“Ban đầu ta vốn không phát hiện được, nhưng ngay lúc ta vừa phá trận, trong các ngươi có kẻ bất ổn trong lòng, làm lộ ra một tia dao động làm ta bắt được.” Diệp Viễn thản nhiên nói.
Ở Thần Vực Liễm Tức Đan tuyệt không tính là loại đan dược cao cấp mà là thứ cực kỳ thông dụng, là loại đan dược dùng để ẩn núp và theo dõi rất hiệu quả.
Chỉ là khiếm khuyết của Liễm Tức Đan cũng rõ ràng như công dụng của nó, đó chính là khí tức của người dùng không được có một tia dao động nào, bằng không sẽ lộ ngay.
Vừa rồi, ngay tại khoảnh khắc Diệp Viễn phá trận, cửa động phủ thượng cổ mở ra, hiển nhiên có kẻ quá mức kinh ngạc khi chứng kiến cảnh tượng này, thế cho nên đã tiết lộ một tia khí tức dao động.
Nhưng dù vậy, một tia khí tức chắc chắn chỉ cực kỳ nhỏ, bằng không, sao ngay cả những cường giả như Ứng Thiên Nhai và Quân Thiên Vũ đều không phát hiện ra.
Ấy vậy mà, một tia khí tức dao động đó, lại bị Diệp Viễn tóm được.
Bùi Văn Cường hung ác trừng mắt với đám người sau lưng, hiển nhiên gã rất bất mãn khi bọn họ phạm phải loại sai lầm cấp thấp này.
Đám người Bùi Văn Cường mang đến có thực lực mạnh hơn nhóm người của Ứng Thiên Nhai khá nhiều, chỉ riêng cường giả Thiên Khải Cảnh đã có bảy, tám người.
Về mặt thực lực là hoàn toàn áp đảo phía Diệp Viễn.
Cho nên mặc dù bại lộ, gã vẫn không hề sợ hãi.
Bùi Văn Cường quan sát Diệp Viễn một lát, bỗng cười nói: “Tiểu tử, từ lúc bắt đầu ta vẫn luôn quan sát ngươi. Khi tên đần độn gây ra trận mưa tên, ta còn tưởng ngươi nhất định phải chết, nào ngờ đám tên này không thể chạm đến ngươi dù chỉ là một chút. Sau lại thấy ngươi phá được trận pháp, còn phát hiện sự tồn tại của chúng ta, đúng là thật không đơn giản! Tiểu tử, ngươi qua đây theo ta, thế nào? Ứng Thiên Nhai có thể cho ngươi thứ gì, ta cho ngươi gấp đôi! Không, cho ngươi gấp ba!”
Ứng Thiên Nhai nghe vậy, không khỏi cả kinh trong lòng, hắn không ngờ Bùi Văn Cường lại dám đục khoét nhân tài ngay trước mặt hắn!
Mà trước đó hắn cũng không chú ý tới, Diệp Viễn lại chống đỡ mưa tên bằng chính năng lực của mình, hắn còn tưởng rằng Quân Thiên Vũ đã giúp đỡ một tay.
Uy lực của màn mưa tên vừa rồi, tuyệt đối không phải là thứ mà một võ giả Thần Du Cảnh có thể vượt qua được.
Nhưng Bùi Văn Cường lại nói đến một mũi tên cũng không chạm tới Diệp Viễn được.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Diệp Viễn này, ngoại trừ tài luyện đan ra còn có rất nhiều năng lực mà hắn chưa biết đến. Những năng lực này, rất có thể sẽ có liên quan trực tiếp tới sự thành bại của chuyến này.
Cái giá Bùi Văn Cường đưa ra khiến ai cũng có thể dao động.
Mối quan hệ giữa hắn và Diệp Viễn căn bản không có nhiều ràng buộc, nếu Diệp Viễn thực sự chuyển hướng đi theo Bùi Văn Cường, hắn sẽ tổn thất rất nặng nề.
“Diệp Viễn, gã Bùi Văn Cường này...”
Ứng Thiên Nhai vừa định nói, lại bị Diệp Viễn đưa tay ngăn trở.
“Bùi thành chủ, cảm tạ sự coi trọng của ngươi, gia nhập phía ngươi không thành vấn đề.”
Nghe Diệp Viễn nói vậy, sắc mặt Ứng Thiên Nhai trở nên cực kỳ khó coi, còn Bùi Văn Cường lại đắc ý đầy mặt.
Mà ngay tại lúc này, Diệp Viễn đột nhiên đổi giọng: “Có điều phải đợi kết thúc chuyến đi này.”
Sắc mặt Bùi Văn Cường lập tức trầm xuống: “Ngươi dám đùa bỡn ta?”
Diệp Viễn ra vẻ vô tội, nói: “Sao lại gọi là đùa bỡn ngươi được? Diệp mỗ làm việc luôn có nguyên tắc của mình, chuyến này đã nhận lời với Ứng thành chủ, tất nhiên phải thủ chữ tín với người. Đợi khi kết thúc chuyến này, giữa ta và Ứng thành chủ sẽ không còn ràng buộc gì, đến lúc đó gia nhập thành Thanh Hoàn chẳng phải vẹn cả đôi đường?”
Bùi Văn Cường cười lạnh: “Tiểu tử, xem ra ngươi còn không rõ tình thế lúc này nhỉ.”
Diệp Viễn cười cười: “Ta hiểu rất rõ tình thế hiện nay! Ngươi muốn giết chúng ta đương nhiên có thể, nhưng mà ít nhất cũng phải bỏ ra năm, sáu mạng bên ngươi! Nếu ta đoán không lầm, nhóm người này là đại bộ phận tinh anh của ngươi rồi đi? Nếu bọn họ đều chết, ngươi lấy gì mà thăm dò động phủ thượng cổ này? Đương nhiên, ngươi cũng có thể trình báo tình hình nơi này lên cho Thánh Địa, để Thánh Địa phái người tới thăm dò, nhưng khi đó nó còn liên quan gì đến Bùi thành chủ ngươi nữa không?”
Bùi Văn Cường cười nhạt: “Năm sáu người? Ngươi quá đề cao Ứng Thiên Nhai rồi đấy. Hắn chỉ là bại tướng dưới tay ta mà thôi.”
Diệp Viễn lắc đầu: “Ta nói dĩ nhiên không phải Ứng thành chủ. Quân huynh ở thành Cổ Phong vẫn thuộc hàng danh tiếng số một, huynh ấy còn từng một thân một mình diệt một đại thế gia của thành Cổ Phong kìa, đối phó ba, bốn kẻ cũng không có vấn đề gì đi?”
Bùi Văn Cường biến sắc: “Ngươi chính là gã Quân Thiên Vũ kia!”
Quân Thiên Vũ thản nhiên đáp: “Chính là Quân mỗ.”
Diệp Viễn hơi bất ngờ một chút, hắn không nghĩ tới danh tiếng của Quân Thiên Vũ lại to lớn đến thế, thậm chí cả Bùi Văn Cường cũng đều biết đến.
Ứng Thiên Nhai nhìn ra lòng nghi hoặc của Diệp Viễn, bèn giải thích: “Thánh Địa từng mời chào Quân Thiên Vũ, nhưng hắn đã cự tuyệt. Quân Thiên Vũ là người có thể cảm ngộ chân ý vô thượng, dĩ nhiên Thánh Địa cực kỳ coi trọng.”
Bấy giờ Diệp Viễn mới chợt hiểu, thì ra Quân Thiên Vũ là ngọa long không cầm quyền.
Người bình thường nhận được lời mời của Thánh Địa nhất định sẽ gia nhập ngay không một chút do dự.
Dù sao thì tài nguyên trong Thánh Địa không phải là thứ mà một thành Cổ Phong nho nhỏ có thể so sánh được.
Nhưng Quân Thiên Vũ là một ngoại lệ, hắn cự tuyệt lời mời chào của Thánh Địa mà không hề do dự.
“Quân huynh quyết định đúng lắm! Đi Thánh Địa chỉ có thể mai một thiên phú của huynh ấy. Người tập kiếm, coi trọng tự do tùy tính, người tới chỗ nào, kiếm tới chỗ đó. Tài nguyên trong Thánh Địa tuy tốt nhưng cũng sẽ ràng buộc thể xác và tinh thần của võ giả, do đó cũng ràng buộc cả cảm ngộ của hắn với kiếm đạo. Từ xưa tới nay, phàm là người có thành tựu cao nhất trên kiếm đạo, đại thể đều là không môn không phái.” Diệp Viễn bình luận.
Quân Thiên Vũ nghe vậy thì cười nói: “Người sinh ta là phụ mẫu, người hiểu ta là Diệp Viễn! Ha ha ha.”
Cử chỉ của hắn năm ấy còn bị không ít kẻ châm chọc, không ngờ sau bao năm lại nhận được sự ủng hộ của Diệp Viễn, điều này khiến hắn có được cảm giác tìm thấy đồng đạo chung chí hướng.
Hơn nữa, Quân Thiên Vũ còn biết, cảm ngộ đối với kiếm đạo của Diệp Viễn đã vượt xa hắn. Nói vậy, Diệp Viễn đúng là người có quyền lên tiếng nhất.
Điều này cũng chứng minh, lựa chọn ban đầu của hắn là hoàn toàn chính xác.
Chỉ có điều, hắn biết như vậy, người khác lại không biết.
“Hừ! Một tiểu tử mới đến Thần Du Cảnh mà dám vọng bàn đến kiếm đạo, thực đúng là không biết điều! Được, coi như ngươi thắng. Có điều... các ngươi đi phía trước cho ta.” Bùi Văn Cường trầm giọng nói.
Gã cũng không ngờ Ứng Thiên Nhai lại mang cả Quân Thiên Vũ tới, chuyện này đúng là có khiến gã vướng tay vướng chân.
Cho nên Bùi Văn Cường thay đổi chủ ý, quyết định đi cùng nhóm Ứng Thiên Nhai thăm dò động phủ thượng cổ này.
Lấy bọn họ làm con tốt thí có vẻ cũng là một lựa chọn tốt.
“Ngươi! Bùi Văn Cường, ngươi đừng quá đáng! Dựa vào đâu mà chúng ta phải đi dò đường cho ngươi?” Ứng Thiên Nhai cả giận nói.
“Khà khà, chỉ dựa vào thực lực của ta mạnh hơn ngươi! Nếu ngươi thấy khó chịu thì có thể lại đây làm một trận sống mái với ta!” Bùi Văn Cường nói, mặt đầy vẻ đắc ý.
Dù có Quân Thiên Vũ ở đây nhưng thực lực của bọn chúng vẫn mạnh hơn nhiều.
Tám gã cường giả Thiên Khải Cảnh, đây chắc chắn là một lực lượng khá đáng sợ.
Diệp Viễn nháy mắt với Ứng Thiên Nhai rồi nói: “Thôi được, ngươi lợi hại, vậy để chúng ta đánh trận đầu này là được.”
Cứ thế, một đám người nối đuôi nhau tiến vào bên trong động phủ thượng cổ.
Khi thân hình bọn họ biến mất khỏi cửa động, phía sau bỗng truyền đến những tiếng vang ầm ầm, vách đá đã tự động khép lại, biến thành bộ dáng ban đầu!
Chứng kiến cảnh này, Bùi Văn Cường lập tức biến sắc.
“Hừ, xem ra đường lui đã đứt, chúng ta chỉ còn cách hướng về phía trước thôi.” Ứng Thiên Nhai cười lạnh nói.
Chương 744: Đài sen
Vào trong động phủ thượng cổ, trước mắt là một mảnh đất trống trải, song ngay sau đó đã có người phát hiện sự bất thường.
“Hả? Hình như động phủ này tự thành một mảnh thiên địa, ta không cách nào phi hành được.”
Mọi người nghe vậy đều cả kinh trong lòng, thúc phát nguyên lực bản thân, phát hiện quả nhiên mình không thể phi hành.
“Động phủ này cực kỳ quỷ dị, chẳng trách thực lực của sư đệ cao như vậy mà cũng bị nhốt trong này!” Ứng Thiên Nhai cau mày nói.
“Hả? Sư đệ? Ngươi nói là... Từ Diễm?” Bùi Văn Cường có vẻ hơi bất ngờ hỏi.
Ứng Thiên Nhai gật đầu đáp: “Sư đệ vô tình phát hiện động phủ này, nhưng không ngờ lại bị hãm tại đây. Ta nhận được tin của hắn mới biết đến nơi này.”
Bùi Văn Cường nghe vậy, kinh sợ thốt lên: “Bản lĩnh của Từ Diễm còn trên cả chúng ta, mà ngay cả hắn cũng bị nhốt ở trong này...”
Nghe được đoạn đối thoại của hai người, ai nấy đều căng thẳng trong lòng, xem ra động phủ này không phải là một nơi dễ đối phó rồi.
Từ Diễm mà hai người đó nhắc tới mạnh cỡ nào, không ai biết, nhưng có thể khẳng định một điều, hắn ta mạnh hơn cả hai vị thành chủ!
Mà ngay cả Từ Diễm đó cũng bị kẹt ở đây, kết quả chuyến này ra sao, thật không dễ nói trước.
Hạ Thư Mính cũng biến sắc kêu lên: “Ứng thành chủ, ngươi không nói trước rằng thực lực của sư đệ ngươi mạnh hơn ngươi mà!”
Thực ra đó là do suy nghĩ chủ quan mặc định của mọi người, tuy rằng thường ngày cũng có những trường hợp sư đệ mạnh hơn sư huynh nhưng tuyệt đại đa số tình huống đều là sư huynh mạnh hơn sư đệ.
Hạ Thư Mính nghe nói sư đệ của Ứng Thiên Nhai bị hãm trong động phủ này, hơn nữa hắn vẫn chưa chết, cho nên bản năng cho rằng chuyến này không có quá nhiều nguy hiểm.
Nếu không, hắn nhất định sẽ không đồng ý tới đây.
Ứng Thiên Nhai thản nhiên đáp: “Ta chưa nói, nhưng ngươi cũng có hỏi đến đâu?”
“Ngươi!” Hạ Thư Mính nghẹn họng.
Bùi Văn Cường đảo mắt lia lịa, cười nói: “Ứng Thiên Nhai, thế này là ngươi làm không đúng rồi! Tới một chốn nguy hiểm thế này, ngươi cũng nên nói rõ lợi - hại với đồng bọn trước chứ nhỉ. Hiện đã rơi vào tình huống này, chẳng phải thành ra ngươi đặt bẫy người ta sao?”
“Bùi Văn Cường, ngươi còn có thể vô sỉ hơn được nữa không?” Ứng Thiên Nhai hừ lạnh một tiếng.
Loại thủ đoạn ly gián này thật quá mức trắng trợn, Hạ Thư Mính lại không phải kẻ ngu, sao có thể không nhìn ra?
Nhưng không thể không nói, những lời này của Bùi Văn Cường thực sự rất đúng với suy nghĩ của hắn.
Việc đã đến nước này, đương nhiên Hạ Thư Mính cũng nhận ra, Ứng Thiên Nhai cố tình che dấu mức độ nguy hiểm của chuyến đi này, hắn sợ mình và Diệp Viễn không chịu đến, cho nên không có nói rõ.
Thủ đoạn tuy hơi thô thiển nhưng hiệu quả lại rất cao.
Kỳ thực Bùi Văn Cường không quan tâm Hạ Thư Mính nghĩ thế nào, hắn chỉ âm thầm nhìn lướt qua sắc mặt Diệp Viễn, nhưng kết quả lại làm hắn vô cùng thất vọng.
Sắc mặt Diệp Viễn vẫn luôn rất bình tĩnh, như thể chưa nghe thấy gì, không biết hắn đang suy nghĩ điều gì.
“Thôi được rồi được rồi, mọi người đừng tranh cãi nữa. Hiện tại đường lui đã đứt, nói gì cũng đã muộn, mọi người vẫn nên cùng nhau tiến lên phía trước thăm dò thôi. Có chuyện gì, đợi lúc ra khỏi động phủ này rồi bàn cũng chưa muộn.” La Phương thấy tình thế không ổn, lập tức bước ra hòa giải.
Hiện đã rơi vào tình thế này, mọi người đều chẳng có biện pháp khác, đành phải tiếp tục tiến lên.
Chưa đi được bao lâu liền bắt gặp một con sông chắn ngang đường.
“Thế này... Chúng ta đều không thể phi hành, con sông này lại không có cầu, chúng ta nên làm thế nào đây?”
Trên mặt sông lớn hoàn toàn trụi lủi, không có lấy một cây cầu, nhất thời, đoàn người đều ngây cả ra.
Hiện mọi người đều không thể phi hành, chẳng lẽ phải lội nước để vượt sông ư?
Ánh mắt Diệp Viễn thoáng lóe lên, xé một mảnh vải áo ném xuống nước.
Áo hắn làm bằng tơ, chất liệu cực kỳ mềm nhẹ, nhưng vừa rơi vào nước liền lập tức biến mất, như thể đã chìm xuống đáy rồi.
Hạ Thư Mính thấy thế, cả kinh hô lên: “Nhược Thủy! Đây nhất định là Nhược Thủy! Tám trăm Lưu Sa giới, ba nghìn Nhược Thủy sâu. Lông ngỗng không trôi được, hoa lau cũng phải chìm!”
Lời của Hạ Thư Mính khiến tất cả mọi người đột nhiên biến sắc.
“Nghe đồn Nhược Thủy xuất phát từ Cực Tây, sao lại xuất hiện ở nơi này?”
“Truyền thuyết có nói Nhược Thủy không thể vượt qua, chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Mọi người nhìn nhau, nhất thời không đưa ra được chủ ý gì.
Bùi Văn Cường chỉ trầm tư một chốc, ánh mắt lại rơi xuống người Diệp Viễn, hỏi: “Tiểu tử, ngươi có thể phát hiện nước này có điểm kỳ lạ, nhất định đã có biện pháp vượt qua, đúng không?”
Diệp Viễn nhún vai đáp: “Đám cường giả Thiên Khải Cảnh các ngươi còn không có cách nào, ta đây chỉ là một tay mơ Thần Du Cảnh thì có biện pháp gì?”
Ánh mắt Bùi Văn Cường sáng quắc, nhìn chằm chằm Diệp Viễn, cười lạnh nói: “Nếu ngươi không có biện pháp gì, vậy ở lại cũng vô dụng, có cần ta ném ngươi xuống sông không?”
Hắn lại quay đầu về phía Quân Thiên Vũ, nói: “Đừng có trừng ta bằng ánh mắt đó, dù bản thân ngươi có thực lực cường đại đến đâu cũng không thể là đối thủ của chúng ta được! Huống hồ dù động thủ thật, quá nửa là ngươi cũng không phải đối thủ của ta.”
Bùi Văn Cường đã nhìn ra từ lâu, phía bên Ứng Thiên Nhai chia làm ba phái. Ứng Thiên Nhai là một phái, Hạ Thư Mính một phái, Diệp Viễn một phái.
Phía bên Ứng Thiên Nhai có tổng thể thực lực cực mạnh, mà phía Diệp Viễn chỉ có Quân Thiên Vũ, tương đối dễ bắt chẹt.
“Hừ! Ngươi coi Ứng mỗ là không khí chắc?” Ứng Thiên Nhai lên tiếng.
Bùi Văn Cường cười nói: “Tay Đan Thánh kia rõ ràng đã tỏ thái độ không tín nhiệm ngươi nữa, hiện tại mà muốn ra tay, ngươi lại càng không có phần thắng, có đúng không? Cho nên, tốt nhất là ngươi vẫn nên ngậm chặt mồm lại đi.”
“Ngươi!” Ứng Thiên Nhai bị chọc tức đến phát cáu.
Nhưng khi đưa mắt nhìn về phía Hạ Thư Mính, hắn phát hiện hình như Hạ Thư Mính thật sự không có ý nhúng tay giúp đỡ.
Hiển nhiên, bên kia đã triệt để tách khỏi phe hắn rồi.
Nếu thật sự động thủ đánh nhau, chưa biết chừng hắn còn đứng về phía Bùi Văn Cường kia!
Bùi Văn Cường lại quay sang phía Diệp Viễn, cười nói: “Thế nào, suy nghĩ kỹ hơn chưa? Ứng Thiên Nhai lừa ngươi tới đây, rõ ràng là không có ý tốt gì, lẽ nào ngươi còn muốn bán mạng cho hắn?”
Diệp Viễn nhìn Bùi Văn Cường một cái, nói: “Đường đi ngay dưới chân, chỉ là ngươi không nhìn thấy mà thôi.”
“Hả? Nói vậy là có ý gì?” Khi đang nói, Bùi Văn Cường không nhịn được mà cúi đầu, lại thấy chân mình đang dẫm trên một bức vẽ đài sen,
“Dồn sức đạp thử một cái đi!” Diệp Viễn nói.
Bùi Văn Cường đang định đạp, lại đột nhiên đổi ý, nói với Diệp Viễn: “Ngươi đạp trước xem!”
Quân Thiên Vũ nghe vậy, lập tức biến sắc, nói: “Hay là để ta thử!”
Diệp Viễn xua tay ra hiệu ngừng lời, chân đạp mạnh một cái.
“Rắc rắc...”
Một khắc sau, một màn khiến mọi người há hốc miệng đã diễn ra.
Trên con sông Nhược Thủy, bỗng hiện lên từng đài sen! Vị trí mỗi đài sen đều cực kì hỗn độn, nhưng mỗi cái đều cách nhau một khoảng xấp xỉ.
Những đài sen này nổi trên Nhược Thủy, nối thẳng sang bờ bên kia.
“Rốt cuộc động phủ này là thuộc sở hữu của người nào nhỉ, thủ đoạn thật thần kỳ! Có những đài sen kia, chúng ta có thể sang bờ được rồi.”
Một gã võ giả Vô Lượng Cảnh kích động, nhấc chân định đạp thử lên xem đài sen có đủ kiên cố hay không.
“Đừng dẫm!” Diệp Viễn hô lớn, nhưng đã muộn.
Tay võ giả Vô Lượng Cảnh kia đã đạp hụt chân, rơi tõm vào lòng sông rồi.
Chương 745: Bộ bộ sinh liên
“Ục ục ục...”
Võ giả Vô Lượng Cảnh kia không kịp kêu một tiếng đã bị Nhược Thủy nuốt chửng.
Mọi người chứng kiến cảnh này đều vô cùng kinh hãi.
Bùi Văn Cường nghiến răng nói: “Tiểu tử, ngươi dám chơi ta? Đài sen này căn bản không phải dùng để qua sông.”
Diệp Viễn bất đắc dĩ nói: “Thủ hạ của ngươi quá gấp gáp, ta đã kêu đừng có dẫm, hắn lại còn cố tình dẫm, ta còn có thể làm thế nào?”
“Ngươi!” Bùi Văn Cường cứng họng không cãi được.
Vừa rồi tất cả mọi người đều nghe rất rõ, đúng là Diệp Viễn đã kêu dừng, có điều hắn kêu ‘chậm một chút’ mà thôi.
Diệp Viễn tính toán thời gian vừa đúng, ngay cả Bùi Văn Cường cũng không bắt bẻ được gì.
“Tiểu tử, đừng có chơi chiêu với ta nữa, nếu không ta ném ngươi xuống đó làm bạn với hắn đấy.” Bùi Văn Cường đe dọa.
“Ngươi ném thử xem, ta muốn xem ngươi định sang sông kiểu gì! Đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, đài sen này vừa thực lại vừa ảo, đi nhầm một bước là sẽ rơi vào Nhược Thủy ngay!” Diệp Viễn nói.
“Ngươi có ý gì?” Bùi Văn Cường trầm giọng hỏi.
“Những đài sen này đúng là vật để qua sông, chỉ có điều mỗi một đài sen đều được luyện chế bằng một thủ pháp đặc thù, trên mặt mỗi đài sen đều được khắc trận pháp. Những đài sen này xếp cùng một chỗ sẽ hợp thành một trận pháp cỡ lớn. Nếu không hiểu phương pháp thông quan thì sẽ đạp hụt chân, rơi vào trong sông như tay thủ hạ kia của ngươi đó.” Diệp Viễn giải thích.
Mọi người nghe được đều hít một hơi lạnh, không thể ngờ trên đời còn có thứ huyền ảo như vậy.
Xem ra người thời nay thật đúng là không so được với thủ đoạn của võ giả thời thượng cổ.
“Có nghĩa là, ngoại trừ Diệp Viễn ngươi, không ai có thể qua con sông này?” Ứng Thiên Nhai hỏi.
Diệp Viễn nhún vai đáp: “Ta không có nói vậy, chẳng phải ở đây còn có một đại sư về trận pháp đó sao, chưa biết chừng hắn cũng có biện pháp gì đấy.”
Mọi người liền quay sang phía Hạ Thư Mính, mặt Hạ Thư Mính nóng bừng lên. Đương nhiên hắn cũng nhận ra những đài sen này là do trận pháp tạo thành, nhưng nếu muốn mượn đài sen này qua sông, hắn không dám chắc mình có thể làm được.
“Bớt lằng nhằng đi! Hiện tại bắt đầu qua sông, ngươi lên đài sen trước!” Bùi Văn Cường tỏ vẻ mất kiên nhẫn nói.
“Được được được, nắm đấm của ngươi cứng, ngươi nói cái gì thì là cái đó.” Diệp Viễn tỏ vẻ bất đắc dĩ, đi tới trước hàng đài sen thứ nhất.
Tất cả mọi người nín thở nhìn, cùng đợi Diệp Viễn bước ra bước đầu tiên!
Thực ra nhóm người Bùi Văn Cường cùng với Hạ Thư Mính đều mong Diệp Viễn ngã luôn xuống sông là hay nhất, nhưng bọn họ lại lo nếu Diệp Viễn rơi xuống, bọn họ thực sự không có cách nào qua sông, vậy chỉ còn cách ở chỗ này chờ chết.
Diệp Viễn không bước ngay lên đài sen mà chậm rãi nhắm hai mắt lại, toàn thân tiến vào Không Minh Cảnh.
Nháy mắt, vị trí của tất cả các đài sen đều được khắc sâu vào đầu Diệp Viễn.
“Tâm Như Bàn Thạch! Tiểu tử này giỏi thật! Thật sự không thể hiểu được, tiểu tử ngươi tu luyện kiểu gì mà có thể yêu nghiệt đến thế!”
Người của Thần Vực đều có kiến thức vượt xa người hạ giới, Diệp Viễn vừa tiến vào trạng thái Tâm Như Bàn Thạch, Bùi Văn Cường đã lập tức phát hiện.
Đương nhiên, không chỉ có Bùi Văn Cường kinh ngạc mà cả Ứng Thiên Nhai và Quân Thiên Vũ cũng đều bất ngờ.
Bùi Văn Cường không biết, hai người bọn họ lại biết, Diệp Viễn là từ hạ giới phi thăng lên.
Một võ giả của hạ giới lại có thể lĩnh ngộ Tâm Như Bàn Thạch, đây quả là chuyện không thể tưởng được.
Nhất là Quân Thiên Vũ, hắn phát hiện càng đi chung lâu với Diệp Viễn lại càng cảm thấy hiểu biết của mình về Diệp Viễn càng ít.
Bỗng nhiên, sau đó Diệp Viễn chợt mở mắt, hơi nâng chân phải, đạp lên một đài sen phía trước.
Những võ giả khác đều sắp không thở nổi, bọn họ rất muốn nhìn xem, một bước này của Diệp Viễn sẽ có kết quả gì.
Chân phải của Diệp Viễn chậm rãi hạ xuống, cuối cùng đặt lên trên đài sen.
Đặt lên rồi!
Lần này, mọi người đều thở ra một hơi, sợi dây thần kinh vẫn căng như dây đàn cũng được buông lỏng.
“Thật tốt quá! Thì ra những đài sen này thật có thể qua sông.” Có người hưng phấn nói.
Song, sau khi Diệp Viễn đặt nốt chân còn lại lên đài sen, một màn khiến bọn họ trợn mắt há hốc miệng đã diễn ra.
Ngoại trừ đài sen mà Diệp Viễn đang đứng, tất cả các đài sen khác đều biến mất!
“Chuyện... chuyện này là thế nào? Đài sen đâu? Chỉ có một đài sen, làm sao sang sông đây?” Bùi Văn Cường lập tức biến sắc.
Diệp Viễn không nói gì, chỉ dời chân sang bên phải, lại bước ra một bước.
Chân của Diệp Viễn chuẩn xác rơi vào một đài sen nữa. Mà đài sen trước đó hắn đứng cũng lại biến mất.
“Chuyện này... sao có thể như vậy?”
Một đám võ giả vừa thả lỏng tâm tình lại lập tức căng thẳng lên.
Chỉ khi trên đài sen có người, nó mới hiện ra. Lúc không có người, đài sen lại ẩn đi.
Như vậy có nghĩa là, nếu không nhớ rõ vị trí của đài sen, rất có thể sẽ hụt chân rơi xuống Nhược Thủy.
Đài sen không lớn, chỉ vừa vặn đặt hai chân.
Nói như vậy, chỉ có thể một theo một, hơn nữa, không thể có một bước sai lầm! Dù chỉ bước sai nửa bước cũng có thể sẽ ngã xuống sông.
Mà như thế, đi cùng người phía trước tương đối khó bước sai, nhưng người phía sau, ai có thể bảo đảm không sai lấy một bước, sẽ vừa vặn dẫm lên đúng dấu chân của người trước?
Hơn nữa, càng về sau, bước chân của mọi người đều sẽ ít nhiều sai lệch, khả năng ngã xuống càng lớn hơn.
Cho nên là, người nào đi trước là vấn đề rất quan trọng.
Bùi Văn Cường không nói năng gì, nhảy lên đứng ở vị trí cũ của Diệp Viễn, không sai lệch chút nào.
“Võ giả thành Thanh Hoàn, đều theo sát ta, không được bước nhầm! Thiên Khải Cảnh đi trước, Vô Lượng Cảnh đi sau, một theo một, nhìn kỹ bước chân người trước!” Bùi Văn Cường nói.
“Hừ, dựa vào cái gì mà người của thành Thanh Hoàn các ngươi đi trước? Lên đài sen này, ai có thể quản được ai nữa? Cùng lắm thì cá chết lưới rách!” Ứng Thiên Nhai cười lạnh nói.
“Ngươi! Được, ngươi đi trước, hai nhóm chúng ta luân phiên, như vậy ngươi không có ý kiến gì nữa chứ?”
Dưới tình huống này, Bùi Văn Cường cũng đành phải thỏa hiệp.
Nếu động thủ ngay trên đài sen này, bọn họ đều xong đời!
Quân Thiên Vũ vẫn đứng yên một bên không nói gì, bỗng nhiên trong đầu nhận được lời Diệp Viễn truyền âm đến: “Quân huynh, đây là sơ đồ phân bố của đài sen, ngươi nhớ kỹ các vị trí, tuyệt đối không được bước nhầm đấy.”
Lời còn chưa dứt, trong đầu hắn đã xuất hiện một sơ đồ, chính là sơ đồ phân bố của đài sen trước đó.
Quân Thiên Vũ kinh ngạc trong lòng, hắn không ngờ Diệp Viễn lại có thể lấy hồn lực ghi tạc lại sơ đồ phân bố thế này, quả nhiên không thể tưởng tượng nổi.
“Được, ta nhớ rồi.” Quân Thiên Vũ trả lời.
“Các ngươi còn không đi sao? Ta phải đi trước đây!”
Nói xong, Diệp Viễn lập tức bước ra một chân, tiếp tục dẫm lên một đài sen.
“Tiểu tử, ngươi thật to gan!” Bùi Văn Cường hét lớn một tiếng, nhưng bước chân cũng không dám chậm lại, vội vàng đuổi theo.
Bước chân của Diệp Viễn liên tục không ngừng, càng đi càng nhanh.
Sơ đồ phân bố của đài sen hắn đã nắm rõ như lòng bàn tay, vị trí đặt chân không sai lệch chút nào.
Bùi Văn Cường cố gắng bám theo sau lưng, căn bản không có thời gian cân nhắc chuyện khác, hai mắt gắn chặt vào chân Diệp Viễn, không dám dời một li!
Chương 746: Công dã tràng
“Mọi người lần lượt lên đi, nhất định không được bước nhầm!”
Tình huống này không cho phép mọi người nghĩ nhiều, các võ giả phía sau lục tục bước lên theo.
Đương nhiên, võ giả Vô Lượng Cảnh chỉ có thể đứng đó nhìn, căn bản không dám tiến lên tranh.
Ở đây có một đám cường giả Thiên Khải Cảnh, dám cướp chỗ của bọn hắn khác gì tự sát chứ?
Quân Thiên Vũ vẫn đứng yên không động đậy, Hạ Thư Mính và đồng bọn của hắn đã nối gót võ giả thành Thanh Hoàn bước lên đài sen rồi.
Chờ bọn họ lên hết lượt, Quân Thiên Vũ mới thong thả bước lên đài sen.
Sau đó, mới là các võ giả Vô Lượng Cảnh.
Những võ giả Vô Lượng Cảnh thực lực thấp coi như vô tình ăn may nên được đi theo Quân Thiên Vũ.
Lúc này, bước chân Diệp Viễn đã nhanh thoăn thoắt, về sau chỉ còn dùng một chân dẫm lên đài sen.
Dù Bùi Văn Cường có thực lực thông thiên, cái trán cũng đã rịn đầy mồ hôi.
Toàn thân gã đều đã căng cứng, rất sợ bước lỡ một bước. Dù bước hụt một lần cũng không phải chuyện đùa.
Gã không có tâm cảnh Tâm Như Bàn Thạch cường đại như của Diệp Viễn, không thể phán đoán chính xác vị trí từng đài sen.
Trên mặt sông có xấp xỉ vạn đài sen, muốn đi một đường không sai một bước là cực kỳ khó khăn.
Có chỗ còn phải đi ngược, không phải chỉ chăm chăm tiến về phía trước.
Có đôi khi thậm chí Diệp Viễn còn đối mặt với người sau, song những người đó đang nhìn chằm chằm gót chân người phía trước, căn bản không ai có tâm tình để ý hắn.
Bởi Diệp Viễn tăng tốc quá đột ngột, ngoại trừ Bùi Văn Cường và Ứng Thiên Nhai, những người khác đều chậm nửa bước.
Điều này khiến cho giữa bọn họ có một khoảng trống mà không phải một nối một.
Ban đầu, những võ giả khác còn có thể miễn cưỡng không bước nhầm, nhưng càng về sau, dần dần đã có người không theo nổi nữa!
“A!”
Một tiếng hét thảm vang lên, rốt cuộc có người đạp hụt, rơi vào trong sông, nháy mắt đã bị nước sông bao phủ.
Tiếng hét thảm này quá chói tai, khiến tất cả mọi người cả kinh, những võ giả phía sau người đó đều dừng bước.
Võ giả đi sau đã toát mồ hôi đầy đầu, đúng là không biết nên đặt chân chỗ nào!
Trái lại, Diệp Viễn vẫn cứ mỗi bước nở một đóa sen, như nhàn tản giữa sân vắng, thong thả ung dung.
Không bao lâu sau, Diệp Viễn tung người nhảy lên, cập bờ bên kia.
Lúc này, Bùi Văn Cường cũng đã chậm hơn hắn vài đài sen.
Nhưng Bùi Văn Cường vẫn luôn nhìn chằm chằm bước chân Diệp Viễn, hắn đã gắng nhớ kỹ vị trí mấy đài sen còn lại.
“Diệp Viễn, ngươi muốn chết!”
Bùi Văn Cường vừa đặt chân xuống đất, lửa giận cực độ đè nén trong lòng liền muốn phát tiết ra ngoài.
Rõ ràng tên Diệp Viễn này cố ý đi nhanh như vậy, thế cho nên mới khiến người phía sau không theo kịp, thật là đáng chết!
Diệp Viễn cười nhạt nói: “Có nhiều thủ hạ của ngươi chôn cũng ta như vậy thì cũng là một lựa chọn tốt đấy.”
Sắc mặt Bùi Văn Cường tối sầm lại, quay đầu nhìn về phía mặt sông, sau đó kinh hãi cực kỳ.
Trừ ba người bọn họ, tất cả mọi người đều đang đứng giữa sông.
Người phía trước là thủ hạ của hắn, người đó cứ ngây mặt đứng yên trên đài sen, nào còn phong phạm cao thủ Thiên Khải Cảnh gì nữa, chỉ còn như một đứa trẻ nghệt mặt chờ cứu.
“Thành… thành chủ, cứu... cứu ta!” Võ giả cao giọng hô lên.
Bùi Văn Cường âm trầm nhìn về phía Diệp Viễn, nghiến răng nói: “Ngươi giỏi lắm! Xem ra ngươi thực sự không biết chữ ‘Chết’ viết thế nào!”
Diệp Viễn lấy tay đỡ trán, nói: “Ai da, loại người như ta đây sợ nhất là bị hù dọa, cứ làm ta sợ một cái là ta sẽ trở nên dễ quên, bước tiếp theo của hắn nên đặt vào đâu đây?”
Bùi Văn Cường tức đến nghiến răng ken két, lại không thể làm được gì. Vừa rồi hắn chỉ lo nhìn chằm chằm bước chân của Diệp Viễn, cho nên không cách nào nhớ kỹ toàn bộ hành trình phải đi như thế nào.
Điều đó có nghĩa là, hiện tại chỉ có Diệp Viễn mới có đủ năng lực đưa thủ hạ của hắn lên bờ.
Ứng Thiên Nhai chỉ đứng bên cạnh không dám lên tiếng, hắn biết Diệp Viễn làm như vậy không chỉ để đối phó với Bùi Văn Cường mà còn có ý cảnh cáo hắn.
Dấu diếm độ nguy hiểm của động phủ thượng cổ này, mặc dù Diệp Viễn không nói gì nhưng không có nghĩa là hắn không có ý kiến.
Diệp Viễn muốn thông qua chuyện này cảnh cáo hắn, không có Diệp Viễn thì đừng nghĩ cứu được Từ Diễm khỏi chỗ này.
Mà trên thực tế, ngay cả chính bản thân Ứng Thiên Nhai cũng không ngờ tới, vào trong động phủ thượng cổ rồi, lại phải cậy nhờ Diệp Viễn mọi lúc mọi nơi như vậy.
Đám cường giả Thiên Khải Cảnh bọn họ trở nên không có tác dụng gì, chỉ có thể bị động tiếp nhận sự sắp đặt của Diệp Viễn.
Ở bên ngoài động phủ là như vậy, vào bên trong động phủ cũng không khác gì.
Sắc mặt Bùi Văn Cường đã khó coi đến không thể nhìn nổi, nhưng cuối cùng hắn vẫn thỏa hiệp.
“Nói đi, điều kiện của ngươi là gì?”
Diệp Viễn cười đáp: “Giờ mới giống thái độ đàm phán đây! Ừm... Điều kiện của t rất đơn giản, mỗi người mười vạn Địa nguyên tinh.”
Hiện Diệp Viễn tu luyện cực tốn Địa nguyên tinh, giờ bắt được một con cá lớn, sao hắn có thể bỏ qua không thịt một phen chứ.
Tính đầu người lấy tiền, đây là sở trường của Diệp Viễn. Năm đó ở di chỉ của Đại Diễn Chân Tông, hắn cũng đã dùng cách này vét tiền của Thiên Càn Tông.
Lại nói, ngoại trừ Địa nguyên tinh, hình như những thứ khác không có mấy tác dụng với hắn.
Bùi Văn Cường trừng lớn hai mắt: “Một người mười vạn, sao ngươi không đi cướp luôn đi?”
“Mười lăm vạn!” Diệp Viễn căn bản không cho gã cơ hội cò kè mặc cả, lập tức tăng giá.
Bùi Văn Cường cứng cả người lại, tiểu tử này quá là giỏi hôi của lúc người ta cháy nhà.
Nhưng lúc này, bọn họ như cá nằm trên thớt mặc người mổ xẻ, Bùi Văn Cường cũng không thể làm gì.
“Đây là năm mươi vạn Địa nguyên tinh, phần còn lại chờ bọn họ bình yên lên bờ sẽ trả cho ngươi.” Bùi Văn Cường ném cho Diệp Viễn một chiếc nhẫn trữ vật, trầm giọng nói.
Diệp Viễn không khách khí, thu lấy nhẫn trữ vật, sau đó hô lên với võ giả đang đứng giữa sông: “Bên trái một thước.”
Võ giả nghe Diệp Viễn nói vậy, còn đang do dự thì Bùi Văn Cường cũng đã lớn tiếng hô lên: “Nghe theo chỉ thị của hắn đi.”
Võ giả không do dự nữa, trực tiếp bước về phía bên trái một thước, quả nhiên có một đài sen hiện ra dưới chân gã.
“Bên trái hai xích.”
“Phía trước một thước rưỡi.”
...
Khoảng cách giữa các đài sen không giống nhau, Diệp Viễn chỉ cần một chốc đã hiểu thấu đáo trận pháp, đồng thời nhớ kỹ vị trí của hơn vạn đài sen, điều này cần một thần hồn cường đại cỡ nào chứ?
Trước đó Bùi Văn Cường chỉ chăm chăm bám theo bước chân Diệp Viễn, không có thời gian nghĩ quá nhiều, bây giờ nghe Diệp Viễn chỉ huy thủ hạ của mình mới biết tên Diệp Viễn này yêu nghiệt cỡ nào!
“Bên phải một thước.”
“A!”
Lại một tiếng hét thảm, gã cường giả Thiên Khải Cảnh đi trước kia liền ngã vào trong sông.
Thật đáng thương, đứng trên đài sen kinh hồn táng đảm lâu như vậy, cuối cùng kết quả vẫn là ngã xuống.
“Diệp Viễn, ngươi làm vậy là có ý gì?”
Lồng ngực Bùi Văn Cường như sắp nổ tung đến nơi, nói Diệp Viễn không cố ý, đánh chết hắn cũng không tin được.
“Ai da, thật là ngại quá, chắc là phải bước về bên phải một thước rưỡi, ta nhớ nhầm, nhớ nhầm thôi! Địa nguyên tinh không đến tay, ta cũng không ngờ lại nhớ nhầm, thật là ngại quá. Tiếc thật, mười lăm vạn Địa nguyên tinh cứ thế thành công dã tràng. Ài!”
Trông vẻ tiếc rẻ của Diệp Viễn, Bùi Văn Cường thật muốn hộc máu.
Một cường giả Thiên Khải Cảnh, cứ thế bị hắn lấy ra coi là công dã tràng!
Tên kia, quả là cực kỳ ghê tởm!
Chương 747: Còn kẻ nào, dám đụng đến huynh đệ của ta!
“Xem như ngươi lợi hại!”
Bùi Văn Cường nghiến răng nghiến lợi, nhưng thật sự chẳng làm gì được.
Hắn lại lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, ném cho Diệp Viễn, nói: “Nếu lại có cạm bẫy gì, thì dù phải trả giá bằng toàn bộ bọn họ, ta cũng sẽ tru diệt ngươi.”
Diệp Viễn nhận nhẫn trữ vật, cười nói: “Ha ha, có Địa nguyên tinh thì sẽ dễ nói chuyện thôi.”
Chuyện tiếp sau đó đã đơn giản hơn nhiều.
Dưới chỉ dẫn của Diệp Viễn, những võ giả khác thuận lợi lên bờ.
Chỉ là sau một chuyến qua sông, phía bên Bùi Văn Cường đã thiệt hại hai vị cường giả Thiên Khải Cảnh, thực lực hai bên đã gần ngang bằng nhau.
Ngay khi võ giả cuối cùng của thành Thanh Hoàn chạmđất, Bùi Văn Cường bỗng nhiên bùng nổ.
“Tiểu tử, ngươi chết đi!”
Nhưng cùng lúc đó, Ứng Thiên Nhai cũng di động!
“Ầm!”
Hai người trực tiếp đối một chưởng với nhau, sau đó cùng lao vào chiến đấu.
“La Phương, bảo vệ Diệp Viễn.” Ứng Thiên Nhai còn không quên dặn La Phương.
“Vâng!” La Phương nhận lệnh.
Tám người đã mất hai, ngoại trừ Bùi Văn Cường, người của thành Thanh Hoàn chỉ còn lại năm gã võ giả Thiên Khải Cảnh.
“Năm người các ngươi cùng tiến lên, giết Diệp Viễn!” Bùi Văn Cường cũng đồng thời lớn tiếng phân bổ nhiệm vụ.
La Phương biến sắc, một mình hắn đối phó với năm người là việc bất khả thi.
Năm gã cường giả Thiên Khải Cảnh đã chuẩn bị sẵn sàng lao đến, nhưng ngay tại lúc này một kiếm ý phóng lên cao, bay thẳng về phía năm gã cường giả Thiên Khải Cảnh kia.
Sự cường đại của Quân Thiên Vũ đã hoàn toàn bộc lộ vào giờ khắc này.
Một mình hắn chống lại bốn gã cường giả Thiên Khải Cảnh mà vẫn không hề rơi vào thế bất lợi.
Bốn người này đều là tinh anh do Bùi Văn Cường mang tới, mỗi người đều có thực lực không thua gì La Phương.
Quân Thiên Vũ lấy một địch bốn lại vẫn vững vàng chiếm ưu thế trong trận chiến.
Nhìn thấy cảnh này, Bùi Văn Cường đang đối chiến với Ứng Thiên Nhai cũng phải nhướng mày, cất cao giọng hô to với Hạ Thư Mính: “Hạ huynh, ngươi còn chờ gì nữa? Tiểu tử kia chẳng phải là tử địch của ngươi đó sao? Lúc này không động thủ còn đợi đến khi nào?”
Hạ Thư Mính thấy vậy, thần sắc trở nên phức tạp.
Hắn vốn chỉ định đứng ngoài xem trai cò tranh nhau, lúc này lại bị Bùi Văn Cường nhắc đến, trong lòng cũng nổi lên ý tưởng riêng.
Nói giết Diệp Viễn, dĩ nhiên hắn hoàn toàn tình nguyện. Nhưng ở trong tình huống này, nếu hắn ra tay là đã quyết trở mặt với Ứng Thiên Nhai.
Đang ở thành Cổ Phong mà có xích mích với thành chủ thì hiển nhiên không phải là một cử chỉ sáng suốt.
Dù sao hắn cũng không phải chỉ có một mình, sau lưng còn cả cửa hàng Thiên Duyên.
Nhưng Dược Hương Các của Diệp Viễn hiện đang trở thành mối đe dọa lớn cho cửa hàng Thiên Duyên. Giết hắn là có thể chặt đứt mọi hậu họa.
“Hạ Thư Mính, nếu ngươi dám động thủ, cửa hàng Thiên Duyên sau này đừng nghĩ đến chuyện có thể sinh tồn ở thành Cổ Phong.” Ứng Thiên Nhai hô.
“Khà khà, thì ra là người của cửa hàng Thiên Duyên! Hạ huynh, ngươi cứ việc ra tay đi, thành Cổ Phong không chứa nổi ngươi, ngươi có thể đến thành Thanh Hoàn của ta!” Bùi Văn Cường nói.
“Đàm Ngũ, đi lên, giết Diệp Viễn!” Cuối cùng Hạ Thư Mính cũng hạ quyết tâm, trầm giọng ra lệnh.
Đàm Ngũ là người cửa hàng Thiên Duyên phái tới bảo vệ Hạ Thư Mính, mọi chuyện đều nghe theo mệnh lệnh của Hạ Thư Mính.
Nghe Hạ Thư Mính hạ lệnh, dĩ nhiên hắn lập tức chấp hành không hề do dự.
Giết một võ giả Thần Du Cảnh mà thôi, đối với Đàm Ngũ chỉ là việc chẳng có gì khó, nhưng hắn vẫn dốc toàn lực ra tay!
Mà đúng vào lúc này, Diệp Viễn cũng động.
Thân hình Diệp Viễn đột ngột bay lên khỏi mặt đất, lên cao giữa không trung.
Nhưng, đối mặt với một cường giả Thiên Khải Cảnh, Diệp Viễn không dám sơ sẩy chút nào, hắn bay thẳng đến phía trên mặt sông, căn bản không cho Đàm Ngũ một cơ hội ra tay.
Chứng kiến cảnh này, Hạ Thư Mính lập tức biến sắc: “Thần hồn bí kỹ! Ngự kiếm phi hành!”
Mọi người cùng nhìn sang, thấy hai chân Diệp Viễn đạp lên một thân kiếm nhọn, bay lơ lửng trên mặt sông, trông cực kỳ tự nhiên thoải mái.
Trong động phủ thượng cổ này, những người khác đều không thể phi hành, ai có thể ngờ một tiểu tử Thần Du Cảnh lại có thể thông qua thần hồn bí kỹ để ngự kiếm phi hành, thật đúng là bất ngờ tột cùng.
Năm ấy khi còn ở cảnh giới rất thấp, Diệp Viễn đã chăm chỉ rèn luyện thần hồn bí kỹ để thi triển ngự kiếm thuật.
Nay hắn đã tăng lên cả một đại cảnh giới, thần hồn đã cường đại hơn xưa gấp trăm lần, thi triển chiêu thức ngự kiếm phi hành này dĩ nhiên càng dễ dàng.
Mà vào đúng lúc này, Quân Thiên Vũ kêu khẽ một tiếng: “Kiếm Đãng Bát Phương!”
Kiếm ý cuồng bạo phóng ra, hướng thẳng về phía bốn gã võ giả Thiên Khải Cảnh đang vây lấy hắn.
Bốn người kia cũng có thực lực không kém, nhưng bị luồng kiếm ý này gạt tới lại vẫn bị đánh bay ra ngoài, khí huyết cuồn cuộn dâng lên trong ngực.
Quân Thiên Vũ thừa dịp này, nhanh nhẹn quay người xông thẳng về phía Đàm Ngũ.
Thực lực của Quân Thiên Vũ, sao Đàm Ngũ có thể so được?
Trước đó chỉ là mọi người đều phải cố gắng kiềm chế, cho nên Quân Thiên Vũ vẫn chưa hề ra tay.
Lúc này thấy Hạ Thư Mính tính dậu đổ bìm leo, sát ý của hắn lập tức dâng lên, không muốn che giấu nữa!
Có thể khiến cho Quân Thiên Vũ thực sự nổi giận, ngoại trừ việc liên quan đến Liễu Diệc Như thì chỉ còn có Diệp Viễn.
“Nộp mạng đi!”
Quân Thiên Vũ đã vô cùng giận dữ, không hề có ý nương tay.
Đàm Ngũ cảm nhận kiếm ý che trời lấp đất xông đến, biết mình không cách nào tránh khỏi, bèn nghiến răng nói: “Muốn giết ta, ngươi cũng phải trả một cái giá lớn!”
“Ha, bằng vào ngươi?”
Quân Thiên Vũ có thể lấy sức của một mình hắn mà tiêu diệt toàn bộ Đào gia, thực lực có thể bình thường sao?
Mấy ngày nay, kiếm ý của hắn lại được Diệp Viễn chỉ bảo thêm, đã tiến thêm một bước xa, thực lực đã mạnh hơn trước đây không chỉ một bậc.
Không chút nào nương tay, Quân Thiên Vũ trực tiếp giết chết Đàm Ngũ dễ như bẻ cành khô.
Tiêu diệt Đàm Ngũ rồi, Quân Thiên Vũ vung ngang trường kiếm, chặn phía trước sông, lạnh lẽo nói: “Còn kẻ nào dám đụng đến huynh đệ của ta?”
Nghe tiếng hô này, tất cả mọi người đều cảm thấy thoáng run rẩy, bốn gã cường giả Thiên Khải Cảnh kia đúng là không có lấy một người dám tiến lên.
Đàm Ngũ đã chết, không còn ai có thể tạo thành uy hiếp đến Diệp Viễn, Bùi Văn Cường đánh một đòn đẩy lui Ứng Thiên Nhai, hai người cũng dừng cuộc chiến.
Ứng Thiên Nhai nhìn Đàm Ngũ đã đầu một nơi thân một nẻo, lòng ứa hơi lạnh.
Từ sau khi Quân Thiên Vũ diệt Đào gia, hắn lại đến cảnh cáo Quân Thiên Vũ, cho đến này chưa thấy Quân Thiên Vũ ra tay.
Năm ấy khi diệt Đào gia, thực lực của Ứng Thiên Nhai còn cao hơn Quân Thiên Vũ một đoạn, chỉ mới mấy năm sau, không ngờ thực lực của Quân Thiên Vũ đã mạnh đến mức độ này.
Sự việc hôm nay cho thấy, Quân Thiên Vũ đã tinh tiến rất nhiều so với mấy năm trước.
Ngay cả hắn lúc này mà đấu với Quân Thiên Vũ thì thắng hay bại cũng khó nói.
Quân Thiên Vũ dùng sự cường đại của hắn, hoàn toàn trấn áp mọi người.
Đương nhiên Ứng Thiên Nhai không biết, kỳ thực mấy năm nay Quân Thiên Vũ luôn ở trong bình cảnh. Nhờ mấy ngày nay được Diệp Viễn chỉ điểm, hắn mới đột phá bình cảnh, thực lực đột nhiên tăng mạnh.
Diệp Viễn ngự kiếm chậm rãi hạ xuống bên cạnh Quân Thiên Vũ, mở miệng nói: “Quân huynh, cảm tạ.”
Quân Thiên Vũ nghe vậy, bình thản đáp: “Giữa hai ta còn cần gì nói lời cảm ơn?”
Sắc mặt Bùi Văn Cường đã cực kỳ xấu xí, hắn nào ngờ được, thực lực của Quân Thiên Vũ lại mạnh đến thế!
Cảnh giới của Quân Thiên Vũ chỉ ngang bốn tay thủ hạ của hắn, hắn vốn tưởng bốn đánh một dù không thể thắng lợi thì cũng có thể áp chế Quân Thiên Vũ.
Nào ngờ bốn người bọn họ không chỉ không áp chế được mà còn để Quân Thiên Vũ trực tiếp giết chết Đàm Ngũ chỉ trong nháy mắt.
Hiện đã rơi vào hoàn cảnh này, hắn còn muốn giết Diệp Viễn thì quả thật chỉ là mơ giữa ban ngày.
Chương 748: Phạn âm trận trận
“Quân Thiên Vũ, xem ra ngươi quyết tâm gây khó dễ cho Bùi gia ta có phải không?” Bùi Văn Cường sầm mặt hỏi.
Nghe vậy, Quân Thiên Vũ không đáp lời, nhưng lông mày cũng hơi nhíu lại.
Hiển nhiên, lời của Bùi Văn Cường có khiến hắn thoáng do dự.
“Ngươi là người của Bùi gia?” Quân Thiên Vũ hỏi.
“Ca ca ta là Bùi Khôn, ngươi nói xem?” Bùi Văn Cường ra vẻ đắc ý.
Quân Thiên Vũ lại nhíu chặt mày hơn, hỏi: “Bùi Khôn, một trong bảy vị Thánh Tử?”
“Ha, xem ra ngươi cũng biết kha khá đấy nhỉ! Đúng vậy, chính là Bùi Khôn trong Thất Thánh Tử! Không tin thì ngươi có thể hỏi Ứng Thiên Nhai.” Bùi Văn Cường nói.
Quân Thiên Vũ nhìn về phía Ứng Thiên Nhai, thấy hắn bất đắc dĩ gật đầu, liền biết Bùi Văn Cường không nói ngoa.
Bùi Văn Cường thấy Quân Thiên Vũ tỏ vẻ kiêng kỵ, càng đắc ý nói: “Quân Thiên Vũ, ngươi cũng biết địa vị của Thất Thánh Tử ở Xích Hà Thánh Địa rồi đó, dù ngươi có thiên tư hơn người nhưng cũng không thể chọc vào được đâu! Ta không cần ngươi phải làm gì, chỉ cần ngươi mặc kệ chuyện giữa ta và Diệp Viễn, sau này ta tất hậu tạ ngươi! Bùi Văn Cường ta nói được làm được!”
Diệp Viễn biết địa vị của các Thánh Tử ở Thánh Địa là thế nào, lấy thực lực của Quân Thiên Vũ, đúng là không chọc vào được.
Thánh Tử là những người trẻ tuổi có thiên phú cao nhất ở Thánh Địa, ngày sau một người trong số đó sẽ có cơ hội kế thừa đạo thống.
Những người còn lại, dù không thể thành kẻ đứng đầu Thánh Địa thì cũng trở thành một thành viên của hội trưởng lão, nắm quyền lực cực lớn.
Chẳng trách Ứng Thiên Nhai vào thành Thanh Hoàn lại phải lén la lén lút, thì ra chính là sợ đắc tội Bùi Văn Cường.
Nào biết được từ lúc hắn tiến vào thành Thanh Hoàn, Bùi Văn Cường đã chú ý tới hắn.
Nhưng đối với Quân Thiên Vũ, Diệp Viễn rất tin tưởng.
Quả nhiên, Quân Thiên Vũ chỉ lạnh nhạt lắc đầu nói: “Dù ngươi là đệ đệ của Bùi Khôn, muốn động đến Diệp Viễn cũng phải hỏi thanh kiếm trong tay ta trước.”
Bùi Văn Cường không ngờ Quân Thiên Vũ lại cố chấp bảo vệ Diệp Viễn đến thế, chấp nhận nguy hiểm đắc tội với Bùi gia cũng không chịu buông tay.
Quân Thiên Vũ bình thản nói: “Bùi gia nhà ngươi quả thật thế lớn nhưng muốn một tay che trời ở Thánh Địa Xích Hà thì e là không làm được đâu nhỉ? Có chiêu gì tung hết ra đi, Quân mỗ nhận.”
“Quân huynh yên tâm, chỉ cần cứu sư đệ ta ra, cho Bùi gia lá gan cũng sẽ không dám làm gì ngươi! Tuy Từ Diễm không phải Thánh Tử nhưng địa vị cũng không kém hơn bao nhiêu đâu.” Ứng Thiên Nhai cũng lên tiếng.
Bùi Văn Cường hừ lạnh nói: “Vậy ngươi cũng phải cứu được Từ Diễm ra rồi hẵng nói!”
Bùi Văn Cường không phủ nhận lời Ứng Thiên Nhai, xem ra vị Từ Diễm này, tuy thực lực không bằng Thất Thánh Tử nhưng hẳn cũng không kém bao nhiêu.
Một cuộc đại chiến cứ thế lặng lẽ tan biến, người này không làm gì được người kia, mọi người đành phải tiếp tục tiến lên phía trước thăm dò.
“Đây là nơi quỷ quái gì thế, vì sao qua sông rồi, cứ có cảm giác khắp nơi đều âm trầm quỷ quái thế nào đó?” La Phương nhịn không được mắng một câu.
Không riêng gì La Phương, những người khác đều có loại cảm giác này.
Sau khi qua sông, từng người đều cảm thấy có luồng khí lạnh tập kích lên thân thể, tuy không làm gì được bọn họ nhưng khiến cho họ có cảm giác không được thoải mái.
Dĩ nhiên Diệp Viễn cũng cảm nhận được, nhưng hắn không quá khó chịu. Nguyên Từ Linh Mộc là bách tà bất xâm, bất kể hàn khí hay quỷ khí đều không lại gần hắn được.
“Các ngươi xem kìa, đằng trước có một tòa đại điện.”
Mọi người đang đi, chợt thấy một tòa đại điện rơi vào tầm nhìn. Có điều trông đại điện này dày đặc quỷ khí, làm người ta vô cùng khó chịu.
Trước đại điện có một quảng trường lớn, trên quảng trường có rất nhiều pho tượng.
Những pho tượng này đều là tượng thiếu nữ mặc đồ cung nữ, thướt tha yểu điệu, hết sức sống động.
Các nàng có người ôm tỳ bà, có người chơi đàn, có người đang tung chân khiêu vũ, nhìn tổng thể như một dàn nhạc cung đình.
Đi tới gần, mọi người phát hiện, mỗi một pho tượng cung nữ này đều xinh đẹp vô cùng, khiến cho người ta có cảm giác không kiềm chế được lòng.
“Khà khà, tiếc rằng những mỹ nữ này chỉ là tượng, nếu mà là người thật thì huynh đệ ta đã có thể sung sướng một trận! Người ta hay nói chết dưới hoa mẫu đơn thì thành quỷ cũng phong lưu. Không biết những pho tượng này là ai làm ra, thật là nhiều diễm phúc nhỉ!”
Võ giả này nhìn thấy những pho tượng cung nữ kia, lập tức đều say sưa không dứt mắt.
Đúng vậy, những pho tượng kia quả giống hệt người thật. Vẻ mặt bọn họ cũng cực kỳ tự nhiên, hơn nữa còn vô cùng kiều mị, mang lực hấp dẫn trí mạng đối với nam nhân.
Những cô gái này, như là trời sinh chỉ để quyến rũ nam nhân vậy.
Đúng lúc này, trên quảng trường bỗng vang lên tiếng nhạc êm ái.
Tiếng nhạc giống như đang diễn tấu ngay bên tai mỗi người, khiến cho họ mê mẩn tâm thần, say sưa không dứt.
Cũng đúng lúc này, đám tượng cung nữ trên quảng trường đều sống lại, bắt đầu phô bày biểu diễn trước mặt mọi người, lộ vẻ cực kỳ mị hoặc.
“Ha ha ha, lại đây, để đại gia hôn một cái nào!”
“Cô nương, lại đây, ngồi lên đùi đại gia đây!”
...
Đám võ giả đâu còn nhịn được, từng người đều lao về phía đám cung nữ.
Thế là trên toàn bộ quảng trường trở nên vô cùng hỗn loạn.
Ngay cả đám võ giả Thiên Khải Cảnh cũng đều đã say mê trong đó, không thể kiềm chế được, bao gồm cả Bùi Văn Cường và Ứng Thiên Nhai.
Chỉ có Quân Thiên Vũ còn đỡ hơn một chút.
Sắc mặt hắn lộ vẻ vô cùng thống khổ, vẻ mặt đầy giãy giụa giằng co, nhưng rồi ánh mắt cũng dần trở nên trống rỗng.
“Quân huynh, bão thần thủ nhất, bất động như chung!”
Đột nhiên, một thanh âm vang lên bên tai tựa tiếng sấm giữa trời, kéo Quân Thiên Vũ trở về thực tại.
Hắn bỗng giật mình thức tỉnh, nhìn xung quanh, phát hiện bọn người kia, mỗi người đều đã ôm một pho tượng cung nữ.
Có kẻ đang điên cuồng hôn lên mặt tượng, có kẻ thì sờ soạng khắp thân tượng, lộ sạch tâm tư bẩn thỉu.
Quân Thiên Vũ thầm kêu xấu hổ, nếu vừa rồi không nhờ Diệp Viễn truyền âm đánh thức, hiện tại có lẽ hắn hẳn cũng chẳng khác gì bọn họ.
Nếu quả như vậy, kiếm tâm của hắn tất sẽ trở nên có chỗ khiếm khuyết, cuộc đời này e rằng đã không cách nào tìm hiểu đại đạo nữa rồi.
“Diệp Viễn, vì sao ngươi...”
Quân Thiên Vũ hết sức tò mò, ở đây, cảnh giới của Diệp Viễn là thấp nhất, nhưng chỉ có mình hắn không bị ảnh hưởng.
Quân Thiên Vũ tự thấy mình đã thuộc hàng tâm chí kiên định, rất khó bị ngoại giới tác động, thế nhưng vừa rồi, thậm chí ngay cả hắn cũng suýt thì trúng chiêu rơi vào bẫy.
Diệp Viễn cười nói: “Những cung nữ này căn bản không phải tượng mà là do người sống luyện chế thành. Khi còn sống, các nàng đều có công phu mị thuật cực cao, cho nên sau khi chết vẫn có thể tạo thành mị hoặc cực lớn với võ giả. Ta vừa tới quảng trường này liền đã cảm thấy không bình thương, cho nên lập tức tiến vào tâm cảnh Tâm Như Bàn Thạch, vì thế mà không bị ảnh hưởng.”
Nếu là ở trạng thái bình thường, có lẽ trong lúc thiếu cảnh giác, Diệp Viễn có thể sẽ trúng chiêu, nhưng chỉ cần hắn đề cao cảnh giác, loại thuật mị hoặc này muốn mê hoặc hắn là điều không thể.
Tâm Như Bàn Thạch, bát phong bất động, cảnh giới của tâm cảnh này vốn là khắc tinh của các loại mị thuật, đương nhiên sẽ không chịu ảnh hưởng gì.
Có điều, nội dung lời Diệp Viễn lại khiến Quân Thiên Vũ càng thêm kinh sợ.
Hắn kinh ngạc hỏi lại: “Ngươi nói gì cơ? Các nàng… các nàng đều là do người sống luyện chế mà thành? Điều này... điều này sao có thể chứ?”
Chương 749: Trò hề
Quân Thiên Vũ nhìn những pho tượng, mặt đầy vẻ khiếp sợ.
Nếu không phải nhờ Diệp Viễn giải thích, căn bản là hắn sẽ không nghĩ đến.
Nhưng bây giờ, hắn càng nhìn càng cảm thấy lời Diệp Viễn nói là sự thật!
Những pho tượng này thật sự quá chân thật, quá giống người.
Thần thái trên mặt tượng cũng cực kỳ sinh động, Quân Thiên Vũ rất khó hình dung loại thợ điêu khắc cỡ nào mới có thể tạc ra pho tượng giống người đến thế.
Vậy chỉ có một khả năng - những thứ này đều là người thật.
“Nhưng trên thân tượng đều lạnh như băng, giống hệt tảng đá.” Quân Thiên Vũ vẫn còn hơi nghi hoặc.
Diệp Viễn thở dài: “Ta từng nghiên cứu thuật luyện dược của thượng cổ, ở thời đại ấy, có một phương thuốc là bột hóa đá, người uống vào thì toàn thân cứng ngắc như tượng đá, vẻ mặt sẽ ngưng lại ở khoảnh khắc hóa đá kia. Ta nghĩ e rằng những cung nữ này cũng đã bị người ta cho uống bột hóa đá mới có thể trở thành như vậy.”
“Vậy... bọn họ là làm sao thế?” Quân Thiên Vũ chỉ vào những người khác, hỏi.
“Những cô gái này trước khi chết hẳn là đang diễn tấu một khúc nhạc, khi các nàng hóa đá, linh hồn bị người ta nhốt trong cơ thể, vĩnh viễn không thể siêu thoát. Các nàng ngậm oán mà chết, cho nên khi có người sống tới gần, các nàng sẽ dốc hết mọi khả năng của lúc còn sống, toát ra mị hoặc. Khi bọn họ hoàn toàn trầm luân vào đó, thần hồn của bọn họ sẽ ly thể, vĩnh viễn không thể trở lại thân thể nữa.” Diệp Viễn nói.
Quân Thiên Vũ kinh sợ nhìn, những cô gái này có mị thuật cực kỳ lợi hại này, mấy võ giả Thiên Khải Cảnh bọn họ không thể chống đỡ nổi.
Nếu không nhờ Diệp Viễn nhắc nhở, chỉ e hắn cũng sẽ không kiên trì được bao lâu.
Mà dựa theo lời Diệp Viễn nói, những người khác chẳng phải đều đang rơi vào nguy hiểm?
“... Chúng ta nên làm gì bây giờ? Cứu... hay là không cứu?” Quân Thiên Vũ chần chừ hỏi.
Diệp Viễn nói: “Động phủ thượng cổ này rất tà tính, phía trước còn không biết bao nhiêu nguy hiểm. Hiện giờ địch nhân lớn nhất của chúng ta không phải bọn họ mà là những hiểm họa của nơi này! Cứ để mặc bọn họ tử vong ở đây chưa chắc đã là chuyện tốt với chúng ta.”
Một kẻ có thể luyện chế ra những pho tượng quỷ dị như vậy, chỉ e không phải kẻ dễ đối phó.
Trong động phủ này còn bao nhiêu nguy cơ trùng trùng, nếu chỉ có Diệp Viễn và Quân Thiên Vũ, sẽ rất khó tiếp tục đi tiếp.
Nếu thực sự gặp phải chuyện gì, nhiều người một chút có lẽ sẽ có nhiều hi vọng hơn.
“... Vậy phải cứu thế nào?”
Nếu nói đến đối chiến giết địch thì chính là sở trường của Quân Thiên Vũ, nhưng đụng tới loại chuyện này, hắn chỉ có thể nghệt mặt ra nhìn mà thôi.
Diệp Viễn chậm rãi nhắm mắt lại, đứng giữa không trung lẩm bẩm vài từ, hồn lực dồi dào tản mát ra.
Quân Thiên Vũ chững mắt lại, kinh ngạc nhìn về phía Diệp Viễn.
Hắn không ngờ tới, hồn lực của Diệp Viễn đã mạnh tới mức này!
“Phá!”
Diệp Viễn bỗng nhiên quát khẽ, thanh âm không lớn nhưng lực xuyên thấu cực mạnh!
Trên quảng trường, phạn âm còn đang lượn lờ quanh quẩn, bỗng bị một tiếng quát khẽ của Diệp Viễn đánh tan!
Cũng vào lúc đó, thanh âm của Diệp Viễn đồng thời truyền vào trong óc của mọi người ở đây.
Một tiếng quát khẽ này đối với bọn họ chẳng khác nào một tiếng gọi rung chuyển đất trời, lập tức kéo bọn họ trở về thực tại.
“Xì xì xì, ta đang làm gì thế này? Ghê muốn chết.”
“Khốn kiếp, ta vừa làm cái gì thế nhỉ?”
“Trời đất, chết mất thôi! Xấu hổ chết mất!”
Một đám võ giả đỏ mặt tía tai khi phát hiện mình đang làm mấy động tác đáng xấu hổ.
Có những pho tượng đã bị võ giả hôn đầy nước miếng lên mặt, nhìn ghê tởm vô cùng.
Diệp Viễn lắc đầu than thở: “Đám người kia, khẩu vị thật là nặng. Còn để họ tiếp tục như thế, không biết rồi sẽ làm ra loại chuyện gì nữa đây.”
Quân Thiên Vũ cười ha hả: “Chuyện thường tình của con người thôi mà, ha ha ha...”
Tuy rất muốn nhịn xuống, nhưng cuối cùng Quân Thiên Vũ vẫn phải cất tiếng cười to.
Những người khác nghe được tiếng cười của hắn đều chỉ mong tìm thấy cái lỗ nào để chui ngay xuống dưới.
Nếu những pho tượng này là những cô gái đẹp thì còn đỡ, nhưng đây lại là những pho tượng, bọn họ làm chuyện xấu hổ đó với những pho tượng, thật là quá mất mặt.
Ứng Thiên Nhai đỏ bừng mặt, đi tới chỗ Diệp Viễn hỏi: “À... Diệp đại sư, là ngươi đã cứu chúng ta?”
“Đúng thế đấy, nếu không nhờ Diệp Viễn, các ngươi đã chết còn chưa xong đâu, ngay cả thần hồn cũng sẽ không được siêu sinh! Trước đó còn có mấy kẻ muốn giết Diệp Viễn, thật là buồn cười!” Quân Thiên Vũ bỗng thu tiếng cười lại, hừ lạnh nói.
Bùi Văn Cường vừa ôm hai pho tượng, tay đã luồn vào trong lớp áo của tượng, làm các loại động tác bất nhã, dáng dấp hèn mọn đáng khinh cực kỳ.
Mà Quân Thiên Vũ nói lời đó chính là để cho gã nghe.
“Hừ, nói dễ nghe thật! Động phủ này quỷ dị vô cùng, hắn là sợ bọn ta chết sạch, một mình hắn không ra được phải không? Đừng có lừa bịp bổn tọa, bổn tọa sẽ không cảm kích hắn đâu.”
Bùi Văn Cường không ngu, hắn đã nhanh chóng đoán ra dụng ý của Diệp Viễn.
“Dù thế nào đi nữa, Diệp Viễn cứu ngươi cũng là sự thực.” Quân Thiên Vũ cau mày nói.
Thấy thái độ của Bùi Văn Cường như vậy, Quân Thiên Vũ đã hơi hối hận vì Diệp Viễn cứu hắn.
Diệp Viễn chỉ bình thản nói: “Quân huynh, không cần nhiều lời làm gì.”
Diệp Viễn cũng chẳng trông cậy vào chuyện Bùi Văn Cường sẽ cảm kích hắn, tranh cãi với gã thì có ý nghĩa gì đâu.
“Mọi người lui lại!” Bỗng Diệp Viễn kêu lên.
Những võ giả khác quay sang nhìn đồng bạn, cuối cùng vẫn nghe lời lui ra.
Ngay cả những kẻ không chịu phối hợp với Diệp Viễn như Bùi Văn Cường và Hạ Thư Mính cũng thức thời tránh qua một bên.
Tuy ngoài miệng nói không cảm kích Diệp Viễn nhưng từ đáy lòng Bùi Văn Cường vẫn có chút ít cảm kích trước cử chỉ cứu người của Diệp Viễn.
Dù cho chỉ có một tia, nhưng rốt cuộc vẫn là có.
Bất kể xuất phát từ mục đích gì, Diệp Viễn cũng đã cứu mạng hắn.
Cho nên lúc này, lần đầu tiên gã không chống đối lời của Diệp Viễn.
Hơn nữa, hắn cũng rất tò mò, rốt cuộc Diệp Viễn muốn làm gì?
Chỉ thấy Diệp Viễn bước tới trước mặt một pho tượng cung nữ, bỗng vung ngón tay điểm vào giữa hai hàng mày.
Một tia hồn lực mỏng manh theo ngón tay hắn xâm nhập vào trong pho tượng, ngay sau đó, một màn khiến mọi người kinh ngạc đã xảy ra.
Pho tượng nọ bỗng phát ra một vầng hào quang nhàn nhạt.
Đang lúc mọi người trố mắt há hốc miệng, pho tượng bỗng vỡ nát thành bụi.
Có một ảo ảnh nhạt nhòa xuất hiện trước mặt Diệp Viễn, bộ dạng giống pho tượng kia như đúc.
Hiển nhiên, đây là thần hồn của pho tượng.
Thần hồn nhìn thấy Diệp Viễn, dịu dàng cúi đầu chào hắn.
Có điều thần hồn kia đã cực kỳ yếu ớt, gần như sắp tiêu tan. Thần hồn ấy bị giam cầm không biết bao nhiêu năm, đã vô cùng suy yếu, không cách nào mở miệng nói chuyện được.
Diệp Viễn chỉ gật đầu một cái, lại bước đến trước mặt pho tượng khác, lặp lại hành động vừa rồi, pho tượng cũng nhanh chóng tan thành tro bụi, chỉ để lại một bóng người mờ ảo.
Bóng người kia cũng cảm kích cúi đầu với Diệp Viễn, nhìn thật dịu dàng đáng yêu.
Diệp Viễn hơi thở dài, lại tiếp tục đi về phía các pho tượng khác.
Cứ thế, Diệp Viễn lần lượt biến những pho tượng này thành tro bụi, thả thần hồn cung nữ trong đó ra.
Chương 750: Thuật An Hồn
“Chuyện... chuyện này là thế nào? Lẽ nào trong những pho tượng này đều giam cầm thần hồn của một cô gái?” Ứng Thiên Nhai kinh ngạc hỏi.
“Đó không phải là những pho tượng đá, mà là tượng luyện chế bằng người sống.”
Quân Thiên Vũ khẽ thở dài, kể lại những điều mà Diệp Viễn đã phát hiện cho mọi người, nghe xong, ai nấy đều lạnh cả tim.
Loại thủ pháp này thật sự quá tàn nhẫn, chủ nhân động phủ này rốt cuộc là ai mà có thể ra tay độc ác đến thế?
“Chẳng trách mị lực của những người này lại mạnh đến thế, loại oán khí ngút trời thế này, người thường sợ rằng đã chịu không nổi rồi đi?” Ứng Thiên Nhai kinh ngạc nói.
“Rốt cuộc tiểu tử này đã dùng thủ đoạn gì mà có thể hóa giải oán khí của những cô gái này?” Bùi Văn Cường cũng ngạc nhiên hỏi.
Mọi người cũng đã từ sợ hãi chuyển sang kinh ngạc, lúc này mới nhận ra thủ đoạn của Diệp Viễn quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Nếu bọn họ gặp phải loại thần hồn bị giam cầm bằng thủ đoạn tàn nhẫn cỡ này dẫn đến oán khí ngập trời, hẳn chỉ có một cách là triệt để tiêu diệt.
Mà không biết Diệp Viễn dùng thủ đoạn gì, không chỉ có thể giải cứu được những thần hồn kia khỏi cơ thể, mà còn làm cho các nàng đều rất an tĩnh.
“Nếu ta đoán không lầm, hẳn là hắn đã dùng ‘Thuật An Hồn’ trong thần hồn bí kỹ! Có điều, có thể tu luyện Thuật An Hồn đến cảnh giới này, quả thực là không thể tưởng tượng nổi.” Hạ Thư Mính bỗng nhiên lên tiếng.
“Thuật An Hồn ư? Sao có thể như vậy được? Một thủ đoạn không thể hình dung ra, lại chỉ là một chiêu cấp thấp như Thuật An Hồn?” Bùi Văn Cường kinh ngạc nói.
“Bất kỳ thủ đoạn nào, khi tu luyện đến cảnh giới cực cao, cũng sẽ trở nên không thể tưởng được, chỉ có điều, rất ít người có thể làm được như thế. E rằng Thuật An Hồn của Diệp Viễn đã đạt đến cảnh giới phản phác quy chân rồi. Hắn chỉ thử tiến hành giao tiếp với các cô gái này, khiến bọn họ buông bỏ oán niệm trong lòng, thế là các nàng có thể được siêu thoát.”
Trong số những người ở đây, trừ Diệp Viễn thì chỉ có Hạ Thư Mính là người có nghiên cứu sâu rộng nhất về thần hồn bí kỹ, cho nên lời hắn cũng đáng tin nhất.
Thuật An Hồn chỉ là một chiêu tương đối thô sơ của thần hồn bí kỹ, dùng để siêu độ vong linh. Hạ Thư Mính cũng hiểu thần hồn bí kỹ, hơn nữa, trình độ của hắn trong lĩnh vực này cũng khá cao, cho nên hắn có thể nhìn ra Diệp Viễn đang làm gì.
Thuật An Hồn của Diệp Viễn khác một trời một vực so với người thường, nhưng dao động quen thuộc của thần hồn này lại không thể qua mắt Hạ Thư Mính.
Nhưng điều làm Hạ Thư Mính kinh sợ là, Diệp Viễn sử dụng chiêu này cực kỳ thoải mái tự nhiên, lưu loát liền mạch!
Diệp Viễn tiến hành trò chuyện với thần hồn của các cô gái, mang theo một lực lượng thần bí khó lường.
Với lực lượng này, Hạ Thư Mính chỉ có thể đưa ra hai chữ: Tin phục.
Bất luận trong thần hồn của các cô gái này có chứa oán niệm lớn đến đâu, dưới sự khuyên bảo của Diệp Viễn, các nàng đều bình tĩnh trở lại.
Oán niệm vừa mất đi, thể xác không ràng buộc được các nàng nữa, vì thế chúng đều tiêu tán thành cát bụi.
Diệp Viễn đã nhanh chóng giải thoát cho toàn bộ cung nữ ở đây, trên quảng trường xuất hiện hơn mười bóng hình mờ nhạt.
Một cô gái áo vàng bỗng ra khỏi hàng, gập người vái Diệp Viễn một cái, nói với hắn: “Thần hồn của chúng tỷ muội đều rất suy yếu, Mỹ Tuyền thay mặt chúng tỷ muội cảm tạ ơn tái thế của công tử.”
Diệp Viễn vừa giải thoát cho mọi người, biết cô gái áo vàng này tên là Tần Mỹ Tuyền, là người có thần hồn mạnh nhất trong số những kẻ bị nhốt ở đây.
Đương nhiên, nói mạnh thì cũng chỉ là cực vất vả mới có thể giao lưu cùng thần hồn của Diệp Viễn mà thôi. Trong đám người này, chỉ có thần hồn của Tần Mỹ Tuyền hiện còn khá mạnh, miễn cưỡng đủ năng lực trao đổi với Diệp Viễn.
“Được rồi, cấm chế trên người bọn ngươi đã giải, từ nay về sau đều là kẻ tự do. Chuyện cũ đã qua, bọn ngươi tự đi vào luân hồi đi thôi.” Diệp Viễn bình thản nói.
Diệp Viễn biết những cô gái này đều là người có chuyện khúc mắc trong lòng, nhưng đã bao nhiêu năm rồi, kẻ vây các nàng ở đây hẳn cũng đã về với cát bụi.
Tần Mỹ Tuyền lắc đầu nói: “Công tử, tỷ muội chúng ta vừa thương lượng, chúng ta quyết định không vào luân hồi.”
Diệp Viễn nhướng mày: “Ta cứu các ngươi, là vì thấy các ngươi đều là những người số khổ. Tuy có việc đáng trách nhưng cũng có chỗ đáng thương. Nếu các ngươi cứ khăng khăng không chịu, vậy đừng có trách ta!”
Tần Mỹ Tuyền nghe vậy lập tức kinh hãi, lắc đầu liên tục: “Công tử hiểu lầm rồi! Ý của ta là, tỷ muội chúng ta muốn ở lại bên cạnh công tử hầu hạ ngài.”
Như sợ Diệp Viễn từ chối, Tần Mỹ Tuyền lại vội nói thêm: “Mặc dù hiện tỷ muội chúng ta đều lấy thần hồn để tồn tại nhưng khi còn sống, thấp nhất cũng có thực lực cỡ Vô Tướng Cảnh, còn mạnh hơn đám người kia nhiều! Chỉ cần thần hồn của chúng ta khôi phục, tin chắc rằng vẫn có thể giúp được công tử đôi chút.”
Đối với quyết định của Tần Mỹ Tuyền, Diệp Viễn cũng hơi bất ngờ.
Đối với một thần hồn bị giam cầm vô số năm mà nói, điều giải thoát lớn nhất chính là được tiến vào luân hồi.
Nhưng những cô gái này, lại tình nguyện ở lại bên mình mà không muốn bước vào luân hồi.
Diệp Viễn chỉ trầm tư chốc lát rồi hỏi: “Có phải các ngươi vẫn còn tâm nguyện gì chưa xong?”
“Việc này...” Tần Mỹ Tuyền thoáng do dự.
Thấy vậy, Diệp Viễn hừ lạnh một tiếng: “Hừ! Có phải các ngươi thấy bản thiếu quá dễ tính không? Hoặc là nói, ngươi nghĩ bản thiếu dễ dàng chấp nhận cho một đám người chẳng rõ xuất xứ ở lại bên mình?”
Diệp Viễn biết những người này khi còn sống không phải dạng hiền lành gì, chẳng qua lúc này quá suy yếu nên mới trông có vẻ yếu đuối đáng thương.
Nếu để cho các nàng khôi phục thực lực, chưa biết sẽ làm ra được những chuyện gì đâu!
Cho nên khi nói chuyện với các nàng, Diệp Viễn không hề khách khí nhẹ nhàng.
Tần Mỹ Tuyền nghe vậy, vội kinh hãi nói: “Mỹ Tuyền không có ý này, thực ra...”
Tần Mỹ Tuyền bỗng đổi thành truyền âm: “Thực ra tỷ muội chúng ta năm ấy đều bị yêu đạo bắt cóc từ các nơi tới đây, trong số chúng ta, có một vị đại tỷ. Năm ấy, để lấy lòng Tử Nguyên Tà Thần, yêu đạo đã tặng đại tỷ cho Tà Thần làm thiếp. Đại tỷ có ơn lớn với chúng ta, nếu không có nàng ấy, chúng ta đã sớm không còn tồn tại. Dù biết chắc giờ này đại tỷ không còn ở nhân thế, nhưng chúng ta vẫn muốn được gặp nàng ấy một lần cuối cùng.”
Diệp Viễn nghe nói vậy, lập tức nhíu mày, trong lòng đã dấy lên bao phong ba bão táp.
Những cô gái này, lại là người của thời đại Đạo Thần!
Tử Nguyên Tà Thần mà nàng ta nhắc tới, hẳn là một cường giả Thần Cảnh.
Ngoài mặt Diệp Viễn vẫn bình thản như không, nhưng trái tim đã sắp nhảy lên đến cổ.
Ở thời đại hiện nay, không một ai lại không dao động trước hai chữ ‘Thần Cảnh’, bao gồm cả Diệp Viễn hắn đây.
Đời này, tâm nguyện lớn nhất của Diệp Viễn, ngoài việc tự giết chết Cơ Thương Lan thì chính là theo đuổi Thần Cảnh hư vô mờ mịt đó.
Tần Mỹ Tuyền hoàn toàn không phát giác sự biến hóa trong tâm tình của Diệp Viễn, vẫn tiếp tục nói: “Hơn nữa, tỷ muội chúng ta thật sự vô cùng cảm kích công tử, cũng muốn báo đáp đại ân của ngài, cho nên mới muốn ở lại bên cạnh công tử.”
Diệp Viễn khẽ nói: “Thôi được, các ngươi cứ tiến vào linh khí không gian của ta trước đã, sau này ta sẽ luyện chế Dưỡng Hồn Phiên cho các ngươi, nuôi dưỡng các ngươi trong đó.”
Tần Mỹ Tuyền nghe vậy thì cực kỳ vui mừng, luôn miệng nói: “Đa tạ công tử! Đa tạ công tử!”
Phất tay một cái, Diệp Viễn thu các nàng vào trong linh khí không gian của mình.
Trước mặt bao người, dĩ nhiên Diệp Viễn sẽ không vận dụng Hạo Thiên Tháp. Sự tồn tại của Hạo Thiên Tháp, dù là cường giả Thần Vương cũng sẽ động lòng thèm muốn, tiền tài không lộ ra ngoài, đạo lý này Diệp Viễn cũng biết.
Chương 751: Con đường thứ ba
“Diệp Viễn, ngươi còn trẻ, đừng có để những ả hồ ly tinh này đào rỗng tinh lực đấy nhé!”
Bùi Văn Cường thấy Diệp Viễn thu nhận những cô gái này, trong lòng khó chịu muốn chết.
Vừa rồi những cung nữ này suýt thì lấy mạng hắn, nếu bọn họ tiến vào luân hồi thì thôi, nhưng bây giờ bọn họ lại đòi đi cùng Diệp Viễn thì là thế nào?
Hơn nữa, Bùi Văn Cường còn nhận ra Diệp Viễn và cô gái áo vàng kia đã trao đổi riêng bằng thần thức, trong chuyện này nhất định có bí mật khó nói gì rồi.
Nhưng có cái gai là Quân Thiên Vũ ở đây, hắn không thể không kiêng kỵ, chỉ đành chọn cách châm chọc khiêu khích.
Quả nhiên, hắn vừa nói như vậy, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt khác thường nhìn về phía Diệp Viễn.
Những cô gái này, cho dù chỉ còn thần hồn thì nhan sắc cũng không phải dạng tầm thường. Diệp Viễn làm như vậy, chẳng lẽ là đang muốn thành lập hậu cung?
Diệp Viễn lạnh nhạt nhìn hắn rồi nói: “Đây là chuyện của ta, có liên quan gì đến ngươi?”
“Ngươi! Hừ! Dù ngươi muốn đêm đêm mua vui thì cũng phải ra khỏi động phủ thượng cổ này mới được!” Bùi Văn Cường hừ lạnh nói.
Diệp Viễn cười đáp: “Nếu còn muốn ra khỏi động phủ này, ta khuyên ngươi đừng có ý định bẩn thỉu gì! Đừng nói ca ca ngươi là Thất Thánh Tử gì gì đó, dù là Thiên Vương lão tử thì ở chỗ này cũng chả có tác dụng gì!”
Những lời này khiến Bùi Văn Cường nghẹn họng, làm hắn không còn lên mặt nổi nữa.
Vốn hắn cũng định chơi xấu sau lưng một phen, nhưng nghe Diệp Viễn nói như vậy thì đúng là không dám làm gì nữa.
Hiển nhiên, trừ việc cảnh giới có hơi thấp một chút thì thủ đoạn của Diệp Viễn đúng là không lường được.
Nếu không có Diệp Viễn, chưa nói thuật mị hoặc vừa rồi, chỉ riêng sông Nhược Thủy kia thôi, bọn họ đã không cách nào qua được.
Từ đầu đến giờ, chỗ dựa lớn nhất của cả đoàn người này lại chính là một tiểu tử có cảnh giới thấp nhất.
“Diệp Viễn, hình như không có con đường khác, chẳng lẽ chúng ta phải đi vào tòa đại điện này à?” Ứng Thiên Nhai tiến đến hỏi.
Diệp Viễn nhìn hắn, nói: “Không phải ngươi nói ngươi có thể cảm ứng được vị trí của sư đệ ngươi sao?”
Ứng Thiên Nhai cười khổ, đáp: “Chẳng biết tại sao, ngoài động phủ thì ta còn cảm ứng được, nhưng từ khi vào trong động phủ, mối liên hệ giữa chúng ta đã đột ngột biến mất.”
Diệp Viễn nghe vậy thì rơi vào trầm tư, nếu điều Ứng Thiên Nhai nói là sự thực, dường như trong toàn bộ chuyện này có mùi vị âm mưu rất nặng.
Diệp Viễn suy nghĩ một chút rồi nói: “Chẳng còn cách nào nữa, chúng ta tiến vào tìm xem rốt cuộc là sao.”
Mọi người đi đến trước cửa điện, đám người Bùi Văn Cường như chim sợ cành cong, không ai dám tiến lên trước.
Động phủ thượng cổ này quỷ dị vô cùng, ai biết trên cửa điện này có giấu bẫy rập gì không.
Diệp Viễn tự tay đẩy cửa đi vào, không hề có chuyện gì phát sinh.
Đám Bùi Văn Cường thấy thế mới yên tâm đi theo Diệp Viễn vào điện.
“Trận pháp truyền tống!” Vừa tiến vào đại điện, lập tức có người la hoảng.
Trong đại điện này không có thứ gì khác, chỉ có hai trận pháp truyền tống.
Đúng lúc này, một bóng người mờ nhạt từ từ ngưng tụ thành hình.
“Các vị tới được đây, như vậy là đã thông qua khảo nghiệm, các ngươi là người có duyên với Tà Linh Tử ta đây! Tà Linh Tử ta đã cạn thọ nguyên, nhưng vẫn chưa tìm được người truyền thụ, luôn mãi băn khoăn vì chuyện này. Cho nên trước khi lâm chung, ta đã chuẩn bị cho bọn ngươi hai con đường. Ở trận pháp truyền tống bên trái, ta bố trí ba khảo nghiệm, người vượt qua có thể kế thừa y bát của Tà Linh Tử ta. Toàn bộ sở học và tài sản cả đời của Tà Linh Tử ta đây đều được cất giấu trong trận pháp truyền tống này. Chỉ cần bọn ngươi vượt qua khảo nghiệm, hết thảy đều là của các ngươi. Trận pháp truyền tống bên phải là đường đi thông ra bên ngoài, kẻ nào không muốn nhận khảo nghiệm có thể tự giác rời đi.” Bóng người kia thong dong nói.
Bóng người kia là một lão nhân mặc đạo phục, vạt áo trắng phất phơ, trông rất tiên phong đạo cốt, lại tự xưng là Tà Linh Tử, đám người Diệp Viễn đúng là được mở rộng tầm mắt.
Hiển nhiên, vị Tà Linh Tử này chính là chủ nhân của nơi đây.
Mà lời của Tà Linh Tử vừa nói cũng lập tức đưa đến sóng to gió lớn cho đám người ở đây.
“Thì ra con sông Nhược Thủy và đám cung nữ trên quảng trường kia là những khảo nghiệm.”
“Dựa theo tình huống hiện tại mà nói thì cảnh giới của vị Tà Linh Tử này thấp nhất cũng phải cỡ cường giả Đạo Huyền Cảnh! Nếu có thể kế thừa y bát của hắn, chúng ta nhất định sẽ một bước lên trời.”
“Ha ha, kế thừa y bát? Các ngươi nghĩ nhiều quá rồi thì phải? Hai khảo nghiệm trước đó đã lợi hại như vậy, nếu tiếp tục nhận khảo nghiệm sau thì có khác gì muốn đi tự sát hả?”
“Đúng đấy, chốn này quỷ dị như thế, còn muốn ở lại đây làm gì? Tính mạng vẫn quan trọng hơn chứ!”
Các võ giả nhanh chóng chia làm hai phái, một phái muốn đi vào trận pháp truyền tống bên trái, một phái muốn bước vào trận pháp truyền tống bên phải để đi ra ngoài.
Đối với những võ giả này, truyền thừa của cường giả Đạo Huyền Cảnh thật sự có sức hấp dẫn quá lớn!
Nếu bọn họ có thể kế thừa y bát của Tà Linh Tử, có lẽ sẽ thực sự trở thành cá chép vượt Long Môn mà hóa rồng cũng nên.
Cho nên đại bộ phận cường giả đều có khuynh hướng đi đến trận pháp truyền tống ở bên trái.
“Diệp đại sư, vậy... chúng ta nên đi bên nào?” Hiện giờ Ứng Thiên Nhai đã quyết định nhất nhất nghe theo Diệp Viễn.
Nếu nói ở đây ai có quyền lên tiếng nhất, ngoài Diệp Viễn ra hẳn không còn ai khác.
Bùi Văn Cường không nói gì, nhưng nghe Ứng Thiên Nhai hỏi như vậy, lỗ tai cũng giật giật như muốn nghe xem rốt cuộc Diệp Viễn định thế nào.
Diệp Viễn nói: “Thực ra ta muốn biết, nếu chúng ta không chọn bên nào thì kết quả sẽ ra sao.”
“Ủa, hai bên đều không chọn? Nhưng mà, tòa đại điện này dường như không còn đường đi nào khác kia mà?” Ứng Thiên Nhai thắc mắc.
Diệp Viễn không nói gì, Hạ Thư Mính lại cười lớn: “Không chọn con đường hai bên, đương nhiên là phải có con đường thứ ba để đi rồi.”
Nói đoạn, hắn vòng qua hai trận pháp truyền tống, đi tới cạnh chiếc bàn bát tiên ở phía sau đại điện.
Hành động này của hắn lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, tất cả đều tò mò Hạ Thư Mính đang tính làm gì.
Hạ Thư Mính nhẹ nhàng di động một trong những giá cắm nến trên bàn, một cảnh tượng khiến mọi người ngạc nhiên đã xảy ra!
Nguyên lực mênh mông tràn vào khắp đại điện, trước mặt bao người, phía sau hai trận pháp truyền tống kia đột nhiên mở ra một trận pháp truyền tống thứ ba.
“Trời! Thì ra vẫn còn một trận pháp truyền tống thứ ba! Giấu kỹ thật đấy, thì ra hai trận pháp kia chỉ là cái bẫy mà thôi!”
“Hạ đan thánh quả nhiên không hổ danh trận sư cấp bảy, có thể dễ dàng tìm ra trận pháp truyền tống bị ẩn giấu này! Nếu chúng ta bước vào một trong hai trận pháp kia, e rằng khó thoát khỏi kiếp nạn.”
“Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật! Vừa rồi bị gã Tà Linh Tử kia lừa, suýt thì ta cũng rơi vào bẫy của hắn.”
Mọi người nhìn thấy trận pháp truyền tống thứ ba, ai nấy đều hô lên ‘may quá’.
Trận pháp thứ ba này bị ẩn giấu kỹ như thế, chẳng cần nghĩ cũng biết, hai cái đầu chỉ là bẫy rập mà thôi.
Tà Linh Tử nói thì dễ nghe lắm, nhưng hiện giờ nghĩ lại mới thấy tâm tư đáng sợ!
Hạ Thư Mính đắc ý nhìn về phía Diệp Viễn, hiển nhiên là đang thị uy.
Từ khi biết Diệp Viễn tới nay, hắn luôn bị Diệp Viễn áp chế toàn diện.
Nhưng ngay lúc mọi người đang thảo luận muốn chọn trận pháp truyền tống nào, hắn bỗng phát hiện hình như giá cắm nến này có chỗ không bình thường.
Chương 752: Ngươi dẫn đầu nhé?
Diệp Viễn nói như vậy chứng tỏ hắn cũng đã nhìn ra.
Hạ Thư Mính sao có thể để Diệp Viễn giành hết danh tiếng, cho nên hắn nhanh tay chỉ ra trận pháp truyền tống thứ ba để tranh thủ cơ hội hòa một bàn với Diệp Viễn.
Quả nhiên, thấy phản ứng của mọi người, hành động này cho hiệu quả cực tốt.
Đan thánh và trận sư cấp bảy, hai danh hiệu này không phải trò đùa.
Đối với đa số người mà nói, danh hiệu này đại biểu cho sự khẳng định của mọi người.
Hai bên so sánh với nhau, bằng vào cảnh giới của Diệp Viễn, muốn nhận được sự khẳng định của một đám Thiên Khải Cảnh và Vô Lượng Cảnh, hiển nhiên khó khăn hơn nhiều lắm.
Hạ Thư Mính vừa tìm được trận pháp bị ẩn giấu này, lập tức được cả đám người tâng bốc lên trời.
Nhất là Bùi Văn Cường, hắn nhanh nhẹn ngợi khen không tiếc lời.
“Hạ đại sư quả là danh bất hư truyền, chỉ riêng trong lĩnh vực trận pháp ta đã thấy ngươi vượt xa một số kẻ nào đó!” Bùi Văn Cường nói.
Bùi Văn Cường nói một cách cực kỳ hàm súc, gã đã nhìn ra từ lâu, rằng hiển nhiên Diệp Viễn cũng đã biết đến trận pháp bị ẩn dấu này, nếu không hắn sẽ không nói như vậy.
Nhưng so với Diệp Viễn, hiển nhiên Bùi Văn Cường càng mong Hạ Thư Mính có thể chiếm được lợi thế.
Tuy Bùi Văn Cường cũng biết thực lực tổng hợp của Diệp Viễn vượt xa Hạ Thư Mính, nhưng nếu có dịp chọc giận Diệp Viễn thì gã vẫn sẽ vui vẻ mà làm.
“Ha ha, đâu có đâu có, chỉ là chút tài mọn mà thôi, Bùi thành chủ quá khen rồi.” Hạ Thư Mính đắc ý cười nói.
Thấy rốt cuộc mọi người cũng đã xa cách Diệp Viễn, Hạ Thư Mính cực kỳ vui sướng trong lòng.
“Xì, vênh váo cái gì, đúng là thứ tiểu nhân đắc chí!” La Phương đứng cạnh đó nói, vẻ mặt dường như rất bất mãn.
Phe bọn họ về căn bản đã triệt để trở mặt với Hạ Thư Mính, cho nên khi nhìn thấy Hạ Thư Mính được thế đắc ý, La Phương cực kỳ khó chịu.
Diệp Viễn cười nói: “Hạ đan thánh đã bị đè nén lâu nay, cũng nên để hắn sảng khoái một chút đi.”
Mọi người khen ngợi Hạ Thư Mính một hồi, sau đó trọng tâm câu chuyện vẫn phải vòng về việc lựa chọn đường đi.
Nhưng nếu Hạ Thư Mính đã tìm được một trận pháp truyền tống bị ẩn giấu kỹ càng thì hình như vấn đề này đã thành dư thừa.
“Nếu Hạ đại sư đã tìm thấy trận pháp truyền tống chân chính, vậy chúng ta tiến vào đi!” Bùi Văn Cường cất cao giọng nói.
“Khoan đã!” Khi mọi người đang định đi vào, Diệp Viễn bỗng gọi họ lại.
Bùi Văn Cường nhìn về phía hắn, nửa như cười nửa như không hỏi: “Thế nào? Diệp đại sư không tìm được trận pháp truyền tống bị ẩn giấu nên hiện tại thấy không cam lòng à?”
Diệp Viễn cười nói: “Nếu ngươi muốn đi vào trận pháp truyền tống thứ ba này, đương nhiên ta không có ý kiến gì. Nhưng chớ có trách ta không nhắc trước một câu, thực sự bước vào, có hậu quả gì tự thân gánh lấy.”
Lời Diệp Viễn nói khiến Bùi Văn Cường cả kinh trong lòng, nhưng trên mặt vẫn làm như không tin: “Hừ, ngươi đang đố kỵ với Hạ đại sư nên cố tình dọa nạt chúng ta phải không? Ta bảo này tiểu tử, ngươi rộng lượng chút được không hả?”
Diệp Viễn vẫn cười cười: “Vậy được rồi, ngươi đi vào đi, ta không ngăn ngươi đâu.”
Diệp Viễn tỏ ra thoải mái chẳng mấy để tâm càng khiến Bùi Văn Cường suy nghĩ nhiều.
Bọn họ đi được đến đây, tất cả đều dựa vào thủ đoạn của Diệp Viễn.
Từ lúc ở ngoài cửa động phủ, Bùi Văn Cường đã chú ý đến Diệp Viễn, cảm thấy tiểu tử này thật không đơn giản. Sau khi đi vào, thấy Diệp Viễn thi triển các loại thủ đoạn, suy nghĩ này càng thêm củng cố trong lòng gã.
Hiện tại Diệp Viễn nói trận pháp truyền tống thứ ba này có vấn đề, Bùi Văn Cường cũng bắt đầu ngờ vực.
“Diệp Viễn, ngươi đừng tưởng rằng lúc trước ngươi thi triển được một ít thủ đoạn thì giờ này có thể lấy mấy câu nói suông mà đầu độc lòng người! Ngươi thử nói coi, trận pháp truyền tống thứ ba này, nếu không phải là thông đạo thực sự thì tại sao lại bị giấu đi?” Hạ Thư Mính khó chịu hỏi.
Hắn vừa đắc ý được một lát, Diệp Viễn liền nhảy ra nói nhăng nói cuội, hắn còn vui vẻ được mới là lạ.
Dưới cái nhìn của Hạ Thư Mính, Diệp Viễn nói như vậy nhất định là cố ý mê hoặc người khác.
Diệp Viễn nghe vậy thì cười nói: “Nếu không thì thế này đi, ai nguyện ý đi theo Hạ đại sư vào trận pháp truyền tống thứ ba thì hiện tại có thể thử đi vào. Hạ đại sư, nếu trận pháp truyền tống này là do ngài phát hiện ra, hay là ngài dẫn đầu nhé?”
“Ta... Đi thì đi, ai sợ ai chứ!”
Hạ Thư Mính bị Diệp Viễn khích bác như vậy cũng không nhịn nổi nữa, bèn đi về phía trận pháp truyền tống thứ ba.
“Mọi người đừng để tiểu tử này lừa. Tiểu tử này thích nhất là chơi mấy thủ đoạn nho nhỏ, trận pháp truyền tống thứ ba này nhất định không có vấn đề gì. Ai nguyện ý theo ta vào thì cùng đi thôi.” Hạ Thư Mính lớn tiếng hô lên.
Vừa nói, Hạ Thư Mính vừa chạy đến trước trận pháp truyền tống, nhưng khi lão quay đầu nhìn, lại phát hiện căn bản không ai theo mình.
Nếu Đàm Ngũ còn ở đây, hắn nhất định sẽ theo Hạ Thư Mính. Chỉ đáng tiếc rằng, Đàm Ngũ đã sớm bị Quân Thiên Vũ chém chết tại chỗ rồi
Những võ giả khác quay mặt nhìn nhau, nhưng không ai nhúc nhích. Ngay cả gã Bùi Văn Cường trước đó còn tâng bốc hắn lên trời, lúc này cũng đứng yên bất động.
Hạ Thư Mính lập tức đỏ bừng mặt mũi.
“Các ngươi!”
Tình huống thế này thật là quá xấu hổ.
Hắn đã tình nguyện đi đầu, vậy mà những người khác còn không cho hắn chút thể diện nào.
Nhưng chuyện có liên quan đến sống chết, ai dám hùa theo?
Nếu mọi người hoàn toàn không biết gì về Diệp Viễn, hiện tại nhất định sẽ lựa chọn tin tưởng Hạ Thư Mính.
Nhưng tất cả mọi người ở đây đều đã được chứng kiến thủ đoạn của Diệp Viễn, hiện giờ một câu nói của hắn cũng đã có trọng lượng hoàn toàn khác trước.
Cho dù bọn họ còn nghi hoặc trong lòng nhưng cũng không dám dễ dàng nếm thử nguy hiểm.
“Hà hà, Hạ đại sư, có vẻ mọi người cũng không tin tưởng phán đoán của ngươi lắm. Nhưng xem ra ngươi lại rất tin tưởng phán đoán của bản thân, chi bằng... tự ngươi đi vào thử xem! Có thể trận pháp truyền tống này chính là lối đi thông với Thần Vực, chưa biết chừng ngươi sẽ trở lại Thần Vực ngay sau đó đấy.” La Phương cười lạnh nói.
Hạ Thư Mính chỉ hận không có cái lỗ nào để chui xuống, nhưng bị La Phương cười nhạo một trận, Hạ Thư Mính lại hoàn toàn bình tĩnh trở lại.
Nếu Diệp Viễn thật sự không phải đùa giỡn, vậy mình mà bước vào thì...
“Diệp đại sư, rốt cuộc chúng ta nên đi đường nào?” Cuối cùng, vẫn là Ứng Thiên Nhai không nhịn được, bèn lên tiếng hỏi.
Diệp Viễn lắc đầu đáp: “Thật ra ta cũng không biết nên đi bên nào! Nếu có thể, ta tình nguyện không chọn đường nào cả! Nhưng ta cũng nghĩ, con đường không nên chọn nhất chính là trận pháp truyền tống thứ ba này.”
Mọi người nghe nói vậy đều cả kinh và sợ hãi, Ứng Thiên Nhai hỏi: “Vì sao lại thế?”
Diệp Viễn nói: “Kỳ thực, trận pháp truyền tống thứ ba này, nhìn bề ngoài thì có vẻ bí ẩn nhưng đối với cao thủ trận đạo mà nói, hoàn toàn không khó phát hiện! Bất kể là ai, chỉ cần có thể đến nơi này, tri thức về trận đạo nào có ai thấp? Cho nên ta nghĩ, cái giá cắm nến kia là khe hở mà Tà Linh Tử cố tình lưu lại, mục đích chính là để mọi người phát hiện trận pháp truyền tống thứ ba.”
Lời phân tích của Diệp Viễn làm mọi người sợ hết hồn.
Trước đó, căn bản bọn họ không hề nghĩ tới điều này, bây giờ nghe Diệp Viễn phân tích như vậy, chợt thấy trận pháp truyền tống bị ‘ẩn giấu’ này thật đúng là một cái bẫy lớn.
Tà Linh Tử này nhất định là một kẻ cực giỏi trong việc đánh vào tâm lý người khác, cho dù đã chết cũng có thể nắm lấy lòng người một cách cực đúng chỗ.
Trong hoàn cảnh bình thường, một đám người phát hiện ra trận pháp truyền tống bị ẩn giấu, trước tiên sẽ khẳng định trận pháp truyền tống bí ẩn này mới là an toàn.
Mà trên thực tế, trận pháp truyền tống này lại là thứ không an toàn nhất!
Chương 753: Mùi hương
“Vậy… chúng ta vẫn nên dùng hai trận pháp truyền tống kia ư?” Ứng Thiên Nhai chần chừ hỏi.
Diệp Viễn lắc đầu: “Hai trận pháp truyền tống này chỉ e cũng có nguy hiểm, nhưng nếu so sánh thì hẳn là sẽ khá hơn trận pháp thứ ba một chút. Có điều xem ra, nếu không dùng một trong ba cái thì sẽ khó lòng mà thoát thân.”
Diệp Viễn đã quan sát tỉ mỉ đại điện này, ngoại trừ ba trận pháp truyền tống, hình như không còn con đường nào khác.
Cũng có nghĩa là, bọn họ nhất định phải chọn một trận pháp truyền tống để sử dụng.
“Vậy phải làm thế nào đây? Chẳng phải là, dù chúng ta chọn bất cứ con đường nào thì cũng đều có khả năng gặp phải nguy hiểm ư?” Ứng Thiên Nhai nói.
Diệp Viễn gật đầu nói: “Không ai dám bảo đảm biết được đích đến của trận pháp truyền tống đó có những gì, nhưng nếu nhất định phải chọn thì ta nghĩ ta thiên về trận pháp truyền tống bên phải kia hơn.”
“Trận pháp bên phải? Ngươi không đùa đấy chứ? Nào có chuyện dễ dàng như vậy, nếu đúng như lời ngươi nói, gã Tà Linh Tử này sao có thể thả chúng ta đi một cách đơn giản như vậy?” Bùi Văn Cường cười lạnh nói.
Diệp Viễn đáp lại: “Ngươi nói không sai, hơn nữa ta biết, hẳn là đại đa số người ở đây đều nghĩ như vậy! Hơn nữa ta cho rằng, gã Tà Linh Tử này cố tình bày nghi trận chính là để chúng ta nghĩ như vậy. Đích đến của trận pháp truyền tống này chưa chắc đã là đường ra ngoài, nhưng hẳn là con đường an toàn nhất trong ba lựa chọn.”
Diệp Viễn nói xong, mọi người đều rơi vào trầm tư.
Nếu không nhờ Diệp Viễn, bọn họ căn bản sẽ không nghĩ tới, ba trận pháp truyền tống lại ẩn chứa tâm cơ phức tạp như vậy.
Dường như từ khi mọi người bước chân vào động phủ vẫn luôn bị gã Tà Linh Tử này dắt mũi dẫn đi. Dường như mỗi bước chân của bọn họ đều không thể tránh thoát khỏi những tính toán của Tà Linh Tử.
Loại cảm giác này như thể có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm bọn họ từ một góc bí ẩn nào đó, khiến bọn họ gai cả sống lưng.
Một kẻ đã chết vô số năm rồi mà còn có thể tính toán chuẩn xác đến thế, người như vậy quả là đáng sợ.
Mọi người đều cảm thấy lời Diệp Viễn nói cực kỳ vô lý, nhưng lại không tìm được lý do tốt hơn để phản bác hắn.
Hơn nữa, bọn họ cũng hiểu, bản thân Diệp Viễn không nắm chắc chuyện này, bởi không ai biết được đầu bên kia trận pháp truyền tống là thứ gì.
Nhưng có một điều không thể nghi ngờ là, những phân tích của Diệp Viễn là phản kích mạnh nhất đối với tính toán của Tà Linh Tử.
Ứng Thiên Nhai hít sâu một hơi, như thể vừa hạ một quyết tâm lớn, nói: “Diệp đại sư, ta nghe lời ngươi. Chúng ta đến trận pháp bên phải đi.”
Nói đoạn, Ứng Thiên Nhai đi thẳng đến trận pháp truyền tống kia.
La Phương thấy thế, vội kéo Ứng Thiên Nhai lại: “Thành chủ đại nhân, để ta đi trước đi.”
Nói xong, La Phương cất bước, tiến vào trong trận pháp.
Ứng Thiên Nhai cũng không hề do dự, bước theo vào bên trong.
“Quân huynh, chúng ta cũng đi thôi.” Diệp Viễn nói với Quân Thiên Vũ.
Quân Thiên Vũ khẽ gật đầu, song hành cùng Diệp Viễn bước vào trong trận pháp truyền tống.
Bốn người đi đầu bước vào trận pháp, những người khác còn biết nói gì đây.
Hiển nhiên, lúc này tin tưởng Diệp Viễn, tỉ lệ sinh tồn chắc chắn cao hơn tin tưởng Hạ Thư Mính.
Bùi Văn Cường sợ lạc mất dấu vết của Diệp Viễn, vội vàng bước vào theo. Những người khác cũng lục tục nối bước nhau đi vào.
Hạ Thư Mính băn khoăn xoắn xuýt một hồi, cuối cùng cũng nhấc chân đi theo.
Khi tất cả mọi người đều đã biến mất trong trận pháp truyền tống, bỗng nhiên, đôi mắt vốn đang trống rỗng của ảo ảnh Tà Linh Tử kia chợt trở nên linh động!
Tà Linh Tử này vốn chỉ là ảo ảnh từ trận pháp chiếu ra, ấy vậy mà lúc này lại ẩn chứa linh trí.
Ảo ảnh của Tà Linh Tử cười tà, nói: “Khặc khặc, tiểu tử kia thật thông minh! Nhưng mà muốn tránh được những chuẩn bị đằng sau của lão phu nào có dễ dàng như vậy? Khặc khặc...”
Trong tiếng cười quái dị, ảo ảnh của Tà Linh Tử dần dần biến mất.
...
Ánh sáng lóe lên, từng bóng người bước khỏi trận pháp truyền tống.
Xung quanh chỉ có một mảnh tối đen như mực, mặc dù thị lực của võ giả đã vượt xa người thường nhưng trong tình hình này cũng chỉ có thể nhìn được một phạm vi chừng mười trượng.
“Đây... là nơi nào? Tối quá.”
“Sao ta cứ có cảm giác như chúng ta vừa tiến vào một tòa huyệt mộ?”
“Ngươi nói vậy ta mới nhận ra đó! Chẳng lẽ, đây chính là huyệt mộ của Tà Linh Tử kia?”
Trao đổi đôi ba câu, mọi người liền nhanh chóng phát hiện điểm kỳ quặc của nơi đây.
“Chẳng lẽ, đây mới chính là nơi cốt lõi chân chính của động phủ thượng cổ này? Có nghĩa là chúng ta lựa chọn trận pháp truyền tống này, là hoàn toàn chính xác?” Ứng Thiên Nhai nói.
Ứng Thiên Nhai biết, việc hắn dấu diếm Diệp Viễn về độ nguy hiểm của động phủ thượng cổ này đã khiến cho Diệp Viễn khó chịu trong lòng. Cho nên sau đó hắn luôn kiên định đứng về phía Diệp Viễn, chính là để nhận được sự tha thứ của Diệp Viễn.
Rốt cuộc, Ứng Thiên Nhai cũng hiểu được, muốn ra khỏi động phủ thượng cổ này còn phải trông chờ vào Diệp Viễn.
Cho nên vừa rồi hắn bước vào trận pháp truyền tống không chút do dự chính là để biểu hiện lập trường kiên định của mình.
“Ứng Thiên Nhai, ngươi đừng có tâng bốc Diệp Viễn thái quá như thế! Nơi đây quỷ khí lan tràn, không chừng có đầy rẫy nguy hiểm rình rập, bây giờ đã vội nói đây là con đường chính xác, cẩn thận lại tự vả mặt mình đấy!” Bùi Văn Cường nói.
Ứng Thiên Nhai cười lạnh: “Có bản lĩnh ngươi đừng đi theo! Đã theo tới rồi còn dám đứng đó nói mát, thật là mặt dày như tường thành! Ngươi xem Hạ đại sư người ta từ lúc đi vào có dám thở ra câu nào không, đấy mới gọi là thức thời!”
Hạ Thư Mính lại đỏ bừng cả mặt, nhưng để bảo vệ tính mạng, hắn vẫn thức thời ngậm chặt miệng không nói.
Đàm Ngũ đã chết, địa vị của hắn lúc này thật sự rất xấu hổ, vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn.
“Ứng Thiên Nhai, ngươi muốn chết à!”
“Sao hả? Ta sợ ngươi chắc?”
Hai người cãi qua cãi lại, không khí lập tức căng thẳng lên.
Diệp Viễn thở dài nói: “Bùi Văn Cường, ngươi cũng nên yên tĩnh chút đi. Hiện giờ mọi người đã cùng bước lên một con thuyền, nếu ngươi thực sự muốn tìm đường chết, ta cũng không ngăn ngươi. Nhưng nếu ngươi muốn sống sót ra ngoài thì đàng hoàng chút cho ta! Còn dám gây chuyện, lần sau ta không dám bảo đảm sẽ xảy ra chuyện gì đâu đấy!”
Bùi Văn Cường biến sắc: “Diệp Viễn, ngươi dám đe dọa ta?”
Diệp Viễn cười nói: “Đe dọa ngươi? Chút thực lực của ta, làm sao dám đe dọa ngươi? Hoặc là, ở nơi này, ta còn cần phải đe dọa ngươi sao?”
Trong động phủ này nguy hiểm trùng trùng, căn bản là không cần phải đe dọa.
Vào thời điểm gặp nguy hiểm, Diệp Viễn chỉ cần thuận theo thời thế là được rồi.
Bùi Văn Cường cũng biết hiện tại còn phải dựa vào Diệp Viễn nhiều, lời đe dọa không phải đe dọa này cũng rất thực dụng, gã hừ lạnh một tiếng, thực sự ngậm miệng không nói nữa.
Đoàn người tiếp tục thăm dò tiến về phía trước, dọc đường đi thận trọng từng bước, nhưng cũng không thấy có nguy hiểm gì xuất hiện.
Không rõ đã đi bao lâu, không gian trước mắt bỗng trở nên trống trải, đó là một mảnh đất rộng rãi thoáng đãng.
“Ủa, thơm quá đi.”
“Mùi gì thế nhỉ, thật là thơm quá!”
Đột nhiên, một mùi hương bay đến, chui vào mũi mọi người, lập tức khiến bọn họ có cảm giác hương thơm thấm vào gan ruột.
Diệp Viễn thấy bọn họ lộ vẻ say mê, không khỏi biến sắc, vội vã hô lên: “Đừng ngửi, mùi hương này có độc!”
Nhưng, đã quá muộn rồi...
Chương 754: Từ Diễm
“Bịch, bịch, bịch...”
Đám người cùng đi đồng loạt nhũn người ngã xuống, hiển nhiên đã trúng độc.
“Sao... sao ta thấy toàn thân vô lực, không vận dụng được chút nguyên lực nào thế này?”
“Rốt cuộc đây là thứ quỷ gì mà vừa ngửi một chút đã mất sạch nguyên lực?”
Cả đám võ giả ai oán không ngớt, ai cũng không ngờ tới mình lại trúng chiêu.
Võ giả Vô Lượng Cảnh gục trên mặt đất, không thể nhúc nhích, võ giả Thiên Khải Cảnh thì đỡ hơn, nhưng tình hình cũng không được tốt lắm.
Tiếng hét cảnh báo của Diệp Viễn cũng đã nổi tác dụng, những võ giả khác đã kịp thời phong bế khứu giác của mình, cho nên mới có thể phòng ngừa khí độc thâm nhập sâu hơn.
“Các ngươi quá bất cẩn! Động phủ này nơi nào cũng có bẫy rập, mùi hương đó rõ ràng có vấn đề, các ngươi lại vẫn cứ trúng chiêu.” Diệp Viễn cau mày nói.
Không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội giống như heo.
Đã đến tận đây mà đám người này còn không nhớ được, lại vẫn cứ dễ dàng rơi vào bẫy như vậy, quả thực là không biết chữ ‘Chết’ viết thế nào.
“Rốt cuộc đây là thứ độc gì? Ta chỉ mới ngửi một chút đã mất sạch sức lực toàn thân, có cảm giác không thể vận linh lực lên được.” Lúc này, Bùi Văn Cường cũng bất đắc dĩ nói.
Hắn phản ứng rất nhanh nhưng vẫn trúng chiêu một chút.
Mặc dù không đến mức nằm vật ra đất như người khác, nhưng nếu lúc này đánh nhau thì e rằng hắn còn chẳng phải đối thủ của Diệp Viễn.
Diệp Viễn hừ lạnh nói: “Đây là mùi hương của Kỳ U Hoa, là loại chất độc chuyên tấn công nguyên lực của võ giả! Người trúng độc sẽ bị héo rút kinh mạch, toàn thân vô lực, không thể vận nguyên lực lên được! Nếu các ngươi còn ngửi thêm chút nữa thì ta khỏi cần ra tay cứu chữa, các ngươi sẽ đến thẳng chỗ Diêm Vương luôn.”
Tâm trạng của Diệp Viễn lúc này rất không thoải mái, điều khiến hắn khó chịu không phải vì những người này trúng độc mà vì Kỳ U Hoa.
Đời trước, thứ độc mà hắn và Cơ Chính Dương dính phải, chính là độc luyện chế từ Kỳ U Hoa cấp chín, cực kỳ lợi hại.
Không ngờ tới chỗ này, Diệp Viễn lại gặp được Kỳ U Hoa, như vậy sao hắn có thể dễ chịu cho nổi?
Nhưng cũng may, Kỳ U Hoa cấp chín cực kỳ hiếm thấy, dù Thần Vực đất rộng của nhiều cũng rất khó bắt gặp.
Những người này ngửi phải Kỳ U Hoa, phẩm cấp không cao, bằng không, bằng vào cảnh giới của bọn họ thì làm gì còn mệnh nữa.
Đừng nói bọn họ, ngay cả Diệp Viễn có Nguyên Từ Linh Mộc hộ thể cũng không chống đỡ được độc tố của Kỳ U Hoa cấp chín.
Song, Bùi Văn Cường cũng nghe ra ý trong lời nói của Diệp Viễn, hắn lập tức cực kỳ mừng rỡ: “Ý của ngươi là… ngươi có thể trị hết độc trên người chúng ta?”
Diệp Viễn trợn trắng mắt: “Vì sao ta phải trị cho ngươi?”
Bùi Văn Cường không ngờ lời Diệp Viễn trước đó lại ứng nghiệm nhanh đến thế, thật đúng là báo ứng.
“Ta... ta có thể cho ngươi Địa nguyên tinh. Ta cũng có thể bảo đảm sau khi ngươi trị độc cho ta, ta tuyệt đối sẽ không làm khó dễ ngươi nữa!” Bùi Văn Cường vội vàng nói.
Diệp Viễn nhìn hắn một cái, hừ lạnh nói: “Từ lúc vào động phủ đến giờ, rốt cuộc ngươi cũng nói được một câu giống tiếng người! Quân huynh, huynh trúng độc ít nhất, huynh ở lại bảo vệ bọn họ nhé, ta đi kiếm biện pháp giải độc.”
Trong đám người này, tính cảnh giác của Quân Thiên Vũ cao nhất, cho nên hắn cũng trúng độc ít nhất.
Nhưng nghe Diệp Viễn nói thế, Quân Thiên Vũ lại cau mày khuyên: “Ngươi đi một mình quá nguy hiểm, hay là để ta đi chung với ngươi. Những kẻ này chết thì thôi, cũng chẳng có gì đáng tiếc cả.”
Diệp Viễn lắc đầu nói: “Mùi hương Kỳ U Hoa nồng nặc như vậy, chắc chỉ ở gần quanh đây thôi. Mình ta có thể ứng phó được, Quân huynh vẫn nên ở lại đây đi.”
“Vậy... thôi được.”
Sau khi Diệp Viễn rời khỏi đây, Bùi Văn Cường bỗng dưng mở miệng hỏi: “Quân lão đệ, rốt cuộc Diệp Viễn này có lai lịch gì? Hắn còn trẻ mà đã có thực lực như vậy, tối thiểu cũng phải cỡ truyền nhân của Đan Đế đi?”
Thật lòng thì Bùi Văn Cường thực sự rất coi trọng Diệp Viễn. Hắn căm tức Diệp Viễn chủ yếu là vì Diệp Viễn không nể mặt hắn.
Quân Thiên Vũ nghe nói vậy bèn thản nhiên đáp: “Diệp lão đệ ấy à, hắn chỉ mà một người phi thăng từ hạ giới lên thôi.”
Bùi Văn Cường suýt thì nhảy dựng người, gã cả kinh kêu lên: “Cái gì? Ngươi nói, hắn chỉ là một phi thăng giả thôi ư?”
Bùi Văn Cường có nằm mơ cũng không ngờ tới, một thiếu niên thần kỳ cỡ đó lại chỉ là một phi thăng giả.
Thân là người đứng đầu một thành, Bùi Văn Cường hiểu rất rõ thực lực của đám phi thăng giả.
Trong trăm vạn kẻ phi thăng, cũng chưa chắc tìm được một kẻ ra hồn.
Cho dù có thể có được một kẻ ra hồn thì cũng không có khả năng yêu nghiệt cỡ như Diệp Viễn.
Từ lúc ở bên ngoài động phủ đến giờ, các loại thủ đoạn mà Diệp Viễn thi triển quả thực không thể tưởng tượng.
Một thiên tài đan đạo cỡ đó, lại chỉ là một phi thăng giả.
Nghe Quân Thiên Vũ nói vậy, cả đám võ giả cực kỳ kinh ngạc, thế là, âm thanh nghị luận vang lên khắp nơi.
Đúng lúc này, một bóng đen từ trong bóng tối chậm rãi bước ra.
“Kẻ nào?”
Quân Thiên Vũ cau chặt lông mày, nếu lúc này có kẻ địch nào đó tới thì đúng là không phải chuyện tốt lành gì.
Đường viền của bóng đen kia dần rõ ràng lên, sau đó, một người thanh niên áo xanh xuất hiện trước mắt mọi người.
“Sư đệ!”
“Từ Diễm!”
Ứng Thiên Nhai và Bùi Văn Cường nhìn thấy người này đều thốt lên kinh ngạc.
Ứng Thiên Nhai ngây ra một lát rồi lộ vẻ mừng rỡ như điên.
“Sư đệ, ngươi không sao thì tốt quá rồi!” Ứng Thiên Nhai lập tức bước tới ngênh đón.
Đúng lúc này, Quân Thiên Vũ kéo hắn lại.
“Quân huynh, ngươi làm gì vậy? Hắn chính là sư đệ Từ Diễm của ta, có hắn ở đây, có thể bảo đảm chúng ta không việc gì.” Ứng Thiên Nhai còn tưởng Quân Thiên Vũ hiểu lầm, vội vã giải thích.
Quân Thiên Vũ cau mày, như thể đối mắt với đại địch, hắn chậm rãi nói: “Người này có vấn đề.”
“Thôi nào! Ta cùng với sư đệ thân thiết với nhau từ nhỏ, hắn có hóa thành tro ta cũng nhận ra được, có thể có vấn đề gì chứ?” Ứng Thiên Nhai không quá để tâm.
“Trước ngươi nói với chúng ta rằng, sư đệ ngươi đang trúng kỳ độc, cho nên cần luyện dược sư cùng đi vào để trị liệu. Nhưng ngươi nhìn hắn xem, hắn có điểm nào giống như đang trúng độc không?” Quân Thiên Vũ hỏi.
“Sư huynh, ngươi nhìn ta một chút xem, ta không phải Từ Diễm thì còn có thể là ai?” Thanh niên áo xanh kia cười nói.
Ứng Thiên Nhai thoáng chần chờ, hắn cũng nhận ra có gì đó không ổn. Thời điểm Từ Diễm xuất hiện quá trùng hợp, hơn nữa, nếu hắn hoàn toàn không có việc gì, vậy còn gửi tin cho mình là để làm gì?
“Ngươi nói ngươi là Từ Diễm, có chứng cớ gì không?” Ứng Thiên Nhai cảnh giác hỏi.
“Sư huynh ngươi quên rồi ư? Năm ấy chúng ta lén lút xuống núi, bị sư phụ phạt diện bích ở Tư Quá Nhai một năm! Còn cả khi bé ta bị đồng môn bắt nạt, đều nhờ ngươi ra mặt đuổi bọn họ đi...”
Từ Diễm liên tiếp nói vài chuyện, rốt cuộc cũng khiến Ứng Thiên Nhai thả lỏng cảnh giác.
Ngay cả Quân Thiên Vũ, thấy sắc mặt Ứng Thiên Nhai như vậy cũng dần dần thả lỏng tinh thần.
Những chuyện thế này, nếu không phải bản thân người đó thì tuyệt đối không thể biết tỉ mỉ như vậy.
“Sư đệ, đúng là ngươi rồi!” Ứng Thiên Nhai hết sức kích động đi tới ôm Từ Diễm.
Nhưng ngay vào lúc này, Từ Diễm bỗng nhếch mép cười tà, nói: “Những kẻ ngu xuẩn các ngươi, ấy vậy mà cũng dám đưa thân tới đây, thật là cực kỳ ngu xuẩn, hay là để ta giải thoát cho các ngươi nhé!”
...
Diệp Viễn lẻ loi một mình, men theo mùi hoa lần tìm, rốt cuộc cũng tìm được Kỳ U Hoa!
Đó là một biển hoa bát ngát, chính giữa biển hoa có một đàn tế.
Trên đàn tế đặt một chiếc quan tài lớn.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Diệp Viễn lập tức biến sắc.