Ý chí của con người một khi bị quá tải, thì sẽ rất khó có thể chú ý đến những việc khác.
Trước đó, ý chí của Tạ Tĩnh Nghi dưới sự cọ rửa của Thiên Uy, đã dần dần mơ hồ, làm gì còn nhớ tới Tú Nhi.
Tuy nhiên lời nói Diệp Viễn giống như là tiếng chuông đồng làm Tạ Tĩnh Nghi thức tỉnh.
Một khi vượt qua thời kỳ gian nan nhất của ý chí cọ rửa, ngươi sẽ phát hiện, ý chí của ngươi đột nhiên sẽ trở nên rất cứng rắn.
Nhưng mà ở bên dưới uy áp nặng nề thế này, Tạ Tĩnh Nghi cũng không dám manh động.
Hắn ổn định tâm trí, giữ vững niềm tin của mình, không ngừng kiên trì.
Trong lòng hắn cũng âm thầm kinh ngạc không thôi, vậy mà Diệp Viễn có thể chịu tới hiện tại.
Hắn còn tưởng rằng Diệp Viễn sớm đã bị đào thải rồi.
Bởi vì dù rằng lời nói lúc đầu của hắn có chút đạo lý, nhưng cũng không biểu hiện rằng hắn thật sự có thực lực.
Nhưng vậy mà hắn không chỉ kiên trì được đến hiện tại, lại còn có thừa lực mở miệng nhắc nhở mình.
Điều này nói rõ rằng mức độ ý chí cọ rửa này đối Diệp Viễn là chuyện cỏn con.
Hắn thực sự là Động Huyền trung kỳ sao?
Tuy nói ý chí võ đạo cùng cảnh giới không có nhiều quan hệ, nhưng nói chung cảnh giới càng cao thì ý chí võ đạo càng cường đại.
Khảo hạch nhập môn trong quá khứ, không phải là không có Động Huyền trung kỳ qua được khảo hạch thứ nhất, thế nhưng là rất hiếm.
Thường thường một ngàn năm, có thể có một người như thế cũng là không tệ rồi.
Tạ Tĩnh Nghi không dám suy nghĩ nhiều, ở dưới ý chí cọ rửa càng ngày càng mãnh liệt, hắn không có dư thừa thời gian để suy nghĩ những thứ này.
Trên đài cao, hai lão giả chủ trì khảo hạch đang trò chuyện với nhau.
"Cũng không biết thành chủ đại nhân muốn thế nào, thật vô nghĩa khi để những tên tu vi Động Huyền sơ kỳ, trung kỳ này tham gia khảo hạch, thật sự vô ích."
"Cũng không thể nói như vậy, võ giả cấp thấp một khi có thể chống đỡ được cửa ải cọ rửa ý chí võ đạo này, thành tựu tương lai tuyệt không thấp. Thậm chí, có thể đạt được đến tầm cỡ như thành chủ."
"Biết là như thế, thế nhưng mỗi lần vì những tên tiểu tốt này mà phải hao phí đại lượng nhân lực cùng vật lực, vậy có thật là đáng giá hay không?"
"Ha ha, thành chủ đại nhân đã cảm thấy đáng giá, vậy thì nó đáng giá, ngươi suy nghĩ nhiều như vậy làm cái gì?"
Bọn họ sớm đã thấy nhiều thiên tài, những võ giả Động Huyền sơ kỳ cùng trung kỳ này, bọn họ căn bản nhìn không thuận mắt.
Tuy nói mấy người tu vi Động Huyền sơ kỳ, trung kỳ chịu nổi uy áp thì đồng nghĩa với tiềm lực rất lớn, nhưng cũng chỉ là tiềm lực mà thôi.
Có thể biến tiềm lực thành thực lực, ít lại càng ít.
Thời gian dần dần trôi qua, số người trên quảng trường càng ngày càng ít đi.
Thế nhưng tốc độ đào thải cũng càng ngày càng chậm.
Có thể gắng gượng qua vài ngày ban đầu, chứng tỏ đều là hạng người có ý chí cứng cỏi, muốn để bọn hắn đầu hàng rất khó.
"Aaaaaa."
Đột nhiên, trên quảng trường lại có người không chịu nổi, kêu thảm lên.
Chỉ là người này cùng những người bị thổ huyết trước đó có chút khác biệt, tiếng kêu thảm kia nghe cực kỳ khiếp người, sau đó trong miệng người kia không ngừng ói ra tiên huyết.
Cuối cùng, rốt cuộc người kia không còn hơi thở.
Biến cố này, làm cho tất cả mọi người đều bất ngờ.
Những võ giả đã tới giới hạn của ý chí, lúc này cũng không chịu nổi, nhao nhao bóp nát tấm bảng gỗ.
Lại một nhóm người lớn bị loại bỏ.
Cửa ải Thiên Uy này cũng không cô lập tai mắt của họ, bên ngoài phát sinh ra cái gì đều có thể nhìn thấy.
Bọn họ nhận ra rằng lão nhân kia cũng không phải đang nói đùa, khảo hạch này thật sự có thể làm chết người.
Lúc này đã là ngày thứ hai mươi ba, tinh thần của Tạ Tĩnh Nghi đã sắp tan vỡ.
Nhìn thấy sự việc xảy ra bên ngoài, tấm bảng gỗ của hắn đã cầm sẵn ở trên tay, hắn sắp không kiên trì được nữa.
"Không được, ta thật không tiếp tục kiên trì được. Tiếp tục nữa thì ta có sẽ giống như hắn. Có thể kiên trì đến bây giờ đã là giới hạn cuối cùng của ta."
Trong lòng Tạ Tĩnh Nghi đã rất muốn rời khỏi nơi này.
"Ngươi muốn từ bỏ sao? Có phải ngươi lại lấy lý do hay không, cảm thấy bản thân có thể kiên trì đến bây giờ là đã tới cực hạn? Chỉ còn lại có bảy ngày, là nam nhân, ngươi kiên trì được. Hay là nói, ngươi giống như tên của ngươi, là đồ đàn bà sao?"
Ngay thời điểm Tạ Tĩnh Nghi chuẩn bị bóp nát tấm bảng gỗ, lời nói của Diệp Viễn lại vang lên một lần nữa.
Tạ Tĩnh Nghi cả kinh, hô lớn: "Ngươi mới là đàn bà. Tạ Tĩnh Nghi ta là một nam nhân đầu đội trời, chân đạp đất. Bảy ngày cỏn con, ta nhất định kiên trì cho ngươi trố mắt mà nhìn. Tú Nhi, nam nhân của ngươi là người lợi hại nhất."
Tạ Tĩnh Nghi gào lên vô cùng chói tai.
Tất cả mọi người hiện tại lấy hết sức chống chọi với ý chí cọ rửa, nghe thấy tiếng gào của Tạ Tĩnh Nghi, một ít võ giả đã tới cực hạn lập tức không kiềm chế được bóp nát tấm bảng gỗ, biến mất không thấy gì nữa.
Ngay cả Diệp Viễn, cũng suýt chút nữa không kiềm chế được.
Cũng may hắn bây giờ vẫn còn dư lực, cũng không đến bờ vực sụp đổ như những tên võ giả kia.
Tuy nhiên tiếng gào của Tạ Tĩnh Nghi đã kinh động hai ông lão trên đài cao.
"Ồ, tên Tạ Tĩnh Nghi này, tựa hồ mới bước vừa vào Động Huyền hậu kỳ không lâu, không ngờ lại có thể chịu tới hiện tại."
"Hả… Không đúng."
"Ừm? Nơi nào không đúng? Hắn đúng là một tiểu tử Động Huyền hậu kỳ mà."
"Ta không phải nói hắn, ngươi xem tiểu tử bên cạnh hắn kia."
"Ừm? Động Huyền trung kỳ? Ta… ta không hoa mắt chứ? Một tiểu tử Động Huyền trung kỳ vậy mà có thể kiên trì đến bây giờ?"
"Không chỉ như vậy. Ngươi nhìn xem sắc mặt hắn tựa hồ rất bình tĩnh, dường như ý chí cọ rửa cũng không có bao nhiêu ảnh hưởng tới hắn."
"Chết tiệt… Đây thật là gặp quỷ. Trước đây cho dù có Động Huyền trung kỳ kiên trì đến bây giờ, cũng không thể nào bình tĩnh giống như hắn lúc này."
"Còn nữa, ngươi có chú ý không? Bên người hai người bọn họ dường như đã không còn bao nhiêu người, hình như tên tiểu bàn tử vừa mới la hét đang đối thoại với người khác. Chẳng lẽ là tiểu tử bên cạnh hắn kia đang cố ý kích phát ý chí chiến đấu của hắn?"
Nói đến đây, hai người liếc mắt nhìn nhau, đều từ trong mắt đối phương nhìn thấy vẻ chấn động.
Một tiểu tử Động Huyền trung kỳ, vậy mà kiên trì hai mươi ba ngày, lại còn dư lực đi kích phát ý chí chiến đấu của người khác.
Ý chí của hắn quả thực đáng sợ.
Vốn dĩ trên quảng trường còn có mấy vạn người, hai ông lão hẳn là sẽ không chú ý tới Diệp Viễn và Tạ Tĩnh Nghi.
Nhưng bây giờ bởi vì Tạ Tĩnh Nghi gào lên mà thành công hấp dẫn mọi người chú ý tới.
Không riêng gì bọn họ, người của học phủ Võ Mông lúc này cũng đều chú ý tới Tạ Tĩnh Nghi.
Đột nhiên, ánh mắt của học viên lúc trước chia bảng gỗ cho Diệp Viễn ngưng lại, giật mình không thôi nhìn về phía Diệp Viễn.
"Giang Thần ngươi làm sao? Bị kẻ dở hơi kia kinh động đến? Nhưng mà hắn chỉ có chút thực lực ấy mà có thể kiên trì đến tận bây giờ, xác thực cũng không dễ dàng."
Bên cạnh hắn còn có một học viên khác, nhìn thấy dáng dấp của Giang Thần, không khỏi giễu cợt nói.
Hai người này đều là học viên của nội viện, một người tên là Giang Thần, một người tên là Tống Phương, đều là cao thủ trong Địa tự doanh.
Giang Thần liếc hắn một cái, nói: "Động Huyền hậu kỳ có thể kiên trì đến bây giờ, cũng không có gì kỳ quái. Nhưng kìa là một tên Động Huyền trung kỳ mà có thể kiên trì đến bây giờ lại khiến cho người khác giật mình. Ngươi xem tiểu tử bên cạnh hắn, lúc trước chính là ta đưa tấm bảng gỗ cho hắn, lúc đó hắn còn gọi ta là sư huynh, bị ta khinh bỉ một trận. Không ngờ hắn có thể kiên trì đến bây giờ."
Tống Phương đang không chú ý tới, vừa nghe hắn vừa nói như vậy thì không khỏi kinh ngạc.
"Ha ha, không nghĩ tới cũng có lúc ngươi nhìn lầm. Nhìn dáng vẻ hắn còn rất dư lực, sợ rằng cửa ải Thiên Uy này cũng không làm khó được hắn, chỉ là không biết hắn có thể thắng được bao nhiêu điểm tích lũy." Tống Phương cười nói.
Chương 1366. Cuối cùng cũng kết thúc
"Thời hạn ba mươi ngày đã đến. Người muốn không muốn khiêu chiến nữa thì đi ra khỏi hàng, người muốn tiếp tục khiêu chiến thì ngồi yên tại chỗ. Từ giờ trở đi, mỗi một ngày kiên trì dưới Thiên Uy sẽ nhận được năm điểm tích lũy, càng kiên trì lâu thì càng được nhiều điểm tích lũy."
Lời nói của lão nhân giống như là cọng rơm cứu mạng, để cho mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Tạ Tĩnh Nghi trực tiếp nhảy lên vui sướng, khua tay múa chân loạn cả lên, điên cuồng cười ha ha ha.
"Ha ha ha… Không nghĩ tới ta lại qua được cửa thứ nhất. Thật sự đã qua được cửa khảo hạch thứ nhất."
Lão nhân nhíu mày lại, lạnh lùng nói: "Người đã qua cửa không được ồn ào. Bằng không sẽ trục xuất ra khỏi khảo hạch lần này."
Tâm trạng của Tạ Tĩnh Nghi lập tức ảm đạm như một quả bóng bay xì hơi, cực kỳ nhẹ nhàng rón rén đi đến khu vực được chỉ định.
Sau ba mươi ngày, hơn một triệu võ giả vậy mà chỉ còn lại có mấy nghìn người.
Tỉ lệ đào thải này có thể nói là khủng khiếp.
Theo lời nói của lão nhân, gần như tất cả mọi người đều ngừng không khiêu chiến nữa.
Đối với bọn họ mà nói, ý chí của họ đã sớm đến cực hạn, lúc nào cũng có thể tan vỡ.
Lại tiếp tục khiêu chiến thì độ phiêu lưu quả thật quá lớn.
Sau khi mọi người rời đi, quảng trường khổng lồ lập tức trở nên cực kỳ trống trải.
Quảng trường to như vậy mà chỉ còn lại có lác đác bốn đến năm trăm người.
"Tiểu tử Động Huyền trung kỳ kia quả nhiên có thể chống đỡ tiếp. Chỉ là không biết hắn có thể kiên trì trong bao lâu."
"Sau ba mươi ngày, uy lực của ý chí cọ rửa sẽ tăng lên gấp bội. Lịch sử của học phủ Võ Mông từng ghi lại Động Huyền trung kỳ mạnh nhất cũng chỉ có được năm mươi điểm tích phân. Theo ta dự tính tiểu tử này chống đỡ được ba ngày là hết cỡ."
"Ừm, ta cũng cảm thấy như vậy. Cũng không biết ai sẽ chống đỡ được uy áp của Thiên Uy lâu nhất."
"Ha ha, cái này cũng khó mà nói. Tần gia Tần Thiệu, Tô gia Tô Nguyệt Thương, Hạng gia Hạng Trang, Ngô gia Ngô Dương, cùng với con cháu của mấy cái đại quận thành đều có hi vọng. Thực lực của bọn hắn cũng sàn sàn với nhau, ai ý chí mạnh hơn người đó sẽ thắng thôi."
Hai lão nhân thảo luận diễn biến tiếp theo của cuộc so tài này, họ cảm thấy từ giờ trở đi mới là cuộc chiến thật sự.
Điểm tích lũy thu được từ giờ trở đi chính là dùng để xét tuyển vào học phủ.
Càng quan trọng hơn là dựa theo số lượng điểm tích lũy nhiều hay ít thì có thể quyết định ai là người đứng đầu.
"Oành."
Ý chí lực bàng bạc từ trên trời giáng xuống.
Nhìn thấy cảnh này, những người đã lui ra ngoài sắc mặt đại biến.
Bọn họ âm thầm cảm thấy may mắn vì đã lui ra ngoài, nếu không với uy áp bực này, bọn họ làm sao có thể chịu đựng nổi?
Uy áp hiện tại mạnh gấp đôi so với vừa rồi.
Ngay cả Diệp Viễn cũng cảm thấy áp lực toàn thân đột nhiên tăng mạnh khiến hắn cũng không bình tĩnh được như trước đó.
Ngày thứ hai, cỗ ý chí lực này lại tiếp tục tăng gấp đôi.
Từng vị thiên tài lần lượt thất bại, bọn họ cũng ảo não không thôi.
Tuy nhiên những người này cũng không bị truyền tống ra ngoài, mà là tiếp tục chờ đợi ở khu quan chiến chờ cửa khảo hạch thứ hai.
Ngày thứ ba, ý chí lực lại tăng gấp đôi nữa.
Mức độ chồng chất này khiến cho cho áp lực của tất cả mọi người tăng mạnh.
Diệp Viễn chảy ra mồ hôi lấm tấm trên trán, rốt cục hắn cũng bắt đầu cảm thấy không ổn.
Nhìn thấy cảnh này, bàn tay của Tạ Tĩnh Nghi nắm chặt, thầm nghĩ: "Diệp Viễn, nhất định ngươi phải nỗ lực vượt qua. Chờ qua đợt khảo hạch lần này, ta nhất định mời ngươi một bữa rượu."
Hắn biết rằng hắn có thể qua được cửa thứ nhất này tất cả đều là nhờ Diệp Viễn khích lệ và trợ giúp.
Không có Diệp Viễn, nhiều lắm hắn cũng chỉ có thể chống đỡ được năm đến sáu ngày.
Hiện tại, vậy mà hắn đã sáng tạo lên kỳ tích, thành công qua được khảo hạch thứ nhất.
Cho dù hắn có bị đào thải ở các cửa ải phía sau thì khi hắn trở lại gia tộc cũng đủ làm cho những lão già kia câm miệng.
Mỗi ngày ý chí lực đều tăng gấp đôi so với ngày hôm trước, tích lũy dần dần sẽ rất kinh khủng.
Mà để cho hai lão nhân giật mình là Diệp Viễn lại vượt qua dự tính của hai người, hiện tại đang kiên trì đến ngày thứ năm.
Toàn thân Diệp Viễn lúc này đã ướt nhẹp mồ hôi, hiển nhiên là đã sắp đến cực hạn.
"Tiểu tử này vậy mà kiên trì được đến tận bây giờ, Mặc dù cảnh giới không cao, thế nhưng ý chí thật sự rất cường đại."
"Đúng vậy. Với tu vi Động Huyền trung kỳ mà có thể chống cự được đến ngày thứ năm, đã lâu lắm rồi chưa từng xuất hiện. Nhưng mà xem ra, hắn đã đến cực hạn, sợ rằng ngày mai không còn chịu đựng được thêm nữa."
Lão nhân còn lại cũng tin tưởng sâu sắc, lấy trạng thái hiện tại của Diệp Viễn, ngày mai ý chí lực lại thêm gấp đôi, hắn chắc hẳn là không còn khả năng kiên trì.
"Oành."
Ngày thứ sáu vừa đến, ý chí lực như đỉnh núi ép tới ngực của Diệp Viễn, suýt chút nữa khiến hắn phun ra một ngụm máu.
Nếu như nói ý chí lực ở ngày đầu tiên chỉ là một thác nước dài mười trượng, thì ý chí lực hiện tại chính là thác nước dài vạn trượng.
Lực cọ rửa ý chí này đủ để phá hủy tất cả.
Giang Thần vẫn luôn theo dõi Diệp Viễn, thấy cảnh này thì nói với Tống Phương: "Thật không ngờ đến, vậy mà hắn có thể kiên trì đến ngày thứ ba mươi sáu."
Tống Phương cười nói: "Nếu như ta nhớ không lầm, khi đó ngươi cũng có thể kiên trì bốn mươi ngày liên tục. Nhưng mà lúc đó ngươi đã là Động Huyền đại viên mãn."
Giang Thần gật đầu nói: "Đúng vậy. Cho nên sợ rằng tiềm lực của tiểu tử này còn lớn hơn ta rất nhiều."
Tống Phương nói: "Cũng không hẳn là vậy, ý chí võ đạo chỉ là một phương diện. Nếu hắn không qua hai ải còn lại thì cũng vô dụng thôi."
Thời gian trôi qua từng chút, chớp mắt ngày thứ ba mươi sáu đã sắp qua đi, nhưng Diệp Viễn cũng không có thất bại ở ngày thứ ba mươi sáu như mọi người tưởng tượng.
Hắn gắng gượng kiên trì.
Sau đó, ngày thứ ba mươi bảy, ngày thứ ba mươi tám, ngày thứ ba mươi chín, ngày thứ bốn mươi.
Mỗi một ngày trôi qua, chấn động trong lòng mọi người càng mạnh hơn một chút.
Diệp Viễn giống như một con gián đánh mãi không chết, mỗi khi mọi người cho rằng hắn chuẩn bị ngã xuống thì hắn lại thẳng lưng chống đỡ, gắng gượng kiên trì.
Hiện tại, toàn bộ chỉ còn lại có hơn hai mươi người trên quảng trường.
Hơn hai mươi người này ngoại trừ Diệp Viễn thì đều có tu vi Động Huyền đại viên mãn, đến một tên Động Huyền hậu kỳ cũng không có.
"Tiểu tử này… đến cùng hắn làm sao làm được như vậy? Lẽ nào, hắn không có sợ bị Thiên Uy trực tiếp giết chết sao?" Một lão giả khiếp sợ không thôi nói.
"Thành tích của hắn đã ngang với kỷ lục cao nhất của tu vi Động Huyền trung kỳ từng được ghi chép lại, nếu còn tiếp tục nữa…" Lão nhân không dám tiếp tục tưởng tượng.
Lúc này không ai để ý đến người khác nữa, tất cả ánh mắt của mọi người đều tập trung ở trên người Diệp Viễn.
Bọn họ đều muốn nhìn xem tên này đến tột cùng lúc nào mới ngã xuống.
Ngày thứ bốn mươi mốt.
Diệp Viễn như trong dự liệu của mọi người vượt qua thành tích cao nhất từng ghi lại của Động Huyền trung kỳ.
Sau đó, ngày thứ bốn mươi hai, ngày thứ bốn mươi ba… ngày thứ bốn mươi tám.
"Phụt."
Khi ý chí lực của ngày thứ bốn mươi tám hạ xuống, rốt cục Diệp Viễn cũng không chịu nổi, trực tiếp phun ra một ngụm máu lớn.
Sau đó, Diệp Viễn chậm rãi đứng lên từ toà sen, cả người hắn nhìn có vẻ uể oải suy sụp.
Tất cả mọi người kể cả hai lão nhân cũng thở phào một hơi dài.
"Cuối cùng kết thúc."
Không biết vì sao, mọi người lại có cảm giác như trút được gánh nặng.
"Ha ha, huynh đệ, ngươi thực sự là quá khủng khiếp. Ngươi mà có thể cố gắng thêm hai ngày nữa chắc cái cằm ta thực sự rơi xuống đất mất."
Thấy Diệp Viễn đi tới khu quan chiến, Tạ Tĩnh Nghi lập tức xông lên đấm nhẹ Diệp Viễn một cái, sau đó ôm Diệp Viễn khen không dứt.
Lúc này, trên quảng trường chỉ còn lại ba người.
Cửa thứ nhất này Diệp Viễn xếp hạng thứ tư, thu được 90 điểm tích lũy.
Chương 1367: Địa Sát.
Cảm nhận được ánh mắt soi mói đến từ hàng ngàn người, Diệp Viễn vẫn thản nhiên không để ý.
Điểm mạnh của hắn là so đấu ý chí võ đạo vậy nên thu được thành tích này cũng không có gì ngoài ý muốn.
Trên thực tế, nếu như hắn muốn thì hắn có thể ngồi ở trên tòa sen bao lâu cũng được.
Đương nhiên, mặc dù hắn không sử dụng đến sức mạnh của Tiểu Thông Thiên Sơn thì cũng đã đủ khiến mọi người cảm thấy kinh thế hãi tục.
Thành tích của hắn vậy mà vượt qua tám ngày so với kỉ lục cao nhất của người có tu vi Động Huyền trung kỳ.
Phải biết rằng dù chỉ là tám ngày ngắn ngủi, thế nhưng cường độ của ý chí lực lại là tăng gấp tám lần.
Hơn nữa đó là tăng gấp tám lần so với ngày thứ ba mươi.
Hai lão nhân ở trên đài cao có kinh ngạc nhưng cũng không biểu hiện quá nhiều.
Dù sao thì chỉ khi qua được ba cửa thì mới chính thức là đệ tử của học phủ Võ Mông.
Cho dù thành tích của cửa thứ nhất có tốt nhưng phía sau mà không thông qua được thì cũng uổng công.
"Không ngờ tên Cổ Trùng này lại lợi hại như vậy, cũng không thua kém gì hai vị còn lại." Tạ Tĩnh Nghi nhìn lên quảng trường, sắc mặt có vẻ không thích.
Diệp Viễn có chút kinh ngạc nói: "Hắn là vị mặc trường bào màu xanh kia sao?"
Tạ Tĩnh Nghi gật đầu nói: "Hắn là đệ nhất thiên tài ở Hoàng Ninh Thành chúng ta, cũng là tình địch của ta. Ta biết rõ hắn rất lợi hại, nhưng là không nghĩ tới hắn lại lợi hại đến trình độ như thế này."
Nói đến đây, Tạ Tĩnh Nghi không khỏi có chút buồn bã, mọi vui sướng khi qua cửa khảo hạch thành công đã bị những cảm xúc chán chường suy sụp này thay thế.
Nhìn thấy Tạ Tĩnh Nghi như vậy, Diệp Viễn cũng không khỏi tò mò, đến cùng Tú Nhi trong miệng hắn là người như thế nào, vậy mà có thể làm cho đệ nhất thiên tài của Hoàng Ninh Thành động tâm.
Tuy nhiên nếu so sánh Tạ Tĩnh Nghi cùng với Cổ Trùng thì chênh lệch giữa hai người thật sự không hề không nhỏ.
Ải thứ nhất này, Diệp Viễn là một trường hợp đặc biệt.
Dưới tình huống bình thường thì người kiên trì càng lâu chứng tỏ có tiềm lực càng lớn, thực lực cũng theo đó càng mạnh.
Diệp Viễn vỗ vỗ bả vai của Tạ Tĩnh Nghi, cười nói: "Cố lên, tiềm lực của ngươi chưa chắc yếu hơn so với hắn. Từ dự tính chỉ chống cự được sáu ngày vậy mà ngươi đã kiên trì đến tận ba mươi ngày, trước đó ngươi có tưởng tượng nổi không? Cho nên, không chuyện gì có gì là không thể, chỉ là ngươi dám hay không dám làm. Nếu như ngươi bị đào thải từ sớm, vậy thì chẳng khác gì người thường, chênh lệch cùng với Cổ Trùng càng ngày càng lớn. Nói như vậy, chỉ sợ Tú Nhi của ngươi cũng sẽ càng ngày càng xa cách ngươi."
Tạ Tĩnh Nghi chấn động tòan thân, giống như đang chịu cái gì đó cực kỳ kích thích, cười toe toét nói: "Huynh đệ tốt, chúng ta cùng nỗ lực tiến lên hai ải phía sau, cố gắng để cả hai cùng có thể tiến nhập học phủ Võ Mông. Chúng ta phải để những tên đã từng khinh thường chúng ta như đống cặn bã giương mắt lên nhìn, cá chép cũng có thể hóa rồng."
Diệp Viễn nghe vậy thì cười ha ha một tiếng, khuyết điểm chuyên đi chọc người của tên này, quả nhiên vẫn không sửa được.
Cuối cùng, Tần Thiệu là người đứng đầu tại cửa khảo hạch thứ nhất với năm mươi ba ngày, thu được một trăm mười lăm điểm tích lũy; Tô Nguyệt Thương đứng thứ hai với năm mươi mốt ngày, thu được một trăm linh năm điểm tích lũy; Cổ Trùng xếp hàng thứ ba, dùng thành tích năm mươi ngày thu được một trăm điểm tích lũy.
...
Trên đài cao, một lão nhân mở miệng nói nhàn nhạt: "Các ngươi có thể qua được cửa khảo hạch thứ nhất, đủ để chứng minh rằng các ngươi rất ưu tú, cũng đủ để chứng minh độ kiên định của Võ Đạo Chi Tâm. Tuy nhiên, học phủ Võ Mông chỉ tuyển nhận những học viên ưu tú nhất. Cửa thứ nhất chẳng qua chỉ là làm nóng người, cửa thứ hai và cửa thứ ba mới thực sự là thử thách."
Lão nhân liếc mắt nhìn quét qua mọi người, chậm rãi nói: "Ngay bây giờ, bắt đầu cửa thứ hai - Địa Sát."
Tiếng nói của lão nhân vừa dứt, quang cảnh của quảng trường khổng lồ này đột nhiên biến đổi.
Một triệu tòa sen biến mất không thấy gì nữa trong nháy mắt, chỉ còn lại mấy ngàn tòa sen.
Một màn này khiến mọi người không khỏi cảm thấy kinh ngạc.
"Hiện tại, các ngươi có thể tùy ý ngồi lên một cái tòa sen. Cửa thứ hai Địa Sát, đối mỗi người các ngươi đều giống nhau. Khi trận pháp khởi động, các ngươi sẽ tiến nhập vào một mảnh không gian ý thức. Đến lúc đó, thực lực tất cả các ngươi đều sẽ tự động trở thành Động Huyền đại viên mãn, đồng thời sẽ phải đối mặt với năm mươi đợt thần thú tấn công. Những đợt thần thú này đợt sau lại mạnh hơn đợt trước, nếu có thể gắng gượng qua được hai mươi đợt thì coi như là các ngươi đã qua được khảo hạch của cửa thứ hai. Trước hai mươi đợt này nếu như chết bên trong không gian ý thức, các ngươi sẽ trực tiếp bị truyền tống ra ngoài, khảo hạch được tính là thất bại. Nếu vượt qua sau đợt thứ hai mươi thì các ngươi sẽ thu được mười điểm tích lũy một đợt." Lão giả cất cao giọng nói.
Nghe xong những lời này, mọi người cũng không cảm thấy quá bất ngờ.
Hiển nhiên, mọi người ở đây đều đã nắm rõ nội dung của khảo hạch từ trước rồi.
Diệp Viễn thì ngược lại, đây là lần đầu hắn biết đến nội dung khảo hạch của cửa thứ hai, trong chốc lát cảm thấy khá mới lạ.
Cảnh giới của tất cả ứng viên đều ngang nhau, như vậy thì có vẻ rất công bằng.
Nhưng rõ ràng, cửa ải này cũng không dễ dàng vượt qua.
Cửa ải này khảo nghiệm chiến lực thực tế của võ giả, không ai có thể gian lận mà qua được cửa.
"Nỗ lực lên, ta cũng không muốn lúc ta hoàn thành cửa thứ hai của khảo hạch lại thấy ngươi bị truyền tống ra ngoài." Diệp Viễn cười nói với Tạ Tĩnh Nghi.
"Ta nhổ vào. Ngươi mới là người có thể bị truyền tống ra ngoài đấy. Ta là nam nhân của A Tú, làm sao có thể thất bại?" Tạ Tĩnh Nghi mắng.
Vừa mới ngồi xuống, Diệp Viễn lập tức cảm giác được dường như ý thức của mình bị cái gì đó rút đi.
Lúc hắn mở mắt thì trước mặt đã xuất hiện một mảnh không gian hoàn tòan trống trải.
Đây là một mảnh không gian ý thức, hoàn tòan không có cái gì.
Diệp Viễn phát hiện cảnh giới của chính mình thật sự đã biến thành Động Huyền đại viên mãn.
"Ừm? Cái này…"
Diệp Viễn vận chuyển một chút thần nguyên thì đau khổ phát hiện tốc độ tiêu hao thần nguyên của hắn so với lúc ở bên ngoài không giống nhau.
"Xem ra không có cách nào gian lận được." Diệp Viễn cười khổ nói.
Cảnh giới chân thực của Diệp Viễn, thần nguyên ngưng thực đến mức không gì sánh được.
Khi phát động nhiều võ kỹ cùng một lúc, tốc độ tiêu hao thần nguyên cũng không lớn.
Đối đầu với kiểu công kích từng đợt liên tục như thế này thì việc có thần nguyên đậm đặc là cực kỳ hữu dụng.
Đáng tiếc, hiện tại hắn chỉ là một luồng ý thức, cỗ thân thể này là do đại trận thiết kế ra chứ không thật sự là bản thân hắn, vậy nên hắn cũng có cách nào thay đổi.
"Cũng may Long Thần Chi m vẫn có thể dùng, tuy nhiên cũng chỉ có thể dùng ở thời điểm mấu chốt."
Long Thần Chi m là lấy sức mạnh nhục thân bạo phát ra, mặc dù cỗ thân thể này không thể sánh bằng thân thể của Diệp Viễn, nhưng vẫn có thể phát động Long Thần Chi m.
Chỉ là hắn cảm thụ một chút thì thấy Long Thần Chi m cũng chỉ có thể phát động trong khoảng thời gian mười hơi thở.
Đây là con bài tẩy cuối cùng của hắn, không thể vận dụng tùy tiện được.
"Bây giờ xin mời ngươi lựa chọn vũ khí." Lúc này, một giọng nói thanh tao vang lên.
Diệp Viễn nói: "Ta lựa chọn kiếm."
Ánh sáng lóe lên, Diệp Viễn trên tay tự nhiên xuất hiện một thanh trường kiếm, vậy mà là Linh Thần Khí.
"Xem ra khảo hạch này cực kỳ công bằng. Khởi điểm của mọi người đều giống nhau y như đúc, vậy thì thắng thua phụ thuộc vào cảm ngộ võ đạo cùng lực ý chí của mỗi người rồi." Diệp Viễn lẩm bẩm.
Lúc này, thanh âm thanh tao kia vang lên lần nữa, nói: "Đã đến thời gian khảo hạch Địa Sát bắt đầu."
Theo âm thanh này rơi xuống, Diệp Viễn hoảng sợ phát hiện, phía trước có vô số dã thú lao thẳng về phía mình.
Những dã thú này hầu như tràn ngập toàn bộ không gian, căn bản ngay cả nơi để chạy trốn cũng không có.
Những dã thú này chỉ là thần thú nhất giai sơ kỳ, nhưng mà số lượng nhiều đến đáng sợ.
"Ha ha, cửa thứ nhất là ý chí trùng kích, cửa thứ hai lại là dã thú trùng kích, thú vị."
Vẻ mặt Diệp Viễn biến sắc, tay cầm trường kiếm lấn người mà lên, lao thẳng vào trong bầy thú.
Bầy thú cuồng bạo ngay lập tức nuốt chửng lấy thân thể Diệp Viễn.
Diệp Viễn múa thanh kiếm không một khe hở, xuyên tới xuyên lui không ngừng chém giết ở trong bầy thú.
Chương 1368. Không còn kinh diễm
"Chết tiệt, mấy con súc sinh này dám đánh ta, chết đi."
Tạ Tĩnh Nghi vừa nói chuyện vừa đánh một con thần thú.
Con thần thú kia bị Tạ Tĩnh Nghi trực tiếp đánh bay, nhất thời hoảng sợ.
Tạ Tĩnh Nghi thấy thế không khỏi mừng rỡ cười to nói: "Ha ha, lúc trước ngươi dám chọc giận ta, hiện tại ta cho ngươi biết sự lợi hại của ta. Khốn kiếp, ngươi lại tới?"
Nếu như Diệp Viễn ở chỗ này chắc hẳn cũng phải kinh ngạc.
Mặc dù Tạ Tĩnh Nghi này không có võ kỹ gì lợi hại, thế nhưng thân pháp của hắn thật sự rất được.
Hắn dùng một thân chạy xuyên qua bầy thú, vậy mà những con thần thú kia không thể bắt được hắn.
Vừa rồi hắn không cẩn thận bị một con thần thú chộp tới, hắn lập tức đánh trả lại.
Đây đã là đợt thứ chín, thực lực của đám thần thú đã sớm tăng tới Nhất Tinh trung kỳ.
Đừng thấy thực lực đám thần thú không cao mà chủ quan, số lượng của chúng vậy mà lại nhiều đến dọa người, căn bản là giết không hết.
Nhất là bây giờ, cảnh giới của thần thú tăng lên tới Nhất Tinh trung kỳ liền khiến áp lực của các võ giả tăng lớn.
Nhưng mà Tạ Tĩnh Nghi bằng vào ưu thế của thân pháp, cho đến bây giờ vẫn chưa xảy ra chuyện gì.
"Ha ha, tiểu tử Diệp Viễn kia nhất định không nghĩ tới rằng ta có thể tung hoành thoải mái ở cửa ải này như vậy." Tạ Tĩnh Nghi đắc ý cười nói.
...
"Nhất định mình phải đoạt được vị trí đứng đầu. Ở cửa ải này, mình nhất định phải đánh vỡ kỷ lục, bỏ bọn họ lại xa xa ở đằng sau." Tần Thiệu âm thầm cắn răng nói.
Tần Thiệu là nhân tài kiệt xuất của Tần gia thế hệ này, hắn là anh họ của Tần Bội Du, nhưng chỉ là dòng phụ, địa vị tại Tần gia cũng không cao.
Nhân tài ở Tần gia đông đúc, hắn bằng vào thiên tư của chính mình mà trở nên nổi bật, trở thành đệ nhất thiên tài của Tần gia thế hệ này.
Tại đại gia tộc như Tần gia, đệ tử hậu bối cạnh tranh nhau vô cùng tàn khốc.
Mặc dù hiện tại hắn cùng Tô Nguyệt Thương và 2 người nữa cùng nhau được xưng là Võ Mông tứ thiếu, thế nhưng địa vị của hắn tại Tần gia lại kém xa rất nhiều người khác.
Bởi vì phía trên hắn, bên trong học phủ Võ Mông, còn có mấy vị đối thủ thực lực cực kỳ cường đại.
Võ Mông tứ thiếu ở trước mặt gia tộc thì là trò trẻ con mà thôi.
Cho nên hắn muốn lần này ở bên trong khảo hạch nhập môn khiến mọi người kinh ngạc, áp đảo tất cả các thiên tài khác, trở thành đứng đầu.
Như vậy thì hắn có thể thực sự tiến nhập vào hạch tâm của Tần gia.
Tần Thiệu dùng một thanh kiếm đại khai sát giới, lao vào bầy thú như vào chỗ không người, thực lực cực kỳ mạnh mẽ.
"Không thể khinh thường thiếu niên Diệp Viễn kia, Mặc dù ta sẽ có được đứng đầu, nhưng cũng không thể buông lỏng cảnh giác. Thực lực hắn bây giờ không mạnh, nhưng sau khi tiến nhập học phủ Võ Mông, rất có thể sẽ vượt qua ta." Tần Thiệu âm thầm nói.
Biểu hiện của Diệp Viễn tại cửa thứ nhất đủ để hắn cảm thụ được áp lực cực lớn.
Đám người Tô Nguyệt Thương là đối thủ cạnh tranh của hắn, hoặc nhiều hoặc ít hắn cũng biết một chút về tiềm lực của đám người này.
Nhưng biểu hiện của Diệp Viễn tại cửa thứ nhất quá kinh diễm, tiềm lực của hắn thật sự không thể đong đếm.
Nếu như Diệp Viễn có thể thuận lợi qua được ba cửa, rất có thể tương lai sẽ trở thành đối thủ lớn nhất của hắn.
Phải biết rằng tại bọn hắn học ở học phủ Võ Mông cũng không phải là một hay hai năm mà là một ngàn năm.
Thời gian dài như vậy, không ai có thể biết sẽ phát sinh ra chuyện xấu gì.
...
Diệp Viễn phát hiện hắn vẫn có thể gian lận như trước.
Hừm… cái này cũng không gọi là gian lận, mà gọi là sở trường của một Luyện Dược Sư đi.
Bằng vào cảnh giới Động Huyền đại viên mãn mà đối đầu với mấy con thần thú này cũng không hao tốn bao nhiêu Thần Nguyên.
Dựa vào khả năng khống chế Thần Nguyên tinh chuẩn của hắn, khả năng sống sót của hắn cao hơn so với các võ giả khác rất nhiều.
Cửa ải này cũng không so số lượng thần thú giết được.
Mà là… khả năng sinh tồn.
Thần thú nhiều như thủy triều, cho dù là cảnh giới của chúng thấp nhưng cũng tạo thành áp lực không nhỏ cho các võ giả.
Tuy nhiên những người này có thể qua được cửa thứ nhất thì đều là thiên tài trong thiên tài.
Thực lực của bọn hắn mạnh hơn võ giả bình thường rất nhiều.
Đổi thành một võ giả bình thường, nếu có thể chống cự được ba đến bốn đợt thần thú đã rất lợi hại rồi.
Khả năng khống chế Thần Nguyên chuẩn xác của Diệp Viễn có thể cho hắn khả năng dùng số lượng Thần Nguyên ít nhất mà giết được nhiều thần thú nhất.
Kinh nghiệm chiến đấu của Diệp Viễn vô cùng phong phú, những người khác còn lâu mới sánh được với hắn.
Từ thế giới Tiên Lâm đến bây giờ, hắn đã gặp những trận chiến mà căn bản những thiên tài khác chưa bao giờ gặp đến.
Trình độ chém giết như này đối với hắn không là gì.
Tất nhiên nhược điểm lớn nhất của Diệp Viễn là võ kỹ.
Mặc dù Hạo Thiên Kiếm Quyết không tệ, thế nhưng so với công pháp của những tên xuất thân từ đại gia tộc như Tần Thiệu thì có chút kém cỏi.
Điều này Diệp Viễn rất nhanh đã cảm nhận được trong lúc hắn chiến đấu.
Sau đợt thứ hai mươi, thực lực của tất cả thần thú tăng thêm một bậc, toàn bộ biến thành Nhất Tinh hậu kỳ.
Diệp Viễn ngay lập tức cảm thấy áp lực trên người đột nhiên tăng mạnh, tốc độ tiêu hao thần nguyên cũng nhanh hơn.
"Đợt thứ hai mươi này quả nhiên không bình thường, sợ rằng có không ít người sẽ bị loại ở đợt này đi." Diệp Viễn thầm nghĩ.
Trên thực tế số lượng người có thể chống đỡ được đợt thứ hai mươi chỉ còn lại khoảng ba thành, không đến hai ngàn người.
Bởi vì không phải ai cũng có thể tiết kiệm thần nguyên được như Diệp Viễn, thoải mái sử dụng chiêu thức đến bây giờ.
Dù vậy, với tốc độ tiêu hao thần nguyên như này thì thần nguyên của hắn cũng không chẳng còn lại mấy.
"Từ bây giờ thần thú sẽ có khả năng phối hợp. Có thể chống cự mỗi một đợt từ bây giờ sẽ thu được mười điểm tích lũy mỗi đợt."
Vừa qua đợt thứ hai mươi, giọng nói thanh tao kia vang lên lần nữa.
Sau đó, một đợt thần thú lớn ập đến.
Chỉ là lúc này bọn chúng cũng không đánh bừa như trước mà phối hợp với nhau rất nhuần nhuyễn.
Nhìn thấy cảnh này, Diệp Viễn đau cả đầu, cười khổ nói: "Xem ra cửa ải Địa Sát này mình không thể kiếm được nhiều điểm tích phân rồi."
Diệp Viễn dùng toàn lực chống đỡ, sử dụng đến cả Long Thần Chi m, cuối cùng cũng chỉ đáng tiếc dừng lại ở cửa thứ hai mươi ba.
Mấy chục con thần thú cùng nhau phối hợp khiến cuối cùng Diệp Viễn bị giẫm thành thịt nát.
Ý thức của hắn trở lại vào trong thân thể.
"Diệp Viễn qua được hai mươi ba cửa, thu được ba mươi điểm tích lũy. Tổng điểm tích lũy hiện tại là một trăm hai mươi." Lão nhân đứng trên đài cao tuyên bố.
Mọi người nhìn thấy một cảnh này cũng thở phào một hơi.
"Hù chết ta, ta còn tưởng rằng hắn sẽ một đường nghịch thiên."
"Xem ra hiện tại hắn cũng chỉ có ý chí võ đạo kiên định hơn người khác một chút. Thực lực chân chính còn kém xa các thiên tài khác."
"Ừm, thành tích của cửa ải này không tốt chứng tỏ thực lực tổng hợp của hắn hơi kém."
"Khảo hạch nhập môn chính là kiểm tra thực lực tổng hợp, thành tích của ba cửa cộng lại mới ra tiêu chuẩn thực lực cuối cùng."
...
Là người duy nhất có tu vi Động Huyền trung kỳ trong số những ứng viên còn lại, mọi hành động của Diệp Viễn nghiễm nhiên khiến người khác chú ý.
Nhưng hiển nhiên hắn không chói sáng được bao lâu.
Cửa ải này biểu hiện của Diệp Viễn cũng không kinh diễm, thậm chí có thể nói là hơi yếu, điều này khiến mọi người không còn hứng thú với hắn nữa.
Sau đó, sự chú ý của mọi người lập tức đặt ở những thiên tài còn lại.
Chẳng mấy chốc, ý thức của Tạ Tĩnh Nghi cũng trở về trong thân thể.
Nhìn thấy lão nhân báo ra thành tích của Tạ Tĩnh Nghi, Diệp Viễn rất kinh ngạc.
Tên này thế mà qua được hai mươi lăm cửa, thu được năm mươi điểm tích lũy.
Tạ Tĩnh Nghi đi tới khu quan chiến, nhìn thấy Diệp Viễn thì đắc ý nói: "Ha ha, lần này thành tích của người huynh đệ có vẻ kém hơn ta nha? Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc này của ngươi làm ta rất hưởng thụ."
Chương 1369. Ngươi sợ
Đúng là Diệp Viễn có chút kinh ngạc, Tạ Tĩnh Nghi vượt qua cửa thứ nhất vất vả như vậy, không nghĩ tới cửa thứ hai lại có thể kiếm được điểm tích lũy.
Xem ra, xem ra tên Tạ Tĩnh Nghi này không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.
Mặc dù nói cửa thứ hai này là khá công bằng, nhưng là đánh giá các thần thông của ứng viên.
Mỗi người đều có một ít át chủ bài, Mặc dù phải chịu hạn chế rất nhiều.
Tạ Tĩnh Nghi có thể thành công vượt cửa khảo hạch này, Diệp Viễn cũng mừng thay cho hắn.
"Ha ha, không nhìn ra, ngươi thật sự là có chút bản lĩnh." Diệp Viễn cười nói.
Tạ Tĩnh Nghi cũng cười nói: "Người có bản lĩnh là ngươi. Mặc dù cảnh giới của ngươi được tăng lên, thế nhưng dùng thực lực của ngươi mà qua được cửa thứ hai thì cũng rất tốt rồi."
Thời gian ngày ngày trôi qua, từng tên võ giả bị giết chết tại không gian ý thức, sau đó đi ra.
Tại cửa này, chẳng những thành tích của Diệp Viễn không được tính là xuất sắc, thậm chí còn hơi ảm đạm phai mờ.
Tuy nhiên những thứ này Diệp Viễn đã sớm có dự liệu, chưa có gì vượt tầm kiểm soát cả.
Kể từ khi đi tới Thông Thiên Giới, Diệp Viễn đã chấn chỉnh lại tâm lý của mình.
Hắn không còn là thiên chi kiêu tử sở hữu một đời kinh nghiệm nữa, cũng không có cách nào một đường nghiền ép giống như trước đây.
Thế nhưng hắn có thể bước đi vững chắc từng bước một.
Trên thực tế, con đường tu luyện của Diệp Viễn chỉ vừa mới bắt đầu.
Việc hắn không sánh bằng đám con cháu được đại gia tộc trọng điểm bồi dưỡng này cũng là chuyện rất bình thường.
Nhưng mà nói đi thì cũng phải nói lại, hắn với tu vi Động Huyền trung kỳ mà có thể làm đến bước này đã là nghiền ép vô số cường giả.
Hắn tin tưởng, chờ đến khi cảnh giới tăng lên thì hắn tuyệt đối sẽ không kém hơn mấy người được gọi là thiên tài này.
Một tháng sau, cửa khảo hạch thứ hai Địa Sát kết thúc, Tần Thiệu lấy thành tích bốn mươi đợt, bỏ người khác lại đằng sau.
Qua hai ải, hắn đứng đầu với ba trăm mười lăm điểm tích lũy.
Nhưng điều làm mọi người bất ngờ là, Hoàng Ninh Thành Cổ Trùng vậy mà đã vượt qua Tô Nguyệt Thương, đoạt vị trí thứ hai ở cửa ải này.
Thành tích của hắn là ba mươi sáu đợt.
Nhìn thấy Cổ Trùng thu được thành tích này, sắc mặt Tạ Tĩnh Nghi trở nên hết sức khó coi.
Mà thời điểm đang tuyên bố thành tích, Cổ Trùng vậy mà đi tới chỗ Tạ Tĩnh Nghi.
Vẻ mặt hắn ngạo nghễ nhìn Tạ Tĩnh Nghi, khinh thường nói: "Không ngờ loại rác rưởi như ngươi cũng có thể qua hai cửa. Tuy nhiên... cũng vô dụng. Chính ngươi cũng nhìn thấy độ chênh lệch giữa ngươi và ta, tựa như đom đóm so với trăng sáng. Sao ngươi không soi mặt vào nước tiểu của mình rồi tự hỏi xem, ngươi xứng đôi với A Tú sao?"
Hành động này của hắn lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Qua hai ải này, biểu hiện của Cổ Trùng quá xuất sắc, muốn mọi người không chú ý tới hắn cũng không được.
Chỉ là mọi người không nghĩ tới, Cổ Trùng sẽ chạy đến thị uy với Tạ Tĩnh Nghi.
Sắc mặt Tạ Tĩnh Nghi trắng bệch, toàn thân run rẩy, một lời cũng không nói được.
Hắn thực sự rất sợ Cổ Trùng.
Cổ Trùng quá mạnh, có thể trong một triệu người mà vẫn đạt được vị trí thứ hai, có thể tưởng tượng được thực lực của hắn.
Hơn nữa thực lực của hắn mạnh toàn diện.
Ở trước mặt hắn, Tạ Tĩnh Nghi đến tư cách để nói chuyện cũng không có.
Nhìn thấy biểu hiện của Tạ Tĩnh Nghi, Cổ Trùng rất hài lòng.
Trong mắt hắn bỗng lóe lên một tia lãnh lẽo, lạnh lùng nói: "Còn nữa, nếu như lần sau ta nghe thấy ngươi nói ngươi là nam nhân của A Tú, ngươi sẽ chết rất thảm."
Tạ Tĩnh Nghi há hốc mồm, muốn liều mạng phản bác, nhưng hắn nhận ra mình không dám nói.
Làm tình địch với một người như vậy, quá nguy hiểm.
"Ngươi sợ sao?"
Đúng lúc này, Diệp Viễn bên người Tạ Tĩnh Nghi lên tiếng.
Một câu nói này làm tất cả mọi người sửng sốt.
Hai mắt Cổ Trùng híp lại, nhìn về phía Diệp Viễn lạnh lùng nói: "Ta biết ngươi, Diệp Viễn. Biểu hiện của ngươi tại cửa thứ nhất rất tốt, ta còn tưởng rằng ngươi sẽ là một đối thủ mạnh mẽ, đáng tiếc... Thực lực của ngươi quá kém. Tại sao ngươi lại ra mặt vì tên rác rưởi này?"
Diệp Viễn cười cười, lại nói: "Ngươi sợ sao."
Không biết vì sao lúc nhìn thấy nụ cười quỷ dị của Diệp Viễn, Cổ Trùng lại cảm thấy hơi chột dạ.
"Nực cười. Ngươi nói ta sợ tên rác rưởi này? Ha ha ha... Mọi người nói đi, có buồn cười hay không?" Cổ Trùng cười to nói.
Đương nhiên, không chỉ hắn cảm thấy nực cười mà những người khác cũng cảm thấy như vậy.
Hiện nay Cổ Trùng là người đứng thứ hai trong khảo hạch, bất luận như thế nào thì cũng không phải chỉ một tên rác rưởi miễn cưỡng mới qua được cửa có thể so sánh.
"Dường như Diệp Viễn có quan hệ không tệ với tên mập mạp kia, nên giờ muốn ra mặt giúp hắn. Chỉ là lời nói của hắn hơi khó hiểu."
"Ha ha, thực sự là không nghĩ tới, đệ nhất thiên tài của Hoàng Ninh Thành lại là tình địch của một tên mập."
"Cổ Trùng sợ tên Tạ Tĩnh Nghi này, chuyện cười sao?"
Ha ha ha..."
...
Lời nói của Diệp Viễn không đầu không đuôi, nhận phải một trận cười nhạo.
Bất kể nhìn từ góc độ nào, Cổ Trùng cũng không có lý do gì phải sợ con gà con Tạ Tĩnh Nghi này.
Chỉ là, vẻ mặt của Diệp Viễn lại có chút bình tĩnh, chậm rãi nói: "Thứ nhất, ta biết ngươi căn bản là không có để hắn vào trong mắt, cho rằng hắn không có khả năng vượt qua khảo hạch, cho nên cũng khinh thường việc thị uy trước mặt hắn. Thế nhưng, bây giờ ngươi lại làm điều đó. Điều này nói rõ việc hắn qua được hai cửa là đã sắp có tư cách cùng ngươi đứng trên một cái sàn đấu. Ngươi thấy tiềm lực của hắn, ngươi... cảm thụ được sự uy hiếp."
Ánh mắt Diệp Viễn sáng quắc, lời nói của hắn từng chữ đều có lý.
Lúc này đám người vừa nãy ồn ào đều ngậm chặt miệng.
Lời nói Diệp Viễn quả thật khiến bọn hắn không thể phản bác.
Sắc mặt Cổ Trùng trầm xuống, dường như bị Diệp Viễn nói trúng tim đen, phơi bày nội tâm của mình ra trước mặt mọi người.
Nói thật, ngay cả chính hắn cũng không biết vừa rồi tại sao lại muốn đi thị uy.
Căn bản là hắn không để tên Tạ Tĩnh Nghi này vào mắt.
"Hừ, lời lẽ ngông cuồng. Ta tới đây cảnh cáo hắn là bởi vì vừa nãy hắn nói lung tung, nói mình là nam nhân của Lâm Tú. Hắn, không xứng." Cổ Trùng hừ lạnh nói.
Diệp Viễn cười nói: "Đây chính điều thứ hai mà ta muốn nói. Ngươi vội vàng công khai chủ quyền, điều này nói rõ rằng ngươi không tự tin. Nếu như ngươi tự tin tuyệt đối thì sẽ chỉ cười khinh đối với loại chuyện như vậy, bởi vì hắn không tạo thành uy hiếp với ngươi. Hiện tại... Ngươi sợ."
Cổ Trùng biến sắc, từng lời nói của Diệp Viễn đều như đập vào tim hắn, khiến trái tim hắn chìm xuống.
Ngay cả chính hắn cũng không khỏi hoài nghi bản thân, lẽ nào hắn thật sự sợ Tạ Tĩnh Nghi?
Sắc mặt Cổ Trùng rất khó coi, một cỗ sát ý như có như không tập trung vào Diệp Viễn và Tạ Tĩnh Nghi.
Diệp Viễn không để ý, thản nhiên nói: "Ngươi nghĩ rằng để chứng minh Lâm Tú là của ngươi, thì ngươi sẽ dùng thực lực để có được trái tim nàng, sau đó sẽ đến trước mặt Tạ Tĩnh Nghi khoe khoang. Loại uy hiếp tẻ nhạt này, có vẻ ngươi khá là không có phong thái."
Sắc mặt Cổ Trùng u ám như sắp chảy ra nước, lạnh lùng nói: "Thực sự là buồn cười. Ngươi có tư cách gì đánh giá ta? Chờ thực lực ngươi vượt qua được ta rồi hãy nói mấy lời khoa trương này trước mặt ta. Rất tốt, bây giờ ngươi đã thành công khiến ta tức giận. Ta sẽ để ngươi cùng tên mập mạp này biết cái gì được gọi là tuyệt vọng."
Diệp Viễn thờ ơ đáp: "Yên tâm đi, ngày này sẽ không quá xa. Vượt qua ngươi không có gì khó."
Chương 1370. Võ Mông Chiến Thần Quyết
"Thật ngông cuồng. Mặc dù tên này có chút tiềm lực, thế nhưng để vượt qua được Cổ Trùng thì sợ rằng còn thiếu một chút."
"Nhìn thực lực Cổ Trùng thì chắc cửa thứ ba hắn cũng sẽ lọt vào ba vị trí đầu. Thực lực tổng hợp của hắn cường đại như vậy, Diệp Viễn cũng có can đảm nói điều này?"
"Ha ha, chắc là tiểu tử này đang ảo tưởng. Hắn cho rằng thành tích cửa thứ nhất của hắn quá tốt thì không cần để người khác vào trong mắt. Nhưng mà ở cửa thứ nhất, Cổ Trùng cũng kém hắn không nhiều lắm."
...
Lời nói của Diệp Viễn lập tức gây ra một đợt sóng bàn luận.
Lời này của hắn có chút ngông cuồng.
Biểu hiện của Diệp Viễn tại cửa thứ nhất xác thực rất bá đạo, thế nhưng tại cửa thứ hai lập tức liền hiện nguyên hình.
Thực lực tổng hợp của hắn vốn không cùng đẳng cấp với Cổ Trùng.
Qua hai cửa khảo hạch, thành tích của Diệp Viễn đã chẳng khác gì người thường.
Đừng nói là Cổ Trùng, một số người xếp sau hắn cũng đã có điểm tích lũy vượt qua Diệp Viễn.
"Ha ha ha... Ngươi thật đúng là cái gì cũng dám nói. Ta ngược lại muốn nhìn một chút ngươi sẽ dùng cách gì để vượt qua ta. Không bằng... vòng thứ ba chúng ta đặt cược một chút, thế nào?" Cổ Trùng khí thế bức người nói.
Cửa thứ ba tên là Độ Sáng, chính là so ngộ tính.
Ý chí, thực lực, ngộ tính, đây chính là ba cửa khảo hạch chân chính của học phủ Võ Mông.
Chỉ khi hoàn toàn vượt qua ba cửa thì mới đáng giá để học phủ Võ Mông bồi dưỡng, trở thành học viên chính thức.
Cổ Trùng chắc chắn Diệp Viễn chỉ là kẻ ngoài mạnh trong yếu, sẽ không dám đặt cược với hắn.
Xét về cốt linh thì hắn và Diệp Viễn ngang ngửa nhau.
Nhưng hiện tại hắn là Động Huyền đại viên mãn, mà Diệp Viễn chỉ là Động Huyền trung kỳ.
Chỉ nhìn vào cảnh giới thì đã đủ để chứng minh rất nhiều vấn đề.
Ý chí võ đạo cùng cảnh giới không có quan hệ, thế nhưng cảnh giới thì lại có liên quan không nhỏ với ngộ tính.
Diệp Viễn giống như cười mà không phải cười nhìn Cổ Trùng, nói: "Được, đặt cược như thế nào?"
Cổ Trùng cười nhạt, xem ra tên này định giả mạo nam tử hán, liều đến chết.
"Đã như vậy thì ta sẽ để ngươi thua không còn mảnh giáp. Để ngươi biết hậu quả của việc ra mặt nói giúp tên mập này ra sao." Cổ Trùng cười lạnh trong lòng.
"So điểm tích lũy. Người thắng sẽ đạt được tất cả điểm tích lũy của người thua. Ngươi có dám không?" Cổ Trùng đắc ý nói.
Diệp Viễn vui vẻ cười nói: "Ngươi đã hào phóng như vậy thì điểm tích lũy của ngươi ta đành miễn cưỡng nhận vậy."
Mọi người nhìn Diệp Viễn, cảm thấy tên này đúng là bị điên.
Tạ Tĩnh Nghi kéo kéo y phục của Diệp Viễn, nhỏ giọng nói: "Huynh đệ, phần thành ý này của ngươi ta xin nhận, thế nhưng ngươi không được đặt cược, ngươi không phải đối thủ của hắn. Tên này được xưng đệ nhất thiên tài của Hoàng Ninh Thành, ngộ tính cực kỳ cao. Bất cứ công pháp cùng võ kỹ gì vào trong tay hắn đều sẽ được hắn lĩnh ngộ triệt để."
Cổ Trùng cười to nói: "Nghe được chưa? Diệp Viễn, ngươi khoác lác cũng phải nhìn đối tượng. Không phải ai cũng có thể được xưng là thiên tài."
Diệp Viễn không thèm đếm xỉa tới hắn, quay mặt nhìn lão giả trên đài cao, ôm quyền nói: "Học tử Diệp Viễn mời lão sư làm chứng cho trận đặt cược này."
Lão giả kia cũng đã sớm chú ý tới tình huống bên này, nhưng hắn cũng không nói gì nhiều.
Nếu trận đặt cược này không ảnh hưởng đến khảo hạch, thì học phủ Võ Mông bọn họ cũng không cấm.
Chỉ là lần này, còn chưa có nhập môn đã lập ra một trận đặt cược, thật đúng là không phổ biến.
Lão giả gật đầu nói: "Có thể."
Hành động của Diệp Viễn làm cho tất cả mọi người trở nên sửng sốt.
Cứ như vậy mà quyết định?
Tên Diệp Viễn này bỏ não ra ngoài rồi à?
"Diệp Viễn, cái này..."
"Được rồi, đừng lề mề nữa. Nếu như ngươi là đàn ông, thế thì nhất định phải vượt qua cửa thứ ba, đừng để người ta khinh thường nữa." Diệp Viễn bình tĩnh nói.
Mặt Tạ Tĩnh Nghi đầy vẻ áy náy, lúc này nghe được lời nói của Diệp Viễn thì hắn cắn răng nói: "Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ không để cho ngươi thất vọng. Cổ Trùng, chớ có trách bọn ta bắt nạt ngươi. Lão sư, điểm tích lũy của Diệp Viễn không đủ so với Cổ Trùng, vậy nên ta cũng đánh cược tất cả điểm tích lũy. Thắng, toàn bộ điểm tích lũy thuộc về Diệp Viễn; thua, điểm tích lũy của chúng ta đều đưa cho hắn."
Cũng không biết Tạ Tĩnh Nghi lấy dũng khí ở đâu để làm ra quyết định như vậy.
Trước đó hắn đối mặt với Cổ Trùng, ngay cả một lời cũng không dám nói, không nghĩ tới bây giờ hắn lại nhiệt huyết như vậy.
Ánh mắt của Tạ Tĩnh Nghi khiến Cổ Trùng rất khó chịu.
Hắn chợt phát hiện, đối thủ mà hắn luôn chướng mắt này, dường như có vẻ trưởng thành hơn.
"Ha ha, ngu xuẩn. Nếu các ngươi đã muốn tặng không điểm tích lũy cho ta, vậy ta xin vui lòng nhận. Ta sẽ để cho các ngươi biết, cái gì gọi là chênh lệch." Cổ Trùng cười lạnh nói.
Diệp Viễn hơi kinh ngạc nhìn Tạ Tĩnh Nghi, vỗ vỗ bả vai hắn, cười nói: "Yên tâm đi, chắc chắn sẽ không thua, điểm tích lũy của hắn, hai ta mỗi người chia một nửa."
Tất cả mọi người nhất thời không nói lên lời, trước khi tỉ thí các ngươi đã bắt đầu chia của?
Ngươi quá tự tin rồi đấy.
Lão giả có chút ngạc nhiên đánh giá Diệp Viễn, hắn rất muốn nhìn thấy vẻ lo lắng từ trong ánh mắt Diệp Viễn.
Sau đó hắn thất vọng.
Diệp Viễn mang dáng vẻ đã an bài mọi thứ, căn bản không để Cổ Trùng vào mắt.
Hắn rất buồn bực, Diệp Viễn này đến tột cùng lấy lòng tin ở đâu?
Cửa thứ hai đã khiến Diệp Viễn bại lộ hoàn toàn tài nghệ thật sự.
Tuy hắn có tiềm lực, thế nhưng chắc chắn không giống biểu hiện cường đại của hắn ở cửa thứ nhất.
Tuổi tác xấp xỉ Cổ Trùng, thế nhưng lại thấp hơn hắn hai cảnh giới nhỏ, chênh lệch đã rất rõ ràng.
Đương nhiên, những nghi hoặc này hắn cũng chỉ để ở trong lòng, hắn thật tò mò, không biết tên Diệp Viễn này có thể làm được một bước kia hay không.
"Được, có thể đi đến một bước này, các ngươi cũng đã chứng minh được thực lực của chính mình. Tuy nói cửa thứ ba này là khảo nghiệm, nhưng đối với các ngươi thì cũng là một trận kỳ ngộ. Có thể đạt được kỳ ngộ nhiều hay ít thì phải xem tạo hóa của các ngươi." Lão giả thản nhiên nói.
Nghe xong lời nói của lão giả, trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ chờ mong.
Trong ba cửa khảo hạch nhập môn, cửa thứ ba này là thần bí nhất.
Mặc dù biết cửa ải này là khảo nghiệm ngộ tính, thế nhưng bọn họ không biết nội dung khảo hạch cụ thể.
Bởi vì cửa ải khảo hạch thứ ba này được bảo mật rất nghiêm ngặt.
"Hiện tại, các ngươi đều phải thề với thiên đạo rằng sẽ không tiết lộ nửa điểm nội dung của cửa ải thứ ba. Người nào không nguyện ý phát thệ, vậy hiện tại có thể rời khỏi." Lão giả nhàn nhạt nói.
Diệp Viễn cũng hết sức tò mò, xem ra nội dung của cửa khảo hạch thứ ba này không hề tầm thường.
Dưới sự chỉ dẫn của lão giả, tất cả mọi người thực hiện lời thề thiên đạo.
"Hiện tại, các ngươi trở lại tòa sen của mỗi người. Nội dung của cửa ải khảo hạch thứ ba này là tìm hiểu một bộ công pháp. Bộ công pháp này tên là Võ Mông Chiến Thần Quyết." Lão giả chậm rãi nói.
Giống như một viên đá làm dấy lên sóng lớn ngập trời, lão giả lập tức khiến những người còn lại sôi trào.
"Vậy mà lại là Võ Mông Chiến Thần Quyết. Không nghĩ tới, chúng ta lại có thể được lĩnh ngộ Võ Mông Chiến Thần Quyết."
"Võ Mông Chiến Thần Quyết là công pháp chủ tu của thành chủ đại nhân, có thể một đường tu luyện tới cảnh giới Thần Quân. Thảo nào, thảo nào nội dung của cửa khảo hạch thứ ba bảo mật nghiêm ngặt đến như vậy."
"Thực sự là phúc ba đời. Có thể được lĩnh ngộ Võ Mông Chiến Thần Quyết thì dù bị loại bỏ ở cửa ải này cũng đáng."
"Dù chỉ hiểu được chút da lông thì bộ công pháp này cũng đủ để cho chúng ta được lợi cả đời."
Chương 1371. Tư chất quá kém?
"Từ giờ trở đi, các ngươi có một tháng để tìm hiểu công pháp Võ Mông Chiến Thần Quyết tầng thứ nhất. Một tháng sau, các ngươi sẽ vận chuyển công pháp trên cột Ngọc Trụ này, chỉ cần để cho Ngọc Trụ sáng lên năm vạch, coi như là qua cửa. Sau năm vạch thì mỗi một vạch cao hơn sẽ thu được mười lăm điểm tích lũy."
Trước quảng trường, có một cây cột bằng ngọc màu xanh biếc dựng thẳng.
Phía trên Ngọc Trụ có ba mươi vạch, đại biểu cho ba mươi cấp độ cảm ngộ.
"Năm vạch là qua khảo hạch? Vậy một cửa này chẳng phải là rất đơn giản?" Diệp Viễn có chút ngạc nhiên nói.
Tạ Tĩnh Nghi cười khổ nói: "Ngươi nghĩ dễ như vậy sao? Thật ra cửa này là cửa khó nhất trong ba cửa khảo hạch. Võ Mông Chiến Thần Quyết bác đại tinh thâm, chỉ một tháng thì lĩnh ngộ được bao nhiêu? Hiện tại còn khoảng hai ngàn ứng viên, sau cửa ải này thì chỉ còn bốn đến năm trăm người đã là không tệ. Phần lớn người cũng chỉ đạt được ba bốn vạch, năm vạch là chuyện cực kỳ khó. Nếu để cho những người đã bị đào thải từ hai cửa trước đến cảm ngộ, thì có thể được một vạch đã là không tầm thường rồi."
Trong lòng Diệp Viễn đã hiểu rõ, đối với độ khó của cửa ải này cũng có một cái nhìn tổng thể.
Tuy nhiên chuyện này đối với hắn mà nói thì không thành vấn đề, hắn cực kỳ tin tưởng vào ngộ tính của mình.
"Thì ra là thế. Vậy theo ngươi thì Cổ Trùng có thể đạt được bao nhiêu vạch?" Diệp Viễn hiếu kỳ nói.
Sắc mặt Tạ Tĩnh Nghi co rụt lại, nói: "Trong tin đồn, thành tích cao nhất của cửa ải này ghi lại là hai mươi ba vạch. Những năm bình thường thì người đứng đầu đạt được khoảng chừng mười lăm mười sáu vạch. Nếu như dựa theo vị trí thứ ba để phán đoán thì ước chừng hắn sẽ đạt được mười hai mười ba vạch. Diệp Viễn, ngươi... có nắm chắc hay không?"
Diệp Viễn liếc hắn một cái, cười nói: "Ngươi không cần để ý đến việc này. Việc ngươi cần làm chính là cảm ngộ cho tốt, vượt ải thành công."
Nhìn thấy Diệp Viễn chắc chắn như vậy, trong lòng Tạ Tĩnh Nghi yên ổn lại.
Có lẽ Diệp Viễn thật sự có thể sáng tạo nên kỳ tích.
"Hiện tại, cửa thứ ba Độ Sáng... Bắt đầu."
Theo giọng nói lão giả vang lên, ý thức của tất cả mọi người một lần nữa bị kéo ra khỏi thân thể.
Trong không gian ý thức, Diệp Viễn bị vô số văn tự Thần Minh bao vây lại.
Bây giờ, văn tự Thần Minh đối Diệp Viễn mà nói đã không phải là đồ vật cao thâm mạt trắc gì.
"Bộ công pháp này... dường như nhìn rất đơn giản."
Diệp Viễn xem lướt qua văn tự Thần Minh một lần, phát hiện bộ công pháp này cực kỳ đơn giản.
Vốn dĩ còn muốn cảm ngộ một phen, hắn lại phát hiện những văn tự Thần Minh này vừa nhìn đã hiểu ngay, căn bản không có gì thần bí.
Trong lòng Diệp Viễn hơi hiểu ra, cảm thán nói: "Đúng, Hỗn Độn Thông Thiên Chân Kinh bao hàm toàn diện, so với bộ Võ Mông Chiến Thần Quyết này thì không biết mạnh hơn bao nhiêu cấp độ, thảo nào mình lĩnh ngộ đơn giản như vậy."
Rất nhanh Diệp Viễn đã tìm được nguyên nhân, đó là nhãn giới của hắn rất cao.
Tương lai Hỗn Độn Thông Thiên Chân Kinh có thể diễn sinh ra công pháp dạng gì thì Diệp Viễn cũng không rõ ràng, thế nhưng tầng thứ nhất này của công pháp này có thể dẫn phát ra hư huyễn Thông Thiên Sơn thì chứng tỏ cũng không bình thường.
Diệp Viễn sáng tạo Hỗn Độn Thông Thiên Chân Kinh rồi trở lại cảm ngộ Võ Mông Chiến Thần Quyết, giống như là sinh viên học đại học đi làm bài toán tiểu học vậy.
Quá đơn giản.
"Môn công pháp này cũng có ưu điểm, đáng tiếc hơi nông cạn. Nếu như hơi thay đổi một chút thì sẽ có tiềm lực lớn hơn. Nhưng mà hiện tại cảnh giới của mình quá thấp, tối đa chỉ có thể cải biến tầng thứ nhất của công pháp này."
Chỉ dùng thời gian ba ngày, Diệp Viễn đã hoàn toàn lĩnh ngộ Võ Mông Chiến Thần Quyết.
Không chỉ có như vậy, hắn còn nhìn ra môn công pháp này có rất nhiều lỗ hổng.
Chỉ cần hắn muốn thì hắn có thể cải tiến môn công pháp này, để cho căn cơ của người tu luyện càng thêm vững chắc.
Chỉ là hiện tại hắn cảm thấy làm như vậy không có chút ý nghĩa nào, cho nên cũng lười làm.
Công pháp này quá đơn giản, Diệp Viễn ở lại thì cũng chán đến chết nên trực tiếp rời khỏi không gian ý thức.
"Ừm? Mới ba ngày mà đã có người rời khỏi không gian ý thức?"
Lão giả trên đài cao tâm niệm vừa động, chau mày, ánh mắt bắt đầu tìm kiếm trong đám người.
"Chẳng lẽ có người cảm thấy việc tu luyện Võ Mông Chiến Thần Quyết quá khó, tự biết mình không thể vượt qua khảo hạch, cam chịu đi ra?" Một vị khác lão giả nói.
"Sợ là như vậy."
Khảo hạch trước đây, dù là những học viên thiên tài đi nữa, cũng chưa có ai rời khỏi không gian ý thức từ sớm.
Không ngờ, lúc này vậy mà lại xuất hiện.
Những người kia dù biết không thể qua được khảo hạch thì cũng sẽ dùng hết toàn lực đi cảm ngộ công pháp.
Dù sao, loại công pháp như Võ Mông Chiến Thần Quyết, tại tòan bộ Võ Mông Vương Thành cũng là độc nhất, cơ hội hiếm có.
Hai vị lão giả chủ trì khảo hạch đều tỏ vẻ khinh thường đối với người này.
Trong võ đạo, tối kỵ nhất là biết khó mà lui.
Nếu có ý nghĩ như vậy, làm sao có thể thành đại sự?
Lúc này, Diệp Viễn chậm rãi rời khỏi tòa sen, đi tới khu vực chờ.
"Là hắn."
"Tư chất của tiểu tử này hẳn sẽ không kém như vậy chứ?"
"Cái này cũng không thể tùy tiện nói. Dù sao, ý chí võ đạo cùng ngộ tính không có nhiều liên quan. Số tuổi của hắn không nhỏ, nhưng là cảnh giới lại thấp như vậy, e rằng ngộ tính có vấn đề."
"Ngươi nói như thế cũng đúng. Chỉ là đánh cược của hắn... sợ rằng không thể thực hiện. Ta tưởng rằng hắn nhất định có thể vượt qua khảo hạch cơ đấy."
"Ha ha, nếu không thực hiện đánh cược, chỉ sợ Cổ Trùng sẽ không buông tha hắn."
"Tất nhiên nếu không phải là học viên của học phủ, vậy thì sinh tử của hắn cũng không liên quan gì tới chúng ta."
Hai người đã kết luận rằng tư chất Diệp Viễn quá kém, không thể lĩnh ngộ Võ Mông Chiến Thần Quyết.
Dù sao thì công pháp thâm sâu như Võ Mông Chiến Thần Quyết dù chỉ là tầng thứ nhất cũng tuyệt đối không phải thứ một tháng có thể lĩnh ngộ được.
Trên thực tế, ba mươi vạch của Ngọc Trụ không phải là tối đa, chỉ là một bộ phận.
Muốn hoàn toàn lĩnh ngộ tầng thứ nhất của công pháp này thì cho dù thiên phú cực tốt cũng cần trăm năm thời gian.
Một tháng thì chỉ có thể lĩnh ngộ được một chút da lông mà thôi.
Nhưng mà việc Diệp Viễn có bị đào thải hay không, còn phải chờ sau khi kiểm tra Ngọc Trụ mới có thể quyết định.
Diệp Viễn đi tới đài cao, khom người thi lễ với hai vị lão giả, tỏ vẻ tôn kính.
Một vị trong đó nhịn không được, vẫn là mở miệng hỏi: "Diệp Viễn, tại sao nhanh như vậy ngươi đã rời khỏi không gian ý thức? Mặc dù công pháp này thâm ảo, thế nhưng nếu ngươi cảm ngộ một tháng cũng đủ để ngươi được lợi cả đời."
Diệp Viễn cười nói: "Tạ ơn lão sư quan tâm. Võ Mông Chiến Thần Quyết này quả thực bác đại tinh thâm, thế nhưng một tháng thì thực sự không cảm ngộ được bao nhiêu. Ta dự định sau khi tiến nhập học phủ thì mới cảm ngộ tỉ mỉ."
Lão giả sững sờ, bị lời nói của Diệp Viễn làm cho khó hiểu.
Ngươi bây giờ, còn muốn tiến nhập học phủ Võ Mông?
Hắn chưa bao giờ thấy qua người nào chỉ cảm ngộ ba ngày đã có thể tiến nhập học phủ Võ Mông.
Sắc mặt lão giả trầm xuống, nói: "Diệp Viễn, làm người thì cũng không thể mơ tưởng xa vời. Ý chí võ đạo của ngươi cứng cỏi phi thường, thế nhưng tư chất không đủ, lấy cần cù bù thông minh, còn muốn lòe thiên hạ nữa sao?"
Theo hắn thấy thì tư chất của Diệp Viễn rõ ràng quá kém, vậy mà hết lần này tới lần khác đều giả bộ là mình hơn người.
Sẽ có lúc hắn chết cũng không biết mình chết như thế nào.
Diệp Viễn nghe vậy thì nhếch miệng mỉm cười nói: "Tạ ơn lão sư quan tâm, Diệp Viễn hiểu rõ."
Chương 1372. Ngươi quá ngu
"Ha ha, xem ra ngươi cũng không có nhìn lầm. Biểu hiện của hắn ở cửa thứ nhất đều khiến chúng ta bị lừa. Xem ra, Lôi Đông lão sư và Mục Sâm lão sư cũng bị hắn lừa gạt." Tống Phương cười nói với Giang Thần.
Giang Thần nghe vậy thì cũng không lập tức đáp lại, dường như đang suy nghĩ cái gì.
"Ngươi cho là... tư chất của hắn thực sự kém sao? Nếu như tư chất hắn thực sự kém cỏi, vậy thì làm sao hắn qua được cửa thứ hai? Cho dù là được tăng cảnh giới lên, nhưng muốn qua cửa thì cũng không dễ dàng như vậy đâu?" Giang Thần cau mày nói.
Nếu như tư chất kém đến loại trình độ này thì chỉ với tu vi Động Huyền trung kỳ hắn không có khả năng vượt qua cửa thứ hai.
Nhưng mà, Diệp Viễn chẳng những vượt qua, mà còn vượt quá ba đợt.
"Ngươi là nói..." Tống Phương cũng nghi ngờ hỏi.
Giang Thần lắc đầu, nói: "Ta không biết. Ta cũng không cho rằng hắn chỉ lĩnh ngộ ba ngày mà có thể thắng được Cổ Trùng. Ta và ngươi hiểu quá rõ độ khó của Võ Mông Chiến Thần Quyết."
Tống Phương cười khổ nói: "Ngươi nói cũng đúng, ta phát hiện tiểu tử này là một nhân tố bí ẩn."
Giang Thần cười khổ nói: "Tiếp tục xem tiếp đi, một tháng sau sẽ có kết quả."
...
Một tháng trôi qua trong chớp mắt, Diệp Viễn đã tự mình tu luyện một tháng ở khu vực chờ.
Cổ Trùng từ bên trong không gian ý thức đi ra ngoài, vừa mở mắt ra nhìn thì phát hiện khu vực chờ có một người, không phải Diệp Viễn thì là ai?
Đầu tiên hắn là sững sờ, sau đó trong lòng vui như hoa nở.
"Đồ ngu xuẩn vô tri, trực tiếp bỏ cuộc sao?" Cổ Trùng cười lạnh nói.
Không riêng gì Cổ Trùng, những người khác nhìn thấy Diệp Viễn ở khu vực chờ thì cũng vô cùng ngạc nhiên.
"Chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao Diệp Viễn đã ở khu vực chờ?"
"Cũng không biết hắn ở nơi này bao lâu rồi, hắn là tự tin hay đã bỏ cuộc rồi?"
"Nói nhảm, đương nhiên là bỏ cuộc. Võ Mông Chiến Thần Quyết trân quý như vậy, dù là biết rõ sẽ không vượt qua cửa thì cũng muốn cảm ngộ thật tốt."
"Với từng đó tư chất mà hắn cũng dám khiêu chiến Cổ Trùng, hắn mất não rồi sao?"
...
Sau khi kinh ngạc, tất cả mọi người đều tỏ ra coi thường Diệp Viễn.
Vốn tưởng rằng hắn tự tin đánh cược với Cổ Trùng thì ít nhiều cũng có chút bản lĩnh, không nghĩ tới vậy mà lại bỏ cuộc.
Thật là khôi hài.
"Được rồi, thời gian đã đến, hiện tại bắt đầu khảo hạch. Tất cả mọi người đến khu vực chờ, ai được gọi đến tên thì đi lên. Người thứ nhất, Vương Cường." Lôi Đông cất cao giọng nói.
Sắc mặt Vương Cường cứng đờ, hiển nhiên là có chút không tự tin.
Hắn đưa tay đặt ở phía trên Ngọc Trụ, bắt đầu vận chuyển công pháp.
"Ầm ầm."
Vương Cường xuất ra toàn lực, nhưng cũng chỉ đạt đến vạch thứ ba.
"Vương Cường, khảo hạch thất bại. Mau tự mình bóp nát tấm bảng gỗ, rời khỏi khảo hạch đi." Lôi Đông nói.
Vẻ mặt Vương Cường tiếc nuối, không cam lòng bóp nát tấm bảng gỗ rồi lập tức bị truyền tống ra ngoài.
"Kế tiếp..."
Từng người từng người bị gọi vào, quả nhiên như Tạ Tĩnh Nghi đã nói, đại đa số mọi người đều không thể đạt được tiêu chuẩn năm vạch.
Tạ Tĩnh Nghi thì tiến đến bên người Diệp Viễn, nhỏ giọng hỏi: "Huynh đệ, ngươi xảy ra chuyện gì vậy? Ngươi lui ra ngoài khi nào?"
Diệp Viễn cười nói: "Ngày thứ ba ta đã lui ra ngoài."
Tạ Tĩnh Nghi trừng lớn mắt, không dám tin nhìn về phía Diệp Viễn nói: "Ui, huynh đệ, ngươi đùa gì thế."
Diệp Viễn nhún nhún vai nói: "Ta đâu có đùa, đối phó với tên kia, ba ngày là đủ."
Tạ Tĩnh Nghi: "..."
"Ha ha, ta còn tưởng rằng ngươi lợi hại lắm, lần này chắc hẳn ngươi xong đời rồi. Không vào được học phủ thì học phủ cũng sẽ không quản đến sinh tử của ngươi đâu. Cho nên, ngươi chờ chết đi." Cổ Trùng không biết lúc nào đã đứng bên cạnh hai người, cười lạnh nói.
Đến mí mắt Diệp Viễn cũng lười nháy, trong miệng phun ra hai chữ: "Ngu si."
Cổ Trùng biến sắc, lạnh lùng nói: "Ngươi nói cái gì?"
Diệp Viễn cười nói: "Ngươi lãng tai sao? Ta nói... Ngươi ngu si. Ngươi ngu si. Ngươi ngu si. Bây giờ nghe rõ chưa? Nếu còn chưa nghe rõ, ta có thể thôi động thần nguyên để nói to hơn chút nữa."
"Ha ha ha ha."
Thanh âm của Diệp Viễn quá lớn, hầu như tất cả mọi người đều nghe được, không ít người không nhịn được bật cười.
Gương mặt Cổ Trùng đã sớm biến sắc, hận không thể xé xác Diệp Viễn ngay bây giờ.
Chỉ là, phía trên có hai vị lão giả đang theo dõi, hắn cũng không dám động thủ.
"Tiểu tử, chờ khảo hạch kết thúc, ta sẽ để ngươi hối hận vì những gì ngươi đã làm ra ở ngày hôm nay." Cổ Trùng hừ lạnh một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi.
Hắn phát hiện rằng hắn cãi nhau với Diệp Viễn thì lúc nào cũng thua.
Quá trình khảo hạch này diễn ra rất nhanh, chỉ trong chốc lát đã đào thải một nhóm lớn.
"Kế tiếp, Cổ Trùng."
Cổ Trùng bị gọi tên thì ngạo nghễ đi ra khỏi hàng.
Hắn rất tin tưởng vào ngộ tính của mình, trong mắt hắn thì đối thủ của hắn chỉ có Tần Thiệu.
Những người khác căn bản không lọt vào mắt hắn.
Cổ Trùng đưa bàn tay đặt lên phía trên Ngọc Trụ, vận chuyển công pháp, Ngọc Trụ bắt đầu được thắp sáng.
Hiển nhiên, tốc độ thắp sáng của hắn so với những người trước kia thì nhanh hơn nhiều.
Trong nháy mắt đã vượt qua năm vạch.
Sau khi vượt qua năm vạch, quang mang của Ngọc Trụ cũng không có dấu hiệu thu liễm, một đường lên như diều gặp gió, rất nhanh cán mốc vạch thứ mười.
"Thật... Thật mạnh.ngộ tính của Cổ Trùng quá mạnh, cũng chỉ có Tần Thiệu mới có thể phân cao thấp với hắn."
"Nhanh như vậy đã vượt qua vạch thứ mười, sợ rằng ít nhất hắn cũng phải đạt đến vạch thứ mười lăm."
"Thực sự là không tầm thường, xem ra cửa thứ ba này, hắn có hy vọng lực áp Tần Thiệu."
...
Ngộ tính của Cổ Trùng xác thực rất mạnh, biểu hiện kinh diễm của hắn lập tức gây nên một hồi thán phục.
Ngay cả Tần Thiệu cũng hơi hơi biến sắc, hiển nhiên là cảm thụ được áp lực thật lớn.
"Mười bảy vạch. Quá mạnh."
Rốt cục, Cổ Trùng dừng chân tại vạch thứ mười bảy.
Thành tích này cũng đủ để xếp số một ở mấy trăm năm nay rồi.
Trên mặt đám người Võ Mông tứ thiếu đều lộ vẻ ngưng trọng không gì sánh được, hiển nhiên không nghĩ tới ngộ tính của Cổ Trùng lại cao đến như vậy.
Sau khi đạt được thành tích tốt như vậy, điều đầu tiên Cổ Trùng muốn làm là khoe khoang trước mặt Diệp Viễn.
Ánh mắt của hắn nhìn về phía Diệp Viễn, trong ánh mắt mang theo vẻ khoe khoang cùng thị uy.
Đáng tiếc là, Diệp Viễn còn chẳng thèm liếc hắn lấy một cái, trên mặt cũng không có biểu cảm kinh ngạc gì.
"Tiểu tử, sẽ có lúc ngươi phải hối hận." Trong lòng Cổ Trùng oán hận thầm nghĩ.
"Kế tiếp, Tạ Tĩnh Nghi."
Cũng thật trùng hợp, kế tiếp Cổ Trùng lại chính là Tạ Tĩnh Nghi.
"Nỗ lực lên." Diệp Viễn cười vỗ vỗ bả vai hắn.
Tạ Tĩnh Nghi gật đầu, đứng phía trước Ngọc Trụ.
Hắn hít sâu một hơi, đưa bàn tay đặt lên trên Ngọc Trụ.
Ngọc Trụ chậm rãi được thắp sáng, một vạch, hai vạch...
Cuối cùng dưng lại ở năm vạch.
Vẻ mặt Tạ Tĩnh Nghi mừng rỡ như điên, hô lớn: "Ha ha ha... Không nghĩ tới. Không nghĩ tới. Ta thật sự vượt qua khảo hạch. Hu hu... Ta... Ta thật vượt qua khảo hạch. Hu hu... Diệp Viễn, cám ơn ngươi."
Tạ Tĩnh Nghi vừa nói vừa khóc.
Trước khi tới đây, hắn nằm mơ cũng không nghĩ đến mình lại có thể vượt qua khảo hạch, trở thành học viên của học phủ Võ Mông.
Hắn biết người hắn cần cảm tạ nhất chính là Diệp Viễn.
Chương 1373. Xem trò hay
"Tô Nguyệt Thương, mười ba vạch, thu được 120 điểm tích lũy."
"Hạng Trang, mười hai vạch, thu được 115 điểm tích lũy."
"Ngô Dương, mười hai vạch, thu được 115 điểm tích lũy."
"Tần Thiệu, mười bảy vạch, thu được 180 điểm tích lũy."
...
Thành tích của Tần Thiệu khiến mọi người kinh ngạc một lần nữa.
Bởi vì với thành tích của hắn chắc chắn đoạt được vị trí đứng đầu trong lần khảo hạch này.
Mà Tần Thiệu vốn rất bình tĩnh, nhưng lúc thu được thành tích này, thân thể cũng không ngừng run rẩy.
Vì một ngày này, hắn đã trả giá rất nhiều.
"Tần Thiệu thực sự mạnh đến mức không tưởng tượng nổi. Vốn tưởng rằng ở cửa này Cổ Trùng có thể hơn được Tần Thiệu, không nghĩ tới thành tích của hai người lại ngang nhau."
"Đúng vậy. Thực lực tổng hợp của Tần Thiệu quá cường đại, người khác chỉ đáng xách dép cho hắn."
"Lần này, đại cục đã định. Nếu như là các kỳ khảo hạch trước, Cổ Trùng tất nhiên là nghiền ép thiên tài của Vương Thành. Đáng tiếc lần này hắn gặp phải Tần Thiệu."
"Kế tiếp, Diệp Viễn."
Ngay lúc mọi người đang nghị luận ầm ĩ, cuối cùng cũng đến lượt Diệp Viễn vào sân.
Mọi người không còn nhiều hứng thú đối với hắn, trong mắt mọi người Diệp Viễn là kẻ đã chết rồi, hắn không có khả năng vượt qua khảo hạch.
Công pháp đỉnh tiêm như Võ Mông Chiến Thần Quyết mà chỉ dùng ba ngày để lĩnh ngộ?
Đùa gì thế.
Nếu như Diệp Viễn thật sự vượt cửa thành công, vậy mặt mũi đám thiên tài kia để ở đâu?
"Ha ha, trò hay sắp diễn ra. Mọi người mau nhìn một chút xem Diệp Viễn sẽ làm cách nào để nghiền ép ta. Ha ha..."
Giọng nói của Cổ Trùng rất lớn, lập tức gây nên một hồi cười vang.
Mười bảy vạch, đã cao hơn thành tích của các kỳ trước không ít.
Ngay cả Tần Thiệu đứng đầu, thì cũng chỉ bất phân thắng bại với hắn, có thể thấy được thành tích này quá tốt.
Muốn Diệp Viễn thắng được Cổ Trùng, căn bản là không có khả năng.
Lúc Diệp Viễn đi ngang qua bên người Cổ Trùng thì cười nói: "Vậy ngươi hãy mở to mắt ra nhìn thật kỹ trò hay."
Cổ Trùng cười lạnh nói: "Được, mỏi mắt mong chờ."
Diệp Viễn đi tới phía trước Ngọc Trụ, chậm rãi đưa bàn tay để lên.
Sau một khắc, mọi người ở khu vực chờ lập tức trở nên lặng ngắt như tờ.
Tòan trường im lặng.
Chỉ thấy Ngọc Trụ được thắp sáng trong nháy mắt, vượt qua năm vạch.
Trong trường hợp bình thường, độ sáng của Ngọc Trụ càng lên cao thì sẽ càng chậm.
Nhưng của Diệp Viễn thì không hề chậm lại, trực tiếp đạt đến vạch thứ mười.
Sau đó là vạch thứ mười lăm, vạch thứ mười sáu, vạch thứ mười bảy.
Ngang nhau rồi.
Tất cả mọi người hít vào một ngụm khí lạnh, tròng mắt gần như bay ra ngoài.
Cảnh tượng này diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức tất cả mọi người đều không phản ứng kịp.
Ngay tại lúc mọi người đều cho rằng Ngọc Trụ sẽ tiếp tục thắp sáng thì tốc độ thắp sáng đột nhiên chậm lại.
Sau đó, từ từ đi lên vạch thứ mười tám.
Không tiếp tục lên nữa.
Một lúc sau, Diệp Viễn chậm rãi buông tay xuống, phát hiện lão giả trên đài cao vẫn còn đang khiếp sợ.
"Lão sư?" Diệp Viễn nhắc nhở một câu.
Tòan thân Lôi Đông chấn động, lúc này mới tỉnh ngộ lại, nói rằng: "Diệp Viễn, mười tám vạch, thu được 195 điểm tích lũy."
Lôi Đông làm cho tất cả mọi người tỉnh táo lại.
"Cái này… đây là chuyện gì xảy ra? Mới nãy đã xảy ra chuyện gì, ta cảm thấy mọi việc trôi qua quá nhanh."
"Trời ạ, ta còn tưởng rằng mình hoa mắt, nhìn lại mấy lần mới phát hiện, tất cả là thật."
"Mười tám vạch. Hắn vậy mà thật sự vượt qua Tần Thiệu và Cổ Trùng, xếp hạng thứ nhất."
"Tại sao ta có cảm giác... hắn vẫn dư lực? Lẽ nào... đây là ảo giác?"
...
Khu vực chờ lập tức náo nhiệt, tất cả mọi người không thể tin được cảnh tượng vừa mới phát sinh.
Người khác vì để thắp sáng một vạch của Ngọc Trụ mà phải cố hết sức bình sinh.
Nhưng Diệp Viễn chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên đã trực tiếp đạt được mười bảy vạch, trong quá trình không dừng lại chút nào.
Nó chỉ đột ngột dừng lại khi đạt đến vạch thứ mười tám.
Từ cực động đến cực tĩnh, khiến cho người ta có cảm giác chưa thỏa mãn.
Tất cả mọi người đều cảm thấy Diệp Viễn còn dư lực.
Hắn đã cố tình dừng lại ở vạch thứ mười tám.
Tất nhiên Diệp Viễn thật sự là cố ý làm như vậy.
Muốn thắng thì phải thắng một cách thật đẹp đẽ.
Hắn không muốn khiến mọi người quá sốc, để người ta biết hắn đã trực tiếp lĩnh ngộ được Võ Mông Chiến Thần Quyết.
Về phần cực hạn của mình ở đâu, vậy thì để mọi người đoán đi.
Lôi Đông và Mục Sâm nhìn nhau, đều nhìn ra vẻ khiếp sợ trong mắt của đối phương.
Bọn họ có thể chắc chắn Diệp Viễn vẫn che giấu thực lực.
Về phần bao nhiêu, bọn họ thật sự không dám nói.
E rằng... E rằng... cao hơn vạch thứ hai mươi ba.
Đây đã là cực hạn mà bọn họ có thể tưởng tượng.
Đương nhiên bọn họ đoán không được nếu như Diệp Viễn thật sự làm thì có thể làm nổ luôn cái Ngọc Trụ màu xanh này.
"Ha ha ha... Tiểu tử, không nghĩ tới ngươi lại trâu bò như vậy. Làm hại ta mất công lo lắng một phen." Tạ Tĩnh Nghi hưng phấn đấm Diệp Viễn một cái.
Hắn thực sự đang rất vui.
Lúc hắn đối mặt với Cổ Trùng thì vẫn luôn rất tự ti, đến mức thở mạnh cũng không dám.
Lúc này Diệp Viễn thực sự đã giúp hắn xả giận.
Hơn nữa, Diệp Viễn còn giúp hắn có được tự tin, giúp hắn như kỳ tích vượt qua được khảo hạch.
Mặc dù Diệp Viễn khi so với Cổ Trùng thì chỉ cao hơn một vạch, thế nhưng với biểu hiện kinh diễm của hắn, một vạch này đã bị phóng đại đến vô hạn.
Rõ ràng Diệp Viễn vẫn dư rất nhiều lực, chỉ là hắn không thích nghiêm túc.
Đứng trước mặt Diệp Viễn, Cổ Trùng hoàn toàn ảm đạm phai mờ.
Phần còn lại của khảo hạch thì hơi tẻ nhạt.
Cuối cùng chỉ có hơn ba trăm người vượt qua khảo hạch.
Mọi người đều được truyền tống ra khỏi mảnh không gian này.
"Ta nói rồi, để thắng ngươi thì quá dễ dàng. Nhân tiện... cảm ơn điểm tích lũy của ngươi." Diệp Viễn nhún nhún vai nói.
Lửa giận của Cổ Trùng sắp bay ra khỏi lồng ngực rồi.
Sự sỉ nhục mà Diệp Viễn mang đến cho hắn quá mạnh mẽ.
Bây giờ nhìn lại, những hành động khiêu khích trước đây của hắn trông thật nực cười biết bao.
Mà điểm tích lũy do bản thật cực khổ nỗ lực mới có được, thoáng cái biến mất hết rồi.
Đây chính là bốn trăm bốn mươi điểm tích lũy.
Bốn trăm bốn mươi điểm tích lũy này là minh chứng cho việc hắn vất vả tu luyện một trăm năm.
Hiện tại, toàn bộ đều mất hết.
Cổ Trùng biết, không có điểm tích lũy thì trong học phủ Võ Mông nửa bước cũng khó đi.
Có những điểm tích lũy này, hắn mới có thể tiến bộ nhanh hơn người khác.
Không nghĩ tới hiện tại đều công dã tràng, chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
"Diệp Viễn, hai trăm hai mươi điểm tích lũy đã chuyển tới bên trong tấm bảng gỗ của ngươi, điểm tích lũy của ngươi bây giờ tổng cộng là năm trăm hai mươi điểm tích lũy. Tuy nhiên, việc các ngươi đánh cược không được tính trong khảo hạch, đứng đầu lúc này vẫn là Tần Thiệu."
Lôi Đông lấy điểm tích lũy bên trong tấm bảng gỗ của Cổ Trùng chuyển tới bên trong tấm bảng gỗ của Diệp Viễn và Tạ Tĩnh Nghi.
Vốn điểm tích lũy của Diệp Viễn cũng không tính là xuất sắc, chỉ xếp hạng tầm trung, nhưng hiện tại lập tức vọt tới vị trí số một, so với Tần Thiệu thì còn nhiều hơn hai mươi lăm điểm tích lũy.
Tạ Tĩnh Nghi cầm tấm bảng gỗ, trong lòng vẫn có chút bồn chồn.
Mặc dù lúc này thoải mái, nhưng cũng đã hoàn toàn đắc tội với Cổ Trùng.
Trước đây căn bản Cổ Trùng không để hắn vào trong mắt, nhưng bây giờ hắn nhất định sẽ tìm mọi cách đưa mình vào chỗ chết.
Chương 1374. Kim Kiếm Lệnh
Bỗng nhiên, một luồng uy áp mạnh mẽ từ trên trời giáng xuống.
Lôi Đông, Mục Sâm, cùng với các học viên của học phủ đều cung kính thi lễ.
"Cung nghênh thành chủ đại nhân tới."
Một nam nhân trung niên mặc áo xanh chậm rãi đi ra từ trong hư không, vừa mới xuất hiện đã khiến cho mọi người có cảm giác không cách nào địch nổi người này.
"Thật mạnh. Đây chính là cường giả cảnh giới Thần Quân sao?" Trong lòng Diệp Viễn kinh ngạc nói.
Hắn không ngờ vị cường giả Thần Quân Cảnh trong truyền thuyết này lại tự mình đến.
Nam nhân trung niên mặc áo xanh này nhìn qua thì có vẻ hào hoa phong nhã, thế nhưng sự cường đại của hắn thì không thể che giấu được.
Tiêu Phong đã là cường giả Quy Khư đỉnh phong, nhưng cảm giác áp bách mà hắn mang đến cho Diệp Viễn hoàn toàn không cùng đẳng cấp với vị trước mặt này.
"Ha ha, chẳng qua đây chỉ là một luồng ý niệm phân thân mà thôi. Võ giả Thần Quân Cảnh chân chính thì so với phân thân này mạnh hơn không biết bao nhiêu lần." Giọng nói của Vô Trần bỗng nhiên vang lên.
Diệp Viễn nghe vậy thì chấn động, lực áp bách cường đại như vậy, vậy mà vẻn vẹn chỉ là một luồng ý niệm phân thân.
Thành chủ Võ Mông Thành thản nhiên nói: "Các ngươi có thể vượt qua khảo hạch thì đều là tuyệt đỉnh thiên tài của Võ Mông Vương Thành, thành tựu tương lai không thể đong đếm.học phủ Võ Mông chính là nơi anh hùng hội tụ, con đường trở thành cường giả của các ngươi chỉ vừa mới bắt đầu. Ta hy vọng... trong các ngươi có người có thể trò giỏi hơn thầy, đạt được cảnh giới Thần Quân."
Câu nói này đã khơi lên nhiệt huyết của mọi người.
Đối với những học viên này thì mục tiêu cả đời của họ chính là cảnh giới Thần Quân.
Nhưng mà muốn đạt được mục tiêu này, thật sự quá khó khăn.
Tuy bây giờ bọn hắn là những thiên tài, nhưng một khi chờ bọn hắn dùng hết tiềm lực thì sợ rằng vài vạn năm cũng không thể đột phá một cảnh giới nhỏ.
Học viên học phủ Võ Mông người có thiên tư hơi kém thì cũng có thể đạt được cảnh giới Khuy Thiên đại viên mãn.
Người có thiên tư tốt thì thậm chí có thể đạt được Quy Khư đại viên mãn.
Thế nhưng người có thể đột phá cảnh giới Thần Quân thì mười vạn năm cũng chưa chắc có ai.
Nếu như Tiêu Phong không gặp được Diệp Viễn, e rằng cả cuộc đời của hắn cũng không tìm được cơ hội để đột phá.
Thành chủ Võ Mông Thành dừng một chút, rồi nói: "Hôm nay bản quân tới đây, chính là vì muốn thu người đứng đầu làm đệ tử ký danh. Tần Thiệu."
Từ lúc bắt đầu khảo hạch tới nay, dáng vẻ của Tần Thiệu vẫn luôn là trầm ổn.
Thế nhưng lúc này toàn thân hắn run lên.
Đó là run rẩy vì kích động.
Một ngày này, hắn đã chờ lâu lắm rồi.
"Đệ tử Tần Thiệu bái kiến thành chủ."
Tần Thiệu lập tức quỳ xuống lạy thành chủ, làm lễ bái sư.
Thành chủ chậm rãi gật đầu nói: "Lần khảo hạch này, ngươi áp đảo những thiên tài khác, trở thành người đứng đầu. Dựa theo quy củ của học phủ Võ Mông, hôm nay ta sẽ thu ngươi làm đệ tử ký danh. Đây là Kim Kiếm Lệnh, đại biểu cho thân phận đệ tử của bản quân, người gặp kiếm này như gặp bản quân."
Võ Mông thành chủ điểm ngón tay một cái, một luồng ánh sáng màu vàng bay về phía Tần Thiệu, trong tay hắn liền xuất hiện một thanh kiếm màu vàng dài vài tấc.
Nhìn thấy cảnh này, tất cả học viên đều cực kỳ hâm mộ.
Bọn họ đều biết, Kim Kiếm Lệnh này chẳng những đại biểu cho thân phận đệ tử của thành chủ, hơn nữa bản thân nó còn là một món Thiên Thần Khí, uy lực vô cùng lớn.
Có được nó, chẳng khác nào có được một cái kim bài miễn tử.
Tần Thiệu kích động nói: "Đệ tử tạ ơn sư tôn."
Võ Mông thành chủ gật đầu nói: "Ừm, mặc dù ngươi đã là đệ tử ký danh của ta, nhưng ngươi không thể vì được sủng mà kiêu ngạo. Nếu ngươi không vượt qua được các khảo hạch sau này, vậy thì bản quân sẽ thu lại Kim Kiếm Lệnh."
Tần Thiệu cảm thấy rùng mình, vội nói: "Đệ tử xin ghi nhớ giáo huấn của sư tôn, sau này sẽ càng nỗ lực hơn, phấn đấu một ngày nào đó được chính thức bái nhập môn hạ của sư tôn."
Võ Mông thành chủ khẽ vuốt cằm, nhẹ nhàng nói: "Được, lần khảo hạch này đã xong. Sau đó các ngươi tiến nhập học phủ thì càng cần phải nỗ lực, trở thành trụ cột của Võ Mông Vương Thành. Bản quân đi đây."
Vừa nói xong, thân hình của Võ Mông thành chủ dần dần trở nên hư huyễn.
Mà vào lúc này, Diệp Viễn cảm giác được tòan thân mình đều sắp nổ tung.
Hắn rõ ràng cảm nhận được ánh mắt của Võ Mông thành chủ nhìn chăm chú về phía mình.
Bị người mạnh như vậy dò xét khiến cho Diệp Viễn thực sự rất khó chịu.
Nhưng mà cũng nhanh, thân hình của Võ Mông thành chủ biến mất không thấy gì nữa.
Cảm giác nguy cơ kia lúc này mới biến mất.
"Lẽ nào… hắn nhìn ra điều gì?" Diệp Viễn hỏi Vô Trần.
Trên người Diệp Viễn có quá nhiều bí mật, chỉ hai món Thiên Tôn Linh Bảo là Trấn Hồn Châu và Trấn Giới Bi là đã đủ khiến thế nhân điên cuồng.
Cho nên, Diệp Viễn mới khiêm tốn như vậy, không muốn làm người khác chú ý quá mức.
Bằng không, mặc dù ở cửa thứ hai hắn lấy được rất ít điểm tích lũy, thì vị trí đứng đầu này cũng không tới phiên Tần Thiệu lấy được.
"Ha ha, hắn chỉ là cảm thấy hứng thú đối với ngươi. Ngươi vừa rồi chơi quá mức, cường giả cấp độ kia làm sao có thể không để ý? Nhưng mà, chỉ bằng chút thực lực kia thì không đủ nhìn thấu hư thực của ta, ngươi cứ yên tâm đi." Vô Trần cười nói.
Lúc này Diệp Viễn mới thở phào, xem ra cửa ải cuối cùng vừa rồi, mình thật sự chơi hơi quá mức.
"Được rồi, bây giờ các ngươi cầm lấy tấm bảng gỗ, trở lại tòa sen một lần nữa, tòa sen sẽ truyền tống các ngươi tới học phủ Võ Mông." Lôi Đông nói.
Mọi người nghe vậy thì nhao nhao trở lại tòa sen, từng người bị truyền tống đi.
Diệp Viễn đang chuẩn bị đi thì lại bị Lôi Đông gọi lại.
"Diệp Viễn, ngươi chờ một chút."
Diệp Viễn sững sờ, nói: "Lão sư tìm ta có chuyện gì?"
Ánh mắt Lôi Đông sáng quắc nói: "Diệp Viễn, ngươi thành thật khai đi, cửa thứ ba ngươi còn giữ lại bao nhiêu thực lực?"
Diệp Viễn sững sờ, mờ mịt nói: "Giữ lại thực lực? Lão sư, Diệp Viễn ta đã cố gắng hết sức rồi, làm gì còn giữ lại thực lực như người nói?"
Giả vờ.
Ngươi cứ giả vờ đi.
Kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra rằng Diệp Viễn ngươi giữ lại thực lực.
Chỉ ba ngày đã ra khỏi không gian ý thức, sau đó vọt thẳng đến vạch thứ mười tám.
Không nhiều không ít, vừa vặn có thể thắng được Cổ Trùng.
Muốn nói Diệp Viễn ngươi không giữ lại thực lực, vậy thì không phải quá vô lý sao?
Nếu như thành tích của Cổ Trùng là hai mươi vạch, Lôi Đông không chút nghi ngờ rằng Diệp Viễn có thể vọt tới hai mươi mốt vạch.
Nhưng nếu Diệp Viễn đã giả ngu thì Lôi Đông cũng không tiện hỏi nữa, phất tay một cái nói: "Được rồi, ngươi đi đi."
"Lão sư, Diệp Viễn đi trước." Diệp Viễn chắp tay nói.
Nhìn Diệp Viễn chậm rãi đi về phía tòa sen, Mục Sâm đi tới, nói: "Ngươi tin hắn?"
"Quỷ mới tin. Tiểu tử này không thành thật." Lôi Đông bất mãn nói.
Mục Sâm cười cười, nói: "Mặc dù Tần Thiệu lợi hại, thế nhưng ngươi và ta liếc mắt là có thể nhìn thấu. Chỉ có tiểu tử này, thực sự là nhìn không thấu. Xem ra trên người hắn có không ít bí mật. Nói thật, ta tương đối xem trọng hắn."
Lôi Đông gật gật đầu nói: "Thành tựu tương lai của tiểu tử này rất khó nói, chưa chắc đã kém hơn Tần Thiệu."
...
Tạ Tĩnh Nghi lại gần, nhỏ giọng hỏi Diệp Viễn: "Huynh đệ, ngươi nói thật đi, cực hạn của ngươi đến cùng là bao nhiêu vạch?"
Diệp Viễn liếc hắn một cái, cười nói: "Ngươi đoán thử xem?"
Tạ Tĩnh Nghi suy nghĩ một chút, không tự tin: "Hai mươi... ba?"
Đây đã là cực hạn mà hắn có thể tưởng tượng.
Diệp Viễn lắc đầu, cười không nói.
Ánh mắt Tạ Tĩnh Nghi hơi ngưng lại, nói tiếp: "Hai mươi... sáu?"
Diệp Viễn lắc đầu như trước, cười nói: "Ngươi đừng đoán nữa, ta sẽ không nói cho ngươi đâu."
Chương 1375. Kiếm Trủng
"Ngươi nói cái gì? Diệp Viễn hắn... vượt qua khảo hạch, tiến nhập học phủ Võ Mông? Ha... Ha ha, quá tốt. Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại xông tới."
Khi Vương Tùng nghe được tin tức Diệp Viễn tiến nhập học phủ Võ Mông, cả người đều chấn động.
Sau khi kinh ngạc một lúc, Vương Tùng mừng như điên.
Nếu như Diệp Viễn một mực trốn ở Vạn Bảo Lâu, vậy thì hắn đúng là không có biện pháp nào.
Nhưng bây giờ, cơ hội của hắn đã tới.
"Ngươi nói cái gì? Điểm tích lũy của Diệp Viễn còn cao hơn người đứng đầu?"
Tuy nhiên khi hắn nghe nói chuyện Diệp Viễn lấy thành tích điểm tích lũy đứng đầu mà tiến nhập vào học phủ Võ Mông thì cả người đều rung động.
Một lúc lâu sau, Vương Tùng mới hồi phục tinh thần lại, lẩm bẩm nói: "Tiểu tử này khó đối phó, lần này, nhất định phải một kích chí mạng."
Trần Vĩnh Niên gật đầu nói: "Tiểu tử này không biết sống chết, tại khảo hạch đã đắc tội với đệ nhất thiên tài Hoàng Ninh Thành là Cổ Trùng. Mặt khác, Tần gia Tần Thiệu lần này lấy được vị trí đứng đầu, tiền đồ không thể đong đếm. Ta nghe nói lúc Diệp Viễn vào thành dường như đã đắc tội với Tần gia nha?"
Vương Tùng hơi bất ngờ liếc hắn một cái, cười nói: "Xem ra tin tức của ngươi rất nhanh nhạy. Không tồi, tiểu tử này quả nhiên là chuyên gia gây chuyện. Tuy nhiên chuyện này chúng ta còn cần bàn bạc kỹ hơn. Dù sao, bên trong học phủ không cho phép gây ra án mạng. Một khi rút dây động rừng, chúng ta sẽ không có cơ hội thứ hai."
Trần Vĩnh Niên nói: "Trên người tiểu tử Diệp Viễn kia mang một con Ác linh nhị tinh hậu kỳ, hơi khó đối phó. Nhưng mà ta nghe nói, hắn rất thân thiết với một tên mập, chúng ta… có thể khai thác nhược điểm này của hắn không?"
Vương Tùng hai mắt tỏa sáng, khen ngợi nói: "Không sai, xác thực có thể lợi dụng tên mập kia. Còn về phần Tần gia thì tạm thời không nên động."
...
Sau khi tiến nhập học phủ Võ Mông, Diệp Viễn dành cả ngày để tìm hiểu về nơi này.
Đây là một học phủ cực kỳ rộng lớn, mỗi ngày đều có lão sư cảnh giới Quy Khư tới giảng bài.
Thế nhưng đi nghe giảng hay không đều tùy ý mỗi người.
Giữa quảng trường của học phủ Võ Mông, có hai tảng đá lớn tên là Tích Phân Thạch.
Điểm tích lũy của mỗi học viên đều sẽ hiện trên Tích Phân Thạch.
Một khối Tích Phân Thạch ghi chép điểm tích lũy của đệ tử nội viện, khối Tích Phân Thạch còn lại thì ghi chép điểm tích lũy của đệ tử ngoại viện.
Dữ liệu của Tích Phân Thạch được cập nhật theo thời gian thực, mọi thay đổi đều lập tức được ghi lại trên Tích Phân Thạch.
Điều quan trọng là qua mỗi mười năm, học phủ Võ Mông sẽ đào thải hai mươi học viên có xếp hạng thấp nhất trên Tích Phân Thạch, trục xuất khỏi học phủ Võ Mông.
Tỉ lệ đào thải này rất cao, cao đến dọa người.
Học viên của học phủ Võ Mông tối đa chỉ có thể tu luyện một ngàn năm.
Sau một ngàn năm thì bất kể là tu luyện tới cảnh giới gì cũng đều không thể ở lại bên trong học phủ.
Mỗi một trăm năm, học phủ sẽ tuyển khoảng hai trăm đến năm trăm học viên.
Tuy nhiên mỗi mười năm sẽ đào thải hai mươi học viên.
Nói cách khác, trong thời gian một trăm năm, học phủ sẽ đào thải hai trăm học viên.
Không tiến ắt lùi.
Sau khi tiến nhập học phủ, học viên không được phép có một tia buông lỏng.
Hai trăm học viên bị loại bỏ kia không nhất định phải là học viên mới, cũng có thể có học viên cũ.
Tất cả đệ tử ngoại viện đều khảo hạch ở cùng một chỗ.
Mặt khác, hành tẩu ở trong học phủ, điểm tích lũy sẽ không ngừng tiêu hao.
Vô luận là tu luyện võ kỹ, công pháp, hay là đổi đan dược thì đều cần đến điểm tích lũy.
Cho nên muốn không bị đào thải thì nhất định phải không ngừng kiếm lấy điểm tích lũy.
Cách để kiếm điểm tích lũy thì có rất nhiều, ví dụ như làm nhiệm vụ, khiêu chiến học viên khác, hoặc là... vượt cửa khảo hạch.
Mỗi ngày học phủ đều sẽ tuyên bố một ít nhiệm vụ, học viên hoàn thành xong nhiệm vụ sẽ nhận được một số lượng điểm tích lũy nhất định.
Khiêu chiến học viên là đường tắt để kiếm điểm tích lũy, ngươi có thể không ngừng khiêu chiến học viên khác, trong thời gian ngắn kiếm được một lượng điểm tích lũy tương đối.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là ngươi phải thắng.
Khiêu chiến này cũng không được tùy ý chọn đối thủ, chỉ có thể khiêu chiến mười tên đối thủ có xếp hạng cao hơn mình tại Tích Phân Thạch.
Người thắng sẽ thu được số lượng điểm tích lũy nhất định, người thua thì bị khấu trừ.
Nếu như đối thủ mà ngươi khiêu chiến đang không chấp hành nhiệm vụ hoặc vượt cửa thì bắt buộc sẽ phải ứng chiến.
Cách thứ ba để có điểm tích lũy chính là vượt cửa... Lúc này Diệp Viễn đang ở bên ngoài Kiếm Trủng.
Kiếm Trủng là nơi ngộ kiếm của học phủ Võ Mông, bên trong có mười tám tầng, mỗi khi qua được một tầng thì sẽ thu được lượng điểm tích lũy nhất định.
"Vị sư huynh này, ta muốn vào trong Kiếm Trủng, đây là lệnh bài học phủ của ta."
Vừa nói Diệp Viễn vừa đưa lên một tấm lệnh bài, đây là lệnh bài thân phận mà học phủ Võ Mông phát cho hắn sau khi hắn nhập học.
Triệu Thấm là đệ tử nội viện, trước đó vài ngày tiếp nhận nhiệm vụ trông coi Kiếm Trủng này, cũng khá thích ý.
Triệu Thấm quan sát Diệp Viễn, khinh thường nói: "Mới tới à? Ngươi biết độ nguy hiểm của Kiếm Trủng chứ? Bằng vào chút thực lực của ngươi mà đi vào thì sẽ bị phanh thây đấy, ta khuyên ngươi đi tu luyện trước đi, xong rồi lại vào cũng không muộn."
Diệp Viễn cười nói: "Đa tạ sư huynh quan tâm, nhưng mà ta cảm thấy rất hứng thú đối với Kiếm Trủng này, muốn vào xem một phen."
Triệu Thấm trợn mắt, nói: "Ha ha, ngươi muốn chết thì cũng tùy ngươi. Tiến nhập Kiếm Trủng sẽ khấu trừ hai mươi điểm tích lũy, ngươi có thời gian một tháng để ngộ kiếm. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là ngươi có thể ngộ được kiếm."
Trước mặt Triệu Thấm có một tấm ngọc bích nhỏ, hắn quẹt lệnh bài học phủ của Diệp Viễn lên một cái, sắc mặt khinh thường trong nháy mắt biến mất.
Hắn nhướng mày, có chút không dám tin nhìn về phía Diệp Viễn nói: "Cái gì... Tại sao ngươi có thể có nhiều điểm tích lũy như vậy? Lẽ nào… ngươi là người đứng đầu của đợt khảo hạch lần này?"
Diệp Viễn nhận lại lệnh bài, cười nói: "Sư huynh đừng lo lắng, những điểm tích lũy này là ta đánh cược thắng được, đứng đầu lần này là người khác."
Đang nói chuyện thì một thân ảnh đột nhiên đi đến từ phía sau Diệp Viễn.
Người kia đưa lệnh bài cho Triệu Thấm, nói: "Sư huynh, ta muốn vào Kiếm Trủng."
Lông mi Diệp Viễn giương lên, người này không phải ai khác, chính là đứng đầu Tần Thiệu.
Hắn không ngờ Tần Thiệu này lại trùng hợp với mình như vậy, vừa nhập học đã đến Kiếm Trủng.
Triệu Thấm hơi kinh ngạc, nói: "Mấy người mới các ngươi thật đúng là không biết trời cao đất rộng, vừa mới nhập môn đã muốn vào Kiếm Trủng. Ha ha, để các ngươi ăn chút thua thiệt cũng tốt."
Tần Thiệu tiếp nhận lệnh bài trong tay từ Triệu Thấm, trực tiếp tiến nhập Kiếm Trủng, ngay cả một lời chào hỏi cũng không có.
Tên này quá kiêu ngạo.
Nhưng mà Diệp Viễn cũng không có cảm tình gì đối với người của Tần gia, nên hắn cũng không có hứng thú chào hỏi.
Diệp Viễn cảm tạ Triệu Thấm rồi tiến nhập Kiếm Trủng.
Vừa vào Kiếm Trủng, ánh mắt Diệp Viễn cũng hơi ngưng lại.
Trong mắt hắn khắp nơi đều là kiếm, đếm không xuể.
"Kiếm Trủng quả nhiên là danh bất hư truyền." Diệp Viễn thở dài nói.
Diệp Viễn đã sớm nghe ngóng, Kiếm Trủng này chính là nơi các đại cao thủ trong quá khứ của học phủ Võ Mông chôn cất kiếm của mình, ẩn chứa vô tận kiếm ý.
Hắn lựa chọn tiến nhập nơi này đầu tiên, chính là muốn lợi dụng vô tận kiếm ý ở đây, ngộ ra kiếm đạo thuộc về mình.
Chương 1376. Không điên, không thành đại sự
Điều khiến Diệp Viễn có chút ngoài ý muốn là Tần Thiệu lại chưa vào Kiếm Trủng.
Dường như... là đang chờ hắn.
"Diệp Viễn, chúng ta tỉ thí một trận đi, thế nào?" Tần Thiệu quay lưng về phía Diệp Viễn nói.
Tên Tần Thiệu này vừa lạnh lùng vừa cao ngạo, việc hắn chủ động mở miệng nói chuyện làm Diệp Viễn cảm thấy hơi bất ngờ.
Tuy nhiên Diệp Viễn cảm thấy, tên Tần Thiệu này cùng Tần Bội Du trước kia hắn gặp phải cũng không phải là cùng một loại người.
Chí ít, cũng không làm cho hắn chán ghét.
Lúc này, hắn cảm thụ được chiến ý nồng đậm từ trên người Tần Thiệu.
Hiển nhiên, vị đứng đầu này đã coi Diệp Viễn là kình địch.
Diệp Viễn tiến lên một bước, đứng sóng vai cùng Tần Thiệu, nói: "Tỉ thí thế nào?"
"Kiếm Trủng có mười tám tầng, càng thâm nhập sâu thì kiếm ý càng mạnh. Chúng ta cùng tỉ thí xem ai kiên trì được lâu hơn tại tầng thứ nhất này. Nếu như cả hai đều kiên trì được một tháng thì coi như hòa nhau." Tần Thiệu nói.
Diệp Viễn cười nói: "Nếu là đánh cược, thì không biết vật đánh cược là gì?"
Tần Thiệu nói: "Người thua sẽ phải trả phí tiến nhập Kiếm Trủng lần sau cho người thắng."
Diệp Viễn gật đầu nói: " Cược nhỏ vui vẻ, cược lớn khổ người. Ha ha, chủ ý này của ngươi rất được."
Sắc mặt Tần Thiệu cứng đờ, nhớ tới chuyện Cổ Trùng đánh cược cùng Diệp Viễn, thua hết tòan bộ tài sản.
Sự việc này đã được lan truyền như một trò đùa giữa các học viên.
Có lẽ Cổ Trùng sẽ vì điểm tích lũy mà nhức đầu một thời gian.
Lúc đó hắn cũng cho rằng Diệp Viễn nhất định sẽ thua, vậy mà không nghĩ rằng Diệp Viễn tùy tiện có thể đạt được vạch thứ mười tám.
Chính là vì cửa ải này, mới khiến cho hắn cực kỳ kiêng kỵ Diệp Viễn.
"Đi."
Tần Thiệu cứ thế đi vào Kiếm Trủng.
Diệp Viễn cũng nghiêm túc, theo sát sau.
Vừa vào Kiếm Trủng, cảm giác như đi vào một thế giới khác vậy.
Thế giới của kiếm.
Vèo vèo vèo...
Diệp Viễn mất cảnh giác, trong nháy mắt trên người đã có mấy vết thương.
Vô số mảnh vỡ pháp tắc kiếm đạo lộn xộn tràn ngập bên trong vùng không gian này.
Tần Thiệu cũng không khá hơn Diệp Viễn chút nào. Mặc dù hắn không bị thương nhưng cũng luống cuống tay chân một hồi.
"Pháp tắc kiếm đạo thật mạnh, mỗi một thanh kiếm ở đây, sợ rằng đều có một cố sự riêng. Ở chỗ này chúng nó bài xích lẫn nhau, rồi lại cấu tạo thành một thể. Đây thực sự là nơi tuyệt hảo để ngộ kiếm." Diệp Viễn cảm khái nói.
Vèo.
Lại một đạo pháp tắc kiếm đạo cắt qua, kéo ra một vết thương trên mặt Diệp Viễn.
Một bên khác, Tần Thiệu cầm lên trường kiếm, xuất chiêu không kẽ hở, chiến đấu với những pháp tắc kiếm đạo kia.
Thực lực Tần Thiệu thật sự rất cường đại, chỉ thấy kiếm khí quanh người hắn tung hoành, ngang sức với pháp tắc kiếm đạo.
"Tiểu tử, nếu còn không xuất kiếm thì ngươi sẽ bị pháp tắc kiếm đạo phân thây." Vô Trần nhắc nhở.
Diệp Viễn nhìn về phía Tần Thiệu, trầm ngâm.
"Nếu chặn những pháp tắc kiếm đạo này lại thì ngộ kiếm thế nào? Ta muốn... lấy thân thử kiếm." Diệp Viễn nói.
Vô Trần nghe vậy không khỏi nghẹt thở, nói: "Ngươi bị điên à."
Diệp Viễn cười ha ha một tiếng, nói: "Nếu không điên thì không thành đại sự."
Vèo vèo vèo...
Những pháp tắc kiếm đạo không dừng lại chút nào, lại lưu lại trên người Diệp Viễn từng vết thương một.
Diệp Viễn điên cuồng vận chuyển Bá Long Tái Sinh Quyết, chữa trị từng vết thương kia.
Diệp Viễn phát hiện đây là một thế giới của kiếm vô cùng cuồng bạo.
Ngộ kiếm ở chỗ này, cùng cảm ngộ công pháp võ kỹ có chút khác biệt.
Mỗi một thanh kiếm, mỗi một mảnh vụn pháp tắc kiếm đạo ở đây, đều là tâm huyết cả đời của một vị võ giả.
Diệp Viễn muốn học hỏi sở trường của từng người, sáng chế kiếm đạo thuộc về mình, vậy thì phải tìm hiểu những đạo pháp tắc kiếm đạo này.
Còn việc Tần Thiệu đối kháng cùng pháp tắc kiếm đạo thì hắn vĩnh viễn không cách nào lĩnh hội được ý nghĩa chân chính của pháp tắc kiếm đạo.
Cho nên hắn lựa chọn việc lấy thân thử kiếm.
Muốn học cách đánh người, trước tiên phải học cách chịu đòn.
Chính là đạo lý này.
Bá Long Tái Sinh Quyết tuy mạnh, thế nhưng pháp tắc kiếm đạo ở nơi đây quá nhiều, mức độ tiêu hao của Diệp Viễn sẽ càng ngày càng lớn, vết thương cũng càng ngày càng sâu.
Một ngày lại một ngày trôi qua, tiêu hao của Tần Thiệu cũng càng lúc càng lớn, dần dần sức lực cũng cạn kiệt.
"Nghe nói đứng đầu kỳ trước có thành tích lần đầu tiên tiến nhập Kiếm Trủng là hai mươi ba ngày, ta đã kiên trì được hai mươi sáu ngày, thành tích này có vẻ cũng rất tốt rồi. Chiến lực chân chính của Diệp Viễn không mạnh, chắc hắn đã sớm không kiên trì nổi?" Tần Thiệu thầm nghĩ như thế.
Pháp tắc kiếm đạo ở nơi này mạnh mẽ đến mức quá đáng, từ khi bắt đầu, Tần Thiệu cũng không để ý tới Diệp Viễn, toàn tâm toàn lực ứng phó.
Lúc trong khảo hạch, biểu hiện của Diệp Viễn tại cửa thứ nhất và cửa thứ ba đều cực kỳ kinh người, thế nhưng tại cửa thứ hai thì lại rất bình thường.
Cho nên theo suy đoán của Tần Thiệu thì chiến lực chân chính của Diệp Viễn cũng không mạnh.
Trong nháy mắt, Tần Thiệu kiên trì được hai mươi sáu ngày, đã là đèn cạn dầu.
Nếu tiếp tục kiên trì thì hắn sẽ bị loạn kiếm phân thây.
Thân hình Tần Thiệu lóe một cái, rời khỏi Kiếm Trủng.
Hắn vừa mới đứng vững một chút thì hai mắt chợt ngưng lại.
Diệp Viễn vẫn còn ở trong mộ kiếm.
Vèo.
Một đạo kiếm khí trực tiếp kéo ra một vết thương trên người Diệp Viễn, sâu đến mức thấy được cả xương.
Tòan thân Diệp Viễn đã sớm ướt đẫm máu.
"Tên này, hắn... hắn làm như thế nào? Lẽ nào hắn chịu đựng như vậy hai mươi sáu ngày?"Ánh mắt Tần Thiệu lộ ra vẻ không dám tin tưởng.
Hắn hết sức rõ ràng sự cường đại của những kiếm khí này, cho dù là hắn, nếu như phải lấy thân thử kiếm giống như Diệp Viễn thì chắc chắn không kiên trì được ba ngày.
Vậy mà Diệp Viễn đã kiên trì khoảng hai mươi sáu ngày.
"Tên này chắc không phải cố gắng chịu đựng vì thắng trận đánh cược này chứ? Không, tuyệt đối không có khả năng."
Phản ứng đầu tiên của Tần Thiệu là cho rằng Diệp Viễn vì muốn thắng hắn.
Nhưng là rất nhanh, hắn lập tức phủ định ý nghĩ này.
Mặc dù hắn chưa hiểu rõ con người của Diệp Viễn lắm, thế nhưng hắn có thể cảm giác được Diệp Viễn sẽ không vì loại lí do buồn chán này mà làm ra chuyện kia.
Huống hồ, điểm tích lũy của Diệp Viễn cũng không ít.
Sắc mặt của Tần Thiệu rất khó nhìn, hắn không nghĩ tới mình lại thua trận kiểu như này.
"Diệp Viễn, ngươi đã thắng." Tần Thiệu cất cao giọng nói.
Nhưng mà, dường như Diệp Viễn không nghe được lời nói của hắn, vẫn đứng nguyên tại chỗ, cứng rắn chịu đựng.
Tần Thiệu có thể cảm giác được Diệp Viễn đã là nỏ mạnh hết đà, thế nhưng hắn không nghĩ ra, Diệp Viễn đang kiên trì vì cái gì.
Không ngừng chịu kiếm như thế này, lẽ nào có chỗ trợ giúp đối với tu hành?
Tần Thiệu cảm thấy, ngoài việc khiến bản thân bị thương thì cũng không có chỗ tốt gì.
Hắn cũng không lập tức rời đi mà lẳng lặng ở bên ngoài nhìn Diệp Viễn.
Hắn phát hiện, tốc độ chữa trị thân thể của Diệp Viễn rất nhanh.
Mặc dù tốc độ này càng ngày càng chậm, nhưng Tần Thiệu vẫn có thể cảm nhận được.
Tần Thiệu biết, Diệp Viễn chính là dựa vào kỹ năng này mà có thể một mực chống được đến hiện tại.
"Hành động của Diệp Viễn nhất định là có thâm ý sâu sắc. Tên này đúng là khó có thể nắm bắt. Xem ra, trước đây mình đã quá mức tự đại. Tương lai tên Diệp Viễn này rất có thể sẽ là đối thủ lớn nhất của mình." Tần Thiệu thầm nghĩ.
Ngày thứ ba mươi, Diệp Viễn kéo thân thể tràn đầy thương tích đi ra từ tầng thứ nhất của Kiếm Trủng.
Chương 1377. Tần Thiên
"Ha ha, nhớ ta đã nói gì với các ngươi chưa? Lấy thực lực bây giờ của các ngươi thì đi vào chính là chịu chết, căn bản sẽ không thu hoạch được gì."
Triệu Thấm nhìn trên người Diệp Viễn tràn đầy vết thương thì trên mặt lộ ra vẻ giễu cợt.
Loại học viên không biết tự lượng sức mình này hắn gặp qua nhiều rồi, cũng không có cảm tình.
Trước đó hắn đã khuyên qua, giờ không nghe khuyên bảo thì trách ai?
Tần Thiệu đem học phủ lệnh bài của mình đưa cho Triệu Thấm, nói rằng: "Sư huynh, phiền huynh giúp ta chuyển điểm tích lũy của một lần tiến nhập Kiếm Trủng sang cho Diệp Viễn."
Bên trong học phủ, kiểu khấu trừ này có thể được nhìn thấy ở khắp mọi nơi, cũng không gì đặc biệt.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là mình phải chủ động yêu cầu.
Triệu Thấm sững sờ, chợt bật cười nói: "Ha ha, các ngươi đều là người mới tới, còn không biết điểm tích lũy trong học phủ đáng giá biết bao nhiêu đâu?"
Tần Thiệu thấy ánh mắt của Triệu Thấm thì giải thích: "Ta đánh cược thua hắn, hắn tại Kiếm Trủng tầng thứ nhất có thể kiên trì tròn một tháng, đây là tiền đặt cược."
Lấy tính cách của Tần Thiệu thì vốn là lười nhác giải thích.
Thế nhưng không biết vì sao, lần này hắn lại vô thức mở miệng giải thích.
Nghe Tần Thiệu giải thích, Triệu Thấm lắp bắp kinh hãi: "Cái gì? Hắn... hắn kiên trì được một tháng? Không có khả năng."
Cũng không trách Triệu Thấm được, với chút thực lực như của Diệp Viễn, nếu kiên trì ở bên trong một tháng thì sớm đã bị loạn kiếm phân thây, làm sao có thể sống sót đi ra?
Rất nhiều học viên có thực lực yếu thì đều là đi vào một hồi, sau khi bị kiếm khí làm tổn thương thì mới đi ra trị liệu vài ngày.
Chờ thương thế được chữa khỏi, bọn họ lại đi vào, lặp lại nhiều lần như vậy.
Triệu Thấm cho rằng việc Diệp Viễn chịu trọng thương như thế nhất định là do lần cuối cùng bị thương nặng rồi đi ra.
Nhưng Tần Thiệu lại nói rằng tên Diệp Viễn này một mực kiên trì tròn một tháng.
Tần Thiệu cũng không thèm giải thích thêm, hắn có ngạo khí của chính mình, chỉ thản nhiên nói: "Sư huynh, phiền huynh giúp ta khấu trừ điểm tích lũy."
"Hả? À ừ."
Triệu Thấm còn đang kinh ngạc, nghe thấy Tần Thiệu nói thì lúc này mới chuyển hai mươi điểm tích lũy của Tần Thiệu sang cho Diệp Viễn.
Làm xong những điều này, Tần Thiệu nói với Diệp Viễn: "Khi nào ngươi tới tiếp?"
Diệp Viễn cười nói: "Thế nào, ngươi còn muốn tỉ thí lần nữa?"
Tần Thiệu lắc đầu nói: "Tỉ thí nữa cũng không có ý nghĩa. Lần tiếp theo ta nhất định có thể kiên trì được ba mươi ngày. Ta chỉ muốn nhìn xem rốt cuộc là ngươi muốn làm gì."
Diệp Viễn cười nói: "Ừm... nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì là nửa tháng sau."
Tần Thiệu gật đầu, nói: "Được, nửa tháng sau ta lại tới."
Tần Thiệu đang muốn rời đi thì bỗng thấy một người đang đi về phía hắn.
Nhìn thấy người đến, Tần Thiệu biến sắc, khom người nói: "Chào Tần Thiên sư huynh."
Sắc mặt Tần Thiên lạnh lùng, trên mặt không vui không buồn, nhìn thấy Tần Thiệu chào hỏi, hắn gật đầu nói: "Nghe nói lần này ngươi đạt được vị trí đứng đầu?"
Sắc mặt Triệu Thấm cứng đờ, kinh ngạc nhìn về phía Tần Thiệu, hắn không có nghĩ tới tên này lại là đứng đầu của kỳ khảo hạch lần này.
Nếu là đứng đầu thì thực lực của Tần Thiệu có thể tưởng tượng được.
Nhưng vậy mà hắn lại thua ở trong tay tên Động Huyền trung kỳ này?
Điều này sao có thể?
Triệu Thấm chợt phát hiện đầu óc của mình có chút lộn xộn.
Tần Thiệu dường như hơi sợ hãi Tần Thiên, lập tức cung kính nói: "Dạ đúng ạ."
Tần Thiên vẻ mặt hài lòng nói: "Cố gắng nỗ lực, tương lai Tần gia tất có một chỗ cắm dùi cho ngươi."
Tần Thiệu nói: "Vâng, Tần Thiên sư huynh, tiểu đệ nhất định sẽ nỗ lực."
Lúc này ánh mắt Tần Thiên lại nhìn về phía Diệp Viễn, hàn quang lóe lên nói: "Tránh xa tiểu tử kia một chút, sớm muộn gì hắn cũng sẽ là người chết."
Lời nói này của Tần Thiên làm cho tất cả mọi người sửng sốt.
Ánh mắt Tần Thiệu mờ mịt, không biết đang xảy ra chuyện gì.
Sắc mặt Diệp Viễn trầm xuống, trong mắt lóe lên một tia lạnh lùng.
Hiển nhiên Tần Thiên đang nói tới chuyện ở Thanh Phong Lâu.
Chỉ là tên Tần Thiên này thật quá ngông cuồng, quá mức tự cao tự đại.
Trong mắt hắn Diệp Viễn đã xác định bị xử tử hình.
Tần Thiên cũng không có giải thích thêm, hắn đưa lệnh bài học phủ giao cho Triệu Thấm, nói: "Tầng thứ mười một, năm lần."
Ánh mắt Diệp Viễn hơi ngưng lại, hắn không nghĩ tới thực lực của Tần Thiên lại mạnh như vậy.
Có thể xông đến tầng thứ mười một, trên cơ bản đều là những người mạnh nhất ở trong học phủ.
Triệu Thấm vội vã giúp Tần Thiên quẹt lệnh bài, sau đó cung kính trả lại, vẻ mặt ngượng ngùng nói: "Tần Thiên sư huynh, xong rồi ạ."
Tần Thiên khẽ gật đầu, lập tức cầm lệnh bài rồi tiến vào Kiếm Trủng.
Lúc này Tần Thiệu mới phục hồi tinh thần lại, phát hiện Diệp Viễn đã kéo thân thể bị trọng thương rời đi.
Lông mày của hắn cau lại, không nghĩ ra vì sao Diệp Viễn lại chọc đến Tần Thiên sư huynh.
Nếu bị Tần Thiên sư huynh để mắt tới thì Diệp Viễn chín phần mười là trốn không qua một kiếp này.
Trong mắt Tần Thiệu, người cùng tuổi đã không phải đối thủ của hắn.
Thực lực Cổ Trùng cũng không tệ, nhưng chênh lệch của Cổ Trùng cùng với hắn, chỉ sợ là càng ngày càng lớn.
Thế nhưng Diệp Viễn cho hắn cảm giác hoàn toàn khác, hắn cảm giác được tương lai Diệp Viễn sẽ là kình địch của hắn.
Hắn cần một kình địch như vậy.
Cuối cùng Tần Thiệu thở dài, chậm rãi rời đi.
Triệu Thấm có chút thương hại nhìn bóng lưng Diệp Viễn, lắc đầu nói: "Tiểu tử này dường như không tầm thường, chỉ tiếc... chọc phải Tần Thiên sư huynh."
...
"Ông trời ơi, ngươi làm sao lại bị thương nặng thế này này? Ai làm vậy? Người huynh đệ này của ngươi sẽ giúp ngươi đi báo thù."
Vừa thấy Diệp Viễn, cả người Tạ Tĩnh Nghi nhảy dựng lên.
Diệp Viễn yếu ớt nói: "Đừng nói nhảm nữa, mau đỡ ta vào."
Tạ Tĩnh Nghi vội vã đi tới dìu Diệp Viễn vào phòng.
Sau khi trở về phòng Diệp Viễn dùng hai viên tuyệt phẩm đan dược, thương thế mới dần dần được kiểm soát.
Thế nhưng thương thế lần này quả thật hơi nghiêm trọng, ước chừng phải mười ngày mới có thể khôi phục.
Thấy thương thế Diệp Viễn khá hơn một chút, Tạ Tĩnh Nghi mới nói: "Ta nói này huynh đệ, mới vài ngày không thấy ngươi, ngươi làm sao lại thành ra thế này rồi?"
Diệp Viễn tức giận nói: "Việc ta tu luyện ở trong Kiếm Trủng không phải đã nói với ngươi rồi sao?"
Cổ của Tạ Tĩnh Nghi co rụt lại, kinh ngạc nói: "Không phải chứ? Nhìn bộ dạng ngươi thế này thì tu luyện ở đó quá nguy hiểm đi, căn bản là liều mạng. Ta còn muốn sống lâu hơn, nhất định ta không đến nơi đó tu luyện đâu."
Diệp Viễn lười nói nhiều với tên này, hỏi: "Ta hỏi ngươi một chuyện, ngươi có biết Tần Thiên là ai không? Hừ... hắn hẳn là người của Tần gia."
Vẻ mặt Tạ Tĩnh Nghi cổ quái nhìn về phía Diệp Viễn, nói: "Không phải chứ? Ngươi thậm chí ngay cả Tần Thiên cũng không biết?"
Diệp Viễn vẻ mặt hiếu kỳ nói: "Hắn rất nổi danh sao? Vì sao ta không biết hắn?"
Tạ Tĩnh Nghi nhìn Diệp Viễn giống như nhìn người ngoài hành tinh, nói: "Đâu chỉ là nổi danh. Là quá có tiếng, cực kỳ nổi danh. Toàn bộ Võ Mông Vương Thành hầu như không ai không biết đến hắn."
Diệp Viễn nhíu mày, hắn phát hiện dường như mình đã bị một tên không tầm thường để mắt tới.
Tạ Tĩnh Nghi tiếp tục nói: "Trước đây khi Tần Thiên chỉ có ba mươi tuổi, hắn lấy cảnh giới Động Huyền trung kỳ đạt được vị trí đứng đầu. Năm hắn một trăm năm mươi tuổi, hắn cũng qua được khảo hạch đệ tử thân truyền, trở thành đệ tử thân truyền của thành chủ đại nhân. Bây giờ, hầu như tất cả người của Võ Mông Vương Thành đều cho rằng hắn có thể là người đầu tiên đột phá cảnh giới Thần Quân trong mười vạn năm qua. Ngươi nói đi, hắn có nổi danh hay không?"