"Nhiễm thiếu hiếm khi đến Điện Nhiệm Vụ nhỉ! Sao hôm nay lại tới đây?"
"Ai biết được! Chắc là hắn đến vì nhiệm vụ Cự Ngưu Kim Giáp đấy."
"Nhưng mà, nhiệm vụ đó hình như đã bị Trần Phong sư huynh nhận rồi mà!"
Bên trong Điện Nhiệm Vụ, có một vị trưởng lão ngoại tông đang trực.
Nhiễm Trường Lăng đi thẳng tới trước, đập mạnh tay xuống bàn, giận dữ quát: "Nhiệm vụ này là ai đã nhận?"
Hắn là cháu của Nhiễm Ngọc Tuyết, ngay cả trưởng lão ngoại tông cũng không dám đắc tội, vội vàng tra xét một lúc rồi nói: "Là Trần Phong nhận từ nửa tháng trước!"
"Trần Phong, lại là ngươi?" Nhiễm Trường Lăng tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Nhiễm Trường Lăng gầm lên: "Ngươi nhận thì đã sao? Ngươi căn bản không thể hoàn thành nhiệm vụ này, chỉ lãng phí vô ích! Ngươi lại phá hỏng chuyện tốt của ta, ta tuyệt đối không bỏ qua cho ngươi đâu!"
"Đúng vậy, đúng vậy!" Vị trưởng lão ngoại tông kia vội phụ họa: "Trần Phong sao có thể so với Nhiễm thiếu được? Nhiệm vụ này, hắn chắc chắn không thể hoàn thành."
"Lẽ nào nhiệm vụ này được lập ra riêng cho ngươi sao? Người khác không được nhận? Càng không thể hoàn thành?"
Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ ngoài đám đông.
Mọi người quay đầu nhìn lại.
"Là Trần sư huynh! Trần Phong sư huynh về rồi!"
"Nhiệm vụ thu thập 50 quả tim của Cự Ngưu Kim Giáp chính là do Trần Phong sư huynh nhận đấy, hắn trở về, lẽ nào đã hoàn thành rồi sao?"
"Không thể nào! Tim của Cự Ngưu Kim Giáp to như vậy cơ mà? Nhìn tay hắn kìa, không có mang theo thứ gì cả!"
"Chắc là thất bại rồi!"
Mọi người khẽ bàn tán.
Đám đông dạt ra một lối đi, trong ánh mắt kính sợ của mọi người, Trần Phong thong thả bước vào.
"Trần Phong, nhiệm vụ thất bại rồi đúng không?"
Vị trưởng lão trực ban ở Điện Nhiệm Vụ nghiêm giọng nói: "Đây là nhiệm vụ do một vị Thái Thượng trưởng lão của Nội Tông ban bố, cực kỳ quan trọng, liên quan rất lớn!"
"Ngươi nhận nhiệm vụ hơn nửa tháng mà lại thất bại trở về, phải chịu trừng phạt nghiêm khắc!"
Nhiễm Trường Lăng khoanh tay, cười khẩy nói: "Phế vật vẫn hoàn là phế vật, có chút thực lực đã không biết trời cao đất dày! Nhiệm vụ thế này mà cũng dám nhận? Còn đòi 50 quả tim, nói cho ngươi biết, một con Cự Ngưu Kim Giáp thôi cũng đủ nghiền chết ngươi rồi!"
"Ha ha, chuyến này ngươi đi, có khi còn chưa nhìn thấy Cự Ngưu Kim Giáp trông như thế nào đâu nhỉ?"
Trần Phong cười lạnh: "Ngươi tự tin như vậy, xem ra nhiệm vụ này chỉ có ngươi mới hoàn thành được, đúng không?"
"Không sai!" Nhiễm Trường Lăng ngạo nghễ đáp: "Chỉ có ta!"
"Vậy đây là cái gì?"
Trần Phong đột nhiên lấy Túi Giới Tử ra, lắc nhẹ một cái, từng quả tim bò khổng lồ, đỏ tươi từ trong túi rơi ra, đổ đầy xuống đất.
"Cái gì? Đây… đây là tim của Cự Ngưu Kim Giáp? Nhiều thế này sao?"
Mắt của vị trưởng lão trực ban gần như muốn lồi cả ra ngoài.
Những đệ tử vây xem xung quanh càng không thể tin nổi.
Thứ họ quan tâm không chỉ là những quả tim kia, mà là vật dùng để chứa chúng.
"Kia là… Túi Giới Tử?"
"Trời đất ơi! Trần sư huynh ngay cả dị bảo báu vật thế này cũng có được, đơn giản là pro quá đi mất!"
Đối với những đệ tử ngoại tông này, Túi Giới Tử là thứ chỉ có trong truyền thuyết, trước nay chưa từng được thấy.
Nhiễm Trường Lăng hoàn toàn ngây người.
Đến khi hắn hoàn hồn, lập tức cảm thấy mặt mình nóng rát, như thể vừa bị người ta tát cho một cái.
Mặt bị vả đau thật!
Hắn vừa dứt lời rằng ngoài hắn ra không ai có thể hoàn thành nhiệm vụ, Trần Phong đã ném ra cả đống tim Cự Ngưu.
Điều này khiến hắn mất hết mặt mũi trước tất cả mọi người.
Trần Phong cười lạnh với vị trưởng lão trực ban: "Mau kiểm tra đi, ta muốn giao nộp nhiệm vụ."
"Ta bận lắm, không có thời gian lãng phí ở đây với một tên phế vật chỉ biết chém gió đâu."
Trần Phong trả lại nguyên văn lời của Nhiễm Trường Lăng.
Vị trưởng lão trực ban vội vàng cúi đầu khom lưng: "Vâng, vâng, tôi kiểm tra ngay đây."
Có thể hoàn thành nhiệm vụ cực kỳ khó khăn này, ngay cả cao thủ Hậu Thiên cửu trọng cũng chưa chắc làm được. Trần Phong lại làm được, ai biết thực lực của hắn đã tăng vọt đến mức nào rồi?
Người như vậy, sau này tiền đồ vô lượng, chắc chắn sẽ có địa vị rất cao trong tông môn, không phải là thứ mà một trưởng lão ngoại môn quèn như ông ta có thể đắc tội.
Lời châm chọc không chút nể nang của Trần Phong khiến Nhiễm Trường Lăng không thốt nên lời.
Trong lòng hắn oán hận đến cực điểm, không chỉ vì bị Trần Phong vả mặt trước bàn dân thiên hạ, mà còn vì đã bỏ lỡ nhiệm vụ này.
Hắn biết được từ cô của mình là Nhiễm Ngọc Tuyết, vị trưởng lão ban bố nhiệm vụ này đưa ra phần thưởng vô cùng hấp dẫn, hơn nữa còn có tác dụng cực kỳ quan trọng trong đại hội thi đấu tam đại tông môn sắp tới.
Vì vậy, lần này hắn đến chính là vì nhiệm vụ đó. Và Nhiễm Ngọc Tuyết cũng đã chỉ cho hắn phương pháp để hoàn thành nó.
Nào ngờ, nhiệm vụ mà ngay cả cao thủ Hậu Thiên cửu trọng cũng khó lòng hoàn thành, lại bị Trần Phong đoạt mất!
"Ngươi cứ chờ đấy cho ta!"
Nhiễm Trường Lăng ném lại một câu, nhìn Trần Phong bằng ánh mắt oán độc rồi quay người rời đi.
Trần Phong cười lớn: "Được, ta chờ!"
Rất nhanh, vị trưởng lão trực ban của Điện Nhiệm Vụ đã kiểm kê xong số tim bò.
Trên mặt ông ta nở nụ cười nịnh nọt: "Trần Phong, số tim đã kiểm kê xong, tất cả đều còn tươi nguyên, ngươi có muốn nhận phần thưởng ngay bây giờ không?"
"Đúng, ngay bây giờ!" Trần Phong trầm giọng đáp.
"Được, mời đi theo ta!"
Vị trưởng lão trực ban dẫn Trần Phong đi ra bằng cửa sau của Điện Nhiệm Vụ, tiến vào một căn mật thất...