"Đợi sinh linh không rõ lai lịch kia xuất hiện lần nữa, ta sẽ phái cường giả ta mang tới chém giết nó. Sau đó, ta sẽ chọn một người đối chiến với ngươi. Nếu ngươi thắng, ta sẽ để ngươi tiếp tục thử sức trở thành thành chủ. Nếu ngươi bại, vậy thì mời ngươi ngoan ngoãn làm một tên tội đồ."
"Nhưng ngươi đừng quên, bất kể ngươi trở thành cái gì, ngươi vĩnh viễn cũng chỉ là kẻ bị Thần Lục ruồng bỏ!" Cửu Thần Hoàng vừa nói, sắc mặt càng thêm âm độc, giọng điệu tràn đầy khinh thường.
Nghe những lời này, Lâm Phong cố nén lửa giận trong lòng, lặng lẽ siết chặt hai nắm đấm, ánh mắt lạnh băng quét qua mặt Cửu Thần Hoàng.
Mấy trăm cường giả trong Thành Hiên Viên cũng nhìn Cửu Thần Hoàng như vậy, trong đầu họ không có quan niệm tội đồ quá mạnh mẽ, đối với Hiên Viên Ma Hoàng lại càng tràn đầy kính nể.
Hoang Thần Hoàng mắt lạnh nhìn Lâm Phong cùng Cửu Thần Hoàng đối đầu, trong lòng lại có chút lo lắng, vạn nhất mấy ngày sau Lâm Phong thật sự thua, vậy phải làm sao?
"Mọi người tản ra đi, chúng ta hãy cùng chờ xem, mong đợi Ma Phong giành thắng lợi!"
Sau một hồi im lặng, Thiết Huyền thống lĩnh phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng, quát lên với mấy trăm cường giả sau lưng.
Nghe vậy, tất cả mọi người đều gật đầu với Thiết Huyền, sau đó ném cho Lâm Phong một ánh mắt khích lệ rồi chậm rãi lui đi. Ma Phương không đi, hắn đang đợi Lâm Phong.
Thiết Huyền đi tới bên cạnh Lâm Phong, vỗ vai hắn, trầm giọng nói: "Ngươi mà bại, sau này ta vẫn sẽ khiêu chiến ngươi!"
"Hề hề, sẽ không để ngươi được như ý đâu." Lâm Phong nhếch miệng cười, ánh mắt lóe lên vẻ tự tin.
Nghe vậy, Thiết Huyền cũng cười, nhưng không hề tức giận. Hắn rời đi, còn Cửu Thần Hoàng có ở đây hay không, hắn hoàn toàn chẳng bận tâm.
Hắn là thống soái của các vị cường giả, đừng nói là Cửu Thần Hoàng mới tới, ngay cả Hoang Thần Hoàng đã chinh chiến ở đây trăm năm cũng phải nể hắn ba phần. Đây chính là uy quyền của Đại thống lĩnh.
Ánh mắt Cửu Thần Hoàng rất lạnh, rất độc, hận không thể lập tức giết chết Lâm Phong, giết chết Thiết Huyền, nhưng cuối cùng hắn vẫn nhịn được. Hắn đang đợi canh bạc vài ngày sau, hắn muốn cho tên tội đồ này xem thử, thuộc hạ hắn mang tới có năng lực đến mức nào.
"Cửu Thần Hoàng, mời đến đại điện của thành trì nói chuyện, những thuộc hạ này của ngài cứ để Thiết Huyền sắp xếp chỗ ở."
Hoang Thần Hoàng chậm rãi đi tới bên cạnh Cửu Thần Hoàng, liếc nhìn hơn năm mươi cường giả mà Cửu Thần Hoàng mang tới, đại đa số đều là Thánh Linh Hoàng cửu trọng, cũng có hơn mười người là cửu trọng đỉnh phong, còn có bốn người đạt thực lực Bán Thần Hoàng, tuổi tác còn rất trẻ.
Nhưng Hoang Thần Hoàng vẫn có thể nhìn ra những nhân vật thuộc hàng thiên tài, ví dụ như chàng trai áo bào tím đi sát sau lưng Cửu Thần Hoàng. Hơi thở của hắn rất ổn định, gương mặt lại nghiêm nghị, không có nửa điểm tươi cười, nhưng lại mang đến cho Hoang Thần Hoàng một cảm giác rất nguy hiểm.
Thấy được thực lực của hắn, Hoang Thần Hoàng không khỏi nhíu chặt mày. Lại là thực lực Bán Thần Hoàng đỉnh phong, chỉ cần có cơ hội là có thể đột phá đến Thần Hoàng.
Người như vậy, ít nhất cũng sẽ không yếu hơn Thiết Huyền?
Hoang Thần Hoàng nghĩ vậy, nhưng cũng không nhìn chàng trai áo bào tím kia thêm nữa mà dẫn Cửu Thần Hoàng vào đại điện.
Cửu Thần Hoàng liếc nhìn chàng trai áo bào tím bên cạnh, ra một ánh mắt, chàng trai gật đầu rồi ẩn mình vào trong đám người, biến mất không thấy.
Lâm Phong đi tới bên cạnh Ma Phương, hai người chuẩn bị rời đi thì đột nhiên Lâm Phong cau mày dừng lại, bởi vì trước mặt có một bóng người chặn đường.
Lâm Phong ngẩng đầu, nhìn chàng trai áo bào tím, ánh mắt mang theo một tia trầm thấp và tức giận. Lâm Phong rất rõ mục đích của chàng trai này.
"Ngươi, tự động rút lui đi!"
Chàng trai áo bào tím chỉ vào Lâm Phong, quát lên.
"Ta là Tử Hiên, làm vậy có thể tha cho ngươi một mạng."
Chàng trai áo bào tím lại lạnh lùng nói thêm một câu, không nhìn thẳng vào Lâm Phong mà nhìn sang hướng khác, đầu ngẩng rất cao, dường như trong mắt hắn, Lâm Phong không đáng để nhắc tới.
Lâm Phong hơi nhíu mày, sau đó lạnh lùng bật cười nhìn Tử Hiên.
"Ngươi lấy đâu ra sự tự tin này?" Lâm Phong hài hước nhìn Tử Hiên, rồi lắc đầu, chuẩn bị rời đi.
Oanh!
Thế nhưng Lâm Phong còn chưa cất bước, nắm đấm của Tử Hiên đã lao thẳng tới ngực hắn. Một quyền kinh khủng tức thì đã đến trước ngực Lâm Phong, chỉ còn nửa phân là có thể đánh trúng.
Lâm Phong nhếch môi cười khẩy, thân hình hơi nghiêng đi, Thời Không Đạo Nghĩa được thi triển. Cú đấm của Tử Hiên đánh vào khoảng không, không hề chạm được vào người Lâm Phong.
Lâm Phong cười nhạt, vỗ vai Tử Hiên, nhếch miệng nói: "Phiền ngươi nhường đường, có bản lĩnh thì đi giết sinh linh không rõ lai lịch kia đi!"
Lâm Phong rời đi, Ma Phương theo sát sau lưng hắn, ánh mắt tràn đầy sát cơ nhìn Tử Hiên.
Tử Hiên đứng tại chỗ, nhìn nắm đấm của mình bị Thời Không Đạo Nghĩa phong tỏa, khóe miệng bỗng nhếch lên một nụ cười châm biếm. Nắm đấm khẽ động, “Rắc” một tiếng, lồng giam thời không bị chấn vỡ, bàn tay hắn cũng khôi phục tự do.
"Chậc chậc, cũng có chút thú vị, ít nhất không làm ta thất vọng." Tử Hiên lạnh lùng cười, nhìn bóng lưng Lâm Phong, ánh mắt trở nên tàn nhẫn.
Lâm Phong và Ma Phương đi sóng vai, Ma Phương thấy sắc mặt Lâm Phong ngưng trọng thì không khỏi có chút kinh ngạc, hắn dừng bước, trầm giọng hỏi: "Mộc Phong, ngươi sao vậy? Thấy sắc mặt ngươi khó coi thế? Chẳng lẽ…?"
"Ma Phương, Tử Hiên vừa rồi rất khó đối phó, nếu ta không dốc toàn lực thì rất khó đánh bại hắn." Lâm Phong vừa nói, sắc mặt càng thêm âm trầm.
"Vậy phải làm sao bây giờ?" Ma Phương có chút nóng nảy. Nếu Lâm Phong có thể trở thành thành chủ Thành Hiên Viên thì cái danh tội đồ có thể được gỡ bỏ. Nếu Lâm Phong không thắng được Tử Hiên kia, chẳng phải là phải nhường cơ hội này cho hắn sao?
"Tình hình bây giờ, chỉ có cách ta cố gắng đột phá lên nửa bước Thần Hoàng." Lâm Phong im lặng một lúc rồi chậm rãi thở dài.
Nói thì dễ, nhưng làm thì khó. Đầu tiên là không có Thần Hoàng Chủng Tử thì làm sao có thể trở thành Bán Thần Hoàng. Thần Hoàng Chủng Tử tầm thường thì Lâm Phong cũng sẽ không tìm, lãng phí thiên phú và năng lực của bản thân.
"Tạm thời mặc kệ, đi một bước tính một bước." Lâm Phong chậm rãi thở dài, cười nhạt với Ma Phương rồi bước nhanh rời khỏi hành lang dài, trở về phòng của mình.
Ánh mắt Ma Phương có chút ngưng trọng, nhưng hắn lại không giúp được gì, chỉ có thể cố gắng đột phá đến cửu trọng đỉnh phong.
Một ngày trôi qua rất nhanh, hôm nay Lâm Phong không cần chữa trị cho Hoang Nữ. Bây giờ Lâm Phong chỉ cần chuyển Cấm Kỵ Lực ra, Hoang Nữ có thể tự động hấp thu.
Hoang Nữ sau khi khôi phục thần trí rất đáng sợ, Lâm Phong cảm giác năng lượng của mình sắp bị rút cạn, không đủ cho Hoang Nữ hấp thu. Nhưng nhờ có thần bảo và thần dược mà Hoang Thần Hoàng tặng, Lâm Phong vẫn có thể kiên trì.
Cứ như vậy ba ngày, hơi thở của Hoang Nữ đã ổn định hơn rất nhiều. Toàn bộ đóa Hoang Đằng Hoa không còn chút sắc đen nào, ngược lại còn lộ ra một tia màu vàng kim óng ánh. Đây không phải là dáng vẻ khô héo, mà chính là màu sắc vốn có của Hoang Đằng Hoa, tựa như hoàng hoa, một loài hoa của Đế Hoàng vô cùng tôn quý.
"Hoang Nữ cô nương, người… có thể khôi phục lại hình người được chưa?" Lâm Phong nhìn Hoang Đằng Hoa, không nhịn được hỏi.
"Sao nào? Ngươi muốn xem dung nhan thật của bổn cô nương à?"
Hoang Nữ nghe được lời của Lâm Phong, giọng điệu có chút trêu chọc hỏi lại, sau đó không nhịn được mà khẽ cười.
Sau đó, Lâm Phong liền thấy Hoang Đằng Hoa khẽ run lên, ánh sáng vàng kim tức thì bùng nổ, biến ảo thành một bóng người, bóng người dần dần ngưng tụ.