"Ngươi chắc chắn đã thấy sức mạnh của nguyền rủa?" Hai người có ánh mắt nghiêm nghị, nhìn chằm chằm Lâm Phong, dường như đang cất giấu bí mật gì đó.
"Ta tuy tu vi không mạnh, nhưng cũng là cảnh giới Thiên Vũ tầng bốn, sao lại không cảm nhận ra đó là loại sức mạnh nào? Vừa rồi nếu không phải ta tự cắn môi để tỉnh táo lại, e rằng đã bị sức mạnh nguyền rủa kia nguyền rủa." Lâm Phong hồi tưởng lại tình cảnh vừa rồi mà lòng vẫn còn sợ hãi, vô cùng kiêng kỵ.
Hai vị cường giả hư ảnh nhìn nhau, dường như cũng vô cùng kinh hãi.
"Các ngươi có phải biết điều gì không?" Lâm Phong lãnh đạm hỏi.
"Ngày xưa chủ nhân của chúng ta, ngoài Tà Dương Cung ra, còn có một món thánh khí còn mạnh hơn, ẩn chứa sức mạnh pháp tắc, là một tuyệt phẩm thánh khí chân chính, uy lực vô cùng, có thể mang đến sức mạnh nguyền rủa. Món tuyệt thế thánh khí này, chúng ta chưa bao giờ thấy chủ nhân sử dụng qua. Nghe nói nó bị ngài phong ấn trong tòa cung điện ngộ đạo màu xanh này để lĩnh ngộ pháp tắc nguyền rủa. Ta nghi ngờ rằng, món tuyệt phẩm thánh khí này, có lẽ vẫn chưa bị hủy diệt."
Một vị hư ảnh chậm rãi nói, khiến vẻ mặt Lâm Phong cứng đờ. Một món tuyệt phẩm thánh khí, lại có khả năng còn nguyên vẹn, chưa bị phá hủy?
Hư ảnh nói món tuyệt phẩm thánh khí này được phong ấn trong tòa đại điện màu xanh, mà hắn, vừa rồi lại cảm nhận được sức mạnh của nguyền rủa. Lẽ nào sức mạnh nguyền rủa này có liên quan đến món tuyệt phẩm thánh khí kia?
"Ý của các ngươi là?" Lâm Phong nhìn về phía hai vị hư ảnh, hỏi.
"Nếu ngươi thật sự có thể cảm nhận được sức mạnh của nguyền rủa, có thể thử tự mình cảm thụ, triệu hồi sức mạnh nguyền rủa ra. Biết đâu, có thể tìm thấy món tuyệt phẩm thánh khí đó, Quyền Trượng Nguyền Rủa!"
"Bảo ta thử lại lần nữa?" Lâm Phong sửng sốt, vừa rồi sức mạnh của nguyền rủa suýt chút nữa đã tiêu diệt hắn, thử lại một lần nữa, hắn không dám chắc sẽ xảy ra hậu quả gì.
"Nếu ngươi cảm thấy sức mạnh nguyền rủa sắp ăn mòn ngươi thì lập tức lui ra. Dù không triệu hồi được Quyền Trượng Nguyền Rủa thì cũng coi như là một lần lĩnh ngộ." Hư ảnh tiếp tục nói. Nếu Lâm Phong có thể mạnh mẽ thoát ra một lần, vậy thì lần thứ hai hiển nhiên cũng sẽ không có vấn đề gì.
Ánh mắt Lâm Phong lóe lên, hắn nhìn sang Cùng Kỳ, tên đó vẫn đang chuyên tâm đối phó với thân thể của Vũ Hoàng, chuẩn bị triệt để luyện hóa tử niệm của đối phương.
"Được." Khẽ gật đầu, Lâm Phong quyết định thử lại. Thánh khí tuyệt đối cũng có phân chia mạnh yếu, một món tuyệt phẩm thánh khí đan dệt ra sức mạnh pháp tắc rất đáng để liều một phen. Nếu như hắn có thể sử dụng nó, e rằng uy lực không thua kém Ma Kiếm, như vậy hắn lại có thêm một lá bài tẩy nữa.
Ngồi khoanh chân, Lâm Phong dáng vẻ trang nghiêm, tay cầm Thiên Tuyền Thạch, đồng thời Thiên Thư vũ hồn tỏa ra trong hư không, lập tức một lần nữa chìm vào trong bút ký ngộ đạo, quan sát bút ký ngộ đạo của Vũ Hoàng thời thượng cổ. Từng con chữ lớn lại một lần nữa hiện lên, vô cùng rõ ràng, huyền diệu, ẩn chứa đạo lý. Lâm Phong thậm chí còn sinh ra ảo giác, phảng phất có thanh âm đại đạo vang vọng trong hư không, rung động ngũ tạng, vang vọng trong thần hồn, hư vô mờ mịt nhưng lại tồn tại giữa đất trời.
Lúc này, hai vị Tôn giả nhìn Lâm Phong với vẻ mặt trang nghiêm như đang ngộ đạo, đoan trang nghiêm túc, phảng phất một cường giả đắc đạo, siêu phàm thoát tục, khiến họ sinh ra một loại ảo giác, đây không phải là một kẻ yếu Thiên Vũ tầng bốn bình thường, mà là một vị cường giả tuyệt thế khủng bố đang tìm hiểu đạo lý.
"Nếu không phải trời sinh có ngộ tính siêu phàm, thì hắn ắt hẳn có vũ hồn kinh người, chỉ là giấu mà không nói." Hai người nhìn nhau, việc họ không làm được, Lâm Phong lại có thể làm được. Tình huống như vậy họ tin là có, ở thời kỳ thượng cổ, một số người sở hữu vũ hồn kinh thế đã rèn đúc nên thể chất siêu phàm thoát tục, bọn họ kinh tài tuyệt diễm, tranh hùng giữa đất trời.
Vậy mà lúc này Lâm Phong lại không biết suy nghĩ trong lòng hai người, giờ khắc này tâm trí hắn hoàn toàn chìm vào trong thể ngộ của chính mình. Luồng khí màu xám kia lại một lần nữa bay tới, khiến tim Lâm Phong đập mạnh một cái, sức mạnh của nguyền rủa lại xuất hiện.
Thiên Tuyền Thạch tỏa ra hào quang, cộng thêm sức mạnh của Thiên Thư vũ hồn, tất cả xung quanh đều trở nên rõ ràng như vậy. Hắn cảm nhận được từng luồng sức mạnh nguyền rủa xuất hiện từ bốn phương tám hướng, trong bút ký ngộ đạo của Vũ Hoàng ngày xưa, trong những con chữ lớn đó, đều khảm nạm sức mạnh của nguyền rủa.
"Nhiều sức mạnh nguyền rủa như vậy." Lâm Phong trong lòng kinh hãi, nếu những sức mạnh nguyền rủa này đồng thời xâm nhập, trong chớp mắt có thể hủy diệt hắn.
"Lại tới rồi!" Lâm Phong nhìn thấy từng luồng sức mạnh nguyền rủa thẩm thấu về phía hắn, khiến hắn cảm thấy toàn thân rét run. Tâm niệm vừa động, một luồng sức mạnh của gió đáng sợ từ trên người hắn lan ra, chống lại khí tức nguyền rủa, xem có thể chống đỡ được sức mạnh nguyền rủa, dò ra món tuyệt thế thánh khí trong miệng hư ảnh hay không.
Khí tức nguyền rủa trong vách đá màu xanh càng lúc càng đáng sợ, phảng phất như toàn bộ đã sống lại, không ngừng phiêu đãng giữa hư không đại điện, dần dần tụ hợp lại một nơi.
"Quyền trượng!"
Thần sắc Lâm Phong ngưng lại, trên đỉnh đầu hắn, khí tức nguyền rủa khủng bố vậy mà lại chậm rãi biến ảo thành hư ảnh một cây quyền trượng. Cây quyền trượng này dường như toát ra từng tia khí tức quái dị, tượng trưng cho uy nghiêm, nhưng lại lộ ra vẻ lạnh lẽo và tà ác.
"Tuyệt phẩm thánh khí, Quyền Trượng Nguyền Rủa!"
Lâm Phong trong lòng chấn động, sức mạnh của nguyền rủa lại hội tụ thành hư ảnh quyền trượng. Có lẽ đúng như hai người kia nói, Quyền Trượng Nguyền Rủa thật sự bị phong tồn trong tòa đại điện màu xanh này, để Vũ Hoàng ngày xưa dựa vào đó mà lĩnh ngộ sức mạnh pháp tắc nguyền rủa.
Trong bút ký ngộ đạo trên những vách tường đó, mỗi một con chữ lớn dường như đều có sức mạnh kỳ diệu thẩm thấu ra, toàn bộ đều là khí tức nguyền rủa, khiến Lâm Phong kinh hãi.
Mà giờ khắc này, hai hư ảnh Tôn giả kia cũng nhìn thấy, trong những con chữ lớn đó, thật sự tràn ngập sức mạnh của nguyền rủa, khiến tim họ đập thình thịch. Lâm Phong vậy mà thật sự đã kích động sức mạnh nguyền rủa, khiến chúng thực sự xuất hiện, để họ cũng có thể nhìn thấy.
"Vù!" Cả tòa đại điện dường như cũng khẽ rung lên, những sức mạnh nguyền rủa đó điên cuồng hội tụ về phía hư không. Thời khắc này Lâm Phong đã ngừng cảm ngộ, hắn biết, đã không cần hắn cảm ngộ nữa.
Ngẩng đầu lên, nhìn đỉnh đầu mình, hư ảnh quyền trượng càng lúc càng ngưng thực, dường như muốn từ hư ảo hóa thành thực chất. Một luồng khí tức nguyền rủa khủng bố khiến động tác trong tay Cùng Kỳ cũng phải dừng lại, hắn nhìn chằm chằm vào cây quyền trượng trong hư không.
"Tiểu tử này vận may thật nghịch thiên, thế này mà cũng bị ngươi tìm ra, không hổ là người đi theo bản đế." Cùng Kỳ lẩm bẩm một tiếng, Lâm Phong trực tiếp lờ đi, chỉ nhìn chằm chằm vào bóng dáng quyền trượng trong hư không.
"Vù!" Một luồng sức mạnh nguyền rủa đáng sợ lan tràn ra, quyền trượng trong hư không toát ra khí tức thượng cổ, cuối cùng ngưng tụ thành hình, không còn là quyền trượng hư ảo, mà là một món tuyệt phẩm thánh khí thật sự.
"Đúng là Quyền Trượng Nguyền Rủa, không ngờ Vũ Hoàng lại dung nhập Quyền Trượng Nguyền Rủa vào trong vách đá của cả tòa đại điện, như vậy có thể mọi thời khắc đều cảm nhận sức mạnh của nguyền rủa!" Giờ khắc này hai người tự nhiên đã hiểu vì sao chưa từng nhìn thấy cây quyền trượng này, hóa ra vách đá của cung điện này chính là nơi ẩn thân của món tuyệt thế thánh khí.
Lâm Phong cảm nhận được khí tức thượng cổ đó, trong lòng thầm mắng, sức mạnh nguyền rủa kinh khủng như vậy, hắn có thể luyện hóa được sao? Sẽ không bị món tuyệt phẩm thánh khí này nguyền rủa chứ!
Mà giờ khắc này, chỉ thấy cây quyền trượng chậm rãi phiêu đãng hạ xuống, vậy mà lại bay thẳng đến người Lâm Phong, khiến vẻ mặt Lâm Phong cứng đờ, có chút không biết phải làm sao, có nên né tránh không?
Bước chân hơi lùi lại mấy bước, Lâm Phong khá lo lắng, nhưng cây quyền trượng kia dường như bám theo hắn, lại tiếp tục bay về phía vị trí của hắn, khiến hắn ngẩn người, cây quyền trượng này nhận định hắn rồi sao?
"Tên khốn này, muốn chọc tức chết bản đế hay sao." Cùng Kỳ nói, trước nay chưa từng thấy kẻ nào khốn nạn như Lâm Phong, vận may nghịch thiên như vậy, triệu hồi được tuyệt phẩm thánh khí Quyền Trượng Nguyền Rủa, mà chính hắn lại né tránh, thật hết nói nổi. Nếu để người khác thấy cảnh này không biết có tức đến hộc máu không.
"Thánh khí tự có linh tính, ngươi triệu hồi nó ra, nó muốn đi theo ngươi, vậy mà tên khốn nhà ngươi lại còn trốn. Thật không biết cây quyền trượng này sao không chọn Viêm Đế vĩ đại, mà lại chọn một tên ngu xuẩn." Cùng Kỳ vô cùng bực bội nói.
"Ngạch..." Lâm Phong nghe Cùng Kỳ nói thì sửng sốt một chút, Quyền Trượng Nguyền Rủa này muốn đi theo hắn?
"Có bị sức mạnh của nguyền rủa ăn mòn không?" Lâm Phong thấy Quyền Trượng Nguyền Rủa phiêu đãng đến trước mặt mình, nhưng vẫn không đưa tay ra nắm lấy, rụt rè hỏi một tiếng.
Cùng Kỳ ngửa mặt lên trời thở dài, hận không thể đập đầu chết đi cho rồi. Hai vị Tôn giả hư ảnh cũng nhìn nhau, tên này… định làm người ta tức chết hay sao!
"Yên tâm, nếu nó đã chọn ngươi thì sẽ không nguyền rủa ngươi!" Cùng Kỳ nghiến răng nghiến lợi nói, đôi mắt hung lệ kia hận không thể giết chết Lâm Phong, quá vô liêm sỉ, hắn đây là đang làm nhục món tuyệt phẩm thánh khí kia.
"Ngươi không nói sao ta biết được." Lâm Phong cười gượng, đưa tay ra, cảm giác khi chạm vào lạnh buốt, cây quyền trượng có chút băng giá, nhưng lại toát ra một luồng sức mạnh kinh khủng. Tuy nhiên, đúng như Cùng Kỳ nói, quyền trượng rất ngoan ngoãn, không hề có bất kỳ sức mạnh nguyền rủa nào muốn ăn mòn hắn.
Trên Quyền Trượng Nguyền Rủa có khắc từng đạo hoa văn phức tạp, dường như ẩn chứa thánh văn cùng đạo lý, vô cùng thâm ảo.
Lâm Phong tay cầm quyền trượng, dáng vẻ trang nghiêm, lập tức chỉ quyền trượng về phía Cùng Kỳ, giống hệt một tên thầy cúng.
"Quyền Trượng Nguyền Rủa, nguyền rủa tên kia!"
"Vù!" Một luồng sức mạnh của nguyền rủa lan tràn ra, ăn mòn về phía Cùng Kỳ, khiến con ngươi Cùng Kỳ cứng đờ, lập tức giận dữ hét: "Ngươi tên khốn này!"
Dứt lời, Cùng Kỳ phun ra một ngọn hư hỏa từ trong miệng, ngọn lửa khủng bố trong nháy mắt khiến không gian trở nên nóng rực, đốt cháy khí tức nguyền rủa kia.
"Ngạch... Thế này cũng được sao?" Lâm Phong nhìn Quyền Trượng Nguyền Rủa vẫn còn đang lóe sáng, một trận ngơ ngác. Hắn còn chưa luyện hóa quyền trượng, mà nó đã nghe theo mệnh lệnh của mình?
Đây mới gọi là thánh khí chứ, nếu Ma Kiếm cũng nghe lời hắn như vậy thì tốt biết mấy!
Trong mắt lộ ra một tia cười gian, có chút hèn mọn, Lâm Phong xoa xoa Quyền Trượng Nguyền Rủa, cười nói: "Sau này nếu có kẻ nào tự xưng bản đế còn dám hung hăng, chúng ta sẽ nguyền rủa hắn, được không đại đế!"
Cùng Kỳ nghe Lâm Phong nói thì rùng mình một cái, thân thể run lên. Tên này, thật ác độc!
Xem ra sau này phải ít chọc giận tên khốn này, chờ hắn luyện hóa Quyền Trượng Nguyền Rủa, lỡ như thật sự bị nguyền rủa có hiệu lực, vậy thì thảm rồi