từ Khải Liễu, ánh mắt La Thiên Minh cũng lóe lên sự tức giận:
- Viện trưởng yên tâm đi, tôi nhất định sẽ gọi tên tiểu tử kia về, bảo nó mang theo Tế Thế Đỉnh về luôn.
- Chuyện này phải tranh thủ. Không thể để cậu ta gây ra chuyện. Bảo cậu ta xử lý xong chuyện bên đó rồi mau chóng trở về, cho Viện ủy một câu trả lời. Viện ủy rất cần một lời giải thích từ cậu ta. Tuyệt Y Đường và Giang Văn Ba, bất kể thế nào cũng là một phiền phức không nhỏ. Bảo cậu ấy nhanh chóng phủi sạch chuyện này, cho dù có vấn đề, nhưng thân là đỉnh chủ Tế Thế Đỉnh, hội Viện ủy cũng không đến nỗi xử lý cậu ta.
Từ Khải Liễu nhẹ nhàng thở dài.
Sắc mặt La Thiên Minh trở nên ngưng trọng:
- Được, tôi biết rồi.
Giang Nguyên nghe Lý Minh báo cáo xong, liền cau mày bước ra ngoài, thấy một đám da đen người ngợm vẽ đầy hoa văn, có chút không nói nên lời. Tâm trạng vốn đang không tốt lại càng không tốt hơn. Đám phù thủy này rảnh rỗi chạy đến đây làm gì? Gây chuyện nữa à?
Lúc này, hai vị tiên sinh dẫn theo mười mấy cao thủ ngoại viện đứng trước doanh khu, ngăn cản trước mặt đám phù thủy. Tuy nói số lượng ít ỏi nhưng người nào cũng hiên ngang đứng thẳng, phát huy tính kiêu ngạo của Thiên Y Viện, khí thế không thua kém chút nào.
Lúc này, thấy Giang Nguyên bước đến, hai vị tiên sinh ngoại viện cúi đầu tránh sang một bước, để Giang Nguyên tiến lên nói chuyện với đối phương. Tuy vừa mới xuất hiện mâu thuẫn nội bộ, nhưng đó là nội bộ của nhà mình, bây giờ có ngoại địch trước mặt, mọi người lại đứng thành một đoàn, đứng sau lưng Trưởng phòng Giang, nhìn đối phương khí thế hung hăng.
Giang Nguyên cau mày bước lên phía trước nhìn đối phương. Lúc này, một vị tiên sinh ngoại viện tiến lên, thấp giọng nói:
- Trưởng phòng Giang, nếu tôi nhớ không lầm, đối diện hẳn là thầy tế Tổ linh và mười mấy đại pháp sư của bộ lạc phù thủy.
Cảm nhận được sự khẩn trương bên trong lời nói của tiên sinh ngoại viện, trong lòng Giang Nguyên cũng sửng sốt, không nhịn được nhìn đám người trước mặt, thấy lão da đen gầy nhom đứng chính giữa quả nhiên khác với những người khác. Cả người mặc trường bào hoa văn màu đen, trên trán còn vẽ một con sư đầu màu vàng, lông chim trên đầu cũng hoa lệ hơn những người bên cạnh. Khí thế của đám người bên cạnh cũng không yếu. Đại pháp sư Draco gặp lần trước cũng đứng một bên, hơn nữa còn không phải vị trí chính giữa nhất, Giang Nguyên còn không biết bộ lạc phù thủy đã dốc toàn bộ lực lượng đến đây sao?
Giang Nguyên xoa trán, cảm thấy đau đầu. Tuy hắn có Cửu Vĩ, không sợ đám phù thủy dế nhũi này, nhưng Draco đã cảm nhận được sự uy nghiêm của Cửu Vĩ mà vẫn còn dám đến, chỉ sợ đối phương đã có nắm chắc.
Nhìn mười mấy người đằng trước, người nào cũng có thân phận tương đương với thành viên hội Viện ủy, hơn nữa thực lực không hề thua kém Thiên giai, cộng thêm phía sau còn có một đám phù thủy cấp thấp cầm mộc trượng, thanh lao, lúc này Giang Nguyên hiểu được vì sao giọng nói của vị tiên sinh vừa rồi lại run rẩy như vậy.
Người khiến cho bộ lạc phù thủy nhức đầu nhất chính là phụ thân Tổ linh. Một khi thi triển, bất luận phù thủy lớn nhỏ nào cũng sẽ đồng loạt hóa thân thành khổng lồ trong nháy mắt. Cho nên người nào cũng sẽ là cao thủ. Còn bên hắn, cộng thêm hắn cũng chỉ có ba cao thủ Thien giai. Nếu đánh với đối phương, cũng chẳng đủ cho đối phương nhét kẽ răng.
Nhưng Giang Nguyên cũng cảm nhận được khí thế của các cao thủ ngoại viện đang dâng lên, mạnh mẽ chống đỡ.
Giang Nguyên hài lòng gật đầu một cái, sau đó đưa mắt nhìn đối phương, chân mày hơi cau lại, lúc này mới nhìn kỹ thầy tế. Dù sao đối phương cũng hung hăng đến đây, Giang Nguyên cũng lười lịch sự, chậm rãi hỏi:
- Ông là thầy tế của bộ lạc phù thủy?
Giang Nguyên nói cũng không phải tiếng Anh, cũng không phải thổ ngữ, ngược lại là tiếng Hoa. Lý Minh sau lưng hắn ngẩn người, đang định phiên dịch lại, ai ngờ vị thầy tế tổ linh kia đã dừng xoay thanh mộc trượng trong tay, trầm giọng nói:
- Cậu chính là Phó trưởng phòng phòng Đan dược Thiên Y Viện Hoa Hạ Giang Nguyên?
Lời vừa nói ra, Lý Minh và các cao thủ ngoại viện đều sửng sốt. Vị thầy tế này biết nói tiếng Hoa, tuy không lưu loát nhưng nghe cũng hiểu được, lập tức mọi người đồng loạt nhìn Giang Nguyên, thầm nghĩ:
- Chẳng lẽ Trưởng phòng Giang biết đối phương sẽ nói tiếng Hoa?
Quả nhiên, mặt Giang Nguyên không hề gợn sóng, gật đầu nói:
- Đúng vậy, không biết thầy tế tổ linh mang theo các đại pháp sư đến đây có chuyện gì quan trọng?
Thấy Giang Nguyên gật đầu xác nhận, ánh mắt thầy tế sáng lên, quan sát Giang Nguyên một phen, lúc này mới lạnh giọng nói:
- Quý viện tự tiện tiến vào nước ta, lần trước Đại pháp sư Draco đến để nói chuyện, ai ngờ lại bị ác khách gây thương tích.
Nói đến đây, thầy tế tổ linh nhàn nhạt liếc nhìn Giang Nguyên một cái, ý tứ trong giọng nói như thế nào đều không bỏ sót.
Giang Nguyên nheo mắt nhìn Đại pháp sư mặt đen kịt là do da đen thật hay là bôi trét thứ gì đó đen lại, thấy Đại pháp sư Draco rụt cổ lại, lúc này mới quay sang nhìn thầy tế Tổ linh, nói:
- Xin lỗi, bởi vì ở đây bộc phát dịch bệnh quy mô lớn, sự tình khẩn cấp, cho nên mới không thông báo cho ngài.
- Còn nữa, Đại pháp sư Draco, tôi thật xin lỗi.
Giang Nguyên nhún vai, nói:
- Tôi đã cố gắng tiến hành trao đổi với Đại pháp sư Draco rồi.
- Hừ, miệng lưỡi người Hoa đúng là trơn tru.
Nghe Giang Nguyên nói, thầy tế tổ linh khẽ hừ một tiếng, nhún vai nói:
- Không nói những chuyện này nữa. Vốn chuyện này không cần ta đến đây. Nhưng nghe Đại pháp sư Draco nói, trên người cậu có khí tức thần thú chi linh của tổ linh điện chúng ta. Sự tình trọng đại, cho nên chúng tôi mới đến đây xem một chút.
- Tổ linh điện? Thần thú chi linh? Khí tức thần thú chi linh tổ linh điện?
Giang Nguyên nheo mắt, lặp lại lời của đối phương. Hắn biết thần thú chi linh là gì, nhưng cái gọi là thần thú chi linh tổ linh điện là sao? Rõ ràng là của hắn, sao biến thành của tổ linh điện ông ta được?
Giang Nguyên ngẩn người, sắc mặt trầm xuống, lúc này mới biết được đám phù thủy này giống trống khua chiêng chạy đến đây là vì chuyện gì.
- Thầy tế tổ linh, tôi không hiểu ý của ông là gì?
Giang Nguyên cũng không che giấu, cũng không giải thích, trầm giọng hỏi.
Thầy tế tổ linh nhìn chằm chằm Giang Nguyên, muốn xem phản ứng của hắn, nhưng nhìn biểu hiện tỉnh rụi của hắn, ánh mắt lóe lên sự thất vọng:
- Trưởng phòng Giang đừng che giấu nữa. Đại pháp sư Drcaco cung phụng tổ linh là sói linh, đã nói cho chúng tôi biết trên người của cậu có thần thú chi linh tồn tại.
Chương 964: Đàm phán
- Tổ lang linh?
Giang Nguyên cau mày nhìn thầy tế đối diện rồi lại quay sang nhìn vị Đại pháp sư Draco, khóe miệng hơi vểnh lên, cũng không che giấu nữa. Dù sao đã bị người ta tìm đến cửa, cũng chẳng giấu được nữa, lập tức nói:
- Bây giờ tôi biết được thần thú chi linh của các người là cái gì, nhưng của tôi không phải là thần thú chi linh, hơn nữa cũng chẳng liên quan gì đến tổ linh điện của bộ lạc phù thủy các người.
- Không có quan hệ gì với chúng ta?
Ánh mắt thầy tế run lên, quay sang nhìn Đại pháp sư Draco, đột nhiên phá lên cười. Đại pháp sư Draco bên cạnh cũng ngửa đầu cười to, giống như nghe được câu chuyện buồn cười nhất thế giới.
Giang Nguyên nghiêng đầu, nhìn đám gà ác cười nghiêng ngả trước mặt, ánh mắt hiện lên vẻ lạnh lùng.
Dường như cảm nhận được sự lạnh lẽo phát ra từ trên người Giang Nguyên, tiếng cười của đám gà ác kia dần dần dừng lại. Gương mặt gầy đét của thầy tế lộ ra nụ cười cổ quái, nhìn Giang Nguyên nói:
- Trưởng phòng Giang, tôi muốn thanh minh với cậu một chút. Cửu Vĩ Hồ trên người cậu chính là thần thú chi linh của tổ linh điện chúng ta.
- Thần thú Cửu Vĩ Hồ?
Những cao thủ ngoại viện đứng bên cạnh Giang Nguyên cùng với mấy người Lý Minh trố mắt nhìn nhau, không biết thần thú Cửu Vĩ Hồ là cái gì? Tại sao lại có trên người Trưởng phòng Giang? Nhưng hẳn đám đại lão bộ lạc phù thủy sẽ không đến kiếm chuyện, đừng nói chi thầy tế Tổ linh đích thân đến cửa, chẳng khác nào Từ Khải Liễu đến nói với người khác chuông Thanh Tâm của nội viện bị người ta ăn cắp. Mọi người nhìn nhau, sau đó nghi hoặc nhìn Giang Nguyên, xem hắn sẽ nói như thế nào.
Nhìn nụ cười cổ quái trên gương mặt thầy tế tổ linh cùng với ánh mắt mơ hồ lộ ra vẻ tham lam, Giang Nguyên cười lạnh một tiếng, làm sao không biết đám người này đến đây là vì cái gì?
- Được rồi, ông nói Cửu Vĩ thì chính là Cửu Vĩ. Nó tồn tại, nhưng có quan hệ gì với Tổ linh điện của các người?
Giang Nguyên cười lạnh, nhìn đám người đối phương, rồi hừ một tiếng.
Thấy Giang Nguyên thừa nhận, một đại pháp sư biết tiếng Hoa lập tức thấp giọng dịch lại cho những người bên cạnh, khiến cho ánh mắt tất cả sáng lên, nhìn Giang Nguyên giống như nhìn một con cừu non, chỉ muốn một ngụm nuốt Giang Nguyên xuống.
Thầy tế tổ linh ngược lại mặt không đổi sắc, chẳng qua sự tham lam trong mắt khi nhìn Giang Nguyên càng nồng đậm mấy phần, trầm giọng nói:
- Thiên hạ đều biết, Tổ linh điện của bộ lạc phù thủy cung phụng chi hồn các loại thần thú, linh thú. Hơn nữa, ngoại trừ Tổ linh điện của chúng tôi ra thì trên thế giới không còn những thứ khác tồn tại. Chi hồn của các loại linh thú, thần thú đã tán loạn trong ngàn năm chinh chiến. Tuy chúng tôi không biết được cậu có chi hồn thần thú Cửu Vĩ từ đâu, nhưng bất kể thế nào, nó cũng thuộc về bộ lạc phù thủy chúng tôi.
Phì! Nghe xong, Giang Nguyên không khỏi bật cười. Tuy hắn biết mục đích của đám người bộ lạc phù thủy, nhưng nghe thầy tế tổ linh nói một cách đường đường chính chính như vậy, không khỏi cười lạnh.
Nhìn nụ cười giễu cợt của Giang Nguyên, thầy tế tổ linh hoàn toàn không thèm để ý, nhe răng trắng nhìn Giang Nguyên cười nói:
- Nếu là vật bình thường, bộ lạc phù thủy của chúng tôi cho Trưởng phòng Giang cũng không thành vấn đề. Nhưng đây là thần thú chi linh, là căn bản của bộ lạc phù thủy, mong Trưởng phòng Giang trả lại, bộ lạc chúng tôi vô cùng cảm kích.
- Vô sỉ!
Giang Nguyên còn chưa lên tiếng, Lý Minh và hai vị tiên sinh ngoại viện đã đồng loạt mắng thầm một câu. Thầy tế tổ linh dù sao cũng ngang cấp với Viện trưởng Thiên Y Viện, sao lại nói ra mấy lời vô sỉ như vậy? Tuy bọn họ không biết thần thú Cửu Vĩ là cái quái gì, nhưng bất kể thế nào, vật đó cũng thuộc về Giang Nguyên, chẳng liên quan gì đến bộ lạc phù thủy. Thầy tế tổ linh vì muốn có được vậy này, ngay cả mặt mũi cũng không cần. Ba người liếc mắt nhìn nhau, đồng loạt tăng thêm hai chữ: Vô cùng vô sỉ!
Giang Nguyên ngược lại cũng không suy nghĩ gì. Cửu Vĩ có thể dễ dàng dọa Tổ lang linh của Đại pháp sư Draco thành bộ dạng như vậy, đây đối với bộ lạc phù thủy mà nói, chẳng khác nào vũ khí nguyên tử. Bộ lạc phù thủy sẽ nghĩ hết biện pháp để thu vào tay, không để cho nó rơi vào tay người khác. Cho nên, hành động của vị thầy tế này có thể lý giải được.
Nhưng Cửu Vĩ có thể nói là sinh mạng thứ hai của Giang Nguyên, tất nhiên không thể nào nhường lại cho bộ lạc phù thủy.
- Thầy tế tổ linh, Cửu Vĩ chính là vật bổn mạng của tôi, cho nên không thể nào nhường lại. Cái gì là lý do bảo nó thuộc về bộ lạc phù thủy các người, ông không cần lôi ra nữa.
Giang Nguyên ngẩng đầu. Lúc này hắn không có thời gian cãi vả với đám người này. Hơn nữa cũng không cần thiết. Dù sao hắn biết rất rõ đối với bộ lạc phù thủy mà nói, không lấy được Cửu Vĩ thì cũng chẳng dùng được mồm mép để đuổi về.
Nghe lời nói cường ngạnh của Giang Nguyên, sắc mặt thầy tế tổ linh hơi thay đổi, chậm rãi nói:
- Trưởng phòng Giang, thần thú chi linh rất quan trọng đối với bộ lạc phù thủy chúng tôi. Nếu trưởng phòng Giang giao nó cho chúng tôi, cậu sẽ có được tình hữu nghị của bộ lạc. Hơn nữa, tất cả vật gì mà bộ lạc chúng tôi có, chỉ cần Trưởng phòng Giang thích, cũng có thể lấy đi, xem như trao đổi.
- Đúng, Trưởng phòng Giang nên suy nghĩ lại cho thật kỹ. Nơi này là Châu Phi, là phạm vi khống chế của bộ lạc phù thủy. Nếu Trưởng phòng Giang đồng ý tiếp nhận tình hữu nghị của bộ lạc phù thủy chúng tôi, các người sẽ trở thành thượng khách. Thiên Y Viện của Hoa Hạ và bộ lạc chúng tôi sẽ trở thành đồng minh vĩnh viễn.
Lúc này, một Đại pháp sư gầy lùn quơ thanh trượng ngắn trong tay, nhảy ra nói với Giang Nguyên bằng cái giọng tiếng Hoa không được lưu loát:
- Nhưng nếu cậu từ chối ý tốt của chúng tôi, vậy chúng ta chính là kẻ địch của nhau. Xin Trưởng phòng Giang suy nghĩ cho thật kỹ.
Nhìn tên Đại pháp sư này uy hiếp mình, Giang Nguyên cười lạnh, nào không biết hai người này đang hát người mặt đỏ người mặt trắng, lập tức nói:
- Tôi đã nói rất rõ, chuyện của Cửu Vĩ đừng nhắc lại nữa. Hơn nữa, từ lúc nào Thiên Y Viện chúng tôi bị người ta uy hiếp chứ? Với lại, nếu không phải nơi này bùng nổ dịch bệnh, để cứu vãn người dân của Châu Phi, Thiên Y Viện chúng tôi cần gì phải chạy đến nơi này của các người?
Giang Nguyên nói xong, sắc mặt đám phù thủy không khỏi cứng đờ. Châu Phi là địa bàn do họ quản lý và khống chế. Ở đây bộc phát dịch bệnh, còn cần người ngoài đến giúp đỡ, đúng là hơi có chút mất mặt.
Hai vị tiên sinh ngoại viện đứng bên cạnh Giang Nguyên cũng hiểu được đại khái là chuyện gì. Lần trước tên Đại pháp sư Draco kia đến, đang định đánh nhau, liền bị Trưởng phòng Giang gầm lên một tiếng, tay chân mềm nhũn quỳ xuống xin tha thứ, nhất định là có liên quan đến thần thú chín đuôi này.
Nên biết rằng khi đó Đại pháp sư Draco còn mang theo nhiều phù thủy khác, nhưng lại bị Trưởng phòng Giang gầm cho một tiếng biến thành bộ dạng như vậy, vật đó cường hãn như thế, làm sao có chuyện nhường lại cho bộ lạc phù thủy?
Lập tức hai vị tiên sinh ngoại viện trợn mắt tiến lên một bước, trầm giọng quát:
- Lẽ nào lại như vậy? Thiên Y Viện chúng ta từ lúc nào bị người ta uy hiếp? Chẳng lẽ các người muốn là địch với Thiên Y Viện?
Nhìn hai người bày ra bộ dạng như vậy, gã phù thủy đầu đội lông chim kia liền biến sắc, quơ thanh trượng trong tay, mắng to:
- Ai cha, chẳng lẽ chúng ta còn sợ các người sao? Hai người có biết đây là địa phương nào không? Cái gì…cái gì rượu mời không uống…uống rượu phạt.
Bla…bla….bla…đám pháp sư bên cạnh lập tức vung mộc trượng, thanh lao uy hiếp sang bên này.
Thua người chứ không thua trận trước giờ là phong cách của Thiên Y Viện. Tuy nói khí thế của đám đại pháp sư rất dọa người, nhưng cao thủ ngoại viện của Thiên Y Viện cũng đồng loạt kêu lên một tiếng, bước lên trước một bước, đứng ở thế đối lập với đối phương.
Đám phù thủy cấp thấp đứng phía sau đám phù thủy cấp cao thấy vậy cũng đồng loạt xông tới, không chút yếu thế giơ thanh mộc trượng trong tay, trợn mắt há mồm, năm sáu chục người áp đảo nhóm người Giang Nguyên.
Quân đoàn trưởng quân đoàn 11 bên kia đã sớm phát hiện không ổn, thấy vậy lập tức gầm lên, vung tay vẫy trăm binh lính có trang bị vũ trang đầy đủ, trong nháy mắt khí thế dâng lên như ban đầu.
Trong lúc hai bên đang giương nanh múa vuốt, chỉ còn lại Giang Nguyên và thầy tế tổ linh đứng đối diện, nhìn chằm chằm vào nhau.
Đứng một hồi, thấy đối phương không có ý định nhúc nhích, thầy tế tổ linh nhẹ nhàng giơ thanh mộc trượng, ra hiệu đám phù thủy đang nhao nhao phía sau dừng lại.
Giang Nguyên cũng nhẹ nhàng giơ tay một cái, các cao thủ ngoại viện cùng với các binh lính cũng đều thu động tác, lui về sau một bước.
- Trưởng phòng Giang, cậu hãy nghĩ lại đi. Nếu trả lại thần thú chi linh cho bộ lạc phù thủy chúng ta, chúng ta sẽ xem cậu còn hơn thượng khách.
Thầy tế tổ linh nhìn Giang Nguyên, trầm giọng nói.
Giang Nguyên lạnh lùng lắc đầu:
- Những chuyện khác có thể thương lượng, còn chuyện này thì không.
Thấy Giang Nguyên vẫn cự tuyệt, ánh mắt thầy tế tổ linh nheo lại, chậm rãi hít một hơi thật sâu, nhìn chằm chằm Giang Nguyên một hồi, sau đó một lần nữa lên tiếng:
- Đã như vậy, Trưởng phòng Giang hãy gia nhập bộ lạc phù thủy chúng ta, đứng đầu các Đại pháp sư, dưới một người trên vạn người. Toàn bộ kim cương, mỏ vàng, vũ trang, tất cả tài nguyên ở Châu Phi sẽ thuộc về cậu, như thế nào?
Chương 965: Hai phe chống đỡ
Thầy tế tổ linh vừa dứt lời, đám Đại pháp sư bên cạnh đều biến sắc nhìn chằm chằm thầy tế tổ linh. Tất cả phù thủy đều biết cam kết của thầy tế là đại diện cho cái gì.
Châu Phi thoạt nhìn chẳng khác nào một vùng đất cằn cỗi, nhưng bảo tàng ẩn bên dưới lại đếm không xuể, không nói đến những khu sản xuất kim cương lớn nhất toàn cầu, nội những mỏ vàng không cũng đủ khiến cho người ta phải nóng mắt. Chỉ cần nắm trong tay một khu khai thác mỏ thôi cũng giúp cho người đó leo lên bảng xếp hạng những người giàu nhất thế giới rồi.
Mà những mỏ kim cương, mỏ vàng này đều ở Châu Phi.
Tuy nói bộ lạc phù thủy có quyền nắm trong tay những thứ này, nhưng cũng không phải là tài sản mà các Đại pháp sư có thể chạm vào. Chỉ có thầy tế tổ linh mới có thể nắm chúng trong tay. Những thứ này đúng là đủ để cho tất cả mọi người phải nóng mắt.
Cho nên, khi thầy tế tổ linh nói ra những thứ này, tất cả đại pháp sư đều không nhịn được mà nuốt nước miếng.
Tất cả các cao thủ Thiên Y Viện cũng vậy. Ai cũng biết mỏ kim cương và mỏ vàng ở Châu Phi đại diện cho cái gì. Có một cái thôi cũng dùng cả đời chưa hết. Cuộc sống như vậy ai mà không mong muốn chứ. Nhưng cuối cùng vẫn có một người không muốn.
Tất cả mọi người đều dồn ánh mắt nhìn Giang Nguyên.
- Xin lỗi, thầy tế tổ linh, tôi xin được từ chối.
Giang Nguyên ngẩng đầu nói. Nếu nói hắn không động tâm với những thứ này thì là giả. Chỉ cần có một hai mỏ kim cương hay mỏ vàng, cả đời này không cần lo lắng nữa. Nhưng so sánh với Cửu Vĩ Thiên Hồ, chúng lại chẳng đáng là gì. Cửu Vĩ là gốc rễ của hắn. Không có Cửu Vĩ, hắn chẳng là gì cả. Hơn nữa, đối với Giang Nguyên mà nói, bảo hắn rời bỏ quê hương đất nước của hắn, hắn không thể nào làm được. Từ lúc hắn gia nhập Cô Lang, hắn đã quyết định, cả đời này chỉ thuộc về Hoa Hạ, thuộc về vùng đất đầy máu lửa, không có bất kỳ thay đổi.
Cho nên, hắn cũng không do dự hay chần chừ, trực tiếp từ chối đề nghị của thầy tế.
Nghe Giang Nguyên từ chối, cho dù là thầy tế cũng không nhịn được mà sửng sốt. Ông ta không nghĩ đến đối phương lại dứt khoát từ chối như vậy, một chút cũng không cần suy nghĩ.
- Giang Nguyên, cậu thật sự từ chối hảo ý của chúng ta sao?
Thầy tế ôm hy vọng cuối cùng, xác nhận lần nữa.
Giang Nguyên nhẹ gật đầu, nói:
- Đúng, không cần thương lượng.
- Được, được.
Thầy tế nhìn Giang Nguyên, miệng toát ra mấy chữ được, sắc mặt dần dần lạnh lại, nói:
- Cậu ỷ có thần thú chi linh nên không cần kiêng kỵ ở đất Phi Châu này.
- Tôi không phải là không kiêng kỵ. Tôi chỉ nói sự thật mà thôi.
Giang Nguyên dường như không cảm nhận được sự rét lạnh trong lời nói của thầy tế.
- Đã như vậy thì không cần nói nhiều. Cho dù cậu có thần thú chi linh, nhưng đối mặt với nhiều đại pháp sư như vậy, cậu cũng không có bất kỳ phần thắng.
Thầy tế tổ linh cười lạnh, sau đó giơ cây quyền trượng trong tay lên.
Thầy tế tổ linh giơ cây truyền trượng lên, các đại pháp sư bên cạnh liền ngửa đầu, giơ thanh mộc trượng trong tay mình. Tiếng huýt sáo có trầm có bổng, có khàn, có trong trẻo…đủ loại vang lên.
Theo tiếng kêu của bọn họ, một luồng khí tức khổng lồ từ trên người bọn họ dâng trào, sau đó ngưng tụ cùng một chỗ.
Từ lúc cổ khí tức cực lớn này xuất hiện, đám cao thủ ngoại viện chỉ cảm thấy từng đợt khí khổng lồ xông thẳng đến, thổi tóc tai quần áo của họ bay lên. Đồng thời một luồng uy áp, rét lạnh dần dần dâng lên, tựa như vô số dã thú hung tàn bỗng nhiên xuất hiện trước mặt mình.
Tất cả cao thủ ngoại viện đều cảm thấy căng thẳng trong lòng, toàn thân nổi da gà, người cứng ngắc, cắn chặt hàm răng nhìn đám phù thủy đối diện, cố gắng cưỡng ép áp lực kinh khủng này.
So với các cao thủ ngoại viện đang bị áp lực, ánh mắt Giang Nguyên vẫn sáng tỏ, nhưng đã trở nên ác liệt hơn rất nhiều, nhìn chằm chằm nhóm người đối diện.
- Sư tử…
- Chó sói…
- Gấu…
- Báo…
- Kên kên…
- Ưng…
Giang Nguyên lẳng lặng nhìn một đám linh thú bỗng nhiên xuất hiện phía sau đám pháp sư, ngưng tụ càng lúc càng rõ, sự khinh thường và giễu cợt trong mắt lại càng nhiều.
Cạch cạch! Các cao thủ ngoại viện cắn chặt hàm răng, sắc mặt tái ngắt đè nén sự khẩn trương và kinh hãi trong lòng, không chút yếu thế lui về phía sau, mơ hồ chỉ nghe tiếng răng va chạm.
Chỉ có hai vị tiên sinh ngoại viện là không thay đổi sắc mặt, gương mặt ngưng trọng nhìn đại pháp sư phía đối diện.
Gương mặt Giang Nguyên cũng không có gì thay đổi, chỉ nhìn chằm chằm đám đại pháp sư đang hô to không dứt, nhìn những thân ảnh khổng lồ đang ngưng tụ phía sau bọn họ, còn có bóng dáng phía sau đám phù thủy cấp thấp, ánh mắt lóe lên ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt.
- Các người dám?
Giang Nguyên chậm rãi nói, không còn sự ôn hòa như ngày xưa, chỉ có sự ngưng trọng và tức giận vô hạn.
Màu đỏ trong mắt hắn càng lúc càng nhiều, quanh thân cũng bắt đầu có một cổ khí tức nhàn nhạt dâng lên.
Các cao thủ ngoại viện không cảm thấy gì, nhưng đám phù thủy đối diện lại cảm thấy lạnh cả người, đám phù thủy cấp thấp thì không chịu nổi, hai chân muốn mềm nhũn ra.
Thầy tế tổ linh dường như cũng cảm nhận được khí thế của những phù thủy bên cạnh, ánh mắt liền hiện lên sự kinh hoàng, một lần nữa vung quyền trượng, tức giận hét lên, một luồng khí tức vừa dày vừa nặng bốc lên trên người ông ta.
Cảm nhận được luồng khí tức hung mãnh, tinh thần của đám phù thủy bên cạnh cũng phấn khởi lên, đồng loạt ngửa đầu hét lên một tiếng.
Theo tiếng thét giận dữ, khí tức trên người bọn họ càng lúc càng đậm, thân ảnh khổng lồ phía sau cũng ngưng tụ thêm mấy phần.
Đám cao thủ ngoại viện bên cạnh Giang Nguyên đều run lên, sắc mặt tái xanh, giống như đụng phải vật gì đáng sợ nhất. Thậm chí có người run rẩy. Những cao thủ có thực lực yếu hơn thì chân bắt đầu mềm nhũn ra.
Nhưng Giang Nguyên đứng chính giữa giống như gặp phải chuyện làm cho hắn tức giận, liền ngửa đầu rít lên một tiếng.
Theo tiếng rít gào, cao thủ ngoại viện chỉ cảm thấy quanh thân nhẹ đi, áp lực khổng lồ trong nháy mắt biến mất.
Chương 966: Chúng ta nhiều người, ngươi đến cắn ta đi
Trong tiếng rít của Giang Nguyên, các đại nhân vật phù thủy bỗng cảm thấy căng thẳng trong lòng, sau đó dưới ánh mắt khẩn trương của bọn họ, rốt cuộc cũng đã nhìn thấy thứ bọn họ muốn thấy.
Một thân ảnh khổng lồ ngưng tụ phía sau đối phương, một luồng uy áp nồng đậm trước đây chưa từng có, cộng thêm uy nghiêm và phẫn nộ vô tận lao thẳng đến bọn họ.
- A….
- A….
Trong tiếng kêu run rẩy, tất cả các đại pháp sư đều há to miệng, ngơ ngác nhìn mấy cái đuôi to đang vểnh lên, chỉ cảm thấy trong lòng đập mạnh lên.
Bọn họ cảm thấy, tổ linh trước giờ vững như thái sơn không sợ hãi bất cứ thứ gì, sau khi thân ảnh khổng lồ đó xuất hiện, liền sợ hãi lùi bước, thậm chí còn thần phục. Hơn nữa, khi thân ảnh đối phương càng lúc càng ngưng tụ, sự lo sợ dường như càng nồng đậm hơn.
Sự lo lắng ảnh hưởng nghiêm trọng đến phù thủy mà tổ linh phụ thể. Các đại phù thủy thì không sao, nhưng những phù thủy cấp thấp thì không chịu nổi, vẻ mặt hoang mang, trong lòng tràn đầy kinh hãi ngẩng đầu nhìn bóng người to lớn, hai chân run rẩy. Nếu không phải có rất nhiều Đại pháp sư ngưng thực tổ linh phía sau bọn họ, bọn họ đã sớm xụi lơ dưới đất rồi.
Thầy tế tổ linh đứng trước nhất, hai mắt đăm đăm, miệng há to nhìn thân ảnh uy nghiêm đang ngưng thực trước mặt, thậm chí còn nhẹ nhàng run rẩy chín cái đuôi to lớn, khiến cho thầy tế tổ linh phải nuốt nước miếng một cách khó khăn.
Những cao thủ ngoại viện bên cạnh Giang Nguyên, nhìn đám phù thủy cao thấp đang sợ hãi, gương mặt cũng tràn đầy kinh nghi. Tuy đây không phải là lần đầu tiên gặp phải những thứ này, nhưng một đám Đại pháp sư khí thế như hổ như sói khiến cho lòng người run sợ không ngớt bỗng trở nên giống như con mèo con. Sự thay đổi đột ngột này khiến cho các cao thủ ngoại viện có chút không thích ứng kịp.
Bọn họ chỉ biết Trưởng phòng Giang chẳng qua chỉ thét lên một tiếng giận dữ, đồng thời tản mát một cổ khí thế không gì sánh kịp, khiến cho đám gà ác hoa hòe kia phải sợ hãi rúc vào một chỗ.
Đồng thời, dưới khí tức uy nghiêm của Giang Nguyên, bọn họ cảm thấy áp lực kinh khủng vừa nãy đã tan biến.
Tổ linh sau lưng truyền đến cảm giác sợ hãi và tâm trạng khẩn trương, khiến cho thầy tế còn đang ngẩn người nhìn sinh vật kinh khủng phía sau rất nhanh tỉnh lại, nhớ đến trước đó đã chuẩn bị, rồi lại nhìn đám Đại pháp sư bên cạnh đang hoảng sợ, liền vội giơ thanh quyền trượng lên, hít một hơi thật sâu, cưỡng ép sự sợ hãi trong lòng xuống, ngửa đầu nổi giận gầm lên một tiếng. Theo sau, hư ảnh sư tử đang bắt đầu rúc đầu giống như bị khu động, ngẩng đầu phát ra tiếng gào thét không cam lòng.
Rống!
Nghe tiếng gào này, đám Đại pháp sư đang rụt cổ giống như được uống thuốc trợ tim, rốt rít ngẩng đầu lên, cắn răng quơ thanh mộc trượng hoặc cây lao, bắt đầu phát ra tiếng kêu gào các loại.
Hư ảnh tổ linh các loại sau lưng bọn họ dường như nhận được động lực, đồng loạt ngẩng đầu, phát ra tiếng thét phụ họa chói tai.
Cao thủ ngoại viện vừa mới thả lỏng, liền thấy khí thế đối phương lại dâng lên, người nào cũng vội thẳng sống lưng, chống đỡ khí thế đập vào mặt.
Hết thảy chỉ vừa mới bắt đầu. Các đại pháp sư đồng loạt gầm thét, mười mấy thân ảnh tổ linh to nhỏ khác nhau càng lúc càng ngưng tụ, thậm chí hòa cùng một thể với tổ linh sư tử, chống đỡ khí tức của Cửu Vĩ Thiên Hồ.
Khí tức mấy chục tổ linh ngưng tụ thành một mảnh, đám phù thủy nhỏ đang toàn thân phát run liền tỉnh lại, từng người hô to quơ thanh mộc trượng trong tay.
Khi khí thế được nối liền một mảnh, cảm giác thần phục đã biến mất, ý chí chiến đấu một lần nữa tràn ngập. Gương mặt người nào cũng lộ vẻ đắc ý, hướng Giang Nguyên hô to không dứt.
- Ngươi có thần thú chi linh thì có thể làm được gì? Bên này chúng ta có không ít người, chẳng lẽ chúng ta còn sợ một mình ngươi? Có bản lãnh thì đến cắn ta đi.
Mang theo tâm trạng vui sướng, đám phù thủy quơ tay, bắt đầu nhảy múa. Bọn họ cũng cảm thấy tổ linh sau lưng mình đã không còn cảm thấy áp lực nữa, hết thảy đều như sống lại, khí thế trong nháy mắt dâng lên.
Cảm thấy khí thế tổ linh đã phóng ra, kéo theo các tổ linh khác chống đỡ được với đối phương, hoàn toàn không còn bất kỳ áp lực nào, thậm chí còn tăng vọt lên, gương mặt thầy tế bắt đầu lộ ra nụ cười đắc ý. Xem ra suy nghĩ của mình không sai. Mặc dù đối phương có thần thú chi hồn, nhưng khi tổ linh môn tập trung cùng một chỗ, do chi hồn sư vương của mình thống lĩnh, hoàn toàn có thể chống đỡ được với đối phương.
Nhìn gương mặt của chàng thanh niên vẫn ổn định, không hề biểu hiện chút khác thường nào, thầy tế lại đắc ý cười một tiếng. Tiểu tử này hẳn bây giờ đã biết được lợi hại của bọn họ rồi. Đừng tưởng rằng trên người có thần thú chi linh thì dám không coi thầy tế tổ linh và bộ lạc phù thủy của bọn họ ra gì.
Lập tức nhìn Giang Nguyên, lạnh giọng nói:
- Giang Nguyên, bây giờ ta cho ngươi thêm cơ hội, quy thuận bộ lạc phù thủy của ta, ta sẽ cho ngươi vị trí Đại pháp sư, hơn nữa còn cho ngươi tùy ý chọn lấy một mỏ vàng, như thế nào?
Nghe thầy tế tổ linh nói xong, các đại pháp sư bên cạnh đều nhìn Giang Nguyên, phá lên cười đắc ý. Vừa rồi cho hắn vị trí đứng đầu các đại pháp sư, cộng thêm rất nhiều mỏ kim cương, mỏ vàng, hắn lại không chọn. Bây giờ thì tốt rồi, chỉ là một đại pháp sư và một mỏ vàng mà thôi. Hắc hắc, vốn tất cả mọi người phải tôn hắn làm đầu, bây giờ nhiều nhất cũng chỉ là đại phù thủy, cùng cấp bậc với mọi người.
Nhìn bộ dạng đắc ý của đám đại pháp sư, còn có lời nói của thầy tế tổ linh, sắc mặt của đám người Thiên Y Viện trong nháy mắt trở nên khó coi. Vừa nãy khí thế của đối phương còn yếu, bây giờ lại rất có cảm giác xoay người. Hơn nữa bọn họ cũng cảm nhận được khí tức kinh khủng từ chỗ đối phương truyền đến, và áp lực càng ngày càng tăng. Xem ra Trưởng phòng Giang đã rơi vào thế hạ phong.
Vạn nhất nếu Trưởng phòng Giang không chịu nổi áp lực, vậy phải làm thế nào cho phải? Một mỏ vàng, một vị trí Đại pháp sư, tuy kém hơn so với lúc ban đầu không ít, nhưng tình huống bây giờ không phải Trưởng phòng Giang có thể lựa chọn. Dù sao bộ lạc phù thủy nắm trong tay cả một Châu Phi. Một một vị Đại pháp sư cũng là nhân vật chân chính nắm trong tay một phương. Chứ đừng nói chi còn có cả một mỏ vàng cám dỗ.
Suy nghĩ lại hai ngày qua, thái độ của nội viện đối với Trưởng phòng Giang rõ ràng đã khiến cho Trưởng phòng Giang không vui, hơn nữa còn dám kháng nghiêm lệnh của hội Viện ủy. Hai vị tiên sinh ngoại viện và Lý Minh bên cạnh bắt đầu thấp thỏm trong lòng, khẩn trương nhìn sang Giang Nguyên, rất sợ hắn sẽ đồng ý.
Là tiêu điểm của tất cả mọi người, lúc này dường như Giang Nguyên không chút cảm giác sự uy hiếp của thầy tế, cũng không cảm nhận được thế cục biến hóa, khóe miệng vểnh lên, ánh mắt lóe lên sự giễu cợt, lạnh lùng nói:
- Chẳng lẽ tôi nói còn chưa đủ sao? Hơn nữa chẳng lẽ ông cho rằng chỉ dựa vào đám ô hợp các ông thì có thể uy hiếp được Cửu Vĩ của tôi sao?
- Cái gì? Đám ô hợp?
Nhìn vẻ mặt đầy giễu cợt của Giang Nguyên, tuy nói thầy tế cũng không hiểu rõ lắm cái gì là đám ô hợp, nhưng nghe giọng nói khinh thường của hắn, làm sao mà không biết đây chẳng phải lời lẽ tốt đẹp gì.
Thầy tế thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu, hai mắt nhìn chằm chằm Giang Nguyên, quyết định cho đối phương một bài học, khiến cho tên tiểu tử khốn kiếp này biết lợi hại là như thế nào, xem hắn có còn phách lối như vậy nữa không.
Nơi này là Châu Phi, là địa bàn của bộ lạc phù thủy, vừa nãy đã cho hắn hứa hẹn lớn đến như vậy, ngay cả vị trí thứ hai của bộ lạc phù thủy cũng cho hắn luôn, cộng thêm nhiều tài sản như thế, nhưng tiểu tử này vẫn không biết xấu hổ. Bây giờ thì tốt rồi, cái gì cũng đừng hòng. Nếu không đàng hoàng giao ra thần thú chi linh, nhất định sẽ không để hắn rời khỏi Châu Phi.
Lập tức cắn răng nói:
- Được, cái này gọi là rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt.
Một lần nữa vung quyền trượng, đồng thời nhảy lên trước một bước, trừng hai mắt, rống với Giang Nguyên một tiếng.
Theo tiếng gầm thét, đám phù thủy bên cạnh cũng hăm hở tiến lên.
Đám tổ linh đằng sau bọn họ cũng đồng loạt rít gào với hư ảnh Cửu Vĩ đang bất động đằng sau Giang Nguyên. Thị uy thì không cần phải nói.
Chương 967-1: Ánh mắt kinh người
Lúc trước, khi thành lập doanh khu ở Aguero, Giang Nguyên đã lợi dụng hai chiếc trực thăng tạo thành một căn cứ truyền tin. Sau đó, khi tiếp viện từ quốc nội đến, hắn đã dùng thiết bị truyền tin vệ tinh hoàn hảo để thay thế cho trực thăng, tạo thành một nơi truyền tin hoàn chỉnh, hữu hiệu, để doanh khu và quốc nội có thể tùy thời liên thông.
Ít nhất, tuy thành lập nơi truyền tin chuyên nghiệp như vậy thì có chút lãng phí, nhưng đây chính là phong cách của Thiên Y Viện. Thiên Y Viện có tiền, có thế lực, làm việc gì cũng phải làm cho hoàn mỹ.
Bây giờ rõ ràng là nó đã phát huy tác dụng.
Mấy phút trước, xác nhận đám gà ác đến trước cửa doanh khu gây chuyện chính là thầy tế tổ linh và một đám Đại pháp sư của bộ lạc phù thủy, Lý Minh đã sai người khẩn cấp tiến hành báo cáo cho Viện ủy.
Đối mặt với chuyện trọng đại như vậy, xác nhận Thiên Y Viện và bộ lạc phù thủy Châu Phi chính thức phát sinh mâu thuẫn, hơn nữa ngay cả thầy tế tổ linh cũng xuất hiện luôn, Từ Khải Liễu nhanh chóng triển khai hội nghị khẩn cấp.
Mọi người ở đây trong vòng một năm qua đã hình thành thói quen luôn tham gia những cuộc họp Viện ủy khẩn cấp. Nghe nói là chuyện quan trọng, hơn nữa còn liên quan đến Giang Nguyên, chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi, mọi người đã tập trung đầy đủ.
Ngồi trong phòng họp, nhìn hình ảnh từ doanh trại Châu Phi truyền đến qua màn hình, sắc mặt người nào cũng ngưng trọng. Bộ lạc phù thủy nổi tiếng không gây chuyện. Cho đến bây giờ cũng chưa từng bước ra khỏi Châu Phi một bước. Hơn nữa, ở Châu Phi, chỉ cần anh khiêm tốn, đám phù thủy cư ngụ ở núi lớn hay thảo nguyên này sẽ không đến tìm anh để gây phiền phức.
Nhưng bộ lạc phù thủy cũng nổi tiếng là thích làm khó. Chuyện không liên quan thì không sao, nhưng một khi liên quan đến, phiền toái sẽ rất lớn, mà cũng khó nói chuyện với đám người ngang ngược này.
- Giang Nguyên rốt cuộc muốn làm cái gì vậy? Tự dưng lại đi trêu chọc đám phù thủy đó làm gì?
Đối với những chuyện liên quan đến Giang Nguyên, Chu Thế Dương tuyệt đối là người đầu tiên nhảy ra tát nước dơ vào người Giang Nguyên. Lúc này tất nhiên là không ngoại lệ. Trong lúc Hội Viện ủy vẫn còn đang tiến hành thảo luận với Tuyệt Y Đường, còn chưa chính thức định luận, bây giờ có cơ hội dội cho cha con Giang gia một bát nước dơ, ảnh hưởng đến kết quả xử lý và ứng đối giữa Thiên Y Viện và Tuyệt Y Đường, Chu Thế Dương dĩ nhiên là sẽ không bỏ qua.
Dứt lời, Chu Thế Dương đột nhiên vỗ bàn, tức giận nói:
- Đây chính là phản nghịch. Hắn nhất định là cố ý, để chúng ta không cách nào mang Tế Thế Đỉnh về. Nhất định là như vậy.
- Thiên y sư Chu Thế Dương, xin tự trọng. Trong lúc còn chưa định luận, xin đừng tùy tiện nghi ngờ và bêu xấu thành viên cao cấp của Thiên Y Viện ta.
La lão đã quen với động tác của Chu Thế Dương, chẳng qua chỉ đẩy cặp mắt kính lên, khinh thường ném ra một câu. Dù sao ông tuyệt đối tin tưởng đệ tử mình. Mấy lần trước, bất kể Chu Thế Dương đơm đặt như thế nào, cuối cùng sự thật đều chứng minh biểu hiện của Chu Thế Dương chẳng khác nào tôm tép nhãi nhép.
Dĩ nhiên, khi cần xuất thủ, La Thiên Minh tất nhiên sẽ xuất thủ, đặc biệt đang trong thời khắc mấu chốt, không thể để Chu Thế Dương biến trắng thành đen. Nếu không, Giang Nguyên sẽ gặp phiền phức rất lớn.
- La Thiên Minh, ông có ý gì? Đừng tưởng rằng hắn là đệ tử của ông thì ông khắp nơi bảo che, bảo vệ cho hắn. Bây giờ cha của hắn là phản nghịch của viện, chẳng lẽ ông còn thân với hắn hơn cha của hắn sao?
Thấy La Thiên Minh không tranh luận với mình như mọi khi, chỉ khinh thường giễu cợt, Chu Thế Dương giống như bị đạp đuôi, mặt đỏ bừng tức giận kêu lên.
Mắt thấy hai người sắp cãi vả, Từ Khải Liễu đang nhìn màn hình, rốt cuộc không nhịn được tức giận quát lên:
- Được rồi, gọi các người đến đây để họp chứ không phải để gây gổ. Bây giờ không phải là thời điểm để tranh luận.
- Hừ.
Bị Từ Khải Liễu quát cho một câu, lúc này Chu Thế Dương mới trừng La y sư một cái, hừ một tiếng rồi ngồi xuống, không nói gì nữa.
Các thành viên dần dần bị hình ảnh trên màn hình thu hút sự chú ý. Nhìn đám phù thủy đầu đội các loại lông chim, sắc mặt người nào cũng nghiêm túc lại.
Thiết bị truyền tin tương đối hoàn hảo. Thông qua hai ba máy thu hình xung quanh doanh khu cùng với dụng cụ thu âm tầm xa, đã đem tình huống giằng co giữa Giang Nguyên, cao thủ ngoại viện và đám phù thủy truyền lại rõ ràng.
- Cái gì là thần thú chi linh? Cái gì là Cửu Vĩ Hồ? Là cùng một thứ sao? Tại sao lại có liên quan đến Giang Nguyên?
Nhìn hình ảnh và bên kia truyền đến, Liêu Long Căn cau mày, nhìn mọi người hỏi:
- Đây rốt cuộc là cái gì? Có ai biết vì sao Giang Nguyên vì cái này mà phát sinh với bộ lạc phù thủy hay không?
Mọi người trố mắt nhìn nhau, sau đó nhìn La Thiên Minh.
Lúc này, vẻ mặt của La lão cũng tràn đầy nghi hoặc và khẩn trương, thấy mọi người nhìn mình, liền vội vàng lắc đầu:
- Đừng nhìn tôi, tôi không biết chuyện này đâu.
Thấy La lão trả lời như vậy, mọi người lại chuyển tầm mắt đến màn ảnh, cũng biết La Thiên Minh sẽ không nói dối trong chuyện này. Chỉ là trong lòng mọi người tràn đầy kinh nghi, không biết rốt cuộc đây là thứ gì, lại khiến cho thầy tế tổ linh và mười mấy Đại pháp sư của bộ lạc phù thủy phải ra mặt. Hơn phân nửa cao tầng của bộ lạc phù thủy đều ở nơi này.
Nhìn Giang Nguyên chính diện đối kháng với các đại lão của bộ lạc phù thủy không chút yếu thế, mặc dù các thành viên hội Viện ủy cách xa vạn dặm, nhưng trong lòng cũng thầm đổ mồ hôi. Người của bộ lạc phù thủy đều có thực lực Thiên giai. Giang Nguyên dẫn theo hai cao thủ Thiên giai và mười mấy cao thủ Địa giai, lại dám không chút thua kém đám Đại pháp sư thực lực gấp năm sáu lần bọn họ. Nếu đổi lại là người nào khác, chỉ sợ sẽ không được bình tĩnh như vậy, chứ đừng nói chi Giang Nguyên còn rất kiêu ngạo, chính diện chống đỡ, không bị đối phương uy hiếp.
- Giang Nguyên đáng chết. Hắn không sợ chết, chẳng lẽ lại để cho hai tiên sinh ngoại viện và nhiều cao thủ địa giai phụng bồi hắn xuống suối vàng sao?
Chu Thế Dương không nhịn được lại hừ lạnh:
- Hơn nữa, thực lực của bộ lạc phù thủy mạnh như vậy, rõ ràng Cửu Vĩ gì đó sẽ không gánh nổi. Người ta muốn thì cho người ta đi.
Chương 967-2: Ánh mắt kinh người
Dứt lời, Chu Thế Dương nhìn Từ Khải Liễu, nói:
- Viện trưởng, Giang Nguyên càn rỡ như vậy, hoàn toàn không cố kỵ lợi ích của viện ta. Tôi yêu cầu hội Viện ủy truyền lệnh đến, ra lệnh Giang Nguyên giao Cửu Vĩ Hồ cho bộ lạc phù tủy. Tôi thấy, nếu có thể dùng cái thứ mà chúng ta chẳng biết là gì để kết minh với bộ lạc phù thủy, đối với sự phát triển của Thiên Y Viện chúng ta ở Châu Phi rất có lợi.
Nghe Chu Thế Dương nói, thành viên của hội Viện ủy cũng mở to mắt nhìn nhau. Cửu Vĩ Hồ là thứ gì còn chưa xác định được, nhưng nhìn phản ứng của bộ lạc phù thủy thì biết nhất định là đồ vật quan trọng. Cứ như vậy mà đưa cho bộ lạc phù thủy sao? Nhưng mọi người cũng cảm thấy lời nói của Chu Thế Dương có đạo lý nhất định. Đối mặt với toàn bộ bộ lạc phù thủy, muốn giữ Cửu Vĩ Hồ gì đó, nhất định phải dốc toàn bộ ngoại viện mới có hy vọng giữ được vật này từ trong tay người khác. Nhưng trước mắt, tình huống này thật sự không ổn.
- Ông còn biết giữ chút mặt mũi không?
La Thiên Minh nhìn Chu Thế Dương, trong lòng bốc lửa, lên tiếng châm chọc:
- Thiên Y Viện chúng ta từ lúc nào cúi đầu trước người ta vậy? Chuyện này còn chưa biết rõ, ông đã lập tức bán Giang Nguyên đi. Ông không sợ mất mặt, nhưng nội viện chúng ta thì sợ đấy.
- Ông…càn rỡ.
Mặt Chu Thế Dương đỏ lên. Tâm tư của ông ta mọi người đều biết. Nhưng bị nói trắng ra như vậy, vẫn khiến ông ta có chút tức giận.
- Được rồi, thế cục bên kia đã như vậy, chúng ta cũng không hiểu tình huống cụ thể. Hơn nữa phỏng chừng thần thú chi linh có liên quan đến tổ linh của những người kia. Chúng ta trước cứ xem tình huống một chút.
Từ Khải Liễu nghiêm túc lên tiếng. Bà dùng uy nghiêm của Viện trưởng cưỡng ép hai người kết thúc giao phong, sau đó sắc mặt ngưng trọng nhìn màn hình:
- Giang Nguyên không phải là loại người lỗ mãng. Xem trước rồi nói sau.
- Hừ, chẳng lẽ Giang Nguyên cùng với hai tiên sinh ngoại viện có thể chống lại nhiều Đại pháp sư như vậy sao? Nếu có thể giữ được Cửu Vĩ Hồ, hắn còn bị đám Huyết tộc ở Anh quốc đuổi giết thành bộ dạng như vậy à?
Mặc dù không còn nhắc đến suy nghĩ đầu tiên, nhưng Chu Thế Dương vẫn không nhịn được mà cười lạnh.
Nhưng lúc này không ai để ý đến lời nói của ông ta nữa, bởi vì không khí trong màn ảnh đang bốc lên ngùn ngụt, tùy thời chỉ cần mồi lửa là cháy lên ngay.
Theo tiếng rống giận của đám phù thủy, uy thế bỗng nhiên tăng vọt, thậm chí khiến cho đám cao thủ ngoại viện đứng bên cạnh Giang Nguyên cũng cảm thấy có một luồng ác khí xông thẳng đến, chẳng khác nào bị vô số con mãnh thú hung tàn nhìn chằm chằm, có người tê dại không tự chủ được lui về sau một bước.
Chứ đừng nói chi đến hơn trăm binh lính đứng cách đó không xa. Mặc dù bọn họ không chính diện cảm nhận được khí tức hung ác, nhưng uy lực còn lại cũng khiến cho các binh lính đã từng trải qua chiến trận phải xanh mặt, răng trên đụng răng dưới. Có những binh lính ý chí yếu ớt đã bị dọa sợ ngồi phịch xuống đất.
Nhìn phản ứng của đám người Thiên Y Viện, đám phù thủy lại càng đắc ý, hò hét to hơn, khí thế hung mãnh hơn.
Chỉ có Giang Nguyên là vẫn đứng im không nhúc nhích, ngay cả gương mặt cũng chẳng có biểu hiện gì, chỉ có khóe miệng là cong thêm hai phần.
- Được, để xem ngươi có thể giả bộ đến khi nào?
Nhìn Giang Nguyên vẫn đứng bất động, hư ảnh thần thú chín đuôi đằng sau vẫn không có phản ứng gì, xem ra là bị uy danh của tổ linh các loại bên mình trấn trụ. Trong lòng thầy tế lại càng trấn định hơn, cười thầm trong bụng. Xem ra thần thú cũng chỉ lợi hại như vậy thôi, hẳn còn chưa kịp khôi phục tinh thần, lập tức vẻ hung ác trong mắt lại càng sâu hơn mấy phần.
Thầy tế tổ linh một lần nữa giơ quyền trượng, ngửa đầu phát ra hai tiếng uy hiếp, sau đó tiến lên một bước dài.
Đám phù thủy bên cạnh liền học theo, uy hiếp tiến lên một bước, cùng nhau trực chỉ hư ảnh Cửu Vĩ sau lưng Giang Nguyên.
Đám phù thủy đều biết được, nhắm vào các loại thú linh, khí thế là quan trọng nhất. Muốn thu phục một thú linh mới, tất nhiên phải chấn nhiếp đối phương trước, để nó sinh ra sợ hãi. Chỉ cần sợ hãi, khí thế sẽ yếu đi, chiến ý biến mất. Chỉ cần không buông cơ hội, khả năng thành công sẽ rất lớn.
Cho nên, khi thấy thần thú chi linh Cửu Vĩ của đối phương dường như bị khí thế của mình chấn nhiếp, không dám giương oai, trong lòng đám phù thủy tràn đầy đắc ý, bắt đầu dựa theo kế hoạch trước đó, theo bước chân của thầy tế, đem khí thế của tổ linh môn phía sau phát huy đến trình độ cao nhất, tiến về phía trước, chuẩn bị bắt thần thú chi linh này.
Trước mặt khí tức hung ác dâng trào, cao thủ ngoại viện thiên y xanh cả mặt. Một cảm giác ớn lạnh từ sống lưng xông thẳng lên đỉnh đầu.
Theo bản năng lui về sau hai bước mới giật mình tỉnh lại, hai tiên sinh ngoại viện gầm lên một tiếng, cắn răng không tiếp tục lui về phía sau.
Lúc này, chỉ có Giang Nguyên là như cành cây nhỏ trong dòng nước xiết, tùy thời có thể bị gẫy, nhưng nó vẫn cứ đứng đó, mặc dù dòng nước chảy xiết để cỡ nào cũng vẫn bất động.
Thấy Giang Nguyên vẫn bất động, gương mặt thầy tế tổ linh lóe lên sự lạnh lẽo và kiên quyết, một lần nữa giơ trượng hò hét. Đang định tiếp tục tiến lên một bước, để đối phương cảm thấy áp lực hơn, đột nhiên hai mắt đang căm tức nhìn Giang Nguyên liền toát lên sự sợ hãi.
Đám đại pháp sư theo sát bên cạnh thầy tế, chuẩn bị hô ứng, tiếng hô vừa mới cất lên, bỗng nhiên cảm thấy có một cơn lạnh phủ xuống người mình, khiến cho tiếng hô cứng lại trong cổ họng.
Cảm nhận được lãnh ý khiến cho mọi người kinh hồn táng đởm, đám đại pháp sư hoảng sợ ngẩng đầu nhìn thân ảnh khổng lồ trước mắt, nhìn chín cái đuôi rối bù đột nhiên sáng lên hai điểm đỏ nhàn nhạt, hơn nữa càng lúc càng sáng, dần dần biến thành cặp mắt huyết sắc, uy nghiêm lãnh khốc nhìn chằm chằm đám phù thủy trước mặt.
Nhìn cặp mắt huyết sặc lạnh lẽo, trên trán đám đại pháp sư bắt đầu rịn ra một tầng mồ hôi lạnh, chỉ cảm thấy cả người lạnh lại, hơn nữa tổ linh đằng sau cũng cảm nhận được khí thế hung ác, toát ra ý kinh hoàng còn nhiều hơn lúc ban đầu.
Chương 968: Thần thú hoàn thể
Trong lòng đám pháp sư dâng lên sự sợ hãi. Đám phù thủy cấp thấp vốn đang múa hát tưng bừng, khí thế dâng cao tất nhiên lại càng không chịu nổi. Trừ một số người có thực lực cường hãn, số còn lại đột nhiên cứng đờ, tiếng hô còn trong cổ họng đã phải ngã phịch xuống đất.
Đám phù thủy cấp thấp không nhìn thấy Cửu Vĩ Thiên Hồ sau lưng Giang Nguyên, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự uy áp. Trong khoảnh khắc cặp mắt Cửu Vĩ sáng lên, uy áp càng khổng lồ hơn, trong nháy mắt bao phủ đám phù thủy cấp thấp. Hư ảnh nhàn nhạt sau lưng tiêu tán không một tiếng động.
Còn đám đại pháp sư có thể nhìn thấy hai mắt tràn đầy uy nghiêm và lạnh lẽo của Cửu Vĩ, trong lòng tràn đầy bi ai.
Cảm nhận được tổ linh phía sau mình truyền đến sự khẩn trương, thần phục, lùi bước, đám đại pháp sư khóc không ra nước mắt. Chỉ một thần thú chi hồn, nhưng đủ để áp đảo đám tổ linh bọn họ cung phụng mấy chục năm.
Hơn nữa, đối mặt với uy áp như vậy tồn tại, tính hung ác của tổ linh cũng sẽ bị tổn thương, thực lực sẽ bị giảm bớt. Trải qua một lần uy áp như vậy, các đại pháp sư phải cần tốn rất nhiều thời gian và tinh thần mới khiến cho tổ linh khôi phục thực lực.
Còn đối với hư ảnh của đám phù thủy cấp thấp, có thể nói tổ linh bọn họ khổ cực lắm mới ngưng tụ được trong nháy mắt bị xua tan, muốn ngưng tụ lại một lần nữa, thời gian tiêu tốn sẽ dài hơn.
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Các thành viên Hội Viện ủy cách xa vạn dặm nhìn cảnh tượng trên màn hình, thật sự không biết phải làm sao. Tại sao tình huống lại nghịch chuyển như vậy? Vừa rồi đám gà ác kia còn rất khí thế, đột nhiên lại trở nên héo rũ như vậy? Đặc biệt là đám phù thủy cấp thấp đằng sau, hồi nãy còn nhảy múa tưng bừng, như thế nào đột nhiên bị ném xuống đáy vực, một phút mà ngã xuống mấy chục người. Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Bộ lạc phù thủy có mười mấy đại pháp sư, bao gồm thầy tế tố linh, thế nhưng lại bị một mình Giang Nguyên dọa sợ thành như vậy?
Trong lúc mọi người trợn mắt há mồm, Giang Nguyên vẫn đứng im bắt động đột nhiên bước về phía trước một bước. Đám đại pháp sư mặt đổ đầy mồ hôi nhìn hai tròng mắt tràn đầy huyết sắc của Cửu Vĩ, giống như bị một áp lực nào đó rất lớn, đồng loạt ngửa về sau, lảo đảo một cái, vất vả lắm mới đứng vững.
Hít! Ngồi trong phòng họp, các thành viên hội Viện ủy nhìn biểu hiện kia, cũng không nhịn được mà hít một hơi khí lạnh. Bước đi này của Giang Nguyên thật có thể dọa người. Đám đại pháp sư đều là cao thủ Thiên giai, đừng nói chi còn có thầy tế tố linh. Giang Nguyên chẳng qua chỉ bước về phía trước một bước, lại dọa mấy người này ngay cả đứng cũng đứng không vững.
Giang Nguyên lẳng lặng nhìn đám người trước mặt, ánh mắt không hề có sự tức giận hay lãnh ý, chẳng qua chỉ lạnh lùng nhìn vẻ mặt kinh hoàng của đám pháp sư.
Các thành viên Thiên Y Viện cách xa vạn dặm dĩ nhiên là không cảm nhận được bất kỳ áp lực dị thường nào, những đám phù thủy lớn nhỏ đứng trước mặt Giang Nguyên thì lại không như vậy. Giang Nguyên chỉ tiến lên một bước, nhưng lại khiến cho bọn họ cảm thấy nặng nề. Đặc biệt là cặp mắt màu đỏ kia tản ra uy áp, khiến bọn họ có chút không chịu nổi.
Đám đại pháp sư mơ hồ nghe được tiếng kêu gào của tổ linh đằng sau lưng mình, có lẽ vẫn chưa đến tình huống xấu nhất, nhưng rõ ràng đối mặt với thần thú chi uy, đám linh thú cấp bậc tổ linh hoàn toàn không cách nào chống lại áp lực của đối phương.
Gương mặt Giang Nguyên tràn đầy lãnh đạm, nhìn đám phù thủy trước mặt như nhìn một bầy kiến hôi.
Nhưng cũng may, ánh mắt lạnh lùng của Giang Nguyên cũng không duy trì quá lâu, rất nhanh cặp mắt tràn đầy huyết sắc sau lưng hắn cũng dần dần tiêu tán, chỉ còn lại một hư ảnh bình thường. Khi ánh mắt huyết sắc tan đi, ánh mắt của Giang Nguyên cũng khôi phục lại như ban đầu, khiến cho đám phù thủy đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Cặp mắt huyết sắc đó khiến cho bọn họ cảm thấy áp lực quá lớn. Bây giờ nó đã biến mất, tiếng kêu gào của tổ linh cũng dần dần dừng lại, mọi người cũng thở phào một hơi.
Chẳng qua mọi người không biết, khi ánh mắt huyết sắc tản đi, tiếng kêu điên cuồng trong đầu Giang Nguyên mới chậm rãi dừng lại, một tin tức thoáng qua:
- Năng lượng tiêu hao 26%. Năng lượng tích trữ còn lại 8%.
Gương mặt Giang Nguyên vẫn không thay đổi, khóe miệng một lần nữa vểnh lên, sau đó nhìn mọi người nói:
- Tôi đã nói qua, chỉ bằng các người, căn bản không phải là đối thủ của Cửu Vĩ. Bây giờ các người còn có gì muốn nói với tôi nữa không?
Vừa mới thở phào, đám đại pháp sư liền trố mắt nhìn nhau, sau đó cùng nhìn sang thầy tế.
Đáng thương cho thầy tế tổ linh. Vừa rồi ông ta phải gánh chịu áp lực từ Cửu Vĩ cao hơn những người kia, liền hít một hơi thật sâu mới tỉnh hồn lại, nhìn Giang Nguyên, miệng run lên, mãi một lúc mới toát ra được một câu.
- Được, không nghĩ đến ngươi và chi hồn thần thú lại phù hợp đến như vậy. Hôm nay đến đây thôi.
Thầy tế tổ linh dựng thẳng lưng, ưỡn ngực nắm quyền trượng trong tay, nhưng bàn tay lại mơ hồ run rẩy, ánh mắt nhìn Giang Nguyên tràn đầy vẻ không cam lòng. Rõ ràng nhiều người như vậy vẫn không cách nào chống lại thần thú chi hồn của đối phương. Cho dù ông ta có kéo thêm người nữa cũng vô ích, chỉ có thể nghĩ biện pháp khác.
Lập tức cắn răng nói:
- Nhưng ngươi hãy nhớ cho ta, thần thú chi hồn chính là thánh linh của bộ lạc phù thủy. Bộ lạc phù thủy chúng ta nhất định sẽ lấy về.
Chương 969: Tin tức của cha
Thầy tế tổ linh và các đại pháp sư rút đi rất nhanh, không quay đầu lại. Bọn họ biết rất rõ, trước khi chưa nghĩ ra cách để đối phó với thần thú chi hồn, bọn họ sẽ không cách nào động thủ với Giang Nguyên.
Dưới sự uy áp của Cửu Vĩ Hồ, tổ linh của bọn họ không cách nào đối kháng được. Cho dù là cưỡng ép xuất động, thực lực ít nhất cũng sẽ bị hạ xuống phân nửa. Mà đây chỉ là áp dụng cho đám Đại pháp sư bọn họ trở lên. Còn đối với các phù thủy cấp thấp hơn, trong tình huống bị Cửu Vĩ Hồ áp chế, chiến lực xem như bị phế, căn bản không có biện pháp xuất thủ.
Đối với điều này, bọn họ biết rất rõ mà Giang Nguyên cũng rất hiểu. Chỉ có các thành viên hội Viện ủy Thiên Y Viện cách xa ngàn dặm là tràn đầy kinh nghi.
Trước bàn làm việc bên trong lều vải, động tác của cao thủ ngoại viện rất nhanh đã dựng một màn hình lớn đối diện với Giang Nguyên. Sau khi màn hình sáng lên, các cao thủ ngoại viện cung kính khom người trước Giang Nguyên rồi sải bước thối lui khỏi lều vải. Những binh lính được vũ trang đầy đủ dưới sự chỉ huy của cao thủ ngoại viện, đứng cách lều hơn mười thước, bảo vệ toàn bộ lều vải không cho ai đến gần.
Giang Nguyên tiện tay mở một chai nước, rót cho mình nửa ly, bưng lên uống một hớp rồi mới ngẩng đầu nhìn màn hình đối diện. Chờ khi hắn ngẩng đầu lên, lúc này đã có mười mấy cặp mắt trong màn hình đang ngó hắn.
Giang Nguyên khẽ mỉm cười, gật đầu với mọi người một cái, nói:
- Viện trưởng, lão sư, các vị ủy viên, đã lâu không gặp.
- Giang Nguyên, chúng ta triệu tập hội nghị khẩn cấp lần này là có ba chuyện liên quan đến cậu. Chuyện thứ nhất là...
Nghe Từ Khải Liễu nói, Giang Nguyên liếc nhìn toàn bộ người có mặt trên màn hình, thấy ai cũng khẩn trương, trong lòng cảm thấy có chút cảm động.
Chậm rãi gật đầu một cái, nói:
- Được, đầu tiên tôi xin báo cáo tình huống ở Aguero một chút.
- Trước mắt, số người bị lây nhiễm ở Aguero đã lên đến ba ngàn người. Toàn bộ khu xảy ra dịch bệnh đã được cách ly. Trước mắt chúng tôi chưa xác nhận được chung quanh có tình huống dịch bệnh tương tự bùng nổ hay không. Cho nên, từ điểm này cho thấy các biện pháp cách ly trước mắt là tạm thời hữu hiệu.
- Nhưng tình huống nghiên cứu loại vi khuẩn mà chúng tôi tạm gọi là Ira vẫn còn rất chậm, còn chưa tìm được loại thuốc khống chế hữu hiệu. Nhưng tôi đã bắt đầu cho sử dụng thuốc trung y, thử cho bệnh nhân dùng trước, hy vọng có thể hữu dụng.
Sắc mặt các thành viên hội Viện ủy đều ngưng trọng khi nghe Giang Nguyên báo cáo. Tình hình dịch bệnh lần này quá nghiêm trọng, lực lây nhiễm lại kinh khủng. Bọn họ biết rằng, hơn một nửa số dân của một khu bị nhiễm bệnh, loại virus này đã đạt đến tình trạng cao nhất. Tính nguy hại đối với loài người là vô hạn. Lúc này nghe Giang Nguyên báo cáo, tạm thời vẫn chưa xác nhận được có tình huống tương tự xảy ra chung quanh, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần không có tình huống dịch bệnh tương tự bùng phát ở nơi khác, vẫn còn trong phạm vi khống chế, mức nguy hiểm sẽ xuống đến mức thấp nhất.
Lúc này nghe Giang Nguyên nói tiếp:
- Liên quan đến yêu cầu của hội Viện ủy đưa Tế Thế Đỉnh về nước gấp, tôi cũng xin giải thích một chút. Bởi vì tình hình dịch bệnh chưa khống chế được, hơn nữa cũng chưa tìm được loại thuốc hữu hiệu. Cho nên trước mắt tôi lựa chọn điều chế thuốc trung y để tiến hành chữa trị, hy vọng có thể trì hoãn dịch bệnh phát triển thêm. Mà hiện tại ở đây không có dụng cụ nào để điều chế thuốc trung y. Vì thế, tôi xin từ chối yêu cầu vận chuyển Tế Thế Đỉnh về nước của hội Viện ủy. Mong mọi người thông cảm.
- Từ chối? Cậu cho đó là từ chối sao? Chống lại nghiêm lệnh của viện ủy, động thủ với cao thủ ngoại viện, ngăn cản không cho đưa Tế Thế Đỉnh về nước, đây là từ chối của cậu sao? Cậu có biết chống lại nghiêm lệnh của hội Viện ủy sẽ bị lãnh hậu quả gì không?
Giang Nguyên vừa mới nói xong, một thanh âm lạnh lùng truyền đến, không cần nói cũng biết đó là Chu Thế Dương.
Giang Nguyên đưa mắt nhìn Chu Thế Dương trên màn hình, thản nhiên nói:
- Trước mắt chúng tôi đang ở cách mọi người rất xa, tình huống không phải Viện ủy có thể hiểu hết được. Chuyện gấp phải tòng quyền. Hơn nữa, Tế Thế Đỉnh ở bên cạnh tôi, tôi có thể đảm bảo an toàn. Hy vọng hội viện ủy có thể thông cảm.
- Thông cảm? Người nào cũng giống như cậu hết, sau này Viện ủy còn uy tín gì nữa chứ?
Chu Thế Dương lạnh giọng nói:
- Ngay cả lệnh của hội Viện ủy cậu cũng cãi lại, chẳng lẽ còn có mục đích khác?
- Mục đích khác?
Giang Nguyên nheo mắt, nhìn Chu Thế Dương trên màn hình, hỏi:
- Tôi không hiểu vì sao Thiên y sư Chu lại nói như vậy?
- Hừ, quan hệ giữa cậu với Tuyệt Y Đường, ai mà không biết? Chẳng lẽ cậu không phải vì cha của cậu ở Tuyệt Y Đường mà đem Tế Thế...
- Được rồi.
Chu Thế Dương còn chưa nói xong, đã bị Từ Khải Liễu ở một bên cắt ngang. Nhưng bọn họ cũng nhìn thấy Giang Nguyên đột nhiên trợn tròn mắt, lóe lên sự rung động, sau đó gương mặt hiện lên sự kinh nghi và hưng phấn.
Các thành viên hội Viện ủy nhìn biểu hiện của Giang Nguyên trên màn hình, đột nhiên trong lòng đánh bộp, đồng loạt nói:
- Cậu ấy không biết?
Quả nhiên, biểu hiện vẫn luôn lãnh đạm của Giang Nguyên rất nhanh cứng lại, hai mắt trống rỗng, thậm chí đưa tay bưng chai nước, nhưng sờ hai lần mới sờ trúng chai nước, đưa lên miệng hớp một ngụm.
- Cha của tôi?
Giang Nguyên chậm rãi uống một hớp nước, hồi phục lại tinh thần. Sau khi đặt chai nước xuống, liền bình tĩnh nhìn màn hình, nói:
- Nội viện có tin tức của ông ấy sao?
Lúc này Chu Thế Dương cũng cảm thấy không ổn, nhưng lời đã nói ra miệng, cũng khó mà nuốt lại, đành lạnh giọng nói:
- Đúng, ông ta đã trở về viện, chẳng lẽ cậu còn không biết? Cậu đang giả bộ à?
- Ông ấy đã về? Đã về nội viện rồi sao?
Giang Nguyên chớp mắt, gương mặt lộ vẻ cổ quái:
- Thế còn mẹ tôi?
Giang Nguyên vừa hỏi xong, các thành viên hội Viện ủy đều im lặng. Ai cũng không nghĩ đến Giang Nguyên sẽ phản ứng như thế, nhưng phản ứng như vậy cũng là chuyện bình thường. Chẳng qua là không ai có thể trả lời. Thiên Y Viện không biết quá rõ tình huống của Tuyệt Y Đường. Ngay cả việc Giang Văn Ba mới xuất hiện cũng chỉ là hai ngày trước, nào biết vị nữ y sĩ năm đó rốt cuộc như thế nào?
La Thiên Minh nhìn gương mặt khẩn trương lẫn mong đợi của đệ tử, rốt cuộc không nhịn được mà lên tiếng:
- Lần này chỉ có cha của con đến, chúng ta cũng không biết tin tức của mẹ con.
Nghe La Thiên Minh nói xong, biểu hiện cổ quái trên gương mặt Giang Nguyên mới chậm rãi biến mất, dường như là thở phào nhẹ nhõm.
Mọi người nhìn thấy rõ nét mặt của Giang Nguyên, thậm chí cũng đoán được suy nghĩ trong lòng hắn. Tất cả nhìn nhau một cái, trên căn bản đều cười khổ. Nếu như không phải trình độ diễn xuất của Giang Nguyên đạt đến tình trạng đăng phong tạo cực, chỉ sợ Giang Nguyên đúng là không biết quan hệ giữa Tuyệt Y Đường và cha của hắn, càng không biết tin tức cha mình còn sống.
Giang Nguyên im lặng, chỉ có ánh mắt là hiện lên ánh sáng khác thường.
Rốt cuộc, Giang Nguyên gõ bàn một cái, sau đó nhìn mọi người nói:
- Xem ra, hội Viện ủy yêu cầu tôi phải lập tức đưa Tế Thế Đỉnh về nước chính là bởi vì cha của tôi có quan hệ với Tuyệt Y Đường?
Giang Nguyên vừa nói xong, các thành viên đều im lặng. Từ Khải Liễu gật đầu, thở dài nói:
- Đúng, bởi vì cha của cậu có quan hệ với Tuyệt Y Đường, cho nên Viện ủy mới phải bắt buộc đem Tế Thế Đỉnh về nước. Bây giờ, xem ra cậu cũng nên trở về luôn đi.
Nói đến đây, Từ Khải Liễu dừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Hơn nữa, theo tình huống trước mắt, để đảm bảo an toàn, tôi sẽ mang tất cả thành viên của viện trở về. Mọi người có thể giao việc nghiên cứu dịch bệnh cho Mỹ, để bọn họ tiếp tục. Đồng thời phương diện bên nước ta vẫn có thể trợ giúp cho bọn họ.
Nghe Từ Khải Liễu nói, Giang Nguyên cúi đầu thoáng im lặng một chút, sau đó ngẩng đầu nói:
- Căn cứ theo tình huống nghiêm trọng của virus Ira, đồng thời hiện tại cũng đang là thời khắc mấu chốt, một khi chúng ta rút lui, tỷ lệ sinh tồn của mấy ngàn người này sẽ bị hạ xuống. Đồng thời cũng sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của thế tục.
- Hơn nữa, vừa rồi mọi người cũng đã nhìn thấy, bộ lạc phù thủy không cho phép chúng ta rút lui. Người của chúng ta muốn rút lui cũng sẽ rất khó khăn. Cho nên, trong tình huống như bây giờ, tôi xin viện ủy rút lại đề nghị trở về này, để chúng tôi tiếp tục ở lại tiến hành công việc có liên quan.
- Hừ, không được, Tế Thế Đỉnh rất quan trọng. Hơn nữa cậu cũng phải trở về để phối hợp điều tra. Chuyện này không thể thương lượng.
Nghe Giang Nguyên nói xong, Chu Thế Dương hừ lạnh:
- Hơn nữa, cho dù bộ lạc phù thủy có ngăn cản, chúng ta có đến ba ngàn nhân viên có vũ trang, sẽ tập trung lại hết, hộ tống các người rút lui an toàn, vạn nhất không được, vì an nguy của Tế Thế Đỉnh, cậu cứ giao Cửu Vĩ Hồ cho bộ lạc phù thủy. Chuyện này không cho phép cậu tìm lý do.
Nói đến đây, Chu Thế Dương tiếp tục lạnh lùng nói:
- Hơn nữa, tôi cảnh cáo cậu, nếu cậu cứ tiếp tục trì hoãn, chúng tôi có lý do tin rằng cậu cấu kết với Tuyệt Y Đường, ý đồ nuốt trọn chi bảo trấn viện của Thiên Y Viện.
Chương 970: Tranh luận
Giang Nguyên mặt không đổi sắc nhìn Chu Thế Dương trên màn hình, dường như không chút phản ứng với lời nói của ông ta, ngón tay chỉ nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, nhìn mọi người dửng dưng không nói.
Thấy Giang Nguyên không chút phản ứng, sắc mặt Chu Thế Dương đỏ bừng lên, đang định lên tiếng tiếp, đột nhiên nghe Từ Khải Liễu nói:
- Giang Nguyên, Cửu Vĩ Hồ mà bộ lạc phù thủy tìm kiếm rốt cuộc là vật gì? Không biết cậu có thể giải thích với hội Viện ủy hay không?
Giang Nguyên khẽ cau mày, nhìn thẳng vào Từ Khải Liễu phía chính giữa màn hình, sau đó nói:
- Cửu Vĩ giống như tổ linh của bộ lạc phù thủy, nhưng mạnh hơn tổ linh một chút. Cho nên bọn họ muốn cướp Cửu Vĩ từ trong tay của tôi mà thôi.
Nghe Giang Nguyên giải thích, các thành viên viện ủy nhìn nhau. Lúc này, Lưu Mộc Dương lên tiếng:
- Vừa rồi gã thầy tế tổ linh và đám pháp sư bị cậu dọa lui, chẳng lẽ cũng chính là vì Cửu Vĩ?
- Đúng.
Đối với việc này, Giang Nguyên cũng không che giấu. Có thể ngồi vào vị trí thành viên Viện ủy, ai cũng không phải kẻ ngu. Cho dù hắn không xác nhận, mọi người chỉ cần suy nghĩ một chút cũng có thể nghĩ ra.
Nghe Giang Nguyên xác nhận, ánh mắt của hội Viện ủy liền sáng lên. Bọn họ cũng biết tổ linh của bộ lạc phù thủy, bây giờ Giang Nguyên lại thừa nhận, mọi người lập tức nghĩ thông suốt, người nào cũng nhìn Giang Nguyên tràn đầy kinh hãi, chỉ có sắc mặt Chu Thế Dương là vô cùng khó coi.
Lúc này, các thành viên hội Viện ủy đã hiểu vì sao Giang Nguyên lại nói rằng hắn có năng lực bảo vệ được Tế Thế Đỉnh. Hơn nữa mọi người cũng đều nghĩ đến chỗ trân quý của Cửu Vĩ.
Các thành viên hội Viện ủy nhìn nhau, Lưu Mộc Dương nhìn Từ Khải Liễu rồi nói:
- Giang Nguyên, bất kể thế nào, sự việc trọng đại, cậu hãy quay về trước rồi nói sau. Bên này còn rất nhiều chuyện cần cậu giải thích, đồng thời còn cần cậu phối hợp một số điều tra.
Giang Nguyên cau mày, nói:
- Bây giờ tạm thời tôi vẫn chưa đi được. Nếu tôi đi, những người ở đây sẽ xảy ra phiền phức.
- Vừa rồi Viện trưởng cũng đã nói qua, để các thành viên rút lui, giao công việc nghiên cứu cho Mỹ là được.
Lưu Mộc Dương nói.
Nghe Lưu Mộc Dương nói xong, mặt Giang Nguyên vẫn không thay đổi:
- Nếu người chúng ta rời đi, mấy ngàn người khu cách ly này chỉ sợ sẽ không còn sống sót được một phần tư.
Nói đến đây, Giang Nguyên ngẩng đầu nhìn mọi người, trầm giọng nói tiếp:
- Bất kể thế nào, tôi vẫn xin hội Viện ủy lần này, chờ xử lý xong vấn đề dịch bệnh, chúng tôi sẽ trở về Kim Lăng ngay.
- Không được, Viện ủy đã cho cậu cơ hội, không đến phiên cậu trả giá. Giang Nguyên, chẳng lẽ cậu còn muốn cãi lại Viện ủy một lần nữa?
Không đợi Lưu Mộc Dương mở miệng, Chu Thế Dương đã tức giận nói.
Đối mặt với Chu Thế Dương, từ trước đến giờ Giang Nguyên chẳng bao giờ nể mặt:
- Thanh giả tự thanh. Ông muốn tôi quay về, chẳng qua chỉ là lo lắng Tế Thế Đỉnh sẽ bị tôi chiếm làm của riêng. Tôi cũng đã nói tôi và Tuyệt Y Đường cũng chẳng có gút mắc gì. Nếu có, cũng sẽ do một mình tôi giải quyết. Nếu tôi có quan hệ với Tuyệt Y Đường, chỉ sợ các vị đang ngồi đây cũng chẳng nói gì được.
- Cậu...cậu dám vu khống thành viên hội Viện ủy?
Ánh mắt Chu Thế Dương trong nháy mắt trợn tròn, vỗ bàn muốn đứng dậy.
Thấy hai bên lại muốn rùm beng, ánh mắt La Thiên Minh hiện lên sự bất lực. Lần này Giang Nguyên xem như đã cãi lại lệnh của Viện ủy. Nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, chỉ sợ các thành viên khác cũng sẽ bị chọc giận. Khi đó phiền phức của Giang Nguyên sẽ còn lớn hơn.
Trong lúc La Thiên Minh đang định lên tiếng, đột nhiên điện thoại trên bàn Giang Nguyên reo lên. Nghe tiếng điện thoại, Giang Nguyên liền cau mày. Bọn họ biết hắn đang tham gia hội nghị viện ủy, tại sao lại còn điện thoại? Chẳng lẽ đã phát sinh chuyện gì sao?
Dưới sắc mặt cổ quái của mọi người, Giang Nguyên chần chừ một chút rồi nghe điện thoại.
Nghe bên kia nói mấy câu, sắc mặt Giang Nguyên hơi thay đổi, nói:
- Được, quan sát nhiều hơn, chuẩn bị thật kỹ, có chuyện lập tức thông báo cho tôi ngay.
Các thành viên hội Viện ủy nghe Giang Nguyên nói, mơ hồ cũng cảm nhận được sự không ổn.
Thấy Giang Nguyên cúp điện thoại, tất cả đồng loạt nhìn Giang Nguyên, muốn biết chuyện gì xảy ra.
Thấy tất cả mọi người nhìn mình, Giang Nguyên lạnh nhạt nói:
- Bộ lạc phù thủy có động tác.
- Cái gì? Có động tác? Động tác gì?
Mọi người kinh nghi nói.
Giang Nguyên cười khổ:
- Bên ngoài đang có mấy chục chiếc quan xa đến với hơn một ngàn binh sĩ Baina. Hơn nữa, căn cứ theo biểu hiện của vệ tinh, còn có mười mấy chiếc xe đang hướng về bên này, đồng thời có thêm mấy chiếc trực thăng chiến đấu đang quanh quẩn trên bầu trời. Bây giờ chúng tôi có muốn đi cũng đi không được.
- Cái gì?
Nghe Giang Nguyên nói xong, sắc mặt các thành viên đều biến đổi, nhìn nhau một cái, sau đó liền cười khổ. Bọn họ thiếu chút nữa đã quên mất bộ lạc phù thủy là lão đại ở Châu Phi. Tuy trước giờ vẫn rất thu mình, ít khi nhúng tay vào chuyện của thế tục, nhưng lại rất có ảnh hưởng đối với các quốc gia Châu Phi. Nếu Cửu Vĩ Hồ quan trọng đối với bộ lạc phù thủy như vậy, vận dụng quân đội để cướp về là chuyện rất có khả năng.
- Vậy phải làm sao bây giờ?
Mọi người nhìn nhau, không biết phải làm sao. Tuy hiện tại đang có ba ngàn binh lính vũ trang, nhưng không thể nào phát sinh mâu thuẫn trực tiếp với đối phương được.
Hơn nữa, một khi chân chính phát sinh mâu thuẫn, khu vực cách ly nhất định sẽ xuất hiện vấn đề. Đến lúc đó, vi khuẩn lan ra, phiền toái sẽ rất lớn.
Sắc mặt của Chu Thế Dương liền trở nên khó coi. Rõ ràng đối phương là vì Giang Nguyên mà đến. Bây giờ muốn Giang Nguyên về nước là không thể.
Nhưng cứ như vậy mà bỏ qua cho Giang Nguyên, để Giang Nguyên cùng với Tế Thế Đỉnh ở đó, Chu Thế Dương lại không cam lòng. Chẳng qua là không có biện pháp khác. Tuy nói Thiên Y Viện cũng có sức ảnh hưởng nhất định ở Châu Phi, nhưng tuyệt không thể nào so sánh với bộ lạc phù thủy. Lúc này, Chu Thế Dương chỉ có thể căm hận nhìn Giang Nguyên. Bỏ qua cho Giang Nguyên như vậy, ông thật không cam lòng.
Nghĩ đến đây, Chu Thế Dương đột nhiên lên tiếng:
- Đã như vậy, cũng không thể tin tưởng Giang Nguyên được nữa. Tôi đề nghị ngoại viện toàn diện tiếp quản quyền chỉ huy ở Phi Châu.