Virtus's Reader
Tuyệt Thế Vũ Thần 2

Chương 1408: CHƯƠNG 1398: CHÂN VÕ TRIỀU

"À, tốt lắm. Hành hạ ngươi nửa giờ, ngươi thoải mái rồi chứ? Ha ha, ta cũng thống khoái lắm." Đông Phương Úc Khanh nghiêng đầu, lắc lắc cánh tay đã hơi ê ẩm, rút ba cây ngân châm ra. Hắn liếc nhìn mười ngón tay tan hoang, máu đọng của Lâm Phong, nụ cười càng thêm rực rỡ.

Lâm Phong mồ hôi đầm đìa, nhưng từ đầu đến cuối không hề hé nửa lời cầu xin tha thứ. Dưới cơn đau nhức là một trái tim kiên cường bất khuất. Chỉ cần có một tia cơ hội trốn thoát, tương lai hắn nhất định sẽ trả lại Đông Phương Úc Khanh gấp trăm lần sự hành hạ hôm nay.

"Đi thôi, theo ta nào. Nhân lúc bọn Long Tổ chưa trở về, cũng đến lúc ngươi theo ta đến Chân Võ triều một chuyến rồi, ha ha." Đông Phương Úc Khanh toe toét cười lớn, vẻ mặt đầy giễu cợt. Hắn bày mưu tính kế lâu như vậy cũng chỉ vì mục đích này, dụ bốn người Long Tổ rời đi, sau đó mang Lâm Phong về Chân Võ triều.

Hẳn là đến lúc đó, cho dù Long Tổ có muốn tìm Lâm Phong về, cũng không lẽ nào vì một mình Lâm Phong mà đến Chân Võ triều đòi người chứ? Đông Phương Úc Khanh có được sự tự tin này rồi mới dám làm ra chuyện như vậy, qua mặt Long Tổ để mang Lâm Phong đi khỏi nơi này.

Lâm Phong không nói một lời. Nguyên khí bị phong bế, hắn đã không còn tư cách và sức lực để phản kháng, chỉ có thể đi theo Đông Phương Úc Khanh rời khỏi khách sạn, rời khỏi Vinh thành, cũng chính là hoàng thành, tiếp tục đi về phía nam chiến giới. Chỉ có điều, phương hướng phi hành đã thay đổi, lần này là thẳng tiến về phía tây nam.

Chân Võ triều nằm ở phía tây nam chiến giới, mà Đông Phương Úc Khanh là cháu ruột của Thái tổ, tự nhiên cũng phải dẫn Lâm Phong đến Chân Võ triều.

Rất nhanh, Đông Phương Úc Khanh đã áp giải Lâm Phong rời khỏi bầu trời hoàng thành mấy chục ngàn dặm. Tốc độ đạp mây phi hành càng lúc càng nhanh, giờ phút này trong lòng Đông Phương Úc Khanh có chút lo lắng, e sợ Long Tổ sẽ đuổi theo ngay lúc này, khiến cho kế hoạch thất bại.

Thế nhưng, sau khi Đông Phương Úc Khanh đạp mây bay được nửa giờ, vượt qua trăm ngàn dặm, hắn mới thả lỏng tâm tư. Coi như bây giờ Long Tổ có đuổi theo cũng tuyệt đối không thể nào đuổi kịp.

"Lâm Phong, sai lầm lớn nhất đời này của ngươi chính là chọc vào ta, ha ha, ta sẽ cho ngươi trải nghiệm cái gì gọi là sống không bằng chết, ha ha." Đông Phương Úc Khanh ngửa mặt lên trời cười dài, sắc mặt dữ tợn âm độc vô cùng, không hề ý thức được kết cục tương lai của mình. Bởi vì hắn có đủ tự tin, Lâm Phong tuyệt đối sẽ không thể sống sót rời khỏi Chân Võ triều.

Đây chính là chỗ dựa cho sự tự tin của hắn. Ở Chân Võ triều, mọi việc đều do Thái tổ định đoạt, mà hắn thân là cháu trai, tất nhiên có thể một tay che trời. Lâm Phong đến Chân Võ triều ư? Ha ha, một chút cơ hội sống sót cũng sẽ không có.

Lâm Phong ngồi trên hành vân, vẫn im lặng không nói, nhưng trong lòng luôn canh cánh chuyện ở Bát Giác vực. Việc mình mất tích sẽ gây ra nguy hại cực lớn cho Bát Giác vực. Một khi Trang Sùng Hoán nhân lúc này tung tin mình là thượng cổ bá chủ bước ra từ thâm hải ma lâm, Bát Giác vực sẽ ra sao? Mấy đứa con trai con gái của mình sẽ thế nào?

Bề ngoài Lâm Phong lạnh như sương, nhưng trong lòng đã sớm nóng như kiến bò trên chảo lửa. Nhưng còn có thể làm gì được đây? Hôm nay đã trở thành tù nhân, chỉ đành mặc cho Đông Phương Úc Khanh hành hạ trừng phạt mà thôi.

Thời gian từng chút trôi qua, Đông Phương Úc Khanh điều khiển hành vân, khiến hai người ngày càng đến gần Chân Võ triều. Cùng lúc đó, bốn vị bá chủ của Long Tổ đã gặp qua Đoạn Vinh, sau khi hàn huyên một hồi, Long Tổ hài lòng quay trở lại khách sạn.

Thế nhưng, khi hắn vừa bước vào khách sạn, sắc mặt liền đột nhiên đại biến. Hắn biết rất rõ, bọn họ đều bị Đông Phương Úc Khanh lừa rồi. Lâm Phong đã biến mất, Đông Phương Úc Khanh cũng sớm rời khỏi nơi này, vậy Lâm Phong chắc chắn đã bị Đông Phương Úc Khanh mang đi.

"Đáng ghét, vô liêm sỉ!" Long Tổ gầm lên một tiếng, tiếng rồng ngâm kinh thiên động địa mang theo sức tàn phá không gì sánh nổi. Giờ khắc này, tất cả kiến trúc trong phạm vi trăm dặm đều rung chuyển, chỉ thiếu chút nữa là sụp đổ, mà hoàng thành cũng vì thế mà trở nên hỗn loạn.

Vô số cường giả rối rít bỏ chạy.

Đoạn Vinh vừa chuẩn bị nghỉ ngơi, đột nhiên nghe thấy một tiếng rồng ngâm, hắn lập tức ý thức được bên phía Long Tổ có thể đã xảy ra vấn đề, bèn vội vàng rời khỏi phủ nha bay thẳng về phía khách sạn.

Đoạn Vinh thân mặc hoàng kim long bào, nhưng trên đầu không phải đội đế miện mà chỉ là một chiếc vũ quan, tượng trưng cho chức vị Thái thú. Chức Thái thú này cũng là do Chân Võ triều đặc biệt sắc phong, Đoạn Vinh cũng vui vẻ tiếp nhận.

"Long Tổ tiền bối, có chuyện gì vậy?" Đoạn Vinh lo lắng sau khi Long Tổ nổi giận sẽ lật tung cả Vinh thành, cho nên không dám chậm trễ, bay đến bên cạnh Long Tổ rồi trực tiếp lên tiếng hỏi.

Long Tổ lắc đầu, nội tâm lại vô cùng u ám, trong lòng dâng lên một nỗi hận muốn nghiền nát Đông Phương Úc Khanh, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài. Chẳng lẽ lại vì Lâm Phong, một tiểu tử không chút quan hệ, mà đi chọc giận Thái tổ của Chân Võ triều sao? Dù sao hai người bây giờ cũng không có giao tình gì sâu đậm, thật sự không đáng để làm vậy.

Hắn tuy hoài nghi trong cơ thể Lâm Phong có bí mật của long tộc, nhưng nếu kết quả không như hắn đoán thì phải giải thích thế nào? Cho nên Long Tổ do dự mãi, cuối cùng vẫn cảm thấy nên chờ xem sao đã.

"Không có gì, Đoạn Vinh, đã làm phiền rồi, bốn người chúng ta rời khỏi nơi này." Long Tổ lắc đầu, liếc nhìn ba người sau lưng rồi trực tiếp lựa chọn rời đi. Đoạn Vinh nhìn bốn vị bá chủ trong nháy mắt đã bay vút lên trời cao, rời khỏi phạm vi Vinh thành, nhất thời thở phào nhẹ nhõm.

Nếu Long Tổ muốn gây chuyện, e là sẽ không dễ giải quyết. Hắn tuy cũng là bá chủ, nhưng vẫn chưa đủ tư cách để đối đầu trực diện với Long Tổ, huống chi sau lưng ông ta còn có ba vị bá chủ thực lực không hề yếu.

Rời khỏi Vinh thành, Long Tổ chuẩn bị trực tiếp quay về hướng đông nam. Ma Khôn bèn cáo từ, xoay người bay thẳng về phương nam, hắn phải trở về Ma tộc để thông báo cho Ma tổ về chuyện ở phương bắc chiến giới lần này. Cuối cùng bên cạnh Long Tổ chỉ còn lại Thiên Ngự Đạo và Tô Cốc, dù sao phái Thiên Cơ và Tô tộc đều là thế lực ở phía đông nam, quan hệ giữa hai người và Long Tổ cũng thân thiết hơn.

"Long Tổ, hành động này của Đông Phương Úc Khanh có chút không phúc hậu." Tô Cốc khẽ nhíu mày, đứng bên cạnh Long Tổ nói, dường như cũng đang dò xét tâm tư của người trước mặt.

Long Tổ liếc nhìn Tô Cốc, lại nhìn Thiên Ngự Đạo bên tay phải, lắc đầu trầm giọng nói: "Đông Phương Úc Khanh lòng dạ quá hẹp hòi. Hắn chắc chắn là vì Lâm Phong đã phản bác hắn ở thịnh hội, lại còn làm mất mặt thuộc hạ của hắn, cho nên hắn muốn báo thù."

"Hóa ra là vậy, nhưng cứ như thế, tiểu tử Lâm Phong kia chẳng phải là gặp xui xẻo rồi sao?" Thiên Ngự Đạo nghe Long Tổ phân tích xong, sắc mặt không khỏi đại biến. Hắn có thể tưởng tượng được, Lâm Phong rơi vào tay Đông Phương Úc Khanh chắc chắn sẽ bị hành hạ đến chết.

"Đúng vậy, đều do ta, lại đi làm một chuyện không chắc chắn như vậy, haiz." Long Tổ ảo não thở dài, có chút hối hận vì đã bắt Lâm Phong đi. Nếu ban đầu không bắt Lâm Phong, Đông Phương Úc Khanh làm sao có cơ hội nửa đường cướp người? Chỉ vì một chút suy đoán của mình mà hủy hoại một thiên tài, trong lòng hắn vô cùng áy náy.

"Tiền bối, ngài bắt hắn là vì chuyện gì?" Thiên Ngự Đạo từ đầu đến cuối vẫn không hiểu được thái độ của Long Tổ đối với Lâm Phong rốt cuộc là thế nào, bắt Lâm Phong đi lại có ý gì. Hắn không biết, cho nên giờ phút này cũng không nhịn được mà hỏi.

Long Tổ liếc nhìn Thiên Ngự Đạo, lại thấy Tô Cốc cũng gật đầu nhíu mày, cả hai đều không biết, hắn liền cười khổ. Bọn họ không biết, chính hắn cũng không biết. Nhưng có một điều chắc chắn, hắn sẽ không giết Lâm Phong, cũng không ngược đãi Lâm Phong, ngược lại hắn rất thưởng thức tiểu tử này.

Đáng tiếc, haiz!

"Đừng nói nữa, lên đường đi." Long Tổ thở dài, sắc mặt khôi phục vẻ lạnh nhạt thường ngày, điều khiển vân tiêu tăng tốc, bay thẳng về phía đông nam chiến giới.

Trong lúc ba người Long Tổ đang trên đường, Lâm Phong đã bị Đông Phương Úc Khanh dẫn tới phạm vi của Chân Võ triều. Sau khi tiến vào Chân Võ triều, trái tim vốn lạnh nhạt của Lâm Phong cũng không khỏi bị chấn động. Địa bàn rộng cả triệu dặm lại toàn là những công trình kiến trúc nguy nga tráng lệ, lầu các biệt viện, cung điện viên lâm, không thiếu thứ gì, phong cách kiến trúc đa dạng. Đường phố rộng thênh thang đủ cho mười cỗ xe ngựa song song đi tới.

Sự hùng vĩ của toàn bộ Chân Võ triều thật khó có thể dùng từ hoa lệ để hình dung. Cảnh tượng này khiến Lâm Phong bất giác nhớ lại đế quốc Pháp Lam hoa lệ ở Vĩnh Hằng quốc độ, nhưng xét về quy mô thì đế quốc Pháp Lam còn kém xa Chân Võ triều. Nếu đế quốc Pháp Lam là đế quốc số một của Vĩnh Hằng quốc độ, vậy Chân Võ triều này chính là triều đại số một trên chiến giới.

Đông Phương Úc Khanh đi phía trước, Lâm Phong theo sau lưng. Hai người đi qua hơn mười con phố rồi đến khu vực trung tâm của Chân Võ triều. Đây là một quần thể kiến trúc vuông vức, phạm vi ngàn dặm đều là những công trình cao nhất, sang trọng và xa hoa nhất của cả Chân Võ triều. Mỗi một tòa cung điện đều được khảm tử kim, mỗi một cây cột trước cửa đều được tạc từ bạch thạch.

Mỗi một tòa phủ đệ là nơi ở của các cường giả Chân Võ triều, mức độ xa hoa của mỗi tòa cung điện quyết định quan chức cao thấp của họ. Quan chức càng cao, kiến trúc càng hoa lệ. Mà hoàng thất vương tôn quý tộc thì cư ngụ trong những viên lâm cao cấp hơn, một viên lâm hoàn chỉnh rộng đến mười mấy dặm.

Dĩ nhiên, thứ chói mắt nhất không phải là phủ đệ của những vương tôn quý tộc này, mà là hoàng cung đại điện sáng chói ở cách đó không xa. Tòa hoàng cung đại điện này cao đến mấy trăm thước, phạm vi trăm dặm đều là quần thể kiến trúc phụ thuộc của nó. Dưới lớp kiến trúc màu vàng mận là nền nhà lát ngọc thạch màu xanh biếc, toát lên một vẻ xa hoa chưa từng có.

Bốn phía đại điện có tám cây cột khổng lồ chống trời, mỗi cây cột có đường kính chừng 10 mét. Trên những cây cột màu vàng kim được chạm khắc mười tám con rồng khổng lồ, mỗi con rồng đều sống động như thật, tựa như có thể bay lượn giữa trời đất bất cứ lúc nào.

Đây vẫn chưa phải là nơi xa hoa nhất. Điều khiến Lâm Phong câm nín chính là bậc thang của chính điện này toàn bộ đều được tạc từ ngọc thạch, tổng cộng 3000 bậc, mỗi một bậc thang đều tượng trưng cho quyền quý vô thượng.

Trong Chân Võ triều, quan chức cao thấp được phân chia dựa trên thực lực. Ngoại trừ hoàng tộc vương tôn quý tộc, chức quan nhất phẩm như Thái úy và Thừa tướng đều phải do con cháu hoàng tộc đảm nhiệm, mà con cháu hoàng tộc phải là cường giả cấp Địa Phẩm Thần Tổ, nếu không thì miễn bàn.

Cứ như vậy, Đông Phương Úc Khanh cũng thuận lý thành chương trở thành Thừa tướng của toàn bộ Chân Võ triều, cũng chính là người đứng đầu trăm quan, dưới một người, trên vạn người. Dĩ nhiên điều này cũng không phải tuyệt đối. Thái tổ không có con trai, nhưng lại có một vị trưởng công chúa quý giá. Trưởng công chúa lại kiêm nhiệm cả chức vụ Thái úy và Ngự sử đại phu, hoàn toàn không coi Đông Phương Úc Khanh ra gì.

Nhưng trưởng công chúa Niệm Linh Kiều rất ít khi xuất hiện trước mặt người đời, cũng sẽ không tạo thành uy hiếp trực tiếp đối với Đông Phương Úc Khanh. Phần lớn thời gian, Chân Võ triều vẫn là do Đông Phương Úc Khanh định đoạt.

Ngoài Thái úy, Ngự sử đại phu và Thừa tướng, dĩ nhiên cao quý nhất chính là nhị phẩm Thái thú, cũng chính là Thái thú hoàng thành Đoạn Vinh. Đoạn Vinh tuy không ở Chân Võ triều, nhưng hắn trấn thủ toàn bộ tuyến giữa của chiến giới, không để cho hỗn loạn vượt qua một bước, vì vậy được phong thưởng như vậy cũng là hợp lý.

Trừ những quan chức cao quý này ra, tiếp theo liền rất đơn giản, các chức vụ như Thượng thư, Thị lang, Ngự sử, Án Sát Sứ cũng rất thường gặp, nhưng họ đều phải là cường giả cấp Thánh Phẩm Thần Tổ mới có tư cách đảm nhiệm những chức quan này, và những kiến trúc xa hoa kia cũng là của họ.

"Cảm thấy chấn động sao?" Đông Phương Úc Khanh miệt thị liếc nhìn Lâm Phong, thấy hắn ngây người nhìn xung quanh như một tên nhà quê, không khỏi châm chọc cười.

Lâm Phong không thèm để ý đến Đông Phương Úc Khanh, sắc mặt vẫn lạnh lùng như thường lệ, khiến Đông Phương Úc Khanh lại nổi giận, nghiến răng hung hăng nắm chặt cánh tay Lâm Phong, đi thẳng về phía thiên lao của Chân Võ triều.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!