“Khụ, khụ, khụ,..”
Trên chiếc giường gỗ đàn hương với phong cách cổ xưa, một thiếu niên ốm yếu đột nhiên ho dữ dội.
Ho không ngừng, phổi dường như muốn rớt ra khỏi lồng ngực.
Đôi môi của thiếu niên tím tái, khí sắc nhợt nhạt như điềm báo sinh mệnh sẽ không kéo dài được lâu.
Thế nhưng tiếng ho của thiếu niên lại khiến thiếu phụ bên cạnh không ngừng hoan hỉ.
Thiếu phụ đã hơn ba mươi tuổi, tuy không hào hoa phong nhã nhưng cũng mang một vẻ thùy mị thướt tha. Lúc này đôi lông mày của thiếu phụ hơi giãn ra, nhanh chóng kéo tay thiếu niên ốm yếu nằm trên giường.
“Viễn Nhi, cuối cùng con cũng tỉnh rồi, thiếu chút nữa dọa chết mẫu thân. A! Mau, mau đi gọi lão gia tới đây, Viễn nhi đã tỉnh lại rồi, việc cấp bách trước mắt là chữa thương cho Viễn Nhi, món nợ của Vạn gia sau này rồi tính.”
Hạ nhân nghe lời phân phó của thiếu phụ vội vã đi ngay.
Nhưng dường như thiếu niên không để ý những chuyện này, chỉ ho một cách dữ dội.
Đột nhiên hắn ta kêu lên một tiếng, sau đó phun ra một ngụm máu đen. Máu đen nhanh chóng ăn mòn giường tạo thành một cái lỗ lớn. Hiển nhiên ở trong máu có chứa kịch độc.
Sau khi phun ra một ngụm máu độc, cả người thiếu niên dường như thoải mái hơn hẳn.
Thiếu niên nhìn khuôn mặt căng thẳng của thiếu phụ, một cảm giác kỳ lạ mà quen thuộc xuất hiện ở trong lòng.
Thiếu niên cố nhớ xem người thiếu phụ này là ai nhưng chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ.
“Viễn Nhi, con sao rồi? Có phải độc của Đoạn Trường Thảo lại phát tác không? Mau lấy giải dược đan đến cho thiếu gia.” Khuôn mặt thiếu phụ ân cần quan tâm hỏi.
Hạ nhân nhanh chóng nhận lệnh đi lấy thuốc.
Thiếu niên cố gắng lục lại trong đống trí nhớ hỗn độn của mình, cuối cùng cũng nhớ ra khuôn mặt của người thiếu phụ trước mắt này là ai.
Nữ nhân này không phải ai khác, chính là Nhậm Hồng Lăng - mẫu thân của thân thể này, chủ sở hữu ban đầu của cơ thể này là Diệp Viễn.
Diệp Viễn sinh ra ở Diệp gia, là một trong những thế gia về dược học nhất nhì tại Tần quốc, gia chủ Diệp gia, cũng là cha của Diệp Viễn, đại dược sư sơ cấp, có sức ảnh hưởng rất lớn đến Tần quốc.
Thật đáng tiếc khuyển tử của Diệp Hàng - Diệp Viễn là một công tử quần áo lụa là, suốt ngày chỉ biết gây chuyện thị phi, trêu ghẹo con gái nhà lành. Đến bây giờ ngay cả dược phương cũng không pha trộn được. Thực sự là mất mặt đến tận nhà bà ngoại luôn rồi.
Tuy nhiên, Diệp Hàng không quan tâm đến những điều này, đối với người con trai này từ trước đến nay ông cũng không có hy vọng gì, buông xuôi bỏ mặc, hơn nữa còn cực kỳ bao che khuyết điểm. Diệp Viễn gây sự bên ngoài, cuối cùng đều là ông đến thu dọn, dàn xếp.
Chung quy lại, người làm cha luôn hy vọng con trai có tiền đồ rộng mở. Sau này Diệp Hàng phải tốn cực nhiều công sức và tiền bạc mới gửi được Diệp Viễn vào học viện Vũ Dược, hy vọng nó có thể học được chút gì đó. Ai ngờ rằng Diệp Viễn tên tiểu tử này vào trường học lại tranh đoạt tình nhân với người ta, còn không biết tự lượng sức mình cùng người ta thách đấu giải độc, kết quả là bị độc chết!
Nghĩ về điều này, Diệp Viễn khẽ thở dài, chủ nhân của thân thể này cũng thật là cực phẩm đi. Đây quả thật là có bao nhiêu dũng khí mới có thể tự chơi mình đến chết luôn.
“Bỏ đi, bỏ đi, không nghĩ đến Thanh Vân ta đường đường là một Đan Đế truyền dạy thuật luyện đan, bỗng nhiên có một ngày lại trùng sinh trên người tên tiểu tử quần áo lụa là này. Chẳng lẽ ông trời chiếu cố, để ta lại được sống thêm một lần nữa, giúp ta có thể báo thù cho cha cũng như báo thù cho chính mình, giết chết tên phản đồ lòng lang dạ sói kia. “
Nghĩ về điều này, đôi mắt của Diệp Viễn đột nhiên trở lên sắc bén, chứa đầy sát khí.
Nhậm Hồng Lăng chú ý đến đôi mắt của Diệp Viễn, nghĩ rằng con trai đối với việc làm của tiểu tử nhà Vạn Gia vẫn còn canh cánh trong lòng, vội vàng an ủi: “Con à, quân tử báo thù, mười năm chưa muộn. Món nợ này Diệp gia chúng ta nhất định sẽ đòi lại. Chẳng qua điều quan trọng nhất bây giờ là con phải điều dưỡng thân thể, những việc khác sau này rồi tính.”
Thấy tình thương ấm áp của mẫu thân, trong lòng Diệp Viễn vô cùng cảm động.
Hắn tiếp nhận thân thể này, đương nhiên cũng tiếp nhận cả những cảm xúc của khối thân thể này. Diệp Viễn ở bên ngoài là một tên hỗn đản nhưng đối với phụ mẫu vẫn là một mảnh tình cảm a.
“Mẫu thân, con xin lỗi, để người phải lo lắng rồi.”
Nhậm Hồng Lăng không thể tin vào những gì bà vừa nghe thấy, tên tiểu tử này suốt ngày ở bên ngoài gây chuyện thị phi, lòng của bà muốn nát rồi nhưng cũng không nghe thấy nó nói một câu nhẹ nhàng. Hôm nay xảy ra chuyện gì thế?
Lẽ nào Viễn Nhi trải qua chuyện này, đột nhiên giác ngộ rồi?
Sau một chút thất thần, Nhậm Hồng Lăng vui mừng khôn xiết, đôi mắt bà rơm rớm: “Chỉ cần con không sao là tốt rồi”.
Ngay trong lúc này, 1 tiếng “két” vang lên, cửa phòng mở ra.
“Cái tên tiểu tử này lại có thể không chết, làm lão tử lo muốn chết biết không?”
Một tiếng quát to truyền đến, làm cho Diệp Viễn thấy đau cả màng nhĩ. Mặc dù những lời này rất khó nghe nhưng bất cứ ai cũng nghe ra được niềm vui và sự quan tâm trong câu nói đó. Không cần phải nói, Diệp Hàng - gia chủ của Diệp Gia đến rồi.
Sự thô lỗ này của Diệp Hàng khiến người khác không thể hình dung được ông với dược sư cao quý là một người, mà giống như một người đàn ông dân dã thô lỗ.
Nhậm Hồng Lăng nghe thấy những lời nói này của phu quân, liếc nhìn chuyển qua quở trách: “Viễn Nhi vừa mới từ cõi chết trở về, ông không thể nói lời nào dễ nghe hơn được à?”
Diệp Hàng cũng không để ý, ông liếc nhìn ngụm máu đen trên mặt đất, trong lòng thấy nhẹ nhõm, mỉm cười và nói: “Xem ra con trai của Diệp Hàng ta phúc lớn mệnh lớn, một chút chuyện vặt sao làm nó chết được, ha ha ha. Nào, mau lấy viên giải dược này ăn đi, để nó hóa giải độc trong cơ thể, sau đó thì không còn trở ngại gì nữa.”
Diệp Hàng lấy viên thuốc ra và đưa đến bên miệng của Diệp Viễn.
Diệp Viễn thấy hình dạng của viên thuốc thì bị dọa một trận, nhanh chóng trượt xuống giường.
“Thứ này cũng có thể ăn ư?” Diệp Viễn kêu lên
Diệp Hàng trừng mắt nhìn, tức giận nói: “Tên tiểu tử hỗn đản này, không phải độc dược đem não ngươi độc hỏng luôn rồi chứ? Lẽ nào ngươi quên phụ thân ngươi có bao nhiêu lợi hại rồi hả?"
Nhậm Hồng Lăng cũng vì sợ Diệp Viễn xảy ra chuyện, nhanh chóng nói: “Viễn Nhi, cha con là đại dược sư, không tính hoàng thượng gặp phụ thân con còn phải nể ông 3 phần, thì ông ấy cũng là phụ thân của con, sao lại hại con được?”
Diệp Viễn khịt mũi, không tỏ ý kiến gì.
Tất nhiên hắn biết viên thuốc này là giải dược nhưng chất lượng quá kém. Cha của Thanh Vân hắn cũng là một dược sư, từ nhỏ hắn ăn dược mà lớn lên, làm sao lại không nhận biết được giải dược với độc dược chứ.
Mặc dù thứ này ăn xuống có thể kiểm soát được độc tố trong người nhưng hiệu quả không cao, căn bản không thể loại bỏ được hoàn toàn độc tố trong cơ thể.
Những chất độc này với trình độ của dược sư cấp thấp căn bản là không nhìn ra được. Chất độc này đối với thân thể của Diệp Viễn cũng không ảnh hưởng gì nhiều. Chỉ có điều khi nó ở lâu trong cơ thể sẽ trở thành gánh nặng, ảnh hưởng đến bước tiến sau này.
Chất độc này trong mắt Diệp Viễn không là gì cả, và ngay trong mắt Diệp Hàng cũng vậy. Chỉ là thời gian độc tích tụ trong cơ thể Diệp Viễn đã lâu, chỉ có hít khí độc vào mà không ra được, giải dược cũng không thể ăn được, vì vậy Diệp Hàng mới thấy bất lực, chuẩn bị mang người đi liều mạng.
Trước khi Cơ Thanh Vân chết đã đạt đến trình độ Đan Đế. Đối với những thứ dược lý này hết sức rõ ràng, đương nhiên không phải đại dược sư như Diệp Hàng có thể mang ra so sánh được.
Nhìn thấy ánh mắt của con trai, Diệp Hàng cảm thấy thực sự bị kích động sâu sắc.
“Con, tên tiểu tử này, ngươi thực sự nghi ngờ trình độ của phụ thân ngươi?”
Diệp Viễn ngây thơ nhìn vào đôi mắt giận dữ và viên thuốc trong tay phụ thân, mở miệng nói: “Xích Uyên Thảo thiếu hai phần, Thanh Xà Đản thiếu một phần, lẽ ra đan dược đã được chế thành nhưng lại thêm Thanh Phán, nó không chỉ phá hủy tính chất của dược phẩm mà còn làm hỏng tác dụng của dược liệu. Con nói phụ thân nhé, phụ thân đã đem dược liệu cấp ba hạ cấp xuống rồi.”
Biểu cảm trên khuôn mặt của Diệp Hàng trở nên phong phú. Tức giận, ngạc nhiên rồi cuối cùng là sững sờ.
Ông là người tinh chế những dược liệu này, tất nhiên cũng biết ưu nhược điểm của phương thuốc này. Cách nói của Diệp Viễn giống như chính mắt đứa con này nhìn thấy tất cả, hơn nữa nếu chính mắt nó nhìn thấy thì cũng không thể giải thích một cách chính xác rõ ràng như vậy được.
Tên tiểu tử này có thực sự là nhi tử của ông không?
Diệp Hàng không thể không nghi ngờ. Sau khi cẩn thận kiểm tra mấy lần, ông xác định rằng đây thực sự chính là nhi tử của ông.
“Đừng nhìn nữa. Con thực sự là nhi tử của phụ thân.” Diệp Viễn nhìn thấy ánh mắt của Diệp Hàng, không nhịn được cảm thấy chột dạ, nhanh chóng giải thích.
“Ô, tên tiểu tử này không phải là trước đây giả heo ăn thịt hổ chứ? Không đúng, nếu như đúng là giả heo ăn thịt hổ thì sao ngay cả độc của Đoạn Trường Thảo cũng không giải được?” Diệp Hàng nghĩ mãi không ra.
Diệp Viễn nhắm mắt làm ngơ, nuốt chửng viên đan dược trong tay Diệp Hàng.
Chương 2: Linh Chá Cửu Dương Thần Quyết
Không phải là thuốc của Diệp Hàng không có tác dụng, mà là trạng thái hiện tại của Diệp Viễn quá tệ.
Tuy thuốc của Diệp Hàng có chút tác dụng phụ, nhưng hiện tại Diệp Viễn cũng không thể kiểm soát được nó, trước tiên vẫn là phải ổn định lại một chút thân thể yếu ớt này.
Đối với nguy hiểm tiềm ẩn của viên giải độc đan, Diệp Viễn tự có cách giải quyết.
Từ khi có được thân thể này đến nay, Đan Đế Cơ Thanh Vân thực ra không hiểu được, thời gian mười mấy năm về trước chủ nhân của thân thể này trôi qua như thế nào?
Xuất thân từ một thế gia đan dược, mà tiểu tử này ngay cả Nguyên Khí Cảnh tầng hai cũng không đạt được.
Cho dù là ở một đất nước bình thường, xuất thân trong môt gia đình như thế, lấy Nguyên Khí Đan bình thường dễ như ăn kẹo, bây giờ cũng phải đạt đến Nguyên Khí Cảnh tầng bốn rồi chứ?
Khóc không ra nước mắt —— Đan Đế tiên sinh chỉ có thể dùng những từ này để hình dung tâm tình của mình bây giờ.
Dùng cơ thể yếu ớt như vậy để chịu độc dược mạnh như thế, Diệp Viễn không chết mới là lạ. Tuy hiện tại Cơ Thanh Vân chiếm giữ cơ thể này, nhưng nhất thời dùng biện pháp phá hoại thân thể như vậy cũng không tốt lắm, đành phải đi một bước tính một bước vậy.
Hành động đoạt đan của Diệp Viễn, trong mắt người khác lại là sói lộ nguyên hình.
“Này, tiểu tử, ta biết ngươi vừa làm chuyện ngu ngốc. Đừng nói nữa, thật là dọa chết ta rồi.” Diệp Hàng trầm mặc cười nói.
Khi đó, Diệp Hàng cũng là “bất chợt tỉnh ngộ”, tiểu từ này khẳng định là nhìn trộm người khác, hoặc là nghe gia nhân trong nhà nói qua chuyện luyện chế giải độc đan của hắn, mới có thể nói ra những lời như vậy.
Tiểu từ này đã biết nói đùa như thế, có lẽ là không có vấn đề gì lớn?
Đối với chuyện này, tất nhiên Diệp Viễn sẽ không giải thích, không hiểu biết, làm một công tử lụa là ăn chơi trác táng mới phù hợp với thân thể này.
“Cha, nương, con hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một lát.” Diệp Viễn muốn tự điều chỉnh cơ thể một chút, cho nên lập tức buông lời muốn tiễn khách.
“Viễn Nhi, con bệnh nặng mới khỏi, nên nghỉ ngơi nhiều, có việc gì thì để Lục Nhi thông báo cho chúng ta”. Nói xong, vợ chồng hai người dẫn những người khác rời khỏi phòng.
……
Diệp Viễn bắt đầu ngồi dậy, điều chuyển nguyên lực trong cơ thể hòa tan dược lực của giải độc đan, thanh trừ độc tố trong cơ thể.
Chỉ đáng tiếc, nguyên lực trong cơ thể này ít đến đáng thương. Một đời Đan Đế trọng sinh, không bị chết vì độc, cũng bị tức nghẹn mà chết.
Đợi đến lúc dược lực trong cơ thể Diệp Viễn toàn bộ bị tiêu trừ xong, trời cũng đã tờ mờ sáng rồi, lần tĩnh tọa này tiêu hao sáu tiếng, cũng đủ mệt mỏi rồi.
Song sự vất vả này cũng có hồi báo, sắc mặt của Diệp Viễn hồng lên không ít, độc tố trong cơ thể cũng đã bị thanh từ bảy tám phần.
Điều này đối với Diệp Viễn mà nói, tất nhiên chẳng có gì đặc biệt. Dựa vào trình độ đan đạo của Cơ Thanh Vân, khai thác toàn bộ một viên giải đan nho nhỏ không phải là chuyện khó.
Bây giờ nghĩ lại, tuy đời trước luyện công không được chăm chỉ, nhưng cũng không phải là không có chỗ tốt.
Đến nay thân thể này giống như một tờ giấy trắng, Cơ Thanh Vân có thể tùy ý phát huy, mà không lo lắng phá hoại khối thân thể này. Nếu như người trước tùy tiện luyện công, thì sẽ khiến Cơ Thanh Vân hao phí không nhỏ để trùng tu lại căn cơ, hiện tại có thể thấy thế này lại tiết kiệm được không ít sức lực.
Chỉ là độc của Đoạn Trường Thảo tuy đã không còn nguy hại gì, nhưng tác dụng giải dược của Diệp Hàng còn có hạn, vẫn lưu lại một ít độc tố trong cơ thể, hơn nữa bản thân viên giải dược này cũng có chút độc tố, đợi tình trạng cơ thể ổn định hắn sẽ bào chế một ít giải dược.
May mà Diệp gia là thế gia đan dược có tiếng ở Tần quốc, kiếm một ít dược cũng không phải vấn đề khó khăn gì.
Sau khi sống lại, Diệp Viễn quyết định cố gắng rèn luyện tốt võ đạo.
Kiếp trước Cơ Thanh Vân si mê đan dược, nhưng lại có chút lơ là với võ đạo, vì vậy mới tạo cho cơ hội cho tên phản đồ kia hại chết bản thân.
Cơ Thanh Vân đơn thuần nghĩ việc tu luyện võ đạo, chỉ là hỗ trợ cho việc luyện đan mà thôi, đủ dùng là được. Cũng bởi vì thế, hắn mới có thể trở thành Đan Đế trẻ tuổi nhất Thần Vực.
Nhớ lại năm đó khi hắn trở thành Đan Đế, được khen là nhân tài vạn năm có một ở Thần Vực. Sự huy hoàng trong quá khứ đã trở thành dĩ vãng, nay đã không còn Đan Đế thiên tài Cơ Thanh Vân nữa, chỉ còn thiếu niên Diệp Viễn đang từng bước cố gắng trên con đường phục thù mà thôi.
Muốn báo thù cho bản thân, kiếp này Cơ Thanh Vân nhất định phải chuyên tâm học võ. Tuy kỹ thuật luyện đan của tên phản đồ đó kém Cơ Thanh Vân, nhưng lại thực sự là thiên tài võ đạo. Muốn vượt qua hắn, hôm nay Diệp Viễn càng phải cố gắng hơn nữa.
Đối với phàm nhân mà nói, hiếm nhất có lẽ là tài nguyên và công pháp. Tài nguyên đối với điều kiện của Diệp Viễn hiện nay mà nói thì không phải vấn đề. Công pháp đối với Cơ Thanh Vân hắn lại càng không thiếu.
Đan Sư bất luận là ở hạ giới hay ở Thần Vực, địa vị đều vô cùng cao, hơn nữa phụ thân của Cơ Thanh Vân - Cơ Chính Dương còn là Đan Đế số một Thần Vực, nhiều năm nay đã thu thập được vô số công pháp.
Cơ Thanh Vân tuy không quan tâm tới võ đạo lắm, nhưng năm đó vì trợ giúp thăng cấp cảnh giới luyện đan, cũng gọi là kiến thức uyên thâm, tìm được vài quyển công pháp thích hợp cho bản thân mình tất nhiên không phải là chuyện khó.
Sắp xếp một chút ký ức kiếp trước, Diệp Viễn cuối cùng chọn một quyển công pháp gọi là Linh Chá Cửu Dương Thần Quyết, làm công pháp chủ tu cho bản thân mình.
Bộ công pháp này là công pháp chủ tu của Linh Chá Thần Vương đại danh đỉnh đỉnh Thần Vực, năm đó hắn vì luyện chế một viên đan dược cấp chín, cầu đến Cơ Chính Dương, nhưng không có biện pháp có được thù lao tương ứng, mới lưu lại công pháp chủ tu của bản thân.
Công pháp này bá đạo dị thường, Linh Chá Thần Vương chính là dựa vào bộ công pháp này, vô định khắp Thần Vực, trở thành một trong mười tôn giả Thần Vực.
Ở Thần Vực, phàm là thứ có quan hệ với chữ Thần, đều là vật lục đỉnh chân quý, những đồ vật như vậy đều mang tới một trân kinh phong huyết vũ.
Năm đó khi bộ Linh Chá Cửu Dương Thần Quyết xuất thế, chấn động cả Thần Vực. Vì tranh giành bộ công pháp này, nghe nói hơn mười vị Thần Vương bỏ mình, cuối cùng lại bị tiểu nhân vật không có danh tiếng gì lúc đó là Linh Chá Thần Vương lấy được.
Mà hắn mất tích hơn mười năm thì xuất thế, nhất cử trở thành một thời Thần Vương đỉnh cao nhất của Thần Vực. Nếu như không phải viên cửu giai đan dược đó quá trân quý, tác dụng đối với Linh Chá Thần Vương quá lớn, hắn tuyệt đối không lấy bộ công pháp này đi đổi.
Tuy nhiên, hắn yên tâm đưa bộ công pháp này cho Cơ Chính Dương, cũng là bởi vì hai cha con Cơ Chính Dương đều si mê đan đạo, không tranh quyền thế, căn bản cũng không có ý đồ với bộ công pháp của hắn.
Diệp Viễn ôn lại một lần Linh Chá Cửu Dương Thần Quyết, bắt đầu dựa vào pháp môn bên trên vận chuyển công pháp, từng tia nguyên lực nhập vào cơ thể, trên cơ thể tỏa ra ánh sáng màu vàng nhàn nhạt.
Nguyên Khí Cảnh, dẫn nguyên lực thiên địa vào trong cơ thể, là vì để thành tựu Trúc Cơ Cảnh.
Nguyên Khí Cảnh nhìn thì có vẻ bình thường, nhưng lại là một cảnh giới vô cùng quan trọng trong tu luyện võ đạo. Bình địa lên cao vạn trượng lầu, căn cơ cần phải vững chắc, nếu không cũng chỉ là bèo không rễ, sau này luôn có nguy cơ một ngày sụp lầu, đây là chuyện thường tình. Chỉ là chuyện thường tình này trên con đường tu luyện võ đạo, có rất ít người khám phá ra, rất nhiều võ giả một mực theo đuổi tốc độ tu luyện, mà không biết đang chặt đứt tương lai của bản thân.
“Hô……”
Hai tiếng sau, Diệp Viễn từ nhập định tỉnh dậy, thở dài một hơi.
Linh Chá Cửu Dương Thần Quyết này quả thật lợi hại, tu hành hai tiếng tuy là không có tăng thêm bao nhiêu nguyên lực, nhưng phẩm chất lại là cao cấp. Nếu như cứ tu hành như vậy, chẳng phải là vô địch trong đám võ giả cùng cấp bậc.
Diệp Viễn từng là Đan Đế, tất nhiên tầm nhìn vô cùng cao siêu, có thể để cho hắn tán dương, có thể nói bộ công pháp này có chỗ bất phàm.
Trong hai tiếng này, Diệp Viễn dựa vào Linh Chá Cửu Dương Thần Quyết đem nguyên lực không nhiều của lúc trước tôi luyện một lần, khiến cho nguyên lực trong đan điền tinh thuần không ít.
Chỉ là như vậy cảnh giới của hắn không những không có tinh tiến, ngược lại lùi lại một chút, dường như mới đạt tới tiêu chuẩn của Nguyên Khí cảnh tầng một.
Cũng may mắn Diệp Viễn trước đây hoang phí mười mấy năm, nếu không bây giờ Diệp Viễn luyện hóa nguyên lực trong cơ thể, không biết phải tốn bao nhiêu công phu, đây cũng tính là trong họa có phúc rồi.
Trời đã sáng, Diệp Viễn đứng dậy ra ngoài, chuẩn bị đi hiệu thuốc kiếm chút dược liệu mang về điều chỉnh nguyên khí của thân thể, vừa mới bước ra ngoài, vô tình đụng phải một bóng người màu xanh.