Virtus's Reader
Tuyệt Thế Dược Thần

Chương 6: CHƯƠNG 6: THAY ĐỔI PHƯƠNG THUỐC

Đan dược đi vào cơ thể, Lưu An cảm thấy tinh thần thoải mái nhẹ nhõm hơn hẳn.

Tác dụng của thuốc đối với cơ thể hắn rất tốt.

Xem ra tên tiểu tử Diệp Viễn này đã thay đổi tính cách rồi, lại có thể lấy viên Hộ Tâm Đan thượng phẩm đưa cho hắn. Lúc này Lưu An có chút cảm giác giống như lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.

Diệp Viễn tươi cười hỏi: "Vị tráng hán này, cảm thấy thế nào rồi?"

Lưu An chắp tay cảm kích nói: "Đa tạ Diệp thiếu gia, là tại hạ đã lỗ mãng rồi, mong ngài đại nhân đại lượng không chấp lòng tiểu nhân. Có điều chúng ta vẫn nên quay lại chủ đề chính đi. Thứ cho tại hạ nông cạn, thực sự là tại hạ chưa nghe bất kỳ tin tức gì về Thất Sắc Lưu Vân Mãng."

Tên Lưu An này vẫn không quên nhiệm vụ của mình, vết thương vừa có chuyển biến đã nghĩ ngay đến việc chuyển chủ đề của câu chuyện.

Trận cãi vã ầm ĩ lúc nãy đã làm phân tán sự chú ý của mọi người, không ngờ thực sự đã quên mất điều này. Bây giờ Lưu An lại nhắc đến khiến mọi người đột nhiên nhận ra và lại một lần nữa dùng ánh mắt khinh bỉ liếc nhìn Diệp Viễn.

Diệp Viễn cười lạnh nói: "Thực ra, Thất Sắc Lưu Vân Mãng này là loại biến thể của Thất Sát Lưu Vân Mãng. Nhưng Thất Sát Lưu Vân Mãng phổ biến hơn Thất Sắc Lưu Vân Mãng. Mãng xà tính thuần âm, cho nên đa số độc của mãng xà đều là dương độc. Tuy nhiên cũng có một số ít loài biến thể là dương tính, Thất Sắc Lưu Vân Mãng này là một trong số đó. Vẻ ngoài của Thất Sắc Lưu Vân Mãng không khác gì Thất Sát Lưu Vân Mãng. Điểm khác biệt nằm ở chỗ da của nó có một bông hoa ngũ sắc dài bảy tấc nên được gọi là Thất Sắc Lưu Vân Mãng."

Thất Sắc Lưu Vân Mãng thân hình to lớn, vị tráng hán này đối đầu chính diện với nó cho nên không nhìn thấy bông hoa ngũ sắc dài bảy tấc của nó là đương nhiên và tất nhiên cũng không thể phân biệt được sự khác biệt của Thất Sắc Lưu Vân Mãng và Thất Sát Lưu Vân Mãng. Chỉ là độc tính của hai loại yêu thú này một là âm độc, một là dương độc. Nếu như dùng phương pháp giải độc của âm độc để giải dương độc thì ắt sẽ có hại cho vị tráng hán này.

Diệp Viễn vừa nói xong chân mày của Tiền Diểu lập tức chau lại.

Cách nói của Diệp Viễn không có sai sót nào. Nếu mà vị tráng hán này thực sự trúng phải dương độc thì phương pháp của hắn quả thật là làm hại người khác.

Diệp Viễn hắn nói giống như nắm rõ mọi việc như lòng bàn tay, ngay cả việc bản thân chưa từng nghe nói về yêu thú, hắn làm sao có khả năng biết được chứ? Cứ cho là hắn biết con yêu thú này nhưng làm sao hắn nhìn ra được độc mà vị tráng hán kia trúng là âm độc hay dương độc.

Tiền Diểu lãnh đạm nói: "Hừ, cứ coi như ngươi nói cái gì mà Thất Sắc Lưu Vân Mãng là đúng đi, vậy triệu chứng trúng độc trên người hắn sao ngươi phân biệt được?”

Diệp Viễn cười nói:" Điều này có gì mà khó? Thất Sát Lưu Vân Mãng và Thất Sắc Lưu Vân Mãng đều thuộc một họ, triệu chứng sau khi trúng độc đương nhiên sẽ gần giống nhau. Nhưng chỉ là giống nhau vài phần, vị tráng hán này ngươi hãy thử ấn vào chỗ cách nách bảy tấc xem sao."

Vị tráng hán kia ngơ ngác nhìn Tiền Diểu, Tiền Diểu gật đầu, tiếp tục ấn vào nơi cách nách vị tráng hán này bảy tấc.

Lần ấn này không dùng nhiều sức lực nhưng lập tức trên mặt hắn hiện ra sự đau đớn, ngay lập tức nhổ ra một ngụm máu.

Máu vừa rơi xuống đất ngay lập tức có mùi tanh nồng bốc lên khiến người ta có cảm giác hoa mắt chóng mặt, hiển nhiên là dương độc.

"Chuyện này... "

Tiền Diểu kinh ngạc, độc của Thất Sát Lưu Vân mãng không phải là hiếm thấy cho nên vừa chẩn đoán liền biết ngay. Nhưng theo những gì mà hắn biết, độc của Thất Sát Lưu Vân Mãng tuyệt đối không thể xuất hiện tình trạng như thế này.

Độc của Thất Sát Lưu Vân Mãng tuy lợi hại, nhưng cũng không đến nỗi vô phương cứu chữa.

Diệp Viễn cau mày dặn dò: "Người đâu, dọn dẹp chỗ này đi."

Nếu là ngày trước thì cái giọng căn dặn này của hắn sợ rằng không ai dám đáp lại. Nhưng với tình hình trước mắt liền có hai hạ nhân lập tức bước vào dọn dẹp.

Rất nhanh hiện trường đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Biểu cảm của Tiền Diểu lúc vui lúc buồn, cuối cùng hít một hơi thật sâu nói: "Viễn nhi, vậy theo ngươi thấy, độc của Thất Sắc Lưu Vân Mãng này nên chữa thế nào?"

Hắn nói như vậy là đã thừa nhận việc mình chẩn đoán nhầm bệnh, chỉ là trước mặt bao nhiêu người đương nhiên hắn không thể xin lỗi vãn bối được, cho nên đành nói như vậy để hạ bậc thang.

Hơn nữa cách hắn xưng hô với Diệp Viễn cũng dần dần thay đổi, một tiếng "Viễn nhi" nói lên sự thân thiết đến mức nào. Với danh tiếng của hắn, tiếng gọi "Viễn nhi" đương nhiên đủ thấy phân lượng trong đó.

"Dương độc nên lấy âm độc để trị, âm độc thì tất sẽ lấy dương độc để trị. Tiền bá bá hiểu sâu sắc về nguyên lý dùng thuốc, thực ra phương thuốc hồi nãy không phải là sai lầm nghiêm trọng gì. Chỉ có điều cần thay đổi thuốc âm tính thành dương tính là được, Bích Lưu Thảo và Chu Hồn Sa thuộc loại thuốc trung tính mà Thiết Phong Ưng lại thuộc loại dương tính còn khắc với độc mãng xà. Giả dụ như là độc của Thất Sát Lưu Vân mãng thì loại thuốc này là tốt nhất nhưng bây giờ chỉ cần đổi Thiết Phong Ưng Nội Đan thành Thiểm Điện Dụ Nội Đan là được. Dĩ nhiên độc của Thất Sắc Lưu Vân Mãng có tính cương liệt nóng bỏng, cho nên thêm một chút Mạn Đà âm tính thì sẽ ổn hơn.”

Diệp Viễn mang dáng vẻ như đã liệu trước được sự việc chậm rãi nói. Quan trọng nhất là hắn nói có sách mách có chứng, chỉ cần là người hiểu rõ về dược lý cũng không có cách nào để phản bác lại được.

Lục Nhi nhìn thân hình thiếu gia, cảm thấy hôm nay thiếu gia quá mức anh tuấn rồi.

Tráng hán do dự hỏi: "Tiền...... Tiền dược sư, hắn.......... hắn nói có đáng tin không?"

Tiền Diểu liếc mắt nhìn tráng hán, lắc đầu rồi gượng cười nói: "Thật lòng mà nói, hiện tại ta có chút không chắc lắm. Có điều từ việc người thổ ra máu độc mà nói thì độc mà ngươi trúng đúng thật không giống với độc của Thất Sát Lưu Vân Mãng."

"Nhưng............. nhưng mà phương pháp mà hắn nói có thực hiện được không? Nhỡ ta uống thuốc mà chết thì sao?”

Không phải vị tráng hán kia không tin tưởng Dược Hương Các, thật sự là do danh tiếng trước kia của Diệp Viễn quá mức oanh liệt, cái loại ý nghĩ này khiến hắn căn bản không cách nào tin tưởng Diệp Viễn được.

Bây giờ loại độc này đang trên người hắn, toàn bộ đều là lời Diệp Viễn nói và không ai có thể phán đoán được là thật hay giả, điều đó không khỏi khiến hắn lo lắng.

Tiền Diểu lại một lần nữa cười nhạt nói: "Ta cũng không biết. Chẳng qua ta thấy phương pháp của hắn có thể thử xem sao, ngươi thấy thế nào?"

"Còn ngây ra đó làm gì? Còn không mau đi bốc thuốc? Lẽ nào ngươi đợi bệnh nhân độc phát mà chết ư?"

Lúc này một giọng nói như tiếng sấm vang lên, mọi người đều nhìn ra ngoài cửa thì thấy một người đàn ông thô kệch, hùng hùng hổ hổ bước vào.

"Vâng, gia chủ."

Tên gia nô bên cạnh Tiền Diểu nhìn thấy có người đến lập tức lên tiếng trả lời.

Người đến không phải là ai khác mà chính là Diệp Hàng.

"Phụ thân."

"Gia chủ."

Diệp Viễn và Tiền Diểu cùng hành lễ với Diệp Hàng.

Diệp Hàng đến trước mặt Diệp Viễn khẽ gật đầu, ánh mắt tỏ rõ sự vui mừng và tán thành rồi cười nói: "Khoảng thời gian này để con chăm chỉ học về đan dược xem ra con thực sự đã thay đổi rồi, lại còn kiên nhẫn đọc hết sách mà ta đưa cho, rất tốt!"

Không đợi Diệp Viễn đáp lại, hắn liền quay người nói với vị tráng hán kia: "Tiểu huynh đệ, con trai ta nói không sai, độc mà ngươi trúng đích thực là độc của Thất Sắc Lưu Vân Mãng chứ không phải là Thất Sát Lưu Vân Mãng. Loại yêu thú này vô cùng hiếm gặp, thậm chí ngay cả lão Tiền cũng không nhìn ra, vô cùng xin lỗi. Đơn thuốc mà hắn kê cũng không sai, ngươi cứ theo đó mà uống là được. Nếu như xảy ra chuyện gì, Dược Hương phường của ta sẽ chịu trách nhiệm đến cùng, ngươi thấy thế nào?”

Danh tiếng của Diệp Hàng trong cả Tần quốc đều vô cùng cao quý, bình thường không thể nào gặp được hắn đến chỗ này, cũng không thể nào mời hắn tới chẩn bệnh. Hôm nay hắn lại đích thân ra mặt làm người bảo đảm, tráng hán còn có gì phải nghi ngờ nữa.

Xem ra công tử bột của Diệp gia cũng không quá mức khoa trương như ngoài kia đồn thổi, ít nhất người ta cũng là chân tài thực học.

Chương 7: Thất Khiếu Chảy Máu

Tại hậu viện của Dược Hương Các, Diệp Hàng trừng mắt lên nhìn Diệp Viễn.

“Tiểu thử thối, thành thật nói cho ta nghe, làm sao mà ngươi nhìn ra được?”

Diệp Viễn bày ra vẻ mặt ngây thơ nhìn phụ thân đáp: “Con đoán bừa."

“Haiz, ngày hôm qua thiếu chút nữa thì bị tên tiểu tử nhà ngươi lừa rồi. Bây giờ nhìn lại xem ra ngươi thực sự không giống trước kia. Cái gì mà Thất Sắc Lưu Vân Mãng, ta cũng mới nghe qua lần đầu. Vừa rồi nếu như là tự ta chẩn bệnh, sợ là kết quả cũng giống với lão Tiền.”

Bây giờ nghĩ lại, Diệp Hàng không khỏi có chút sợ hãi. Nếu như không phải nhi tử có bản lĩnh tìm ra nguyên nhân, chỉ sợ bảng hiệu của Dược Hương Các khó mà giữ nổi.”

Tráng hán kia dùng thuốc xong đã không còn gì đáng ngại nữa. Cảm ơn Dược Hương Các và Diệp gia không ngớt. Vốn là 1 trận đại nạn nhưng nhờ có Diệp Viễn mà từ dữ hóa lành.

Hơn nữa có thể đoán trước được, sau ngày hôm nay uy tín của Dược Hương Các trong giới thợ săn yêu thú đã tốt lại càng thêm tốt. Lợi ích của sự việc lần này đem lại không có cách nào có thể dự tính được.

“Cái gì? Ngay cả phụ thân cũng không biết điều này? Nhi tử cứ nghĩ dựa trên kinh nghiệm đan đạo nhiều năm của người thì việc chữa loại độc này dễ như ăn một miếng bánh.” Diệp Viễn cố ý làm ra vẻ kinh ngạc nói.

“Ăn một miếng bánh? Ha ha. Tại Tần quốc này, ta còn có một chút vị trí, ra khỏi Tần quốc, phụ thân ngươi đến cái rắm của người ta cũng không bằng. Cái gì đại Đan sư, chẳng qua chỉ là dược sư mới nhập môn đan đạo mà thôi. Tần quốc là miệng cái giếng, ta cũng chỉ là con ếch ở đáy giếng, chẳng qua con ếch này to hơn những con ếch khác một chút, còn rất nhiều điều mà ta không biết đến.”

Diệp Hàng bỗng nhiên tự giễu chính mình, lộ rõ vẻ hiu quạnh, cô đơn. Điều này làm cho Diệp Viễn có chút kinh ngạc. Trong trí nhớ của Diệp Viễn trước kia thì người phụ thân này là một người đỉnh thiên lập địa, có vẻ như không có chuyện gì có thể làm khó ông, từ trước đến nay hắn chưa bao giờ thấy phụ thân thể hiện ra vẻ mặt như vậy. Diệp Viễn có thể cảm nhận được, hôm nay Diệp Hàng lộ ra ngoài vẻ mặt như thế, vì ông cảm thấy nhi tử đã trưởng thành, đã hiểu chuyện rồi, cảm giác như trút được gánh nặng, mới thả lỏng tinh thần.

Trong lòng Diệp viễn cảm động, phụ thân vì nhi tử, mấy năm nay thực sự cảm thấy đau lòng, chỉ là trước mặt nhi tử ông không biểu hiện ra mà thôi.

Diệp Viễn lại nghĩ đến phụ thân kiếp trước của hắn - Cơ Chính Dương, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, không đành lòng nhìn phụ thân, mở miệng pha trò: “Phụ thân, nhi tử biết người muốn hỏi cái gì, thực sự là chính con cũng không biết rõ. Chẳng qua trong lần trúng độc này con có gặp một vị cao nhân uyên thâm, truyền thụ cho hài nhi kỹ thuật đan đạo và võ đạo. Chỉ là sau khi tỉnh mộng, những kiến thức này lại hết sức rõ ràng, có thể vận dụng vào hiện thực. Nếu như không gặp được vị cao nhân này chỉ sợ phụ thân không gặp được hài tử nữa rồi.”

Diệp Viễn cũng không thể nói với Diệp Hàng rằng, thân thể nhi tử của hắn đã bị một linh hồn khác chiếm lấy rồi, chỉ có thể bịa ra câu chuyện này.

Diệp Hàng nghe thấy câu nói của Diệp Viễn, không cầm được sự vui sướng trong lòng, vậy mà lại có cao nhân nhìn trúng nhi tử của ông, truyền dạy cho hắn những tinh hoa đan đạo. Điều này đối với ông mà nói thật khó mà tin nổi, có một vị cao nhân như vậy làm sư phụ của nhi tử, tảng đá lớn trong lòng ông cuối cùng cũng buông xuống được rồi.

“Vậy… vị cao nhân đó có tiết lộ danh tính không? Hắn đã cứu tánh mạng của con, người cha này muốn cảm tạ hắn một lần.”

Diệp Viễn lắc đầu nói: “Vị cao nhân kia không tiết lộ danh tính, cũng không giải thích vì sao cứu hài nhi, chỉ nói con lĩnh ngộ cho tốt những gì hắn truyền dạy, sau đó sẽ tự tới tìm con.”

“Hóa ra là như vậy, vậy lần sau con gặp được vị cao nhân đó, nhất định phải giúp phụ thân cảm tạ hắn.”

Diệp Hàng tiếc nuối nói.

Diệp Viễn mỉm cười: “Đây là điều hiển nhiên. Phụ thân, hài nhi còn có chút việc chưa giải quyết xong, hài nhi đi trước một bước.”

Một lúc sau, Diệp Viễn lại xuất hiện ở Dược Hương Các, nói với chưởng quỹ: “Một lát nữa nếu như có người tới tìm ta, nói với hắn đến Thành Đông. Ngoài ra, ở đây có một phương thuốc, giúp ta lấy những vị thuốc này đem bào chế.”

Lưu An lúc này có chút đắc ý, cũng có chút buồn bực.

Hắn đắc ý vì Diệp Viễn quả là một tên ngu ngốc, lại đem Hộ Tâm Đan thượng phẩm chắp tay cho người. Hiệu quả của viên Hộ Tâm Đan này dường như tốt đến đáng kinh ngạc. Không những làm cho thương thế của hắn khỏi hẳn, sau đó hắn còn cảm nhận được một luồng lực đột phá, vận chuyển trong người.

Đã nhiều năm hắn bị kẹt ở Nguyên Khí cảnh tầng tám không thể đạt được đến ngưỡng Nguyên Khí tầng chín. Lưu An bỏ chuyện Túy Tinh Lâu ra khỏi đầu, tập trung vận công vận chuyển nguyên khí.

Hắn buồn bực chuyện kế hoạch bỏ đá xuống giếng của Túy Tinh Lâu bị thất bại, mà còn bại dưới tay một tên công tử bột.

Lưu An nghĩ thế nào cũng không ra, ngay cả chủ nhân của Túy Tinh Lâu là Vạn Đông Hải cũng không chữa nổi độc này, thế nào mà một tên công tử bột lại có thể giải được độc?

Luận trong giới đan đạo, Vạn Đông Hải và Diệp Hàng cùng cấp bậc, thậm chí trình độ đan đạo còn trên Diệp Hàng một chút. Làm thế nào tên nhi tử vô tích sự của Diệp Hàng lại có thể phá vỡ được thế cục.

Nhưng việc này lại phát sinh trước mắt hắn. Nghĩ đến đây Lưu An có chút đau đầu, trở về làm thế nào để bẩm báo cho lâu chủ.

Cho nên Lưu An căn bản không tin là y thuật của Diệp Viễn tốt như vậy, mà là Diệp Hàng đứng đằng sau xuất thủ. Chẳng qua Diệp Viễn chỉ là con cờ của Diệp Hàng xuất ra mà thôi.

Xem ra Diệp Hàng này thật không đơn giản, tâm tư sâu không tưởng. Trở về phải bẩm báo cho lâu chủ để hắn cẩn thận phòng bị.

Lưu An vừa đi vừa nghĩ, chợt phát hiện có điều gì không đúng lắm ở đây. Dưới mũi của hắn ta có cái gì đó ẩm ướt. Đưa tay ra sờ một cái, nhất thời hoảng sợ, trên tay đầy máu tươi.

Hỏa khí vượng? Cái quái gì vậy? Hắn đã luyện đến Nguyên Khí Cảnh tầng tám, làm sao có thể vì hỏa khí vượng mà chảy máu mũi được.

Không biết thế nào, hắn chợt nhớ tới nụ cười cùng vẻ mặt đầy ẩn ý của Diệp Viễn, không khỏi lạnh người.

Ngay sau đó hắn lắc đầu một cái, bỏ ngay ý nghĩ vừa hiện ra. Lưu An hắn không phải là một tay mơ, mặc dù trình độ không cao như Tiền Diểu nhưng giải dược hay độc dược hắn đều có thể phân biệt được.

Viên Hộ Tâm Đan kia nhất định là thật, mà còn là viên Hộ Tâm Đan cực phẩm.

Nhất định là nộ khí quá lớn rồi, Lưu An tự an ủi chính mình, nhưng hắn rất nhanh nhận ra ý nghĩ của mình thật sự quá ngây thơ.

Một lúc sau, hai mắt của hắn cũng chảy ra máu, tiếp đến là lỗ tai, cuối cùng là phun ra một ngụm máu tươi, lục phủ ngũ tạng giống như bị lửa đốt vậy.

Giờ khắc này hắn mới chắc chắn, mình thật sự trúng độc rồi!

Lưu An cũng được tính là người thường xuyên phải đối mặt với tử thần, cho nên hắn biết rõ chết đáng sợ đến mức nào. Lúc này cả người đều là một mảnh tuyệt vọng, trước đây đối mặt với yêu thú cũng không cảm thấy tuyệt vọng như bây giờ.

Lưu An lúc này chỉ có một ý nghĩ.

Hắn muốn sống tiếp.

Hắn liều lĩnh chạy về phía Dược Hương Các, thời gian của hắn hẳn là không còn nhiều nữa.

Chưởng quỹ Dược Hương Các thấy thất khiếu của người nọ chảy máu bị dọa hoảng hốt một phen, người nọ níu lấy ống tay của hắn, đòi gặp Diệp Viễn thiếu gia.

Chưởng quỹ bị lay đến ngẩn người, nhất thời không kịp phản ứng, bỗng nhiên hắn nhớ ra lời phân phó của thiếu gia trước khi đi, vì vậy chuyển địa chỉ cho người trước mắt này.

Chờ đối phương đi xa, chưởng quỹ mới nghi hoặc nói: “Người này thật kỳ quái, bị như vậy không gặp Tiền dược sư, lại đi tìm thiếu gia, chẳng nhẽ hắn biết thiếu gia có cách trị bệnh?”

Giống như Lưu An, không có ai cho rằng người vừa cứu vị tráng hán kia lại là Diệp Viễn.

Chương 8: Tự tìm đường chết

Thành đông, trong phòng luyện đan của Diệp Hàng, Lục Nhi trừng to mắt nhìn viên thuốc đen láy trong tay Diệp Viễn, kêu lên:

“Oa, thiếu gia, từ khi nào thì ngươi trở nên lợi hại như vậy?”

Diệp Viễn cười bóp bóp chiếc mũi phấn nộn của Lục Nhi, giận dỗi nói: “Thiếu gia nhà ngươi lúc nào thì không lợi hại cơ chứ?”.

Thực ra Diệp Viễn chỉ đùa một chút, ai ngờ Lục Nhi lại nghiêm túc suy nghĩ, gật đầu nói: “A! Lúc trước người khác luôn nói thiếu gia không tốt nhưng không hiểu tại sao, ta lại cảm thấy thiếu gia rất tốt. Chỉ là, thiếu gia bây giờ so với lúc trước lợi hại hơn nhiều. Đúng rồi, viên thuốc này dùng để làm gì vậy?”

Trọng sinh hơn một ngày, Lục Nhi đã biến thành người thân cận nhất của Diệp Viễn, cũng không có cái gì phải giấu giếm: “Đây là độc dược, loại này rất lợi hại.”

Lục Nhi dường như là bị kinh sợ, kinh ngạc nói: “Hả? Thiếu gia luyện cái này để làm gì?”

Diệp Viễn cười nói: “Đương nhiên là làm cho người khác rồi.”

Lục Nhi lại suy tư một lát, nghiêm mặt nói: "Ta hiểu rồi, thiếu gia luyện độc dược này nhất định là để cho người xấu ăn.”

Diệp Viễn cười ha ha nói: “Đi, người xấu chắc cũng sắp đến rồi, chúng ta đi đến nơi này chờ hắn nào.”

Hai người mới vừa vào phòng, thì có hạ nhân đến bẩm báo, một người mặt đầy máu đang đứng trước phủ cầu kiến, Diệp Viễn ra lệnh hắn đem người kia mang đến.

Nghiêng người, hạ nhân dẫn Lưu An mặt đầy thảm thương đi tới chỗ Diệp Viễn.

Lưu An vừa thấy Diệp Viễn, lập tức chạy tới ôm lấy chân Diệp Viễn, khóc lóc nói: “Diệp thiếu gia, cầu xin ngươi nương tay cho, cứu ta với. Ta với ngươi trước nay không thù không oán, cần gì phải đẩy ta vào chỗ chết chứ!”

Diệp Viễn mặt đầy khinh bỉ, một cước đạp hắn ra xa, ngồi xuống nói: “Trước nay không thù không oán? Ngươi thật sự cho rằng ta là người ngu hay sao? Hộ Tâm Đan của Diệp gia chúng ta dù là có nhiều chăng đi nữa, cũng sẽ không lấy ra cho chó ăn. Ngươi là tự mình thành thật khai báo đổi lấy giải dược, hay là chuẩn bị mất mạng, ngươi tự lựa chọn đi.”

Bị Diệp Viễn một cước đá văng, Lưu An không còn chút sức phản kháng nào, liền lăn một vòng bò trở về, chẳng qua là lần này không dám ôm bắp đùi Diệp Viễn. Diệp Viễn dù gì cũng chỉ là Nguyên Khí Cảnh tầng một, một cước này có dồn toàn bộ chân nguyên, cũng không cách nào tạo thành tổn thương gì đối với Lưu An.

Lưu An có thể cùng đường quay lại cắn ngược hay không, Diệp Viễn tự nhiên cũng là không lo lắng, bởi vì chân nguyên của Lưu An dường như đã tan rã, không còn cách nào ngưng tụ.

“Diệp thiếu gia, ta thật không biết ngài nói là có ý gì cả! Ta chỉ là tới Dược Hương Các xem bệnh mà thôi, cho dù có tội, nhưng tội cũng không đáng chết chứ? Ta chỉ là hạng tiểu nhân, cầu xin Diệp thiếu gia khoan dung đại nhân đại lượng không chấp tiểu nhân, cứu ta một mạng.”

Lưu An khóc lóc nói.

Diệp Viễn không nói gì, chỉ nhìn gương mặt của Lưu An, nhìn đến nỗi trong lòng Lưu An run lên một trận.

Lúc này, Lưu An vẫn còn ôm một tia may mắn cuối cùng, hy vọng Diệp Viễn chỉ là đang diễn kịch đùa dai. Hắn nghĩ chỉ cần hạ mình cầu xin, hy vọng có thể dụ dỗ Diệp Viễn đem giải dược cho hắn. Thân phận của hắn tuyệt đối không thể để người khác biết được. Nếu bị phát hiện chỉ sợ không sống nổi trong nghề thợ săn yêu thú.

Nhưng mà bị Diệp Viễn dùng loại ánh mắt này nhìn nửa ngày, trái tim của Lưu An dần dần chìm vào đáy cốc.

Diệp Viễn nhìn Lưu An, bỗng nhiên cười lên, cười đến nỗi đáy lòng của hắn cũng đóng băng.

“Diệp... Diệp thiếu gia”.

“Ha ha, không nói cũng chẳng sao, cái ta có chính là thời gian, nhưng ngươi thì không. Ngươi bây giờ có phải cảm thấy lục phủ ngũ tạng đau đớn, cả người giống như là muốn thiêu đốt? Đây chỉ là khởi đầu, sau một hồi da của ngươi sẽ không chịu nổi, nứt ra từng khúc, cuối cùng cả người sẽ... ‘Phanh’ một tiếng giống như dưa hấu nổ”.

Diệp Viễn vừa nói, còn khoa tay múa chân mô tả làm cả người Lưu An cũng run một cái, phảng phất như người của hắn sắp nổ theo cái khoa tay kia của Diệp Viễn vậy.

Lưu An không ôm tâm lý may mắn nữa rồi, nhất định Diệp Viễn đã nhìn ra được cái gì đó.

Nghĩ tới đây, nội tâm của Lưu An chợt bình tĩnh lại, đây là bản năng của một thợ săn yêu thú. Hắn vốn là người vô cùng âm hiểm xảo trá, vừa chuyển tâm tư, đã nghĩ ra một ý.

Nhìn dưới loại tình huống này, muốn như trước cũng không thể được, hắn quyết định thoái thác toàn bộ. Chỉ cần lừa gạt được giải dược trong tay của Diệp Viễn, hắn lập tức đem Diệp Viễn cùng tiểu cô nương này giết chết, sau đó trốn đi nơi khác.

Lưu An cũng là người quyết đoán, một khi suy tính, sẽ không tiếp tục trì hoãn. Chẳng qua là hắn đương nhiên sẽ không để ý nghĩ này bộc lộ ra ngoài, mà là tiếp tục duy trì bộ dạng thô bỉ mà vô liêm sỉ, dùng để đánh lạc hướng Diệp Viễn.

Lưu An cuống quít dập đầu, trong miệng không ngừng nói: “Diệp thiếu gia, ta sai rồi, ta thật sự biết lỗi rồi. Ngài có hỏa nhãn kim tinh, chuyện gì cũng không lừa được ngài. Ta đồng ý đem tất cả mọi chuyện nói cho Diệp thiếu gia, chỉ cầu Diệp thiếu gia tha cho tiểu nhân một mạng.”

Diệp Viễn hình như đối với biểu hiện của Lưu An vô cùng hài lòng, cười nói: “Vậy phải xem chuyện ngươi muốn nói với ta có giá trị hay không, nếu quả như thật có giá trị, bổn thiếu tự nhiên cũng sẽ không làm khó ngươi”.

Lưu An nghe xong mừng rỡ trong lòng, thầm nghĩ tiểu tử này quả nhiên là được nuông chiều từ bé, cho hắn một chút đường mật hắn đã bị lừa. Lập tức cũng không do dự, đem toàn bộ sự việc nói thẳng ra.

Chuyện cùng Diệp Viễn dự đoán không sai biệt lắm, tráng hán kia đầu tiên là đi qua mấy tiệm đan dược, có thể nhận định được là độc Thất Sát Lưu Vân Mãng nhưng lại không có cách chữa.

Đừng xem Tiền Diểu ở trước mặt Diệp Viễn chẳng là cái thá gì, nhưng ở Tần quốc lại là một đại nhân vật có tên tuổi. Hắn có thể nhìn ra và chữa trị độc của Thất Sát Lưu Vân Mãng, không có nghĩa là người khác cũng làm được. Cũng may những người đó đều không trị được, nếu không tráng hán kia đã sớm bỏ mạng.

Bất đắc dĩ, tráng hán kia đã đến Tinh Túy Lâu trước. Thật trùng hợp, lâu chủ Túy Tinh Lâu - Vạn Đông Hải lại ở đó, hơn nữa đã nhìn qua tình trạnh của vị tráng hán này.

Thật ra y sư của Túy Tinh Lâu cùng Tiền Diểu tìm ra căn nguyên bệnh không khác nhau là mấy. Cũng may Vạn Đông Hải kịp thời ngăn lại, mời cao nhân khác.

Tần quốc này ngoại trừ Túy Tinh Lâu ra thì chính là Dược Hương Các, tráng hán này đương nhiên sẽ đi Dược Hương Các tìm vận may. Vạn Đông Hải sao có thể không nhìn ra điều bất ổn, cũng giống như Diệp Hàng, đối với độc này căn bản là không có biện pháp, cũng không biết cách giải.

Hiểu rõ Diệp Hàng nhất có lẽ chính là địch nhân của ông - Vạn Đông Hải, hắn biết chắc Diệp Hàng cũng không giải được loại độc này, vì vậy phái Lưu An trà trộn vào hàng ngũ xem bệnh, chờ cơ hội ở cháy nhà hôi của, bôi xấu danh tiếng của Dược Hương Các. Nếu như cuối cùng ầm ĩ không cách nào khống chế được, có thể xúi giục thợ săn yêu thú đạp nát bảng hiệu Dược Hương Các.

Nếu như hủy không được Dược Hương Các, cũng có thể để cho danh tiếng của Dược Hương Các bị tổn hại nặng nề, cũng như không còn năng lực cạnh tranh với Tinh Túy Lâu nữa.

Lưu An cũng là mới vừa về Tần quốc, trên người còn bị thương, hơn nữa hắn là người cơ trí, làm chuyện thực quá thích hợp đi.

Vốn là tất cả mọi chuyện đều dựa theo dự tính của Vạn Đông Hải, ai biết nửa đường lại nhảy ra một tên Trình Giảo Kim, Diệp Viễn dĩ nhiên đánh bậy đánh bạ lại biết giải loại độc này, để cho kế hoạch của Lưu An căn bản là không có cách nào phát huy.

"Hà hà, quả nhiên là Vạn Đông Hải, khá khen cho một chiêu gắp lửa bỏ tay người." Diệp Viễn cười lạnh nói.

Vạn Đông Hải này cùng phụ thân luôn là sống chết đối đầu, đều là đại Đan sư, ở quốc đô đều có địa vị vô cùng quan trọng. Chỉ là không giống với Diệp Hàng, Vạn Đông Hải là một người âm hiểm, không chừa thủ đoạn nào.

Diệp Viễn đối với Vạn Đông Hải tất nhiên không xa lạ gì, Diệp Viễn của trước kia mặc dù không đủ tư cách làm đối thủ của Vạn Đông Hải, nhưng lại là đối thủ của con trai của Vạn Đông Hải - Vạn Uyên.

Tất nhiên, cái gọi là đối thủ, chẳng qua là Vạn Uyên khi dễ Diệp Viễn, mà Diệp Viễn lại vốn không có khả năng đánh trả. Vạn Uyên mặc dù cũng là kẻ quần là áo lụa, nhưng võ học đan học đều hết sức xuất sắc, chẳng những đã đạt tới cảnh giới Nguyên Khí tầng tám, trên con đường đan dược cũng đã trở thành đan đồ.

Cho dù ở học viện Đan Võ nhân tài nhiều như sao, Vạn Uyên cũng là một nhân tài trong số đó. Nếu đem ra so sánh, Diệp Viễn căn bản xách giày cho hắn cũng không xứng.

Thật ra chuyện Diệp Viễn bị trúng độc, hắn lấy trí nhớ trước kia suy đoán một chút, tám phần là do Vạn Uyên giở trò quỷ ở sau lưng.

Được, rất tốt! Thù cũ chưa tính, lại thêm thù mới, hai cha con Vạn gia này, món nợ này ta từ từ tính với các ngươi. Diệp Viễn cười lạnh trong lòng.

“Diệp... Diệp thiếu gia, lời nên nói ta cũng nói rồi, điều không nên ta cũng nói hết rồi, người xem...” Lưu An yếu ớt nói.

Mới vừa rồi, ngay cả chuyện hắn là thuộc hạ dưới trướng của Tinh Túy Lâu hắn cũng nói ra chỉ vì muốn lấy được sự tín nhiệm của Diệp Viễn, lừa lấy giải dược.

Diệp Viễn hài lòng gật đầu, móc ra viên thuốc vừa mới luyện chế, ném cho Lưu An nói: “Không tồi, biểu hiện của ngươi rất tốt, viên giải dược này là phần thưởng cho ngươi”.

Lưu An nhận lấy "giải dược", nhất thời mừng rỡ, không chút nghĩ ngợi liền nuốt xuống, lập tức ngồi luyện hóa giải dược lực.

Quả nhiên, thuốc này vào vào trong bụng tan ra, hắn vốn là chân nguyên đình trệ bắt đầu lưu chuyển. Hắn đột nhiên mở mắt, giống như báo săn mồi vọt ra ngoài, biến chưởng thành trảo, hướng cổ họng Diệp Viễn đánh tới.

“A! Thiếu gia!” Lục Nhi một bên hét lên một tiếng, không chút suy nghĩ liền nhảy đến trước người Diệp Viễn.

Một trảo này ác liệt dị thường, mang theo cái loại khí thế cường đại, đối phó với tên yếu ớt Diệp Viễn này, tuyệt đối không thể thất thủ.

Nhưng mà, một trảo này cách phía trước cổ họng của Lục Nhi ba tấc thì dừng lại. Tiếp đó, Lưu An đứng không nổi, co quắp trên đất, biểu hiện trên mặt thống khổ đến vặn vẹo.

Diệp Viễn kéo Lục Nhi ra sau lưng, thương hại nhìn Lưu An trên mặt đất, cười lạnh nói: “Cái này gọi là làm bậy thì khó sống. Ngươi nếu là không động ý đồ xấu, độc Thốn Tâm Liệt này còn sẽ không sớm phát tác như vậy, ngươi hết lần này tới lần khác cất giấu tâm tư ác độc, đành phải để ngươi chịu nhiều đau khổ rồi."

“Tại... Tại sao...” Lưu An một bên co quắp, một bên từ trong hàm răng thốt ra.

Diệp Viễn cười nhạt nói: “Phải chăng ngươi nghĩ rằng tại Dược Hương Các ta đưa cho ngươi độc dược? Thật ra đó thực sự là Hộ Tâm Đan. Chẳng qua viên thuốc trải qua quá trình tinh luyện nhiều lần, tự nhiên tính chất cũng mãnh liệt hơn gấp nhiều lần. Thất khiếu chảy máu do chân nguyên của ngươi không được tốt, chẳng qua chỉ là một ít tác dụng phụ thôi, đối với thân thể của ngươi cũng không đáng ngại. Đợi một lúc cơ thể ngươi thích nghi với đan dược, ngươi chẳng những không có chuyện gì, ngược lại võ đạo còn có khả năng tiến thêm một bậc. Nhưng thứ ngươi vừa ăn vào, lại là độc đan Thốn Tâm Liệt, hơn nữa độc tính lại cực mạnh. Người uống vào, mỗi ngày ba canh giờ ngươi phải chịu đựng nỗi khổ lục phủ ngũ tạng như bị đứt từng khúc, lần sau lại càng mãnh liệt hơn lần trước cho đến lúc chết”.

Lời nói của Diệp Viễn truyền vào trong tai của Lưu An, làm cho thân thể của hắn càng co quắp hơn

Chương 9: Có qua có lại mới toại lòng nhau!

Tại Túy Tinh Lâu người qua kẻ lại thực náo nhiệt.

Bên trong dược phường, người trung niên mặc hoa phục nhìn có chút lo lắng, hắn không ngừng đi qua đi lại. Mà bên cạnh hắn còn có một vị trung niên khác, dáng người ngay ngắn, trông có vẻ trầm ổn.

"Đại ca, sao không có tin tức gì của Lưu An. Lẽ nào độc của tên tráng hán kia đã được Diệp Hàng giải được rồi?"

Tiếng nói có vẻ nóng nảy đó là của Vạn Đông Doanh - huynh đệ của Vạn Đông Hải, cũng là một Đan sư. Người ngồi ngay ngắn ắt là lâu chủ của Túy Tinh Lâu - Vạn Đông Hải.

Nhưng Vạn Đông Hải lại bình tĩnh nói: "Đông Doanh, ngươi cứ bình tĩnh chớ nóng vội, Diệp Hàng là người thế nào ta rõ nhất, hắn không thể nào giải được loại độc đó đâu, chúng ta chỉ việc ngồi đây đợi tin tức thôi".

Vạn Đông Doanh nghiến răng nghiến lợi nói: "Trời ơi, đại ca, Dược Hương Các và chúng ta tranh đấu bao nhiêu năm nay, không dễ dàng gì có được cơ hội này, không tiêu diệt bọn chúng một cách triệt để thì sao có thể giải được mối hận trong lòng chúng ta?"

"Haha, Đông Doanh à, cái tính cách đó của ngươi phải thay đổi đi, nếu không thì rất khó để đạt được cảnh giới đại Đan sư. Độc mà vị tráng hán kia trúng phải khá là kì lạ, nếu như ta đoán không nhầm thì đây là độc của Thất Sắc Lưu Vân Mãng trong truyền thuyết. Nếu không phải trước kia ta may mắn xem được vài chi tiết trong cuốn điển tịch thiếu sót, chỉ sợ lần này người gặp họa là Túy Tinh Lâu chúng ta rồi. Nhưng đã để ta có được cơ may này thì coi như Diệp Hàng xui xẻo đi. Nhưng đen đủi thì đen đủi, muốn dựa vào cái này để lật đổ Diệp hàng vẫn là hơi khó. Việc này nhiều nhất cũng chỉ khiến chúng ta vượt lên trên bọn họ trong phương diện buôn bán một chút thôi."

Vạn Đông Hải vẫn trước sau như một đáp.

Bị Vạn Đông Hải nói như vậy nhưng trên mặt của Vạn Đông Doanh lại không có chút không vui nào. Từ Đan sư muốn thăng cấp thành đại Đan sư nhìn thì có vẻ đơn giản nhưng thực tế lại khó như lên trời, nếu dễ thì đại Đan sư ở Tần quốc này mới không ít như vậy.

Có điều cái tính nôn nóng này của hắn e là không sửa được, giọng nói vẫn lo lắng như cũ: "Đại ca, vì cái gì đệ luôn cảm thấy có chút không ổn? Hay là chúng ta phái người đi nghe ngóng tình hình bên đó xem sao?"

Vạn Đông Hải lo sẽ đánh rắn động cỏ gây ra sự chú ý của Diệp Hàng. Ngoại trừ Lưu An ra, vẫn chưa phái ai đi thăm dò. Nếu như bên đó có động tĩnh thì bên này sớm phải có tin tức rồi chứ.

Lẽ nào xảy ra chuyện gì rồi?

Vạn Đông Hải trầm ngâm một lát nói: "Thôi được, ngươi phái người đi thăm dò đi."

Vạn Đông Hải không lo Lưu An sẽ xảy ra chuyện, dù sao thì vẻ bề ngoài của hắn chẳng liên quan gì đến Tinh Túy Lâu, chỉ là một tên thợ săn yêu thú mà thôi.

Vạn Đông Dương nhận lệnh, chuẩn bị phái người đi thì nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập bên ngoài: "Lâu chủ, Đan sư, xảy ra chuyện rồi, có kẻ đến gây rối."

“Rầm!”

Cửa bị đẩy ra từ bên trong, Vạn Đông Hải lạnh lùng nói với chưởng quầy: "Là kẻ nào đến gây rối?"

Vạn Đông Doanh vừa nghe thấy có kẻ gây rối, lập tức hùng hổ đi ra: "Kẻ nào ăn phải gan hùm mật báo dám đến đây gây rối? Các ngươi làm ăn kiểu gì đấy?"

Chưởng quầy vẻ mặt đau khổ nói: "Bọn... bọn họ cũng không tính là đến gây chuyện, mà là... là đến chẩn bệnh."

Nhìn thấy sắc mặt tối sầm lại của Vạn Đông Hải, chưởng quầy nhanh chóng chữa lại: "Không không không, bọn họ... bọn họ mượn việc chẩn bệnh để đến phá dược phường."

Vạn Đông Hải không kiên nhẫn được nữa nói: "Rốt cuộc người các ngươi nói là ai?"

Chưởng quầy run rẩy trả lời: "Là... Là thiếu gia của Diệp gia, nhi tử của Diệp Hàng - Diệp Viễn."

"Chỉ là một tên công tử bột vô dụng thôi mà đã dọa ngươi sợ mất mật như thế hả, ngươi là tên đầu heo sao?"

Vạn Đông Doanh vừa nghe đến tên Diệp Viễn vô dụng, hận không thể xé xác tên chưởng quầy này ra làm đôi.

"Được rồi, chúng ta ra trước xem thế nào."

Vạn Đông Hải ra lệnh nói.

...

Ba người đi tới trước quầy, thì nhìn thấy một thiếu niên dáng vẻ nghênh ngang đang ngồi chỗ chờ chẩn bệnh. Vạn Đông Hải liếc mắt hung dữ nhìn chưởng quỹ, nhưng lúc này không phải lúc để phạt hắn.

Vạn Đông Hải đang định đối phó với Diệp Viễn, bỗng nhiên hắn choáng váng khi nhìn thấy Lưu An nằm dưới đất không khác gì con chó đã chết, điều này khiến hắn không khỏi bồn chồn trong lòng.

Diệp Viễn thấy Vạn Đông Hải xuất hiện, sau đó từ từ đứng dậy đi đến trước mặt hắn cười nói: “Vạn lâu chủ, hôm nay tiểu bối đến có chút đường đột, vẫn mong lâu chủ đừng trách phạt".

Cơ mặt của Vạn Đông Hải đều co rúm lại, cố nén không cho Diệp Viễn một cái tát, gượng gạo cười đáp: "Đâu có đâu có, thì ra là hiền chất, ta cứ tưởng là tên tiểu súc sinh nào không có mắt, dám ngang ngược ở Túy Tinh Lâu của ta. Nếu hiền chất muốn đến thì nên báo trước để bọn ta tránh việc thất lễ."

Vạn Đông Hải tức giận đến nội thương nhưng ngoài miệng lại không thể mắng Diệp Viễn là tiểu súc sinh. Ai cũng biết Túy Tinh Lâu và Dược Hương Các đều là ngầm tranh đấu với nhau nhưng trên mặt vẫn thể hiện sự hòa khí. Tất cả đều mở cửa kinh doanh, nếu thật sự muốn ra tay đánh nhau thì sau này ai dám đến chẩn bệnh nữa?

Trong lòng Diệp Viễn thầm chế giễu lòng dạ hẹp hòi của Vạn Đông Hải nhưng miệng thì vẫn nói cười: "Đâu có đâu có, ta đây cũng chỉ là nóng lòng muốn cứu người, bất đắc dĩ mới tới đây quấy rầy. Từ lâu đã nghe đan đạo của Vạn lâu chủ là đệ nhất Tần quốc, lần này hiền chất đến đây để mời người chữa bệnh."

Diệp Viễn vừa dứt lời, Vạn Đông Hải hận không thể xé xác hắn ra. Nếu nơi này chỉ có người của Tinh Túy Lâu, hắn nói vậy thì cũng thôi đi. Nhưng Diệp Viễn hắn lại cố tình dẫn một đống người đến vây chặt tiền sảnh của Tinh Túy Lâu. Chẳng lẽ sợ người khác không biết hắn là đến Tinh Túy Lâu gây sự sao? Lúc này Túy Tinh Lâu đã náo nhiệt hẳn lên.

Trước mặt bao nhiêu người lại nói Vạn Đông Hải là đại Đan sư đệ nhất Tần quốc thì đúng là đáng lo ngại. Phải biết rằng đại Đan sư ở hoàng thành này không chỉ có hai người là Diệp Hàng và Vạn Đông Hải. Chưa nói đến trong hoàng thất cũng có một vị hoàng thúc điện hạ đại Đan sư. Lời này mà truyền đến tai hoàng thượng thì Vạn Đông Hải chẳng khác nào như ngồi trên đống lửa.

Mật thám của hoàng thất rải khắp Tần quốc, chỉ có quỷ mới biết trong số những người vây xem ở đây, liệu có tên mật thám nào của hoàng thất hay không?

Lúc này Vạn Đông Hải khó chịu giống như ăn phải ruồi nhưng vẫn phải gượng cười nói: "Hiền chất nói gì vậy? Đệ nhất đại Đan sư Tần quốc ta nào dám nhận, trình độ đan đạo của phụ thân ngươi và hoàng thúc điện hạ ít nhiều cũng hơn ta. Nhưng hiền chất đến Túy Tinh Lâu của ta để cầu y ta lại thấy có chút kì lạ, lệnh tôn y thuật cao siêu như vậy sao không cầu, mà lại đến Túy Tinh Lâu chúng ta chứ?

Diệp Viễn vui vẻ trả lời: "Chuyện gấp bắt buộc phải làm vậy thôi, một là Túy Tinh Lâu của ngài trước giờ vẫn luôn được coi là đệ nhất hoàng thành, thứ hai đương nhiên là vì chỗ này khá gần."

Diệp Viễn nói rồi chỉ tay vào Lưu An nói: “Ta đi trên đường gặp người này, nghĩ tới trời cao có đức hiếu sinh, bèn đưa hắn đến Túy Tinh Lâu cầu y, ai mà biết chỗ này đổi đến mấy vị Đan sư rồi vẫn không tìm được căn nguyên. Chậc chậc, cái danh hoàng thành đệ nhất này thực là có chút..."

Đột nhiên Vạn Đông Hải phát hiện ra, so miệng lưỡi với thiếu niên này, hắn không thể chiếm được chút lợi lộc nào.

Không đúng, hôm qua Uyên nhi truyền tin đến nói rằng, hắn đã tính kế độc chết nhi tử của Diệp Hàng rồi, sao hôm nay tên tiểu từ này vẫn còn sức khoa môi múa mép ở Túy Tinh Lâu cơ chứ?

Hơn nữa, nếu Diệp Viễn tùy ý đưa người đến kiếm chuyện, thì tất nhiên Vạn Đông Hải sẽ không để tâm nhưng hắn lại đưa Lưu An đến, cũng thật quá trùng hợp rồi.

Nếu như trị được thì dễ ăn nói, nếu không trị được, Lưu An bán đứng Túy Tinh Lâu thì làm sao bây giờ? Thân phận của Lưu An không thể để lộ ra ngoài ánh sáng được, nơi này có rất nhiều thợ săn yêu thú, một khi thân phận của Lưu An bại lộ thì đây là một đả kích cực lớn đối với Túy Tinh Lâu.

Nói đi thì phải nói lại, rốt cuộc tên Lưu An này làm sao vậy? Lúc hắn tới Dược Hương Các vẫn còn rất tốt, chỉ bị nội thương một chút, tại sao khi trở về lại trở thành bộ dáng sống dở chết dở thế này?

Với trình độ đan đạo của Vạn Đông Hải, vừa nhìn đã biết Lưu An bị trúng độc, nhưng là loại độc gì mà khiến cho nhiều đại Đan sư phải bó tay, cuối cùng để chưởng quầy tự mình bước ra?

Trong nháy mắt, Vạn Đông Hải đã nghĩ ra rất nhiều, sự việc xảy ra hôm nay thực không tầm thường chút nào. Nếu như giải quyết không tốt, nói không chừng sẽ mang đến tai họa cho Túy Tinh Lâu.

Chương 10: Gậy ông đập lưng ông

Bây giờ Vạn Đông Hải mới cảm thấy hối hận vì không cử người đi Dược Hương Các thăm dò tin tức. Hiện giờ sự tình không rõ khiến hắn bị đẩy vào tình thế bị động. Điều hắn không ngờ đến ở đây là Lưu An ẩn nấp kỹ như vậy mà vẫn có thể xảy ra chuyện.

“Lâu… Lâu chủ, cứu… cứu ta.”

Lưu An nằm trên đất yếu ớt rên rỉ.

Hắn vừa nói dứt câu, dường như đã chạm đến điểm cực hạn của Vạn Đông Hải, mày của hắn chau lại như hình chữ bát.

“Ồ, Vạn lâu chủ, sao ta lại cảm thấy hình như người này có vẻ quen biết ngài vậy.”

Dường như Diệp Viễn mới phát hiện ra điều này, tỏ ra vô cùng kinh ngạc.

Hắn cố ý nói bằng giọng rất lớn, làm cho tất cả mọi người ở đây đều nghe thấy. Người khác nghe tự nhiên thấy không có vấn đề gì, nhưng lọt vào tai của Vạn Đông Hải nó lại mang một ý nghĩa khác.

Trong lòng Vạn Đông Hải vô cùng hận Diệp Viễn, nhưng vẻ ngoài lại tỏ vẻ không hề quan tâm: “Hiền chất nói đùa rồi, Vạn mỗ ở Hoàng thành này cũng được coi là có chút danh tiếng, Túy Tinh Lâu của ta cũng cứu không biết bao nhiêu thợ săn yêu thú, hắn nhận ra ta là điều tất nhiên, không có gì lạ cả.”

Diệp Viễn như chợt tỉnh ngộ: “Ồ, hóa ra là như vậy! Ta đưa người này đến đây, không nói qua hắn là thợ săn yêu thú, Vạn lâu chủ làm sao lại nhìn ra được? Vạn lâu chủ quả là có con mắt tinh tường. Tiểu điệt không khỏi khâm phục.”

Lúc đầu những người đứng xung quanh xem nào nhiệt vẫn chưa hiểu rõ ngọn nguồn, lúc này được Diệp Viễn dẫn dắt một lượt, dường như đã hiểu ra điều gì đó, bầu không khí tại đây bỗng chốc trở nên kì lạ.

Lưu An chỉ là một võ giả Nguyên Khí cảnh tầng tám, hắn nhận ra Vạn Đông Hải không có gì là kì lạ, nhưng Vạn lâu chủ lại biết hắn là thợ săn yêu thú thì đúng là có phần hoang đường.

Đây không có nghĩa là Vạn Đông Hải không được quen biết người trong giới thợ săn yêu thú, ngược lại hắn quen biết rất nhiều. Chẳng qua tầng lớp mà hắn quen biết thấp nhất cũng là Linh Dịch Cảnh, hơn nữa còn là những người xuất sắc nhất trong cảnh giới đó. Lưu An - một nhân vật nhỏ bé như vậy, Vạn Đông Hải làm sao lại quen biết với hắn?

Lưới trời lồng lộng, thiên hạ này không có gì là bí mật cả. Có tin đồn cho rằng Túy Tinh Lâu cử người trà trộn vào trong đội ngũ thợ săn yêu thú và truy sát họ. Chỉ là từ trước đến nay không có bằng chứng. Hơn nữa thực lực của Túy Tinh Lâu khá là mạnh mẽ, cũng cứu không ít thợ săn yêu thú.

Vì thế tin đồn vẫn mãi chỉ là tin đồn.

Diệp Viễn dường như vô ý chỉ ra mâu thuẫn trong lời nói của Vạn Đông Hải. Lời nói trước sau không đồng nhất, không khỏi có chút giấu đầu hở đuôi, khiến mọi người ở đây phải ngầm suy nghĩ một trận.

Trong lòng Vạn Đông Hải lúc này giống như có thiên quân vạn mã đang giày xéo, hận không thể trực tiếp đạp chết tên tiểu tử Diệp Viễn này, nhưng ngoài mặt lại không làm gì được hắn. Diệp Viễn phô trương thanh thế, làm ầm lên như thế chính là muốn Vạn Đông Hải vuốt mặt phải nể mũi, không dám ra tay với hắn.

“Ha… ha ha, hiền chất hiểu lầm rồi, ta thấy người này có chút bản lĩnh, lại bị trúng độc lạ, chỉ cần là người có con mắt tinh tường đều nhận ra được hắn là thợ săn yêu thú.”

Vạn Đông Hải vừa nói vừa cười một tràng.

Mục đích của Diệp Viễn đã đạt được, cũng không cần tốn thời gian ở đây nữa, mọi việc cứ để mọi người tự tưởng tượng đi.

“Hóa ra là như vậy. Tiểu điệt mấy ngày qua bị người khác hãm hại trúng độc, thiếu chút nữa là mất mạng, vì vậy có chút đa nghi, có lẽ là ta nghĩ hơi nhiều quá rồi, những tin đồn đó thực sự là hoang đường mà. Chúng ta đứng đây nói chuyện cũng đã lâu rồi, suýt chút nữa quên mất việc cứu người, ngài xem ánh mắt của vị này nhìn ngài như người thân của mình. Ồ không, phải là vị cứu tinh mới phải.”

Diệp Viễn mất nửa ngày mới nói xong, cuối cùng cũng trở lại chủ đề chính.

Dù sao người đã chết không thể lấy mạng đổi mạng. Diệp Viễn không bận tâm đến ánh mắt chán ghét của Vạn Đông Hải, cũng coi như đòi lại một chút công bằng cho Diệp Viễn trước kia.

Lúc này Vạn Đông Hải đã không còn đường chối cãi, Diệp Viễn cũng không cho hắn cơ hội. Vạn Đông Hải cau mày liếc nhìn Lưu An trên mặt đất, dặn dò: “Người đâu, khiêng vị... bằng hữu này ra sau sảnh, ta giúp hắn chẩn bệnh.”

Vạn Đông Hải chưa nói hết câu đã bị Diệp Viễn ngắt lời: “Vạn lâu chủ, ngài xem hôm nay có nhiều vị bằng hữu ở đây như vậy, ai ai cũng muốn thấy phong thái của Vạn lâu chủ, ngài đừng để chư vị ở đây thất vọng! Đều nói đan đạo của người đứng đầu hoàng thành, nhưng không có ai được chứng kiến tận mắt lâu chủ ra tay, trăm nghe không bằng một thấy, chi bằng Vạn lâu chủ thể hiện một chút thực lực cho chư vị ở đây cùng mở rộng tầm mắt, cũng là để đám hậu bối như chúng ta học hỏi, quan sát một chút, chư vị nói xem có phải không?”

Mọi người tới đây là để xem náo nhiệt, có kịch vui mà không xem thì đúng là tên ngốc. Ngay sau đó liền lên tiếng phụ họa không ngớt.

Vạn Đông Hải đã lên lưng cọp, nhìn Diệp Viễn, hận không thể băm hắn thành trăm nghìn mảnh. Hắn tốt xấu gì cũng là bậc tôn sư, ở trước mặt nhiều người lẽ nào lại bị bậc hậu bối đẩy vào góc tường ư?

Không phải chỉ là giải độc thôi sao? Ta giải cho ngươi xem! Ở Tần quốc này, có độc gì mà hắn không thể giải được cơ chứ? Lại càng đừng nói đến độc này lại do tên nhãi con như Diệp Viễn này tạo ra.

Vạn Đông Hải quá hiểu Diệp Hàng. Chuyện lần này chắc chắn không phải chủ ý của Diệp Hàng. Lão gia hỏa này quang minh lỗi lạc, nếu muốn đấu đá thì sẽ tự mình đến chứ không phải đẩy nhi tử ra như thế này. Đây chắc chắn là chủ kiến của tên tiểu tử thối Diệp Viễn này.

“Chỉ là một tên công tử bột mà thôi, ta xem ngươi có thể làm được cái gì?”

Mặc dù đánh vào mặt tên hậu bối này một cái tát có chút không được tốt đẹp cho lắm, nhưng người đã tự mình đưa tới cửa rồi, không đánh cho hắn một trận tơi bời thì có vẻ không đúng với đạo làm người của hắn lắm.

Vạn Đông Hải vẫy vẫy tay áo một cái nói: “Nếu chư vị ở đây đã có nhã hứng thì ta sẽ giải độc cho vị bằng hữu này trước mặt chư vị. Người đâu, khiêng hắn vào đây.”

Lần này, những người xem kịch vui ở đây tựa như ong vỡ tổ. Họ muốn xem xem tên tiểu tử quần áo lụa là Diệp Viễn này, dựa vào cái gì mà dám đối đầu với lâu chủ của Túy Tinh Lâu.

Đến lúc này, kẻ ngốc cũng không tin Diệp Viễn gặp Lưu An trên đường. Độc này tám chín phần là do Diệp Viễn tự mình bào chế.

Những người không hiểu chuyện cũng nhận ra một điều, người trúng độc chắc chắn có quan hệ gì đó với Tuý Tinh Lâu.

Còn những người có liên quan sớm đã biết sáng sớm tại Dược Hương Các phát sinh những chuyện gì. Liên kết các sự việc lại với nhau, những người thông minh liền đoán được Diệp Viễn đến đây là muốn lấy lại công đạo, dùng chiêu gậy ông đập lưng ông mà thôi.

...

Vạn Đông Hải nhìn Lưu An nửa sống nửa chết, hận không thể dùng một chưởng đập chết hắn, thành sự thì ít mà bại sự thì nhiều. Chẳng những việc không thành lại còn mang phiền toái đến.

Lúc này toàn thân Lưu An đau như muốn chết đi sống lại, cả cơ thể co quắp như một con mèo chết.

Không còn cách nào khác, Vạn Đông Hải không muốn bỏ đi quân cờ này, đành phải ra tay cứu Lưu An.

Hắn một bên mở mí mắt Lưu An, một bên bắt mạch, một hồi lại vạch áo của Lưa An ra xem, suy nghĩ một hồi, lòng hắn như chìm trong đáy cốc, mày nhíu chặt lại.

Hắn không nhìn ra được đây là độc gì!

Đường đường là đại Đan sư lại không chẩn được ra bệnh nhân trúng độc gì, điều này quả thực là ngoài sức tưởng tượng. Nếu như không phải nhìn thấy bộ dạng sống dở chết dở của Lưu An, Vạn Đông Hải thậm chí còn hoài nghi hắn cùng với Diệp Viễn là một bọn đến đây gây sự.

“Đại ca, thế nào rồi?”

Nhìn dáng vẻ của huynh trưởng, Vạn Đông Doanh có dự cảm không lành.

“Đi, đem Giải Độc Đan thượng phẩm tới đây cho ta.”

Vạn Đông Hải cắn răng, hạ quyết tâm nói.

“Cái gì? Đó là Giải Độc Đan thượng phẩm huynh khổ công luyện chuẩn bị đưa cho điện hạ, nhưng bây giờ lại dùng trên người hắn?”

Vạn Đông Doanh kinh ngạc nói.

“Bảo ngươi đi, thì ngươi đi đi, đừng có ở đây lắm lời.”

Vạn Đông Hải lúc này dường như đã mất hết kiên nhẫn, giọng nói vô cùng bực bội.

Chương 11: Giết người diệt khẩu!

Từ trước tới nay Vạn Đông Doanh chưa từng thấy đại ca nóng nảy như vậy, hắn không dám thất lễ, đi đan phòng lấy viên Giải Độc Đan cấp ba thượng phẩm kia tới.

Giải Độc Đan là đan dược vạn năng, loại độc nào cũng trị được, nhưng là hiệu quả như thế nào, còn phải xem tình hình cụ thể của người bị trúng độc.

Đối với độc thông thường, Giải Độc Đan gần như là trị được hoàn toàn và được sử dụng rộng rãi.

Trong mắt của Diệp Viễn, Giải Độc Đan cũng có những phẩm cấp khác nhau. Có Giải Độc Đan cấp một, Giải Độc Đan cấp hai, cho đến Giải Độc Đan cấp năm. Nhưng đối với độc dược cấp năm trở lên, Giải Độc Đan căn bản là vô dụng. Bởi vì độc dược từ cấp năm trở lên nếu không phải là thủ đoạn độc môn, thì cũng là độc dược cực kỳ hiếm thấy, Giải Độc Đan chỉ có thể tạo được một chút tác dụng nhỏ mà thôi.

Vạn Đông Hải tại Tần quốc luyện chế ra viên Giải Độc Đan đương nhiên không phải tầm thường, thuộc hàng Giải Độc đan cấp ba thượng phẩm, làm hắn bình sinh đắc ý. Bởi vì phẩm giai của Giải Độc Đan này đến Diệp Hàng cũng không luyện chế ra được.

Cho dù đều là đại Đan sư. Diệp Viễn biết, về mặt luyện Giải Độc Đan, phụ thân Diệp Hàng so với Vạn Đông Hải vẫn còn kém xa. Đây cũng là lý do tại sao giải dược mà Diệp Viễn dùng chỉ là Giải Độc Đan cấp ba hạ phẩm, mà không phải là Giải Độc Đan cấp ba thượng phẩm.

Nhìn vào viên Giải Độc Đan này có thể thấy được trình độ của người luyện đan. Chỉ sợ vị hoàng thúc trong hoàng thất kia cũng không bằng Vạn Đông Hải.

Khi Vạn Đông Doanh đem đan dược giao cho Vạn Đông Hải, trên mặt là một trận co quắp. Viên đan dược này thế mà lại được dùng trên người tên Lưu An chết tiệt kia, thật là phí của trời.

Vạn Đông Hải nhận lấy đan dược, lạnh lùng nhìn Diệp Viễn. Hôm nay bất luận kết quả thế nào, hắn đã coi như là thua ở trên tay tên tiểu tử này.

Diệp Viễn vẫn bình chân như vại nhìn Vạn Đông Hải làm phép, dáng vẻ không quan tâm.

Vạn Đông Hải vung tay áo một cái, Lưu An liền không tự chủ được ngồi dậy. Tiếp đó, Vạn Đông Hải dùng ngón tay lấy tốc độ cực nhanh hướng về phía Lưu An điểm tới, sau đó nghe một loạt âm thanh "Phốc phốc".

Vạn Đông Hải mỗi lần ra tay, Lưu An lại rên lên một tiếng có vẻ như rất thống khổ. Lần điểm tay cuối cùng vừa xong, Lưu An đau đến há miệng, Vạn Đông Hải không chút do dự, nhanh chóng đem viên Giải Độc đan ném vào trong miệng hắn.

Nuốt đan dược xuống, Vạn Đông Hải cũng ngưng thi triển công lực, Lưu An mất đi sự chống đỡ, lần nữa mềm oặt ngã xuống.

"Bốp... Bốp... Bốp."

Lúc này, tiếng vỗ tay không nhanh không chậm vang lên, Diệp Viễn cười thở dài nói: "Nghe nói Vạn lâu chủ có một bộ Huyền Minh Chỉ Pháp thần diệu dị thường đã lâu, có khả năng cải tử hoàn sinh, cũng có thể khiến người ta sống không bằng chết, hôm nay gặp mặt quả thật rất phi phàm, thật là làm cho tiểu điệt mở rộng tầm mắt."

Vạn Đông Hải hơi thở dốc, việc thi triển bộ chỉ pháp vừa rồi khiến hắn tốn không ít nguyên khí. Nghe được tiếng than thở chế nhạo đó của Diệp Viễn, nhất thời kích động đến mức muốn giết người.

"Hừ! Mặc cho hắn bị độc gì, dưới Huyền Minh Chỉ Pháp cùng Giải Độc đan mà ta luyện chế, cũng có thể trở về trạng thái như lúc ban đầu."

Không phải Vạn Đông Hải cuồng vọng mà ở Tần quốc đúng là chưa có chuyện gì hắn không thể giải quyết được.

"Như vậy cũng tốt nhưng người xem, vị bằng hữu này trở thành như vậy, ta cũng hy vọng hắn có thể bình yên vô sự đấy!" Diệp Viễn thở dài nói.

Lời này của Diệp Viễn nghe vô cùng thành khẩn, giống như Lưu An là bạn cũ nhiều năm của hắn vậy. Nhưng lời này vào tai Vạn Đông Hải, hắn mơ hồ cảm nhận được dự cảm không lành.

Giống như là chứng minh cho dự cảm xấu đó, Lưu An bỗng nhiên “Oa” một tiếng rồi phun ra một ngụm máu.

Vạn Đông Hải biến sắc, đỡ Lưu An dậy và nói: “Ngươi không sao chứ?”

“Lâu … Lâu chủ, đau …. a … đau chết ta rồi!” Nói xong, triệu chứng của Lưu An lần nữa lại phát tác, đau đến nỗi từ trên phản lăn xuống dưới đất.

Rất rõ ràng, Vạn Đông Hải không những không giải được độc trên người Lưu An, ngược lại còn kích thích độc tố trong cơ thể của hắn, khiến cho hắn càng thống khổ.

"Sao... Tại sao có thể như vậy?"

Vạn Đông Hải hoang mang cực độ, lần thi triển vừa rồi nhìn qua chẳng có gì ghê gớm nhưng thực sự đã là cực hạn của hắn. Độc chẳng những không giải được mà giống như còn nặng thêm mấy phần.

Lưu An lăn lộn trên mặt đất, cơn đau dữ dội hành hạ như muốn chết đi sống lại.

"Ồ, Vạn lâu chủ, dường như Huyền Minh Chỉ Pháp của ngươi và Giải Độc Đan đều không có tác dụng, ngược lại càng làm tăng thêm thương thế cho vị bằng hữu này rồi. Ngươi xem cái bộ dạng thống khổ kia, ta thấy hắn thật tội nghiệp, chẳng lẽ Vạn lâu chủ không có cách nào hóa giải đau đớn của hắn sao? Nghe nói Túy Tinh Lâu được xưng là đệ nhất tại hoàng thành mà." Diệp Viễn được một tấc lại tiến thêm một bước mỉa mai nói.

Vạn Đông Hải lúc này đã không giữ được bình tĩnh, chỉ tay vào mặt Diệp Viễn giận dữ hét: "Tiểu tử thối, ngươi rốt cuộc cho hắn ăn thứ gì rồi? Muốn hãm hại Túy Tinh Lâu chúng ta, ngươi còn chưa đủ tư cách!"

Diệp Viễn kinh ngạc nói: "Vạn Lâu chủ sao lại có thể nói ra lời này? Xưa có câu, cứu một mạng người hơn xây bảy toà tháp, ý của người phải chăng là ta lòng dạ sắt đá, gặp sự thống khổ của vị bằng hữu này lại nên liếc mắt làm ngơ ư? Nói đi cũng phải nói lại Túy Tinh Lâu chẳng qua chỉ là hư danh, ngay cả vị bằng hữu này trúng độc gì cũng chẩn không ra! ’’

"Ngươi!" Nếu không phải còn sót lại một tia lý trí cuối cùng, Vạn Đông Hải giờ lúc này đã một cước đạp chết tên tiểu tử này rồi.

Diệp Viễn làm vẻ mặt đầy đau lòng, cúi người xuống nói với Lưu An: "Vị huynh đài này, ta đã cố gắng hết sức. Tại Hoàng thành, nếu như ngay cả Vạn lâu chủ cũng không cứu được ngươi, ta thật sự cũng không còn cách nào. Sau này ngươi xuống dưới suối vàng, cũng không nên trách ta nha."

Lưu An vốn dĩ đã nửa chết nửa sống, nghe được Diệp Viễn nói giống như là hồi quang phản chiếu vậy, ánh mắt vốn là mờ mịt cuối cùng lại có một tia ánh sáng.

"Lâu... lâu chủ! Cứu... Cứu ta đi! Ta thay ngươi bán... bán..."

Lưu An cố nén đau đớn, từ trong hàm răng nhắc lại mấy chữ.

Lúc này Lưu An chỉ là bị Diệp Viễn gợi lên bản năng cầu sinh, mà trong tai của Vạn Đông Hải nghe những lời này lại như sét đánh ngang tai. Vạn Đông Hải vốn là rất phẫn nộ Diệp Viễn, lúc này lại giống như bị một gáo nước lạnh tạt cho ướt hết từ đầu đến chân.

Không đợi Lưu An nói xong, Vạn Đông Hải liền vội vàng cúi người xuống, nói với Lưu An: "Ngươi yên tâm, bất luận như thế nào, ta cũng cứu ngươi."

Ánh mắt của Vạn Đông Hải lúc này vô cùng thành khẩn, hoàn toàn bất đồng với cái loại thành khẩn dối trá của Diệp Viễn, làm cho Lưu An cảm giác giống như là được cải tử hồi sinh.

Giờ khắc này, những bất an vốn là bị Diệp Viễn khiêu khích của Lưu An đã được giảm bớt, thay vào đó là một loại an tâm.

"Lâu... lâu chủ, hắn... hắn nói độc này... là Thốn Tâm Liệt." Nói xong, Lưu An lần nữa giống như quả bóng da bị xì hơi.

"Thốn Tâm Liệt... Thốn Tâm Liệt..." Vạn Đông Hải nhắc đi nhắc lại cái tên này, mày nhíu càng ngày càng chặt.

Hắn lẩm bẩm tên này rất nhiều lần, càng nghĩ càng thấy quen, độc này dường như đã nghe qua ở đâu đó.

"Thốn Tâm Liệt? Thốn Tâm Liệt! lại là Thốn Tâm Liệt! Chuyện này... Tiểu tử này làm sao có thể biết Thốn Tâm Liệt?"

Vạn Đông Hải trong mắt toát lên vẻ khiếp sợ.

Vạn Đông Hải rốt cuộc cũng nhớ ra nơi nào hắn được nghe qua tên loại độc dược này, đó là trước kia, khi hắn bái sư học nghệ, sư phụ hắn đã từng nhắc qua.

Hồi tưởng lại, sư phụ lúc ấy còn nói qua loại độc này bá đạo dị thường, căn bản không có thuốc nào chữa được. Thốn Tâm Liệt căn bản không phải là đan dược thượng phẩm, ngược lại, nó chỉ là một loại đan dược cấp một nhưng lại vô phương cứu chữa, có thể thấy loại độc dược này đáng sợ bao nhiêu.

Diệp Viễn làm sao có thể luyện chế ra độc dược đáng sợ như vậy? Lẽ nào là Diệp Hàng đã động tay động chân.

Bây giờ Vạn Đông Hải không nghĩ được nhiều như thế, hắn trong lòng kinh ngạc một hồi, cũng biết hắn hôm nay bất luận là thi triển như thế nào, cũng không có khả năng cứu được Lưu An.

Đã như vậy, thì chỉ có thể hy sinh Lưu An thôi!

Danh tiếng của bản thân tất nhiên là quan trọng, nhưng lộ ra việc hắn là người của Tuý Tinh Lâu ẩn nấp dưới vỏ bọc thợ săn yêu thú, quả thực đó là một đả kích lớn đối với Túy Tinh Lâu. Mới vừa rồi Lưu An nửa câu đó đã nói rất rõ ràng, nếu như Vạn Đông Hải không cứu được hắn, hắn nhất định ở trước mặt nhiều người như vậy, đem mọi chuyện của Túy Tinh Lâu nói hết ra, đến lúc đó hậu quả sẽ không thể lường được.

Vạn Đông Hải hít sâu một hơi, thở dài nói: "Loại độc này đúng là bá đạo dị thường, Vạn mỗ bất tài, cũng chỉ còn chiêu cuối cùng rồi."

Nói xong, hắn ra lệnh cho người đem Lưu An đỡ dậy, vung tay áo một cái, lại một lần nữa thi triển Huyền Minh Chỉ Pháp. Chẳng qua là lần này, uy lực của Huyền Minh Chỉ Pháp so với vừa rồi lớn hơn rất nhiều.

Cả người hắn như ảo ảnh xoay quanh người Lưu An, mang theo một trận cuồng phong, khiến cho tất cả mọi người có chút không mở mắt được.

Diệp Viễn nhìn Vạn Đông Hải ra sức biểu diễn, khóe miệng dâng lên một nụ cười lạnh. Huyền Minh chỉ này tuy thuộc võ đạo, nhưng cũng nằm trong phạm vi đan đạo, song hắn đối với công pháp này cũng hiểu vài phần.

Chỉ pháp này có thể cứu người, nhưng cũng có thể đả thương người, hơn nữa khi tổn thương người còn hơn cả độc dược. Chỉ pháp này tác dụng với huyệt vị trên người, từ đó kích thích thân thể của con người. Lúc nàyVạn Đông Hải thi triển ra, chính là chỉ pháp đả thương người.

Song Diệp Viễn cũng không có vạch trần âm mưu của Vạn Đông Hải, nếu chính hắn muốn huỷ đi quân cờ của mình, Diệp Viễn tự nhiên vui vẻ xem kịch. Hơn nữa lấy thực lực của Diệp Viễn hôm nay, căn bản không phải đối thủ của Vạn Đông Hải.

Quả nhiên, chỉ pháp của Vạn Đông Hải ngừng lại, Lưu An không còn hơi thở, chậm rãi ngã xuống.

"Vạn lâu chủ quả nhiên lợi hại, một bộ chỉ pháp đem ra thi triển, dĩ nhiên lại làm mất mạng một người. Bội phục, bội phục!" Diệp Viễn vẫn mang theo bộ dáng vân đạm khinh phong cười nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!