Tần Lan giận dữ nói: "Ngươi!"
"Ta thì sao?" Tên đệ tử đời thứ nhất này cười lạnh một tiếng, hắn nhìn vẻ mặt tức giận căm phẫn của Tần Lan và đám người, trong mắt lóe lên vẻ ghen ghét, nói: "Nha, mấy cái đồ ăn cây táo rào cây sung nhãi ranh các ngươi cũng nhớ Trần Phong lắm nhỉ!"
"Các ngươi biết Trần Phong là ai không? Các ngươi đã gặp hắn chưa? Các ngươi có biết, Trần Phong chính là đại địch của tông môn chúng ta không!"
Tần Lan hừ lạnh: "Ta không biết những điều đó, ta chỉ biết ngươi cùng đám người Tề Quốc mắt đi mày lại, nên mới hận Trần Phong!"
Tên đệ tử đời thứ nhất này bĩu môi khinh thường, nói: "Các ngươi có nói thế nào cũng không thay đổi một sự thật, đó chính là, nhiều nhất năm ngày nữa, Trần Phong sẽ chết trong tay ta, hơn nữa chết vô cùng thê thảm!"
Lúc này, Tô Mộng lại vô cùng bình tĩnh.
Nàng nhìn tên đệ tử đời thứ nhất này, từng chữ từng câu, giọng nói vô cùng kiên định: "Khúc Trường Phong, ngươi nhất định không phải là đối thủ của Trần Phong, hắn nhất định có thể chém giết ngươi!"
Thái độ này của nàng chọc giận Khúc Trường Phong, khóe miệng hắn lộ ra ý cười sâm lãnh: "Tốt, vậy ngươi cứ chờ xem!"
"Ta ngược lại muốn xem, khi ta ném đầu Trần Phong đến trước mặt các ngươi, các ngươi sẽ nói thế nào!"
Hắn cười lớn: "Trần Phong gần đây danh tiếng lớn lắm nhỉ, đang lúc phong quang vô hạn nha, có thể nói là danh tiếng lừng lẫy Đông Cương!"
"Thế nhưng hắn thật ra chỉ là một kẻ cơ hội, hám danh lợi, hạng người vô năng, hắn sở dĩ có danh tiếng lớn như vậy, là bởi vì cao thủ Tịch Diệt Đao Môn chúng ta, nhất là những cao thủ trẻ tuổi thực lực mạnh mẽ như ta chưa ra tay!"
"Nếu không, làm gì đến lượt hắn?"
"Ta là ai? Ta chính là đệ tử đời thứ nhất trẻ tuổi nhất Tịch Diệt Đao Môn, là tiểu sư đệ của chưởng môn sư huynh, là đệ nhất nhân dưới ba mươi tuổi của Tịch Diệt Đao Môn!"
Hắn mặt đầy ngạo mạn, cực kỳ khinh thường Trần Phong!
"Ha ha, ta cá với các ngươi, nếu Trần Phong có thể đỡ được ba chiêu của ta, thì coi như ta thua!"
Trần Phong ở bên cạnh nghe, ánh mắt lộ ra vẻ lạnh lùng.
Tần Lan mấy người giận đến đỏ bừng cả gương mặt, Khúc Trường Phong đắc ý cực độ, quay người cười lớn rời đi.
Quay người lại, đi về phía trước hai bước, hắn liền thấy Trần Phong, sau đó nhướng mày: "Ngươi cái tên tạp dịch hèn mọn này, cút sang một bên cho khuất mắt."
Trần Phong lúc này thật ra đang đứng ở ven đường, căn bản không cản đường hắn, thế nhưng hắn vô cùng ngạo mạn răn dạy, cố ý gây chuyện.
Trần Phong nhìn hắn một cái, không nói gì, chỉ chậm rãi lùi sang một bên, khóe miệng lộ ra ý cười khẩy.
Khúc Trường Phong hai mắt nhìn trời, mặt đầy cao ngạo, căn bản không chú ý phản ứng của Trần Phong, hắn cười lớn quay người rời đi.
Tần Lan thoáng nhìn thấy Trần Phong, cũng thấy phản ứng của hắn, khinh thường hừ lạnh: "Đúng là một tên hèn nhát!"
Trần Phong không nói nhiều, cũng không thèm nhìn nàng, quay người rời đi, sau đó hắn đến Ngự Hoa Điện một chuyến.
Vừa từ Ngự Hoa Điện đi ra, rất nhiều tin tức hắn đều đã sáng tỏ.
Khúc Trường Phong, đệ tử đời thứ nhất trẻ tuổi nhất, là đệ tử được chưởng môn đời trước yêu quý nhất, cũng là tiểu sư đệ của đương nhiệm chưởng môn.
Tuổi còn trẻ, thiên phú vô song, tính cách cuồng ngạo, tự cao tự đại.
Bất quá, hắn cũng có lý do để cuồng vọng, mới ba mươi tuổi mà thôi, đã bước vào cảnh giới Tam Tinh Võ Vương, điều này cho dù ở môn phái cấp ba Tịch Diệt Đao Môn, cũng là thiên tài ngàn năm khó gặp!
Hắn không xuất thân từ Thương Mang Sơn Mạch, mà là từ một gia tộc lớn nào đó ở Tề Quốc, nên giao hảo rất thân với những người Tề Quốc.
Tề Quốc vẫn muốn mượn cao thủ Tịch Diệt Đao Môn, Khúc Trường Phong đã sớm muốn đi giúp bọn họ, thế nhưng chưởng môn phu nhân một mực không cho phép, lần này không biết hắn làm thế nào, lại thuyết phục được chưởng môn phu nhân, vậy mà có thể xuống núi!
Trần Phong khóe miệng lộ ra nụ cười: "Khúc Trường Phong ư? Tam Tinh Võ Vương ư? Hừ, đúng là lợi hại! Đúng là uy phong!"
Thần sắc trên mặt hắn bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo đến cực điểm: "Tam Tinh Võ Vương thì sao? Thiên tài thì sao?"
"Dám dùng lời lẽ ngông cuồng như vậy để nhục nhã ta, vậy thứ chờ đợi ngươi chỉ có một chữ duy nhất: Chết!"
Cùng ngày, không lâu sau khi Khúc Trường Phong rời khỏi Tịch Diệt Đao Môn, Trần Phong cũng lặng lẽ rời đi.
Lý do hắn đưa ra lần này đương nhiên là thấy đại tiểu thư mấy ngày nay tâm trạng không tốt, nên ra ngoài tìm kiếm kỳ hoa dị thảo để nàng vui vẻ một chút.
Đoàn Vãn Tình căn bản chẳng muốn quản hắn, Trần Phong vô cùng thuận lợi rời khỏi nơi này!
Đại quân Tề Quốc lại một lần nữa xâm chiếm, lần này đại quân Tề Quốc đến còn nhiều hơn trước, số lượng đạt đến tròn 30 vạn.
Trùng trùng điệp điệp, che khuất bầu trời, hơn nữa lần này bọn họ không còn dùng bất kỳ ngụy trang nào, cũng không còn lấy phản quân của Điền Bất Cữu làm chủ thể, mà chính là đại quân Tề Quốc chân chính.
Mặc giáp trụ lam ngọc lộng lẫy, cưỡi yêu thú thống nhất, cờ xí che trời, đội hình chỉnh tề san sát, trông quân dung vô cùng nghiêm chỉnh.
Từng đội hình san sát nhau tiến lên trên mảnh đất rộng lớn này, giữa vô số đội hình chen chúc, trên lưng một con yêu thú khổng lồ, là một cỗ xe kéo ngọc lộng lẫy hoa mỹ.
Lúc này, bên trong xe kéo ngọc, Điền Bất Cữu đang ngồi xếp bằng, nhìn về phía xa.
Ở cuối tầm mắt hắn, từ trong hoang nguyên vàng úa dần dần hiện ra một tòa cự thành khổng lồ, thân ảnh nó nhô lên ở cuối chân trời.
Tòa thành lớn này, chính là Chiến Long Thành.
Trong mắt Điền Bất Cữu, lộ ra sự cừu hận cực độ.
Hắn cắn răng, nhìn chằm chằm tòa thành lớn kia, trong miệng thì thào: "Trần Phong, ta lại trở về, ta Điền Bất Cữu, lần này lại quay trở lại rồi!"
"Lần này, ta tuyệt đối phải chém rụng đầu chó của ngươi, diệt đi tính mạng ngươi, hủy quân đội ngươi, chiếm thành trì ngươi, khiến ngươi vạn kiếp bất phục, vĩnh viễn rơi xuống vực sâu!"
"Khiến ngươi cho dù chết rồi, dưới cửu tuyền cũng khó được an bình!"
Hắn cắn răng nghiến lợi nói ra những lời này, oán độc vô cùng, rõ ràng hắn hận Trần Phong đến mức nào.
Đối diện hắn, một thanh niên Bạch Bào đang ngồi ngay ngắn, trên hai đầu gối hắn, một thanh đao đặt ngang.
Tay hắn không ngừng vuốt ve trên đó, hệt như vuốt ve người phụ nữ mình yêu mến nhất, thần sắc hắn lạnh nhạt, nghe xong lời ấy, cười ngạo nghễ, chậm rãi nói:
"Điền Tướng quân, ngươi yên tâm, lần này có ta ở đây, Trần Phong chạy không thoát! Những người của Vô Địch Quân kia, một tên cũng chạy không thoát!"
"Hôm nay, bọn chúng cũng phải chết trong Chiến Long Thành!"
Điền Bất Cữu bỗng nhiên đứng dậy, cúi sâu hành lễ thanh niên Bạch Bào, trịnh trọng nói: "Mọi chuyện, đều xin nhờ Khúc đại nhân."
Thanh niên Bạch Bào này, chính là Khúc Trường Phong.
Khóe miệng hắn hơi lộ ra nụ cười, cao ngạo nói: "Dĩ nhiên, ta đã đáp ứng Điền gia đến giúp ngươi, lần này, tự nhiên sẽ dốc toàn lực."
"Ha ha, không đúng, thật ra không cần ta dốc toàn lực!"
Hắn cười lớn: "Ta chính là đệ tử xuất sắc nhất thế hệ trẻ của Tịch Diệt Đao Môn, lại còn là cường giả cấp bậc Tam Tinh Võ Vương, Trần Phong kia dù mạnh hơn nữa làm sao có thể là đối thủ của ta?"
"Ta chỉ cần dùng bảy thành lực đạo, cũng đủ để hủy diệt hắn và Vô Địch Quân hoàn toàn!"