Virtus's Reader
Tuyệt Thế Dược Thần

Chương 3: CHƯƠNG 3: BỐC THUỐC

Bóng người xanh xanh này đương nhiên là Lục Nhi, cũng chính là tỳ nữ của Diệp Viễn, phụ trách lo sinh hoạt hàng ngày cho hắn.

Lục Nhi là một nha đầu hoạt bát dễ thương, đặc biệt là đôi mắt tinh nghịch kia khiến cho người ta yêu mến, kết hợp với chiếc váy dài màu xanh lá cây nhìn nàng giống như một tiểu tinh linh khả ái đáng yêu.

Tất nhiên Diệp Viễn hiểu rất rõ Lục Nhi, bởi ngoại trừ phụ mẫu ra thì người thân thiết với Lục Nhi từ nhỏ tới lớn chính là Diệp Viễn.

Mọi người trong nhà và họ hàng thân thích không có ai xem trọng Diệp Viễn, ngoại trừ Lục Nhi. Cho dù Diệp Viễn ở bên ngoài kia có như thế nào thì Lục Nhi vẫn luôn tận tâm tận lực một lòng chăm sóc cho vị thiếu gia này. Cho nên Diệp Viễn hiện tại cũng rất thân thiết với Lục Nhi, coi nàng như muội muội. Tuy rằng huynh trưởng thỉnh thoảng cũng thích trêu đùa người muội muội này.

Thực ra Diệp Viễn dù có hỗn đản nhưng rất ít khi đi bắt nạt người khác, chỉ là thích những trò đùa ác ý. Có điều những trò đùa ác ý đó có lúc đi quá giới hạn một chút.

Diệp Viễn tiếp nhận ý thức của chủ nhân trước của thân thể này và nhận thấy bản chất của hắn cũng không xấu, chỉ có thói xấu là do được nuông chiều từ nhỏ mà tạo thành. Về mặt này thì phụ thân Diệp Hàng phải là người chịu một phần trách nhiệm không nhỏ.

Chỉ là tình yêu thương của cha cao như ngọn núi nên Diệp Viễn cũng không thể đổ hết trách nhiệm lên đầu cha mình, trái lại hắn còn thấy vô cùng cảm động giống như kiếp trước.

''Thiếu... thiếu gia, thiếu... thiếu gia không sao chứ? ''

Lục Nhi vội vã đến mức va cả vào Diệp Viễn, vốn dĩ vô cùng lo lắng nhưng khi ngẩng đầu lên lại nhìn thấy vẻ mặt hồng hào của Diệp Viễn nên nàng cảm thấy cực kỳ vui vẻ.

Diệp Viễn có thể cảm nhận được sự quan tâm của Lục Nhi là xuất phát từ đáy lòng, hắn cười ha ha nói: “Không sao đâu, thiếu gia ta phúc lớn mệnh lớn, một chút chuyện vặt sao làm ta chết được.”

''Thiếu gia vẫn còn tâm trạng trêu đùa Lục Nhi sao? Lục Nhi cảm thấy thiếu gia vượt qua trận đại họa này có chút khác với lúc trước.

Người nói vô tình người nghe hữu ý.

Cũng không biết từ đâu mà Lục Nhi có được sự tự tin đó. Có điều Diệp Viễn lại là người bị nói trúng tim đen.

Diệp Viễn cũng nhanh chóng cười phá lên ha ha một tiếng ''Được rồi, đi cùng thiếu gia đến Dược Hương Các để lấy thuốc."

Lục nhi gật đầu, im lặng đi sau Diệp Viễn.

..................

Dược Hương Các chính là hiệu thuốc mà Diệp gia kinh doanh, là một trong những nơi bán đan dược có danh tiếng trong cả Tần quốc. Tất nhiên điều này được hưởng lợi từ danh tiếng của đại Đan sư - Diệp Hàng.

Đối với một đất nước nhỏ bé như Tần quốc, danh tiếng của bậc thầy về đan lý chính là lý do khiến Dược Hương Các luôn luôn đông khách. Đương nhiên Diệp Hàng không tự tay chữa trị, thế nhưng năng lực chữa bệnh của Dược Hương Các lại không thể xem nhẹ được. Vị trí của Dược Hương Các ở trung tâm thành đô, mỗi ngày đều có Đan sư ở cửa hàng để chữa bệnh, đây không phải là bất cứ dược phường nào cũng làm được.

Diệp Viễn mang Lục Nhi bước vào Dược Hương Các, lập tức nhận được những ánh mắt không mấy thiện cảm của mọi người.

Diệp Viễn từ trong mắt của tiểu nhị đọc được sự sợ hãi, sự coi thường và có cả sự khinh bỉ. Điều này khiến cho Diệp Viễn không kiềm chế được đành lẳng lặng lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ danh tiếng của khối thân thể này quả thực rất tệ, làm liên lụy tới người vô tội là hắn!

Đương nhiên Diệp Viễn sẽ không tính toán với những kẻ hạ nhân đó, trực tiếp đi đến trước quầy thuốc và nói với một vị dược sư trong dược phường: "Giấy, bút."

Dược sư kia biết được sự lợi hại của Diệp Viễn nên không dám thất lễ, hắn lấy giấy, bút, kính cẩn đặt trước mặt Diệp Viễn. Diệp Viễn cầm lấy giấy bút đặt lên bàn rồi viết một hàng dài tên thuốc và đưa cho người dược sư kia.

Diệp Viễn không giải thích, trực tiếp dặn dò: ''Bốc cho ta những loại thuốc này, có chuyện gì thì đến tìm cha ta. ''

Tên dược sư nhìn lướt qua các dược liệu trên đơn thuốc, không thấy loại thuốc nào quá quý hiếm mới yên tâm quay đi bốc thuốc.

Dược liệu rất bình thường nhưng đơn thuốc lại không tầm thường.

Đời trước của Diệp Viễn là Cơ Thanh Vân - từng là một thế hệ nổi tiếng về đan đạo. Từ nhỏ đã bắt đầu học thuộc lòng về phương pháp luyện đan, đã đạt đến trình độ cao siêu đối với sự hiểu biết và tính chất của dược liệu. Nếu không thì sẽ không được khen là thiên tài có thể đạt đến cảnh giới Thần Đan.

Dĩ nhiên người dược sư kia cũng không biết dụng ý của Diệp Viễn, còn tưởng rằng tên công tử bột này đã thay đổi tính cách, bắt đầu biết cách điều chế dược liệu.

Diệp Viễn đang đợi Lục Nhi ở chỗ xem bệnh, đại sược sư ngồi khám bệnh lạnh nhạt liếc nhìn Diệp Viễn một cái, sau khi tỏ rõ sự khinh bỉ của mình thì tiếp tục xem bệnh cho bệnh nhân.

Những đại dược sư chẩn bệnh đều là những người đã đạt tới cảnh giới bậc thầy về đan dược, là những người có danh tiếng được Diệp Hàng mời tới. Đâu chỉ có danh tiếng ở Dược Hương Các mà thậm chí còn vang dội khắp Tần quốc.

Những đại dược sư ở đây đều chẩn được những bệnh nan y khó chữa, Diệp Viễn nhìn một chút cách mà đại dược sư chẩn bệnh, trong lòng thầm khẽ lắc đầu.

Chẩn đoán của đại dược sư không thể nói là quá tốt, đơn thuốc cũng bình thường. Nhưng đối với những người bình thường và tầng lớp thấp kém mà nói thì như thế đã là rất tốt rồi.

Nếu như Diệp Viễn đến chẩn bệnh, hắn có thể yêu cầu vài loại thậm chí là một tá các giải pháp hữu hiệu hơn. Có điều nếu làm vậy thì sẽ khiến những người ở đây cảm thấy kinh hãi quá mức, dù sao giải pháp của đại dược sư cũng có tác dụng đáng kể rồi, đương nhiên Diệp Viễn sẽ không làm thêm những việc vô bổ nữa.

Đại dược sư bên cạnh uể oải gọi lớn: "Người tiếp theo."

Một người đàn ông vạm vỡ đi đến trước mặt đại dược sư, nhưng sắc mặt của người đàn ông này lại không tốt một chút nào, trái ngược với vẻ bề ngoài vạm cỡ của hắn. Sắc mặt của hắn có chút tím tái, giữa hai lông mày lờ mờ có hắc khí, hơn nữa còn không ngừng ho khan, rõ ràng là triệu chứng của người bị trúng độc.

Đại dược sư cắt một đường gân, nhìn lưỡi rồi cau mày nói: "Tên tiểu tử nhà ngươi chỉ là một tên Nguyên Khí Cảnh tầng tám nho nhỏ, vậy mà lại không biết sống chết đi vào Rừng Sâu Vô Biên, hứng chịu kịch độc của Thất Sát Lưu Vân Mãng quả là không dễ chịu nhỉ?”

Người đàn ông vạm vỡ kia không phải vì lời chê cười của của đại dược sư mà thấy không vui, trái lại trên mặt còn hiện rõ sự khâm phục từ tận đáy lòng, cười gượng gạo đáp: ''Tại hạ cũng chỉ vì bất đắc dĩ, cả gia đình chỉ trông chờ vào tại hạ để sống qua ngày, không còn cách nào khác mới phải đi săn yêu thú. Tại hạ và các huynh đệ lập thành một đội đi săn ở bìa rừng, có ai ngờ lần này lại đụng trúng quái vật Thất Sát Lưu Vân Mãng này đâu chứ? Cũng may mạng tại hạ lớn nếu không thì cũng không sống sót trở về được, hai người huynh đệ của tại hạ đã bỏ mạng trong miệng của nó.”

Nói xong sắc mặt của người đàn ông vạm vỡ kia tối sầm lại, rõ ràng là đã gợi lên chuyện buồn của hắn ta.

Thất Sát Lưu Vân Mãng này là con yêu thú cấp hai, tương đương với Linh Dịch Cảnh của con người, hơn nữa sức chiến đấu của nó chỉ có hơn chứ không có kém. Người đàn ông này chỉ bị thương tám phần nguyên khí, có thể chạy thoát được đã là cực kì may mắn rồi.

Đại dược sư gật đầu: "Chắc chắn là ngươi mạng lớn, Thất Sát Lưu Vân Mãng vô cùng hung hãn, ngươi có thể thoát được một mạng coi như may mắn lắm rồi. Độc này đi chỗ người khác sợ rằng có chút khó khăn, nhưng ở Dược Hương phường của ta thì chẳng phải là chuyện gì khó cả, nhưng ngươi cũng biết giải dược này vô cùng hiếm, hơn nữa giá của nó cũng không hề thấp."

Người đàn ông vạm vỡ nghe vậy rất vui, hắn từng chẩn bệnh qua mấy dược phường rồi, hầu như họ đều bó tay, mà Dược Hương Các từ trước đến giờ danh tiếng cùng giá chẩn bệnh rất cao, cười trong cay đắng, không phải vạn bất đắc dĩ thì hắn cũng không muốn đến đây. Nhưng hắn biết mình trúng độc rất nặng, nếu như không điều trị thì sợ rằng sống không nổi mấy ngày nữa, chỉ đành nhắm mắt đi vào Dược Hương Các, không ngờ đại dược sư ở đây quả nhiên lợi hại, vừa nhìn cái đã biết nguồn gốc của căn bệnh.

Người đàn ông vạm vỡ vừa ho khan vừa nói: "Đại dược sư yên tâm, mấy năm nay tại hạ cũng tích góp được một chút tiền để dành, vốn dĩ không nỡ dùng để giải độc, nhưng cả nhà tại hạ chỉ trông chờ vào mình tại hạ. Nếu như ta chết rồi, những ngày sau này của họ sẽ sống càng khó khăn hơn. Đại dược sư chỉ cần giải trừ được độc của Thất Sát Lưu Vân Mãng cho tại hạ, ta nhất định sẽ trả đầy đủ tiền chẩn bệnh. ''

Cầu phú quý trong nguy hiểm, công việc thợ săn yêu thú quả thực nguy hiểm khôn lường, sống chết không rõ, người đàn ông cường tráng này cũng có chút tiền tích góp.

Thực ra viên Giải Độc Đan do Diệp Hàng luyện ra có công hiệu cực tốt, nhưng danh tiếng của hắn cùng viên Giải Độc Đan kia không phải ai cầu cũng được, luyện ra một viên giải dược đã là rất khó rồi, chỉ được bán trong giới quý tộc của Tần quốc. Hơn nữa giá thành lại rất cao. Người đàn ông này đương nhiên khó mà mua được những viên Giải Độc Đan kia.

Đại dược sư nghe thấy thế cũng không nói nhiều nữa, dặn dò hạ nhân nói: “Bích Lưu Thảo hai phần, Chu Hồn Sa hai phần, Thiết Phong Ưng Nội Đan ba phần, dựa vào Thiên Tinh làm thuốc. Sắc thuốc xong đưa cho vị tráng hán này uống, ngoài ra lấy thêm hai thang thuốc bổ đưa hắn mang đi."

Tiểu dược sư vâng lời, cầm lấy đơn thuốc đưa đi, vừa trở về đang chuẩn bị hô "người tiếp theo", thì bị cánh tay của một người khác ngăn lại.

Chương 4: Chất vấn

Cánh tay đó không phải của ai khác, mà chính là Diệp Viễn. Mắt thấy Diệp Viễn ngăn cản tiểu dược sư có chút nghi ngờ. Chẳng qua Diệp Viễn là chủ nhân của Dược Hương Các, lại nói danh tiếng của hắn quá tệ nên tiểu dược sư không dám hành động lỗ mãng.

“Tiền thúc, phương thuốc này không đúng, sẽ hại chết người.”

Diệp Viễn tiến lên phía trước nói. Đương nhiên Diệp Viễn hiện tại không phải là tên Diệp Viễn lỗ mãng trước kia, suy cho cùng vẫn suy nghĩ cho người nhà. Diệp Viễn đương nhiên phải để lại mặt mũi cho Diệp gia, giọng nói tự nhiên dịu đi vài phần.

Đại dược sư này gọi là Tiền Diểu, đã từng làm dược sư tại Diệp Hương Các nhiều năm, địa vị của ông ta ở dược phường rất được coi trọng. Mặc dù trình độ luyện đan không tốt bằng Diệp Hàng nhưng ông ta cũng không phải hạng xoàng. Nghe thấy câu nói của tên tiểu bối vô dụng, khuôn mặt của ông ta đột nhiên trầm xuống.

“Tiểu Viễn, ngươi nói hươu nói vượn gì thế? Trước kia ngươi nói xằng bậy thì cũng thôi đi. Giờ ngươi còn muốn đạp tan cơ ngơi mà phụ thân ngươi khổ công gầy dựng sao? Ngươi phải biết rằng Dược Hương Các có được vị thế như ngày hôm nay, không phải là tự dưng từ trên trời rơi xuống. Một phần cũng là do chúng ta bỏ công sức xương máu mà thành! Được rồi, lui ra đi, còn rất nhiều người muốn chẩn bệnh.”

Rõ ràngTiền Diểu rất có cảm tình với Dược Hương Các, chẳng qua đối với Diệp Viễn cũng không cần phải chừa cho hắn mặt mũi. Hổ phụ sinh khuyển tử, trong lòng Tiền Diểu không khỏi cảm thấy tiếc nuối cho Diệp Hàng.

Không ngờ hôm nay tên tiểu tử này lại hồ nháo đến tận đây, lại còn dám nói phương thuốc của hắn sẽ hại người. Không phải vì ngại mặt mũi của Diệp Hàng, hắn đã một cước đá văng Diệp Viễn ra ngoài rồi.

Đối với phản ứng của Tiền Diểu, Diệp Viễn sớm đã đoán được, không để ý đến những lời nói mỉa mai. Suy cho cùng thì danh tiếng của Diệp Viễn trước đây cũng chẳng phải vẻ vang gì.

Nếu không phải chẩn đoán của Tiền Diểu liên quan đến danh tiếng của Dược Hương Các thì Diệp Viễn cũng không định xuất đầu lộ diện khiến Tiền Diểu khó xử.

Theo phương thuốc của ông ta, tráng hán này chỉ sợ khó cứu, phương thuốc này sẽ làm gia tăng độc được. E là không sống nổi qua đêm nay.

Thợ săn yêu thú là nguồn khách chủ yếu của Dược Hương Các. Những thợ săn yêu thú này đều phải đối mặt với những rình rập nguy hiểm mỗi ngày. Không những bị thương như cơm bữa. Họ còn phải vào rừng sâu hàng ngày thì thuốc trị thương, đan dược khôi phục thể lực, ngay cả giải dược đan cũng phải chuẩn bị kỹ lưỡng. Chính vì vậy đây là nguồn thu vô cùng quan trọng của Diệp gia cũng như Dược Hương Các. Nếu như tráng hán này mà chết khi dùng thuốc của Dược Hương Các thì danh tiếng của dược phường trong giới thợ săn yêu thú sẽ bị ảnh hưởng rất lớn. Thậm chí những đối thủ cạnh tranh sẽ lợi dụng điều này để đả kích Dược Hương Các. Điều này đem lại tổn thất rất lớn cho dược phường.

Nghĩ đến điều này, Diệp Viễn mới lên tiếng sửa lại chẩn đoán của Tiền Diểu. Diệp Viễn chưa nói gì thì Lục Nhi bên cạnh đã bĩu môi nói:” Thiếu gia mới không phải nói hươu nói vượn, thiếu gia nói nhất định có lý của ngài ấy.”

Diệp Viễn ngạc nhiên nhìn Lục Nhi, nha đầu này thực sự tin tưởng mình. Diệp Viễn trước kia không ít lần trêu chọc Lục Nhi. Rốt cuộc đức hạnh của Diệp Viễn trước kia ở đâu mà khiến Lục Nhi tin tưởng như vậy chứ?

Tin tưởng là tin tưởng, chẳng qua Diệp Viễn cũng biết lời nói của Lục nhi lại khiến tình hình thêm căng thẳng. Đại dược sư không phải để cho người khác có thể khinh nhờn. Huống hồ trình độ của đại dược sư lại bị hai tên tiểu bối chất vấn hết lần này đến lần khác.

Quả nhiên, sắc mặt của Tiền Diểu trầm xuống, lên tiếng:” Đúng là một tiểu nha đầu không biết trời cao đất rộng, nhà ngươi nói cho ta xem, lão phu hại người ở chỗ nào? Đối với chất độc của Thất Sát Lưu Vân Mãng, đại dược sư Diệp Hàng cũng dùng phương pháp này để cứu người, chỉ dựa vào hai tên tiểu bối vắt mũi chưa sạch, cũng dám đặt điều nói phương thuốc của ta ư? Hôm nay phải nói cho ra đầu ra đuôi, nếu không hai tên tiểu bối các ngươi lần lượt chờ bị xử lý đi.”

Tuy rằng ngày thường hắn rất thanh cao, đối với hạ nhân cũng rất tốt, không dùng thủ đoạn hèn hạ gì. Diệp gia cũng không có người nào dám đắc tội với hắn. Nhưng hôm nay hai tên tiểu tử chết tiệt này lại dám đến đây gây chuyện, không lấy lại một chút uy danh, sau này khó mà có được vị thế ở Diệp gia.

Vị tráng hán này cũng không muốn gây hỗn loạn đến thế, tạm thời không biết có cách nào là tốt nhất nữa.

Mặc dù uy tín của Tiền Diểu không bằng Diệp Hàng nhưng cũng thuộc vào hàng đại dược sư có uy tín. Một bên là đại dược sư, một bên là tiểu tử vắt mũi chưa sạch, tên ngốc cũng biết nên tin ai.

Tráng hán không biết chàng trai trẻ trước mặt mình là ai, chẳng qua Tiền Diểu vừa mới phát tiết một trận, hắn cũng nghĩ vị này là con trai vô dụng của đại dược sư.

Là một thợ săn yêu thú, đối với chuyện trong Tần quốc tự nhiên sẽ không để ý. Tên tuổi của vị công tử trước mắt này, sợ rằng còn lớn hơn cả đại dược sư Tiền Diểu.

Tên công tử quần áo lụa là này thế mà lại xen vào việc chẩn đoán bệnh của Tiền dược sư. Phải chăng tên tiểu tử này chán không có việc gì làm, không phải đến làm hại tính mạng của mình chứ?

Tráng hán cứ nghĩ mãi không ra, trước kia hắn ta không đắc tội gì đến ai, vô duyên vô cớ lại bị tổn hại đến tính mạng, tên tiểu tử nhìn thì còn trẻ mà sao tâm địa lại độc ác thế!

“Vị tiểu huynh đệ này, Tiền dược sư đang trị bệnh cứu người, xin vị huynh đệ đừng làm phiền!”

Tráng hán thấp giọng nói. Tuy lời nói rất lịch sự nhưng thái độ đã thể hiện rõ ý tứ của hắn.

Không phải ngại vì thế lực của Diệp Gia thì hắn cũng sẽ không nói dễ nghe như vậy.

“Này, vị tráng hán, phiền ngươi chờ một chút, Tiền Diểu ta một đời say mê đan đạo, trị bệnh cứu người, từ trước đến nay chưa từng bị vu khống đặt điều hại người. Diệp Viễn, hôm nay ngươi nói rõ ràng cho ta, ta hại người như thế nào?”

Rõ ràng lời nói của Tiền Diểu rất nóng nảy, có lẽ Diệp Viễn phải đưa ra lời giải thích và cho hắn công đạo thì hắn mới từ bỏ.

“Chuyện này... Tiền dược sư, chất độc trong người của ta, càng ngày càng nguy hiểm, xin dược sư gác lại sự nóng giận, trước tiên giúp ta loại bỏ chất độc. Bọn chúng cũng chỉ là hai tên tiểu hài tử không hiểu chuyện, ăn nói bừa bãi mà thôi.” Tráng hán đành phải khổ tâm khuyên nhủ Tiền dược sư.

Tiền dược sư vẫy tay một cách thờ ơ nói: “Ngươi yên tâm, thời gian trì hoãn sẽ không lâu đâu, độc dược này vẫn kiểm soát được, không khiến ngươi chết ngay được đâu. Hôm nay chuyện này phải nói cho rõ ràng, nếu không sau này lão phu sao có thể ngồi đây chẩn bệnh cứu ngườiđược nữa”

Nói xong, hắn quay sang Diệp Viễn một lần nữa, mặt đen lại: “Ngươi nói đi! Không nói xong ở đây, đừng trách lão phu cậy già lên mặt, tìm cha mẹ ngươi cáo trạng.”

Diệp Viễn đứng bên cạnh không hé răng nửa lời, đợi Tiền Diểu nói xong, mới mở lời: “Trong người vị tráng hán này không phải độc Thất Sát Lưu Vân Mãng.”

“Nói hươu nói vượn! Hai huynh đệ của ta đều bị chôn trong miệng con mãng xà này. Ta tự mình may mắn thoát chết, lẽ nào ta lại không phân biệt được đúng sai? Tiểu hài tử miệng còn hôi sữa, ta căn bản không gây thù chuốc oán gì với ngươi, sao ngươi lại không phân biệt phải trái muốn hại ta?”

Diệp Viễn vẫn chưa nói hết câu thì đã bị tiếng nói trách móc mỉa mai của tráng hán làm cho ngừng lại.

“Ha ha….”

Tiền Diểu bật cười, cười đến chảy cả nước mắt, mới nói: “Ngươi nghe rõ chưa? Quả thật là không biết điều, tiểu tử vô dụng, nhanh cút khỏi mắt lão phu, đừng có ở đây làm trò, nếu không ta cho người đuổi ngươi cút khỏi đây!”

Tiền Diểu có thể trong nháy mắt chẩn đoán được độc tố trong người tráng hán, càng khiến người khác tin phục. Hơn nữa theo như lời tráng hán nói, làm sao có thể sai được?

Thợ săn yêu thú, ngày ngày phải đối phó với quái vật. Có thể nói ngoài gia đình của hắn ta thì những con quái thú có lẽ là quen thuộc nhất. Vì vậy khả năng nhận nhầm lại càng ít.

“Nhanh cút đi, đừng trì hoãn thời gian chẩn bệnh của Tiền dược sư ta nữa!”

“Tiểu tử này, quả nhiên đến phá hoại thời gian trị bệnh của lão tử.”

“Ta mà có một đứa con trai như vậy, sớm muộn gì cũng cho hắn một gậy chết luôn rồi.”

Vào thời điểm này, những người ở lại xem cuộc cãi vã cũng không thể chịu đựng được nữa, nhanh chóng rời đi vì họ cho rằng đây chẳng qua chỉ là trò hề của Diệp Viễn mà thôi.

Lục nhi cũng không còn vẻ bừng bừng chí khí như ban đầu, kéo kéo góc áo, trông có vẻ hơi khó xử. Tuy nhiên vẫn kiên định chuyển đến đứng trước mặt Diệp Viễn, nàng sợ những người này sẽ đánh và làm hại đến Diệp Viễn.

Trong lòng Diệp Viễn chợt cảm động, nhưng vẫn lắc đầu, bình tĩnh nói: “Không phải những chuyện tận mắt mình nhìn thấy đã là sự thật, trong người vị tráng hán này không phải là độc Thất Sát Lưu Vân Mãng mà là Thất Sắc Lưu Vân Mãng.

Chương 5: Phun máu!

“Nói hươu nói vượn! Cái gì mà Thất Sắc Lưu Vân Mãng, căn bản là chưa từng nghe qua. Ngươi bịa đặt ra con yêu thú đó là để lừa gạt ai hả?”

Danh tiếng của Tiền Diểu ở Tần quốc cũng được tính là người có thành tựu trong giới đan đạo, đối với yêu thú tự nhiên cũng có nghiên cứu. Cái gì mà Thất Sắc Lưu Vân Mãng, căn bản là hắn chưa từng nghe qua.

Ngay cả hắn đều chưa từng nghe qua, huống chi là tên tiểu tử vô dụng, lỗ mãng Diệp Viễn này.

“Diệp thiếu gia, ngươi đây không chỉ là đang sỉ nhục Tiền đại sư và ta, mà còn sỉ nhục đội săn yêu thú của chúng ta! Chúng ta chính là hàng ngày kiếm sống trong móng vuốt của yêu thú, đối với yêu thú cực kì hiểu biết, ta săn giết yêu thú nhiều năm như vậy cũng chưa từng nghe cái gì gọi là Thất Sắc Lưu Vân Mãng.”

Lúc này, tráng hán càng cho rằng Diệp Viễn muốn kiếm chuyện, đây là muốn mưu hại tính mạng của hắn rồi, cho nên những lời nói ra đều không có chút khách khí, không chừa lại chút mặt mũi nào cho Diệp Viễn.

Tiểu nhân có tính cách của tiểu nhân, vị tráng hán này nhìn thì thô lỗ, nhưng không đến mức ngu xuẩn. Sinh mạng của hắn là do Tiền Diểu cứu về, không muốn đắc tội với Tiền Diểu, thế là đem bản thân hắn và Tiền Diểu buộc lại với nhau, thậm chí còn lấy đội thợ săn yêu thú ra để so sánh chính là muốn để Diệp Viễn thấy khó mà lui.

Cho dù Diệp Viễn không từ bỏ thì Diệp gia cũng phải nể mấy phần mà không đắc tội với quần thể thợ săn yêu thú này.

Không ít người đến đây đều là thợ săn yêu thú, nghe được lời này thì lập tức tức giận.

Phải đó! Thất Sắc Lưu Vân Mãng cái gì, căn bản là chưa từng nghe qua.

“Tên tiểu tử này, thật khiến cho Diệp các chủ mất mặt, ta thấy Diệp gia cũng là hết thời rồi, không hơn được Túy Tinh Lâu. Còn cái gì mà Thất Sắc Lưu Vân Mãng, ta ở trong rừng sâu diệt yêu thú cũng sắp ba mươi năm rồi, cũng chưa từng nghe đến tên yêu thú này.”

“Thôi, thôi, chúng ta đi Túy Tinh Lâu thôi. Hay cho Dược Hương Các, dĩ nhiên bị một tên tiểu tử làm cho chướng khí mịt mù.”

Diệp Viễn vẫn đứng ở đó không nói gì, điều này đối với hắn rất quen thuộc. Tiền Diểu quả là có chút khó tin. Nếu như thường ngày làm như vậy, tiểu tử Diệp Viễn này sớm đã chửi ầm lên, hiện tại lại như người không có chuyện gì như thế, phảng phất như những bệnh nhân kia không phải đang chửi hắn vậy.

Song hôm nay Diệp Viễn đem mặt mũi của hắn làm mất sạch, đến chỗ nào nói đạo lý hắn cũng không sợ, để tiểu tử này ăn quả đắng cũng tốt, mà lại cứ tiếp tục như vậy, gia nghiệp của lão Diệp cũng bị kéo xuống, sớm muộn gì cũng táng gia bại sản dưới tay tiểu tử này.

Ánh mắt của Diệp Viễn từ từ chuyển đến đám người náo nhiệt kia, bộ mặt của vài người thích náo nhiệt đó cũng quét qua. Những người đó vốn là vô cùng đắc ý, nhưng không biết vì sao, phàm là sau khi cùng Diệp Viễn mặt đối mặt, cả người đều có một cảm giác như rơi vào hầm băng.

Mà ánh mắt của Diệp Viễn cuối cùng quét đến người đầu tiên kích động đám người đi Túy Tinh Lâu, người đó đang biểu hiện rất vui vẻ, chớp mắt bị một đạo sát ý lẫm liệt phong tỏa cơ thể, biểu hiện trên khuôn mặt cứng lại, quái dị không nói ra lời.

Đó là một người trung niên vô cùng hung hãn, cũng là một thợ săn yêu thú. Những người quen biết hắn đều gọi hắn là Lưu An, nhưng không biết hắn là thuộc hạ của Túy Tinh Lâu, ẩn nấp dưới danh nghĩa thợ săn yêu thú. Hễ ở trong rừng phát hiện ra đồ vật gì quý giá, hắn sẽ giết người cướp của, sau đó chuyển về Túy Tinh Lâu.

Mà Túy Tinh Lâu, chính là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Dược Hương Các ở Tần quốc.

Bỗng nhiên, trong phòng vốn huyên náo tự nhiên lạnh xuống. Nhất thời yên tĩnh yên tĩnh đến đáng sợ.

Lưu An bị Diệp Viễn nhìn đến cả người run rẩy, thầm nghĩ đây là sao? Tiểu tử Diệp Viễn này rõ ràng chỉ có thực lực của Nguyên Khí Cảnh tầng một, còn hắn đã là Nguyên Khí Cảnh tầng tám, một tay thì có thể bóp chết Diệp Viễn, sao lại có thể nảy sinh cảm giác sợ hãi đối thủ, bản thân ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Thực lực của Diệp Viễn phàm là người thường dường như đều có thể nhìn ra cảnh giới của hắn, một tên tiểu tử yếu ớt, sao lại tạo cho người ta cảm giác áp bách mạnh mẽ như vậy?

Lưu An cảm thấy cái này nhất định là ảo giác, nhưng sự yên tĩnh trong phòng khách như nhắc nhở hắn đây không phải là ảo giác.

Loại áp bức này khiến hắn cực kỳ khó chịu, khiến hắn cực độ muốn đánh bay cái loại trạng thái trước mắt. Nguyên Khí Cảnh tầng tám bị ánh mắt của Nguyên Khí Cảnh tầng một áp chế không nói nên lời, đây chẳng khác nào là trò cười cả!

Lưu An quyết định đánh vỡ không khí quỷ dị này, hắn gằn giọng, đang chuyển bị lên tiếng thì ánh mắt của Diệp Viễn dừng lại trên người hắn đã rời đi chỗ khác…

“Thất Sắc Lưu Vân Mãng và Thất Sát Lưu Vân Mãng chỉ khác một chữ, lại là hai loại yêu thú có thuộc tính hoàn toàn không giống nhau...”

Ngay lúc này, Diệp Viễn mở lời.

“Phốc……”

Diệp Viễn vừa nói một nửa, lại bị một tiếng động nhỏ vang lên làm cho ngắt quãng.

Tiếng động nhỏ này phát ra từ phía Lưu An, miệng hắn phun ra một ít máu, văng vào không ít những người đứng cạnh.

Hắn một mực muốn nói, lại bị Diệp Viễn đúng lúc thi triển áp lực lên người hắn, ngực giống như bị búa tạ đánh trúng một nửa. Lại thêm trên người hắn vốn có chút thương tích, trực tiếp phun ra một ít máu, lúc này vết thương lại càng thêm nặng.

“Thiếu gia, người này dường như bị thương rất nặng, hay là trước tiên để Tiền đại sư chữa trị cho hắn một chút đã.”

Lúc này Lục Nhi đang kéo y phục của Diệp Viễn, đồng tình nói.

Trên mặt Diệp Viễn lộ ra biểu tình kinh ngạc, nhưng trong lòng lại cực kỳ vui, thầm nghĩ tiểu nha đầu này thật hiểu chuyện.

“Vị tráng hán này xem ra thương thế không đến nỗi nghiêm trọng, Hộ Tâm Đan nổi danh của Dược Hương Các chúng ta, cầm lấy một viên đưa cho hắn phục hồi thương thế là được rồi”.

Trên mặt Diệp Viễn nở một nụ cười nhìn Lưu An nói.

Lục nhi thấy dáng vẻ có chút dọa người của Lưu An, không đợi Diệp Viễn phân phó liền nhanh chóng đi lấy đan dược.

“Không, không cần, còn... còn có nhiều người xếp trước chứ, chen... chen ngang không tốt”.

Lưu An chột dạ nói.

“Làm thế sao được, ta biết ngươi không tin ta, lẽ nào ngươi không tin danh dự của Dược Hương Các? Danh tiếng của Hộ Tâm Đan mọi người đều biết, chữa thương cho ngươi hẳn là không có vấn đề gì”.

Diệp Viễn vô cùng thân thiết nói.

Hắn nói xong, ngay cả Tiền Diểu cũng gật đầu nói: “Không sai, lời của tiểu Viễn vừa nói rất đúng, thương thế của ngươi không nặng, nhưng để lâu cũng không phải là chuyện tốt, vừa hay Hộ Tâm Đan có thể điều trị thương thế của ngươi”.

Thật ra vừa nãy ánh mắt của Diệp Viễn dùng lại ở vài người một chút, chỉ là thời gian dừng lại trên người Lưu An dài hơn một xíu, người khác căn bản là không cách nào cảm nhận được, cho nên không phát hiện ra Lưu An có chỗ nào bất ổn.

Diệp Viễn quan tâm Lưu An, tuy không biết trong hồ lô của hắn bán thuốc gì, nhưng chữa bệnh cứu người là điều cấp bách không có gì là sai.

Rất nhanh Lục Nhi đã mang Hộ Tâm Đan đến.

“Thiếu gia, đây..”

Lục Nhi đưa viên đan dược cho Diệp Viễn.

Diệp Viễn chuyển mình tiếp lấy viên đan, sờ đầu Lục Nhi, cười nói: “Vất vả cho muội rồi”.

“Không vất vả.”

Lục Nhi lắc đầu nhè nhẹ.

Lúc này Diệp Viễn đưa lưng về phía mọi người, những người khác căn bản không chú ý tới động tác trên tay của hắn, Lục Nhi cũng không phát hiện ra.

Nếu như có người chú ý tới Diệp Viễn lúc này cầm lấy đan dược trong tay, sẽ phát hiện viên đan dược kia không phải là bị hắn cầm trong tay, mà là lơ lửng tại trong bàn tay.

Nói xong với Lục Nhi, Diệp Viễn mới chuyển người, đi đến trước mặt Lưu An, đưa đan dược cho hắn: “Nhanh lấy đan dược trị thương đi.”

Lưu An nhận lấy Hộ Tâm Đan, sắc mặt lại biến đổi phức tạp, tiểu tử này lẽ nào thật là phát hiện ra cái gì rồi hay sao? Cho dù như thế nào, tiểu tử này cũng không phải loại lương thiện, vậy mà lại còn biết quan tâm đến người khác?

Lúc Lưu An đang bất an, ánh mắt quét đến Tiền Diểu ở một bên, lập tức tiến lên nghĩa chính ngôn từ nói: “Tiền đại sư, không phải là tại hạ nhỏ mọn, mà là Diệp thiếu gia danh tiếng thật sự là không ra gì. Nói thật, viên đan dược này ta không yên tâm, xin đại dược sư làm chủ cho ta!”

Hắn nói câu này, tất cả mọi người là gật đầu rối rít, nhưng Lục Nhi lại không nhịn được nói: “Ngươi người này thật là quá quắt, lại không biết lòng tốt của thiếu gia? Thiếu gia nhà chúng ta có lòng tốt cứu ngươi, ngươi lại hoài nghi hắn.”.

“Hừ! Thiếu gia nhà các ngươi là loại người gì chẳng nhẽ mọi người ở đây còn không hiểu, hoài nghi hắn chẳng lẽ là sai sao?”

Lúc này Lưu An cũng tức giận, chính là một lòng không chịu dùng đan dược trị thương.

Tiền Diểu nhìn Diệp Viễn một cái, phát hiện Diệp Viễn rất bình tĩnh, cũng không có vì vậy mà tức giận, trong lòng càng là hoài nghi.

Hắn lại liếc nhìn đan dược trong tay Lưu An, lấy quan sát kỹ một phen, lại ngửi một cái, mở miệng nói: “Đây chính là Hộ Tâm Đan của chúng ta, cũng không có chỗ nào không ổn. Hơn nữa Hộ Tâm đan này là của Dược Hương Các làm ra, hiển nhiên chất lượng rất tốt, phẩm cấp tốt hơn so với bình thường. Không phải ta bắt ép ngươi ăn Hộ Tâm Đan này, mà là bây giờ thương thế của ngươi không nhẹ, không cẩn thận sẽ ảnh hưởng tu hành về sau, ta khuyên ngươi nên dùng viên Hộ Tâm đan này đi.”

Lưu An thật sự có chút bối rối, chẳng lẽ là mình đa nghi ư? Diệp Viễn tiểu tử này nghe nói vừa mới tìm được đường sống trong chỗ chết, chẳng lẽ hắn đổi tính rồi hả?

Dược sư Tiền Diểu này là người ngay thẳng, không thể nào gạt người được. Nghĩ đến đây, Lưu An một mặt nói cám ơn, một mặt đem Hộ Tâm Đan nuốt xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!