Hắn dùng 42 vạn khối nguyên thạch để mua, thu thanh bảo kiếm này vào túi mình!
Sau đó, lại có bốn năm món đồ được đấu giá.
Tiếp đó, một thị nữ mang lên một chiếc hộp ngọc.
Chiếc hộp ngọc này vô cùng lớn, Lã Tự Tùng liếc mắt một cái, liền trực tiếp vung chưởng đập nát hộp ngọc, để lộ vật bên trong.
Chỉ thấy bên trong là một tảng đá lớn, cao ước chừng bằng người.
Trên tòn đá, tựa hồ khảm nạm những mảnh kim loại lốm đốm. Toàn thân tảng đá hiện lên sắc ám trầm, còn kim loại thì sáng lên màu vàng kim, cả hai kết hợp lại tạo thành một vẻ quái dị.
Đồng thời, nó cũng không mang lại cảm giác cường đại nào cho người ta.
Tựa hồ, đây chỉ là một khối đá bình thường.
Lã Tự Tùng mỉm cười nói: "Vật này, nói hoa mỹ là thiên ngoại vẫn thạch, nói thẳng ra là vật thể không rõ nguồn gốc."
"Chúng ta đã dùng hai năm, cũng không thể đoán được rốt cuộc đây là thứ gì, cho nên sẽ không lừa gạt ai."
"Vật này, xét theo tính chất kỳ vật không rõ, giá khởi điểm là không, mỗi lần tăng giá không giới hạn!"
"Chư vị cứ xem xét rồi đấu giá, nếu mua về mà vô dụng, xin đừng trách chúng ta. Còn nếu có ích, nhớ kỹ đến lúc đó hãy nói vài lời hay cho Quang Huy Đấu Giá Trường chúng ta, vậy là đủ mãn nguyện rồi."
Cũng là đấu giá vật thể không rõ nguồn gốc, nhưng so với Ô Lạp Nhĩ Đấu Giá Trường, Quang Huy Đấu Giá Trường lại khí phái và phóng khoáng hơn nhiều.
Họ trực tiếp mở miệng nói rằng bản thân không cách nào phán đoán giá trị món đồ này, cũng sẽ không lừa bịp khách hàng.
Thế nhưng, điều này lại không hề làm giảm giá trị của kỳ vật không rõ này, mọi người đều rất rõ danh tiếng của Quang Huy Đấu Giá Trường.
Ai cũng biết, kỳ vật chưa giám định mà Quang Huy Đấu Giá Trường dám lấy ra, tuyệt đối là trân phẩm, có giá trị riêng của nó.
Trong quá khứ, cũng đã xảy ra không ít lần tiền lệ, vật phẩm chưa giám định được Quang Huy Đấu Giá Trường đem ra, sau khi người mua mang về lại phát hiện là kỳ trân dị bảo.
Cho nên, vật thể không rõ nguồn gốc này lập tức khiến mọi người tranh đoạt.
Mọi người dồn dập giơ bảng: "1 ngàn khối nguyên thạch!"
"5 ngàn khối... 1 vạn khối..."
Giá một đường tăng lên, quả nhiên rất nhanh đã vọt tới 10 vạn khối nguyên thạch!
Trần Phong không mấy hứng thú với khối thiên ngoại vẫn thạch này, tự nhiên cũng không muốn ra giá.
Nhưng lúc này, Ám Lão bỗng nhiên ghé vào tai hắn, khẽ nói: "Trần Phong, khối thiên ngoại vẫn thạch này, ngươi tốt nhất nên mua."
Trần Phong khẽ hỏi: "Ám Lão, có gì bất thường sao?"
Ám Lão khẽ gật đầu nói: "Ta từ trên khối thiên ngoại vẫn thạch này cảm nhận được khí tức khá hùng hậu. Cỗ khí tức này chẳng qua là bị che giấu kín đáo mà thôi, kỳ thật bên trong vô cùng khổng lồ."
Ám Lão dừng một chút, nói: "Nếu ta không nhìn lầm, vật này hẳn là một loại vật liệu rèn đúc cực kỳ hiếm thấy."
"Thậm chí có thể nói, nó đã vượt trên linh tài lục phẩm, đạt đến linh tài thất phẩm! Người bình thường căn bản không nhìn ra được."
Trần Phong nghe xong, lập tức hưng phấn hẳn lên.
Đây chính là cái lợi khi có Ám Lão bên cạnh nha, bản thân lúc nào cũng có thể kiếm được lợi lộc, bao nhiêu bí mật người khác không thể phát hiện, Ám Lão lại dễ dàng nhìn thấu.
Hắn lập tức gật đầu, bắt đầu chú ý đến.
Bất quá hắn cũng không vội vàng ra giá, mà trước tiên quan sát những người khác.
Hắn phát hiện những người này, rõ ràng đều có chút hứng thú với cái gọi là vật phẩm không rõ này. Người ra giá rất nhiều, giá cả cũng một đường tăng lên.
Bất quá, Trần Phong rất nhanh liền phát hiện, người ra giá tuy nhiều, nhưng giá mỗi người đưa ra đều không cao.
Giá cả đang tăng lên, nhưng mỗi lần tăng chỉ có 1 ngàn, 2 ngàn khối nguyên thạch mà thôi.
Điều đó cho thấy, mọi người đều muốn mua, thế nhưng ai cũng không muốn mạo hiểm trả giá cao.
Dù sao, không ai nắm chắc được bên trong rốt cuộc là thứ gì. Rất nhiều người cảm thấy hứng thú, nhưng số người thực sự chịu ra giá cao lại chẳng có mấy ai.
Trần Phong đã thăm dò rõ ràng, trong lòng liền có tính toán.
Rất nhanh, giá cả vọt tới 15 vạn khối nguyên thạch, nhưng sau khi đạt đến 15 vạn khối nguyên thạch, cũng không ai ra giá nữa.
Lã Tự Tùng cao giọng hô: "Còn có ai ra giá nữa không?"
Phía dưới hoàn toàn yên tĩnh, Lã Tự Tùng giơ búa lên, cao giọng hô: "15 vạn khối nguyên thạch lần thứ nhất, 15 vạn khối nguyên thạch lần thứ hai..."
Bỗng nhiên, Trần Phong thờ ơ mở miệng: "16 vạn khối nguyên thạch, món đồ này thuộc về ta!"
Hắn với vẻ lười biếng, khiến không ít người đều đưa ánh mắt về phía hắn, không biết người này có lai lịch ra sao.
Thế nhưng rất nhanh, mọi người liền thu hồi ánh mắt, cũng không quá để tâm.
Hằng năm đều có những người trẻ tuổi như vậy xuất hiện, lai lịch bất minh nhưng thực lực cường hãn, tài lực hùng mạnh, nên họ cũng không lấy làm kinh ngạc.
Khóe miệng Trần Phong lộ ra một nụ cười, hắn biết, món đồ này đã thuộc về mình, hẳn sẽ không có ai tranh giành với hắn nữa.
Thế nhưng ngay lúc này, tai họa bất ngờ ập đến.
Trần Phong nghe thấy cách đó không xa truyền tới một giọng nói có chút trêu tức: "Ta ra 16 vạn lẻ 1 khối nguyên thạch."
Giọng nói này vừa truyền ra, trong đám người đầu tiên là yên tĩnh một lát, sau đó thoáng chốc, mọi người đều hưng phấn hẳn lên.
"Ha ha, có kịch hay để xem rồi!" Bọn họ đều là những kẻ tinh ranh, tự nhiên rất rõ ràng, đối phương ra giá như vậy rõ ràng là đang gây sự.
Trần Phong ra 16 vạn khối nguyên thạch, mà đối phương chỉ tăng thêm một khối, đè giá Trần Phong, nhưng cũng có thể thấy rõ, hắn tuyệt đối không thành tâm muốn mua.
Trần Phong nghe vậy, lập tức cũng nhíu mày, nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.
Đó là một người trẻ tuổi hơn hai mươi tuổi, một thân áo bào đỏ, trông khá lộng lẫy.
Bên cạnh hắn, còn đứng bảy tám tên thị vệ.
Lúc này, hắn đang mặt mày ngạo nghễ nhìn Trần Phong, trong lỗ mũi phát ra một tiếng hừ lạnh khinh thường: "Tên dân đen ti tiện!"
Lông mày Trần Phong lập tức nhíu chặt, hắn hết sức xác định, trước đó căn bản chưa từng gặp qua người này, cũng không thù không oán với hắn.
Mà người này, lại đầu tiên là ác ý nâng giá với hắn, tiếp đó lại mở miệng khiêu khích như vậy!
"Dân đen, nhìn cái gì?" Người kia lạnh lùng nói.
Thái độ của hắn cực kỳ ngạo mạn, căn bản không hề để Trần Phong vào mắt.
Nhưng Trần Phong cũng phán đoán, người này hẳn không xuất thân từ đại gia tộc nào, nếu không, đã có thể ngồi trong bao sương.
Hắn hẳn chỉ là một thiếu gia tiểu gia tộc, còn chưa có tư cách tiến vào bao sương, lại ở nơi này diễu võ giương oai với mình.
Trần Phong quả thật không đoán sai, người này là thiếu gia một tiểu gia tộc ở Thanh Châu, tên là Dương Xuân.
Hắn thấy Trần Phong và những người khác xuất thân bình dân, lập tức cảm thấy ưu việt mười phần, cố ý trêu chọc bọn họ, ác ý nâng giá.
Trần Phong quay đầu, từ tốn nói: "17 vạn khối nguyên thạch."
Hắn vừa dứt lời, Dương Xuân kia lại trêu tức nói: "17 vạn lẻ 1 khối nguyên thạch."
Trên đài, Lã Tự Tùng vẻ mặt có chút khó chịu, thế nhưng quy tắc là do hắn đặt ra, hắn cũng không thể nói gì.
Hắn thầm nghĩ trong lòng: "Cũng là lỗi của ta, không ngờ lại xuất hiện tình huống ác ý nâng giá thế này. Dương Xuân này, đúng là một tên tiện nhân!"
Những người xung quanh càng thêm hưng phấn, vẻ mặt hóng chuyện!
Trong mắt Trần Phong lóe lên một tia lạnh lùng, người này quả thật ám ảnh không dứt, dai dẳng không ngừng...