Thượng Quan Lăng Vân vẫn còn nhớ như in cảnh tượng Diệp Viễn đánh bại Triệu Thừa Càn.
Tuy hiện tại thực lực của hắn đã tiến bộ rất nhiều, nhưng vẫn không dám tỏ ra khinh thường Diệp Viễn.
Huống hồ Diệp Viễn còn vừa thể hiện ra chiến lực kinh người.
Trước nay Thượng Quan Lăng Vân vẫn giữ sự kiêng nể đối với Diệp Viễn.
Hắn làm vậy không chỉ bởi thực lực của Diệp Viễn quá mạnh, mà còn vì câu đố chưa có lời giải, ngày hôm đó Diệp Viễn đã làm thế nào để chạy thoát khỏi Cuồng Phong giới.
Nghe nói ngày hôm đó Phong Hoàng đại nhân đích thân tới hiện trường, lúc này Diệp Viễn vẫn hiên ngang đứng ở đây, chỉ điều này thôi cũng đã chứng minh được rất nhiều vấn đề.
Diệp Viễn nhìn Thượng Quan Lăng Vân, đột nhiên cười nói: “Được rồi, tới luôn đi!”
Mặc dù những võ giả này chỉ là gà đất chó sành đối với Diệp Viễn, một mình hắn có thể đấu lại với mười người, thế nhưng những võ giả này không giống như những yêu thú trong Hạo Thiên Tháp, bọn họ sẽ không liều mình đâm đầu vào trước họng súng.
Hơn nữa ngay cả khi Diệp Viễn có sử dụng Vạn Vũ Kiếm Nhận như lúc ở trong Hạo Thiên Tháp thì cũng sẽ không đạt hiệu quả như mong muốn.
Huống hồ chỉ tính riêng võ giả Hồn Hải tầng chín ở đây cũng đã có rất nhiều, đương nhiên Diệp Viễn không thể nào giết chết hết từng ấy người.
Mục đích của hắn rất đơn giản, chủ yếu là để vào trong thành.
Nếu như Thượng Quan Lăng Vân đã đồng ý thả mình đi, thì đương nhiên là điều quá tốt.
Và Diệp Viễn cũng chưa từng nghĩ tới khả năng sẽ thua trong tay Thượng Quan Lăng Vân!
Thượng Quan Lăng Vân khẽ nâng tay lên, các võ giả Cuồng Phòng giới lập tức đứng dạt ra hai bên, ngay cả đám đông đang vây đánh nhóm Liễu Hồng lúc này cũng đã dừng lại.
“Kỳ thực lúc ngươi còn ở Cuồng Phong giới, ta vẫn luôn muốn được giao đấu với ngươi, hôm nay coi như đã được toại nguyện rồi! Chỉ đáng tiếc… hôm nay không thể đánh một trận hết mình được.” Thượng Quan Lăng Vân vừa cười vừa ra tay.
Diệp Viễn điềm nhiên nói: “Mời xuất chiêu!”
Lại không thấy Thượng Quan Lăng Vân có động tác gì, chỉ thấy nguyên lực bốn bề vùn vụt tập trung lại chỗ của hắn.
Khí thế này còn mạnh hơn cả Đặng Thăng!
Dần dần, một luồng khí bàn bạc như ánh trăng ngưng tụ lại trước mặt Thượng Quan Lăng Vân.
Thế nhưng một luồng sát khí lại toát ra từ ánh trăng đẹp đẽ đó, khiết tất cả mọi người đều khiếp sợ!
Nhóm bốn người Liễu Hồng cũng không khỏi rùng mình khi chứng kiến cảnh tượng này.
Người thanh niên này cùng tầm tuổi với bốn người bọn họ, nhưng lại mạnh hơn bọn họ rất nhiều!
Lẽ nào võ giả của Cuồng Phong giới đều mạnh tới vậy sao?
Bọn họ bất giác cảm thấy lo lắng cho Diệp Viễn, tuy bọn họ biết Diệp Viễn rất mạnh, nhưng dù sao cảnh giới của người thanh niên này cũng hơn hẳn Diệp Viễn cả một đại cảnh giới.
Hơn nữa lực chiến đấu của người thanh niên này cường đại vô cùng, Diệp Viễn có thể chống đỡ nổi không?
Bốn người nhìn nhau, cùng cảm thấy lo lắng thay cho Diệp Viễn.
Thế nhưng Diệp Viễn lại tỏ ra không quan tâm khi phải đối diện với Thượng Quan Lăng Vân cường đại như vậy.
Huyễn Dĩnh Kiếm vừa xuất, Vạn Vũ Kiếm Nhận cũng lập tức được hình thành.
Thấy vậy, mặt Thượng Quan Lăng Vân biến sắc, trầm giọng nói: “Tụ Nguyên Ngưng Hình! Ha ha, Hoá Hải Cảnh lại có thể làm được điều này sao, ngươi đúng là thiên tài tuyệt thế! Nguyệt Luân Trảm!”
“Vạn Vũ Kiếm Nhận!”
Chỉ thấy ánh trăng đó xoay vòng với vận tốc cực nhanh chém về phía Diệp Viễn, sau đó rất nhanh va chạm với hàng vạn lưỡi kiếm.
Vầng trăng đó lại như một thanh đao cực kỳ nhanh nhẹn sắc bén, trong nháy mắt đã phá những lưỡi kiếm kia thành mảnh vụn.
Từng lưỡi kiếm một cứ như vậy bị mảnh trăng đó nghiền nát, thế nhưng ngay sau đó mảnh trăng cũng nhanh chóng mờ nhạt đi.
“Choang choang choang...”
Tới cuối cùng vẫn là những lưỡi kiếm kia tiêu diệt mảnh trăng, cùng lúc đó những lưỡi kiếm còn sót lại liền bay thẳng về phía Thượng Quan Lăng Vân.
Chỉ có điều những lưỡi kiếm này cũng không thể làm gì được Thượng Quan Lăng Vân.
Sau khi thấy hắn vung tay lên, những lưỡi kiếm đó lập tức biến mất không dấu vết.
“Ngươi thắng rồi.” Thượng Quan Lăng Vân vẫn tươi cười nói, dường như cũng đã sớm đoán được thắng thua ra sao.
“Đúng như ta đoán.” Diệp Viễn điềm đạm nói.
“Ha ha, ta còn tưởng trong một năm qua bản thân đã tiến bộ rất nhiều, không ngờ ngươi vẫn mạnh hơn! Ngươi mới chỉ là Hoá Hải Cảnh, lại có thể làm được Tụ Nguyên Ngưng Hình, rất giỏi đấy!” Thượng Quan Lăng Vân nói.
“Rất khó sao? Khi còn ở Hoá Hải tầng hai ta đã làm được rồi.” Diệp Viễn điềm nhiên đáp lại.
Thượng Quan Lăng Vân lắc đầu nói: “Có thể là rất dễ với những thiên tài như ngươi, nhưng lại rất khó đối với những kẻ tầm thường như bọn ta.”
Từ khi sinh ra tới nay, Thượng Quan Lăng Vân vẫn luôn được biết tới là một thiên tài.
Nhưng đứng trước mặt Diệp Viễn, hắn lại cảm thấy bản thân không đủ tư cách để được gọi bằng hai chữ ấy.
Nhưng hắn vẫn thản nhiên chấp nhận sự thật này, đồng thời còn tự nhận mình là kẻ tầm thường, điều này khiến Diệp Viễn cảm thất rất bất ngờ.
Diệp Viễn khẽ cười nói: “Ngươi mạnh hơn Triệu Thừa Càn, chẳng trách ngươi có thể đứng ở đây, còn hắn thì chỉ có thể trở thành phế vật.”
Thượng Quan Lăng Vân lại như cười như không nhìn về phía Diệp Viễn nói: “Phế vật sao? Sợ là không hẳn vậy đâu!”
Mặt Diệp Viễn biến sắc, trầm giọng nói: “Ngươi nói thế là có ý gì?”
“Ha ha, không có gì. Ta chỉ muốn nói, rất có thể một ngày nào đó Diệp huynh sẽ được gặp lại Triệu Thừa Càn, hơn nữa ngày đó cũng không còn quá xa.”
“Cho dù hắn có đứng trước mặt ta, thì cũng vẫn chỉ là phế vật mà thôi.” Diệp Viễn thản nhiên nói.
Thế nhưng trong lòng hắn lại đang dậy sóng, phân tích lời thật giả trong câu nói vừa rồi của Thượng Quan Lăng Vân.
Năm đó hắn đã đả thương đan điền của Triệu Thừa Càn, cho dù dựa vào thủ đoạn của Triệu Thiên Dận, cũng không thể giúp Triệu Thừa Càn khôi phục lại đan điền được.
Rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Hơn nữa theo lý mà nói, Thượng Quan Lăng Vân cũng không thể nào tiến bộ với tốc độ nhanh như thế, song lúc này hắn đã có thể bứt phá lên cả một đại cảnh giới, làm sao hắn có thể làm được điều đó?
Diệp Viễn ngày càng cảm thấy việc xâm lược lần này của Cuồng Phong giới không tầm thường chút nào.
“Diệp huynh tài giỏi hơn người, nhưng cũng đừng nên coi thường Triệu Thừa Càn. Lần tới hắn xuất hiện, sẽ khác trước rất nhiều! Được rồi, như đã nói, các ngươi vào trong thành đi.”
Thượng Quan Lăng Vân lại đứng sang một bên, nhường đường cho bọn họ.
Diệp Viễn khẽ gật đầu, khoai thai đi về phía cổng thành.
“Thượng… Thượng Quan đại nhân lại thua như vậy sao? Làm sao có thể chứ?”
“Rốt cuộc người thiếu niên đó là ai? Tại sao có thể dựa vào sức của một Hoá Hải Cảnh để đánh bại Thượng Quan đại nhân?”
“Đúng vậy, lần trước đích thân Thượng Quan đại nhân ra tay, chỉ một chiêu đã có thể giết chết ba cường giả Hoá Hải hậu kỳ! Ta còn tưởng rằng những người không phải là Thần Du Cảnh sẽ không phải là đối thủ của ngài ấy, không ngờ rằng… lại thất bại như vậy!”
“Ta còn tưởng Vô Biên giới đều là lũ rác rưởi, không ngờ lại có người thiếu niên mạnh như thế! Hắn còn chưa đủ mười tám tuổi, mà lại mạnh hơn cả Thượng Quan đại nhân!”
Tất cả võ giả của Cuồng Phong giới đều chấn động khi chứng kiến thực lực của Diệp Viễn.
Trong mắt bọn họ Thượng Quan Lăng Vân là người bất khả chiến bại. Trừ phi phải đối diện với cường giả Thần Du Cảnh, bằng không sẽ không bao giờ thất bại.
Trên cả chặng đường tới đây, Thượng Quan Lăng Vân rất ít khi ra tay, nhưng lần nào ra tay cũng chỉ cần một chiêu đã hạ sát được đối thủ, cho dù đối thủ đó có mạnh thế nào đi chăng nữa.
Thế nhưng hôm nay, Thượng Quan đại nhân bất khả chiến bại lại thua trong tay một thiếu niên còn thấp hơn hắn cả một đại cảnh giới!
Diệp Viễn bình thản đi về phía Xích Quang Thành trong sự ngỡ ngàng tất cả mọi người.
Hơn nữa võ giả của Cuồng Phong giới đều tự động tránh đường khi thấy Diệp Viễn đi qua.
Chương 598: Chất vấn.
Bên trên cổng thành to lớn của Xích Quang Thành, có mấy bóng người đang phóng tầm mắt ra xa, chứng kiến tất cả mọi chuyện đang xảy ra ở ngoài cổng thành.
“Thành chủ đại nhân, người thiếu niên đó thật lợi hại, đến cả thống soái của Cuồng Phong giới cũng không phải là đối thủ của hắn!”
Người vừa lên tiếng là Đinh Kỳ, tâm phúc của thành chủ Tô Hỗ, đại cao thủ Hồn Hải Cảnh tầng tám.
Ngoài mặt Tô Hỗ tỏ ra bình thường, nhưng sự kinh ngạc lại hiện rõ trong đôi mắt hắn.
Nghe Đinh Kỳ đánh giá về người thiếu niên đó, hắn gật đầu nói: “Người thiếu niên này không biết từ đâu chui ra mà lại có thực lực đáng sợ tới như vậy! Hắn mới chỉ là Hoá Hải, mà lại có thể chiến đấu vượt cấp tới cả một đại cảnh giới!”
Ánh mắt Đinh Kỳ lấp lóe, nói: “Thành chủ đại nhân, lẽ nào người thiếu niên này lại là viện binh do liên minh của chúng ta cử tới?”
Tô Hỗ lặng người, gật đầu nói: “Bây giờ chúng ta đã cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài, cho nên không biết sự sắp xếp của phía liên minh là như thế nào. Nghe ngươi nói như vậy, thì cũng có khả năng là như thế. Nhưng… nếu đó là một màn che mắt thì sao?”
Đinh Kỳ kinh ngạc hỏi lại: “Nghe thành chủ đại nhân nói như vậy, ta thấy cũng có chút lo lắng. Từ khi gã thống soái trẻ tuổi kia của Cuồng Phong giới dẫn quân tới nay đều đánh đâu thắng đó, nghe nói rất nhiều đối thủ khó nhằn đều không chịu nổi một đòn của hắn. Còn người thiếu niên có mạnh thế nào đi chăng nữa thì điều này cũng thật đáng ngờ.”
Nghe Đinh Kỳ phân tích như vậy, càng làm sự nghi ngờ trong lòng Tô Hỗ sâu sắc hơn: “Ngươi nói như vậy, cũng khiến ta càng thấy hoài nghi hơn! Người thiếu niên này có chút không đáng tin, vừa rồi cả mười cường giả Hồn Hải trung kỳ lại không thể chịu được một kích của hắn! Tuy rằng chưởng pháp của hắn nhìn vào vô cùng đáng sợ, nhưng xem ra lại giống diễn kịch hơn!”
“Còn nữa, thống soái trẻ tuổi đó còn chưa dùng hết sức. Bao nhiêu võ giả như vậy lại phải nhường đường cho năm người bọn họ?”
“Ừm, còn nữa! Cho dù người thiếu niên đó có thật sự rất mạnh, nhưng hắn cũng chỉ có một mình, có thể giúp ích được gì cho trận chiến này? Cho dù hắn có thể tự do đi lại, thì cũng làm sao có thể dẫn được tất cả mọi người ở đây tới chỗ an toàn?”
Đinh Kỳ nhìn về phía Tô Hỗ nói: “Lẽ nào nói, người thiếu niên này tới là để lừa chúng ta? Một khi chúng ta mở một cửa trong đại trận, những võ giả Cuồng Phong giới ở dưới kia sẽ thừa cơ xông vào! Người khác thì tại hạ không lo lắng, nhưng thực lực của vị thống soái trẻ tuổi đó lại quá mạnh, nghe nói là người đầu tiên mà Thần Du Cảnh không dám động tới! Một khi hắn có được cơ hội này, thì tính mạng của tất cả người dân trong thành chúng ta tính sao?”
Hai người mỗi người một câu, cuối cùng quyết định phải xác thực “thân phận thật” của Diệp Viễn.
Còn lúc này, Diệp Viễn đã đứng trước cổng thành.
Còn Thượng Quan Lăng Vân thì đang quan sát bọn họ từ phía xa, trên mặt vẫn giữ nguyên ý cười.
“Thành chủ Tô Hỗ, chúng là ta viện binh được liên minh phái tới, mong thành chủ mở đại trận cho chúng ta vào!” Tần Nham vận đủ nguyên lực, lớn tiếng nói.
Tô Hỗ cau mày, nhìn Đinh Kỳ.
Đinh Kỳ hiểu ý, liền đáp lại: “Các ngươi có gì để chứng minh?”
Tần Nham lấy ra một thứ như tấm lụa, sau đó liền tạo ra một ấn quyết lên đó, lập tức tấm lụa liền xuất hiện trước mặt Tô Hỗ.
Tô Hỗ vừa nhìn liền biết đó là đồ của liên minh, nhưng nét mặt của ông ta vẫn không có chút chuyển biến.
Thời gian liên minh Vô Biên thành lập quá ngắn, rất nhiều hệ thống còn chưa được hoàn thiện.
Xích Quang Thành lại cách quá xa Vô Phương Thành, cho nên còn chưa quen nhiều thứ của liên minh.
Chỉ dựa vào một mảnh lụa khiến bọn họ không thể nào phân biệt được thật giả ra sao.
“Đồ này quá dễ bị nguỵ tạo, chúng ta không thể mở trận pháp!” Đinh Kỳ dõng dạc nói.
Tần Nham lặng người, không ngờ người này lại cứng nhắc tới vậy. Hắn vốn là người cao ngạo, cất công tới đây là để hỗ trợ giữ thành, nhưng bây giờ bọn họ lại không tin hắn, khiến tính khí thiếu gia trong hắn bùng lên.
“Mở to mắt chó của ngươi nhìn cho kỹ, ta là cháu đích tôn của Tần Hồng Đào, lão tổ của Vạn Kiếm Tông, lẽ nào cái này còn làm giả được sao?” Tần Nham tức giận nói.
Tô Hỗ nghe vậy, càng hoài nghi hơn, lạnh lùng cười nói: “Ha ha, Tần lão tổ lại phái cháu đích tôn của mình tới đây sao? Ngươi đừng đùa ta! Xem ra, các ngươi quả nhiên là người của Cuồng Phong giới phái tới để lừa chúng ta!”
“Ngươi…!” Tần Nham nghẹn lời không biết phải phản bác ra sao.
Đúng vậy, theo lý mà nói, Tần Hồng Đào sẽ không để cháu nội mình tới nơi nguy hiểm như thế này, huống hồ vừa rồi bọn họ tỏ ra rất ngạo nghễ mở đường máu để tiến vào trong thành.
Nhìn cảnh này, Tô Hỗ vô cùng thất vọng lắc đầu nói: “Hai... xem ra không thể trông chờ vào bên liên minh, lẽ nào võ giả của Vô Biên giới không còn đường thoát nữa sao?”
Bây giờ khắp nơi trong thành đều là võ giả, thân làm thành chủ như Tô Hỗ cũng cảm thấy áp lực vô cùng.
Cho nên hắn phải rất thận trọng với tất cả mọi chuyện xảy ra ở ngoài thành. Nếu không cái giá phải trả là quá đắt.
“Ha ha, xem ra ngay cả người của các ngươi cũng không tin các ngươi rồi!” Thượng Quan Lăng Vân vui mừng ra mặt khi chứng kiến điều này.
Diệp Viễn quay người lại bình thản nhìn về phía Thượng Quan Lăng Vân, nói: “Xem cái bộ dạng đắc ý của ngươi kìa!”
Thượng Quan Lăng Vân cười đáp trả: “Lẽ nào ta không nên đắc ý sao? Cho dù ta có thả các ngươi tới đó, thì các ngươi cũng không thể vào được trong thành, đúng chứ?”
Diệp Viễn đột nhiên tươi cười nói: “Bốn người các huynh theo sát ta, chúng ta vào thành.”
“Hả?” Bốn người ngạc nhiên, còn chưa kịp phản ứng lại, Diệp Viễn khẽ chuyển động, ngay lập tức hắn đã tới bên cạnh đại trận.
“Còn ngẩn người ra đó làm gì?” Diệp Viễn lên giọng thúc giục.
Bốn người vội vã đi theo.
Diệp Viễn liền bước một bước vào bên trong đại trận.
Nhìn cảnh này không khỏi khiến nụ cười trên gương mặt Thượng Quan Lăng Vân trở nên cứng ngắc.
Diệp Viễn lại coi như không thấy vật ngăn cản thiên binh vạn mã này sao?
Nguyên nhân khiến năm cánh đại quân của Cuồng Phong giới vẫn án binh bất động, chỉ vây mà không đánh, chính là bởi vì đại trận pháp trước mắt!
Đại trận này có tên là Huyền Tinh Thiết Toả Trận, là đại trận cấp năm hạ phẩm. Trừ phi là cường giả Thần Du Cảnh đến đây, bằng không sẽ không thể nào phá giải được trận pháp.
Từ trước tới nay, Thượng Quan Lăng Vẫn vẫn không vội vã, chỉ vây mà không đánh. Bởi hắn chỉ cần khiến toà thành bị cô lập, như vậy sớm muộn gì hắn cũng có được nó.
Ai ngờ Diệp Viễn lại dám thò chân vào trong đại trận pháp mà cường giả Thần Du Cảnh cũng chưa chắc đã hoá giải được.
Cả bốn người Tân Nham thấy vậy thì trở nên hưng phấn, vội vàng theo Diệp Viễn tiến vào đại trận.
Tô Hỗ đứng trên cổng thành cũng cảm thấy kinh ngạc vô cùng khi trông thấy cảnh tượng này, vội vàng nói với Đinh Kỳ: “Mau! Khởi động trận pháp, giết chết năm người này cho ta!”
Đinh Kỳ cũng hết sức kinh ngạc, vội vàng lấy ra một tấm phù lục, rót nguyên lực vào trong đó, rồi truyền tới trung tâm đại trận để điều khiển trận pháp.
Người điểu khiển trận pháp chính là một trận sư cấp bốn còn khá trẻ, tên là Thiệu Tư Tề.
Mặc dù hắn không thể nào phát huy được hết toàn bộ uy lực của đại trận, nhưng vẫn có thể huy động đại trận chống lại các võ giả có thực lực dưới Thần Du Cảnh.
Khi nhận được thông tin trong tấm phù, hắn không dám chậm trễ, vội vàng cho khởi động đại trận, nhằm tiêu diệt năm người Diệp Viễn.
Nhưng khi vừa khởi động, mặt Thiệu Tư Tề đột nhiên biến sắc: “Chuyện gì thế này? Tại sao Huyền Tinh Thiết Toả Trận lại không chịu sự khống chế của ta?”
Chương 599: Chưa dùng hết sức.
Tô Hỗ khó nén được sự chấn động trong lòng khi thấy Diệp Viễn xuất hiện trước mặt.
Người thiếu niên này lại có thể đi qua được trận pháp, sau đó bay thẳng lên phía trên thành và đứng trước mặt hắn.
Tô Hỗ rất muốn dùng một chưởng giết chết người thiếu niên đang đứng trước mặt mình, thế nhưng không biết tại sao, hắn ta lại không nâng nổi cánh tay lên.
“Ngươi là thành chủ Tô Hỗ?” Diệp Viễn lặng lẽ nhìn Tô Hỗ một lát rồi lên tiếng hỏi.
“Hỗn xược! Ngươi lại dám vô lễ với thành chủ đại nhân!” Đinh Kỳ trách cứ nói.
Diệp Viễn không để ý tới hắn, trước sau vẫn nhìn Tô Hỗ, đợi câu trả lời từ hắn.
Tô Hỗ phát hiện bản thân có cảm giác như tức thở khi đối diện với người thiếu niên này!
Cuối cùng, hắn không chịu nổi bầu không khí đè nén như vậy, bèn gật đầu nói: “Không sai, ta là Tô Hỗ! Lẽ nào… ngươi thật sự là quân chi viện được cử tới chi viện cho Xích Quang Thành?”
Tần Nham nhìn thấy Tô Hỗ lập tức đầu như bốc hoả. Đúng lúc đang định phát tiết thì bị Doãn Yên Hoa kéo lại, nhìn hắn lắc đầu.
Tần Nham giật mình, quay ra nhìn Diệp Viễn, sau đó ngậm miệng không nói gì.
“Đương nhiên là thật, bằng không thì cho rằng ta vẫn còn đứng nguyên ở đây nói chuyện với ngươi sao?” Diệp Viễn lãnh đạm nói.
Tô Hỗ kinh ngạc, biết ý tứ trong câu nói vừa rồi.
Hắn có thể dẫn theo bốn người này vào trong đại trận, thì đương nhiên cũng có thể dẫn theo những người khác tiến vào.
Nếu như Diệp Viễn đúng là gian tế được Cuồng Phong giới cử tới, thì hà cớ gì hắn phải tốn thời gian phí lời như vậy?
Tuy không biết trung tâm đại trận bên đó xảy ra vấn đề gì, nhưng sự cường đại của Diệp Viễn đã nằm ngoài sự lý giải của bọn họ. Ngay cả đại trận cấp năm cũng không thể chặn được Diệp Viễn!
Sau khi đã nghĩ thông, Tô Hỗ tỏ rõ sự ngại ngùng, chắp tay nói với Diệp Viễn: “Thật xin lỗi, bởi sự xuất hiện của mấy vị có quá nhiều điểm bất hợp lý, ta cũng chỉ là vì cẩn thận một chút thôi, không ngờ sai càng thêm sai!”
Diệp Viễn xua tay nói: “Khó tránh khỏi, thành chủ đại nhân trọng trách nặng nề, cẩn thận một chút vẫn hơn. Ngược lại Diệp mỗ đã đường đột xông thẳng vào trận, mong đại nhân đừng quở trách mới phải.”
Diệp Viễn thật sự không có ý trách Tô Hỗ, bằng không với tính cách của hắn, sẽ không tỏ ra khách khí như vậy.
Bởi hắn biêt Tô Hỗ không dễ dàng gì để bảo vệ Xích Quang Thành cho tới bây giờ.
Thượng Quan Lăng Vân là người vô cùng thông minh, chắc chắn hắn đã giở trò không chỉ một lần, nếu Tô Hỗ không cẩn thận ứng phó, sợ rằng đã để mất thành từ lâu.
Tô Hỗ có thể kiên trì tới bây giờ cũng đã đủ để khiến Diệp Viễn kính nể hắn ta.
Tô Hỗ thấy Diệp Viễn dễ nói chuyện, nên trong lòng cũng đã thoải mái hơn rất nhiều.
Danh tiếng của Diệp Viễn sớm đã vang khắp Vô Phương Thành, thế nhưng Tô Hỗ lại không biết.
Theo hắn thấy, Diệp Viễn nhất định là hậu bối của nhân vật tầm cỡ nào đó, nên mới có thực lực như vậy.
Đáng lẽ với tính cách ngông cuồng tuổi thiếu niên, lại cộng thêm thực lực kinh người như vậy thì sẽ không coi hắn ta ra gì mới đúng, nhưng không ngờ rằng Diệp Viễn lại ăn nói dễ nghe như vậy.
Vừa rồi hẳn là người thanh niên đứng sau Diệp Viễn đang muốn phát tiết, nhưng cũng đã thấy hắn ta cố tình kìm nén lại, tính khí chẳng khác nào một đại thiếu gia.
Đợi chút, lẽ nào hắn đúng là cháu nội của Tần lão tổ?
Nghĩ tới đây, Tô Hỗ không khỏi thót tim một cái.
Bốn người đứng sau lưng Diệp Viễn đều là khí chất phi phàm, hơn nữa bọn họ đều đạt tới cảnh giới Hồn Hải tầng hai, chắc chắn đều có thực lực hàng đầu so với những người cùng trang lứa.
Nếu xét như vậy, khả năng cao người vừa rồi chính là cháu nội của Tần lão tổ!
Nhưng vấn đề là, cả bốn người này luôn làm theo chỉ thị của Diệp Viễn, thậm chí trông còn có vài phần giống với tuỳ tùng của hắn.
Rốt cuộc người thiếu niên mười bảy mười tám tuổi đứng trước mặt mình đây có thân phận như thế nào?
Dựa vào thân phận của Tần lão tổ, làm sao lại có thể để cháu nội của mình đi theo làm tuỳ tùng cho một thiếu niên chứ?
Tô Hỗ cảm thấy bản thân sắp rơi vào một đống hỗn loạn, rốt cuộc người thiếu niên đang đứng trước mặt có lai lịch ra sao?
Nhóm năm người này thật sự quá kỳ lạ, khiến hắn ta không tài nào lý giải nổi.
Nhưng có một điều rất rõ ràng, đó chính là không thể động vào mấy người thanh niên này!
Chưa nói tới thế lực đứng sau lưng bọn họ, đơn giản ngay như một chưởng của Diệp Viễn đã có thể đánh bật cả mười cường giả Hồn Hải trung kỳ, thật sự không thể xem thường thực lực của bọn họ!
Nghĩ thông điều này, càng khiến Tô Hỗ cảm thấy khó thở hơn.
“Không dám, các vị tới đây chi viện mà ta lại để các vị phải đứng bên ngoài, nói thế nào thì cũng là ta không đúng! Chỉ là...” Tô Hỗ lộ rõ vẻ áy náy khi nhìn về phía năm người nhóm Diệp Viễn.
Diệp Viễn cười đỡ lời nói: “Chỉ là tại sao chỉ có năm người chúng ta thôi đúng không?”
Tô Hỗ cười gượng, thấy vậy Diệp Viễn tiếp tục nói: “Bởi vì chỉ cần năm người bọn ta là đủ rồi!”
Tô Hỗ có ấn tượng không tệ với Diệp Viễn, nhưng bây giờ nghe Diệp Viễn nói ra những lời ngông cuồng như vậy, không khỏi khiến hắn tự trách thầm trong lòng.
“Vừa rồi ta cũng đã chứng kiến thực lực của công tử, cho dù là chủ soái của Cuồng Phong giới cũng không thể nào gây khó dễ gì cho ngươi. Nhưng đám người chúng ta ở đây đều không phải là đối thủ của võ giả Cuồng Phong giới!” Tô Hỗ uất ức nói.
Diệp Viễn cười cười đáp lại: “Ở đây không tiện nói chuyện, chi bằng tới phủ thành chủ một chuyến đi.”
Tô Hỗ lặng người, vỗ trán nói: “Xem đầu óc của ta kìa, thật ngại quá! Xin mời công tử.”
Diệp Viễn gật đầu, đi theo Tô Hỗ về phủ thành chủ.
…
“Thượng Quan đại nhân, rốt cuộc người thiếu niên đó là thần quái phương nào mà lại có thực lực đáng sợ tới như vậy?”
Đặng Thăng vẫn còn chưa hết kinh ngạc. Biểu hiện vừa rồi của Diệp Viễn là cú sốc quá lớn đối với hắn ta.
Thượng Quan Lăng Vân nhìn hắn, lãnh đạm nói: “Ngươi có biết một năm trước, có một thiếu niên của Vô Biên giới xâm nhập vào trung tâm Vương Thành, và đã làm đảo lộn cả Vương Thành lên không?”
Đặng Thăng nghe vậy mặt biến sắc, kinh ngạc nói: “Thì ra là hắn ta sao? Khó trách ngay cả Thất hoàng tử điện hạ cũng là bại tướng dưới tay hắn, hóa ra hắn lại mạnh tới như vậy! Chỉ là… nghe nói khi hắn thách đấu với Thất hoàng tử mới chỉ là một võ giả Ngưng Tinh Cảnh, nhưng mới không bao lâu… hắn lại có thể sắp đột phá đến Hồn Hải Cảnh?”
Đúng là trước này chưa từng thấy tốc độ tu luyện kinh khủng tới như vậy.
Hơn nữa tốc độ đột phá của Diệp Viễn tuy nhanh, nhưng thực lực của hắn còn tăng nhanh hơn!
Hắn mới là Hoá Hải Cảnh, lại đã có thể sử dụng Tụ Nguyên Ngưng Hình tới trình độ như vậy, thật quá đáng sợ!
May mà đòn tấn công trước đó là Thượng Quan Lăng Vân đấu với Diệp Viễn, nếu đổi lại là hắn ta, có khi bây giờ cũng đã bỏ mạng dưới kiếm của Diệp Viễn cũng nên.
“Ta vốn tưởng rằng ta đã có tiến bộ rất lớn trong một năm qua, nếu lần tới gặp lại có thể sẽ thắng được hắn. Nhưng không ngờ hôm nay gặp lại, vẫn khó đoán được chuyện thắng thua.” Thượng Quan Lăng Vân than thở nói.
Đặng Thăng như nghẹn đi khi nghe những lời này, cảm thấy bản thân không cùng một đẳng cấp với những thiên tài tuyệt thế như bọn họ.
Tốc độ tiến bộ của người ta, e rằng hắn có cưỡi ngựa cũng không đuổi kịp.
“Thượng Quan đại nhân, tuy Diệp Viễn đó lợi hại, nhưng trong trận đấu trước, Thượng Quan đại nhân cũng chưa dùng hết sức? Nếu Thượng Quan đại nhân dùng hết sức để đánh, thì tên tiểu tử đó làm sao có thể là đối thủ của đại nhân được?” Đặng Thăng nịnh khéo.
Thượng Quan Lăng Vân lại chỉ cười: “Ngươi cho rằng, Diệp Viễn đã dùng hết sức sao?”
Mặt Đặng Thăng biến sắc nói: “Uy lực của chiêu vừa rồi, ngay cả ta cũng không dám đối đầu trực diện, lẽ nào đó vẫn chưa phải là toàn bộ thực lực của hắn sao?”
Thượng Quan Lăng Vân lắc đầu nói: “Ta không biết, lần giao đấu đó, bọn ta cũng chỉ là muốn thăm dò thực lực của đối phương. Nhưng theo ta thấy, thực lực của hắn không chỉ dừng lại ở đó!”
Chương 600: Bảo toàn lực lượng.
Một võ giả Hoá Hải Cảnh cỏn con lại có sức mạnh cường hãn tới như vậy, điều này càng khiến Đặng Thăng không thể nào lý giải được.
Theo hắn thấy, người như Thượng Quan Lăng Vân đã thuộc hàng vô cùng yêu nghiệt. Nếu có người còn yêu nghiệt hơn, thì điều này đã vượt ra ngoài phạm trù hiểu biết của hắn.
Cảnh giới càng cao, độ khó khi chiến đấu vượt cấp càng lớn.
Khi đạt tới Hồn Hải Cảnh, sự cách biệt giữa các tiểu cảnh giới đã là quá lớn.
Thượng Quan Lăng Vân mới Hồn Hải tầng bảy, nhưng cũng được mệnh danh là người đầu đứng đầu dưới cảnh giới Thần Du Cảnh, điều này cũng đã vô cùng nghịch thiên rồi.
Song một tiểu tử Hoá Hải Cảnh lại cũng cường hãn như thế, rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
“Thượng Quan đại nhân, bây giờ chúng ta nên làm thế nào?” Đặng Thăng không còn đủ sức kiên nhẫn liền lên tiếng hỏi.
Vô Biên giới đã phái một tên tiểu tử có thực lực ngang ngửa với Thượng Quan Lăng tới, như vậy sẽ khó đối phó hơn rất nhiều.
Thượng Quan Lăng Vân chỉ lãnh đạm nói: “Đợi!”
Đặng Thăng ngẩn người hỏi lại: “Đợi?”
Ánh mắt của Thượng Quan Lăng Vân xuyên qua đại đội nhìn về phía Xích Quang Thành, rồi nói tiếp: “Xem ra, chiến sự phải thăng cấp rồi!”
…
“Diệp công tử, không biết ngươi có cách nào có thể bảo vệ được Xích Quang Thành không?” Trong phủ thành chủ, sau khi vừa ngồi xuống, Tô Hỗ đã lên tiếng hỏi ngay.
Mấy ngày qua, Tô Hỗ chẳng khác nào ngồi trên chảo lửa, bởi chỉ mình hắn mới hiểu rõ nỗi lo sợ thường trực trong lòng.
Hắn vẫn luôn phải cẩn thận dè chừng, ngày ngày trông ngóng liên minh phái người tới giải nguy cho Xích Quang Thành.
Thế nhưng làm thế nào hắn cũng không thể ngờ rằng, liên minh lại chỉ phái năm người tới.
Diệp Viễn như đoán rõ suy nghĩ trong lòng của Tô Hỗ, cười nói: “Công sức của thành chủ đại nhân bỏ ra trong mấy ngày qua, Diệp mỗ có thể hiểu được. Có điều… tuy Xích Quang Thành rất quan trọng, nhưng cũng lại là cái động không đáy. Người trong thành là người, còn người ở ngoài thành không phải là người sao?”
Tô Hỗ lặng người, không hiểu, hỏi lại: “Diệp công tử nói vậy là có ý gì?”
“Tại sao đại quân của Cuồng Phong giới chỉ vây mà không đánh?”
“Đương nhiên là bởi chúng ta có sự hỗ trợ của đại trận cấp năm!” Tô Hỗ không suy nghĩ mà trả lời ngay.
Càng lúc hắn càng cảm thấy Diệp Viễn không đáng tin cậy, chuyện rõ ràng như vậy còn phải hỏi nữa sao?
Diệp Viễn lại lắc đầu nói: “Tuy đại trận cấp năm lợi hại, nhưng không phải là vô địch. Huyền Tinh Thiết Toả Trận là trận pháp dùng để phòng ngự là chính, hơn nữa trận pháp này lại chỉ được một trận sư cấp bốn điều khiểu, cho nên sẽ không thể phát huy được hết uy lực của đại trận. Cho dù cường giả Thần Du Cảnh có không tham chiến, thì dựa vào số người của năm cánh đại quân mỗi ngày tập trung công kích đại trận, thì nguyên tinh của các người có thể chống đỡ trong bao lâu?”
Đại trận tuy mạnh, nhưng cũng cần tiêu hao nguyên lực.
Xích Quang Thành tuy rộng, nhưng nếu không được chi viện, thì có bao nhiêu nguyên tinh để dùng?
Phải biết rằng, duy trì một trận pháp cực lớn như vậy, lại cộng thêm nếu phải đối diện với sức tấn công cường đại từ bên ngoài, thì lượng nguyên tinh phải tiêu thụ mỗi ngày sẽ lên tới con số cực kỳ đáng sợ.
Thế nhưng tại sao đại quân Cuồng Phong giới vẫn chưa ra tay?
Tô Hỗ giật mình, cảm giác như rơi xuống đáy biển.
“Tuy nói thế giới của võ giả chỉ tôn trọng cường giả, chỉ cần có thực lực đủ mạnh, mới có thể không sợ trời không sợ đất. Thế nhưng trong tình cảnh chiến tranh loạn lạc, đôi khi thực lực không có tác dụng bằng mưu kế! Nếu lúc này sử dụng cách đánh vây thành e là không được thích hợp cho lắm!”
Lời nói của Diệp Viễn dần dần gỡ bỏ tâm lý đề phòng của Tô Hỗ.
Tuy Vô Biên giới có rất nhiều tông môn, thế nhưng bọn họ lại chưa từng phải trải qua trận chiến có quy mô lớn nào.
Thế nhưng Cuồng Phong giới lại không giống như vậy, võ giả của bọn họ đều có lòng trung thành tuyệt đối, và cũng không có sự khác biệt quá lớn so với quân đội của thế giới phàm nhân. Cộng với võ giả của Cuồng Phong giới có sức mạnh vượt bậc, cho nên cũng không khó đoán trước sự tan rã của võ giả Vô Biên giới.
Còn Xích Quang Thành, chẳng qua cũng chỉ là ngọn cỏ trên đường tiến quân của Cuồng Phong giới, bất cứ lúc nào cũng có thể bị nhổ lên mà thôi.
Điều mà đại quân Cuồng Phong giới cần là thứ còn to lớn hơn thế!
Một khi liên minh cho đại quân tới chi viện Xích Quang Thành, đại quân của Cuồng Phong giới sẽ ra tay giết sạch một thể!
Đây cũng là một trong những nguyên nhân tại sao Diệp Viễn không dẫn thêm người tới.
Đúng là Xích Quang Thành rất quan trọng, nhưng nếu như chỉ vì Xích Quang Thành mà phải hy sinh nhiều võ giả tới vậy thì liệu có đáng không.
“Thậm chí còn có khả năng, võ giả của những thành trì trước cũng là do đám người Cuồng Phong giới cố ý thả bọn họ ra, mục đích chính là để bọn họ mau chóng chạy tới Xích Quang Thành, sau đó tạo ra tình thế bao vây như hiện nay!” Ánh mắt của Diệp Viễn hướng dần về phía xa, dường như muốn nhìn rõ rốt cuộc là ai đang chỉ đạo trận chiến này.
Tô Hỗ cảm thấy sau lưng mình đã ướt đẫm.
Nếu lời Diệp Viễn nói là thật, thì cả Vô Biên giới này đều đang bị một bàn tay vô hình thao túng!
Người đứng thao túng phía sau thật đáng sợ!
Hơn nữa Tô Hỗ càng nghĩ càng cảm thấy, điều Diệp Viễn nói rất có khả năng là thật. Chỉ là nếu đổi lại là hắn, chắc hẳn hắn sẽ không nghĩ ra được những điều này.
Lúc này, Tô Hỗ không còn chút hoài nghi nào đối với Diệp Viễn, thậm chí hắn còn cảm thấy có phần kính nể người thiếu niên đang ở trước mặt hắn này.
Người thiếu niên này không chỉ có thực lực mà khả năng tư duy cũng hơn người!
Sợ rằng các lão tổ của liên minh cũng chưa hề nghĩ tới bước này.
Phải mất một lúc lâu sau, Tô Hỗ mới định thần trở lại, lúc này hắn đã nhìn Diệp Viễn bằng con mắt khác hoàn toàn.
“Vậy… Diệp công tử, bây giờ chúng ta nên làm thế nào? Lẽ nào để võ giả trong toàn thành chết ở đây sao?” Tô Hỗ hỏi kế sách đối phó.
Diệp Viễn cười nói: “Nếu như liên minh định bỏ rơi Xích Quang Thành, thì ta đã không tới! Nếu đã tới, đương nhiên ta sẽ có cách để đưa mọi người bình an thoát ra!”
Tô Hỗ cũng là người thông minh, chỉ là người trong cuộc thường không thể nhìn thấu một số chuyện.
Lúc này nghe Diệp Viễn nói như vậy, hắn lập tức hiểu ý, nhưng cũng có phần kinh ngạc hỏi lại: “Ý của Diệp công tử là… chúng ta phá vây? Không được không được! Ngươi không biết người của Cuồng Phong giới mạnh thế nào đâu, chúng ta không phải là đối thủ của bọn chúng! Một khi phá vây, cho dù chúng ta có thể thoát được, nhưng cũng sẽ chẳng còn mấy người lành lặn.”
“Ha ha, ngươi thật thiếu hiểu biết! Diệp huynh đã từng đi qua Vương Thành của Cuồng Phong giới, ngươi nói xem huynh ấy còn không hiểu võ giả Cuồng Phong giới là người như thế nào hay sao?”
Cơn giận của Tần Nham tích tụ đã lâu nhưng vẫn chưa tìm được nơi để phát tiết. Cho nên lúc này hắn không ngần ngại mà phản bác lại ngay.
Tuy bây giờ mấy người bọn họ chịu làm tuỳ tùng, nhưng tính khí cao ngạo đã ăn sâu vào máu của bọn họ.
Bọn họ phục Diệp Viễn, không có nghĩa là bọn họ cũng sẽ phục một chủ thành là Hồn Hải Cảnh nhỏ bé như vậy.
Quả nhiên, mặt Tô Hỗ biến sắc khi nghe nói Diệp Viễn đã từng đi tới Vương Thành của Cuồng Phong giới.
“Diệp… Diệp công tử đã từng đi qua Vương Thành sao?” Tô Hỗ thất kinh hỏi lại.
Chiến tranh diễn ra tới lúc này, võ giả của Vô Biên giới cũng biết một vài thông tin về Cuồng Phong giới.
Và một trong số đó là Vương Thành, bởi nó quá nổi tiếng!
Vừa nghĩ tới việc Diệp Viễn có thể không chút tổn hại nào quay trở về khi đã đi qua Vương Thành, làm sao Tô Hỗ không ngạc nhiên cho được?
Diệp Viễn gật đầu cười nói: “Không phải không thể đánh bại võ giả Cuồng Phong giới, khi chúng ta tới đây không phải đã giết chết rất nhiều người của bọn chúng rồi sao? Chỉ cần thế lực của chúng ta đủ mạnh thì còn gì phải sợ bọn chúng?”
Mặt Tô Hỗ biến sắc không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng chỉ đành than vãn nói: “Diệp công tử, không còn cách nào khác nữa sao?”
Diệp Viễn lắc đầu nói: “Mục đích của Cuồng Phong giới là giết người, cho nên cách ứng phó tốt nhất của chúng ta hiện nay chính là không để bọn chúng giết chết! Bây giờ chúng ta bảo toàn lực lượng là để chờ ngày phản công!”
Chương 601: Khống chế ngược lại trận pháp.
“Vậy… khi nào chúng ta rời đi?” Tô Hỗ bất lực hỏi.
Hắn làm thành chủ một phương, đương nhiên sẽ không muốn rời xa địa bàn của mình.
Thực ra nói cho cùng, hắn vẫn giữ tâm lý ăn may, hy vọng có thể bảo vệ được Xích Quang Thành.
Sao Diệp Viễn lại không nhìn ra tâm tư này của hắn được chứ, liền nói: “Càng nhanh càng tốt, nhưng… chúng ta cũng phải chuẩn bị sẵn một vài thứ, bằng không sẽ là tự tìm chỗ chết nếu ra khỏi thành.”
Tô Hỗ vừa nghe liền vui ra mặt hỏi: “Diệp công tử cần chuẩn bị những gì?”
“Thành chủ đại nhân thống kê hết lại một lượt tất cả võ giả trong thành, và sắp xếp bọn họ theo cảnh giới. Ba ngày sau, tập trung tất cả các võ giả từ Ngưng Tinh Cảnh trở lên, việc này có khó không?” Diệp Viễn hỏi.
Diệp Viễn tưởng rằng Tô Hỗ sẽ làm ra bộ mặt có chút khó xử, nào ngờ hắn không cần suy nghĩ đã trả lời luôn: “Được, không thành vấn đề! Ba ngày sau, ta sẽ cho tập trung tất cả bọn họ tại quảng trường diễn võ ở phía bắc thành.”
Nhìn thấy biển hiện này của Diệp Viễn, Tô Hỗ lộ rõ vẻ tự hào nói: “Khi những võ giả này vào thành, ta đã lệnh cho tất cả các võ giả tới thành của ta đều phải đăng ký tính danh, cho nên việc cần làm bây giờ chỉ là phân loại ra là được. Trong thời gian qua có vài người làm loạn, đều bị ta dùng biện pháp mạnh áp chế. Bây giờ, bọn họ đều đã biết quy củ, cho nên không còn người nào dám gây rối.”
Diệp Viễn khẽ cười nói: “Ha ha, thành chủ đại nhân rất có bản lĩnh! Nếu đã như vậy, bây giờ ta bắt đầu bế quan, hẹn ba ngày sau gặp lại, tại quảng trường diễn võ ở bắc thành!”
Đúng lúc này, một người thanh niên lỗ mãng xông thẳng vào trong phủ thành chủ, giọng lạc đi, hét lên: “Thành chủ đại nhân, đại sự không xong rồi, đại trận đã bị mất khống chế!”
Tô Hỗ đen mặt, quở trách người thanh niên đó: “Làm ầm lên thế làm gì? Không thấy có khách sao? Đại trận không có vấn đề gì, không cần người phải lo lắng!”
Người thanh niên này lại chính là người điều khiển trận pháp, trận sư Thiệu Tư Tề. Nghe Tô Hỗ nói như vậy, hắn mới để ý tới nhóm người của Diệp Viễn.
Thế nhưng hắn vẫn không hiểu, và nói tiếp: “Thành chủ đại nhân, ngài làm sao biết đại trận không sao? Vừa rồi ngài cho người bảo ta khởi động đại trận giết chết người vào trong trận, nhưng ta phát hiện bây giờ ta không thể khống chế được trận pháp nữa, a… những người này không phải là… không phải là...”
Thiệu Tư Tề đột nhiên hiểu ra điều gì đó, ánh mắt ngạc nhiên nhìn về phía Diệp Viễn.
Diệp Viễn nói: “Không sai, chính là ta.”
Thiệu Tư Tề mở to hai mắt, không tin nói: “Ngươi? Làm sao có thể? Ngươi mới chỉ là Hoá Hải Cảnh, làm sao có thể khiến ta không thể điều khiển trận pháp được nữa? Bốn người đứng sau ngươi thì còn may ra!”
“Thiệu Tư Tề, ngươi ngậm miệng cho ta! Ngươi có biết là...”
Tô Hỗ ngượng chín mặt vì Thiệu Tư Tề để lộ chuyện ông ta sai hắn khởi động trận pháp.
Tuy Diệp Viễn sớm đã biết chính hắn hạ lệnh này, nhưng nói ra cũng không được hay cho lắm.
Bây giờ Thiệu Tư Tề lại hành sự lỗ mãng như thế, cũng chẳng hay ho gì nếu đắc tội với vị tiểu tổ tông Diệp Viễn này.
Đúng lúc hắn định cho Thiệu Tư Tề một trận thì bị Diệp Viễn ra tay can ngăn.
Diệp Viễn nói với Thiệu Tư Tề: “Không tin? Vậy chúng ta có thể thử xem! Chỉ cần trận pháp của ngươi đụng được tới gấu áo của ta, coi như vừa rồi ta đã nói khoác, ta sẽ xin lỗi ngươi, được không?”
Thiệu Tư Tề vẫn mang tâm lý của người trẻ, huống hồ hắn còn là trận sư cấp bốn, có thực lực Hồn Hải Cảnh, làm sao có thể sợ một Hoá Hải Cảnh như Diệp Viễn được chứ?
Hơn nữa Diệp Viễn đã dám coi thường hắn, điều này càng khiến hắn không vui.
“Được, thừ thì thử, sợ ngươi chắc?”
Thiệu Tư Tề nói là làm, liền lấy một tấm cờ lệnh màu đen ra bày trận.
Diệp Viễn nghiêm mặt khi nhìn thấy cờ lệnh này, đây lại là một món huyền khí hạ phẩm!
Một trận sư cấp bốn lại có trong tay huyền khí hạ phẩm, điều này không khỏi khiến Diệp Viễn cảm thấy ngạc nhiên.
“Xích Hoả Trận!”
Thiệu Tư Tề vừa nói, lập tức một trận pháp mô hình nhỏ liền xuất hiện, từng ngọn lửa nuốt trọn lấy Diệp Viễn trong chốc lát.
Uy lực của huyền khí là tức khắc thành trận!
Chứng kiến cảnh tượng này, ai nấy mặt cũng biến sắc, chỉ có mình Thiệu Tư Tề tỏ ra đắc ý.
Chẳng qua Thiệu Tư Tề đang tức giận nên muốn khiến Diệp Viễn bẽ mặt. Ngọn lửa này cũng không thể thiêu chết người, và hắn cũng chỉ muốn Diệp Viễn trông thảm hại một chút mà thôi.
“Ngươi cười cái gì?”
Câu nói này của Diệp Viễn khiến Thiệu Tư Tề giật bắn mình, vừa rồi sự chú ý của mọi người đều chỉ tập trung vào ngọn lửa đang bùng cháy, nhưng không biết Diệp Viễn đã đổi vị trí từ lúc nào.
Trước khi Diệp Viễn đi vào trận trong trận pháp, hắn đã tiện tay điểm vài chỗ trong trận pháp, khiến Xích Hoả Trận tức khắc tan thành mây khói.
Thiệu Tư Tề kinh ngạc, lại lần nữa sử dụng cờ lệnh màu đen, hô lớn: “Khốn Long Trận!”
“Thất Sát Trận!”
“Huyền Nguyệt Trận!”
…
Thiệu Tư Tề liền một lúc ra mười mấy trận pháp, các trận pháp càng lúc càng lợi hại hơn, nhưng vẫn không tài nào tóm được Diệp Viễn!
Phải biết rằng, trận pháp được tung ra bất ngờ đều khiến các võ giả trở tay không kịp.
Thế nhưng Thiệu Tư Tề cũng đã nhận ra, thực ra mỗi lần Diệp Viễn đều đang đợi hắn tung ra trận pháp, rồi phá giải ngay, chứ không hề có ý tránh né trận pháp!
Như vậy cũng có thể thấy rõ, kiến thức về trận đạo của Diệp Viễn là vô cùng đáng sợ!
Hắn tung trận pháp ra trong chớp mắt, Diệp Viễn phá trận trong tích tắc!
Ngay cả sư phụ của hắn cũng không thể làm được điều này.
Thiệu Tư Tề cắn răng, lại lần nữa hô lên: “Du Long Kim Kiếm Trận!”
Vẫn là trận pháp được hình thành trong nháy mắt, nhưng uy thế của trận pháp lần này mạnh hơn rất nhiều so với Xích Hoả Trận.
Đây là trận pháp chuẩn cấp bốn, trận sư cấp bốn phát động trận pháp chuẩn cấp bốn trong nháy mắt, cho dù nhờ lực lượng của huyền khí thì cũng rất nghịch thiên rồi.
Diệp Viễn mới chỉ là võ giả Hoá Hải Cảnh, nếu theo lý mà nói, Du Long Kim Kiếm Trận thừa sức nhốt Diệp Viễn bên trong trận pháp đồng thời có thể giết chết hắn, hoặc không thì ít nhất cũng sẽ khiến Diệp Viễn trọng thương.
Trận pháp được kết thành, nhưng cả người Thiệu Tư Tề lại như trống rỗng, mệt tới mức khiến hắn phải thở dốc.
Thế nhưng, con ngươi của Thiệu Tư Tề chợt thu nhỏ lại, dường như đã chứng kiến chuyện không thể ngờ tới.
Chỉ nhìn thấy vô số kim quang từ trong trận pháp bắn ra, bay thẳng về phía Thiệu Tư Tề!
“A!”
Thiệu Tư Tề bị doạ sợ ngã ngồi ra đất, trông vô cùng thảm hại.
Định thần lại nhìn, những kim quang đó sớm đã biến mất, bởi Diệp Viễn không có ý định làm hắn bị thương.
Thế nhưng Thiệu Tư Tề vẫn cảm thấy kinh ngạc, bởi trận pháp hắn bày bố đã bị Diệp Viễn nắm quyền điều khiến chỉ trong giây lát, đồng thời còn ra đòn tấn công ngược lại về phía hắn!
Thủ đoạn như vậy, thật khó bề tưởng tượng!
Tuy rằng Tô Hỗ đã sớm biết Diệp Viễn có thể xuyên qua trận pháp, nhưng khi tận mắt chứng kiến hắn đoạt quyền khống chế ngược lại trận pháp vẫn khiến hắn cảm thấy kinh hãi một phen.
“Hừ! Không biết tự lượng sức! Còn không đi đi, ở lại làm chi cho mất mặt!” Tô Hỗ hừ giọng nói với Thiệu Tư Tề, đồng thời trừng mắt ra hiệu cho hắn mau lui xuống.
Chiêu cuối cùng của Thiệu Tư Tề đã vượt quá phạm vi thử sức như đã nói, Tô Hỗ sợ hắn sẽ chọc giận Diệp Viễn, cho nên bảo Thiệu Tư Tề mau chóng rời đi cho được việc.
Diệp Viễn chỉ cười rồi chặn hắn lại hỏi: “Ngươi là Thiệu Tư Tề?”
Thiệu Tư Tề vẫn đang trong trạng thái hỗn loạn, nghe Diệp Viễn hỏi vậy, bất giác gật đầu.
“Trình độ trận pháp của ngươi rất khá đấy, nếu đã có thể tung ra trận pháp chuẩn cấp bốn, vậy không biết có vi sư truyền dạy không?” Diệp Viễn lại lần nữa đặt ra câu hỏi cho Thiệu Tư Tề.
Chương 602: Chặt đầu người
“Sư tôn của ta là Đinh Nhất Trần, trận sư cấp năm cao cấp.” Thiệu Tư Tề lắp bắp nói.
Tô Hỗ đứng bên dường như hiểu ra điều gì đó, vội vàng giải thích: “Nhất Trần đại sư đã quy tiên từ mười năm trước, Tư Tề cậu ấy bây giờ chỉ tu luyện một mình.”
Diệp Viễn đánh giá Thiệu Tư Tề, gật đầu nói: “Nếu đã như vậy, ta sẽ truyền cho ngươi một bộ trận pháp, trong mười ngày nếu như ngươi có thể lĩnh ngộ được, ta sẽ đưa ngươi một hồi tạo hoá, thế nào?”
Thiệu Tư Tề ngơ ngác, chưa kịp hoàn hồn. Một võ giả Hoá Hải Cảnh lại nói tặng hắn một hồi tạo hoá, nghe thế nào cũng cảm thấy rất nực cười.
Tô Hỗ nhìn thấy hắn ngẩn người ra, vội vàng chạy tới vỗ vào gáy hắn nói: “Còn ngẩn người ra đấy làm gì, không mau đồng ý đi!”
“Hả?” Thiệu Tư Tề cuối cùng cũng kịp phản ứng lại, lắc đầu nói: “Không, đối với ta sư tôn ân nặng như núi, ta sẽ không gia nhập vào tông môn khác đâu!”
Tô Hỗ nghe vậy thấy tức thay, lập tức đổi từ nhu sang cương, nói: “Tên ngốc nhà ngươi, Nhất Trần đại sư cũng đã quy tiên rồi, bây giờ có cơ duyên tốt như vậy, ngươi lại không biết nắm bắt!”
Thiệu Tư Tề cứng rắn đáp: “Tuy rằng sư tôn đã không còn, nhưng ta cũng không có ý định bái sư lần nữa!”
Diệp Viễn cười nói: “Không cần ngươi phải gia nhập vào môn hạ của ta, ta chỉ hoàn thành giao phó của người khác, tặng ngươi một hồi tạo hoá mà thôi. Còn ngươi có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu, là hoàn toàn dựa vào bản thân ngươi. Song… ngươi chỉ có thời gian là mười này, sau mười ngày nếu ngươi không lĩnh ngộ được, chứng tỏ ngươi không đủ tư cách. Thành chủ đại nhân, xin mượn phòng luyện công của quý phủ dùng một chút.”
Thiệu Tư Tề lặng người, không ngờ Diệp Viễn lại nói ra những lời như vậy.
Bên trong phòng luyện công, Thiệu Tư Tề cảm thấy bị chơi xỏ khi nhìn thấy mười tám con kiếm khôi xuất hiện trước mắt hắn.
“Trận pháp… cấp ba?”
“Ngươi cứ tiến vào trong trận pháp thử xem, bắt buộc phải hoàn toàn lĩnh ngộ trận pháp, chứ không tính chuyện phá giải trận pháp.” Diệp Viễn nói.
Phá giải trận pháp và lĩnh ngộ trận pháp là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Dựa vào sức mạnh Hồn Hải Cảnh của Thiệu Tư Tề, có thể dễ dàng phá giải được trận pháp này.
Thế nhưng muốn lĩnh ngộ Tiểu Cửu Chuyển Liên Hoàn Trận thì không phải là chuyện dễ dàng.
“Hừ, chỉ là một trận pháp cấp ba thì có gì lợi hại chứ? Không cần tới mười ngày, chỉ ba ngày là được rồi!” Thiệu Tư Tề không vui đáp lại.
Hắn có thể phát ra trận pháp cấp bốn trong chốc lát thì đương nhiên sẽ không có vấn đề gì để lĩnh ngộ trận pháp cấp ba, cho dù trận pháp cấp ba đó có phức tạp tới đâu đi chăng nữa.
Diệp Viễn cười nói: “Ta đã hạ độ khó của trận pháp này xuống rất nhiều lần rồi đấy, nhưng ba ngày là không đủ để ngươi lĩnh ngộ được trận pháp này đâu.”
Với trình độ trận đạo của một trận sư cấp chín như hắn, còn phải mất tới mấy canh giờ mới lĩnh ngộ được. Một trận sư cấp bốn cỏn con, sẽ không thể nào có thể lĩnh ngộ hoàn chỉnh Tiểu Cửu Chuyển Liên Hoàn Trận trong ba ngày.
Lúc Diệp Viễn còn ở trong trận pháp bảo vệ thành, đã cảm thấy vị trận sư này không tầm thường, cho nên mới định thử hắn một phen.
Mắt Diệp Viễn đã sáng lên khi nhìn thấy hắn trong thời gian ngắn có thể tung ra trận pháp cấp bốn. Cho nên mới quyết định hoàn thành uỷ thác của Vi Tiếu, giao lại truyền thừa của Lục Lâm Phong cho Thiệu Tư Tề.
Hơn nữa trước mắt cũng thấy Thiệu Tư Tề là người có phẩm chất tốt.
Thiệu Tư Tề không vui ra mặt, tiến vào trong trận pháp.
Thế nhưng khi vừa vào trận pháp, Thiệu Tư Tề lập tức cảm thấy khác hẳn, sự coi thường trên gương mặt hắn đã biến mất.
“Đây… đây thật sự là trận pháp cấp ba sao? Tại sao trận pháp cấp ba lại huyền diệu tới thế cơ chứ?” Thiệu Tư Tề nhanh chóng đi vào trạng thái lĩnh ngộ trận pháp.
Diệp Viễn thấy vậy, cười nói: “Để hắn ở đây chịu khổ vài ngày, còn bây giờ chúng ta bắt tay vào làm việc chính.”
Tô Hỗ cố gắng kìm nén cơn chấn động trong lòng, đi theo Diệp Viễn ra ngoài.
Tính tình trầm ổn, thực lực cường hãn, trình độ trận đạo cực cao, rốt cuộc thiếu niên như vậy là yêu nghiệt phương nào đây?
…
Ba ngày sau, tại quảng trường diễn võ bắc thành, có vô số các võ giả tụ tập về đây, cảnh tượng vô cùng hùng tráng.
Trên đài cao, Tô Hỗ uy phong lẫm liệt nhìn xuống bên dưới, dõng dạc nói: “Hẳn mọi người cũng đã biết, Xích Quang Thành đã bị cô lập cho nên cũng không trụ được bao lâu nữa! Liên minh đã cử Diệp công tử tới Xích Quang Thành, dẫn dắt mọi người phá vòng vây!”
Phía dưới chợt trở nên hỗn loạn, khi nghe Tô Hỗ nói vậy.
“Cái gì? Cử một đứa con nít Hoá Hải Cảnh tới đây cứu chúng ta, liên minh định bỏ rơi chúng ta sao?”
“Một tiểu tử Hoá Hải Cảnh, lại muốn dẫn chúng ta phá vòng vây? Thật đúng là nực cười!”
“Còn chưa mọc đủ lông đủ cánh thì làm được gì? Thành chủ đại nhân, chúng ta sẽ đi theo ngài, mau đuổi tên nhóc đó đi đi!”
“Này, các người đứng nói nữa, liên minh đã cử tiểu tử đó tới đây, chắc hẳn tên tiểu tử này có điểm hơn người. Tiểu tử, ngươi có bản lĩnh thì ra ngoài thành chặt vài cái đầu mang về đây cho chúng ta xem. Ngươi tới dẫn chúng ta phá vây, thì cũng phải để bọn ta thấy được thực lực của ngươi chứ?”
Người này vừa nói, lập tức khiến cả tất cả mọi người cười ồ theo.
Đừng nói là Hoá Hải Cảnh, cho dù là Tô Hỗ có thực lực Hồn Hải Cảnh cấp chín đỉnh phong cũng không dám ra ngoài thành chặt vài cái đầu mang về!
Diệp Viễn đứng bên cạnh Tô Hỗ dường như đã sớm đoán được tình huống này, nhìn những võ giả đó cười nhạt nói: “Nếu như ta có thể chặt vài cái đầu mang về, có phải các ngươi sẽ nghe theo lời của ta hay không?”
“Ồ, lại còn tưởng là thật kìa? Ha ha ha, được, chỉ cần ngươi có thể chặt mấy cái đầu về đây, chúng ta sẽ nghe theo ngươi hết! Các ngươi nói xem có đúng không?” Võ giả đó cười ha hả nói.
“Đúng!”
“Đúng!”
…
Những võ giả khác đương nhiên không tin một tiểu tử Hoá Hải Cảnh dám ra ngoài thành chặt mấy cái đầu mang về, cho nên ai nấy cũng hùa theo.
Trong số các võ giả này đa phần đều là tán tu, nên muốn thu phục được bọn họ là chuyện không hề đơn giản.
Thành chủ như Tô Hỗ cũng đã làm khá tốt, nhưng nếu chỉ dùng võ lực để trấn áp, sẽ càng khiến bọn họ không nghe theo.
Diệp Viễn nhìn võ giả đó, cười nói: “Ngươi tên là gì?”
“Cái gì? Nhớ tên lão tử rồi định uy hiếp ta sao? Lão tử đi không đổi tên ngồi không đổi họ, chính là Sở Thạch!” Võ giả đó ngẩng cao đầu nói.
Sở Thạch này có thực lực khá tốt, đã đạt tới Hồn Hải Cảnh tầng năm. Cho nên hắn xem thường một tiểu tử mới chỉ là Hoá Hải Cảnh là điều dễ hiểu.
Ở đây có đông người như vậy, Tô Hỗ sẽ dám ra tay giết người sao? Lỡ như có xảy ra bạo loạn, Tô Hỗ cũng chịu không nổi.
Những tán tu ở đây đa phần đều thuộc hạng người kiêu căng khó thuần, bọn họ chỉ xem trọng quy tắc cá lớn nuốt cá bé.
Muốn thu phục bọn họ, nhất định phải dùng thực lực để chứng minh.
Diệp Viễn cười nói: “Sở Thạch đúng chứ? Ta nhớ rồi!”
Nói rồi, Diệp Viễn khẽ động, sau đó biến mất ngay trước mắt Sở Thạch.
Võ giả phía dưới ai nấy cũng đều ngơ ngác nhìn nhau, bởi không ai trong số bọn họ nhìn rõ Diệp Viễn đã rời khỏi vị trí như thế nào!
Thấy vậy, Sở Thạch biến sắc mặt, nói với võ giả đứng kế bên: “Các ngươi nói xem, tên tiểu tử này không phải là ra ngoài thành chặt đầu người mang về đấy chứ?”
“Ha ha, làm sao có thể chứ? Tên tiểu tử này chẳng qua là có thân pháp lợi hại một chút mà thôi, với chút thực lực của hắn thì làm sao có thể làm được việc đó cơ chứ?” Võ giả đó nói.
Ngay sau đó, Diệp Viễn lại xuất hiện phía trên võ đài lần nữa.
Lúc này trong tay hắn là một võ giả Cuồng Phong giới.
Mọi người phía dưới, ai nấy đều thất kinh!
Chương 603: Phân chia đan dược.
“Hồn… Hồn Hải Cảnh tầng năm? Có phải ta đang bị hoa mắt rồi hay không?”
“Không ngờ hắn lại có thể bắt được một võ giả Cuồng Phong Giới Hoá Hải Cảnh tầng năm?”
“Đây không phải là đạo cụ đã chuẩn bị từ trước đấy chứ? Người đó, có thật là võ giả Cuồng Phong Giới không?”
Những võ giả ở đây đều tỏ ra không tin khi thấy cảnh tượng trước mắt.
Một tên Hoá Hải Cảnh chỉ trong một thời gian ngắn đã có thể bắt được một võ giả Hồn Hải Cảnh mang về, đây đúng là đang nói đùa mà!
Nhưng đột nhiên bọn họ phát hiện ra một chuyện, truyền tống trận của thành đã bị huỷ, bên ngoài vẫn đang bị bao vây bởi đại quân của Cuồng Phong Giới, Diệp Viễn làm sao có thể vào thành được?
Thành trì này gần như đã ở trong trạng thái giam lỏng, cho nên những võ giả này không biết chuyện gì đã xảy ra bên ngoài thành trong mấy ngày qua.
Lúc này Tô Hỗ mới lên tiếng: “Có thể các ngươi không biết, mấy ngày trước Diệp công tử đã phải đánh đánh giết giết không ngừng để tiến vào đến đây! Các ngươi có biết thống soái của đại quân Cuồng Phong Giới không? Diệp công tử đã đánh một trận với hắn ta, hơn nữa trận đánh đó còn bất phân thắng bại!”
Ngay lập tức, bên dưới xôn xao lên như ong vỡ tổ.
“Làm gì có chuyện đánh đánh giết giết trên cả chặng đường tới đây? Lẽ nào người thiếu niên đó dẫn theo cả một đại quân tới đây sao? Nhưng… đại quân đâu?”
“Ta đã từng nghe qua về thống soái của Cuồng Phong Giới, hắn được mệnh danh là vô địch trong cảnh giới dưới Thần Du Cảnh. Thiếu niên Hoá Hải Cảnh này lại có thể đánh một trận bất phân thắng bại với hắn ta sao?”
“Ta… ta không tin, quá giả rồi!”
Lúc đó thống lĩnh của Cuồng Phong Giới trong tay Diệp Viễn chỉ bị phong toả nguyên lực chứ chưa chết. Lúc này Diệp Viễn khẽ ra một chưởng, giết chết hắn!
“Xem ra mọi người vẫn còn hoài nghi về thực lực của ta, Sở Thạch, ngươi chuẩn bị xong chưa, ta tới đây!” Diệp Viễn điềm đạm nói.
Trong đám đông, Sở Thạch nghe vậy chợt dựng hết tóc gáy.
Thực ra hắn cũng đã tin bảy tám phần, chỉ là không ngờ Diệp Viễn lại lôi hắn ra để chứng thực.
Không chút do dự, Sở Thạch sử dụng chiêu mạnh nhất của mình.
Thế nhưng đúng lúc đó, Diệp Viễn đột nhiên biến mất trước mắt hắn.
“Ngươi đã chết rồi.” Giọng Diệp Viễn vang lên phía sau người Sở Thạch.
Sở Thạch bị Diệp Viễn doạ cho sợ nhảy dựng lên, quay người chạy về phía sau, nhưng lại phát hiện Diệp Viễn đang đắc ý nhìn hắn, song không có ý định ra tay.
Cả quảng trường ban nãy còn như ong vỡ tổ thì giờ phút này đã trở nên im bặt.
Thực lực của Diệp Viễn đã làm bọn hắn quá chấn động!
Trên trán Sở Thạch ướt đẫm mồ hôi, cuối cùng không chịu được khí thế cường đại của Diệp Viễn, đành cúi người hành lễ: “Mong Diệp công tử tha tội, vừa rồi Sở Thạch đã mạo phạm!”
Diệp Viễn gật đầu: “Không tránh được, ta còn trẻ, cảnh giới thấp, cho nên các ngươi coi thường là điều đương nhiên. Nhưng ta bắt được võ giả Cuồng Phong Giới mang về đây, ngoài để chứng minh ta có năng lực để dẫn các ngươi ra bên ngoài, còn muốn nói với các ngươi rằng, võ giả Cuồng Phong Giới không phải là bất khả chiến bại!”
Nói rồi, Diệp Viễn liền quay trở về phía trên võ đài.
“Diệp công tử, ngươi mạnh như vậy đương nhiên sẽ không sợ võ giả Cuồng Phong Giới, nhưng chúng ta đều đã gặp qua võ giả Cuồng Phong Giới, bọn hắn chẳng khác nào kẻ mất trí, chúng ta thật sự không phải đối thủ của bọn chúng!”
“Đúng vậy, ta đã từng chứng kiến, võ giả Cuồng Phong Giới thấy người là giết, chẳng khác nào những tên đồ tể!”
“Bọn chúng quá mạnh, cho dù cùng cảnh giới với nhau, nhưng chúng ta đều không phải đối thủ của bọn họ chúng!”
Những người này đều đã bị võ giả Cuồng Phong Giới doạ sợ chết khiếp, nếu cứ tiếp tục như vậy, bọn họ không cần đánh cũng tự thua.
“Cho nên các ngươi mới trốn tới Xích Quang Thành, định làm rùa rụt cổ cả đời sao? Có thật là do Cuồng Phong Giới mạnh tới vậy hay do chính các ngươi mới là người tự biến mình thành con rùa rụt cổ thế? Các ngươi đều là võ giả, đáng lẽ nên biết quy tắc trong thế giới của võ giả! Thể giới này chẳng có đấng cứu thế nào có thể cứu các ngươi, chỉ có các ngươi tự cứu chính mình thôi!” Diệp Viễn lạnh lùng nói.
Tất cả mọi người không ai lên tiếng, bởi lời này của Diệp Viễn đã hoàn toàn dập tắt hy vọng của bọn họ.
Ý của Diệp Viễn rất rõ, bây giờ ngay cả liên minh cũng còn khó tự bảo vệ mình, cho nên không thể cho đại quân tới chi viện.
Nếu muốn sống, bọn họ chỉ có thể tự mình đứng lên chiến đấu!
Thế nhưng… võ giả Cuồng Phong Giới quá mạnh, lại chiếm ưu thế về số lượng, bọn họ làm sao có thể phá vây được cơ chứ?
Lúc này, Diệp Viễn lấy ra một cái nhẫn trữ vật, giơ lên trước mặt tất cả mọi người: “Bên trong này có vài vạn đan dược cấp ba và cấp bốn, bây giờ các ngươi mỗi người nhận lấy một một viên. Đan dược này sẽ giúp các ngươi tăng thực lực trong thời gian ngắn! Tần Nham, bắt đầu phân chia đan dược!”
Tần Nham nhận lấy nhẫn trữ vật từ tay Diệp Viễn, sau đó vâng lệnh thi hành.
Số đan dược này được Diệp Viễn luyện chế trên cả chặng đường tới đây, với thực lực hiện giờ của hắn, đã có thể miễn cưỡng sử dụng Tứ Phương Đỉnh.
Diệp Viễn đã dành phần đa thời gian để điều chế đan dược trong suốt thời gian đi tới Xích Quang Thành.
Trong những đan dược này có Thác Hải Đan, Nhiễu Hải Đan… Diệp Viễn cũng đã từng dặn qua Tần Nham, chia số đan dược này dựa theo cảnh giới của các võ giả, từ đó giúp bọn họ có thể nâng cao cảnh giới được nhiều nhất có thể.
Diệp Viễn đã từng làm điều tương tự khi còn ở U Vân Tông, nhưng chỉ có điều bây giờ hắn đã mạnh hơn rất nhiều so với khi đó, trong mười ngày đã có thể điều chế ra vài vạn viên đan dược.
Đương nhiên, đây cũng nhờ có sự trợ giúp của huyền khí Tứ Phương Đỉnh.
“Đan dược? Diệp công tử dùng nó để cứu cái mạng rác rưởi này của bọn ta? Viên đan dược này có tác dụng gì?”
“Đúng vậy, một viên đan dược này nhiều nhất có thể làm tăng một chút tu vi, căn bản là chẳng giải quyết được vấn đề gì!”
“Nếu trong thời bình, ta nhất định sẽ đội ơn Diệp công tử, nhưng lúc này… một viên đan dược thì nào làm được cái gì!”
Những võ giả này đều không biết tác dụng nghịch thiên của Thác Hải Đan và Nhiễu Hải Đan, còn đối với Diệp Viễn thì chuyện không thể đều thành điều có thể.
Diệp Viễn cũng không giải thích, lặng lẽ đợi Tần Nham phân chia hết số đan dược.
Theo lời dặn dò của Diệp Viễn, sẽ chia chỗ đan dược này cho võ giả Ngưng Tinh Cảnh tầng chín trước.
Bọn họ đều ăn luôn ngay sau khi nhận được đan dược.
Không bao lâu sau, một luồng nguyên khí cuồng bạo nổi lên, những võ giả vẫn tỏ ý xem thường ra mặt, lúc này lập tức thay đổi thái độ!
“Ha ha ha, ta mắc kẹt ở Ngưng Tinh Cảnh đỉnh phong đã nhiều năm rồi, không ngờ có một ngày lại có thể đột phá lên Hoá Hải Cảnh!”
“Ta cũng đột phá rồi! Lão phu tưởng cả đời này đã hết hy vọng, không ngờ rằng lại có thể toái đan hoá hải!”
“Đan dược này thật thần kỳ, hoá ra toái đan hoá hải lại đơn giản như vậy!”
…
Những võ giả này ai nấy cũng đều vui mừng ra mặt, điên cuồng hò reo sau khi nhận được Thác Hải Đan.
Trong số những người này, có không ít người mắc kẹt ở Ngưng Tinh Cảnh đỉnh phong đã nhiều năm, tiềm lực của bọn họ cũng đã cạn và cũng không còn hy vọng để đột phá.
Nhưng đan dược được Diệp Viễn điều chế, đương nhiên có thể biến những điều không thể thành có thể, giúp bọn họ đột phá cảnh giới lên Hoá Hải Cảnh.
Còn những võ giả chưa được nhận đan dược, lúc này đều kinh ngạc nhìn nhau.
Sự xem thường vốn thường trực trên gương mặt lúc này dần chuyển sang mong đợi.
Chương 604: Huấn luyện đặc biệt.
“Thượng Quan đại nhân, bên phía Xích Quang Thành đã xảy chuyện gì vậy? Nguyên lực ở gần đó không ngừng tăng lên, hình như có người đang đột phá cảnh giới. Song nguồn nguyên lực dồi dào như vậy, cũng không thể nào là của cường giả Thần Du Cảnh được?”
Hành động khác thường trong thành rất nhanh đã làm kinh động tới đại quân Cuồng Phong Giới.
Hơn nữa còn nhận tin thuộc hạ cấp báo, vừa rồi đột nhiên Diệp Viễn bay ra ngoài thành, còn bắt một thống lĩnh là Hồn Hải Cảnh tầng năm đi, điều này không khỏi khiến Thượng Quan Lăng Vân phải cau chặt mày suy nghĩ.
“Tình hình này có lẽ là có rất nhiều người đang đột phá cùng một lúc! Tuy không biết tại sao, nhưng ta nghĩ… có thể chuyện này liên quan trực tiếp tới Diệp Viễn!” Thượng Quan Lăng Vân nghiêm mặt nói.
“Cái gì? Khí thế cường đại như vậy, e là phải có tới cả trăm người nghìn người đang đột phá. Hắn lại có thể khiến nhiều người đột phá cùng lúc như vậy sao?” Đặng Thăng kinh ngạc hỏi.
“Hừ, ngươi đúng là biết một mà không biết hai, Diệp Viễn không chỉ mạnh trên võ đạo, mà hắn cũng là kẻ độc nhất vô nhị trong việc luyện đan! Hắn là đệ tử nhập thất của hoàng giả Tinh Uyên, hơn nữa từ các hiện tượng dị thường này có thể thấy, có khi trình độ luyện đan của Diệp Viễn đã vượt qua cả Thi Hạo Nhiên - đại đệ tử của hoàng giả Tinh Uyên rồi!” Thượng Quan Lăng Vân nói.
“Làm sao có thể? Thi Hạo Nhiên là cường giả Đan Vương mà!” Đặng Thăng kinh ngạc đáp lại.
“Ha ha, Diệp Viễn mới chỉ là Hoá Hải Cảnh, nhưng đến cả ngươi cũng còn không phải là đối thủ của hắn. Thì việc hắn có thể vượt qua một Đan Vương có gì là kỳ lạ?” Thượng Quan Lăng Vân dường như đã không còn quá xa lạ với sự yêu nghiệt của Diệp Viễn nữa.
Đặng Thăng lặng người, muốn tìm lời nào đó để phản bác, nhưng càng nghĩ càng không tìm ra lý lẽ hợp lý hơn để nói lại.
Rõ ràng chuyện không hợp lý như vậy, nhưng tại sao lại tìm không tìm ra lý do để phản biện?
Khí thế của Thượng Quan Lăng Vân đột nhiên trở nên ác liệt, lạnh lùng nói: “Diệp Viễn trưởng thành quá nhanh, nếu còn tiếp tục, hắn nhất định sẽ là đại họa của Cuồng Phong Giới chúng ta! Xem ra… hiện tại không thể không thăng cấp chiến tranh được. Lúc nào thì Vân Dung đại nhân đến?”
Đặng Thăng có chút sợ hãi nhưng lập tức hiểu ý của Thượng Quan Lăng Vân.
Một khi cường giả Thần Du Cảnh tham chiến, trận chiến sẽ trở nên khốc liệt hơn nhiều.
“Phía bên đó cũng đã sắp xếp gần xong rồi, muộn nhất là nửa tháng tới Vân Dung đại nhân cũng sẽ có mặt!” Đặng Thăng trả lời.
Thượng Quan Lăng Vân lại chỉ khẽ cau mày, nói: “Ngươi báo tin cho Vân Dung đại nhân lần nữa, để hắn phải có mặt ở đây trong vòng mười ngày! Bao vây Xích Quang Thành vốn rất thuận lợi cho tới khi có sự xuất hiện của Diệp Viễn!”
Đặng Thăng mặt biến sắc, khom lưng nói: “Tuân lệnh!”
…
Tại quảng trường lúc này không ngừng có người được đột phá.
Còn những người chưa nhận được đan dược, chỉ đành đứng đợi một bên, lặng lẽ chờ người khác đột phá.
Võ giả đột phá cần có một phạm vi nhất định, nếu cùng nhau đột phá thì có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Rất nhanh sau đó đã có một nhóm lớn các võ giả Hoá Hải Cảnh.
Hơn nữa trong số võ giả Hoá Hải Cảnh này cũng có một lượng lớn đột phá khỏi cảnh giới vốn có.
Tóm lại thực lực của các võ giả này đã được nâng lên một tầm cao mới.
Sở Thạch xoa tay đứng trước mặt Diệp Viễn, lúc này trông hắn chẳng khác nào một cô nương đang ngượng ngùng, nói: “Vừa rồi… Diệp công tử, tuy vừa rồi lão Sở ta có đắc tội với ngài, nhưng bây giờ ta cũng tự biết lỗi, có thể...”
Nhìn thấy những võ giả Hoá Hải Cảnh, Ngưng Tinh Cảnh lần lượt đột phá, không cần nói cũng biết Sở Thạch đỏ mắt trông chờ ra sao.
Chỉ là vừa rồi đám võ giả Hồn Hải Cảnh là những kẻ hung hăng nhất, Sở Thạch tưởng rằng Diệp Viễn cố ý làm khó dễ cho bọn họ, cho nên mới không phát đan dược.
Diệp Viễn nhìn hắn, nói: “Không thể!”
Sở Thạch mặt biến sắc đang định nói, nhưng lại thấy Diệp Viễn tiếp tục nói thêm: “Xin lỗi, vì bây giờ ta không có cách nào để luyện chế đan dược cấp bốn.”
Sở Thạch bất giác lặng người, nói: “Ngươi là nói… tất cả chỗ đan dược này là do một mình ngươi luyện chế ra sao?”
“Đương nhiên, ngươi nghĩ gì?” Diệp Viễn hỏi ngược lại.
Sở Thạch mở to hai mắt, nhìn Diệp Viễn không nói nên lời: “Ở đây cũng phải có tới cả vạn viên đan dược, cho dù là luyện dược sư tài giỏi cỡ nào thì cũng phải mất khoảng tầm một năm để luyện chế ra chỗ đan dược này. Lẽ nào một năm trước, ngươi đã đoán được cục diện ngày hôm nay sao?”
Luyện dược sư bình thường hao tổn rất nhiều trong lúc luyện đan, một ngày giỏi lắm cũng chỉ luyện chế ra được vài chục viên đan dược.
Thế nhưng Diệp Viễn có sự hỗ trợ của Tứ Phương Đỉnh, cho nên có thể luyện ra một lượng lớn đan dược, hiệu quả gấp cả mười thậm chí cả trăm lần so với luyện dược sư bình thường!
Cho nên theo Sở Thạch thấy, Diệp Viễn không thể nào có thể chỉ trong mấy ngày đã có thể luyện chế ra được nhiều đan dược như vậy.
Hơn nữa chỗ đan dược này vừa nhìn cũng biết không phải là đồ hạ phẩm, vì thế càng cần nhiều thời gian hơn.
Vậy chỉ có một cách giải thích, Diệp Viễn đã tiên tri trước được điều này, cho nên trong một năm trước đã bắt đầu chuẩn bị số đan dược trên.
Diệp Viễn chỉ cười, cũng chẳng buồn giải thích gì thêm, mà có giải thích bọn họ cũng chưa chắc đã tin.
Chỉ là sự xem thường này của hắn theo Sở Thạch thấy, lại biến thành sự thâm sâu khó đoán.
…
Quá trình đột phá của võ giả được duy trì trong khoảng thời gian một ngày.
Dường như tất cả mọi người đều đột phá lên một tầng cảnh giới, mang tới sự thay đổi rõ rệt.
Hai ngày nay, Tô Hỗ hoàn toàn bị “Diệp công tử” không biết từ đâu chui ra này làm cho hết ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác.
Cuối cùng hắn cũng biết tại sao liên minh lại cử một thiếu niên như vậy tới chi viện cho Xích Quang Thành.
Chỗ đan dược mà Diệp Viễn mang tới tương đương với cả một đại quân võ giả hùng mạnh!
Sự biến đổi này không chỉ trên phương diện thực lực, mà còn cả sự tự tin!
Vốn dĩ nỗi sợ của võ giả đối với võ giả Cuồng Phong Giới đã ăn sâu vào tiềm thức của bọn họ, thế nhưng bây giờ sau khi được đột phá cảnh giới, bọn họ đã lấy lại được sự tự tin vốn có.
Diệp Viễn lướt nhìn một lượt các võ giả đang đứng ở đây rồi lãnh đạm nói: “Bây giờ, các ngươi có lòng tin chiến đấu với đại quân Cuồng Phong Giới bên ngoài kia không?”
“Có!”
“Đương nhiên là có!”
“Giết chết bọn chúng, báo thù cho những đồng bào đã hy sinh của chúng ta!”
…
Con người ta khi đã hăng máu lên, sẽ không còn biết trời đất là gì nữa.
Nhất là những võ giả đột phá lên Hoá Hải Cảnh, bọn họ cảm thấy dường như bản thân sắp trở thành người vô địch đến nơi rồi.
Đương nhiên, nếu chỉ có một người đột phá thì chắc chắn bọn họ sẽ không có được sự tự tin lớn như vậy.
Thế nhưng trong chốc lát lại có tới cả vài vạn người cùng đột phá, sẽ càng khiến cho sự tự tin ấy trào dâng lên một mức đáng sợ.
Tất cả mọi người phía dưới đồng loạt im bặt khi nhìn thấy Diệp Viễn đưa tay ra hiệu im lặng.
Diệp Viễn không chỉ có thực lực cường đại mà còn tặng không đan dược cho bọn họ, vậy nên trong chốc lát hắn đã trở thành thủ lĩnh tinh thần cho những người ở đây.
Diệp Viễn nhìn một lượt mọi người đứng phía dưới, lạnh lùng nói: “Dựa vào trạng thái hiện giờ của các ngươi vẫn còn chưa đủ để chiến đấu với đại quân ở ngoài kia! Cho nên, để tăng sức chiến đấu của các ngươi, ta đã tạo ra một đại trận. Bây giờ… hãy nhiệt tình đón nhận lần huấn luyện đặc biệt này đi!”
Diệp Viễn đột nhiên lấy Huyền Thuỷ Kỳ ra, một luồng sáng cực lớn bao trùm lấy cả quảng trường diễn võ!
“Hả? Xảy ra chuyện gì? Những người khác đâu?” Sở Thạch nhíu mày hỏi.
Bên cạnh hắn lúc này chỉ còn lại hai võ giả Hồn Hải Cảnh, còn những người khác đã biến mất, giống như ba người bọn họ bị cách ly khỏi những người khác vậy.
“A! Kẻ nào đánh ta?” Sở Thạch bị người ta hùng hổ đạp cho một nhát từ phía sau.
Chương 605: Lưng của ta giao lại cho các ngươi!
Ngay sau đó, những tiếng la hét không ngừng vang lên trong đại trận!
Đại trận này là do Diệp Viễn nhờ sự trợ giúp của Huyền Thuỷ Kỳ, hắn mất khoảng ba ngày để bố trí ra đại trận cấp bốn – Tu La Tam Xoa Trận này!
Nghe thấy tiếng kêu la liên tục truyền ra từ bên trong trận pháp, cơ mặt Tô Hỗ như co rút lại.
“Diệp công tử, sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?”
Diệp Viễn cười nói: “Điểm yếu lớn nhất của võ giả Vô Biên Giới chúng ta là quá tản mát, không thể tập hợp được thực lực. Mà điểm hữu dụng lớn nhất của trận pháp này chính là rèn luyện khả năng phối hợp với nhau cho bọn họ. Muốn để bọn họ lĩnh hội các loại đại trận trong thời gian ngắn nhất là điều không thể. Hơn nữa với tính cách của bọn họ, cũng không thể làm được điều này. Tu La Tam Xoa Trận có tác dụng tạo ra chiến lực mạnh nhất trong phạm vi nhỏ dựa trên sự tác chiến của ba người. Chỉ cần bọn họ có thể hoàn thành đợt huấn luyện này, chiến lực của cá nhân sẽ được tăng theo!”
Ánh mắt Tô Hỗ bất giác nhìn về phía đại trận, chỉ thấy những võ giả này loạn thành một đống, không có chút ý thức hợp tác chiến đấu nào.
Bên trong đại trận, bọn họ đều chỉ lo chiến đấu một mình, cho nên bị đối thủ đánh không thương tiếc.
Thấy vậy, Tô Hỗ bất giác lắc đầu.
“Diệp công tử nói không sai, võ giả Cuồng Phong Giới mạnh, chính là bởi vì bọn họ đồng tâm chiến đấu. Còn các võ giả của chúng ta, mỗi lần gặp phải trận đấu có quy mô lớn, đều bị đánh cho không còn mảnh giáp. Chỉ là… ta sợ thời gian quá ngắn, bọn họ sẽ không thể nào hoàn thành được đợt huấn luyện này!” Tô Hỗ nói.
“Yên tâm, tiềm lực của con người là vô hạn. Theo cường độ tập luyện mà ta bố trí cho bọn họ, những người này sẽ sớm hiểu ra được vài điều. Nhưng đúng như ngươi đã nói, thời gian của chúng ta là không nhiều. Nhiều nhất là mười ngày, sau mười ngày chúng ta nhất định phải phá vây ra ngoài.” Diệp Viễn nói.
Diệp Viễn cũng không ngờ rằng, soái lĩnh của đại quân Cuồng Phong Giới lần này lại là Thượng Quan Lăng Vân.
Hắn và Thượng Quan Lăng Vân tiếp xúc với nhau không nhiều, nhưng hắn đã thông qua Tiêu Như Yên để tìm hiểu về con người này.
So với Triệu Thừa Càn, Thượng Quan Lăng Vân tỏ ra trầm ổn và khôn ngoan hơn nhiều, cho nên rất khó đối phó.
Hơn nữa trong lần hai bên giao đấu thăm dò sức mạnh đối phương hôm đó, cũng đã thấy hắn có thực lực không kém Diệp Viễn là bao.
Nếu thật sự phải giao chiến, sẽ rất khó để nói trước kết quả thắng thua ra sao.
“Được rồi, thời gian cấp bách, ta cũng phải tận dụng thời gian để tu luyện, tranh thủ trong mười ngày đột phá lên Hoá Hải tầng chín!” Diệp Viễn nói.
Tô Hỗ nghe vậy không khỏi rùng mình, trong mười ngày lại có thể đột phá lên Hoá Hải tầng chín, thật sự cũng chỉ có người như hắn mới dám nói ra những lời như vậy thôi.
Nghĩ lại năm đó, hắn đã phải mất tới năm năm để đột phá từ Hoá Hải tầng tám lên Hoá Hải tầng chín!
…
“Ai da, lại đạp vào mông ta nữa rồi! Khốn khiếp, lão tử liều với ngươi!”
“Lão Chu, đừng có đứng chắn như thế, cút sang một bên cho ta! Còn lằng nhằng ta đánh luôn cả ngươi đấy!”
“Còn ngươi nữa, lão Tiền, mở to mắt ra, vừa rồi suýt chút nữa kiếm của ngươi đâm vào ta luôn rồi. Chuyện này còn xảy ra một lần nữa thì ngươi chết với ta!”
Trong đại trận, Sở Thạch giống như một con chó điên, đụng phải ai cũng đều cắn loạn lên.
Hai người bị nhốt trong đại trận cùng hắn là Chu Trường Trị và Tiền Tứ, vừa hay bọn họ đều đã quen nhau từ trước.
Thực ra Chu Trường Trị, Tiền Tứ và Sở Thạch có thực lực ngang nhau, song Sở Thạch cũng chỉ được cái to mồm, nếu thật sự xảy ra cuộc chiến giữa ba người bọn họ, thì người bị đánh không ai khác chính là hắn.
Quan trọng hơn là, võ giả do đại trận huyễn hoá thành đã đá vào mông hắn mấy lần, và lần nào cũng khiến hắn ngã sấp mặt, trông thảm hại vô cùng.
Sở Thạch là người có tính khí không tốt, lúc này hắn đã như bốc hoả.
“Lão Sở, đừng có nói ra mấy lời khó ngửi như thế! Tuy những người này đều là đại trận hoá thành, nhưng kẻ nào kẻ nấy đều rất mạnh, chúng ta căn bản không phải là đối thủ của bọn chúng! Nếu vẫn còn tiếp tục, chúng ta sẽ chết mất!” Chu Trường Trị nói.
“Ta khinh! Tên tiểu tử đó bày ra cái trận pháp này, chẳng khác này muốn chơi chết chúng ta? Lão tử không tin mấy cái thứ quái quỷ này lại ngang sức với chúng ta, chỉ là bọn chúng đông người hơn chúng ta mà thôi, ta không tin không đánh được bọn chúng!” Sở Thạch không phục nói.
Hiển nhiên, hắn không thích thú gì với đại trận do Diệp Viễn bày ra này.
Và đương nhiên, điều hắn đặc biệt không thích nhất chính là các võ giả do đại trận hoá thành đều nhằm vào mông hắn mà đá.
Thật mất mặt!
Ngày đầu tiên, Sở Thạch cũng giống như tất cả mọi người bị nhốt trong trận pháp, đều bị những võ giả do đại trận hoá thành đạp vào mông, không mấy vui vẻ gì.
Song đại trận này cũng không vận chuyển liên tục, mỗi khi nguyên lực của bọn họ bị tiêu hao tới bảy tám phần, thì những võ giả này sẽ tự động biến mất trong một khoảng thời gian.
Đợi sau khi nguyên lực của bọn họ được khôi phục lại ở một mức nhất định, thì các võ giả này sẽ tự động xuất hiện trở lại.
Ngày thứ hai lại nhanh chóng qua đi, các võ giả trong đại trận vẫn đang mệt mỏi ứng phó, bởi bọn họ vẫn chưa tìm ra được cách để đánh bại những võ giả huyễn hoá này.
Thế nhưng bọn họ phát hiện ra một điểm, đòn tấn công của các võ giả huyền hoá trong ngày thứ hai mạnh hơn nhiều so với ngày thứ nhất, các võ giả đều bị thương ở các mức độ khác nhau.
Ngày thứ ba, giọng của Liễu Hồng vang lên bên trong đại trận: “Diệp huynh nói, uy lực của đại trận sẽ ngày một mạnh hơn. Nếu như hôm nay các ngươi vẫn giữ lối chiến đấu riêng rẽ… thì sẽ chết người đấy!”
Nói xong, giọng nói đó im bặt đi.
Tất cả mọi người như rơi vào hầm băng, bốn chữ “sẽ chết người đấy” giống như búa tạ đập thẳng vào não họ, khiến bọn họ muốn ngừng thở.
Sắc mặt Sở Thạch vô cùng khó coi, hắn cắn răng nói: “Ta thấy tên tiểu tử này không hề hù doạ chúng ta đâu, nếu như chúng ta cứ tiếp tục đánh như này, thật sự sẽ có người bị chết!”
Cả Chu Trường Trị và Tiền Tứ đều ra sức gật đầu.
“Lão Chu, Lão Tiền, bản thân ta thấy rất phiền phức khi phải hợp tác với người khác, nhưng lúc này chúng ta buộc phải làm vậy thôi!” Sở Thạch nói.
“Hừ, ngươi cho rằng lão tử ta muốn hợp tác với loại rác rưởi như ngươi sao? Nhưng vì cái mạng này đành phải phối hợp với các ngươi một phen.” Chu Trường Trị nói.
“Ta không có ý kiến gì.” Tiền Tứ tính cách khá lầm lì, nên cũng không muốn phối hợp với người khác.
Quả nhiên, khi đại trận vừa khởi động, áp lực của mọi người tăng lên rất nhiều, sức mạnh đòn tấn công của những võ giả huyễn hoá đó đã tăng lên một bậc.
Mặc dù đã được Liễu Hồng cảnh báo, thế nhưng thật sự muốn phối hợp ăn ý với nhau đâu phải là chuyện dễ dàng?
“Lão Chu, cẩn thận phía sau!”
“Lão Tiền, phía mạn sườn!”
“Khốn khiếp, hai người lại để lưng của ta lộ ra ngoài rồi!” Sở Thạch đột nhiên thảm thiết kêu lên một tiếng rồi bị bay ra ngoài.
“Cẩn thận!”
Tiền Tứ phi thân xuất kiếm kịp đỡ đòn chí mạng của võ giả huyễn hoá.
Sở Thạch toát mồ hôi lạnh, lồm cồm bò dậy tiếp tục chiến đấu.
“Lão Tiền, ta nợ ngươi một ơn này!” Sở Thạch hô lớn.
“Ngươi chết rồi chúng ta cũng không sống nổi!” Tiền Tứ lời ít ý nhiều.
“Những võ giả huyễn hoá này phối hợp quá tuyệt duyệt, nếu cứ tiếp tục thế này không phải là cách hay, chúng ta buộc phải phối hợp chặt chẽ hơn bọn chúng mới có thể thắng bọn chúng được!” Sở Thạch nói.
“Ha ha, xem ra ngươi cũng không ngu lắm, coi như cũng nhìn ra cách rồi. Chu Trường Trị ta không tin, ba người bằng xương bằng thịt chúng ta lại không đấu lại với mấy võ giã huyễn hoá đó! Lão Sở, Lão Tiền, từ bây giờ, lưng của ta giao lại cho các ngươi!” Chu Trường Trị nói.
Chương 606: Nhóm ba người Sở Thạch.
Diệp Viễn không hề đùa với bọn họ.
Đến ngày thứ ba có tới gần ba nghìn người tử thương!
Tỷ lệ này là tương đối cao!
Và Liễu Hồng cũng không có ẩn giấu con số này mà thông qua đại trận công bố cho tất cả mọi người.
Lúc này trận pháp đã dừng vận chuyển nhưng vẻ nghiêm nghị vẫn chưa thôi biến mất trên gương mặt của ba người nhóm Sở Thạch.
“Theo như tên tiểu tử đó nói, độ khó trong bốn ngày tới sẽ còn cao hơn! Nếu không ngoài dự đoán, tỉ lệ thương vong ngày mai có khi sẽ còn lớn hơn nữa!” Sở Thạch trầm giọng nói.
Chu Trường Trị đồng ý nói thêm: “Đó là điều đương nhiên! Tên tiểu tử này cũng thật độc ác, chúng ta còn chưa chết trong tay võ giả Cuồng Phong Giới thì đã chết trong tay hắn trước rồi! Nếu như ta có thể ra khỏi đại trận này, nhất định sẽ khiến tên tiểu tử đó phải coi chừng!”
Sở Thạch cười lạnh nói: “Chỉ giỏi bốc phét! Tên tiểu tử đó chỉ với tu vi của Hoá Hải Cảnh đã có thể tạo ra đại trận cấp bốn lợi hại như vậy, ngươi có thể là đối thủ của hắn sao? Mà ngươi cũng quên rằng tên thống lĩnh kia chết như thế nào rồi à?”
Chu Trường Trị nghe vậy, bất giác toát mồ hôi lạnh.
Cho dù không có sự trợ giúp của đại trận, bọn họ cũng không thể nào là đối thủ của Diệp Viễn.
Tên thống lĩnh của Cuồng Phong Giới kia còn không kịp phản kháng khi nằm gọn trong tay Diệp Viễn.
Thực lực của mấy người bọn họ nhiều nhất cũng chỉ tương đương với tên thống lĩnh đó. Nhưng nếu thật sự phải đánh, sợ rằng bọn hắn còn không phải là đối thủ của tên thống lĩnh kia.
Cho nên cũng không cần nói nhiều tới cái giá phải trả cho việc dám khiêu chiến với Diệp Viễn.
“Chúng ta có đông người như vậy, ta không tin hắn dám giết chết hết chúng ta!” Chu Trường Trị miệng hùm gan sứa nói.
Sở Thạch trợn ngược mắt, không thèm để ý tới Chu Trường Trị.
Còn lúc này, Tiền Tứ người vẫn luôn trầm mặc đột nhiên mở miệng nói: “Lẽ nào các ngươi không phát hiện ra, chiến lực tổng thể của cả ba người chúng ta đã dần được tăng lên rồi sao?”
Sở Thạch và Chu Trường Trị nhìn nhau, không khỏi cảm thấy ngạc nhiên.
Và đúng là hình như có chuyện đó thật!
Hai ngày trước, khi bọn họ chỉ biết chiến đấu riêng rẽ, đã bị những võ giả huyễn hoá đánh cho không kịp trở tay và cũng chẳng thể chống trả lại được.
Cho tới tận sáng ngày hôm nay, bọn họ vẫn trong tình trạng thảm hại.
Nhưng sau khi bọn họ bỏ cái tôi của mình xuống cùng liên thủ chiến đấu, gần như đã dần thích ứng với dạng chiến đấu như vậy.
Cho dù vẫn luôn bị đánh cho bầm dập, nhưng tới khi trời tối, bọn họ cũng dần có vài chuyển biến.
Điều này chứng tỏ, sức chiến đấu của ba người bọn họ đã được tăng lên!
Cả ba người bọn họ đều vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra điều này.
“Hoá ra đại trận mà tên tiểu tử này bày ra, lại chính là để nhằm tăng khả năng tác chiến đội nhóm cho chúng ta!” Sở Thạch đột nhiên nhận ra.
“Thực lực của riêng từng người không được tăng bao nhiêu, nhưng về tổng thể chiến lực của nhóm ba người chúng ta lại được tăng lên rất nhiều!” Chu Trường Trị nói.
“Ngày mai tiếp tục!” Tiền Tứ lời ít ý nhiều.
…
Rất nhanh, buổi huấn luyện ngày thứ tư đã được bắt đầu.
Hiển nhiên là độ khó của ngày thứ tư cao hơn hẳn so với ba ngày trước đó!
Thế nhưng, nhóm ba người Sở Thạch đã dần tìm ra được một vài phương pháp.
Không thể không nói, khả năng bắt chước của con người là rất lớn.
Sự phối hợp của các võ giả huyễn hoá là vô cùng tuyệt diệu, và nhóm ba người Sở Thạch trong vô số lần chiến đấu đó, cũng đã học được rất nhiều điều từ sự phối hợp chiếu đấu của võ giả huyễn hoá.
Với cường độ chiến đấu cao như vậy, bọn họ cũng đã dần biến những thứ học được trở thành cái của riêng mình.
Đúng như mấy người bọn họ đã nói, giữa ba người bọn họ một khi đã tìm được cảm giác phối hợp, thì biến hoá còn mạnh hơn nhiều so với võ giả huyễn hoá.
Gần tối, ba người bọn họ đã dần áp chế được những võ giả huyễn hoá kia!
Từ ngày đầu tiên tới bây giờ, ba người bọn họ luôn phải đấu lại với năm võ giả huyễn hoá.
Từ lúc còn bị đánh cho bầm dập, cho đến bây giờ thì bọn họ đã dần chuyển sang thế thượng phong!
“Lão Sở! Lão Tiền!” Chu Trường Trị lớn tiếng gọi.
“Đã hiểu!” Chu Trường Trị vẫn còn chưa nói phải làm gì, nhưng trong nháy mắt Sở Thạch đã hiểu rõ ý đồ của hắn.
Lúc này, Chu Trường Trị bị rơi vào tình huống nguy hiểm khi một mình giữ chân ba võ giả huyễn hoá.
Sở Thạch và Tiền Tử gần như đều biết Chu Trường Trị đang nghĩ gì, một kiếm đẩy ngay đối thủ của mình ra, sau đó liền xông vào chiến đấu với người đứng giữa đang ra tay với Chu Trường Trị.
Đúng lúc này, đòn tấn công của Chu Trường Trị cũng xuất hiện ngay!
Dưới sự kìm kẹp của ba người, võ giả huyễn hoá đó đã bị hạ gục trong chớp mắt!
Đúng lúc này, võ giả huyễn hoá bị hất ra liền quay lại động thủ, Sở Thạch Và Tiền Tứ nhanh chóng đổi chỗ, để vị trí trống lại cho Chu Trường Trị!
Một trong những võ giả huyễn hoá đó đã bị Chu Trường Trị giết chết!
Cứ như vậy, sự phối hợp giữa ba người bọn họ ngày càng trở nên thành thục hơn, rất nhanh đã có thể giải quyết xong toàn bộ võ giả huyễn hoá.
Ba người vừa buông kiếm liền ngồi sụp xuống đất.
“Cái quái gì đây! Chúng ta đã giết chết được năm võ giả huyễn hoá rồi, lẽ nào vẫn còn chưa được ra sao?” Sở Thạch nói bằng giọng không vui vẻ gì.
“Hà hà, cũng được lắm! Không ngờ rằng, hoá ra ba người chúng ta phối hợp cùng nhau lại có thực lực như vậy!” Chu Trường Trị phấn khởi nói.
Sở Thạch trợn ngược mắt, nghĩ một đằng nói một nẻo: “Lão Chu, ngươi có nhầm không vậy. Trong đại trận này, lão tử cũng chỉ vì muốn sống nên mới phối hợp với ngươi. Sau khi ra ngoài rồi, đường ngươi ngươi đi, đường ta ta đi!”
“Hừ, ai muốn hợp tác với ngươi!” Chu Trường Trị không vui mà nói.
“Các ngươi muốn chết thì sau khi ra ngoài có thể nói với hắn như vậy.” Tiền Tứ chen vào nói.
Lời vừa nói ra khiến ánh mắt Sở Thạch và Chu Trường Trị cùng ủ rũ đi.
Diệp Viễn bày ra trận pháp này chính là muốn huấn luyện khả năng hợp tác theo đội nhóm cho bọn họ.
Nếu sau khi ra khỏi đây mà bọn họ vẫn không làm theo ý đồ của Diệp Viễn, thì cũng biết kết cục là như nào rồi đấy.
…
Tỉ lệ thương vong trong ngày thứ tư cao hơn ngày thứ ba, đạt tới con số đáng sợ là năm nghìn người!
Còn nhóm của Sở Thạch bọn họ, lại là nhóm đầu tiên hoàn thành việc giết chết võ giả huyễn hoá.
Ngày thứ năm vừa bắt đầu, Sở Thạch bọn họ kích động đến mức chửi đất chửi trời.
Bởi việc huấn luyện vẫn chưa kết thúc, mà ngược lại còn tăng thêm hai võ giả huyễn hoá nữa.
Cứ như vậy, số lượng võ giả huyễn hoá đã tăng lên là bảy người!
“Khốn kiếp, tên tiểu tử này định chơi chúng ta sao? Đối phó với năm người đã mệt muốn chết rồi, bảy người thì làm sao mà giết cho được?” Sở Thạch trách móc nói.
“Đừng lải nhải nữa, đúng là hắn muốn chơi ngươi đấy, ngươi cũng có thể làm được gì cơ chứ?” Chu Trường Trị nói.
“Ta không vui, phát tiết một chút cũng không được sao? Cẩn thận!”
Do số lượng võ giả huyễn hoá tăng lên, cho nên đã mang lại không ít phiền phức cho ba người bọn họ.
Nhưng sức mạnh của ba người bọn họ bây giờ đã khác trước. Tuy bọn họ vẫn mất rất nhiều sức, nhưng dựa vào sự phối hợp vô cùng ăn ý cũng đã qua được ngày thứ năm.
Đến buổi trưa ngày thứ sáu, nhóm ba người Sở Thạch đã giết chết được bảy võ giả huyễn hoá, bọn họ lại lần nữa vượt ải thành công.
Song kết quả vẫn như cũ, sau khi nghỉ ngơi vài canh giờ thì có chín võ giả huyễn hoá xuất hiện!
Chỉ là lần này, nhóm ba người bọn họ cũng đã giải quyết gọn cả chín võ giả huyễn hoá ngay trong ngày!
Tới ngày thứ bảy, cuối cùng Diệp Viễn cũng đã xuất quan!
Đợi tới khi hắn xuất hiện trước sự chứng kiến của mọi người lần nữa, hắn đã đột phá lên Hoá Hải tầng chín đỉnh phong!
Và hắn cũng không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy nhóm ba người Sở Thạch trong trận pháp.
Ba người này lại có thể đối phó được với mười một võ giả huyễn hoá.
Chương 607: Đi về hướng bắc.
Bắt đầu từ ngày thứ năm, tỉ lệ thương vong trong đại trận đột nhiên giảm xuống rất nhiều.
Đến ngày thứ mười, số lượng võ giả thương vong chỉ còn vài trăm người.
Cũng tức là nói, đa số mọi người đã thích ứng được với hình thức chiến đấu như vậy.
Nhưng đa số bọn họ chỉ có thể vượt qua cửa đầu tiên, cũng có nghĩa bây giờ bọn họ có thể tiến hành ba đánh năm.
Còn số ít những tinh anh như nhóm ba người của Sở Thạch, lại có sự tiến bộ rõ ràng.
Tới ngày thứ mười, nhóm của Sở Thạch đã có thể chiếu đấu với mười chín võ giả huyễn hoá mà không thất bại.
Diệp Viễn rất bất ngờ với tốc độ tiến bộ của bọn họ.
Tới ngày thứ mười, Diệp Viễn cũng cho thu lại đại trận, các võ giả ai nấy đều cảm thấy như trút được gánh nặng, và có cảm giác như được nhìn thấy mặt trời một lần nữa.
Mười ngày mà ngỡ như mười năm.
Trong số bọn họ đa phần đều là võ giả tự do, cho nên chưa bao giờ phải trải qua lần huấn luyện nào biến thái như vậy?
Mười ngày qua, đã tổn thất tới cả gần vạn người.
Nhưng khi các võ giả này từ trong Tu La Tam Xoa Trận thì khí thế đều biến hóa như long trời lở đất.
Ánh mắt của Diệp Viễn sáng lên khi nhìn thấy tất cả bọn họ, nhưng hắn vẫn lạnh lùng nói: “Ta biết trong các ngươi có rất nhiều người cảm thấy ta rất tàn nhẫn, nhưng đợi tới khi chúng ta tiến hành phá vây, các ngươi sẽ thấy ta vẫn còn rất nhân từ. Ta không muốn nói nhiều, hành động phá vây sẽ chính thức bắt đầu vào ngày hôm nay, tới lúc đó các ngươi sẽ cảm nhận được đợt huấn luyện này đáng giá thế nào. Bây giờ, các ngươi ngồi nghỉ tại chỗ khôi phục lại nguyên lực đi.”
…
“Giết!”
Tiếng hô “giết” vang động trời xanh, cả vạn võ giả từ trong Xích Quang Thành xông ra.
Thế nhưng đại quân Cuồng Phong Giới không hề hỗn loạn như trong tưởng tượng của bọn họ, mà bọn chúng lại đứng ngay ngắn thẳng hàng triển khai phòng ngự!
“Không xong rồi, chúng ra đã rơi vào vòng vây của đại quân Cuồng Phong Giới rồi!”
“A! Bọn chúng đã chuẩn bị từ trước, tới đây coi như xong rồi!”
“Con mẹ nó, thế này không phải là đưa dê vào miệng cọp sao? Chúng ta đều mắc bẫy của tên tiểu tử đó rồi!”
Khi Diệp Viễn hạ lệnh, các võ giả trong Xích Quang Thành ai nấy đều tưởng sẽ đập tan được đại quân của Cuồng Phong Giới.
Nhưng ai ngờ rằng, dường như đại quân của Cuồng Phong Giới đã chuẩn bị từ trước, rất nhanh cả mấy vạn võ giả của Vô Biên Giới bị vây chặt.
Tình huống này nằm ngoài sự tưởng tượng của bọn hắn, cho nên bọn hắn không khỏi cảm thấy bị Diệp Viễn chơi cho một vố, người nào người nấy không tiếc lời mắng nhiếc.
Rất nhanh, hai đại quân đã tiến vào trận giáp lá cà, võ giả Cuồng Phong Giới nhanh chóng chiếm thế chủ động.
Chiến lực của bọn họ mạnh vô cùng, hơn nữa lại áp đảo về số lượng, cho nên những võ giả của Vô Biên Giới nhanh chóng rơi vào cảm giác tuyệt vọng.
Bên trong lều chỉ huy, Đặng Thăng cười lớn nói: “Thượng Quan đại nhân đúng là tính toán hơn người, lại biết trong hai ngày này bọn chúng nhất định sẽ phá vây! Tiếp theo đây, những còn rùa rụt cổ của Xích Quang Thành cũng sẽ chịu chết dưới lưỡi đao của chúng ta mà thôi!”
Thượng Quan Lăng Vân cười nói: “Dựa vào sự thông minh của Diệp Viễn, quả nhiên sẽ không chịu ngồi yên chờ chết. Muộn nhất trong hai ngày tới Vân Dung đại nhân sẽ tới đây, nếu bọn chúng còn không sớm phá vây thì sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa.”
“Ha ha, với thực lực của chúng ta thì chỉ cần những kẻ này ra khỏi thành là sẽ chẳng khác nào cá nằm trên thớt, mặc sức cho chúng ta tuỳ ý chặt chém. Tên tiểu tử Diệp Viễn đó tưởng bản thân thông minh, tới cuối cùng không phải vẫn bại dưới tay Thượng Quan đại nhân hay sao?” Đặng Thăng cười đắc ý.
“Ha ha, đừng vui mừng quá sớm. Diệp Viễn rất mạnh, trong đại quân đó sợ rằng chỉ có ta mới là có thể đối phó lại được với hắn. Những võ giả khác giao lại cho ngươi, một khi Diệp Viễn ra tay, ta sẽ chặn hắn lại. Chỉ cần đợi tới khi Vân Dung đại nhân tới, hắn nhất định phải chết!” Thượng Quan Lăng Vân nói.
Thượng Quan Lăng Vân cũng không định đánh một trận sống mái với Diệp Viễn, điều hắn cần làm lúc này chính là kéo dài thời gian, đợi Thượng Quan Vân Dung tới.
…
Tuy rằng trong trận pháp, những võ giả của Cuồng Phong Giới đã nhận được sự huấn luyện cường độ cao, thế nhưng khi phải đối mặt với võ giả Cuồng Phong Giới, trong lòng bọn họ lại cảm thấy trống rỗng.
Dù sao thì người thật vẫn khác xa võ giả huyễn hoá, con người có suy nghĩ và tình cảm riêng, và thực tế luôn khác rất nhiều so với lúc huấn luyện.
Rất nhanh, đại quân Cuồng Phong Giới chiếm thế chủ động hoàn toàn, đánh cho võ giả Vô Biên Giới rơi rụng liểng xiểng.
“Ha ha, đám ngu xuẩn các ngươi lại tự chui đầu vào rọ!”
“Với chút sức lực này, chỉ xứng làm bọn rùa rụt cổ mà thôi!”
“An tâm đi chết đi, nếu có trách thì trách tên tiểu tử Diệp Viễn đó, chính hắn là người đã đẩy các ngươi vào chỗ chết!”
Võ giả Cuồng Phong Giới chiếm hết sự chủ động, hơn nữa bọn họ cũng lại quá mạnh.
Trong tình trạng luống cuống chân tay, các võ giả của Vô Biên Giới nhanh chóng bị đánh cho không còn mảnh giáp.
Thế nhưng, lần huấn luyện vừa rồi rốt cuộc cũng có chút tác dụng.
Sau mười ngày huấn luyện với cường độ cao, những người này cũng đã quen với sự bó buộc này rồi.
Cho dù sự tấn công của võ giả Cuồng Phong Giới có mạnh tới đâu, nhóm ba người vẫn được duy trì.
Ngay cả nhóm ba người Sở Thạch tài giỏi như vậy, nhưng ngay lúc ban đầu cũng không hề được rảnh rỗi.
Nhưng sau khi cảm giác hoảng loạn ban đầu qua đi, Sở Thạch cũng đã kịp định thần lại.
“Lão Chu, Lão Tiền hai người vẫn còn đang nằm mơ đấy hả? Lẽ nào các ngươi đã quên chúng ta ở trong đại trận được huấn luyện như thế nào sao?” Sở Thạch hét lớn.
“Lão Sở, ngươi im mồm cho ta! Lão tử làm thế nào còn cần phải ngươi dạy hay sao?” Chu Trường Trị nói.
“Lắm lời làm gì! Giết!” Tiền Tứ lời ít ý nhiều.
Trong lúc huấn luyện ba người nhóm Sở Thạch là nhóm có biểu hiện xuất sắc nhất, thực ra thực lực của nhóm ba người này cũng rất đáng sợ.
Khi ba người bọn họ trở nên nghiêm túc, bọn họ liền phát hiện ra, võ giả Cuồng Phong Giới xung quanh bọn họ lại không thể chịu nổi một đòn tấn công!
Sau mười ngày huấn luyện, về cơ bản ba người bọn họ đã ngầm hiểu được ý của nhau.
Cho dù là lúc trời tối, bọn họ cũng có thể thông qua khí cơ của nhau để cảm nhận được ý đồ của chiến hữu.
“Giết!”
Sở Thạch hét lên một tiếng, rồi chém chết hai cường giả Hồn Hải Cảnh trung kỳ đứng bên cạnh.
Đột nhiên, nhóm ba người Sở Thạch phát hiện ra, những võ giả Cuồng Phong Giới vốn vô cùng mạnh, lúc này lại trở nên yếu đuối vô cùng.
Nhóm ba người Sở Thạch thuận nước xông lên chém giết không thôi.
Hành động này của bọn họ, đã tạo ra sự cộng hưởng cho các nhóm khác.
Cứ như vậy, nhóm ba người Sở Thạch giống như ngôi sao vụt lên, trong chốc lát đã làm bừng sáng cả chiến trường!
Bên phía Vô Biên Giới, cứ ba người tạo thành một nhóm, sức chiến đấu vì thế mà tăng lên rất nhiều.
“Ha ha ha… lão tử còn tưởng lũ tạp chủng các ngươi lợi hại như thế nào, hoá ra cũng chỉ tới thế mà thôi!” Sở Thạch cười ha hả nói.
Chu Trường Trị cũng vừa giết chết một cường giả Hồn Hải Cảnh, vui vẻ nói: “Mẹ kiếp, lão tử chịu đựng đã lâu, cuối cùng cũng có thể chém giết một cách thoải mái như thế này! Lũ chó các ngươi giết biết bao đồng bào của chúng ta, hôm nay ta sẽ thay họ báo thù!”
Tiền Tứ im lặng không nói gì, nhưng động tác trong tay cũng không hề chậm, hắn cũng đã giết chết hai võ giả Hồn Hải Cảnh cùng một lúc.
“Các huynh đệ, giết! Diệp công tử nói rồi, đi về phía bắc, không được quay đầu lại, chúng ta cứ thế đánh tiến lên!” Sở Thạch vận nguyên lực để giọng nói vang khắp cả chiến trường.
Vốn dĩ vòng vây dày đặc lại bị chọc thành một lỗ thủng lớn.
Chương 608: Phù Quang Huyết Ảnh Trận.
Lúc này một luồng ánh sáng màu đỏ như máu đã bao trùm khắp bên trong lều chỉ huy.
Thượng Quan Lăng Vân lặng lẽ nhìn chiếc hồ lô nhỏ trôi nổi, khoé miệng hiện lên nụ cười quỷ dị.
“Giết đi, tiếp tục giết đi, các ngươi giết càng sướng tay, tu vi của ta tiến bộ càng nhanh! Ha ha ha...”
Sự điên cuồng hiện rõ trên nét mặt của Thượng Quan Lăng Vân, lúc này nào còn chút khí độ thong dong nào của ngày trước.
Trận pháp vờn quanh đại trướng, cỗ mùi máu tanh khổng lồ bị đại trận điên cuồng hấp thu lại đây, đồng thời truyền vào bên trong chiếc hồ lô nhỏ đó.
Bên trong đại trận, Thượng Quan Lăng Vân đang tham lam hấp thụ lấy bằng sạch những cỗ huyết tinh chi khí rải rác ngoài trận mạc, tu vi của hắn đang tăng lên với tốc độ bằng mắt thường cũng có thể thấy.
“Ha ha ha, Huyết Sát Ma Công quả thật lợi hại, nếu tiếp tục tu luyện với tốc độ này, nhiều nhất trong hai tháng tới, ta sẽ đột phá lên Thần Du Cảnh! Có Huyết Sát Ma Công, sớm muộn gì ta cũng sẽ phi thăng Thần Vực!” Thượng Quan Lăng Vân điên cuồng cười nói.
“Rầm!”
Khí thế của Thượng Quân Lăng Vân tăng vọt trong giây lát, nhờ hấp thu được lượng máu lớn, nên hắn đã đột phá lên Hồn Hải Cảnh tầng tám.
“Chúc mừng Thượng Quan đại nhân đột phá lên Hồn Hải tầng tám!” Trong một góc lều, Đặng Thăng hâm mộ chúc mừng.
Thượng Quan Lăng Vân mở to hai mắt, lại khôi phục lại vẻ mặt điềm tĩnh như trước, chỉ có điều một vệt đỏ như máu sâu trong đôi mắt của hắn lại khiến hắn có vẻ hơi bất thường.
“Ừ, tình hình ngoài kia thế nào rồi?” Thượng Quan Lăng Vân hỏi.
Đặng Thăng lúng túng đáp: “Không ổn cho lắm!”
“Hả? Có chuyện gì?” Thượng Quan Lăng Vân không mấy vui vẻ khi nghe hắn bẩm báo.
Số người của đại quân Cuồng Phong Giới gấp mười lần so với võ giả Xích Quang Thành, theo lý mà nói trận chiến này phải kết thúc từ lâu rồi mới đúng, thế nhưng lúc này Đặng Thăng lại nói tình thế không ổn, điều này khiến Thượng Quan Lăng Vân vô cùng bất mãn.
Đặng Thăng thấy vậy vội vàng nói: “Xin Thượng Quan đại nhân bớt giận, không hiểu vì sao mà chiến lực của võ giả Xích Quang Thành lại tăng mạnh đến như thế, đại quân của chúng ta lại không thể chiếm nổi ưu thể trong phạm vi nhỏ. Nếu như không phải người của chúng ta đông, có khi lúc này bọn chúng đã phá vây thành công rồi!”
Thượng Quan Lăng Vân cau chặt mày, suy nghĩ trong chốc lát: “Xem ra… chuyện này có liên quan trực tiếp tới Diệp Viễn! Tên này thật là phiền phức, lần này nhất định phải giải quyết hắn bằng được, nếu không sẽ thành hậu hoạ về sau! Khi nào thì Vân Dung đại nhân tới?”
“Theo tin tức bên đó, muộn nhất ngày mai Vân Dung đại nhân sẽ kịp tới đây!” Đặng Thăng nói.
Thượng Quan Lăng Vân gật đầu: “Ta đi cầm chân Diệp Viễn, chỉ cần Vân Dung đại nhân vừa tới, sẽ để hắn tới xử lý Diệp Viễn.”
Đặng Thăng ngạc nhiên hỏi: “Thượng Quan đại nhân cũng đã đột phá lên tới Hồn Hải tầng tám rồi mà còn không đối phó lại được với tên tiểu tử đó sao?”
Thượng Quan Lăng Vân lắc đầu: “Không chắc lắm! Thực lực của Diệp Viễn gần như không chịu giới hạn của cảnh giới. Ta chỉ mới đột phá lên Hồn Hải tầng tám, điều này không ảnh hưởng nhiều tới hắn. Trừ phi có thể đột phá tới Thần Du Cảnh thì mới đủ sức để giết chết hắn.”
Đặng Thăng vô cùng kinh ngạc, sự khác biệt giữa một tiểu cảnh giới của Hồn Hải Cảnh cũng đã là rất lớn, từ đó sẽ càng khó trong chiến đấu vượt cấp.
Thượng Quan Lăng Vân đã đột phá lên tới Hồn Hải tầng tám, nhưng lại nói không nắm chắc được phần thắng khi phải đối đầu với Diệp Viễn!
“Rầm!”
Trong lúc hai người đang nói chuyện, một đòn công kích mạnh mẽ ập tới.
Sắc mặt Thượng Quan Lăng Vân khẽ thay đổi, vung tay đánh một đòn trở lại.
Hai đòn tấn công đối đầu trực diện, trong chốc lát phá tan căn lều lớn thành từng mảnh.
Huyết quang trong đại trướng cũng theo đó mà bị lộ ra.
Song số binh lính ở gần đó được Thượng Quan Lăng Vân phái ra trận hết, đại quân Cuồng Phong Giới lúc này còn đang bận truy đuổi vây hãm võ giả Xích Quang Thành, cho nên không ai chú ý tới nơi này.
Một bóng người đứng giữa không trung, người này không ai khác chính là Diệp Viễn.
Nhìn thấy đại trận đỏ như máu, hai lông mày của Diệp Viễn nhíu chặt lại.
“Các ngươi phát động cuộc chiến tranh này, mỗi khi đến thành trì nào cũng đều phải diệt thành, hoá ra là vì Phù Quang Huyết Ảnh Trận này!” Sát khí nồng nặc tỏa ra từ câu nói này của Diệp Viễn.
Phù Quang Huyết Ảnh Trận là loại đại trận vô cùng tà ác, trận pháp này chuyên dùng để thu thập luyện hoá huyết sát khí.
Để hấp thụ được huyết sát khí, bắt buộc phải tạo ra một cuộc thảm sát đẫm máu.
Diệp Viễn không ngờ rằng, Cuồng Phong Giới phát động chiến tranh, lại chỉ vì thu thập huyết sát khí.
Rốt cuộc là bọn chúng muốn làm gì?
Bị Diệp Viễn vạch trần nhưng Thượng Quan Lăng Vân lại không hề tỏ ra hoảng sợ mà chỉ cười nói: “Không ngờ ngươi lại biết tới cả Phù Quang Huyết Ảnh Trận, thật khiến ta bất ngờ đấy.”
Diệp Viễn khẽ híp hai mắt lại, trầm giọng nói: “Xem ra vừa rồi ngươi đã dùng huyết sát khí để tu luyện, ta vẫn còn đang suy nghĩ làm thế nào mà chỉ trong một năm ngươi lại có thể đột phá cả một đại cảnh giới, hoá ra là dùng cách này. Thật không ngờ, thiên tài như ngươi lại chìm đắm trong truỵ lạc như vậy.”
Thượng Quan Lăng Vân vừa đột phá không bao lâu, cho nên huyết sát khí trên người vẫn chưa kịp thu liễm lại hoàn toàn, do đó Diệp Viễn vừa nhìn đã biết hắn dùng huyết sát khí tu luyện.
Thượng Quan Lăng Vân đột nhiên tự cười nhạo: “Thiên tài? Ngươi dùng từ này để đánh giá người khác, nhưng tại sao ta nghe ra lại giống như đang châm biếm mỉa mai vậy? Trước mặt ngươi, nào có ai dám nhận mình là thiên tài cơ chứ? Từ sau khi ngươi phế Triệu Thừa Càn, ta đã biết ngươi chính là ngọn núi lớn mà cả đời này ta không thể nào vượt qua được!”
Diệp Viễn cười lạnh nói: “Cho nên ngươi mới tìm tới tu luyện loại công pháp tà đạo này? Ngươi có biết rằng công pháp tà đạo này tuy có thể tiến bộ nhanh, nhưng nó cũng mang lại nguy hiểm rất lớn không?”
“Thì có sao chứ? Chỉ cần có thể đánh bại ngươi và Triệu Thừa Càn, có phải trả giá đắt hơn nữa ta cũng cam tâm!” Thượng Quan Lăng Vân lạnh lùng nói.
Diệp Viễn khẽ lắc đầu, không biết nói gì hơn: “Xem ra ngươi đã không thể cứu được nữa rồi! Các ngươi vì thu thập huyết sát khí mà không ngần ngại phát động chiến tranh, dẫn con dân của mình tới Vô Biên Giới để nộp mạng, rốt cuộc là vì cái gì?”
Thượng Quan Lăng Vân đột nhiên nở nụ cười gian tà nói: “Nếu ngươi muốn biết thì có thể tự mình tới hỏi Phong Hoàng Bệ Hạ.”
Diệp Viễn nhìn Thượng Quan Lăng Vân một hồi lâu, mới nói: “Xem ra ngươi cũng chỉ là một con chó dưới chân Triệu Thiên Dận, cái gì cũng không biết. Ngươi yên tâm, ta sẽ đích thân đi hỏi hắn ta.”
Thượng Quan Lăng Vân dừng lại một chút, trầm giọng nói: “Ngươi chết đi!”
Vừa dứt lời, một chưởng của Thượng Quan Lăng Vân đã đánh thẳng về phía Diệp Viễn.
Chưởng này có uy lực rất mạnh, võ giả bình thường đừng nói tới chuyện chịu đòn, mà chỉ với huyết sát khí này thôi cũng khiến bọn họ lĩnh đủ rồi.
Thế nhưng khi Diệp Viễn còn trong Hạo Thiên Tháp đã luyện hoá long huyết, đây lại là loại tinh huyết bá đạo nhất trong cả thiên hạ nên nó có thể khắc chế được huyết sát khí.
Đòn tấn công vừa rồi tuy mạnh, nhưng nó cũng chẳng là gì so với Diệp Viễn.
Một chiêu Viêm Động Sát bay tới, đã đánh tan chiêu thức vừa rồi.
“Viêm Động Chân Long Sát!”
Diệp Viễn không chút do dự đáp trả lại.
Chỉ có điều một chưởng này không nhắm tới Thượng Quan Lăng Vân, mà nó nhắm tới Phù Quang Huyết Ảnh Trận.
Nhưng điều khiến Diệp Viễn cảm thấy bất ngờ khi thấy Thượng Quan Lăng Vân không có ý cứu lấy trận pháp đó, mà hắn để mặc cho Viêm Động Chân Long Sát nổ vang.
Thế nhưng đúng lúc này, chiếc hồ lô màu xám đen đột nhiên hừng hực huyết quang, một con Huyết Long từ trong chiếc bình nhỏ đó bay ra, nuốt trọn Viêm Động Chân Long Sát của Diệp Viễn.
Đáy lòng Diệp Viễn trầm xuống khi chứng kiến cảnh tượng này.