Virtus's Reader
Tuyệt Thế Dược Thần

Chương 1378: CHƯƠNG 1378. CUỒNG TỰ NGƯỢC BẢN THÂN

Ở Võ Mông Vương Thành đã mười vạn năm không có cường giả cảnh giới Thần Quân mới.

Tần Thiên là người được đặt nhiều kỳ vọng nhất.

"Thảo nào người kiêu ngạo như Tần Thiệu cũng cung kính với Tần Thiên này như thế."

Trong ấn tượng của Diệp Viễn, Tần Thiệu là người rất ngông nghênh.

Một người như vậy, thì cho dù tên kia là anh trai của hắn thì hắn cũng tuyệt đối sẽ không có biểu hiện khiêm tốn như vậy.

Thì ra Tần Thiên có địa vị cao như thế tại Võ Mông Vương Thành.

"Sao vậy, ngươi gặp Tần Thiên? Nhanh kể cho ta một chút, hắn chính là thần tượng của ta." Tạ Tĩnh Nghi hưng phấn nói.

Tần Thiên không chỉ là thần tượng của Tạ Tĩnh Nghi, mà còn là thần tượng của vô số người trẻ tuổi tại Võ Mông Vương Thành.

Diệp Viễn cười lạnh nói: "Gặp thì có gặp, nhưng mà cuộc gặp mặt này cũng không được vui vẻ cho lắm."

Tạ Tĩnh Nghi biến sắc, nói: "Không phải chứ, ngươi làm sao trêu chọc tới Tần Thiên?"

Diệp Viễn bất đắc dĩ nói: "Không phải ta trêu chọc hắn, mà là hắn trêu chọc ta."

Hắn nói qua một lần cuộc gặp mặt hôm nay với Tần Thiên và chuyện về Tần Bội Du trước đây, sắc mặt Tạ Tĩnh Nghi càng ngày càng khó coi.

Hắn thở dài một tiếng, nói: "Ngươi cũng quá mất bình tĩnh. Nha đầu kia ta biết, nàng chính là muội muội của Tần Thiên, ở Võ Mông Vương Thành không ai dám trêu chọc, ngươi trêu chọc nàng làm cái gì?"

Diệp Viễn cười lạnh nói: "Thế nào, hiện tại ngươi hối hận khi đồng hành với ta rồi sao? Bây giờ ngươi và ta phân rõ giới hạn vẫn còn kịp."

Tạ Tĩnh Nghi nghe lời này thì lập tức nhảy dựng lên, kêu: "Diệp Viễn, ngươi nghĩ Tạ Tĩnh Nghi ta là kiểu người thế nào? Ta là người có ân tất báo. Ngươi là huynh đệ của ta, vậy thì địch nhân của ngươi cũng là địch nhân của ta. Từ hôm nay trở đi, Tạ Tĩnh Nghi ta cùng Tần gia không đội trời chung."

Diệp Viễn liếc hắn một cái, cười nói: "Ha ha, ta chỉ đùa một chút thôi, kích động như vậy làm gì? Còn chưa tới mức cá chết lưới rách đâu."

Nhìn thấy Diệp Viễn như vậy, sắc mặt Tạ Tĩnh Nghi mới thả lỏng một chút, không vui nói: "Mặc dù Tạ Tĩnh Nghi ta hay đùa, nhưng từ trước tới nay ta không đùa kiểu này."

Diệp Viễn cười nói: "Ha ha, được rồi, ta sai được chưa? Nhưng ngươi cũng phải tập trung tu luyện, Cổ Trùng cũng không phải là dễ chọc. Nếu như ngươi không có chút bản lĩnh thì về sau sẽ bị hắn đánh rất thảm."

Hai người trò chuyện một hồi rồi Tạ Tĩnh Nghi cáo từ rời đi.

"Ngươi cố ý à?" Tạ Tĩnh Nghi vừa đi, thanh âm của Vô Trần lập tức vang lên.

"Ừm, ta hiểu hắn không nhiều, cũng không có giao tình đặc biệt gì. Để người như thế này ở bên người thì khác nào mang theo một quả bom hẹn giờ." Diệp Viễn cô độc thừa nhận nói.

Mặc dù hắn đã giúp Tạ Tĩnh Nghi, nhưng giao tình của hắn và Tạ Tĩnh Nghi cũng rất cạn.

Thời điểm diễn ra khảo hạch, hắn chẳng qua là cảm thấy tên mập này có chút thú vị và tốt bụng nên xuất thủ giúp một tay.

Còn đối với Diệp Viễn mà nói thì hắn cũng không có giao tình gì với Tạ Tĩnh Nghi.

Đời trước Cơ Thương Lan làm phản khiến cho lúc Diệp Viễn kết bạn thì cũng vô cùng cẩn thận.

Trừ phi là La Kiếm người cùng Diệp Viễn có giao tình sinh tử thì hắn mới có thể có mối quan hệ chân thành với đối phương.

Từ khi Tạ Tĩnh Nghi biểu thị hảo cảm với Tần gia thì đương nhiên Diệp Viễn cũng không dám đem một quả bom hẹn giờ theo bên người.

"Ừm, biết người biết mặt mà không biết lòng. Ngươi làm như thế cũng không có sai." Vô Trần nói.

...

Nửa tháng sau, Diệp Viễn xuất hiện lần nữa tại Kiếm Trủng.

Điều khiến hắn ngạc nhiên là Tần Thiệu vẫn tới.

Diệp Viễn khẽ liếc hắn một cái rồi trực tiếp vào Kiếm Trủng.

Thái độ của Tần Thiên đã nói rõ hắn cùng Tần Thiệu chỉ có thể làm địch nhân.

Tầng thứ nhất của Kiếm Trủng, Diệp Viễn tiếp tục tu luyện kiểu tự ngược đãi bản thân.

Tần Thiệu hơi nhíu mày, sau khi xem một lúc thì hắn cũng tiến nhập Kiếm Trủng.

Lần này, thực lực của Tần Thiệu rõ ràng cao hơn lần trước không chỉ một bậc.

Đối mặt với pháp tắc kiếm đạo ngập tràn, Tần Thiệu ứng phó ung dung hơn rất nhiều.

Thời gian ba mươi ngày, hắn dễ dàng kiên trì được.

Trái lại thì Diệp Viễn lại một lần nữa bị pháp tắc kiếm đạo làm tổn thương, cơ thể nhìn rất tàn tạ.

Lần này Diệp Viễn đến Kiếm Trủng, tên mập Tạ Tĩnh Nghi quả nhiên cũng không đến xem hắn.

Đối với điều này, Diệp Viễn chỉ là cười bỏ qua.

Từ đó về sau, trong tầng thứ nhất của Kiếm Trủng có nhiều hơn một tên thích tự ngược bản thân.

Mỗi lần đi ra từ Kiếm Trủng, tòan thân đều chảy máu tươi đầm đìa.

Trong nháy mắt một năm trôi qua.

Vào ngày này, trong Kiếm Trủng phát sinh một đại sự.

"Tần Thiên sư huynh vượt qua tầng thứ mười một. Trời ạ, đã bao lâu rồi học phủ Võ Mông không có ai vượt qua được tầng thứ mười một?"

"Người cuối cùng xông qua được tầng thứ mười một là Trang Hạo tiền bối đúng không? Đó chính là một cường giả đã đột phá cảnh giới Thần Quân."

"Xem ra việc Tần Thiên sư huynh đột phá Thần Quân Cảnh là chuyện ván đã đóng thuyền rồi."

"Đúng vậy, tất cả những chuyện xảy ra bao năm qua đều cho thấy hắn sẽ bước vào cảnh giới Thần Quân."

...

Lúc này, đại sảnh ở ngoài Kiếm Trủng đã chật ních người.

Từ màn sáng trên đại sảnh, bọn họ có thể thấy rõ ràng tất cả mọi chuyện phát sinh trong Kiếm Trủng.

Diệp Viễn cũng không hiểu rõ lắm về tầng thứ mười một của Kiếm Trủng, tuy nhiên người có thể vượt đến tầng thứ mười một thì đều là thiên tài trong thiên tài.

Sau lưng Tần Thiên thì có số lượng người lớn tại tầng thứ mười.

Nhưng tầng thứ mười một thì chỉ có ba người.

Hiện tại việc Tần Thiên vượt qua tầng thứ mười một, tiến nhập tầng thứ mười hai thì đã bỏ người khác lại xa xa đằng sau.

Quan trọng hơn là, đã mười vạn năm không có ai vượt qua được tầng thứ mười một.

Thành tích cuối cùng của Trang Hạo là tầng thứ mười ba, khoảng cách Tần Thiên với tầng này đã là rất gần.

Giờ khắc này, Tần Thiên trở thành thần trong lòng tất cả mọi người.

"Này Triệu Thấm, tiểu tử kia là ai, nhìn thật thê thảm."

Bỗng nhiên, có người chú ý tới Diệp Viễn đang tự ngược đãi trong tầng thứ nhất, liền hỏi Triệu Thấm.

Triệu Thấm liếc mắt nhìn, phát hiện người được nhắc đến là Diệp Viễn thì trên mặt lộ ra nụ cười khinh thường, nói: "Hắn? Một tên ngu xuẩn mà thôi. Đã dừng tại tầng thứ nhất tròn một năm, mỗi lần hắn tới đều bị thương đến chết đi sống lại, một chút tiến bộ cũng không có. Đứng đầu Tần Thiệu tiến nhập kiếm trủng cùng một thời điểm với hắn, từ nửa năm trước đã tiến vào tầng thứ hai."

"Ôi, đây cũng quá khổ đi. Hắn ở bên trong nhiều kiếm khí như vậy mà vẫn không chết, coi như cũng là một loại bản lĩnh." Người kia nói.

Triệu Thấm cười nói: "Ha ha, ngươi đừng nói nữa. Ta hoài nghi rằng hắn đang tu luyện một loại công pháp tự ngược đãi bản thân. Ngươi muốn giết hắn cũng không dễ dàng đâu."

Câu nói của Triệu Thấm khiến mọi người cười vang một hồi.

Bỗng nhiên, có người hô một tiếng, nói: "Chết tiệt, các ngươi xem, tiểu tử kia đang làm gì?"

Mọi người nhìn vào, phát hiện Diệp Viễn vậy mà lại ngồi xuống, thuận tay rút ra một thanh kiếm, trong miệng thì thào nói gì đó.

Cảnh tượng này khiến cho tất cả mọi người trong đại sảnh đều an tĩnh lại, trong ánh mắt mang theo vẻ không dám tin tưởng.

"Hắn... làm sao hắn làm được như vậy?"

"Vì... vì cái gì những thanh kiếm kia đều không phản ứng lại?"

"Ta không hoa mắt chứ? Lại có người có thể động vào kiếm, hơn nữa vẫn bình yên vô sự đứng ở đó?"

...

Tầng thứ nhất của Kiếm Trủng, Diệp Viễn nhẹ nhàng vỗ về thân kiếm, cảm khái nói: "Ta biết các ngươi đều không cam lòng, nên mới chôn kiếm ở nơi này. Các ngươi yên tâm, Diệp Viễn ta sẽ mang theo ý niệm của các ngươi, vấn đỉnh đại đạo."

Chương 1379: Kết giao bằng hữu

"Chuyện gì đang xảy ra?"

Trong đám người, một giọng nói uy nghiêm bỗng vang lên.

Mọi người ghé mắt nhìn qua, thì ra là Tần Thiên.

Bọn họ đều đang khiếp sợ với hành động Diệp Viễn, lại không phát giác người vừa mới hoàn thành một hành động vĩ đại là Tần Thiên không biết đã ra khỏi Kiếm Trủng vào lúc nào.

Khi hắn thành công vượt qua tầng thứ mười một, hắn cũng biết toàn bộ học phủ đều sẽ vì thế mà chấn động.

Tuy nhiên, Tần Thiên sớm đã quen với loại thái độ kinh ngạc cùng khiếp sợ này.

Đối với thiên tài chân chính mà nói, hưởng thụ những thứ này là chuyện đương nhiên.

Chỉ là sau khi hắn đi ra thì lại phát hiện mọi chuyện cũng không giống như hắn dự liệu.

Mọi người ở đây xác thực đều đang khiếp sợ, nhưng cách mà bọn họ khiếp sợ hình như hơi sai sai.

Theo lý thuyết thì hắn là tiêu điểm, khi hắn đi ra mọi người cần phải lập tức phản ứng lại, sau đó nhảy nhót hoan hô, chúc mừng.

Nhưng bây giờ sau khi hắn đi ra lại phát hiện không có ai chú ý đến hắn.

"A? Là Tần Thiên sư huynh. Tần Thiên sư huynh, huynh mau nhìn tiểu tử trên màn sáng kia."

Tần Thiên nhíu mày lại, có chút ngạc nhiên nhìn về phía màn sáng.

Hắn thật tò mò, chuyện gì có thể che lấp quang mang chuyện hắn xông qua tầng thứ mười một.

Tần Thiên không phải người háo danh, chỉ là hắn đã quen với hào quang của nhân vật chính, muốn được mọi người thán phục.

Hiện tại vậy mà lại không có ai thán phục hắn khiến hắn có chút không thích ứng được, có chút... không thoải mái.

Khi hắn nhìn thấy hình dáng của Diệp Viễn, ánh mắt Tần Thiên hơi ngưng lại.

"Bao lâu rồi?" Tần Thiên trầm giọng nói.

Triệu Thấm cũng cẩn thận nói: "Đã nửa canh giờ. Tần Thiên sư huynh, cái này... Phải làm sao đây?"

"Còn có thể làm sao? Mau báo lên học phủ, mời lão sư tới. Diệp Viễn phá hoại Kiếm Trủng, tội đáng giết." Tần Thiên trầm giọng nói.

Triệu Thấm vội vàng nói: "Ta... để ta mời Phàn lão sư tới."

Dứt lời, Triệu Thấm móc ra một lá bùa, trực tiếp truyền chuyện ở đây đi.

Tại học phủ Võ Mông, bất luận một thanh kiếm trong Kiếm Trủng thì đều không được rút ra. Bằng không, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Chỉ cần có người rút ra một thanh kiếm, thì tất cả kiếm của tầng đó sẽ đều phát động công kích với hắn.

Đòn công kích này hoàn toàn không phải cùng một cấp bậc với những pháp tắc kiếm đạo kia.

Với thực lực bây giờ của Tần Thiên, nếu rút ra một thanh kiếm tại tầng thứ nhất thì cũng chết chắc.

Trong lịch sử của học phủ Võ Mông, có không ít người đầu óc nóng lên liền rút kiếm, thế nhưng không ai có thể còn sống sót.

Mà muốn vượt cửa thành công, thì phải phá tan sự phong tỏa của hơn trăm thanh kiếm.

Cho nên hành động của Diệp Viễn mới có thể gây nên phản ứng lớn như vậy, khiến cho mọi người hoàn toàn quên đi chuyện Tần Thiên vượt qua tầng thứ mười một.

Nếu như đổi lại là người bên ngoài thì Tần Thiên cũng không tức giận như thế này.

Nhưng người kia lại là Diệp Viễn, một kẻ đã chắc chắn bị xử tử hình trong mắt hắn.

Không lâu sau, Phàn lão sư đi tới Kiếm Trủng.

Nhìn thấy Diệp Viễn trên màn sáng, mặt lão không khỏi biến sắc, nói: "Hắn làm sao làm được như vậy? Lẽ nào... tầng thứ nhất Kiếm Trủng xảy ra vấn đề?"

Tần Thiên tiến lên phía trước nói: "Phàn lão sư, có người nói rằng Kiếm Trủng đã tồn tại hơn trăm vạn năm cũng chưa bao giờ xuất hiện qua dị trạng như này. Hiện tại, Diệp Viễn chỉ sợ là đã dùng loại phương pháp nào đó phá đi trật tự của tầng thứ nhất."

Phàn lão sư gật đầu nói: "Tần Thiên nói có lý, trước tiên để ta vào xem tình huống, nếu quả thật là hắn phá hư trật tự của tầng thứ nhất, vậy thì giết không tha."

Nói xong, Phàn lão sư lập tức xoay người tiến vào tầng thứ nhất của Kiếm Trủng.

"Ngươi tên là Diệp Viễn? Ngươi đã làm cái gì mà khiến cho toàn bộ kiếm của tầng thứ nhất này đều mất kiểm soát vậy?" Phàn lão sư chất vấn.

Nhưng mà Diệp Viễn dường như không nghe thấy gì hết, vẫn đứng im thì thào gì đó với trường kiếm.

Giống như là... bằng hữu lâu năm vậy.

Sắc mặt Phàn lão sư trầm xuống, hừ lạnh một tiếng, thân hình khẽ động lướt vào bên trong Kiếm Trủng.

Nhưng mà ngay lúc thân thể của hắn vừa mới tiến vào trong Kiếm Trủng một chút, tất cả kiếm của tầng thứ nhất đều phát sinh ra tiếng rít chói tai.

"Ầm ầm..."

Tất cả kiếm đều rung động liên tục, chuẩn bị bay lên khỏi mặt đất.

Trong nháy mắt, sắc mặt của Phàn lão sư đại biến, một cỗ cảm giác cực kỳ nguy hiểm ập đến trái tim hắn.

Hắn muốn lui lại, nhưng mà đã không kịp.

"Keng keng..."

Tất cả trường kiếm đột ngột bay lên từ mặt đất, giết tới chỗ Phàn lão sư.

Phàn lão sư là cường giả cảnh giới Quy Khư, thực lực cường hãn, lúc này không kịp lui ra thì điều động một cỗ khí tức cường đại, đón nhận những trường kiếm kia.

"Oành."

Một tiếng động thật lớn vang lên, Phàn lão sư loạng choạng rời khỏi phạm vi Kiếm Trủng.

Sau khi Phàn lão sư bị đẩy lui, vô số trường kiếm bay lượn trên không trung một lát rồi trở về chỗ cũ một lần nữa.

Vẻ mặt Phàn lão sư kinh sợ, trong lòng vẫn còn sợ hãi với cảnh tượng vừa rồi, ánh mắt hắn nhìn về phía Diệp Viễn, trong mắt đầy vẻ không dám tin tưởng.

Những thanh kiếm này cũng không có bị vượt kiểm soát.

Vừa rồi nếu như hắn tiến sâu thêm một chút thì sợ là không thể dễ dàng đi ra như vậy.

Mà Diệp Viễn thì dường như không hề biết chuyện vừa mới phát sinh, hắn vẫn đứng tại chỗ thì thầm một mình như là bị quỷ ám.

Trong đại sảnh lúc này đã sớm loạn như ong vỡ tổ.

"Kiếm của tầng thứ nhất cũng không phải bị vượt tầm kiểm soát. Phàn lão sư suýt chút nữa phải đấu một trận với trường kiếm kìa."

"Ông trời ơi, chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Vì sao tiểu tử kia ở bên trong lại có thể bình yên vô sự?"

"Tại sao ta có cảm giác, những thanh kiếm này đều bị tiểu tử kia khống chế?"

"Điều này... điều này không có khả năng?"

...

Tần Thiên nhìn màn sáng, trên mặt lộ ra một tia kinh sợ.

Cảm giác của hắn cũng giống những tên kia, hắn cảm thấy dường như là... Diệp Viễn có thể khống chế tất cả kiếm của tầng thứ nhất.

"Tên này, đến cùng làm sao hắn làm được như vậy?" Nội tâm của Tần Thiên vô cùng rung động.

Trong mấy trăm năm nay, chỉ cần có thời gian rảnh rỗi thì hắn sẽ tới Kiếm Trủng ngộ kiếm.

Nhưng mà hắn chưa từng nghĩ tới việc có thể khống chế tất cả kiếm của một tầng.

Những thanh kiếm đó đều do các vị tiên hiền của học phủ Võ Mông lưu lại, trong số bọn họ có người thực lực về sau mạnh không cách nào tưởng tượng.

Tất cả uy lực của kiếm tập trung vào một chỗ thì căn bản không phải bằng lực lượng của một cá nhân có thể ngăn cản.

Nhưng Diệp Viễn vậy mà có thể khống chế tất cả kiếm.

Không biết Tần Thiệu đã đứng trong đám người từ lúc nào, rốt cuộc hắn hiểu ra trong một năm qua Diệp Viễn điên cuồng tự ngược bản thân là vì cái gì.

Hắn là vì ngộ kiếm.

Chỉ là, ngộ tính này... không khỏi quá cường hãn rồi đi?

Ngay khi tất cả mọi người đang kinh ngạc thì Diệp Viễn chậm rãi đứng dậy, hắn đưa thanh kiếm trên tay kia cắm lại chỗ cũ rồi đi ra khỏi Kiếm Trủng.

Nhìn thấy Phàn lão sư, Diệp Viễn không khỏi sững sờ, thi lễ nói: "Đệ tử Diệp Viễn bái kiến lão sư."

Sắc mặt Phàn lão sư rất kỳ quái, Diệp Viễn cũng phát giác ra vẻ mặt của hắn thì cảm thấy có chút không rõ ràng cho lắm.

"Diệp Viễn? Ngươi... ngươi vừa mới làm cái gì?" Sắc mặt Phàn lão sư khó coi nói.

Diệp Viễn nghe vậy thì sững sờ, không hiểu lắm nói: "Làm cái gì? Lão sư cũng không nhìn ra ư, ta đang ngộ kiếm."

"Ngộ kiếm? Diệp Viễn, ngươi đừng giả hồ đồ. Vừa rồi ngươi rút kiếm." Phàn lão sư không vui nói.

"Rút kiếm? Đúng rồi, vừa nãy ta có rút kiếm. Sao vậy, kiếm ở trong Kiếm Trủng... không thể rút ra sao?" Vẻ mặt Diệp Viễn vô tội, hắn thật sự không biết.

Phàn lão sư không khỏi nghẹt thở, nghiêm nghị nói: "Người rút kiếm thì sẽ bị tất cả kiếm công kích, từ xưa tới nay chưa từng có ai có thể sống sót. Nhưng vì sao những thanh kiếm này lại không công kích ngươi?"

Diệp Viễn ngẫm lại, nói: "E rằng... là bởi vì ta kết giao bằng hữu cùng bọn chúng đi?"

Chương 1380. Tạ Tĩnh Nghi điên cuồng

Nghe thì rất qua loa, nhưng Diệp Viễn đang nói thật.

Tất nhiên Phàn lão sư không tin, chỉ là lúc hắn vào điều tra tầng thứ nhất một lần nữa thì cũng không điều tra ra điều gì, tất cả đều bình thường.

Mặc dù cảm giác rất khó tin, nhưng việc này cũng chỉ có thể bỏ qua.

Diệp Viễn tiếp tục cuộc sống của mình, sau khi điều dưỡng chừng mười ngày, hắn dự định lại tiến nhập Kiếm Trủng một lần nữa.

Vừa ra cửa, Diệp Viễn chợt phát hiện trong học phủ rất huyên náo, tất cả mọi người đều đi ra khỏi học phủ.

"Ha ha, thật không nghĩ đến trong Võ Mông Vương Thành lại có người dám trêu vào Tần gia, hắn chán sống rồi sao?"

"Việc bắt cóc nữ ma đầu Tần Bội Du mà hắn cũng có thể nghĩ ra. Tiểu tử này hận Tần gia đến thế nào vậy, đã trói lại còn phải treo lên đánh ở quảng trường Võ Mông, đây không phải là đắc tội chết với Tần gia sao?"

"Đúng, tiểu tử kia tên là gì, hình như người mới của năm nay à?"

"Ừm, hắn tên là Tạ Tĩnh Nghi. Một nam nhân mà lại có tên đàn bà như vậy, ha ha ha..."

...

Bước chân Diệp Viễn bỗng nhiên dừng lại, da đầu sắp nổ tung.

Nháy mắt đã qua hơn một năm, thể xác và tinh thần của Diệp Viễn đều đắm chìm vào việc cảm ngộ pháp tắc kiếm đạo, hầu như đã quên tên Tạ Tĩnh Nghi này.

Vậy mà bây giờ, tên này lại bằng vào cách này đi vào cuộc đời của hắn.

Tên mập này đang làm gì thế?

Diệp Viễn rất nhanh hiểu ra, hắn đang làm để cho mình thấy.

Tên này... là muốn qua chuyện này bày tỏ lòng mình, chứng minh hắn và Diệp Viễn là cùng một chiến tuyến.

Chỉ là làm như vậy không khỏi hơi quá đi?

Đánh mặt Tần gia ngay trước mắt tất cả mọi người trong thành, đây quả thực là đi tìm đường chết.

Giá trị cừu hận lần này trực tiếp phát nổ rồi.

Diệp Viễn không do dự nữa, thân hình vội vã lướt ra bên ngoài học phủ.

Dọc theo con đường này, Diệp Viễn đã suy nghĩ rất nhiều.

Hơn một năm nay, tên mập kia chỉ sợ chuyện gì cũng không làm, toàn bộ tinh lực đều tập trung truy bắt Tần Bội Du.

Lấy thực lực của Tần gia thì sau lần Diệp Viễn đem Tần Bội Du tát thành đầu heo, Tần gia khẳng định sẽ phái thực lực càng mạnh hơn bảo hộ nàng.

Thực lực Tạ Tĩnh Nghi không mạnh, muốn bắt cóc Tần Bội Du ngay dưới mí mắt của gia tướng Tần gia thì có thể tưởng tượng được độ khó của chuyện này.

Không nghĩ tới, vậy mà hắn đã đắc thủ.

Lúc này Diệp Viễn có chút tự trách, trước đây hắn nghi ngờ lung tung, không nghĩ tới lại đẩy Tạ Tĩnh Nghi vào hiểm địa như vậy.

Hơn nữa sau khi tên mập này bắt cóc Tần Bội Du, hắn cũng không nói không rằng trói người lên trên quảng trường Võ Mông, khiến cho hắn và Tần gia không còn nước xuống đài, chỉ có thể hận nhau đến chết.

Sở dĩ Tạ Tĩnh Nghi làm như thế vì hắn sợ Diệp Viễn cho rằng hắn cùng Tần gia cố ý diễn kịch cho Diệp Viễn xem.

Làm lớn chuyện như vậy cũng là do Tạ Tĩnh Nghi cố tình.

Hoàn toàn không chừa lại cho mình một đường lui.

Diệp Viễn thực sự không biết phải nói gì, tên mập này bình thường đều ra vẻ bất cần đời, lúc làm việc thì nhát như chuột.

Không nghĩ tới trong lòng hắn lại có một mặt mạnh mẽ như vậy.

Thân hình Diệp Viễn nhanh như điện lướt về phía quảng trường Võ Mông.

Chuyện này đã chấn động toàn thành, trên đường lớn chật ních người.

Diệp Viễn nóng ruột, hắn đành phải chạy qua mấy con hẻm vắng người.

Bỗng nhiên có một bóng người vụt ra trước mặt chặn đường Diệp Viễn.

"Diệp Viễn, không ngờ sao? Ta đã đợi ngày này lâu lắm rồi. Ta còn tưởng rằng ngươi có thể trốn cả đời trong học phủ." Cổ Trùng cười lạnh nói.

Hắn nhìn chằm chằm vào hướng đi của Diệp Viễn, khi Diệp Viễn vừa ra khỏi học phủ, hắn lập tức đuổi theo.

Bên trong học phủ Võ Mông cấm đánh nhau, cấm học viên chém giết lẫn nhau, thế nhưng quy định này chỉ giới hạn ở bên trong học phủ.

Ra khỏi học phủ, sống chết tự quản.

Kể từ sau khảo hạch nhập môn, cuộc sống của Cổ Trùng khá gian nan.

Bên trong học phủ, không có điểm tích phân thì nửa bước cũng khó đi.

Vượt cửa yêu cầu điểm tích lũy, nhưng hắn đến một điểm tích lũy cũng không có.

Khiêu chiến người khác thì người khác cũng không phải là người ngu, ngươi không có điểm tích lũy để đặt cược thì ai ứng chiến với ngươi.

Thời gian một năm này Cổ Trùng gần như dành hết cho nhiệm vụ.

Làm nhiệm vụ cần nhiều thời gian và nỗ lực, lấy cảnh giới của hắn bây giờ thì căn bản không thể đảm đương được nhiệm vụ khó khăn.

Sau một năm tích lũy, Cổ Trùng chỉ để dành được sáu mươi đến bảy mươi điểm tích lũy.

Thời gian hơn một năm trôi qua gần như lãng phí.

Mắt thấy Tô Nguyệt Thương, Hạng Trang những người kia gần như đuổi kịp mình, lòng hắn thực sự nóng như lửa đốt.

Tất cả điều này đều nhờ Diệp Viễn ban tặng.

Cho nên hắn một mực quan tâm hành động của Diệp Viễn, rốt cục hôm nay đã có được cơ hội.

Nhìn thấy Cổ Trùng, Diệp Viễn nhướng mày, trầm giọng nói: "Nếu không muốn chết thì cút."

Cổ Trùng giễu cợt nói: "Chút thực lực ấy của ngươi mà cũng dám kiêu ngạo ở trước mặt ta? Ngươi cho rằng hôm nay vẫn giống thời điểm khảo hạch sao? Hiện tại ngươi đang nóng lòng muốn đi tìm tên mập chết bầm kia phải không? Ha ha, không cần đi, hắn dám khiêu khích Tần gia thì chắc chắn sẽ chết. Mà ngươi, Diệp Viễn, lúc trước ngươi sỉ nhục ta, hôm nay ta phải đòi lại cả vốn lẫn lời. Hôm nay ngươi cũng chắc chắn phải chết. Ngươi và tên mập chết bầm kia có thể làm bạn dưới hoàng tuyền được rồi.

Diệp Viễn đang lo lắng cho Tạ Tĩnh Nghi, trong lòng nóng như lửa đốt, vậy mà hết lần này tới lần khác tên Cổ Trùng này lại chạy tới khiêu khích hắn.

Hắn cười lạnh nói: "Ngu xuẩn. Ngươi ngay cả ngươi địch nhân của mình còn không hiểu, đã dám chạy tới hô hào? Ngươi đã tự tìm chết, vậy ta cũng không ngại tiễn ngươi một đoạn đường."

Cổ Trùng biến sắc, bỗng nhiên một trấn gió lạnh thổi qua, hắn còn chưa xuất kiếm thì cả người đã đông cứng lại.

Thân hình Quy Vân xuất hiện trước mắt hắn, khiến đôi mắt hắn trợn tròn xoe.

Cổ Trùng ngàn lần không nghĩ tới, bên người Diệp Viễn vậy mà có một con Ác linh nhị tinh hậu kỳ.

Hắn đột nhiên cảm giác rằng mình thật quá ngu xuẩn, đúng như Diệp Viễn nói, hắn không rõ địch nhân có bao nhiêu lá bài mà đã lỗ mãng tới hô hào giết người.

Đây không phải ngu xuẩn thì là cái gì?

Nhưng mà vào đúng lúc này, một đạo khí tức đáng sợ từ trên trời giáng xuống.

Quy Vân biến sắc, thân hình chợt lui.

Hai đạo thân ảnh lách mình tiến tới, ngăn ở phía trước Cổ Trùng.

"Diệp Viễn, hắn không biết mánh khóe của ngươi, nhưng ta biết. Cho nên lần này, ta đã mời trợ thủ đến đây."

Người nói chuyện không phải ai khác chính là đối thủ một mất một còn với Diệp Viễn, Vương Tùng.

Bên cạnh hắn còn có một cường giả cảnh giới Khuy Thiên đại viên mãn.

"Ngươi chính là Diệp Viễn? Ta vì chờ ngươi mà đã chuẩn bị trọn một năm. Hôm nay, rốt cục có thể hoàn thành nhiệm vụ." Tên Khuy Thiên đại viên mãn kia mở miệng nói.

Kể từ sau lần kia, Tần Nam Thiên đã phái một cường giả Khuy Thiên đại viên mãn cho Vương Tùng điều khiển.

Mục đích tất nhiên là vì thủ tiêu Diệp Viễn.

Có hắn đối phó với Quy Vân, Diệp Viễn chắc chắn sẽ phải chết.

Cổ Trùng thấy một cảnh này, nhịn không được cười to nói: "Ha ha ha, Diệp Viễn, số người ngươi đắc tội thật đúng là không ít. Loại người như ngươi, thì chẳng cần đến ta, ngươi cũng khó thoát được một kiếp này."

Diệp Viễn nhìn Cổ Trùng như nhìn kẻ ngu, cười lạnh nói: "Ngu xuẩn. Tuy ta đắc tội không ít người, nhưng bằng hữu của ta cũng không ít. Chỉ bằng loại người ngu xuẩn như ngươi mà cũng muốn giết ta?"

Diệp Viễn bỗng nhiên hô: "Ra đi. Lẽ nào chờ ta bị bọn họ giết thì ngươi mới chịu ra mặt sao?"

Chương 1381. Vạch trần tội trạng

Trong một góc khuất của con hẻm, một bóng người từ từ hiện ra.

Đây là một nam nhân trung niên, khí độ phi phàm, vừa nhìn đã biết là cao thủ.

Diệp Viễn cũng không biết hắn, nhưng là người này đã theo dõi Diệp Viễn từ lúc bắt đầu nhập học học phủ Võ Mông.

Người này đối với mình cũng không có ác ý, Diệp Viễn suy đoán rằng đối phương có thể người của Vạn Bảo Lâu phái tới bảo vệ mình.

Vương Tùng nhìn thấy nam nhân trung niên này, sắc mặt đại biến.

"Trì... Trì lão sư. Ngài... ngài tại sao lại ở chỗ này?"

Vương Tùng tuyệt đối không ngờ rằng, Vạn Bảo Lâu thế mà lại cử một cường giả cảnh giới Quy Khư tới bảo vệ Diệp Viễn.

Tên Diệp Viễn này đến cùng là có địa vị gì?

Nam nhân trung niên đi tới bên người Diệp Viễn, tự giới thiệu mình: "Ta tên là Trì Phương, là lão sư trong học phủ. Tuy nhiên ta rất kinh ngạc việc ngươi có thể phát hiện sự tồn tại của ta, ngươi phát hiện ra từ lúc nào vậy?"

Diệp Viễn thản nhiên nói: "Ngay từ đầu."

Tuy Trì Phương ẩn giấu kĩ, nhưng làm sao có thể qua được mắt Vô Trần?

Trì Phương nghe vậy thì vẻ mặt cứng đờ, hắn luôn nghĩ rằng mình ẩn giấu tốt, không nghĩ rằng Diệp Viễn đã sớm phát hiện ra hắn.

Hiện tại rốt cục hắn cũng hiểu một chút vì sao lâu chủ lại yêu cầu hắn tới bảo vệ Diệp Viễn.

"Được rồi, cứ giao bọn họ cho ta, ngươi đi đi." Trì Phương nhẹ giọng nói.

Diệp Viễn khẽ gật đầu, nói: "Đa tạ. Cũng xin Trì lão sư báo cho lâu chủ, mời hắn đứng ra hòa giải việc này, chỉ cần nói... Diệp mỗ nợ hắn một cái nhân tình."

Ánh mắt Trì Phương hơi ngưng lại, gật đầu nói: "Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ chuyển lời."

Học phủ Võ Mông là của thành chủ, thế nhưng việc vừa phải quản lý học phủ, vừa phải quản lý Vương Thành thì không phải chuyện mà một cá nhân có thể làm được.

Cho nên, thành chủ cũng có rất nhiều chuyện cần phải dựa vào những đại gia tộc này.

Trong số đó có cả Vạn Bảo Lâu.

Mặc dù Vạn Bảo Lâu là thế lực ngoại lai, thế nhưng cũng không thể khinh thường cỗ thế lực này.

Tất nhiên trong học phủ Võ Mông cũng có phần của Vạn Bảo Lâu.

"Cút ngay." Diệp Viễn đi tới trước mặt Vương Tùng, lạnh lùng nói.

Đám rác rưởi này đã trì hoãn hắn khá lâu, hắn rất khó chịu.

Sắc mặt Vương Tùng hơi tức giận, hắn thật vất vả mới có được cơ hội này, nhưng không ngờ mọi chuyện lại diễn biến như vậy.

"Ừm? Chẳng lẽ người còn muốn ta tự mình động thủ sao?"

Thanh âm của Trì Phương trầm xuống, uy áp của cảnh giới Quy Khư lan ra khiến mọi người không thở nổi.

Đặc biệt là Cổ Trùng, hắn chẳng qua chỉ có cảnh giới Động Huyền, làm sao chịu được uy áp như vậy, hai chân run rẩy quỳ xuống.

Lúc này hắn đang ở đối diện với Diệp Viễn, nhìn qua thì giống như là đang quỳ lạy Diệp Viễn vậy.

Mặc dù cực kỳ không cam lòng, nhưng Vương Tùng vẫn phải để Diệp Viễn rời đi.

Diệp Viễn cũng không rảnh quan tâm đến bọn họ, thân hình khẽ động, trực tiếp rời đi.

Diệp Viễn vừa đi, uy áp của Trì Phương liền tiêu tán.

Sắc mặt Vương Tùng trầm xuống, nói: "Trì lão sư, ngài làm thế này... không hợp quy củ, ta sẽ bẩm báo chuyện này cho Tần bá phụ."

Trì Phương thản nhiên nói: "Xin cứ tự nhiên. Tuy nhiên... ngươi cũng nên cảm thấy may mắn vì ta có thân phận lão sư học phủ, nếu không, bây giờ ngươi đã người chết."

Sắc mặt Vương Tùng co rút, thân hình Trì Phương khẽ động, biến mất không thấy gì nữa.

Tôn nghiêm của cường giả Quy Khư không cho phép kẻ khác có thể khinh nhờn.

Chỉ bằng một câu nói này của Vương Tùng, Trì Phương đã có lý do để giết hắn.

Mặc dù Vương Tùng cũng được xem như là nửa con rể của Tần gia, thế nhưng lấy thân phận của Trì Phương đi giết một người như vậy thì cũng không nổi lên được bao nhiêu sóng lớn.

Thế nhưng, Trì Phương vẫn là lão sư của học phủ, nếu như hắn xuất thủ đối với học viên của mình thì chuyện lại phức tạp rồi.

Đến lúc đó thì không chỉ đắc tội với Tần gia mà còn cả Võ Mông thành chủ.

...

Quảng trường Võ Mông là quảng trường lớn nhất trong Võ Mông Vương Thành, lúc này nó đã hoàn toàn bị bao vây bởi một đống người.

Giữa quảng trường có một cái đài cao, trên đài cao có hai bóng người rất dễ thấy.

Diệp Viễn tách ra khỏi đoàn người, thật vất vả chen được đến phía trước.

Một năm không gặp, dường như Tạ Tĩnh Nghi này lại mập thêm.

Quần áo của Tạ Tĩnh Nghi lúc này tả tơi nhìn y như một tên ăn mày.

Trên mặt cùng trên người hắn có thể thấy được rõ ràng vết roi hằn sâu trên da thịt.

Tuy nhiên Tạ Tĩnh Nghi cũng không hề để tâm, hắn cất cao giọng nói: "Có lẽ mọi người không xa lạ gì với tiện nhân này, nàng chính là tiểu thư của Tần gia Tần Bội Du, được thế nhân gọi là nữ ma đầu. Những gì nàng đã từng làm thì không cần ta nói, sợ rằng mọi người cũng đã từng nghe, thậm chí là tự mình trải qua. Tất cả mọi người sợ hãi thân phận của nàng, không dám làm gì đối với nàng, nhưng ta không tin rằng không trị được ác ma này, hôm nay ta muốn thay trời hành đạo."

"Hay lắm."

Lời nói của Tạ Tĩnh Nghi lập tức gây nên phản ứng lớn của mọi người.

Tần Nam Thiên đã chiều chuộng nữ nhi này đến mức nàng ta trở thành bạo chúa trong toàn bộ Vương Thành.

Chỉ là mọi người giận mà không dám nói gì.

Hiện tại có người đứng ra chim đầu đàn, khiến cho những cảm xúc kìm nén bấy lâu nay của bọn họ lập tức bộc phát ra.

"Bốp bốp bốp."

Tạ Tĩnh Nghi trực tiếp tát mấy cái, khiến cho mọi người khen ngợi không ngớt.

Tần Bội Du tức giận đến muốn phun lửa, giận dữ nói: "Tên mập chết bầm, ngươi... ngươi đáng chết. Những gì hôm nay ngươi làm với ta, ta nhất định sẽ trả lại ngươi gấp trăm lần."

Vẻ mặt Tạ Tĩnh Nghi cười xấu xa nhìn nàng, không nói gì, đưa tay tát tiếp vài cái.

"Nói, còn lời gì, người nói nốt đi." Tạ Tĩnh Nghi cười nói.

Lần này, Tần Bội Du cũng không còn cách nào khác, nàng không dám nói nữa, chỉ có thể căm tức nhìn Tạ Tĩnh Nghi.

"Ha ha, lúc này mới ngoan."

Tạ Tĩnh Nghi khẽ cười một tiếng, xoay người nhìn mọi người trên quảng trường, cất cao giọng nói: "Năm mươi năm trước, lúc tiện nhân này tám tuổi, nàng đoạt đồ ăn trong tay một đứa trẻ ở trên phố, phát sinh xung đột với đứa trẻ đó khiến cho Vinh gia bị diệt cả nhà."

"Bốp bốp bốp."

Nói xong, Tạ Tĩnh Nghi tát mấy cái, khuôn mặt xinh đẹp của Tần Bội Du rất nhanh sưng vù lên.

"Bốn mươi bảy năm trước, tiện nhân này phóng ngựa ở phố Tú Thủy, giết chết một tiểu cô nương chưa tròn ba tuổi."

"Bốp bốp bốp."

Nói xong, hắn lại tát tiếp mấy cái.

...

Cứ như vậy, Tạ Tĩnh Nghi từng lời từng lời vạch trần những tội trạng của Tần Bội Du trong những năm qua.

Mỗi lần nói xong đều tát vài cái.

Chẳng mấy chốc, một lần nữa Tần Bội Du bị tát thành đầu heo.

Lúc đầu, mọi người đều ồn ào vỗ tay tán thưởng.

Nhưng về sau, biểu cảm trên mặt bọn họ đều biến thành phẫn nộ.

Tội lỗi nữ ma đầu này đã gây ra quả thực là nhiều vô kể.

Diệp Viễn cũng âm thầm kinh hãi, lúc đầu hắn chỉ nghĩ cô gái này chỉ hơi kiêu ngạo cùng điêu ngoa, lại không nghĩ rằng thủ đoạn của Tần Bội Du lại độc ác như vậy.

Đồng thời, cái nhìn của Diệp Viễn đối Tạ Tĩnh Nghi cũng khác xưa.

Tên mập này bình thường làm việc rất bất cần đời, không nghĩ tới lúc chăm chú làm thì có thể làm tỉ mỉ và cẩn thận như thế.

Trong thời gian một năm, Tạ Tĩnh Nghi đã tìm hiểu tất cả thông tin của Tần Bội Du.

Diệp Viễn vẫn rằng Tạ Tĩnh Nghi chỉ hành động theo cảm tính, không nghĩ tới hắn chuẩn bị đầy đủ như vậy.

Hôm nay tên thô kệch này là trong thô kệch có tinh tế.

Hắn thu hút sự chú ý của mọi người, sau đó đem từng tội trạng của Tần Bội Du kể cho mọi người nghe, điều này chẳng những để cho Tần gia sợ ném chuột vỡ đồ, không dám hành động thiếu suy nghĩ, mà còn là một nghĩa cử cao đẹp đi vào lòng người.

Mặc dù Tần gia muốn làm khó dễ thì cũng không dám ngay trước mặt nhiều người như vậy nói Tạ Tĩnh Nghi làm sai.

Chương 1382. Đứng ra

"Giết nàng."

"Giết nàng."

"Thay trời hành đạo."

"Vì dân trừ hại."

Nhất thời, quần chúng bị xúc động.

Mặc dù trong thế giới võ đạo người mạnh là vua, thế nhưng cũng không phải là không có ràng buộc đạo đức.

Đặc biệt đối với đại gia tộc như Tần gia mà nói, tuy bọn họ có thể tự mình làm ra rất nhiều chuyện xấu xa, nhưng cũng không dám công khai trước mọi người.

Cái tát ngày hôm nay của Tạ Tĩnh Nghi thật sự quá tàn nhẫn.

Tuy nhiên, trong lòng Diệp Viễn vẫn có chút bất an.

Tần gia quá yên tĩnh rồi.

Tạ Tĩnh Nghi làm loạn hơn nửa ngày, vậy mà Tần gia không có ai đứng ra phản bác.

Điều này nói rõ rằng Tần gia chắc chắn đang chuẩn bị đại chiêu gì đó.

Bỗng nhiên, một bóng người lao ra khỏi đám đông, trực tiếp đáp xuống đài cao.

Tạ Tĩnh Nghi cả kinh, vội vã khống chế Tần Bội Du.

Hắn biết thực lực của mình không đủ, chỉ có thể dựa vào Tần Bội Du để bảo vệ tính mạng của mình.

Nhưng khi hắn nhìn rõ ràng người vừa đến, sắc mặt không khỏi biến đổi, kinh hô: "Tam thúc. Ngươi... làm sao ngươi lại tới?"

"Tam thúc?"

Nhìn nam tử trung niên mặc quân phục trên đài cao, trong lòng Diệp Viễn sinh ra một loại dự cảm không tốt.

Sợ rằng, người này là do Tần gia phái tới.

Sắc mặt nam tử trung niên trầm xuống, hừ lạnh nói: "Ta mà không tới, thì chắc ngươi còn muốn chọc thủng trời. Tiểu tử, ngươi giỏi lắm."

Tạ Tĩnh Nghi nhướng mày, nói: "Tam thúc, ta không có chọc thủng trời. Ta làm như vậy, chỉ là do chướng mắt hành động của nha đầu này, không liên quan đến gia tộc."

Nam tử trung niên hừ lạnh một tiếng, nói: "Nói cho ta biết, ngươi cố ý làm bôi bẩn danh tiếng của Tần gia, đẩy Tạ gia ta vào hiểm địa, rốt cuộc là bị ai giật dây?"

Sắc mặt Tạ Tĩnh Nghi hơi biến đổi, nói: "Danh tiếng của Tần gia còn cần ta phải đi bôi bẩn sao? Ông trời có mắt, với hành động của tiện nhân này thì chết một trăm lần cũng chưa đủ."

Nam tử trung niên sầm mặt lại nói: "Thật sao? Vậy ta hỏi ngươi, mấy tội ác mà ngươi nói, có chứng cứ không?"

Sắc mặt Tạ Tĩnh Nghi cứng đờ, người của Tần gia làm việc rất sạch sẽ, thật đúng là hắn chưa có chứng cứ.

Những việc mà Tần Bội Du gây ra đều là hắn nghe nói tới.

Nam tử trung niên cười lạnh một tiếng, nói: "Muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do? Nha đầu Tần Bội Du kia chỉ hơi kiêu căng hống hách, nhưng đó cũng là tính khí của các đại tiểu thư. Thử hỏi các đại gia tộc trong Vương Thành mà xem, có thiên kim đại tiểu thư nhà ai không kiêu căng hống hách? Ngươi nỡ lòng nào đem nhiều tội danh như vậy đổ cho một vị tiểu cô nương?"

Hoàng Ninh Thành là đại thành lớn số một số hai trong Võ Mông Vương Thành, Tạ gia là đại gia tộc của Hoàng Ninh Thành, thực lực gần ngang với Cổ gia.

Đại gia tộc bực này tất nhiên là có không ít người nhậm chức trong Vương Thành.

Nam tử trung niên này là Tam thúc của Tạ Tĩnh Nghi, Tạ Triệu Vân. Hắn là thống lĩnh cao cấp của thành vệ quân, thực lực không tầm thường.

Lấy thân phận của hắn mà đứng ra trách tội cháu mình thì cũng hợp lý.

Diệp Viễn cũng không ngờ rằng Tần gia lại mang đến vị đại sát tinh như này, sợ rằng Tạ Tĩnh Nghi sẽ không chống đỡ được.

Quả nhiên, Tạ Triệu Vân đã khiến cho Tạ Tĩnh Nghi cứng miệng không nói nên lời.

Mặc dù hắn biết rõ là Tạ Triệu Vân đổi trắng thay đen, thế nhưng không có đủ chứng cứ thì lấy gì phản bác người ta?

Nếu như là người của Tần gia thì hắn có thể đuổi đi được.

Nhưng người đang đứng trước mặt này là trưởng bối của hắn, là Tam thúc của hắn.

Tạ Triệu Vân cười lạnh nói: "Ta quá hiểu rõ con người của ngươi. Lấy thực lực ngươi thì căn bản không khả năng vượt qua được khảo hạch nhập môn của học phủ Võ Mông. Đến cùng ngươi làm sao lừa dối được mà trở thành một học viên, ta thật sự rất tò mò."

Nói đến đây, Tạ Triệu Vân lại thở dài, vẻ mặt thành khẩn nói: "Tĩnh Nghi à, ta biết bản tính của ngươi rất lương thiện, nhất định là ngươi bị kẻ xấu làm mờ mắt thì mới phạm phải sai lầm lớn như này. Được rồi, trò hề này nên dừng tại đây thôi. Bình thường nha đầu Bội Du kia quả thực làm việc hơi quá đáng, ngươi giao nàng cho ta, ta sẽ để cho Tần Nam Thiên quản giáo nàng thật tốt. Còn ngươi... ngươi yên tâm, có ta ở đây, Tần gia sẽ không dám làm gì ngươi."

Tạ Tĩnh Nghi vốn cũng thông minh, nhưng hắn chưa bao giờ lâm vào đại sự lớn như thế này, trong lòng hắn căng thẳng như có một sợi dây buộc quanh.

Hiện tại dưới sự dụ dỗ thuyết phục của Tạ Triệu Vân, sợi dây này chậm rãi từ từ nới lỏng.

Ngoài ra, Tạ Triệu Vân còn là Tam thúc của hắn, điều này mang lại cho hắn cảm giác thân thiết tự nhiên.

Dần dần, hắn thả lỏng cảnh giác.

Đúng lúc này, trong mắt Tạ Triệu Vân lóe lên một tia lạnh lùng, muốn động thủ cướp người.

Bỗng nhiên một bóng người lóe lên, ngăn ở trước người hắn.

Mặc dù thực lực của Diệp Viễn kém xa Tạ Triệu Vân, thế nhưng hắn xuất hiện ngay thời điểm mấu chốt, cắt ngang đà lao lên của Tạ Triệu Vân.

Tạ Triệu Vân cũng không nghĩ đến nửa đường tự nhiên có một tên lạ mặt xông ra ngăn cản, nhất thời hơi thẫn thờ, suýt chút nữa bị nội thương.

"Ngươi là ai?" Tạ Triệu Vân trầm giọng nói.

Diệp Viễn nhàn nhạt liếc hắn một cái, nói: "Không phải ngươi nói có người giật dây phía sau à? Người đó chính là ta."

Sắc mặt Tạ Triệu Vân trầm xuống, lạnh lùng nói: "Châm ngòi ly gián quan hệ của Tạ gia ta cùng Tần gia, mục đích của ngươi đến cùng là gì?"

Nhìn thấy Diệp Viễn xuất hiện, vẻ mặt Tạ Tĩnh Nghi có chút phức tạp.

Lúc này thấy Tạ Triệu Vân chất vấn, hắn vội vàng nói: "Đây chủ ý cá nhân của ta, không liên quan đến Diệp Viễn, hắn căn bản không biết rõ tình hình."

Tạ Triệu Vân cười lạnh nói: "Không liên quan? Ha ha, ngươi cảm thấy ta sẽ tin tưởng ngươi sao? Ta còn đang tự hỏi với lòng dạ của ngươi thì sao dám làm ra chuyện này. Hiện tại, chính chủ rốt cục cũng đi ra."

Diệp Viễn vỗ vỗ bả vai Tạ Tĩnh Nghi, cười nhạt nói: "Thay trời hành đạo là chuyện tốt mà, ngươi vội vã phủi sạch quan hệ với ta làm gì? Sao thế, chuyện tốt như này mà không muốn chia cho ta một chén canh à?"

Tạ Tĩnh Nghi há hốc mồm, không biết nên nói gì cho phải.

Lúc trước đầu hắn đơn giản là hơi nóng, vậy nên mới làm ra chuyện kinh thiên động địa như vậy.

Nghi vấn trước đó của Diệp Viễn khiến cho hắn muốn chứng minh chính mình, cũng không nghĩ rằng kết quả sau khi làm chuyện này như thế nào.

Trên thực tế lúc đứng trên đài cao này, Tạ Tĩnh Nghi cũng nhận ra mình đã gây ra đại họa, cho nên hắn không muốn Diệp Viễn liên luỵ vào.

Chuyện này đúng là do một mình hắn làm, Diệp Viễn căn bản là không biết.

Không nghĩ tới, việc này rốt cục vẫn kinh động đến Diệp Viễn.

Hơn nữa, điều mà Tạ Tĩnh Nghi không nghĩ tới là Diệp Viễn vậy mà chủ động đứng ra thừa nhận rằng hắn là kẻ giật dây mọi chuyện.

Vẻ mặt Tạ Tĩnh Nghi co quắp, nước mắt đã lăn dài trên khuôn mặt, hắn... quá cảm động.

Hắn hiểu được ý của Diệp Viễn, Diệp Viễn định giải quyết hậu quả hộ hắn.

Chỉ là chuyện này đã khiến dư luận xôn xao, chỉ một mình Diệp Viễn thì làm sao có thể giải quyết được?

"Thay trời hành đạo? Ha ha, tiểu tử, ngươi có tư cách gì thay trời hành đạo? Vẫn là câu nói lúc trước, đưa chứng cứ ra." Tạ Triệu Vân hừ lạnh nói.

Diệp Viễn nghe vậy thì cười lên một tiếng, nói: "Muốn chứng cứ sao? Vậy ta sẽ... cho ngươi xem một chút."

"Vụt."

Ngón tay Diệp Viễn không biết lúc nào đã đặt lên trán Tần Bội Du, điều động thần nguyên trực tiếp phá hủy tất cả sinh cơ của Tần Bội Du.

Nhất thời, toàn bộ quảng trường Võ Mông lặng như tờ.

Tròng mắt Tạ Triệu Vân gần như bay ra ngoài, vẻ mặt hắn mang vẻ không thể tin được.

"Ngươi... Ngươi... Ngươi dám động thủ?"

Chương 1383. Hôm nay sợ rằng ngươi không được làm người

Không ngờ.

Trừ Diệp Viễn ra thì tất cả mọi người đều không ngờ.

Diệp Viễn giết người đơn giản như vậy.

Tất cả mọi người im lặng, đầu óc dường như không thể suy nghĩ được gì nữa.

Ngay cả tên mập Tạ Tĩnh Nghi, cũng há hốc mồm.

Mặc dù chuyện mà một năm nay hắn điều tra được khiến hắn giật mình, thế nhưng ban đầu hắn làm việc này cũng chỉ vì muốn bày tỏ lòng mình.

Mặc dù hắn từng nghĩ Tần Bội Du đáng chết, thế nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc giết nàng, chỉ muốn cho nàng một bài học mà thôi.

Lần này, Diệp Viễn thật sự chọc thủng trời.

"Vì sao ta không dám động thủ? Tội của nàng đủ chết một trăm lần." Diệp Viễn cũng không nghĩ hành động của mình có gì không ổn, thản nhiên nói.

"Ngươi, ngươi, ngươi... Chứng cứ đâu? Chứng cứ đâu." Tạ Triệu Vân bỗng nhiên gầm lên hét.

"Giết thì giết, cần gì chứng cớ?" Diệp Viễn nhún nhún vai nói.

"Giết... Giết hay lắm."

"Giết quá hay."

"Nữ ma đầu này đã sớm nên chết."

...

Phản ứng của người vây xem dường như chậm nửa nhịp, lúc này mới tỉnh ngộ lại, tiếng hoan hô vang lên liên tiếp như sóng thần.

Hầu như tất cả mọi người đều nói cùng một nội dung.

Tần Bội Du này đáng chết.

Diệp Viễn nhìn Tạ Triệu Vân, thản nhiên nói: "Ngươi thấy đấy, đây là dân ý. Tiện nhân này đã sớm bị người người oán trách."

"Giết... Giết hay lắm. Tiện nhân này chết không có gì đáng tiếc." Tạ Tĩnh Nghi bỗng nhiên đứng ra, cất cao giọng nói: "Người của Tần gia nghe đây, chuyện này đều bắt nguồn từ ta, có thủ đoạn gì thì cứ việc hướng về phía ta, Tạ Tĩnh Nghi ta tiếp hết."

Tạ Tĩnh Nghi còn chưa dứt lời, một cỗ khí tức đáng sợ đã tập trung vào hắn.

Một bóng người nhảy lên, giơ tay vỗ một chưởng hướng về phía hắn cùng Diệp Viễn.

Một chưởng này tựa như bài sơn đảo hải, bao hàm cả uy thế của thiên địa.

Người này không phải ai khác chính là Tần Nam Thiên.

"Nhóc con Diệp Viễn, hôm nay Tần Nam Thiên ta không diệt ngươi, thề không làm người."

Một chưởng của cường giả Quy Khư, làm sao hai tên võ giả Động Huyền là Diệp Viễn cùng Tạ Tĩnh Nghi có thể ngăn cản?

Chỉ là, Diệp Viễn cũng không có ý định ngăn cản, hắn đứng chắp tay, thản nhiên nói: "Vậy sợ rằng hôm nay ngươi… không được làm người rồi."

Đúng lúc này, một đạo chưởng lực khác cường hãn không kém từ trong góc khuất bay ra.

"Ầm."

Hai đại cường giả Quy Khư cùng nhau đối chưởng, khiến mấy tên võ giả thực lực yếu kém dưới đài lập tức bay đi.

Ánh mắt Tần Nam Thiên hơi ngưng lại, lạnh lùng nói: "Trì Phương, ngươi muốn gì? Ngươi đừng quên đây là ở đâu. Chuyện của Võ Mông Vương Thành, còn chưa tới phiên Vạn Bảo Lâu các ngươi tới nhúng tay."

Người này, chính là Trì Phương.

Trì Phương liếc mắt nhìn Diệp Viễn, trên mặt lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

Hắn cũng không nghĩ tới tên này lại quả quyết như vậy, nói giết là giết.

Thế nhưng tình huống này khiến hắn cũng không thể ngồi yên, đành phải xuất thủ.

"Tần gia chủ nói quá lời, Vạn Bảo Lâu được thành chủ đại nhân quản lý, vậy nên cũng là một phần tử của Võ Mông Vương Thành. Điều này, Trì Phương chưa bao giờ quên." Trì Phương không kiêu ngạo không tự ti nói.

Sắc mặt Tần Nam Thiên phát lạnh, trầm giọng nói: "Nói như thế, Vạn Bảo Lâu các ngươi muốn che chở tiểu tử này, cùng Tần gia triệt để khai chiến?"

Trì Phương cười nói: "Tần gia chủ đang tức giận, vậy nên khi nói chuyện không tránh khỏi có chút không lý trí. Diệp Viễn là khách khanh Luyện Dược Sư của Vạn Bảo Lâu ta, cũng là học viên của học phủ Võ Mông, Tần gia chủ định giết hắn ngay trước mặt mọi người thì hơi bị quá mức rồi đi?"

Trì Phương vừa nói xong, tất cả mọi người đột nhiên biến sắc.

Thậm chí Tần Nam Thiên cũng rất ngạc nhiên, trong lòng cũng hơi bình tĩnh lại.

"Cái gì? Người trẻ tuổi này có tuổi tác nhỏ như vậy mà lại là khách khanh Luyện Dược Sư của Vạn Bảo Lâu?"

"Vạn Bảo Lâu có quá nhiều Đan Thần nhất tinh, làm sao lại thu một tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch làm khách khanh Luyện Dược Sư?"

"Thảo nào tiểu tử này tự tin như vậy, hóa ra là có chỗ dựa này."

...

Tất cả mọi người đều biết Vạn Bảo Lâu không thiếu Luyện Dược Sư.

Vị trí khách khanh Luyện Dược Sư này tuyệt đối sẽ không tùy tiện tìm bừa.

Trong Vạn Bảo Lâu, có quá nhiều Đan Thần nhất tinh, Đan Thần nhị tinh cũng có không ít.

Nếu như Diệp Viễn không có chỗ hơn người thì Vạn Bảo Lâu chắc chắn sẽ không cho hắn làm khách khanh Luyện Dược Sư.

"Trì Phương. Ngươi cũng thấy đấy, tiểu tử này hoàn toàn không có chứng cứ mà giết nữ nhi của ta. Lẽ nào Tần gia ta dễ bị người ta khinh vậy sao? Hôm nay, hắn phải chết." Tần Nam Thiên lạnh lùng nói.

Tiếng nói Tần Nam Thiên vừa dứt, có hai bóng người đột nhiên nhảy lên trên đài cao, vây ba người Trì Phương lại.

Ba người này rõ ràng đều là đại cao thủ cảnh giới Quy Khư.

Cho dù Trì Phương có mạnh đến đâu thì cũng không thể nào lấy một địch ba.

"Sáng sớm ngày mai, chứng cứ sẽ được đặt trên bàn Triệu thống lĩnh."

Lúc này, một đạo thanh âm uy nghiêm đột ngột vang lên.

Một bóng người từ trên trời giáng xuống, khiến mọi người xôn xao.

"Bay trên trời. Chẳng... chẳng lẽ là thành chủ đại nhân tới?"

"Đồ ngu, ngươi thật là không có kiến thức, trong Võ Mông Vương Thành người có thể phi hành không chỉ có mình thành chủ đại nhân đâu."

"Đó là lâu chủ Vạn Bảo Lâu Hàn Thiên, cường giả cảnh giới nửa bước Thần Quân."

...

Hàn Thiên nhìn Tần Nam Thiên, nói: "Việc Nam Thiên gia chủ yêu thương bảo vệ con gái của mình cũng có thể lý giải. Thế nhưng con gái ngươi quả thực đã làm không ít chuyện khiến người người oán trách, chỉ là mọi người ngại thế lực của Tần gia, nên mới không dám nói gì. Tuy nhiên nếu chuyện này liên lụy đến khách khanh Luyện Dược Sư của Vạn Bảo Lâu ta thì Hàn mỗ cũng không thể ngồi yên mặc kệ, chuyện này... giao cho Triệu thống lĩnh quyết định đi, không biết ý kiến Nam Thiên gia chủ như thế nào?"

Hàn Thiên xuất hiện khiến cho Tần Nam Thiên trở tay không kịp.

Hàn Thiên là nhân vật nào?

Đó là nhân vật cùng một cấp bậc với phụ thân hắn, thái thượng trưởng lão của Tần gia.

Có thể nói trong Võ Mông Vương Thành này thì ngoại trừ thành chủ đại nhân thì cấp bậc cường giả như Hàn Thiên là những người mạnh nhất.

Nếu có hắn đứng ra nói chuyện thì chuyện sẽ thay đổi rất lớn.

Tần Nam Thiên nằm mơ cũng không nghĩ đến chỉ một tên Diệp Viễn nho nhỏ mà có thể làm cho vị đại nhân vật này tự mình đứng ra.

Tần gia đã sớm điều tra Diệp Viễn, biết được căn bản Diệp Viễn cũng không có hậu trường vững chắc.

Chỗ dựa lớn nhất của hắn chỉ là Dưỡng Nguyên Đan.

Chỉ là Thần Đan nhất giai trung phẩm mà có thể khiến cho hạng nhân vật như Hàn Thiên này đứng ra sao?

Tuy quan hệ của Tần gia cùng Vạn Bảo Lâu không được tốt lắm, nhưng cũng không tính là kém.

Hàn Thiên chỉ vì một tên tiểu tử như vậy mà hoàn toàn trở mặt với Tần gia, nhìn thế nào cũng không phải là một vụ buôn bán có lời.

Sắc mặt Tần Nam Thiên khó coi không gì sánh được, Hàn Thiên đã nói đến mức này rồi, hắn có thể làm gì?

Mọi việc ở trong thành đều cần phủ thành chủ đến quyết định.

Triệu thống lĩnh mà Hàn Thiên nói tên là Triệu Nghị, là đại thống lĩnh của thành vệ quân.

Võ Mông thành chủ bình thường không hỏi sự vụ, vậy nên mọi việc trong thành đều giao cho Triệu Nghị xử lý.

Trừ phi là chuyện liên quan đến cấp bậc cường giả như Hàn Thiên, bằng không thì để Triệu Nghị tới xử lý là đủ.

Chuyện đã loạn đến nước này, vậy thì phải cần một kết quả, để Triệu Nghị tới xử lý là chuyện thích hợp nhất.

"Nếu Hàn lâu chủ đã tự mình đứng ra, vậy thì Nam Thiên ta cũng không dám nói thêm gì. Ta ngược lại muốn nhìn một chút xem Vạn Bảo Lâu các ngươi có thể xuất ra chứng cứ gì. Nếu như chứng cứ không đủ, Nam Thiên ta muốn tự tay giết chết người này." Tần Nam Thiên tức giận nói.

Hàn Thiên thản nhiên nói: "Nếu như Diệp Viễn giết nhầm người tốt thì Hàn mỗ cũng không che chở được cho hắn."

Chương 1384. n tình

Trong một gian thư phòng ở Vạn Bảo Lâu, bầu không khí có vẻ hơi nặng nề.

Hàn Thiên lấy tiên trà ngâm vào nước, không nhanh không chậm.

Quá trình này rất dài, nhưng hắn vẫn không nói gì.

Diệp Viễn cũng không gấp, cứ như vậy lẳng lặng nhìn Hàn Thiên.

Cuối cùng, Hàn Thiên cũng pha xong một ly tiên trà rồi bưng đến trước mặt Diệp Viễn.

"Tiểu tử ngươi đúng là thật khôn khéo nha, một cái ân tình liền để cho Vạn Bảo Lâu cùng Tần gia trở mặt thành thù." Hàn Thiên vừa cười vừa nói.

Diệp Viễn đứng dậy tiếp nhận chén trà, cũng nở nụ cười: "Nếu lâu chủ đã xuất thủ, vậy tự nhiên là ngài đã xem ân tình của Diệp Viễn ta đáng cái giá này."

Hàn Thiên nghe vậy thì cười ha ha, nói: "Chỉ có tu vi Động Huyền Cảnh mà dám nói như thế trước mặt bổn lâu chủ, ngươi... vẫn là người đầu tiên đó."

Diệp Viễn cười nói: "Cường giả thì cũng từng là kẻ yếu đi lên, Diệp Viễn không cần phải... tự coi nhẹ mình."

Hàn Thiên cười gật đầu nói: "Nói rất hay. Nhưng mà người có tư cách để nói lời như vậy cũng không nhiều. Ta thừa nhận, ngươi là một trong những người đó."

Diệp Viễn cười nói: "Đa tạ lâu chủ khích lệ."

Nói đùa, Tiêu Phong đi tới Côi Sơn Thành đã cùng Diệp Viễn giao lưu một phen, chạm tới cánh cửa kia.

Một Động Huyền trung kỳ nho nhỏ đã có thể có ma lực như thế.

Nếu hắn không có tư cách nói lời này, vậy thì ai có tư cách?

Chỉ tiếc, đạo của hắn cùng Tiêu Phong hoàn toàn khác biệt, tìm Diệp Viễn cũng vô dụng.

Nếu không, sao hắn có thể buông tha cơ hội này?

Phải biết rằng Võ Mông Vương Thành đã mười vạn năm không có được một cường giả Thần Quân Cảnh.

Tiểu tử Diệp Viễn này quá ma giáo.

Chỉ là nếu Hàn Thiên không nói điều này ra thì người ngoài chắc chắn không thể biết.

Mặc dù Tiêu Phong đột phá cảnh giới thì cũng sẽ không có ai tin tưởng việc hắn đột phá có liên quan tới Diệp Viễn.

Đương nhiên, ngoại trừ Hàn Thiên.

Nếu như không phải là Tiêu Phong chính miệng thừa nhận, chắc chắn hắn cũng không tin tưởng.

Tuy lợi nhuận của Dưỡng Nguyên Đan rất tốt, nhưng dù sao cũng chỉ là Thần Đan nhất giai trung phẩm, nếu như không phải vì điều kia thì làm sao Hàn Thiên có thể xuất thủ?

"Nhưng mà... việc hôm nay ngươi làm vẫn quá liều lĩnh. Tần Nam Thiên sủng ái nha đầu kia nhất, ngươi làm như thế, thì không có khả năng hòa giải cùng Tần gia nữa rồi." Hàn Thiên nói.

"Ha ha, cả Tần gia đều đã phán ta tử hình từ trước rồi, dù cho hôm nay ta không xuất thủ, thì lẽ nào bọn họ sẽ chịu bỏ qua ta sao?"

Diệp Viễn đem thái độ của Tần Thiên nói qua một lần, Hàn Thiên nghe xong cũng thầm giật mình.

Đổi thành người bên ngoài, thì khi đối mặt với thái độ này của Tần gia cũng sẽ tìm cách hòa giải.

Hắn thì tốt rồi, ngươi đã nhẫn tâm, vậy thì để ta nhẫn tâm hơn ngươi.

Vừa ra tay đã giết luôn Tần Bội Du.

"Nhưng dù sao Vạn Bảo Lâu ta cũng là thế lực ngoại lai, ngươi làm sao biết ta đứng ra là có thể dọn dẹp Tần gia?" Hàn Thiên cảm thấy hứng thú nói.

Diệp Viễn cười nói: "Chính bởi vì Vạn Bảo Lâu là thế lực ngoại lai, cho nên các ngươi càng biết tự bảo vệ mình. Chứng cứ về việc xấu của Tần gia, nhất định Vạn Bảo Lâu sẽ không thiếu. Nha đầu kia náo loạn toàn bộ Vương Thành bao nhiêu năm qua, các ngươi làm sao có thể không có nhược điểm của nàng ở trong tay?"

Lần này Hàn Thiên thật sự có chút giật mình, hắn cứ tưởng rằng Diệp Viễn chỉ là bị kích động rồi làm to chuyện, không nghĩ tới Diệp Viễn đã sớm dự liệu trước.

Cái tên Tạ Tĩnh Nghi kia tuy có tí khôn vặt, nhưng nếu so sánh với sự trầm ổn cùng cơ trí của Diệp Viễn thì kém quá xa.

Nhìn hành động của Diệp Viễn có vẻ liều lĩnh, nhưng thật ra hắn đã tính trước tất cả rồi.

Đặc biệt là trong tình huống đột ngột như thế này mà Diệp Viễn vẫn có thể bình tĩnh như vậy, đúng là khó có được.

Hàn Thiên nghĩ rằng nếu hắn ở vào vị trí của Diệp Viễn thì cũng không thể làm tốt hơn tên tiểu tử trước mắt này.

"Ha ha, đã như vậy, ngươi dự định trả ân tình này của ta như thế nào?" Hàn Thiên cười nói.

Diệp Viễn ngẫm lại, nói: "Chờ sau khi ta đột phá đã. Có một loại đan phương ta vẫn chưa thể hiểu được. Chờ sau khi đột phá thì chắc là còn kém không nhiều."

Hàn Thiên ánh mắt sáng ngời, nói: "Phẩm chất có cao hơn so với Dưỡng Nguyên Đan không?"

Diệp Viễn gật đầu.

"Ha ha, tiểu tử ngươi sẽ rất lãng phí nếu không đem toàn bộ trái tim đặt trên đan đạo nha." Hàn Thiên hơi có chút hưng phấn nói.

Chỉ với Dưỡng Nguyên Đan đã đem lại lợi nhuận lớn như vậy cho Vạn Bảo Lâu.

Giờ lại chuẩn bị có thêm một loại đan dược càng cao giai hơn, Vạn Bảo Lâu lần này sẽ kiếm lớn rồi.

Diệp Viễn cười nói: "Làm sao lâu chủ biết Diệp mỗ không có thành tích ở võ đạo?"

Hàn Thiên nghe vậy không khỏi cứng người.

Nói thật, hắn đúng là không nhìn ra ở võ đạo Diệp Viễn có gì mạnh hơn đan đạo.

...

Nhìn thấy Diệp Viễn, vẻ mặt Tạ Tĩnh Nghi hơi lúng túng.

"Diệp Viễn, ta..."

"Ha ha, ta đã sớm khó chịu với nha đầu kia. Việc hôm nay ngươi làm khiến ta rất thoải mái nha." Diệp Viễn cười lớn, giải thoát tình cảnh lúng túng cho Tạ Tĩnh Nghi.

Trải qua chuyện này, lòng cảnh giác của Diệp Viễn đối Tạ Tĩnh Nghi cũng hoàn toàn bỏ đi.

Tạ Tĩnh Nghi cũng không nghĩ đến sẽ rước cho Diệp Viễn nhiều phiền phức như vậy.

Hắn càng không nghĩ tới Diệp Viễn có chỗ dựa to lớn như thế.

Mặc dù Vạn Bảo Lâu là thế lực ngoại lai, thế nhưng thực lực của Hàn Thiên khiến không ai dám khinh thường.

"Ha... Ha ha, cuối cùng Tạ Tĩnh Nghi ta cũng làm được một chuyện kinh thiên động địa. Ha ha..."

Tạ Tĩnh Nghi nhìn thấy thái độ của Diệp Viễn thì cũng biết hắn không có trách mình.

Ngược lại bởi vì chuyện này mà Diệp Viễn đã hoàn toàn tiếp nhận hắn.

Điều này khiến cho tảng đá đè nén ở ngực hắn bấy lâu nay cuối cùng cũng được gỡ bỏ.

Chỉ là bây giờ việc nói chuyện cũng làm cho vết thương của hắn đau nhức không thôi.

Roi da trên tay Tần Bội Du vậy mà là thần khí, vết thương do roi da đó gây ra rất khó trị hết bằng thần nguyên.

Vì vậy, hiện tại vết thương trên người Tạ Tĩnh Nghi vẫn chưa chuyển biến tốt đẹp mấy.

Diệp Viễn ném cho hắn một viên đan dược chuyên trị ngoại thương, hiếu kỳ nói: "Đến cùng ngươi làm sao bắt được nha đầu kia, còn nữa làm sao ngươi lại bị thương thành thế này?"

Tạ Tĩnh Nghi ăn đan dược, hắn thấy mấy vết lằn cùng máu ứ đọng trên người đang dần chuyển biến tốt đẹp thì mới nói qua việc hắn bắt Tần Bội Du một lần.

Hóa ra, tên mập này đã sớm dò hỏi được lộ trình hàng ngày của Tần Bội Du, hắn cố ý cải trang thành một tên ăn mày tay không tấc sắt, không cẩn thận đụng phải Tần Bội Du.

Bên người Tần Bội Du có cao thủ, Tạ Tĩnh Nghi tất nhiên không có cách tới gần.

Nhưng mà Tần Bội Du nhìn Tạ Tĩnh Nghi tròn vo giống như một quả cầu thịt, trong lúc nhất thời nổi lên hứng thú, nàng dùng roi da quất Tạ Tĩnh Nghi lăn lộn trên mặt đất, nhìn qua rất thú vị.

Chỉ là mặc dù Tần Bội Du vui, nhưng tên mập này lại khổ.

Bị một món thần khí quất lên người cũng không phải chuyện vui vẻ gì.

Tuy nhiên cũng vì điều này mà vị cao thủ bên người nàng thả lỏng cảnh giác, Tạ Tĩnh Nghi lăn trên mặt đất như bánh xe, vừa ra tay đã khống chế được Tần Bội Du.

Vị cao thủ kia sợ ném chuột vỡ bình nên cũng không dám tới gần.

Tạ Tĩnh Nghi phong ấn Thần Hải của Tần Bội Du rồi kéo nàng tới quảng trường Võ Mông.

Diệp Viễn liếc hắn một cái, nội tâm hổ thẹn, than thở: "Haiz, ngươi cần gì phải làm như vậy? Chuyện này là ta sai, là ta không nên nghi ngờ lung tung. Ngươi làm như vậy suýt chút nữa toi mạng rồi."

Tạ Tĩnh Nghi cười nói: "Diệp Viễn ngươi tuy thông minh, nhưng Tạ Tĩnh Nghi ta cũng không ngu ngốc. Ngươi là người nhiệt tình, chúng ta cũng là bèo nước tương phùng mà ngươi lại xuất thủ tương trợ. Sở dĩ ngươi nghi ngờ ta, nhất định là có nguyên nhân."

Diệp Viễn sững sờ, không có nghĩ tới tên này lại phóng khoáng như vậy.

Tạ Tĩnh Nghi bỗng nhiên thay đổi vẻ mặt, vô cùng nhẹ giọng nói nói: "Diệp Viễn, việc này sẽ không sao thật chứ? Trước khi tên Tần Nam Thiên kia đi cũng nói mấy câu rất dọa người đấy."

Diệp Viễn cười nói: "Tên đó chẳng qua là cho mình một lối thoát thôi, Tần gia đã làm ra những sự tình gì thì hắn càng hiểu rõ hơn chúng ta. Chuyện này hắn cũng chỉ có thể cắn răng nuốt vào trong bụng."

Chương 1385. Ước chiến ba năm

"Kiếm Trủng tầng thứ hai, thời gian một tháng, làm phiền Triệu sư huynh."

Diệp Viễn đi tới đại sảnh bên ngoài Kiếm Trủng, đưa lệnh bài học phủ của mình cho Triệu Thấm.

Triệu Thấm nhìn về phía Diệp Viễn, trong ánh mắt tràn ngập vẻ phức tạp.

"Kiếm Trủng tầng thứ hai, mỗi lần cần khấu trừ bốn mươi điểm tích lũy." Triệu Thấm nói.

"Ừm, ta biết, làm phiền Triệu sư huynh." Diệp Viễn khách khí nói.

Triệu Thấm gật đầu, giúp Diệp Viễn trừ điểm tích lũy.

Sau khi Diệp Viễn nhận lại lệnh bài thì lập tức tiến vào Kiếm Trủng.

"Ha ha, Triệu Thấm, vẻ mặt ngươi làm sao vậy? Tiểu tử kia là ai?"

Lúc này, một tên đệ tử nội viện tiến vào đại sảnh, hắn nhìn thấy nét mặt cổ quái của Triệu Thấm thì nhịn không được hỏi.

Triệu Thấm ra hiệu im lặng, thấp giọng nói: "Suỵt, Mã Chí, ngươi nhỏ giọng một chút. Ngay cả hắn mà ngươi cũng không nhận ra thì còn là người của học phủ Võ Mông sao?"

Mã Chí cười nói: "Một tên tân binh Động Huyền trung kỳ, ta cần gì phải biết hắn?"

Vẻ mặt Triệu Thấm khinh bỉ nói: "Ta hỏi ngươi, mấy ngày này người được nghị luận nhiều nhất là ai?"

Mã Chí sững sờ, trên mặt chợt lộ ra vẻ kinh sợ, thấp giọng nói: "Ngươi nói... hắn chính là Diệp Viễn?"

Triệu Thấm nói: "Còn có thể là ai nữa? Nghe nói Triệu thống lĩnh đã quyết định xử Diệp Viễn vô tội. Hắn giết con cháu dòng chính của Tần gia mà mắt cũng không nháy lấy một cái, hơn nữa bây giờ còn có thể yên lành vào Kiếm Trủng ngộ kiếm, ngươi nói xem… ta nên biểu hiện thế nào?"

Mã Chí hít một hơi lạnh, nói: "Đáng tiếc, ngày đó ta đang bế quan, không thì đã qua xem để mở rộng tầm mắt rồi. Tiểu ma đầu Tần Bội Du khiến toàn bộ người trong Võ Mông Vương Thành căm tức. Nhưng chắc nàng nằm mơ cũng không nghĩ đến lần này đụng phải đại ma đầu."

Ngày ấy, Triệu Thấm cũng có mặt.

Hắn đơn giản chỉ là đi xem náo nhiệt, nhìn một chút xem Tạ Tĩnh Nghi sẽ bị trừng trị ra sao.

Lại không nghĩ rằng giữa chừng tự nhiên nhảy ra một tên Diệp Viễn giết chết luôn Tần Bội Du.

Lúc đó hắn há hốc mồm, còn cho là mình vừa nhìn lầm.

Nghe Mã Chí nhắc tới, hiện tại Triệu Thấm vẫn còn hơi sợ, nói: "Ngươi không biết đâu, lúc mà hắn giết Tần Bội Du, mắt hắn không nháy lấy một cái, giống như là đang giết một con gà vậy. Lúc đó ta còn tưởng rằng tên này bị điên rồi, không nghĩ tới vậy mà Hàn Thiên lâu chủ tự mình đứng ra bảo lãnh cho hắn."

Mã Chí cười nói: "Lá gan tên này thật lớn. Tuy nhiên từ giờ trở đi, chỉ sợ Tần Thiên sư huynh sẽ không buông tha cho hắn đi?"

Triệu Thấm cười ha ha nói: "Ngươi thì biết cái gì. Tần Thiên sư huynh đã sớm nói ngay trước mặt Diệp Viễn rằng Diệp Viễn là một người đã chết. Kết quả Diệp Viễn không những không chết mà là muội muội của hắn chết."

Vẻ mặt Mã Chí cứng lại, nói: "Còn có chuyện như thế?"

Triệu Thấm nói: "Ta lừa ngươi làm gì? Bọn hắn nói ngay tại đây này, lúc đó ta ở bên cạnh."

Mã Chí nói: "Tiểu tử này có tài đức gì mà có thể để Hàn Thiên lâu chủ xuất thủ?"

Triệu Thấm thâm ý sâu sắc nói: "Ha ha, chuyện ở quảng trường Võ Mông huyên náo quá lớn, thế cho nên rất nhiều người trong học phủ đều không quan tâm đến một chuyện khác. Thật ra trước đó, Diệp Viễn còn làm ra một chuyện kinh thiên động địa nữa."

Triệu Thấm mang chuyện Diệp Viễn rút kiếm ra nói một lần, tròng mắt Mã Chí trợn tròn cả lên.

"Còn… còn có chuyện như thế này?" Vẻ mặt Mã Chí không thể tin được nói.

Vẻ mặt Triệu Thấm đắc ý, đang muốn khoe khoang một phen thì có một người đi vào.

"Diệp Viễn đi vào à?" Tần Thiệu hỏi.

Vẻ mặt Triệu Thấm cứng lại, gật đầu nói: "Đúng, vừa mới đi vào."

Sắc mặt Tần Thiệu trầm xuống, đưa lệnh bài cho Triệu Thấm, nói: "Tầng hai Kiếm Trủng, thời gian một tháng."

Khi Tần Thiệu tiến nhập Kiếm Trủng thì phát hiện Diệp Viễn đã tiến nhập tầng thứ hai.

Số người ở tầng thứ hai rõ ràng nhiều hơn tầng thứ nhất.

Tuy nhiên Tần Thiệu liếc mắt đã nhận ra Diệp Viễn, bởi vì tên này quá nổi bật.

Diệp Viễn vẫn đang dùng loại phương thức tu luyện tự ngược đãi bản thân kia.

Độ khó của tầng thứ hai cao hơn tầng thứ nhất rất nhiều.

Lúc Tần Thiệu vượt cửa thứ nhất thì chỉ dùng ba lần điểm tích lũy, cũng tức là ba tháng.

Nhưng tầng thứ hai hắn tu luyện đã sắp một năm mà vẫn chưa có biện pháp vượt cửa thành công.

Mỗi một tầng, càng đi vào chỗ sâu thì kiếm ý càng mạnh.

Muốn vượt cửa thành công thì phải tiến hành từ từ theo quá trình.

Đương nhiên, Diệp Viễn hoàn toàn là một ngoại lệ.

Vượt cửa trong Kiếm Trủng cũng không có quan hệ với thực lực, mà là nhìn ý cảnh.

Lĩnh ngộ đối với pháp tắc kiếm đạo càng sâu sắc thì đi vào càng sâu hơn.

Đương nhiên, nếu như thực lực cao cường thì bằng vào thực lực cường đại cũng có thể vượt cửa.

Lấy thực lực của Tần Thiệu, nếu như muốn xông vào thì xông qua cửa thứ ba không thành vấn đề.

Nhưng mà hắn muốn cảm ngộ pháp tắc kiếm đạo, vậy nên mới hạ tốc độ xuống, đề cao việc cảm ngộ pháp tắc.

Mỗi một tầng Kiếm Trủng đều có vô số mảnh vụn pháp tắc kiếm đạo, có thể cảm ngộ nhiều hay ít thì đều dựa vào ngộ tính của bản thân.

Còn tên Diệp Viễn này, dựa theo thực lực mà nói thì hắn không có khả năng vượt qua được cửa thứ nhất.

Vậy mà hắn đã vượt qua được.

Hơn nữa hắn là dùng một loại phương thức quỷ dị để vượt qua.

Hiện tại tên này lại đang tự ngược đãi bản thân.

Chỉ là phương thức này của Diệp Viễn, căn bản không ai có thể bắt chước.

Một khi bọn hắn hơi thả lỏng thôi thì sẽ bị pháp tắc kiếm đạo xé thành mảnh nhỏ.

Sắc mặt Tần Thiệu trầm xuống, đi vào Kiếm Trủng.

Một tháng sau, khi Diệp Viễn kéo thân thể đầy vết thương đi ra khỏi Kiếm Trủng thì phát hiện Tần Thiệu đang đứng chờ hắn.

Diệp Viễn liếc hắn một cái, nói: "Nếu như ngươi tới để hăm dọa ta thì cũng không cần phí lời."

Tần Thiệu nói: "Tần Bội Du chết cũng chưa hết tội, nàng không xứng để cho ta thương tiếc."

Tần Thiệu khiến Diệp Viễn cảm thấy ngoài ý muốn, nói: "Nàng là muội muội của ngươi, ngươi không khỏi quá vô tình đi?"

Tần Thiệu lạnh lùng nói: "Bên trong đại thế gia nào có ai ôn nhu? Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng xem ta là ca ca."

Ánh mắt Diệp Viễn hơi động, tuy câu nói này của Tần Thiệu hơi hời hợt, thế nhưng phía sau sợ rằng cất giấu không ít cố sự.

"Vậy ngươi cố ý chờ ta để làm gì?" Diệp Viễn hiếu kỳ nói.

"Ta muốn đánh một trận sinh tử với ngươi."

Khi nói lời này, trong giọng nói của Tần Thiệu mang theo một chút kích động.

Lông mi Diệp Viễn giương lên, cười lạnh nói: "Ngươi mới vừa nói nàng chết chưa hết tội mà?"

Dường như Tần Thiệu đã sớm đoán được thái độ này của Diệp Viễn, nói: "Sau ngày hôm đó, gia chủ tìm tới ta, hắn bảo ta thách đấu sinh tử với ngươi. Bởi vì chỉ có phương thức này mới có thể giết chết ngươi."

Bên trong học phủ khuyến khích cạnh tranh, nhưng cấm học viên tàn sát lẫn nhau.

Mà cuộc chiến sinh tử là giải pháp duy nhất.

Diệp Viễn cười nói: "Ha ha, xem ra trong mắt Tần gia thì ngươi chẳng qua là một cái công cụ mà thôi. Tư chất ngươi tốt như vậy mà cũng cam tâm trở thành một cái công cụ?"

Sắc mặt Tần Thiệu hơi trầm xuống, nói: "Ta không có lựa chọn. Hơn nữa… ta khao khát đánh với ngươi một trận."

Tần Thiệu dừng lại, sau đó nói: "Hơn nữa ta biết, ngươi nhất đích sẽ đồng ý. Bởi vì trong quá trình ngươi trưởng thành sẽ không tránh được ta."

Diệp Viễn kinh ngạc liếc mắt nhìn Tần Thiệu, nói: "Ngươi và những người Tần gia khác không giống nhau. Được, ta đáp ứng ngươi. Nhưng mà… hiện tại ta không phải đối thủ của ngươi, cho ta thời gian ba năm, lúc đó ta và ngươi sẽ đánh một trận."

Chương 1386. Mỗi người chuẩn bị chiến

Trong đại sảnh của Tần gia, Tần Nam Thiên ngồi ở trên, Tần Thiệu đứng ở phía dưới.

"Thế nào, hắn có đáp ứng không?" Tần Nam Thiên trầm giọng hỏi.

Hắn cũng chẳng có bao nhiêu khách khí với đứa cháu trai nhận được Kim Kiếm Lệnh này.

Thái độ cao cao tại thượng, nhìn một cái là thấy.

Cũng không trách Tần Nam Thiên, thiên tài trong Tần gia thực sự quá nhiều.

Đặc biệt là dưới thành tựu của Tần Thiên, thì biểu hiện của Tần Thiệu cũng chỉ tính là khá.

"Hắn ước chiến ba năm sau sẽ đánh với ta." Tần Thiệu nói.

Đầu tiên vẻ mặt Tần Nam Thiên có chút ngoài ý muốn, sau đó nhướng mày, không vui nói: "Tại sao lại là ba năm? Thời gian ba năm có biến số quá lớn."

Trong lòng Tần Thiệu không vui, nhưng ở trước mặt Tần Nam Thiên, hắn cũng không dám làm càn, đành phải nhẫn nại nói: "Ước định cuộc chiến sinh tử cần song phương tự nguyện. Hiện tại hắn chỉ có cảnh giới Động Huyền trung kỳ, nếu lập tức tiến hành cuộc chiến sinh tử thì chỉ có thể là chịu chết, hắn sẽ không đáp ứng."

Tần Nam Thiên cau mày nói: "Ba năm, lẽ nào thực lực của hắn trong ba năm có thể đột nhiên tăng mạnh, đến mức có thể sánh ngang với ngươi sao?"

Thực lực của Tần Thiệu hắn rất hiểu rõ, trong cùng thế hệ có rất ít địch thủ.

Biểu hiện của Diệp Viễn bọn hắn cũng từng thấy qua, xét về mặt chiến lực thì tuyệt đối thua xa Tần Thiệu.

Tần Thiệu cao hơn hắn hai cảnh giới nhỏ, hơn nữa cảm ngộ pháp tắc cực kỳ cao.

Đây gần như là chênh lệch không thể vượt qua trong cảnh giới thần đạo.

Thời gian ba năm, đối với cường giả thần đạo mà nói thì chỉ là một cái nháy mắt, Diệp Viễn có thể làm ra cái gì?

Tần Thiệu ngẫm lại, nói: "Ta đoán hắn cần lĩnh ngộ võ kỹ nào đó, hắn tự tin có thể trong vòng ba năm lĩnh ngộ thành công, đây chính là thứ hắn dựa vào."

Tần Nam Thiên suy nghĩ một chút, bỗng nhiên nói: "Vậy ba năm sau, ngươi có chắc chắn giết được hắn không?"

Ánh mắt Tần Thiệu kiên định nói: "Gia chủ yên tâm, ba năm này Tần Thiệu nhất định toàn lực tu luyện, trùng kích tầng thứ tư của Kiếm Trủng. Ba năm sau, ta nhất định giết được hắn bằng kiếm của mình."

Tần Nam Thiên gật đầu nói với Tần Thiệu: "Được, ba năm này nếu như ngươi cần tài nguyên gì thì cứ nói với gia tộc. Thế nhưng trận chiến này ngươi nhất định phải thắng."

Tần Thiệu ôm quyền nói: "Vâng, gia chủ."

"Được, ngươi về nhà gặp cha mẹ ngươi đi." Tần Nam Thiên phất tay một cái để cho Tần Thiệu rời đi.

Sau khi Tần Thiệu đi, Tần Nam Thiên hướng về phía Tần Thiên nói: "Theo ngươi nghĩ thì cơ hội thắng của Tần Thiệu là bao nhiêu?"

Tần thiên nói: "Nếu như là người khác, với thực lực của Thiệu đệ căn bản không cần lo lắng. Nhưng mà nếu đối thủ là Diệp Viễn thì phần thắng của hắn sẽ giảm đi một chút."

Sắc mặt Tần Nam Thiên trầm xuống, nói: "Ngươi nói vậy là sao?"

Tần Thiên cười nói: "Phụ thân không cần phải lo lắng, lấy thực lực của Thiệu đệ, chỉ cần trong vòng ba năm hắn có thể đi qua tầng thứ tư, vậy thì phần thắng ít nhất tám phần mười trở lên. Ta không yên lòng đối với Diệp Viễn kia chủ yếu là vì hắn có chút không thể phỏng đoán."

Tần Nam Thiên cau mày nói: "Ngươi đang nói đến chuyện ở tầng thứ nhất Kiếm Trủng?"

Tần Thiên nói: "Vâng. Quan điểm của ta giống với Thiệu đệ, Diệp Viễn chắc là đang lĩnh ngộ một võ kỹ lợi hại nào đó. Hắn dám khiêu chiến vượt cấp, tất nhiên là dựa vào võ kỹ này. Chỉ sợ là hắn cũng không nghĩ tới, thiên phú của Thiệu đệ cực kỳ xuất sắc, thời gian ba năm đủ để cho hắn tiến bộ rất nhiều. Hơn nữa độ kiêng kỵ của Thiệu đệ đối Diệp Viễn còn cao hơn ta nhiều, cho nên thời gian ba năm này cũng là thời gian mà Thiệu đệ lột xác."

Nghe Tần Thiên phân tích, vẻ mặt của Tần Nam Thiên mới giãn ra.

Tính khí của Tần Thiệu hắn biết rất rõ, rất mạnh mẽ.

Dưới ước hẹn ba năm kích thích, Tần Thiệu có thể sẽ bộc phát ra tiềm lực kinh người.

Mặc dù thiên phú của Tần Thiệu không bằng Diệp Viễn, thế nhưng vẻn vẹn ba năm, chênh lệch nhất định sẽ không bị kéo gần quá nhiều.

Dù sao, Tần Thiệu cao hơn Diệp Viễn hai tiểu cảnh giới.

Chênh lệch này cũng không phải ba năm là có thể bù đắp.

...

Trong học phủ Võ Mông, ước hẹn ba năm của Diệp Viễn cùng Tần Thiệu nhanh như gió đã truyền ra.

Tạ Tĩnh Nghi nghe được tin tức này thì lập tức đi tìm Diệp Viễn.

"Diệp Viễn, ngươi có nhầm hay không? Ngươi biết rõ Tần Thiệu là khôi thủ lần này, vậy mà còn dám bằng lòng đánh một cuộc chiến sinh tử với hắn?" Vừa thấy Diệp Viễn, Tạ Tĩnh Nghi thở hổn hển nói.

Diệp Viễn cười nói: "Ta dám đáp ứng thì tất nhiên là có chút nắm chắc."

"Có chút? Ngươi bị mất não à?" Tạ Tĩnh Nghi tức giận nói.

"Ha ha, như Tần Thiệu đã nói, ta muốn quật khởi thì hắn là một cửa ải mà ta nhất định phải vượt qua. Hơn nữa, ta đã rất lâu không trải qua chiến đấu kiểu này, hắn khiêu chiến khiến cho chiến ý của ta sôi trào." Diệp Viễn hưng phấn nói.

Từ khi đi tới Thông Thiên Giới, Diệp Viễn vẫn luôn là kẻ yếu.

Bên cạnh hắn, luôn cần người khác bảo hộ.

Vậy nên trong thời gian mười mấy năm nay, Diệp Viễn hầu như không chiến đấu theo đúng nghĩa đen.

Hiện tại, hắn đang lĩnh ngộ một môn công pháp cực kỳ cao thâm, cũng đang lĩnh ngộ một môn võ kỹ vô cùng lợi hại.

Việc Tần Thiệu ước chiến đã châm lên dục vọng chiến đấu của Diệp Viễn.

"Nhưng mà, ngươi cũng không thể lấy tính mạng của mình ra đùa được. Ngươi muốn chiến đấu, tại sao phải tìm Tần Thiệu? Hắn đã sắp vượt qua cửa thứ hai của Kiếm Trủng. Ba năm sau, thực lực của hắn không biết sẽ đạt tới cảnh giới gì đây." Tạ Tĩnh Nghi tức giận nói.

Diệp Viễn nhìn Tạ Tĩnh Nghi, cười nói: "Tên mập mạp này, còn có tâm tư tới quan tâm ta? Nếu như ta đoán không có sai, thì gia tộc ngươi sợ rằng đã có hành động rồi?"

Vẻ mặt Tạ Tĩnh Nghi không khỏi cứng lại, lúng túng nói: "Ngươi… làm sao ngươi biết? Gia... gia tộc đã ngừng cung cấp tài nguyên cho ta rồi. Đám người này, thực sự là buồn cười."

"Cái này còn phải đoán sao? Ngươi làm ra chuyện lớn như vậy, bọn hắn không đuổi ngươi ra khỏi gia tộc là may rồi. Nhưng mà… ngươi phải cẩn thận vị Tam thúc kia của ngươi." Diệp Viễn nói.

Tạ Tĩnh Nghi cứng lại nói: "Tam thúc? Hắn... hắn hẳn không có ác ý đâu? Ngày đó sở dĩ hắn làm như vậy cũng chỉ là muốn cứu ta."

Diệp Viễn nói: "Cẩn thận một chút luôn là đúng. Nơi này có năm trăm vạn Thần Nguyên Thạch hạ phẩm, ngươi cầm xài trước, hết thì quay lại tìm ta."

Tạ Tĩnh Nghi cười một tiếng nói: "Vậy thì Tạ Tĩnh Nghi ta cũng không khách khí, ta biết ngươi dựa vào Vạn Bảo Lâu, là một tên thổ hào. Hôm nay, ta đành phải dựa vào thổ hào là ngươi rồi."

Nhìn bộ dạng tham lam của tên mập này, vẻ mặt Diệp Viễn không khỏi cứng lại.

Tiểu tử này, cũng quá không khách khí.

Từ đó về sau, trong Kiếm Trủng có thêm hai người điên.

Một tên thì điên cuồng tự ngược, một tên thì điên cuồng luyện kiếm.

Sau ước hẹn ba năm, lần thứ hai Tần Thiệu tiến vào Kiếm Trủng liền vượt qua được tầng thứ hai, tiến vào tầng thứ ba.

Mà cách tu luyện của Tần Thiệu cũng đã trở nên điên cuồng.

Mỗi lần đi vào Kiếm Trủng, hắn đều khiến cho cơ thể mình đầy thương tích thì mới bằng lòng đi ra.

Cùng với đó, pháp tắc kiếm đạo của Tần Thiệu cũng đang nhanh chóng tăng vọt.

Diệp Viễn thì vẫn giống như trước đây, mỗi lần đi vào đều khiến cho bản thân đầy vết thương chồng chất thì mới đi ra khỏi Kiếm Trủng.

Sau đó tĩnh dưỡng vài ngày, lại đi vào, lặp lại nhiều lần như vậy.

Kiếm pháp thật lâu chưa thành, Diệp Viễn cũng không có sốt ruột.

Hắn đang đợi.

Đợi đến ngày nó hoàn thành.

Tự ngược đãi lâu như vậy, hình thức ban đầu đã dần dần hình thành trong đầu Diệp Viễn.

Một ngày tại năm thứ hai, Diệp Viễn ngồi xuống ở tầng thứ hai, chậm rãi rút một thanh kiếm lên.

Chương 1387. Hắn bay tới

"Quả nhiên hắn lại làm như vậy."

Chứng kiến hành động rút kiếm của Diệp Viễn trên màn sáng, Triệu Thấm lộ ra vẻ không ngoài dự đoán.

Mà lúc này những học viên trong tầng thứ hai của Kiếm Trủng đều ngẩn ra.

"Chuyện gì xảy ra vậy? Vì sao những pháp tắc kiếm đạo này lại không nhúc nhích?"

"Ta có nhìn nhầm hay không? Lẽ nào tầng thứ hai của Kiếm Trủng hỏng rồi?"

"Làm ơn đi, ta đang tu luyện tới điểm mấu chốt, bây giờ tất cả pháp tắc này đều không nhúc nhích thì ta phải làm sao bây giờ?"

...

Lúc này những pháp tắc kiếm đạo cuồng bạo trong tầng thứ hai của Kiếm Trủng trở nên ngoan ngoãn không gì sánh được.

Điều này khiến cho những học viên đang tu luyện kia lập tức không có đối thủ, làm cho bọn hắn luống cuống.

Triệu Thấm rùng mình một cái, vội vã xông vào tầng thứ hai của Kiếm Trủng.

"Tất cả học viên ở tầng hai mau mau rời khỏi đi. Bằng không tự gánh lấy hậu quả." Triệu Thấm hét lên.

Lần trước Phàn lão sư đi vào đã để hắn biết được uy lực của ngàn vạn thanh kiếm cùng tấn công.

Mà uy lực ở tầng hai này chỉ sợ sẽ càng đáng sợ hơn.

Một khi những học viên này bị đống kiếm này tấn công thì hậu quả khó mà tưởng tượng được.

Những học viên ở tầng hai đa số là đệ tử ngoại viện.

Sau khi họ nghe thấy tiếng quát của Triệu Thấm thì không dám thất lễ, vội vàng lui ra ngoài.

"Triệu sư huynh, làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?"

Sau khi đám học viên lui ra ngoài thì lập tức vây quanh Triệu Thấm nhao nhao hỏi.

Sắc mặt Triệu Thấm trầm xuống, lạnh lùng nói: "Đừng hỏi nhiều như vậy. Hôm nay tầng thứ hai này tạm thời đóng cửa, cấm tất cả mọi người đi vào, bây giờ ta sẽ đi mời Phàn lão sư."

Sau khi nhận được tin tức Phàn lão sư vội vàng chạy đến, Triệu Thấm mở miệng hỏi: "Phàn lão sư, việc này... xử lý như thế nào?"

Phàn lão sư đã không còn ngạc nhiên như lần đầu nữa, hắn có thể khẳng định rằng Diệp Viễn đang lĩnh ngộ gì đó ở trong mộ kiếm.

Phàn lão sư suy nghĩ một chút rồi nói: "Tùy hắn đi. Tạm thời phong tỏa tầng thứ hai, cấm không cho người khác đi vào. Chờ sau khi Diệp Viễn đi ra thì mới cho phép người khác đi vào."

"Vâng, Phàn lão sư."

Chẳng ai nghĩ tới lần phong tỏa này lại dài hơn một năm.

"Tần Thiệu đột phá rồi. Hắn vượt qua tầng thứ tư."

"Trời ơi, tốc độ tu luyện của Tần Thiệu cũng quá đáng sợ. Tiến độ này của hắn không kém chút nào so với Tần Thiên trước đây cả."

"Thiên phú của Tần Thiệu vẫn kém hơn Tần Thiên không ít, nhưng mà hắn khắc khổ ba năm nay thì chỉ có hơn chứ không kém Tần Thiên."

...

Ngay trước ước chiến ba năm một khoảng thời gian, Tần Thiệu một mực liều mạng tu luyện, rốt cục vượt qua được tầng thứ tư của Kiếm Trủng.

Tầng thứ tư là một đường ranh giới, bởi vì pháp tắc kiếm đạo ở tầng thứ năm đều là kiếm đạo nhị trọng thiên, cũng chính là pháp tắc cảnh giới Khuy Thiên.

Tần Thiệu vượt qua tầng thứ tư nói rõ rằng pháp tắc kiếm đạo của hắn đã hoàn toàn vượt qua kiếm đạo nhất trọng thiên.

Lấy cảnh giới Động Huyền đại viên mãn của hắn cộng thêm pháp tắc kiếm đạo nhất trọng thiên đại viên mãn, nói là vô địch cùng cấp cũng không sai.

Khi Tần Thiệu đi ra khỏi Kiếm Trủng thì một lần nữa gây nên một trận náo loạn.

"Tần Thiệu hắn... đã nửa bước Khuy Thiên. Cái này... Cái này còn gì để nói nữa?"

"Đúng vậy, trận sinh tử chiến này Diệp Viễn chắc chắn phải chết."

"Tần Thiệu không hổ là khôi thủ lần này, mới qua năm năm mà hắn đã chạm tay tới cánh cửa Khuy Thiên Thần Cảnh rồi."

Trong thần đạo mỗi cái đại cảnh giới đều có chênh lệch rất lớn, võ giả vượt cấp khiêu chiến thì khó như lên trời.

Võ giả có cảnh giới đại viên mãn thì một khi hơi lĩnh ngộ sẽ để cho cảnh giới buông lỏng, Thần Hải bành trướng thêm, do đó đạt được cảnh giới nửa bước Khuy Thiên.

Đương nhiên, cũng có người ở một bước này tiếp tục lĩnh ngộ thành công, một bước lên trời, đột phá đại cảnh giới.

Thế nhưng người như thế có rất ít.

Ba năm này, Tần Thiệu khổ tu kiếm đạo, cuối cùng có một tia lĩnh ngộ, bước một bước vào cảnh giới này.

...

Ước hẹn ba năm chớp mắt đã tới, một ngày này, võ đài trong học phủ Võ Mông đông nghìn nghịt người.

Khán đài chật ních người, chen chúc nhau mà đứng.

Hai người so tài lần này là hai tân tinh được mọi người chú ý nhiều nhất thời gian gần đây.

Một người thì được thành chủ đại nhân tự mình trao tặng Kim Kiếm Lệnh, trở thành đệ tử ký danh thiên tài tuyệt thế.

Còn một người thì mặc dù giết ái nữ của Tần gia mà vẫn có thể bình yên vô sự.

Mọi người đều biết Tần Thiệu rất cường đại.

Thế nhưng cho tới bây giờ, chưa từng có ai thấy Diệp Viễn xuất thủ.

Không có ai biết thực lực của hắn mạnh như thế nào.

"Các ngươi nói thử xem, một trận chiến này ai sẽ sống và ai sẽ chết?"

"Cái này còn phải nói sao? Thực lực của Tần Thiệu vốn là đỉnh cấp trong những người đồng trang lứa, mà trong ba năm nay thực lực của hắn đã tiến bộ rất nhiều. Một trận chiến này, Diệp Viễn chết chắc."

"Nhưng Diệp Viễn cũng không phải là người ngu, lẽ nào hắn đáp ứng khiêu chiến mà không có sự chuẩn bị sao?"

"Ha ha, ta chỉ cảm thấy hắn thật sự quá tự tin, cho rằng mình có thể nghịch thiên. Ta nghe nói hắn còn chưa đột phá Động Huyền hậu kỳ, mà Tần Thiệu đã là nửa bước Khuy Thiên, kết quả của trận chiến này còn phải đoán sao?"

...

Rất nhiều người đều đang suy đoán kết cục của trận chiến sinh tử này, thế nhưng đa số mọi người lại không coi trọng Diệp Viễn.

Không ít người đã đến xem qua tầng hai của Kiếm Trủng, cảnh giới của Diệp Viễn xác thực vẫn đang là Động Huyền trung kỳ.

Coi như lá bài tẩy của Diệp Viễn có nghịch thiên đi chăng nữa thì với tu vi Động Huyền trung kỳ hắn cũng không có khả năng chiến thắng được tu vi nửa bước Khuy Thiên của Tần Thiệu.

Còn chưa kể đến việc pháp tắc kiếm đạo của Tần Thiệu đã là nhất trọng thiên đại viên mãn.

Lúc này, trên khán đài có mấy bóng người chậm rãi đi ra, vừa nhìn là biết bọn họ cực kỳ cường đại.

"Đó là gia chủ Tần gia Tần Nam Thiên. Không nghĩ tới vậy mà hắn đích thân đến."

"Ha ha, Diệp Viễn giết nữ nhi của hắn, bây giờ hắn tới đây là muốn chính mắt nhìn Diệp Viễn bị giết đi."

Đứng cạnh Tần Nam Thiên là người đã từng giao thủ với hắn, Trì Phương.

Mấy vị lão sư có cảnh giới Quy Khư trong học phủ cũng đều xuất hiện trên khán đài.

"Trì Phương, ngươi cũng tới xem Diệp Viễn chết như thế nào sao?" Tần Nam Thiên nhìn thấy Trì Phương thì nhịn không được giễu cợt nói.

Trì Phương nghe vậy thì cười nói: "Tần gia chủ thật đúng là tự tin. Làm sao ngươi biết người chết sẽ không phải là Tần Thiệu vậy?"

Tần Nam Thiên cười to nói: "Trong cảnh giới Động Huyền còn có người có thể thắng được Tần Thiệu sao? Ha ha, ngươi tin ư?"

Trì Phương hừ lạnh một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Hắn rất muốn nói hắn tin, nhưng là hắn thật sự không nói nên lời.

Trì Phương cũng không hiểu vì sao Diệp Viễn lại đồng ý cuộc sinh tử chiến không công bằng này.

Chẳng lẽ tiểu tử này chán sống sao?

Hắn đã xác nhận qua, trong thời gian này Diệp Viễn cũng không có đột phá Động Huyền hậu kỳ.

Trận chiến đấu này căn bản hắn không có cửa thắng.

Tần Nam Thiên cười lạnh nói: "Sắp đến giờ rồi mà tiểu tử kia vẫn không xuất hiện. Sợ rằng... hắn bỏ trốn rồi đi? Đồng trưởng lão, ngươi là trọng tài của trận này, nếu Diệp Viễn không xuất hiện thì phải xử hắn thua. Các ngươi là Chấp Pháp Đường, hẳn là sẽ không thiên vị chứ?"

Đồng trưởng lão tên là Đồng Thọ, là trưởng lão của Chấp Pháp Đường.

Trận sinh tử chiến ngày hôm nay là do hắn chủ trì.

Dựa theo quy tắc thì nếu đến giờ mà ai chưa đến thì sẽ xử người đó thua.

Chấp Pháp Đường bọn hắn sẽ phải xử tử hình đối với bên thua cuộc.

Đồng Thọ nhìn thời gian một chút, nói: "Nếu nửa khắc nữa mà Diệp Viễn vẫn không đến thì coi như là hắn bỏ cuộc."

Đúng lúc này giữa đám đông náo loạn.

"Nhìn kìa, đó là cái gì? Trời ơi, Diệp Viễn hắn... hắn đang bay trên không trung. Ta... ta không hoa mắt chứ?"

Chương 1388. Trảm Tinh

Toàn trường sôi trào.

Một chấm đen nhỏ từ phía chân trời đang nhanh chóng bay đến đây, đó không phải Diệp Viễn thì là ai?

"Ôi thần linh ơi. Lẽ nào hắn đã đột phá Thần Quân Cảnh nên hắn mới có thể tự do bay trên trời?"

"Mẹ nó ngươi đần à? Một tên Động Huyền trung kỳ mà trong ba năm có thể đột phá Thần Quân Cảnh sao?"

"Nếu như hắn là Thần Quân Cảnh thì uy áp cũng không nhỏ như thế này."

"Các ngươi mau nhìn dưới chân hắn, hắn... ngự kiếm phi hành?"

Khi điểm đen nhỏ ấy tới gần, cuối cùng mọi người cũng thấy rõ bóng người của Diệp Viễn.

Dưới chân hắn đang đạp lên một thanh kiếm.

Diệp Viễn đây là đang ngự kiếm phi hành.

Diệp Viễn đang nhanh chóng đến gần, mà khi càng đến gần thì khí thế của hắn phát ra càng cường đại.

"Người này đang đột phá."

"Vừa ngự kiếm phi hành vừa đột phá, chuyện gì thế này..."

Mọi người hoàn toàn loạn hết cả lên, cách Diệp Viễn tới đây thật khiến cho người ta chấn động.

Trong đám người, Tạ Tĩnh Nghi lầm bầm một tiếng, bất mãn nói: "Tên này làm màu quá mức rồi, cách mà hắn tới võ đài thật khiến người khác kinh ngạc."

Hắn thấy mấy nữ học viên đang say mê nhìn thì cực kỳ ước ao.

Cách Diệp Viễn tới thi đấu quả thực quá phong cách.

Hắn vừa phi hành, vừa điên cuồng cắn nuốt linh khí thiên địa, quậy linh khí xung quanh võ đài đến long trời lở đất.

"Vùuu..."

Diệp Viễn hóa thành một vệt sáng bay tới trước mặt Tần Thiệu.

Lúc này cảnh giới của Diệp Viễn đã là Động Huyền hậu kỳ.

"Xin lỗi, để ngươi đợi lâu rồi." Diệp Viễn thu hồi Tru Tà Kiếm, nhìn về phía Tần Thiệu nói.

Sắc mặt Tần Thiệu trầm xuống, ánh mắt tràn ngập vẻ kiêng kỵ nhìn về phía Diệp Viễn.

Người tu kiếm trên thiên hạ đâu chỉ có ngàn vạn, thế nhưng người có thể ngự kiếm phi hành thì một triệu người cũng chưa chắc có được một người.

Những người làm được như thế này không ai là không có lý giải cực kỳ thâm sâu đối với kiếm đạo.

Vì vậy hiển nhiên rằng tạo nghệ kiếm đạo của Diệp Viễn đã là sâu không lường được.

"Đừng phí thời gian nữa, bắt đầu đi."

Kiêng kỵ thì kiêng kỵ, thế nhưng việc Diệp Viễn xuất hiện càng kích thích chiến ý của Tần Thiệu.

"Chờ đã." Tần Nam Thiên hô.

Đồng Thọ nhíu mày nói: "Nam Thiên gia chủ, có vấn đề gì?"

Tần Nam Thiên nói: "Diệp Viễn học được ngự kiếm phi hành, trận chiến này bất công."

"Ha ha, Tần gia chủ, lời nói của ngươi ta nghe không hiểu. Ngự kiếm phi hành là do Diệp Viễn lĩnh ngộ ra, cũng không phải đang ăn gian, trận chiến này bất công ở đâu?" Trì Phương làm như mình không biết gì cả, mở miệng nói.

Xác thực, đối với võ giả có cảnh giới dưới Thần Quân Cảnh thì mặc dù bọn hắn có chiến lực cường đại, nhưng việc không thể phi hành lại cực kỳ hạn chế khả năng chiến đấu của bọn hắn.

Một võ giả có thể phi thiên độn địa, lẩn tránh chiêu thức của đối phương thì cực kỳ có ưu thế.

Hiện tại Diệp Viễn có thể ngự kiếm phi hành, vậy thì dường như đang đứng ở thế bất bại.

Dù tốc độ thi pháp của Tần Thiệu có nhanh đi nữa thì cũng không nhanh bằng việc Diệp Viễn ngự kiếm phi hành.

Tần Nam Thiên cũng không nghĩ rằng, đến lúc cuối cùng Diệp Viễn lại cho hắn một bất ngờ lớn như vậy, điều này khiến cho sự tự tin của hắn lập tức tan vỡ.

Tần Nam Thiên hừ lạnh một tiếng, nói: "Thực lực Diệp Viễn không mạnh, nhưng nếu như hắn lợi dụng việc ngự kiếm phi hành không ngừng trốn chạy thì phải làm sao? Nếu như vậy thì cuộc chiến sinh tử này sẽ chẳng bao giờ kết thúc? Đồng trưởng lão, ta muốn cấm Diệp Viễn sử dụng ngự kiếm phi hành."

Trì Phương lập tức nói: "Sinh tử chiến vốn là không giới hạn bất kỳ thủ đoạn nào, chỉ cần có thực lực chân chính thì không ai có thể can thiệp. Diệp Viễn tiêu hao ba năm để lĩnh ngộ ngự kiếm phi hành, ngươi lại nói điều này bất công? Huống chi, về mặt cảnh giới thì Diệp Viễn vốn thua xa Tần Thiệu. Nếu như ngươi cấm Diệp Viễn ngự kiếm phi hành thì chẳng khác nào trực tiếp để cho Tần Thiệu chém đầu của hắn."

Hai người bên nào cũng cho là mình đúng, không ai chịu nhường ai.

Nhất thời Đồng trưởng lão cũng rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Hắn ngẫm lại, nói: "Xác thực Ngự kiếm phi hành chưa bao giờ xuất hiện qua tại sinh tử chiến, theo lý thuyết thì ngự kiếm phi hành chính là thực lực của Diệp Viễn vậy nên sẽ không bị cấm. Nhưng việc Tần gia chủ lo lắng cũng không phải là không có đạo lý. Được rồi, ta sẽ bẩm báo chuyện này cho đại trưởng lão, mời hắn tới định đoạt."

"Không cần. Ta chém ra một kiếm, nếu như hắn có thể ngăn lại thì ta lập tức tự sát chịu thua."

Đúng lúc này tiếng nói của Diệp Viễn vang lên.

Lời nói của Diệp Viễn khiến cho mọi người kinh ngạc.

Sắc mặt Tần Nam Thiên hơi ngưng lại, sau đó lộ ra vẻ cực kỳ vui mừng.

Mà sắc mặt Trì Phương cũng hơi ngưng lại, chân mày nhíu chặt.

"Không phải chứ, Diệp Viễn này quá ngông cuồng đi? Dù hắn có thể ngự kiếm phi hành thế nhưng cảnh giới vẫn kém quá nhiều so với Tần Thiệu."

"Dù cảnh giới hay là mức độ cảm ngộ pháp tắc thì Tần Thiệu đều đạt đến cực hạn của cảnh giới Động Huyền, nếu Diệp Viễn muốn thắng được thì chẳng phải hắn cần có chiến lực của cường giả Khuy Thiên Cảnh sao?"

"Đùa gì thế. Mặc dù hắn lĩnh ngộ được ngự kiếm phi hành nhưng cũng không thể nào có được chiến lực của cảnh giới Khuy Thiên đâu?"

...

Trong mắt mọi người, lời nói của Diệp Viễn cực kỳ cuồng vọng.

Mọi người đều biết thực lực của Tần Thiệu, có thể nói hắn vô địch dưới Khuy Thiên.

Lời nói của Diệp Viễn quá bất hợp lý.

Nhưng thật ra Diệp Viễn cũng không có ra vẻ, trong thời gian qua hắn chỉ lĩnh ngộ đúng một chiêu.

Hắn rất có lòng tin với một chiêu này, nếu như ngay cả một chiêu này cũng không thắng được Tần Thiệu vậy hắn cũng chỉ có thể chịu thua.

"Đã vậy thì bắt đầu đi." Trải qua cảm xúc kinh ngạc, Đồng trưởng lão mở miệng nói.

"Chỉ chém một kiếm sao? Xem ra ngươi rất có lòng tin đối với một kiếm này. Đã như vậy thì ta không khách khí nữa."

Lời còn chưa dứt, khí tức cường đại của Tần Thiệu ầm ầm bạo phát, uy áp của cảnh giới nửa bước Khuy Thiên nghiền ép về phía Diệp Viễn.

"Keng."

Trường kiếm bay ra khỏi vỏ, ánh sáng lóe ra bốn phía.

"Là Thái Ngâm Kiếm Hư. Tần Thiệu vậy mà lại tu luyện Thái Ngâm Kiếm Hư. Lực lượng pháp tắc thật mạnh."

"Diệp Viễn xong đời rồi. Sợ rằng hắn nằm mơ cũng chẳng ngờ, Tần Thiệu đã sớm tu luyện một trong tuyệt học của lục đại trấn phủ, Thái Ngâm Kiếm Hư."

"Ha ha, cuồng vọng thì phải chịu hậu quả. Chỉ là Động Huyền hậu kỳ lại dám nói với Tần Thiệu chỉ chém một kiếm. Ta muốn nhìn một chút xem Diệp Viễn ngăn một kiếm này kiểu gì."

...

Tần Thiệu vừa ra tay làm mọi người lập tức kinh ngạc.

Thái Ngâm Kiếm Hư và Thái Ất Chân Cương Quyền đều là một trong những tuyệt học trấn phủ của học phủ Võ Mông, uy lực cực mạnh.

Nhìn một chiêu này có thể thấy rằng Tần Thiệu đã tu luyện Thái Ngâm Kiếm Hư đến tầng thứ nhất đại viên mãn.

Nhất thời toàn bộ võ đài kiếm khí tung hoành, pháp tắc kiếm đạo mạnh mẽ nghiền ép về phía Diệp Viễn.

"Kiếm tốt. Không uổng công ta ước chiến một trận với ngươi, Tần Thiệu, ngươi không có khiến ta thất vọng. Bây giờ ta sẽ để ngươi xem một chút Hỗn Độn Khai Thiên Kiếm Quyết mà ta sáng chế ra ở trong mộ kiếm."

Nhìn thấy thực lực của Tần Thiệu cường đại, chiến ý trong Diệp Viễn bùng cháy.

Diệp Viễn ở trong Kiếm Trủng ngộ kiếm năm năm, trong năm năm này, trên người hắn không biết đã bị rạch bao nhiêu lần, chịu thương thế nặng vô cùng, chịu thống khổ cực kỳ lớn.

Hiện tại hắn rốt cục đã sáng chế võ kỹ kiếm đạo thuộc về mình.

Diệp Viễn gọi chiêu này là Hỗn Độn Khai Thiên Kiếm Quyết.

Diệp Viễn lấy kiếm hướng lên trời, một đạo kiếm khí sắc bén đột nhiên phóng lên cao.

Trong miệng Diệp Viễn nhàn nhạt nói ra hai chữ: "Trảm... Tinh."

Chương 1389. Ngoài ý liệu

"Kiếm pháp thật mạnh."

"Quá... quá cường đại. Vậy mà khí thế của Diệp Viễn lại không kém Tần Thiệu chút nào."

"Nhưng mà Diệp Viễn vừa mới đột phá Động Huyền hậu kỳ thôi, hắn làm sao có thể thi triển ra kiếm pháp cường đại như vậy?"

...

Chiêu Trảm Tinh này khiến cho tất cả mọi người đều biến sắc.

Tần Nam Thiên bỗng nhiên đứng lên, ánh mắt tràn ngập vẻ kinh hãi nhìn về phía Diệp Viễn.

"Thái Ngâm Kiếm Hư đã là một trong những võ kỹ đứng đầu học phủ Võ Mông, một chiêu này của hắn là lấy ở đâu ra vậy?" Tần Nam Thiên lạnh lùng nói.

Trì Phương cũng kinh ngạc không kém Tần Nam Thiên.

Hắn cứ tưởng Diệp Viễn chỉ có thiên phú kinh người ở đan đạo, còn thực lực bản thân thì lại không mạnh.

Từ trước tới nay Diệp Viễn đều được Vạn Bảo Lâu che chở, chưa từng có ai thấy Diệp Viễn xuất thủ.

Không ai ngờ rằng hắn vừa ra tay lại là long trời lở đất.

"Hình như vừa rồi ta nghe thấy Diệp Viễn nói rằng một chiêu này là do hắn tự nghĩ ra. Điều này... một chiêu tên là Trảm Tinh này mạnh hơn Thái Ngâm Kiếm Hư quá nhiều." Lúc này một lão sư của học phủ lên tiếng nói.

"Thiên phú võ đạo của hắn thực sự đáng sợ, lại có thể lĩnh ngộ ra võ kỹ mạnh như thế. Thiên phú của hắn sợ rằng còn cao hơn Tần Thiên." Một người khác nói.

Tần Thiên cũng bị một kiếm này của Diệp Viễn làm kinh sợ, rốt cuộc lúc này hắn cũng hiểu ra trước đây Diệp Viễn làm gì ở trong mộ kiếm.

Ngộ tính của tên này quả thực quá nghịch thiên.

Trảm Tinh vừa xuất ra, Tần Thiệu lập tức cảm nhận được áp lực cực lớn.

Hắn cắn răng, điên cuồng thúc giục thần nguyên.

Một kiếm này hắn không được phép giữ lại thực lực.

"Thái Ngâm Kiếm Hư, giết."

Một đạo hư ảnh trường kiếm ngưng kết ra, đâm thẳng về phía Diệp Viễn.

Ánh mắt Diệp Viễn hơi ngưng lại, thuận thế chém Tru Tà Kiếm xuống một cái.

Một kiếm này cực kỳ cường hãn.

Pháp tắc kiếm đạo cường đại ngưng tụ không tan, gần như cắt không gian thành hai nửa.

Nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt tất cả mọi người đều biến sắc.

"Oành."

Hai luồng lực lượng pháp tắc cường hãn tới cực điểm đụng vào nhau, chấn động cả đại trận phòng hộ.

Đa số các học viên trên khán đài đều không đứng vững.

Chẳng ai nghĩ tới hai đệ tử Động Huyền Cảnh giao thủ lại có thể sinh ra uy lực đáng sợ như thế này.

Bỗng nhiên Tần Thiệu biến sắc, phun ra một ngụm máu tươi.

Đạo hư ảnh trường kiếm kia bị Trảm Tinh chém tới thì cũng không có kiên trì được bao lâu mà bị phân thành hai nửa, sau đó hoàn toàn tiêu tán.

Dư lực của Trảm Tinh vẫn còn tồn tại lập tức bay về phía Tần Thiệu.

"Tần Thiệu xong đời rồi."

"Một chiêu này của Diệp Viễn quá cường hãn."

"Trảm Tinh phải không, một chiêu này quá bá đạo."

...

Mọi người trên khán đài liên tục thốt lên, dường như đã nhìn thấy cảnh tượng Tần Thiệu bị chia làm hai nửa.

Nhưng mà đúng vào lúc này, thân hình của Tần Thiệu bỗng nhiên trở nên mờ nhạt dần đi.

"Oành."

Dư lực của Trảm Tinh, trực tiếp chém vào đại trận phòng hộ, lần nữa khiến mọi người trên khán đài lay động.

"Là Mê Thần Bộ. Ông trời ơi, Tần Thiệu còn học được Mê Thần Bộ." Có người kinh hô.

Mê Thần Bộ cũng là một trong lục đại tuyệt học trấn phủ, là một môn thân pháp cực kỳ cao thâm.

Tất cả mọi người đều không nghĩ tới, Tần Thiệu vậy mà lại học được hai môn tuyệt học trấn phủ.

Vừa rồi trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tần Thiệu mạnh mẽ thôi động Mê Thần Bộ, tránh được dư lực của một kiếm kia.

Tuy nhiên, tình trạng của Tần Thiệu cũng không tốt.

Thân thể hắn lúc này lung lay sắp đổ, khó có thể đứng vững được.

Mặc dù hắn tránh được một kiếm kia, thế nhưng sức mạnh pháp tắc của Trảm Tinh vẫn khiến hắn bị trọng thương.

Tần Thiệu đã không có sức để chiến đấu tiếp.

"Rắc rắc..."

Trên khán đài, vẻ mặt Tần Nam Thiên biến sắc, đốt ngón tay kêu lên răng rắc.

Một kiếm này của Diệp Viễn, có thể nói là phá được hai đại tuyệt học trấn phủ của học phủ Võ Mông.

Mặc dù vẫn chưa giết được Tần Thiệu, thế nhưng kết cục cũng sẽ không có bất kỳ thay đổi nào.

Mặc dù Diệp Viễn tiêu hao rất nhiều, nhưng hắn vẫn có sức chiến đấu tiếp, còn Tần Thiệu lúc này so với chờ chết cũng không có gì khác nhau.

Đây là một cuộc chiến sinh tử, kết quả đã định.

Tần Nam Thiên ký thác kỳ vọng cho Tần Thiệu, cho rằng hắn có thể dễ dàng tiêu diệt Diệp Viễn, lại không nghĩ rằng thực lực của Diệp Viễn mạnh như vậy, dùng một chiêu Trảm Tinh đã đánh bại Tần Thiệu.

Ba năm chờ đợi hóa ra đều là công cốc.

Điều này khiến hắn làm sao có thể không tức giận?

"Hừ. Phế vật."

Tần Nam Thiên cũng không tiếp tục ở lại nữa, hắn hừ lạnh một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi.

Hắn cảm thấy thể diện của Tần gia đã bị Tần Thiệu ném sạch.

Tần gia như mặt trời ban trưa, nhưng từ khi đụng phải Diệp Viễn thì dường như luôn vấp phải cản trở, điều này khiến hắn cảm thấy khó chịu.

"Đáng tiếc, thiên tài như Tần Thiệu lại sắp chết ở chỗ này."

"Hắn thực sự là thiên tài hiếm gặp, nếu tu luyện chăm chỉ thì thành tựu chưa chắc đã kém Tần Thiên. Chỉ tiếc... hắn đụng phải Diệp Viễn."

"Diệp Viễn thực sự quá nghịch thiên, võ kỹ mà hắn tự nghĩ ra lại nghiền ép hai đại tuyệt học trấn phủ. Trong lịch sử dài đằng đẵng của học phủ Võ Mông sợ rằng chưa có ai làm được đi?"

"Pháp tắc kiếm đạo nhất trọng thiên của Diệp Viễn dường như còn chưa đạt viên mãn, vậy mà lại có thể dùng một chiêu Trảm Tinh này đánh bại Tần Thiệu. Có thể thấy được trình độ lý giải kiếm đạo của hắn cực kỳ tinh thâm."

...

Thiên tài rất đáng trân quý, nhất là thiên tài trong thiên tài như Tần Thiệu.

Việc hắn chết khiến cho các học viên khác rất tiếc nuối.

Nhưng mà thiên tài cũng thật bi ai, bọn hắn nhất định phải chém giết lẫn nhau thì mới có thể đắc đạo.

Thật đáng tiếc là Tần Thiệu đụng phải Diệp Viễn, nếu không hắn đã rực rỡ hào quang.

"Động... động thủ đi, ta đã... không có sức chiến đấu tiếp. Ta... ta thua."

Tần Thiệu dùng hết khí lực sau cùng đem trường kiếm cắm trên mặt đất, gắng gượng không ngã xuống.

Hắn có thể thua, thế nhưng không muốn mất đi tôn nghiêm.

Chí ít trong ba năm nay, hắn đã dùng hết toàn lực để tu luyện.

Trước đây linh cảm của hắn không có sai, quả nhiên Diệp Viễn sẽ là kình địch của hắn trong tương lai.

Chỉ là Tần Thiệu cũng không ngờ, ngày này lại tới nhanh như vậy.

Từ khảo hạch nhập môn đến sinh tử chiến bây giờ, vẻn vẹn mới qua năm năm.

Thời gian năm năm dường như chỉ là trong một cái chớp mắt, vậy mà Diệp Viễn đã hoàn toàn vượt qua hắn.

Tần Thiệu nhìn thấy cảnh Tần Nam Thiên phẩy tay áo bỏ đi, lòng hắn giờ đã nguội như tro.

Dù hắn nỗ lực như vậy, cũng không được Tần gia coi trọng chút nào.

Diệp Viễn thu Tru Tà Kiếm, thản nhiên nói: "Ta không giết ngươi, ngươi là một đối thủ đáng tôn trọng. Hơn nữa, ngươi và những người khác của Tần gia không giống nhau."

"Hắn nói cái gì? Ta... ta không phải nghe lầm chứ?"

"Diệp Viễn cùng Tần gia đã sớm như nước với lửa, tại sao hắn lại buông tha Tần Thiệu?"

"Đúng vậy, vừa rồi Tần Thiệu cũng không hề lưu thủ chém tới Diệp Viễn. Không nghĩ tới, vậy mà Diệp Viễn lại muốn tha cho hắn."

...

Hành động của Diệp Viễn làm cho tất cả mọi người sửng sốt.

Quyết định này của hắn nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.

Quy tắc sinh tử chiến là một bên phải chết thì mới kết thúc.

Thế nhưng nếu như người thắng muốn bỏ qua cho đối phương, vậy thì tất nhiên là đối phương có thể sống sót.

Chỉ là, bình thường hai người ước định sinh tử chiến thì tất nhiên là tồn tại thâm cừu đại hận, hận không thể giết đối phương cho thống khoái.

Tình huống giống như Diệp Viễn và Tần Thiệu lúc này là cực kỳ hiếm thấy.

"Ha... Ha ha ha, ngươi đang thương hại ta sao? Tần Thiệu ta, không cần người khác thương hại."

Tần Thiệu ngửa mặt lên trời thét dài, chợt giơ kiếm đâm xuống bản thân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!